Cập nhật mới

Đam Mỹ Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc

Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc
Chương 220: PN 11. Tân hôn vui vẻ


"Tách—"

Đăng ký kết hôn trên Tinh Võng không có giấy chứng nhận vật lý.

Chỉ là từ giờ trở đi, ở mục bạn đời trong hồ sơ sẽ có thêm tên của đối phương.

"Người thứ 999.999.999."

Thời Tễ điềm tĩnh đeo khẩu trang lên, liếc qua ảnh chụp vẫn là bản thân lạnh lùng như cũ, bên cạnh là con chó con với trái tim bạc đang cười rạng rỡ.

Khẽ nghiêng đầu ra hiệu, "Đi thôi."

Tạ Chước mặt mày hớn hở đi ngay, "Vâng, bảo bối đợi em."

"........"

Nhân viên công tác lúc này mặt đầy vẻ chán đời.

Cô đã đặc biệt đổi ca sang hôm nay, chỉ để tận mắt chứng kiến tân đế và chỉ huy đăng ký kết hôn, kết quả đã đợi thật lâu rồi mà chẳng thấy đội quân đế quốc đông đảo nào xuất hiện.

Nghe nói, hôm nay quân đội được nghỉ.

Tân đế và chỉ huy chẳng lẽ không đến sao?

Đến cả dãy số 9 con 9 hiếm có trăm năm mới gặp một lần cũng bị cướp mất, tức quá đi.

"Chị ơi, đây ạ!"

Giọng nói trong trẻo nam tính vang lên, chị nhân viên mặt cũng chẳng phấn khích nổi đứng dậy.

Dễ nghe đó, nhưng đến để kết hôn, dễ nghe thì có ích lợi gì.

Cũng là chó con nhà người ta thôi.

Cô nhận lấy, "Em trai, em may mắn thật đó."

Lúc này Tạ Chước xúc động đến mức tay còn run run, lông mi cũng run rẩy loạn xạ, "Đúng nhỉ, em cũng thấy mình siêu may mắn luôn."

Thời Tễ nghe thấy liếc mắt nhìn một cái.

Không có tiền đồ.

Sau đó nâng tay đặt lên mái tóc đen mềm của đối phương, nhẹ nhàng nghiến răng cảnh cáo, "Anh cũng không có tiền đồ, không được chui ra đâu đó."

Sau đó thông tin ảnh chụp được nhập vào.

Bỗng nhiên cả hội trường vang lên nhạc trứng phục sinh chúc mừng, "oh mah love, chúng ta kết hôn rồi ~ ~ "

Chất giọng quen thuộc, dễ nghe cùng đoạn kết lả lướt đầy ngông nghênh khiến Thời Tễ sững người, lông mày khẽ nhíu lại.

Cái âm thanh chết tiệt gì vậy?

Nhân viên công tác cũng sững sờ, "Đây là.... trứng phục sinh mà tân đế tự mình bố trí cho ngài ấy và chỉ huy, chỉ cần quét ảnh chụp chung trên bất kỳ thiết bị nào của tám đại tinh hệ, sẽ kích hoạt phần phát nhạc ăn mừng toàn dân!!!"

Thời Tễ: ".......?"

"Bài hát này còn do tân đế tự mình hát nữa!!!"

Nhân viên công tác ngước nhìn thiếu niên tóc bạc cao gầy, tinh xảo trước mặt, áo len nhung đen mỏng khiến cậu càng thêm sạch sẽ mềm mại, trông cứ như một sinh viên mới tốt nghiệp.

"Sao cậu lại có thể kích hoạt được vậy???"

Tạ Chước cũng ngẩn người, "Có lẽ...."

Cậu vô tội xòe tay, "Em chính là tân đế?"

Im lặng ba giây, toàn bộ đại sảnh bùng nổ những tiếng hét chói tai.

"A a a a a a a!!!"

Ngay sau đó tất cả nhân viên công tác đều lao tới, đồng loạt rút tinh điện ra, bật chế độ chụp ảnh và quay phim, "Tách, tách, tách!"

Tạ Chước thoải mái để bọn họ chụp, hào phóng giơ tay tạo dáng chữ V.

Thời Tễ đưa tay ôm trán giảm bớt sự tồn tại của bản thân, bỗng nhiên bị ai đó vòng tay qua vai kéo lại.

"Hôm nay là ngày quan trọng thế này, tất nhiên phải chụp ảnh chung của tôi với chỉ huy chứ."

Thời Tễ nhắm mắt, "Tạ...."

Anh không thích gây chú ý, nếu không thì đã chẳng làm mà không kinh động đến bất cứ ai.

Đối diện ánh mắt hoa đào kiêu ngạo của Tạ Chước, đuôi mắt cong lên mang theo ý cười, "Có đúng không, anh trai?"

Thời Tễ im lặng hai giây, "Ừm."

Anh lạnh nhạt kéo khẩu trang xuống.

Khuôn mặt đẹp đến kinh động lòng người vừa lộ ra, cả hội trường như được nâng tầm giá trị.

Đợt sóng tiếng hét thứ hai lại vang lên, "A a a a a a chỉ huy, chỉ huy bằng xương bằng thịt này!!!"

Thời Tễ: "......"

Tạ Chước lười nhác vẫy tay, ra hiệu cho bọn họ dừng lại, "Được rồi được rồi, đừng làm ồn đến bé cưng nhà tôi."

Cuối cùng việc đăng ký lộn xộn cũng hoàn tất.

Lúc này đại lộ chính Bạch Đế đã bị vây kín không còn một khe hở.

Tinh hạm bọn họ đi lúc đến cũng đã bị dòng người chen chúc đến nỗi không nhìn thấy nữa.

Tạ Chước: "Haizzza."

Thời Tễ liếc cậu một cái, "Làm nũng cũng vô ích, lỗi của ai?"

Tạ Chước vô tội giơ hai ngón tay thề thốt, "Thật sự không liên quan đến em, nếu là em nói, bây giờ bọn họ đã xếp hàng ngay ngắn, cùng tất cả mọi người ở tám đại tinh hệ hợp xướng chúc phúc rồi."

Nhân viên công tác lại quét ảnh chụp chung, 'oh mah love ~ ' của Tạ Chước lại một lần nữa vang vọng khắp hội trường.

Thời Tễ: "......"

Dừng ngay ý tưởng vớ vẩn của em lại.

"Đừng giận mà anh trai, em sẽ bảo bọn họ lùi lại nhường đường."

Uy áp của sóng biển vô biên sắp từ chân trời đổ xuống nhân gian.

Sau đó tay Tạ Chước bị nắm lấy, Thời Tễ dẫn cậu quay người lên lầu.

"Hôm nay không được động tay."

Gió trên sân thượng thổi qua tóc mái, giọng Thời Tễ nhàn nhạt, "Ngân Dực, gọi 8301 đến đây."

Sau khi hai trí tuệ nhân tạo kết thành bạn đời, tinh thần lực của chúng có thể tương thông.

8301 thậm chí còn có thể tự động hạ cánh xuống trước mặt anh thông qua Ngân Dực.

"Đó là, G8301, chiến hạm của chỉ huy!"

Tạ Chước tựa đầu vào vai Thời Tễ, nhìn chiến hạm bay đến từ chân trời, "Oa, anh trai nợi hại quá ~ "

Thời Tễ nghiêng đầu nhìn cậu, "Đừng làm trò, nói cho đàng hoàng."

Tạ Chước cười ngặt nghẽo không ngừng, hơi thở nóng bỏng lan tràn khắp cổ, Thời Tễ mặt không đổi sắc quay đi chỗ khác.

"Anh trai, còn khó chịu không?"

Vòng tay phía sau đặt lên áo sơ mi, nhẹ nhàng chậm rãi xoa xoa cho anh.

Thời Tễ tựa vào lòng cậu, sắc mặt dịu đi đôi chút, liền nghe thấy tiếng Tạ Chước tự kiểm điểm, "Sau này em sẽ không...."

"....Tạ Chước, em muốn chết hả?"

Chiến hạm sắp đáp xuống.

Áo sơ mi trắng lạnh của Thời Tễ bị gió thổi phồng nhẹ, ngay sau đó liền bị ai đó kéo vào lòng, vành tai áp sát lên xương quai xanh nóng rực, cả người bị ôm chặt không một khe hở.

Thời Tễ nghe thấy nhịp tim rộn ràng của cậu, và ba chữ.

"Gọi chồng đi."

"Ai gọi."

"Chồng ơi."

"........"

Tóc bạc của Tạ Chước bị gió thổi tung bay, chỏm tóc ngốc trái tim đung đưa theo gió, đôi mắt hoa đào quyến rũ lả lơi lại chuyên chú nhìn người trong lòng.

Sau đó vành mắt dần đỏ lên.

Thời Tễ ngừng lại hai giây, "Bảo em gọi một tiếng chồng thôi, khóc cái gì?"

Tạ Chước cúi mắt dùng chóp mũi cọ cọ anh, "Chỉ là muốn khóc thôi."

"Hóa ra em siêu may mắn."

Thiếu niên chìm dưới đáy hồ kia, sau khoảng thời gian lưu lạc dài đằng đẵng, vậy mà cuối cùng ở đoạn kết câu chuyện cũng có thể được như ý nguyện.

Thời Tễ nhìn gương mặt tinh xảo kiêu ngạo của cậu, cùng đôi mắt hoa đào ướt đẫm không hợp chút nào với vẻ ngoài ấy.

"Tạ Chước."

"Em đây."

Anh dường như chỉ cần hai chữ là có thể dỗ tiểu Alpha không khóc.

Thời Tễ bình tĩnh nhìn cậu, giữa tiếng ồn ào náo nhiệt khi chiến hạm đáp xuống, môi mỏng khẽ mở, thốt ra hai chữ, "Chồng ơi?"

***

Cửa khoang cơ giáp mở ra.

Thời Tễ gần như lảo đảo được người kia nửa ôm lên.

Có thứ gì đó trên cổ tay được triệu hồi rơi xuống, Tạ Chước liền nắm lấy Ngân Dực ném cho thần kinh liên kết xanh lục, "Quỳ lạy tạ ơn thì khỏi, biết điều thì đừng vào đây làm phiền."

8301 giương nanh múa vuốt đón lấy vợ mình, "Này."

Ngân Dực ngơ ngác hơi tỉnh lại, "Gì vậy?"

Thần kinh liên kết lấp lánh ánh sáng quấn lấy nó, mặt mày hớn hở mang nó về ổ của mình.

Ngân Dực: "........"

Vậy là sao?

Nó chỉ là một cái cơ giáp công cụ thôi à?

Cửa khoang cơ giáp rầm một tiếng đóng lại, tấm lưng thanh mảnh của Thời Tễ tựa vào cửa, Tạ Chước cúi đầu hôn lên môi mỏng của anh, ngón tay thon dài lần lượt cởi từng chiếc cúc áo trắng ngà.

Giọng nói khàn khàn gợi cảm pha tiếng cười, "Sao anh lại dám gọi thật vậy anh trai?"

Ánh mắt Thời Tễ trong trẻo, hơi thở không đều, lạnh lùng liếc cậu, "Gọi rồi thì sao?"

Tạ Chước nhìn khuôn mặt cực kỳ lạnh lùng của anh, vô cùng ngoan ngoãn chớp mắt.

"Không sao, sẽ bị ↑ "

Thời Tễ: "?"

Em còn chơi đoán chữ nữa sao?

Chiến hạm bắt đầu cất cánh, Thời Tễ nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ trôi xuống dưới, nghiêng đầu né tránh đôi môi nóng bỏng kia, hơi thở gấp gáp ngăn lại bàn tay đang gọi đuôi mèo nhỏ ra, "Định đi đâu?"

Tạ Chước dịu dàng vòng tay anh ra sau lưng, dễ dàng gọi đuôi mèo nhỏ ra.

Để nó ngoan ngoãn quấn lấy cổ tay mình.

Cậu cúi đầu hôn lên mắt chỉ huy nói, "Dẫn mèo nhỏ nhà em bỏ trốn."

Vứt bỏ mọi quan niệm cũ kỹ, từ bỏ cả dòng máu hoàng thất được truyền thừa.

Chẳng có mục đích, chẳng màng tất cả trốn đi.

".....Tạ Chước."

Trong hơi thở trầm ấm nóng bỏng, Thời Tễ cố kiềm chế giọng nói khàn khàn hỗn loạn, như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nhàn nhạt nói bên tai cậu: "Tân hôn vui vẻ."
 
Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc
Chương 221: PN 12. Vĩnh viễn yêu nhau giữa thịnh thế phồn hoa (TOÀN VĂN HOÀN)


Chiến hạm xuyên qua dải ngân hà rộng lớn vô tận.

Bên ngoài khoang in bóng những chùm sao màu hồng tím, Thời Tễ bị một tiếng khóc thút thít khe khẽ đánh thức.

"Tạ Chước?"

Thiếu niên tóc bạc cao gầy lười nhác ban ngày, lúc này lại cuộn mình bên cạnh anh, chìm trong ác mộng.

Khóc lên như một con thú nhỏ, nghẹn ngào run rẩy, tiếng nức nở nhỏ nhẹ kéo dài.

"Tạ Chước, tỉnh lại đi."

Thời Tễ gần như theo thói quen ôm lấy cậu, nhẹ nhàng v**t v* sau gáy.

Đây không phải lần đầu tiên anh thấy Tạ Chước như vậy.

Trong bảy ngày kia, hầu như đêm nào cũng thế.

Tiểu Alpha của anh cứ ngủ là lại rơi vào ác mộng, bất lực ôm lấy anh mà nức nở nghẹn ngào, sự rời đi của anh đã để lại cho Tạ Chước một vết thương không thể xóa nhòa.

"Em lại mơ rồi, anh trai...."

Tạ Chước ý thức mơ hồ tỉnh lại, chôn đầu vào hõm cổ Thời Tễ, tham lam hít lấy mùi hương thanh lạnh nhàn nhạt cao ngạo ấy.

Giọng khàn khàn khẽ nói: "Mỗi ngày em đều sợ hãi, sợ rằng tất cả chỉ là một giấc mơ do em tưởng tượng ra."

Sợ cậu thật ra không may mắn đến vậy.

Sợ mèo nhỏ của cậu chưa từng trở về.

Nước mắt nóng hổi rơi xuống cổ áo, Thời Tễ bị nóng đến mí mắt cũng ửng hồng.

Ngón tay trắng lạnh nhẹ v**t v* sau gáy yếu ớt của cậu, giọng nói lạnh lùng mang theo tiếng thở dài khe khẽ, "Tạ Chước, anh đã nói với em trong ảo cảnh rồi."

"Mọi vật trên thế gian này đều là giả."

"Nhưng anh là thật."

Bọn họ có thể xuyên qua ký ức, trở thành ảo ảnh để trải nghiệm mọi bách thái nhân sinh của người khác.

Nhưng vĩnh viễn có thể cảm nhận được sự tồn tại của nhau.

Tạ Chước úp mặt trong lòng anh, rầu rĩ ừm một tiếng.

Thời Tễ bất lực nắm lấy tay cậu, "Nắm chặt tay anh."

Chưa đợi Tạ Chước kịp phản ứng, một luồng ánh sáng trắng lóe lên trước mặt, cậu đã ở giữa băng thiên tuyết địa.

Thời Tễ điềm nhiên đứng giữa không trung, trên đỉnh đầu dựng lên đôi tai mèo trắng mềm.

Liếc nhìn thiếu niên tóc bạc dưới đất.

"Cho em năm phút, tìm được anh."

Không cho Tạ Chước cơ hội tiêu hóa, Thời Tễ xoay người biến mất giữa trời đất mênh mông.

"Hả?"

Cái này đúng là k*ch th*ch không nhỏ với Tạ Chước.

Cậu khẩn thiết muốn thoát khỏi ác mộng, ôm lấy anh, cảm nhận hơi thở của anh.

Đôi cánh lông vũ ánh đen mỏng mở ra sau lưng, cậu theo bản năng lao về phía trước, nhưng ngay cả cái bóng của mèo nhỏ cũng không bắt được.

"Anh không dỗ em nữa sao? Em vẫn chưa hết khó chịu khi thức dậy đâu...."

Đếm ngược đã bắt đầu, Tạ Chước không nhiều lời nữa, như một cơn gió xuyên qua không trung.

Nhưng ảo cảnh này quá lớn.

Biển mây núi tuyết âm u bao phủ chân trời, cậu thoáng nhìn qua căn bản không nhìn thấy điểm cuối.

Tuyết mỏng như lưỡi dao cắt lên má cậu, để lại từng vệt máu, Tạ Chước hoàn toàn không có thời gian để ý đến.

Ánh mắt nghiêm túc nhìn chăm chú vào từng nơi có thể.

Thời gian đã qua một nửa, cậu vẫn không tìm được.

Tiểu Alpha mờ mịt băng qua gió tuyết vô tận, "Anh trai, chỉ huy?"

Giữa trời đất bao la không một tiếng đáp lại.

Gió tuyết dường như không có hồi kết, cứa lên từng tấc da thịt cậu.

Tạ Chước yên lặng mặc cho vết máu lan rộng, cúi mắt không biết đang nghĩ gì.

"Sao lại đáng thương vậy?"

Thời Tễ mềm lòng đến suýt muốn từ bỏ.

Cho đến khi trong lòng bàn tay Tạ Chước tụ lại dòng thủy triều xanh biển, bất ngờ vung tay mạnh mẽ đánh lên núi tuyết.

Mặt đất rung chuyển, mặt băng nứt toác.

Cành đào quen thuộc phá băng mọc lên, điên cuồng vươn dài khắp nơi, vạn vật hóa thành phế tích dưới lòng bàn tay cậu, chỉ còn lại cây đào nở rực rỡ kia.

Thời Tễ ngồi trên cành đào, lặng lẽ ngước mắt nhìn cậu.

Tạ Chước khẽ cong môi, phóng người bay tới chỗ anh, "Tìm được rồi."

Không đợi Tạ Chước ôm lấy chiến lợi phẩm mỹ nhân của mình.

Đột nhiên cậu bị hoa sơn trà khóa chặt tứ chi, lưng va mạnh vào thân cây đào.

Tạ Chước sững người một chút, "?"

Thiếu niên tóc bạc đầy thương tích bị khóa trên cây đào, Thời Tễ hóa thành ánh sáng trắng biến mất khỏi cành cây.

Tạ Chước tủi thân, "Anh trai, anh chơi xấu à?"

Cậu dù thế nào cũng sẽ không giãy thoát khỏi xiềng xích do chính anh tạo ra.

"Ai nói với em anh chơi xấu?"

Cùng với giọng nói lạnh nhạt vang lên, ánh sáng trắng lóe lên trước mắt Tạ Chước.

Bàn tay mát lạnh đỡ lấy sau gáy cậu, Thời Tễ cúi đầu hôn lên môi cậu.

Toàn thân Tạ Chước đều ngây ngẩn.

Đôi môi mỏng lạnh khẽ chạm vào, vụng về hỗn loạn hôn cậu, hơi thở thanh lãnh luồn qua kẽ răng, Tạ Chước trong chốc lát ý thức hoàn toàn trống rỗng.

Tay bị khóa siết chặt, mặc cho chỉ huy vừa lạnh lùng lại vừa nóng bỏng hôn mình.

"Đây không phải là làm được rồi sao?"

Thời Tễ mở mắt trong trẻo lạnh lùng, trong mắt đọng một tầng nước mềm mại, nhẹ nhàng chạm lên vết thương trên má cậu, "Một thiếu niên sở hữu sức mạnh đáng sợ nhất thế gian này, không nên bị những cơn ác mộng tầm thường vây hãm."

Tạ Chước th* d*c nhìn anh, trong đáy mắt hoa đào ngập tràn sắc đỏ ướt át.

"Em chỉ là sợ...."

Thời Tễ cúi đầu tựa nhẹ trán vào trán cậu, giọng điệu vẫn lạnh nhạt như mọi khi, "Không có gì phải sợ cả, Tạ Chước."

"Anh vẫn luôn ở tận cùng giấc mơ chờ em."

"Chỉ cần em tỉnh lại liền có thể nhìn thấy."

***

Chiến hạm xuyên qua mỗi một chùm sao đẹp nhất.

Thời Tễ bị Alpha cao lớn thon gầy ôm ngồi trên đùi, một tay nâng cằm đút anh ăn cơm.

Anh thật sự không hiểu nổi hành động này, nhưng Tạ Chước lại thích.

"Anh mỗi lần đều chỉ ăn được chút xíu, vòng eo còn không lớn bằng tay em."

Tạ Chước làm bộ dáng kiểu không có em thì biết làm sao, "Cũng chỉ khi em đút thì anh mới ăn được nhiều hơn một chút, sau này mỗi bữa đều phải ăn như thế này."

Thời Tễ ngồi trên đùi cậu ngay cả động cũng không dám động, "?"

Anh lạnh lùng nói, "Em mơ đẹp quá nhỉ."

Sau đó ăn mệt rồi, lười biếng tựa vào lòng cậu, đuôi mèo nhỏ tự nhiên quấn quanh eo Tạ Chước.

Eo bụng của Tạ Chước cứng đờ, yêu thích không rời mà xoa xoa cái đuôi nhỏ, ôm lấy chỉ huy, cúi đầu hôn hai cái lên khuôn mặt trắng mỏng của anh, "Bé cưng mèo nhỏ dính người nhà em ~ ~ "

Thời Tễ: "......."

Nghĩ nhiều rồi.

Anh chỉ xem Tạ Chước như một cái đệm thịt người thôi.

Đuôi mèo nhỏ muốn làm gì thì làm, anh chẳng quản nổi.

"Chỉ huy, bao giờ anh về vậy?" Giọng Tiểu Ryan vang lên trong tinh điện.

"Quà tân hôn bọn tôi chuẩn bị còn chưa tặng anh đâu?"

Thời Tễ lập tức thản nhiên ngồi thẳng dậy, "Cứ để đó đi."

Ryan trông mong nhìn anh, "Anh không định về sao?"

Chỉ huy trước nay nói chuyện rất thẳng thắn, "Đợi khi các cậu hết cái hứng thú mới mẻ này, tôi lười về ứng phó với các cậu."

Thời Tễ vốn không thích phô trương những chuyện này, mà đám bạn nhỏ kia đứa nào đứa nấy đều phô trương.

"Tại sao?" Tiểu Ryan buồn bã.

Tạ Chước lười biếng chơi với đầu ngón tay chỉ huy, thuận miệng hỏi, "Anh chuẩn bị quà gì thế, để tôi xem có cần thiết phải về không."

Đôi mắt Ryan lập tức sáng bừng, lon ton chạy đi ôm một đống đồ lại.

Toàn là mấy cái hộp nhỏ mà phải che mờ trên màn hình.

Cậu ta chớp đôi mắt xanh tròn xoe, đắc ý giơ lên, "Tôi đặc biệt tìm đó, đều là mùi hoa sơn trà hết!"

Tạ Chước: "Thật hả?!"

Ryan: "Thật mà!!"

Thời Tễ: "........."

Anh bình tĩnh tạch một tiếng ngắt tinh điện, quay đầu nhìn chỏm tóc ngốc hình trái tim của Alpha đang nhảy nhót muốn nói lại thôi, "Em nghĩ cũng đừng nghĩ."

Tạ Chước: "Ò."

Thời Tễ rời khỏi người cậu, Tạ Chước lập tức giữ lấy anh, "Anh đi đâu?"

"Đi trả lời video ba chiều của nữ quan Sharon, người bị hai đời hoàng đế vắt kiệt sức."

Tạ Chước nắm tay anh lắc lắc, "Sao không trả lời ở đây luôn?"

Thời Tễ bình tĩnh trả lời: "Anh sợ cô ấy nhìn thấy em sẽ không kiềm chế được, phái Tương Tư đến phá nát 8301."

Tạ Chước chớp mắt, "Nghe cũng có lý."

Alpha tóc bạc lẳng lơ chống đầu lười biếng, "Em đợi anh quay về sủng hạnh nhé, chồng ơi ~ "

Bước chân Thời Tễ vừa định đi, lại quay trở lại hôn cậu một cái.

"Ừm, vợ."

Thời Tễ xoay người rời đi, Tạ Chước rầm rầm nhào xuống đất, từ tai đến cổ đều đỏ bừng.

***

Những chùm sao lãng mạn ngoài khoang tàu cũng đã nhìn gần hết rồi.

Tạ Chước cũng đang nghĩ xem nên đến đâu, chỉ huy nếu đã không muốn về Tinh Hệ Chủ, vậy thì chi bằng—

"Anh trai ~ "

Giọng nói trẻ con ngọt ngào vang lên, Tạ Chước tùy tiện bấm một cái lên tinh điện.

Khung cảnh trước mắt hóa thành khu nhà gia đình của Tinh Hệ Thứ Tám, nhóc con tóc hồng nhào lên trước ống kính, nghiêng đầu nhìn màn hình, giọng non nớt nũng nịu, "Anh trai ~ "

Tạ Chước lười nhác liếc nhóc một cái, bắt chước giọng non nớt của nhóc, "Nhanh nhai ~ nhanh nhai ~ "

Tạ Miêu Miêu: "......"

Đôi mắt to như trái nho long lanh đảo quanh, không thấy chỉ huy đâu, lập tức không thèm diễn nữa.

Ngồi trên ghế vắt vẻo một cái chân ngắn cũn, "Anh có bệnh sao, Tạ Hỏa Chước."

"Mày thử nói với ông đây kiểu đó lần nữa xem?"

Tạ Miêu Miêu rụt rè xì một tiếng, chống cằm hỏi, "Chỉ huy bà xã đâu?"

Tạ Chước chẳng muốn để ý nhóc, "Bớt quan tâm vợ người khác đi."

"........"

Tạ Miêu Miêu tức muốn chết, "Này!"

Tạ Chước làm như không nghe thấy, "Nói đi, tìm cha mày làm gì?"

Nhắc đến chuyện chính, vẻ mặt Tạ Miêu Miêu thay đổi còn nhanh hơn lật mặt, "Anh trai ơi, người ta sắp họp phụ huynh rồi."

Tạ Chước trả lời như thế này, "Tạ Miêu Miêu, mày đã 5 tuổi rồi, là một đứa trẻ lớn trưởng thành rồi, họp phụ huynh chỉ tổ làm phiền phụ huynh thôi, mày không tự họp cho mình được sao?"

Tạ Miêu Miêu: "Vãi meo???"

Cửa khoang bất ngờ mở ra, Thời Tễ bình thản bước vào.

Thuận miệng hỏi, "Đang nói chuyện với ai vậy?"

Tạ Chước lập tức ôm lấy eo anh, kéo anh ngồi lại lên đùi mình, "Một đóa trà xanh nhỏ."

Thời Tễ liếc cậu một cái, ánh mắt kia vô cùng rõ ràng.

Em là đang nói chính em sao?

"Chỉ huy!" Tạ Miêu Miêu bên kia màn hình mắt sáng lên, như một bé con ngây thơ dễ thương, "Chỉ huy ơi Miêu Miêu rất nhớ anh, anh có nhớ Miêu Miêu không, đợi Miêu Miêu lớn rồi sẽ cưới....."

'Rầm' một tiếng.

Tạ Chước đập bàn, "Mày nói lại lần nữa xem?"

Tạ Miêu Miêu sợ đến mức nghẹn lời, đôi mắt to tròn long lanh nước, "Xin lỗi ạ, người ta quên mất mà...."

Tạ Chước vừa nhìn thấy tên nhóc liền tức đến mức không kìm được, dụi đầu lên bờ vai thẳng tắp đẹp đẽ của Thời Tễ, "Rất trà đúng không?"

Thời Tễ nhìn bé con tóc hồng trên màn hình, "Em ấy cũng đâu phải cố ý, em làm gì mà nổi giận với em ấy?"

Tạ Chước: "???"

Cậu quyết tâm phải xé toạc bộ mặt tên nhóc trà xanh này.

"Nói đi, mày gây ra chuyện gì mà thầy cô bắt phụ huynh phải đến họp?"

Thời Tễ cũng nghi hoặc nhìn về phía màn hình, Tạ Miêu Miêu nghẹn ngào.

"Chỉ là, chỉ là trong lớp có mấy anh Alpha đánh nhau, cứ nói là vì tranh nhau theo đuổi em, vậy nên giáo viên mới bảo phụ huynh của em đến trường một chuyến, Miêu Miêu cũng không biết tại sao bọn họ lại như vậy...."

Thời Tễ: "........"

Tạ Chước: "........"

Lại còn Miêu Miêu cũng không biết tại sao bọn họ lại như vậy.

Tạ Chước cũng quen rồi, cậu cúi đầu nhìn chỉ huy, thấy làn da trắng mịn như sứ của anh liền không kìm được thơm một cái, "Anh trai, thằng nhóc này nuôi hỏng rồi thì bỏ đi, hay là sau này chúng ta sinh một đứa khác?"

Thời Tễ: "Ai sinh?"

Tạ Chước: "Em.... Em đi tra thử xem Alpha có thể sinh em bé không."

***

"8301."

"Có mặt."

Thời Tễ hờ hững ra lệnh, "Điểm đến, Tinh Hệ Thứ Tám."

Giọng của trí tuệ nhân tạo của G8301 vang lên, "Rõ, đã bật chế độ lái tự động. Điểm hạ cánh: Sân bay C5 học viện Hoàng Gia Hertz, khoảng cách đến điểm đích sẽ vượt qua tám đại tinh hệ, thời gian bay dự kiến...."

Chiến hạm trắng bạc xuyên qua tinh vân màu hồng tím, bay về phía tận cùng của dải ngân hà bao la.

Thời Tễ yên lặng nhìn con đường quen thuộc ngoài khoang thuyền.

Đã từng có lúc, anh một mình cô độc, đi trên con đường vô định không biết điểm dừng này, tìm kiếm ký ức bị anh đánh mất ở ngoài vạn năm ánh sáng.

Bàn tay rủ xuống được người ta dịu dàng nắm chặt, mười ngón tay đan xen chặt chẽ.

Hai chiếc nhẫn bạc va nhẹ vào nhau, nở ra một đóa hoa hư vô.

Tạ Chước cúi đầu nhẹ hôn anh, "Em yêu anh."

Nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn đậu nước, chạm rồi rời đi.

Khi Tạ Chước cúi đầu lùi lại, Thời Tễ móc lấy sợi dây chuyền bạc trên cổ cậu, lạnh nhạt quấn quanh đầu ngón tay xinh đẹp, kéo cậu từng chút một trở lại.

— "Trùng hợp thật, anh cũng vậy."

Bọn họ đứng trên dải ngân hà, lại đắm chìm giữa biển người.

Vĩnh viễn yêu nhau giữa thịnh thế phồn hoa.
 
Chỉ Huy Lạnh Lùng Vừa Hôn Liền Khóc
Chương 222: PN 13. Anh chính là vị vua không ngai trong huyết mạch của em


Ngày đầu trở lại học viện Hertz.

Tạ Chước bày tỏ niềm yêu thích và hoài niệm đặc biệt với căn biệt thự nhỏ mà chỉ huy từng sống.

"Trời ơi, vườn hoa hồng này, ban công kính này, hồ bơi ở sân sau này, xích đu màu trắng này... lát nữa đều dùng để!"

Thời Tễ ngước mắt hỏi lại, "Dùng để làm gì?"

Tạ Chước thành thành thật thật đáp, "Dùng để em quét dọn."

"........"

Vị tân đế được vạn dân của Tinh Hệ Chủ cúi đầu, xắn tay áo hoodie đen lên, để lộ đoạn cánh tay rắn chắc cân đối, cầm dụng cụ lên đã chuẩn bị bắt tay làm việc ngay.

Tiện tay còn tự gấp cho mình một cái mũ giấy nhỏ.

"Anh trai, anh không phải muốn đi gặp hiệu trưởng Hertz sao?"

Tiểu Alpha tóc bạc dưới ánh nắng xuân khẽ nhướng mày, nghiêng đầu cười vừa tùy ý vừa lười biếng, "Đi đi, đợi anh về là em đã dọn dẹp xong nhà của chúng ta rồi."

Thời Tễ lặng lẽ nhìn cậu một lúc.

Ánh mắt lạnh nhạt quét qua chiếc mũ giấy nhỏ trên mái tóc bạc, khiến tiểu Alpha trông vừa trẻ trung lại vừa đáng yêu.

Anh khẽ "ừm" một tiếng, "Đi đây."

Tạ Chước nhìn theo bóng lưng anh, hơi thất vọng cúi đầu xuống, lẩm bẩm nhỏ giọng ủ rũ, "Trước khi đi cũng không thơm chồng một cái à, không thì cũng phải khen em một câu chứ...."

Chợt có một luồng sáng trắng nhẹ vụt qua—

Cổ áo hoodie đen bị đầu ngón tay trắng lạnh kéo xuống, Tạ Chước còn chưa kịp phản ứng, liền cúi đầu chạm vào đôi môi mềm mại nhạt màu.

Cảm giác hơi lạnh và mềm mại, thoang thoảng hương thơm lạnh lẽo thanh nhã.

Tạ Chước buông dụng cụ trong tay, mê mẩn cúi người đáp lại nụ hôn của anh.

Ngón tay thon dài ôm lấy vòng eo thon được áo sơ mi hơi bó chặt, nhẹ nhàng kéo người vào lòng, mỗi lần chỉ huy chủ động đều đủ khiến cậu mất lý trí.

Cho đến khi Thời Tễ nhẹ ngửa đầu né tránh cậu, hơi thở hỗn loạn, khẽ th* d*c, ".....Đủ rồi."

Tạ Chước cười khẽ một tiếng, lười biếng vòng tay ôm eo người kia, cúi đầu thân mật cọ cọ chóp mũi.

"Anh xem anh kìa, hôn hai cái lại không chịu nữa rồi, dịch chuyển tức thời là để dùng như thế này à?"

Tạ Hỏa Chước cậu nào phải thứ tốt đẹp gì.

Mèo nhỏ xinh đẹp còn dám cố tình trêu chọc cậu.

Thời Tễ ngước mắt nhìn cậu, bất mãn nói, "Anh muốn dùng thế nào thì dùng thế đó."Top of Form

Tạ Chước yêu thích không buông cọ cọ bên khóe môi anh, "Ừm ừm ừm!"

Mèo nhỏ nói gì cũng đúng.

Thời Tễ bị cậu cọ cọ khiến đầu hơi nghiêng đi, ánh mắt lướt qua chiếc mũ giấy nhỏ xiêu vẹo trên đầu cậu, môi mỏng đỏ nhạt như máu, sắc mặt hờ hững nói, "Anh thích nhìn dáng vẻ em giận dỗi, cực kỳ đáng yêu."

Tạ Chước: "..."

Tạ Chước bị đánh KO rồi.

Cậu mãi một lúc lâu mới hoàn hồn lại, dùng răng nanh nhỏ xấu xa cọ nhẹ lên môi Thời Tễ, trong mắt là ý cười lười biếng, "Mèo nhỏ nhà anh sao lại hư như vậy chứ."

Thời Tễ: "..."

Nói linh tinh cái gì vậy.

Anh không định tiếp tục làm loạn với Tạ Chước, hờ hững giữ người kia lại, "Ngoan một chút, tối anh sẽ về."

Tạ Chước ngoan ngoãn nhìn anh gật đầu.

Biệt thự nói nhỏ thì không nhỏ, nói lớn cũng chẳng lớn. Từ khi Thời Tễ chuyển vào thì không thích người ngoài vào nhà, giờ một tháng đã qua có nhiều thứ cần cắt tỉa dọn dẹp.

Đầu ngón tay anh lơ đễnh lướt nhẹ qua viền môi Tạ Chước, khẽ ngẩng đầu học theo động tác của cậu, ngước lên nhẹ nhàng cọ cọ đầu mũi Tạ Chước, "Vất vả rồi."

"..."

Thời Tễ rời khỏi biệt thự.

Alpha tóc bạc phía sau tràn đầy hăng hái, cầm chổi lông gà nhảy lên nhảy xuống, chỉ hận không thể sửa sang lại toàn bộ biệt thự, dọn dẹp sạch đến không còn một hạt bụi để tối nay đón công chúa mèo nhỏ của cậu về.

-

Hệ mèo trời sinh tao nhã kiêu ngạo.

Chỉ cần anh nguyện ý cúi đầu, dính lấy Alpha của mình cọ một chút.

Alpha của anh sẽ nguyện ý vì anh mà trả giá tất cả.

***

Buổi tối.

Thợ quét dọn Tạ bận rộn cả một buổi chiều, giờ đây ủ rũ nằm rũ rượi trên xích đu.

"Hóa ra người bị đánh dấu vĩnh viễn lại là mình."

Cậu chỉ biết có mèo nhỏ, cam tâm tình nguyện làm chó làm ngựa.

Thời Tễ đứng bên cạnh đình viện rót trà, nhìn về phía căn biệt thự sạch sẽ đến mức như vừa được làm mới hoàn toàn, đến cả con chim bay ngang muốn để lại chút "kỷ niệm" cũng sẽ bị Tạ Chước túm lấy đánh cho hai cái rồi mới thả đi.

Anh liếc mắt nhìn tiểu Alpha đang nằm dài kia, thản nhiên bật cười nói, "Tạ Chước, anh đâu bảo em đến mức phải lau cả lá của một cọng cỏ nhỏ chứ."

Cái tên nhóc thần kinh này đang làm gì vậy?

Tạ Chước uể oải chống tay lên đầu, ngắm chỉ huy uống trà dưỡng tâm vui vẻ.

Cậu nói: "Anh cọ em."

Thời Tễ: "..."

Thấy bộ dáng cậu sung sướng chết đi được, Thời Tễ không biến sắc sửa lại, "Chỉ cọ thôi, không có làm nũng."

Tạ Chước cong cong đôi mắt hoa đào, gối đầu lên cánh tay khẽ cười, "Em đâu có nói là làm nũng đâu ~"

"..."

Thời Tễ chẳng buồn tranh cãi với cậu nữa, bưng một tách trà xanh đi tới bên cạnh cậu.

Hờ hững vén tóc mái hơi ẩm của cậu lên, kiểm tra nhiệt độ.

Nhiệt độ bình thường, chỉ có đôi má là hơi ửng đỏ.

"Buổi tối nhiệt độ thấp, đừng mở áo ở đây giở trò lưu manh, uống trà xong thì vào tắm rửa nghỉ ngơi."

Tạ Chước ngửa đầu lên: "A ~ ~"

Thời Tễ: "..."

Ánh mắt anh lạnh lùng rõ ràng viết 'Anh đút cái tách này cho em ăn nhé?'

Nhưng động tác vẫn bình thản nhẹ nhàng đút trà cho cậu uống.

Nước trà theo khóe môi Tạ Chước chảy xuống, lướt qua yết hầu nhô lên, thấm vào xương quai xanh lạnh lùng gợi cảm.

Thời Tễ: "..."

Cái tên lẳng lơ thích khoe mẽ đến tận trời này.

"Được rồi." Thời Tễ hờ hững đứng thẳng dậy, ngón tay cầm tách trà khẽ siết lại, "Vào trong đi...."

Lời còn chưa dứt, anh bị ôm eo rồi ngã vào người Tạ Chước.

Chiếc xích đu phía dưới đung đưa, cảm giác mất trọng lượng khiến Thời Tễ hơi nhíu mày, anh nhìn Tạ Chước đang mỉm cười, cau mày lạnh lùng hỏi cậu, "Em tắm chưa?"

Tạ Chước: "..."

Chỉ huy mắc bệnh sạch sẽ, anh đang ghét bỏ mình.

"Em tắm rồi, tắm rồi! Tắm sạch sẽ từ trên xuống dưới rồi, sạch như biệt thự nhỏ của anh luôn đó. Anh không khen em thì thôi, còn ghét bỏ em, ghét bỏ em!"

Cậu trả thù bằng cách mổ mổ mổ lên cổ Thời Tễ, lưu lại từng bọt sóng nhỏ đầy chiếm hữu.

Thời Tễ ngửi thấy mùi hương thanh sạch ẩm ướt dễ chịu trên người cậu.

Anh khẽ nhíu mày, một lúc sau mới nhàn nhạt nói, "Tắm rồi thì tùy em."

Tạ Chước ngẩn người.

Sau đó hàng mi khẽ động, cúi mắt nhẹ nhàng thử hôn lên tuyến thể trắng mỏng in dấu bọt sóng nhỏ.

Thời Tễ không có phản ứng gì, vừa lạnh lùng lại lười biếng vòng tay ôm cổ cậu, nhắm mắt ngửi hương hoa ẩm ướt trong tiết xuân.

Cho đến khi sóng biển mênh mông cuồn cuộn ập đến, anh khẽ rên một tiếng, mở đôi mắt mỏng lạnh lùng nổi giận nói, "Tạ Chước!"

Nếu như anh có thể đánh dấu Alpha, nhất định phải để tên nhóc b**n th** này cũng cảm nhận thử mùi vị bị đánh dấu.

Vừa đau đớn lại vừa.... kỳ diệu.

Tạ Chước an ủi nhẹ nhàng v**t v* dọc sống lưng Thời Tễ, lòng bàn tay theo áo sơ mi trắng mỏng tiến vào, dạo chơi trên đường cong cơ thể trắng lạnh tinh tế cao quý kia.

Alpha tóc bạc được lợi còn ra vẻ nói, "Anh trai, thật ra người bị đánh dấu vĩnh viễn vẫn luôn là em."

"...?"

Không chờ Thời Tễ lạnh nhạt chế giễu, Tạ Chước cúi đầu khẽ chạm vào trán anh, dưới bầu trời đầy sao mỉm cười nói:

"Anh chính là vị vua không ngai trong huyết mạch của em."



<b>[ TOÀN VĂN HOÀN ]</b>
 
Back
Top Bottom