Ngôn Tình Chị Bé Cưới Anh Đi!

Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 40: 40: Phát Hiện


Từ khi Tuấn Lãng điều tra ra mọi chuyện, trong lòng anh cứ bồn chồn lo lắng không yên.

Chuyện này nên nói với Âu Dương Tấn, ông ấy quen thuộc với Ngô Tuyển hơn anh..

Sau khi về Âu Dương gia, hai bố con lập tức đi vào thư phòng.

Âu Dương Tấn nghe xong cũng đăm chiêu..

“Con nói thật chứ, Ngô Tuyển đánh tới Cố Thị rồi sao..”
Tuấn Lãng nặng nề gật đầu.

“Vâng, Hạ Hạ nhờ con điều tra, con cũng vừa tra ra thôi..”
“Xem ra thân phận của Hạ Hạ không giấu được nữa rồi..”
Trong khi Âu Dương Tấn và Tuấn Lãng bàn bạc cách giải quyết, thì Sơ Hạ với Cố Hạo Trạch lại thoải mái trêu đùa nhau ở công ty.

Trong căn phòng chủ tịch sang trọng, Cố Hạo Trạch đang đè Sơ Hạ xuống sofa, không ngừng ức h**p cô.

Sơ Hạ run rẩy th* d*c, cô vội giữ bàn tay đang làm loạn trên ngực mình lại..

“A Trạch, đang ở công ty, anh đừng làm bậy..”

Cố Hạo Trạch cũng biết vậy, anh chỉ sờ sờ một chút cho đỡ nhớ thôi.

Sau một hồi thân mật, Cố Hạo Trạch đỡ Sơ Hạ đứng dậy, sửa sang lại quần áo cho cô.

“Chút nữa anh phải đi gặp đối tác, em ở nhà ngoan nhé, đợi anh về nấu cơm..”
Anh cứ coi cô như trẻ con vậy.

Mấy hôm trước cô vào bếp bị đứt tay, anh dứt khoát cấm cô bước vào phòng bếp, cho dù không ăn cơm cùng cô anh cũng sẽ tự tay nấu cơm cho cô.

Điều này làm Sơ Hạ rất cảm động..

Hai người quấn quýt trong phòng chủ tịch một lúc lâu, thì Sơ Hạ nhận được điện thoại của Âu Dương Tấn..

“Bố, con nghe đây..”
“Hạ Hạ, lâu rồi con chưa về thăm bố mẹ, hôm nay về ăn với bố mẹ bữa cơm..”
Đương nhiên Sơ Hạ không từ chối, cô cúp điện thoại, kéo mặt Cố Hạo Trạch lại hôn một cái.

“Hôm nay em về Âu Dương gia, anh không cần nấu cơm cho em đâu..”
Cố Hạo Trạch cũng không có ý kiến gì.

Nhìn thời gian hẹn đã tới, anh dặn dò cô chút nữa lái xe cẩn thận, rồi tới nơi hẹn gặp đối tác.

Mở cửa chiếc Porsche quen thuộc, Cố Hạo Trạch thấy dưới chân mình vừa đá vào thứ gì đó, nhặt lên mới phát hiện đây là một lọ thuốc nhỏ.

Thuốc gì đây? Cái này không phải của anh.

Mà xe này ngoài anh chỉ có Sơ Hạ từng ngồi.

Hiểu ra điều gì đó, tim anh chợt đập mạnh.

Anh lấy điện thoại ra gọi cho trợ lý Lâm Giai..

“Cậu đi gặp đối tác thay tôi.

Tôi có chút việc cần xử lý.

Đúng rồi, cậu điều tra giúp tôi bốn năm trước Hạ Hạ đã gặp phải chuyện gì..”
Cố Hạo Trạch lái xe tới thẳng bệnh viện.

Hai mươi phút sau, bác sĩ gọi anh vào phòng làm việc.

“Cố Tổng, tôi vừa kiểm tra lọ thuốc anh đưa.

Đây là một loại thuốc dành cho người bệnh tim.

Anh thấy trong người không khoẻ chỗ nào sao..”
Lúc này mặt Cố Hạo Trạch tái mét, từ lúc nghe bác sĩ nói hai từ “bệnh tim”, một nỗi sợ hãi dâng lên trong đầu anh.

Anh không nói không rằng bỏ mặc vị bác sĩ đang lo lắng mà ra về.

Ngồi trên xe, bàn tay anh run rẩy lấy điện thoại ra, định gọi cho Sơ Hạ, nhưng lại sợ cô nghe thấy giọng nói đang run run của mình, anh lại chuyển máy gọi cho người bạn ở Mỹ.

“Andy, là tôi.

Tuần sau cậu có thể bớt chút thời gian về nước giúp tôi khám cho một người được không?”
Bên đầu dây kia, Andy hớn hở trêu chọc..

“Tôi rất bận.

Nếu cậu cần xin tôi thì tôi sẽ suy nghĩ lại..”
“Cầu xin cậu đó..”

Andy giật mình, Cố Hạo Trạch kiêu ngạo vậy mà có thể hạ mình cầu xin anh sao.

Có vẻ chuyện này không đơn giản..

“Người này rất quan trọng với cậu?”
Không ai biết lúc này, đôi mắt Cố Hạo Trạch đã đỏ hoe, một giọt nước mắt nóng hổi đã rơi trên má.

Anh hạ giọng..

“Đúng vậy, rất quan trọng.

Cô ấy là nguồn sống của tôi..”
Andy nghe ra giọng điệu chân thành của anh.

Anh biết Cố Hạo Trạch có chấp niệm với một người con gái, hình nền điện thoại cũng là ảnh của hai người.

Anh không bỡn cợt nữa, lập tức đồng ý..

“Được, cuối tuần này tôi sẽ về nước..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 41: 41: Khuyên Bảo


Sơ Hạ được gọi về Âu Dương gia không chỉ đơn giản để ăn một bữa cơm.

Âu Dương Tấn và Tuấn Lãng hết lời khuyên can..

“Hạ Hạ, về Tu Kiệt làm với anh có gì không tốt.

Tại sao em cứ nhất quyết bám dính lấy Cố Thị làm gì..”
“Anh con nói đúng đó.

Về Tu Kiệt đi, làm ở tập đoàn nhà mình vẫn tốt hơn..”
Sơ Hạ chưa biết chuyện gì xảy ra, cô cho rằng do Tuấn Lãng có ác cảm với Cố Hạo Trạch nên mới lôi kéo bố cô vào cuộc để chia rẽ hai người.

Tính ương bướng nổi lên, cô cãi lại..

“Em không về.

Em làm ở Cố Thị đã quen rồi.

Cố Hạo Trạch đối xử với em rất tốt.

Anh không được hiểu lầm anh ấy..”
Không nói tới thì thôi, nói tới Tuấn Lãng lại tức xì khói.

Âu Dương Tấn nghe vậy cũng không vui.

“Hạ Hạ, thằng nhóc đó bốn năm trước hại con chút nữa nguy hiểm tới tính mạng.

Con còn nói đỡ cho nó..”
Sơ Hạ lập tức giải thích..

“Bố, chuyện đó là lỗi của con.

A Trạch không có lỗi gì cả.

Khi đó là con tự nguyện chia tay.

Đến hiện tại bọn con còn tình cảm nên quay lại.

Như vậy có gì không được..”
“Hạ Hạ..”
Tuấn Lãng không nghe nỗi nữa, anh nói thẳng.

“Bố, chuyện này Hạ Hạ có quyền được biết.

Chúng ta không nên giấu em ấy..”
Sơ Hạ càng nghe càng mơ hồ, giấu giếm chuyện gì vậy..

Âu Dương Tấn thở dài..

“Hạ Hạ, anh con điều tra ra, Ngô Tuyển đã đánh tới Cố Thị rồi.

Hắn ta nguy hiểm thế nào đâu phải con không biết.

Cho dù đó là cậu của con thì sao, đến mẹ con hắn ta còn dám ra tay, thì việc con gặp nguy hiểm là rất lớn.

Nghe lời bố và anh con, về Tu Kiệt làm việc đi..”
Sơ Hạ cắn môi, cô suy nghĩ rất lâu.

Cuối cùng đưa ra quyết định.

“Bố, nếu đã như vậy con càng không thể bỏ rơi A Trạch được.

Bốn năm trước là con phụ anh ấy.

Bốn năm sau nhất định con sẽ ở bên cạnh chiến đấu cùng anh ấy.

Bố, con hứa sẽ bảo vệ bản thân được an toàn, bố đừng lo..”
Thấy con gái đã quyết, Âu Dương Tấn cũng đành lực bất tòng tâm.

Ông thở dài.

“Tuấn Lãng, con nhớ bảo vệ em con cho tốt.

Bố tin tưởng con hơn thằng nhóc nhà họ Cố đó..”
Dù sao ác cảm từ ban đầu quá sâu đậm, không thể vì một hai câu của Sơ Hạ mà thay đổi được.

Cố Hạo Trạch trong mắt Âu Dương Tấn không phải hình mẫu con rể lý tưởng.

Tuấn Lãng lườm em gái một cái.

“Em bỏ thằng nhóc Cố Hạo Trạch đó đi.

Anh giới thiệu cho em người khác tốt hơn..”
Sơ Hạ cũng mồm mép không thua ai.

“Vậy anh cũng bỏ Tiểu Nhã đi..”
“Em..”
Sau khi Lâm Giai điều tra xong chuyện chủ tịch nhà mình giao, anh liền gửi toàn bộ tài liệu cho vị chủ tịch cao cao tại thượng.

Cố Hạo Trạch đọc xong, lập tức rơi vào khoảng lặng.

Bốn năm trước Hạ Hạ trải qua sinh tử như vậy, anh lại không hay biết gì, còn ở đó trách móc cô nữa.

Nhớ lại những lời Âu Dương Tuấn Lãng nói hôm đó, anh quả thật chỉ muốn g**t ch*t mình.

“Chị, em muốn chị nói cho em nghe bệnh tình của Hạ Hạ.

Em cần biết sự thật..”
Cố Thuần Nhã nhìn mặt em trai tái mét, đứng còn không vững.

Cô vội đỡ anh vào trong, rót cho anh cốc nước.

“A Trạch, em biết cả rồi sao?”
“Ừm, nhưng em muốn nghe chị nói..”
Cố Thuần Nhã thở dài..

“Haizzz, Hạ Hạ muốn giấu em vì sợ em như bây giờ đây này.

Có điều em yên tâm, Hạ Hạ bây giờ không còn đáng ngại nữa..”
“Lần đó cô ấy phát bệnh đúng không? Không phải bị dạ dày như chị nói..”
Cố Hạo Trạch nhớ tới biểu hiện khi đó của mọi người.

Còn vết sẹo trên ngực Hạ Hạ nữa.

Chỉ tại anh không suy nghĩ sâu xa..

Giờ phút này, anh chỉ muốn gặp Hạ Hạ, muốn ôm cô vào lòng, muốn xin lỗi cô.

Chỉ vì anh mà bệnh tình của cô trở nặng, còn gặp nguy hiểm như vậy..
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 42: 42: Đánh Nhau


Cố Hạo Trạch lái xe trong vô thức, khi anh phát hiện ra, mình đã dừng lại trước Âu Dương gia từ bao giờ rồi.

Anh biết Sơ Hạ ở đây, vì cô vừa nhắn tin cho anh bảo mình sẽ ngủ lại nhà một đêm.

Cố Hạo Trạch đẩy cửa xe bước ra, anh không đủ dũng khí bước vào nhà, mà chỉ dám đứng ở ngoài cổng nhìn vào.

Khi Tuấn Lãng đi ra ngoài mới nhìn thấy, Cố Hạo Trạch ấy vậy mà lại quỳ trước cửa Âu Dương gia.

Anh không nhịn được khiêu khích.

“Cố Hạo Trạch, cậu muốn làm gì đây.

Quỳ như vậy là có ý gì, muốn xin cưới Hạ Hạ sao.

Đứng ra xếp hàng đi.

Chưa đến lượt cậu đâu..”
Cố Hạo Trạch không quan tâm Tuấn Lãng đang lải nhải, anh chỉ lẩm bẩm..

“Xin lỗi, là em sai.

Là em làm tổn thương cô ấy.

Em không xứng đáng với tình yêu của cô ấy.

Xin lỗi..”
Tuấn Lãng nhìn vậy cũng mủi lòng.

Anh đỡ Cố Hạo Trạch đứng dậy, kéo anh rời khỏi Âu Dương gia.

Đến sân bóng rổ, anh lấy một quả bóng ném về phía Cố Hạo Trạch.

“Chơi một trận? Thế nào..”
“Được..”
Ban đầu hai người cùng nhau chơi bóng, đến khi kết thúc lại chuyển thành Tuấn Lãng đang đè Cố Hạo Trạch xuống sân, đấm liên tiếp vào mặt anh..

“Mẹ nó, em gái tôi tôi thương còn không hết, cậu lấy quyền gì mà làm nó đau khổ như vậy..”
“Cậu có biết phẫu thuật tim nguy hiểm thế nào không.

Nếu sai sót dù chỉ một chút, con bé đã không còn trên cõi đời này nữa..”
“Cậu nghĩ cậu là ai mà dám hành hạ con bé như vậy..”
Cố Hạo Trạch im lặng chịu trận, anh không phản kháng cũng không né tránh, miệng chỉ lẩm bẩm hai từ “xin lỗi”..

Đánh mệt rồi, Tuấn Lãng vẫn còn chút tình người mà đỡ anh dậy.

Cố Hạo Trạch nhìn bản thân trong gương, cười bất lực..

“Anh ra tay ác thật đấy, mặt em sắp thành đầu heo rồi..”
“Đáng đời..”
Về đến Âu Dương gia, Sơ Hạ nhìn thấy hai người lần lượt bước vào.

Anh trai mình vẫn còn khoẻ mạnh đẹp trai, vậy tại sao Cố Hạo Trạch lại thảm hại như vậy.

Sơ Hạ đau lòng chạy ra..

“A Trạch, anh sao vậy.

Sao mặt mũi lại thành ra thế này..”
Nói rồi cô quay sang Tuấn Lãng..

“Anh đánh anh ấy?”
Tuấn Lãng sờ sờ chóp mũi, coi như thừa nhận.

Sơ Hạ nổi điên, đánh túi bụi vào người anh.

“Âu Dương Tuấn Lãng, em đã cấm anh đánh anh ấy rồi cơ mà.

Ai cho phép anh ra tay độc ác như vậy..”
Cố Hạo Trạch vội ôm chặt cô lại, không cho cô xúc động như vậy.

“Hạ Hạ, anh không sao, chỉ đánh vài cái thôi, không chết được..”
“Anh buông em ra.

Hôm nay em phải đánh anh ấy nhìn không ra hình người..”
15 phút sau cuộc ẩu đả mới đến hồi kết, Sơ Hạ lúc này đã mệt mỏi dựa vào ngực Cố Hạo Trạch.

Tuấn Lãng bị móng tay của cô cào xước mặt, nhưng anh cũng không tức giận.

Ai bảo người ra tay là em gái bảo bối của anh..

Cố Hạo Trạch lúc này mới có cơ hội nói chuyện tử tế với Sơ Hạ..

“Hạ Hạ, anh xin lỗi..”
Sơ Hạ mơ hồ không hiểu chuyện gì, sao tự nhiên lại xin lỗi...!
Cố Hạo Trạch nhìn cô đầy ân hận..

“Anh biết hết rồi, chuyện em bị bệnh tim đến em phải phẫu thuật, tất cả là tại anh, tại anh không tốt, mới hại em như vậy..”
Sơ Hạ đứng hình, cô an ủi anh..

“Anh nói gì vậy, em có bệnh thì liên quan gì đến anh chứ.

Với lại bây giờ em đã khoẻ rồi.

Anh làm gì có lỗi..”
“Hạ Hạ, em lại muốn lừa anh đúng không.

Anh đã thấy lọ thuốc em làm rơi trên xe, nếu hoàn toàn khoẻ rồi tại sao vẫn phải dùng thuốc..”
Sơ Hạ thở dài, thì ra là do lọ thuốc..

“Em khoẻ rồi nên mới quên mất sự tồn tại của lọ thuốc đó.

Nếu không làm sao em có thể làm rơi được..”
Cố Hạo Trạch vẫn chưa tin lắm, anh ôm chặt cô vào lòng..

“Cuối tuần bạn anh về nước, anh bảo cậu ta khám cho em.

Như vậy anh mới yên tâm..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 43: 43: Thân Phận


Cuối tuần, Andy về nước theo lời mời của Cố Hạo Trạch.

Vừa ra khỏi sân bay, nhìn thấy Cố Hạo Trạch, anh lập tức vẫy tay như con mèo thần tài..

“Cố, tôi ở bên này này..”
Cố Hạo Trạch hừ lạnh khinh thường.

“Cậu đừng xán lại gần tôi, tôi là trai thẳng..”
“Cmn, cậu nói cứ như tôi là gay không bằng..”
“Chả nhẽ tôi nói sai..”
Andy giật giật khoé môi.

“Cậu có tin tôi vào đặt vé quay lại Mỹ ngay không..”
Được rồi, chiêu này thì Cố Hạo Trạch chịu thua.

Anh lập tức xuống giọng.

“Được rồi được rồi, cậu là nhất.

Mời cậu lên xe..”
Andy nở mũi, như ông hoàng mở cửa xe ngồi vào ghế phụ lái, hất cằm ra lệnh..

“Còn không mau lái xe..”
Cố Hạo Trạch ảo não cào tóc, vì Hạ Hạ, anh nhịn..

Sau khi khám bệnh cho Sơ Hạ, Andy tưng tửng bước ra, nhìn Cố Hạo Trạch cười ngả ngớn..

“Cố, cậu không phải lo đâu.

Cô ấy hoàn toàn khoẻ mạnh, có sinh cho cậu cả một đàn con cũng không vấn đề gì..”
Cố Hạo Trạch thở phào, nhưng vẫn có chút lo lắng..

“Chả phải cô ấy bị tim bẩm sinh sao.

Cậu nói không có việc gì là thế nào..”
“Cuộc phẫu thuật bốn năm trước khá thành công, bây giờ có thể nói cô ấy không khác người bình thường là bao..”
Nghe đến đây Cố Hạo Trạch yên tâm rồi, cuối cùng anh cũng trút bỏ được gánh nặng.

Nhưng hình như anh đã vui mừng quá sớm.

Vì lúc này Andy lại bắt đầu đùa giỡn..

“Này Cố, cậu lo lắng cho cô ấy như vậy, hay là suy nghĩ lại đi, buông tay cô ấy, quay lại với tôi.

Thế nào?”
Cố Hạo Trạch còn chưa kịp phản ứng, đằng sau đã vang lên giọng nói mềm mại..

“Cái gì mà quay lại với anh? Cố Hạo Trạch, anh nói rõ xem nào..”
Cố Hạo Trạch oan ức, anh vội ôm cô vào lòng rồi trừng mắt với Andy.

“Hạ Hạ, em đừng nghe cậu ta nói bậy.

Từ trước đến giờ trái tim này chỉ thuộc về mình em..”
Andy chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, lại càng thêm dầu vào lửa..

“Này này Cố, cậu không quên nhanh như vậy chứ, chẳng phải chúng ta từng ngủ chung trên một chiếc giường sao?”
Đến đây thì Sơ Hạ không vui thật rồi, cô trừng mắt nhìn Andy, rồi quay lại nhìn Cố Hạo Trạch đầy ấm ức..

“A Trạch, anh ta nói thật sao.

Anh...!anh thật sự ngủ cùng anh ta sao?”
Cố Hạo Trạch ôm đầu bất lực, đôi lúc Hạ Hạ của anh ngây thơ đến đáng yêu..

“Em tin lời tên ngốc đó làm gì, trái tim này chỉ thuộc về em, thân xác này cũng vậy..”
Nhìn hai người trước mặt ân ái thân mật, Andy đứng cạnh nghiến răng ken két.

Đồ không có tình người..

—————————
Trong một căn phòng sang trọng, một người đàn ông mặc vest đen ngồi trên ghế đặt ở chính giữa, một tay cầm xì gà, một tay đang vân vê chiếc nhẫn, đang lắng nghe hai người trước mặt.

“Ngô Tổng, Cố Thị bây giờ đã hưng thịnh hơn trước, nếu cứ tiếp tục như vậy liệu có mạo hiểm quá không?”
Ngô Tuyển từ tốn nhả ra làn khói trắng, hắn trầm tư suy nghĩ..

“Phải mạo hiểm mới có thành công..”
Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh người phụ nữ dịu dàng hiền thục, hắn cười khẽ.

“Chị gái, con gái cưng của chị cứ để người em trai này chăm sóc..”
Thân phận thật của Ngô Tuyển là con nuôi của Ngô gia, hắn ta đem lòng yêu chị gái nuôi của mình, nhưng không được đáp lại tình cảm.

Thậm chí Ngô lão gia sau khi biết chuyện còn gả ngay con gái cho Âu Dương Đức.

Phải nhìn người con gái mình yêu kết hôn cùng người đàn ông khác, Ngô Tuyển mang hận thù tronh lòng.

Ngày đó hắn ta chỉ muốn g**t ch*t Âu Dương Đức, nhưng không ngờ trong xe còn có cả Ngô Tuyết Vân.

Hơn hai mươi năm nay Ngô Tuyển vẫn lẻ bóng, không định kết hôn.

Đơn giản vì trái tim hắn ta chỉ chứa một hình bóng duy nhất.

Đó là Ngô Tuyết Vân...
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 44: 44: Cá Đã Cắn Câu


Cố Hạo Trạch và Tuấn Lãng có chung đối tượng bảo vệ, đó là Sơ Hạ.

Nên hai người hợp tác với nhau cũng không mấy bất ngờ.

Chỉ là hai người hôm trước vừa đánh nhau, hôm nay lại hoà hợp ngồi chung một chỗ làm Sơ Hạ có chút không quen.

Trong phòng chủ tịch Cố Thị, Cố Hạo Trạch mặc vest nghiêm túc nghe điện thoại.

Nhưng không ai nhìn thấy dáng vẻ của anh lúc này.

Anh đang tựa đầu vào ngực Sơ Hạ, tay vòng qua ôm eo cô.

Mà Sơ Hạ cũng coi như thói quen từ lâu, tay cô đưa lên xoa xoa đầu anh.

Bên kia điện thoại, Lâm Giai đang báo cáo.

“Chủ tịch, Lưu Cảnh và Hứa Chương bắt đầu hành động.

Họ đã thu mua được 32% cổ phiếu của tập đoàn rồi..”
Cố Hạo Trạch nhếch mép..

“Cá đã cắn câu, cứ theo kế hoạch mà làm..”
Sau khi cúp máy, anh lại càng vùi sâu vào ngực Sơ Hạ làm nũng..

“Hạ Hạ, anh mệt chết đi được.

Em mát xa cho anh đi..”
Sơ Hạ bất lực nhìn cái đầu đen trước ngực mình.

Không biết cấp dưới nhìn thấy cái dáng vẻ này của anh sẽ suy nghĩ ra sao.

“Anh muốn trêu đùa nhân viên trong văn phòng sao..”
Hai mắt Cố Hạo Trạch bừng sáng, anh lập tức lấy lại tinh thần, ngồi thẳng dậy..

“Đây là em gợi ý cho anh..”
Ngay sau đó, Sơ Hạ cảm thấy thế giới đảo điên, trong nháy mắt đã bị Cố Hạo Trạch đè xuống dưới thân.

Đôi môi quyến rũ bị anh phong toả, cô chỉ kịp phát ra hai tiếng..

“A Trạch...!ưm..”
Bàn tay anh bắt đầu hư hỏng, lần mò vào trong váy của cô.

Quần áo trên người bị cởi ra trong chớp mắt.

Tay anh thần tốc tấn công vào khu vườn bí ẩn.

Sơ Hạ có chút sợ hãi, giữ chặt tay anh lại..

“A Trạch...!đang giờ làm việc...!chút nữa sẽ có người vào..”
“Ai dám phá hỏng chuyện tốt của anh chứ..”
Sơ Hạ bị trêu chọc đến ẩm ướt, sau đó cô cũng thuận theo ý anh.

Nhìn bản thân không còn mảnh vải, mà anh vẫn quần áo chỉnh tề, cô cảm thấy không công bằng.

Không cần chờ anh gợi ý, cô đã lớn mật đưa tay c** q**n áo cho anh.

Không biết Sơ Hạ lấy động lực ở đâu mà cô dám đẩy anh ngã xuống, tự mình ngồi lên người anh.

Cô nhẹ nhàng cúi xuống, hôn lên môi anh, sau đó di chuyển dần xuống ngậm yết hầu của anh vào miệng, m*t nhẹ một cái.

Cố Hạo Trạch tê dại chân tay, đôi mắt anh đỏ rực lửa dục, nhưng vẫn để mặc cho cô làm chủ.

Anh cúi xuống ngậm lấy tai cô, th* d*c..

“Hạ Hạ...!em mạnh tay một chút..”
Lúc này bàn tay mềm mại của Sơ Hạ đang nắm chặt dã thú của anh, xoa bóp lên xuống.

Cố Hạo Trạch thoải mái muốn rên lên, anh b*p m*ng cô một cái.

Nhìn thấy trước mặt mình là nụ hoa xinh đẹp, anh không ngần ngại hôn xuống.

Sơ Hạ không kiềm chế được, bàn tay lại dùng lực mạnh hơn..

“Ưm...!A Trạch...!anh cắn hỏng mất...”
Cố Hạo Trạch bị cô dùng tay đến suýt nữa không kiềm chế được, anh hít sâu một hơi, một tay khác vỗ lên mông cô..

“Hạ Hạ...!tự mình ngồi lên..”
Sơ Hạ lúc này đặc biệt nghe lời, cô khẽ nhích người ngồi dậy, sau đó đặt dã thú vào cửa mình, chậm rãi ngồi xuống..

“Aa...!ưm..

A Trạch...!em không được...”
“Rõ ràng là em được..”
“Như vậy nhanh quá rồi...!aaa...!anh chậm lại...”
Cố Hạo Trạch điên cuồng ôm eo cô nhấc lên đặt xuống.

Sơ Hạ chỉ biết ôm chặt lấy cổ anh, mong anh chậm lại một chút.

Nhưng tốc độ của Cố Hạo Trạch chỉ nhanh hơn chứ không chậm đi.

Tư thế này giúp anh tiến vào trong cô hoàn toàn, bên dưới cô hút chặt lấy anh.

Cố Hạo Trạch không chịu nổi nữa, anh đẩy nhanh tốc độ, hơn ba mươi phút sau, anh b*n r* tất cả tinh hoa vào sâu trong người cô.

Sơ Hạ bây giờ thở cũng thấy mệt, cô làm gì quan tâm đến thế sự ngoài kia nữa.

Sau khi được Cố Hạo Trạch tắm rửa sạch sẽ, cô ôm gối trong phòng nghỉ của anh ngủ mất...
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 45: 45: Em Cầu Hôn Anh Sao


Cố Hạo Trạch nhìn thấy cô mệt mỏi như vậy, anh cũng không đành lòng đánh thức cô dậy.

Hai người ôm nhau ngủ đến tận khi mọi người tan ca.

Khi Sơ Hạ lem nhem mở mắt đã thấy sắc trời ngả dần về đêm.

Cô vội vàng bật dậy, quay sang đập vào người tên đầu xỏ hại cô ngủ quên.

“A Trạch, dậy mau...”
Cố Hạo Trạch làm nũng..

“Ngủ thêm chút nữa..”
“Anh xem bây giờ là mấy giờ rồi.

Anh làm chủ tịch mà như vậy à..”
Đôi mắt Cố Hạo Trạch vẫn còn ngái ngủ, để mặc cô vào nhà vệ sinh.

Nhưng chưa đầy một phút sau, bên trong vang lên tiếng hét làm anh giật mình..

“CỐ HẠO TRẠCH!!!”
Cố Hạo Trạch vội vàng chạy tới, còn không kịp mặc quần áo..

“Chuyện gì vậy...”
Sơ Hạ đỏ mặt nhìn anh xông vào, thân hình vẫn còn trần như nhộng.

Cô trừng mắt..

“Ai cho anh để lại..”
Thì ra là chuyện này, vậy mà anh cứ tưởng cô làm sao.

Anh không chút ngại ngùng trả lời..

“Do em kẹp anh chặt quá, anh không kịp rút ra..”
Sơ Hạ cắn môi nhìn anh..

“Lỡ có thai thì sao..”
“Có thì sinh chứ làm sao..

Sinh đi anh nuôi..”
Sơ Hạ không vui..

“Anh không cưới em mà muốn em sinh con cho anh à.

Mơ đi..”
Cố Hạo Trạch bắt được trọng điểm, anh không cần mặt mũi nữa, có chút đỏ mặt nhìn cô..

“Hạ Hạ...!em đây là cầu hôn anh sao? Nhưng chuyện này phải để anh làm mới đúng..

Không đúng, nhẫn còn chưa mua, làm sao cầu hôn được..”
Sơ Hạ nhìn anh cứ lẩm bẩm một mình, cô đập anh một cái..

“May cho anh là kì an toàn, sẽ không sao đâu..”
“Kì an toàn?”
Nhìn vẻ mặt thất vọng của Cố Hạo Trạch, Sơ Hạ có chút buồn cười..

“Đừng nói với em là anh muốn làm bố đấy nhé.

Anh mới bao nhiêu tuổi? Tí tuổi đầu, lo mà làm việc đi..”
Cố Hạo Trạch ôm cô ra ngoài, sau đó mặc quần áo cho cả hai..

“Em đừng cậy em hơn anh hai tuổi mà chê anh trẻ con.

Anh còn trưởng thành hơn em..”

Sơ Hạ không phục..

“Anh trưởng thành hơn em chỗ nào?”
Cố Hạo Trạch cười xấu xa, tay anh lại làm loạn trên ngực cô..

“Em nói đúng.

Cơ thể em từ trên xuống dưới đều trưởng thành..”
Hiểu ra giọng nói cùng động tác mờ ám của anh, Sơ Hạ đập vào tay anh một cái..

“Anh...!lưu manh...”
Cố Hạo Trạch nhìn cô bị mình trêu chọc đỏ mặt thì cười đến vui vẻ.

Anh cúi xuống nói nhỏ vào tai cô, từng lời nói giống như anh đang k*ch th*ch cô vậy, làm cô người cô run rẩy..

“Chị bé, em chưa trưởng thành thì chị có yêu em không?”
Đã lâu không được nghe từ “chị bé” phát ra từ miệng anh, Sơ Hạ có chút hoài niệm.

Cô gật đầu thừa nhận.

“Yêu, cho dù anh thế nào thì em cũng yêu anh.

Mãi chỉ yêu mình anh..”
Cố Hạo Trạch chiếm đoạt môi lưỡi cô..

Trong tiếng thở gấp, anh đáp lại tình yêu của cô..

“Anh cũng yêu em..”

Cuối ngày, trong căn phòng quen thuộc, Lưu Cảnh và Hứa Chương lại báo cáo công việc với Ngô Tuyển.

“Ngô Tổng, con bé Âu Dương Sơ Hạ đã rất vướng chân vướng tay, ngài xem có thể nào đánh bật cô ta được không?”
Ngô Tuyển nghe thấy cái tên quen thuộc, lập tức không vui.

“Các người động tới con bé thì sẽ không yên với tôi đâu..”
Khi hai lão già đó rời đi, Ngô Tuyển cẩn thận v**t v* tấm di ảnh của chị gái, miệng cười nhưng đầy sự đau khổ..

“Chị gái, tôi chỉ đòi lại những thứ thuộc về mình.

Còn về đứa con gái bé bỏng của chị, tôi sẽ bảo vệ thật tốt..”
Ai cũng biết trước khi Ngô Tuyết Vân đi lấy chồng, Ngô lão gia đã trao hết cổ phẩn của mình cho con gái.

Ngô Tuyển khi biết chuyện đã rất tức giận, nhưng hắn ta không làm gì được.

Đã không có được người mình yêu, đến cổ phần công ty cũng không được nốt.

Hắn ta tìm mọi cách trả thù.

Đầu tiên là trút giận lên Âu Dương Đức, sau đó là tìm cách cướp lại công ty từ tay Âu Dương Tuấn Lãng.

Nhưng làm được điều đó phải lật đổ Cố Thị trước....
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 46: 46: Họp Cổ Đông


Trong thời gian Cố Hạo Trạch cố tình thả lỏng, Lưu Cảnh và Hứa Chương đã thu mua được 51% cổ phần Cố Thị.

Điều gì đến cũng phải đến, hôm nay Cố Thị mở cuộc họp cổ đông bầu lại hội đồng quản trị.

Cố Hạo Trạch vẫn rất ung dung ngồi ở vị trí chính giữa, nghe mọi người xì xào bàn tán.

Phải chờ thêm 30 phút sau, Ngô Tuyển mới xuất hiện.

Lần đầu tiên sau hơn hai mươi năm hắn ta mới đường đường chính chính xuất hiện trước mặt Sơ Hạ làm cô có chút lo lắng.

Nhưng rất nhanh bị vẻ ngoài điềm tĩnh che giấu.

Cố Hạo Trạch thấy nhân vật chính đã xuất hiện mới bắt đầu lên tiếng.

“Được rồi, chúng ta bắt đầu..”
Lưu Cảnh nhanh miệng cướp lời..

“Mọi người cũng đã biết, Ngô tiên sinh đã thu mua được 51% cổ phần, bây giờ mọi quyền hạn đều thuộc về tay của ngài Ngô Tuyển đây.

Tiếp theo chúng ta sẽ bàn tới ai là người thay thế Cố Tổng cho vị trí chủ tịch..”
Cố Hạo Trạch bình thản nhếch mép..

“Lưu Tổng vội quá làm gì.

Chuyện hay còn ở phía sau.

Ông cho rằng ông đang thật sự có 51% cổ phần sao..”
Hứa Chương khinh thường.

“Không vậy thì sao.

Giấy trắng mực đen đã rõ, cậu còn muốn kéo dài làm gì..”
Cố Hạo Trạch lười giải thích cho bọn họ, anh vẫy tay ra hiệu cho Lâm Giai tiếp lời.

Lâm Giai nhận được ám hiệu, bắt đầu thực hiện nhiệm vụ của mình.

“Tại đây, tôi xin giới thiệu cổ đông lớn nhất của tập đoàn, ngài Âu Dương Tuấn Lãng..”
Âu Dương Tuấn Lãng từ tốn đứng lên, còn làm động tác bắng nhắng giơ tay chào.

Lưu Cảnh và Hứa Chương như nghe được truyện cười, lập tức chế giễu.

“Chúng tôi không có thời gian để nói chuyện nhảm.

Đùa như vậy đủ rồi.

Vào việc chính đi..”
Lâm Giai vẫn không đổi sắc mặt, anh vẫn tiếp tục công việc của mình.

Càng chiếu lên màn hình, sắc mặt Lưu Cảnh và Hứa Chương càng tới nhợt.

Tại sao lại như vậy?.

Truyện Quân Sự
Cố Hạo Trạch không đành lòng nhìn mấy lão già ngơ ngác, anh có lòng tốt lên tiếng giải thích.

“Các ông không nhìn nhầm đâu.

Chỗ cổ phiếu các ông thu mua từ công ty con của Cố Thị, đều là công ty ma.

51% cổ phần đó chỉ là giấy rác thôi..”
Ngô Tuyển đen mặt lại, hai lão già vô dụng..

“Rõ ràng cổ phiếu công ty đã sụt giảm, còn nữa, giấy trắng mực đen này đâu thể là giả được..”
“À, chắc các ông lớn tuổi rồi nên không biết, làm giả mấy tờ giấy này có gì khó..”
Ngô Tuyển không nghe nổi nữa, hắn đứng dậy sải bước rời đi.

Âu Dương Tuấn Lãng thấy vậy đủ rồi, anh đứng dậy phát biểu ý kiến.

“Tới đây được rồi.

Hôm nay tôi sẽ làm một việc chưa từng xảy ra trong lịch sử, tôi tuyên bố bán lại toàn bộ 51% cổ phần trong tay tôi cho cậu Cố Hạo Trạch với giá 0 đồng, coi như là sính lễ tôi tặng cho em gái tôi..”
Cố Hạo Trạch nở một nụ cười hài lòng.

“Cám ơn anh đã tiết kiệm cho em một khoản tiền..”
Cuộc họp tưởng như căng thẳng lại trôi qua một cách nhàm chán.

Khi mọi chuyện kết thúc, Sơ Hạ đã tựa vào ghế ngủ ngon lành, đến khi cảm nhận được bản thân đang bay, cô mới giật mình tỉnh lại.

Thì ra Cố Hạo Trạch đang ôm cô về phòng làm việc.

“A Trạch, họp xong rồi sao?”
Cố Hạo Trạch buồn cười, cúi xuống hôn cô một cái, giả bộ quở trách.

“Làm gì có phó giám đốc nào như em, họp cổ đông mà lại ngủ say như chết.

Còn để chủ tịch tự tay bế em về..”
Sơ Hạ không ngại ngùng, cô ngẩng đầu lên nhìn anh.

“Họp hành nhàm chán chết đi được.

Rõ ràng ngủ còn vui hơn..”
“Em phải thức xem mấy lão già đó tuyệt vọng như thế nào.

Vậy mới vui..”
“Cố Hạo Trạch, em phát hiện anh có sở thích kì lạ vậy.

Lại thích ngắm mấy lão già đó là sao?”
“Đâu có, anh chỉ thích ngắm mình em..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 47: 47: Bắt Cóc


Mọi chuyện đã kết thúc, Lưu Cảnh và Hứa Chương phải dốc toàn bộ tài sản để đền bù thiệt hại cho công ty.

Từ trên mây ngã xuống, bọn họ không phục, nhưng cũng không làm gì được.

Một tháng sau đó, Cố Thị lại vận hành như cũ.

Cố Hạo Trạch và Sơ Hạ cũng sống vui vẻ bên nhau.

Nhưng tưởng chừng sẽ có hạnh phúc, thì một biến cố lại xảy đến.

Hôm nay Cố Hạo Trạch phải đi gặp khách hàng, Sơ Hạ phải tự mình lái xe trở về.

Chỉ là cô mải mê với công việc, lúc chuẩn bị ra về thì thời gian đã là gần 8 giờ tối.

Hầm để xe tối om, mọi người đều đã ra về.

Sơ Hạ có chút sợ hãi, vì dù sao cô cũng là con gái, một mình ở trong một không gian lớn như vậy, lại có không có ánh sáng, ai cũng sợ thôi.

Sơ Hạ nhanh chóng di chuyển đến chiếc xe quen thuộc, chỉ là chưa kịp bước lên xe, phía sau đã có người giữ chặt cô lại.

Cô cố gắng vùng vẫy thoát khỏi cánh tay người đàn ông, nhưng sức lực đàn ông với phụ nữ có sự chênh lệch.

Kháng cự được vài phút thì cô ngất lịm đi.

Cố Hạo Trạch đang gặp đối tác thì nhận được tin nhắn, bên trên là hình ảnh Sơ Hạ bị trói lại, trên mặt còn có vết thương.

Anh không kịp nói lời xin lỗi với đối tác, lập tức rời đi.

“Lâm Giai, cậu điều tra giúp tôi bây giờ Hạ Hạ đang ở đâu.

Còn nữa, xem ai là người đã bắt cóc cô ấy..”
Tuấn Lãng cũng nhận được tin tức, anh vội vàng tới Cố Thị.

Không biết ai là người đã bắt cóc Sơ Hạ, cho dù Lâm Giai đã ra tay nhưng vẫn không tìm được tung tích của cô.

Cố Hạo Trạch bất lực ôm đầu, Tuấn Lãng mệt mỏi ngồi bên cạnh, gạt tàn trên bàn đã chứa đầy tàn thuốc lá.

Hết cách, Tuấn Lãng phải cầu cứu Lục Tử Minh.

“Anh họ, em là Tuấn Lãng.

Hạ Hạ bị bắt cóc rồi.

Em muốn nhờ thế lực của nhà họ Lục để nghe ngóng..”
Lục Tử Minh nghe xong cũng giật mình, lập tức tỉnh ngủ.

“Được, chuyện này giao cho anh..”
Hạ Vy đang trong cơn buồn ngủ, thấy Lục Tử Minh ngồi dậy mặc quần áo, cô có chút khó hiểu.

“Anh đi đâu vậy..”
Lục Tử Minh cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô.

“Ngoan, anh bế Tiểu Vũ sang ngủ với em nhé.

Hạ Hạ xảy ra chuyện, anh phải đi gấp..”

Nghe vậy Hạ Vy lập tức đồng ý..

“Được, anh cẩn thận một chút.

Có chuyện gì thì gọi cho em ngay..”
Quả nhiên Tuấn Lãng nhờ đúng người, thế lực nhà họ Lục không đùa được, gần một tiếng sau, thuộc hạ đã thông báo tìm được người.

“Lưu Cảnh, Hứa Chương, lần trước tôi đã nương tay cho các người..”
Cố Hạo Trạch tức giận, nhưng cũng không dám hành động bừa bãi.

Vì hiện tại Sơ Hạ vẫn còn trong tay hắn, nên mọi chuyện phải nghe theo sự sắp đặt của Lục Tử Minh..

Ban đầu Lục Tử Minh muốn báo cảnh sát, nhưng lại sợ họ trút giận lên Sơ Hạ.

Nên anh quyết định tự mình hành động.

Dù sao anh cũng là quân nhân, giao cho ai cũng không yên tâm.

Sơ Hạ tỉnh lại phát hiện tay chân đều bị trói chặt, xung quanh yên tĩnh không một tiếng động.

Cô nhớ khi đi tới hầm để xe đã bị một tên bịt kín mặt mũi chụp thuốc mê.

Lúc đó vì kháng cự mạnh mẽ mà hiện tại tay chân cô đầy vết bầm tím.

Sơ Hạ khẽ nhích người, không may chạm vào vết thương khiến cô hít một hơi lạnh.

Đây rốt cuộc là đâu? Là ai đã bắt cóc cô tới đây..

Trong đầu đang có hàng vạn câu hỏi, cánh cửa tối mịt cuối cùng cũng mở ra.

Hai người đàn ông quen thuộc bước tới, đặt một hộp cơm xuống trước mặt cô..

“Phó giám đốc, mới có một tháng không gặp.

Cô sẽ không quên chúng tôi nhanh đến vậy chứ..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 48: 48: Bị Thương


Sơ Hạ rốt cuộc cũng hiểu nguyên nhân, cô bình tĩnh lại, nhìn hai lão già trước mặt cười lạnh.

“Tôi khuyên các người nên thả tôi ra, nếu không tôi không đảm bảo tính mạng các người còn nguyên đâu..”
Lưu Cảnh và Hứa Chương nghe xong bật cười sảng khoái.

“Con nhóc này bây giờ còn doạ chúng ta nữa này.

Hahaha...!mày nên nhớ bây giờ mày đang trong tay bọn tao.

Mày nên lo cho tính mạng của mày trước đi..”
“Con bé nói đúng đấy, các người tốt nhất nên thả nó ra, đừng để tôi nổi giận..”
Lúc này Sơ Hạ mới thở phào nhẹ nhõm, cô mỉm cười nhìn người đàn ông mặc đồ đen đứng ở cửa.

“Anh họ..”
Lục Tử Minh không thích nhiều lời, anh rút súng phía sau lưng chĩa lên đầu Lưu Cảnh.

Hứa Chương vội vàng rút dao ra ghì lên cổ Sơ Hạ.

Lục Tử Minh nhếch mép.

“Cùng giao người, thế nào?”
Hứa Chương run rẩy, tay cầm dao còn không chắc.

Hắn ta lắp bắp.

“Mày...!mày chỉ có một mình...!tính mạng con nhóc này đang nằm trong tay tao...!mày suy nghĩ cho kĩ..”
“Ai bảo anh ấy chỉ có một mình?”
Lúc này Cố Hạo Trạch và Tuấn Lãng nhận được tín hiệu của Lục Tử Minh mới xuất hiện.

Sơ Hạ nhạy bén phát hiện Hứa Chương không chú ý, cô cắn mạnh vào tay hắn ta làm con dao leng keng rơi xuống.

Cố Hạo Trạch nhanh chóng chạy tới đạp vào bụng Hứa Chương, sau đó vội ôm Sơ Hạ vào lòng.

“Hạ Hạ, anh xin lỗi..”
Sơ Hạ thở phào nằm trong lòng Cố Hạo Trạch.

Cô không lên tiếng, chỉ ôm chặt lấy anh.

Lục Tử Minh cất súng đi, anh lau bàn tay vừa đánh hai lão già đó, khinh thường..

“Không có bản lĩnh thì đừng hành động, tốn thời gian của ông đây...”
Đáng nhẽ giờ này anh phải ở nhà ôm vợ ngủ mới đúng, tự nhiên thằng nhóc Lục Minh Vũ được hưởng lợi..

“Được rồi, còn lại mấy đứa tự giải quyết, anh về đây..”
Chỉ là lúc Lục Tử Minh vừa quay đi, Lưu Cảnh rút trong người ra một con dao đã chuẩn bị sẵn.

Hắn ta lao về phía Cố Hạo Trạch với ánh mắt đầy lửa hận..

“Cố Hạo Trạch, tao giết mày..”
Sơ Hạ nhanh mắt nhìn thấy ánh mắt chói mắt từ con dao đang lao về phía mình, cô không kịp nghĩ ngợi, đẩy mạnh Cố Hạo Trạch ra, còn mình chắn trên người anh.

Con dao vô tình đó đâm thẳng vào bụng Sơ Hạ, máu tươi túa ra..

“Hạ Hạ...”
Cố Hạo Trạch lúc này chỉ muốn giết người, rất may đã bị Lục Tử Minh cản lại.

“Dùng mạng của cậu để đổi lấy mạng lão già này, không đáng.

Việc của cậu bây giờ là mau đưa Hạ Hạ đi viện.

Còn lại để tôi xử lý..”

Lục Tử Minh không ngờ sơ suất trong nháy mắt của mình lại gây ra hậu quả lớn như vậy.

Nếu Hạ Hạ có mệnh hệ gì, tự tay anh sẽ kết liễu hai lão già khốn nạn này..

Cố Hạo Trạch nhìn bàn tay đầy máu của mình, nước mắt anh đã rơi đầy trên mặt.

“Hạ Hạ, em đừng ngủ, mở mắt ra nhìn anh đi..

Sao còn chưa tới vậy.

Tuấn Lãng, anh lái nhanh lên..”.

Ngôn Tình Hài
Sơ Hạ bật cười, vết đâm ở bụng lại đau quặn lại.

Cô ho khụ khụ..

“A Trạch, em không sao.

Anh đừng khóc như vậy..”
“Em đừng nói nữa, như vậy sẽ tiết kiệm sức.

Đừng sợ, em sẽ không sao đâu..”
Tuấn Lãng bất lực nhìn hai người phía sau.

“Cố Hạo Trạch, cậu nói ít thôi.

Đau hết cả đầu..”
Rất nhanh đã tới bệnh viện, Cố Hạo Trạch ôm Sơ Hạ vào phòng phẫu thuật.

Các bác sĩ nhanh chóng đi tới, đẩy anh ra ngoài.

Người lớn trong nhà biết chuyện rất nhanh.

Lục Hạo Thiên nhìn thấy Lục Tử Minh, lập tức tát cho anh một cái.

“Bố dạy con làm việc hồ đồ như vậy à.

Con là quân nhân mà con không biết sơ xảy một chút sẽ để lại hậu quả lớn thế nào hay sao.

Nếu hôm nay Hạ Hạ có mệnh hệ gì..”
Nói đến đây Lục Hạo Thiên cũng không dám nghĩ nữa.

Đứa cháu gái này được cưng chiều từ bé, dù là Tô gia hay Lục gia đều xem cô bé này là bảo bối.

Lục Tử Minh yên lặng nghe mắng, anh cúi gằm mặt xuống, che giấu đôi mắt đỏ hoe.

“Con xin lỗi..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 49: 49: Lục Tử Hân Tức Giận


Tuấn Lãng vội chạy lại an ủi.

“Bác, Hạ Hạ không bị đâm vào chỗ hiểm, hơn nữa vết thương không sâu.

Em ấy sẽ không sao đâu ạ..”
Lục Hạo Thiên nào biết vết thương thế nào.

Ông chỉ nhận được điện thoại nói Hạ Hạ bị dao đâm khi bị bắt cóc.

Còn là cậu con trai quý tử của ông hành động sơ suất.

Vậy nên ông phải dạy dỗ lại Lục Tử Minh trước khi vợ mình nổi giận.

Cố Hạo Trạch lúc này đứng nhìn chằm chằm vào phòng bệnh với đôi mắt vô hồn.

Lại thêm một lần nữa Hạ Hạ vì anh mà gặp nguy hiểm.

Lần này còn là vì cô cứu anh.

Đáng lẽ người nằm bên trong phải là anh mới đúng.

Khoảng ba mươi phút sau, Lục Tử Hân từ phòng phẫu thuật bước ra.

Cô không nói lời nào, tiến tới trước mặt Cố Hạo Trạch.

“Đây là lần thứ bao nhiêu con bé phải nhập viện vì cậu rồi.

Tôi không biết cậu có điểm gì tốt mà con bé cứ phải bám dính lấy một thằng nhóc kém tuổi.

Nếu hai người còn tiếp tục bên nhau, tôi sẽ là người đầu tiên phản đối..”
Lục Tử Minh vội kéo em gái lại.

“Tiểu Hân, bình tĩnh đã, Hạ Hạ sao rồi..”
Lục Tử Hân chuyển đối tượng sang anh trai.

“Còn cả anh nữa, anh bảo em bình tĩnh làm sao được.

Anh làm ăn như vậy mà coi được à, cũng may lần này Hạ Hạ bị thương nhẹ, tịnh dưỡng vài ngày là khỏi.

Nếu không em sẽ không tha cho anh.

Đâu phải anh không biết con bé bị bệnh tim đâu.

Vậy mà anh để nó gặp nguy hiểm như vậy..”
Lục Hạo Thiên đi tới giải cứu con trai khỏi cô con gái đang chứa đầy lửa giận.

“Được rồi, Tiểu Hân, con bình tĩnh lại đã.

Bố đã mắng anh con giúp con rồi.

Con không phải tức giận làm gì cho mệt.

Hạ Hạ không sao là tốt rồi.”
Lục Tử Hân cũng bình tĩnh lại, nhưng cô vẫn cáo trạng với bố mình.

“Bố xem sao bố lại sinh được người con trai vô dụng như thế chứ.

Chả được việc như Cảnh Dương nhà con gì cả..”
Lục Tử Minh tròn mắt, nhưng biết mình đang sai nên anh cũng không dám cãi.

“Cảnh Dương nhà em là nhất, được chưa..”
Đến đây Lục Tử Hân mới hết giận, cô hừ nhẹ.

“Hừ, vào thăm con bé được rồi đấy.”
Tuấn Lãng lúc này mới có cơ hội xen vào.

“Thằng nhóc Cố Hạo Trạch xông vào từ lâu rồi.

Không cần chị phải nhắc đâu..”
Lục Tử Hân giật mình, cô quay lại phòng bệnh đã thấy Cố Hạo Trạch gục bên giường khóc nấc lên.

Sơ Hạ đang đau cũng phải ngồi dậy an ủi anh.

“Không phải em vẫn khoẻ sao, anh khóc gì chứ..

Ngoan...!nín đi, đừng khóc nữa..”
Lục Tử Hân bên ngoài như không tin vào mắt mình.

“Rốt cuộc trong đầu con bé đó chứa cái gì vậy.

Con gái khi yêu phải được chiều chuộng làm nũng mới đúng.

Sao cuộc tình này ngược lại vậy..”
Tuấn Lãng bên cạnh nhắng nhít tiếp lời.

“Thì trong đầu con bé đó chứa thằng nhóc Cố Hạo Trạch chứ chứa gì nữa..”
Lục Tử Minh gật gù bổ sung..

“Giống như trong đầu em chỉ chứa mỗi Trình Cảnh Dương đó..”
Lục Tử Hân bị anh trai tố cáo lặng lẽ đỏ mặt.

“Anh muốn chết à...!suốt ngày trêu chọc em..”
Lục Hạo Thiên thấy mọi chuyện đã ổn, bắt đầu giải tán đám đông.

“Thôi được rồi, mọi người về nghỉ ngơi đi, thời gian cũng muộn rồi.

Để thằng bé đó ở lại chăm Hạ Hạ là được..”
Sau khi mọi người về hết, ông tiến tới vỗ vai con gái.

“Tiểu Hân, lúc nào có cơ hội con nên xin lỗi thằng bé họ Cố đó.

Dù sao đó cũng là người Hạ Hạ chọn, con không nên nói thằng bé như vậy..”
Lục Tử Hân cũng biết mình sai, cô gật đầu vâng lời.

“Con biết, lúc đó con nóng tính quá.

Hôm sau con sẽ xin lỗi thằng bé đó..”
Trong phòng bệnh, khó khăn lắm Sơ Hạ mới dỗ được Cố Hạo Trạch nín khóc.

Hiện tại hai người đang chen chúc nhau nằm trên giường.

“Hạ Hạ, tại sao em lại đỡ dao cho anh.

Anh là đàn ông, bị đâm một cái thì có sao đâu chứ..”
“Anh thừa nhận em trưởng thành hơn anh mà.

Chị đỡ dao cho em có sao đâu..”
“Lần sau không được như vậy nữa biết không, chị bé..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 50: 50: Đầu Thú


Sơ Hạ đã bình an, việc còn lại là xử lý hai lão già Lưu Cảnh và Hứa Chương.

Lục Tử Minh giữ hai người lại tại kho hàng đã bỏ hoang, cho người giam giữ.

Khi Ngô Tuyển nhận được tin, hắn ta đùng đùng tức giận, lập tức đi tìm hai người đó tính sổ.

Vì đã có mệnh lệnh của Lục Tử Minh, nên Ngô Tuyển dễ dàng vào được bên trong mà không có ai ngăn cản.

Nhìn thấy người đàn ông trước mặt, Lưu Cảnh và Hứa Chương như nhìn thấy sự sống, họ lập tức van xin.

“Ngô Tổng, làm ơn cứu chúng tôi ra khỏi nơi này..”
“Ngô Tổng...”
Ngô Tuyển không nói lời nào, lập tức túm cổ Lưu Cảnh..

“Mày là người đâm con bé có đúng không?”
Hai người họ đều không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ biết biện hộ..

“Không phải, Ngô Tổng, cô ta hại chúng ta thê thảm như vậy.

Tôi chỉ tức giận quá thôi..”
Ngô Tuyển gào lên, trong mắt chứa đấy lửa hận.

“Có phải lời tao nói chúng mày quên hết rồi đúng không.

Ai cho phép chúng mày động vào con bé.

Hả?”
Trong cơn giận không kiềm chế được, Ngô Tuyển rút súng ra, lập tức bắn liên tiếp vào người Lưu Cảnh và Hứa Chương.

Đúng lúc Lục Tử Minh cùng Tuấn Lãng đi tới, hai người lập tức chạy vào khống chế Ngô Tuyển.

“Ngô Tuyển, ông điên rồi à..”
Lục Tử Minh ngồi xuống xem xét tình hình, anh lắc đầu..

“Chúng ta tới chậm rồi..”
Ngô Tuyển không hề hoảng sợ, ông bình thản ném khẩu súng đi, quay sang nói với hai người đàn ông vừa chạy tới..

“Các cậu yên tâm, thù hận đời trước đến đây kết thúc được rồi.

Tôi sẽ ra đầu thú.

Hạ Hạ giao cho mọi người, tôi rất yên tâm.

Nhưng trước khi chịu hình phạt, tôi muốn gặp con bé lần cuối..”
Tuấn Lãng quay sang nhìn Lục Tử Minh, thấy anh ấy khẽ gật đầu, anh cũng đồng ý.

Ba người đi tới bệnh viện nơi Sơ Hạ đang nằm, nhìn thấy Cố Hạo Trạch đang ngồi bên cạnh đút cháo cho cô, đáy mắt Ngô Tuyển hiện lên nét dịu dàng.

Tuấn Lãng ho khẽ hai cái..

“Hạ Hạ, ông ấy muốn nói chuyện với em..”
Sơ Hạ yên lặng nhìn Ngô Tuyển, khẽ gật đầu.

Cố Hạo Trạch không đồng ý, anh cũng muốn ở lại, nhưng bị Sơ Hạ đuổi đi.

“A Trạch, ông ấy sẽ không làm hại em đâu.

Anh ra ngoài với hai anh ấy trước đi..”

Không hiểu tại sao Sơ Hạ lại có niềm tin rằng Ngô Tuyển sẽ không làm hại cô.

Dù cho hai mươi năm trước, hắn ta đã từng làm hại bố mẹ ruột của cô.

Có lẽ là do ánh mắt dịu dàng ấy làm cô tĩnh tâm lại.

Sau khi ba người đàn ông rời đi, Ngô Tuyển mới ngồi xuống bên cạnh giường bệnh.

Hắn quan sát tỉ mỉ từng đường nét trên gương mặt cô, sau đó quyến luyến muốn chạm vào, lại như sợ sẽ làm cô bị thương mà rụt tay lại.

“Hạ Hạ, hôm nay cậu tới đây chỉ muốn kể cho con nghe một câu chuyện.

Kể xong cậu sẽ rời đi, không bao giờ tới làm phiền con nữa..”
Ngô Tuyển dừng một lúc, hắn hít sâu một hơi, rồi mới chậm rãi kể chuyện xưa..

“Cậu thừa nhận, vụ tai nạn hơn hai mươi năm trước là do cậu đứng sau.

Phanh xe của bố con là do cậu cho người cắt đứt.

Nhưng cậu không ngờ mẹ con cũng có mặt trong chuyến xe hôm đó.

Nếu cậu biết trước cậu sẽ không làm vậy..”
Sơ Hạ cười khẩy..

“Dù sao ông cũng là hung thủ, bây giờ ông giải thích làm gì.

Tôi cũng sẽ không tha thứ cho ông..”
Ngô Tuyển run rẩy, gương mặt này quá giống với người trong lòng hắn.

Thậm chí nhiều lúc hắn còn lầm tưởng rằng Ngô Tuyết Vân vẫn chưa chết, bà còn đang trách móc hắn.

“Cậu không mong con tha thứ cho cậu.

Cậu chỉ muốn con hiểu được tấm lòng của cậu thôi..”
————————
Hôm nay Du phải ôn thi nên chỉ ra một cháp thôi.

Ngày mai Du sẽ bù cho các bạn nhé!!! ????????????.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 51: 51: Xin Lỗi


Ngô Tuyển kể lại cho Sơ Hạ nghe tuổi thơ của hắn.

Hắn ta lớn lên trong trại trẻ mồ côi, từ khi sinh ra đã không biết bố mẹ mình là ai.

Lớn thêm vài tuổi, ông bà Ngô gia nhận hắn về nuôi.

Bởi vì sau khi sinh Ngô Tuyết Vân, bà Ngô khó sinh nên không thể mang thai được nữa.

Ông Ngô quyết định nhận Ngô Tuyển về nuôi vì muốn Ngô Tuyết Vân có anh em chơi cùng.

Ngô Tuyết Vân hơn Ngô Tuyển một tuổi, mà Ngô Tuyển cũng biết thân phận mình chỉ là con nuôi nên rất an phận.

Ban đầu hai chị em sống rất hoà thuận vui vẻ, dần dần Ngô Tuyển nhận ra tình cảm mà hắn dành cho Ngô Tuyết Vân không chỉ đơn giản là tìm thân nữa.

Nhưng Ngô Tuyết Vân chỉ coi hắn là em trai không hơn không kém.

Trong hai năm hắn đi du học nước ngoài, người con gái hắn yêu nhất lại lên xe hoa, nên duyên cùng Âu Dương Đức.

Hơn nữa, tất cả cổ phần Ngô Thị mà Ngô lão gia có trong tay đều được sang tên cho con gái và con rể.

Ngô Tuyển không phục, trong lúc tức giận, hắn đã làm một việc mà hắn phải hối hận cả đời.

Vụ tai nạn xe năm ấy, vốn dĩ trên xe chỉ có mình Âu Dương Đức.

Nhưng người tính không bằng trời tính, Ngô Tuyết Vân vậy mà cũng có mặt trên xe.

Ngô Tuyển ân hận thì cũng đã muộn, hắn chỉ biết quỳ gục bên mộ chị gái khóc nức nở.

Hắn biết rằng Âu Dương Tấn lừa hắn, nhưng hắn cũng nhắm mắt làm ngơ.

Bởi vì lúc ấy hắn trắng đôi bàn tay, Hạ Hạ đi theo hắn chỉ thêm đau khổ.

Ngô Tuyển cho rằng chỉ cần mình làm thật tốt, dành lại cổ phần công ty trong tay Âu Dương Tấn, thì Hạ Hạ sẽ quay về bên hắn.

Nhưng hắn đâu ngờ rằng việc này lại làm hại Hạ Hạ, cốt nhục duy nhất của người hắn yêu.

Nói đến đây, giọng Ngô Tuyển đã khàn đi.

Hắn quay mặt vào tường hít sâu, cũng là vì không muốn Sơ Hạ nhìn thấy hắn yếu đuối như vậy.

“Hạ Hạ, cậu nói xong rồi.

Bây giờ cậu sẽ đi đầu thú, thừa nhận mọi chuyện đều là lỗi sai của cậu.

Con phải sống thật tốt, thật hạnh phúc, được không..”
Sơ Hạ vẫn im lặng, Ngô Tuyển cười khổ, nếu hắn không xấu xa như vậy, có lẽ Hạ Hạ sẽ nhiệt tình với hắn hơn..

“Hạ Hạ, trước khi đi, cậu muốn xin lỗi con lần nữa.

Xin lỗi..”
Lần đầu tiên trong đời Ngô Tuyển cúi đầu xin lỗi, lại còn là với một người con gái.

Hắn giải thoát rồi, lương tâm của hắn đã giải thoát.

Nhưng thể xác của hắn sẽ bị cầm tù cả quãng đời còn lại.

Tuấn Lãng thấy hắn bước ra, anh không nói lời nào, chỉ để lại cho hắn một câu.

“Ông đừng tưởng mình có thể nhẹ nhõm.

Chú thím của tôi phải bỏ mạng oan vì ông, toà án lương tâm sẽ chưa tha thứ cho ông sớm vậy đâu.

Ông sẽ phải trả giá bằng mạng sống của mình..”
Cố Hạo Trạch thấy Ngô Tuyển đã rời đi, anh nhanh chóng chạy vào phòng, thấy Sơ Hạ đang ngồi gục trên giường, hai tay ôm đầu gối.

Anh vội ôm cô vào lòng.

“Hạ Hạ, có anh ở đây..”
“A Trạch, em biết làm vậy sẽ có lỗi với bố mẹ ruột của em, nhưng thật sự em muốn tha lỗi cho ông ấy..”
Cố Hạo Trạch thấy cô khóc mà xót xa.

“Hạ Hạ, em lương thiện quá rồi.

Nhưng không sao, em hãy cứ là chính em, cứ lương thiện trong sáng như vậy.

Chuyện tàn khốc xấu xa cứ để anh làm.

Anh không muốn em phải rơi nước mắt nữa..”
Sơ Hạ bật cười, cô cắn vào môi anh một cái thật đau..

“A Trạch, tại sao giờ em mới phát hiện em yêu anh đến vậy nhỉ.

Hay là anh mới bỏ bùa em..”
“Câu này phải là anh nói mới đúng.

Em bỏ bùa gì cho anh mà khiến anh yêu em sâu đậm như vậy..”
Cố Hạo Trạch hôn lên trán cô, dỗ cho ngủ.

Sau đó anh mới ra ngoài gọi điện thoại.

“Tôi không muốn ông ta bị phán tử hình.

Phải để ông ta ngồi tù chung thân.

Cho ông ta hàng ngày phải sống trong cảm giác ăn năn hối lỗi..

Nếu cứ chết luôn thì nhẹ nhàng quá rồi..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 52: 52: Sinh Xong Rồi Cưới


Sơ Hạ bị ép nằm viện nửa tháng mới được xuất viện.

Sau khi về đến nhà, Cố Hạo Trạch bế bổng cô tiến vào phòng tắm.

Hơn chục ngày không được chạm vào cô, anh ngứa ngáy khó chịu đã lâu.

“A Trạch, anh làm gì vậy..”
“Chúng ta vừa từ bệnh viện trở về, cần phải sát khuẩn toàn thân..”
Anh nhấn mạnh từ “toàn thân” làm mặt Sơ Hạ đỏ bừng lên.

Hai người đã lâu không thân mật, chỉ mới nghe vậy thôi mặt cô đã tự động đỏ lên rồi.

Quần áo lần lượt được trút bỏ, hai thân thể trần như nhộng quấn chặt lấy nhau.

Cố Hạo Trạch ghì chặt người Sơ Hạ, điên cuồng hôn lên môi cô.

Sơ Hạ cũng không chịu kém cạnh, cô xoay người đẩy Cố Hạo Trạch vào tường, biến bị động thành chủ động.

Cố Hạo Trạch cười khẽ, mặc cô nghịch ngợm, anh cũng rất thích cô chủ động như thế này.

Sơ Hạ được đà lần tới, bàn tay cô lần mò trên ngực anh, từ từ di chuyển xuống qua cơ bụng, cuối cùng dừng lại trên cự long đã nóng rực.

Cố Hạo Trạch hít sâu một hơi, anh cắn nhẹ bên tai cô.

“Hạ Hạ, ai dạy em làm cái này..”
Sơ Hạ ngước lên nhìn anh.

“Anh không thích sao..”
“Thích, làm gì có chuyện không thích cho được..”
Sơ Hạ như được cổ vũ, phía dưới càng mạnh tay hơn.

Cố Hạo Trạch thoải mái thở hổn hển, anh cũng không nhàn rỗi, trêu đùa phía dưới n** t* m*t của cô.

Như là nhớ ra gì đó, Sơ Hạ vội ngăn cản ý định tiến vào của Cố Hạo Trạch.

“A Trạch, cái đó...!hết rồi..”
Cố Hạo Trạch hiểu ra, nhưng bây giờ bắt anh dừng lại khác nào tra tấn.

Không đợi cô phản ứng, anh đã thẳng eo tiến vào.

“Aaa...!ưm...”
“Em yên tâm, chút nữa anh xuất ở ngoài..”
Sơ Hạ bị anh làm cho bủn rủn tay chân, cô phải ôm chặt cổ anh mới có thể đứng vững.

“Anh nói dối, anh toàn lừa em thôi..”
Cố Hạo Trạch cười đểu, phía dưới vẫn điên cuồng ra vào..

“Chỉ cần em đừng kẹp chặt, anh sẽ giữ lời..”
Hai người triền miên từ phòng tắm ra tới giường ngủ, Cố Hạo Trạch dày vò Sơ Hạ bằng đủ tư thế, đến khi mọi thứ kết thúc, Sơ Hạ mới được buông tha.

Cô thở hổn hển nằm trên ngực Cố Hạo Trạch, bắt đầu trách móc..

“A Trạch, anh là tên lừa đảo.

Lại thêm một lần nữa anh để lại.

Có phải anh biết hôm nay không phải kì an toàn nên anh cố ý đúng không..”
Cố Hạo Trạch đã đạt được mục đích, anh vui vẻ nghe cô phàn nàn mà không dám ý kiến gì.

Nhưng không dám cãi không có nghĩa là anh sẽ không trêu chọc.

“Hạ Hạ, hay là em cưới anh đi..”
Sơ Hạ đang trong cơn tức, đương nhiên sẽ không nghe lọt tai..

“Không cưới, anh ở đấy mà mơ em sẽ cưới anh..”
Cố Hạo Trạch tỏ vẻ tiếc nuối..

“Vậy sau này em có thai anh chỉ nhận con thôi..”
Sơ Hạ trừng mắt..

“Anh dám..”
Ngay sau đó mắt cô đỏ hoe, Cố Hạo Trạch giật mình, anh chỉ đùa thôi mà..

“Hạ Hạ, anh nói đùa, nói đùa thôi.

Em đừng khóc.

Anh sai rồi..”
Sơ Hạ tố cáo trong nức nở..

“Anh không thương em...!anh định cưới ai mà không cưới em.

Nói đi, để em đi tìm cô ta tính sổ..”
Cố Hạo Trạch sợ rồi, từ giờ anh không dám trêu cô như vậy nữa.

Chỉ là một câu nói đùa của anh mà cô đã muốn vác đao đi chém người rồi.

Sao bỗng dưng lo cho quãng đời còn lại của mình quá.

Cố Hạo Trạch thầm nuốt nước bọt..

“Hạ Hạ, mai anh sang hỏi cưới em nhé.

Để cho em yên tâm rằng anh không có ai khác ngoài em cả..”
“Bố em sẽ vác đao đứng ở cổng chờ anh đó.

Anh không biết ông ấy đang bất mãn với anh sao.”
“Vậy anh phải làm sao..”
Sơ Hạ cười cười.

“Hay là chúng ta sinh xong rồi cưới..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 53: 53: Bị Đuổi


Không chờ đợi thêm, sáng hôm sau, Cố Hạo Trạch đã tới Âu Dương gia nói chuyện.

Nhìn vẻ mặt vợ chồng Âu Dương Tấn cùng Tuấn Lãng, anh không hề run sợ mà nói thẳng vào chuyện chính.

“Hôm nay con tới đây là muốn xin hai bác cho phép con được cưới Hạ Hạ..”
Âu Dương Tấn không chờ anh nói xong đã ngắt lời.

“Tôi không đồng ý, cậu có thể ra về..”
Ơ kìa, sao lại từ chối nhanh thế.

Cố Hạo Trạch ngớ người, anh còn chưa kịp nói hết mà.

Tuấn Lãng ngồi bên cạnh cười đến không ngậm miệng lại được, anh vỗ vai an ủi..

“Em vợ, em cần cố gắng hơn rồi..”
Cố Hạo Trạch hất cánh tay đang đè trên vai mình ra, cáu gắt.

“Ai là em vợ của anh.

Anh còn không mau tìm cách xin lỗi chị tôi, bố mẹ tôi sẽ gả chị ấy cho người khác..”
Tuấn Lãng cũng không chịu kém cạnh, anh bật lại.

“Cậu cũng mau tìm cách đi, không thì tôi sẽ gả Hạ Hạ cho người khác..”
Sơ Hạ lúc này vẫn còn đang say giấc nồng, sau khi bị Cố Hạo Trạch dày vò cả đêm, cô ngủ thẳng tới 11 giờ sáng mới tỉnh.

Lúc vừa tỉnh dậy, thấy Cố Hạo Trạch ngồi trên sofa với khuôn mặt uỷ khuất, cô không hiểu chuyện gì xảy ra, lập tức chạy lại sà vào lòng anh..

“A Trạch, anh sao thế..”

Cố Hạo Trạch tỏ vẻ đáng thương nhìn cô.

“Hạ Hạ, bố em đuổi anh ra khỏi Âu Dương gia rồi..”
Sơ Hạ càng nghe càng ngơ ngác, não chưa kịp load..

“Chuyện gì vậy, anh nói rõ xem nào..”
“Anh vừa tới Âu Dương gia hỏi cưới em, thì bị bố em đuổi về..”
Cố Hạo Trạch càng nói càng uỷ khuất, anh tỏ vẻ đáng thương đến sắp khóc.

Sơ Hạ vội ôm anh vào ngực, dỗ dành..

“Không sao, không sao.

Chút nữa em về nói chuyện với ông ấy.

Cùng lắm là em học tập chị Hạ Vy, về ăn trộm hộ khẩu đi đăng ký với anh..”
Câu chuyện ăn trộm sổ hộ khẩu của Hạ Vy ai trong gia đình cũng biết.

Nếu bố cô làm khó quá thì cô học tập hai người đó vậy.

Cố Hạo Trạch nghe đến đây mới thở phào, anh chỉ sợ Sơ Hạ chưa muốn kết hôn, nên mới phải đánh nhanh thắng nhanh như vậy.

Nhưng không ngờ mới đánh nhanh thôi chứ chưa thắng nhanh được.

Tối hôm đó, Sơ Hạ về ăn vạ ở Âu Dương gia.

Vừa về đến cửa, cô đã bám chặt lấy bố hỏi tội.

“Bố, sao lúc sáng bố lại đuổi anh ấy đi.

Có gì thì bố phải từ từ nói chứ.

Dù sao thì cuộc đời này con chỉ cưới anh ấy thôi, bố có phản đối cũng vô ích..”
Âu Dương Tấn bất lực nhìn con gái bênh thằng nhóc nhà họ Cố đó, nhưng đây là con gái ông, ông cũng không thể cáu gắt được..

“Bố đã nói gì đâu mà sao con phải nhảu dựng lên thế.

Con xem bây giờ con mới bao nhiêu tuổi, thằng nhóc đó mới bao nhiêu tuổi.

Chưa gì đã muốn lấy chồng rồi.

Con đừng quên ngày xưa con phải mổ tim là vì nó..”
Sơ Hạ bĩu môi.

“Bố lại nói giống như chị họ rồi.

Việc đó đâu phải lỗi của anh ấy đâu..”
Tô Phương Hà nhìn con gái nhõng nhẽo như vậy, tuy bà cũng rất bất mãn với Cố Hạo Trạch, nhưng nhìn thấy con gái mình yêu người ta như vậy rồi, phản đối chỉ làm khổ con bé hơn thôi.

Bà dịu giọng khuyên nhủ.

“Hạ Hạ, bố và chị họ con chỉ muốn tốt cho con thôi.

Dù sao hai đứa bây giờ vẫn còn trẻ, suy nghĩ đến chuyện kết hôn có phải hơi sớm không..”
Nói rồi bà quay sang lườm chồng.

“Còn cả anh nữa, phản đối con bé làm gì.

Chúng nó đã yêu nhau như vậy rồi, anh muốn chia rẽ cũng vô ích thôi.

Không bằng gọi lão Cố sang đây, chúng ta nói chuyện của bốn đứa luôn..”
Sơ Hạ thấy mẹ bệnh vực mình, lập tức ôm chặt cánh tay bố làm nũng.

“Bố, mẹ đã nói vậy rồi.

Bố đừng đuổi anh ấy đi nữa..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 54: 54: Chấp Nhận


Âu Dương Tấn bất lực nhìn con gái bám dính trên tay mình, ông đẩy cô ra.

“Tránh ra, con bám chồng người khác như vậy là có ý gì.

Để mẹ con mà ghen thì ai chịu trách nhiệm..”
Tô Phương Hà bị trêu chọc mà đỏ mặt, bà bối rối đứng dậy bỏ đi.

Sơ Hạ thấy bố đã chịu xuống nước, cô ăn vạ nhiều hơn.

“Bố, bố yêu quý của con.

Con yêu bố nhất trên đời.

Ngày mai con dẫn A Trạch tới nhà mình ăn cơm nhé.

Được không bố yêu..”
Âu Dương Tấn bị giọng nói mè nheo của cô làm cho nổi hết cả da gà.

Ông rùng mình đẩy cô ra.

“Cô tránh ra cho tôi nhờ.

Muốn dẫn ai tới thì dẫn.

Nhưng tình yêu của cô tôi không dám nhận.

Trái tim này chỉ thuộc về mẹ cô thôi..”
Sơ Hạ phì cười nhìn bố mẹ mình ân ái.

Cô cũng vui vẻ ăn cẩu lương hai người phát.

Dù sao thì bố cô cũng đã đồng ý, cô cũng không phải trèo tường ăn trộm sổ hộ khẩu như ai kia..

Ngày hôm sau, Cố Hạo Trạch từ sáng sớm đã có mặt ở Âu Dương gia, anh dè dặt ngồi trên ghế sofa, chịu đựng ánh mắt săm soi của Âu Dương Tấn mà không dám phản ứng gì.

Dù sao bố vợ cũng đang châm chước cho anh, anh cần phải lấy lòng ông nhiều hơn.

Sơ Hạ vừa thức dậy đã thấy Cố Hạo Trạch tới, cô lập tức bay vào lòng anh, ôm chặt anh làm nũng.

“A Trạch, sao giờ anh mới tới.

Em nhớ anh chết đi được..”
Mới xa nhau có mấy tiếng nhưng Cố Hạo Trạch cũng nhớ cô không kém, anh đặt cô ngồi lên đùi mình, hôn nhẹ lên mặt cô.

“Sao sắc mặt em kém vậy.

Đêm qua ngủ không ngon sao..”
Sơ Hạ uỷ khuất vùi đầu vào ngực anh.

“Đúng vậy, không có anh em ngủ không được..”
Âu Dương Tấn nhìn đôi trẻ âu yếm không cho ai vào mắt, ông ngồi ở phía đối diện ho nhẹ cảnh cáo.

“Khụ khụ..”
Sơ Hạ nghe thấy thì ngẩng đầu lên tỏ vẻ khó hiểu.

“Bố, bố bị cảm thì uống thuốc đi.

Ngồi đây nữa sẽ lây cho bọn con đó..”
Âu Dương Tấn trừng mắt, không nhìn nổi nữa.

Ông hừ nhẹ rồi bỏ đi.

“Con với cái..”
Cố Hạo Trạch cười cười, có vẻ bố vợ cũng không khó tính lắm.

Thấy bóng đèn sáng chói đã bỏ đi, Sơ Hạ lập tức làm nũng.

Cô chu môi lên hôn vào môi anh.

“A Trạch, hôn em một cái nào..”
Cố Hạo Trạch thoả mãn, cúi xuống tặng cho cô một cái hôn sâu.

Mãi đến khi không khống chế nổi nữa, Sơ Hạ nghĩ rằng anh sẽ đè cô xuống ngay tại phòng khách mà hành sự, thì anh lại bế bổng cô lên, ôm cô ra xe.

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cô, Cố Hạo Trạch phì cười.

“Chúng ta đi siêu thị mua nguyên vật liệu về nấu cơm trước.

Ăn cơm xong anh sẽ thoả mãn em..”
Sơ Hạ bị anh nói mà đỏ mặt, cô quay sang lườm anh..

“Anh nói cứ như em thèm muốn lắm vậy..”
“Chả nhẽ anh nói sai sao..”
Mặt Sơ Hạ đã đỏ đến mức sắp bốc cháy, cô quay mặt ra cửa sổ, không thèm để ý tới anh nữa.

“Em mới không có..”
Cố Hạo Trạch cười đến vui vẻ, có vẻ như trêu chọc cô là thú vui của anh.

Dù có chọc cho cô nổi giận thì anh cũng không bỏ được.

Hai người đẩy xe đi dạo một vòng quanh siêu thị, cái gì cần mua anh đều để vào trong xe.

Đến khi đi tới kệ đựng những hộp xanh xanh đỏ đỏ, Sơ Hạ nhớ ra gì đó, đỏ mặt ra hiệu cho anh.

Nhưng Cố Hạo Trạch làm ngơ, cứ thế mà đi qua.

Bao lâu nay anh lừa cô không dùng đến áo mưa, giờ bắt anh dùng lại, đương nhiên anh không chịu.

“Hạ Hạ, chả phải em nói có con xong mới cưới sao..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 55: 55: Say


Thời điểm Cố Hạo Trạch mong chờ nhất cũng đã tới.

Hôm nay tuy tới Âu Dương gia làm khách, nhưng anh lại tự mình xuống bếp, đích thân nấu cho cả nhà.

Các món ăn được dọn lên bàn xong xuôi, anh vừa quay lại thì thấy Sơ Hạ đang lúi húi làm gì đó.

Không nén được tò mò, anh bước lại gần mới phát hiện cô đang gọt hoa quả.

Nhìn con dao trên tay cố, Cố Hạo Trạch hoảng sợ chạy tới cướp lại đồ vật nguy hiểm này.

“Em đang làm gì vậy hả.

Sao không gọi anh để anh làm cho..”
Anh vẫn chưa quên thời gian trước cô xuống bếp mà bị đứt tay.

Từ đó đến nay anh không cho cô chạm vào dao kéo thêm giây phút nào nữa.

Sơ Hạ uỷ khuất khi bị anh mắng, cô không thể làm gì hơn là ngồi một bên nhìn anh làm nốt việc còn lại.

Thấy cô tỏ vẻ đáng thương nhìn mình, Cố Hạo Trạch không đành lòng, anh cúi xuống hôn cô mấy cái, lúc này Sơ Hạ mới tươi tỉnh trở lại..

Nhìn bàn ăn bày đầy các món tươi ngon, Âu Dương Tấn gật gù tán thưởng.

Con gái ông nấu nướng vụng về như nào ông hiểu rất rõ, nếu mặt này Cố Hạo Trạch làm tốt thì ông cũng yên tâm hơn.

Trong bữa ăn, Cố Hạo Trạch liên tục bị Tuấn Lãng và Âu Dương Tấn chuốc rượu.

Rượu vào thì lời ra, Âu Dương Tấn đem sự bất mãn bao lâu nay của mình trút lên đầu anh.

“Cố Hạo Trạch, từ ngày cậu ra nước ngoài, Hạ Hạ đau khổ thế nào cậu có biết không.

Con bé cả ngày vùi đầu vào công việc, ăn bữa cơm cũng không đủ no, chỉ nhanh nhanh chóng chóng ăn tạm thứ gì rồi lại tiếp tục công việc còn dở dang..”
Năm đó nhiều lần Sơ Hạ phải nhập viện vì đau dạ dày, đỉnh điểm có lần cô còn ngất xỉu do làm việc quá sức, Tuấn Lãng nhất quyết đem cô về Tu Kiệt.

Sơ Hạ phải hứa đủ điều anh mới đồng ý cho cô ở lại Cố Thị làm việc.

Càng nói hai mắt Âu Dương Tấn càng đỏ hoe, ông đau lòng cho đứa con gái này.

Từ nhỏ đã mất bố mẹ, lại còn bị bệnh tật hành hạ.

Lớn lên lại đau khổ vì tình yêu.

Cũng may hiện tại Cố Hạo Trạch một lòng một dạ vì cô, Âu Dương Tấn cũng bớt lo phần nào.

Cố Hạo Trạch bị chuốc say đến mơ màng, anh im lặng nghe bố vợ chỉ trích.

Anh liên tục gật đầu bày tỏ quan điểm đồng tình với Âu Dương Tấn.

“Đúng, bố nói đúng.

Là con đáng chết, con sẽ dùng cả cuộc đời còn lại để bù đắp cho Hạ Hạ..”
Âu Dương Tấn dù say nhưng cũng không vui vì anh xưng hô linh tinh.

“Cậu gọi tôi là gì.

Đã kết hôn chưa mà gọi tôi là bố.

Hiện tại chúng ta là bằng hữu, bạn rượu, cậu hiểu không..”
Cố Hạo Trạch không chịu nổi nữa, anh chịu thua gục ngay tại trận.

Âu Dươnh Tấn vẫn chưa chịu dừng lại, ông lay người anh muốn đánh thức anh dậy.

“Này này, đang uống vui mà.

Cậu thức dậy uống tiếp cho tôi..”
Sơ Hạ thấy Cố Hạo Trạch uống nhiều rồi, cô muốn đỡ anh dậy thì bị bố ngăn cản.

“Cái con bé này, con làm gì đấy hả.

Con muốn mang nó đi đâu.

Để yên cho bố với nó uống tiếp.”
Sơ Hạ bất lực, cô muốn cầu cứu anh trai, nhưng Tuấn Lãng đã ôm cốc ngủ gục từ lâu.

Hết cách, cô đành cầu cứu mẹ.

“Mẹ, mẹ mau tới xem chồng mẹ đi này..”
Tô Phương Hà nghe con gái gọi cũng chạy tới giúp cô một tay, đỡ Âu Dương Tấn về phòng ngủ.

Bên này Sơ Hạ đang vật lộn với Cố Hạo Trạch đang say rượu.

Khi say anh không hề hợp tác chút nào, ngả nghiêng như muốn ngã.

Sơ Hạ dốc lên sức lực mới kéo đc anh lên phòng mình.

Còn Tuấn Lãng được cô nổi lòng thương ném cho tấm chăn mỏng..
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 56: 56: Trong Phòng Tắm


Cố Hạo Trạch được cô đỡ về phòng thì lăn ngay ra giường, ôm gối cô ngủ mất.

Sơ Hạ c** q**n áo và giày cho anh, cũng để mặc cho anh ngủ.

Cả người cô ngấm mùi rượu của anh, cô lập tức lấy váy ngủ mới rồi đi vào phòng tắm.

Chỉ là cô quá chủ quan, cho rằng anh say rượu ngủ rồi nên cũng không khoá cửa lại.

Còn đang ngâm mình trong bồn tắm ngào ngạt hương hoa hồng, cửa phòng tắm bật ra.

Cố Hạo Trạch lảo đảo đẩy cửa bước vào.

Trong hơi nước nghi ngút, anh nhìn thấy thân hình nóng bỏng mà mình quen thuộc.

Hình ảnh k*ch th*ch thị giác này khiến cự long dưới thân anh không nhịn được ngóc đầu thức dậy.

Vì đang say nên anh phóng túng hơn ngày thường, lập tức trút bỏ quần áo rồi bước vào bồn tắm với cô.

Sơ Hạ cảm nhận thân hình nóng rực đang áp sát phía sau, dưới mông còn cảm nhận rõ ràng v*t c*ng nóng bỏng đang cọ qua cọ lại.

Cô khẽ rùng mình muốn nhích mông qua chỗ khác, liền bị anh không chút kiêng dè gì tiến thẳng vào trong.

Không có dạo đầu, Sơ Hạ đau đến nhăn mặt lại.

Cô nức nở tố cáo anh.

“Cố Hạo Trạch...!ưm...!anh đáng ghét...!mau đi ra cho em..”
Cố Hạo Trạch không nghe lời cô, thậm chí còn ôm cô đứng dậy, rời khỏi bồn tắm, đặt cô lên bệ rửa mặt lạnh lẽo..

Phía dưới chưa rời khỏi cô một giây phút nào, anh điên cuồng vận động, ra vào không ngừng.

Sơ Hạ dần dần bị kh*** c*m làm lu mờ lí trí, cô ôm chặt lấy anh, bắt đầu hùa theo động tác của anh, một bên chịu đựng kh*** c*m dồn dập, một bên cô kiềm nén tiếng r*n r*.

“A Trạch...!nhẹ một chút...!aaa...”
Cố Hạo Trạch không làm nhẹ mà còn mạnh mẽ hơn trước, anh cười đểu cắn lên ngực cô.

“Anh thấy rõ ràng phải mạnh một chút em mới thoải mái...”
Bị anh ra vào liên tục tới mức toàn thân run rẩy, Sơ Hạ cúi xuống cắn vào vai anh, bên dưới tiết ra mật ngọt nóng bỏng.

Cố Hạo Trạch biết cô tới rồi, anh cũng không cần kiềm chế nữa, luận động thêm một lúc nữa rồi giải phóng chính mình ở sâu bên trong của cô.

Cố Hạo Trạch lúc này đã tỉnh rượu đôi chút, anh nhìn cô thở hổn hển trong lòng mình, phía dưới còn đang m*t chặt lấy anh.

Cố Hạo Trạch có chút chột dạ mắng bản thân, sau đó vệ sinh cho cô rồi mới ôm cô trở lại giường.

Nhìn n** t* m*t của cô bị anh hành hạ đến sưng đỏ, Cố Hạo Trạch thương xót ôm cô vào lòng, hôn lên môi cô thật sâu, nhẹ nhàng xin lỗi..

“Hạ Hạ, anh xin lỗi.

Anh không nghĩ bản thân lại mạnh bạo như vậy.

Anh hứa sẽ không có lần sau.

Em đừng giận anh..”
Sơ Hạ làm gì còn sức mà giận anh chứ, cô mệt mỏi nằm trong lòng anh, hai mắt đã lim dim buồn ngủ.

Cô mơ hồ nói.

“Không giận anh, nhưng em muốn ngủ...!buồn ngủ..”
“Được được, chúng ta cùng ngủ..”
Hai người vận động mệt mỏi thì nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, mặc kệ bên ngoài Tuấn Lãng bị bóng đêm hành hạ.

Sáng hôm sau, Tuấn Lãng phát hiện bản thân nằm ngủ trên bàn ăn, trên người chỉ có một tấm chăn mỏng.

Có lẽ đêm qua bị nhiễm lạnh, người anh có chút mệt mỏi.

Cả nhà vẫn chưa ai thức dậy, có lẽ đêm qua uống nhiều quá rồi.

Anh không dám làm phiền bố mẹ mà đi tới gõ cửa phòng Sơ Hạ.

“Hạ Hạ, em dậy chưa.

Hình như anh bị cảm rồi, em đi mua cho anh ít thuốc..”
Tuấn Lãng cứ lải nhải ngoài cửa phòng, Cố Hạo Trạch bị đánh thức mà cáu gắt, dành tặng cho Tuán Lãnh ánh mắt hình viên đạn.

“Anh bị cảm thì gọi chị em tới đưa thuốc.

Đừng làm phiền bọn em..”
Lúc này Sơ Hạ cũng đã tỉnh, mà hai ông bà Âu Dương cũng đã thức giấc.

Tuấn Lãng nhìn thấy mẹ mình thì quở trách.

“Sao đêm qua mẹ để con ngủ dưới nhà vậy.

Bây giờ con bị bệnh rồi này..”
Tô Phương Hà khinh thường liếc anh.

“Ai cũng có đôi có cặp, tôi còn bận lo cho bố anh, thời gian đâu mà lo cho anh..”
Tuấn Lãng quay ra nhìn em gái, Sơ Hạ cũng dội cho anh gáo nước lạnh.

“Em cũng bận lo cho A Trạch rồi.

Ai bảo anh làm Tiểu Nhã tức giận làm gì, bây giờ mới không có người chăm.

Lêu lêu..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 57: 57: Ai Dám Sa Thải Tôi


Sau bữa cơm hôm đó, Cố Hạo Trạch nghiễm nhiên trở thành con rể cưng trong mắt Âu Dương Tấn.

Cao thủ không bằng tranh thủ, ngay lúc vừa nhận được sự ủng hộ của bố vợ, Cố Hạo Trạch đã thúc giục bố mẹ mình tới Âu Dương gia cầu hôn.

Cố Nhạc cũng cảm thấy bản thân có lỗi với Sơ Hạ, liền nhanh chóng nghe lời con trai đi tới Âu Dương gia.

Dù sao hai nhà cũng là tri kỉ, nói hai ba câu, Âu Dương Tấn đã đồng ý cuộc hôn sự này.

Vậy là ngay cuối tuần đó, hai gia đình gặp mặt lần nữa, coi đây là buổi đính hôn của đôi bạn trẻ.

Cố Hạo Trạch vui tới không khép miệng lại được, nhưng Sơ Hạ thì khác, cô cảm thấy bản thân giống như vừa bị lừa vậy.

“Này Cố Hạo Trạch, anh đã cầu hôn em đây.

Tại sao hôn lễ của chúng ta đã được định đoạt rồi..”
Cố Hạo Trạch tỉnh bơ trả lời..

“Chẳng phải trước đó em đã cầu hôn anh rồi sao.

Em làm rồi thì việc gì anh phải làm lại cho mất công nữa..”
Sơ Hạ tức giận đánh anh túi bụi.

“Cố Hạo Trạch, anh là tên lừa đảo..”
Vốn dĩ Âu Dương Tấn không nhịn sính lễ của Cố gia, vì ông cho rằng như vậy không khác nào bán con gái.

Vậy nên Cố Hạo Trạch chuyển ngay 20% cổ phần Cố Thị trong tay mình sang tên Sơ Hạ.

Từ đó ở thành phố A ai cũng biết Cố thiếu gia yêu chiều cô vợ nhỏ, ai gặp cô cũng rẽ đường vòng chứ không dám làm vướng tay vướng chân cô.

Chỉ có một người gan lớn không giống như họ.

Cô thư ký mới tuyển của Cố Hạo Trạch, kiêu căng tự cho mình là em họ siêu trợ lý Lâm Giai nên có quyền chỉ trỏ trước mặt người khác.

Hôm vừa vào làm Lâm Kiều đã hống hách bắt nạt đồng nghiệp trong công ty.

Cô ta nghĩ rằng có anh họ trải đường, không cần phỏng vấn đã được làm thư ký riêng cho chủ tịch, nên cô ta cũng không cần sợ ai.

Mấy ngày gần đây Sơ Hạ thấy trong người không khoẻ nên Cố Hạo Trạch không cho cô đi làm, vậy nên tất cả công việc đều dồn lên đầu anh.

Sơ Hạ nhìn anh vất vả như vậy thì đau lòng, hôm nay không cần xin phép anh đã tự mình tới công ty.

Vừa bước vào sảnh Cố Thị cô đã thấy mọi người ồn ào tụ tập.

Sơ Hạ nhíu mày, từ bao giờ nhân viên Cố Thị lại nhiều chuyện như vậy.

“Chuyện gì vậy?”
Vài người nhìn thấy Sơ Hạ lập tức cúi đầu chào hỏi.

Ai cũng biết bây giờ cô sắp trở thành bà chủ của họ.

Trước đó đã cần lấy lòng, bây giờ càng cần hơn.

“Phó giám đốc..”
Mọi người vừa tách ra thì đập vào mắt Sơ Hạ là hình ảnh Lâm Kiều đang hống hách ngồi trên ghế, bên cạnh còn có một nhân viên nhỏ đang cúi đầu, nhìn kĩ hơn có thể thấy trên má cô ấy xuất hiện dấu tay.

Mấy ngày nay chơi chán không có gì làm, đúng lúc có việc cho cô giải quyết.

Sơ Hạ không vui lớn tiếng.

“Chuyện này là sao.

Tôi cần một lời giải thích..”
Một người nhân viên nhanh nhảu lên tiếng..

“Phó giám đốc, là do Tiểu Hoa không may làm đổ ly cà phê lên người thư ký Lâm, cô ấy cũng đã xin lỗi nhưng thư ký Lâm không chịu bỏ qua, còn ra tay đánh cô ấy..”
Ai cũng biết người trước mặt này mới là người có tiếng nói ở đây, kể cả chủ tịch cũng không dám làm phật ý cô.

Chỉ có Lâm Kiều là người mới nên mới không rõ sự tình.

Cô ta vẫn tự cho mình là đúng, cười nhạo..

“Không biết cô là vị phó giám đốc nào.

Nhưng cô có biết tôi là ai không? Tôi là thư ký riêng của chủ tịch, chỉ cần tôi nói một câu thôi là cô sẽ bị sa thải ngay lập tức, tốt nhất là cút đi chỗ khác.

Đừng ở đây làm vướng chân tôi..”
Những nhân viên khác đang cầu nguyện cho Lâm Kiều, thật xui xẻo cho cô ta khi hôm nay gặp phải Sơ Hạ ở đây.

Sơ Hạ bật cười, cô liếc mắt một cái, trợ lý Tần Khanh hiểu ý kéo một chiếc ghế tới cho cô ngồi xuống.

Sơ Hạ thong thả cầm một tách cà phê lên.

“Để tôi xem hôm nay ai dám sa thải tôi..”.
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 58: 58: Huỷ Hôn


Lâm Kiều thấy có người không sợ chết, cô ta lớn tiếng.

“Cô có biết anh họ tôi là ai không? Lâm Giai, cô đã nghe rõ chưa.

Còn chủ tịch nữa, tôi chỉ cần nói một câu thôi là anh ấy sẽ đuổi tất cả các người..”
Lời nói ám muội như vậy, ai không rõ sự tình đều sẽ hiểu lầm.

Nhưng người đứng xem vở kịch này đâu ai không biết bà chủ của họ là ai chứ.

Mà những người này cũng không rảnh để giải thích cho Lâm Kiều, mấy hôm nay bị cô ta chèn ép, họ đã sớm nhìn cô ta như cái gai trong mắt.

Cũng may hôm nay Sơ Hạ đã ra tay, bây giờ họ lại chuyển hướng sang cầu nguyện cho chủ tịch nhà mình..

Sơ Hạ “à” một tiếng, cô rút điện thoại ra, nhưng không gọi cho Cố Hạo Trạch mà lại gọi cho Lâm Giai.

“Để tôi xem chủ tịch của cô đuổi tôi, hay là tôi đuổi chủ tịch của cô..”
Lâm Giai nhận được điện thoại thì lập tức có mặt, nghe những người xung quanh giải thích, anh chỉ muốn g**t ch*t đứa em họ này.

“Phó giám đốc, cô bớt giận.

Tôi sẽ về dạy dỗ lại đứa em họ này..”

Lâm Kiều không phục, cô ta nghĩ anh họ mình đang mê sảng rồi.

“Anh họ, anh đang nói gì vậy.

Cô ta chỉ là một phó giám đốc nho nhỏ thôi mà.

Còn nữa, cô ta vừa hỗn láo đòi sa thải chủ tịch, tất cả nhân viên ở đây đều có thể làm chứng..”
Lâm Giai cau mày quát.

“Im miệng..”
Một vài nhân viên không nhịn được phì cười.

“Thư ký Lâm yên tâm, chúng tôi đều làm chứng cho cô.

Chủ tịch sẽ nhanh chóng biết được chuyện này thôi..

haha..”
Lâm Giai đau đầu nhìn bà chủ của mình, có vẻ cô ấy vẫn chưa hết giận.

Đúng là Sơ Hạ chưa hết giận, cô nhíu mày nhìn anh một cái, không vui lên tiếng..

“Gọi chủ tịch của các người xuống đây..”
Lâm Kiều càng nghe càng khó hiểu.

“Chủ tịch mà cô muốn gặp là gặp à, lại còn muốn anh ấy đích thân xuống đây.

Cô đang phê thuốc à..”
Đám nhân viên lại được dịp hít khí lạnh.

Lâm Giai nhăn mặt, lần này anh không cứu nổi đứa em họ ngu dốt này nữa rồi.

5 phút sau Cố Hạo Trạch đã đi tới, vừa nhìn thấy Sơ Hạ, anh lập tức chạy tới ôm cô nhưng bị cô đẩy ra.

Anh còn chưa hiểu chuyện gì đã bị Sơ Hạ véo vào eo làm anh đau điếng..

“Chủ tịch Cố, có người vừa nói muốn sa thải em.

Còn nói cái gì mà chỉ cần nói với anh một câu là sẽ đuổi hết nhân viên ở đây.

Anh còn không mau đuổi tất cả nhân viên Cố Thị đi à..”
Cố Hạo Trạch bị lời nói và hành động của cô làm cho đổ mồ hôi lạnh.

Anh liếc mắt nhìn xung quanh, thấy nhân viên đang che miệng cười trộm, còn Lâm Giai đang cúi đầu hối lỗi.

Anh lên tiếng.

“Hạ Hạ, em tha cho cái eo của anh trước.

Lâm Giai, cậu giải thích cho tôi xem chuyện gì xảy ra..”
Lâm Giai đau đầu..

“Xin lỗi chủ tịch, xin lỗi phu nhân.

Chút nữa tôi sẽ làm đơn nghỉ việc.

Chuyện này là tôi sai..”
Sơ Hạ không muốn như vậy, dù sao thì Lâm Giai cũng là cánh tay phải của Cố Hạo Trạch, hơn nữa chuyện này đâu phải lỗi của anh.

“Lâm Giai, ai sai người đấy chịu, anh mau quay về làm việc đi..”
Lâm Giai nghiêng đầu nhìn Cố Hạo Trạch, thấy chủ tịch xua tay một cái, anh liền hiểu bây giờ lời nói của phu nhân là thánh chỉ.

Anh cúi đầu cám ơn rồi rời đi.

Lúc này Lâm Kiều mới nhận ra, cô ta quỳ xuống sàn, mếu máo xin lỗi.

“Xin lỗi, tôi sai rồi.

Mong chủ tịch bỏ qua cho tôi..”
Cố Hạo Trạch sau khi nghe mọi chuyện, anh đã không giữ được bình tĩnh.

“Cô có lỗi gì với tôi đâu mà phải xin lỗi.

À mà không đúng, cô bịa đặt về tôi như vậy, xin lỗi tôi cũng phải thôi.

Nhưng người cô cần xin lỗi ở đây là vợ tôi..”
Sơ Hạ vẫn chưa nguôi giận, cô lại véo vào eo anh thêm cái nữa.

“Cố Hạo Trạch, ai là vợ anh.

Anh không giải quyết xong chuyện này thì hôn lễ tháng sau khỏi cần diễn ra nữa..”
Cố Hạo Trạch biết tính khí cô dạo này thất thường, anh liên tục xin lỗi rồi an ủi cô.

Có trời mới biết anh vất vả ra sao mới cưới được vợ, làm sao vì chuyện nhỏ này mà huỷ hôn được...
 
Chị Bé Cưới Anh Đi!
Chương 59: 59: Hậu Quả


Cố Hạo Trạch không cần nghe giải thích nữa, cũng không muốn nghe.

Anh rút điện thoại ra, gọi cho luật sư của mình.

“Tôi muốn kiện cô ta về tội xúc phạm danh dự và nhân phẩm của tôi và vợ tôi.

Nhân viên của tôi có thể làm chứng, còn có video từ camera ghi hình làm bằng chứng.

Khiến cô ta ngồi tù mọt gông cho tôi..”
Lâm Kiều run rẩy muốn xin lỗi, nhưng nhanh chóng bị bảo vệ lôi đi.

Cố Hạo Trạch ôm Sơ Hạ về văn phòng.

Vừa tới nơi, cô đã nhào tới, vạch áo anh ra kiểm tra.

“Em làm gì vậy..”
Sơ Hạ vẫn chưa nguôi giận, cô đè anh xuống ghế sofa.

“Anh ngồi yên đó cho em.

Cô ta vừa nói như vậy, có phải anh và cô ta có gì mờ ám không?”
Trán Cố Hạo Trạch vạch ra vài vạch đen, anh đau khổ giải thích.

“Không có mà, anh thề anh còn không nhìn rõ mặt cô ta..”
Sơ Hạ lật người anh kiểm tra, không thấy dấu vết gì thì ghé mũi vào người anh ngửi ngửi.

Cố Hạo Trạch buồn cười, anh biết giờ mình mà phản kháng cô còn giận hơn, vậy nên mặc cô muốn làm gì thì làm.

“Bảo bối, em xem.

Anh hoàn toàn trong sạch..

Thể xác này chỉ thuộc về em, cả trái tim cũng vậy..”

Dù sao thì phụ nữ cũng không nói lí, hơn nữa cô còn bị chọc tức như vậy, làm gì có chuyện để yên.

“Chưa làm không có nghĩa sẽ không làm.

Cô ta đam nói như vậy chứng tỏ cô ta có ý đồ xấu với anh.

Hôm nay em mà không tới chẳng phải cô ta sẽ làm loạn sao.

Mà tại sao anh có thể tuyển nhân viên như cô ta được chứ..”
Cố Hạo Trạch oan uổng trả lời.

“Thì anh cứ nghĩ cô ta là em họ của Lâm Giai, dù sao thì Lâm Giai cũng là trợ lý đắc lực của anh.

Anh cho cô ta đi cửa sau chỉ vì cô ta là em họ của Lâm Giai thôi..”
Nói đến đây Sơ Hạ mới biết Lâm Kiều không qua phỏng vấn mà được đi cửa sau.

Cô lại véo vào eo anh, lần này là mạnh tay hơn những lần trước đó.

“Cố Hạo Trạch, anh giỏi nhỉ.

Dám cho gái đi cửa sau vào công ty.

Anh có biết mình sắp có vợ rồi không.

Hôm nay em phải thay trời hành đạo, nếu không anh sẽ tái phạm..”
Cố Hạo Trạch xanh mặt, anh muốn kéo tay cô ra liền bị cô lườm cho một cái, lại đau khổ mà rụt tay lại.

“Hạ Hạ, anh sai rồi.

Nhưng em đổi cách trừng phạt được không..”
“Cách này thì có vấn đề gì sao..”
Cố Hạo Trạch nuốt nước bọt, nén đau.

“Em không biết eo quan trọng với đàn ông thế nào sao.

Nhỡ eo anh có vấn đề thì ai sẽ hầu hạ em..”
Sơ Hạ ngớ người, mãi sau cô mới hiểu ý nghĩa câu nói của anh.

Cô đỏ mặt buông tay ra, chuyển lên véo vào tai anh..

“Sao đầu óc anh toàn nghĩ tới chuyện này vậy hả.

Lưu manh..”
Cố Hạo Trạch vùi mặt vào tóc cô, cười cười.

“Không lưu manh làm sao cưới được em..”
Sau khi hết giận, Cố Hạo Trạch dẫn cô đi ăn, nhưng tính lười nổi lên, Sơ Hạ chỉ muốn làm ổ trong ngực anh, không muốn đi đâu cả.

Hết cách, Cố Hạo Trạch cho người mang đồ ăn lên văn phòng.

Chỉ là bụng dạ cô thấy không ổn, vừa ngửi thấy mùi đồ ăn cô liền ôm miệng chạy vào nhà vệ sinh.

Cố Hạo Trạch bị cô doạ sợ, vội chạy theo.

Nhìn cô nôn muốn rớt luôn cái dạ dày ra ngoài, anh thương xót không thôi.

“Hạ Hạ, không ăn nữa.

Chúng ta đi bệnh viện kiểm tra..”
Sơ Hạ mệt mỏi, cô nhớ ra gì đó, vội đưa tay tính nhẩm.

Sau đó cô ảo não ngã trên ngực anh, nước mắt không nhịn được rơi xuống.

“Cố Hạo Trạch, cái đồ đáng ghét này.

Anh để lại hậu quả rồi đó.

Em bắt đền anh đấy.

Bây giờ phải làm sao..”
Cố Hạo Trạch chả hiểu cô nói gì cả, nhưng thấy cô rơi nước mắt, anh lại đau lòng.

“Hậu quả gì? Em nói rõ hơn đi..”
Sơ Hạ đưa tay xoa bụng, mếu máo nhìn anh..

“Hình như em có rồi..”.
 
Back
Top Dưới