Cập nhật mới

Ngôn Tình Chỉ Cần Em Thôi

Chỉ Cần Em Thôi
Chương 46: Thẳng Thắn


Editor + Beta-er: Ai đu chòm sao linh thú không?

Chuyện này đối với Trần Kỵ thật sự là một việc khó khăn, anh thật sự không có thiên phú trong việc dỗ dành người khác.

Anh vốn trời sinh ngỗ ngược, được nuôi thả mà lớn lên, tính khí thất thường lại kiêu ngạo lạnh lùng, chắc chắn không phải là người dễ ở chung.

Đại đa số mọi người khi mới gặp anh đều nảy sinh tâm lý kiêng kị, ngay cả Chu Phù lúc mới gặp anh ở Kim Đường cũng không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Vậy nên rất khó liên tưởng người đàn ông này với từ “dỗ dành”.

Nhưng Chu Phù cũng không phải là một cô gái tầm thường, lần đầu tiên gặp mặt tuy rằng sợ anh nhưng cô cũng cắn răng mà đưa ra yêu cầu với anh, muốn Trần Kỵ đưa cô lên đảo, quen nhau chưa được mấy ngày đã khóc sướt mướt trước mặt Trần Kỵ, lôi kéo làm quen anh giống như là chuyện đương nhiên, sau khi quen biết thì càng làm nũng không kiêng nể gì.

Mà đó rõ ràng không phải là do cô cố tình, cô thậm chí còn chưa từng nhận ra điều đó chỉ là trong vô thức tính cách nhõng nhẽo của cô đã âm thầm làm hao mòn từng chút từng chút một tính xấu của Trần Kỵ.

Nhưng cái này chỉ đãi ngộ đặc biệt cho một mình Chu Phù.

Tất cả sự dịu dàng và nhẫn nại ít ỏi mà Trận Kỵ có trong hơn 20 năm qua đều không hề giữ lại mà chỉ dành cho một mình cô.

Vì vậy cô có thể đưa ra bất kỳ yêu cầu gì với anh dù cho người khác nhìn vào sẽ cho là quá đáng. Nhưng bất kể là yêu cầu gì, chỉ cần là do cô đưa ra, Trần Kỵ cũng không thể nào từ chối.

Giây tiếp theo, Chu Phù nhận thấy anh đang ôm cô chặt hơn, rõ ràng là mang theo ý trói buộc nhưng với cô lúc này, đó lại là thứ làm cô cảm thấy an toàn.

Sườn mặt cô gái kề sát với lồng n,gực rộng lớn của anh, sau một hồi ngực phập phồng nhẹ nhàng, hơi thở lạnh thấu xương của người đàn ông đột nhiên phả bên tai cô: “Được rồi, dỗ em.”

Trần Kỵ thật sự cảm thấy bó tay, anh biết nên làm gì để yêu cô, chăm sóc cô, đối tốt với cô nhưng việc dỗ dành cô lại quá khó khăn, dù không biết dỗ cô như thế nào nhưng anh phải đồng ý với cô, đỡ cho bản thân Chu Phù lại cảm thấy uất ức.

Chỉ là những từ đơn giản nhưng khi Chu Phù nghe được vẫn làm cô ngẩn người.

Đã nhiều năm trôi qua, cô cũng không nhớ đã qua bao lâu, lâu đến mức cô quên mất cảm giác thật sự có người đáp lại mong muốn lúc tâm trạng không tốt sẽ có người dỗ dành mình.

Giây sau, những giọt nước mắt lăn trên mặt cô gái, từng giọt từng giọt rơi xuống lồng ng,ực người đàn ông.

Yên tĩnh nhưng nóng hổi.

Thật ra từ trước đến giờ cô không thay đổi, vẫn mau nước mắt thế, chỉ là mấy năm nay không ai để ý đến cô, có khóc cũng vô ích còn làm người khác thấy phiền, dần dà cô cũng không dám bộc lộ cảm xúc, nỗ lực học cách kiên cường.

Nhưng nếu có người đau lòng cho mình, ai lại thích kiên cường chứ.

Trong tiềm thức, cô biết Trần Kỵ sẽ đau lòng cho mình, nước mắt cũng không dễ dàng nén lại như những năm đó nữa.

Bàn tay ấm áp của chàng trai ôm ót cô theo bản năng, anh xoa xoa một cách trìu mến, rũ mắt xuống, sau đó ôm cô gái ra khỏi lồng ngực một chút, nhìn xuống khuôn mặt đang trốn tránh của cô một lát rồi nhẹ nhàng hôn lên khóe mắt đẫm lệ của cô.

Từng chút rồi từng chút, không mang theo chút dụ.c vọng nam nữ nào chỉ đơn thuần là đang đau lòng mà dỗ dành cô gái của mình.

Lời nói thiếu thì phải dùng hành động bù đắp, đây vẫn luôn là thói quen của Trần Kỵ.

Mà Chu Phù cũng rất là hưởng thụ.

Có lẽ lúc này cô không thể nghe được nhiều lời nói dịu dàng, nhưng cảm giác dịu dàng của đôi môi mỏng của người đàn ông trên má cô ở đuôi mắt có thể xoa dịu nỗi uất ức trong lòng cô từng chút một.

Một lúc sau, Chu Phù cũng ngừng khóc, nước mắt trên má bị anh hôn cũng không còn.

Cô gái nhỏ ngoan ngoãn ngẩng đầu lên khỏi vòng tay anh, hơi thở vẫn còn chưa đều, cố nén tiếng nức nở.

“Đừng khóc.” Yết hầu của Trần Kỵ lăn lăn, anh giơ tay nắm nhẹ cằm cô, cố gắng dùng ngôn từ để dỗ cô, “Ông trời cho em khuôn mặt xinh đẹp như vậy là để em khóc sao?”

Tuy vụng về nhưng lại là sự chân thật từ trong lời nói.

Chu Phù bị câu an ủi vụng về này của anh chọc cười, tất cả chút uất ức cuối cùng cũng tan biến, cô không nhịn được mà cong môi, khóc xong lại cười nhìn rất đáng thương, cô chớp mi, ngước mắt lên, hai tay vẫn không buông khỏi vai Trần Kỵ. Tâm trạng của cô bây giờ đã khá hơn nhiều, còn có thể nói đùa với anh: “Vậy… Em có thể chiếm hời của anh không?”

Trần Kỵ nhướng mày: “Hả?”

Chu Phù đặt hai tay lên vai anh, mười ngón tay lại đan vào nhau ôm cổ anh theo bản năng, cô l**m l**m môi, hít một hơi thật sâu, cô không đợi Trần Kỵ đồng ý mà cứ thế lại gần anh, hôn lại đôi môi vừa rồi còn hôn trên khuôn mặt cô.

Sau khi mọi chuyện đã xong cô mới cảm thấy chột dạ muộn màng, cô cẩn thận ngước mắt nhìn sắc mặt anh, bất chấp tất cả mà giải thích: “Chiêu, chiêu này gọi là…cưỡng đoạt… vậy nên không cần anh phải đồng ý…”

Trần Kỵ: “…”

Một lát sau, tiếng cười trầm thấp của người đàn ông vang lên, trong tiếng cười còn có ý cười nhạo làm cho gương mặt Chu Phù đỏ lên.

Anh thản nhiên bình luận: “Vậy thì em cũng khá ngang ngược đấy.”

“…” Chu Phù hơi mím môi dưới, “Cũng, cũng bình thường thôi.”

“Không nghĩ đến việc ngang ngược hơn chút à?” Trần Kỵ cười như không cười mà nhếch miệng.

Chu Phù nhất thời chưa phản ứng kịp: “Hả?”

Bàn tay to của người đàn ông lại đặt ở sau đầu cô lần nữa, tiếp tục sử dụng cái gọi là cưỡng đoạt như cô nói, giọng nói trầm trầm vấn vít bên tai: “Mở miệng ra, dù sao em cũng phải nếm thử vị nước mắt của mình chứ.”

Sau khi hôn xong, gương mặt Chu Phù đỏ bừng, dù hít thở sâu mấy lần cũng không thể nào làm bình tĩnh trái tim đang đập nhanh kia.

Cả người mềm nhũn trên người anh.

Trần Kỵ ôm cô gái của mình mà cười nhẹ.

Nghe vào tai Chu Phù thì đó là sự cười nhạo trầ,n trụi.

Theo đuổi người ta mà theo thành cái kiểu này, thật là mất mặt quá đi.

Nhưng mà có vẻ… Cũng rất thành công nhỉ?

Ít nhất, chiếm hời cũng là cô chiếm được, trừ việc chưa thể khiến anh chính miệng nói đồng ý ở bên nhau thì mọi chuyện đều rất tốt đẹp.

Ôm Trần Kỵ được một lúc thì Chu Phù cũng không có ý muốn đứng dậy.

Đúng thật là cô thấy luyến tiếc, chỉ là… cái tay ngang ngược của Trần Kỵ còn chưa chịu lấy ra… cô không dám động đậy và cũng không dám làm gì thiếu suy nghĩ.

Một lúc lâu sau, Trần Kỵ cuối cùng cũng lên trước cô: “Trong công việc muốn tôi dạy em vẽ thì tôi đồng ý, nhưng sao theo đuổi tôi còn muốn tôi tự mình dạy em?”

Chu Phù: “…”

“Ôm cũng không biết ôm, hôn cũng không biết.”

Chu Phù: “…”

“Không chỉ phải giải đáp thắc mắc, mà còn phải trực tiếp dạy, còn phải thường xuyên theo dõi đốc thúc, không thúc giục thì không tích cực chủ động, thái độ quá không nghiêm chỉnh.”

Chu Phù: “…”

Đừng mắng, đừng mắng nữa, cô biết mức độ nghiêm trọng của vấn đề mà.

Trần Kỵ nói hết câu này đến câu khác, bình tĩnh mà phân tích biểu hiện mấy tháng nay của cô, sau đó anh dừng lại một lát, anh chuyển chủ đề hỏi cô: “Chu Phù, rốt cuộc em đã theo đuổi xong chưa?”

“Hả?” Nghe vậy Chu Phù mở to mắt, mất hết sự bình tĩnh vừa có, cô đứng dậy khỏi người anh, bình tĩnh nhìn anh, “Vẫn chưa, làm sao vậy?”

Chẳng lẽ là vì cô theo đuổi quá tệ nên anh đã mất hết kiên nhẫn, không cho phép cô theo đuổi nữa.

Chu Phù há miệng th* d*c, cô vô thức xê dịch cơ thể, còn chưa kịp sửa lại tư thế thì đã bị bàn tay to lớn của người đàn ông giữ lấy, giữ vững lại như tư thế lúc đầu.

Cô hơi nhăn nhăn mày, lúc này cô chỉ nghĩ đến việc ổn định lại cảm xúc của Trần Kỵ, Chu Phù vội nói: “Anh đừng gấp, em, em còn có rất nhiều chiêu thức lợi hại chưa dùng tới…”

Hay lắm, giờ cô đã học được cách hứa lèo với anh rồi, bây giờ Trần Kỵ phải cố gắng lắm mới nhịn cười được: “Lợi hại như thế nào?”

Chu Phù tạm thời chưa nghĩ ra, cô chỉ còn cách cắn răng mà nói: “Anh để em tiếp tục theo đuổi anh thì chẳng phải sẽ biết sao?”

Trần Kỵ hắng giọng: “Chu Phù.”

“Hả?”

“Em có biết việc theo đuổi người khác, ngoại trừ chú ý đến một số kỹ thuật đặc biệt, còn có một số quá trình nhìn như không đáng kể nhưng rất cần thiết không thể bỏ qua?” Vẻ mặt Trần Kỵ đứng đắn giống như là đang nghiêm túc dạy dỗ cô.

Thái độ của Chu Phù cực kì nghiêm chỉnh giống như đang nghe một vấn đề nghiêm túc nào đó, nghe thế, cô vô cùng ham học hỏi mà hỏi lại: “Là gì?”

Trần Kỵ cũng thật sự dạy cô: “Ít nhất thì trong quá trình theo đuổi, em thi thoảng cũng phải hỏi đối phương là có thể ở bên nhau không, nếu không làm sao đối phương đồng ý với em chứ? Đúng không?”

Chu Phù chớp chớp mắt bắt đầu nhớ lại khoảng thời gian theo đuổi mấy tháng vừa rồi, đúng thật là cô không hỏi anh câu đó.

Sau khi nhớ lại, cô nhất thời không nói được.

Trần Kỵ lười biếng mà nhướng mắt, cực kì hào phóng mà bắt đầu làm ví dụ cho cô xem: “Ví dụ như bây giờ tôi chuẩn bị theo đuổi em, tôi chắc chắn sẽ hỏi em một câu.”

“Chu Phù.”

“Hả?” Cô gái đang thất thần thì nghe anh gọi tên, cô thuận miệng đáp lại.

Trần Kỵ bình tĩnh nhìn cô, giọng điệu có vẻ lơ đãng nhưng biểu cảm lại nghiêm túc chưa từng có: “Chúng ta ở bên nhau đi, làm bạn gái anh nhé, được không?”

Lời nói mang theo sự mê hoặc, cô giống như là không thể khống chế mà gật đầu, buột miệng đồng ý: “Được.”

“Vậy được rồi.”



…??

…!!

“Ơ ơ?”

Vài giây sau, Chu Phù chợt nhận ra điều gì.

Không đợi cô mở miệng, Trần Kỵ lại tiếp tục nói: “Được rồi, quá trình cũng đã hoàn thành rồi.”

Chu Phù hơi hé miệng, cô gần như không nhớ nổi lúc nãy đã xảy ra chuyện gì, do dự một lúc lâu, cô mới nhẹ nhàng hỏi: “Chúng ta vậy vậy là… đã ở bên nhau rồi sao?” Bàn tay Trần Kỵ rút từ đằng sau ra véo má cô: “Em nói xem? Toàn bộ quá trình cũng đã xong rồi, không phải là em muốn quỵt nợ chứ?”

Chu Phù lắc đầu ngay lập tức, chỉ là cô cảm thấy sai sai ở chỗ nào.

“Trần Kỵ, có phải anh đang làm ngược không?”

Người đàn ông giơ tay xoa nhẹ đỉnh đầu cô, xoa đến khi tóc rối tinh rối mù mới bỏ qua: “”Trông cậy vào em khó quá, con người anh không có nhiều kiên nhẫn thế, về sau những chuyện như vậy cứ để anh.”

Chu Phù liế,m môi dưới.

Sau đó cô nghe thấy anh nói tiếp: “Tất nhiên là em cũng có nhiều chiêu thức lợi hại, muốn dùng thì cứ tiếp tục dùng, chỉ là anh hơi tò mò, em có cái gì đa dạng mới lạ không.”

Chu Phù: “…”

Quan hệ của hai người thay đổi cực kì đột ngột, nhịp tim dồn dập của Chu Phù vẫn chưa thể ổn định trở lại.

Nhưng mà chỉ mừng như điên một lát, vẻ mặt cô gái đột nhiên tối lại.

Trong khoảng thời gian này, cô vẫn luôn tham lam tận hưởng cảm giác yên bình và ấm áp khi được ở gần Trần Kỵ một lần nữa.

Vì quá tham lam nên trong tiềm thức cô buộc mình quên đi rất nhiều ký ức không vui.

Không ngừng tự lừa dối bản thân, cô chỉ nghĩ nếu cả đời này có thể theo đuổi anh thì cũng không tệ lắm.

Không cần anh đồng ý, cô chỉ cần từ từ theo đuổi anh.

Chu Phù chưa bao giờ tưởng tượng ra viễn cảnh anh đồng ý nên cô cũng không cần phải xem xét đến việc mình có xứng đôi với Trần Kỵ hay không.

Nhưng sự mê hoặc vừa rồi đối với cô rất lớn, cô nhất thời không phản ứng kịp và cũng không nhịn được mà buột miệng đồng ý.

Lúc này lí trí đã chiến thắng tình cảm, vẻ mặt cô cũng cứng đờ.

Cô mím môi, để cho hai nhân vật đối nghịch trong đầu chiến đấu với nhau.

Cuối cùng cô quyết định chịu trách nhiệm với anh, cô khẽ cắn môi, quyết tâm nói với anh: “Trần Kỵ, có chuyện này em nghĩ phải nói trước với anh.”

Trần Kỵ tùy ý ngước mắt.

“Tốt nhất là… Anh nên chuẩn bị tâm lý.” Cô gái nhỏ không còn cười nữa mà có vẻ lo lắng, “Anh hẳn còn nhớ những gì Tiêu Kỳ nói trước khi rời trường chứ? Thật ra em chưa bao giờ nghĩ sẽ nói với anh, em vẫn luôn trốn tránh, cảm thấy trốn tránh và quên nó đi thì coi như tất cả sẽ không tồn tại.”

“Nhưng em biết rằng, đó là chuyện không thể.” Cô dừng lại một chút, “Cho nên em phải nói trước với anh, dù chuyện này người khác khó tiếp nhận nhưng ít nhất em phải tôn trọng và có trách nhiệm với anh, để anh có quyền được biết và lựa chọn.”

Chu Phù hơi rũ mắt: “Trước đây em vẫn luôn không dám cho anh xem, em không nghĩ tới anh sẽ đồng ý để em theo đuổi và cũng không nghĩ tới mối quan hệ của chúng ta sẽ tiến triển như vậy nên vẫn luôn giấu giếm, vừa rồi buột miệng đồng ý và cũng mang tâm lý may mắn, xin lỗi anh, chúng ta cứ coi như vừa rồi chưa xảy ra chuyện gì nhé, sau khi anh xem xong thì lựa chọn lại, dù là kết quả thế nào em cũng sẽ chấp nhận.”

Cô hít một hơi thật sâu, móng tay gần như cắm sâu và lòng bàn tay như để lấy hết dũng khí, cô chậm rãi buông tay ra khỏi cổ anh, sau đó nhắm mắt lại rồi nhẹ nhàng xắn tay áo lên, quyết tâm để lộ cánh tay đã giấu kín rất nhiều năm.

Trên cánh tay trắng nõn mảnh khảnh của cô gái có những vết sẹo mỏng và dài rất chói mắt.

“Trên đùi cũng có…” Cô cúi đầu không dám ngẩng lên xem vẻ mặt của anh, cô tự giễu, “Có phải rất ghê tởm không…?”

Trần Kỵ không nói gì.

Trong lòng Chu Phù chùng xuống, cô có thể hiểu được, phản ứng của anh như vậy mới là bình thường.

Khuôn mặt cô xinh đẹp, mấy năm nay người theo đuổi cô cũng không ít nhưng đúng như dự đoán, ai trong số họ cũng chùn bước khi vô tình nhìn thấy vết sẹo trên cánh tay cô.

Không ai có thể chấp nhận nó.

Ngay cả cô cũng ghét bỏ nó.

Cho nên sau này cô cũng không bao giờ mặc áo ngắn tay nữa, thậm chí lúc tắm rửa cô cũng không bao giờ soi gương.

“Xin lỗi anh, trước kia em không nên bất chấp mà theo đuổi anh.” Chu Phù l**m môi, vốn dĩ là ngã từ thiên đường xuống vực sâu, cả người tê dại nhưng không khóc được, nhưng cũng may là không thể khóc nếu không thì cần phải cố gắng mà nhịn, “Xin lỗi, đã lãng phí thời gian của anh…”

Cô không thích Tiêu Kỳ nhưng lại không thể không đồng ý với lời Tiêu Kỳ nói, điều kiện của Trần Kỵ tốt như vậy, đúng thật là không cần phải tìm một người như cô.

Nhưng mà từng giây từng phút trôi qua, cô lại không nhận được sự chán ghét như trong tưởng tượng.

Cô vẫn được anh ôm trong lòng như cũ, Trần Kỵ cũng không có ý muốn thả cô đi.

Sau đó, cánh tay lanh lẽo của cô nhận được sự ấm áp.

Trần Kỵ nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô không cho cô cơ hội né tránh, giống như là đang dồn nén cảm xúc, giọng điệu nặng nề: “Tại sao lại bị như vậy?”

Lông mi Chu Phù run run, trong lòng cảm thấy khó chịu, cô im lặng một lúc rồi nhẹ nhàng nói: “Chỉ là… Có một lần trường tổ chức đi dã ngoại mùa thu, lúc đi dạo rừng trúc không may bị ngã…”

Trần Kỵ dùng lưỡi đẩy đẩy má, nửa chữ cũng không tin.

Anh mới xem qua, vết sẹo kia đúng là rất mỏng, nhìn không giống bị dao hay vật gì tương tự cắt nhưng cũng không thể là rơi vào rừng trúc được.

Anh nhìn cô chăm chú, cô gái không dám ngẩng đầu lên cũng không có ý định tiếp tục nói.

Người đàn ông nắm lấy cánh tay cô, lòng bàn tay nhẹ nhàng xoa lên vết sẹo từng chút một, sau một lúc lâu, anh chỉ hỏi: “Đau không?”

“Hả?” Chu Phù há to miệng, cô tạm thời chưa phản ứng kịp, những người đã từng thấy sẹo của cô trước giờ chỉ biết nói câu đáng sợ, ghê tởm, hóng hớt nguyên nhân hình thành vết sẹo, dò hỏi tới cùng, chỉ hận không thể bới lông tìm vết trong lí do cô đưa ra, khai quật từ đó những câu chuyện kinh thiên động địa rồi cảm thán thật thảm, rồi chuyển những câu chuyện bi thảm đó sang các tình huống xã hội khác, biến chúng thành chủ đề thu hút nhất của cuộc trò chuyện.

Nhưng chưa từng có ai hỏi cô có đau không.

Mũi Chu Phù bỗng thấy chua xót, giọng nói nghẹn ngào: “Cũng ổn, lá trúc mà, nó nhỏ lắm nên không đau, chỉ là dễ để lại sẹo, nhìn không đẹp…”

Trần Kỵ hơi nhắm mắt, anh nghiến chặt quai hàm cố che giấu cảm xúc sắp bộc phát, sau đó anh lại mím môi cười khẽ.

Anh đột nhiên cười khẽ làm cho Chu Phù, người còn đang nơm nớp lo sợ chờ phán quyết ngu luôn.

“Chu Phù, em hay thật.” Trần Kỵ nhéo má cô, “Làm gì mà căng thẳng như vậy dọa ông đây chết khiếp.”

“Ý anh là, chỉ là mấy vết sẹo nhỏ mà làm như trời sắp sập vậy.” Đầu lưỡi anh đẩy đẩy hàm dưới, “Nếu em không nói thì anh nhìn qua cũng nhìn không ra.”

Anh đưa tay nắm cằm cô, hơi nâng mặt cô lên làm cô nhìn mình: “Ông đây mẹ nó còn tưởng rằng em sẽ nói cho anh kiểu như, em thật ra là đàn ông, cái sự thật khiến người ta khiếp sợ này mới xứng với cái giọng điệu thấy chết không sờn đó chứ?”

Chu Phù: “…?”

Trần Kỵ đột nhiên lại gần cô, sau đó cười lưu manh, biểu cảm cực kì không đứng đắn: “Nhưng anh nói cho em biết, cho dù là em có nói thật cho ông đây rằng em là nam thì chuyện này cũng không phải là không thể tiếp nhận, em đừng nghĩ dùng cớ này để quỵt nợ.”

Chu Phù: “…??”

“Được rồi.” Bàn tay to của anh ôm bên hông cô, “Còn có chuyện lông gà vỏ tỏi nào muốn cho anh biết không?”

Chu Phù chớp chớp mắt, tạm thời chưa hồi phục lại tinh thần sau nỗi đau yêu đương lâm li bi đát kia, ngơ ngác mà lắc đầu.

“Vậy được, quá trình của chúng ta đã xong.” Người đàn ông tiện tay vân vê lọn tóc của cô, “Anh không cảm thấy sẹo này xấu, số sẹo đó ít như vậy mà em cũng không dám mặc áo ngắn tay, trên người anh số sẹo còn nhiều hơn em, em có thấy anh không dám c** tr*n à?”

Chu Phù nói tiếp câu của anh: “Nhưng em không thấy anh để lộ cánh tay ở nhà.”

Trần Kỵ lưu manh mà chậc một tiếng: “Thì sao? Em muốn nhìn người khác dáng vẻ không mặc quần áo? Cô gái à, động cơ của em có phải rõ ràng quá không?”

Chu Phù: “…”

Chù Phù suy nghĩ rồi vẫn hỏi anh: “Trên người anh thật sự có rất nhiều sẹo à?”

“Nếu không thì sao? Em cho rằng lúc ở Kim Đường vì sao mọi người đều sợ anh?” Anh cười khẽ, nhớ lại thấy cũng thật trẻ con, “Đều bởi vì từ nhỏ đánh nhau mà ra.”

Anh nói xong còn tiện tay vén một góc áo: “Cho em thưởng thức một chút.”

“So với em xấu hơn nhiều nhỉ?”

Chu Phù: “…”

Trần Kỵ nhỏ giọng cười: “Chu Phù, ông đây và em dù có là vết sẹo cũng là một cặp hoàn hảo.”

“…”

Chu Phù mím môi, lúc này cô mới muộn màng muốn khóc, cô quay lại nhìn anh, rơi thêm vài giọt nước mắt uất ức.

“Em cứ tưởng mình sắp phải thu dọn hành lý rời đi…”

Bàn tay của Trần Kỵ nhẹ xoa lưng cô: “Thôi đi, với cái khả năng thu dọn hành lý kia của em thì dù có dọn nửa năm cũng dọn chưa xong.”

Chu Phù: “…”

“Này.” Trần Kỵ đột ngột vỗ nhẹ cô hai cái.

“Hả?” Cô gái đứng dậy khỏi người anh, “Sao vậy?”

“Hôm đó em có mua cái gì bên ngoài cửa hàng ấy, vòng tay tình nhân, mặt vòng tay khắc tên, 2 cái 39 tệ. Em định bao giờ mới đưa cho anh?”

Chu Phù hơi khựng lại, gương mặt hơi nóng lên, đồ đó cô tiện tay mua vì lúc đó nổi lên tâm tình thiếu nữ, cô cảm thấy không nên đưa và cũng thấy hai người chưa phải người yêu, chưa phải lúc để đưa thứ đó.

“Đừng phủ nhận, anh thấy em mua.” Trần Kỵ thấy cô không nói gì thì nói tiếp, “Đợi một lúc cũng không thấy em đưa nên chắc không phải là em đưa cho em trai mưa anh trai mưa gì đó chứ?”

“…”

Chu Phù bật cười: “Không có, ở trong phòng ngủ.”

“Vậy mau đi lấy đưa cho anh.” Trần Kỵ thúc giục cô rồi sau đó nói một cách ấu trĩ hiếm thấy, “Anh sẽ chụp mấy tấm khoe với bọn Lục Minh Bạc.”

Chu Phù: “…”

——

Tác giả có lời muốn nói:

Chậm mà chắc!!! Chúc mừng A Kỵ!!! Anh Kỵ sẽ gửi kẹo cưới cho mọi người!!!!

- -----oOo------
 
Chỉ Cần Em Thôi
Chương 47: Phù Trần


Editor + Beta-er: Ai đu chòm sao linh thú không?

Chu Phù bị Trần Kỵ thúc giục đến bất lực, cô chống tay lên vai anh rồi leo xuống.

Cô mang dép lê chạy lon ton đến phòng ngủ, lôi ra hai chiếc vòng tay mới mua vài ngày trước ở cửa hàng gần trường khỏi ra rương hành lý còn chưa kịp sửa soạn.

Cả hai đều là chuỗi hạt màu đen tuyền, dáng vẻ cũng rất bình thường ngoại trừ ở trong hạt có khắc chữ Hán nổi lên.

Cửa hàng nhỏ mở trên khu học sinh thì giá cả cũng bình dân vậy nên không có chuyện là đồ đặt riêng.

Các chuỗi ngọc đều là đồ làm sẵn, mỗi vòng tay đều ẩn chứa các chữ khác nhau, mấy trăm chữ nằm rải rác ở trong các vòng tay khác nhau, chúng được treo kín một mặt tường.

Lúc đó Trần Kỵ tình cờ phải nhận điện thoại, anh lười biếng bỏ tay vào túi quần rồi dựa trước của tiệm, vừa hay Chu Phù cũng có đủ thời gian để lựa chọn và tìm kiếm.

Chữ “Chu” và chữ “Phù” của cô cũng khá thường thấy, tìm thấy cũng không mất công nhưng chữ “Kỵ” lại không phổ biến, đại đa số mọi người sẽ không dùng từ này để đặt làm tên, cô lớn đến chừng này nhưng mới gặp đúng một mình anh có chữ “Kỵ” trong tên mình.

Ánh mắt cô mờ mịt đảo qua hàng ngàn cái vòng tay cuối cùng chỉ tìm thấy chữ “Trần”.

Cuộc điện thoại của Trần Kỵ hình như sắp kết thúc, giọng nói hờ hững của người đàn ông rõ ràng không còn kiên nhẫn với đầu dây bên kia: “Đã biết, cậu cứ xử lí đi, tôi đang bận đưa bạn gái tôi đi dạo phố, đừng gọi lại nữa.”

Lông mi Chu Phù run run sợ anh phát hiện ra tâm tình thiếu nữ ấu trĩ của mình, cô suy nghĩ rồi thừa dịp trước khi anh cúp điện thoại, cô tiện tay thả chữ “Chu” xuống, chỉ lấy chữ “Phù” và “Trần” rồi thuận tiện cầm mấy món đồ trang trí nhỏ lẫn vào đó hai cái vòng tay đem đến quầy thanh toán.

Cô cho rằng anh đang nói chuyện điện thoại nên không để ý thì ra vẫn bị anh thấy.

Chu Phù cầm hai chuỗi ngọc đi đến trước sô pha, Trần Kỵ vẫn giữ y bộ dạng như lúc cô mới vừa rời đi, duỗi chân mà nhàn nhã dựa vào lưng ghế sô pha mềm mại. Cái dáng vẻ đó giống như là vì cô mà giữ lại chỗ ngồi, chỉ đợi cô quay lại sẽ ngồi lại như cũ.

Bất thình lình Chu Phù nhớ lại tư thế vừa nãy ngồi trên người anh, gương mặt bất giác nóng lên.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô không ngồi vào trong lồng ngực anh nữa, chỉ ngồi dựa vào anh trên ghế sô pha.

Người đàn ông hơi nhướng mày nhưng cũng không nói gì thêm.

Cho đến khi Chu Phù lấy chuỗi ngọc ra trải lên lòng bàn tay trắng nõn rồi đưa cho anh, anh cũng không duỗi tay lấy.

Sau đó, người đàn ông từ từ giơ cánh tay ở xa cô chỗ cô ngồi hơn và nhẹ giọng yêu cầu: “Mang giúp anh?”

Chu Phù ngoan ngoãn mà đồng ý “Được”, chỉ là vốn dĩ anh yêu cầu nhưng cái tay vươn tới kia lại không chịu phối hợp,

Cánh tay giống như là lười đưa về phía cô nên chỉ nâng nhẹ một chút.

Chu Phù ban đầu cố gắng lại gần anh hơn, nhưng sau đó phát hiện mình không thể chạm vào tay anh nên vô thức quỳ gối, duỗi tay ra, nghiêng nửa người về phía Trần Kỵ.

Tuy nhiên, như thể Trần Kỵ đang cố tình trêu chọc cô, mỗi khi cô chuẩn bị chạm tới, bàn tay to lớn của anh lại vô tình di chuyển ra xa hơn.

Cuối cùng Chu Phù không còn cách nào, cô rủ mắt nhìn người đàn ông khóe môi cong lên, cười như không cười, cũng không nghĩ nhiều mà chống tay lên ngực anh, ngồi trên người anh lần nữa.

Ngay khi ngồi xuống, anh rít lên một tiếng, hít một hơi rồi đột nhiên bật cười.

Chu Phù trợn to mắt, nghĩ là động tác quá mạnh hoặc trọng lượng đột nhiên quá nặng mới khiến anh phản ứng như vừa rồi, cô căng thẳng vội hỏi: “Làm sao vậy? Có phải là do em quá nặng không? Vậy để em xuống…”

Cô cắn môi, nói xong thì muốn rời khỏi người anh.

Bàn tay to lớn của anh xoa eo cô, dùng chút lực để ổn định động tác của cô gái nhỏ, hờ hững nói: “Nặng cái rắm, em nặng bao nhiêu cân em còn không biết à?”

Chu Phù há miệng th* d*c, cái này cũng đúng, nhưng cô vẫn hơi lo lắng mà nhăn mày: “Vậy anh..”

“Cứng.” Trần Kỵ đầu lưỡi đẩy má một cách lưu manh, cả khuôn mặt đột nhiên áp sát vào tai cô, hơi thở ấm áp trong nháy mắt khuếch đại, anh cười lưu manh, biểu cảm quả thật AAAAAAA.

Chu Phù sửng sốt một lát, giây tiếp theo, sống lưng cô cứng đờ, căng thẳng đến mức không dám cử động.

Yết hầu của Trần Kỵ lăn lăn, ánh mắt đen nhánh của anh quanh quẩn trên người cô, dưới thân không biết vô tình hay cố ý mà đẩy cô mấy lần, anh bình tĩnh hỏi: “Không cảm nhận được sao?”

Chu Phù: “…”

Cảm giác đó không cần rõ ràng đâu!

Gương mặt cô gái đỏ giống như sắp rỉ máu.

Mặc dù trước đây hai người đã từng ôm, hôn, thậm chí là đụng chạm thân mật nhưng đây là lần đầu tiên cô nghe được những lời tr*n tr** trắng trợn như vậy từ miệng Trần Kỵ.

Người đàn ông vẫn cười, anh duỗi tay kéo má và cười nhạo cô: “Em chỉ có chút tiền đồ đó thôi à?”

Chu Phù căng thẳng đến muốn ngừng thở, đôi tay đặt trên ngực anh nhất thời không biết nên để đâu.

“Sợ à?” Đầu ngón tay thô ráp của anh nhẹ nhàng xoa nhẹ vành tai mềm của cô.

Chu Phù mím môi.

Mặc dù trước đó cô đã từng chạm vào nhưng chỉ là dùng tay, mới nãy lúc vô tình chạm 2 lần vào nơi đó, cô mới thật sự nhận ra, thế giới của người trưởng thành còn có nhiều màu sắc lạ thường.

Đêm nay mối quan hệ của hai người thay đổi đột ngột, Trần Kỵ giống như đã nhanh chóng thích ứng được vị trí của mình nhưng Chu Phù da mặt mỏng, phản ứng cũng chậm chạp, tạm thời chưa thích ứng kịp.

Nếu nói sợ thì cũng thật mất mặt, cô nghĩ một lúc rồi cứng miệng, giả vờ bình tĩnh: “Em không sợ.”

Vẻ mặt của cô chẳng lẽ Trần Kỵ không nhìn ra được, nghe thế anh khẽ cười, cũng lười vạch trần cô: “Không sợ là tốt.”

“Có sợ cũng vô ích.” Người đàn ông nói thêm, “Về sau em phải chịu thôi, tốt nhất là nên làm quen sớm đi.”

Chu Phù: “…”

Cô gái nhỏ không nói lời nào, bàn tay của Trần Kỵ đặt ở bên hông cô rất thuần thục và tự nhiên, đối với tư thế ngồi trên người mình bây giờ của cô cũng tương đối vừa lòng, nhìn từ trên xuống dưới, nhẹ giọng nói: “Ngồi như vậy sớm có phải là xong rồi không?”

“…”

Chắc chắn lúc nãy là anh cố ý.

Chu Phù nỗ lực ổn định lại nhịp tim đang đập loạn nhịp của mình, cố gắng quay lại chủ đề chính: “Đưa tay cho em.”

So với vừa nãy lúc này Trần Kỵ đã đạt được mục đích của mình, hành đồng của anh phối hợp hơn rất nhiều.

Nghe vậy, anh rút cánh tay trái ra khỏi hông rồi duỗi đến trước mặt cô.

Vì muốn di dời lực chú ý của mình khỏi sự thay đổi cảm giác ở nơi nào đó, Chu Phù cúi đầu nhìn chằm chằm chuỗi ngọc và giả vờ nghiêm túc mà giới thiệu với anh: “Cái chữ trên chuỗi này là được khắc vào trong, chữ nổi lên nên sẽ làm anh thấy không thoải mái, nếu anh thấy không ổn thì có thể kéo dây thừng lỏng ra chút, cái này là nút thòng lọng có thể điều chỉnh được hoặc là anh tháo ra.”

Trần Kỵ ngay lập tức bỏ qua câu cuối, anh chỉ hỏi: “Em chọn chữ gì?”

Chu Phù cúi đầu, đốt ngón tay xanh nhạt vân vê từng hạt từng hạt để tìm, sau khi tìm được thì đưa cho anh xem, cô nói: “Vốn là em muốn tìm hai cái tên chúng ta nhưng chữ “Kỵ” của anh quá khó tìm nên là họ của anh, tên em.”

“Ừ.” Ánh mắt Trần Kỵ bình tĩnh nhìn cô, tiếp tục hỏi, “Là chữ gì?”

Chu Phù khó hiểu mà trợn mắt, cô ngước mắt nhìn anh, cô đã nói trắng ra như vậy, anh chắc chắn đã biết sao lại còn hỏi.

Nhưng khó hiểu là khó hiểu, Chu Phù trước giờ không nghĩ nhiều, nếu anh hỏi thì cô cũng buột miệng nói: “Phù và Trần.”

“Ừ?” Trần Kỵ nhướng mày, giống như là nghe không rõ, “Cái gì?”

Chu Phù chớp mắt, kiên nhẫn mà lặp lại: “Phù Trần.”

Nhưng lần này vừa nói xong, cô liền bất giác ngẩn người, cô khẽ mở miệng giống như là tự hỏi gì đó, im lặng thật lâu.

Vậy nên… Đây là trùng hợp à? Hay là…

Chàng trai tùy tiện mà búng tay một cái trước mặt Chu Phù.

Lúc này mới kéo những suy nghĩ của cô quay trở lại.

“Em làm gì thế? Cứ dây dưa mãi thế là vì không muốn đưa ông đây mang à?” Trần Kỵ thúc giục, “Nhanh lên, nếu không lát nữa Lục Minh Bạc và những người khác ngủ rồi đến sáng mai mới thấy anh đăng đồ đấy.”

Chu Phù không nhịn được cười: “Trần Kỵ, sao anh cũng có lúc ấu trĩ như vậy?”

“Ấu trĩ?” Ánh mắt người đàn ông thay đổi, sức lực dưới thân mang theo chút cảnh cáo mờ ám, “Vậy em có muốn thử vài thứ không ấu trĩ không?”

Chu Phù ngay lập tức im lặng, cô thành thật hơn lúc nãy rất nhiều và cũng không dám nói bậy nữa.

Trần Kỵ cong môi nhẹ đến không thể nhận ra: “Anh muốn cái vòng có chữ của em.”

Cô gật gật đầu: “Được.”

Chu Phù nới lỏng nút thắt, cô nắm cổ tay Trần Kỵ đeo vào cho anh.

Cánh tay người đàn ông rất rắn chắc lại mạnh, cổ tay cũng không nhỏ như cô, rõ ràng là cô đã kéo nút thắt hết cỡ nhưng vẫn còn hở rất nhiều, lúc giơ tay có thể tuột ra tận khuỷu tay nhưng đeo lên tay Trần Kỵ lại thấy khá nhỏ.

Chu Phù nhìn rồi nhắc nhở lại anh: “Nếu chặt quá không thoải mái thì anh đừng đeo.”

Nhưng Trần Kỵ lại nói: “Kéo chặt thêm chút nữa.”

“Hả?” Chu Phù nhướng mày nhìn anh, “Chặt nữa thì chữ nhô lên sẽ in lên trên tay mất.”

Trần Kỵ không hề quan tâm mà chỉ ừ: “Vậy được rồi, tên em vĩnh viễn đừng hòng lấy ra khỏi người anh.”

Chu Phù chợt cứng đờ, nhịp tim cô như lỡ một nhịp.

Vòng tay tuy chật nhưng màu sắc các hạt rất hợp với anh, sau khi mang xong, Trần Kỵ vừa lòng mà lấy điện thoại ra chụp hình một cách nghiêm túc.

Chu Phù nằm trong ngực anh bây giờ cũng thả lỏng hơn, đôi tay đặt lên eo anh, thoải mái mà nghiêng mặt dán trên ngực anh, với tư thế và góc độ này, cô nhìn anh đàng hoàng đứng đắn tạo dáng trước màn hình điện thoại.

Đầu ngón tay anh di chuyển mấy cái chọn mấy tấm ảnh đẹp, cũng không thêm filter gì mà đăng lên nhóm chat.

Chu Phù thấy anh không hề kiêng kỵ mà mở WeChat ra ngay trước mặt mình.

Bởi vì tính chất công việc nên phải gửi không ít bản vẽ đến đối tác, Trần Kỵ không có thói quen xóa danh sách trò chuyện trên khung chat, vậy nên khung chat nhìn không được sạch sẽ cho lắm.

Nhưng mà nhìn từ trên xuống dưới, ngoại trừ những đối tác làm ăn, Trần Kỵ cũng không nói chuyện phiếm với ai.

Ngoại trừ hộp thoại trò chuyện trên cùng chứa rất nhiều thứ vô nghĩa.

Và người đối diện khung chat kia đó là cô.

Chọn xong mấy tấm hình đúng lúc Lục Minh Bạc nhắn trong nhóm chat, Trần Kỵ mở khung thoại, gửi tất cả hình mình chụp được chứ cũng không xem bọn họ nói cái gì.

Cả nhóm đang trò chuyện sôi nối ngay lập tức trở nên im lặng vì những bức ảnh này.

Một lúc lâu sau, Lục Minh Bạc mới nhắn một hàng dài dấu chấm hỏi rồi mới bắt đầu oanh tác nhóm chat: 【?? Cái doanh nghiệp nhỏ này từ đâu tới, sao lại vào nhóm của chúng ta để bán vòng tay? 】

Trần Kỵ: “…”

Chu Phù nhìn thấy không nhịn được bật cười.

Có người nhắc nhở Lục Minh Bạc:【Đó là anh Kỵ.】

Lúc này Lục Minh Bạc nhắn hàng dấu chấm hỏi còn dài hơn lúc nãy:【Anh Kỵ bị hack tài khoản hả??】

Trần Kỵ:【Hack cái đầu cậu.】

【Tên trộm kia, đừng hòng lừa được một cắc nào của ông đây, mi có giỏi thì gửi giọng nói qua đây ta nghe đi!】

Trần Kỵ: …

Cũng may tâm trạng của Trần Kỵ không tệ lắm, mục đích khoe khoang cũng chưa đạt được nên anh cũng kiên nhẫn mà gửi giọng nói qua, giọng nói trầm trầm phát ra: “Cậu bị hâm à?”

Lục Minh Bạc:【… Cái kiểu này thì đúng là anh Kỵ rồi.】

Lục Minh Bạc:【Nhưng mà A Kỵ, buổi tối anh không có việc gì làm hay sao mà lại gửi hình vòng tay?】

Trần Kỵ mím môi, cũng không để ý Chu Phù đang dựa trong ngực mình đang nhìn chằm chằm khung chat, rất tự nhiên mà gửi tin: À, cũng không có gì, cô gái nhà tôi đưa, gì mà đồ đôi ấy một hai bắt tôi phải mang, chuỗi hạt ở trong có tên cô ấy có thể ấn chữ lên cổ tay tôi, tôi nghĩ thứ này khá hiện đại, sợ mấy cậu chưa hiểu việc đời làm mất mặt mũi của Phù Trầm nên phổ cập kiến thức cho các cậu.

Lục Minh Bạc:【…】

Ngay sau đó, điện thoại của Chu Phù trên sô pha rung lên.

Cô tiện tay mở ra thì thấy Hứa Tư Điềm gửi tin tới.

【Chúc Chúc! Lục Minh Bạc nói cậu tặng một cái vòng công nghệ cao cho Trần Kỵ hả?】

Chu Phù mặt nóng bừng vội vã giải thích.

Hứa Tư ĐIềm【:Ồ, tớ hiểu rồi, vậy nó bao nhiêu?】

Chu Phù【:Hai cái 39 tệ.】

Hứa Tư Điềm:【… Vậy tớ cầm mấy triệu chọn trang sức, túi xách khắp thế giới cho cậu, cậu dùng vòng hai cái 39 tệ đã dỗ được Trần Kỵ rồi?】

【Cái vòng 39 tệ hai cái đã khiến anh ta chụp khoe khắp nơi, tớ nghĩ có khi nào nước mắt cậu rớt thì anh ta lấy từng giọt đem cất không.】

Chu Phù:【…】

Thật ra là không nhưng anh ấy l**m từng giọt một…

Một lát sau Chu Phù hỏi:【Mà trang sức túi xách khắp thế giới là sao?】

Hứa Tư Điểm:【Hả? À, không phải gần đây tớ và Lục Minh Bạc ra nước ngoài sao? Mấy hôm trước Trần Kỵ và Lục Minh Bạc nói tâm trạng cậu không tốt, cũng không biết nên dỗ cậu thế nào, anh ấy gửi cho Lục Minh Bạc một tấm thẻ nhờ bọn tớ chọn quà mang về. Tớ nói có thể cậu sẽ không thích đâu nhưng Trần kỵ nói là phải mua.】

Chu Phù nâng mi mắt nhìn người đàn ông còn đang khoe khoang với Lục Minh Bạc, vòng tay ôm hông anh chặt hơn.

Cô bất thình lình dính người làm cổ họng Trần Kỵ nhịn không được nghẹn lại.

Chu Phù cảm thấy ở nơi nào đó có sự thay đổi, hình như tăng lên so với vừa nãy.

Giọng người đàn ông hơi khàn khàn: “Em có thể ngồi yên chút được không?”

“Hả?” Chu Phù cảm thấy mình ngồi rất yên ổn, thành thật.

“Ông đây đau muốn chết.”

Chu Phù: “…”

Cô chợt nghĩ đến, cô hơi mím môi, to gan mở miệng: “Nếu không thì…Em giúp anh nhé?”

Lời vừa dứt, bàn tay đặt bên eo cô nắm chặt hơn một chút nhưng trên mặt vẫn thờ ơ như cũ, giọng điệu ngạo mạn: “Được, vậy em tính giúp anh như thế nào?”

Chu Phù: “Hả… Anh nghĩ em giúp thế nào thì được?”

——

Tác giả có lời muốn nói:

Trần Kỵ: Thật tuyệt vời.

Chu Phù: Chẳng phải em đã nói em còn rất nhiều chiêu thức lợi hại chưa dùng hay sao…
 
Chỉ Cần Em Thôi
Chương 51: Ảnh Chụp


Editor+ Beta-er: Ai đu chòm sao linh thú không?

Chu Gia Hân đến đây đúng là có mục đích riêng.

Từ trước đến giờ lúc ở nhà thì được cha mẹ cưng chiều vô độ, quen thói kiêu căng tùy hứng, đại đa số những người xung quanh đều cố ý nịnh bợ cô ta cho nên cô ta có thể làm gì tùy thích, cũng chẳng cần để tâm xem lời nói và tính nết của mình có phù hợp không. Bởi vì dù có là gì thì đối phương cũng sẽ nhẫn nhịn.

Điều cô ta không nghĩ đến là ngay ngày đầu tiên đến Phù Trầm, cô ta đã nhận được một bài học thích đáng.

Dù cho có là đồng nghiệp hay thậm chí là Trần Kỵ -người mà cô ta vượt ngàn dặm để đuổi theo- cũng không đứng về phía cô ta.

Điều này trái ngược với mục đích về nước của Chu Gia Hân.

Vì thế sau hôm đó, cô ta bắt đầu học cách nhẫn nhịn và chấp nhận những việc mà lão Dư và Phương Hân giao cho mình, những việc mà cô ta xem là “việc vặt”, muốn xem mặt đoán ý và mưu đồ muốn xây dựng mối quan hệ tốt với Phương Hân và mọi người. Chỉ riêng đối xử với Chu Phù vẫn là cái thái độ trịch thượng khinh thường như cũ.

Trừ chuyện đó ra, ý đồ của cô ta với Trần Kỵ vẫn không thay đổi gì, vẫn rõ ràng, vẫn cố gắng tìm mọi cách hỏi han ân cần, cố gắng khiến anh nhớ lại khoảng thời gian tốt đẹp ở nước Anh.

Nhưng mà không biết có phải trong công ty có thêm Chu Gia Hân khiến Trần Kỵ cảm thấy chướng mắt hay thật sự là khoảng thời gian này anh bắt đầu bận rộn, từ sáng đến tối không ai có thể thấy được Trần Kỵ ở công ty.

Chu Gia Hân không thấy anh nên thỉnh thoảng cô ta chỉ có thể nhắc đến quá khứ mơ hồ giữa hai người trước mặt đồng nghiệp. Dạng dạng như là “Em cảm thấy việc phủ xanh gần cao ốc thương mại quốc tế chỉ ở mức trung bình, mọi người không biết đâu, trong trường đại học của em và đàn anh học có một cánh rừng cổ nguyên sơ, có con đường sỏi dẫn đến lâu đài tư nhân phủ đầy lá rụng, nhìn rất có thi vị. Mỗi khi đến chạng vạng sẽ có rất nhiều cặp đôi đi tản bộ ở gần đó, chúng em cũng rất thích đi, cảm giác rất lãng mạn.”

Từ “Chúng em” nghe vô cùng mơ hồ, không ai biết là từ đó chỉ sinh viên trường bọn họ hay là chỉ cô ta và Trần Kỵ.

Đôi lúc mọi người cũng sẽ lễ phép mà đáp lại nhưng đại đa số trường hợp họ chỉ mỉm cười mà không nói gì.

Hơn 10 giờ sáng hôm nay, Chu Phù ở công ty nhận được tin nhắn Wechat của Trần Kỵ.

Trần Kỵ:【Buổi trưa muốn ăn món gì? Lát nữa anh đi siêu thị mua.】

Chu Phù nhìn tin nhắn mà nhớ tới buổi sáng.

Lúc ấy mới hơn 7 giờ, cô vẫn còn mơ màng gối lên khuỷu tay của anh, người đàn ông trước tiên là ôm cô, sờ sờ cọ cọ một lúc lâu, sờ mó còn chưa thỏa mãn, cuối cùng là ôm cô, anh đến hôn rồi gặm cổ cô, vì không thể đánh thức cô dậy nên anh mới khó khăn mà bỏ qua.

Trong lúc mơ màng, Chu Phù chỉ cảm thấy cổ mình ẩm ướt, ngứa ngáy, Trần Kỵ giống như đặc biệt thích hôn ở nơi này.

Lúc tỉnh lại, bên kia giường đã không thấy bóng dáng anh đâu. Trong lồng ngực cô ôm cái gối đầu đầy mùi hương của Trần Kỵ.

Cô chỉ cho rằng anh dậy sớm chuẩn bị bữa sáng giống như bình thường nên Chu Phù ôm gối của anh nằm trên giường một lát.

Hơn nửa tiếng sau không thấy anh đi vào gọi cô dậy mà lại thấy điện thoại ở dưới gối rung lên.

Nhìn tên người cuộc gọi đến, cô ngạc nhiên mở to mắt rồi nhận điện thoại: “Dạ?”

“Buổi sáng có chút việc, anh phải đi đến cục quy hoạch trước, bữa sáng anh đã chuẩn bị cho em ở trên bàn rồi chỉ chờ em ăn thôi, độ ấm vừa đủ đó.” Ở đầu dây bên kia vang lên tiếng còi xe, nghe giống như đang ở trên đường vậy.

Chu Phù hỏi: “Anh đi rồi sao?”

“Ừ.” Trần Kỵ đánh lái, “Sắp đến rồi.”

“Anh đi sớm vậy?” Chu Phù quấn ngón tay nghịch chăn.

“Ừ, gần đây nhiều việc nên khá bận, xong việc còn phải về liền.” Người đàn ông nói với giọng thẳng thắn.

Chu Phù “Ồ” một tiếng, cô nói: “Anh vất vả rồi.”

Trần Kỵ thản nhiên cười nhẹ: “Dậy tắm rửa rồi ăn sáng đi, để lâu sẽ nguội đấy.”

Cái này thì có gì mà vất vả, sáng sớm mở mắt ra đã có cô trong lồng ngực, để mình tùy ý chiếm hời còn nằm dính trên người mình, sau đó thay cô chuẩn bị đồ ăn sáng rồi bắt đầu một ngày làm việc, làm xong thì về nhà, dưới ánh đèn ấm áp có cô gái vừa chơi với mèo vừa đợi anh về, dù cho có ở thư phòng đến hơn nửa đêm đến lúc về phòng vẫn có thể thấy cô đang ngủ say.

Trên đời này còn gì vui thích hơn thế nữa.

Trước đây không thể đến gần cô, anh như cái xác không hồn mơ hồ trong bóng đêm dài dằng dặc, chẳng thấy hi vọng mà cũng chẳng có ánh đó, đó mới thật sự khiến người ta muốn chết.

Chu Phù ngoan ngoãn nói “Được”.

Bây giờ nhận được tin nhắn, cô nhìn thời gian lại nghĩ đến buổi sáng anh nói xong việc còn vội về nhà nên vội hỏi anh:【Không phải anh nói còn có chuyện gì đó nên muốn về vội hay sao, sao giữa trưa còn kịp đi siêu thị rồi về nhà thế?】

Trần Kỵ trả lời rất nhanh:【Vội về nhà cho em ăn.】

Chu Phù:【…】

Thì ra đây là điều mà anh muốn nói.

Ngón tay cô dừng trên điện thoại một lát rồi lại hỏi:【Vậy buổi chiều anh về công ty à?】

Trần Kỵ thành thật khai báo lịch trình:【Quay lại cục quy hoạch, có vài chuyện đến chiều mới xử lý.】

Chu Phù hơi há miệng, cô nhẩm tính thời gian đi từ cục quy hoạch đến đây.

Nếu không lái xe trong giờ cao điểm, không kẹt xe thì cũng hơn một tiếng, tính cả đi cả về cũng gần 3 tiếng lái xe, chỉ vì nấu cho cô ăn thì thật là vất vả, cô cũng không nhõng nhẽo như vậy.

Chu Phù nhớ tối hôm qua anh ở trong thư phòng đến hơn nửa đêm, cho đến trước khi cô đi ngủ cũng không thấy anh về, buổi sáng anh lại dậy sớm để chuẩn bị bữa sáng cho cô rồi đi làm, vậy nên bây giờ cô không khỏi cảm thấy đau lòng cho anh, cô vội nói:【Vậy anh đừng về.】

Trần Kỵ:【?】

【Em có ý gì, vì sao không cho anh về nhà?】

Chu Phù vội giải thích:【Em muốn nói là buổi trưa em muốn cùng chị Phương Hân đi ăn, em đã hẹn rồi, anh không cần về nấu cơm, ở bên đó ăn chút gì sau đó tìm khách sạn nghỉ ngơi sẽ thấy thoải mái hơn, được không? 】

Cô sợ nếu nói thẳng với anh là lo lắng anh chạy ngược chạy xuôi sẽ vất vả thì Trần Kỵ sẽ ngay lập tức nói không sao, cũng chẳng có tác dụng gì nên cô chỉ nói đơn giản là cô đã có hẹn rồi.

Nhưng cô đang nghĩ gì sao Trần Kỵ lại không biết chứ, anh hơi nhếch môi hỏi cô:【Đau lòng cho anh à?】

Chu Phù chớp mắt, cô cũng không vòng vo:【Ừm.】

Trần Kỵ cũng không cố chấp nữa:【Cũng được, em ăn cơm cho tốt, đừng tưởng không ai để ý thì có thể qua mặt anh.】

Thật ra có điều cô không biết, so với việc chạy xe ba tiếng mệt nhọc thì một buổi trưa không gặp cô, không thể ăn cơm cùng cô mới là sự khó khăn đối với Trần Kỵ.

Nhưng mà cô gái của anh khó khăn lắm mới đau lòng cho anh một lần, anh phải cố mà chịu thôi.

Buổi trưa, Chu Phù và Phương Hân hẹn đi ăn ở một quán cơm gần công ty.

Màu sắc nhìn không tệ nhưng hương vị không ngon bằng Trần Kỵ nấu.

Trong chuyện ăn uống, Chu Phù đã được Trần Kỵ chiều chuộng nên lúc ăn cô ăn từng miếng nhỏ.

Phương Hân cảm thấy cô quá gầy, khó khăn lắm mới bắt được cơ hội ăn cơm chung với cô nên không ngừng chất đầy thức ăn bỏ vào chén của cô khiến cô dở khóc dở cười. Thế nhưng Chu Phù cũng thành thật ăn hết.

Phương Hân nhìn thấy cực kì vừa lòng.

Lúc nghỉ trưa, Chu Phù nói với Trần Kỵ chuyện này, Trần Kỵ đối với hành động của Phương hân cũng tỏ vẻ vừa lòng và khen ngợi nên quyết định cuối năm sẽ tăng 50% tiền thưởng cho cô ấy.

Chu Phù cười cười rồi cũng thuận miệng hỏi:【Vậy của em đâu?】

Trần Kỵ:【Em? Về nhà xem lại cân nặng của em rồi sẽ tính sau.】

Cái hay không nói, chỉ nói cái dở, Chu Phù ngay lập tức bỏ dở cuộc đối thoại:【… Nghỉ trưa gặp lại.】

Trần Kỵ ở bên kia điện thoại hơi nhếch môi.

Lục Minh Bạc lúc này đang ở bên cạnh Trần Kỵ, nhìn biểu cảm của anh mới nhịn không được mà ớn lạnh: “Anh …yêu đương đến mức đó luôn hả.”

“Thật vất vả mới có chút thời gian rảnh rỗi, không cần phải ở bên nhau thế sao lại dán mặt vào điện thoại vậy chứ?”

Trần Kỵ cũng lười nhướng mắt nhìn, hờ hững nói: “Cậu yêu đương thì không nói chuyện phiếm à?”

“Đã nói nhiều năm vậy rồi, còn cái gì để nói nữa.” Lục Minh Bạc thuận miệng đáp.

Trần Kỵ lặng lẽ quét mắt nhìn Lục Minh bạc, anh bình tĩnh nói thẳng: “Cô gái của mình thì mình phải tự dỗ, nếu không người ta dựa vào cái gì mà ở bên cậu?”

Đôi khi Trần Kỵ cảm thấy cái thằng chó này đúng là may mắn.

Đại đa số mọi người trong bộ phận thiết kế của Phù Trầm đều là người nghiện Intermet, sau khi ăn xong họ mới rảnh rỗi vì vậy không ai ngủ sớm cả, mỗi người đều nằm trên giường gấp mà lướt điện thoại không mục đích.

Đơn Đình Đình vừa nhìn điện thoại vừa thở dài: “May mà buổi trưa thật yên tĩnh.”

Bởi vì cô chiêu nào đó thích ríu rít không ngừng về quá khứ mơ hồ không có mặt ở đây.

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều hiểu rõ và cảm nhận được.

Nhắc tới cô chiêu kia, huyệt Thái Dương của Phương Hân hơi giật giật.

Tuy là Trần Kỵ giao cô chiêu đó cho lão Dư nhưng lão Dư vừa mới tiếp quản dự án, đội ngũ lại toàn là những người mới vừa mới được tuyển lại lần đầu tiếp nhận mấy hạng mục thực tế, nên không có kinh nghiệm cần anh ta đến chỉ bảo, ngày nào cũng bận đến sứt đầu mẻ trán nên cuối cùng vẫn là Phương hân tiếp nhận.

Phương Hân đưa tay nhéo nhéo sống mũi, lộ ra vẻ mệt mỏi hiếm thấy: “Đây là lần đầu tiên chị thấy đồ án khó sửa như thế, lỗi không là lỗi. Trước kia chị cũng hướng dẫn các thực tập sinh ở công ty nhỏ khác, có người học đại học khoa chính quy năm một năm hai, chị mới đi ra ngoài hít thở chút không khí, để cô ta vẽ đồ án mà cũng không xong, những thứ cơ bản nhất mà cô ta cũng không biết, không thể tin được là người học ở trường danh giá ở nước ngoài lại có trình độ này.”

Đôi tay Lý Thuận gối đầu, anh ta chia sẻ tin tức độc nhất vô nhị: “Em cũng mới biết đây cô ta đúng là không phải là dân chuyên trong lĩnh vực này.”

Đơn Đình Đình nói giọng trong trẻo: “Hả? Ý anh là sao?”

Lý Thuận nói: “Cô ta đổi ngành giữa chừng, từ nhỏ đến lớn đều học nhạc, lúc nhỏ vẫn học violon sau đó lại đổi thành dương cầm, đi thi dương cầm để thi đại học, đó là một cơ sở chi nhánh trên danh nghĩa một trường âm nhạc chính, không liên quan gì đến trường đại học mẹ. Không biết vì nguyên nhân gì mà nửa đường lại chuyển qua học kiến trúc, làm ba cô ta phải quyên góp cho trường một cái thư viện nên cô ta mới có trong danh sách học, nếu như tính rõ ra thì cô ta và sếp căn bản không học cùng trường.”

Phương Hân như được khai sáng: “Khó trách, hèn gì cô ta còn nghe không hiểu ống lõi là gì mà.”

Chu Phù hơi nhăn mày, khi nghe được mấy từ đàn violon cô bất giác siết chặt lòng bàn tay.

Đơn Đình Đình chậc chậc mấy tiếng: “Nói vậy thì hiểu rồi, em thấy cô ta cũng không có ý muốn là kiến trúc sư.”

“Người ta nào có muốn làm kiến trúc sư, gả cho một người đàn ông xong rồi mỗi ngày đều yên ổn làm công chúa nhỏ hay vợ nhà giàu, chỉ cần xinh đẹp làm nũng là được rồi.”

Lý Thuận suy nghĩ rồi nói: “Nhưng mà họ cũng rất xứng đôi, môn đăng hộ đối thì cũng có tiếng nói chung, chỉ nói đến diện mạo thôi cũng không tệ, mẹ em hy vọng em có thể tìm người vợ như vậy, bà ấy thường xuyên giới thiệu cho tôi mấy cô con gái của đám bạn chơi mạt chược cùng, nói chung cũng đều là như thế.”

Đơn Đình Đình cười cười: “Đúng vậy, chẳng lẽ lại tìm những người như chúng ta, cả ngày ôm máy tính thức đêm vẽ vời, không có thời gian cũng không có sức mà sửa soạn à?”

“Ai mà chẳng muốn mình xinh đẹp?”

“Em nghe nói gia đình cô ta ở Anh cũng rất quyền lực, còn nhiều của cải, trước kia lúc ở Bắc Lâm cũng làm bất động sản, sau khi di dân sang Anh hình như cũng phất lên nhờ làm nghề cũ.”

“Anh bạn à, càng nói thì càng thấy họ xứng đôi, nếu như thật sự thành đôi thì giống như là dệt hoa trên gấm.”

Lão Dư đột nhiên phấn chấn lên giống như là nghĩ đến cái gì đó: “Ấy chính xác, tôi cũng nghĩ như mọi người vậy. Mấy hôm trước cô chiêu có mặc bộ quần áo gì ấy? Đồ thủy thủ?”

Đơn Đình Đình cười lớn: “Không phải, là đồng phục của nữ sinh.”

“A đúng đúng.” Lão Dư tiếp lời, “Hôm đó tôi cảm thấy cực kì quen, sau một hồi suy nghĩ tôi bỗng nghĩ đến, lúc trước tôi có không cẩn thận nhìn bức ảnh trong ví của sếp, ở trong đó là hình của em gái cấp hai trong truyền thuyết hình như khá giống với cô chiêu này.”

Đơn Đình Đình: “Em nghĩ là không đâu, mà thật hay giả vậy, không phải cô ta là chính thất đó chứ.”

Chu Phù nằm dài trên bài không được tự nhiên mà quay sang hướng khác.

Thường thì buổi trưa, cô đều về nhà ăn cơm nghỉ trưa với Trần Kỵ, hiếm khi ở công ty cho nên không chuẩn bị giường gấp giống mọi người.

Bên tai tràn ngập các suy đoán của mọi người, bây giờ có nằm trên bàn làm việc cũng không thể ngủ được.

Một lát sau, điện thoại vô tình rung lên. Chu Phù lấy ra nhìn, tim cô đập thình thịch, cô cảm thấy Trần Kỵ và mình có đôi khi tâm ý tương thông rất kỳ diệu.

Trần Kỵ:【Nếu nằm bò ra nằm ngủ không thoải mái lại lười về nhà thì em đến văn phòng của anh, tới phía sau kệ sách, ở trong có phòng nghỉ, có giường có phòng tắm, đồ ngủ của em anh cũng để mấy bộ bên trong.】

——

Tác giả có lời muốn nói:

Đi ra nước ngoài chỉ là đi công tác, không phải là đi du học rồi yêu đương gì đâu, đừng lo lắng mấy vấn đề gì như ở nước khác nha, hahaha.

- -----oOo------
 
Back
Top Bottom