Ngôn Tình Chấp Niệm - Dạ Mạn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chấp Niệm - Dạ Mạn
Chương 80: Ngoại truyện 7


Ở thế kỷ trước, khi luật kế hoạch hóa gia đình bắt đầu được chấp hành, rất nhiều gia đình đã nghĩ đủ biện pháp để sinh được con trai. Ở phía đông thành phố D, nơi có một thị trấn nhỏ nằm tại chân núi.

Người dân nơi đây đều theo tư tưởng trọng nam khinh nữ, cho nên gần như nhà nhà đều mong sinh được một đứa con trai. Trong thị trấn đó có một gia đình họ Phương.

Khi Phương gia sinh được một đứa con đầu lòng, cả gia đình đều đang vô cùng mong ngóng lập tức trở nên oán hận. Đứa bé này mang tên Phương Hủ Hủ.

Lúc vẫn còn đang mang thai đứa bé, mọi người trong trấn đều nói rằng thai nhi là con trai. Cha Phương nghe vậy cũng tin, cho nên vật chất đồ dùng rất phong phú chất lượng. Bởi vì sắp sinh được con trai, ông Phương luôn cố gắng để cho vợ con mình được hưởng đãi ngộ cao nhất.

Nhưng người xưa có câu, hy vọng càng nhiều, thất vọng càng lớn.

Lúc này, y tá đang báo cáo, “Giường số 18, con gái, 8 cân 6 lạng.”

Ông Phương nghe đến ngây ngẩn cả người, không dám tin hét lên, “Cô có nhầm không vậy, con tôi là con trai, làm sao lại biến thành con gái rồi!”

Cô y tá nghe vậy cũng không thèm để tâm.

Bà Phương đã ngủ thiếp đi vì mệt mỏi. Cho dù vậy, trước lúc nhắm mắt bà đã nhận ra rằng đứa trẻ là một đứa con gái, nhưng bà cũng không có cách nào.

Sau khi tỉnh lại, ông Phương ngồi ở bên cạnh giường, trầm mặc không nói một câu.

Trong lòng bà Phương cũng không vui vẻ gì, nhưng cũng không dám nói nhiều. Bà nội ôm cháu gái nhỏ đi đến để bú sữa mẹ. Cũng một phần vì thời gian mang thai được chăm sóc tốt, cho nên bé cũng ngoan, ăn ngon lành.

“Cháu bé khỏe mạnh kháu khỉnh thật. Thiết Thụ (ông Phương), con đặt một cái tên khác cho con bé đi, những cái tên lúc trước nghĩ ra bây giờ cũng không dùng được nữa rồi.”

Ông không mặn không nhạt liếc về phía đứa bé, một chút vui vẻ trong lòng cũng không có nổi. Con mình bỗng nhiên thành con gái, cả tinh thần ông đều rối loạn lên rồi, “Cũng chỉ là một đứa con gái, tùy tiện đặt một tên đi. Cây hoa đào trước cửa cũng không tệ, nếu không thì gọi là Đào Hoa đi.”

Bà Phương níu chăn, nhìn con gái bé bỏng, viền mắt bỗng đỏ lên, bà biết chắc là tương lai đứa bé này sẽ không được thuận lợi rồi.

Nhưng may là đến cùng, đứa bé không phải là Đào Hoa mà bà hỏi cô em chồng là giáo viên đặt cho con bé một cái tên khác.

Vào một đêm trăng rằm, Phương Hủ Hủ được bà nội tổ chức cho một bữa tiệc đầy tháng. Khách khứa không nhiều lắm nhưng họ hàng hai bên cũng coi như đầy đủ.

Cô em chồng lúc ấy vẫn chỉ là một cô gái hai mươi tuổi. Nhìn thấy Phương Hủ Hủ liền yêu thích không rời. Cánh tay mập mạp của con bé vung vẩy, đáng yêu cực kì. Cô hỏi, “Chị dâu, tên bảo bảo là gì?”

Bà Phương thoáng im lặng một lúc, nhỏ giọng nói, “Anh em bảo gọi nó là Đào Hoa.”

Cô bỗng giật mình, “Sao anh Thiết Thụ lại đặt cho con gái mình tên là Đào Hoa, sao có thể lấy cái tên tục như vậy?”

Ông Phương cười ha ha, “Cũng chỉ là một cái tên mà thôi, tùy tiện gọi cũng được rồi.”

Bà Phương nghĩ nghĩ rồi nói, “Chị bảo, em đọc sách nhiều như thế, hay là đặt cho con bé một cái tên khác đi.”

Cô em chồng cũng không từ chối, “Em thấy cháu gái rất khả ái, cũng rất hiếu động. Anh chị thấy Hủ Hủ thế nào?”

Bà Phương thầm nghĩ, con gái mình không có tên gì quá màu mè th* t*c là được. Cho nên nghe xong liền gật đầu tán thành. Lại nhìn qua chồng, người nghĩ rằng lấy tên qua loa là được, nay có người nghĩ hộ cho, ông cũng thấy không có vấn đề gì, “Thế thì lấy tên đó đi. Em gái, em viết tên ấy xuống để hôm nào anh đi làm hộ khẩu cho con bé. Thế thôi hai người nói chuyện đi, anh sang bên kia một chút.”

Ông vừa đi, bà Phương liền xụ mặt.

Cô em chồng thấy vậy, nói, “Chị dâu, Hủ Hủ đáng yêu như thế, tương lai rồi cũng sẽ tốt thôi.” Cô an ủi.

“Ừ, chị cũng chỉ có thể khẩn cầu cho con bé thôi.” Sinh ra đã được một tháng, cha nó cũng không thèm ôm nó một cái, về sau còn có thể trông chờ vào gì đây. Bà hít sâu một hơi, nuốt nước mắt vào trong lòng.

Nửa năm sau, bà lại mang thai một lần nữa, Phương Hủ Hủ bị đưa đến nhà cậu. Từ đó, cũng không còn mấy người để ý đến thời gian đón cô về nữa.

Mười tháng sau, bà Phương lại một lần nữa sinh ra một đứa con gái. Ông Phương tức giận đến mức đồ đạc trong nhà đều lôi ra đập phá. Con gái thứ hai sau khi sinh ra ông cũng mặc kệ. Cũng may vì bà kiên trì cho nên mới giữ được đứa bé này lại để nuôi bên mình mà Phương Hủ Hủ thì vẫn sống cùng với nhà cậu. Hàng năm bà Phương đều gửi cho anh trai mình một khoản tiền. Khá may mắn là thời gian đó, Phương Hủ Hủ sống ở nhà cậu cũng không tệ.

Phương Hủ Hủ từ nhỏ đã không có nhiều ấn tượng về cha mẹ mình, một năm gặp họ vài lần, cũng chẳng biết nên nói gì với nhau.

Cuối cùng Phương Hủ Hủ cũng đến lúc phải về nhà với cha mẹ, vào năm bảy tuổi, là năm cô bắt đầu đi học. Cậu và mợ ở nhà cãi nhau một trận khá to, “Chẳng lẽ họ định để chúng ta nuôi con bé cả đời? Cha mẹ nó vẫn còn sờ sờ ra đấy, nếu ông định để Hủ Hủ ở lại, tôi mang con tôi đi!” Đây cũng là lần đầu cô nhận ra rằng, không hề có ai muốn cô cả.

Ông Phương bất đắc dĩ phải đưa con gái về nhà. Trước khi đi, chỉ có cậu cô kéo tay lặng lẽ nói với cô rằng, “Hủ Hủ, bánh quy này cho con. Nếu không có gì ăn thì ăn tạm.”

Phương Hủ Hủ quay về căn nhà kia cũng không đến mức không có cơm ăn. Nhưng cũng không đến mức sống khá giả.

Ông bà Phương vốn là công nhân viên mua bán trên thị trấn. Nhưng bởi vì mang thai hai lần, bà Phương bị hạ cấp. Không mấy năm sau, nguồn cung ứng cũng giải tán, Ông Phương đành phải mở một tiệm bán quần áo bên đường, buôn bán cũng không tồi. Còn cô sau khi về, liền phát hiện trong nhà có thêm em gái cùng rất nhiều váy đẹp.

Về nhà đã được một tháng, rốt cuộc cô cũng được đi học. Mà đây cũng trở thành niềm vui duy nhất của cô, lại có thể nhìn thấy anh họ Trầm Thu Thực.

Trầm Thu Thực thỉnh thoảng sau khi tan học sẽ qua tìm cô, đưa cho cô một ít đồ ăn, “Hủ Hủ, ở nhà có tốt không?” Mùa hè này, anh về nhà bà ngoại cho nên cũng phải hơn một tháng không được gặp nhau rồi.

Phương Hủ Hủ im lặng một lúc, rồi mới nói nhỏ, “Em không thích ở đó.”

Thẩm Thu Thực xoa đầu cô, “Nghe lời.”

Cô cũng không nói gì thêm, nhưng trong lòng cô muốn nói rằng, mình muốn quay về. Nhưng cô sợ mình không có đủ dũng khí, bởi cô biết mợ sẽ không cho phép.

Kỳ thi đầu tiên, Phương Hủ Hủ thất bại, được có 48 điểm. Cô nơm nớp lo sợ về nhà, nhìn Phương Thiết Thụ như chuột nhìn thấy mèo, đầu rụt hết cả lại đi về phòng.

Lúc này Phương Thiết Thụ ngồi trên ghế đẩu, chân vắt trên ghế. Trên bàn còn bày rượu trắng và hoa sinh gạo.

“Ra đây, Đồng Đồng bảo hôm nay có kỳ thi, con bé đạt 98 điểm, con được bao nhiêu?” Phương Thiết Thụ uống một ngụm rượu, nói.

Phương Hủ Hủ cúi đầu, buồn bực mở miệng, “Con làm bài không được tốt lắm.”

“Cái gì?” Phương Thiết Thụ nặng nề đặt chén rượu xuống mặt bàn, “Tới đây!”

Phương Hủ Hủ sợ hãi bước đến, mỗi bước đều nhỏ xíu như kiến.

Ông giật cặp sách của cô xuống, “Bài thi đâu?” Mở ra, tìm thấy bài thi bị Phương Hủ Hủ gấp nhỏ lại bằng bàn tay, “Có phải cái này không?” Rồi chậm rãi mở ra.

“48?!!” Phương Thiết Thụ nhìn số điểm đỏ tươi trên mặt giấy, lớn tiếng, “Bài thi mày làm được có 48 điểm? 48! Mày rủa tao chết sớm một chút có phải không?”

Phương Hủ Hủ cúi gằm mặt, “Không ạ.”

Phương Thiết Thụ tức giận, dùng tay túm tóc cô giật giật, “Sao mày lại đần như vậy? Tao bị mù cho nên lúc đó mới cho mày ăn nhiều thứ tốt như thế!”

Phương Hủ Hủ cắn chặt môi không dám nói lời nào, trên đầu truyền đến cảm giác ong ong choáng váng.

Phương Thiết Thụ bị rượu làm cho mờ mắt, càng nói càng hăng, “Tao nuôi mày để làm gì cơ chứ?” Rồi cầm lấy cây gậy bên tường đem tới định đánh Phương Hủ Hủ.

Cô nhìn thấy vậy, bèn tranh thủ chạy trốn. Nhìn thấy cô chạy, Phương Thiết Thụ càng nổi giận, đi tới tóm cổ áo kéo cô lại. “Chạy? Con nhóc chết tiệt. Tao tạo điều kiện cho mày ăn mặc, trả tiền cho mày đến trường. Mà mày lại mang số điểm này về trả ơn cho tao?” Ông vừa nói vừa vung gậy đánh vào người Phương Hủ Hủ.

Rượu vào rồi, còn ai phân biệt được nặng nhẹ nữa?

“Không, con sẽ không thế nữa!” Phương Hủ Hủ đau đớn gào thét, “Không, cha đừng đánh nữa, cha… đau!”

Phương Thiết Thụ cầm gậy đánh cô gần mười cái liên tiếp, đến khi tay đau xót mới ném cây gậy kia đi.

Cô đau đến không đứng dậy nổi. Khi bà Phương và cô em gái về nhà thấy con gái lớn nằm trên mặt đất, bà sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, xông tới cãi nhau với chồng.

Từ hôm đó, Phương Hủ Hủ nghỉ ở nhà một tuần lễ mới đi được đến trường, cũng không nói chuyện với bà Phương nữa. Cô từ một cô bé hoạt bát trở nên trầm mặc đầy áp lực.

Không bao lâu sau, bà Phương lại mang thai thêm một lần nữa. Ông Phương cũng chẳng coi trọng chuyện này như trước. Vì bà mang thai, cho nên việc trong nhà cũng nghiễm nhiên rơi vào đầu Phương Hủ Hủ.

Năm đó, cô phải giặt quần áo, rửa bát, cứ là việc nặng nhẹ đều rơi vào tay cô. Nhưng khổ nỗi Phương Hủ Hủ lại có sở thích vẽ tranh.

Ông trời rất quan tâm đến đứa trẻ này, khả năng vẽ tranh của con bé vô cùng tốt. Trường học mỹ thuật tạo hình phát hiện ra tài năng của cô, thầy giáo cũng là bạn học cũ của cô Phương Hủ Hủ, cho nên càng đặc biệt chăm sóc. Xuất phát từ tài năng, cũng là để giúp cô phát triển.

Khi đó áp lực học hành không lớn, cũng chưa có nhiều bài tập. Phương Hủ Hủ mới có nhiều thời gian để vẽ. Nếu không có giấy, cô sẽ cầm que gỗ để vẽ lên mặt đất.

Cô đã dùng hết bút vẽ rồi, mà lại không dám hỏi tiền ông Phương nên phải lén lút lấy tiền Trầm Thu Thực cho cô đi mua. Kết quả, vào một lần định vào phòng vẽ tranh, cô bị em gái gọi lại, “Cha tìm chị.”

Lúc vào phòng, cô một mực giữ im lặng. Từ lúc bị đánh, cô không hề nói chuyện với cha câu nào.

“Cha hỏi con, 50 đồng tiền để trên mặt bàn bây giờ không thấy đâu nữa, con có thấy không?”

Phương Hủ Hủ lắc đầu.

“Không nói gì sao? Sao lại không mở mồm ra nói? Có phải là con cầm không?”

Phương Hủ Hủ lập tức đỏ bừng mặt vì bị oan uổng, “Không có! Con không cầm!”

“Cha nhìn thấy còn giấu giếm đi mua bút rồi, tiền ở đâu ra?”

Phương Hủ Hủ đỏ mắt nhìn cha của mình, một đứa trẻ bảy tuổi cũng có lòng tự trọng rất lớn. Cô có thể cảm nhận được sự nhục nhã, mà lại còn đến từ người thân nhất của mình. “Số tiền đó là của anh Thu Thực cho con. Con không hề trộm tiền của cha!” Cô quật cường không để nước mắt rơi.

“Nói thật! Nếu không chịu, tao đánh mày! Con gái, đi lấy gậy!”

Phương Tiểu Tử nhìn thoáng qua Phương Hủ Hủ, không dám làm trái lời cha mà ngoan ngoãn đi lấy gậy.

Bóng lưng Phương Hủ Hủ thẳng tắp, thân thể nhỏ bé thoáng run rẩy.

Ông Phương giơ cao cây gậy, hung dữ trừng mắt nhìn cô, “Nói hay không? Còn bé tí mà dám đi ăn trộm, tao đánh chết mày!”

Đôi mắt trắng đen rõ ràng của Phương Hủ Hủ trừng lớn, trong đó phảng phất nỗi oán hận dâng cao.

Đúng lúc đó, bà Phương nghe thấy ồn ào liền chạy đến xem, “Ông làm cái gì đấy? Sao lại đánh Hủ Hủ, mau dừng tay!”

Bà nâng bụng, ông Phương cũng không dám hành động, thở phì phò kể rõ câu chuyện từ đầu chí cuối.

Bà Phương xoa lưng của đứa con gái lớn, “Số tiền đó tôi lấy để đưa cho mẹ rồi. Ông không thể hỏi cho rõ ràng một chút mà đã đổ oan cho Hủ Hủ rồi sao? Phương Thiết Thụ, ông có lương tâm hay không? Bút vẽ của con gái đã hết lâu rồi, nó còn không dám hỏi ông đòi tiền. Ông xem ông làm cha của nó như thế nào?”

“Được rồi, không cầm thì không cầm. Thôi, cha cho con 50 đồng, con cầm đi muốn mua gì thì mua.” Phương Thiết Thụ móc ra 50 đồng từ trong túi đưa cho cô.

Phương Hủ Hủ cũng không khóc không náo loạn nhìn cha mẹ nói qua nói lại mà ngơ ngác nhìn khoảng sân nhỏ. Khi đó, cô nghĩ rằng cô sẽ phải ra khỏi cái nơi chưa bao giờ là nhà cô này. Cô đã tiêu hết bao nhiêu tiền của Phương Thiết Thụ, sau này nhất định sẽ trả lại từng đó cho ông ta, một cắc cũng không thiếu.

Bà Phương cầm lấy tiền nhét vào tay cô, “Con cầm đi, muốn mua gì thì mua.”

Ông Phương cũng ngại ngùng đứng đó.

Không bao lâu sau, cuối cùng cũng như mong muốn, bà Phương sinh được một đứa con trai.

Phương Hủ Hủ nhìn đứa bé kia, không có cảm giác gì. Chỉ thấy rằng em bé đúng là chỉ biết khóc, không như mong muốn sẽ khóc. Cô và em gái ngủ không ngon mà hết lần này tới lần khác, cha cô cũng rất vui vẻ, mỗi ngày đều muốn ôm để cưng nựng. Lúc đó cô mới phát hiện cha mình thế mà cũng biết cười.

Sau khi sinh thêm một đứa con trai, chi phí sinh hoạt của nhà họ Phương càng ngày càng nhiều.

Phương Hủ Hủ muốn đi học vẽ, thế nhưng lúc này cha cô cũng không cho tiền để đi học thêm nữa. Bà Phương cũng không còn biện pháp nào, đành phải vụng trộm cho cô tiền. Dù ông Phương biết rõ cũng không nói gì.

Thành tích học tập của Phương Hủ Hủ cũng không phải nổi bật, nhưng vì có năng khiếu mỹ thuật, cho nên đã thi đỗ vào một trường cấp 3 ở thị trấn. Cứ như vậy mà bắt đầu đi học xa nhà.

Cô cũng không cảm thấy buồn. Ngược lại vô cùng nhẹ nhõm.

Lúc ấy Trầm Thu Thực đã lên đại học, anh nói cho cô rằng anh muốn đi du học nước ngoài, nhất định phải đi. Cho nên trong 4 năm cấp ba, cô cố gắng hết mình. Một phần là để kiếm được học bổng, một phần là để ra khỏi cái nhà kia.

Sau đó vài năm, Phương Hủ Hủ chỉ về nhà khi nào cần thiết. Bất hòa giữa cô và ông Phương càng lúc càng lớn. Dù vậy, hiện tại ông dành hết tâm tư của mình cho đứa con trai. Mà tình cha con với Phương Hủ Hủ đã sớm phai nhạt.

Cũng may, với sự cố gắng không ngừng, cô đỗ đại học D.

Càng may mắn hơn, khi cô cho rằng cả đời này sẽ không thể yêu được người con trai nào nữa, có một người con trai tên Lương Cảnh Thâm lại xuất hiện.
 
Chấp Niệm - Dạ Mạn
Chương 81: Ngoại truyện 8


Để có thể vào được trường chuyên về mỹ thuật tạo hình mà nói, từ bé đã phải đầu tư rất nhiều mới có khả năng. Mà đối với Phương Hủ Hủ cũng vậy, cô đã phải bỏ ra rất nhiều. Nhưng bù lại, công sức bỏ ra của cô cũng được đền đáp.

Vào mùa hè năm đó, sau khi kỳ thi đại học kết thúc, cô đi dạy thêm gần ba tháng cũng được hơn 8000 tệ. Cầm số tiền, vào cuối tuần thứ hai của tháng chín, cô một mình đi đến thành phố D.

Phương Hủ Hủ trong một thị trấn nhỏ thi được lên đại học cho nên cũng có chút danh tiếng. Không ít người gặp Phương Thiết Thụ đều hỏi một câu, “Ông nuôi con gái mình như thế nào hay vậy?”

Thế là Phương Thiết Thụ cũng bắt đầu khoác lác đắc chí. Con gái lớn cho ông không ít mặt mũi, nên trong lúc tâm tình tốt, ông nhận lời ăn mừng cùng vài người trong trấn.

Bà Phương gọi điện thoại cho con gái bảo cô về nhà, “Cha con muốn tổ chức ăn mừng thi đỗ đại học.”

Lúc đó Phương Hủ Hủ đang ở trong phòng trọ chung, buổi tối thời tiết nóng nực lại ồn ào, buổi tối gần như là không được ngủ ngon, “Mẹ, con không về được. Mỗi ngày con đều có tiết, không thể xin nghỉ được.”

“Hủ Hủ, nếu cha con mà lên cơn tức giận, ông ấy như thế nào con cũng biết rồi đấy.”

“Vâng con biết rồi. Thôi con đi chuẩn bị cho ngày mai, hôm nào con lại gọi điện sau.” Cô cúp điện thoại rồi rơi vào trầm mặc. Cô cũng có thể tưởng tượng được cha của mình đang tức giận ra sao.

Quả nhiên, Phương Thiết Thụ thấy con gái mình không nghe lời, ở nhà bắt đầu nổi cáu, “Cánh cứng cáp rồi, ông đây nói cũng dám không nghe. Được rồi, có bản lĩnh thì về sau đừng xin dù chỉ là một cắc của tao.”

Bà Phương cũng trầm mặc một lát, “Có lẽ về sau con bé cũng thật sự không muốn xin tiền của ông đâu.”

Phương Thiết Thụ hừ một tiếng, không nói gì.

Trước khi trường đại học thông báo một ngày, cuối cùng Phương Hủ Hủ cũng về nhà. Phương Thiết Thụ lạnh lùng trừng mắt nhìn cô, không nói với nhau một lời. Mà cô cũng chỉ im lặng thu dọn đồ đạc của mình.

Cậu em út nhà họ Phương tò mò hỏi, “Chị, chị cất hết đồ mùa đông mang đi, chị không định về nhà nữa sao?”

“Ừ.” Phương Hủ Hủ trả lời, “Không trở lại nữa.”

Cậu bé ngồi xổm bên chân cô, “Chị, em biết chị khó chịu trong lòng, nhưng mà cũng không có cách nào cả. Cha mẹ cũng không có lựa chọn.” Thằng nhóc này cũng nghe lời cô, lại là cục cưng của ông Phương, cho nên cũng rất hòa nhã với cô.

Phương Hủ Hủ kéo hành lý của mình, đứng lên nhìn em mình, “Mỗi người đều có lựa chọn riêng của mình, cũng có một vài việc không thể thay đổi. Bởi vậy chị muốn tự tạo nên vận mệnh của chính mình.” Cô cười, nụ cười tỏa nắng như bông hoa hướng dương dưới vườn.

Ngày hôm sau, Phương Hủ Hủ rời đi mang theo một đống hành lý và một chiếc túi xách. Lúc ra đến cửa, Phương Thiết Thụ vẫn còn đang ngồi trong sân hút thuốc. Cô nhìn thoáng qua, cũng không biết đang nhìn gì, ánh mắt trống vắng.

Năm đó cô phải trở lại đây để tiếp tục học tiểu học, nay cũng đã có thể ra khỏi nơi này.

Trong lòng cô luôn cảm thấy áp lực, dù qua nhiều năm như vậy, cô vẫn không thấy thoải mái khi ở trong căn nhà này.

Ra khỏi nhà Phương, bánh xe vali tạo nên tiếng vang lộc cộc trên mặt đường, thanh âm nặng nề.

“Hủ Hủ, Hủ Hủ!” Bà Phương đuổi theo.

Phương Hủ Hủ dừng lại, “Mẹ, con tự đi được rồi, mẹ vào trong tiệm đi.”

Bà Phương lôi từ trong túi ra một cái sổ tiết kiệm, “Con cầm lấy đi.”

“Con không cần, con có tiền.” Phương Hủ Hủ đẩy ra, vẻ mặt kiên quyết.

“Cầm lấy. Tiền học phí một năm hơn một vạn. Còn cả tiền sinh hoạt nữa, con làm sao có đủ.” Trong lòng Bà Phương buồn bã lẫn yêu thương.

Phương Hủ Hủ nghiêm mặt, “Mẹ, con hỏi cô giáo rồi, đại học có hỗ trợ tài chính cho vay, hơn nữa trường cũng có học bổng, mà con cũng còn có thể dạy học sinh tiểu học vẽ tranh. Cho nên mẹ cầm lấy đi, cũng đến giờ rồi con đi đây.”

Bà Phương ngây người về đến nhà, vành mắt vẫn còn hơi hồng hồng.

Ông Phương ra vẻ không thèm quan tâm, nói, “Lại còn cho nó thêm tiền, cuối cùng kiểu gì chẳng vậy.”

Bà Phương cúi thấp đầu, “Không có.”

“Cái gì?”

“Hủ Hủ không nhận.”

Sắc mặt ông Phương cứng đờ, “Rồi để xem về sau nó làm được cái gì. Chỉ là một con nhóc thì sao có năng lực gì chứ.” Nói xong rồi cũng bước vào nhà.

Bà Phương cắn môi, nức nở nghẹn ngào ra tiếng.

Ngay từ những ngày đầu tiên, cuộc sống đại học của Phương Hủ Hủ đã vô cùng bận rộn. Làm xong thủ tục nhập học, bắt đầu tiến vào giai đoạn huấn luyện quân sự buồn chán dài lê thê cho đến tận cuối tháng 9.

Xong quân sự, da cô cũng đen đi một tông. Cô ở phòng kí túc xá bốn người, cả khối có tận 1500 người.

Bốn nữ sinh đến từ bốn nơi khác nhau. Vào ngày đầu tiên nhập học, cha mẹ của cả ba người kia đều bận rộn thay cho con gái mình. Còn riêng Phương Hủ Hủ đều một thân một mình, mang theo túi lớn túi nhỏ đựng chăn ga đến. Lúc đó, cả ký túc xá đều yên tĩnh, ánh mắt đều đặt trên người cô.

Cô cũng tự thấy vẻ ngoài của bản thân cũng không được đẹp cho lắm. Tóc tai lỏng lẻo, mặt lấm tấm mồ hôi. Đặt đồ xuống, các đốt ngón tay của cô cũng ê ẩm, “Mình ở phòng ký túc xá này, tên là Phương Hủ Hủ.”

Ngày đó, cô có thiện cảm với Cố Niệm cũng có nguyên nhân cả, bởi cô ấy là người đầu tiên tiếp lời cô, chân thành thẳng thắn.

“Mình là Cố Niệm.” Trong tay cô ấy cầm khăn lau, “Mình ở giường này.” Nói rồi cô ấy đưa khăn cho một chú đang ở giường bên trên, “Cha, cha giúp bạn ấy một tay được không?”

“Không cần đâu.”

“Không sao, ông ấy cũng đang tiện ở bên trên ấy.” Cô ấy lấy ra một tờ giấy, “Đây, cậu lau mồ hôi đi.”

Cả đời này Phương Hủ Hủ đều ghi nhớ hình ảnh năm đó, cô lẻ loi một mình đứng đó, bên cạnh là một cô gái xinh đẹp nói chuyện với mình, líu ra líu ríu, thanh âm êm tai như tiếng chim sơn ca.

Sau kỳ huấn luyện quân sự, nhiều học sinh lục tục về nhà nghỉ lễ Quốc khánh, chỉ còn lại một mình Phương Hủ Hủ trong phòng. Cô đã liên hệ với một thầy giáo môn mỹ thuật, một ngày dạy thêm khoảng bốn tiết, được 150 đồng.

Bảy ngày nay, cô chỉ đi qua đi lại ba nơi, ký túc xá, căng tin và lớp dạy thêm. Khi buổi đêm buông xuống, đêm dài tĩnh lặng, cô mới thấy cô đơn biết bao.

Khi đó, cô thậm chí còn mở tin tức phát thanh trên điện thoại cả một đêm, sáng hôm sau cạn sạch pin. Như vậy sẽ không sợ cô đơn nữa.

Ngày Quốc khánh thứ bảy, cô chỉ có một tiết lúc xế chiều. Xong tiết cô liền đi về.

Đến cửa hàng văn phòng phẩm gần trường, cô đi xuống mua màu và bút vẽ. Rồi cầm mọi thứ đi vào tiệm sách bên cạnh. Khoảng bốn giờ chiều, ánh mặt trời chiếu xuống trước của, căn phòng sáng chói. Trong tiệm sách có vài nhóm học sinh. Cô đi vào, đưa mắt tìm sách.

Sách về mỹ thuật ở đây không có nhiều lắm, nên mãi cô mới tìm thấy một quyển. Ngay lúc cô vươn tay định lấy, đã có một bàn tay khác đi trước một bước cầm đi.

Phương Hủ Hủ theo cánh tay của người đó nhìn lên mặt. Đó là một người con trai, khí chất tao nhã, đến từng móng tay cũng được sửa sang sạch sẽ.

Ánh mắt cô nhanh chóng rơi vào quyển sách trên tay anh ta, ‘Tranh sơn thủy Trung Quốc toàn tập’. Hồi ở trường cấp ba cô đã cảm thấy hứng thú với tranh sơn thủy, vài lần chạy vào tiệm sách xem ké.

Quyển sách có giá là 380 đồng, đối với một học sinh như cô thật sự rất đắt. Nhưng mà cô thấy hiệu sách đề biển giảm 50%, mà cô cũng mới nhận được tiền dạy thêm.

Người con trai kia lật qua lật lại vài trang, trong lòng Phương Hủ Hủ âm thầm cầu trời khấn phật, “Để xuống đi, để xuống đi.”

Kết quả, anh ta lại quay người đi về phía quầy thu ngân, Phương Hủ Hủ giống như không khí, trơ mắt nhìn anh ta trả tiền.

Cô cũng không biết làm sao mà lại đi theo anh ta vài bước.

Đằng sau đột nhiên truyền đến một giọng nói, “Này, sao cầm sách lại không trả tiền? Nữ sinh mặc áo đồng phục kia.”

Lúc này Phương Hủ Hủ mới bình tĩnh lại, cùng lúc đó người con trai kia quay đầu, ánh mắt hai người gặp nhau. Khuôn mặt cô nháy mắt trở nên đỏ ửng như quả cà chua, quay người nói với nhân viên kia, “Xin lỗi, tôi không để ý.” Rồi đưa sách tiếng Anh trong tay cho người ta, “Tôi quên mất.”

Nhân viên thu ngân là một dì trung niên, “Cô bé, đừng để bị cấp bốn cấp sáu hù sợ, cái gì đến rồi cũng sẽ đến.”

Phương Hủ Hủ gật đầu rồi vội vàng chạy ra ngoài, lúc đi ngang qua người kia, cô nghĩ nghĩ rồi cuối cùng cũng vẫn dừng lại, “Sư huynh, sách này có thể bán lại cho tôi không?”

Anh ta có vẻ hơi sững sờ, đôi mắt trắng đen hiện lên vẻ khó hiểu.

Phương Hủ Hủ hơi cuống, cô lấy hết dũng khí hỏi, “Tôi đưa anh 200 đồng, anh bán lại cho tôi được không? Quyển này tôi đã định mua lâu rồi.”

“Khoa mỹ thuật à?”

Phương Hủ Hủ gật đầu, để chứng minh thân phận, cô còn lấy thẻ cơm của mình ra, “Tôi là học sinh khóa 20xx.”

“À, tân sinh viên.” Anh ta nói với vẻ ý tứ sâu xa, “Đã cùng một thế hệ, vậy sách này tặng cho cô.”

“Sao có thể thế được.” Phương Hủ Hủ cũng cảm thấy nam sinh này dễ gần hơn rất nhiều. Nhưng mà hai người không quen biết, sao có thể nhận đồ miễn phí của người ta được. Rồi cô lấy ra hai tờ tiền, đưa cho anh ta, vẻ mặt kiên quyết.

Người đó hơi cong khóe miệng, cũng không từ chối.

Phương Hủ Hủ mua được cuốn sách yêu thích, tâm tình cô lập tức tươi tỉnh như mới được tắm qua mưa xuân, sức sống bừng bừng. “Sư huynh, anh học năm mấy?” Theo cô quan sát thì có vẻ chưa tốt nghiệp.

“Tôi không rõ lắm.” Anh ta trả lời.

Phương Hủ Hủ nhăn mày, “Sư huynh, anh học bao nhiêu năm rồi?”

“Rất nhiều năm.” Ở nơi này học nghiên cứu đã lâu, thời gian cũng nhanh chóng trôi qua rồi.

Phương Hủ Hủ thở dài một hơi, “Tiêu rồi.”

“Sao vậy?” Anh hỏi.

“Tôi cũng nghe nói rằng khoa mỹ thuật trường D quản vô cùng nghiêm ngặt, thầy cô cũng đáng sợ nữa. Hầu hết đã vào tuổi 50-60 nên yêu cầu rất nghiêm khắc, nhiều học sinh đã có thể tốt nghiệp nhưng cũng không tốt nghiệp nổi.” Cô chắc chắn là không hề muốn phải nộp thêm một năm tiền học phí chút nào. Nói vậy, cô cũng âm thầm cổ vũ bản thân phải cố gắng.

“Nghiêm khắc cũng là vì muốn tốt cho học sinh thôi.” Nhìn biểu cảm xuýt xoa của cô, anh bật cười, “Cô tên gì?”

“Phương Hủ Hủ.”

“Ngoại hình cũng rất sôi nổi. Ý nghĩa tên cũng trái ngược so với người vẽ tranh đấy.”

“Anh thì sao? Sư huynh tên gì?”

Anh mỉm cười, “Lương Cảnh Thâm.”

“Lương Cảnh Thâm.” Cô lẩm bẩm suy nghĩ.

“Sao?”

“Nghe hơi quen tai.”

Mí mắt anh hơi giật giật.

Phương Hủ Hủ chợt giật mình nghĩ ra, “Trước kia bên cạnh lớp em cũng có người tên là Cảnh Thâm.” Cô giảo hoạt cười cười, khi đó có nhiều người đặt biệt danh cho cậu ấy là bệnh tâm thần. Bây giờ ngẫm lại cũng hấy không hợp lý.

Nhiều tên dễ nghe thật.

Lương Cảnh Thâm thấy ánh mắt cô vui vẻ, theo trực giác của anh, đây chắc chắn không phải là chuyện tốt.

Gần tới trường học, hai người chia tay nhau. Phương Hủ Hủ vẫy vẫy tay, ”Sư huynh, cảm ơn anh đã giúp tôi hoàn thành nguyện vọng của mình.” Cô cười.

Lương Cảnh Thâm gật đầu, quay người đi về phía lớp dạy học.

Phương Hủ Hủ nhìn tấm lưng của anh, cảm khái, nhất định không thể như anh ấy, tốt nghiệp sớm một chút là tốt nhất.
 
Chấp Niệm - Dạ Mạn
Chương 82: Ngoại truyện 9


Phương Hủ Hủ chưa bao giờ ngờ rằng mình sẽ gặp phải sư huynh ‘chưa tốt nghiệp’ này trên lớp.<b>
Xế chiều ngày hôm nay, khi cô vội vàng mang sách vở đi đến lớp học thì thấy có một hình bóng quen thuộc đằng xa. Cô tiến về phía đó, “Sư huynh, anh cũng phải lên lớp à?”

Lương Cảnh Thâm cầm một quyển sách, thấy cô thì gật gật đầu.

Phương Hủ Hủ một lần nữa biểu lộ sự cảm kích. Lương Cảnh Thâm thì nhìn đồng hồ, còn có mười phút nữa là tiết học bắt đầu.

Cả hai người im lặng đi về phía trước, Phương Hủ Hủ thấy phòng học phía trước, chuẩn bị nói lời chào tạm biệt với Lương Cảnh Thâm.

Anh đi vào lớp học, Phương Hủ Hủ thấy vậy cũng dừng lại, “Sư huynh, anh cũng học lớp này sao?”

Lúc này cô vẫn còn đang trong trạng thái kinh ngạc, Lương Cảnh Thâm thì đã đi lên bục giảng. Ngồi vào chỗ, ánh mắt cô vẫn còn đặt trên người anh.

Cố Niệm giữ chỗ cho cô, nói: “Đây là thầy giáo dạy về lịch sử mỹ thuật phương Tây.”

“Sao cậu biết?” Phương Hủ Hủ hỏi.

Cố Niệm cười khẽ, “Trước kia mình có học vẽ từ thầy ấy.”

Phương Hủ Hủ im lặng, hóa ra anh là thầy giáo trong trường, trong lòng thở dài một hơi, “Thế thầy ấy bao nhiêu tuổi vậy?”

“Hơn ba mươi rồi.”

“Ồ, nhìn thấy ấy cũng trẻ, mình còn tưởng là nghiên cứu sinh của trường mình nữa.”

“Ha ha, cũng không khác mấy, trong trường cũng có nhiều nữ sinh khác gọi thầy là sư huynh mà.”

Phương Hủ Hủ lật sách, cô đúng là có mắt mà không nhìn được ngọc.

Chuông vào lớp vang lên, Lương Cảnh Thâm hắng giọng, “Tôi là giáo viên lịch sử phương Tây của lớp này, nhìn qua thì tỉ lệ đi học đầy đủ cũng khoảng 96%, tôi không điểm danh nữa nhé.”

Cả lớp phía dưới vừa nghe vậy, đã có thể khẳng định đây là thầy giáo tốt.

Lương Cảnh Thâm lập tức nói thêm, “Nếu như hôm tôi điểm danh ai mà không có mặt, hết học kỳ yêu cầu người đó nộp một bài luận văn về mỹ thuật nhé, không được phép xào nấu từ Baidu. Nếu không coi như không đạt.”

“Ôiii..”

Phương Hủ Hủ dùng khuỷu tay huých huých Cố Niệm, “Thầy Lương của cậu đúng là lợi hại.”

“Bây giờ cũng là của cậu rồi còn gì.”

Phương Hủ Hủ trừng mắt nhìn cô, sau đó cũng không nhìn về phía bục giảng nữa mà chỉ ngồi lật sách.

Cách Lương Cảnh Thâm giảng bài cũng khác so với trường cấp ba, rất làm cho người ta có cảm giác không kiềm chế được mà tiếp tục nghe giảng.

Hết tiết này, đại đa số học sinh trong lớp đều có vẻ thích thầy giáo mới. Đại khái có thể nói đấy chính là mị lực của anh.

Nghỉ giữa giờ, có vài người đi lên xin hỏi QQ và số điện thoại của anh. Anh thấy vậy cũng chỉ viết địa chỉ hòm thư của mình lên trên bảng.

Phương Hủ Hủ thấy trên bục giảng đã có bốn năm nữ sinh vây quanh, không khỏi lắc đầu.

“À, thầy Phương có thể đã kết hôn rồi đấy.” Cố Niệm nói thầm.

“Kết hôn?” Phương Hủ Hủ kinh ngạc hỏi, vẻ mặt không dám tin.

“Đúng vậy, lúc mình vẫn còn đang học cấp 3.” Cô nghĩ nghĩ, “Lúc ấy thầy không mời mình đi uống rượu mừng, có điều cha mình có đưa một hồng bao lớn.” Cố Niệm nâng cằm, “Vợ của thầy nghe nói cũng rất đẹp, là bạn học thời cấp 3 của thầy ấy.”

Phương Hủ Hủ lẳng lặng nhìn Lương Cảnh Thâm, anh mặc chiếc áo sơ mi màu trắng, phong cách nhẹ nhàng. Đàn ông tốt đều là hoa đã có chủ hết rồi.

Cuộc sống đại học của Phương Hủ Hủ bận rộn mà bình lặng trôi qua. Vừa đi học vừa đi làm thêm, có nhiều khi cô còn định trốn học để làm việc. Tháng 12 có rất nhiều tiết học bồi dưỡng, cho nên cô không thể không trốn học mà đi dạy thêm cho mấy học sinh cấp 3. Xui xẻo là lần đó Lương Cảnh Thâm lại điểm danh.

Cố Niệm đành phải giả giọng của Phương Hủ Hủ, nhưng vậy mà vẫn bị Lương Cảnh Thâm phát hiện, “Phương Hủ Hủ trốn học lại còn có bạn bao che cho, hai bài luận văn! Cố Niệm một bài!”

Cố Niệm khóc không ra nước mắt, nhắn một tin cho Phương Hủ Hủ, mà căn bản Phương Hủ Hủ cũng không xem được. Buổi tối khi về ký túc xá, có người thông báo cho cô biết, cô nghe vậy sắc mặt liền cứng đờ. Bởi việc này liên quan trực tiếp tới việc học bổng.

Cố Niệm nhún vai, “Không còn cách nào cả, cuối tuần này cậu không chạy thoát được đâu.”

Trong lòng Phương Hủ Hủ đau xót không ngừng, vài ngày tiếp theo rất dễ nổi nóng. Cũng chẳng có cách nào khác mà phải vào thư viện để hoàn thành luận văn, buổi tối thì đi vào phòng vẽ.

Có vài buổi trưa, cô mang theo lương khô đứng trong thư viện.

Ngày đó cô đang ngồi ở hành lang bên cạnh bàn học tìm thư liệu, tay kia cầm bánh ăn, bỗng có một bóng người cao lớn tiến đến.

Phương Hủ Hủ hơi giật mình ngẩng đầu lên, trong miệng vẫn còn đồ ăn. Thấy rõ người vừa tới, cô đột nhiên bị sặc, liền vội vàng cầm cốc nước lên, uống vài ngụm mới đỡ.

“Thầy Lương, sao thầy lại ở đây?”

Lương Cảnh Thâm liếc qua thứ trên bàn, “Làm luận văn?”

Phương Hủ Hủ gật đầu.

Lương Cảnh Thâm thoáng yên lặng, tuy anh đặt ra quy định này, nhưng hết học kỳ anh vẫn luôn mắt nhắm mắt mở mà cho qua.

“Lúc làm không được ăn.” Thấy cô chỉ ăn bánh, liền nhíu mày, “Những thứ này sao mà đủ chất được?”

Phương Hủ Hủ gật đầu, “Em biết rồi ạ.”

Lương Cảnh Thâm cũng không nói gì nhiều, “Đọc sách tiếp đi.”

Anh đi rồi, Phương Hủ Hủ ngồi đó mới hơi giật mình đến ngây người. Nhiều năm trôi qua như vậy, cũng không có ai quan tâm đến việc cô ăn có đủ dinh dưỡng hay không.

Không bao lâu sau, một nữ sinh mang theo một hộp cơm đi tới, “Phương Hủ Hủ đúng không? Thầy giáo đưa cho cô.”

Phương Hủ Hủ kinh ngạc, “Cảm ơn.”

Một hộp có cá băm viên và cơm, màu sắc hương vị đều đủ cả, có cả rau xào nữa, tất cả đồ ăn đều được mua ở căn tin trường đại học D. Phương Hủ Hủ cảm động đến rơi nước mắt.

Đôi khi để một người con gái yêu một người con trai là một điều rất dễ dàng. Chỉ cầm một chút cảm động đã có thể làm lung lay một người con gái sắt đá nhiều năm.

Khi đó Phương Hủ Hủ còn không biết thứ tình cảm này gọi là gì. Từ đó, cô cũng không còn trốn một tiết học nào của anh nữa. Mà thứ tình cảm này cô cũng cất vào đáy lòng, không để ai phát hiện ra.

Cố Niệm cho cô xem ảnh của vợ Lương Cảnh Thâm. Trong chớp mắt, cô cảm thấy cực kỳ tự ti, đành thu người vào chiếc vỏ của chính mình. Cô nhìn lại bản thân, làm sao có thể yêu mến chính người thầy của mình được?

Thường ngày, nếu như có nhìn thấy Lương Cảnh Thâm trên đường, cô sẽ gọi anh một tiếng thầy Lương. Nhưng hiện tại, khi cô thấy anh thì đi về phía khác.

Cho đến kì nghỉ đông, Phương Hủ Hủ đều nhắc nhở bản thân rằng điều đó là không thể nào.

Năm nay, cô quyết định không về nhà đón năm mới mà ở lại trường học. Việc này cô đã đề cập qua với bà Phương một lần. Kì nghỉ trước cô cũng đã trao đổi với bồi dưỡng dạy học rồi.

Đi học thêm đến tận hôm 29 âm lịch. Bước sang năm mới, Phương Hủ Hủ mua cho mình một đôi tất màu hồng hạ giá. Thấy áo lông của mình cũng đã mặc nhiều năm, cô sắm thêm một chiếc áo đỏ chót, rất vui vẻ. Nhân viên của hàng cũng khăng khăng rằng cô mặc rất đẹp, hơn nữa trong mùa giảm giá. Cho nên sau khi nhìn giá tiền, cảm thấy hợp lý liền trả tiền.

Trong trường có bốn mươi năm mươi học sinh ở lại, người quản lý tổ chức một bữa ăn sủi cảo.

Lúc Phương Hủ Hủ còn ở nhà cậu thì đã từng làm sủi cảo với Trầm Thu Thực. Đôi khi mợ sẽ để lại một ít bột mì cho bọn họ nặn chơi. Nghĩ về hồi bé, khóe miệng cô không tự chủ mà cong lên.

Lúc này mọi người đều tụ tập ở một chỗ xem truyền hình trực tiếp, cả nước khắp nơi đều đón chào năm mới, náo nhiệt vui vẻ.

Thầy giáo múc cho mỗi người một bát sủi cảo lớn, Phương Hủ Hủ cho thêm cả giấm và ớt, trong chén đỏ rực một màu. Cô ăn đến mức người toàn mồ hôi.

Ăn đến cái thứ sáu, vậy mà cô lại là người ăn phải miếng có đồng xu.

“Phương Hủ Hủ ăn trúng rồi kìa.” Người bên canh nói.

Phương Hủ Hủ thấy hơi ngại, bởi ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía cô.

“Phương Hủ Hủ, cậu đi mua xổ số đi.”

Cô đỏ mặt, “Được, nếu trúng thưởng thì sẽ mời mọi người ăn một bữa.”

Tất cả đều cười rộ lên.

Thật ra không phải ai cũng có tâm trạng tốt nhưng vẫn cười. Cho dù có cười cũng không nhất định là vui vẻ.

Lúc này, một vài thầy cô giáo và người nhà đi đến.

Phương Hủ Hủ nhìn thấy Lương Cảnh Thâm từ xa nhưng vẫn ngồi lẳng lặng ở kia. Đến khi thầy cô giáo đến, cô mới chào hỏi từng người.

Phương Hủ Hủ không thể không chào hỏi Lương Cảnh Thâm, “Thầy Lương, chúc mừng năm mới.” Thanh âm rầu rĩ.

Lương Cảnh Thâm mặc một chiếc áo trong màu đèn bên trong, khoác một chiếc áo khoác và quàng khăn cổ có ô vuông. Anh dừng mắt trên người cô, không ngờ rằng cô sẽ đón năm mới trong trường.

“Chúc mừng năm mới.” Lương Cảnh Thâm và lãnh đạo đi đến một bên, nói chuyện với học sinh của mình.

Vui vẻ hòa thuận, đôi lúc còn có tiếng hoan hô.

Phương Hủ Hủ lặng lẽ đi về phía căng tin.

Gió bắc thổi mạnh, Phương Hủ Hủ cũng đã xem dự báo thời tiết, từ âm 5 cho đến 4 độ. Lúc ra ngoài, cảm giác đầu tiên là lạnh. Cô lạnh run cả người, nhanh tay kéo khóa áo lên.

Gió thổi qua, người cô cũng tỉnh táo hơn nhiều. Bên trong vang lên vài tiếng cười.

Vừa rồi có người hẹn cô ở lại xem chương trình chào xuân buổi tối. Nếu không cô cũng đã sớm quay về ký túc xá.

Lương Cảnh Thâm đi ra ngoài thì thấy cô đang đi tới đi lui trên hành lang. Anh đi đến bên cạnh, “Sao lại ra đây?”

Phương Hủ Hủ nhìn qua anh, cười cười, “Sao thầy Lương cũng ở đây?”

Lương Cảnh Thâm nhìn nụ cười của cô, “Trong nhà chỉ có mình tôi nên đến đây tìm mọi người làm bạn.”

Phương Hủ Hủ trợn tròn mắt, “Hả?”

Lương Cảnh Thâm hơi cười, dáng vẻ ôn hòa thân thiết, cầm khăn quàng trên người mình quàng quanh cổ cô, “Ngoài này lạnh lắm, chúng ta vào thôi.”

Phương Hủ Hủ lập tức cảm thấy máu toàn thân đều sôi trào, chỉ chạm vào chiếc khăn cũng cảm giác được dòng điện chậm rãi chạy qua người. Cô muốn hỏi, “Sao thầy không ở cùng với vợ?”

Thế nhưng cô không có dũng khí đó.

Tự dưng Phương Hủ Hủ nghĩ đến một câu: Quân sinh ta chưa sinh, ta sinh quân đã già.

Ngu ngơ đi vào trong, cô có cảm giác não mình căng ra. Ngồi dựa vào ghế, cô mơ màng ngủ. Bên tai bỗng có một thanh âm, tuy ồn ào nhưng lại mang cho cô cảm giác an lòng.

“Phương Hủ Hủ, dậy đi, mọi người về hết rồi.”

Ai đang gọi cô vậy?

“Con nhóc chết tiệt kia, tao đánh chết mày.” Thân thể của cô đau, vô cùng đau. Đau đến mức nước mắt của cô cũng sắp rơi xuống rồi.

Ngẩng đầu lên lau nước mắt, mu bàn tay lại bị ai đó đè xuống. “Đừng nhúc nhích.” Âm thanh dịu dàng.

Phương Hủ Hủ mở mắt, tầm nhìn dần rõ ràng hơn, “Thầy Lương.” Âm thanh khàn khàn như không phải của mình.

“Em bị sốt rồi, đang truyền nước. Đừng lộn xộn.”

Phương Hủ Hủ trầm mặc trong chốc lát, “Thầy đưa em đến đây sao?”

“Ừ, đừng nói chuyện nữa.”

Đèn trong phòng bệnh hơi mù mờ, mà trên người anh như có một vầng sáng.

Con người trong lúc bị bệnh là thời điểm yếu ớt nhất, Phương Hủ Hủ cũng vậy.

“Thầy Lương, thầy thật là tốt.” Cô l**m l**m khóe môi.

Lương Cảnh Thâm rót cho cô một cốc nước.

Phương Hủ Hủ uống hết sạch. Cô hít một hơi thật sâu, “Thầy Lương, thầy biết không? Nữ sinh thật sự rất dễ dàng thích thầy.”

Ngón tay Lương Cảnh Thâm siết chặt, sắc mặt lập tức cứng lại, “Em nghỉ ngơi đi.”

Phương Hủ Hủ cắn môi, “Hình như là một giấc mộng.”

“Em còn trẻ, về sau còn một con đường rất dài. Hủ Hủ, em hãy tiến về phía trước đi.”

Lời nói này lập tức đã làm rõ mọi chuyện.

“Em biết rồi.” Cổ họng Phương Hủ Hủ nghẹn lại.

Lương Cảnh Thâm cũng không nói gì nữa. Cô còn nhỏ, không rõ tình cảm của mình. Anh đã trải qua một cuộc hôn nhân, lại hơn cô những mười tuổi. Anh muốn đợi vài năm nữa để cô hiểu rõ.

Từ đó về sau, qua hai năm trời, Phương Hủ Hủ và Lương Cảnh Thâm chưa từng qua lại thêm. Một người cố quên, một người trốn tránh.

Mãi cho đến tận năm cuối đại học. Trong một lần vô tình, Cố Niệm nói ra rằng thầy Lương đã ly hôn rồi. Lúc này trong lòng cô mới bùng lên lửa giận.

Kiên trì bao lâu nay đều đã mất hết.

Từng vô cùng đau khổ, là người đó dịu dàng đến bù đắp.

Phương Hủ Hủ gặp được Lương Cảnh Thâm, cả đời này đều hạnh phúc.<b>TOÀN VĂN HOÀN</b>
 
Back
Top Bottom