[BOT] Wattpad
Administrator
- Tham gia
- 25/9/25
- Bài viết
- 118,052
- Điểm tương tác
- 0
- Điểm
- 0
Chỉ Là Người Qua Đường
Chương 120
Chương 120
120, Vấn đề về tạp chất trong đá
Nhìn Lý Phương, Lý Chu Uyển hỏi: "Em biết tinh hạch có thể cho con người năng lượng để lên cấp dị năng chứ?"
"Em biết."
Lý Phương gật đầu.
Lý Chu Uyển ừ một tiếng nhu động cổ họng, thanh quản rung rung:
"Nhưng năng lượng ở bên trong đó không hoàn toàn tinh khiết, bởi tinh hạch vốn được tạo ra từ trong đầu tang thi nên nó có pha lẫn một chút tạp chất ở trong đó.
Hiện tại có lẽ em đã hấp thu khá nhiều tinh hạch, tạp chất trong cơ thể đã đủ để khiến cơ thể em chịu tổn hại.
May mắn cơ thể cũng báo hiệu cho em điều này để em dừng lại.
Chứ em mà cố hấp thụ có khi sẽ bị tẩu hỏa nhập ma đó."
"Đáng sợ đến vậy sao chị?"
Lý Phương tái mặt, trong lòng cũng tự cảm thấy may mắn khi tối hôm qua không mù quáng hấp thụ hết viên tinh hạch đó.
Nếu không sợ rằng buổi sáng hôm nay đã không còn là con người Lý Phương nữa mà là quái thi Lý Phương rồi.
"Uhm.
Nó rất nguy hiểm.
Trực tiếp ảnh hưởng đến tính mạng của dị năng giả."
Lý Chu Uyển gật đầu nói.
Lý Phương thoáng chốc biến sắc, thân thể khẽ lung lay, âm giọng nâng cao đầy lo lắng.
"Nhưng em chỉ mới cấp 2 cao giai mà đã gặp tình huống này rồi, chẳng lẽ vì lo sợ bị biến thành quái thi mà sau này em sẽ không thể lên cấp được nữa sao?"
Nghĩ thế thôi mà Lý Phương đã cảm thấy không muốn tin rồi.
Chỉ một tháng trôi qua, Lý Phương đã sâu sắc biết được sự lợi hại của dị năng.
Mặc dù Lý Phương là một dị năng không gian giả, dù dị năng chỉ là cấp 2 cao giai nhưng khoảng không gian có được đó đủ để Lý Phương có thể tồn tại được ở mạt thế, nhưng Lý Phương không mong muốn bản thân làm một cây tầm gửi.
Cho dù chỉ là một dị năng giả không gian thì Lý Phương vẫn mong muốn làm một kẻ mạnh, có như thế mới bơi được trong kỷ nguyên tôn sùng kẻ mạnh này.
Thế mà bây giờ nghe tới tin này, Lý Phương làm sao chịu nổi.
"Chị, sẽ có cách để khắc phục chuyện này đúng không?"
Lý Phương nắm tay Lý Chu Uyển gấp gáp hỏi, trong mắt tràn đầy hy vọng.
Thật may là có thể nhìn được cái gật đầu của Lý Chu Uyển, mặc dù trước đó cũng có ngập ngừng nửa giây.
"Cách thì đúng là có."
"Là cách gì vậy chị?"
"Tinh lọc tinh hạch.
Chỉ cần loại bỏ tạp chất bên trong tinh hạch, tức là năng lượng bên trong tinh hạch hoàn toàn tinh khiết thì khi hấp thụ sẽ không gặp nguy hiểm gì.
Nhưng mà..."
Lý Chu Uyển nhớ tới kiếp trước, phải mất một năm sau mạt thế, mọi người bắt đầu định cư ổn định ở các căn cứ, thiết bị điện tử đã được khôi phục lại tương đối mới có thể chế tạo ra thiết bị tinh lọc tinh hạch.
Đó là mới nói về máy móc mà thôi.
Chứ nói về con người, các dị năng giả hệ trị liệu không nhiều cho lắm.
Số lượng thậm chí có thể đếm được trên đầu ngón tay.
"Cần phải có dị năng giả hệ trị liệu mới có thể tinh lọc tinh hạch.
Mà đoàn đội chúng ta không có ai là dị năng giả này cả."
Lý Chu Uyển thở dài.
Cho dù biết cách đi chăng nữa mà không tìm được dị năng giả trị liệu thì muốn tinh lọc tinh hạch là không có khả năng.
Tất nhiên cơ thể con người vẫn có thể từ từ đào thải chỗ tạp chất đó, nhưng thời gian rất lâu, cỡ chừng phải một tháng.
Mà một tháng đó cũng đủ để nhiều chuyện xảy ra, sóng sau đè sóng trước rồi.
Câu nói này khiến Lý Phương tuyệt vọng, lời còn muốn nói lại bị cắt ngang bởi âm thanh của mấy chiếc xe.
Đoàn đội đã lái xe đi tới đây rồi.
"Có chuyện gì vậy?"
Tô Thiệu Y bước xuống xe đầu tiên nhanh chóng cảm nhận được bầu không khí kỳ lạ của hai chị em nhà họ Lý.
"...Tạp chất trong tinh hạch khiến em gái tôi không lên cấp dị năng được, chúng tôi đang tìm cách để khắc phục tình trạng này."
Vốn dĩ Lý Chu Uyển không tính nói, nhưng vấn đề này không phải chỉ xảy ra ở mỗi Lý Phương, mà sau đó có thể còn xảy ra với mọi người.
Đây là một vấn đề mang tính trọng yếu, vì vậy Lý Chu Uyển vẫn là nói ra.
Biết đâu Tô Thiệu Y hay là một ai đó tìm ra được cách nào đó thì sao?
"Hả?
Tinh hạch cũng có tạp chất sao?"
Trần Oanh vừa hay đi tới bên cạnh kinh ngạc, bởi kiếp trước Trần Oanh chỉ là một người bình thường, tác dụng của tinh hạch là nghe được từ người khác nên tất nhiên sẽ chẳng thể nào biết được cái hại của tinh hạch.
"Tất nhiên là có."
Tô Thiệu Y gật đầu:
"Tinh hạch được lấy từ trong đầu quái thi mà.
Nó cũng giống vân hạch, ít nhiều cũng sẽ có tạp chất trong đó."
Lời của Tô Thiệu Y vừa dứt, mọi người nghe được lập tức xôn xao.
"Nếu vậy, hấp thụ tinh hạch nhiều quá sẽ bị làm sao vậy?"
Tiểu Mộc tò mò lại lo lắng hỏi ra câu hỏi mà nhiều người đang muốn biết, họ lập tức dồn ánh mắt lên người Tô Thiệu Y.
"Bạo nổ, biến thành quái thi hoặc tẩu hỏa nhập ma."
Nào ngờ lại nghe được câu trả lời tới từ một phương hướng khác.
Mọi người quay lại nhìn mới biết người nói là Bùi Vi.
Vừa nghe Niên nói vậy, ai nấy đều lo lắng không thôi.
Nói như vậy chẳng phải bọn họ đang tiến gần cái chết sao?
"Nếu như cô nói, thế thì mấy viên đá này chẳng phải là đá đòi mạng của chúng ta sao?
Một viên đá nguy hiểm như thế sao lại xúi giục bọn tôi dùng hả?
Chẳng lẽ muốn bọn tôi chết à?"
Kiều Tú, cô gái bám lấy Dương Hoàng nhìn Niên chất vấn, âm giọng sắc nhọn như mũi dao, nghe thôi mà muốn thủng đôi tai.
"Là tôi nói à?"
Niên lườm nguýt Kiều Tú, đôi hổ phách sắc lẹm như mắt hổ khiến Kiều Tú sợ hãi, cổ cô ta khẽ rụt, mặt trốn vào sau lưng Dương Hoàng.
"Mõm thối thì nên đánh răng, đánh xong thì hẵng mở miệng."
"Hừ, cô cũng có đánh răng đâu mà bảo người khác."
Kiều Tú bĩu môi bật lại.
Niên nhún vai nở nụ dịu dàng, ấy mà nào ngờ lời nói ra lại khiến đối phương tức đến đỏ cả mặt.
"À thì, vẫn còn thơm hơn cái mỏ của cô.
Một cái mỏ chỉ thích cắn bậy cắn bạ, khéo có ngày bị cắt mất mỏ đó đấy."
"Cô!"
Kiều Tú tức run người buông tay khỏi cánh tay Dương Hoàng, gương mặt trắng nõn hồng lên như uống rượu, đôi mắt một mí mở to trừng Niên, tay run run chỉ vào mặt cô.
"Tôi làm sao?
Tôi chỉ nói đúng thôi mà."
Niên không ngại tiếp tục nói, dường như chẳng hề đặt sự tức giận của Kiều Tú vào mắt.
"Người nói cho các người biết về tinh hạch là Trần Oanh, thế thì nên đi tìm Trần Oanh mà chất vấn.
Tôi chỉ vừa mới tốt bụng giải thích cho việc hấp thụ quá nhiều tinh hạch sẽ dẫn tới hậu quả nào thì cô liền nhìn tôi như là kẻ đầu têu.
Rồi mấy người khác nữa."
Cô liếc mắt nhìn mấy người khác, họ có lẽ cũng có thể gọi là người qua đường như cô, là dàn hợp xướng hỗ trợ cho mấy đứa phản diện đủ mọi độ khó.
Mà cũng thật buồn cười, người qua đường sao không thông minh chút đi?
Đi lập dàn đồng ca mùa hạ làm gì?
Nhức mắt.
"Cứ thế hùa theo nhìn tôi là sao hả?
Chẳng lẽ bộ não bên trong vỏ sọ của các người được cấy ghép từ não chó, à chết..."
Niên giật mình vỗ miệng nhận lỗi:
"Nói thế lại sỉ nhục lại loài chó, tụi nó còn thông minh hơn nhiều.
Cho nói lại nhé.
Bộ hệ điều hành của các người được thượng đế lấy bã đậu mà làm à?"
"...."
Không để cho cả đám hồi thần, Niên tiếp tục mở lời.
"Nghe cho thủng lỗ tai đi này.
Người nói cho các người biết tác dụng của tinh hạch là Trần Oanh.
Các người muốn chất vấn, trách móc thì đi tìm Trần Oanh mà nói nhé.
Đừng vơ bừa người mà giận cá chém thớt.
Hành động đó mất lịch sự lắm."
"Vả lại, ây, khô cổ quá.
Đợi chút."
Vuốt vuốt cổ, Niên xoay người đi về phía xe của Tô Thiệu Y.
Cô mở cánh cửa ở ghế lái, lấy ra chai nước đang uống dở của Tô Thiệu Y uống nốt.
Mà cũng thật buồn cười, chẳng hiểu bị thứ bùa ma thuốc lú nào ám mà 26 cái đầu người cứ thế mà quay qua dõi theo Niên, chẳng hề nhớ ra bản thân phải nhân cơ hội này phản ứng lại bốp lại Niên.
Chà, kỳ lạ quá đi nha.
Khi đã thấy nhuận cổ, Niên đi tới trước mặt mọi người tiếp tục câu chuyện.
"Để đợi lâu rồi.
Nói tiếp này.
Cơ mà mấy người bị ngu à?
Cái lúc biết tinh hạch thì tham lam lắm mà?
Tham lấy tham để, moi sạch sành sanh mà?
Còn điên cuồng, tự thách thức chính mình mà hấp thụ dị năng mà nhỉ?
Tôi nhớ ở đây có một vài người ban đầu chỉ là một vài người bình thường đấy.
Thế mà bây giờ đã là dị năng giả rồi."
Niên từ tốn liếc nhìn một vài gương mặt, mấy người đó chột dạ đảo mắt nhìn hướng khác.
"Một lũ tham lam các người chỉ biết nhìn cái lợi trước mắt, chỉ vừa nghe thấy có ích lợi liền giành giật hấp thụ.
Bây giờ lại chỉ vì biết hấp thụ tinh hạch nhiều quá sẽ chết hoặc biến thành quái thi lại như rùa rụt cổ chui vào mai mà quay qua muốn đi trách móc người khác.
Đúng là não quả nho giẫm phát nát bét.
Tim thối đen tôi còn chả muốn moi ra kiểm tra ấy chứ."
"Các người muốn mắng người khởi xướng ra chuyện này thì nên nhìn lại bản thân mình đã đi.
Tham lam, ích kỷ còn muốn làm kẻ bị hại.
Hừ."
Khứu giác phun mạnh một luồng khí, Niên bĩu môi nhìn đám người mặt mũi đã đen kịt, trừ vài người phản ứng khác biệt.
"Họa từ miệng mà ra, các người nên quản....ấy, chết!"
Như nhớ ra gì đó, Niên đưa tay lên che miệng, vẻ mặt như thể bây giờ mới nhận ra bản thân vừa nói những lời có đôi phần quá đáng.
Ấy thế mà lạ, Niên lại không bày ra một chút hối lỗi nào, vẫn cứ là vô tư cười đùa, chẳng hề bận tâm tới những gương mặt đã thối đen còn hơn cả than tổ ong.
"Lỡ nói nhiều quá.
Mọi người không bị bội thực chứ?"
Dư âm từ việc lấy vân hạch của Mặt Lưỡi khiến Niên nói nhiều hơn thường ngày.
Số chữ lúc này mà cô nói e rằng bằng với số chữ của bốn ngày luôn ấy.
Ngẫm nghĩ một lúc thật sự cảm thấy đã nói hơi nhiều, Niên cười cười nhún vai.
"Chà, có lẽ tôi nên dừng lại tại đây thì hơn.
Mọi người cứ đứng đó mà tiêu hóa đi nhé.
Tôi đi bê vật tư trước đây."
Nở nụ cười tươi tắn, tay làm tư thế chào của quân nhân, Niên xoay người hướng về phía một nhà kho.
"...."
26 cái đầu lại ngây ngốc quay theo hướng đi của Niên, mất thêm hai phút nữa mới thoát khỏi được trạng thái đờ đẫn vì bị mắng.
Có lẽ vì đây là lần đầu tiên họ nghe thấy lời chửi mắng tới từ cô gái này.
Bởi nha, cô gái này có mấy khi nói chuyện đâu?
Toàn như ma như bóng, lại mờ nhạt, tưởng là hiền khô như mực.
Thế mà, chậc, kinh thật.
Nghe đi, mở miệng toàn gai toàn dao đây này, miệng gì đâu phun ra toàn mực đen khó rửa.
Mà cái mặt đúng hiền, thanh tú.
Đúng là không nên nhìn mặt mà bắt hình dong.
Có duy nhất Bùi Uyên hồi phục ngay lắp tự, bởi cô ta là chị song sinh của Niên mà.
Là người đầu tiên "được" tấn công từ miệng đến chân tay đấy.
Người đi trước, có kinh nghiệm, giờ lại nhìn kẻ đi sau, đúng là sướng đến lỗ chân lông đều mở rộng.
"Phụt!
Ahahahaha."