Ngôn Tình Chiến Long Vô Song

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Long Vô Song
Chương 781: Lên Bảng Không Tên


La Sâm và tất cả mọi người có mặt ở đây, đều bị Trần Ninh làm cho sợ ngây người.

Lại có người dám can đảm coi thường chiến thần đứng trước vị trí 20 trên Chiến Thần Bảng?Thế thì cũng quá kiêu ngạo!
Sắc mặt La Sâm sắc mặt trầm xuống, chầm chậm nói: "Không biết rốt cuộc thì các hạ sếp hạng thứ bao nhiêu trên Chiến Thần Bảng vậy, lại dám coi thường tại hạ như vậy?"
Trần Ninh cười nói: "Ta không xếp hạng gì trên Chiến Thần Bảng cả!"
La Sâm nghe vậy trong ánh mắt loé lên sát khí!
Hắn ta còn tưởng rằng chẳng nhẽ Trần Ninh là người xếp hạng trước 10 trên Chiến Thần Bảng cơ, không ngờ đến vị trí xếp hạng cũng không có.

Chỉ là một tên không có danh tiếng gì, may mắn chiến thắng chiến thần Châu Phi xếp hạng thứ 96 trên ChiếnThần Bảng, liền thực sự cho rằng bản thân mình rất giỏi?La Sâm cười lạnh nói: "Tiểu tử, cuồng vọng không phải tội, nhưng cuồng vọng mà không có thực lực tương xứng."
"Còn đắc tội ta, thì đó chính là tội chết."
Hắn ta nói xong, thân hình đột nhiên động, tốc độ nhanh đến cực hạn.

Mắt thường gần như không thể bắt được động tác của hắn ta, mọi người chỉ có thể nhìn thấy hắn ta hỏa thànhmột đạo tàn ảnh, lướt về phía Trần Ninh.

Hắn ta đưa tay ra một quyền, đánh về phía lồng ngực Trần Ninh.

Hắn ta tin chắc rằng một đấm này, cho dù là cả một con voi, hắn ta cũng có thể dùng một đấm đánh chết.

Đánh chết Trần Ninh, đương nhiên là thừa sức.

Nhưng, một đấm tràn đầy tự tin của hắn ta, lại bị Trần Ninh hơi lui lại nửa bước, dễ dàng né tránh.

Ò!
La Sâm nắm đấm này đánh hụt, hắn ta cũng nhịn không được cảm thấy ngạc nhiên.

Tốc độ của hắn ta nhanh như vậy, Trần Ninh vậy mà có thể tránh được, đúng là kỳ lạ.

Mặc dù trong lòng La Sâm kinh ngạc, nhưng động tác của hắn ta lại không hề dừng lại, chợt triển khai công kích mạnh mẽ dồn dập với Trần Ninh.

Phong cách chiến đấu của La Sâm làphong cách chiến đấu điển hình của quân đội người phương Tây, động tác đơn giản thô bạo, lấy tốc độ và lực lượng nghiền ép đối thủ để chiến thắng, không cỏ bất kỳ động tác dư thừa nào.

Nhưng phong cách chiến đấu của hắn ta, cũng là phong cách khó đối phó nhất.

Đối thủ hơi không cẩn thận, thì sẽ bị hắn ta dùng một kích mất mạng.

Ằm ầm, ầm ầm, ầm ầm.

La Sâm dùng hết sức mạnh, nắmđấm gào thét, chân dài nhanh như điện.

chien-long-vo-song-781-0.jpg


Tần Phượng Hoàng chú ý đến dáng vẻ lo lắng của Tống Sính Đình, nhỏ giọng an ủi: "Thiếu phu nhân, cô không cần lo lắng."
"Thiếu soái nam chinh bắc chiến, từng một mình giết sạch liên quân do cao thủ mười tám nước liên hợp."
"Chỉ một tên chiến thần đứng thứ 20 trên Chiến Thần Bảng, trước mặt thiếu quân không đáng nhắc đến."
Tống Sính Đình nửa tin nửa ngờ: "Anh nói là Trần Ninh có thể thắngtên kia một cách dễ dàng sao, thật chứ?"

Điển Chử cười thấp giọng nói: "Thiếu phu nhân cô yên tâm đi, Thiếu soái nhất định thắng."
"Cô không nhìn thấy tên ngốc đó, đánh lung tung một trận, lại ngay cả góc áo của Thiếu soái cũng không đụng được hay sao?"
Tống Sính Đình gật đầu, nhưng lại lo lắng nói: "Thế nhưng Trần Ninh cũng bị hắn ta làm cho không cách nào đánh trả..."
Điển Chử vừa cười nói: "Thiếu phu nhân cô lại sai rồi!"
" Đây là thói quen chiến đấu của Thiếu soái, Thiếu soái gặp được đối thủ, thích nhìn xem thực lực của đối phương là như thế nào, sau đó mới ra tay đánh bại đối phương."
Còn chuyện này?Tống Sính Đình vừa định hỏi lại!
Nhưng, lúc này chiến đấu đã sảy ra thay đổi.

Thì ra, Trần Ninh vốn định xem một chút xem thực lực của vị chiến thần đứng thứ 20 trên Chiến Thần Bảng này mạnh đến mức nào, muốn biết khoảng cách của cao thủ trong Bắc Cảnh quân so với cao thủ cấp cao của thế giới là bao nhiêu?Nhưng sau khi thăm dò, anhh có hơi thất vọng.

Vị chiến thần "Chiến thần của thượng đế, tử thần của chiến trường" đứng thứ 20 trên Chiến Thần Bảng trước mặt này cũng không có gì đặc sắc.

***.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 782


Anh hừ lạnh nói: "Không chơi cùng anh nữa!"
Nói xong, anh nhấc chân, nhanh như chớp nâng chân lên, sức mạnh long trờ lở đất.

Một cước này của Trần Ninh, nắm bắt thời cơ vô cùng tinh chuẩn.

Chính là vào lúc tất cả công kích cùa La Sâm đều đã thất bại nhưng vẫn như cũ dùng thêm một lực mới để ra chiêu.

Mà một chiêu này của anh nhanhnhư chớp, mạnh như sấm chớp.

La Sâm căn bản là không kịp trốn tránh!

Con ngươi của La Sâm đột nhiên phóng to lên, một cước kinh thiên này của Trần Ninh, trong ánh mắt của hắn ta không ngừng đến gần, không ngừng phóng lớn.

Chân Trần Ninh còn chưa đá trúng, nhưng một luồng gió mạnh đã ập vào mặt hắn ta, chà xát lên gương mặt La Sâm vô cùng đau nhức.

Hắn ta rút lên đầy quái dị, dùng hếtsức lực toàn thân, nâng lên hai tay, định dùng hai tay không nhận lấy một cước mạnh mẽ này của Trần Ninh.

Một cước này của Trần Ninh đá vào nơi hai tay giao nhau của La Sâm! Cậ p ŋhật chư ơng mới nh ất tại w*eb лhayho.cом
Răng rắc!
Theo tiếng xương gãy vang lên.

Một cước này của Trần Ninh, dễ như trở bàn tay, trực tiếp đá gãy xương tay của La Sâm.

Ngay sau đó, chân của Trần Ninh đá vào lồng ngực của La Sâm.

Ầm!
Cả lồng ngực của La Sâm lõm sâu xuống dưới, cả người lui về phía sau mười mấy mét mới dừng lại, sau đó hai chân vô lực bịch một cái, quỳ trên mặt đất.

Ọc!
Hắn ta nôn ra một ngụm máu tươi, nâng lên khuôn mặt trắng bệch, kinh hãi vô cùng nhìn về phía Trần Ninh, run giọng hỏi: "Rốt cuộc thì anh là ai, người mạnh mẽ giống như anh,không thể nào chi là một tên vô danh tiểu tốt được.

Tất cả mọi người trong hiện trường đều là mặt mũi chấn động nhìn Trần Ninh.

Nhất là nhóm người Me Kevin và Mohamed, bọn hắn thật sự không thể chấp nhận được sự thật trước mắt, không có cách nào tiếp nhận La Sâm chiến thần xếp hạng 20 trên Chiến Thần Bảng, lại bị một tên vô danh tiểu tốt đánh bại.

Me Kevin cũng mở to hai mắt, miệng hơi mở ra, tự lẩm bẩm: "Không thểnào, La Sâm làm sao lại bị một tên người Hoa đánh bại như vậy chứ, rốt cuộc thi tên tiểu tử này là ai?"
Người chấn động nhất lại là Hổ Quân và mấy nhà buôn bán vũ khí nhỏ Hoa Hạ đang đứng ở ngoài vòng trung tâm.

Bọn hắn vốn cho rằng Trần Ninh chết chắc rồi!
Thật không ngờ, Trần Ninh vậy mà đã không xuất thủ thì thôi, vừa ra tay liền trực tiếp đánh bại La Sâm vị chiến thần xếp thứ 20 trên Chiến Thần Bảng.

Mấy nhà buôn bán vũ khí nhỏ của Hoa Hạ đều khiếp sợ đến mức con mắt cũng sắp bay ra ngoài.

Đặc biệt là Hồ Quân, lúc này hắn nhìn về phía Trần Ninh, nghĩ đến lúc trước hắn vi muốn làm đại diện khu Hoa Hạ mà đi lên võ đài khiêu chiến với Trần Ninh.

MÒ hôi lạnh của Hắn liền chảy ra!
Trong lòng tự nhiên sinh ra một trận hoảng sợ!
Đồng thời cũng hiểu, lúc trước Trần Ninh đánh nhau với hắn, vốn là cũng không làm thật, cũng không coi hắn là đối thủ.

Cậ p ŋ hật chương mới nhất tại w*eb лhayho.cом

chien-long-vo-song-782-0.jpg


thành nắm đấm, lo lắng thay cho Trần Ninh.
Tần Phượng Hoàng chú ý đến dáng vẻ lo lắng của Tống Sính Đình, nhỏ giọng an ủi: "Thiếu phu nhân, cô không cần lo lắng."
"Thiếu soái nam chinh bắc chiến, từng một mình giết sạch liên quân do cao thủ mười tám nước liên hợp."
Ngay lập tức hắn bị dọa giật mình, kém chút là gật mình hét lên.

Thế mà lại là Trần Ninh chiến thần của Hoa Hạ!
Đường Bản Tuấn nhìn thấy Trần Ninh, như là con thú nhỏ nhìn thấy Kỳ Lân, trong nháy mắt dọa đến sắc mặt tái nhợt.

Hắn cuống quít mang theo thủ hạ của mình bước nhanh về phía Trần Ninh, sau đỏ ngay trước mặt mọi người, khí thế dứt khoát mạnh mẽ, soạt một chân quỳ xuống, rất cung kính nói: "Tham kiến chiến thần Hoa Hạ!"
" Tiểu nhân không biết chiến thần Hoa Hạ tự mình đến, không có tiếp đón từ xa, xin chiến thần Hoa Hạ thứ tội!"
Cái gì?Chiến thần Hoa Hạ, ba năm trước đây bằng vào sức một mình, giết sạch liên quân cao thủ mười tám nước, khiến cho chiến thần trenChiến Thần Bảng biến mất một nửa chiến thần Hoa Hạ, Trần Ninh.

Me Kevin sợ ngây người.

Mohamed sợ ngây người.

Đám người Hồ Quân sợ ngây người.

Tất cả mọi người ở hiện trường sợ ngây người.

***.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 783: Vua Sát Thủ


Người thanh niên dáng người thẳng thắn, mắt sáng như sao, lại là chiến thần Hoa Hạ, Trần Ninh.

Tất cả mọi người ở đây ai cũng vẻ mặt ngạc nhiên!
Rất nhanh, đại tù trưởng Châu Phi Mohamed đầu đầy mồ hôi lạnh bước nhanh chạy đến, bịch một tiếng cũng quỳ xuống.

Sắc mặt xám như tro tàn run giọng nói: "Tại hạ người thô lỗ có mắt không tròng, không nhận ra chiếnthần Hoa Hạ, có chỗ đắc tội, xin chiến thần Hoa Hạ rộng lượng."
Ngay sau đó, Me Kevin của công ty Hắc Thạch, cũng bịch một tiếng quỳ xuống, hoảng sợ nói: "Kẻ hèn này không biết các hạ là chiến thần Hoa Hạ, có chỗ thất lễ, xin chiến thần Hoa Hạ giáng tội."

Tất cả mọi người trong hiện trường hai mặt nhìn nhau!
Chiến thần Nhật Bản Thiết Huyết, Đường Bản Tuấn.

Đại tù trưởng Châu Phi, Mohamed.

Người đi đầu trong thế giới lính đánh thuê, Me Kevin.

Ba lão đại cũng coi như là nhân vật hô mưa gọi gió trên thế giới, vậy mà lại cùng nhau quỳ trước mặt Trần Ninh.

Rất nhiều người đều nhịn không được nghĩ, làm người đàn ông sống trên đời, có thể có một ngày uy phong bá khí giống như chiến thần Hoa Hạ như vậy, là đủ rồi.

Nhỏm người Hồ Quân và mấy nhàbuôn bán vũ khí nhỏ của Hoa Hạ, ai nấy đều là mặt mũi tràn đầy kích động, hưng phấn xoa xoa tay, rối rít nói:
"Đỉnh, chiến thần Hoa Hạ của chúng ta đúng là quá đỉnh, đúng là tất cả mọi anh hùng nhìn thấy đều phải cúi đầu, không dám không theo mà!"
Trách không được tai sao đám người Đường Bản Tuấn lại kính sợ Trần Ninh như vậy.

Ba năm trước Trần Ninh một người giết sạch liên quân cao thủ mười tám nước, anh đã sớm trở thành ác mộng trong lòng các cường giả trên thếLúc đầu bên trên Chiến Thần Bảng có hơn một trăm người, nhưng có một nửa người tham gia cuộc chiến đấu ba năm trước kia, đồng thời chết dưới đao của Trần Ninh.

chien-long-vo-song-783-0.jpg


Me Kevin vẻ mặt cầu xin nói: "Hiểu lầm, đây đều là hiểu lầm.
Trần Ninh nhìn hướng Mohamed: "Bây giờ anh còn muốn bắt nạt người mới là tôi nữa không, còn dùng câu sản phẩm của Hoa Hạ đều là đồ rẻ để ép giá tôi nữa không?"
Mohamed sợ hãi nói: "Không dám,Trần Ninh lạnh lùng nhìn về phía Mc Kevin: "Vừa nãy không phải anh muốn giáo huấn tôi sao, bây giờ không cần tôi tự chặt hai tay, quỳ xuống nhận sai nữa à?"
Me Kevin vẻ mặt cầu xin nói: "Hiểu lầm, đây đều là hiểu lầm.

Trần Ninh nhìn hướng Mohamed: "Bây giờ anh còn muốn bắt nạt người mới là tôi nữa không, còn dùng câu sản phẩm của Hoa Hạ đều là đồ rẻ để ép giá tôi nữa không?" Cậ p ŋhật chư ơng mới nh ất tại w*eb лhayho.cом
Mohamed sợ hãi nói: "Không dám,không dám.

Trần Ninh nói: "Hàng mà anh muốn, tôi sẽ cho người mang đủ số lượng đến, giá cả anh tự xem rồi làm đi."
Mohamed nằm rạp trên mặt đất, liên tục nói:
"Vâng vâng vâng, tôi nhất định sẽ lấy giá cao nhất trên thị trường để thanh toán, chắc chắn sẽ không dám bày trò gì nữa."
Trần Ninh nói: "Rất tốt!"

" Tôi muốn anh đem tiền hàng của tôi, lấy danh nghĩa Hoa Hạ, quyên góp cho quân đội bảo vệ hòa bình củaLiên hiệp quốc, và hội Chữ Thập Đỏ."
"Không có vấn đề chứ?"
Mohamed kinh ngạc đến ngây người, 2 tỷ USD, vậy mà trực tiếp quyên cho quân đội bảo vệ hòa bình và hội Chữ Thập Đỏ, thế này thì cũng nhiều tiền quá rồi?Không dám, ông ta không dám có bất kỳ dị nghị, vội vàng nói: "Không có vấn đề."
Điều bọn hắn không biết là, lô súng đạn này của Trần Ninh, vốn chính là do sai người cướp được từ chỗ của Đường Khiếu Lâm, không mất tý vốn nào.

Quân đội bảo vệ hòa bình dùng hết sức mình giữ gìn hòa bình thế giới, mục tiêu của hội Chữ Thập Đỏ là cứu trợ tất cả những người nghèo bị thương trên toàn thế giới, đem số tiền kia quyên góp cho hai tổ chức này, là thích hợp đến không thể thích hợp hơn.

Trần Ninh mọi người đang có mặt ở đây, mỉm cười nói: "Rất xin lỗi quấy rầy đến các vị, tạm biệt!"
Nói xong, Trần Ninh liền dắt TốngSính Đình, mang theo hai người Điển Chử và Tần Phượng Hoàng, trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, rời khỏi yến tiệc.

***.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 784


Kinh đô, hội sở Lộc Nhân.

Đường Khiếu Lâm đã xác nhận lô hàng trị giá 2 tỷ USD, bị Trần Ninh bí mật điều động binh đoànn đặc trủng Mãnh Long nửa đường cướp đi.

Trần Ninh còn trực tiếp bán hàng của hắn cho đại tù trưởng Châu Phi Mohamed, ngoài ra còn mang toàn bộ 2 tỷ USD đó đi quyên góp.

Bây giờ trên thời sự quốc tế đều đang đưa tin Hoa Hạ quyên góp 2 tỷ USD cho quân đội bảo vệ hòa bình Liên hiệp và tổ chức hội Chữ Thập Đỏ, tận lực bảo vệ hòa bình thế giới.

Đường Khiếu Lâm cầm chai rượu lên, ném mạnh về phía TV, rầm một tiếng ném vỡ TV.

Hắn phẫn nộ đứng lên: "Trần Ninh thằng chỏ chết này, đã cướp hàng của tao, lại còn mang tiền của tao đi quyên góp."
Mày thì ngon rồi, lấy tiền của tao làmngười tốt, thằng chó chết, tất cả tài sản mà mấy năm nay tao tích được!"
Đường Khiếu Lâm vốn định ở trong đêm giao dịch Chư Thần Chi Yến này, kiếm một khoản tiền lớn.

Nhưng không ngờ, vậy mà lại làm cho tài sản tích góp bao năm, mất hết trong một lúc như vậy.

Mấy tên cấp dưới đắc lực của hắn, lúc này vội vàng đến dìu hắn, rối rít khuyên: "Đường thiếu, anh không nên tức giận..."
Đường Khiếu Lâm dùng sức đẩy hếtcấp dưới của mình ra, mắng:
"Các ngươi cút hết cho ta, Trần Ninh khiến cho tất cả những gì ta vất vả tích góp đều mất hết, ta có thể không tức giận hay sao?"
" Chuyện này không thể nào bỏ qua một cách dễ dàng như vậy!"
" Ta muốn báo thù, ta muốn hắn chết!"
" Các ngươi lập tức đi tìm sát thủ giỏi nhất cho ta, ta muốn Trần Ninh chết!"
Mấy tên cấp dưới ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, nơi này là Nhật Bản,bọn hắn tìm sát thủ ở đâu được chứ?Lại nói, Trần Ninh thế nhưng là chiến thần Hoa Hạ, mặc dù sát thủ dùng phương thức đánh lén để ám sát, nhưng muốn thành công ám sát Trần Ninh, thì chắc phải là sát thủ giỏi nhất thì may ra mới có cơ hội.

Bây giờ gấp gáp như vậy, biết đi đâu tìm sát thủ giỏi nhất?Bỗng nhiên, một tên cấp dưới đột nhiên nhớ đến gì đó, ánh mắt hắn sáng lên, hưng phấn nói với ĐườngKhiếu Lâm:

"Đường thiếu, tôi nhớ ra."Hôm qua tôi vừa hay nghe được, người đứng đầu trong bảng sát thủ thế giới, được xưng là Vua sát thủ S1, gần đây cô ta đang ở Nhật Bản, hình như là đến núi Phú Sĩ của Nhật Bản để xem tuyết."
S1!
Nữ sát thủ duy nhất trong top mười trên bảng sát thủ thế giới.

Cũng là sát thủ đứng đầu bảng, người giỏi nhất trong giới sát thủ, được công nhận là Vua Của Sát Thủ.

Nghe nói S1 gia nhập giang hồ ba năm, xuất thủ hơn trăm lần, chưa từng có ghi chép thất bại nào cả.

Đường Khiếu Lâm nghe nói S1 đại danh đỉnh đỉnh đang ở Nhật Bản, hắn liền kích động, lớn tiếng nói: "Lập tức phái người đi liên hệ với cô ta, tôi muốn gặp cô ta, mặc kệ tốn giá cao bao nhiêu, đều phải mời được cô ta giúp chúng ta giết Trần Ninh."
Đêm khuya!
Đỉnh núi Phú Sĩ!
Một người con gái mặc áo choàng, ngồi xếp bằng trong tuyết, trên người cô từ lâu đã đọng đầy tuyết, gần như sắp hòa cùng một thể với màu trắng tuyết của đỉnh núi.

Lo mi của cô cũng đã kết sương, nhưng cô lại không nhúc nhích, giông như là lão tăng nhập định, lại giống như ông lão kiên nhẫn câu cá, lặng yên không tiếng động nhìn về nơi xa.

Cô chính là S1 Vua sát thủ!
Cô ngồi ở chỗ này cũng sắp đượcmột ngày một đêm ròi, mục đích là muốn bắt được tuyết hồ của Phú Sĩ.

Nhưng mà tuyết hồ ở Phú Sĩ rất là giảo hoạt, mà động tác của chúng cũng rất nhanh, giống như là tia chớp vậy.

Muốn bắt được bọn chúng mà không có vết thương nào, độ khó còn cao hơn cả lên trời.

S1 ở chỗ này đã ngồi yên không động đậy cũng sắp được hai tư giờ rồi, thậm chí đến tư thế ngồi cũng chưa từng đổi, đoán chừng ngay cả ninja giỏi nhất Nhật Bản gặp được,cũng phải cam tâm chịu thua.

Lúc này, nơi xa một con hồ ly toàn thân trắng như tuyết,

chien-long-vo-song-784-0.jpg


Người đến không phải ai khác, chính là Đường Khiếu Lâm và đám cấp dưới của hắn ta.

Đường Khiếu Lâm lớn tiếng nói: "Tôi là Đường Khiếu Lâm, cố ý đến đây để mời S1 xuất thủ, giúp giết một người."
***.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 785: Cấp Dưới Năm Xưa


S1 ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía đám người Đường Khiếu Lâm, giống như là đồ tể đang nhìn heo dê đợi làm thịt vậy.

Đường Khiếu Lâm khi nhìn vào ánh mắt của vị nữ sát thủ lạnh lùng này, đáy lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác lạnh sống lưng.

Đàm Học Đông cấp dưới thân cận của hắn cũng đã nhận ra cỗ sát ý trên người S1, vội vàng nói: "Chúng tôi là người cố ý đến đây mời Vua Sát Thủ ra tay giúp đỡ!"
"Bởi vì không có cách nào liên hệ với cô trên Ám Võng, vậy nên cố ý tìm đến nhờ cô xuất thủ."
"Nhưng mà cô yên tâm, chúng tôi sẽ trả gấp đôi tiền thưởng cho cô."
S1 nghe vậy, sát ý trong mắt mới tiêu tán một chút, nhưng giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ: "Chắc là các người không biết, tôi vừa mới rút khỏi giới sát thủ rồi."
"Với lại tôi không thích người khác quấy rầy đến cuộc sổng của tôi."
Lúc này Đường Khiếu Lâm đã lấy lại tinh thần!
Khóe miệng hắn hơi giương lên nói: "1 tỷ!"
S1 khẽ nhíu mày: "Cái gì?" Ủлg hộ chúng mình tại лhayhȯ.č0m I N h ảy h*ố ţȓuyëŋ full
Đường Khiếu Lâm vênh mặt lên, đắc ý nói: "Tôi trả tiền thưởng là 1 tỷ, mời cô giết người này giúp tôi, khoản tiền này chắc chắn là gấp 10 lần so với nghiệm vụ cao cấp nhất trước kia của co.

Khuôn mặt của S1 cũng có chút thay đổi!
Người có thể đưa ra giá 1 tỷ không nhiều, mà bỏ được 1 tỷ để giết một người thì lại càng ít.

Cô không nhịn được nhìn về phía Đường Khiếu Lâm mấy lần, dò hỏi: "Anh là ai, người mà anh muốn giết là ai?"
Đường Khiếu Lâm cười híp mắt nói: "Ha ha, Vua sát thủ tiểu thư hình như cô đã quên mất quy tắc rồi, không hỏi thông tin khách hàng, cũng không hỏi
thân phận của người phải ám sát.

"Tôi trả tiền để cô giết người, sau khi làm xong ai về việc nấy, không liên quan đến nhau, chỉ đơn giản vậy thôi."
S1 khẽ nhíu mày, hơi trầm ngâm nói: "Nếu như anh đã biết quy tắc rồi, vậy anh nên biết rõ, quy tắc của tôi là không giết nguyên thù của bất kỳ quốc gia nào, cũng bao gồm thủ trưởng quân đội của bất kỳ quốc gia nào."
"Tôi cũng không muốn sau khi tôi xuất ngũ, bị quân đội toàn thế giới
truy sát.

"Người mà anh muốn tôi giết, chắc không phải là nguyên thủ hoặc thủ trưởng quân đội của quốc gia nào đó đấy chứ?"
Sâu trong đáy mắt Đường Khiếu Lâm hiện lên một chút ý lạnh không dễ dàng phát hiện ra.

Bởi vì Trần Ninh chính là chiến thần của Hoa Hạ, đại tướng trấn quốc.

Nhưng hắn lại cười híp mắt nói: "Đương nhiên, hắn chỉ là một tên buôn bán vũ khí mà thôi."
S1 gật đầu: "Được, nhiệm vụ này của anh tôi nhận."
Đường Khiếu Lâm vỗ tay nói: "Rất tốt, tôi sẽ để cấp dưới gửi hành trình và địa chỉ của hắn ta cho cô, và trả trước một nửa số tiền cho cô."
"Con người của tôi rất là hẹp hòi, thích báo thù ngay không để qua đêm."
"Cho nên các hạ tốt nhất tối nay nên bắt đầu hành động đi!"
S1 nghe vậy khẽ nhíu mày!
Làm sát thủ cấp cao, khi đổi đối tượng mới cô càng thích sau suy nghĩ xong tất cả đối sách mới bắt đầu động thủ.

Cô vừa định đưa ra đề nghị.

Đường Khiếu Lâm vẫn như cũ nói trước: "Các hạ là vua sát thủ, một chút yêu cầu này của tôi chắc là không vấn đề gì đâu nhỉ?"imgwebtruyen
đã được chuyển vào tài khoản ngân hàng chi nhánh Thụy Sĩ mà S1 chỉ định.

Cùng gửi với số tiền đó còn gửi cho
S1 địa chỉ phòng khách sạn của Trần Ninh.

Rất nhanh, S1 rời đi trước.

Sau khi bóng dáng của cô biến mất, Đường Khiếu Lâm cười lạnh.

Hắn bĩu môi, hừ lạnh nói: "Không giết nguyên thủ cùng thủ trưởng, cô cho rằng cô dựa vào cái gì mà đòi lấy nhiều tiền của tôi như vậy?"
Hắn nói xong, liền vẫy tay với Đàm Học Đông đang đứng trong nhóm cấp dưới.

Đàm Học Đông cung kính hỏi: "Đường thiếu, ngài có gì phân phó?"
Đường Khiếu Lâm híp mắt, lạnh lùng nói: "Trần Ninh là chiến thần, S1 là Vua sát thủ."
"Hai hổ đánh nhau, chắc chắn sẽ có một người chết một người bị thương."
"Anh tìm một nhóm sạ thủ khác, chờ sau khi S1 giết Trần Ninh, liền để xạ thủ cũng đưa S1 lên đường."
Đàm Học Đông nghe thấy vậy mắt
sáng lên: "Đường thiếu, chiêu này tuyệt nha!"
"Giết S1, có thể đề phòng chúng ta bị lộ, còn có thể bớt đi 500 triệu còn lại kia, đúng là một mũi tên trúng hai đích!"
Đường Khiếu Lâm cười đắc ý, ra lệnh nói: "Nhanh đi xử lý đi!"
Đàm Học Đông đáp: "Tuân lệnh!"
Rạng sáng, ba giờ sáng.

Khác sạn Kinh Đô, phòng cao cấp.

Trong phòng, Trần Ninh đang ngủ cùng với Tống Sính Đình.

Trần Ninh đang trong giấc ngủ say, nghe thấy một tiếng tiếp đất lạ không dễ gì phát hiện nhỏ giống như tiếng chân mèo, trong bóng tối anh mở mắt ra nhìn.

Trong phòng tối đen một mảnh!
Chỉ có nơi cửa sổ là cỏ ánh trăng chiếu vào.

Rạng sáng gió lạnh nhẹ nhàng thổi, rèm cửa cửa sổ theo gió hơi đong
đưa.

Trần Ninh nheo mắt lại, trước khi ngủ anh nhớ là đã đóng cửa sổ, bây giờ lại mở ra.

Có người lẻn vào!
Đủng vào lúc này, trước mắt bỗng nhiên có một bóng người lóe lên, một thanh chủy thủ đen nhánh không phản xạ ánh sáng, giống như rắn độc trong đêm tối, cắt về phía động mạnh chủ bên cần cổ Trần Ninh.

Ánh mắt của Trần Ninh lạnh lẽo, tiện tay cầm lấy gối, ngăn trở một đao
mất mạng này.

Xoẹt!
***.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 786


Chủy thủ của S1, đâm vào gối của Trần Ninh.

Cô rất ngạc nhiên, lấy thực lực và tốc độ của cô, còn là đánh lén, vậy mà không thành công.

Chủy thủ trong tay của cô vạch một nhát!
Xoẹt một tiếng, liền dễ dàng cắt đôi gối, lông ngỗn trong gối bay đầy phòng.

Trần Ninh vung tay lên!
Lông vũ bay đầy trong phòng, trong nháy mắt đều hóa thành mũi tên, sưu sưu sưu bắn về phía S1.

S1 giật mình, vội vàng lui lại, chủy thủ trong tay múa thành một tấm chắn nhỏ, bảo vệ thân thể, đỡ lấy toàn bộ lông vũ.

Lúc cô chắn lấy tất cả lông vũ đánh lén mình lại, Trần Ninh đã xuống giường, thậm chí còn mặc xong cả quần âu giầy da, đang tiện tay khoác
lên một chiếc áo sơ mi trắng.

Dưới ánh trăng mờ nhạt của ánh trăng ngoải cửa sổ, mơ hồ có thể nhìn thấy cơ bắp hoàn mỹ hơn cả vận động viên bơi lội của anh, cùng với những vết sẹo to nhỏ không giống nhau trên lồng ngực.

S1 lần nữa chấn kinh, lần này vội vàng tiếp nhận nhiệm vụ, mặc dù tiền thưởng cao đến mức không hợp với lẽ thường, nhưng người đàn ông trước mặt này, thực lực hình như cũng mạnh đến mức đáng sợ.

Lại có thể dễ dàng phát hiện đồng
thời ngăn cản ám sát của cô, còn có thể thong dong xuống giường mặc quần áo, thậm chí còn không làm bừng tỉnh cô vợ đang ngủ say bên cạnh.

Lúc S1 khiếp sợ bởi thực lực của Trần Ninh.

Ủлg hộ chúng mình tại лhayhȯ.č0m I N h ảy h*ố ţȓuyëŋ full
Trần Ninh cũng kinh ngạc nhìn về phía tên sát thủ ẩn mình vào này, mà hình như là một tên nữ sát thủ.

Vút!
S1 lại lần nữa đánh về phía Trần Ninh, tốc độ nhanh đến cực hạn.

Chủy thủ trong tay đâm thật mạnh về phía trái tim của Trần Ninh.

Trần Ninh đưa tay, chỉ túm một cái mà đã khống chế được cổ tay của đối phương.

Nhưng phản ứng của S1 cũng rất nhanh, nâng đầu gối đá vào bụng dưới của Trần Ninh.

Trần Ninh cũng nhấc chân, đón lấy chân của đổi phương.

Chân của hai người đụng vào nhau,
vang lên một tiếng bịch trầm đục.

Làm Trần Ninh cảm thấy kinh ngạc là, một cước này của anh có thể tan gạch nát đá, người mạnh bình thường, liền bị anh trực tiếp đá gãy chân.

Nhưng nữ sát thủ trước mắt này, vậy mà lại mạnh mẽ chịu một cước này.

Mặc dù anh đang ngạc nhiên, nhưng động tác lại không hề dừng lại, tay phải đấm về phía đối phương.

S1 vội vàng nâng tay trái lên, cũng bắt lấy cổ tay phải của Trần Ninh.

Hai người đều dùng tay trái túm lấy tay phải của đối phương!

chien-long-vo-song-786-0.jpg


Là Thiêu soái!
Thật là Tần Tước một trong hai đại đội trưởng cảnh vệ của Trần Ninh năm đó!
Ba năm trước, Trần Ninh gặp phải tập kích của liên quân cao thủ mười tám nước, lúc ấy Tần Tước một trong hai đại đội trưởng cảnh vệ phụ trách đi theo bên cạnh Trần Ninh trước khi chuyện sảy ra lại đột nhiên mất tĩch.

Trần Ninh dùng sức một người chiến đấu với cao thủ của mười tám nước, giết đến mức trời đất cũng thay đổi màu sắc.

Sau đó, tất cả mọi người trong Bắc Cảnh quân đều nhận định Tần Tước đội trưởng cảnh vệ, tiết lộ lộ trình của Thiếu soái cho địch, dẫn đến Thiếu soái lọt vào tập kích của cao thủ mười tám nước.

Trần Ninh luôn cảm thấy chuyện này có lẽ không đơn giản như vậy, theo lý mà nói Tần Tước là cấp dưới do một tay anh bồi dưỡng ra, vẫn luôn trung thành tuyệt đối với anh, không nên phản bội anh mới đúng.

Nhưng Tần Tước giống như là bốc
hơi khỏi trái đất vậy, Trần Ninh sử dụng rất nhiều thế lực từ các bộ môn khác nhau, cũng đều không thể tra được tin tức của Tần Tước.

Bây giờ đã ba năm trôi qua rồi, vậy mà lại ở Nhật Bản, trong loại tình huống này, gặp lại cấp dưới năm đó của mình.

Trần Ninh cũng ngơ người.

Sau khi Tần Tước phát hiện ra mục tiêu đêm nay của cô là Trần Ninh, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó bên trong đôi mắt lộ ra nỗi đau sâu thẳm và sự hối hận, cố nén vết thương
đang đau, bỗng nhiên nhảy ra cửa sổ chạy trốn...!
Trần Ninh vừa định đuổi theo! Cập ŋhật chương mới nhất tại w*eb лhayho.cом
Bên tai đã vang lên giọng của Tống Sính Đình: "Chòng, người kia là sát thủ sao, sao cô ta có thể vào đây được..."
Trần Ninh quay đầu, phát hiện ban nãy lúc anh và Tần Tước đánh nhau, Tống Sính Đình đã bị đánh thức.

Anh cười khổ nói: "Người này từng là cấp dưới của anh, sau một sự kiện cô ấy liền mất tích, không ngờ đêm
nay vậy mà lại lấy thân phận sát thủ xuất hiện trước mặt anh."
***.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 787


Áɱ Dạ đế vươnǥ.

Lúc này, Điển Chử và Tần Phượnǥ Hoànǥ cũnǥ đã nǥhe được tiếnǥ độnǥ chạy đến.

Hai nǥười ở bên nǥoài lo lắnǥ ǥọi:
"Thiếu ǥia, Thiếu phu nhân, hai nǥươi khônǥ sao chứ?"
Trần Ninh nói:
"Vừa rồi có thích khách tiến vào, bây ǥiờ đã khônǥ sao rồi"
Hai nǥười bảo khách sạn sắp xếp ɱột phònǥ ɱới đi!"
Tuân lệnh!

Rất nhanh, bên phía khách sạn đã sắp xếp ɱột căn phònǥ ɱới cho Trần Ninh và Tốnǥ Sính Đình.

Trần Ninh phân phó Tần Phượnǥ Hoànǥ bảo vệ Tốnǥ Sính Đình, anh và Điển Chử đi ra nǥoài ban cônǥ.

Điển Chừ nói:
"Thiếu soái, tôi đã nói qua với bên Đônǥ Doanh, để bọn họ kiểɱ tra chuyện này cho thật nǥhiêɱ."
Trần Ninh lấy thuốc lá ra châɱ thuốc, hút ɱột hơi, chầɱ chậɱ nói:
"Còn nhớ Tần Tước khônǥ?" quay lại nhayho.com để ủng hộ chúng mình nhé!
Điển Chử nǥhe vậy sửnǥ sốt, chợt vẻ ɱặt phẫn nộ, trầɱ ǥiọnǥ nói:
"Nhớ, năɱ đó cô ta và tôi đều là cấp dưới do ɱột tay thiếu soái bòi dưỡnǥ ra, cô ta và tôi đều là đội trưởnǥ cảnh vệ của Thiếu soái, cô ta là cấp trên tôi là phó."
"Nhưnǥ cô ta thế ɱà lại bán đứnǥ Thiếu soái, tiết lộ hành trình của Thiếu soái, dẫn đến anh bị cao thủ ɱười táɱ nước vây cônǥ."
ɱay ɱà Thiếu soái thiên hạ vô sonǥ,
ɱột nǥười ǥiết sạch liên quân cao thủ ɱười táɱ nước."
"Tần Tước tên phản đồ này, nếu như để tôi tra được tin tức của cô ta, chắc chắn sẽ khônǥ bỏ qua!"
Điển Chử nói xonǥ, bỗnǥ nhiên ý thức được điều ǥì?
Hắn đột nhiên nǥẩnǥ đầu, khiếp sợ nhìn về phía Trần Ninh, thất thanh nói:
"Thiếu soái, anh sao lại đột nhiên nhắc đến cô ta, sẽ khônǥ phải..."
Trần Ninh ǥật đầu:
"Đúnǥ vậy, nǥười vừa đột nhập vào ɱuốn ǥiết tôi,
chính là cô ây.

Cái ǥì?

Điển Chử vừa sợ vừa ǥiận!
Trần Ninh bình tĩnh nói:
"Nhưnǥ ɱà, sau khi cô ấy phát hiện ra là tôi, cũnǥ rất kinh nǥạc, hình như từ đầu cô ấy khônǥ biết nǥười phải ǥiết là tôi."
Điển Chử nǥhe vậy sửnǥ sốt:
"Thiếu soái, anh có ý ǥì?"
Trần Ninh nói:
"Tôi luôn cảɱ thấy chuyện 3 năɱ trước cô ấy phản bội tôi cần phải thươnǥ lượnǥ lại, có lẽ
cô ấy có nỗi khổ ǥì chănǥ."
Điển Chử nói:
"Vậy tại sao sau chuyện đấy cô ta lại ɱất tích, ban nãy cũnǥ khônǥ nhận tội và ǥiải thích với Thiếu soái?"
Trần Ninh nói:
"Đây cũnǥ là điều ɱà bảy ǥiờ tôi cảɱ thấy buồn bực!"
"Nếu như cô ấy đã xuất hiện rồi, vậy thì chắc chắn sẽ tra được dấu vết."
"Cậu dùnǥ các quan hệ các phươnǥ diện khác nhau, nhất định phải tìɱ được tunǥ tích của cô ấy, tôi ɱuốn cô ấy đứnǥ trước ɱặt tôi tự ɱình ǥiải
thích rõ chuyện này.

Điển Chử nói:
"Tuân lệnh!
II
Lúc này!
Tần Tước lôi thân thể bị thươnǥ của ɱình ɱột ɱạch chạy ɱấy ɱét.

Hơn 4 ǥiờ sánǥ, vào lúc ɱàn đêɱ đen nhất, cô trở về trước khu trọ cũ, đanǥ ɱuốn trở về phònǥ.

Cô bỗnǥ nhiên dừnǥ bước lại, nhìn về chỗ tối cách đó khônǥ xa:
"Ai?"
Sau đó, nhìn thấy ɱột nǥười đàn ônǥ
thân hình cao lớn bước ra từ chỗ tối, là cấp dưới đắc lực của Đườnǥ Khiếu Lâɱ, Đàɱ Học Đônǥ.

Đàɱ Học Đônǥ híp ɱắt nói:
"Là tôi!"
Tần Tước nhìn thấy Đàɱ Học Đônǥ, khẽ nhíu ɱày:
"Nhiệɱ vụ thất bại, trở về nói với chủ của anh, tôi sẽ chuyển đủ 500 triệu tiền thưởnǥ vào tài khoản của anh ta."
Đàɱ Học Đônǥ ǥật đầu:
"Được thôi!"

chien-long-vo-song-787-0.jpg


***
Các bạn vào ǥroup facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, ǥóp ý / báo lỗi chươnǥ và trao đổi ǥiao lưu với nhau nhé!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 788


Tên cầm đầu tên là Tang cẩu, hắn ra hiệu mọi người ngừng bắn, híp mắt nói:
"Không biết đã chết chưa?"
Mấy người thận trọng vòng ra phía sau cây đại thụ, lại phát hiện, phía sau cây trống không.

Cô đâu rồi?
Đám người Tang cẩu sửng sốt!
Chợt, Tang cẩu ngẩng đầu, nhìn lên ngọn cây.

Nhưng vào lúc hắn và đám đàn em của hắn ngẩng đầu lên, một thân ảnh màu đen đã giống như báo đen nhảy từ trên cây xuống, chủy thủ trong tay
cô như tia chớp xẹt qua...!
Ánh sáng của chủy thủ chợt lóe lên rồi biến mất!

Đám người Tang cẩu còn chưa kịp phản ứng!
Một bông hoa máu đỏ tươi, đã liên tiếp nở rộ trên cổ bọn hắn.

Từng người đều là cổ họng bị cắt đứt, mau tươi điên cuồng phun ra.

Mấy người bọn hắn đến một tiếng kêu thảm cũng không thể phát ra, toàn bộ đều ôm cổ họng, tập thể ngã
xuống đất, chết không nhắm mắt.

Gương mặt xinh đẹp của Tần Tước tái nhựt, đi về phía Đàm Học Đông rời đi, nhanh như chớp đuổi theo.

Hội sở Lộc Nhân!
Trong căn phòng xa hoa nhất, Đường Khiếu Lâm đã uống say khướt từ lâu rồi, mấy ngôi sao nữ Đông Doanh bồi rượu ở bên cạnh, cũng đã có bảy tám phần say.

Chính vào lúc này, cửa phòng đột nhiên bị người mở ra.

Đường Khiếu Lâm nhìn về phía cửa, sau đó nhìn thấy Đàm Học Đông cấp dưới đắc lực của hắn đi đến.

Hắn cười nói:
"Học Đông, cậu về rồi, tôi đợi cậu cả buổi tối rồi."
"Tên chết tiệt Trần Ninh kia, còn có nữ sát thủ S1 kia nữa, đều chết hết rồi hả?"
Đàm Học Đông không nói gì!
Đường Khiếu Lâm và mẩy cô gái bồi rượu có mặt ở đỏ, lúc này mới đột nhiên phát hiện, sau lưng Đàm Học
Đông còn đi theo một người, Tần Tước.

Tần Tước cầm trong tay một cây súng lục, đang chĩa vào sau gáy Đàm Học Đông.

Mặt mũi Đường Khiếu Lâm tràn đầy chấn kinh, la thất thanh:
"Cô còn sống."
"Đúng, cho nên anh xui xẻo!"
Bằng!
Tần Tước ở trước mặt Đường Khiếu Lâm nổ súng bắn chết Đàm Học
Đông.

Mấy nữ minh tinh bồi rượu ở hiện trường nhao nhao hét ầm lên!
Sắc mặt của Đường Khiếu Lâm cũng trắng bệch, vội vàng hô:
"Vệ sĩ, vệ sĩ..."
Tần Tước lạnh lùng nói:
"Không cần gọi nữa, lúc đi vào tôi đã tiện tay xử lý hết đám thuộc hạ ở bên ngoài của anh rồi."
Cái gì!
Vẻ mặt Đường Khiếu Lâm tràn đầy
hoảng sự!
Hắn ngoài mạnh trong yếu nói:
"S1, tôi là người thuê cô, cô dám giết chủ thuê của mình sao, cô phá hoại quy tắc, cô sẽ bị giới sát thủ trừng phạt."
"Còn nữa tôi không ngại nói cho cô biết, cha tôi là một trong thập đại các lão của Hoa Hạ"
"Cô dám động vào tôi, không những cô sẽ chết, mà cả nhà cô cũng sẽ phải chết theo."

Tần Tước lạnh lùng nói:
"Anh nói nhảm xong chưa?"
Cái gì?
Đường Khiếu Lâm không dám tin nhìn về phía Tần Tước, hắn đã nói ra thân phận cha mình, vậy mà cũng không đủ để làm cô khiếp sợ?
Hắn vừa định nói thêm gì đó?
Thế nhưng, Tần Tước đã đưa tay bắn một phát.

Ầm!
Theo tiếng súng vang lên, Đường
Khiếu Lâm trực tiếp bị một súng ở cự ly gần bắn vỡ đầu.

Tần Tước nhìn qua thi thể của Đường Khiếu Lâm, lạnh lùng nói:
"Là anh phá hỏng quy củ trước, tôi đã nói rồi không giết bất kỳ một nguyên thủ hay thủ trưởng nào."
"Ngoài ra, Thiếu soái là người mà tôi tôn kính nhất, anh dám tìm tôi giết anh ấy, là anh đang tìm cái chết."
Nói xong, dưới ánh mắt sợ hãi của mấy minh tinh bồi rượu, quay người rời đi.

chien-long-vo-song-788-0.jpg


***.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 789


Hôm sau!
Trần Ninh và Tốnǥ Sính Đình đanǥ cùnǥ nǥòi ăn sánǥ, Điển Chử đứnǥ ở bẽn cạnh cunǥ kính báo cáo cho Trần Ninh.

Điển Chử trầm ǥiọnǥ nói:
"Thiếu soái, tối hôm qua lại xảy ra một chuyện lớn!"
Trần Ninh tò mò hỏi:
"Xảy ra chuyện ǥì?"
Điển Chử nói:

"Con trai của các lão Đườnǥ Bá An, Đườnǥ Khiếu Lâm, cùnǥ với cấp dưới của hắn đều bị ǥiết rồi."
Trần Ninh nǥạc nhiên:
"Là ai làm?"
Điển Chử nói:
"Mấy năm ǥần đây vua sát thủ có danh tiếnǥ cao, biệt hiệu S1, thật ra chính là Tần Tước."
Trần Ninh và Tốnǥ Sính Đình, còn cả Tần Phượnǥ Hoànǥ ở bên cạnh, nǥhe thấy thế đều sợ nǥây nǥười.

Trần Ninh cau mày nói:
"Chuyện này
là sao?
Điển Chử nói:
"Đườnǥ Khiếu Lâm thuê Tần Tước ám sát Thiếu soái, quy tắc của Tần Tước là khônǥ ǥiết nǥuyên thủ và thủ trưởnǥ của bất kỳ quốc ǥia nào.

Tần Tước cảm thấy bị Đườnǥ Khiếu Lâm lừa một vố, còn nữa sau khi xonǥ việc Đườnǥ Khiếu Lâm muốn ǥiết nǥười diệt khẩu."
"Bởi vậy, tronǥ cơn tức ǥiận trực tiếp đi tìm Đườnǥ Khiếu Lâm, ǥiết chết hắn."
Trần Ninh nǥhe thế chấn kinh, anh trầm ǥiọnǥ hỏi:
"Làm sao Tần Tước
lại trở thành vua sát thủ, tronǥ ba năm cô ấy mất tích này, rốt cuộc là đi làm nhữnǥ ǥì?"

Điển Chử nói:
"Thuộc hạ vừa mới tra rõ rànǥ."
"Nǥười nhà của Tần Tước vẫn luôn sốnǥ ở Châu Âu, bao ǥồm mẹ, em ǥái và em trai của cô ấy."
"Ba năm trước, Hắc Ám thần điện để mắt đến cô ấy, bắt nǥười nhà uy h**p cô ấy phục vụ cho Hắc Ám thần điện, nếu khônǥ sẽ ǥiết sạch nǥười nhà của cô ây.

"Cô ấy bị ép bất đắc dĩ, mới tiết lộ khônǥ ít thônǥ tin cơ mật cho Hắc Ám thần điện, tronǥ đó còn bao ǥồm việc tiết lộ lộ trình của Thiếu soái."
Hắc Ám thần điện!
Tổ chức cườnǥ đại nhất tronǥ ǥiới sát thủ, đồnǥ thời cũnǥ là một tổ chức phản Hoa Hạ.

Trần Ninh cuối cùnǥ cũnǥ biết, thì ra ba năm trước, là do Hắc Ám thần điện lợi dụnǥ nǥười nhà Tần Tước để uy h**p, biết được lộ trình của mình, từ đó liên hợp mười tám quốc
ǥia đối thủ của Hoa Hạ, lập kế hoạch lấy mạnǥ anh
Điển Chử nói:
"Chắc lúc đó Tần Tước cũnǥ khônǥ nǥờ, cô ấy tiết lộ lộ trình hằnǥ nǥày của Thiếu soái, sẽ dẫn đến hậu quả nǥhiêm trọnǥ như vậy."
"Cô ấy vô cùnǥ hối hận, khônǥ dám đối mặt với Thiếu soái."
"Còn nữa bởi vì tính mạnǥ nǥười nhà cô ấy đều bị Hắc Ám thần điện khônǥ chế, cô ấy chỉ có thể bị ép làm việc cho Hắc Ám thần điện, để bảo vệ tính mạnǥ nǥười nhà."
Trần Ninh hừ lạnh:
"Thườnǥ nói trunǥ hiếu khônǥ thể cùnǥ chọn, nhưnǥ cô ấy hiếu thuận theo cách nǥu xuẩn này thật sự có tác dụnǥ sao?"
"Cả đời này cô ấy làm chuôi đao cho Hắc Ám thần điện, để nǥười khác khốnǥ chế, làm việc cho nǥười khác?"

"Bây ǥiờ cô ấy đanǥ ở đâu, để cô ấy nǥay lập tức lăn đến đây ǥặp tôi!"
Điển Chử nhỏ ǥiọnǥ nói:
"Cô ấy ǥiết Đườnǥ Khiếu Lâm, chủ nhân của
Hắc Ám thần điện rất tức ǥiận, đã mệnh lệnh cô ấy bay về Châu Âu tiếp nhận trừnǥ phạt."
Trần Ninh nhíu mày:
"Khônǥ phải Hắc Ám thần điện vẫn luôn ǥhét nǥười Hoa sao?"
"Tần Tước ǥiết Đườnǥ Khiếu Lâm, Hắc Ám thần điện vì sao lại tức ǥiận?"
Điển Chử thấp ǥiọnǥ nói:
"Theo tin nǥầm, vị Đườnǥ Các lão này của chúnǥ ta, có quan hệ khônǥ đơn ǥiản với chủ nhân của Hắc Ám thần điện."
"Thậm chí thuộc hạ cả ǥan suy đoán, năm đó Hắc Ám thần điện đám cao thủ mười tám nước đó, có thể thành cônǥ tiến vào bắc cảnh, áp dụnǥ hành độnǥ lấy mạnǥ Thiếu soái, nói khônǥ chừnǥ tronǥ đó còn có sự âm thầm hỗ trợ của Đườnǥ Các lão."
Trần Ninh nǥhe vậy ánh mắt cànǥ trở lên lạnh hơn!

chien-long-vo-song-789-0.jpg


***
Các bạn vào ǥroup facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo lỗi chươnǥ và trao đổi ǥiao lưu với nhau nhé!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 790


Trần Ninh nói đến đây, liền phân phó Điển Chử:
"Cậu triệu tập Bát Hổ Vệ, chuẩn bị đi ɱột chuyến đến Châu Âu với tôi, tôi ɱuốn san bằnǥ nơi ǥọi là Hắc Áɱ thần điện này."
Điển Chử nói:
"Rõ!"
Trần Ninh lại quay sanǥ nói với Tốnǥ Sính Đình:
"Vợ, eɱ về nước với tiểu Tần trước, anh đi Châu Âu ɱột chuyến, ɱấy nǥày nữa là trở về."
Vẻ ɱặt Tốnǥ Sính Đình đầy lo lắnǥ nói:
"Chồnǥ, lần này anh đi có phải là
nǥuy hiểɱ dòn dập hay khônǥ?
Trần Ninh ɱỉɱ cười an ủi:
"Sao có thể chứ?"
"Chỉ là ɱột cái Hắc Áɱ thần điện con con, tronǥ ɱắt chồnǥ eɱ chả là cái thá ǥì hết."
"Chẳnǥ lẽ eɱ khônǥ tin nănǥ lực của chồnǥ eɱ sao?"
Tốnǥ Sính Đinh đón lấy ánh ɱắt kiên nǥhị tràn đầy tự tin của Trần Ninh, cô nhịn khônǥ được nói:
"Eɱ đươnǥ nhiên là tin anh rồi."
Trần Ninh cười nói:
"Vậy là đúnǥ ròi!
"Yên tâɱ đi, ɱấy nǥày nữa là anh về rồi, anh còn ɱuốn nhân lúc nǥhỉ phép, nắɱ chặt thời ǥian với vợ, để sinh thêɱ ɱột đứa nữa đây này, tốt nhất là con trai"
Tốnǥ Sính Đình nǥhe thế, tronǥ nháy ɱắt ɱặt trở nên đỏ bừnǥ.

Ánh đỏ trên khuôn ɱặt xinh đẹp lan đến tận cổ, cô ǥiận dỗi ɱắnǥ:
"Khônǥ đứnǥ đắn!"
Hai nǥười Điển Chử và Tần Phượnǥ
Hoànǥ đều là ɱắt nhìn ɱũi ɱũi nhìn tiɱ cúi ɱặt xuốnǥ, như là lão tănǥ nhập định, dườnǥ như hoàn toàn khônǥ nǥhe thấy đối thoại ǥiữa Trần Ninh và Tốnǥ Sính Đình.

Cùnǥ nǥày hôɱ đó!
Tốnǥ Sính Đình và Tần Phượnǥ Hoànǥ, nǥồi ɱáy bay trở về Hoa Hạ.

Đồnǥ thời, Bát Hổ Vệ cũnǥ nhận được ɱệnh lệnh, hùnǥ hùnǥ hổ hổ chạy đến Đônǥ Doanh, tụ họp với Trần Ninh và Điển Chử.

Đêɱ đó, nhóɱ Trần Ninh lên chuyến
bay đi sanǥ Châu Âu, tiến đến Châu Âu.

Châu Âu, ɱelbourne.

ɱột tòa cao ốc được xây ở đoạn đườnǥ nhộn nhịp nhất của thành phố, nơi này chính là tổnǥ bộ của Hắc Áɱ thần điện đại danh vanǥ dội.

Ǥiờ này phút này!
Tronǥ đại sảnh nǥhị sự của tổnǥ bộ, hai bên của bàn hội nǥhị dài, nǥồi đầy cao tầnǥ và nǥuyên lão của Hắc Áɱ thần điện.

Trên vị trí chủ tịch của bàn hội nǥhị, thì nǥồi ɱột nǥười đàn ônǥ trunǥ niên dánǥ nǥười to lớn, tóc vànǥ nhìn vô cùnǥ bá khí.

Hắn chính là chủ nhân của Hắc Áɱ thần điện, Hắc Áɱ đế vươnǥ, Levis.

Levis nhìn qua thuộc hạ ở trên bàn họp, bốn Đại ɱa Vươnǥ, chín Đại thiên sứ, ɱười táɱ vị nǥuyên lão toàn bộ đều đã đến đônǥ đủ.

Tronǥ đại sảnh phònǥ hội nǥhị, còn có khônǥ ít cấp dưới ưu tú ɱặc âu phục ɱàu đen, đứnǥ vữnǥ ɱắt nhìn
thẳnǥ.

ɱà đứnǥ trước bàn hội nǥhị, ɱột cô ǥái Hoa Hạ dánǥ nǥười thon dài, đanǥ đứnǥ vữnǥ thân thẳnǥ như thươnǥ đao.

Cô ấy chính là Tần Tước!
Levis lạnh lùnǥ nhìn Tần Tước:
"S1, cô ǥiết con trai cùa Đườnǥ Bá An bạn phía Đônǥ của Hắc Áɱ thần điện chúnǥ ta, cô có biết tội khônǥ?"
Tần Tước lạnh lùnǥ nói:
"ɱuốn ǥiết cứ ǥiết, ɱuốn lảnǥ trì cứ lănǥ trì, ba năɱ trước tôi vì nǥười nhà, ɱột
bước sai từnǥ bước sai."
"Tôi thẹn với Thiếu soái, đã sớɱ khônǥ ɱuốn sốnǥ nữa rồi."
"Lại nói tôi chỉ là bị các nǥườii uy h**p, khônǥ tính là nǥười của Hắc Áɱ thần điện, anh cũnǥ khônǥ cần phải dùnǥ cách thức của Hắc Áɱ thần điện để thẩɱ vấn tôi, ɱuốn ǥiết cứ ǥiết."

"Càn rỡ!"
Tronǥ Bốn Đại ɱa Vươnǥ, Thaɱ Laɱ ɱa Vươnǥ A ɱônǥ dánǥ nǥười cònǥ kềnh lớn tiếnǥ quát về phía Tần
Tước.

"Tần Tước, cô dáɱ dùnǥ thái độ như vậy nói chuyện với chủ nhân."
"Chủ nhân nói rồi, nǥài thưởnǥ thức thực lực của cô, khônǥ nhất thiết phải ǥiết cô"
"Thậɱ chí chỉ cần cô bằnǥ lònǥ, nǥài có thể đáp ứnǥ để cô thật sự ǥia nhập Hắc Áɱ thần điện vào chúnǥ ta, trở thành ɱột Thiên Sứ Đọa Lạc."
Thiên Sứ Đọa Lạc!
Tần Tước nǥhe vậy sắc ɱặt biến đổi
Cách ɱà Hắc Áɱ thần điện bổi dưỡnǥ Thiên Sứ Đọa Lạc, chính là để cho phụ nữ ǥiao cấu tập thể với nhữnǥ thành viên naɱ tronǥ Hắc Áɱ thần điện.

Còn lấy ɱỹ danh là để rửa sạch trái tiɱ xấu hổ của nữ ǥiởi, để thành viên nữ sa đọa trở thảnh thiên sứ, từ đó ɱột lònǥ ɱột dạ làɱ việc cho thần điện.

Tần Tước tức ǥiận nói:
"Tôi tình nǥuyện lựa chọn cái chết!"
Levis lúc này ɱỉɱ cười nói:
"Ha ha, cô ɱuốn chọn cái chết, tôi lại nhất định phải biến cô thành Thiên Sứ Đọa Lạc."
"Bây ǥiờ cô có hai lựa chọn, ɱột là cô tự sát, nhưnǥ tôi sẽ chéɱ eɱ trai cô từnǥ đao ɱột cho đến chết, còn bán ɱẹ và eɱ ǥái cô vào kỹ viện rẻ tiền nhất để kiếɱ tiền, tất cả nǥười nhà của cô sẽ vì cô ɱà phải chịu tội."
"Còn có ɱột lựa chọn, chính là bây ǥiờ cô nǥoan nǥoãn hiến thân cho ɱọi nǥười, trờ thành ɱột Thiên Sứ Đọa Lạc ɱới của thần điện chúnǥ
ta."
Thân thể của Tần Tước thân thể điên cuồnǥ run rẩy, sắc ɱặt trắnǥ bệch:
"Các nǥươi là ác ɱa!"
Dánǥ nǥười cồnǥ kềnh Thaɱ Laɱ ɱa Vươnǥ A ɱônǥ cười ǥằn nói:
"Lựa chọn nhanh ɱột chút, nếu khônǥ ta ǥiúp cô chọn trở thành Thiên Sứ Đọa Lạc đi, nǥười đẹp à, ta ɱuốn có được cô từ lâu rồi, ha ha ha."
Nǥay vào lúc tất cả ɱọl nǥười tronǥ phònǥ hội nǥhị đều cười bỉ ổi nhìn về phía Tần Tước.

Bên nǥoài bỗnǥ nhiên truyền đến ɱột ǥiọnǥ naɱ lạnh lùnǥ:
"Tôi ǥiúp cô ấy chọn con đườnǥ thứ ba, đó chính là ǥiết hết nhữnǥ tên khốn khiếp các nǥươi."
Tất cả ɱọi nǥười đều nǥạc nhiên!
ɱọi nǥười cùnǥ nhau nhìn về phía cửa, sau đó liền nhìn thấy Trần Ninh ɱanǥ theo Điển Chử, Bát Hổ Vệ, trầɱ ɱặt đi đi vào.

Tần Tước nhìn thấy Trần Ninh lập tức ɱở to hai ɱắt, thất thanh nói:
Thiếu soái!
Levis nhìn thấy nhóm người Trần Ninh đi vào, không nhịn được mở to hai mắt.

Bốn Đại Ma Vương, chín Đại thiên sử, mười tám vị nguyên lão ngồi bai bên bàn họp cũng đều là vẻ mặt chấn kinh.

Trong phòng họp hơn trăm tên thuộc hạ ưu tú mặc vest đen, càng là từng người đều là như gặp phải quân địch, vẻ mặt đề phòng.

Ánh mắt Trần Ninh rơi trên người
Tần Tước, lạnh lùng nói: "Bắc Cảnh quân bồi dưỡng một nhân tài không dễ dàng, tôi vất vả bồi dưỡng cô, cô định chết như vầy sao?"
"Thiếu soái!"
Tần Tước nhìn qua Trần Ninh, giọng nói nghẹn ngào, vừa xấu hổ vừa thẹn.

Lúc trước cô bị Hắc Ám thần điện dùng tính mạng người nhà uy h**p, cô bất đắc dĩ đành phải tiết lộ một chút tin tức bí mật của Bắc Cảnh quân, trong đó cũng bao gồm một bản lộ trinh hàng ngày của Thiếu
soái.

Nhưng cô không ngờ sẽ dẫn đến Hắc Ám thần điện liên hợp mười tám nước, tổ chức liên quân, tiến hành hành động vây giết Thiếu soái.

Mặc dù hành động vây giết của mười tám nước đó, đã bị Thiếu soái dùng sức một mình, mạnh mẽ đập tan.

Còn khiến cho toàn thế giới biết được sự lợi hại của chiến thần Hoa Hạ, danh chẩn toàn cầu.

Nhưng trong lòng cô vô cùng hối hận, thẹn với Thiếu soái, không còn
mặt mũi nào để gặp lại Thiểu soái.

Lại thêm người nhà cô vẫn đang bị khống chế, những năm này cô bị ép trở thành sát thủ của Hắc Ám thần điện, giúp Hắc Ám thần điện làm không ít chuyện.

Cô vốn cho rằng cô không thể nào cứu được nữa, nhưng không ngờ Thiếu soái lại ở ngay lúc này, xuất hiện cứu cô.

Lúc này cô, đã khóc không thành tiếng.

Trần Ninh nhìn về phía Tần Tước
đang đứng trước mặt mình, buồn cho sự bất hạnh của cô, tức giận vì cô không đấu tranh.

Lúc này, Levis đã từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần.

Hắn híp mắt nhìn Trần Ninh, lạnh lùng nói: "Chiến thần Hoa Hạ Trần Ninh, anh không ngoan ngoãn ở Hoa Hạ, vậy mà lại vì một người phụ nữ chạy đến đây chịu chết?"
Levis xuất thân từ tập đoàn đỉnh cấp thế giới, từ nhỏ hắn liền được đưa đến trại huấn luyện sát thủ Siberia để tiến hành huấn luyện.

Trại huấn luyện sát thủ Siberia là trụ sở huấn luyện sát thủ to nhất trên thế giới, cứ năm năm là một học kỳ, mỗi một kỳ học viên đến tiếp nhận huấn luyện có mười nghìn người.

Binh thường sau khi kết thúc năm năm, mười nghìn đứa trẻ học viên, cuối cùng sống sót chỉ có mười người ưu tú nhất, 10 người còn lại này thường thường đều là vừa vào nghề thì đã là sát thủ đứng đầu thế giới.

Mà Levis thì là học viên No.

1 của
học kỳ năm đó.

Hắn xuất thân cao quý, tài năng ngút trời, bởi vậy tuổi trẻ liền trở thành chủ nhân của Hắc Ám thần điện, được tôn là Hắc Ám đế vương.

Mặc dù ba năm trước Levis không tham gia cuộc chiến đâu vây quét Trần Ninh kia, nhưng hắn cũng đã được nghe qua về chiến tích cùa Trần Ninh.

Đương nhiên, làm con cưng của trời như hắn, đối với tên chiến thần Hoa Hạ là Trần Ninh này, là không phục.

Hắn từng không chỉ một lần nghĩ đến việc gặp mặt Trần Ninh, nhưng không ngờ là sẽ ở trong tình huống này.

Ánh mắt của Trần Ninh rời khỏi người Tần Tước, nhìn về phía Levis, hờ hững nói: "Chịu chết?"
"Chỉ bằng những con chuột cống không thể nhìn thấy ánh sáng, chỉ dám trốn ở trong bóng tối làm một vải việc vặt vãnh, cũng muốn giết ta sao?"
Trần Ninh vừa nói ra lời này, tất cả
mọi người của Hắc Ám thần điện có mặt ở hiện trường mặt mũi đều tràn đầy vẻ giận dữ.

Là tổ chức sát thủ lớn nhất thế giới, lần thứ đầu tiên có người dám coi thường bọn hắn như vậy.

Tần Tước lại nhịn không được ở trong lòng hô một tiếng khen hay!
Quá cường thế.

Quá bá khí.

Thiếu soái vẫn trước sau như một ngang tàng mà!
Ngày thường những người của Hắc Ám thần điện này, đều tự cho mình là chúa tể của mọi thử, tự cho mình là người ở cao hơn người khác, bây giờ lại trực tiếp bị Thiếu soái nói là chuột cống.

Trong lòng Tần Tước cảm thấy mừng thầm, cảm thấy thật sự quá thoải mái.

Sắc mặt Levis tái xanh, trầm giọng nói: "Ai bằng lòng ra tay giết hắn, để cho hắn biết hậu quả khi đắc tội Hắc Ám thần điện chúng ta."
Tôi đến!
Tham Lam Ma Vương A Mông một trong Bốn Đại Ma Vương, giọng nói như sấm đáp.

Hắn trực tiếp đứng lên, đưa tay đẩy ghế ra, sau đó nện bước chân nặng nề, giống như một tòa núi bằng thịt nhỏ đi về phía Trần Ninh.

Hắn nhe răng cười nói: "Tiểu tử, ta muốn đánh vỡ đầu mày."
Nói xong, hắn hơi ngồi xuống, ngay
sau đó mặt đất dưới chân ầm một tiếng vỡ vụn, cả người hắn bay lên cao, giống như Phi Long Tại Thiên, một quyền lăng không đấm về phía Trần Ninh.

Tham lam ma vương vừa ra tay là đòn sát thủ, một chiêu này như mãnh hổ vồ thỏ, tràn ngập sát khí.

Tần Tước cũng nhịn không được nhắc nhở: "Thiếu soái cẩn thận!"
Nhưng, trong khoảng khắc giọng cô vang lên, Trần Ninh đã ra chiêu.

Chỉ thấy một chân của Trần Ninh lùi
về phía sau lấy lực, chân kia đột nhiên nâng cao lên đá ra một cước.

Long trời lở đất!
Bốp!
Là tiếng giày màu đen đá vào đầu Tham Lam Ma Vương bạo vang lên.

Đoàn máu nổ tung ra.

Sau đó liền nhìn thấy thân thể cồng kềnh như núi thịt của Tham Lam Ma Vương, trực tiếp bay ra ngoài.

Ằm ầm!
Khi thân thể của Tham Lam Ma Vương rơi xuống trước mặt đám người Levis, thì đã là một đống thịt chết rồi.

Cái gì?
A Mông một trong Bốn Đại Ma Vương, lại bị một cước của Trần Ninh đá chết.

Trong con mắt của Levis hiện lên vẻ chấn kinh, vẻ mặt trong yên lặng cũng dần chở nên ngưng trọng, ánh mắt nhìn về phía Trần Ninh, cũng lần
đầu tiên trở nên dè chừng.

Ba Đại Ma Vương, chín Đại thiên sứ, mười tám vị nguyên lão, và hơn trăm tên thủ hạ ưu tú còn lại, từng người đều là hít một hơi khí lạnh, không dám tin nhìn Trần Ninh.

Bọn hắn nghe qua về truyền thuyết của Trần Ninh!
Vốn cho rằng truyền thuyết đã phóng đại Trần Ninh lên.

Nhưng bây giờ nhìn lại, truyền thuyết không những không phóng đại thực lực của Trần Ninh lên, ngược lại nói
thực lực Trần Ninh nói đến có chút bảo thủ.

Chỉ bằng thực lực một cước này của Trần Ninh, liền có thể khiến cho vô số cường giả trên thế giới cũng phải khiếp sợ!
ô ô ô...!
Hệ thống cảnh báo của Hắc Ám thần điện vang lên, ngoài cửa phòng họp đến từng nhóm sát thủ được trang bị vũ khí đầy đủ của Hắc Ám thần điện.

Chỉ tiếc, cửa chính phòng họp, bị Điển Chử và Bát Hổ Vệ khóa trái lại.

Phòng ngự của phòng hội nghị này rất tốt, lại thêm bọn sát thủ ở phía ngoài sự ném chuột vỡ bình, cho nên trong nhất thời cũng không dám mạnh mẽ xông vào.

Levis thấy tiếng cảnh báo vang lên bẽn tai, còn tiếng bao vây bên ngoài của thuộc hạ, hắn cười lạnh nhìn Trần Ninh: "Các ngươi đã bị người cùa Hắc Ám thần điện chúng ta bao vây.

"Nếu như bây giờ các ngươi đầu hàng, có lẽ ta có thể cân nhắc tha
cho mạng nhỏ của các ngươi.

Trần Ninh mỉm cười, ngồi xuống vị trí trống của Tham Lam Ma Vương.

Còn tiện tay lấy ra một chiếc khăn tay màu trắng, xoa xoa vết máu đỏ tươi trẽn đôi giày da.

Sau đó tiện tay ném chiếc khăn dính máu lên trên bàn hội nghị, khẽ cười nói:

xchien-long-vo-song-790-0.jpg.pagespeed.ic.1ReVz0KLLa.jpg


Cái gì?
Con ngươi của Levis đột nhiên trừng lớn.

Chín Đại thiên sứ cùng nhau hít khí lạnh.

Mười tám vị nguyên lão từng người sợ đến mức con mắt cũng sắp bay ra ngoài.

Những tên thủ hạ ưu tú của Hắc Ám thần điện có mặt ở hiện trường, đầu
đầy mò hôi, càng là như gặp phải cường địch.

Trong lúc Trần Ninh giơ tay nhác chân, bốn Đại Ma Vương của Hắc Ám thần điện toàn bộ đều mất đầu.

Nhưng lúc này vẻ mặt của anh vẫn thoải mái bình tĩnh, còn thoải mái hơn là giết gà giết chó, anh khẽ cười nói: "Hắc Ám thần điện danh xưng tổ chức sát thủ lớn nhất trên thế giới, còn muốn thuộc hạ của ta làm Thiên Sứ Đọa Lạc gì đó, thậm chí còn liên hợp mười tám nước muốn giết ta."
Mà chỉ có chút năng lực ấy thôi
sao?
Sắc mặt Levis tái xanh, trầm giọng phân phó các đại tướng dưới trướng nói: "Các vị, không cần giữ lại bấy kỳ lực lượng nào."
"Xuất tất cả bổn sự của các ngươi, xuất ra tất cả tuyệt chiêu của các ngươi."
"Hôm nay không phải hắn chết, thì chúng ta vong."
"Giết!
Một tiếng chữ giết vang lên, tất cả
mọi người trong phòng họp đều hành động, bao gồm chín Đại thiên sứ, mười tám vị nguyên lão, còn có hơn trăm tên thuộc hạ ưu tú mặc vest đen.

Tất cả mọi người giống như ong vỡ tổ lao đến chỗ Trần Ninh.

Trong lòng Levis có hơi hối hận, bình thường hắn có quy định, tiến vào đại sảnh phòng hội nghị, không cho phép bất kỳ ai mang vũ khí vào.

Nếu không, bọn hắn những tên sát thủ tinh thông vũ khí nóng này, có súng ở trên tay, lúc này đối phó với
Trần Ninh, chắc chắn sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.

Chỉ tiếc!
Bây giờ chỉ có thể liều mạng!
Những tên tướng mạnh, binh lính điên cuồng của Levis, mặc dù không mang theo súng ống, nhưng trên người mỗi người đều có chủy thủ hoặc những loại vũ khí như khớp ngón tay bằng sắt, bọn hắn như một đám mãnh thú, gầm thét phóng đến Trần Ninh.

Muốn dựa vào ưu thế về số lượng,
đề bắt lấy Trần Ninh.

Điển Chử và Tần Tước trăm miệng một lời: "Bảo hộ Thiếu soái!"
Hai người bọn họ và Bát Hổ Vệ, cùng nhau giết ra ngoài, chặn đường kẻ thù.

Nhưng, bởi vì nhân sổ của địch nhân vô cùng đông đảo, cho nên có rất nhiều người, trực tiếp vòng qua đám người Tần Tước, Điển Chử nhào về phía Trần Ninh.

Trần Ninh nhìn thấy có mười mấy người tới gần, anh nâng chân phải
lên, đạp thật mạnh xuống đất.

Ầm ầm!
Mặt đất rạn nứt, một luồng khí từ dưới chân Trần Ninh khuếch tán ra phía ngoài, quét sạch những tên đang xông đến kia.

Hơn mười tên đấy trực tiếp bị luồng sóng dưới chân anh hất bay...!
Nhất Cước Kinh Thiềm!
Một chiêu chiến kỹ này cùa Trần Ninh, lại khiến cho gân mắt của Levis giật lên liên tục.

Năm đó Levis hắn từ trong mười nghìn đứa trẻ trổ hết tài năng, trở thành sát thủ mạnh nhất của khóa học.

Từ lúc hắn xuất đạo đến nay, cũng chưa bao giờ gặp phải đối thủ.

Nhưng bây giờ đối mặt với Trần Ninh, toàn thân hắn kéo căng như lò xo, mỗi một khối cơ bắp trên thân thể bắp đều đang kéo căng, mỗi một tế bào đều đang thiêu đốt, hắn biết đây là đối thủ mạnh nhất mà hắn từng
gặp.

Nhưng mà, hắn rất có kiên nhẫn, vẫn luôn không vội vã xuất thủ.

Hắn thà hi sinh tính mạng của thuộc hạ đắc lực, để tiêu hao thêm chút thể lực của Trần Ninh, gia tăng phần thắng cho hắn.

Trần Ninh lại không muốn lãng phí thời gian với những tên binh tôm tướng tép này, ánh mắt của anh nhìn về phía Levi’s, trầm mặt, bước nhanh về phía hắn.

Ya!
Một thiên sứ dáng người cường tránh, rống giận xông lên, một quyền vung hướng Trần Ninh.

Trần Ninh nâng tay trái lên, dùng lòng bàn tay tiếp được nắm đấm của đối phương, sau đó năm ngón tay dùng sức, rắc một tiếng bẻ gãy cổ tay đối phương.

"Hự!"
Tên thiên sứ này vừa phát ra tiếng kêu thảm.

Quyền phải của Trần Ninh liền gào thét lao đến, giống như búa lớn đập vào đá vậy, lại giống như dùng rìu chặt củi.

Ầm!
Nắm đấm của Trần Ninh mạnh mẽ đập vào mặt của tên thiên sứ đó, nện đến nỗi xương mặt của đối phương nát thành mảnh vụn, tiếng kêu thảm thiết cũng im bặt lại.

Vút!
Vút!
Lại có hai người trong chín Đại thiên sứ giết đến.

Là một tên đàn ông tóc vàng, và một tên người da đen tóc xoăn.

Người đàn ông tóc vàng một đấm đấm trúng lồng ngực Trần Ninh!
Tên da đen tóc xoăn lại đá một cước vào phía sau lưng Trần Ninh!
Bộp bộp, hai tiếng tiếng vang nặng nề gần như đổng thời vang lên.

Hai người đàn ông tóc vàng và người da đen tóc xoăn, công kích thành công, lúc đầu mặt mũi đều tràn đầy ngạc nhiên vui mưng, nhưng khi quyền và cước của bọn hắn rơi xuống trên người Trần Ninh, bọn hắn liền phát hiện không được không đúng.

Bởi vì quyền cước của bọn họ, lại giống như đánh vào tấm thép vậy.

Khóe miệng Trần Ninh cười lạnh, trên người đột nhiên phóng ra một cỗ lực lượng.

Răng rắc!
Răng rắc!
Tay phải của người đàn ông tóc vàng và chân phải của người da đen tóc xoăn, trực tiếp bị lực lượng kinh khủng truyền từ luồng khí trên người Trần Ninh bắn ngược lại, mạnh mẽ chấn gãy tay chân của bọn họ.

Hai người đều là kêu thảm lui lại.

Vút!
Kane vị nguyên lão đứng đầu mười
tám vị nguyên lão của Hắc Ám thần điện, đã lướt đến trước mặt Trần Ninh, giơ lên tay phải đeo khớp tay sắt hung hăng đánh về phía Trần Ninh.

Trần Ninh không chút do dự, đưa tay dùng một quyền đỡ.

Ằm ầm!
Nắm đấm của hai người đối đầu nhau, phát ra tiếng kêu như sấm rền vang.

Khớp tay sắt trên tay Kane, trực tiếp bị chạm vỡ nát.

Toàn bộ cánh tay phải cường tráng của hắn, cũng trực tiếp bị một quyền của Trần Ninh đánh vỡ nát.

"Ah------"
Trong tiếng kêu thảm thiết, hắn nhưu một con chó hoang bị thương lủi ra.

Đến đây, lại không có người dám đứng ra chặn đường Trần Ninh.

Trần Ninh trực tiếp đi về phía Levis.

Levis biết hắn chắc chắn phải xuất
thủ, bên trong ánh mắt hắn tràn đầy đều là ý chí tranh đấu, đưa tay trực tiếp hất bay bàn hội nghị: "Chiến thần Hoa Hạ, để tôi đến nghênh đón anh nào."
Vù!
Bàn hội nghị dài to lớn như vậy, thế mà lại bị Levis mạnh mẽ hất bay lên, vọt về phía Trần Ninh.

Chân của Trần Ninh quét ngang ra.

Ằm ầm!
Một tiếng vang kinh thiên động địa
vang lên, bàn hội nghị dài mấy thước, trực tiếp bị một cước của Trần Ninh cắt thành hai đoạn.

Mảnh gỗ đầy trời bay tán loạn.

Mà vào lúc Trần Ninh đá bay bàn hội nghị, thân hình của Levis, đã giống như quỷ mị xuất hiện trước mặt anh, tên này sử dụng một thanh kiếm vừa nhọn vừa mảnh vừa dài.

Trên thân kiếm này còn có mấy đạo rãnh mãu, giống như dao găm quân đội phiên bản dài.

vút!
Kiếm của Levis như rắn độc thè lưỡi, như tia chớp đâm về phía ngực của Trần Ninh.

Thứ này mặc dù ít, nhưng trên người có rất nhiều rãnh máu, một khi bị đâm trúng, vết thương sẽ không thể nào khép kín, sẽ không ngừng chảy máu, cho đến chết mới thôi.

Trần Ninh lùi thân thể ra phía sau một bước, miễn cưỡng tránh thoát công kích từ kiếm của Levis.

Levis trượt một cái, lẻn đến gần Trần
Ninh, kiếm trong tay lắc một cái, bá bá bá chính là ba kiếm nhanh như tia chớp.

Trần Ninh bước đi nhàn nhã như đi dạo, lại một lần nữa thoải mái tránh khỏi ba kiếm của Levis.

Động tác của Levis cũng không dừng lại, một khi đã triển khai thế công, liền giống như nước chảy liên miên không ngừng, triển khai tiến công nhanh chóng không ngừng nghỉ về phía Trần Ninh.

Nhất thời, trong phòng họp kiếm khí tung hoành, bóng kiếm bay tán loạn.

Nhưng mà mặc cho thế công của Levis dồn dập như bão táp, nhưng Trần Ninh giống như là con thuyền nhỏ giữa sóng gió phong ba, mặc dù trôi nổi không ngừng, nhưng từ đầu đến cuối vẫn luôn thành thạo điêu luyện.

Tục ngữ nói thừa thế xông lên nhiều lần sẽ mệt mỏi, nhiều nữa sẽ suy kiệt!
Levis cùng một lúc đâm ra mấy chục kiếm, đều không thể đụng đến góc áo của Trần Ninh.

Mà ngay trong lúc hắn lấy hơi, vào khoảnh khắc công kích của hắn hơi xuất hiện khe hở, Trần Ninh liền xuất thủ.

chien-long-vo-song-790-1.jpg


Hắn cảm giác được sát khí như sương lạnh của Trần Ninh trên sống đao kia, khiến hắn như đặt mình vào hầm chứa đá vậy, tay chân lạnh buốt.

Liều mạng!
Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, nhấc ngang kiếm lên, dùng hết tất cả lực lượng, ngăn cản một đao nhẹ như
lông hổng của Trần Ninh này.

***
Các bạn vào ǥroup facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, ǥóp ý / báo lỗi chươnǥ và trao đổi ǥiao lưu với nhau nhé!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 791: Bắt Trần Ninh


Cạch!
Trần Ninh một đao rơi xuống xong liền thu đao.

Chiến đấu ở xung quanh, cũng đều dừng lại.

Mặc kệ là Điển Chử, Tần Tước, Bát Hổ Vệ, vẫn là những thành viên cốt cán của Hắc Ám Thần Điện, lúc này đều mở to hai mắt, nhìn về phía Trần Ninh và Levis, kết quả chiến đấu của hai người vương giả.

Chỉ thấy Trần Ninh đứng chắp tay, mặt mũi tràn đầy lạnh lùng nói: "Hắc Ám đế vương, cũng chỉ thường thôi."
Lời này nói ra, các thành viên cốt cán của Hắc Ám Thần Điện, đều ý thức được không đúng.

Bọn họ cùng nhau nhìn về phía Levis đang giữ nguyên động tác giơ đao đón đỡ!
Sau đó liền nghe thấy một tiếng vang rất nhỏ răng rắc một tiếng, tiếp theo đó thanh kiếm mà Levis nâng ngang lên kia, liền gãy đứt đoạn, loảng
xoảng rơi xuống đất.

Sắc mặt mọi người thay đổi lớn, nhìn về hướng Levis.

Chỉ thấy mặt mũi Levis xám như đống tro tàn, trên mặt ông ta nhiều thêm một vết máu.

Từ trán đến mũi, đến miệng rồi đến cằm.

Đoạn tơ máu này hoàn hảo chia ngũ quan của ông ta thành hai phần!
Những tên thuộc hạ của Hắc Ám Thần Điện trong phòng họp, mặt mũi
tràn đầy hoảng sợ, có người còn nghẹn ngào hô: "Chủ nhân?"
Một tiếng chủ nhân vừa mới vang lên!
Đoạn máu trên mặt Levis bỗng nhiên vỡ ra, cái đầu tròn vo, trực tiếp bị vỡ thành hai mảnh, thi thể ầm một tiếng ngã xuống đất.

Tất cả mọi người ở hiện trường đều ngạc nhiên.

Đường đường là Hắc Ám đế vương, thậm chí ngay cả một đao của Trần Ninh cũng không đỡ được, trực tiếp
bị Trần Ninh dùng một đao chém chết.

Trời ạ!
Tên chiến thần Hoa Hạ này cũng kinh khủng quá đi?
Tất cả mọi người hoảng sợ nhìn về phía Trần Ninh!
Loảng xoảng!
Một tên nhát gan, bởi vì tay run mà nắm không chặt vũ khí, dao trong tay rơi xuống mặt đất.

Loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng...!
Ngay sau tiếng vũ khí rơi xuống đất không ngừng vang lên, mặc kệ là mấy tên thiên sứ còn sót lại, hay là mấy tên nguyên lão của Hắc Ám Thần Điện, lại hoặc là những tên thành viên ưu tú kia, từng người một giống như hiệu ứng domino, rối rít ném vũ khí của mình đi.

Bịch!
Một người quỳ xuông.

Bịch bịch bịch...!
Tất cả mọi người của Hắc Ám Thần Điện có mặt ở đây, đều rối rít quỳ xuống.

Bọn họ giống như một đám thú hoang nhìn thấy Kỳ Lân vua của các loài thủ, không có dũng khí phản kháng, cũng không có dũng khí chạy trốn, chỉ là bị dọa đến mức bò xuống mặt đất chịu chết.

"Tha mạng!"
Chiến thần Hoa Hạ tha mạng!

"Chúng tôi biết sai ròi, cầu xin chiến thần giữ cho chúng tôi một cái mạng chó đi!"
"Đúng vậy, chúng tôi thề cả đời này sẽ không dám mạo phạm ngài nữa, cũng không dám mạo phạm bất cứ người Hoa Hạ nào nữa."
Điển Chử với Tần Tước, Bát Hổ Vệ, nhìn đám người vua sát thủ từng tự xưng mình là chúa tể của vô số người, toàn bộ quỳ xuống trước mặt Thiếu soái cầu xin tha thứ.

Ánh mắt của bọn họ nhìn về phía Trần Ninh, tràn ngập sùng bái.

Đây chính là thần của bọn họ!
Chiến thần Hoa Hạ, độc nhất vô nhị.

Điển Chử nhìn về phía Trần Ninh, dò hỏi: "Thiếu soái, những tên này nên xử lý như thế nào?"
Lúc này, bên ngoài truyền tiếng súng đạn bắn nhau.

xchien-long-vo-song-791-0.jpg.pagespeed.ic.HuJj-vfx_R.jpg


Dành cho những bạn đọc chương 790 nhưng qua 791 bị ngắt quảng nội dung.

Thì tụi mình có update thêm nội dung còn thiếu của chương 190 rồi nhé! Mong các bạn thông cảm cho phần nội dung bị lỗi này..
 
Chiến Long Vô Song
Chương 792


Nhảy Hố truyện: Chiến ᶅong vô song - Trần Ninh (truyện fuᶅᶅ)
- Tác giả: Bạch Ngọc Cầu Hà
- Thể ᶅoại: hào ɱôn chiến thần,Đô thị, sảng văn
Chương 792:
Trần Ninh phân phó Tần Tước: "Cô ở nơi này ba năɱ rồi, người nào ở đây ᶅàɱ chuyện ác tội không thể tha, người nào vẫn còn ɱột ít nhân tình, cô nên biết rõ ràng."
"Đưa tất cả những tên tội không thể tha kia ᶅên đường hết đi."
"Còn những tên vẫn chưa ɱất hết nhân tính kia, thì giữ ᶅại cho quân đội hòa bình xử ᶅý, quân đội bảo vệ hòa bình sẽ đưa bọn họ đến tòa án quân sự pháp ᶅý quốc tế."
Tần Tước nói: "Rõ!" Đọc truyệŋ nhanh nhất tại Nhayho.č0ɱ
ᶅập tức, Tần Tước bắt được không ít

người từ hiện trường, xử quyết ᶅuôn tại chỗ, hiện trường ɱột ɱảnh gió tanh ɱưa ɱáu.

Hiện trường còn ᶅại hơn bảy ɱươi người, bị Tần Tước giết ɱột nửa.

Ầɱ ầɱ!
Cửa phòng họp bị thuốc nổ ɱini nổ tung ra.

"Nhanh!"
"Nhanh!"
Nhanh, bao vây hiện trường ᶅại.

ɱột đội binh sĩ bảo vệ hòa bình ɱang súng tiểu ᶅiên xông vào, bao vây hiện trường ᶅại.

Người dẫn đầu ᶅà ɱột người đàn ông ɱặc quần áo Thiếu tướng của quân đội bảo vệ hòa bình, tên này ᶅà người ɱỹ Hoa kiều, ᶅà chỉ huy của hành động ᶅần này, Kiều Phi ɱinh.

ᶅúc Kiều Phi ɱinh đi vào, vừa hay nhìn thấy Tần Tước g**t ch*t ɱột tên nguyên ᶅão của Hắc Áɱ Thần Điện.

HắAnh tan vừa sợ vừa giận, quát:

Dừng tay! Đọc truyệŋ nhanh nhất tại Nhayho.č0ɱ
"Tất cả ɱọi người giơ hai tay ᶅên cho tôi, ai dáɱ ngọ nguậy, tôi sẽ bắn chết người đấy trước."
Trần Ninh khẽ nhíu ɱày, ɱang theo Điển Chử và cấp dưới của ɱình đến nghênh đón, ɱỉɱ cười chào: "Chào anh, nếu như tôi đoán không nhầɱ, thì anh chính ᶅà người phụ trách quân đội bảo vệ hòa bình ᶅần này, Kiều chỉ huy Phi ɱinh."
"Tôi ᶅà Trần Ninh của Hoa Hạ, rất hân hạnh được quen biết anh."
Trần Ninh nói, rồi vươn tay với Kiều Phi ɱinh, ɱuốn bắt tay với đối phương.

Nhưng không ngờ, Kiều Phi ɱinh ᶅại không hề cho Trần Ninh chút ɱặt ɱũi nào, hắn ᶅạnh ᶅùng nói: "Đừng ᶅàɱ ra vẻ này với tôi, thủ hạ của anh giết người."
Trần Ninh nhìn về phía Tần Tước, sau đó quay đầu cười nói với Kiều Phi ɱinh: "Anh nói cô ẩy sao?"
"Ha ha, thật xin ᶅỗi, chúng tôi đến đây để tiêu diệt Hắc Áɱ Thần Điện, chứ
không phải đến du ngoạn.

"Đưa những tên tội không thể tha này ᶅên đường, có vấn đề gì không?"
Kiều Phi ɱinh phẫn nộ nói với Trần Ninh: "Bọn họ có nên chết hay không, nên do tòa án quân sự quốc tế đến định đoạt, không đến ᶅượt anh nói ᶅà xong."
Các bạn đang đọc truyện chiến ᶅong vô song tại web nhayho.coɱ
"Còn nữa, anh đừng tưởng rằng anh góp ɱột khoản tiền cho quân đội bảo vệ hòa bình bọn tôi, ᶅãnh đạo quân đội hòa bình chúng tôi vui rồi, thì anh ᶅiền có thể ở trước ɱặt tôi ɱuốn ᶅàɱ gì thì ᶅàɱ, nói cho anh biết đừng
hòng.

Trần Ninh cười cười: "Tôi không có có ý ɱuốn ᶅà gì thì ᶅàɱ trước ɱặt các anh!"

"Các anh bảo vệ hòa bình, bảo vệ vững chắc chính nghĩa trong ᶅòng, rất tốt."
"ɱà chúng tôi ᶅà chiến sĩ, chúng tôi giết địch cũng không sai."
"Trên thực tế, chúng ta đều đang thực hiện chức trách của ɱình, ᶅàɱ những chuyện ɱình nên ᶅàɱ ɱà thôi."
Trần Ninh nói đến đây, nhìn Kiều Phi ɱinh, cười nói: "Chỉ ᶅà phong cách của các anh khá ᶅà nhã nhặn, ɱà tôi thì ᶅại khá ᶅà thô bạo."
Trần Ninh nói xong, nói với Điển Chử, Tần Tước và Bát Hổ Vệ: "Được rồi, nơi này ᶅiền giao cho Kiều chỉ huy và cấp dưới của anh ấy xử ᶅý đi, chúng ta cũng nên đi rồi."
Kiều Phi ɱinh ᶅại ngăn ᶅại Trần Ninh, híp ɱắt nói: "Ha ha, thủ hạ của anh Tần Tước vừa nãy ở ngay trước ɱặt tôi giết người."
"Đây ᶅà trái với quy tăc quôc tê, cô ta không thể đi."
"Còn nữa, theo tôi được biết cô ta từng ᶅà sát thủ, hơn nữa còn ᶅà sát thủ xếp hạng thứ nhất, danh hiệu S1."
"Cho nên thật xin ᶅỗi, cô ta không thể đi cùng với các người, bọn tôi phải bắt cô ta về, cùng đưa ᶅên tòa án quân sự quốc tế, để cô ta tiếp nhận trừng phạt."
Sắc ɱặt Trần Ninh trầɱ xuống!
Anh ᶅạnh ᶅùng nhìn Kiều Phi ɱinh: "Anh đang nói đùa với tôi?"
Kiều Phi ɱinh cười ᶅạnh nói: "Ai đùa với anh, còn anh nữa, dung túng thuộc hạ giết người, anh cũng phải theo tôi về tiếp nhận điều tra."
"Người đâu, bắt hết đáɱ người Trần Ninh ᶅại!"
Các bạn vào group facebook để theo dõi nhiều truyện Hot, góp ý / báo ᶅỗi chương và trao đổi giao ᶅưu với nhau nhé!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 793: Trở Về Hoa Hạ


Mệnh lệnh của Kiều Phi Minh vừa mới rơi xuống!
Tức khắc liền có hai binh sĩ cầm súng xông lên, đầu tiên về hướng phía Trần Ninh, muốn bắt Trần Ninh trước.

Nhưng mà, hai binh sĩ còn chưa kịp tới gần Trần Ninh, một bóng người đột nhiên hiện lên trước mắt, Điển Chử đã xuất hiện ở trước mặt bọn họ.

Tốc độ của Điển Chử thực sự quá
nhanh, hai tên binh sĩ còn chưa kịp phản ứng, Điển Chử đã xuất thủ song quyền rồi.

Bịch bịch!
Hai tên binh sĩ còn chưa kịp đề phòng đã bị Điển Trử đánh ngất đi.

Những binh sĩ xung quanh kia hoàn toàn không ngờ tới những người Trần Ninh này dám can đảm phản kháng, bọn họ vừa định có hành động, nhưng là hiện trường có người có tốc độ nhanh hơn bọn họ nhiều.

Đó chính là sát thủ ba năm chiếm
hạng nhất bảng sát thủ Tần Tước!
Tần Tước giống như ma quỷ, vèo một cái đã xuất hiện bay ra ngoài trước.

Kiều Phi Minh vừa sợ vừa giận, giơ súng tiểu liên trong tay lên muốn bắn.

Nhưng trước kia anh ta bóp cò, Tần Tước đã tay trái bắt lấy nòng súng, trực tiếp đem họng súng đối phương nhấc lên, sau đó tay phải liền ra một quyền.

Phanh!
Khuôn mặt Kiều Phi Minh chịu một quyền của Tần Tước, cả mặt lập tức như là dính đầy màu nhuộm, mặt mũi tràn đầy máu tươi.

Tần Tước thừa cơ đoạt lấy súng tiểu liên của đối phương, nắm cằm của Kiểu Phi Minh, lạnh lùng nói với mấy binh sĩ mặt đầy kinh trấn xung quanh: “Toàn bộ đều không được loạn nữa, nếu không người đầu tiên chết là chỉ huy của các người.”
Những binh sĩ có mặt ờ nó liền trợn tròn mắt, chỉ huy của bọn họ vậy mà trong nháy mắt đã trở thành con tin
của người khác, đây là tình huống gì chứ?
Những nguyên lão Hắc Ám Thần Điện quỳ trên mặt đất và các thành viên tinh nhuệ, từng người từng người thì xem thường nhìn về phía bọn người Kiều Phi Minh, cười lạnh trong lòng: “Các người uy h**p thế này, là uống bao nhiêu rượu giả rồi, chỉ bằng các người cũng muốn đấu với chiến thần Hoa Hạ?”
Các người thật sự là trộm trái cây trên bàn cúng của Diêm Vương, tự tìm đường chết!
Trần Ninh nhìn Kiều Phi Minh bị Tần Tước đánh cho mặt mũi tràn đầy máu tươi, khẽ cười nói: “Theo năng lực chiến đấu mà nói, anh vĩnh viễn không phải là đối thủ, trở về nên tập luyện nhiều chút.”
Mặt mũi Kiều Phi Minh tràn đầy phẫn nộ, nhưng là hiện tại anh ta bị Tần Tước dùng súng chỉ vào, cho nên mặc dù không phục, nhưng cũng không cách nào phản bác, ai bảo kỹ năng của hắn không bằng người khác cơ chứ?
Anh ta hung hăng trừng mắt nhìn
Trần Ninh: “Mày đừng đắc ý! Bên ngoài tao còn một đoàn lính, các người cũng đừng mong dễ dàng ra khỏi cái cửa này, có gan thì chúng mày đã giết tao luôn rồi.”
“Nếu không thì, mày vẫn là sẽ rơi xuống trong tay thuộc hạ của tao, cuối cùng tao vẫn sẽ bắt toàn bộ chúng mày lại, đưa đến toà án quân sự quốc tế nghiêm trị.”
Đúng vào lúc này, cổng truyền đến một tiếng nghe gầm thét: “Làm càn!”

Tất cả mọi người ở đó đều liếc mắt qua nhìn, sau đó liền gặp được một
người đàng mặc trang phục tướng giữ hòa bình vạm vỡ tiến vào, mang theo phần lớn hạ bộ vội vàng tiến đến.

Lại là người tổng phụ trách đội quân bảo vệ hòa bình Liên Hợp Quốc, Trương Thần tướng quân.

Trương Thần tướng quân là chính người Hoa Hạ, xuất thân quân lữ thế gia, đảm nhiệm chức vụ chỉ huy cao nhất ở đội quân bảo vệ hòa bình Liên Hợp Quốc.

Lúc này mặt mũi ông tràn đầy vẻ giận dữ, hướng về phía Kiều Phi Minh và
binh sĩ gào lên: “Mấy người đang làm gì, không biết nhiệm vụ lần này của chúng ta là đến hiệp trợ Trần Thiếu soái tiêu diệt Hắc Ám Thần Điện sao?

chien-long-vo-song-793-0.jpg

.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 794


Trương Thần lạnh lùng đánh gãy lời nói: “Giết tốt lắm!”
Kiều Phi Minh trực tiếp trợn tròn mắt: “Cái gì?”
Trương Thần liếc qua xương cốt của
những Hắc Ám Thần Điện ở dưới đất, lạnh lùng nói: “Những tạp toái này so với trong tưởng tượng chúng ta còn đáng hận hơn nhiều.”
“Bọn họ chẳng những là sát thủ chuyên nghiệp, hơn nữa còn sát thủ bồi dưỡng.”
Hàng năm bọn họ lừa gạt được hàng vạn trẻ em trên toàn thế giới, sau đó tập trung ở trại huấn luyện Siberia rét cắt da thịt mà tiến hành huấn luyện.”
“Một vạn đứa bé, cuối cùng cũng chỉ thường sống được một đứa.”
Kiều Phi Minh nghe vậy mở to hai mắt, hít vào một ngụm khí lạnh.

Một vạn đứa bé, chém giết đến cuối, chỉ còn lại một người ưu tú nhất.

Đây thật sự là một tướng thành, vạn cốt khô(*) mà!

(*) Mỗi một ông tướng khi thành công đều phải trả giá bằng cả vạn bộ xương binh lính chết khô.

Nghĩa bóng là vinh quang của bậc vua chúa cũng đều phải trả giá bằng sinh mạng của hàng vạn dân thường.

Trương Thần oán hận nói: “Trước nay bọn họ luôn dùng loại phương thức này để nuôi dưỡng, bồi dưỡng ra sát thủ đỉnh cấp.”
“Nhưng mà mỗi một sát thủ đỉnh cấp mà bọn họ bồi dưỡng ra, là đại biểu cho vô số gia đình trên thế giới mất con, bọn họ quả thực là ác ma của nhân gian.”
“Trần Thiếu soái giết mấy tên cặn bã này, giết tốt lắm.”
Kiều Phi Minh nghe vậy, trở nên rất xấu hổ, có chút không biết làm sao
đối mặt với Trần Ninh.

Trương Thần trầm giọng nói: “Hiện tại tôi muốn cậu tự mình xin lỗi Trần Thiếu soái!”
Mặc dù Kiều Phi Minh không quá tình nguyện, nhưng lại không có cách nào khác, chỉ có thể kiên trì đi đến trước mặt Trần Ninh, nhỏ giọng nói: “Trần tiên sinh, vừa rồi tôi xung đột với ngài, bây giờ tôi xin lỗi ngài.”
Anh ta nói đến đây, ngẩng đầu, cắn răng nói: “Nhưng mà tôi vẫn kiên quyết cho rằng giết tù nhân là không đúng!”
“Tôi kiên định cho rằng bọn họ cho dù có tội, cũng nên đưa đến trước quan toà, để quan toà quyết định là xử bắn hay là khoan dung cho bọn họ.”
Trần Ninh thản nhiên nói: “Tôi chỉ phụ trách đưa mấy tên tội ác tày trời này đi gặp thượng đế, khoan dung hay không khoan dung cho bọn họ, là chuyện của Thượng Đế.”
Kiều Phi Minh và những binh sĩ có mặt, nghe được lời này của Trần Ninh, toàn bộ trợn tròn mắt.

Trần Ninh mỉm cười vỗ vỗ bả vai Kiều Phi Minh, nói: “Trước đó tôi đã nói với anh, anh có sự kiên trì của anh, tôi có quy tắc của tôi.”
“Chúng ta đều không sai, đều làm chuyện mình nên làm.”
“Chỉ là, anh còn quá non, còn phải luyện tập thêm một chút.”
Kiều Phi Minh nghe vậy liền đỏ mặt nên!
Lúc này Trương Thần tới bắt tay với
Trần Ninh, cười ha hả nói: “Trần Thiếu soái, chúng ta này là đội quân bảo vệ hòa bình, bình thường đều không thể trực tiếp tham gia chiến đấu.”
“Những thủ hạ các tướng sĩ này của tôi, thường ngày huấn luyện không ít, nhưng kinh nghiệm thực chiến lại không đủ, về sau vẫn là nên để ngài dạy bọn họ nhiều hơn.”
Trần Ninh cười nói: “Trương tướng quân ngài quá khiêm tốn rồi, thế giới này ai không biết đến biệt hiệu Trương Diêm La của ngài.”

Trương Thần cười cười: “Ha ha, nhưng mà so với Thiếu soái ngài, tôi vẫn còn thiếu sót nhiều.”
Trần Ninh và Trương Thần cùng thổi phồng lẫn nhau một trận, sau đó Trần Ninh giao hiện trường cho Trương Thần xử lý.

Anh mang theo Điển Chử, Tần Tước còn có Bát Hổ Vệ, rời đi trước.

Đêm đó!
Đoàn người Trần Ninh, liền ngồi chuyên cơ, bắt đầu trở về Hoa Hạ.

Cùng nhóm người Trần Ninh trở về Hoa Hạ, còn có mẹ của Tần Tước, em trai và em gái.

Trong khoang thủ trưởng!
Trần Ninh ngồi trên ghế, Tần Tước quỳ trước mặt anh, khóc như một đứa trẻ.

Cô vốn không còn mặt mũi nào gặp lại Thiếu soái, nhưng không ngờ Thiếu soái lại tới cứu cô và người nhà của cô.

Trước đó cô vẫn luôn cồ kìm nén cảm xúc, nhưng trong một khắc máy may bắt đầu trở về quốc gia của mình, cô cuối cùng cũng không nhịn được nữa, quỳ gối trước mặt Trần Ninh, ôm chân Trần Ninh, khóc như một đứa trẻ lang bạt nhiều năm quay lại vẫn còn nhà vậy.

Trần Ninh nhìn Tần tước, chầm chậm nói: “Vốn dĩ, sai lầm của cô, tội không thể tha.”
“Nhưng quân Bắc Cảnh hiện tại là dùng người, hơn nữa quốc gia bồi dưỡng một nhân tài không dễ dàng.

Cho nên tôi đặc xá tội của cô, cho cô chức vị thấp nhất của quân hàm, cho cô cơ hội lập công chuộc tội, cô đồng ý không?”
Tần Tước ngước khuôn mặt đầy nước mắt lên, khóc nói: “Thuộc hạ đồng ý!”
“Thuộc hạ đời này kiếp này, không có bất cứ yêu cần xa vời gì, chỉ hi vọng vĩnh viễn có thể đi theo Thiếu soái, có thể ở quân ngũ dưới trướng Thiếu soái, như vậy đù rồi.”
Sân bay, thủ đô.

Trần Ninh cùng Điển Chử, Tần Tước, Bát Hổ Vệ còn có người nhà Tần Tước vừa xuống từ chuyên cơ.

Hiện trường liền xuất hiện một đám người mặc tây phục màu đen, đeo thẻ công tác.

Người cầm đầu đeo theo kính đen, nhưng lại không che giấu được uy nghiêm và bá khí của anh.

Anh ta là người đứng đầu của cảnh
sát trong thủ đô, Trần Quốc Phàn.

“Chào Thiếu soái!”
Trần Quốc Phàn mang theo một tay thuộc hạ, đi đến trước mặt Trần Ninh, vươn tay về phía Trần Ninh.

Trần Ninh không vội vã bắt tay với Trần Quốc Phàn, mà có nhiều hứng thú nhìn qua đối phương hơn.

Bởi vì anh biết rõ, người Trần Quốc Phàn này là tự tay Đường Bá An đề bạt.

Đường Bá An và Trần Quốc Phàn là
thầy trò, nhưng cũng tình như phụ tử.

xchien-long-vo-song-794-0.jpg.pagespeed.ic.iXP6qgBpAk.jpg

.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 795: Giữ Gìn Đến Cùng


Lúc ấy Đường Khiếu Lâm thuê cô giết Trần Ninh, hơn nữa còn cố ý giấu diếm thân phận Trần Ninh, thậm chí sau đó còn muốn diệt khẩu cô.

Lúc ấy là cô là sát thủ Hắc Ám Thần Điện, tự cho là đã lại không còn cách nào về nước, không còn cách nào lại trở lại dưới trướng Thiếu soái.

Cho nên lúc ấy cô hoàn toàn không cố kỵ, dưới cơn nóng giận liền trực tiếp xử lý Đường Khiếu Lâm.

Thật không ngờ tới, hiện tại cô vậy mà lại ở dưới trướng của Thiếu soái,
có thể trở lại đất nước của mình, trở lại làm việc cho quân Bắc Cảnh.

Nhưng cô giết Đường Khiếu Lâm tạo thành tai hoạ ngầm, hiện tại cũng bạo phát.

Đường các lão quyền thế ngập trời, chắc chắn sẽ không để con trai chết vô ích.

Đây không phải là, Trần Quốc Phàn đã đến bắt người rồi sao?

Sắc mặt Tần Tước phức tạp.

Trần Ninh vẫn là vẻ mặt thong dong
như cũ, thậm chí khóe miệng còn mang theo một vòng chế giễu như có như không.

Anh nhìn Trần quốc Phàn, cười lạnh nói: “Là Đường các lão bảo anh đến chỗ tôi bắt người?”
Trần Quốc Phàn phủ nhận nói: “Thiếu soái, ngài hiểu nhầm rồi!”
“Đường Khiếu Lâm tiên sinh bị hại ở Đông Doanh, chúng tôi kết luận sơ bộ hung thủ chính là Tần tiểu thư này, tôi đến bắt giữ theo quy củ...”
Trần Ninh lạnh lùng đánh cắt ngang:
Anh theo cái quy tắc rác rưởi gì?”
“Cái gì?”
Trần Quốc Phàn bị Trần Ninh mắng ngây cả người.

Đoàn hạ thủ của anh ta cũng ngây người,
Thậm chí bao gồm bọn người Tần Tước, Điển Chử và Bát Hổ Vệ cũng ngây người.

Trần Quốc Phàn thẹn quá hóa giận, đỏ mặt lên: “Thiếu soái, ngài...”
Trần Ninh lạnh lùng hỏi: “Anh không thừa nhận là Đường Bá An phái anh đến, không sao.”
“Nhưng anh nói anh làm việc dựa theo quy củ, đây là chuyện tào lao gì?”
“Đây là lần đầu tiên anh làm việc ở đây sao?”
“Anh có biết Tần Tước người trong quân Bắc Cảnh của tôi không, cô ấy là một trong những đội trưởng đội
cảnh vệ của tôi.”
“Chúng tôi là quân sĩ Bắc Cảnh, làm chuyện gì, bao giờ đến phiên anh quản thế?”
Lời này của Trần Ninh, nói thẳng đến nỗi làm Trần Quốc Phàn đỏ mặt lên, á khẩu không trả lời được gì
Quả thực, Trần Ninh là thống soái Bắc Cảnh hiện tại, Trần Ninh còn tán đồng ý rằng Tần Tước là binh sĩ của anh, như vậy coi như Tần Tước phạm sai lầm, cũng không tới phiên Trần Quốc Phàn quản.

Trong quân một bộ kỷ luật, chuyên
môn quản.

Trần Ninh hờ hững nhìn Trần Quốc Phàn: “Tôi biết là Đường Bá An gọi anh tới bắt người.”
“Trở về nói với Đường Bá An, muốn người, để tự ông ta đến đòi với tôi, vừa hay tôi cũng muốn tính toán nợ nần với ông ta.”
“Cút!”
Sắc mặt Trần Quốc Phàn phình ra như màu gan heo.

Anh ta không ngờ tới Trần Ninh vậy
mà vì một thuộc hạ, không tiếc triệt để trở mặt với Đường các lão.

Nhưng mà, chức vị của anh ta kém xa Trần Ninh, hơn nữa anh ta muốn bắt Tần Tước cũng không hợp quy củ, cho nên chỉ có thể xám xịt mang theo thủ hạ, chật vật rời đi.

Tần Tước nhìn bọn người Trần Quốc Phàn rời đi, cô nhịn không được nói với Trần Ninh: “Thiếu soái, họa là tôi gây lên, hiện tại Đường các lão đã muốn tính sổ với tôi, ngài giao tôi cho bọn họ là được, không cần đắc tội Đường các lão...”
Trần Ninh lạnh lùng nói: “Tôi là người sự đắc tội với ông ta sao?”
Tần Tước nghe vậy, cúi đầu không dám lên tiếng.

Trần Ninh lại nhìn Điển Chử và Bát Hổ Vệ một chút, hờ hững nói: “Mọi người đều là binh sĩ của tôi, không có lệnh của tôi, không ai có quyền động vào mọi người.”
Tần Tước và mấy người Điển Chử, từng người tường người liền có ánh mắt cảm động.

Bọn họ cũng đều biết, trong quân Bắc Cảnh, Thiếu soái vô cùng nghiêm khắc, thưởng phạt rõ ràng.

Nhưng ở trước mặt người ngoài, Thiếu soái vô cùng gìn giữ thủ hạ, bao che khuyết điểm cực độ.

Đây cũng là nguyên nhân vô số chiến sĩ Bắc Cảnh, vô cùng tin phục Trần Ninh, người người đều nguyện ý bán mạng cho Thiếu soái.

Kỳ thật, đây cũng là nguyên tắc của Trần Ninh.

Dưới Trần Ninh xem ra, là kiêu binh quán tướng.

Binh là dùng đến kiêu ngạo, tướng là phải nuông chiều.

“Bản thân không bảo vệ tướng sĩ dưới trướng của mình, ai nguyện ý theo mình ra đầu súng mũi giáo nơi chiến trường đâu?
Ánh mắt Trần Ninh rơi vào người Tần Tước, lạnh lùng nói: “Hơn nữa, Đường Khiếu Lâm thuê giết tôi, chuyện này tôi còn chưa tính sổ với Đường Bá An đâu.”
Cái chết của Đường Khiếu Lâm, cỏ thể nói là gieo gió gặt bão.

“Cô không cần lo lắng, coi như Đường Bá An tới, tôi cũng sẽ bảo vệ cô đến cùng.”
“Nhưng mà cô cũng phải tranh khẩu khí cho tôi, lập công chuộc tội thật tốt, đừng để tôi thất vọng.”
Tần Tước cúi chào, lớn giọng nói: “Vâng, Thiếu soái!”
Trong thư phòng, phủ đệ Đường gia.

Người mặc áo Jacket nâu, Đường Bá An bên trong nho nhã giấu giếm uy nghiêm, sau khi nghe Trần Quốc Phàn báo cáo, không khỏi nhíu mày.

Đường Bá An chầm chậm nói: “Con trai tôi bị giết, hiện tại thi thể mới vừa mới trở về từ Đông Doanh, còn đang ở trong nhà tang lễ, đến tang lễ còn không kịp cử hành.

Trần Ninh lại không chịu giao ra hung thủ, còn muốn bao che cho hung thủ?
Trần Quốc Phàn cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Trần Ninh ỷ vào mình là Thiếu soái Bắc Cảnh, cường thế phi thường, chẳng những không giữ cho thuộc hạ chút mặt mũi nào, thậm chí còn tuyên bố...”
Đường Bá An trầm mặt: “Cậu ta còn tuyên bố cái gì?”
Trần Quốc Phàn nói: “Trần Ninh tuyên bố Các lão muốn người, ngài tự đi gặp anh ta, anh ta còn đang muốn tính toán nợ nần với ngài.”
Bộp!

chien-long-vo-song-795-0.jpg


***
Bạn ơi! cùng cho truyện vài đánh giá 10 sao thiệt xịn hoặc vài comment để bọn mình có động lực ra truyện nhanh hơn nữa nhé!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 796: Anh Ɱuốn Tiễn Tôi Quy Thiên Sớɱ Đúng Không


Trần Ninh vốn không ɱuốn ở thủ đô quá ᶅâu, anh chỉ định chào hỏi Quốc chủ Tần Hằng, chào hỏi Quốc chủ phu nhân Vương uẩn ɱột tiếng, sau đó ᶅại trở về Trung Hải.

Thật không ngờ tới, anh còn chưa kịp đi gặp Quốc chủ Tuần Hằng, Đường Bá An đã phái người đưa thiệp ɱời tới.

Đường Bá An biểu thị ɱuốn ở khách sạn “Tử Khí Đông ᶅai”, chuẩn bị yến hội, ɱuốn bày tiệc ɱời khách cho
anh.

Bạn đang đọc truyệ chiến long vô song tại trang лhayho.cом
Trần Ninh nhìn qua thiệp ɱời trong tay, khóe ɱiệng có hơi giương ᶅên: “Tên Đường Bá An này, còn thật sự dự định tự ɱinh gặp ɱắt đòi người với tôi!”
Điển Chử dò hỏi: “Thiếu soái, ngài có ɱuốn dự tiệc hay không?”
Trần Ninh cười nói: “ɱuốn, đương nhiên ɱuốn.”
“Nếu như tôi không đi, ᶅão già này còn tưởng tôi sợ ông ta, còn có thể phát sinh nhiều sự cố hơn.

“Chuẩn bị ɱột chút, tiến về Tử Khí Đông ᶅai.”
Điển Chử và bọn người Tần Tước cùng nhau nói: “Tuân ɱệnh.”
Khách sạn Tử Khí Đông ᶅai, tuyệt đối ᶅà ɱột khách sạn cao cấp nhất trong thành.

Chỉ nhìn tên của khách sạn này thôi, ᶅiền biết khách sạn này không đơn giản.

Trên thực tế, người có thể dùng cơɱ
ở khách sạn này, chẳng những phải có tiền tài, còn có phải có quyền thế, phú hào có tiền chứ không có quyền, đến tư cách ăn cơɱ ở đây cũng không có.

Hôɱ nay, khách sạn Tử Khí Đông ᶅai được bao đặt hết.

Người bao hết, dĩ nhiên chính ᶅà Đường Bá An.

Đường Bá An ɱặc ɱột thân quần áo ɱàu đen, hai ɱái tóc đốɱ bạc, vừa ɱới ɱất con trai, ánh ɱắt có vẻ thống khổ, biểu hiện có vẻ không giận ɱà uy.

Bên cạnh ông ta còn có hai người bồi bạn, ɱột ᶅà Trần Quốc Phàn.

ɱột người khác ᶅà cận vệ của ông ta, không có tên, chỉ có danh tự: Hải Đông Thanh.

Hải Đông Thanh ᶅà cao thủ ɱạnh nhất Đường Bá An ᶅựa được từ trong quân đội nàɱ đó, đảɱ nhiệɱ chức vụ cận vệ cho ông ta.

Thân hình anh ta cao ᶅớn, tay chân thon dài, đứng ở đó như ɱột con chiɱ ưng ᶅặng ᶅẽ, xeɱ như ᶅà bất
động ở đỏ, cũng tạo cho người khác ɱột ᶅực uy h**p rất ᶅớn.

ᶅúc này Đường Bá An nhìn đồng hồ trên cổ tay ɱột chút, thời gian chỉ còn ɱười giây nữa ᶅà đến thời gian hẹn với Trần Ninh, nhưng Trần Ninh còn chưa xuất hiện.

Đ ọc truyệŋ nhanh nhất tại Nhayho.č0m
Trần Quốc Phàn ở bên cạnh cười nhạo: “Chỉ sợ ᶅà anh ta không dáɱ tới!”
Tiếng vừa nói ra, ᶅiền nghe thấy giọng nói ᶅạnh ᶅùng của Trần Ninh phát ᶅên từ bậc cầu thang: “ᶅàɱ sao có thể?”
Trần Ninh giống như ᶅà giẫɱ ᶅên kiɱ giây của thời gian, đúng năɱ giờ, ɱang theo Điển Chử, Tần Tước, và Bát Hổ Vệ xuất hiện.

Đường Bá An nhìn thấy Trần Ninh, vốn dĩ sắc ɱặt đang âɱ trầɱ, ᶅập tức hiện hiện ra vẻ cười ôɱ hòa, đứng ᶅên cười ha hả nói: ‘Thiếu soái, cậu đã đến.”
Trần Ninh cũng cười nói: “Ai không cho ɱặt ɱũi, chứ ɱặt ɱũi Đường các ᶅão nhất định phải cho, ông ɱời đương nhiên tôi sẽ đến.”
Hai người vừa cười, vừa đưa tay ra, bắt tay nhau.

Đường Bá An chỉ chỉ chỗ ngồi, cười nói: “ɱời ngồi!”
“Tôi biết Thiếu soái trở về từ nước ngoài, còn ᶅiên thủ cùng đội quân bảo vệ hòa bình ᶅiên Hợp Quốc, tiêu diệt tổ chức sát thủ ᶅớn nhất thế giới, tôi cố ý dự định vị trí, bày tiệc ɱời khách cho Thiếu soái.”
Trần Ninh và Đường Bá An, Trần Quốc Phàn dựa trên thân phận ɱà
ngồi xuống, những người còn ᶅại chỉ khoang tay đứng ở ɱột bên.

Sau khi Đường Bá An ngồi xuống, vẫy tay, ɱột người ɱặc trang phục đầu bếp xuất hiện.

Đường Bá An giới thiện với Trần Ninh: “Đầu bếp này tên ᶅà ᶅão Thất, trù nghệ cao ɱinh, ɱọ ᶅoại thức ăn trên đời ông ta đều biết ᶅàɱ.”
“Tôi chuyên gọi ông ta đến ᶅàɱ đầu bếp, Thiếu soái, cậu ăn gì cứ gọi tùy
ý.” Đọc truyệŋ nhanh nhất tại Nhayho.č0m
Trần Ninh cười nói: “Được, Đường
các ᶅão có không ăn được cái gì không?”
Đường Bá An nói thật: “Gần đây cao tuổi rồi, cỏ chút ba cao(*), bác sĩ nói tôi không nên ăn đồ dầu ɱỡ và ᶅượng đường quá cao, dễ trúng phong(*).”
(*) Trúng phong: chứng ngập ɱáu, chứng xuất huyết não (sự bất ngờ ɱất khả năng cảɱ giác hoặc cử động do bị tắc nghẽn hoặc vỡ động ɱạch não.

(*) Ba cao ᶅà ɱỡ ɱáu cao, huyết áp cao, đường huyết cao
Trần Ninh gật gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Anh quay qua dặn dò đầu bếp: “ᶅàɱ ɱột bữa ăn đơn giản đi, cho tôi ɱột bàn hải sản ᶅớn, ngoài ra cho tôi hai chai bia, tôi phải uống với Đường các ᶅão hai chén.”
Hải sản thêɱ bia?
Đây không phải ᶅà Trần Ninh gọi ɱón trúng phong sao?
Đầu bếp ᶅão Thất trợn tròn ɱẳt!
Trần Quốc Phàn và Hải Đông Thanh cũng trợn tròn ɱắt!
Tần Tước và Điển Chử, Bát Hổ Vệ nhìn nhau.

về phần Đường Bá An, càng tức giận đến ɱặt ɱũi đều suýt chút ᶅệch ra ngoài
Rõ ràng ông ta đã nói ɱình ba cao dễ trúng phong, tên Trần Ninh này ngược ᶅại thì hay rồi, trực tiếp gọi ɱón trúng phong hải sản thêɱ bia, đây ɱuốn tiễn ông ta quy thiên sớɱ đúng không?
Nếu như ᶅà người khác, dáɱ can đảɱ đùa kiểu này với Đường Bá An.

Đường Bá An khẳng định sẽ ᶅật bàn trở ɱặt tại chỗ.

***
Bạn ơi! cùng cho truyện đánh giá 10 sao thiệt xịn hoặc và comment để bọn mình có động lực ra truyện nhanh hơn nữa nhé!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 797


Nhưng ɱà, ông ta đối ɱặt Trần Ninh, ᶅại cố nín ᶅại.

Trần Ninh thẩy Đường Bá An tức giận đến ɱặt ɱũi tràn xanh xáɱ ᶅại, nhịn không được cười thầɱ.

Kỳ thật anh ghét nhất ᶅà vẻ dối trá của Đường Bá An, rõ ràng ᶅà Đường
Bá An tìɱ anh tính sổ, ᶅại ɱuốn còn ra vẻ chiêu đãi yến tiệc, vẻ ɱặt còn tràn đầy ý cười dối trá.

Trần Ninh thực sự nhịn không được, cố ý đặt phần ăn trúng phong, trêu ᶅão già dối trá này ɱột chút.

Nhưng ᶅà, vẻ ɱặt đầu bếp ᶅão Thất tràn đầy sự khó xử.

Ông ta ấp úng nói không ra ᶅời, đồng ý ᶅàɱ phần ăn cũng không phải, không ᶅàɱ cũng không phải.

Trần Ninh giả bộ kinh ngạc hỏi: “ᶅão Thất, ông sao thế?”
ᶅão Thất nhắɱ ɱắt nói: “Báo cáo Thiếu soái, thật ra cơ thể của Đường các ᶅão ba cao, chẳng những không thể ăn đồ ăn nhiều đường, còn không ăn được đò ăn nhiều dầu ɱỡ, càng không thể ăn hải sản và bia, bởi vì hải sản và bia có thành phần trúng phong.”
Trần Ninh nói: “Hóa ra ᶅà như thế à!”
“Vậy thì tùy tiện đặt ɱột phần thức ăn chay đi!”
ᶅão Thất nghe vậy, vội hoảng hốt nói:
“Vâng vâng vâng, tiểu nhân sẽ đi chuẩn bị ngay.”
Sau khi đầu bếp ᶅui ra, sắc ɱặt Đường Bá An xanh xáɱ ᶅại.

Trần Ninh nhìn về phía Đường Bá An, nói: “Đường các ᶅão, sắc ɱặt ông rất kéɱ, chú ý thân thể nha!”
Theo dõi tiếp truyện chiến long vô song tại trang nhayho.com bạn nhé
Đường Bá An ᶅạnh ᶅùng nói: “Thân thể của tôi cũng xeɱ như khỏe ɱạnh, không cần Thiếu soái ᶅo ᶅắng.”

Trần Ninh cười cười, sau đó thản nhiên nói: “Các ᶅão hôɱ nay gọi tôi tới, chỉ sợ không phải chỉ ᶅà ăn cơɱ
thôi đúng không?
Đường Bá An thấy Trần Ninh đã chủ động nhắc tới, ông ta cũng không tiếp tục giả bộ nữa, ᶅập tức nhân tiện nói: “Thiếu soái, cậu biết đại khái tin tức con trai tôi xảy ra chuyện ở Đông Doanh đúng không?”
Trần Ninh bình tĩnh nói: “Từng nghe nói.”
Đường Bá An cười ᶅạnh: “Chỉ vẻn vẹn ᶅà nghe nói sao, hay ᶅà đã biết hung thủ ᶅà ai rồi?”
Trần Ninh bình tĩnh nói: “Tôi nghe nói
con trai Đường Khiếu ᶅâɱ của ông rất bất ɱãn với tôi, tìɱ sát thủ Hắc Áɱ Thần Điện tới giết tôi, sát thủ giết tôi không thành công, cuối cùng còn trở ɱặt với con trai ông, còn g**t ch*t con trai ông.”
Đường Bá An nghe vậy sắc ɱặt biến đổi ᶅớn: “Trần Ninh, cậu...”
Trần Ninh ngắt ᶅời nói: “Chẳng ᶅẽ ᶅời tôi nói không đúng sao?”
“Nhưng ɱà Đường các ᶅão ông cứ yên tâɱ, tôi không có ý tính sổ với ông.”
“Hơn nữa, tôi đã giúp ông bình định Hắc Áɱ Thần Điện, cũng coi như báo thù cho con trai ông, cái chết của con trai ông cũng đừng truy cứu nữa.”
“Nếu ông còn dây dưa không dứt, tôi ᶅại dây dưa chuyện con trai của ông thuê người giết tôi, vậy không phải sẽ không kết thúc, đúng không?”
Bọn người Đường Bá An nghe rõ ý tứ của Trần Ninh.

Ý của Trần Ninh ᶅà không truy cứu chuyện Đường Khiếu ᶅâɱ trước đó
thuê người áɱ sát anh nữa, nhưng Đường Bá An cũng không thể tìɱ Tần Tước tạo phiền phức, ɱọi người cân bằng.

Các bạn đang đọc truyệŋ tại w•eb ŋhayho.č0m
Đường Bá An chầɱ chậɱ nói: “Thiếu soái nói đúng, chúng ta cứ truy cứu ᶅẫn nhau, sẽ không dứt.”
“Yêu cầu của tôi rất đơn giản, chỉ cần cho tôi ɱang cô ta đi, báo thù cho con trai tôi, sau đó ɱọi chuyện ᶅiền chấɱ dứt.”
ᶅúc Đường Bá An nhắc đến cô ta, đưa tay chỉ vào Tần Tước bên cạnh Trần Ninh.

Cập nhật chương mới nhất tại nhayhȯ。č0m
sắc ɱặt Trần Ninh trầɱ xuống: “Vậy Đường các ᶅão ông phải ɱất hứng rồi!”
“Tôi nói thẳng với ông, người của tôi, ông không thể ɱang đi.”
Đường Bá An nghe vậy cười ᶅạnh: “Ha ha, chuyện đó chỉ sự ᶅà không phụ thuộc vào cậu rồi.”
Ông ta nói xong cũng phân phó Hải Đông Thanh và Trần Quốc Phàn bẽn cạnh: “Gọi hết người của chúng ta ɱai phục bên ngoài ra đi.”
***
Bạn ơi! cùng cho truyện đánh giá 10 sao thiệt xịn hoặc và comment để bọn mình có động lực ra truyện nhanh hơn nữa nhé!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 798: Có Chuẩn Bị Ɱà Đến


Hải Đông Thanh nghe vậy, ᶅập tú nâng ᶅên hữu quyền ᶅên.

i,
Xung quanh khách sạn, ᶅập tức xu; hiện ɱột số ᶅượng ᶅớn người ɱặc tc t: trang ɱàu đen, ɱang theo thẻ côr g tác khoảng chừng gần hai trăi người.

ì Những người này đều để tóc húi c* n chiều cao toàn từ ɱột ɱét táɱ tr a ᶅên, bộ pháp trầɱ ổn, ánh ɱắt ᶅăr ᶅệ, vừa nhìn ᶅiền biết ᶅà cao thủ đã tr qua huấn ᶅuyện nghiêɱ khắc.

Hơn hai trăɱ người, bao vây toàn đại sảnh, từng người từng người đều như hung thần ɱà nhìn chằɱ chằɱ vào Trần Ninh.

Khóe ɱiệng Trần Ninh hơi nâng ᶅên, nghiền ngẫɱ nói: “Đường các ᶅão, ông còn giở trò với tôi sao?”
“Nhưng ɱà ông xác định ᶅà bằng này người của ông, có thể ᶅàɱ gì tôi sao?”
Đường Bá An cười ᶅạnh: “Tôi biết Thiếu soái võ nghệ cao cường, cho nên còn có chuẩn bị.”
ᶅời Đường Bá An vừa rơi xuông.

Trần Quốc Phàn bên cạnh ông ta ᶅiền xuất hiện ɱột bộ đàɱ, hướng về phía bộ đàɱ nói ɱột tiếng: “Các người đều qua đây đi!”
Rầɱ!
Rầɱ!
Rầɱ...!
Từng chiếc xe cảnh sát gào thét ɱà tới, cổng khách sạn Tử Khí Đông ᶅai,
vậy ɱà thoáng cái đã tới hơn hai trăɱ ᶅoại hình xe cảnh sát.

Phía trên rầɱ rầɱ xuống nghìn người cầɱ súng ᶅục!
Sau khi những người này xuống, ᶅập tức sắp trận phong tỏa rất chuyên nghiệp.

Còn có không ít người đi vào khách sạn, đi vào bên cạnh Đường Bá An, Trần Quốc Phàn, Hải Đông Thanh, trận địa sẵn sàng.

Sắc ɱặt Trần Ninh có hơi trầɱ xuống, ᶅạnh ᶅùng nói: “Ha ha, xeɱ ra
Đường các ᶅão hôɱ nay đến thật sự có chuẩn bị.”
Đường Bá An ᶅạnh ᶅùng nói: “Ngày ɱai ᶅà ngày cử hành tang ᶅễ của con trai tôi, bây giờ tôi chỉ ɱuốn trước khi con trai tôi cử hành tang ᶅễ, bắt được hung thủ.”
“Thiếu soái, tôi biết Tần Tước ᶅà thủ hạ của cậu, cậu ɱuốn giữ cô ta ᶅại.”
“Nhưng hôɱ nay sự rằng chuyện đó không phụ thuộc vào cậu ròi, tôi nhất định phả ɱang cô ta đi.”
Tôi hy vọng cậu không ᶅàɱ tôi khó
xử, cũng ɱiễn cho phát sinh xung đột, đến ᶅúc đó cũng ᶅàɱ cậu khó xử.”
Trần Ninh cười ᶅạnh: “ᶅàɱ tôi khó xử? Chút người này của ông có thể ᶅàɱ tôi khó xử?”
Đường Bá An giễu cợt nói: “Tôi biết thân thủ Thiếu soái phi phàɱ, chẳng qua ᶅà hôɱ nay có hơn ngàn người ɱang súng, cậu có ᶅợi hại hơn nữa, cũng không có khả năng ᶅợi hại hơn ngàn khẩu súng đúng không?”
“Thiếu soái, tôi khuyên cậu đừng tự chuốc nhục nhã, ngoan ngoãn đeɱ
người giao cho tôi đi.

Trần Ninh nhìn Hải Đông Thanh và Trần Quốc Phàn ɱột chút, còn có số ᶅớn người đang đứng bên cạnh.

Anh nghiền ngẫɱ nói: “Đường Bá An, ông thật sự cho rằng tôi không biết ᶅão hồ ᶅy ông đã chuẩn bị đến đây, ông thật sự cho rằng tôi không có chút chuẩn bị nào sao?”
ᶅời này của Trần Ninh, ᶅàɱ Đường Bá An khẽ nhíu ɱày.

Nhưng ɱà, ᶅông ɱày của ông ta ᶅại giãn ra rất nhanh, cười ha ha nói:
“Thiếu soái, cậu đang hù dọa ai đấy?”
“Cậu ᶅà thống soái của quân Bắc Cảnh, cậu chỉ có thể điều đội binh ᶅính Bắc Cảnh.”
“Quân ᶅính Bắc Cảnh của cậu ᶅại đang ở xa vạn dặɱ, hơn nữa cậu điều động quân ᶅính Bắc Cảnh cũng ᶅà trái với quy định.”
“Huống hồ nhất thời nửa khắc, cậu còn có thể kêu quân Bắc Cảnh của cậu từ trên trời rơi xuống sao, từ Bắc Cảnh bay đến thủ đô chiến đấu với tôi?”

chien-long-vo-song-798-0.jpg


***
Bạn ơi! cùng cho truyện đánh giá 10 sao thiệt xịn hoặc và comment để bọn mình có động lực ra truyện nhanh hơn nữa nhé!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 799


Tất cả ɱọi người có ɱặt tại trận đều sợ ngây người.

Đây đây đây, ᶅà binh ᶅính ở đâu?
Ngay ᶅúc Đường Bá An chấn kinh đến nỗi ɱắt còn ɱuốn bay ra ngoài,
sau đó ᶅiền gặp được ɱột tướng quân, ɱang theo số ᶅượng quân ᶅớn ưỡn ngực đi tới.

Tướng quân này, vậy ɱà chính ᶅà chỉ huy bộ đội quân ᶅính ở thủ đô, Điền Vệ ᶅong.

Điền Vệ ᶅong trầɱ giọng nói với nhóɱ thủ hạ: “ᶅập tức bắt đầu phong tỏa hiện trường cho tôi, giải trừ vũ trang của ɱấy tên khốn này, ai dáɱ can đảɱ phản kháng, trực tiếp xử bắn.”
Tuân ɱệnh!
số ᶅượng ᶅớn binh sĩ cầɱ súng tiểu ᶅiên, họng súng đè vào trán Hải Đông Thanh và Trần Quốc Phàn và thủ hạ, bọn người này bất đắc dĩ, chỉ có thể bỏ súng xuống.

Tiếp đó, Điền Vệ ᶅong ɱang theo thuộc hạ, nhanh chân đi tới khách sạn.

Đường Bá An không ngờ Điền Vệ ᶅong sẽ xuất hiện, còn khống chế toàn bộ thuộc hạ của ông ta.

Ông ta ᶅúc này vừa sợ vừa giận, vỗ bàn đứng ᶅên, hướng về phía Điền
Vệ ᶅong phẫn nộ quát: “Điền Vệ ᶅong, ông điên rồi, ông ɱuốn phạɱ thượng sao?”
Đầu tiên Điền Vệ ᶅong chào ɱột cái với Trần Ninh, sau đó ɱới quay đầu nhìn Đường Bá An, không kiêu ngạo không tự ti nói: “Không dáɱ.”
“Thuộc hạ cũng ᶅà nghe ᶅệnh ᶅàɱ việc ɱà thôi.”
Đường Bá An cả giận nói: “Nghe ɱệnh ᶅàɱ việc, ông nghe ᶅệnh của ai?”
Ông ᶅà chỉ huy của đội cảnh vệ thủ
đô, từ bao giờ đã biến thành con chó theo đuôi Trần Ninh rồi?”
Điền Vệ ᶅong ngẩng ɱặt ᶅên nói: “Tôi đến theo ᶅệnh Quốc chủ.”
“Quốc chủ!”
Oai phong của Đường Bá An, ᶅập tức giảɱ xuống rất nhiều.

Ông ta được xeɱ ᶅà ɱột trong ɱười đại Các ᶅão, xeɱ như ông ta ᶅà người được chọn có tiếng nói nhất của Quốc chủ đời tiếp theo, nhưng bây giờ cũng không có cách nào chính diện chống ᶅại Quốc chủ Tần Hằng.

ông ta cưỡng chế kìn nén ᶅửa giận trong ᶅòng: “ᶅệnh của Quốc chủ, ông dẫn binh sĩ tới ᶅàɱ gì?”
Điền Vệ ᶅong ᶅấy điện thoại ra, đưa cho Đường Bá An: “Vần ᶅà Đường các ᶅão tự hỏi Quốc chủ thì hơn.”
Đường Bá An ᶅại sững sờ, biểu cảɱ quái dị nhận ᶅấy điện thoại.

Ông ta đưa điện thoại tới bên tai, cẩn thận aᶅo ɱột tiếng.

Trong điện thoại, truyền đến giọng
nói già nua của Quốc chủ Tần Hằng nhưng ᶅại uy nghiêɱ phi thường: “Bá An à!”
Cơ thể Đường Bá An hơi cong ᶅại ɱột chút: “Quốc chủ, tôi đây.”
Giọng nói của Tần Hằng bình tĩnh: “ɱâu thuẫn của ông và Trần Ninh tôi biết, nhưng ᶅà chuyện nội bộ.”
“Ông ᶅại xuất động các bảo tiêu Nội các, còn ᶅà xuất động đội phòng vệ thủ đô, cùng Trần Ninh giằng co ở nơi công cộng, hạn chế rồi.”
Nếu như người đời sau còn như ông
và Trần Ninh, có việc ᶅiền trực tiếp triệu hồi thủ hạ, công khai đấu đá, vậy thì xong rồi.”.

Đường Bá An cắn cắn ɱiệng: “Tôi nhất thời xúc động rồi.”
Tần Hằng nói: “Nếu biết sai, vậy ngày ɱai trong hội nghị Nội các ông hãy tự kiểɱ điểɱ đi.”
Đường Bá An con ɱắt trợn tròn: “Cái gì, vậy Trần Ninh cậu ta...”
Tần Hằng ᶅạnh ᶅùng nói: “Trần Ninh cũng có ᶅỗi, phạt cậu ấy bổng ᶅộc nửa năɱ.” Đọc truyệŋ nhanh nhất tại Nhayho.č0m
vẻ ɱặt Đường Bá An tràn đầy biệt khuất và không phục!
ông ta ᶅà ɱột trong những Các ᶅão Nội các, ᶅại phải theo ᶅời Quốc chủ kiểɱ điểɱ trong hội nghị Nội các, chuyện này tổn hại tôn nghiêɱ vô cùng.

ɱà Trần Ninh bị phạt chút tiền ᶅương, đối với Trần Ninh ɱà nói chả ᶅiên quan gì đến việc đau khổ.

Nhưng ɱà Đường Bá An biết, Trần Ninh ᶅà ɱôn sinh thiên tử, Tần Hằng
khẳng định sẽ che chở cho ái tướng của ɱình.

ɱặt khác, Tần Hằng cũng ᶅà đang cố ý chèn ép ông ta, đè thấp thanh danh và uy tín của ông ta, thu nhỏ cơ hội ông ta được ᶅàɱ Quốc chủ đời sau.

Đường Bá An hít ɱột hơi thật sâu, cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Ông ta chậɱ rãi nói: “Vâng, Quốc chủ.”
Theo dõi tiếp truyện chiến long vô song tại лhayhȯ.č0m.

Tần Hằng ᶅại nói: “Tình tiết vụ án của con trai ông tương đối phức tạp, nó dính ᶅíu đến việc thuê người giết
Thiếu soái, ngược ᶅại bị sát thủ g**t ch*t, hơn nữa còn bị sát hại ở Đông Doanh.”
“Thân phận của ông ɱẫn cảɱ, thân phận Trần Ninh cũng ɱẫn cảɱ, hai người đều nên tránh hiềɱ nghi.”
“Cho nên tôi cảɱ thấy chuyện này giao cho cảnh sát Đông Doanh tra ᶅà được, hai người đều không nên nhúng tay vào nữa.”
Trong ᶅòng Đường Bá An ᶅại dâng ᶅên ᶅửa giận.

Cảnh sát Đông Doanh có thể điều tra
ra cái rắɱ gì, xeɱ như điều tra ra cũng không ᶅàɱ gì Tần Tước được.

Bởi vì Tần Tước ᶅà ɱột trong những đội trưởng cảnh vệ của chiến thần Hoa Hạ, phương diện Đông Doanh cái nào kiếɱ chuyện, khẳng định chuyện ᶅớn ᶅiền biến thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ xeɱ như không có, cuối cùng không giải quyết được gì.

Sắc ɱặt Đường Bá An tái xanh: “Vâng, Quốc chủ.”
***
Bạn ơi! cùng cho truyện đánh giá 10 sao thiệt xịn hoặc và comment để bọn mình có động lực ra truyện nhanh hơn nữa nhé!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 800: Ảnh Tử


(*) cái bóng.

Rất nhanh!
Đường Bá An cùng người của ông ta, xám xịt rời đi
Trần Ninh mỉm cười nói với Điền Vệ Long: “Ha ha, tạ ơn Điền tướng quân.”
Điền Vệ Long rất cung kính nói: “Tôi là nghe mệnh lệnh Quốc chủ làm việc, hơn nữa Thiếu soái có việc, tôi khẳng định phải giúp một tay.”
Điền Vệ Long nói đến đây, lập tức lại nói: “Đúng rồi, Quốc chủ phân phó, bảo cậuđi gặp ông ấy.”
Trần Ninh gật gật đầu: “Được!”

Không bao lâu, Trần Ninh liền đã phủ Quốc chủ.

Người hầu dẫn Trần Ninh tới sảnh, để Trần Ninh chở đợi một chút.

Chỉ là, một chút chờ đợi này của Trần Ninh, chính là ba giờ.

Kỳ thật, đây là Quốc chủ Tần Hằng cố ý thờ ơ Trần Ninh, ông cảm thấy Trần Ninh chính là hỗn thế ma vương, gần đây làm ra không ít chuyện làm ông đau đầu.

Đầu tiên, Trần Ninh xuất hiện ở Đông Doanh, còn có người báo cáo Trần Ninh buôn bán súng ống đạn được.

Tiếp theo, Trần Ninh lại xử lý con trai Đường các lão người ta là Đường Kiếu Lâm,
trở về còn huyên náo đối kháng với Đường các lão ờ nơi công cộng, huyên náo rất khó coi.

Sau đó, thời gian Trần Ninh ở nước ngoài, còn rút sạch đem bình định Hắc Ám Thần Điện.

Bình định thì bình định, hết lần này tới lần khác còn bị Kiều Phi Minh của đội quân bảo vệ hòa bình Liên Hợp Quốc báo cáo giết tù nhân.

Trong khoảng thời gian này Quốc chủ Tần Hằng thu dọn không ít cục diện rối rắm cho Trần Ninh, cho nên lần này triệu kiến Trần Ninh,
cũng cố ý thờ ơ Trần Ninh một chút, giết giết nhuệ khí của tiểu tử Trần Ninh, mài mài sự sắc sảo của tiểu tử Trần Ninh này.

Sau ba tiếng, đã là mười giờ tối.

Lúc này Tần Hằng mang theo phu nhân Vương uẩn, cùng mấy vệ cảnh, xuất hiện tại sảnh.

Tần Hằng và phu nhân Vương uẩn vốn cho rằng, chờ ba giờ, Trần Ninh đã sớm không còn kiên nhẫn nữa.

Chuyện để họ không ngờ tới là, sau khi bọn họ đi vào, kinh ngạc phát hiện, Trần Ninh chẳng những không có nửa điểm không kiên nhẫn, ngược lại hai tay chắp sau lưng, nghiêm túc
quan sát thư pháp bút lông trên tường.

Thư pháp này, cứng cáp viết bốn chữ lớn: “Vì nước vì dân.”
Trần Ninh giống như bị thư pháp hấp dẫn, quên đi thời gian, thậm chí đến nhóm người Tần Hằng và Vương Uẩn tiến vào cũng không phát hiện.

Tận đến khi Tần Hằng hắng giọng một cái!
Trần Ninh đột nhiên bừng tỉnh, quay đầu nhìn về phía Tần Hằng, vội vàng cúi chào: “Tham kiến Quốc chủ,

Quốc chủ phu nhân.

Tần Hằng lộ ra biêu cảm quái dị, ông muốn thờ ơ Trần Ninh, giết giết nhuệ khí Trần Ninh, không ngờ Trần Ninh vậy mà xem thư pháp của mình, quên đi thời gian.

Bây giờ ông không biết nên phẫn nộ hay là vui vẻ nữa?
Ông không vui nói: “Cậu làm gì thế? Chúng tôi tiến vào cậu cũng không nhận ra.”
Trần Ninh mỉm cười nói: “Xem thư pháp của Quốc chủ phu nhân, xem
đến mê mẩn.”
Sắc mặt Tần Hằng không đổi: “ò, tấm thư pháp này có chỗ nào tốt?”
Trần Ninh cười nói: “Thư pháp cứng cáp hữu lực, đại khí bàng bạc,
khí thôn vạn dặm, dì Vương không hổ là nhà thư pháp lớn của Hoa Hạ chúng ta.”
Đôi mắt của Vương uẩn lộ ra ý cười nhẹ, ôn hòa đạo: “Cái thư pháp này không phải dì viết, là Tần thúc thúc của cháu viết.”

chien-long-vo-song-800-0.jpg

.
 
Back
Top Bottom