Ngôn Tình Chế Độ Cưng Chiều

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chế Độ Cưng Chiều
Chương 40: 40: Lo Lắng


Dương Hàn vừa ra khỏi quán liền cầm tay cô mà xem xét tỉ mỉ.
"Anh làm gì vậy?" Tăng Thư hỏi.
"Không phải lúc nãy em làm vỡ ly sao? Có bị thương không?" Dương Hàn giọng điệu vừa quan tâm lại có ý trách móc nói.
Tăng Thư không hiểu tại sao Dương Hàn lại biết, nhưng có lẽ vì lý do này mà anh chạy đến đây đón cô về nhà.

Tăng Thư khẽ mỉm cười,
"Anh là thần tiên sao mà chuyện gì cũng biết vậy?"
"Còn đùa giỡn được à? Lỡ như em bị cắt trúng thì sao? Em có nghĩ đến anh sẽ lo lắng thế nào không? Tên đó là đàn ông, nếu đám người Huyền Thiên Phong không ở đó cùng em thì em có thể sẽ gặp nguy hiểm có hiểu không?" Dương Hàn nắm chặt tay cô, lần này thực sự là anh giận thật rồi.

Anh thực sự không dám nghĩ đến lỡ như Tăng Thư xảy ra chuyện gì thì anh sẽ phản ứng như thế nào.

Anh có lẽ sẽ điên lên mất.
Tăng Thư kinh ngạc giây lát, hình như đây là lần đầu tiên anh nghiêm túc mắng cô.

Tăng Thư cũng biết bản thân khi nãy có hơi kích động lại còn ra tay với Vu Trạch trước, cô cúi mặt không nhìn anh,
"Em xin lỗi"
Dương Hàn nghe thấy tâm trạng cũng thay đổi, anh nới lỏng tay giữ tay cô rồi kéo cô vào lòng ôm lấy.

Dương Hàn không phải muốn Tăng Thư trốn tránh, nhưng anh càng không muốn cô bị thương.

Một tay anh giữ gáy cô, tay còn lại vuốt nhẹ tóc mềm:
"Lần sau không được kích động như vậy, em bị thương anh sẽ đau lòng" Dương Hàn ngưng một lát lại nói tiếp: "Là lỗi của anh không bên cạnh em, để em chịu ấm ức rồi"
Tăng Thư chớp chớp đôi mắt, cô vô lý ngang ngược thế nào cũng hiểu Dương Hàn làm gì có lỗi ở đây.

Lúc nãy cô đã trút giận lên người Vũ Trạch, chỉ là tâm trạng không được vui bởi mấy lời nói khó nghe của anh ta.
"Em không sao.

Lúc nãy em đã đá vào chân anh ta, có lẽ sẽ sưng lên vài ngày" Tăng Thư không muốn Dương Hàn lo lắng liền nói.
"Ừm, làm tốt lắm" Dương Hàn không tiếc lời khen cô.

Người của anh làm gì phải chịu thiệt.

Nếu thật sự đá hỏng chân của Vu Trạch thì đã sao? Chỉ cần là Tăng Thư thì Dương Hàn sẽ bao dung che chở cho cô, sẵn sàng giúp cô giải quyết đám hỗn độn phía sau.
______________________________________________
Buổi tối Tăng Thư nằm trên giường, hai mắt tuy đã nhắm chặt nhưng vẫn chưa ngủ.

Đúng lúc từ phía sau lưng có hơi ấm truyền đến, một cánh tay rắn chắc ôm lấy cô.

Dương Hàn vào mỗi tối cứ đến đúng giờ sẽ vào phòng lẳng lặng ôm lấy Tăng Thư ngủ đến sáng.

Tăng Thư ngủ rất êm, không hay trở người cũng không dễ tỉnh giấc.

Cùng lắm Tăng Thư chỉ ưm a vài tiếng rồi quay sang ôm lấy Dương Hàn.

Hôm nay anh vừa ôm lấy cô thì cô liền có phản ứng hơi run lên.
"Tay anh lạnh à?" Dương Hàn biết cô chưa ngủ liền hỏi nhỏ
Tăng Thư lắc nhẹ đầu không nói gì thêm.
"Nói anh nghe em đang phiền lòng chuyện gì" Dương Hàn đột nhiên nói.

Chuyện vừa nãy ở trong quán Dương Hàn đã biết hết.

Vốn dĩ một người bạn của anh là chủ ở nơi đó, vừa thấy Tăng Thư đi vào cùng ba người đàn ông khác liền liên lạc cho Dương Hàn và liên tục báo tin với anh.

Đến khi cô xảy ra tranh chấp với Vu Trạch thì anh cũng nhận được tin.

Dương Hàn rất muốn hỏi cô, nhưng Tăng Thư suốt đêm luôn trốn tránh, cô còn viện luôn cớ đi ngủ sớm.

Dương Hàn không còn cách nào chỉ để cho cô thêm thời gian bình tĩnh lại.

Anh không muốn ép buộc cô.
"Hàn" Tăng Thư gọi nhỏ rồi xoay người áp vào lòng Dương Hàn.
"Ừm, anh đây" Dương Hàn vuốt nhẹ tóc cô đáp.
Tăng Thư chôn mặt vào ngực Dương Hàn, không để anh nhìn thấy nét mặt của mình.

Cô từng tuổi này mà mỗi khi có người nhắc đến hai chữ "dạy dỗ" thì cảm giác da đầu trở nên tê buốt.

Hai tay cũng bất giác mà run lên.

Tăng Thư tự cười nhạo bản thân mình là đồ vô dụng, mãi mãi cũng không có can đảm vượt qua mà chỉ biết trốn tránh.
"Khóc đi" Dương Hàn đột nhiên nói.

Anh hơi đẩy cô ra nhìn mình, ánh mắt kiên quyết của Dương Hàn nói cho cô biết anh không hề đùa giỡn.
Tăng Thư ngẩng đầu: "Hửm?"
"Không phải lúc nãy em cố tình bấm vào lòng bàn tay để ngăn nước mắt sao? Khóc đi, anh không muốn thấy em ủ rũ như này mãi"
Tăng Thư sững người giây lát không trả lời.

Thì ra anh đã nhìn thấy mấy dấu vết trong lòng bàn tay cô.

Khi nãy Dương Hàn không nói gì Tăng Thư còn nghĩ bản thân che dấu rất giỏi.
Cô ghì chặt áo Dương Hàn, cảm giác tủi thân đè nén từ nãy đều bộc lộ ra.

Khi nghe Vu Trạch nói sẽ gọi chị mình đến dạy dỗ thì Tăng Thư vừa giận vừa sợ.

Cô giận bản thân vừa bị dọa đã ngây người, sợ vì cô bỗng nhớ lại những chuyện cũ.

Nước mắt muốn trào ra nhưng không thể để Vu Trạch có cơ hội lấn nước.

Tâm trạng phức tạp vẫn khiến cô khó chịu, chỉ muốn nhanh chóng ngủ một giấc để sáng mai thức dậy rồi quên đi mọi chuyện, nhưng cuối cùng cô cũng không thể chợp mắt.
Nước mắt trên khuôn mặt cô thi nhau chảy xuống làm ướt cả một mảng áo của Dương Hàn, giọng mũi của cô vừa nhỏ lại đứt quãng:
"Em...hức...cha mẹ đều không cần em...cả chị cũng không...không...hức...cần em...Em rất sợ...hức...Hàn...Em rất sợ"
Dương Hàn chau mày, bảo bối anh trân trọng trên tay lại khóc đến đáng thương như vậy.

Dương Hàn xoa nhẹ lưng cô dỗ dành:
"Ngoan, đừng sợ.

Có anh đây rồi"
Tăng Thư khóc càng ngày càng dữ.

Cô cũng không kiềm chế được bản thân, cô muốn dừng lại nhưng sóng mũi liên tiếp cay nhè.

Nước mắt không ngừng rơi.
Dương Hàn vẫn luôn dỗ dành cô đến khi Tăng Thư khóc mệt rồi ngủ mất.

Anh cứ dịu dàng xoa lưng cô rồi lại hôn trán.

Dương Hàn nhìn hai mắt đỏ hoe của cô, khẳng định sáng mai thức giấc sẽ rất khó chịu.

Anh hôn nhẹ xuống mắt cô, giọng nói thì thầm: "Xin lỗi, anh không để em khóc thêm lần nào nữa"
_____________________________________________
"Bảo bối, thức dậy nào" Dương Hàn nhìn cô gái rúc người trong chiếc chăn lớn thì bất giác mỉm cười.

Anh ngồi bên mép giường xoa nhẹ đầu cô dịu dàng đánh thức Tăng Thư.

Tăng Thư đã lâu không bị đánh thức, cô khó chịu quơ tay lấy mền trùm kín cả đầu.

Dương Hàn một tay kéo mền cô xuống,
"Bảo bối coi chừng ngạt thở"
Tăng Thư ưm một tiếng rồi lại kéo tay Dương Hàn làm gối kê đầu.

Anh dùng tay còn lại vuốt nhẹ má cô.

Dương Hàn thật ra cũng không nỡ gọi cô thức dậy, nhưng tối qua Tăng Thư đã nhờ anh phải gọi cô thức cho bằng được, Tăng Thư không muốn phải trễ việc nữa.

Dương Hàn cuối đầu hôn lên khoé mắt cô, anh vẫn kiên nhẫn nhỏ nhẹ gọi cô:
"Bảo bối, em nói buổi sáng phải thức đúng giờ mà.

Mau thức dậy nào"
Tăng Thư không chịu được ồn ào, cô miễn cưỡng muốn mở mắt nhưng cảm giác nặng trĩu trên mí mắt làm cô khó chịu.

Tăng Thư ngồi dậy tựa người vào Dương Hàn, hai mắt vẫn nhắm tịt lại.
"Mắt em đau"
"Ừm, tối qua khóc nhiều quá, hai mắt đều sưng lên cả rồi" Dương Hàn vừa nói vừa vuốt v e mái tóc cô.
Tăng Thư nghe vậy có chút lo lắng, lát sau cô còn phải lên lớp, với bộ dạng đừng nói là gặp sinh viên, gặp đồng nghiệp cô còn chẳng dám.
Dương Hàn như đọc được suy nghĩ của cô, anh lập tức trấn an:
"Không sao, em mau thức dậy.

Anh giúp em chườm đá lạnh, mắt sẽ đỡ sưng"
Tăng Thư ừm một tiếng rồi kéo chăn ra đi thẳng vào trong phòng tắm.
______________________________________________
"A! Lạnh a!" Chiếc khăn bọc viên đá lạnh vừa chạm vào mắt thì Tăng Thư liền phản ứng lại.

Cô vội giơ tay tìm kiếm tay của Dương Hàn mà giữ lại.
Dương Hàn ngồi trên sofa để Tăng Thư gối đầu lên đùi mình.

Anh mặc kệ Tăng Thư cố giữ tay mình mà tiếp tục chườm đá lên mắt cô,

"Em chịu một chút" Giọng anh vừa ân cần lại trầm ấm.

Tăng Thư nghe thấy cũng không náo nữa mà nằm im im để Dương Hàn giúp cô.
Nhờ Tăng Thư chịu hợp tác với Dương Hàn mà rất nhanh đôi mắt sưng húp của cô đã không còn nữa, nhưng hai mắt không còn sức sống như mọi ngày.
"Lần sau không được khóc nữa, có khóc thì cũng phải để anh làm em khóc" Dương Hàn đột nhiên nghiêm túc nói.
Đúng là bá đạo! Người tối qua kêu cô khóc là anh, bây giờ không cho cô khóc cũng là anh.

Lại còn muốn làm cô khóc, cô không hiểu được anh là đang có ý gì.
"Anh sẽ làm em khóc sao?" Tăng Thư do dự một chút nhưng vẫn quyết định hỏi.
Dương Hàn gõ nhẹ lên trán cô: "Ừm, làm em khóc lóc xin tha trên giường"
Tăng Thư nghe anh nói vậy liền hiểu ra ý nghĩa của câu nói đó.

Không ngờ anh lại dùng điệu bộ thản nhiên mà nói ra mấy lời như vậy, Tăng Thư ngược lại bị anh làm cho ngượng ngùng đến đỏ cả vành tai.

Cô mắng nhỏ: "Lưu manh bi3n thái!"
Dương Hàn phì cười, nụ cười gian tà của anh làm Tăng Thư càng ngượng hơn.

Cô xoay đầu né tránh ánh mắt của anh.
"Được rồi, không trêu em nữa.

Tối hôm qua sao lại đi cùng cái tên lạ mặt kia?" Dương Hàn bất ngờ hỏi, tay vẫn dịu dàng v**t v* mái tóc cô.
Tăng Thư ngồi bật dậy.

Cái tên lạ mặt mà Dương Hàn đang nói đến có phải là Dạ Hữu Nam không? Cô từ tốn giải thích với Dương Hàn.
Dương Hàn khi nghe hết mọi chuyện liền cảm thấy xung quanh Tăng Thư thực sự có rất nhiều đàn ông.

Còn là một đám người nguy hiểm.

Anh bất giác thở dài, một tay véo nhẹ má cô:
"Bảo bối nhà ta đúng là rất được yêu thích!"
"Nhưng em chỉ thích anh mà thôi" Tăng Thư nhanh nhảu nói.
Dương Hàn nghe thấy liền vui vẻ nở nụ cười: "Là vinh hạnh của anh"
Dương Hàn đưa cô về nhà lấy đồ đi làm.

Tăng Thư không muốn buổi chiều phải phiền Dương Hàn đến rước cô.

Hơn nữa tự lái xe đi mới có thể chủ động về thời gian và công việc của chính mình, Tăng Thư tự lái xe của mình đến trường.

Trước khi Dương Hàn đi cô còn hôn anh một cái tạm biệt.
 
Chế Độ Cưng Chiều
Chương 41: 41: Không Cần Nhẫn Nhục


Tăng Thư đang ngồi ở văn phòng xem lại một lượt bài làm của sinh viên thì nhận được tin nhắn.

Là mẹ.

Tăng Thư đã có lịch hẹn gặp với mấy sinh viên, cô nhắn lại một loạt tin rồi tắt máy.

Buổi chiều tan làm Tăng Thư không lái xe về nhà mình hay nhà của Dương Hàn mà đi về hướng nhà mẹ cô.

Trên đường đi cô đặc biệt lái xe đúng với tốc độ, không vượt đèn đỏ cũng không gấp gáp.

Khi dừng ở đèn đỏ cô ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Con đường về nhà càng gần thì trong lòng cô càng nặng nề hơn.

Tăng Thư ngẫm nghĩ lại chuyện lúc trước, không biết từ khi nào cô lại muốn ra ngoài tìm việc, không biết khi nào lại có ý nghĩ phải kiếm thật nhiều tiền, cũng không biết từ khi nào lại mất đi cảm giác muốn về nhà như vậy.

Tít!
Tiếng kèn xe phía sau vang lên khiến Tăng Thư giật mình.

Cô ngẩng đầu, đèn đã chuyển xanh từ lúc nào.

Tăng Thư ngại ngùng giơ tay ra ngoài ra hiệu xin lỗi rồi nhanh chóng lái xe đi.

Tăng Thư nhìn một lượt khu nhà ở, chỗ này đã thay đổi rất nhiều, khi cô còn nhỏ nó giống như một khu tồi tàn vậy.

Bây giờ đã sửa sang rồi lại nâng cấp, trở thành khu nhà ở sang trọng đắt đỏ.

Tăng Thư nhếch mép cười khổ, vật thay người đổi, chuyện này lẽ tự nhiên.

Cô đứng trước cánh cổng lớn nhìn sâu xa.

Lúc này có người ra mở cửa giúp cô, người phụ nữ trung niên gật đầu chào hỏi.

Tăng Thư căn bản không biết người phụ nữ này, có lẽ là người giúp việc mới đến.

"Nói với bà chủ tôi đến rồi" Tăng Thư dặn dò rồi đi thẳng vào nhà.

Cô ở sofa phòng khách nhìn tấm ảnh lớn treo trước phòng khách, cả gia đình cô cười thật ấm áp, kì thật trong tấm ảnh không có cô.

Tăng Thư nở nụ cười chua chát.

"Đến rồi à? Mau giải thích đây là thứ gì?!" Mẹ cô quăng đến trước mặt chiếc điện thoại hiện lên tin nhắn của cô.

Tăng Thư cầm lấy đặt lại đàng hoàng trên bàn,
"Con đã nói hết trong tin nhắn rồi, là tình cờ gặp anh ta ở quán nước" Tăng Thư không biết mẹ mình đã đọc tin nhắn hay chưa tại sao lại hỏi như vậy.

"Đã gửi cho chị con chưa?!" Mẹ cô giọng điệu bỗng trở nên gắt gỏng.

Tăng Thư bị mẹ mình làm cho kinh ngạc.Cô ngừng lại giây lát lại lên tiếng: "Gửi rồi ạ"
"Con có điên không?!" Mẹ cô bất ngờ quát lớn.

Tăng Thư hai mắt mở to giật mình nhìn mẹ mình.

"Hai đứa nó sắp đám cưới rồi, con có phải ganh tỵ chị mình mà muốn phá nó phải không?" Mẹ cô tức giận đến nổi cả gân mắt tra hỏi.

Hai bàn tay Tăng Thư giấu dưới bàn nắm chặt.

Cô tự hỏi trong mặt mẹ mình cô tồi tệ đến mức nào?
"Mẹ muốn nghĩ thế nào cũng được, nhưng sự thật vẫn là sự thật, anh ta ra ngoài trăng hoa thì không nên mắt nhắm mắt mở mà bỏ qua" Tăng Thư hít thở sâu lại nói tiếp: "Con có việc về trước"
Cô không muốn ở lại lâu, chỉ tổ có thêm tranh cãi.

Hai bên đều sẽ không vui.

"Đứng lại đó!" Giọng nói đanh đá vang lên ngăn cản Tăng Thư.

Cô không tình nguyện mà quay đầu đứng lại.

Tăng Tiêu Vũ từ trên lầu nhìn xuống, hai mắt nổi gân đỏ trừng Tăng Thư.

Tăng Tiêu Vũ từ lúc nhận được tin nhắn của Tăng Thư thì tâm trạng không khá chút nào.

Cô đã nói chuyện với Vu Trạch, còn biết được ở nơi đông người như vậy mà Tăng Thư không hề cho anh ta chút mặt mũi.

Tăng Thư làm vậy không khác nào không nể mặt Tăng Tiêu Vũ mà làm khó chồng chưa cưới của cô.

Cơn tức này làm thế nào cũng không tan đi.

Hôm nay đúng lúc Tăng Thư tự tìm đến, Tăng Tiêu Vũ nhất định phải làm ra lẽ.

Cô ta đi nhanh xuống lầu đến chỗ Tăng Thư.

Tăng Thư nhìn người chị của mình, cô chưa kịp lên tiếng thì một cái tát như trời giáng đánh xuống mặt Tăng Thư.

Vết hằn ngón tay in rõ, ở điểm trên khoé mắt của cô cảm giác đau rát khó chịu.

Tăng Thư ngơ ngác đứng im tại chỗ, khoé miệng cong nhẹ.

Nụ cười vừa buồn bã lại mang theo dáng vẻ bất cần.

"Chị đánh đủ chưa? Hả giận rồi đúng không? Xong rồi thì tôi đi trước" Tăng Thư giọng nói như chưa có chuyện gì xảy ra, cô bình thản đến mức lạnh lùng.

"Hỗn xược! Có phải trong nhà này không ai động đến mày thì mày nghĩ bản thân là ông trời sao?! Lần sau còn kiếm chuyện thì mày chờ vào tù ngồi đi!" Tăng Tiêu Vũ vốn không có ý bỏ qua chuyện này, chân của Vu Trạch bị sưng lên đến mức phải nhập viện kiểm tra, nhưng nghĩ đến chuyện đám cưới gần đến vẫn là tránh gây thêm chuyện.

Lời nói của Tăng Tiêu Vũ đanh thép, chị ta lần sau thật sự sẽ báo cảnh sát.

"Được, tuỳ ý chị" Tăng Thư lạnh lùng đáp.

Lúc trước Tăng Thư ra ngoài đua xe cũng đã bị chị mình báo cảnh sát bắt giam hơn 2 ngày vẫn không có người đến bảo lãnh.

Nếu Du Tử Lãng không đến thì không biết Tăng Thư phải ở trong đó bao lâu.

Chuyện này không phải lần đầu, tuy trong lòng có chút khó chịu nhưng Tăng Thư dường như đã miễn dịch với nó.

"Mày mau cút đi! Đồ xui xẻo!" Tăng Tiêu Vũ không kiêng kỵ mà nói ra ba chữ cuối.

Tăng Thư nghe thấy nhưng giả điếc làm ngơ.

Cô cầm lấy túi xách rời đi một mạch ra xe không quay đầu.

Tâm trạng Tăng Thư tuột dốc thảm hại, cô đạp mạnh chân ga phóng xe rời khỏi căn nhà.

Chiếc xe băng băng trên đường vượt qua mấy đèn đỏ, đã lâu con đường yên bình không xuất hiện mấy tên điên lái xe không cần mạng.

Vậy mà hôm nay lại xuất hiện một tên.

Ban đầu có người còn bấm kèn inh ỏi, nhưng kèn chưa kịp bấm thì bóng dáng chiếc xe đã mất tăm.

Tăng Thư cứ chạy mãi từ đường nhỏ ra đường lớn, hoàn toàn không định nơi nào là điểm dừng.

Thi thoảng cô nhìn ra bầu trời, rõ ràng hôm nay nắng ấm dịu dàng như thế vẫn không thể xua đi lạnh lẽo trong lòng cô.

Mí mắt của cô bỗng nhiên cảm giác ươn ướt, Tăng Thư cũng không để ý mấy.

Cô đánh lái hết một vòng thành phố.

Sau khi tâm trạng ổn định hơn cô mới rẽ về hướng nhà của Dương Hàn.

______________________________________________
Tăng Thư đi vào phòng khách, cô nhìn thấy Dương Hàn đặt chiếc laptop trên bàn, gương mặt điển trai đeo lên chiếc kính càng thêm quyến rũ.

Anh vẫn còn mặc quần tây cùng áo sơ mi.

Tăng Thư bất giác đứng tựa người vào bức tường nhìn ngắm người đàn ông của mình.

Dáng vẻ nghiêm túc làm việc của Dương Hàn làm cô cảm giác không có ai có thể làm gián đoạn anh.
Dương Hàn giác quan nhạy bén ngẩng đầu liền bắt gặp Tăng Thư đang nhìn mình.

Anh nhìn cô một chút rồi biểu cảm lại có chút giận dữ.

"Lại đây" Dương Hàn gọi cô.

Tăng Thư bước đi đến gần, cô vừa định ngồi xuống bên cạnh anh thì Dương Hàn vỗ nhẹ lên đùi mình ra hiệu cho cô ngồi lên.

Tăng Thư cũng không lạ gì nữa, cô tự nhiên ngồi lên đùi anh.

Cô im lặng nhìn Dương Hàn.

Bỗng nhiên anh giơ tay chạm lên mí mắt của cô, Tăng Thư theo phản xạ liền nhắm mắt lại.

"Tại sao lại bị thương?" Dương Hàn không vui hỏi cô.

Sau khi đụng chạm của Dương Hàn thì Tăng Thư mới cảm giác đau rát truyền đến, cô cảm nhận được miệng vết thương hình như cũng đang hở ra.

Không khí trong phòng thổi qua giống như dao bén mà cứa lên vết thương trên mắt của cô.

Thành thật mà nói cô cũng không biết bản thân bị thương.

Tăng Thư mờ mịt nhớ đến khi nãy cô để ý bàn tay của Tăng Tiêu Vũ, hình như chị ta vừa làm xong bộ móng mới.

Có lẽ khi nãy vô tình quẹt trúng làm rách phần da mỏng trên mí mắt.

Tăng Thư khẽ đáp:
"Tai nạn thôi"
"Em còn không nói thật cho anh sao?!" Dương Hàn bỗng nhiên lớn tiếng.

Vết thương tuy nhỏ nhưng khá sâu, máu cũng bắt đầu chảy ra, đã vậy lại còn bị thương trên mặt.

Dương Hàn đứng trước thái độ bình thản của Tăng Thư mà trở nên tức giận.

Nhìn bộ dạng của cô anh tất nhiên đau lòng, nhưng thứ khiến anh buồn bực chính là Tăng Thư không biết yêu thương bản thân mình.

Cô cứ như không có chuyện gì xảy ra, lại còn chẳng có một lời giải thích với anh vì sao lại bị thương.

Cô có xem anh là bạn trai không?!
Tăng Thư hai mắt mở to không giấu bất ngờ, cô nắm lấy tay Dương Hàn, bàn tay nhỏ vừa vặn nằm gọn trong bàn tay anh.

"Khi nãy em về nhà một chuyến...xảy ra tranh cãi nhỏ" Tăng Thư điềm tĩnh giải thích nhanh gọn.

Cô không đi sâu vào câu chuyện mà chỉ nói đến trọng tâm mà Dương Hàn muốn biết.

Tăng Thư không muốn anh lo lắng, vì vậy cô mới lái xe đi thật lâu để giải quyết hỗn tạp trong lòng rồi mới về nhà tìm anh.

"Là ai?" Dương Hàn đã bình tĩnh hơn, anh thấp giọng hỏi.

Tăng Thư do dự một chút, "Là chị"
Dương Hàn ôm cô vào lòng: "Anh không cho phép em chịu ấm ức.

Nhớ kĩ, em là bảo bối của anh.

Em không cần nhịn nhục ai cả"
Trái tim của Tăng Thư đập nhanh thêm một nhịp, khoé mắt cũng đỏ lên.

Lần đầu tiên có người nói với cô không cần nhẫn nhịn.

Cô nhỏ giọng đáp: "Em hiểu rồi"
Dương Hàn thả cô ra đi lấy hộp cứu thương.

Anh cẩn thận giúp cô xử lý vết thương rồi bôi thuốc lên đó.

Xong việc anh lại chạm nhẹ lên vết thương, ánh mắt rũ xuống, vẻ mặt không giấu đau lòng.

"Sau này anh đi cùng em" Dương Hàn nghĩ lại vẫn là không yên tâm.

Hai lần anh không đi cùng cô thì hai lần đều xảy ra chuyện, lần này lại còn để bản thân bị thương, anh chắc chắn không để chuyện tương tự xảy ra.

Tăng Thư cười nhẹ, cô rất vui vì anh bảo vệ mình như vậy.

Mấy chuyện này nói ít không ít, nói nhiều không nhiều, nhưng cô đều đã trải qua.

Cô cũng đâu phải là chịu không nổi.

Tăng Thư khẽ lắc đầu: "Không cần đâu, lần sau em sẽ cẩn thận"
"Vấn đề không phải là cần hay không, cũng không phải là em muốn hay không.

Mà là anh không muốn thấy em trở về nhà với vết thương như vậy.

Câu vừa nãy cũng không phải câu hỏi" Dương Hàn trầm giọng nói khiến anh trở nên hung tợn, nhưng bàn tay vẫn dịu dàng mà vuốt v e mái tóc cô.

Tăng Thư tựa người vào lòng ngực rắn chắc cảm nhận hơi ấm tuyền đến: "Em biết rồi"
Dương Hàn ừm một tiếng, anh vẫn ngồi nghịch mái tóc của cô.

Tăng Thư lúc này mới để ý đến đống tài liệu trên bàn, cô khẽ hỏi: "Anh sao lại ngồi ở đây làm việc?"
Bình thường anh làm việc đều phải ngồi trên ghế có bàn.

Dương Hàn nhiều lần thấy cô ngồi trên giường làm việc cũng nhắc nhở cô tìm một chỗ ngồi thoải mái.

Cũng chính vì lý do đó mà khi cô ở lại nhà anh, phòng làm việc của anh cũng bị cô chiếm mất.

Tăng Thư không hiểu tại sao hôm nay anh lại chuyển đến phòng khách.

"Anh đợi em về" Dương Hàn muốn nhìn thấy cô ngay khi cô vừa mở cửa.

Nhưng càng không ngờ lại nhìn thấy máu đọng trên mí mắt cô.

Anh khẽ thở ra, đúng là làm người khác lo lắng.
 
Chế Độ Cưng Chiều
Chương 42: 42: Giả Vờ Ngủ


Qua một thời gian, với sự chăm sóc kĩ càng của Dương Hàn thì vết thương trên mí mắt của Tăng Thư đã bắt đầu lành lại.

Vết sẹo vẫn đang mờ đi.

Buổi tối hôm nay giống như mọi ngày, Dương Hàn lấy thuốc ra bôi giúp cô.

Xong việc anh lại mang đi cất.

Tăng Thư ngồi tựa lưng vào thành giường nghịch điện thoại đợi Dương Hàn.

Dương Hàn trở về phòng thì ngồi xuống bên mép giường cướp lấy điện thoại của Tăng Thư để sang một bên,
"Qua đêm nay thì đến thời hạn hai tháng, em nói xem chúng ta sau đó là mối quan hệ gì?" Dương Hàn trầm giọng hỏi.

"Là quan hệ yêu đương tình nguyện" Tăng Thư ngẫm nghĩ một lát rồi cười nói.

Dương Hàn nghe vậy gương mặt không giấu vui mừng, anh tiến gần đến lấp kín môi cô.

Tăng Thư cũng phối hợp mà ôm lấy cổ anh.

Hai người dây dưa một lúc mới thả nhau ra, sợi chỉ bạc mỏng kết nối hai người vẫn còn lưu lại.

Tăng Thư bị Dương Hàn lấn lướt lấy hết dưỡng khí.

Lòng ngực cô phập phồng theo nhịp thở mà lên xuống, hai mắt cũng nhiễm một tầng mây.

Dương Hàn nhìn đến vết thương trên mí mắt của cô rồi hôn nhẹ lên trán cô,
"Ngủ sớm đi, hôm nay anh ngủ ở phòng làm việc"
Tăng Thư không nhịn được cong môi cười, giọng nói mỉa mai:
"Không phải tối nào anh cũng trở về phòng mà chiếm tiện nghi của em à, còn nói mấy lời tốt đẹp như vậy"
Dương Hàn lại hôn cô, anh xoa nhẹ đầu cô:
"Nếu tối nay anh ở chung một chỗ với em thì sẽ làm bậy, anh sợ bảo bối sẽ chán ghét anh.

Nhưng được em tin tưởng để anh ở lại thì anh không ngại" Dương Hàn vừa cười vừa nói, anh véo nhẹ một bên má cô, ánh mắt vừa nuông chiều lại mang tia ấm áp.

Tăng Thư đánh nhẹ lên người Dương Hàn, anh vẫn giữ nụ cười dịu dàng nhìn cô.

"Anh mau đi đi, lưu manh!"
Dương Hàn đắp mền cho cô xong mới rời đi.

Sau khi tắt đèn anh đi sang phòng làm việc, Dương Hàn nhìn bộ ghế sofa cùng với chiếc mền bông, anh tuy chuẩn bị chiếc ghế để bản thân có thể thư giãn nhưng cũng chưa bao giờ tính đến chuyện phải dùng nó làm giường ngủ.

Dương Hàn khẽ thở ra một hơi, anh cảm giác bao nhiêu nhẫn nại anh đều dùng hết cho đêm nay.
______________________________________________

Buổi tối Dương Hàn đang ngủ bỗng nghe thấy tiếng mở cửa, tuy nhẹ nhàng nhưng Dương Hàn lại rất nhạy cảm với những tiếng động nhỏ.

Mùi thơm nhẹ của vani truyền đến trong không gian, rất nhanh người đó đã len lên sofa mà nằm cạnh Dương Hàn.

Thân hình nhỏ bé của cô vừa vặn lấp đầy khoảng trống còn lại của sofa.

Tăng Thư nép người vào lòng Dương Hàn, chỉ một lát sau thì ngủ lúc nào không hay.

Dương Hàn bị tóc của Tăng Thư chọc cho nhột nhạt.

Cô gái này rõ ràng là đang chơi đùa anh mà! Anh đã cố gắng giữ mình vậy mà giữa đêm thế này cô lại trốn sang chỗ ngủ của anh, lại còn dán chặt vào người anh.

Dương Hàn khẽ nuốt xuống xua đi cảm giác khô nóng ở cổ họng.

Tăng Thư bỗng nhiên động đậy, dường như tư thế này không mấy thoải mái.

Dương Hàn xoay người trực tiếp một tay kéo cô nằm lên người mình để cô dễ chịu hơn.

Tăng Thư có vẻ bị đánh thức, cô hơi ngẩng đầu sau đó lại nằm xuống tựa đầu lên ngực Dương Hàn.

"Làm em thức rồi à?" Dương Hàn hỏi khẽ,
Tăng Thư mơ màng ừm một tiếng.

Cô không nhìn anh, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Thật khó thở"
Dương Hàn xoa nhẹ tóc cô dỗ dành, có lẽ ngực cô bị ép đến khó chịu:
"Sao lại chạy sang đây? Có muốn anh ôm em về phòng không?" Dương Hàn lo lắng cho cô liền hỏi.

"Anh ngủ cùng em được không?" Tăng Thư hỏi ngược lại anh.

Chỉ trách Dương Hàn từ lúc bắt đầu thời hạn hai tháng kia liền ngày ngày giữ chặt Tăng Thư bên mình.

Cô cũng đã sớm quen với mùi hương và hơi ấm của Dương Hàn, nói thẳng thắn một chút thì là thiếu hơi không thể ngủ được.

Tăng Thư vừa nãy nằm lăn qua lăn lại vẫn không thể chợp mắt.

Đến khi ngủ được một chút lại giật mình tỉnh giấc.

Cảm giác không có người bên cạnh ôm lấy thì lại thiếu thốn gì đó, Tăng Thư liền rón rén đi sang phòng làm việc tìm Dương Hàn.

Sau khi ôm lấy Dương Hàn thì bản thân Tăng Thư lập tức như bị tẩm thuốc mà dễ chịu ngủ thiếp đi.

Đến khi bị một loạt hành động của Dương Hàn làm cho kinh động thì Tăng Thư mới mơ màng thức giấc.

"Em có biết bản thân đang nói gì không?" Dương Hàn nghiêm túc xác nhận.

"Ừm, muốn anh ôm em ngủ" Tăng Thư giọng nũng nịu đáp.

Chỉ ôm thì đủ sao? Dương Hàn khẽ thở dài, anh ôm cô trở về phòng ngủ.

Tăng Thư hai tay giữ chặt anh nhanh chóng say giấc, bỏ lại Dương Hàn trằn trọc cả đêm không thể chợp mắt.
______________________________________________
Buổi sáng hiếm khi Dương Hàn thức trễ hơn Tăng Thư, cô đã hoàn toàn thức giấc nhưng người nằm bên cạnh vẫn còn ngủ say.

Cô bị anh ôm chặt, nếu nhúc nhích một chút sẽ gây ra động tĩnh.

Tăng Thư không muốn đánh thức Dương Hàn chỉ đành nằm im trong lòng anh.

Cô nhìn ngắm gương mặt đang ngủ của Dương Hàn.

Người đàn ông này mũi cao, lông mi dài, môi mỏng, mày đậm.

Ngũ quan quả thật không thể chê được.

Tăng Thư nằm im thêm một lúc, đợi đến lúc Dương Hàn dường như chuẩn bị tỉnh giấc thì cô nhắm tịt hai mắt giả vờ ngủ.

Cô muốn xem xem mỗi sáng khi cô chưa thức anh sẽ làm gì.

Dương Hàn mở mắt nhìn người bên cạnh, anh hôn nhẹ lên trán Tăng Thư, dáng vẻ ngủ say giống như mèo con vậy.

Anh vuốt v e mái tóc cô:
"Anh yêu em, bảo bối" Dương Hàn nói rõ từng chữ rồi lại cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên môi Tăng Thư.

Cô thầm nghĩ anh đúng là một kẻ nghiệm hôn, mỗi buổi sáng anh đều làm thế này sao? Vậy mà cô lại ngủ say như chết không hay biết.

Hai vành tay của Tăng Thư bất giác ửng đỏ.

Dương Hàn cũng chú ý đến.

Anh không biết sao cô lại có phản ứng thế này.

Dương Hàn khẽ nhếch môi.

Anh thay đổi tư thế nằm đè trên Tăng Thư, hai tay bắt đầu tìm nút áo sơ mi của cô mà cởi ra.

Dương Hàn khẽ quan sát biểu cảm của Tăng Thư, dường như cô cũng không để ý nhưng hai mày đã chau lại.

Dương Hàn nhếch môi cười, anh chạm tay đến nút thứ ba thì người dưới thân lập tức mở mắt, tay nhỏ giữ lấy tay anh, giọng nói không giấu bực bội:
"Dương Hàn! Anh lợi dụng lúc em ngủ mà làm mấy chuyện này sao?"
Dương Hàn cười ra tiếng.

Quả nhiên là đã thức từ lâu, vậy mà vẫn còn giả vờ.

Một tay Tăng Thư giữ tay Dương Hàn, tay còn lại bấu chặt cổ áo mình muốn che dấu làn da mịn màng bên dưới.

"Che gì chứ? Có gì mà anh chưa nhìn thấy?" Dương Hàn vừa nói vừa cài nút áo lại cho cô.

Trêu chọc cô chưa vào giờ chán cả.

Tăng Thư ngồi dậy lưng tựa vào thành giường, mặt đối mặt với Dương Hàn.

Đứng trước nụ cười có chút xấu xa của anh cô lại đỏ mặt.

Đồ lưu manh!
Cô giơ chân muốn đá anh một cái nhưng lại bị Dương Hàn chụp được cổ chân,
"Định hành hung bạn trai của mình sao? Không biết tối qua là ai nửa đêm lại chạy sang phòng làm việc giở trò với anh? Thế nào? Quên hết rồi à?"
Tăng Thư tất nhiên nhớ rõ tối qua cô đã làm gì.

"Nhưng chuyện đó và chuyện anh c ởi đồ của em thì có liên quan gì?!" Tăng Thư phản bác.

"A, em muốn biết nó có liên quan gì phải không?" Dương Hàn nói xong bàn tay đang nắm cổ chân cô kéo mạnh.

Tăng Thư lập tức bị anh kéo nằm xuống giường, hai chân để sang hai bên hông của Dương Hàn.

Anh không để cô có cơ hội trốn tránh mà lập tức nằm lên phía trên cô, giọng nói nam tính trầm xuống bên tai: "Em là người châm ngòi, bây giờ thì phải dập lửa"
Dương Hàn nói xong liền hôn xuống cổ cô, thi thoảng lại cắn vào làn da trắng mịn mà tạo nên mấy vết hôn tím đỏ.

"Ưm...a....Hàn...dừng lại"
Tăng Thư yếu ớt r3n rỉ phản kháng, nhưng Dương Hàn không hề có ý định dừng lại.

Mấy lời của cô càng thêm k1ch thích anh, Dương Hàn cười khẽ, tay nhanh nhạy mở hết nút áo của cô.

Bàn tay áp đến khuôn ngực đầy đặn của cô mà xoa bóp.

Tăng Thư hoảng hốt muốn ngăn lại nhưng một tay Dương Hàn đã sớm đè chặt hai tay cô trên đỉnh đầu.

Cô vội vàng nói:
"Hàn...anh bình tĩnh! Anh còn phải đi làm!"
Dương Hàn vẫn không dừng tay, anh di chuyển nụ hôn lên má cô, giọng điệu vừa kiêu ngạo lại mang theo d*c vọng:
"Lúc nãy là ai gọi thẳng cả họ tên của anh, là ai muốn đá anh xuống giường?"
Dương Hàn bỗng nhiên bóp mạnh ngực cô, "Đây là phạt em"
Tăng Thư liền ưm a mấy tiếng khó chịu.

Tăng Thư mặt đã đỏ như gấc.

Tay anh như có dòng điện, mỗi lần đi qua nơi nào trên cơ thể đều khiến Tăng Thư ngứa ngáy, làn da nhạy cảm càng thêm k1ch thích.

Anh trườn tay xuống phần bụng cô thì dừng lại mà ấn nhẹ.

Tăng Thư liền cảm nhận được phía dưới đã có phản ứng.

Hai chân bị Dương Hàn đặt sang hai bên, cơ thể dễ dàng bại lộ.

Tăng Thư nghĩ đến thì tâm trạng không ngừng lo lắng, hai mắt cũng đỏ lên.

Khi Dương Hàn vừa cởi bỏ tường thành cuối cùng của cô thì anh dừng tay.

Dương Hàn im lặng nhìn xuống nơi tư m@t của cô, yết hầu lăn lộn lên xuống điên cuồng.

Người dưới thân bỗng nhiên ngừng la lối lại không nói thêm lời nào, Dương Hàn cảm thấy không đúng liền nhìn Tăng Thư, cô nàng nhỏ vậy mà đã khóc lúc nào không hay.

Hai hàng nước mắt như hạt chuỗi bị đứt mà rơi xuống.

Dương Hàn vội vàng thả hai tay bị giữ chặt trên đỉnh đầu của cô ra.

Anh cúi người đặt nụ hôn nhỏ lên mặt cô,
"Khóc gì chứ? Anh cũng không có làm gì em"
Đồ cũng đã bị cởi hết, anh còn nói không làm gì sao?
"Anh quá đáng!" Tăng Thư ấm ức phun ra ba chữ rồi trừng Dương Hàn.

"Phải, anh trước nay đều là quá đáng như vậy"
Tuy ngoài miệng nói vậy nhưng Dương Hàn vẫn mặc lại quần áo giúp cô.

Anh kéo cô ngồi dậy, giọng điệu dỗ dành: "Xin lỗi, là lỗi của anh.

Ngoan, đừng khóc.

Khi nào em sẵn sàng thì anh mới làm, được không?"
Anh không ngờ vậy mà lại dọa cho cô đến khóc sướt mướt, Dương Hàn lau đi nước mắt trên gương mặt nhỏ, anh cẩn thận trông chừng không để cô chạm đến vết thương trên mí mắt.

"Quỷ khóc nhè mau nín, em còn khóc nữa thì anh lại không nhịn được"
Tăng Thư vẫn còn thút thít thì nhận ra bản thân đã mặc quần áo đàng hoàng như chưa có chuyện gì xảy ra, cảm giác xấu hổ làm cô hoá giận, Tăng Thư mắng nhỏ: "Đáng ghét!"
Dương Hàn phì cười, khi nãy là ai khóc lóc mới khiến anh dừng tay, bây giờ lại mạnh miệng như vậy.

"Lật mặt nhanh vậy sao? Chúng ta có nên tiếp tục không?" Dương Hàn giọng nói mang ý sâu xa nói.

"Không cần không cần" Nói rồi cô chạy nhanh vào nhà tắm.

Dương Hàn bị bỏ lại bên ngoài, anh cười nhẹ lắc đầu.

Bảo bối cả ngày chỉ biết làm khó anh, cô đúng là ông trời ban đến để phạt anh mà.
 
Chế Độ Cưng Chiều
Chương 43: 43: Con Hoang


Tăng Thư bị Dương Hàn dọa lúc nãy liền kiếm cớ muốn ra ngoài mua đồ.

Cô da mặt mỏng không dám đối diện với Dương Hàn.

Dương Hàn lẽ nào nhìn không ra, vừa lúc cô đi ngang qua liền nhanh tay kéo cô giữ lại.

"Em muốn trốn đến khi nào?" Dương Hàn cười gian manh véo nhẹ má cô.

"Em không có"
"Vậy em đang giận anh à? Cùng lắm thì chúng ta có qua có lại, nào đến đây, anh cho em sờ" Dương Hàn kéo tay cô đặt lên chỗ giữa quần của mình.

Anh vui vẻ đến mức đuôi mắt cũng cong lên hiện ý cười.

Mặc dù thông qua một lớp vải của quần ngủ nhưng cô vẫn cảm nhận rõ ràng được đồ vật nằm bên trong.

Tăng Thư giật mình vội rút tay về,
"Em cũng không phải lưu manh như anh" Hai vành tay của Tăng Thư như bị lửa đốt, vừa nóng vừa đỏ.

Ngoài mặt cô bình tĩnh nhưng đã sớm bị Dương Hàn nhìn thấu, anh bật cười: "Là em không chịu, không phải anh bắt nạt em"
"Là em không thèm" Tăng Thư không chịu thua sửa lời của Dương Hàn.

Anh phì cười vuốt nhẹ mái tóc cô, da mặt mỏng thật, anh chỉ trêu cô một chút mà mặt mày đỏ hồng rồi.

Cô bé nhà anh thật dễ xấu hổ mà! Dương Hàn vòng tay để ở eo cô, Tăng Thư cũng thuận thế mà thoải mái tựa đầu lên ngực anh.

"Bảo bối, em hình như ốm đi rồi" Dương Hàn bóp nhẹ eo cô một chút lại nói.

"Không có a.

Em...hình như còn mập lên" Tăng Thư ngẩng đầu đáp lời, khi nói đến ba chữ cuối thì giọng nói điều chỉnh thật nhỏ.

Chuyện mập ốm quả thật rất nhạy cảm với con gái! Nhưng thời gian bên cạnh Dương Hàn anh thật sự chăm cô rất kĩ, không thiếu bữa ăn nào.

Tăng Thư thực sự lên cả một cân.

"Thảo nào lúc sáng lại cảm giác tròn trịa mềm mịn như vậy" Dương Hàn làm ra vẻ như không có gì mà nói.

Tăng Thư nhào đến lấy hai tay che miệng Dương Hàn, đáng ghét! Sao lại nói ra mấy lời vô sỉ như vậy chứ?!
"Được rồi được rồi, anh không nói nữa" Dương Hàn kéo nhẹ tay cô ra rồi hôn lên mu bàn tay cô.

Lúc này Tăng Thư nhận được cuộc điện thoại từ một số lạ, giọng nói bên kia vừa lịch sự lại nghiêm túc:
"Xin chào có phải là phụ huynh của học sinh Tăng Mặc Nhiên không?"
Tăng Thư khẽ chau mày, muốn tìm phụ huynh của Tăng Mặc Nhiên thì không phải nên tìm Hạ Yến hoặc là cha của cô à? Nhưng dù sao cũng đã gọi đến, Tăng Thư không phủ nhận: "Phải, có chuyện gì không?"
"Làm phiền cô đến trường một chuyến, học sinh Tăng Mặc Nhiên vừa xảy ra ẩu đả với bạn học.

Tình hình hiện giờ khá nghiêm trọng, chúng tôi cũng đã liên lạc với phụ huynh của bạn học kia.

Nhà trường xin mời hai bên đến thảo luận về việc xử phạt"
Tăng Thư không biết tại sao bản thân lại bị lôi vào việc này, nhưng dù vậy cô vẫn trả lời: "Được, tôi đến ngay"
Sau khi tắt máy Tăng Thư liền kéo tay Dương Hàn đang giữ chặt tay mình: "Mặc Nhiên xảy ra chuyện ở trường rồi, em đến xem một chút"
Dương Hàn vẫn giữ tay cô: "Anh đi cùng em"
"Không cần đâu, em tự lái xe đi được"
Hiếm khi Dương Hàn mới có thể có ngày nghỉ, Tăng Thư không muốn phiền anh.

Hơn nữa quầng mắt của anh tối như vậy, đêm qua có lẽ không ngủ nhiều.

Tăng Thư không muốn chuyện nhỏ nhặt gì cũng để Dương Hàn bận tâm.

"Em đi xem xem đã xảy ra chuyện gì.

Anh không cần đi cùng em.

Em ổn mà" Tăng Thư nhìn thấy Dương Hàn không có vẻ gì là nghe cô nói liền lên tiếng.

"Không được, anh không yên tâm"
"Hàn, anh xem em là con nít à?"
"Em là bảo bối của anh" Dương Hàn giơ tay sửa lại mấy lọn tóc rối của cô rồi để ra sau, vô tình mấy vết hôn lúc sáng hiện ra trên chiếc cổ trắng nõn.

Yết hầu của anh khẽ lăn lộn lên xuống.

Dương Hàn nhanh chóng cúi đầu hôn lên mấy vết hôn đó.

"Hàn, đừng đùa nữa.

Em phải đi rồi" Tăng Thư đẩy Dương Hàn ra, giọng cô mềm mại dễ nghe.

Dương Hàn nghe theo lời cô, anh vẫn giữ eo cô,
"Có chuyện thì gọi cho anh, hiểu không?"
Tăng Thư ừm một tiếng, khi cô quay đầu đi lại bị anh kéo về.

Tăng Thư khó hiểu nhìn anh.

Dương Hàn chỉ tay lên môi mình rồi nhướng mày.

Tăng Thư hiểu ý anh, cô đi đến kiễng chân muốn hôn anh nhưng chiều cao thật sự có hạn.

Cô cố lắm chỉ hôn đến cằm anh.

"Anh cao quá!" Tăng Thư than vãn nói.

Dương Hàn bật cười hai tay giữ hai bên eo cô, anh cúi người để Tăng Thư dễ dàng hơn.

Cô hôn chụt một cái lên môi anh rồi quay lưng đi.
______________________________________________
Ở văn phòng họp, Tăng Mặc Nhiên ngồi một bên, quần áo nhếch nhác dính đầy đất cát, mái tóc rối xù.

Khoé môi cũng bị rách đến chảy máu nhưng đã khô đi.

Bộ dạng quật cường, đáy mắt loé lên tia giận dữ.

Cậu bạn học kia ngồi đối diện cũng không thua kém, một bên mắt còn bị bầm tím.

Tăng Thư vừa bước vào thì có chút bất ngờ, cô nhìn đến Tăng Mặc Nhiên thì cậu ta liền cụp mắt xuống, dáng vẻ ngông cuồng lúc nãy cũng bị Tăng Thư áp xuống.

"Tên nhóc kia ra tay trước, nhà trường lý nào lại phạt cả con tôi" Người nhà của bạn học kia từ trên xuống dưới đều là đồ hiệu, giọng điệu kiêu căng lại tự mãn.

Bà ta không giống vẻ gì là thương lượng mà là ra lệnh cho hiệu trưởng làm việc.

Ai cũng chưa lên tiếng mà bà ta đã vội vàng nói.

"Vị này ăn nói cẩn thận.

Tên nhóc nhà tôi có tên cho bà gọi, là Tăng Mặc Nhiên" Tăng Thư không nhẹ không nặng nhắc nhở.

Bà ta vì cảm thấy xấu hổ mà lại trở nên giận dữ:
"Là cậu ta ra tay đánh con tôi trước, hiệu trưởng, ông tốt nhất giải quyết cho thỏa đáng!"
"Bà Cố xin bình tĩnh, chúng tôi vẫn đang tìm hiểu sự việc kĩ càng mà đưa ra hình phạt thích đáng cho cả hai" Hiệu trưởng có vẻ kiêng dè nói.

Tăng Thư nhìn rõ hiệu trưởng căn bản không dám động đến tên nhóc họ Cố.

Cô nhìn Tăng Mặc Nhiên ngồi kế bên giọng khẽ hỏi:
"Tại sao lại đánh người?"
Tăng Mặc Nhiên không dám nhìn thẳng Tăng Thư,
"Cậu ta gọi em là con hoang"
Tăng Thư ánh mắt không chút thay đổi, dáng vẻ lạnh lùng ngồi đợi hiệu trưởng khiến Tăng Mặc Nhiên lại có chút lo lắng.

Cậu không biết trong lòng Tăng Thư đang nghĩ gì.

Tăng Mặc Nhiên nghe kể lúc trước Tăng Thư cũng không phải học sinh gương mẫu, cô lại còn ương bướng, hoàn toàn trái ngược với người chị có kỷ luật của mình.

Ấn tượng của Tăng Mặc Nhiên đối với Tăng Thư cũng không tốt, chị ta vừa ngang ngược lại không nể mặt người nào cả, chỉ làm việc mình thích.

Mẹ cậu cũng không muốn cậu dây vào loại người giống như Tăng Thư.

Nhưng mấy lần tiếp xúc với Tăng Thư, cậu cảm nhận được ấm áp từ người chị bao trùm không khí xung quanh cậu, mặc dù lời nói không có vẻ gì là ưa thích cậu.

Hành động của chị ta càng ngông cuồng hơn nhưng chung quy vẫn là nghĩ đến cho cậu.

Tăng Mặc Nhiên cảm thấy người chị cùng cha khác mẹ này cũng không đến nỗi tệ như mình nghĩ.

Ngược lại khi nãy hiệu trưởng muốn gọi phụ huynh, Tăng Mặc Nhiên liền nghĩ đến Tăng Thư.

Hiệu trưởng nhìn thấy Tăng Thư có vẻ lịch sự hoà nhã thì thái độ cũng tốt hơn:
"Bởi vì em Mặc Nhiên đã ra tay trước, nhưng là lần đầu vi phạm nên sẽ đình chỉ 1 tuần, ở lại sau giờ học trực nhật và viết kiểm điểm.

Còn em Lạc Lai là bị đánh, tuy có đánh trả nhưng sẽ được xét là tự vệ.

Vậy nên chỉ cần viết kiểm điểm nộp lại cho giám hiệu"
Họ Cố kia có vẻ còn chưa hài lòng với kết quả, bà ta lớn tiếng nói: "Lại còn phải ghi kiểm điểm?! Hiệu trưởng, ông xử vậy không tốt lắm!"
Lời nói của bà ta khó nghe, giọng điệu lại không thể lọt vào tai.

Hiệu trưởng vẻ mặt không bằng lòng nhưng thái độ vẫn là dè dặt:
"Bà Cố, Lạc Lai em ấy cũng đánh người ta thành thế này rồi.

Ít nhiều gì cũng phải viết kiểm điểm để tự phản ánh việc làm của mình"
"Cái gì?! Ý ông là Lạc Lai nhà tôi sai sao?!" Bà Cố lớn tiếng.

"Cậu ta không phải là con hoang sao? Mẹ cậu ta không phải đi quyến rũ chồng người khác sao?!"
"Bà Cố, xin bình tĩnh" Hiệu trưởng vội vàng tìm cách ngăn lại lời nói của bà ta.

Dù gì cũng là chuyện cấm kỵ không nên nhắc đến.

Tăng Thư không ngồi nghe được nữa, ánh mắt bén như dao của cô quét qua người bà ta:
"Bà Cố phải không? Trẻ con có thể không hiểu chuyện nhưng chúng ta đều là người lớn, ăn nói phải có suy nghĩ"
Bà ta như bị chọc điên mà quay đến lớn tiếng với Tăng Thư:
"Ha, chuyện xấu đồn ngàn dặm.

Còn nữa, con trai tôi chỉ đùa với cậu ta vài câu thì nhào đến đánh đấm thế à?! Đúng là không có giáo dục!"
Tăng Mặc Nhiên nghe đến hai tay cũng nắm chặt thành đấm.

Gân tay nổi lên thấy rõ.

Tăng Thư nhìn sang, phải, cô không phủ nhận chuyện cha mình và Hạ Yến.

Nhưng Tăng Mặc Nhiên căn bản không có lựa chọn, cậu ta sinh ra đã là đứa con riêng của cha cô.

Tăng Thư lần đầu gặp cậu ta đã không thuận mắt, từ đó cũng sinh ra ác cảm đối với Tăng Mặc Nhiên.

Trước giờ cô cũng không để ý đến chuyện của cậu, nhưng hôm nay chứng kiến Tăng Mặc Nhiên chịu ấm ức như vậy cô cũng không dễ chịu.

Tăng Thư không nhiều lời mà đứng lên mặt đối mặt với bà ta, động tác nhanh như chớp mà giáng xuống khuôn mặt bà ta một cái tát.

Tiếng tát tay không lớn cũng không nhỏ nhưng đều khiến người trong phòng chuyển từ hoang mang đến bất ngờ lại sợ hãi.

Tiếp đó không một tiếng nói mà chỉ nghe thấy giọng nói nhè nhẹ của Tăng Thư:
"Cái gì gọi là đùa? Tuỳ tiện gọi người khác là con hoang thì vui vẻ lắm à? Bà Cố đã là mẹ người ta mà không phân biệt được chuyện gì có thể đùa sao?"

Căn phòng tĩnh lặng trong giây lát, bà Cố tức đến đỏ mặt: "Cô dám?!"
Bà ta giơ tay muốn đánh trả thì Tăng Mặc Nhiên lập tức đứng chặn phía trước Tăng Thư giữ tay bà ta: "Tôi là người gây chuyện, có gì thì tính lên đầu của tôi"
Tình hình trong căn phòng đang lúc căng thẳng thì cạch một tiếng.

Cánh cửa phòng mở ra, người đàn ông mặc áo sơ mi đen tuỳ tiện mở ra hai nút đầu tiên cùng với quần tây đen.

Cả người anh ta toát ra loại khí chất phóng khoáng nhưng lại khiến người khác có chút e dè khi đối diện.

"Dạ thiếu!" Hiệu trưởng vừa nhìn thấy liền cúi đầu chào hỏi.

Dạ Hữu Nam không mấy quan tâm, ánh mắt của anh rơi xuống chỗ Tăng Thư, đôi môi bỗng nhếch lên thành nụ cười: "Xin chào em gái nhỏ"
Tăng Thư trong lòng không có tâm trạng đùa vui cùng anh ta, cô liếc nhìn một cái rồi không nói gì cả.

Tăng Thư kéo Tăng Mặc Nhiên đứng sang cạnh cô, cô vừa bất ngờ lại cảm kích hành động của đứa em này.

Dạ Hữu Nam thấy Tăng Thư không có vẻ gì chào đón thì cũng không nổi giận hay tính toán với cô, vốn dĩ cô và anh là kiểu không nói chết đối phương cũng phải khiến đối phương tức chết.

Anh hiên ngang đi đến ngồi lên chiếc ghế hiệu trưởng,
"Có chuyện gì khó giải quyết sao? Mọi người căng thẳng như vậy, căn phòng này cũng bị làm cho ngộp ngạt"
Hiệu trưởng cung kính đứng sang một bên, "Chỉ là ẩu đả của học sinh, Dạ thiếu không cần phải bận tâm"
Dạ Hữu Nam ừm một tiếng rồi nhìn đến Tăng Mặc Nhiên rồi nhìn sang bạn học Cố kia.

Anh đánh giá một chút rồi quay sang hỏi hiệu trưởng:
"Họ Cố có phải rất nhiệt tình đóng góp cho trường không?"
Hiệu trường nơm nớp lo sợ cười đáp: "Vâng"
"Từ nay không cần nữa, Thịnh Thiên thiếu tiền sao? Hiệu trưởng, ông cứ làm tốt công việc của mình"
Dạ Hữu Nam trước giờ không có hứng thú với mảng giáo dục của tập đoàn Thịnh Thiên nhà anh, hôm nay tình cờ đến đây tìm hiểu một chút thì gặp được Tăng Thư.

Huyền Thiên Phong và Du Tử Lãng đã phát lệnh đỏ cho anh phải đối xử tốt với Tăng Thư, lý nào lại không giúp cô ra mặt.

Bà Cố nghe đến hai chữ Dạ thiếu thì trở nên do dự, tâm trạng thấp thỏm.

Người bên ngoài không biết nhưng trong giới kinh doanh, Thịnh Thiên là một trong bốn con rồng lớn trong thành phố.

Dạ thiếu còn nổi tiếng lừng lẫy ăn chơi nhưng lại độc đoán khó gần.

Không mấy người biết mặt anh nhưng nghe danh đã không muốn động đến anh.

Khi nãy anh ta vừa vào đã gọi cô gái kia là em gái nhỏ, quan hệ không đơn giản.

Bà Cố tự biết thân phận của mình liền hạ giọng nói:
"Thịnh Thiên tất nhiên không cần mấy đồng tiền lẻ của họ Cố chúng tôi.

Chúng tôi chỉ muốn góp một chút sức, Dạ thiếu anh xem xem chỉ lớn hoá nhỏ, chuyện nhỏ hoá không"
"Tới lượt bà lên tiếng sao?" Dạ Hữu Nam chỉ đơn giản nói một câu lại khiến Bà Cố trở nên gượng gạo không biết phải nói gì.

Hiệu trưởng đứng bên cạnh cũng không dám lên tiếng.

Tính khí của Dạ Hữu Nam tệ thế nào ai cũng biết, một cái liếc mắt của anh ta cũng khiến ông dựng cả tóc gáy.
 
Back
Top Bottom