Cập nhật mới

Khác Châu Ngọc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
366342938-256-k130157.jpg

Châu Ngọc
Tác giả: LanAnh12345T
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trúc Anh là 1 học sinh cấp ba trường Võ Thị Sáu.

Trong 1 lần đạp xe té mương vô tình xuyên vào người con gái cưng của An Dương Vương.

Mọi chuyện sảy ra như nào mời theo dõi truyện.*Có 1 số tình tiết không có thật*



mychautrongthuy​
 
Châu Ngọc
Chương 1:Té mương


"Ê, còn mấy phút?"

"10 nhầm 9 giây"

-"8"

"7"

"6"

"5"

"4"

"3"

"2"

"1"

Reng reng tiếng chuông vang lên

"Ra về rồi!"

"Chạy!"

2 em kia!

Đứng lại cho tôi, tôi chưa giảng xong.

RA HÀNH LANG ĐỨNG! các em còn lại chú ý nghe tôi giảng xong."

- Cô ngữ văn hét lên."

Nguyễn Trúc Anh, Lâm Quỳnh An 2 em tôi hết quản nổi rồi.

Phải báo cho thầy chủ nhiệm các em mới được." (Thì thầm) "Chết rồi ông nội đó mà nghe được tin này ổng chửi thấy bà luôn."

SOS.

"Cô ơi tha em lần này thôi cô"."

đúng rồi cô tha lần cuối đi cô, lần này thôi cô"."

RA HÀNH LANG!".

"Tại mày á hỏi giờ làm gì?".

Quỳnh An thì thầm vào tai Trúc Anh:

"Bộ...mày nghĩ mày vô tội hả?"

Trúc Anh:*Câm nín*.

'Tôi giảng xong rồi về đi!

Không còn chuyện gì đúng không?"

Dạ- cả lớp đồng thanh."gòi cúc".

Nhận kinh nghiệm từ bạn, Trúc Anh thực hành ngay và luôn."

Bộ... cô xem cậu bảy quận Ba nhiều, riết cô lậm rồi hả?".

Chưa kịp biết gì Trúc Anh đã bị gõ 1 cây lên đầu kèm câu chửi.

"Chạy An ơi!". *Đến trước cổng trường*.

"Nhỏ kia!

Mày hại tạo bị ăn cây rồi này".

"Ai biểu mày ngu"."

Ê đua xe đạp không".

"Chơi luôn sợ giề".

Lúc cả hai đang đi xe đạp có con chó chạy qua, Quỳnh An né được nên không sao... còn Trúc Anh bị té mương!.

Mở mắt ra có 1 cô gái tóc búi gọn gàng, lay vai Trúc Anh.

Khung cảnh hoàn toàn xa lạ. *Mẹ ơi, con xuyên không rồi cứu con, SOS*."

Công chúa"-người con gái kia gọi cô.

"Công chúa, người ngã đau không, trời sắp tối rồi, chúng ta về cung thôi".*Công chúa?

Phải thử coi đang ở mốc thời gian nào?*.

Trúc Anh nhìn ngó xung quanh, thấy 1 tòa thành.

Khoan đã, hình như là thành Cổ Loa "dài đến ngàn trượng, cao và xoáy trôn ốc" mà trong sách miêu tả nhỉ.

Vậy chẳng lẽ nàng đã xuyên vào Mỵ Châu, nàng công chúa chết dưới gươm cha sao?.

Omg giờ sao, SOS người ta xuyên toàn mấy người số hưởng, hoặc trước thế kỉ X sao tới tui xuyên thì lạ vậy nhỉ?

Tự nhiên thấy nhớ nhà quá 😭🙁((.

Thoi, ráng sống vậy* nàng đáp"ừm".
 
Châu Ngọc
Chương 2:Yến hội


-Hai ngày nữa sẽ có yến hội, các ái khanh định tổ chức như nào?

- Thần thấy nên tổ chức theo văn hóa nước họ.-ta đồng tình với đại nhân

-ta cũng như vậy.- Theo ý các khanh v..Khoan!- Trúc Anh hét lên.

Tham kiến công chúa.Công chúa thứ cho thần nói thẳng, ở đây là triều đình, bàn chính sự, không phải nơi để chơi đùa, mời công chúa về cho._một vị đại nhân trong hàng ngũ dõng dạc nói.

Ta đến đây vốn để nói về chuyện yến hội.

Theo ta thấy chúng ta vẫn nên theo văn hóa nước ta, không thể để họ coi ta là 1 quốc gia không có lập trường, luôn theo ý họ được.

Có 1 ông lão trong hàng ngũ lên tiếng:

-"Ta thấy ý kiến này khá hay nhưng làm sao để họ hiểu được ý nghĩa truyền thống thưa công chúa"."

Chuyện này ta có cách hãy cho họ 1 cung nữ tuyên truyền văn hóa nước ta".* Giống hướng dẫn viên du lịch ấy*.

Chuyện giải quyết xong.

Hồi ức

Tối hôm trước

Vùuuuuuuuuu....

Sao chổi???

Điềm xui kìa trời.

Vùuuuuuuuu.......

Sao băng??? *Con ước con không bị chém đầu như Mỵ Châu trong lịch sử*

*Ủa từ từ, điềm xui rơi xuống xong cho điều ước trùng hợp vãi, à chắc là lại:"sao chổi này đuôi dài không phải họa nước ta" nhỉ*.

Thôi đi ngủ.

Kết thúc hồi ức.

*Chắc mọi chuyện sẽ đi theo chiều hướng tốt nhỉ?* Thấy Trúc Anh thất thần cung nữ lúc đầu đầu nàng thấy bèn hỏi: Mỵ.. nhầm Công chúa à người nghĩ gì vậy?

"À không có gì".

2 ngày sau.

Trong không khí rôm rả, rộn ràng, có cô công chúa nằm ngủ nướng chảy ke🙂))."

Moẹ nó, mới sáng sớm um xùm vãi l*n" có ánh mắt kì lạ nhìn Trúc Anh. *Toi rồi* "Nguyệt à, ta chỉ lỡ miệng thoi, đừng mách cha ta"...

Được rồi.

"Ta chuẩn bị thôi" *30p sau*

"Đi thôi, Nguyệt" vào chỗ

- Hôm nay, Âu Lạc ta có khách quý.

Ta sẽ tổ chức ngâm thơ, nếu ai có thơ hay nhất sẽ có thưởng.

- Bệ hạ, dân nữ hèn mọn muốn dân 1 bài thơ_Nguyệt cất giọng.

-Được, ta cho phép.

:"Nam quốc sơn hà Nam đế cư,

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư"

Mọi người nghe xong bỗng trầm mặt lại.* Đây là bài thơ Nam Quốc Sơn Hà của Lý Thường Kiệt, được vang lên ở trận phòng tuyến sông Như Nguyệt năm 1077 mà, chẳng nhẽ cô ta là người xuyên không, còn ăn cắp chất xám, phải nói bài thơ này rất quan trọng* Trong bầu không khí ngượng ngùng có 1 âm thanh bỗng vang lên.

"Ta thấy bài thơ này rất hay, rất có khí phách"_Trọng Thủy said

Cô hầu kia bắt đầu cảm mến Trọng Thủy.

Yến hội kết thúc êm đềm
 
Back
Top Bottom