Ngôn Tình Chiến Long Vô Song

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Long Vô Song
Chương 801


Tần Hằng ngược lại không muốn dây dưa chút chuyện nhỏ này, ông nói với Trần Ninh: “Nhiệm kỳ của tôi không còn bao lâu nữa.”
“Đường Bá An dã tâm lớn, ngấp nghé vị trí Quốc chủ đã lâu.”
“Lúc đầu có dã tâm không phải chuyện xấu, nhưng tôi phát hiện tên này tâm thuật bất chính, càng làm cho tôi bất mãn chính là ông ta chẳng những chuyên môn mân mê nhận
không ra thủ đoạn bên ngoài, còn có chút quan hệ mập mờ với nước đối địch.”
“Mặt khác, ông ta đối với tôi một mực bất mãn, cùng những thuộc hạ tôi nâng đỡ là kẻ địch, ví như cậu.”.

Truyện Xuyên Không
“Cho nên mặc kệ về công về tư, tôi đều không đồng ý cho ông ta làm Quốc chủ nhiệm kỳ tiếp theo.”
Trần Ninh chỉ chân thật nghe lời, không phát biểu bất cứ ý kiến gì.

Tần Hằng lại nói: “Từ khi cậu và Nguyễn Hồng lần lượt bắt Bắc Cảnh
vương Lô Chiếu Anh, còn có Tần Thành Tô Hàng, Đường Bá An đã ý thức được tôi muốn động đến ông ta.”
“Gần đây cậu lại xử con trai của ông ta, có lẽ ông ta đã hận thấu xương với chúng ta.”
“Tôi vẫn ngồi ở vị trí này, coi như ông ta phản công trả thù, cũng tạm thời không dám đụng đến tôi.”
“Nhưng cậu phải chú ý một chút!”
Trần Ninh khẽ nhíu mày: “Quốc chủ ngài nói là có thể gần đây Đường Bá
An sẽ phản công?
Bạn đang đọc tuyện: Chiến long vô song tại trang nhayho.com.

Quay lại trang để ủng hộ tụi mình nha!
Tần Hằng híp mắt: “Trong khoảng thời gian sau cùng nhiệm kỳ này của tôi, mục tiêu chính là muốn đem bọn sâu mọt này xử lý.”
“Mà Đường Bá An một mực dự định kéo dài thời gian, kéo tới khi tôi thoái vị, sau đó ông ta liền có thể đi đến đỉnh phong, chúa tể thiên hạ.”
“Khi ông ta ý thức được, trước khi tôi thoái vị sẽ đánh ngã ông ta, ông ta cùng vây cánh của ông ta, chắc chắn sẽ không cam tâm khoanh tay chịu chết, khẳng định sẽ tiến hành phản
công điên cuồng.” Đọc truyệŋ nhanh nhất tại Nhayho.č0m
Trần Ninh nghiêm túc nói: “Thuộc hạ đã hiểu, thuộc hạ sẽ chú ý.”
Tần Hằng nói: “ừ, thời gian ngày nghỉ của cậu không lâu, cũng đừng ở thủ đô lâu, về Trung Hải bồi người nhà của cậu đi.”
Trần Ninh cười nói: “Vâng!”
Hôm sau!

Hội nghị thường kỳ của Nội các, tiên hành bình thường.

Hôm nay cũng là thời gian Tần Hằng yêu cầu Đường Bá An kiểm điểm bản thân ở trong phòng họp.

Tần Hằng vốn cho rằng, Đường Bá An sẽ lấy danh nghĩa cử hành tang lễ cho con trai mà xin nghỉ, không tham gia hội nghị Nội các hôm nay, cũng phòng chuyện bản thân phải kiểm điểm xấu hổ.

Nhưng, làm Tần Hằng không ngờ tới là, buổi sáng Đường Bá An đúng giờ xuất hiện trong Nội các, tham gia hội nghị thường kỳ.

Đồng thời ở hội nghị thường kỳ làm kiểm điểm, sau đó còn tham gia hội nghị bình thường, phát biểu nói chuyện.

Đường Bá An biểu hiện không khác gì ngày thường, một chút biểu hiện như người cha mất con trai cũng không có, nếu như không biết rõ tình hình, ai biết người tràn đầy nhiệt tình này, buổi chiều còn trở về chủ trì tang lễ của con trai đâu! Cập nhật chương mới nhất tại nhayhȯ.com
Tần Hằng nhìn mặt mũi tràn đầy bình tĩnh đến đáng sợ của Đường Bá An.

ông ý thức được, nghị lực tâm trí Đường Bá An trở nên trầm ổn hơn, càng cường đại, càng đáng sự.

Nếu để Đường Bá An lập tức làm Quốc chủ đời tiếp theo, đoán chừng chính là chuỗi ngày đen đủi của ông và nhóm người Trần Ninh.

Tần Hằng híp mắt, nhìn qua Đường Bá An, như có điều suy nghĩ.

Hội nghị thường kỳ kết thúc, Đường Bá An mang theo cảnh vệ đuổi tới nhà tang lễ, chủ trì tang lễ của con trai.

Khách tham gia tang lễ Đường Khiếu Lâm, trong đó không thiếu các đại nhân vật.

Tang lễ kết thúc!
Đêm đó, Đường Bá An về đến trong nhà, ông ta an ủi người vợ thương tâm quá độ.

Sau đó một mình đi vào thư phòng!
Không mở đèn, thư phòng lờ mờ, Đường Bá An lạnh lùng nói: “Ảnh
Một bóng người như quỷ mị xuất hiện ở trước mặt ông ta, thanh âm khàn khàn nói: “Có thuộc hạ!”
“Tôi muốn Trần Ninh cũng phải nếm trải nỗi đau mất con!”
Ảnh Tử nói: “Tuân mệnh.”
***
Cùng đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra chương nhanh hơn nhé bạn ơi!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 802: Mày Dám Đánh Tao


Trần Ninh không ở lại thủ đô lâu, ngày thứ hai đã đi máy bay trở về Trung Hải.

Sau khi trở về Trung Hải, Trần Ninh liền trực tiếp cho Điển Chử, Tần Tước và Bát Hổ Vệ nghỉ phép, để bọn họ nghỉ ngơi hai ngày.

Mà anh trực tiếp lái xe tới đến tập đoàn Ninh Đại, lúc đầu dự định đi đón Tống Sính Đình cùng về nhà ăn cơm trưa.

Tống Sính Đình vừa chuẩn bị tan
làm, nhìn thấy Trần Ninh trở về, kinh hỉ vô cùng: “Chồng à, anh về rồi, sao không nói trước với em?”
Trần Ninh mỉm cười nói: “Muốn tạo bất ngờ cho em, vậy nên không thông báo trước với em."
“Đi thôi, chúng ta về nhà ăn cơm.”
Lúc này, cận vệ kiêm trợ lý Tần Phượng Hoàng của Tống Sính Đình nhắc nhở: “Tống tổng, quản lý Phùng Hải Lương Phùng cục trưởng mới nhậm chức trong tỉnh giám sát cục thực phẩm dược phẩm, hôm nay vào tuần tra Trung Hải.”
“Vừa ròi lãnh đạo thành phố thông báo đến các chủ tịch của xí nghiệp thực phẩm dược phẩm trong thành phố, buổi trưa đều phải đến đón khách, tham gia vào tiệc chiêu đãi Phùng cục trường.”
“Tập đoàn Ninh Đại chúng ta là xí nghiệp lớn nhất thành phố Trung Hải, cũng là xí nghiệp dược phẩm đệ nhất tỉnh Giang Nam.”
“Cô không xuất hiện, chỉ sự có chút không thích hợp.”
Trần Ninh hừ lạnh nói: “Có cái gì không thích hợp, không phải chỉ là một cái tiệc chiêu đãi thôi sao, có lãnh đạo Trung Hải và các thương nhân tham dự là được rồi, còn nhất định phải người người đều trình diện không bằng.”
Tống Sính Đình cười nói: “Người ta đến cùng là đại lãnh đạo, mà lại chúng ta chỉ cần xí nghiệp, về sau nhận chức Phùng cục trưởng giám thị.”
“Hơn nữa lãnh đạo cũng đã thông báo để chúng ta đến yến hội rồi,
chúng ta không đi quả thật cũng thật không biết ăn nói thế nào.”
Loại chuyện nịnh bợ lãnh đạo thế này, kỳ thật người người đều muốn đi.

Cũng không phải là đi rồi có thể nịnh bợ được lãnh đạo cái gì, mà lo lắng người người đều đi, duy chỉ có mình không đi, như vậy sẽ bị lãnh đạo nhớ kỹ, vậy thì không phải là chuyện tốt gì-
Tống Sính Đình nói với Trần Ninh: “Hay là chúng ta vẫn nên đi thì hơn, chồng đi cùng em đi.”
Trần Ninh đồng ý nói: “Vậy được!
Trần Ninh phân phó Tần Phượng Hoàng chuẩn bị xe, sau đó anh và Tống Sính Đình, cùng đi đến nơi đón khách, tham gia yến tiệc.

Ngày thường nhà khách không quá náo nhiên, hôm nay bãi đỗ xe đỗ đầy các loại xe công vụ và xe thương vụ sang trọng, trong đại sảnh càng là kín người hết chỗ.

Những người ở hiện trường này, hoặc là một lãnh đạo bộ môn, hoặc là
một chủ tịch của công ty tư nhân nào đó, ngày bình thường đều là đại lão quát tháo một phương, hôm nay đều hội họp ở đây.

Những nhóm đại lão này, toàn bộ đều xúm lại bên cạnh một người đàn ông trung niên có thân hình nhỏ bé.

Người đàn ông dáng người nhỏ bé thân hình không xuất chúng, mang kính mắt, nhìn có điểm giống con khỉ, có vẻ hơi buồn cười.

Thì chẳng qua là biểu tình rất kiêu căng, mà người xung quanh, bao gồm cả thị tôn Chu Nhược Thụ thành
phố Trung Hải, đều rất cung kính với ông ta, thận trọng lấy lòng.

ông ta, là Phùng Hải Lương.

chien-long-vo-song-802-0.jpg


***
Cùng đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra chương nhanh hơn nhé bạn ơi!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 803


Tống Sính Đình lúc này đã chủ động khẽ khom người với Phùng Hải Lương, lễ phép chào hỏi: “Vị này chính là Phùng cục trưởng đúng không, xin chào Phùng cục trưởng, và các vị lãnh đạo tôn quý, chào các tiền bối trong giới kinh doanh.”
Phùng Hải Lương nghe được giọng
nói thanh thúy dễ nghe của Tống Sính Đình, lúc này mới lấy lại tinh thần từ trong kinh diễm, theo bản năng nheo mắt lại cười, đồng thời đưa tay về phía Tống Sính Đình: “Ha ha, vị này chính là Tống tiểu thư sao, vóc người còn đẹp hơn trong lời đồn.”
Câu này vừa nói ra miệng, Chu Nhược Thụ và mấy lãnh đạo Trung Hải bên cạnh cũng hơi thay đổi sắc mặt.

Chu Nhược Thụ tâm kinh run sợ, nghĩ thầm đã sớm nghe nói Phùng cục trưởng mới nhậm chức trong tỉnh
này, tác phong sinh hoạt cá nhân rất có vấn đề, tên này sẽ không phải là đang ôm ý xấu với Tống tiểu thư chứ, là đang muốn tự tìm đường chết sao?
Tống Sính Đình cũng mẫn cảm phát giác được Phùng Hải Lương, ẩn ẩn lộ ra một tia không đứng đắn.

Cô duy trì lễ nghi cơ bản, mỉm cười khéo léo từ chối bắt tay với Phường Hải Lương, cười giải thích nói: “Chào Phùng cục trưởng, tiên sinh của tôi không thích tôi bắt tay với người đàn ông khác.”

Phùng Hải Lương nghe vậy tức giận không vui!
ông ta từ trong tỉnh lại tới đây thị sát, đến Chu Nhược Thụ là thị tôn Trung Hải, đều rất cung kính với ông ta.

Thương nhân còn lại, không người nào không bồi cạnh nịnh bợ bồi lấy lòng ông ta.

Ông ta chủ động bắt tay với Tống Sính Đình, Tống Sính Đình cũng dám cự tuyệt, đây không phải là đánh gãy mặt mũi của ông ta trước mặt mọi người sao?
ông ta không thể mất mặt như thế này.

Sắc mặt của ông ta lập tức chìm xuống, ngữ khí cũng lạnh lại: “Tiên sinh của cô?”
Tống Sính Đình vội vàng giới thiệu Trần Ninh bên cạnh: “Vị này là tiên sinh của tôi, Trần Ninh.”
Chu Nhược Thụ đã nhận ra Phùng Hải Lương bất mãn, lúc này ông ta càng thêm thấp thỏm, vội vàng đứng ra, cười theo nói: “Đúng đúng đúng,
Phùng cục trưởng, tôi giới thiệu cho ông một chút, vị này chính là...”
Chu Nhược Thụ muốn nói cho Phùng Hải Lương Trần Ninh là Thiếu soái Bắc Cảnh, miễn việc Phùng Hải Lương tìm đường chết.

Nhưng Trần Ninh lại lạnh lùng ngắt lời nói: “Tôi tên là Trần Ninh, là một quân nhân, đang trong thời gian nghỉ phép về nhà, hôm nay cùng với phu nhân của tôi đến tham gia tiệc chiêu đãi Phùng cục trưởng, tận tình địa chủ hữu nghị.”
Chu Nhược Thụ vốn định nói toạc
thân phận của Trần Ninh ra, nhưng không ngờ lại gặp một ánh mắt lạnh lùng cảnh cáo của Trần Ninh, ông và những người ở hiện trường biết thân phận của Trần Ninh, toàn bộ đều không dám lên tiếng.

Lúc này Phùng Hải Lương đem hết bất mãn trút lên đầu Trần Ninh, ông ta hừ lạnh nói: “Cậu không phải là lãnh đạo thành phố Trung Hải, cũng không phải nghiệp gia thành phố Trung Hải, tận tình địa chủ hữu nghị, cũng không tới phiên cậu!”
Một câu nói, làm thay đổi sắc mặt của không ít người ở hiện trường.

Chu Nhược Thụ càng gian nan nuốt nước miếng.

Tống Sính Đình cũng bận bịu dắt tay Trần Ninh, âm thầm ra hiệu Trần Ninh không nên tức giận, đừng so đo với loại người này.

Phùng Hải Lương chú ý tới sắc mặt Chu Nhược Thụ thanh đổi nhanh chóng, nhưng mà ông ta cũng chỉ cho rằng sở dĩ Chu Nhược Thụ kính trọng Trần Ninh và Tống Sính Đình, là bởi vi công ty Trần Ninh và Tống Sính Đình có thể tạo cho thành phố
Trung Hải một lượng thuế lớn, cho nên Chu Nhược Thụ mới giữ mặt mũi cho Trần Ninh Tống Sính Đình.

Trong lòng ông ta khinh thường nghĩ: “Tôi không những không cần thu thuế của tập đoàn Ninh Đại, mà còn là giám sát của tập đoàn bọn họ.

Tôi giữ mệnh mạch làm ăn của vợ chồng bọn họ, tại sao lại phải giữ mặt mũi cho bọn họ?”
Phùng Hải Lương còn thấy Tống Sính Đinh giữ chặt Trần Ninh, ám chỉ Trần Ninh không nên tức giận đều đặt ở trước mắt.

Trong lòng của ông ta cười lạnh: Nhìn ra được Trần Ninh là người thô lỗ, nhưng Tống Sính Đình vẫn biết, mình là người bọn họ không thể trêu chọc vào, cô ta không để chồng cô ta đấu với mình.

Một khung cảnh vô cùng lúng túng!
May mắn, quản lý nhà khách đã đến, cười híp mắt nói: “Các vị lãnh đạo, yến hội lập tức bắt đầu rồi, các vị có thể nhập tọa rồi.”
Chu Nhược Thụ vội vàng giảng hòa nói: “Vào chỗ vào chỗ, mọi người
nhanh chóng vào chỗ nào...!
Đám người nhao nhao vào chỗ, chuẩn bị mở yến, cũng làm cho không khí lúng túng tạm thời qua đi.

Chu Nhược Thụ âm thầm lau mồ hôi lạnh.

Yến hội bắt đầu, lúc Chu Nhược Thụ nghĩ là câu chuyện qua đi rồi, Phùng Hải Lương sẽ không tự tìm đường chết.

Bỗng nhiên, sau khi Phùng Hải Lương cạn một chén cùng với tất cả mọi người ở hiện trường, lại hỏi thăm
Tống Sính Đình: “Tống tiểu thư cô đảm nhiệm chức vụ gì ở tập đoàn Ninh Đại?”
Tống Sính Đình nói: “Đảm nhiệm chức chủ tịch.”
Phùng Hải Lương cười híp mắt nói: “Không sai không sai, tuổi còn trẻ đã là chủ tịch, khó lường khó lường.”
Ông ta nói xong, nhìn về phía lái xe Cao Vĩ bên cạnh mình, cười nói: “Lão Cao, ông nhìn xem ông tuổi đã cao, chỉ có thể làm lái xe, Tống tiểu thư người ta tuổi còn trẻ đã là chủ tịch rồi.”
“ông nói xem ông chịu thua kém, nếu không, ông cũng có thể làm chủ tịch roi.

Cao Vĩ cười hì hì nói: “Phùng cục trưởng, tôi cũng muốn làm chủ tịch, nhưng mà tôi không có bản lĩnh này, chỉ có thể làm công việc lái xe thôi.”

chien-long-vo-song-803-0.jpg


chien-long-vo-song-803-1.jpg


***
Cùng đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra chương nhanh hơn nhé bạn ơi!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 804: Gieo Nhân Nào Gặt Quả Nấy


Trần Ninh lạnh lùng nói: “Tôi chẳng những dám đánh ông, còn dám cách chức ông, ông tin không?”
Lời này nói ra, tất cả mọi người ở hiện trường đều sợ ngây người.

Chu Nhược Thụ và số ít người biết thân phận của Trần Ninh, sắc mặt càng kịch biến.

Chu Nhược Thụ lại nhịn không được, liền vội vàng tiến lên đỡ Phùng Hải Lương lên, cuống quýt nói: “Trần tiên
sinh, Phùng cục trưởng vừa ròi uống nhiều rượu lỡ lời.”
“Phùng cục trưởng, ông tranh thủ thời gian tự phạt một chén, sau đó xin lỗi Trần tiên sinh và Tống tiểu thư!”

Chu Nhược Thụ là đang cứu Phùng Hải Lương.

Nhưng, Phùng Hải Lương lại khí giận lên đầu, đồng thời hiểu lầm Chu Nhược Thụ.

Cập ŋhật chương mới nhất tại w*eb лhayho.cом
Ông ta tức giận đẩy Chu Nhược Thụ ra, tức giận nói: “Ai nói tôi uống quá
nhiều, tiểu tử này dám can đảm đánh tôi, lãnh đạo Trung Hải các người còn bắt tôi xin lỗi cậu ta, đây là đạo lý gì?”
“Tôi biết tập đoàn Ninh Đại cái người nộp thuế lớn, ngày bình thường các người sẽ thiên vị bọn họ.”
“Nhưng hôm nay chuyện của tôi và vợ chồng tiểu tử này không xong, các người tốt nhất là đừng ai nhúng tay nào, nếu không tôi cũng trở mặt với các người.”
Bọn người Chu Nhược Thụ nghe vậy, mặt mũi tràn đầy xấu hổ.

Trần Ninh cười lạnh nói: “Không sai, chuyện hôm nay của tôi và Phùng cục trưởng, lãnh đạo các vị đừng xen vào.”
Chu Nhược Thụ tê da đầu, ông kiên trì thỉnh cầu nói: “Trần tiên sinh, không thì ngài nể chút tình mọn của tôi, cho ông ấy một cơ hội?”
Trần Ninh gật gật đầu, bưng một chén rượu trên bàn lên, sau đó mình đổ xuống mặt đất, lạnh lùng nói với Phùng Hải Lương: “ông quỳ xuống l**m sạch rượu dưới đất, tôi sẽ cho là
ông thật đúng là say rượu, không so đo với ông.”
Phùng Hải Lương mở to hai mắt!
Điên ròi! Đọc truyệŋ nhanh nhất tại Nhayho.č0m

Đây thật sự là điên rồi!
Một thương nhân nho nhỏ như Trần Ninh, mà lại là xí nghiệp Trần Ninh và Tống Sính Đình mà ông ta giám thị, Trần Ninh vậy mà đầu tiên là đánh ông ta, hiện tại còn bắt ông ta quỳ xuống l**m sạch rượu dưới đất.

Mặt mũi Phùng Hải Lương tràn đầy
phẫn nộ: “Mày dám sỉ nhục tao?
Trần Ninh hờ hững nói: “Gieo nhân nào, gặt quả nấy.”
“ông từ đầu đã muốn giở trò làm nhục vợ tôi, chẳng qua hiện tại tôi chỉ cho ông chút giáo huấn.”
“Ông có quỳ không?”
Phùng Hải Lương bị Trần Ninh làm cho tức muốn nổ tung.

Ông ta giận dữ hét lên: “Vương Tri Hành đâu, chết ở đâu ròi, lập tức bắt thằng nhóc này lại cho tôi, xử
nghiêm.

Theo dõi tiếp tryện chiến long vô song tại nhayho.com nhé!
Cảnh sát phụ trách thành phố Trung Hải Vương Tri Hành ra từ trong đám người.

Nhưng Vương Tri Hành không làm theo phân phó của Phùng Hải Lương bắt Trần Ninh lại, mà bình tĩnh nói: “Phùng cục trưởng, tôi còn chưa đủ tư cách bắt Trần tiên sinh, hơn nữa tôi cũng cảm thấy Trần tiên sinh không sai, là ông làm nhục Tống tiểu thư trước.”
Cái gì?
Phùng Hải Lương mở to hai mắt, mặt mũi tràn đầy chấn kinh nhìn về phía Vương Tri Hành.

Đám người lãnh đạo Trung Hải này, từng người từng người đều điên rồi sao?
Vậy mà chỉ vì thiên vị một xí nghiệp nộp thuế lớn mà thiên vị đến nước này?
Phùng Hải Lương cô nén lửa giận, chất vấn Vương Tri Hành: “Cậu không đủ tư cách bắt cậu ta?”
Vương Tri bình tĩnh nói: “Đúng!
Phùng Hải Lương giật mình, chợt ông ta nhớ ra lúc mới gặp, Tống Sính Đình giới thiệu Trần Ninh là quân nhân, từ bộ đội trở về thăm nhà.

Cảnh sát hình sự không có quyền bắt quân nhân!
***
Đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra chương nhanh hơn nhé bạn ơi!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 805


:
Phùng Hải Lương nhìn về phía Trần Ninh, cười lạnh: “Chút nữa thì tôi quên mất, cậu còn là một quân nhân.”
Cậu đại khái là ỷ vào cảnh sát hình sự không có quyền bắt cậu, cho nên cậu dám can đảm khiêu chiến với tôi đúng không?”
“Tôi nói cho cậu biết, cái thân phận này của cậu không bảo vệ được cậu đâu.”
“Cậu có tin chỉ cần một cuộc điện thoại của tôi gọi cho cấp trên của cậu, cấp trên của cậu sẽ lập tức lột da cậu, sau đó giao cho tôi xử lý không?”
Trần Ninh nhíu nhíu mày: “Tôi còn thực sự không tin.”
Phùng Hải Lương không ngờ Trần Ninh lại phách lối như vậy!
ông ta nhìn Trần Ninh tuổi còn trẻ, ước lượng Trần Ninh trong quân đội cũng không thể giữ chức vị quá cao, có thể làm Thượng úy chắc là cấp nhất rồi.

Ông ta cười lạnh nói: “Ha ha, tôi cũng không tin tôi không trị được cậu.

“Nào nào nào, đưa số điện thoại của cấp trên cậu cho tôi, tôi sẽ lột da cậu ngay lập tức.”

Trần Ninh nói: “ông chắc chắn?
Phùng Hải Lương cả giận nói: “Cậu nghĩ là tôi đang đùa với cậu à?”
Trần Ninh trực tiếp đưa ra một số điện thoại!
Phùng Hải Lương đứng tại chỗ dùng điện thoại bấm số, lúc gọi đi, ông ta còn sửng sốt một chút, nghĩ thầm số điện thoại cấp trên của thằng nhóc này khá đơn giản dễ nhớ.

Rất nhanh, điện thoại được tiếp
thông.

Phùng Hải Lương không đợi đối phương nói chuyện, tự báo thân phận rồi nói ý.

“Xin chào, tôi là người cục phụ trách thực dược tỉnh Giang Nam Phùng Hải Lương.” *
“Binh sĩ cấp dưới Trần Ninh của ông, cũng dám ẩu đả với tôi, còn mở miệng uy h**p tôi, thái độ hành vi đều vô cùng ác liệt.”
“Tôi yêu cầu các ông lập tức khai trừ quân tịch Trần Ninh, giao cho cảnh
sát Giang Nam tôi xử nghiêm.

“Đồng chí, không vấn đề chứ?”
Lúc Phùng Hải Lương nói xong lời này, vẻ mặt đầy đắc ý, khóe mắt liếc qua hướng mấy người Trần Ninh và Tống Sính Đình.

Nét mặt của ông ta tựa hồ muốn nói: “Thằng nhóc, mày thật sự cho rằng tao không xử lý được mà sao, bây giờ tao có thể để cấp trên của mày lột da mày, phơi khô mày mà cấp trên của mày cũng không dám không nể mặt.”
Điện thoại truyền một giọng nói lớn tuổi nhưng rất uy nghiêm: “Trần Ninh là một tướng sĩ tốt, tôi tin tất cả mọi vấn đề đều có nguyên nhân.”
“Lát nữa tôi sẽ phái người đến hỏi, ông hay kiên nhẫn chờ.”
Phùng Hải Lương nghe xong lời này liền không hài lòng, lập tức tức giận nói: “Có ý gì? ông đang muốn bao che cho binh sĩ của mình? Hay là muốn chơi đến cùng với tôi?”
“Tôi nghiêm trọng cảnh cáo ông, bây giờ ông lập tức khai trừ Trần Ninh
cho tôi.”
Lúc Tần Hằng mới nhận được cuộc điện thoại kia cũng tràn ngập lửa giận.

Đây là chuyện gì chứ, một chuyện nhỏ vậy mà cũng gọi điện thoại đến chỗ ông.
ông nhẫn lại lửa giận mà xử lý.

Nhưng cái tên ở cục thực dược tỉnh Giang Nam kia, vậy mà dám cành cáo ông
Ông lập tức nổi giận: “ông cảnh cáo
tôi? ông cảnh cáo tôi bằng cách nào?”
Phùng Hải Lương nói: “Ây yo, tôi nói lão đồng chí ông này, tôi phách lối như vậy...!thì nói cho tôi tên của ông, địa chỉ, đơn vị sở thuộc, ông xem tôi xử lý ông thế nào.”
Tần Hằng lạnh lùng nói: “Tần Hằng, phủ Quốc chủ thủ đô!”
Quốc chủ Tần Hằng!
Phùng Hải Lương nghe vậy, như là nghe thấy tiếng sấm bên tai, sợ đứng ngây tại chô.

Ánh mắt ông ta trợn tròn, miệng há mở, sắc mặt thay đổi với tốc độ mắt thường cũng nhìn thấy được, nhanh chóng trở nên trắng bệch.

Ánh mắt ông ta xuất hiện một vòng hoảng sợ, nói chuyện cũng biến thành không lưu loát, run rẩy nói: “Ngài ngài ngài...!ngài là Quốc chủ...”
Tần Hằng không trả lời câu hỏi của Phùng Hải Lương, chỉ uy nghiêm nói: “Lát nữa sẽ có tổ chức tìm ông nói chuyện!”
Nói xong, cúp máy bộp một cái.

Phùng Hải Lương cầm điện thoại, cả người đều choáng váng, mồ hôi lạnh trên trán thi nhau rơi xuống, tuyệt vọng ngẩng đầu nhìn về phía Trần Ninh, run giọng nói: “Cậu...!rốt cuộc cậu là ai?”
Chu Nhược Thụ lúc này thở dài nói: “Phùng cục trưởng, kỳ thật vị này là Thiếu soái Bắc Cảnh chúng ta, chiến thần Hoa Hạ, Trần Ninh Trần tiên sinh.”
Thiếu soái Bắc Cảnh!
Chiến thần Hoa Hạ!
Phùng Hải Lương nghe vậy, suýt chút nữa phun máu tại chỗ,
Cơ thể của ông ta hốt hoảng một chút, sau đó bịch một tiếng quỳ gối trước mặt Trần Ninh, tuyệt vọng nói: “Cậu...!là Thiếu soái!”
Trần Ninh hừ lạnh một tiếng!

Cuối cùng Phùng Hải Lương cũng hiểu ta, hóa ra Trần Ninh là Thiếu soái Bắc Cảnh, chả trách vừa rồi
nhóm người Chu Nhược Thụ một mực ám chỉ ông ta không nên đắc tội Trần Ninh, một mực ra hiệu cho ông ta xin lỗi Trần Ninh.

Tiếc là ông ta còn tưởng rằng bọn người Chu Nhược Thụ thiên vị nhà giàu nộp thuế nhiều, hóa ra là đang cứu ông ta!
Lúc này Phùng Hải Lương hối hận đến nỗi ruột cũng tái lại rồi.

Ông ta không lo mất mặt, run giọng xin lỗi Trần Ninh cầu xin tha thứ: “Thiếu soái, tôi sai rồi, tôi biết sai rồi, cầu xin ngài cho tôi một cơ hội sửa
đổi được không?”
Ai không biết Thiếu soái là Quốc chủ đề bạt, môn sinh thiên tử.

Nếu như Thiếu soái chịu buông ra, không chừng ông ta còn có thể có một tia cơ hội.

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Có cho ông cơ hội sửa đổi hay không, ông đợi tổ lãnh đạo chuyên án đến điều tra ông ròi nói đi.”
Nói xong, Trần Ninh mang theo Tống Sính Đình và Tần Phượng Hoàng rời
đi.

vẻ mặt Phùng Hải Lương tràn đầy tuyệt vọng và hối hận...!
***
Cùng đánh giá 10 sao cho truyện để bọn mình có động lực ra chương nhanh hơn nhé bạn ơi!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 806: Con Gái Xảy Ra Chuyện


Trần Ninh và Tống Sính Đình chân trước vừa đi, chân sau liền có ɱột đội ɱặc âu phục ɱàu đen, ɱang theo thẻ công tác đến, trực tiếp đeɱ Phùng Hải Lương đi điều tra.

Cho dù là ai cũng nhìn ra được, lần này Phùng Hải Lương khẳng định là xong đời rồi.

Nhưng ɱà, bọn người Chu Nhược Thụ cũng cảɱ thấy, cái tên Phùng Hải Lương này cũng là tự tìɱ đường chết.

Theo tác phong Phùng Hải Lương, coi như lần này không ngã trong tay Thiếu soái, lần sau cũng sẽ ngã trong tay lãnh đạo cấp cao khác.

Trần Ninh và Tống Sính Đình trở lại xe BɱW, vừa định nói với Tần Phượng Hoàng là lái xe về nhà.

Nhưng lúc này Tống Sính Đình lại nhận điện thoại của giáo viên ở trường gọi tới, sau khi cô nhận điện thoại xong, sắc ɱặt xấu đến triệt để, nước ɱắt trào ra, lớn tiếng nói: “Được, tôi sẽ tới ngay.”
Trần Ninh nhận ra tình hình không ổn, vội hỏi thế nào?
Tống Sính Đình khóc nói với Trần Ninh: “Chồng ơi, con gái của chúng ta ở trưởng học, có ɱấy học sinh ngộ độc thực phẩɱ phải vào bệnh viện, con gái chúng ta là ɱột trong số đó, giáo viên gọi điện thoại tới nói con gái của chúng ta đang cấp cứu ở trong bệnh viện nhân dân...”
Cái gì?
Trần Ninh trợn tròn ɱắt, vừa sợ vừa
giận.

Anh lập tức phân phó Tần Phượng Hoàng: “Nhanh chóng đi tới bệnh viện nhân dân!”
“Vâng!”
Tần Phượng Hoàng không chút do dự cuồng đạp chân ga, xe gào thét ɱà đi, hướng phía bệnh viện thẳng tiến.

Vốn là quãng đường tốn nửa giờ, Tần Phượng Hoàng lái ɱười phút đã đến bệnh viện.

Đến cửa phòng cấp cứu của bệnh viện, đã có không ít phụ huynh ở đó, bọn họ đều là phụ huynh có con bị ngộ độc thức ăn.

Hóa ra ban 1 lớp chồi Tống Thanh Thanh, tiết cuối cùng của buổi sáng là thời gian lao động ngoại khóa, giáo viên tổ chức cho cả lớp tới cổng trường quét dọn vệ sinh.

Loại hoạt động này vừa rèn luyện học sinh, vừa có thể cải thiện ɱôi trường xung quanh trường học, nhất cử lưỡng tiện.

Nhưng lần này lại xảy ra vấn đề.

Khóa lao động kết thúc, các học sinh trên đường trở về trường học, có ɱột người bán hàng chào hàng ɱời Tống Thanh Thanh ɱua hồ lô ngào đường.

Tống Thanh Thanh nhịn không được ɱua ɱột cây!
Không ngờ rằng hô lô ngào đường này lại có độc!
ɱấy người bạn cùa Tống Thanh Thanh không ɱua được kẹo hồ lô đều ɱuốn nếɱ thử của Tống Thanh
Thanh, Tống Thanh Thanh cũng cho các bạn nếɱ thử.

Thế là ɱấy người bạn cùng ăn ɱột xâu kẹo hồ lô, ɱỗi người ăn ɱột viên, dẫn đến toàn bộ đều phải vào bệnh viện.

Nhóɱ phụ huynh nhìn thấy Trần Ninh và Tống Sính Đình xuất hiện, cả đáɱ người đều bị phẫn nộ làɱ ɱờ lý trí, xông lên ɱuốn đánh người, ɱiệng phẫn nộ ɱắng: “Đều tại con gái hai người hại con chúng tôi!”
ɱặt Tống Sính Đình đầy ɱắt nước ɱắt, đối với sự phẫn nộ của các phụ
h Thanh cũng cho
bạn cùng ăn ɱột lỗi người ăn ɱột 1 bộ đều phải vào
ihìn thấy Trần Ninh xuất hiện, cả đáɱ 1 nộ làɱ ɱờ lý trí, ánh người, ɱiệng đều tại con gái hai ìg tôi!”

inh đầy ɱắt nước h nộ của các phụ
huynh, cô cũng kl an và xin lỗi làɱ Sí
Thời khắc ɱấu chi trầɱ giọng hô đá “Tất cả dừng tay!”
“Loại chuyện này không vị phụ huyn
“Chuyện quan trọ cứu ɱạng nhữnc đoan sẽ dùng h ɱình, giành lấy tí đứa trẻ.”
ɱặc dù những vị bị Trần Ninh hét cho dừng lại, nhưng vẫn có vị phụ huynh giận dữ xông vào Trần Ninh hét lên: “Dựa vào cái gì ɱà chúng tôi phải tin anh?”
Trần Ninh trực tiếp đưa giấy chứng nhận sĩ quan của ɱình ra, đưa lên cao cho các vị phụ huynh nhìn: “Dựa vào việc tôi là quân nhân, tôi dựa vào tính ɱạng và tôn nghiêɱ quân nhân caɱ đoan, nhất định điều động bác sĩ giỏi nhất, điều kiện chữa bệnh tốt nhất, cứu sống từng đứa trẻ về.”
Lúc này, Điển Chử ɱặc quân trang, Tần Tước còn có Bát Hổ Vệ đã chạy đến.

bị Trần Ninh hét cho dừng lại, nhưng vẫn có vị phụ huynh giận dữ xông vào Trần Ninh hét lên: “Dựa vào cái gì ɱà chúng tôi phải tin anh?”

chien-long-vo-song-806-0.jpg


***
Cùng đánh giá 10 sao cho truyện để bọn ɱình có động lực ra chương nhanh hơn nhé bạn ơi!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 807


Đúng vào lúc này, viện trưởng bệnh viện Chung Hải Ba ɱang theo ɱột ban lãnh đạo chạy đến, ɱuốn hành lễ với Trần Ninh.

Trần Ninh ngăn Chung Hải Ba lại: “Viện trưởng, tình hình thế nào rồi?”
Chung Hải Ba lau lau ɱồ hôi trên trán, ăn ngay nói thật: “Báo cáo thủ trưởng, tình hình bọn trẻ không lạc quan, ɱấy vị chuyên gia của bệnh viện chúng tôi đang đích thân ra tay, đang cứu bọn trẻ.”
“Nhưng lần này bọn trẻ trúng độc, vậy ɱà rất khó giải quyết, hiện tại chỉ có thể tạɱ thời khống chế độc tính không khuếch tán, tạɱ thời giữ được tính ɱạng của bọn trẻ.” Các bạn đang đọc truyệŋ tại w•eb ŋhayho.č0m
“Chúng tôi hi vọng Thiếu soái điều chuyên gia ưu tú hơn đến đây hỗ trợ.”
Trần Ninh quay đầu phân phó Điển Chử: “Lập tức sắp xếp chuyên cơ, ɱời lão giáo sư Đường Tống ɱinh ở quân khu Giang Naɱ, còn có lão giáo sư Tống Thanh Bình của quân khu Bắc Cảnh, đều ɱời qua đây, nhanh!”
“Tuân ɱệnh!”

Điển Chử hấp tấp đi làɱ việc.

Trần Ninh lại phân phó viện trưởng Chung Hải Ba và những vị phụ huynh có ɱặt ở đó: “Chuyện cấp cứu của bọn trẻ, ɱọi người không được truyền ra ngoài, tôi nghi ngờ là chuyện trúng độc lần này, là có người ɱuốn nhằɱ vào con gái của tôi, tôi ɱuốn thừa cơ điều tra ra những người này.”
Bọn người Chung Hải Ba liên tục gật đầu, các phụ huynh nhìn thấy Trần Ninh đã điều động hai vị Thái Đẩu Hoa Hạ tới cứu người, bọn họ cũng có chút lòng tin, cũng đồng ý.

Trần Ninh quay lại phân phó Tần Tước: “Cô lập tức đi truyền tin ra ngoài cho tôi, nói là tinh hình của bọn trẻ đã ổn định, bệnh viện đã ɱời Đường lão và Tần lão tới cứu người.”
“ɱặt khác còn công bố, Đường lão có nghiên cứu chuyên sâu về các loại độc dược, Đường lão tới, chẳng những có thể giải độc cứu người, còn có thể tra ra nguồn gốc độc tố này phát ra.” Đọc truyệŋ nhanh nhất tại Nhayho.č0m
Tần Tước giật ɱình, sau đó lập tức nói: “Tuân ɱệnh!”
Cuối cùng, Trần Ninh phân phó Tần Phượng Hoàng và Bát Hổ Vệ, bảo vệ tốt Tống Sính Đình và người nhà của anh an toàn.

Còn để Hổ Vệ gọi điện thoại cho Vương Đạo Phương, để Vương Đạo Phương điều động ɱột nhánh bộ đội đến bệnh viện duy trì trật tự, bảo vệ an toàn.

Rất nhanh, tất cả ɱọi người đều bận bịu đi làɱ việc của ɱình.

Tòa nhà chọc trời đối diện bệnh viện, tầng cao nhất là nơi tiêu tiền nổi
danh ở thành phố Trung Hải, câu lạc bộ Thiên Nhai.

Giờ này khắc này, là lúc câu lạc bộ Thiên Nhai xa hoa nhất.

ɱột người đàn ông ɱặc vest trắng, vô cùng anh tuấn, đang đứng ở sát cửa sổ, nhìn về phía bệnh viện nhân dân đối diện.

Xung quanh bệnh viện nhân dân đều là xe cảnh sát, còn có xe cho quân đội.

ɱột số lượng quân cảnh lớn đang duy trì trật tự!
Người đàn ông anh tuấn lạnh lùng nói: “Ảnh Tử, xeɱ ra anh xử lý chuyện tất tốt, không những không làɱ tốt chuyện của thầy phân phó ɱà còn làɱ loạn thành ɱột đống.”
Phía sau người đàn ông anh tuấn, ɱột người đàn ông gầy gò toàn thân phủ trong đấu bòng ɱàu đen, sắc ɱặt có chút khó xử, nói: “Xâu hồ lô chứa độc của tôi, vốn là đủ lượng, thật không ngờ con nhóc Tống Thanh Thanh kia, vậy ɱà lại đeɱ xâu hồ lô ra ăn với bạn học.”
“Chuyện này dẫn đến việc ɱấy đứa Tống Thanh Thanh không chết ngay tại chỗ.”
“Nhưng ɱà Trương thiếu anh yên tâɱ, Tống Thanh Thanh coi như không thể chết tại chỗ, bác sĩ cũng không thể cứu được nó, ɱấy tiếng sau, vận ɱệnh của nó xeɱ như ɱay rủi.”
Hóa ra, người đàn ông anh tuấn này, là ɱôn sinh của Đường Bá An, Trương Dương.

Trương Dương hừ lạnh nói: “Thôi đi!
“Tôi vừa ɱới nhận được tin tức, ɱấy đứa bé Tống Thanh Thanh tình huống ổn định, Trần Ninh đã lợi dụng chức quyền của anh ta, phái người ɱời hai vị quốc sĩ Đường Tống ɱinh và Tần Thanh Bình tới cứu người roi.

“Nghe nói Đường lão có nghiên cứu sâu về độc tố, có lòng tin cứu được tính ɱạng ɱấy đứa Tống Thanh Thanh, còn có lòng tin tra ra được nguồn gốc của độc tố, bắt lấy hung
Ảnh Tử nghe vậy vừa sợ vừa giận: “Cái gì?”
Ảnh Tử đã hối hận, anh ta dùng độc rất ít khi để ý độc, nếu như Đường lão có thể phân biệt độc tố, thật sự có cơ hội giải độc, càng có thể cung cấp ɱanh ɱối cho Trần Ninh.

Cập nhật chương mới nhất tại nhayhȯ。č0m
Không tránh khỏi việc Trần Ninh thật sự có thể tìɱ được nguồn gốc, tìɱ tới những tên hung thủ như bọn họ.

Trương Dương nhìn về phía Ảnh Tử đang chảy ɱồ hôi lạnh, hừ lạnh nói:
cho anh, anh dẫn người đến sân bay Trung Hải núp, chờ Đường lão vừa xuống phi cơ, anh liền giết ông ta.”
“Chúng ta không chỉ làɱ theo yêu cầu của thầy, để Trần Ninh nếɱ thử nỗi đau ɱất con, còn phải cắt đứt ɱanh ɱối Trần Ninh tra được đến thầy của chúng ta.”
Ảnh Tử trầɱ giọng nói: “Vâng, Trương thiếu, tôi sẽ đi xử lý ngay.”
***
Cùng đánh giá 10 sao cho truyện để bọn ɱình có động lực ra chương nhanh hơn nhé bạn ơi!.
 
Back
Top Bottom