Tiên Hiệp Chiến Thần Bất Bại

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Thần Bất Bại
Chương 60: Bưu ca đầu trọc


"Sao nào? Muốn ta ra tay thật à?" Gã trọc đầu cười lạnh, bước mạnh lên một bước, mặt mũi đầy vẻ hung tợn, thân hình to như cây cột điện khiến người khác kinh sợ.

Những thiếu niên khác miệng câm như hến, sắc mặt trắng bệch, ngoan ngoãn móc đồ trên thân xuống ném lên mặt đất.

Đầu trọc nhếch miệng cười, điềm nhiên nói: "Ta thích kẻ thức thời, yên tâm đi, sau này đi theo Bưu ca ta sẽ có cơm ăn!"

Những người khác chỉ đành yên lặng. Nguồn: http://truyenfull.vn

"Ồ!" Ánh mắt Bưu ca hạ xuống người Đường Thiên, nheo mắt nói: "Không ngờ vẫn còn một cọng rơm hơi cứng!"

Hắn bẻ tay răng rắc, nhe răng cười, thân hình khổng lồ giãn ra, bàn tay toát lên một quầng sáng màu vàng kim. Chân lực kim hệ nồng đậm khiến các thiếu niên khác đều biến sắc, nhiều người thầm thở phào một hơi như trút được gánh nặng.

May là vừa rồi không phản kháng...

Ánh mắt của Bưu ca đảo qua Đường Thiên, trong mắt lộ vẻ tham lam, lặng lẽ nói: "Hóa ra trên người ngươi có không ít đồ tốt, hèn gì không nỡ!"

Đường Thiên lẩm bẩm tự nói: "Còn tưởng rằng ngoại doanh sẽ cao cấp thế nào, hóa ra chỉ là một đám côn đồ nhỏ."

"Côn... côn đồ nhỏ!" Bưu ca ngây người, chợt nổi giận, chưa từng có ai dám gọi hắn là côn đồ nhỏ!

Thằng nhãi kia! Ngươi phải chết!

Sắc mặt Bưu ca âm trầm như nước, chân nguyên trongc ơ thể vận chuyển điên cuồng, gã quyết định phải đánh tên đáng ghét này ra thành bã, ở đây ngoại trừng Tỉnh Hào đại nhân ra không ai được phép trái lời Bưu ca!

Bưu ca hét lớn một tiếng, giẫm mạnh xuống khiến mặt đất dưới chân nứt rạn, mượn lực mà " Đạn Hoàng Hài "truyền tới, toàn thân như quả đạn pháo bay khỏi nòng súng, đánh thẳng về phía Đường Thiên.

Một luồng chưởng ấn hình vuông kèm theo uy thế kinh người ầm ầm đánh tới.

" Kim Cương Chưởng ", cấp bốn!

Kim Cương Chưởng là chưởng pháp đại biểu cho hệ kim, nổi danh cương mãnh, tu luyện tới mức tận cùng, chưởng ấn Kim Cương Chưởng có thể dễ đàng dánh tan sắt thép.

Con ngươi Đường Thiên lập tức biến thành lạnh như băng, hắn cúi người khom gối tại chỗ, nắm tay chẳng biết đã thu lại bên hông từ lúc nào.

" Tiểu Băng Quyền "!

Không có hào quang cũng chẳng có âm thanh gì, nắm tay phải của Đường Thiên cứ thế không chút kỹ xảo đập thẳng vào chưởng ấn Kim Cương Quyền trong ánh mắt chế nhạo của mọi người. Sức mạnh Hạc Thân trong cơ thể hắn cũng theo đó ầm ầm bùng phát.

Một gợn sóng mắt thường khó thấy hiện lên trên chưởng ấn kim cương màu vàng kim.

Rắc!

Chưởng ấn hình vuông cứng rắn như sắt thép hóa thành vô số mảnh cát nhỏ tiêu tán giữa không trung.

Thân hình Đường Thiên không chút sứt mẻ, Bưu ca trọc đầu nhảy lui lại vài bước, cố ổn định thân hình.

Mọi người lặng ngắt như tờ, ai nấy mặt mũi đầy sợ hãi và không dám tin. Không thể nào! Thực lực bọn họ cho dù không đạt tới cấp bốn cũng là cấp ba viên mãn, sao không nhận ra chênh lệch giữa hai bên? Bưu ca đã cấp bốn viên mãn, chỉ cách cấp năm có một lớp giấy mỏng manh, thế nhưng Đường Thiên lại chỉ có cấp ba!

Tiểu Băng Quyền cấp ba làm sao là đối thủ của Kim Cương Chưởng cấp bốn?

Tạo nghệ của Bưu ca về mặt Kim Cương Chưởng rõ ràng cực kỳ tinh thâm... nhưng vì sao Bưu ca lại rơi xuống hạ phong...

Cảnh tượng xảy ra trước mắt hoàn toàn khiêu chiến hiểu biết của họn.

Quỷ dị tới mức khó lòng tin nổi!

Bưu ca biến sắc, hắn nheo mắt lại, bắt đầu thăm dò Đường Thiên trước mặt, chỉ va chạm một lần hắn đã lập tức nhận ra mình đụng phải đá rồi! Quyền pháp cấp ba sao lại cường đại tới vậy? Chẳng lẽ tên này cố ý che giấu thực lực?

Đường Thiên đứng thẳng dậy, bắt đầu vung vẩy cánh tay, cử động thân thể, miệng lẩm bẩm: "Lâu rồi không đánh nhau!"

Mỗi ngày bị ông chú già Binh giày vò bàn sống bán chết mà không cách nào đánh trả, trong lòng Đường Thiên vô cùng khó chịu, cho dù hắn biết đây là đang huấn luyện. Ngủ một giấc, thể lực toàn thân hoàn toàn khôi phục, có cảm giác sức mạnh dùng mãi không hết, giờ lại có người khiêu chiến, chiến ý Đường Thiên cố nén lại đã nhiều ngày, giờ như một tia lửa bị ném vào trong chảo dầu.

Vừa cử động thân thể, Đường Thiên vừa không quên cảm khái: "Đúng là đã lâu không làm đại ca rồi..."

Mọi người ngơ ngác nhìn Đường Thiên.

Làm vài động tác đơn giản, Đường Thiên cảm giác mình đã ở trong trạng thái tốt nhất. Hắn hơi ngừng lại, thân hình khẽ cúi xuống, con mắt chăm chú quan sát Bưu ca, trầm giọng nói: "Hừ, đầu trọc, dám khiêu chiến thiếu niên vĩ đại như thần, ngươi xong rồi!"

Vừa dứt lời, hắn như mũi tên rời cung, vèo một cái đã đánh thẳng tới Bưu ca.

Bưu ca vẫn luôn cảnh giác, một quyền vừa rồi của Đường Thiên khiến gã cực kỳ đề phòng. Có điều gã có thể làm nhân vật số hai của ngoại doanh Đại Lăng hoàn toàn là dựa vào chinh chiến của bản thân, kinh nghiệm chiến đấu cực kỳ phong phú, cũng cực kỳ tự tin vào thực lực bản thân. Gã đã chạm tới cảnh cửa cấp năm, chỉ cần bước vào cấp năm là có thể trở thành võ giả cấp sắt. Gã vốn trời sinh bản tính tàn nhẫn, đối xử với người khác hung ác mà với bản thân cũng hung ác. Những người khác buông thả bản thân nhưng gã vẫn tu luyện khắc khổ. Chỉ cần thực lực chính thức đạt tới cấp năm, gã có thể rời khỏi cái nơi chết tiệt này.

Bưu ca hừ lạnh một tiếng, không chút kinh sợ, đón lại thân hình của Đường Thiên, song chưởng va chạm.

Ba luồng chưởng ấn vàng kim hình vuông chia ra hai đường, tạo thành hình tam giác, ép thẳng về phía Đường Thiên. Chiêu này là Nhất Phẩm Kim Cương, độ khó cực cao, uy lực của Kim Cương Chưởng tuy cương mãnh cường đại nhưng xuất chưởng chậm chạp, đây là điều mọi người đều biết. Chỉ thấy ba luồng chưởng ấn vàng kim ong lên một tiếng giữa không trung, hợp thành một hình tam giác, như một bức tường ánh sáng xé tan không khí, khí thế bừng bừng đánh về phía Đường Thiên.

Quả không hổ danh chưởng pháp cấp bốn!

Chân lực phóng ra ngoài rồi mà còn sản sinh nhiều biến hóa như vậy!

Đường Thiên hai mắt bừng sáng, chiến ý lại càng dâng cao, có thể gặp võ giả khác, gặp cường giả khác, thật khiến bản thân hưng phấn làm sao!

Bức tường ánh sáng màu vàng ập tới, thế không đỡ nổi!

Hít sâu một hơi, trong mắt Đường Thiên sục sôi chiến ý, chân lực cơ thể vận chuyển tới cực hạn, không hề né tránh, tốc độ không hề suy giảm.

Bức tường ánh sáng dùng tốc độ kinh người phóng lớn trong mắt hắn, Đường Thiên thở mạnh một hơi, quyền cũng đánh ra!

Hạc thân kình thôi động sát chiêu, , " Đại Tuyết Băng "!

Rầm!

Bức tường ánh sáng cứng rắn như thực chất giờ lại như những hạt tuyết ầm ầm nổ tung, một bóng người nhanh chóng tuyệt luân như một mũi tên xuyên thẳng qua bức tường tuyết màu vàng, bắn tới chỗ Bưu ca.

Bưu ca trọc đầu biến sắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Uy lực của Nhất Phẩm Kim Cương ra sao không ai hiểu rõ hơn gã, chiêu thức này chưa từng thất thủ bao giờ. Thế nhưng đối phương lại dùng võ kỹ cấp ba đánh nát được Nhất Phẩm Kim Cương!

Tên này... Rốt cuộc là ai?

Giữa không trung, Đường Thiên đổi quyền thành trảo, lao tới đầu trọc như diều hâu vồ thỏ.

Ưng Trảo Công!

Ưng Trảo Công được Đường Thiên tu luyện thành trong trại huấn luyện tân binh vô cùng mạnh mẽ, năm ngón tay như móc câu xé gió, tựa như vô số chim ưng cùng rít lên giữa không trung!

Sắc bén hung hãn, không gì không phá nổi!

Tóc gáy Bưu ca đầu trọc đột nhiên dựng đứng, bất chấp mọi thứ dùng kim quang bao bọc song chưởng tự bảo vệ bản thân, đồng thời thân hình cũng nhanh chóng lui lại.

PHỐC!

Trảo chưởng va chạm!

Trước một trảo của Đường Thiên, phòng tuyến do song chưởng của Bưu ca tạo thành chẳng khác gì bã đậu, ầm ầm bể nát!

Bưu ca hồn phi phách tán, đột nhiên cảm thấy thế trảo của Đường Thiên hơi chậm lại, lòng khẽ buông lỏng, đối phương đã kiệt lực rồi. Đầu trọc vội vàng phát lực, gào tới xé họng: "Mọi người cùng nhau xông lên!"

Nào ngờ, bàn chân Đường Thiên vừa chạm đất đã như lò xo, lập tức bắn lên, không có cả thời gian để thở.

Bộp bộp bộp!

Mỗi bước bộ pháp của Đường Thiên đều rất nhỏ, song liên tục vài bước, sức bật kinh người khiến tốc độ Đường Thiên đạt tới cực hạn.

Sức bật mạnh mẽ của Bát Bộ Cản Thiền được thể hiện vô cùng tinh tế.

Đầu trọc chỉ cảm thấy mắt hoa lên, tàn ảnh của Đường Thiên đã xuất hiện trước mặt gã, gã kinh hãi khẽ đảo khuỷu tay, kim cương chưởng vỗ thẳng ra ngoài.

Chưởng trảo lại va chạm, Bưu ca đầu trọc chỉ cảm thấy lòng bàn tay đau nhức vô cùng, như có vố số thanh dao găm nhỏ đâm vào lòng bàn tay gã. Song lúc này gã đã không cố gắng được nữa, mượn lực thừa cơ lăn về phía sau một vòng.

Đường Thiên đang đánh tới cao hứng hoàn toàn không có ý buông tha cho đầu trọc, thân hình nhoáng lên một cái, chân giẫm Không Thung Bộ như giòi bám theo xương, quỷ mị xuất hiện bên cạnh đầu trọc, khoác tay lên vai gã trong ánh mắt kinh dị của chính nạn nhân.

Sau đó đầu trọc bị quăng lên.

Thân hình to lớn nặng nề của Bưu ca lại như nhẹ không trong tay Đường Thiên.

" Liên Hoàn Quan Tiết Kỹ "!

Rầm rầm rầm!

Đám tay chân nghe gã đầu chọc kêu gọi đang lao về phía Đường Thiên lại lập tức bị hắn quăng Bưu ca đến, đánh văng ra.

Bóng người ngã bay, tiếng k** r*n vang lên khắp bốn phía, một lúc lâu vẫn không ngừng.

Tới lúc Đường Thiên ngừng tay, gã trọc đầu trên tay đã mắt trợn trắng, miệng sùi bọt mép, bất tỉnh nhân sự.

Đường Thiên vẫn chưa thỏa mãn nhìn đầu trọc trên tay, bộ dáng như không nỡ ném bỏ gã đi.

Bảy thiếu niên khác sắc mặt ngây ra như phỗng, bọn chúng ngơ ngác nhìn đám côn đồ đang k** r*n lại ngơ ngác nhìn Đường Thiên, có vài tên trước đã cười nhạo hắn giờ sắc mặt tái nhợt không còn chút máu.

Đường Thiên quăng gã trọc đầu xuống đất, miệng lẩm bẩm: "Sao lại yếu thế? Chẳng phải cấp bốn à? Xem ra tên này cũng chỉ là hàng nhập lậu..."

Nếu đầu trọc tỉnh dậy nghe được câu này chắc chắn sẽ thấy muốn hộc máu.

Đường Thiên vốn định đánh một trận cho đã giờ cụt hết cả hứng, dứt khoát quay sang kiểm tra chiến lợi phẩm. Nguyên đám to cao bị hắn l*t s*ch rồi quăng sang một bên, cả đống người tr*n tr** xếp chồng lên thành ngọn núi nhỏ.

Trước mặt Đường Thiên cũng chất thành một đống nhưng sắc mặt hắn vẫn chẳng hề vui vẻ.

Hóa ra là một đám nghèo kiết xác!

Võ giả của Quang Minh Võ Hội sao lại nghèo tới mức này, đúng thật là xỉ nhục. Nhớ lại Khổng đại nhân giàu tới chảy mỡ, nhớ lại võ tràng nhược điểm khiến Đường Thiên đầm đìa nước miếng. Đám người này chẳng ngờ lại không có tới một món bí bảo cấp đồng!

Vốn cho rằng có thể thu hoạch lớn, Đường Thiên lại phát hiện phí cả công đánh, tâm trạng đương nhiên không tốt.

Không đúng, võ giả Quang Minh Võ Hội sao lại nghèo đói thế được? Chắc chắn bọn hắn đã giấu đồ tốt đi rồi!

Ánh mắt bất thiện đảo qua bốn phương, Đường Thiên để ý tới một đống cọc gỗ chất trong góc.

Một lát sau, một loạt giá gỗ xếp thành hàng, trên mỗi giá gỗ là một gã to cao bị lột tr*n tr**ng.

Đường Thiên chẳng biết kiếm đâu ra một cái ghế đẩu, ngồi đó với vẻ thích ý.

"Ngươi!" Đường Thiên tiện tay chỉ vào một thiếu niên: "Gánh một thùng nước ra đây."

Thiếu niên thất kinh, sắc mặt trắng bệch, tới tận lúc nghe rõ lời Đường Thiên mới khôi phục lại chút bình thường, không dám nói nhiều vội vàng tìm thùng gỗ múc nước.

Không bao lâu sau hắn đã mang một thùng nước tới.

Trên bãi đất trống trải dựng một loạt cọc gỗ, một đám thiếu niên câm như hến đứng đằng xa, chỉ có mình Đường Thiên nhàn nhã ngồi đó.

Đường Thiên trên ghế đẩu như lão đại xã hội đen quy ẩn đã lâu, vẻ mặt thâm trầm cảm khái: "Đúng là đã lâu không làm đại ca rồi..."

"Có điều, thật thoải mái..."
 
Chiến Thần Bất Bại
Chương 61: Hồn tướng trong hành lang


Bưu ca bị một chậu nước lạnh hắt tỉnh, sau đó gã lập tức hối hận vì đã tỉnh lại.

"Nói đi, ngươi giấu bí bảo của ta ở đâu?" Giọng nói Đường Thiên ong ong trong lỗ tai của Bưu ca.

Bưu ca mê man không hiểu: "Bí bảo của ngươi?"

"Đúng vậy!" Đường Thiên đứng dậy dang hay tay ra, vẻ mặt hiển nhiên: "Bây giờ các ngươi là tù binh của ta, bí bảo của các ngươi đương nhiên cũng là của ta."

Bấy giờ Bưu ca mới phản ứng lại, dở khóc dở cười nói: "Tất cả những thứ kia… Tay nghề của ngươi… Sạch sẽ như vậy ư…"

"Đừng hòng lừa gạt ta!" Khuôn mặt Đường Thiên lộ vẻ khinh bỉ nhìn Bưu ca: "Một đống đồ lớn như vậy mà không có lấy một bí bảo đồng xanh hay thẻ bạc nào. Lừa trẻ con đi! Người của Quang Minh Võ Hội sao có thể bần hàn thế? Nói cho ngươi biết, đừng nghĩ ta tầm thường, Quang Minh Võ Hội giàu có như thế nào chứ."

Đường Thiên vừa nghĩ đến chiếc xe xa hoa của Khổng đại nhân, vừa nghĩ đến những tấm thẻ bạc cấp bốn kín tường thì đã thấy nhiệt tình hơn hẳn rồi.

Nhìn Bưu ca cứng họng không trả lời được, Đường Thiên càng đắc chí nói: "Ngay cả ta còn có bí bảo đồng xanh mà các ngươi lại không có nổi một cái. Hợp lý sao? Ta nói cho các ngươi biết, tốt hơn hết là ngoan ngoãn nhả bí bảo ra, nếu ai dám che giấu… Àiii, trên người thiếu mất bộ phận gì đó thì cũng đừng trách ta."

Đường Thiên bắt đầu học theo lời Bưu ca.

Bưu ca lệ vương đầy mặt, là kẻ nào nói người Quang Minh Võ Hội đều là dê béo?

"Chúng ta thật sự không có…" Giọng Bưu ca run run.

Đường Thiên nghiêm mặt, lộ vẻ ác ôn, nắm tay kêu răng rắc: "Để ta cho ngươi nhớ kỹ một chút."

Bưu ca tức thì cuống lên, đột nhiên hắn nghĩ đến một nơi, vội vàng nói: "Ta nhớ rồi! Nhớ ra rồi! Có một nơi có bí bảo!"

Lập tức, Đường Thiên phấn chấn tinh thần.

※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※ ※※※※※※

Đường Thiên nhìn hành lang trước mặt, kinh ngạc nói: "Chỗ này dường như khá cổ xưa."

"Trước kia có vị tiền bối vì phạm lỗi mà bị đày đến đây sống nốt quãng đời còn lại, hàng lang này chính là nơi người bế quan." Bưu ca giải thích thêm: "Người từng lưu lại di ngôn, chỉ cần đi đến nơi sâu nhất của hàng lang người bế quan là có thể lấy được di vật của người."

"Nghe có vẻ rất lợi hại!" Đường Thiên phấn khởi nói, bỗng nhiên hắn nhớ tới một vấn đề: "Nhưng sao các ngươi không vào?"

"Trong đó có một hồn tướng rất lợi hại, bọn ta đều đã thử rồi nhưng không đánh lại." Bưu ca giải thích.

"Vậy hả…" Đường Thiên híp mắt gật đầu nói: "Được, để ta thử một chút."

Đầu trọc không lừa hắn, hắn có thể cảm thấy ở cuối hành lang ẩn chứa một luồng khí thế như ẩn như hiện, tuy mỏng manh nhưng lại nguy hiểm.

Khuôn mặt Bưa ca lộ vẻ mừng rỡ, dụ tên khốn kiếp này vào hành lang, nếu bị hồn tướng trong đó giết thì… Hề hề…

Đột nhiên nụ cười trên mặt Bưu ca cứng lại, gã nhìn Đường Thiên lắp bắp: "Ngươi… ngươi… ngươi muốn gì?"

Đường Thiên lấy một sợi dây thừng trói cả đám người thành một cục. Thấy cả lũ đều bị trói chặt tay chân buộc bánh tét, Đường Thiên mới vỗ vỗ tay, tỏ vẻ hài lòng nói: "Như vậy các ngươi không phá rối ta được rồi. Chờ ta ra ngoài sẽ thả các ngươi ra."

"Khoan, nếu ngươi không ra được…" Giọng Bưu ca run run.

Đường Thiên nhếch mép cười: "Yên tâm, ta nhất định sẽ ra."

Dứt lời, hắn liền mặc kệ đám người, xoay lưng đi về phía hành lang.

Lối đi chẳng hề tối tăm, ngược lại còn rất sáng sủa, không khí từ sâu trong hành lang thoảng ra chút hơi tanh. Đường Thiên sắc mặt nghiêm túc, cẩn thận đi vào sâu trong hành lang. Nền hành lang được làm bằng nham thạch, nhìn không thấy cuối đường. Ở đây năng lượng cực kỳ đậm đặc, chỉ kém cổng ánh sáng một chút thôi.

Hành lang đã lâu không có người đi lại, trên nền phủ một lớp bụi dày, mạng nhện giăng khắp nơi. Lối đi tĩnh lặng chỉ có tiếng bước chân Đường Thiên vang vọng, nếu phải người nhát gan nhất định sẽ quay đầu bỏ chạy ngay. Nhưng ngoài sắc mặt hơi căng thẳng thì Đường Thiên chẳng có biểu hiện gì sợ hãi.

Dần dần đi sâu vào trong, trên hành lang bắt đầu xuất hiện những dấu vết rải rác. Nhưng vết tích này là chữ mà chẳng giống chữ, vô cùng cẩu thả, nhưng lại khiến Đường Thiên thầm líu lưỡi. Vách đá xung quanh cực kỳ cứng rắn, đấm vỡ vách đá thì còn dễ chứ nếu bảo hắn viết lên đây thì chắc chắn không thể nào làm được.

Việc này yêu cần lực ngón tay mạnh đến thế nào chứ!

Trong lòng Đường Thiên hiện ý kính trọng, nhất là hắn có thể nhận thấy những ký hiệu cẩu thả trên vách đá dường như là suy luận về võ kỹ.

Một hình tượng tiền bối cao nhân say mê võ kỹ lập tức xuất hiện trong đầu Đường Thiên.

Đối với những người như thế, Đường Thiên cực kỳ kính trọng.

Hắn vừa đi hai tay vừa kết hình chữ thập, lẩm nhẩm trong miệng: "Tiền bối trên trời, tất cả di vật, bí bảo, võ kỹ đều cho ta hết đi. Ta nhất định sẽ không làm mất uy danh của tiền bối, thiếu niên giống như thần là người thừa kế tốt nhất đó, ta sẽ cố gắng làm rạng rỡ uy danh…"

Chẳng biết có phải vì nghe được những lời này của hắn hay không, đột nhiên, một bóng người từ từ ngưng tụ trước mặt Đường Thiên.

Hồn tướng!

Đường Thiên giật nảy mình, vội vàng ngừng bước, sắc mặt đề phòng.

Hồn tướng là một ông lão gầy trơ xương, lưng hơi còng, hai cánh tay rất dài.

Ánh mắt Đường Thiên dừng ở hai tay ông lão, hai cánh tay gầy khô như que, mười ngón tay cong như móc câu, móng tay đen xì sắc bén, khiến người ta vừa trông thấy đã sợ. Sắc mặt Đường Thiên trở nên căng thẳng, trên người lão tỏa ra hơi thở âm u làm hắn dựng cả tóc gáy.

Cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao đầu trọc không dám đi vào.

Chứng kiến đầu ngón tay của hồn tướng, cộng với những chữ viết nguệch ngoạc trên vách đá khi nãy, Đường Thiên mới biết hồn tướng trước mắt chín phần mười là võ hồn khi còn sống của vị tiền bối kia biến thành.

Đường Thiên cẩn thận thi lễ gặp mặt, miệng lẩm bẩm: "Tiền bối, ta tới để nhận bảo bối của người đây. Tuy người canh giữ những bảo vật này nhưng nhất định cũng không vui, vì chúng bị vùi trong bụi bặm không thể phát huy giá trị được giá trị của mình, không thể tỏa ra hào quang bí bảo trong khi chiến đấu như trước kia, thật đáng tiếc…"

Hồn tướng hờ hững nhìn Đường Thiên như chẳng hề nghe thấy.

Đường Thiên nhìn hồn tướng, trầm giọng nói: "Tiền bối muốn khảo nghiệm, vậy đến đi. Ta sẽ chứng minh ta có năng lực, không bôi nhọ chúng."

Sắc mặt hắn nghiêm trang, khẽ quát: "Thiên Lô."

Bùng!

Ngọn lửa bao phủ hai bàn tay, lúc này ngọn lửa của bao tay hắc thiết đã xanh hơn trước.

Trải qua vô số lần tôi luyện, võ hồn của bao tay hắc thiết đã âm thầm phát sinh biến hóa. Đường Thiên luôn có cảm giác rằng bao tay sẽ nhanh chóng lột xác.

Nhưng lúc này, trong mắt hắn chỉ có hồn tướng trước mặt, thân hình hơi hạ xuống.

Con ngươi xám xịt của hồn tướng đột nhiên lóe hàn quang, Đường Thiên chỉ cảm thấy trước mặt chớp nhoáng, hắn vội tìm theo bóng dáng hồn tướng.

Nhanh thật!

Có điều ở trại huấn luyện tân binh, Đường Thiên bị vô số luồng ánh sáng chà đạp, đã dần luyện được trực giác nhạy bén. Nhiều lúc đôi mắt cũng không đáng tin cậy, có khi là không nhìn kịp, có khi lại là đối thủ cố tình lừa gạt.

Trong "huấn luyện kháng cự", Đường Thiên phải đối mặt với những luồng ánh sáng dày đặc như mưa mùa hạ, nếu muốn dùng mắt thường để theo dấu chúng thì quả thật là chuyện bất khả thi.

Phương pháp của Đường Thiên chính là rèn luyện trực giác của mình.

Phương pháp này cũng không phải do Binh dạy mà là do hắn tự nghĩ ra. Hắn phát hiện chỉ cần bản thân giữ bình tĩnh một mức nhất định thì trực giác sẽ cực kỳ nhạy bén, tìm được chỗ tốt của trực giác, Đường Thiên càng chủ động luyện. "Huấn luyện kháng cự" không chỉ dùng để rèn luyện chân lực trong cơ thể mà đồng thời còn rèn luyện trực giác.

Trực giác giống như một tấm phôi đồng thô ráp, nhờ không ngừng mài giũa mà nó trở nên sáng bóng, đến mức có thể soi gương, càng lúc càng soi rõ ràng hơn.

Đây cũng là nguyên nhân khiến Đường Thiên có thể kiên trì trong "huấn luyện kháng cự" lâu đến như vậy.

Gần như chẳng chút chần chừ, Đường Thiên nghiêng người, năm ngón tay như móc vung thẳng về bên trái.

Keng!

Thật lợi hại!

Nếu không phải mình luyện được Hạc thân có khả năng hóa giải chân lực xâm nhập cơ thể, nếu là võ giả bình thường gặp phải chân lực quỷ dị nhự vậy thì chắc chắn sẽ nếm mùi đau khổ. Hồn tướng chỉ cấp bốn nhưng lối tấn công quá mức quỷ dị, khiến cho thực lực của nó phải vượt trên cấp bốn rất nhiều.

Đường Thiên biết đối thủ lợi hại càng không dám lơ là, hai tay tạo ưng trảo như cuồng phong bão tố ập về phía hồn tướng.

Tiếng gió rít ngập trời như sóng thủy triều thét gào.

Ưng Trảo công của Đường Thiên chỉ một chữ, nhanh! Nhanh đến siêu thoát! Trong "huấn luyện kháng cự" chỉ cần chậm một giây sẽ có luồng ánh sáng liên tục đánh vào sơ hở của hắn, để lại một vết máu bầm. Mà mỗi ngày hắn phải ngắn cản cơn mưa bão ánh sáng trong sáu giờ, phương pháp b**n th** như vậy thì tất nhiên cũng luyện ra Ưng Trảo công không tầm thường. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenfull.vn

Ưng Trảo công của Đường Thiên chưa chắc đã là phiên bản Ưng Trảo công có uy lực mạnh nhất, nhưng tuyệt đối nhanh nhất, nó đã đạt đến đỉnh cao cực hạn trong lý luận.

Nhưng khiến cho Đường Thiên bất ngờ chính là công kích của hồn tướng không hề kém hơn hắn chút nào.

Mười ngón tay cong cong tựa như mười lưỡi liềm, mỗi lần lướt trong không khí lại tạo nên tiếng rít gió rợn người.

Đôi bên đều dùng nhanh đánh nhanh, vô số tia lửa "xoẹt xoẹt" tóe ra từ chỗ hai người.

Từng luồng chân lực không ngừng xâm nhập theo mười đầu ngón tay, chạy vào cơ thể, nhưng tất cả đều bị Hạc thân hấp thu.

Tần suất tấn công của đôi bên cực kỳ kinh người, trong chốc lát đã hơn có ba trăm luồng chân lực giống như muối bỏ biển chìm vào trong cơ thể Đường Thiên.

Hồn tướng cũng không thể ngờ được còn có người có thể hấp thu chân lực của người khác.

Tiêu hao chân lực quá lớn khiến cho tốc độ tấn công của hồn tướng giảm xuống rõ rệt. Đường Thiên nhạy cảm thế nào chứ, hắn tức thì chú ý tới thay đổi đó.

Gầm lên một tiếng, thế công của Đường Thiên trở nên hung ác tàn nhẫn, hắn chẳng hề để tâm đến chân lực tiêu hao, cứ dốc hết sức công kích.

Tiếng rít gió rợn người dày đặc hơn bao giờ hết, kình khí bắn tứ tung, bắn lên cả vách đá. Trong nháy mắt, xung quanh đã đầy những vết cắt, lỗ ngón tay, hố vụn… Vách đá những nơi một người một hồn đi qua đều chồng chất vết thương.

Keng!

Một tiếng vang nhỏ, ngọn lửa bao phủ hai tay Đường Thiên từ đỏ chuyển thành xanh.

Ngọn lửa màu xanh bớt mãnh liệt hơn những cũng linh hoạt hơn trước.

Đường Thiên chợt cảm thấy một sức mạnh to lớn từ đôi bao tay.

Lòng hắn mừng rỡ!

Bao tay lên cấp!

Bao tay Thiên Lô cấp đồng xanh!
 
Chiến Thần Bất Bại
Chương 62: Khổng Tước Lam


Bao tay Thiên Lô cấp đồng.

Ngọn lửa màu xanh thậm chí mang theo một chút lạnh lùng uy nghiêm tới thấu xương. Không biết có phải do Đường Thiên tự mình rèn luyện không, võ hồn của bao tay cấp đồng này kết nối cùng tâm thần hắn. Lòng tin của Đường Thiên tăng nhiều, phúc đến lòng cũng sáng ra, đột nhiên hét lớn: "Thiên Lô!"

Phù!

Ngọn lửa màu xanh bừng lên, lan dọc theo cánh tay Đường Thiên, chỉ trong chớp mắt đã bao phủ hai tay hắn.

Thân hình Đường Thiên lóe lên, trảo phải như tia chớp đánh ra, một cảm giác tự nhiên khó tả thành lời từ cổ tay hắn truyền tới, nhẹ bỗng như không có gì trói buộc!

Trong không trung như có một tia chớp xanh lướt qua.

Trảo này của Đường Thiên tốc độ cực nhanh, cho dù đem so với " Thiểm Điện Sát "cũng không kém hơn chút nào.

Điều này khiến Đường Thiên vô cùng vui mừng, cho tới giờ " Thiểm Điện Sát "là thủ đoạn công kích có tốc độ cao nhất của hắn, có điều uy lực của nó với Đường Thiên bây giờ mà nói đã quá nhỏ. Mà tốc độ Ưng Trảo Công của Đường Thiên trước đây đã khá kinh người, giờ lại càng thêm kinh khủng.

Song trảo liên hoàn

Trong không trung lấp loáng vô số tia chớp xanh chói mắt.

Keng keng keng!

Tia lửa văng khắp nơi, hồn tướng dưới công kích mãnh liệt của Đường Thiên cũng phải lùi lại liên tục.

Song đây là trảo công cấp đại sư, lúc này biểu hiện cực mạnh, cho dù ở thế hạ phong nhưng vẫn như mưa rơi không lọt, thế công sắc bén ác liệt như cuồng phong vũ bão của Đường Thiên vẫn không khiến nó chịu thương tổn trí mạng.

Trảo công thật cường đại!

Đường Thiên bất giác nhớ tới Tác Hồn Thương. Sau trận đánh với Chu Bằng, Đường Thiên bỏ chút thời gian tìm hiểu về sự tích cuộc đời vị thương thuật đại sư Dương Vân. May là thẻ hồn tướng trên tay Chu Bằng chẳng qua chỉ là Tác Hồn Thương được chế khi còn trẻ tuổi, lúc đó Tác Hồn Thương chỉ mới có chút danh tiếng, thương pháp cũng chỉ là mới thành lập.

Nhưng hồn tướng trước mắt mặc dù cấp bậc không cao nhưng trảo công sắc mén lão luyện, lợi hại hơn nhiều so với Tác Hồn Thương, lại không chút sơ hở nào.

Hai bên dùng nhanh đấu nhanh, vô số tia lửa lấp lóe.

Nếu không có bao tay Thiên Lô, không có Hạc Thân, chỉ so sánh trảo công, Đường Thiên còn kém rất xa. Trảo công của hồn tướng đã đạt mức lô hỏa thuần thanh, khiến Đường Thiên cũng phải ngưỡng mộ không thôi.

Nhưng nó lại càng k*ch th*ch lòng hiếu thắng của Đường Thiên.

Tiếng rít thê lương đày trời đã biến mất, ánh trảo màu xanh thu lại thanh thế, biến thành từng tiếng xì xì nhỏ như rắn độc lè lưỡi.

Xẹt xẹt xẹt!

Keng keng keng!

Ánh trảo như tia chớp xanh, lực lượng vô cùng lớn, hồn tướng mặc dù ngăn cản được thế công của Đường Thiên nhưng lực lượng truyền lại cũng khiến thân hình nó không tự chủ được lui lại phía sau.

Đường Thiên lập tức chú ý tới những chi tiết này, hăn cũng hiểu được đôi chút. Nói chung người tu luyện trảo công thường không mạnh về lực lượng, bọn hắn thường chú tâm vào rèn luyện chỉ lực, lực cổ tay, rất ít khi dùng tới lực lượng toàn thân. Nhưng tố chất thân thể Đường Thiên vô cùng xuất sắc cân đối, có lẽ so với tên trâu điên thiên lực lượng như Amaury thì hơi kém một chút nhưng kỹ xảo phát lực của Đường Thiên lại càng thêm hoàn mỹ, lực lượng cũng thuần khiết hơn. Có kỹ xảo phát lực hoàn mỹ làm cơ sở, Đường Thiên có thể nhanh chóng điều động lực lượng toàn thân.

Nếu dùng lực lượng toàn thân dung nhập vào Ưng Trảo Công thì sao?

Trong lòng có ý tưởng, động tác của Đường Thiên cũng lặng lẽ biến hóa.

Phong cách Ưng Trảo Công của Đường Thiên bắt đầu biến đổi, mạnh mẽ rộng rãi, khí tức âm lãnh nhạt dần, đổi thành vẻ đường đường chính chính.

Tiếng va chạm chỉ chưởng hai bên cũng lập tức biến đổi, keng keng keng!

Chỉ chưởng Đường Thiên như chùy, dùng mạnh phá xảo, hồn tướng vốn dĩ đã ở thế hạ phong giờ đối mặt với phương thức tấn công trái với đạo lý của Đường Thiên lại càng thêm chật vật.

Đường Thiên hoàn toàn đắm chìm trong Ưng Trảo Công hoàn toàn mới, hắn không ngừng đem lực lượng toàn thân truyền vào trong hai trảo. Vốn tiếng xuất trảo như rắn rít xì xì giờ trở nên trầm thấp hùng hồn, trảo pháp mới thế lớn lực mạnh, mặc dù mặt biến hóa yếu đi nhưng uy lực lại mạnh mẽ hơn vài phần.

Nhưng cũng rất nhanh chóng, Đường Thiên lại phát hiện mình có thể áp chế hồn tướng nhưng muốn phá vỡ phòng ngự của nó lại cực kỳ khó khăn.

Đột nhiên, Đường Thiên nhớ tới biến hóa tiết tấu của hồn tướng lúc vừa rồi, công kích của hiệu trưởng chợt nhẹ chợt nặng, hư thật giao nhau khiến hắn bực bội muốn hộc máu. Giờ Đường Thiên lại bắt chước hiệu trưởng, công kích của hắn chợt nhẹ chợt nặng, chợt nhanh chợt chậm, hồn tướng lại càng thêm chật vật, phòng tuyến vốn nghiêm ngặt lập tức xuất hiện sơ hở.

Mắt thấy bại cục của hiệu trưởng đã định, đột nhiên trong mắt nó xuất hiện một ký hiệu sáng ngời màu đỏ.

Trong lòng Đường Thiên đột nhiên dâng lên cảm giác báo động!

Không chút do dự, lập tức thối lui!

Năm tia lửa chói mắt đột nhiên bừng sáng trước mặt Đường Thiên.

Năm ngón tay hiệu trưởng lướt qua không khí, đầu ngón tay dùng tốc độ kinh người ma xát với không khí tạo thành tia lửa chói mắt!

Đây là sát chiêu!

Cảm giác nguy hiểm chưa từng thấy bao phủ Đường Thiên, trong lúc rút lui tóc gáy hắn đều dựng đứng lên. Gần như không nghĩ ngợi gì, Đường Thiên đột nhiên hét lớn, ánh mắt bừng sáng, chân lực toàn thân vận chuyển tới cực hạn, giơ trảo phải lên, nắm người ón tay khép lại như mỏ chiêm, mổ thẳng xuống.

" Ưng Kích "!

Sát chiêu luyện thành sau khi dung hợp Hạc Thân kình. Vệt móng tay sắc nhọn xanh biếc tới chói mắt đột nhiên xuất hiện giữa không trung, đánh thẳng lên ánh trảo cong cong mang theo một loạt tia lửa.

Bùng!

Hồn tướng như bị sét đánh, trước đó nó đã tiêu hao khá nhiều chân lực mà đòn " Ưng Kích "Đường Thiên đánh ra lúc này lại tràn trề lực lượng, chuẩn bị cho nó một đòn trí mạng.

Hồn tướng đột nhiên nổ tung trước mặt Đường Thiên, vô số mảnh vỡ võ hồn như những sợi tơ bị gió thổi tung, từ từ tiêu biến trong không trung với tốc độ mắt thường thấy được.

Đường Thiên giật mình đứng trước hành lang trống vắng không người, trong lúc nhất thời bỗng có cảm giác thương cảm. Chỉ từ hồn tướng cũng có thể thấy năng lực chỉ công của vị tiền bối này lợi hại tới mức nào! Người sau khi chết, võ hồn sẽ tiêu tán, mà võ hồn của vị tiền bối này lại hóa thành hồn tướng, bảo vệ nơi này, vậy chắc chắn còn tâm nguyện gì chưa hoàn thành.

Đường Thiên lẩm bẩm tự nói: "Tiền bối xin hãy yên tâm, ta sẽ không bôi nhọ võ kỹ và bí bảo của người!"

Hắn không biết tâm nguyện của vị tiền bối này là gì, chỉ có thể dùng cách này để biểu đạt lòng thành kính của mình đối với tiền bối. Thần sắc Đường Thiên lại khôi phục vẻ nghiêm nghị và chăm chú, hắn giang rộng bước chân, xoay người đi vào sâu trong hành lang.

Đi về phía trước được bốn năm trăm mét, một cái động đá xuất hiện trước mặt Đường Thiên.

Bước vào trong động, ánh mắt Đường Thiên lập tức bị một món đồ đặt ngay chính giữa thu hút, không chuyển mắt đi nổi.

Một bộ áp giáp cấp đồng hoàn chỉnh lặng lẽ đặt tại đó, cho dù bị thời gian che phủ nhưng nó vẫn sáng bóng như mới, trên giáp không chút bụi bặm. Đường Thiên có thể cảm nhận được khí tức cường đại của nó, đây là lần đầu tiên hắn thấy áo giáp cấp đồng.

"Đây là bộ giáp cấp đồng của chòm Khổng Tước, nó tên là " Khổng Tước Lam "." Một giọng nói vang lên phía sau Đường Thiên.

Hắn giật mình, vội vàng quay lại, là Tinh Hào.

Thần sắc Tinh Hào vẫn vô cùng bình tĩnh nhìn bộ giáp cấp đồng đó, thản nhiên nói: "Chòm Khổng Tước mặc dù không phải chòm sao gì lớn nhưng bộ giáp này lại là tinh phẩm trong số những bộ giáp cấp đồng. Thật không ngờ nó lại trên tay Nông tiền bối."

Hắn để ý thấy vẻ đề phòng trên mặt Đường Thiên, bèn nói: "Yên tâm, ta sẽ không cướp của ngươi."

"Vì sao?" Đường Thiên ngạc nhiên.

Tinh Hào thản nhiên nói: "Ta tự có giáp rồi."

Đường Thiên mặt mày hớn hở: "A, vậy thì tốt quá!" Nói xong chạy vội ra chỗ " Khổng Tước Lam ".

Tinh Hào vẫn đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhích, chỉ tiếp tục nói: "Bộ giáp khác với những bí bảo khác. Nó ẩn chứa lực lượng cường đại hơn, muốn thu phục nó không dễ lắm đâu..."

Đang nói chợt im, hắn ngơ ngác nhìn Đường Thiên đã bắt đầu luống cuống tay chân mặc Khổng Tước Lam vào.

Sao lại như vậy...

Bộ giáp đâu dễ thu phục như vậy...

Sao bộ giáp này lại không hề phản ứng...

Ngơ ngác nhìn Đường Thiên, vẻ mặt Tinh Hào vô cùng kỳ quái. Bộ giáp là một trong những bí bảo phức tạp nhất vì chỉ có những chòm sao đủ mạnh mẽ mới có thể thai nghén ra bộ giáp. Cũng bởi vậy lực lượng của bộ giáp là cường đại nhất, lại cũng là khó thu phục nhất.

Tinh Hào nhớ rất rõ khi mình thu phục bộ giáp bản thân đang dùng đã phải bỏ ra hơn một tháng.

Tên này...

Lần đầu tiên Tinh Hào có cảm giác ghen ghét.

"Ha ha, quả nhiên rất cường đại, ta cảm thấy lực lượng mênh mông bát ngát!" Đường Thiên đột nhiên ồ lên một tiếng.

Nghe Đường Thiên kêu vậy, Tinh Hào ngẩng đầu, sắc mặt cứng lại trên mặt.

Dưới chân Đường Thiên bỗng sáng lên vô số quầng sáng.

Đường Thiên nhắm mắt lại, cảm thụ thật cẩn thận.

Trong quầng sáng đó, phía ngoài của bộ giáp cấp đồng này đột nhiên tan ra.

Cái này... Cái này....

Đường Thiên há hốc mồm, vẻ mặt kinh sợ nhìn cảnh tượng đang diễn ra.

Theo phía ngoài bộ giáp tan ra như sáp, từng vệt hoa văn dần dần xuất hiện bên ngoài bộ giáp cấp đồng này. Hoa văn càng lúc càng nhiều, cũng càng lúc càng phức tạp. Những góc vốn trống trải góc cạnh cũng nhanh chóng bị hòa tan, hóa thành những vòng cung duyên dáng.

Một bộ " Khổng Tước Lam "hoàn toàn mới hiện ra trước mắt hắn.

Bộ giáp vốn hơi đầy đặn giờ đã trở nên thon gọn. Mỗi phần đều dược khắc hoa văn màu xanh da trời đẹp đẽ như những chiếc lông của khổng tước xếp với nhau tầng tầng lớp lớp, nó tựa như một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ. Bả vai hơi gồ lên song không hề ảnh hưởng tới hoạt động của Đường Thiên. Mỗi khi Đường Thiên cử động tay chân chúng sẽ như làn nước chảy, làm gợn lên từng gợn sóng màu xanh lam, cực kỳ đẹp mắt. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenfull.vn

Đường Thiên vô cùng hiếu kỳ, hắn có thể cảm giác được lực lượng ẩn chứa trên bộ giáp này lại mạnh lên vài phần.

Võ hồn thật cườngd dại!

Đường Thiên có thể cảm giác được võ hồn bên trong bộ giáp, cực kỳ mạnh mẽ, hơn cả võ hồn trong bao tay!

"Võ hồn thức tỉnh. . ."

Tinh Hào ánh mắt ngây ngốc thì thào tự nói, thân thể hắn đột nhiên chấn động, bừng tỉnh hiểu ra: "Ta hiểu rồi, Nông tiền bối đã chấp nhận ngươi!"

Trong giọng nói của hắn còn xen lẫn sự khiếp sợ, hâm mộ và khó lòng tin nổi. Tinh hào đã sớm biết chỗ này rồi, hắn không tới là bởi bản thân tu luyện kiếm thuật, không hứng thú gì với chỉ công. Song giờ nhìn Khổng Tước Lam rực rỡ trên ngươi Đường Thiên, hắn lại có chút hối hận.

"A... Nông tiền bối chấp nhận ta?" Đường Thiên cười tới mức không ngậm miệng lại nổi: "Ai da ai da, quả không hổ là tiền bối lợi hại, ánh mắt thật chính xác! Chắc chắn chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra ta là thiếu niên đáng tin cậy! Ha ha ha!"

Khuôn mặt Tinh Hào cứng lại, một kẻ thế này mà cũng được Nông tiền bối chấp nhận...

Tinh hào đột nhiên có cảm giác "thế giới thật quá hoang đường".

Đường Thiên đang đắc ý vô cùng chợt ngưng lại, hắn nhớ ra câu mà Tinh Hào hô lúc vừa rồi bèn tò mò hỏi: "À đúng rồi, võ hồn thức tỉnh là sao?"
 
Chiến Thần Bất Bại
Chương 63: Hỏa Liêm Quỷ Trảo


Tỉnh Hào hơi kinh ngạc, tuy chỉ là tân binh nhưng sao người của Quang Minh Võ Hội lại không biết cả việc võ hồn thức tỉnh?

"Khi võ hồn của bí bảo thức tỉnh nó sẽ có ý thức của riêng mình, nó có thể tự mình tu luyện giống như người. Võ hồn vừa thức tỉnh sẽ không ngừng phát triển, cho đến tận mức cực hạn của nó."

"Nghe có vẻ rất lợi hại." Hai mắt Đường Thiên phát sáng: "Vậy làm sao để võ hồn thức tỉnh?"

" Không biết." Tỉnh Hào lắc đầu.

"Thứ tốt như vậy nếu có thể chủ động làm ra thì lợi hại đến mức nào chứ." Đường Thiên có vẻ rất tiếc nuối, nghe có vẻ rất cao cấp, nghĩ tới việc quyền sáo của mình và Tiểu Mã Phi Ngoa đều có thể tự tu luyện để làm mạnh võ hồn, Đường Thiên thèm nhỏ dãi.

Tỉnh Hào liếc hắn, lạnh nhạt nói: "Đừng có nằm mơ giữa ban ngày."

Đường Thiên thản nhiên nói: "Chúng ta phải mơ mộng thật nhiều." Nói xong câu đó Đường Thiên láo liên nhìn xung quanh, tìm kiếm những thứ khác.

"Đừng nhìn nữa, không còn gì đâu." Tỉnh Hào lạnh nhạt nói: "Ngươi hẳn phải biết, khi gọi hồn tướng ra có hạn chế. Võ hồn của Nông tiền bối xuất ra bảo vệ nơi này, cái giá chắc chắn là không nhỏ."

"Nói cũng phải." Đường Thiên gãi đầu.

Trừ những hồn tướng đặc thù, hồn tướng mà thẻ hồn tướng gọi ra có thời gian ngắn hay dài tùy vào cấp bậc. Hồn tướng cấp đồng có thể tồn tại một tháng, cấp bạc một năm, cấp vàng có thể lên tới mười năm.

"Nếu không phải đã quá lâu rồi, hồn tướng của tiền bối suy yếu thì với thực lực của ngươi còn chưa đủ nhận được truyền thừa di vật của Nông tiền bối." Tỉnh Hào bình thản nói.

"Ngươi hiểu rất rõ nha." Đường Thiên có vẻ rất kinh ngạc: "Sao ngươi lại biết nhiều như vậy?"

Tỉnh Hào lạnh nhạt nói: "Nông tiền bối có chút quan hệ với trưởng bối của ta."

"Có điều rốt cuộc ta vẫn đánh giá thấp Nông tiền bối." Tỉnh Hào nhìn chằm chằm Khổng Tước Lam trên người Đường Thiên, lạnh nhạt nói: "Ngươi triệu hồi võ hồn Khổng Tước Lam xem."

Đường Thiên nhắm mắt lại, tựa như đang thưởng thức, suy xét, bỗng hắn mở mắt ra, nét mặt có chút khác lạ. Đường Thiên đột nhiên khẽ hô: "Khổng Tước Lam!"

Khổng Tước Lam trên người hắn bỗng tỏa ánh sáng xanh, một con khổng tước màu xanh lặng lẽ bay ra từ bộ giáp, yên lặng đứng trên bả vai Đường Thiên. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Lông toàn thân khổng tước giống như lam kim, rủ xuống, trên trán là những lông vũ đỏ rực rung rinh, sắc thái vô cùng linh động. Nó lẳng lặng đứng trên vai Đường Thiên, tao nhã ung dung, lãnh diễm cao quý.

"Quả nhiên như ta đoán." Tỉnh Hào quan sát kỹ khổng tước, lạnh nhạt nói: "Trước khi Nông tiền bối qua đời có lẽ đã chia võ hồn làm hai phần, một phần đưa vào Khổng Tước Lam, một phần hóa thành hồn tướng, bảo vệ nơi này. Nếu ngươi muốn tập trảo công chỉ cần giao tiếp với khổng tước là được. Khổng Tước Lam chắc chắn đã hấp thụ võ hồn của Nông tiền bối, chẳng trách nó lại thức tỉnh."

"Ngài đang nói khổng tước biết trảo công của tiền bối?" Đường Thiên mở lớn mắt, vô cùng vui mừng.

"Nông tiền bối chịu khổ như vậy, có lẽ ông cũng không muốn tuyệt học của mình thất truyền." Tỉnh Hào hơi xúc động nhưng nhanh chóng trở lại bình thường: "Nông tiền bối nổi danh nhất về Hỏa Liêm Quỷ Trảo, ngươi cũng vừa nếm thử rồi. Có điều vừa rồi chưa đến một phần mười thực lực của tiền bối. Hỏa Liêm Quỷ Trảo xếp thứ ba trong những trảo công cấp năm. Khi chưa bị đày đến nơi này tiền bối đã bắt đầu tăng cấp bậc Hỏa Liêm Quỷ Trảo lên, không biết có thành công hay không."

"Trảo công cấp năm?" Đường Thiên gãi đầu, có vẻ buồn rầu: "Nhưng ta chỉ biết trảo công cấp ba thôi."

"Trảo công cấp ba..." Sắc mặt Tỉnh Hào vô cùng quái dị, khi Đường Thiên đánh với đầu trọc hắn đã âm thầm quan sát. Đường Thiên rất kỳ lạ, chỉ có thực lực cấp ba nhưng lại có thể đánh bại đầu trọc cấp bốn và hồn tướng.

Đặc biệt là Đường Thiên thắng được hồn tướng của Nông tiền bối.

Tuy hồn tướng của Nông tiền bối đã suy yếu do năm tháng, thực lực chỉ còn cấp bốn nhưng Hỏa Liêm Quỷ Trảo cấp đại sư vẫn có thực lực rất kinh người. Cho dù Tỉnh Hào tự ra tay cũng phải tốn rất nhiều sức.

Dường như Đường Thiên lại thắng rất dễ dàng.

Đặc biệt là giai đoạn cuối, Ưng Trảo công của Đường Thiên hiển nhiên đã đạt đến một cấp bậc mới.

Lần đầu tiên Tỉnh Hào thấy thứ Ưng Trảo công mạnh mẽ như vậy. Giờ nghe Đường Thiên nói mình chỉ biết trảo công cấp ba, chẳng trách trong lòng hắn có cảm giác hoang đường.

Một kẻ khiến người khác nhìn không thấu!

Nhưng nếu đã bị đày tới đây...

Nghĩ tới đó, Tỉnh Hào khẽ thở dài trong lòng, có cảm giác đồng bệnh tương liên: "Ta còn có mấy cái thẻ, ngươi xem có dùng được hay không."

"A, tốt quá!" Đường Thiên giơ tay reo hò: "Ngươi là người tốt!"

"Người tốt?" Tỉnh Hào cười gằn: "Ta chỉ không muốn thấy Hỏa Liêm Quỷ Trảo mà tiền bối tốn tâm huyết sáng tạo bị thất truyền mà thôi."

Dứt lời Tỉnh Hào xoay người rời đi.

"Đúng là đồ khẩu thị tâm phi." Đường Thiên lẩm bẩm, sau đó hắn hớn hở, hí hửng v**t v* Khổng Tước Lam trên người không ngừng, dương dương tự đắc đi về phía hành lang.

Khi đám Bưu ca đầu trọc thấy Khổng Tước Lam đẹp đẽ trên người Đường Thiên thì chúng ngây ra hồi lâu.

Đường Thiên rất "nhân đức" cởi trói cho tất cả.

"Phòng của ta đâu? Ta muốn nghỉ ngơi!'

Chắc chắn là Đường đại ca sẽ chiếm gian phòng tốt nhất rồi.

※※※※※※※※※※※※※※※※� �� � �※※※※※※※※※※※※※

Đường Thiên ngơ ngẩn nhìn hồn tướng bên cạnh Binh, một lúc sau hắn dụi mắt, chẳng lẽ mắt mình có vấn đề?

Hồn tướng đang lơ lửng cạnh Binh rõ ràng là hồn tướng của Nông tiền bối mà hắn gặp trong hành lang.

"Binh... Binh đại thúc... chuyện quái gì thế này?" Đường Thiên lắp ba lắp bắp hỏi.

"Đã nói đừng gọi ta là đại thúc!" Binh đen cả mặt, hắn cố trấn định, nói: "Trại huấn luyện tân binh có thể tạo ra hình chiếu của võ hồn."

"Hình chiếu của võ hồn? Đường Thiên lần đầu tiên nghe nói việc này.

"Chỉ cần có võ hồn, trại huấn luyện có thể tạo ra một hình chiếu hoàn mỹ. Lúc đầu chúng ta định dùng nó chữa cháy việc nhân lực huấn luyện không đủ. Nhưng sau đó chúng ta phát hiện tác dụng của nó không chỉ có vậy." Gương mặt Binh vẫn trống trơn vô cảm, giọng nói của hắn cũng đều đều vô cảm.

Khi Đường Thiên đang vểnh tai muốn nghe tiếp thì ông chú Binh lại đổi đề tai.

"Có điều giờ chuyện đó chẳng liên quan gì đến ngươi." Binh lạnh nhạt nói: "Tạm thời ngươi không thể học Hỏa Liêm Quỷ Trảo. Ta đã xem thử, đây là một món trảo công có sức sát thương rất lớn."

Không thể luyện Hỏa Liêm Quỷ Trảo, việc này Đường Thiên đã lường trước, hắn hỏi tiếp: "Vậy giờ chúng ta luyện cái gì?"

"Ngươi phải chú trọng đến hạc thân." Binh nói: "Hạc thân của ngươi hút mấy trăm luồng khí kình, nếu trong mười tiếng ngươi vẫn chưa tiêu hóa được chúng thì chúng sẽ nổ tung. Ngươi sẽ nổ vụn như trái lựu chín."

Đường Thiên sợ xanh mặt: "Chuyện quan trọng như vậy mà ngươi không nhắc ta!"

"Đây là thường thức." Binh nói: "Ta không ngươi lại dùng hạc thân kình bằng phương thức nguy hiểm như vậy."

"Làm sao để tiêu hóa?" Đường Thiên vội vàng hỏi.

"Ăn đòn!" Binh lạnh lùng nói.

Sau đó Đường Thiên thấy một biển chùm sáng ập vào mặt hắn.

Ối, không!

Tiếng kêu thảm của Đường Thiên bị nhấn chìm trong những tiếng binh bốp.

※※※※※※※※※※※※※※

Ba tiếng sau, cả người Đường Thiên sưng múp, nhìn Binh bằng ánh mắt u oán.

"Khí kình hạc thân hút vào đã bị đánh tan hoàn toàn." Giọng của Binh như đang bàn luận xem thịt đã nấu chín chưa vậy.

"Rồi sao?" Đường Thiên nói, mặt hắn sưng múp, muốn nói cũng không nói cho rõ được.

"Rồi sao? Thực ra nó giúp ích rất lớn cho ngươi." Binh nói: "Độ ngưng tụ của những khí kình này vượt xa chân lực cấp bốn bình thường. Thông thường khí kình như vậy rất khó bị hấp thụ, lực phá hoại kinh người. Thế nhưng sau hơn bảy mươi vạn lần ăn đòn, chúng nó đã hoàn toàn bị triệt tiêu."

Nghe được câu "Bảy mươi vạn lần", mặt Đường Thiên tái mét.

"Hiện giờ những chân lực bị đánh nát này chính là thuốc bổ cho ngươi," Binh nói: "Nhưng vấn đề là nó quá bổ."

"Quá hổ?" Đường Thiên lại hỏi bằng giọng khó nghe.

"Không sai. Quá bổ!" Binh nghiêm túc nói: "Hiện giờ ngươi phải không ngừng dùng hạc thân hấp thụ những luồng chân lực tinh khiết đó. Quá trình này cần khoảng mười ngày."

"Âu ậy?" Đường Thiên lại hỏi bằng giọng nói quái dị

"Quả thật cần lâu như vậy." Binh giải thích: "Tuy chân lực của ngươi tinh khiết, mạnh hơn chân lực cấp ba bình thường nhiều, lượng chân lực ngươi hút vào cũng rất ít, nhưng nó là cấp bảy."

"Bảy.. cấp bảy!" Đường Thiên nghe vậy thì há hốc mồm, mình đánh bại hồn tướng cấp bảy? Quá nực cười!

"Thực lực của người này khi còn sống là cấp bảy." Binh nói như đinh đống cột, hiển nhiên hắn rất tin vào phán đoán của mình: "Ngươi có thể đánh bại hồn tướng là vì thực lực nó đã yếu đi nhiều. Thế nhưng trung tâm mỗi luồng khí kình đều là một chút chân lực cấp bảy."

Cấp bảy...

Với kẻ đang cố lên cấp bốn như Đường Thiên thì cấp bảy cao như núi vậy.

"Còn nữa, tên kia nói không đúng, Hỏa Liêm Quỷ Trảo không phải cấp năm mà là cấp bảy. Nó là một võ kỹ cấp bảy cực kỳ xuất sắc!"

Đường Thiên kinh ngạc đến đờ người.

Nếu Hỏa Liêm Quỷ Trảo là cấp năm thì hắn còn chút hi vọng, cấp bảy... đó là chuyện của năm nào tháng nào chứ...

Vất vả lắm mới có được một món tuyệt học, giờ đột nhiên lại biết môn tuyệt học này còn tốt hơn hắn tưởng nhiều, có điều thịt vốn đã đưa tới mồm lại phải ướp muối, năm sau mới được ăn.

Gương mặt sưng múp của Đường Thiên nhất thời lộ vẻ bi phẫn.

"Mấy ngày này ngươi không thể luyện tập gì." Binh vẫn nói đều đều: "Ngươi cần nhanh chóng tiêu hóa, hấp thụ những mảnh chân lực này. Trong mười ngày mà ngươi chưa tiêu hóa xong những luồng chân lực cấp bảy sẽ bắt đầu phá hồ đan điền của ngươi."

Đường Thiên vô cùng bi phẫn: "Làm sao mới có thể hấp thu thật nhanh?"

"Có thể tính đến việc chiến đấu ở cường độ cao." Binh kiến nghị.

"Hiểu rồi." Đường Thiên gật đầu cái rụp, hung hăng nói: "Chính là đánh nhau!"
 
Back
Top Bottom