Đam Mỹ Chỉ Cần Xuyên Sách Vận May Sẽ Tới

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chỉ Cần Xuyên Sách Vận May Sẽ Tới
Chương 80: 80: Cách Giải Quyết Đơn Giản


Ngu Vĩnh An lần này đã nhìn rõ dung mạo của nữ nhân trước mắt.

Dù chỉ nhìn thấy một bên mặt nhưng như vậy thôi cũng đủ để hắn nhìn tới đơ người.
Dung mạo Liễu Dược Ân tuy không gọi là quá xuất sắc nhưng cũng được coi như thuận mắt người nhìn.

Cô có khuôn mặt trái xoan, sóng mũi hơi thấp nhưng môi mỏng một màu hồng nhu thuận.

Lông mi khá dài, lờ mờ ẩn hiện sau lớp tóc mai dài gần như che mắt.

Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ được buộc gọn ra sau bằng một sợi dây vải nhạt màu.

Y phục của Liễu Dược Ân cũng rất đơn giản, là kiện nữ phục được làm từ vải thô mà thôn nữ hay mặc.

Làn da hơi rám nắng khiến cô trông giống với một người hay phải làm việc nặng nhọc hơn là một trù sư.

Nhưng trông cô vẫn mộc mạc cũng không kém phần thục nữ.
Bộ dáng đoan trang, vẻ ngoài hiền thục như vậy nào giống loại người sẽ tiếp tay kẻ xấu làm hại người khác?
Đôi tay thanh thoát hữu lực của Liễu Dược Ân một lần nữa khuấy đều nồi canh lớn trước mắt.

Cô đưa tay về phía trước phẩy phẩy mấy cái đồng thời rướn người lên cố gắng cảm nhận mùi hương của món ăn.

Đôi mắt trắng dã của cô híp lại dường như vẫn chưa thoả lòng với thành quả này.
Trắng dã...!Đôi mắt trắng dã...
Từ từ?!! Đợi đã!!! Sao không ai nói cho hắn biết nữ nhân này bị mù vậy hả?
Ngu Vĩnh An kinh ngạc tới mức không nói lên lời, hắn như gặp phải cú sốc lớn, đứng chôn chân tại chỗ.

Khoé môi hắn giật giật, khó trách mỗi lần Lý Thu Sinh đều thành công hạ dược Ngu Vĩnh An như vậy.

Thì ra Liễu Dược Ân này là kẻ mù, có khi người ở trước mặt cô làm ra mấy chuyện xấu hổ thì cô cũng chẳng phát giác ra được.
Nhưng một người khứu giác nhạy bén như vậy thực sự không phát giác ra chuyện Lý Thu Sinh làm?
Ngu Vĩnh An mặc kệ chuyện đó có đúng hay không dù sao hắn cũng chẳng có tâm tình đi bắt nạt một người khiếm khuyết nên cứ coi như mọi chuyện đều là hiểu lầm.
Giọng hắn theo đó mà dịu đi, có chút gượng gạo nói:
"Nếu Liễu cô nương nói vậy...!thì cứ cho là vậy đi "
Lời Ngu Vĩnh An nói ra khiến cho đám gia đinh không khỏi giật mình.

Vẫn tên gia đinh kia không nhịn được mà thẳng thắn lên tiếng trước tiên:
"Tiểu thiếu gia, sao người có thể nói như vậy được? Danh tiếng Ngu Phủ phải tính sao? "
Quả nhiên Ngu Vĩnh An khựng lại, rơi vào trầm ngâm.
Đám gia đinh phía sau thuận theo đó mà xì xào bàn luận không thôi.

Một tên lo sợ tương lai liền nói lớn:
"Không nói tới danh tiếng Ngu Phủ, nếu lần này còn hỏng chuyện chỉ sợ đại phu nhân sẽ phạt chúng ta mất"
Cả đám người theo đó càng huyên náo hơn.
"Như vậy càng tệ hơn"
"Phải làm sao đây? "
"Đúng đấy"
" ...!"
"Còn cả đại thiếu gia nữa! Y chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta đâu"
Một tên gây náo loạn còn chưa đủ đã thấy tên thứ hai bồi đắp khiến cho không khí thêm phần náo nhiệt.

Đám gia đinh phụ trách vận chuyển lương thực lập tức nhao nhao lên kể khổ.

Kẻ nói ở nhà còn mẹ già con thơ, kẻ than vãn muốn lấy vợ, không muốn mất đi phần việc ưng ý này, kẻ lại đạo mạo nói bản thân không sao nhưng trong lòng đã rối như tơ vò.
Tô Tiểu Ngạn đứng một bên thấy tình thế dần đi theo chiều hướng xấu liền lơm lớp lo sợ.

Đối với nàng Ngu Vĩnh An giống như cánh hoa mỏng manh động cái liền bị xé ra làm hai.

Lại thấy hắn trầm ngâm lâu như vậy cứ ngỡ người bị doạ sợ liền tiến lên phá vỡ thế cục lộn xộn kia:
"Các ngươi im miệng hết đi! Các ngươi tốt xấu gì cũng là người Ngu Phủ, nhốn nháo thành cái dạng này là làm trò cho ai xem? "
Tiếng bàn luận nhỏ đi nhưng bên trong đám người vẫn có kẻ không phục:
"Nữ nhân như ngươi thì biết cái gì chứ? Đã chẳng làm được gì thì đừng có mà lên tiếng"
Đám người lại nhao lên nhưng lần này bọn họ đồng lòng cùng sỉ nhục một nữ nhân.
"Ha! Đừng tưởng có tiểu thiếu gia chống lưng liền có thể lên mặt với bọn ta"
"Nữ nhân vẫn chỉ là nữ nhân thôi, vẫn nên ngoan ngoãn ở nhà thì hơn"
"Hahaaaaa...!"
"Ngươi...!Các ngươi...!"
Bị đám người cười nhạo Tô Tiểu Ngạn tức không nói lên lời.

Nàng vốn là người hiếu thắng nào chịu được cảnh bị cả đám nam nhân khinh rẻ.
Căm phẫn nhìn đám người trước mắt song Tô Tiểu Ngạn thuận tay lấy từ trên bàn một bát canh nóng hất về phía đám gia đinh.
"Á"
"A...!Cái nữ nhân điên kia cô làm gì vậy hả"
"Nóng quá"
"Bỏng chết lão tử rồi"
" ...!"
Tiếng kêu gào thê lương cùng bộ dạng chật vật của đám nam nhân vang vọng khắp chùa.

Người người nhìn thấy vậy đều nhíu mày, riêng Tô Tiểu Ngạn một mặt đắc ý, ánh mắt rất có ý vị mà thưởng thức cảnh này.
Ngu Vĩnh An lúc này cũng không nhìn được nữa liền lên tiếng:
"Đủ rồi! Đừng nháo nữa! Bộ mặt Ngu Phủ đều bị các ngươi phá hỏng hết rồi"
Tên gia đinh thấy mọi chuyện dần đi quá xa cũng nhanh chóng tiến lên nói:
"Phải đấy! Huynh đệ mau bình tĩnh lại, chuyện đâu còn có đó mà"
Tên gia đinh vốn chỉ buột miệng nói một câu không nghĩ tới liền khiến cho chúng huynh đệ của gã bùng nổ.

Gã thở dài ngao ngán, thấy tốt hơn hết vẫn nên bình tĩnh lại mà suy nghĩ cách giải quyết.
Đám gia đinh nghe vậy quả nhiên bình tĩnh lại, dù vẫn còn mấy kẻ khá bất mãn trừng Tô Tiểu Ngạn.

Nhưng bầu không khí giương cung bạt kiếm cũng dịu đi không ít.
Ngu Vĩnh An thở dài, nói tiếp:
"Cứ kéo dài như vậy cũng không phải là ý hay chi bằng ta suy nghĩ cách khắc phục"
Lời Ngu Vĩnh An vừa nói ra thu hút được sự chú ý của không ít người.

Mọi người đều chăm chú nhìn hắn, ánh mắt như muốn hỏi hắn có cách gì để giải quyết chuyện này.
Bị nhiều ánh mắt đổ dồn vào nhìn chăm chú Ngu Vĩnh An có chút không quen, hắn ngập ngừng nói ra suy nghĩ của bản thân:
"Phải rồi, ta có quen một vị đại ca làm bánh bao rất ngon nếu có thể cứ để mọi người ăn bánh bao lót dạ trước sau chờ tới khi Liễu cô nương tìm ra vấn đề rồi xử lý sau cũng chưa muộn"
"Mọi...!Mọi người thấy sao? "
Không gian yên lặng không một động tĩnh, hàng chục con mắt hướng về phía Ngu Vĩnh An khiến hắn có chút mất tự nhiên mà nhíu mày.
Đột nhiên tên gia đinh lên tiếng:
"Tiểu thiếu gia, cách này của người thật hay chúng ta vậy mà lại không nghĩ ra sớm hơn"
Đôi mắt gã long lanh đầy sùng bái nhìn Ngu Vĩnh An, phía sau ai cũng thả lỏng, bầu không khí cũng dịu đi.
Ngu Vĩnh An cười khó khăn, thật lòng nghĩ:
Cách này không khó nghĩ ra chỉ do mấy người là nhân vật quần chúng nên mới không nghĩ tới thôi
Hắn nhớ trong tiểu thuyết nữ chính từng gặp cảnh này, khi đó Ngu Gia trên thương trường gần như bị nữ chính đánh bại.

Phần việc tiếp tế này cũng được giao cho cô.

Có kẻ không thuận mắt nữ chính liền đi phá kho gạo của cô, đồ tiếp tế gần như bị mất hết.

Dân tỵ nạn rơi vào khốn cùng, đám người của cô cũng như này, liên tục đùn đẩy trách nhiệm cho nhau.
Mà bên cạnh nữ chính tính cả Lý Thu Sinh còn có biết bao người được ví là thông minh hơn người nhưng chỉ vì cái danh nhân vật phụ mà chuyện cỏn con như thế cũng rơi vào bế tắc.

Cuối cùng phải đợi nữ chính tới lập ra kế sách cướp kho lương của đám quan lại tham ô mới giải quyết được.
Ngu Vĩnh An trong lòng khinh bỉ.

Thử để Lý Thu Sinh không mang danh đàn em của nhân vật chính xem, hắn cá gã còn chơi thâm hơn cả nữ chính.
Trong khi Ngu Vĩnh An vẫn rơi vào trầm ngâm, tên gia đinh bên này đã háo hức kéo người rời đi.

Chân trước chưa bước ra cửa chân sau của gã đã lùi lại, chợt nhận ra điều gì gã quay lại hỏi hắn:
"Mà tiểu thiếu gia này, vị đại ca người nói là ai vậy? "
Ngu Vĩnh An cười mỉm, hướng Tô Tiểu Ngạn nói:
"A Thúy tỷ tỷ, tỷ dẫn người tới phiên chợ tìm một nam nhân tên Đại Hán bán bánh bao đi"
Tô Tiểu Ngạn thoáng giật mình khi bị người gọi tên.

Nàng ta luống cuống không hiểu vì sao người đi nhiều như vậy còn cần nàng ta làm gì.

Ngu Vĩnh An cũng có thể nói cho đám người kia biết để họ đi tìm mà.
Ánh mắt Tô Tiểu Ngạn tỏ rõ vẻ cự tuyệt nhưng Ngu Vĩnh An vẫn rất kiên định.

Nàng ta mà không cút hắn làm sao vào chuyện chính được.
Sau cùng trước thái độ cương quyết của hắn, Tô Tiểu Ngạn đành tự an ủi lòng mình rằng Ngu Vĩnh An là vì tin tưởng nàng ta nên mới làm vậy.

Chưa kể nàng ta cũng muốn lấy lòng hắn vì thế liền thuận theo mà dẫn người rời đi.
Người vừa rời đi Ngu Vĩnh An nhanh chóng lật mặt, hắn duỗi người, thoải mái quay qua bắt chuyện với Liễu Dược Ân.
"Liễu cô nương"
Biết Liễu Dược Ân là người mù nên Ngu Vĩnh An chỉ giữ chất giọng yếu ớt còn biểu cảm lại cợt nhả không thôi.
" ...!"
Đợi một lúc lâu vẫn không thấy Liễu Dược Ân trả lời Ngu Vĩnh An thấy có chút gượng gạo liền lớn giọng gọi.
"Liễu cô nương"
" ...!"
"Liễu Cô Nương"
" ...!"
"Liễu - Cô - Nương"
Quê...!Quê lắm rồi nha
Ngu Vĩnh An bị người cho ăn bơ có chút tức giận liền gằn giọng gọi lại một lần nữa nhưng đối phương vẫn không mảy may đáp lại, chỉ chú ý tới nồi canh trước mặt.
Hai con người cách nhau một cái bàn dài, hắn bị người làm cho quê mặt cũng chẳng có tâm trạng đâu mà ở lại liền tức tối rời đi, miệng không ngừng chửi rủa.
Đợi Ngu Vĩnh An đi chưa xa, Liễu Dược Ân mới ngẩng đầu lên, nghi hoặc nói:
"Hình như có ai gọi ta thì phải? "
Liễu Dược Ân im lặng lắng nghe, xác định chẳng có ai lên tiếng liền nhún vai, coi như tự bản thân ảo tưởng ra mọi chuyện.
"Hừm! Thôi kệ vậy".
 
Chỉ Cần Xuyên Sách Vận May Sẽ Tới
Chương 81: 81: Từ Kinh Ngạc Này Tới Ngạc Nhiên Khác


"Nhóc Mộ! Ta tới rồi nè"
Ngu Vĩnh An chưa tới cửa lều giọng đã vang xa.

Người trong lều vừa nghe liền biết ai tới cũng cất giọng lanh lảnh đáp lại:
"Tên ngụy quân tử, sao giờ ngươi mới tới? "
Cửu Mộ nhanh chóng vén cửa lều bước ra, vừa nhìn thấy Ngu Vĩnh An cơ thể nó liền khựng lại kinh ngạc nhìn hắn.
Ngu Vĩnh An cũng chẳng kém, cả cơ thể hắn cũng đình chỉ, sốc nặng khi nhìn thấy Cửu Mộ.
>
Cả hai không hẹn mà đồng thanh song cùng giật mình vì độ ăn ý của nhau.
>
Ngu Vĩnh An kinh ngạc, nghi ngờ nhìn người trước mắt song hắn vén tay áo lên để lộ vết cắn dữ tợn.
"Ta là người hôm qua cứu người trong lều"
"Ta là Cửu Mộ"
Nhóc Cửu Mộ nhe răng ra khoe hàm răng sắc nhọn của bản thân như muốn chứng thực.
[ ...!]
[ ...!]
[ ??? ]
[ ??? ]
>
Cả hai kinh hoàng, đồng thanh hô lớn khi phát hiện ra sự thật động trời.
Ngu Vĩnh An trầm ngâm ngồi một chỗ mà nghi ngờ nhân sinh.

Ngày hôm nay hết kinh ngạc này lại đến kinh ngạc khác tới tìm hắn.
Nhóc Cửu Mộ ngày hôm qua cơ thể còn lấm lem bùn đất nay đã tắm rửa sạch sẽ, thay sang một kiện y phục mới.

Bộ dáng nhóc con này thoạt nhìn qua cũng rất thuận mắt, khuôn mặt tròn cùng đôi má bầu bĩnh trông rất khả ái.

Làn da trắng sáng cùng môi hồng chúm chím, đôi mắt xếch cùng mi tâm nhíu chặt có phần hung dữ nhưng khi kết hợp với vẻ ngoài non nớt lại khiến Cửu Mộ trông rất manh.
Cũng dễ thương đó chứ nhưng cái nết thì không
Ngu Vĩnh An sợ nhóc Mộ buồn nên chỉ giấu những lời kia trong lòng chứ không phải hắn sợ bị cắn đâu.

Hắn thề hắn mà nói điêu con lợn biết bay kiếp trước hắn thấy bị người đem đi nướng ăn.
Quay lại vấn đề chính, nhìn thấy vết chu sa màu hồng nhạt nhoà giữa trán Cửu Mộ hắc tuyến trên trán Ngu Vĩnh An dày thêm một tầng.
Con lợn ngậm tỏi!!! Không phải Thôi Chỉ Lục từng nói ca nhi ở thế giới này bản tính đều là yếu đuối, hiểu chuyện không cũng là người hiền thục, đoan trang.

Nếu có tính cách ngang ngược, ngông cuồng, người đó không phải là nhân vật phụ thì cũng là nhân vật phản diện hay sao? Vậy cái tên nhóc này là thứ gì?
Thôi Chỉ Lục: Ủa? Tui có nói vậy hở?
Ngu Vĩnh An nghĩ nghĩ một hồi, cố gắng truy tìm trong trí nhớ của Thôi Chỉ Lục xem liệu có ca nhi nào như Cửu Mộ hay không.

Hay trong tình tiết tiểu thuyết có ai như nhóc Mộ từng xuất hiện ngang.

Nhưng kết quả rất rõ ràng, não bộ Ngu Vĩnh An hoàn toàn trống rỗng, cuối cùng hắn bó tay, từ bỏ không nghĩ nữa.
Bên này Cửu Mộ ngồi ngay bên cạnh Ngu Vĩnh An, tay nó chống cằm, mặt đen lại cũng nghi ngờ nhân sinh không kém.
Nam nhân bên cạnh hôm qua vẫn còn là thiếu niên kiêu ngạo, ngang ngược hôm nay lại thành ca nhi.

Không những thế thân phận còn là tiểu thiếu gia Ngu Gia.

Hẳn nào hôm qua nó chửi người Ngu Gia con người này lại một mặt hắc khí, khó chịu nhìn nó.
Haiz! Đúng là trên đời này chuyện quái gì cũng có thể xảy ra - Ngu Vĩnh An cùng Cửu Mộ không hẹn mà cùng một suy nghĩ.
Ngu Vĩnh An sau khi bình ổn lại tâm tình liền nhanh chóng đứng dậy đi vào trong lều.

Dù sao cũng là nam tử hán nhất ngôn cửu đỉnh việc hắn từng hứa hắn chắc chắn sẽ làm.
Vừa vào Ngu Vĩnh An lại được thêm một trận kinh hách:
"Á! Má nó!!! Liêu Quân, ngươi đứng đó từ khi nào vậy? "
Ngu Vĩnh An đưa tay lên vuốt ngực bình ổn lại con tim yếu đuối.
Ôi con lợn mập! Doạ chết lão tử rồi!
Ngu Vĩnh An vốn là người kiên định nhưng sau khi trải qua hai cú sốc vừa rồi tâm tình của hắn dao động không thôi.

Nay lại bị người doạ nội tâm mong manh dễ của hắn thật sự chịu không nổi, hắn vuốt vuốt ngực cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Lần sau hắn ra đường chắc phải cầu thần khấn phật phù hộ bình an trước mới được.

Chứ cứ thế này chỉ mấy ngày nữa thôi là hắn cùng Thôi Chỉ Lục đi sang thế giới khác dạo chơi luôn cũng nên.
Liêu Quân không biết từ khi nào đã đứng ngay trước cửa lều, hai tay bưng một thau nước.

Thau nước được làm bằng đồng, ánh lên tia vàng khiến Ngu Vĩnh An có chút loá mắt.
Bộ dáng của Liêu Quân so với ngày hôm qua vẫn vậy, vẫn thảm hại tới đáng thương.
"Đầu ngươi bị sao vậy? "
Ngu Vĩnh An chợt nhận ra điểm khác biệt, trên đầu Liêu Quân mới đó đã nhiều thêm một vết thương.

Vết thương khá lớn nên cậu phải băng quanh đầu, trên vải còn rỉ ra vết máu đỏ tươi chói mắt.

Hắn nhìn Liêu Quân một hồi sau đó quay qua nhìn Cửu Mộ.
Nhóc con bị người chỉ điểm liền chột dạ, đôi mắt nó láo liêng, tránh né ánh mắt dò xét của Ngu Vĩnh An.

Nó giả bộ bản thân vô tội mà nói lảng sang chuyện khác.
"A hahaahaa...!Phải rồi! Ngươi tới để cứu ca ca ta mà...!Mau cứu đi...!"
Nhưng Ngu Vĩnh An vẫn nhìn chằm chằm nhóc Mộ một mặt như muốn nói Mau khai thật đi, tang chứng vật chứng ta đều có đủ .
Một lúc sau Cửu Mộ phụng phịu nhìn sang hướng khác coi như nhận tội.
"Ai biểu hắn nhìn lén ta làm chi, đáng đời"
Nhóc Mộ nói nhẩm nên Ngu Vĩnh An không nghe rõ nó nói gì.

Nhưng nhìn bộ dạng nó như vậy hắn liền hiểu tên nhóc này là bị chọc tức song hành hung người.

Ngu Vĩnh An thấu hiểu tất cả, hắn thở dài trao cho Liêu Quân một ánh mắt đầy thương cảm.

Quả nhiên bên cạnh dã thú thì chẳng có giây phút nào an ổn cả.
Cửu - dã thú - Mộ: ???
Ánh mắt Ngu Vĩnh An vô tình rơi vào thau nước trên tay Liêu Quân.

Nhìn màu nước đen ngòm, nhớp nháp bên trong hắn nghi hoặc nhíu mày.

Khoé môi hơi cong cũng khựng lại, hạ xuống một đường thẳng tắp.

Đột nhiên nghĩ tới gì đó hắn nhanh chân chạy vào trong tới chỗ của Cửu Thành.
Hắn không vào thì thôi chứ vào rồi lại thấy một bãi chiến trường.
Cửa lều đã được vén lên, ánh sáng mỏng manh yếu ớt chiếu về phía con người đang hấp hối bên kia.
Xung quanh nước đổ lênh láng, số nước đó đều bị nhiễm bẩn lan tới bên chân Ngu Vĩnh An, dần thấm vào giày vải.

Nhưng hắn nào có tâm tình để ý tới thứ này, sự chú ý đều đổ dồn vào người nam nhân đang nằm bất động trên lớp vải rách rưới.

Thân thể Cửu Thành đã không còn nhớp nháp, ghê tởm như ngày hôm qua, thoạt nhìn qua còn có chút sạch sẽ.

Nhưng miệng nam nhân đang không ngừng r*n r* một cách vặn vẹo khiến Ngu Vĩnh An kinh sợ tới mức miệng không khép lại được.

Đây là hiện trường án mạng chứ cứu người cái đếch gì.
Ngu Vĩnh An thoát khỏi cơn hoang mang, nhanh chân tiến tới xem xét.

Nhìn mấy vết mủ bị người đánh vỡ mở ra những vết thương sâu hoắm hở cả thịt.

Cả cơ thể Cửu Thành dù trông sạch sẽ hơn nhưng cũng doạ người không ít.

Những vết mủ vỡ tạo ra những hố thịt, bên trong còn đọng lại nước pha cùng màu máu đen thẫm.
Dẫu biết rằng độc này là do Thôi Bác Lạc hạ, ác thì có ác thật.

Bởi chỉ có như vậy mới xứng với cái danh xưng Ác Nhân mà tác giả đặt cho gã.
Nhưng Liêu Quân cậu bái sư ở đâu mà còn ác hơn cả Thôi Bác Lạc Vậy?
Là do tên Lý Thu Sinh khốn khiếp kia đầu độc ngươi phải không?
Ngu Vĩnh An nội tâm không ngừng gào thét nhưng hắn cũng chỉ có thể cố gắng tĩnh tâm lại, nhanh tay cho Cửu Thành uống dược trước.
Hắn mở thùng gỗ ra, bên trong có đầy đủ loại dược khác nhau, chưa kể còn có đầy đủ thứ đồ nghề như kim châm, dao, kéo.
Tay Ngu Vĩnh An thoăn thoắt lấy đồ ra, may đêm qua hắn bị đánh thức giữa chừng mới có thời gian chuẩn bị đầy đủ vật dụng cho ngày hôm nay.

Nên so ra dược liệu chữa trị cho Cửu Thành chuẩn bị rất đầy đủ dù y ở trong tình trạng này hắn vẫn có thể cứu được.
Ngu Vĩnh An dù có bận rộn vẫn không quên trừng hai con người đứng bên kia.

Ánh mắt như muốn nói Thử nhìn xem chuyện tốt của các ngươi làm ra đi .
Cửu Mộ bên kia thấy vậy cũng nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc.

Nó chột dạ, không dám đối diện với ánh mắt oán trách của Ngu Vĩnh An bởi chuyện này chính là do nó khơi mào ra..
 
Back
Top Bottom