[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 118,052
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Chỉ Là Người Qua Đường
Chương 140
Chương 140
Chương 140.
Quân Văn (3)
Hôm sau, sắc trời vẫn như mọi ngày, trong xanh nhưng lại chẳng thể mang lại cảm giác nhẹ nhàng, thư thái cho con người mà ngược lại lại mang tới cảm giác cô độc, lẻ loi, sợ hãi giữa tàn dư của cuộc chiến sự sống và cái chết.
Mây vẫn vô tư lững lờ trôi, chẳng quan tâm chuyện thế gian ra sao.
Gió lạnh nhè nhẹ thôi, lá cây xào xạc lảo đảo bay trong không trung rồi nhẹ nhàng đậu lên đầu của một con quái thi đã chết.
Vi giẫm mạnh một phát cho cái đầu đó nát bươm, dịch nhầy từ trong não quái thi chảy ra bắn tung tóe lên làn đường.
Di di lên mặt đường cho bay bớt chất bẩn từ quái thi, Vi bước vào trong căn nhà phía sau xác của con quái thi kia.
Khác với những căn nhà khác, cửa căn nhà này chẳng hề mở ra mà đóng chặt tạo cảm giác không biết được bên trong căn nhà có nguy hiểm hay không.
Giữ chút lễ nghĩa chẳng phù hợp với tình hình hiện tại, Vi ngang nhiên nhấn chuông cửa của căn nhà, không quan tâm âm thanh này có thu hút con quái thi nào đó hay không.
Nếu có thì rất tốt, cô sẽ có thêm một viên tinh vân hạch.
Nếu không có con nào xuất hiện cũng chẳng sao, cô sẽ có thể lấy vật tư dễ dàng mà không đụng phải rắc rối nào.
Kính coong ~.
Chuông cửa vẫn hoạt động rất tốt, từ bên trong căn nhà vang lên từng hồi âm thanh, đính kèm là tiếng rít gào quen thuộc.
"...haizz, còn tưởng là có thể lấy vật tư dễ dàng chứ."
Không sai, âm thanh kia là của một con quái thi.
"Thất lễ rồi."
Đạp một phát thật mạnh lên cửa, cánh cửa gãy bung thành những mảnh nhỏ văng vào trong nhà, vị côn đồ cường thủ đoạt hào mang tên Bùi Vi bước vào trong căn nhà.
Bên trong căn nhà mọi thứ rất ngăn nắp, gọn gàng, không có dấu hiệu xây xát hay hỗn loạn gì, vậy thì con quái thi đang đứng trước mặt Vi có thể đoán được chính là chủ của căn nhà này rồi.
Xem ra dù đã trốn kỹ trong nhà cũng không thoát được kiếp nạn.
Đáng thương cho một kiếp người.
Làn da chỗ đen chỗ vàng như bị lửa liếm phải, đôi mắt lồi lên căng phồng như muốn bay khỏi hốc mắt, khóe miệng kéo dài tới tận mang tai như bị rạch.
Đôi tay giống với Mụ điên mà cô từng đụng phải, cũng dính chặt với vũ khí, khác biệt là con quái vật nay cầm một đôi dao phay.
Khi ánh sáng lóe lên trên bề mặt dao phay, Vi biết được con dao phay đó rất sắc.
Quái thi nhìn cô chằm chằm trong vài giây, con mắt lồi xoay xoay xác định độ khó của miếng mồi thơm ngon lần đầu tiên nó săn, tuy rằng nó đã cảm nhận được độ khó khi đối mặt với miếng thịt này rồi nhưng cơn thèm khát được ăn của nó không tài nào ngừng được.
Chỉ thấy nó bẻ cổ một cái rắc, ngay sau đó liền chẳng thấy nó đâu nữa.
Nó đâu rồi?
Vi mím chặt môi nhìn xung quanh tìm quái thi, ngay sau đó cô cảm nhận được gáy bỗng lạnh bất thường, ngẩng đầu tiên mới thấy nó đang bám ngay trên trần nhà, đôi dao phay đang hướng xuống cổ cô.
"Chậc."
Vội nghiêng người sang một bên khi quái thi đó nhảy xuống cắm phập đôi con dao xuống mặt sàn, mặt sàn không chịu được tác động lớn như thế, rắc một tiếng đã nứt ra thành từng mảnh lớn nhỏ, thậm chí còn lan ra xung quanh.
"Đừng...chạy..."
Đây có vẻ cũng là một con có trí khôn, nó cất giọng, chỉ là âm thanh phát ra nghe giống như đến từ một cổ họng đã bị đốt cháy vậy.
"Vậy chứ chẳng lẽ đứng yên cho ngươi chặt?"
Vi nở nụ cười khinh bỉ, bày ra dáng vẻ không bận tâm tới lời nói quái gở đó của nó.
Trên tay cô, huyền kiếm đã hình thành từ bao giờ.
"Ta chưa thiểu năng tới mức đó đâu."
Nắm chặt cán kiếm, Vi lao tới đấu tay đôi với con quái thi này.
Những đòn đánh thuần thục, vài chiêu còn chạm tới chỗ hiểm chỉ có ở người được huấn luyện hay từng trải đã cho thấy phần nào quá khứ khi còn là con người của con quái thi này.
So với sự linh hoạt mà cô nhìn thấy thì nó nhỉnh hơn rất nhiều, thậm chí còn có những động tác chẳng khác gì trong quân đội mà một con quái thi chẳng thể có.
'Chẳng lẽ nó có thể lưu giữ lại những ký ức khi còn là con người?'
Vi không khỏi nổi lên vài tia lo lắng.
Cô nào ngờ tới chỉ vừa mới sau khi bị hãm hại đã lại phải gặp một con quái thi khó nhằn như thế này đâu.
Nếu như những hành vi này của nó tới từ thói quen mà cơ thể vẫn còn nhớ thì không vấn đề gì cả bởi có thể coi nó không khác gì một con rối cấp cao hơn một chút, nhưng nếu tới từ trí thông minh, nó sẽ là một câu hỏi khó nhằn đấy.
Kiếm nước chẳng thể gây ra được tiếng động nào khi tiếp xúc với hai dao phay kia, ngoài việc từng chút một ăn mòn lưỡi dao, Vi dồn lực xuống chân đẩy lùi quái thi về phía sau, khóe miệng mím chặt thể hiện bản thân đang rất nghiêm túc.
Cô quan sát kỹ càng hành động của nó, cố gắng tìm ra sơ hở của con quái thi này.
Đối đầu với một con quái thi vốn từng là một người có kiến thực chiến đầu quả thật khó nhằn, điều này khiến Vi không khỏi thầm than trong lòng.
'Không biết có thể khống chế được nó không đây.'
Tuy trí khôn chỉ bằng một đứa trẻ năm tuổi nhưng ký ức khi còn là con người nói cho quái thi biết được lúc này không nên tấn công con mồi trước mắt, nó cần phải tìm được điểm yếu của con mồi mới có thể giảm bớt được sức mạnh của con mồi.
Nhưng núi cao còn có núi cao hơn, nó nghĩ được như thế thì Vi cũng đã sớm nghĩ được rồi, thậm chí là đã nghĩ ra được những cách thức nào có thể khống chế nó rồi.
Có điều, ai mà ngờ, khi mà mọi chuyện tưởng rằng sẽ theo kế hoạch mà Vi nghĩ, biến số lại nhảy tới.
"Vi, có đang ở trong này không?
Tôi nghe được có âm thanh lạ?"
Quân Văn chẳng hiểu thế nào lại đúng lúc xuất hiện như thế.
Vốn dĩ được Vi phân phó đi đào tinh vân hạch từ đầu các con quái thi đã chết, cậu tuân theo và làm vô cùng chăm chỉ, nhưng rồi cậu nghe thấy có âm thanh của thứ gì đó bị đập vỡ.
Những tưởng Vi đang thu thập tinh vân hạch theo cách của cô ấy nên có hơi bạo lực, nhưng sau đó lại nghe thấy âm thanh của quái thi, cậu đã không nhịn được đi tới gần căn nhà này, mặc dù trong đầu không ngừng nhắc nhở bản thân đang không làm đúng điều kiện giao ước.
Chỉ vừa mới đứng trước cửa căn nhà, cách cánh cửa bị phá chừng 5 bước chân, Quân Văn nhìn thấy Vi đang đánh nhau với một con quái thi, tới lúc này cậu mới nhận ra việc bản thân lo lắng cho cô ấy mà tới đây là một sai lầm.
"Tch, mau chạy đi!"
Hét lớn với Quân Văn thúc giục cậu ta nhanh chạy trước khi bị con quái thi này tấn công, Quân văn lại như sợ hãi đến mức đờ người chẳng thể phản ứng nổi rồi.
Không thể làm gì hơn, Vi lao nhanh tới trước mặt Quân Văn lại không ngờ nó lại xảo quyệt đến vậy, biết cách lợi dụng Quân Văn để dụ cô.
Tuy rằng đôi dao phay đã bị Vi làm cho ăn mòn sâu thêm một chút nữa, cũng đã khiến quái thi nhảy lùi về phía sau nhưng cũng không ngăng được việc nó làm cô bị thương một vết dài trên bắp tay.
Cơn đau nhức trên bắp tay khiến tâm trạng Vi thêm phần khó chịu, thấy Quân Văn vẫn đứng ngơ tại đó, cô không nhịn được quát thêm lên nữa.
"Còn đừng ngơ ra đó làm gì?
Muốn bị nó móc não ra ăn à?"
Lúc này Quân Văn mới sực tỉnh xoay người bỏ chạy, trước khi bỏ chạy vẫn không quên áy náy nhìn cô một cái.
Vi nào quan tâm, bây giờ cô chỉ muốn xả giận lên con quái thi này thôi.
Chết tiệt, nó lại dám khiến cô bị thương.
Lại muốn cô bị cảm nhiễm thêm một lẫn nữa.
Mé, cô bị cảm nhiễm đến ngán luôn rồi đấy.
"Lũ quái thi chết tiệt!"
Huyền kiếm giáng xuống một đòn khiến quái thi phải giơ đao chặn lại, nó ngớ người khi một tay khác của Vi giơ lên, từ trong lòng bàn tay đó là một cây búa nước đen sì đang dần hình thành.
"Không là người là đã chết rồi, mà đã chết rồi thì đừng có mà nhây nữa!!"
Cùng với câu nói, Vi chuẩn xác giáng cây búa nước đầy cục súc xuống đầu nó.
Bào tử trong nước như đứa trẻ tham ăn lập tức tỉnh dậy ngấu nghiên cái đầu quái thi rồi truyền nguồn năng lượng thanh thuần về cho Vi.
"Thăng thì thăng luôn đi.
Nhé.
Tên xảo quyệt này."
Đầu quái thi đã bị lẹm một chút khiến hành động đỡ đòn của nó trở nên chậm chạp.
"Mày lại còn biết vờ tấn công người khác để dụ tao.
Bộ cái não này vẫn còn trí khôn của loài người à?"
"Nếu còn thì phải dùng cho tốt chứ hả?
Làm một con quái thi văn minh không tấn công người đi."
Sao vài cú đập từ búa và đòn tấn công dồn dập như vũ bão không cho đối phương cơ hội phản kháng của Vi, con quái thi cuối cùng cũng trở thành một thi thể không đầu.
"Hừ, bực hết cả mình."
Con quái thi đã chết, Vi vẫn không nuốt xuống được cơn tức này.
Cơn đau nhức từ tay truyền tới lại một lần nữa khơi dậy bực dọc trong lòng cô, Vi trừng mắt nhìn cái xác đến muốn nứt khóe mắt.
Những tưởng Vi sẽ làm thêm hành động bạo lực, cô lại chỉ hít một hơi thật dài rồi thở ra thật chậm rãi để xua tan bớt cảm xúc đang nóng rẫy của bản thân.
Hít vào rồi lại thở ra đến vài lần, cuối cùng cô cũng bĩnh tĩnh trở lại.
'Mình phải xử lý thế nào với vết thương này đây?'
Vi thở dài nhìn vết thương trên tay, virut quái vật mạnh hơn gấp bội lần so với tang thi, cho dù đã bị cảm nhiệm thì tỷ lệ tái cảm nhiễm vẫn rất cao, cô không hề muốn trải qua cảm giác sống dở chết dở đó thêm lần nào nữa đâu.
Trầm mặc rồi vò đầu bứt tai, Vi chợt có một suy nghĩ độc lạ.
Cô nghĩ tới năng lực Bào tử của cô.
Nếu nó đã có thể ăn mòn được mọi thứ và chuyển hóa thành năng lượng cho cô, vậy nó có thể ăn mòn virut đang không ngừng xâm nhập vào người cô không?
Thông qua vết thương hở trên tay cô?
"Hm, không thử sao biết?"
Còn cách là còn hy vọng, Vi không ngại đem bản thân ra làm chuột bạch trước khi bản thân trở nên mất trí lần nữa.
Cô không có đủ tự tin cũng như là may mắn để chắc chắn lần cảm nhiễm này cô có thể vượt qua được.
Nếu thật sự vượt qua được thì cô sẵn sàng tin bản thân là thánh thần, rằng bản thân là nhân vật chính.
À, câu cuối này...ừm...ai cũng là nhân vật chính.
Ai cũng là nhân vật chính.
Không chỉ riêng mình cô.
Xốc lại lá gan, Vi tạo ra ít bào tử chạm vào vết thương với ánh mắt đầy hy vọng.
Qủa thực, bào tử có thể cắn nuốt được phần virut vẫn còn bám trên miệng vết thương của Vi.
Nhưng phần virut đã chảy vào trong máu cô rồi thì không thể làm được gì cả.
Virut quái vật tuy rằng rất mạnh, chưa rất nhiều năng lượng nhưng với chỉ với một lượng dính trên vết thương thì không đủ để tạo ra cảm nhận khác biệt gì cho Vi khi cô sử dụng Bào tử.
Hoàn toàn không có một cảm giác có nguồn năng lượng nào chảy vào cơ thể cô cả.
Vốn dĩ Vi sẽ cảm thấy thất vọng nhưng khi nhìn thấy máu chảy ra khỏi vết thương và miệng vết thương dính vệt đen đã trở nên sạch sẽ, Vi cũng cảm thấy an tâm hơn một chút và cũng nhận ra năng lực Bào tử của cô nghịch thiên tới mức nào.
Vi tự hỏi, liệu nó có thể làm được thêm điều gì nữa không?