Khác Cháy chậm.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
385901389-256-k540320.jpg

Cháy Chậm.
Tác giả: hxvkov
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Slow-burn.



toiyeucpnayvabancungthe​
 
Có thể bạn cũng thích !
Cháy Chậm.
𝑖𝑛𝑡𝑟𝑜


Real life; OOC!Warning; Tản mạn.

𐇵

Thiều Bảo Trâm x Dương Hoàng Yến.



"Yến, em yêu Yến."

Dương Hoàng Yến biết rằng em ta chỉ tha thiết tên nàng những lúc cảm thấy cô đơn, khi trái tim em chợt gãy vụn và khi lòng em lăn tăn như muôn cơn sóng nhỏ vỗ bờ.

Note:

⠀⠀▸ Tản mạn, không dính đâu vào đâu.

⠀▸ Tiên phong ship 9491, chưa ai ship thì tôi ship.

⠀▸ Không có timeline cố định.
 
Cháy Chậm.
i


Có mấy lần Dương Hoàng Yến trông thấy Thiều Bảo Trâm khóc.

Hốc mắt em đỏ hoe, trên khuôn mặt em ngập rạng một nỗi buồn mà nàng chắc mẫm em khó lòng nguôi ngoai.

Khi hai đứa hát với nhau, ý nàng là Chưa quên người yêu cũ, đôi con ngươi của em lại ám một tầng nước.

Nhưng Trâm không khóc, em chỉ ngăn cho nước mắt thôi không trào ra, "Em cứ khóc đi."

Hoàng Yến thủ sẵn khăn giấy trong tay, chỉ đợi đưa nó cho em.

"Nhưng em đã khóc đâu."

Trâm cười giã lã, "Bụi bay vào mắt chứ em có khóc đâu."

"Lại còn..."

Nàng cười trừ trước câu hài nhạt, cẩn thận lau nước mắt còn hoen trên mi em.

Vốn Yến muốn đưa cho Trâm, nhưng nàng lại nhanh tay hơn mất rồi.

Trâm không định ngồi im, tay chân luống cuống muốn giành lại miếng khăn giấy từ tay nàng, nhưng bị lườm nên đành thôi; em cũng định cười nhưng cười không được, khổ, khoé môi cứng đờ khó mà cong lên.

Dương Hoàng Yến không chắc lắm, nhưng có lẽ nàng biết em đang nghĩ gì.

Anh ta.

Anh ta đã từng là của Thiều Bảo Trâm.

Nàng đoán ai cũng biết chuyện này, chỉ là không muốn nhắc thôi - kể cả nàng - Yến sợ lại khiến em buồn thêm.

Chắc là nàng làm ngơ đấy, vì đây đâu phải chuyện của nàng.

Rồi tất cả còn lại chỉ là tiếng điều hòa khẽ reo.

Yến không nhìn thẳng, nàng cúi đầu tự hỏi: Ngày công diễn em có khóc không?

Lúc đó nàng nghĩ là có, nhưng khi đi đứng trên sân khấu thì nàng chợt nhận ra mình đã đoán sai.

Vì Trâm nào có khóc, em nào có khóc đâu.

Hôm đó em xinh đẹp vô cùng, sáng ngời như trăng cao thanh thoát.

Dương Hoàng Yến đếm quá ba lần nàng lẩm bẩm khen em đẹp.

Thế mà khi kết thúc, những gì nàng thấy trong đáy mắt em lại là một nỗi buồn man mác.

"Em đau quá."

Thiều Bảo Trâm nói khi hai đứa đã đến một góc khuất người.

Thật lòng nàng không mong em sẽ chủ động nói ra; nhưng như thế cũng tốt, ít nhất thì Trâm đã không phải gặm nhấm nỗi buồn ấy một mình.

Em cúi đầu, đôi tay mân mê chiếc váy cưới còn chưa kịp thay ra, không biết là vì mối tơ vương hay để kiềm nén điều gì đang trào dâng trong lòng.

Một thoáng chốc, Hoàng Yến đã mong anh ta sẽ thôi ngự trị nơi trái tim em.

Nàng lặng nhìn bờ vai Trâm run lẩy bẩy, lắng nghe giọng em nghẹn ngào.

Yến không biết làm gì cả.

Thế nên nàng chọn cách ôm em.

Yến muốn nói gì đó, an ủi chẳng hạn, nhưng nàng nhận ra là có lẽ Trâm chỉ cần một người lắng nghe em.

Để rồi khi ôm em, nàng biết em mong manh hơn nàng nghĩ.

Thiều Bảo Trâm bấu víu vào Dương Hoàng Yến, và dường như là em ta đã khóc trên vai nàng.

Thế mà vai trần của Yến chẳng bị ướt đâu, nhưng khoé mi của Trâm thì có.

Nàng đoán em đang kiềm nén lại.

Một cái gì đó kinh khủng, vây lấy em trong cơn khốn cùng kiệt quệ.

Nàng lại biết, bên trong Trâm đang tan vỡ.

Từng tiếng nấc nhỏ xíu như đang chạm khẽ vào Dương Hoàng Yến, khiến nàng thấy râm ran ngứa ngáy trong lòng.

Yến muốn ôm em chặt hơn một chút, lâu hơn một chút, để cả thể xác của em được vỗ về phần nào, để tâm hồn vụn dại kia của em khỏi phải đìu-hiu.

"Em cứ khóc đi."

Mấy mươi giây trôi đi, em không đáp, đôi tay của em trên người nàng lại khẽ động đậy, "Chị nói câu này hai lần rồi."

Trâm phì cười, em chậm rãi thoát khỏi cái ôm của nàng.

"Lần trước em cũng giống hệt như thế đấy, cứ khóc đi, chị dỗ mà."

Và Trâm nhìn nàng, em nhìn nàng như thể muốn tìm kiếm một điều gì đó trong đôi mắt của người đối diện em, là nàng.

"Lần trước em có khóc đâu, em đã bảo rồi mà."

Trâm lại cười, em định dùng tay lau nước mắt, nhưng Hoàng Yến nghe có gì đó chua chát lắm.

"Đừng."

Nàng nói khẽ, ngăn lại hai tay em, "Lem nhem hết cả, xấu lắm đấy."

"Kệ đi ạ, cũng đâu có ai quan tâm."

"Trâm có chị mà."

Bốn từ, nhẹ hẫng như mây bay,

Có chị quan tâm Trâm mà.

Yến định nói thêm, nhưng nghe sao sỗ sàng gớm, ít nhất là đối với nàng.

Chỉ là ngoài dự đoán, Thiều Bảo Trâm đã ôm chầm lấy Dương Hoàng Yến ngay lập tức.

Mà sau này khi nhớ lại, nàng gọi nó là một cái ôm rất tình người.
 
Cháy Chậm.
ii


Hôm ấy Dương Hoàng Yến nhìn Thiều Bảo Trâm cả buổi.

Một phút giây nào đó Yến đã mong, mong rằng em sẽ chọn nàng.

Tiếc là, em lại không.

Nàng nhún vai, thôi, dù sao thì lần trước cả hai đã chung đội với nhau rồi, bây giờ mà lại tiếp tục như thế nữa thì chán chết.

Chỉ là nàng có chút tiếc nuối.

Dương Hoàng Yến đã nghĩ Thiều Bảo Trâm sẽ tìm đến nàng.

Nhưng mà em lại đến chổ của chị Minh Hằng, không phải nàng.

Người tiếp theo mà Trâm chọn, cũng không phải là nàng.

Yến không biết mình đã chờ em bao lâu, nhưng nàng nghĩ mình không chờ nữa.

Thôi vậy, thay vì mỏi mắt đợi chờ Thiều Bảo Trâm, nàng nghĩ bản thân cần phải nên tập trung vào thứ khác.

Nhìn quanh một vòng, xung quanh vẫn ồn ào như cũ.

Nàng thấy Thiều Bảo Trâm có đồng đội rồi, và người đó là Mie, con bé loi choi đấy được em kéo về vô cùng dứt khoát.

Vào những giây cuối cùng của lượt đầu tiên, ánh mắt Yến đã chạm phải Trâm; nàng thấy em nhìn thẳng về phía mình, không rụt rè, cũng không né tránh.

Hoàng Yến hơi hoảng, nàng thảng thốt đảo mắt một vòng.

Chỉ là hình như em vẫn đang nhìn nàng.

Mãi đến khi Trâm đi, tầm mắt nóng rực kia mới thôi không đặt trên người nàng nữa.

Yến thở hắt ra một hơi, mệt thật đấy.

Em đi rồi.

Xung quanh vẫn đang náo nhiệt, trong một thoáng miên man, nàng tự hỏi liệu người tiếp theo em chọn có phải nàng hay không.

Nhưng ý nghĩ này khiến nàng giật mình, chết thật, sao điều này cứ ám quẻ lên tâm trí nàng thế.

"Chị sao đấy?", Thuý Hậu hỏi khẽ, trông con bé có vẻ ngơ ngác.

"Không, chị chả sao hết ấy, tự dưng giật mình thôi."

Thật ra là do Thiều Bảo Trâm cả đấy, em ta khiến Hoàng Yến suy nghĩ nhiều.

Trong nàng ngay phút giây này chia làm hai ngã rẻ - một cái là, để mọi chuyện ra sau đầu, cái còn lại, muốn nàng chơi trò đánh cược.

Và Yến đã chọn cược với tâm trí nàng, rằng Trâm sẽ tìm đến nàng đây thây.

Nàng không nghĩ rằng mình sẽ thua, một điều gì đó khó gọi tên bảo với nàng như thế, nó nói rằng, tin tưởng người kia đi.

Nhưng qua rồi mấy mươi phút, Dương Hoàng Yến vẫn lẻ bóng.

Chết rồi.

Nàng than thầm, chết dở luôn là đằng khác.

Nàng nào có tính đến đường lui cho mình đâu, cứ khăng khăng một mực vào việc người kia rồi sẽ tìm nàng.

Chẳng lẽ mình lại thua?

Hồi nãy còn mạnh miệng lắm cơ, thế mà bây giờ-

"Chị Yến."

"Ơi?"

Nàng ngó, là Kiều Anh.

Ca nương tiến đến thuyết phục Yến bằng lời lẽ vô cùng êm tai.

Kiều Anh nói nhanh quá, tấn công dồn dập vô cùng khiến nàng cũng dần xuôi lòng.

Thôi vậy, nàng nghĩ đây là một lựa chọn tốt.

"Nhanh lên em còn có năm phút thôi đây này."

Khoảng khắc nàng chuẩn bị đồng ý, Thiều Bảo Trâm lại xuất hiện, "Em cũng gửi tâm tư tình cảm đến chị Yến rồi đấy."

Từ bao giờ chẳng hay, Trâm lại ngay cạnh bên nàng.

"Vòng vừa rồi chị đã làm với Trâm rồi, bây giờ chị về với em."

Ngừng một lúc, Kiều Anh lại nói, "Chưa kể là còn same same chiều cao nữa, trông là cái đội hình lên nó sẽ rất đẹp đấy."

"Đội hình đẹp nó không quan trọng bằng việc mình đứng ở đâu."

Em đứng song song với Kiều Anh, phong thái trông tự tin gớm.

Hai đứa đốp chát nhau liên tục, chẳng ai chịu nhường ai câu nào.

"Chị về với đội của em.

Em đã làm đội trưởng và em đã thắng hai lần rồi, cho nên chị cứ tin em."

Kiều Anh nói, giọng nhỏ nghe lạnh tanh khác hẳn với thường này.

Hôm nay ca nương nghiêm túc quá làm nàng khó thể quen.

"Em chưa làm đội trưởng lần nào nhưng em cũng đã thắng hai lần rồi."

Thiều Bảo Trâm cũng đâu chịu thua.

Yến nhìn em, em nhìn thẳng mà chẳng dám nhìn lại về phía nàng.

Hoàng Yến phì cười, mới ban đầu còn nhìn nàng dữ lắm cơ, tưởng thế nào.

"Chị chọn..."

Nàng cố ý để ngỏ câu nói, chậm chạp từ tốn vô cùng, "Thiều Bảo Trâm."

Ngay lập tức, em nắm lấy tay nàng, nhanh nhảu đeo chiếc nhẫn hoa lên ngón tay Yến như sợ nàng đổi ý.

Kiều Anh trông có vẻ hụt hẫng, nàng dỗ: "Lần sau chị sẽ về với em."

Chứ lần này chị muốn về với Trâm.

Ca nương đi rồi, Thiều Bảo Trâm vẫn giữ tay nàng.

"Sao đấy?

Bỏ ra nào chị đồng ý rồi kia mà."

Nàng hỏi nhỏ, kéo kéo áo người kia.

"Em mới không ở đây một xíu mà chị đã theo người khác rồi."

"Đào hoa thật luôn í."

Câu sau, Trâm nói nghe bâng quơ vô cùng, chẳng rõ em đang có ý chọc ghẹo gì nàng nữa đây.

"Nhưng mà em đã mời chị vào đâu."

"Nếu em nói là em quên thì chị có tin không?"

Trâm mím môi, lại siết chặt tay của người kia hơn một chút.

Từ đầu đến cuối, người mà em muốn chung đội chính là nàng; nhưng do mải mê quá nên quên bén mất.

Trâm cũng tự nhủ với lòng, chắc chắn là chị ấy sẽ về với em thôi nên cũng chẳng lo gì mấy.

Chỉ là khi thấy Kiều Anh đến bên cạnh nàng, Trâm biết em đã tính sai.

May mắn thay, cuối cùng nàng đã chọn em.

"Này, lúc nãy em lo lắm đấy, cứ sợ chị sẽ theo Kiều Anh mất."

"Có trách em không?"

Nàng lại cười, Dương Hoàng Yến vừa cười vừa gỡ tay em ra.

Liền sau đó, Thiều Bảo Trâm cảm nhận được giọng nàng đột ngột vang lên ngay bên tai em, chầm chậm từng chữ rõ rệt.

"Có một chút."
 
Cháy Chậm.
iii


Dương Hoàng Yến để ý, rằng em đã không còn khóc nữa rồi.

Ít nhất là trong suy nghĩ của nàng.

Một công diễn nữa lại qua, và nàng thấy em cười nhiều hơn.

Dù đôi lúc mệt bở hơi tai, nằm vật xuống sàn mà thở hồng hộc, Yến thấy em vẫn đang cười.

Hay chắc do làm đội trưởng vất vả quá nên em để việc ấy ra sau đầu?

Chà, nàng chỉ thắc mắc một chút thôi, không có ý gì cả.

Vui cho em.

Thực lòng, Dương Hoàng Yến không giỏi trong việc đối mặt với nước mắt.

Cảm xúc là một thứ gì đó mong manh khó nắm bắt lắm, nàng cũng chẳng biết cách để dỗ dành một người.

Nếu như có ai đó khóc, Hoàng Yến chỉ đơn giản là tay chân bắt đầu trở nên luống cuống không biết làm gì, có khi lại lúi húi tìm khăn giấy cho đối phương.

Bình thường toàn người ta dỗ nàng thôi mà.

Yến ngồi im trong góc phòng, trộm nhìn em đang tập nhảy đi nhảy lại đoạn nhạc nhanh ơi là nhanh.

Giỏi chết được, nàng ngẫm, em nhảy đẹp ghê.

"Bắt quả tang có người đang nhìn em nhé."

Phút chốc nàng thẩn thờ, trơ đôi mắt nhìn em trăn trối.

"Chị," Em huơ huơ tay, "sao lại ngơ ra như thế ạ?"

Vì bị bắt quả tang đấy.

Nàng ngọ nguậy lắc đầu, bàn tay len lén siết chặt vào vạt áo, Yến cúi mặt chẳng dám lại nhìn em thêm lần thứ hai.

"Không có gì, chị hơi mệt một chút thôi."

"Thế ạ?"

Thiều Bảo Trâm ngồi thụp xuống bên nàng, theo thói quen định sờ lên trán nàng xem như nào, nhưng Hoàng Yến tránh đi mất.

Nàng rụt cổ, hơi ngoảnh mặt sang một phía khác làm tay em ngừng lại giữa không trung.

Một thoáng ngượng ngùng, nét thất hoảng xẹt qua đáy mắt Trâm.

"Đừng, mặt chị toàn mồ hôi đấy."

Em nhíu mày, vươn người lấy khăn trong túi xách ra mà thay nàng lau mặt.

"Ơ này-" Nàng vùng vằn muốn ngăn, nhưng bị em vịn lại.

"Ngồi yên xem nào."

Chết dở, vành tai nàng đỏ bừng, ngượng ngùng hỏi em xong chưa.

Nhưng Trâm không đáp, em bóp nhẹ má nàng nâng lên để lau cho sạch.

Ngại điên lên được, nàng nói với bản thân, ai lại để người khác lau mặt cho mình như thế bao giờ.

Động tác của Trâm nhanh thoăn thoắt, "Giờ thì xong rồi."

"Chị cảm ơn."

Hoàng Yến lại ngượng nghịu nói.

Em cười cười, nhích người chuyển từ ngồi đối diện sang ngồi cạnh bên nàng.

Trâm bó gối, nghiêng đầu về phía Yến, em thuận tay vén tóc nàng qua tai, hỏi nhỏ:

"Chị mệt lắm không ạ?"

"Một chút, không nhiều lắm."

Gần quá, nàng che lại tai mình - nơi mới vừa rồi hãy còn bị em động chạm.

Thiều Bảo Trâm trông thấy, vu vơ nói khẽ:

"Sao cứ như thế nhỉ, hình như là chị không thích em à."

Dương Hoàng Yến hơi giật hoảng, trên môi nàng treo nụ cười cứng đờ, "Không, nào có."

Sau đó lại cuống quýt bào chữa cho chính mình, "Chị nhạy cảm thôi."

"Thế ạ."

"Ừ, thế đấy."

"Thế mà em cứ ngỡ là chị không thích em."

Trâm nhoẻn miệng cười, em nhìn hình ảnh hai đứa ngồi sát bên nhau phải chiếu lại phía đối diện trong gương.

Mà ánh mắt đó theo nàng thì xa xăm bất định lắm.

"Làm sao mà chị không thích em được."

Nàng đánh nhẹ lên cánh tay em, "Nếu không thích thì chị chẳng ôm em đâu đấy."

"Ừ nhỉ."

Em lại cười, nhưng độ hai giây sau lại đổi giọng, "Nhưng nhỡ chị ôm xã giao thôi thì sao?

Với cả gặp ai mà chị chả ôm."

"Ơ không?!"

Yến chợt cao giọng, quay sang nhìn em, "Con bé này làm sao đấy."

Trâm chẳng đáp, em nghiêng nghiêng tựa hẳn lên người của nàng khiến mấy lời Yến định nói giờ đây bị chặn lại nơi đầu môi mà chẳng kịp thốt lên.

"Này, em bảo, có khi nào chị chỉ đang giả-vờ-chơi với em không?"

Gì đây?

Hoàng Yến hết cách thật rồi, cũng hết nói nổi, nàng thở dài:

"Này chị cũng bảo, phải mà có Kiều Anh chắc con bé vẫn đang mắng em là rồ đấy."

Nhưng Thiều Bảo Trâm vẫn cứng đầu, "Kiều Anh mắng thì mặc Kiều Anh."

Em bĩu môi, thôi không dựa dẫm nữa mà quay sang ôm lấy hai vai nàng mà lắc qua lắc lại.

"Nhưng em bảo," Bất chợt, Trâm lại dịu giọng, "dù có thế nào Yến cũng đừng không thích em, điều đó có khó với chị quá không?"

Nàng nhướng mày, định bụng trêu em rằng khó với chị lắm đấy nhưng trông thấy mặt em nghiêm quá, Hoàng Yến muốn nói lại thôi.

"Em đang lo à."

"Em lo."

Hoàng Yến phì cười, gõ nhẹ vào đầu em, lại chợt nghe giọng em vang lên, "Chị, trả lời em."

Trâm hối, vội vã muốn nghe câu trả lời của nàng.

"Vâng vâng, sẽ không bao giờ không thích em."

"Chị nói đấy nhé."

Em lại cười rồi.

Dương Hoàng Yến ngẩn ngơ nhìn người trước mặt.

Bấy giờ, mắt em cong cong như vành trăng non, đôi gò má phớt hồng và khuôn miệng duyên dáng; người dịu dàng như nước chảy hoa trôi, lại xinh đẹp hệt như mùa xuân trong những giấc chiêm bao của nàng.

Thế rồi, người khẽ nắm lấy tay nàng.

Nàng đương muốn rụt tay lại, nhưng chẳng được.

Yến lại nghe giọng em vang lên, rõ ràng và rành mạch bên tai nàng không thiếu một chữ, rằng:

"Chị ơi, em thích được ôm lắm đấy."

Và Trâm bảo khi căn phòng vẫn chưa có thêm người thứ ba ngoại trừ hai đứa, như thể thế giới chỉ xuất hiện nàng với em, mỗi nàng với em.

"

Sau này Yến lại ôm em nhé."

"Có lí do nào giải thích cho việc này không?"

Nàng đùa giỡn hỏi lại em.

"Lí do à?"

"Ừ, lí do."

Chợt, Hoàng Yến thấy em nghiêm túc hẵn.

Em ngồi thẳng người lại, chầm chậm nhìn nàng.

"Vì khoảng cách giữa em và chị, vừa tròn một cái ôm đấy."
 
Cháy Chậm.
iv


Thiều Bảo Trâm nghĩ rằng em sẽ không yêu thêm một ai nữa.

Em không muốn thông qua bất kì ai tìm kiếm một tiếng yêu không tồn tại, không muốn thêm một lần nữa sa chân vào những tình nồng.

Trâm không muốn yêu khi lòng em đã tan hoang thành trăm mảnh, gãy vụn rồi vụt tan.

Và em chắc rằng sẽ chẳng có thêm một người nào khác chắt chiu nhặt nhạnh ngần ấy sầu đau của em lại với nhau đâu.

Em biết, bên trong mình đang tồn tại một nỗi buồn.

Một nỗi buồn chưa hẳn đã nguôi ngoai.

Vốn Trâm nghĩ đó chỉ là cảm xúc vu vơ bình thường.

Nhưng một ngày rồi lại hai ngày, thứ cảm xúc ấy ngày càng lớn lên, xâm chiếm lấy em bắt đầu bén rễ trong em.

Cây non ban đầu bé lắm, nhỏ xíu xiu như chẳng hề tồn tại, à không, Trâm chỉ đang cố gắng phủ nhận sự hiện diện của nó trong em mà thôi, "Mình không buồn đến thế."

Em tự nhủ, chứ thật ra thứ bi quan ấy vẫn tồn tại trong em từ những ngày đầu, Thiều Bảo Trâm đoán chắc là ngày người ta bỏ em.

Rồi sau đó nó lại lớn dần lên, đâm chồi và nảy nở trong lòng em, cành cây khẳng khiêu vươn ra và găm chặt lấy trái tim em.

Trái tim em bấy giờ, loang lổ những cơn đau tình.

Thế mà làm sao được, chúng ta vốn không thể cưỡng cầu hay đòi hỏi những thứ không thuộc về mình.

Thiều Bảo Trâm không thể nào làm gì hơn.

Có những đêm dài em trằn trọc khôn nguôi, dưới gió rít trăng mờ và khói thuốc bắt đầu lơi, em nhớ về anh ta.

Ừ, thuốc lá đấy, Trâm hút thuốc, nhưng em chẳng nghiện.

Vài ba điếu Camel hanh đắng bên môi cho đôi ngày mất ngủ.

Lắm lúc chới với quá em mới động vào, vì em nào có thích thứ này đâu.

Nhưng Trâm thấy bản thân bấp bênh quá rồi, tã tượi quá mới động ấy chớ.

Nhưng mà gần đây Trâm chẳng chạm vào một điếu thuốc nào cả.

Hoặc là do em quên bẵng đi mất, hoặc là vì một cái gì đó-

"Trâm, Trâm ơi, sao đấy em, sao lại ngơ ra như thế ơ kìa."

Là nàng, là Hoàng Yến đương gọi tên em.

Em lơ đãng liếc người kia, "Đâu nào."

Trâm chối đây đẩy, "Em đang nghiêm túc và đang suy nghĩ đấy."

"Thế á?

Vậy mà chị thấy em cứ đờ người ra."

Nàng cười, Dương Hoàng Yến cười, Trâm để ý rằng nàng rất hay cười.

Một điều không thể phủ nhận là chị ta cười lên trông đẹp lắm, em thầm mong lúc nào Yến cũng như thế để cho em xem.

Thật ra là do Trâm không tưởng tượng được khi nàng khóc sẽ như thế nào.

Không dám tưởng tượng.

Thế mà điều đó thật sự xảy ra, Dương Hoàng Yến đã khóc khi công diễn ba công bố những người bị loại.

Khi em khóc, nàng đã lau nước mắt cho em, đã ôm em.

Nhưng khi nàng khóc, Trâm chỉ biết đờ người ra trong bất lực; chính mắt em thấy bàn tay của nàng run rẩy siết chặt lại, thấy nàng giấu mặt đi mà rấm rức nỉ non.

Em thật sự muốn ôm nàng khỏi những ngổn ngang ấy vô ngần.

Nhưng, Dương Hoàng Yến xa em quá, nên Thiều Bảo Trâm chỉ có thể nhìn nàng khóc thôi.

"Này, lại ngơ ra rồi đấy."

Nàng nhắc, Trâm lại chợt tĩnh và em có lẽ lại phải bào chữa cho bản thân.

"Không mà, chị bị làm sao rồi í."

"Làm sao cơ?

Đội trưởng tập trung đi nào."

"Vâng vâng, em luôn nghe chị."

Em cười, thôi không nghĩ suy thêm nữa mà tập trung vào việc cần làm hiện giờ - xem xét các bài hát.

Chỉ là sau đó, khi Đợi bàn vang lên, ánh mắt em trong vô thức lại chợt rơi trên người Dương Hoàng Yến, có chút không muốn rời đi.
 
Cháy Chậm.
v


Có lẽ là Dương Hoàng Yến sẽ nhớ đội trưởng Thiều Bảo Trâm của nàng lắm.

Chắc như thế thật, bởi nhẽ bây giờ em một đường nàng một nẻo, có còn gì với nhau đâu.

Thật khó để mở lời cho được, Hoàng Yến cũng không biết mình có thể nói gì với em.

Nàng thấy ngượng ngùng khi câu hỏi thăm cứ treo mãi bên đầu môi mình mỗi khi gặp em ở phòng tập hay ở kí túc xá, nhiều lần rồi, nàng muốn nói lại thôi.

Có chăng mấy cuộc trò chuyện vặt vãnh toàn là Trâm ngỏ lời trước, và rồi nàng sẽ đáp như một lẽ thường tình.

Hai câu rồi lại ba, lại bốn, lại năm, cuộc hội thoại nhỏ xíu ấy sẽ ngưng dần rồi chìm hẳn vào dĩ vãng như chưa từng xảy ra.

Điều đó làm nàng thấy chóng vánh.

Nàng giờ đây không còn chung đội với Trâm nữa; rõ là cả hai vẫn gặp nhau, vẫn chưa từng có điều gì bất-ổn-định hết cả, nhưng khó khăn cho nàng rất nhiều để có thể thủ thỉ với em như những ngày của hai công diễn trước.

Yến tự thấy mình kỳ quặc, và cái điều khó gọi tên này khiến nàng cứ rối bời.

Chắc là nàng nhớ em.

Nàng nhớ em khi Trâm cười xoà trước câu đùa nhạt của nhỏ My, nàng nhớ em khi Trâm tập trung toàn lực của mình, không nói là Hoàng Yến thích dáng vẻ này của em đâu.

Và nàng nhớ em cả khi Trâm âm thầm nắm lấy tay nàng, đôi khi lại đan tay nàng lẫn tay em với nhau.

Thực lòng, Yến vẫn không biết ý nghĩa của điều đó là gì, chắc em thích vậy.

Dương Hoàng Yến để ý thấy Thiều Bảo Trâm hay có mấy cái cử chỉ vụn vặt như thế, nàng cũng muốn nói rằng nàng thích tay em lắm, thích em nắm tay nàng.

Vì tay Trâm ấm, thế thôi.

Thật ra nàng vừa gặp em vào mấy hôm trước, tại một bữa tiệc do được tổ chức không vì dịp gì cả, chỉ vì mọi người thèm được nhậu, thế thôi.

Đương nhiên là Trâm cũng tới, và khi em tới, gần như là ngay lập tức em ngồi xuống ngay cạnh nàng.

"Đừng có nhìn em như thế, tại hết chỗ rồi.

Chị muốn đuổi em đó hả?"

Thiều Bảo Trâm nói.

"Ừ, chị chán Trâm rồi."

Xạo đấy, Yến chưa bao giờ chán em cả.

"Chị nói dối dở tệ."

"Tin hay không tuỳ em."

Trâm nhún vai, cười có vẻ vui lắm, "Không lừa được em đâu ạ."

Sau đó thì nàng nhớ rằng em đã uống rất nhiều; vì bị Kiều Anh lôi kéo, ca nương có vẻ thiếu điều muốn trút hết cả lon bia vào miệng em, và vì bị thách uống.

Nàng chẳng biết em đã cho bao nhiêu sinh tố lúa mạch vào bụng rồi, chỉ biết còn chưa đến tàn cuộc thì mặt Trâm đã đỏ lên gay gắt, hai má em nóng hừng hực như muốn bốc khói.

Yến biết được nhiệt đó, chính xác là do nàng đã thật sự chạm vào má em.

Dương Hoàng Yến uống không nhiều lắm, vì chốc về nàng còn phải lái xe.

Nên cảm giác bên tay đến giờ nàng hẳn vẫn còn nhớ.

"Em say rồi đấy, mặt nóng bừng."

Nàng nói khẽ, ngần ngừ muốn rút tay về nhưng lại bị em giữ lại, "Tay chị mát quá, để yên có được không?"

Em hỏi, nàng không đáp lời, lát sau lại nghe Trâm khúc khích bên tai, "Im lặng là đồng ý đấy nhé."

Mọi người vẫn đang chiến đấu, có vẻ đã qua được một nửa hành trình còn Thiều Bảo Trâm thì gục rồi.

Em ngồi ngay bên cạnh nàng, thôi không giữ tay Hoàng Yến nữa mà loạng choạng tìm gì đó trong túi xách.

Mãi một lúc sau, mặt em mờ mịt méo xệch nhìn nàng.

"Sao đấy?"

"Em mất điện thoại rồi."

Nàng liếc thấy điện thoại em đang yên vị trên bàn.

"Em cần gọi taxi, trời ơi..."

Nàng nhìn em cuống quýt lên hết cả, thở dài, cầm điện thoại nhét vào tay em, "Thôi lát về với chị."

Trâm vẫn ngây ngốc nhìn nàng.

"Hả?"

"Chị bảo là lát về với chị."

"À vâng."

Em đáp, ngớ người ra nhìn nàng.

Mắt em phủ mờ một tầng sương, nàng đoán em định nói gì đó nhưng chắc do cơn say bí tỉ đã khiến cho em quên bẵng đi mất.

Sau đó nữa thì khi đưa em về, nàng nhớ là em đã hôn má nàng.

Ừ, hôn má, tự dưng Thiều Bảo Trâm lại hôn má Dương Hoàng Yến rồi xiêu vẹo khuất bóng sau cánh cửa nhà em.

Hơi men làm em trở nên lạ quá, ít nhất là đối với nàng.

Nàng thề là nàng đã đơ ra đó mất một khoảng thời gian, má nàng lúc đó có khi còn đỏ hơn cả em.

Mà đúng vậy thật, Hoàng Yến thấy màu đỏ lan dần qua hai tai nàng, xuống cả cổ qua kính trên xe, nhìn giống hệt như nàng đã uống hẳn mười chai rượu.

Nàng vẫn nghe bảo rằng trên đời này có hai loại người khi say, loại thứ nhất là nhớ hết tất cả những gì mình đã làm, loại thứ hai là chẳng nhớ gì cả, một chút cũng không.

Thiều Bảo Trâm thuộc loại hai.

Vốn dĩ không tin đâu, nhưng mà bây giờ nàng đã tận mắt thấy nhân chứng sống rồi.

Và rồi mấy hôm sau em ta lại cười như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nàng ngại không bắt chuyện với em không phải là vì cái hôn phớt qua má này đâu nhé.

Giờ thì khi tự dưng nghĩ lại, Dương Hoàng Yến thấy đỡ nhớ Trâm hơn, mà thấy ghét ghét là đằng khác.

Thiều Bảo Trâm là đồ đáng ghét.
 
Cháy Chậm.
vi


Nàng và Trâm gặp nhau sau hai tuần chẳng thấy nổi mặt của đối phương.

Thật ra cũng không hẳn là hai tuần, chỉ là nàng quá bận bịu để có thể quan tâm đến thời gian đó là bao lâu.

Và tất cả bắt đầu bằng một cuộc điện thoại vào mười giờ tối, khi Dương Hoàng Yến vừa mới về đến nhà.

"Chị."

"Ơi," Nàng đáp, "chị nghe, giờ này sao lại chưa ngủ đấy."

"Mất ngủ ạ."

Bên tai nàng là tiếng em văng vẳng, chỉ là không hiểu nghe sao mà nghèn nghẹn.

Em vừa khóc à?

Nàng bối rối, nhưng nhanh thôi lại khước từ ý nghĩ ấy trong đầu.

"Thật ra do em nhớ giọng chị."

"Vậy nên mới gọi cho chị?"

"Vâng."

"Đùa à."

Nàng cười.

"Đùa đấy."

Trâm ở bên kia cứ khúc khích, Hoàng Yến thậm chí đã tưởng tượng ra trước mắt dáng vẻ em híp mắt nghịch ngợm rồi.

"Này chị đừng tắt nhé-"

"Ừ, không tắt đâu, thế còn gì để nói không."

"Chị dỗi đấy à?

Em bảo là em đùa mà, thôi Yến đừng giận em, tội nghiệp."

Buồn cười.

"Có giận em bao giờ."

Thật sự là nếu Thiều Bảo Trâm đang ở ngay bên thì em đã bị nàng đánh vào vai rồi đấy.

"Chị nói nhá."

Trâm nhỏ giọng, vào nàng thấy em đã dừng lại trong một thoáng chốc, "Em muốn gặp chị."

"Có phiền chị quá không?

Ngày nào cũng được."

"Không phiền."

Vài ba giây ngắn ngủi kia nàng đã nghĩ, chỉ cần là em, chắc chắn sẽ không phiền.

"Thật ạ?

Thế thì tốt quá."

Yến nghe giọng em chợt cao lên, hớn ha hớn hở tiếp lời nàng, "Em cứ lo là chị bận quá thôi."

Nàng cười cười, lặng im nghe em thủ thỉ vài ba câu trước khi tắt máy.

Lời cuối cùng em là "Chúc chị ngủ ngon."

Tối đó nàng ngủ ngon thật.

"Chị."

"Chị Yến."

"Yến."

"Ơi?"

Dương Hoàng Yến ngơ ngác khi nghe em í ới tên nàng từ xa.

"Chị ngơ ra thế."

Trâm cười xoà, khuôn mặt em phóng đại trước mắt nàng.

Xinh quá, Yến lẩm bẩm, xinh ghê.

Không biết bao nhiêu lần nàng thầm tán thưởng nhan sắc của Thiều Bảo Trâm rồi.

"Chị đợi em lâu không?"

"Không lâu lắm, chị vừa đến."

Trâm kéo ghế, nhanh nhảu ngồi vào phía đối diện nàng, "Em nhớ chị lắm đấy."

"Mới hai tuần."

"Hai tuần là lâu rồi."

Trâm bĩu môi, trông em có vẻ bất mãn lắm, "Yến không nhớ em à."

"Không?"

Nàng nhướng mày, "Nếu em thật sự nhớ chị thì hôm trước em đã đến dự tiệc rồi."

Thiều Bảo Trâm chống cằm, môi đỏ khẽ nhếch lên, nàng thấy mắt em chợt ánh lên một điều gì đó khó mà gọi tên được.

Em nhoẻn miệng, "Thì hôm đấy em bận mà."

"Nhưng hôm đấy vui thật, em thấy mọi người up nhiều thứ lắm.

À đấy lại quên, chị uống nhiều không?"

"Em để ý à."

"Em quan tâm."

Tức thời, Dương Hoàng Yến bỗng cảm thấy hơi ngượng.

Nàng đánh mắt sang chổ khác, không dám nhìn em nữa.

"Không nhiều lắm."

Hôm đó nàng đã mong Trâm đến lắm đấy.

Không rõ lắm, chỉ là phút chốc khi tâm trí còn chới với trong hơi men nồng đượm, nàng đã ước có em ngay bên mình.

Sau đó thì khi tỉnh rượu, ý nghĩ đó đã bị nàng vứt ra ngay sau đầu, đơn giản chỉ vì Hoàng Yến thấy điều đó thật kỳ quặc.

"Em không tin đâu đấy."

Trâm kéo tay nàng, "Nhìn em này, chị lại nhìn đi đâu đấy?

Bộ chị không thấy em xinh à."

"Chị đã chê em bao giờ đâu, Trâm xinh đẹp nhất mà."

"Tạm tin."

Nàng chống cằm, giống y hệt em bây giờ, "Lần sau phải đi đấy nhé, mọi người mong em lắm đấy."

Chị cũng thế.

Nửa câu sau Dương Hoàng Yến chôn lại nơi lòng mình.

"Em biết mà, hôm đấy không đến được em cũng tiếc lắm."

Trâm thở dài.

"Cơm áo gạo tiền nhỉ."

Trâm nghe nàng đùa mà cười khúc khích, hai mắt em cong cong.

Đáng yêu, lần thứ bao nhiêu không biết trong một buổi mà nàng đã khen em rồi.

"Vâng, cơm áo gạo tiền, phải cố để giàu chứ."

Thiều Bảo Trâm lại tiếp lời, "Em giàu, em nuôi cô giáo nhớ."

Hết đáng yêu rồi đấy.
 
Cháy Chậm.
vii


"Em hút thuốc à?"

Dương Hoàng Yến hỏi em khi vô tình thấy gói Camel loáng thoáng trong túi xách của Thiều Bảo Trâm.

"Sao lại đổi chủ đề rồi, em bảo là em nuôi cô giáo đấy."

Trâm bĩu môi, thản nhiên kéo túi lại như thể chưa có chuyện gì xảy ra.

"Rồi rồi, nuôi được thì để cho em nuôi."

Nàng chẳng đôi co với em nữa, "Nhưng sao em lại hút thuốc?"

"Chị không thích thuốc lá ạ."

Trâm không trả lời đúng trọng tâm.

"Nó có tốt đâu."

Hoàng Yến nhíu mày, nói thẳng ra thì nàng không thích đâu, dạo trước nàng vẫn hay phàn nàn với con bé Hậu rằng bản thân bài trừ cái mùi kinh khủng của thuốc lá như thế nào.

Nhưng lạ thay hôm nay nàng lại lảng tránh đi điều này, Yến nghĩ, nếu để Thuý Hậu biết thì chắc chắn nhỏ sẽ truy vấn nàng rất nhiều.

Chắc là vì Trâm nên nàng mới thế đấy, vì Trâm.

Nàng có muốn mất lòng với em đâu.

"Hôm nào ấy quá em mới đụng đấy chớ."

"Ấy là sao cơ?"

Nàng nghiêng đầu.

Trâm không đáp, em chỉ cười cười, "Em nghĩ là Yến biết mà."

Thiều Bảo Trâm nhìn nàng một lúc, sau, lại tiếp lời, "Nhưng dạo này em hút hơi nhiều."

"Trâm đừng nghiện nhé chị khuyên thật."

"Lỡ Trâm nghiện rồi thì chị bỏ Trâm à."

"Có khi."

Nàng cười khúc khích, chà, chẳng biết từ bao giờ trong tiềm thức của Dương Hoàng Yến bắt đầu bình thường hoá việc này, thậm chí là cười đùa.

"Thôi được rồi, Trâm sẽ bỏ thuốc trước khi chị bỏ Trâm."

Giọng em nhẹ hẫng, êm ái chảy vào tai nàng như một thứ âm nhạc thường thức.

Hoàng Yến hơi ngơ người ra, chẳng thể phân được lời của em là thật hay đùa.

Nếu là thật thì nàng thấy mình có giá trị trong lòng em lắm đấy.

Hoàng Yến cảm giác bản thân đã bắt đầu có những ảo mộng không phù hợp lắm.

"Nghe cao cả quá, vinh hạnh ghê."

"Vinh hạnh chưa?

Em quý chị lắm đó."

Thiều Bảo Trâm nhẹ kéo tay nàng đang đặt trên bàn, nói bâng quơ.

"Em đùa đấy à, nghe như đùa í."

"Vâng."

Trâm lại cười hì hì như chưa có gì xảy ra, "Nhưng em sẽ bỏ thuốc, đó là thật."

Còn đoạn mong rằng nàng đừng bỏ em, Trâm nào có nhắc đâu.

Nên Yến chắc rằng nàng đã huyễn hoặc bản thân trong những lời bỡn cợt của em.

Nàng tự dưng lại thấy mơ hồ quá, cũng thấy bấp bên.

Nàng đã nghĩ rằng nàng đã hiểu em phần nào, rằng nàng và em đã gần nhau thêm một chút.

Nhưng cuối cùng lại chẳng có gì cả, chẳng-có-gì-sất.

Chắc có lẽ là nàng chưa bao giờ hiểu Trâm.

Dương Hoàng Yến đột nhiên cảm giác mắt nàng bắt đầu mông lung quá thể.

Một cái gì đó khó gọi tên lắm cứ nhộn nhạo nơi đáy lòng nàng, một điều gì đó cứ âm ỉ trong nàng mãi miết.

Hoàng Yến chợt muốn hỏi em vô cùng, có phải em hút thuốc vì nhớ không?

Nhớ đến anh ta ấy.

Và có phải lần trước giọng em rưng rức khi gọi cho nàng vào buổi tối muộn là do em đã khóc không, khóc vì anh ta.

Lần này, nàng đã mạo muội tự cho rằng mình đoán đúng.

Nàng chẳng hỏi em, vì bao nhiêu là lời nói cứ nghẹn ứ lại ở cổ họng, kẹt cứng ở đấy và không tài nào thoát ra.

Nàng nhìn Trâm, muốn nói lại thôi.

Hoàng Yến biết, trong lòng nàng đang dần dần hình thành một nỗi đau đáu.

"Ừ, bỏ thuốc nhé, cái đấy không tốt đâu," Nàng đẩy ly nước vừa được phục vụ đưa đến về phía Thiều Bảo Trâm, mắt không dám nhìn em, "mà buồn cười lắm, chị đọc ở đâu đó người ta bảo nó sẽ giết chết em đấy."

"Người ta toàn nói dối thôi."

Thật ra người ta cũng vậy mà, Trâm nghĩ, cũng như thuốc lá cả, nhưng nào có giết chóc gì đâu.

Ý em là, điều đấy gặm nhấm linh hồn, thể xác và cả trái tim em; chôn vùi tất-thảy của em trong những hoang tàn ngây dại, đẩy em lún sâu trong con đau u hoài, khắc khoải đến triền miên, và cuối cùng, kiệt quệ.

Thiều Bảo Trâm nói rồi, em bấy giờ tả tượi lắm.

Bên trong em còn là hoang hoải những hoen ố xa vắng xưa kia, là nỗi buồn chưa hẳn đã nguôi ngoai trong lòng.

Rốt cuộc Trâm vẫn chưa dám trả lời, thứ ăn mòn em là người ta hay anh ta.

Hoặc là cả hai.

"Nhưng chắc sẽ khó đấy."

Trâm gãi đầu, em không nghiện đâu, thật sự không nghiện, nhưng lâu ngày thành quen, bỏ cũng đâu có dễ dàng gì.

"Phải gắng chứ."

"Sao cơ ạ...- Ơ gì đấy?!"

Nàng nhanh nhảu nhét vào tay em viên kẹo Alpenliebe bé xíu, "Cho em ạ?

Em cảm ơn, nhưng cái này ngọt lắm."

Thiều Bảo Trâm hơi cong cong môi đỏ.

"Trâm không thích ngọt á?

Ôi chị không biết, để hôm sau chị mua khác nhé.

Chị tìm trong túi có mỗi loại đấy thôi."

Nàng liến thoắng, cười ngượng ngùng, "Ăn kẹo đi, đừng hút thuốc."

"Cô giáo làm như em là con nít không bằng í."

Em trề môi chê nàng, nhưng lại ngoan ngoãn bóc vỏ kẹo ra.

"Thế cô giáo Yến thích đồ ngọt ạ."

Nàng nhún vai.

"Vậy hôm nào tụi mình đi nhé, em đưa chị đi ăn."

"Lại hẹn nữa cơ à?

Có chắc là đi được không đấy."

Nàng trêu.

"Được hết mà, chị đừng ngại, em đã bảo em giàu em nuôi cô giáo rồi."

Dương Hoàng Yến khoanh tay, "Không trêu chị."

Nhưng Trâm có vẻ không quan tâm lắm, cứ nhắc đi nhắc lại câu này mãi miết.

"Em có trêu đâu, em nói thật mà."

Thiều Bảo Trâm đâu có đùa nữa.
 
Cháy Chậm.
viii


Dương Hoàng Yến nhớ sau chung kết một hình như Thiều Bảo Trâm dỗi nàng hay sao đấy.

Khi cả hai diễn xong, thoát vai nhưng vẫn chưa kịp thay đồ, vô tình đứng với nhau ở một góc.

Và Trâm bảo với nàng:

"Ban nãy chị không ôm em."

"Chị có ôm mà ơ hay?!"

"Cái đó không tính."

Thiều Bảo Trâm nói nghe sao giận hờn lắm, "Đấy là em ôm Yến mà."

Nhưng cũng không hẳn là ôm.

"Thế bây giờ sao?

Trâm muốn chị ôm bù à."

Em bĩu môi, liếc nàng một cái rồi quay ngoắt đi.

Ơ hay, thái độ gì đây?

Dương Hoàng Yến kéo tay em, "Trâm ơi."

Nàng gọi mà em không đáp, cố tình không đáp.

Hoàng Yến nói khẽ trong lòng rằng hôm nay cún nhà lại hoá cún chảnh mất rồi, chẳng thèm nhìn nàng luôn mới hay.

Bình thường nàng gọi, Trâm đều vâng vâng dạ dạ thôi, hôm nay lại ở đâu ra cái trò ngoảnh mặt làm ngơ đấy không biết.

À không bình thường lắm, gần đây thôi.

Chẳng hiểu sao Dương Hoàng Yến thích gọi tên em quá đi mất; chắc do khi nàng gọi, Thiều Bảo Trâm sẽ luôn dạ luôn vâng với nàng, hướng khuôn mặt xinh đẹp về phía nàng, nói năng lễ phép lắm.

Thế nên đó là lí do chăng.

Làm gì có ai từ chối được.

"Chị ôm Trâm nhá?"

"Thôi ạ."

Trâm vuốt lại tóc, "Nếu ban đầu chị muốn ôm em thì đã ôm từ lúc đầu rồi, chứ đâu phải..." mãi đến sau cùng khi em nhào qua nàng.

Câu sau em nói nhỏ xíu, lại bỏ ngỏ, phân nữa ý tứ em ghìm lại trong lòng mình.

Nàng nghe em lầu bầu mà nghe chẳng được gì.

Trâm để mọi thứ chìm trong lưng chừng.

Và luôn để mọi thứ chìm trong lưng chừng.

Nàng để ý rồi, Thiều Bảo Trâm hay vậy.

Em hay nói bóng gió mấy câu đầy ẩn ý, nhưng không bao giờ chịu giải nghĩa ra hết, chỉ để yên đó cho người nghe tự suy đoán.

Và cả hành động của em cũng vậy, nàng chẳng rõ đấy là bộc phát nhất thời hay có chủ đích.

Nhưng Dương Hoàng Yến nhớ lắm những gì em đã làm, và có lẽ nàng chưa bao giờ quên.

Ví như, Trâm đột ngột ôm nàng khi cả hai hát với nhau lần đầu, thủ thỉ muốn nàng ôm em.

Ví như, mấy lời nói vu vơ của em nhưng đã thật sự thiêu đốt lòng nàng.

Và ví như, nụ hôn bên má hẳn còn nóng bỏng bên má mà em trao nàng trong cơn say bí tỉ.

Hoặc là, Thiều Bảo Trâm thật sự không có ý gì và tất cả đều là do Dương Hoàng Yến ngộ nhận.

Hoặc là, em thật sự có gì đó với nàng.

Một cái gì đó nhỏ nhoi.

Nàng tự nhận định xác xuất này thấp chủng.

"Nào."

Hoàng Yến kéo em lại trước khi em rời đi, nàng nhón chân, choàng tay qua cổ mà ôm chầm lấy em.

"Chị ôm Trâm nhé, đừng dỗi."

Nàng nói nhỏ bên tai em, xoa xoa lưng người kia, "Nhưng Trâm cao quá, khó cho chị, Trâm cúi người một chút được không?"

Thiều Bảo Trâm không nói gì, và Dương Hoàng Yến vẫn cứ ôm em.

Nàng nghĩ rằng em sẽ gỡ tay nàng ra, nhưng không, Thiều Bảo Trâm lại cúi người như lời nàng bảo, chầm chậm ôm lấy eo nàng.

Em nói, giọng vẫn có gì đó giận hờn nhưng nào có nhận, "Đã dỗi đâu, tại chị đòi quá nên em mới ôm đấy nhé."

Nàng cười cười.

"Vâng, chị cũng thích ôm Trâm lắm đấy."

Giọng Hoàng Yến đều đều, lần này lại đến lượt nàng chơi cái trò lưng chừng đấy rồi.

Vành tai của Trâm âm thầm đỏ ửng cả lên, hai tay siết chặt lấy chiếc áo bà ba nàng đang mặc.

"Dì bảy cứ thích chọc con nít."

Con nít quỷ hả.

"Nọong ơi, oan dì lắm đấy."
 
Cháy Chậm.
ix


"Sau khi chương trình kết thúc, tụi mình vẫn gặp nhau chị nhé, có được không ạ?"

Thiều Bảo Trâm níu tay nàng lại, kéo Hoàng Yến đi gần với em hơn.

Cả nàng và em đều rất tự nhiên mà đi chầm chậm dần phía sau đoàn người.

"Nói gì đấy."

Dương Hoàng Yến dừng bước, nàng ngẩng đầu nhìn em, lại nhón chân mà vươn tay xoa đầu em, "Có phải đoạn tuyệt nhau đâu mà không gặp nhau nữa."

Thiều Bảo Trâm rũ mắt, không hé môi nửa lời.

Em cứ để mặc cho tay nàng làm xù mái tóc của mình.

Hoàng Yến thôi không xoa đầu em nữa, nàng lại dùng hai tay nhéo má em, "Chị thấy mọi người thường gọi Trâm là cún, ban đầu chị chả tin đâu nhưng bây giờ chị được chứng kiến rồi."

Dừng một lúc, Thiều Bảo Trâm nghe tiếng nàng cười khúc khích bên tai, sao nhỉ, hôm nay em thấy nàng cười hay như hát, không phải nịnh nọt đâu nhé.

Sau, Hoàng Yến tiếp lời, "Lúc nãy chị còn ngỡ trên đầu Trâm có tai cún đấy, chị cứ mò mẫm miết để tìm."

Trâm ngẩng đầu, đôi mắt long lanh nước nhìn chăm chăm vào Dương Hoàng Yến.

Em tự dưng lại khóc.

Trâm chẳng biết nữa, chỉ là nước mắt cứ tuôn ra thôi, em không thể nào ngăn lại được.

Chắc do đêm nay có quá nhiều cảm xúc chăng.

"Ơ sao lại khóc rồi."

Nàng luống cuống, vội mở túi xách tìm khăn giấy để thay em lau nước mắt.

Trâm mím môi, không cản nàng lại, em chỉ nhỏ giọng:

"Em hơi xúc động một chút, em xin lỗi-"

"Đừng xin lỗi."

Nàng cướp lời em.

"Hồi còn trong trường quay cứ cười miết, ra đây lại khóc là làm sao?

Nào cười lên chị xem."

"Em khóc xấu lắm ạ?"

"Ừ xấu lắm."

Dương Hoàng Yến thản nhiên đáp, nàng trông thấy Thiều Bảo Trâm xụ mặt xuống.

Chà, nếu mà thật sự có tai cún thì tai cún cũng xụ hệt như mặt em ta rồi đấy.

"Trâm khóc xấu lắm nên đừng khóc nữa, em không hợp với nước mắt đâu."

"Phải cười chứ, vì em cười lên rất đẹp mà."

"Em... em khóc xấu rồi thì Yến không gặp em nữa ạ?

Yến bỏ em ạ-"

Thiều Bảo Trâm bối rối khi nhận ra mình lỡ lời, sao lại là bỏ chứ, em hơi lùi ra sau, đáng nhẽ ra em không nên nói câu đấy.

Nghe có kỳ quặc lắm không khi em thốt ra như thế, thật ra em chỉ muốn trẻ con một chút với Dương Hoàng Yến thôi.

Vì đêm nay chung kết nhưng nàng chẳng ôm em như các chị em khác.

Có đôi lần em đến gần nàng với mong muốn được cô giáo ôm thôi, nhưng mà Dương Hoàng Yến lại gần như là ngó lơ, để rồi sau đó cả hai lướt qua nhau.

Đột nhiên lúc đấy Trâm lại lo, em lo rằng Yến muốn phủi bỏ tất-cả sau đêm nay.

Trâm cứ đau đáu trong lòng, rõ là lúc em bước lên bục, nàng đã nhìn em rất lâu kia mà, thế nhưng nàng lại chẳng ôm em.

Thiều Bảo Trâm nhớ mình đã tha thiết với Dương Hoàng Yến rằng em thích được ôm lắm, lúc đó nàng còn ngây ngô hỏi em lí do cơ, thế mà bây giờ đây Dương Hoàng Yến không hề ôm em.

Em nên trách nàng đã quên hay trách bản thân trẻ con đây.

Thôi, Trâm trách bản thân vậy.

Vì em không nỡ trách nàng.

Đính chính lại là Trâm không hề khóc vì nàng không ôm em đâu nhé, như thế thì mít ướt quá đấy.

"Không?

Sao lại bỏ, dù em khóc xấu nhưng Yến vẫn ở đây lau nước mắt cho em mà."

Thấy không, hệt như những ngày đầu hai đứa tiếp xúc với nhau ấy.

Khi nước mắt em lăn dài trên má vì cảm xúc rối bời, khi nàng chầm chậm thay em lau khô hàng mi ướt đẫm.

Thấy không, hệt như cách cả hai đã đứng cùng với nhau ở những nơi không người, tránh đi tai mắt của những kẻ không-đâu.

Thấy không, nàng vẫn ở đây với em.

Dương Hoàng Yến vẫn ở đây với Thiều Bảo Trâm.

"Chị đã bảo là Trâm có chị mà, nhớ không?"

Trâm không tin vào thứ mình vừa nghe.

Em mím môi, đáy lòng chợt tê dại và tâm trí dần trở nên trống rỗng.

Để rồi Trâm, gần như quên đi mọi thứ vào phút giây này; đoàn người đông đúc đang đi xa dần ngoài kia, thời gian đang trôi đi, nỗi đau đáu về cái ôm mà em không nhận được từ nàng, mọi thứ.

Chỉ còn sót lại Dương Hoàng Yến - Người vẫn rõ nét trong đôi mắt ráo hoảnh vừa được nàng lau khô nước mắt của em.

Trâm không hiểu được, không thể hiểu.

Cớ sao nàng lại tử tế với em thế.

Gió đêm vừa hay lại thổi, khẽ lướt qua gò má em, và Trâm thấy lòng mình chợt bị cơn gió muộn kia cuốn đi theo mất: nó chạy loanh quanh một vòng, rong ruổi khắp nơi rồi lại quay về, nhẹ nhàng đậu lên trên vai của Hoàng Yến.

Thiều Bảo Trâm nào có nghe được tim em đang thổn thức lên từng hồi đâu.

"Chị-"

"Chị Trâm ơi, chị Yến ơi, nhanh lên đi hai chị ơi, đi sau làm gì mờ ám đó à."

Trâm định nói gì đó, nhưng em lại bị tiếng gọi í ới từ xa của Lê Thy Ngọc cắt ngang.

"Ơi, chị biết rồi."

Dương Hoàng Yến nói lớn, rồi quay lại đối mặt với em, "Em nói tiếp đi?"

"Thôi ạ."

Trâm cười cười, "Em cũng quên mình định nói gì rồi."

Hoàng Yến không nghi ngờ, nàng kéo tay em, "Đi nào, mọi người đợi."

Nhưng ngay sau đó lại ngừng cất bước, "À quên đấy."

Nàng nhón chân, vuốt lại bên tóc mai của Thiều Bảo Trâm.

"Tóc em rối rồi kìa."

"Sao cơ ạ?"

Dương Hoàng Yến vươn tay muốn chỉnh lại tóc cho em, nhưng giữa chừng bị Thiều Bảo Trâm ngăn lại.

Em nắm lấy tay nàng, dịu dàng thủ thỉ:

"Em tự chỉnh được, không cần phiền đến chị đâu.

Yến chỉ cần lau nước mắt cho em thôi ạ."

"Và ôm em nữa."

"Hôm trước chung kết một vừa ôm xong."

Nàng chê Trâm, nhưng vẫn nhón chân ôm em như cái cách lần trước đã vỗ về em cún.

"Trâm thích được ôm thật đấy nhỉ."

"Vâng."

Thiều Bảo Trâm cũng lại ôm lấy eo Dương Hoàng Yến, "Em cảm ơn Yến rất nhiều."

Cảm ơn vì đã ở đây với em.

"Gì chứ, hết xin lỗi giờ lại cảm ơn."

Nàng buồn cười, "Rồi, ngoan nào mọi người đợi đấy."

"Vâng ạ."

//

Cái câu "Tóc em rối rồi kìa." có ý nghĩa đấy nhé =)))))))) trích nguyên văn: ❝ 你的头发乱了 (Tóc em rối rồi kìa) Xuân Thụ trong thôn tôi từng nói, nếu tôi yêu một người mà người đó cũng yêu tôi.

Vậy khi tóc người ta bị rối tôi sẽ cười giúp người đó chỉnh lại, còn khẽ vuốt ve tóc người ta.

Nhưng nếu tôi yêu người ta mà người ta không yêu tôi.

Vậy thì khi tóc người ta bị rối, tôi sẽ chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở, tóc bạn rối rồi kìa.❞

Vậy thoai chứ cũng không có ý gì cả =)))))))))
 
Cháy Chậm.
x


Gần đây Dương Hoàng Yến sống với những cuộc gọi vào lúc tối muộn.

Gần đây, cụ thể là khoảng một tuần, không dài không ngắn.

Ban đầu, Hoàng Yến cảm thấy như bản thân đang bị phá rối, tiếng chuông điện thoại làm nàng chợt giật mình tỉnh giấc giữa chăn ga êm thoải.

Và Hoàng Yến bắt máy với đầu óc quay cuồng trong cơn mộng mị, người bên kia đầu dây lại như bao lần, cất giọng hối lỗi như ngựa quen đường cũ;

"Em có làm phiền Yến không?

Em xin lỗi nhưng-" Em chỉ cần một người cạnh em.

Câu sau Thiều Bảo Trâm không nói, nhưng Dương Hoàng Yến biết ý tứ của em là như thế, hoặc ít nhất là nàng đoán thế.

Nàng biết Trâm ít khi nào có những đêm ngon giấc, nàng biết Trâm vẫn luôn tồn tại với muôn nỗi sầu bi trong tim em, và thứ đấy đã xuất hiện như một thực thể xấu xí giăng tơ vây lấy em.

Kìm hãm lại biết bao tâm tình mà Trâm giữ kín.

Vậy mà Trâm không nói, Trâm không nói với nàng và cũng không nói với mọi người, em chỉ đơn giản giấu kín điều đấy vào sâu trong một góc khuất nào đó; để mình em gặm nhấm, mình em đau.

Em cất vào đấy nhiều hơn một nỗi niềm khốn-khổ, để rồi chính em sẽ lại cùng-cực, sẽ lại bi-thống với chính thứ cảm xúc chết tiệt đang dày vò bản thân em trên từng tế bào.

Và dẫu cho có như thế đi chăng nữa, Trâm vẫn không nói, và vì Trâm không nói nên nàng sẽ đánh liều giữ gìn điều ấy cho em.

Thiều Bảo Trâm có lẽ không biết đâu, rằng Dương Hoàng Yến để ý em hơn những gì nàng thể hiện.

"Thật ra có phiền một chút, chị chuẩn bị đi ngủ."

Đầu dây bên kia dừng lại trong thoáng chốc, chắc em ta thật sự thấy có lỗi chăng, nàng nghĩ, liền sau đó em lại tiếp tục, "Thế ạ, thế thì em gọi không đúng lúc rồi."

Dương Hoàng Yến cười mỉm.

"Nhưng vẫn phải gọi thôi, vì em nhớ cô giáo lắm."

"Có sỗ sàng quá không nếu em nói như thế ạ?"

"Ừm?

Chị không biết nữa, Trâm nói như thể đang khảo bài ấy."

Em nhớ nàng à.

Tiếng cười của Thiều Bảo Trâm trọn vẹn rót vào tai nàng, "Cười gì đấy."

Hoàng Yến ra vẻ dỗi hờn, nhưng trong thâm tâm lại nhẹ nhàng thở hắt ra một hơi.

May mà em cười đấy.

Vì nàng chẳng muốn Trâm cố gắng ngừng cơn nức nở để gọi cho nàng vì em cần một sự quan tâm nhỏ nhoi đâu.

Cảm giác đấy bí bách vô cùng.

"Không ạ, em đã cười đâu."

"Thế sao lại gọi cho chị vào giờ này."

"Em nói rồi đấy, vì em nhớ chị mà."

"Điêu."

"Không hề điêu, oan em quá chừng."

Cứ em một câu, rồi lại chị một câu.

Nàng nghe Trâm nói rất nhiều, em nói về đủ chuyện, nhưng ít khi nào nàng được nghe nghe em kể về bản thân mình.

Sau cùng, Thiều Bảo Trâm kết câu bằng lời ngỏ liệu em có thể gọi cho nàng nữa không.

Lúc ấy nàng nhớ mình đã đồng ý, sau đó bảo em nếu được hãy gọi cho nàng sớm hơn.

Trâm nhẹ giọng bảo vâng.

Ngày đầu tiên bắt đầu như thế.

Vào những ngày tiếp theo, Thiều Bảo Trâm thật sự giữ đúng lời với nàng.

Có hôm điện thoại nàng hết pin, Dương Hoàng Yến định bụng sẽ sạc lại rồi chờ cuộc gọi của Trâm.

Nhưng nàng chờ không được, vì lẽ Hoàng Yến nhỡ ngủ thiếp đi mất.

Sáng hôm sau khi cầm máy, nàng mới thảng thốt; một cuộc gọi nhỡ vào lúc chín giờ kém hai và một tin nhắn chúc ngủ ngon đi kèm, đều là của Thiều Bảo Trâm cả.

Phải công nhận là, Thiều Bảo Trâm ngoan thật đấy.

Nói sao nhỉ, không hẳn là Dương Hoàng Yến thích những cuộc gọi như thế này.

Mặt khác, nàng thấy nó bất tiện và vướng víu.

Một trăm nghìn lời yêu máy móc qua chiếc điện thoại sẽ không bao giờ bằng được với một ánh mắt lứa đôi trao cho nhau, mãi mãi, vĩnh viễn không.

Điều đó khô khan vô cùng, biết bao lần Dương Hoàng Yến bỏ ngoài tai đi cả thảy.

Thế nhưng bây giờ nàng khác quá, nàng trót tin vào lời nói rằng Trâm đang nhớ nàng.

Hoàng Yến không chắc chữ nhớ trong lời nói của em là gì, chắc là mong mỏi một người bạn, thấy trống vắng khi thiếu đi một người chị đã đứng cùng sân khấu với em thời gian qua.

Còn với nàng, với Dương Hoàng Yến, từ nhớ đơn giản được cắt nghĩa trọn vẹn là thương nhớ người yêu, cái cảm giác râm ran tê dại ăn mòn lấy tâm can thổn thức của nàng.

Dương Hoàng Yến biết rồi.

Hình như nàng thích Trâm.

Nhưng mà, nàng không muốn thừa nhận điều này.

Tình đến bên nàng một cách thật bất chợt, len lỏi vào trái tim đã ngủ yên của nàng một cách thật êm dịu, để rồi bén rễ ở đấy từ bao giờ chẳng hay.

Thoạt đầu Dương Hoàng Yến nào có nhận ra, nàng cho rằng ấy chỉ là lẽ thường tình, là thấu cảm giữa phụ nữ và phụ nữ.

Nhưng để rồi sau đó nàng mới vỡ lẽ, hóa ra là do nàng thích Trâm đấy; vì nàng thích Trâm, cho nên nàng sẽ thích cả nụ cười treo bên môi em, vì nàng thích Trâm, cho nên nàng sẽ thấy xót khi trông thấy em rơi nước mắt, sẽ sẵn sàng ôm Trâm khi em yếu lòng, một người vì em.

Và vì nàng thích em, cho nên phần tình cảm này, Hoàng Yến sẽ giấu nó đi, không động chạm vào dù chỉ một ít.

Thiều Bảo Trâm không cần một người nào đó nói yêu em nữa, vì em đã tổn thương nhiều quá rồi.

Dương Hoàng Yến không muốn làm khổ em, cũng không muốn làm khổ mình.

Nàng mong, đến một ngày nào đó phần tình cảm không đứng đắn mà nàng đã trót dành cho em này sẽ biến mất tăm mất dạng, như khói pháo hoa tan biến vào thinh không.

Nàng mong, tất cả sẽ chỉ còn là những huyễn tưởng của nàng.

Nhưng mà, nàng vẫn thích Trâm lắm, Hoàng Yến than thầm, tình ôi sao mà khổ.
 
Cháy Chậm.
xi


Và cuộc gọi vào những tối muộn thưa dần khi Dương Hoàng Yến phải chạy đôn chạy đáo vì lịch trình cá nhân của nàng.

Trâm nhận ra điều đó, thế nên em đều không nói quá nhiều, sau đó chuyển dần thành đôi ba dòng tin nhắn.

Hôm em kể chuyện này, hôm lại kể chuyện kia, những thứ nhỏ nhặt hay ho mà Trâm vô tình trông thấy em cũng sẽ nói cho nàng nghe.

Những thứ ấy kết thúc bằng em kêu nàng giữ sức khỏe, nhiều hơn hai mươi lăm tin nhắn ở trong Messenger nếu em hoặc nàng ấn tìm kiếm.

Mong rằng chị không thấy phiền, Thiều Bảo Trâm nhắn sau một tin nhắn dài quá năm dòng về chuyện em vô tình gặp được Kiều Anh khi đang đi dạo trên mấy ngõ phố.

Sau đó Dương Hoàng Yến không trả lời ngay, nàng vẫn chưa cầm được điện thoại trên tay đâu.

Thông thường là thế, là Thiều Bảo Trâm gửi đi nhiều hơn bốn tin nhắn, là Dương Hoàng Yến trả lời em sau một-hai tiếng đồng hồ.

Trâm không quá bận tâm với điều đó, vì em biết nàng sẽ đọc, tốc độ không phải là vấn đề, em chờ Yến được.

Khi dòng trạng thái chuyển từ đã nhận sang đã đọc, hai dấu chấm hỏi được gửi đến em, tiếp theo là một cuộc gọi được nối đến máy Trâm.

Ba chữ Dương Hoàng Yến gọn gàng hiện lên khiến em ngỡ mình hoa mắt.

Chắc cũng kha khá ngày rồi cả hai chẳng nghe giọng nhau.

"Em đây", Trâm nói, rồi bên tai em là tiếng thở dài của người kia, "Cô Thiều ơi, tôi đã bảo với cô bao nhiêu lần là không-hề-phiền rồi mà."

Trâm nheo mắt, "Thế ạ, xem như em lỡ miệng đi."

Chính em cũng không nhận thức được môi mình đang cong lên nữa.

Là giọng nàng đấy, giọng Dương Hoàng Yến.

Thanh âm trong trẻo như rót mật vào tai em, khiến lòng Trâm dâng lên đâu đó một niềm vui nho nhỏ.

Dạo này em dễ vui thế, Thiều Bảo Trâm tự cảm thán, chỉ cần nghe giọng Hoàng Yến thôi là em đã thấy bồi hồi rồi.

Đến mức những lời đanh đá mắng yêu của người kia cũng làm Trâm cười.

"Em có đang nghe không đấy?"

"Em vẫn đang nghe mà."

"Phải không?

Chị thấy em chẳng nói gì, buồn ngủ à."

Nàng nghi hoặc, nghe kiểu gì mà nãy giờ chỉ mình nàng nói thôi, không thấy em nói năng câu nào.

Là đang buồn ngủ nên lười mở miệng hay chê nàng nói nhiều thế.

"Do em thích nghe Yến nói ạ."

"Dẻo miệng là giỏi."

"Thật mà ơ."

Thiều Bảo Trâm cười tít cả mắt, nhưng "Trâm, chị bảo này..." vỏn vẹn bốn chữ khiến em ngưng lại.

Trâm thôi không cười nữa, em biết nàng sắp nói ra điều gì đó.

Bởi giọng Hoàng Yến trầm hẳn xuống, không còn chút gì dỗi hờn mà nàng thường giỡn với em.

"Ơi, em nghe."

"Có hơi đường đột quá không?"

"Vâng sao đấy ạ?"

"Hình như chị đang thích ai đó."

Thiều Bảo Trâm khựng lại một nhịp.

Thích ai đó, nàng thích ai à?

Một chàng trai nào đó bảnh bao chăng.

Em nghĩ mình không biết người đó đâu.

Nhưng Dương Hoàng Yến nói thích, tức là một điều thuộc về tình cảm lứa đôi.

Trâm chẳng nhận ra niềm vui bé nhỏ kia của em bỗng chốc lụi tàn; niềm vui của em bắt đầu bởi nàng và cũng bị chính lời nói của nàng khâm liệm.

Thiều Bảo Trâm ngẩn người, đồng tử vô định không biết nên nhìn đâu, trống trải hệt như em ngay lúc này.

Cảm tưởng như mạch điện của em đã bị ngắt kết nối, khiến mọi thứ dần nhòe đi hệt như những thước phim cũ sờn quay đi quay lại nhiều lần.

Em có biết bao nhiêu là câu hỏi muốn nàng hồi đáp ngay lúc này.

Và những thứ đấy quyện chặt với cảm xúc em đang ngồn ngộn lên, tất cả khiến bên trong Thiều Bảo Trâm chỉ còn là một đống hổ lốn rỗng tuếch, chẳng còn sót lại chút gì cả, một chút cũng không.

Nhưng điều kì lạ là, tại sao Trâm lại như thế.

Vì nàng, vì Dương Hoàng Yến?

Là vì nàng hết thảy sao?

"Lại im lặng rồi đấy, em thì sao, Trâm đã thích ai chưa?"

"Em không thích ai nữa."

Là không bao giờ.

Trâm nghe đầu dây bên kia ngừng lại một lúc, sau đó nàng mới bảo, "Chị đùa đấy."

Nhưng em nghe đâu đó giọng nàng có chút gì khan khác, rõ là âm sắc vẫn thế, hệt như chưa có gì xảy ra.

Thế mà cảm giác lạ lùng kia cứ len lỏi mãi trong đầu Trâm.

Một cái gì đó chợt hóa thành bụi mịn.

"Thế việc chị thích ai đó cũng là đùa ạ."

Trâm nói, giọng bâng quơ như vô tình chạm đến.

Em không muốn thừa nhận điều này, nhưng có vẻ em mong là nàng chỉ đang trêu đùa bỡn cợt với em như thường ngày.

"Không."

Gần như là ngay lập tức Dương Hoàng Yến đáp lại lời em.

"Chị thật sự đang thích một người."

//

Muốn end fic qua fic mới mà thấy còn lâu quá nên chắc xóa dòng xì lâu bơn cho hai cổ yêu nhau nha =))))).

Th đùa đấy, còn lâu lắm mới yêu nhau, cả nhà yêu đọc đỡ nhé mai mốt hứa viết dài hơn.
 
Cháy Chậm.
xii


Hai giờ rưỡi.

Thiều Bảo Trâm không ngủ được, em thao thức đến hai rưỡi sáng sau khi thẩn thờ chúc Dương Hoàng Yến ngủ ngon vào đâu đó mấy tiếng trước.

Em không biết bản thân phải làm sao.

Rõ là em đã định bụng tối nay sẽ ngủ thật sớm, làm một giấc thẳng đến ngày mai, không mơ màng cũng không mộng mị; và rồi em sẽ thức giấc vào một sáng tinh mơ, dành cả ngày hôm sau chỉ để ở nhà.

Trâm bảo với bản thân rằng em sẽ đọc vài quyển sách, mua thêm đôi ba chậu hoa, hoặc cũng có thể là ngồi đánh đi đánh lại những hợp âm trên cây guitar của mình, để khi cuối ngày, em lại sẽ kể cho nàng nghe một ngày của em đã trôi qua như thế nào.

Nhưng rồi Trâm nhận ra là, ngay từ đầu em đã thất bại.

Thiều Bảo Trâm không thể nào chợp mắt được, thế nên ngày mai trong trí tưởng tượng của em dần trở nên xa vời vợi.

Những lời của Dương Hoàng Yến vẫn đang khảm sâu vào trong đầu em, chị đang thích một người.

Thực lòng, em đã cố để mình thôi không nghĩ ngợi nhiều.

Chuyện nàng thích ai, yêu ai, có tình cảm với ai, Trâm đâu thể nào định đoạt được, em làm gì có cái quyền đó, vĩnh viễn không.

Trâm định hỏi nàng, rằng người ấy là ai, rằng em tò mò nàng đã rơi vào lưới tình bằng cách nào; nhiều hơn một lời mà em muốn nói với Dương Hoàng Yến.

Ấy thế mà chúng nó lại trôi tuột đi hết, chẳng còn sót lại gì cho Trâm.

Em không nói được.

Hay chắc là do đối mặt với nàng cho nên vốn liếng từ ngữ Tiếng Việt của em bỗng dưng tắt nghẽn lại đấy, tất cả những gì còn lại là nhất đôi môi mấp mấy không thành tiếng, khó khăn nặn ra một câu tạm biệt, để rồi sau đó em run rẩy tắt máy đi ngay tức khắc.

Người ta chắc phải tuyệt vời lắm.

Trâm không ngủ nữa, em rời giường, mở cửa sổ và lấy bao thuốc lá để sâu trong ngăn tủ.

Cơn gió đìu hiu làm tóc em khẽ lay, lướt qua gò má và cả vai em hao gầy trong gang tất.

Trâm rít một hơi, khói thuốc dần loang ra ngoài xa kia nơi trời cao tối mịt.

Khi điếu thuốc còn chưa tàn quá một nửa, bỗng dưng Thiều Bảo Trâm lại dụi nó tắt ngúm.

Em chợt nhớ rằng bản thân từng nói với nàng rằng em sẽ bỏ thuốc.

Trước khi nàng bỏ em.

Khi ấy nàng ở trước mắt em, gần đến mức chỉ cần vươn tay là có thể chạm vào đôi mắt, vào gò má nàng ửng hồng, và cả môi nàng nữa.

Nhưng lúc đó Trâm không làm thế, em chỉ đơn giản là nhẹ kéo tay Dương Hoàng Yến thôi.

Cảm xúc mềm dịu đó vẫn còn tồn đọng trong ký ức của Trâm đấy.

Sau đó Hoàng Yến để một viên kẹo bé xíu vào tay em.

Gì nhỉ, Thiều Bảo Trâm không nhớ được loại đấy tên gì.

Em đột nhiên lại muốn ăn kẹo rồi.

Trâm cầm điện thoại, muốn ăn kẹo, muốn nhắn hỏi nàng, muốn gặp nàng.

Nhưng Trâm sợ làm phiền đến giấc ngủ quý báu của nàng.

Đồng hồ hiển thị ba giờ đúng, Dương Hoàng Yến chắc hẳn là đã đi ngủ rồi.

Đâu như Thiều Bảo Trâm cứ hoài thao thức.

Nếu sau này người ta cũng hút thuốc, liệu chị ấy cũng sẽ đưa kẹo cho người ta nhỉ.

Trâm mím môi, cố gắng đè nén bao suy nghĩ kỳ lạ đang nảy nở trong đầu mình.

Nếu để một ai đó ngoài em nghe được, chắc họ sẽ mắng em ích kỷ biết nhường nào.

Và Trâm cũng thấy thế, em thật sự không mong rằng có thêm một người nào khác.

Mình em thôi, mình em thôi là được rồi.

Dương Hoàng Yến là một người đặc biệt với em, một người bạn, một người chị.

Em không rõ nữa, chỉ là khi thấy nàng, Trâm lại cảm thấy lòng mình nhẹ đi một chút.

Chắc nàng không biết đâu, không biết em quý nàng thế nào đâu.

Em muốn hiểu nàng, muốn bước vào cuộc sống của nàng, nhưng sao mà khó.

Thế giới của em đã dần thu hẹp lại sau năm ấy.

Còn thế giới của nàng đông người quá, chắc em không chen chân vào được.

Nhưng Trâm chẳng ngăn được tham lam của mình.

Thiều Bảo Trâm thở dài, em lại mở điện thoại lên soạn tin nhắn.

Chậm chạp một dòng Lần trước chị đưa em kẹo gì đó xuất hiện.

Trâm nhìn mãi, không ấn gửi.

Ba phút sâu, Trâm nghĩ, vẫn là thôi đi.

Em ấn xoá, nhưng giữa chừng lại ấn nhầm gửi đi.

Thiều Bảo Trâm giật bắn cả người, "Chết rồi."

Em luống cuống định thu hồi, nhưng dòng trạng thái của Dương Hoàng Yến bất chợt chuyển thành đang hoạt động, và y như rằng, em thấy nàng đã đọc tin nhắn.

Thôi xong.

Trâm chẳng nghĩ ngợi gì nữa, em dứt khoát tắt nguồn, vứt điện thoại qua một bên và leo lên giường đi ngủ.

Bây giờ thì em không có can đảm để đối mặt với nàng đâu.

Ngày mai lại tính.

//

Chúc mừng hạnh phúc, chúc mừng shipdom đã sống lại.
 
Cháy Chậm.
xiii


"Lúc nãy..."

Thiều Bảo Trâm đột ngột lên tiếng, nhưng lại bỏ ngõ giữa chừng.

Em mím chặt môi, ánh mắt khẽ đặt lên người Dương Hoàng Yến rồi lại rời đi trong chốc lát, vẻ như Trâm không dám để bóng hình của nàng trong tầm mắt của em.

"Lúc nãy làm sao cơ?"

Lúc nãy, tụi mình nắm tay nhau, trước ngàn vạn người, lúc nãy.

Xúc cảm mềm mại chân thực hãy còn in hằng trong lòng bàn tay em, dư âm tồn đọng mãi chẳng thể phai nhoà.

Nàng và em khi ấy, tay nằm trong tay, ngàn người trước mắt bỗng hoá thành thinh không, thể như tiếng reo hò tựa sấm rền kia chỉ như cơn gió thoảng, và Trâm nhìn nàng, và Yến khẽ cong môi cười với em, ánh đèn sân khấu cùng pháo giấy ngập trời, tiếng nhạc êm ái như nhung lụa, trái tim run rẩy lẫn trăm thứ cảm xúc ngổn ngang - cả những háo hức, những chờ đợi, những khát khao; tất cả đẹp như một giấc mơ mà Thiều Bảo Trâm ngỡ bản thân sẽ không bao giờ có thể vươn tay chạm tới.

Em gọi đây là điều tuyệt vời nhất của đời em khi bước qua ngưỡng cửa tuổi ba-mươi, chính xác là ba-mươi-mốt.

"Lúc nãy chị nắm tay em."

"Không thích à?

Bảo sao rút tay ra."

"Nếu như không thích thì em đã không nắm tay chị rồi..."

"Nhỡ nắm xã giao thì sao cô Trâm nhỉ?

Biết đâu chừng cô Trâm ha, biết đâu chừng cô Trâm sợ chị quê."

"Em đã nắm tay chị ngay luôn đấy."

Thiều Bảo Trâm đứng phắt dậy, và cái dáng cao kều yểu điệu kia khiến Dương Hoàng Yến phải hơi ngẩng đầu để nhìn em.

Khi mắt đối mắt, nét thảng thốt trong mắt Trâm bị nàng phát hiện.

Nhưng Hoàng Yến không có ý định để cho em tránh né mình, nàng chạm tay lên hai má em, "Nào, nhìn chị không nhìn mà nhìn đi đâu đấy, chị không xinh à mà cô Trâm không nhìn chị?"

"Chị xinh nhất."

"Khéo nịnh."

"Thật."

Bàn tay nàng áp lên má em lành lạnh, khiến Trâm bỗng lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Em híp mắt, "Tay chị lạnh thế," nói rồi bỗng cầm lấy tay nàng, bàn tay bé xíu của Hoàng Yến nằm gọn trong tay em "mà tay em thì ấm lắm đấy, lúc nãy em rút tay ra thì bây giờ em nắm lại rồi nhé."

Không một ai biết, rằng vành tai của Trâm giấu trong tóc đang dần ửng đỏ cả lên.

"Hay ghê."

"Thế có muốn ôm luôn không?"

Ngố, muốn nắm tay thì nói ra đi, làm như người ta không biết.

Hoàng Yến nghĩ thầm trong bụng.

"Khi nãy em đã ôm Yến rồi mà."

"Thế bây giờ không ôm nữa đúng không?"

"...Không?"

Trâm trả lời gần như là ngay lập tức, "Nhưng mà em có thể...

để dành được không ạ?"

Dương Hoàng Yến phì cười.

"Sao lại để dành?"

"Để dành, lần sau hát bài của tụi mình xong, em sẽ ôm Yến."

Thật lâu, cũng thật chặt.

Cún ngố nhất trên đời.

"Này không có cười em!"

Tiếng khúc khích vẫn vang lên mãi, Dương Hoàng Yến nhìn Thiều Bảo Trâm, ngón út của nàng khẽ khàng câu lấy ngón út của em, chậm rãi, từ tốn, như một hành động hiển nhiên.

Chút tham lam ít ỏi trong tâm trí điều khiển hành động của nàng, "Nói cứ như thiếu thốn lắm ấy, muốn lúc nào mà chị chả ôm Trâm."

"Đừng hỏi, chị nói đều là thật."

Và những gì nàng muốn, không chỉ dừng lại ở đó.

Yêu là tham lam, là quyến luyến.

Tình yêu của Dương Hoàng Yến cũng bao gồm cả phạm trù này chứ chứ nào có cao thượng đâu.

Nếu như Trâm cho nàng một đường lui, nàng sẽ lui.

Nhưng Trâm không cho nàng lối thoát đó, và thậm chí là em không biết về cái lối thoát này - Trâm không biết tình cảm nàng dành cho em.

Nhưng tốt thôi, nàng tự nhủ là sẽ tốt hơn nếu như em không biết.

Yêu của nàng còn là xa xôi không thể chạm.

Trâm cách nàng ba bước chân, nhưng với Hoàng Yến, khoảng cách đó vời vợi, không thể chạm, không thể vãn hồi.

Nhưng nàng, sảy chân rồi,

và nàng trượt dài.

"Vậy nên Trâm ôm chị được không?"

Để rồi rơi vào trong bể tình của em.

Vòng tay ấm áp của người kia bao bọc lấy cả người Dương Hoàng Yến.

Nàng biết rằng Thiều Bảo Trâm sẽ không bao giờ từ chối nàng.

Có lẽ em sẽ không cần nàng, nhưng em cần những cái ôm để lòng em thôi trống trải, để trái tim em thôi chơi vơi.

Nàng nghĩ, chỉ cần là Trâm thôi.

//

Đọc kỹ câu cuối nhíe =))))))))))))) đọc kỹ nhíe.

Btw các bác có 3 sự lựa chọn, 1 là đọc textfic vui thì tôi up 3+ chap buồn thì tôi ẩn plot fan only x fan cp combat ckửi lộn, 2 là buồn sầu thương thảm, 3 là 2 nhưng có cảnh smut và ão =))))))
 
Cháy Chậm.
xiv


Có đôi khi Dương Hoàng Yến định nói cho Trâm biết rằng nàng đã yêu em đến nhường nào, rằng nàng đã bắt đầu để tình yêu len lỏi vào cõi lòng vốn trống trải tan hoang ra sao.

Nàng ước mình có thể như những người yêu nhau ngoài kia, mạnh dạng bày tỏ lòng mình.

Nhưng tiếc thay Yến nào phải bọn họ, cho nên nàng làm sao có thể bộc bạch được đây.

So với phần tình cảm không được đáp lại này, nàng lại càng sợ mất Trâm hơn cả.

Dương Hoàng Yến đã đặt cả trái tim, cả ngàn vạn nỗi nhớ nhung của mình lên Thiều Bảo Trâm.

Những ngày gần đây, nàng dành toàn bộ thời gian chỉ để nghĩ về Trâm, cho tâm trí lang thang trong một cõi mộng mơ; nơi mà nàng yêu em và trùng hợp em cũng vừa vặn yêu nàng.

Bởi Yến biết thừa rằng, tình cảm mà nàng cất trong lòng sẽ chẳng bao giờ có thể thành hình được.

Thiều Bảo Trâm chưa bao giờ có những suy nghĩ đi quá giới hạn, như nàng.

Trâm xem nàng là một người bạn, một người chị, một người cho em cảm giác được xoa diệu.

Yến không chắc, nhưng có lẽ do em cần an toàn, và nàng cho em điều đó.

Thật ra em cũng mang lại cho nàng cảm giác tương tự.

Nàng hay nhìn em, nhìn Trâm của nàng; lúc vô thức, hay cả những lúc muốn tìm một câu trả lời, ánh mặt nàng buông lỏng trên người Trâm.

Chắc, Trâm khiến lòng nàng thôi chơi vơi, thôi rối bời và thôi cả một chút diệu vợi.

Nàng để ý, rằng Thiều Bảo Trâm có một nét rất hèn mọn.

Rõ là nàng đã cười, đã đồng ý rồi, thế mà em vẫn chần chừ không dám, em nhìn nàng, rồi lại cúi mặt, mãi chốc sau mới dám ôm, mới dám nắm tay nàng.

Nhưng Trâm cũng có cả một nét rất khôi hài, rằng em hay giả đò ngó nghiêng khắp nơi, chắc rằng không ai để ý mới nhanh nhảu nắm lấy tay nàng, không thèm cả hỏi nhưng thường ngày.

Lúc nàng nhìn lại còn vờ ngoảnh mặt đi chỗ khác, mặc cho vành tai đỏ ửng cả lên bị nàng thấy rõ mồn một.

Trâm hay thế, ngố kinh khủng.

Nhưng nàng thấy dễ thương, hoặc do tình yêu khiến nàng thấy điều đó dễ thương.

Nàng thấy nhớ Trâm, nhớ Trâm da diết.

Đến mức cả trong mơ cũng gọi tên em giữa ngổn ngang những nỗi nhớ vô bờ.

Người ta hay bảo nỗi nhớ có muôn hình vạn trạng, và nhớ của Dương Hoàng Yến hẳn sẽ là một cái lồng sắt rắn rỏi to lớn, giam giữ nàng ở đó mãi mãi.

Không có lối thoát cũng chẳng có lối ra, chỉ có duy nhất mình nàng ở nơi đó đó, tối tăm mịt mờ vô cùng.

Nàng không hi vọng Trâm sẽ đến và thấy bộ dáng thảm hại vì tình này của nàng.

Nàng nghĩ, nếu chiếc lồng này bị em phát hiện, thì có lẽ nàng sẽ nói ra hết tất cả, rồi sau đó khâm liệm bản thân cùng với mảnh tình vụn về này của riêng nàng.

Nếu thật sự có ngày đó, nàng sẽ rời đi khỏi Thiều Bảo Trâm, khỏi yêu thương của đời nàng.

Chỉ là sâu trong tiềm thức và từ tận đáy lòng mình, Yến rất muốn hỏi, liệu có bao giờ em có thấy nhớ nàng không?

Khoé mắt nàng cay xè, con bé Hậu nói đúng, có lẽ dạo nàng sống như người trên mây, Dương Hoàng Yến nghĩ.

Giấc mơ hoang đàng của nàng kéo dài lâu hơn nàng tưởng, khi mà giờ đây tỉnh giấc, nàng lại dám đặt câu hỏi rằng liệu Thiều Bảo Trâm có nhớ nàng không.

Có lẽ là có, hoặc có lẽ là không.

Dương Hoàng Yến không dám si tâm vọng tưởng quá nhiều.

//

Tôi ngâm fic này quá lâu r =))))))))) thra tôi bỏ n lên mốc phần vì lười và phần vì dạo này nhiều fic r tôi có đủ cơm ăn áo mặc ấm no hạnh phúc k lo chết đóy nữa bên tôi không thèm viết =)))))))))))))))))
 
Cháy Chậm.
xv


Giữa Thiều Bảo Trâm và Dương Hoàng Yến có một cái gì đó rất khó nói.

Đồng Ánh Quỳnh nghĩ thế, và nó chắc mẫm là như thế.

Chỉ là nó không biết phải giải thích như thế nào.

Nó tự bảo với bản thân, rằng ánh mắt ấy sao có thể là giả được, cái ánh mắt lén lút mà Dương Hoàng Yến trộm nhìn Thiều Bảo Trâm, cái ánh mắt mà nó hẳn có thể mường tượng ra được trăm nghìn tình nồng chất chứa nơi Dương Hoàng Yến.

Thế nhưng ánh mắt ấy xuất hiện rất khẽ, cũng rất kín đáo.

Dẫu cho có tự bảo ánh mắt ấy không thể là giả, vậy mà mặt khác, Đồng Ánh Quỳnh có hơn mười lần tự nhủ tại vì họ đâu có cái gì với đâu mà giả với chả thật.

Mâu thuẫn đến thế là cùng, tuy nhiên Dương Hoàng Yến và Thiều Bảo Trâm vẫn đáng nghi lắm.

Không ai nói với ai lời nào, cũng không có những cử chỉ quá đỗi thân mật, hoặc có mà Quỳnh không thấy, thế mà bầu không khí quanh họ đôi lúc còn giống những người yêu nhau đang trong giai đoạn mập mờ (hoặc đơn phương) hơn cả những người yêu nhau.

"Chắc chắn là phải có gì đó rồi!"

Đồng Ánh Quỳnh than, vỗ mạnh lên vai Lê Thy Ngọc ngồi cạnh bên nó.

"Điên à con này?"

Thy gắt, xoa xoa bả vai vừa bị động chạm.

"Mày không thấy vậy hả?"

"Tao thấy mày bị ảo."

"Tao nói rồi đó, chắc chắn là họ có cái gì đó."

Quỳnh hơi mím môi, "Bà Trâm vừa rủ tao đi đánh bida."

"Hả?"

.

"Tự dưng lại rủ, chị làm gì biết đánh bida đâu."

"Thì, chị đi xem, em có rủ cả Quỳnh nữa."

Thiều Bảo Trâm tựa đầu vào vô lăng, hai má em nóng bừng, chẳng biết là vì hơi men hay là vì người kia nữa.

Người kia, ý Trâm là Dương Hoàng Yến.

Chẳng hiểu sao hôm nay trông thấy nàng mà em lại ngại ngùng đến thế, sự ngượng ngịu khiến đôi gò má em nóng ran cả lên.

Thật ra một phần là do rượu nữa.

Đúng là chẳng hiểu sao, chẳng hiểu sao em lại nổi hứng mời Dương Hoàng Yến đi xem em và Đồng Ánh Quỳnh đánh bida.

Chẳng hiểu sao nữa, đến Trâm cũng không biết bản thân đang nghĩ gì.

"Nhưng con bé đã tới đâu."

"Thì Quỳnh báo bận chị ạ."

"Ồ, tiếc nhỉ."

"Chả tiếc, mỗi em với chị nom vui hơn."

Trâm thì thầm, vì Đồng Ánh Quỳnh chẳng đi, cho nên em và nàng đã có một bữa tối hai-người.

Và trong giây phút, em chợt nhận ra mình nhỡ miệng mất rồi.

"Hửm?

Sao đấy Trâm nói gì thế?"

Nàng hơi nghiêng đầu, "Chị nghe không rõ."

"Đâu ạ, chắc chị nghe nhầm."

Yến nhún vai, lại nhìn đăm đăm vào Thiều Bảo Trâm.

Cái màu chói mắt kia trên má em bấy giờ lan ra đến tận vành tai làm nàng thấy em đáng yêu đáo để.

Yến hơi vươn tay, xoa nhẹ lên trán Trâm, "Nóng quá đó, có lái xe được không đấy."

Rồi lại nhéo nhéo má em ửng hồng, "Trâm?"

Nàng định rút tay về, nhưng bị Trâm giữ lại mất.

Em giữ tay nàng nằm gọn trong tay mình, lại nhẹ nhàng áp trở lại lên gò má, "Tay chị Yến mát."

Em nói, lại nhẹ nhàng cọ cọ.

Chắc do vẫn chưa tỉnh cơn say nên Trâm dạn dĩ hơn phần nào.

Yêu quá, muốn hôn, Dương Hoàng Yến nghĩ thế, và nàng thèm khát được hôn em kinh khủng.

Nàng muốn hôn Trâm, nhưng mà nàng không làm được.

Cơn thèm muốn chi phối đầu óc lẫn cơ thể nàng, khiến nàng mê man không biết phải làm sao.

Yến mím môi.

Nếu nàng hôn Trâm, liệu em có tan biến không, có không?

Vì nàng đã hôn em ấy, vì nàng phá vỡ mối quan hệ hoà hoãn tốt đẹp của nàng và em ấy.

Nếu nàng gom hết dũng khí của hơn ba-mươi-năm có hơn cộng lại mà hôn lên phiến môi mềm mà nàng đã mơ về từng đêm ấy, Trâm sẽ dung thứ cho nàng chứ?

Chắc là không, hẳn Trâm sẽ hốt hoảng lắm khi người mà em xem là bạn, là chị lại dám có những tình cảm không đúng đắn như thế với em.

Hẳn Trâm sẽ hốt hoảng lắm khi biết thứ tình cảm không đúng đắn nàng dành cho em ấy lại to lớn đến nhường nào, qua non cao, qua cả biển rộng, vượt cả những tinh vân.

Dẫu vậy, ngần ấy chắc cũng chẳng thể đong đếm được, em làm sao có thể biết chứ.

Nhưng tình yêu của nàng, tình yêu của Dương Hoàng Yến, lại là thứ tình yêu không trong sạch lắm.

Nàng không phủ nhận.

Trâm, có chấp nhận không?

Nàng không dám đánh cược.

"Thôi," Yến rút tay về, "nghỉ một lát đi, chút chị lái."

Thiều Bảo Trâm bỗng thấy hụt hẫng vô cùng.

Em hơi rướn người qua ghế phụ, khiến khoảng cách của em và nàng gần nhau hơn trong gan tấc.

"Dương Hoàng Yến, chị có thích em không?"

Nhưng tim Dương Hoàng Yến đập nhanh quá, và nàng chỉ nhìn chăm chú vào đôi môi đang mấp máy của em thôi, nào có hay Thiều Bảo Trâm đang nói gì.

"Ý em là, với Đồng Ánh Quỳnh, chị có thích em không?"

"..."

"Chị Yến..?"

Gần quá.

"Hở?"

"Chị có nghe em nói gì không đấy?"

Trâm hơi nhíu mày, nàng cứ lơ đễnh thế nào ấy nhỉ, hay là không thích em thật, so với Đồng Ánh Quỳnh.

Nhưng sao có thể thế được, Trâm có hơi không cam tâm cho lắm.

"Chị có."

Quá gần.

"Vậy ý chị—" Dương Hoàng Yến nói nhanh, "Chị có thích em."

"So với Đồng Ánh Quỳnh đấy nhé?"

Nàng sắp, tất tay.

"Ừ, so với Đồng Ánh Quỳnh, đồ trẻ con."

"Em biết rồi."

Trâm cười, mắt cong cong, tự dưng em thấy vui hơn hẳn.

Nhưng mà chợt, nàng lại kéo tay em.

"Trâm này."

Không thể quay đầu nữa rồi.

"Ơi ạ?"

"Chị trả lời em rồi,"

"chị hôn Trâm, được không?"

Một bờ môi khác phủ lên môi Trâm trong chốc lát.

Sau hôm nay, Dương Hoàng Yến có chết cũng cam lòng.

//

Tôi xoá tag rồi hì.
 
Back
Top Bottom