Khác [ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
[ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
phần 20


Bảy giờ tối, cả đám có mặt tại kí túc xá của Vu Bân, Lưu Hải Khoan và Vương Nhất Bác.

"Tụi tao tới rồi, đi thôi!"

Cả đám xông pha đi đến ngôi biệt thự bị bỏ hoang mà mọi người nhắc đến.

"Ở...

Ở chỗ này hả?"

Vương Nhất Bác ấp úng lên tiếng, cậu âm thầm nắm lấy góc tay áo của Tiêu Chiến.

"Ừ!

Chúng ta vào thôi."

Vu Bân vui vẻ đẩy nhẹ cánh cổng sắt, cánh cổng rĩ sét kêu cót két .

Âm thanh khiến Vương Nhất Bác sợ hãi càng nép vào người Tiêu Chiến hơn.

Họ bước tới cánh cửa gỗ mở ra thì có một đàn dơi bay tán loạn.

Tiếng rít gào của dơi cùng tiếng gió lào xào thổi xen kẽ qua từng nhánh cây khiến khung cảnh càng thêm quỷ dị.

Mọi người vừa bước vào nhà thì cánh cửa đóng xầm lại, một cái bóng đen cùng giọng cười ghê rợn lướt nhanh qua mặt họ.

Cả đám ồ lên thích thú còn Vương Nhất Bác càng ngày càng sợ quyết tâm bấu chặt cánh tay của Tiêu Chiến.

Hắn xoay mặt ra sau nhìn cậu, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc trấn an.

"Không sao, bạn nhỏ đừng sợ, có ca ca ở đây, ca ca bảo vệ em."

Cả đám liết nhìn qua đôi cẩu tình nhân đang trao nhau thao cơm chó thật to.

Họ đi vào thêm một chút thì thấy phòng khách, cái sofa bị cào nát , cái bàn nhỏ gần sofa có một máy nghe nhạc đĩa của thời thập niên tám mươi.

Bên cạnh có còn có thêm cái ghế nhỏ bên trên là một bình hoa cũ kĩ.

Phía trên sofa là một bức chân dung của hai vợ chồng và một đứa con gái, nhưng bức tranh bị cháy xém và loan lỗ vết máu nên không thấy rõ mặt của cô con gái.

Uông Trác Thành đi lại cái tủ kéo ra thì thấy một cái đĩa than, cậu để lên máy nghe nhạc, ấy vậy mà nó vẫn chạy bình thường, âm thanh hình như không đúng lắm.

Cái đĩa nhạc phát ra âm thanh êm ã lại tạo cho người ta cảm giác rùng mình, trên cái loa kèn bay ra một tờ giấy bị xé.

Vụ cháy biệt thự c

Phần còn lại đã bị xé rách, bên dưới có hình của người vợ trong gia đình, kèm theo hai con số kì lạ : 61

"Ê mọi người, trên sofa có tờ báo cũ mà bị xé nè.

Ghép mãnh giấy đó vô thử coi."

Quách Thừa nhanh tay lẹ mắt chỉ chỉ tờ báo cũ.

Trên nữa của tờ báo là toàn cảnh ngôi biệt thự này khi nó vừa được hoàn thành.

Bên góc trái tờ báo còn ghi rõ ngày X tháng Y năm một ngàn tám trăm hồi đó.

Tiếng ghế cót két phía sau lưng vang lên.

Bên dưới cái ghế là một sợi dây thừng và vũng máu đã đông cứng lại.

Bên cạnh có một cái bàn cùng một tách cafe và quyển nhật ký được xếp ngay ngắn, cafe còn đang nóng?

Cái đồng hồ chuông cao sừng sững, bên dưới bị khuyết mất ba viên gạch, trong mặt đồng hồ còn có một tờ giấy bị rách.

Trịnh Phồn Tinh đi lại lấy mảy giấy rồi ghép lại chỗ tờ báo.

Mãnh giấy đó hiện lên hai con số được vẽ lên bằng máu: 38

Vương Nhất Bác nhìn thấy cái tủ rồi cậu đi lại mở ra, một con dao dích đầy máu.

Đôi tay run run cậu trừng to mắt nhìn con dao trong tay mình.

Tiêu Chiến nhìn cậu thì đi lại đoạt lấy con dao ném qua cho Hạo Hiên rồi ôm cậu vào lòng.

"Đừng sợ...

Ca ca bảo vệ em"

Lưu Hải Khoan đi vòng vòng thì thấy cái cầu thang nhưng đừng lên cầu thang lại bị quấn rất nhiều chỉ đỏ cùng dáng một tấm bùa.

"Hạo Hiên đem con dao lúc nảy lại cắt cái sợ dây này coi."

"Rồi rồi...

Tới liền."

Cắt đứt sợi dây, một bóng đen chạy nhanh lên cầu thang, nó rít lên những âm thanh đáng sợ rồi nó lại cười khanh khách.

Lưu Hải Khoan không quan tâm nó mà đi lên bật công tắt đèn trong nhà.

Mấy bóng đèn sáng lên, trên một cái bóng đèn có một mãnh giấy như mấy mãnh trước.

83?

"613883?"

"Này là có ý gì?"

"Có thể là mật khẩu của cái tủ này nè."

Tiêu Chiến đi tới cái tủ bắt đầu xoay số, cạch...

Cạch...

Cạch...

Cạch...

Cái tủ mở ra.

Bên trong là chiếc chìa khóa được làm bằng vàng và một cái óng nhòm mạ vàng.

"Hồi nảy đi mở đèn tao có thấy trên lầu có hai căn phòng á."

Lưu Hải Khoan.

"Chúng ta lên coi thử..."

Tiêu Chiến.

Bước vào căn phòng, giường gối bừa bộn, trang sức vương vãi khấp nơi, cánh cửa sổ bị một tấm màng che đậy, cái ròng rọc bị hư nên không thể kéo ra.

Trước cửa phòng có một chiếc giầy màu đỏ, bên cạch cánh cửa ra vào là một bức tranh kì lạ.

Bức tranh họa ra một hồ nước tĩnh lặng xung quanh là những cái cây bị héo úa đứng giữa khung cảnh ấy là một cô bé áo trắng tóc xỏa che mất khuôn mặt.

Cô bé ấy bước từng bước tới sát rìa bức tranh.

"Vương miện của em mất rồi, mấy anh tìm giúp em đi."

Cô bé vừa nói vừa cười khanh khách, rồi xoay lưng đi.

Cảm đám cảm thấy rất bình thường riêng bạn nhỏ Vương Nhất Bác thì đang mềm nhũn.

Một bức tranh biết chuyển động hả?

Trời ơi hu hu mẹ ơi con muốn về nhà.

"Ê Thừa....

Thằng Tinh đâu rồi?"

"Em có biết đâu..."

Trịnh phồn tinh từ đâu chạy ra với cái hộp trên tay.

"Hồi nảy em chạy vòng vòng coi thử thì thấy được cái hộp bột dạ quan này nè.

Mọi người tắt đèn đi em rãi cái này xuống nền nhà thử."

"Ò.."

Vu Bân vươn tay tắt đèn lại vô tình làm đứt luôn cọng dây điện của phòng này.

Trịnh Phồn Tinh rãi bột dạ quan xuống đất, trên mặt đất có vô số dấu chân phát sáng, họ đi theo dấu chân thì phát hiện cái rèm cửa sổ đã được kéo ra.

____________

Tui tính đăng ban đêm để tạo cảm giác cho mấy cô zui, mà thôi tui là người lương thiện nên tối tui sẽ đăng thêm một chương nữa 😂

Tu_bi_còn_tềnh_eo
 
[ Chiến Bác ] Kẻ Tâm Thần
phần 21


Nguyên đám lú đầu ra cửa sổ xem xét nhưng xa quá nên chẳng thấy gì, Quách Thừa lấy cái ống nhòm ra xem thử.

Một cô gái đang chơi xích đu trên nhánh cây, bỗng dưng cô qua quay lại cười với Quách Thừa, chớp mắt một cái hai đôi mắt chạm vào nhau.

Quách Thừa giật mình chọi luôn cái ống nhòm vào mặt cô gái.

"Trời ơi hú hồn..."

Tiêu Chiến đánh cái bốp lên đầu Quách Thừa một cái,...

"Mày chọi cái ống nhòm rồi lấy gì tụi tao coi?"

"Í...

Em quên, mà hồi nảy em thấy đường vân máu trong mắt con ma đó , là hình cái nón, hình như ở ngoài cửa có cái giá treo nón."

Vương Nhất Bác đi lại giở cái nón màu đỏ lên, một cái chìa khóa rơi xuống.

Mọi người nhìn cái chìa khóa rồi nhìn Vương Nhất Bác.

"Hồi nảy em có để ý cái tủ đầu giường bị khóa..."

Vương Nhất Bác .

Cậu tiến lại mở khóa, bên trong là một quyển nhật ký củ và có vài vết máu.

"Đọc thử bên trong nhật ký ghi gì đi?"

Uông Trác Thành.

"Ngày 1/5 : hôm nay bệnh tình của chichi càng ngày càng trở nặng, tôi rất lo.

Ngày 3/7: cha mẹ ruột của chichi đến để đòi lại con bé từ chúng tôi, tôi chỉ muốn con bé vui vẻ.

Ngày 4/7 : chichi ta xin lỗi, con đừng lo ngày mai sẽ tốt hơn mà con nhỉ?

Bệnh của con càng ngày càng nặng rồi, ta sợ lắm.

Ngày 6/9 : chichi, con làm sao vậy?

Baba con vừa mất sao con lại cười như vậy?

Ta lại an ủi con thì con lại đẩy ta ra...

Ngày 14/9 : chichi con làm ơn bình tĩnh lại đi...

Ngày 26/9 : ngôi nhà cháy rồi, có lẽ ta được giải thoát rồi.

Chichi hãy nhớ chúng ta rất yêu con."

Nguyên băng thanh niên nghệch mặt ra.

"Cuối cùng cái cần get ở đây là gì?"

Tống Kế Dương.

"Để tao phổ cập kiến thức cho tụi bây, cái cần get để ra khỏi đây là tìm ra hung thủ giết hại gia đình này, đứa con gái tên chichi ruốc cuộc là ai, và điều đặt biệt là tìm ra manh mối tại sao căn biệt thự này bị cháy."

Vu Bân tốt bụng phổ cập kiến thức cho đám lâu la bạn bè "tốt" của mình.

"Ê mọi người, nhìn cái gương bên kia sao mờ quá vậy?"

Trác Thành.

"Mày lấy cái giẻ lau dưới đất lau cho sáng đi, rảnh thì đi tìm thêm chai xịt kính lau luôn cho bóng."

Tiêu Chiến một tay ôm Nhất Bác mà cái miệng vẫn không quên tạo nghiệp.

Uông Trác Thành lấy cái giẻ lau, tích cực lau lau cái gương...

Gương sạch.

*bốp*

Từng mãnh gương nhỏ rơi ra...

Đứa bé bên kia gương lao ra đập vào cái gương khiến nó vỡ nát, trên mấy mãnh vỡ hiện lên ba chữ số: 520

"Nó đang tỏ tình với mày kìa Thành."

Lưu Hải Khoan.

"Ủa mắc gì tỏ tình với em mà không phải anh?"

"Tại mày là người lau mà."

Vu Bân.

Giỏi!

Cực kì giỏi!

Kẻ tung người hứng!

Đôi cẩu nam nam các người!

Bổn công tử ta khinh.

"Bên đây có cái két sắt nè, thử mở đi, không chừng có vàng đem về bán mua kem ăn qua ngày cũng được á."

Tiêu Chiến.

Trịnh Phồn Tinh nhập mật khẩu mở két sắt ra...

Bên trong cái két sắt là vương miện được phủ bằng kim cương.

Họ đem lại chỗ bức tranh nhẹ nhàng gọi cô bé lên.

"Ê con đủy ma, ngoi đầu lên đây coi đây có phải cái vương miện của mày không nè" Quách Thừa.

"Đưa...

Đây..."

Quách Thừa đưa cái vương miện cho cô bé, cô bé đưa lại cho Quách Thừa một cái chìa khóa, kèm theo lời nhắn.

"Mở cửa ra ngoài, quẹo trái có cánh cửa màu xanh bước vào."

Trong căn phòng mà cô bé nói là phòng của trẻ em, có những mặt trăng mặt trời bằng nhựa treo lủng lẳng trên trần nhà.

Một con búp bê với khuôn mặt bị rạch nát,bên cạch nó là cây kéo đầy máu, trên giường loan lỗ vết máu, giữa giường là con búp bê bị khoét một lỗ ở vị trí tim, bên trong cái lỗ đó là một quả tim người...

Vương Nhất Bác đi vòng vòng xem thử thì bị Thành túm về.

Hắn khẽ quát.

"Em ngốc à?

Dưới nền nhà có quá trời mãnh vỡ thủy tinh mà sao em đi không nhìn gì hết vậy?"

"Xin...lỗi."

Vương Nhất Bác ủy ủy khuất khuất cúi đầu bẹp miệng, đôi má tròn căng lên biểu thị giận dỗi.

Tống Kế Dương nhặt mãnh kính vỡ ghép vào tấm gương đứng đối diện giường ngủ.

Con ngựa gỗ đong đưa cô bé với bộ đồ màu trắng bên trên có vài vệt máu.

Cả đám quyết định làm lơ cô bé trong gương tiến lại cái hộp nhạc.

Hôi nhạc xoay, tính tinh tinh tình tính tinh tinh tình...

Âm thanh êm tai như chỉ dẫn họ tiếng đến tần hầm...

Họ bước ra khỏi phòng đi xuống tần hầm, đập vào mắt họ là cái rương kho báu.

Cùng một bức thư tay theo kiểu cũ.

"Gửi ông Giang.

Tôi là Hoàn Nam.

Chúng tôi đã tìm ra loại hoa có thể giúp con người trường sinh mãi mãi, con gái ông sẽ được cứu sống sớm thôi đừng lo..."

*bốp*

Một người con trai đánh mạnh vào đầu Uông Trác Thành .
 
Back
Top Dưới