Ngôn Tình Chào Em Nhà Nghiên Cứu!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chào Em Nhà Nghiên Cứu!
Chương 60: 60: Kết Thúc


Trần Tuấn đến nơi liền bước vội vào, chỉ thấy Hạ Du Nhiên đang ở trong góc phòng.

Hai tay cô bị trói, miệng bị bịt kín đang ra sức vùng vẫy.

Anh chạy vội đến, khom người gỡ bịt miệng cho cô.
"Anh nhanh đi đi, Linh Lung cô ấy bị điên rồi.

Cô ấy muốn g**t ch*t anh"
Hạ Du Nhiên vội vã lên tiếng, nhưng vừa dứt lời đã thấy Linh Lung ở phía sau lưng Trần Tuấn, cô ta giơ cao cây gậy trong tay đánh mạnh vào gáy anh.
"Đừng"
Trần Tuấn chỉ kịp nghe thấy tiếng hét của người con gái anh yêu, đã không chút phòng bị mà bị đánh ngất.
Khi tỉnh lại anh thấy bản thân cũng đang bị trói chặt, trên đầu vẫn còn cảm giác đau buốt, máu rỉ ra rồi bị khô lại.
"Tỉnh rồi sao? Trần Tuấn anh không ngờ cũng có ngày này chứ gì, chẳng ai cứu nổi anh đâu.

Người đi cùng anh cũng đã bị tôi đánh thuốc bất tỉnh rồi"
"Linh Lung đừng làm hại anh ấy"
Nước mắt ấm nóng lăn trên gò má, Hạ Du Nhiên thật sự rất hối hận bản thân lại khiến cho mọi chuyện đi đến bước đường này.
"Tất cả là lỗi của mình, nếu không phải vì quen biết mình cậu cũng không bất hạnh như thế.

Nếu cậu muốn trút giận hãy chút giận lên người mình"
Tiếng khóc hòa cùng giọng nói yếu ớt khiến người khác đau lòng, cô ta nhìn thấy Hạ Du Nhiên như thế sự căm phẫn dành cho Trần Tuấn càng lớn.
"Cậu không có lỗi gì hết, là lỗi của hắn...là hắn....là hắn"
Kèm theo mỗi lần buột tội lại là những đòn đánh nặng nề, cô ta dùng sức đánh mạnh vào người Trần Tuấn bằng cây gỗ lớn.

Hạ Du Nhiên không nghe thấy gì ngoài tiếng "hịch hịch" từ sự va chạm đó.
Trần Tuấn bị đánh đến mức không còn chút cảm giác, cả người đau nhứt máu trên người lại càng rỉ ra nhiều hơn.
"Đừng cầu xin cô ta.

Anh không sao hết"
Anh nén đau đớn, yếu ớt trấn an người con gái bên cạnh.
"Rốt cuộc tôi đã đắc tội với cô ở điểm nào?"
Trần Tuấn lạnh lùng hỏi, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô ta.
"Anh quên chuyện xấu bản thân làm rồi sao? Được, tôi sẽ nhắc cho anh nhớ.

Chính là anh đã hại chết ba của tôi, chính anh đã giành mất Du Nhiên"
"Ba cô là do cô hại chết, là do cô hại người hại mình.

Còn Du Nhiên, chúng tôi là ông trời tác hợp.

Nếu hôm nay cô g**t ch*t tôi, cô ấy cũng không ở bên cô, ngược lại cô ấy sẽ nhớ tôi cả đời"
"Không đâu, không phải như vậy"
Trần Tuấn cố tình kích động cô ta, để anh có cơ hội thoát khỏi dây trói.
"Anh nói bậy, Du Nhiên không phải vậy đâu"
Linh Lung gần như phát điên, tự mình lẩm bẩm.
"Du Nhiên cậu đi cùng mình đi, mình chẳng còn ai cả.

Nếu không thể ở bên cậu vậy chúng ta hãy chết cùng nhau đi"
Nói xong cô ta kéo Hạ Du Nhiên đến trước cửa sổ bị phá vỡ, ý đồ cùng cô chết đi.
"Cậu đừng như vậy"
Hạ Du Nhiên sợ đến mức môi không còn một chút huyết sắc, trước lúc cô ta đẩy cô xuống thì Trần Tuấn đã từ phía sau giữ chặt lấy.

Linh Lung theo quán tính ngã xuống dưới lầu.

Cuối cùng họ chỉ kịp nghe một tiếng hét thất thanh đã thấy cô ta nằm trong vũng máu.

Nhìn thấy cũng tượng hãi hùng đó, Hạ Du Nhiên sợ đến mức hai bàn tay run lẩy bẩy.

Trần Tuấn cũng vì mất máu quá nhiều mà không còn sức lực ngã khuỵa xuống.
Cảnh sát rất nhanh đã đến, đưa thi thể Linh Lung đi.

Trần Tuấn và Hạ Du Nhiên được đưa vào bệnh viện xử lý vết thương, cảnh sát cũng theo để lấy khẩu cung từ họ.
"Cảm ơn sự hợp tác của hai người, chúng tối trở về sẽ điều tra kỹ lưỡng.

Nếu cần thêm thông tin gì chúng tôi sẽ liên hệ lại"
"Cảm ơn"
Hạ Du Nhiên tiễn cảnh sát ra về, sau đó tự mình ngồi ở ghế đá bệnh viện, cô không kiềm nén được khóc lớn.

Trong một ngày mà biết bao nhiêu chuyện, người bạn thân từ nhỏ đến lớn vậy mà cứ như vậy chết đi.
Trong không gian rộng lớn người ta chỉ nghe thấy tiếng khóc thê thảm của cô gái, ai nhìn thấy cũng thấy xót xa.
Vết thương của Trần Tuấn đã đỡ hơn, dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Hạ Du Nhiên hôm nay anh đã có thể đi lại.
"Anh đừng làm nữa, qua đây ăn cháo đi"
Trần Tuấn bỏ tài liệu trên tay xuống, nhìn chén cháo ngán ngẩm.
"Em có thể cho anh ăn cơm được chưa, ăn cháo đã hơn một tuần rồi đó"
"Không được, bác sĩ nói thời gian này anh chỉ được ăn cháo thôi"
Cô bưng một bác cháo đến, tiện thể dẹp hết đống tài liệu cùng laptop trên bàn của anh.
"Em đã ăn chưa?"
"Vẫn chưa, sao vậy?"

"Cùng ăn đi"
"Lát nữa em sẽ ăn"
Trần Tuấn nắm lấy tay cô, từng ngón tay mềm mại gãi vào tim anh.

Anh biết cái chết của Linh Lung khiến cô rất khó lòng chấp nhận, cũng không biết phải đối diện với anh như nào, nhưng đoạn tình cảm này chắc chắn cô sẽ không buông bỏ.
"Anh biết em rất buồn, nhưng xin em đừng bỏ rơi anh"
"Em thật sự không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

Anh biết không, trước đây khi bọn em đi học cậu ấy rất nhút nhác nhưng khi em gặp phải chuyện bất công cậu ấy lại luôn là người xông lên đầu tiên"
Nói đến đây cô đã không kiềm được mà đôi mắt cay xè đỏ hoe, cô siết chặt lấy bàn tay to ấm áp của anh nói tiếp.
"Tình bạn bao năm của bọn em không ngờ lại chính là lý do hại chết cậu ấy"
"Không phải lỗi của em, Du Nhiên cảnh sát đã điều tra qua rồi, Hứa Linh Lung vốn dĩ đã có vấn đề về tâm lý, mà cái chết của chủ tịch Lưu mới thật sự là giọt nước tràn ly khiến cô ấy trở nên cực đoan như thế"
Anh ôm chặt lấy cô, lồng ngực rộng lớn ấm áp khiến Hạ Du Nhiên buông bổ vỏ bọc mạnh mẽ mà trãi lòng.
"Đã qua hết rồi, dù em có tự trách thì cũng chỉ khiến cô ấy không an lòng ra đi.

Cô ấy yêu quý em như vậy chắc chắn không muốn em vì cô ấy mà dằn vặt mình"
Hạ Du Nhiên không nói gì chỉ là nước mắt cứ rơi một cách không tự chủ.
Cũng tốt, khóc ra được thì sẽ nhẹ lòng hơn.
 
Chào Em Nhà Nghiên Cứu!
Chương 61: 61: Người Tổ Chức Sinh Nhật Năm Đó Không Phải Là Anh


"Bípppp"
"Bác sĩ ! Bệnh nhân ở khu chăm sóc đặc biệt đang nguy kịch"
Nữ y tá hốt hoảng chạy đi thông báo, kế đến một đoàn bác sĩ cùng thực tập sinh chạy ùa vào.
"Mau đưa cho tôi máy kích tim"
Monica vội vã chạy đến, nhìn thấy em trai cô đang nằm trên giường bệnh, xung quanh đủ mọi máy móc.

Một bác sĩ đang đứng bên cạnh không ngừng kích tim cho cậu ấy.
Sau hơn nữa tiếng rốt cuộc cũng kéo được cậu ta khỏi tay tử thần.

Lúc này trái tim đang treo lơ lửng của cô mới được hạ xuống.

Cô vội vàng chạy đến túm lấy vị bác sĩ vừa ra đó.
"Bác sĩ! Em trai tôi thế nào rồi"
"Hiện tại đã qua cơn nguy kịch, nhưng tôi vẫn khuyên cô nên mau chóng đưa ra quyết định"
Vị bác sĩ đã làm việc trong nhiều năm, sinh tử nào mà ông không từng chứng kiến.

Nhưng cố chấp để bệnh nhân sống mà như không đó, chịu đựng đau đớn thôi thì hãy để họ được ra đi một cách thanh thản.
"Được, tôi sẽ cân nhắc"
"Tôi biết quyết định này rất khó khăn đối với cô nhưng hiện tại nội tạng của bệnh nhân đa phần đã suy thoái, chỉ có thể duy trì mọi thứ bằng máy móc, việc này đối với bệnh nhân cũng rất đau đớn"
Bác sĩ nói xong cũng không đợi cô trả lời đã rời đi, lúc này nên để cô ấy một mình.
***

"Các người làm việc như vậy sao? Người cần chết không chết, lại còn giết nhầm"
Người phụ nữ tức giận chửi mắng, cô ta vốn muốn xử lý người đàn bà của Trương Khải ai biết được cô ta mạng lớn lại có người tình nguyện chết thay.
"Cô chủ, chúng tôi cũng không ngờ tên đó lại cứu cô ta"
"Thôi bỏ đi, các người xử lý việc còn lại cho sạch sẽ đó, tránh để lại manh mối"
Gương mặt xinh đẹp nhưng trong ánh mắt lại hiện ra tia gian xảo.

Ai có ngờ được con gái chủ tịch ngân hàng, bên ngoài phẩm hạnh đoan trang lại có một mặt này cơ chứ.
***
"Cô đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?"
Nữ bác sĩ cầm lấy lá đơn trên tay, thở dài.
"Tôi đã nghĩ kỹ rồi, tôi không muốn em trai mình phải chịu đau đớn nữa"
Monica lau nhanh nước mắt, đây có lẽ là điều duy nhất và cũng là điều cuối cùng cô có thể làm được cho Lý Triết.
"Được vậy cô hãy về chuẩn bị đi, chúng tôi sẽ tiêm một liều thuốc để bệnh nhân hồi phục ý thức, để cô nói lời cuối cùng với cậu ta"
"Được, cảm ơn bác sĩ"
Ra khỏi phòng Trương Khải đã đợi sẵn ở đấy, anh không nói gì chỉ yên lặng siết chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô như tiếp thêm sức mạnh.
Đến khu chăm sóc đặc biệt, bác sĩ và y tá đã đợi sẵn.

Nữ bác sĩ tiêm một liều thuốc không rõ vào bình truyền nước, rất nhanh Lý Triết người vốn đang hôn mê từ từ có phản ứng.

Những người có mặt nhanh chóng rời khỏi nhường lại không gian cho họ.
"Triết Triết"
Monica quỳ trước giường bệnh, nắm lấy cánh tay đầy dây truyền nước, khóc nghẹn.
"Chị"
Lý Triết dùng chút sức lực thều thào gọi cô.

Mới có một thời gian ngắn mà chàng trai tràn đầy sức sống đã tiều tụy đến mức khiến người ta xót xa.
"Chị xin lỗi"
"Chị đừng khóc, đây là quả báo"
Ngưng một chút, chỉ mấy câu nói cậu cũng phải lấy hơi mấy lần mới nói trọn vẹn được.
"Chị có thể hứa với em một chuyện không?"
"Chị hứa, em nói đi chị sẽ làm cho em"
"Hãy thay em xin lỗi người nhà họ Trần, là em có lỗi với họ"
"Được...hức...chị hứa"
"Còn nữa, chị nhất định phải hạnh phúc, hãy đi khỏi đây sống cuộc sông chị muốn...đừng...đừng lo cho nhà họ Lý nữa.

Bọn họ chỉ cần tiền của chị thôi"
Sao cậu không hiểu chứ, vì đã phải sống quá bất hạnh nên dù là một chút tình thân giả tạo đó Monica cũng cố mà níu giữ.

Cậu còn sống thì bảo vệ chị, cậu chết rồi chị phải làm sao?
"Triết Triết, đừng chết"
"Chị....nhất định...phải..."
Bíppppp
Chưa nói được tròn câu trái tim cậu đã ngừng đập, chàng trai đó đã mãi ở lại tuổi 23.
"Á..Triết Triết..tỉnh lại đi"
Trương Khải bên cạnh ôm chặt lấy Monica đang gào khóc, chặt đến nổi cô không còn sức để giãy dụa nữa.

Bác sĩ vào tuyên bố thời gian tử vong rồi cũng lần lượt ra ngoài.
"Em chẳng còn ai nữa rồi...hức..em chỉ còn lại một mình rồi"
"Không đâu, còn có anh.

Anh sẽ ở bên cạnh em mãi mãi"
"Trương Khải, anh đưa em đi đi.

Rời khỏi nơi này, rời khỏi nơi này.

Chúng ta cùng nhau đi đi"
"Được"
***
Tang lễ của Lý Triết được tiến hành, hai vị nhà Lý gia đổ hết mọi tội lỗi lên đầu của Monica.

Cô cũng không có thanh minh, chỉ mặc để họ đánh mắng.

Trương Khải đau lòng cho cô nên che chắn mọi cơn thịnh nộ của bọn họ.
Trần Tuấn cũng đến, anh bước đến trước Monica nhẹ giọng.
"Em đừng quá đau lòng"
Ngập ngừng giây lát, Monica mới mở lời.

"Em muốn nói chuyện riêng với anh một lát"
"Ra ngoài rồi nói"
Trời đã trở lạnh, Monica níu lấy chiếc áo của Trương Khải đang khoác trên người mình.

Hai người học ngồi dưới một tán cây, ở đây được đặt một hàng ghế dài.
"Thật ra trước khi chết Triết Triết đã nói với em nhất định phải gặp anh"
Cô đem mọi chuyện một lượt kể hết, Trần Tuấn trước là sững sờ nhưng sau cũng không phản ứng gì thêm.

Dù sao người cũng đã chết truy cứu thêm cũng chẳng có tác dụng gì.
"Trần Tuấn anh biết không, năm đó em rất biết ơn anh, trong không gian tâm tối đó chính anh đã thắp sáng hy vọng cho em"
"Thắp sáng?"
"Đúng vậy, sinh nhật năm 18 tuổi.

Ngày đó chẳng ai nhớ sinh nhật em cả, lúc đó em còn bị ngưòi nhà đổ oan là trộm tiền, kết quả đến cả cơm bọn họ cũng còn chẳng để phần cho em"
Nhớ lại khoảng thời gian đó cô mỉm cười chua xót.
"Chỉ có anh, vì em mà thắp sáng cả một công viên để chúc mừng sinh nhật.

Em thật sự rất hạnh phúc, đó là sinh nhật ấm áp nhất từ trước đến nay của em"
Trần Tuấn từ từ hồi tưởng, rốt cuộc cũng nhớ được mảng ký ức đó.
"Người tổ chức sinh nhật năm đó không phải là anh"
 
Chào Em Nhà Nghiên Cứu!
Chương 62: 62: Em Ở Đâu Thì Anh Ở Đó


"Thật ra năm đó người tổ chức bất ngờ ở công viên là Trương Khải, chỉ là lúc sắp bắt đầu nhà cậu ta liền xảy ra chuyện gì đó, hình như rất nghiêm trọng.
Anh vẫn còn nhớ dáng vẻ luộm thuộm của cậu ta, bình thường luôn trong trạng thái hào hoa phong nhả, vậy mà trước mắt anh lại là một chàng trai đầu tóc ướt sũng vì mồ hôi, áo sơ mi không chỉnh tề nữa sơ vin nữa thì lại ở bên ngoài.

Có lẽ là chạy bộ đến tìm anh, khi đến nơi gương mặt đỏ bừng, thở không ra hơi.

Trần Tuấn nhớ lại, liền nói hết cho Monica.
"Cậu ta hớt hải đến tìm anh, nhờ anh giúp cậu ta đưa em đến đó, để em trải qua một sinh nhật hạnh phúc"
Thì ra cô vẫn luôn sống trong hạnh phúc, vậy mà cô lại không trân trọng nó.

Người cô cho là ánh sáng vẫn luôn ở đó, ngay bên cạnh cô.
"Ra là vậy"
"Người em yêu vốn chẳng phải anh, mà là cậu ấy"
Nếu không sao em lại có thể dễ dàng sà vào lòng cậu ta hết lần này đến lần khác chứ, Trần Tuấn thầm nghĩ.
"Cảm ơn anh đã nói cho em biết những chuyện này.

Thời gian qua em đã làm rất nhiều chuyện không phải, lợi dụng tình cảm năm xưa để khiến anh khó xử và cả chuyện của em trai em nữa"
Monica trân thành nói lời xin lỗi, cũng hy vọng người bạn thời niên thiếu của cô được hạnh phúc.
"Xin lỗi anh Trần Tuấn, chúc anh hạnh phúc"
Trần Tuấn ấm áp mỉm cười, sau đó trao cho cô một cái ôm đơn thuần như những người bạn.
"Em cũng phải hạnh phúc đó, biết không!"
Sang thu rồi thời tiết cũng dễ chịu hơn, nhưng Trương Khải lại thấy lạnh lẽo vô cùng, anh xót xa nhìn Monica đang nép vào lòng người cô ấy yêu.

Thì ra cuối cùng cô vẫn chọn anh ta.

Đến nước này rồi anh còn níu kéo gì chứ, phải trả lại tự do cho cô ấy thôi.
Tạm biệt em, mối tình đầu của anh!
***
Chuyến bay sắp khởi hành, Trương Khải kéo hành lý về khu vực kiểm tra an ninh.

Trước khi qua cổng anh không cầm lòng được ngoảnh đầu lại nhìn, nhưng rất nhanh đã khôi phục trạng thái.
Anh đang chờ đợi điều gì chứ?
"Anh à! Mời anh tháo áo khoác ngoài cùng giày ra"
Người kiểm tra an ninh lên tiếng nhắc nhở, vị khách này từ khi bước vào đây đã trong trạng thái không được tập trung.
Trương Khải hoàn hồn nhanh chóng hoàn thành kiểm tra theo hướng dẫn.

Trước khi qua cổng, một tiếng nói quen thuộc vang lên.
"Trương Khải"
Monica hớt hải, cô ôm chiếc bụng đã nhô cao tìm kiếm khắp nơi, không ngừng hét lớn gọi tên anh.

Cô đã bỏ lỡ rất nhiều lần rồi, lần này cô không muốn bỏ lỡ anh nữa.

Khi ánh mắt hai người chạm nhau, Trương thiếu gia hào hoa đã rơi lệ.
"Sao em lại đến đây?"
Anh bước đến giúp cô vén cọng tóc đang vướng trên mặt, thâm tình hỏi.
"Em đến tìm anh, anh định bỏ lại em mà đi sao?"
"Anh chỉ không muốn em khó xử"
Anh cười cười đáp, dù sao cô rất dễ mềm lòng, chắc là thấy có lỗi nên mới đến tìm anh.
"Anh là tên ngốc"
"Sao em lại mắng anh"
Anh bị cô mắng mơ hồ không hiểu nguyên do.
"Em đã có con của anh rồi, chẳng lẽ anh muốn nó gọi người khác là ba"
Monica đánh mạnh lên người anh, uất ức cùng bất mãn đều phát tiết ra.
"Đương nhiên anh không muốn, nhưng em yêu.."
"Em yêu anh"
Anh chưa nói hết đã bị cô cướp lời, nhìn anh hạnh phúc nở một nụ cười.
"Trương Khải, em nói cho anh biết.

Em, Lý Vy chỉ yêu một người là anh.

Nhưng nếu anh cố chấp muốn bỏ lại em, em sẽ vì con của mình mà đi tìm một..."
Monica bị anh ôm chặt vào lòng, mấy chữ cuối cùng đã bị lấp sau nụ hôn của anh.

Anh triền miên hôn, cướp lấy hết hô hấp và hương vị vốn của riêng cô.
"Em không được tìm người khác, em chỉ có thể là của một mình anh"
"Vậy có đi nữa không?"
"Em ở đâu thì anh ở đó"
Trong sân bay người qua kẻ lại, nhưng trong mắt hai người chẳng còn ai khác nữa.

Họ ôm chặt lấy nhau, cảm nhận ấm áp vốn nên có từ lâu.

Có lẽ cảnh vật cũng cảm nhận được tình yêu của họ, mặt trời vốn bị che lấp bởi những đám mây dần dần hé lộ, chiếu sáng khắp xung quanh..
 
Chào Em Nhà Nghiên Cứu!
Chương 63: 63: Ai Rồi Cũng Hạnh Phúc


Sau cái chết của Linh Lung, Hạ Du Nhiên đã bị tổn thương tâm lý một cách nghiêm trọng.

Cô đột nhiên bị sợ hãi khi phải tiếp xúc với bạn đồng giới.
"Bác sĩ, tình trạng của Du Nhiên sao rồi?"
Trần Tuấn đến văn phòng bác sĩ, vị bác sĩ này là một nhân vật nổi tiếng trong giới tâm lý học.
"Vẫn may là đến can thiệp tâm lý sớm nên hiện tại cũng không đáng ngại lắm.

Tôi sẽ kê cho cô ấy một số thuốc bổ trợ, quan trọng hơn hết vẫn là giữ tâm trạng thoải mái"
Vị bác sĩ mặc áo blouse trắng, tay đang thuần thục thao tác trên máy tính.

Tích tắc, đơn thuốc cùng một số lưu ý đều đã được in ra, nằm gọn trong tờ giấy trên bàn.

Trần Tuấn đưa tay nhận lấy tờ giấy, đọc qua một lượt, sau đó hỏi những vấn đề mà anh chưa rõ.
"Cảm ơn bác sĩ!"
"Đừng khách sáo"
Bác sĩ mỉm cười, thầm khen ngợi chàng trai trước mắt thật là tỉ mỉ, từ lúc thăm khám lần đầu tiên đến hiện tại, anh chưa từng để bạn gái phải đi một mình.
Lấy xong thuốc, anh bước nhanh đến hành lang, Hạ Du Nhiên đang ngồi trên ghế, hai tay để lên gối.

Ánh nắng chiếu lên người cô, tạo nên một khung cảnh khiến người ta thật dễ chịu.

Cô thật sự rất đẹp, da trắng trắng, dáng người mềm mại, thêm mái tóc đen nhánh suôn mượt khiến người khác nhìn vào liền nảy sinh cảm giác muốn che chở.

Có mấy bác sĩ thực tập đi ngang qua không nhịn được liền ngoái đầu lại nhìn cô mấy lần.
"Chúng ta về thôi"
Anh bước đến cầm chặt lấy tay cô, như khẳng định chủ quyền.

Đúng là anh ghen, sao lại có thể không ghen được, bạn gái anh thu hút người khác như thế mà.
Hai người đi về, như thường lệ ghé ngang siêu thị mua nguyên liệu nấu ăn, Trần Tuấn lại vào vai đầu bếp.

Hạ Du Nhiên ngồi trên sô pha xem điện thoại.

Dù sao tài nghệ của cô cũng có hạn.

Nhớ có một lần cô xuống bếp, không những khiến chảo cháy đen mà xém tí còn khiến cả phòng bếp phát nổ.

Từ lần đó trở về sau, nếu muốn vào bếp cô đều phải được sự cho phép của Trần Tuấn mới có thể bật bếp.
Cô cười anh, có cần phải khoa trương như vậy không chứ?
"Anh thật sự không cần em giúp sao?"
Hạ Du Nhiên ngoái đầu hướng phòng bếp lớn tiếng hỏi.
"Không cần, em cứ ngồi đó đi"
Trần Tuấn thuần thục xào qua xào lại món thịt, đây là món mà Hạ Du Nhiên thích nhất.

Mỗi lần nấu ăn anh đều nấu món này.
"Wao, nhìn ngon thật"
Cô ôm lấy anh từ phía sau, ngó đầu về phía trước, suýt xoa món ăn thật là ngon.

Trần Tuấn hôn vội lên môi cô một cái hỏi.
"Sao lại vào đây?"
"Ở không rất chán nha"
"Giúp anh lấy đũa đi! Món cuối cùng xong rồi"

"Oke"
Hai người vui vẻ ăn bữa cơm nhà, khẩu vị hôm nay của Hạ Du Nhiên đặc biệt tốt, ăn những ba chén cơm.

Sau khi ăn xong anh rửa chén còn cô một bên lau chén, hai người họ nhìn như một đôi vợ chồng mới cưới, vừa ngọt ngào vừa bình dị.
"Hạ Du Nhiên"
"Hả?"
"Em có cảm thấy chúng ta rất giống một đôi vợ chồng son không?"
"Ồ"
"Ồ là ý gì?"
Trần Tuấn cười cười, cô không phủ nhận khiến anh thấy vui vẻ.

Anh đã lên kế hoạch cầu hôn từ lâu rồi, nhưng sự việc của Linh Lung khiến cô bị ảnh hưởng tâm lý, nên hiện tại vẫn hoãn lại.
"Thì em thấy cũng khá giống"
Nói xong câu đó mặt cô đỏ bừng, loại chuyện này nói ra miệng thấy thật ngại, dù sao anh cũng chưa từng nói qua là muốn cưới cô nha.
Trần Tuấn không nói gì thêm chỉ lẵng lặng tiếp tục gửi chén.
"Sao không nói gì nữa nhỉ?" Hạ Du Nhiên thầm nghĩ.
Đột nhiên có chút tức giận, cô bỏ chiếc khăn lau chén sang một bên, dứt khoát không thèm làm tiếp nữa đi thẳng về phòng khách tiếp tục xem điện thoại.
***
Cuộc sống cứ bình yên như vậy mà trôi qua, tình trạng của cô đã cải thiện rất nhiều.

Người cần được hạnh phúc cũng đã hạnh phúc, người làm điều sai trái cũng đã phải trả giá.
Đình Đình bị bắt vì tội cố ý gây thương tích cho người khác, nghe nói khi cảnh sát đến cô ta còn không biết hối cải mà hành hung cảnh sát, ba cô ta lại phạm tội trốn thuế nên bị đưa đi điều tra.

Hôn sự giữa cô ta và Trương Khải dĩ nhiên cũng vì chuyện này mà hủy bỏ.
Còn Monica, cô sinh được một bé trai kháu khỉnh, ngày cô chuyển dạ sinh con Trương Khải sợ đến mặt mày tái mét, ngồi trên sàn của hành lang bệnh viện khóc.

Đến lúc bác sĩ thông báo cả mẹ và em bé đều khỏe mạnh, anh mới chạy đến chỗ Monica hôn lấy hôn để lên mặt cô.

Cô cũng mẹ quý nhờ con, thái độ của ba mẹ Trương Khải đối với cô đã hòa nhã hơn, tuy không hoàn toàn chấp nhận nhưng cũng không còn phản đối như trước nữa.
Trường Tư Vân và Hân Dinh tình cảm ngọt ngào thường hay lên vlog để phát cơm chó, khiến fan của cô ấy đều rất hâm mộ.

Chỉ có Hạ Du Dật thất tình, nhưng cậu cũng rất nhanh lấy lại tinh thần.

Chỉ cần người cậu thích vui vẻ hạnh phúc là được, cậu cũng đã kết thúc khóa học ngắn hạn ở Bỉ, rất nhanh phải về nước.

Kỳ học này tuy ngắn nhưng để lại vô số kỷ niệm cùng hồi ức, cũng đã giúp cậu trưởng thành hơn.
Hạnh phúc thật ra rất đơn giản chỉ là người ta cố chấp theo đuổi những điều phù phiếm, cố chấp giữ lấy những thứ không thuộc về mình.

Ai cũng là nhân vật chính trong câu chuyện của riêng mình, chúng ta rồi sẽ hạnh phúc.
 
Back
Top Bottom