Ngôn Tình Chị Bé Cưới Anh Đi!

Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 60: 60: Có Thai


Nghe xong Sơ Hạ tố cáo, Cố Hạo Trạch làm gì còn tâm trạng làm việc nữa.

Anh ôm thẳng cô tới hầm để xe, đặt cô vào ô tô rồi đi thẳng tới bệnh viện.

Sơ Hạ ở trong phòng khám bệnh, còn Cố Hạo Trạch ngồi đợi ở bên ngoài.

Tay anh run run lấy điện thoại ra gọi về cho Sở Dung.

“Mẹ, vợ con có thai rồi..”
Sở Dung nghe tin vui mừng bật dậy hét lớn.

“Con nói gì cơ.

Hạ Hạ có thai rồi.

Chuyện tốt, chuyện tốt..”
Bên này, giọng Cố Hạo Trạch vẫn còn run run..

“Con nên làm gì bây giờ..”
“Còn làm gì nữa.

Thằng ngốc này, mau đưa con bé về đây.

Mẹ phải tẩm bổ cho con bé.

Đúng rồi, phải nấu cháo cá chép..”
Sở Dung tự nói một mình rồi cúp máy luôn.

Cố Hạo Trạch vẫn đang ngơ ngác thì Sơ Hạ rốt cuộc cũng bước ra.

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của anh, cô không nhịn được phì cười..

“A Trạch, chúc mừng anh được lên chức..”

Cố Hạo Trạch cẩn thận đỡ Sơ Hạ ngồi xuống, anh căng thẳng tới mức bàn tay đã tiết ra đầy mồ hôi.

Anh giơ tay lên lau mồ hôi trên trán cô.

“Hạ Hạ, em có thấy khó chịu ở đâu không..”
Sơ Hạ lắc đầu, cười hạnh phúc..

“Em không sao, anh đã gọi báo cho mọi người chưa..”
Cố Hạo Trạch gật đầu, đứa con này đến với anh quá bất ngờ, anh còn chưa chuẩn bị tâm lý gì cả.

Nhưng dù sao anh cũng vui vẻ đón nhận.

Đây là kết tinh tình yêu giữa anh và cô, sẽ là báu vật của cuộc đời anh..

30 phút sau, họ hàng hai bên đã có mặt đầy đủ.

Sơ Hạ trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Lục Tử Hân biết chuyện cũng vội chạy tới, Cố Hạo Trạch nhìn thấy cô đến thì chột dạ.

Bị Lục Tử Hân mắng nhiều tới nỗi anh sinh ra ám ảnh, nhìn thấy cô là tự động thấy sợ.

Lục Tử Hân không thèm để Cố Hạo Trạch vào mắt, cô tiến thẳng tới chỗ Sơ Hạ.

“Hạ Hạ, bệnh tim của em đã ổn định, có thai cũng không có vấn đề gì.

Nhưng cẩn thận vẫn hơn.

Lúc nào thấy trong người khó chịu lập tức liên hệ với chị, biết không..”
Lại nhìn người đàn ông đang đứng sau Sơ Hạ, cô khẽ hắng giọng.

“Cố Hạo Trạch, chăm sóc tốt cho vợ cậu.

Con bé mà chịu ấm ức ngày nào tôi sẽ không tha cho cậu..”

Bị hành cả ngày trời, cuối cùng hai người cũng được nghỉ ngơi.

Nhưng vừa đặt lưng xuống giường, Sở Dung lại đi tới gõ cửa.

“Hạ Hạ, con ngủ chưa.

Mẹ pha sữa cho con rồi đây.

Uống xong rồi ngủ..”
Sơ Hạ bị ép ăn cả ngày, bây giờ cô nhìn thấy đồ ăn là buồn nôn.

Không phải vì ốm nghén, mà là vì ăn quá nhiều.

Cô vội đẩy Cố Hạo Trạch lên chịu trận.

“Mẹ cứ để đó đi, chút nữa con cho cô ấy uống..”
Sở Dung cũng không nghi ngờ gì, giao lại ly sữa cho con trai rồi rời đi.

“Bây giờ giải quyết thế nào..”
“Anh tự xử đi.

Em không ăn nổi nữa rồi..”
Cố Hạo Trạch ngậm đắng nuốt cay, uống một hơi hết ly sữa, sau đó đem cái ly không xuống nhà.

Sở Dung nhìn thấy thì ngạc nhiên.

“Uống nhanh vậy à.

Con bé này sức ăn tốt thật.

Chút nữa mẹ pha thêm ly nữa, sợ đêm con bé sẽ đói..”
Cố Hạo Trạch vội vàng cự tuyệt..

“Mẹ ơi đừng, cô ấy không đói đâu.

Con sợ uống nữa cô ấy sẽ nôn ra mất..”
Thật ra là anh sợ mình sẽ không chịu nổi mà nôn ra.

Cả ngày hôm nay anh chính là thùng rác di động của cô, cứ cái gì cô không ăn được là lại chuyển sang cho anh.

Ban đầu Cố Hạo Trạch còn vui vẻ thưởng thức, nhưng sau đó anh cũng sợ khả năng ép ăn của mẹ mình.

Từ bé đến giờ anh chưa bao giờ biết dạ dày của mình lại lớn tới vậy...
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 61: 61: Thất Sủng


Hôn lễ vốn được diễn ra vào tháng sau, vì cái thai trong bụng Sơ Hạ mà đổi thành cuối tháng này.

Hiện tại cô là ưu tiên số một của Cố gia, mọi thủ tục đều do Cố Hạo Trạch tự tay chuẩn bị.

Sơ Hạ không được hoạt động nhiều sinh ra bí bách, cứ nhìn thấy Cố Hạo Trạch ở đâu là lại hành hạ anh ở đấy.

Cố Hạo Trạch không dám phản kháng, chỉ im lặng chịu trận.

Nếu anh có một hành động nào không vừa ý Sơ Hạ liền bị cả Cố gia xử lý.

“A Trạch, em no quá.

Ly sữa này anh uống đi..”
Cố Hạo Trạch tròn mắt, cả tuần nay trong bụng chứa toàn sữa cô thải ra, bây giờ anh ngửi thấy mùi sữa là thấy buồn nôn.

“Hạ Hạ, mấy hôm nay em không uống chút sữa nào rồi.

Giờ em uống đi..”
Sơ Hạ thấy anh từ chối thì không vui.

“Anh có uống không..”
Cố Hạo Trạch không thể uống nổi nữa, anh cũng muốn được cứng rắn một lần, liền bật lại cô..

“Không uống, mẹ pha cho em thì em uống đi..”
Sơ Hạ lập tức oà khóc nức nở, cô đánh túi bụi vào người Cố Hạo Trạch.

Sở Dung nghe thấy động tĩnh liền chạy lại thì nghe thấy Sơ Hạ tố cáo..

“Mẹ, A Trạch hết thương con rồi..”
Cố Hạo Trạch oan uổng, anh đau khổ né tránh ánh mắt muốn ăn thịt của mẹ mình, vội giải thích..

“Mẹ, là cô ấy không muốn uống sữa liền đẩy sang cho con.

Con chỉ dỗ cô ấy uống thôi..”
Sơ Hạ vẫn đang mếu máo trong lòng Sở Dung..

“Vừa nãy con ăn hơi nhiều...!hức...!bây giờ con chưa đói.

Nhưng mà sữa mẹ pha làm sao con có thể đổ đi được..

nên là...!nên là con mới bảo anh ấy uống...!hức..”
Sở Dung đau lòng lau nước mắt cho con dâu..

“Được được, mẹ biết rồi.

Để mẹ xử lý thằng nhóc kia..”
Sở Dung đỡ Sơ Hạ ngồi xuống hẳn hoi, bà tiến tới đánh vào người Cố Hạo Trạch một cái..

“Vợ con bảo con uống mà con còn không lo uống đi, nhiều chuyện quá vậy.

Ly này nguội rồi, để lát con bé đói thì mẹ pha cho nó ly khác.

Còn ly này, con để thừa một giọt nào thì biến khỏi Cố gia..”
Cố Hạo Trạch khóc không ra nước mắt, nhìn cô vợ đang ngồi trên giường cười vui vẻ, anh ngậm đắng nuốt cay uống một hơi hết ly sữa.

Sở Dung hài lòng rời đi, Cố Hạo Trạch liền ôm miệng chạy vào nhà vệ sinh, nôn hết những gì có trong dạ dày ra ngoài.

Sơ Hạ thấy mình đùa hơi quá, cô vội đi vào theo anh.

Nhìn anh đau khổ chịu đựng, cô cầm lấy khăn lau mặt cho anh.

“A Trạch, rõ ràng người có thai là em.

Tại sao người nghén lại là anh..”
“Em cứ thử cách một tiếng lại uống sữa một lần xem, em có giống anh không..”
Sơ Hạ chột dạ, cô cười cười hôn lên cằm anh..

“Cái đấy anh phải xuống hỏi mẹ.

Mẹ pha nhiều sữa như vậy, đổ đi thì mẹ sẽ giận, em cũng không uống được, anh uống thay em là đúng rồi..”
Cố Hạo Trạch thầm thở dài, được rồi, nhà này thứ duy nhất anh bật được chính là công tắc điện.

Mẹ với vợ mình về một phe, lại có bố chống lưng, thôi thì anh cứ ngậm ngùi chịu thất sủng vậy.

Cố Nhạc phát hiện thấy có người bị thất sủng giống mình thì cười khoái chí, ông vỗ vai con trai.

“Chịu khó chút đi.

Ngày xưa lúc mẹ con có thai hai chị em con bố cũng như vậy, thậm chí còn ghét con lắm.

Nhưng chẳng phải bố vẫn chịu đựng được đến giờ đó thôi..”
Cố Hạo Trạch câm nín với cách an ủi của bố mình..

“Con sẽ không ghét con mình như bố đâu.

Nhưng sẽ chỉ sinh một đứa thôi, không bao giờ sinh thêm đứa nữa, có chết cũng không..”
Cố Nhạc không thèm quan tâm, ông từ tốn uống trà, nhẹ nhàng thả ra một câu..

“Bố đợi ngày con tự vả miệng mình..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 62: 62: Hôn Lễ


Hôn lễ thế kỷ chấn động thành phố A đã được diễn ra.

Ai cũng biết Âu Dương gia và Cố gia đã đính ước từ khi Tuấn Lãng và Cố Thuần Nhã còn nhỏ, nhưng đùng một cái lại chuyển thành hôn sự giữa Cố Hạo Trạch và Sơ Hạ.

Ai cũng ngỡ ngàng, nhiều người nuối tiếc vì đã đánh mất con cá lớn.

Nhưng dù sao cả thành phố A đều chúc phúc cho hai người.

Khách mời tới dự không nhiều, đa số là họ hàng thân thiết của hai bên.

Vì sợ những rắc rối không liên quan nên đám cưới được khép kín nhất có thể, cả phóng viên và nhà báo cũng không được tác nghiệp.

Sơ Hạ được Âu Dương Tấn dắt tay vào lễ đường, trước khi giao con gái cho Cố Hạo Trạch, ông không kiềm chế được mà hai mắt đỏ hoe..

“Đây là con gái bảo bối của bố, nó từ khi sinh ra đã chịu nhiều thiệt thòi, dù bố mẹ có yêu thương con bé thế nào thì người nắm tay nó đi hết cuộc đời cũng là con.

Bố không dám mong con phải yêu chiều nó cả cuộc đời, bố chỉ mong con có thể cho nó một đời bình an..”
Cố Hạo Trạch xúc động nhận lời, sau đó nhận lấy bàn tay Sơ Hạ từ Âu Dương Tấn.

Trước mặt bàn dân thiên hạ, anh từ từ quỳ xuống..

“Hạ Hạ, từ khi còn nhỏ em luôn là người dạy bảo, yêu thương và bảo vệ anh.

Đến khi lớn lên anh lại là người làm cho em buồn, phải rơi nước mắt vì anh.

Lúc đó anh còn ngây dại chưa biết suy nghĩ, hiện tại anh đã đủ năng lực để bảo vệ, mang lại hạnh phúc cho em.

Hạ Hạ, em có đồng ý giao bản thân cho anh, để anh cho em một đời hạnh phúc không..”
Sơ Hạ đã không kiềm nén được nước mắt, cô gật đầu thật mạnh, biểu thị mình bằng lòng..

“Em đồng ý..”.

Truyện Phương Tây
Ông trời luôn công bằng, cướp đi bố mẹ, sức khoẻ của cô, thì trao lại cho cô Cố Hạo Trạch.

Anh là tình yêu, là hạnh phúc, còn là gia đình của cô.

Sơ Hạ cảm thấy bản thân chính là người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới, may mắn cả cuộc đời này chính là dành để gặp được anh..

Bên dưới Tô Phương Hà và Cố Thuần Nhã đã ôm nhau khóc nức nở.

Chỉ có Hạ Vy ngồi bên cạnh Lục Tử Minh là cằn nhằn..

“Anh xem đến Cố Hạo Trạch còn biết cầu hôn, mà tại sao em đã sinh cho anh hai đứa rồi vẫn chưa nhận được lời cầu hôn nào..”
Còn chưa để Lục Tử Minh giải thích, Hạ Vy đã nhắc lại chuyện cũ..

“Thậm chí đến khi Tiểu Vũ lớn rồi mới tổ chức hôn lễ, anh không thấy không công bằng với em sao..”
Lục Tử Minh đau đầu, anh không muốn náo loạn hôn lễ của em gái nên vội vàng an ủi vợ..

“Bé à, anh biết lỗi rồi.

Sau này mỗi ngày anh đều cầu hôn em có được không..”
Hạ Vy cười thầm trong lòng, cô chỉ nói đùa thôi mà anh lại sốt sắng như vậy..

Sau khi hôn lễ kết thúc, Cố Hạo Trạch từ chối tiệc rượu, tự tay ôm vợ mình về động phòng.

Sơ Hạ thoải mái ngồi trong lòng anh, để anh tỉ mỉ cởi váy cưới cho cô.

Bộ váy nặng trịch được cởi ra, Sơ Hạ thở phào nhẹ nhõm..

“Cuối cùng cũng được giải thoát.

Sau này không bao giờ em mặc váy cưới nữa, nặng muốn chết..”
Cố Hạo Trạch cắn vào môi cô làm Sơ Hạ đau đớn hét lên..

“Em còn muốn cưới ai nữa hay gì mà muốn mặc váy cưới..”
Sơ Hạ cười hì hì xoa ngực anh..

“Đâu có, em bây giờ là phụ nữ đã có chồng, làm sao còn cưới ai được nữa.

Nếu có cũng phải hỏi ý kiến của anh trước chứ..”
Cố Hạo Trạch hài lòng, dành tặng cho cô một nụ hôn sâu, anh ghé sát vào tai cô nói lời ám muội..

“Vậy bây giờ chúng ta vào việc chính thôi..”
Sơ Hạ đỏ mặt gật đầu..

20 phút sau, trong phòng vang lên những tiếng kêu hào hứng..

“Aaa...!phong bì này dày quá, bên trong nhất định rất nhiều tiền..”
“Aizzz...!Tuấn Lãng cũng keo kiệt quá đi.

Giàu mà đi phong bì mỏng vậy.

Haha thì ra là một chiếc thẻ...”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 63: 63: Con Gái


Trước kia Sơ Hạ cho rằng sau khi kết hôn cô sẽ có một cuộc sống hạnh phúc, được đi du lịch vòng quanh thế giới.

Nhưng cô đã lầm, bây giờ vì sự xuất hiện của đứa nhỏ trong bụng mà đến tuần du lịch trăng mật cũng không có.

Thậm chí đến cả công việc cũng chuyển giao cho Cố Hạo Trạch.

Sơ Hạ ngậm ngùi ở nhà dưỡng thai.

Cố Hạo Trạch an ủi cô bằng cách hứa sau khi sinh sẽ bù đắp cho cô một chuyến du lịch khác.

Dù sao với họ bây giờ đứa bé mới là quan trọng nhất.

Cô ở nhà cả ngày chỉ ăn với ngủ, sinh ra nhàm chán.

Và những lúc ấy trêu chọc Cố Hạo Trạch là thú vui qua ngày của Sơ Hạ.

Mà Cố Hạo Trạch biết cô có bố mẹ bảo kê, nên chỉ nhẫn nhịn chịu trận, không dám phản kháng..

Sơ Hạ thấy anh thức khuya làm việc, cô pha cho anh một ly nước cam, nhưng lại cố tình cho muối vào.

Cố Hạo Trạch uống một ngụm liền phát hiện, nhưng nhìn vẻ mặt vui sướng của cô, anh không muốn phá vỡ, liền nhăn mặt uống cạn.

Hoặc như lúc chuẩn bị quần áo cho anh đi gặp khách hàng, cô cố tình để lại dấu son môi ở cổ áo, còn ám muội để hở nửa trong nửa ngoài.

Cố Hạo Trạch cũng không phàn nàn, anh chỉnh y phục theo đúng ý cô rồi mới rời đi..

Đôi khi bị đùa quá đáng, anh muốn trừng mắt phản đối liền bị Sở Dung đập cho một cái.

“Con có biết phụ nữ mang thai vất vả thế nào không, nhường nhịn vợ con một chút thì chết à.

Chịu khó vài tháng nữa đi..”
Vài tháng mà Sở Dung nói cuối cùng đã qua, nhưng hiện tại Cố Hạo Trạch còn sợ hãi hơn khi bị cô trêu đùa.

Sơ Hạ được đưa vào phòng sinh với cái bụng to, anh ngồi bên ngoài chỉ biết cầu nguyện.

Nhìn thấy Lục Tử Hân lo lắng không kém ngồi ở bên ngoài, anh bổ nhào tới hỏi..

“Tại sao chị còn ở đây.

Chị không vào đó với Hạ Hạ sao.

Bình thường bệnh tình của cô ấy do chị phụ trách cơ mà..”
Lục Tử Hân đau đầu đẩy anh ra, buồn bực quăng cho anh một câu..

“Tôi là bác sĩ ngoại khoa, không phải là người đỡ đẻ..”
Hôm nay Lục Minh Vũ cũng theo bố Lục Tử Minh tới đây, cậu nhìn chằm chằm vào cánh cửa đóng chặt, quay lại hỏi bố mình..

“Bố ơi, cô nhỏ đang sinh em gái cho con đúng không..”
Lục Tử Minh lơ đãng trả lời..

“Không biết là trai hay gái, phải đợi bác sĩ ra mới biết được..”
“Aaa, nếu sinh em gái, sau này con cưới em ấy có được không..”
Cố Hạo Trạch đang lo lắng cũng phải giật mình, anh lườm cảnh cáo Lục Minh Vũ..

“Ê nhóc, con gái chú sẽ là em gái nhóc đó, nhóc không có cửa đâu..”
Lục Minh Vũ tỏ vẻ hiểu chuyện, cậu vỗ vai Cố Hạo Trạch..

“Chú à, con vừa đẹp trai vừa nhiều tiền, hơn nữa cháu và em ấy đâu có quan hệ huyết thống, chú gả con gái cho con đi, con sẽ cho em ấy đi học cùng con, sẽ chia kẹo cho em ấy..”
Lục Tử Minh tức giận nhìn cậu con trai nhà mình đang bốc phét, anh kéo cậu lại, đánh vào mông cậu.

“Lục Minh Vũ, con nghe ai nói hai người không có quan hệ huyết thống.

Cô nhỏ của con là em gái của bố, vậy con gái cô ấy sẽ là em gái của con.

Con nghe chưa..”
Lục Minh Vũ ngơ ngác không hiểu.

“Hôm trước ông nội bảo vậy mà..”
Trong lúc mọi người đang tranh cãi thì bác sĩ đẩy cửa bước ra.

Cố Hạo Trạch vội chạy tới, khi nghe thấy bác sĩ nói Sơ Hạ mệt quá ngất đi, anh không thèm nhìn mặt con mà chạy ngay về giường bệnh của cô.

Sở Dung bế cháu gái trong tay, nhìn con trai đang gục mặt bên giường khóc nức nở, bà thở dài..

“Không biết nó có biết đây là con gái nó không nữa..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 64: 64: Bảo Vệ Bố


Đứa bé vừa sinh ra đời đã được ông bà nội đặt cho cái tên rất đẹp - Cố Cảnh Nghi.

Sau khi Sơ Hạ tỉnh lại, bàn tay Cố Hạo Trạch nắm lấy tay cô đã ướt đẫm mồ hôi, anh liên tục lắc đầu.

“Hạ Hạ, đủ rồi, chúng ta sinh một đứa thôi.

Sẽ không bao giờ sinh nữa..”
Sơ Hạ mỉm cười, cô không cảm thấy vất vả chút nào mà còn rất hạnh phúc.

Cô biết Cố Hạo Trạch lo cho cô nhưng anh là con trai duy nhất của Cố gia, cần phải có người thừa kế.

Bây giờ nói ra chắc chắn anh sẽ phản đối, thôi thì từ từ tính kế với anh sau vậy.

Có vẻ như Lục Minh Vũ rất có chấp niệm với Cố Cảnh Nghi, nhìn bé con nằm trong nằm Sơ Hạ, cậu mon men tiến tới, nói nhỏ với Sơ Hạ..

“Cô nhỏ, con có thể chạm vào em ấy không..”
Sơ Hạ chưa biết chuyện gì xảy ra khi cô vào phòng sinh, cô vui vẻ đồng ý.

Lục Minh Vũ nhẹ nhàng chạm vào mặt bé con, gương mặt lộ rõ nét dịu dàng..

“Cô nhỏ, con quyết định rồi.

Đây là vợ tương lai của con, không cho phép cô gả cho người khác..”

Sơ Hạ bật cười với lời nói ngây thơ của Lục Minh Vũ, cô chỉ nghĩ là suy nghĩ của trẻ con nên cô đồng ý luôn, còn trêu chọc cậu nhóc..

“Vậy gả con gái của cô cho con, con phải bảo vệ em nhé, không được ức h**p em gái nhỏ đâu..”
Cố Hạo Trạch không nghe nổi nữa, anh xách Lục Minh Vũ ra ngoài, ném vào lòng Lục Tử Minh..

“Trả anh này, quản lý con mình cho tốt, đừng để nó mê hoặc con gái em..”
Lục Tử Minh cười ha hả, thằng con trai này chỉ có mình Hạ Vy trị được, đến anh còn bó tay.

Tiểu ác ma nhà họ Lục muốn cái gì thì sẽ được cái đó, xem ra tương lai của Cố Cảnh Nghi có vẻ tối tăm rồi..

Cố Cảnh Nghi vừa sinh ra đã quấn lấy bố, vì Cố Hạo Trạch sợ vợ vất vả, cứ đến 10 giờ đêm là bắt cô đi ngủ, còn đích thân anh sẽ cho con uống sữa rồi dỗ con ngủ.

Sơ Hạ cứ nghĩ sinh con gái sẽ thuỳ mị nết na, ai ngờ lại là một tiểu ác ma, lại đặc biệt yêu bố.

Chỉ cần Sơ Hạ cáu gắt hay đánh anh vì chuyện gì, Cố Cảnh Nghi lại xông lên bảo vệ..

“Không cho mẹ đánh bố của con..”
Sơ Hạ tức điên lên với hai bố con nhà này, đã vậy cô đánh cả hai..

“Nghi Nghi, mẹ cho con cơ hội cuối cùng, một là tránh ra, hai là cùng chịu trận với bố con..”
Cố Cảnh Nghi ngang bướng đứng im, gương mặt tỏ vẻ không sợ chết.

“Mẹ có giỏi thì đánh đi..”

Cố Hạo Trạch thấy cô định làm thật, anh vội ôm con gái vào lòng..

“Hạ Hạ, đánh anh là được rồi.

Con bé còn nhỏ, em đánh nhiều sẽ đau tay..”
Tối đó, Cố Cảnh Nghi gọi điện tố cáo với Âu Dương Tấn..

“Ông ngoại, ông có rảnh không ạ?”
Được cháu ngoại gọi điện hỏi thăm, Âu Dương Tấn cười không khép được miệng..

“Ông rảnh, Nghi Nghi của ông gọi cho ông có việc gì thế..”
Cố Cảnh Nghi mếu máo tố cáo với ông ngoại..

“Ông có thể đón con gái của ông về được không, hôm nay con gái ông đánh bố con năm cái, còn tét vào mông con 3 cái.

Ông mau đón con gái ông về nhà đi..”
Sơ Hạ đi qua vừa vặn nghe thấy cuộc nói chuyện này, cô không nhịn được phì cười.

Con gái cô quá đáng yêu.

Cô đẩy cửa bước vào phòng, nhìn Cố Cảnh Nghi đôi mắt long lanh nhưng không dám khóc, cô bế con gái lên..

“Mẹ đánh con là sai sao, con có biết dạo này con ngang bướng thế nào không..”
Cố Cảnh Nghi gật đầu, sụt sịt nói..

“Vậy...!vậy mẹ đánh con là được rồi...!sao lại đánh bố con..”
“Chồng mẹ chả nhẽ mẹ không được đánh sao..”
“Không được đánh bố con..”
Được rồi, bố con là nhất, bố con là ông trời....
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 65: 65: Trà Xanh Hợp Pháp


Cố Cảnh Nghi vừa tròn 3 tuổi liền bị bố mẹ bắt ra ngủ riêng.

Cô nhóc nào chịu, cứ buổi tối là ôm chặt bố ăn vạ.

“Bố ơi hôm nay con ngủ với bố có được không..”
Cố Hạo Trạch cưng chiều con gái như sinh mạng, anh ôm chặt bé con vào lòng khuyên nhủ..

“Nghi Nghi, con muốn bị mẹ mắng nữa sao.

Bố còn sợ mẹ con hơn cả con nữa, sẽ không bảo vệ được con đâu..”
Cố Cảnh Nghi chu môi, tỏ vẻ mình không sợ gì cả, thậm chí bé con còn an ủi ngược lại bố mình..

“Bố yên tâm, con sẽ bảo vệ bố..”
Cố Hạo Trạch phì cười, con gái anh thật đáng yêu.

Hai bố con ôm nhau nằm trên giường, cùng nhau đọc truyện tranh.

Sơ Hạ tắm xong đi ra thì thấy con gái đang ôm chặt chồng mình, còn nhìn cô đầy thách thức.

Nhưng Sơ Hạ không nhân nhượng nữa, cô lớn tiếng..

“Nghi Nghi, muộn rồi, về phòng con ngủ đi..”
Cố Cảnh Nghi không buông tay, bé con bám chặt áo của bố..

“Không đâu, không có bố con không ngủ được..”
Sơ Hạ trừng mắt, con bé này giống ai vậy chứ, đã ngang bướng còn tỏ vẻ dễ thương.

Cố Hạo Trạch như hiểu vợ mình nghĩ gì, anh không nhịn được phì cười..

“Em còn không biết sao.

Ai là người suốt ngày ôm anh làm nũng, nói cái gì mà không có anh sẽ không ngủ được..”
Sơ Hạ đỏ mặt, lườm anh..

“Con gái còn đang ở đây, anh đừng nói bậy..”
Cố Hạo Trạch vẫn tiếp tục trêu đùa cô, nhưng không quên ôm chặt con gái..

“Anh làm bậy còn được, nói bậy thì có là gì..”
Sơ Hạ trừng mắt, nhưng ngay sau đó lại cười đầy mờ ám, cô liếc mắt nhìn cô con gái bảo bối đã ngủ quên trong lòng chồng..

“Nghi Nghi ngủ ở đây, anh làm bậy kiểu gì..”
Cố Hạo Trạch nhận được ám hiệu, lập tức hăng hái..

“Để anh bế con bé về phòng..”
Vừa mới ôm Cố Cảnh Nghi dậy, bé con đã giật mình thức giấc, mếu máo ôm cổ bố..

“Bố...!bố bế...”
Cố Hạo Trạch ôm con dỗ dành..

“Được được..

bố bế con...”
“Con muốn ngủ cùng bố cơ...!không muốn ngủ một mình đâu..”

“Bố bế con về phòng ngủ..”
Trước khi rời đi, Cố Hạo Trạch còn hôn lên môi Sơ Hạ một cái, nháy mắt ám muội..

“Đợi anh nhé..”
Sơ Hạ phì cười nhìn hai bố con ôm nhau rời đi.

Cô phải đi dưỡng da thôi, trùng tu lại nhan sắc, nếu không Cố Hạo Trạch sẽ không nhìn thấy vẻ đẹp của cô nữa.

Từ ngày sinh con gái, mọi tâm tư của Cố Hạo Trạch chuyển từ Sơ Hạ sang Cố Cảnh Nghi.

Biết là sinh con gái sẽ mất chồng, nhưng biết làm sao được, đây là máu mủ của cô, không thể đánh cũng không thể mắng, lại còn được hai bên nội ngoại ủng hộ..

30 phút sau Cố Hạo Trạch mới trở về, nhìn Sơ Hạ mặc váy ngủ đang ngồi bôi bôi đánh đánh cái gì đó lên mặt, anh tiến tới ôm cô từ phía sau..

“Vợ anh đẹp lắm rồi, không phải dưỡng da gì nữa đâu..”
Sơ Hạ bĩu môi, đẩy tay anh ra..

“Đẹp mà anh cũng có để ý đâu.

Anh toàn quan tâm Nghi Nghi chứ có quan tâm gì em nữa đâu..”
Cố Hạo Trạch cố nhịn cười, anh ôm cô chặt hơn, cúi xuống cắn nhẹ vào tai cô..

“Ghen với cả con gái, hmm..”
Sơ Hạ bị hơi nóng ở tai làm cho run rẩy, cô không ngại ngùng gì mà thừa nhận ngay..

“Em ghen đấy thì sao, anh bảo vệ trà xanh hay bảo vệ em..”
Cố Hạo Trạch quay mặt cô lại, nhẹ nhàng hôn khắp mặt cô, cuối cùng dừng lại ở đôi môi căng mọng..

“Trà xanh này là con gái em đó, anh thương con bé nhưng anh yêu em, trái tim này chỉ thuộc về mình em thôi..”
Sơ Hạ liếc xéo anh một cái..

“Sao anh nói như tra nam vậy, thương con bé nhưng yêu em.

Tra nam, mau tránh ra..”
Nhưng làm sao anh tránh ra được, Cố Hạo Trạch nhếch bổng cô lên, không thương tiếc ném cô xuống giường, sau đó tự mình đè lên...
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 66: 66: Sinh Thêm Một Đứa


Sơ Hạ bị Cố Hạo Trạch đè xuống giường, đôi môi cũng bị môi anh lấp kín, đầu lưỡi anh không kiêng nể tiến sâu vào khoang miệng cô, bắt lấy lưỡi cô rồi hút vào miệng mình.

Từng lớp quần áo được cởi bỏ, rơi loạn dưới sàn, cả người cô bây giờ đã tr*n tr** dưới thân anh.

Sơ Hạ đắm chìm trong tình yêu Cố Hạo Trạch mang lại, đôi mắt cô mê mang đẫm lệ, cả người đỏ bừng vì lửa dục..

“Ưm...!A Trạch, nhẹ một chút..”
Cố Hạo Trạch cúi xuống hôn lấy môi cô, nuốt những tiếng r*n r* cô phát ra..

“Hạ Hạ, nhỏ tiếng một chút, để Nghi Nghi thức dậy thì không ổn đâu..”
Sơ Hạ cố gắng cắn chặt môi để ngăn tiếng r*n r*, nhưng đôi lúc vẫn phát ra âm thanh vụn vặt.

Hai người chặt lấy nhau, h* th*n không có một khe hở nào.

Giây phút Sơ Hạ hét lên cũng là lúc Cố Hạo Trạch giải phóng chính mình.

Nhìn thấy bản thân không kiềm chế được lưu lại dấu vết trong cơ thể cô, sợ để lại hậu quả, Cố Hạo Trạch vội ôm vợ đi vào phòng tắm.

Đặt cô ngồi trên bồn nước ấm, bàn tay anh di chuyển xuống muốn lấy thứ anh vừa xuất ra, liền bị cô giữ chặt tay ngăn cản..

“A Trạch...!em muốn sinh thêm đứa nữa..”
Cố Hạo Trạch đau lòng, anh biết Sơ Hạ luôn muốn sinh cho anh một đứa con trai, cô không quan tâm đến sức khoẻ của mình, nhưng anh thì khác.

Cô là bảo bối anh yêu thương nhất, anh không muốn để cô gặp nguy hiểm thêm một lần nào nữa..

“Hạ Hạ, chuyện khác anh có thể chiều em.

Nhưng chuyện này thì không được..”
Nhìn Sơ Hạ tủi thân cúi gục xuống, hai mắt đã đỏ ửng, anh lại thấy đau lòng.

Đúng là không cứng rắn với cô quá lâu được..

“Chúng ta có Nghi Nghi không phải là đủ rồi sao?”
Sơ Hạ nức nở vùi đầu vào ngực anh, nghẹn ngào tố cáo..

“Không đủ, Nghi Nghi cả ngày bám lấy anh.

Em muốn có một đứa con trai để anh hiểu cảm giác của em..”
“Vậy chúng ta nhận một đứa con nuôi nhé..”
Sơ Hạ nghe xong lập tức đẩy anh ra, khuôn mặt xinh đẹp đã ướt đẫm nước mắt..

“Cố Hạo Trạch, có phải anh chê em không đủ sức khoẻ để sinh con cho anh đúng không.

Vậy thì ly hôn đi, em muốn tự mình sinh con cho anh, không cần nhận con nuôi.

Sức khoẻ của em thế nào em là người rõ nhất, anh yêu em thì hãy để em được mang thai, được không..”
Cố Hạo Trạch biết mình lỡ lời chọc giận cô, nhìn cô đáng thương như vậy anh cũng không đành lòng.

Nhưng anh lại lo cho sức khoẻ của cô hơn nên tạm thời anh tìm biện pháp dỗ dành cô trước, sau đó sẽ hỏi ý kiến của bác sĩ rồi mới dám quyết định..

Sáng sớm hôm sau, Sơ Hạ còn đang cuộn tròn trong ngực Cố Hạo Trạch ngủ say, thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Cố Cảnh Nghi vừa khóc vừa đập cửa phòng bố mẹ..

“Bố ơi mở cửa cho Nghi Nghi...”
“Mẹ, mau trả lại bố cho con..”
Cố Hạo Trạch bị đánh thức, anh định ngồi dậy mở cửa thì bị Sơ Hạ ôm chặt..

“Kệ nó, cho nó khóc một lúc.

Ai bảo nó cướp chồng em.

A Trạch, ôm em ngủ thêm chút nữa..”
Cố Hạo Trạch phì cười, anh hôn lên mặt cô mấy cái, tìm quần áo mặc cho mình rồi mặc váy ngủ lên cho cô.

Khi Cố Cảnh Nghi đã khóc đến lạc giọng thì cánh cửa mới được mở ra.

Nhìn thấy bố, bé con ôm chặt lấy chân khóc nức nở..

“Sao bố lại bỏ con để về ngủ với mẹ...!hức..

bố hết thương Nghi Nghi rồi..

con...!con sẽ về mách bà nội.

Bố mẹ bắt nạt con..”
Cố Hạo Trạch bế con gái lên, lau sạch nước mắt trên mặt bé con rồi nhẹ giọng khuyên nhủ..

“Nghi Nghi, nghe bố nói này.

Bố không bao giờ hết thương con cả.

Chỉ là mẹ con đã phải rất vất vả mới sinh ra con, nên bố phải dành tình cảm cho mẹ con nhiều hơn.

Sau này con cũng sẽ tìm được một người yêu thương con hơn bố.

Cho nên con không được ghen tị với mẹ, hiểu không..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 67: 67: Đính Hôn Từ Nhỏ


Cố Cảnh Nghi ôm chặt cổ bố, nghe bố nói như vậy, bé con cũng hiểu ra đôi chút.

Bé con gật gật đầu tỏ ý đã hiểu..

“Có phải sau này anh Tiểu Vũ sẽ yêu thương con như bố yêu mẹ, đúng không bố..”
Cố Hạo Trạch đau đầu, từ bé thằng nhóc Lục Minh Vũ đã bám dính lấy con gái anh, rủ rỉ những lời mật ngọt vào tai con bé, để bây giờ trong tư tưởng của Cố Cảnh Nghi, ngoài bố ra thì anh Tiểu Vũ là tốt nhất.

“Nghi Nghi, anh Tiểu Vũ là anh trai con, không thể yêu thương con giống bố yêu thương mẹ được..”
“Nhưng mà bố ơi, ông Lục nói sau này lớn lên sẽ gả Nghi Nghi cho anh Tiểu Vũ mà..”
Sơ Hạ vừa bước tới, nghe thấy vậy thì phì cười.

Cô ôm lấy con gái từ tay Cố Hạo Trạch, bước xuống lầu..

“Con mới mấy tuổi mà đã nghĩ đến việc cưới gả hả.

Con có hiểu gả đi sẽ như thế nào không..”

Cố Cảnh Nghi lắc đầu không hiểu, Sơ Hạ lại từ tốn giải thích..

“Con mà gả cho anh Tiểu Vũ thì con sẽ phải về nhà anh Tiểu Vũ sống, không được sống với bố mẹ nữa..”
Cố Cảnh Nghi nghe xong thì oà khóc, bé con ôm chặt cổ mẹ nghẹn ngào..

“Mẹ ơi Nghi Nghi chỉ muốn sống cùng bố mẹ thôi..”
Cố Hạo Trạch đang làm bữa sáng, nghe thấy con gái khóc, anh tưởng vợ mình lại bắt nạt con gái, lập tức chạy ra..

“Em lại làm gì con bé rồi..”
Sơ Hạ chớp mắt vô tội..

“Em chỉ bảo nó muốn gả cho Tiểu Vũ thì sẽ không được sống với chúng ta nữa thôi..”
Cố Cảnh Nghi được dỗ dành một lúc thì cũng nín, bé con như phát hiện một điều gì đó, đôi mắt to tròn sáng lên..

“Vậy mẹ ơi, để anh Tiểu Vũ gả cho con thì con vẫn được sống cùng bố mẹ rồi..”
Sơ Hạ: “...”
Cố Hạo Trạch: “...”
Ngay buổi chiều hôm đó, Sơ Hạ tới Lục gia tìm Lục Tử Minh kể tội..

“Rốt cuộc Lục gia các anh dụ dỗ gì Nghi Nghi nhà em, mà con bé suốt ngày chỉ nghĩ đến Tiểu Vũ thôi..”
“Cái này mời em lên tầng rẽ trái, tới thư phòng thì gõ cửa, gặp bác Lục yêu dấu của em mà hỏi tội.

Sở thích của ông ấy là ghép đôi linh tinh, cứ thấy ai xinh đẹp giỏi giang là lại muốn cướp về nhà.

Anh cũng từng là người bị hại..”
Hạ Vy thấy Sơ Hạ tới thì vào bếp gọt hoa quả, cô vừa bê ra thì nghe thấy Lục Tử Minh nói vậy, liền tiến tới véo tai anh..

“Lục Tử Minh, nói vậy là bây giờ anh hối hận vì đã cưới em đúng không..”

Lục Tử Minh chịu đau, vội vàng dỗ vợ..

“Vợ ơi, em hiểu sai ý anh rồi..”
Lục Hạo Thiên nghe thấy tiếng động thì đi xuống, thấy chỉ có mình Sơ Hạ tới, ông ngạc nhiên.

“Hạ Hạ mới tới chơi à, Nghi Nghi không đi cùng cháu sao..”
Sơ Hạ lễ phép chào hỏi Lục Hạo Thiên..

“Cháu đưa con bé tới nhà anh Tuấn Phong rồi, con bé đòi chơi với Tiểu Tư Thành..”
Lục Tử Minh tròn mắt, sẽ không trùng hợp tới vậy chứ..

“Tiểu Vũ cũng ở đó..”
Ngay lúc này tại biệt thự của Lục Tuấn Phong..

“Ba đứa dừng ngay lại, Lục Tư Thành, con bỏ ngay chai rượu của bố xuống..”
“Lục Minh Vũ, con có thôi đi không, tránh xa Nghi Nghi ra, không cần dính lấy con bé như vậy..”
Chỉ có Nghi Nghi đáng yêu là không bị mắng, còn Lục Minh Vũ và Lục Tư Thành không thoát được tội.

“Nhưng mà chú Phong, ông nội nói con và Nghi Nghi đính hôn từ nhỏ rồi.

Sau này đây là vợ tương lai của con, con dính lấy em ấy từ bây giờ thì có sao đâu..”
Lục Tư Thành và Cố Cảnh Nghi đồng loạt gật đầu đồng tình.

Lục Tuấn Phong tức muốn điên lên, nhưng anh không thể nổi giận vì sợ doạ đến Nghi Nghi, liền dịu giọng..

“Được rồi, ba đứa lại đây, bố mở hoạt hình cho xem..”
Sau hơn 30 phút, căn biệt thự cũng đã yên tĩnh trở lại.

Ba đứa nhóc đã ngủ say, chỉ là tư thế ngủ có hơi kì quái.

Lục Tư Thành nằm dài trên ghế, Lục Minh Vũ dựa đầu vào sofa, bàn tay còn không quên ôm chặt Cố Cảnh Nghi đang nằm bò trên ngực mình..

Lục Tuấn Phong thầm nghĩ, đúng là có tiền đồ hơn Lục Tử Minh.

Thôi kệ bọn nhỏ, con hơn cha là nhà có phúc....
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 68: 68: Cố Cảnh Duệ


Cố Hạo Trạch luôn lo lắng cho sức khoẻ của Sơ Hạ khi cô đòi sinh thêm đứa nữa, sáng hôm sau anh đã tới bệnh viện hỏi ý kiến của bác sĩ.

Cố Thuần Nhã thở dài nhìn em trai..

“A Trạch, em có biết vì sao cô ấy nhất quyết đòi sinh con trai không? Em là con trai độc nhất của nhà họ Cố, sau lưng em ngoài gia tộc còn có cả Cố Thị.

Tuy rằng ngoài miệng ai cũng nói không cần con trai, nhưng chị biết bố mẹ rất muốn có một đứa cháu trai.

Hạ Hạ chịu áp lực từ rất nhiều phía, em hãy ở bên cô ấy nhiều hơn..”
Cố Hạo Trạch trong lòng đầy tâm sự, các bác sĩ đều nói vẫn còn 10% nguy hiểm.

Mà đối với anh chỉ cần 1% nguy hiểm anh cũng không yên tâm.

Nhưng Sơ Hạ vẫn có cách gài bẫy anh.

Cứ đến tối cô lại chạy tới ôm con gái ngủ, để mặc Cố Hạo Trạch chăn đơn gối chiếc trong phòng.

Một hai lần anh còn chịu được, nhưng ngày nào cũng như vậy, Cố Hạo Trạch không nhịn được nữa, anh đợi khi hai mẹ con đã ngủ say mới nhẹ nhàng đẩy cửa phòng con gái bế vợ rời đi.

Trước khi đi anh còn cẩn thận đặt một con gấu bông vào tay con gái, đây là cách lừa gạt Cố Cảnh Nghi mà lần nào anh cũng sử dụng thành công.

Sơ Hạ biết anh giở trò, nhưng vẫn giả vờ nhắm mắt ngủ say, đến khi hai người nằm xuống giường, cô mới xoay người đè lên người anh..

“A Trạch, anh chơi xấu...!nếu anh không muốn sinh con thì cứ để em ngủ với Nghi Nghi..”
Cố Hạo Trạch nào chịu, anh đã cô đơn gần một tháng rồi, nếu còn tiếp tục như vậy, khẳng định anh sẽ nghẹn chết..

“Được, em muốn sinh vậy chúng ta cùng cố gắng..”
Dù sao lúc ấy anh sẽ dành toàn bộ thời gian ở bên cạnh chăm sóc cô.

Sơ Hạ đạt được mục đích, cô nở một nụ cười tươi, nụ cười dành cho người chiến thắng.

Cô không ngần ngại dành tặng anh một nụ hôn sâu.

Chuyện tiếp theo không cần nói ai cũng biết, Cố Hạo Trạch hăng hái gieo trồng trên người cô, đợi ngày hái quả.

Sau một tháng cố gắng, cuối cùng que thử cũng hiện hai vạch đỏ chót.

Cố Hạo Trạch ôm vợ vào lòng, xoa bụng cô.

“Hạ Hạ, nếu lần này là con gái thì sao..”
Sơ Hạ không suy nghĩ nhiều, lập tức trả lời..

“Vậy chúng ta cố gắng thêm lần nữa..”
Cố Hạo Trạch thở dài, quả nhiên vợ anh rất áp lực về chuyện sinh con trai..

“Hạ Hạ, nghe anh nói này.

Con nào cũng được, anh không cần con trai.

Cùng lắm sau này anh sẽ huấn luyện con rể chúng ta thành người ưu tú giống anh là được..”

Sơ Hạ phì cười..

“Anh định huấn luyện Tiểu Vũ sao, anh Tử Minh sẽ không để yên..”
“Thằng nhóc đó không có cửa làm con rể anh đâu.

Cả ngày chỉ biết dỗ ngọt Nghi Nghi, sợ rằng lớn thêm vài tuổi nữa sẽ lừa gạt Nghi Nghi về Lục gia mất..”
Sơ Hạ không nói gì nữa, cô rất tin tưởng đứa bé lần này sẽ là con trai.

Mà Cố Hạo Trạch chợt phát hiện ra rằng, tháng ngày bị ép ăn của anh lại bắt đầu.

Có điều lần này Sơ Hạ cũng thoải mái hơn, không bị ốm nghén như ngày mang thai Cố Cảnh Nghi..

Sau chín tháng mười ngày mong ngóng, một bé trai khoẻ mạnh ra đời.

Nhìn con trai trong lòng say giấc ngủ, Sơ Hạ mới hạnh phúc nở nụ cười..

“May quá, mình không có lỗi với Cố gia.

Bây giờ thì yên tâm được rồi..”
Khác hoàn toàn với chị gái Cố Cảnh Nghi, Cố Cảnh Duệ vừa sinh ra đã bám dính lấy mẹ, không nhìn thấy mẹ là lập tức khóc ầm lên.

Đây là điều khiến Cố Hạo Trạch đau đầu nhất.

Cứ ban đêm, canh lúc Sơ Hạ vừa ngủ say là nhóc con lại thức dậy đòi uống sữa.

Anh không đành lòng đánh thức vợ dậy, muốn pha sữa ngoài cho con nhưng thằng bé nhất định không uống.

Hết cách, Sơ Hạ lại phải thức dậy cho con bú.

Vài ngày như vậy, Sơ Hạ rất mệt mỏi, có hôm còn vừa ôm con vừa ngủ gật.

Cố Hạo Trạch rất đau lòng, anh để vợ dựa vào ngực mình, tay thì đỡ con, để cho cô có thể bình an chìm vào giấc ngủ..
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 69: 69: Gia Đình Hạnh Phúc


Từ ngày mẹ sinh em trai, Cố Cảnh Nghi rất buồn.

Vì sự chú ý của bố mẹ đặt hết vào em trai Cố Cảnh Duệ, không ai quan tâm đến bé con.

Chỉ có Lục Minh Vũ tinh ý phát hiện ra, nhóc dẫn bé về Lục gia chơi, thấy bé con vẫn buồn, nhóc mới dịu giọng an ủi.

“Nghi Nghi, em sao vậy..”
Cố Cảnh Nghi mếu máo nhìn Lục Minh Vũ, đôi mắt to tròn đã đỏ hoe..

“Anh Tiểu Vũ, có phải bố mẹ hết thương em rồi không, tại sao không ai quan tâm đến em..”
Lục Minh Vũ đau lòng chết đi được, nhóc lau nước mắt cho bé con, thấy bé vẫn chưa nín, nhóc tiến tới thơm lên đôi má phúng phính hai cái..

“Bố mẹ em sẽ không bao giờ hết thương em, chẳng qua bây giờ em trai em còn nhỏ, nên cần sự quan tâm của bố mẹ hơn.

Ngày xưa lúc em còn nhỏ bố mẹ em cũng yêu thương em như vậy mà..”
Cố Cảnh Nghi chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, bé vùi mặt ôm chặt Lục Minh Vũ..

“Anh Tiểu Vũ là tốt nhất..”
Cố Hạo Trạch nghe được mọi chuyện từ Lục Tử Minh, đêm đó anh ôm con gái vào lòng, nhẹ giọng khuyên nhủ..

“Nghi Nghi của bố bây giờ đã là chị gái rồi, em trai còn nhỏ, con phải giúp đỡ bố mẹ trông em.

Đợi sau này em lớn sẽ cùng bố bảo vệ con..”
Anh còn đặc biệt cúi xuống hôn con gái mấy cái, nhưng lần này bị bé con đẩy ra..

“Bố không được hôn con.

Chỉ có anh Tiểu Vũ mới được hôn thôi..”
Cố Hạo Trạch trợn tròn đôi mắt..

“Con nói cái gì, thằng nhóc đó dám hôn con..”
Cố Cảnh Nghi chớp mắt vô tội..”
“Vâng, con đồng ý cho anh ấy hôn mà...”
Cái tính cách mê trai này, đúng là di truyền từ mẹ.

Ngày xưa Sơ Hạ mê anh thế nào thì bây giờ Cố Cảnh Nghi cũng mê Lục Minh Vũ như vậy.

Từ sau hôm đó Cố Cảnh Nghi không còn buồn nữa, bé con còn giúp mẹ trông em, khi Sơ Hạ không chú ý còn cúi xuống hôn em trai mấy cái.

“Cảnh Duệ, em phải ngoan biết không.

Không được làm mẹ mệt nữa.

Nếu không chị sẽ dành hết đồ chơi của em..”
Cố Cảnh Duệ nào nghe hiểu chị gái đang nói gì, nhóc con chỉ cười tít mắt vì có người chơi cùng mình.

Khi Sơ Hạ quay lại thì thấy hai chị em chơi đùa rất vui vẻ, cô mỉm cười hạnh phúc, tiến tới ôm con gái lên..

“Nghi Nghi, bố nói con để cho anh Tiểu Vũ hôn hả.

Nói cho mẹ nghe, anh ấy hôn vào đâu..”
Cố Cảnh Nghi chỉ chỉ vì hai cái má bánh bao của mình, bé con suy nghĩ gì đó rồi ôm chặt lấy mẹ..

“Mẹ ơi mẹ đừng mắng anh ấy, Nghi Nghi chỉ cho mình anh Tiểu Vũ hôn thôi.

Hơn nữa ông Lục đã nhận con là cháu dâu rồi.

Mẹ không được mắng anh ấy..”
Sơ Hạ bất lực đỡ trán, đúng như Cố Hạo Trạch nói, tính mê trai này đúng là di truyền từ cô.

Thậm chí đến những câu nói bảo vệ còn giống hệt những gì cô nói năm đó.

Cố Hạo Trạch đứng nghe từ phía sau cũng phải bật cười, anh tiến tới hôn vợ một cái, rồi nhìn ánh mắt đề phòng của con gái, anh hừ nhẹ..

“Tôi không hôn cô đâu mà cô nhìn.

Tôi hôn vợ tôi thôi.

Tí tuổi đã mê trai, đúng là mẹ con có khác.

Cái đồ mê trai..”
Sơ Hạ bật cười đánh Cố Hạo Trạch một cái, trừng mắt nhìn anh..

“Anh mắng ai đó.

Em không mê trai chắc năm đó anh có cửa cưới em...”
Cố Cảnh Nghi chen vào..

“Nhưng mà mẹ ơi, bố nói rằng mẹ cầu hôn bố mà..”
Sơ Hạ tròn mắt, gằn giọng nhìn ông chồng đang chột dạ xoa mũi..

“Cố Hạo Trạch, vậy ai là người mới 16 tuổi đã quỳ xuống sân trường tỏ tình, ai là người bị từ chối còn bám đuôi theo em, ai là người chia tay bốn năm còn không quên được em, ai là người quỳ trước bàn dân thiên hạ cầu hôn em..”
Cố Hạo Trạch ôm chặt vợ vào lòng, thì thầm bên tai cô..

“Là anh, anh yêu em..”
Sơ Hạ cũng vùi đầu vào ngực anh, đáp lại tình yêu của anh..

“Em cũng yêu anh..”
——————
Hoàn!.
 
Back
Top Dưới