Ngôn Tình Chiến Long Vô Song

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiến Long Vô Song
Chương 521: Vương Hạ 12 Kỵ Sĩ


Lời Sisso vừa dứt lập tức cỏ một nhóm thuộc hạ khiêng thêm một chiếc quan tài tiến vảo.

Lủc này, trong viện tử của tổ tiên nhà họ Tống đã có mấy chục chiếc quan tài.

Tống Thanh Tùng thấy vậy tức đến muốn thồ huyết.

Người nhà họ Tống từ trẽn xuống dưới mặt ai ai cũng trắng bệch, những chiếc quan tài này rõ ràng lả Sisso chuẩn bị cho một nhả bọn họ.

Sisso nhìn khuôn mặt tuyệt vọng, biểu cảm đầy sợ hãi thì không nhịn được mà nở nụ cười đắc ý.

Thứ ông ta muốn chính là kết quả như thế này.

Nhưng đúng vào lúc tất cả nhà họ Tống đang dọa sợ hãi thi có một ám thanh trầm ổn vang lên: “Haha, người thích tự tim đường chết tôi gặp nhiều rồi, nhưng đem theo quan tài đến để tim đường chết thi tôi mới gặp lần đầu.


Tất cả người có mặt ở hiện trường nghe vậy thì ai ai cũng lộ ra biểu cảm kinh ngạc.

Mọi người đều nhìn về phia phát ra âm thanh, sau đó liền phát hiện người nói không ai khác chính là Trần Ninh.

Người nhà họ Tống sững sờ, bày giở đại nạn sắp ập đầu rồi Trần Ninh còn dám mở miệng nói mấy câu ngông cuồng như vậy, đây là muốn thêm dầu vào lửa ư?Ủng hộ chúng mình tại Nhayho.

com I N hả y hố truyện hay
Ngay cả Tống Sính Đình cũng vội vàng nói:
“Chồng, anh…”

Trần Ninh mỉm cười nói: “Mọi người không cần lo lắng, từ sau khi Cực Long phương đông chúng ta tình lại, không có một người ngoại quốc nào có thể huênh hoang trên địa bàn của chúng ta.


“Đám quỳ tây này đem quan tải đến đày tìm chỗ chết vậy thi tôi sẽ thành toàn cho bọn chúng.


Đám quỷ tây đem quan tài đến tim chỗ chết?
Người nhà họ Tống và cả nhóm người Lã Quốc Vinh nghe vậy không nhịn được mà nhìn Siso và đám thủ hạ của ông ta.

Sisso tinh thông ngôn ngữ của rất nhiều nưó’c trên thế giới, ông ta nghe thấy lời của Trần Ninh xong sắc mặt liền tím tái, phẫn nộ nhìn
Trằn Ninh nói: “Anh là ai?”
Lã Quốc Vinh vội vảng nhỏ giọng nói với Sisso: “Ngài Sisso, tên nhóc này chinh là tên cầm đầu giết hại Wiliam, Trần Ninh.


Sisso nghe vậy, ánh mắt như có điện nhìn chằm chằm Trần Ninh: “Anh chinh là Trần Ninh!”
Trằn Ninh chắp tay sau lưng nói: “Không sai, tõi chinh là Trần Ninh.


“Ông tốt nhất là nên đem thi thể của con trai ông cút khỏi Hoa Hạ đi, đây là cơ hội cuối cùng cùa ông, nếu không ông chuẩn bị mãi mãi ở lại đây đi.


Sisso nghe vậy hai mắt trợn tròn.

Ông ta không ngờ Trần Ninh lại ngông cuồng
đến như vậy, ông ta đường đường là thản vương của Ưng quốc, đi đến quốc gia nào cũng nhận được sự lễ phép, nghênh đón, Trần Ninh lại dám uy h**p ông ta.

Không hợp lý!
Ông ta tức giận cười; “Anh thật ngạo mạn đầy, hi vọng thực lực của anh có thể sánh kịp, nếu không anh sẽ chết rất thảm.


Ông ta nói xong liền đưa tay lên tạo dấu hiệu; “Ai đồng ý giúp tôi chặt đầu tên ngông cuồng này?”
Lời Sisso vừa nói xong lập tức có một ngưò’i đàn õng lực lưõ’ng tóc vàng, mắt xanh của Yêu Phối kỵ sĩ bước lên, lớn tiếng nói: “Rose, kỵ sĩ thứ 7 trong Vương hạ 12 kỵ sĩ, nguyện ý ra tay.


“Rose nói xong vừa đi về phía Trần Ninh vừa rút kiềm kỵ sĩ ra.

Người nhả họ Tống thấy cảnh này thi mặt ai cũng biến sắc, Tống Sính Đinh càng lo lắng nói: “Trần Ninh, cẩn thận.


Trần Ninh vẫn ngạo nghễ đứng im, mặt nhãn nhã dường như không để tên Rose nảy vào trong mắt.

Rose cao hơn hai mét, so với Trần Ninh thi cao hơn anh nhiều, hắn ta giơ kiếm lên mạnh mẽ chém thẳng vào đầu Trần Ninh, miệng hét lớn: “Tiểu tử, đi chết đi!”Quay lại nhayho.

com I Nhảy*hố truyện hay nhé!
Nhưng kiếm của hắn ta còn chưa rơi xuống thì nháy một cái Trần Ninh đã xuất hiện ở trước mặt hắn ta.

Nhất thời, hắn ta kinh ngạc thất sắc.

Trần Ninh đưa tay trái lẽn túm lấy cổ tay cầm kiếm của đối phương, tay phải ra nắm đấm.

Bùm!
Cú đấm mạnh như búa đập.

Một cú đấm của Trần Ninh thẳng vào mặt Rose khiến xương gãy, máu tươi bay ra, tên này không kịp kêu lên đã lập tức bay ra ngoài, trực tiếp đập đầu xuống đất chết.

Cái gì?
Hai mắt Sisso trợn tròn, miệng mở lớn.

Những thủ hạ của ông ta, ai ai cũng không còn thoải mái như vừa nãy, thu lại bộ mặt cợt nhả trên mặt, sắc mặt trầm xuống.

Phải biết Rose lả một trong những kỵ sĩ mạnh nhất trong 12 kỵ sĩ.

Nhưng không ngờ bị Trần Ninh giết trong vòng 1s!
Cho dù là do Rose kinh địch nhưng kết quả của trận đấu nảy thật khiến người khác khó tin.

Trằn Ninh một chiêu giết Rose, nhẹ nhàng lấy thanh kiếm của đối phương, tiện tay đảm một nhát trên mặt đất, lạnh lùng nói: “Vương hạ 12 kỵ sĩ, chỉ có thế?”
Chỉ có thế?
Một câu nói của Trần Ninh đã vừa hay kích động lửa hận trong người Sisso.

Sisso mắt đầy ánh lửa, ông ta trầm giọng nói: “Ai lên giết anh ta?”
“Tôi!”
“Tôi lên!”
“Tôi nguyện ý!”
Ba giọng nói vang lẽn gần như cùng một lúc, ba người thân hình không giống nhau nhưng mặt mũi al cũng vô cùng dữ tợn, đồng thời rút kiếm ở eo ra và tiến lên.

Ba người đều là kỵ sĩ của Vương hạ 12 kỵ sĩ.

Ba người cùng nhau tiến lên, bọn họ không có ý định nhã nhặn gì, cũng không có ý định đánh tay đôi với Trần Ninh mà cả ba người
cùng nhau tiến lên, liên thủ để đối phó với Trần Ninh.

Người nhà họ Tống thấy vậy thi không nhịn được mắng chửi: “Vô liêm sỉ, lấy đông ửc h**p
Ạ It
yéu.

ở giữa đám đông người xem, Lã Quốc Vinh cười lạnh nói: “Haha, ngải Sisso đến đề bảo thủ cho con trai chứ không phải đến đấu võ với các người, tại sao phải công bằng với các người?”
Nhà họ Tống tức giận!
Lúc này, ba kỵ sĩ đều đã rút kiếm ra và lao về phía Trần Ninh, ba chiếc kiếm lần lượt hướng về đầu của Trần Ninh, bọn họ muốn Trần Ninh chết vì một nhát kiếm này.

Ngay phút chốc, Trần Ninh đã di chuyển thân
người.

Anh đưa tay rút thanh kiếm của tên kỵ sĩ vừa rồi chết nẳm dưới mặt đất, sau đó chém ngang nhanh như một tia chớp.

Rắc rắc
Thanh kiếm của ba kỵ sĩ trực tiếp bị Trần Ninh chém gãy.

Củng lúc đó, thanh kiếm của Trần Ninh bay xoẹt qua cổ của ba người.

Ba người ôm lấy cổ nhưng máu tươi từ vết chém đả điên cuồng tuôn ra, ba người chật vật ngã xuống đất, một lúc sau thi không còn động tĩnh gì nữa.

Tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc đến sững sờ.

Nhỏm người Lã Quốc Vinh cỏ chút chấn kinh nhin Trần Ninh.

Trần Ninh nhẹ nhàng liền g**t ch*t bốn thủ hạ đắc lực của thân vương Sisso, thực lực này quá trâu rồi!
Sisso hít một ngụm khí lạnh.

Vương hạ 12 kỵ sĩ đều được ông ta bồi dưỡng vô cùng tận tâm, là những cao thủ trung thành nhất, lợi hại nhất.

Binh thường, ông ta dẫn theo Vương hạ 12 kỵ sĩ tất cả quân phiệt đều không dám làm gì, không có một ai là đối thủ của những kỵ sĩ này.

Tại sao đến Hoa Hạ những kỵ sĩ này lại không
dùng được nữa rồi?
Một nhát kiếm của Trần Ninh đã giết ba đối thủ, cũng không có tốn chút sức lực nào, chỉ là tiện tay nhặt kiếm trên mặt đất.

Trằn Ninh hai tay khoanh trước ngực, lạnh nhạt nói: “Còn ai nữa?”
Sắc mặt Sisso tải mét.

Ông ta nhìn thủ hạ ở sau lưng, mặc dù đem nhiều thủ hạ đến nhưng ngay cả đến Vương hạ 12 kỵ sĩ còn không đấu được, vậy thi chỉ còn có thể để Tứ Hoàng ra tay thôi.

Đọc truyện full tại website nhayho.

com I N h ảy hố truyện hay
Tứ Hoàng là bốn thủ hạ mạnh nhất của ông ta.

Lần lượt là: kiếm đế John, vua đao Hans, chùy vương Thor, vua khiên Chris.

Sisso nhìn Tứ Hoàng trâm giọng nói: “Bốn người ai nguyện ý ra chiến đấu, bảo vệ sự uy nghiêm cùa Ưng quốc chúng ta?”
Kiếm đế John nheo lại đôi mắt đại bảng hẹp nhìn Trần Ninh, lạnh lủng nói: “Tên nảy dùng kiếm g**t ch*t bốn kỵ sĩ của chúng ta, thân là kiếm đế tôi nguyện ý tự tay g**t ch*t tên này dưới kiếm của tôi.


Sisso nghe vậy thi nờ nụ cười hài lòng: “Rất tốt, John hãy cho hắn ta nhìn xem thực lực của kiếm đế Ưng quốc chúng ta, tránh để người khác coi thường.


John mặc một bộ trang phục quý tộc màu trắng, đeo một thanh kiếm dài đính ngọc, chậm rãi bước ra.

Hắn đi tới nơi cách Trần Ninh khoảng năm bước thi dừng lại, sau đó cời bỏ gang tay màu trắng trên tay trái ném về phía chân Trần Ninh, lạnh lủng nói: “Tôi, kiếm đế John chính thức thách đấu với anh…”.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 522: Tứ Hoàng


Một trong Tứ Hoàng, kiếm đế John!
Trần Ninh có chút quan tâm nhìn John, dường như nghĩ đến cải gi đó nhản nhạt hỏi: “Lục Dực Thiên Sử, Edward trước đãy ở Ưng quốc có quan hệ gì với Tứ Hoàng các người?”
John nghe vậy mặt lộ ra vè hoài nghi, trầm giọng nói: “Edward chính lả sư phụ của bốn người chúng tôi, bốn người chúng tôi là do ông ấy đích thân bồi luyện.


“Sao anh lại biết sư phụ của chúng tôi, sao anh đột nhiên lại nhắc tới ông ấy?”
Thì ra Edward là sư phụ của Tứ Hoàng.

Ngoài ra, ba nảm trước Edward liên hợp cùng cao thủ tám nước tạo thành một liên quân, bí
mật xâm nhập vào Bắc Cảnh Hoa Hạ, định hành động bất chính với thiếu tướng Bắc Cảnh.

Nhưng đáng tiếc là, Edward đã mất mạng ở trong chiến trưởng và trờ thành vong hồn dưới đao của thiếu tướng Bắc Cảnh, ngay cả thi thề cũng bị mục rữa ờ Bắc Cảnh.

Lúc này nghe Trần Ninh nhắc đến sư phụ minh thì có chút kinh ngạc.

Trần Ninh cười nhẹ nói: “Không có gi, chỉ tùy tiện hỏi thôi.

” Ủng hộ chúng mình tại Nhayho.

com I N hả y h ố truyện hay
John mơ hồ cảm thấy Trần Ninh và sư phụ có chuyện gì đó, hoặc là Trần Ninh từng nghe đến tên của sư phụ mình.

Tên Edward năm đó nồi tiếng khắp thế giới, Trần Ninh từng nghe đến tên sư phụ cũng
không cỏ gi lạ cả.

John hù’ lạnh nói: “Nếu như anh đã biết đến tên của sư phụ tôi vậy thi chết dưới kiếm của tôi cũng coi như là vinh hạnh của anh, rút kiếm ra đi.


Trần Ninh nhge vậy, khóe miệng liền nhếch lẽn lộ ra nụ cười đùa: ‘Vậy được, tỏi muốn xem xem, Edward hèn mọn mà nhát gan thì thực lực của đồ đệ ông ta thế nào?”
Thi ra thực lực của Edward không tằm thường nhưng tính cách giảo hoạt thâm hiểm.


Nâm đó trong lúc chiến đấu, không tấn công thành công Trần Ninh lại bị Trần Ninh phản đòn g**t ch*t, vì vậy Trần Ninh căn bản không có để tên cường giả châu Âu này vào trong mắt, thậm chí lúc này còn có chút kinh thường.

John nghe thấy lời nói của Trằn Ninh thi cả người tức đến bốc khỏi, tức giận nói: “Dám xúc phạm sư phụ tôi, đi chết đi!”
Hắn ta nói xong liền động thản người, rút thanh kiếm ở eo ra, nhanh như chớp lao về phía Trằn Ninh.

Trần Ninh nhẹ nhàng cúi đầu tránh mũi kiếm.

John hừ một tiếng, cồ tay khẽ động một lần nữa xoay kiếm hướng về Trần Ninh.

Trằn Ninh không rút kiếm mà duỗi tay ra đánh, thanh kiếm trong tay John ngay lập tức vỡ vụn ra.

Cái gì? Đồng tử hắn ta mờ lớn, mặt tràn đầy vẻ không tin, ngay đến sư phụ của hắn ta
thực lực cũng không mạnh như vậy!
Trần Ninh chỉ dùng tay mà có thể làm gãy kiếm của hắn, lúc này, anh vung tay dùng cùi chỏ đánh vào ngực John.

Bùm!
Một ảm thanh như va vào gốc cây vang lên.

John lui liẽn tiếp bảy tám bước sau đó mời ồn định lại người, xưomg lồng ngực như đã gãy, ngực hõm sảu.

Mặt hắn ta như tờ giấy vàng, không nhịn được nôn một ngụm máu có lẫn cả mảnh vỡ của phổi.

Hai tên thủ hạ nhanh chóng đi lên đỡ hắn ta mới giúp hắn ta không ngã xuống.

Có điều, ai cũng có thể nhìn thấy hắn ta đâ bị Trần Ninh đánh cho trọng thương, hơn nũ’a vết thương vô cùng nghiêm trọng, gần như chạm tới cái chết.

Tất cả mọi người trong nhà họ Tống nhìn thấy Trần Ninh đánh bại một đối thủ khác, mặc dù không dám cồ vũ lớn tiếng nhưng cũng không giấu được sự phấn khích.

Đặc biệt là Tống Sính Đình vô cùng phấn khích.

Đám người Lã Quốc Vinh thì đưa mắt nhìn nhau, trong lòng thầm nghĩ tại sao cao thủ mà Sisso dẫn đến lại đều không phải đốl thủ của Trần Ninh.

Biểu cảm lúc này của Sisso thỉ vô cùng phức tạp.

Kinh ngạc, phẫn nộ, không dám tin…
Các loại biểu cảm dường như đều tập hợp trên mặt ông ta, lúc này hai mắt của õng ta vì kinh ngạc mả như muốn bay ra ngoài.

Kiếm đế trong Tứ Hoàng vậy mà cũng không phải là đối thủ của Trần Ninh.

Tẽn Trằn Ninh rốt cuộc là quái vật gi?
Hoa Hạ tùy tiện cũng cỏ người mạnh như vậy ư?
Đến lúc này thì Sisso hoàn toàn hoảng loạn, ông ta trò’ nên vô cùng tức giận, phẫn nộ nhưng không dám làm gì chỉ có thể gầm lên: “Ai? Ai có thề g**t ch*t hắn ta?”

Vua đao Hans, chùy vương Thor và cả vua khiên Chris, ba người nhìn nhau, ánh mắt ai cũng lộ ra nét sợ sệt.

Lúc này Trằn Ninh nhàn nhạt nói: “Không cần gọi làm gi, tắt cả củng lên đi, đừng lãng phí thời gian cùa tôi.


Cùng lẽn?Ủng hộ chúng mình tại Nhayho.

com I N h ả y h ố truyện hay
Hans, Thor vả Chris ba người đưa mắt nhìn nhau, trong mắt bọn họ lộ ra nét bị sỉ nhục và vô cùng tức giận.

Mặc dù thực lực của Trần Ninh không tầm thường nhưng ba người bọn họ cũng không phải dạng vừa.

Trần Ninh vậy mà dám không coi bọn họ ra gì, để bọn họ cùng nhau lên.

Nếu như không giết được Trần Ninh, sau này
bọn họ không còn mặt mũi nào mà ra ngoài gặp người khác.

“Anh em, giết tên kiêu ngạo nảy đi!”
Chris thân hình cường tráng, toàn thản cơ bắp tay cằm một chiếc khiên lớn lao thẳng về phia Trần Ninh, chiếc khiên hướng đến Trần Ninh muốn đảnh bay anh.

Vua đao Hans tay cằm đao chiến sắc lạnh, Thor cầm chùy chiến, một trái một phải phối hợp với nhau bao vây Trần Ninh.

Trần Ninh hừ lạnh: “Một đám bọ ngựa cũng đòl cản đường xe.


Nói xong, thân người anh di chuyển ỉao vù vù, tốc độ nhanh đến cực hạn.

Tất cả người nhà họ Tống ở hiện trường thấy
vậy thi mảu trong người không khỏi sôi lên.

Nháy mắt Trần Ninh đã nghênh đón chiếc khiên cùa Chris, anh giơ một chản lên, một chân đá lẽn cao.

Bùm!
Một cú đá của Trần Ninh trúng giữa chiếc khiên.

Chiếc khiên cứng vô đối bị đá cho lõm thành một lỗ, xung quanh còn xuất hiện những vết nứt.

Lực của toàn bộ chiếc khiên đập trờ lại phía Chris một cách mạnh bạo.

Chát!
Thân hình cường tráng của Chris trực tiếp bị
chiếc khiên đập vào, xương côt cả người như vỡ vụn ra, thân người bay ra ngoài, mạnh mẽ ngã xuống đất, trào máu ra và chết.

Xoẹt!
Thanh đao chiến cùa vua đao Hans tiến đến.

Ủng hộ chúng mình tại Nhayho.

com I N hảy*hố truyện full*
Trần Ninh đưa tay giữ chặt cồ tay cầm đao của Hans, tay phải mạnh mẽ đấm một cú lên mặt của Hans.

Bụp một tiếng, đầu Hans như bị một chiếc chùy lớn đập vào, không kịp kêu lên một tiếng mà chết ngay tại chỗ.

Phù!
Chùy chiến của Chùy vương Thor mang theo luồng gió lớn lao thẳng xuống Trần Ninh.

Trần Ninh hơi ngả người về phía sau để tránh hắn ta, sau đó bay người lên dùng một chân đả thẳng vào đầu Thor.

Bụp!
Vào chinh giữa đầu Thor.

Thor kêu lên một tiếng, chiếc chùy chiến trong tay hắn ta rơi ra, thân người như chiếc cây bị đón hạ, chầm chậm ngả xuống đắt.

Hiện trường một mảng yên tĩnh, ngay cả cả tiếng lá rơi trên mặt đất cũng có thể nghe thấy được.

Không khí như bị cô đọng lại, mọi ngưò’i nghe thắy dường như chỉ có tiếng tim mình đang đập thình thịch.

Mắt Sisso như lồi ra, miệng mở lớn như có thể nhét vừa ba quà trừng gà.

ông ta hận không thể lôi hai mắt lồi ra đề có thể nhìn rõ xem cảnh trước mắt này lả thật hay mo’?
Tứ Hoảng!
Toàn bộ bị đảnh bại trong tay Trần Ninh, ba chết một thương nặng.

Sức mạnh của Trần Ninh thực quá đáng sợ mà!
Kiếm Đế John, người bị thương nặng sắp chết, nhìn chằm chằm Trần Ninh, trong đầu lóe lên một tia sáng, sau đó lộ ra vẻ mặt hiểu
ra.

Hắn ta chỉ vào Trần Ninh, giọng run run nói: “Tỏi biết hắn ta là ai rồi, tôi biết hắn ta là ai rồi.


“Chẳng trách hắn lại nhắc đến sư phụ của chúng ta, chẳng trách hắn dám coi thường sư phụ chủng ta, chẳng trách Tử Hoàng và Vương hạ 12 kỵ sĩ đều không phải là đối thủ của hắn, thi ra hắn chinh là…” Ủng hộ chúng mình tại Nhayho.

com I N hảy*hố truyện hay
Sisso cùng đảm thuộc hạ, còn cả đám Lã Quốc Vinh vả nhóm người nhà họ Tống đều nhìn John.

Người có thề nghe hiểu tiếng Anh đều không nhịn đưực mà vểnh tai lên muốn nghe cho rõ John nói Trần Ninh rốt cuộc là ai?
Nhưng tiếc là, John còn chưa kịp nói ra Trần Ninh là ai thì giọng của hắn ta cảng ngày cảng
nhỏ dần, đầu nghiêng sang một bên, hắn ta đả chết.

Đám người Sisso vừa vội vừa phẫn nộ, bọn họ rất muốn biết Trằn Ninh rốt cuộc là aỉ?.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 523: Có Thể Diệt Được Các Người Mấy Lần


Sisso phẫn nộ nhìn Trần Ninh: “Tôi thừa nhận anh rất mạnh.


“Nhưng bẽn cạnh tôi còn cỏ hãng trăm thủ hạ tinh nhuệ, tôi không tin một mình anh có thể giết hết bọn họ, hỏm nay anh nhất định phải chét!”
Ông ta nói xong liền quay đầu nhìn những kỵ sỹ còn lại của 12 kỵ sĩ và cả hàng trăm thủ hạ mà ông ta dẫn đến, cao giọng nói: “Người này đã giết Wiliam, giết cả Tứ Hoảng và nhóm Kỵ sỹ.


“Các người nói xem chúng ta phải làm thế nào?”
Hàng trăm thủ hạ tinh nhuệ lập tức đồng
thanh hét lên: “Giết, giết, giết…”
Nhất thời, mây gió cuồn cuộn, sát khí ngắt trời.

Lúc nảy đám người Lã Quốc Vinh cũng dưa mắt nhìn nhau, bọn họ cảm thắy giờ phút này đã đến lúc thể hiện lòng trung thành với “vương từ” của mình rồi.

Vi vặy Lả Quốc Vinh người đầu tiên đứng ra, lạnh lùng liếc nhìn Trần Ninh cùng những người nhà họ Tống lớn tiếng nói: “Nhả họ Lã chúng tôi nguyện ý giúp Sisso tiên sinh một tay giết Trần Ninh vả nhà họ Tống, giúp Wiliam báo thù.


Dương Kính Trạch thấy vậy cũng không chút do dự mà dẫn theo thủ hạ đứng ra lớn tiếng nói: “Nhà họ Dương chứng tôi cũng nguyện ý giúp Sisso tiên sinh một tay.


Lưu Hựu Khiêm cũng đem theo thuộc hạ lên miệng nói: “Nhà họ Lưu chúng tôi ờ Đông Hải cũng nguyện giúp Sisso tiên sinh một tay.


Lúc này từng người dẫn theo một nhóm thủ hạ tiến lên, tất cả đều đứng về phía Sisso.

Tống Sính Đình cùng người nhà họ Tống thấy vậy thi sắc mặt ai cũng trắng bệch, mặt đầy sự hoảng sợ.

Bây giờ không còn đơn giản chỉ là Sísso muốn giết Trần Ninh nữa mà là cả những gia tộc ở tỉnh Giang Nam và Đông Hài cũng tiếp tay cho ông ta, tự nguyện làm tay sai cho Sisso, toàn bộ đều gia nhập phe cánh của Sisso mà tuyên chiến với nhà họ Tống.

Tống Thanh Tùng cảm tường như trời đất muốn rung chuyển, đám người Lã Quốc Vinh này ai cũng có thực lực mạnh hơn nhà họ Tống, lúc này tất cả bọn họ họp lực tuyên chiến với nhà họ Tống, trong lòng õng ta thầm nghĩ: Lẽ nào lần nảy nhà họ Tống thực sự xong đời rồi?
Người nhà họ Tống sắc mặt ai cũng tái mét, người run rầy.

Chỉ có m*nh tr*n Ninh vẫn binh thản như cũ, Trần Ninh cười lạnh nhìn đám người Lã Quốc Vinh nổi: “Thật là một đám tay sai ưu tú.


“Tôi còn tưởng các ngưòi gia nhập Hội toàn trí là vì bị Sisso bắt ép, nhưng bây giờ xem ra là hoàn toàn không phải, các người căn bản chính là một đám phản đồ.


Đám người Lã Quốc Vinh nghe vậy thi mặt hơi biến sắc.

Lã Quốc Vinh vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ nhìn Trần Ninh nói: ‘Tôi không biết anh đang nói cái gì, anh hại chết Wiliam tiên sinh, tội đáng chết, chúng tỏi là giúp cái đúng chứ không phải giúp người quen.


Sisso cũng nhìn Trần Ninh cười nhạo nói: Trần Ninh, xem ra thứ anh biết cũng không ít.


Tiếc là anh cùng đám người nhà họ Tống đang có mặt ở đây hôm nay không ai có thề sống sót.


Trần Ninh nghe vậy miệng nhếch lên: “ông định giết hết chúng tôi?”
“Chỉ dựa vào đám phế vật các người, cộng thêm đảm cẩu tay sai kia?”
Sisso hừ lạnh nói: “Dựa vào đám thù hạ này của tôi còn có nhóm người Lã Quốc Vinh giúp đỡ có giết các người mười ỉần cũng được.


Trần Ninh mỉm cười nói: “Vậy ông nhìn xem chỗ nảy, có thề giết các người được mấy lần?”
Trần Ninh nói xong giơ tay lên tạo ra tiếng động.

Tạch!
Một pháo hiệu bắn lẽn trong không trung, một tiếng nổ lớn vang lên.

Tất cả mọi người kinh ngạc ngầng đầu nhìn chiếc pháo đạn nồ trên bầu trời.

Bọn họ còn chưa hiểu rõ chuyện gi xảy ra thì mặt đắt đột nhiên rung chuyền.

Da da da!
Là tiếng giày quân sự của quản đội dẫm trên mặt đất phát ra âm thanh.

Sắc mặt của Sisso cùng Lã Quốc Vinh, Dương Kính Trạch và Lưu Hựu Khiêm biến đồỉ kịch liệt.

Bọn họ nhận ra điều gi đỏ, lằn lượt đưa thuộc hạ ra khỏi cổng nhà họ Tống, sau đó kinh hoàng nhìn thấy: Trên đường phố, hàng nghìn binh lính đứng nghiêm trang, tay cầm súng đang vây quanh hàng rào sắt, sát khí đằng
đằng.

pppng


pppng


pppng


pppng


Lã Quốc Vinh vừa mới bước đến gần, Điền Chử mặt hóa trang không nhìn rõ ngũ quan nhưng bá khí vô cùng lập tức rút khẩu súng của một chiến sĩ ở bên cạnh, nhấc báng súng lên đánh thẳng vào mặt Lã Quốc Vinh.

Bụp!
Phần báng súng đập vào mặt Lã Quốc Vinh khiến mũi hắn ta như bị gãy ra, mặt toàn máu
tươi, hắn ta kêu lên một tiếng rồi ngã xuống đất.

Điền Chử bớt phẫn nộ nhìn Lã Quốc Vinh dưới đất, nhổ một ngụm nưởc bọt, mắng chửi: “Ý gỉ hả, một tên b*n n**c, nối giáo cho giặc như mày mà cũng đòi làm người cũng phe với chúng tôi.


Nhà Tống Sính Đinh thấy cảnh này thì không nhịn được mả vui mừng.

Nhưng bọn họ căn bản không biết vị thiếu tả này thực ra chính lồ Điền Chử người bình thường hay đl theo Trần Ninh, nếu không thì bọn họ sẻ càng kinh ngạc hơn.

Sắc mặt Sisso vô cùng khó coi, ông ta lớn tiếng nói: “Tôi Sisso, thân vương Ưng quốc, tôi có quyền miễn trừ ngoại giao, các người không có quyền đối xử với tôi như thế này.


Lúc này, hiện trường iại xuất hiện thêm vài chiếc xe ô tô màu đen, một nhóm người mặc vest đen, đeo thẻ công tác đi xuống.

Những người này đều đến từ An ninh quốc gia cùa Hoa Hạ.

Người đi đầu là Tào Khai Dân người phụ trách An ninh quốc gia.

Tào Khai Dân tay cầm một chiếc tủi màu đen, dẫn theo thủ hạ đi đến, trước tiên là bắt tay kính lễ với Trần Ninh.

Tào Khai Dân thấp giọng cười nói: “Thiếu tướng, ngài vắt vả rồi.


Trần Ninh mỉm cười nói: “Mọi người đều vất vả roi.

Thiếu tưởng?
Những người ờ phỉa xa không nghe rõ Tào Khai Dân xưng hô với Trần Ninh.

Nhưng Sisso cùng đám người Lã Quốc Vinh ở gằn có thẻ nghe tháy võ cùng rõ rãng.

Bọn họ kinh ngạc sững sở nhìn Trần Ninh.

Bọn họ cuối cùng đã biết tại sao Trằn Ninh có thể một mình đánh bại Tứ Hoàng rồi.

Bọn họ cuối cùng cũng biết tại sao Trần Ninh có thể điều động quản đội, quân đội gọi anh là thủ trường.

Thì ra, Trần Ninh chính là thiếu tướng Bắc Cảnh, chiến thần Hoa Hạ.

Trong lòng bọn họ trầm xuống, hối hận, tuyệt vọng.

Sau khi bắt tay với Trằn Ninh, Tào Khai Dân quay đầu qua lạnh lùng liếc nhìn đám người Sisso.

Anh ta điềm nhiên nôi: “Sisso, ông cùng tồ chừc Toàn Tri Hội của ông làm gãy hại đến sự an toàn quốc gia chúng tôi, quyền miễn trừ ngoại giao cùa ông bị mất hiệu lực, đội an ninh quốc gia chúng tôi đến bắt các người…”
Bùm!
Sisso cảm giác như bị sét đánh ngang tai, mặt xám xịt, người run rẩy.

Đám tay sai Lã Quốc Vinh ai ai mặt cũng tuyệt
vọng, bọn họ biết lần này bọn họ thực sự xong đời rồi.

.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 524: Cao Thủ Yên Chi


Vương Đạo Phương và Điền Chử dẫn theo một đội quản chiến sĩ hợp lực cùng Tảo Khai Dân vây bắt Sisso.

Sắc mặt Sisso khó coi đến cực hạn, lần này ông ta đến Hoa Hạ là muốn tìm Trằn Ninh báo thù, nhưng không ngờ rằng lại rơi vảo kết cục này.

Lúc này Trần Ninh mỉm cười nhìn Sisso đang xám xịt mặt nói: “Sisso, từ sớm tôi đã biết sự tồn tại của Toàn Trí Hội của các ngưò’i rồi, sớm đã điều tra các người.

*
“Nhưng điều khiến tôi không ngờ đến là, ông lại đến Hoa Hạ đề tìm tôi báo thù, còn đem theo nhiều cẩu tay sai như Lã Quốc Vinh vậy.


“Tôi còn phải cảm ơn ông nữa kìa.


“Bởi vì ông không cùng dẫn bọn họ đến thi chúng tôi đều tra lại phải phi bao nhiêu sức lực, bây giò’ tốt rồi, bắt gọn một lần các người luôn.


Sisso, Lã Quốc Vinh, Dương Kỉnh Trạch, Lưu Hựu Khiêm nghe vậy muốn thổ huyết.

Không lảu sau, toàn bộ đám người Sisso bị bắt.

Tào Khai Dân, Vương Đạo Phương, Điền Chử đều dẫn thủ hạ lui xuống, đem theo tắt cả thi thể ở hiện trưởng đi, máu tươi đều được lau dọn sạch sẽ dường như chưa từng có chuyện gì xảy ra ở đây.

Có điều, nhà họ Tống biết bọn họ vừa trải qua một chuyện sinh tử, cũng đã chứng kiến sự
thất bạí của kẻ địch.

pppng


Tống Phi Phi cũng nói: “Chẳng trách tôi mơ hồ nghe đưực bọn hộ nôi thiếu tướng, thì ra người bọn họ nói không phải là anh mà là thủ trưởng của anh, thiếu tướng Bắc Cảnh.

”Tống Sính Đinh nói: “Anh ấy là muốn làm thiếu tướng, trước đây cỏn chém gió với con anh ấy là thiếu tướng nữa kia, nhưng làm sao có thẻ cơ chứ.


Trần Ninh cười nói: “Binh linh không muốn làm thiếu tướng không phải binh lính giỏi.


Mọi người nghe vậy đều bật cười.

Thực ra, ngay từ một nãm trước khi lằn đầu tiên Trần Ninh xuất hiện trước mặt nhà họ Tống, Tống Thanh Tùng đâ cho người đi điều tra danh tính của Trần Ninh.

Người bên điều tra nói với Tống Thanh Tùng, Trần Ninh là binh sĩ Bắc Cảnh xuất ngũ, từng làm đội trưởng, chỉ có vậy mà thôi.

Cũng chính vì như vậy nên Tống Thanh Tùng mới dễ dàng tin tưởng Trần Ninh không phải là thù trường chỉ là chỉ huy tạm thời mả thôi.

Tiếp sau đó vài ngày, An ninh quốc gia đều hành động nhưng không có tin tức tình báo gi mới.

Trần Ninh đương nhiên hiểu rõ, tin tức càng ít, sự tình càng lờn.

Dù sao Sisso cùng đám người Lã Quốc Vinh xác định sẻ bị xừ phạt nghiêm khắc, An ninh quốc gia sẽ chịu trách nhiệm việc những người này, anh cũng không cần bận tâm.

Vài ngày này, cơ bản thời gian anh đều dành cho vợ con, ngày ngày trôi qua nhàn rỗi.

Chẳng mấy chốc đã trôi qua nửa tháng.

Sản phẩm mới nhất của tập đoàn Ninh Đại, thuốc ung thư gan Thanh Ninh cũng chuẩn bị chính thức bán ra thị trường.

Hội nghị ra mắt sản phẩm.

Trần Ninh và Tống Sính Đinh thương ỉượng bàn bạc vởi nhau, sau đó quyết định tồ chức ở thành phó Thượng Hàng, tỉnh Đông Hải.

Nguyên nhân rất đơn giản, quê hương của Trần Ninh ở Thượng Hảng, bố mẹ anh đều chôn ỏ’ quẻ hương Thượng Hàng.

Cha mẹ anh vì thuốc ung thư gan này mà chết.

Thuốc điều trị ung thư gan nàỵ do cha mẹ anh nghiên cửu phát triền ra.

Thuốc diều trị ung thư gan Thanh Ninh nảy ra mắt, sau này cỏ thể cửu sống được vô số bệnh nhân ung thư gan.

Vi vậy, Trần Ninh và Tống Sính Đình đã quyết định chọn Thượng Hảng, tỉnh Đông Hải lảm địa điềm tồ chức hội nghị.

Thứ 2.

Trần Ninh cùng Tống Sính Đình, Tần Triều Ca dẫn theo những nhân viên cấp cao và cả đoàn đội nghiên cửu của viện Hy Vọng cùng nhau đến Thượng Hàng đẻ tồ chức hội nghị ra mắt sản phẩm.

Chiều ngày hôm đó, Trần Ninh cùng mọi
người đặt chân đến Thượng Hàng và nghỉ ngơi ở khách sạn Minh Châu nồi tiếng ở phía đông Thượng Hàng.

Sau khi làm thủ tực xong, mọi người tự do hoạt động.

Trằn Ninh cùng Tống Sinh Đinh, Tằn Triều Ca đi đến nhà ăn của khách sạn ản.

Sau khi gọi món xong, Tần Triều Ca liền đứng lên cười nói: “Tôi đi vào nhà vệ sinh một chút.


Nói xong cô liền đi về hướng nhà vệ sinh.

Tống Sính Đình cũng đứng lên nói: “Trần Ninh, em cũng đi vào nhà vệ sinh trang điềm lại một chút.


Trằn Ninh cười nói: “Được.


Hai người đi vệ sinh rất nhanh liền quay lại.

Chỉ có điều sau khi quay lại, nét mặt của hai người liền khác đi.

Đặc biệt là Tần Triều Ca, mặt đầy xấu hồ và đau khồ.

Tống Sính Đình cũng vô cùng tức giận.

Trần Ninh thấy vậy liền hỏi: “Sao vậy?”
Tằn Triều Ca còn chưa kịp nói gi thì Tống Sính Đình đã không nhịn được mà nói: ‘Vừa rồi tiến sĩ Tần bị người ta bắt nạt.


Trần Ninh nghe vậy thì cau mày: “Chuyện như thế nào?”
Thì ra vừa rồi trên đường đi vào nhà vệ sinh,
Tằn Triều Ca bị một người đàn ông vỗ mông.

Tằn Triều Ca kinh ngạc pha lẫn tức giận quay đằu lại nhìn thì thấy một người đán ông tay cầm ví tiền cười híp mắt nói với cô, cô gái ví của cô rơi nảy.

Cõ ngạc nhiên sau đó lắc đằu nói không phải của minh.

Người đàn õng đó liền nói chắc là anh ta nhầm, vi vậy đã rời đi.

Cô nghĩ là hiểu nhầm nên cũng không nghĩ nhiều và tiếp tục đi vào nhà vệ sinh.

Nhưng Tống Sính Đinh đi ở phía sau liền phát hiện tên đàn ông kia đi đến một căn bào bao gần đó.

Tống Sính Đình đi qua cửa phòng thì nghe
thấy bên trong truyền đến giọng nói kiêu ngạo của người đàn ông kia, anh ta nói anh ta đã sở mỏng được mỹ nữ kia và bắt bạn anh ta đưa tiền.

Lúc nảy Tống Sinh Đinh mới biết, thì ra người đàn ông kia cùng đồng bọn đánh cược, nếu như anh ta có thề sờ vào mông Tần Triều Ca mà không bị phát hiện thì anh ta thắng.

Tống Sính Đình vô cùng tức giận liền nói chuyện này cho Tần Triều Ca.

Vi vậy khi trỏ’ về nét mặt của hai cô gál này mới thay đổi như vậy.

Trần Ninh nghe xong thỉ sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói: “Lưu manh dám động đến người tiến sĩ Tần, chuyện này không thề bỏ qua như vậy được, anh đi tim bọn họ tính sổ.


Trần Ninh nói xong liền đi thẳng đến phòng riêng cách đó không xa.

Bên trong phòng riêng, một đám công từ quần áo sáng sủa đang vây quanh một người đàn ông mặc bộ vest màu đen, thi nhau khen ngợi nói: “Trương thiếu, không hồ là cao thủ trêu gái, tinh trường quỷ gặp cũng chịu thua.


“Anh sờ mông mỹ nữ kia, cô ta muốn chửi cũng không chửi được, chúng tôi thua tâm phục khẩu phục.


Người đàn ông tên Trương Thiếu mặc vest được ca ngợi đó đắc ý nói: “ờ kinh thành tôi được mệnh danh là Lãng tử hàng đầu, cao thủ yên chi, phụ nữ tôi từng chơi qua còn nhiều hơn cả quần áo tôi mặc, các người nghĩ đó chỉ là danh xưng thôi chắc?”
Đúng vào lúc này Trằn Ninh tiến vào.

Tắt cả mọi người có mặt đều yên tĩnh, cau mày nhìn Trần Ninh.

Trương Thiếu không vui nói: “Anh là ai, ai cho anh vào đây?”
Trần Ninh lạnh nhạt hỏi: “Người vừa rồi giở trò lưu manh với bạn của tôi ỏ’ ngoài hành lang là anh?”
Lúc này Trương Thiếu mới chú ý đến Tống Sính Đình và Tần Triều Ca đì cùng theo Trần Ninh vào, anh ta liếc nhìn Tằn Triều Ca một cái, hiểu ra chuyện, cười như không hỏi Trần Ninh: “Vợ anh?”
Trần Ninh lạnh lùng nói: “Bạn tôi.


Trương Thiếu nhếch miệng cười: “Không phải vợ anh, quản nhiều làm gì, mau cút đi đi.

”.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 525: Trương Thiểu Kinh Thành


Trần Ninh nghe vậỵ mặt lập tức lạnh đi.

Lúc này, ông chủ nhà hàng Trần Vỹ Kiên dẫn theo một nhóm bảo vệ của nhà hàng vội vàng đi vào.

Mặt Trần Vỹ Kiên hoảng hót nói: “Trần tiên sinh, có chuyện gì vậy?”
Trần Ninh chỉ vào Trương thiếu trong phòng riêng nói: “Anh đến đúng lúc lắm, tên nhóc này giỏ’ trò lưu manh với bạn của tôi.


“Anh là anh chủ ờ đây, hãy cho tôi sự xử lý thỏa mãn nhất, nếu không tôi sẽ tự mình giải quyết.


Bên trong phòng riêng, những người vây quanh Trương Thiếu nghe thấy lời Trần Ninh
nói thỉ cười nhạo, ánh mắt đầy vẻ đùa giỡn nhin Trần Vỹ Kiên.

Quả nhiên, Trần Vĩ Kiên nhìn thểỵ người mà Trần Ninh chung đụng là Trương Thiếu thi đầu anh ta toàn mồ hôi, mặt cũng vô cùng khó xử.

Trần Vỹ Kiên hạ thấp giọng nói: ‘Trần tiên sinh, vị này là công từ nhà họ Trương ờ Kinh Thành, Trương Thiếu Đông.


“ở Kinh Thành nhà họ Trương cũng được coi là hào môn, người binh thường không dám đắc tội, tôi thấy chuyện này không quá lờn, hay là nề mặt mũi của tôi mà bỏ qua được không?”
Trần Vỹ Kiên cũng bất lực.

Anh ta biết Trần Ninh lả chủ nhân nhà họ Trần, còn là chồng của bà chủ tập đoàn Ninh
Đại, địa vị này không dễ đụng vào.

Nhưng anh ta cũng biết rõ, Trương Thiếu Đông là cõng từ nhà họ Trương hào môn ờ Kinh Thành lại càng không thể đụng tới.

Bây giờ Trằn Ninh cùng Trương Thiếu Đông xảy ra mâu thuẫn, đối với anh ta mà nói không khác gi thần tiên đánh nhau, hai bèn anh ta đều không thề đắc tội vi vậy chỉ có thể hòa giải.

Trần Ninh thấy Trần Vỹ Kiên hòa giải thi cười lạnh hỏi: “Trương Thiếu Đông này là bạn của anh?”
Trương Vỹ Kiên nghe vậy thì lắp bắp: “Cái đó…”
Trần Ninh lạnh lùng nói: ‘Trả lời tôi, cậu ta có phải là bạn của anh không?”

pppng


Nghe lởi xúi giục của đồng bọn, Trương Thiếu Đông ngạo nghễ bước đén gần Trần Ninh, dùng tay chọc vảo ngực Trằn Ninh, cười lạnh hỏi: “Tiều tử, anh có biết tôi là ai không?”
“Tôi lả người nhà họ Trương ờ Kinh thành, tỏi tên là Trương Thiếu Đông.


“Anh định bảo cảnh sát bắt tôi, anh cỏ tin là sau khi cảnh sát đến, người họ bắt đi là anh chứ không phải lả tôi không?”
Sắc mặt Trần Ninh trầm xuống, ánh mắt càng thêm sắc lạnh.

Trương thiếu thấy vậy thì máu trong người sôi sục: “Anh trừng mắt với tôi làm gì, muốn đánh tôi, đến đi, lên, anh thử đụng vào tôi xem?”
Nói xong anh ta trực tiếp đưa mặt đến gần Trần Ninh.

Chuyện như này anh ta thử rất nhiều lằn rồi, đừng nói lả Thượng Hàng, cho dù là Kinh thảnh cũng không có ai dám động vào anh ta.

Từng có một công tử quyền quý tranh giành nữ nhàn vời anh ta, lấy con dao ra định đâm anh ta.

Anh ta chia mặt qua cho đối phương đâm.

Nhưng cuối cùng đối phương vẫn không dám đâm, còn quỳ xuống xin tha, hai tay dâng nữ nhân của mình cho anh ta chơi đùa.

Lúc này, anh ta cũng tiếp tục chọc tức Trần Ninh rồi đưa mặt mình lại.

Anh ta gần như không thế tin Trằn Ninh lại dám đụng vào anh ta.

Vù!
Một lực đạo đem theo luồng gió đến.

Trương Thiếu Đông thấy vậy thi kinh ngạc, một nắm tay xông vào phía mặt anh ta, cách anh ta càng ngày càng gần, nắm tay cảng ngày càng to.

Chát!
Một tiếng lớn vang lên.

Trần Ninh tát thật mạnh vào mặt Trương Thiếu Đông khiến anh ta phun ra một ngụm máu, răng bị gãy, anh ta bay ra ngoải vả ngã xuống đất.

Cái gì?
Trương thiếu bị đánh!
Trần Vỹ Kiên ông chù cửa hàng đơ rồi.

Đảm bạn của Trương Thiếu Đòng tất cả cũng ngơ người.

Ngược lại, Tống Sính Đình và Tần Triều Ca lại thấy vô cùng thỏa mãn, đây mới đúng là phong cách binh thường của Trằn Ninh.

Một khi Trằn Ninh đã tực giận thl không bao giờ nhẹ nhàng với đối phương.

Trương Thiếu Đông nằm dưới đất ôm mặt, không dám tin nhìn Trằn Ninh, giọng run rẩy nói: “Anh thật sự dám đánh tôi…”
Đám bạn của anh cũng lần lượt tức giận.

“Khốn khiếp, anh dám đánh Trương thiếu!”
“Tiểu tử, anh chết chắc rồi.


‘Trương thiếu là đại thiếu gia cùa nhã họ Trương ỏ’ Kinh thành, ngay cả đến thị trưởng Thượng Hàng gặp Trương thiếu chúng tôi còn phải khách khí, anh lại dám động thủ với Trương thiếu, vậy thì anh chết chắc ròi.


Một đám nhóc lần lượt tuyên bố Trần Ninh chết chắc rồi.

Sắc mặt Trần Vỹ Kiên khó coi đến cực hạn, Trần Ninh đánh Truơng thiếu, anh ta sợ nhà hàng của anh củng vì vậy mà bị liên lụy.

Tống Sính Đình và Tần Triều Ca cũng khẽ cau mảy, họ sợ rằng Trương Thiếu Đông quả lợi hại, Trần Ninh sẽ gặp phải rắc rối.

Trần Ninh vẫn vô cùng binh tĩnh, hừ lạnh nói: “Trương gia Kinh thảnh, ờ trong mắt tôi chẳng là gì cả.


Trương Thiếu Đỏng phẫn nộ: “Các anh em, giết hắn cho tôi, tất cả mọi chuyện tôi lo hết.


Đám thuộc hạ của anh ta nghe thấy lập tức động thủ xông vào Trần Ninh.

Trần Vỹ Kiên muốn ngăn cản nhưng lại bị người khác kéo vào.

Một đám người khí thế hùng hổ lao vào Trần Ninh, chỉ có điều bọn họ không biết rằng người mả bọn họ đang đối diện chính lả chiến
thần Hoa Hạ.

Trần Ninh hừ lạnh một tiếng, anh Không trốn không tránh trực tiếp nghênh đôn.

Bụp bụp bụp
Trong nháy mắt, một đám người đều bị Trần Ninh đánh bại, từng người từng người một ngã xuống đất, người gãy tay, kẻ gãy chân ngã trẽn mặt đất kêu gào thảm thiết.

Sau khi đánh ngả người cuối cùng, Trần Ninh đi về phía Trương Thiếu Đông.

Trương Thiếu Đông vừa mó’i bò được dậy, sợ hãi nhìn Trần Ninh, giọng run rẩy: “Anh định làm gì?”
Anh ta hối hận muốn chết rồi!
Lần này cùng anh em tụ họp cũng không đem theo vệ sĩ, nếu không thì lảm sao đến lượt Trần Ninh khoa tay múa chân như này.

Trần Ninh dùng một tay dí vai Trương Thiếu Đông xuống, hừ lạnh: “Quỳ xuống.


Bụp!
Trương Thiếu Đông nặng nề quỳ xuống đất, đau đến mức cắn răng, nước mắt như muốn trào ra ngoài luôn rồi.

Trằn Ninh lạnh nhạt nói: “Xin lỗi bạn tôi.


Trương Thiếu Đông nhìn về phía Tống Sính Đình và Tần Triều Ca cắn rang nghiến lợi cự tuyệt: “Muốn tôi cầu xin tha lỗi, không có cửa!”
“Tiểu tử, ỏ’ đây tôl xin thề, nhất định sẽ khiến
anh phải trả giá.


“Các người sẽ sởm rơi vào tay tôi thôi, đến lúc đó ta sẽ đánh gãy chân anh, chơi đùa nữ nhân cùa anh.


Trần Ninh hừ lạnh: “Tôi không tin không trị được cậu.


Nói xong, Trần Ninh quay ra nhìn bảo an của nhà hàng, anh rút một chiếc thẻ đen ra nói với đám bảo an: “Các anh qua đây, dạy dỗ tên này cho tôi, một cú đánh một vạn, trả ngay ở hiện trường, ai dám?”
Tát Trương Thiếu Đông một cải được một vạn!
Nhóm bảo an động lòng rồi nhưng cũng SỌ’ hãi, do dự không dám động thủ.

Trần Ninh thấy vậy hừ iạnh tiếp tục tăng giá: “Mười vạn một cải tát, đánh loại rác rười này tôi không muốn động tay vào, bần tay tôi.


Ai có thẻ từ chối nổi thưởng lớn cơ chứ.

Mắt những người bảo an đỏ lên, lập tức có người tiến lên giơ tay đảnh thẳng một cải vào mặt Trương Thiếu Quân đang quỳ dưới đất.

Trần Ninh chuyển khoản ngay tại chỗ: “Tốt, mười vạn của anh.


“Nhưng đốnh hơi nhẹ, tiếp sau đổ phải mạnh hơn mới tính.


Nhổm bảo an thấy thật sự có tiền thì ai ai cũng không còn chút do dự nào nữa mà tranh nhau tiến lên mà tát Trương Thiếu Đông.

Một lát sau mặt Trương Thiếu Đông đầy máu.

ông chủ nhà hàng muốn ngăn lại nhưng không có tác dụng.

Cuối cùng, Trương Thiếu Đông bị đánh đến thảm hại, cuối cùng cầu xin tha mạng, mặt đầy máu lẽn tiếng cầu xin: “Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, tôi sai rồi, tôi xin lỗi…”.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 526: Càn Khôn Song Hỗ


Chủ khách sạn Trần Vĩ Kiên sợ đến tái mặt khi chứng kiến Trương Thiếu Đông bị đánh thành cái dạng này.
Một lúc lâu sau!
Anh ta mới hoàn hồn, nhanh chóng lấy điện thoại di động ra lén gọi cho thư ký của thị tôn Thượng Hàng.
Ngay sau đó, thư ký chuyển cuộc gọi đến thị tôn Đàm Triệu Niên.
Đàm Triệu Niên chậm rãi nói: “Ông chủ Trần, có chuyện gì vậy?”
Trần Vĩ Kiên run rẫy: “Đàm thị tôn, chuyện lớn không hay rôi.”
Đàm Triệu Niên khẽ cau mày: “Chuyện gì?”
Trần Vĩ Kiên vừa khóc vừa nói: “Trương Thiếu Đông của nhà họ Trương ở thủ đô và Trần Ninh của tập đoàn Ninh Đại đang xảy ra xung đột.

Hai bên đánh nhau và tôi không thể kiểm soát được tình hình…”
Cái gì?
Thị tôn Thượng Hàng Đàm Triệu Niên nghe vậy lập tức thốt lên kinh ngạc.
Ông ta vừa kinh ngạc vừa lo lắng, vội vã hỏi: “Tình huống bây giờ thế nào, Trần Ninh không bị thương chứ?”

Trần Vĩ Kiên trả lời: “Trần Ninh thì không sao, nhưng anh ta đã đánh bị thương Trương thiếu ở thủ đô.

Mặt Trương thiếu giờ đã bê bết máu, anh ta sắp chết rồi.”
Đàm Triệu Niên nghe nói thiếu soái không sao, liền an tâm, vừa lau mồ hôi vừa nói: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt…”
Trần Vĩ Kiên đã hoàn toàn chết lặng khi nghe vậy!
Mặc dù Trần Ninh là người Trần gia, nhưng Trương Thiếu Đông lại là của Trương gia ở thủ đô đó!
Theo lý mà nói thì địa vị của Trương Thiếu Đông cao hơn Trần Ninh, Trương gia cũng nỗi bật hơn Trần gia nhiều, thị tôn nên quan tâm đến tình trạng của Trương Thiếu Đông hơn mới đúng chứ.
Tại sao nghe nói Trần Ninh làm bị thương Trương Thiếu Đông mà lại nói là tốt?
Trần Vĩ Kiên không ngốc, anh ta đã mơ hồ đoán được thân phận của Trần Ninh có thể không đơn giản như vậy từ những lời nói và việc làm không bình thường của Đàm thị tôn.
Chẳng trách Trần Ninh không coi Trương gia ở thủ đô ra gì!
Trần Vĩ Kiên bày ra vẻ mặt thê lương nói: “Thị tôn đại nhân, hai người bọn họ là thần tiên đánh nhau.

Mấy người phàm như chúng tôi bị vạ lây rôi.”
“Trần Ninh đánh Trương thiếu bị thương trong khách sạn của tôi, tôi làm thề nào mới được?”
Giọng điệu của Đàm Triệu Niên lại trở nên uễ oải, ông ta nhàn nhạt nói: “Anh không cần phải lo lắng về chuyện đó, chỉ cần nhớ rằng không được đề Trần tiên sinh chịu thiệt, nếu không, khách sạn của anh cũng xong đời.”
Cái gì?
Nghiêm trọng vậy saol Trần Ninh rốt cuộc có lai lịch gì?
Trần Vĩ Kiên sửng sốt, không nhịn được nhỏ giọng thăm dò: “Đàm thị tôn, Trần Ninh rốt cuộc là ai…”
Đàm Triệu Niên hừ lạnh nói: “Không phải chuyện mà anh nên biết thì không nên hỏi quá nhiều.

Càng biết càng nhanh chết.

Anh không hiểu đạo lý này sao?”
Trần Vĩ Kiên đổ đầy mồ hôi trên trán sau khi nghe những lời này, mặc dù anh ta không hỏi được Trần Ninh rốt cuộc là ai, nhưng anh ta biết rằng lai lịch của Trần Ninh tuyệt đối đáng sợ.
Anh ta nhanh chóng nói: “Vâng, vâng, vâng, thị tôn tiên sinh, tôi đã biết phải làm thế nào.”
Đàm Triệu Niên nói: “Ừ, có chuyện gì phải lập tức báo cáo cho tôi.”

Trần Vĩ Kiên: “Vâng!”
Khi anh ta cúp điện thoại, nhiều nhân viên bảo vệ tại khách sạn của anh ta đã nhận được phần thưởng lớn vì đã tát Trương Thiếu Đông, thậm chí đến cả công việc cũng không buồn làm mà vui vẻ bỏ chạy.
Chỉ còn lại hơn chục nhân viên bảo vệ nhát gan không dám động tay là đang hồi hận.
Trương Thiếu Đông và đồng bọn nằm thoi thóp trên mặt đất.
Trần Ninh đưa Tống Sính Đình và Tần Triều Ca đến, thờ ơ’ nói: “Ông chủ Trần, tôi xin lỗi để chỗ của anh thành thế này.

Nếu khách sạn có mắt mát gì thì hãy bảo người phục vụ gửi hóa đơn đến phòng chúng tôi.”
Trần Vĩ Kiên vội vàng nói: “Không có gì mắt, khách sạn của chúng tôi không có mát gì.”
Trần Ninh cười nói: “Tôi đã dạy dỗ đám lưu manh bắt lương này rồi, anh xử lý giúp tôi mớ hỗn độn này một chút.”
Trần Vĩ Kiên nói: “Vâng, vâng, vâng, không có vần đè.”
Sau khi Trần Ninh bỏ đi cùng Tống Sính Đình và Tần Triều Ca.
Trần Vĩ Kiên cười gượng gạo nói với người quản lý và nhân viên xung quanh anh ta: “Hãy gọi xe cấp cứu đưa Trương thiếu và những người khác đến bệnh viện.”
Tại thời điểm đó!
Tại khu VIP của Bệnh viện Nhân dân Thượng Hàng.

chien-long-vo-song-526-0.jpg


chien-long-vo-song-526-1.jpg


Phải biết hai anh em Thành Càn Thành Khôn chính là cao thủ võ công.
Người anh cả Thành Càn đã giành được mười chức vô địch đấu vật hạng nặng quốc gia liên tiếp!
Thành Khôn, người em trai thứ hai, đã vô địch đấu trường quyền anh chợ đen ngầm ở thủ đô trong mười năm liên tiếp, là quyền vương trong giới quyền anh ngầm ở Trung Hoa.
Trương gia có ân với hai anh em Thành Càn Thành Khôn nên sau này Trương Triều Thành đã chỉ rát nhiều tiền để mời hai anh em này về làm vệ sĩ riêng cho mình.
Một lần, Trương Triều Thành đàm phán cùng kẻ địch.
Không ngờ lại bị hàng ngàn kẻ địch phục kích!
Cuối cùng, hai anh em Thành Càn Thành Khôn đã bất ngờ bảo vệ được Trương Triều Thành, g**t ch*t hơn 300 kẻ thù mở một đường máu thóat thân.
Sau trận chiến đó, tên tuổi của song hổ Càn Khôn đã vang dội khắp thủ đô.
Đêm đó, hai anh em Thành Càn,Thành Khôn đáp máy bay qua đêm đến thành phó Thượng Hàng, tỉnh Đông Hải.

chien-long-vo-song-526-2.jpg


chien-long-vo-song-526-3.jpg


Anh đi một mình đến hầm để xe, vừa mới đi tới bên cạnh chiếc BMW 740 mới tỉnh, đột nhiên cảm giác được hai luồng sát ý nồng đậm ập tới.
Anh quay đầu lại thì nhìn thấy hai người đàn ông trung niên từ trong bóng tối vụt ra.
Hai người này chính là Thành Càn và Thành Khôn!
Thành Càn cạo trọc đầu, trên đầu trọc có một hình xăm, đôi mắt rắn toát ra ánh sáng dữ tợn.
Mái tóc dài của Thành Càn phối hợp với khuôn mặt tái nhợt như người chết của hắn ta trông rất đáng sợ.
Trần Ninh khẽ nhíu mày: “Các anh là ai?”
Thành Càn, Thành Khôn nhìn nhau, cười lạnh nói: “Chúng tôi là người của Trương thiếu phái tới hỏi thăm anh.”
Vào lúc này, ở lối vào của Trung tâm Thương gia.
Hai mỹ nữ Tống Sính Đình và Tần Triều Ca đang đợi Trần Ninh lái xe đến đón.
Tuy nhiên, một chiếc Rolls-Royce Phantom lại dừng lại trước mặt họ.
Họ vừa mới đang thắc mắc tại sao Trần Ninh lại đổi xe?
Thì nhìn thấy Trương Thiều Đông bước xuống xe cùng hai tên thuộc hạ của mình, đắc ý nói: “Chào hai vị mỹ nữ, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Tống Sính Đình và Tần Triều Ca đều khẽ nhíu mày, Tống Sính Đình lạnh lùng nói: “Anh còn dám tới gây chuyện.
Chồng tôi sẽ lái xe ra khỏi bãi đậu xe ngay bây giờ.

Anh nên rời đi càng sớm càng tốt.”
Trương Thiếu Đông cười nói: “Trần Ninh à2”
“Anh ta vào bãi đậu xe rồi thì đừng mong sống sót bước ra ngoài.”
“Hai vị mỹ nữ, từ nay về sau ở củng tôi đi, tôi bảo đảm hai người cả đời đều sẽ được hưởng vinh hoa phú quý, ha ha ha”.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 527: Sao Anh Vẫn Còn Sống


Hằm đẻ xe.

Trần Ninh nhìn hai tên khuôn mặt dữ tợn trước mặt lạnh lùng nói: “Mau cút đi trước khi tôi tức giận.


What?
Trần Ninh dám bảo hai bọn chúng cút.

Thú vị, thú vị đấy!
Hai anh em Thành Càn và Thành Khôn đưa mắt nhìn nhau cả hai đều lộ ra nụ cười cân nhắc.

Thành Càn liếc nhìn Trần Ninh cười nhạo nói: “Ha ha, đúng là nghé con không biết sợ cọp là gì mà.


“Mười mấy năm nay, người có gan dám đứng trước mặt anh em chúng tôi nói mấy lời như vậy cũng không có máy người.


Thành Khôn từ nhỏ đã chơi đánh quyền anh, tính cách anh ta càng thêm hung bạo, lúc này anh ta cười lạnh nói: “Đại ca, nói mấy câu thừa thãi đó với anh ta làm gì, trực tiếp bẻ gãy cổ anh ta luôn đi, đem đầu anh ta về cho thiếu gia là được rồi.


“Được.


Thành Càn nói xong anh ta bắt đầu chuyển động thân người.

Anh ta như con hỗ xổng chuồng lao nhanh ra như một mũi tên đâm thẳng về phía Trần Ninh, tốc độ nhanh đến kinh người.

*“Nhóc con, nằm xuống cho tao đi.


Thành Càn nói xong giơ nắm đắm trước mặt Trần Ninh.

Trần Ninh hừ lạnh: “Võ công mèo cào.


Nói xong anh đưa tay trái lên nhẹ nhàng như đang hái hoa mà thuận tay nắm chặt lầy nắm đấm của Thành Càn.

Cái gì?
Hai mắt Thành Càn mở to, trên mặt lộ ra sự kinh ngạc vô cùng.

Một chưởng này của anh ta mạnh như rắn vậy mà Trần Ninh nhẹ nhàng thản nhiên đã có thể giữ chặt được?
Trần Ninh dùng tay trái giữ chặt lấy nắm đấm của đối phương, không đợi cho đối phương kịp hoàn hồn lại thì tay phải đã lập tức giữ lấy cánh tay đối phương.

Cạch một tiếng, cánh tay phải của đối phương bị bẻ gãy.

Thành Càn không nhịn được thảm thiết kêu lên một tiếng.

Tiếng kêu vừa vang lên thì Trần Ninh lại tiếp tục chiêu thứ hai, nắm đắm nhanh như tia chớp đập thẳng lên mặt anh ta.

Lại một tiếng kêu nữa vang lên.

Xương Thành Càn như vỡ vụn, mặt đầy máu tươi, đầu ngướng lên rồi ngã xuống đắt.

“Đại cai”
Thấy anh trai bị Trần Ninh giết chỉ bằng hai chiêu thức, Thành Khôn vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ hét lên một tiếng, không quan tâm gì nữa chỉ lao thẳng vào Trần Ninh.

Thành Khôn không giống với anh trai anh ta, anh ta từng tham gia thi đấu quyền anh, hơn nữa còn là quyền vương trong các cuộc thi đầu trong suốt chục năm nay.

Đấu quyền anh không có quy tắc, vì vậy thực lực của Thành Khôn mạnh hơn anh trai anh ta nhiều.

Anh ta còn chưa đến gần Trần Ninh đã bay một chân lên, bàn chân quét qua mặt Trần Ninh.

Một cước này nhanh như chớp, mạnh như sám.

Trần Ninh tháy vậy vẫn không chút do dự cũng đưa chân lên, tốc độ càng nhanh hon, lực càng mạnh hơn.

Bụp!
Chân hai người chạm nhau!
Rắc!

ppjpg


ppjpg


Tống Sính Đình vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ, trong lúc cô đang lo lắng vội vã muốn đi đến hầm đỗ xe để tìm Trần Ninh thì đúng vào lúc này một chiếc xe BMW dừng ở bên cạnh, sau đó thân hình cao lớn của Trần Ninh từ trên xe bước xuống.

Tống Sính Đình thấy Trần Ninh thì không nhịn được mà kêu thất thanh: “Ông xã!”
Tần Triều Ca cũng vui mừng nói: “Anh Trần, anh không sao thật là tốt quá.


Trương Thiếu Đông cùng máy thủ hạ thì trợn mắt há mồm như gặp ma giữa ban ngày.

Trương Thiếu Đông nhìn Trần Ninh vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ lại có chút hoài nghỉ nói: “Anh anh anh, sao anh vẫn còn sống, hai anh em Càn Khôn song hồ đâu?” Nguồn truyen.

one nhé cả nhả!
Trần Ninh bình tĩnh nói: “Bọn họ muốn đưa tôi đi gặp Diêm vương, Diêm vương không nhận, tôi đưa bọn họ cho Diêm vương thì Diêm vương nhận rồi.


Cái gì?
Trương Thiếu Đông cùng đám thuộc hạ nghe tháy lời Trần Ninh nói thì kinh ngạc đến tròng mắt cũng muốn rớt ra ngoài.

Trần Ninh vậy mà đưa Càn Khôn song hổ đi gặp Diêm vương rồi?
Suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu Trương Thiếu Đông là: Không thể nào!
Thực lực của hai anh em nhà họ Thành rất mạnh, năm đó bảo vệ cha anh ta đã làm bị thương hàng nghìn người, còn giết cả hàng máy trăm người.

Hai anh em một người quán quân đánh nhau, một người là quyền vương.

Trần Ninh sao có thể là đối thủ của anh em bọn họ được cơ chứ?
Có điều Trần Ninh cũng biết, Càn Khôn song hổ vô cùng trung thành với nhà họ Trương anh ta, tuyệt đối không có chuyện bỏ chạy giữa chừng được.

Trần Ninh nếu như có thể sống sót từ hầm để xe để đến đây thì Càn Khôn song hổ có khả năng thật sự đã chết dưới tay Trần Ninh rồi.

Lúc này anh ta nhìn Trần Ninh mặt đầy sợ hãi.

Trần Ninh mặt lạnh tanh bước đến, lạnh nhạt nói: “Xem ra hôm qua ở nhà hàng tôi dạy dỗ anh như vậy vẫn chưa đủ.


Trương Thiếu Đông sợ hãi lùi lại, giọng run rầy nói: “Anh…
anh định làm gì, tôi cảnh cáo anh đừng có xông đến đây, nếu không anh sẽ chết thảm, người phụ nữ của anh cũng SỐ Trần Ninh lạnh nhạt nói: “Xem ra tôi phải đánh chết anh mới được.


Trương Thiếu Đông nghe vậy liền kinh hãi đẩy máy thuộc hạ ở bên cạnh lên nói: “Các người cùng nhau lên, g**t ch*t hắn cho tôi.


Vài tên thủ hạ lập tức xông vào Trần Ninh.

Bụp bụp bụp!
Nháy mắt mắy tên đó đã bị Trần Ninh đánh bay.

Trương Thiếu Đông chỉ cảm thấy có một bóng người bay.

vèo trước mắt, ngay sau đó đã thấy Trần Ninh xuất hiện trước mặt anh ta rồi.

“Tôi liều mạng với anh!”
Trương Thiếu Đông hét lớn rồi giơ nắm đấm thẳng vào Trần Ninh.

Rắc!
Trần Ninh gio tay bẻ gãy cánh tay phải của Trương Thiếu Đông.

“Aaa”
Trương Thiếu Đông không nhịn được hét lớn, tiếng kêu thảm thiết như tiếng lợn bị chọc tiết.

Động tác của Trần Ninh không có dừng lại, vài tiếng rắc rắc liên tiếp vang lên, Trần Ninh tiếp tục bẻ gãy cánh tay phải rồi cả hai chân của Trương Thiếu Đông.

Bụp!
Sau khi bị bẻ gãy tay chân, Trần Ninh tiện tay ném Trương Thiêu Đông vào đâu một chiêc xe Rolls Royce khiên cho chiếc xe bị lõm một mảng lớn.

Trần Ninh nhìn Trương Thiếu Đông đang háp hồi lạnh lùng nói: “Quay về nói với nhà họ Trương các người, nếu như còn dám náo loạn thì những ngày tươi đẹp của nhà họ Trương sắp kết thúc rồi.


Trần Ninh nói xong liền cùng Tống Sính Đình và Tần Triều Ca ròi đi.

Kinh thành.

Nhà họ Trương.

Bên trong căn nhà phong cách Giang Nam, phòng sách cổ xưa.

Lão gia nhà họ Trương, Trương Triều Thành sắc mặt xanh mét.

Ông ta vừa mới nhận được tin tức Càn Khôn song hổ mà ông ta sai đi để báo thù cho con trai đã bị Trần Ninh g**t ch*t.

Nghiêm trọng hon là con trai ông ta một lần nữa bị Trần Ninh đánh trọng thương.

Vết thương lần này nghiêm trọng hơn nhiều so với lần trước.

Không chỉ tay chân gãy mà con trai ông bị Trần Ninh ném lên đầu xe dẫn đến sống lưng cũng bị thương nghiêm trọng.

Bên bệnh viện nói, vết thương ở tay chân có thể dễ dàng chữa khỏi chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, nhưng vấn đề xương ở lưng thì rất khó néu như làm không tốt thì có thể con trai ông ta sẽ nằm liệt giường suốt đời.

Sắc mặt âm trầm thường ngày của Trương Triều Thành lúc này càng thâm âm trằm hon.

Ông ta giống như một con rắn chuông dữ tợn, dường như lập tức muốn cắn người.

Lâu sau, ông ta chậm rãi nói: “Phân phó thủ hạ chuẩn bị, ta phải đích thân đến Đông Hải xử lý chuyện này.


Những thuộc hạ đắc lực trong thư phòng đồng thanh đáp: “Rõ thưa lão gia.

”.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 528: Cắt Đứt Giữa Chừng


Khách sạn Minh Châu thành phố Thượng Hàng.
Trằn Ninh đang cúng Tống Sính Đình, Tần Triều Ca vả một só lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Ninh Đại bàn chuyện công bố sản phầm mởi như thế nào.
Tống Sính Đinh nói GÕ đã mời không ít minh tinh đến làm khách mời đề mỏ’ rộng tuyên truyền, tăng thêm sức hút.Đọc truyện ngôn tình hay tại N hayh o.

com | Nhảy*hố truyện full
Có điều cô cảm thấy những minh tinh này vẫn chưa đủ mạnh, nếu có thể mời những minh tinh lớn có lưu lượng tan nhiều đến để làm khách mời cho tiết mục áp chót thì mói là tốt nhất.
Cô nói xong không nhịn đưọ’C nhìn Trần Ninh
nói: uTrần Ninh trưởc đó anh nói chuyện khách mời cho tiết mục cuối để anh xừ lý.

Hai ngày nữa là sản phẩm của chúng ta sẽ công bố, anh đã mời được vị khách mời cho buổi đó chưa?t,
Tần Triều Ca và những người khác cũng tò mò nhìn Trần Ninh.
Mọi người đều muốn biết Trằn Ninh rốt cuộc là mời ai làm tiết mục áp chót?

Trần Ninh mỉm cười nói: “Yên tảm, khách mời có tiếng anh đã chuẩn bị xong hết rồi, ông ấy đang trên đường đến đây.”
“Nếu nhanh thì chiều nay là đến, muộn chắc là sáng mai cũng sẽ đến được đây.’
Tống Sính Đình không nhịn được hỏi: “Trần Ninh, khách mòi mà anh mời là ai vậy?n
Tần Triều Ca cũng không nhịn được nói: ”Đúng vậy nha, mau nói cho bọn tôi đi, chúng tôi đều rất là muốn biết, anh còn úp úp mỏ- mở nha.”
Trằn Ninh cười nói: uKhõng phải úp úp mở mở mà là vi trước đó còn chưa chắc chắn nên tôi cũng không tiện cõng khai.

Bây giò’ nếu như đối phương đã đòng ý đến lãm khách mỡi cho buổi phát hành sản phẩm của chúng ta vậy thì tòi cũng không ngại nói cho mọi người biết/’
“Thực ra người đó chính là viện trưởng Đường Tống Minh của Bệnh viện quân khu Giang Nam.”
Đường Tống Minh!
Tống Sính Đình và những ngưòi khác nghe
vậy thì lần lượt kêu lên.
Trong giới y học Hoa Hạ có hai nhân vật, hai ngôi sao sáng luôn được mọi người kính trọng, một người là viện trưởng Tần Thanh Bình của Bệnh viện đa khoa quân đội Bắc Cảnh, còn một người nữa chính là viện trưởng Đường Tống Minh của Bệnh viện quân khu Giang Nam.
Trong giới y học luõn gọi họ với cái tên Bắc Tằn Nam Đường.
Hai vị viện sĩ già này có một địa vị vô cùng quan trọng trong giói y học của Hoa Hạ.
Giống với Tần lão Đưò’ng lão cũng vô cùng khó mời.
Đặc biệt là loại phát hành sản phẩm mang tính thưo’ng nghiệp này thì theo như nguyên
tắc Du-O’ng lão sẽ không tham dự.

Nếu không phải là thử có lợi cho dân cho nước thi õng tuyệt đối sẽ không giúp đõ’ tuyên truyền.
Trần Ninh nếu như có thể mời Đường lão đến tham gia buổi phát hành thuốc ung thư gan của tập đoàn Ninh Đại thì hiệu quả nhất định sẽ bùng nồ.
Tống Sính Đình cùng những người khác đều vô cùng kích động.
Mọi người nhốn nháo nói: aTốt quá rồi, Đường lão đến tham gia buổi phát hành sản phẩm của chúng ta vậy thì thuốc ung thư gan của chúng ta nhắt định sẽ đưọ*c quảng bá rất rộng, tất cả mọi người sẽ đều biết đến?
Phòng bệnh ICU, bệnh viện nhân dân thành phố Thượng Hàng.

chien-long-vo-song-528-0.png


đang dừng ờ đó.
“Hoan nghênh Đường lão!”
Vài chục nam tử áo vest đồng loạt cúi người chào Đường lão.
Đường lão cùng hai trợ thủ thấy vậy thì đều sững người.
Sau đó ông cười khồ lẩm bầm nói: “Vốn dĩ định âm thầm đến gặp thiếu tướng không ngò’ vẫn bị thiếu tưởng nắm được hành tung, còn phái người đến đón tiếp long trọng như vậy.”
Lúc này, Trương Triều Thành dẫn theo vài thuộc hạ đắc lực đi đến cưòi tươi nói: “Đường lão, tôi là Trương Triều Thành, đặc biệt đến đây để đón tiếp ngài.”
Đường lão cưòi nói: “Là Trần tiên sinh phái các người đến đón tòi ư?”
Trần tiên sinh?
Trương Triều Thảnh nghe vậy trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng lập tirc phản ứng lại, cười nói: “Váng, mời Đường lão lên xe.”
Đường lão không chút hoài nghi óng ta, cười đưa tay ra nói: “Mời Trương tiên sinh.”
Rất nhanh, Đường lão cùng hai thủ hạ đều lên xe.
Trương Triều Thành cười đắc thắng dãn theo thủ hạ lần lượt lên xe, đoàn xe thẳng tiến đến bệnh viện nhân dân.
Không lâu sau xe đến bệnh viện, từng nhóm bác sĩ, y tá đứng ờ cồng giơ bảng hiệu nghênh đón.
Đường lâo cùng hai trọ’ thủ xuống xe, thấy cảnh này thi không khỏi cau mảy, cuối cùng phát hiện có gi đó không đúng.
Ông kinh ngạc hoài nghi nhìn Trương Triều Thành nói: “Trương tiên sinh đây là chuyện gi vậy, Trằn tiên sinh đâu?”
Trương Triều Thành cười haha nói: “Trần tién sinh? Trần tiên sinh nào?”
Đường lão không khỏi nhăn mày hơn, im lặng một hồi rồi nghiêm túc nói: “Đương nhiên lá Trần Ninh.”
Trương Triều Thành nghe xong thì hiểu ra, đúng là oan gia ngõ hẹp mà, thì ra Đường lăo là được Trần Ninh mời tới, có điều đã bị ông ta cướp giữa đưò-ng rồi.
ông ta cười như không nỏi: “ờ đây không có Trằn Ninh, cũng không có Trần tiên sinh nào cả.”
“Chi có tôi, Trương gia ở Kinh thành, Trương Triều Thành?
Đường lâo nghe vậy vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ: “Anh không phái do Trần tiên sinh phái đến đón tôi vậy các người đưa tôi đến đây là muốn làm gi?”
Trương Triều Thành nheo mắt nói: “Con trai tôi bị Trằn Ninh đánh trọng thương, xưong cột sống bị thương nặng, bác sĩ vô phương cứu chữa.”
‘Truơng mỗ mạo muội đưa ngài tới đây chính là muốn ngài chũ’a bệnh cho con trai tôi.”
“Đường lão yên tâm, sau khi chữa xong bệnh cho con trai tôi, Trương gia chúng tôi nhắt định sẽ tạ ơn người long trọng/’

Đường lão nghe vậy mời nhận ra mình lên nhằm xe, bị người ta lừa.
Trương Triều Thành cố ý lừa ông đến đây ông đã tức giận rồi.

ông lại còn nghe thấy con trai Trương Triều Thành là bị Trần Ninh đảnh bị thương, õng lại càng không có ỳ muốn cứu giúp.
Người bị thiếu tướng đích thân ra tay đánh bị thương thì chắc chắn là tội ác tày tròi, như vậy còn cửu làm gi nữa?
Đường lão nghiêm mặt, lạnh nhạt nói: “Xin lỗi, lần này tôi đến Thượng Hàng là do nhận lời
mời của Trần tiên sinh, cửu người lúc này không phải công việc của tòi, anh tìm bác sĩ khác đi.”
Xáo 心.”
Đường lão nói xong mặt đầy tức giận dẫn theo hai thuộc hạ định rời đi.

Nhưng bọn họ vừa mới quay người liền bị thủ hạ của Trương Triều Thành chặn đường: “Xin lỗi, lão gia chúng tõi còn chưa cho các người di.’Đọc truyện ngôn tình hay tại N hayh o.

com | Nhảy*hố truyện full
Đường lão tức giận quay đầu trừng mắt nhìn Trương Triều Thành: “Anh dám không để tôi di?”
Trương Triều Thành mỉm cười nói: “Không dám, tôi đương nhiên sẽ để Đưòng lão đi, có điều phải sau khi ông chữa bệnh cho con trai tôi xong thì ông mới được phép rời đi”
Đường lão trừng mắt: “Tôi được trần tiên sinh mời đến đấy, anh dám ngán cản tôi, đến lúc đó Trần tiên sinh trách phạt thì nhà họ Trương các người coi như đen đủi rồi.”
Trương Triều Thành nhếch mép cười nói: “Ha, vì câu nói này của ông tôi sẽ giữ ông một tháng đến lúc đó bệnh của con trai tôi chữa khỏi rồi thì tói mới thả ỏng di.”
”Trương mỗ tõi đáy lại muốn xem xem Trần Ninh làm thế nào khiến Trương gia đen đủi.”
Đường lão nghe vậy thi giận run người: “Không có lý lẽ, các người sẽ hối hận sớm thôi.”.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 529: Chiến Thần Thật Giả


Tập đoàn Ninh Đại chọn tồ chức b*** phát hành sàn phẩm ở khách sạn Minh Châu.
Tống Sính Đình đích thân chỉ đạo nhân viên trong tập đoàn sấp xếp bố tri hội trường buổi phát hành.
Trằn Ninh thi có phần nhàn rỗi hơn, nhiệm vụ của anh là tiếp đãi Đường lão.
Lúc này Điền Chử ở bên cạnh thấp giọng nói: “Thiếu gia không hay rồi/’
Trần Ninh cau mày: “Lại xảy ra chuyện gi?”Ủng hộ chúng mình tại Nh ay ho.

com | Nh ảy h ố*truyện hay
Điền Chừ đáp: “Tôi vừa nhận được tin tức, một tiếng trưóc Đường lão đã đến Thượng Hàng rồi”
Trần Ninh kinh ngạc nói: “Đường lão đến rồi,
sao anh không báo cho tôi trước?”
Điền Chử cười khố nói: “Đại khải là Đường lâo cảm thắỵ thân phận của thiếu gia tôn quỷ, để ngài đi đón thi không hợp lý, hơn nữa tính cách ông ấy cũng không thích khoa trương, muốn âm thầm đến gặp thiếu gia.”
“Nhưng không ngờ lã ngãi ấy vừa ra khỏi sân bay thi bị một người khác đưa đi mất rồi.°
Nhe vậy sắc mặt Trần Ninh lập tức trầm xuống, phẫn nộ nói: uAi mà to gan như vậy, dám bắt cóc Đường lao?M
Điền Chử nói: “Trương gia ở Kinh thành, Trương Triều Thành làm ạ.”
“Tên này đem Đường lão đi, bắt ép Đường lão chữa khỏi bệnh cho con trai ông ta là Trương Thiếu Đông”
Trằn Ninh phẫn nộ: “Tại là nhà họ Trương!”

“Đám người nhà họ Trương này phải chỉnh đốn mà, Trương Thiếu Đông thì thế này, òng già của hắn ta Trương Triều Thành cũng lại như vậy.”
Điền Chử nói: “Thiếu gia, bây giờ chúng ta phải lãm thế nào?0
Trần Ninh lạnh lùng nói: “Chuẩn bị xe, tỏi đi đón Đường lão.”
Điền Chử đáp: “RÕ”
Bệnh viện nhân dân thành phố Thưọng Hàng.
Trong một đình nghi của bệnh viện, Trương Triều Thành đang choi cờ cùng với một ông
già mặc ảo trắng.
Vị áo trắng nảy chính là sư phụ của Thành Càn và Thành Không, Hàn Tòng Nguyên.
Nếu như nói Đường Tống Minh là ngói sao sáng trong giới y học thi Hàn Tông Nguyên chính là ngôi sao sáng trong giởi võ thuật Hoa Hạ.
Hàn Tông Nguyên xuất thán trong một gia đình có truyền thống võ thuật, từ nhỏ đã luyện cồ võ, sau khi lớn lên thì tham gia quân đội, sau khi xuất ngũ thì một lòng nghiên cứu võ cồ của Hoa Hạ cùng các loại võ thuật khác trên thế giới.
Cuối cùng ông tập hợp mọi người lập lên Thương Thiên Bạch Hạc quyền.
Vồ số võ sĩ quyền anh, và không ít quyền thủ nồi tiếng đều là học trò của ông ta.
Sau ba mươi tuổi ông ta đã tham gia hàng nghìn trận đấu, trước giờ chưa từng thất bại.
Giang hồ gọi là: Chiến thằn!
Những nàm nay ông rất ít khi tụ’ mình ra tay bởi vi người có tư cách làm đối thủ của ông ta không nhiều, ho’n nữa mấy nàm nay ông ta cũng đang tu tâm dưỡng tinh, sát khi trong lòng cũng không còn thâm đậm như hồi còn trẻ nữa.
Nhưng khi biết hai đồ đệ yêu quỷ của mình lá anh em Thành Càn Thành Khôn bị bại dưới tay Trần Ninh thì ông ta lập tức đến Thượng Hàng muốn báo thù cho hai đồ đệ yêu quý.
Bụp!
Hàn Tông Nguyên đặt một viên cờ đen lên
bàn cờ, mắt nheo lại, bình tĩnh nói: “CÒ’ chết, Trườn lão gia, ông thua rồi.”
Trương Triều Thành mở to mắt, sau đó cười cung kinh nói: l,Kỹ thuật chơi cờ của Hàn lão giống hệt với võ thuật của ngài đều vô địch thiên hạ/’
Hàn Tông Nguyên cười không phủ nhận chì nhàn nhạt hỏi: “Vìra rồi nghe nói, ông bắt Đường lão viện trường cúa bênh viện quân khu đến đây, là đề cứu người sao?”
Trương Triều Thành gật đầu: **Đúng vay!”
“Nhưng ông già đó không biết tốt xấu, tôi đã hứa sẽ cho ông ta thù lao hậu hĩnh nhưng ông ta vẫn từ chối chữa bệnh cho con trai tôi.”
“Lão già đó còn nói mấy lời ngông cuồng, nói ông ta được Frần Ninh mời đến Thượng Hàng, Trần Ninh đến thì nhà họ Trương chúng
tôi sẽ tiêu đời nhà ma.”
Trằn Ninh!
Nghe thấy cái tên Trần Ninh này, mắt Hàn Tông Nguyên lóe lên sát khí đằng đằng.Ủng hộ chúng mình tại Nh ay ho.

com | Nh ảy h ố*truyện hay
Trương Triều Thảnh liếc trộm Hàn Tông Nguyên, cẩn thận nói: MHàn lão, Trằn Ninh đánh bị thương con trai tôi cỏn giết hai đồ đệ yêu quý của ngài.”
uTên này nếu như dảm đến, tôi mong ngài đích thân ra tay giết hắn ta báo thù.”
Hàn Tông Nguyên đang định mở miệng nói thì trên cây bên cạnh đình nghỉ mát có hai con chim sẻ bay đến.

hai con chim không ngừng kêu khiến ngưò’i ta phiền lòng.
Mắt Hàn Tông Nguyên lạnh tanh, thuận tay cầm một viên cờ dùng ngón tay búng một cái.
Bụp!
Viên cờ cứ thế bay ra, trực tiếp đánh vào đầu hai chú chim sẻ nhỏ.
Lông và máu tung tóe khắp nơi.
Một phát trúng hai con!
rong ánh mắt kinh ngạc của Trương Triều Thành, Hàn Tông Nguyên chậm rãi nói: uTrần Ninh giết đồ đệ của tôi, tôi đã ra tay thì kết cục của Trằn Ninh sẽ giống hai con chim kia.”
Vừa nói xong lập tức có một thủ hạ vội vội vàng vàng chạy đến.
Tên thủ hạ mặc áo vest này cung kính nói với Trương Triều Thành: “Lão gia, Trằn Ninh đến rồi muốn đưa Đường lão di.”
Trương Triều Thành vừa thấy đuợc uy lực kinh người cùa Hản Tông Nguyên, lúc này nghe nói Trần Ninh đến thì cười đắc ý: “Đúng là thiên đường có chỗ hắn không đi, địa ngục đóng cửa cứ đâm vào.”N hảy hố truyện nhanh nhất tại Nhayho.

com| Nhảy*hố truyện full
uHàn lão ở đây hắn ta đến chinh lả tìm đường Chet.”
“Di, chúng ta đi xem xem.”
Rất nhanh, bọn họ đã đi đến dưới tầng bệnh viện, sau đó liền nhìn thấy mấy chục thủ hạ đang đối đầu với Trần Ninh, Điền Chử và Bát Hồ Vệ.
Trằn Ninh dẫn theo một đoàn người cùng với Đường lão đang muốn rời đi thì bị đám thú hạ nhà họ Trương cản đường.
Trằn Ninh lạnh lùng nói: ‘Tôi không muốn đánh các người, tắt cả cút hết đi cho tôi.M
Trương Triều Thành đi đến cười nhạo nói: uCậu là Trần Ninh, cái tên ngông cuồng đánh bị thưo’ng con trai tõi?,?
“Ha, tôi đang muốn tìm cậu báo thù đây, không ngờ cậu lại tự dâng minh lẽn tận cửa.”
uNếu như cậu đã đến rồi vậy thi mãi mãi ở lại đây đi!”
Trần Ninh nghe vậy thi liếc nhìn Trương Triều Thành lạnh lùng nói: “Chi dựa vào Ong?”
Trương Triều Thành đối mắt với Trần Ninh, mắt Trần Ninh sáng mà lạnh băng, ánh mắt khiến ai nhìn cũng phải rùng mình.
Lúc này, Hàn Tông Nguyên ở bên oạnh.

truyện xuyên nhanh
Trương Triều Thành chầm chậm mở lời: ^Dựa vào lão phu.”
Ánh mắt Trần Ninh dừng trên ngưòi Hàn Tòng Nguyên, thực ra tù’ nãy anh đâ chú ý đến người này ròi, ông già này không hề đơn giản, khi thế trong người ông ta như ngưng đọng, bước đi vững vàng như núi, ánh mắt như điện, nhìn sơ qua đã biết lả một người rắt mạnh.
Trần Ninh khẽ cau mày: “ông là ai?”
Trương Triều Thành cười nhạo: ílNhóc con.

vị này chính là ngôi sao sáng trong giói võ thuật Hoa Hạ, trong giang hồ được gọi là chiến thần, Hàn Tông Nguyên, Hàn lão.”

“Hai đồ đệ của Hàn lão bị cậu giết, lần này ngài ấy đích thân xuất núi để trả thù cho đồ đệ.”
UCÓ thể chết trong tay Hàn lão coi như là vinh hạnh của cậu rồi.M
Hàn Tông Nguyên hơi ngẩng mặt lên, nheo mắt lại nhìn Trần Ninh, nhìn qua cũng có vài phần giống với khí thế của chiến thần đấy.
Chiến thần?
Trần Ninh cùng Điền Chử và Bát Hộ Vệ còn có cả Đường lão ở bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, miệng đều nhếch lên nở nụ cười đầy ý vị.
Thật là thú vị!
ở trưó’c mặt thiếu tưó’ng Bắc Cảnh, chiến thần Hoa Hạ Trần Ninh mà có người dám tự xưng mình là Chiến thần.
Trằn Ninh nhìn Hàn Tông Nguyên cười nói:
”Thật là thú vị; tùy tiện ra vài chiêu võ thô bạo đều dám tự xưng là chiến thần?”
Hàn Tông Nguyên nghe vậy thi trợn trừng mắt phẫn nộ nói: “Cậu nói gi?”
Trằn Ninh không có lên tiếng Điền Chử ờ bên cạnh đâ hừ lạnh: “Này lão già, thiếu gia chúng tôi mời là chiến thần chân chính, ông là thá gi CO’ chử mà cũng đòi coi là chiến thằn?”
Hàn Tông Nguyên kinh ngạc nhìn Trần Ninh sau đó lập tức cười nhạo: uHaha, lâo phu đây tự học võ, ba mươi tuổi lập ra Thương Thiên Bạch Hạc quyền, đã chiến đấu háng nghìn trận, chưa từng nếm trải mùi vị của thắt bại, mọi người đều tôn trọng gọi tôi một tiếng chiến thần.


“Còn cậu là thức gì mà cũng đòi xưng chiến thần?”
Trương Triều Thành ờ bên cạnh cười ha ha nói: “Hản lâo, đây gọi là Lý Quỷ đụng phải Lý Quỳ.

chiến thần giả gặp trúng chiến thằn thật.”
uÔng tùy tiện tiễn cậu ta một đoạn đề mọi người cùng xem xem thực lực của chiến thần chân chinh.”
Hàn Tõng Nguyên gật đầu nhin Trần Ninh: l,Nhóc con, nếu như cậu có thề đỡ đưọ’c 10 chiêu của tôi thì tòi sẽ tha cho cậu một con đường sống.”
Trần Ninh mỉm cười: u10 chiêu nhiều quá, tôi chỉ ra một chiêu, ông có thể đỡ được vậy thì ông có thể sống.*’
Trương Triều Thành cùng những người khác nghe vậy thì sững sờ.
Ngưòi tự thích tìm chỗ chết như Trần Ninh
bọn họ lằn đầu tiên gặp.
Sắc mặt Hàn Tông Nguyên xanh mét nói: *’Cậu muốn tim chỗ chết vậy thì ião phu thành toàn cho cậu.^^.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 530: Thì Ra Cậu Là Chiến Thần Hoa Hạ


Hàn Tông Nguyên phẫn nộ nhìn Trần Ninh: “Lên đi, tôi muốn xem xem thực lực rốt cuộc đến đâu mà dám tranh gọi là chiến thần với tôi.


Trằn Ninh mỉm cưỡi: “Thấy ông cũng giã rồi, tôi nhường ông một chiêu trước.


Ngông cuồng!
Quá là ngông cuồng mà!
Hai mắt Hàn Tông Nguyên bừng bừng lừa giận, những cao thủ từng đấu vó’i ông ta khi đối mật ai ai cũng thận trọng giống như đang đối mặt vó’i mãnh hổ.

Chì có một m*nh tr*n Ninh dám nhìn ông ta
một cách trực diện, coi ông ta như một người già bình thường mả đối đài.

Hàn Tông Nguyên đã hoàn toàn bị Trần Ninh làm cho phẫn nộ rồi.

uNhóc con, người điên cuồng tim chỗ chết như cậu đây là lần đầu tiên tôi thấy.

Nếu như cậu đã muốn đi gặp Diêm vương vậy thi tôi sẽ tiễn cậu lên đường.

n
Nói xong ông ta chậm rãi mỏ’ rộng hai tay đứng bằng một chân.

Nhất thời khí thế trên người ông ta lập tức thay đổi.

Giống như cánh cúa thiên bạch hạc độc tôn.

Những người xung quanh đều cảm nhận được luồng khí tức mạnh mẽ kinh khùng trên
người Hàn Tông Nguyên toát ra.

Trương Triều Thành cùng đám thủ hạ không nhịn được mà lộ ra biều cảm hưng phấn, òng ta kích động nói: “Haha, các người thật lả may mắn đấy có thề nhìn thấy chiến thần đích thân ra tay, vinh dự, quả lả vinh dự mà!”N hảy hố truyện nhanh nhất tại Nhayho.

com| Nhảy*hố truyện full
Trằn Ninh chắp tay sau lưng liếc nhìn Hàn Tông Nguyên trước mặt nhàn nhạt nói: “Có chút thú vị.


Hàn Tông Nguyên nói: uBạch Hạc Tường Không.


Lò’i vừa nói xong, thân hình ồng ta như chim có cánh bay lên, thân người ở trong không trung tạo ra một đường parabol hoàn mỹ, chân như tia chớp nhắm thẳng vào đầu Trần

Ninh.

Chỉ một cước này nhưng sức mạnh như có thể phá đá san núi.

Trằn Ninh nhẹ nhàng lủi một bước dễ dàng tránh được một c*’ỚC mạnh bạo này của Hàn Tông Nguyên.

Chân Hàn Tông Nguyên đá vào không khí rơi xuống đất, trong lòng có chút kinh ngạc, Trần Ninh sao có thể nhẹ nhàng tránh được một cước tất sát này của ông ta, thật là cồ quái.

Lúc này ông ta cũng không nghĩ nhiều nữa, trực tiếp đấu gần vói Trằn Ninh.

Miệng ông ta phát ra tiếng như tiếng chim hạ kêu, tay phải như cánh chim, tay kia như đao chém mạnh vào cổ Trằn Ninh.

Trần Ninh lại lủi một bước, lần nữa tránh
đuợc Hàn ĩông Nguyên.

Hàn Tông Nguyên đuổi theo tiếp tục tung nắm đấm: “Thương Thiên Bạch Hạc quyền!**
Lần này Trần Ninh không nhường nữa, không nẻ mà thay vào đó anh sử dụng kỹ thuật chiến đấu phồ biến nhất trong quân đội để chống lại õng ta, đó là dùng chân đỡ quyền.

Khi hai người giao nhau phát ra âm thanh chấn động trời xanh.

Cánh tay Hàn Tông Nguyên nhất thời bị gãy ra, toàn thân ông ta như gặp phải sét đánh, toàn thân bay ra ngoài mạnh mẽ rơi xuống gốc cây hoa quế, trực tiếp làm cho cây hoa quế gãy, sau đó mới từ từ rơi xuống dưới đất nôn ra một ngụm máu tươi.

Cái gì?
Người huấn luyện ra vô số nhà vô địch quyền anh, ờ độ tuồi ba mươi ông ta đâ tham gia hàng nghìn trận đấu, chưa từng thất bại lần nào, Hàn lão người được ca ngợi là chiến thần hôm nay lại bị Trần Ninh đánh bại chỉ bằng một chiêu!
Trương Triều Thành sững sờ!N hảy hố truyện nhanh nhất tại Nhayho.

com| Nhảy*hố truyện full
Tất cả đám thủ hạ của õng ta cũng sững sờ!
Đến ngay cả Hàn Tông Nguyên bị trọng thương nằm dưới đất, lúc này người đầy máu tươi cũng dám tin nhìn Trần Ninh.

Ông ta không thể nào chắp nhận sự thật bản thân bị Trần Ninh đánh bại, lẩm bầm nói: uKhòng thể nào, không thề nào…”
“Ở Hoa Hạ không có tên vô danh tiểu tốt nào có thề một quyền đánh bại tôi!M
“Nếu như quả thực cỏ người có thề một chiêu đánh bại tõi thi chỉ có thể là vị thiếu tướng Bắc Cảnh trong lời đồn, Chiến thần Hoa Hạ, hoặc là người có thề làm được…^^
Trong lúc tự độc thoại với chinh mình Hàn Tông Nguyên đột nhiên mỏ’ to hai mắt, kinh ngạc nhìn Trần Ninh.

Người ông ta bắt đầu mất kiểm soát không ngừng run lên, nói chuyện cũng không còn lưu loát, lắp bắp nói: “Cậu… cậu chính là… Chiến thần Hoa Hạ!”
Người xung quanh thấy Hàn lão sợ hãi nhìn Trần Ninh, còn nói Trần Ninh là chiến thần Hoa Hạ rất nhiều người đều không phản ứng
lại, đầu mọi người như đóng băng không biết chiến thần Hoa Hạ lả ai?
Trằn Ninh còn chưa nói.

Điền Ch ử đâ không nhịn được hừ lạnh: “Xem ra õng cũng có chút mắt nhìn, cỏ thề nhìn ra được lai lịch của thiếu gia chúng tòi.

n
Sự thất vọng sau khi bị đánh bại của Hàn Tòng Nguyên lúc này hoàn toàn biến mất, vẻ mặt tràn đầy hối hận, xấu hổ nói: “Thì ra là chiến thần thật, tòi chiến thần giả bị đánh abij cũng là lẽ đương nhiên.

’*
Trần Ninh bình tĩnh nhìn Hàn Tòng Nguyên đang rơi vào trạng thái hối hận cùng hồ thẹn nhàn nhạt nói:.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 531: Nhà Họ Lý Ở Bắc Kinh


Khách sạn Đông Phương Minh Châu!
Tống Sính Đình và Tần Triều Ca, cùng một nhóm giám đốc điều hành cấp cao của tập đoàn Ninh Đại, đã sắp xếp địa điểm ra mắt sản phẩm!
Mặc dù ngày kia mới diễn ra cuộc họp báo, nhưng cuộc họp báo phải dựng sân khầu, tiền hành thử kiểu ánh sáng, vì vậy mọi người đều bận rộn từ sớm để đảm bảo rằng buổi họp báo ra mắt sản phẩm được diễn ra tốt đẹp.

Lúc này, Trần Ninh đi cùng Đường Nguyên Minh trong bộ áo Trung Son, đến hiện trường.

Đám người Tống Sính Đình lập tức vây quanh họ.

Tống Sính Đình kích động nói: “Ông Đường, thực sự là ông.

Ông bằng lòng trở thành khách mời của b*** họp báo ra mắt sản phẩm của tập đoàn Ninh Đại chúng tôi, đây là vinh hạnh cho chúng tôi!”
Trần Ninh tươi cười giới thiệu: “Ông Đường, đây là vợ tôi, Tống Sính Đình, cũng là chủ tịch kiêm tổng giám đốc tập đoàn Ninh Đại.”
Ông Đường cười gật đầu: “Chào bà Trần!”
Tống Sính Đình nghe vậy, khuôn mặt xinh đẹp hơi ửng hồng.

Ngày thường, trong những dịp trang trọng, nhiều người gọi cô là Tống tổng, ít người gọi cô là bà Trần.

Tuy nhiên, từ trong cách xưng hô của Đường Nguyên Minh cô đã biết một chút tin tức.

Đường Nguyên Minh gọi cô là bà Trần, không phải là Tống tổng.

Điều này chứng minh, ông ấy có thể tham gia buổi họp báo ra mắt sản phẩm của tập đoàn Ninh Đại, phần lớn là nễ mặt quan hệ giữa ông ấy và Trần Ninh.

Nếu không, nếu tập đoàn dược phẩm tổng hợp mời ông ấy tham gia vào bắt kỳ hoạt động thương mại nào, ông ấy sẽ không đến.

Tống Sính Đình không khỏi liếc nhìn Trần Ninh, trong lòng tự hào về Trần Ninh: Trần Ninh có thể mời ông Đường tham gia b*** họp báo ra mắt sản phẩm, thật sự rất tuyệt.

Lúc này, Trần Ninh giới thiệu một người quan trọng khác là Tần Triều Ca với Đường Nguyên Minh: “Đây là bác sĩ Tần, thuốc điều trị ung thư gan Thanh Ninh của công ty chúng tôi do nhóm của cô ấy phát triển, cô ấy là người đóng góp lớn cho công ty chúng tôi.”
Tần Triều Ca giống một người hâm mộ được gặp thần tượng, cúi đầu nói: “Xin chào ông Đường!”
Ông Đường khẽ gật đầu: “Tre già măng mọc, sau này giới y học của Trung Quốc, trông cậy vào các bạn một thế hệ lãnh đạo y khoa mới.”
Tần Triều Ca hoảng sợ nói: “Không, không, chúng tôi vẫn phải để những người như ngài dẫn dắt.”
Trần Ninh cười nói: “Các người gọi là thừa kế có trật tự.

Không khiêm tốn cũng không khen ngợi lẫn nhau.

Dù sao.

mọi người đều rất giỏi.”
Khi mọi người nghe thấy những lời của Trần Ninh họ không thể không bật cười.

Mà vào lúc này, bên ngoài có tiếng bước chân ồn ào.

Sau đó lại nghe thấy có người ngạo nghễ mắng: “Tránh ra, tránh ra, chó ngoan không cản đường, không được cản đường cậu chủ của chúng tôi!”
Đám người Trần Ninh khẽ cau mày!
Nhìn thấy ở ngưỡng cửa, một loạt vệ sĩ mặc vest cao cấp bước vào, những vệ sĩ này ngang bướng đẩy nhân viên tại hiện trường sang một bên.

Sau đó, một thanh niên mặc bộ đồ trắng, đeo kính vàng, một tay đút túi quần bước vào.

Người thanh niên này ăn mặc rất chỉnh tề, một chiếc khuy măng tinh tế nhỏ cài trên bộ vest.

Anh ta có làn da trắng, một khí chất tao nhã và quý phái toát ra từ khắp cơ thẻ.

Và hơi thở cao quý này là tự nhiên, bẩm sinh, nó chắc chắn không phải là thứ mà những người theo chủ nghĩa tân cổ điển bình thường có thể giả vờ.

Những người xung quanh không khỏi suy đoán, lai lịch của người đàn ông quý tộc này là gì?
Người đàn ông quý tộc bước tới trước mặt Trần Ninh và Tống Sính Đình, anh ta nhìn Tống Sính Đình, không khỏi lộ ra vẻ hơi kinh ngạc, nhưng ngay sau đó ánh mắt anh ta dời khỏi Tống Sính Đình, rơi vào trên người Trần Ninh.

Khóe miệng anh ta hơi nhếch lên: “Anh là Trần Ninh!”
Trần Ninh bình tĩnh nói: “Tôi là Trần Ninh, anh là?”
Người đàn ông quý tộc đưa tay đỡ kính vàng trên sống mũi, tao nhã nói: “Nhà họ Lý ở Bắc Kinh, Lý Tàng Phong.”
Nhà họ Lý ở Bắc Kinh!
Lý Tàng Phong!
Nhiều người có mặt tại hiện trường tỏ ra bàng hoàng khi nghe thấy tin tức này.

Nhà họ Lý ở Bắc Kinh, địa vị siêu phàm, so với nhà họ Lý một trong tám gia tộc lớn càng hiển hách hơn.

Nhà họ Lý có vô số nhân tài, kinh doanh, chính trị, quân sự đều có con cháu của họ!
Lý Tàng Phong cũng là nhân tài kiệt xuất thế hệ mới nhà họ Lý, nghe nói anh ta sẽ có cơ hội được đào tạo thành người kế thừa gia tộc họ Lý trong tương lai.

Đương nhiên Trần Ninh cũng đã nghe nói đến sự tồn tại của nhà họ Lý!
Chỉ là anh kinh ngạc nhìn Lý Tàng Phong trước mặt này, anh không có quan hệ gì với nhà họ Lý, Lý Tàng Phong đến tìm anh làm gì?
Lý Tàng Phong cao giọng nói: “Tôi đến tìm anh, là vì một chuyện!”
Trần Ninh nhíu mày: “Chuyện gì?”

chien-long-vo-song-531-0.jpg


chien-long-vo-song-531-1.jpg


“Bây giờ anh có thể cút được ròi, tôi sẽ không đổi họ, cũng sẽ không đeo bám nhà họ Lý các người.”
Nghe vậy Lý Tàng Phong mở to mắt!
Nhà họ Lý ở Bắc Kinh, là một gia tộc hiển hách!
Vô số người muốn leo lên nhà họ Lý đó là vinh hạnh của họ!
Nhà họ Lý chỉ cần tùy tiện đưa cho ít tài nguyên, cũng đủ để người đó hưởng thụ vô tận.

Vậy mà Trần Ninh lại từ chối yêu cầu của nhà họ Lý, thà tiếp tục mang họ Trần, chứ không thèm mang họ Lý?
Lý Tàng Phong hừ lạnh một tiếng: “Trần Ninh, đây là cơ hội mà anh đòi cũng không đòi được, anh đừng hồi hận.”
Trần Ninh cười lạnh: “Thật kỳ lạ, mẹ tôi đã cắt đứt quan hệ với nhà anh.

Nhà anh nhìn mẹ tôi chết vì bệnh tật, từ đầu đến cuối không hề giúp đỡ mẹ tôi.

Bây giờ anh lại chạy tới yêu cầu tôi đổi thành họ Lý nhà các người, các người có ý đồ gì?”
Lý Tàng Phong kiêu ngạo nói: “Như người ta thường nói, con gái của hổ không gả cho chó, mẹ anh gả cho ba anh, đây là điều xáu hổ nhất của nhà họ Lý chúng tôi!”
“Bây giờ mẹ của anh đã chết, Trần Hùng cũng đã chết.

Nhưng trong người anh chảy một nửa dòng máu nhà họ Lý chúng tôi.

Chúng tôi không thể trơ mắt nhìn anh theo họ Trần của Trần Hùng, anh nhất định phải đổi thành họ Lý.”
“Cả con gái của anh, cũng phải đổi họ theo họ Lý!”
Trần Ninh khit mũi: “Nếu tôi từ chối thì sao?”
Lý Tàng Phong liếc nhìn Trần Ninh, cười lạnh: “Từ trước đến nay yêu cầu của nhà họ Lý chúng tôi chưa bao giờ bị từ chối, anh cũng không thể.”
“Theo tôi biết, anh đã xúc phạm đến nhà họ Trương ở Bắc Kinh.”
“Trước đó Trương Triều Thành đã nói, muốn giết cả nhà anh.”
“Nếu anh đổi họ thành họ Lý, có nhà họ Lý chúng tôi chống lưng, Trương Triều Thành gặp anh ngay cả rắm cũng không dám thả.”
“Nếu anh nhất quyết mang họ Trần của Trần Hùng sự xấu hổ của nhà lý chúng tôi, vậy thì cả nhà anh cứ chờ Trương Triều Thành tới tìm các người tính số đi!”
Trần Ninh nghe xong lãnh đạm nói: “Không nhọc các người quan tâm!”
“Tôi sẽ không đổi họ, cũng không cần nhà họ Lý các người chống lưng.”
“Về phần Trương Triều Thành, đêm nay ông ta sẽ chủ động quỳ gối xin lỗi tôi.”
Nghe vậy Lý Tàng Phong bật cười: “Nhà họ Trương là hào môn ở Bắc Kinh.

Tuy thua xa nhà họ Lý của chúng tôi, nhưng chắc chắn không phải chỗ mà Trần Ninh anh có thể chọc vào.”
“Vậy mà anh lại khoe khoang Trương Triều Thành sẽ tới cửa quỳ xuống xin lỗi anh.

Thật là buồn cười!”
“Tôi sẽ chờ xem Trương Triều Thành quỳ xuống xin lỗi anh, hay là anh bị Trương Triều Thành trấn áp chủ động đến nhà họ Lý chúng tôi cầu cứu, hahal”.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 532: Ý Đồ Của Nhà Họ Lý


Lý Tàng Phong không hề tin Trương Triều Thành sẽ đến quỳ xuống xin Trần Ninh tha thứ!
Anh ta tin rằng Trần Ninh sẽ bị Trương Triều Thành trần áp, sau đó anh sẽ chật vật chạy đến nhà họ Lý, cầu cứu nhà họ Lý.

Cho nên anh ta mới buông xuống một câu chờ xem, sau đó công khai đem thuộc hạ của mình rời đi.

Sau khi Lý Tàng Phong rời đi, sắc mặt của mọi người ở’ hiện trường trông khác hẳn.

Một số người không thể hiểu nỗi, Trần Ninh có cơ hội leo cao lên nhà họ Lý, tại sao lại từ chối?
Cũng có nhiều người bắt đầu lo lắng cho Trần Ninh!
Đặc biệt là Tống Sinh Đình và Tần Triều Ca!
Các cô biết Trần Ninh đã đánh Trương Thiếu Đông bị thương nặng, nghe Lý Tàng Phong nói Trương Triều Thành muốn tới báo thù cho con trai mình, hai cô rất lo lắng.

Đúng như Lý Tàng Phong đã nói, nhà họ Trương ở Bắc Kinh không dễ chọc vào!
Trần Ninh nhìn Tống Sính Đình đang tràn đây lo lắng, cười an ủi: “Không sao, nhà họ Trương ở Bắc Kinh tính là gì chứ, anh đã nói tối nay Trương Triều Thành sẽ đích thân tới xin lỗi, nhất định tối nay ông ta sẽ đến!”
Tông Sính Đình cười nhạt, không nói gì.

Cô cảm thấy chuyện Trương Triều Thành tới xin lỗi là không có khả năng, mà giọng điệu vừa rồi của Trần Ninh chỉ là đang khoác lác với Lý Tàng Phong mà thôi.

Trương Triều Thành tới xin lỗi hay không cũng chẳng sao, không tới tìm Trần Ninh báo thù cô đã cảm ơn trời đất rồi.

Đám người Tống Sính Đình mỗi người một suy nghĩ, mỉm cười dặn dò bên phía khách sạn tổ chức tiệc chiêu đãi ông Đường!
Trần Ninh bình tĩnh không thay đổi sắc mặt gọi Điển Chử sang một bên nói: “Nhà họ Lý ở Bắc Kinh nhất định sẽ không vô duyên vô cớ yêu cầu tôi đổi họ thành họ Lý.

Bà ngoại tôi, người chưa từng gặp mặt, chắc chắn cũng sẽ không vô duyên vô cớ muốn thừa nhận tôi.”
“Trong chuyện này nhất định có quỷ, cậu đi tra cho tôi, rốt cuộc nhà họ Lý này có ý đồ gì2”
Điển Chử trầm giọng nói: “Vâng!”
Một giờ sau, Điển Chử trở lại, đến gặp Trần Ninh, nói nhỏ với Trần Ninh kết quả điều tra.

Anh ta thành thật báo cáo: “Cậu chủ, tôi đã điều tra ra.”
“Gần đây nhà họ Lý ở Bắc Kinh đã hợp tác với một tù trưởng của một bộ tộc Vũ Trang ở châu Phi, đầu tư vào một loạt dự án như giếng dầu và khoan.”
“Tộc trưởng bộ lạc Vũ Trang ở Châu Phi, đây là lần đầu tiên hợp tác quy mô lớn với nhà họ Lý, vốn là không đủ tin tưởng lẫn nhau.”
“Cho nên, hai bên quyết định trao đổi hạt nhân!”
Trần Ninh cau mày: “Trao đổi hạt nhân, có ý gì?”
Điển Chử giải thích: “Thực chất là trao đổi con tin!”
“Tộc trưởng bộ lạc Vũ Trang, đưa cháu trai của mình đến nhà họ Lý ở Bắc Kinh Trung Quốc làm con tin, đồng thời nhà họ Lý ở Bắc Kinh cũng phải đưa con cháu của mình đến châu Phi làm con tin!”
“Nếu trong quan hệ hợp tác của hai bên có vấn đề, con tin của cả hai bên sẽ bị giết!”
Trần Ninh buồn bực nói: “Nhà họ Lý hợp tác với tộc trưởng ở châu Phi, trao đổi con tin, liên quan gì đến tôi?”
Điểm Chử nói tiếp: “Nhà họ Lý muốn anh và cô chủ nhỏ đổi họ thành họ Lý, nhà họ Lý đã chuẩn bị đưa cô chủ nhỏ sang châu Phi làm con tin.”
Vèol Ánh mắt Trần Ninh như điện, ánh mắt sắc bén rơi vào trên người Điển Chử.

Điển Chử cúi đầu, trên trán đổ mồ hôi.

Trần Ninh chậm rãi hỏi: “Những gì cậu nói là thật, vậy mà nhà họ Lý lại làm ra ý tưởng quanh co này?”
Điển Chử nói: “Thuộc hạ đã xác nhận lại nhiều lần, hoàn toàn chính xác!”
Trần Ninh cười lạnh: “Thảo nào, nhà họ Lý đã cắt đứt quan hệ với mẹ tôi mấy chục năm, lúc mẹ tôi còn sống không một ai đến thăm.

Bây giờ lại còn tốt bụng để tôi về nhà họ Lý, hoá ra là có ý đồ này!”
“Cháu trai nhà họ Lý đều là cành vàng ngọc quý, bọn họ không muốn tới châu Phi làm con tin.

Cho nên muốn con gái của tôi làm việc đó, nào có dễ như vậy.”
Trần Ninh nói lời này cũng đã âm thầm hạ quyết tâm.

Nếu nhà họ Lý không đến gây chuyện nữa thì thôi, nếu còn dám tìm đến gây chuyện, thì phải làm nhà họ Lý đẹp mặt.

Khi màn đêm buông xuống, đèn bắt đầu bật sáng.

Trần Ninh và Tống Sính Đình, Tần Triều Ca, cùng với quản lý cấp cao của tập đoàn Ninh Đại, cũng như nhóm nghiên cứu Hy Vọng, cùng ông Đường ăn tối.

Mọi người nâng ly đi tới đi lui!

chien-long-vo-song-532-0.jpg


chien-long-vo-song-532-1.jpg


Ngoài ra, Trương Triều Thành cũng không hung hăng đến giết người như mọi người nghĩ, mà trên mặt mang đầy hoang mang và sợ hãi.

Kỳ lạ!
Tình huống nào đây?
Tống Sinh Đình, Tần Triều Ca và những người khác đều khó hiểu!
Điều khiến mọi người choáng váng hơn nữa là Trương Triều Thành dẫn theo hai người thuộc hạ của mình bước nhanh tới đến chỗ Trần Ninh, trực tiếp quỳ xuống.

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người!
Trương Triều Thành quỳ trên đó, run rẩy khóc lóc thảm thiết: “Cậu Trần, tôi sai rồi.

Trước đây tôi không biết thân phận của cậu.

Nếu biết thân phận của cậu, cho dù đánh chết tôi tôi cũng sẽ không dám làm phiền cậu!”
Đúng là như thế!
Nếu Trương Triều Thành biết Trần Ninh là thiếu soái Bắc Cảnh, Chiến Thần Trung Quốc, cho dù có kề dao vào cổ, ông ta cũng không dám tìm Trần Ninh gây phiền phức.

Sau khi biết Trần Ninh là thiếu soái Bắc Cảnh, lúc đầu ông ta ngơ luôn.

Bây giờ ông ta theo lời chỉ dẫn của Trần Ninh, đích thân đến cửa quỳ xuống cầu xin tha thứ.

Tuy nhiên, những gì Trương Triều Thành nói, vào trong tai những người xung quanh lại cho họ một cảm nhận khác.

Cái gì mà trước đây không biết thân phận của Trần Ninh?
Chẳng lẽ Trần Ninh còn có thân phận khác?
Ngay sau đó, mọi người đều liên tưởng đến Lý Tàng Phong đã ở đây lúc chiều!
Nhiều người tỏ ra bàng hoàng!

Chắc Trương Triều Thành biết Trần Ninh là cháu trai của nhà họ Lý ở Bắc Kinh, Trương Triều Thành kinh hãi, cho nên sợ hãi đến mức quỳ xuống cầu xin tha thứ.

Trần Ninh dửng dưng nhìn Trương Triều Thành: “Xin lỗi ông Đường, vợ tôi và bác sĩ Tần!”
Trương Triều Thành nào dám không làm theo, ngay lập tức xin lỗi ông Đường, Tống Sính Đình và Tần Triều Ca.

Mấy người Tống Sính Đình đều bày tỏ tha thứ cho Trương Triều Thành.

Trương Triều Thành háo hức nhìn Trần Ninh, chờ Trần Ninh xử trí.

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Nể mặt vợ tôi và ông Đường, bọn họ đều không truy cứu ông, tôi sẽ tha thứ cho ông một lần, cút đi!”
Trương Triều Thành được đại xá, cảm ơn hết lần này đến lần khác, rồi cùng hai người tùy tùng rời đi.

Trong khách sạn Ma Đô cách khách sạn Đông Phương Minh Châu không xa!
Lý Tàng Phong đang đứng chỉnh sửa âu phục, cà vạt trước gương, nhàn nhạt hỏi đám thuộc hạ phía sau: “Bên Trần Ninh có tin tức gì không?”
Thuộc hạ của anh ta có biểu hiện kỳ lạ, lập tức trả lời: “Có, vừa rồi Trương Triều Thành đến khách sạn Đông Phương Minh Châu tìm Trần Ninh.”
Lý Tàng Phong vui vẻ hỏi: “Tình huống hiện tại như thế nào? Có phải Trần Ninh bị trấn áp rồi phải không? Cũng đến giờ anh ta gọi điện thoại cầu cứu tôi rồi ha?”
Thuộc hạ lắc đầu nói khẽ: “Trần Ninh không sao.

Trương Triều Thành đến khách sạn Đông Phương Minh Châu quỳ xuống cầu xin Trần Ninh tha thứ.”
Cái gì?
Lý Tàng Phong giật mình, quay đầu nhìn máy người thuộc hạ của mình: “Các cậu nói gì?”
Một tên thuộc hạ nhỏ giọng nói: “Trương Triều Thành đến cửa quỷ xuống cầu xin Trần Ninh tha thứ.

Ông ta còn nói đã biết thân phận của Trần Ninh, cho dù như thế đi chăng nữa cũng không dám đắc tội Trần Ninh.”
Lý Tàng Phong vừa nghe xong, lập tức cười lạnh: “Trần Ninh đúng là không biết xấu hổ, miệng nói không muốn bám vào nhà họ Lý của chúng ta, không cần nhà họ Lý của chúng ta chống lưng.

Nhưng lại âm thầm nói ra thân phận nhà họ Lý của chúng ta để hù dọa Trương Triều Thành, cáo mượn oai hùm, khiến Trương Triều Thành quỳ xuống xin tha!”
“Đi, chúng ta đến tìm Trần Ninh lý luận!”.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 533: Lão Thái Quân Nhà Họ Lý


Khách sạn Đông Phương Minh Châu, trong nhà hàng.

Trương Triều Thành vừa rời đi, Trần Ninh cùng đám người ông Đường tiếp tục ăn tối.

Ngoài cửa lại có thêm một trận náo động, sau đó mọi người nhìn thấy Lý Tàng Phong cùng rất đông người của anh ta đi vào, Lý Tàng Phong còn chưa đến gần, giọng nói đã truyền đến trước: “Bảo Trần Ninh không biết xấu hổ cút ra đây gặp tôi!”
Điển Chử mang Bát Hỗ Vệ chặn đường của Lý Tàng Phong.

Điển Chử trầm giọng nói: “Cậu chủ chúng tôi đang dùng bữa, các người không được vào quáy rây.”
Nghe vậy Lý Tàng Phong cười lạnh: “Haha, tôi tới đây, Trần Ninh còn dám ngồi ăn?”
“Bảo anh ta cút ra đây quỳ xuống nghênh đón tôi!”
Điển Chử và Bát Hổ Vệ nghe vậy đều lộ ra vẻ tức giận, định động thủ với đám người Lý Tàng Phong.

Nhưng vào lúc này, Trần Ninh đã mang theo Tống Sính Đình, Tần Triều Ca, và đám người ông Đường đến.

Trần Ninh nhìn đám người Lý Tàng Phong, lãnh đạm nói: “Lại là anh!”
“Không phải tôi đã nói rất rõ ràng với anh rồi à, tôi sẽ không đổi họ, cũng sẽ không dựa vào nhà họ Lý ở Bắc Kinh các người, anh còn chạy tới đây làm gì?”
Lý Tàng Phong cười lạnh: “Trần Ninh, anh thật không biết xấu hổ!”
Trần Ninh hơi nhíu mày: “Anh có ý gì?”
Lý Tàng Phong chế nhạo nói: “Miệng nói không muốn đổi họ, không muốn dựa vào nhà họ Lý chúng tôi.

Nhưng anh lại cáo mượn oai hùm, lấy danh nghĩa nhà họ Lý ở Bắc Kinh ra doạ Trương Triều Thành, khiến Trương Triều Thành sợ hãi đến mức quỳ xuống xin tha.”
“Anh nói xem, anh không biết xáu hỗ hả?”

Trần Ninh tức giận nói: “Ai nói với anh là Trương Triều Thành đến xin lỗi tôi là vì nhà họ Lý các người, nhà họ Lý các người da mặt dày thật đấy.”
Lý Tàng Phong tức giận nói: “Mẹ kiếp, anh dám làm không dám nhận!”
“Nếu không phải anh dựa vào danh nghĩa nhà họ Lý ở Bắc Kinh chúng tôi ở để trấn áp Trương Triều Thành, làm sao.

ông ta có thể sợ hãi đến mức xin lỗi anh?”
Trần Ninh lạnh lùng nói: “Tôi Trần Ninh làm việc, không cần giải thích với anh.”
Cái gì?
Nghe vậy Lý Tàng Phong mở to hai mắt, nghi ngờ nhìn Trần Ninh.

Đây là lần đầu tiên anh ta gặp một người dám kiêu ngạo như vậy trước mặt anh ta.

Anh ta không khỏi chế nhạo, lớn tiếng quát: “Tà Phật!”
Ngay lập tức, một nhà sư cao to vạm vỡ xuất hiện bên cạnh Lý Tàng Phong.

Vị nhà sư này phi thường mạnh mẽ, mặc quần áo tu sĩ, mặt phải ôn hòa, nhưng mặt trái lại có một vết bớt màu đen rất lớn, trông rất đáng sợ.

Đôi mắt anh ta sáng lên một thứ ánh sáng kỳ lạ.

Anh ta là cao thủ nhà họ Lý nuôi dưỡng, Tà Phật.

Tà Phật chắp tay, chậm rãi nói: “Cậu chủ, dặn dò gì ạ?”
Lý Tàng Phong chỉ vào Trần Ninh: “Tôi thấy anh ta không vừa mắt, càng không thích anh ta đứng nói chuyện với tôi.

Tôi muốn anh giúp anh ta, để anh ta quỳ gối nói chuyện với tôi.”
Tà Phật nhéch mép: “Đã hiểu!”
Lời nói vừa dứt, bóng dáng của anh ta lóe lên xuất hiện trước mặt Trần Ninh.

Tốc độ rất nhanh!
Mọi người tại hiện trường đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc!
Tà Phật kiêu ngạo đặt một tay lên bả vai Trần Ninh, cười nói: “Nhóc con, cậu chủ nhà chúng tôi bảo cậu quỳ xuống.”
Anh ta nói xong, trên tay tăng thêm lực muôn đem Trân Ninh quỳ xuống.

Nhưng!
Điều khiến anh ta ngạc nhiên là anh ta đã sử dụng 50% sức mạnh của mình nhưng Trần Ninh vẫn không nhúc nhích.

Chuyện này là sao!
Theo lý mà nói, cho dù là trâu, cũng phải bị anh ta trực tiếp đè xuống đất.

Sao Tràn Ninh không di chuyển chút nào?
Vẻ mặt tự mãn trên khuôn mặt của Tà Phật không còn nữa, thay vào đó là vẻ ngạc nhiên.

Tay phải của anh ta đè lên bả vai của Trần Ninh, đột nhiên xuất lực, dùng hết sức, nói nhỏ: “Nhóc con, tôi bảo cậu quỳ xuống!”
Mặt và cổ Tà Phật đỏ bừng, trên cánh tay nổi lên gân xanh.

Anh ta tự tin sức mạnh này có thể đủ để làm nứt đá.

Nhưng điều khiến anh ta bị sốc là!
Trần Ninh như núi, vẫn như cũ không hề nhúc nhích.

Đôi mắt của anh ta bắt giác mở to, lộ ra vẻ kinh hãi, trong lòng cuồn cuộn sắm sét, trong đầu anh ta chỉ có một ý nghĩ: làm sao có thể?
Trần Ninh lạnh lùng nhìn Tà Phật, giống như nhìn chú hề đang nhảy nhót, lãnh đạm nói: “Làm loạn đủ chưa?”
Làm loạn?
Tà Phật nghe vậy liền sững sờ!
Anh ta còn chưa kịp hoàn hồn, Trần Ninh đã nhanh như chớp một cước đá văng anh ta ra.

Phanh!
Trần Ninh đá Tà Phật văng ra ngã trên sàn!
Nhưng sức mạnh ở chân anh đột nhiên khôi phục, khiến cho thân thể của Tà Phật hoàn toàn chịu lực của cái chân này, cũng không có bay ra ngoài.

Mà nó cong lại một cách kỳ lạ giống như một con tôm, dính vào chân phải đang giơ cao của Trần Ninh.

Lý Tàng Phong sững sò!
Đám thuộc hạ của Lý Tàng Phong cũng sững sờ!
Còn có hàng trăm khán giả tại hiện trường, tất cả đều chết lặng!
Đột nhiên Trần Ninh thu chân lại, phanh một tiếng Tà Phật mới ngã xuống sàn, xương cốt gãy nhiều, nội tạng cũng chấn động, anh ta đang hấp hồi.

Trần Ninh đá Tà Phật bị thương nặng, Lý Tàng Phong chưa kịp hoàn hồn khỏi chấn động, anh đã đi tới trước mặt Lý Tàng Phong, lạnh lùng n lông như anh, tôi không thích sự tự phụ của anh.

Quỳ xuống!”
Trần Ninh nói xong liền đá vào đầu gói Lý Tàng Phong.

Lý Tàng Phong cảm thấy đầu gối đau nhói, không thể đứng vững, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Trần Ninh.

Lý Tàng Phong nghiêm mặt: “Trần Ninh, anh dám đối xử với tôi như vậy, tôi muốn cậu phải chết…”
Lý Tàng Phong chưa kịp nói xong, Trần Ninh đã giơ tay tát mạnh vào mặt Lý Tàng Phong.

Má của Lý Tàng Phong sưng tây khóe miệng chảy máu.

Lý Tàng Phong ngẳng đầu bắt gặp ánh mắt sắc bén của Trần Ninh anh ta rùng mình, sợ hãi không dám mắng nữa.

“Cậu chủ!”
“Bỏ cậu chủ của chúng tôi ra!
Nhóm thuộc hạ nhà họ Lý tức giận xông lên.

Nhưng bon họ còn chưa kịp đến gần Trần Ninh thì đã bị Điển Chử và Bát Hỗ Vệ chặn lại.

Bang bang bang!

chien-long-vo-song-533-0.jpg


Thanh tẩy nhà họ Lý!
Không chỉ Lý Tàng Phong lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Ngay cả Tống Sính Đình, Tần Triều Ca và những người khác cũng không khỏi há hốc mồm.

Nhà họ Lý ở Bắc Kinh có địa vị hiển hách, có tầm ảnh hưởng khôn lường khắp Trung Quốc.

Vậy mà Trần Ninh lại nói nều anh không vui, anh sẽ thanh tẩy nhà họ Lý ở Bắc Kinh!
Chuyện này quá điên rồ rồi!
Lý Tàng Phong căm ghét nhìn Trần Ninh, nghiến răng nghiền lợi nói: “Tôi nhất định sẽ nói lại với lão thái quân nhà chúng tôi những gì mà anh đã nói.”
“Đến lúc đó lão thái quân tức giận, đến lúc xảy ra hậu quả nghiêm trọng, tôi hi vọng anh vẫn có thể điên cuồng như bây giờ, chứ đừng run sợ.”
Trần Ninh nhẹ nhàng nói: “Anh có thể cút được rồi.”
Lý Tàng Phong đưa đám thuộc hạ bị thương của mình nhanh chóng rời đi.

Bắc Kinh, nhà họ Lý.

Một bà lão tóc bạc phơ, tay chống gậy ngồi trên ghé cao trong phòng khách.

Trước mặt bà ta, có rất đông con trai, con cháu và những người thân khác đang đứng.

Ngoài ra, còn có rất nhiều thuộc hạ, đều chống tay xuống, chờ bà ta nói.

Bà ta hỏi: “Trần Ninh con trai của Tú Ninh, thật sự ngu dốt như vậy.

Không chỉ làm bị thương Tàng Phong, còn nói nếu chúng ta tìm cậu ta gây phiền phức, cậu ta sẽ phá hủy nhà họ Lý chúng ta?”
Ba của Lý Tàng Phong, con trai cả của lão thái quân Lý Hoài Bình nói: “Mẹ, đây là Tàng Phong đích thân gọi điện nói với con, tuyệt đối không phải là giả.”
Lão thái quân im lặng một hồi, chậm rãi nói: “Chuyện này có thể là do Tàng Phong xử lý không tốt, gây ra hiểu lầm, cho nên mới làm chuyện này rối tung lên.”
“Hoài Bình!”
Lý Hoài Bình vội vàng nói: “Có con!”
Lão thái quân ra lệnh: “Con đích thân đưa người đến thành phố Thượng Hàng một chuyền, bảo Trần Ninh đổi sang họ của mẹ cậu ta, dựa vào nhà họ Lý chúng ta.

Đây là cơ hội tốt trong đời mà cậu ta nằm mơ cũng khó có được.”
“Nếu cậu ta đồng ý, nhà họ Lý chúng ta sẽ cho tập đoàn Ninh Đại của cậu ta một ít tài nguyên, tập đoàn Ninh Đại của cậu ta có thể trở thành công ty dược phẩm hàng đầu ở Trung Quốc, có thể tiết kiệm cho cậu ta ít nhất 30 năm tài nguyên.”
“Tuy nhiên, đổi lại là con gái của cậu ta phải thay thế nhà họ Lý chúng ta đến châu Phi làm con tin.”
Lý Hoài Bình nói: “Vâng!”.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 534: Không Ai Có Thể Từ Chối


Nhà Họ Lý Chúng Tôi!
Ngày hôm sau!
Lý Hoài Bình mang theo một nhóm thuộc hạ từ Bắc Kinh đến Đông Hải thành phố Thượng Châu.

Lý Tàng Phong dẫn đầu một nhóm người của mình đến đón ba mình tại sân bay thành phố Thượng Hàng.

Lý Hoài Bình nhìn thấy khuôn mặt sưng xanh của con trai, biết được là bị Trần Ninh đánh, trong lòng bát giác dâng lên một đợt tức giận.

Năm đó chị nhất quyết gả cho Trần Hùng, sinh ra cái thứ ác ôn, quả nhiên dã chủng không nhằm đi đâu được.

Đây là những lời đánh giá mới nhất từ tận đáy lòng của Lý Hoài Bình về Trần Ninh!
Lý Tàng Phong nhìn thấy ba mình mang theo rất nhiều cường giả của gia tộc đến Thương Hàng, không khỏi kích động hỏi: “Ba, có phải lão thái quân phái người đi thu phục Trần Ninh, báo thù cho con?”
Lý Hoài Bình nghiêm mặt mày, trầm giọng giáo huấn: “Tàng Phong ơi là Tàng Phong, lão thái quân đặt cho con cái tên này, là bởi vì từ nhỏ đã thấy tính tình của con sắc bén, hi vọng con sẽ hội tụ sắc cạnh, hơi thận trọng hướng nội!”
“Không ngờ để con lần này đến Thượng Hàng, thuyết phục Trần Ninh đổi họ thành họ Lý nhà chúng ta, nhưng con đã làm rồi tung vấn đề.”
Mặt Lý Tàng Phong đỏ bừng: “Ba!”
“Tên nhóc Trần Ninh đó cuồng vọng tự đại, hơn nữa còn nham hiểm xảo quyệt.”
“Anh ta một bên mượn danh nghĩa nhà họ Lý chúng ta trần áp nhà họ Trương, một bên lại thà chết chứ không đổi họ, không muốn dựa vào nhà họ Lý chúng ta, còn đánh con như thế này…”

Lý Hoài Bình hừ lạnh: “Đừng bao biện cho sự kém cỏi của mình!”
Lý Tàng Phong tủi thân cúi đầu xuống, nói nhỏ: “Vâng!”
Lý Hoài Bình thản nhiên nói: “Lão thái quân bảo ba đích thân đến nói chuyện với Trần Ninh, bây giờ Trần Ninh đang ở đâu?”
Lý Tàng Phong không chút do dự nói: “Khách sạn Đông Phương Minh Châu!”
“Gần đây tập đoàn Ninh Đại đã đặt trước toàn bộ một tầng của khách sạn Minh Châu.

Nghe nói đang chuẩn bị tổ chức họp báo ra mắt sản phẩm thuốc điều trị ung thư gan.

Còn mời Đường Nguyên Minh làm khách mời cùng đông đảo người nỏi tiếng để chuẩn bị ra mắt công chúng.”
Lý Hoài Bình nhướng mày: “Thuận theo nhà họ Lý chúng ta thì làm ăn phát đạt, chống đối nhà họ Lý chúng ta đều phải chết.”
“Nếu Trần Ninh bằng lòng đổi họ thành họ Lý, dựa vào nhà họ Lý chúng ta, thì tập đoàn Ninh Đại của cậu ta sẽ phát triển mạnh.

Đồng thời nếu cậu ta từ chối điều điện của chúng ta, thì tập đoàn Ninh Đại của cậu ta sẽ bắt đầu suy tàn.”
Lý Hoài Bình đưa con trai và đông đảo đám thuộc hạ đến thẳng khách sạn Đông Phương Minh Châu.

Khách sạn Đông Phương Minh Châu!
Trần Ninh, Tống Sính Đình, Tần Triều Ca đang chỉ đạo các nhân viên của tập đoàn Ninh Đại thực hiện bố cục cuối cùng của cuộc họp báo.

Ngày mai là ngày diễn ra sự kiện ra mắt sản phẩm của tập đoàn Ninh Đại, sẽ có rất nhiều người nỏi tiếng và khách mời đến ủng hộ sự kiện, cũng sẽ có rất nhiều phóng viên đa phương tiện đến đưa tin.

Tống Sính Đình không cho phép một sự kiện ra mắt sản phẩm quan trọng như vậy có bắt kỳ sơ sót nào.

Mà ngay lúc này!

chien-long-vo-song-534-0.jpg


“Tôi tên Lý Hoài Bình, con trai cả của nhà họ Lý, em trai của mẹ cậu, ba của Lý Tàng Phong, người vừa bị cậu đánh.”
“Cậu có thể gọi tôi là cậu, cũng có.

thể gọi là ông Lý.”
Trần Ninh bình tĩnh nói: “Tôi chỉ quan tâm tại sao ông lại chạy tới đây? Thay mặt con trai ông tìm tôi báo thù?”
Nghe vậy khóe miệng Lý Hoài Bình hơi nhếch lên: “Báo.

thù?”
Lý Hoài Bình quay đầu lại nhìn con trai, ra hiệu: “Tàng Phong, lại đây!”
Lý Tàng Phong đến gần, kinh ngạc hỏi: “Ba, có chuyện gì Ah”

Lý Hoài Bình cười nói: “Cúi tháp đầu xuống một chút!”
Mặc dù Lý Tàng Phong không biết tại sao, nhưng anh ta vẫn làm theo lời chỉ dẫn của ba mình, cúi đầu xuống.

Ngay lúc này!
Lý Hoài Bình lấy tay trái túm áo con trai, tay phải đánh dồn dập vào mặt con trai.

Với vài cú đánh, Lý Hoài Bình đánh con trai chảy cả máu mặt khiến mọi người xung quanh bàng hoàng.

Ngay cả Trần Ninh cũng không khỏi nhíu mày.

Lý Hoài Bình đánh con trai mình đến mức chảy cả máu mặt, sau đó giận dữ hét lên: “Cút ra một bên!”
Mặt Lý Tàng Phong đầy máu, được hai tên thuộc hạ nhà họ Lý giúp đỡ lui xuống.

Lý Hoài Bình lầy khăn tay màu trắng của vệ sĩ lau vết máu vết thương, nhìn chằm chằm Trần Ninh, lãnh đạm nói: “Tôi biết chuyện con trai tôi xúc phạm cậu.

Chuyện này là cho cậu một lời giải thích!”
“Nhưng cậu cần nhớ rõ một điều, con trai của tôi chỉ có thể bị tôi giáo dục, con của nhà họ Lý chúng tôi cũng chỉ có thể bị nhà họ Lý dạy dỗ, không đến lượt cậu trừng phạt bọn nó!”
“Hiểu không?”
Tống Sính Đình và Tần Triều Ca, cũng như các quản lý cấp cao của tập đoàn Ninh Đại, thậm chí cả nhân viên khách sạn xung quanh, đều sợ hãi.

Mặc dù Lý Hoài Bình đã đánh con trai mình, nhưng nó đã gây ra một cú sốc và chắn động mạnh.

Nhất là hai chữ cuối cùng ông ta nói, khiến người nghe run rẩy hết sức lo sợ.

Ngược lại là Trần Ninh, vẻ mặt vẫn bình tĩnh, thậm chí khóe miệng còn hơi nhếch lên, mang theo nụ cười như không có chuyện gì.

Trần Ninh cười nhẹ nói: “Nhà họ Lý các người có thể dạy dỗ tốt người nhà các người, tự nhiên sẽ không có ai dạy dỗ bọn họ.”
“Ông Lý, vào chủ đề chính thôi, nói cho tôi biết mục đích chuyến đi này của ông đi?”
Lý Hoài Bình có chút ngạc nhiên nhìn Trần Ninh, mọi người xung quanh đều bị khí thế và phong cách của ông ta làm cho sửng sốt, nhưng Trần Ninh có vẻ không ăn nhập cái này.

Điều này khiến ông ta không thể không đánh giá cao Trần Ninh.

Nụ cười nhẹ nhàng tao nhã hiện lại trên mặt, ông ta cười nói: “Được rồi, tôi sẽ không khách sáo với cậu nữa, lần này tôi tới đây là muốn truyền đạt ý tứ của lão thái quân nhà họ Lý chúng tôi “Lão thái quân của chúng tôi, tức là bà ngoại của cậu, bà ấy nói cậu nên trân trọng cơ hội hiếm có này, đổi sang họ của mẹ cậu, bỏ họ Trần mà khiến nhà họ Lý chúng tôi hỗ thẹn, như vậy cậu cũng sẽ trở thành một thành viên nhà họ Lý!”
“Nhà họ Lý chúng tôi có thể tùy tiện đưa cho cậu chút tài nguyên, đủ để công ty cậu hưởng thụ vô tận, giúp cậu tiết kiệm 30 năm sức lực.”
Trần Ninh cười lạnh: “Tết như vậy?”

Lý Hoài Bình gật đầu: “Đúng vậy, nhưng đương nhiên là có điều kiện!”
“Gần đây nhà họ Lý chúng tai đã thực hiện một loạt hợp tác với các tù trưởng của bộ lạc Vũ Trang ở châu Phi, bao gồm các mỏ kim cương, phát triển mỏ dâu…”
“Chúng tôi cần đưa một đứa cháu gái đến châu Phi làm con tin.

Chúng tôi muốn con gái cậu Thanh Thanh, làm con tin cho nhà họ Lý chúng tôi.”
Đến châu Phi làm con tin!
Khuôn mặt xinh đẹp của Tống Sính Đình ngay lập tức thay.

đổi, cô vô thức nắm lấy cánh tay của Trần Ninh run rẩy nói, “Ông xã, chúng ta không thẻ đồng ý với điều kiện của họ.

Chúng ta mắt mấy chục năm sức lực cũng không sao cả, tuyệt đối không thể vì lợi ích trước mắt mà đổi hạnh phúc sinh mệnh của con gái!”
Trần Ninh nắm lấy bàn tay mềm mại của Tống Sính Đình, ra hiệu cho cô đừng lo lắng.

Sau đó, anh quay đầu nhìn Lý Hoài Bình, lãnh đạm nói: “Tôi nói với ông lần cuối cùng, tôi đi không đổi tên ngồi không đổi họ, đời này họ của tôi là Trần tên Ninh.”
“Hơn nữa, con gái tôi là viên ngọc quý trong lòng bàn tay, con cháu nhà họ Lý các người đứng trước mặt con gái tôi chẳng là cái chó má gì cải”
“Nhà họ Lý các người muốn đưa người sang châu Phi làm con tin, trực tiếp chọn từ những đứa trẻ phế vật của nhà họ Lý các người.

Không cần đặt ý đồ lên con gái tôi.”
“Đây là lời cảnh báo cuối cùng của tôi với nhà họ Lý các người!”
Thấy Trần Ninh từ chối, Lý Hoài Bình đứng dậy, chỉnh lại cổ áo, sau đó mỉm cười: “Sấm sét và mưa gió đều là quà tặng, nhà họ Lý chúng tôi đưa cho cậu lợi ích, cậu nhất định phải chấp nhận.

Nhà họ Lý chúng tôi muốn con gái cậu làm con tin, cậu cũng phải đồng ý.”
“Không ai có thể từ chói điều kiện của nhà họ Lý chúng tôi, cậu cũng không thể.”
“Tôi sẽ cho cậu 3 ngày để suy nghĩ về điều này.

Tôi tin sau 3 ngày, cậu sẽ đến cầu xin đổi thành họ Lý nhà chúng tôi, cậu sẽ cầu xin con gái của mình đến châu Phi làm con tin.”
Nói xong, Lý Hoài Bình mang theo con trai và thuộc hạ của mình rời đi..
 
Chiến Long Vô Song
Chương 535: Gây Trở Ngại


Lý Hoài Bình buông xuống một câu nói ba ngày sau Trần Ninh sẽ quỳ gói đồng ý điều kiện của nhà họ Lý, sau đó rời đi.

Ngày hôm sau!
Tập đoàn Ninh Đại xảy ra một chuyện!
Trần Ninh và Tống Sính Đình vừa ăn sáng xong, trợ lý Lâm Vi của Tống Sính đã vội vàng chạy tới, lo lắng nói: “Anh Trần, Tống tổng, xảy ra chuyện lớn rồi.”
Tống Sính Đình vội hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”
Lâm Vi lo lắng nói: “Không biết như thế nào, những người nổi tiếng mà chúng ta mời làm khách mời của buổi ra mắt sản phẩm đột nhiên gọi đến, nói họ tạm thời có việc nên không thể đến dự buổi ra mắt sản phẩm của chúng ta theo kế hoạch.”
Nghe vậy Tống Sính Đình kinh ngạc nói: “Bọn họ đã thỏa thuận với chúng ta, sao có thể đổi ý, chúng ta có thể kiện bọn họ.”
Lâm Vi buồn bã nói: “Bây giờ chúng tôi không thể kiện bọn họ.

Điều quan trọng nhát là những người nỏi tiếng không đến.

Làm sao hôm nay chúng ta có thể tổ chức buổi ra mắt sản phẩm?”
Tống Sính Đình vội vàng nói: “Cô lập tức gọi điện thoại liên hệ với ông chủ của các công ty giải trí lớn tìm một vài người nỗi tiếng, cho dù là người nổi tiếng trên mạng cũng được, chúng ta bắt lầy trước đã!”

Lâm Vi cười khổ: “Tống tổng, tôi đã sớm liên hệ với ông chủ của các công ty giải trí lớn rồi.”
“Nhưng khi nghe tin tập đoàn Ninh Đại của chúng ta mời một minh tinh, họ lập tức từ chối, thậm chí có người còn cúp máy khi nghe thấy máy chữ tập đoàn Ninh Đại chúng ta”
Nghe vậy Tống Sính Đình mở to mắt nói: “Cái gì?”
“Những công ty giải trí này đã xảy ra chuyện gì, tại sao họ lại từ chối hợp tác với tập đoàn Ninh Đại chúng ta2”
Trần Ninh lúc này mới bình tĩnh nói: “Công ty giải trí có tiền mà không kiếm là chuyện không có khả năng.

Anh đoán chắc là nhà họ Lý ở Bắc Kinh gây trở ngại.”
ới thực lực của nhà họ Lý ở Bắc Kinh, việc người nồi tiếng từ bỏ việc tham gia các buổi ra mắt sản phẩm của chúng ta là chuyện dễ dàng.”
“Ngoài ra, nhà họ Lý yêu cầu tất cả chủ công ty giải trí không được hợp tác với tập đoàn Ninh Đại chúng ta.

Có lẽ ông chủ công ty giải trí không dám từ chối.”
Tống Sinh Đình vừa kinh ngạc vừa tức giận: “Nhà họ Lý này thật là đê tiện, bọn họ cho rằng chuyện này có thể ép chúng ta khuất phục sao?”
Vừa nói xong!
Hạ Bình, tổng giám đốc tập đoàn Ninh Đại, vội vàng chạy.

tới, run rẫy nói: “Anh Trần, Tống tổng, xảy ra chuyện lớn rồi.”
Tống Sính Đình kinh ngạc hỏi: “Hạ Bình, lại xảy ra chuyện gì?”
Hạ Bình đầu đầy mồ hôi nói: “Tôi vừa nhận được cuộc gọi từ nhiều nền tảng truyền thông, bao gồm một số đài truyền hình và báo đài quan trọng ở tỉnh Đông Hải và tỉnh Giang Nam.

Họ đều nói rằng họ không thể cử phóng viên đến đưa tin về buổi ra mắt sản phẩm của chúng ta.”
Bùm!
Những lời này của Hạ Bình như sét đánh ngang tai Tống Sinh Đình.

Khách mời là người nỏi tiếng không đến dự buổi họp báo ra mắt sản phẩm, nhiều nhát là cuộc họp báo không quá hoành tráng, sẽ đơn điệu.

Nhưng nếu các phóng viên từ tất cả các nền tảng lớn không có mặt ở đây, thì cuộc họp báo sẽ hoàn toàn vô nghĩa!
Tống Sính Đình lo lắng tức giận: “Tại sao các phương tiện truyền thông nền tảng lớn không thể cử phóng viên đến để đưa tin về buổi giới thiệu sản phẩm của chúng ta? Các phóng viên kia đi đâu hết?”
Hạ Bình nói với vẻ mặt phức tạp: “Tôi nhận được tin báo rằng các phóng viên đã được cử đến khách sạn Ma Đô để phỏng vần và đưa tin về nhà họ Lý ở Bắc Kinh.

Họ đang chuẩn bị đầu tư lớn vào thành phố Thượng Hàng, xây dựng cao ốc công nghệ cao!”
“Những người nỏi tiếng tuyên bố rằng có chuyện tạm thời không thể đến dự buổi họp báo của chúng ta, thực ra là đã đến khách sạn Ma Đô để tham gia tiệc chiêu đãi của nhà họ Lý.”
Tống Sính Đình sửng sốt, sau đó nở một nụ cười gượng gạo bắt lực: “Quả nhiên là nhà họ Lý ở thủ đô đang có tình giở trò với chúng ta.

Cánh tay nhỏ bé của chúng ta không thể vặn được đùi của nhà họ Lý, chỉ có thể chịu đựng thôi.”
“Hạ Bình, Lâm Vi, các người đi thông báo buổi ra mắt sản phẩm của tập đoàn Ninh Đại chúng ta sẽ bị hoãn lại cho đến tháng sau.”
Hạ Bình và Lâm Vi còn chưa kịp nói!
Trần Ninh đã cười nói: “Ha hả, tại sao chúng ta phải chịu đựng?”
“Hơn nữa tại sao chúng ta phải hoãn họp báo đến tháng sau? Nhiều bệnh nhân ung thư đang chờ thuốc điều trị ung thư gan của chúng ta được tung ra, chờ thuốc của chúng ta để cứu sóng họI”
Nghe vậy đám người Tống Sính Đình chét lặng!
Tống Sính Đình không thể không nói: “Nhưng bây giờ nhà họ Lý ở Bắc Kinh đang nhắm vào chúng ta, không có người nổi tiếng và khách mời của chúng ta đến, các phóng viên từ các nền tảng truyền thông lớn cũng không đến.

Làm sao cuộc họp báo của chúng tôi có thể được tổ chức?”
Trần Ninh cười nói: “Khách mời thì để anh, còn phóng viên thì cũng để anh quyết định.”
“Mọi người không cần lo, chỉ cần nói với nhân viên tiến hành theo kế hoạch là được.”
Tống Sính Đình mở to mắt lo lắng nói: “Trần Ninh, bây giờ nhà họ Lý ở Bắc Kinh đang gây chuyện.

Không người nỏi tiếng nào dám mạo hiểm xúc phạm nhà họ Lý, làm khách mời trong buổi họp báo của chúng ta.”
“Ngoài ra, các phóng viên truyền thông lớn ở tỉnh Giang Nam và tỉnh Đông Hải đã không đến bên chúng ta, chạy đến lấy lòng Lý Hoài Bình.

Anh đi đâu tìm một phóng viên chứ?”
Trần Ninh cười nói: “Anh tự có cách!”
“Em đi phân phó đi.

Buổi họp báo của tập đoàn Ninh Đại sẽ được tổ chức tại khách sạn Đông Phương Minh Châu lúc 12 giờ trưa hôm nay.”
Tống Sính Đình vẫn do dự!
Nếu không xử lý tốt chuyện này, không chỉ người nhà họ Lý chê cười, mà tất cả những người bạn làm ăn cũng sẽ chê cười.

Trần Ninh nhìn Tống Sính Đình, cười nói: “Sao vậy, bà xã, em không tin anh à?”

Ánh mắt Tống Sính Đình chạm vào mắt Trần Ninh, nhìn thấy ánh mắt kiên định tin tưởng của Trần Ninh, cuối cùng cô gật đầu: “Được rồi, nều như lộn xộn, mắt mặt thì mắt mặt.

Dù sao anh cũng ở bên em, em không sợ!”

chien-long-vo-song-535-0.jpg


“Mọi người mau chuẩn bị đi.

Đợi lát nữa có nhiều khách quý và phóng viên báo đài đến, đến lúc đó đừng để bị rồi loạn.”
Mọi người đều nghỉ ngờ, nhưng cũng chỉ có thể chuẩn bị theo hướng dẫn của Tống Sinh Đình.

Lúc này, Trần Ninh gọi Điển Chử đến trước mặt, nói: Chử, có chuyện quan trọng, tôi muốn cậu làm ngay…
Khách sạn Ma Đô!
Sảnh khách sạn tráng lệ được bồ trí làm phòng tiếp tân thương mại cao cấp, rất nhiều nhân vật nỏi tiếng và quý ông ở thành phố Thượng Hàng, nhiều người nồi tiếng và đông đảo phóng viên đã tập trung tại đây.

Lý Hoài Bình được bao quanh bởi những người nỗi tiếng, quý tộc và các phóng viên như những ngôi sao che mắt mặt trăng!
Cầm ly sâm panh, ông ta cười lạnh nhìn đám phóng viên người nỗi tiếng trước mặt, rồi quay sang hỏi con trai: “Tình hình bên buổi họp báo của tập đoàn Ninh Đại sao rồi? Có phải là hoang tàn rồi không? Buỏi họp báo không thể tiếp tục?”
Lý Tàng Phong nói: “Không có!”
Nghe vậy Lý Hoài Bình hơi ngạc nhiên: “Không có người nổi tiếng làm khách mời, không có phóng viên đưa tin, làm sao có thể tổ chức họp báo ra mắt sản phẩm của họ được?”
Lý Tàng Phong thành thật trả lời: “Vừa có tin tức, Tống Sính Đình thông báo rằng buổi họp báo ra mắt sản phẩm của tập đoàn Ninh Đại sẽ được tổ chức theo lịch trình vào 12 giờ trưa ngày hôm nay.”
“Mà con còn nghe nói, Trần Ninh nói rằng anh ta sẽ mời thêm nhiều khách mời nặng ký, nhiều phóng viên báo chí có tên tuổi đến đưa tin.”
Nghe vậy Lý Hoài Bình bật cười: “Phóng viên của các đài truyền hình nổi tiếng và nhật báo ở tỉnh Giang Nam và Đông Hải đều được gọi đến đây.

Ba đích thân lên tiếng, phóng viên báo đài ở hai tỉnh, ai dám đưa tin cho cậu ta?”
Lý Tàng Phong cười lạnh: “Chúng ta cứ chờ xem trò cười của Trần Ninh thôi!”.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 536: Tôi Gọi Ông Ta Đến Chân Ông Ta Gãy Rồi Cũng Phải Bò Mà Tới


Nhảy Hố truyện: Chiến long vô song – Trần Ninh (truyện full)
– Tác giả: Bạch Ngọc Cầu Hà
- Thể loại: hào môn chiến thần,Đô thị, sảng văn Chương 554: Tôi Gọi ông Ta Đến, Chân ông Ta Gãy Rồi Cũng Phải Bò Mà Tới.
Lâm Hải Bình giận rồi! Những phù rể và đám người đi cùng anh ta, tất cả đều cảm tức nhìn Trần Ninh, sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nói với Trần Ninh: “Tiểu tử, mày đang muốn tìm chết à.”
Trương Tiệp nhìn thấy vậy liền vội vàng giảng hòa nói: “Lâm Công tử, tôi thấy Đổng Kha cùng Trần Ninh cũng không phải là cố ý đắc tội với anh đâu, anh đừng tức giận, để tôi nói hai người họ xin lỗi anh.”
Lâm Hải Bình nghiêm mặt, kiêu căng nói: “Xin lỗi? Cũng được, cô nói nỏ quỳ xuống xin lỗi, sau đó giống như chó bò từ đây ra ngoài, tôi có thể suy nghĩ bỏ qua cho nó một lần.”
Trương Tiệp nhìn Đổng Kha cùng Trần Ninh, sắc mặt phức tạp nói: “Đổng Kha, cô cũng biết Lâm công tử có thân phận gì, không phải là người mà cô và Trần Ninh có thể đắc tội được đâu, mau bảo Trần Ninh xin lỗi đi.”
Đổng Kha lắc đầu: “Trương Tiệp,
chúng ta ngày trước ở trường là chị em tốt, vì thế tôi mới đến để làm phù dâu cho cô, lúc trước cô cũng bảo đảm với tôi, bọn họ sẽ không làm những trò dung tục như vậy.

Bây giờ rất xin lỗi, tôi không thể để Trần Ninh xin lỗi bọn họ.”
Đổng Kha nói xong, liền muốn cùng Trần Ninh từ biệt rời đi.

Nhưng mà, lại bị đám người của Lâm Hải Bình chặn đường.

Lâm Hải Bình trầm mặt xuống nói: “Đắc tội với tôi còn muốn chạy, không dễ như vậy đâu.”
Trần Ninh nhìn Lâm Hải Bình, cố ý mà lại như vô tinh nói: “Cậu muốn thế nào?”
Lâm Hải Bình cười lạnh: “Rất đơn giản, tôi muốn đánh gãy chân của mày, cả hai chân.”
Nói xong, anh ta nói với mấy người phù rể và những mấy người tùy tùng đi cùng: “Còn không ra tay đi.”

“Vâng!”
Trong chớp mắt, đám phù rể, với cả mấy thuộc h* th*n thể khỏe mạnh,Đọc truyện ngôn tình hay tại N hayh o.

com | Nhảy*hố truyện full
khí thế hung hãn bổ nhào về phía Trần Ninh.

Mọi người nhìn thấy cảnh này, đều ào ào kinh sợ hô lên.

Trần Ninh thấy đối phương muốn động thủ, anh hừ lên một tiếng, dứt khoát nghênh chiến.

Peng peng peng!
Đám phù rể, cùng mấy thuộc hạ của Lâm Hải Binh, công phu trong nháy mắt đã bị Trần Ninh đánh bay.

Bọn họ đều giương mắt mà nhìn, không ngờ được thân thủ của anh ta lại giỏi
như vậy.

Anh ta còn chưa kịp định thần, bóng người trước mặt trong phút chốc, Trần Ninh đã đứng trước mặt anh ta.

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Vừa rồi có phải cậu muốn tôi quỳ xuống xin lỗi?”
Lâm Hải Bình còn chưa kịp nói gì, thì Trần Ninh một tay đã đặt lên vai anh ta.

Sau đó chỉ cảm thấy cánh tay của Trần Ninh, giống như một dãy núi nặng nề, ép đến nỗi hai chân của anh ta đứng không vững, phịch một tiếng quỳ xuống đất, đau đến nỗi chỉ biết cắn răng nghiến lợi.

Anh ta ngước đầu lên, gặp phải ánh mắt đầy
sát ý kia của Trần Ninh.

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Vừa rồi là cậu nói muốn đánh gãy hai chân của tôi?”
Lâm Hải Bình sợ đến nỗi hồn phiêu phách tán, hồn vía như ở trêm mây quát: “Tiểu tử, mày có biết cha tao là ai không? Với cả những phù rể vừa ròi cha mẹ là những ai không? Mày dám đánh tao, tao bảo đảm cha tao cùng người nhà bọn họ đến rồi, thì mày chỉ có đường chết.”
Thì ra, Lâm hải Bình cùng với mấy người phù rể kia, đều là nha nội của
thành phố Thái An, các bậc tiền bối đều là lãnh đạo ở thành phố.

Mọi người xung quanh, đều dùng ánh mắt thương hại nhìn Trần Ninh, nhỏ tiếng bàn luận việc Trần Ninh dám đánh nhóm nha nội của thành phố Thái Ninh, rất nhanh sẽ bị xui xẻo thôi.

Người trẻ tuổi mà, trừng phạt xốc nổi!
Đến cả cô dâu Trương Tiệp, sắc mặt trắng bệch nói với Đổng Kha: “Đổng Kha, bạn của cô đánh thương con trai của nhóm lãnh đạo của thành
phố Thái Ninh chúng tôi.

Lãnh đạo bên trên mà truy cứu xuống, không phải chỉ hai người không xong, nhà tôi cũng bị xui xẻo theo.

Xong rồi, bây giờ thì xong rồi.”
Đổng Kha biết được thân phận bí mật của Trần Ninh, cô đối với anh rất có lòng tin, vì vậy không có chút hoang mang nào, cố gắng tranh biện nói: “Đây là Lâm Hải Binh bọn họ tự làm tự chịu, không trách Trần Ninh được.”
Lâm Hải Bình nói tên cha của mình ra, với cả những phụ huynh khác ra để dọa Trần Ninh.

Thật không ngờ,
anh ta thật sự dừng lại, trên mặt còn lộ ra có chút đăm chiêu.

Anh ta cho rằng lời uy h**p của mình có tác dụng rồi.

Do đó, anh ta liền cười gằn nhìn Trần Ninh: “Có phải sợ ròi phải không? Cha của tao cùng với các chú lãnh đạo khác đến, thì mày hoàn toàn xong đời ròi.”
Trần Ninh gật đầu, bình tĩnh nói: “Cậu nói đúng, chuyện này không phải chỉ đơn thuần đánh các cậu là xong.

Trẻ con làm càn phải gọi bố mẹ đến xử lý, hơn nữa trưởng bối của các cậu lại đều là lãnh đạo của thành phố Thái Ninh, ở đây nhiều lần phát sinh những hành vi của phong tục cổ
hủ có hại đến phong hóa, điều này cũng có liên quan đến bọn họ.”
Trần Ninh nói xong, lấy điện thoại ra gọi một cuộc cho Điển Chử: “Thông báo cho tất cả thành viên của lãnh đạo thành phố Thái Ninh, trong vòng mười phút lập tức đến Quách gia gặp tôi.”
Lâm Hải Binh quỳ ở dưới đất cùng với đám nha nội đều sững sờ đến ngốc rồi!
Trương Tiệp cùng với mấy phù dâu, với cả mọi người xung quanh cũng bị đần người ra.

Trần Ninh đánh bọn Lâm Hải Bình của nha nội thành phố Thái Ninh, lại không đi cầu xin, lại còn chủ động gọi điện thoại, trong vòng mười phút phải đến gặp anh ta ngay? Tên tiểu tử này điên rồi sao? Hơn nữa ở đây cách chính phủ lại xa nữa cơ.

Trừ khi là bay đến, không thì theo như tốc độ lái xe bình thường, lãnh đạo bọn họ không thể đến trong vòng mười phút.

Lâm Hải Bình cười lạnh nói: “Haha, cha tao cùng với mấy lãnh đạo còn lại hôm nay mở cuộc họp mỗi tháng một lần, vì thế hôm nay phải họp cả
ngày! Mày tưởng mình là ai, trong vòng mười phút tất cả lãnh đạo thành phố phải đến gặp mày, thật là buồn cười.”
Trần Ninh bình tĩnh nói: “Tôi nói bọn họ mười phút phải đến, bọn họ cho dù chân gãy rồi, cũng phải bò đến
gặp-
Lâm Hải Bình giận dữ mà cười nói: “Diễn đi, mày diễn tiếp đi.

Nếu dám mày cho tao gọi đến cục cảnh sát Thái Ninh, cha tao tuy rằng đang họp, nhưng chỉ cần là điện thoại của tao, chú Lưu của cục cảnh sát, ông ấy chỉ trong vòng mười phút là có thể
đến, mày có dám cho tao gọi không?”
Tất cả mọi người đều nhìn Trần Ninh!Đọc truyện ngôn tình hay tại N hayh o.

com | Nhảy*hố truyện full
Trần Ninh lạnh lùng nói: “Cậu gọi đi, tốt nhất là tận dụng tất cả tài nguyên của mình, đem tất cả chỗ dựa đều gọi đến đây.”
Lâm Hải Bình không ngờ được Trần Ninh thực sự đòng ý cho phép mình gọi điện thoại cầu cứu viện.

Anh ta vừa sợ vừa giận, lấy điện thoại ra gọi cho Lưu Uy của cục cảnh sát Thái Ninh: “Chú Lưu, cháu là Hải Bình.

Chúng cháu đang ở Quách gia tham
dự hôn lễ, bọ một người ở nơi khác đến đánh, chú mau đưa người đến đây đi.”

Lâm Hải Bình nói xong điện thoại, cười lạnh nhìn Trần Ninh: “Được rồi, mày đợi mà chết đi!”
Trần ninh khóe miệng khẽ nhếch lên: “Được!”
Mọi người xung quanh đều nhìn Trần Ninh lắc đầu, mọi người đều cảm thấy, anh dám đấu với Lâm nha nội, thì chết chắc rồi.

Thời gian trôi qua thật nhanh! Rất
nhanh săp tới mười phút rôi.

Bên ngoài cửa Quách gia, bỗng nhiên truyền đến tiếng còi của cảnh sát, còn có từng đợt động cơ ô tô gầm rú, còn có cả tiếng phanh xe sắc nhọn, có rất nhiều xe đồng thời chạy đến.

Lâm Hải Bình kích động nói: “Còi xe cảnh sát, haha, nhất định là chú Lưu đến rồi, Trần Ninh chết chắc rồi!”
Rất nhiều người đều ào ào từ Quách gia đi ra, dừng lại để nhìn.

Nhưng tất cả mọi người đều kinh ngạc là, đến không phải là cảnh sát, mà chỉ có hai
chiếc xe mô tô cảnh sát dẫn đường, còn lại theo sau lại là số lượng lớn xe Passat với cả Audi A6, đây đều là của lãnh đạo thành phố ngồi tới.

Tiếp đó, chỉ nhìn thấy một người đàn ông trung niên mặc áo jacket màu xám, một tay lấy khăn lau mồ hôi, vừa vội vã từ xem Audi bước xuống.

Mọi người xung quanh nhìn thấy người đàn ông trung niên này không kìm được mà kêu lên một tiếng: “Lâm thị tôn.”
Hóa ra người đàn ông trung niên này, chính là người đứng đầu của thành phố Thái Ninh, cũng là cha của Lâm
Hải Bình, Lâm Cường.

Ngoài ông ta ra, các thành viên quan trọng lãnh đạo thành phố Thái Ninh, cũng ào ào từ trên xe bước xuống.

Đám người Lâm hải Bình, ánh mắt kinh hoàng như muốn bay ra ngoài.

Chỉ một cuộc gọi của Trần Ninh, tất cả lãnh đạo của thành phố, lại giống như lửa cháy đến nơi, vội vã chạy đến.

Anh ta kinh hãi nhìn Trần Ninh.

Trời ơi!
Người này không biết là ai?.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 537: Giữ Lại Chút Đồ Làm Bài Học


Lâm Hải Bình sắc mặt khiếp sợ lên đón Lâm Cường, ngạc nhiên nghi ngờ nói: “Cha, sao mọi người lại đến đây?”
Bộp!
Lâm Hải Bình vừa nói xong, đã bị cha mình cho một cái tát lên mặt, làm cho khóe miệng đều có vết máu.

Anh ta trơn tròn mắt không dám tin vào cha mình, bịt mặt, ấm ức nói với cha: “Cha, người…”
Bộp!
Lâm Cường lại một lần nữa vung ra một cái tát kêu vang, hung hãn đánh lên mặt Lâm Hải Binh, đánh làm cho anh ta ngơ ngẩn.

Mọi người xung quanh thấy thị tôn đánh con trai, sắc mặt đều kinh ngạc, ào ào đến khuyên can.

Nhưng Lâm Cường lại giận dữ quát: “Tất cả cút ra hết cho tôi!”
Mọi người xung quanh đều bị dọa mà dừng bước.

Lâm Cường chỉ vào mặt Lâm Hải Bình bị đánh không hiểu gì, giận dữ chửi: “Tao làm sao mà nuôi ra một đứa con tán gia bại sản như mày, tao bị mày hại chết rồi.”
Trong lúc Lâm thị tôn đang đánh mắng con trai mình, thì mấy lãnh đạo của thành phố Thái Ninh cũng không rảnh.

Mấy người này bình thường cao cao tại thượng, lãnh đạo có khí độ nho nhã, lúc này đều gận dữ vô cùng, lần lượt đi đến phía mấy người phù rể, tự tìm con trai của nhà mình, đổ ập xuống trận đòn chân tay đá đấm.

Tất cả mọi người có mặt đều ngẩn người!
Đám nha con cháu nha nội Lâm Hải Binh, lại bị Lâm thị tôn và những bậc lãnh đạo khác đánh, không hiểu chuyện gì đang sảy ra? Mọi người đều đòng thời kinh ngạc, nghi hoặc, lại không kìm được mà nhìn Trần Ninh, bọn họ đều âm thầm đoán, tất cả những chuyện này đều liên quan đến anh ấy.

Quả nhiên, Lâm thị tôn cùng với mấy vị lãnh đạo, sau khi hung hăng đánh
mắng con trai của mình xong, tất cả đều đến trước mặt Trần Ninh, cung kính thấp thỏm lo lắng nói: “Chào thủ trưởng!”
Chào thủ trưởng!
Tất cả mọi người sau khi nghe xong đều sững người, Làm Hải bình cùng đám phù rể đều kinh ngạc nhìn như muốn lồi mắt ra.

Mọi người đều kinh ngạc nhìn Trần Ninh nghĩ, anh ta nhìn trẻ tuổi như thế, rốt cuộc là thủ trường gì?
Trần Ninh lúc này nhìn Lâm Cường, lạnh lùng nói: “ông chính là thị tôn
của Thái Ninh, Lâm Cường?
Lâm Cường trong lòng run sợ nói: “Đúng vậy, thiếu soái!”
Thiếu soái!
Mọi người nghe thấy Lâm Cường gọi Trần Ninh như vậy, không kìm được mà đồng loạt hít ngược một hơi.

Còn Lâm Hải Bình lúc này như bị sét đánh, toàn thân run rẩy.

Anh ta kinh ngạc và tuyệt vọng nhìn Trần Ninh, trong lòng chỉ có một câu lặp lại không ngừng: anh ta là thiếu soái, anh ta lại là thiếu soái…
Trần Ninh hiwf hững nhìn Lâm Cường cùng với mấy người lãnh đạo của thành phố Thái Ninh: “Vậy thì các ông đã biết, tôi vì sao mà gọi mấy người đến rồi chứ?”
Lâm Cường cùng với nhóm lãnh đạo hoảng sự nói: “Biết rồi, biết ròi…”
Lâm Cường nói xong, quay đầu sang giận dữ nhìn con trai, quát lên nói: “Súc sinh, mày còn không lại đây, quỳ xuống để xin lỗi Thiếu soái.

Nếu như ngài ẩy không tha thứ, thì tao sẽ đích thân xử mày.”
Mấy người lãnh đạo còn lại, cũng đều ào ào quát con mình đi xin lỗi Trần Ninh.

Phịch!
Lâm Hải Bình sắc mặt trắng bệch, môi run run quỳ xuống trước mặt Trần Ninh, run cầm cập nói: “Thiếu, Thiếu soái, tôi có mắt mà không biết núi Thái Sơn, động chạm đến anh, mong anh đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân, tha cho tôi lần này!”
Phịch phịch!Ủng hộ chúng mình tại Nh ay ho.

com | Nh ảy h ố*truyện hay
Mấy người nha nội làm phù rể còn lại, cũng lần lượt quỳ xuống trước mặt Trần Ninh, bò dưới mặt đất, giọng run run nói: “Mong Thiếu soái tha mạng!”
Trần Ninh nhìn Lâm Hải Bình, lạnh lùng nói: “Cậu vừa rồi bắt tôi quỳ xuống xin lỗi, muốn tôi bò ra ngoài như chó?”
Lâm Hải Bình nghe xong toàn thân run rẩy, sắc mặt kinh hoàng: “Tôi….tôi..”
Trần Ninh lãnh đạm nói: “Nên làm thế
nào đây?
Lâm Hải Binh giọng run run nói: “Tất cả nghe theo Thiếu soái xử lý.”
Mấy người phù rể còn lại, cũng sợ run hết cả, đều nói: “Nghe theo sự xử lý của Thiếu soái.”
Trần Ninh hờ hững nói: “Hôm nay là ngày vui của bạn Đổng Kha, tôi không muốn tính toán với các cậu, mỗi người để lại ít đồ coi như giáo huấn, sau đấy thì cút đi!”
‘Vâng vâng vâng!
Lâm Hải Bình nghe Trần Ninh nói như vậy, như được đặc xá, anh ta nhìn xung quanh, thấy bên cạnh có một con dao để ở đĩa hoa quả.

Anh ta lập tức đứng dậy lấy con dao gọt hoa quả, đứng trước mặt bao nhiêu người, cắt ngón tay út của mình xuống.

“A…!”
Anh ta không kìm được mà kêu thảm một tiếng, đầu đổ đầy mồ hôi, cả khuôn mặt vì đau quá mức mà trở nên méo mó.

Mấy người phù rể còn lại, cũng làm theo như vậy, ào ào noi

theo.

Trong thời gian đó, tiếng kêu thảm thiết ở bốn phía, mùi vị máu tươi tràn ngập trong không khí.

Tất cả mọi người đều bị dọa cho sợ hãi, họ đều kính sợ nhìn Trần Ninh, từng người trong lòng đều thầm nghĩ, đám Lâm Hải Bình cùng mấy nha nội kia bình thường ở Thái Ninh không coi ai ra gì, hôm nay gặp phải Thiếu soái, xem như là thích đáng.

Mấy người phù dâu đều không kìm được mà nhìn Đổng Kha bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Cô ấy dẫn theo một
người đàn ông, lại là Thiếu soái, cô ấy thật sự quá may mắn và hạnh phúc rồi.

Đổng Kha lúc này trong mắt có sự kỳ dị, kiêu ngạo nhìn Trần Ninh, trong lòng đắc ý nghĩ: Anh rể tôi là người đàn ông lợi hại nhất trên đời này.

Lâm Cường cùng nhóm lãnh đạo, thương xót cho con trai mình, đồng thời lại kinh sợ nhìn Trần Ninh, còn chưa biết anh ấy sẽ xử lý bản thân họ ra sao?
Ánh mắt Trần Ninh dừng lại ở phía mấy người lãnh đạo, lạnh lùng nói:
“Các ông về mạnh mẽ tuyên truyền nền văn minh hiện đại, ngăn chặn hành vi phong tục thấp kém, nhất là các ông lấy thân làm gương, đi đầu làm mẫu.

Nếu như để tôi biết thành phố Thái Ninh vẫn còn ảnh hưởng bởi phong tục thấp kém trêu đùa động phòng này, vậy thì các ông tự mà lo liệu lấy.”
Đám người Lâm Cường đầu đổ đầy mò hôi, vỗi vã nói: “Vâng vâng vâng, chúng tôi biết rồi!”
Trần Ninh lạnh lùng nói: “Về hết đi!”
Đám người Lâm Cường dẫn theo
con trai của mình rời khỏi.

Trần Ninh cùng Đổng Kha cũng lập tức cáo từ, sự việc biến thành như vậy, ở lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Lâm Cường cùng với mấy người lãnh đạo vốn dĩ muốn mở tiệc thiết đãi anh ấy, sự anh giận dữ lấy bọn họ ra xử lý.

Nhưng mà, ngày hôm đó Trần Ninh và Đổng Kha đã lên máy bay, ngồi về thành phố Trung Hải Giang Nam.

Trên đường về, Đổng Kha cảm thấy có lỗi với Trần Ninh: “Xin lỗi anh rể, thật không ngờ lần này anh đi tham
dự hôn lễ bạn của em, lại bị thành ra thế này.”Ủng hộ chúng mình tại Nh ay ho.

com | Nh ảy h ố*truyện hay
Trần Ninh cười cười: “Sau này những chuyện làm phù dâu, em ít tham gia thì hơn, bản thân em xũng đến tuổi lấy chồng rồi, vẫn nên nghĩ làm sao để lấy chồng thì hơn!”
Đổng Kha nghe vậy, liếc trộm Trần Ninh một cái, sau đó cúi đầu nhỏ tiếng nói: “Em sợ có lẽ không lấy được chồng mất.”
Trần Ninh cười nói: “Không thể nào.”
Đổng Kha trong lòng nghĩ: Sao lại
không thể chứ, em bây giờ lấy anh rể làm tiêu chuẩn chọn, gặp người đàn ông nào cũng đều mang ra so sánh, hơn nữa vừa so sánh đều không nhìn vào mắt, mình lấy thế nào đây.

Đến thành phố Trung Hải, từ sân bay đi ra.

Điển Chử lái xe hồng kỳ đến đón, sớm đã đứng đợi ở bên ngoài, đón hai người họ lên xe.

Điển Chử hỏi: “Thiếu gia, chúng ta đi về nhà, hay là đi đến Tập đoàn Ninh Đại?”
Trần Ninh lần này về, không nói trước với Tống Sính Đình, anh liền
cười nói: “Đi đến Tập đoàn Ninh Đại xem thế nào.”
Điển Chử lái xe, rất nhanh bọn họ đã đến cửa của Tập đoàn Ninh Đại.

Lúc này đã đến giờ tan ca buổi chiều, dưới lầu của tập đoàn, nhiều xe đã xếp hàng đứng đợi.

Có Ferrari, có Lamborghini, có Porsche, cộng lại có hơn mười chiếc xe thể thao siêu cấp đỗ ở trước cửa Tập đoàn Ninh Đại.

Hơn nữa có rất nhiều người đứng xem, làm cho đường sắp bị tắc, khiến cho tài xế không thể thông hành ào ào kêu người bên đường: “Làm cái gì nữa không biết!”
Hơn mười chiếc xe thể thao ở phía trước, còn có mười mấy người đàn ông khí chất mặc tây phục màu đen, xúm lại vói một người mặc tây phục màu trắng, với bộ dạng vô cùng đẹp trai.

Người đàn ông trẻ này tay cầm bó hoa tươi với hộp nhẫn, đang cười và chờ đợi cái gì đó? Hơn nữa mười mấy thuộc hạ mặc áo vest đứng bên cạnh anh ta, đều đồng loạt nhìn vào Tập đoàn Ninh Đại, trăm miệng một lời hô to: “Tiểu thư Tống Sính Đinh, thiếu gia của chúng tôi đến cầu hôn cô, mau ra đây đi!”
Trần Ninh ngồi ở hàng ghế phía sau,
phát hiện chủ nhân của mấy chiếc xe thể thao, đều là những người đi cùng người đàn ông quần là áo lượt kia đến để tỏ tình với vợ của mình, nét mặt của anh trong thoáng chốc trầm lại.

Ró ràng là biết Tống Sính Đình kết hôn có chồng rồi, Khương Đào này còn vẫn cố tình đến tỏ tình, như vậy vui lắm sao?
Trần Ninh nhìn dàn xe thể thao xếp trước mặt, với cả đám người Khương Đào, lạnh lùng dặn dò Điển Chử: “Lái xe đâm lên trên, cho bọn họ bài học.”
Vâng, thiếu gia.

Điển Chử không một chút do dự đạp chân ga, dược cải trang chuyên môn vì thủ trưởng làm, giá trị hơn hai nghìn vạn, tránh được bom đạn, có thể so sánh với xe tăng, hung hăng đâm vào dàn xe thể thao phía trước.

Oành oành!
Chiếc xe hồng kỳ đâm vào hai chiếc xe thể thao xếp cuối cùng, làm cho đuôi của chiếc xe Perrari bị đâm hỏng luôn.

Chiếc xe bị đâm lao về phía trước, peng peng peng vài tiếng vang lên, mười mấy chiếc xe đều bị
va chạm, tất cả đều hoàn toàn thay đỗi.

Tổn thất, phỏng đoán lên đến tiền tỷ.

Khương Đào đang ở trước của tòa nhà, chuẩn bị tỏ tình với Tống Sính Đình, còn cả người đến cùng với anh ta, tất cả đều ngây người ra.

Mọi người bên đường cũng được một trạn kinh hoàng, ào ào hô hào lên.

Khương Đào rất nhanh liền định thần lại, khuôn mặt đau lòng hét lên: “Xe.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 538: Chương 556


Nhảy Hố truyện: Chiến long vô song – Trần Ninh (truyện full)
– Tác giả: Bạch Ngọc Cầu Hà

- Thể loại: hào môn chiến thần,Đô thị, sảng văn
truyện sẽ sớm được cập nhật nhé!.
 
Chiến Long Vô Song
Chương 539: Đều Là Phóng Viên Tên Tuổi!


Nhảy Hố truyện: Chiến long vô song – Trần Ninh (truyện full)
– Tác giả: Bạch Ngọc Cầu Hà
- Thể loại: hào môn chiến thần,Đô thị, sảng văn Chương 536: Đều Là Phóng Viên Tên Tuổi!
Lý Hoài Bình đang cầm ly rượu, khóe miệng hơi nhếch lên: “Chúng tôi thấy trò đùa của vợ chồng Trần Ninh còn chưa đủ, muốn mọi người cùng xem chuyện cười của họ.”
Lý Tàng Phong mắt sáng lên khi nghe điều này: “Cha, cha hình như có chủ ý gì đó?”
Lý Hoài Bình chế nhạo: “Trần Ninh không phải đã không có khách mời, cũng không có phóng viên sao?”
“Chúng ta sẽ cử một phóng viên của Gossip Weekly đến phỏng vấn Trần Ninh và Tống Sính Đình về sự bối rối đó.

Chúng ta sẽ công khai sự xấu hổ của họ và để mọi người cùng xem những trò đùa của họ.”
Lý Tàng Phong nói trong sự ngạc nhiên: “Con nghe nói rằng Trần Ninh đã bị đuổi khỏi nhà vài năm trước, đã rơi vào trạng thái tuyệt vọng.”
“Ngoài ra, khi Trần Ninh say rượu và bạo hành Tống Sính Đình, dẫn đến việc Tống Sính Đình có thai ngoài ý muốn, không ngờ rằng cuối cùng cả
hai đã đến được với nhau.

“Những thứ cũ kỹ này đã được các phóng viên của Gossip Weekly tung tin, và chúng chắc chắn sẽ trở thành tin tức mà ai cũng biết.”
“Trần Ninh và Tống Sính Đình xấu hổ là đủ rồi!”
Lý Hoài Bình chế nhạo: “Ta vừa muốn bọn họ xấu hổ, vừa muốn bọn họ biết thực lực và thủ đoạn của nhà họ Lý chúng ta ở Bắc Kinh.”Đọc truyện online nhanh nhất tại N hay*ho.

com | Nhảy*hố truyện full
“Nếu Trần Ninh không ngoan ngoãn nghe lời, thằng đó sẽ bị ra phế bỏ.”

Nói xong, ông ta dặn dò Lý Tàng Phong: “Con lập tức sắp xếp cho phóng viên của tờ Gossip Weekly đến hội nghị ra mắt sản phẩm của tập đoàn Ninh Đại để làm nhục vợ chồng Trần Ninh!”
Lý Tàng Phong nói: “Vâng!”
Khách sạn Minh Châu, nơi ra mắt sản phẩm của Tập đoàn Ninh Đại.

Thời gian đã trôi qua một phút một giây, từ sáng đến giờ là 11 h 30 phút trưa, đã qua mấy tiếng đồng hồ.

Tuy nhiên, tại hiện trường họp báo, ngoại trừ các giám đốc điều hành cấp cao của Tập đoàn Ninh Đại và nhân viên khách sạn, hầu như không có khách mời và phóng viên nào đến tham gia, khung cảnh dường như vắng vẻ.

Mặc váy và đi giày cao gót, Tống Sính Đình lo lắng đi đi lại lại ờ lối vào của buổi họp báo.

Cô ấy lo lắng lẩm bẩm trong miệng:” Sao còn chưa tới vậy, còn ba mươi phút nữa cuộc họp báo bắt đầu, các
khách mời và phóng viên Trần Ninh nói, đến một người cũng chưa tới sao?
Phía sau cô, Hạ Bình, Lâm Vi, Tần Triêu Ca và những người khác đều cúi đầu bơ phờ.

Mọi người đều cảm thấy buổi họp báo ra mắt sản phẩm này thật lộn xộn, không có khách mời đến họp báo.

Đúng lúc Tống Sính Đình đang vô cùng lo lắng, cô ấy đột nhiên nghe thấy ngoài cửa có nhân viên hét lên: “Khách quý đến!”
Đến rồi!
Khuôn mặt xinh đẹp của Tống Sính Đình hiện lên vẻ ngây ngất, và ngay cả hạ Bình bơ phờ và những người khác đều bị kích động ngay lập tức.

Khách quý đến!
Có phải vị khách quý mà Trần Ninh nói đã đến không?
Ngay sau đó, Tống Sính Đình và những người khác nhìn thấy một người đàn ông trung niên mảnh
khảnh và cường tráng trong bộ vest đen, đi vào cùng với một nhóm lớn những người tùy tùng ăn mặc rực rỡ.

Người này hóa ra là Lý Hoài Bình!
Phía sau Lý Hoài Binh, ngoài con trai của ông ta là Lý Tàng Phong, còn có một số lượng lớn thuộc hạ, cũng như quý tộc quyền lực của thành phố Hàng Châu!
Biểu cảm của Tống Sính Đình bị đóng băng!
Sự hưng phấn của mọi người tại hiện trường cũng đột nhiên rơi xuống đáy,
từng người một nhìn đám người Lý Hoài Bình tức giận.

Tống Sính Đình nói với một khuôn mặt bình tĩnh và xinh đẹp, “Các ông đến làm gì?”
Lý Hoài Bình cười không nói, Lý Tàng Phong bên cạnh chế nhạo: “Này, chúng tôi nghe nói hội nghị ra mắt sản phẩm của tập đoàn Ninh Đại các cô không phải là lựa chọn tốt, phỏng viên người nổi tiếng cũng không thèm tham dự.”
“Chúng ôi có ý tốt, đi qua cổ vũ cho các cô, các cô không phải là không
muôn chào đón chứ?
Tống Sính Đình biết rằng những người như nhà họ Lý đến xem náo nhiệt, khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy lạnh cóng, tức giận muốn gọi bảo vệ đuổi họ đi.

Nhưng lúc này, Trần Ninh đã mang Điển Chừ và Bát hổ vệ cùng tới.

Trần Ninh cười nói: “Người đến là khách, các người đến tham gia buổi họp báo ra mắt sản phẩm của tập đoàn Ninh Đại chúng tôi, chúng tôi đương nhiên chào đón.”
Lúc Tống Sính Đình nhìn thấy Trần Ninh, cô ấy không khỏi thì thào: “Chồng à, bọn họ tới nhìn chuyện cười của chúng ta, sao anh lại…”
Trần Ninh xua tay ra hiệu Tống Sính Đình đừng lo lắng, anh tự có tính toán.

Lý Hoài Bình lúc này mới nhìn xung quanh buổi họp báo, cố ý cười nói với Trần Ninh: “Trần Ninh, sao họp báo của cậu vắng vẻ như vậy, không mời phóng viên người nổi tiếng tham gia sao?”
Lâm Vi không nhịn được lớn tiếng chửi bới: “ông đúng là chồn khóc gà, đạo đức giả!”
“Rõ ràng là ông đã mang tất cả các phóng viên ngôi sao được mời bởi Tập đoàn Ninh Đại của chúng tôi đi.”
Lý Hoài Bình không nghĩ chán ghét, nhìn Trần Ninh cười nói: “Trần Ninh, cậu không thể đánh bại họ Lý chúng tôi.”
“Nếu bây giờ cậu đồng ý đổi họ của mẹ mình quy thuận nhà họ Lý chúng tôi, thì tôi hứa rằng sẽ có vô số
phóng viên nổi tiếng sẽ đến dự hội nghị ra mắt sản phẩm của cậu ngay lập tức.”
Trần Ninh nhẹ nói: “Không cần!”
“Tôi đã có một số lượng lớn khách VIP, người nổi tiếng và phóng viên đang trên đường tới, vì vậy không cần ông lo lắng thay.”
Lý Tàng Phong lập tức chế giễu: “Số lượng lớn phóng viên, ngôi sao, các người nằm mơ giữa ban ngày sao?”

chien-long-vo-song-539-0.png


chien-long-vo-song-539-1.png


chien-long-vo-song-539-2.png


chien-long-vo-song-539-3.png


Ngay khi giọng nói vừa thốt ra, Điển Chử lập tức phi thân như hổ ra khỏi chuồng.

Điển Chử nắm tóc Sharpie, giơ tay phải lên và tát xuống.

Sau một vài tiếng kêu răng rắc, Sharpie mặt đầy máu.

Điển Chử vẫn tức giận: “Quỳ xuống!”
Nói xong nhấc chân đá vào chân trái Sharpie!
Răng rắc!
Đầu gối trái của Sharpie bị Điển Chử trực tiếp đá văng ra, anh ta hét lên và quỳ xuống trước mặt Trần Ninh.

Nhiếp ảnh gia và trợ lý đi cùng
Sharpie đã bị sôc.

Trần Ninh lạnh lùng nói: “Tôi hoan nghênh tất cả các phóng viên hôm nay đến đây phỏng vấn và đưa tin, nhưng họ phải có thái độ phỏng vấn tốt nếu cố tình đến tìm lỗi, đây là kết cục.”
Trần Ninh nói xong liền nhìn về phía Lý Hoài Bình.

Lý Hoài Binh và Trần Ninh nhìn nhau, ông ta chế nhạo nói: “Hì hi, tất cả phóng viên đều được hoan nghênh?”
‘Trần Ninh, cậu sẽ không thực sự
cho rằng còn những phóng viên khác đến tham gia buổi họp báo của các cậu chứ?”
“Các phóng viên của một số đài truyền hình và nhật báo quan trọng ở tỉnh Giang Nam và tỉnh Đông Hải đã được lệnh của tôi, họ sẽ không đến đâu, cậu từ bỏ đi!”
Trần Ninh hừ lạnh một tiếng, “Các đài truyền hình và nhật báo ở tỉnh Giang Nam và Đông Hải, tôi vẫn không thèm nhìn tới.”
“Tôi đã mời tất cả các phóng viên truyền hình từ 15 kênh của CCTV.”

“Ngay cả khi các phỏng viên từ các đài truyền hình tỉnh Giang Nam và tỉnh Đông Hải đến, họ sẽ phải xếp hàng chờ để được phỏng vấn.”
Cái gì?
Mời tất cả các phóng viên từ 15 kênh CCTV!
Tất cả mọi người đều bị lời nói của Trần Ninh làm cho sững sờ!
Một lúc sau, Lý Hoài Bình là người đầu tiên tỉnh táo trở lại.

ông ta không nhịn được cười, nghiêng người về phía trước nở nụ cười, chỉ vào Trần Ninh cười cười: “Haha, Trần Ninh, tôi thật sự đến tường cũng không phục chỉ phục cậu.

“Tên tiểu tử đúng là khoác lác không có vốn, còn dám khoe khoang cái gì!”
“Cậu cũng đã mời tất cả các phóng viên từ 15 kênh CCTV, cậu nghĩ mình lài ai? Nhà họ Lý ở Bắc Kinh còn không thẻ mời bất kỳ phóng viên CCTV nào nữa là!”
ông ta vừa nói xong!Đọc truyện online nhanh nhất tại N hay*ho.

com | Nhảy*hố truyện full
Bên ngoài khách sạn, đột ngột có tiếng xe ô tô ầm ầm.

Có hàng chục chiếc ô tô đang gầm rú, tất cả đều có logo của nhiều kênh CCTV khác nhau!
Vài chiếc trực thảng cũng đột nhiên xuất hiện trên bầu trời!
Trực thăng hạ cánh và dừng lại.

Các phóng viên CCTV nổi tiếng đeo
giấy phép lao động và cầm micro, cũng như một số lượng lớn nhân viên đài truyền hình với camera, lần lượt ra khỏi ô tô và trực thăng!
Các phóng viên nổi tiếng, những người chỉ có thể nhìn thấy phong cách của họ trên các chương trình CCTV vào các ngày trong tuần đã đổ xô đến họ.

Lý Hoài Bình ánh mắt kinh ngạc sắp bay ra ngoài!
Đám người Lý Tàng Phong đều trợn mắt hốc mồm, không khỏi nóng lòng
trợn to hai mắt xem cảnh tượng
trước mắt có phải là thật không?
Tống Sính Đình, Hạ Binh, Lâm Vi, Tần Triêu Ca và các giám đốc điều hành cấp cao khác của tập đoàn Ninh Đại đều ngạc nhiên vì bất ngờ!
“Các phóng viên đang ở đây, và họ đều là những phóng viên tên tuổi của CCTV!”
“Trời ơi, ông xã, anh thật tuyệt vời!”
Tống Bình không nhịn được quay người lại, nhào vào trong vòng tay Trần Ninh, không nhịn được hôn lên má Trần Ninh..
 
Chiến Long Vô Song
Chương 540: Hoá Trang Lên Sân Khấu


Nhảy Hố truyện: Chiến long vô song – Trần Ninh (truyện full)
– Tác giả: Bạch Ngọc Cầu Hà
- Thể loại: hào môn chiến thần,Đô thị, sảng văn Chương 537: Hoá Trang Lên Sân Khấu
Lý Hoài Bình, Lý Tàng Phong và những người khác kinh ngạc đến mức hai mắt bay ra ngoài!
Vì những phóng viên này, tất cả đều là những phóng viên đoạt huy chương vàng từ hơn chục kênh của CCTV.

Ngay cả khi đó là nhà họ Lý ở thủ đô, bình thường cũng không mời được mọt người trong số đó, nhưng bây giờ tất cả họ đều ở đây.

Có rất nhiều phỏng viên đoạt huy chương vàng CCTV, và có vô số camera, trận chiến này khiến Lý Hoài Bình và những người khác sợ hãi.

Thậm chí, Lý Hoài Bình đã gặp Vương Duẫn Tri, người đứng đầu CCTV!
Lý Hoài Bình vội vàng mang theo con trai và thuộc hạ, vội vàng tiến lên đón, cười nói: “Giám đốc Vương, sao ngài lại xuất hiện ở nơi này?”
Vương Duẫn Tri thậm chí không thèm nhìn Lý Hoài Bình, giơ tay đẩyNhảy hố truyện nhanh nhất tại N hayh o.

com | Nhảy*hố truyện full
Lý Hoài Bình ra, cùng với một tá phóng viên huy chương vàng và một số lượng lớn nhân viên mang theo máy ảnh, ông ta đi thẳng về phía Trần Ninh và Tống Sính Đình!
Lý Hoài Bình lại bị sốc!

Trời ơi!
Giám đốc Vương và các phóng viên huy chương vàng này thực sự ở đây vì Trần Ninh?
Vương Duẫn Tri mỉm cười với Tổng Sính Đình và nói: “Xin chào, chủ tịch Tống, tôi là Vương Duẫn Tri.”
“Được biết quý công ty đã phát triển một loại thuốc điều trị ung thư gan, chiến công này đã gây chấn động toàn bộ Trung Quốc và cộng đồng y tế trên toàn thế giới.”
“Tôi muốn dẫn các phóng viên từ tất cả các kênh của đài truyền hình của chúng tôi tham gia vào buổi ra mắt sản phẩm thuốc điều trị ung thư gan Thanh Ninh của công ty, không biết có được hoan nghênh hay không?”
Gương mặt xinh đẹp của Tống Sính Đình đỏ bừng vì phấn khích, giọng
nói có chút run rẩy, phấn khởi nói: “Hoan nghênh hoan nghênh, cảm ơn giám đốc Vương, cảm ơn các bạn phóng viên đã đến tham gia cùng chúng tôi!”
“Xin chào chủ tịch Tống, tôi là phóng viên của Kênh tổng hợp CCTV, Đinh Bằng!”
“Xin chào chủ tịch Tống, tôi là phóng viên của Kênh Quốc tế Trung Quốc, Vạn Huân!”
“Xin chào chủ tịch Tống, tôi là phóng viên của Kênh Tài chính, Khương Hải Như!”
Hơn chục phóng viên đoạt huy chương vàng đều mỉm cười chào đón Tống Sính Đình.

Vô số máy quay và máy quay video đều nhắm vào Tống Sính Đình.

Những nhân viên CCTV này, dù cố ý hay vô ý, đều cố tình chĩa camera về phía Tống Sính Đình tránh quay phim chụp ảnh Trần Ninh.

Ngay cả khi họ quay phim Trần Ninh,
họ sẽ chỉnh sửa nó khi họ quay lại, và sẽ không để Trần Ninh xuất hiện trên bản tin.

Tống Sính Đình nhận được sự tâng bốc và chào hỏi riêng các phỏng viên đoạt huy chương vàng.

Lý Hoài Bình và Lý Tàng Phong, những người ở bên cạnh, tất cả đều chết lặng.

Ngay bây giờ!
Trần Hải Sinh, giám đốc đài truyền hình tỉnh Đông Hải, vội vã đến với một nhóm phóng viên truyền hình từ
đài truyền hình Đông Hải.

Trần Hải Sinh chào hỏi Vương Duẫn Tri một cách sâu sắc, và sau đó hào hứng nói với Tống Sính Đình: “Chủ tịch Tống, chúng tôi đến rồi, chúng tôi không có việc gì khác.

Chúng tôi sẽ phục vụ công ty trong suốt quá trình hôm nay và sẽ báo cáo về sự kiện ra mắt sản phẩm của quý công ty!”
Tống Sính Đình không ngờ rằng đám phỏng viên địa phương bị nhà họ Lý tạm thời gọi đi thủ đô, bây giờ đều cứng đầu trở lại.

Cô ngay lập tức hiểu rằng sau khi
Trần Ninh gọi tất cả các phóng viên CCTV đến, các phóng viên địa phương đang hoảng sợ, vi vậy Trần Hải Sinh vội vàng chạy theo các phóng viên.

Tống Sính Đình vẫn chưa lên tiếng!

Vương Duẫn Tri bên cạnh đã lạnh lùng nói: “Giám đốc Trần, trong lần ra mắt sản phẩm lần này của tập đoàn Ninh Đại, chúng tôi đã giành được toàn bộ quyền phỏng vấn trên 15 kênh CCTV.

Các ông muốn phỏng vấn phải có sự đồng ý của tôi!”
Còn nữa, tập đoàn Ninh Đại phát
hành thuốc điều trị ung thư gan, tin tức lớn như vậy, các ông không tới phỏng vấn báo cáo, tôi nghiêm túc nghi ngờ tính chuyên nghiệp của các ông.”
“Tôi sẽ nói chuyện với các lãnh đạo có liên quan sau, ông có thể không thích hợp làm người phụ trách Đài truyền hình tỉnh Đông Hải, ông chuẩn bị chuyển công tác đi là vừa!”
Bùm!
Trần Hải Sinh nghe thấy lời nói của Vương Duẫn Tri, sắc mặt như tro tàn.

ông ta tuyệt vọng nhìn Lý Hoài Bình, để giúp Lý Hoài Bình lần này, ông ta cố ý ra lệnh cho tất cả phóng viên Đông Hải không được tham gia hội nghị ra mắt sản phẩm của tập đoàn Ninh Đại, không ngờ bây giờ ông ta lại mất chức.

Lý Hoài Bình, Lý Tàng Phong và những người khác hoàn toàn bị sốc.

Lúc này, ở ngoài cửa có người hô vang: “Khách VIP đến rồi!”
Sau đó, trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, một nhóm nam nữ ăn
mặc hở hang vô tư bước vào dưới sự bảo vệ của rất đông vệ sĩ.

Một nam một nữ đi phía trước, cả hai đều mặc quân phục thiếu tướng dân sự.Nhảy hố truyện nhanh nhất tại N hayh o.

com | Nhảy*hố truyện full
Nam tên Lưu Hồng, nữ tên Đặng Hồng Anh, cả hai đều là ca sĩ có tiếng ở Trung Quốc, đồng thời là trưởng, phó đoàn văn công quân đội miền Bắc.

Tiếp theo là nhiều ca sĩ, nghệ sĩ, đây là những gương mặt cũ xuất hiện trong đêm nhạc xuân năm nào, và họ có thực lực hơn những ngôi sao bình
thường rất nhiều!
Lần này, không chỉ Lý Hoài Bình, Lý Tàng Phong và những người khác đều bị sốc.

Ngay cả Tống Sính Đình, Tân Triêu Ca, Hạ Bình, Lâm Vi và các nhân viên khác của Ninh Đại cũng bị sốc.

Ngay sau đó, Tống Sính Đình và những người khác đã thể hiện những biểu cảm xuất thần!
Chúa ơi, Trần Ninh thực sự đã mời những vị khách nổi tiếng.

Bên cạnh đó, các ca sĩ và nghệ sĩ hàng đầu từ Trung Quốc đến đây, thật quá kiêu ngạo!
Ngay sau đó, nhiều ông chủ của các sàn bán thuốc lớn, thậm chí nhiều nhà báo nước ngoài và CEO của các công ty bán thuốc nước ngoài đã đổ xô tham gia hội nghị ra mắt sản phẩm của Tập đoàn Ninh Đại.

12 giờ!

chien-long-vo-song-540-0.png


chien-long-vo-song-540-1.png


Lý Hoài Bình sắc mặt trắng bệch, đây là lần đầu tiên có người dám nói chuyện với ông ta như thế này.

Nhưng ông ta lúc này đoán không được thực lực của Trần Ninh, chỉ có thể chua xót nói: “Tiểu tử, tôi quay về
tìm hiểu kỹ về cậu, sau đó tính toán với cậu sau.”
Trần Ninh lạnh lùng nói: “Cút đi!”
Lý Hoài Bình mang theo con trai và người của ông ta bỏ đi một cách buồn tẻ.

ông ta ra khỏi khách sạn Minh Châu và gọi ngay về nhà ở Bắc Kinh để kể lại sự việc.

Gia đình Lý ở Bắc Kinh, ngay lập tức mở một cuộc điều tra.

Ngay sau đó, gia đình họ Lý ở Bắc
Kinh đã gọi điện và nói với Lý Hoài Bình: “Sau khi kiểm tra, cả Trần Ninh và Tống Sính Đình đều không có bối cảnh chính trị vững vàng”.

“Trần Ninh đã cỏ thể mời rất nhiều phóng viên CCTV và rất nhiều ca sĩ tham gia.

Lý do xuất phát từ Vương Duẫn Tri.”
“Bố của Vương Duẫn Tri chết vì ung thư gan.”
“Giám đốc Vương luôn hy vọng rằng thuốc điều trị ung thư gan sẽ sớm có mặt, và mong rằng sẽ không còn người chết vì ung thư gan nữa.”
“Trần Ninh chắc hẳn đã tận dụng mong muốn của Giám đốc Vương, nên đã mời thành công Giám đốc Vương tới đây.”
Sau khi Lý Hoài Bình nghe kết quả điều tra của gia đình, ông ta vô cùng sốc và tức giận, chửi rủa: “Ta nói Trần Ninh sao có thể mời nhiều phóng viên CCTV như vậy?”
“Thì ra là tên này xảo quyệt lợi dụng mong muốn của Giám đốc Vương, để Giám đổc Vương mang nhiều ngôi sao phóng viên đến tham gia
như vậy!
Lý Tàng Phong cũng chửi: “Hóa ra là tên này đầu cơ trục lợi, hại chúng ta sợ chuyện không đâu”.

“Bố, chúng ta tuyệt đối không thể tha thứ cho tên này, đừng lãng phí thời gian với hắn cứ cho hắn nếm mùi lợi hại đi!”
Lý Hoài Bình gật đầu: “Được!.
 
Back
Top Bottom