Khác Chaos

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
135,362
0
0
265168769-256-k766656.jpg

Chaos
Tác giả: PoppyRudy
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện của newbie, gạch đá nhẹ tay thoi mấy bác ơi 😐



grimdark​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Chaos Of The Kingdoms
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Chaos
    Hỗn mang thức giấc


    Một làn gió nhẹ thoáng qua mặt của từng người trong đội hình, luồng lách qua từng khoảng cách giữa mỗi người rồi đi xuyên qua cánh rừng khổng lồ để đến với tận cùng thế giới, cơn gió mang theo hơi lạnh của phương bắc xa xôi hòa lẫn với không gian u ám của cánh rừng đại ngàn khiến những con người đang hứng chịu phải lạnh hết sống lưng.

    Đi xuyên qua một con đường cổ kính từ hàng nghìn năm về trước, thật ngạc nhiên là nó vẫn chưa bị cánh rừng nuốt trọn qua thời gian, những thân cây to lớn che đi ánh mặt trời khiến cho khu rừng trở nên tăm tối giống như họ đang bắt đầu chuyến hành trình trong màn đêm tĩnh mịch đầy sự chết chóc.

    Ngọn gió cứ thổi không theo một quy luật tự nhiên nào giống như có ai đó đang điều khiển, ngoài tiếng gió, những âm thanh duy nhất họ có thể nghe được là tiếng lá cây xào xạc lao vào nhau, âm thanh của những thân cây đung đưa theo làn gió tạo nên một không gian khiến những kẻ yếu kém phải rợn người.

    Suốt cuộc hành trình, họ luôn cầm chắc vũ khí trên tay và luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào, nó khiến họ mệt mỏi nhưng không một ai dám dừng bước, nếu bị lạc, việc ra khỏi rừng đại ngàn Jugard là hoàn toàn không thể!

    Đôi mắt mơ hồ nhìn về phía trước, họ lê từng bước chân mệt nhọc len lỏi qua các cành cây ngọn cỏ, xuyên qua các bụi cây rậm rạp từng là tổ cho lũ côn trùng, nó khiến họ rét run khi những con muỗi to như ngón tay bay ra khỏi chỗ ẩn nấp rồi lao về phía họ.

    Không chút chần chừ, động tác của người dẫn đầu dần nhanh lên rõ rệt, từng nhác dao bổ xuống một cách dứt khoát cắt đứt những thứ cản đường bất kể nó có là thứ gì đi chăng nữa!

    Hơn một giờ sau đó, họ đến được nơi cần đến, một nhà tù nằm ở trung tâm khu rừng, bao quanh nó là hàng trăm cột trụ được khắc lên những kí tự kì lạ.

    Vẻ bên ngoài của nó giống như một ngôi đền cổ xưa với kiến trúc của hàng triệu năm về trước, xung quanh tường còn được dán chi chít bùa chú để giam cầm thứ báng bổ bên trong, từ cổng bước vào, hai con Golem khổng lồ cao hơn sáu mét như hai ngọn núi hùng vĩ chắn ngang cổng vào, chúng cúi xuống nhìn những kẻ dẫn đoàn một cách nghi hoặc.

    Sau đó, người dẫn đoàn phải giơ lên một cây gậy với hai dòng bùa chú trên đó, đưa ra trước mặt con Golem rồi ấn vào viên ngọc ở trước ngực nó, sau khi ánh sáng ở viên ngọc đó tắt đi, hai con Golem mới chịu tránh đường cho họ đi vào, tuy vậy, chúng vẫn không quên dõi theo từng hành động của họ...

    Họ tiến vào trong để lại một đội quân hừng hực khí thế đợi chờ bên ngoài.

    Men theo đoạn đường tăm tối dẫn vào trung tâm ngôi đền, họ nín thở khi nghe thấy những âm thanh kêu gào đau khổ từ tận sâu trung tâm truyền đến, đi theo ngọn gió phản phất mùi của xác chết, họ cảnh giác hơn, sự sợ hãi dâng trào trong tâm trí của từng người có mặt.

    Không rõ chuyện gì sẽ ập tới, sự cảnh giác nâng lên cao độ, họ siết chặt vũ khí trên tay mình, người dẫn đầu quay lại nhìn cả đoàn, ông ta mỉm cười nhìn tất cả, nụ cười quái quỷ kết hợp với không gian đen tối và âm thanh quỷ dị kia vẫn không ngừng vang lên từ phía cuối con đường, nó khiến tất cả những người có mặt phải sợ hãi...

    Trừ người dẫn đoàn...

    - Cái...

    Một trong số họ hét lên, giọng hét vang dội trong con đường rồi biến mất, kể cả người đã tạo ra nó, những cặp mắt lo sợ nhìn nhau và rồi tất cả cùng nhau thi triển ma thuật bảo hộ, họ tạo một vòng kết giới quanh mình và tất cả những vòng kết giới được kết nối với nhau, một khi có ai đó "biến mất" như kẻ xui xẻo vừa nãy, vòng kết giới sẽ giữ người đó lại hoặc kéo tất cả cùng đi theo.

    - Triệu hồi ác quỷ hạ cấp!

    Mệnh lệnh vang lên, một vòng tròn ma thuật xuất hiện, xung quanh nó phát ra một màu đỏ của máu và một vài hào quang bóng tối, chúng nhanh chóng hòa vào nhau và rồi từ đó, một ác quỷ hạ cấp dần xuất hiện, nó không gầm gừ dữ tợn mà quỳ xuống, xem người triệu hồi như chủ nhân của mình.

    - Tiến về phía trước!

    Bất cứ thứ gì xuất hiện hãy quay về báo cáo!

    Anh ta ra lệnh cho ác quỷ, nó gật đầu rồi quay người chạy đi, với hai chân của động vật nên việc di chuyển của ác quỷ cực kì nhanh, chỉ trong thoáng chốc nó đã biến mất khỏi tầm nhìn của người vừa triệu hồi.

    Khi ác quỷ vừa đi khỏi, anh ta thở phào nhẹ nhõm vì lần triệu hồi này không xảy ra chuyện gì ngoài tầm kiểm soát.

    Sau khi dừng lại một chút để nghỉ ngơi, họ lại tiếp tục di chuyển vào sâu bên trong, tuy nhiên lần này họ đã có chuẩn bị kĩ càng hơn, các loại ma thuật được tinh linh ánh sáng giúp đỡ họ đã dùng nó một cách triệt để, con đường được soi sáng một cách rõ rệt, bên cạnh đó, họ còn triệu hồi thêm vài con sói cấp thấp để đánh hơi mở đường mặc cho người dẫn đầu vẫn còn đó, có lẽ anh ta sẽ có chút khó chịu với hành động này.

    ---+---

    Một đại sảnh nằm ở phía xa cánh cổng mà họ vừa đi qua, nó lấp lánh ánh vàng khiến cho lòng tham của một số kẻ xuất hiện, bề mặt tường được làm từ những viên đá vô hồn xen lẫn những khối vàng to lớn, ở phần giữa trung tâm là một bức tượng của một con Greater Daemons, nó cao 4m và được làm lõi một ngôi sao ở linh giới, nó rất cứng, cứng cáp hơn cả Adamantium mà con người có thể tìm được.

    - Không được đọc bất cứ thứ gì được viết ở đây!

    Người dẫn đoàn nói lớn để tất cả cùng nghe thấy, sau đó, ông ta thắp sáng các ngọn đuốc bên trong đại sảnh rồi tiếp tục di chuyển.

    Ở phía sau ông ta là mười người khác, đáng lẽ là mười một nhưng một tên bị bốc hơi chẳng rõ lý do, họ đi ngang qua bức tượng và cố gắng ngó lơ nó đi, tuy nhiên, đối với con người, cái gì càng cấm thì họ lại càng tò mò và muốn khám phá, một tên đi giữa đoàn đã đọc to cái tên được khắc dưới bức tượng...

    - A...b...a...d...d...o...n...

    - TÊN KIA!

    Ông ta quay lại hét to, tuy nhiên đã quá muộn, lời cuối cùng đã bị hắn nói hết ra, khuôn mặt ông ta trở nên tức giận và giơ cao cây trượng trong tay mình mà quát.

    - CHẲNG PHẢI TA ĐÃ CẢNH BÁO NGƯƠI RỒI HAY SAO TÊN NGU XUẨN KIA???

    - Thưa..

    Thưa thầy...

    Nhưng...

    Em...

    Em không kìm được...

    - Này...

    Ai đó vừa lên tiếng, giọng nói này không thuộc về con người, nó chứa đựng một áp lực khủng khiếp khiến cả đoàn phải gục xuống, hơn nửa đoàn đã ngất đi kể cả tên vừa đọc lớn cái tên của bức tượng.

    - Hắn...

    Hắn ta, đã thoát khỏi giam cầm...

    Người dẫn đoàn mệt nhọc nói, ông ta giống như đang dùng những hơi sức cuối cùng của cuộc đời để tuyên bố, sau đó, ông ta hướng cây gậy của mình về phía ác quỷ phía trước.

    - Fire...ba..l..l...

    Một mệnh lệnh vang lên một cách yếu ớt, ngay sau đó là một quả cầu lửa xuất hiện, nó là một ma thuật trung cấp có thể làm tan chảy cả sắt thép, quả cầu lửa bay vút tới ác quỷ phía trước với tốc độ chóng mặt, tuy vậy, hắn ta vẫn không hề nao núng mà đứng nguyên vị trí để quả cầu lửa lao tới.

    Bùm!

    Tiếng nổ thật to, nó bắn ra những tia lửa trông rất đẹp mắt, từng tia lửa yếu ớt lóe lên rồi tắt lịm trả lại cho không gian một vài tia sáng yếu ớt của những ngọn đuốc được thắp sáng trước đó, những tiếng xì xèo của khói sau vụ nổ làm cho những ai còn tỉnh táo phải chú, trong đầu họ chỉ duy nhất một suy nghĩ..." liệu nó có hiệu quả không?"

    Làn khói tan đi, không một vết bụi nào xuất hiện trên bộ áo của ác quỷ khiến mọi kẻ có mặt phải sợ hãi.

    - Ngọn lửa đó quá yếu!

    Giọng nói của ác quỷ lại ngân vang trong tâm trí từng kẻ còn có ý thức, dù không quá lớn nhưng cũng không nhỏ đến mức họ không thể nghe thấy.

    Hắn ta tinh chỉnh lại quần áo của mình rồi tiến đến chỗ người dẫn đoàn, ông ta thì thực sự gượng hết nổi rồi, cơ thể ông ta yếu nhớt thây tới nổi không thể cử động được hai chân mình.

    - Sao chúng ta không bàn một chút về cuộc đột nhập này nhỉ?

    Ác quỷ lên tiếng trước, vẫn như lần trước đó, giọng nói hắn cứ ngân vang trong đầu họ khiến họ hoảng loạn nhìn nhau để xác định vị trí của tên ác quỷ...

    Mặc dù hắn đang đứng trước mặt bọn họ, thật kì lạ!

    - Giữa con người và quỷ tộc thì có gì để bàn bạc?

    Chủng tộc của ngươi đã gây hại cho những chủng tộc khác và người anh hùng đang giam cầm ngươi tại đây, bọn ta chỉ đến để duy trì phong ấn giam giữ ngươi...

    Nhưn...

    Hắn ta đưa ngón tay lên miệng ý bảo "im lặng" còn người dẫn đường cũng đột ngột im thin thít, ông ta cố nói gì đó nhưng đành bất lực mà gục đầu xuống.

    - Giam giữ?

    Phong ấn?

    Đang nói đến cái gì vậy?

    Hắn quăng cho cả bọn ánh mắt thăm dò rồi lại lên tiếng tiếp.

    - À ta quên mất, chưa giải thuật [ Câm lặng ].

    Hắn búng tay kêu "tách" một tiếng rất to, sau đó, những tiếng thở hổn hển thay nhau vang lên, cũng một phần do nguồn áp lực khủng khiếp tỏa ra từ tên ác quỷ phía trước.

    - Vị...

    Vị anh hùng đó đã nói rằng...

    Ngài đã đánh bại một con quỷ cấp cao mà ngài nghĩ rằng đó là một Daemons God và thành công giam giữ hắn ở [ Ngục tù vĩnh cửu ], từ đó loài người cũng chỉ thấy vài con quỷ cấp thấp nhưng chúng đều bị đánh bại dễ dàng...

    Người dẫn đoàn vừa dứt lời, ông thở như được mùa vì thân thể già cỗi kia không có quá nhiều sức lực để gồng gánh trước áp lực từ ác quỷ.

    - Đánh bóng tên tuổi cũng không tệ, nhưng ta nghĩ ta nên chỉnh đốn lại kiến thức của các ngươi một chút...

    - Ý..

    Ngươi là gì?

    - Trước tiên, giới thiệu với nhau cái nhỉ?

    Ta là Abaddon, một Daemons Prince.

    - Daemons Prince?

    Khoang...

    Khoang đã...

    Chẳng...

    Chẳng phải vị anh hùng đã phong ấn một Daemons God sao?

    Và hơn nữa...

    Kẻ từ bức tượng kia...

    Chẳng...

    Chẳng phải là một Greater Daemons hay sao?

    - Ta đã bỏ qua cho ngươi một lần xúc phạm đến Daemons God, nhưng có vẻ sự ngu xuẩn của ngươi chỉ đang tăng thêm chứ không hề giảm bớt nhỉ?

    Abaddon nắm lấy đầu người dẫn đoàn mà kéo ông ta lên, khuôn ông ta đau đớn rõ rệt, những mảng da đầu bắt đầu bong tróc chảy máu nhưng Abaddon lại không có ý dừng lại.

    - Cũng đã từ rất lâu, bọn ta đã không xâm phạm đến thế giới khác một cách trực tiếp, có lẽ, hôm nay sẽ là ngày bắt đầu công việc đó một lần nữa!

    Dứt lời, hắn xé toạc đầu của người dẫn đoàn rồi bóp nát nó, còn cái xác già nua của ông ta, hắn thiêu hủy nó đến mức chẳng còn tro cốt bằng [ ngọn lửa của linh giới], nó tỏa ra một lượng nhiệt cực lớn gấp hàng nghìn lần ngọn lửa thông thường, cộng với đó là nguồn áp lực khủng khiếp phát ra từ Abaddon khiến những kẻ khác không thể nào di chuyển được.

    Kết cục, họ chỉ còn cách nằm yên một chỗ và chờ đợi cái chết đến với mình, rất nhanh chóng và cũng vô cùng đau đớn, thể xác họ đã hóa tro tàn nhưng linh hồn lại không được may mắn như vậy.

    - Lại quên việc chỉnh đốn kiến thức rồi, ta là Daemons Prince, không phải Greater Daemons và cũng đừng bao giờ so sánh Daemons God với kẻ thấp hèn như ta, đối với ngài, một cái búng tay cũng khiến các ngươi trở về cát bụi!

    Abaddon nói với những linh hồn đang lảng vảng quanh hắn.

    Tiếp tục cất bước, hắn tiến về phía một cánh cổng được xây một cách rất lố bịch, nó nằm giữa đại sảnh, cao hai mươi mét và rộng hai mươi mét, cũng như bức tượng kia nhưng cao cấp hơn, nó được đúc từ lõi của một ngôi sao.

    Nhìn thoạt qua cứ tưởng nó dùng để ngăn cách những bầy tôi với kẻ trị vì nhưng thực chất nó là một cánh cổng, thứ dùng để mở ra con đường giữa hai thế giới.

    Abaddon vẫy tay như phủi đi lớp bụi bẩn trên cánh cổng, sau đó, cánh cổng mở ra, phía bên trong là một thế giới tăm tối bị bao phủ bởi những cơn bão cát cuồng nộ.

    Từ bên trong đó, hàng nghìn sinh vật bước ra, cơ thể chúng được bao bọc bởi một màu đỏ đầy máu me, trên tay chúng là một thanh kiếm đang rực cháy như thể chúng có nguồn năng lượng vô tận để giữ ngọn lửa cháy liên tục, chúng được gọi là [ Sword of Hell ], chúng có thể cắt ngọt bất kì loại áo giáp nào của nhân loại khi ở thế giới của chúng, nếu ở thế giới vật chất, chúng vẫn cắt như thường nhưng sẽ khó khăn một chút.

    Tiếp theo đó là bốn con Greater Daemons, chúng cao hai mươi mét và có một đôi cánh dơi phía sau, sải cánh ít nhất cũng phải hơn bốn mươi mét, chúng mặc bộ giáp hiệp sĩ với những cái gai bao phủ và vũ khí của chúng là Battle Axe, những cây rìu dài 2 - 3m có khả năng chém đứt thực tại ( khả năng chỉ 0,5 - 1% :v ).

    Cuối cùng, sinh vật đi ở cuối binh đoàn khiến cho Abaddon cũng phải quỳ xuống khi sinh vật đó xuất hiện, trông từ bên ngoài hắn ta cũng chẳng khác mấy gì một người bình thường, tuy nhiên, hắn lại tỏa ra một nguồn áp lực khiến cho Abaddon cũng phải khó thở và vô cùng khó khăn để giữ thăng bằng trong lúc quỳ lạy.

    - Chúa tể Iratus!

    Abaddon nói với sự kính trọng dành cho vị Daemons God của hắn.

    Vị Daemons God đó phẩy tay cho phép Abaddon đứng dậy sau màn chào hỏi đầy lễ nghi đó.

    Iratus không hề tỏ ra bất kì cảm xúc nào khi đối mặt với tình cảnh thế này, hắn ta có vẻ vô cảm, sau đó, hắn kéo ra một thanh kiếm dài tận 5m, nó được khắc rất nhiều chi tiết quái dị trên đó, Iratus giao nó cho Abaddon.

    - Ta sẽ không can thiệp, cứ làm như ngươi thích...

    - Thưa Chúa tể...

    Thanh kiếm này...

    - [ Daemons Sword World ]

    Ực một tiếng, Iratus có thể nghe thấy âm thanh đó từ cổ họng Abaddon, trông lại thì có thể thấy hắn đang run sợ chứ không hào hứng như Iratus đã nghĩ.

    [ Daemons Sword World ] - thanh kiếm được rèn bằng lõi của một ngôi sao, sức mạnh của nó là thứ mà Abaddon không dám chạm đến, với sức mạnh có thể cắt đứt không gian - thời gian, xóa bỏ thực tại và "nhát chém nguyên tử" của [ Daemons Sword World] thì việc nó hút cạn ma lực của người dùng trước khi người đó dùng hết được năng lực của thanh kiếm là việc quá bình thường.

    Đối với Iratus, người rèn ra nó và là một thực thể có ma lực vô tận thì việc muốn dùng thế nào và dùng bao lâu là việc của lão, nhưng Abaddon thì khác, Abaddon là kẻ biết tự lượng sức mình, hắn tự biết mình không có quá nhiều ma lực như các Daemons Champion hay vô hạn ma lực như Iratus, do đó, việc dùng thanh kiếm này chắc chắn sẽ vào thời khắc sinh tử nhất.

    Đi theo sau Iratus, Abaddon cảm thấy rằng mình thật nhỏ bé, nguồn áp lực khủng khiếp từ Iratus đang phát ra từng giây một khiến Abaddon cảm thấy khó khăn trong việc di chuyển lẫn giữ vững tâm trí, mặc dù hắn vốn dĩ đã là một Daemons Prince mạnh mẽ.

    Đi ra bên ngoài ngôi đền, tình hình hiện tại có lẽ nên nói rằng đây là một cuộc thảm sát, hàng nghìn con Daemons đang thảm sát các binh lính của nhân loại, song đó, các Greater Daemons đang làm quá tốt nhiệm vụ của chúng, một Greater Daemons có thể cân cùng lúc hàng chục nghìn quân của nhân loại không một chút khó khăn.

    Cây Battle Axe trên tay chúng chỉ lướt qua một đường đã giết sạch một sư đoàn của nhân loại, như một cơn đại hồng thủy không thể cản phá, chúng ( Greater Daemons ) xông lên tấn công một cách điên cuồng còn phe nhân loại thì khổ sở chống trả trong tuyệt vọng, những nhát rìu chém xuống xé đôi mặt đất, san bằng một ngọn đồi mà không một tấm khiên nào có thể ngăn chặn.

    Nhân loại đã dẫn theo một tập đoàn quân ( 200.000 lính ) để chuẩn bị cho lần phong ấn này, tuy nhiên, họ đã thất bại, họ đã quá chủ quan cho lần phong ấn này, vốn dĩ nếu như giống những lần triệu hồi khác, họ sẽ mang theo đến bốn tập đoàn quân chứ không phải một, dù vậy, dù bốn hay một cũng chịu chung một kết cục.

    Chưa mất đến một giờ giao tranh, quân đội của nhân loại thiệt hại nặng nề và chọn cách bỏ chạy trong nhục nhã, còn phía Daemons, chúng reo hò chiến thắng và còn có một số con ăn thịt những xác chết cho qua cơn đói điên cuồng đang réo gọi.

    Cùng lúc đó, Abaddon dần cảm thấy mình đang mạnh dần lên, nó rất nhỏ giọt nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được, hắn nhìn sang Iratus và chờ đợi câu trả lời từ vị Daemons God đáng kính.

    Trông thấy ánh mắt của thuộc hạ, Iratus chỉ nhìn về nơi xa rồi trả lời hắn.

    - Sự sợ hãi từ những sinh vật sống, hãy tận hưởng nó, đừng giết sạch chúng, cứ để chúng kháng cự.

    Abaddon gật đầu như đã hiểu ý, theo ánh mắt của Iratus, Abaddon cũng nhìn theo hướng đó và suy tính một kế hoạch của riêng mình.
     
    Chaos
    Daemons


    Salamander, một cường quốc nằm ở trung tâm lục địa Fenrir.

    Trải dài từ phía đông của lục địa cho đến tận phía tây, một nửa bắc lục địa kéo dài đến hết phía nam, có thể nói, Đế quốc Salamander là quốc gia lớn nhất với diện tích 51 triệu km vuông, được bốn đại dương bao phủ xung quanh và một dãy núi bao bọc quanh lục địa như một bức tường thành kiên cố, Salamander chẳng khác nào một pháo đài khổng lồ với quy mô của một hành tinh.

    Xung quanh các dãy núi còn được hoàng gia Salamander xây dựng lên các bức tường thành cao 15m để chống lại các thế lực khác mà họ gọi là Daemons, những con quỷ từ lục địa Leviathan, bên cạnh đó, ở gần khu vực phía đông Fenrir, khu rừng đại ngàn Jugard khổng lồ chiếm 23 triệu km vuông diện tích lãnh thổ cũng là một mối nguy cho bọn họ.

    Ở đó, một ngôi đền mà chẳng ai biết đã được xây dựng từ khi nào, ít nhất là họ biết được nó đã có mặt từ 5 triệu năm về trước, hằng năm, họ đều tuần tự gửi từ 1 - 5 tập đoàn quân tới đó để duy trì phong ấn thứ báng bổ bên trong, họ gọi nó là thế lực Chaos ( hỗn mang ), lo sợ về những ghi chép cổ xưa liên quan đến Chaos, những pháp sư mạnh nhất của Salamander đều được gửi về đó để thực hiện nghi lễ duy trì phong ấn, thêm nữa, họ luôn bổ sung lực lượng này để chẳng may người trước qua đời thì còn có kẻ kế nhiệm.

    Hai giờ trước, tin tức về việc nghi lễ thất bại và lực lượng phòng thủ phía Đông đã thất bại trong việc chặn đứng bè lũ Chaos, nó khiến cho tầng lớp quý tộc và hoàng gia Salamander cảm thấy cực kì lo lắng, bên cạnh đó, các báo cáo về những con Greater Daemons mang vũ khí hủy diệt được gửi về liên tục cùng với báo cáo thiệt hại khủng khiếp mà chúng gây ra.

    Rầm!

    Một tiếng đập bàn vang dội khắp căn phòng, người vừa có hành động giận dữ đó là Emperor, vị hoàng đế của Đế chế Salamander, chỉ đọc sơ qua vài dòng đầu tiên của bản báo cáo đã khiến ông ta trở nên không kìm chế được cảm xúc.

    - Có ai có ý kiến gì không?

    Cả căn phòng im lăng, không một ai dám ngẩng đầu nhìn vị Emperor đang trong cơn thịnh nộ, những tiếng kêu lách tách của sắt thép va chạm với nhau do cận vệ gây ra khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.

    - Bộ trưởng quốc phòng, ông có vẻ im hơi lặng tiếng từ khi cuộc họp bắt đầu nhỉ?

    - ...

    - Đang xem thường ta à?

    Emperor gắt lên, ông vứt bản báo cáo vào mặt bộ trưởng quốc phòng và sau đó là ném cho ông ta một ánh mắt khinh thường.

    - Thưa Emperor, thần cảm thấy việc người đối xử với bộ trưởng quốc phòng như vậy cũng không nên, quân địch..

    Bộ trưởng nông nghiệp lên tiếng nhưng cũng nhanh chóng bị Emperor giơ lên ngón tay ý bảo im lặng, sau đó, Emperor nói tiếp.

    - Bộ trưởng nông nghiệp, tốt nhất ngươi nên im lặng một chút, việc năm trước ta vẫn chưa tính với ngươi, để mất mùa liên tục trong hai năm, gián tiếp gây nên cái chết của một triệu dân ta đã chưa đưa đầu ngươi xuống đã là may mắn cho ngươi lắm rồi!

    Và bây giờ ngươi nhắc ta nên làm gì và không nên làm gì ư?

    Ực...

    Emperor nghe thấy âm thanh đó từ cổ họng bộ trưởng nông nghiệp, ông ta cười khẩy khi vị bộ trưởng đó gục đầu xuống bàn rồi im hơi lặng tiếng, sau đó, mục tiêu của lão lại chuyển về bộ trưởng quốc phòng.

    - Giải thích với nhau một tí được chứ?

    Bộ trưởng quốc phòng?

    - Thần...

    Thần nghĩ mình sẽ trình lên cho ngài một bảng báo cáo đầy đủ trong thời gian sớm nhất!

    - Đầy đủ?

    Ý ngươi là đếm được bao nhiêu cái xác à?

    Hay có bao nhiêu doanh trại bị phá hủy?

    Ngươi định đưa ta một bản báo cáo về thiệt hại?

    - Vâng...

    Nghe xong câu trả lời từ miệng bộ trưởng quốc phòng, Emperor đứng dậy, bộ giáp của ông khẽ run lên, những mảnh giáp va chạm với nhau tạo nên những âm thanh lạnh lẽo khiến cho những kẻ có mặt cảm thấy run sợ.

    Ông tiến đến chỗ bộ trưởng quốc phòng, đôi tay bọc giáp đặt lên vai vị bộ trưởng đang run rẫy mà thì thầm.

    - Tất cả những gì ta cần là tên khốn nhà ngươi cút ra tuyến đầu cùng lính của mình chống lại kẻ địch...

    Rõ chứ?

    - Nhưng...

    Nhưng thưa Emperor, thần...

    Thần là đầu não của quân đội ...

    Nếu...

    Nếu thần mất mạng tại đó thì quân đội chẳng phải sẽ như rắn mất đầu sao?

    Bộ trưởng quốc phòng run rẫy đáp lại trong khi những móng tay sắt thép của Emperor đang đặt trên vai mình.

    Sau đó, ông ta chỉ nghe tiếng cười từ Emperor rồi cảm thấy vai mình đau nhức dữ dội, tuy vậy, ông ta vẫn cố cắn răng chịu đựng cơn đau thấu xương đó.

    - Ngươi đang đe dọa ta à Marock?

    Emperor nói một cách chậm rãi, sau đó là đi một vòng quanh các bộ trưởng và ông ta thực sự muốn lắng nghe họ sẽ nói gì đó, tuy nhiên, không gian lại một lần nữa im lặng.

    - Không ai muốn nói gì sao?

    Emperor lên tiếng, nó khiến cho vài kẻ phải giật mình.

    - Thưa...

    Thưa Emperor...

    - Nói!

    - Thưa Emperor, nếu như chúng ta để mất quá nhiều thời gian ở cuộc họp này vì những thất bại, nếu suy xét lại mọi vấn đề, chúng ta bị tập kích quá bất ngờ nhưng một phần lỗi cũng thuộc về bộ trưởng quốc phòng đã quá chủ quan, thần nghĩ chúng ta nên nhanh chóng tổ chức lại quân đội và bắt đầu phản công kẻ địch!

    Người vừa lên tiếng là trung tướng Mark Suckerbird, kẻ đứng cuối hàng ngũ tướng lĩnh dưới quyền Marock...

    Và cũng là người không được Marock trọng dụng cho lắm vì cả hai có rất nhiều ý kiến trái chiều nhau.

    Câu nói vừa dứt, Mark Suckerbird cảm thấy có chút rùng mình vì gã Marock đang lườm ông ta, tuy vậy, ông ta cũng nhanh chóng ngó lơ đi khiến lão Marock càng thêm nóng giận.

    - Còn gì nữa?

    Emperor lườm lão Marock khi ánh mắt lão đang đưa về hướng Emperor, sau đó, mọi người trong phòng chỉ thấy ông ta toát mồ hôi hột mà gục đầu xuống run rẫy.

    - Thưa Emperor, theo như báo cáo từ chiến trường gửi về và các báo cáo ở những khu vực bị Daemons tấn công, có vẻ chúng đang tiến về phía Bắc lục địa, thần đề nghị cử hai tập đoàn quân của thiếu tướng Rhino đánh chặn bọn chúng...

    Mark ngập ngừng một lúc như thể đang trông chờ điều gì đó từ Emperor, Emperor cũng nhanh chóng hiểu ý rồi gật đầu cho phép.

    - Nếu ngài cho phép, thần xin đề nghị gửi các quân đoàn thiết giáp hỗ trợ bọn họ!

    - Được...

    Đưa cho ta một bản báo cáo chi tiết trong một giờ tới, giờ thì ta cho phép ngươi nắm quyền chỉ huy các lực lượng phía Bắc.

    - Thần sẽ cố gắng hết sức!

    Mark quỳ xuống tạ ơn, sau đó, Emperor nói khẽ với Cận vệ của mình về những quyết định vừa đưa ra, sau khi anh ta chạy ra khỏi căn phòng, Emperor liếc nhìn những "bộ trưởng" đầy quyền lực nhưng im như hến trong suốt cuộc họp.

    - Ngươi nghĩ sao về việc nắm giữ chức bộ trưởng quốc phòng?

    Mark Suckerbird?

    - Đó sẽ là vinh dự của thần!

    - Ngươi sẽ hết lòng vì Đế chế chứ?

    - Thần luôn sẵn lòng hiến dâng tất cả vì Đế chế thưa Emperor!

    - Ta sẽ có một bài kiểm tra cho ngươi trước khi giao cho ngươi quyền lực...

    Giờ thì tất cả ra ngoài!

    - Vâng!

    Tất cả cùng đứng lên ngoại trừ bốn cận vệ của Emperor, ông vẫn nghe được tiếng đập bàn vô cùng tức giận mà ai trong phòng cũng rõ là do ai gây ra, tuy vậy, Emperor lại không hề tỏ ra khó chịu với hành động đó, ngược lại ông ta còn khá là thích thú...

    Khi cánh cửa dần khép lại, Emperor vẫy tay gọi đến một cận vệ rồi truyền mệnh lệnh.

    - Thông báo xuống các cấp, sẽ có thay đổi trong nội bộ quân đội, cụ thể ta sẽ giải thích với chúng sau.

    - Đã rõ!

    Người cận vệ kia gật đầu nhưng không hề rời đi, anh ta vẫn đứng đó như đang chờ đợi, Emperor cũng nhanh chóng hiểu ý rồi gật đầu cho phép.

    Anh ta lên tiếng : " Thưa Emperor, nếu thay đổi vị trí quan trọng trong lúc này liệu sẽ ổn chứ?"

    Emperor đáp lại anh ta bằng một cái gật đầu rồi phẩy tay để anh ta yên lòng rời đi.

    ---+---

    Phía Đông Fenrir, rừng Jugard.

    Tường thành Midgard.

    Ở phía ngoài tường thành, hàng chục nghìn thương binh nằm la liệt khắp nơi cần được di tản vào bên trong, thế nhưng, cổng thành lại đang đóng kín và khóa trái bên trong.

    Phía trên tường thành, gần như tất cả hỏa lực ở miền Đông Đế chế Salamander đều quy tụ về đây, những khẩu pháo khổng lồ được bộ binh kéo lên cùng với những máy bắn đá mang những viên đạn rực cháy sẵn sàng khai hỏa vào quân địch.

    Những máy bắn tên khổng lồ với những mũi tên dài ba mét sắt nhọn đang chờ đợi được phóng đi, những khẩu súng máy hạng nặng được đặt ở mọi ngóc ngách của tường thành và hàng chục tấn đạn đang trong tay những người lính tải đạn đi khi khắp mọi ngóc ngách của chiến trường.

    Phía bên dưới ở ngoài tường thành, những tiếng chửi rủa cứ vang vọng khiến cho tinh thần của những kẻ bên trong trở nên điên loạn hơn bao giờ hết, họ đang dần mất bình tĩnh bởi những gì mà mình vừa trải qua, họ đã may mắn sống sót và bây giờ họ sẵn sàng vứt bỏ những người đồng đội của mình để đóng chặt cánh cổng!

    Bên trên sợ hãi, bên dưới tuyệt vọng vì không thể vào trong, thất vọng vì bị phản bội bởi chính đồng đội của mình, họ điên tiết lấy những quả mìn còn sót lại đặt lên tường thành rồi kích nổ mặc kệ những thương binh nằm gần đó...

    Bùm...

    Bùm...

    Những tiếng nổ chát chúa vang lên kèm với những tiếng chửi rủa tưởng chừng như không hồi kết,....

    Và rồi...

    Mọi thứ dừng lại, họ nín thở rồi quay mặt lại phía bên kia chiến tuyến, nơi mà cái cây trong rừng Jugard đang dần đổ gục.

    Giây phút đó, họ xoay người lại đập điên tiết vào tường thành, cổng thành hay bất cứ thứ gì có thể giúp họ vào trong...

    Thậm chí là chất cả xác đồng đội đã chết!

    Rầm...

    Rầm!...

    Từng cái cây một đổ xuống cho đến khi những kẻ gây ra chuyện đó xuất hiện, trong hình hài của những con quỷ với lớp da rực cháy như ngọn lửa vĩnh hằng, những cái nanh sắt nhọn nhô ra từ miệng chúng với những lớp nhớp nháp đang chảy xuống thật kinh tởm, trên tay chúng là những thanh kiếm, rìu cũng đang cháy rực tựa như cơ thể chúng.

    Và rồi như một con đập bị vỡ khi những cái cây cuối cùng bị đốn ngã, lũ Daemons tràn ra như một cơn lũ tàn bạo sẵn sàng quét sạch mọi thứ trên đường đi của chúng, lúc này, ở hai phía đều điên cuồng như nhau.

    Ở phía Đế chế Salamander, họ bắn tất cả những gì họ có vào phía lũ Daemons còn lũ Daemons thì điên cuồng lao lên bất chấp tất cả, một con ngã xuống lại có hàng chục con khác lao lên không hề biết sợ hãi, ở phía dưới, những người bị bỏ rơi tuyệt vọng giơ lên những khẩu súng đã tanh mùi máu, một số chọn tự sát, một số chọn chống trả cho tới khi bị lũ Daemons xâu xé rồi chìm xuống trong "cơn lũ" điên cuồng khát máu đang ngày một dâng trào....

    Cơn mưa đạn nhanh chóng ập tới lũ Daemons, những viên đạn mọi kích cỡ bay ra khỏi nòng tiến về phía lũ ác quỷ đang điên cuồng xông lên, cảnh tượng đó nó giống như dùng súng đạn mà bắn vào nước ấy...

    Chả có tác dụng gì cả!

    Khoảnh khắc mà lũ Daemons lao thẳng vào tường thành rồi trở thành "bậc thang" cho đồng bọn phía sau tấn công, những người lính của Đế chế có thể cảm nhận được bức tường thành vừa rung lắc, họ đã choáng váng khi bọn chúng lao thẳng vào tường thành không chút do dự, thậm chí là có người đã té ngã từ trên tường thành do dư chấn.

    - Cái quái gì vậy?

    Rốt cuộc chúng ta đang chiến đấu với cái thứ quái quỷ gì vậy????

    Một ai đó trên tường thành hét lên, anh ta cười trong điên loạn rồi dùng súng của mình tự sát trước những đôi mắt đang mở to nhìn anh ta, sau đó, họ xem như chưa từng có chuyện anh ta tự sát rồi nhìn xuống bên dưới...

    "Quả thật là tuyệt vọng".

    Chính ủy đi tới, ông ta nhìn xuống bên dưới rồi lắc đầu, sau đó là một mệnh lệnh :" Vì Emperor!

    Vì Đế chế!

    Nếu chúng ta thất bại trong việc ngăn chặn chúng thì gia đình của chúng ta sẽ nằm trong biển máu mà chúng sẽ gây ra!

    Dũng cảm lên những người con của Đế chế!

    Hãy chiến đấu hết mì-....

    Ực....

    - YEAHHHHHHH!

    Họ đồng loạt hét lên nhưng cũng nhanh chóng dừng lại, bởi trước mắt họ, gã chính ủy vừa dự định kết thúc cái câu như thường lệ của ông ta đã bị một con Daemons lôi đi, tất cả những gì còn lại là cái đôi chân của ông ta đã bị cắt một ít...

    - Bắn!

    Một mệnh lệnh chậm trễ?

    Phải, nhưng may mắn là nó đã được thốt ra trước khi người đó bị kéo xuống "cơn lũ" rồi vĩnh viễn biến mất, tiếp sau đó là hàng loạt những khẩu súng từ bên dưới tường thành bắn lên khi mà lũ Daemons đang đứng trên tường thành và nhìn họ.

    Họ vừa bóp cò, vừa tuyệt vọng, khoảnh khắc mà họ trông thấy con Greater Daemons với sải cánh dài đến chục mét đang giương ra đôi cánh che phủ cả mặt trời, lúc đó, sự tuyệt vọng của họ đã dần tới đỉnh điểm, nhưng nó cũng không để họ phải chờ đợi quá lâu để sự tuyệt vọng đó dâng lên đỉnh điểm.

    Con Greater Daemons đó giơ cao cây rìu trong tay và chém ngang một đường về phía họ, tất cả những gì mà họ nghe được là tiếng hét đau đớn khi bị cắt đứt da thịt của đồng đội mình và khi ngoảnh mặt lại nhìn, một đại đội đã biến mất và chỉ còn là một vũng máu với những cơ thể bị băm nát hoặc còn một nửa.

    Đôi mắt họ mở căng hết mức rồi quay lại phía kẻ địch, nó quá muộn màng dù chỉ mới một khoảnh khắc họ rời mắt khỏi chúng, bọn chúng đã áp sát đủ gần để chém lìa họ ra làm hai.

    Sự hỗn loạn nhanh chóng lan truyền đi khắp các quân đoàn, ở phía sau không rõ chuyện gì thì cứ nằng nặc xông lên còn ở phía trước thì chen lấn để cố thoát khỏi địa ngục đầy chết chóc này.

    - Tránh đường!

    Tránh ra hết cho taaaaaa!!!!!

    Họ dùng súng trên tay mình và bắn luôn đồng đội của mình để mở đường máu chạy thoát, họ không từ bất kỳ thủ đoạn nào trong giây phút này cả...

    Miễn là họ được sống!
     
    Chaos
    Greater Daemons


    Tường thành đổ vỡ, những con quái vật mang hình dáng tựa như con người đang bị thiêu cháy trong ngọn lửa rực cháy, chúng như một cơn lũ tràn vào chém giết bất cứ thứ gì mà chúng nhìn thấy.

    Không một ngoại lệ nào, không một chút thương xót cho những kẻ yếu kém nằm dưới lưỡi gươm của chúng, chỉ một nhát chém kết thúc một sinh mệnh và chúng cũng không chút bận tâm mà chuyển sang mục tiêu khác.

    Lúc này, hàng phòng thủ của tòa thành đã đổ vỡ, hàng trăm nghìn quân với các loại vũ khí mạnh mẽ bậc nhất bị khuất phục bởi những món vũ khí của lũ man rợ.

    [ Grrrr. ]

    Tiếng gầm kinh hoàng của con Greater Daemons khiến cho những người lính phải bịt tai lại nếu họ không muốn bị nổ não, nó nhảy vút lên cao rồi đáp xuống một biển người đang tháo chạy.

    Ầm lên một tiếng nổ, mặt đất rung chuyển và máu người văng khắp mọi nơi, con Greater Daemons đứng dậy, nó hiên ngang càng quét chiến trường với sức mạnh tàn bạo của mình, từng nhát rìu được nó vung ra giết chết cả một đại đội cùng một lúc, máu thịt ở khắp mọi nơi và sự hoảng loạn dâng trào trong tâm trí từng con người có mặt.

    Họ không thể tưởng tượng được mình đang phải đối đầu với thứ quái vật báng bổ nào lại có sức mạnh kinh hoàng đến như vậy, họ tháo chạy, vứt bỏ hết mọi thứ để có thể nhẹ hơn và luồng lách.

    Súng đạn của họ là vô nghĩa trước con quái vật đó, mọi loại vũ khí trên tay họ đều vô tác dụng, tất cả những gì mà họ có thể nghĩ ra được là rút lui khỏi cái nơi quái quỷ này.

    Không chỉ riêng con quái vật báng bổ đó khiến họ như điên loạn, bầy tôi tớ đi cùng nó cũng chẳng kém cạnh gì so với sự kinh hoàng kia, chúng có thể không mạnh mẽ bằng con quái vật cánh dơi khổng lồ đó và chúng có thể bị giết bởi súng đạn, nhưng...

    Có nghĩa lý gì khi bạn bắn ngã một con thì mười con khác lại lao lên xé xác bạn?

    Một suy nghĩ điên rồ trong tâm trí những chỉ huy tại đây...

    Có lẽ nào bọn chúng còn đông hơn cả số đạn mà họ có?

    Nó chỉ thoáng qua thôi cũng đủ khiến họ phải rợn người mà chẳng dám nghĩ thêm nữa!

    -+-

    Khu vực chỉ huy phía Đông, khu vực 1.

    Văn phòng của Đại tướng Nagas

    Rầm!

    - Cái quái gì cơ?

    Một con Daemons lại có thể xóa sổ cả một đại đội?

    Thế trước giờ chúng ta giết cái thứ gì?

    - Báo...

    Báo cáo đó phải đánh đổi bằng hàng nghìn sinh mạng thưa ngài...

    Người lính kia khổ sở nói, anh ta gần như kiệt sức khi trao tận tay cho chỉ huy bản báo cáo, sau đó với những lời nói cuối cùng rồi ngất đi.

    Nagas cũng lắc đầu rồi vẫy tay gọi một người lính khác dìu anh ta đi ra ngoài chăm sóc, ông ta cũng xem xét lại bản báo cáo và cho gọi thêm một người nữa vào.

    - Xác nhận lại bản báo cáo này, thông báo lại cho ta nhanh nhất có thể!

    - Rõ!

    Khi anh lính kia rời đi, Nagas lắc đầu trong lo lắng, ông ta chắp tay rồi đi lòng vòng trong văn phòng của mình và chờ đợi.

    Tuy nhiên, các tin tức từ chiến trường liên tục được gửi về và hầu hết đều nhắc tới một con quái vật cánh dơi khổng lồ cao 20m, ông ta chỉ còn cách che nó đi để ẩn giấu đi nổi sợ hãi của bản thân mình.

    - Nếu đúng như những gì của báo cáo...

    Chẳng lẽ không thứ gì có thể ngăn chặn được sao?

    Một cú đập nữa lên mặt bàn làm nó chao rung lắc, thành thực mà nói, một con Greater Daemons đúng như báo cáo chẳng phải sẽ hủy diệt Đế chế một cách quá dễ dàng hay sao?

    Nagas như điên lên bởi mớ suy nghĩ vừa chớp nhoáng xuất hiện trong đầu mình.

    - Thưa ngài...

    Cố vấn bên cạnh ông im lặng từ nãy giờ cũng bắt đầu lên tiếng, ông ta hơi chần chừ vì đợi Nagas cho phép.

    - Ngươi có ý kiến gì về con quái vật kia không?

    Cách tiêu diệt nó...

    Đó là thứ mà ta cần nhất ngay lúc này!

    - Vâng thưa Đại tướng, theo như tôi nghĩ thì...

    Chúng ta có thể sử dụng một đội cảm tử để tìm điểm yếu của nó...

    - Ngươi bảo ta đốt quân ư Samuel?

    - Có thể nói là như vậy!

    - Chẳng phải lính của ta ở phía tường thành đang bị chúng tàn sát đấy sao?

    Những báo cáo vẫn được gửi về và thiệt hại còn khủng khiếp hơn cả những báo cáo gửi trước đó!

    - Đúng vậy, tuy nhiên, ngài thử nghĩ mà xem, tất cả những bản báo cáo chỉ thống kê thiệt hại và sự hỗn loạn trong quân đội, họ mất ý chí chiến đấu chỉ ngay khi thấy con quái vật ấy phô trương sức mạnh, chúng ta chỉ đang phí quân một cách vô ích thưa ngài!

    Nếu chúng ta đánh cảm tử và tìm được điểm yếu của nó, quân tiếp viện sẽ hạ gục nó và những mất mát kia sẽ không vô ích...

    Ngài nghĩ sao?

    - ...

    Nagas vẫy tay rồi quay bước đi và Samuel trở lại trạng thái im lặng, anh ta hệt như một bức tượng vậy.

    Dõi theo từng bước chân của Nagas không khiến cho Samuel phiền muộn theo lão Đại tướng mà ông đang phục vụ, ánh mắt dõi theo từng hành động của Nagas để đưa ra quyết định phù hợp khi có câu hỏi.

    - Này Samuel, ngươi thực sự nghĩ rằng chiến thuật đó sẽ đem lại bao nhiêu cơ hội thắng?

    - Không quá cao thưa ngài, tuy nhiên, chiến thuật đó là phương án duy nhất của chúng ta...

    Samuel rất điềm tĩnh nói ra từng lời khiến cho Nagas cũng ổn định phần nào, Nagas đi đến bản đồ chiến lược rồi trầm ngâm nhìn nó, ông lắc đầu thở dài lại tự trấn an mình.

    - Nếu đã như vậy...

    Nagas chỉnh lại bản đồ dựa theo những báo cáo được gửi về, ít nhất thì ông cũng biết được vị trí của chúng.

    Từ thành Imperial, theo như báo cáo chúng đang di chuyển lên hướng bắc chứ không phải là thủ đô của họ, ít nhất thì ông có thể xem đây là một may mắn ít ỏi mà ông có được, hiện tại chúng đang ở Surima, một khu nông nghiệp cách thành Imperial 60km.

    - Nếu để chúng tiến quân thêm 120km nữa sẽ đến dãy BloodDragon, khu vực khe núi Midgard có chỗ để chúng ta phục kích chúng, ít nhất thì có thể làm chúng tiêu hao sinh lực...

    - Thiệt hại về nhân mạng có lẽ sẽ vượt quá 75.000, của cải thần sẽ không tính tới, người chắc chứ?

    - Chắc chắn!

    Vị trí đó ta sẽ dồn quân đánh chúng, khu vực đó quá hẹp để con Greater Daemons kia vươn ra đôi cánh của nó và khiến nó khó di chuyển, nếu nó quyết định phá hủy khu vực thì cả ta và chúng đều sẽ thiệt hại nặng nề về quân số, ta sẽ lợi dụng một chút ưu thế ít ỏi để tìm điểm yếu của con quái vật đó và hạ gục ngay khi có thể.

    - Tuy nhiên chúng ta cũng không thể triển khai các phương tiện và vũ khí hạng nặng thưa ngài?

    Các loại vũ khí cầm tay của ta không thể gây được dù chỉ một vết xước thì việc tìm điểm yếu của nó là bất khả thi.

    - Thứ lỗi cho ta, ta đã quên mất.

    - Ngài đã quá lời, thay vào đó, sao chúng ta không thử ở địa điểm cách đó 1km?

    Địa hình vừa đủ để mang thiết giáp vào, mặc dù có rộng hơn so với địa điểm mà ngài chỉ định nhưng so với con quái vật kia vẫn là quá chật hẹp để nó dễ dàng di chuyển.

    Nagas im lặng hồi lâu, ông quan sát địa điểm mà Samuel đã đưa ý kiến rồi trầm ngâm một lúc.

    - Phê duyệt!

    Nagas lớn tiếng nói.

    Nhận được mệnh lệnh, Samuel tức tốc thi hành, ông đi khỏi văn phòng một cách nhanh chóng, chỉ trong chưa tới 10p sau đó, Samuel quay lại với một tờ giấy trên tay, nó ghi mệnh lệnh cho toàn bộ các quân đoàn mà Nagas đang nắm giữ.

    - Thưa ngài, văn bản đã hoàn tất, mệnh lệnh có thể truyền đi bất cứ lúc nào!

    - Ừ, gửi nó đi, thời gian không chờ đợi chúng ta đâu.

    - Nagas nói với tâm trạng không mấy vui vẻ, ông phẩy tay cho Samuel rời đi.

    Khi Samuel rời khỏi, ông quay trở lại căn phòng bí mật của mình nằm phía sau một bức tường, đẩy vào một viên gạch làm kích hoạt các cơ quan khiến cánh cửa bí mật mở ra, từ bên trong phụt ra một làn khói mờ nhạt như dấu hiệu của sự tàn phá theo thời gian.

    Nagas hít lấy một hơi thật sâu rồi tiến vào bên trong, căn phòng bí mật nhanh chóng thắp lên những ánh đèn cho đến khi từng ngóc ngách được soi sáng, ở giữa căn phòng, một bộ giáp vàng rực rỡ đang uy nghiêm đứng vững, nó lấp lánh nhờ những ánh sáng xung quanh khiến cho Nagas bị chói mắt mà phải che lại.

    - Đã lâu rồi nhỉ?

    Anh bạn...

    Nagas thì thầm, ông nhìn bộ giáp khoảng vài phút rồi bước lên, xoay người về hướng cửa và lưng thì quay phía bộ giáp, ngay sau đó, một hệ thống máy móc ngay bên dưới bộ giáp trồi lên và thực hiện thao tác mặc giáp cho Nagas ( Iron Man sao thì y vậy á ), quá trình mất không tới năm phút.

    Nagas nhìn bàn tay mình vừa đưa lên rồi thử làm vài động tác, đầu tiên ông xác nhận mọi thứ đều hoạt động rất tốt, nó thậm chí vượt xa kì vọng của Nagas về một bộ áo giáp đã bị bỏ rơi hàng chục năm.

    Ông hất mạnh hai vai để tách rời giáp với khung cố định, sau đó là vài bước đi tập làm quen sau những tháng ngày xa cách, phải nói rằng nó có chút khó khăn vì đã quá lâu ông chưa mặc lại thứ cồng kềnh này.

    Sau khi đã ổn định và chắc chắn rằng mọi thứ đã trong tầm kiểm soát, Nagas nhìn sang bên phải mình, một bức tượng Knight đang cầm chắc một cây [ Thunder - Sword ] - một thanh kiếm được chính tay ông rèn và khắc lên cổ ngữ Rune tạo sấm sét.

    Nagas cầm chắc nó rồi giật một cái thật mạnh, trên tay ông, [ Thunder - Sword ] giật lên vài tia sét và chạy dọc chiều dài món vũ khí, nó bao phủ lấy cây [ Thunder - Sword ] rồi nhanh chóng "tóm" lấy Nagas như thể vui mừng vì chủ nhân đã tìm lại nó.

    - Chúng ta sẽ lặp lại quá khứ một lần nữa.

    Lời nói vừa dứt thì ông cũng nhanh chóng cất đi quá khứ huy hoàng mà trở về thực tại, ông còn nhiều việc hơn phải làm thay vì ngồi đây nghĩ về những trận chiến của quá khứ.

    Nagas đứng dậy, ông lấy đi một ít đạn dược và một khẩu súng ngắn như một trang bị thứ hai, thực tế ông rất ít khi dùng tới súng ngắn khi tham gia trận đánh, vũ khí chính của ông là [ Thunder - Sword ], trừ khi nó bị phá vỡ, bằng không khẩu súng ngắn sẽ không bao giờ được dùng đến.

    Ông rời đi, căn phòng đóng lại với một chút gì đó tiếc nuối trong tâm hồn Nagas, một cảm giác kì lạ mà ông không thể giải thích.
     
    Back
    Top Dưới