Đam Mỹ Cháu Kiềm Chế Xíu Đi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Cháu Kiềm Chế Xíu Đi
Chương 60: Phiên ngoại 2: Gặp mặt cha mẹ


Quý Thư Ngôn dẫn Đoàn Chấp vào cửa.

Anh gọi Thẩm Lan Tú và Quý Nhượng một tiếng cha mẹ, rồi nhích người sang bên cạnh để lộ ra Đoàn Chấp đang ở phía sau.

Đây là lần đầu tiên Đoàn Chấp nhìn thấy cha mẹ của Quý Thư Ngôn. Hoàn toàn giống với những gì hắn tưởng tượng, mẹ của Quý Thư Ngôn thoạt nhìn là người hiền hậu, bà mặc sườn xám màu xanh nhạt, còn cha anh tóc hoa râm, nhưng nhìn rất có phong độ của người trí thức, đeo một cặp kính đồi mồi, mắt sáng như đuốc.

Nếu nói về tuổi tác, kỳ thật hắn nên theo Quý Viên gọi một tiếng ông bà.

Nhưng lần này hắn đến với tư cách là người yêu của Quý Thư Ngôn.

Tim Đoàn Chấp đập nhanh hơn, thậm chí còn có chút xấu hổ, nhưng vẫn nghiêm túc gọi một tiếng: "Chú, dì, chào hai người ạ."

Quý Viên ở bên cạnh "phốc" một tiếng.

Vẻ mặt Quý Nhượng và Thẩm Lan Tú cũng có chút vi diệu, họ không nghĩ tới mình lại được một cậu trai trẻ như vậy gọi là chú và dì.

Nhưng khuôn mặt đầy nghiêm túc của Đoàn Chấp đã đánh tan cái cảm giác quỷ dị này.

Thẩm Lan Tú thở dài, cũng nở nụ cười: "Chào con."

Bà đã đồng ý cho Đoàn Chấp tới đây nên cũng không muốn làm khó người thanh niên này, bà vẫy tay với Đoàn Chấp, giữ chặt lấy Đoàn Chấp cẩn thận nhìn.

Song, mọi chuyện cũng không giống như hắn đã nghĩ, trưởng bối sẽ không thích hắn. Hắn lớn lên quá mức xuất sắc, mặt mày cũng đẹp, mặc áo thun trắng đơn giản, vừa thoải mái tươi trẻ lại khiến cho tinh thần phấn chấn.

Thẩm Lan Tú vừa nhìn đã rất vừa lòng.

"Nhanh đi ăn cơm thôi, đừng đứng đó mãi, Viên Viên, Thư Ngôn, đều vào nhà ăn cả đi." Bà vừa nói vừa lôi kéo Đoàn Chấp đi vào trong, hỏi những việc thường ngày, như việc học có nặng không, có phải ăn kiêng gì không.

Đoàn Chấp trả lời từng câu một.

Quý Nhượng ngồi ở một bên cũng thuận tiện hàn huyên với Đoàn Chấp vài câu, nghe được tuy rằng hắn là người ở thành phố Ung nhưng khi còn nhỏ đã tới Long Hải ở một thời gian dài, lập tức khiến ông hứng thú.

"Khi ta con trẻ cũng từng ở đó hơn một năm, khi đó Thư Ngôn còn chưa sinh ra." Ông cười cười với Đoàn Chấp, khuôn mặt vốn nghiêm túc cũng có chút hoà hoãn, "Đó là một nơi rất tốt, con người và phong cảnh nơi đó cũng không tồi."

Đoàn Chấp cũng thuận thế trò chuyện với ông về lịch sử của Long Hải.

Quý Thư Ngôn và Quý Viên cô quạnh ngồi ở bên cạnh, hai cậu cháu mỗi người cầm lấy một quả quýt, vừa ăn vừa thì thầm.

Quý Viên nói: "Thật sự nhìn không ra, anh Đoàn của con còn rất giỏi lấy lòng cha mẹ."

Quý Thư Ngôn cũng cảm thấy đó là chuyện đương nhiên.

Anh liếc mắt nhìn Đoàn Chấp một cái: "Ngay cả cậu cũng bị lừa mất, nói gì đến cha mẹ cậu."

Quý Viên sửng sốt.

Ngay sau đó bắt đầu nghẹn cười.

Cũng đúng, cậu sao lại quên chứ, cậu mình cũng là gia trưởng, vốn dĩ đối xử với Đoàn Chấp không nóng cũng không lạnh, cuối cùng lại bị Đoàn Chấp thành công nắm trong tay.

Đoàn Chấp trò chuyện với cha mẹ của Quý Thư Ngôn chưa được bao lâu thì đã tới giờ cơm trưa.

Đồ ăn được nhà hàng giao tận tới nhà, Thẩm Lan Tú đã hỏi Quý Thư Ngôn về khẩu vị của Đoàn Chấp, cho nên hiện tại trên bàn ăn một nửa đều là món Đoàn Chấp thích ăn.

Đến khi Đoàn Chấp phát hiện ra, không cầm lòng được mà ngẩn người.

Thẩm Lan Tú dùng đôi đũa công khai gắp cho Đoàn Chấp một củ hoa bách hợp hấp: "Bởi vì hôm nay đã muộn, cho nên dì mới gọi nhà hàng mang tới. Chờ lần sau con đến, bà già này sẽ làm cho con ăn."

Đoàn Chấp nhìn bách hợp trong bát, im lặng vài giây.

Cha mẹ của Quý Thư Ngôn quả thật cũng giống như anh, mềm lòng lại giàu lòng trắc ẩn.

Hắn đã chuẩn bị tốt tâm lý khi bị từ chối và xa lánh, chỉ hy vọng không liên luỵ đến Quý Thư Ngôn, đừng để Quý Thư Ngôn cũng giống như hắn, có nhà nhưng không thể về.

Nhưng từ khi bước vào cửa nhà họ Quý, những chuyện hắn đã nghĩ đều không xảy ra.

Cả hai người đều có thái độ ôn hoà khoan dung, một câu trách cứ cũng không có, giống như chỉ coi hắn là con cháu, mà không phải một kẻ đã kéo con họ vào con đường không thể quay đầu.

Đoàn Chấp ngẩng đầu, mỉm cười với Thẩm Lan Tú: "Cảm ơn dì."

Sau đó hắn lại nhìn Quý Nhượng: "Cũng cảm ơn chú."

Hắn nói rất trịnh trọng.

Quý Nhượng và Thẩm Lan Tú sao lại không hiểu, nhưng hai người chỉ im lặng trong chớp mắt, rồi lại tiếp tục chuyển sang chuyện khác.

"Ăn cơm đi." Quý Nhượng bỏ vào bát Quý Viên một cái đùi gà, thuận tay sờ sờ đầu cháu ngoại, "Cháu nhìn cháu xem, cũng trạc tuổi với Đoàn Chấp, sao lại thấp hơn người ta nhiều thế kia. Phải ăn nhiều một chút."

Quý Viên vô tội nằm không cũng trúng đạn.

Cậu bất mãn nói: "Chuyện này sao trách cháu được, ba cháu cũng đâu có cao."

Mọi người trên bàn đều cười rộ lên.

Thẩm Lan Tú an ủi cháu ngoại, lại múc cho cậu thêm một chén canh.

Quý Thư Ngôn ở dưới gầm bàn trộm nắm lấy tay Đoàn Chấp.

Hai người nhìn nhau cười.

Đoàn Chấp gỡ xương cá xong liền bỏ vào trong bát của Quý Thư Ngôn.

Thẩm Lan Tú đang định lấy cho Quý Thư Ngôn một chén canh, thấy một màn này lại ngẩn ra, rút tay về.

Quên đi, bà khẽ lắc đầu, Quý Thư Ngôn có người chăm sóc, không tới phiên bà nhọc lòng nữa rồi.

Ăn cơm trưa xong, Đoàn Chấp và Quý Viên ngồi bên cửa sổ nói chuyện với Thẩm Lan Tú, vừa rồi hắn có mang theo quà tới đó là chiếc vòng tay Nam Hồng, Thẩm Lan Tú trực tiếp mang vào, còn nhờ Quý Viên và Đoàn Chấp xem giúp mình chiếc sườn xám nào hợp với vòng tay này.

Quý Thư Ngôn ngồi cho cá ăn với cha mình ở trong sân.

Bàn cờ đặt trên bàn nhưng lại chậm chạp không có người đi tiếp.

Quý Nhượng không nói gì, chỉ nhìn ao cá trước mặt.

Chén thức ăn cho cá đã bị ông ném xuống ao hơn nửa, nhưng vẫn không có ý định dừng lại, chỉ sợ cá bị ông cho ăn đến nghẹn chết.

Rốt cuộc Quý Thư Ngôn cũng đè tay cha mình lại: "Đừng cho ăn nữa, cá đều bị ba cho ăn đến no căng rồi."

Quý Nhượng nhìn cái chén thức ăn cho cá, lại nhìn ao cá, yên lặng đậy nắp lại.

Trong lòng Quý Thư Ngôn biết rõ, cha mình đây là có chuyện muốn nói, lại không biết mở miệng thế nào, cho nên anh chủ động làm một bậc thang: "Hôm nay ba đã gặp Đoàn Chấp, ba cảm thấy em ấy thế nào?"

Thế nào?

Quý Nhượng không trả lời ngay, nhìn khoảng sân xanh đầu mùa hè, thật lâu sau mới thở dài.

"Là một đứa trẻ tốt, cũng rất thích con." Ông nhìn Quý Thư Ngôn, trên mặt lộ ra sự lo lắng, "Nhưng còn quá trẻ."

Ở cái tuổi này của bọn họ, sao lại không biết nhìn người được.

Đoàn Chấp là người trẻ tuổi tiền đồ vô lượng, gia thế tốt, bằng cấp giỏi, có sự nỗ lực vươn lên, cũng rất thích Quý Thư Ngôn, ánh mắt khi nhìn Quý Thư Ngôn đều mang theo ánh sáng.

Nhưng bọn họ cũng đã thấy qua rất nhiều thị phi trong chuyện tình cảm.

Lúc yêu thì là thật.

Còn khi chia tay không ai có thể đoán trước được.

"Ba mẹ con cũng không phải là người cổ hủ, con thích con trai, chúng ta không phản đối, cũng không phải chuyện này ba chưa từng gặp, cho nên ba không cảm thấy hai người đàn ông ở bên nhau là tội lỗi." Quý Nhượng chậm rãi nói, "Nhưng cậu ta còn trẻ tuổi như vậy, hiện tại hắn yêu con yêu đến chết đi sống lại, còn con cũng mới ngoài ba mươi, phong độ ngời ngời, hai đứa ở bên nhau cũng rất xứng đôi. Nhưng về chuyện tình cảm ai có thể nói rõ được, mười mấy năm sau, cậu ta vẫn đang ở độ tuổi thanh xuân, có rất nhiều lựa chọn khác. Nhưng còn con thì sao, Thư Ngôn, lúc con ở bên cậu ta đều là độ tuổi đẹp nhất." Ông nhìn Quý Thư Ngôn, ánh mắt nặng trĩu, "Con không có thuốc hối hận đâu."

Quý Thư Ngôn cũng đoán được cha sẽ nói những lời này.

Anh biết cha mẹ anh lo lắng chuyện gì, mà trong lòng anh cũng đã hiểu rõ.

Anh nghịch một quân cờ trắng bên cạnh, cúi đầu cười cười: "Mỗi một lời ba nói con đều đã nói qua với Đoàn Chấp. Cũng nói qua với bản thân mình một lượt."

Quý Nhượng sửng sốt.

Quý Thư Ngôn cầm quân cờ chuyển động qua lại nơi đầu ngón tay, cứ như thể anh đã trở lại cái đêm cuối thu kia, đó là ngày sinh nhật Đoàn Chấp.

"Con sao lại không biết, chờ khi con đến tuổi của ba, con đã già rồi, con đối với em ấy mà nói, chúng con không còn thích hợp nữa, con đã muốn trốn tránh muốn từ chối, thế nhưng cuối cùng con vẫn thua em ấy. Em ấy dùng hành động của chính mình để con có thể yên tâm khi ở bên em ấy."

Quý Thư Ngôn im lặng một lúc, sau đó mới ngẩng đầu nhìn cha mình: "Ba, con đã sống 33 năm, nhưng chưa từng có ai khiến con hạnh phúc như Đoàn Chấp. Thật ra, trước khi gặp em ấy con cũng khá tốt, cuộc sống lúc đó cũng rất thoải mái, rất ổn định, mà sau khi gặp được em ấy, sự bình tĩnh vốn có đều bị phá vỡ, yêu đương với một người trẻ tuổi kém mình hẳn mười ba tuổi, phải chấp nhận tinh thần trẻ trung của em ấy, phải chịu đựng sự dính người hay làm nũng, phải làm quen với những cuộc điện thoại thường xuyên, cuối tuần cùng nhau ngồi trên motor đi dạo khắp nơi.... Không có cái nào trong số đó mà con thích trước đây."

"Thế nhưng hiện tại con thật sự rất thích." Quý Thư Ngôn nghiêng mặt che đi hốc mắt đỏ ửng của mình, một lúc sau mới cảm thấy hoà hoãn hơn, lại cười cười với Quý Nhượng, "Lý do con thích em ấy cũng không hề khoa trương, ngược lại rất ích kỷ. Ở bên em ấy con thật sự rất vui, chẳng sợ ngày nào đó phải đi đến hồi kết, con cũng đã suy ngẫm một thời gian, con đều không cảm thấy không hối hận. Huống hồ, con thấy chúng con sẽ không có ngày kia đâu."

Anh nghĩ, mình đã sống 33 năm đủ bình tĩnh, vì Đoàn Chấp mà mất kiểm soát một lần cũng chẳng sao cả.

Anh cũng nghĩ tới việc kiềm chế.

Đáng tiếc, nó không thành công.

Cũng thật may, vì nó không thành công.

Cơn gió đầu mùa hạ mang theo cảm giác nóng nực, tiếng ve kêu râm ran.

Vẻ mặt của Quý Nhượng đầy phức tạp nhìn con trai đang ngồi phía đối diện.

Từ nhỏ Quý Thư Ngôn không bao giờ để ông phải lo lắng về mình, ngược lại vẫn luôn chia sẻ cho ông biết những việc khó khăn của mình.

Cái năm mất đi con gái, bởi vì ông không chịu nổi đả kích mà phải vào bệnh viện, là Quý Thư Ngôn bận trước bận sau, chăm sóc cho Quý Viên, duy trì gia đình.

Chờ đến khi ông bình phục, muốn đưa Quý Viên về chăm sóc, Quý Thư Ngôn lại không đồng ý, còn giữ Quý Viên lại bên mình.

Bởi vì cơ thể của ông vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, việc kinh doanh của bệnh viện đè lên người cũng đã đủ mệt, mà khi đó sức khoẻ của Thẩm Lan Tú cũng không tốt.

Sau đó, Quý Thư Ngôn chém đinh chặt sắt nói với bọn họ, đời này anh sẽ không có con, chỉ cần Quý Viên là đủ.

Đứa con trai này của ông vẫn luôn là người có tâm tính kiên định.

Ông chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày, ông lại thấy được năm chữ "Giải quyết theo cảm tính" trên người Quý Thư Ngôn.

Quý Nhượng nghĩ, cái người trẻ tuổi tên Đoàn Chấp kia, đúng thật là khiến đầu óc con ông mê muội.

Ông im lặng một lúc lâu, cuối cùng bất đắc dĩ cười nói: "Tuỳ con vậy, con không hối hận thì tốt. Mẹ con nói đúng, con lớn như vậy rồi không tới lượt chúng ta làm chủ nữa."

Ông khẽ thở dài, nhặt một quân cờ đen đặt xuống bàn cờ.

Nhiều năm trước, cũng ở cái sân vườn này ông đã dạy con trai và con gái chơi cờ.

Vòng đi vòng lại, đã hai mươi năm qua đi.

"Đến đây đi." Ông ngẩng đầu cười nói với Quý Thư Ngôn, "Tới chơi cờ với ba."

Biểu cảm của Quý Thư Ngôn khẽ nhúc nhích.

"Vâng." Anh cũng đặt một quân cờ trắng xuống, anh dừng một chút, ở trong gió nhẹ giọng nói, "Cám ơn ba."

Hai người bọn họ chơi cờ một lúc, bởi vì quá nóng lên trở về trong nhà.

Quý Nhượng đã chơi với Quý Thư Ngôn rất nhiều nên không còn thấy thú vị nữa, nghe nói Đoàn Chấp cũng biết chơi liền lôi kéo Đoàn Chấp lại đây.

Một già một trẻ ngồi trước cửa sổ luận bàn, Đoàn Chấp cũng không bởi vì đây là cha vợ mà nhường ông, nhưng điều này lại rất vừa ý Quý Nhượng.

Đánh thẳng cho đến buổi tối, cuối cùng Đoàn Chấp cũng thắng trong hiểm cảnh, Quý Nhượng vẫn còn lưu luyến, muốn Đoàn Chấp tiếp tục đánh cờ với mình sau bữa cơm tối.

Lại bị Thẩm Lan Tú gõ vào đầu một cái: "Đánh mãi cũng không chán, phải thả cho đứa nhỏ có không gian riêng tư chứ."

Thấy vậy Quý Nhượng cũng chỉ có thể từ bỏ.

Mà chờ qua bữa cơm tối, mọi người đều ở trong phòng khách xem TV, Quý Thư Ngôn đi cùng Đoàn Chấp ra ngoài mua trái cây.

Đi ở trên con đường nhỏ trong trấn, ngửi mùi hương thơm mát của cỏ cây hoa lá giữa làn gió đêm hè.

Đoàn Chấp nắm tay Quý Thư Ngôn, đột nhiên nói: "Hôm nay em thật sự rất vui."

Quý Thư Ngôn biết rõ hắn đang nói về chuyện gì, nhưng vẫn hỏi: "Vui về cái gì?"

Đoàn Chấp dừng bước.

Đêm mùa hạ hôm nay dường như trùng lặp với đêm mùa thu ngày ấy, những bông hoa quế mang theo hương thơm ngào ngạt rơi xuống đất.

"Em rất vui vì ba mẹ anh đã chấp nhận chuyện của chúng ta, cũng rất mừng vì gia đình anh lại tốt như vậy, em rất thích họ." Hắn nhìn Quý Thư Ngôn, vươn tay, nhẹ nhàng ôm Quý Thư Ngôn vào lòng mình, trên bức tường rào màu than chì có những bông hoa tường vi đang đua nhau nở rộ, xinh đẹp lộng lẫy, hắn hôn xuống bên tai Quý Thư Ngôn: "Từ khi gặp được anh, cuộc sống của em đều là những điều tốt đẹp."

Quý Thư Ngôn ngẩn ra.

Anh nở nụ cười.

Ánh trăng sáng trong, anh nhẹ giọng nói: "Anh cũng vậy."

Từ khi gặp được em.

Từ khi chúng ta gặp nhau.

Cuộc sống cũng giống như mùa hè này, trải dài rực rỡ.

- -------------------
 
Cháu Kiềm Chế Xíu Đi
Chương 61: Phiên ngoại 3: Trời sinh một đôi


Không lâu sau khi Đoàn Chấp tới gặp cha mẹ, Đoàn Chấp và Quý Viên nhanh chóng phải ra nước ngoài trao đổi.

Tuy không phải cùng hạng mục với nhau, cũng không ở chung một thành phố, nhưng đều là đi Mỹ, từ tháng Chín đến tận tháng Giêng mới về.

So với sự phấn khởi của Quý Viên, cảm xúc của Đoàn Chấp nhẹ nhàng hơn rất nhiều, từng bước một chuẩn bị tài liệu, đặt vé máy bay, sắp xếp hành lý, Quý Thư Ngôn ở bên cạnh nhìn, anh luôn có cảm giác hình như Đoàn Chấp không mấy tình nguyện đi xa.

Quý Thư Ngôn dừng bút trên tay nhìn Đoàn Chấp một lúc lâu.

Đoàn Chấp cũng vừa lúc nhìn anh.

Người cao 1m9, vai rộng chân dài ngồi ở trên giường, nét mặt hơi trầm xuống, ánh mắt âm u như đang phân cao thấp với chính mình.

Quý Thư Ngôn bất đắc dĩ cười một cái.

Chuyện xuất ngoại trao đổi anh và Đoàn Chấp đã nghiêm túc nói chuyện với nhau, cả hai đều không phải là người không có chủ kiến, sẽ không bởi vì cảm xúc nhất thời mà chậm trễ con đường phía trước của mình.

Anh nghiêm túc nói chuyện với Đoàn Chấp, đừng nói là đi trao đổi, cho dù sau khi Đoàn Chấp tốt nghiệp muốn ra nước ngoài du học, anh vẫn sẽ ủng hộ.

Chuyện tình yêu sẽ khiến cho hai người trở nên tốt hơn, chứ không phải trở thành trở ngại của nhau.

Trong lòng Đoàn Chấp cũng biết rõ.

Nhưng nói rõ với nhau là một chuyện, còn không nỡ xa nhau lại là chuyện khác.

Mắt thấy ngày xuất phát càng ngày càng gần, Đoàn Chấp khó có khi bộc lộ tính trẻ con, dùng hết tất cả thời gian để bám dính lấy Quý Thư Ngôn.

Quý Thư Ngôn cũng bị dính đến nỗi phải lên mạng xin tư vấn ẩn danh, xin hỏi có cách nào để cho bạn trai không dính người như vậy nữa không?

Tuy nhiên, cư dân mạng có kiến thức rộng rãi cũng không chịu được màn phát cẩu lương này, nhìn sơ qua cũng đủ biết đây là đang cố ý nhét thức ăn cho chó mà, tất cả đều cùng nhau hét to: "Khoe ân ái, cút!"

Cho nên anh chỉ có thể từ bỏ.

Nhưng hiện giờ nhìn thấy Đoàn Chấp ngồi trên giường, rõ ràng là người trưởng thành có tính tình trầm ổn, kiêu ngạo khó thuần, nhưng giờ phút này lại yên lặng nhìn anh đầy quyến luyến không muốn chia xa.

Anh lại không nhịn được mềm lòng, nơi trái tim nhói lên một chút.

Cửa sổ hé mở, hoa nhài trong sân đang nở rộ, hương thơm nhẹ nhàng thoang thoảng theo gió bay vào trong, ánh mặt trời ấm áp dừng trên sàn nhà trong phòng ngủ, cũng chiếu sáng tấm ảnh chụp chung của anh và Đoàn Chấp đặt ở đầu giường.

Quý Thư Ngôn đặt bút xuống, đi tới bên cạnh Đoàn Chấp.

"Em so với Quý Viên còn dính người hơn." Anh nhẹ giọng trêu chọc, lại cúi đầu hôn Đoàn Chấp một cái.

Hai đôi môi khô ráo ấm áp dán ở bên nhau, rất nhanh đã trở nên ướt át.

Đoàn Chấp sửng sốt, cũng nhanh chóng đảo khách thành chủ.

Hắn ôm eo Quý Thư Ngôn, ấn người xuống chăn bông mềm mại bằng tơ tằm.

Tiếng ve kêu râm ran bên ngoài cửa sổ, nhiệt độ buổi trưa khô nóng, cũng khiến tâm tình người ta trở nên nóng nảy hơn.

Hắn gần như hung ác mà cắn môi Quý Thư Ngôn, cơ thể hai người dán ở bên nhau, eo Quý Thư Ngôn ở trong lòng bàn tay hắn khẽ run lên. Chăn bông mềm mại bị xô thành đủ hình dạng, góc chăn rơi khỏi mép giường, nhẹ nhàng đung đưa trong gian phòng yên tĩnh.

Quý Thư Ngôn khẽ hừ một tiếng, nắm lấy lưng Đoàn Chấp.

"Em là rắn hay là chó thế." Anh khàn giọng nói, "Lại cắn người như vậy."

Môi anh bị Đoàn Chấp cắn một cái, tuy không chảy máu nhưng lại có chút đau.

Đoàn Chấp lại hôn xuống vết cắn kia.

Hắn chống hai cánh tay xuống giường, dùng ánh mắt nặng trĩu nhìn Quý Thư Ngôn, Quý Thư Ngôn bị hắn đè chặt dưới thân, nơi nào cũng không đi được.

Nếu có thể, hắn thực sự muốn khoá Quý Thư Ngôn ở bên người mình mãi mãi.

Hắn biết điều đó là sai. Nhưng người này hắn vất vả lắm mới có được, anh hoàn mỹ như bạch ngọc, khi cười lên đôi mắt giống như hoa đào mùa xuân. Hắn nghĩ, khi hắn không ở bên người anh, sẽ có bao nhiêu người nhìn trộm sự dịu dàng ấm áp này.

Bức mành trong nhà bị gió thổi khẽ lay động.

Đoàn Chấp nằm bên cạnh Quý Thư Ngôn, đột nhiên hỏi: "Có bao giờ anh nghĩ đến việc không cho em đi không? Dứt khoát để em ở bên cạnh anh, nơi nào cũng không cho đi."

Hắn cũng không mong đợi Quý Thư Ngôn sẽ đưa ra một câu trả lời khẳng định.

Quý Thư Ngôn luôn lý trí, tính tình ôn hoà.

Yêu hắn là điều mất kiểm soát lớn nhất của Quý Thư Ngôn, nhưng khi đề cập đến việc học và con đường tương lai của hắn, từ trước đến nay Quý Thư Ngôn vẫn rất tỉnh táo.

Nhưng hắn lại nghe thấy Quý Thư Ngôn khẽ "Ừ" một tiếng.

Đoàn Chấp ngây ngốc, không thể tin được quay đầu nhìn Quý Thư Ngôn.

Quý Thư Ngôn nhắm hai mắt, lông mi dài đổ bóng trên khuôn mặt anh.

Sao lại không nghĩ tới chứ?

Khi không gặp được Đoàn Chấp, anh cũng cho rằng mình rất bình tĩnh và lý trí, cũng không phải là loại sẽ bám dính lấy người yêu hay muốn người yêu phải luôn ở bên cạnh mình.

Nhưng khi nhìn thấy Đoàn Chấp thu dọn hành lý, nhìn Đoàn Chấp xin cấp visa, anh cũng sẽ có lúc cảm thấy trái tim mình có rút. Anh cũng từng nghĩ, thật ra cũng không cần phải tách ra, Đoàn Chấp muốn đi chỗ nào anh cũng có thể đi cùng.

Cũng giống như vậy, cho dù Đoàn Chấp không giỏi giang, không có ý cầu tiến, anh cũng có thể chăm lo cho Đoàn Chấp cả đời.

Anh đã công thành danh toại, có được sự nghiệp, tiền tài, địa vị, anh hoàn toàn có năng lực che chở cho một người tình trẻ.

* Thành ngữ (功成名遂) Công thành danh toại: Có nghĩa là sự nghiệp thành đạt, danh tiếng được như ý.

Nhưng điều này là không thể.

Đại bàng sao có thể bị nuôi nhốt trong sân nhà được.

Ra nước ngoài giao lưu chỉ là bước khởi đầu, về sau Đoàn Chấp còn phải đi tới nhiều nơi khác nữa để phát triển sự nghiệp của mình.

Quý Thư Ngôn mở bừng mắt, nhìn Đoàn Chấp: "Nếu anh ích kỷ một chút, anh cũng có thể nói với em hãy ở lại bên cạnh anh đi, tốt nghiệp xong cũng không cần đi đâu xa, cứ ở lại Ngô Thành, anh có thể sắp xếp công việc cho em, có thể cho em một mái nhà ổn định, em không cần phải nhọc lòng bất cứ chuyện gì, cứ ở bên anh là được."

"Nhưng đây là đang giam cầm cuộc sống của em, là chuyện không đúng." Quý Thư Ngôn lại nói, "Anh không nhất thiết bắt em phải có sự nghiệp thành công, suy nghĩ của anh đối với em và Quý Viên cũng giống như nhau, anh chỉ hy vọng em sẽ không có gì hối tiếc trong cuộc đời mình. Anh hy vọng em có thể đi đến những nơi xa hơn, để trải nghiệm một cuộc sống khác, để cảm thụ những nền văn hoá khác nhau, một nghề nghiệp mới, tìm ra được những thứ em thích và sự kiên định của em. Cho dù đó không phải là sự thành công trong mắt mọi người, nhưng chỉ cần em vui vẻ, chỉ cần hai đứa hạnh phúc, anh đều cảm thấy rất tốt."

Anh nhẹ nhàng vuốt phần tóc bên thái dương của Đoàn Chấp, ánh mắt dịu dàng lưu luyến.

Những lời anh đều giấu ở trong lòng, cho tới hôm nay mới có cơ hội thổ lộ với Đoàn Chấp.

Anh so với Đoàn Chấp lớn hơn mười ba tuổi.

Có lẽ ở chuyện tình cảm không đủ nóng bỏng, nhưng trong cuộc sống anh đã đi trước Đoàn Chấp một bước. Cho nên anh cảm thấy anh cũng có thể đi chậm lại một chút, dừng lại chờ một chút, để chờ người yêu trẻ tuổi của anh.

"Bất kể em muốn đi đâu, làm gì hay muốn gì, anh đều sẽ ủng hộ em." Anh nói với Đoàn Chấp, "Nhưng anh vẫn luôn ở đây chờ em trở về, nếu em cần, anh cũng có thể đến bên em. Cho dù có chuyện gì xảy ra cũng đều có biện pháp giải quyết, chúng ta có thể bàn bạc, có thể trao đổi, cho nên không cần sợ hãi."

Ngón tay anh nhẹ nhàng móc vào ngón tay Đoàn Chấp.

Đoàn Chấp cũng lẳng lặng nhìn Quý Thư Ngôn.

Hắn không ngờ mình sẽ nghe được những lời bộc bạch này.

Ngay cả người thân của hắn cũng chưa bao giờ nói với hắn rằng hắn có thể tự do đi bất cứ đâu, họ sẽ luôn ở phía sau tận lực ủng hộ và là chỗ dựa cho hắn.

Nhưng Quý Thư Ngôn sẽ.

Quý Thư Ngôn thẳng thắn bao dung, chưa bao giờ xiết chặt dây cương với hắn, mà luôn là ánh trăng sáng làm bạn cùng hắn.

Sự bồn chồn bất an của hắn, kỳ thật Quý Thư Ngôn đều nhìn ra được.

Những gì hắn quan tâm, hắn khao khát, Quý Thư Ngôn vẫn luôn hiểu rõ.

"Làm sao bây giờ, anh nói như vậy, em lại càng không nỡ xa anh." Hắn khẽ cười một tiếng, "Nếu không thì biến anh thành cô bé tí hon - Thumbelina, không đúng, là quý ông Thumbelina, rồi bỏ vào trong túi mang đi cùng."

Quý Thư Ngôn liếc mắt nhìn hắn một cái: "Lại nói bậy. Ai muốn biến thành nhỏ như vậy."

Nhưng rất nhanh hai người đều cười rộ lên.

Đoàn Chấp đặt tay Quý Thư Ngôn lên trái tim mình, v**t v* ngón áp út của anh.

Tay Quý Thư Ngôn trắng thuần, thon dài, ấm áp như ngọc bích, xinh đẹp giống như một tác phẩm nghệ thuật vậy.

Duy nhất chỉ có một chỗ không tốt, đó chính là thiếu mất một chiếc nhẫn.

Vé máy bay của Quý Viên và Đoàn Chấp đều vào ngày 27/8.

Quý Thư Ngôn lái xe đưa bọn họ đến sân bay, Thẩm Lan Tú và Quý Nhượng cũng tới, nhưng bọn họ không gọi Quý Thư Ngôn đến đón mà là gọi tài xế lái xe, ngồi trong một chiếc xe khác.

Trên đường đi, Quý Thư Ngôn cười nói với Quý Viên: "Tới chỗ đó rồi nhớ nghe lời mợ cháu, đừng gây chuyện."

Quý Viên sửng sốt, ngay sau đó nhăn mặt lại, hừ một tiếng với Quý Thư Ngôn.

"Trường học của cậu ấy không cùng thành phố với con, trời cao hoàng đế xa, quản được chắc?"

Đoàn Chấp bình tĩnh nói: "Không sao cả, cháu trai lớn, ta nhất định sẽ thường xuyên tới thăm cháu, hàng tháng sẽ báo cáo tình hình cuộc sống của cháu cho cậu cháu, bảo đảm cậu cháu nắm rõ như lòng bàn tay."

Quý Viên "a" một tiếng.

Từ phía sau đánh cho Đoàn Chấp một cái: "Thấy sắc quên bạn, có phải anh em với nhau không thế?"

Đoàn Chấp xuỳ một tiếng: "Sao cháu lại không biết lượng sức mà hỏi câu này vậy."

Quý Viên càng tức.

Ba người nói chuyện ầm ĩ cả đường đi, rất nhanh đã tới sân bay.

Quý Thư Ngôn đưa hai người đến chỗ đăng ký, kỳ thật không phải không buồn, một người là Quý Viên do một tay anh nuôi lớn, còn người kia là người yêu khó có thể dứt bỏ.

Ai cũng đều là người quan trọng trong cuộc đời anh.

Thẩm Lan Tú và Quý Nhượng lưu luyến không rời nhìn cháu ngoại của mình, Quý Viên lớn như vậy, ngay cả học đại học cũng đều ở gần nhà, đây là lần đầu tiên đi xa như thế, bọn họ dặn dò Quý Viên xong, lại vỗ vỗ Đoàn Chấp, muốn hắn qua bên kia nhớ phải tự chăm sóc bản thân cho tốt.

"Để ý thằng bé Quý Viên nữa nhé." Thẩm Lan Tú lau nước mắt, nói: "Con cũng phải chú ý giữ gìn sức khoẻ, ở nước ngoài không giống như trong nước, đừng để mình sinh bệnh, cũng đừng khiến mình mệt nhọc quá, có chuyện gì nhớ gọi điện thoại về."

Từ trước đến nay Đoàn Chấp chưa một lần nhận được tình cảm thế này, có chút chân tay luống cuống.

Hắn ngập ngừng đưa khăn giấy cho bà, nhìn khuôn mặt của Thẩm Lan Tú và Quý Nhượng, lại nở nụ cười, nghiêm túc nói: "Con sẽ."

Sau đó hắn nhìn Quý Thư Ngôn đang đứng ở phía sau.

Quý Thư Ngôn vẫn luôn im lặng đứng đó, cũng không nói gì, nhưng hai mắt lại hơi phiếm hồng, môi mím chặt.

Đoàn Chấp bước tới, ôm chặt lấy anh.

Hắn không ôm thì còn tốt, khi hai cơ thể ấm áp đụng chạm ở bên nhau, Quý Thư Ngôn không nhịn được, nước mắt trực tiếp rơi xuống.

Anh nhẹ giọng nức nở một tiếng, vùi mặt vào cổ Đoàn Chấp, tay nắm chặt lấy quần áo của Đoàn Chấp.

Quý Viên ở bên cạnh nhìn đến choáng váng.

Ngay cả Thẩm Lan Tú và Quý Nhượng cũng có chút giật mình.

Bọn họ chưa từng thấy Quý Thư Ngôn bộc lộ cảm xúc của mình ra ngoài như vậy.

Trái tim Đoàn Chấp bị hành động này của anh làm co lại, hắn ôm Quý Thư Ngôn, trong lòng cũng không muốn buông tay.

"Ngoan, đừng khóc." Hắn hôn lên tóc Quý Thư Ngôn, "Không phải vừa rồi vẫn còn rất bình tĩnh sao, rõ ràng tự mình nói, cũng chỉ hơn năm tháng, rất nhanh sẽ qua."

Quý Thư Ngôn không muốn phản ứng lại hắn.

Khi không phải chia ly thật sự, anh cũng cho rằng mình có thể chịu đựng được.

Đoàn Chấp nắm chặt lấy tay anh, hắn hít sâu một hơi, kiềm chế cảm xúc mãnh liệt nơi trái tim, nhưng khi mở miệng, giọng nói vẫn khẽ run: "Em để lại cho anh một cuốn lịch, chỉ có 176 trang, đã được đặt ở trên bàn trong phòng ngủ của chúng ta." Hắn nhẹ giọng nói, "Chờ khi cuốn lịch được xé hết, em sẽ trở về."

Quý Thư Ngôn nhẹ nhàng lên tiếng: "Anh đã biết."

Đoàn Chấp thật sự không muốn buông anh ra, nhưng hiện tại đã sắp đến giờ bay, nếu không nhanh, hắn thật sự sẽ bị nhỡ chuyến bay.

Hắn cố nén buông lỏng Quý Thư Ngôn ra, để Quý Thư Ngôn ngẩng đầu nhìn mình.

Thật ra Quý Thư Ngôn không khóc dữ dội lắm, rơi vài giọt nước mắt rồi ngừng lại, nhưng đôi mắt giăng đầy sương mù, chóp mũi ửng đỏ, phi thường đáng yêu.

Trái tim Đoàn Chấp như muốn tan ra.

Hắn dỗ dành nói: "Em tặng anh một món quà được không, nhận xong đừng buồn nữa nhé."

Quý Thư Ngôn hít hít cái mũi, nghĩ thầm, lại cho quà dỗ dành giống y như trẻ con.

Nhưng anh không phản bác, yên lặng nhìn Đoàn Chấp.

Giây tiếp theo, anh cảm giác được ngón tay mình mát lạnh, chạm phải thứ gì đó giống như kim loại vậy.

Vừa cúi đầu xuống, anh liền nhìn thấy một chiếc nhẫn bạch kim được đeo trên ngón áp út, một nửa vòng tròn được đính kim cương, trang nhã đến chói mắt.

Quý Thư Ngôn ngây ngẩn cả người.

Thật ra Đoàn Chấp cũng không muốn hấp tấp như vậy, kỳ thật ngày hôm qua hắn mới đặt làm. Hắn nhẹ nhàng v**t v* tay Quý Thư Ngôn, đưa một chiếc nhẫn kim cương solitaire khác cùng kiểu dáng cho Quý Thư Ngôn.

"Quý Thư Ngôn, thật ra khi mới yêu em đã nghĩ tới, nếu có một ngày em tặng anh một chiếc nhẫn đẹp, anh có nguyện ý đeo nó không?"

"Khi đó em không chắc lắm, nhưng hiện tại em không sợ." Hắn cười với Quý Thư Ngôn, hỏi, "Em muốn hỏi anh, anh nguyện ý giúp em đeo chiếc nhẫn này lên chứ?"

Nguyện ý chứ?

Quý Thư Ngôn ngơ ngẩn nhìn Đoàn Chấp, một lúc lâu anh mới phản ứng lại, chân tay luống cuống, thậm chí còn có chút vụng về đeo chiếc nhẫn kia vào tay Đoàn Chấp.

Hai bàn tay đeo nhẫn đặt vào nhau, cái gì cũng không cần phải nói, đó chính là một câu hứa hẹn.

Đoàn Chấp vẫn không nhịn được, cũng bất chấp Thẩm Lan Tú và Quý Nhượng còn ở bên cạnh, cúi đầu hôn Quý Thư Ngôn một cái.

"Chờ em trở lại."

Quý Thư Ngôn lướt qua vai Đoàn Chấp thấy vẻ mặt kinh ngạc của ba mẹ anh và Quý Viên, mặt lập tức nóng lên.

Nhưng anh vẫn nghiêm túc gật đầu.

"Được."

Đến giờ chuyến bay cất cánh.

Quý Thư Ngôn nhìn Đoàn Chấp và Quý Viên kéo vali bước bào trạm kiểm soát an ninh. Khi chuẩn bị bước vào, Đoàn Chấp xoay người lại vẫy vẫy tay với anh, chiếc nhẫn trên tay sáng rực lấp lánh.

Tráng niên muốn tảo hôn.

Quý Thư Ngôn không biết sao lại nghĩ tới mấy từ này, khẽ bật cười.

Thẩm Lan Tú và Quý Nhượng đứng ở bên cạnh chế nhạo liếc mắt nhìn con trai một cái, nhưng không nói gì cả, chỉ cười cười.

"Tuy còn trẻ, nhưng lại rất sốt ruột." Quý Nhượng cảm khái, "Hiệu suốt còn nhanh hơn so với ta năm đó, ta đã phải mất bảy năm mới có thể cưới được mẹ con đấy."

Quý Thư Ngôn thiếu chút nữa chui xuống đất.

Cũng may Quý Nhượng không cười nhạo anh nhiều, chỉ bảo anh siêng về nhà ăn cơm, rồi dẫn Thẩm Lan Tú rời đi.

Năm tháng trôi qua nhanh hơn so với Quý Thư Ngôn tưởng tượng.

Anh cho rằng chờ đợi là điều rất khó.

Nhưng Đoàn Chấp lại đưa cho anh cuốn lịch kia, từng ngày từng ngày, xé xuống một tờ lại một tờ, càng ngày càng trở nên mỏng hơn.

Cho đến cuối cùng, chỉ còn lại một tờ.

Đó là một bản vẽ được vẽ bằng tay.

Ánh trăng trải dài trên mặt đất, một bức tường đầy hoa quế, phía dưới tán cây hoa quế có hai người đang hôn môi, ẩn mình trong hoa và gió đêm.

Quý Thư Ngôn tan làm, nghĩ rằng ngày mai mình còn phải đi đón Đoàn Chấp và Quý Viên trở lại.

Ngày mùa đông, nhưng hôm nay anh lại không lái xe, đứng ở ngã tư đường có hơi lạnh, liền dùng điện thoại quét mã muốn mua một cốc ca cao nóng ở máy b*n n**c tự động bên cạnh.

Nhưng không biết di động của anh bị làm sao, quét mãi vẫn không được.

Anh lắc lắc quét lần nữa, nhưng lại có một bàn tay duỗi ra từ bên cạnh.

Tích một tiếng.

Ca cao nóng lăn xuống dưới.

Bàn tay thon dài có lực nhặt ca cao nóng lên đưa nó vào tay Quý Thư Ngôn.

Quý Thư Ngôn ngẩn người nhìn chiếc nhẫn trên bàn tay kia, rồi từ từ quay người lại.

Ở phía sau anh, trong bóng đêm mông lung, có một chiếc motor đã đậu ở đó từ lúc nào, một người mặc bộ đồ đen giống như kỵ sĩ dựa vào thân xe, vai rộng chân dài eo thon, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, hốc mắt sâu, lông mi cong vút, đôi mắt màu hổ phách dịu dàng đa tình, khi cười lên đặc biệt câu dẫn người.

Đoàn Chấp cười hỏi: "Thưa ngài, một ly ca cao nóng, có thể đổi lấy việc ngài đi chơi với em chứ?"

_Hoàn_
 
Back
Top Bottom