Đam Mỹ Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,449,981
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
chi-muon-lam-nam-phu-phao-hoi.jpg

Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Tác giả: Lãnh Phong Tư Nguyệt
Thể loại: Đam Mỹ, Xuyên Không, Hài Hước, Ngược, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

[Tác giả Lãnh Phong Tư Nguyệt]

Truyện Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi! của tác giả Lãnh Phong Tư Nguyệt kê về Thẩm Quân Ngọc là diễn viên trẻ tuổi, nhưng lại vì áp lực công chúng nên cậu đã quyết định kết liễu cuộc đời mình.

Là hệ thống cứu vớt hồn cậu, bắt cậu làm nhiệm vụ công lược nam chính mặc dù cậu không có thích.

Không, nói trắng ra thì cậu không thể nào có tình cảm với nam nhân được (chỉ là ý nghĩ ban đầu thôi).​
 
Có thể bạn cũng thích !
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 1: 1: Tự Sát


Diễn viên nổi tiếng thì làm sao?
Diễn viên nổi tiếng thì có thể để mấy người đưa tôi ra làm trò cười cho thiên hạ à?
Thẩm Quân Ngọc đăm chiêu nhìn từ tầng cao nhất của thành phố nhìn xuống.
Sinh mạng, cũng chỉ nhỏ bé vậy thôi! Tự nghĩ rằng bạn thân mình chết đi rồi thì bọn họ có nhớ đến mình hay không.
"Chậc...nhảy từ đây xuống có chết luôn không nhỉ?" - Đôi mắt cậu thẫn thờ nhìn xuống dưới mặt đường.
Dân cư ở đây khá đông đúc từ trên nhìn xuống chỉ thấy xe cộ chen chúc nhau.

Còn không có bóng dáng của một người đi bộ nữa kia.
reng..

reng...!reng
-Thẩm Quân Ngọc, em đừng nghĩ bậy!
-Bình tĩnh nghe chị nói được không.
Từ bên trong điện thoại, giọng của một người phụ nữ vang lên.
-Em rất bình tĩnh mà chị! Nếu từ tầng cao nhất của tòa nhà QX rơi xuống thì sẽ sao nhỉ?
Như một kẻ điên dại, Thẩm Quân Ngọc mệt mỏi nói.

Đôi mắt trầm tư ấy lại nhìn ngắm khung cảnh từ tầng cao nhất nhìn xuống.
-Nếu em chết rồi thì mọi người sẽ không chửi em nữa đúng không hả chị An An?
Ngay lập tức, cô gái đó tức giận mà mắng cậu: "Em là đồ ngốc, mọi chuyện sẽ có cách giải quyết cả thôi!"
-Em ngốc thật! Đến cuối cùng em cũng được nghe chị mắng rồi!

Ngay lập tức, Thẩm Quân Ngọc trèo ra khỏi lan can tầng thượng.
Cơ thể từ từ, từ từ rơi xuống.
Trong chớp mắt, cơ thể cậu nằm trên một chiếc ô tô đang chạy trên đường này.

Chiếc ô tô cũng bất ngờ mà phanh lại làm cho giao cho bị ách tắc.
Chiếc điện thoại cũng bay ra xa, cô gái đang nói chuyện với cậu vì không nghe thấy tiếng nói của Quân Ngọc nữa mà chạy ngay đến.
Đội ngũ nhân viên y tế đến thì đã không kịp nữa rồi! Đừng nói là tay chân, đến cả hộp sọ của cậu cũng bể rồi.
Tin tức diễn viên nổi tiếng Thẩm Quân Ngọc chết ngay lập tức được truyền thông báo chí đăng lên.

Chỉ cần vài giờ thôi, ai cũng biết chuyện Thẩm Quân Ngọc tự tử.
Tài khoản weibo, facebook, tiktok, douyin của cậu cũng bị xoá mất tăm.
Còn lý do cậu tự tử luôn là dấu chấm hỏi đối với fan.

Chẳng ai biết đâu được diễn viên nổi tiếng, đang ở đỉnh cao của sự nghiệp lại chọn cách tự kết liễu đời mình một cách ngu ngốc như vậy.
Tại một toà nhà lạ lẫm, ở tầng cao nhất của tòa nhà đó.
Một chàng thanh niên mặc một chiếc áo sơ mi mỏng nằm trên giường khó chịu mở mắt ra.

Còn khó chịu hơn nữa là cái tiếng máy móc cứ vang vảng bên tai.
[Kí chủ! Kí chủ]
[Cậu tỉnh chưa?]
Ngay bây giờ, Quân Ngọc từ từ mở mắt rồi từ từ ngồi dậy.
-Mày là ai? Ta chưa chết sao?
Chiếc hệ thống bất lực mà nói rằng "cậu chết rồi!".

Không biết cậu nghĩ sao mà nhảy từ tầng cao thế mà không chết chứ.
-Rồi tại sao ta ở đây? Diêm Vương đâu?
[Cậu xuyên không rồi! Tôi chính là người sẽ giúp cậu trong mọi thế giới]
Vừa nói, cái tên hệ thống kia còn bật ánh hào quang xung quanh làm như kiểu tự hào lắm.
-Nhưng ta không muốn sống.
Thẩm Quân Ngọc phắt dậy đến bên cửa sổ nhìn xuống bên dưới.

Nhưng chỗ cậu nhìn xuống lại không có đáy.
[Nhảy xuống đây cũng không chết được đâu] - Hệ thống khinh thường nhìn cậu.

Dù sao đây cũng chỉ là mộng cảnh do trí tuệ nhân tạo tạo ra.

Nếu muốn chết cũng phải xin hắn.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, Thẩm Quân Ngọc nhảy xuống đó thật.

Tuy nhiên thì vừa rớt xuống thì tên hệ thống đã vớt cậu lên.
[Hệ thống đã trói buộc linh hồn cậu rồi! Không có chết được đâu]
Mặc quần áo chỉnh tề, Thẩm Quân Ngọc đưa ngón tay chỉ vào bản thân mình.

Cái vẻ mặt đẹp trai này lại tỏ vẻ khó chịu: "Tại sao lại chọn tôi chứ!"
Hệ thống ngập ngừng nói: [Cậu là người duy nhất có độ phù hợp với nhân vật 99,98%].
Bằng khuôn mặt hoài nghi, Thẩm Quân Ngọc có vẻ không tin được.

Phù hợp đến 99,98% sao, cũng gần như là hoàn hảo quá rồi đi.
[Bổn hệ thống nói thật đó, cậu không tin thì thôi] - Tên hệ thống này nhìn vẻ mặt cậu như đang hoài nghi bản thân mình sau đó còn bày con icon giận dữ trước mặt cậu.
-Được rồi! Ngươi muốn ta làm gì thì nói con m* đi.
[Hiện tại cậu đang ở thế giới ảo của tôi tạo ra nên cậu chỉ có thể nghe lời tôi thôi!]
-Biết rồi!
Các tình tiết này cậu hiểu rõ như in rồi.

Đơn giản vì cậu làm diễn viên, mấy bộ phim kiểu này cậu đã thử vai qua rồi! Cơ mà thử vai xong thì quản lý báo trượt suốt.
[Thế giới cậu phải vượt qua đó là thế giới tiểu thuyết đam mỹ]
Ngay lập tức, Thẩm Quân Ngọc đập mạnh trên bàn: "Cái gì? Ta là trai thẳng đó! Đam mỹ cái gì chứ?"
Hệ thống cũng quá quen thuộc với việc này rồi.

Chủ nhân trước cũng là nói như vậy rồi yêu nhân vật nam phụ trong đó.
Nhưng lần này, hệ thống muốn cậu nghiêm túc công lược nam chính.

Tuy nhiên, hệ thống lại cấm cậu yêu đương với tất cả các nhân vật trong này.
Bảo người ta cong lược mà không cho người ta tự do yêu đương.

Tên hệ thống này cũng làm khó cậu quá rồi đi.
[Cậu xem cốt truyện trước nhé!]
Nói xong, trước mặt cậu xuất hiện một màn hình lớn, ở trên đó chính là thông tin về nhân vật mà cậu sẽ thay thế.
Người này cũng cùng tên với cậu là Thẩm Quân Ngọc.

Tính cách kiêu căng ngạo mạn, còn là con trai của chủ tịch tập đoàn M.

Đặc biệt, cậu ta cũng là diễn viên nổi tiếng giống cậu.

Quả thật nhân vật cậu đảm để cũng không khác gì cậu.
-What? Tôi kiêu căng ngạo mạn chỗ nào vậy chứ?
Thẩm Quân Ngọc không kìm chế nổi cảm xúc tức giận mà mắng.
[Kí chủ! Cậu bình tĩnh chút đi]
[Chỉ là độ phù hợp với nhân vật thôi mà.

Làm gì mà căng thế chứ]
-Được rồi! Xem như mấy người giỏi đi.
Cậu lướt xuống một chút nữa chính là tóm tắt cốt truyện của thế giới cậu phải xuyên qua.
Nhưng mà! Cốt truyện lại không phải là cốt truyện mới đau chứ.
Phần trên hệ thống đó kí hiệu bốn chữ TÓM TẮT CỐT TRUYỆN to đùng nhưng phần bên dưới lại trống không..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 2: 2: Hệ Thống Bị Lỗi Vẫn Xuyên Được


-Ủa?? Rồi cốt truyện đâu.
[Hệ thống bị lỗi, thông báo hệ thống bị viruts xâm nhập]
-Cái đệt! Lại chuyện gì nữa vậy.

Hệ thống nhà ngươi đang đùa ta đấy à.
Miệng mồm thì cũng mạnh đấy nhưng trong lòng cậu lại cảm thấy bất an lo lắng.

Cơ thể cậu một lần nữa nhấc bổng lên không trung.
Một cái hố đen xì hút Thẩm Quân Ngọc và cả cái tên hệ thống cute hột me đó vào trong.
Thẩm Quân Ngọc nhanh tay cầm lấy cái thành giường để khỏi bị kéo đi....
[Kí chủ! Cậu bình tĩnh một chút đi]
[Đây là chuyện bình thường thôi]
Được cái tên hệ thống an ủi thì ngay lập tức cái hố đen chết tiệt kia đưa cậu cuốn vào trong đó mất rồi!
-Aaaaaa.....
Xoay một vòng lớn, Thẩm Quân Ngọc chóng mặt quá mà ngất đi.

Còn hệ thống thì còn phải đi bảo trì.
...
Ánh nắng ấm áp chiếu qua từng giọt sương long lanh trên lá.

Từng chùm tia sáng mặt trời nhỏ chiếu vào người thanh niên đang nằm trên chiếc giường rộng hai mét kia.
Cậu từ từ mở mắt ra, nhưng lại phải nhắm mắt lại vì cũng đã mấy ngày không thấy ánh nắng mặt trời.

Bây giờ tỉnh dậy có chút chói a~
Cốc...cốc...cốc
-Ai vậy!
Thẩm Quân Ngọc nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu.
Sau đó thì cũng chịu dậy khỏi giường rồi lếch xác ra mở cửa.
-Cô là.....
Cậu có vẻ hơi ngơ ngác, cô gái đứng trước cậu lại là một cô gái có nét đẹp và chỉ có một từ có thể miêu tả được đó là: "Huệ chất lan tâm"
Nó chính là kiểu mẫu con gái mà cậu thích.

Người mang khí chất của hoa huệ, tâm của hoa lan, thường là người cao quý mà thanh khiết.
Bầu không khí bỗng trở nên lạ lùng đến khó tả.
-Lần sau cố gắng dậy sớm một chút! Không thì chị xử bằng gia pháp đấy.
Cô gái bưng đồ ăn điệu bộ rất tự nhiên mà bước vào phòng cậu.
-Phòng còn bừa bộn hơn cả ổ chuột nữa.
[Chào mừng kí chủ]
[Tôi đã trở lại với cậu rồi đây]
-Sao bây giờ mới chịu xuất hiện hả?
Cậu tức giận mà quát.

Nhưng lại quên mất hình bóng của cô gái ở trong phòng.
Cô gái ấy nhìn xung quanh thấy không thấy ai nên cảm thấy kì lạ.

Có lẽ trong trường hợp này ai cũng nghĩ rằng Thẩm Quân Ngọc bị tự kỷ rồi!
Nhưng không, bằng bản năng tâm linh của người chị thì cô gái ấy muốn hỏi thêm một chút về "con ma" mà cậu mới quát xong.
-Trong phòng này còn có ai khác sao?
Bây giờ Quân Ngọc mới chợt tỉnh ra rằng chỉ có mình mới thấy được cái con hệ thống bánh bèo bánh kia.
-Dạ không có ai ạ! Em nói con muỗi á mà.
[Kí chủ! Cậu có thể nói chuyện với tôi thông qua thần giao cách cảm ạ]
[Nghĩa là cậu chỉ cần suy nghĩ cái gì thì tôi có thể trả lời cậu]

Mặc dù không biết cái gì nhưng Thẩm Quân Ngọc cũng gật đầu cho có.
Vậy cô gái xinh đẹp này là ai đây? Trong đầu cậu toàn suy nghĩ có câu này thôi.
Bỗng! Cậu nhớ ra nhiệm vụ của mình đến đây là để công lược.

Chẳng lẽ đây là đối tượng công lược của cậu sao.
Thẩm Quân Ngọc nhìn cái nhan sắc này mà chìm đắm.
Lúc này, cô gái đang dọn dẹp lại phòng cậu.

Từ chiếc giường còn đầy áo rồi đến cái chăn ngủ dậy chưa chịu gấp....!tất tần tật đều được cô gái này xử gọn.
[Đây là chị gái nguyên chủ! Tên là Thẩm Hà Linh]
[Về tính cách của Hà Linh thì cậu tự tìm hiểu đi]
Nói là cậu lười nhưng khi gặp tên hệ thống này mới biết, hệ thống còn lười hơn cả Thẩm Quân Ngọc.
-Xong rồi!
-À, vâng ạ! Cảm ơn chị.
Lời này của cậu thốt ra làm cho Thẩm Hà Linh thấy là lạ.
Bình thường cậu nhóc này cực kỳ kiêu căng, có khi nào biết cảm ơn mình đâu.
[Kí chủ! Cậu nói sai rồi]
[Trong kịch bản thì cậu phải ứng xử thật thô lỗ, phải thật đáng ghét chứ?] Hệ thống tiếp tục nhắc nhở.
-Không phải đến đây để công lược sao? Tạo thiện cảm tốt với mọi người thì sẽ dễ công lược hơn.
Rẹt...rẹt...
Lại là hệ thống bị gì nữa đây? Có phải là cổ quá nên bị lỗi tiếp không vậy chứ.
Xong rồi thì hệ thống lại biến mất, còn dặn dò gì với Quân Ngọc.
Đến đối tượng công lược là ai cậu vẫn chưa biết mà.
Ngồi thêm một lúc nữa thì Thẩm Quân Ngọc bị quản lý điều đi chụp hình quảng cáo cho thương hiệu nước hoa nổi tiếng.

Nói tóm lại thì kiếp trước cũng làm diễn viên rồi cho nên mấy cái ảnh cũng không là gì đối với cậu.
Một vị lão sư đến muốn gặp riêng cậu để trao đổi một số chuyện "riêng tư".

Ở đây cũng quá là lạm dụng quy tắc ngầm rồi a~
....
-Anh có việc muốn tìm em ạ!
Thẩm Quân Ngọc ngây ngốc hỏi.

Cũng là mới xuyên đến nên còn chưa hiểu quy tắc ở đây, thậm chí tên đứng trước mặt cậu là ai cậu cũng không biết.
Người đàn ông ân cần ôm lấy eo cậu.

Dường như hắn thân thiết với nguyên chủ rồi.
Nhưng, cậu là Thẩm Quân Ngọc của hiện tại chứ không phải Thẩm Quân Ngọc của trước đây nữa rồi.
Chỉ một vài thao tác đơn giản, Quân Ngọc dễ dàng lật úp hắn ta lại rồi đánh túi bụi.
-Vô sỉ! Bi3n thái! Còn dám xàm sỡ tôi sao?
Gương mặt thiếu niên xinh đẹp ấy lại trở nên giận dữ chỉ trong một giây.

Người đứng trước mặt cậu cũng đã ngất từ lúc nào rồi..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 3: Chương 3


Từ khi bước ra khỏi căn phòng đó, gương mặt Thẩm Quân Ngọc trở nên vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhìn ngó xung quanh cho thật kĩ, cậu lén lút ra ngoài.

Một phần là sợ phóng viên làm loạn rồi tung tin đồn nhảm không hay.

Phần còn lại là sợ bị bại lộ chuyện đánh người.
Vừa bước đi vào trong thang máy, Thẩm Quân Ngọc thu hút bởi một người đàn ông khoác trên người là bộ William Westmancott Bespoke có giá hơn 75000 đô la Mỹ.

Cậu nhìn không phải vì bộ đồ đó đắt mà là cậu khâm phục cho sự chịu chi của anh ta kia.
Nhìn chằm chằm một hồi lâu, người đàn ông tỏ vẻ khó chịu.
reng...reng...reng
Vừa mở miệng định quát cậu thì anh ta nhận ngay một cuộc gọi.
Vừa mở miệng ra thì nói toàn lời đường mật với cô gái trong điện thoại.
-Lát nữa anh sẽ cùng em đi lựa quà.

Phụ nữ với nhau sẽ hiểu nhau hơn, chắc cô ấy sẽ thích món quà em chọn cho mà xem.
Vừa nghe thấy thì cậu còn nghĩ bụng rằng anh ta chính là một tra nam.

Có vợ rồi mà còn cặp bồ nhí nữa chứ! Đã thế còn bảo cô ta lựa quà cho vợ mình, há chẳng phải đang xúc phạm đến danh dự của người vợ của anh ta sao.

Càng nghĩ đến đây cậu càng cảm thấy tức.
Cái tính trượng nghĩa của Thẩm Quân Ngọc lại nổi lên.

Nhanh tay giật lấy điện thoại của anh ta mà quát trong điện thoại.
-Anh ta có vợ rồi! Tôi tuy không biết cô là ai nhưng cô không nên làm mấy nghề trái đạo đức đó.
-Cậu làm gì vậy? - Trước sự bất lịch sự của cậu, người đàn ông quát.
-Anh có vợ rồi mà còn lăng nhăng bên ngoài! Nếu cô ấy biết thì sẽ làm sao hả?
Người đàn ông đứng trước mặt còn ngơ ngác trước mấy lời của Thẩm Quân Ngọc.

Ngoại tình gì chứ? Lăng nhăng gì chứ...? Rốt cuộc cậu là đang ám chỉ cái gì đây.
Bỗng nhiên trong loa điện thoại, giọng của cô gái đó kêu vài tiếng tiếng "anh hai, anh còn có đó không?".
Thẩm Quân Ngọc đơ ra một lúc.
-Chẳng lẽ....
Người đàn ông cau mày lại, tiếp đó là tắt chiếc điện thoại đi.
Ngay bây giờ, nếu có thể thì Quân Ngọc cũng chỉ cần một cái lỗ để chui xuống.

Thật sự cậu cũng không biết nói gì ngay lúc này ngoài hai từ "xin lỗi".

Nhưng, hai từ đó cậu lại không diễn đạt ra được.
Ting...
Cánh cửa mở ra, Thẩm Quân Ngọc chạy thật nhanh ra ngoài để thoát khỏi sự ngột ngạt đó.

Cũng không khỏi lo lắng nếu anh ta biết mình là ai rồi anh ta có nói chuyện bất lịch sự này ra không đây.
Bây giờ, cậu thật sự muốn bản thân mình sẽ mãi mãi, mãi mãi không gặp lại anh ta nữa.
...tại trường quay...
Tiếng máy ảnh "tách...!tách" liên tục phát ra, Thẩm Quân Ngọc vô tư tạo nhiều kiểu dáng khác nhau để anh thợ ảnh chụp.
Quay đi quẩn lại, mọi người đều bận rộn với người thiếu niên đứng trước phông trắng kia.

Chắc là do kiếp trước cũng làm một tiểu minh tinh rồi cho nên ở thế giới này Thẩm Quân Ngọc vẫn thuần thục với công việc này.
[Ting]
[Kí chủ, độ hảo cảm với nam chính cần công lược giảm xuống thành -34% rồi]
[Yêu cầu kí chủ thực hiện nghĩa vụ của một xuyên không giả]
Lại từ đâu chui ra tên hệ thống này nữa rồi! Lúc quan trọng chẳng thấy mặt đâu, bây giờ người ta đang bận lại bất ngờ xuất hiện chứ!
Hệ thống xuất hiện trở lại làm Thẩm Quân Ngọc có chút mất tập trung.

Nhưng được mọi người nhắc nhở, gương mặt ấy, biểu cảm ấy...!lại xuất sắc vô cùng.
....
Trong phòng vệ sinh, Thẩm Quân Ngọc mặt hậm hực như muốn tra tấn tên hệ thống kia.
-Sao bây giờ ngươi mới xuất hiện hả? Lại còn xuất hiện khi ta đang chụp hình mới ghét chứ!
[Kí chủ! Cậu bình tĩnh chút đi] - Vừa an ủi, hệ thống còn lôi đâu ra một gói gà chiên cho cậu.

Đây cũng xem như là món quà đầu tiên của Thẩm Quân Ngọc khi vừa mới xuyên đi.
-Cho ta thật sao?
Kìm nén sự vui sướng khi có đồ ăn.

Mặt cậu nghi hoặc hỏi.
[Kí chủ, cậu không thích thì tôi có thể lấy lại] - Hệ thống điều khiển máy móc ra định thu hồi đồ ăn lại.
-Bị điên mới không lấy á.
Tay cậu ôm chặt gói gà chiên lại không cho hệ thống lấy.
Cũng phải thôi! Một tên ham ăn như cậu thì làm sao có thể bỏ qua đồ ăn chứ.
Nhưng bây giờ cậu phải đi ra chuẩn bị quay quảng cáo cho thương hiệu giày MP rồi.

Công việc cũng khá bận rộn đấy chứ.
Thật sự nếu có thể thì Thẩm Quân Ngọc cũng không chọn làm diễn viên nữa đâu.

Điều cậu ao ước bấy lâu nay vẫn là mở một nhà hàng nhỏ rồi bản thân mình làm chủ.

Sau đó thì cưới vợ sinh con....
Còn quay lại thực tại thì cậu còn phải công lược nam nhân mặc dù không biết đối tượng công lược là ai nữa a~

Đạo diễn cũng quá tâm huyết với cậu rồi nha! Từng đường nét, bề mặt đẹp nhất của cậu đều được khai thác vỏn vẹn chỉ trong một chiếc máy quay rồi.
Anh đạo diễn còn tấm tắc khen ngợi nhan sắc của cậu.

Quả thực là mỹ nam bách niên nan ngộ.
...!Tại nhà của Thẩm Quân Ngọc...
-Hệ thống! Ta muốn hỏi....
Thẩm Quân Ngọc ấp úng, chuyện này cậu vừa muốn hỏi.

Cũng lại vừa không muốn nhắc đến.
[Ngài cứ việc đưa ra câu hỏi! Bổn hệ thống sẽ thành tâm trả lời]
-Người hôm nay ta gặp, sau này sẽ không gặp lại đúng không?
[Người nào cơ? Hôm nay cậu gặp rất nhiều người đó]
[Hỏi như thế chẳng khác nào gây khó dễ cho bổn hệ thống ta]
-Người tôi gặp trong thang máy....
Nghe xong, hệ thống thực hiện một vài thao tác nhỏ đã tìm được người mà Thẩm Quân Ngọc nhắc đến.
[Người này....]
-Làm sao? Sau này không gặp nữa đúng không?
Ánh mắt hiếu kỳ đó lại hiện lên, Thẩm Quân Ngọc đang hy vọng đừng gặp lại anh ta nữa..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 4: 4: Suy Sụp Tinh Thần Ta Không Muốn Công Lược Nữa


Hệ thống do dự một hồi rồi đưa ra câu trả lời.
[Người này không nằm trong tình tiết tiếp theo của bộ truyện đâu]
[Hắn chỉ là một người trên hai tỷ người gặp cậu thôi!]
Nghe hệ thống phán như thế thì Thẩm Quân Ngọc cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn rồi!
Cũng may anh ta không phải đối tượng công lược, nếu không thì.....
Khỏi lăn tăn về mấy việc này! Điều cậu muốn nhất ngay bây giờ chính là chui vào không gian hệ thống tìm xem có gì ăn được không cái đã.

Làm việc nguyên ngày Quân Ngọc cũng cảm thấy mệt rã người.
-Có cái khác ăn không?
Cậu lục tung cả không gian hệ thống cũng chỉ thấy gói mì tôm.

Chẳng lẽ ở đây lại không có gì ăn hết sao trời?
[Kí chủ, cậu có thể ra ngoài đó kiếm thứ khác ăn cơ mà!] - Hệ thống phũ phàng nói.
-Người giàu ăn sướng quá ta đu không có nổi.
Bật chế độ diễn xuất lên, cậu bĩu môi nói.
Ngay lập tức, hệ thống dùng roi điện quất Thẩm Quân Ngọc bay ra ngoài.

Đồ của hệ thống cũng phải khác người thường, cái roi điện kia được hệ thống xem như bảo vật quốc gia.

Không có sự cho phép thì cấm đụng chạm đến.

Uỵch...
Thẩm Quân Ngọc ngã lăn quay trên đất.

Rõ ràng là bị roi điện quất rất đau nhưng khi ra khỏi không gian hệ thống thì lại không thấy vết hằn nào trên cơ thể.
Đơn giản, cái roi đó dùng để quất hồn chứ không đánh được người bình thường.
-Lần sau cho ta ra khỏi không gian hệ thống một cách nhẹ nhàng được không hả?
Còn chưa kịp đứng dậy, Thẩm Quân Ngọc đã vội quát hệ thống.
[Theo luật 2426 thì kí chủ không được chửi hệ thống]
[Lần đầu nhắc nhở.

Lần sau hình phạt sẽ là bị đối tượng công lược đè làm chuyện ấy đúng 48 giờ]
Gương mặt Thẩm Quân Ngọc khi nghe hệ thống báo thì bỗng trở nên tái nhợt.
-Cái...cái gì chứ? Chơi hết bốn mươi tám tiếng lận.
-Há chẳng phải ta toi luôn sao?
-Với lại ta là nam mà!
[Kí chủ à! Vậy nên đừng bắt tôi nhắc nhở đấy...!Không thì...]
Không thì gì thì hệ thống không nói đâu.

Mà không nói cậu cũng tự hiểu luôn rồi.
Sau một lúc thì cậu cũng bình tĩnh trở lại.

Không có việc gì làm nên cậu mở máy ra tải liên quân về chơi.
.....
Sáng hôm sau
Vừa mở điện thoại ra ra thì Quân Ngọc nhận được rất nhiều thông báo.

Chủ yếu là tin mấy công ty muốn hủy hợp đồng với cậu.
-Sao lại như vậy rồi! Bao nhiêu tiền bạc trong một đêm đều bay màu hết rồi hay sao....
Ôm lấy điện thoại, Thẩm Quân Ngọc khóc thành tiếng.
[Kí chủ]
-Gọi ta sao?
[Cậu khóc kìa]
Vội lau nước mắt, Thẩm Quân Ngọc đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra ở đây.
Tự nhiên cơ thể mình tại sao lại khóc cơ chứ? Không phải điều này rất tốt với cậu sao.
-Cơ thể ta làm sao vậy? Ta không có muốn khóc mà.

[Đây là hiện tượng bình thường thôi! Chỉ là do cảm xúc nguyên chủ chi phối thôi mà!]
-Ồh~ Ra là thế.

Nhưng mà làm sao để nước mắt ngừng rơi đây chứ?
Vừa bất ngờ vừa lo lắng, Thẩm Quân Ngọc lại không điều khiển được nguyên chủ sao?
Đã thế cậu không có cách giải quyết cơ thể này thế nào nên cậu thoát xác rồi chui vào không gian hệ thống nghĩ cách tiếp.
[Cậu có mua thuốc ức chế linh hồn không] - Hệ thống im lặng nãy giờ lại bất ngờ lên tiếng.
-Có cả loại thuốc đó nữa hả?
[Tất nhiên là có rồi! Vậy cậu có muốn mua không?]
-Hồn ma làm gì có tiền mà mua chứ? Chẳng lẽ phải chờ người nhà đốt tiền xuống rồi mua sao?
Vẫn là cái vẻ mặt kiêu ngạo đó, Thẩm Quân Ngọc ung dung trả lời.
Chiếc hệ thống này cũng rất có tâm nha.

Hắn còn giải thích từng thứ từng thứ một cho cậu hiểu.
-Hiện tại không có tích phân thì phải làm sao đây?
-Nghèo rớt mồng tơi nghèo rơi nước mắt mà ngươi còn dụ dỗ ta mua mấy thứ đó nữa.
Đương nhiên, hệ thống cũng phải kiếm tiền chứ! Nhờ vào việc trả tích phân này mà hệ thống có thể mua mọi thứ ở không gian thiết lập sẵn đó.
Hệ thống của Thẩm Quân Ngọc cũng chỉ là một trên hai mươi hệ thống được tạo ra mà thôi.
Muốn trao đổi giữ các đơn vị khác nhau thì phải có tiền.

Nhưng đồng tiền chung của các hệ thống chính là tích phân.
[Làm nhiệm vụ là có tích phân ngay thôi]
-Có nhiệm vụ hả? Ngoại trừ công lược nam chính thì có cách nào kiếm tích phân nữa sao?
Cũng là lần đầu xuyên không nên Thẩm Quân Ngọc không biết về mấy cái chuyện này.

Cho nên nhiệm vụ gì đó cũng là cụm từ mới đối với cậu.
[Tất nhiên rồi! Nhiệm vụ đầu tiên cũng là nhiệm vụ đơn giản nhất]
-Nói nhanh đi! Là nhiệm vụ gì? Ta sẽ có tích phân sao?
Vừa hỏi, mắt cậu lại sáng lên như một bầu trời sao.
[Hôn nam chính]
[Nhiệm vụ rất đơn giản phải không nào]
-Cái đệt! Ta có biết nam chính là thằng nào đâu chứ?
-Vả lại ta là trai thẳng! Trai thẳng đó ngươi có biết không hả?
Quân Ngọc hậm hực trùm chăn lại.

Mắt còn không thèm mở ra nhìn hệ thống.
[Tích phân đó kí chủ ơi]
[Chẳng lẽ cậu lại từ bỏ tích phân sao]
Hệ thống lại tiếp tục dụ dỗ cậu làm nhiệm vụ tiếp.
-Không làm, ta không muốn công lược gì đó nữa.
Xem ra lần này Thẩm Quân Ngọc giận thật rồi! Hệ thống cũng thật là, cứ từ từ khuyên bảo Quân Ngọc thì cậu ấy cũng không giận thế này rồi.
Ai lại đi đem trai thẳng, còn chưa mảnh tình rách nào để bẻ cong dễ dàng vậy chứ.
[Kí chủ]
-Trả ta lại cho Diêm Vương đi!.
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 5: 5: Không Thể Tránh Xa Anh Ta


Ngày hôm đó, các bài báo viết về Thẩm Quân Ngọc được chú ý rất nhiều.

Tuy nhiên thì đa số người đọc lại là game thủ, nhân viên công ty quản lý, tiếp đến là các hãng game,...!lần lượt lần lượt trở thành anti fan của cậu.
Tiêu đề bài báo là :"Idol quốc dân không biết chơi game".
Rồi tiếp sau lần lượt là: "Thẩm Quân Ngọc bị đối thủ đánh chết hơn ba mươi lần".
Chơi kém cũng thôi đi.

Còn đăng nhập bằng tài khoản chính thức nữa chứ.

Lần này cậu hại nguyên chủ không ngóc đầu lên nổi thật rồi.
Ngay lập tức, Thẩm Quân Ngọc bị điều đến công ty giải quyết tin đồn.
Một người đàn ông độ tuổi trung niên cao to lịch lãm đứng trước mặt trách móc cậu.

Ông ta lôi hết chuyện này đến chuyện khác ra nói, cậu cũng chỉ im lặng mà không nói được gì.
-Được rồi! Hiện tại cậu hoãn hết lịch quay đi.
-Sắp tới tôi sẽ tổ chức một cuộc thi dành cho các nghệ sĩ trong công ty, bắt buộc cậu phải tham gia.

Ngày mai tôi sắp xếp cho người đến dạy cậu chơi game.
Ông ta bình tĩnh trở lại rồi nói chuyện đàng hoàng.

Nhưng mà, nói là nói chuyện đàng hoàng cũng không đúng.

Ngôn từ mà ông ta nói cũng là đang ép cậu làm theo ông ta.
-Vâng ạ! Nếu không có chuyện gì thì em về đây.
Thẩm Quân Ngọc ngay lập tức đi về.

Còn không thèm nhìn sắc mặt của ông sếp thế nào nữa.
Vừa bước ra khỏi sảnh công ty thì điện thoại đổ chuông "biết em đã có ai đang....gần bên.

Nhưng anh sẽ đứng ngay đây và...chờ...emm".

Lần mò từng túi áo cho đến túi quần vướng víu kia mới tìm thấy điện thoại.
-Alo! Cho hỏi ai vậy ạ! - Nén lại sự bực tức trong người, Thẩm Quân Ngọc lễ phép hỏi.
-Còn ai vào đây nữa! Mau về nhà nhanh lên.
Có thể nghe thấy, từ trong điện thoại là âm thanh của một cô gái.

Quả nhiên, người đó là chị cậu Thẩm Hà Linh.
Về đến nhà, không chỉ có một mà có đe và hai người đang đứng ở trong phòng khách của nhà cậu.

Một người là chị của cậu, còn người kia thì cậu không biết là ai.
Ông ta mặc một bộ vest màu xanh đen, mái tóc cũng đã gần bạc hết rồi.

Trên tay còn đeo một chiếc đồng hồ hiệu Fossil.

Người đó đứng quay mặt lại nhìn qua tấm kính đối diện.
[Ting...!mở khóa tiếp mà nhân vật phụ]
[Chúc mừng kí chủ mở khóa được nhân vật Thẩm Thanh Kỳ]
Thông qua thần giao cách cảm, hệ thống báo cho Quân Ngọc biết về nhân vật này.

Rốt cuộc ông ta là ai?
-Chị! Chị gọi em về có việc gì sao?
-Là ba muốn nói chuyện với em - Nói xong thì Thẩm Hà Linh đi ra ngoài.

Gương mặt của cô nhìn rất căng thẳng.
-Ba tìm con có việc gì sao?
Người đàn ông nghe xong cũng không nói gì.

Ông ta chỉ là rót một ly trà ra thưởng thức.
-Ba, ba có chuyện gì muốn nói với con sao?
Không nhận được lời hồi đáp của ba, Thẩm Quân Ngọc hỏi tiếp.
Gương mặt Thẩm Thanh Kỳ sắc lạnh.

Ông nhìn Thẩm Quân Ngọc một lượt rồi lại lấy một tập giấy ra cho cậu xem.
[Kí chủ! Ông ấy muốn cậu ngồi xuống nói chuyện đó]
Ai biết gì đâu? Mặt ông ta nhìn vừa dữ tợn, vừa đáng sợ như thế.

Cậu muốn ngồi cũng sợ bị mắng.Đây cũng là do cơ thể của nguyên chủ chi phối rồi.

Nếu không bị cơ thể chi phối thì đừng nói đến việc ngồi, đánh cậu cũng không ngán đâu.
-Xem đi! Lát nữa theo ta đến gặp một người.
Thẩm Quân Ngọc cầm tập giấy lên đọc chi tiết nội dung được viết trong đó.
-Ba muốn con về làm ở công ty ba sao?
-Đúng vậy! Nhưng trước khi về thì ta muốn con đi theo học hỏi một người bạn.
-Cậu ta hình như cũng trạc tuổi con đó.
Thẩm Thanh Kỳ lạnh lùng nói.
Chả trách nguyên chủ cũng không muốn sống, có người ba ép đi làm mấy việc mình không thích.

Còn ghi ra điều khoản hoạt động của con trai mình trước nay.
-Còn sự nghiệp của con thì sao hả ba?
Không kìm nén nổi sự tức giận, Thẩm Thanh Kỳ quát: "Mày gây ra chưa đủ chuyện hay sao mà đòi đi làm diễn viên nữa hả?"
-Mấy bài báo viết mày chẳng ra gì thì thôi đi! Còn diễn xuất chỉ đúng một màu.

Chẳng trách fan bỏ đi hết.
-Mày biết trước đây mày hứa gì với tao không?
Thẩm Quân Ngọc lắc đầu.

Quả thật là cậu không biết.
Cốt truyện muốn mở khóa thì phải có tích phân.

Đã thế hệ thống còn không thèm cung cấp cho cậu một chút thông tin gì về bối cảnh, nhân vật mà cậu xuyên vào.Cuộc đời thê thảm cũng thôi đi! Xui thì xui tận mạng, không có lối thoát.
......

Tại giải trí TN_Thịnh Nguyên Entertainment
-Wa~Ở đây lớn thật! - Nhìn xung quanh, Thẩm Quân Ngọc không khỏi ngỡ ngàng trước một tòa nhà lớn thế này.
Thực ra thì cậu cũng tiếp xúc với rất nhiều giới nhà giàu.

Đến cả chủ tịch tập đoàn lớn nhất nhì Châu Á cậu cũng quen.

Nhưng ở thế giới này, tòa nhà này có khi còn phải cao gấp ba lần tòa nhà cao nhất trong thành phố mà cậu nhìn thấy.
[Thông báo! Nam chính sắp xuất hiện rồi!]
[Nhiệm vụ công lược nam chính bắt đầu khởi động]
-Nam chính ở đây sao? - Bất giác cậu quên mất cái gọi là thần giao cách cảm mà nói thành tiếng.
Đi đến tầng thứ 38 chính là phòng làm việc của tổng giám đốc tập đoàn này rồi! Trong lòng của cậu không hiểu vì sao lại có một cảm giác bất an, nơm nớp lo sợ.

Còn lo sợ cái gì thì cậu cũng không biết.
-Đây là người mà ta muốn giới thiệu cho con.

Đừng nhìn cậu ta trẻ tuổi như thế nhưng thực lực của cậu ấy....!vượt qua cả ta luôn đấy.
-Cái quần gì vậy? Sao lại là anh - Đôi mắt cậu trợn tròn không che giấu được sự ngỡ ngàng đó.
-Không được vô lễ.
Ngay lập tức Thẩm Quân Ngọc im lặng.

Cái bản mặt này của cậu thực sự muốn giấu đi quá..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 6: 6: Đối Tượng Công Lược Chính Là Anh Ta


Lúc ba cậu và anh ta nói chuyện thì cậu cũng chỉ đứng đó nhìn rồi gượng cười.

Thực ra thì hai người họ nói gì, Thẩm Quân Ngọc nghe cũng đâu có hiểu.
-Được rồi! Vậy con trai tôi giao cho cậu đó - Thẩm Thanh Kỳ vui vẻ bắt tay với người đó.
[Ting! Chúc mừng kí chủ]
[Độ hảo cảm đã +50 rồi! Độ hảo cảm hiện tại là -50]
[Kí chủ cần cố gắng thêm]
Cái gì chứ? Độ hảo cảm còn đang âm mà hệ thống chúc mừng khích lệ như thật.
-Hệ thống! Anh ta không phải không liên quan đến đến cốt truyện sao? Sao bây giờ tăng hảo cảm là sao chứ!
[Đây là nhân vật cậu cần công lược.

Anh ta chính là nam chính]
Lời hệ thống nói như sét đánh ngang tai.

Đối với cậu mà nói, đây còn hơn cả tội tử hình.
-Cậu đi theo tôi! - Sau khi Thẩm Thanh Kỳ đi thì người đàn ông lạnh lùng nói.
-Tôi sao? Tôi còn phải về chuẩn bị luyện game rồi!
Luống cuống tay chân, Quân Ngọc thực sự muốn đi về rồi.

Nhìn anh ta như vậy, chắc là không nhớ đến chuyện trong thang máy hôm qua đâu ha.
-Chuyện hôm qua tôi quên rồi! Nếu cậu là con của chú Thẩm thì tôi có thể châm chước cho cậu đi theo tôi.
-Chắc tôi cần! - Mặt Thẩm Quân Ngọc cúi xuống, âm lượng từ ngữ phát ra lại rất nhỏ nữa.

Chắc anh ta không nghe đâu.
-Tôi nghe cả đấy! - Mặc dù cậu có nói nhỏ đi chăng nữa thì anh vẫn nghe thấy.

Đây xem như là sức mạnh của nam chính đi.
[Hệ thống thông báo! Hảo cảm trừ bảy, độ hảo cảm bây giờ là -57]
[Kí chủ mau công lược đi, đừng làm chậm trễ thời gian]
Ngay lập tức, Thẩm Quân Ngọc nhập vai.
-Chúng ta làm quen lại nhé! Tôi tên Thẩm Quân Ngọc - Khuôn mặt vốn đẹp sẵn rồi! cười lên cơn đẹp hơn.
Vậy mà nam chính kia còn không chịu đổ liền đi.

Không biết trong đầu anh ta đang nghĩ gì nữa.
-Tôi biết rồi! Tôi là Trần Từ Liên
-Trần là họ, Từ trong khước từ, Liên là hoa sen.
Nhìn vậy thôi chứ anh ta cũng lắm lời khiếp.

Ấn tượng ban đầu của cậu chính là lạnh lùng, cao lãnh....còn bây giờ thì chắc phải suy nghĩ lại một chút.
-Khước từ hoa sen....!- Quả thật Thẩm Quân Ngọc nghe không hiểu.
-Là mẹ tôi đặt từ Liên đó chính là tên một người bạn cũ của bà ấy.

Một thời gian thì người đó biến mất, sau đó thì đặt tên tôi để nhớ đến người bạn đó thôi! - Nhìn cậu không hiểu, Trần Từ Liên giải thích tiếp.
-Cậu không hiểu được đâu!
[Ting! Hảo cảm tăng 10, độ hảo cảm hiện tại là -47]
-Tôi vẫn muốn làm diễn viên hơn! Anh có thể giúp tôi chứ! - Thẩm Quân Ngọc nhanh chóng thay đổi chủ đề.
Để công lược được nam chính thì cậu tất nhiên phải dùng cả tâm tư để diễn cho đạt rồi! Mà cái đầu tiên cậu nghĩ đến đó là việc ôm đùi anh ta.

Chỉ cần bám lấy anh ta thì anh ta sẽ không có cơ hội yêu người khác nữa rồi.
Suy nghĩ này của cậu cũng quá là tâm cơ rồi đi.
-Chú Thẩm dặn tôi đào tạo cậu trở thành một diễn viên nổi tiếng toàn thế giới! Nhưng mà...!- Trần Từ Liên nhìn từ đầu đến chân cậu một lượt rồi lắc đầu.
Thấy vậy anh có thái độ như thế, Thẩm Quân Ngọc lo lắng hỏi: "Tôi có vấn đề gì sao?"

Anh từ từ tiến lại ghế rồi ngồi vào chỗ của mình.

Hai tay đan xen vào nhau rồi chống cằm nhìn Thẩm Quân Ngọc tiếp.
-Chỉ dựa vào cái nhan sắc ba đồng này sao? Còn cả cách phối đồ của cậu cũng cực kỳ có vấn đề.
Nghe anh nhắc nhở, Thẩm Quân Ngọc bấy giờ mới nhìn lại bộ đồ mà mình đang mặc.

Quả thật là có vấn đề.
Từ chỗ cái áo quá rộng so với người cậu thì màu sắc cũng quá loè loẹt, trông giống mấy bà đang ngồi ngoài chợ kia.

Chẳng có một chút gì giống nghệ sĩ cả.
Hệ thống ơi là hệ thống! Cũng tại hệ thống kiến nghị nên cậu mới mặc đồ này đó chứ!
Trước khi đi hệ thống bảo cậu mặc một chiếc áo phông loang màu bên trong, bên ngoài thì mặc hai đến ba lớp áo màu khác nhau.

Cũng là có chủ ý cả đấy nha.

Hệ thống là muốn cậu mặc như thế này để thu hút sự chú ý của anh.
Cũng thật không ngờ, không cần cậu mặc đồ cho ấn tượng thì anh cũng gặp cậu thôi.
-Tôi sẽ thuê người về dạy cậu chơi game.
.....
Ngày thứ nhất, người đầu tiên là game thủ hàng đầu thế giới.

Cũng là người mà anh đích thân chọn lọc mà ra.

Tuy nhiên trường hợp game ngu này chỉ có cậu mới làm được thôi.

Sau đó người thứ nhất đó cầm tiền rồi biệt tăm.
Ngày thứ hai, game thủ này tên là Triệu Quân.

Anh ta dạy cậu chơi game cũng được nhiều ngày rồi! Tuy nhiên thì chưa được một tuần thì cái trình của cậu lại tụt dốc không phanh.
Sau khi nhiều người dạy thì Thẩm Quân Ngọc chỉ thấy rối hơn.

Trần Từ Liên bây giờ đích thân dạy cậu chơi game.
Bạn nghĩ Thẩm Quân Ngọc không chơi được game sao?
Không phải nhé! Tất cả chính là chiêu trò công để lược dễ dàng hơn mà thôi.
[Ting! Độ hảo cảm tăng 30.

Hảo cảm hiện tại là -17]
Mới như vậy mà đã tăng rồi sao? Thẩm Quân Ngọc tự hỏi bản thân mình có nên giả làm người đồng tính để công lược tiếp không.
-Tạm thời cứ thế đi! Tuần sau tôi thuê thêm cao thủ đánh với cậu - Nói xong thì Trần Từ Liên bước ra khỏi phòng của cậu rồi đi ra ngoài.
Cầm trên tay điếu thuốc, Từ Liên vừa nhấc bật lửa lên châm ngòi hút thuốc.
-Thật sự anh ta là đối tượng công lược thật hả? Có khi nào hệ thống bị lỗi rồi không đây?
[Cảnh báo việc nghiêm cấm nói xấu hệ thống]
[Lần đầu nhắc nhở! Lần sau chưa nghĩ ra hình phạt].
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 7: 7: Ôm Đùi Nam Chính


Thẩm Quân Ngọc cứ nhìn chằm chằm vào điếu thuốc Trần Từ Liên hút kia khiến anh có vẻ khó chịu.
Tuy nhiên, anh bước lại gần chỗ của Quân Ngọc rồi đưa cho cậu điếu thuốc mà anh hút kia.

Khuôn mặt lạnh lùng mang theo chút mờ ám kia làm cậu có chút khó hiểu.

Chẳng lẽ nam chính đều phải giả vờ lạnh lùng sao?
- Sao? Cậu muốn thử hả?
- Tôi không có! - Thẩm Quân Ngọc lắp bắp trả lời.

Tại lúc này hệ thống biến mất tiêu đâu rồi, bỏ cậu lại một mình ở cùng với nam chính là Trần Từ Liên nên trường hợp này chỉ có thể tùy cơ ứng biến thôi.
Anh đưa điếu thuốc lá trên tay lên hút rồi sau đó phả hơi vào gần mặt cậu.

Tổng tài gì chứ! Một chút phép tắc cũng không có.
- Hôi chết đi được! - Quân Ngọc vội lấy tay che mũi lại để khỏi ngửi cái mùi khó chịu đó.
[Ting! Nhiệm vụ mới] - Sau cả buổi biến mất, hệ thống cũng đã xuất hiện trong lại.
Chắc không phải nhiệm vụ thì tên hệ thống cũng không xuất hiện đâu.

Còn nói là hệ thống giúp đỡ gì chứ!
[Nhiệm vụ có thể làm hoặc không]

Chưa kip đọc nhiệm vụ, Thẩm Quân Ngọc đã vội bấm ngay chữ "làm" bảng hệ thống kia rồi.

Khó khăn lắm mới có nhiệm vụ để làm kiếm tích phân, việc gì Quân Ngọc phải từ chối chứ.
Nhưng mà lần này là lần đầu nên hệ thống chỉ giao nhiệm vụ đơn giản cho cậu thôi.
[Nhiệm vụ pha cafe cho nam chính]
[Yêu cầu: Cafe không đường, không sữa...!đặc biệt là không có vị đắng] - Như sét đánh ngang mặt của cậu vậy.
Kiếm đâu ra cafe không đường không sữa không đắng bây giờ đây.

Cho dù là cậu đích thân đi Lâm Đồng cũng chưa chắc đã có đâu a~
- Cậu có thể giúp tôi pha một ly cà phê không? - Thấy cậu rảnh rỗi quá nên anh muốn kiếm việc cho cậu làm thôi mà.
- Có giỏi thì tự đi mà pha.

Tôi không làm!
Vốn đã giận hệ thống về cái nhiệm vụ rồi! Bây giờ còn bắt đi làm thật nữa.

Nét mặt tức giận của cậu dần lộ ra.
Nhìn sang mặt của Từ Liên một lát.

Rồi thì vì tích phân nên Thẩm Quân Ngọc tự nhủ bản thân mình hy sinh một chút vậy.

Vì nhiệm vụ thì mấy việc này có đáng là gì chứ?
....
Thẩm Quân Ngọc lôi hệ thống ra chỉ dẫn pha cafe, trước giờ cậu chưa từng làm mấy chuyện này bao giờ nên không biết.

Hệ thống thì hướng dẫn rất chi tiết, nhưng Thẩm Quân Ngọc làm không được nên chỉ dành lấy cafe trong không gian hệ thống ra.
cốc...cốc...cốc
- Vào đi!
Thẩm Quân Ngọc hí hửng bước vào, tay cầm một cốc cafe rồi đặt lên bàn anh.

Còn Trần Từ Liên có vẻ không để ý cho lắm, anh còn đang bận cơ mà.
- Anh bận sao? - Bước đến cạnh ghế anh đang ngồi, Thẩm Quân Ngọc cúi người xuống xem anh đang làm gì.

Nhìn rồi! Vẫn không hiểu.
- Vậy tôi đi về đây!
- Ai cho cậu đi! Chú Thẩm bảo cậu ở đây thì cậu phải ở đây.

Không được đi đâu hết.
Anh nhìn cậu rồi nhíu mày.

Nếu cậu đi thì anh phải giải thích với chú Thẩm sao đây! Chú ấy tin tưởng anh như vậy, còn giao cậu cho anh nữa.
Trần Từ Liên còn làm như cậu là con nít không bằng.

Thẩm Quân Ngọc cũng hai mươi mốt tuổi rồi mà! Nói lớn cũng không lớn, nhưng nói nhỏ thì cũng không phải.
- Tôi đi dạo quanh đây thôi! Sẽ không lạc đâu, anh yên tâm.
- Lát nữa tôi đưa cậu đi - Vẻ mặt nghiêm túc đến nỗi lạnh tanh ấy làm cậu còn có chút sợ hãi.

Anh nói như sợ cậu chạy mất í.
[Hệ thống thông báo! Nữ chính sắp xuất hiện rồi]
Cái gì chứ? Thẩm Quân Ngọc còn đang hoang mang đây không phải là thế giới tiểu thuyết đam mỹ sao...!nữ chính đâu ra vậy.

Thật sự rối hết cả lên rồi.
[Hệ thống thông báo! Kí chủ cần phải nghiêm túc công lược nam chính không được có hành vi tránh né nam chính]
- Ý ngươi là bảo ta ôm đùi anh ta sao?
[Đúng vậy]
- Ta không làm, ta không làm!
Một lúc sau thì Trần Từ Liên để ý đến biểu hiện của cậu.

Từ góc độ anh ngồi thì anh còn nghĩ cậu còn có bệnh tự kỷ nữa.
Đột nhiên Thẩm Quân Ngọc quay đầu lại nhìn anh.
- Ể? Nhưng mà nhìn anh ta cũng đẹp trai đấy chứ nhỉ.

Nhất là đôi mắt anh ta, chính là kiểu đôi mắt buồn nhưng lại rất thu hút.
[Tất nhiên rồi! Chồng tương lai của cậu cơ mà!]
- Cái gì mà chồng tương lai chứ! Ta chỉ khen anh ta đẹp thôi mà.
[Đẹp thì cậu mau dành đi! Không thì nữ chính xuất hiện sẽ mang anh ta đi mất đó]
- Vậy ta phải làm thế nào đây! Chẳng lẽ để anh ta đến với nữ chính rồi nhiệm vụ thất bại sao? - Cậu khẩn trương lo lắng hỏi.
[Thì cậu ôm đùi anh ta sống rồi công lược sau cũng được]
Hệ thống nói như dễ ăn lắm ấy.

Anh cũng đâu phải đi làm từ thiện đâu mà để cậu ôm đùi được chứ.

Rồi nhìn cái bản mặt của anh, cậu thật sự không muốn công lược.

Bởi vì, công lược xong rồi lỡ yêu anh ta mất thì làm sao?
Nghĩ đến đây thôi cậu đã cảm thấy sợ rồi! Thẩm Quân Ngọc vẫn là muốn làm trai thẳng hơn a~
- Cậu!
Chớp chớp đôi mắt, Thẩm Quân Ngọc còn ngơ ngác khi anh gọi.
- Anh gọi tôi hả?
- Có định tham quan nữa không?.
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 8: 8: Kí Chủ! Nữ Chính Sắp Xuất Hiện Rồi


Dạo một vòng quanh công ty, Thẩm Quân Ngọc bắt đầu cảm thấy chán rồi.

Từ lúc mới bước ra khỏi phòng giám đốc thì vẻ mặt Trần Từ Liên lạnh tanh, khi cậu bắt chuyện thì anh không "Ừm" thì "Ừ!"...vô cùng nhạt nhẽo.
- Tôi mỏi chân - Đi thêm một đoạn, Thẩm Quân Ngọc lại ngồi bên ghế.
Anh thấy thế cũng chỉ ngồi lại gần chỗ cậu.

Không phải không nói chuyện mà là không biết mở lời ra làm sao.

Những lời trước nay mà anh hay nói cũng chỉ liên quan đến tính chất công việc.
Nghĩ mãi mới ra câu hỏi, tuy nhiên lời anh nói ra còn không quá mười từ nữa.
- Cậu không sợ phóng viên chụp được sao?
- Tại sao phải sợ? Là vì tôi sợ bọn họ sẽ nghĩ tôi cặp kè với anh hả? Mà cặp với anh thì có sao đâu đúng không.
Nghe Thẩm Quân Ngọc trả lời như vậy, Từ Liên có chút ngạc nhiên rồi bất giác cười nhẹ một cái.
- Cậu không sợ tôi ăn thịt cậu hả? - Có cảm giác thích thú, anh trêu chọc cậu tiếp.
- Anh á! Ba tôi còn chưa sợ thì làm gì tôi phải sợ đây!
[Ting! Kí chủ, nữ chính sắp xuất hiện rồi!]
[Cậu mau đưa nam chính trốn đi]
Hệ thống gấp gáp chui từ đâu ra thông báo cho cậu.

Nãy giờ còn không cung cấp thoại cho cậu nói chuyện với nam chính nữa.

Bây giờ lại thình lình xuất hiện khiến Thẩm Quân Ngọc có chút khó chịu.
Nhưng tốt nhất vẫn là hoàn thành nhiệm vụ trước đã rồi tính sau vậy.

Hệ thống nhắc nhở thì cậu làm thôi.
- Chúng ta đi về nhà được không? - Cố kìm nén chút tức giận đối với hệ thống, Thẩm Quân Ngọc gượng gạo hỏi Từ Liên.
- Nhà tôi hay nhà cậu!
- Nhà tôi đi! - Thẩm Quân Ngọc đáp.
Cậu đây là đang đưa trai về nhà sao? Nếu như bọn chó săn đó biết thì ngày mai...à không, ngay hôm nay cậu sẽ xuất hiện ở trang nhất cho mà xem.
....
Tại biệt thự Thẩm gia.
- Con chào bà ạ - Trần Từ Liên lễ phép chào bà nội của Thẩm Quân Ngọc.
[Chúc mừng kí chủ mở khóa thêm nhân vật bà nội]
- Con chào bà ạ - Thẩm Quân Ngọc cười thật tươi rồi nắm lấy tay bà nội.
Cậu thực sự không hiểu, Trần Từ Liên làm sao biết bà nội vậy, còn tỏ ra rất thân thiết với bà.

Trong khi cậu là cháu ruột mà còn không biết.
Bà đưa tay Thẩm Quân Ngọc cho Trần Từ Liên nắm.

Lúc mới chạm tay thôi thì Từ Liên còn e dè định rút tay lại.

Nhưng Thẩm Quân Ngọc vì lý tưởng công lược anh nên hy sinh chủ động một chút vậy.
Nói từ hy sinh cũng không phải, được nắm tay trai đẹp tâm trạng cũng tốt hơn.

Nhìn từ đằng xa lại, ai không biết còn tưởng hai người là cặp đôi mới cưới.
.....
- Dạo này sức khỏe của bà thế nào rồi! Bà khỏe hơn chưa ạ - Trần Từ Liên lo lắng hỏi han bà.
- Bà không sao.

Nhìn hai đứa giống cặp đôi mới cưới khiến bà nhớ đến ông nội của Quân Ngọc quá.
- Bọn cháu không phải quan hệ đó đâu - Thẩm Quân Ngọc gấp gáp giải thích.

Tuy nhiên hai người ngón tay còn đan nhau thì làm sao bà có thể tin được đây.

Nhìn xuống tay của mình, Từ Liên vội vàng rút tay ra.

Chẳng lẽ hai người nắm tay lâu vậy rồi mà không có cảm giác ê sao....
- Nếu có thể thì hai đứa đến với nhau luôn cũng được...
Nhìn thấy biểu cảm của đôi bạn trẻ, bà Thẩm bán luôn cháu trai.
- Nghe cũng hay đó chứ! Phải không? - Thẩm Quân Ngọc ùa theo bà trêu chọc anh.
Mới quen chưa đến nửa ngày mà cậu đã nói như thế này rồi.

Chắc quen lâu mấy câu này cũng không là gì nữa a~
[Hệ thống thông báo! Dựa theo tình tiết truyện thì nữ chính chuẩn bị gặp nam chính]
[Kí chủ! Cậu không được cho nam chính về đâu nhé]
Nhìn thấy mấy dòng thông báo này, Thẩm Quân Ngọc bất giác lấy tay đập trên sofa làm hai người kia giật mình.

Tức giận cái gì cũng không phải bây giờ có thể giải quyết được, đành chờ khi nào không có ai cậu mới xử hệ thống ra bã.
- Cháu phải về rồi! - Nhìn trên chiếc đồng hồ treo tường, Trần Từ Liên xin phép đi.
Tất nhiên, trong trường hợp này Thẩm Quân Ngọc tìm đủ lý do để giữ anh ở lại.
Đến lúc "giờ hành chính" trôi qua cậu mới dám để anh đi về.
Lúc này nữ chính trong tiểu thuyết đã được nữ phụ đưa về tận nhà.

Nữ phụ còn thoa thuốc cho nữ chính nữa.

Bây giờ cho dù nam chính Trần Từ Liên có thích cô hay không thì nữ chính này cũng không thích lại nữa đâu.
Nhưng theo tình tiết truyện thì kiểu gì hai người cũng gặp nhau cho nên Quân Ngọc cố ý để hai người chạm mặt trước.

Đàng nào thì binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn...!đâu thể bó buộc tiểu thuyết phải theo ý một tên vô danh tiểu tốt như cậu chứ.
Lúc Trần Từ Liên đang lái xe thì vô tình tông trúng nữ chính.

Ngay lập tức, nữ phụ lại ôm nữ chính đi.

Thật sự anh không thể hiểu.....
- Sếp...!chúng ta đi tiếp chứ ạ! - Tài xế nhắc nhở.
Xoa xoa mi tâm, Trần Từ Liên mệt mỏi nói: "Cho xe đi đi!".
Hotseach bảng chung: "Rộ tin Thẩm Quân Ngọc được đại gia trẻ tuổi bao nuôi".
Thậm chí còn có cả ảnh chụp hai người ngồi gần bên nhau....!rồi cả ảnh hai người nắm tay nhau đi vào nhà.
- Thẩm Quân Ngọc, chuyện này em định giải quyết sao đây hả? - Chị quản lý cầm điện thoại ném thẳng vào bàn cậu ngồi rồi tức giận quát.
- Kệ họ đi! Chuyện này tốt mà.

Ít nhất còn dẹp tin đồn nết em không tốt mới không có người yêu.
- Nhưng mà người trong hình là đàn ông, là đàn ông đó! Chẳng lẽ em....
Hệ thống đáng ghét, gây ra chuyện này mà không hướng dẫn cách giải quyết nữa chứ.

Hại Quân Ngọc bị mắng một trận tơi tả..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 9: 9: Bắt Đầu Công Lược


Tin tức Thẩm Quân Ngọc đi với đại gia rồi cũng đến tay Trần Từ Liên biết.

Tuy nhiên anh không những không mắng cậu mà còn cố ý thúc đẩy tin đồn này.
- Chú Thẩm nhờ tôi giúp cậu kiếm thêm nguồn lực
Trần Từ Liên cầm một tập hợp đồng đã soạn sẵn rồi đưa cho cậu.
Cầm hợp đồng lên đọc, từng câu từng chữ được soạn ra đó hầu hết đều có lợi cho cậu.

Chỉ là...!điều khoản cuối cùng của bên B bắt buộc phải làm là đầu quân cho bên A.

Cũng có nghĩa, Thẩm Quân Ngọc bắt buộc từ bỏ hợp đồng với công ty hiện tại để hợp tác với TN.

Mặc dù điều này rất có lợi đối với cậu nhưng chi phí bồi thường cũng không phải là nhỏ.
- Yên tâm, khoản bồi thường đó tôi sẽ trả.
Nhìn biểu hiện của cậu có vẻ không tốt nên anh nói thêm.
- Vậy việc xào couple đó....!- Thẩm Quân Ngọc ấp úng hỏi.
Đăm chiêu một lúc, anh quay lại bàn lấy điện thoại đưa cho cậu.
- Số liệu tương tác giữa fan couple rất tốt.

Tôi còn hy vọng có thể phát triển nó hơn nữa.
- Cái này...!Mặc dù anh rất đẹp trai nhưng thật ra tôi không thích nam nhân.

Còn về cái suy nghĩ này thì tôi chưa thể đưa ra câu trả lời được.

Anh có thể cho tôi suy nghĩ thêm được chứ?
[Kí chủ! Hảo cảm bây giờ đang giảm tiếp]
[Cậu nhanh công lược nam chính đi]
- Thật ra thì tôi có thể làm t ình nhân ảo của anh cũng được.
Nghe thấy cậu nói như vậy, tâm trạng Trần Từ Liên khả quan hơn rồi.

Hảo cảm cũng từ -47 mà lên đến +15 là đủ hiểu rồi.
Sau ngày đó hai người liên tục xuất hiện trên nhiều tờ báo.

Cũng từ đó mà Thẩm Quân Ngọc nổi lên như cồn, sự nghiệp thì như diều gặp gió.

Cũng chẳng có gì là không tốt đẹp cả.
[Kí chủ! Cậu còn chưa công lược sao hả?]
Ngồi trên giường bấm điện thoại, cậu còn chẳng thèm để ý hệ thống nói gì.
[Kí chủ]
- Biết rồi biết rồi! Thật ra ta không cần công lược thì anh ta vẫn yêu ta mà.

Cứ để tự nhiên đi!
[Độ hảo cảm đối với nữ chính lên đến 45 rồi.

Cậu còn không mau công lược thì sẽ không hoàn thành được nhiệm vụ đâu]
Nghe đến đó, Thẩm Quân Ngọc nhăn mặt khó chịu.

Vứt điện thoại trên giường, cậu sửa soạn rồi đi gặp nam chính tỏ tình trước.
[Kí chủ, đây là....]
- Đánh nhanh thắng nhanh! Chẳng lẽ để nữ chính yêu Trần Từ Liên rồi ta mới công lược sao hả? Rồi hai người họ yêu nhau thì nhiệm vụ thất bại sau đó thì ngươi lại dùng chiếc roi điện đó quất ta.
[Kí chủ tiêu cực quá rồi! Ta không phải loại hệ thống ngu ngốc đến nỗi đi hành hạ chủ nhân của mình đâu]
- Chắc thế! - Cậu làm khuôn mặt khinh bỉ nói.

....
- Chị đẹp ơi~ Em có chuyện cần gặp anh Trần Từ Liên.

Không biết anh ấy có ở đây không nhỉ?
Thẩm Quân Ngọc dùng mỹ nam kế để mê hoặc chị tiếp viên.

Tuy nhiên thì gặp ai chứ gặp chị này thì nghiêm túc không ai bằng nên từ chối thẳng.
Bước ra khỏi sảnh, Thẩm Quân Ngọc lại đi ra mua đồ ăn vặt để lấp cái bụng của mình rồi mới tìm cách gặp Trần Từ Liên.
Rõ ràng là người quen nhưng bây giờ cậu lại chỉ là một nghệ sĩ dưới trướng của anh.

Lỡ dại rồi thì bây giờ muốn gặp cũng khó rồi đây.
[Kí chủ, cậu ăn nhiều như thế thì ngay cả tôi còn không dám thích cậu.

Huống hồ là nam chính vừa lạnh lùng vừa nghiêm túc lại còn hảo soái kia]
Đang nhai bịch snack mà tự nhiên rén ngang thật sự.

Nhưng ngẫm lại thì cậu vẫn chọn cách lấp đầy cái hố trong lòng trước đã rồi nhiệm vụ gì đó thì để sau đi.
- Chẳng lẽ lại yên bình như thế sao? Cốt truyện gì mà không có một chút drama gì hết á.

Nhạt nhẽo...
[Khi nào cậu hôn được nam chính rồi thì tôi mở cốt truyện cho cậu]
[Mà cũng sắp rồi đấy! Nữ chính chuẩn bị cứu nam chính rồi hai người bắt đầu chuyện tình lãng mạn kia]
Nghe hệ thống nói, trong lòng cậu tự đánh giá về chất lượng của hệ thống rồi.

Hệ thống này cũng thật là ác quá đi thôi! Câu chuyện tình yêu lãng mạn của người ta thì hệ thống bắt Thẩm Quân Ngọc phá cho bằng được.

Cũng chẳng hiểu kiểu gì nữa.
- Lát nữa ta đến nhà Trần Từ Liên tỏ tình luôn cho nhanh.

Có khi tỏ tình xong anh ta cảm động quá mà khóc lóc cũng nên.
Quả nhiên là diễn viên xuất sắc, chỉ tiếc cái đầu này của cậu mà không làm nhà biên kịch thì tiếc quá rồi.

Cái gì cũng nghĩ ra được...
Ngay lập tức Thẩm Quân Ngọc cho người đến trang trí nhà cửa thật đẹp rồi bản thân ở nhà chờ anh về.

Lúc này cậu còn ảo tưởng bản thân mình được làm công, trong khi trước xuyên không hệ thống đã chọn Thẩm Quân Ngọc đi công lược từng thế giới và "làm thụ" trong các thế giới cậu phải xuyên qua.
- Tốt! Chỉ chờ Trần Từ Liên về nữa là được rồi.
Ngắm nhìn thành quả của mình, Thẩm Quân Ngọc còn rất tự luyến mà tâng bốc bản thân lên một tầng cao khác.
[Kí chủ! Chuyện này có chắc là sẽ ổn không đấy] - Hệ thống nhìn cách cậu làm mà nghi hoặc hỏi.
- Ngươi là đang nghi ngờ ta! Kinh nghiệm ta tán đổ hơn một triệu cô gái ngoài kia đấy..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 10: Chương 10


Quả nhiên, khi Trần Từ Liên thấy cảnh tượng căn nhà của mình thì rất sốc.

Từ bên ngoài đã thấy nó có gì sai sai rồi.

Đi vào trong thì không phải mấy ngọn nến thì cũng là cánh hoa hồng rải khắp nhà.
Mà mấy thứ này người giúp việc không những không dọn mà còn ra sức giúp đỡ cậu.

Từ khâu lựa chọn bố cục cho đến trang trí căn nhà.
Trần Từ Liên cũng bất lực trước sự bất ngờ này của cậu dành cho anh.

Thật sự muốn đăng xuất khỏi trái đất để cho đỡ quê.
- Thế nào? Anh thích không?
Thẩm Quân Ngọc mặc một bộ đồ tắm mỏng bước ra đến chỗ của anh.

Hai người đứng sát nhau đến nỗi, chỉ còn một xăng ti mét nữa là chạm vào nhau luôn rồi.
- Cậu ăn mặc thế này là có ý gì đây? Định dụ dỗ tôi sao?
Bộ đồ trên người cậu không phải tự nhiên mà có được đâu.

Là đồ của hệ thống cung cấp, có tác dụng gì thì chưa rõ.

Nhưng, hệ thống cho cậu mặc cái áo này cũng chính là có chủ đích đấy nhé! Không phải kiểu đồ tài trợ đâu, mà cho dù là đồ tài trợ thì nhất định cậu phải có cái gì đó thì người ta mới đầu tư chứ.

- Anh nói xem!
Tại chiều cao không cho phép.

Thẩm Quân Ngọc lại muốn ghé bên tai bên tai anh nói nên chỉ đành ôm người mà nhón chân lên.
Lúc này, anh khựng lại một chút rồi cười nhẹ một cái.

Quả nhiên hai người này có vấn đề.
Đến cả mấy người giúp việc còn đứng đó mà hai người lo tán nhau nên quên mất.

Thôi cứ xem họ như là khí vậy đi.
- Được rồi! Không trêu anh nữa
- Tôi đến đây là có việc muốn nói.

Anh có thể không nghe.
Gương mặt Thẩm Quân Ngọc bỗng trở nên nghiêm túc.

Cậu dùng hết can đảm để đọc đúng thoại của mình.
- Tôi thích anh! Cực kỳ thích anh!
Trần Từ Mạc nhìn cậu một lúc lâu rồi cảm thấy lời tỏ tình này cũng quá là thú vị rồi.

Cái anh cảm thấy buồn cười nhất ở đây là cậu rõ là đang tỏ tình nhưng lại bày ra cái bộ mặt như đưa đám đó.
- Tôi nghiêm túc đó! Anh còn không mau yêu tôi đi.

Tưởng chừng như là ngon ăn rồi! Anh tiến lại gần cậu rồi nhìn cậu một lúc lâu.
- Trả lời nhanh lên đi! - Thẩm Quân Ngọc gấp gáp.
[Ting! Hảo cảm bây giờ là +35]
[Kí chủ cần tiếp tục cố gắng]
Cậu bày trò như thế này rồi mà độ hảo cảm cũng không chịu tăng lên 50 đi.

Mất công coi hết từ phim này sang phim khác chỉ để kiếm kinh nghiệm tỏ tình.
Trần Từ Liên cười nhẹ rồi cốc đầu cậu một cái rõ đau.

Không phải không thích sao, tự nhiên làm như thế làm cậu có chút ngộ nhận a~
- Trong vòng hai mươi phút mà không dọn dẹp sạch sẽ thì đừng bao giờ gặp tôi nữa.

Kể cả chú Thẩm kêu tôi gặp cậu thì tôi cũng sẽ không gặp.
- Cái gì? Hai mươi phút sao? Anh có bị mù về thời gian không vậy! Dọn dẹp cả căn nhà này có khi còn phải mất cả ngày đó.
Thẩm Quân Ngọc nghe đến đây đã cảm thấy bức xúc...
Trần Từ Liên nhìn vào đồng hồ rồi canh từng giây từng phút một.

Cũng kĩ tính quá rồi đi.
- Cậu còn mười tám phút và năm ba giây.
Chiếc giọng lạnh lùng ấy lại nói tiếp.
- Cái gì chứ! Tôi còn chưa kịp cầm chổi lên quét.
- Còn mười bảy phút năm tám giây - Trên tay đeo đồng hồ sẵn rồi nên anh thỉnh thoảng lại cứ nhìn đồng hồ rồi lại nhắc nhở cậu.
Ngay tức khắc, Thẩm Quân Ngọc tự xử hết đống hỗn độn mà mình gây ra.

Chỉ có một thứ chưa được gỡ bỏ trong nhà Trần Từ Liên, nó là tấm poster hình hai người nằm chung.

Đây là ảnh do fan couple hai người làm ra, cũng chính là tấm ảnh được cắt ghép công phu nhất mà cậu từng thấy.
Thoạt nhìn qua! Thẩm Quân Ngọc tìm cách đi mở khóa cho tấm ảnh rơi xuống đi..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 11: Chương 11


Cậu còn năm phút nữa! - Trần Từ Liên nhìn đồng hồ rồi quay qua nói với cậu.
Rất nhanh, căn phòng đã được dọn sạch trở lại...!Nhưng bên ngoài thì cậu còn chưa đụng đến một thứ gì.

Khung cảnh hỗn độn mang theo chút lo lắng, Thẩm Quân Ngọc kêu hệ thống ra ngưng thời gian lại để mình có thể dọn dẹp hết mớ này.
- Hay là ngươi giúp ta dọn dẹp luôn đi! Ta giúp ngươi nhanh chóng công lược hắn.
Trong đầu cậu tự nhiên nghĩ ra ý tưởng.

Đây coi như là sức mạnh của người lười đi.
Hệ thống sau một hồi lâu bị Quân Ngọc thuyết phục thì hắn cũng đã dọn dẹp hết.

Chỉ cần nhấn một nút thì có thể gọn gàng sạch sẽ rồi.

Biết thế từ đầu dùng cách này là nhanh rồi! Chẳng cần phải lao động gì cả.
[Ting! Hệ thống trừ 100 tích phân của kí chủ]
- Ơ này! Sao lại trừ tích phân của ta.

Mà tích phân đâu ra thế?...
Ngàn vạn câu hỏi vì sao của cậu hệ thống còn không nghe kịp chứ đừng nói là phản hồi.

Chàng thanh niên này ngoại trừ gương mặt đẹp ra thì chắc cũng không có gì nổi bật nữa đâu.

À mà còn sự tương thích với nhân vật nữa...thì Thẩm Quân Ngọc chả có gì đáng để so sánh với các xuyên không giả khác.
[Kí chủ! Cậu hỏi chậm thôi, tôi không nghe kịp đâu]
- Ta hỏi tích phân kiếm đâu ra thế?
Thẩm Quân Ngọc nhắc lại rõ ràng.
[Thưởng cho tân binh, rồi thưởng mở khóa nhân vật....]
Hệ thống liệt kê ra cho cậu nghe.
- Vậy sao lần trước ngươi nói ta không có tích phân để mua thuốc?
Ánh mắt cậu khinh đời nhìn hệ thống mà hỏi.
Quả thật lần trước hệ thống có nói cậu không có tích phân.

Còn bắt cậu hôn nam chính là Trần Từ Liên để kiếm tích phân nữa chứ.

Chỉ biết lợi dụng cậu thôi.
Hệ thống im lặng một hồi lâu rồi định off để nhường không gian cho cậu công lược.

Thẩm Quân Ngọc nhanh tay bắt lấy hệ thống lại tra tấn.
Đôi tay thanh mảnh như tay con gái đó ra sức nhào nặn hệ thống ra như cục bột.

Bóp méo hệ thống từ chỗ này sang chỗ khác.

Mà phải công nhận là hệ thống này lại có cơ thể mềm mềm, càng nặn càng thích.
[Kí chủ! Tha cho ta aaa]
....
- Được rồi! Ta không thèm nói chuyện với ngươi nữa.

Chắc bây giờ hắn nhớ ta rồi!
Cậu làm cái bộ mặt giận dỗi đó rồi bỏ đi ra ngoài.
Khi mới ra thì thấy không gian còn đang dừng lại.

Hệ thống này cũng thất trách quá rồi! Chẳng linh hoạt tí nào cả.
- Mau mở ngưng đọng thời gian đi!
Ngay lập tức, mọi hoạt động diễn ra bình thường.

Đến cả Trần Từ Liên nãy giờ nhìn cậu dọn dẹp chưa xong nhưng vừa chớp mắt một cái thì đồ đạc gọn gàng ngăn nắp cả rồi.
- Cậu hack hả? Tôi chỉ vừa chớp mắt thôi mà, không thể nào mà nhanh như thế được! - Trần Từ Liên hoang mang hỏi.
Thẩm Quân Ngọc cười một cái rồi lại giường nằm.

Dáng vẻ cực kỳ tự nhiên mà cởi chiếc áo tắm kia ra rồi chui vào chăn ngủ như nhà của mình vậy.
Thấy cảnh này, ngay cả anh cũng nhìn không rời mắt nữa kia.

Máu mũi cũng từ đó mà bất chợt chảy ra.
Nằm trong chăn, Thẩm Quân Ngọc tưởng tượng đến cảnh giường chiếu của hai người.

Lúc đó thì cậu sẽ đè lên người anh mà nhẹ nhàng chiếm hữu người đàn ông đó.

Sau đó thì làm mấy chuyện lớn lao hơn nữa kia.
.....
Trở lại với thực tế, cậu nằm bất động đó mà anh còn không có một động tĩnh muốn lại gần.
Biết là như thế nên Quân Ngọc kêu hệ thống ra rồi thúc giục anh ta chiếm lấy mình.

Cách này tuy là nguy hiểm nhưng tác dụng lại vô cùng tốt.
[Kí chủ! Cậu nghĩ thông rồi sao?]
[Thật sự cậu có thể lăn giường cùng nam chính hả]
[Nếu như vậy thì sáng mai cậu không dậy nổi đâu a~]
Trong đầu cậu còn nghĩ đến chuyện bản thân được đặc quyền nằm trên nên có chút giao động a.

Cũng là lần đầu, nhưng mà còn làm với nam nhân cao to hơn mình...!nghĩ đến đây lại cảm thấy có chút e ngại rồi.

- Thôi thì ta đành hy sinh lần đầu của ta cho anh ta vậy! Như thế độ hảo cảm mới tăng lên được đúng không?
Đối với chữ "Thôi thì" nghe thì có chút gượng gạo nhưng mà thật ra nó cũng xem như là đặc quyền công lược nam chính đi.

Đã vậy nam chính còn là trai đẹp nữa chứ.

Nếu là người khác thì chắc là không cần tích phân cũng sẽ sẵn sàng hiến thân rồi ha~ Trai đẹp là tài sản chung của xã hội mà.
- Ngươi k ích thích não bộ của anh ta đi! Sau đó thì Trần Từ Liên sẽ là người của ta
- Sáng hôm sau nói là ta sẽ chịu trách nhiệm là xong đó mà.
Thẩm Quân Ngọc đây là làm diễn viên lâu năm nên có chút ảo tưởng giữa đời thật và phim ảnh rồi.

Cậu cứ mơ mộng tiếp tục tưởng tượng cảnh tiếp theo.
[Được rồi! Ngày mai cậu đừng hối hận đó!]
- Yên tâm, ta chắc chắn không sao mà! Ngươi nói hơi nghiêm trọng rồi đó.
Bộ mặt hào hứng đầy tràn đầy năng lượng kia hiện lên.

Hệ thống nhìn mà không khỏi chua xót, bởi vì ngày mai cậu không còn cười thế này được nữa đâu a~
[Ta làm thật đấy] - Hệ thống hỏi lại cho chắc chắn.
- Ừ! Ta nằm trên thì sợ cái gì cơ chứ?.
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 12: 12: Trên Dưới Phải Phân Biệt Rõ Ràng


Trần Từ Liên theo quán tính mà từ từ tiến lại chỗ cậu.

Ngay bây giờ, đầu óc mơ hồ còn kèm theo đó là một sức mạnh đang điều khiển cả tâm trí anh.
Tiến lại chỗ nam nhân trước mặt, anh chần chừ do dự một điều gì đó.

Thực sự muốn lại gần chiếm lấy nam nhân trên giường kia.
Thẩm Quân Ngọc còn nghĩ bản thân là công nhưng mà hành động lại không cho thấy cậu giống kiểu đó chút nào cả.

Còn ra sức quyến rũ người trước mặt mình.
Mà cũng không tính là quyến rũ được, tại cậu đây là đẹp sẵn rồi! Từng tấc da tấc thịt trên người cậu đều hoàn hảo đến từng chi tiết, nhưng là nghệ sĩ thì cậu phải giữ cốt cách tốt nên Quân Ngọc cũng chỉ tự nhận ngoại hình này chỉ là ưa nhìn mà thôi.
Thậm Quân Ngọc nhìn thấy anh như vậy mà thuận thế câu cổ anh.

Trần Từ Liên thấy vậy liền cúi người xuống ôm eo cậu...!từ từ kéo cậu xuống.
Cơ mà tư thế này có chút sai sai rồi nha!!
Nhanh chóng, Thẩm Quân Ngọc đã nhận thấy điều bất thường rồi! Cậu dùng thần giao cách cảm gọi hệ thống ra trao đổi.

Tuy nhiên, hệ thống lại tiếp tục bị lỗi và đi cập nhật phiên bản mới.

Bây giờ cậu có thêm một phụ tá của hệ thống là mèo con, cô mèo này tên là Miêu Tứ hiện ra giúp đỡ.

Vốn là một con hủ chúa nên Miêu Tứ thuận theo tự nhiên mà đẩy thuyền cậu với Trần Từ Liên.
Trần Từ Liên dùng tay nới lỏng phần thân của cậu.

Rồi dùng lưỡi li3m đầu vị tiểu đệ của Quân Ngọc, chiếc lưỡi đó không ngừng quấy động.
Cậu nhìn xuống mà cũng đỏ mặt tía tai ra rồi!
- Cậu từng tự thủ bao giờ chưa?
Trần Từ Liên nhớ đến rồi ngẩng đầu lên hỏi cậu.

Cái bàn tay hư hỏng kia thì vẫn nới lỏng bên dưới, từ từ tiến sâu vào hang động.

Phần dưới đó có một điểm nhạy cảm, và anh chính là đang lần mò chỗ đó đây.
- Chưa...!tôi chưa từng...ah~
Muốn nói tiếp nhưng hình như ngón tay của người đối diện lại chạm đến điểm đó rồi.

Cũng vì quá bất ngờ nên cậu rên lên.
- Nói dối! Nếu chưa từng tự thủ thì chắc chắn sẽ không ra nhiều đến thế này rồi!
Vừa nói, miệng anh vừa m*t bên dưới.

Cảm giác vừa tê vừa sướng đó thật khó mà tả nổi.
Quả thật là cậu chưa từng làm qua mấy chuyện kiểu này! Ngay cả tự thủ cũng chưa từng làm qua.

Chỉ là dòng nước trắng đục kia lại chảy ra rất nhiều, nó chính là lần đầu tiên được phóng thích ra nhiều như thế đấy.
Một lát sau, anh cũng lột hết quần áo vướng víu trên người ra.

Hai người cùng nhau vận động trên giường.

Chiếc giường rung lắc mạnh thì đừng hỏi.
Lại là bàn tay hư hỏng ấy nắn b óp trên quả đào vừa căng mọng vừa trắng nõn nà kia của cậu.
- Đừng...đau đó! Hay là để tôi nằm trên giúp anh thỏa mãn thì hơn.
Thẩm Quân Ngọc cố ý chạm đến *** *** **** kia làm nó căng cứng lên.

Được thế chủ động, Thẩm Quân Ngọc ngay lập tức đè người Trần Từ Liên xuống rồi gặm nhấm hai đầu *** *** *** trên ngực anh.
Động tác cậu cậu thuần thục đến nỗi nói đây là lần đầu cũng chẳng ai tin đâu.
Cậu nhìn người đối diện một lúc thì cúi đầu xuống m*t xuống quai xanh của anh.

Thẩm Quân Ngọc còn cố ý cắn vài chỗ để lại chiến tích hôm nay.

Từng chỗ mà cậu đi qua đều để lại vết đỏ.
Anh nhìn cậu như vậy có chút không thoải mái cho lắm.

Kỹ năng của cậu còn kém xa anh nhiều.
- Để tôi nới lỏng giúp anh.
Cậu nhìn anh rồi lại lấy tay sờ đến chỗ vách hang động.

Làm động tác giống như anh làm cho cậu lúc nãy.
Tuy nhiên, Trần Từ Liên đã bắt lấy tay cậu lại rồi đè cậu dưới thân mình.

Nhìn cơ thể này, thật sự anh không nhịn nổi mà nuốt nước bọt..."ực"
- Nếu cậu đã muốn dụ dỗ tôi làm thế này với cậu.

Cũng không sợ gì đâu, lỡ chưa làm mà cậu ngất ra đó thì mệt lắm.
Bên ngoài thì nói vậy nhưng bên dưới thì căng lên rồi! Mọi lời nói lúc này chỉ là ngụy biện mà thôi.
- Anh đang khinh thường tôi!
Cậu nhìn anh mà tức giận nói.
- Tôi không có! Tôi không phải loại tầm thường h@m muốn mấy thứ kiểu này.
Nghe anh nói vậy, Thẩm Quân Ngọc không ngại mà lấy tay sờ cậu bé của anh.

Đây có tính là hành động dại dột không nhỉ?.
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 13: 13: Hoan Ái


Hai người đàn ông chơi đủ trò trên giường.

Thứ chất dịch trắng đó vẫn cứ tiếp tục được hai người đồng loạt b ắn ra ngoài.
Trần Từ Liên lật úp người cậu lại rồi tiếp tục đi chuyển đều đặn vào trong.
- Không được nữa đâu! Cái đó...rách mất
Bị anh thúc liên tục, Thẩm Quân Ngọc khó khăn nói.
Nhưng cậu đâu biết rằng, tiếng rên của cậu còn có thể khiến anh sung sức hơn.

Cứ mỗi lần cậu cầu xin anh tha thì anh lại đ@m vật nhỏ sâu hơn.
- Ah~ Không được nữa rồi! Tôi muốn ra....
Trần Từ Liên nào đâu tha cho cậu dễ dàng vậy chứ.

Anh cầm lấy tiểu đệ của cậu rồi bịt lỗ đó đi.

Cho dù là muốn ra cũng không được.
Vì cái chất lỏng đó dồn nén trong người, cơ thể của cậu trở nên nóng ran lên.

Cả người co lại rồi ưỡn ra...!nếu không biết thì chắc anh cũng đang nghĩ cậu quyến rũ anh.

Nhưng không, tất cả là tại anh chứ...
Miệng anh cứ m*t của cậu như m*t kẹo, cho dù là muốn ra cũng phải nén lại.

- Chờ một lát! Chúng ta có thể bắn cùng nhau chứ?
Trần Từ Liên ngước đầu lên nhìn cậu hỏi.
- Không được nữa rồi! Tôi muốn ra ngay bây giờ?
Cậu vặn vẹo khó chịu nói.
Tiểu đệ của cậu thật sự rất muốn giải phóng ra, nhưng mà tay của Trần Từ Liên còn bịt đầu của nó khiến dịch thể không thể nào giải phóng ra được.

Từng đợt nóng ran lan truyền từ th@n dưới lên cả cơ thể mà chiếm mất ý thức của cậu.
- Muốn lắm sao? Nhưng mà tôi còn chưa ra thì cậu cũng không được.
Mặc dù cái g@y thịt kia cứng lên rồi nhưng khi cắm và0 dưới vách hang động kia thì nó lại kẹp chặt.

Không thể nào tiến vào sâu hơn nữa.

Chỉ đành chờ cậu tự thả lỏng để làm nó ra.
Cứ một lúc thì Trần Từ Liên nhấn eo cậu xuống một chút rồi lại cầm cái g@y thịt kia mà cọ cọ.

Cái tay cũng đang sờ nắn hết từ ngực rồi xuống phần eo nhéo một cái.

Nhưng phần anh thích sờ nhất ở trên người cậu bây giờ chính là cặp đào căng mọng kia.
Tay anh liên tục xoa bóp phần thịt trắng mềm mại đó.

Còn dùng miệng để đánh dấu chủ quyền.
Hai bàn tay của Trần Từ Liên cứ liên tục x0a nắn khắp người cậu, trêu đùa ở hai điểm hồng hồng trên ngực cậu, cái cảm giác đó vừa lạ lại mang theo chút thích thú.

Lúc này hai đầu ng ực của cậu dựng đứng lên.

Anh lợi dụng cơ hội đó mà cắn m*t hai đ** t*.
- Cậu có thể nhắm mắt lại nếu không muốn nhìn!
Trần Từ Liên bỡn cợt nói.
Cậu nghe lời anh nhắm mắt, lúc này cậu mới cảm nhận được các giác quan khác trở nên nhạy bén hơn.

Còn có thể cảm nhận được tất cả xúc cảm ở phần th@n dưới.

Thứ ấy cứ ra vào, nhấp nhô liên tục với tốc độ rất nhanh, cũng không thể tính toán được tốc độ đó là bao nhiêu nữa.

Cậu oằn mình vặn vẹo vì không thể chịu nổi với tốc độ này.

Cũng chính là vì phần th@n dưới, dịch thể trắng nhớt kia ra nhiều khiến cậu có chút khó chịu.

- A...A...!Dừng lại đi mà! Xin anh đấy!
Thẩm Quân Ngọc kêu la thảm thiết.

Người đàn ông trước mặt cậu lại vì tiếng rên của cậu mà tiếp tục nhấp nhô ra vào như đang muốn trêu chọc cậu vậy.
- Ha~hộc hộc...Thoải mái lên nào! Đêm còn dài lắm.
Không biết là Trần Từ Liên đang an ủi cậu hãy là trêu chọc cậu đây.

"Người nằm trên" có cảm nhận được cảm giác của "người nằm dưới" đâu mà biết chứ!
Một ít dịch thể không chịu được mà bắn tung tóe ra ngoài.

Nó còn làm ướt át cả bàn tay anh, nhưng anh lại không cảm thấy khó chịu.

Ngược lại, càng như thế lại càng k ích thích.
Ban đầu cũng tưởng là công rồi! Thật sự cậu là công nhưng mà là công nhún a~
Một hồi lâu vận động, Thẩm Quân Ngọc đã thấm mệt rồi.

Bây giờ cậu rũ bỏ tất cả để phó mặc cơ thể cho anh.

Anh làm gì bây giờ cậu cũng không còn có tâm trí để nghĩ nữa rồi!
- Ư...ah...ah~
- Cậu muốn ra nữa không?
Trần Từ Liên nhấp nhô liên tục.

Câu hỏi cũng này cũng chỉ là hỏi cho có thôi.
- Ư...!giúp tôi! Mạnh nữa đi! Ah...
Anh nhếch mép cười đểu.

Sau đó thì trực tiếp rút c@u nhỏ của mình ra khỏi hang động.
- Gọi lão công đi! Tôi sẽ cho cậu l3n đỉnh.
Anh thật sự là mặt dày quá rồi! Hành hạ người ta như thế vậy mà lúc quan trọng lại rút ra mất.
Phần th@n dưới của Thẩm Quân Ngọc ướt át, có chút cảm thấy trống trải.

Bây giờ chỉ đành cầu xin anh giúp mình.
- Lão...c..

công...mau..ư..giúp em...ah.
Cậu vặn vẹo cơ thể rời van xin anh giúp mình giải thoát....
Nhìn thấy cảnh một nam nhân nằm dưới thân mình làm thế này thì anh không thể không động lòng được.

Cho dù có kìm nén đến mấy thì cũng không thể thoát ra khỏi sự mê hoặc này của Thẩm Quân Ngọc.
..chát..
Trần Từ Liên lấy tay đánh mông cậu một cái rõ đau.
- Không ngờ người như chú Thẩm lại đẻ ra đứa con hư hỏng thế này.
- Mau...mau...ức...!giúp em đi...! Lão...ah..Công..
Nhanh như cắt, Trần Từ Liên banh hai chân cậu ra chơi tiếp trò chơi đang giở lúc nãy.

Hai người tiếp tục vận động đến khi cả hai đều kiệt sức mà thiếp đi..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 14: 14: Tất Cả Là Lỗi Của Hệ Thống


Sáng hôm sau...
Thẩm Quân Ngọc từ từ mở mắt ra, một cơn đau ê ẩm từ mông cho đến eo khiến cậu không khỏi khó chịu.
- Cái đệt! Anh còn không mau rút nó ra.
Quay qua nhìn bạn tình đêm qua của mình.

Cậu kéo chăn ra rồi đập anh dậy.
Bị đánh rất nhiều lần, Trần Từ Liên lờ mờ tỉnh dậy.

Vừa nhìn sang thị đã thấy Thẩm Quân Ngọc nằm bên cạnh mình, định giả vờ ngủ nhưng....
- Mau rút nó ra cho tôi!
Vẻ mặt hậm hực tức giận của Thẩm Quân Ngọc hiện lên quát thẳng vào mặt.

Cậu nhích người ra những mà cái đó vẫn ở bên trong cậu.
- Là nam nhân sao?
Trần Từ Liên nhìn lại một lần nữa rồi xác nhận người hôm qua lăn giường với mình là nam nhân.

Khốn kiếp, từ trước đến nay anh chưa từng làm mấy trò đồi trụy này với nam nhân bao giờ cả.

Mà ngay bây giờ lại là một nam nhân, cái đó của anh còn chưa rút ra khỏi đó.
- Rút ra cho lão tử! Nhanh lên!
Cậu nhìn anh rồi quát tiếp.

....
Sau đó thì Trần Từ Liên vào ngồi trong phòng tắm mãi mới chịu ra ngoài.

Còn cậu thì mặc đồ xong thì vụt đâu mất.

Lúc anh ra thì không còn thấy cậu ở trong phòng nữa.
Tại nhà của Thẩm Quân Ngọc.
- Rốt cuộc chuyện này là sao hả con mèo béo kia!!
Thẩm Quân Ngọc ngồi một chỗ rồi cầm trợ lý hệ thống lên nhào nặn như bột.

Mèo quả giống chất lỏng thật a~
- Chủ thần! Cứu taaa.
Mèo hệ thống gào thét trong vô vọng.
- Nói nhanh, hệ thống kia của ta đi đâu rồi! Mau bắt nó về cho ta.

Trăm sai ngàn sai đều là do hệ thống gây ra.
Vừa nói cậu lại xoa lông của con Miêu Tứ.

Nhưng mà cái xoa này thật sự....không thể thở a.

Cậu nhào qua nhào lại mấy lần cho đỡ tức.
- Chủ nhân! Tiểu Nhất đang đi cập nhật a.

Ngài đừng tức giận, không phải lỗi của ta mà.
Miêu Tứ khó khăn nói từng câu từng chữ thật rõ ràng cho cậu.
Ngồi lại ngay ngắn, Thẩm Quân Ngọc kìm nén sự tức giận rồi nói đàng hoàng với con mèo kia.
- Vậy khi nào Tiểu Nhất mới về đây! Ta thật sự nhớ hắn rồi.
Khuôn mặt giả trân hết sức của cậu làm Miêu Tứ cảm động thật.

Miêu Tứ còn ngưỡng mộ tình anh em của cậu và chủ của mình nữa.
- Hệ thống Tiểu Nhất đang cập nhật phiên bản mới nhất.

Đảm bảo khi cập nhật xong thì cậu có thể trải nghiệm được cảm giác tuyệt vời nhất khi xuyên không a.

Rồi còn có thể cảm nhận chân thực trong các thế giới tiểu thuyết này....
Chưa kịp nói xong thì Thẩm Quân Ngọc đã kêu Miêu Tứ dừng lại.

Đã nói nhiều rồi lại còn nói nhanh, ai mà nghe kịp được chứ!
- Được rồi.

Thứ ta muốn biết là khi nào Tiểu Nhất mới về đây, không cần ngươi phải nói luyên thuyên mấy thứ không liên quan đó đâu.
Hệ thống phụ ấp úng không muốn nói nhưng cậu lại cứ cố hỏi cho bằng được.

Để không phải trả lời thì hệ thống tự tắt bản thân đi.
Nhưng Thẩm Quân Ngọc muốn triệu hồi thì không có cản được.

Với cả theo luật 10038 thì khi nào xuyên không giả cần thì hệ thống bắt buộc phải xuất hiện.

Nếu như việc này mà báo cáo thì Miêu Tứ chết chắc.
- Kí chủ! Thật sự chuyện này ta không thể trả lời ạ
Mèo nhỏ cúi đầu xuống ra vẻ buồn bã.
Nhìn thấy vẻ mặt đáng thương của Miêu Tứ nên Thẩm Quân Ngọc cũng có chút giao động.

Đàng nào hắn không muốn trả lời thì cậu cũng không muốn hỏi nữa.
- Vậy bây giờ ta phải làm gì đây? Ở nhà chán chết đi được.
Thẩm Quân Ngọc nhanh chóng chuyển chủ đề.

Dù sao thì cậu ở nhà cũng chán chết đi được, mà hiện tại cậu cũng tính là đang thất nghiệp.
Trước đây thì lịch trình kín mít, còn không có thời gian nghỉ ngơi.

Bây giờ thì rảnh rỗi đến nỗi không có việc gì làm, không có đoàn phim nào muốn cậu đi diễn cả.
Bao nhiêu vai diễn của cậu đều cùng một màu, khán giả xem đến phát ngán rồi.

Muốn thay đổi vai diễn cho mới mẻ một chút thì công ty quản lại kiếm lý do không cho cậu diễn.

Lý do là vì cậu không kiếm được nhiều thu nhập cho công ty, còn cả sao hạng A trong công ty cần phải có một bóng đèn phản chiếu mạnh mới thu hút được khán giả.

- Đi công lược tiếp đi! Vừa vui mà lại vừa có thể hoàn thành nhiệm vụ sớm.
Miêu Tứ nêu ra ý kiến của mình.
Cậu im lặng một lúc rồi nói tiếp.
- Ngươi bị ảo rồi sao? Ta vừa mới bị anh ta đè ra thịt đó.

Hay là thay đổi nhiệm vụ của ta thành làm nam phụ pháo hôi rồi sống một cuộc đời ăn nhàn đi.
- Rồi sau đó ta....
Chưa kịp nói xong thì hệ thống phụ phản ứng quyết liệt.
- Cậu là người mà chủ thần đích thân chọn ra.

Nhiệm vụ chủ thần giao cho cả chính là công lược nam chính.

Đây là nhiệm vụ bắt buộc, không thể thay thế.
- Đó hệ thống đáng ghét! Là các ngươi bảo ta công lược nhưng lại phải nằm dưới.

Ta là trai thẳng chưa có bạn đời mà các người đòi bẻ ta nữa.

Ta không chịu, không chịu.
Cậu bĩu môi rồi kể lễ nỗi khổ của mình các thứ.

Miêu Tứ nghe xong càng thấy đồng cảm với cậu, còn an ủi cậu như thật nữa chứ..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 15: 15: Thay Thế Nữ Chính Bị Bắt


Kể ra làm diễn viên cũng nhàn, khi nổi tiếng thì ai cũng gọi kêu đi quay quảng cáo.

Nhưng đến khi được coi là hết thời thì lại ở một chỗ ăn nằm đến béo ra vẫn mặc sự đời.
Lâu rồi cũng không thấy hình ảnh của Thẩm Quân Ngọc xuất hiện trên tivi nữa, cũng chỉ có mấy tờ báo lẻ tẻ viết về cậu nhưng lại không có ai quan tâm mấy.
- Miêu Tứ, cuộc sống ở thế giới này của ta có phải là nhàn rỗi quá rồi không?
Nằm lăn lóc trên giường, Thẩm Quân Ngọc mang giọng điệu buồn chán hỏi.
Hệ thống phụ ngồi gặm từng miếng cá mà không quan tâm cậu cho mấy! Mà mèo thích ăn cá là chuyện bình thường thôi mà.
- Trả lời ta đi, lát nữa ta mua cá tươi cho!!
Nghe đến cá thì con mèo béo này lại ngồi trên người cậu.

Dụi dụi mặt vào thân Quân Ngọc.
Quân Ngọc xách con Miêu Tứ lên nhào nặn.
- Đồ con mèo tham ăn này! Không giúp ta thì thôi chứ, còn dám làm bẩn áo ta nữa.
Cậu tức giận quát.
- Tiểu Nhất khi nào mới chịu về đây? Ta thật sự không muốn chơi với chủ nhân tí nào.
Mèo nhỏ gào thét trong vô vọng.
Nếu như bây giờ hệ thống Tiểu Nhất ở đây thì cậu không rảnh rỗi như thế này đâu.

Thật sự là như vậy thì bây giờ cậu không phải làm việc thì cũng phải công lược rồi.

Tiểu Nhất làm việc rất nghiêm túc cho nên hắn không cho cậu nghỉ một ngày nào đâu.
[Ting! Hệ thống thông báo có nhiệm vụ mới]
Đang chơi mà hệ thống lại thông báo.

Thật làm người ta tụt hứng chết đi được.
- Ngài có muốn mở khóa nhiệm vụ không ạ?
Hệ thống phụ Miêu Tứ lên tiếng.
- Hỏi thừa! Mở thì mở nhanh đi.

Ta sắp chán chết rồi đây này.
Miêu Tứ với cái chân nhỏ lên mở khóa nhiệm vụ mới.
[Nữ chính đang bị bắt cóc.

Nhiệm vụ bắt buộc, trong vòng một tuần phải giải cứu nữ chính]
- Ta không làm! Lỡ nữ chính yêu ta luôn thì mệt lắm.
Đọc xong nhiệm vụ, Thẩm Quân Ngọc dứt khoát nói.

Nhưng mà đây là nhiệm vụ bắt buộc, muốn không làm thì cậu thay nữ chính rồi bị người ta bắt.
- Vậy ngài muốn thay nữ chính bị bắt sao?
- Ta đâu có điên.

Nữ chính bị bắt thì sẽ có nam chính cứu thôi, mấy việc này đâu liên quan đến ta chứ.
Quả thật là không liên quan đến cậu.

Nhưng, nếu cậu không cứu nữ chính trước thì đối tượng công lược của cậu là Trần Từ Liên đi cứu.
Theo như kịch bản thì ngay đoạn này, Trần Từ Liên bắt đầu có xuất hiện tình cảm với nữ chính đó.

Cũng từ đây mà cốt truyện sẽ rối tung rối mù lên.
- Hay là ta thay nữ chính bị bắt nhỉ?
Trong đầu cậu bỗng loé ra một ý tưởng.

Thật sự người cứu là Trần Từ Liên thì không phải tiến độ công lược của cậu sẽ nhanh hơn sao.

Thay nữ chính là cậu rồi bị bắt, lúc đó thì đối tượng công lược của cậu không phải sẽ có nhiều thiện cảm hơn rồi.

Hai người sẽ happy ending, cuối cùng thì cậu có thể đến thế giới tiếp theo rồi.
- Nhưng mà nữ chính bị bắt để đi làm gái.

Kí chủ mà bị bắt thì có mà chơi với mấy bà trên năm mươi tuổi hả?
Miêu Tứ thấy cái ý tưởng lớn đó của cậu xàm quá.

Nếu như cậu thay thì cũng chỉ làm vậy thôi.
- Nữ chính làm gái mà anh ta vẫn yêu sao? Ngươi nói như chuyện của Thúy Kiều với Kim Trọng nhỉ?
Vẻ mặt khinh thường của cậu lại hiện lên.

Hệ thống này suy nghĩ không chu đáo tí nào cả.
Nếu thực sự là như lời Miêu Tứ nói thì cậu cũng nghĩ ra đường lui rồi.

Chẳng phải cậu có hệ thống giúp đỡ sao? Đến lúc đó chỉ cần gọi hệ thống ra đưa mình vào không gian hệ thống là được mà.

Nghĩ đến đây thôi mà Thẩm Quân Ngọc tự luyến khen mình thông minh.
- Vậy khi nào nữ chính bị bắt đây?
Nhặt lại chút liêm sỉ, gương mặt cậu nghiêm túc hỏi.
- Mười giờ, thứ hai tuần sau nữ chính bị bắt.

Địa điểm là ở nhà của cô ấy luôn.
Rất nhanh, hệ thống phụ lục tìm ra được thông tin của nữ chính.
- Vậy nhà của nữ chính ở đâu?
- Chờ một chút, tôi tìm ngay đây.
Ngồi chờ một lúc lâu Miêu Tứ mới tìm ra địa điểm nhà của nữ chính.

- Nhà cô ấy ở trên mặt đất...
Thẩm Quân Ngọc cắt ngang lời hệ thống nói.
- Không ở trong mặt đất thì chẳng lẽ ở dưới đáy xã hội sao?
- Là "mặt đất vàng" ở khu Linh Hàn, gần đường Hà Kiêu.
Mặc dù nói rất chi tiết nhưng đối với dân mù đường như cậu thì làm sao mà biết được.

Bao năm cậu đi học muộn cũng là tại vì tội mù đường, thường xuyên đi sai đường.
- Meo...Nếu cậu muốn thay thế nữ chính bị bắt thì bây giờ phải công lược thành công Trần Từ Liên trước.

Phải dùng thật nhiều từ để ám chỉ đến việc này thì may ra cậu mới được cứu a~
Miêu Tứ tiếp tục giảng dạy.
Mà trước khi quyết định thì cậu nghĩ ra trước rồi.

Mấy lời này của hệ thống phụ chỉ là đang nói lại suy nghĩ của cậu mà thôi.
....
Chiều hôm đó cậu lếch xác đến công ty tìm anh...!để hy vọng anh quên chuyện tối qua đi.

Đây cũng là một phần nhỏ trong kế hoạch mà thôi, ai ngu mà khuyên quên thật chứ.
Cậu còn mong anh nhớ lại nữa kìa! Ngoài mặt và trong lòng nó khác nhau lắm..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 16: 16: Thiết Lập Quan Hệ Bạn Giường


Nghe cậu nói thì anh có chút ngạc nhiên, tưởng là cậu trốn mình luôn rồi.

Bây giờ gặp thì bỗng dưng lại nói như thế...
- Cậu muốn quên thật sao? Nhưng tôi không quên được.

Đây là lần đầu tiên tôi làm chuyện đó với nam nhân, cậu nhất định phải chịu trách nhiệm với tôi.
Trong lòng cậu có chút vui mừng.

Tuy nhiên, vì nhiệm vụ thì nhất định phải giữ yên trạng thái lạnh lùng kia.
- Anh điên rồi! Tôi thật sự không muốn, ba sẽ đánh tôi chết mất.
- Vậy thì cậu làm bạn giường của tôi đi.

Quan hệ này cũng không tồi.
Bạn giường gì chứ? Đây rõ ràng là nghiện rồi còn ngại.

Thật ra thì anh cũng muốn một phần nào đó bù đắp cho cậu thôi mà, hành người ta lên bờ xuống ruộng rồi còn gì.
- Thần kinh! Nếu như anh cần người làm ấm giường theo cách đó thì vào bar đầy.

Tôi bán nghệ chứ không bán thân.
Nghe anh nói cậu cũng bức xúc mà chửi.

Người ta là diễn viên chứ có phải cái loại lăng loạn đó đâu chứ.

Anh nói như vậy chẳng khác nào đang xúc phạm cậu vậy.
- Ý tôi không phải như thế! Chỉ là tôi muốn ôm cậu ngủ thôi.

Nếu cậu đồng ý thì tôi giúp cậu giành các vai diễn mà cậu thích.
Trần Từ Liên đưa ra điều kiện.

Quả thật, nếu thật như vậy thì cậu lời rồi.

Cũng không có mất gì đâu, ngược lại còn được làm công việc mình thích nữa chứ.
Thẩm Quân Ngọc lưỡng lự một lúc rồi đưa ra quyết định.
- Thật sự không làm gì thật chứ!
Cậu hỏi lại thêm một lần nữa cho chắc.
Anh nhìn cái dáng vẻ này của cậu mà cười nhẹ.

Quả thật rất dễ thương a~
[Ting! Hảo cảm bây giờ là +67]
Hệ thống Tiểu Nhất cuối cùng cũng trở về.

Nhưng mới về đã lo nhiệm vụ rồi, thật nhàm chán quá rồi đi.
[Kí chủ tiếp tục cố gắng]
Biến mất không tung tích rồi bây giờ lại thình lình xuất hiện.

Thẩm Quân Ngọc hận ở đây không phải là ở nhà, nếu không thì cậu bóp méo Tiểu Nhất ra cho mà xem.
- Tôi không làm gì cậu cả.

Nếu tôi có làm gì thì tôi sẽ chịu trách nhiệm toàn bộ.

Được chứ!
Cậu thấy lời nói của anh chắc như đinh đóng cột bên tạm thời cứ tin vậy.

Khi nào xảy ra chuyện thì tính sau.
- Chốt kèo!
- Lát nữa tôi kêu người đến dọn đồ cậu sang chỗ tôi ở.

Nhà cậu hơi chật, giường cũng không rộng bằng giường nhà tôi.
.....
Hôm sau Thẩm Quân Ngọc đã dọn hết đồ sang nhà anh.

Trong căn nhà lộn xộn, giờ đây lại sạch sẽ đến lạ thường.

Không muốn sạch cũng không được, có gì nữa đâu mà đòi không sạch chứ.
Sau đó thì cậu tự lái ô tô của mình đến nhà anh.
Dạo một vòng quanh nhà, đi đến mọi ngóc ngách mà cậu chưa từng đi đến.

Nhưng, căn phòng ấy cậu lại không dám mở cửa.
Bởi vì phòng đó đầy mùi sắc dục, cảnh hai người quấn quýt lấy nhau trên giường...nghĩ đến đây cậu lại cảm thấy chán ghét rồi!
Bỗng dưng cậu lại cảm thấy đói bụng.

Cả ngày nay cậu có ăn gì đâu! Nếu không phải ngủ thì sẽ là chơi điện thoại, không để ý đến việc ăn uống nữa.
Tiếng bụng kêu "ọt...ọt" truyền ra làm Quân Ngọc có chút ngượng.

Xung quanh còn rất nhiều giúp việc nữa chứ!
Không khí bỗng trở nên xấu hổ.
Một cô giúp việc lên tiếng làm tan sự im lặng ở đây.

Cô ấy hỏi cậu có muốn ăn gì không?
Rất nhanh, mọi người bắt chuyện với cậu rồi làm quen với nhau.
Một lát sau thì đồ ăn cũng đã dọn lên rồi! Chỉ có cậu cầm đũa lên ăn rồi mấy người kia nhìn khiến cậu cảm thấy không thoải mái chút nào.
Lúc ăn mà cứ bị nhìn chằm chằm như thế.

Thật sự rất khó chịu.
- Khi nào cậu mới chịu đóng phim mới đây! Tôi là fan của cậu nhưng mà lâu rồi không thấy cậu xuất hiện trên truyền hình.
Một cô gái nhỏ rụt rè nói.
- Sắp rồi! Chuẩn bị đi xem ngày comeback cho phong thủy nữa thôi.
Thấy biểu hiện của cô, Thẩm Quân Ngọc trêu chọc.
Lời này của cậu cũng không xem là trêu chọc được.

Tại vì thực tế thì cậu cũng sắp trở lại rồi! Dự án phim "Ma Tôn Cuồng Vọng" cậu đóng chỉ là một vai nam phụ nhưng lại xuất hiện nhiều hơn cả nữ chính.

Có thể nói bộ phim này như là một bộ ngôn trá hình đam vậy.

Dự kiến sẽ rất hot...
- Thật sao! Nhưng dạo gần đây có nhiều bài báo viết về trình độ diễn xuất của cậu...nhưng mà Tiểu Ngọc cố lên, Mia-kat chúng tôi sẽ luôn chiến đấu vì cậu a~
Mia-kat là tên fan only của Thẩm Quân Ngọc.

Mia-kat là được xem là loài chồn tàn nhẫn nhất trong thế giới động vật.

Cách mà nguyên chủ đặt tên fan có chút bạo tàn nên cậu còn suy nghĩ đến chuyện đổi tên fan only đi....!Nhưng không phải bây giờ.
- Ừm!
....
Kết thúc bữa ăn, cậu lại trở về phòng bàn bạc kế hoạch để công lược anh..

Thời gian lâu như vậy rồi mà không có chút tiến triển gì nên cậu có chút lo lắng.
- Ngươi về mà không kiếm cái gì cho ta ăn sao Tiểu Nhất.
Vừa nhìn thấy hệ thống, cậu đã lên tiếng trách móc.
[Kí chủ ở với Miêu Tứ không vui sao? Hay là lần sau ta kêu người khác ở với cậu nhé]
- Chủ nhân! Anh không thể đối xử với ta thế chứ?
Miêu Tứ trong lòng gào thét.
- Nếu đã về rồi thì nói chuyện của Trần Từ Liên đi! Chẳng lẽ ta phải nhập tâm theo đuổi anh ta mới được à?.
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 17: 17: Chính Thức Yêu Đương


Vì cậu muốn thúc đẩy nhanh hơn tình tiết trong câu chuyện này nên đã đi tìm nữ chính để trao đổi một số vấn đề.

Nhưng, hôm nay cậu kiếm lý do gặp riêng nữ chính để muốn cô trong tuần này không được ra khỏi nhà.

Mà nếu có đi thì sẽ kêu người giúp đỡ cô.
- Huyền My, chắc chị biết bệnh tình của mẹ chị rồi chứ! Nếu nghe lời tôi một chút thì chắc chắn trong vòng hai năm thôi, chúng tôi sẽ chữa khỏi bệnh cho bà ấy!
Gương mặt lạnh lùng của cậu làm cho Huyền My có chút lo lắng.

Trông cậu lúc này giống như mấy bà mẹ của nam chính trong phim truyền hình đó, kiểu hình tượng mẹ chồng đại gia.
- Tôi có thể biết lý do được không?
Huyền My bất an hỏi.
- Cô không cần biết lý do! Cô chỉ cần biết là trong tháng này cô không được ra khỏi nhà nửa bước.
Thẩm Quân Ngọc khó chịu trả lời.
- Vậy mẹ tôi thì sao?
- Yên tâm, sẽ có người chăm sóc bà ấy.
Nói chung thì cậu khoác áo rồi cùng một đám người đi ra xe rồi vụt mất.
Tại nhà...

Lột bỏ chiếc mặt nạ lạnh lùng đó đi, cậu lại trở lại với chính bản thân mình.

Không phải diễn xuất, không cần làm lố, cũng không cần giả tạo trước mặt ai....
- Ngươi thấy ta diễn đỉnh không?
Thẩm Quân Ngọc ngắm nhìn bản thân trong gương rồi quay qua nói với hai vị hệ thống đang ngồi trên giường kia.
Miêu Tứ thì có vẻ không quan tâm cho lắm.

Con mèo lười này lại ngồi ăn bánh mèo, bỏ qua ngoài tai hết mọi thứ.
Tiểu Nhất thì còn đang mã hóa thông tin của cậu rồi chuẩn bị gửi về cho chủ thần.

Rồi còn làm bản báo cáo nhiệm vụ của kí chủ nữa...!làm hệ thống cũng mệt lắm đó chứ.
- Hai con hệ thống lười nhác này! Không thèm trả lời ta luôn sao?
Tay trái cậu cầm chân Miêu Tứ nhấc con mèo này lên.

Tay phải thì bắt lấy cái đuôi của Tiểu Nhất.

Sau đó thì treo ngược hai con vật này lên.
Thấy nguyên nhân Miêu Tứ bơ mình nên Thẩm Quân Ngọc không một động tác thừa mà vứt Tiểu Nhất xuống rồi cầm hộp bánh mèo lên cho vào thùng rác.
- Kí chủ! Bánh của taaa...
Miêu Tứ tham ăn khóc ròng trước hộp bánh mèo ngon lành bị vứt vào thùng rác kia.
[Kí chủ dám làm bậy với hệ thống! Phải phạt]
Tiểu Nhất giơ cái roi điện ra dọa cậu.

Ai mượn Thẩm Quân Ngọc treo ngược hắn lên đâu chứ, bây giờ thì biết sức mạnh của hệ thống rồi nên co cẳng chạy trước vẫn hơn.
- Là do cái ngươi bơ ta trước mà aaa..
Cạch...cánh cửa bất ngờ bị mở ra.
- Hôm nay cậu không phải đi làm sao? Quản lý nói lịch trình của cậu kín rồi mà.
Trần Từ Liên mặt không biểu cảm mà hỏi.
- Ờm...!cái đó! Tôi xin nghỉ hôm nay rồi.
Tay Thẩm Quân Ngọc vừa dọn dẹp lại đồ đạc.

Lời cậu nói có chút ấp úng.
Nhìn thấy con mèo nằm trên giường, anh ngạc nhiên mà lại bế nó lên vuốt.

Con mèo béo Miêu Tứ cũng rất biết hưởng thụ mà để anh vuốt lông.
Bản thân anh cũng rất thích mèo nhưng nuôi rồi lại sợ không chăm sóc được cho nó.

Rồi sau đó nó lại bỏ anh, giống như con nhím lùn mà anh nuôi trước đây vậy!
- À, ờm! Cái đó! Tôi sợ anh không cho nuôi nên tôi lén đưa nó vào phòng tự nuôi đó.
Lúc này, cậu bịa đại một lý do để qua mặt anh.

Nếu anh không thích thì cậu tính sau vậy.
Nhưng mà hình như Trần Từ Liên không thấy hệ thống Tiểu Nhất thì phải.

Anh chỉ để ý đến con mèo trên giường cậu mà thôi.
- Tôi có thể ôm nó không?
Vẻ mặt ngại ngùng của Trần Từ Liên hiện lên.

Nam chính mà thế này thì dở rồi, còn để động vật nhỏ thao túng tâm lý nữa chứ...
Thấy gương mặt anh bây giờ có chút thú vị! Cậu liền không thương tiếc mà bắt lấy chân nó rồi đặt trên tay anh.

Thấy con mèo kia cũng tội nhưng mà Thẩm Quân Ngọc với hệ thống Tiểu Nhất cũng kệ đi.

Lợi dụng được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu chứ sao nữa?
- À...ờm! Tôi nói chuyện của chúng ta cho bác Thẩm nghe rồi!
- What? Cái gì chứ? Sao lại nói, rồi ba tôi nói gì không?.....
Vừa nghe nói đến, cậu có chút bất ngờ nên hỏi anh thêm.

Thẩm Quân Ngọc không nghĩ anh sẽ nói chuyện này cho ba biết, nếu như thế thì sẽ dễ dàng hơn rồi.
- Bác Thẩm ban đầu cũng có phản ứng như cậu.

Sau đó bình tĩnh lại thì bác bảo tôi từ từ tìm hiểu cậu đã rồi mới quyết định chuyện của chúng ta.
- Vậy nên! Bây giờ tôi cho phép cậu làm bạn trai tôi.

Tôi muốn cùng cậu tìm hiểu về nhau nhiều hơn.
Cái câu tỏ tình này của anh cũng là chị gái Thẩm Hà Linh của cậu dạy cho anh.

Có một người chị dâu tâm lý như thế này thì nhiệm vụ công lược sẽ dễ dàng hơn rồi a~.
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 18: 18: Bị Bắt


Cái gì mà cho phép cậu yêu đương với tôi chứ! Rõ ràng là muốn người ta làm người yêu mình thì nói thẳng ra đi.

Mà cho dù có nói thì Thẩm Quân Ngọc cũng không đồng ý dễ dàng vậy đâu, với kinh nghiệm độc thân hơn hai mươi năm của cậu thì chỉ cần nói một từ lỡ miệng là người ta lại bỏ đi.
Mấy ngày sau đó, cậu cố ý giả nữ nhân rồi đi vào một con hẻm nhỏ.

Theo cốt truyện thì đây chính là nơi mà nữ chính Huyền My bị bắt.
Vừa đi được mấy bước thì cậu cảm nhận thấy có người đi sau mình.

Để cho k ích thích một chút thì cậu cố ý dừng tại chỗ, cũng tiện cho mấy tên kia hành động hơn.
[Kí chủ! Cậu không định chạy thật sao]
Hệ thống nhìn thấy hoàn cảnh như vậy, cũng lo lắng hỏi cậu.

Nếu như bị như nữ chính thật thì mọi chuyện đổ bể cho mà xem, cánh báo chí cũng thích săn mấy tấm về minh tinh đi làm đ ĩ cho thiên hạ.

Sau đó chỉ cần tung lên thì đừng nói đến antifan mà Mia-kat cũng sẵn sàng bỏ cậu.
Ngay lập tức, một tên áo đen cầm một miếng vải dày rồi bịt miệng cậu.
"Ưm..ưm" Lần đầu bị bắt nên có chút bỡ ngỡ.

Mắt cậu vô thức nhắm lại, từ từ, từ từ...
Tại một căn phòng tối om, chỉ lập lòe vài ánh điện nhỏ.

Một người đàn ông mặc vest đen cầm ly rượu vang đỏ lắc nhẹ, mắt hắn cứ nhìn chằm chằm vào cậu.

Lúc này, Thẩm Quân Ngọc tưởng chừng như mình đang là con mồi của người đối diện vậy.
Tuy nhiên, ở đây không phải chỉ có mình cậu bị trói chặt tay chân...!mà còn có rất nhiều người.

Đa số người ở trong đây đều là các thanh niên trạc tuổi cậu, nhìn họ còn rất trẻ.

Tất cả đều bị bắt vào đây.
Cậu dùng thần giao cách cảm để liên lạc với hệ thống rồi trò chuyện cho đỡ chán.

Chứ ngồi trong đây cũng chẳng được tích sự gì, còn không có ai nói chuyện.

Những người xung quanh chỉ ngồi co chân lại rồi núp ở một góc, chỉ có cậu ngồi ung dung thoải mái.
.....
Đến trưa, một người đàn ông trùm kín mít từ đầu đến chân mang đồ ăn vào cho họ.
Nhìn thấy cái đ ĩa thức ăn, Thẩm Quân Ngọc đạp đổ rồi tiện tay quăng cái đ ĩa vào mặt tên đó.
- Đây là đồ cho chó ăn à!
Thẩm Quân Ngọc tức giận quát lớn.
Tên đó chỉ lặng lẽ rời đi mà không nói một lời nào cả.

Đến cả hành động của cậu hắn cũng không quan tâm.
Mấy cô gái đó ngồi nơm nớp lo sợ.

Ngồi ôm nhau tại một chỗ, họ thật sự rất ngưỡng mộ cậu.

Đơn giản là vì trong trường hợp này không ai dám to tiếng như cậu cả, chỉ biết sợ rồi không làm được gì hơn.
[Kí chủ! Cậu cố nhịn thêm vài hôm nữa đi.

Trần Từ Liên bây giờ còn chưa biết cậu mất tích đâu]

- Nếu như anh ta không biết ta ở đây thì làm sao đây? Ta có phải là chơi dại quá rồi không?
Ở đây cả buổi lâu, cậu bắt đầu cảm thấy bất an.

Nó hoàn toàn khác hay là nói thứ mà cậu đang đối diện đây vượt xa tầm tưởng tượng suy nghĩ của cậu rồi.
[Kí chủ! Nếu Trần Từ Liên không đến đây thì Miêu Tứ sẽ giúp anh ta đến đây, mấy cái này cái này cậu không cần phải lo]
Được hệ thống nhắc nhở, cậu cũng nhẹ nhõm hơn rồi!
- Hay là ngươi mở không gian hệ thống cho ta vào đi! Ở đây nhiều muỗi quá..
Vì đây là phòng tối nên có tí muỗi là chuyện bình thường.

Nhưng đối với một người từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, được mọi người cưng chiều như cậu thì đây chính là một hình thức "tra tấn".

Mắt lim dim muốn ngủ nhưng lại bị muỗi chích cho tỉnh, thỉnh thoảng phải lấy tay đập trên da thịt mình.

Cảm giác cũng khó chịu quá rồi đi.
[Chuyện này thật sự không thể]
[Nếu cậu cần thì có thể mua kem bôi chống muỗi hoặc là thuốc xịt muỗi ở trong không gian hệ thống]
- Ra giá đi!
Có lẽ cậu đã quá quen với việc hệ thống lợi dụng bán hàng rồi cho nên cậu chỉ cần nói giá nữa thôi.

Nếu không hỏi thì hệ thống bây giờ còn đang quảng cáo tiếp, nghe nhức cả đầu.
[Thuốc xịt chỉ có 1500 tích phân thôi! Còn kem bôi da đó thì 2500 tích phân]
Hệ thống vui vẻ đáp.

- Thuốc xịt, 500 tích phân.

Bán thì bán không bán thì thôi!
Mấy cái trả giá này không là gì đối với cậu cả.

Vì trước đây cậu từng đi theo học bà ngoại rồi! Bà ấy chỉ là một người nông dân bình thường thôi, cho nên mấy chuyện này cậu rất rành.
[Cậu!]
Vừa nhìn Thẩm Quân Ngọc, hệ thống cũng ức chế lắm nhưng không dám manh động.
[Vì cậu là kí chủ của tôi nên tôi lấy rẻ cậu 1000 tích phân]
- 1000 thì 1000, mua!
Lần này cậu lời rồi! Hệ thống sau khi bán cho cậu xong thì ngồi một chỗ vẽ vòng tròn ra vẻ giận dỗi.
Mới xịt được xung quanh người thì một nhóm người áo đen đến rồi lôi cậu đi.
- Ơ này!
Cậu chưa kịp nói thì bị một tên lấy khăn bịt mắt cậu lại.

Sau đó thì bọn họ đưa cậu đến một căn phòng khác, tách biệt hoàn toàn với những người lúc nãy.
Rốt cuộc những người đó muốn gì? Đến bây giờ cậu cũng không hiểu..
 
Chỉ Muốn Làm Nam Phụ Pháo Hôi!
Chương 19: 19: Anh Hùng Cứu Mỹ Nam


Mấy ngày cậu ở trong căn phòng đó.

Điều kiện sinh hoạt cũng tốt hơn ở chỗ cũ, ít nhất thì bọn họ còn dẫn đi vệ sinh chứ không phải ở một nơi giải quyết...
- Tiểu Nhất! Có phải hệ thống trục trặc gì không vậy chứ? Sao Trần Từ Liên còn chưa đến cứu ta nữa chứ...!Ngươi nhìn xem! Mấy ngày không ăn nên bụng ta xẹp lép rồi đây này.
Thẩm Quân Ngọc giơ cái bụng đói rã than vãn.
Hệ thống Tiểu Nhất nhìn cậu bằng ánh mắt khinh thường.

Không ăn gì chứ? Mỗi bận ăn hơn ba tô cơm, có khi thì ăn hai gói mì...!thỉnh thoảng thì lôi mì tôm trong không gian hệ thống ra ăn.

Thẩm Quân Ngọc nói, quả thật không biết ngượng mồm là gì.
[Tội nói dối! Cậu muốn ăn hai roi hay là bốn roi đây]
[Nếu hai roi thì đánh đau hơn]
Hệ thống chưa kịp nói xong thì cậu vội off hệ thống đi.

Dám đe doạ cậu sao? Thẩm Quân Ngọc chưa dọa ai thì thôi chứ ai mà dọa cậu thì cậu chỉ có một là chạy trốn hai là không gặp nữa.
- Tên cầm đầu đâu rồi! Đưa hắn ra đây, ta muốn gặp hắn.
Mặc dù biết rõ mình là người bị bắt nhưng Thẩm Quân Ngọc còn rất mạnh miệng.

Cậu quát lớn cho mấy người kia sợ hú hồn.

Một tên áo đen lại chỗ cậu rồi kéo cậu giam riêng một chỗ.

Hắn còn cố tình chuẩn bị cái băng keo dính miệng cậu lại.
"Ưm...ư" Cậu cố vùng vẫy rồi còn lấy chân đạp mạnh vào chân tên áo đen kia.

Tên kia định đánh cậu nhưng...!nhìn lại thì hắn còn suy nghĩ cậu là nữ nhân nhưng tại sao ngực lại không có.

Lúc này cậu còn giả gái mà.

Quả thật nhìn phát chán.
Một lát sau thì hắn tiến lại cánh cửa duy nhất trong phòng này rồi...
"Rầm"
Hắn đóng chặt cánh cửa lại rồi khóa nó.
[Kí chủ! Tôi đã nói rồi mà, cậu nằm yên thì sẽ không có chuyện gì đâu.

Còn nói nhiều làm gì để rồi người ta nhốt cậu một nơi nữa chứ]
- Ngươi thả ta ra đi! Sau đó ta sẽ quậy banh nóc nơi này ha ha hah.
Trong đầu cậu chợt lóe ra một ý tưởng.

Nụ cười nham không hiểm đó còn hiện lên làm không khí bỗng trở nên lạ lùng.

Nó kiểu như muốn cười cũng không được mà muốn trốn tránh cũng không xong đi.
[Vẫn là ta nên đưa Trần Từ Liên đến giải cứu cậu thì hơn]
Hệ thống nhìn cái vẻ mặt ma mị của cậu mà phán.

Quả thực, Thẩm Quân Ngọc ở đây cũng khá lâu rồi!
....Tại tập đoàn TN....
Mấy ngày không nhìn thấy mặt của Thẩm Quân Ngọc, trong lòng anh có chút lo lắng rồi.

Nhưng mà ba cậu cũng không biết cậu bây giờ của đang ở đâu huống hồ chi là anh.

Cho dù có đi hỏi hết nơi này sang chỗ khác thì cũng không biết Thẩm Quân Ngọc đang ở đâu.
Hệ thống Tiểu Nhất cũng vừa mới gửi thông báo cho Miêu Tứ.

Bảo con mèo béo này tìm cách cho Trần Từ Liên biết cậu đang ở đâu.
- Mèo nhỏ! Chủ nhân của ngươi sao mà đi lâu quá vậy? Có khi nào cậu ấy không về với ta nữa hay không vậy....
Sờ sờ lưng con mèo, Trần Từ Liên hỏi rất nhiều câu.

Nhưng mà một người là người con kia lại là mèo, vốn dĩ không cùng chung ngôn ngữ nên anh không nhận được một lời hồi âm nào.

Cho dù Miêu Tứ có hiểu thì cũng không thể nói bằng mấy từ meo meo kia, trả lời vậy anh đâu có biết được chứ.
Muốn cho anh biết tung tích của cậu thì chỉ có một cách.

Nhưng mà phải chờ thời cơ đã...
Đến một ngày, trợ lý của anh điều tra ra được tung tích của cậu.

Trần Từ Liên lập tức kêu người đi đón cậu về.
.....
Vừa đến nơi thì khung cảnh nó lạ lắm! Thẩm Quân Ngọc ngồi trên một người đàn ông xa lạ.

Tay cậu đang sờ trên ngực người đàn ông đó, quần áo thì xộc xệch...khiến người nhìn vào khó mà không hiểu lầm được.

Ngay cả anh cũng vậy!
- Chuyện này là sao vậy? Không phải em bị bắt cóc sao....
Trần Từ Liên nhìn còn nhìn rồi nghi hoặc hỏi cậu.
Rốt cuộc cái gì đang xảy ra trước mắt mình, anh thật ra còn không thể xác định được.
- Từ Liên, mau giúp em xử tên này đi! Hắn xàm sỡ em đó!
Thẩm Quân Ngọc bày ra vẻ mặt đáng thương rồi cầu khẩn anh.
- Người đàn ông này là ai vậy?

Nhìn chằm chằm cậu, anh còn không khỏi nghi ngờ.

Nhưng mà cậu nói vậy thì bộ não anh thật sự không load ra được.
Vừa không khỏi ngạc nhiên, người đàn ông đó cầm dao kề trên cổ cậu.
- Người tình mày đúng không? Nếu muốn cậu ta an toàn thì cút để tao chạy.
Người đàn ông kia ra vẻ côn đồ, kề dao sát hơn nữa.

Cái cổ cậu bị con dao sắc ngọt kia cứa nhằm đến máu chảy ra luôn rồi.
- Mày thả dao trên cổ em ấy ra trước đã rồi tao sẽ thả cho mày đi.
Trần Từ Liên nhận thấy tình hình hiện tại không khả quan nên cố gắng trấn tĩnh hắn.

Lỡ hắn mà cứa một cái thì....
- Tạm thời tin mày! Nhưng tao phải đưa thằng này ra để an toàn trước đã rồi mới thả ra được.
Sau đó hắn bắt cậu làm con tin.

Từ từ kéo cậu đi cùng rồi đến một nơi mà hắn cảm thấy an toàn rồi mới thả cậu đi.
.....
Lúc anh đến chỗ cậu thì đã thấy cậu nằm bất động ở trên cỏ rồi..
 
Back
Top Bottom