Ngôn Tình Chanh Xanh

Chanh Xanh
Chương 80: Ngoại truyện 07


Lúc Lộ Dĩ Nịnh mang thai lần thứ hai thì Tiểu Trình Tục đã được 1 tuổi rưỡi.

Sau khi sinh Tiểu Trình Tục, Trình Tinh Lâm đã nói với cô rằng anh không muốn cô sinh đứa nữa.

Nên trong chuyện phòng the hai người họ vẫn luôn dùng biện pháp an toàn.

Khi đó Lộ Dĩ Nịnh còn hỏi anh: “Không phải anh muốn có con gái à? Anh không thấy tiếc gì sao?”

Trình Tinh Lâm đáp, “Trái lại với tiếc nuối thì em càng quan trọng hơn.”

Sinh mệnh anh đã có cô, còn có con trai nữa nên cũng đã viên mãn lắm rồi.

Anh không trông mong gì hơn nữa.

Chỉ cần gia đình họ hạnh phúc bên nhau là được.

Cho đến một buổi tối nọ.

Lộ Dĩ Nịnh ở trong phòng ngủ vừa dỗ Tiểu Trình Tục đi ngủ xong, cô nhìn giường lớn trống rỗng, rồi đi vào phòng làm việc.

Cô nhẹ nhàng gõ cửa, giọng của người đàn ông truyền ra: “Vào đi em.”

Lộ Dĩ Nịnh khẽ mở cửa lớn ra, nhìn người đàn ông đang mặc đồ ngủ màu xám ngồi trên ghế làm việc, cúi đầu, tóc đen xoã trên trán, lộ ra ngũ quan tuấn tú.

Các cuốn sách và đồ vật được sắp xếp gọn gàng trên bàn, ở giữa bàn là một chiếc laptop màu đen, bên cạnh là khung ảnh chụp gia đình ba người.

Ngón tay trắng nõn thon dài của anh đang nhanh nhẹn gõ phím, biểu cảm vô cùng nghiêm túc.

Lộ Dĩ Nịnh rón rén đi ra phía sau anh.

Trình Tinh Lâm nhận thấy có người đang đến gần, anh không quay đầu lại, đôi mắt còn đang nhìn vào máy tính, vươn tay ra, vô cùng tự nhiên quàng lấy vòng eo của cô.

Sau đó kéo cô ngồi xuống đùi mình.

Trình Tinh Lâm dừng làm việc, quay đầu lại, hôn môi cô, “Sao em còn chưa ngủ?”

Một tay Lộ Dĩ Nịnh đáp trên vai anh, “Anh cũng chưa ngủ mà.”

Cô liếc mắt nhìn vào màn hình máy tính của anh, toàn là các số liệu lạ lẫm mà cô không thể hiểu.

“Công việc nhiều lắm à anh?”

“Cũng nhiều lắm.”

Một tay khác của anh cũng ôm lấy eo cô, vùi đầu vào cổ cô, trên người cô có một mùi thơm thanh mát thoang thoảng luôn quyến rũ anh.

Lộ Dĩ Nịnh ồ một tiếng, cố ý nói: “Em sai rồi, em đi đây, không quấy rầy anh làm việc.”

Nói xong cô đứng dậy ngay để bỏ đi.

“Không được.”

Hai tay anh buộc chặt, không cho cô đứng dậy.

Thân thể hai người dính chặt vào nhau, d*c vọng của Trình Tinh Lâm đột nhiên bị khơi mào.

Bờ môi của anh đáp trên cổ cô, sau đó dần dần hướng lên trên, từ má rồi đến môi cô.

Lộ Dĩ Nịnh ưm lên, tay anh cũng bắt đầu lộn xộn.

“Đêm nay thử ở phòng làm việc, nhé em?”

Anh cố tình giương giọng như một tên lưu manh.

Lộ Dĩ Nịnh: “Công việc của anh…”

Trình Tinh Lâm: “Mặc kệ.”

Công việc sao quan trọng bằng bà xã được.

Sau đó là khoảng thời gian nóng bỏng trong phòng.



Một tháng rưỡi sau, Lộ Dĩ Nịnh mang thai.

Kỳ s1nh lý của cô luôn rất đúng, nhưng tháng này lại tới trễ, trong lòng Lộ Dĩ Nịnh thoáng có suy đoán.

Lúc đi mua đồ ăn sáng, cô cố ý đến tiệm thuốc mua que thử thai.

Lộ Dĩ Nịnh mua vài cái, cũng thử nhiều lần nhưng đều cho ra một kết quả.

Chờ đến giữa trưa thì Trình Tinh Lâm về nhà.

Cô cầm que thử thai hai vạch cho anh xem thì anh còn sửng sốt vài giây.

Anh nghĩ, “Chẳng lẽ… là lần ở phòng làm việc?”

Lúc trước anh làm biện pháp phòng tránh rất kỹ càng, chỉ duy nhất đêm đó là đầu óc rồi tinh rối mù, làm ở phòng làm việc một lần, cũng không có áo mưa nên anh quên béng mất.

Lộ Dĩ Nịnh nhớ đến đêm đó thì gương mặt đỏ ửng, “… Chắc thế rồi.”

Cô không ngờ chỉ một lần mà trúng ngay được.

Lộ Dĩ Nịnh hỏi: “Anh có muốn đứa nhỏ này không?”

Trình Tinh Lâm nhìn cô, “Em muốn không?”

Cô xoa bụng mình, đây là một sinh mệnh mà, cô không muốn bỏ đâu.

Trình Tinh Lâm: “Nếu em muốn thì sinh thôi.”

Anh ôm cô vào lòng, giọng nói dịu dàng, lại thương tiếc, “Chỉ là vợ anh lại phải vất vả nữa rồi.”



Trưa đó Trình Tinh Lâm đưa Lộ Dĩ Nịnh đến bệnh viện Thanh Thành để kiểm tra sức khoẻ.

Kết quả đúng như dự kiến, đã mang thai 3 tuần.

Anh chia sẻ tin tốt này vào nhóm chat gia đình trước tiên.

Thẩm Y vui muốn chết, bà là quản trị viên nên lập tức tag mọi người.

Rất nhanh chóng cả nhà đều biết tin Lộ Dĩ Nịnh mang thai.

Lúc Trình Nham nhận được tin nhắn thì ông đang ăn cơm ở nhà Đường Kỳ.

Ông nhìn nhật kí tin nhắn thì cười tươi, ho nhẹ một tiếng ra vẻ nghiêm túc: “Lão Đường này, tôi nói cho ông biết một tin, chuẩn bị tâm lý đi.”

Đường Kỳ cũng mới vừa xem điện thoại, Đường Tinh Chu vừa mới nhắn tin cho ông.

Ông sửng sốt hồi lâu, từ đầu đến cuối đều cẩn thận đọc lại vài lần, sợ mình đọc sai hoặc tin giả.

Đến khi Trình Nham lên tiếng thì ông mới hoàn hồn lại.

“Lão Trình, tôi cũng muốn nói cho ông biết một chuyện, ông cũng chuẩn bị tâm lí đi.”

Hai người đàn ông đồng thời nhìn về phái đối phương, đồng thanh nói:

“Tôi lại sắp thành ông nội rồi!”

“Tôi sắp được làm ông nội rồi!”

Hai người cùng bất ngờ, nhanh chóng bật cười.

Hạnh phúc nhân đôi, chuyện tốt!



Hai người nhận được tin nhắn là vào một buổi chiều.

Đan Ý cùng Lộ Dĩ Nịnh kiểm tra ở bệnh viện, nhưng mà khác bác sĩ.

Trình Tinh Lâm theo Lộ Dĩ Nịnh đi lấy kết quả thì gặp Đường Tinh Chu.

Hai người từ phòng khám đi ra thì thấy bên chỗ ngoặt có hình bóng quen thuộc.

Người đàn ông ngồi trên ghế bên ngoài phòng khám, cúi đầu, chắp tay, bất an vô cùng.

Lộ Dĩ Nịnh kêu một tiếng, “Anh Tinh Chu!”

Đường Tinh Chu ngẩng đầu, thấy hai người đồng thời xuất hiện ở khoa phụ sản thì nhanh chóng hiểu được có chuyện gì đang xảy ra.

Anh ấy nhìn vào bụng Lộ Dĩ Nịnh, “Lại mang thai nữa hả em?”

Lộ Dĩ Nịnh thẹn thùng, không định giấu anh ấy nên đáp vâng.

Trình Tinh Lâm thấy anh ấy xuất hiện ở đây thì thoáng đoán ra được Đan Ý cũng có tin tốt.

Lộ Dĩ Nịnh cũng nghĩ giống anh, cô ngẩng đầu nhìn lên màn hình trong phòng khám hiện lên hai chữ “Đan Ý”.

“Thì ra Ý Ý cũng có tin tốt.”

Đường Tinh Chu: “cũng không chắc nữa, lúc nãy vừa mới kiểm tra xong.”

Lộ Dĩ Nịnh hiếm khi thấy Đường Tinh Chu hồi hộp đến vậy.

Cô nhớ lúc trước khi cô mang thai Tiểu Trình Tục, Trình Tinh Lâm cũng ở ngoài chờ kết quả như thế này.

Chắc là lúc đó anh cũng vừa hồi hộp vừa chờ mong lắm.

Một lát sau, cửa phòng khám được mở ra, một người phụ nữ đội mũ và khẩu trang đi ra, trong tay cầm mấy tờ giấy.

Ánh mắt cô nhìn Đường Tinh Chu trước, sau đó mới thấy hai vợ chồng Lộ Dĩ Nịnh và Trình Tinh Lâm ở ngoài cửa.

Lộ Dĩ Nịnh vẫy tay, hơi mỉm cười.

Đôi mắt Đan Ý cong cong, đi đến phía ba người.

Đường Tinh Chu tự nhiên cầm lấy túi xách cho cô, cầm trong tay mình, hỏi: “Xong rồi hả em?”

Xuyên quan khẩu trnag, Đan Ý nói, “Vâng, bác sĩ nói…”

Đường Tinh Chu cắt ngang, “Vậy mình đi ăn cơm thôi em.”

Đan Ý: “???”

Cô còn chưa nói xong mà, bộ anh không muốn biết kết quả thế nào hả?

Đan Ý nhìn bóng dáng người đàn ông đi đằng trước, ánh mắt hoang mang khó hiểu.

Lộ Dĩ Nịnh đỡ một bên cánh tay cô ấy, đi trước, sau đó nhẹ nhàng nói bên tai cô ấy: “Chắc là anh Tinh Chu hồi hộp lắm nên không dám biết.”

Đan Ý nghe cô nói vậy thì liền hiểu rõ, cô khẽ cười.

Lộ Dĩ Nịnh chỉ giấy kết quả trong tay cô ấy, ra hiệu, đôi mắt nai con nhìn cô vô cùng chờ mong.

Đan Ý thoáng nhìn bóng lưng của hai người đàn ông, gật đầu nhẹ.

Lộ Dĩ Nịnh liền cười rạng rỡ, nói nhỏ: “Chúc mừng cậu nhé.”

Đan Ý chỉ vào bụng cô, “Cũng chúc mừng cậu nữa.”

Lúc nãy thấy hai vợ chồng xuất hiện ở bệnh viện là biết rồi.

Hơn nữa tên chó Trình Tinh Lâm kia không thể giấu được sự sung sướng trên vẻ mặt, cứ như là muốn khoe cho cả thế giới biết luôn vậy.



Bốn người ra khỏi bệnh viện thì vào một nhà hàng, đặt một bàn ăn.

Hai người đàn ông ngồi một chỗ kêu món, còn hai người phụ nữ thì ngồi trò chuyện.

Người phúc vụ đi rồi thì bàn ăn lại im ắng.

Đan Ý ngắm nhìn người đàn ông bên cạnh đang yên tĩnh, đột nhiên có hứng thú trêu đùa.

Cô ấy đưa mắt ra hiệu với Lộ Dĩ Nịnh, cười tinh nghịch.

Sau đó nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm, ra vẻ uể oải, giọng điệu vô cùng “tiếc nuối” mà nói: “Còn định muốn làm thông gia với cậu.”

Cô nói chuyện không lớn không nhỏ, vừa vặn để cho người khác nghe thấy.

Đúng lúc đó Đường Tinh Chu đang cầm ly nước nóng, nghe cô thốt ra một câu như thế thì nhất thời trượt tay, cái ly rơi xuống đất, bể nát.

Ba người kia đều nhìn lại vì âm thanh chấn động này.

Bầu không khí an tĩnh vài giây.

Đúng lúc người phục vụ bưng đồ ăn lên, đánh vỡ sự trầm mặc này.

Đường Tinh Chu nói một tiếng xin lõi với người phục vụ rồi bảo bọn họ quét dọn gùm.

“Bao nhiêu tiền vậy, tôi sẽ đền bù.”

Hiếm khi Trình Tinh Lâm thấy anh thất thần như vậy.

Lúc nãy anh đã thấy động tác nhỏ của hai người phụ nữ rồi, đặc biệt là biểu cảm của Đan Ý kia, anh hiểu ra ngay.

Thế là cũng phối hợp “diễn kịch” với hai người.

Trình Tinh Lâm xua tay, “Không cần đền bù đâu, nhà hàng này là của chú út tôi. Bây giờ anh không được vui lắm nên tôi cũng không so đo với anh.”

Anh lấy thêm một cái ly để trước mặt anh ấy, nói kiểu vô cùng hào phóng: “Để tôi mời, coi như là tiệc chúc mừng tôi sắp được làm ba đi.”

Chữ “ba” được anh nhấn mạnh.

Nói xong Trình Tinh Lâm ra vẻ bất ngờ, “Ngại quá, tự nhiên tôi vui mà quên mất cảm xúc của anh.”

Đường Tinh Chu gục đầu, không để ai thấy rõ gương mặt của anh, vẫn thờ ơ đáp: “Không sao.”

Trình Tinh Lâm vỗ vai người đàn ông, an ủi, “Anh cũng đừng buồn quá, chuyện này phải thuận theo tự nhiên mới được.”

“Xem tôi nè, vốn không định để A Nịnh sinh nữa thế nhưng lại mang thai, không ngờ rằng…”

Trình Tinh Lâm diễn đến nghiện, càng diễn càng như thật, nói lời nào là muốn đánh lần đó.

Đường Tinh Chu không hề phản bác, chỉ rót cho mình một ly nước trà đầy.

Miệng đắng, mà lòng cũng đắng.

Tại sao anh phải ăn cơm cùng cái tên này chứ.

Đan Ý nhìn sắc mặt âm trầm của anh, sợ cô chơi quá lố.

May mà cô kịp thời dừng lại, nên chậm rãi bổ sung: “Bây giờ thì có cơ hội rồi.”

Ghép hai câu lại với nhau là:

[Vốn định làm thông gia với cậu.”

[Bây giờ thì có cơ hội rồi.]

Thế là Đường Tinh Chu lại làm vỡ thêm cái ly nữa.



Tác giả có lời muốn nói:

Ly: Tui vô tội mà.
 
Chanh Xanh
Chương 81: Ngoại truyện 08: Đính thân


Đan Ý và Lộ Dĩ Nịnh mang thai cùng lúc, nên ngày sinh của cả hai cũng gần nhau.

Với lại vì cả hai ở đối diện nhau nên trong thời gian mang thai Đan Ý thường qua chơi.

Đây là lần đầu cô ấy mang thai nên không có kinh nghiệm gì, hầu hết là Lộ Dĩ Nịnh chỉ dẫn cho cô ấy về thời gian và các chuyện cần chú ý trong thời gian mang thai.

Trình Tinh Lâm cũng trở thành thầy giáo của Đường Tinh Chu, dạy cho anh ấy biết cần phải làm gì, chú ý cái gì trong lúc vợ mang thai, còn dạy cho anh ấy cách đẻ làm một người ba đủ tư cách.

Dạy xong anh còn tự đắc ý: “Cùng lắm thì anh không bằng tôi được, bởi vì tôi đã đủ điểm làm ba rồi.”

Đường Tinh Chu: “Cậu chưa từng nghe tới việc cộng thêm điểm à?”

Trình Tinh Lâm hừ một tiếng, “Học sinh như anh làm sao so được với thầy giáo như tôi?”

Đường Tinh Chu bình tĩnh phản bác, “Tôi chỉ biết hậu sinh khả uý thôi.”

Trình Tinh Lâm: “…”

Hai người Đan Ý và Lộ Dĩ Nịnh đnag ngồi trên sô pha, nói chuyện về con cái của mình.

Hoặc thỉnh thoảng nhìn hai người nọ đấu võ mồm.

Đột nhiên Đan Ý nhớ ra gì đó, hỏi Lộ Dĩ Nịnh bên cạnh, “Không phải tên Trình Tinh Lâm kia không định cho cậu sinh nữa hả? Sao cậu lại mang thai nữa?”

Lộ Dĩ Nịnh cười nhạt, “Cũng coi như là ngoài ý muốn.”

Lúc này Lộ Dĩ Nịnh mang thai cũng là do sơ suất.

Chỉ có thể nói là ý trời.

Lộ Dĩ Nịnh nhìn người đàn ông cách đó không xa đang cãi nhau với Đường Tinh Chu, không đang trong công việc nên anh không mặc đồ vest, trên người vẫn toát ra khí chất tươi trẻ của thiếu niên.

Cô thấy rất kì lạ, thật ra thì Trình Tinh Lâm chưa từng thay đổi.

Cho dù là làm ba thì anh vẫn còn là một thiếu niên rực sáng như trước kia.

Lộ Dĩ Nịnh cúi đầu xoa bụng mình, gương mặt đầy dịu dàng, giọng nói nhỏ nhẹ, “Mình biết, anh ấy vẫn luôn muốn có con gái nên mình muốn thử một lần cho anh ấy.”

*

Tháng 6 năm sau, công chúa nhỏ của nhà họ Trình ra đời.

Cuối cùng Trình Tinh Lâm cũng có con gái như ước nguyện.

Anh đặt tên cho cô bé là Trình Hi.

Hi, có nghĩa là rạng đông, ánh bình minh.

Anh hi vọng con gái của mình có thể giống như ánh mặt trời, tươi sáng rạng rỡ, cả đời rực rỡ.

Lộ Dĩ Nịnh và Đan Ý cùng vào phòng sinh nên cùng ngày đó còn có con trai của Đường Tinh Chu, Đường Gia Ngật.

Hai bé con đồng thời sinh ra, nếu tính chính xác thì Đường Gia Ngật sinh ra sớm hơn Trình Hi vài phút.

Sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày quả thật là rất hiếm, nên Lộ Dĩ Nịnh thấy đây chính là duyên phận.



Khi Lộ Dĩ Nịnh ở cữ thì Tiểu Trình Hi được tự mình Trình Tinh Lâm chăm sóc.

Tiểu Trình Tục biết mình có có em gái nên cũng rất vui.

Nhưng ba không cho cậu chơi với em.

“Con nói nhỏ thôi nào, đừng đánh thức em.”

“Con bỏ tay ra đi, đừng chạm vào em.”

“Đồ chơi của con xấu quá, không hợp với em gái, con lấy ra đi.”

Tiểu Trình Tục tổn thương, chạy đi tìm mẹ để báo tội.

Lộ Dĩ Nịnh xoa đầu con trai, “Em gái còn nhỏ nên bây giờ không chơi được đồ chơi của con.”

“Đến khi em lớn lên rồi hai con có thể chơi cùng nhau nhé.”

Tiểu Trình Tục gật đầu cái hiểu cái không, vẻ mặt ngoan ngoãn, “Vậy con chờ em lớn lên.”



Có lẽ bởi vì sinh cùng ngày tháng năm nên Đan Ý vô cùng thích Tiểu Trình Hi.

Cô ở cữ xong là ôm Đường Gia Ngật qua nhà họ, hai đứa nhỏ cũng thường xuyên chơi với nhau.

Lúc tiệc tròn 1 tuổi, Đan Ý đề nghị hai nhà làm chung, dù sao thì hai đứa nhỏ cũng sinh cùng lúc.

Địa điểm tổ chức là bên nhà Trình Tinh Lâm.

Hôm nay.

Tiểu Trình Hi mặc váy ren công chúa màu trắng, làn da trắng nõn, khuôn mặt nhỏ mượt mà trắng trẻo, đôi mắt đen láy, đôi môi đỏ hồng hồng.

Giống như búp bê vậy.

Khi tiến hành lễ chọn đồ vật trong phòng trẻ con, Trình Tinh Lâm trải một cái thảm dày ra, sau đó bỏ đầy đồ lên.

Có xe đồ chơi, sách vở, bút, máy tính, tiền, bút vẽ, nhạc cụ, kẹo…

Có mặt là hai vợ chồng Trình Tinh Lâm và Lộ Dĩ Nịnh, Tiểu Trình Tục, còn có vợ chồng Đan Ý Đường Tinh Chu, Cố Dĩ Trăn và Trác Khởi, Thẩm Y.

Hôm nay Trình Nham và Đường Kỳ có tiết nên không tới được, nhưng cả hai người họ là người đã sắp xếp chuẩn bị tất cả.

Đến khi chuẩn bị xong xuôi, Đan Ý bế con trai lên đặt trên thảm.

Đường Gia Ngật chạm vào tấm thảm là ngồi im, không hề nhúc nhích, cũng không có ý định lấy đồ vật.

Đan Ý thấy mà lo lắng.

Trái lại bên này, Lộ Dĩ Nịnh vừa đặt con gái lên thảm là Tiểu Trình Hi bắt đầu bò.

Cô bé mang vớ nhỏ màu trắng, hai tay béo béo chống trên mặt đất, chậm rãi bò về phái trước.

Hơn nữa là bò mà có sẵn mục tiêu, bởi vì cô bé lướt qua búp bê, lướt qua đàn cello, qua tập vẽ…

Sau đó bò tới… trước mặt Đường Gia Ngật.

Đường Gia Ngật vẫn đang ngồi im, đôi mắt to đen láy nhìn Tiểu Trình Hi ở trước mặt mình.

Hai tay Tiểu Trình Hi chống trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn cậu bé.

Hai đứa nhỏ to mắt nhìn nhau.

Sau đó, đột nhiên Đường Gia Ngật giang tay ra, trong lúc vô tình tạo thành tư thế ôm ấp.

Tiểu Trình Hi nhếch môi cười, bò thêm chút, rồi bò vào lòng Đường Gia Ngật.

Hai đứa nhỏ ôm nhau.

Mọi người: “…”

Tình huống này là như nào đây???

Đây không phải là chọn đồ vật đoán tương lai à??

Tiểu Trình Tục đứng bên Lộ Dĩ Nịnh, thấy vậy thì phản ứng, hưng phấn nói, “Mẹ ơi, em gái đã chọn được đồ vật mà em ấy muốn rồi!”

Người phản ứng lớn nhất sau khi nghe câu nói đó là Trình Tinh Lâm: “!!!”

Con gái cô chọn đồ vật đoán tương lai là cái gì đây?

Lộ Dĩ Nịnh chớp mắt, không biết hình dung như thế nào.

Đan Ý cẩn thận nhớ lại động tác vừa rồi của con trai mình, là con trai cô chủ động trước nhỉ?

Hình như cô thấy con trai giang cánh tay ra rồi Tiểu Trình Hi mới tiếp tục bò vào lòng.

Nhưng không phải con trai cô không thích người khác chạm vào mình à?

Đường Tinh Chu cười nhạt, nói toạc ra một câu như đã định sẵn, “Trình Tinh Lâm, con gái cậu sắp làm vợ của con trai tôi rồi.”

Tiểu Trình Hi hình như hiểu được, đôi mắt to chớp nhanh nhìn Đường Gia Ngật trước mặt, đột nhiên kêu:

“Gia… Gia… anh anh….”

Tiểu Trình Tục lại ngạc nhiên: “Em gái… nói được rồi ạ?”

Lộ Dĩ Nịnh cũng thoáng nhận ra, bây giờ Tiểu Trình Hi đã một tuổi, nhưng chưa hề mở miệng kêu “Ba mẹ”.

Cô đi qua, đến trước mặt Tiểu Trình Hi, mở to mắt, “Hi Hi, con nói lại xem nào.”

Tiểu Trình Hi còn đang ôm mọt bên cnash tay của Đường Gia Ngật, cười cười: “Anh anh….”

“Anh anh… Gia Ngật….”

Lúc này mọi người nghe rõ Tiểu Trình Hi nói gì.

Đan Ý nhìn hai cục bông đang ôm nhau, vừa ôm bụng cười to.

“Trình Tinh Lâm, câu đầu tiên mà con gái cậu nói lại là tên con trai tôi hahaha.”

Ngay cả Đường Tinh Chu cũng cười nhạt, biểu cảm vô cùng đắc ý.

Nhưng Trình Tinh Lâm đã hoàn toàn đen mặt.

Câu đầu tiên con gái cưng của anh mở miệng nói lại là tên của con trai của đối thủ một mất một còn của anh ư?

Lúc trước anh đã rất cực khổ tốn công sức để được nghe một chữ “Ba” từ con gái, kết quả là Tiểu Trình Hi không mở miệng, chỉ biết ê ê a a.

Khi nào mà con bé biết kêu tên Đường Gia Ngật?

Anh sắp tức chết rồi, ngực nhói đau, trực tiếp đi lên phải kéo hai đứa ra.

Ai ngờ Tiểu Trình Hi vừa cách xa Đường Gia Ngật là bẹp miệng khóc.

Hơn nữa tiếng khóc còn vô cùng… lảnh lót.

Cảm giác như muốn sập nhà đến nơi.

Trình Tinh Lâm luống cuống tay chân.

Trên đời này anh sợ nhất là hai chuyện, thứ nhất là vợ anh khóc, thứ hai là con gái anh khóc.

Đường Gia Ngật đột nhiên kéo cánh tay ngắn của Tiểu Trình Hi lại, gương mặt thanh tú, vô cảm nói hai chữ: “Không, khóc.”

Tiểu Trình Hi hình như không nghe được nên vẫn còn tiếp tục khóc.

Trình Tinh Lâm cũng không trông chờ cậu nhóc này dỗ được con mình, Tiểu Trình Hi khóc thì không ai dỗ được.

Anh còn đang nghĩ làm thế nào để dỗ con.

Ai ngờ Đường Gia Ngật lại nói hai chữ, “Ôm, ôm.”

Thần kì là Tiểu Trình Hi im ngay lập tức, không khóc nữa.

Đôi mắt lóng lánh nước nhìn cậu bé.

Đường Gia Ngật cũng nhìn bé.

Hai đứa lại mở to mắt nhìn nhau.

Sau đó Đường Gia Ngật đột nhiên nhích lại gần, hôn lên gương mặt cô bé.

Chụt.

Hôn một cái.

Mọi người tháy mà ngây người.

Trình Tinh Lâm gần đó nên thấy rõ nhất, quả thật là có cảm giác muốn giết người, nhưng bây giờ anh không thể làm gì một cậu nhóc 1 tuổi.

Anh chỉ chỉ vào ba của “tên đầu sỏ gây tội” giận dữ hét: “Đường Tinh Chu, con trai anh ăn h**p con gái tôi!”

Đan Ý thì tròn miệng.

Omg! Cô không nhìn lầm chứ, lúc nãy là con trai cô chủ động sao?

Đứa con trai này thật là, vừa sinh ra là đã giống ba Đường Tinh Chu rồi, thông minh lanh lợi, tính cách cũng rất giống.

Tuy rằng đã biết nói từ 7, 8 tháng rồi nhưng rất ít nói, mặc cho Đan Ý còn trêu như thế nào thì thỉnh thoảng cậu bé chỉ nói một hai chữ, đúng là kiệm lời.

Hơn nữa gương mặt cậu nhóc luôn lạnh lùng, như không có hứng thú với cái gì hết.

Trước giờ Đan Ý chưa thấy cậu bé thích thú với cái gì, cho nên muốn nhờ vào lễ chọn đồ vật này để xem cậu thích gì rồi sau này sắp xếp cho cậu.

Kết quả, con mẹ nó, thằng nhóc hôn con gái người ta?

Đây, đây đúng là chuyện không thể tin được!

Cố Dĩ Trăn ở một bên thì tươi cười hớn hở, đề nghị: “Em thấy hai đứa nhỏ này có thể đính hôn từ bé được rồi đấy.”

Trác Khởi đứng bên cạnh cậu, cũng hóng hớt, nói phụ hoạ: “Với lại hai đứa nhỏ sinh cùng ngày tháng năm, đây đúng là duyên phận.”

Thẩm Y thì quan sát Đường Gia Ngật, đương nhiên là đứng cùng phe họ, “Cậu nhóc này cũng đẹp trai đấy, rất xứng đôi với Hi Hi nhà bà.”

Tiểu Trình Tục không hiểu lời người lớn, chỉ nghe được từ ngữ xa lạ, thế là cậu nắm một góc áo của ba, tò mò hỏi: “Ba ơi, đính hôn từ bé là gì ạ?”

Trình Tinh Lâm vẫn còn đang nhìn hai cục bông kia ôm nhau, lạnh giọng nói: “Có nghĩa là bán em gái của con đi.”

“…”



Tác giả có lời muốn nói:

Vở kịch nhỏ:

Đường Gia Ngật: Hi Hi, lại đây.

Trình Hi lập tức tung ta tung tăng chạy đến.

Trình Tinh Lâm: (Mắt không thấy tim không đau.jpg)
 
Chanh Xanh
Chương 82: Ngoại truyện 09: Đi học


Sau khi kết thúc buổi lễ chọn đồ vật đoán tương lai, Trình Tinh Lâm bắt đầu cố tình tránh né gia đình đối diện kia.

Nhưng kể từ ngày đó, từ được Tiểu Trình Hi kêu nhiều nhất là “Anh Gia Ngật”.

Hơn nữa là mỗi ngày đều phải nhìn thấy anh Gia Ngật của bé thì bé mới chịu ăn cơm, chịu ngủ.

Trình Tinh Lâm không còn cách nào chỉ có thể ôm con gái qua nhà đối diện.

Đan Ý thường xuyên lấy chuyện này trêu anh, “Hay là cứ để nhà tôi nuôi Hi Hi đi? Dù sao sớm muộn gì con bé cũng là con dâu nhà tôi mà.”

Trình Tinh Lâm đen mặt thốt một chữ “cút” ngay.

Mỗi qua trôi qua, Tiểu Trình Hi càng dựa dẫm vào Đường Gia Ngật, ngay cả anh trai ruột Tiểu Trình Tục cũng không được đãi ngộ này.

Mà Lộ Dĩ Nịnh cũng phát hiện “anh Gia Ngật” này cũng có chỗ tốt.

Ví dụ như Tiểu Trình Hi kén ăn, không chịu ăn cà rốt thì cô sẽ nói: “Hôm nay mẹ thấy anh Gia Ngật ăn cà rốt nè, Hi Hi của mẹ có muốn ăn không nào?”

Tiểu Trình Hi lập tức đồng ý, “Ăn ạ.”

Người ba ruột Trình Tinh Lâm bên cạnh dỗ bé suốt nửa tiếng đồng hồ mà chưa thành công: “…”

Ví dụ như Tiểu Trình Hi không chịu ngủ trưa, cô sẽ nói: “Anh Gia Ngật ngủ rồi, Hi Hi của mẹ cũng có chịu ngủ ngoan không nào?”

Tiểu Trình Hi ngoan ngoãn đáp: “Dạ.”

Người ba ruột Trình Tinh Lâm bên cạnh dỗ bé suốt nửa tiếng đồng hồ mà chưa thành công: “…”

Tóm lại, ba chữ “anh Gia Ngật” rất công dụng, cũng trở thành tuyệt chiêu của Lộ Dĩ Nịnh đối với Tiểu Trình Hi.

*

Lúc Tiểu Trình Hi được 2 tuổi thì Tiểu Trình Tục đã đến tuổi đi mẫu giáo.

Trước ngày khai giảng.

Lộ Dĩ Nịnh tắt báo thức rồi vào bếp làm bữa sáng.

Đến khi cô đã làm xong bữa sáng rồi trở về phòng thì hai đứa nhỏ đã thức dậy.

Tiểu Trình Tục mặc đồ ngủ liền hình gấu trúc, ngồi trên giường như một cục bánh.

Cậu nhóc xoa xoa hai mắt ướt nhèm của mình, còn cụp mắt.

Lộ Dĩ Nịnh ngồi bên cạnh mép giường, xoa đầu bé, “Cục cưng của mẹ, chào buổi sáng.”

Tiểu Trình Tục nhớm người hôn lên mặt Lộ Dĩ Nịnh, đáp, “Mẹ ơi, chào buổi sáng.”

Tiểu Trình Hi bên cạnh cũng đã thức dậy, nhưng bé không bò dậy mà chỉ mở to đôi mắt tròn như trái nho.

Sau đó nắm lấy một tay của Tiểu Trình Tục, “Anh ơi, ôm em.”

Bé con lười biếng, phải có người ôm mới chịu dậy.

Tiểu Trình Tục đưa tay ra sau lưng bé, sau đó nâng người bé dậy, đỡ bé lên.

Tiểu Trình Hi bò dậy, hai tay hai chân bò đến trước mặt Lộ Dĩ Nịnh, ngẩng đầu nhìn mẹ, non nớt nói: “Hun hun.”

Tiểu Trình Hi có một thói quen nhỏ, anh trai làm gì là bé cũng phải làm theo.

Lúc nãy Tiểu Trình Tục vừa hôn Lộ Dĩ Nịnh nên bé cũng muốn.

Lộ Dĩ Nịnh cười cười, chìa mặt lại cho bé hôn.

Một tiếng chụt.

Vô cùng to rõ ràng.

Lộ Dĩ Nịnh mặc đồ cho hai đứa bé xong dắt tay ra khỏi phòng ngủ.

Trình Tinh Lâm vừa mới chạy bộ xong trở về, ngồi trên ghế, thấy con gái cưng của mình thì lại ôm ngay, sau đó nâng bé lên cao.

Tiểu Trình Hi bay trên không trung vài lần rồi cười khanh khách.

Lộ Dĩ Nịnh xoay người vào phòng bếp bưng cháo vừa mới nấu xong.

Trình Tinh Lâm chơi với con gái xong thì để bé trên ghế trẻ em.

Tiểu Trình Tục bên kia thì đang cố gắng bò lên ghế dành cho người lớn, nhưng vì chân quá ngắn nên leo lên không được.

Cậu bé nhìn ba để tìm giúp đỡ.

Trình Tinh Lâm đang chơi với con gái nên không để ý.

Nhưng Tiểu Trình Hi lại phát hiện ra, vươn tay ngắn nhỏ ra chỉ chỉ “Anh trai… bò bò…”

Trình Tinh Lâm nhìn theo hướng con chỉ, sau đó chỉ thờ ơ nhìn… rồi xoay đầu lại.

Lộ Dĩ Nịnh vừa ra phòng bếp, để chén cháo trên bàn. Thấy Tiểu Trình Tục còn đứng bên cạnh ghế dựa, phồng má, vô cùng đáng thương.

Cô đi qua, dịu dàng hỏi thăm: “Sao vậy con, Tiểu Tục?”

Tiểu Trình Tục nhỏ nhẹ nói, “Mẹ ơi, con lùn quá bò lên không được.”

Lộ Dĩ Nịnh bật cười, bế con lên ghế, an ủi, “Là vì ghế quá cao chứ không phải vì con lùn, sau này lớn lên con sẽ còn cao hơn.”

Tiểu Trình Tục xếp tay trên bàn, đôi mắt to tròn mong đợi, “Cao hơn ba luôn ạ?”

Trình Tinh Lâm bên cạnh cười nhạo, “Không biết tự lượng sức mình.”

Tiểu Trình Tục ngây thơ hỏi: “Mẹ ơi, không biết tự lượng sức mình là sao ạ?”

Lộ Dĩ Nịnh: “…”

Cô phải giải thích thế nào đây.

Nói thật thì sẽ làm con trai tổn thương.

Cô nhìn về phía Trình Tinh Lâm, anh coi anh nói cái gì nè?

Trình Tinh Lâm lập tức phiên dịch cho cậu bé, “Chính là không có khả năng.”

Tiểu Trình Tục biết “không có khả năng” nghĩa là gì, cả người cậu bé liền trở nên ủ rũ.

Làm thế nào mới cao lên được.

Lộ Dĩ Nịnh liếc mắt trách móc Trình Tinh Lâm, người đàn ông lập tức sửa lời.

“Trừ khi con uống sữa thật nhiều vào.”

Tiểu Trình Tục lập tức ngẩng đầu dậy, đôi mắt sáng lấp lánh, “Mẹ ơi, con muốn uống sữa bò.”

“Được rồi, ăn bữa sáng xong đã, rồi mẹ cho con uống sữa bò.”

Lộ Dĩ Nịnh chuyển chén cháo đến trước mặt cậu bé, múc một muỗng, để bên miệng thổi thôi, thấy không còn nóng lắm thì mới cho con ăn.

Trình Tinh Lâm cũng đang đút cháo cho Tiểu Trình Hi.

Tiểu Trình Hi ngồi ở ghế trẻ em nghe thấy, “Hi Hi, cũng muốn, uống sữa sữa.”

Lộ Dĩ Nịnh quay đầu nhìn con gái, “Được tất, anh trai có thì Hi Hi cũng có.”

Tiểu Trình Hi vừa lòng, chân ngắn nhỏ lắc lư, há miệng ăn một miếng cháo ba đút cho, híp mắt vô cùng thoả mãn.



Sau khi ăn xong bữa sáng.

Trình Tinh Lâm lái xe đưa Tiểu Trình Tục đi nhà trẻ.

Lộ Dĩ Nịnh ôn Tiểu Trình Hi ngồi ở phía sau, Tiểu Trình Tục thì ngồi trên ghế trẻ em bên cạnh.

Xe nhanh chóng chạy đến nhà trẻ.

Hôm nay là ngày đầu tiên khai giảng, các phụ huynh cũng đến cùng.

Có tiếng trẻ nhỏ khóc và tiếng dỗ dành của cô giáo.

Tiểu Trình Hi được ba Trình Tinh Lâm ôm, Lộ Dĩ Nịnh ôm Tiểu Trình Tục vào cổng trường.

Tìm được lớp học mẫu giáo bé, cô để Tiểu Trình Tục xuống, ngồi xổm trước mặt con, chỉnh lại quần áo cho cậu bé.

“Tiẻu Tục, lát nữa con đi vào với cô giáo nhé, đến chiều tan học ba mẹ sẽ đến đón con được không, con làm được không nào?”

Tiểu Trình Tục ngoan ngoãn gật đầu, “Dạ.”

Lộ Dĩ Nịnh xoa đầu cậu nhóc, “Giỏi lắm!”

Trước khi đến, Lộ Dĩ Nịnh đã liên hệ với cô giáo Trần.

Cô Trần thấy Lộ Dĩ Nịnh xuất hiện trước cửa thì đi tới chào hỏi, “Chào mẹ Trình.”

Lộ Dĩ Nịnh đứng dậy, “Chào cô giáo.”

Tiểu Trình Tục chào theo mẹ: “Chào cô giáo ạ.”

Cô ấy ơi một tiếng, vừa nhìn là thấy được đây là một đứa trẻ ngoan

Cô giáo Trần duỗi tay định xoa đầu cậu nhóc theo thói quen, lại bị Tiểu Trình Tục né tránh.

Lộ Dĩ Nịnh bên cạnh giải thích: “Con trai tôi hơi ngại, không thích người lạ chạm vào nó, xin cô giáo thông cảm và để ý con tôi nhiều hơn.”

Cô Trần khá ân cần, “Tôi hiểu mà, trẻ con không cho người lạ chạm vào là tốt, xem ra Tiểu Trình Tục rất biết ý thức bảo vệ mình.”

Thấy sắp tới giờ, không ít bạn nhỏ lẽo đẽo đi theo cô giáo vào lớp học.

Lộ Dĩ Nịnh lại ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào Tiểu Trình Tục, “Nhớ lời mẹ nói nhé, Tiểu Tục phải ngoan nha.”

“Được rồi, con vào cùng cô giáo đi.”

Tiểu Trình Tục gật đầu, sau đó đưa lưng về phái cô, đi vào lớp học.

Cô Trần vốn muốn nắm tay cậu bé nhưng lại bị né tránh, giọng nói non nớt nói nề nếp: “Cô ơi, con tự đi được.”

Thiếu chút nữa là cô Trần quên mất bạn nhỏ này có thói “ở sạch.”

“À à, vậy Tiểu Trình Tục tự đi nhé.”

Lộ Dĩ Nịnh nhìn bóng dáng con trai đi càng xa, bóng hình nho nhỏ, kiên cường mà lẻ loi.

Hốc mắt cô hơi ươn ướt, hình như con trai cô dã lớn rồi.

Đột nhiên bên cạnh có tiếng khóc vang lên, là Tiểu Trình Hi.

“Hu hu —”

“Anh ơi –”

Tiểu Trình Hi quấy khóc, sau đó giãy giụa trong lòng ba, tay nhỏ chỉ hướng Tiểu Trình Tục, kêu “anh ơi”.

Bình thường Tiểu Trình Hi luôn ở bên Tiểu Trình Tục, tuy không dính anh trai lắm nhưng cô bé đã quen có anh trai bên cạnh mình.

Hơn nữa cũng chưa từng phải cách xa như thế này nên chưa thể chấp nhận được.

Chắc là vị quan hệ huyết thống nên Tiểu Trình Hi vẫn luôn nhớ anh trai.

Cô nhóc quá ầm ĩ, giãy giụa quá, muốn xuống dưới.

Trình Tinh Lâm bất đắc dĩ khom lưng đặt cô bé trên mặt đất.

Tiểu Trình Hi sau khi được chạm mặt đất rồi thì chạy theo hướng Tiểu Trình Tục, hai chân ngắn nhỏ chạy lộc cộc vừa nhanh vừa vội, có khi suýt vấp ngã.

Trình Tinh Lâm cau mày, sợ thót tim nên nhanh chóng đi qua đỡ cô bé.

Tiểu Trình Tục nghe thấy tiếng khóc của em gái thì quay đầu lại, sau đó cũng chạy qua phía em, kịp thời đỡ cô bé.

Tiểu Trình Hi thấy anh trai là đã ôm không buông tay, vừa khóc vừa kêu, “Anh ơi, không đi.”

“Muón, anh trai, chơi với Hi Hi.”

Tiểu Trình Tục dùng tay áo lau nước mắt cho em gái.

“Anh trai phải đi học, không thể chơi với Hi Hi được.”

Tiểu Trình Hi thút thít, “Hi Hi, đi học.”

Tiểu Trình Tục biết cô bé nói chính mình cũng muốn đi học.

Tiểu Trình Tục: “Không được.”

Mẹ nói em gái chưa đến tuổi đi học.

Tiểu Trình Hi khóc tiếp, còn lớn hơn lúc nãy.

Tiểu Trình Tục: “Tối về anh sẽ chơi với em.”

Tiểu Trình Hi vẫn còn khóc.

Tiểu Trình Tục dỗ, “Mua kẹo cho em.”

Tiểu Trình Hi vẫn khóc.

Cô bé khóc vô cùng thương tâm, nói thế nào cũng không chịu xa anh trai.

Tiểu Trình Tục không ngờ hôm nay em gái lại dính cậu như vậy, cậu nhìn quanh, lấy một chiêu đắc lực ra: “Em về nhà đi, có anh Gia Ngật của em ở nhà đó.”

“Sẽ chơi với em.”

Trong nháy mắt Tiểu Trình Hi im lặng, như là hoàn hồn, lập tức buông lỏng tay mình ra.

Hình như đứa nhỏ lúc nãy khóc “long trời lở đất” không phải là cô bé.

Cô bé xoay người lưu loát, chạy về chỗ cũ.

Trình Tinh Lâm vẫn còn ngồi xổm dưới đất.

Tiểu Trình Hi chạy tới ôm lấy cổ ba mình, giọng nói non nớt còn nức nở, “Ba ơi, về nhà.”

“Tìm, anh, Gia Ngật.”

Trình Tinh Lâm: “…”



Tác giả có lời muốn nói:

Thật ra, mọi người có thể hình dung tính cách của mấy bé bi như sau:

Tiểu Trình Hi: Bản nữ của Trình Tinh Lâm.

Tiểu Trình Tục: Bản nam của Lộ Dĩ Nịnh
 
Chanh Xanh
Chương 83: Ngoại truyện 10: Nguyện vọng


Hôm nay là ngày Quốc tế thiếu nhi.

Nhà trẻ của Tiểu Trình Tục có hoạt động giữa phụ huynh và con cái, Lộ Dĩ Nịnh nhờ Đan Ý trông Tiểu Trình Hi giúp một lát.

Sáng nay Đan Ý phải tham gia sự kiện nên hiện tại trong nhà chỉ có mỗi Đường Tinh Chu và Đường Gia Ngật. Cô ấy lập tức giao nhiệm vụ này cho con trai mình.

Đường Tinh Chu đang ở trong phòng sách để làm việc, phòng khách chỉ có mình Đường Gia Ngật.

Dưới sàn được trải một tấm thảm lông thật to, bên trên bày đầy các loại đồ chơi, cậu đang ngồi đó chơi.

Tiểu Trình Hi sau khi trông thấy Đường Gia Ngật liền quên luôn ba mẹ mình, hơn nữa còn chơi xấu ở lại nhà họ Đường không chịu đi.

Lộ Dĩ Nịnh thấy cô bé không khóc lóc hay náo loạn gì cũng rất vừa lòng.

Giọng cô dịu dàng căn dặn Đường Gia Ngật: “Vậy thì đành làm phiền Tiểu Ngật chăm sóc cho em gái một lát nhé, lúc dì về sẽ mua kẹo cho mấy đứa, được không?”

Đường Gia Ngật đưa món đồ chơi đã lắp ráp trong tay cho Tiểu Trình Hi chơi rồi trả lời: “Con không ăn kẹo ạ, đưa cho Hi Hi.”

Lộ Dĩ Nịnh cười ngạc nhiên, mới nhỏ thế này đã biết nuông chiều người ta rồi à?

Còn Trình Tinh Lâm bên này thì đang ‘hèn mọn’ đòi một ‘nụ hôn tạm biệt’ từ con gái của mình.

“Hi Hi, ba sắp đi rồi, con không hôn ba một cái hay sao?”

Nhưng trong mắt Tiểu Trình Hi chỉ có đồ chơi của bé, cũng không thèm để ý gì đến ba mình.

Lộ Dĩ Nịnh sớm đã quen nhìn thấy cảnh tượng này, cô vỗ nhẹ bả vai Trình Tinh Lâm: “Được rồi, không thấy con gái anh không thèm quan tâm gì đến anh hay sao.”

“Sắp tới giờ rồi, chúng ta phải tới nhà trẻ nữa.”

Đường Gia Ngật ở bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Hi Hi, hôn cái nào.”

Tiểu Trình Hi buông đồ chơi trong tay xuống, lập tức ghé tới hôn lên mặt Đường Gia Ngật ‘chụt’ một cái.

Trình Tinh Lâm: “!!!”

Ông đây còn chưa đi mà thằng nhóc ranh này đã dám chẳng kiêng nể gì mà lợi dụng con gái cưng của ông vậy sao?

Đường Gia Ngật bình tĩnh lau nước bọt trên mặt mình rồi lại nói một câu: “Không phải hôn anh, mà là hôn ba em kìa.”

Tiểu Trình Hi đã hiểu, bé lập tức thay đổi đối tượng, hôn ‘chụt’ một cái lên mặt Trình Tinh Lâm.

Sau khi Trình Tinh Lâm được con gái mình hôn thì sắc mặt cũng không con u ám như lúc nãy nữa.

Nhưng sao anh lại cảm thấy có chỗ nào đó kì kì?

Anh còn chưa kịp suy nghĩ kĩ càng thì Lộ Dĩ Nịnh đã kéo anh đi rồi.

*

Bên phía nhà trẻ.

Tiểu Trình Tục đang đứng một mình ở bên cạnh sân thể dục nhìn những các bạn nhỏ khác đang chơi đùa với ba mẹ của họ.

Cậu cúi đầu, hai ngón tay nhỏ bé nắm lại với nhau.

“Tiểu Tục, chắc chắn ngày mai mẹ sẽ dẫn ba tới nhà trẻ tham gia hoạt động gia đình của con.”

Tại sao mẹ vẫn chưa tới, có phải tại ba không muốn đi hay không…

“Tiểu Tục.”

Giọng nói vừa dịu dàng lại quen thuộc vang lên.

Tiểu Trình Tục ngẩng đầu lên liền nhìn thấy hai người đang đi tới từ phía đối diện, là ba mẹ cậu.

Cậu toe toét nở nụ cười, sau đó đôi chân be bé chạy bước nhỏ ‘bịch bịch bịch’ về phía bọn họ.

Trình Tinh Lâm bên này vẫn còn đang suy nghĩ về chuyện ban nãy, anh oán giận với Lộ Dĩ Nịnh: “Chắc chắn là thằng nhóc Đường Tinh Chu kia đã dạy con trai cậu ta vài chiêu gì đó rồi nên Hi Hi mới nghe lời nó như vậy!”

Lúc Tiểu Trình Tục chạy tới bên cạnh bọn họ còn nghe thấy ba mình đang đứng đó lèm bà lèm bèm ‘Hi Hi’ thế này thế kia.

Bàn tay nhỏ bé của cậu kéo nhẹ ống quần của Lộ Dĩ Nịnh, cậu ngửa đầu lên hỏi: “Mẹ ơi, em gái đâu rồi?”

“Em gái không tới.”

Tiểu Trình Hi còn nhỏ nên không chơi được những hoạt động này, vì vậy mới phải để cô bé ở nhà.

Hơn nữa cô còn ấp ủ chút lòng riêng trong hoạt động gia đình lần này, cô định thúc đẩy tình cảm giữa hai cha con.

Từ khi Tiểu Trình Hi ra đời, trọng tâm của Trình Tinh Lâm rõ ràng đã thay đổi, nhưng cũng không hẳn là bất công mà chỉ là thái độ của anh với Tiểu Trình Tục và Tiểu Trình Hi có hơi khác biệt.

Đứa trước hoàn toàn là kiểu nuôi thả, còn đứa sau thì lại cưng đến tận trời.

Suy nghĩ của trẻ con rất dễ nhạy cảm, Lộ Dĩ Nịnh có thể cảm nhận được tâm trạng chán nản của Tiểu Trình Tục.

Đặc biệt là có một lần, từ trong lời nói vô tình thốt ra của Tiểu Trình Tục, khiến cho Lộ Dĩ Nịnh không thể không nghiêm chỉnh với chuyện giao lưu tình cảm giữ hai cha con.

Tiểu Trình Tục nói: “Ba thích em gái, không thích con.”

“Nhưng mà con có mẹ rồi.”

*

Lộ Dĩ Nịnh ngồi xổm trước mặt Tiểu Trình Tục, giúp cậu sửa sang lại quần áo.

Lúc này Tiểu Trình Tục mới nhận ra quần áo mà mẹ cậu đang mặc giống hệt cậu, tay nhỏ của cậu chỉ chỉ vào cô rồi lại chỉ chỉ vào mình.

Lộ Dĩ Nịnh khẽ cười một cái: “Tiểu Tục thông minh quá, nhanh như thế đã nhận ra rồi, là đồng phục gia đình đấy nhé.”

Cô chỉ vào người đàn ông bên cạnh: “Con xem này, ba cũng mặc giống chúng ta luôn đó.”

Lộ Dĩ Nịnh mua bốn bộ đồng phục gia đình, áo phông trắng in ảnh chân dung của bốn người khác nhau, lần lượt tượng trưng cho cha mẹ, con trai và con gái. Sau đó, nam là quần năm phân và kiểu nữ lại là chiếc váy.

Bộ mà bây giờ Trình Tinh Lâm đang mặc chính là bộ dành cho ba, mấy năm nay người đàn ông ngày càng chững chạc, gương mặt cũng trở nên kiên cường hơn.

Nhưng hôm nay anh vừa mặc chiếc áo phông trắng này lên thì hơi thở tuổi trẻ được che giấu kia lập tức lộ ra.

Ban nãy ở nhà, khoảnh khắc cô trông thấy anh thay đồ xong thì đã buộc miệng nói: “Trình Tinh Lâm, anh đẹp trai quá.”

Trình Tinh Lâm vô cùng hưởng thụ đối với sự ca ngợi của bà xã mình: “Chuyện anh đẹp trai cũng có phải ngày một ngày hai nữa đâu.”

*

Tiểu Trình Tục ngẩng đầu lên, nhanh chóng nhìn lướt qua ba mình một cái rồi lại thu hồi tầm mắt.

Ba cũng mặc đồ giống cậu.

Tiếng loa phát thanh truyền đến, nhắc nhở hoạt động gia đình lần này sắp bắt đầu, kính mời các vị phụ huynh dẫn con mình tới tập hợp ở sân thể dục.

Ba người Lộ Dĩ Nịnh vội vàng bước tới.

Nhà trẻ đã bố trí rất nhiều hoạt động dành cho gia đình lần này, phụ huynh và con của họ có thể chọn ngẫu nhiên một số hoạt động để thực hiện, và ba người đứng đầu sẽ có giải thưởng.

Nhà Lộ Dĩ Nịnh đi tới một khu trò chơi, giáo viên ở đó đang cầm micrô giới thiệu: “Trò chơi này gọi là ‘chân nhỏ giẫm chân to’, nghĩa là chân nhỏ của các bé phải giẫm lên chân lớn của phụ huynh bé, sau đó hai tay của phụ huynh nắm lấy tay của các bé, dẫn bé đi về phía trước, chủ yếu là thử thách sự ăn ý giữa con cái và ba mẹ.”

Cô ôm lấy Tiểu Trình Tục, chỉ chỉ: “Tiểu Tục có muốn chơi trò này không?”

Tiểu Trình Tục gật đầu: “Mẹ chơi thì con chơi.”

Đôi mắt Lộ Dĩ Nịnh xoay tròn, giọng nói dịu dàng: “Tiểu Tục chơi cùng với ba nhé, được không nè?”

Tiểu Trình Tục lại lén lút nhìn thoáng qua người đàn ông không nói tiếng nào ở bên cạnh, khẽ mím môi.

Lộ Dĩ Nịnh kéo nhẹ vạt áo Trình Tinh Lâm: “Hôm nay em mặc váy nên không tiện lắm, anh chơi với con đi.”

Không đợi anh trả lời, Lộ Dĩ Nịnh đã trực tiếp nhét Tiểu Trình Tục vào vòng tay anh: “Nào, để ba ôm con nhé.”

Tiểu Trình Tục theo bản năng lấy tay ôm lấy cổ ba mình, đôi mắt to ngơ ngác nhìn anh.

Sức lực cánh tay của người đàn ông rất lớn, vì thế một tay của Trình Tinh Lâm đã có thể ôm chắc lấy cậu.

Anh khẽ nâng cằm lên chỉ chỉ: “Muốn chơi cái này à?”

Tiểu Trình Tục ‘ừm’ một tiếng.

Trình Tinh Lâm lạnh giọng: “Không biết nói à?”

Ba dữ quá đi.

Tiểu Trình Tục tủi thân nói một chữ: “Muốn.”

Giáo viên bên kia lại hô lên: “Xin mời những gia đình muốn tham gia tới bên này để chuẩn bị ạ.”

Lộ Dĩ Nịnh đẩy Trình Tinh Lâm đi về phía bên kia: “Đi đi, em ở bên này cổ vũ cho hai người.”

Ba người đi tới vạch xuất phát, có rất nhiều gia đình đã chuẩn bị xong xuôi ở đó rồi.

Vả lại, trùng hợp là tất cả đều là cha chơi cùng con mình.

Dựa theo quy tắc trò chơi, các bé phải đặt chân mình lên mu bàn chân của ba mình.

Trình Tinh Lâm đặt Tiểu Trình Tục xuống, cũng để cậu đặt chân mình lên mu bàn chân của anh sau đó dùng hai tay dắt cậu.

Anh khom người xuống nói với cậu: “Chốc nữa ba hô 1 thì con bước chân trái, hô 2 thì con bước chân phải, hiểu không?”

Tiểu Trình Tục lại ậm ừ một tiếng, sau khi nhìn thấy vẻ mặt lạnh đi mấy phần của người đàn ông thì giọng nói trẻ con run rẩy vang lên: “Hiểu.”

Trình Tinh Lâm khẽ nghiến răng: “Có phải con chỉ biết nói một chữ thôi không?”

Tiểu Trình Tục: “Hiểu ạ.”

Thêm đúng chữ ‘ạ’.

Trình Tinh Lâm: “ …”

Cũng không biết cái kiểu nói chuyện này giống ai nữa.

Trái ngược với họ, cuộc nói chuyện của những cặp cha – con trai và con gái khác có vẻ vô cùng hài hòa.

Bé A: Ba, chân của ba to quá à.”

Phụ huynh A: “Hahahahaha, sau này chân Hào Hào cũng sẽ to giống ba vậy.”

Bé B: “Ba, con thích con búp bê kia.”

Phụ huynh B: “Được, để ba giành về cho Ny Ny nhà chúng ta nhé.”

Bé C: “Ba ơi, con sợ quá.”

Phụ huynh C: “Bối Bối đừng sợ, ba là siêu nhân nè, ba sẽ bảo vệ con.”

*

Lộ Dĩ Nịnh đang đứng bên cạnh nghe vậy, quyết định xoa dịu bầu không khí khó xử giữa hai cha con.

Cô hơi khom lưng, chỉ chỉ phần thưởng ở trên sân khấu bên kia, hỏi Tiểu Trình Tục: “Tiểu Tục có muốn giả thưởng không nào?”

Tiểu Trình Tục nhìn thoáng qua phần thưởng ở trên sân khấu bên kia, ánh mắt khẽ sáng lên: “Muốn con Ultraman kia ạ.”

Lộ Dĩ Nịnh dẫn dắt từng bước: “Thế con hỏi ba thử xem có thể giành về giúp con hay không?”

Tiểu Trình Tục dưới sự cổ vũ của mẹ, chủ động lên tiếng: “Ba ơi, con muốn con Ultraman kia.”

Trình Tinh Lâm liếc một cái rồi nói một chữ: “Xấu.”

Tiểu Trình Tục gục đầu xuống, trên mặt hiện lên mấy chữ ‘không vui’.

Ba thế mà lại nói Ultraman của cậu xấu.

Có xấu đâu chứ.

Người đàn ông nói tiếp: “Con búp bê kia còn đẹp hơn nữa ấy, lấy cái đấy đi.”

Mang về còn có thể tặng con gái anh.

Vừa mới nói xong, đột nhiên bên cạnh vang lên một tràng tiếng khóc, là cô bé tên Ny Ny ban nãy kia.

Cô bé chỉ Trình Tinh Lâm, vừa khóc vừa méc ba mình: “Ba ơi, chú này muốn cướp búp bê của con.”

“ …”

Giọng nói mang theo tiếng nức nở của cô bé rõ ràng dị thường, ánh mắt của mọi người đều bị thu hút, nhìn theo phía mà cô bé đang chỉ.

Sau khi thấy hình dáng cao lớn đó của Trình Tinh Lâm thì nhao nhao lộ ra biểu cảm không thể tưởng tượng nổi.

*

Trận đấu chính thức bắt đầu.

Bé gái tên Ny Ny ở bên cạnh kia ngay từ lúc vừa mới bắt đầu liền hùng hùng hổ hổ, lớn tiếng hô lên: “Ba ơi nhanh lên! Nhanh thêm nữa đi ạ!”

Cô bé chỉ sợ con búp bê mình vừa ý rơi vào tay ông chú bên cạnh này.

Trình Tinh Lâm thì lại thong thả, cứ làm theo những gì đã nói trước đó mà hô: “1 2 1 2.”

Tiểu Trình Tục tiếp tục bước về phía trước trên mu bàn chân to lớn của cha mình, cậu cảm thấy chơi rất vui, trên mặt cũng lộ ra nụ cười.

Những phụ huynh khác ngược lại có hơi luống cuống tay chân, từ từ tụt lại phía sau một đoạn ngắn.

Người tới đích đầu tiên là hai cha con Trình Tinh Lâm.

Tiểu Trình Tục cũng vui vẻ, buông tay mình ra định vỗ tay nhưng lại quên mất cậu vẫn còn giẫm trên mu chân to lớn của cha mình, suýt nữa thì ngã nhào.

May mà Trình Tinh Lâm lanh tay lẹ mắt túm được cậu.

Anh ngồi xổm xuống, đặt Tiểu Trình Tục ngồi lên đùi mình, động tác tự nhiên mà vỗ nhẹ bàn chân của nhóc nhà mình, sau đó giúp cậu mang lại giày lần nữa.

Sau đó, anh đứng lên đồng thời cũng bế cậu nhóc lên luôn, chỉ chỉ vào phần thưởng trước mặt: “Muốn cái nào thì tự mình lấy.”

Hạng nhất được tự chọn giải thưởng.

Ánh mắt Tiểu Trình Tục ngừng lại trên người con Ultraman vài giây, sau đó chỉ vào con búp bê kia, ngọng nghịu nói: “Muốn búp bê ạ.”

Trình Tinh Lâm nhướng mày: “Không phải đòi cái con Ultraman xấu hết chỗ chê kia sao?”

Tiểu Trình Tục phản bác: “Búp bê, cho em gái.”

Trái lại, Trình Tinh Lâm không ngờ tới thì ra nguyên nhân là vì cái này, anh giơ tay lên lấy con Ultraman kia rồi nhét vào trong lòng cậu: “Lấy cái mà con thích là được rồi.”

“Búp bê thì chúng ta có thể mua cái khác tặng em gái.”

Tiểu Trình Tục ôm chầm lấy Ultraman mà mình yêu thích, nghe thấy ba nói thì vui vẻ mà gật đầu: “Dạ.”

Lộ Dĩ Nịnh đứng ở bên cạnh xem thì vui mừng nở nụ cười.

*

Lúc nghỉ giữa giờ, Lộ Dĩ Nịnh đi mua nước cho hai cha con.

Tiểu Trình Tục nói muốn ăn kem nên Lộ Dĩ Nịnh liền đi mua một que cho cậu.

Tiểu Trình Tục cầm lấy kem không ăn trước mà đưa đến bên miệng Lộ Dĩ Nịnh: “Mẹ, mẹ ăn đi.”

Cậu nhóc từ trước đến nay đã quen cho mẹ mình ăn miếng đầu tiên.

Lộ Dĩ Nịnh vừa định cắn một miếng liền bị Trình Tinh Lâm ở bên cạnh ngăn lại: “Em sắp ‘rụng dâu’ rồi, không được ăn.”

Lộ Dĩ Nịnh: “ …”

Sao anh có thể nhớ rõ thời gian tới như vậy cơ chứ.

Tiểu Trình Tục không hiểu mấy thứ này, vẫn giơ cây kem lên, trong mắt ngập tràn mong đợi.

Ánh mắt Lộ Dĩ Nịnh xoay chuyển, chỉ về phía Trình Tinh Lâm: “Tiểu Tục, ba muốn ăn kem, con cho ba ăn một miếng đi.”

Trình Tinh Lâm: “???”

Anh từ trước tới nay đâu có thích ăn đồ ngọt đâu.

Tiểu Trình Tục rất nghe lời mẹ cậu, vì vậy cậu thay đổi vị trị cây kem trong tay.

Lộ Dĩ Nịnh kéo nhẹ vạt áo của người đàn ông bên cạnh, ánh mắt ra hiệu trước mặt con trai phải nể mặt cậu một chút.

Trình Tinh Lâm cúi đầu, vẻ mặt thản nhiên mà cắn một ngụm kem.

Tiểu Trình Tục hỏi: “Ba ơi, ngon không ạ?”

Trình Tinh Lâm khẽ cau mày: “Chả ngon gì.”

“ …”

Vẻ mặt Tiểu Trình Tục lập tức sụp đổ, trở nên hơi rầu rĩ không vui.

Cậu thấy ăn kem rất ngon mà.

Lộ Dĩ Nịnh ngồi xổm xuống, xoa đầu con trai mình an ủi nói: “Ba lừa con đó.”

Tiểu Trình Tục không tin, lại đưa đến que kem đến bên miệng người đàn ông giống như muốn nghiệm chứng gì đó: “Ba, ăn thêm miếng nữa.”

Trình Tinh Lâm: “ …”

Anh nghi ngờ thằng nhoc này đang trêu đùa mình.

Lộ Dĩ Nịnh lại kéo nhẹ vạt áo của anh, Trình Tinh Lâm không tình nguyện mà cắn miếng thứ hai.

Tiểu Trình Tục hài lòng, tiếp tục ăn que kem trong tay mình.

Đợi sau khi cậu ăn xong thì Lộ Dĩ Nịnh lấy khăn giấy ra giúp cậu lau sạch sẽ tay và miệng.

Sau đó tiện miệng hỏi: “Hôm nay là Quốc tế thiếu nhi, là ngày lễ của Tiểu Tục nhà chúng ta đấy nhé, con có nguyện vọng gì không nào?”

Tiểu Trình Tục ngọng nghịu hỏi: “Nguyện vọng gì cũng được sao ạ?”

Lộ Dĩ Nịnh: “Ừ, con nói ra trước xem mẹ có thể giúp con thực hiện được không.”

Tiểu Trình Tục cẩn thận từng li từng tí nhìn thoáng qua Trình Tinh Lâm.

Lộ Dĩ Nịnh thấy ánh mắt này của cậu lập tức hiểu: “Nguyện vọng của Tiểu Tục có liên quan đến ba hả?”

Tiểu Trình Tục khẽ gật đầu.

Cậu cố lấy hết dũng khí để nói ra nguyện vọng của mình: “Con muốn ngồi lên vai của ba.”

Lộ Dĩ Nịnh ngẩn người, cô ngược lại không ngờ rằng nguyện vọng của bé sẽ giản đơn đến vậy.

Tiểu Trình Tục nhìn dáng vẻ im lặng của mẹ: “Không được sao ạ?”

Lộ Dĩ Nịnh đang định lên tiếng thì lại bị Trình Tinh Lâm ở bên cạnh cắt ngang: “Tại sao là nguyện vọng này?”

Đôi mắt đen nhánh của người đàn ông nhìn cậu.

Tiểu Trình Tục cúi đầu không dám nhìn anh: “Bởi vì em gái luôn được ngồi.”

“Như thế sẽ trở nên cao hơn.”

Trình Tinh Lâm thoáng khựng lại: “Con muốn ngồi sao không nói?”

Tiểu Trình Tục: “Muốn nhường em gái ạ.”

Việc nhường nhịn em gái đã trở thành một loại bản năng trong tiềm thức của cậu.

Lộ Dĩ Nịnh thoáng giật mình.

Cô cảm thấy lồ ng ngực có hơi khó chịu.

Trình Tinh Lâm nhìn thấy đôi mắt mờ sương của cô, giây tiếp theo thì một giọt nước mắt trong veo chảy ra từ khóe mắt cô.

Tiểu Trình Tục thấy mẹ mình khóc thì lập tức phát hoảng.

Giọng điệu cậu lo lắng hô lên: “Mẹ ơi…”

Lộ Dĩ Nịnh không biết phải nói gì, chỉ giơ tay ra ôm cậu vào lòng, quanh chóp mũi toàn là mùi sữa trên người cậu.

Là cô vẫn luôn xem nhẹ cảm nhận của con trai mình.

Bé quá hiểu chuyện, thế nên cũng khiến cô quên mất thật ra cậu chẳng qua cũng chỉ là một đứa trẻ chưa được bốn tuổi mà thôi.

Bé cảm thấy em gái còn nhỏ nên muốn đối xử tốt với em, cái gì cũng nhường em hết.

Bé thậm chí có thể không cần Ultraman mà mình thích, chọn búp bê mà em gái thích.

Tiểu Trình Tục ngơ ngác tại chỗ, nhận ra cảm xúc của mẹ không đúng lắm, vụng về dùng tay vỗ nhẹ lên lưng Lộ Dĩ Nịnh: “Mẹ ơi, đừng khóc mà.”

Giọng nói của cậu vừa ngây thơ lại đáng yêu vang lên: “Khóc là không xinh nữa đâu đấy.”

Lộ Dĩ Nịnh nín khóc cười rộ lên.

Sao con trai cô lại ngoan như vậy chứ.

Não của Trình Tinh Lâm nhảy số cực nhanh, bây giờ anh đã hiểu hết toàn bộ vấn đề, cũng biết tại sao Lộ Dĩ Nịnh lại khóc rồi.

Tâm tư của cô từ trước đến nay đã nhạy cảm.

Anh ngồi xổm xuống trước mặt hai mẹ con, khẽ thở dài một hơi, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt nơi khóe mắt Lộ Dĩ Nịnh, học theo giọng điệu dỗ dành ban nãy của Tiểu Trình Tục: “Khóc là không xinh nữa đâu đấy.”

Lộ Dĩ Nịnh lại cảm thấy trước mặt anh thế này có hơi xấu hổ: “Em không sao.”

Cô buông Tiểu Trình Tục ra, giơ tay lên xoa tới lui trên mặt mình, bình ổn lại cảm xúc.

Nhìn bóng dáng một lớn một nhỏ trước mặt mình, trong ánh mắt vừa đen nhánh lại tỏa sáng giống hệt nhau của hai cha con phản chiếu bên trong đều là cô.

Trong lồ ng ngực mềm mại khó nói thành lời.

Đột nhiên xung quanh trở nên ồn ào.

Một giọng nói truyền qua micrô cách đó không xa: “Tiếp theo là tiết mục múa đường phố do các bé của mẫu giáo chúng tôi biểu diễn, mời mọi người đi về phía bên này để xem.”

Lộ Dĩ Nịnh thấy Trình Tinh Lâm đúng lúc đang ngồi xổm, thuận thế ôm Tiểu Trình Tục lên, để cậu ngồi lên bờ vai của người đàn ông: “Đi thôi, chúng ta cũng đến xem biểu diễn đi.”

Tiểu Trình Tục còn chưa phản ứng lại thì người đã ngồi lên vai ba mình rồi, với tư thế người đứng lên, cả người rời khỏi mặt đất.

Cậu bé vui như hoa nở, gương mặt hăng hái hô lên: “Mẹ ơi, con cao thật đó!”

Lộ Dĩ Nịnh khoác bên tay anh, cười nói: “Thấy rồi, con cao nhất, mau giữ chặt ba, đừng ngã đấy nhé.”

Tiểu Trình Tục nghe lời mà giữ chắc đầu Trình Tinh Lâm, không dám động đậy lung tung.

Ba người đi đến sân khấu biểu diễn bên này.

Lộ Dĩ Nịnh thấy các bạn nhỏ đang nhảy đường phố ở trên sân khấu cảm thấy có hơi quen mắt, hình như trước đây cũng từng thấy Tiểu Trình Tục luyện tập bài múa này rồi.

Cô nghiêng đầu nhìn về phía con trai mình: “Mẹ nhớ Tiểu Tục nhà ta không phải trước đây cũng biết nhảy bài này sao, hơn nữa còn nhảy khá đẹp nữa, sao giáo viên không chọn con để tham gia vậy?”

Tiểu Trình Tục khẽ lắc đầu, chững chạc đàng hoàng mà nói: “Cô giáo nói con nhảy quá đẹp.”

Lộ Dĩ Nịnh: “?”

Nếu đã nhảy đẹp thì tại sao không được chọn?

Tiểu Trình Tục lại bổ sung thêm lời của giaos viên: “Không cùng trình độ với các bạn nhỏ khác.”

“ …”

Ghê gớm thật, con trai cô xuất sắc vậy sao.

*

<i>Tác giả có lời muốn nói:Tiểu Trình Tục: Người trẻ nhất đoạt Giải Versail</i>
 
Chanh Xanh
Chương 84: Ngoại truyện 11


Sau khi xem xong Street Dance biểu diễn, ba người lại chơi thêm vài trò chơi dành cho ba con, chơi suốt cả ngày đến tối mới về nhà.

Lúc cả nhà vào nhà họ Đường để đón con thì Tiểu Trình Hi đang ngủ ở trên giường em bé, bên cạnh là Đường Gia Ngật.

Hai bé con có tư thế ngủ giống nhau, nhắm mắt, hơi thở đều đều.

Mấu chốt là… hai đứa còn nắm tay nhau.

Trình Tinh Lâm thấy thế thì rất ngứa tay muốn đánh người.

Đường Tinh Chu cầm bức tranh xấu xí ở trên bàn lên, chưa cho Lộ Dĩ Nịnh, “Đây là bức tranh Hi Hi vẽ chiều nay, em mang về đi.”

Lộ Dĩ Nịnh đưa tay nhận lất, “Cảm ơn anh Tinh Chu, hôm nay làm phiền anh chăm sóc con bé rồi.”

Đường Tinh Chu xua tay, “Người một nhà cả, không phải xa lạ gì.”

Trình Tinh Lâm bên cạnh xù lông, “Ai người một nhà với anh.”

Đường Tinh Chu chỉ hai đứa nhóc đang nằm ngủ bên nhau, “Chuyện sớm hay muộn thôi.”

Trình Tinh Lâm tức giận lắm, cũng may Lộ Dĩ Nịnh kịp thời khuyên can anh, nói rằng con gái ngủ rồi, đừng gây tiếng động mạnh đánh thức con.

Trình Tinh Lâm bế Tiểu Trình Hi lên, hậm hực mà đi.

Lộ Dĩ Nịnh cười xin lỗi Đường Tinh Chu, sau đó cũng đưa Tiểu Trình Tục về căn nhà đối diện.



Hôm nay Tiểu Trình Tục chơi đùa cả ngày nên quần áo thấm đẫm mồ hôi, Lộ Dĩ Nịnh giúp cậu bé tắm rửa trước.

Cô xả nước ấm ra bồn tắm, thấy độ ấm vừa rồi thì mới c ởi quần áo cho Tiểu Trình Tục.

Tiểu Trình Tục ngồi trong bồn, con vịt nhỏ thường chơi đùa với cậu bé bây giờ lại lẻ loi nổi trên mặt nước.

Trong tay cậu nhóc là Ultraman mà hôm nay cậu mới lấy được.

“Mẹ ơi nhìn nè, Ultraman biết bay.”

Cậu bé cầm Ultraman, xẹt qua không trung rồi bay đến trước mặt Lộ Dĩ Nịnh.

Lộ Dĩ Nịnh phối hợp, “Xịn quá ha.”

Cô nhìn cậu bé cười cười, vừa tắm cho con vừa hỏi: “Hôm nay Tiểu Tục chơi có vui không nào?”

Tiểu Trình Tục: “Vui ạ.”

“Ba rất giỏi, còn biết đá bóng nữa.”

“Ba của mấy bạn khác không đá hay bằng ba.”

“Tiểu Nhã còn bảo ba rất đẹp trai.”

“Con cũng thấy vậy, ba của mấy bạn khác không đẹp trai bằng ba con.”

“Hôm nay con được ngồi trên vai ba, được cao lớn.”

“Mấy bạn khác không cao bằng con.”

Tiểu Trình Tục nói liên tục, hiếm khi cậu nhóc nói nhiều đến vậy.

Đúng lúc Lộ Dĩ Nịnh giúp cậu bé tắm xong, ôm nhóc con ngồi trên đùi mình, sau đó lấy một cái khăn to để lau người cho con.

Cô lơ đãng mở miệng: “Vậy Tiểu Tục có cảm thấy ba rất thương con không?”

Lúc này Tiểu Trình Tục không nói gì.

Lộ Dĩ Nịnh bọc khăn tắm màu trắng quanh người con, nói sâu sắc: “Tiểu Tục, con phải tin rằng ba rất thương con.”

“Thương con giống như thương em vậy.”

Cô ôm chặt cậu nhóc, “Trước kia ba pha sữa cho con uống, tã cũng là ba thay, khi ngủ thì ba còn kể chuyện cho con nghe nữa đó.”

“Chỉ là ba cảm thấy bây giờ con đã lớn rồi, mà Hi Hi còn nhỏ nên ba mới chăm sóc em nhiều hơn.”

“Nhưng ba thương con giống như mẹ vậy.”

“Trong lòng ba mẹ, con và em đều quan trọng như nhau, đều là cục cưng của ba mẹ.”

“Con biết không?”

Tiểu Trình Tục gật đầu, khuôn mặt tròn trịa đỏ bừng vì ngâm mình quá lâu.

Cậu nhóc non nớt nói: “Con cũng yêu ba mẹ, cả em nữa.”

Lộ Dĩ Nịnh mềm lòng, không khỏi cúi người hôn một bên mặt con, “Tiểu Tục nhà mình ngoan quá.”



Lộ Dĩ Nịnh ôm cậu nhóc mềm mại ra khỏi phòng tắm, phát hiện trên giường có một lớn một nhỏ đang chơi đùa với nhau.

Không biết Tiểu Trình Hi tỉnh dậy khi nào, ngồi trong lòng ba, hai ba con cầm tờ giấy gì đó cùng nhau xem.

Lộ Dĩ Nịnh đi qua, đặt Tiểu Trình Tục trên giường.

Tiểu Trình Hi thấy mẹ, hai tay hai chân bắt đầu bò, giơ bức tranh trong tay mình ra, “Mẹ, vẽ tranh.”

Lộ Dĩ Nịnh duỗi tay ôm con gái, ánh mắt nhìn đồ vật trong tay con, phát hiện là bức tranh vừa mới lấy về.

Anh Tinh Chu bảo rằng đây là Tiểu Trình Hi vẽ.

Lộ Dĩ Nịnh nâng tay bé lên, cẩn thận nhìn nội dung bức tranh.

Trên bức tranh có mặt trời, dòng sông, hoa cỏ và một căn nhà, bên cạnh là bốn người.

Lộ Dĩ Nịnh chỉ vào một người, hỏi: “Đây là ai nào?”

Tiểu Trình Hi: “Mẹ.”

Lộ Dĩ Nịnh chỉ đứa bé nam đứng bên canh, “Còn đây?”

Tiểu Trình Hi: “Anh trai.”

Lúc này Lộ Dĩ Nịnh đã nhìn ra, chắc Tiểu Trình Hi vẽ một nhà bốn người họ.

Cô cúi đầu hôn lên gương mặt mềm mại của con, “Hi Hi giỏi quá, sau này con muốn làm hoạ sĩ à?”

Tiểu Trình Hi lắc đầu, “Làm, vợ, anh Gia Ngật.”

“Dì Đan ý, nói.”

Lộ Dĩ Nịnh: “…”

Tiểu Trình Tục bên cạnh lại hỏi, “Vợ của ba là mẹ, vậy sau này Hi Hi cũng làm vợ anh Gia Ngật hả?”

Trình Tinh Lâm lạnh mặt, “Bọn họ có mà nằm mơ đi!”

Anh ôm Tiểu Trình Hi từ trong lòng Lộ Dĩ Nịnh, mạnh mẽ đánh trống lảng sang chuyện khác, “Con buồn ngủ rồi, ba kể chuyện cho con nghe nhé.”

Lộ Dĩ Nịnh bất lực lắc đầu.



Hai bé con được dỗ đi ngủ xong Trình Tinh Lâm ôm hai đứa đến giường em bé bên cạnh giường lớn.

Anh nhìn hai bé con có gương mặt giống nhau, biểu cảm đã dịu dàng hơn nhiều.

Lộ Dĩ Nịnh vừa mới uống một ly sữa bò ấm, lúc trở về phòng ngủ thì đã không nghe thấy tiếng ồn của bọn nhỏ nữa.

Cô bước nhẹ nhàng lại theo bản năng, hỏi nhỏ: “Ngủ rồi hả anh? Sao anh không ôm con lên giường?”

Trình Tinh Lâm bên cạnh ôm lấy bả vai cô, lẩm bẩm bên tai cô: “Đêm nay anh muốn ôm em ngủ.”

Mấy ngày trước hai đứa nhỏ quậy thật sự, đến giờ ngủ mà không chịu đi ngủ, khó khăn lắm Lộ Dĩ Nịnh mới dỗ được, sợ bị đánh thức nên cho bọn nhỏ nằm trên giường lớn luôn.

Vì thế ở giữa Trình Tinh Lâm và Lộ Dĩ Nịnh có hai đứa nhỏ.

Mấy ngày nay Lộ Dĩ Nịnh cũng đã quen, nhất thời không nhận ra được vốn hai đứa nhỏ ngủ trên giường em bé.

Trình Tinh Lâm hay nói hai đứa nhỏ quấy rầy thế giới của hai người họ.

Người đàn ông này rất thường xuyên ghen tuông, ngay cả với con cái mình cũng thế.

Lộ Dĩ Nịnh nằm một bên, Trình Tinh Lâm cũng nằm xuống, nằm đối mặt ôm lấy cô.

Lộ Dĩ Nịnh vùi đầu vào lòng anh, đầu cọ cọ.

Cô sắp xếp từ ngữ rồi mở miệng, “Trình Tinh Lâm, sau này anh đừng nghiêm khắc với Tiểu Tục quá.”

Trình Tinh Lâm: “Nhóc con đó lại đi mách em à?”

“Không, chỉ là em cảm thấy anh thương Hi Hi quá, có những lúc sẽ không quan tâm đ ến Tiểu Tục.”

“Tính cách của thằng bé giống em lúc trước, ít nói, chuyện gì cũng giữ trong lòng.”

Lộ Dĩ Nịnh không khỏi nghẹn ngào, “Nhưng em không mong rằng thằng bé sẽ giống em.”

Con trai của cô quá ngoan, rất tốt với em gái mình, không tranh giành, ngay cả tình cảm cũng nhường nhịn.

Quá hiểu chuyện, đến mức làm cô đau lòng.

Thằng bé nhỏ như vậy vốn phải hồn nhiên vui tươi.

Trình Tinh Lâm biết cô nghĩ đến chuyện trước kia nên ôm chặt cô, chủ động nhận sai, “Em đừng khóc, là lỗi của anh.”

“Từ nhỏ ba đã nghiêm khắc với anh nên anh cảm thấy con trai nên độc lập sớm từ nhỏ.”

Lộ Dĩ Nịnh kéo quần áo anh, “Ý em không phải trách anh….”

Trình Tinh Lâm: “Anh biết.”

Anh biết anh nghĩ đến mình trước kia.

“A Nịnh, em đừng sợ, anh sẽ mãi luôn bên cạnh em, cũng sẽ cố gắng làm một người ba tốt.”

Lần đầu tiên làm ba mẹ, cả hai người đều thiếu kinh nghiệm, cần phải có thời gian để tôi luyện.

Nước mắt Lộ Dĩ Nịnh chảy xuống, nhẹ nhàng đáp tiếng

Lúc sau cô lại nói –

“Trình Tinh Lâm, em vẫn luôn biết ơn anh, vì đã xuất hiện trong cuộc sống của em.”

Trở thành một nửa kia của cô, làm bạn cùng cô vượt qua quãng đời còn lại.

Cô thật sự cảm thấy mình rất may mắn, may mắn lắm mới gặp anh, gặp được ngôi sáng rực sáng nhất trong cuộc đời cô.

Người đàn ông nghe vậy thì cúi đầu hôn lên trán cô, vừa lưu luyến vừa thâm tình nói: “Anh cũng cảm ơn em, vì đã trở thành bà Trình của anh.”

Cả đời này, có em là đủ rồi.

*

Trước ngày sinh nhật của Lộ Dĩ Nịnh một ngày là thứ sáu.

Sáng sớm cô đã đến ban nhạc, trưởng đoàn tìm cô có việc.

Đến ban nhạc, trưởng đoàn nói với cô rằng hôm nay có mấy người ở đài truyền hình đến, lát nữa sẽ quay phim, là đoạn phim sinh hoạt ngày thường của ban nhạc họ.

Sau đó có phỏng vấn, hỏi Lộ Dĩ Nịnh có đồng ý lộ mặt hay không.

Lộ Dĩ Nịnh đồng ý không do dự.

Bắt đầu quay.

Đầu tiên là Lộ Dĩ Nịnh giới thiệu.

Cô mỉm cười nhìn vào camera, sau đó nói lời chào quen thuộc, “Chào mọi người, tôi là Ning.”

Tiếp đó nhiếp ảnh gia chụp hình, chỉ chụp ảnh đơn giản về sinh hoạt của bọn họ, cắt ghép thành một đoạn clip.

Cảnh cuối cùng, Lộ Dĩ Nịnh chào hỏi ngắn gọn, đột nhiên có một đứa bé xông vào màn hình ôm lấy đùi cô.

“Mẹ ơi~”

Bé con cố gắng muốn bò lên đùi mẹ mình, cho dù không đủ sức.

Lộ Dĩ Nịnh cúi người bế con lên, đưa lưng về phía màn hình, “Sao Hi Hi lại đến đây?”

Tiểu Trình Hi nắm lấy dây chuyền trước ngực cô, bắt đùa chơi đùa, “Ba đưa con tới.”

Lúc này Lộ Dĩ Nịnh mới ngẩng đầu, thấy được người đàn ông phía sau camera.

Tiểu Trình Hi nhắc nhở cô,”Mẹ ơi, đi đón, anh trai.”

Bây giờ là giờ tan học, đúng là phải đến nhà trẻ đón Tiểu Trình Tục.

Đây cũng là lí do vì sao Trình Tinh Lâm đưa Tiểu Trình Hi đến đây.

Lộ Dĩ Nịnh hôn con gái, dịu dàng nói: “Được rồi, bây giờ đi thôi.”

Đúng lúc buổi phỏng vấn cũng lết thúc.

Cô ôm con gái đứng dậy, nhìn nhân viên phụ trách, “Vất vả cho mọi người rồi, nếu có cần quay bổ sung thì cứ nói cho tôi.”

Người phụ trách: “À, vâng.”

Trình Tinh Lâm đứng sau cô liền đi qua, anh cầm chiếc áo khoác màu xanh lam mà mình mang theo khoác lên cho cô, sau đó ôm Tiểu Trình Hi trong lòng cô, “Bên ngoài trời lạnh, em mặc thêm vào.”

Lộ Dĩ Nịnh cười với anh, sau đó nghe lời mặc áo vào.

Người đàn ông cài cúc lại cho cô, một tay ôm con gái, một tay nắm tay cô, đi ra cửa.

Nhiếp ảnh gia ở phía sau chụp được bóng dáng của hai người.



Bên phía nhà trẻ.

Lúc tan học luôn đông nghịt, các bạn nhỏ đều ngồi trong phòng học của mình để chờ ba mẹ đến đón.

Trình Tinh Lâm nắm tay Tiểu Trình Hi đứng ngoài cửa phòng học, Lộ Dĩ Nịnh kêu vào bên trong: “Tiểu Tục ơi.”

Tiểu Trình Tục nghe thấy tiếng mẹ liền nhìn qua cửa, sau đó đứng dậy, lấy cặp sách dặt trên ghế lên đeo vào lưng.

Cậu bé cúi người với cô giáo, “Tạm biệt cô Trần ạ.”

Cô Trần vẫy tay, “Tạm biệt Tiểu Trình Tục nhé.”

Đến khi Tiểu Trình Tục ra cửa, Lộ Dĩ Nịnh duỗi tay ôm con theo bản năng.

Vừa mới bế lên Lộ Dĩ Nịnh đã thấy nặng nề, buộc phải đặt con xuống.

Lộ Dĩ Nịnh cúi người, nói thẳng: “Tiểu Tục, con nặng lên rồi hả, sao mẹ không ôm được con nữa rồi?”

Tiểu Trình Tục lắc đầu, “Tiểu Tục không nặng, là cặp sách nặng.”

Lúc này Lộ Dĩ Nịnh cũng mới phát hiện ra hôm nay cặp sách của con to hơn một chút, thậm chí còn phình lên.

Tiểu Trình Tục tháo cặp sách ra, mở khoá, chỉ vào bên trong, “Là quà ạ, các bạn tặng quà sinh nhật cho con.”

Hôm nay là thứ sáu, vì mai là cuối tuần không đi học nên cô Trần nói chuyện ngày mai là sinh nhật của cậu bé.

Các bạn học đều hát chúc sinh nhật, sau đó bắt đầu tặng quà.

Nhanh chóng nhét đầy cặp sách của cậu.

Lộ Dĩ Nịnh hiểu ra, xem ra con trai cô rất hoà đồng với các bạn.

Cô xoa đầu con, “Vậy Tiểu Tục đã nói cảm ơn các bạn chưa?”

Tiểu Trình Tục: “Rồi ạ.”

Vừa mới nói xong, đã có một cô bé đi tới, mặc áo lông dày màu hồng nhạt, bên cạnh còn có phần viền ren trắng, đôi mắt to tròn như búp bê.

Cô bé nhét hộp chocolate trong tay mình vào lòng Tiểu Trình Tục, cúi đầu, giọng nói lộ ra sự ngượng ngùng, đầy non nớt, “Trình Tục, cho cậu này.”

“Chocolate mà cậu thích.”

“Sinh nhật vui vẻ!”

Tiểu Trình Tục: “Cảm ơn cậu.”

Cô gái nhỏ nhìn cậu một cái.

Rồi che mặt lại chạy đi mất.

Tiếp đó còn có cô bé mặc váy trắng dài chạy đến, cũng tặng chocolate cho Tiểu Trình Tục, nói hệt như cô bé lúc nãy.

Rồi chạy đi mất.

Liên tục có bốn năm cô bé làm giống nhau, nói y hệt nhau.

Mà Tiểu Trình Tục đã quen thế rồi, cứ mỗi lần cô bé nào tặng qùa cho cậu xong cậu đều nói “Cảm ơn”.

Lộ Dĩ Nịnh trợn mắt há hốc mồm nhìn: “…”

Con trai cô, ở trường học đào hoa đến vậy sao?

Cô ngồi xổm xuống, nhìn trong lòng con, cả những hộp chocolate trong cặp sách, cảm thấy lẫn lộn.

“Tiểu Tục thích ăn chocolate à?”

Tiểu Trình Tục lắc đầu, “Không ạ.”

Lộ Dĩ Nịnh: “Vậy những bạn lúc nãy nói….”

Tiểu Trình Tục lấy một hộp chocolate trong lòng ngực mình đưa cho Tiểu Trình Hi đứng bên cạnh.

“Hi Hi thích.”

Tiểu Trình Hi tự nhiên nhận lấy, cười vui vẻ, lộ ra cái răng nhỏ, “Cảm ơn anh trai.”

Cô bé chỉ cặp sách trên mặt đất, đôi mắt toả sáng, “Tất cả đều cho Hi Hi ạ?”

Tiểu Trình Tục gật đầu không do dự.

Đột nhiên Lộ Dĩ Nịnh cảm thấy sai sai.

Cô nhớ ra mấy ngày trước nói chuyện với Đan Ý.

Cô nói rằng cô thấy Tiểu Trình Tục cái gì cũng nhường cho em, đôi khi còn không biết cậu nhóc thích gì.

Nhưng Đan Ý lại đánh giá Tiểu Trình Tục –

“Nghe cậu nói thế thì mình cảm thấy, Tiểu Trình Tục nhà cậu ấy, là một đứa cuồng em gái.”

Cho đến này cô mới nhận ra.
 
Chanh Xanh
Chương 85: Ngoại truyện 12: Xong


Trở về nhà của bốn người.

Sau khi xe tắt máy, Trình Tinh Lâm mới mở cửa xe ra.

Lộ Dĩ Nịnh từ ghế sau xuống xe, sau đó ôm hai nhóc con xuống mặt đất.

Đúng lúc gặp 3 người nhà Đường Tinh Chu trở về.

Tiểu Trình Hi hô lên đầu tiên: “Anh Gia Ngật!”

Vốn Đường Gia Ngật đang được mẹ nắm tay, một tay khác là đang cầm cái hộp gì đó.

Thấy Tiểu Trình Hi, cậu buông tay mẹ ra, đi đến phía cô bé.

Cậu duỗi tay, đưa hộp chocolatete trong tay mình cho cô bé, nhưng lại phát hiện cô bé đã cầm một hộp chocolate giống y đúc.

Đường Gia Ngật nhíu mày không vui, “Ai cho em chocolate này vậy?”

Tiểu Trình Hi: “Anh trai.”

Tiểu Trình Hi giang hai tay ra, ra vẻ rất khoa trương, vẻ mặt vui vẻ, “Anh trai em nha, có rất, rất nhiều chocolate.”

“Anh nói, đều cho Hi Hi hết.”

Đường Gia Ngật: “Vậy em muỗn cái của anh trai em hay của anh?”

Tiểu Trình Hi: “Cả hai luôn cơ.”

Đường Gia Ngật: “Không được.”

Tiểu Trình Hi hoang mang, nhìn chocolate trong tay mình, rồi mình thoáng qua cái trong tay Đường Gia Ngật.

Mắt to chớp chớp, ra vẻ khó xử.

Đường Gia Ngật cũng đang đợi cô bé đưa ra lựa chọn.

Ai ngờ Tiểu Trình Hi đột nhiên giật lấy hộp chocolate trong tay cậu bé, bĩu môi, hung dữ nói: “Mặc kệ.”

“Đều là của Hi Hi!”

Cô bé sợ bị anh Gia Ngật lấy lại nên ôm lấy chạy mất.

Đường Gia Ngật nhìn bóng dáng nho nhỏ của cô bé, không hề có ý định đuổi theo.

Nhỏ ngốc.

Chạy làm gì.

Vốn dĩ là cho em mà.

*

Ngày hôm sau là sinh nhật của Lộ Dĩ Nịnh, cũng là sinh nhật 4 tuổi của Tiểu Trình Tục.

Bên biệt thự Thiển Loan, Thẩm Y tổ chức một bữa tiệc lớn.

Đường Kỳ, Đan Ý và Đường Tinh Chu mang theo con trai đến sớm nhất.

Tiểu Trình Hi vừa thấy anh Gia Ngật là chạy đến chơi với anh.

Sau đó hai nhóc con chơi với nhau.

Đường Kỳ bên cạnh nhìn cảnh này mà mừng không thôi, “Ui, lão Trình, chúng ta sắp phải làm thông gia rồi.”

Trình Nham từ chối, vô cùng ghét bỏ, “Không cần.”

Đường Kỳ: “Ơ, cái này gọi là nước phù sa không chảy ruộng ngoài đó.”

“Ông có nhớ năm đó chúng ta từng hứa rằng nếu cả hai sinh ra một nam một nữ thì cho đính hôn từ nhỏ luôn rồi không.”

Trình Nham: “Không nhớ.”

Đường Kỳ: “Tôi không tin, chắc chắn là ông đang muốn quỵt nợ.”

Trình Nham xoay người chuẩn bị đi, “Ông biết là tốt.”

Sau đó Đường Kỳ đi theo, “Không được không được….”

Hai ông già vừa đi vừa nhốn nháo.

Cùng lúc đó, Trình Tinh Lâm và Đường Tinh Chu cũng vừa mới nghe được ba của bọn họ nói chuyện.

Trình Tinh Lâm nhìn Đường Tinh Chu từ trên xuống dưới, biểu cảm ghét bỏ y hệt ba của mình, “Cũng may là anh không phải là nữ đấy.”

Đường Tinh Chu cũng ghét bỏ tương tự.



Nhóm người thứ hai đến là Cố Minh và Cố Dĩ Trăn, còn có cả Trác Khởi.

Tiểu Trình Tục thấy Cố Dĩ Trăn thì lon ton chạy đến, kêu “Cậu ơi.”

“Ơi.” Cố Dĩ Trăn lên tiếng, sau đó bế Tiểu Trình Tục lên, nhéo gương mặt mũm mĩm của cậu bé.

“Cậu mua quà sinh nhật cho con nè, là mô hình giống Ultraman đó.”

Tiểu Trình Tục nghe thấy thì snasg mắt, “Là Tiga hả cậu?”

Cố Dĩ Trăn: “Đúng rồi.”

Tiểu Trình Tục hôn một cái chụt lên gương mặt Cố Dĩ Trăn, “Con cảm ơn cậu.”

Bên này Trác Khởi cũng đang chơi với Tiểu Trình Hi.

Cậu quỳ rạp trên mặt đất, cầm một cái hộp lớn, bên trong chính là bộ sưu tập váy búp bê.

“Tiểu Hi Hi, con xem chú Trác mua cho con cái gì nè?”

Tiểu Trình Hi nhìn thoáng qua rồi lại quay đầu đi, tiếp tục chơi món đồ chơi trên tay.

Trác Khởi: “Không phải con thích búp bê lắm hả?”

Tiểu Trình Hi: “Anh Gia Ngật, tặng.”

“Đẹp hơn.”

Trác Khởi: “…”

Chết tâm.

Nhưng mà càng đau lòng hơn là Đường Gia Ngật phía sau nói một câu: “Chú ơi, chú đè lên đồ chơi của con.”

“Chú tránh ra đi.”

Cậu bị khinh bỉ bởi hai đứa nhỏ cộng tuổi lại cũng không bằng cậu.



Buổi tiệc sinh nhật chính thức bắt đầu.

Lộ Dĩ Nịnh ôm Tiểu Trình Tục đứng ở giữa, hai mẹ con đều đội vương miện nhỏ.

Trình Tinh Lâm đẩy chiếc xe con nhỏ, bên trên là bánh kem ba tầng.

Tầng trên cùng có bốn mô hình người, là hình gia đình bốn người họ.

Tầng thứ hai là mô hình nhà ba người Đan Ý, Đường Tinh Chu và Đường Gia Ngật, bên cạnh là Trình Nham, Thẩm Y, và Cố Minh Đường Kỳ.

Tầng dưới cùng chỉ có hai người Cố Dĩ Trăn và Trác Khởi.

Bánh kem có tất cả mô hình của mọi người có mặt ngày hôm nay.

Trác Khởi rất hiểu chuyện, “Tôi xếp dưới cùng thì có thể hiểu.”

“Nhưng mà Tiểu Trăn Trăn này, sao cậu cũng ở tầng chót giống tôi thế?”

Cố Dĩ Trăn không chịu thừa nhận địa vị của mình, vẫn còn cứng mỏ nói: “Để chơi với anh đó.”

“Anh xem, nếu có một mình anh ở dưới thì sẽ cô đơn lắm.”

Trác Khởi tưởng thật nên ôm chặt cậu, “Tiểu Trăn Trăn, tôi cảm động quá!”

“Để tôi đi phẫu thuật chuyển giới về làm bạn gái cậu!”

Cố Dĩ Trăn cố gắng tránh né, đưa tay cầm lấy mô hình của mình bỏ lên tầng trên.

“Thôi tôi không chơi với anh nữa.”

Mọi người cười ầm lên.



Mọi người chơi đến khoảng 10 giờ thì tan cuộc.

Hai nhóc con cũng mệt mỏi, tắm rửa xong là lên giường ngay.

Lộ Dĩ Nịnh vừa mới tắm xong thì nhận được cuộc điện thoại của trưởng đoàn, nói rằng cuộc ghi hình hôm qua đã được phát sóng rồi, bảo cô lên Weibo xem.

Lộ Dĩ Nịnh không có tài khoản Weibo nhưng Trình Tinh Lâm thì có, nên cô dùng điện thoại của anh lên Weibo.

Không cần phải tìm tòi, top1 hotsearch chính là #Chúc Ning sinh nhật vui vẻ#

Lộ Dĩ Nịnh còn đang ngạc nhiên sao mình lại lên hotsearch, thế là nhấn vào.

Đứng top đầu là video của ban nhạc A·Y.

[Ban nhạc A·Y]: Chúc mừng công chúa nhỏ Ning sinh nhật vui vẻ (hoa hồng).

(P.s: Công chúa nhỏ là biệt danh của anh Trình gọi, chúng tôi mượn tạm.)

Lộ Dĩ Nịnh xem video mới hoàn hồn, cuộc ghi hình hôm qua không phải là bên truyền hình sắp xếp, mà là mọi người trong ban nhạc “lừa” cô.

Sinh hoạt hằng ngày của ban nhạc cũng là giả, chỉ có quá trình cô chơi đàn thôi, vì cả video chỉ có mỗi cô.

Đến gần cuối video, mọi người trong ban nhạc cùng lộ diện, nói chúc mừng sinh nhật cô.

“Ning, sinh nhật vui vẻ! Mỗi ngày đều phải hạnh phúc đó nhé!”

“Ning, sinh nhật vui vẻ! Ngày nào cingx phải hạnh phúc với anh Trình như thế nhé!”

“Ning, sinh nhật vui vẻ! Nhân tiện tôi có thể thương lượng với cô một chút được không, để được nâng cao sắc đẹp thì bé con trong bụng tôi có thể đính hôn trước với con cô được không?”

“Ning, sinh nhật vui vẻ! Mặc dù bây giờ tôi vẫn còn đang độc thân nhưng tôi muốn đặt trước, đính hôn nhớ chừa cho tôi một phần!”

“Ning, sinh nhật vui vẻ…”

Lộ Dĩ Nịnh ướt cả mắt, nhìn từng gương mặt quen thuộc trong video.

1 phút cuối cùng, là màn phỏng vấn của Lộ Dĩ Nịnh.

Q: “Ning cảm thấy may mắn nhất của cuộc đời mình là gì?”

Lộ Dĩ Nịnh: “Là được gặp ông xã của tôi.”

“Đây là chuyện may mắn nhất của tôi trước khi kết hôn, nếu nói bây giờ thì là hai cục cưng đáng yêu của tôi.”

Q: “Hiện tại Ning có nguyện vọng gì không?”

Lộ Dĩ Nịnh: “Hi vọng người nhà của tôi bình an, năm tháng bình yên, có ý nghĩa với cuộc đời này.”

Có ý nghĩa với cuộc đời này.

Tiếng nói của cô truyền qua micro.

Lúc Lộ Dĩ Nịnh nói xong những chữ này thì cũng hơi bất ngờ.

Bởi vì trước đây cô chưa từng nói những lời này.

Bây giờ lại trở thành nguyện vọng của cô.

Hai giây cuối cùng là hình ảnh của bốn người.

Ánh mặt trời ấm áp của mùa đông chiếu vào cửa lớn của ban nhạc, Trình Tinh Lâm nắm tay cô bước qua.

Giống như là đưa cô đến nơi có ánh mặt trời.

Mà cô, cũng có được mặt trời cho chính mình.

*

Tháng hai năm sau, hai người tổ chức hôn lễ.

Thời gian cụ thể là vào ngày họ đăng kí kết hôn, cũng là sinh nhật của Trình Tinh Lâm, ngày 22 tháng 2.

Địa điểm là ở một lễ đường nho nhỏ, bong bóng hồng nhạt dính trên vòm cửa, ở giữa được trải thảm đỏ.

Lộ Dĩ Nịnh nắm tay ba Cố Minh chậm rãi đi từ cửa vào.

Gương mặt cô được trang điểm tinh tế, ngũ quan vốn điềm tĩnh trở nên mặn mà hơn, trên đầu là một chiếc vương miện nhỏ, tóc đen môi đỏ.

Mặc váy cưới trắng ôm ngực, vừa dáng người cô, làn váy kéo dài ở phía sau.

Tiểu Trình Tục và Tiểu Trình Hi đứng hai bên cô, hôm nay hai nhóc con là người đứng tung hoa, đi cùng mẹ đến người đàn ông mặc vest đen đứng trong lễ đường.

Hôm nay Trình Tinh Lâm cũng trang điểm tỉ mỉ, mái tóc cắt ngắn gọn gàng, ngũ quan anh tuấn, dáng người hoàn mĩ, khoé miệng luôn mỉm cười.

Từ lúc cô xuất hiện là ánh mắt anh chưa từng ròi khỏi cô.

Người đàn ông đứng thẳng, phía sau anh có màn hình lớn, đột nhiên có hình ảnh xuất hiện, cứ như là đang mở một bộ phim.

Tất cả ảnh chụp đó đều là anh và Lộ Dĩ Nịnh, những kỉ niệm họ từng trải qua cùng nhau, từ cấp 3 đến tận bây giờ, từ đồng phục đến váy cười, từ hai người đến bốn người.

Tất cả đều hiện trên màn hình.

Lúc Lộ Dĩ Nịnh đi đến trước mặt anh, đúng lúc chiếu đến hình ảnh cuối cùng, ngay sau đó xuất hiện một câu:

[Mỗi cuộc gặp gỡ trong những lần đó đều là bằng chứng cho thấy anh yêu em.]

Cố Minh đặt tay con gái mình vào tay anh, cười rất vừa lòng.

Sau đó ông xuống ghế ngồi dành cho khách.

Nghi thức hôn lễ chính thức bắt đầu.

“Anh Trình Tinh Lâm, anh có đồng ý cưới cô Lộ Dĩ Nịnh làm vợ, cho dù nghèo khó, cho dù khó khăn hay bệnh tật, đều sẽ không buông bỏ, mãi mãi yêu cô ấy, chăm sóc, tôn trọng cô ấy, và bên nhau đến cuối đời không?”

Trình Tinh Lâm: “Tôi đồng ý.”

“Cô Lộ Dĩ Nịnh, cô có đồng ý cưới anh Trình Tinh Lâm…”

Đôi mắt Lộ Dĩ Nịnh dang nhìn anh, độ ấm từ tay anh truyền qua tay cô, nóng rực.

“Tôi đồng ý.”

Tiểu Trình Hi bên cạnh nghe mẹ nói thì cũng non nớt bắt chước theo: “Tôi đồng ý.”

Khách khứa phía dưới cười ầm lên.



Kế tiếp là lời thề kết hôn chú rể nói với cô dâu.

Trình Tinh Lâm lấy micro để kề bên miệng.

Anh nhìn Lộ Dĩ Nịnh trước mắt, ánh mắt chân thành, chậm rãi mở miệng: “A Nịnh, trước khi gặp được em thì anh không thích ăn kẹo.”

“Nhưng sau khi được gặp em, anh chỉ thích ăn kẹo vị chanh.”

Mới nếm thử thì rất chua, sau này lại dần dần cảm thấy ngọt ngào, cũng giống như con người em.

Mắt của Lộ Dĩ Nịnh ngấn nước, lẳng lặng nghe anh nói tiếp.

“Bà Trình của anh, cảm ơn em, đã sinh hai đứa nhỏ cho anh.”

“May mắn lớn nhất của cuộc đời anh chính là được gặp em.”

Anh nắm lấy tay cô, rất chặt, “Cho nên suốt đời này anh sẽ không buông em ra đâu.”

Giọng nói trầm khàn của anh trở nên dịu dàng. “Năm 16 tuổi anh đã giải thích cho em về ý nghĩa của tên anh rồi.”

[Tinh lâm vạn hộ động,

Nguyệt bạng cửu tiêu đa.]

[Sao chiếu trên vạn nóc nhà nhấp nháy

Trăng dọi qua chín tầng mây vằng vặc.] (Xuân túc tả tỉnh – Đỗ Phủ, thivien)

“Năm nay anh 26 tuổi, anh muốn nói với em rằng –

[Sao chiếu đầy trời, nhưng anh chỉ muốn soi sáng riêng mình em.]

Em là duy nhất trong cuộc đời này.

Là duy nhất của anh.



XONG
 
Back
Top Dưới