Ngôn Tình Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh
Chương 80: 80: Cẩn Ninh X Băng Nhi 1


Sáng hôm sau..

Trong lúc cô đang chuẩn bị đưa Thóc Thóc đi đến trường mẫu giáo thì từ bên ngoài Cẩn Ninh lại hoảng loạn chạy vào.

Cẩn Ninh nhìn xung quanh như đang kiếm gì đó, thấy cô thì chạy lại hỏi:
"Cậu..Băng Nhi đâu rồi?"
À thì ra là tìm Băng Nhi sao?
"Cậu tìm làm gì?"
"Cậu nói lẹ không dài dòng thì sẽ chết sao?"
Cô bị nói thì nhíu mày tức giận:
"Nè cậu là đang nhờ tớ đó? Thái độ như vậy là sao hả?"
Thấy cô kiên quyết cãi thì Cẩn Ninh đành giơ cờ trắng đầu hàng kẻo lại chọc giận bà điên này thì lại khổ:
"Được được, tớ xin lỗi.

Bây giờ thì mau nói cho tớ biết đi Băng Nhi đâu rồi?"
Cô khoanh hai tay trước ngực nhàn nhã đáp:
"Đi rồi."
Cẩn Ninh gây người, hỏi lại:
"Đi đâu? Cô ấy đi đâu?"
"Cậu với con bé có chuyện gì sao?"
Thấy thái độ hốt hoảng của Cẩn Ninh thì cô mới nhận ra điều bất thường của việc này.

Cẩn Ninh dường như vẫn nhất quyết không nói cho cô biết mà chỉ nói:
"Cậu không cần biết đâu, mau nói cho tôi biết đi rốt cuộc là Băng Nhi đi đâu rồi?"
Cô thở dài:
"Con bé trở về quê rồi, cậu nếu như làm gì sai trái thì tốt nhất nên đi xuống biển rồi lên núi tu vài kiếp đi rồi hẳn quay lại xin lỗi con bé!!"
Cẩn Ninh bất lực, lườm cô nói:
"Cậu đừng như vậy."
Cô hừ một cái rồi dắt tay Thóc Thóc đi ra bên ngoài, hôm nay Thóc Thóc dường như rất khác mọi hôm.

Thằng bé cứ nhìn gương soi miết.

Lúc cô đứng bên ngoài cửa nhìn vào trong phòng cũng phải bật cười vì hành động này của thằng bé.

Cẩn Ninh thì vừa nghe cô nói là Băng Nhi đã trở về quê thì lập tức đặt vé máy bay lập tức đi đến nơi cô sống ngay lập tức.

Cậu cứ nghĩ hai hôm nay Băng Nhi chỉ là đang hờn dỗi nên không hề quan tâm đến nhưng đến hôm nay là ngày thứ năm khi cậu định nhắn tin để rủ cô ấy đi ăn thì mới phát hiện ra mình được đưa vào danh sách hạn chế tin nhắn.

Lúc này cậu mới phát giác ra được, vấn đề mấy hôm nay cậu nghĩ là đơn giản nhưng thật chất lại không hề đơn giản một tí nào.

Cậu đã phóng xe với vận tốc cao nhất để đến nhà Lâm Quỳ.

Đến nơi, thì nghe được tin như sét đánh ngang tai làm cậu không thể nào đỡ được.

[Truyện "CHẤP NIỆM DUY NHẤT CỦA HẠ TIÊN SINH" chỉ đăng độc quyền tại nền tảng Noveltoon.

Bất kỳ nền tảng nào trên google, w.a.t.t.p.a.d, truyện full..v..

Đều là những nền tảng mạo danh để ăn cắp tác phẩm của tác giả Cus! Vui lòng khi gặp những bản ăn cắp thì mọi người giúp tác giả báo cáo tác phẩm của các nền tảng đó nhé! Mãi yêu!!]
Băng Nhi không phải là cô gái thích giận dỗi, cũng không phải là một cô gái thích chơi trò trốn tìm.

Trong ký ức của cậu, Băng Nhi là một cô gái rất hiểu chuyện chưa từng khiến cậu phiền lòng nhưng hôm nay lại khiến cho thật sự đau đầu.

Ngồi trên máy bay, cậu khẽ xoa nhẹ mi tâm ảo não nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Lúc đáp xuống sân bay, cậu đã một đường đi thẳng đến khách sạn đã đặt trước đó để thay đồ.

Trong phòng, cậu gọi điện thoại cho thư ký riêng:
[Tra ra chưa?]
Bên kia giọng nữ vang lên:
[Được rồi, là đường số xxx, hèm xxxx.]

Cậu không trả lời mà lập tức tắt máy rồi cầm lấy áo vest đi ra bên ngoài.

Xe của cậu đã được bố trí sẵn ở đó nên vừa mới bước ra khỏi cửa khách sạn thì xe cũng vừa đến.

Bước lên xe, cậu lạnh lùng ra lệnh:
"Lái đến địa chỉ tôi gửi."
Cả đoạn đường trong xe im lặng đến đáng sợ.

Tài xe trong xe chảy cả mồ hôi hột cũng không dám nhúc nhích mà chỉ dám lặng lẽ tập trung lái xe.

Rất nhanh đã đến trước một căn nhà khá là to, cậu bước xuống xe nhìn xung quanh đánh giá một lượt.

Tuy không phải nhà biệt thự hay gì nhưng cũng coi như nhà cô ấy cũng không tệ.

Cậu bước đến bấm chuông.

Bấm một hồi lâu thì bên trong mới có tiếng nố quen thuộc vọng ra:
"Ai vậy? Tôi ra ngay đây!!"
Từ bên trong Băng Nhi mặc một chiếc áo phùng phình kèm theo một cái quần ngắn bước ra khác với hình ảnh người con gái thường ngày anh nhìn thấy.

Băng Nhi mở cửa ra thấy anh thì cũng bất ngờ định đóng cửa lại thì bị bàn tay của cậu chặn lại:
"Mở cửa?"
Băng Nhi không chịu, cố chấp đóng cửa lại:
"Anh không lấy tay ra tí nữa có bị gãy tay thì đừng đổ thừa tôi."
Cậu nhíu mày:
"Em nháo đủ chưa?"
Băng Nhi nhếch môi cười nói:
"Nháo? Đúng tôi nháo đó thì sao? Tôi nháo thì sao? Chết anh hả? Tôi nháo thì có liên quan gì anh? Tôi với anh bây giờ là hai đường thẳng song song, không ai dính liễu tới ai nữa phiền anh mau cút khỏi nhà tội!!"

Cô ấy nói ra một tràng dài làm cả Cẩn Ninh choáng váng, cậu cười như không cười nói:
"Không liên quan? Hai đường thẳng song song? Em coi phim tới ngáo à?"
"Anh?"
Chưa kịp nói ra thì bên trong nhà có tiếng vọng ra:
"Nhi Nhi, ai thế con? Là bác Vân nhà bên ang đưa đồ sao?"
Băng Nhi nhanh chóng theo bản năng mở cửa đưa tay che miệng cậu lại nói to:
"Không phải đâu mẹ, là người giao báo thôi."
"Vậy thì mau lấy báo vào đi, ba con sáng giờ cũng đợi miết đấy."
Cô ấy thở phào nhẹ nhõm, lúc nhìn xuống dưới mới phát hiện từ lúc nào mà Cẩn Ninh đã đặt tay lên ôm eo cô ấy.

Còn giở ra một điệu cười nham nhở.

Cô ấy nhảy dựng đẩy cậu ra *** chân tức giận nói:
"Nè, anh đang chiếm tiện nghi của tôi sao?"
Cẩn Ninh ra vẻ uất ức nhún vai nói:
"Không phải em mới chiếm tiện nghi của anh trước sao?"
Cô ấy tức giận dẫm mạnh lên chân cậu:
"Đồ không nói lí lẽ!!"
Lợi dụng lúc cậu đang ôm chân thì cô ấy đóng mạnh cửa lại khiến cậu thẹn đến phát giận.
 
Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh
Chương 81: C81: Băng nhi x cẩn ninh 2


Cẩn Ninh bị bỏ rơi ở ngoài cửa nên đứng chôn chân tại chỗ chưa kịp phản ứng gì.

Mẹ cô ấy thấy Băng Nhi bước vào trong mà trên tay không cầm gì thì hỏi:

"Ơ không phải con nói là người giao báo sao?"

Cô ấy dường như không nghe thấy mà đứng ngơ ngác một chỗ. Mẹ cô ấy đi lại đẩy nhẹ vai:

"Con sao thế Nhi Nhi?"

"Nhi Nhi?"

Băng Nhi giật mình, hốt hoảng:

"Con..con nghe. Sao thế mẹ?"

Mẹ Băng Nhi chống nạnh lắc đầu thở dài:

"Haizz..thật là hết nói nổi con rồi. Mẹ hỏi báo của ba con đâu."

Lúc này cô ấy mới nhận ra tay chân luống cuống:

"À..ờm..là..a..báo của ba.."

Mẹ Băng Nhi nhíu mày hỏi:

"Báo của thì ba sao?"

Băng Nhi cười gượng kiếm một lí do nào đó:

"Là..là..đúng rồi là người giao báo lúc nãy đi tới nhà chúng ta để xin lỗi vì hôm nay số báo phát hành không đủ. Hẹn chúng ta ngày mai."

Mẹ Băng Nhi nghe xong thì lắc ngao ngán:

[Truyện "CHẤP NIỆM DUY NHẤT CỦA HẠ TIÊN SINH" chỉ đăng độc quyền tại nền tảng Noveltoon. Bất kỳ nền tảng nào trên google, w.a.t.t.p.a.d, ..v.. Đều là những nền tảng mạo danh để ăn cắp tác phẩm của tác giả Cus! Vui lòng khi gặp những bản ăn cắp thì mọi người giúp tác giả báo cáo tác phẩm của các nền tảng đó nhé! Mãi yêu!!]

"Thật sao? Haizzz..vậy là hôm nay ba con mà không xem được tin tức mới thì ông ấy lại không ngủ được. Thôi để mẹ vào làm đồ ăn nốt con mau vào bên trong phụ mẹ dọn cơm đi. Cũng tới giờ ba con sắp về rồi."

Băng Nhi thở ra chạy vào bên trong bếp để phụ giúp. Bên ngoài cũng đã bắt đầu mưa to.

Băng Nhi nhìn ra bên ngoài cửa sổ, đôi mắt nhìn xa xăm…

Trong lòng Băng Nhi bây giờ như lửa đốt, phải nói là cô ấy có hơi hối hận khi đã đuổi Cẩn Ninh về như vậy.

Không biết có về tới nhà hay chưa. Cô ấy đứng trơ ra bất động nếu mẹ cô ấy không làm rớt cái thìa thì có khi cô ấy đã đứng chết tại chỗ rồi.

Bên ngoài có tiếng còi xe vang lên, Băng Nhi và mẹ cô ấy đoán được ba Băng Nhi đã về nhà nên lật đật đi ra mở cửa.

Vừa mở cửa ra, ba Băng Nhi vừa bước vào thì lại có một thân hình quen thuộc bước đến sau lưng.

Cẩn Ninh lễ phép chào hỏi:

"Con chào bác gái."

Mẹ Băng Nhi mỉm cười chào đón:

"À chào con, tới khi nào vậy? Sao không vài trong."

Băng Nhi nãy giờ còn ngơ ngác thì bây giờ liền trợn tròn hai mắt, miệng há hốc hốt hoảng nói lớn:

"Ba?"

Ba Băng Nhi nghe con gái rượu hốt hoảng thì hỏi:

"Sao thế? Con quen với con trai chú Cẩn sao?"

Lần này cô ấy lại sốc đợt hai, khó tin hỏi lại một lần nữa:

"Sao? Con trai chú Cẩn? Ba và anh ta quen nhau sao?"

Mẹ Băng Nhi đứng bên cạnh nhéo vào tay cô ấy rồi kéo cô sang một bên nói:

"Con này bị xàm đó, cậu đừng quan tâm. Mời vào. Gia đình tôi đã chuẩn bị đủ cơm nước rồi."

Mẹ Băng Nhi xoay người nắm tay cô ấy kéo vào bên trong bếp.

Mẹ Băng Nhi nói nhỏ:

"Đó là con trai của chú Cẩn Tuân đó con, con nên xem lại thái độ mình đi. Đừng làm người ta mất lòng."

Băng Nhi tức giận.

Thì ra hôm nay là đến tìm ba chứ không phải tìm cô ấy sao?

Cô nhếch môi cười tự giễu.

Ba Băng Nhi mời Cẩn Ninh vào bên trong.

Lúc mang đồ ăn từ bên trong bếp ra, trên bàn ăn còn mỗi một ghế bên cạnh Cẩn Ninh.

Băng Nhi cũng biết mình dễ gì thoát được nên cắn môi đi tới chỗ. Thấy cô ấy đi tới Cẩn Ninh liền theo thói quen đứng dậy đẩy ghế.

Ba Băng Nhi cười to:

"Thằng bé này, lớn lên đã đẹp trai mà còn tinh tế như vậy. Quả thật là chỉ có con trai của Cẩn Tuân mới có khí chất như vậy."

Cẩn Ninh cười nhẹ khiêm tốn nói:

"Không có đâu bác."

Nãy giờ Băng Nhi như người vô hình ngồi bên cạnh anh. Chả ai thèm để tâm tới cô ấy cả.

Bây giờ toàn là những câu như:

"Ninh Ninh.."

"Ninh Ninh à.."

"Tiểu Ninh.."

Từ bao giờ mà cậu lại dám chiếm spotlight trong nhà cô ấy như vậy hả?

Một tiếng cũng "Ninh Ninh" hai tiếng cũng "Ninh Ninh" cô ấy bây giờ là cái gì? Con ghẻ sao? Cô ấy sợ tới con ghẻ cô ấy cũng chưa chắc có phần.

Băng Nhi lườm Cẩn Ninh, tay ở bên dưới liền nhéo mạnh vào tay cậu. Cẩn Ninh cũng không biểu lộ cảm xúc gì mà đảo ngược tình thế nắm tay Băng Nhi.

Lúc này, ba cô ấy đang ăn ngước lên hỏi:

"À, Ninh Ninh con tới đây khi nào vậy? Sao lại đứng bên ngoài?"

Cẩn Ninh nhìn nhẹ Băng Nhi một cái. Cô ấy lắc đầu trợn mắt cảnh cáo cậu.

Nếu cậu mà nói ra tôi thề, tôi thề sẽ ân đoạn nghĩa tuyệt. Tới bạn bè cũng không làm nữa.

Cẩn Ninh tất nhiên là hiểu ý Băng Nhi rồi nên khéo léo nói:

"À chỉ là con vừa mới đến. Do ngại nên đợi bác về rồi mới vào."

Mẹ Băng Nhi cười nói:

"Ngại cái gì, chỗ người quen không. Ba con cũng hay nhậu với chồng của bác mà. Chúng ta đều là người nhà cả thôi. Lần sau có tới thì nhớ ghé sang đây nhé, bác sẽ nấu cho con nhiều đồ ăn hơn."

Cẩn Ninh thấp giọng cười nói:

"Vâng."

Bên dưới bàn, Băng Nhi đang cố gắng để rút đôi bàn tay ngọc ngà của cô ấy ra khỏi bàn tay to lớn của cậu.

Dễ gì mà Cẩn Ninh tha cho cô ấy chứ? Tay cậu siết chặt hơn, cả năm ngón tay của cả hai đan chặt vào nhau.

Ba đột nhiên Băng Nhi hỏi:

"Ninh Ninh à? Con đã có người yêu chưa?"

Cậu hơi trơ ra rồi nhanh chóng nói:

"Dạ là..ây daa"

Chưa kịp nói Băng Nhi đã đạp mạnh chân cậu làm cậu đau chết.

Mẹ Băng Nhi nghe thấy thì hỏi:

"Sao thế con?"

Cẩn Ninh ngượng ngùng lắc đầu nói:

"Chỉ là đụng chân bình thường không sao đâu bác à. Dạ là con chưa có người yêu ạ.."

Ba Băng Nhi cười lớn:

"Vậy con xem tiểu Nhi Nhi nhà ta như nào?"

Cẩn Ninh cũng làm thật quay sang chăm chú nhìn cô một lúc. Lúc Băng Nhi còn chưa kịp hiểu chuyện gì thì nghe cậu nói:

"Rất hoàn hảo, không có gì để chê ạ."

Ba cô ấy cười tự hào rồi nói:

"Tất nhiên rồi, con gái rượu của ta đó. Nếu con xem xét nó được thì ta sẽ làm mai nó cho con đấy!!"

Cẩn Ninh thấp giọng cười cũng không trả lời. Chỉ có cô ấy lên tiếng phản đối:

"Noooo, ba sao vậy? Xem xét là như nào. Con trẻ như vậy? Còn bao nhiêu lâu nữa mà bắt con yêu đương?"

Ba Băng Nhi nghe vậy thì đập bàn nhẹ một cái rồi nói:

"Nhi Nhi không được xen vào cuộc nói chuyện của người lớn!"

Băng Nhi bĩu môi không ăn nữa nói:

"Con xin lỗi, con no rồi mọi người ăn đi."
 
Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh
Chương 82: 82: Cẩn Ninh X Băng Nhi 3


Lúc Băng Nhi vừa bỏ bát đứng dậy bỏ đi thì Cẩn Ninh cũng đứng lên theo.

Nhìn Băng Nhi một cái rồi ngượng ngùng nói với ba mẹ Băng Nhi:
"Con xin phép cho con lên xem em ấy thế nào một xíu ạ."
Mẹ Băng Nhi cũng gật đầu cười nói:
"Con cứ đi xem sao."
Đợi lúc Cẩn Ninh đi lên lầu, mẹ Băng Nhi mới kéo tay ba Băng nói:
"Ông xem có phải hai đứa nó quen nhau từ trước không?"
Ba Băng im lặng một hồi mới cất tiếng:
"Cũng đúng con bé nhà mình đó giờ thấy khách đến là rất niềm nở đón tiếp nhưng hôm nay khi thấy tiểu Ninh thì thái độ của con bé này lại có chút khác với tính cách ngày thường của nó.

Nếu thật như vậy.."
Ba Băng nhìn mẹ Băng rồi cả hai cùng cười lớn.

Mẹ Băng nói:
"Thế thì tốt quá, tình bạn của hai gia đình chúng ta lâu như vậy.

Nhà họ Cẩn cũng coi như là chỗ quen biết.

Nếu hai đứa nó thật sự ở bên nhau anh cũng không phải lo việc con mình sẽ phải chịu cực khổ."
Lúc Cẩn Ninh lên đến phòng của Băng Nhi thì chợt đứng im không biết nên làm gì.

Lúc cậu định giơ tay lên để gõ cửa thì Băng Nhi mở cửa ra.

Lúc tầm mắt Băng Nhi chạm vào mắt cậu thì hốt hoảng.

Lúc định đóng mạnh cửa lại thì cậu đã dùng nửa thân chen vào.

Băng Nhi giật mình hoảng hốt buông cửa ra nói:
"Anh điên rồi sao?"
Vừa lúc Băng Nhi buông cánh cửa ra thì cả cơ thể Cẩn Ninh mới có thể đi vào bên trong.

Cẩn Ninh thuận tay đóng kín cửa lại không quên chốt cửa.

Băng Nhi trợn mắt nhìn Cẩn Ninh:
"Nè? Anh không nghe tôi nói gì sao? Anh điên à? Mau cút ra ngoài đi!!"
Cẩn Ninh vẫn im lặng nhìn chằm chằm Băng Nhi.

Cậu tỏ ra ủy khuất đứng khúm núm.

Băng Nhi khó tin nhìn cậu từ trên xuống dưới nhưng cũng không mở miệng.

Một lúc sau, Cẩn Ninh mới từ từ giựt tay áo của Băng Nhi nói:
"Mọi chuyện không như em nghĩ đâu..

Anh với cô ta chỉ là.."
"Chỉ là quan hệ công việc thôi đứng không? Quan hệ công việc? Ha? Cấp trên cấp dưới sao? Có cấp trên nào nửa đêm cùng cấp dưới của mình nhậu say rồi cõng nhau rồi cười giớn trên đường không? Có ai vừa nghe cấp dưới mình bị bệnh liền chạy đi ở với cô ta cả đêm không? Có thế là tôi đa nghi, tôi nhạy cảm.

Đúng tôi chính là như vậy đó.

Tôi mệt rồi, mời anh cút dùm cho."
Cô ấy đẩy cậu ra, nhưng sức của cô ấy làm sao có thể đẩy cậu chứ? Băng Nhi mệt mỏi thở chỉ tay ra cửa nhìn Cẩn Ninh đang cuối đầu:
"Anh còn ở đây giả vờ ngây thơ nữa có tin tôi hét lên không? Anh không tha cho tôi được sao? Mấy năm nay là đủ rồi!! Làm ơn..cầu xin anh buông tha cho tôi đi."
Băng Nhi khóc lớn, Cẩn Ninh nhìn cô ấy bối rối muốn tiến lên để ôm Băng Nhi vào lòng nhưng bị cô ấy đẩy mạnh:
"Mau cút đi, Cút..

Anh mau cút đi.."
Băng Nhi hét lớn, Cẩn Ninh cũng đau chết đi được, cả cơ thể run nhẹ giọng khàn đặc nói:
"Em bình tĩnh đi, anh đi ngay mà.

Anh đi ngay.

Em đừng nói giận..

Làm ơn.."
[Truyện "CHẤP NIỆM DUY NHẤT CỦA HẠ TIÊN SINH" chỉ đăng độc quyền tại nền tảng Noveltoon.

Bất kỳ nền tảng nào trên google, w.a.t.t.p.a.d, truyện full..v..

Đều là những nền tảng mạo danh để ăn cắp tác phẩm của tác giả Cus! Vui lòng khi gặp những bản ăn cắp thì mọi người giúp tác giả báo cáo tác phẩm của các nền tảng đó nhé! Mãi yêu!!]
Nói xong Cẩn Ninh mở cửa đi ra ngoài.

Bỏ Băng Nhi cùng với mớ hỗn độn ở lại.

Băng Nhi mất cảm giác ngồi xuống đất khóc đến tan nát cõi lòng.

Mỗi tiếng khóc của Băng Nhi đau đến xé lòng.

Cẩn Ninh đứng bên ngoài, cậu hối hận.

Cậu hối hận rồi.

Cậu đáng lẽ không nên rời đi.

Cậu không nên để Băng Nhi ở một mình ngay lúc này.

Hoặc có lẽ là cậu không nên xuất hiện..

Đứng một hồi lâu sau, Cẩn Ninh mới cất bước rời đi.

Cậu xuống lầu liền bắt gặp cặp mắt chờ mong của ba mẹ Băng.

Cậu bước xuống đi lại đó nói:
"Thưa hai bác con về."
Mẹ Băng hỏi:
"À con bé Băng Nhi đâu?"
Cẩn Ninh không biết trả lời như nào nên nói:
"Em ấy..em ấy đang tắm ạ."
Mẹ Băng gật đầu rồi nói:
"Vậy giờ con về sao? Về thì nhớ cẩn thận nhé.

Có gì thì nhớ ghé sang thăm hai người già chúng ta nhé?"
Cẩn Ninh gật đầu:
"Vâng."
Ba Băng cũng nói:
"Được rồi, con cũng mau về đi.

Nhớ gửi lời hỏi thăm ba mẹ cháu dùm ta nhé."

Cẩn Ninh gật đầu:
"Dạ."
Nói xong cậu nhìn thoáng lên lầu một cái rồi rời đi.

Lúc ra xe cậu cũng chưa rời đi ngay mà di chuyển xe đến vị trí cửa sổ của phòng Băng Nhi mà đâu ở đó.
Bước ra ngoài dựa vào cánh cửa, cậu thuận tay lấy một điếu thuốc trong túi cùng với bật lửa ra châm.

Cẩn Ninh hút một hơi một hơi thật sâu rồi thở ra tạo ra một làn khói trắng.

Mắt cậu thì cứ một mực nhìn lên cánh cửa phòng của Băng Nhi.

Nhớ lại lời vừa rồi cô ấy nói cậu cũng đã nhận ra được vấn đề.

Cái việc mà cậu xem đó là chuyện bình thường nhưng đối với cô ấy nó lại là hành vi không thể chấp nhận được..

Cậu cũng biết đó là không nên nhưng mà cậu cũng không hiểu mình bị cái gì nữa..

Và thế là suốt cả một đêm, Cẩn Ninh đứng ở bên ngoài nhìn đèn trên phòng của Băng Nhi sáng trưng đến lúc tắt cũng không rời đi.

Đến khi trời sáng..

Cẩn Ninh nhận được một cuộc điện thoại nên phải gấp rút rời đi ngay.

Bên trên lầu, khi chiếc Mercedes vừa mới rời đi thì đèn trên phòng cũng sáng lên.

Băng Nhi lúc này mới đường đường chính chính mở cửa sổ ra xem..
 
Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh
Chương 83: 83: Những Ngày Yêu Xa 1


Mấy ngày nay Hạ Trí Khanh có công việc ở trong nước nên hai người bọn cô cũng chưa có gặp mặt chỉ có gọi điện thoại cho nhau.

Nhưng Lâm Quỳ lại là người rất ngại làm phiền, nếu chẳng may cô lại gọi trúng vào lúc Hạ Trí Khanh đang bận chẳng phải sẽ làm phiền anh lắm sao?
Vì thế Lâm Quỳ vẫn luôn chờ đợi đến lúc Hạ Trí Khanh gọi điện cho cô.

Nhưng hôm nay khi tiếng chuông vang lên.

Reng reng reng..

Cô vẫn theo tự nhiên mà vui vẻ bắt máy:
[Alo?]
Điều khác lạ là bên kia lại có tiếng nghiến răng ken két gằn giọng nói:
[Lâm Quỳ, em chán anh rồi sao?]
Cô bất ngờ khó hiểu hỏi:
[Anh đang nói gì vậy?]
Hạ Trí Khanh lúc này bực mình nên oán giận nói ra hết nỗi lòng của mình:
[Em chán anh chứ còn gì nữa? Sáng cũng không có một tin nhắn, trưa cũng không cả gọi em cũng chả thèm gọi cho anh.

Em ở bên đó đang thích mấy trái dưa xanh nào rồi đúng không? Em..]
Lâm Quỳ nghe một tràng má choáng cô lên tiếng cắt ngang:
[Im miệng!!]
[Anh nói đủ chưa? Trái dưa xanh gì chứ? Hơ? Em là sợ làm phiền anh nên mới không dám nhắn.

Cả ngày ngồi chờ một cuộc điện thoại của anh mà câu đầu tiên mà anh mở miệng lại là trách em sao?]
Hạ Trí Khanh đến lúc này thì mới nhận ra, cô gái nhỏ của mình rất ngại làm phiền người khác.

Biết mọi chuyện là lỗi của mình nên Hạ Trí Khanh khúm núm nhẹ nhàng nói:
[Haizz, bảo bối à, chẳng qua là anh sợ em theo người khác mà không thích anh nữa.

Anh biết em ngại làm phiền anh nhưng thật ra là anh không cảm thấy phiền chút nào.

Anh cảm thấy rất vui, chỉ vừa nhận được một cuộc điện thoại một tin nhắn của em anh đều vui đến nhảy cẫng lên.

Anh không biết nói làm sao để cho em hiểu nhưng mà bảo bối à em thật sự không cần phải sợ sẽ gây phiền phức cho anh đâu!!]
Cô nghe vậy cũng cảm thấy mình cũng có một phần lỗi sai nên hạ giọng:
[Em cũng xin lỗi vì tự mình phỏng đoán ý nghĩ của anh nhưng mà..]
[Nhưng mà cái gì chứ? Anh là của em, việc em làm phiền anh là việc anh cảm thấy rất là hân hạnh đó.

Ước cũng chẳng được mà em cứ ngại phiền.]
Anh lầm bẩm.

Cô bị thái độ uất ức của anh làm cho bật cười.

Cô hỏi anh:
[Khi nào anh mới về?]
Hạ Trí Khanh đang ngồi trên xem tài liệu mới buông bút xuống nhìn đồng hồ:
[Chắc có lẽ là vài ngày nữa.]
Anh ngưng một chút rồi dùng giọng điệu trêu chọc nói tiếp:
[Nhớ anh rồi sao? Không nỡ xa anh thêm vài ngày nữa à?]
Lâm Quỳ im lặng một chút rồi nhỏ giọng khẽ nói:
[Ừ, nhớ anh rồi.."
Hạ Trí Khanh nghe xong thì hơi khựng người, cô thế mà lại nói nhớ anh sao? Anh đang nằm mơ sao chứ?
Anh thấp giọng cười nhẹ, cô oán trách:
[Anh cười cái gì chứ? Lạ lắm sao?]
Anh không nhịn được cười nói tiếp:
[Ừ, lạ lắm!]
Lạ cái gì chứ cái tên này.

[Anh có tin là em giận anh không? Lạ cái gì chứ đâu phải là từ đó tới giờ em không nói đâu.]
Hạ Trí Khanh đưa tay xoa cằm nói:
[Anh nhớ là không có? Em có nói nhớ anh bao giờ à?]
Lâm Quỳ bị nói làm cho cả mặt ngượng ngùng, may là gọi bình thường chứ mà gọi video chắc Lâm Quỳ ngại chỉ muốn kiếm chỗ chôn thôi.

Khi Hạ Trí Khanh đang cười thì bị Lâm Quỳ quát:
[Anh cười cái gì chứ?]
[Không..

Không có hahaa..]
Lâm Quỳ thẹn hóa quá giận liền nhớ đến bài báo mấy hôm nay mình đọc:
[Hôm qua anh đi tiệc với cô gái nói vậy.

Không phải trợ lý của anh là nam à?]
Hạ Trí Khanh ngưng cười, không phục lại dáng vẻ nghiêm túc:
[Lại báo xàm nữa sao? Đó là con gái của mẹ kế anh đó.

Bây giờ mẹ anh nhận làm con gái nuôi.

Nhưng em yên tâm con bé đó giờ đang được Tống Nam theo đuổi.]
Lúc này Lâm Quỳ mới nhớ ra nên gật đầu nhẹ.

[Đó là con bé đó sao? Cũng đẹp thật.]
[Truyện Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh chỉ có duy nhất trên nền tảng Noveltoon, những nền tảng khác như W.A.T.T.A.P.A.D, ,v..đăng lên đều là đang mạo danh để ăn cắp tác phẩm của Cus.]
[Nhưng không đẹp bằng em.]
Cô bất lực với cái thái độ nhây của Hạ Trí Khanh nên chỉ đành lắc đầu:
[Hạ Trí Khanh đừng nhây như vậy.]
[Anh nói thật không nhây.]
Đúng vậy, nhưng lời nói thật của anh lại càng khiến cô ngượng ngùng hơn rồi.

Bỗng nhiên cô nhớ đến việc cần nói nên nói với anh:
[À, ngày mai em có tham dự một cuộc triễn lãm, tối nay em sẽ ghé qua biệt thự của anh lấy chút đồ nhé?]
Hạ Trí Khanh nghe vậy thì nói:
[Chuyện này em cũng phải xin anh sao? Sau này anh cũng cưới em không phải em cũng sẽ là bà chủ của căn nhà đó sao? Em cứ tới tự nhiên đi không cần phải xin phép anh đâu.]
[Vâng.]
Nhớ đến chuyện của Thóc Thóc cô khẽ cười nhẹ, nhưng tiếng cười nhẹ như vậy vẫn lọt được vào tai của anh:
[Em cười gì vậy?]
[Không có gì em chỉ là đột nhiên nhớ đến chuyện của Thóc Thóc.]
Anh nhướn mày hỏi:
[Thóc Thóc làm sao?]
Lâm Quỳ nói:
[Không làm sao cả, nhưng mà bữa giờ em có để ý trong lớp Thóc Thóc của chúng ta rất quan tâm đến một bé gái.

Lần trước thằng bé còn xin em để mua quà cho con bé đó.

Mà anh biết không?]
Hạ Trí Khanh trả lời:
[Làm sao?]
Lâm Quỳ bật cười nhẹ nói:
[Con bé lại là con của một nhìn hàng xóm của nhà em.

Hảo nào ngày nào thằng bé cũng nằng nặc đòi Doãn Ny dẫn đi dạo xung quanh.]
Hạ Trí Khanh cũng không nhịn được mà bật cười:
[Vậy lí do vì sao mà em lại vui như vậy hả?]
Lâm Quỳ không giấu diếm gì mà nói:
[Anh không thấy sao? Đây khác gì là truyện thanh mai trúc mã từ bé đâu hả? Sau này không chừng lại là con dâu của em.]
Hạ Trí Khanh bật cười thành tiếng:
[Em bị ngôn tình làm cho tinh thần bất ổn rồi sao?]
Lâm Quỳ tức giận oán trách:
[Anh là đang nói em bị khùng sao? Anh dám?]
[Không..không phải chỉ là anh đang nói chuyện của cả hai đứa nhỏ em đừng lận ngôn tình quá.

Nếu sau này thằng bé cưới người khác sẽ làm em thất vọng.]
Lâm Quỳ thở dài:
[Em đâu có hi vọng, bây giờ em chỉ hi vọng Thóc Thóc sẽ lớn lên khỏe mạnh.

Trở thành một người ưu tú như anh vậy.]
Hạ Trí Khanh nhẹ giọng cười rồi nhẹ nhàng nói:
[Em đã dạy thằng bé rất tốt, gia đình của thằng bé trên trời cũng đang rất cảm kích em đó.].
 
Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh
Chương 84: C84: Những ngày yêu xa 2


Mấy hôm nay, Hạ Trí Khanh bị deadline dí tới nỗi chẳng có thời gian nghỉ ngơi sáng thì họp, trưa thì đi gặp khách hàng.

Nhưng dù bận nhưng Hạ Trí Khanh vẫn luôn dành thời gian để gọi điện thoại với cô.

Kể cả đi họp, Hạ Trí Khanh vẫn sẽ để điện thoại trước mặt mình chỉ để ngắm nhìn cô cũng đang làm việc như anh.

Những người đang ngồi nghe trình bày kế hoạch say sưa thì lúc này tâm trí Hạ Trí Khanh không đây mà nó đang ở đâu đấy.

Anh lơ mơ, trợ lý Giang có khều vai anh vài lần nhưng cũng không có tác dụng. Lúc trình bày bản kế hoạch xong thì chợt người trình bày hỏi:

"Hạ Tổng, anh thấy bản kế hoạch của bên Marketing tụi em sao ạ? Nếu có vấn đề gì thì anh có thể nói em có thể kêu mọi người sửa trong ngày hôm nay."

Một phút trôi qua..

Hai phút..

Trợ lý Giang kêu:

"Hạ Tổng.."

"Hạ Tổng.."

Anh giật mình, ngây ngốc hỏi:

"Sao vậy? Xong rồi sao?"

Nghe câu này, cả phòng họp bỗng nhiên bất ngờ? Hạ Tổng hôm nay bị sao thế?

Hạ Diên lúc này mới gõ bàn:

"Khụ khụ!! Bản kế hoạch này tôi thấy còn có vài lỗi sai cơ bản. Tổ marketing nên về xem và điều chỉnh cho hợp lý. Nếu xong sớm thì mang đến phòng làm việc của tôi. Tan họp."

Mọi người rời đi chỉ còn Hạ Trí Khanh, Hạ Diên và Hạ Giai ở lại phòng. Hạ Giai đi tới khoanh hai tay dựa vào bàn nói:

"Sao thế? Anh tôi hôm nay lại có chuyện gì làm cho phiền nào sao hôm nay chả thấy anh ba tập trung tẹo nào cứ cà lơ phất phơ sao ấy."

Hạ Diên cười cười nói:

"Anh ba em là đang có tình yêu đó. Đầu óc yêu đương vào thì còn gì mà công việc là hàng đầu nữa."

Hạ Giai bất ngờ, trợn tròn mắt phấn khích:

"Thật sao? Wow, ai là chị dâu của em thế hả?"

Hạ Trí Khanh nãy giờ nghe hai con người này chọc ghẹo thì tức giận lườm mỗi người mỗi cái rồi nói:

"Hai người đừng nói nữa, đau đầu chết mất."

Hạ Diên hỏi:

"Sao? Việc gì mà đau đầu?"

Hạ Trí Khanh cũng không nữa mà nói:

"Em định cầu hôn Lâm Quỳ."

Hạ Diên và Hạ Giai trợn má há hốc mồm đồng thanh hét lên:

"Cầu hôn?"

Hạ Trí Khanh thấy thái độ hoảng hốt của cả hai con người này thì hỏi:

"Không được sao?"

Hạ Diên nuốt nước miếng:

"Em nghĩ kỹ chưa? Dù gì em với Lâm Quỳ cũng chưa quay lại lâu như vậy. Nếu bây giờ cưới thì quá sớm đó."

Hạ Trí Khanh cười nhẹ nói:

"Sớm gì chứ? Em cũng đợi cô ấy mấy năm rồi. Bây giờ vừa bắt được người về thì em phải thật nhanh chóng trói cô ấy lại bên người em không cho cô ấy chạy thoát nữa."

Hạ Giai đứng bên cạnh cũng sững sốt không kém:

"Gì? Anh và cái chị gì đó quen nhau lâu rồi sao?"

Hạ Trí Khanh thản nhiên gật đầu. Hạ Giai khẽ nuốt nước bọt rồi nói:

"Hèn gì lúc em cua anh ba lại lạnh lùng, cấm dục như vậy."

[Truyện Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh chỉ có duy nhất trên nền tảng Noveltoon, những nền tảng khác như W.A.T.T.A.P.A.D, ,v..đăng lên đều là đang mạo danh để ăn cắp tác phẩm của Cus.]

Hạ Trí Khanh lườm Hạ Giai khiến Hạ Giai im bặt không dám mở miệng.

Hạ Diên đứng bên cạnh thì hỏi:

"Vậy kế hoạch của em là gì?"

Hạ Trí Khanh lúc này nghiêm túc ngồi thẳng dậy, nói:

"Em định là tới lúc đó em sẽ đưa cô ấy đến một cánh đồng trồng hoa tulip của em và cầu hôn cô ấy ở đó."

Hạ Trí Khanh ngưng một lát thì nói tiếp:

"À, Hạ Giai anh có việc nhờ em."

Hạ Giai nghe tới tên thì nói:

"Sao anh?"

"Em liên hệ với nhà thiết kế trang sức đá quý thiết kế riêng cho anh một chiếc nhẫn độc quyền chỉ có một không hai. Cũng liên hệ với nhà thiết kế váy cưới thiết kế cho anh một bộ váy cưới đẹp nhất cho cô ấy".

"Anh muốn Lâm Quỳ có một hôn lễ thế kỷ nổi bật nhất và màn cầu hôn hiếm ai có được nhất!!"

Hạ Giai gật đầu nói:

"Em biết rồi em có quen mấy nhà thiết kế nổi tiếng về mấy mảng này anh có thể yên tâm giao cho em."

Tiếp đến Hạ Trí Khanh nhìn sang Hạ Diên:

"Vậy thì phiền anh hai, việc của công ty em giao lại cho anh có gì anh phụ giúp em một tay nhé?"

Hạ Diên nói:

"Được."

Ngồi bàn kế hoạch cho việc cầu hôn xong thì cả ba cùng nhau giải tán. Hạ Trí Khanh trở lại phòng làm việc của mình.

Ngồi vào ghế, anh liền lấy điện thoại trong túi ra bấm máy gọi cho Lâm Quỳ.

Nhưng một phút trôi qua cũng không ai bắt máy. Anh tắt và gọi lại lần nữa.

Lúc nãy bên kia mới có người nghe máy:

"Alo? Ai đó?"

Hạ Trí Khanh cười nhẹ:

"Là con sao Thóc Thóc?"

"Papi?"

Thóc Thóc đầu dây bên kia ngây ngô hỏi.

Hạ Trí Khanh phì cười nói:

"Ừ, là papi. Mami con đâu?"

Thóc Thóc che miệng nhỏ giọng mách lẻo:

"Mami đang ngủ rồi papi. Mấy ngày nay mami thức rất khuya để làm việc thôi. Hai bên mắt của mami cũng xuất hiện rất nhiều.

Hạ Trí Khanh lúc này trầm ngâm một xíu rồi mới nói:

"Thật sao? Con yên tâm đi papi nhất định sẽ nhắc nhở mami của con được không?"

Thóc Thóc gật gật cái đầu nhỏ nói:

"Dạ được."

"Vậy con mau mang điện thoại đến phòng trả cho mami đi, khi nào mami dậy thì nhắc mami gọi là cho papi nhé?"

"Dạ được."
 
Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh
Chương 85: 85: Những Ngày Yêu Xa 3


Lúc Lâm Quỳ thức dậy cũng đã là 8 giờ tối, cô uể oải ngồi dậy.

Cảm giác xương khớp của cô bây giờ như rã ra từng chút một.

Nếu như người ngoài nhìn vào chắc lại nghĩ cô là bà già 80 tuổi.

Chứ có ai vừa đôi mươi mà đã bị đau nhức toàn thân như cô đâu chứ?
Ngồi trên giường một lúc, cô mới lấy tay mò xung quanh để tìm điện thoại, lúc mở hộp tin nhắn thoại ra thì thấy có tin nhắn của Hạ Trí Khanh gửi đến:
[Khi nào thức dậy thì gọi cho anh nhé?]
[Bảo bối, ngủ ngon.]
Cô phì cười, rồi ngồi dậy đi vào nhà vệ sinh để đánh răng và rửa mặt.

Xong xuôi cô lau tay đi rồi mới đi ra khỏi phòng.

Đi tới ngồi xuống bàn trang điểm, cô cầm lấy điện thoại gọi đến cho Hạ Trí Khanh.

Được một lúc vẫn không thấy bên kia nhấc máy, cô nghĩ chắc hẳn là anh đang họp nên mới không nghe máy.

Nhưng vì sợ anh sẽ nghĩ là cô giận dỗi nên cô nghĩ vẫn là nên gọi cho anh vài cuộc nữa.

Cuộc gọi nhỡ thứ nhất..

Cuộc gọi nhỡ thứ hai…
Cuộc gọi nhỡ thứ ba…
Cuộc gọi nhỡ thứ tư…
Tiếng nói máy móc cứ hiện lên:
[Thuê bao quý khách vừa gọi hiện tại đang bận hoặc không nhấc máy.

Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.

Tút..

Tút..]
Cô thở dài rồi gửi cho anh một tin nhắn:
[Em dậy rồi, lúc nãy em đã gọi cho anh nhưng chắc có lẽ là anh có việc bận.]
[Bây giờ em sẽ đi xuống ăn tối nhé, khi nào rảnh thì hãy nhớ tìm thứ gì đó để ăn nhé? Khi nào rảnh em sẽ điện thoại lại cho anh.]
Gửi tin nhắn xong thì cô để điện thoại trên bàn, đứng dậy đi xuống lầu.

Thóc Thóc đang ăn thấy Lâm Quỳ xuống thì nở một nụ cười tươi rói nói:
[Truyện Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh chỉ có duy nhất trên nền tảng Noveltoon, những nền tảng khác như W.A.T.T.A.P.A.D, ,v..đăng lên đều là đang mạo danh để ăn cắp tác phẩm của Cus.]
"Mami dậy rồi sao? Mami mau xuống đây ăn với con và mẹ nuôi đi.

Hôm nay mẹ nuôi nấu rất nhiều món ngon.

Mami mau xuống đây đi.]
Thóc Thóc vỗ vỗ vào chiếc ghế bên cạnh, thấy cô còn đứng phì cười thì thằng bé nhảy xuống chạy tới nắm tay cô dắt cô đi lại chỗ ngồi.

Cô nhìn một loạt hành động của Thóc Thóc rồi cười nói:
"Ai dạy con làm những thứ này thế?"
Thóc Thóc lắc đầu nói:
"Không ai dạy con hết nhưng mà con thấy trên TV mấy người con trai hay găng lăng với con gái như vậy."
Cô bật cười lớn xoa mạnh đầu Thóc Thóc.

Từ bên trong Doãn Ny mang đồ ăn ra, miệng không ngừng nói:
"Cậu đó, mấy nay cứ thức khuya nhìn cậu bây giờ khác gì cái xác chết không? Bảo cậu ngủ nhiều một chút, bản kế hoạch đó cũng chẳng quan trọng huống hồ gì còn lâu mới cần đến kế hoạch đó.

Cậu bán sống bán chết để làm nó làm gì? Không thấy vô bổ sao?"
Cô bất lực, cô biết dù giờ cô có rống cổ lên cãi thì làm sao có thể cãi thắng Doãn Ny chứ?
Cô đành lẳng lặng đá sang chủ đề khác:
"Doãn Ny? Bộ hôm nay cậu không có đi diễn sao?"
Doãn Ny vừa tháo tạp dề ra ngồi xuống ghế.

Nghe cô nói xong thì mới nói:
"Tớ vừa kết thúc một bộ phim đó, tuần sau là tớ sẽ bắt đầu khai máy một bộ phim mới."
Cô gật đầu rõ ý đã hiểu rồi cúi đầu tập trung để ăn cơm.

Ăn xong cô cùng Thóc Thóc lên đánh đàn piano một chút rồi cô bắt đầu dạy thằng bé làm bài tập rồi giúp thằng bé soạn vở.

Khi trở về phòng cũng đã là 10 giờ tối, lúc này cô kiểm tra điện thoại vẫn không thấy có ai trả lời.

Cô thở dài:
"Haizzz, hay là mình gọi cho anh ấy thêm vài cuộc nữa nhỉ?"
Nhưng chưa đến 5 phút cô lại thay đổi ý nghĩ, nếu bây giờ cô thật sự gọi cho anh chả khác nào là cô đang làm phiền anh.

Cô thở dài, nhưng vẫn lấy tay bấm để gọi cho anh.

Lúc này, có người nghe máy là một giọng nam:

[Alo? Ai vậy? Cho tôi tìm Hạ Trí Khanh được không?]
Bên kia đầu dây là Tống Nam:
[À à là Hạ phu nhân của tập đoàn KQ sao? Nhưng mà thật xin lỗi, tên chồng của cậu còn đang ở trong phòng họp suốt 6 tiếng rồi và vẫn chưa có dấu hiệu sẽ ngưng đâu.]
Cô bất ngờ:
[Vẫn chưa xong sao?]
Tống Nam thở ra một hơi nói:
"Ừ, hay cậu thử nói giúp bọn tôi đi chứ tôi ngồi nghe thôi mà đau cả đầu".

Cô còn chưa kịp mở miệng từ chối thì Tống Nam đã xông thẳng vào phòng họp nói:
[Hạ tổng, phu nhân của ngài điện."
Cô cũng muốn biết khi Hạ Trí Khanh nghe xong câu đó sẽ phản ứng như thế nào nhưng Tống Nam vừa mới nói xong thì cô đã lại được nghe thấy giọng của anh:
[Anh xin lỗi, lúc nãy vì anh phải họp nên mới không thấu được cuộc gọi nhỡ của em.]
Cô dịu dành nói:
[Có gì mà xin lỗi, anh cũng phải bận việc chứ đâu thể nào mà cứ rảnh rõi như cô chứ?]
Nói chuyện một hồi thì Hạ Trí Khanh nói:
[Anh nghe nói dạo này em hay thức khuya lắm sao, da dẻ cũng xuống sắc nữa]
Lúc này cô mới bất ngờ há hốc mồm:
[Cái gì vậy chứ? Ai là người bán đứng em, anh nói ra coi, mau lên!!]
 
Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh
Chương 86: C86: Những ngày yêu xa 4


Hạ Trí Khanh phì cười nói:

[Anh không biết nhưng mà có phải em dạo này hay thức khuya rồi hay đổ bệnh lắm đúng không?]

Lâm Quỳ đầu dây bên kia bĩu môi nói:

[Nếu không phải bị bán đứng thì sao anh lại biết chứ? Anh cũng đâu phải thần tiên, bây giờ anh có khai hay không? Là ai đã báo cáo cho anh hả nói mau!!!"

Lâm Quỳ lên giọng làm Hạ Trí Khanh không nhịn được cười nên cười nhẹ một tiếng, anh nói:

[Người này là điệp viên anh mới gài vào đó, em nên cẩn thận một xíu nếu không những việc xấu của em sẽ bị anh biết hết!!]

Lâm Quỳ bĩu môi:

[Ây da, hay là anh với con trai em thông đồng với nhau bán đứng em phải không??]

Hạ Trí Khanh cười mỉm nói:

[Là con trai chúng ta.]

Nghe cây này xong thì hai má của Lâm Quỳ cũng ửng đỏ, ngập ngừng nói:

[À..ừm..thì con chúng ta. Thì..thì sao chứ dù gì em cũng là người bên cạnh Thóc Thóc lâu nhất tại sao thằng bé lại không bênh em??]

Lâm Quỳ nói tiếp:

[Hừ, lát về thằng bé này chết chắc với em!!]

Hạ Trí Khanh nhún vai nói:

[Anh vẫn chưa có nói là ai nói mà?? Em đừng vội kết luận đổ lỗi cho thằng bé.]

Lâm Quỳ tiếp tục hừ nhẹ:

[Hơ, không phải do Thóc Thóc thì ai vào đây?]

Hạ Trí Khanh phì cười:

[Khi nào thì em mới lớn đây hả?? Lớn như vậy còn hơn thua với một đứa con nít không tốt.]

Lâm Quỳ khịt nhẹ mũi nói:

[Em không có.]

Cô né tránh camera điện thoại rồi nói. Hạ Trí Khanh nhìn vẻ mặt cô đã phình lên sắp nổi tung rồi thì không nhìn được cười nữa nói:

[Được rồi, được rồi, không cần ai nói anh cũng biết mà. Nhìn mặt em chỉ qua camera nó đã xanh xao như vậy thì ở ngoài còn xanh xao cỡ nào nữa?]

Cô dường như vẫn dỗi nên không chịu quay mặt qua nói chuyện với anh.

Cô quay điện thoại ra trước mặt con chó của Thu Nhiên rồi để ở đó nói:

[Đó, anh đi mà nói chuyện với nó. Em không có nhu cầu nói chuyện với anh.]

Sau đó cô ngồi lì ra đó chỉ để điện thoại trước mặt chuồng chó.

Anh bật cười, tuy rằng anh đã bất lực nhưng anh vẫn kiên nhẫn dỗ cô nói:

[Bảo bảo.]

[Bảo bối à? Em đâu rồi?]

[Vợ à..]

[Vợ..]

Lúc này cô mới cầm điện thoại lên mắng anh:

[Nè, anh không được gọi em là vợ. Ai là vợ anh chứ? Ai thèm chứ em không thèm!!]

[EM KHÔNG THÈM!!]

[EM KHÔNG THÈM!!]

[EM KHÔNG THÈM!!]

[EM MỚI LÀ NGƯỜI KHÔNG THÈMMM!!"

[Hừ hừ!!]

Hạ Trí Khanh bật cười thành tiếng:

[Vậy sao? vậy chừng nào em mới đồng ý làm vợ anh? Em còn tính để anh đợi bao lâu?]

Cô khịt mũi:

[Em mới không thèm!!]

Ngồi nói chuyện với Hạ Trí Khanh một lúc lâu thì cô bất giác giơ tay lên để xem đồng hồ. Thấy đã đến giờ đi rước Thóc Thóc nên cô nói với anh:

[Đến giờ đón Thóc Thóc rồi, em đi đây nhé? Anh nhớ khi làm xong thì hãy đi ăn cơm hợp hay gì nhé!!]

Anh mỉm cười nói:

[Được, anh biết rồi!!]

Cô ngắt máy rồi đi rước Thóc Thóc. Lúc ghé qua một cửa hàng đồ trang sức. Cô ghé vào bên trong để xem thử.

Bên trong có một sợ dây chuyền bằng đá quý chỉ có duy nhất một chiếc. Vì một người bạn cô là người thiết kế ra chiếc dây chuyền này.

Mà người bạn đó cũng là đặt biệt làm ra sợ dây chuyền này là để tặng cho cô.

Khi lấy sợi dây chuyền xong thì cô đi đến trường của Thóc Thóc.

Cô rón rén đi đến cửa sổ của lớp để nhìn. Đảo mắt một vòng thì dừng lại ở trên người của Thóc Thóc.

Thóc Thóc vẫn ngồi bên cạnh cô bé đó, từng cử chỉ của thằng bé lại dịu dàng kiếm thấy.

Có lẽ đây là người thứ hai được Thóc Thóc nhà cô cưng chiều như vậy. Lúc bên trong cô nghe có tiếng giáo viên gọi kêu các bạn học sinh đứng dậy để dọn dẹp ghế.

Đứng từ bên ngoài nhìn vào, cô thấy Thóc Thóc nhà cô nhẹ nhàng nắm tay giữ thăng bằng cho một cô bé, còn giúp cô bé đó mang ghế đi dẹp nữa.

[Truyện "CHẤP NIỆM DUY NHẤT CỦA HẠ TIÊN SINH" chỉ đăng độc quyền tại nền tảng Noveltoon. Bất kỳ nền tảng nào trên google, w.a.t.t.p.a.d, ..v.. Đều là những nền tảng mạo danh để ăn cắp tác phẩm của tác giả Cus! Vui lòng khi gặp những bản ăn cắp thì mọi người giúp tác giả báo cáo tác phẩm của các nền tảng đó nhé! Mãi yêu!!]

Cô bé đó thì tỏn tên đi đằng sau lưng của Thóc Thóc. Cô là người biết rõ Thóc Thóc, thằng bé ghét ồn ào cũng không thích bị ai làm phiền.

Nhưng bây giờ lại có một cô bé tỏn tẻn hát líu lo bên tai thằng bé mà Thóc Thóc nhà cô cũng chỉ nhún vai bất lực.

Cô phì cười, Thóc Thóc dường như cũng phát hiện ra thì nhìn về phía cô hớn hở gọi:

"Mamiiiii!!"

Thóc Thóc chạy lại vào lòng cô, dụi dụi:

"Sao mami đứng ở đây mà không gọi con?"

Cô xoa đầu Thóc Thóc nhẹ nhàng nói:

"Mami muốn nhìn xem Thóc Thóc của mami học ở đây như thế nào đó."

Lúc cô ngước mắt lên thấy bé gái đó cũng đang nhìn cô với anh mắt gưỡng mộ. Cô nhìn bé gái rồi mỉm cười nhẹ.
 
Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh
Chương 87: 87: Cầu Hôn 1


Mấy hôm nay, Hạ Trí Khanh đều tất bật để chuẩn bị cho màn cầu hôn của mình.

Tự anh anh làm mọi thứ.

Từ việc chọn nơi để cầu hôn, kiểu trang trí hay tóm lại là mọi thứ đều phải do chính tay anh lựa đi lựa lại.

Nguyên nhân chính là do Lâm Quỳ có chút khó tính nên nếu làm những thứ không đúng ý của cô thì cô sẽ cảm thấy mất hứng.

Anh thì lại chẳng muốn việc ngày trọng đại của mình lại mất đi cô dâu.

Anh đã không gần ngại chi một khối tiền lớn để cho ngày hôm ấy.

Anh sẽ cầu hôn cô giữa muôn vàn hoa hướng dương, hướng dương cũng là loài hoa Lâm Quỳ thích nhất.

Anh nhớ có lần Lâm Quỳ từng nói với anh:
"Em là hoa Hướng Dương, còn anh sẽ là Mặt Trời nhé?"
Lúc đó anh cảm thấy mình thật khù khờ, ý nghĩa dễ hiểu như vậy lại còn hỏi ngược lại cô.

Anh hỏi:
"Hửm, tại sao em lại muốn làm hướng dương?"
Lúc đó Lâm Quỳ chỉ che miệng cười khúc khích nói:
"Vì ngày nào hoa hướng dương vẫn còn hướng về phía mặt trời thì ngày đó em vẫn sẽ luôn dõi theo anh."
Khoảnh khắc đó, Hạ Trí Khanh cũng đã nhận định được rằng cô chính là người sẽ phải cùng anh đời đời kiếp kiếp đều phải ở cạnh nhau.

Bây giờ ngẫm lại, cũng đã rất lâu rồi nhỉ? Anh cứ ngỡ cả hai đã thật sự bỏ lỡ nhau nhưng ông trời lại cho anh thêm một cơ hội…
Một cơ hội để anh sửa chữa hết thảy những lỗi lầm mà anh gây ra cho cô.

Màn cầu hôn của anh, anh cũng đã nói hết cho bạn bè của và cả hai bên gia đình.

Lúc đến gặp ba của cô để nói về việc anh sắp cầu hôn cô.

Ba cô có vẻ tức giận về những việc trong quá khứ mà anh gây ra lần nào anh cũng bị ông đuổi về.

Nhưng với sự kiên trì như vậy gần 1 tháng thì ba cô mới chấp nhận.

Dù là bắt anh làm gì cũng được chỉ cần đừng tách cô ra khỏi anh là được.

Cô là nguồn sống, là niềm tin, và là động lực cuối cùng của anh.

Cô là khuyết điểm lớn nhất mà cả đời anh muốn giấu đi nhất..

Chiếc nhẫn anh nhờ Hạ Giai làm cũng đã xong, đúng là thợ kim hoàn giỏi nhất có khác.

Từng đường nét của chiếc nhẫn đều toát lên một vẻ quý phái, độc đáo.

Anh cầm hộp nhẫn trên tay ngắm bao lâu cũng không đủ, cứ nghĩ tới ngày anh được cầm tay cô, rồi tự chính tay anh đeo nó vào tay cô.

Vừa nghĩ thôi anh đã cảm thấy sướng lân lân cả người.

Cả ngày hôm đó anh cứ ngẩn ra.

Hết tưởng tượng rồi lại tự cười một mình.

Ngày hôm đó, theo sự sắp xếp của anh Doãn Ny có rủ Lâm Quỳ đi đến một nơi với lí do là trợ lý của cô ấy bị bệnh.

Nhờ Lâm Quỳ đi để giúp đỡ cô ấy.

Hôm đó, Lâm Quỳ và Doãn Ny cùng nhau ra sân bay từng quãng đường họ đi đều có camera ghi hình lại.

Lâm Quỳ cũng chỉ tưởng rằng đây là do Doãn Ny tham gia một show truyền hình thực tế nên mới không để ý lắm.

Lúc lên máy bay, camera cứ chỉa thẳng vào cô khiến cô hơi khó chịu.

Nhưng nghĩ nếu làm như vậy sẽ rất mất lịch sự nên cũng im lặng.

Qua 5 tiếng ròng rã..

Máy bay đáp xuống, vừa ra khỏi sân bay cô liền lấy điện thoại để gọi cho Hạ Trí Khanh báo là mình đã tới nơi nên anh không phải lo.

Nhưng gọi bao nhiêu cuộc thì số điện thoại của anh vẫn để thuê bao.

Cô nghĩ thầm chắc là do anh đang họp nên mới không thể trả lời cô được.

[Truyện "CHẤP NIỆM DUY NHẤT CỦA HẠ TIÊN SINH" chỉ đăng độc quyền tại nền tảng Noveltoon.

Bất kỳ nền tảng nào trên google, w.a.t.t.p.a.d, ..v..

Đều là những nền tảng mạo danh để ăn cắp tác phẩm của tác giả Cus! Vui lòng khi gặp những bản ăn cắp thì mọi người giúp tác giả báo cáo tác phẩm của các nền tảng đó nhé! Mãi yêu!!]
Cô khẽ thở dài rồi đi nhìn qua Doãn Ny đang ngồi đợi sang bên cạnh hỏi:
"Bây giờ lịch trình của cậu cần làm gì?"
Doãn Ny ngây người một lúc rồi nói:
"À..bây giờ tớ có một buổi chụp hình, nhưng mà đang thiếu người mẫu.

Hay là.."
Cô ấy nhìn cô từ trên xuống dưới rồi hớn hở nói:
"Bảo bối, hay là..cậu thay thế người mẫu bị kẹt lịch cho tớ được không?"
Cô bất ngờ, khó tin trợn mắt mà hỏi lại lần nữa:
"Tớ sao?"
Doãn Ny gật đầu lia lịa:
"Cậu yên tâm, hôm nay sẽ chụp hình mẫu cho một tiệm váy cưới của một nhà thiết kế nổi tiếng.

Chỗ chụp hình hôm nay cũng sẽ không khiến cậu phải thất vọng."
Doãn Ny thấy cô phân vân thì cứ năn nỉ cô:
"Lâm Quỳ, Quỳ Quỳ, bảo bối,..cậu giúp tớ một lần thôi.

Tớ mà đi một mình thì chắc chắn tớ sẽ bị đạo diễn mắng.

Chẳng lẽ cậu lại nỡ để tớ bị đạo diễn chửi sao?"
"Quỳ Quỳ.."
"Một lần này thôi!!!!!!"
"Đi mà, lần này đi nhé??"
Cô khó xử thời hắt ra một hơi nói:
"Được rồi, tớ sẽ chụp thay cậu."
Doãn Ny mừng rỡ, ôm chầm lấy cô nói:
"Được lắm, tớ biết ngay mà cậu sao cậu có thể bỏ tớ một mình được chứ."
Đúng lúc đó xe đến đón cô và Doãn Ny đi đến studio để chụp hình.

Vừa đến studio, khi cô vừa bước chân vào cô liền bị lé mắt với độ xa sỉ.

Nhà thiết kế thấy cô thì cũng rất nhiệt tình mà chào đón.

Nhìn những bộ váy cưới xung quanh, cô bất giác mỉm cười trong đầu nghĩ nếu như cô và Hạ Trí Khanh khoác tay nhau vào lễ đường thì thật đẹp biết bao.

Nhà thiết kế mở rèm cửa ra, bên trong có một bộ váy cưới tuyệt đẹp, đính trên nó là những viên kim cương.
 
Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh
Chương 88: 88: Cầu Hôn 2


Lâm Quỳ trố mắt ra nhìn, cô có nhìn lầm không? Sao có một chiếc váy cưới đẹp lộng lẫy như vậy chứ?
Nhân viên phục vụ nhiệt tình nói:
"Xin chào, tiểu thư đây là tiểu thư Lâm phải không? Mời cô đi theo chúng tôi, chúng tôi sẽ giúp cô thay váy."
Cô vẫn chưa hoàn hồn nên có chút ngơ ngác, phải nhờ có Doãn Ny đẩy nhẹ vai cô mới kịp hoàn hồn.

Cô giật mình rồi nhìn Doãn Ny một cái, thấy Doãn Ny gật nhẹ đầu rồi cô mới bước vào bên trong.

Doãn Ny ở bên ngoài đợi thì xung quanh nhìn ngắm những chiếc váy cưới khác.

Doãn Ny đi xung quanh một vòng, đến khi nhân viên đi ra nói:
"Tiểu thư Lâm đã thay đồ xong rồi ạ."
Doãn Ny gật nhẹ đầu mỉm cười rồi đi tới chờ đợi.

Cánh cửa dần từ từ mở ra.

Lâm Quỳ một thân khoác lên mình chiếc váy cưới lộng lẫy khiến cả Doãn Ny cứng đờ người.

Cô nhìn Doãn Ny đơ người thì gọi:
"Ny Ny..Ny Ny.."
"Hả? Tớ nghe?"
Lâm Quỳ che miệng cười nói:
"Cậu sao vậy? Nhìn tớ được không?"
Cô nhìn mình từ trên xuống dưới rồi hỏi Doãn Ny.

Cô cũng không biết tại sao chiếc váy cưới này lại rất hợp với cô.

Nó kiểu như là sinh ra là để dành cho cô mặc vậy.

Cả ba vòng đều rất chuẩn kiểu dáng cũng là kiểu cô thích.

Doãn Ny cười tươi rói nói:
"Quá xinh, Quỳ Quỳ à~"
Cô đang ngắm chiếc váy cưới thì nghe Doãn Ny gọi thì ngước lên cười hỏi:
"Sao thế?"
Doãn Ny cười dịu dàng nói:
"Tớ thấy cậu mặc váy cưới rất đẹp đó.

Khác xa nhiều so với tưởng tượng của tớ."
Hai cô đều bật cười, đúng lúc bên ngoài có người đi vào nói:
"Xin chào, tôi là người bên đoàn studio đến để đưa hai cô đến chỗ chụp mẫu."
Cả hai người gật đầu.

Thật ra Doãn Ny biết người đó là trợ ký riêng của Hạ Diên.

Từ đó đến giờ Hạ Diên chỉ có một trợ lý mà cô ấy lại gặp trợ lý của Hạ Diên cũng 1 hay 2 lần gì đó.

Tuy là thời gian có lâu nhưng chỉ cần nhìn 1 cái cô ấy liền có thể nhận ra.

Doãn Ny cũng đã viễn tưởng ra cảnh cô cùng Hạ Diên gặp lại rất nhiều lần nhưng hôm nay khi chắc chắn Hạ Diên sẽ xuất hiện thì cô ấy có hơi bất an.

Cô ấy cười ngượng ngùng nói với cô:
"Lâm Quỳ, chúng ta..mau đi thôi."
Lâm Quỳ gật đầu, Doãn Ny tinh tế xách váy giúp cô đi ra xe.

Trợ lý của Hạ Diên hình như tên Tấn Lâm.

Ra tới xe Trợ lý Tấn mở cửa cho hai cô.

Cô bước vào xong thì trợ lý Tấn gật đầu nói:
"Tiểu thư Doãn, lâu ngày không gặp."
Doãn Ny cười ngượng ngùng nói:
"Lâu không gặp."
[Truyện "CHẤP NIỆM DUY NHẤT CỦA HẠ TIÊN SINH" chỉ đăng độc quyền tại nền tảng Noveltoon.

Bất kỳ nền tảng nào trên google, w.a.t.t.p.a.d, truyện full..v..

Đều là những nền tảng mạo danh để ăn cắp tác phẩm của tác giả Cus! Vui lòng khi gặp những bản ăn cắp thì mọi người giúp tác giả báo cáo tác phẩm của các nền tảng đó nhé! Mãi yêu!!]
Nói xong thì cô ấy bước vào bên trong xe.

Trong cả quãng đường di chuyển thì Lâm Quỳ có hơi lo lắng.

Đây là lần đầu tiên cô tham gia chụp hình ở một studio, cô cũng không có kinh nghiệm từ trước nên cô hơi lo.

Cô quay sang hỏi Doãn Ny:
"Bảo bối, hay là cậu chụp đi..tớ sợ tớ không làm được."
Doãn Ny nhìn cô rồi an ủi:

"Không sao đâu, tớ tin cậu.

Cậu quên sao tớ với cậu không cùng số đo.

Cái váy này như dành cho cậu.

Cậu nghĩ tớ vừa không?"
Lâm Quỳ bất an nhìn cô ấy.

Trợ lý Giang ngồi bên ghế phó lái cũng nói:
"Tiểu thư Lâm đừng sợ, studio chúng tôi cũng không làm khó đâu.

Có kinh nghiệm hay không cũng không quan trọng đâu nên tiểu thư Lâm đừng lo lắng."
Lâm Quỳ gật đầu rồi cũng yên lặng, ngồi cầm điện thoại trong tay.

Cô hết mở bong bóng chat của cô và Hạ Trí Khanh ra xem anh có trả lời cô chưa.

Thấy anh chưa trả thì thoát ra cứ như vậy lặp đi lặp lại hoài.

Cỡ 4 tiếng sau, cô được đến một chiếc xe địa hình khác, sang trọng hơn.

Lúc này cô cũng không nghi ngờ gì mà bước lên.

Vì nghe bên khách hàng yêu cầu phải che mắt bằng khăn lụa cùng mẫu với chiếc váy cưới nên cô không thấy đường.

Doãn Ny cũng di chuyển cùng cô nên việc sợ bắt cóc cô cũng không sợ lắm.

Đường đường là bổn tiểu thư đây mà sợ bắt cóc sao.

Đi thêm cỡ 1 hay 2 tiếng nữa thì đến nơi.

Doãn Ny tém váy đỡ cô đi xuống.

Cô cảm giác như mình đang ở xung quanh một cánh đồng hay một thứ gì đó.

Đoan Ny dẫn cô đi từ từ rồi cô ấy tháo khăn lụa xuống.

Cô bất ngờ với cảnh tượng trước mắt.

Khó tin nhìn xung quanh, đây là cả một đồi hoa hướng dương rực sáng.

Ở trên Hạ Trí Khanh đang đứng đó nhìn cô mỉm cười.

Cô nhìn xung quanh hàng vạn chiếc bong bóng được bay lên, bạn bè cô và anh cũng ở đây.
Lúc này Thu Nhiên đi lên để đeo khăn Voan lên đầu của cô.

Lúc này cô mới biết đây là anh chuẩn bị để cầu hôn mình.

Lòng cô hơi rung lên, không biết làm sao có thể diễn tả sự rung động trong lòng nữa.

Những giọt nước mắt đua nhau chảy xuống.

Hạ Trí Khanh từ từ bước về phía cô, cảnh tượng này, cô đã mơ hàng trăm lần.

Nhưng lần này cô lại không có mơ, anh thật sự là đang bước về phía cô.

Lúc này, thời gian như chậm lại, xung quanh cũng chẳng có ai nữa, cô chỉ thấy mỗi anh.

Chỉ thấy anh cầm một bó hoa to bước đến chỗ cô, mỗi bước chân anh kiên định mà đi đến chỗ cô.

Cô đỏ mắt, anh bước đến lau đi những giọt nước mắt trên khóe mắt cô
 
Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh
Chương 89: C89: Thông báo tri ân


Vậy là còn mấy chương nữa là bộ ﹝Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh﹞sắp hoàn chính văn rồi. Cảm ơn mấy bà đã ủng hộ truyện của tui trong thời gian qua và cả thời gian sắp tới nữaaaaa❤. Tui cũng xin lỗi mấy bà vì gần tháng nay tui khá là bận nên tiến độ ra chương cho mấy bà có lẽ hơi chậm nên tui có bù cho mấy bà một bộ truyện khác nèeee. Khi end bộ này tui sẽ cho ra mắt một bộ mới có motip trọng sinh á, nếu mấy bà có gu đọc truyện kiểu yêu thầm thì về đội tuiiii. Tui cũng đã cho lịch ra của bộ truyện đó gòi bộ đó sẽ tên là ﹝Trọng Sinh: Ảnh Đế Chu Cưng Vợ Hơn Mạng!﹞nếu mấy bà vẫn còn yêu thương tui thì ủng hộ cho những tác phẩm sau của tui nữa nheeee ⚘ Còn mấy bà muốn đọc thử văn án trước thì cmt ii tui tiết lộ văn án trước chooooo🙈
 
Chấp Niệm Duy Nhất Của Hạ Tiên Sinh
Chương 90: C90: Em đồng ý


Lúc anh đưa tay ra đứng trước mặt cô cười tươi không nói gì, anh đứng đó chờ cô tiếp nhận những gì đang xảy ra.

Cô nhìn anh rồi lại nhìn bàn tay đang giơ giữa không trung kia. Bây giờ trong đầu cô đang có hai dòng suy nghĩ.

Nếu bây giờ cô đặt tay mình lên đó nghĩa là cô đã hoàn toàn trao trái tim cô, thể xác cho anh. Còn nếu bây giờ cô do dự thì sẽ như thế nào?

Cô phân vân nhưng…

Những ký ức tua nhanh trong ký ức của cô. Nó chạy như một thước phim, từng đoạn từng đoạn. Những lúc cao trào hay những năm cả hai hiểu lầm từng chút một hiện ra.

Cuối cùng cô kết luận ra được một điều..

Đúng vậy, mấy năm nay cô và anh cả hai đều đã bỏ lỡ nhau. Bao lâu rồi? Ừm 5 - 6 năm không ít cũng không nhiều chỉ là nhiêu đó thời gian thôi cũng đã khiến nhiều người tuyệt vọng.

Có lần cô cũng từng nghĩ mình và anh đã hết cơ hội. Nhưng ngày hôm nay cô lại được sống trong giấc mơ của mình từ mấy năm về trước.

Giấc mơ cô được mặc một bộ váy cưới đẹp nhất, có được hôn lễ nhiều người ngưỡng mộ nhất và sánh vai với người đàn ông mà cô trân trọng nhất..

Tất cả, những thứ mà cô ao ước, ngày hôm nay lại do anh mà nó thành sự thật.

Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh cô ngăn dòng nước mắt lại. Cô hít một hơi một hơi thật sâu rồi dứt khoát đặt tay mình lên tay anh nở nụ cười tươi rói.

Hạ Trí Khanh khó tin nhìn cô, đôi mắt anh bắt đầu đỏ dần nhìn cô trìu mến.

Anh dắt cô lên sân khấu, anh khụy gối xuống theo đó là chiếc nhẫn DR mà cả đời này anh cũng chỉ có thể mua một chiếc nói:

"Em lấy anh nhé? Anh biết là có hơi đột ngột, nhưng mà em có thể tin anh được không? Anh muốn được chăm sóc em, chăm sóc Thóc Thóc, muốn ở bên cạnh em, muốn cưng chiều em, muốn em chỉ có thể thuộc về anh. Bấy nhiêu năm là đủ rồi, em có thể..tin tưởng mà cho anh cùng đồng hành cùng em trên quãng đường sau này không?"

Cô che miệng nghẹn ngào, xúc động. Xung quanh tràn ngập tiếng vỗ tay, hò hét.

Bỗng bên dưới có một giọng nói non nớt vang lên:

"Mami mau đồng ý với papi đi, mami nhìn xem papi quỳ đến nỗi chảy mồ hôi luôn rồi kìa!!"

Mọi người xung quanh nghe thấy thì bật cười, cô cũng bất ngờ nhìn Thóc Thóc và ba mẹ cô cũng ở đây. Có cả mẹ anh nữa.

Cô nhìn anh một hồi rồi đưa tay ra rồi nói:

"Em đồng ý."

Nếu không thể nào dứt khoát được thì cứ hết mình thôi, cô sẽ tin tưởng anh, tin anh sẽ mang lại cho cô những gì hạnh phúc nhất.

Anh xúc động hạnh phúc tay run run đẹp nhẫn vào chào cô rồi đứng phắt dậy ôm chặt lấy cô hét lên:

"TÔI LÀM ĐƯỢC RỒIIII!!!"

Anh nắm tay cô đưa lên cao, những màn pháo bông tung bay trên cao tuyệt đẹp. Những tràn pháo tay to phát lên.

Đây lại trở thành ngày mà cô hạnh phúc nhất, ngày mà cô được trở thành duy nhất của một người nhưng cũng trùng hợp là người này lại là người cô đặt trong tim.

Kể từ hôm đó, hai bên nhà của cô và anh cũng đã lên lịch để tổ chức đám cưới.

Mẹ anh nói:

"Hôm trước tôi cũng có đi xem thầy, nghe nói cuối năm nay là ngày tốt. Nếu mà không cưới vào cuối năm thì có lẽ là phải đợi thêm 2 năm nữa."

Ba cô thì gật đầu, chỉ cười nói:

"Chúng ta cứ làm nhanh cho bọn trẻ, chứ là tôi thấy hai đứa nhỏ là đã nôn ra mặt."

Ba cô vừa dứt lời thì mọi người đồng loạt cười lớn, mẹ cô cũng nói tiếp:

"Vậy chúng ta cứ nghe theo chị, cuối năm nay chúng ta tổ chức đám cưới cho tụi nhỏ ở Pari nhé?"

Mẹ anh gật đầu cười nói:

"Cũng được chị, bây giờ thì tôi với chị cũng là xui gia rồi. Giờ tôi với bà xui mau đi mua vài bộ đồ nào."

[Truyện "CHẤP NIỆM DUY NHẤT CỦA HẠ TIÊN SINH" chỉ đăng độc quyền tại nền tảng Noveltoon. Bất kỳ nền tảng nào trên google, w.a.t.t.p.a.d, ..v.. Đều là những nền tảng mạo danh để ăn cắp tác phẩm của tác giả Cus! Vui lòng khi gặp những bản ăn cắp thì mọi người giúp tác giả báo cáo tác phẩm của các nền tảng đó nhé! Mãi yêu!!]

Nói xong cả hai người dắt tay nhau xem mẫu áo để mặc, cô thì ba dấu chấm hỏi trên đầu.

Ủa????? Con mới là cô dâu mà?

Hạ Trí Khanh đứng bên cạnh cô cũng bất lực mà phì cười. Vì muốn có nhiều thời gian bên cạnh cô hơn thì nhân lúc cả nhà còn đang nói chuyện thì anh kéo cô ra vườn.

Cô ngồi trên xích đu, anh cũng ngồi xuống cạnh cô. Cô ngước nhìn lên trên trời rồi nói vui vơ:

"Trời đẹp anh nhỉ?"

Anh không nhìn lên mà chỉ nhìn cô nói:

"Ừm, đẹp."

Cô nhìn anh:

"Anh còn chưa nhìn thì sao biết nó đẹp?"

Anh thì còn mặt mũi cái gì chứ? Trước mặt vợ mình mà còn sỉ diện gì anh nói:

"Em đẹp."

Mặt cô đỏ lên, giơ tay đấm nhẹ vào ngực anh, tức giận nói:

"Sao anh có thể nói ra những lời này chứ?"

Anh ôm eo cô: "Sao lại không được nói."

Mặt cô càng đỏ hơn, cô che mặt lại quay sang chỗ khác không thèm nhìn mặt anh.

Anh thì sao lại dễ dàng cho cô trốn tránh được, anh giật tay cô ra, ép cô nhìn anh, anh híp mắt nói:

"Em còn chưa nói cho anh biết, tại sao anh không được nói như vậy với vợ mình?"

Cô lắp bắp:

"Tại vì…vì…vì."

Cô chưa nói xong thì anh lại hôn nhẹ vào môi cô rồi nham hiểm rồi hay cô nói:

"Vì em sẽ ngại."
 
Back
Top Bottom