Đam Mỹ Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 20: 20: Đút Nước


Ở trong bệnh viện đầy mùi thuốc sát trùng kia.

Thẩm Quân Ngọc còn nằm trên giường bệnh, chuyền nước từ chai này sang chai khác....!Thật sự rất khó chịu.
Đứng bên cạnh cậu là chị gái Thẩm Hà Linh của cậu.

Vẻ mặt buồn mang mác, kéo theo đó là một chút lo lắng hụt hẫng không thể giấu nổi của chị.

Xem ra chị gái rất lo lắng cho cậu, cho dù cậu chỉ mới nằm đó mới được hai ngày mà thôi!
- Cậu làm cái gì mà để em ấy phải nằm đây như vậy chứ?
Thẩm Hà Linh quay qua trách móc anh.

Quả thật việc cậu nằm đây một phần là do anh.

Giá như anh đến sớm hơn thì bây giờ cậu đã không còn nằm đây rồi!
- Là lỗi của tôi! Chị muốn nói gì cũng được.
Vẫn khuôn mặt không biến sắc ấy, Trần Từ Liên còn ra vẻ lạnh lùng trước lời nói của cô.

Mắt anh cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của cậu.
Nghe anh nói vậy! Thẩm Hà Linh vốn tức thì bây giờ còn tức hơn.

Giơ tay lên cao rồi lại hạ tay xuống, muốn đánh chết người đàn ông trước mặt.

Nhưng cô càng sợ một điều, đó là khi Thẩm Quân Ngọc tỉnh dậy thấy cô đang đánh người.

Mà người đó cậu lại trao luôn lần đầu tiên cho hắn...mấy việc hai người làm với nhau không có việc gì là cô không biết.

Chỉ là có muốn nói hay là không thôi!
- Chờ Tiểu Quân tỉnh dậy, tôi sẽ đưa em ấy ra nước ngoài học thêm vài năm! Ba thì...chắc chắn ông ấy sẽ đồng ý thôi.

Còn về phía cậu thì tôi sẽ giữ bí mật việc hai người làm cái chuyện đồi bại đó.
Nghe đến đây, anh tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn chị Thẩm.

Sao chị ấy lại biết được chuyện đó chứ? Rốt cuộc một người như Thẩm Hà Linh lại biết được chuyện mà hai người muốn giấu đó.
- Chuyện đó! Tại sao chị lại biết chứ?
- Thứ mà tôi muốn biết thì nhất định phải biết.

Còn về em trai tôi sao? Em ấy là kiểu người phóng khoáng vậy đó, cậu không cần phải để tâm đâu!
Thẩm Hà Linh khoanh tay đứng trước mặt anh rồi lên giọng.

Cô đây là muốn bảo vệ Thẩm Quân Ngọc, vì sao ư? Vì cậu là đứa con trai duy nhất của Thẩm gia....Cô không cho phép cậu theo cái chủ nghĩ đồng tính luyến ái đó.

Càng không muốn em trai mình vì ai mà thay đổi cả, như thế đã là quá tốt đối với cô rồi.
- Chị nói vậy là ý gì? Thẩm Quân Ngọc không phải lần đầu làm như thế sao.

Cũng không phải đêm đó chảy rất nhiều máu nữa....
Trong đầu anh lại nghĩ đến cảnh anh ôm thân cậu rồi ra vào liên kết đó.

Rõ ràng là rất chặt, bên dưới đó còn rỉ máu...!không thể nào không phải lần đầu được.
- Thì là lần đầu của em ấy đó! Nhưng mà lần sau thì không đến lượt cậu, em ấy còn phải tiếp tục nhiệm vụ vừa mình.

Thẩm Quân Ngọc là đàn ông đó! Cậu có biết không?
Đứng bên ngoài phòng bệnh, Thẩm Hà Linh quát anh rất to.

Từng lời nói của cô như muốn xé nát Trần Từ Liên ra vậy.
".

.

.

."
Tại không gian hệ thống, Tiểu Nhất thì đang đứng hình drama.

Còn Thẩm Quân Ngọc thì còn đang nằm yên một chỗ rồi nhai kẹo.

Nhìn cái tư thế đó, xem ra cậu không có một chút lo lắng nào cả.

Cho dù bên ngoài có xung đột cỡ nào, hệ thống Tiểu Nhất có khuyên cậu ra đó giải quyết mâu thuẫn của hai người kia...!thì cậu vẫn nằm dài ra đó.
[Nhanh lên đi kí chủ! Chồng cậu với chị cậu sắp đánh nhau rồi kìa]
[Cậu mà không ra đó nữa thì hai người đó, một người chết một người què cho mà xem]
Hệ thống lo lắng kêu cậu ra.
- Lo cái gì chứ? Đâu có đánh nhau đâu mà lo.

Mà nếu có thì sẽ có cảnh sát giải quyết thôi, ngươi lại đây cho ta ôm ngủ một lát thì hơn đó.
[Thật đó! Tình huống đang khẩn cấp]
[Nhiệm vụ bắt buộc! Không để nam chính và Thẩm Hà Linh chiến tranh]
[Thành công: Thưởng 3000 tích phân.

Thất bại: Trừ 1000 tích phân kèm theo đó là hình phạt bị nam chính chơi hết 24 tiếng]
Nhiệm vụ này cũng là bất ngờ quá rồi.

Cơ mà nghe đến thưởng thì cũng thích đấy! Nhưng hình phạt quá ác rồi đi.
Nghe đến đây, Thẩm Quân Ngọc nhanh chóng bật dậy khỏi giường.

Nhanh chóng nhập xác rồi giải quyết mâu thuẫn của hai người.
Cơ thể cậu dần dần cử động trở lại.

Cánh tay cũng đã động đậy, đôi mắt dần dần mở ra.
- Nước! Từ Liên.
Rất nhanh, Trần Từ Liên chạy vào rót nước cho cậu uống.

Thẩm Hà Linh cũng lật đật chạy vào thăm em trai.
- Em sao rồi!
Cô lo lắng hỏi thăm tình hình của cậu.

- Không sao? Nhưng bây giờ chúng ta về được không.

Ở đây toàn mùi thuốc, rất khó chịu.
Cậu khó chịu nhăn mặt nói.
- Của cậu! - Trần Từ Liên đút nước vào miệng cậu.

Tại sợ cậu không uống trong cốc được nên anh đút bằng miệng a~
Cô chị vốn đã ghét anh, bây giờ lại thấy em trai mình hôn người đàn ông đó.

Thẩm Hà Linh thật sự rất muốn đánh chết Trần Từ Liên ngay bây giờ.
- Khụ...hai người có thể bình tĩnh lại một chút không thế? Chị không phải người vô hình đâu.
- Chị Linh.

Em muốn về nhà.
- Được.

Để chị đưa em về.
Loại bỏ chướng ngại vật là anh, cô trở nên ôn nhu hơn nhiều rồi!
Sau đó thì Thẩm Hà Linh sắp xếp mọi thứ rồi mang cậu đi.

Trần Từ Liên lái xe chở hai người về.
[Ting! Chúc mừng kí chủ nhận được 3000 tích phân].
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 21: 21: Trần Từ Liên Thử Làm Với Người Khác


Ba người cùng về đến nhà, nhưng vừa mới đưa tiễn cậu vào cổng thì Trần Từ Liên nhanh chóng chạy đi.

Nhìn dáng vẻ hấp tấp đó của anh, cậu nghĩ lại có chuyện gì quan trọng nữa sao...
- Tạm biệt! - Thẩm Quân Ngọc tươi cười chào tạm biệt anh từ đằng xa.
Mặc dù anh nghe nhưng lại không thèm nhìn lại rồi nói câu "tạm biệt" với cậu.
- Chúng ta mau vào nhà nào! Lâu rồi em cũng không về thì phải a..
Thẩm Hà Linh nhanh chóng cầm lấy hết đống hành lý rồi xách một mạch vào nhà.

Nhìn chị mình như vậy, trong lòng cậu có chút nơp nớp lo sợ rồi! Chị ấy còn khỏe như đàn ông, thế mà khi nhìn bề ngoài thì có chút cảm giác yếu đuối.

Đơn giản vì cơ thể của Thẩm Hà Linh cũng gọi là mảnh mai, nhưng cái sức này thì....
- Nhanh lên!
Cậu đứng yên một chỗ mà ngơ ngác.

Thấy vậy nên Hà Linh quay lại nhắc nhở cậu.
Vẫn là khung cảnh này, nhưng lần này cậu bước vào lại không có cảm giác nặng nề nữa rồi.

Lần trước cậu còn nghĩ đây không phải nhà mình nữa cơ.

Căn phòng to lớn lại trống vắng không một bóng người, là nhà của Trần Từ Liên thì chắc là bây giờ Thẩm Quân Ngọc đã có người trò chuyện cùng.
Sắp xếp mọi thứ xong xuôi, cậu không biết làm gì tiếp theo nên lăn ra ngủ.

Có cái gì làm nữa đâu, dọn dẹp thì có giúp việc làm rồi! Nấu ăn thì cậu không biết! Vườn hoa ngoài kia thì thỉnh thoảng có người ra cắt rồi, hàng hoa thẳng tắp, còn không có một cây cỏ trong vườn....!Thật sự quá chỉnh chu.
Tại chỗ của Trần Từ Liên.
Giờ này anh còn đang họp trong phòng hội đồng kia.

Mấy vị cổ đông lớn nhỏ cãi nhau không ngừng.
- Tôi đề nghị chúng ta không nên đầu tư vào bộ "Ma Tôn Cuồng Vọng".

Xét về năng lực của diễn viên...do Thẩm Quân Ngọc vai chính nên chắc chắn bộ phim này sẽ không được đón nhận đâu.

Khi đó chúng ta đừng nói đến lãi, mà cả vốn cũng không hồi được.
Một vị cổ đông lên tiếng.
- Nếu cậu nhất quyết cứ đầu tư vào mấy dự án này thì tôi nghĩ chúng ta không nên hợp tác với nhau nữa.
Nói xong thì một vị cổ đông rời đi.
Lần lượt là một người, hai người đi ra tiếp.

Mấy người đó còn lắc đầu tỏ vẻ không ưng ý với ý kiến của anh.
Thực chất anh cũng biết dự án này mà không thành công thì công ty thua lỗ chứ! Nhưng mà đã đồng ý giúp cậu rồi thì phải làm chứ sao, mấy đồng tiền lẻ này anh cũng đâu có thiếu.

Chỉ là anh muốn mọi người công nhận tài năng của cậu mà thôi!
Trong phòng họp bây giờ cũng chỉ có anh và cậu trợ lý nữa thôi.

Trợ lý ôm tập tài liệu định khuyên anh suy nghĩ lại về vấn đề này.

Thẩm Quân Ngọc trước đây có rất nhiều hãng lớn săn đuổi, có cả dàn hậu cung hùng hậu...!vậy mà bây giờ tiếng tăm thì ít mà tai tiếng thì nhiều.

Còn bị anti fan chửi là: "Đồ gay bẩn thỉu...!Cái giới tính ghê tởm của xã hội lại ở trên hiện tượng lớn..v..v.." nhưng mà cậu không quan tâm.

Họ càng ghét thì cậu càng không để ý, họ càng thích thì chưa chắc mình đã làm.
- Tôi biết cậu định nói gì? Nhưng tôi hứa với chú Thẩm rồi.

Tôi nhất định không để Thẩm Quân Ngọc chịu khổ.
Xoa xoa thái dương, Trần Từ Liên mệt mỏi nói.
"Nhưng" - Trợ lý ngập ngừng như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Dù có nói thì anh cũng đâu có nghe lọt tai đâu.
Phút chốc, Trần Từ Liên cầm áo khoác đi rồi lái xe tìm người giải quyết nỗi buồn.

Lần đầu anh làm chuyện đó với đàn ông, quả thực cảm giác ấy bây giờ còn như in trong đầu.

Cảm nhận từng hơi thở ấm áp của cậu rồi d*c vọng lên cao....ban đầu muốn hôn rồi sau khi hôn được rồi thì muốn cái đó ngay rồi....
Chết tiệt! Con người tại sao lại sinh ra cái d*c vọng đó.

Rõ ràng là không muốn nhưng khi đã làm rồi lại khiến cho người ta thấy nghiện chứ.
Nhìn người thanh niên trước mặt, cậu ta cũng chỉ xấp xỉ tuổi Quân Ngọc thôi.

Nhưng mà kĩ thuật cậu ta TỐT HƠN NHIỀU so với cậu.
Anh nâng cằm cậu ta lên nhìn thật kỹ rồi lại buông xuống.

Hai người quả thật không giống nhau, thứ anh muốn không phải như thế.
Rõ ràng là làm chuyện đó với cậu ta nhưng trong đầu anh chỉ toàn nhớ đến tiếng r3n rỉ của cậu.

Đầu óc chợt tỉnh ra rồi đẩy cậu nhóc trước mặt ra xa.

- Đang vui mà! Tại sao lại dừng lại chứ?
Cậu thanh niên tỏ vẻ trách móc anh.

Trong lòng cậu ta nghĩ anh bị điên rồi! Bình thường những người tìm đến cậu ta sẽ không như thế đâu, họ sẽ hưởng trọn hết mấy tiếng rảnh rỗi của người nằm dưới.
Trần Từ Liên rút từ trong ví ra một xấp tiền rồi quăng trước mặt cậu ta.
- Đồ điên!
Cậu ta cũng lấy tiền lên rồi đi ngay.

Còn không quên tặng anh hai từ trước khi đi nữa.
Ngồi trên giường, Trần Từ Liên không khỏi nhớ về cậu.

Mặc dù bản thân không hiểu tại sao.

Nhưng...!cảm giác như bị người ta hút hồn rồi vậy.
Tiếng nước róc rách chảy từ trên vòi hoa sen xuống mái tóc của anh.

Cứ thế, chiếc áo sơ mi trắng kia ướt sũng....
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 22: 22: Muốn Yêu Đương Với Cậu


Hôm nay, Trần Từ Liên chủ động đến nhà tìm Thẩm Quân Ngọc.

Còn mua một đống quà nữa chứ! Nói thật thì ở nhà cậu cũng không thiếu cái gì đâu.

Nếu thiếu thì chính là thiếu hơi người.
- Cậu về đi! Tôi không muốn em trai tôi gặp cậu.
Vừa đến trước cổng, Trần Từ Liên đã bị Thẩm Hà Linh chặn lại rồi đuổi về.

Nhưng với cái tính lì lợm của anh thì nhất định anh không chịu thua đâu.
Đứng trước nhà mấy ngày cũng không vấn đề đối với anh.

Chỉ cần có thể được gặp cậu rồi nói một số chuyện với cậu là được rồi!
Hà Linh biết anh muốn nói gì với cậu.

Ngay cả việc anh đến đây cũng không nằm ngoài dự liệu của cô.

Biết trước anh sẽ đến, anh càng muốn gặp, cô chính là cố ý không cho gặp đấy.
Tính của bà chị này có chút kì quặc.

Có thể thân thiện với bất kỳ ai nhưng mà...Trừ Trần Từ Liên Ra! Đơn giản là vì trước đây, ngày nào Thẩm Thanh Kỳ cũng giao hết nhiệm vụ quan trọng cho anh.

Còn không để ý đến sự tồn tại của cô.
- Tôi muốn gặp Thẩm Quân Ngọc.
- Em ấy không có nhà! Cậu vẫn là nên về đi.
Thẩm Hà Linh kiếm đủ lý do để không cho Trần Từ Liên gặp cậu.

Ra sức xua đuổi anh nhưng anh vẫn đứng yên đó như muốn khiêu chiến với cô vậy.
Thấy anh như vậy, cô đành để cho Trần Từ Liên gặp em trai vậy.

Dù sao binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, cho dù trốn được lần này nhưng lần sau thì chưa chắc.
- Cậu có ba mươi phút!
Thẩm Hà Linh nhìn đồng hồ rồi nói.
Ba mươi phút cũng đủ rồi, đủ để đưa trái tim của cậu đi rồi.

Những con người có tình yêu thường suy nghĩ như vậy!
- Thẩm Quân Ngọc!
Vừa chạy vào, Trần Từ Liên đã mở cửa ra kêu cậu rồi.

Lúc nhìn thấy thanh niên trước mặt, trong lòng anh có chút giao động, bước chân cũng chậm lại.
[Ting! Hảo cảm hiện tại là +89,9%]
[Kí chủ! Đây là cơ hội tốt.

Cậu nhớ nắm bắt lấy đó nha~]
Hệ thống thình lình xuất hiện, xuýt nữa thì cậu sặc nước vì cái hệ thống đáng ghét này rồi.
- Anh tìm tôi sao?
Thẩm Quân Ngọc giơ ngón tay tự chỉ vào bản thân mình rồi hỏi anh.

Mặc dù cậu đứng trên này xem hết kịch ở dưới đó rồi, vẫn là thật không ngờ chị gái này lại dễ dàng cho anh lên gặp mình như thế thôi.
- Chúng ta....Có thể nói chuyện không?
Bàn chân anh khựng lại, một bước cũng không dám tiến lên.

Chưa lần nào Trần Từ Liên cảm thấy bản thân mình mất kiểm soát kiểu như thế này! Lại có cảm giác sợ hãi với một cái gì đó.
- Cậu còn hai mươi lăm phút! - Bỗng dưng Thẩm Hà Linh đứng dưới nhà nói vọng lên.

Phá cả bầu không khí lãng mạn bao trùm.
- Tôi thích cậu! Tôi muốn yêu đương với cậu có được không? - Gương mặt của anh bỗng trở nên nghiêm túc đến lạ thường.
"Phụt...ha ha ha" Thẩm Quân Ngọc nhìn cái bộ dạng đó của anh mà cười.

Ai đời lại đi tỏ tình mà mang theo biểu cảm đó không chứ.
Ít nhất người ta đi tỏ tình thì cầm rẻ nhất là một bó hoa đi.

Còn chàng trai này gần 30 tuổi rồi nhưng đến tỏ tình còn không biết, huống hồ chi là chuyện yêu đương chứ.

Sau này Thẩm Quân Ngọc còn phải chỉ dạy thêm rồi.
- Cậu cười cái gì chứ! Tôi cho phép cậu làm người yêu tôi đó.
Hai chiếc mày của anh nhíu lại tỏ vẻ khó chịu.

Trần Từ Liên thật sự không đùa, càng không muốn đây là trò đùa.
- Anh là đang áy náy cái chuyện gì với tôi mới như thế đúng không? Yên tâm, tôi không để tâm đâu.
[Kí chủ! Cậu làm sao vậy]
[Nếu cậu đồng ý thì có thể hảo cảm sẽ tăng đó]
Hệ thống giận dỗi trách móc cậu.
Cho dù hoàn thành nhiệm vụ nhanh được đi chăng nữa thì cậu cũng không đồng ý đâu.

Với cậu, mọi chuyện xảy ra quá nhanh.

Kèm theo đó là nếu như thật sự cậu thành công nhanh quá thế giới đầu tiên này rồi thì hảo cảm của mấy người đó chắc không lên mức cao nhất được.
- Anh là cảm thấy có lỗi với tôi nên mới như vậy thôi! Anh đừng có nghĩ tôi là Mai-đẹt-ti-ni sớm như thế.

Thật sự tôi không chấp nhận nổi đâu a~
Nghe cậu nói vậy, anh cúi đầu xuống rồi bỏ đi.

Quả thực trong lòng anh cũng chỉ coi cậu là một đứa em rồi lại không bảo vệ được người em đó nên hối hận thôi! Có chút nhột...
....
Nằm lì trong phòng, Thẩm Quân Ngọc lại lôi Tiểu Nhất ra nắn nắn b óp bóp khiến con hệ thống này cũng khiếp sợ.
[Kí chủ! Sao cậu không nhanh chóng hoàn thành rồi đi đến thế giới khác chứ]
- Ngươi chả hiểu gì hết! Nếu ta chấp nhận thì không phải ta đang bán rẻ mình sao? Cứ tiếp tục chơi đùa anh ta một chút rồi đi cũng được.
Thẩm Quân Ngọc nghĩ đến cảnh Trần Từ Liên tỏ tình rồi cười một mình.

Đây là cậu muốn chơi lạt mềm buộc chặt với anh đó thôi~ Tiểu Nhất quả thật không hiểu tình cảm của con người rồi.
[Không phải cậu muốn hoàn thành nhiệm vụ sớm rồi về sao]
- Gớm! Thì khi nào về thì ngươi cho ta trở về khoảng thời gian mà ta muốn được rồi..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 23: 23: Có Phản Ứng Hóa Học


Ba cậu, Thẩm Thanh Kỳ sau bao ngày bận rộn không quan tâm đến mấy việc xảy ra trên mạng.

Buổi trưa mở điện thoại ra đã thấy tin con trai mình hẹn hò với nam nhân rồi.

Mà người này lại là đứa cháu nuôi của ông.
Tuy có hơi bất ngờ chút, nhưng mà ông cũng chấp nhận được.

Vì sao ư? Vì Trần Từ Liên chính là người mà ông tin tưởng nhất.

Càng hy vọng mọi thứ trên mạng đều là giả.
- Cậu gọi điện cho Trần Từ Liên đến đây! Tôi muốn gặp nó một chút.
Cầm điếu thuốc lên, ông lạnh giọng nói với trợ lý của mình.
- Có chuyện gì vậy ạ....Dạ! Tôi sẽ liên lạc với cậu ấy ngay - Người trợ lý muốn hỏi ông nhưng thấy điệu bộ của Thẩm Thanh Kỳ thì không dám hỏi thêm mà đi ra ngoài.
Hơn ba mươi phút sau, Thẩm Quân Ngọc đã ngồi đối diện với ba.

Bầu không khí có vẻ căng thẳng một chút! Hai người cứ thế im lặng nhìn nhau chứ không có nói gì.
- Sếp! Hai người...!- Thấy không ổn nên trợ lý của ba cậu lên tiếng.

Phá hết sự yên lặng vốn có trong căn phòng này.
- Chuyện của con với nhóc Trần là thế nào đây! Là ba của con nhưng ta lại biết chuyện này cuối cùng, con không cảm thấy có lỗi với ta sao?
Thẩm Thanh Kỳ cầm ly trà lên thưởng thức rồi bình tĩnh nói chuyện với cậu.

Đây là lần đầu tiên cậu thấy ba mình nói nhiều như thế.
- Ta không muốn hai đứa đến với nhau.

Hai đứa không thể yêu đương, càng không thể đến với nhau được.

Chưa kể đến sự nghiệp của con...
Ông nêu ra hàng loạt lý do để Thẩm Quân Ngọc từ bỏ anh.

Rốt cuộc là tại vì sao, cậu vẫn không hiểu được.
- Nhóc Trần đi theo ta từ khi nó mới 15 tuổi.

Bây giờ cũng qua hơn 10 năm rồi, ta rất tin tưởng nó nhưng con thì không được.

Hiểu không?
- Rốt cuộc ba và anh ta có quan hệ gì?
Nghe ông nói nãy giờ, cậu cũng cảm thấy khó chịu lắm chứ.

Toàn đưa ra mấy cái lý do trên trời dưới đất đó, mà mấy thứ đó cậu đâu có hiểu đâu chứ.
- Con không cần biết ta và nhóc Trần có quan hệ gì.

Nhưng, việc con thích nhóc Trần là sai!
Thẩm Thanh Kỳ lớn tiếng.
Trong đầu cậu bây giờ toàn dấu chấm hỏi.

Tại sao ông nói cậu thích nhóc Trần là sai...thật sự không thể hiểu nổi.
- Hoặc là ta đưa con ra sang Mỹ trau dồi kĩ năng diễn xuất để phát triển sự nghiệp.

Hoặc là không bao giờ gặp lại Trần Từ Liên nữa!
Ba cậu nặng giọng nói.

Đây không phải là ông ấy cho cậu lựa chọn theo ý mình, mà là lựa chọn theo ý muốn của ông ấy.

Cái hình thức ép buộc này sao? Làm diễn viên bao nhiêu năm cũng đã đóng thử mấy vai để giải quyết cái này rồi.
Nhưng đời thực là đời thực, phim ảnh là phim ảnh.

Không thể đưa kịch bản ra ngoài cuộc sống được, thôi thì cậu cứ mặc kệ lời ông ấy nói rồi xách áo bỏ đi!
- Cái thằng nhóc này! - Thẩm Thanh Kỳ tức giận kêu cậu lại.
- Ông chủ! Cẩn thận lại tụt huyết áp nữa bây giờ!
Trợ lý nhanh chóng dìu ngồi lại ghế rồi đưa thuốc cho ông uống.

- Rõ ràng là con trai ta nhưng tính cách lại chẳng giống ta tí nào cả.
- Mỗi người một tính thôi ông chủ! Tôi đi theo anh từ lúc anh còn trẻ đấy.

Thậm chí chúng ta cũng từng thích chung một cô gái nhưng cô ấy lại thích anh đó thôi.

Nghĩ lại, tôi đúng là kẻ thất bại..
Người trợ lý ngồi xuống cùng tâm sự.
- Lát nữa kêu Trần Từ Liên đến đây! Tôi phải nói chuyện rõ ràng với nó.
...
Tại nhà Thẩm Quân Ngọc.
Vừa về đến nhà, cậu đã vội nằm phịch xuống giường.

Tay để trên đầu, che hai mắt lại rồi định thiếp đi.
Cậu lại nhớ đến chuyện gì đó rồi lại bất ngờ mở mắt ra.

Tiểu Nhất ngồi cạnh ăn mì thì lại vì cậu mà làm rơi chiếc đũa xuống.
[Cậu không thấy ta đang ăn hả? Làm rơi đũa của ta rồi, phải làm sao đây]
Hệ thống Tiểu Nhất cảm thấy khó chịu mà mắng cậu.
- Ngươi bình tĩnh nghe ta hỏi cái này nha.
Thẩm Quân Ngọc lại mang vẻ mặt nghiêm túc nhìn hệ thống rất nghiêm túc.
[Hỏi nhanh đi]
- Rốt cuộc Thẩm Thanh Kỳ với Trần Từ Liên có quan hệ gì vậy?
Vừa nghe cậu hỏi, Tiểu Nhất đã bật bàn phím rồi gõ từng chữ để tìm.

Vì hệ thống này chân ngắn tay ngắn nên tìm kiếm có chút bất tiện.
[Chờ ta một chút]
Một lát sau, hệ thống tìm thấy thông tin về nhân vật này.

Trong kịch bản, Thẩm Thanh Kỳ cũng có tình cảm với Trần Từ Liên nhưng do vì tuổi tác nên ông có chút tự ti.

Tuy nhiên, dù có chết thì Thẩm Thanh Kỳ cũng yêu Trần Từ Liên hơn mẹ cậu.
- Tìm thấy chưa? - Thẩm Quân Ngọc tò mò.
[Nói tóm lại thì hai người này chính là FeSO4 với HCl vậy]
Nội tâm cậu gào thét.

Thẩm Quân Ngọc vốn ngu hoá rồi mà hệ thống còn nói như thế nữa, cậu cũng không hiểu được đâu.
[Tôi biết cậu không hiểu mà! FeSO4 không tác dụng với HCl được.

Hai chất không sinh ra chất kết tủa, bay hơi, chất điện li yếu hoặc không xảy ra phản ứng oxi hóa khử thì không có phản ứng xảy ra]
[FeSO4 + HCl —> không phản ứng]
- Vậy ta với Trần Từ Liên thì sao? - Thấy hệ thống uyên bác như vậy, cậu càng tò mò muốn hỏi nhiều hơn.
[Nếu cậu là CO2 thì Trần Từ Liên chính là H2O]
Hệ thống nhìn cái vẻ mặt của cậu mà cố nịnh thêm.
- Vậy hai chất này có phản ứng hay không vậy?
[Cậu tìm trên google ấy]
Cái phản ứng đơn giản thế mà cũng không biết nữa.

Hệ thống từ cảm thấy thích thú trở nên tức giận rồi.
Cũng bình thường thôi! Bao năm đi học, Thẩm Quân Ngọc chính là điểm hóa lúc nào cũng là 0..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 24: 24: Cùng Một Khuôn Nhưng Người Già Người Trẻ


Thẩm Thanh Kỳ kêu trợ lý ra ngoài rồi để bản thân nói chuyện riêng với Trần Từ Liên.

Hai người cùng ngồi xuống nhìn đối phương một hồi lâu rồi Trần Từ Liên lên tiếng.
- Chú Thẩm kêu cháu đến đây là có việc gì ạ!
Nhìn đồng hồ trên tay, Trần Từ Liên ôn nhu nói.

Dạo gần đây công ty khá nhiều việc nên anh không có thời gian nói chuyện lâu được.

Nhưng lại vì tình nghĩa chú cháu lâu năm nên anh mới đồng ý dành một phút thời gian đi gặp Thẩm Thanh Kỳ.
- Nhóc Thẩm! Cháu theo ta cũng hơn mười năm rồi đúng không?
Đặt ly trà trên tay xuống, Thẩm Thanh Kỳ cố ý thăm dò xem thái độ của anh đối với mình.
- Chú muốn cháu từ bỏ Quân Ngọc đúng không? Em ấy từ chối cháu rồi.

Chú không cần phải lo về mấy chuyện đó.
Vừa mới thất tình nên Trần Từ Liên trả lời có chút cọc lóc.

Bây giờ anh chỉ muốn lao đầu vào công việc để quên hết mọi thứ vừa xảy ra.

Đến cả người mà anh kính trọng nhất, giờ đây anh cũng tỏ thái độ không vừa lòng.
Nghe anh nói như vậy, Thẩm Thanh Kỳ có chút yên tâm hơn rồi.

Không phải là vì sợ con trai mình thuộc giới tính thứ ba mà là sợ người đối diện sẽ không coi trọng mình như trước nữa.

Nếu trở thành cha con thật thì bản thân ông chú này cũng cảm thấy khó chịu.
- Vậy không có việc gì nữa thì cháu đi đây ạ! Chú nhớ giữ gìn sức khỏe.
- Không phải! Tôi muốn hỏi cậu một việc khác ngoài lề được không? Không liên quan đến Quân Ngọc!
Anh vừa đứng dậy thì Thẩm Thanh Kỳ vội chuyển chủ đề.
- Vâng ạ!
Cố nén chút thời gian, anh ngồi lại lắng nghe chú nói tiếp.
Không khí bỗng trở nên im lặng.

Thẩm Thanh Kỳ cứ ấp úng rồi lại không nói khiến cậu ngồi yên cũng cảm thấy mỏi lưng.
Bình tĩnh một chút, ba Quân Ngọc mới nghiêm túc hỏi cậu.
- Cháu nói! Quan hệ giữa chúng ta trước đây, bây giờ và cả tương lai tương lai là gì?
Trần Từ Liên khựng lại, đột nhiên thấy người chú này khi không hỏi mấy câu này là có ý gì.

Rốt cuộc tại sao Thẩm Thanh Kỳ lại hỏi thế...
- Trước đây và bây giờ chúng ta vẫn như quan hệ chú cháu ruột thịt.

Chính là chú đã cho cháu tương lai, cháu rất cảm kích chú.
- Còn về tương lai! Nếu có thể thì cháu có thể làm con rể chú thì càng tốt.
Anh tươi cười đáp.
- Được rồi! Cháu về đi, điều cần hỏi đã hỏi rồi.

Bản thân chú cũng biết câu trả lời.
Sau khi Trần Từ Liên rời đi.

Trợ lý của Thẩm Thanh Kỳ là Nghiên Chính để cho sếp của mình ôm một lát rồi vỗ vai ông chú này.

Hành động này không phải là lần đầu, mà là lần nào tâm trạng Thẩm Thanh Kỳ không tốt thì đều ôm trợ lý này.
Tỉnh táo hơn một chút, Thẩm Thanh Kỳ đẩy Nghiên Chính ra.
- Anh lại tự làm khổ mình rồi! Lần nào tôi cũng phải an ủi anh, hơn 20 năm rồi đấy.
Nghiên Chính nhăn mặt nhìn Thẩm Thanh Kỳ.
- Tôi với Quân Ngọc có giống nhau không?
Trợ lý nhìn anh Thẩm Thanh Kỳ một chút rồi lắc đầu.
- Không giống!!

- Không giống chỗ nào chứ! Tôi và nó là cha con, không thể có chuyện không giống nhau được.
Tay Thẩm Thanh Kỳ đặt trên vai Nghiên Chính rồi gặng hỏi thêm.
- Cho dù hai người có cùng một khuôn mặt đi chăng nữa thì cũng không giống nhau được! Quân Ngọc là một đứa trẻ phóng khoáng giống như kiểu người trẻ bây giờ.

Còn anh không giống, anh chính là kiểu người thanh tĩnh.
Nghiên Chính cố gắng giải thích.
- Nếu là anh thì anh sẽ thích tôi hơn hay là thích con trai tôi hơn?
- Thích anh!
Rất dứt khoát, Nghiên Chính lại trả lời mà không cần suy nghĩ.
- Nhưng nếu tôi trẻ hơn một chút thì tôi sẽ thích Thẩm Quân Ngọc hơn.

Sở thích của mỗi người khác nhau, người trẻ thường thích những người xấp xỉ tuổi mình.

Còn chúng ta thì khác...
- Anh có thể thích người trẻ hơn mình rất nhiều nhưng chưa chắc người đó đã thích anh.

Tình yêu tuổi trẻ là tuổi yêu theo cảm tính, còn lớn hơn thì sẽ yêu theo lý trí.
Xoa xoa thái dương, Thẩm Thanh Kỳ mệt mỏi kêu Nghiên Chính dừng lại.

Trợ lý này không có chút đặc điểm nổi bật nào hết, chỉ là một khi mở miệng ra nói thì nói rất nhiều.

Người nghe cũng cảm thấy nhức cả óc.
- Cùng một khuôn mặt nhưng người trẻ người già.
Thở phào một cái, Thẩm Thanh Kỳ lại ngồi ngửa đầu ra sau trầm tư một số chuyện.
"..."
Tại chỗ Thẩm Quân Ngọc.

Miệng cậu vừa nhai đồ ăn vặt lại vừa ngồi nghe hết chuyện của hệ thống Tiểu Nhất kể.

Nói tóm lại thì cậu nghe để hiểu thêm thông tin về nhân vật thôi à.
- Vậy là cha của nguyên chủ với nguyên chủ chính là thích cùng một người.

Thẩm Thanh Kỳ yêu Trần Từ Liên trước nhưng anh ta lại thích ta đúng không hả?
[Chịu hiểu rồi sao? Não cậu load chậm thật]
Vừa vui mừng, vừa bất lực.

Hệ thống nhẹ nhàng châm biếm cậu.
- Dù sao ta cũng hiểu rồi còn gì! Nhà ngươi không được trêu ta.
Cậu nhăn mặt bĩu môi với hệ thống
Nhưng mà Tiểu Nhất là máy móc nên không có chút lay động nào.

Cái này là làm nũng sai người rồi.
[Ừ, hiểu rồi là được]
- Quan hệ với mấy người họ cũng thú vị thật ha~Cha ta lại muốn làm máy bay, còn muốn ta vứt bỏ người ông ta yêu.

Thú vị rồi đây!.
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 25: 25: Đoàn Phim


Ngồi nghe một hệ thống lải nhải một lúc thì cậu cũng thiếp đi.

Không hiểu sao hệ thống cập nhật xong thì liền bị gì thì phải? Lại còn nói nhiều hơn lúc trước nữa.

Phiền phức thật!
Bộ phim "Ma Tôn Cuồng Vọng" đã chọn ra diễn viên chính rồi.

Tuy nhiên, Thẩm Quân Ngọc đáng lẽ là nam phụ phản diện bình thường nhưng lại bị đẩy lên tuyến chính.

Lại còn làm đại phản diện, vốn đã nhiều anti fan rồi! Bây giờ mà còn đóng vai này nữa thì sự nghiệp của Thẩm Quân Ngọc sẽ tan thành mây khói.
- Cái đệt! Hệ thống nhà ngươi làm ăn kiểu gì vậy hả? Ta không muốn làm phản diện đâu, nhìn mặt ta hiền thế này mà bắt làm phản diện là không được rồi.
Tự ngắm bản thân mình trong gương, cậu tự luyến nói với hệ thống.
Nhìn kí chủ mình tự luyến như thế! Hệ thống cũng tự off rồi.
Cũng tại bây giờ quá bận cho nên Thẩm Quân Ngọc còn chưa kịp ăn xong cơm thì bị gọi chụp ảnh.

Sau đó thì thuộc kịch bản để quay phim...
Nữ chính của bộ phim này tên Tâm Du, vai này do nữ diễn viên Trịnh Diêu thủ vai.

Cô gái này cũng là một diễn viên thực lực, nhan sắc thì cũng bình thường thôi! Chỉ là...!nhà giàu thì không ai sánh được với cô ta.
[Kí chủ! Đối với những người này thì cậu không nên đụng đến]
Hệ thống vừa ngắt lời thì cậu vô tình làm đổ tách cafe lên váy Trịnh Diêu.
- Cậu làm cái quái gì vậy hả? - Nhìn chiếc váy, Trịnh Diêu tức giận quay sang quát cậu.
- Xin lỗi! Tôi không cố ý!
Cậu luống cuống trả lời sau đó lại quay qua rút một chiếc khăn giấy lên đưa cho Trịnh Diêu.
Trịnh Diêu không thèm để ý đến cậu nữa mà ngay lập tức vào nhà vệ sinh thay một bộ đồ mới rồi bước ra ngoài.

Vốn dĩ định mắng cậu một trận nhưng ở đây là chốn đông người, không thể lỗ m ãng mà bị mọi người quay lại.

Cho đến lúc đó đừng nói là thêm anti mà fan cũng quay đi.
Là người của công chúng thì luôn phải đeo một chiếc mặt nạ vô hình, để khi người ta nhìn mình đều phải nể một chút sau đó thì có chút cảm tình.

Vậy nên đa số sao hạng A đều không thể bộc lộ cảm xúc thật của mình, cho dù có tức giận thì cũng chỉ là thuê anh hùng bàn phím chửi thuê.

Chỉ cần xây xát một chút thì xây nhà cũng không cần dùng gạch nữa.
[Đã bảo là không nên đụng đến cô gái này rồi mà không nghe]
Hệ thống ngồi nhìn rồi trách móc.
Mặc kệ lời của hệ thống, Thẩm Quân Ngọc đuổi theo xin lỗi Trịnh Diêu.

Đây chỉ là phép lịch sự tối thiểu mà cậu làm thôi chứ không hề có ý gì khác.
Vậy mà...!Trịnh Diêu còn tự luyến cho rằng Thẩm Quân Ngọc thích mình.

Đây là muốn theo đuổi bản thân nữa mới cay chứ!
- Nếu cậu thích tôi thì cũng không cần làm mấy trò mèo đó để thu tôi đâu.
Trịnh Diêu khoanh tay đứng yên, đôi mắt sắc sảo đó liếc nhìn rồi nói với cậu.
- Không phải! Chị hiểu lầm rồi, tôi thật sự muốn xin lỗi chị về chuyện lúc nãy!
Thẩm Quân Ngọc cúi đầu xuống sáu mươi độ xin lỗi Trịnh Diêu.
- Cái đó...!tôi không có ý gì với chị đâu nên chị yên tâm.
- Cho dù cậu có thích tôi thì tôi cũng không thích cậu đâu!
Trịnh Diêu lại gần cậu rồi ghé bên tai cậu nói.

Còn ba từ cô nói nhỏ hơn "Tôi là les!".

Bây giờ, cậu sững người đứng yên một lúc rồi não mới chịu load kịp.
Kì lạ thật! Không hiểu hệ thống thiết lập thế giới kiểu gì mà không có một cặp đôi nam nữ nào.

À không! Vẫn có một đôi đó chứ, đó là nam nữ chính nhưng nam chính lại là đối tượng công lược của Thẩm Quân Ngọc.

Còn nữ chính đi phương trời nào thì hệ thống không có nói.
Tiếng máy ảnh "tách...tách" liên tục, có kẻ chạy đi, có người chạy lại.

Thế nhưng họ lại không nói với nhau một từ gì cho tình cảm, chỉ lao đầu vào công việc như một cỗ máy biết nói.
Từ tư thế này đến tư thế khác, cho dù Thẩm Quân Ngọc có đẹp đến mấy thì cũng không ai nhận.

Họ cũng chỉ biết chụp xong rồi lại khen ngợi, nịnh bợ, tâng bốc các ngôi sao lớn mà chẳng ai quan tâm đến nhân vật phụ.
- Trịnh Diêu, chị nằm xuống rồi giơ tay lên mặt của Thẩm Quân Ngọc đi! Sếp nói chúng ta còn phải chụp poster với phản diện nữa.
Đạo diễn lên tiếng.
Đàn hậu kì cũng điều chỉnh ánh sáng hợp lý rồi bắt đầu chụp.

Hai người còn rất ăn ý với nhau nên hiệu ứng cũng rất tốt.
Hơn mười giờ đêm Thẩm Quân Ngọc mới về nhà.

Cậu mệt mỏi mà nằm phịch một cái trên giường rồi nhắm mắt lại.
Chưa kịp ngủ thì ai gọi đến.
- Phiền phức thật!
Cậu mệt mỏi túm lấy điện thoại rồi tắt đi.
Một lát sau Thẩm Quân Ngọc cũng chịu lếch xác ra khỏi giường rồi đi tắm.
Có hơi bi3n thái chút nhưng mà hệ thống luôn giám sát cậu 24/24 giờ.

Đi tắm cũng xem là ngoại lệ rồi!
[Kí chủ! Có điện thoại kìa]
Tiểu Nhất từ bên ngoài kêu cậu.

Đến hơn ba mươi phút sau thì người đó gọi thêm một cuộc nữa thì cậu mới chịu nghe máy.
[Là Trần Từ Liên nên cậu phải hết sức nhẹ nhàng đó]
- Alo! Ai vậy ạ?
Vốn biết là anh gọi nhưng cậu vẫn cậu cố ý giả vờ không biết là ai.

Hành động này làm anh nghĩ Thẩm Quân Ngọc không lưu số của mình, có chút thất vọng..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 26: 26: Trò Chuyện Đêm Khuya


Em không lưu số của Tôi sao?
Trần Từ Liên có chút thất vọng rồi bất giác nói.
- Là anh sao? Đêm khuya thế này rồi, anh gọi cho em làm gì vậy?
Thẩm Quân Ngọc khó chịu hỏi.
- Hôm nay công ty có chút bận nên anh gọi cho em, có hơi muộn một chút nhưng...Tôi có thể hẹn em ra ngoài đi dạo được không?
- Tôi kh...
Biết cậu định từ chối nên hệ thống phát hành nhiệm vụ mới.

Cơ hội ngàn năm có một này, Tiểu Nhất đâu muốn bỏ qua dễ dàng vậy.
[Ting! Hệ thống thông báo nhiệm vụ mới]
[Nhiệm vụ đi chơi cùng nam chủ! Thưởng 2410 tích phân nếu thành công, phạt 10 roi điện khi từ chối nhiệm vụ]
- Ở đâu? Tôi ra ngay.
Kìm nén cảm xúc lại, cậu gượng gạo nói.

Ngay lúc này cậu chỉ muốn lôi hệ thống ra rồi đánh hắn một trận tơi tả.

Cái nhiệm vụ quái gì mà bắt đánh đến mười roi điện, chỉ cần hai roi là thần hồn cũng khó mà chịu được rồi!
[À! Kêu anh ta ôm Miêu Tứ ra chơi luôn nhé]
Hệ thống nhắc nhở.

Kêu con mèo béo này ra chính là một phần trong kế hoạch của Tiểu Nhất đó.

Chiếc hệ thống này quả là tâm cơ.
- Anh mang con mèo đi luôn được không? Lâu rồi tôi không gặp nó.
Anh định tắt máy thì Thẩm Quân Ngọc lại nói.
Chuẩn bị hơn ba mươi phút thì cậu mới bắt đầu xỏ giày rồi đi ra.

Không cần loè loẹt, một nam nhân như Thẩm Quân Ngọc có thể cân mọi style thời trang giới trẻ nhưng đi chơi với đối tượng công lược thì cần phải chỉnh chu một chút mới được.
- Tiểu Nhất! Ngươi thấy ta như thế này đã được chưa.
Tự nhìn mình trong gương, cậu có vẻ không hài lòng với phong cách mà mình mặc cho lắm.
[Kí chủ! Trần Từ Liên đợi cậu hơn mười lăm phút rồi đó]
[Rốt cuộc cậu định lề mề đến bao giờ đây]
Nhìn lên màn hình, hệ thống buông lời trách móc cậu.

Trần Từ Liên đợi cậu dưới nhà rồi mà không thấy cậu xuống, anh đi đi lại lại ở đó hết mấy vòng rồi.
Thẩm Quân Ngọc nhanh chóng xách thêm chiếc khăn choàng cổ lại sau đó chạy xuống nhà gặp anh.

Thời tiết ở đây vào ban đêm có vẻ rất lạnh, nhưng cũng chưa đến nỗi tuyết rơi đâu.
Thang máy hỏng nên cậu chỉ có thể đi bộ xuống mà thôi.

Nhìn từ trên xuống cũng không cao lắm đâu, phòng của cậu là ở tầng sáu...!Nhưng cái nhà cậu đang ở này lại có đến mười hai tầng.
- Hộc...!hộc...anh chờ tôi lâu lắm không?
Vừa chạy gấp xuống nên Thẩm Quân Ngọc thở không ra hơi.
- Anh vừa mới đến thôi!
- À! Của em!
Đi lại mở cửa xe ra, Trần Từ Liên lấy ra một cốc trà cam quế đưa cho cậu.
- Cho tôi sao? - Thẩm Quân Ngọc ngơ ra một lúc rồi nói.
Anh cũng nhẹ nhàng gật đầu rồi nhanh chóng cầm lấy nước đặt vào tay cậu.
- Lúc nãy đi ngang thấy một quán nhỏ còn mở đang mở nên xuống mua.

Rất ấm mà đúng không?
Nhìn cái vẻ mặt ngây ngốc của cậu.

Anh vội giải thích!
- Ừm! Rất ấm.
Thấy anh luống cuống như vậy, Thẩm Quân Ngọc có chút buồn cười.

Ngước lên nhìn anh, cậu cũng đáp.
- Em thích đi bộ hay đi xe? - Trần Từ Liên nhanh chóng chuyển chủ đề.
[Nhiệm vụ! Đi bộ với Trần Từ Liên]
[Thưởng 800 tích phân, nếu không đi thì phạt một roi điện]
Nhìn thấy nhiệm vụ hiện lên trước mắt, Thẩm Quân Ngọc ước gì mình đang đứng một mình.

Rồi sau đó thì lôi hệ thống ra đánh cho hả dạ, cậu cũng chạy bộ từ trên tầng sáu xuống đó.

Cũng là con người nên cậu cũng biết mệt chứ!
Cố tỏ vẻ bình tĩnh, cậu lại gượng gạo nói với anh rằng bản thân mình muốn đi bộ.
- Nếu em không thích thì chúng ta đi xe!
- Không không! Tôi muốn đi bộ mà, thật đó!
Vì sợ bị đánh nên cậu chỉ có thể nói như thế thôi.

Hệ thống này cũng ác quá rồi!
Hai người cùng đi dạo với nhau, tay cậu cũng cóng hết rồi nên tay cứ khư khư cầm cốc trà cho đỡ lạnh.

Còn anh thì cứ đi đằng sau cậu, quan sát từng cử chỉ hành động của cậu.
Cứ như thế, hai cái người này đi với nhau không nói một từ gì.
Mãi đến khi Thẩm Quân Ngọc thấy chán rồi mới chủ động lên tiếng.
- Anh uống không?
Cậu cầm cốc trà ấm đưa trước mặt anh.
[Kí chủ! Cậu còn chán hơn cả con dán]
[Chưa có quan hệ gì mà làm như thế là bị từ chối là cái....]

Chưa kịp phán xét xong thì Thẩm Quân Ngọc đưa đầu ống hút lên môi của anh rồi.

Hệ thống cũng cảm thấy quá quê mà tự biến mất, ngồi đó nói như thật.

Rén quá mà tự biến mất...
Cậu làm vậy khiến Trần Từ Liên cứ sững người ra, còn chưa kịp từ chối.
- Mặt anh cũng lạnh như mặt tôi rồi này!
Sờ lên mặt mình rồi lại đặt tay lên má của anh.

Tiểu yêu tinh này còn dụ dỗ anh tiếp.
Nắm lấy bàn tay cậu rồi đưa xuống, Trần Từ Liên không một động tác thừa mà đan tay mình vào tay cậu.

Anh còn tham lam ước gì giây phút này cứ đứng yên mãi mãi.
Thẩm Quân Ngọc định rút tay lại thì bị anh nắm chặt hơn.
- Ba em vừa gặp tôi lúc sáng! - Trần Từ Liên nhắc nhở.
- Ông ấy rất quý anh đó, nhưng hình như anh không để tâm lắm thì phải a.
Thẩm Quân Ngọc trêu chọc.

Nhưng mà cái quý mà cậu nói là nghĩa khác, chắc anh cũng không biết đâu..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 27: 27: Cùng Thích Một Người Thì Làm Sao Đây


Trần Từ Liên gật đầu rồi lại nắm tay cậu đi tiếp.

Đến một cái ghế nhỏ gần công viên thì hai người ngồi xuống nghỉ ngơi một lát.
- Nếu như! Tôi chỉ nói là nếu như thôi nha!
Đôi mắt sáng rực như bầu trời sao của Thẩm Quân Ngọc nhìn vào đôi mắt anh.
- Em hỏi đi
Giây phút này anh có chút xao động.

Bất giác lại đỏ ửng mặt lên ra vẻ ngại ngùng.
- Nếu như tôi và ba cùng thích một người thì làm sao? Tôi có nên để anh ta thích ba không hay là cứ tranh giành với ông ấy đây?
Nghe cậu hỏi như thế, anh có vẻ hơi khó chịu.

Nét mặt dần biến sắc, có chút hậm hực tức giận mà không chịu nói.
- Em có người mình thích rồi!
Để chắc chắn một chút, anh quay sang hỏi tiếp.
- Không phải! Ý tôi là nếu như thôi, chỉ là nếu như thôi mà.

Đừng đặt vào tình huống thực tế chứ!
Nắm chặt lấy đôi bàn tay anh, Thẩm Quân Ngọc còn sợ Trần Từ Liên hiểu lầm hay là nhận ra cái gì đó.

Ích kỷ hơn một chút là cậu không muốn anh biết sự thật.
Thấy thái độ của Quân Ngọc như thế thì Trần Từ Liên có chút yên tâm hơn rồi! Trong mắt của anh bây giờ chỉ có cậu, Thẩm Quân Ngọc.

Trong lòng anh còn nhẹ nhõm hơn, cũng may là Quân Ngọc không thích người khác.
Màn đêm càng buông xuống thì thời tiết càng trở nên lạnh hơn.

Bốn lớp áo mà cậu đang mặc kia còn không giữ đủ ấm cho cơ thể.

Khuôn mặt tái nhợt hơn một chút, bất giác mà những chiếc răng khẽ run lên.
Trần Từ Liên vội lấy chiếc khăn choàng của mình quàng lên cổ cậu.

Hai tay của anh còn đang ôm Thẩm Quân Ngọc rất chặt.
- Thời tiết lạnh hơn rồi! Để tôi đưa em về!
Cầm tay cậu xoa xoa một lúc, anh nói.
- Ừm! - Thẩm Quân Ngọc khẽ gật đầu.
Sau đó hai người cùng về nhà của Thẩm Quân Ngọc, nhưng cái tính lười vốn có của mình mà cậu lại để anh cõng một đoạn đường khá xa.

Vừa đi được nửa đường thì cậu ngủ ngay trên lưng anh rồi! Trần Từ Liên lại không nỡ kêu cậu dậy nên một mạch đưa cậu về nhà.
Thang máy còn bị hư nữa! Đi xa đã mệt rồi lại còn cõng theo cục nợ trên lưng nữa.

Có hơi mệt nhưng lại cảm thấy rất vui....
- Quân Ngọc, dấu vân tay là ngón nào đây?
Đứng trước cửa, anh loay hoay mãi không biết cậu đặt mật khẩu là ngón tay nào.

Cầm ngón tay cậu mà thử đủ kiểu...!những hệ thống an ninh lại nói vân tay không đúng.
[Kí chủ! Mau tỉnh lại đi]
[Mật khẩu phòng trước giờ là vân tay của tôi! Cậu cho trai vào thì cũng nói với tôi trước chứ]
Tiểu Nhất gào thét.
- Ngủ luôn rồi! Là ngón nào vậy?
Anh chuyển tư thế cậu rồi đưa trên vai mình vác cậu.

Nhưng không được nên anh vác Thẩm Quân Ngọc rồi quăng lên xe đưa về nhà.

Trần Từ Liên quả thật không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả rồi a~
....
Tại nhà Trần Từ Liên

- Kí chủ! Cậu ngủ kiểu gì mà bị anh ta ném xuống giường luôn vậy
Con mèo béo này nhìn cậu mà lắc đầu ngao ngán.

Sau sau đó thì Miêu Tứ vo tròn, cuộn đuôi của mình lại rồi nằm trên giường.

Cậu thì vừa bị anh đặt xuống giường nhưng mà....tư thế này có chút kì lạ.
Cơ thể cậu còn để tư thế như cây xương rồng.

Cứ để hai cánh tay hướng về trên đầu trường, lòng bàn tay hướng vào nhau.
Trần Từ Liên cất áo đồ rồi đắp chăn lên cho cậu ngủ.

Còn bản thân mình thì ôm mèo béo đi sang phòng khác.
- Chủ nhân! Ta muốn ngủ với chủ nhân của taaa...
Miêu Tứ gào thét.
- Mèo nhỏ! Ngươi không được ngủ cùng Quân Ngọc, không thì cậu ấy sẽ bị bệnh đó.
Con mèo này khóc thét, dùng móng vuốt cào cấu lên tay anh.

Nhìn con mèo một lúc rồi vuốt lông Miêu Tứ một lúc, anh mới đưa nó đi ra hẳn.
Nhưng mà! Trần Từ Liên lại vừa bế ra là thả con mèo xuống sàn.

Kê cái gối cho nó ngủ là đi vào ôm cậu ngủ luôn.
....Sáng hôm sau....
"Biết em đang có người ở gần bên.

Nhưng anh sẽ vẫn đứng ngay đây và chờ em...."

Vừa mới năm giờ rưỡi sáng thì điện thoại của cậu liên tục kêu.

Bản thân anh nằm cạnh cũng khó chịu, tắt điện thoại đến mấy lần....!đến khi điện thoại đổ chuông lần thứ năm thì mới chịu bắt máy.
- Alo! Ai vậy...!- Chiếc giọng của Trần Từ Liên cứ mơ mơ màng màng hỏi.
Người trong điện thoại cũng khựng lại một lúc rồi mới hồi âm.
- Alo! Trần Từ Liên xin nghe ạ
Cũng rất khó chịu đó, nhưng là vì phép lịch sự tối thiểu nên anh hỏi tiếp.
"À! Là cậu sao? Cho tôi hỏi Thẩm Quân Ngọc có ở đó không ạ"
Cô gái với chất giọng nhẹ nhàng hỏi.
Nghe đến là giọng nữ nhân nên anh có chút giận dỗi.

Anh băn khoăn cô gái này còn có giọng hay như vậy, có khi nào cậu nói đêm qua là người này không? Càng nghĩ anh lại càng tức.
Không nghe anh trả lời, cô gái tò mò hỏi tiếp.
"Cho tôi gặp cậu ấy được không?"
- À! Được...
Sau đó Trần Từ Liên kêu cậu dậy rồi đưa điện thoại cho cậu.

Mắt cậu còn chưa kịp mở đã phải trả lời điện thoại rồi....
- Thẩm Quân Ngọc nghe ạ!.
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 28: 28: Đến Đoàn Phim


Để xác nhận lại người đang nghe máy là cậu thì cô gái kia im lặng chờ cậu nói tiếp.
- Alo! Ai vậy ạ? - Nhấc điện thoại ra khỏi tai, cậu nghi hoặc hỏi.
Cô gái kia chắc chắn được người nghe là cậu rồi nên cái giọng nhẹ nhàng ấy cũng biến mất.

Nói tục, chửi bậy...!mới là bản chất của cô.
"Không biết ai nữa hả? Chị quản lý cute hột me của mày đây? Sao bây giờ còn chưa đến hả..."
Vừa sáng dậy đã bị ăn chửi, Thẩm Quân Ngọc vội nhấc máy ra rồi tắt.
Hôm nay cậu có lịch quay phim từ lúc năm giờ rưỡi sáng cơ.

Nhưng tại cái tính ham ngủ, lại còn ngủ như chết thì không đến muộn mới là lạ.
- Là cô gái em thích sao? - Trần Từ Liên nhìn cậu một lúc rồi mới hỏi.
Anh tự nhiên xuất hiện trong căn phòng này nên cậu có chút bất ngờ mà giật thột.

Nãy giờ nghe điện thoại mà không để ý đến anh, quả thật khi nhìn lại lại cảm thấy lạ.
Thẩm Quân Ngọc vội lấy gối ném lên người anh.
- Bi3n thái.

Sao anh lại ở trong phòng tôi!

- Em thử nhìn lại xem đây có phải là phòng em không? - Trần Từ Liên bất lực nói.
Nhìn xung quanh, Thẩm Quân Ngọc mới chợt nhận ra đây không phải nhà mình, hơn nữa phòng của cậu cũng không có kiểu trang trí xấu như thế này.

Rồi nhìn lại quần áo của mình, hình như cái áo khoác biến mất rồi thì phải!
- Áo khoác, áo khoác.

Anh làm gì tôi rồi đúng không hả?
Ngước lên nhìn anh, cậu mới hỏi cái áo.

Trong đầu toàn thứ gì đâu đâu nên không tránh khỏi nghĩ đến mấy thứ sa đoạ.
- Tôi không làm gì em hết.

Em có thể tự mình đi kiểm chứng!
Lại khuôn mặt vô cảm ấy, Trần Từ Liên nhắc nhở.

Anh thật sự không muốn cậu hiểu lầm.
Chạy thật nhanh vào nhà vệ sinh, cậu vạch áo lên xem thử.

Quả thật không có mấy cái nốt đỏ đỏ đó, lần trước thì khắp cổ thâm tím rồi.

Phần th@n dưới cũng không có đau....!Còn cả khớp cũng bình thường.
- Anh ta không nói dối hả? Đáng lẽ mình đã bị lợi dụng một chút gì đó rồi chứ....
[Kí chủ! Cậu còn hy vọng được anh ta lợi dụng hả]
[Coi ít phim lại đi! Ảo tưởng vừa thôi nha!]
Hệ thống thình lình xuất hiện trước mặt cậu, mang theo cái bộ mặt khinh thường nhìn cậu nữa chứ!
- Ta làm gì có suy nghĩ đó được chứ! Chỉ là..

có tính chiếm hữu như thế thì hảo cảm lại tăng rất nhanh a~
[Nhanh lên đi kìa! Đoàn phim chỉ chờ mỗi câu nữa thôi đó, không thì chị quản lý cute hột me kia lại cho cậu ra bã bây giờ]
Sau đó Thẩm Quân Ngọc chạy ra ngoài.
- Em không định ăn sáng sao? - Trần Từ Liên nhắc nhở.
- Không cần! Mà áo tôi đâu...
Thẩm Quân Ngọc loay hoay tìm áo.
- Đi đâu, anh chở em đi!

- Không cần đâu, đoàn phim có việc nên phải đến sớm! Anh ngoan ngoãn ở nhà nha.
Cậu còn lộn thoại mà kêu anh như kêu thú cưng của mình a~ Trước khi xuyên thì trước cậu cũng có một con nhím nhỏ làm bạn.

Trước khi đi cậu cũng nói với nó như vậy cả, nhưng chưa đầy sáu năm thì nó chết.
Sau đó cậu chạy ra ngoài rồi bắt xe một mạch chạy đến đoàn phim.
Vừa đến thì đã thấy một đoàn ngư phủ lời đứng bên ngoài đoàn làm phim.

Còn giơ hình ảnh tiếp ứng nữ minh tinh Trịnh Diêu lên....!ngược lại thì số lượng fan của cậu đến rất ít.
- Nhanh lên đi! Còn phải makeup nữa, làm không kịp đâu.
Đạo diễn nhìn thấy cậu thì làm ra vẻ tức giận rồi kêu cậu.

Mới một giờ sáng thì đoàn làm phim đã phải đến dựng cảnh quay, rồi phải chuẩn bị hết mọi thứ.

Còn cậu thì nhắc năm giờ đến thì sáu rưỡi mới có mặt....!quả thật thì không tức cũng không được.
Thẩm Quân Ngọc lập tức chạy đi thay đồ.

Tạo hình của cậu có chút quỷ dị một chút.

Bình thường diễn viên nam như cậu chỉ tô một lớp son dưỡng trên môi, nhưng mà phải hy sinh về nhân vật một chút.

Cái môi của cậu bị thợ tô cho đen xì ra, giống như cục than vậy.
Dàn diễn viên nam chính bước ra, đây là câu chuyện về hậu cung của nữ đế.

Không chỉ có một nam chính mà có nhiều nam chính cùng một lúc, nói cách khác họ đích thực là hậu cung của nhân vật Tâm Du-Vô Tâm Du.

Thẩm Quân Ngọc lại là anh trai tên Vô Tân, sau này chính là người giết nữ chính.
- Lát nữa em mới có cảnh quay đúng không ạ!
Nhìn thấy mọi người tập trung vào quay, Thẩm Quân Ngọc lại hỏi đạo diễn.
- Ừ! Mà này....
Đạo diễn tập trung quay rồi bất giác kêu cậu lại.
- Anh gọi em ạ! - Cầm kịch bản trên tay, cậu quay mặt lại.
- Nếu được thì cậu có thể quay bằng giọng thật không? Phản diện nên giọng phải có chút khớp với cảnh, mà diễn viên lồ ng tiếng lại không theo kịp kịch bản này đâu!
Anh đạo diễn vội giải thích.
- Nhưng....
Không phải chất giọng Thẩm Quân Ngọc không hay, mà là tần số âm thanh của cậu hơi thấp.

Cậu có chút do dự.
[Cậu cứ làm theo lời anh ta nói đi! Tiểu Nhất tôi sẽ chỉnh giọng cho cậu a~]
Lúc quan trọng lại không ra, đến khi người ta không cần thì chui ra nói.

Hệ thống nhà cậu có chút lỗi rồi, thế mà lúc nào cũng tự nhận mình là hệ thống tiên tiến nhất chứ..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 29: 29: Đến Đoàn Phim-mua Vai Đóng Cặp Với Em


Nếu đạo diễn nói vậy thì cậu cũng đồng ý vậy, không sợ giọng không hay mà là sợ diễn xuất không biểu đạt được nội tâm nhân vật mà thôi.

Thẩm Quân Ngọc chăm chỉ như vậy, thế mà hệ thống ngồi một nơi chê từ cái này đến cái khác.

Đôi khi ức chế quá mà đập mạnh vào bàn....
[Kí chủ bình tĩnh chút đi! Hay là ta đưa người đến giúp cậu nâng cao trình độ]
Thẩm Quân Ngọc gượng cười cho qua chuyện, nhưng mấy người kia vẫn cứ tiếp tục nhìn chằm chằm vào cậu.

Người khác không biết thì nhìn vào vào còn tưởng cậu tự kỷ nữa cơ!
....
Vài tiếng sau! Một chiếc xe Lamborghini Huracan và cả một đoàn xe Bugatti Chiron đến và dựng trước cổng lớn ra vào của đoàn phim.

Phải nói...anh ta vừa đến thì xung quanh chính là ngửi thấy mùi tiền ngào ngạt.
Một dàn vệ sĩ áo đen xì xuống trước, sau đó thì một người phụ nữ bước xuống.

Tháo kính râm ra, cô ta lại mở cửa xe đầu tiên, chính là Lamborghini Huracan đó!
- Mời sếp! - Người phụ nữ lễ phép.
Nhấc chân bước ra khỏi chiếc ô tô ngột ngạt đó, Trần Từ Liên cùng dàn vệ sĩ tiến vào trong.

Chẳng bao lâu thì hậu trường cũng bị người của anh vây kín.
Cậu thì đang uống nước, vừa nhìn thấy anh ở trong này nên có chút..."Khụ..khụ...khụ" chưa gì mà đã ho sặc sụa ra đó rồi!
- Anh đến đây làm gì thế!
Thẩm Quân Ngọc bình tĩnh hỏi anh.

Đối với cậu thì mấy thứ này cũng là quá màu mè rồi đi.

Vốn dĩ không có việc gì mà anh lại như thế, có chút không quen.
Ông đạo diễn nhanh chóng ra cúi chào anh.

Còn bưng nước ra tiếp như khách quý, thái độ sợ hãi kèm theo chút giả tạo của ông ta làm anh buồn nôn.
- Tôi muốn một vai trong bộ phim này! Nếu được đóng cặp với cậu Thẩm đây thì càng tốt!
Anh lấy điếu thuốc từ trong túi áo ra hút.
Đạo diễn có vẻ e dè mà dùng lời ngon tiếng ngọt từ chối.

Rất dứt khoát, anh chỉ nói: "Năm triệu! Không thì nghỉ phim!"
Thẩm Quân Ngọc còn giữ khuôn mặt ngơ ngác nhìn hai người.
- Ở nhà rảnh quá nên cày truyện tổng tài hả anh Trần?
Cậu nhìn cái giọng điệu của anh, khí chất quả là rất giống.

Bởi vì đêm nào cậu cũng cày nên cậu biết thôi, chứ trước giờ cậu chưa từng đóng mấy thể loại này! Vai diễn cậu hay diễn là kiểu hình tượng nam phụ cứu mĩ nhân.
- Về nhà sẽ nói chuyện với em sau.
Trần Từ Liên nhìn lại cậu rồi nói.
Nghe đến đây, nội tâm của mấy chị kia gào thét.

Đẹp trai như thế mà cong sao? Quả thật rất đáng tiếc nha....!Nhưng một số người lại nghĩ khác, họ cứ nhìn hai người mà cười tủm tỉm.
- Cậu Trần! Nếu như cậu chịu chi đến năm triệu đô la thì chúng tôi sẽ khó lòng từ chối.

Chuyện này! Tôi sẽ kêu người sắp xếp viết lại kịch bản thêm cậu vào làm người tình của cậu Thẩm.
Nhìn hai người có quan hệ tốt như thế, ông ta cũng khoác vai cậu làm ra cái vẻ thân thiết mà nói!
Khốn thật! Ngay bây giờ anh chỉ muốn đấm ông đạo diễn một trận.
Thẩm Quân Ngọc cũng gượng cười rồi bỏ tay ông ta ra.

Xích lại gần Trần Từ Liên mà nói nhỏ.
- Tại sao anh lại có mặt ở đây! Làm chủ tịch rảnh quá à.
- Đến tận khuya em mới về nên tôi tìm lý do để gặp em đó!
Quả thật, từ khi khai máy đến nay thì cậu chẳng có ngày nào được nghỉ nguyên ngày cả.

Đến lúc tối về nhà thì gục xuống ngủ luôn.
Anh cũng rất thông minh đó nha! Cái mật khẩu nhà của cậu anh kêu thợ đến làm lại rồi.

Bây giờ không phải chỉ có vân tay mà còn có số nữa...!Thỉnh thoảng thì anh sẽ đến nhà ôm cậu ngủ, sợ bị phát hiện nên bốn giờ sáng đã đi.
- Được! Chỉ cần cậu Thẩm nhà tôi đóng chung thì vai gì tôi cũng cân được.

Còn tiền thì tôi không thiếu!
Hai người vui vẻ bắt tay với nhau, tay anh còn bắt tay ông ta, đến tiếng xương ngón tay gãy cũng có thể nghe được.
Thẩm Quân Ngọc cùng anh trở về nhà, tại kịch bản cần phải sửa lại nên hiện tại cậu rất rảnh.
Vừa vào trong xe, Trần Từ Liên vội đè cậu xuống ghế.

Dùng tay chống cả cơ thể lên, sát mặt nhìn người bên dưới.
- A..anh lại làm trò gì nữa vậy!
- Từ nay về sau không được để người đàn ông khác chạm vào cơ thể!
Mặt anh bỗng trở nên nghiêm túc.
- Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra với anh vậy? Anh đâu phải người thích hình tượng này đâu nhỉ.
Nhìn anh vừa buồn cười, vừa đáng yêu như thế! Cậu lại không nỡ mắng mà lại trêu.
- Trợ lý Cao nói với tôi như thế! Cô ấy nói đa phần những người trên thế giới đều thích như vậy...!cho nên....

- Cho nên anh mới học theo hả?
Nhìn chằm chằm Trần Từ Liên, Thẩm Quân Ngọc nói.
Anh sau đó cũng khẽ gật đầu.
[Ting! Hảo cảm hiện tại đã đạt đến 95% rồi.

Kí chủ tiếp tục cố gắng]
[Tuy nhiên! Mâu thuẫn giữa cậu, Trần Từ Liên và Thẩm Thanh Kỳ chưa được giải quyết xong thì cậu không được chuyển thế giới]
Đọc hết thông báo mà Thẩm Quân Ngọc tức đến phát điên mất.

Còn cái mâu thuẫn gì đó nữa, anh ta không thích thì thôi chứ! Ép làm gì cho mệt chứ.

Người cha ở thế giới này của cậu cũng thật là quá cố chấp.
- Anh thích tôi thật hả?
- Em không tin! Tôi có thể chứng minh cho em thấy
Trần Từ Liên làm vẻ mặt nghiêm trọng nói.
Cậu lắc đầu rồi lại gật đầu.

Cũng không biết là tin hay không tin nữa đây...
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 30: 30: Đi Trốn Một Vài Hôm


Hơn một tháng trôi qua.

Cho dù anh có đối tốt với cậu thế nào thì cậu cũng không thể thật lòng yêu anh được, nếu thật sự yêu rồi thì nhiệm vụ phải làm sao đây! Chỉ với khả năng diễn xuất của cậu thì cậu có thể khiến hảo cảm tăng lên gần như là hoàn chỉnh (~98%) mà mục tiêu chính là 100%.
Ngồi trong nhà, Thẩm Quân Ngọc cứ nhìn chằm chằm qua cửa sổ.

Cậu còn ngồi vuốt lông Miêu Tứ đăm chiêu suy nghĩ là có nên tạo vài trò k ích thích chút không, chứ ở nhà mãi cũng cảm thấy chán.
[Bây giờ làm sao để cha cậu chấp nhận mới là chuyện quan trọng nhất]
- Ta biết! Nhưng khi công lược thành công thì ta sẽ phải rời đi sao, lúc đó mấy người trong thế giới này cũng biến mất phải không?
Thẩm Quân Ngọc tò mò.

Từ đầu cậu không có hỏi mấy chuyện này, tự nhiên công lược gần xong sắp phải rời đi lại nhớ ra....có chút không nỡ.
- Meo~ Kí chủ yên tâm! Nếu cậu biến mất thì sẽ có người thay thế cậu và nhân vật cậu công lược.

Khi đó linh hồn hai người sẽ rời đi cùng một lúc, thế giới cũng sẽ không vì cậu mà biến mất được đâu.
Miêu Tứ nhảy ra khỏi vòng tay của cậu, dùng đôi chân ngắn ngủn để mở khóa lên cơ chế hoạt động của hệ thống.

Con mèo này cũng không hẳn là phế đâu, nhìn vậy thôi chứ nó là trợ lý cấp cao của hệ thống xuyên không.

Tất cả lý thuyết về công lược các thế giới thì nó chính là nắm rõ trong lòng bàn tay.
- Vậy! Thật sự là không sao thật sao?
- Tất nhiên là không rồi! Meo~ Chúng ta chính là để thu thập linh....
Miêu Tứ chưa kịp nói xong thì bị Tiểu Nhất cấm ngôn lại rồi.

Đây chính là bí mật, tuyệt đối không được nói cho các xuyên không giả biết được.

Nếu không thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
- Vậy được rồi! Ta sẽ đi trốn một vài hôm để anh ta tự tìm ta.

Lúc đó....
Đoạn sau thì cậu không có nói, chỉ nở mở nụ cười ma mị đủ khiến hai con hệ thống kia phải khiếp sợ.
Chẳng cần phải nhiều lời, cậu dọn đồ rồi xách vali ra khỏi nhà.
Ngồi trên xe, ngắm mọi cảnh vật xung quanh tâm trạng cũng tốt lên.

Thẩm Quân Ngọc đây là muốn về quê ngoại chơi vài ngày thôi mà! Cũng không coi là đi trốn được.
Lúc chuyến xe dừng lại chính là vào mười sáu giờ sáng cùng ngày.
Xách vali bước xuống một vùng đất lạ lẫm, còn không có một chút mạng nào.

Chị google không có mạng nên cũng không thể hiện lên chỉ đường cho cậu, tuy nhiên cậu có hệ thống giúp đỡ nên vấn đề đường sá cũng không phải vấn đề.
.....
- Ngươi có chắc đây là đường đến nhà bà ngoại ta không vậy?
Con đường phía trước không bùn thì cũng là đất ẩm, còn căn nhà nhỏ nhỏ đó nữa.

Nhìn đi nhìn lại, Thẩm Quân Ngọc nghi hoặc hỏi.
Nhìn đi nhìn lại một lần nữa trong map, Tiểu Nhất chắc chắn đây là nhà bà ngoại cậu.
Nhưng mà bây giờ làm sao quá đó đây, cậu còn không có ủng.

Chẳng lẽ lại phải đi qua thật sao? Nghĩ đến mà cậu cảm thấy sợ hãi.
- Tiểu Nhất, ta muốn mua vật phẩm!

Hệ thống Tiểu Nhất này cũng hiểu ý cậu mà tự động lấy vật phẩm ra.

Tích phân thì cậu cho hệ thống tùy ý sử dụng, nhưng lại phải tiết kiệm hết sức.
Miêu Tứ sợ bẩn nên nhanh chóng leo lên đầu cậu ngồi cho an toàn.
- Con mèo béo này! Mau xuống khỏi đầu ta nhanh lên.
Cái chân của mèo làm che mắt cậu khiến cậu có chút khó chịu.

Dùng tay gỡ con mèo này xuống, nhưng Miêu Tứ nào đâu chịu thua chứ.
- Cậu mà lôi nữa thì đầu cậu hói luôn cho mà xem!
Nghĩ lại thấy con mèo nói cũng đúng, nếu Thẩm Quân Ngọc cứ lôi nó ra thì con mèo này có khi cào cậu một cái....!Có khi tóc không cần ra tiệm mà cũng tự có đường bay.
Nhấc từng bước nặng trĩu, Thẩm Quân Ngọc cuối cùng cũng đã lại được nhà bà rồi.

Căn nhà tuy nhỏ nhưng bên ngoài cũng sạch sẽ đó chứ.
- Tiểu Nhất! Ngươi có biến được thành người không vậy.
[Phí nâng cấp lần đầu là 7000 tích phân! Cậu có muốn mua không]
[Chọn: Có - Không]
Không cần phải suy nghĩ, cậu nhấn có rồi nâng cấp hệ thống.
Ờm! Hệ thống sau khi biến thành người cũng khá đẹp trai đó chứ.

Nhìn cái body của Tiểu Nhất mà Thẩm Quân Ngọc lại không khỏi ngưỡng mộ.
- Ngươi là Tiểu Nhất thật sao?
Cậu dùng tay sờ thử mặt của Tiểu Nhất.
- Đẹp trai thế mà giấu là không được đâu nhé! Đến bây giờ ta mới biết gương mặt ngươi khi biến thành người nha....

Thẩm Quân Ngọc nhéo má hệ thống.
- Meo~ Cậu nâng cấp cho ta đi! Đảm bảo ta sau khi biến thành người sẽ đẹp hơn cậu ấy nhiều.
- Lần sau có đủ tích phân ta sẽ nâng cấp cho ngươi! Bây giờ nâng cấp Tiểu Nhất nên không có đủ tích phân nữa rồi!
Vừa nghe cậu nói, Miêu Tứ có vẻ giận dỗi.

Hắn quay mặt đi chỗ khác, không thèm liếc nhìn cậu một cái.

Ai mượn cậu không nâng cấp cho hắn chứ.
- Được rồi.

Chúng ta vào gặp bà ngoại thôi!
Nhìn cái bộ mặt của Miêu Tứ, Tiểu Nhất nhanh chóng lại ôm hắn đi vào trong nhà.

Hệ thống đi trước mở cổng cho cậu vào.
Trước mắt cậu là một bà lão tầm sáu lăm tuổi đang tưới rau trong vườn.
- Bà ơi! Quân Ngọc về rồi đây..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 31: 31: Ở Đây Không Muốn Về Nữa


Thẩm Quân Ngọc theo bản năng mà chạy nhanh vào ôm lấy bà.

Hai chiếc hệ thống theo sau còn phải xách đồ cho cậu....
Nhận ra cháu mình, người bà cũng bất ngờ lắm rơi bình tưới sau đó thì giang rộng tay mà ôm lấy cậu.

Bình thường nguyên chủ mỗi năm sẽ về thăm bà ngoại một lần, đó là vào ngày tết âm lịch.

Lúc đó cậu vừa có thể hưởng thụ được không khí tết ở nông thôn, cái cảm giác mà dân thành thị đó không bao giờ có được.
Ngước lên nhìn mặt cậu, bà lại khen cậu cao to rồi! Cũng sắp lấy vợ để bà có cháu bế....
Dắt bà vào trong nhà, cậu mới ra ngoài kêu hai chiếc hệ thống đi vào.

Nhưng mà Tiểu Nhất ôm Miêu Tứ có cảm giác cứ sai sai, tại sao lại phải ôm con mèo này chứ? Rồi ai mới là chủ...
- Con chào bà ạ! - Tiểu Nhất lễ phép.
Miêu Tứ không chào được nên chỉ vẫy đuôi cúi đầu xuống kêu lên "meo~".
- Đây là bạn trai cháu sao? Nhìn dễ thương thật đấy!
Bà ngoại nhanh chóng nghĩ đến vấn đề yêu đương.

Cậu cũng hơn hai ba năm rồi không yêu đương gì, mấy bà hàng xóm ai cũng sang khoe có dâu có rể rồi!

Nghe bà nói thế Thẩm Quân Ngọc lắc đầu lia lịa.

Hệ thống vừa biến thành người thì đã chiếm hết spotlight của cậu, trong lòng cậu có chút hơi hận khi cập nhật Tiểu Nhất rồi.
- Đừng có ngại! Thời đại phát triển tiên tiến rồi, yêu đương thì đừng sợ mấy chuyện kì thị đó! Dũng cảm tiến lên phía trước....
- Bà! Thật sự bọn cháu không phải...
Thẩm Quân Ngọc với Tiểu Nhất đồng thanh nói.

Nếu biết sớm như thế thì cậu lôi Trần Từ Liên đi về cùng rồi! Vừa ra mắt bà ngoại lại vừa có thể cùng anh trải nghiệm cuộc sống a~
- Thẩm Quân Ngọc có bạn trai rồi! Cháu chỉ là bạn của cậu ấy thôi ạ.
Tiểu Nhất nhìn Thẩm Quân Ngọc rồi quay sang bà nói.

Đang ghép cặp mà cứ bị như thế này thì Tiểu Nhất cũng cảm thấy hơi sợ.

Vốn dĩ hệ thống không được cài sẵn cảm xúc, nó chỉ dựa vào cảm xúc của kí chủ nó mà tạo ra các mặt của riêng mình.
Nhìn con mèo đen trên tay Tiểu Nhất, bà ngoại ngỏ ý muốn ôm nó.

Tiểu Nhất cũng không từ chối mà trao Miêu Tứ cho bà.
- Nó giống đực sao? Trùng hợp thật đó nha, nhà chúng ta cũng có một con mèo cái màu trắng nha.

Nếu có thể thì để hai đứa nó giao phối với nhau cũng được.
- Mèo nhà cháu thích giống đực ạ!
Tiểu Nhất lên tiếng.
Bà ngoại nghe xong cũng gượng cười cho qua chuyện.

Thời đại này, đến cả con mèo cũng cong được thì hà cớ chi con người.
- Bà ơi! Lâu lắm mới bọn cháu về thăm bà nên cháu sẽ ở lại lâu một chút, bà không phiền chứ ạ?
Chớp chớp đôi mắt, cậu lại nắm tay bà nói.
Bà cũng nhìn cậu một hồi lâu rồi gật đầu.

Trong lòng của bà hẳn là rất vui, lâu lắm không gặp cháu.

Ở nông thôn một mình, may còn có hàng xóm láng giềng nên cho dù ở một mình trong căn nhà này, bà không khi nào cảm thấy cô đơn cả.

.....
Đêm thứ nhất Thẩm Quân Ngọc ở quê.

Mọi việc xảy ra rất bình thường, chỉ có điều cậu không quen lắm thôi! Chỉ có một chiếc giường trống nên đêm đến cậu ôm Tiểu Nhất ngủ.

Buổi tối trời có chút lạnh nhưng chăn lại mỏng, cậu dùng số tích phân ít ỏi còn lại để mua máy sưởi.
- Kí chủ! Dậy mau! Mặt trời chiếu đến mông rồi kia kìa.
Tiểu Nhất dậy trước lay người cậu dậy.

Bà ngoại bây giờ cũng đã ra chợ rồi.
Nằm lì trên giường, cậu cảm thấy phiền phức nên là liền giơ tay tát Tiểu Nhất.

Mắt còn chưa chịu mở, chăn thì đạp xuống dưới đất hết...!không muốn lạnh mà như thế này thì nhị vị hệ thống cũng chịu rồi.
Không một động tác thừa, Tiểu Nhất trực tiếp lấy một cốc nước đổ vào mặt cậu.
Thẩm Quân Ngọc giật mình tỉnh giấc.
- Trời mưa rồi! Trời mưa....!- Ngoảnh đi ngoảnh lại, cậu không thấy hạt mưa nào.

Chỉ thấy Tiểu Nhất cầm một cái cốc, sau đó là người mình ướt sũng rồi!
Ngơ ra một lúc, hệ thống co cẳng chạy ra ngoài để khỏi bị đánh.

Cậu thì cầm dép, cầm luôn cái chổi đuổi theo sau.
- Ngươi đứng lại đó cho ta! Cái hệ thống chết tiệt này.

...
Tiểu Nhất bỗng dưng đứng lại, nhìn người đàn ông trước mặt mà ngơ ra.

Thật sự bây giờ rất muốn chạy trốn, có một tia sét từ trong mắt anh ta chạy qua không khỏi khiến Tiểu Nhất giật mình.
- Tôi! Tôi với cậu ấy chỉ là bạn...hai người nói chuyện đi nha
Tiểu Nhất vội vã giải thích.

Sau đó thì ra vườn rồi trốn vào không gian hệ thống.
- Tôi biết ngay là em ở đây mà!
Trần Từ Liên nhìn cậu một lúc rồi nói.

Đêm qua cậu không về nên anh có chút lo lắng, gọi cho bạn bè rồi đến người thân cậu cũng không ai biết cậu ở đâu cả.
Cho đến khi gọi cho ba của cậu, chỉ có ông ấy biết cậu đang ở đâu.

Mặc dù không muốn nói, tại anh gặng hỏi nhiều quá cho nên Thẩm Thanh Kỳ cũng có chút mềm lòng, đến bây giờ trong lòng của tiền bối này cũng có ý nghĩ từ bỏ rồi! Tốt nhất là để mọi chuyện như chưa từng xảy ra đi, lúc đó ai cũng sẽ hạnh phúc.
- Em không định về nhà với tôi sao?
- Ờm! Thực ra thì ở đây cũng rất tốt, tôi có ý định ở đây luôn không về nữa....
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 32: 32: Chuyện Ở Quê!


Nghe cậu nói muốn ở lại đây nên ông anh này cũng mặt dày xin ở ké.

Buổi tối thì cậu không được phép chung giường cùng hệ thống, anh đã kêu người đến sắp xếp giường cho Tiểu Nhất! Chỉ có điều là cái giường của hai người nhỏ nên anh đã tính toán đến chuyện buổi tối anh ôm cậu ngủ theo tư thế gì rồi!
Bữa ăn đầu tiên của anh tại nhà bà ngoại cậu có chút thanh đạm.

Cũng chỉ có cơm canh rau, rồi cả cá...tuy vậy nhưng cũng không làm khó được anh.

Trần Từ Liên vẫn ăn ngon lành, thỉnh thoảng thì thấy Tiểu Nhất liếc sang cậu thì anh lại gắp thức ăn đút vào miệng Quân Ngọc.
Trong lòng chiếc hệ thống gào thét! Ai ngờ chỉ là một hệ thống nhỏ nhoi nhưng lại được đối tượng công lược của kí chủ mình ưu ái như vậy quả là hiếm có.
- Vậy ra! Cậu này mới là cháu rể ta sao? Nhìn cũng đẹp trai đó chứ nhỉ
Bà ngoại nhìn anh một lúc rồi trong lòng đầy nghi hoặc nói.
- Không phải đâu bà, cháu còn độc thân mà!
Thẩm Quân Ngọc vội vàng giải thích.
- Vâng ạ!
Nhìn Tiểu Nhất bằng một tia sắc lạnh, anh lại nắm bàn tay của cậu rồi tuyên bố chủ quyền.

Như thế cho nhanh, đỡ phải mất công ghét nhau.
- Kí chủ...!Không! Quân Ngọc, cậu mau ăn đi!

Không chịu thua, Tiểu Nhất gắp một miếng cá bỏ vào chén của cậu.

Nhưng trong lòng tên hệ thống này lại nghĩ khác...!còn mong độ hảo cảm tăng nhanh lên đi để mà đi đến thế giới khác công lược nữa.

Vậy nên, để Trần Từ Liên ghen chính là cách để hảo cảm nhanh chóng đạt đến ngưỡng cao nhất.
- Bà cũng ăn đi ạ!
Anh nhìn thấy hành động của Tiểu Nhất nên cũng nhanh chóng lấy lòng phụ huynh trước.

Để tiện vào mấy việc cưới hỏi về sau thôi mà!
Lúc ăn cơm xong, anh chạy ngay vào phòng bếp tranh giành việc nhà.

Không để bà ngoại phải làm mấy việc này...
- Anh cũng siêng quá nhỉ? Nếu tôi mà là Quân Ngọc thì chắc chắn tôi cũng sẽ thích anh..Nhưng tiếc là tôi không phải cậu ấy!
Vừa nói, vừa lấy tay vỗ vai anh.

Hệ thống thành công đổ dầu vào lửa để anh ghen rồi!
Bấu chặt bàn tay lại rồi lại thả lỏng ra.

Trần Từ Liên tiếp tục rửa chén sau đó thì vừa vào phòng đã ôm lấy cậu.
- Tôi không chịu đâu! Em dám nhân lúc không có tôi mà cặp kè với người mới.

Cậu ta còn dám chọc tức tôi...
- Đừng ôm được không, tay anh lạnh quá đi mất.
Thẩm Quân Ngọc cầm tay anh bỏ ra, sợ Trần Từ Liên giận nên bĩu môi làm nũng.
Cái dáng vẻ này của cậu, anh lại mềm lòng.

Thật sự bây giờ anh chỉ muốn đánh dấu chủ quyền rồi sau đó đưa Thẩm Quân Ngọc đi giấu ở một nơi mà không ai biết rồi còn rất nhiều thứ suy nghĩ gì khác nữa.
- Vậy em ra với thằng nhóc kia đi! Nói rằng em thuộc về tôi rồi, cậu ta không có cơ hội có được không?
Ghé xuống tai cậu, anh với vẻ mặt buồn thiu rồi nói nhỏ.
- Đi ngủ đi!
Nghe Trần Từ Liên nói như thế thì cậu cũng buồn cười lắm.

Cơ mà người ta thâm tình như thế thì cậu cũng không thể cười lên được! Thôi thì cứ kệ anh vậy....
Ngay sau đó thì Thẩm Quân Ngọc lên giường, kéo màn xuống rồi cuộn tròn người lại.
- Không ngủ thì tôi tắt đèn đó!
Anh cũng lưỡng lự một hồi lâu rồi leo lên giường ôm cậu.

Trước khi ngủ thì anh còn không quên hôn cậu rồi chúc cậu ngủ ngon.
- Tôi thiến anh bây giờ! Có ngủ đi không hả? Sến chết đi được...
Cậu tức giận quay qua mắng anh.

Còn không quên lấy tay lau trán.
"...."
Sáng hôm sau, Trần Từ Liên dậy sớm vệ sinh cá nhân rồi quay qua giúp bà ngoại làm việc nhà.

Hơn năm giờ sáng thì anh gọi điện cho trợ lý mang đồ ăn đến đây.
- Anh dậy rồi sao? Cậu nhóc nhà tôi đâu rồi?
Đi ra ngoài phòng khách thì Tiểu Nhất gặp ngay anh, vừa nhìn thấy anh thì máu khịa nổi lên.
- Thẩm Quân Ngọc không phải của cậu, cậu cũng nên tự biết tự lượng sức mình chút đi.
Bấu chặt tay lại, Trần Từ Liên khẳng định.

Bây giờ anh ước gì có thể đánh chết cái tên này đi cho khuất mắt.

Nhưng ngay sau đó anh lại quay đầu đi ra ngoài.

Tiểu Nhất đứng đó nhếch môi lên cười.
- Sắp thành công rồi! Chỉ cần 2% nữa thôi...
Thẩm Quân Ngọc cũng vừa ngủ dậy.

Thấy Tiểu Nhất tỏ vẻ nguy hiểm thì không một động tác thừa.
Bốp!
Đánh Tiểu Nhất cho chiếc hệ thống này tỉnh ra chút.

Cứ ngờ ngệch ra đó chẳng biết đàng nào mà lần, đã ngu lại còn tỏ ra nguy hiểm chính là thứ mà cậu ghét nhất.
- Au ui! Cậu đánh tôi làm gì hả?
Tay thì ôm cái đầu, mặt của Tiểu Nhất vừa tỏ ra đáng thương.
Nhưng bằng trái tim yêu thương động vật của cậu thì Thẩm Quân Ngọc đánh thêm vài cái nữa cho bớt đau.
Cảnh hai người thế này đã được mắt Trần Từ Liên ghi nhận hết.

Anh hậm hực đi vào trong nhà rồi dọn đồ bỏ vào trong vali.
- Mới đó mà anh đã bỏ cuộc rồi sao? - Tiểu Nhất đi theo hỏi.
- Cậu đừng vui mừng sớm, tôi đây là dọn đồ để về lấy chứng minh nhân dân để đăng ký kết hôn!.
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 33: Chương 33


Anh tưởng Tiểu Nhất tức giận rồi coi anh là kẻ thù luôn.

Nhưng anh thật sự không ngờ là Tiểu Nhất cười phá lên rồi khoác tay anh.
- Ha ha ha...anh nhớ chăm sóc tốt cho thằng anh tôi đó.

Không thì tôi sẽ chính tay cướp cậu ấy rời khỏi tay anh!
- Chắc chắn rồi! Tôi không đời nào chia sẻ Thẩm Quân Ngọc với bất kì ai!
Trần Từ Liên cũng dùng ánh mắt sắc lạnh vốn có mà đe doạ.
Anh nhanh chóng quay mặt xách vali đi.
- Anh giận hả? Còn cầm vali về thật sao?
Thẩm Quân Ngọc nhìn chiếc vali một lúc rồi ngước mắt lên nhìn anh.

Khuôn mặt cậu có chút lo lắng bất an, anh mà đi thì kế hoạch ban đầu của cậu không phải đổ bể sao?
- Đi, chúng ta cùng đi!
- Nhưng tôi chưa kịp dặn bà, còn Tiểu Nhất cũng chưa kịp soạn đồ để đi.
Nghe đến đây, Trần Từ Liên khựng lại.

Nét mặt anh có chút buồn bực, anh trách cậu tại sao đến bây giờ vẫn còn nghĩ đến cậu nhóc Tiểu Nhất đó chứ không nghĩ đến mình.
- Anh sao vậy?

Thẩm Quân Ngọc ngước lên nhìn anh hỏi.
- Em quan tâm hắn ta?
Trần Từ Liên tức giận hỏi.

Cái máu ghen của anh đang sôi sùng sục thế kia mà hình như cậu không để ý lắm thì phải.
- Không có! Tôi chỉ là....
- Chỉ là cái gì đây? Em không quan tâm đến cảm nhận của tôi, ngay từ đầu em chỉ xem tôi là trò đùa đúng không.

Được, vậy thì em ở đây cùng hắn luôn đi.
Nói xong thì anh xách vali ra chào bà ngoại một tiếng rồi rời đi.

Còn không thèm ngoảnh mặt lại nhìn cậu một chút nào.
[Ting! Hảo cảm -8, hảo cảm bây giờ là 90%]
Bà ngoại thấy nét mặt cháu rể này có chút không ổn nên chạy vào xem cậu thế nào.

Quả nhiên là có vấn đề thật rồi! Cậu cứ đứng đó nhìn người ta không để ý đến bà ngoại.
- Cháu rể ta sao vậy? Hai đứa giận nhau rồi sao?
- Không có gì đâu ạ! Anh ấy giận chút thôi, ngày mai là lại trở về đây đó mà...
Thấy nét mặt bà có chút lo lắng, Thẩm Quân Ngọc cố gắng an ủi bà.
....
Sáng ngày hôm sau cậu cũng chào tạm biệt bà rồi trở về nhà.

Tiểu Nhất thì vẫn tiếp tục ở lại cho đến khi cậu hoàn thành xong nhiệm vụ ở thế giới này.

Còn khi nào Thẩm Quân Ngọc công lược xong thì Tiểu Nhất cũng sẽ sắp xếp cho bà một người ở lại chăm sóc bà.
Cho dù một người ở một nơi nhưng Tiểu Nhất thì thông qua màn hình hệ thống mà giúp đỡ cậu.

Cũng đâu thể để Thẩm Quân Ngọc làm bừa được chứ!
Ở nơi này cách thành phố cũng không xa lắm nên cậu quyết định đi xe buýt một lần.

Xem như là trải nghiệm vậy...Chiếc xe cứ rung lắc không ngừng.

Cậu ngồi trên mà cũng chóng mặt tưởng chừng như sắp ngất tại chỗ luôn rồi!
- Bác tài! Có thể cho xe chậm chút được không ạ?

Đáng lẽ là đến mười bảy giờ chiều thì đã đến thành phố rồi! Nhưng đến mười chín giờ thì cậu mới trở về nhà được.
Mở cánh cửa ra, một cảnh tượng vô cùng đáng sợ ở ngay trước mắt cậu.

Nhà cậu hôm nay lại không có chị và mấy cô giúp việc ở nhà...Nhưng lại có Thẩm Thanh Kỳ cùng một người đàn ông khác đang xxx, quần áo hai người đang rơi vãi ở trên sàn nhà.

Cơ thể thì quấn lấy nhau.
Không phải Thẩm Thanh Kỳ cũng yêu Trần Từ Liên hay sao? Tại sao bây giờ ông ấy...với người kia chứ.
Nhìn thấy cậu, Thẩm Thanh Kỳ vội vàng đứng dậy mặc quần áo nghiêm chỉnh.

Người kia thì cũng hiểu ý mà lên nhà trước, chờ thượng sau cũng không hề gì.
- Hai người? Ba và chú ấy từ bao giờ vậy?
Thẩm Quân Ngọc ngơ ngác hỏi.

Trong đầu cậu bây giờ có chút rối, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm mấy vết đỏ đỏ trên cổ của ba mình.
- Không phải! Con nghe ta giải thích được không?
Thẩm Thanh Kỳ sợ cậu lo lắng nên vội vàng lên tiếng thanh minh cho bản thân.

Cơ mà cậu thì lại không nghĩ tiêu cực như ba cậu.

Cầm vali rồi quay ra cửa chính, còn không quên tặng người ba yêu dấu này một câu.
- Hai người nhẹ nhàng chút thôi! Chú ấy mà làm mạnh thì cái xương già của ba không chống cự nổi đâu.
- Nghiên Chính không để ba gãy xương đâu.

Con yên tâm đi!
Thấy thái độ của cậu như thế, Thẩm Thanh Kỳ cũng lật mặt mà trêu cậu.

- Ngược lại là con đấy! Nhóc Trần chờ sẵn ở nhà rồi kìa - Thẩm Thanh Kỳ dặn dò.
"Cạch" Cậu lễ phép đóng cửa lại.
Xem ra tối nay cậu không có chỗ để về rồi! Đành vào khách sạn thuê phòng ngủ qua đêm nay rồi ngày mai tính sau vậy.

Chứ nếu bây giờ trực tiếp đi về nhà Trần Từ Liên thì nhục lắm...
Ngồi chờ được vài phút thì taxi cũng chịu đến đón cậu đi.
Ngồi trong xe, cậu ngước nhìn thành phố qua tấm kính dày kia.

Những ánh đèn điện bên mấy tòa nhà cao tầng kia lại làm cậu nhớ đến cái hôm mà cậu đứng trên tầng cao nhất rồi nhảy xuống.

Bây giờ nghĩ lại đúng là có chút ngốc thật, nhưng mà cái cảm giác đó...cũng phê đó chứ!
Mãi ngắm nhìn thành phố, Thẩm Quân Ngọc lại bị bị bác tài xế gọi.
- Đến nơi rồi ạ!
Bác tài xế dừng xe lại bên lề đường rồi kêu cậu.
- Cảm ơn ạ! Chúc một ngày tốt lành.
Thẩm Quân Ngọc đưa tiền ra trả cho bác tài xế kèm theo một lời chúc.

Sau đó thì cậu mệt mỏi đi vào khách sạn..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 34: 34: Hoàn Thành Thế Giới Đầu Tiên


Nằm phịch xuống giường, Thẩm Quân Ngọc lấy tay che đầu rồi nhắm mắt lại.
Sáng hôm sau, theo bản năng nên cậu dậy rất muộn.

Lúc người ta ăn sáng thì cậu còn ngáy trên giường, khi người ta đi làm thì chưa chắc cậu đã dậy khỏi giường...cho đến khi người ta ăn trưa thì Thẩm Quân Ngọc mới chịu lếch xác ra khỏi giường.
Không có Tiểu Nhất bên cạnh quả là một thiệt thòi rất lớn rồi a~ Đến nấu ăn cũng không biết thì có thể làm được gì nữa đây.
Hôm nay, Thẩm Quân Ngọc lại nhàn rỗi ở nhà.

Nhưng mà nhà kia của cậu là mất chìa khóa rồi nên không thể vào.

Còn nhà ba cậu thì Nghiên Chính với ba cậu chắc bây giờ còn chưa ngủ dậy, về đó cũng chỉ sợ làm phiền giây phút h0an ái của hai người kia.

Có một chỗ cậu có thể đến đó nhưng mà lại không dám đến, đó là nhà của Trần Từ Liên.
Nhìn đồng hồ trên bàn, đã hơn mười giờ rồi! Cái bụng nhỏ của cậu cũng xẹp lép cả rồi, trong túi bây giờ chỉ có đủ tiền để trả phòng khách của nữa thôi.

Lúc tối lỡ dại thuê khách sạn đắt nhất nên bây giờ túi mới bị ốm đấy.
Trả xong phòng, cậu chỉ đành mặt dày xách vali về công ty của Trần Từ Liên.
Đứng trước sảnh, cậu đã gặp ngay anh đi với chị gái mình.

Trông hai người có vẻ tình tứ, nhưng cậu lại bị cơn đói thao túng mà đi lại chỗ anh.
- Quân Ngọc, sao em lại ở đây? Không phải bây giờ em đang ở nhà bà ngoại sao.
Nhìn thấy cậu, Thẩm Hà Linh vô cùng ngạc nhiên mà hỏi.
- Em mới về hôm qua thôi! Về dỗ cún con hay giận nhà em!
Cậu vừa nhìn anh bằng ánh mắt thâm tình lại vừa nói.

Cái này thì bà chị đứng trước mặt cậu cũng cảm thấy khiếp sợ, mới về đã cho bụp một tô cơm chó người ta ai mà không tức cơ chứ.
- Xem ra hai người có rất nhiều chuyện để nói ha.

Chị vẫn là nên đi trước đây! Hai người cứ bình tĩnh nói chuyện đi...
Thẩm Hà Linh hiểu chuyện mà rời đi trước.

Bây giờ hai người còn mặt đối mặt một lúc rồi anh mới lạnh lùng hỏi.
- Cái tên Tiểu Nhất kia đâu rồi! Hắn không về cùng em sao?
- Không! Cậu ấy ở lại nhà bà chơi rồi, anh giận thật hả?
Ngước mặt lên nhìn anh, dáng vẻ hậm hực của anh làm cậu có chút cảm thấy thú vị.

Chỉ muốn trêu thêm một chút nữa, nhưng lại sợ Trần Từ Liên giận thật luôn nên không có dám.
Bỗng nhiên tiếng "ọt..Ọt" từ bụng cậu phát ra.

Trong hoàn cảnh này, cậu có vẻ lúng túng rồi bất giác mà đỏ mặt.
- Đói rồi! Lúc sáng em chưa ăn gì sao?
Nhìn thấy cái bụng nhỏ của cậu như thế, anh cũng không dám giận nữa rồi.

Ngược lại còn rất quan tâm cậu nữa.
Anh bế xốc cậu lên phòng làm việc của mình trong sự ngỡ ngàng bàng hoàng của quần chúng nhân viên.

Sau đó thì thả cậu xuống.
- Anh làm cái trò gì vậy? Người ta cứ nhìn tôi nãy giờ kia kìa.
Mấy chị nhân viên còn đứng bên ngoài hóng thì bên trong Thẩm Quân Ngọc ước gì bây giờ Tiểu Nhất ở đây.

Cậu sẽ chui vào không gian hệ thống giấu mặt đi.
- Đợi một lát! Anh kêu người đến đưa đồ ăn cho em.
Trong lúc chờ đợi thì cậu xoa xoa chiếc bụng của mình.

Chán quá thì lấy điện thoại ra chơi game.
Hơn 30 phút sau thì đồ ăn giao đến.

Cậu thì không kiêng kị bất cứ một món gì nên rất nhanh chóng mở hộp đồ ăn ra rồi chén sạch.
- Đói đến vậy sao? Nếu như không có anh thì bây giờ chắc em đã làm ma đói ngoài đường rồi nhỉ?
Nhìn cậu một lúc rồi anh nhéo cái mũi của cậu, có hơi đau nhưng mà vì đồ ăn nên Thẩm Quân Ngọc tạm tha thứ cho anh đấy! Không thì cậu cầm dao kề ngang cổ cũng không vấn đề.
- Hừm! Có cái gì ăn nữa không? Từng này ăn không đủ no được
Nhìn đống đồ ăn được xử gọn sạch sẽ trên bàn mà cậu lại bĩu môi nói.
Thật ra thì anh cũng sợ cậu ăn không hết nên oder ít thôi.

Lần trước ở nhà anh thì thấy cậu ăn ít, nhưng là lần đầu đến nhà bạn chơi thì ai cũng vậy thôi! Đến bây giờ đã lộ ra cái đuôi nhỏ rồi.
- Được! Anh đi mua cho em
Trần Từ Liên đứng dậy khoác áo rồi bước ra.

Cậu cũng vội vàng lấy áo khoác rồi chạy theo sau, chỉ là không muốn chờ đợi nên đi cùng thôi.
- Chờ chút! Chân anh dài quá tôi theo không kịp!
Cố gắng bước nhanh hơn một chút.

Mét bảy lăm thì làm sao mà chạy bằng tên mét chín được cơ chứ! Nghe cậu gọi, anh cũng quay đầu đứng lại nhìn cậu, thế rồi mặt cậu úp vào ngực anh.
[Ting! Hảo cảm đạt 100%, chúc mừng kí chủ hoàn thành thế giới đầu tiên]
[Kí chủ muốn cập nhật sang thế giới mới! Nếu kí chủ muốn thì chúng ta sang thế giới kia ngay]
Đang lãng mạn mà hệ thống tự nhiên thông báo, có chút tức giận nên Thẩm Quân Ngọc đặt lịch hẹn sang thế giới khác là vào ngày mai! Để cậu có thời gian yêu đương với tên tình nhân này một ngày rồi mới chuẩn bị sẵn sàng đi.
- Em sao vậy? Mặt cứ ngây ngốc vậy là có ý gì đây, có phải em nhìn tôi đến yêu rồi không hả?
Trần Từ Liên lấy tay chạm nhẹ vào khuôn mặt cậu.

Không hiểu tại sao nước mắt cậu không kìm được mà cứ chảy ra ngoài...
- Khóc rồi! Tôi chưa bắt nạt em cơ mà!
Anh nhìn dáng vẻ của cậu mà trong lòng hoảng loạn.

Thẩm Quân Ngọc ôm lấy anh rồi cứ lảm nhảm mấy lời, mặc dù anh nghe nhưng vẫn không hiểu.
- Tôi đi rồi thì anh phải sống tốt đó! Tôi cấm anh yêu đương với thằng khác, càng không được để mấy ả kia lén phén lại gần anh đâu đấy!
Nghĩ rằng cậu là nói nhảm thôi nên anh không có để ý cho lắm.

Chỉ mỉm cười rồi hôn lên trán cậu.
- Nhất định sẽ không!.
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 35: 35: Chào Mừng Đến Với Thế Giới Tiếp Theo


Cùng ở thế giới đó, Thẩm Quân Ngọc sẵn sàng đi về không gian hệ thống rồi chờ nhiệm vụ tiếp theo.

Cho dù là linh hồn đó của cậu đi thì hệ thống cũng sẽ cop lại một linh hồn khác giống y đúc cậu trả lại cho thế giới đó.

Trần Từ Liên chắc bây cũng đã hạnh phúc với người kia rồi!
Nhìn qua tấm cửa sổ, Thẩm Quân Ngọc với ánh mắt thâm tình nhìn từng giọt sương đọng lại trên lá.

Mặc dù biết mọi thứ ở đây đều là giả, không thể thay thế cho sự vật thật nhưng nhìn kĩ thì cũng rất đẹp mà!
- Ngươi chọn được thế giới tiếp theo chưa? Nói cho ngươi biết trước là ta không thích chịu khổ đâu đấy! Thiết lập cho ta thành một tên ác ma gì cũng được, giàu là anh đây cân tất nhé.
Nhìn Tiểu Nhất đang ngồi tìm thế giới, cậu lại cầm tách trà lên thưởng thức.

Nhìn có vẻ rất nhàn hạ rồi đi!
[Cậu bình tĩnh chút đi! Để ta tìm, mấy hệ thống kia hoàn thành xong trước nên chọn hết nhiệm vụ công lược rồi]
Lướt xuống một chút rồi thêm một chút nữa, Tiểu Nhất rốt cuộc vẫn là tìm không ra nhiệm vụ công lược cho cậu làm.

Bây giờ chỉ còn mấy cái nhiệm vụ ít tích phân, ít vật phẩm, đến cả nam nhân cũng không có đẹp....
- Ngươi vô dụng chết đi được! Tránh ra để ta tìm.
Vốn đã có chút nóng tính, Thẩm Quân Ngọc cũng vì chờ đợi quá lâu nên lại giành luôn chỗ của Tiểu Nhất mà tự mình tìm.

Nói chứ cậu có hơn hệ thống này được tí nào đâu, tìm không ra nên nhanh chóng bỏ cuộc....
- Hay là ngươi tìm tiếp đi! Ta cảm thấy mệt quá.
Ngồi lại bên giường, cậu nhắm mắt lại rồi ngủ một lúc.
- À mà quên! Ngươi nhớ đưa Miêu Tứ đi cập nhật đó, con mèo béo đó cập nhật lên sẽ có hình dạng như thế nào nhỉ?
- Ừm, cậu nhóc mèo đó ngày mai sẽ gửi về trụ sở để cập nhật.

Còn ta thì chính là hệ thống tiên tiến nhất rồi nên có thể tự cập nhật.
Tiểu Nhất lại tiếp tục khoe khoang.
Đến lúc này, Thẩm Quân Ngọc cũng cạn lời với Tiểu Nhất luôn.

Phét cũng vừa vừa phải phải thôi chứ! Nhớ lại đến ngày cậu vừa ở trong không gian hệ thống thì không phải hệ thống bị lỗi bao nhiêu lần sao...!thế mà còn khoe là hệ thống tiên tiến nhất.
- Ừ! Tiên tiến trong thời tiền sử được chưa?
Nói xong thì cậu chợp mắt ngủ.
- Cậu...
Tiểu Nhất trong lòng gào thét.
Lại vì nhiệm vụ nên bây giờ phải đi tìm thế giới đây! Lần mò từ trên xuống dưới, cũng chẳng có cái nào hợp với cậu cả.

Cũng không hẳn là không có mà là sợ cậu không làm được thôi!
Trong thế giới này có rất nhiều hệ thống khác cũng đang cạnh tranh với nhau.

Tiểu Nhất chỉ là một trong những người đó, dẫn dắt kí chủ hoàn thành nhiệm vụ chính là nhiệm vụ.

Nhưng, nhiệm vụ sinh ra để làm gì? Tại sao phải giúp đỡ kí chủ hoàn thành nhiệm vụ? Hoàn thành nhiệm vụ rồi hệ thống được cái gì...? Thì tất cả các hệ thống lại không biết.
[Kí chủ! Dậy mau! Có nhiệm vụ mới rồi]
Chưa chợp mắt được bao lâu thì bị Tiểu Nhất kêu dậy.

Cậu nằm trên giường mà cũng chẳng yên thân, vừa dậy thì đã khó chịu nhìn Tiểu Nhất.
- Để ta ngủ một chút nữa thôi nha.

Một chút nữa thôi!
Nói xong thì cậu nằm phịch xuống giường ngủ tiếp.

Tiểu Nhất nhìn cậu cau mày, không một động tác thừa mà đưa roi điện ra dọa quất.
[Kí chủ! Cậu không chịu dậy thì đừng trách bổn hệ thống vô tình]
Vừa nghe hệ thống nói thì cậu ngồi phắt dậy.

Nghiêm chỉnh hết sức rồi chuẩn bị xuyên không đến thế giới tiếp theo.
- Không có cốt truyện sao?
Trước khi đi, cậu đứng lại hỏi.
- Cậu có mua cốt truyện không? Sale chỉ còn 10000 tích phân nữa thôi!
Tiểu Nhất cũng nhiệt tình mang bảng giá ra cho cậu xem.

Vừa mới xong thế giới đầu thôi, nhưng mà giá vật phẩm cái gì cũng lên.

Có thứ chẳng bao giờ dùng đến lại cao đến 5000 tích phân, đã nghèo rồi mà mua nữa thì chắc Thẩm Quân Ngọc cũng sạt nghiệp mất.
- Vậy thiết lập nhân vật thì sao? Xuyên mà chẳng có cái gì hỗ trợ thì không được....
Thẩm Quân Ngọc bĩu môi nói.
- Để mở ra cho cậu xem nhé!
Vuốt xuống một chút chính là thiết lập nhân vật, rồi có tổng vật phẩm của cậu nhận được.

Còn có cả giới thiệu truyện...
- Dừng lại đi! Đó không phải là cốt truyện sao?
Nhìn ở phần giới thiệu truyện mà Quân Ngọc còn tưởng là cốt truyện.
- Giới thiệu truyện khác cốt truyện mà kí chủ?

- Ơ! Nhưng thế giới này ta là người nghèo sao? Không phải chọn nhân vật giàu có để ta xuyên vào à.
- Cái này là tốt nhất rồi, đừng có đòi hỏi.
Tổng vật phẩm bây giờ của cậu chỉ có 30000 tích phân, mị lực +40%, hào quang +60%...!Nhưng tỉ lệ công lược thành công lại chỉ có 10%.
[Tiến hành đồng bộ hóa nhân vật]
1%...7%....83%...100%
[Thiết lập thành công]
Đồng bộ hóa xong rồi thì Tiểu Nhất nhấn một nút trên màn hình hệ thống.

Sau đó Thẩm Quân Ngọc lại bị hút bay ra khỏi không gian hệ thống, cơ thể bị cuốn đến mấy trăm vòng cho chóng mặt rồi mới đến nơi.
Khi tỉnh dậy thì đã nằm trên sàn nhà, căn phòng này tối om.

Đến cả một tia sáng chói vào cũng sẽ nhìn thấy rõ ràng...!nhưng mắt cậu lờ mờ không nhìn rõ mọi thứ xung quanh.
- Tiểu Nhất! Ta đang ở đâu vậy, tại sao mắt ta lại mờ như thế chứ?
Thẩm Quân Ngọc cố gắng đứng dậy rồi lần mò vào tường để đứng dậy.
[Chào mừng kí chủ đến thế giới tiếp theo]
Tiểu Nhất hiện ra trước mặt cậu.
- Ngươi ở đâu vậy? Tại sao ta không nhìn thấy ngươi.
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 36: 36: Căn Phòng Tối


Nguyên chủ ở trong căn phòng này cũng khá lâu rồi nên mắt có mờ chút là điều bình thường thôi.

Nhưng cứ cái tình trạng này thì đừng nói là nguyên chủ cạn kiệt sức lực mà cơ thể suy nhược, nếu tiếp tục như thế này thì cơ thể này sẽ chết mất.
- Tiểu Nhất! Ngươi đưa ta ra khỏi đây được không?
Thẩm Quân Ngọc lo lắng hỏi.
- Cái này tôi không thể.

Mấy người ở phòng khác cũng như cậu thôi, họ cũng bị khóa chặt tay chân rồi nhốt trong căn phòng tối.
Nghe Tiểu Nhất nói vậy thì cậu càng lo lắng hơn.

Quả thật, chân cậu đang bị khóa chặt với một sợi xích khá dài (~10 mét) nên vừa cử động một tí là tiếng "leng keng" vang lên ầm ĩ rồi.
- Vậy có cách nào rời khỏi đây không? Ta đói~
Xoa xoa cái bụng nhỏ của mình, Thẩm Quân Ngọc tỏ vẻ đáng thương trước mặt hệ thống.

Nhưng một người là người, một thứ là máy móc nên thứ biểu hiện cảm xúc đó của cậu làm sao mà lay động được Tiểu Nhất chứ.
- Cậu chờ chồng cậu đến cứu đi nha! Tôi đi đây, đừng có làm chuyện dại dột đó

Nói xong thì Tiểu Nhất liền biến mất tăm.

Hệ thống còn có tâm hơn nữa là có để lại cho cậu cái chìa khóa, mở khóa chân nhưng mà Thẩm Quân Ngọc không có nhìn thấy được nên đành chịu vậy!
- Tiểu Nhất, ngươi đi thật sao?
Lần mò một lúc không thấy Tiểu Nhất đâu nên cậu có chút lo lắng.

Sau đó thì ngồi phịch xuống sàn ra vẻ mệt mỏi....
Một lúc sau thì có một người đàn ông đi vào lôi cậu ra ngoài.
- Này, mày làm gì vậy? Thả tao ra!
Giãy dụa một hồi vẫn không chịu thả nên cậu quyết định đá vào hạ bộ của hắn.

Cái tên đáng ghét kia một phát nằm dưới sàn.
- Ơ! Sao lại đi đâu mất rồi, mau đưa ta ra bên ngoài đi chứ!
Người kia thì nằm dưới đất ôm đũng qu@n, còn cậu thì đứng làm sao mà mò được hắn chứ! Chậm rãi đi theo bờ tường một lúc thì cậu lại bị người ta cho một liều thuốc mê lôi ra ngoài.
.....
Giữa đám đông, Thẩm Quân Ngọc hai tay bị treo lên trong lồ ng sắt.

Cơ thể mềm nhũn không muốn cử động, hai mắt cứ nheo lại.
Một cô gái mặc trên người bộ đồ hầu gái, trên đầu cài một chiếc cài hình con thỏ, tất cả các phần gợi cảm trên người cô ta gần như là bị lộ ra hết! Ả không một động tác thừa mà cầm xô nước lạnh tạt thẳng vào mặt cậu.

Nhìn lại thì, cũng không hiểu sao cô ta lại có thể đi đứng bình thường giữa một nghìn người như thế.
Ngay lập tức, Thẩm Quân Ngọc nhíu mày tỉnh dậy tính quát một trận cho hả dạ.

Nhưng không phải chân mà là tay bị trói...
- Đã đến giờ vàng của ngày hôm nay rồi quý vị khán giả thân yêu của tôi ơi! Dưới đây là một mặt hàng nam nhân, theo như thông tin được phổ cập thì cậu ta chỉ mới hai mươi tuổi thôi nha.
MC tiến từ trong khán đài ra sân khấu.

Anh ta cũng tích cực giới thiệu.
- Tiểu mỹ thụ của chúng ta đẹp như vậy thì giá khởi điểm là năm triệu nhân dân tệ nhé!

Vị MC đó cầm búa lên gõ cái "cộc" rồi dưới khán đài bắt đầu nhốn nháo.
- Bảy triệu!
- Mười bốn triệu!
- Hai mốt triệu!
Tiếp đó là lần lượt giá của cậu lại được đẩy lên cao vót.

Ngỡ điểm dừng là một trăm triệu thì một người đàn ông ở khá xa sân khấu, anh ta nhấp ly rượu lên rồi nói đùa với trợ lý của mình.
- Tôi định mua cậu ta với giá một tỷ nhân dân tệ!
Người trợ lý mồm nhanh hơn não nên nghe nhầm là "Cậu ra mua cậu ta với giá một tỷ!".

Thế rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, một tỷ anh kiếm được phút chốc lại bay đi theo miệng của cậu trợ lý kia.
- Một tỷ lần một! Một tỷ lần hai! Có ai muốn cậu ta nữa không ạ...
MC gõ hai lần rồi hỏi lại cho chắc chắn.

Nhưng dưới kia lại không có ai nhiều tiền như thế để mua một cậu nhóc chỉ mới hai mươi tuổi lại trị giá hơn một tỷ về là.m tì.nh.
- Một tỷ lần ba! Chốt giá! Xin mời Từ tiên sinh lên nhận người ạ.
Vừa tức giận, vừa nhìn trợ lý với ánh mắt ghét bỏ anh lại phải lên sân khấu đưa người về.

Tại lúc đầu đến đây là do bạn rủ nên không đưa người đi cùng, để rồi bây giờ phải ôm hơn sáu mươi ki lô gam cả thịt lẫn xương về!
Cơ thể cậu lại ướt sũng nên có chút cóng.

Được anh ôm lên thì cũng quấn lấy người anh cho bớt lạnh.
Nhìn cậu với ánh mắt ghét bỏ, bây giờ anh thù luôn cả hai người đó là trợ lý và cậu.

Nhưng mà lỡ mua về rồi thì phải dữ thật chặt, không thì một tỷ lại bay nữa thì tiếc lắm đây!
Ra xe, anh đặt cậu xuống hàng ghế sau rồi anh ngồi phía trước.

Cậu trợ lý lái xe mà cũng sợ người đằng sau lạnh nên khuyên anh ra ngồi sau để sưởi ấm cho cậu.
- Ông chủ! Người của anh lạnh kìa, anh mà không sưởi ấm cho cậu ấy thì cậu ta chết phải làm sao đây! Lúc đó anh chẳng phải lại mất một tỷ sao?
- Không biết cậu là chủ hay tôi là chủ nữa đây!
Anh nhìn trợ lý rồi lắc đầu.

Sau đó cũng chịu ra ngồi ghế sau ôm cậu.

Quần áo ướt sũng của cậu làm anh có chút không thoải mái nên tự động cởi áo khoác mình cho cậu mặc..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 37: 37: Tôi Mua Cậu Với Giá Một Tỷ Từ Nay Cậu Là Người Của Tôi!


Về đến nhà, vẫn là trợ lý có tâm nên bỏ mặc anh một mình ôm cậu vào nhà rồi bản thân lái xe đi cất giùm.

Trong lòng anh bấy giờ cũng đã hối hận về việc cho cậu ta làm trợ lý mình rồi!
Trong căn phòng riêng của anh, anh thấy mặt cậu đỏ bừng lên rồi bất giác mà lấy tay sờ thử trán cậu.

Trán cậu quả thật rất nóng!
- Nhóc hai mươi tuổi! Cậu sốt rồi...
Anh lo lắng lay người cậu rồi kêu cậu tự c ởi đồ để thay.

Ai mà ngờ được là cậu không chịu tỉnh dậy, anh lại kêu trợ lý vào thay đồ cho cậu.
- Cậu thay đồ cho cậu ta đi!
Quăng một cái áo với một cái quần lên giường, anh sai trợ lý làm.

Nhưng cậu trợ lý này lại nói là mình có lão công rồi, còn nói là sợ lão công ghen nên thôi! Anh đành tự mình làm vậy.
Khi trợ lý ra bên ngoài rồi thì anh mới nhắm mắt cởi từng nút áo của cậu ra.

Nhắm một mắt lại nhưng mắt kia vẫn nhìn thấy đó thôi! Từng tấc thịt trên người của cậu anh vừa nhìn là đã nhớ ngay rồi, không cần tưởng tượng lại....!rất chi tiết và rõ ràng.
Sau đó thì anh c ởi quần cậu ra!

- Mình không phải trai thẳng hay sao mà không dám chứ? Đúng vậy, là đàn ông với nhau thì có cái gì phá sợ chứ.
Nói rồi! Anh thay đồ cho cậu một cách nhanh chóng, sau đó thì đắp chăn lên cho cậu ngủ.
- Nhóc hai mươi tuổi này! Nhìn chung thì cũng rất đẹp đó chứ nhỉ?
Anh nhìn cậu một lúc rồi đi ra ngoài.
Ở ngoài cửa thì anh trợ lý đã chờ sẵn ở đó hóng hớt rồi!
- Sếp! Người đó sao rồi?
- Cậu còn hỏi! Một tỷ tôi kiếm được lại rơi chỉ trong một tích tắc...!Cậu nói xem tháng này tôi có nên trừ lương cậu hay không đây?
Tay vừa rót nước ra cốc uống, miệng lại than trách tên trợ lý.

Thật sự bây giờ nếu có thể thì anh muốn cho cái tên trợ lý này sang thế giới khác luôn cho đỡ phiền.
- Sếp Từ! Chẳng lẽ anh tiếc hả, người đẹp như thế mà anh mua về còn tiếc là không được đâu nha.
Vừa sợ mất tiền lương, trợ lý giọng run run nói.
- Từ Mạc tôi không thiếu tiền, nhưng cũng không muốn tiêu tiền vào mấy việc không chính đáng! Với cả, tôi mua cậu ta về làm gì chứ? Để trưng sao?
Anh cầm cốc nước lên uống cho đỡ tức.
- Hay là anh cho tôi cậu ta cũng được!
"Phụt" Nghe đến đây thì Từ Mạc sặc mà phun hết nước lên sàn nhà.
- Hà Thiên, cậu về nằm mơ đi!
Anh đặt cốc trên bàn rồi bỏ đi.

Để lại cậu trợ lý Hà Thiên kia ở lại dọn dẹp...!Nói chung thì làm trợ lý cũng nhàn, khi ông tức thì không thoát nổi trách nhiệm.

Nhưng khi ông chủ vui một chút thì chính là có lương, nói tóm lại thì là phải nịnh một chút thì mới sống yên ổn được.
Trợ lý Hà lắc đầu nhìn anh rồi tiếp tục dọn nhà.
Từ Mạc đi vào phòng chăm sóc cho cậu.

Đôi lúc lại kêu Hà Thiên vào giúp mình, lúc nóng lúc lạnh chẳng biết đàng nào mà lần.
- Sếp! Anh lại gọi gì tôi - Hà Thiên luống cuống chạy vào.
- Cậu biết nấu ăn không?
Nhìn thấy dáng vẻ cậu trên giường có vẻ như sắp tỉnh rồi cho nên anh kêu trợ lý đi nấu cháo.

Cũng đâu thể để người chết trên giường mình được chứ!
- Có biết một chút! Có chuyện gì ạ.
- Đi nấu cho nhóc hai mốt tuổi này ăn.

Cậu ta sắp tỉnh rồi thì phải?
Lần đầu tiên thấy sếp mình biết quan tâm người khác như thế nên trợ lý Hà này có chút ngạc nhiên.

Sau đó thì hỏi lại cho chắc chắn.
- Sếp biết quan tâm người khác sao?
- Tất nhiên là biết! Cậu hỏi vậy là có ý gì đây hả?Có tin tôi trừ hết lương tháng sau của câu luôn không.
Anh không biết nói gì với cậu trợ lý thánh thiện này nên lấy đồng lương ra dọa.

Người ta đã nghèo rồi bây giờ anh còn đòi trừ lương, nội tâm Hà Thiên gào thét.

Một lúc sau thì hậm hực đi ra nấu cho cậu.
- Nhanh lên đó!
- Biết rồi!
Trợ lý Hà ra nấu cháo cho cậu.

Còn anh thì ngồi trong phòng mà bấm điện thoại, không thèm ngó ngàng xem cậu thế nào.
Thẩm Quân Ngọc khó khăn mở mắt ra.

Cơ thể cậu mềm nhũn không còn một chút sức lực nào, khuôn mặt ấy cũng nóng bừng.
Anh bỏ điện thoại đó mà chạy lại xem cậu thế nào.

Đỡ cậu ngồi dậy rồi kêu Hà Thiên vào xem sao, cơ mà người ta là trợ lý chứ đâu có phải bác sĩ đâu mà biết xem bệnh chứ.
- Nhóc hai mươi tuổi dậy rồi!

Nhìn mọi thứ xung quanh đều cứ cảm giác có gì đó sai sai.

Đúng là như vậy! Ở trong một căn phòng lạ lẫm, rồi đến người cũng lạ...!Nhưng nhìn gương mặt người này có chút quen thuộc.

Đôi mắt lờ mờ nhìn anh chằm chằm một lúc thì cậu mới nhớ ra.
- Trần Từ Liên! Sao anh lại ở đây? Không phải anh...
Quả thật hai người rất giống nhau.
Anh với khuôn mặt khó hiểu nhìn cậu.

Người trước mắt mình, rõ ràng là nhìn mình nhưng lại nghĩ đến người đàn ông khác.

Không lòng anh có chút bực bội.
- Không phải là Trần Từ Liên.

Đây là sếp Từ nhà tôi, anh ấy tên là Từ Mạc!
Vẫn là anh trợ lý nhanh miệng.
- Tôi mua cậu với giá một tỷ nhân dân tệ! Từ nay cậu là người của tôi..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 38: 38: Bắt Tay Làm Quen


Mặc dù đôi mắt có mờ hơn so với người bình thường nhưng cậu vẫn nhìn chằm chằm người trước mặt, khi thì không chắc chắn nên giơ mặt sát gần hơn.

Anh mặc cho cậu nhìn như vậy đó, trong lòng còn thầm nghĩ cậu đã chết mê chết mệt với nhan sắc này của mình rồi.
- Không đúng! Anh với anh ấy nhìn rất giống nhau mà nhỉ? Hay là do mắt tôi có vấn đề...
Nhìn được một lúc thì cậu ngẩn người ra, đôi lúc còn lẩm bẩm một mình.
- Cậu nhóc hai mươi tuổi! Là tôi bỏ ra một tỷ mua cậu về, sau này cậu chính là người của tôi.

Chết cũng là ma của tôi.
Đặt tô cháo xuống bàn, anh nâng mặt cậu lên rồi áp sát mặt mình lại gần để cho cậu nhìn rõ.

Anh chỉ muốn chứng tỏ anh không phải là người đàn ông mà cậu nhớ đến kia.

Tại Thẩm Quân Ngọc cứ nhắc đến người kia nên trong lòng anh có chút khó chịu.

Rõ ràng là đang nhìn mình nhưng lại nhớ đến người kia, có đôi phần có cảm giác không được tôn trọng.
Không khí bỗng trở nên im lặng, do đôi mắt mờ nên không nhìn được rõ ràng cho lắm nên cậu chỉ gật đầu cho qua chuyện.

Lâu ngày không ăn no nên vừa tỉnh dậy thì đã cảm thấy đói, bụng cậu cũng vì cơn đói kia mà kêu lên "ọt ọt".

Lúc này nhìn thấy cậu cũng dễ thương hơn chút rồi nên anh bưng tô cháo lên, tự tay múc từng muỗng đút cho cậu ăn.
- Nóng! Tôi muốn ăn thứ khác, không ăn cháo có được không?
Vừa dút vào miệng thì cậu liền kêu nóng.
Anh cũng ức chế lắm nhưng lại thôi.

Không nên mắng người bệnh, với lại người này cũng tốn một tỷ để mua nên không nỡ mắng.
- Tôi thổi giúp cậu!
Nói xong thì anh giơ miệng lại gần muỗng cháo rồi thổi thổi.

Hành động ân cần này lại làm cậu có chút rung động, nhưng nhiệm vụ vận còn đó.

Vẫn chưa xác định được Từ Mạc có phải là nam nhân cần công lược hay không, hay là người khác đây.
- Mở miệng ra...
Anh cầm muỗng cháo lại gần môi cậu.

Nhưng lúc này Thẩm Quân Ngọc còn mím môi lại, người ta đút cho tận miệng mà vẫn còn chê.

Lưỡng lự một lúc thì há miệng ra ăn, đôi mắt dù có mờ chút vẫn cứ nhìn người ta chằm chằm...
- Sếp.

Hay là tôi xin phép ra ngoài đây, trả lại không gian lắng yên cho hai người đó!
Nhìn hai người cứ như một cặp vậy cho nên trợ lý Hà nhanh chóng chuồn trước.

Còn dặn dò trước khi đi như thật! Cơ mà hai người nhìn nhau nên không để ý đến anh ta cho lắm.
- Nhóc hai mươi tuổi, cậu có tên không? Cứ gọi như thế này tôi có chút không thoải mái...
- Anh hỏi tôi?
Thẩm Quân Ngọc nhìn anh với vẻ mặt ngơ ngác hỏi.

Ngỡ anh là Trần Từ Liên nên tưởng anh biết tên mình, nghe anh hỏi như vậy thì cậu mới xác nhận được người trước mặt mình...!không phải người kia.
Anh khẽ gật đầu.
- Tôi tên Thẩm Quân Ngọc! - Cậu vội vàng nói.
- Tôi tên Từ Mạc! Hân hạnh làm quen

Anh với vẻ khách sáo mà đáp.

Rồi đặt tô cháo lên bàn, tay thì giơ ra như muốn bắt đầu với cậu.
Thẩm Quân Ngọc cũng hiểu ý mà cầm lấy tay anh cười cười rồi nói "Hân hạnh!".
Cầm đôi tay thon dài ấy mà cứ muốn bản thân thêm chút bi3n thái hơn nữa.

Dường như có một tia điện chạy qua từ tay của Từ Mạc lên đến tim.

Bất giác mà đỏ mặt lên khiến anh có chút cảm thấy kì lạ, trong đầu anh còn có suy nghĩ là ngày mai phải đi gặp bác sĩ để khám nhịp tim xem sao!
- Cậu còn yếu nên tạm thời ăn thêm cháo trước đã.

Từ ngày mai tôi sẽ bồi bổ cho cậu béo lên!
- Sao anh tốt với tôi vậy?
Thẩm Quân Ngọc nhìn anh nghi hoặc hỏi.

Mới quen mà đối xử như thế làm cậu cảm thấy có chút kì lạ, còn ngỡ rằng người trước mặt chính là bi3n thái! Đang dụ dỗ cậu để âm mưu cái gì đó...
Nghe Thẩm Quân Ngọc hỏi như vậy, anh hơi do dự chút.

Nhưng rồi nghĩ lại thì anh đã tìm được cái người ta gọi là "đáp án" cho riêng mình.

Tuy nhiên thì đó cũng chỉ là nhận định thôi! Ngày tháng còn dài, ai biết đâu mà lần chứ.
- Tôi mua cậu về mà! Cậu chính là một tỷ của tôi, cho nên tôi chăm sóc cậu như thế này là chuyện bình thường.
Lý lẽ cùn của anh lại có tác dụng trong hoàn cảnh này rồi! Tại không biết nên nói lý do gì cho hợp lý cả.

- Vậy...!tôi...!tôi chính là một tỷ của anh.

Anh có phải là muốn mua tôi về để bắt nạt không?
Cậu cứ ấp a ấp úng nói.

Do sự chi phối của cơ thể nguyên chủ mà có chút ngốc hơn rồi đi, đến cả suy nghĩ cũng lệch lạc quá!
- Không...!tôi không phải! Tôi không có ý đó đâu, cậu đừng có khóc.
Từ Mạc nhìn đôi mắt ứa đầy ắp nước nhưng lại không chảy ra mà tay chân luống cuống.

Hơn năm năm qua anh chưa bao giờ chính bản thân mình lại có cảm giác lạ như thế này!
Đôi tay nhanh chóng ôm lấy cậu, đỡ Thẩm Quân Ngọc vào lòng mình.

Cảm giác đó cũng rất ấm, trên cơ thể của anh lại có chút mùi thơm dịu nên cậu tham lam mà cũng ôm lại.
- Vậy bây giờ chúng ta là người quen rồi đúng chứ?
Anh vừa ôm vừa hỏi.

Xác nhận lại chút danh tính đối với cậu rồi sau đó thì...!thì...!không biết làm gì nữa.
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 39: 39: Có Lẽ Đối Tượng Công Lược Không Phải Là Anh Ấy!


Đôi khi tham lam một chút cũng chẳng sao, nhưng anh cứ ôm khư khư người ta như thế khiến người ta cũng có chút ngại.

Muốn đẩy người đối diện ra lắm nhưng không đủ sức, nếu như bây giờ cậu khỏe rồi thì có lẽ là...một đạp cũng khiến Từ Mạc văng ra một mét.
- Anh buông tôi ra được không, anh ôm chặt làm tôi nghẹt thở quá.

Tôi muốn ăn tiếp!
Thẩm Quân Ngọc làm ra vẻ đáng thương nhìn anh rồi nói.
Nghe cậu nói như vậy, Từ Mạc cũng hơi có cảm giác mất mát.

Tuy vậy nhưng anh cũng lập tức buông cậu ra rồi tiếp tục đút từng muỗng cháo cho cậu.
Nhìn cậu ăn cứ như một đứa con nít vậy, cháo còn dính trên mép miệng.
[Ting! Hảo cảm tăng 20%]
[Hảo cảm hiện tại là 20%.

Kí chủ cần cố gắng hơn nữa]
Hệ thống từ đâu ra thình lình xuất hiện, phá vỡ hết cả không gian lãng mạn kia.

Thẩm Quân Ngọc nhìn thấy thông báo thì trợn tròn mắt lên, rõ ràng bản thân còn chưa làm gì mà tự nhiên hảo cảm lại tăng...có chút bất ngờ.
Nhìn anh một lúc, cậu nghĩ rằng đối tượng công lược đứng ngay trước mắt mình.

Nhưng nghĩ lại thì cũng không thể nào được, nếu dễ dàng như thế thì làm sao hệ thống lại bắt đi làm chứ.
- Ngày mai tôi có thể ra ngoài được không? Tôi bị nhốt trong đó cũng hơn một tháng rồi đó, lâu rồi không được ra ngoài.
Gương mặt mếu máo như sắm khóc của cậu làm anh có chút rung động.

Tuy nhiên, anh cũng là người rất nghị lực đó nha~
- Nhưng...!Thôi được rồi! Mai tôi dẫn cậu đi ra ngoài chơi
Cũng chiến tranh tâm lý lắm đó chứ đùa.

Dự tính không cho cậu ra ngoài vì sợ cậu đi mất, chính là bay luôn một tỷ.

Còn nếu không cho cậu ra ngoài thì há chẳng phải cậu bị trầm cảm rồi sau đó tự tử.

Vẫn là chọn một phương án tối ưu nhất nên mới cho Thẩm Quân Ngọc ra ngoài đó.
- Anh không sợ tôi đi mất sao?
- Sợ chứ! Cho nên tôi có cách của tôi.
....
Ngày hôm sau, Từ Mạc quả nhiên là đưa Thẩm Quân Ngọc ra ngoài chơi thật.

Cho cậu đi siêu thị, rồi đến công viên, sau đó thì đi ăn vặt các thứ
Nhưng...
Nhìn chiếc còng trên tay khiến cậu không thoải mái.

Cứ nhíu mày nhìn anh mãi, đến cả ăn cũng phải ngồi gần.

Ra siêu thị thì bị người ta ngó ngược ngó xuôi, chẳng mấy chốc lại trở thành tâm điểm bàn tán của mọi người.

Gương mặt xinh đẹp này của cậu phút chốc lại muốn giấu đi mất.
- Anh định trói tối như thế này luôn thật à?
Thẩm Quân Ngọc nhìn anh với vẻ mặt cáu kỉnh, trong lòng cũng rất bực bội.

Vốn là định ra ngoài tìm đối tượng công lược, nhưng anh làm như thế này rồi thì cho dù người ta có là đối tượng của cậu đi chăng nữa thì cũng sẽ có ấn tượng không mấy tốt đẹp gì.
- Khi nào về sẽ tháo còng tay cậu ra! Nếu bây giờ tôi thả cậu ra thì lỡ cậu chạy mất thì phải làm sao đây!
- Tôi sẽ không bỏ trốn đâu mà.
Nhìn cậu một lúc rồi thì anh cũng im lặng.

Sau đó thì lặng lẽ tháo còng ra...!Thẩm Quân Ngọc nhìn anh với vẻ mặt ngơ ngác.
- Dù sao cũng chỉ là một tỷ thôi! Mất cũng được, mà không mất cũng chả sao.
Anh nói xong thì rời đi ra thanh toán rồi lại trở về một mình.

Để lại cậu ngồi yên đây một mình tiếp, chờ anh có chút hơi lâu nên Thẩm Quân Ngọc cũng chạy ra xem thế nào.
- Quý khách! Người đàn ông ngồi cùng bàn lúc nãy với cậu nhờ tôi gửi cái này cho cậu.
Vừa chạy ra thì một chị nhân viên kêu lại.

Có chút giật mình, tại trong túi cậu bây giờ không có một xu dính túi.

Thật may mắn là không phải như cậu nghĩ, Từ Mạc cũng thanh toán rồi mới rời đi.
- Quý khách!
Thấy cậu ngẩn người ra đó thì chị lễ tân hỏi.
- Vâng ạ!
Không phụ lòng anh, Thẩm Quân Ngọc vui vẻ cầm lấy bịch bánh ngọt rồi đi.
Trong cái thế giới này, Thẩm Quân Ngọc còn chưa thích nghi được với mọi thứ.

Đến cả mắt cũng có vấn đề, đúng là không xui chứ một khi đã xui thì xui tận mạng.
[Ting! Hảo cảm -5]
[Hảo cảm hiện tại là 15%]
- Cái đệt! Ta còn chưa gặp anh ta lần nào mà, sao hảo cảm đột nhiên lại trừ mất rồi?
Thẩm Quân Ngọc nội tâm gào thét.

Cậu còn chưa biết đối tượng là ai mà bây giờ hảo cảm còn trừ nữa, nếu có thể thì cậu muốn lôi hệ thống ra đánh một trận.

Vừa đi vừa tức, nhưng những thứ trước mặt mờ mịt thật sự.

Cậu đang đăm chiêu suy nghĩ thì lại bị dáng vẻ của một người đàn ông to cao đứng yên trước mặt hút hồn.
- Đẹp trai!
Nhìn chằm chằm người đàn ông đó mà trong tâm lại muốn làm quen.
Người đàn ông kia chính là người yêu kiếp trước của nguyên chủ.

Nguyên chủ chính là bị anh ta gi3t chết, còn bây giờ cơ thể này là của cậu, mọi suy nghĩ của cậu chính là do cậu tự nắm giữ.

Chỉ là hiện tại cậu không biết nên mới thấy đẹp, vả lại thích lại người tình cũ cũng không có chuyện gì là lạ cả.
Thẩm Quân Ngọc nhanh chóng chạy lại đó chào hỏi như tình tiết trong tiểu thuyết.

Người kia không hiểu sao lại cảm thấy thú vị! Muốn trêu chọc cậu một lúc.
- Tôi muốn mua anh về làm tì nh nhân!
Tính tình cũng quá thẳng thắn nên cậu cũng nói thẳng vào trọng tâm.
Người đối diện nhìn cả khó hiểu rồi sau đó lại cười.
- Cậu sao?
- Ừm! Nhà tôi giàu, tôi có thể bao nuôi anh!.
 
Back
Top Bottom