Ngôn Tình Chiến Long Vô Song

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Long Vô Song
Chương 761: Đệ Tử Trưởng Của Kiếm Thánh


Đi ra khỏi Izakaya, vẻ mặt Tống Sính Đình tràn đầy lo lắng, cô thấp giọng hỏi Trần Ninh:
"Chúng ta đã đắc tội với hoàng tử Đông Doanh, bọn họ có lại đến tìm chủng ta gây sự không?"
"Chồng, nếu không thì chúng ta đừng tham gia Hội nghị thượng đỉnh kinh tế dược phẩm toàn cầu nữa, chạy trốn đi!"
Trần Ninh cười nói:
"Chỉ là hoàng tử Đông Doanh thôi mà, anh ta không đủ tư cách hù dọa chúng ta bỏ chạy.”
Em đừng lo, mọi thứ có anh lo! *
Tống Sính Đình vẫn rất lo lắng, nhưng Trần Ninh đã nói như vậy, cô cũng không thể cố chấp, chỉ cỏ thể theo đúng lịch trình ban đầu tham dự Hội nghị thượng đỉnh kinh tế dược phẩm toàn cầu.

Đoạn nhạc đệm nho nhỏ này hoàn toàn không ảnh hưởng đến tâm trạng của Trần Ninh.

Trần Ninh và Tống Sính Đình đi dạo thêm một lúc nữa sau đó trở về
khách sạn.

Anh nghe thấy người phục vụ khách sạn nói rằng khách sạn có suối nước nóng trong nhà, vậy nên anh với Tống Sính Đình cùng đi ngâm suối nước nóng.

"Phù, lâu rồi mới được thả lòng như vậy.

Xem ra thỉnh thoảng tắm suối nước nóng cũng thật thoải mái.”
Trần Ninh c** tr*n ngồi trong bể suối nước nóng, tuy anh không có cơ bắp đầy đặn như của một vận động viên thể hình nhưng lại vóc dáng lại giống như một vận động viên bơi lội, từng
múi cơ đều rất rắn chắ, ẩn chứa sức mạnh mạnh mẽ.

Hơn nữa, trên người anh có rất nhiều vết sẹo nông sâu.

Đây đều là những "huy chương" của anh trên chiến trường ở Bắc Cảnh.

Tống Sính Đình mặc đồ bơi ngồi sau lưng Trần Ninh, nhẹ nhàng chà lưng cho Trần Ninh.

Đầu ngón tay cô nhẹ nhàng xoa lên vết sẹo trên lưng Trần Ninh, trong mắt cô hiện lên vẻ đau lòng nhưng cũng rất tự hào.

Anh rốt cuộc đã trải qua bao nhiêu trận chiến giết chóc mới phủ đầy “huy chương” trên người như vậy, mới từ một quân nhân nhỏ nhoi thăng cấp thành chiến thần Hoa Hạ như bây giờ chứ?
Tống Sính Đình không khỏi hỏi Trần Ninh nguồn gốc của từng vết sẹo, còn hỏi Trần Ninh lúc đó có đau không?
Trần Ninh cười nói:
"Đối với một người quân nhân canh giữ biên cương thì chuyện bị thương như
cơm bữa vậy.

Quân đội Bắc Cảnh tụi anh đã quen với việc này lâu rồi, thậm chí không còn cân nhắc đến sống chết nữa.”
Tống Sính Đình nghe xong thì không nhịn được ôm chầm lấy Trần Ninh từ phía sau, tựa khuôn mặt xinh đẹp của cô lên lưng Trần Ninh, thì thầm:
"Chồng, em rất tự hào về anh.”
Trần Ninh cảm nhận được sự mềm mại lại đàn hồi đáng kinh ngạc tựa lên lưng mình.

Khóe miệng anh khẽ nhếch lên:
"Vợ, hình như vóc dáng của em càng
ngày càng đẹp hơn đấy.

Khuôn mặt xinh đẹp của Tống Sính Đình bỗng chốc đỏ bừng, cô xấu hổ nói:
"Nói bậy nói bạ!"
Trần Ninh cười khẽ:
"Để anh xem nào!"
Tống Sính Đình nghe vậy thì vệt đỏ
bừng trên khuôn mặt lan rộng ra đến
_ * cô.

Khi Trần Ninh đang chuẩn bị thân mật với vợ mình thì đột nhiên nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào, còn có cả tiếng chửi mắng, đánh
nhau.

Sắc mặt Trần Ninh trầm xuống, lạnh lùng nói về phía ngoài cửa:
"Ai làm ồn ở bên ngoài vậy?"
Giọng nói của Tần Phượng Hoàng từ ngoài cửa truyền đến:
"Báo cáo Trần tiên sinh, Tachibana Haruaki dẫn theo một lượng lớn Samurai kéo đến đây, tuyên bố muốn tìm ngài tính sổ.”
"Điển tiên sinh đang ngăn bọn họ lại, hai bên xảy ra chút xung đột.”
Vẻ mặt Tống Sính Đình nghe vậy thì chợt biến sắc, chuyện cô lo lắng rốt
cuộc vẫn xảy ra.

Cô nhìn về phía Trần Ninh!
Trần Ninh bị quầy rầy chuyện tốt với vợ, hơn nữa còn là do cái tên Tachibana Haruaki kia, anh đương nhiên rất tức giận.

Anh đứng dậy, thay quần áo, nói với Tống Sính Đình:
"Anh ra ngoài xem một chút.”
Trần Ninh và Tống Sính Đình đều thay quần áo rất nhanh rồi đi ra.

Sau đó, họ nhìn thấy hai người Điển
Chử và Tần Phượng Hoàng đang chặn đường nhóm người kia trên hành lang.

Tachibana Haruaki dẫn theo một nhóm lớn các Samurai đang đối phó với Điển Chử và Tần Phượng Hoàng, có một vài tên Samurai bị thương nằm trên mặt đất.

Tachibana Haruaki lạnh lùng nhìn Điển Chử và Tần Phượng Hoàng:
"Đám tiểu tử này giỏi đấy, bản lĩnh không tệ, thảo nào mà chủ của của tụi mày lại kiêu ngạo như vậy.”
Nhưng tiếc là bọn mày quên mất, ở
đây là Đông Doanh.

"Saienji Saburo!"
Sau tiếng hét của Tachibana Haruaki, một người đàn ông trung niên có dáng người cao gầy, mặc đồ Samurai, buộc tóc đuôi ngựa sau đầu trong số các võ sĩ đứng sau hắn ta bước ra.

Quay lại лhayho.com nhé!
Người đàn ông trung niên buộc tóc đuôi ngựa có một vết sẹo rất rõ ở khóe mắt trái, anh ta cầm một thanh kiếm Samurai dài hẹp trên tay.

Saienji chính là đệ tử trưởng của
Watanabe - Kiếm thánh đời này, Saienji Saburo.

Anh ta không chỉ là đệ tử trưởng của Kiếm thánh Watanabe, mà còn là đại sư huynh của Zaemon và Uemon.

Khi biết tin hai sư đệ của mình bị đả thương nặng, ngay cả Hoàng tử Haruaki cũng bị một người đàn ông Hoa Hạ bắt quỳ gối, trong lòng anh ta không khỏi tức giận, lập tức điều đông đảo anh em trong môn phái của mình đến, đi tìm Trần Ninh báo thù cho Tachibana Haruaki.

Saienji tay cầm kiếm Samurai, chân
giâm guôc gô, không nhanh không chậm bước tới trước mặt Điển Chử và Tần Phượng Hoàng, lạnh lùng nói:
"Tôi chỉ nói một câu, nếu các người không bảo Trần Ninh cút ra ngoài gặp tôi, thì tôi sẽ dùng một đòn chặt đầu của cả hai người xuống.”
Điển Chử và Tần Phượng Hoàng nghe vậy, trong lòng nổi lên lửa giận.

Điển Chử đang định nói lại thì sau lưng anh bỗng vang lên giọng nói bình tĩnh của Trần Ninh:
"Khẩu khí lớn đấy.”
Mọi người lúc này mới để ý thấy Trần
Ninh và Tống Sính Đình đã đi ra.

Điển Chử tiến tới, thấp giọng nói:
"Thiếu gia, bọn họ..."
Trần Ninh xua tay, ra hiệu rằng anh đã biết.

Tachibana Haruaki nhìn thấy Tống Sính Đình thì không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp của cô, anh ta đã nhìn thấy vô số mỹ nhân, nhưng không ai có thể so sánh được với cô gái người Hoa Hạ xinh đẹp tuyệt trần trước mặt, trong lòng anh ta càng thêm quyết tâm phải chiếm lấy Tống Sính Đình cho bằng được.

Khi ánh mắt anh ta chuyển sang Trần Ninh thì không khỏi hiện lên sự căm thù và ý muốn giết người mạnh mẽ.

Anh ta hung ác nói:
"Ha ha, tiểu tử, chắc mày không ngờ chúng ta lại gặp lại sớm như vậy đúng không?".
 
Chiến Long Vô Song
Chương 762


Trần Ninh nhẹ nói:
"Anh vừa quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ ở Izakaya, mới lành thương đã quên đau nhanh như vậy à?"
Hoàng tử uy nghiêm lại bị bắt phải quỳ lạy.

Tachibana Haruaki nhìn thấy Trần Ninh nhắc đến chuyện xấu mặt của mình thì sắc mặt trở nên tái mét, giọng nói cũng mang đầy sự tức giận, ra lệnh:
"Saienji Saburo, phiền anh rồi.” Quay lại nhay лhayho.com
Saienji Saburo cầm một thanh kiếm Samurai, nhìn chằm chằm đánh giá Trần Ninh, cười lạnh lên tiếng:

"Thật là một người Hoa Hạ kiêu ngạo, dám vô lễ với Điện hạ.

Tôi là đệ tử trưởng của Kiếm thánh đời này Watanabe.”
Bây giờ, tôi chính thức thách đấu tay
đôi với anh.

Khóe miệng Trần Ninh hơi nhếch lên:
"Xem ra tôi không đồng ý thì không hay nhỉ?"
Saienji Saburo cười lạnh nói:
"Đừng lo, kiếm thuật của tôi vô cùng cao cường, tôi nhất định sẽ cho cậu chết một cách thanh thản, không chút đau đớn.”
Tachibana Haruaki cũng nhếch miệng cười phá lên nói:
"Ha ha, tiều tử đừng lo, sau khi mày chết, tao nhất định sẽ chăm sóc cho người vợ xinh đẹp của mày thật tốt, ha ha ha.”
Anh măt Trân Ninh lạnh đi:
"Mày muốn chết sao?"
Dứt lời, anh liền xông về phía Tachibana Haruaki với tốc độ rất nhanh.

Tachibana Haruaki không hề sợ hãi, mấy chục người võ sĩ bên cạnh lập tức bao quanh bảo vệ hắn ta.

Saienji Saburo cũng ôm thanh kiếm Samurai, đứng ra chặn đường của Trần Ninh:
"Nhóc con, tôi đã nói đối thủ của anh là tôi rồi mà, muốn đông
vào điện hạ thì phải bước qua xác tôi đã.”
Trần Ninh:
"Cút!
*1
Saienji Saburo được xưng là Samurai trẻ có triển vọng nhất ở Đông Doanh và cũng được biết đến là người kế thừa danh xưng Kiếm thánh đời tiếp theo.

Bất cứ nơi nào anh ta đi đến, người người đều phải kính nể anh ta, đặc biệt là rất kính sợ thanh Samurai trên tay anh ta.

Nhưng không ngờ người đàn ông
Hoa Hạ trước mặt từ đầu đến cuối không hề xem anh ta ra gì, điều này khiến anh ta thật sự tức điên lên.

"Người Hoa Hạ ngu ngốc, mày đi chết đi!"
Khoảnh khắc anh ta hét lên đó, anh ta đã nhanh chóng rút thanh kiếm của mình ra.

Rắc!
Thanh kiếm Samurai xuất hiện, lưỡi kiếm như một luồng ánh sáng, nhanh như chớp chém về phía cổ Trần Ninh.

Tống Sính Đình thấy vậy không khỏi sợ hãi la lên:
"Trần Ninh, cẩn thận!" Quay lại nhay лhayho.com
Đám người Tachibana Haruaki nhìn thấy Saienji Saburo chém một cú tuyệt đẹp như vậy thì rất phấn khích:

chien-long-vo-song-762-0.jpg


chien-long-vo-song-762-1.jpg

.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 763: Đây Hình Như Là Lần Thứ Hai Rồi Phải Không Nhỉ


Trần Ninh lạnh lùng nhìn Tachibana Haruaki:
"Bây giờ, anh còn muốn giết tôi, quấy rối vợ tôi nữa không?"
Tachibana Haruaki vẻ mặt đầy kinh hãi, vừa lùi lại phía sau vừa ra lệnh cho các võ sĩ xung quanh mình:
"Các người đứng ngây ra đó làm gì? Cùng xông lên hạ gục tên này cho tôi.”
"Giết!
H
Các Samurai lần lượt rút kiếm ra, ròi lao về phía Trần Ninh như một bầy
sói đói.

Điển Chử và Tần Phượng Hoàng cũng la lên, xông lên phía trước.

Hai bên bắt đầu nổ ra giao tranh trên một hành lang không quá rộng rãi.

Mặc dù nhóm Samurai do Tachibana Haruaki mang đến đều là bậc thầy võ sĩ đạo, tinh thông kiếm thuật.

Chỉ tiếc là bọn họ lại gặp phải Điển Chử và Tần Phượng Hoàng!
Nhất là Điển Chử, anh được mệnh danh là binh vương và vua súng ở
quân đội Bắc Cảnh, kỹ năng chiến đấu của anh trong quân đội đã đạt đến mức hoàn hảo.

Nhóm võ sĩ sống trong cuộc sống lụa là quý tộc ở Đông Doanh này sao có thể là đối thủ của một vị binh vương đã chinh chiến lâu năm trẽn chiến trường.

Chỉ thấy Điển Chử cầm trong tay một con dao găm quân dụng lao về phía kẻ địch, hoàn mỹ biểu diễn ra lợi thế của vũ khí ngắn đánh cự ly gần, đối thủ không chỉ hét lên thảm thiết mà còn ngã rạp dưới con dao găm của cậu
Chẳng mấy chốc, hàng chục võ sĩ đều đã ngã như rơm rạ dưới đất.

Tachibana Haruaki không ngờ mình mang nhiều người đến như vậy, cũng không phải là đối thủ của Trần Ninh.

Lúc này anh ta muốn bỏ chạy nhưng lại vì quá sợ hãi, chân không cách nào cử động được.

Trần Ninh dửng dưng nhìn Tachibana Haruaki, lạnh lùng nói:
"Đây hình như là lần thứ hai rồi phải không nhỉ, anh nói xem nên xử lý sao đây?" Ủng hộ chúng mình tại лhayhȯ.č0m
Bịch!
Lần này, Tachibana Haruaki trực tiếp quỳ xuống, anh ta cúi đầu lạy liên hồi, đầu đập bịch bịch bịch trên nền đất, trán nhuốm đầy máu, run lẩy bẩy nói:

"Tiên sinh, tôi sai rồi, tôi lại sai
X • II
roi.

"Làm ơn, đừng giết tôi, hãy cho tôi một cơ hội nữa thôi.”
Trần Ninh gật đầu:
"Được, tôi sẽ không giết anh.”
Tachibana Haruaki nghe thấy vậy thì vui mừng ngước mặt lên, không khỏi cảm thấy đắc ý, người Hoa Hạ đúng là nhân từ như đàn bà vậy, lại đồng ý tha cho anh ta.

Vậy lần sau anh ta sẽ lại tiếp tục đến báo thù!
Chỉ là lần sau anh ta sẽ không bất cẩn như vậy nữa, anh ta sẽ phái vệ binh hoàng gia và mời Kiếm thánh Watanabe đích thân ra tay, anh ta sẽ dùng cách tàn nhẫn nhất g**t ch*t Trần Ninh và chiếm lấy vợ của Trần Ninh.

Anh ta lúc này đã bí mật lên kế hoạch báo thù Trần Ninh như thế nào.

Nhưng điều anh ta không ngờ đến là sự gian xảo trong mắt anh ta đã bị Trần Ninh hoàn toàn nhìn thấu.

Trần Ninh lãnh đạm nói:
"Nhưng mà, tội chết có thể miễn, tội sống khó tha.”
Tachibana Haruaki nghe vậy, vẻ đắc ý trong mắt lập tức đông cứng lại, thay thế bằng sự hoảng sợ.

Trần Ninh lúc này đã quay sang phân phó Điển Chử:

"Thiến con chó đực đ*ng d*c này đi.”
Điển Chử nói:
"Rõ!"
Tachibana Haruaki nghe vậy, bị doạ sợ đến mức hồn phi phách tán, sợ hét lên:
"Đừng!"
Nhưng mà, Điển Chử đã lập tức ra tay.

Điển Chử nhấc chân đá Tachibana Haruaki lăn ra, cầm một con dao găm
đâm thẳng về phía hạ bộ của anh ta.

Phập!
Máu tươi không ngừng tứa ra!
Tiếng hét như heo bị chọc tiết của Tachibana Haruaki trong tích tắc vang vọng khắp cả khách sạn.

Ủng hộ chúng mình tại лhayhȯ.č0m
Trần Ninh lạnh lùng nói với những người võ sĩ bị thương:
"Đem thứ phế vật này đi, nhớ nói với Thiên hoàng của các người nhốt cho kĩ người của ông ta đi, đừng quấy rầy tôi nữa, nếu không hậu quả khó lường.”.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 764


Ngay sau đó, Tachibana Haruaki được đưa rở lại Hoàng cung.

Thiên hoàng Sùng Minh, dẫn theo một nhóm các thành viên hoàng tộc và Kiếm thánh đời này Watanabe của Đông Doanh, vẻ mặt vô cùng khó coi nhìn Tachibana Haruaki và Saienji Saburo đang nằm trên giường bệnh, được bác sĩ hoàng gia điều trị.

Thiên hoàng Sùng Minh, năm nay đã ngoài 50 tuần tuổi, sắc mặt lúc này vô cùng khó coi
Các thành viên của hoàng tộc ở xung
quanh ông ta, người nào người nấy đều sục sôi lửa hận.

Chỉ có Kiếm thánh Watanabe với mái tóc và bộ râu trắng bạc phơ, trẽn người khoác bộ quần áo Samurai, vẻ mặt điềm tĩnh, không hề bận tâm.

Mọi người đều nhao nhao với Thiên hoàng Sùng Minh:
"Thiên hoàng, một tên người Hoa Hạ nhỏ bé lại dám làm bị thương đệ tử trưởng của Kiếm thánh, còn dám làm cho Hoàng tử Haruaki bị tàn phế.

Đây là một nỗi ô nhục lớn cho hoàng thất chúng ta.”
Đúng vậy, hay là chúng ta lập tức
thông báo cho quân đội, bắt đám người đỏ lại đi.”
"Đúng đó, bắt bọn chúng lại, đem đi xử bắn hết.”
Ở Đông Doanh, hoàng tộc từ lâu đã bị cho đi tàu bay giấy, hoàng gia không hề có quyền lực thực tế, không thể quản việc quân sự.

Thiên hoàng Sùng Minh lắc đầu:
"Chút chuyện nhỏ này cần gì phải làm kinh động bên quân đội, cần phải xé chuyện ra to như vậy không?" Ủ ng h ộ chúng mình tại лhayhȯ.č0m
Hơn nữa, đường đường là hoàng tử
của hoàng tộc thế mà không chỉ có quỳ xuống cầu xin tha thứ, còn bị người ta thiến mất, truyền ra ngoài có hay ho gì không, uy danh của hoàng tộc chúng ta để ở đâu?"
"Với lại, không phải chúng ta có đội hộ vệ của Thiên hoàng đó sao? Chúng ta không phải còn cỏ vô số cao thủ như Kiếm thánh Watanabe đây đó sao?"
"Chỉ là một tên Trần Ninh nhỏ bé thôi, chúng ta phải giải quyết trong im lặng, truyền ra ngoài thì mất mặt đến chừng nào chứ.”
Mọi người nghe xong đổng thanh nói:
"Dạ rõ, thưa Thiên hoàng!"
Thiên hoàng Sùng Minh lại hỏi:
"Các người điều tra ra được lai lịch của tên Trần Ninh đó chưa?"
Một thủ hạ lập tức lên tiếng:
"Báo cáo Thiên hoàng, chúng thần đã điều tra rồi.”
"Tên nhóc Thần Ninh đó có vẻ là một đội trưởng nhỏ trong quân đội Bắc Cảnh của Hoa Hạ, nhưng thân thủ lại khá lơi hai.”
"Vợ cậu ta tên là Tống Sính Đình, là chủ tịch tập đoàn dược phẩm Ninh Đại mới nổi lên những năm gần đây.”
Thiên hoàng Sùng Minh không khỏi bất ngờ khi nghe thấy điều này:
“Vợ cậu ta là chủ tịch tập đoàn dược phẩm Ninh Đại, chính là tập đoàn duy nhất cỏ vắc-xin ung thư gan, có thể điều trị ung thư gan đó sao?”
Thủ hạ nói:

"Đúng như vậy ạ, Trần Ninh và Tống Sính Đình lần này đến Đông Doanh chúng ta để tham dự Hội nghị thượng đỉnh kinh tế dược phẩm toàn cầu.”
Thiên hoàng Sùng Minh nheo mắt nói:
"Đông Doanh chúng ta nghiên cứu vắc-xin ung thư và thuốc đặc trị lâu như vậy nhưng vẫn chưa có kết quả gì.

Không ngờ đám người Hoa Hạ kia lại nghiên cứu ra trước.

Đó là đồ tốt đấy!"
Đó đương nhiên là đồ tốt.

Thuốc có thể điều trị ung thư gan rõ ràng là một vật báu, có thể sản sinh ra vô số tiền bạc.

Trong mắt Thiên hoàng Sùng Minh loé lên vẻ tham lam, ông ta chậm rãi
nói:
"Vợ chồng Trần Ninh đã hãm hại con trai tôi, còn làm bị thương đồ đệ trưởng của Kiếm thánh.

Quả là đáng tội chết.”
"Nhưng nếu họ đồng ý lấy 51% cổ phần của Tập đoàn Ninh Đại ra để trao đổi với hoàng tộc Đông Doanh chúng ta xem như một khoản bồi thường, thì tôi có thể miễn tội chết cho bọn họ, còn có thể hợp tác với bọn họ kiếm tiền.”
Mọi người nghe vậy thì mắt đều sáng bừng lên, nhao nhao nói đây là ý kiến hay
Thiên hoàng Sùng Minh đắc ý phân phó:
"Phái người đi nói với vợ chồng Trần Ninh rằng tối mai tôi sẽ mở yến tiệc, bảo bọn họ sang đây gặp tôi.”
"Tuân lệnh!" *
Trong một căn phòng khách trên tầng cao nhất của khách sạn Kyoto.

Trần Ninh và Tống Sính Đình ngồi trên ghế sô pha, Điển Chử và Tần Phượng Hoàng kính cẩn đứng sau lưng họ.

Một người mặc một bộ vest đuôi tôm,
tự xưng là tổng quản của hoàng gia Đông Doanh, tên là Tanaka, đang ngoài cười trong không cười nhìn về phía Trần Ninh:
"Thiên hoàng của chúng tôi muốn mời hai vợ chòng các vị đến buổi yến tiệc ngày mai, hai vị nhất định phải đến đấy ạ.”
Trần Ninh lạnh lùng nói:
"Không có hứng thú.” Ủ*ng hộ chúng mình tại лhayhȯ.č0m
Tanaka cười nói:
"Tối mai Thiên hoàng của chúng tôi tổ chức yến tiệc, sẽ có đấu giá một số bảo vật quốc gia và di vật văn hóa của Hoa Hạ.”
Những bảo vật quốc gia và di vật
văn hoá này, người Hoa Hạ các vị vẫn luôn muốn mua về lại.

Chắc là Trần tiên sinh sẽ có hứng thủ nhỉ?"
Trong cuộc đại nạn chiếm giữ Hoa Hạ, nhiều bảo vật quốc gia và di tích văn hóa của Hoa Hạ đã bị lưu lạc ở nước ngoài.

Bây giờ con Rồng Hoa Hạ đã thức tỉnh, một lần nữa chấn giữ phương Đông.

Rất nhiều chí sĩ đều muốn mua lại các bảo vật quốc gia, di vật văn hóa đã bị thất lạc ở nước ngoài.

chien-long-vo-song-764-0.jpg


chien-long-vo-song-764-1.jpg

.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 765: Kiếm Thánh


Ngày hôm sau, Trần Ninh đi cùng Tống Sính Đình đến Hội nghị thượng đỉnh kinh tế dược phẩm toàn cầu.

Buổi tối, Trần Ninh và Tống Sính Đình, cùng với Điển Chử và Tần Phương Hoàng, xuất hiện tại hội sở Fuji.

Hội sở Fuji là hội sở lớn nhất và cao cấp nhất ở Kyoto, chỉ mở cửa cho các hội viên của hội sở.

Người có thể trở thành hội viên của Hội sở Fuji, về cơ bản đều là những
người giàu có và quyền lực, không chỉ giàu có mà còn phải có quyền lực.

Chỉ có tiền nhưng không có quyền lực thì không đủ tư cách để trở thành hội viên của Hội sở Fuji.

Tanaka, vị tổng quản hoàng gia khoác trên mình bộ vest đuôi tôm, bước ra đón nhóm người Trần Ninh.

Ông ta nheo mắt cười nói:

"Ha ha, vợ chòng Trần tiên sinh đến ròi, Thiên hoàng của chúng tôi và Kiểm thánh Watanabe đã đợi rất lâu rồi.”
Trần Ninh nhàn nhạt nói:
"Làm phiền dẫn đường đi!"
Tanaka cúi người nói:
"Mời đi bên này!"
Trần Ninh và Tống Sính Đình đi vào theo Tanaka.

Tống Sính Đình rất cảng thẳng, cô khẽ nhéo cánh tay của Trần Ninh nói nhỏ với anh:
"Chồng, anh phế hoàng tử của bọn họ mà bọn họ vẫn đối đãi với anh khách sáo như vậy, hình như có gì đó không đúng ở đây!"
Trần Ninh cười khẽ:
"Em đã đến đây thì cứ yên tâm đi, mọi việc có anh lo!"
Tống Sính Đình nhẹ nhàng “ừm” một tiếng, có Trần Ninh ở bên cạnh, cho dù đi vào đầm rồng hang hổ cô cũng không sợ.

Bên trong hội sở được trang hoàng rất lộng lẫy.

Đại sảnh lớn như một sân bóng đá.

Thiên hoàng Sùng Minh cùng với rất nhiều thành viên hoàng tộc, còn có rất nhiều quý tộc thượng lưu có quan hệ mật thiết với hoàng tộc, ở đó chờ
đợi từ lâu.

Thậm chí, xung quanh còn có rất nhiều hộ vệ mặc trang phục võ sĩ nhiều màu sắc đứng canh xung quanh.

Thiên hoàng Sùng Minh và các quý tộc khác nhìn thấy Trần Ninh, vẻ mặt cười vô cùng rạng rỡ, ngoài miệng đều chào đón:

chien-long-vo-song-765-0.jpg


chien-long-vo-song-765-1.jpg


thì mới lùi lại.

Thiên hoàng Sùng Minh nhìn Trần Ninh cười:
"Trần tiên sinh, Trần phu nhân, mời ngồi.”

Trần Ninh và Tống Sính Đình ngồi xuống, những người khác cũng lần lượt vào chỗ theo thân phận của mình
Thiên hoàng Sùng Minh cười nheo mắt nói:
"Trần tiên sinh, Trần phu nhân, người ngay không nói chuyện mờ ám.”
Tôi lần này mời hai vị đến đây chính
là vì chuyện các người đã làm con trai tôi và đệ tự trưởng của Kiếm thánh Watanabe bị thương.

Xem xem liệu có thể giải quyết một cách hòa bình không?"
Kiếm thánh Watanabe lúc này đang ngồi cách đó không xa liếc nhìn Trần Ninh, ánh mắt vô cùng sắc bén.

Trần Ninh khẽ cười:
"Con trai cùa ông ba lần bốn lượt đến quấy rối vợ tôi, còn dọa giết tôi.

Tôi chỉ dạy cho anh ta một bài học thôi, đã thủ hạ lưu tình lắm rồi.

ông vẫn còn chỗ nào không vừa lòng sao?"
Thiên hoàng Sùng Minh sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói:
"Trần Ninh, cậu cho rằng cậu phế con trai tôi, làm bị thương đồ đệ Kiếm thánh thì chúng tôi sẽ bỏ qua cho cậu dễ dàng vậy sao?"
"Để tôi nói rõ cho cậu biết, vợ chồng cậu phải lấy ra 51% cổ phần của Tập đoàn Ninh Đại để trao đổi với hoàng tộc Đông Doanh chúng tôi thì chuyện này mới có thể được xoá bỏ.” *
"Đương nhiên, để cho hai người không quá mất mặt, tôi sẽ tặng cho hai người mười mấy món đồ cổ Hoa
Hạ trong bộ sưu tập "Tang Loan Thiếp" của Vương Hi Chi, tuyên bố với công chúng rằng hai người giao dịch cổ phần của mình để đổi lấy bảo vật quốc gia, thế nào?"
"Tang Loan Thiếp(*)" của Vương Hi Chi ước tính có trị giá lẽn đến hơn trăm triệu!
(*) Đây là một tác phẩm của Thư thánh Vương Hi Chi.

ông là người đời Đông Tấn, lúc đó thế sự đang rối ren, trung nguyên rơi vào tay dị tộc (thời kỳ Ngũ Hồ Loạn Hoa).

Nhà ông phải di cư xuống miền Nam tránh giặc.

Trong tai biến đó, không chỉ
người sổng phải tha hương mà phần mộ của tổ tiên cũng bị giày xéo.

Điều này khiến những đau khổ trong lòng không sao phát tiết ra cho hết, nên tất cả những uất ức đều được ông thể hiện trong bài Tang Loạn Thiếp.

Bút ý không nét nào duỗi ra mà không thu vào, không nét nào đi rồi mà không quay lại, mỗi nét, mỗi chữ đều tràn đầy uất hận, bi phẫn.

Mười món bảo vật quốc gia, mỗi món bảo vật đều có trị giá hơn trăm triệu, thì ít nhất tổng trị giá cũng chỉ 1 tỷ đổ lại.

Nhưng 51% cổ phần của tập đoàn
Ninh Đại lại có trị giá hơn 500 tỷ!
Hơn nữa, nếu hoàng gia Đông Doanh chiếm 51% cổ phần của tập đoàn Ninh Đại, thì tập đoàn Ninh Đại sẽ đổi chủ, các quyết định về các sản phẩm như vắc-xin ung thư gan và thuốc điều trị ung thư gan đều sẽ do hoàng gia Đông Doanh quyết định.

Những thành tựu y học khổng lò này, cũng như những thành quả kinh tế, đều sẽ trở thành của người Đông Doanh.

Khóe miệng Trần Ninh hơi nhếch lên:
"Dùng 1 tỷ để đổi lấy 500 tỷ, các
người tính toán giỏi thật đấy!
"Nếu tôi không đồng ý thi sao?"
Thiên hoàng Sùng Minh nghe vậy thì chỉ cười lạnh không nói gì.

Kiếm thánh Watanabe có mặt ở đó lại lạnh nhạt lên tiếng:
"Nếu như cậu không đồng ý thỏa thuận của Thiên hoàng, thì tôi cũng không cần phải cho các người thể diện nữa, tôi muốn khiêu chiến với cậu, báo thù cho đệ tử của tôi.”
Khi những lời này được nói ra, tất cả những người Đông Doanh ở hiện
trường đều trở nên rất phấn khích.

Tất cả đều hả hê nhìn về phía Trần Ninh, Kiếm thánh Watanabe đã ra tay thì tên khốn điên cuồng to gan sỉ nhục Đông Doanh này nhất định sẽ phải trả cái giá rất đắt, rất thảm!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 766


Nhiều người thậm chí còn bắt đầu reo hò, la ó.

Điển Chử với Tần Phượng Hoàng khẽ nhíu mày, sắc mặt Tống Sính Đình tái nhựt đi, cô biết những võ sĩ của Đông Doanh rất chú trọng thực chiến, có thể được tôn lên làm kiếm thành thì thực lực của hẳn là rất
khủng khiếp, cô sợ Trần Ninh sẽ có sơ suất gì.

*
Vẻ mặt Trần Ninh vẫn bình tĩnh như cũ, thậm chí sâu trong đôi mắt lấp lánh như sao trời của anh còn hiện lên vẻ giễu cợt.

Đám người trước mặt này hẳn là không biết Kiếm thánh trước đây của Đông Doanh đã bại dưới tay anh nhỉ? Kiếm thánh mới của đời này lại dám phô trương trước mặt anh.

Thiên hoàng Sùng Minh nhìn thấy Kiếm thánh Watanabe muốn tuyên chiến với Trần Ninh thì liền cố ý đứng
ra đóng vai người tôt.

ông ta ngăn Kiếm thánh Watanabe lại:
"Đại sư Watanabe, đừng tức giận, để tôi bàn bạc với cậu ta đã.”
Thiên hoàng Sùng Minh nói xong thì quay đầu nhìn về phía Trần Ninh, ngầm uy h**p nói:
"Trần Ninh, nếu cậu không đồng ý với điều kiện của tôi thì e rằng đêm nay cậu sẽ không thể nào ra khỏi đây, thậm chí cậu cũng không thể nào vượt qua Kiếm thánh đại sư được.”

"Người Hoa Hạ các cậu có câu nói cổ rằng kẻ thức thời mới là trang
tuấn kiệt.Ủng hộ chúng mình tại лhayhȯ.č0m
"Tôi khuyên cậu lo mà ngoan ngoãn nhận lấy mười bảo vật quốc gia của Hoa Hạ, sau đỏ đem 51% cổ phần của tập đoàn Ninh Đại giao cho chúng tôi đi, đừng để ngoan cố rồi phải trả giá đắt đấy.”
Trần Ninh nhìn mười bảo vật quốc gia của Hoa Hạ được trưng bày ở phía xa, mỉm cười nói:
"Tôi muốn lấy mười bảo vật quốc gia này, nhưng lại không muốn thoả hiệp, cũng không muốn đưa cổ phần của tập đoàn Ninh Đại cho ông.

ông nói xem phải làm sao đây?"
Thiên hoàng Sùng Minh nghe vậy thì dường như đã không còn kiên nhẫn để Trần Ninh tiêu hao nữa.

Ông ta trầm mặt xuống, lạnh lùng nói:
"Vậy thì ta chỉ có thể để cho Kiếm thánh Watanabe giết ngươi thôi!"
Trần Ninh nhìn về phía Watanabe cả người đằng đằng sát khí đang đứng ở cách đó không xa.

Rồi đột nhiên mỉm cười:
"Tôi có một ý này!"
Thiên hoàng Sùng Minh cho răng Trần Ninh biết sợ rồi, cười lạnh nói:
"Ý gì?"
Trần Ninh nói:
"ông muốn cổ phần của công ty tôi, còn tôi muốn lấy lại mười món quốc bảo của Hoa Hạ, mà Kiếm thánh Watanabe của các ông thì lại muốn giết tôi để báo thù.”

xchien-long-vo-song-766-0.jpg.pagespeed.ic.qW8EPmiCV4.jpg


xchien-long-vo-song-766-1.jpg.pagespeed.ic.qW8EPmiCV4.jpg

.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 767: Đánh Lén


Các thành viên của hoàng gia Đông Doanh có mặt tại hiện trường và các quý tộc thượng lưu đều không thể nhịn được bật cười ha hả khi nhìn thấy Trần Ninh thực sự sắp đấu tay đôi với Kiếm thánh Watanabe.

Họ đều cho rằng Trần Ninh đang tự tìm đến cái chết!
Watanabe mặc trang phục của một võ sĩ Samurai, mái tóc và râu trắng phơ, đeo một thanh kiếm Samurai trên thắt lưng, kiểu cách trang nghiêm như một kiện tướng.

ông ta nhìn về phía Trần Ninh, khóe miệng chầm chậm nhếch lên:
"Cậu muốn khiêu chiến với ta, có thể mượn kiếm Samurai của thị vệ ở đây.”
Trần Ninh liếc mắt nhìn các thị vệ cung đình ở chung quanh, sau đó lại liếc mắt nhìn kiếm Samurai trên tay bọn họ, lắc đầu:
"Tôi không thích dùng kiếm của các người!" Đọc truyện nhanh nhất tại Nhayho.com
Watanabe cau mày:

"Vậy cậu định dùng vũ khí gì để đấu với tôi?"
Trần Ninh quay đầu lại, nhìn thấy trong mười bảo vật quốc gia của Hoa Hạ được bày trẽn bàn có một thanh kiếm được khảm đá quý vô cùng tinh xảo thời nhà Đường.

Anh cười nói:
"Cứ dùng thanh kiếm thời Đường này!"
Mọi người ở hiện trường nghe vậy đều sững người ra!
Thiên hoàng Sùng Minh nhịn không được lên tiếng:
“Trần tiên sinh, thanh kiếm thời Đường này thực ra là thanh kiếm đem theo ngươi của một trong
những vị hoàng đế của triều đại nhà Đường Hoa Hạ, nhưng vì thanh kiếm này là kiếm của hoàng đế, nên lúc làm ra người ta chỉ xét đến vẽ đẹp đẽ tinh xảo của nó, no không hề cỏ tác dụng trong thực chiến.

"Nói đơn giản thì đây là thanh kiếm trang trí của hoàng đế, không phải để chiến đấu.

Cậu có chắc muốn dùng thanh kiếm này để chiến đấu với Kiếm thánh Watanabe không?"
Trần Ninh nói:
"Thanh kiếm này đủ để đối phó với Kiếm thánh của các người rồi.”
Anh vừa nói lời này ra, Kiếm thánh Watanabe không khỏi đùng đùng lửa giận.

Ông ta chế nhạo:
"Trên thế giới này, chỉ có kiếm Samurai của chúng tôi là lợi hại nhất, kiếm thời Đường của các người còn không xứng để nhắc đến chứ đừng nói là một thanh kiếm trang trí.”
"Thanh kiếm Việt Vương Câu Tiễn(*) của các người chém kính còn bị mẻ.

Nếu cậu dùng loại kiếm này để đấu với tôi thì rõ là đang tìm đường chết.”
(*)Kiếm Việt Vương Câu Tiễn:
là mội thanh kiếm được xác định niên đại vào thời cuối Xuân Thu thuộc quyền sở hữu của Câu Tiễn, vua nước Việt.

Ngoài ý nghĩa quan trọng về mặt lịch sử, Kiếm Câu Tiễn còn nổi tiếng vì đệ sắc bén và sáng bóng dù đã có hơn 2000 năm tuổi, hiện cổ vật này được trưng bày tại Bảo tàng Hồ Bắc, Hoa Hạ.

Thiên hoàng Sùng Minh lại cảm thấy Trần Ninh càng muốn tìm chết thì càng tốt, thế là ông ta lập tức sai người đưa thanh kiếm thời Đường kia cho Trần Ninh.

Sau đó mỉm cười và nói:
"Nếu Trần tiên sinh đã có ý muốn dùng vũ khí của nước cậu ta thì chúng ta nên tôn trọng ý kiến của cậu ta.”
Mặt Kiếm thánh Watanabe đầy ý chế nhạo, ngẩng đầu sải bước đến chính giữa sảnh.

Trần Ninh cũng lãnh đạm đi đến giữa sảnh, đứng đối diện, cách Kiếm thánh Watanabe chưa đầy ba mét.

Cả hai bên đều đứng song song với nhau.

Tống Sính Đình lo lắng đến mức cô vô thức nắm chặt bàn tay của mình đến đỏ cả lên.

Tần Phượng Hoàng lúc này cũng không khác là bao, nhìn chằm chằm về phía Trần Ninh cùng Watanabe.

Chỉ có Điển Chử vẫn nhìn Trần Ninh tràn đầy tin tưởng như cũ.

Những người Đông Doanh khác ở đó đều đang cười cợt, chờ đợi trận đấu bắt đầu, đối với họ, trận đấu này chẳng có gì đáng để hồi hộp cả.

Một tên vô danh tiểu tốt Hoa Hạ sao có thể là đối thủ của Kiếm thánh Đông Doanh được chứ!
Ngay sau đó, Tanaka dõng dạc tuyên bố:
"Trận quyết đấu bắt đầu!"
Vừa dứt lời, Kiếm thánh Watanabe đã bắt đầu di chuyển, ông ta cúi thấp người, chân bước nhanh, nhanh như chớp áp sát Trần Ninh.

Khi đã bước vào phạm vi đủ để kiếm Samurai tấn công thì ông ta lập tức rút thanh kiếm Samurai của mình ra.

Thanh kiếm Samurai hóa thành một luồng ánh sáng, nhanh như một tia sáng loé lẽn, chém về phía Trần Ninh mình.

Một đòn này rất nhanh, lực bạo phát cũng rất đầy đủ, góc tấn công lại rất gian xảo, với độ sắc bén của kiếm Samurai, Kiếm thánh Watanabe tự tin có thể chém Trần Ninh thành hai khúc.

chien-long-vo-song-767-0.jpg


chien-long-vo-song-767-1.jpg

.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 768


Hỏa ra trong khoảnh khắc thanh kiếm Samurai của ông ta còn dừng trên không trung thì thanh kiếm thời Đường của Trần Ninh đã dễ dàng chém một đường từ trên trán đến cằm của ông ta, để lại một vết thương dài ngoằng nhưng không sâu lắm.

Mà vệt đường máu này lại chuẩn xác chia các bộ phận trên khuôn mặt của ông ta thảnh hai phía.

Chuowngg Mọi người có mặt ở đó đều như chết lặng!
Thậm chí, mỗi người đều có cảm giác rằng nhát kiếm này của Trần Ninh đã rất nương tay rồi.

Nếu không, nhát chém này sâu thêm một chút nữa là có thể trực tiếp cắt đôi đầu của Kiếm thánh Watanabe
A »
rôi.

Kiếm thánh Watanabe, cầm một thanh kiếm Samurai trên tay, đứng khựng tại chỗ, vừa kinh hãi vừa tức giận.

Ông ta không ngờ rằng mình lại vô duyên vô cớ thua trận như vậy.

Hơn nữa còn thua trong tay một tên tiểu tử tuổi đời chẳng bao nhiêu Hoa Hạ!
Lần thua trận này, e rằng danh hiệu Kiếm thánh Đông Doanh của ông cũng không còn nữa rồi.

Đây là vinh dự mà ông ta coi trọng còn hơn cả mạng sống của mình!
Ông ta bất giác siết chặt thanh kiếm, trong lòng thầm không chịu nhận thua, trong đầu ông ta chỉ hiện lên một ý nghĩ:
“Mình không thể thua,
minh không thể thua được...!
Trần Ninh chỉ dùng một đòn đã thắng, kết thúc cuộc chiến, anh không lấy mạng của Watanabe, ngược lại quay sang nhìn Thiên hoàng Sùng Minh, nhàn nhạt nói:
"Thắng thua đã định.

Tôi sẽ đem mười bảo vật quốc gia của Hoa Hạ này đi.

Chuyện này cũng kết thúc ở đây đi.”
Thiên hoàng Sùng Minh vốn đang ngấp nghé đến sự giàu có của tập đoàn Ninh Đại, thế nhưng không ngờ trộm gà không được còn mất luôn nắm gạo, tức đến mặt đỏ bừng,
không thể thốt ra dù chỉ nửa lời.

Mà ngay khi Trần Ninh đang quay lưng về phía Watanabe, nói chuyện với Thiên hoàng Sùng Minh.

Kiếm thánh Watanabe vốn không chịu chấp nhận thực tế rằng mình đã thua, đột nhiên rống lên:
"Tôi không thua, quyết đấu còn chưa kết thúc, cậu đi chết đi!"
Ông ta vừa nói, hai tay cầm thanh kiếm Samurai, giẫm trên guốc gỗ, lao về phía Trần Ninh như một cuồng phong dữ dộ, giơ kiếm lên chém về phía lưng của Trần Ninh.

Tống Sính Đình, Điển Chử và Tần Phượng Hoàng trong phút chốc đều toát mồ hôi lạnh.

Tống Sính Đình thất thanh la lên:
"Trần Ninh, cẩn thận!”
Điển Chử rống lên:
"Đồ tiểu nhân không biết xấu hổ, dám đánh lén người khác!"
Các quý tộc Đông Doanh có mặt ở đó đều không kiềm được kinh sợ hô lên.

Kiếm thánh Watanabe đánh úp Trần Ninh, thanh kiếm Samurai như một cơn sóng dữ dội chém về phía lưng Trần Ninh.

Trên mặt ông ta là nụ cười gằn ác độc!
Ông ta chỉ cần dùng một nhát kiếm g**t ch*t Trần Ninh thì sau này truyền ra ngoài, sẽ không có ai tin ông ta bị Trần Ninh đánh bại, cùng lắm thì chỉ cho rằng ông ta thắng không được vẻ vang mấy thôi
Nhưrng đối với ông ta, cuộc đấu vẫn

chưa kết thúc, là do Trần Ninh tự nhận mình đã thắng, thậm chí còn dám quay lưng lại với ông ta, rõ ràng là đang tự tìm chết.

Mắt thấy nhát kiếm nhanh như điện của mình sắp chém vào lưng Trần Ninh!
Thế nhưng, ngay lúc này, Trần Ninh lại ra tay.

Trần Ninh không quay đầu lại, chỉ ngược tay rút thanh kiếm bên hông ra chém về phía sau lưng một đường
Watanabe chỉ nghe thấy tiếng “lách
cách” của thanh kiếm khi ra khỏi vỏ, nhìn thấy lưỡi kiếm lóe lên trước mắt ông ta, sau đó đôi tay của ông ta đã bị lưỡi kiếm đó cắt đứt rời.

Thanh kiếm Samurai cùng với hai cánh tay của ông ta đồng loạt rơi xuống đất.

"A!"
Tiếng hét thảm thiết của Watanabe vang lên khắp khán phòng, ông ta ngã xuống trong vũng máu, điên cuồng vùng vẫy, gào khóc.

chien-long-vo-song-768-0.jpg


chien-long-vo-song-768-1.jpg

.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 769: Một Tên Tướng Bại Trận Nào Dám Lên Tiếng


"Tham kiến Thiên hoàng!"
Domoto Toshi dẫn theo đông đảo binh lính dưới trướng mình bước vào, kính cẩn hành lễ với Thiên hoàng Sùng Minh.

Thiên hoàng tuy không có thực quyền nhưng vẫn có địa vị xã hội rất cao, trên danh nghĩa vẫn là Thiên hoàng, cho dù là người của quân đội hay là Nội các gặp đều phải hành lễ với ông ta.

Thiên hoàng Sùng Minh nhìn thấy Domoto Toshi thì cũng có chút kinh ngạc:
"Tướng quân Domoto Toshi, sao ngài lại ở đây?"
Domoto Toshi ngày thường rất nhận được sự ưu ái của hoàng gia, có quan hệ rất mật thiết với hoàng thất.

ông ta trịnh trọng nói:
"Thuộc hạ nghe nói có người đã đánh bị thương Hoàng tử Haruaki, lại biết được hung thủ đang ở đây nên đích thân đem quân đến bắt.”

Kính thưa Thiên hoàng, hung thủ
đang ở đâu?
Thiên hoàng Sùng Minh và đám quý tộc ở đó đều nhìn về phía đám người Trần Ninh.

Lúc này Domoto Toshi mới chú ý đến mấy người Trần Ninh, đồng thời bất ngờ phát hiện ra kẻ đang hấp hối nằm trên vũng máu hóa ra chính là Kiếm thánh mới đời này của Đông Doanh bọn họ, Watanabe.

Ông ta không khỏi thất thanh la lên:
"Kẻ nào dám làm làm đại sư bị thương thành thế này!"
Thiên hoàng Sùng Minh không lên tiêng, nhưng tổng quản hoàng tộc Tanaka bên cạnh ông ta lại nói:
"Chính là người đàn ông Hoa Hạ trước mặt, Trần Ninh.”
Tầm mắt Domoto Toshi rơi vào Trần Ninh, ông ta khẽ nhíu mày, mơ hò có cảm giác có chút quen thuộc, nhưng ông ta không nhớ ra đã từng gặp anh ở đâu.

Ông ta nheo mắt lại, lạnh lùng nhìn Trần Ninh:
"Các người to gan thật đấy.

Làm tổn thương điện hạ Haruaki, bây giờ còn làm hại đại sư
Watanabe.

Rõ là không biết trời cao đất dày mà.”
"Người đâu, bắt hết bọn chúng lại.”
Mấy người Tống Sính Đình nghe vậy thì vô cùng lo lắng!
Tống Sính Đình lên tiếng trước:
"Dừng tay!"
"Chồng tôi đã làm bị thương Hoàng tử Haruaki và những người khác vì họ đến tìm chúng tôi gây chuyện.”

"Hơn nữa, chồng tôi ta đã đạt được thỏa thuận với Thiên hoàng về
chuyện này rồi, hai bên đã giải quyết xong xuôi rồi, nếu không tin ông có thể hỏi Thiên hoàng.”
Hai bên đã thương lượng giải quyết xong rồi á?
Một người có mặt ở đó thì thầm vài câu vào tai Domoto Toshi, kể cho ông ta chuyện gì đã xảy ra.

Domoto Toshi nhìn về phía Thiên hoàng Sùng Minh, dùng ánh mắt hỏi ông ta liệu có cần tiếp tục quy trách nhiệm cho Trần Ninh không?
Thiên hoàng Sùng Minh không thể
hiện ra ý gì, không nói rằng sự việc đã kết thúc, cũng không bảo Domoto Toshi bắt đám người Trần Ninh lại.

Domoto Toshi nhanh chỏng hiểu ý Thiên hoàng!
Thiên hoàng đương nhiên không muốn thả cho Trần Ninh đi, dù sao anh đã phế con trai của ông ta, Kiếm thánh Watanabe thì bị Trần Ninh chặt đứt hai tay, hoàng thất Đông Doanh còn thua vào tay Trần Ninh 10 món bảo vật quốc gia của Hoa Hạ, nếu để Trần Ninh rời đi thì thể diện của hoàng tộc Đông Doanh còn đâu chứ?
Thế nhưng, mặc dù Thiên hoàng không muốn để Trần Ninh đi, nhưng ông ta đã thua cược với Trần Ninh, không tiện làm khó anh trước mặt nhiều người như vậy
Nên ông ta cố tình không nói gì, để Domoto Toshi tự xem tự xử lý.

Domoto Toshi hiểu ý của Thiên hoàng!
Ông ta cười lạnh, quay sang nói với Trần Ninh và Tống Sính Đình:
"Thiên hoàng đòng ý không truy cứu trách nhiệm của các người, nhưng mà bây
giờ các người bị nghi có dính líu đến việc làm tổn thương người khác.

Không phải Thiên hoàng nói không truy cứu là không truy cứu được.”
"Người đâu, bắt tất cả bọn họ lại, nghiêm khắc xử lý.”
Sắc mặt Tống Sính Đình trở nên vô cùng khó coi!
Vẻ mặt Trần Ninh vẫn rất bình tĩnh, lạnh lùng lên tiếng:

"Chờ đã, tôi có quyền miễn trừ ngoại giao.

Các vị không có quyền bắt tôi, mà chỉ có thể kính cẩn tiễn tôi trờ về Hoa Hạ.”
Cái quái?
Quyền miễn trừ ngoại giao!
Thiên hoàng Sùng Minh và đám quý tộc Đông Doanh nghe vậy đều cau mày.

Domoto Toshi cười lạnh:
"Quyền miễn cứt chó gì hả? Mày dùng chiêu này trước mặt tao không có tác dụng gì đâu, tin hay không tao cho mày một phát súng ngay tại đây, đại sứ quán cùa mày cũng không dám lên tiếng kháng nghị không?"
Khóe miệng Trần Ninh khẽ nhếch lên:
"Domoto Toshi, mấy năm không gặp rồi.

Năm đó mày trên chiến trường, sợ đến tè ra quần, bây giờ thì uy phong rồi đấy nhỉ?"
Tè ra quần?
Thiên hoàng Sùng Minh, đám quý tộc và những người lính Đông Doanh ở đó, ngay cả mấy người Tống Sính Đình đều trừng to mắt, nghi ngờ nhìn về phía Domoto Toshi.

chien-long-vo-song-769-0.jpg


chien-long-vo-song-769-1.jpg

.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 770


Dáng người thẳng đứng đó, đôi mắt không giận nhưng đầy uy nghiêm đó, còn có đôi môi mím chặt kia...!
Trời ạ!
Người đàn ông Hoa Hạ trước mặt, không phải chính là chiến thần Hoa Hạ ba năm trước đã đánh bại các
cao thủ của mười tám quốc gia sao! Đoàng!
Đầu Domoto Toshi như bị sét đánh trúng, cơ thể ông ta không tự chủ được mà run lên.

Ông ta kinh hãi nhìn về phía Trần Ninh, lắp bắp không nói lên lời, run rẩy nói:
"Cậu, cậu, cậu, sao lại là cậu, Thiếu soái Bắc Cảnh, chiến thần Hoa Hạ.”
Cái gì?
Chiến thần Hoa Hạ!
Thiên hoàng Sùng Minh, đám quý tộc và đám binh lính Đông Doanh xung quanh đều trợn mắt há hốc mồm.

Kể từ khi Trần Ninh tự tay g**t ch*t liên quân 18 nước thì tất cả các quốc gia trên thế giới đều nể sợ Hoa Hạ, không một ai dám khiêu khích chiến thần Hoa Hạ.

Điều họ không ngờ tới là người đàn ông Hoa Hạ trước mặt chính là chiến thần Hoa Hạ, người đã gây chấn động thế giới 3 năm trước, giờ đây khiến cả thế giới phải khiếp sợ.

Trần Ninh lạnh lùng nói:
"Xem ra ông chưa mù, vẫn nhận ra tôi.”
"Domoto Toshi, ông có chắc chắn rằng quyền miễn trừ ngoại giao của tôi là vô dụng không, có chắc là muốn bắt tôi không?"
"Các người muốn khai chiến với Hoa Hạ chúng tôi sao?"

"Có tin hay không, chỉ cần một cuộc điện thoại của Quốc chủ chúng tôi thì quốc gia của ông sẽ chặt đầu ông xuống, cung kính đưa đến trước mặt
tôi sau đó cung kính đưa tôi trở về Hoa Hạ không?"
Domoto Toshi nghe vậy thì đầu đổ đầy mồ hôi, cơ thể run như cầy sấy.

Đúng thật là như vậy!
Trần Ninh hiện là võ tướng số một của Hoa Hạ, là viên ngọc của đế quốc.

Chưa nói đến Domoto Toshi và người của ông ta có đủ khả năng để bắt Trần Ninh hay không, cho dù là Đông Doanh ra lệnh cho toàn quân bắt được Trần Ninh, thì cũng đã đắc
tội với cả Hoa Hạ.

Đến lúc đỏ, quân đội Hoa Hạ cho dù ở xa cũng nhất định sẽ hô hào đòi chém giết bọn họ, kéo quân đến Đông Doanh.

Trần Ninh không chỉ mạnh về thực lực của mình mà còn có cả Hoa Hạ làm hậu thuẫn vững chắc, nên dù đối mặt với Thiên hoàng Đông Doanh và những tên tướng như Domoto Toshi thì anh vẫn ngang ngược, cường thế như cũ.

Quay sang nhìn Domoto Toshi thì lúc này ông ta đã sớm ướt đẫm lưng đầy
mò hôi, toàn thân run bần bật.

Hắn ta cắn chặt răng, quỳ “bịch” xuống, tạ tội với anh:
"Tôi chỉ là một tên tướng bại trận, nào dám lên tiếng trước mặt chiến Thần Hoa Hạ.”
"Chuyện này là do tôi hiểu lầm, xin chiến thần tha tội cho tôi.”

chien-long-vo-song-770-0.jpg


chien-long-vo-song-770-1.jpg


Dứt lời, Trần Ninh dẫn Tống Sính Đình, Điển Chử và Tần Phượng Hoàn ngênh ngang rời đi..
 
Chiến Long Vô Song
Chương 771: Có Người Uỷ Thác Tiễn Mày Lên Đường


Thiên hoàng Sùng Minh và những người khác nhìn theo nhóm người Trần Ninh nghênh ngang rời đi.

Cho đến khi bóng dáng của Trần Ninh đi khuất!
Domoto Toshi đang quỳ trên mặt đất đứng dậy, ông ta và Thiên hoàng Sùng Minh nhìn nhau, cả hai đều ngại ngùng khó xử.

Một là Thiên hoàng Đông Doanh, con trai của ông ta bị Trần Ninh thiến, còn
thua cược Trần Ninh, mất mười món bảo vật quốc gia, lại chỉ có thể trừng mắt nhìn theo Trần Ninh rời đi trong bất lực.

Một người là tướng quân đanh thép của Đông Doanh, nhưng lại bị Trần Ninh buộc phải quỳ xuống để thừa nhận lỗi lầm của mình và cầu xin Trần Ninh tha thứ.

Hôm nay cả hai bọn họ đều vứt hết mặt mũi đi xó nào rồi.

Domoto Toshi lúng túng nói với Thiên hoàng Sùng Minh:
"Bẩm Thiên hoàng, chuyên hôm nay hay là ngài
hãy ra lệnh cho mọi người đừng truyền ra ngoài nữa?"
Thiên hoàng Sùng Minh nghe vậy cũng vội vàng gật đầu:
"Đúng, đúng, mọi người đã nghe rõ cho tôi, chuyện tối nay không ai được truyền ra ngoài cả.”
"Kẻ nào dám để lọt ra ngoài, làm tổn hại đến tôn nghiêm của hoàng gia chúng ta và tướng quân Domoto thì chắc chắn sẽ bị xử lý nghiêm khắc.”
Mọi người có mặt ở đó đều đồng loạt biểu thị rằng sẽ không dám truyền bậy bạ ra ngoài.

Mà ở khách sạn Kyoto trên con đường đối diện với hội sở Fuji.

Đường Khiếu Lâm đang đứng trước cửa sổ kính sát đất, tận mắt nhìn thấy nhóm người Trần Ninh bước ra khỏi cổng hội sở Fuji một cách an toàn.

Anh ta kinh ngạc, thất thanh la lên:
"Chuyện quái gì vậy, vợ chồng Trần Ninh sao lại cỏ thể nguyên vẹn đi ra khỏi hội sở Fuji thế kia.”
Thiên hoàng Đông Doanh, Kiếm
thánh Watanabe, còn cỏ tướng quân đanh thép, mấy tên đó làm cái quái gì vậy?"
"Sao lại trở mắt thả Trần Ninh đi thế kia?"
Mấy tên thủ hạ ở phía sau anh ta cũng đều rất bối rối.

Đường Khiếu Lâm vừa kinh ngạc vừa tức giận, anh ta vốn muốn mượn dao giết người, lợi dụng hoàng tộc Đông Đình để trừ khử Trần Ninh.

Thật không ngờ, bây giờ không hiểu sao lai thất bai rồi.

Anh ta thậm chí không biết rốt cuộc chỗ nào xảy ra vấn đề.

Anh ta trầm giọng ra lệnh:
"Lập tức đi điều tra xem chuyện gì đang xảy ra.”
Người của anh ta rất nhanh đã điều tra được tình hình đại khái.

Thuộc hạ của anh ta quay lại, báo cáo:
"Đường thiếu, tôi đã tra ra được rồi.”
"Vừa biết được thân phận chiến thần Hoa Hạ của Trần Ninh thì Tướng
quân đanh thép Domoto đã phải quỳ xuống tại chỗ, còn Thiên hoàng Đông Doanh và các quý tộc khác thì đều câm như hến.”
"Vậy nên, nhóm người Trần Ninh mới có thể ung dung rời đi một cách bình yên vô sự như vậy.”
Như vậy cũng được ư?
Đường Khiếu Lâm sửng sốt:
"Không ngờ danh xưng chiến thần của Trần Ninh lại vang vọng đến vậy, trấn áp được cả Thiên hoàng Đông Doanh và Tướng quân đanh thép.”
Thuộc hạ hỏi:
"Đường thiếu, chúng ta phải làm sao bây giờ?"
Đường Khiếu Lâm híp mắt lại:
"Hoàng thất và quân đội Đông Doanh đều đã biết thân phận của Trần Ninh, bọn họ rất e sợ sự cường đại của Hoa Hạ chúng ta nên chắc sẽ không dám động đến Trần Ninh nữa đâu.”
"Xem ra, chúng ta muốn đối phó Trần Ninh thì phải tìm người khác trợ giúp.”
Thuộc hạ vội vàng hỏi:

"Đường thiếu có ứng viên thích hợp chưa?"
Đường Khiếu Lâm nheo mắt nói:
"Đại ca của Hồng Môn Đông Doanh, Hồng Kim Cương.”
Hồng Kim Cương, đại ca của Hồng Môn ở Đông Doanh, có sức mạnh rất đáng sợ, có biệt danh là Bá Vương.

Ông ta có thể đưa Hồng Môn có địa vị vững chắc ở Đông Doanh như giờ là điều rất phi thường.

Tên thuộc hạ không khỏi nói:
"Trần Ninh là người Hoa Hạ, mà Hồng Kim Cương cũng là người Hoa Hạ.

Cho
dù không biết Trần Ninh là chiến thần Hoa Hạ thì ông ta sẽ đồng ý giúp chúng ta giết Trần Ninh sao?"
Đường Khiếu Lâm chế nhạo:
"Hồng Kim Cương có thể có được chỗ đứng ở đây là nhờ có sự tàn nhẫn cùng thủ đoạn độc ác của ông ta.”
"Ông ta có lòng tham không đáy, thủ đoạn lại vô cùng độc ác.”

chien-long-vo-song-771-0.jpg


chien-long-vo-song-771-1.jpg

.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 772


Trần Ninh cười nói:
"Bọn họ không
chỉ sợ mình anh, mà là sợ quốc gia hùng mạnh đằng sau chúng ta.”
"Bởi vì chúng ta có quốc gia chống lưng nên bọn họ không dám lộn xộn.”
Tống Sính Đình cười nói:
"Tự hào về tổ quốc của chúng ta.”
Tâm trạng của Trần Ninh không hề bị ảnh hưởng.

Anh và Tống Sính Đình không vội về khách sạn, mà hỏi người qua đường nơi nào có gì chơi vui?
Người qua đường nhin thấy nhóm
người Trần Ninh là người Hoa Hạ, thì dùng tiếng Trung bập bẹ của người nước ngoài nói với nhóm Trần Ninh:
"Phía trước có một khu phố, tên là phố Hoa Hạ, 70% người dân sống ở đó là người từ Hoa Hạ chuyển đến.”
"Cũng có nhiều cửa hàng do người Hoa Hạ mở.

Tôi nghĩ các bạn nên đến đó để mua sắm.”
Trần Ninh và Tống Sính Đình nghe vậy thi rất thích thú, họ lập tức đi đến khu phố mà người dân địa phương chỉ.

Quả nhiên, vừa đến con đường đi
vào khu phố đã nhìn thấy một hàng chữ Hán rất to:
Phố Hoa Hạ.

Sau khi đi bộ vào khu phố thì thấy bên trong có rất nhiều nhà hàng món Trung, có rất nhiều quầy hàng nhỏ khác nhau trên phố, đều bán đồ chơi và đồ ăn vặt của Hoa Hạ.

Ở đây người qua lại cũng rất đông đúc!
Không chỉ có người Đông Doanh mà còn có người ngoại quốc da trắng tóc vàng mắt xanh, và người da đen với hàm răng trắng bóc.

Tất nhiên, hầu hết người ở đây đều là người Hoa Hạ.

Tống Sính Đình ngạc nhiên nói:
"Thật thần kỳ.

Nếu em không biết rằng đây là Kyoto, Đông Doanh thì chắc tôi sẽ có cảm giác như đang đi dạo trên đường phố Quảng Châu vào ban đêm vậy.”
Trần Ninh cũng cười nói:
"Đúng vậy, thật không thể tin được.”
Tống Sính Đình chỉ về phía trước:
"Anh nhìn kìa, có thịt dê xiên nướng của miền Bắc Hoa Hạ chúng ta.

Mau nếm thử đi.

Trần Ninh, Tống Sính Đỉnh, Điển Chử và Tần Phượng Hoàng đến trước một gian hàng thịt dê xiên nướng, phát hiện chủ quầy thịt nướng là một cậu thanh niên, tóc nhuộm vàng, trên người có rất nhiều hình xăm.

Tống Sính Đình khẽ cau mày, cô đoán có lẽ là do người Hoa Hạ ở chỗ này làm ăn cũng không dễ nên ai cũng cố tình nhuộm tóc, xăm trổ để bản thân trở nên dữ dằn một chút, để không bị bắt nạt chăng?
Cô đã đoán đúng một nửa!
Những người Hoa Hạ ở đây, trên thực tế, rất nhiều người đều đã gia nhập Hồng Môn để tránh bị ức h**p.

Hầu hết những người ở đây đều có liên quan đến Hồng Môn!
Ngoài ra, ở đây cỏ rất nhiều kẻ lừa đảo, đặc biệt là những người đồng bào đến đây du lịch, lừa đảo rất khủng khiếp.

Vì bọn họ lừa đảo người Đông Doanh, khiến cho người Đông Doanh
tìm đến ở đây gây chuyện.

Nhưng những đồng hương đã đến đây du lịch rồi còn lừa đảo đó lại câm nín không dám nói gì.

Tống Sính Đình chỉ muốn một ít xiên thịt dê nướng!
Trần Ninh đột nhiên ngăn cô lại:
"Em đừng kêu, xiên thịt ở đây làm từ thịt chuột, không phải thịt dê.”
Tống Sính Đình nghe vậy thì vô cùng hoảng hốt, lập tức từ bỏ.

Cậu thanh niên tóc vàng chủ quầy
thịt nướng lập tức sòn sồn lên, chửi bới mấy người Trần Ninh.

Tống Sính Đình biết Trần Ninh nóng nảy nên vội vàng đưa Trần Ninh đi vì sự Trần Ninh sẽ tức giận.

Đi chưa được vài bước, thi bọn họ bất ngờ nhìn thấy một người phụ nữ Hoa Hạ bị mấy tên đàn ông cao lớn mạnh mẽ kéo vào ngõ nhỏ, người phụ nữ Hoa Hạ la hét kêu cứu nhưng những người xung quanh đều dửng dưng.

Tống Sính Đình nhìn thấy cảnh này không khỏi hô lên:
"Người phụ nữ đó
nói tiếng Trung của chúng ta, cô ấy là người Hoa Hạ của chúng ta, chúng ta giúp cô ấy đi.”
Trần Ninh nói:
"Được!"
Nhóm người Trần Ninh lập tức đuổi theo bọn họ đi vào trong ngõ.

Điển Chử hét lên:
"Buông cô gái đó ra!"
Thế nhưng, cảnh trước mắt lại khiến cho nhóm người Trần Ninh king ngạc không thốt nên lời.

Chỉ nhìn thấy ở phía cuối con hẻm,
hóa ra là một lối vào vô cùng cổ kính.

Hàng trăm tên đàn ông sát khí đằng đằng đang đứng xung quanh một người đàn ông trung niên có thân hình mập mạp.

Người đàn ông trung niên này có khuôn mặt đầy thịt, xăm đầy rồng hổ, toàn thân toát ra vẻ bá khí ngút trời.

chien-long-vo-song-772-0.jpg


chien-long-vo-song-772-1.jpg

.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 773: Bá Thẻn


(*)Bá thể:
trạng thái cơ thể miễn dịch với sát thương.

Điển Chử nhìn thấy Hồng Kim Cương thì không khỏi kinh ngạc thốt lên:
"Ông là thủ lĩnh của Hồng Môn ở Đông Doanh, Bá Vương Hồng Kim Cương!"
Hồng Kim Cương cười gằn nói:
"Ha ha, mày biết tao là ai à, nếu vậy thì tao có thể giữ nguyên thi thể cho hai tên đàn ông tụi mày.”
"Còn hai con đàn bà này, lớn lên xinh
đẹp như vậy thì làm người phụ nữ của tao hết đi.”
Mặt Tống Sính Đình và Tần Phượng Hoàng đều biến sắc!
Trần Ninh khẽ cau mày, nhìn về phía Hồng Kim Cương, lạnh lùng nói:
"Ai phái các người tới đây, Thiên hoàng Đông Doanh, hay quân đội Đông Doanh?"

Hồng Kim Cương nghe vậy thì có chút sửng sốt, sau đó lại cười gằn nói:
"Nếu mày có thể chịu ba cú đấm của tao mà không chết thì tao cỏ thể nói cho mày biết, hahaha.”
Khóe miệng Trần Ninh khẽ nhếch lên:
"Được thôi!"
Hồng Kim Cương chỉ là tuỳ tiện nói ra vậy thôi, bởi vì trong thế giới ngầm của Kyoto ai mà không biết ông ta mạnh đến thế nào chứ?
Một cú đắm của ông ta có thể g**t ch*t một con trâu.

Trong thế giới ngầm Đông Doanh, những cao thù của Đông Doanh vốn kiêu ngạo đều nể sợ ông ta vài phần.

Mười năm qua chưa từng có người
có thể chịu được ba cú đấm của ông ta.

Thế nhưng bây giờ Trần Ninh lại thực sự đồng ý chịu ba cú đấm của ông ta.

Hồng Kim Cương trừng to mắt, nhìn Trần Ninh với vẻ mặt thích thú như thể phát hiện ra điều gì đó mới mẻ.

Những tên thủ hạ xung quanh thấy vậy thì đều phá lên cười ha hả.

"Thủ lĩnh, thằng oắt này lại thật sự định chịu ba cú đấm của ngài kìa.”
"Đúng là nghé con không biết sợ cọp mà, chắc cậu ta không biết biệt danh Bá Vương của ngài đúng không?"
"Thủ lĩnh chúng ta có thể giết một con trâu chỉ bằng một cú đấm.

Thằng nhóc này lại muốn nhận ba cú đấm từ thủ lĩnh của chúng ta.

E là chỉ một cú đấm thôi thì thằng nhóc này đã bị đập dẹp thành miếng bánh kẹp rồi, ha ha ha.”

Hồng Kim Cương nhìn Trần Ninh cười gằn:
"Tiểu tử, mày có chắc muốn nhận ba quả đấm của tao không?"
Trần Ninh mỉm cười nói:
"Có vấn đề gì sao?"
Trong mắt Hồng Kim Cương lóe lên một tia sát khí, ông ta cười gằn nói:
"Không có gì, mày chuẩn bị chịu chết đi.”
Dứt lời, ông ta đột nhiên đứng lên khỏi ghế ngồi, một cỗ khí tức cuồng bạo từ trên người ông ta tản ra, sau đó ông ta sải bước đi về phía Trần Ninh.

Vòng eo của Hồng Kim Cương lớn
gấp mấy lần eo của Trần Ninh, chiều cao của ông ta cũng hơn Trần Ninh một cái đầu, trông ông ta giống như một con quái thú King Kong khổng lồ nhào tới, không thể ngăn cản nổi, như thể chỉ cần một cú đấm của ông ta đã đánh Trần Ninh văng đi xa.

Những bước đi của ông ta sải rất dài, trái đất như run lên mỗi khi ông ta giẫm xuống.

Ánh mắt Tống Sính Đình lộ ra vẻ kinh hãi.

Hai người Điển Chử và Tần Phượng Hoàng đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc,
tên đàn ông có vẻ thô lỗ này hình như có thựuc lực mạnh hơn họ tưởng nhiều.

Nhìn về phía Trần Ninh!
Trần Ninh lúc này vẫn vô cùng bình tĩnh, tựa hồ không để ý chút nào tới đối phương.

"Cú đấm đầu tiên!"
Hồng Kim Cương thở mạnh ra, sải bước tiến lên tung một cú đấm, nắm đấm to khổng lồ của ông ta, giống như một quả lựu đạn khổng lồ lao về phía Trần Ninh phát nổ.

Trần Ninh cũng nhấc tay lên, tung một củ đấm.

Ầm!
Hai cú đấm va chạm vào nhau, tạo ra âm thanh như tiếng sấm rền vang.

Trần Ninh không hề động đậy!
Hồng Kim Cương lại “bịch bịch” lùi về sau vài bước!
Đôi mắt ông ta đỏ như mắt bò, vẻ mặt đầy hoài nghi.

Tất cả các thành viên Hòng Môn có mặt ở đó đều im phăng phắc xuống, mắt chữ A mồm chữ o nhìn Trần Ninh.

Tên oắt Trần Ninh này thế mà lại chịu được một cú đấm của thủ lĩnh bọn họ?
Trần Ninh mỉm cười:
"Cũng thường thôi mà!"
Hồng Kim Cương bị anh chọc tức rồi, lần này ông ta thực sự dùng hết sức mình.

ông ta dẫm mạnh chân xuống nền đất, “rầm” một tiếng mặt đất vỡ tan.

Sau đó cả người ông ta lao về phía Trần Ninh như một quả đạn pháo, hung ác tung xuống một quyền, rống lên:

chien-long-vo-song-773-0.jpg


chien-long-vo-song-773-1.jpg

.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 774


Thậm chí, không khí xung quanh ông ta cũng bắt đầu trở nên méo mó, khí
tức cuồng bạo không ngừng toả ra từ người ông ta, lấn chiếm bầu không khí xung quanh.

Mặt Tần Phượng Hoàng biến sắc:
"Đây là cái gì?"
Vẻ mặt Điển Chử nghiêm trọng nói:
"Đây hình như là Bá Thể trong truyền thuyết, một loại kung fu rất mạnh của võ thuật cổ đại Hoa Hạ.

Nghe nói nó không chỉ làm cho người luyện đao thương bất nhập, mà lực bạo phát cũng vô cùng khủng khiếp.”
"Tôi chỉ nghe nói đến nhưng chưa từng thấy qua, không ngờ tối nay lại
có thể thấy được.

Trần Ninh lúc này cũng nhìn về phía Hồng Kim Cương đang sử dụng Bá Thể, khóe miệng khẽ nhếch lên:
"Thảo nào ông lại có thể tự dựng lên một mảnh trời riêng giữa rừng cao thủ Đông Doanh, hoá ra là do có chút bản lĩnh này.”
Nội công của Hòng Kim Cương lúc này đã đạt đến mức cao nhất, sức mạnh của ông ta cũng đã được tích đến cực điểm.

Ông ta gầm lên:
"Bá Vương quyền, mày chết đi!"
Lời nói vừa dứt, ông ta đã lao về phía Trần Ninh nhanh như một ngôi sao bảng, nắm đấm phải của ông ta mang theo luồng cuồng phong đấm về phía mặt của Trần Ninh.

Đám người Hồng Môn ở đó nhịn không được, đồng loạt reo hò.

Cú đấm này của Hồng Kim Cương nếu đập nát một tảng đá to thì mọi người cũng sẽ không bất ngờ, bởi vì cú đấm này thực sự mạnh đến kinh người.

Lúc này Tống Sính Đình đã nín thở, lo lắng nhìn về phía Trần Ninh.

Khi cú đấm của Hồng Kim Cương sắp giáng xuống mặt Trần Ninh, thì Trần Ninh lại bất ngờ ra tay phản đòn.

Chỉ thấy Trần Ninh di chuyển một cách rất tuỳ ý, nhẹ nhàng giơ tay trái lên thì đã ôm trọng nắm đấm của Hồng Kim Cương vào lòng bàn tay, bắt lấy cú đấm không thể cản phá của Hồng Kim Cương.

Cái gì?
Đòng tử của Hồng Kim Cương giãn mạnh ra, một cú đấm Bá Vương quyền này của ông ta đã dùng hết sức lực thế mà Trần Ninh lại dễ dàng bắt lấy như vậy?
ông ta vẫn chưa hồi thần lại sau cú sốc này!
Trần Ninh đã cười lạnh nói:
"Ba quyền của ông tôi đã đón được rồi.

Bây giờ đến lượt của ông chịu một chiêu của tôi.”
Lời vừa dứt, Trần Ninh đã tung một
cú đá nhanh như chớp về phía ông ta.

Bùm!
Trần Ninh tung một cú đá vào ngực Hồng Kim Cương.

Hai chân Hồng Kim Cương nhấc lên khỏi mặt đất, bay thẳng lên không trung.

Ngay lúc Hồng Kim Cương bị đá bay lên khỏi mặt đất thì Trần Ninh đột ngột thu lực lại.

Sức lực của cú đá đột ngột thu lại
khiến cho Hòng Kim Cương, người sắp bị đá bay lên không trung không bị văng ra ngoài, mà lại kỳ quái ngã sắp xuống, dính vào đôi giày da bên chân phải mà Trần Ninh vừa nhấc lên.

Cảnh tượng này khiến mọi người ở đó như chết lặng!
Trần Ninh vẫn duy trì tư thế nhấc một chân trên cao, cơ thể đồ sộ như một ngọn núi nhỏ của Hồng Kim Cương dính trên chân phải của anh.

Chân dài của anh như một ngọn giáo dài đâm xuyên một một con lợn rừng
nặng nẻ.

Mọi người ở đó đều mắt tròn mắt dẹt, miệng há hốc, ai nấy đều kinh ngạc đến ngây người.

Trần Ninh đột nhiên thu chân lại!
Hồng Kim Cương ngã xuống, va thật mạnh vào nền đất, làm bụi đất bay khắp nơi.

Trên người ông ta đã gãy không biết bao nhiều cái xương, bây giờ ông ta thậm chí còn không thể đứng dậy được.

Đây còn là bởi vì Trần Ninh đã thu lại lực kịp thời, nếu không chỉ một cú đá của Trần Ninh cũng có thể đá cho ông ta tan xương nát thịt mà chết.

Trần Ninh dửng dưng liếc nhìn Hồng Kim Cương đang nằm trên mặt đất, lạnh lùng nói:
"Bây giờ, có thể nói sự thật cho tôi biết được chưa?"
Hồng Kim Cương chật vật ngẩng đầu lên, kinh hãi nhìn Trần Ninh:
"Tôi từ Hoa Hạ đến Đông Doanh, ở đây tạo dựng một chỗ đứng vững chắc, danh tiếng vang xa.

Nhưng tôi chưa bao giờ gặp ai lợi hại như cậu.”
"Cậu...!rốt cuộc cậu là ai?’
Điền Chữ không nhịn được lên tiếng mắng mỏ:
"Tên chó mắt mù nhà mày, uổng cho mày là người Hoa Hạ, vây mà lại dám tới giết Thiếu soái Bắc Cảnh chúng ta, chiến thần Hoa Hạ!"
Thiếu soái Bắc Cảnh!
Chiến thần Hoa Hạ!
Hồng Kim Cương nghe vậy thì cơ thể ông ta run lên như bị sét đánh.

"Hóa ra là chiến thần...!tôi thua cũng đáng...”
Trần Ninh lạnh lùng nói:
"Nói đi, rốt cuốc là ai phái các người đến?"
Hồng Kim Cương nói:
"Đối phương không nói cho tôi biết thân phận của họ, nhưng dù sao thi tôi cũng là trùm ở đây.

Tôi đã bí mật điều tra danh tính của cậu ta, cậu ta tên là Đường...”
Đúng ngay lúc này, tim Trần Ninh đột nhiên vang lên một hồi chuông báo động, ruột như lửa đốt, quanh năm
chinh chiến trên chiến trường, lúc này anh có thể ngửi được mùi nguy hiểm nồng đậm.

Anh kông chút do dự, kéo Tống Sính Đình sang một bên để né tránh, đồng thời hét lên:
"Có nguy hiểm!"
Đúng lúc này, từ xa vang lên tiếng xả súng.

Từng tiếng súng đột ngột vang lên, Hồng Kim Cương trực tiếp bị bắn thành tổ ong bắp cày.

Một số thành viên Hồng Môn cũng bị thương!
Tay súng trong bóng tối sau khi nổ súng xong lập tức rút lui
Điển Chử và Tần Phượng Hoàng đều muốn đuổi theo!
Trần Ninh hét lên:
"Đừng đuổi giặc cùng đường!"

chien-long-vo-song-774-0.jpg


chien-long-vo-song-774-1.jpg

.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 775: Bảng Xếp Hạng Chiến Thần


Tối hôm đó!
Nhóm người của Trần Ninh trở về khách sạn.

Điển Chử suốt đêm đã vận dụng các mối quan hệ để điều tra kỹ lưỡng việc Thiếu soái bị tấn công tối này.

Sáng hôm sau, khi Trần Ninh và Tống Sính Đình đang ăn sáng trong nhà hàng, Điển Chử đã nhận được kết quả.

Cậu cung kính nói với Trần Ninh:
"Báo cáo Thiếu soái, thuộc hạ đã điều tra ra được.”
"Người đã chỉ thị Hồng Kim Cương là Đường Khiếu Lâm, con trai của Đường Bá An.”

Trần Ninh nheo mắt:
"Đường Khiếu Lâm?"
Anh biết đứa con trai này của Đường Bá An, nghe nói Đường Khiếu Lâm đã từng là một ngôi sao mới chói lọi trong giới chính trị.

Nhưng mà, tuổi trẻ tài cao, vẫn khó tránh được có chút nông nổi.

Đường Khiếu Lâm từng mắc một sai lầm nghiêm trọng, buộc phải nhận lỗi và từ chức.

Sau khi Đường Khiếu Lâm bị buộc phải rời bỏ giới chính trị thì liền gia nhập vào giới thương trường bắt đầu làm ăn, nghe nói bây giờ khối tài sản của anh ta đã lẽn đến hàng trăm tỷ.

Ngoài ra, cũng có tin đồn rằng Đường Bá An những năm gần đây vẫn đang tìm cách mở đường cho
con trai mình, muốn cho con trai lại gia nhập vào giới chính trị trở lại.

Điển Chử lúc này thấp giọng nói:
"Đường Khiếu Lâm không chỉ chỉ thị một mình Hồng Kim Cương mà ngay cả chuyện Hoàng tử Haruaki gây chuyện với Thiếu soái trước đây cũng có bàn tay của Đường Khiếu Lâm nhúng vào.”
Trần Ninh hơi nhíu mày:
"ồ?"
Điển Chử giải thích:
"Mặc dù Hoàng tử Haruaki quả thật rất háo sắc, nhưng hình như anh ta đã bị Đường Khiếu Lâm xúi giục đến trêu chọc
Thiếu soái phu nhân.

Trần Ninh giễu cợt:
"Những người thuộc phe của Đường Bá An kia thật sự coi tôi như cái gai trong mắt, bọn họ hận không thề trừ khử tôi thật nhanh chóng.”
Trần Ninh dừng một chút rồi hỏi:
"Anh điều tra được chứng cứ của những chuyện này không?"
Điển Chử cười khổ:
"Đêm qua Đường Khiếu Lâm đã bắt đầu giết người diệt khẩu, tiêu hủy toàn bộ chứng cứ.”
"Vì vậy, mặc dù bây giờ chúng ta biết những chuyện này do anh ta làm, nhưng lại thiếu bằng chứng xác thực"
Trần Ninh:
"Bây giờ anh ta đang ở đâu?"
Điển Chử nói:
"Cũng đang ở Kyoto, tôi đã nắm được lịch trình của anh ta II
roi.

"Tối nay anh ta sẽ tham gia một buổi tiệc rượu có tên là Bữa tiệc của các vị thần!"
Bữa tiệc của các vị thần?
Không chỉ m*nh tr*n Ninh cảm thấy cái tên này rất mới lạ, mà Tống Sính Đình và Tần Phượng Hoàng cũng cảm thấy rất hứng thú, hỏi tại sao lại gọi là Bữa tiệc của các vị thần?
Điển Chử cười giải thích:
"Một đám mấy tên rãnh rỗi không có gì làm đã lập ra một bảng xếp hạng chiến thần.”
"Trong bảng xếp hạng chiến thần có tổng cộng 100 cái tên, tất cả đều là các cao thủ hàng đầu trong giới đánh thuê và giới sát thủ đến từ khắp nơi
trên thế giới.

"Bữa tiệc của các vị thần là bữa tiệc nơi mà các nhân vật trong bảng xếp hạng chiến thần sẽ tụ tập lại với nhau.”
"Trên thực tế, bọn họ đều là trùm quân sự, trùm đánh thuê, vua giết người...”
"Những người này tụ tập với nhau và tổ chức bữa tiệc này với mục đích mua bán vũ khí, đạn dược.”
Trần Ninh chế nhạo:

chien-long-vo-song-775-0.jpg


chien-long-vo-song-775-1.jpg


Vậy những cái tên hiện có trong bảng xếp hạng chiến thần vẫn là những nhân vật hiển hách năm xưa.”
"Còn Thiếu soái của chúng ta thực sự trở nên nổi tiếng trên toàn thế giới là vào ba năm trước.

Là lúc một mình ngài ấy tiêu diệt liên quân 18 nước thì mới gây chấn động toàn cầu.”
"Hiện tại tất cả mọi người đều biết chiến thần Hoa Hạ không ai có thể đánh bại được.

Nhưng bởi vì bảng xếp hạng chiến thần vẫn chưa được cập nhật, nên hiện tại Thiếu soái không có tên trong danh sách.

Đợi năm sau bảng xếp hạng chiến
thần được cập nhất thì Thiếu soái đương nhiên là chiến thần số một thế giới.”.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 776


Tống Sính Đình và Tần Phượng Hoàng không khỏi nhìn sang Trần Ninh, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.

Trần Ninh lại nhàn nhạt nói:
"Một cái bảng xếp hạng chiến thần do đám buôn bán vũ khí lập ra thì không đáng để tâm đến.”
"Có điều buổi tiệc buôn bán đạn dược tối nay thì tôi lại rất hứng thú, muốn đi xem thử ra sao.”
"Hơn nữa, Đường Khiếu Lâm cũng đã giở nhiều trò sau lưng chúng ta như vậy.”
"Dù sao chúng ta cũng phải có qua có lại, đi chào hỏi anh ta một chút.”
Màn đêm buông xuống, đèn đường bắt đầu sáng lên.

Trên con phố thịnh vượng nhất ở Kyoto, liên tục rất nhiều chiếc siêu xe sang trọng chạy vào một dinh thự trồng rất nhiều cây thông Hoàng Sơn.

Xung quanh ngôi biệt thự, còn có rất nhiều người ɱặc vest đen đang đứng canh gác nghiêm ngặt.

Trần Ninh, Tống Sính Đình, Điển Chử và Qin Fenghuang cũng không nhanh không chậɱ lái một chiếc Lexus vào sân của dinh thự.

Đến trước sân vào thì bị mấy tên mặc vest ngăn lại!

chien-long-vo-song-776-0.jpg


chien-long-vo-song-776-1.jpg


Còn những tiểu thương chỉ có thể tập hợp lại với nhau, bầu ra một người
đại diện để tham gia.

Trần Ninh là một người Hoa Hạ, vậy nên anh tự nhiên được sắp xếp ngồi cùng với một số tiểu thương người Hoa Hạ khác.

Những người tiểu thương đều đang bàn nên chọn ai làm người đại diện, đợi lát nữa thì tiến vào sảnh chính để bán đò.

Nhìn thấy Trần Ninh, bọn họ không khỏi hỏi:
"Này, tên nhóc này là ai đây, mặt mũi lạ thế, là người của nhóm Hoa Hạ chúng ta à?"
Trần Ninh cười nói:
"Lần đầu tiên đến đây, chào mọi người.”
Mọi người đánh giấ Trần Ninh từ đầu đến chân, người đứng đầu của bọn họ là một người đàn ông để râu quai nón, thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, chỉ cần nhìn thoáng qua đã biết là một cao thủ có lực chiến đấu không tồi.

Người đàn ông râu quai nón này tên là Hồ Quân, là một tiểu thương chuyên buôn bán vũ khí Hoa Hạ.

Anh ta nheo mắt nói với Trần Ninh:
"Nhóm Hoa Hạ của chúng ta đang chuẩn bị chọn người đại diện để mang vũ khí của mọi người vào sảnh chính bán, thương lượng giá cả với những người mua trong đó.”
"Nhóc con, cậu có tên trong bảng xếp hạng chiến thần không?"
Trần Ninh cười tủm tỉm:
"Chúng ta bán đồ thôi, có liên quan gì đến việc có tên trong bảng xếp hạng chiến thần không đâu chứ?"
Hồ Quân cáu kỉnh nói:
"Đương nhiên là có liên quan.

Thử nghĩ xem nếu cậu là chiến thần đứng nhất thế giới

thì cậu là một trùm lớn.

Chất lượng hàng hóa, cửa ngõ buôn bán và chế độ hậu mãi đều được đảm bảo.”
"Việc kinh doanh vũ khí này vốn là việc giữa mấy ông trùm kia.

Đám tôm tép chúng ta chỉ là ăn cơm thừa canh cặn để lại thôi.

Vậy cậu nói xem thân phận của cậu có liên quan không hả?"
Trần Ninh cười gật đầu:
"Việc giữa mấy ông trùm với nhau sao? Tôi hiểu rồi!"
Hồ Tuấn liếc mắt một cái, hỏi:
"Nói nửa ngày trời, rốt cuộc cậu có tên
trong bảng xếp hạng chiến thần không?"
Trần Ninh cười nói:
"Xin lỗi, tôi không có tên trong bảng xếp hạng chiến thần.”
HÒ Quân nghe vậy thì lập tức nổi khùng lên!
Hồ Quân tức giận nói:
"Nói nhảm với cậu nửa ngày trời, hóa ra chỉ là một tên tân binh!"
"Đừng nói nhảm nữa, tôi sẽ đại diện cho nhóm Hoa Hạ chúng ta.”
"Mọi người đưa cho tôi danh sách tất cả vũ khí của mọi người, tôi sẽ đại diện vào tham gia bữa tiệc của các vị thần, cố gắng bán hàng của chúng ta ra với giá tốt.”
"Sau khi giao dịch xong, tôi sẽ nhận 30% số tiền của mọi người, hợp lý chưa?"
Trần Ninh tò mò hỏi:
"Anh dựa vào đâu đại diện cho nhỏm người Hoa Hạ chúng ta?"
"Với lại, anh chỉ làm đại diện một lúc mà đòi 30% tiền của chúng tôi, hơi
quá ròi đấy?
"Còn nữa, Đường Khiếu Lảm đâu, tại sao tôi không thấy anh ta?"
Hồ Quân trầm mặt xuống:
"Sao cậu thắc mắc nhiều thế?"

"Đường Tiểu Lâm là người buôn bán lớn, chúng ta chỉ là tiểu thương.”
"Người ta có thể đi thẳng vào trong sảnh chính, cần gì phải chui vào trong đám tiểu thương chúng ta làm gì?"
Về lý do tại sao tôi là người đại diện,
đó là bởi vì tôi là người mạnh nhất trong số chúng ta.

Tôi muốn thu bao nhiêu tiền thì đòi bao nhiêu.”
"Nhóc con, cậu còn thắc mắc gì không?" Cập ŋhật chương mới nhất tại w*eb лhayho.cом
Trần Ninh cười nói:
"Chỉ còn một vấn đề nữa.

Tôi không muốn anh làm người đại diện, tôi muốn đại diện cho mọi người.”
"Tôi sẽ đến sảnh chính để gặp gỡ tất cả các ông trùm thế giới.”
Đám người của Hồ Quân nghe thấy vậy thì đều sững sờ.

Họ đã gặp rất nhiều người điên rồ, nhưng đây là lần đầu tiên họ gặp một người mới chưa từng lộ mặt trong giới buôn bán vũ khí mà lại điên cuồng như Trần Ninh.

Hồ Quân cười khinh bỉ:
"Cậu muốn làm người đại diện cho nhỏm Hoa Hạ của chúng ta, được thôi, vậy chúng ta sang võ đài bên cạnh so vài chiêu đi.”
"Nếu cậu có thể đánh bại tôi, thì cậu nói gì cũng được.”
"Trong giới của chúng chúng ta chỉ coi trọng nắm đấm của ai mạnh hơn thôi.”
Trần Ninh cảm thấy rất thú nói:
"Được!".
 
Chiến Long Vô Song
Chương 777


Người đàn ông có khuôn mặt núc ních thịt toát lên thần thái ngang ngược này chính là đại ca của Hồng Môn Đông Doanh, Bá Vương Hồng Kim Cương.

Hồng Kim Cương đang ngồi trên một chiếc ghế thái sư, cầm hai viên bi sắt trong tay, ngoài cười trong không cười nhìn về phía nhóm người Trần Ninh một cái: “Hồng Môn tụi tao đã đợi tụi mày ở đây rất lâu rồi.”
Trần Ninh khẽ cau mày: “Các người dụ chúng tôi đến đây để làm gì chứ?”
Hồng Kim Cương như một con cóc lớn, phá lên cười, hung dữ nói: “Có người khác ủy thác, bảo bọn tao tiễn mày lên đường.”
(*)Bá thể: trạng thái cơ thể miễn dịch với sát thương.

Điển Chử nhìn thấy Hồng Kim Cương thì không khỏi kinh ngạc thốt lên: “Ông là thủ lĩnh của Hồng Môn ở Đông Doanh, Bá Vương Hồng Kim Cương!”
Hồng Kim Cương cười gắn nói: “Ha ha, mày biết tao là ai à, nếu vậy thì tao có thể giữ nguyên thi thể cho hai tên đàn ông tụi mày.”
“Còn hai con đàn bà này, lớn lên xinh đẹp như vậy thì làm người phụ nữ của tao hết đi.”

Mặt Tống Sinh Đình và Tần Phượng Hoàng đều biến sắc!
Trần Ninh khẽ cau mày, nhìn về phía Hồng Kim Cương, lạnh lùng nói: “Ai phái các người tới đây, Thiên hoàng Đông Doanh, hay quân đội Đông Doanh?”
Hồng Kim Cương nghe vậy thì có chút sửng sót, sau đó lại cười gần nói: “Nếu mày có thể chịu ba cú đắm của tao mà không chết thì tao có thể nói cho mày biết, hahaha.”
Khóe miệng Trần Ninh khẽ nhếch lên: “Được thôi!”
Hồng Kim Cương chỉ là tuỳ tiện nói ra vậy thôi, bởi vì trong thế giới ngầm của Kyoto ai mà không biết ông ta mạnh đến thế nào chứ?
Một cú đắm của ông ta có thể g**t ch*t một con trâu.

Trong thế giới ngầm Đông Doanh, những cao thủ của Đông Doanh vốn kiêu ngạo đều nể sợ ông ta vài phần.

Mười năm qua chưa từng có người có thể chịu được ba cú đấm của ông ta.

Thế nhưng bây giờ Trần Ninh lại thực sự đồng ý chịu ba cú đắm của ông ta.

Hồng Kim Cương trừng to mắt, nhìn Trần Ninh với vẻ mặt thích thú như thể phát hiện ra điều gì đó mới mẻ.

Những tên thủ hạ xung quanh thấy vậy thì đều phá lên cười ha hả.

“Thủ lĩnh, thằng oắt này lại thật sự định chịu ba cú đấm của ngài kìa.”
“Đúng là nghé con không biết sợ cọp mà, chắc cậu ta không biết biệt danh Bá Vương của ngài đúng không?”
“Thủ lĩnh chúng ta có thể giết một con trâu chỉ bằng một cú đắm.

Thằng nhóc này lại muốn nhận ba cú đắm từ thủ lĩnh của chúng ta.

E là chỉ một cú đấm thôi thì thằng nhóc này đã bị đập dẹp thành miếng bánh kẹp rồi, ha ha ha.”
Hồng Kim Cương nhìn Trần Ninh cười gần có chắc muồn nhận ba quả đắm của tao không?”
u tử, mày Trần Ninh mỉm cười nói: “Có vấn đề gì sao?”
Trong mắt Hồng Kim Cương lóe lên một tia sát khí, ông ta cười gằn nói: “Không có gì, mày chuẩn bị chịu chết đi.”
Dút lời, ông ta đột nhiên đứng lên khỏi ghé ngồi, một cỗ khí tức cuồng bạo từ trên người ông ta tản ra, sau đó ông ta sải bước đi về phía Trần Ninh.

.

Truyện Gia Đấu
Vòng eo của Hồng Kim Cương lớn gấp máy lần eo của Trần Ninh, chiều cao của ông ta cũng hơn Trần Ninh một cái đầu, trông ông ta giống như một con quái thú King Kong khổng lồ nhào tới, không thể ngăn cản nồi, như thể chỉ cần một cú đắm của ông ta đã đánh Trần Ninh văng đi xa.

Những bước đi của ông ta sải rất dài, trái đất như run lên mỗi khi ông ta giẫm xuống.

Ánh mắt Tống Sính Đình lộ ra vẻ kinh hãi.

Hai người Điển Chử và Tàn Phượng Hoàng đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, tên đàn ông có vẻ thô lỗ này hình như có thựuc lực mạnh hơn họ tưởng nhiều.

Nhìn về phía Trần Ninh!
Trần Ninh lúc này vẫn vô cùng bình tĩnh, tựa hồ không để ý chút nào tới đối phương.

“Cú đắm đầu tiên!”
Hồng Kim Cương thở mạnh ra, sải bước tiến lên tung một cú đắm, nắm đấm to khổng lồ của ông ta, giống như một quả lựu đạn khổng lồ lao về phía Trần Ninh phát nổ.

Trần Ninh cũng nhắc tay lên, tung một cú đấm.

Àm!
Hai cú đắm va chạm vào nhau, tạo ra âm thanh như tiếng sâm rên vang.

Trần Ninh không hề động đậy!
Hồng Kim Cương lại “bịch bịch” lùi về sau vài bước!
Đôi mắt ông ta đỏ như mắt bò, vẻ mặt đầy hoài nghĩ.

Tất cả các thành viên Hồng Môn có mặt ở đó đều im phăng phắc xuống, mắt chữ A mồm chữ O nhìn Trần Ninh.

Tên oắt Trần Ninh này thế mà lại chịu được một cú đấm của thủ lĩnh bọn họ?.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 778


Trần Ninh mỉm cười: “Cũng thường thôi mà!”
Hồng Kim Cương bị anh chọc tức rồi, lần này ông ta thực sự dùng hết sức mình.

Ông ta dẫm mạnh chân xuống nền đất, “rằm” một tiếng mặt đất vỡ tan.

Sau đó cả người ông ta lao về phía Trần Ninh như một quả đạn pháo, hung ác tung xuống một quyền, rống lên: “Cú đấm thứ hai!”
Trần Ninh cũng tuỳ tiện vung tay đấm ra một cú!
Bùm!
Hai nắm đắm lại va chạm vào nhau, tạo nên một tiếng động lớn.

Thân hình Trần Ninh vẫn đứng vững như một pho tượng, không chút động đậy.

Còn Hồng Kim Cương thì lại lùi ra sau đến tận bảy tám mét mới đứng vững lại được.

Trần Ninh nhàn nhạt hỏi: “Còn muốn tiếp tục không?”
Hồng Kim Cương vừa kinh ngạc lại vừa tức giận, không ngờ Trần Ninh lại là một tên khó đối phó như vậy, thực lực e là cũng không thua kém gì ông ta.

Nhưng mà, lúc này đang ở trước mặt đám đàn em của mình, dù sao đi nữa ông ta cũng không thể chịu thua được.

Ông ta gào lên: “Lại!”
Ông ta hít một hơi thật sâu, sau đó bắt đầu vận nội công, đầu tiên là toàn bộ khuôn mặt ông ta đỏ bừng, sau đó là toàn thân ông ta đỏ lên như sắt bị đốt, trông rất đáng sợ.

Thậm chí, không khí xung quanh ông ta cũng bắt đầu trở nên méo mó, khí tức cuồng bạo không ngừng toả ra từ người ông ta, lần chiếm bầu không khí xung quanh.

Mặt Tàn Phượng Hoàng biến sắc: “Đây là cái gì?”
Vẻ mặt Điển Chử nghiêm trọng nói: “Đây hình như là Bá Thể trong truyền thuyết, một loại kung fu rất mạnh của võ thuật cổ đại Hoa Hạ.

Nghe nói nó không chỉ làm cho người luyện đao thương bát nhập, mà lực bạo phát cũng vô cùng khủng khiếp.”
“Tôi chỉ nghe nói đến nhưng chưa từng thấy qua, không ngờ tối nay lại có thể thấy được.”
Trần Ninh lúc này cũng nhìn về phía Hồng Kim Cương đang sử dụng Bá Thể, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Thảo nào ông lại có thể tự dựng lên một mảnh trời riêng giữa rừng cao thủ Đông Doanh, hoá ra là do có chút bản lĩnh này.

Nội công của Hồng Kim Cương lúc này đã đạt đến mức cao nhất, sức mạnh của ông ta cũng đã được tích đến cực điểm.

Ông ta gầm lên: “Bá Vương quyền, mày chết đi!”
Lời nói vừa dứt, ông ta đã lao về phía Trần Ninh nhanh như một ngôi sao băng, nắm đám phải của ông ta mang theo luồng cuồng phong đắm về phía mặt của Trần Ninh.

Đám người Hồng Môn ở đó nhịn không được, đồng loạt reo hò.

Cú đấm này của Hồng Kim Cương nếu đập nát một tảng đá to thì mọi người cũng sẽ không bắt ngờ, bởi vì cú đấm này thực sự mạnh đến kinh người.

Lúc này Tống Sính Đình đã nín thở, lo lắng nhìn về phía Trần Ninh.

Khi cú đấm của Hồng Kim Cương sắp giáng xuống mặt Trần Ninh, thì Trần Ninh lại bất ngờ ra tay phản đòn.

Chỉ thấy Trần Ninh di chuyển một cách rất tuỳ ý, nhẹ nhàng giơ tay trái lên thì đã ôm trọng nắm đắm của Hồng Kim Cương vào lòng bàn tay, bắt lấy cú đấm không thể cản phá của Hồng Kim Cương.

Cái gì?
Đồng tử của Hồng Kim Cương giãn mạnh ra, một cú đấm Bá Vương quyền này của ông ta đã dùng hết sức lực thê mà Trần Ninh lại dễ dàng bắt lấy như vậy?
Ông ta vẫn chưa hồi thần lại sau cú sốc này!
Trần Ninh đã cười lạnh nói: “Ba quyền của ông tôi đã đón được rồi.

Bây giờ đến lượt của ông chịu một chiêu của tôi.”
Lời vừa dứt, Trần Ninh đã tung một cú đá nhanh như chớp về phía ông ta.

Bùm!
Trần Ninh tung một cú đá vào ngực Hồng Kim Cương.

Hai chân Hồng Kim Cương nhấc lên khỏi mặt đất, bay thẳng lên không trung.

Ngay lúc Hồng Kim Cương bị đá bay lên khỏi mặt đất thì Trần Ninh đột ngột thu lực lại.

Sức lực của cú đá đột ngột thu lại khiến cho Hồng Kim Cương, người sắp bị đá bay lên không trung không bị văng ra ngoài, mà lại kỳ quái ngã sắp xuống, dính vào đôi giày da bên chân phải mà Trần Ninh vừa nhắc lên.

Cảnh tượng này khiến mọi người ở đó như chết lặng!
Trần Ninh vẫn duy trì tư thế nhắc một chân trên cao, cơ thể đồ sộ như một ngọn núi nhỏ của Hồng Kim Cương dính trên chân phải của anh.

Chân dài của anh như một ngọn giáo dài đâm xuyên một một con lợn rừng nặng nè.

Mọi người ở đó đều mắt tròn mắt dẹt, miệng há hóc, ai nấy đều kinh ngạc đến ngây người.

Trần Ninh đột nhiên thu chân lại!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 779


Hồng Kim Cương ngã xuống, va thật mạnh vào nền đất, làm bụi đất bay khắp nơi.

Trên người ông ta đã gãy không biết bao nhiều cái xương, bây giờ ông ta thậm chí còn không thể đứng dậy được.

Đây còn là bởi vì Trần Ninh đã thu lại lực kịp thời, nếu không chỉ một cú đá của Trần Ninh cũng có thể đá cho ông ta tan xương nát thịt mà chét.

Trần Ninh dửng dưng liếc nhìn Hồng Kim Cương đang nằm trên mặt đất, lạnh lùng nói: “Bây giờ, có thể nói sự thật cho tôi biết được chưa?”
Hồng Kim Cương chật vật ngẳng đầu lên, kinh hãi nhìn Trần Ninh: “Tôi từ Hoa Hạ đến Đông Doanh, ở đây tạo dựng một chỗ đứng vững chắc, danh tiếng vang xa.

Nhưng tôi chưa bao giờ gặp ai lợi hại như cậu.” “
“Cậu… rốt cuộc cậu là ai?”
Điền Chữ không nhịn được lên tiếng mắng mỏ: “Tên chó mắt mù nhà mày, uổng cho mày là người Hoa Hạ, vây mà lại dám tới giết Thiếu soái Bắc Cảnh chúng ta, chiến thần Hoa Hạ!”
Thiếu soái Bắc Cảnh!
Chiến thần Hoa Hạt!
Hồng Kim Cương nghe vậy thì cơ thể ông ta run lên như bị sét đánh.

“Hóa ra là chiến thần… tôi thua cũng đáng…”
Trần Ninh lạnh lùng nói: “Nói đi, rốt cuốc là ai phái các người đến?”
Hồng Kim Cương nói: “Đối phương không nói cho tôi biết thân phận của họ, nhưng dù sao thì tôi cũng là trùm ở đây.

Tôi đã bí mật điều tra danh tính của cậu ta, cậu ta tên là Đường…”
Đúng ngay lúc này, tim Trần Ninh đột nhiên vang lên một hồi chuông báo động, ruột như lửa đốt, quanh năm chỉnh chiến trên chiến trường, lúc này anh có thể ngửi được mùi nguy hiểm nồng đậm.

Anh kông chút do dự, kéo Tống Sính Đình sang một bên để né tránh, đồng thời hét lên: “Có nguy hiểm!”
Đúng lúc này, từ xa vang lên tiếng xả súng.

Từng tiếng súng đột ngột vang lên, Hồng Kim Cương trực tiếp bị bắn thành tổ ong bắp cày.

Một số thành viên Hồng Môn cũng bị thương!

Tay súng trong bóng tối sau khi nỗ súng xong lập tức rút lui Điển Chử và Tần Phượng Hoàng đều muốn đuổi theo!
Trần Ninh hét lên: “Đừng đuổi giặc cùng đường!”
Các thành viên Hồng Môn lúc này đều vây quanh thi thể của Hồng Kim Cương, người nào cũng tức giận hét lên là ai đã làm điều này?
Tần Phượng Hoàng thấp giọng nói với Trần Ninh: “Có lẽ là người đứng sau đến giết người diệt khẩu.

May mà Thiếu soái phản ứng kịp.

Bằng không tay súng đó chắc chắn sẽ nhắm vào ngài trước.”
Điển Chử nói: “Thiếu soái, để tôi liên lạc với người của chúng ta xem có thể điều tra ra được gì không?”
Trần Ninh lạnh lùng nói: “Có lẽ không phải là Thiên hoàng Đông Doanh hay quân đội Đông Doanh.”
“Bởi vì người Đông Doanh nhất định sẽ biết Hồng Kim Cương không phải đối thủ của tôi, bọn họ muốn giết tôi thì nhất định sẽ phái nhiều cao thủ hơn nữa.”
“Hồng Kim Cương nói rằng người chỉ thị ông ta họ Đường!”
“Nếu như tôi đoán không sai, thì cho dù không phải Đường Bá An giở trò sau lưng, thì chắc chắn cũng sẽ liên quan đến người của ông ta.”
Tối hôm đó!
Nhóm người của Trần Ninh trở về khách sạn.

Điển Chử suốt đêm đã vận dụng các mối quan hệ đề điều tra kỹ lưỡng việc Thiếu soái bị tắn công tối này.

Sáng hôm sau, khi Trần Ninh và Tống Sính Đình đang ăn sáng trong nhà hàng, Điển Chử đã nhận được kết quả.

Cậu cung kính nói với Trần Ninh: “Báo cáo Thiếu soái, thuộc hạ đã điều tra ra được.”
“Người đã chỉ thị Hồng Kim Cương là Đường Khiếu Lâm, con trai của Đường Bá An.”
Trần Ninh nheo mắt: “Đường Khiếu Lâm?”
Anh biết đứa con trai này của Đường Bá An, nghe nói Đường Khiếu Lâm đã từng là một ngôi sao mới chói lọi trong giới chính trị.

Nhưng mà, tuổi trẻ tài cao, vẫn khó tránh được có chút nông nỗi.

Đường Khiếu Lâm từng mắc một sai làm nghiêm trọng, buộc phải nhận lỗi và từ chức.

Sau khi Đường Khiếu Lâm bị buộc phải rời bỏ giới chính trị thì liền gia nhập vào giới thương trường bắt đầu làm ăn, nghe nói bây giờ khối tài sản của anh ta đã lên đến hàng trăm tỷ.

Ngoài ra, cũng có tin đồn rằng Đường Bá An những năm gần đây vẫn đang tìm cách mở đường cho con trai mình, muốn cho con trai lại gia nhập vào giới chính trị trở lại.

Điển Chử lúc này thấp giọng nói: “Đường Khiếu Lâm không chỉ chỉ thị một mình Hồng Kim Cương mà ngay cả chuyện Hoàng tử Haruaki gây chuyện với Thiếu soái trước đây cũng có bàn tay của Đường Khiếu Lâm nhúng vào.”
Trần Ninh hơi nhíu mày: “Ò2?”.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 780


Điển Chử giải thích: “Mặc dù Hoàng tử Haruaki quả thật rất háo sắc, nhưng hình như anh ta đã bị Đường Khiếu Lâm xúi giục đến trêu chọc Thiều soái phu nhân.”
Trần Ninh giễu cọt: “Những người thuộc phe của Đường Bá An kia thật sự coi tôi như cái gai trong mắt, bọn họ hận không thể trừ khử tôi thật nhanh chóng.”
Trần Ninh dừng một chút rồi hỏi: “Anh điều tra được chứng cứ của những chuyện này không?”
Điển Chử cười khổ: “Đêm qua Đường Khiếu Lâm đã bắt đầu giết người diệt khẩu, tiêu hủy toàn bộ chứng cứ.”
“Vì vậy, mặc dù bây giờ chúng ta biết những chuyện này do anh ta làm, nhưng lại thiếu bằng chứng xác thực”
Trần Ninh: “Bây giờ anh ta đang ở đâu?”
Điển Chử nói: “Cũng đang ở Kyoto, tôi đã nắm được lịch trình của anh ta rồi.”
“Tối nay anh ta sẽ tham gia một buổi tiệc rượu có tên là Bữa tiệc của các vị thần!”

Bữa tiệc của các vị thần?
Không chỉ m*nh tr*n Ninh cảm thấy cái tên này rất mới lạ, mà Tống Sính Đình và Tần Phượng Hoàng cũng cảm thấy rất hứng thú, hỏi tại sao lại gọi là Bữa tiệc của các vị thần?
Điển Chử cười giải thích: “Một đám máy tên rãnh rỗi không có gì làm đã lập ra một bảng xếp hạng chiến thần.”
“Trong bảng xếp hạng chiến thần có tổng cộng 100 cái tên, tất cả đều là các cao thủ hàng đầu trong giới đánh thuê và giới sát thủ đến từ khắp nơi trên thế giới.”
“Bữa tiệc của các vị thần là bữa tiệc nơi mà các nhân vật trong bảng xếp hạng chiến thần sẽ tụ tập lại với nhau.”
“Trên thực tế, bọn họ đều là trùm quân sự, trùm đánh thuê, vua giết người…”
“Những người này tụ tập với nhau và tổ chức bữa tiệc này.

với mục đích mua bán vũ khí, đạn dược.”
Trần Ninh chế nhạo: “Từ lâu tôi đã nghe nói đứa con trai này của Đường Bá An bề ngoài là đang kinh doanh, nhưng thực chất lại lợi dụng mối quan hệ của gia đình để buôn bán vũ khí.”
“Bây giờ xem ra, quả nhiên là thật!”
Điều mà Tần Phượng Hoàng chú ý lại khác với Trần Ninh, cô tò mò hỏi Điển Chử: “Đây là bảng xếp hạng chiến thần, nếu như nó liệt kê tất cả những người mạnh nhất trong quân đội trên thế giới.”
“Vậy thì xếp hạng của Thiếu soái của chúng ta trong bảng xếp hạng chiến thần đó như thế nào?”
Cô vừa nói ra, ngay cả Tống Sính Đình cũng không nhịn được nhìn về phía Điển Chử.

Cô cũng tò mò chồng mình sẽ có thứ hạng nào trong bảng xếp hạng chiến thần thế giới?

Điển Chử cười nói: “Bảng xếp hạng chiến thần này được thay đổi bảy năm một lân, còn một năm nữa mới đến lúc cập nhật xếp hạng chiến thần.”
“Vậy những cái tên hiện có trong bảng xếp hạng chiến thần vẫn là những nhân vật hiển hách năm xưa.”
“Còn Thiếu soái của chúng ta thực sự trở nên nỗi tiếng trên toàn thế giới là vào ba năm trước.

Là lúc một mình ngài ấy tiêu diệt liên quân 18 nước thì mới gây chắn động toàn cầu.”
“Hiện tại tất cả mọi người đều biết chiến thần Hoa Hạ không ai có thể đánh bại được.

Nhưng bởi vì bảng xếp hạng chiến thần vẫn chưa được cập nhật, nên hiện tại Thiếu soái không có tên trong danh sách.”
“Đợi năm sau bảng xếp hạng chiến thần được cập nhất thì Thiếu soái đương nhiên là chiến thần số một thế giới.”
Tống Sính Đình và Tần Phượng Hoàng không khỏi nhìn sang Trần Ninh, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.

Trần Ninh lại nhàn nhạt nói: “Một cái bảng xếp hạng chiến thần do đám buôn bán vũ khí lập ra thì không đáng để tâm đến.”
“Có điều buỏi tiệc buôn bán đạn dược tối nay thì tôi lại rất hứng thú, muốn đi xem thử ra sao.”
“Hơn nữa, Đường Khiếu Lâm cũng đã giở nhiều trò sau lưng chúng ta như vậy.”
“Dù sao chúng ta cũng phải có qua có lại, đi chào hỏi anh ta một chút.”
Màn đêm buông xuống, đèn đường bắt đầu sáng lên.

Trên con phố thịnh vượng nhất ở Kyoto, liên tục rất nhiều chiếc siêu xe sang trọng chạy vào một dinh thự trồng rất nhiều cây thông Hoàng Sơn.

Xung quanh ngôi biệt thự, còn có rất nhiều người mặc vest đen đang đứng canh gác nghiêm ngặt.

Trần Ninh, Tống Sính Đình, Điển Chử và Qin Fenghuang cũng không nhanh không chậm lái một chiếc Lexus vào sân của dinh thự.

Đến trước sân vào thì bị máy tên mặc vest ngăn lại!
Điển Chử lấy ra một bức thư mời của một người buôn bán vũ khí bình thường mà cậu đã có được nhờ quan hệ, mỉm cười nói với đám người canh cửa: “Chúng tôi là doanh nhân đến từ Hoa Hạ.”
Những người canh cửa kiểm tra thư mời cũng không có vấn đề gì, lại nhìn tên của Trần Ninh trên thư mời, nghĩ Trần Ninh chỉ là một tay buôn vũ khí nhỏ bình thường, liền nói: “Hóa ra là Trần tiên sinh, mọi người vào trong đi!”
Nhóm người Trần Ninh vào trong khuôn viên biệt thự, ngay lập tức có một cô hầu gái mặc kimono đi tới.

Sau khi hỏi danh tính của mấy người Trần Ninh, cô hầu gái liền đưa bọn họ đến một sảnh phụ theo danh tính của Trần Ninh..
 
Back
Top Bottom