[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Chiến Ký Zodiac
Thập Nhị Định Mệnh (20)
Thập Nhị Định Mệnh (20)
Cô thấy nó rồi!
Giữa màn đêm, xuyên qua tầng sương, một tòa tháp trắng vươn lên, mái nhọn như chạm vào bầu trời đen đặc.
Từ đỉnh tháp, ánh sáng vàng nhạt hắt xuống, yếu ớt nhưng đủ để tim cô thắt lại, giống hệt biểu tượng trên bản đồ.
"Cuối cùng cũng..."
- Cô chưa kịp thở phào thì một tiếng gầm sát bên tai lại khiến toàn thân lạnh buốt.
Người sói kia đã bắt kịp, khoảng cách chỉ còn vài sải chân.
Ma Kết liều mình lao sang một bên, lách vào khe đá nhỏ hẹp mà con quái thú không thể lọt qua.
Tiếng móng vuốt cào đá tóe lửa sau lưng.
Cô áp lưng vào vách đá thở hồng hộc, mắt vẫn không rời tòa lâu đài tráng lệ ở phía xa xa.
"Phải tới đó bằng mọi giá, mình không thể bỏ mạng ở đây được"
Cô nghiêng người, lần tay bám vào những rễ cây chằng chịt mọc ra từ khe đá, di chuyển từng chút một qua mép hẹp.
Mặt trăng bị đám mây che lấp, không gian như chìm trong vũng ao lầy tối tăm, chỉ còn ánh sáng le lói từ tòa lâu đài ở phía xa như một ngọn hải đăng mờ ảo.
Tiến thêm vài chục bước, cô nhận ra một lối mòn nhỏ dẫn xuống sườn đồi, nơi những bụi cây rậm rạp đủ để ẩn thân.
Không kịp nghĩ nhiều, Ma Kết trượt người xuống, mặc cho gai đâm đau rát.
Phía trước, tán cây thưa dần.
Khi cô lao ra khỏi mép cây cuối cùng, một khung cảnh mở ra.
Cả một kinh thành náo nhiệt trải dài dưới ánh trăng, những con đường lát đá vang lên nhiều tiếng bước chân của người dân, đen lồng treo đầy trên các hàng quán.
Ở chính giữa cuối đường, là tòa lâu đài khổng lồ sừng sững như trái tim của cả thành phố, tường trắng hắt ánh sáng vàng dịu, cao vời vợi như chạm tới mây.
Ma Kết xúc động tới nỗi rơm rớm nước mắt, cô làm được rồi!
Cô thoát khỏi con quái vật kia rồi!
Tiếng gầm gừ sau lưng biến mất tự lúc nào, chỉ còn lại len lỏi trong tai là tiếng ồn ào của những người dân trên con phố.
Mặc dù nghe không hiểu gì nhưng cô vẫn thấy rất vui, cuối cùng cũng an toàn lành lặn rồi, à không hẳn là lành lặn, vết thương khắp cơ thể nếu không xử lý kịp thì sẽ nhiễm trùng mất.
--
Càng đi, rừng càng thưa, những thân cây khổng lồ nhường chỗ cho những hàng cổ thụ thấp hơn.
Mặt đất dưới chân từ ẩm ướt chuyển sang khô ráo, lẫn lộn đá cuội và lá khô giòn vụn.
"Gần ra rồi..."
- Thiên Bình khẽ nói, giọng vẫn đầy cảnh giác.
Đúng lúc đó, ánh trăng bắt đầu lọt xuống, soi ra một khoảng trống rộng trước mặt.
Cả nhóm bước qua hàng cây cuối cùng và sững sờ.
Dưới chân họ, một thung lũng trải dài, những con đường lát đá uốn lượn dẫn tới một kinh thành rực rỡ trong đêm.
Đèn lồng treo dọc phố, ánh sáng màu vàng đỏ nhảy múa trong gió.
Ở chính giữa, vươn lên giữa biển nhà, hàng quán và quảng trường, là tòa tháp trắng khổng lồ, mái nhọn như chạm vào trời, tường thành sáng rực như được đúc từ ánh trăng.
Ánh sáng từ cuốn sách trong tay Song Ngư bùng lên lần nữa, lập lòe hòa trộn với hào quang từ tòa lâu đài như một lời gọi mời nồng nhiệt.
"Tới đó trước đi đã rồi lo chuyện tìm Ma Kết nữa"- Nhân Mã vẫn luôn lo lắng cho Ma Kết, cô ấy mất tích quá lâu và họ không có cách nào liên lạc được với cô, huống hồ gì đây còn không phải là thế giới của họ...
Cả nhóm gật đầu rồi bắt đầu men theo lối mòn xuống thung lũng, hướng về trái tim sáng rực của kinh thành.
Cổng thành hiện ra trong tầm mắt, cao sừng sững với những ngọn đuốc cháy bập bùng dọc tường đá.
Hai người lính mặc giáp bạc đứng hai bên, tay đặt lên chuôi kiếm khi thấy nhóm người lạ tiến lại.
Sư Tử dẫn đầu chưa kịp mở lời thì ánh mắt cả bọn bỗng bị hút về phía bên trái.
Dưới ánh đuốc vàng, một dáng dấp nhỏ bé đang khập khiễng đi tới trước cổng nhỏ bên kia, quần áo rách tả tơi, bụi đất bám đầy trên người.
Đầu gối trái sưng đỏ vẫn đang rỉ máu, hai tay và chân chi chít những vết đâm nhỏ, vai phải rách toạc lộ cả mảng da bị cào chảy máu, trên gương mặt xinh xắn lạnh nhạt thường ngày giờ đây có thêm nhiều vết xước dài, tàn tạ còn hơn họ ngày đầu rơi xuống đây.
Mái tóc rối bời che đi một phần gương mặt lấm lem, hơi thở gấp gáp.
Cô đang cố ra dấu cho anh lính bên kia, đôi tay run run nhưng rõ ràng không ai hiểu nổi.
Ánh mắt người lính canh xẹt qua tia cảnh giác và bối rối.
"Ma Kết!"
- Xử Nữ thốt lên, lao tới đầu tiên.
Cô gái giật mình quay lại, ánh mắt thoáng hoảng sợ.
Khi nhận ra gương mặt quen thuộc thì toàn thân như mất hết sức lực.
Xử Nữ đã kịp ôm chầm lấy cô trước khi Ma Kết yếu ớt gục xuống, một nụ cười nhẹ nhõm thoáng qua môi, Xử Nữ cũng mỉm cười, vừa mừng vừa xót.
Thiên Yết vội vàng chạy lại đỡ lấy Ma Kết, Xử Nữ phối hợp giúp cậu cõng Ma Kết lên.
Mọi người thở phào một hơi thoải mái khi đã đầy đủ thành viên.
Sư Tử đại diện lớp tiến lên, lấy cuốn sách từ tay Song Ngư, giơ thẳng lên trước mặt đám lính canh.
Động tác mạnh như muốn trút hết những sự bất lực, tức giận, sợ hãi trong những ngày qua, mém tí nữa thì bìa sách đã đập vào mũi anh lính canh kia rồi...
Sắc mặt hai người lính tái mét, một người vội quay gót chạy vào bên trong thành để lại cái nhìn khó hiểu của cả bọn.
Song Tử bước lên lấy cuốn sách từ tay Sư Tử ngắm nghía:
"Tại sao nhìn thấy cuốn sách mà họ có vẻ hoảng sợ vậy?"
"Chắc là có bí mật gì đó chăng?"
"Chúng ta không biết được họ nói gì nên đây là cách duy nhất giao tiếp thôi"- Bảo Bình nhún vai -"Nhưng hoảng sợ tới vậy...có lẽ cuốn sách này thật sự rất quý giá"
"Thế chắc chúng ta là khách quý"- Cự Giải nhếch mép cười bông đùa.
Tiếng bước chân gấp gáp của người lính biến mất sau cánh cổng khổng lồ.
Người còn lại vẫn đứng im, nhưng bàn tay nắm chuôi kiếm siết chặt hơn, ánh mắt liên tục đảo từ nhóm học sinh trước mặt sang cuốn sách trên tay Song Tử.
Không khí như đông đặc lại, Thiên Yết lặng lẽ điều chỉnh lại tư thế cõng Ma Kết để tránh làm cô đau.
Ma Kết nhắm mắt, hơi thở nặng nề, nhưng mỗi lần xê dịch vai, cô vẫn khẽ nhăn mặt.
"Cứ đứng đây hoài vậy à?"
- Bạch Dương nhỏ giọng hỏi.
Nhân Mã lắc đầu, cô cũng không biết.
Trong tình huống này, họ phải giữ im lặng hết mức, chỉ sợ một câu nói lỡ lời cũng có thể khiến họ gặp rắc rối.
Bất chợt từ phía bên trong, tiếng kim loại vang lên lạch cạch.
Cánh cổng mở ra lần nữa, phía sau là một người đàn ông khoác áo choàng màu xanh sẫm, viền vàng bạc tinh xảo, mái tóc bạc dài buộc gọn sau lưng.
Bộ râu trắng điểm bạc rủ xuống ngực, đôi mắt sâu thẳm nhưng ấm áp như ánh lửa giữa đêm đông.
Trên tay ông ta cầm một cây trượng gỗ sẫm màu, đầu trượng gắn viên ngọc màu lục bích.
Cả nhóm nhìn nhau, ngạc nhiên xen lẫn cảnh giác.
Ông lão dừng cách cả nhóm vài bước, đôi mắt hiền từ quét qua từng khuôn mặt.
Khóe môi ông nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, không mang ý mưu toan mà là cái nhìn trìu mến của một người đã tìm thấy điều mình chờ đợi từ rất lâu.
Ông ta mở miệng ra, nói gì đó với chất giọng trầm và ấm, như tiếng suối chảy qua những tảng đá già nua.
Nhóm học sinh liếc nhìn nhau, không ai hiểu ông ấy nói gì.
Người đàn ông nhìn ra được sự bối rối trong mắt họ, ông ta đưa tay ra hiệu nhẹ, rồi gõ đuôi trượng đập xuống đất.
Một làn sáng mỏng như sương bạc tỏa ra, bao lấy mười hai người.
Họ hơi hoảng loạn, cảm thấy một luồng khí mát lạnh luồn vào tai, chạm tới tận ý thức.
Nhưng ông chưa nói gì thêm, chỉ mỉm cười, nghiêng đầu phất tay ra hiệu mời họ đi theo.
Cánh cổng thành phía sau mở rộng hơn, ánh sáng từ bên trong kinh thành hắt ra rực rỡ như chào đón.
Sư Tử siết chặt ngọn đuốc, quay sang nhìn cả nhóm:
"Đi thôi"
Thế là, đám trẻ nối đuôi nhau bước qua cổng thành dưới sự dẫn đường của ông lão kia, bỏ lại phía sau màn đêm của rừng rậm.
Trong khoảnh khắc ấy, cảm giác quen thuộc len lỏi vào trong mỗi người, không ai biết rằng họ vừa bước vào trung tâm của một câu chuyện đã bắt đầu từ hàng triệu thiên niên kỷ trước...