Ngôn Tình Chấp Niệm - Dạ Mạn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chấp Niệm - Dạ Mạn
Chương 23


Tống Hoài Thừa không tự chủ cuộn tay nắm đứng lên, trong lòng tràn đầy tức giận. Cô muốn đến nhà Lục Diệp Thanh ở? Còn muốn đem theo con gái?

Bỗng nhiên lúc đó anh tức giận không thể khống chế, gân xanh trên trán đều nổi hết lên.

Tần Phượng nhìn anh, bỗng nhiên có ý nghĩ không tốt: " Hoài Thừa, trả thù chỉ làm cho con người ta sống trong đau khổ. Cậu thông minh như vậy sẽ hiểu chứ. Niệm Niệm con bé đã cố gắng bỏ xuống quá khứ, hy vọng cậu cũng có thể như vậy."

Lúc này Lục Diệp Thanh và Cố Niệm từ bên ngoài về.

Hai người vừa nói vừa đi tới, cả hai mặc đồ đen trắng, nhìn qua giống cặp tình nhân. Lục Diệp Thanh nhìn mặt Cố Niệm, khoé miệng cười tự nhiên mà ôn nhu.

Tống Hoài Thừa vừa nhìn đã hiểu, đó là tình cảm chân thành của người đàn ông dành cho người phụ nữ.

Hai người không phát hiện ra anh, hoặc trong một khắc kia trong mắt họ chỉ có nhau nên không hề nhìn thấy người khác.

Sắc mặt Tống Hoài Thừa lạnh đến cực điểm, hắn trầm mặc nhìn một màn này.

" Dì, chúng con.." Lời nói của cô chưa dứt, lúc này mới nhìn thấy Tống Hoài Thừa.

Bốn mắt nhìn nhau, cô theo bản năng nhìn thoáng qua Lục Diệp Thanh. Vẻ mặt Lục Diệp Thanh vẫn như cũ: " Dì để đồ đạc bên trong, con tới đem đi là được rồi."

Tần Phượng lắc đầu: " Dì cũng đang rãnh rỗi không làm gì, giúp các con chuyển đồ sẽ nhanh hơn."

Tống Hoài Thừa đứng ở kia bỗng trở nên dư thừa.

Cố Niệm không muốn nói chuyên với anh: " Tống tiên sinh, anh đến lấy tranh sao?" Mái tóc dài của cô dùng dây buộc lại, gương mặt mộc mạc không chút son phấn, thời điểm đôi mắt kia nhìn anh, không hiểu sao anh lại thấy căng thẳng.

Tống Hoài Thừa cực hận cách xưng hô này. Tống tiên sinh, xa cách lạnh nhạt. Trong lòng âm thầm hy vọng cô đối với anh có chút oán hận, cũng tốt hơn hiện tại, không lạnh không nhạt.

" Vẽ xong rồi?" Anh nheo mắt lại.

Cố Niệm chà xát mười đầu ngón tay, vừa khuân đồ nên có chút tróc da: " Còn ba bức chưa xong, những bức khác đều đã xong. Nếu anh muốn hôm nay có thể mang về."

" Tốt." Tống Hoài Thừa nhìn cô: " Muốn dọn đến chỗ Lục Diệp Thanh ở sao?"

Lục Diệp Thanh từ bên trong mang ra một hộp giấy to: " Niệm Niệm, cái này là của em hay Hủ Hủ?"

Ánh mắt Cố Niệm dời đi chỗ khác, cô thoáng khom người mở ra: " Của em."

Tống Hoài Thừa liếc nhìn cái hộp, dường như có gì đó đập vào mắt khiến anh giật mình.

" Anh mang lên xe trước, em kiểm tra xem có bỏ sót đồ hay không."

" Em tới giúp anh. Tống tiên sinh, thật xin lỗi, nếu anh muốn lấy tranh, buổi tối tôi sẽ mang qua."

" Được." Tống Hoài Thừa nhếch miệng, cắn răng bỏ lại một chữ rồi trực tiếp đi.

Cố Niệm chạy đến bên Lục Diệp Thanh: " Em giúp anh."

" Một mình anh cũng có thể làm, tay em đang bị thương, em đi kiểm tra là tốt rồi."

Cố Niệm thè lưỡi: " Tay của em hiện tại đã có sức lực, không có gì đáng lo. Trên mặt anh có vết bẩn kìa."

" Ở đâu?" Lục Diệp Thanh không để ý.

" Trên má phải." Nói xong cô lấy tay lau giúp anh: " Ở đây." Không thể lau sạch hoàn toàn như cũ.

Lục Diệp Thanh mặt mày biến đổi.

" Được rồi, sạch rồi đấy."

Lục Diệp Thanh nhìn cô, khoé miệng mang theo nụ cười nhẹ: " Cảm ơn."

Cố Niệm cuối cùng cũng phát hiện ra mình đã hành động quá thân mật, gò má cô nháy mắt đã đỏ lên: " Bên trong có một chút đồ, em đi vào xem."

Tống Hoài Thừa ngồi trên xe, ánh mắt nhìn bọn họ. Hoá ra, cho tới bây giờ anh đối với cô chỉ là người xa lạ. Không phải chỉ đổi cách xưng hô thôi.

Khi Cố Niệm đem đồ dọn hết sang chỗ Lục Diệp Thanh đã 9 giờ tối.

Cố Phán nhìn căn phòng do Lục Diệp Thanh chuẩn bị, miệng há thật to: " Con rất thích."

Trong mắt cô gái nhỏ tràn đầy kinh ngạc và vui vẻ, Lục Diệp Thanh cũng hao tổn chút tâm tư, chọn mua những món đồ trẻ con thích.

Cố Phán ôm con búp bê so với con bé còn to hơn, nhảy tới nhảy lui.

Cố Niệm nhìn căn phòng, biết anh thật có lòng, đối với Phán Phán rất tốt: " Cảm ơn anh."

Lục Diệp Thanh dựa vào tường, nhướng mày: " Khách sáo với anh vậy sao, anh sẽ trở mặt đó. Nếu muốn cảm ơn thì làm cơm cho anh đi, anh đói rồi."

Cố Niệm vui vẻ đến phòng bếp. Cô nhìn quanh một chút, một mình Lục Diệp Thanh ở, không một chút bừa bộn, chẳng giống chỗ người đàn ông độc thân ở chút nào, trong nhà bố trí chỉnh tề. Cố Niệm nghĩ thầm có lẽ đây là thói quen nghề nghiệp của anh.

Có điều trên phương diện ăn uống lại qua loa như vậy, thật có lỗi với bản thân.

Chỗ ở của Lục Diệp Thanh có gạo, dầu muối cũng có, trên cơ bản cũng có sử dụng tới.

" Cần gì không? Anh sẽ xuống siêu thị dưới lầu." Lục Diệp Thanh hỏi.

Cố Niệm cười: " Bác sĩ Lục, xin hỏi anh thường đến nơi nào ăn cơm?"

Lục Diệp Thanh gãi đầu: " Đồ ăn bên ngoài, không phải ở căn tin bệnh viện thì tìm chỗ nào tuỳ tiện ăn một chút."

Cố Niệm thở dài: " Anh muốn ăn cái gì? Giờ này chắc siêu thị cũng không bán gì để ăn."

" Không thì ăn mì đi, thế nào?" Lục Diệp Thanh đề nghị.

" Được thôi. Chúng ta cùng đi thôi." Như thế nào cũng không thể để một mình anh đi.

Cứ như vậy, ba người cùng tới siêu thị.

Lục Diệp Thanh đẩy xe mua sắm, Cố Phán ngồi ở trên, lần đầu tiên con bé hưởng thụ đãi ngộ như vậy, nên ngoan ngoãn ngồi phía trên không nhúc nhích.

Trước tiên họ đến khu đồ ăn vặt.

Cố Niệm nhìn đã hiểu: " Không cần mua nữa, anh đã chuẩn bị cho con bé quá nhiều đồ ăn vặt rồi."

" Đó đều là anh chọn, không biết con bé thích hay không. Để con bé tự chọn đi." Gương mặt Lục Diệp Thanh đầy cưng chiều: " Phán Phán, muốn ăn gì cứ lấy."

Con người Cố Phán xoay chuyển: " Có được không? Mẹ?" Con bé vẫn phải hỏi ý kiến của Cố Niệm.

Cố Niệm nói: " Đừng chọn nhiều."

Lục Diệp Thanh bật cười: " Được rồi, chúc mừng con dọn đến nhà mới, chú Lục hôm nay mời khách, nghe chú."

Cố Phán ngồi trong xe, đi một vòng, Cố Phán chỉ lấy một món.

Lục Diệp Thanh nghĩ con bé xấu hổ, lại nói một câu.

Cố Phán " ừm" một tiếng.

Cho đến khi xe đẩy đến đồ ăn vặt, Cố Phán mơi bắt đầu chọn. Cố Niệm vừa nhìn giá ngay tức khắc ngăn lại: " Phán Phán, ăn nhiều sẽ mập đó."

Cố Phán ôm hộp đồ ăn vặt lưỡng lự: " Không sao, mẹ, đồ ăn ngon con không sợ béo."

Cố Niệm tưởng gặp trở ngại.

Mấy thứ này, Cố Phán đâu phải chưa ăn, cũng không biết chuyện gì xảy ra thì con bé đã cầm rồi.

Cố Niệm vội ôm Cố Phán lên.

" Bà mẹ này, chờ một chút, tôi là người đại diện của công ty giải trí Tinh Thần, không biết cô có hứng thú với quảng cáo thiếu nhi không?" Cô gái nhìn không lớn tuổi lắm, dáng vẻ chừng 20.

Cố Niệm do dự: " Rất xin lỗi, chúng tôi không thích hợp." Nói xong cô cười, liền rời đi.

" Này, con bé rất hợp, mặt mũi rất đẹp." Rất rõ ràng cô gái này có hứng thú với Phán Phán, cô ta đi tới trước mặt Phán Phán.

Cố Niệm nhếch miệng cười: " Phán Phán chào chị đi."

Cố Phán cười, làm động tác tay: " Chào chị."

Cô gái trong nháy mắt giật mình. Cô bé xinh đẹp như vậy mà không biết nói.

Cố Niệm cảm thấy không có việc gì: " Hẹn gặp lại."

" Chờ một chút, là do tôi mạo muội. Nhưng có thể lưu lại phương thức liên lạc không?"

Cố Niệm suy nghĩ một chút, để lại số điện thoại.

Cô gái nhìn thoáng qua Lục Diệp Thanh: " Gia đình anh chị rất đẹp."

Lục Diệp Thanh cười: " Cảm ơn."

Trở về nhà, Cố Niệm nấu mì, dùng tương Lục Nguyệt Tiên làm nguyên liệu nấu súp.

Ba người ngồi trên bàn, phía trên tro một đèn chùm toả ra ánh nắng ấm áp.

Phán Phán ăn chén mì đầy, ăn xong cái bụng cũng phình to lên: " Mẹ, ăn ngon quá."

Lục Diệp Thanh cũng uống sạch chén súp: " Không nghĩ tới tương Lục Nguyệt Tiên và mì có mùi vị ngon như vậy."

Cố Niệm cười: " Em cũng biết tương dưới mì cũng rất ngon mà."

" Làm sao em biết?" Lục Diệp Thanh ngạc nhiên hỏi. Hắn biết Cố Niệm không giỏi nấu nướng.

" Trước đây ở quê một thơi gian, kinh tế có hạn, mì phở giá rất phải chăng. Dĩ nhiên phải ăn nhiều, nhưng ăn nhiều rất ngán. Dì liền thay đổi cách nấu, mới biết dùng tương bên dưới mì cũng không tệ lắm." Cố Niệm nói đến việc này, trên mặt không chút để ý, giống như chuyện không liên quan đến cô vậy.

Những đau khổ đó dường như không quan trọng. Nhưng bọn họ đều biết cô đã trải qua những gì. Cố Niệm còn sống trong tình trạng bây giờ, Lục Diệp Thanh nhìn càng cảm thấy đau lòng.

Lục Diệp Thanh nhíu mày: " Thật ra anh nấu cháo cũng không tệ, hôm nào anh làm cho em ăn."

Bữa cơm đầu tiên, dường như mở ra một trag mới.

Nhưng lúc gần đi ngủ, do dự nên gửi tin nhắn giải thích cho Tống Hoài Thừa hay không.

Cầm điện thoại một lúc, vừa nhìn thời gian đã 11 giờ 46 phút. Đã trễ thế này, cô nghĩ anh đã nghỉ ngơi. Chắc sẽ không vì mấy bức tranh mà chờ đâu.

Cố Niệm dựa đầu vào giường, Phán Phán nằm cuộn tròn trên giường, đang ngủ nhưng vẫn nắm chặt con búp bê Lục Diệp Thanh mua cho.

Đêm yên tĩnh, Cố Niệm đã lâu chưa trải qua cảm giác an bình như vậy.

Cuối cùng cũng gửi tin nhắn cho Tống Hoài Thừa: " Tống tiên sinh, rất xin lỗi, ngày hôm nay có việc nên không thể đem tranh tới cho anh. Ngày mai anh có thơi gian rãnh không?"

Một tin nhắn đơn giản như vậy, cô lại soạn hơn mười phút.

Sau khi tin nhắn gửi đi cũng đã qua ngày mới. Cố Niệm mệt mỏi nằm xuống, cả người vừa chua xót vừa đau.

Cố Niệm nhắm mắt chuẩn bị ngủ.

Điện thoại đột nhiên rung lên, cô kinh ngạc một chút, vừa cầm lên nhìn, là dãy số lạ, nhưng những con số này cô chưa từng quên.

Im lặng một lúc, cô ấn phím trò chuyện.

Tống Hoài Thừa ngồi trong phòng ngủ, rèm cửa sổ theo gió đong đưa, căn phòng yên lặng đến đáng sợ.

" Tống tiên sinh, thật xin lỗi.." Cô xin lỗi lần nữa.

" Cố Niệm." Anh âm trầm cắt đứt lời cô: " Cùng Lục Diệp Thanh vui vẻ, ngay cả giao hàng cho khách cũng quên sao?" Lời nói anh sắc bén, thật đả thương người khác.

Cố Niệm đứng lên, đè thấp giọng nói, sợ đánh thức Phán Phán: " Tống tiên sinh, hôm nay tôi có việc."

Tống Hoài Thừa thấy cô đè thấy giọng, anh cười lạnh: " Nói chuyện với tôi không dám lớn tiếng sao? Sợ đánh thức Lục Diệp Thanh?"

Cố Niệm đi tới góc tường, cô cắn môi: " Rất xin lỗi, tôi muốn cúp máy."

Giữa cô và anh đã lâu không còn gì để nói. Quên đi, chờ giao xong tranh, cô và anh sẽ không liên lạc nữa.

" Cố Niệm, Lục Diệp Thanh tốt vậy sao?" Thanh âm Tống Hoài Thừa khàn khàn.

Cố Niệm không biết vì sao vấn đề của anh làm cho khó chịu, khẽ dựa vào tường: " Đúng, anh ấy rất tốt."

" Nên cô muốn gả cho hắn?" Tống Hoài Thừa nhìn ra cửa sổ, tiêu điều không có sức sống, máu trong người như chảy nhanh lên, bên tai là thanh âm quen thuộc của cô.

" Nếu thích hợp tôi sẽ kết hôn." Cố Niệm không muốn đôi co với anh. Nếu hôm nay cô có thể gả cho Lục Diệp Thanh thì đó là số phận của cô. Vì sao cô không cho mình cơ hội?

" Cô yêu hắn?" Tống Hoài Thừa nhắm mắt lại, cảm giác được đại não đang căng đến phát đau.

Cố Niệm trả lời: " Tôi sẽ yêu anh ấy." Con người hắn tốt như vậy, cô nhất định sẽ thích hắn. Cô sẽ cho Phán Phán gia đình ấm áp, cô muốn sống thật vui vẻ, cô muốn quên đi quá khứ, cô phải đợi ba cô về.

" A." Tống Hoài Thừa cười: " Vậy vì sao mấy năm nay cô còn mang theo cuốn sách tôi tặng cô?"
 
Chấp Niệm - Dạ Mạn
Chương 25


Cố Niệm nghiến răng nghiến lợi, giơ tay lên đánh vào người anh: " Anh làm sao có thể như vậy, anh điên rồi." Tay đau đến nhấc không nổi nhưng vẫn cố liều mạng đánh anh, nước mắt không kìm chế được rơi xuống.

Năm đó sau khi ly hôn, cô cũng không khóc như vậy.

" Rõ ràng anh không cần con bé, không phải hận Cố gia sao? Vì sao còn muốn như vậy? Muốn giành con gái với tôi? Tống Hoài Thừa, tại sao? Anh đã có Chu Hảo Hảo, cô ta có thể sinh con cho anh. Anh muốn có con anh có thể tìm cô ta."

Tống Hoài Thừa nhìn cô nước mắt giàn dụa, mặc cho cô liên tục đánh vào ngực mình: " Cố Niệm." Anh giật khoé môi.

Cố Niệm vẫn duy trì tâm tình đang dần sụp đổ: " Tại sao? Tại sao lại đối xử với tôi như vậy? Anh đã hại cha tôi vô tù, nếu anh thấy như thế chưa công bằng, anh có thể đi kháng án. Anh không nhìn thấy sao? Ông trời đã trừng phạt tôi, Phán Phán không nói được, con bé sẽ không nói được, đây là ông trời trừng phạt gia đình tôi. Tống Hoài Thừa, anh không nhìn thấy sao?"

Tống Hoài Thừa cầm tay cô, lúc này mới phát hiện cổ tay cô đã sưng lên: " Tay cô."

Cố Niệm khóc nức nở, đại não căn bản cũng không biết anh nói gì.

Tống Hoài Thừa lái xe đi tới bệnh viện, bác sĩ xử lí vết thương cho cô, Cố Niệm tỉnh táo lại vài phần.

Bác sĩ nói: " Mấy ngày nay không nên xách đồ nặng, tôi cho cô vài miếng dán, mỗi ngày dán một miếng."

Cố Niệm gật đầu.

Bác sĩ nắm tay cô, ánh mắt chăm chú: " Trước đây cô từng bị thương?"

" Đúng."

" Tổn thương tới gân sao?"

" Đúng vậy, nhưng bây giờ tốt hơn rồi."

Bác sĩ nhìn cô: " Không dễ hồi phục đâu, cho nên đừng quá miễn cưỡng."

Tống Hoài Thừa vẫn luôn ngồi bên cạnh: " Tay có thể phục hồi lại như trước không?"

Bác sĩ lắc đầu, nhìn về phía Tống Hoài Thừa: " Cô ấy bị thương ở gân, có thể khôi phục tám trên mười phần là không tệ rồi. Cái này đau lắm, sao lại làm bị thương tay chứ?"

" Không cẩn thận." Cố Niệm thản nhiên nói, cô khẽ chuyển động ngón tay.

" Cái tay này sau phải chú ý một chút, không nên để bị thương nữa. Sau khi về không thấy thoải mái, lập tức tới bệnh viện kiểm tra."

" Tôi biết rồi, làm phiền ông." Cố Niệm khách khí nói.

Bác sĩ cười: " Việc nhà để chồng cô làm, lúc cần nghỉ ngơi phải nghỉ ngơi."

Tống Hoài Thừa sắc mặt mất tự nhiên nhìn về Cố Niệm, Cố Niệm đứng lên: " Bác sĩ, anh ta không phải chồng tôi."

Bác sĩ xấu hổ: " Ồ, ra là vậy."

Sau khi ra ngoài, Tống Hoài Thừa muốn đi lấy thuốc giúp Cố Niệm.

" Không cần, hôm nay tôi không mang tiền." Cô nhìn đối giày dưới chân, rất rẻ tiền, hơn 20 đồng, cô đã đi nó được 2 năm, màu sắc đã ố vàng thế mà dưới ánh mặt trời lại đổi thành màu sắc xinh đẹp.

" Hơn 10 đồng thôi." Tống Hoài Thừa trả lời, nói xong anh liền đi lấy thuốc.

Đúng vậy, đối với anh mà nói hơn 10 đồng không đáng kể chút nào: " Thuốc ở bệnh viện rất đắt, tôi ra tiệm mua. Không cần phiền anh."

Bệnh viện người đến người đi.

Cố Niệm luôn cảm thấy thế giới này rất nhỏ.

Chu Hảo Hảo đeo chiếc kính râm to, thế nhưng Cố Niệm chỉ cần liếc mắt là nhận ra cô ta.

Chu Hảo Hảo vừa kiểm tra xong, vội vã đi tới, cô ta mặc đồ công sở, dưới chân mang giày cao gót đi đứng thận trong trên đường. Khi thấy Cố Niệm, cô ta cau mày, trực tiếp đi thẳng về phía trước.

Cố Niệm nhìn bước chân cô ta, đoán rằng cô ta không chào hỏi với mình, oán giận của hai người còn nhiều lắm.

Cô vừa xoay người, Chu Hảo Hảo đột nhiên thay đổi phương hướng, đi tới chỗ cô.

" Cố Niệm." Chu Hảo Hảo nhìn tay cô: " Tay bị thương?"

" Không phải cô thấy rồi sao?"

Chu Hảo Hảo giật khoé môi: " Cô là hoạ sĩ đấy, phải bảo vệ tay mình thật tốt chứ. Chỉ đến một mình à?"

Trong phút chốc Cố Niệm nghĩ cô ta thật ghê tởm, thế nhưng vẫn kìm chế lại. Nói cho cô ta biết Tống Hoài Thừa theo cô đến bệnh biện, có thể không?

" Còn cô, cô làm sao vậy?"

" Tôi?" Chu Hảo Hảo tháo kính xuống, động tác cô thật tao nhã, đồ trang sức tao nhã, mặt mày tinh xảo xinh đẹp: " Tôi mang thai rồi."

Cố Niệm nhìn cô ta: " À, vậy chúc mừng cô được như ý nguyện, cô nhanh nói cho ba đứa bé đi."

Đáy lòng Chu Hảo Hảo buồn phiền, oán hận nhìn cô: " Tất nhiên rồi, tôi sẽ nói cho anh ấy niềm vui bất ngờ, cô không biết Tống Hoài Thừa thích trẻ con thế nào đâu. Tên chúng tôi nghĩ rồi, con trai gọi là Tống Hi Văn, con gái gọi là Tống Tiểu Khê."

" Tên cũng không tệ." Cố Niệm cười: " Đang mang thai, tôi nghĩ cô đừng đi giày cao gót nữa, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn sẽ không tốt."

" Đương nhiên rồi." Chu Hảo Hảo nhìn cô, tay không được tự nhiên v**t v* bụng, khoé mắt tràn đầy tình mẫu tử: " Sau này không thể làm chuyện linh tinh nữa rồi, tôi và Tống Hoài Thừa đã đợi rất lâu, cuối cùng cũng có. Anh ấy nhất định rất vui vẻ."

Cố Niệm nhún vai: " Chu Hảo Hảo, cô không cần khoe khoang trước mặt tôi, tôi cũng có con rồi."

" Chỉ là một đứa câm điếc thì có gì đắc ý?" Chu Hảo Hảo châm chọc nói.

" Bốp" một âm thanh dứt khoát vang lên.

Tay trái Cố Niệm đau rát.

Người xung quanh đi qua đều ngoái nhìn.

" Cố Niệm." Chu Hảo Hảo giật mái tóc dài của Cố Niệm.

Tóc Cố Niệm bị đau: " Chu Hảo Hảo, tốt nhất cô nên buông tay ra. Cô cũng không muốn lên báo vào ngày mai chứ? Nữ chủ xinh đẹp và vợ trước của Tống Hoài Thừa dây dưa."

Chu Hảo Hảo cắn răng, chậm rãi buông tay: " Cố Niệm, tôi sẽ không bỏ qua cho cô."

Cố Niệm chỉnh sửa lại mái tóc: " Chu Hảo Hảo, tôi sẽ không cho phép bất kì kẻ nào nói Phán Phán như vậy. Cô biết nói chuyện thì thế nào? Tiếng người cũng không nói được hết." Nói xong, cô liền đi.

Hai người họ không ai buông tha ai.

Sau 15 phút Tống Hoài Thừa mới trở về, Cố Niệm đã không còn ở đó. Anh gọi điện cho cô, rất lâu mới có kết nối: " Cô đang ở đâu?" Nếu như trước đây, anh đối với cô như thế, nhất định cô sẽ rất vui, vui tới nỗi không thể nào ngủ được. Nhưng bây giờ đã không giống lúc trước.

Cố Niệm ngồi trên ghế ven đường. Tống Hoài Thừa, anh đã có con tại sao vẫn muốn giành Phán Phán với tôi?

Ở trong mắt người khác, con bé là đứa trẻ không hoàn thiện. Vì sao còn muốn giành còn bé với tôi? Anh vẫn chưa dừng việc trả thù sao?

Tống Hoài Thừa lái xe dọc theo đường đi, cuối cùng cũng nhìn thấy cô, cô lẻ loi trơ trọi ngồi ở đó, nét mặt trống rỗng. Cố Niệm như vậy khiến anh cảm thấy xa lạ.

Không, trước giờ Cố Niệm vẫn khiến anh cảm thấy xa lạ: " Lên xe."

Cố Niệm giương mắt nhìn anh, trong con ngươi đen chỉ có anh: " Tống Hoài Thừa, tại sao tôi lại thích anh?" Cô đột ngột hỏi.

Tống Hoài Thừa đứng trước cô, trong lúc nhất thời anh muốn nói, tôi cũng không biết vì sao, hết lần này đến lần khác đều là cô!

Cố Niệm lên xe anh, cô quá mệt mỏi.

Tống Hoài Thừa lái xe đưa cô trở về, hai người đều im lặng, Cố Niệm nhìn ra ngoài cửa sổ, khoé môi mím chặt.

Anh lái xe hơn 10 phút.

Tống Hoài Thừa mở miệng: " Cô muốn đi đâu."

Cố Niệm nheo mắt: " Anh cho tôi xuống đầu đường phía trước."

" Không trở về nhà Lục Diệp Thanh à?" Tống Hoài Thừa hỏi.

Cố Niệm giọng điệu bình tĩnh: " Tôi và anh không giống nhau, anh không đi làm cũng không lo chết đói."

Tống Hoài Thừa lạnh mặt: " Cô muốn đi đâu?" Anh hỏi lại lần nữa.

Cố Niệm thở ra: " Phòng vẽ tranh." Cô phải đi về lấy vài thứ, hy vọng chủ phòng không ném mấy hứ đó đi.

20 phút sau, hai người đến phòng vẽ tranh.

Biến quảng cáo phòng vẽ đã bị phá hỏng. Cố Niệm không muốn nhìn nữa. Mấy năm trước cô từng bán phòng vẽ cũng có chút không nỡ. Thật không ngờ, phòng vẽ tranh này cũng chung số phận.

Hôm nay chủ phòng cũng có mặt, thấy Cố Niệm: " Tại sao lại đến đây?"

" Có ít đồ còn sót lại."

" Vậy cô mau đem đi đi, lát nữa có người đến thanh lý."

Tống Hoài Thừa ngồi trong xe, nhìn qua phòng vẽ. Cố Niệm đi vào gần 10 phút, cũng chưa đi ra. Anh đứng dậy rút chìa khoá xe đi vào.

Chủ phòng đến hỏi anh: " Anh muốn gì?"

Tống Hoài Thừa nhìn bà ta, thấy bà ta và người đàn ông trung niên đang kí hợp đồng, Tống Hoài Thừa dừng lại nhìn thoáng qua người đàn ông.

Cố Niệm ôm chiếc rương nhỏ đi ra, thấy anh còn đang ở đây.

Chủ phòng nói: " Đồ đã lấy đủ chưa? Tiểu Cố, giới thiệu với cô, đây là chủ phòng mới."

Cố Niệm gật đầu: " Cháu dọn hết rồi." Cô suy nghĩ một chút: " Dì ơi, dì còn thiếu ba bọn cháu tháng tiền."

Tống Hoài Thừa nhíu mày.

Vẻ mặt chủ nhà tràn ngập khinh thường: " Chờ tôi xử lí xong phòng ở sẽ ghi chi phiếu cho cô."

" Được, vậy làm phiền dì." Cố Niệm xoay người.

" Người gì mà lại, chỉ với mấy ngàn cũng nói, cô ta cho là tôi thiếu tiền như cô ta à, tôi quyên tiền còn nhiều hơn thế." Gương mặt chủ phòng đầy vẻ trào phúng.

Cố Niệm nghe thấy được, nhưng mặt không biểu hiện gì.

Tống Hoài Thừa quay đầu lại: " Bà nói cái gì?"

" Mắc mớ gì tới cậu, cũng không phải nói cậu. Cậu là gì của cô ta? Tôi cho cậu biết, đừng để cô ta lừa, lớn lên có gương mặt đep một chút, cũng không biết ba của con cô ta là ai."

Tống Hoài Thừa trừng mắt nhìn bà ta, trong mắt đầy sát khí: " Tôi chính là ba của Phán Phán."

Sắc mặt chủ phòng nháy mắt thay đổi.

Hai người đi ra, sắc mặt Tống Hoài Thừa đen kịt: " Bà ta nói cô như vậy cô cũng không nói lại câu nào sao?"

Cố Niệm nhíu mày: " Bà ta nói không sai."

Tống Hoài Thừa cảm giác trái tim bị bóp chặt: " Cô cứ để người khác nói Phán Phán không có ba sao?"

" Sau này sẽ không như vậy." Cô nắm chặt tay. Nếu như cô và Lục Diệp Thanh có thể kết hôn.

" Chuẩn bị kết hôn với Lục Diệp Thanh?"

" Ừ."

Tống Hoài Thừa dừng chân: " Không cần. Rất nhanh tôi sẽ đón con bé về." Anh bình tĩnh nói.

Tống Hoài Thừa đúng là điên rồi, trên đường về Cố Niệm nghĩ đến vẫn đề này. Anh đang kể chuyện cười cho cô nghe sao? Anh lại muốn tranh quyền nuôi Phán Phán, Cố Niệm chỉ cảm thấy buồn cười và tức giận.

2 ngày nay cô không đưa Phán Phán đi nhà trẻ, mang theo Phán Phán và Phương Hủ Hủ đi tìm phòng vẽ mới.

Phòng tranh dọn dẹp xem như tạm ổn, ngày mai có thể bắt đầu kinh doanh. Phương Hủ Hủ bận rộn cả ngày, cả người gầy đi rõ rệt nhưng tinh thần lại tốt lạ thường.

" Cậu không đưa Phán Phán đến nhà trẻ cũng không phải cách hay, không thẻ trốn tránh anh ta cả đời được." Phương Hủ Hủ thở dài.

" Mình biết, thật ra khi quay lại mình nghĩ sẽ thuận theo tự nhiên, mình và anh ta không còn khả năng nữa, nhưng dù sao anh ta cũng là ba Phán Phán. Anh ta yêu thương Phán Phán là chuyện tốt, tương lai Phán Phán có chuyện gì, anh ta cũng có thể vì huyết thống mà chiếu cố một chút." Cố Niệm nói: " Mình chưa từng nghĩ sẽ giành con với anh ta." Nói xong, cô vùi đầu: " Tại sao lại như vậy? Chu Hảo Hảo cũng mang thai mà?"

Phương Hủ Hủ bất mãn cười: " Không phải cậu bị coi thường sao?"

Cố Phán ở bên cạnh ngoan ngoãn chơi đồ chơi.

Phương Hủ Hủ lại nói: " Cậu và Lục Diệp Thanh thế nào?"

Cố Niệm im lặng một lát: " Rất tốt. Là con trai thứ. Con người bác sĩ Lục rất tốt."

" Đó là đương nhiên." Phương Hủ Hủ nói: " Ngày mai khai trương, mấy người chúng ta tụ họp đi."

Tống Hoài Thừa nghe trợ lí báo cáo, 2 ngày nay Phán Phán không tới nhà trẻ, anh vuốt bút máy: " Có nói nguyên nhân không?"

" Nghe cô giáo nói trong nhà cô chút chuyện."

" Có chuyện." Tống Hoài Thừa cao giọng: " Chuyện gì?"

" Cô giáo không nói có chuyện gì." Trợ lí nói: " Tống tổng, luật sư Phương tới."

Tống Hoài Thừa gật đầu: " Cho anh ta vào."

Phương luật sư và Tống Hoài Thừa chào hỏi: " Lúc đầu cô ta mang thai không nói cho anh biết, với tình hình kinh tế của cô ta, nếu đòi quyền nuôi dưỡng con bé thì không vấn đề gì."

Sắc mặt Tống Hoài Thừa đông cứng lại.

" Tống tiên sinh, tôi mạo muội hỏi một chút, lúc hai người li hôn ai nói trước?"

Tống Hoài Thừa nhấc mắt: " Sao lại hỏi như vậy?"

" Hiến pháp nước ta quy định, nhà gái lúc mang thai nhà trai không thể đưa ra ly hôn."

" Vậy nếu nhà gái nói ra thì sao?"

" Cái này không có vấn đề."

Sắc mặt Tống Hoài Thừa tối sầm, không nói gì.

Cố Niệm một mực không liên lạc với Tống Hoài Thừa, cho dù tranh vẽ xong cô vẫn đặt trong phòng làm việc. Ngày khai trương, Lục Diệp Thanh đổi ca với đồng nghiệp để tới.

Buổi tối, tất cả mọi người tụ tập một chỗ.

Người phục vụ đẩy tới cái bánh gato.

Cố Phán há to miệng: " Bánh gato, thật đáng yêu."

" Hôm nay chúc mừng phòng vẽ một lần nữa." Cô và Phương Hủ Hủ nói.

Phương Hủ Hủ cười, nhìn qua Lục Diệp Thanh.

" Niệm Niệm, em đến mở quà đi."

" Em? Hãy để cho Hủ Hủ đi."

" Cậu tới đi." Phương Hủ Hủ nói.

Cố Niệm cười: " Mình tới đây." Vừa mở ra, cô giật mình: " Niệm Niệm, sinh nhật vui vẻ."

" Sinh nhật vui vẻ." Mọi người đồng thanh nói.

Lục Diệp Thanh đến bên cô, trên tay cầm một cái hộp.

" Cái gì vậy?" Cố Niêm hỏi, thật ra lòng cô đã có đáp án.

Lục Diệp Thanh nhìn cô không nói gì.

Cố Niệm mở ra, trong hộp là chiếc nhẫn bạc lấp lánh. Bất chợt cô mất đi khả năng suy nghĩ.

" Đồng ý đi, đông ý đi." Không biết ai cầm đầu hét. Trong nhất thời không khí tràn đầy hưng phấn.

Cố Niệm nhìn Lục Diệp Thann, đôi mắt sâu như đang suy nghĩ điều gì đó
 
Chấp Niệm - Dạ Mạn
Chương 28


Cố Niệm...

Phản ứng của người ngủ chính là phản ứng chân thật nhất. Hoá ra anh chưa từng quên cô ấy, hay là, người anh yêu chính là cô ấy.

Vì hận nên sinh ra yêu sao?

Chu Hảo Hảo giật mình, máu trong người ngay lúc này như đóng băng lại. Cô ta âm thầm cắn môi, rốt cuộc nhắm mắt lại, cô ta không thể chấp nhận, cũng sẽ không chấp nhận. Nếu như con đường phía trước là một mảnh đen tối, cô ta nguyện ý sa vào.

" Hoài Thừa..." Chu Hảo Hảo không ngừng gọi tên anh.

Cô yêu người đàn ông này, yêu sâu đậm. Vì anh, cô sẵn lòng bỏ đi tự trọng của bản thân.

Hơi thở không ổn định, triền miên động lòng người.

Tống Hoài Thừa từ từ mở mắt ra, mọi thứ trở nên rõ ràng, hơi thở của anh từng chút lạnh xuống: " Hảo Hảo." Không còn chút ôn nhu nào.

Áo ngủ của cô ta buông xoã, lộ ra mảng lớn da thịt trắng nõn.

Chu Hào Hảo bình tĩnh nhìn anh: " Là em." Cô ta tháy tròng mắt anh loé lên tia mất mát rồi biến mất, ngực đau như bị ai đó bóp thật mạnh.

Tống Hoài Thừa chuyển động người.

Chu Hảo Hảo thuận thế ngồi vào một bên, cô rũ mi mắt xuống không nhìn anh.

Bầu không khí trở nên yên tĩnh mà áp lực.

" Khuya lắm rồi, nghỉ ngơi sớm một chút." Tống Hoài Thừa nói.

Chu Hảo Hảo nhếch miệng: " Hoài Thừa, lúc nào rảnh chúng ta đi xem Phán Phán đi."

Đôi mắt Tống Hoài Thừa trầm xuống.

" Sau này con bé sẽ luôn sống cùng anh." Chu Hảo Hảo ôn nhu nói: " Con của đồng nghiệp em học vẽ ở chổ Cố Niệm, nghe nói Cố Niệm đã chấp nhận nhẫn cầu hôn của bác sĩ Lục rồi, Cố Niệm và anh ta kết hôn, lẽ nào còn muốn con bé sống cùng họ?"

Tống Hoài Thừa nhìn cô: " Hảo Hảo, em không cần cố ý nói với anh chuyện này."

" Em không có." Chu Hảo Hảo hít một hơi: " Em..."

" Được rồi, nghỉ ngơi sớm một chút. Không phải ngày mai em quay ngoại cảnh sao?"

Chu Hảo Hảo cắn chặt môi, đứng dậy chậm rãi đi ra cửa, đưa lưng về phía anh, thân ảnh gầy chiếu trên mặt đất lưu lại bóng lưng hiu quạnh: " Hoài Thừa, em biết có nhiều chuyện không thể trở lại được nữa."

Tống Hoài Thừa không đáp lại.

Cố Niệm đồng ý theo Lục Diệp Thanh đến buổi dạ tiệc, nhưng vẫn phiền não nên mặc đồ gì. Quần áo của cô không thích hợp đến các buổi dạ tiệc. Tuy rằng Lục Diệp Thanh nói không cần mặc quần áo trang trọng, nhưng cô không muốn anh mất mặt.

Cuối cùng không còn cách nào khác đành phải thừa dịp nghỉ trưa đi đến cửa hàng mua một chiếc váy 299 tệ, lại còn tốn 99 tệ mua đôi giày da. Giá cả không cao nhưng đối với cô mà nói cũng là một khoản chi lớn.

Phương Hủ Hủ thấy cô mua nhiều đồ về, cười đến cong cả thắt lưng: " Cố Niệm, nhìn giống như học sinh vậy."

Cố Niệm bĩu môi: " Nào có."

Phương Hủ Hủ lắc đầu, nghĩ lại thấy Cố Niệm thật liều. Mấy năm nay cô hầu như không mua cho bản thân cái gì, cho dù giá bán cũng có. Chắc chắn cô không muốn Lục Diệp Thanh đưa tiền cho mình.

" Được rồi, tiền trong thet này, là tiền bán tranh, năm chữ số đó." Phương Hủ Hủ dựng ngón tay lên.

Cố Niệm trừng mắt, có chút không dám tin: " Nhiều như vậy sao?"

Phương Hủ Hủ cười: " Tác phẩm của học trò Lương Cảnh Thâm, cậu nghĩ giá bán sẽ thấp sao?"

" Biết người mua không?"

" Bạn của mình chưa nói. Còn nữa, hai ngày trước mình đã mang bức " Thính" đi dự thi rồi."

Cố Niệm sửng sốt: " Bức đó thích hợp sao?"

Phương Hủ Hủ vỗ vay cô: " Mình cho thầy Lương xem rồi, thấy nói bức đó rất tốt. Tuy rằng không giống phong cách trước đây của cậu, thế nhưng rất cảm động lòng người. Giải nhất được 50 vạn tiền thưởng đó."

Cố Niệm buồn buồn nói: " Thấy Lương không nói gì mình chứ?"

" Đương nhiên. Thấy nói tình yêu chỉ làm cho con người biến thành kẻ ngu si, cậu lại chứng minh được điều đó."

Cố Niệm lộ vẻ mặt bất đắc dĩ: " Thầy chắc thất vọng về mình lắm, mình cũng không còn mặt mũi nào để nhìn thầy."

" Thầy mong cậu sớm hồi phục, trở lại bên cạnh thầy."

" Mình không được, ngược lại Phán Phán có thể."

Phương Hủ Hủ cười.

Đến buổi dạ tiệc, Lục Diệp Thanh đón xe qua phòng tranh đón cô. Hôm nay Cố Niệm cố ý chải kiểu tóc mới làm lộ ra cái cổ thon dài xinh đẹp. Kiểu dáng chiếc váy rất đơn giản, lớp vải lót màu xanh lam càng tôn lên làn da trắng nõn, làm cho người khác không thể rời mắt.

Khuôn mặt Lục Diệp Thanh tràn đầy nhu tình: " Đi thôi."

Cố Niệm có chút không thích ứng, đã nhiều năm rồi cô không mặc như vậy.

Bản thân như vậy có chút không quen, dọc đường đi có chút mất tự nhiên.

Lúc xuống xe Lục Diệp Thanh nắm lấy tay cô: " Ngày hôm nay em rất đẹp, anh nghĩ đêm nay là đêm đẹp nhất."

Sự căng thẳng của Cố Niệm biến mất.

Chủ nhân buổi dạ tiệc là bác sĩ ở bệnh viện Lục Diệp Thanh, ở thành phố D có chút danh tiếng cho nên người tới dự tiệc hôm nay cũng có chút danh thế.

Lúc Lục Diệp Thanh nắm tay Cố Niệm đi vào, rất nhanh thu hút được sự chú ý của đồng nghiệp. Anh đưa cô đến chào hỏi chủ nhân bửa tiệc.

" Tiểu Lục tới rồi."

" Thầy Hứa, sinh nhật vui vẻ." Anh đưa món quà.

" Cậu đến là tốt rồi, vị này là?"

" Bạn gái tôi, Cố Niệm."

" Không tệ, không biết có bao nhiêu cô gái ở bệnh viện đau lòng khi nghe tin này đây."

Quả nhiên, khi Lục Diệp Thanh và Cố Niệm trở lại bàn ăn, ánh mắt của mấy cô gái xung quanh đều đồng loạt nhìn Cố Niệm. Cố Niệm hận không thể có lỗ nào để chui vào.

Lục Diệp Thanh nắm tay cô: " Đừng căng thẳng."

Cố Niệm nhếch miệng, thế nhưng nào đơn giản như vậy.

Cho đến lúc ăn tiệc cô buồn bực chỉ ăn vài món, Lục Diệp Thanh vẫn săn sóc cô. Đông nghiệp nam cùng bàn thỉnh thoảng trêu chọc: " Ôi thì ra bác sĩ Lục cũng ôn nhu như vậy. Không biết ngày mai ở khoa có bao nhiêu mỹ nhân mắt đỏ đi làm đây?"

" Cố tiểu thư, cô làm thế nào để trị bác sĩ Lục mặt lạnh của chúng tôi vậy?"

Cố Niệm nhìn về phía trước: " Tôi là bệnh nhân của anh ấy."

" Phụt.." Có người uống nước phun ra ngoài.

Lục Diệp Thanh mở miệng: " Ăn no chưa?"

Cố Niệm gật đầu.

" Chúng ta đi thôi. Mọi người, chúng tôi đi trước."

Hai người ra khỏi khách sạn. Lục Diệp Thanh vẫn trầm mặc, đến bãi giữ xe, Lục Diệp Thanh đột nhiên xoay người, trong lúc Cố Niệm không kịp phản ứng, liền ôm cô vào lòng: " Có phải em không thích không?"

Cố Niệm im lặng, không phải không thích, chỉ có chút không quen.

" Sau này không tham gia nữa." Anh nói.

Cố Niệm cảm nhận được hơi thở ấm của anh: " Diệp Thanh, không phải như vậy. Chỉ là em không biết phải nói chuyện với họ như nào. Em nghĩ bọn họ và anh không giống nhau, bọn họ nói chuyện như... lưu manh."

Cố Niệm chậm rãi giơ tay lên vòng quanh hông anh: " Thật ra cũng không có gì, bọn họ rất thú vị."

Thân thể Lục Diệp Thanh cứng đờ, anh hơi cúi đầu hôn lên tóc cô: " Cố Niệm.."

Người này trong mắt đông nghiệp là bác sĩ lạnh lùng, thật ra anh cũng có một mặt đầy nhu tình.

Ánh đèn mờ tối, bãi đổ xe vắng vẻ, một nơi yên lặng như vậy lại diễn ra một màn đây ngọt ngào.

Đêm nay Tống Hoài Thừa cũng đến tham gia dạ tiệc. Chủ buổi tiệc là bác sĩ chính của ông cụ Tống. Khi anh tới đã nhìn thấy một màn này.

Tống Hoài Thừa ngồi trong xe, có một giây anh muốn lái xe lao tới, thê nhưng anh vẫn nhịn được. Anh nắm tay lái thật chặt.

Quả nhiên tiếng còi xe trong tầm hầm làm cô kinh ngạc, nhanh chóng chôn mặt vào đầu vai Lục Diệp Thanh.

Xe Tống Hoài Thừa lướt qua người bọn họ. Anh thấy khoé miệng Lục Diệp Thanh hiện lên nụ cười, còn Cố Niệm thì buồn bực.

Xe chạy như tên bắn.

Sau khi rời đi, ánh mắt anh vẫn không rời khỏi cửa kính xe.

Cố Niệm ngẩng đầu liếc qua chiếc xe kia, sắc mặt cô liền biến đổi. Tại sao anh lại ở chổ này?

Tống Hoài Thừa không đến dự tiệc, lái xe thẳng đến bờ sông

Anh từ xe đi xuống, dựa ở bện cạnh xe. Anh ấy từ trong túi ta bao thuốc lá, châm một điếu, chậm rãi hút.

Thời gian trôi qua từng chút một, anh hút sạch thuốc trong bao, trong lòng tràn đầy ưu tư, phẫn nộ, khiếp sợ, còn cả không cam lòng. Anh phát hiện, đầu óc anh vẫn lẩn quẩn cảnh tượng trong bãi đổ xe.

Một giây kia anh mới hiểu được, Cố Niệm đã buông tay, nhưng anh thì không.

Anh tuyệt đối không cho phép.

Vui vẻ xong liền đường ai nấy đi, làm gì có chuyện đơn giản như vậy.

Sau khi trở về, Cố Niệm đều thấy thấp thỏm, cô sợ việc làm của mình kích động đến Tống Hoài Thừa. Gần đây mí mắt cô cứ giật, hơn nữa còn là mắt phải.

Quả nhiên, lần thứ hai cô nhận được điện thoại của luật sư.

Tống Hoài Thừa muốn quyền nuôi dưỡng con gái.

Cố Niệm hoảng loạn gọi điện cho Tống Hoài Thừa, Tống Hoài Thừa nhìn điện thoại vang lên lần một, lần hai.

" Điện thoại của ai sao không nhận?" Lê Hạ hỏi.

Khi điện thoại vang lên lần thứ ba, Tống Hoài Thừa rốt cuộc cũng nhận: " Chuyện gì?"

" Tống Hoài Thừa anh điên rồi phải không? Anh muốn giành quyền nuôi con của tôi sao? Chẳng lẽ anh muốn cùng tôi lên toà? Anh không sợ mất thân phận của mình?"

Tống Hoài Thừa nghe giọng điệu chất vấn của cô, một tay anh siết chặt ghế dựa, trên mặt bao phủ tầng khí lạnh: " Con bé là con gái tôi, tôi không cho phép con bé có cuộc sống như vậy."

Cố Niệm như bị người khác đánh vào đầu một cái: " Sau này chúng tôi sẽ có cuộc sống tốt hơn."

" Nếu tôi sớm biết, con bé không phải chịu khổ nhiều năm như vậy, có lẽ con bé có thể nói chuyện. Cô muốn nói gì thì nói ở trên toà đi."

" Chờ một chút.." Lời nói của cô còn chưa dứt, Tống Hoài Thừa đã ngắt điện thoại.

Cố Niệm nắm chặt điện thoại, không cầm được nước mắt, lòng cô rối bời. Tống Hoài Thừa thật sự nghiêm túc, anh thật sự muốn cướp Phán Phán của cô.

Tống Hoài Thừa đứng trước cửa sổ, sắc mặt không đổi.

Lê Hạ trầm mặc: " Cậu muốn quyền nuôi dưỡng con gái sao?"

Tống Hoài Thừa không nói gì.

" Hoài Thừa, cậu đã nghĩ kĩ chưa, nếu cậu đưa con bé về, cậu và cô ấy không ngừng dây dưa." Thấy anh không nói, Lê Hạ rốt cuộc cũng hiểu rõ.

Sợ là do để ý mới không từ thủ đoạn như vậy.

Nhưng làm thế này có đúng không?

Cố Niệm gọi lại cho Tống Hoài Thừa thì anh đã tắt máy, cô hiểu rõ Tống Hoài Thừa không muốn nhận điện thoại của cô. Khi Cố Niệm chạy đến công ti anh thì bảo vệ không cho cô vào.

Cố Niệm cắn răng, nhất định anh dặn bọn họ, là anh cố ý: " Tôi là vợ trước của Tống Hoài Thừa, ngày hôm nay trừ khi anh ta đi ra, bằng không tôi vẫn sẽ ở chổ này chờ anh ta."

Tống Hoài Thừa nhìn màn hình giám sát, Cố Niệm vẫn đứng ở đại sảnh. Khoảng chừng 2 tiếng, sắc mặt cô không tốt lắm.

" Tống tiên sinh, hay là chúng tôi mời cô ấy đi?"

Tống Hoài Thừa lắc đầu, xoay người đi ra cửa.

Hai chân Cố Niệm đã không còn cảm giác, cô đứng đó, mắt nhìn chằm chằm thang máy. Lúc trợ lí Tống Hoài Thừa đến, cô liền có tinh thần ngay lập tức.

" Cố tiểu thư, mời đi theo tôi."

Bước lên trước một bước, một chân cô trực tiếp quỵ xuống đất, đầu gối đau như kim châm, thế nhưng lòng cô lại chết lặng.

" Cố tiểu thư.."

Cố Niệm đứng lên: " Đi thôi."

Khi thang máy đi thẳng lên trên, suy nghĩ Cố Niệm từ từ sắp xếp lại, sắc mặt cô càng trở nên khó chịu

" Cố tiểu thư, Tống tổng ở bên trong."

" Cảm ơn."Cô đẩy cửa ra, Tống Hoài Thừa đưa lưng về phía cô. Cô bước vào: " Tôi đến rồi."

" Mời ngồi." Anh trả lời.

Cố Niệm đi đến bên cạnh, nói ngay vào trọng điểm: " Anh muốn thế nào mới bằng lòng bỏ quyền nuôi dưỡng Phán Phán."

Tống Hoài Thừa chậm rãi quay lại nhìn cô: " Tại sao tôi phải từ bỏ?"

Cố Niệm bấm chặt tay, nhìn anh, gương mặt đó tràn đầy ưu tư: " Anh đã quên rồi sao? Con bé do tôi sinh, trên ngươi con bé là nửa dòng máu Cố gia. Anh đã quên ba tôi hại ba anh sao? Sao anh lại muốn đứa bé của kẻ thù chứ?"

Tống Hoài Thừa giơ tay cầm tay cô: " Đừng cố gắng kích động tôi. Tôi hận Cố gia, hận ba cô, nhưng điều đó không thay đổi sự thật Cố Phán là con gái tôi. Khi cô quyết đinh sinh con bé, cô nên nghĩ đến điều này."

Cố Niệm cười giễu cợt: " Tống Hoài Thừa, là chuyện ở bãi đổ xe hôm qua nên anh không thoải mái sao?" Cuối cùng cô cũng hỏi.

Ngón tay anh chợt chạm phải chiếc nhẫn, lành lạnh, anh vuột nhẹ hai cái, động tác dừng một chút: " Nếu tôi nói phải thì sao?"

" Anh điên rồi, Tống Hoài Thừa anh điên rồi. Tôi và anh đã ly hôn, không phải anh rất hận tôi sao? Tôi biết anh muốn con bé chỉ làm tôi đau khổ, vốn anh không hề yêu thương Phán Phán. Đừng như vậy có được không, tôi không còn là Cố Niệm của 4 năm trước. Tôi không giống anh, tôi không dựa vào hận thù để sống, tôi không muốn trả thù ai, tôi chỉ muốn sống với con gái." Cô nhìn anh, cố gắng để nước mắt không chảy xuống.
 
Chấp Niệm - Dạ Mạn
Chương 33


Xe taxi một đường chạy nhanh như bay.

Khuôn mặt Phán Phán đau khổ vô cùng, bé lẩm bẩm: " Mẹ, khó chịu quá." Con bé thở phì phò.

Trái tim của Cố Niệm như bị nghiền nát, sắc mặt cô tái nhợt. Vui mừng không được bao lâu, ông trời lại muốn thử thách cô sao? Phán Phán chỉ mới vừa biết nói. Ông trời không thể tàn nhẫn như vậy.

" Sắp đến bệnh viện rồi, Phán Phán, đừng sợ." Cô cẩn thận ôm lấy con bé, đôi mắt đỏ bừng.

Anh đội trưởng bảo vệ nói: " Tống phu nhân, cô đừng lo lắng, tôi thấy con gái cô có thể bị dị ứng."

Cố Niệm nhíu mày: " Dị ứng?" Cố Niệm vội kiểm tra, trên mặt Phán Phán có những chấm đỏ đỏ. Lại nhìn tay và bụng, quả nhiên vẫn như vậy: " Trước kia con bé chưa từng bị dị ứng."

" Tôi thấu giống. Có lẽ là như vậy đấy, hồi trước tôi cũng bị thế này mà. Lúc nãy nghĩ mãi không ra, bây giờ xem quả đúng vậy. Chỉ cẩn tới bệnh viện kịp lúc sẽ không sao."

Cố Niệm chậm rãi hít sâu, mi tâm cũng không giãn ra.

Bàn tay nhỏ bé của Phán Phán mãnh liệt kéo góc áo cô: " Mẹ..."

Cố Niệm ở trên đường đã gọi cho Lục Diệp Thanh, đến bệnh viện Lục Diệp Thanh đã chờ hai người: " Tình huống của Phán Phán thế nào?" Hắn ôm Phán Phán, nhìn kĩ: " Ra là dị ứng, không sao."

Mi tâm Cố Niệm cuối cùng cũng giãn ra.

Xe của Tống Hoài Thừa vẫn luôn đi theo sau, vài lần anh muốn ngăn chiếc xe kia lại, nhưng thấy vẻ mặt lo lắng của Cố Niệm nên lại thôi. Trên mặt anh tràn đầy lo lắng, thái dương cũng có chút mồ hôi.

Thấy hai mẹ con đến bệnh viện trực thuộc thành phố D, anh biết cô tìm Lục Diệp Thanh, trong lòng không nói nên cảm giác gì. Phán Phán gặp chuỵen không may khi anh ở ngay trên tầng, cô tình nguyện tìm người qua đường hỗ trợ chứ không gọi anh một cuộc điện thoại. Tống Hoài Thừa xuống xe thấy Lục Diệp Thanh đã đi ra, liền đi về phía đó.

" Phán Phán làm sao vậy?" Thanh âm ngưng trọng.

Cố Niệm không có tâm tư để ý tới anh, quay đầu nói với đội trưởng đội bảo vệ kia: " Hôm nay rất cảm ơn anh."

" Không có việc gì, mọi người mau đi đi."

Cố Niệm và Lục Diệp Thanh ôm con bé đi vào.

Tống Hoài Thừa im lặng đứng một bên, bảo vệ kia tự nhiên nhận ra Tống Hoài Thừa: " Tống tiên sinh, cô bé bị dị ứng."

Khuôn mặt Tống Hoài Thừa sa sầm, đi theo bọn họ vào trong.

Tới khoa da liễu, Lục Diệp Thanh nhờ đồng nghiệp hỗ trợ. Đồng nghiệp vừa thấy: " Tại sao lại nghiêm trọng vậy? Con bé đã ăn gì?"

Không khí khẩn trương, ẩn chứa áp lực.

Thanh âm của Tống Hoài Thừa trầm thấp khàn khàn: " Sườn xào chua ngọt, còn có tôm."

" Có lẽ là dị ứng tôm. Các người thật là, con bé có thể chất mẫn cảm không nên cho con bé ăn những thứ này. Anh xem mặt con bé sưng vù lên rồi, thật đáng thương." Bác sĩ nữ đã hơn 50 tuổi, nói chuyện rất nghiêm nghị: " Tội nghiệp con bé, phải ăn uống cẩn thận hơn."

Tống Hoài Thừa nhìn Phán Phán nằm trong ngực Lục Diệp Thanh, anh khó khăn mở miệng: " Phải mất bao lâu mới có thể hồi phục?"

" Xem tình huống con bé khá nghiêm trọng, tôi đề nghị nằm viện."

Lục Diệp Thanh nhìn Cố Niệm: " Vậy nằm viện đi."

Cố Niệm gật đầu: " Em đi làm thủ tục."

Lục Diệp Thanh lấy thẻ đưa cho cô: " Lấy của anh đi."

Cố Niệm không từ chối, cả người cô như mất hết sức lực.

Bác sĩ kê đơn thuốc.

Lục Diệp Thanh nói: " Để anh làm." Hắn nhẹ nhàng bôi thuốc lên mặt Phán Phán, sự đau đớn của Phán Phán giảm đi không ít."

" Chú Lục, cảm ơn chú." Cô bé mệt mỏi nói, lại khiến Lục Diệp Thanh vừa kinh ngạc vừa sợ.

Hắn kích động: " Phán Phán..."

Phán Phán nhắm mắt lại: " Lưng ngứa quá, chú Lục, nhanh nhanh."

Lục Diệp Thanh khó nén sự xúc động: " Được, được." Giờ phút này tất cả ngôn ngữ đều không biểu đạt được sự vui mừng của hắn.

Cố Niệm làm xong thủ tục liền trở lại phòng bệnh. Tống Hoài Thừa vẫn đứng ở cửa, im lặng, nghiêng mặt, hình như anh đang đánh giá tình hình bên trong nên không thấy cô đến.

Lần đầu tiên Cố Niệm thấy sự cô đơn trên mặt anh.

Cố Niệm đứng yên một chút mới đi tới. Tống Hoài Thừa thấy cô, mắt càng thêm tối lại, anh gảy nhẹ tàn thuốc: " Làm thủ tục xong rồi?" Giọng nói của anh không hiểu sao lại xa lạ như thế.

Cố Niệm vẫn cau mày, mấy năm nay cô rất ít cười. Khoé mắt người khác đã có nếp nhăn, nhưng cô không có: " Anh đi đi, Phán Phán không sao rồi."

" Tôi không biết Phán Phán bị dị ứng tôm..." Anh có chút khó khăn nói. Anh muốn giải thích, nhưng phát hiện giải thích cũng phí công. Con gái của anh đã chịu bao nhiêu đau khổ mà anh lại chưa từng biết.

Cố Niệm thở ra, ngữ khí lạnh nhạt: " Anh thì biết cái gì?" Cô hỏi lại.

Từ đầu đến cuối, anh biết cái gì? Tất cả về cô, anh đều không hề biết.

Mặt Tống Hoài Thừa trắng bệch, muốn nói rất nhiều nhưng một chữ cũng không nói ra được.

" Tống Hoài Thừa, thật ra tôi cũng không biết Phán Phán bị dị ứng tôm. Nhiều năm như vậy, chúng tôi phải trốn đông trốn tây. Tôm chúng tôi không ăn nổi. Cảm ơn anh hôm nay đã cho tôi biết Phán Phán bị dị ứng tôm." Cô cười lạnh.

Tống Hoài Thừa đứng im, chết lặng không còn cảm giác.

Cố Niệm đi vào, Phán Phán đưa cánh tay ra nhìn Cố Niệm: " Mẹ, mặt đau." Âm thanh mềm nhũn nắm chặt lấy trái tim Cố Niệm.

Lục Diệp Thanh lắc đầu: " Ngủ một giấc sẽ không đau, ngủ đi."

Cố Phán lắc đầu: " Chú Lục, ôm."

Con bé này chỉ cần bị bệnh sẽ vô cùng dính người. Lục Diệp Thanh ôm con bé.

Tống Hoài Thừa đi vào, cảnh tượng vừa rồi lọt vào mắt anh, nếu là trước kia hắn đã phát điên.

Trước kia vẫn làm theo ý mình nhưng hôm nay anh phải nhịn.

Trong tay cầm chai nước: " Phán Phán, khát không?"

Cố Phán liếc anh: " Phải là chú Lục đút con mới uống."

Tay Tống Hoài Thừa không tự chủ run rẩy.

Cố Niệm nhíu mày: " Hiện tại không thể uống, tí nữa thế nào cũng đòi đi vệ sinh, sẽ phiền phức lắm."

Cố Phán mím cái miệng nhỏ: " Mẹ, con đáng thương như vậy, mẹ còn đối xử với con như thế, mẹ nhẫn tâm vậy sao?"

Ba người sửng sốt.

Tống Hoài Thừa đưa nước cho Lục Diệp Thanh: " Phiền anh."

Lông mày Lục Diệp Thanh nhăn lại: " Tống tiên sinh nói gì vậy, đây vốn là việc tôi phải làm."

Tống Hoài Thừa buồn bực, anh nhìn Lục Diệp Thanh, trong mắt tràn ngập sự lạnh lẽo nhưng không nói tiếp.

Không bao lâu, lãnh đạo bệnh viện đến: " Tống tiên sinh." Viện trưởng đưa tay bắt tay với Tống Hoài Thừa: " Tôi đến xem tình huống của đứa bé."

" Tiểu Lục cũng ở đây à?"

Lục Diệp Thanh gật đầu, sắc mặt ngưng trọng.

Viện trưởng tự mình đến đây có thể thấy Tống Hoài Thừa cũng có lòng. Viện trưởng còn tự kiểm tra cho Phán Phán một chút, lại nhìn bệnh án rồi kê thuốc.

" Tống tiên sinh, con bé không sao. Ngài yên tâm đi. Mấy ngày hôm sau kiểm tra lần nữa."

" Phiền ngài rồi." Tống Hoài Thừa cười nhưng không sâu: " Con gái tôi tập nói muộn, không biết viện trưởng Lí có biết ai chuyện gia trong lĩnh vực này không?"

Trong lòng viện trưởng cả kinh, không nghĩ đứa bé này đúng là con của Tống Hoài Thừa, thật sự không biết chút tin tức nào: " Tôi sẽ liên hệ giúp ngài."

" Vậy cảm ơn viện trưởng."

" Không cần khách khí. Tôi sẽ giữ kín tin tức con bé."

Cố Niệm nắm chặt tay, một câu cũng không nói. Con gái của anh? Nói cũng thuận miệng thật.

Tống Hoài Thừa nhìn Phán Phán, ánh mắt làm người ta không thấu rốt cuộc anh muốn làm gì.

Anh không nói gì liền đi, có lẽ anh cũng hiểu được Cố Niệm sẽ không nghe anh nói.

Anh vừa đi, Cố Niệm cũng bỏ lớp nguỵ trang xuống, mệt mỏi ngồi trên ghế.

Phán Phán uống nước, giống như đã quên sạch đau đớn.

Tống Hoài Thừa trở lại xe ngồi yên hồi lâu.

Mặt trời đã lặn, phía chân trời là cảnh tượng quạnh quẽ. Tống Hoài Thừa nâng tay xoa thái dương, cầm điện thoại gọi cho luật sư Phương.

" Luật sư Phương, huỷ bỏ việc tranh gianh nuôi nấng. Mặt khác tôi muốn lập một tài khoản tiết kiệm."

" Được. Tôi sẽ liên lạc với cô Cố."

Tống Hoài Thừa ngồi một chỗ không nhúc nhích. Đột nhiên thấy cái túi da rơi trên sàn, vươn tay nhặt lên. Bên trong là tất cả ảnh của Phán Phán, còn có cả ảnh của Cố Niệm.

Cố Niệm vẫn duy trì một vẻ mặt, từ lúc gặp nhau tới nay, anh chưa từng thấy cô cười.

Anh đã sắp quên khuôn mặt cô cười rộ lên. Tống Hoài Thừa nhắm mắt lại, Cố Niệm cười rộ lên má trái sẽ có lúm đồng tiền thật sâu.

Kể cả khi cô nói chuyện lúm đồng tiền cũng xuất hiện.

" Tống Hoài Thừa, em nói cho anh biết, tương truyền rằng người sau khi chết, khi một lần nữa đầu thai, vì đủ loại nguyên nhân, không muốn uống canh Mạnh bà, Mạnh bà không có biện pháp nên phải đồng ý với họ. Nhưng sẽ để lại kí hiệu trên người họ, kí hiệu chính là lúm đồng tiền. Người như vậy phải nhảy vào sông Vong Xuyên, chịu sự dày vò trong biển lửa ngàn năm mới có thể luân hồi, chuyển thể sẽ mang theo kí ức kiếp trước, mang theo má lúm đi tìm người yêu kiếp trước. Tống Hoài Thừa, em phải trải qua vất vả để gặp anh, anh phải biết quý trọng em, biết không?"

Khi đó anh chỉ cười rồi cho qua.

Biết quý trọng, anh quả thật không làm được.

Đến khi di động vang lên, Tống Hoài Thừa vẫn còn đang nhíu mày khổ não. Anh nhìn điện thoại, vẻ mặt không vui.

" Hoài Thừa, cháu xem tin tức chưa? Không biết viết linh tinh gì nữa." Chu Chu tức giận nói: " Bây giờ cháu đang ở đâu?"

" Chu Chu, cháu sẽ đến chỗ chú."

" Được."

Tống Hoài Thừa lái ô tô đến Chu gia, ba người Chu gia đều ở nhà. Chu Hảo Hảo đứng lên: " Hoài Thừa..." Cô ta nhẹ giọng nói.

Sắc mặt Tống Hoài Thừa vẫn luôn cứng ngắc.

Bảo mẫu mang li trà tới.

Chu Chu vẫn xanh mặt: " Ngồi đi." Ly hôn 4 năm tự nhiên nhảy ra đứa con, trong lòng bọn họ cực kì không thoải mái.

Mẹ Chu cũng không kìm chế được: " Hoài Thừa, đứa bé kia rốt cuộc là sao? Không phải của cháu chứ?"

Chu Hảo Hảo nhíu mày: " Mẹ." Cô ta nén giận nói.

Mẹ Chu chỉ tiếc rèn sắc không thành thép, đúng là đứa con gái không khiến bọn họ hết lo lắng được mà: " Cháu và Hảo Hảo rất nhanh sẽ tổ chức hôn lễ, lúc này lại xảy ra chuyện, Hảo Hảo phải làm sao bây giờ? Mọi ngươi sẽ nghĩ gì về nó?"

" Cha mẹ, Hoài Thừa sẽ xử lí ổn thoả, đưa bé kia là Cố Niệm tự nguyện sinh." Chu Hảo Hảo rầu rĩ nói, trong lòng tủi thân.

Cha mẹ Chu mạnh mẽ khoá mắt lên Tống Hoài Thừa, ly vọng anh sẽ cam đoan. Thành tựu của Tống Hoài Thừa vài năm nay Chu gia đều nhìn thấy rõ. Dù anh đã ly hôn nhưng Chu gia vẫn coi trọng anh.

Đèn pha lê sáng ngời, sắc mặt Tống Hoài Thừa vẫn không đổi. Lúc này rốt cuộc cũng nhíu mày, biểu tình lạnh nhạt. Chu Hảo Hảo nhất thời hoảng hốt, cô ta bất an siết chặt tay.

" Chú Chu, việc này cháu sẽ xử lí tốt." Anh mở miệng.

Cha Chu chậm rãi " ừ" một tiếng, khoé miệng nhếch lên, cầm tách trà uống một ngụm.

Tống Hoài Thừa nói tiếp: " Cháu sẽ huỷ bỏ hôn lễ giữa cháu và Hảo Hảo."

" Cái gì?" Cái chén trong tay cha Chu rơi xuống đất: " Hoài Thừa, cháu nói gì vậy?"

" Cháu nói hôn lễ huỷ bỏ. Con bé là con gái cháu, điều này không thể thay đổi. Nếu không thể thay đổi, vậy thay đổi chuyện chưa xảy ra." Ngữ khí của Tống Hoài Thừa không có một chút thương lượng.
 
Back
Top Bottom