Ngôn Tình Chiếm Hữu Độc Quyền Mục Tiên Sinh Sủng Không Ngừng!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chiếm Hữu Độc Quyền Mục Tiên Sinh Sủng Không Ngừng!
Chương 41: Không Có Hứng Thú Cũng Không Có Bản Lĩnh


Edit: Quả Chanh Nhỏ

Ninh Tiểu Phi không nhận ra giọng nói của người kia, “Có phải nhầm số không?”

Đầu bên kia điện thoại, đối phương hừ lạnh một tiếng, “Ninh Tiểu Phi, đừng có mà giả bộ với tôi!”

Giọng nói có chút quen tai, Ninh Tiểu Phi đột nhiên nghĩ không ra đó là sai, mở miệng hỏi, “Ai đó?”

Trong giọng nói của đối phương đã nhiễm lên phần tức giận, “Tôi là Bùi Nhược Hi, mười phút nữa đến gặp tôi.”

“Ồ, hóa ra là Nhược Hi tiểu thư.” Ninh Tiểu Phi đưa tay bấm chọn xuống lầu, “Xin lỗi, tôi còn nhiều việc, không có hứng thú đối đầu với cô, cũng không có bản lĩnh đó!”

Thu tay lại, giơ tay gõ gõ vào màn hình, đem điện thoại cúp máy, đảo mắt nhìn màn hình tối đen.

Thật tình!

Nghĩ mình là nhân dân tệ, người gặp người thích chắc, bà đây chính là không thích.

Tưởng tượng đến bộ dáng tức giận của Bùi Nhược Hi ở đầu bên kia, Ninh Tiểu Phi cười híp mắt đi ra khỏi thang máy.

Hừ, dù sao cũng đã đắc tội với cô ta, cũng không sợ đắc tội thêm vài lần, khiến người ta tức chết không cần đền mạng, loại chuyện này cô vẫn là vô cùng am hiểu.

Đầu bên kia điện thoại, Bùi Nhược Hi nghe được thanh âm tít tít thì nhíu mày tức giận, khuôn mặt xinh đẹp đều có chút biến dạng.

Nha đầu chết tiệt kia dám nói chuyện thô lỗ với cô, còn... dám cúp điện thoại của cô?

Với thân phận và địa vị bây giờ của Bùi Nhược Hi, ở bên trong đài truyền hình này, chính là đài trưởng nhìn thấy cô, cũng có mấy phần nể mặt, tiểu nha đầu này lại dám vô lễ với cô như vậy.

“Ninh Tiểu Phi!” Nhìn cốc cà phê trên bàn, Bùi Nhược Hi nghiến răng đứng dậy, “Chỉ cần Bùi Nhược Hi ta còn ở trong giới này làm một ngày, cô đừng mơ tưởng có thể ngóc đầu lên!”

...

Để viết được một kế hoạch hoàn mỹ, Ninh Tiểu Phi dường như dành cả một buổi chiều rồi.

Tìm kiếm tư liệu, in ấn, sao chép, gọi điện thoại thỉnh giáo lão sư...

Bận tới tận lúc tan làm, cô mới rốt cuộc đem toàn bộ kế hoạch trước đó chỉnh lý xong.

Nhưng mà...

Về phía khách mời, vẫn có chút khó khăn.

Muốn trả lời được các câu hỏi, phải nắm rõ tất cả các vấn đề trong ngành đó, lại không được tìm người trong giới giải trí, nhưng phải có sức ảnh hưởng phi phàm, đây cũng không phải một chuyện có thể dễ dàng giải quyết được.

Nhân vật như thế nào mới có thể đọ sức được với một minh tinh đang hot như Tây Thành?

Một tay cầm chuột, tay trái giơ lên, vuốt tóc...

Trương Việt đi tới, nhẹ nhàng gõ lên vách ngăn bàn làm việc của cô.

"Tiểu Ninh, còn không đi à?"

Ninh Tiểu Phi lấy lại tinh thần, đảo mắt nhìn bốn phía, lúc này mới phát hiện, trong văn phòng đã sớm sáng đèn, những đồng nghiệp khác đã sớm rời đi, trừ Trương Việt đang đứng trước mặt cô, chỉ còn lại mỗi cô.

“A, tôi còn chưa làm xong, cậu đi trước đi.”

“Được, cũng muộn rồi, đi đường chú ý an toàn.”

Trương Việt chào tạm biệt cô, xoay người bước ra khỏi văn phòng, Ninh Tiểu Phi dựa lưng vào ghế, duỗi đôi chân đã có chút cứng ngắc, nhìn trái nhìn phải không có ai, cô nhẹ nhàng nhấc chân lên, đem đôi giày tháo xuống, đặt lên bàn, hoạt động ngón chân một chút.

Thật dễ chịu!

Cô hít một hơi thật sâu, duỗi thẳng hai cánh tay.

Vừa mới vươn ra, liền nghe thấy có một tiếng động nhỏ vang lên, Ninh Tiểu Phi kinh ngạc quay sang, chỉ nhìn thấy cánh cửa phòng tổng đạo diễn từ từ được kéo ra, sau đó, thân ảnh gầy gò của Quý Mặc từ trong bước ra.

Ninh Tiểu Phi trong lòng xiết lại, bối rối muốn rụt hai chân lại, không cẩn thận, lại trượt khỏi ghế, cả người ngã xuống.
 
Chiếm Hữu Độc Quyền Mục Tiên Sinh Sủng Không Ngừng!
Chương 42: Không Phải Giường Nhà Cô


Edit: Quả Chanh Nhỏ

Hình ảnh trước mắt quay ngoắt, biết mình lập tức sẽ ngã trên đất, Ninh Tiểu Phi theo bản năng thét lên một tiếng, đưa hai tay lên bảo vệ đầu.

Thấy thế, đầu lông mày Quý Mặc nhảy lên một cái, sải bước lớn chạy lại, vươn tay đẩy cái ghế của cô tránh cô bị ngã.

Thân thể ngã đang theo đà ngã xuống đột nhiên dừng lại, sau đó chậm rãi được nâng lên...

Ninh Tiểu Phi hạ đôi tay đang che đầu xuống, chỉ thấy Quý Mặc đang từ trên thành ghế của cô buông tay ra.

Cô vội vàng đứng dậy, cảm kích mở miệng.

"Cảm... cám ơn Quý Đạo!"

Quý Mặc ánh mắt đảo qua đôi chân chỉ có tất chân mỏng của cô, khuôn mặt nhỏ của cô lập tức đỏ lên, vội vàng đem chân rụt lại về sau.

"Về sau xin chú ý cái hình tượng của cô, đây là văn phòng, không phải nhà giường nhà cô!"

Nghe được câu này của đối phương, phần cảm kích kia của Ninh Tiểu Phi nháy mắt biến thành phẫn nộ.

Nếu không phải do anh ta, cô cần gì phải muộn như vậy còn ở nơi này tăng ca?

Ngửa mặt lên, lông mày nhỏ của Ninh Tiểu Phi nhướn lên, "Nếu biết nơi này là văn phòng, về sau thời điểm Quý Đạo xuất hiện đừng như Sadako, thật là sợ, dọa tôi sợ chết ngài đền được sao!"

Chỉ là độc mồm thì ai mà không biết?

Đưa tay xếp lại tư liệu cùng máy tính trên bàn, định vươn chân đi lại đôi giày cao gót nhưng đôi giày dường như đang chống lại cô, cô chỉ muốn một chân đá văng ra ngoài. Ngay trước mặt Quý Mặc, cô không muốn làm hỏng hình tượng của mình.

Đành phải cúi người đi lại đôi giày, vặn eo bước ra khỏi cửa phòng kế hoạch, thấy cửa lớn đóng chặt, cô nhấc chân đá tung cánh cửa.

Móa!

Mũi chân đau quá.

Nhíu mày hút một ngụm khí lạnh, cô cố gắng chịu đau, hùng dũng hiên ngang bước ra khỏi cánh cửa phòng kế hoạch.

Quý Mặc hơi nhíu lấy lông mày, nhìn cô nhấc lên chân, đoán được tiểu nha đầu vừa mới đá cửa bị đau chân, hơi nhíu mày, sau đó liền khống chế không nổi cười khẽ một tiếng.

"Tiểu nha đầu này, thật đúng là có cá tính!"

Trong hành lang, đem máy tính cất vào túi, Ninh Tiểu Phi khập khiễng rời khỏi đài truyền hình, khập khiễng bước vào tàu điện ngầm, tìm một chỗ đứng trên hành trình trở về nhà, trong lòng nghĩ nghĩ lại tức giận.

Mắng Bùi Nhược Hi, mắng Quý Mặc... Cuối cùng liền ngay cả ông xã Mục Thiên Dã của cô cũng bị quy lại mắng.

Anh ta dù ở xa nhưng dù sao vẫn có xe đưa đón, cô thì sao?

Tàu điện ngầm đều phải đi hai chuyến, mỗi ngày đi đường đều phải mất đến hai giờ đồng hồ, vào giờ cao điểm còn không có chỗ ngồi, ra khỏi tàu điện ngầm lại phải đi bộ thêm hai mươi phút...

Chân cô hôm nay sắp không thể chịu nổi nữa rồi!

Hóa phẫn nộ làm lực lượng, cô vừa đi vừa mắng, rốt cục cũng về đến trước cửa toà kia biệt thự sang trọng.

Vừa vào cửa, lập tức liền vứt bỏ giày cao gót, đem túi cùng tài liệu vứt lên trên bàn trà, thả mình lên chiếc sô pha êm ái có giá trị kinh người...

Từ trên đùi cởi xuống tất chân, cô nâng hai cái chân nhỏ dựng vào ghế sô pha chỗ tựa lưng, lại chân rút về, nhìn trái phải một cái.

"Ông xã? Ông xã!"

Dắt cuống họng gọi vài tiếng, không nghe thấy người đáp lại, Ninh Tiểu Phi lúc này mới trầm tĩnh lại, đem áo khoác nhỏ bó sát người cởi ra vứt lên trên cái ghế đối diện, đặt đôi chân sưng tấy lên ghế sô pha, thoải mái nằm xuống, dựa vào ghế sô pha lớn.

Khách quý, khách quý...

Đúng rồi!

Nhìn chăm chú lên chiếc đèn pha lê nhiều tầng lộng lẫy trên trần nhà, ánh mắt Ninh Tiểu Phi đột nhiên sáng lên.

Cô có thể trực tiếp mời ông xã không phải là được sao, vị này chính là Đại thần trong ngành xây dựng, có địa vị trong nhiều lĩnh vực, tạp chí Time đều đã từng mời anh lên trang bìa, gần đây lại vừa mới đạt được được vinh dự "Giải Nobel kiến trúc".

Luận tướng mạo, luận dáng người... So với đại minh tinh Tây Thành đang hot lúc này cũng là không kém một chút nào.

...
 
Chiếm Hữu Độc Quyền Mục Tiên Sinh Sủng Không Ngừng!
Chương 43: Ngày Mai Bà Đây Liền Để Anh Không Làm Cao Nổi


Edit: Quả Chanh Nhỏ

Hừ!

Chính là anh ta!

Ninh Tiểu Phi ngồi thẳng người, từ Laptop từ trong balo ra, lập tức liền mở bản kế hoạch ra, ở phía dưới phần khách mời viết ba chữ Mục Thiên Dã.

Dù sao, Quý Mặc sẽ không thực sự dùng bản kế hoạch của cô, cho nên cô sẽ mượn danh của anh trước.

Trước mắt hiện lên khuôn mặt thối Mục Thiên Dã, ngón tay Ninh Tiểu Phi lốp ca lốp cốp gõ qua bàn phím, cái mặt liệt Mục Thiên Dã, nếu thật sự phải cùng cái tên yêu nghiệt Tây Thành kia cùng tham gia phỏng vấn, va chạm khẳng định là vô cùng thú vị...

Đến lúc đó, chắc chắn phải hỏi gia hỏa này vài câu sắc bén chút.

Cô vừa viết vừa suy nghĩ, chẳng mấy chốc đã đem những phần còn thiếu trong bản kế hoạch bổ sung một cách hoàn chỉnh.

Viết xong chữ cuối cùng, đọc kỹ bản kế hoạch từ đầu đến cuối một lần, sửa lại vài dấu câu cùng lỗi chính tả, Ninh Tiểu Phi thỏa mãn ôm lấy cánh tay.

Cái bản kế hoạch này không biết sẽ đi đâu về đâu, nhưng cô dám khẳng định một điểm -- Đây là bản kế hoạch sáng tạo và tuyệt vời nhất trong tất cả các bản kế hoạch cô đã từng viết ra.

Hừ!

Đợi ngày mai, Quý Mặc xem hết bản kế hoạch này mà nói cô không được, cô khẳng định sẽ cầm bản kế hoạch này mà hung hăng đạp vào mặt hắn ta, nghĩ lại đắc ý, Ninh Tiểu Phi ngồi thẳng người, tay chỉ vào mặt Quý Mặc trong tưởng tượng.

"Quý đạo, tôi nói cho anh biết, hôm nay anh thờ ơ với tôi, ngày mai bà đây liền để anh không làm cao nổi!"

Sau đó, cô vẫy vẫy tay, làm động tác đập bản kế hoạch kia vào mặt Quý Mặc, tưởng tượng những tờ giấy kia bay trong không trung, không khỏi khẽ cười một tiếng.

Lập tức cầm Laptop chạy lên lầu, đến phòng làm việc, kết nối với máy in, bắt đầu in.

Khi máy in bắt đầu hoạt động, cái bụng trống rỗng lần nữa lại biểu tình kháng nghị.

Ùng ục!

Ninh Tiểu Phi thu tay về, ôm lấy cái bụng trống rỗng của mình.

Chết đói mất, vẫm là trước hết cứ nhét đầy bao tử rồi nói sau.

Cầm lấy điện thoại, nhìn thời gian, cô lại nghiến răng nghiến lợi.

Vậy mà đã mười hai giờ rồi, gần khu biệt thự có rất ít đồ ăn mang về, đều là nhà hàng cao cấp, sau mười hai giờ sẽ không mở kinh doanh chứ đừng nói là mang về.

Quý Mặc đáng chết, nhất nhất bắt cô phải hoàn thành kế hoạch, hôm nay bận viết cái bản kế hoạch này, cô hoàn toàn quên mất chuyện mua đồ ăn.

Vất vả lắm mới có tiền, vậy mà vẫn không có cơm ăn, Ninh Tiểu Phi, ngươi làm sao khổ thế chứ!

Trong lúc xót xa cho bản thân, cô đứng dậy đi vào bếp, mở tủ, nhìn hộp mì gói cuối cùng trong tủ, lập tức dấy lên hi vọng về cuộc sống.

"Quả nhiên vẫn là ông trời thương ta!"

Nhanh chóng đem úp gói mì, ngửi ngửi mùi thơm trong không khí, Ninh Tiểu Phi nheo mắt hưởng thụ.

"Mùi vị của đồ ăn, ta yêu người!"

Gắp một đũa lớn cho vào miệng, tắt đèn phòng bếp, bê bát mì lên lầu trở lại thư phòng.

Nhìn máy in vẫn đang hoạt động, Ninh Tiểu Phi ôm bát mì thoải mái ngồi trên chiếc ghế da của Mục Thiên Dã, tiện tay bật máy tính lên, vừa ăn vừa xem phim truyền hình

...

...

Dưới lầu.

Chiếc ô tô màu đen vững vàng dừng lại trước cửa biệt thự, Chu Đào lập tức xuống xe mở cửa cho Mục Thiên Dã, lại chạy qua mấy bậc tam cấp tới mở cửa biệt thự.

"Đúng rồi, Mục tổng, phòng ở chung cư Lan Đình đã sắp xếp xong, ngài cùng phu nhân lúc nào chuyển vào?"

Mục Thiên Dã đứng trước cửa, nhìn phòng khách tối đen, trầm tư một lúc.

"Chiều mai, cậu thông báo cô ấy dọn qua đó!"

Hôm nay đi gặp khách hàng, xã giao muộn, hiện tại đã là rạng sáng, anh nghĩ Ninh Tiểu Phi đã ngủ, cho nên mới để Chu Đào thông báo cho cô

"Dạ, Mục tổng, tạm biệt!"
 
Chiếm Hữu Độc Quyền Mục Tiên Sinh Sủng Không Ngừng!
Chương 44: Đêm Nay, Chúng Ta Ngủ Cùng Một Chỗ


Edit: Quả Chanh Nhỏ

Đem áo khoác treo lên mắc áo, Mục Thiên Dã lên lầu, đi đến hành lang lầu ba, liền nghe thấy tiếng cười khúc khích từ trong thư phòng truyền ra.

Muộn như vậy, còn chưa ngủ?

Thu lại tay nắm cửa, Mục Thiên Dã xoay người hướng quá thư phòng.

Rèo!

Máy in vẫn đang chạy, Ninh Tiểu Phi từ trên màn hình thu hồi tầm mắt, nhìn thấy máy in sáng đèn đỏ, cắn cắn cái nĩa trong tay, cô tiện tay đem mì bỏ lên bàn, lấy giấy nhét vào máy in.

Khóe mắt liếc qua cánh cửa đang hé mở, cô nghi hoặc quay sang, lập tức liền nhìn thấy Mục Thiên Dã ngoài cửa.

"Mục..." Cô vội vàng cầm cái dĩa trong miệng giấu ra sau lưng, một bước tiến lên, che đi gói mì trên bàn làm việc, "Ông xã, anh về rồi à!"

Ngày hôm qua hắn đã nói, không muốn ngửi thấy mùi mì ăn liền nữa, nếu biết cô dám ăn mì ăn liền trong phòng làm việc của hắn, giết cô không phải là không thể.

Nhìn qua máy in, biết cô vẫn đang làm việc, Mục Thiên Dã nhẹ giọng.

"Ngày mai dọn đến chung cư Lan Đình, tôi sẽ sắp xếp người đến đón cô."

Dọn nhà?

Cô?

Có nghĩa là, cô không cần phải sống ở chỗ này nữa?

Chung cư Lan Đình, Ninh Tiểu Phi đương nhiên đã nghe qua, kia là chung cư cao tầng nhất trong giới kinh doanh, rất gần đài truyền hình...

"Tuyệt vời." Cô lập tức nở nụ cười, nghĩ đến một chuyện lại mở miệng nhỏ, "Anh cũng qua đó sao?"

Chẳng lẽ là bởi vì cô biểu hiện không tốt, làm phiền vị này rồi, cho nên mới đem cô đuổi đi.

Bỏ chiếc khăn trên cổ xuống, Mục Thiên Dã nheo mắt.

"Cô nói cái gì?"

"Em..." Ninh Tiểu Phi cúi đầu, "Em đương nhiên hi vọng anh đi cùng, có điều... Em biết em ngu ngốc, cũng không làm người khác yêu thích, nếu anh không tiện, em... Em đương nhiên cũng không miễn cưỡng."

Làm ra bộ dáng lưu luyến không rời khỏi hắn, trong lòng lại đã sớm cười lớn -- không miễn cưỡng như vậy là tuyệt vời, tốt nhất là hiện tại hắn liền phân phòng với cô, cả đời không tiếp xúc với nhau.

Tiểu nha đầu đứng trước bàn làm việc, tay chắp sau lưng, nhìn qua chính là bộ dạng cô vợ nhỏ bị bỏ rơi.

Hôm nay, cô mặc một chiếc váy màu hồng nhạt như cánh hoa đào, khuôn mặt nhỏ kiều diễm giống như trái đào, váy dài đến gối, tất chân đã được cởi ra, lộ ra đôi chân thẳng tắp, mảnh mai, đôi chân trần không đi dép, lúc này chính là chân trần đứng trên sàn.

Không biết sàn nhà lạnh hay là do thói quen của cô, lúc này, đôi chân nhỏ không an phận cong lên.

Dưới ánh đèn, ngón chân trơn bóng, móng chân có chút ánh lên màu hồng nhạt.

Động tác này, cực giống đêm đó -- khi cô ở trên người hắn thở gấp, đôi chân nhỏ cũng co lên như vậy.

Nha đầu chết tiệt, tưởng mình diễn như thế, hắn liền tin sao?

Không hiểu sao, hắn đột nhiên lại muốn trêu đùa cô một chút.

Liền bước qua, Mục Thiên Dã dừng lại trước mặt Ninh Tiểu Phi, ngón tay nâng cằm cô lên, để cô đối diện với ánh mắt của anh.

"Chúng ta là vợ chồng, đương nhiên phải ở cùng một chỗ."

Ninh Tiểu Phi mộng đẹp vỡ tan, trên mặt thoáng hiện lên một tia thất vọng, rất nhanh liền giấu đi.

"Ừm, vậy thì tốt, em đi thu dọn đồ đạc một chút."

Nha đầu chết tiệt kia, lại nói dối.

Có hàng ngàn hàng vạn nữ nhân muốn trèo lên giường hắn, cô kết hôn với hắn lại không muốn thực sự làm nữ nhân của hắn?

Đôi mắt đen của Mục Thiên Dã nheo lại đầy nguy hiểm.

"Đêm nay, ngủ với tôi."

Không phải chứ?

Hắn ngủ cùng một chỗ với cô, hắn sẽ không muốn cô đấy chứ?

Ninh Tiểu Phi đột nhiên liền đau đầu
 
Chiếm Hữu Độc Quyền Mục Tiên Sinh Sủng Không Ngừng!
Chương 45: Dưới Thảm Hay Trên Sô Pha


Edit: Quả Chanh Nhỏ

Ninh Tiểu Phi nhanh chóng tìm cớ thoái thác, "Công việc của em còn chưa xong, nếu không anh đi ngủ trước, chút nữa em..."

Mới nói được một nửa, ngón tay của người đàn ông đã nâng len, đè lại môi cô, chặn lại lời viện cớ của cô, mặt luền hướng lại gần.

"Cô đang cự tuyệt tôi."

Hai người đã gần trong gang tấc, hơi thở người đàn ông lướt qua da thịt, khiến cô nháy mắt nổi da gà, lông tóc dựng thẳng đứng, hai chân nhỏ lại cong lên lợi hại.

Cô theo bản năng lùi lại, cả người co lại.

"Làm sao có thể, em..."

Ninh Tiểu Phi dựa vào thành bàn, hộp mì trên bàn lập tức bị nghiên sang, mì cùng nước nóng b ắn ra, thuận theo mặt bàn chảy xuống.

"Ah...!"

Cảm nhận được nước nóng đổ vào tay, Ninh Tiểu Phi kinh hô một tiếng, vội đem anh đẩy ra, xoay mặt về phía bàn đã bị đổ đầy mì, nhanh chóng chạy lại, bối rối dùng tay hớt.

Ngón tay chạm đến nước nóng, bỏng đến đau nhức, vội vàng rụt tay lại, tay chân luống cuống cầm khăn lau tay qua.

Càng cuống càng loạn, càng loạn càng cuống, nước mì đổ xuống, trực tiếp bắn lên mu bàn chân, cô hét lên môt tiếng, bối rối nhảy sang một bên, lại đụng trúng cánh tay Mục Thiên Dã.

Hốt hoảng đứng thẳng người, Ninh Tiểu Phi lại định đi qua bàn làm việc, một cánh tay đã đưa qua, giữ chặt tay cô, ngay sau đó, cô liền bị ném đến trên ghế sô pha trong thư phòng.

Ngã ngồi trên ghế sô pha, ngước mắt nhìn Mục Thiên Dã đang khinh thường nhìn mình, Ninh Tiểu Phi bất giác co chân lại.

"Em...xin lỗi, em... Hôm nay thực sự bận quá, cả một ngày đều viết kế hoạch, không có thời gian mua đồ ăn, không tin anh nhìn máy in xem, toàn bộ đều là kế hoạch em viết. Với lại... Mua cũng đã mua rồi, ném đi cũng lãng phí. Em bảo đảm, đây là lần cuối cùng, về sau em cũng không dám nữa!"

Cô cúi đầu, không dám nhìn vào mắt anh, chỉ lặng lẽ vẩy vẩy ngón tay đang đau vì bị bỏng.

Mục Thiên Dã trầm mặt, thu lại động tác nhỏ của cô vào trong mắt, trong lòng lại càng tức giận.

Ngửi thấy mùi mì ăn liền trong không khí, đôi lông mày càng cau lại.

Đã từng có một khoảng thời gian, hắn mỗi ngày đều phải ăn thứ này, hiện tại... Ngửi thấy liền cảm thấy buồn nôn.

Đi lên phía trước, hắn một tay ôm ngang Ninh Tiểu Phi từ trên ghế sô pha lên, một đường ôm đến phòng ngủ chính, nhét cô lên giường lớn, không đợi Ninh Tiểu Phi phản ứng lại, người đàn ông đã cúi người, bắt chặn lại cô, ấn hai cổ tay cô lên cao.

"Tắm rửa sạch sẽ rồi xuống lầu!"

Nói xong, hắn đứng dậy, nặng nề đóng sập cửa phòng bỏ đi.

Ninh Tiểu Phi ngồi dậy, giơ cổ tay lên nhìn tay mình, vẫn may, chỉ là có chút đỏ, cũng không bị bỏng.

Haizz ——

Thở dài, cô bước chân trần rời khỏi giường lớn, đi vào phòng tắm.

Dùng nước lạnh rửa sạch ngón tay, Ninh Tiểu Phi cắn môi đứng dưới vòi hoa sen.

Xem ra, đêm nay khó mà trốn thoát được Ma vương, có điều... Dù sao sớm muộn gì cũng có ngày này, thích thế nào, tùy hắn đi!

Nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ, cô tùy tiện lau qua mái tóa, choàng qua chiếc áo tắm, bước ra khỏi phòng ngủ chính, đi xuống lầu, đi đến chỗ ngoặt lầu hai, liếc mắt liền thấy Mục Thiên Dã ngồi trên ghế sô pha trong đại sảnh, tựa hồ là vừa mới gọi điện thoiaj cho người nào đó, đang đưa diện thoại nhét vào lại túi áo.

Cắn răng, Ninh Tiểu Phi cất bước xuống lầu.

Nghe được tiếng bước chân của cô, Mục Thiên Dã đứng dậy, xoay người lại, nhìn thấy dáng vẻ của cô gái nhỏ, không khỏi khẽ giật mình.

Ninh Tiểu Phi đứng trên thảm, cúi đầu.

"Anh... Muốn trên thảm hay trên sô pha?!"
 
Chiếm Hữu Độc Quyền Mục Tiên Sinh Sủng Không Ngừng!
Chương 46: Muốn


Edit: Quả Chanh Nhỏ

Ninh Tiểu Phi đứng trên thảm, trên người chỉ khoắc khăn tắm trắng, mái tóc dài rũ xuống vẫn đang nhỏ nước, xõa qua vai, vài sợi tinh nghịch chui vào cổ áo, nước theo mái tóc chảy xuống đến cổ, theo đỏ chảy xuống, biến mất sau lớp áo tắm.

Dưới ánh đèn, từng giọt nước lấp lánh như trân châu, càng phản chiếu làn da trắn mịn dưới chiếc khăn tắm...

Thảm hay trên sô pha?

Mục Thiên Dã nhíu mày.

Nha đầu chết tiệt này, là đang giả ngốc hay là ngốc thật?

Thật sự coi hắn là cầm thú, nghĩ rằng hắn sẽ muốn cô như thế này?

Ánh mắt lướt xuống bắp chân cô, rơi xuống bàn chân giẫm trên thảm đen, không khỏi một trận môi khô lưỡi nóng...

Lúc này, cắn răng nghiến lợi phun ra hai chữ.

"Sô pha!"

Ninh Tiểu Phi há miệng run rẩy đi tới, ngồi xuống ghế sô pha da màu đen, nhìn người đàn ông bước lại gần, trái tin nhỏ lập tức đập thình thịch.

Mặc dù đã chuẩn bị bị hắn chà đạp, thế nhưng khi chuyện xảy ra, vẫn luôn khó tránh khỏi có chút khẩn trương, tay chân cũng không biết nên làm gì.

Trong lúc cô còn đang lưỡng lự không biết nên nằm xuống hay tiếp tục ngồi, người đàn ông đã cúi xuống, ấn vào vai cô, Ninh Tiểu Phi lập tức mềm nhũn người, người liền ngã ngửa ra ghế sô pha, ngẩng mặt liền đối diện với ánh mắt của hắn, vội vàng cúi đầu, đem mắt nhắm chặt.

"Nhìn tôi!"

Thật sự là có nhiều việc quá, cởi áo làm một phát là xong, để xem còn gì nữa.

Ninh Tiểu Phi tròng lòng rủa thầm, ngoan ngoãn mở mắt ra.

Vừa mở mắt ra, liền nhìn thấy gương mặt người đàn ông gần trong gang tấc.

Gương mặt này, cô cũng không lạ lẫm gì, vừa rồi trong lúc bối rối, cô cũng không dám nhìn hắn, nhưng mà nhìn hắn gần như vậy, cô vẫn là lần đầu tiên.

Lần đầu tiên nhìn thấy gương mặt này, cô đã hoàn toàn bị sốc bởi gương mặt này.

Trong học viện Phát thanh truyền hình, có khoa diễn xuất, muốn nói nam nhân có dáng dấp đẹp mắt, thật sự là chỗ nào cũng có.

Nhưng mà, trên thế giới này, người hoàn mỹ luôn không nhiều.

Có dáng dấp đẹp mắt, da lại kém chút.

Có làn da tốt, dáng người lại không được.

...

Nhưng gương mặt trước mặt cô này, lại hoàn toàn khác.

CHo dù là khoảng cách gần như này, đều không thể tìm ra một điểm chê.

Vô luận là ngũ quan hay là làn da, gương mặt kia đều phảng phất như tác phẩm đắc ý của thượng đế, như được bàn tay của thần thánh điêu tạc cẩn thận, mỗi một chỗ đều lộ ra điểm tinh mỹ.

Giữa lông mày và khóe mắt, nét khí chất độc đoán kia đủ để khiến người ta nhiếp nhân tâm phách, để người ta nhịn không được mà đối với hắn sinh ra thần phục chi tâm*.

*thần phục chi tâm: trong lòng bội phục

Cô còn đang ngẩn người, bàn tay của hắn đã duỗi ra, dùng lực kéo mạnh, liền đem nút thắt trên người cô kéo xuống.

Áo tắm mất đi sợi dây buộc, lập tức trượt xuống.

Ninh Tiểu Phi lấy lại tinh thần, theo bản năng muốn đè vạt áo lại, nhưng bị người đàn ông ấn vai đè lại, khiến cô căn bản không thể động đậy nổi.

Cảm giác áo tắm đã trượt xuống sườn, trong lòng biết nửa người trên của mình đã không còn mảnh vải che chắn, Ninh Tiểu Phi thở gấp, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhiễm lên một tầng ửng hồng quyến rũ.

Đem sự ngượng ngùng cùng căng thẳng của cô gái nhỏ thu lại trong mắt, Mục Thiên Dã nheo mắt, khóe môi liền hiện lên một ý cười không dễ phát giác.

Khuôn mặt đủ để khiến cho nữ nhân vì nó mà phát cuồng, phảng phất tỏa ra nét yêu mị tà tứ.

"Muốn tôi?"

Rõ ràng là hắn kêu cô xuống lầu, làm sao lại biến thành cô muốn?

Ninh Tiểu Phi trong lòng phản bác, người liền kiên trì, dùng thanh âm không lớn hơn tiếng muỗi kêu bao nhiêu mở miệng.

"Muốn."

Đem hắn dỗ đến vui vẻ, nói không chừng có thể đối với cô nhẹ nhàng một chút, cô cũng có thể vớt đau một chút.
 
Chiếm Hữu Độc Quyền Mục Tiên Sinh Sủng Không Ngừng!
Chương 47: Định Lực Kém Như Vậy


Edit: Quả Chanh Nhỏ

Nha đầu chết tiệt kia!

Mục Thiên Dã đã sớm nhìn thấu tâm tư Ninh Tiểu Phi, tròng lòng chợt sinh ra vài phần tức giận.

Trên thương trường, nếu người nào dám giở trò với hắn, hắn sẽ khiến người kia chết cũng không biết mình chết thế nào.

Được, hắn có thể chờ xem cô có thể chống lại bao lâu!

Trong giọng nói của người đàn ông có chút xúc động khiến Ninh Tiểu Phi nghe không hiểu, cô còn chưa kịp suy nghĩ, đã bị môi của anh bá đạo lấp đầy.

Không còn mùi vị mì ăn liền chết tiệt kia, đôi môi vẫn mềm mại như cánh hoa, còn có chút ngọt ngào, hắn hôn hôn, cắn cắn thưởng thức...

Cánh tay đỡ ở bả vai cô dời đi, một bàn tay đỡ lấy gáy cô, tay còn lại trượt xuống khỏi vai, đưa áo tắm kongr kẻo tháo ra, không khách khí mà chà đạp, tàn phá.

Ninh Tiểu Phi nhắm mắt lại, nghĩ đến kế hoạch của mình, nghĩ đến Quý Mặc cùng Bùi Nhược Hi đáng ghét, nghĩ đến hộp mì bị đổ trên bàn... Có gắng để cho mình phân tâm, cố gắng không để bản than bị luân hãm.

Thế nhưng, đến cùng cô vẫn không làm được.

Người đàn ông ở trước mắt như ác quỷ, môi lưỡi cùng ngón tay đều giống như mang theo ma chú, khiến cô nhịn không được run rẩy, cánh tay mềm nhũn, đôi chân trên thảm cũng cong lên...

Nhịp tim dần dần mất đi tiết tấu bình tĩnh, hô hấp dần dần nặng nề, trên khuôn mặt nhỏ nhắn nhiễm lên ửng hồng, thân thể cũng không tự giác nghiêng về phía hắn, bởi vì thiếu dưỡng khí mà cánh tay phải chống đỡ lên ngực hắn không biết từ khi nào mà chuyển thành vịn vào người hắn

Ngẩng đầu lên dời môi cô, người đàn ông chôn mặt xuống cần cổ của mình, hôn từng chút từng chút đi xuống

Cô khống chế không nổi ưm lên một tiengs, thân thể trượt theo sô pha, đỡ lại bả vai hắn, theo bản năng nắm chặt, người đàn ông thuận thế thò tay vào trong vạt áo tắm của cô.

...

Ngay khi Ninh Tiểu Phi tưởng rằng hắn liền sẽ chiếm lấy cô, người đàn ông đột nhiên thả cô, đứng dậy.

Hơi thở bên người đột nhiên rời đi, Ninh Tiểu Phi kinh ngạc ngẩng mặt lên, đôi mắt mờ mịt nhìn Mục Thiên Dã trước mắt, có chút nhơ ngác.

"Sao... Có chuyện gì vậy?"

Rõ ràng là là thanh âm phát ra từ miệng cô, lại cảm tháy quái dị như không phải giọng mình.

Sàn sạn, khàn khàn, lại lộ ra một phần lười biếng gợi cảm hiếm có...

Ánh mắt rơi xuống khuôn mặt đỏ bừng của cô, nghe tháy thanh âm mềm mại của cô, bụng dưới Mục Thiên Dã lập tức trướng đến đau đớn.

Chuyện gì vậy?

Mục Thiên Dã chỉ hận không thể một cước đem tên tiểu hỗn đản này đá đến tận cùng thế giới.

Chẳng lẽ cô cho tằng anh sắp "Huyết chiến" với cô?

Đáng chết!

Rõ ràng là muốn trêu đùa cô, cuối cùng lại tự hại chính mình.

Mục Thiên Dã à Mục Thiên Dã, tại sao định lực của mày lại kém tới như vậy?

Tức giận, đột ngột quay người, muốn đi nhưng đầu gối lại cạm vào bàn cà phê bên cạnh.

Lòng đầy tức giận không chỗ bộc phát, Mục Thiên Dã nhấc chân, bàn trà phát ra tiếng vang không nhỏ, đ ĩa hoa quả trống không trên bàn lập tức bay ra ngoài, xoay trên thảm hai vòng mới dừng lại.

Ninh Tiểu Phi sửng sốt giật mình, lúc này mới khôi phục lại cảm xúc của mình, vội vàng thứt lại áo tắm, từ trên sô pha đứng dậy, trượng nhị hòa thường sờ không tới não ngơ ngác nhìn sắc mặt tái xanh của người đàn ông.

"Có phải là em... Em làm không tốt?"

Chuyện đến nửa chừng đột nhiên dừng lại, đại khái chắc là có chỗ nào cô biểu hiện không tốt.

Cái này làm sao có thể trách cô được, hắn vừa muốn xử nữ, lại muốn công phu tốt, làm gì có chuyện vẹn toàn như vậy.

Làm không tốt?

Nha đầu chết tiệt kia có phải cố ý chọc giận hắn?!

Cố nén lại muốn đưa một tay cô đánh bay đi, Mục Thiên Dã quay người, nắm lấy cổ áo cô, kéo đến trước mặt mình.
 
Chiếm Hữu Độc Quyền Mục Tiên Sinh Sủng Không Ngừng!
Chương 48: Không Được Trêu Chọc


Edit: Quả Chanh Nhỏ

"Nghe rõ, trong vòng năm phút, lên lầu mặc quần áo thu dọn đồ đạc, nếu không, tôi liền ném cô về Quý gia!"

Nói xong, hắn đẩy cô ngã trên sô pha, người liền hầm hầm đi vào phòng tắm phòng khách, nặng nề đóng sầm cửa lại.

Ninh Tiểu Phi đưa tay vuốt mái tóc, vẫn chưa hiểu chuyện, không lo suy nghĩ được nhiều, cố gắng chạy nhanh lên lầu.

Trở lại phòng ngủ chính, nhanh chóng tìm một bộ quân áo để thay, liền chú ý tới, qu@n lót của cô đã là một mảnh ướt đẫm.

Thật sự không phải bà dì đến đấy chứ?

Bối rối c ởi quần nhỏ ra, cũng không thấy máu.

Chẳng lẽ là...

Tình cảnh vừa rồi lập tức liền hiện lên tròng đầu, vừa rồi cô không chỉ đối với hắn có phản ứng, hơn nữa còn có chút muốn...

Ninh Tiểu Phi nháy mắt đỏ mặt, vội vàng cầm quần áo ném vào rổ, nhanh chóng thay một bộ quần áo mới, chạy đến thư phòng, không có thời gian để ý tới cái bàn, cầm lấy bản kế hoạch tren máy in cùng laptop trên bàn, vội vã chạy xuống lầu.

Trong phòng khách, không thấy Mục Thiên Da, ngoài cửa liền truyền đến tiếng còi xe.

Ninh Tiểu Phi nhìn sang, chỉ thấy ngoài cửa xuất hiện một chiếc xe thể thao màu đen đỗ bên ngoài, Mục Thiên Dã ngồi trên ghế lái đang không kiên nhẫn bấm còi.

Cô vội vàng xách ba lô ra cửa, kéo vửa ra, lại không nhớ nghĩ đến đổi giày, cũng không quản đợi được, thuận tay xách theo lao ra cửa ngồi vào ghế lái phụ.

Ngồi trên ghế, không thấy người đàn ông lái xe, cô nhìn lén thì tháy Mục Thiên Dã vẫn đang lườm cô.

"Em... Em xong rồi."

Cô cẩn thận mở miệng.

Người đàn ông nghiêng người, một tay vòng qua người cô, kéo dây an toàn cài cẩn thận, một tiếng cạch vang lên, khiến cô ôm chặt túi sách không dám động đậy.

Dây an toàn có chút chặt, Ninh Tiểu Phi không dám nhúc nhích.

Mặc dù chưa hiểu tại sao hắn lại tức giận, nhưng nhìn ra hắn vẫn đang tức giận, không khỏi sợ sẽ chọc phải hắn.

Brừm——

Cùng với tiếng gầm rú của động cơ xe, xe thể thao như ngựa thoát cương, phóng ra khỏi biệt thự.

Ninh Tiểu Phi không dám hỏi hắn đi dâu, cô không khỏi sợ hắn thực sự sẽ ném cô trở lại Quý gia, thái độ của Quý gia đối với cô, cô đã sớm quen thuộc.

Chỉ là sợ hãi nếu thật sự là như vậy, những gì cậu mợ hứa với cô sẽ chẳng còn gì.

Năm đó, sau khi mẹ cô qua đời, cậu mợ liền mời thầy phong thủy ở bên tai ông ngoại nói bóng nói gió, nói là con gái như vậy không thể vào tổ mộ Quý gia, nếu không sẽ hủy đi phong thủy Quý gia.

Khi đó Ninh Tiểu Phi còn nhỏ thế mỏng, đương nhiên không thể làm được gì, vì vậy đành để Quý gia chôn cất mẹ ô ở nghĩa trang.

Gần đây sắp muốn dời mộ phần, cô đã mấy lần nói với cậu mợ chuyện này, nhưng đều bị hai người bỏ qua.

Lần này, cậu mở để cô gả cho Mục Thiên Dã, cô không cự tuyệt, chỉ đưa ra một điều kiện, chính là có thể đưa mẹ cô nhập vào mộ tổ Quý gia.

Mẹ đã vì cô lang bạt kỳ hồ (*sống đầu đường xó chợ), Ninh Tiểu Phi chỉ là muốn cho người phụ nữ đáng thương ấy, có một nơi an nghỉ tốt.

Thầy phong thủy đã xem thời gian, mấy ngày nữa là có thể dời mộ phần, bây giờ đang là thời điểm mấu chốt, cô tuyệt đối không thể trở mặt với Mục Thiên Dã.

Đã là tháng tư, mùa xuân đã sắp qua đi, nhưng màn đêm vẫn mát mẻ như cũ.

Gió từ cửa sổ lùa vào, lướt qua mái tóc còn ướt, Ninh Tiểu Phi chỉ cảm tháy toàn thân rét run, mũi vừa đau liền không tự chủ được hắt xì một cái.

Nam nhân đang lái xe liếc mắt nhìn sang, đưa tay chỉnh lại cử sổ trên bàn điều khiển, nâng cửa lên chắn gió.

...

...

Công Tử Như Tuyết: Dành chút thời gian giải thích một chút, Mục gia, phiền anh giải thích một chút "Tắm máu huyết chiến" là có ý gì?

Mục Thiên Dã hoạt động ngón tay một chút, "Tắm máu huyết chiến" ta có thể không hiểu, lại muốn biểu diễn "Mặt mày tràn đầy hoa đào nở" cho độc giả một chút.

Công Tử Như Tuyết: Khụ, xét thấy người nào đó còn trong trạng thái dục cầu bất mãn, chuyện giải thích liền để hôm khác nói sai nha.
 
Back
Top Bottom