Khác Chỉ là người qua đường

Chỉ Là Người Qua Đường
Chương 160


Chương 160.

Không dám động vào mấy người đẹp này nữa, gã lão đại nhịn cơn hận xuống cười xuề xòa niềm nở đón tiếp bốn người họ và những tên hưởng sái đi theo kia.

May mắn là mấy người này không có ý định giành vật tư và căn cứ này của gã, chứ không mặt của gã bây giờ đã nhăn như bị táo bón rồi.

Dù vậy, làm gì có chuyện gã bỏ qua dễ dàng thế.

Nam nhân chúa, những kẻ khốn nạn với những thói xấu bỉ ổi không bao giờ có chuyện đó đâu, càng là chuyện dùng phương pháp khốn nạn để khống chế những đóa hoa kiều diễm lại mạnh mẽ càng là thứ khiến chúng thích thú.

Chẳng biết mấy gã đó đã dùng cách thức nào mà có được một loại giống cây có tác dụng gây ảo giác và kích dục.

Đầu óc tỉ mẩn phân tích người nào dễ dàng bị lừa gạt nhất, chúng chọn Bùi Uyên.

Haha, Bùi Uyên, ôi, cái kẻ cao ngạo cũng tự cho bản thân là đúng đó.

Mặc dù trên đường đi cô ta đã là dị năng giả cấp 3 rồi nhưng cô ta chẳng thèm thu liễm cái sự cao ngạo đó lại chút nào, nhưng nhờ vào hỗ trợ của tuyến truyện đang được ông trời ép trở lại, trí thông minh của cô ta cũng phục hồi rồi.

Dù vậy, cô ta cũng chẳng bỏ qua cơ hội này để hãm hại mấy người kia, nhất là Tô Thiệu Y.

Mấy gã vô sỉ tưởng chuyện này thành công, lại chẳng ngờ suýt chút nữa bị có táp lửa của Bùi Uyên hủy hoại dung nhan, may mắn cô ta cũng có suy nghĩ hãm hại người.

Tuy rằng chuyện này nằm ngoài dự định của chúng nhưng được thưởng thức hoa đẹp, dù chỉ là một đóa đối với chúng vẫn là tuyệt vời rồi.

Thuốc mê theo sự sắp xếp của Bùi Uyên dễ dàng lừa được ba người kia uống.

Rồi thì?

Mấy túp lều căng phồng đến muốn nổ phấn kích tiến vào căn phòng.

Tưởng rằng kế hoạch thành công, nấm chiết ra cấy ghép với hoa tươi, ai mà ngờ Tô Thiệu Y sớm đã phát giác ra chuyện này lấy kế tựu kế lừa chúng.

Ôn Lan có năng lực điều khiển cây anh túc vốn cũng có kỹ năng bị động gây hôn mê và ảo giác tất nhiên càng khó để mà dính phải đòn này.

Và, tiếc thương thay, nấm thanh vì trồng trên xác hoa thì lại trồng trên nền đất bằng, rồi được tưới bằng nước đặc chủng có màu đỏ và khá tanh.

"Aaaaaaaa."

"Aaaa, ciu, ciu của taaaaa."

Hàng loạt tiếng hét xuyên thấu trời đêm thi nhau xuất hiện.

Rồi sau đó lại im bặt, chỉ còn lại mùi cháy khét tỏa ra hấp dẫn nhiều người tới hóng hớt.

Ta da, mời chiêm ngưỡng món thịt người nướng.

Đáng tiếc tay nghề của người nướng kém quá, nướng không chuẩn nên dễ dàng để những kẻ hóng hớt nhận ra người bị thiêu cháy là ai.

Nhưng mà trách sao được, có trách thì phải trách mấy tên này dám chuốc thuốc bọn họ.

Tuy rằng hai người thoát được nhưng Lý Chu Uyển thì không, chị không có kỹ năng nào phát hiện ra thứ bất thường trong nước cả, với cả đều là chai nước của họ thì làm sao bị vấn đề gì được.

Cái suy nghĩ chủ quan đã khiến chị mắc phải thuốc kích dục, rất may là chị chịu được, chưa đến mức mất mặt dựa thân vào mấy gã đựa rựa xấu xí không đáng để trao thân, vẫn đủ lý trí làm người đưa ra đòn tấn công chủ chốt, giật chết chúng.

"Các người, sao các người lại giết họ hả?

Đồ tàn nhẫn!

Đồ độc ác!"

Một ả đàn bà nào đó được sống sung sướng tại nơi này khóc lóc oán trách oán trách với chất giọng the thé.

Ả sốc lắm, sốc cực kỳ.

Nói rằng mấy tên khốn này ưng mắt những con điếm có sức mạnh này, muốn thất thân bọn họ ả chẳng ngăn cản mặc dù cũng có ghen ghét, ả còn muốn ăn no mặc đẹp, muốn được bao bọc, bảo vệ khỏi sự đáng sợ của thế giới này.

Nhưng mà bây giờ thì sao đây?

Mấy tên đứng đầu ở nơi này chết rồi, ả phải làm sao đây?

Những con đàn bà với suy nghĩ sống dựa vào đàn ông khác nữa, họ phải làm sao bây giờ?

"Các người có biết bọn họ là chủ của căn cứ này không hả?

Bọn họ ở đây để bảo vệ bọn tôi.

Sao các người lại độc ác thế hả?

Lương tâm của các người đâu?"

"Lương tâm?

Cái lương tâm chó má của thể khiến bọn tôi bị mấy tên khốn này làm nhục ấy hả?

Thứ đó bọn tôi không cần!"

Kiềm chế cái nóng không tên vẫn đang hừng hực trong cơ thể, Lý Chu Uyển trút cơn giận xuống mấy cái xác, đôi giày sạch sẽ cam chịu nhuốm bẩn giẫm nát gốc của cái chân thứ ba của bọn chúng.

Những kẻ oán thán thấy thế co rúm không dám nói gì thêm ngoài tiếng nức nở nỉ non oán hận.

"Các người thì biết cái gì?

Bọn tôi ở đây chẳng thể làm được gì.

Bọn chúng tuy là tên khốn nhưng lại cho chúng tôi chỗ ở, cho chúng tôi cái ăn chống đói, cái mặc chống rét.

Còn thay bọn tôi ra ngoài giết quái thi.

Nhưng kẻ hèn kém như bọn tôi còn cách nào đâu hả?

Còn các người thì giỏi rồi, có năng lực kinh thiên động địa tất nhiên chẳng thèm đặt vào mắt những thứ này rồi."

Nói như đúng rồi, như thể những gì mấy người Lý Chu Uyển làm là sai, phải đền bù cho họ.

Tô Thiệu Y nghe không nổi nữa.

"Vậy sao các người không tự lực cánh sinh dùng hết sức mình tranh giành mọi thứ đi?

Các người là phụ nữ tại sao lại có suy nghĩ thiển cận muốn dùng cơ thể để đổi lại sự bảo bọc của đám nam nhân khốn kiếp này vậy?"

"Phụ nữ cũng có khả năng chiến đấu còn gì?

Cũng có sức mạnh.

Cũng có tự tôn riêng.

Chẳng lẽ các người không có sao?"

Lời nói trúng tim đen, không ai cãi được nhưng vẫn có người cãi cố.

"Thì sao?

Đừng nói những thứ thừa thãi đó với chúng tôi.

Các người có trong tay sức mạnh trời ban thì tất nhiên có thể ngang nhiên nói ra những lý lẽ đó rồi.

Bây giờ thử đổi lại đi, các người đều như bọn tôi, là những ả đàn bà chân yếu tay mềm lại không có thứ gì đảm bảo cho bản thân liệu còn có thể nói ra những lời đó không?

Đến lúc đó chẳng phải vẫn phải dựa vào đàn ông đó thôi."

"Câu nói này không đúng lắm đâu."

Đến cả Ôn Lan cũng nghe không lọt tai những lời này.

Cho dù bình thường hai người bọn họ đối chọi ngầm rất găng nhưng quan điểm của cô ta không khác gì với Sở Mạt y cho lắm.

Với Ôn Lan, có thể thất thân dưới cánh đàn ông cũng không sao, chí ít những gã đàn ông đó phải mang lại lợi ích gì cho bản thân, hoặc, cô ta có thể có được gì đó thật tốt từ họ.

Trên hết, bản thân Ôn Lan có tự trọng.

Với Ôn Lan, đàn ông là thứ để lợi dụng chứ không phải là để tôn thờ.

Ôn Lan không chấp nhận việc đàn bà thì thấp kém, chẳng làm được gì ngoài việc dựa hơi đàn ông.

Đó là một tư tưởng cực kỳ cổ hủ.

"Làm phụ nữ thời nào cũng phải có lòng tự tôn của riêng mình.

Các người có thể để đàn ông chà đạp, nhưng đừng nên nghĩ rằng đó là việc đương nhiên rồi phó thác hết tất thảy vào họ, tôn thờ họ như trời như thế.

Chẳng hay ho gì về chuyện đó đâu."

Tô Thiệu Y gật đầu.

"Các người cũng không nên dùng suy nghĩ của bản thân quy chụp những người phụ nữ khác khi không có gì trong tay thì chỉ còn cách dựa vào đàn ông.

Ngoài kia, còn nhiều lắm, những người phụ nữ tay không tấc sắt, cũng chẳng có dị năng nhưng vẫn giữ vững được tự tôn của bản thân, dùng chính sức lực thật sự tranh giành sự sống giữa thế giới khắc nghiệt này."

Nói đã miệng là thế chứ có lọt vào tai mấy người kia hay không thì ba người Ôn Lan không quan tâm, bây giờ bọn họ có một nghi ngờ khá lớn đối với Bùi Uyên đó.

Cô ta không ở đây, rất có khả năng nước trong chai có vấn đề có liên quan tới cô ta.

Gọi thêm những người quen biết khác đi tìm, ngạc nhiên thay lại tìm thấy Bùi Uyên với tình trạng quần áo rách tả tơi, mặt mũi bầm dập với hạ thân bị xâm hại đang lết thân trở về.

Hỏi rồi mới biết cô ta bị mấy gã đàn ông gọi ra rồi bị mấy gã đó đập cho bất tỉnh rồi xâm hại, may mắn thoát được.

Chứng cứ ngoại phạm rõ ràng ra đấy, Lý Chu Uyển và Tô Thiệu Y không còn lý do gì để nghi ngờ Bùi Uyên nữa.

Trừ Ôn Lan, cô ta nhìn ra được những gì Bùi Uyên trưng ra này là giả.

Quần áo có thể tự xé, vết bầm dập có thể tự làm, vết thương ở gáy cũng có thể làm tương tự, thứ tinh trắng đục kinh tởm kia cũng có thể nhưng cách thức thì thôi chẳng dám nói tới.

Ôn Lan chỉ không ngờ tới được độ điên của Bùi Uyên này lại lớn tới thế.

Dám làm mọi thứ theo cách bỉ ổi thế này để hãm hại ba người bọn họ mà không bị nghi ngờ.

Đúng là không hổ danh đối thủ của cô ta.

Tưởng rằng mọi chuyện đã ổn thỏa, ai mà ngờ cái chuyện tệ hại này có thể xảy ra.

Lý Chu Uyển mang thân thể chưa bài xuất được thuốc kích dục đi tìm Lý Phương để lấy thuốc giải, trong không gian của cô ấy có vài thứ mà Lý Chu Uyển đã mua trước đó để phòng trường hợp này.

Không ngờ khi tới phòng Lý Phương nghỉ ngơi lại thấy Lý Phương đang bị xâm hại.

Ba, bốn gã đàn ông còi cọc nhưng tinh lực vẫn sung sức đang thay phiên nhau ra vào cơ thể cô ấy.

Lý Chu Uyển không chịu nổi phẫn nộ giết chết những tên đó.

Gần như một nửa căn cứ nhỏ đều bỏ mạng dưới hồng lôi của chị.

Tô Thiệu Y và Ôn Lan đã phải rất cố gắng mới hạ được cơn thịnh nộ của Lý Chu Uyển.

Căn cứ giẻ rách đó bị phá hủy, những mạng người vô tội khác oán trách họ, đòi họ phải chịu trách nhiệm với họ nhưng nhớ lại cơn thịnh nộ của Lý Chu Uyển, chẳng một ai dám mở lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn đoàn xe hai chiếc ô tô rời đi ngay trong đêm.

Lý Chu Uyển chẳng thể ngờ lần sống lại này của chị lại gây ra hiệu ứng cánh bướm đáng sợ đến vậy, liên lụy cả người em mà chị đã bảo vệ này.

Chỉ trách Lý Chu Uyển cũng chủ quan quá rồi.

Gian khó vẫn chưa qua, ngoài lỗi lớn đã vượt tầm kiểm soát như sự xuất hiện của quái vật và thật nhiều người trùng sinh, trọng sinh, xuyên không xuất hiện, ông trời vẫn rất kiên trì kéo những nhân vật chủ tuyến trở lại đúng vị trí của họ với độ khó cấp nâng cao.

Cách căn cứ Thanh Lân chỉ còn bốn ngày đường, bọn họ lại gặp phải rắc rối khác, chuột biến dị xuất hiện.

Những con chuột lớn gấp đôi hình dạng kích thước vốn có, con nhỏ nhất phải lớn bằng bắp chân.

Cơ thể chúng không lành lặn với những vết lở loét, lộ cả xương sườn.

Toàn thân bốc mùi, đôi mắt đỏ au tham lam nhìn bọn họ.

Điều khiển bọn chúng, chuột vương rít lên một tiếng, đi kèm theo đó là công kích tinh thần, bọn họ lại một lần nữa gian nan chiến đấu.

Mọi người khó khăn muốn chạy qua cây cầu để thoát khỏi tập kích của lũ chuột biến dị, chẳng ngờ giữa chừng một vài người lại bị chúng làm cho ngã xuống sông.

Lý Chu Uyển cũng không may trở thành một người trong số đó.

"Chị!"

Lý Phương thế nào mà lại điên rồ nhảy theo xuống.

"Lý Phương!

Lý Chu Uyển!"

Tiếng tùm rất lớn thu hút sự chú ý của vài con chuột nhưng chúng lại chẳng dám lại gần cây cầu, dường như ở quanh cây cầu có tồn tại nào đó khiến chúng e ngại.

Rất nhanh mọi người đã biết là chuyện gì.
 
Chỉ Là Người Qua Đường
Chương 161


161.

Mặt sông phẳng lặng trong xanh dần loang lổ một vũng nước đỏ tanh ngòm, nhìn cái đã biết được dưới sông có gì rồi.

"Cá... cá cũng biến dị rồi."

Sau khi quái thi xuất hiện tàn sát một nửa nhân loại, cơn thịnh nộ thứ hai giáng xuống giống loài đã vô tâm làm tổn hại thiên nhiên, dị thú biến dị xuất hiện.

Không chỉ từng chút, mà là dồn dập.

Ở nơi này có chuột thì ở những nơi khác có chim.

Ở nơi nọ có ong, ở nơi kia có rết.

Hay như bên dưới lòng con sông này, những con cá lành tính chờ đợi con người bắt về làm thịt giờ đã trở thành những con cá chẳng khác gì giống cá ăn thịt như trong những bộ phim viễn tưởng.

Mối quan hệ con người nằm phần cán giờ đây đổi thành dị thú cùng quái thi nắm giữ phần cán.

Cơ hội sống sót của nhân loại đang ngày càng ít ỏi.

Biến số thứ hai bám lấy những người nằm trong tuyến truyện bị loại bỏ.

Ba người Tô Thiệu Y, Ôn Lan, Bùi Uyên dựa vào hào quang ông trời ban cho một người duy nhất là Tô Thiệu Y sống sót khỏi trận tập kích của lũ chuột.

Ba người họ may mắn gặp được một đoàn đội đi ngang qua, nhờ những đó thành công tới được căn cứ Thanh Lân.

Căn cứ Thanh Lân, cái nơi cứ không ngừng xuất hiện trong lời nói của mọi người, mục tiêu mà mọi người hướng tới đầu tiên, địa điểm làm bàn đạp của Tô Thiệu Y được nhiều người biết đến.

Một thành phố mũi nhọn chuyển mình thành một trong bốn căn cứ lớn vững chắc của quốc gia.

Xung quanh căn cứ dựng lên một bức tường cao hơn mười mét, dày chừng một mét đủ để kéo dài thời gian tấn công của những con quái thi trước khi tập hợp đước tất cả các dị năng giả trong căn cứ.

Cổng căn cứ được làm bằng sắt nặng nề, những người lính đứng ở trên cái chòi dựng sát tường ở bên trong căn cứ không ngừng thay phiên giám sát động tĩnh bên ngoài.

Vừa thấy có đoàn xe đi tới, giọng đanh thép của mấy lính canh thông qua chiếc loa phóng thẳng về phía người trong xe.

"Dừng xe lại!"

Xe dừng lại, những người trong xe lần lượt bước xuống theo sắp xếp của mấy lính canh thông qua cuộc xét nghiệm nhỏ trước khi được phép tiến vào trong căn cứ.

Ngay lập tức, thông tin có mấy dị năng giả mà trong đó có người có hệ dị năng hiếm cấp cao lập tức trở thành tin nóng hổi khiến những người ở đó sùng bái, ngưỡng mộ không thôi.

Tô Thiệu Y, Ôn Lan, Bùi Uyên và một vài người khác được đặc cách không phải kiểm tra.

Tiến vào căn cứ, ba người đó ngay lập tức tách ra thành ba hướng với những suy nghĩ khác nhau.

Tất nhiên, sóng gió ngầm bắt đầu nổi lên khi nhân vật nữ chính duy nhất ông trời chấm, tức Tô Thiệu Y xuất hiện.

Bằng với việc tiền giấy hay các loại vàng bạc không còn đủ khả năng làm vật ngang giá, đại diện cho tiền trao đổi những thứ trong tận thế, thì tinh hạch, thứ bắt đầu tràn lan khắp nơi vì số lượng quái thi quá nhiều dần trở thành loại tiền thông dụng trong xã hội mới như những gì những người biết trước tương lai dự đoán.

Ngay khi vừa vào trong Thanh Lân không lâu, biết được thời điểm này tinh hạch đang trên đà trở thành loại tiền mới, Tô Thiệu Y đã không ngần ngại bỏ ra vài viên tinh hạch cấp cao thu thập được trong không gian, dưới con mắt ghen tỵ của bao người mua một căn hộ ở khu cao cấp để ở.

Qủa thật là ngưỡng mộ biết bao.

Chẳng bù cho Bùi Vi ở cái thời điểm đó đang phải vật lộn với con quái thi tinh thần hệ đến mệt bở hơi tai.

Đúng là, con của truyện gốc với con của người viết lại thật chẳng thể so sánh mà.

Càng so sánh lại càng đau thương.

Vi: Vậy sao bà còn đi so sánh hả?

Ai đó:... khụ, quay trở lại truyện nào.

So với Tô Thiệu Y thì Bùi Uyên và Ôn Lan kém hơn nhiều.

Tuy hai người họ cũng có tinh vân hạch nhưng chỉ đủ để thuê chứ không đủ để mua đứt như Tô Thiệu Y.

Vì vậy hai người họ tình nguyện ở nơi mà người hướng dẫn sắp xếp cho, còn chỗ tinh vân hạch kia sẽ dùng vào việc khác.

Vài ngày đầu còn lặng gió, mọi người ai nấy cũng biết bây giờ không phải là thời gian đấu đá mà là thời gian kiếm tiền, kiếm quan hệ để củng cố vị trí của bản thân theo mọi cách thức.

Có như vậy mới đủ tiềm lực để đấu đá đến sứt mẻ chân răng.

Bọn họ làm gì?

Kiếm tiền thế nào?

Tạo quan hệ ra sao?

Thôi thì cái đầu nhỏ của mỗ viết truyện chẳng thể nào viết chi tiết những thứ ở cuộc sống riêng của họ ra đây được.

Chỉ cần biết rằng họ cật lực làm như trâu như bò nhưng cũng chẳng quên việc hãm hại Tô Thiệu Y.

Vì sao?

Đơn giản.

Hào quang nữ chính, có không gian giúp thuận lợi hơn trong mọi việc, nhân duyên đạt mức giới hạn của thang đo nên dễ dàng được những nam nhân đẹp trai chú ý.

Chừng đó cũng đủ để hai người họ và bao nhiêu người khác muốn kéo Tô Thiệu Y xuống bùn lầy rồi.

Đó là còn chưa nói tới những lý do cá nhân, tỷ như của Ôn Lan là ghen ghét vơi con em họ tính tình yếu đuối lại có được mọi thứ nhưn đột ngột thay đổi khiến cô ta không thích ứng được, lại thêm những chuyện phát sinh trong quang thời gian qua trở thành một loại chấp niệm phải phá hủy Tô Thiệu Y.

Hay như Bùi Uyên là ghét con nhỏ đó chỉ vì trước kia con nhỏ đó được học trưởng Dương Tư Truy chú ý, rồi cộng thêm cả những lý do nhỏ nhặt và cái gen điên di truyền của nhà họ Bùi khiến cô ta muốn hại chết Tô Thiệu Y mới mãn nguyện.

Ôi, giữa người với người sao mà phức tạp vậy cơ chứ.

Tại sao không sống chậm lại, yêu thương nhau đi?

Tận thế như vậy rồi, dân số nhân loại trên toàn thế giới đã chẳng còn là bao lại vẫn cứ khư khư cố chấp ôm lấy những xích mích chẳng đáng nói kia để làm gì?

Để đến khi cái thế giới này không còn một bóng người nào nữa mới chịu dừng lại sao?

Những ngày sau đó, Tô Thiệu Y cùng một vài người lập thành một đoàn đội đi làm nhiệm vụ được giao, vừa hay người trong đội lại có quen biết với Ôn Lan, thế là cô ta được tham gia.

Tô Thiệu Y không phải người lẫn lộn giữa việc công và chuyện tư, chẳng hề vì mâu thuẫn của bản thân với cô ta mà bỏ dở nhiệm vụ.

Nhiệm vụ lần này là do thám tình hình ở thành phố lân cận, nếu tìm thấy vật tư thì lập tức mang về.

Nghe thì đơn giản nhưng do thám luôn là nhiệm vụ ít được nhận nhất.

Tuy rằng phần thưởng khá hậu hĩnh nhưng cái giá phải trả cũng lớn khi phải vượt qua những cản trở đầy nguy hiểm trên đường đi.

Cũng chính vì thế mà đoàn đội này có khá nhiều người đi cùng.

Ước chừng cũng khoảng mười mấy người gì đó.

Dị năng giả đại đa phần là người có dị năng thiên về chiến đấu, hỗ trợ chỉ có hai không gian, hai thủy hệ.

"Tôi nghĩ chúng ta nên đi đường này."

Dị năng giả kim hệ trong nhóm chỉ vào bản đồ đã được chỉnh sửa đôi chút với tình hình hiện tại.

"Con đường này tôi đã từng đi qua, quái thi nơi này đã được dọn gần hết nên có thể không cần quá lo lắng về khoản nguy hiểm trên đường đi."

"Lộ tuyến có hơi dài, tiêu tốn khá nhiều xăng.

Tôi không chắc đi đường đó là nên đâu."

Xăng dầu bây giờ đã hiếm lại càng hiếm, nữ dị năng băng hệ lên tiếng.

"Chứ không thì sao bây giờ?"

Gã hỏa dị năng gắt gỏng như nguyên tố hắn có thể tạo ra.

"Đi đường khác để gặp nhiều quái thi hơn thay vì tốn nhiều xăng à?

Có bị hâm không vậy?

Dị năng giả cũng là người đấy.

Đánh đấm nhiều cũng phải thấy mệt chứ."

"Xăng không chắc có thể dùng tùy ý trong thời gian này, nhưng tinh hạch thì có thể đấy."

Nữ dị năng băng hệ phản bác.

"Tinh hạch cấp thấp bây giờ sắp không còn tác dụng đối với dị năng giả, dần trở thành loại tiền tệ chính rồi.

Tôi nghĩ với điều đó cũng đủ để chúng ta đổi tuyến đường khác đấy."

"Này chị gái, đừng để tiền làm mù con mắt mà bất chấp như thế chứ.

Chị chết rồi thì có dùng tiền được không?"

Gã hỏa dị năng bực mình gắt lại, mái tóc húi cua dựng đứng nom sắp bén lửa luôn rồi.

Có vẻ như những người này không hòa hợp với nhau cho lắm rồi.

"Được rồi, đừng nói nữa."

Lúc này đội trưởng tiểu đội mới lên tiếng.

"Cứ đi tuyến đường này đi.

Tuy dài nhưng an toàn cho mọi người.

Với cả khi tới nơi chỉ định trong nhiệm vụ vẫn sẽ có nhiều con quái thi đang chờ chúng ta mà thôi.

Tới lúc đó không phải lo việc thiếu tiền."

"Đi thôi.

Thời gian có hạn.

Đi nhanh về sớm.

Bây giờ quái thi tràn lan, tôi không chắc chúng ta có thể an toàn trở về đâu.

Mới vài hôm trước tôi nghe được tin tức từ cao tầng về việc một vài con quái thi tiến hóa với hình dạng kỳ dị trở nên khó nhằn hơn rồi đấy.

Đã thế, haizz, động vật cũng có chiều hướng biến dị rồi."

Vốn đã nghe qua chuyện quái thi tiến hóa và dị thú xuất hiện rồi, nhưng khi nghĩ tới chúng có khả năng xuất hiện trên chuyến đi này, mọi người không khỏi hít một ngụm khí lạnh, mặt mũi cũng tái nhợt và nặng nề đi một phần.

Quái thi tiến hóa thường nhỉnh hơn dị năng giả, đó là điều không thể bàn cãi.

Bây giờ lại xuất hiện thêm vài loài quái thi khác đáng sợ hơn, lại còn dị thú.

Không biết chuyến đi này liệu còn có thể mang xác về thành hay không đây.

Lục cục tiếng xe va chạm với mặt đường chẳng hề bằng phẳng, mười người ngồi trong xe lẳng lặng không nói câu gì, tất cả đều chỉ chăm chú quan sát cảnh vật bên ngoài, chỉ cần có động tĩnh gì lập tức sẽ bảo dị năng giả tinh thần hệ trong đoàn kiểm tra.

May mắn thay đoạn đường đi này không gặp quá nhiều nguy hiểm, trước đó quái thi đường này đã bị dọn sạch nên chỉ còn những con lang thang đơn lẻ chẳng mang lại bao nhiêu nguy hiểm cho mọi người, vừa hay chúng trở thành mục tiêu luyện tập cho tiểu đội.

Khi mọi người tiến gần hơn vào trong thành phố, nơi mà trước kia có bao người lặn lội mỗi ngày kiếm tiền giờ đây trở thành động quái thi, mọi thứ bắt đầu khó khăn hơn.

Quái thi ngửi thấy mùi thịt người hưng phấn tụ hợp lại thành từng tốp theo từng đợt phản công của tiểu hội mà đổ xuống rồi lại trồi lên.

Trông chẳng khác gì sóng biển.

Rất may gia nhập tiểu đội cũng có vài dị năng giả hệ chiến đấu vô cùng nổi trội.
 
Back
Top Dưới