Ngôn Tình Chí Tôn Chiến Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chí Tôn Chiến Thần
Chương 501: 501: Chỉ Số Thông Minh Bị Giẫm Đạp


Khổng Liên Đằng vẫn chẳng hay biết gì, anh ta không biết gì cả, nhìn thấy phản ứng của Đinh Tử Ngọc và Đinh Hồng Diệu còn vô cùng hài lòng nữa là khác.
Anh ta nhủ thầm trong lòng: Ha ha, các người cũng sợ đúng không? Hãy nhìn món hàng giả tôi mang tới đi, chất lượng cao có đúng không?
Anh ta vẫn chưa biết cái gì, ngồi tự khen mình.
Giang Sách mỉm cười đi vào trong phòng khách rồi ngồi xuống, nhìn về phía Đinh Tử Ngọc khẽ mỉm cười, hỏi: “Chị, chị cũng tới để ký hợp đồng với ông chủ Viên sao?”
Sắc mặt Đinh Tử Ngọc trắng bệch, một chữ cũng không thốt ra được khỏi miệng.
Ký hợp đồng sao?
Ha ha, cô ta thì ký hợp đồng cái gì chứ?
Cô ta tới chỉ là để nhìn Viên Thái bị chê cười, nhân tiện thu một chút lợi về mình, nhưng ai mà có ngờ xem người ta bị chê cười không thành, ngược lại chính mình lại biến thành trò hề.
Viên Thái mở miệng giải thích: “Cô Đinh tới đây để hỗ trợ, lần này ít nhiều gì cũng nhờ có cô Đinh, tôi mới có thể nắm tay hợp tác với giám đốc Giang cậu.”
Giang Sách gật gật đầu, giờ anh cũng coi như biết rõ ngọn nguồn là từ đâu.
Cũng chẳng có gì kỳ lạ, vì dẫu sao thì giữa anh và Khổng Liên Đằng chẳng có bất kỳ mâu thuẫn gì, nên Khổng Liên Đằng không có lý do gì để vô duyên vô cớ hại anh.
Cây có rễ nước có nguồn, chung quy vẫn là Đinh Tử Ngọc đứng sau bày trò.
Đinh Tử Ngọc vô cùng khó khăn ngồi xuống ghế, nổi da gà khắp người, không được tự nhiên dù chỉ một chút.
Vốn định tìm một Giang Sách giả tới để hại Viên Thái, sau đó hành Viên Thái lên xuống để hai người Giang Sách và Viên Thái tự đấu lẫn nhau, còn cô ta sẽ ngồi một bên xem trò hay; nhưng giờ thì ngược lại, giả không tìm, lại đi tìm đồ thật tới đây.
Cô ta rất muốn vạch trần Giang Sách, nhưng cẩn thận nghĩ lại, thì vạch trần cái gì được đây?
Người ta là hàng chính hãng hẳn hoi, chẳng lẽ cô ta lại nói với Viên Thái rằng Giang Sách chính hãng này thật ra không phải người cô ta tìm tới? Người mà cô ta tìm tới cho Viên Thái thực ra là hàng lậu?
Vậy thì có khác nào không đánh tự khai?
Nhưng nếu không vạch trần Giang Sách, vậy chẳng lẽ lại ngồi đây xem Giang Sách diễu võ dương oai sao?
Điều đáng giận nhất là, Khổng Liên Đằng đứng đối diện vẫn chẳng hề hay biết chuyện gì, ngược lại còn cứ nhìn Đinh Tử Ngọc cười cười, vừa cười vừa ra vẻ khoe khoang, cảm giác như là anh ta đang nói: Xem đi, hàng giả tôi tìm tới có phải là quá chân thực rồi không?
Đinh Tư Ngọc giơ một tay nâng trán, nhìn không nổi nữa.
Cô ta đã từng gặp người ngu, nhưng chưa gặp người ngu vậy bao giờ.

Cảm giác này giống như là bạn đem một món điện thoại di động chính hãng đi lên miền núi “lừa dối” người mua, mà người mua thì chẳng biết gì, lúc mua về còn nói quả nhiên là hàng chính hãng có khác, và còn có ấn tượng không tồi về bạn.
Người bán hàng như vậy, quả thực là ngu xuẩn đến cực điểm.
Đinh Tử Ngọc chưa từng nghĩ tới, có một ngày cô ta lại đi hợp tác với “loại người bán hàng” ngu xuẩn đến cực điểm đó.
Và điểm mấu chốt là, Đinh Tử Ngọc liên túc đưa ra ám chỉ cho Khổng Liên Đằng, nhưng Khổng Liên Đằng căn bản là không hiểu, còn tưởng rằng Đinh Tử Ngọc đang khích lệ anh ta làm tốt lắm, lại càng tỏ vẻ khoe khoang.
Khổng Liên Đằng còn vì vậy mà vui vẻ không thôi, thậm chí là diễn thêm cho vở kịch, cố ý ra vẻ chuyên nghiệp.
Một vở kịch sứt sẹo, khiến Đinh Tử Ngọc nổi da gà khắp người.
Cuối cùng, mọi người cũng bàn bạc xong xuôi, tới bước ký hợp đồng.
Viên Thái đặt bản hợp đồng đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước lên bàn, cười ha ha nói: “Giám đốc Giang, vậy chúng ta cùng ký hợp đồng này đi, sau này hợp tác vui vẻ.”
Giang Sách nhìn hợp đồng trên bàn, không đặt bút ký, mà đẩy trở về.
“Hợp đồng này, tôi không ký.”
Chỉ một câu, nét mặt mọi người ở đây đều thay đổi hoàn toàn.
Đinh Tử Ngọc chỉ biết bất lực cười khổ, kết cục thế này là đương nhiên, làm sao có chuyện Giang Sách biết rõ có bẫy còn nhảy vào?
Khổng Liên Đằng khiếp sợ đến điên rồi, chuyện này là sao? Sao tự dưng lại thay đổi kịch bản như thế? Cái này hoàn toàn không giống với những gì đã tập luyện trước đó.
Mà người phản ứng lớn nhất vẫn là Viên Thái.
Ông ta chuẩn bị mọi thứ không chê vào đâu được, còn khách sáo đủ kiểu, cứ nghĩ là ký hợp đồng với Giang Sách xong sẽ có cú chuyển mình, mọi chuyện trước đó vẫn đang bàn bạc rất tốt, sau đến lúc quan trọng Giang Sách lại thay đổi?
Có phải là tiền không đủ không?
“Giám đốc Giang, có phải cậu không vừa lòng với đãi ngộ này không?” Viên Thái hỏi với điệu bộ vô cùng khẩn trương.
Giang Sách xua xua tay, mở miệng nói: “Không phải là đãi ngộ có vấn đề, mà là tôi định nghỉ hưu.”
Nghỉ hưu?
Mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, không hiểu lời này của Giang Sách là có ý gì, công việc đang ổn thỏa tại sao lại muốn nghỉ hưu?
Giang Sách tiếp tục nói: “Khoảng thời gian này công việc quá áp lực, tôi định sau khi chấm dứt hợp đồng với các công ty khác sẽ từ chối tất cả, không ký hợp đồng với bất kỳ công ty nào nữa, thậm chí tôi cũng không định tiếp tục làm việc tại châu báu Hằng Tinh.

Cho nên ông chủ Viên à, thời điểm này, tôi quả thực không thể ký hợp đồng với ông được.”
“Cái này…” Hai tay Viên Thái run rẩy không ngừng, cảm giác như bản thân bị chơi xỏ.
Anh không ký hợp đồng, muốn nghỉ hưu, vậy hôm nay anh còn tới đây làm gì?
Trái tim Viên Thái nhỏ máu, cảm giác công ty đã thất bại.
Lúc này, Giang Sách lại mỉm cười nói: “Mặc dù tôi không thể ký hợp đồng với ông, nhưng tôi có thể ký thỏa thuận với ông.”
Ký thỏa thuận?
Hai mắt Viên Thái bỗng sáng ngời, cảm giác được cứu rồi, vội mở miệng hỏi: “Ký thỏa thuận gì?”
Giang Sách lên tiếng giải thích: “Chúng ta ký một thỏa thuận, và tôi sẽ giúp công ty ông lựa chọn nguyên thạch đúng một lần trong thời gian quy định, để công ty ông có thể kiếm một số tiền, sao hả?”
Nghe xong lời này, Viên Thái mừng đến nỗi muốn nhảy dựng lên.
Mặc dù chỉ có một lần, nhưng dựa vào con mắt của Giang Sách, chắc chắn công ty bọn họ vẫn thu về được lợi nhuận, và có số tiền đó công ty mới có vốn để hoạt động tiếp.
Có thể nói, đây chính là sự giúp đỡ mà Giang Sách dành cho công ty bọn họ.

“Cảm ơn, cảm ơn ngài, giám đốc Giang.”
“Vậy tôi đây sẽ lập tức đi làm bản thỏa thuận mới, tôi lập tức đi làm ngay đây.”
“Đúng rồi, về phần đãi ngộ, công ty chúng tôi vẫn sẽ duy trì y nguyên bản hợp đồng cũ này, công ty sẵn lòng…”
Lúc này, Giang Sách giơ tay lên ra hiệu Viên Thái không cần nói gì nữa.
Sau đó, Giang Sách cười nói: “Thú thực tôi không để tâm về phương diện đãi ngộ, công ty các người cũng sắp sụp đổ đến nơi rồi, tôi không muốn nhân lúc cháy nhà đi hôi của.

Thế này đi, đến lúc đó tôi giúp công ty các ông lựa chọn nguyên thạch tốt, chất lượng, ông chỉ cần làm cho tôi một món đồ trang sức bình thường thôi cũng đủ rồi.”
Này chẳng phải là không cần bất thứ cái gì sao?
Anh chọn những nguyên thạch tốt và chất lượng nhất, chỉ cần sử dụng một trong số đó chế tạo chút thôi là được, đối với một công ty châu báu mà nói quả thực dễ như trở bàn tay.

Giang Sách chọn từ bỏ những đãi ngộ hậu hĩnh, cách làm này quả thực khiến người ta phải khâm phục.
“Giám đốc Giang, cậu thật sự là thánh nhân đấy.”
“Cảm ơn đại ân đại đức của cậu!”
Nhìn dáng vẻ vui mừng đó của Viên Thái, dường như chỉ còn thiếu nước quỳ xuống dập đầu với Giang Sách.
Sau khi cảm tạ không ngớt lời, Viên Thái lập tức đi làm bản thỏa thuận mới, tranh thủ làm trong thời gian ngắn nhất.
Lúc này, trong phòng chỉ còn lại Giang Sách và ba người kia.
Cửa phòng đóng lại.
Khổng Liên Đằng vỗ vỗ tay, giơ một ngón tay cái lên với Giang Sách, mở miệng nói: “Thằng nhóc này, kỹ thuật diễn của cậu thật là quá tuyệt vời, có thể đi tranh cử giải Oscar nam chính diễn tốt nhất!”
Anh ta đặt mông xuống ngồi bên cạnh Giang Sách, vòng tay ôm vai anh, cười ha ha nói: “Có điều tôi vẫn có chút bất mãn với cậu đấy.”
Giang Sách nghiêng đầu hỏi: “Bất mãn cái gì?”
“Tôi không hài lòng việc cậu sửa kịch bản giữa chừng như vậy!” Khổng Liên Đằng lại nói: “Sửa kịch bản giữa chừng sẽ đem lại rủi ro rất cao đấy, chỉ cần đi nhầm một bước thôi là sẽ bị thất bại hoàn toàn.

Hơn nữa cậu sửa cũng chẳng ra làm sao cả, bỏ mất một phần thù lao rõ hậu hĩnh, thay vào đó lại chỉ lấy một món trang sức, thật chẳng có lời chút nào!”
Dừng một chút, anh ta lại tiếp tục nói: “Có điều đây cũng là cái được mất của cá nhân cậu, tôi không có quyền hỏi đến, dẫu sao thì ngay từ đầu chúng ta đã thỏa thuận xong xuôi rồi, toàn bộ tiền ký hợp đồng sẽ thuộc về cậu.

Là cậu làm, cậu không cần tiền, tôi không có gì để nói.”
“Ngoài việc cậu sửa kịch bản giữa chừng ra thì tôi cực kỳ hài lòng với biểu hiện hôm nay của cậu, tôi cho cậu chín mươi điểm.”
Vừa nói, Khổng Liên Đằng vừa vỗ vỗ bả vai Giang Sách, hỏi Đinh Tử Ngọc đang ngồi đối diện: “Cô Đinh, thế nào, người tôi chọn để đóng vai Giang Sách, có phải rất ổn không? Có thể đem hàng giả đánh tráo với hàng thật chưa?”
Đinh Tử Ngọc giận đến nỗi mặt mũi trắng bệnh, toàn thân run rẩy.
Cái đồ ngu xuẩn này, đến lúc này rồi còn không nhìn ra, đúng là vô vọng!
Cô ta thấp giọng gầm nhẹ một tiếng: “Đồ con lợn! Cái gì mà hàng giả đánh tráo với hàng thật hả? Anh ta chính là hàng thật, anh ta, chính là Giang Sách!”
Nhưng mà, Khổng Liên Đằng căn bản không hề tin.
Anh ta xua xua tay: “Ầy, đến cả cô Đinh hôm nay cũng ngứa người đi diễn kịch đấy à? Nhưng mà, kỹ thuật diễn của cô cũng tầm thường quá, nhìn có điểm không chân thật.”
Lúc này, Đinh Hồng Diệu ngồi bên cạnh lạnh lùng nói: “Con người ngu xuẩn cũng có mức độ của nó thôi, Khổng Liên Đằng, anh tự mình nhìn kỹ xem, Giang Sách này rốt cuộc là thật hay giả.”
Đinh Hồng Diệu sẽ không nói giỡn.

Nhìn thấy phản ứng của Đinh Hồng Diệu, lúc này Khổng Liên Đằng mới bất giác nhận ra, cảm giác có gì đó không đúng.
Anh ta vô cùng gian nan quay đầu nhìn về phía Giang Sách, càng nhìn càng thấy sợ hãi; đúng vậy, trên đời này sao có thể tồn tại hai người giống nhau như thế chứ?
Chẳng lẽ…
Trong tích tắc, Khổng Liên Đằng giống như bị điện giật, nhảy phắt khỏi vị trí bên cạnh Giang Sách, tránh xa anh.
“Cậu cậu cậu, không phải cậu là Tưởng Thúc sao?”
Giang Sách cười cười: “Chỉ là một cái tên thôi mà, gọi thế nào mà chẳng được.”
Thế nào chẳng được?
Lúc này Khổng Liên Đằng mới ý thức được bản thân đã bị chơi một vố, thảo nào anh ta nghĩ sao có người lại có kỹ thuật diễn đỉnh đến vậy chứ, từ đầu tới đuôi không để lộ chút sơ hở nào.
Bất kể là giọng điệu, thần thái hay cử chỉ, biểu cảm, người đàn ông này đều thể hiện vô cùng hoàn mỹ.
Hóa ra anh không phải hàng giả, mà chính là hàng thật giá thật, là Giang Sách không lừa già dối trẻ bao giờ!
Bản thân anh ta đi tìm một Giang Sách thật để đóng giả làm Giang Sách ư?
Đã vậy Giang Sách còn cố tình phối hợp, ra sức diễn với anh ta, nếu không phải có anh em Đinh thị ở đây, thì e là đến chết Khổng Liên Đằng vẫn chẳng hề hay biết gì.
Anh ta cảm giác bản thân giống như một thằng hề, bị Giang Sách xoay vòng vòng.
“Cậu…”
“Tại sao cậu không nói sự thật với tôi?”
Giang Sách dở khóc dở cười, nhún vai: “Bởi vì tôi cũng không biết phải thừa nhận thế nào mới được.

Huống hồ, tại sao tôi phải thừa nhận? Tôi cảm thấy diễn một vở kịch với anh cũng rất thú vị, đời này tôi cũng chưa chơi trò nào vui như vậy.”
Chơi?
Vui sao?
Khổng Liên Đằng cảm giác chỉ số thông minh của anh ta bị người khác giẫm đạp một cách tàn bạo.
Khóc không ra nước mắt.
Anh ta giận đến nỗi cả người phát run, muốn mắng muốn chửi cũng không biết phải mở miệng thế nào, cả đời này anh ta đã đi lừa không biết bao nhiêu người, đây là lần đầu tiên anh ta bị người ta lừa thảm đến mức này.
Đã vậy, Giang Sách còn cố tính sát muối vào vết thương anh ta: “Còn nữa, anh Khổng này, trước đó chúng ta cũng đã thỏa thuận, tôi phối hợp diễn kịch với anh, sau khi xong chuyện anh phải chia cho tôi một trăm vạn, anh đừng nuốt lời đấy.”.
 
Chí Tôn Chiến Thần
Chương 502: 502: Người Mặt Dày Vô Liêm Sỉ


Khổng Liên Đằng tức đến mức thở phì phò, anh ta đã bị đùa bỡn thì thôi đi, còn phải trả một trăm vạn.

Ha ha, chỉ có tên ngốc mới đưa cho anh.

Anh ta đang định già mồm với Giang Sách vài câu, đúng lúc này, cửa mở ra, Viên Thái cầm bản thỏa thuận vừa mới đề ra đi vào, cười ha hả nói: “Giám đốc Giang, xin lỗi đã để cậu đợi lâu, tôi đã làm xong bản thỏa thuận này rồi, cậu hãy xem thử có chỗ nào cần phải sửa lại hay không?"
Ông ta khách sáo đặt bản thỏa thuận tới trước mặt Giang Sách.

Giang Sách cầm bản thỏa thuận lên đọc lướt qua, vừa đọc vừa nói: "Ừm, về cơ bản thỏa thuận này không có sai sót gì, đúng rồi, ông chủ Viên, tôi có một chuyện muốn bổ sung.

"
"Mời cậu nói.

"
"Lần này tôi ký thỏa thuận với ông sẽ không thu một xu nào cả, cũng không yêu cầu trước bất cứ lợi ích gì, do đó ông chủ Viên, nếu ông đưa ra lợi ích trước là làm trái với bản thỏa thuận, tôi sẽ không thực thi, mong ông hãy hiểu rõ điều này.

"
Sắc mặt của Viên Thái khẽ thay đổi: "Chuyện này! "
Ông ta nhìn về phía Đinh Tử Ngọc và Đinh Hồng Diệu, nhưng ông ta vừa mới đưa cho bọn họ hai hộp trang sức tinh xảo, theo cách nói của Giang Sách, chuyện này là làm trái với bản thỏa thuận.

Ông ta phải thu hồi lại.

Ngực của Đinh Tử Ngọc phập phồng, cực kỳ tức giận.

Mình không xem được trò cười thì thôi đi, bây giờ ngay cả quà gặp mặt cũng không thể nhận.

Giang Sách ơi Giang Sách, cậu thật độc ác.

"Ông lấy đi!"

Đinh Tử Ngọc ném thẳng hộp trang sức của cô ta lên bàn, Đinh Hồng Diệu cũng lặng lẽ đặt hộp trang sức lên bàn.

Bọn họ vừa lấy đi bao nhiêu thì bây giờ phải nhổ ra bấy nhiêu.

Không thể mang đi bất kỳ thứ gì.

Viên Thái cười nói: "Cảm ơn cô cả Đinh đã thấu hiểu lòng người.

"
Trong lòng Đinh Tử Ngọc nổi nóng, thấu hiểu lòng người ư? Thấu hiểu em gái ông!
Nhưng bây giờ cô ta vẫn phải ở lại đây diễn hết vở kịch với Giang Sách, không thể rút lui trước, càng không thể bỏ đi một mạch, dù gì vở kịch này cũng do cô ta chủ trương mới ‘bắt đầu diễn’.

Chẳng khác nào tự cầm đá đập vào chân mình.

Đinh Tử Ngọc như ăn phải hoàng liên, có nỗi khổ không thể nói ra.

Cứ như thế, cô ta đã kìm nén cơn giận nhìn Giang Sách đùa bỡn trong vòng hai tiếng đồng hồ, bây giờ Giang Sách mới buông tha, đứng dậy rời đi.

Trước khi rời đi, anh còn tặng cho Đinh Tử Ngọc một câu: “Chị cả, cảm ơn chị đã giới thiệu một đối tác đáng tin cậy như ông chủ Viên cho tôi.


Anh còn cảm ơn nữa chứ?
Ha ha.

Xế chiều, Đinh Tử Ngọc kéo lê cơ thể mệt mỏi rời khỏi Châu báu Trường Hòa.

Bây giờ chỉ có bốn chữ để hình dung về cô ta: Cả người kiệt quệ.

Giang Sách cố tình không rời đi sớm, mà ở lại hơn hai tiếng đồng hồ, giày vò Đinh Tử Ngọc đến mức không còn một chút sức sống.

"Đáng ghét, đáng ghét, đáng ghét!"
Hai tay Đinh Tử Ngọc đánh vào mui xe, để phát tiết nỗi bất mãn trong lòng.

Đinh Hồng Diệu thở dài, đi tới nói: "Em gái, anh đã sớm nhắc nhở em rồi, con người Giang Sách rất gian xảo, cực kỳ khó đối phó, bảo em đừng dễ dàng trêu chọc anh ta mà em cứ không chịu nghe.

"
"Lúc trước anh đã nói với em rồi đúng không? Anh đã bảo em hãy cẩn thận một chút, em không bẫy nổi Giang Sách đâu, ngược lại còn tự bẫy chính mình.

"
"Bây giờ thế nào? Bị anh nói trúng rồi đúng không?"
Đinh Tử Ngọc quay đầu lại quát: "Đủ rồi! Anh đang chê em chưa đủ mất mặt à? Em không biết những đạo lý này ư? Vậy mà anh còn nói mãi, anh là anh trai em, thấy em bị bẽ mặt như vậy, chẳng lẽ anh không nghĩ cách giúp đỡ em à?"
Cô ta đã lớn chừng này, nhưng đây là lần đầu tiên Đinh Tử Ngọc thất thố như thế.

Lần này, cô ta thật sự đã bị Giang Sách giày vò thê thảm.

Muốn hãm hại người khác thì phải chuẩn bị tốt tâm lý bị người khác hãm hại, trên đời này không có ai vừa sinh ra đã đáng bị hại.

Đinh Hồng Diệu im lặng.

Anh ta không muốn đối phó Giang Sách ư?
Tất nhiên là không rồi.

Kể từ khi Đinh Hồng Diệu ra tù, anh ta đã nghĩ ra không biết bao nhiêu cách để đối phó Giang Sách, nhưng lần nào đối đầu với Giang Sách, cũng có một luồng sức mạnh ở nơi sâu xa giúp đỡ Giang Sách.

Lần nào, Đinh Hồng Diệu cũng thua thê thảm.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, e rằng anh ta không thể giữ được vị trí gia chủ, nhưng vấn đề ở đây là, cho dù anh ta muốn phản kháng cũng lực bất tòng tâm.

Giang Sách giống như quái vật, mạnh mẽ đến mức khiến anh ta cảm thấy tuyệt vọng.

Đúng lúc này, Khổng Liên Đằng vẫn chưa mở mang tầm mắt, cợt nhả đi tới, còn hỏi Đinh Tử Ngọc: "Cô cả Đinh, cô xem chuyện này đã giải quyết xong rồi, có phải cô nên thanh toán số tiền mà cô đã đồng ý cho tôi không?"
Đinh Tử Ngọc suýt tức đến mức nổ phổi.

Cô ta đã từng gặp người không biết xấu hổ, nhưng chưa bao giờ gặp ai không biết xấu hổ đến thế.

Cô ta nhìn Khổng Liên Đằng: "Mẹ kiếp, anh còn không biết xấu hổ đòi tiền tôi à? Trong lòng anh còn không hiểu rõ, chuyện này đã bị anh biến thành bộ dạng nào à? Tôi bảo anh tìm người giả mạo Giang Sách, hủy hoại danh tiếng của Giang Sách, để Giang Sách và Viên Thái cắn xé lẫn nhau.

"
"Nhưng kết quả thế nào?"
"Tên ngốc nhà anh lại tìm Giang Sách thật đến cho tôi, hại tôi bẽ mặt trước mọi người.

"
"Không những không xem được trò cười của Giang Sách, mà bản thân tôi còn trở thành trò cười, để Giang Sách đắc ý hơn hai tiếng đồng hồ, chúng tôi giống như thằng hề ngồi cười xòa ở bên cạnh vậy.

"
"Tôi không tính sổ với anh đã khách sáo lắm rồi, vậy mà anh vẫn còn mặt mũi đòi tiền tôi à?"
"Tôi chỉ đưa cho anh một chữ - cút!!!"
Khổng Liên Đằng không vui nói: "Này, cô ăn nói kiểu gì vậy? Nói thế nào thì tôi cũng dẫn người tới rồi đúng không? Tôi đã làm theo yêu cầu của cô ký được hợp đồng rồi đấy thôi? Mặc dù chỉ là thỏa thuận, nhưng anh ta đã ký rồi.

Tôi đã làm hết những gì cô yêu cầu, theo lý mà nói thì cô phải đưa tiền cho tôi.

Nếu cô chê tôi làm không tốt thì cô có thể cho ít hơn, tôi không đòi một nghìn vạn nữa, cô cho tôi tám trăm vạn là được rồi.

"
Anh ta còn đòi tám trăm vạn ư?
Đinh Tử Ngọc cực kỳ cạn lời nhìn Khổng Liên Đằng: "Anh còn có thể không biết xấu hổ hơn không? Tám trăm vạn ư? Dù là tám trăm đồng tôi cũng không đưa cho anh.

"
Hai người càng nói càng bất thường.

Khổng Liên Đằng nổi giận, túm cổ áo Đinh Tử Ngọc: “Cô đừng tưởng ông đây không dám đánh cô, nếu cô không đưa tiền cho tôi, ông đây sẽ tìm vài người chơi với cô, để cho cô biết thế nào là giang hồ hiểm ác.

"
Đinh Tử Ngọc khóc không ra nước mắt.

Anh ta quá bắt nạt người khác rồi đó.

Đúng lúc này, Đinh Hồng Diệu bước đến đặt tay lên cánh tay của Khổng Liên Đằng, rồi dùng sức bóp chặt, chỉ nghe thấy một tiếng răng rắc, cánh tay của Khổng Liên Đằng suýt bị gãy.

Anh ta buông tay ra ngay.

"Á, đau quá, đau chết tôi rồi…"
"Anh buông tôi ra!"
Đinh Hồng Diệu lạnh lùng nói: "Lời nói của anh đã chọc giận tôi, cánh tay này chính là cái giá.

"
Dứt lời, tay còn lại của anh ta bỗng dùng sức ‘bẻ gãy’ cánh tay của Khổng Liên Đằng, Khổng Liên Đằng đau đến mức hét toáng lên như chọc tiết lợn.

"Lên xe.

"
Đinh Hồng Diệu dẫn Đinh Tử Ngọc lên xe, rồi nhấn ga rời khỏi hiện trường, hoàn toàn mặc kệ sống chết của Khổng Liên Đằng.

Anh ta nói: "Em gái, em là con gái, sau này đừng hợp tác với hạng người vô liêm sỉ đó nữa.

"
Đinh Tử Ngọc nghiến răng nghiến lợi nói: "Nhưng nếu không hợp tác với hạng người đó, làm sao có thể đối phó Giang Sách? Suy cho cùng đều là lỗi của Giang Sách.

"
Đinh Hồng Diệu híp mắt nhìn về phía trước.

Chuyện đã đến nước này, còn ai mới có thể đối phó Giang Sách?.
 
Chí Tôn Chiến Thần
Chương 503: 503: Một Người Phụ Nữ


Xe chạy trên đường nhựa, trong lúc đó, Đinh Hồng Diệu vẫn luôn suy nghĩ một vấn đề: Chuyện đã đến nước này, còn ai có thể đối phó Giang Sách?
Mình thì không thể rồi.
Cho dù anh ta có thừa nhận hay không thì giữa anh ta và Giang Sách vẫn có sự chênh lệch rất lớn.
Đinh Hồng Diệu từng cho rằng mình là con cưng của trời, là người toàn năng, trí tuệ của mình cao hơn tất cả mọi người.
Nhưng bây giờ anh ta đã không còn nghĩ như thế nữa.
Sau khi mở mang tầm mắt về sự lợi hại của Giang Sách, anh ta mới hiểu rõ thế nào là: núi cao còn có núi cao hơn.
Có lẽ anh ta không nên tranh giành vị trí gia chủ này, vị trí này thoạt nhìn có vẻ rất tốt, nhưng trên thực tế lại quá nóng, vừa ngồi lên cả người đã khó chịu.
Nếu anh ta chỉ là người bình thường, đâu cần phải suốt ngày ác chiến với Giang Sách.
Nhưng chuyện đã đến nước này, anh ta còn có thể làm gì được?
Đinh Hồng Diệu híp mắt, trong đầu liên tục hiện ra những cái tên, nhưng anh ta lại lần lượt bác bỏ.
Mấy người này một là không có năng lực, hai là không đáng tin.
Thật nực cười, Đinh Hồng Diệu tự cho rằng mình đã thiết lập mạng lưới giao thiệp khổng lồ, vậy mà bây giờ ngay cả một người giúp đỡ đáng tin cậy cũng không tìm được, thậm chí còn không có tác dụng bằng Khổng Liên Đằng.
Anh ta phải tìm ai đây?
Sau một hồi ngẫm nghĩ, cuối cùng, một cái tên cũng lóe lên trong đầu Đinh Hồng Diệu.
Có lẽ người đó có thể.
Nhưng...
Đinh Hồng Diệu khẽ nói: "Em gái, anh chở em về nhà trước."
"Hả?" Đinh Tử Ngọc hỏi: "Anh chở em về nhà trước là sao? Anh, anh định làm gì thế? Anh muốn đi liều mạng với Giang Sách à?"
Đinh Hồng Diệu cười cay đắng: "Em cảm thấy anh có thể đánh lại anh ta à?"
"Vậy anh định làm gì?"
"Anh đi tìm người giúp đỡ đối phó Giang Sách."
Đinh Tử Ngọc tò mò hỏi: "Ở khu Giang Nam, còn có người lợi hại như vậy à? Là ai thế, anh mau nói ra cho em nghe thử xem."
Đinh Hồng Diệu khẽ cau mày, mấy lần muốn mở miệng nhưng không thể nào nói ra được.

Bởi vì tên của người đó, thật sự rất khó để mở miệng.
Sau một hồi do dự, Đinh Hồng Diệu mới từ tốn nói: "Là Bành Á Linh."
Bành Á Linh ư?
Vừa nghe thấy ba chữ này, Đinh Tử Ngọc đã hiểu rõ mọi chuyện, quả thật người phụ nữ đó có thể đối phó Giang Sách, nhưng...
Nhắc đến Bành Á Linh này, cô ta có mối quan hệ vô cùng đặc biệt với Đinh Hồng Diệu.
Bọn họ là bạn cấp ba.
Hồi còn đi học, Bành Á Linh đã ái mộ Đinh Hồng Diệu.
Chuyện này cũng chẳng có gì lạ, Đinh Hồng Diệu có gia cảnh tốt, đẹp trai, lại vô cùng thông minh trí tuệ, con gái thích anh ta nhiều không kể xiết, ngày nào cũng nhận được một đống thư.
Bành Á Linh là một trong những cô gái mến mộ đó.
Sau đó, để theo đuổi Đinh Hồng Diệu, Bành Á Linh đã làm ra rất nhiều chuyện thái quá, mãi đến một lần, Đinh Hồng Diệu không thể chịu đựng được nữa, đã tát Bành Á Linh trước mặt mọi người.
Kể từ đó, Bành Á Linh không còn xuất hiện trong tầm mắt của Đinh Hồng Diệu nữa.
Mãi đến một ngày sau rất nhiều năm.
Khi Bành Á Linh lại xuất hiện, cô ta đã không còn là cô gái nhỏ chẳng là cái thá gì của năm đó nữa, mà đã lắc mình biến hóa, trở thành người tình của cậu cả nhà họ Triệu.
Nhà họ Triệu là gia tộc lớn đứng đầu thủ đô.
Cậu cả nhà họ Triệu nắm giữ quyền lực và địa vị vô cùng khủng khiếp, người xuất thân từ gia tộc nhỏ bé như Đinh Hồng Diệu, làm sao có thể là đối thủ của nhà họ Triệu?
Không ai có thể ngờ rằng sau khi bị Đinh Hồng Diệu vứt bỏ, Bành Á Linh lại bám vào cây đại thụ cậu cả nhà họ Triệu này.
Nhưng mọi người đều biết rằng, cậu cả nhà họ Triệu là người đã có gia đình.
Bành Á Linh không thể có kết quả gì với anh ta, cùng lắm chỉ là người tình không thể công khai của cậu cả nhà họ Triệu.

Sự thật chính là như thế, nhiều năm như vậy, Bành Á Linh chưa từng được đón lên thủ đô, mà luôn sống trong căn biệt thự sang trọng ở khu Giang Nam.
Mỗi tháng cậu cả nhà họ Triệu đều sẽ cử người đưa cho Bành Á Linh rất nhiều tiền.
Nhưng trong vòng một năm, cậu cả nhà họ Triệu chỉ có thể đến khu Giang Nam được mấy lần, thậm chí có đôi lúc bận rộn đến mức một năm không đến một lần.
Bành Á Linh chính là thú cưng được anh ta nuôi dưỡng ở khu Giang Nam.

Thật ra mọi người đều biết cậu cả nhà họ Triệu nuôi rất nhiều thú cưng, ngoài Bành Á Linh ra, bên ngoài vẫn còn không ít người, sống ở nhiều thành phố, cậu cả nhà họ Triệu đều mua biệt thự, nuôi dưỡng những thú cưng này.
Đây là một trong những sở thích của người ta.
Nhưng những thú cưng được nuôi dưỡng kia lại chẳng hề vui vẻ.
Mặc dù bọn họ rất giàu có, đủ cho bọn họ tiêu, muốn mua cái gì thì mua, nhưng không có đàn ông ở bên cạnh, bọn họ vẫn cảm thấy cô đơn lẻ loi.
Bành Á Linh là một trong những số đó.
Cô ta là một người phụ nữ không thể chịu đựng được nỗi cô đơn, nhất là trong một buổi khiêu vũ, Bành Á Linh đã gặp lại Đinh Hồng Diệu, lòng mến mộ từ nhiều năm về trước cộng thêm nỗi cô đơn trong mấy năm qua nhất thời xộc thẳng lên đầu.
Cô ta lại một lần nữa yêu Đinh Hồng Diệu chẳng hề do dự.
Nhưng Bành Á Linh không thể theo đuổi Đinh Hồng Diệu như năm đó nữa, bởi vì sau lưng cô ta vẫn còn cậu cả nhà họ Triệu.
Cho dù không thể theo đuổi, nhưng tình cảm trong lòng vẫn không thể nào ngăn cản được.
Ngày nào Bành Á Linh cũng nhớ nhung Đinh Hồng Diệu, cuối cùng có một ngày cô ta không thể chịu đựng được, đã lặng lẽ đến tìm Đinh Hồng Diệu, để bày tỏ tình cảm trong lòng.
Kết quả có thể tưởng tượng được.

Đinh Hồng Diệu làm sao có thể chấp nhận cô ta?
Năm đó anh ta đã không chấp nhận, bây giờ Bành Á Linh đã là người tình của cậu cả nhà họ Triệu, anh ta lại càng không thể chấp nhận.
Có cho Đinh Hồng Diệu một trăm cái lá gan, anh ta cũng không dám qua lại với Bành Á Linh.
Sau đó, chuyện gia tộc của Đinh Hồng Diệu tạo phản bùng phát, thua đến mức rối tinh rối mù, đối mặt với án tù, lúc đó Bành Á Linh đã đến tìm Đinh Hồng Diệu lần cuối.
Cô ta đã nói với Đinh Hồng Diệu rằng, chỉ cần Đinh Hồng Diệu mở miệng, đồng ý trở thành người tình bí mật của Bành Á Linh, vậy thì cô ta sẽ sử dụng mạng lưới quan hệ của nhà họ Triệu để kéo anh ta ra khỏi nhà tù.
Không những thế, cô ta còn giúp anh ta ngồi lên vị trí gia chủ.
Nhưng Đinh Hồng Diệu lại từ chối.
Thứ nhất, anh ta vẫn kiêng kỵ cậu cả nhà họ Triệu.

Thứ hai, Đinh Hồng Diệu có lòng tự tôn cực kỳ mạnh mẽ, anh ta không cho phép bản thân dựa dẫm vào một người phụ nữ để ngồi lên vị trí gia chủ.

Huống hồ, anh ta hoàn toàn không thích Bành Á Linh.
Sau đó, anh ta và Bành Á Linh không còn liên lạc gì nữa.
Nhiều năm như vậy, Bành Á Linh luôn sống trong căn biệt thự sang trọng của cô ta, nhưng thời gian dần trôi qua, Bành Á Linh cũng ngày càng lớn tuổi, cô ta đã hơn ba mươi rồi.
Nếu cứ tiếp tục như này, cô ta sẽ khó mà giữ được vẻ ngoài của mình, một khi cô ta trở nên già nua xấu xí, có lẽ cô ta sẽ bị đuổi ra khỏi nhà.
Nỗi sợ hãi về tương lai, nỗi bất đắc dĩ về hiện thực cộng thêm nhiều năm cô đơn trống trải, đã khiến Bành Á Linh cực kỳ hy vọng mình sẽ có một bờ vai để tựa vào, để mình khóc hoặc cười.
Đây chính là quá khứ giữa Bành Á Linh và Đinh Hồng Diệu.
Bây giờ Đinh Hồng Diệu thật sự đã bị Giang Sách ép đến mức đi vào ngõ cụt, chỉ còn lại sự lựa chọn này.
Anh ta sẽ đi tìm Bành Á Linh, nhờ cô ta sử dụng mối quan hệ của nhà họ Triệu để giải quyết Giang Sách.
Mặc dù trong lòng cậu cả nhà họ Triệu, địa vị của Bành Á Linh đang tràn ngập nguy cơ, mặc dù thế lực chủ yếu của nhà họ Triệu nằm ở thủ đô, nhưng dựa vào sức ảnh hưởng của nhà họ Triệu, muốn giải quyết một Giang Sách nhỏ bé ở khu Giang Nam vẫn không thành vấn đề.
Chỉ cần Bành Á Linh chịu mở miệng, thế lực của nhà họ Triệu ở khu Giang Nam có thể trừ khử Giang Sách trong vòng vài phút.
Tất nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của bản thân Đinh Hồng Diệu.
Trên xe.
Đinh Tử Ngọc vô cùng nghiêm túc nhìn Đinh Hồng Diệu, không nhịn được nói: "Anh, anh thật sự muốn đi tìm người phụ nữ kia ư?"
Đinh Hồng Diệu giữ im lặng.
Đinh Tử Ngọc bất an nói: "Anh không được cưới cô ta.

Đâu phải anh không biết tình cảm mà cô ta dành cho anh sâu đậm đến nhường nào, một khi anh mở miệng nói với cô ta, anh sẽ rơi vào đó không thoát ra được.

Nếu anh trở thành người tình bí mật của Bành Á Linh, liệu bên cậu cả nhà họ Triệu có bỏ qua cho anh hay không?"
"So với cậu cả nhà họ Triệu, suy cho cùng Giang Sách chỉ là nhân vật nhỏ bé không đáng được chú ý.

Chúng ta không cần phải vì đối phó với Giang Sách mà đắc tội với cậu cả nhà họ Triệu."
"Cuối cùng em chỉ muốn nói, anh, rõ ràng anh không yêu Bành Á Linh kia, anh đừng chịu đựng uất ức ép buộc bản thân, được không?"
Đinh Hồng Diệu nhíu chặt mày.
Chẳng lẽ anh ta không nghĩ tới mấy chuyện này ư?
Không, anh ta đã cân nhắc mọi chuyện rồi, nhưng tình thế ép buộc, anh không thể không thực hiện bước đi mạo hiểm này.
Bây giờ Giang Sách đang từng bước ép sát, có lẽ không bao lâu nữa anh sẽ phát động cuộc tổng tấn công, đến lúc đó Đinh Hồng Diệu sẽ phải nhận lấy kết cục rớt đài, thất bại thảm hại.

Không dễ gì anh ta mới lấy được vị trí gia chủ, anh ta không bao giờ cho phép mình tuột mất như vậy.
Hơn nữa, trong lòng anh ta cảm thấy không thoải mái.
Trước giờ chưa từng có ai khiến Đinh Hồng Diệu phải khó chịu như vậy.

Dù là phương diện nào, Giang Sách cũng xuất sắc hơn Đinh Hồng Diệu, điều này đã đả kích mạnh mẽ vào lòng tự tôn của anh ta.
Anh ta căm hận Giang Sách.
Chính Giang Sách đã khiến Đinh Hồng Diệu cảm thấy mình chỉ là người bình thường, không hề có sự mạnh mẽ và trí tuệ như vậy.
Niềm vinh quang của người làm thiên tài như anh ta đã bị Giang Sách giẫm lên một cách trắng trợn.
Do đó, dù thế nào đi chăng nữa Đinh Hồng Diệu cũng phải trừ khử Giang Sách, Ngày nào người đàn ông này còn chưa chết thì Đinh Hồng Diệu mất ngủ ngày đó, anh ta không thể cho phép một người đàn ông mạnh hơn anh ta về mọi mặt.
Nếu dựa vào thủ đoạn bình thường thì không thể nào đối phó với Giang Sách, vì vậy anh ta chỉ có thể đổi cách khác.
Anh ta sẽ lợi dụng Bành Á Linh và thế lực của nhà họ Triệu, để ép giải quyết Giang Sách.
Đinh Hồng Diệu thở dài nói: "Em gái cứ yên tâm, trong lòng anh đã nắm chắc rồi, anh sẽ xử lý cực kỳ cẩn thận về quan hệ giữa anh và Bành Á Linh."
"Mặc dù anh không thích cô ta, nhưng tài nguyên của cô ta thật sự quá phong phú và hấp dẫn."
"Chỉ cần anh hầu hạ tốt cho cô ta, anh có thể thông qua cô ta có được mọi thứ mà anh mong muốn, ví dụ như địa vị, tiền bạc, tôn nghiêm."
"Trong tay cô ta đang nắm giữ một phần thế lực của nhà họ Triệu, anh phải lợi dụng thích đáng phần thế lực này, để có được chỗ đứng vững chắc ở khu Giang Nam, trở thành ông trùm ở nơi này."
"Đến lúc đó, Bành Á Linh cũng đã lớn tuổi, hoa tàn ít bướm, cậu cả nhà họ Triệu sẽ chê bai, vứt bỏ cô ta, do đó anh cũng không cần phải lo lắng mình sẽ bị cậu cả nhà họ Triệu truy sát, đồng thời, cô ta sẽ không còn giá trị lợi dụng nữa."
"Đến lúc đó, anh cũng sẽ vứt bỏ cô ta lần nữa."
"Nói tóm lại, điều anh phải làm là lấy lòng cô ta trước, lợi dụng tài nguyên của cô ta trong mấy năm gần đây để có được chỗ đứng vững chắc, rồi đợi đến khi nào cô ta hoa tàn ít bướm mất đi giá trị lợi dụng, anh sẽ vứt bỏ cô ta."
Đinh Hồng Diệu vẫn tàn nhẫn như ngày nào.
Nhưng…
Đinh Tử Ngọc nhìn anh mình, cảm thấy hơi xa lạ.
Trước đây, mặc dù Đinh Hồng Diệu tàn nhẫn, nhưng cũng có lòng tự tôn vô cùng mạnh mẽ, không bao giờ cho phép mình dựa vào sức mạnh của phụ nữ để trèo lên cao, nhất định sẽ không bám váy đàn bà.
Nhưng bây giờ, Đinh Hồng Diệu lại một lòng muốn bám váy đàn bà.
Sự chuyển biến này chỉ vì một người – đó chính là Giang Sách.
Giang Sách thật sự quá khó chơi, khiến người có lòng tự tôn mạnh mẽ như Đinh Hồng Diệu cũng bị ép đến mức vứt bỏ lòng tự tôn, trông thật kinh tởm!.
 
Chí Tôn Chiến Thần
Chương 504: 504: Hy Sinh


"Anh, anh thật sự đã quyết định chưa?"
"Rồi."
"Vậy em sẽ đi cùng anh."
Đinh Hồng Diệu sửng sốt, quay đầu nhìn về phía em gái Đinh Tử Ngọc: "Nơi đó quá nguy hiểm, em đừng đi theo, để khỏi xảy ra chuyện ngoài ý muốn."
Đinh Tử Ngọc nói: "Bởi vì nơi đó nguy hiểm nên em mới đòi đi theo anh, hơn nữa em sẽ thông báo cho Đường Mạt chồng em, bảo anh ấy sớm chuẩn bị, một khi xảy ra chuyện gì bất trắc, dựa vào mối quan hệ của anh ấy, vẫn còn cơ hội cứu sống anh."
Đinh Hồng Diệu rất cảm động.
"Vậy chúng ta cùng đi đến đó."
Hai anh em không nói gì nữa, cùng đi đến căn biệt thự sang trọng của cậu cả nhà họ Triệu.
Xe của bọn họ bị chặn lại từ xa, sau khi báo danh, nhân viên bảo vệ đi vào biệt thự để chuyển lời, mấy phút sau nhân viên bảo vệ mới quay lại.
"Mợ cả nhà chúng tôi bảo, chỉ cho phép một mình Đinh Hồng Diệu đi vào."
Đinh Hồng Diệu gật đầu, nói với Đinh Tử Ngọc: "Vậy em hãy đợi anh ở trên xe, đừng đi đâu cả."
Đinh Tử Ngọc nói: "Anh, anh chú ý cẩn thận."
Hai người tách ra.
Dưới sự dẫn đường của nhân viên bảo vệ, Đinh Hồng Diệu đi đến cửa biệt thự, rồi mở cửa bước vào.
Vừa bước vào nhà, đập vào mắt là phòng khách sang trọng, với phong cách thiết kế Châu Âu, cả phòng khách rộng rãi sáng sủa, trên đỉnh đầu treo một chiếc đèn pha lê cực lớn, hai bên khắc long vẽ phượng, toát lên khí phách hoàng gia.
Chỉ có ông trùm lớn siêu giàu mới có thể mua và sống trong một ngôi nhà như vậy.
Ngay cả Đinh Hồng Diệu cũng không đủ quyết đoán để sống trong một căn biệt thự siêu sang thế này.
Anh ta đứng trong phòng khách, toàn bộ nhân viên bảo vệ, người giúp việc đều lui xuống, để lại một mình Đinh Hồng Diệu đứng trong phòng.
Anh ta cứ lặng lẽ đợi như thế.
Chưa bao giờ anh ta mong đợi sự xuất hiện của Bành Á Linh nhiều như lúc này.
Trước đây, anh ta cực kỳ ghét Bành Á Linh, hoàn toàn không thể chịu đựng nổi cô ta, ước gì cả đời này mình sẽ không còn nhìn thấy người phụ nữ này nữa, nhưng phong thủy luân chuyển, bây giờ anh ta cần phải dựa vào Bành Á Linh mới có thể đánh bại Giang Sách.
Đành phải chịu thôi.
Cộp cộp cộp, một loạt tiếng bước chân truyền đến, là tiếng giày cao gót lanh lảnh giẫm lên trên mặt sàn.
Đinh Hồng Diệu ngẩng đầu lên thì nhìn thấy người mà anh ta đang mong đợi.
Bành Á Linh.

Cô ta mặc một chiếc váy dài lộ vai, từ tốn bước xuống lầu giống như nàng công chúa, tay vịn cầu thang, từng bước đi về phía Đinh Hồng Diệu.
Bành Á Linh chăm sóc rất tốt.
Gương mặt vô cùng bóng loáng, mịn màng, làn da không có một chút nếp nhăn, phong cách ăn mặc cũng toát lên vẻ trẻ trung, chắc chắn sẽ không nhìn ra cô ta đã ngoài ba mươi tuổi.
Người không biết còn tưởng đây là thiếu nữ vừa tròn đôi mươi.
Bước chân ngừng lại, hai người đứng đối mặt nhìn nhau.
Cảm xúc trong mắt Bành Á Linh vô cùng phức tạp, vừa vui mừng, khó hiểu, vừa căm hận, u sầu.
Nhiều năm như vậy, cô ta đã yêu Đinh Hồng Diệu nhiều năm như vậy.
Cuối cùng hôm nay, người đàn ông này cũng chịu đến tìm cô ta.
"Cuối cùng anh cũng đến rồi."
"Anh có biết em đã sống cô đơn trong Cung Quảng Hàn này bao lâu không? Em đã trống trải đến cỡ nào không?"
Đinh Hồng Diệu nói bằng giọng điệu dửng dưng: "Hôm nay tôi đến tìm cô không phải là vì tôi thích cô, mà là vì tôi có việc cần phải nhờ vả cô."
Anh ta nói rất thực tế và vô tình.
Nhưng Đinh Hồng Diệu cũng biết rõ tính khí của Bành Á Linh, nếu bây giờ anh ta nói gì mà có yêu hay không cũng đều quá giả dối, con người của Bành Á Linh cực kỳ cảm tính, bạn càng nói dối cô ta, cô ta càng không thể chịu đựng được.
Bành Á Linh thích Đinh Hồng Diệu, ở một mức độ rất lớn là thích tính cách kiêu ngạo của Đinh Hồng Diệu.
Do đó, sau khi nghe thấy lời nói tuyệt tình như vậy của Đinh Hồng Diệu, Bành Á Linh không những không tức giận, ngược lại còn nở nụ cười vui sướng.
"Quá tốt rồi!"
"Hồng Diệu, em còn tưởng anh sẽ trở thành người vì lợi ích mà luôn miệng nói dối giống như lũ đàn ông hôi hám kia."
"Anh vẫn có thể duy trì tính cách và sức quyến rũ độc đáo của riêng anh thì quá tốt rồi.

Em thích điểm này ở anh."
Bành Á Linh đã bị Đinh Hồng Diệu tính toán đến chết.
Cô ta nói tiếp: "Chẳng sao cả, mặc kệ anh có thích em hay không, chỉ cần anh có thể đến tìm em, em cũng rất vui rồi."
"Rất nhiều năm về trước em đã từng nói, chỉ cần anh mở miệng, em sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ anh, nếu hôm nay anh đã mở miệng, tất nhiên em sẽ không nuốt lời."
Trong lòng Đinh Hồng Diệu mừng như điên.
Xem ra người phụ nữ này thật sự ngu xuẩn đến mức không thể cứu chữa.

Yêu ư?
Ha ha, theo Đinh Hồng Diệu thấy, có thể dùng thứ giả dối này để đổi lấy lợi ích thực tế, đúng là kiếm được một bộn.
Nhưng…
Đinh Hồng Diệu còn chưa kịp vui mừng được bao lâu, Bành Á Linh đã nói một điều khiến anh ta tuyệt vọng.
"Em giúp thì giúp, nhưng anh cũng phải trả giá chút thành ý."
"Em muốn anh làm người tình của em."
Nhiều năm về trước Bành Á Linh đã từng đề cập đến điều này, năm đó, Đinh Hồng Diệu chẳng thèm nghĩ ngợi mà từ chối ngay, nhưng năm nay, dường như anh ta không thể từ chối được nữa.
Đinh Hồng Diệu nghiến răng nói: "Được, tôi đồng ý với cô."
Đây là lời nói trái lương tâm.

Nhưng để đối phó Giang Sách, cũng như nhận được lợi ích lớn hơn, anh ta bằng lòng nói ra những lời này.
Nhưng Đinh Hồng Diệu đã suy nghĩ đơn giản rồi.
Anh ta chỉ cần nói ra là xong ư?
Không đơn giản như vậy đâu.
Bành Á Linh cười khúc khích, giang hai tay ra nói: "Vậy anh bắt đầu đi."
Đinh Hồng Diệu sửng sốt: "Bắt đầu cái gì?"
"Bắt đầu làm chuyện mà một người tình nên làm."
"Hả...!Là chuyện gì chứ?"
Bành Á Linh cười xấu xa: "Làm sao có thể nói toạc ra chuyện đó cơ chứ? Em muốn anh bế em lên phòng trên tầng hai, rồi đặt xuống giường Simmons, làm chuyện mà một người tình nên làm."
Đinh Hồng Diệu không phải là kẻ ngốc, làm sao có thể không nghe ra hàm ý ở trong đó?
Nhưng anh ta thật sự không thể làm được.
Trước tiên không nói đến việc anh ta hoàn toàn không thích Bành Á Linh, mà chỉ riêng thế lực đứng sau người phụ nữ này cũng khiến anh ta không thể chịu đựng nổi, anh ta cũng chỉ đồng ý ngoài miệng việc làm người tình bí mật cho cô ta, chứ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này.
Ai dè Bành Á Linh đã không cho anh ta cơ hội để nói một đằng làm một nẻo.

Nếu anh ta đã đồng ý ngoài miệng thì cơ thể càng phải thực hành, chỉ có như vậy cô ta mới giúp đỡ anh ta.
Làm thế nào đây?
Đinh Hồng Diệu nhìn người phụ nữ ở trước mặt, nếu bây giờ anh ta quay đầu bỏ đi thì cả đời này của anh ta coi như tiêu tan.

Ngọn núi lớn Giang Sách sẽ đè anh ta cả đời, có lẽ mối quan hệ của nhà họ Triệu cũng không dễ dàng buông tha cho anh ta.
Anh ta đã không còn sự lựa chọn nào khác.
Đành phải liều thôi!
Đinh Hồng Diệu không nói một câu, tiến lên một bước, bế Bành Á Linh lên theo kiểu công chúa.
Anh ta cứ thế bế Bành Á Linh, từng bước đi lên lầu.
Bây giờ, Bành Á Linh như nàng công chúa được chàng hoàng tử bế lên, trên mặt tràn ngập nụ cười hạnh phúc, không nhịn được ôm cổ Đinh Hồng Diệu, hôn lên mặt anh ta.
Cho dù Bành Á Linh biết rõ đối phương không thích mình, biết rõ đằng sau hành vi thân mật này là xu thế lợi ích.
Nhưng điều đó không quan trọng.
Cuộc đời này, nếu cô ta đã không chiếm được trái tim của Đinh Hồng Diệu, thì có thể chiếm được con người anh ta cũng đủ rồi.
Hai người đi lên lầu đóng cửa lại, làm chuyện mà người tình nên làm.
Đêm đó, Đinh Hồng Diệu đã vứt bỏ tôn nghiêm của mình, đồng thời, cuối cùng Bành Á Linh cũng không còn cô đơn nữa.
Sáng hôm sau.
Trong phòng khách biệt thự, Bành Á Linh đang ngồi sát vào Đinh Hồng Diệu, còn người đang ngồi trên ghế sofa bên cạnh chính là Đinh Tử Ngọc đã thức trắng đêm.
Nhìn thấy mối quan hệ thân thiết giữa anh trai và Bành Á Linh, trong lòng Đinh Tử Ngọc biết rõ đêm qua đã xảy ra chuyện gì.
Chuyện đã đến nước này, có nói gì đi nữa cũng vô ích.
Cô ta nghiến răng nghiến lợi, anh trai cô ta đã hy sinh nhiều như vậy, dù sao cũng phải nhận được chút báo đáp thực tế chứ?
Bành Á Linh nhìn ra tâm tư của bọn họ, nên hỏi thẳng: "Hai người nói đi, hai người đã gặp phải rắc rối gì? Tôi không dám mạnh miệng, chỉ cần là chuyện ở khu Giang Nam thì không có chuyện gì mà Bành Á Linh tôi không thể giải quyết."
Chỉ là khu Giang Nam nhỏ bé, hoàn toàn không thể so bì với thủ đô.
Dù là gia tộc lớn nhất ở đây, cũng không phải là sự tồn tại có thể tiến vào thủ đô.
Cho dù ở đây chỉ có chút thế lực của nhà họ Triệu, cũng đủ khuấy động cả khu Giang Nam không được yên bình.
Đinh Tử Ngọc cũng không khách sáo mà nói thẳng: "Chúng tôi muốn cô giúp chúng tôi trừ khử một người."
"Ồ? Chỉ trừ khử một người thôi ư?" Bành Á Linh hơi ngạc nhiên, với sự hiểu biết của cô ta về Đinh Hồng Diệu, việc trừ khử một người dễ như trở bàn tay, hoàn toàn không cần phải cầu xin đến cô ta.
Bành Á Linh tò mò hỏi: "Là ai mà có bản lĩnh như vậy, ngay cả Hồng Diệu cũng không giải quyết được? Đúng rồi, Tử Ngọc, hình như chồng của cô tên là Đường Mạt, giữ chức vụ không hề thấp ở khu vực phía Đông, anh ta cũng không thể làm gì được ư?"
Mặc dù cô ta không muốn thừa nhận, nhưng hình như sự thật là như vậy.
Mặc kệ là Đường Mạt hay Đinh Hồng Diệu, đều bị Giang Sách xoay vòng vòng, bị sỉ nhục hết lần này đến lần khác.

Nhìn thấy phản ứng của bọn họ, Bành Á Linh đã hiểu rõ tình hình.
Cô ta dò hỏi: "Ở khu Giang Nam còn có nhân vật như vậy nữa ư? Hai người nói ra thử xem, người đó là ai?"
Đinh Tử Ngọc nói ra hai chữ từ trong kẽ răng: "Giang Sách."
"Giang Sách ư?"
Bành Á Linh cau mày, hình như cô ta đã từng nghe qua cái tên này ở đâu đó, hơi quen quen, nhưng lại nhất thời không thể nhớ ra.
Đinh Tử Ngọc nói: "Anh ta là em rể của chúng tôi, chồng của Đinh Mộng Nghiên, hiện đang là giám đốc thu mua của Châu báu Hằng Tinh."
Bành Á Linh mừng rỡ: "Đúng đúng đúng, tôi nói rồi mà, tôi đã từng nghe qua cái tên này ở đâu đó.

Trước đây anh ta còn livestream cắt đá thô, cảnh tượng rất náo nhiệt.

Hóa ra hai người muốn đối phó anh ta à? Chẳng phải anh ta là thương nhân sao? Hơn nữa anh ta cũng đâu phải là ông chủ, một nhân vật nhỏ bé như vậy, hai người có thể giải quyết một cách dễ dàng mà đúng không?"
Đinh Hồng Diệu thở dài: "Không đơn giản như vậy đâu.

Con người Giang Sách quỷ kế đa đoan, mặc kệ chúng tôi sử dụng thủ đoạn gì, đều bị anh ta nhìn thấu, thậm chí còn tự đập đá vào chân mình."
"Hơn nữa, lần nào Giang Sách cũng có thể gặp dữ hóa lành.

Tôi luôn cảm thấy rất có khả năng sau lưng anh ta vẫn còn người khác, nhưng tôi không thể tra ra."
Bành Á Linh mỉm cười: "Được rồi, được rồi, em không muốn nghe nữa, rất nhàm chán.

Mặc kệ người đứng sau lưng Giang Sách là ai thì trong mắt nhà họ Triệu, tất cả đều là rác rưởi."
Cô ta nhìn Đinh Hồng Diệu nói: "Anh muốn đối phó với Giang Sách thế nào? Dù gì anh ta cũng là em rể của anh, anh có muốn xuống nhẹ tay hay không?"
"Không cần đâu." Đinh Hồng Diệu nghiến răng nghiến lợi nói: "Tôi muốn anh ta chết, chết càng thảm càng tốt.

Tốt nhất là tôi có thể tự tay khoét thịt, móc mắt anh ta mới có thể hóa giải nỗi hận trong lòng tôi."
Bành Á Linh gật đầu nói: "Được, nếu anh muốn làm như thế, vậy thì em sẽ thoả mãn anh."
Cô ta quay đầu lại, nói với quản gia: "Chú Triệu, làm phiền chú hãy sắp xếp người đi mời Giang Sách kia đến đây cho tôi; tiện thể chuẩn bị người giúp tôi.

Hôm nay, chúng ta sẽ hành quyết tại nhà.".
 
Chí Tôn Chiến Thần
Chương 505: 505: Bữa Tối Mang Ý Nghĩa Khác


Sáng sớm, Giang Sách một mình đi đến khách sạn sang trọng nhất ở khu Giang Nam, đặt một phòng bao lớn tầm hai mươi người.
Đồng thời, sắp xếp đầu bếp bắt tay vào chuẩn bị món ăn.
Hôm nay anh quyết định làm một số chuyện.
Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Mộc Dương Nhất.
"A lô, lão đại, anh có chuyện gì muốn căn dặn em à?"
Giang Sách im lặng một hồi mới trầm giọng nói: "Em giúp anh gọi người đứng đầu các bộ phận đến đây, lát nữa anh sẽ gửi vị trí cụ thể cho em."
Mộc Dương Nhất giật mình: "Lão đại, anh đang định làm gì thế?"
Giang Sách thở dài.
"Anh đã tới khu Giang Nam lâu như vậy, nhưng chưa từng xuất hiện công khai, bây giờ đã đến lúc lộ mặt để sắp xếp một số công việc rồi."
Nghe xong, Mộc Dương Nhất liền cảm thấy không ổn, anh ta đã đi theo Giang Sách nhiều năm như vậy, nên hiểu rõ tính khí của Giang Sách.
"Lão đại, có phải anh...!định không làm nữa đúng không?"
Giang Sách cười ha hả: "Vẫn là em hiểu rõ anh."
"Không phải, lão đại, bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào vị trí tổng phụ trách khu Giang Nam này, vậy mà anh nói không làm là không làm nữa ư? Cấp trên sẽ không đồng ý đâu?"
Giang Sách nói: "Trước đây, anh chỉ nói tạm thời tiếp nhận chức vụ, để ổn định tình hình khu vực Giang Nam, sau đó sẽ sang tay.

Bây giờ khu Giang Nam đã được quản lý ổn thỏa rồi, anh cũng muốn quay về cuộc sống bình thường, sống một cuộc đời đơn giản.

Chẳng lẽ bọn họ không thể thỏa mãn yêu cầu này của anh ư?"
Mộc Dương Nhất nói: "Em cũng không quan tâm nhiều như vậy, dù gì lão đại đi đâu em đi đấy, em sẽ mãi mãi đi theo lão đại."

Giang Sách khẽ cười nói: "Được rồi, em mau hẹn người tới đây giúp anh đi.

Hôm nay anh phải sắp xếp ổn thỏa mọi công việc để chuẩn bị về hưu."
"Được, em sẽ liên hệ với người đứng đầu các bộ phận ngay."
Anh đang định cúp máy thì Giang Sách lại bổ sung một câu: "Lần này phải nói rõ là Giang Sách - tổng phụ trách khu vực Giang Nam, mời bọn họ đến dự một bữa."
"Được, em bảo đảm sẽ nói cực kỳ rõ ràng."
Sau khi căn dặn mọi chuyện, Giang Sách mới cúp điện thoại.
Anh dựa lưng vào ghế, nghĩ đến ngày tháng quay về khu Giang Nam, mình đã làm rất nhiều việc, bây giờ đã đến lúc buông tay giao cho người mới xử lý rồi.
Đợi sau khi anh hoàn thành một số công việc cuối cùng, anh sẽ yên tâm ở nhà với vợ.
Trong năm năm đi lính, anh đã nợ Đinh Mộng Nghiên quá nhiều, cần phải có thời gian để bù đắp.
Trong lúc anh đang nghĩ ngợi, cửa phòng bao đột nhiên bị người khác mở ra.
Giang Sách sửng sốt, nhanh như vậy đã có người đến rồi ư?
Không thể nào, anh vừa mới cúp điện thoại, cho dù Mộc Dương Nhất có hiệu suất làm việc cao đến đâu, cũng không thể nào gọi người đến nhanh như vậy được.
Anh ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một người đàn ông vạm vỡ đang bước vào.
Không phải người đứng đầu các bộ phận, cũng không phải là nhân viên phục vụ.
Giang Sách cau mày hỏi: "Anh tìm ai?"
Người đàn ông vạm vỡ nhìn chằm chằm Giang Sách một lát, lạnh lùng hỏi: "Anh là Giang Sách đúng không?"
Với giọng điệu và bộ dạng này, chỉ có thể là kẻ thù.
Giang Sách cũng lạnh lùng đáp: "Hôm nay tôi không có mời khách, người không liên quan mau cút ra khỏi đây."
Người đàn ông vạm vỡ bật cười.
"Nhãi con, giọng điệu thật ngông cuồng."
"Bữa ăn hôm nay của anh đã bị hủy, anh mau đi theo tôi một chuyến."
Dứt lời, anh ta định đi tới túm lấy cánh tay của Giang Sách, nhìn bộ dạng này thì biết bình thường đã quen bắt nạt người khác, hoàn toàn không xem người khác là người, chuẩn bị giữ chặt Giang Sách lôi đi.
Nhưng rõ ràng anh ta đã lãng quên sức chiến đấu của Giang Sách.
Đã lâu lắm rồi Giang Sách không ra tay đánh một trận, nhưng không có nghĩa là anh không còn biết đánh nhau nữa.
Người đàn ông vạm vỡ còn chưa kịp vươn tay tới, Giang Sách đã ngồi dậy nhấc chân lên rất cao, đạp thẳng vào cằm của người đàn ông vạm vỡ.
Người đàn ông vạm vỡ bị đá trúng, cả người bay thẳng ra ngoài, ngã phịch xuống sàn, đập đầu vào chân ghế.
Nhất thời máu tươi chảy ra, cả người bất tỉnh.

Giang Sách tỉnh bơ ngồi ở đó, tay cầm tách trà, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì cả.
Chẳng mấy chốc, lại có một người nữa đi vào.
Lần này là một ông lão, tóc bạc trắng, mặc quần áo bình dân, vừa nhìn là biết không phải là người bình thường.
Ông lão liếc nhìn người đàn ông vạm vỡ đang nằm dưới sàn, vuốt râu nói: "Cũng giỏi võ đấy!"
Giang Sách liếc nhìn ông ta: "Hình như chúng ta không quen nhau đúng không?"

"Đúng vậy."
"Vậy ông có thể đi được rồi, hôm nay tôi đã hẹn một bữa cơm, nhưng không có mời ông."
Ông lão cười khẩy: "Tôi mặc kệ hôm nay cậu đã hẹn ai, cũng không được ăn, mà phải đi theo tôi một chuyến."
Giang Sách sửng sốt: "Ồ? Ông cũng mạnh miệng đấy!"
Ông lão ngẩng đầu, cực kỳ khinh bỉ nói: "Mạnh miệng ư? Ha ha, lời nói của người nhà họ Triệu có được coi là mạnh miệng hay không?"
Nhà họ Triệu ư?
Giang Sách khẽ cau mày hỏi: "Nhà họ Triệu nào?"
"Còn có thể là nhà họ Triệu nào nữa?"
Ông lão khinh bỉ nhìn Giang Sách: "Sao thế, chẳng lẽ ngay cả nhà họ Triệu ở thủ đô mà cậu cũng không biết ư?"
Nhà họ Triệu ở thủ đô ư?
Ha ha, Giang Sách không những không nổi giận mà còn cười, anh không ngờ mình lại trêu chọc nhân vật ghê gớm như vậy.
Anh hỏi: "Nhà họ Triệu ở tận thủ đô xa xôi thì liên quan gì đến khu Giang Nam?"
Ông lão cười gằn: "Việc này cần cậu quản à? Thế lực của nhà họ Triệu rải khắp cả nước, nên việc có chút người ở khu vực Giang Nam cũng chẳng có gì lạ."
Quả thật chẳng có gì lạ.
Với mạng lưới khổng lồ của nhà họ Triệu ở thủ đô, thì việc có một số người ở khu Giang Nam cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng…
Giang Sách vô cùng tò mò hỏi: "Hình như tôi không có bất kỳ quan hệ gì với nhà họ Triệu đúng không? Tại sao người nhà họ Triệu lại đột ngột tìm đến cửa? Hơn nữa còn đến với thái độ không tốt."
Quả thật, Giang Sách cũng nghi hoặc.
Đang yên đang lành, tại sao anh lại đắc tội với nhà họ Triệu cơ chứ?
Trong danh sách kẻ thù của anh, hình như chưa từng xuất hiện nhà họ Triệu.
Ông lão nói: "Cậu đã đắc tội với nhà họ Triệu như thế nào không quan trọng, mà quan trọng là cậu đã đắc tội với nhà họ Triệu.

Cậu mau đi theo tôi một chuyến.

Nếu cậu biểu hiện tốt, có lẽ tôi vẫn có thể giữ lại một cỗ thi thể."
Những lời này thật tàn nhẫn.
Nhưng Giang Sách lại khẽ cười, xua tay với ông lão: "Nếu là bình thường tôi sẽ đi, nhưng hôm nay tôi thật sự không rảnh.

Khách của tôi đều không phải là người nhàn rỗi, nên tôi không thể chậm trễ."
"Nếu nhà họ Triệu thật sự có lòng, vậy thì hẹn trước với tôi đi, tôi sẽ sắp xếp lịch trình, đợi khi nào thích hợp sẽ đi qua đó."
Nghe đến đây, ông lão tức đến mức thở phì phò.
Bình thường người khác nghe thấy ba từ nhà họ Triệu đã sợ chết khiếp, răm rắp đi theo, nhưng dường như Giang Sách hoàn toàn không để nhà họ Triệu vào mắt.
"Thật vô lý!"
Ông lão giận dữ: "Nhãi con, cậu thật sự cho rằng tôi tới đây để mời cậu à?"
"Rượu mừng không uống muốn uống rượu phạt.

Người đâu, mau trói thằng này lại đưa đến biệt thự nhà họ Triệu."
Nhất thời bảy tám tên côn đồ xông vào, nhìn thế trận đã chuẩn bị ra tay.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng còi cảnh sát.
Ông lão cau mày: "Tại sao cảnh sát lại đến đây?"
Nhất thời, ông ta cười khẩy nói với Giang Sách: "Nhóc con, cậu tưởng báo cảnh sát thì có thể thoát khỏi kiếp nạn à? Tôi nói cho cậu biết, cho dù cảnh sát đến, chúng tôi cũng có thể dẫn cậu đi trước mặt cảnh sát."
Giang Sách tựa lưng vào ghế, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ: "Tôi không tin.".
 
Chí Tôn Chiến Thần
Chương 506: 506: Bữa Tối Mang Ý Nghĩa Khác


Sáng sớm, Giang Sách một mình đi đến khách sạn sang trọng nhất ở khu Giang Nam, đặt một phòng bao lớn tầm hai mươi người.
Đồng thời, sắp xếp đầu bếp bắt tay vào chuẩn bị món ăn.
Hôm nay anh quyết định làm một số chuyện.
Anh lấy điện thoại ra, gọi cho Mộc Dương Nhất.
"A lô, lão đại, anh có chuyện gì muốn căn dặn em à?"
Giang Sách im lặng một hồi mới trầm giọng nói: "Em giúp anh gọi người đứng đầu các bộ phận đến đây, lát nữa anh sẽ gửi vị trí cụ thể cho em."
Mộc Dương Nhất giật mình: "Lão đại, anh đang định làm gì thế?"
Giang Sách thở dài.
"Anh đã tới khu Giang Nam lâu như vậy, nhưng chưa từng xuất hiện công khai, bây giờ đã đến lúc lộ mặt để sắp xếp một số công việc rồi."
Nghe xong, Mộc Dương Nhất liền cảm thấy không ổn, anh ta đã đi theo Giang Sách nhiều năm như vậy, nên hiểu rõ tính khí của Giang Sách.
"Lão đại, có phải anh...!định không làm nữa đúng không?"
Giang Sách cười ha hả: "Vẫn là em hiểu rõ anh."
"Không phải, lão đại, bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào vị trí tổng phụ trách khu Giang Nam này, vậy mà anh nói không làm là không làm nữa ư? Cấp trên sẽ không đồng ý đâu?"
Giang Sách nói: "Trước đây, anh chỉ nói tạm thời tiếp nhận chức vụ, để ổn định tình hình khu vực Giang Nam, sau đó sẽ sang tay.

Bây giờ khu Giang Nam đã được quản lý ổn thỏa rồi, anh cũng muốn quay về cuộc sống bình thường, sống một cuộc đời đơn giản.

Chẳng lẽ bọn họ không thể thỏa mãn yêu cầu này của anh ư?"
Mộc Dương Nhất nói: "Em cũng không quan tâm nhiều như vậy, dù gì lão đại đi đâu em đi đấy, em sẽ mãi mãi đi theo lão đại."

Giang Sách khẽ cười nói: "Được rồi, em mau hẹn người tới đây giúp anh đi.

Hôm nay anh phải sắp xếp ổn thỏa mọi công việc để chuẩn bị về hưu."
"Được, em sẽ liên hệ với người đứng đầu các bộ phận ngay."
Anh đang định cúp máy thì Giang Sách lại bổ sung một câu: "Lần này phải nói rõ là Giang Sách - tổng phụ trách khu vực Giang Nam, mời bọn họ đến dự một bữa."
"Được, em bảo đảm sẽ nói cực kỳ rõ ràng."
Sau khi căn dặn mọi chuyện, Giang Sách mới cúp điện thoại.
Anh dựa lưng vào ghế, nghĩ đến ngày tháng quay về khu Giang Nam, mình đã làm rất nhiều việc, bây giờ đã đến lúc buông tay giao cho người mới xử lý rồi.
Đợi sau khi anh hoàn thành một số công việc cuối cùng, anh sẽ yên tâm ở nhà với vợ.
Trong năm năm đi lính, anh đã nợ Đinh Mộng Nghiên quá nhiều, cần phải có thời gian để bù đắp.
Trong lúc anh đang nghĩ ngợi, cửa phòng bao đột nhiên bị người khác mở ra.
Giang Sách sửng sốt, nhanh như vậy đã có người đến rồi ư?
Không thể nào, anh vừa mới cúp điện thoại, cho dù Mộc Dương Nhất có hiệu suất làm việc cao đến đâu, cũng không thể nào gọi người đến nhanh như vậy được.
Anh ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một người đàn ông vạm vỡ đang bước vào.
Không phải người đứng đầu các bộ phận, cũng không phải là nhân viên phục vụ.
Giang Sách cau mày hỏi: "Anh tìm ai?"
Người đàn ông vạm vỡ nhìn chằm chằm Giang Sách một lát, lạnh lùng hỏi: "Anh là Giang Sách đúng không?"
Với giọng điệu và bộ dạng này, chỉ có thể là kẻ thù.
Giang Sách cũng lạnh lùng đáp: "Hôm nay tôi không có mời khách, người không liên quan mau cút ra khỏi đây."
Người đàn ông vạm vỡ bật cười.
"Nhãi con, giọng điệu thật ngông cuồng."
"Bữa ăn hôm nay của anh đã bị hủy, anh mau đi theo tôi một chuyến."
Dứt lời, anh ta định đi tới túm lấy cánh tay của Giang Sách, nhìn bộ dạng này thì biết bình thường đã quen bắt nạt người khác, hoàn toàn không xem người khác là người, chuẩn bị giữ chặt Giang Sách lôi đi.
Nhưng rõ ràng anh ta đã lãng quên sức chiến đấu của Giang Sách.
Đã lâu lắm rồi Giang Sách không ra tay đánh một trận, nhưng không có nghĩa là anh không còn biết đánh nhau nữa.
Người đàn ông vạm vỡ còn chưa kịp vươn tay tới, Giang Sách đã ngồi dậy nhấc chân lên rất cao, đạp thẳng vào cằm của người đàn ông vạm vỡ.
Người đàn ông vạm vỡ bị đá trúng, cả người bay thẳng ra ngoài, ngã phịch xuống sàn, đập đầu vào chân ghế.
Nhất thời máu tươi chảy ra, cả người bất tỉnh.

Giang Sách tỉnh bơ ngồi ở đó, tay cầm tách trà, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì cả.
Chẳng mấy chốc, lại có một người nữa đi vào.
Lần này là một ông lão, tóc bạc trắng, mặc quần áo bình dân, vừa nhìn là biết không phải là người bình thường.
Ông lão liếc nhìn người đàn ông vạm vỡ đang nằm dưới sàn, vuốt râu nói: "Cũng giỏi võ đấy!"
Giang Sách liếc nhìn ông ta: "Hình như chúng ta không quen nhau đúng không?"

"Đúng vậy."
"Vậy ông có thể đi được rồi, hôm nay tôi đã hẹn một bữa cơm, nhưng không có mời ông."
Ông lão cười khẩy: "Tôi mặc kệ hôm nay cậu đã hẹn ai, cũng không được ăn, mà phải đi theo tôi một chuyến."
Giang Sách sửng sốt: "Ồ? Ông cũng mạnh miệng đấy!"
Ông lão ngẩng đầu, cực kỳ khinh bỉ nói: "Mạnh miệng ư? Ha ha, lời nói của người nhà họ Triệu có được coi là mạnh miệng hay không?"
Nhà họ Triệu ư?
Giang Sách khẽ cau mày hỏi: "Nhà họ Triệu nào?"
"Còn có thể là nhà họ Triệu nào nữa?"
Ông lão khinh bỉ nhìn Giang Sách: "Sao thế, chẳng lẽ ngay cả nhà họ Triệu ở thủ đô mà cậu cũng không biết ư?"
Nhà họ Triệu ở thủ đô ư?
Ha ha, Giang Sách không những không nổi giận mà còn cười, anh không ngờ mình lại trêu chọc nhân vật ghê gớm như vậy.
Anh hỏi: "Nhà họ Triệu ở tận thủ đô xa xôi thì liên quan gì đến khu Giang Nam?"
Ông lão cười gằn: "Việc này cần cậu quản à? Thế lực của nhà họ Triệu rải khắp cả nước, nên việc có chút người ở khu vực Giang Nam cũng chẳng có gì lạ."
Quả thật chẳng có gì lạ.
Với mạng lưới khổng lồ của nhà họ Triệu ở thủ đô, thì việc có một số người ở khu Giang Nam cũng chẳng có gì lạ.
Nhưng…
Giang Sách vô cùng tò mò hỏi: "Hình như tôi không có bất kỳ quan hệ gì với nhà họ Triệu đúng không? Tại sao người nhà họ Triệu lại đột ngột tìm đến cửa? Hơn nữa còn đến với thái độ không tốt."
Quả thật, Giang Sách cũng nghi hoặc.
Đang yên đang lành, tại sao anh lại đắc tội với nhà họ Triệu cơ chứ?
Trong danh sách kẻ thù của anh, hình như chưa từng xuất hiện nhà họ Triệu.
Ông lão nói: "Cậu đã đắc tội với nhà họ Triệu như thế nào không quan trọng, mà quan trọng là cậu đã đắc tội với nhà họ Triệu.

Cậu mau đi theo tôi một chuyến.

Nếu cậu biểu hiện tốt, có lẽ tôi vẫn có thể giữ lại một cỗ thi thể."
Những lời này thật tàn nhẫn.
Nhưng Giang Sách lại khẽ cười, xua tay với ông lão: "Nếu là bình thường tôi sẽ đi, nhưng hôm nay tôi thật sự không rảnh.

Khách của tôi đều không phải là người nhàn rỗi, nên tôi không thể chậm trễ."
"Nếu nhà họ Triệu thật sự có lòng, vậy thì hẹn trước với tôi đi, tôi sẽ sắp xếp lịch trình, đợi khi nào thích hợp sẽ đi qua đó."
Nghe đến đây, ông lão tức đến mức thở phì phò.
Bình thường người khác nghe thấy ba từ nhà họ Triệu đã sợ chết khiếp, răm rắp đi theo, nhưng dường như Giang Sách hoàn toàn không để nhà họ Triệu vào mắt.
"Thật vô lý!"
Ông lão giận dữ: "Nhãi con, cậu thật sự cho rằng tôi tới đây để mời cậu à?"
"Rượu mừng không uống muốn uống rượu phạt.

Người đâu, mau trói thằng này lại đưa đến biệt thự nhà họ Triệu."
Nhất thời bảy tám tên côn đồ xông vào, nhìn thế trận đã chuẩn bị ra tay.
Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng còi cảnh sát.
Ông lão cau mày: "Tại sao cảnh sát lại đến đây?"
Nhất thời, ông ta cười khẩy nói với Giang Sách: "Nhóc con, cậu tưởng báo cảnh sát thì có thể thoát khỏi kiếp nạn à? Tôi nói cho cậu biết, cho dù cảnh sát đến, chúng tôi cũng có thể dẫn cậu đi trước mặt cảnh sát."
Giang Sách tựa lưng vào ghế, nhẹ nhàng thốt ra ba chữ: "Tôi không tin.".
 
Back
Top Bottom