Ngôn Tình Chàng Rể Trường Sinh

Chàng Rể Trường Sinh
Chương 60: Buổi Đấu Giá Bắt Đầu


“Chính là tên tiểu tử này?”, nghe cấp dưới báo cáo, người đàn ông trung tuổi vô thức liếc nhìn Đinh Dũng với vẻ bất ngờ.

Dù thế nào thì Viên Thiên Hàng cũng không thể ngờ nổi kẻ đối đầu với Viên Thiếu Khang và còn một đòn đánh bại Lưu Đại Sư lại là một thanh niên trẻ tuổi đến vậy.

“Đi điều tra, xem tên tiểu tử này rốt cục có lai lịch gì”, Viên Thiên Hàng liếc sang cấp dưới rồi điềm tĩnh nói: “Cho dù dùng cách nào cũng phải tra ra thật kỹ, đem tin tình báo về báo cáo tôi”.

“Vâng, lão đại”, người kia gật đầu rồi quay về vẻ mặt ban đầu, cùng Viên Thiên Hàng bước qua Đinh Dũng đi vào trong.

Đinh Dũng đương nhiên cảm nhận được ánh mắt của Viên Thiên Hàng, anh hơi cau mày.

Mặc dù người này anh không quen nhưng có thể cảm nhận được đôi mắt sắc lạnh của ông ta.

“Đó chính là gia chủ nhà họ Viên, Viên Thiên Hàng”, Kim Tư Kỳ nhìn Đinh Dũng khác lạ, cũng cảm nhận được ánh mắt của Viên Thiên Hàng, cô nhớ ra tin đồn ngày hôm nay nên khẽ cười, nói: “Anh Đinh, việc tối qua là do anh làm à?”
“Việc tối qua?”, Đinh Dũng lặng người, không hiểu Kim Tư Kỳ có ý gì.

Nghe Đinh Dũng nói vậy, Kim Tư Kỳ vừa cười, vừa cùng Đinh Dũng đi vào và nói: “Tối qua ở cửa Thiên Hương Các có một cao thủ giúp Trương Bồi Sơn ra tay xử lý đại thiếu gia nhà họ Viên một phen, vả lại còn đòi địa bàn của Hội Hắc Mã”.

“Hoá ra là việc này”, Đinh Dũng như được tỉnh ngộ, hoá ra Kim Tư Kỳ nói tới việc này.

Trước đó anh còn tưởng xảy ra chuyện gì, vì thực ra chuyện tối qua đối với Đinh Dũng mà nói thì không đáng là gì.

“Thiết quản gia, ông cứ làm việc nhé, tôi và bạn vào trong trước”, Kim Tư Kỳ vẫy tay rồi dẫn Đinh Dũng vào trong.

Thiết quản gia nhìn bóng Đinh Dũng hồi lâu mới thu ánh mắt về.

Ông ta hơi cau mày, nhưng cuối cùng chỉ có thể lắc đầu rời khỏi phòng họp.

Khi tới bên trong phòng hội nghị, đã có không ít người đợi ở đây.

Kim Tư Kỳ và Đinh Dũng tìm chỗ ít người rồi ngồi xuống.

“Thiết quản gia là thân tín của nhà họ Thiết, nghe nói không phải người nhà họ Thiết nhưng được gia chủ nhà họ Thiết coi trọng nên mọi việc lớn nhỏ của nhà họ Thiết đều do ông ta giúp gia chủ, có công lao lớn”, Kim Tư Kỳ nhìn Đinh Dũng rồi nói những gì mình biết.

“Nhà họ Thiết…”, Đinh Dũng trầm ngâm, đột nhiên quay đầu sang nhìn Kim Tư Kỳ, cười nói: “Tình báo của nhà họ Kim các cô cũng thật rộng, mới đến Kim Châu vài ngày đã nắm rõ mọi thế lực lớn nhỏ ở Kim Châu rồi”.

“Anh Đinh chê cười rồi.

Mặc dù thế lực nhà họ Kim lớn mạnh, tổ chức tình báo rải khắp nơi nhưng muốn tìm hiểu kỹ một nơi lại không hề dễ dàng, kể cả là một thành phố Kim Châu nhỏ bé thế này, không dễ để tìm hiểu mọi ngóc ngách đâu”, Kim Tư Kỳ thở dài rồi lắc đầu với vẻ mặt bất lực.

Mặc dù tổ chức tình báo của nhà họ Kim ở Giang Nam phủ khắp nơi nhưng trên thực tế chỉ có thể nắm chắc tình hình của các tập đoàn bình thường, kể cả là một thành phố Kim Châu nhỏ như vậy cũng không phải có thể nằm trong lòng bàn tay cô ta được, thậm chí… đến đối phương rốt cục trông thế nào cô ta cũng không biết..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 61: Xương Cánh Tay


Dứt lời, Thiết Vô Cực liền lật tấm lụa đỏ trên sân khấu, để lộ vật phẩm.

Vô hình chung, một luồng khí tức cổ theo tấm lụa đỏ bay ra khiến người ta được trấn tĩnh lại tinh thần.

Đến cả phòng họp náo nhiệt như vậy mà lúc này cũng im ắng hẳn lại.

Tất cả mọi người đều chú ý đến vật phẩm cổ màu vàng được trưng bày trên trên sân khấu.

Vốn dĩ Đinh Dũng chẳng có mấy hứng thú với buổi bán đấu giá này, thế nhưng lúc này anh lại tò mò nheo mắt nhìn.

Vật phẩm này trông giống như được làm bằng gỗ khô, toả ra mùi hương kì lạ, khó có thể nói ra nó có mùi gì nhưng có thể khiến cho bất cứ ai ngửi vào đều cảm thấy nhẹ nhàng hẳn.

“Đây là thứ gì mà lại có hiệu quả kỳ diệu như vậy?”, Kim Tư Kỳ nhìn vật phẩm chăm chú rồi lên tiếng tự nhủ.

Thiết Vô Cực nhắm mắt say sưa rồi hít một hơi thật sâu, được một lúc ông ta mới mở mắt ra rồi lên tiếng nói với giọng điềm tĩnh: “Có lẽ các vị đã cảm nhận được hiệu quả của vật này trong việc khiến người ta tập trung hơn? Nó là một bảo vật vô cùng hiếm có”.

“Đoạn gỗ này được vớt lên từ biển sâu, đã được nhiều chuyên gia phân tích nhưng vẫn không thể xác định được nó làm từ gỗ gì nhưng hiệu quả lại vô cùng to lớn.

Giá khởi điểm của nó là….

Mười triệu nhân dân tệ”, thấy bầu không khí cũng đã chín muồi, Thiết Vô Cực mới bật cười rồi nói.

“Tôi trả mười triệu một trăm”, không đợi Thiết Vô Cực nói xong, đã có người giơ bảng trả giá.

Nghe có người trả giá, mọi người đều xôn xao.

Quả thực hiệu quả của món đồ này vô cùng hiếm, Kim Tư Kỳ đang định giơ bảng lên thì bị Đinh Dũng ngăn lại.

“Đợi đã, giá cả nhất thời chưa lên tới đỉnh được”, Đinh Dũng lắc đầu nói.

Món đồ này cũng không tồi nên người tranh nhau mua đương nhiên không hề ít.

Bây giờ trả giá cũng mất công.

Kim Tư Kỳ lặng người một lát rồi kinh ngạc nhìn Đinh Dũng, nói: “Anh Đinh cũng thích món đồ này sao?”
“Hoá ra là đại tiểu thư của nhà họ Kim ở Giang Nam, chẳng trách mà hào phóng như vậy.

Vật này có lẽ thuộc về cô Kim này rồi”, có người nhìn và nhận ra Kim Tư Kỳ thì liền mất đi động lực.

Ai mà không biết nhà họ Kim có tài sản kếch xù thế nào, đọ tiền với Kim Tư Kỳ rõ ràng là tự tìm trái đắng.

“Haiz, xem ra tôi phải thất vọng rồi”, ở phía xa có người lắc đầu không trả giá nữa.

Cảm nhận được ánh mắt xung quanh, Đinh Dũng không khỏi cau mày.

Lúc này bọn họ đã thực sự để lộ thân phận.

Trong lúc bất lực, Đinh Dũng chỉ còn cách nâng cao cảnh giác.

“Cô Kim ra giá ba mươi triệu nhân dân tệ, xin hỏi, còn ai ra giá nữa không?”, Thiết Vô Cực nhìn Kim Tư Kỳ cười tươi rói, sau đó ông ta nhìn quanh một lượt rồi bắt đầu đếm: “Ba mươi triệu lần thứ nhất, ba mươi triệu lần thứ hai…”
“Tôi ra giá bốn mươi triệu nhân dân tệ”, một người đàn ông đứng dậy nhìn vào khúc xương tay trên sân khấu rồi nói.

Giọng nói của người này ông quá lớn nhưng lại rõ ràng dõng dạng đủ cho mọi người nghe thấy.

Người này tướng mạo bình thường, là một người đàn ông trung tuổi, trên khuôn mặt còn có vết sẹo, trông vô cùng dữ dằn.

“Người này là ai mà lại dám đấu giá với cô Kim?”, có người nhìn người này rồi không khỏi lắc đầu.

Đọ tiền và độ giàu có với nhà họ Kim thì e rằng cả thành phố Kim Châu này không ai dám làm vậy cả.

Người này không biết từ đâu ra mà lại dám đọ với Kim Tư Kỳ..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 62: Một Thông Tin


“Quả nhiên không hổ là nhà họ Kim đất Giang Nam, ra tay hào phóng”, nghe Kim Tư Kỳ ra giá lần thứ hai, trong phòng hội nghị lập tức xôn xao.

Cách trả giá mỗi lần cách nhau cả mười triệu nhân dân tệ thế này cũng là lần đầu tiên bọn họ thấy.

Thực ra Kim Tư Kỳ không nhiều tiền mà là muốn ra luôn giá cao để ép người khác, đỡ phải phiền phức nhích thêm ít tiền.

Cách này quả nhiên có tác dụng.

Rất nhiều người thấy cái giá này xong thì lùi bước, nhưng lần này rõ ràng cô đã gặp một người khác với những người còn lại.

“Năm mươi triệu nhân dân tệ”, vẫn là người đàn ông trung tuổi đó.

Giọng nói của ông ta không quá to nhưng lại rõ ràng dõng dạc.

“Sáu mươi triệu nhân dân tệ”, Kim Tư Kỳ cau mày như thể không ngờ tới người này lại có thể khó bị cắt đuôi như vậy.

Có giỏi thì ông hét giá tiếp đi.

Tôi không tin Kim Tư Kỳ tôi có thể thua ông.

Cô đã từng tham gia bao nhiêu cuộc bán đấu giá nhưng chưa bao giờ biết thua là gì, vả lại món đồ này là thứ mà Đinh Dũng cần, cho dù thế nào thì cô cũng phải giành lấy nó bằng được.

“Xem ra người kia cũng ngang ngửa với cô Kim”, có người thấy cách Kim Tư Kỳ ra giá xong thì lên tiếng bàn tán.

Lúc này cả hội trường đều yên tĩnh hẳn, ánh mắt mọi người đều chăm chú quan sát Kim Tư Kỳ và người đàn ông kia.

Không ít người bắt đầu xôn xao bàn tán về thân phận của người đàn ông kia.

Không lâu sau đó, đoạn xương tay kia được người ta đưa tới.

Thấy đoạn xương tay màu vàng úa bên trong chiếc hộp gấm, Đinh Dũng nhắm mắt lại trầm tư một lát rồi hạ giọng, nói: “Quả nhiên không ngoài dự đoán của tôi, luồng khí tức đó dù gì cũng là từ xương của của cố nhân, có lẽ đủ dùng”.

Nghĩ tới đây, anh lại hít sâu một hơi đóng chiếc hộp lại rồi nhìn về bàn trà bên cạnh.

Sau đó người ta lại bày thêm vài bảo vật nữa, mặc dù đối với người khác đều là những thứ quý hiếm nhưng đối với Đinh Dũng thì chẳng có thứ gì đủ sức hấp dẫn cả.

Ví dụ như có một bức có bút tích của Liễu Đại Gia với giá khởi điểm là một trăm ba mươi triệu nhân dân tệ nhưng đối với anh, món đồ này không bằng anh tuỳ hứng viết ra.

Trong mắt anh thứ này chẳng đáng lấy một xu.

Kim Tư Kỳ cũng làm theo ý Đinh Dũng lấy thêm vài món đồ, với ý định khi ông nội cô mừng thọ tám mươi tuổi thì sẽ lấy đó làm quà tặng.

Lúc này Đinh Dũng mới nhớ ra hai tháng nữa chính là sinh nhật của Kim Tiểu Lục.

“Tới lúc đó có phải tôi cũng nên tặng gì không?”, Đinh Dũng xoa xoa cằm nhướng mày nói.

“Nếu anh có thể đến thì tôi tin ông nội nhất định sẽ rất vui”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Kim Tư Kỳ gật đầu cười đáp..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 63: Nhìn Con Trai Ông Là Biết


“Đừng có thừa nước đục thả câu, thông tin này bán thế nào?”, không ai suy nghĩ xem thông tin này là thật hay giả vì dù sao cũng là thông tin của nhà họ Thiết đưa ra.

Nếu như là giả thì uy tín của nhà họ Thiết sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Nhà họ Thiết có lẽ cũng không đến mức vì chút lợi ích mà làm vậy.

“Các vị xin xin chớ vội”, nghe có người phía dưới nói vậy, Thiết Vô Cực nở nụ cười hài lòng.

Ông ta khoát tay, nói: “Vì thông tin này vô cùng quan trọng, nhà họ Thiết chúng tôi cho rằng cũng không nêm độc chiếm nó cho nên… chỉ cần nạp đủ số tiền cần thiết thì mọi người đều có cơ hội biết được thông tin này”.

“Vả lại nhà họ Thiết chúng tôi cũng hoan nghênh các vị cùng nghiên cứu với chúng tôi”, nói xong, Thiết Vô Cực lật tấm lụa màu đỏ trên khay gỗ ra rồi chỉ vào viên đá màu trắng sữa, nói: “Xin mời các vị xem, viên đá này chính là minh chứng cho thông tin đó.

Tiếp theo đây, tôi xin tuyên bố giá của thông tin này là năm mươi triệu nhân dân tệ, chỉ cần các vị bỏ ra được số tiền này thì mọi người đều có cơ hội cùng tìm hiểu nó”.

“Chẳng trách mà lần báo đấu giá này lại cử ra một lão già, hoá ra là có một thông tin quan trọng như vậy”.

“Tôi, nhà họ Mạnh đồng ý bỏ ra năm mươi triệu nhân dân tệ”, sau khi thấy đá linh, có người lập tức ra giá.

“Nhà họ Lí bỏ ra năm mươi triệu”, có người ra giá là lại có thêm người khác ngồi không yên.

Thế nhưng cũng có không ít người không mấy hứng thú với linh khí này, cũng không biết món đồ này rốt cục có giá trị thế nào nên lựa chọn quan sát.

“Cô không đấu giá sao?”, Đinh Dũng nhìn Kim Tư Kỳ rồi lên tiếng hỏi.

Ở đây xuất hiện đá linh khiến anh cũng còn cảm thấy kinh ngạc, nhưng khi thấy bộ dạng thờ ở của Kim Tư Kỳ thì Đinh Dũng lại thấy làm lạ.

Theo lý mà nói một gia tộc lớn như nhà họ Kim có lẽ càng hiểu rõ về giá trị của đá linh hơn mới đúng.

“Việc này tôi phải báo lại với ông tôi mới được”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Kim Tư Kỳ lắc đầu.

Cô nhìn sang đá linh một cái rồi nói tiếp: “Tôi không hiểu về mấy thứ này cho lắm, không biết ông nội rốt cục có cần nó không”.

“Ừm, có phải anh phát hiện ra gì không?”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Kim Tư Kỳ lặng người hỏi lại.

Khi cô đến, Đinh Dũng không nói lời nào.

Bây giờ đột nhiên Đinh Dũng bảo cô cẩn thận, lẽ nào là có chỗ nào đó không ổn?
“Nói tóm lại là cẩn thận vẫn hơn thôi”, Đinh Dũng lắc đầu rồi không giải thích gì thêm.

Trong cảm giác của anh thì cái đuôi kia lại mất rồi nhưng anh lại có dự cảm chẳng lành cho nên mới nhắc nhở Kim Tư Kỳ lái xe cẩn thận.

Chiếc xe đi men theo đường núi, Kim Tư Kỳ lái rất cẩn thận nhưng đi hết cả đoạn đường núi cũng không gặp phải bất cứ việc gì xảy ra, trong lòng cô dần yên tâm hơn.

“Hy vọng là tôi nghĩ nhiều”, Đinh Dũng cảm thấy người sử dụng Đồng Thuật kia không dễ đối phó vì Đồng Thuật đối với anh mà nói cũng vô tác dụng.

Thế nhưng người kia có thể biến mất khỏi cảm giác của anh thì hoặc là người đó đã từ bỏ ý định đi theo, hoặc là có cách khác có thể che giấu khí tức của mình khiến Đinh Dũng không thể nào phát hiện ra.

Thời gian trôi qua thật nhanh, thấy sắp vào nội thành, Kim Tư Kỳ hơi thả lỏng tay khỏi vô lăng..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 64: Đánh Gãy Tay Chân


“Gia chủ Viên, ông muốn thế nào?”, thấy Viên Thiên Hàng, Kim Tư Kỳ vội vàng bước xuống xe, cau mày lên tiếng.

Nhà họ Viên tung hoành ngang dọc ở thành phố Kim Châu, đặc biệt là trong lĩnh vực bất động sản, càng một tay che trời, tác phong làm việc khiến cho người ta phải khiếp sợ.

Sau khi tập đoàn bất động sản Đỉnh Kim của Kim Tư Kỳ tới Kim Châu đã chiếm không ít thị phần của nhà họ Viên nên cô không cho rằng Viên Thiên Hàng chặn bọn họ lại chỉ để nói chuyện.

“Ha ha, cô Kim, ra ngoài mà không dẫn theo vài vệ sĩ à?”, Viên Thiên Hàng thấy Kim Tư Kỳ xong thì trong ánh mắt tỏ vẻ kiêng dè.

Ông ta nhếch miệng lên cười lạnh lùng, nheo mắt lại, nói: “Nếu như xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì sợ rằng ông lão Kim sẽ rất buồn đấy”.

“Hừ, sự an toàn của tôi không cần ông phải bận tâm”, Kim Tư Kỳ hắng giọng, nghe ra sự khó chịu trong lời nói của Viên Thiên Hàng.

Cô nắm chặt tay, nói: “Không biết gia chủ Viên chặn chúng tôi lại là có ý gì?”
Đinh Dũng xoa xoa mũi, anh không ngờ Kim Tư Kỳ sẽ xuống xe, thế nhưng đã có người ra mặt thì anh cũng không phí thêm lời với Viên Thiên Hàng làm gì.

Nhà họ Kim ở Giang Nam thừa sức uy h**p Viên Thiên Hàng.

Nếu là hàng trăm năm trước, Viên Thiên Hàng dám chặn đường anh thì ông ta đã bị anh ấn dụi đầu xuống từ lâu rồi.

“Không có gì, chỉ là tôi muốn nói chuyện với cậu bạn này một lát”, Viên Thiên Hàng khoanh tay trước ngực cười lạnh lùng.

Ông ta nói với Kim Tư Kỳ: “Cô Kim, tôi khuyên cô không nên qua lại với tên tiểu tử này, nếu không, lỡ có xảy ra chuyện thì nhà họ Viên chúng tôi không gánh tổi đâu”.

“Ông thử xem”, nghe Viên Thiên Hàng nói vậy, Đinh Dũng nheo mắt lại.

“Không biết tốt xấu là gì.

Mấy người các người lên dạy dỗ tên tiểu tử này cho tôi, cho hắn biết núi cao còn có núi cao hơn”, lời của Đinh Dũng khiến Viên Thiên Hàng thật sự tức giận.

Mặt ông ta tối sầm cả lại, ông ta như đã nhìn thấy cảnh Đinh Dũng bị đánh gãy tay gãy chân và nằm bò trên đất xin tha vậy.

Người khác có thể không rõ về những vệ sĩ mà Viên Thiên Hàng dẫn theo bên mình, trông thì bình thường nhưng trên thực tế thì đều là những cao thủ mà ông ta phải bỏ ra khoản tiền lớn để mời về.

“Vâng”, nghe Viên Thiên Hàng ra lệnh, sáu gã đàn ông lập tức gật đầu đi lên từ phía sau ông ta.

“Cậu muốn đánh gãy tay chân tôi?”, Đinh Dũng nheo mắt lại, giọng nói của anh đằng đằng sát khí: “Đã vậy thì tôi cho cậu nếm trước mùi vị của việc gãy chân tay”.

Dứt lời, bóng người Đinh Dũng di chuyển, hoá thành tàn ảnh rồi đột nhiên xuất hiện trước mặt tên kia.

Gã đàn ông với cái tên Lão Lục còn chưa kịp phản ứng lại, hắn vẫn còn cười hết sức tôi độc thì miệng đã phải phát lên tiếng kêu la thảm thiết.

Một tay Đinh Dũng đặt lên vai hắn và bóp khiến xương vai gãy rời.

“A!!!”, tiếng kêu la thảm thiết khiến năm tên còn lại biến sắc.

Sắc mặt của Viên Thiên Hàng cũng nghiêm trọng theo.

Ông ta nhìn Đinh Dũng chằm chằm.

Giây phút Đinh Dũng ra tay, ông ta đã cảm thấy có gì đó không đúng lắm, lúc này ông ta vội nạt năm tên còn lại: “Còn không lên cả đi”.

“Mau lên, cứu Lão Lục”.

“Lão Lục, cố thêm chút nữa”.

Cả năm tên biến sắc.

Vốn dĩ bọn chúng còn cho rằng thực lực của Lão Lục đủ để đối phó với Đinh Dũng, nhưng không ngờ Đinh Dũng lại che giấu thực lực kỹ như vậy..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 65: Đánh Úp


Khi đại ca phía bên đối phương tiến lại gần, chân phải của Đinh Dũng đã đặt lên một chân còn lại của đối phương.

Một tiếng ‘rắc’ phát ra, Lão Lục kêu la thảm thiết, hai chân đều đã gãy hoàn toàn, không còn sức chống đỡ và cứ thế ngã vật ra đất bất động, trông bộ dạng hắn có vẻ như đã hôn mê bất tỉnh.

“Mày muốn chết”, mắt lão đại của đối phương đỏ lên, ông ta điên cuồng nạt nộ Đinh Dũng.

Người này tốc độ vừa nhanh mà còn lên giọng, khi gần tới Đinh Dũng, ông ta nhanh chóng gạt chân.

Đinh Dũng nheo mắt lại, di chuyển cơ thể sau đó lùi sau nửa bước né tránh cú gạt chân của ông ta.

Ngay sau đó anh lên tiếng hỏi phía đối phương với giọng khác thường: “Ông biết đàn thoái?”
“Ông là người của Long Đàn Tự hay người của Thiếu Lâm Tự?”, Thập Nhị Lộ Đàn Thoái khiến Đinh Dũng nhớ lại một số chuyện, cũng khiến anh nhớ lại một nhân vật truyền kì.

“Cái gì mà Long Đàn Tự.

Ranh con, chết đi cho tao”, lúc này người đàn ông trung tuổi được gọi là lão đại trong số sáu người mặt mày tối sầm lại.

Ông ta tức tối.

Đàn em của ông ta đã bị phế cả tay và chân, kể cả bây giờ có đi viện điều trị thì võ công cũng khó mà có thể tiếp tục thi triển, chẳng khác gì trở thành một phế nhân cả.

Ông ta dứt lời thì mặt mày giảo hoạt và bổ nhào tới, đồng thời đôi chân ông ta dậm mạnh xuống đất, chân phải giơ lên cao bổ về phía đầu Đinh Dũng.

Tốc độ di chuyển chân của người đàn ông trung tuổi này rất nhanh.

Khi còn nhỏ ông ta đã từng gặp một cao nhân, vị cao nhân này thu nhận ông ta làm đồ đệ và còn đích thân dạy ông ta Thập Nhị Lộ Đàn Thoái, nhưng khi đó ông ta ham chơi, chỉ học tám lộ phía trước, có điều ông ta cũng đã tận mắt chứng kiến vị cao nhân đó ra tay, tốc độ di chuyển chân khiến ông ta đến bây giờ vẫn không thể nào quên nổi.

Nhưng vừa rồi Đinh Dũng xuất chiêu, lại cũng là Thập Nhị Lộ Đàn Thoái, vả lại… còn vô cùng điêu luyện, không hề kém so với vị sư phụ thần bí kia của ông ta.

Lúc này ông ta thật sự kinh ngạc.

“Ha ha, đạo lý núi cao còn có núi cao hơn các người không hiểu sao?”, Đinh Dũng nhếch miệng cười rồi đảo mắt nhìn xung quanh, sau đó nhìn Viên Thiên Hàng với nụ cười châm chọc.

Câu này Đinh Dũng chỉ Viên Thiên Hàng.

Lúc này Viên Thiên Hàng mặt đã tối sầm cả lại, ánh mắt khó chịu vô cùng.

Câu này vừa rồi ông ta nói cho Đinh Dũng nghe, vốn cho rằng sáu vệ sĩ của mình có thể dễ dàng tóm được Đinh Dũng.

Nhưng cho dù thế nào thì ông ta cũng không thể ngờ lại có kết cục như vậy.

Ông ta cảm thấy cơn giận ngùn ngụt cứ thế bốc lên, giống như thể bị kẻ nào đó giáng cho phát tát vậy.

“Hừ, một đám vô dụng”, Viên Thiên Hàng lạnh lùng lên giọng.

Mặc dù ông ta nói như vậy nhưng thực ra trong lòng ông ta hiểu rằng lão đại trong số sáu người này có thực lực thế nào, không phải là người mà người thường có thể so bì được..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 66: Bí Mật Của Hội Hắc Mã


Theo tiếng cười điên cuồng đó, một bóng hình nhảy từ trên một thân cây ở phía xa xuống, cứ thế lao nhanh như tên bắn về phía mấy người chỗ Đinh Dũng.

Cảm nhận được tung tích của kẻ địch, trong đầu Đinh Dũng chợt loé lên ánh sáng, sự nghi hoặc trên khuôn mặt anh lập tức hoá thành đờ đẫn ngây dại, đồng thời, anh thả lỏng sự kiểm soát từ suy nghĩ tới cơ thể.

Trong mắt Đinh Dũng dần dần trở nên trống rỗng.

Rất nhanh sau đó, người kia đã tới trước mặt Đinh Dũng, mãi tới lúc này Đinh Dũng mới trông thấy rõ khuôn mặt thật của đối phương.

Đây chính là người đàn ông tranh giành đoạn xương trong buổi đấu giá với Kim Tư Kỳ.

“Là ông ta, xem ra mình tính dự đoán không sai”, thực ra trước khi buổi đấu giá kết thúc, Đinh Dũng đã đoán ra được người này sẽ tới cản đường cướp vật rồi, có điều anh không ngờ người tới trước không phải là ông ta mà là Viên Thiên Hàng.

Người đàn ông kia nhìn nhóm người với vẻ mặt châm chọc, sau đó tới trước mặt Đinh Dũng, nói: “Tiểu tử, cậu cũng có bản lĩnh đấy.

Cũng may tôi không mạo hiểm tới đây, nếu không thật sự rất có khả năng đã bị diệt trừ trong tay cậu rồi.

Mấy người này xem ra đúng là giúp tôi một tay đấy”.

Dứt lời, ông ta quay sang nhìn về Viên Thiên Hàng ở bên cạnh, nhìn Viên Thiên Hàng không hề phòng bị gì mà đã trúng chiêu, sau đó thì bật cười và lôi Viên Thiên Hàng dậy, kéo ông ta tới bên một cái cây.

Không biết ông ta lấy đâu ra đoạn dây thừng, sau đó trói Viên Thiên Hàng vào cái cây đó.

Tiếp theo, ông ta lại dùng thủ đoạn đó trói năm vệ sĩ còn lại của Viên Thiên Hàng lại.

Còn gã vệ sĩ với cái tên Lão Lục bị Đinh Dũng đánh gãy chân tay mà ngất đi thì ông ta không quan tâm tới.

“Tên tiểu tử này phải làm thế nào, với thực lực của hắn mà có bị trói lại thì e rằng cũng không có tác dụng”, sau khi trói những người khác, người đàn ông tới bên cạnh Đinh Dũng, xoa xoa cằm rồi suy nghĩ xem nên xử lý Đinh Dũng thế nào.

Cũng may… những người này đã bị ông ta trói chặt lại.

Người đàn ông thở phào một hơi.

Ông ta nhìn chằm chằm vào sáu tên bảo vệ với vẻ mặt kinh ngạc rồi lạnh lùng nói: “Thú vị đấy.

Không ngờ lại có thể tỉnh lại nhanh chóng trong sự kiểm soát của tôi, cậu cũng nên tự hào vì điều đó”.

“Hừ, anh là ai, anh muốn làm gì?”, người đàn ông trung tuổi trong số sáu tên bảo vệ mặt mày tái nhợt.

Ông ta trông thấy Viên Thiên Hàng, anh em bảo vệ còn lại của mình bị trói vào cây và còn Kim Tư Kỳ cùng Đinh Dũng ở phía xa với vẻ mặt ngây dại.

Tất cả rõ ràng đều do người đàn ông trước mặt làm.

Tất cả bọn họ đều trúng bẫy người đàn ông này rồi.

“Tôi? Ha ha, dù gì cũng đều là người chết, nói cho cậu cũng không sao, cho cậu chết một cách thoải mái”, người đàn ông bật cười, khoé miệng nhếch lên và trong giọng nói rõ cái vẻ cao ngạo: “Tôi tên là Bách Lí Đồ.

Tôi còn có tên gọi khác do người khác tặng, thế nhưng tôi không thích cái tên này cho lắm.

Bọn họ gọi tôi là Quỷ công tử”.

“Cái gì? Anh chính là Quỷ công tử của nhà họ Bách?”, người cầm đầu của sáu tên bảo vệ nghe được Bách Lí Đồ nói vậy thì đột nhiên biến sắc, tỏ vẻ sợ hãi.

Danh hiệu Quỷ công tử rất nổi tiếng trong giới võ đạo ở thành phố Kim Châu.

Người này nổi danh ra tay tàn độc, vả lại mưu mô quỷ kế, thâm sâu khó dò, giống như thể ông ta có thể thao túng cả hồn ma vậy, cho nên người ta mới gọi ông ta với cái tên Quỷ công tử.

Nghe nói thực lực của người này vô cùng mạnh, khiến người ta khó mà đề phòng.

Chỉ cần là người từng gặp ông ta thì không một ai có thể sống sót, kẻ nào kẻ nấy đều phải nhận về cái chết thảm khốc..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 67: Ông Cũng Xứng Là Ngư Ông Đắc Lợi Sao


“Đại Đương Gia của Hội Hắc Mã?”, Đinh Dũng cau mày, anh nảy ra suy đoán trong lòng.

Cái gọi là Hội Hắc Mã có lẽ không phải vì Hội Hắc Mã vốn dĩ đã mạnh mà vì bên trong Hội Hắc Mã có một hoặc vài người rất mạnh, mạnh tới mức có thể chèo chống cả Hội Hắc Mã, một tay che trời ở thành phố Kim Châu.

Nếu như vậy thì cũng vừa hay có thể kiểm chứng cảm giác của Đinh Dũng trước đó.

Vì một tổ chức quy mô có thể một tay che trời ở thành phố Kim Châu cho Đinh Dũng cảm giác không ra làm sao, những người anh gặp đều là những tay đấm hết sức bình thường.

Người mạnh nhất ngoại trừ Phùng Hữu Minh hôm nay anh gặp ra thì còn Trương đại sư thân cận bảo vệ Viên Thiên Hàng mà anh gặp hai ngày trước, còn lại thì Hội Hắc Mã rõ ràng quá yếu.

“Có lẽ Trương Bồi Sơn có thể dẫn người tiến vào thành phố Kim Châu, lấy đi một nửa giang sơn ở đây cũng là vì nguyên nhân này”, Đinh Dũng thầm nghĩ, có lẽ Bách Lí Đồ nói đúng.

Đúng lúc này, một tràng ho hắng vang lên.

“Khụ khụ…” Viên Thiên Hàng ho sù sụ rồi mở mắt định giơ tay lên thì mới phát hiện mình đã bị trói chặt vào một cái cây.

“Ồ, không dựa vào ngoại lực mà có thể tỉnh lại nhanh chóng dưới bàn tay của tôi như vậy, Viên Thiên Hàng, ông cũng không hề đơn giản đâu”, thấy Viên Thiên Hàng tỉnh lại, Bách Lí Đồ nhếch miệng, cái vẻ hoang mang tò mò trong mắt ông ta dừng lại trên người Viên Thiên Hàng.

Ông ta liếc nhìn Viên Thiên Hàng một hồi rồi đột nhiên giơ tay ra bóp cổ Viên Thiên Hàng.

“Mày, mày muốn làm gì?”, Viên Thiên Hàng thấy đối phương bóp cổ mình thì kinh ngạc hét lên.

“Thân phận gì?”, Viên Thiên Hàng biến sắc nhìn ngay về phía Phùng Hữu Minh.

“Ấy, hoá ra gia chủ nhà họ Viên chưa biết rồi.

Vệ sĩ này của ông không đơn giản đâu”, Bách Lí Đồ chắp tay cười nói: “Cao thủ xếp thứ mười ba trong Thiết Phù Đồ lại cam tâm tình nguyện làm một bảo vệ nhỏ con của ông.

Ha ha”.

“Thiết Phù Đồ?”, Viên Thiên Hàng cau mày.

Ông ta đương nhiên đã nghe nói tới tổ chức này, chỉ có điều chưa bao giờ gặp ai ở tổ chức này.

Không ngờ bên cạnh ông ta lại có một kẻ mai phục.

“Được rồi, phí lời với các người quá rồi”, đột nhiên Bách Lí Đồ lạnh mặt hẳn lại.

Ông ta quay phắt người đi về phía Kim Tư Kỳ, một tay đặt vào eo Kim Tư Kỳ rồi cười vui vẻ: “Người nhà họ Kim ở Giang Nam quả nhiên không hề đơn giản, tỉnh rồi mà còn giả vờ như ngủ sao?”
Kim Tư Kỳ với vẻ mặt đờ đẫn lúc này nghe xong thì biến sắc.

Cô ta trở nên lanh lợi hẳn, sau đó thì lên tiếng nạt lại: “Bỏ tôi ra.

Ông đã biết tôi là người nhà họ Kim ở Giang Nam mà còn dám ra tay với tôi, ông không sợ…”
Không để Kim Tư Kỳ nói xong, Bách Lí Đồ đã giơ tay ra, một tay bóp lấy cổ Kim Tư Kỳ rồi nói từng câu một: “Tay của nhà họ Kim ở Giang Nam không với được tới Kim Châu của chúng tôi đâu.

Vả lại, tôi đưa cô quay về nhốt trong địa lao coi như công cụ giải trí, ai biết được là tôi làm chứ?”.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 68: Túi Đựng Đồ


Bách Lí Đồ còn chưa xông tới nơi Đinh Dũng đứng thì liền cảm giác được sự khó chịu nơi lồng ngực.

Đầu ông ta đau dữ dội, cả người như gặp phải sét đánh, cứ thế ngã nhào ra đất, ói ra cả miệng máu tươi.

Ông ta lau khoé miệng, ngẩng đầu nhìn Đinh Dũng.

Trong ánh mắt còn mang theo vẻ sợ hãi, không sao tin nổi.

Cho dù ông ta có thế nào cũng không thể ngờ được Đồng Thuật – thứ mà ông ta vốn dĩ phải tự hào kiêu hãnh lại bị phá giải chỉ bằng một ánh mắt của Đinh Dũng.

Lúc này cũng vì bị phản phệ nên trong đôi mắt ông ta chỉ toàn máu là máu, đến nhìn vật xung quanh cũng còn mơ hồ.

“Mày rốt cục là ai?”.

Quỷ Công Tử Bách Lí Đồ nhìn Đinh Dũng chằm chằm.

Ông ta nghiến răng rít lên.

Nghe vậy, Đinh Dũng chỉ cười nhạt, điềm tĩnh trả lời: “Vừa rồi không phải ông đoán được rồi sao?”

Trước đó Bách Lí Đồ cho rằng Đinh Dũng là vệ sĩ của Kim Tư Kỳ, là người mà nhà họ Kim ở Giang Nam mời tới, nhưng hiện giờ ông ta lại không cho là vậy.

Đinh Dũng có thể phá giải được Đồng Thuật của ông ta thì chắc chắn không phải là võ sĩ bình thường.

Một người mạnh như vậy sao có thể cam tâm tình nguyện làm vệ sĩ cho kẻ khác được.

“Đồng Thuật của ông đối phó với người khác may ra còn có tác dụng, nhưng đối với tôi mà nói thì nó không hề có một chút tác dụng nào cả”, vừa nói, Đinh Dũng vừa lắc đầu đưa ánh mắt nhìn về phần hông của Bách Lí Đồ.

Trên hông Bách Lí Đồ móc một cái túi màu đen cũ kỹ, thế nhưng nó chỉ to bằng nắm tay, bên trên còn có hai miếng vá.

Thấy cái túi rách này, Đinh Dũng liền hiểu ra trước đó Bách Lí Đồ đã làm gì để có thể giấu đồ vật với khoảng cách xa.

Không ngờ trên người Bách Lí Đồ còn có một thứ hay ho này.

Nghĩ tới đây, Đinh Dũng liền giật chiếc túi màu đen xuống.

Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên anh thấy túi đựng đồ nhưng thứ này hiện giờ càng ngày càng hiếm, có thể tìm thấy một cái túi thế này thực sự không hề dễ dàng.

Buộc nó trên người để đựng đồ cũng rất tiện lợi.

“Trả lại cho tao”, thấy Đinh Dũng giật lấy túi đựng đồ của mình, Bách Lí Đồ lập tức trợn mắt hét lên.

Phùng Hữu Minh còn chưa nói hết câu thì ông ta đã không thể nói thêm được nữa, máu tươi cứ thế ọc ra khỏi miệng, đôi mắt dần dần mất đi thần thái.

Đôi tay ôm lấy cổ họng cũng không còn sức nữa mà buông thõng xuống.

“A! Chết, chết rồi”, thấy Phùng Hữu Minh vừa thoát khỏi cảnh bị trói, suýt chút nữa còn có thể đánh lén được mà lúc này đã trở thành cái xác lạnh tanh, Kim Tư Kỳ không khỏi bụm miệng kinh ngạc.

“Vì sao chứ?”, Đinh Dũng cau mày, đá Phùng Hữu Minh đã mất đi sinh khí ra chỗ khác, ánh mắt anh lại di chuyển tới Bách Lí Đồ.

Cảm nhận được ánh mắt của Đinh Dũng, Bách Lí Đồ hằn học nuốt nước miếng.

Vừa rồi ông ta còn đang nghĩ xem làm thế nào để cướp lại túi đựng đồ của mình thì hiện giờ, sau khi thấy ánh mắt đầy sát khí của Đinh Dũng, ông ta đã bỏ luôn ý định, chỉ mong có thể sống tiếp.

Bách Lí Đồ run rẩy.

Trước sự chứng kiến của tất cả mọi người, ông ta quỳ sụp xuống đất cúi đầu nói với Đinh Dũng: “Cầu, cầu xin cậu đừng giết tôi.

Cậu đã lấy túi đựng đồ của tôi rồi, xin tha cho tôi một mạng”.

“Đây…”, Viên Thiên Hàng thấy Bách Lí Đồ quỳ xin Đinh Dũng tha mạng thì càng nghiến răng chặt hơn.

Ông ta không hề coi thường Bách Lí Đồ, thậm chí ông ta còn không dám chắc chắn đứng trước sự sống và cái chết, ông ta sẽ đưa ra lựa chọn thế nào..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 69: Quá Nổi Bật


Quay về thành phố đã là hơn hai giờ chiều.

Mặc dù cả hai người đều đói cồn cào nhưng mỗi người lại có tâm tư riêng.

Đinh Dũng nhận ra Kim Tư Kỳ có tâm sự nên anh cũng không để tâm đến cô nữa.

Thế nhưng Kim Tư Kỳ lại không làm theo những gì mà trước đó Đinh Dũng nói.

Cô cứ thế lái xe đi, theo như Kim Tư Kỳ nói thì chiếc xe này chính là quà mà Tống Long tặng cho Đinh Dũng.

Nếu như cô lái nó đi mà để Tống Long biết thì chắc chắn sẽ trách cô.

Cô không muốn phải giải thích nhiều với Tống Long.

Đinh Dũng chẳng còn cách nào khác nên đành lái xe về nơi mà trước đó anh gửi xe đạp.

Đinh Dũng bê xe đạp lên chiếc siêu xe rồi lái về toà nhà ở một tiểu khu mà nhà anh đang sống.

Trên đường có không ít người thấy cảnh này và không khỏi há miệng trầm trồ.

Có lẽ cả đời này bọn họ cũng không gặp được cảnh tượng thế này.

Một thanh niên giàu có lái chiếc xe xa xỉ và còn bỏ chiếc xe đạp tồi tàn vào trong đó.

Đinh Dũng chẳng thấy có gì là không ổn cả.

Chiếc xe đạp này là của anh.

Anh muốn bỏ nó ở đâu thì bỏ, nhưng sau khi lái xe về tiểu khu, anh liền phát hiện ra một vấn đề hết sức nghiêm trọng.

Mặc dù cả nhà Hàn Thành Sơn là nhánh không được coi trọng nhất trong nhà họ Hàn nhưng công ty Tú Thuỷ của Hàn Phương Nhiên trước đó cũng đã kiếm được ít tiền, khu bọn họ sinh sống cũng được coi là tiểu khu thuộc tầm trung rồi.

Kể cả là tiểu khu tầm trung thì sau khi Đinh Dũng lái chiếc siêu xe xa xỉ này vào, vẫn thu hút không ít ánh mắt tò mò của mọi người xung quanh, thậm chí đến cả bảo vệ mở cửa cũng đi đi lại lại, ngó nghiêng.

“Cũng may chiếc xe này không phải là dòng Cabriolet”, Đinh Dũng bất lực lắc đầu.

Chiếc xe này quá nổi bật, không phải là phong cách mà anh ưa thích.

Sau khi Đinh Dũng lái xe vào tiểu khu, đợi đúng nửa tiếng đồng hồ, những người xung quanh mới tản đi.

Lúc này, anh mới thận trọng xuống xe, lôi chiếc xe đạp trên xe ô tô xuống rồi đẩy về phía dưới toà nhà.

Đinh Dũng không quan tâm.

Anh chỉ gật đầu rồi đưa mắt nhìn các loại xe bên trong sảnh triển lãm, hỏi: “Tôi muốn mua một chiếc xe đơn giản một chút, có xe nào có thể giới thiệu cho tôi không?”
“Cắt.

Xe đơn giản một chút thì rẻ hơn một chút thôi”, nữ nhân viên bán hàng trở mặt chỉ vào chiếc xe màu đen ở cách đó không xa, nói: “Chiếc xe này không tồi, giá trần là chín mươi tám nghìn tệ, thêm thuế rồi các khoản khác nữa thì rơi vào tầm hai trăm nghìn tệ, anh mua không?”
Nữ nhân viên này tỏ vẻ khó chịu.

Theo cô ta thấy thì một tên nhà quê ăn mặc như Đinh Dũng căn bản không thể nào mua nổi chiếc xe này.

Tới đây cũng chỉ là để ngó nghiêng, tới lúc đó vừa hỏi giá đã sợ.

Những người như vậy cô ta gặp nhiều rồi”.

.

Được tại { ТRUМTRUY EN.me }
“Mở cửa xe đi, tôi muốn thử một lát”, Đinh Dũng nhìn chiếc xe.

Mặc dù anh không thích dáng xe cho lắm nhưng cũng không mấy phô trương.

Có điều không biết lái thì sẽ thế nào.

Mặc dù anh muốn mua một chiếc xe bình dân nhưng cảm giác khi lái nhất định phải tốt, nếu không thì khi lái xe sẽ cảm thấy không thoải mái, không bằng đi xe đạp còn hơn.

“Rốt cục anh có mua không? Nếu như mua thì anh thử một tí xem, còn không mua thì đừng lãng phí thời gian của tôi”, nhân viên nữ tỏ vẻ bất bình, đôi mắt cô ta còn rõ cái vẻ coi thường.

Cô ta cao ngạo khiến Đinh Dũng thấy khó chịu.

Anh cau mày, lạnh lùng nói: “Không cho tôi thử thì sao tôi có thể quyết định được mua hay không?”.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 70: Đánh Cược


“Cậu cho rằng tôi không mua được cái xe này sao?”, Đinh Dũng nhướng mày, nheo mắt nhìn hắn ta.

“Ha ha, lẽ nào không phải sao?”, Long thiếu gia cười lạnh lùng chỉ vào chiếc xe đạp ở bên ngoài cửa rồi nói với giọng châm chọc: “Nếu như mà mua nổi xe thì cậu đã không đi xe đạp rồi”.

“Như Long, thôi bỏ đi”, đúng lúc này cô gái bám rịt lấy Long thiếu gia cau mày, huých vào tay hắn, nói: “Chúng ta đi xem xe đi”.

“Hừ, đồ nhà quê, cút đi”, Thiết Như Long mặc dù tức giận nhưng cũng không dám khiến vị hôn phu của mình tức giận nên chỉ có thể nạt nộ Đinh Dũng đôi câu rồi thôi.

Thế nhưng thái độ đó của hắn ta không có nghĩa là Đinh Dũng sẽ bỏ qua.

Thấy đối phương coi thường mình như vậy, Đinh Dũng cũng tức tối.

Anh lạnh lùng nói: “Nếu như tôi mua được thì sao?”
“Tiểu tử, được voi đòi tiên à? Mẹ kiếp, cậu mà mua được thì ông đây nuốt luôn chìa khoá cái xe này”, Thiết Như Long vừa quay người lại, nghe thấy Đinh Dũng nói vậy thì máu nóng bốc lên.

Hắn ta chỉ vào chiếc chìa khoá trong tay nữ nhân viên bán hàng rồi nói.

Đinh Dũng nghe vậy thì lập tức nhếch miệng cười, nói: “Nói lời giữ lời”.

“Bổn thiếu gia nói lời đương nhiên giữ lời.

Nhưng nếu như cậu không mua được thì đừng trách bổn thiếu gia đây không khách khí.

Lập tức phải quỳ xuống dập đầu lạy tôi ba lạy, sau đó cút ra khỏi đây”, thấy Đinh Dũng đột nhiên dám cược với mình, Thiết Như Long bật cười ha hả.

Một tên nhà quê đạp xe đạp mà mua nổi xe ô tô trong đây thì hắn đi đầu xuống đất.

Cho dù là Thiết Như Long hắn đây còn phải dựa vào quan hệ của nhà họ Thiết, dựa vào tiền tích cóp hai, ba năm trời mới có thể mua một cái xe tầm trung ở đây”.

Nếu như nói về phương diện khác thì cậu ta còn có thể giới thiệu cho Đinh Dũng hai dòng xe khác vì dù sao thì sở thích của mỗi người không giống nhau.

Có thể có người thích phong cách thể thao, có người thích phong cách đẹp trai ga lăng, nhưng nếu nói nội thất và cảm giác lái thì những dòng xe có giá này lại không có gì khác biệt”.

“Ha ha, cậu đừng lo, giá cả không thành vấn đề.

Cậu cứ theo yêu cầu của tôi giới thiệu là được”, Đinh Dũng vỗ vỗ vai tiểu Hách, nói: “Nếu tôi thích, hôm nay sẽ trả toàn bộ số tiền mua xe”.

“Thật sao ạ?”, nghe Đinh Dũng nói hôm nay trả toàn bộ số tiền mua xe, tiểu Hách phấn chấn hẳn lên.

Cậu ta nhìn Đinh Dũng một lượt, trong lòng không khỏi cảm thấy ngạc nhiên và vui mừng.

Lẽ nào vận may của cậu ta hôm nay tốt, lẽ nào cậu ta gặp được một người giàu có sao?
“Chỗ chúng em có một dòng xe đảm bảo với anh cảm giác lái tốt nhất ở đây”, tiểu Hách nhìn Đinh Dũng rồi dẫn anh tới khu vực trung tâm của showroom, sau đó chỉ vào chiếc xe được coi là vật báu ở đây.

Cậu ta đã hoàn toàn quên mất lời dặn của quản lý trước đó, không được để bất cứ ai đụng vào chiếc xe này, nếu làm hỏng xe thì không ai gánh nổi trách nhiệm.

“Chiếc xe này? Tôi có thể lái thử không?”, Đinh Dũng nhướng mày, dùng sức kéo cửa xe.

Không ngờ anh mới kéo đã kéo được cửa ra.

Chiếc xe có màu đen, thân xe rõ ràng dài hơn vài chiếc xe mà anh đã xem qua trước đó.

Xe có dáng khí động trông đẹp hơn hẳn, đồng thời trông cả chiếc xe lại rất đỗi đơn giản, không giống mấy dòng siêu xe, lái đến đâu cũng thu hút sự chú ý..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 71: Thôi Bỏ Đi Tha Cho Cậu Một Lần


“Loại người này tôi nhìn là biết không đền nổi rồi, cứ thế đánh cho anh ta một lần rồi tống ra khỏi đây”, chị Lâm vừa dứt lời, Thiết Như Long liền dẫn cô gái kia đi tới.

Hắn ta nhìn Đinh Dũng với vẻ mặt coi thường rồi nói với giọng khói chịu: “Tiểu tử, hay là thế này, cậu dập đầu với tôi hai cái, bổn thiếu gia đây sẽ giải quyết việc này cho cậu?”
“Ồn ào”, Đinh Dũng cau mày nhìn Thiết Như Long.

Tên tiểu tử này từ khi bước vào đây đã ra vẻ với anh, cứ đứng bên mỉa mai châm chọc, anh đã khó chịu từ lâu rồi.

“Cậu! Hừ, vậy thì cút ra khỏi đây đi”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Thiết Như Long biến sắc.

Hắn ta hắng giọng nói với chị Lâm: “Báo cáo đi, tôi thấy hắn ta không mua nổi đâu”.

“Có chuyện gì thế?”, đúng lúc này, một người đàn ông trung tuổi mặc bộ đồ âu đi tới cau mày lên giọng.

“Làm cái gì thế hả, thời gian làm việc không được tụ tập nói chuyện, các cô cậu có biết không hả?”
Nghe giám đốc nói vậy, đám người xung quanh vội nhường đường.

Cô nhân viên kinh doanh với dáng người thướt tha nghe thế thì khuôn mặt liền tỏ vẻ nũng nịu.

Cô ta nói với người đàn ông trung tuổi: “Giám đốc Khiêm, anh đến đúng lúc lắm ạ.

Người này làm hỏng bảo vật trong showroom chúng ta rồi, anh mau tới xem đi ạ”.

“Cái gì?”, thấy chị Lâm nói vậy, giám đốc showroom 4s tối sầm mặt lại.

Ông ta vội xông tới, khi nhìn thấy Đinh Dũng đứng bên cạnh chiếc xe, ông ta vội gằn giọng: “Cút cho tôi.

Cậu có biết cái xe này bao nhiêu tiền không hả? Ai cho cậu đụng vào nó?”
“Các cô các cậu làm cái gì thế hả? Bao nhiêu người như vậy mà không trông nổi cái xe à?”, giọng nói của giám đốc vang khắp showroom, cả dám nhân viên câm như hến, không ai dám nói lời nào.

Tiểu Hách vốn dĩ vì chuyện này mà còn không biết phải xử lý làm sao, lúc này nghe giám đốc nói vậy thì không khỏi lẩm nhẩm.

Cậu ta biết lần này cũng do mình không trông khách cẩn thận nên mới gây ra hoạ lớn.

“Con mắt nào của ông thấy tôi làm hỏng cái xe này?”, Đinh Dũng nhướng mày nói với giám đốc.

Hắn ta thậm chí đã trông thấy Đinh Dũng vì không đền được cửa mà bị lôi ra ngoài, lúc này trong lòng hắn ta thấy sảng khoái hơn hẳn.

Hắn không nhịn nổi mà bật cười.

Thấy Thiết Như Long khẳng định như vậy, ông giám đốc kia cũng thêm phần tự tin.

Ông ta lập tức chỉ vào một nhân viên kỹ thuật bảo cậu ta thử xe xem rốt cục hỏng hay chưa.

“Cậu cẩn thận một chút, cái xe này là bản giới hạn, khu vực chúng ta chỉ có một cái thôi”, giám đốc nói với nhân viên kỹ thuật, vừa nói ông ta vừa thận trọng đóng cánh cửa lại.

Nhân viên kỹ thuật được chỉ định gật đầu.

Cậu ta tới bên chiếc Phaeton hít vào một hơi thật sâu rồi cẩn thận nắm lấy tay nắm cửa, sau đó khẽ đóng lại.

“Cánh cửa hỏng hay chưa thực ra phương án kiểm tra đơn giản nhất chính là xem có khoá lại được không”, sau khi đóng cánh cửa lại, nhân viên kỹ thuật kia mới thở phào nói với giám đốc: “Giám đốc, dùng chìa khoá khoá cửa thử”.

“Lâm Lâm, dùng chìa khoá khoá cửa”, nghe nhân viên kỹ thuật kia nói vậy, Lâm Lâm mới gật đầu, cô ta nhìn Đinh Dũng hằn học rồi mới rút chiếc chìa khoá được đúc khắc tinh xảo ấn vào ổ khoá.

Cạch, cạch…hai tiếng vang lên, chiếc xe Phaeton chớp đèn hai cái, phần cửa xe cũng vang lên âm thanh khoá vào nhẹ nhàng..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 72: Số Dư Không Đủ


“Tại sao lại không thể, cửa xe hỏng hay chưa mà không nhìn ra sao?”, Đinh Dũng cười lạnh lùng, chắp hai tay trước ngực nói với giám đốc: “Nhân viên của showroom các ông không khoá cửa lại rồi đổ tội lên đầu tôi.

Tôi cho rằng một người làm giám đốc như ông cần phải nói chuyện cho rõ ràng với cấp dưới đi”.

“Haiz… việc này là do chúng tôi sai, cậu xem…”, ông giám đốc thở dài bất lực nhìn sang Lâm Lâm.

Lúc này nếu ông ta còn không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì ông ta sống cũng phí bao nhiêu năm trên đời rồi.

Lúc này ông ta chỉ có thể tự nhận trách nhiệm về mình, cho Thiết Như Long đường lui.

“Việc này vốn dĩ không liên quan gì đến ông.

Tôi nhớ vừa rồi có người còn nói năng hống hách, nếu cửa xe không phải do tôi làm hỏng thì nuốt luôn cửa mà?”, nói tới đây, Đinh Dũng nhếch miệng châm chọc, liếc sang Thiết Như Long.

Thiết Như Long tối sầm mặt, hắn cau mày thật sâu.

Cho dù thế nào thì hắn cũng không thể ngờ cánh cửa này lại không hề bị hỏng.

Lúc này hắn đâm lao phải theo lao, không thể nào nuốt cánh cửa kia được nên chỉ có thể hắng giọng nhìn Đinh Dũng: “Tiểu tử, đừng có được đà lấn tới.

Đã không phải là cậu làm hỏng thì không cần phải đền nữa.

Còn không mau cút?”
“Xem ra Long thiếu gia nói lời không giữ lời hả?”, Đinh Dũng nhếch miệng cười, nhướng mày gật đầu như sớm có dự đoán từ trước.

Nụ cười đầy ý tứ này trong mắt Thiết Như Long như cười mỉa mai khiến hắn ta không thể nào kiềm chế lửa giận.

Hắn nắm chặt tay, cứ thế mắng chửi: “Cậu, cậu, tôi nói tôi không nhận bao giờ?”
“Vậy ý của Thiết thiếu gia là mình sẽ ăn tươi nuốt sống cánh cửa này?”, nghe Thiết Như Long nói vậy, Đinh Dũng vẫn không tắt nụ cười.

“Tôi, tôi…”, vừa rồi Thiết Như Long quá tức tối, lúc này đột nhiên hắn cảm thấy hơi hối hận.

Nếu như vừa rồi hắn không tự nhận thì cũng chẳng sao, hiện giờ hắn đã nói ra rồi, nếu không nhận thì coi như tự tát vào mặt mình.

Quả nghiên, nghe Đinh Dũng nói vậy, tiểu Hách chợt ngây người một lúc, sau đó thì tỏ vẻ mừng rơn.

Cậu ta chỉ vào chiếc Pheaton lần nữa rồi xác nhận: “Anh, anh nói chiếc xe này ạ?”
Đinh Dũng gật đầu khẳng định.

“Ha ha ha, cậu có biết cái xe này có giá bao nhiêu không hả?”, Thiết Như Long đột nhiên cười phá lên.

Hắn ta nghiến răng nói từng câu một: “Cậu đừng quên vụ cá cược của chúng ta.

Nếu cậu không mua nổi cái xe này thì quỳ xuống dập đầu hai cái rồi cút khỏi đây đi”.

“Như Long, anh…”, thấy Thiết Như Long nói vậy, cô gái bên cạnh hắn ta gạt tay hắn ra ra rồi nói thẳng: “Thiết Như Long, anh đúng là loại tiểu nhân, người ta đã tha cho anh một lần rồi mà anh còn không biết hối cải”.

“Hừ, em yên tâm, lần này hắn ta thua chắc”, Thiết Như Long mặt mày giảo hoạt.

Hắn cứ thế nhìn Đinh Dũng chằm chằm.

Chuyện vừa rồi hắn nhận ra rằng hoàn toàn là do mình sơ ý, Đinh Dũng tuyệt đối không thể mua nổi xe Phaeton vì đến hắn ta muốn mua chiếc xe này cũng phải bỏ ra quá nhiều”.

Một tên nghèo hèn đạp xe đạp rách như Đinh Dũng sao có thể mua nổi chứ.

Lần này hắn ta chắc chắn đè đầu cưỡi cổ Đinh Dũng, hắn ta phải lấy lại sĩ diện sau lần bị sỉ nhục vừa rồi.

“Ha ha ha, không ngờ Long thiếu gia còn nhớ vụ cá cược của chúng ta”, Đinh Dũng bật cười, rút một cái thẻ từ trong túi ra rồi đưa cho tiểu Hách.

Nụ cười của anh chợt lạnh hẳn.

Đinh Dũng nói với giọng lãnh đạm: “Xem ra lần này Long thiếu gia lại thua rồi”..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 73: Mời Long Thiếu Gia


“Mang lại đây cho tôi xem”, Đinh Dũng cau mày.

Tấm thẻ này trước đó do Hàn Thành Sơn đưa cho anh, bên trong có lẽ cũng phải có tầm năm triệu nhân dân tệ mới phải.

Số tiền này trước đó Hàn Thành Sơn dùng để mua tranh chữ, vì Đinh Dũng giúp ông ta giải vây nên lấy được bút tích thật của Vương đại gia cho nên ông ta đem số tiền này tặng cho Đinh Dũng.

Mặc dù trước đó Đinh Dũng cũng nghi ngờ số tiền này của Hàn Thành Sơn không biết từ đâu ra nhưng sau đó anh cũng không nghĩ ngợi gì nhiều.

Thế mà bây giờ số dư trong tài khoản lại không đủ.

“Kỳ lạ, cái xe này có hơn hai triệu nhân dân tệ, sao có thể như thế được.”, Đinh Dũng liếc nhìn số cần chi chỉ hơn hai triệu nhân dân tệ.

Tiền trong thẻ hơn năm triệu tệ, không thể nào như vậy được.

Trừ phi…bên trong thẻ này căn bản không có tiền, hoặc có thể nói là từng có tiền nhưng bị người ta chuyển đi rồi.

Tấm thẻ này vẫn luôn trong tay anh, ngoài Hàn Thành Sơn ra thì không thể có người nào khác có thể chuyển tiền đi được.

Nghĩ vậy, Đinh Dũng bất lực thở dài.

Cả nhà họ đối xử với mình thật là “tốt”.

“Ha ha ha, tôi nói mà, tiểu tử này cũng chỉ là ra oai vậy thôi.

Hắn ta căn bản không có nổi một xu đi mua xe”, Thiết Như Long thấy cảnh này thì bật cười ha hả.

Hắn ta nhếch miệng châm chọc rồi nói với Đinh Dũng: “Được rồi, đừng giả bộ nữa.

Trông cái ngữ như cậu mà mua được xe thì mẹ kiếp, tôi không chỉ bò quanh cái showroom này hai vòng mà còn ăn phân của cậu luôn trước mặt mọi người đấy”.

“Cắt, hoá ra là giả bộ.

Tôi còn cho rằng là một người có tiền cơ”, nghe Thiết Như Long nói vậy, cô nhân viên trước đó còn chủ động giúp tiểu Hách lấy máy quẹt thẻ lập tức trở mặt.

Cô ta mỉa mai: “Nghèo hèn còn giả bộ, cút đi”.

Thấy tình hình này, ông giám độc kia cũng lật mặt.

Trước đó ông ta còn cho rằng Đinh Dũng là con nhà nào giàu có, chỉ là thích phong cách đơn giản một tí.

Bây giờ xem ra là ông ta nghĩ nhiều rồi.

Ông ta tối sầm mặt lại, nói với giọng xa lạ: “Cậu diễn đủ chưa? Diễn đủ rồi thì mau cút đi”.

“Cắt, cầm cái thẻ ngân hàng rồi giả bộ, thật không biết da mặt anh dày thế nào nữa”, Lâm Lâm cũng hùa theo.

Thế nhưng, suy nghĩ của ông ta không thành rồi.

Tiểu Hách mặt mày căng thẳng bấm phím xác nhận.

Mặc dù cậu ta đã chuẩn bị tâm lý, nhưng giây phút này tim cậu ta không khỏi hồi hộp mà đập nhanh hơn.

Tạch tạch tạch…
Máy quẹt thẻ vang lên âm thanh in phiếu…
“Nếu như giờ cậu quỳ xuống dập đầu hai cái với tôi thì tôi sẽ suy nghĩ…” Thiết Như Long còn chưa nói xong thì đột nhiên nghe thấy âm thanh phiếu in.

Hắn ta ngây người, nụ cười dần khựng lại.

Khuôn mặt hắn ta biến sắc.

Hắn ta nhìn chằm chằm vào tờ phiếu chạy dài ra khỏi máy quẹt thẻ.

Đinh Dũng thật sự đã quẹt thẻ được rồi.

“Đây…Không thể nào”, Lâm Lâm nhìn máy quẹt thẻ trong tay tiểu Hách, vẻ mỉa mai trên khuôn mặt cô ta dần mất đi.

Còn tiểu Hách, người cầm máy quẹt thẻ, sau khi thấy bốn chữ ‘giao dịch thành công’ thì lặng người.

Hồi lâu, cậu ta mới phản ứng lại kịp rồi tự véo lấy má mình một cái.

Khi thấy đau cậu ta mới thét lên..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 74: Yên Tâm Chú Sẽ Không Tha Cho Hắn Ta Đâu


“Anh, anh đúng là không còn thuốc chữa”, cô gái kia mặt mày khó coi vô cùng.

Cô ta hậm hực với Thiết Như Long một câu nhưng vẫn rút điện thoại ra gọi vào số chú của Thiết Như Long.

Mặc dù Thiết Như Long không được coi trọng trong nhà họ Thiết, là người hàng nhánh nhưng chú ruột hắn ta lại giữ chức vụ quan trọng trong cục cảnh sát thành phố Kim Châu.

Ông ta leo lên được vị trí cao là nhờ các mối quan hệ và tầm ảnh hưởng của nhà họ Thiết, là chỗ dựa vững chắc cho nhà họ Thiết ở thành phố Kim Châu.

“Hỏng rồi, mau đi thôi”, nghe Thiết Như Long bảo gọi điện cho chú mình, giám đốc showroom 4s tái mét mặt mày.

Ông ta liếc ngay sang Lâm Lâm.

Đinh Dũng thấy tên này định gọi điện thoại kêu người thì không khỏi cau mày.

Thế nhưng anh cũng không quan tâm, chỉ là thấy có hơi khó chịu và phiền phức.

“Mày còn không thả tao, đợi chú tao đến thì tao cho mày chết”, Thiết Như Long quỳ trên đất vùng vẫy muốn đứng dậy nhưng đôi chân hắn ta lại không còn nổi sức mà cựa.

.

ngôn tình tổng tài
Mặt hắn tối sầm lại.

Đứng trước mặt bao nhiêu người thế này, đặc biệt còn có vợ chưa cưới bên cạnh mà hắn lại bị người ta sỉ nhục tới mức này, mặt hắn nóng rực lên.

Hắn chỉ hận không thể tìm cái lỗ mà chui xuống cho rồi.

“Cậu cũng đã nói để cho tôi phải chết thì sao tôi lại có thể không nhân cơ hội này cho cậu quỳ thêm lúc nữa nhỉ?”.

Đinh Dũng đi về phía trước, giơ tay ra vỗ vỗ vào mặt Thiết Như Long, thản nhiên nói: “Không phải cậu gọi người đến để đối phó với tôi sao, xem ra cậu không sợ tôi”.

Đinh Dũng dứt lời, ánh mắt anh sắc lạnh hơn hẳn.

Anh giơ tay lên tóm lấy vai Thiết Như Long, khẽ giật, xương vai hắn lập tức trật khớp.

“A!!!”, Thiết Như Long gào lên thảm thiết.

Hắn ta bại cả bên vai trái.

Nghe tiếng thét đó của Thiết Như Long, giám đốc showroom trán vã mồ hôi.

Ông ta nhìn Đinh Dũng với ánh mắt sợ hãi.

Ông ta không ngờ rằng Đinh Dũng lại dám ra tay đánh người trong khi Thiết Như Long đã gọi điện báo cảnh sát.

Đúng lúc này một bàn tay dùng lực đặt lên vai hắn.

Nụ cười nơi khoé miệng Thiết Như Long khựng hẳn lại.

Hắn còn lẩm bẩm rồi rống giận: “Mày dám đánh tao, chú tao ở đây, mày còn dám ra tay…”
“Dừng tay”, thấy tay Đinh Dũng đặt lên vai Thiết Như Long, người đàn ông trung tuổi kia biến sắc.

Ông ta hét lên.

Gần như là lúc ông ta và Thiết Như Long dứt lời, tay Đinh Dũng khẽ bẻ, chỉ anh và Thiết Như Long nghe thấy ‘rắc’ một tiếng.

Thiết Như Long gào lên thảm thiết, vai trái hắn ta mềm oặt, đau bại.

“Bắt hắn cho tôi”, thấy cảnh này, chú của Thiết Như Long lập tức phất tay.

Bốn người ông ta dẫn tới rút súng chĩa vào Đinh Dũng, hét lớn: “Không được cử động, giơ hai tay lên”.

Nghe bốn người kia hét lên, Đinh Dũng quay người lại nhìn bọn họ.

Kết quả, bốn người này giật thót tim, đồng thời lùi về sau một bước, suýt chút nữa thì bóp cò.

“Bảo cậu không được cử động, có nghe thấy không hả?”, một người đàn ông trọc đầu trong số đó đó nuốt nước bọt, gằn giọng với Đinh Dũng: “Giơ hai tay lên, nếu không tôi bắn”.

“Được, được, được, đừng bắn”, Đinh Dũng gật đầu bất lực, giơ hai tay lên.

Với thực lực hiện giờ của anh vẫn chưa thể nào đạt tới độ có thể ngó lơ vũ khí nóng được.

Né tránh đạn cần tốc độ vô cùng nhanh, hiện giờ cơ thể anh chịu không nổi vận động với cường độ cao.

Nếu cứ thế né tránh thì sẽ khiến xương cốt gặp vấn đề..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 75: Điện Thoại Của Hồ Đông Hải


Đinh Dũng bị giải tới một đồn cảnh sát ở thành phố Kim Châu, cụ thể là đồn nào thuộc cục cảnh sát thì anh cũng không rõ.

Vì cả chặng đường, Đinh Dũng chỉ ngồi trên xe, cửa xe còn dán giấy đen nên anh không thể nào nhìn thấy bên ngoài.

“Đi vào đi”, bốn người kia đẩy Đinh Dũng vào phòng thẩm vấn.

Sau khi vào phòng thẩm vấn, Đinh Dũng không quan tâm tới gì cả mà cứ thế ngồi vào chiếc ghế trong phòng, hỏi: “Các người chuẩn bị xử lý tôi thế nào?”
“Tiểu tử, nói năng hàm hồ gì hả.

Chúng tôi được rèn luyện để phục vụ nhân dân, đương nhiên là làm theo pháp luật rồi”, trước đó gã đàn ông trọc đầu thấy Đinh Dũng nói thế thì không kiềm chế nổi, nhấc chân lên nhưng nghĩ lại nên hắn ta bỏ chân xuống.

“Các người nói lần này đội trưởng định cho hắn ta tội gì đây?”, một lúc sau, bốn người kia bắt đầu xôn xao hẳn.

Gã trọc đầu nghe vậy thì chẳng hề tỏ vẻ kiêng dè, như thể những lời hắn vừa nói như phát rắm đánh đi mà thôi.

Hắn lạnh lùng lên giọng: “Hừ, lần này tên tiểu tử này đụng phải cháu của đội trưởng.

Đội trưởng lại thương yêu cháu mình nhất.

Theo như tôi thấy thì tên này xong đời rồi”.

Đúng lúc này cánh cửa phòng thẩm vấn được đẩy ra, chú của Thiết Như Long bước vào.

Chú của Thiết Như Long tên là Thiết Thầm, ông ta đã nhậm chức ở đây từ lâu, là tiền bối đi trước trong cục.

Ông ta có thể nói là dưới một người mà trên vạn người.

Ngoại trừ cục trưởng mới đến ra thì phần lớn người ở cục đều nghe theo sự chỉ đạo của ông ta.

Lúc này Thiết Thầm ho khan một tiếng, ông ta chắp tay vào phòng thẩm vấn, điềm tĩnh nói: “Nói gì thế?”
“Lão đại, anh về từ bao giờ thế, sao không nói tiếng nào, làm em sợ thót tim”, gã đàn ông trọc đầu vội đứng bật dậy lên tiếng với vẻ mặt nịnh nọt.

“Không phải”, Đinh Dũng lắc đầu, quả thật anh không phải là người luyện võ.

Nói chính xác hơn, thực lực thật sự của anh đã vượt qua phạm trù võ đạo.

Giới hạn của võ đạo là vượt qua tầng thứ nhất và có thể gọi là thần tiên lục địa, còn thực lực của Đinh Dũng đã vượt qua thần thiên lục địa, không biết cao hơn bao nhiêu lần rồi.

“Không phải? Hừ? Nếu không phải luyện võ thì sao mày có thể ra tay thành thục, lại có thể dễ dàng đánh bại cháu tao như vậy?”, Thiết Thầm hắng giọng, sắc mặt ông ta dữ tợn và tôi độc.

“Muốn trách thì phải tự trách mày không may mắn, đụng tới cháu tao”.

“Bốn đứa chúng mày ấn nó xuống cho anh”, Thiết Thầm nhìn mấy tên đàn em của mình và hét lên dứt khoát: “Thằng kia, tao phải cho mày nếm mùi đứt gân gãy xương là thế nào”.

“Đợi đã”, Đinh Dũng cau mày cố gắng lùi về sau nửa bước ra vẻ hoang mang kinh ngạc, nói: “Các ông không sợ việc này bị đồn ra ngoài sao?”
Nghe Đinh Dũng nói vậy, bọn họ đều cười phá lên.

Thiết Thầm càng cười châm chọc hơn: “Ở đây phòng thủ kiên cố, đến con ruồi cũng không bay vào nổi, ai biết được bên trong xảy ra chuyện gì?”
“Tao đã dặn dò những người khác rồi, cho dù bên trong có phát ra âm thanh gì thì bọn nó cũng không quan tâm đâu”, nói tới đây, Thiết Thầm không khỏi cười phá lên.

“Ồ”, nghe vậy, Đinh Dũng lại nhướng mày.

“Lên hết cho anh, ấn nó xuống”, thấy Đinh Dũng ra vẻ không sợ, Thiết Thầm càng khó chịu.

Ông ta phất tay với gã đàn ông trọc đầu ra hiệu bốn người bọn họ lôi Đinh Dũng ấn xuống.

Thấy lãnh đạo đã ra lệnh, bốn tên kia không chần chừ gì nữa, bọn chúng cứ thế xông lên..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 76: Thiết Thầm Cậu Muốn Hại Tôi Sao


“Ừm? Thư ký Hồ gọi điện cho tôi có việc gì không?”, Đinh Dũng lặng người một lát, trong đầu hiện lên hình ảnh của Hồ Đông Hải, người này tìm mình có việc gì nhỉ?
“Tìm cậu khó quá.

Tôi phải lấy số điện thoại từ mẹ vợ cậu đấy”, Hồ Đông Hải nói với giọng tôn trọng.

Từ khi hắn ta biết Đinh Dũng với y thuật cao siêu cứu lấy con gái của thị trưởng thành phố họ Lý thì càng có thiện cảm với Đinh Dũng hơn.

Nghĩ tới đây, hắn ta còn không đợi Đinh Dũng lên tiếng hỏi đã nói tiếp: “Là thị trưởng thành phố Lý bảo tôi gọi điện thoại cho cậu, bên này có việc rất khó giải quyết, mời cậu Đinh ra tay giúp đỡ”.

“Có việc gì vậy?”, nghe tới đây, Đinh Dũng liền cau mày.

Có thể khiến Lý Hải Dân nghĩ tới mình thì xem ra đây không phải là việc đơn giản, nếu không thì cấp dưới của ông ta nhiều như vậy, ông ta cũng sẽ không tới tìm mình.

“Là thế này, con gái của thư ký Nguỵ tái phát bệnh cũ, không chỉ bác sĩ ở Kim Châu chúng tôi bó tay mà đến cả những chuyên gia đầu ngành của thủ đô cũng bất lực.

Thị trưởng Lý biết chuyện thì giới thiệu cậu, hy vọng cậu có thể giúp đỡ”, Hồ Đông Hải kể lại sự việc cho Đinh Dũng.

Sau khi biết bọn họ mời mình tới cứu người, vẻ mặt Đinh Dũng ôn hoà lại hẳn.

Anh đảo mắt nhìn một lượt mấy người với vẻ mặt sợ hãi kia rồi bất lực nói với Hồ Đông Hải: “Thư ký Hồ, việc cứu người đương nhiên tôi không thể chối từ, có điều…”
“Có điều gì cơ? Cậu Đinh yên tâm, chỉ cần cậu có thể trị được cho con gái thư ký Nguỵ thì tiền không thành vấn đề, vả lại…”, Hồ Đông Hải nói gấp gáp, chỉ sợ Đinh Dũng không đồng ý.

Thư ký Nguỵ là người thế nào, đó là cánh tay đắc lực của thành phố Kim Châu.

Nếu để thư ký Nguỵ biết được Đinh Dũng không muốn đến thì không những mất đi thể diện mà ngay cả thị trưởng Lý cũng sẽ mất mặt.

Tới lúc đó, Đinh Dũng còn đắc tội cả hai nhân vật tai to mặt lớn, và kẻ đi mời người khác như hắn ta cũng sẽ chẳng thu về được kết quả tốt đẹp.

“Không phải vấn đề về tiền.

Thực ra là…giờ tôi không thoát thân nổi”, Đinh Dũng nhìn Thiết Thầm với ánh mắt cổ quái, bất lực nói: “Tôi cũng muốn đi nhưng sợ là có người không đồng ý”.

Thời gian cứ thế chầm chậm trôi đi.

Khoảng chừng mười mấy phút sau, bên ngoài cửa vang lên những âm thanh hối hả, Thiết Thầm dẫn tới mười gã đàn ông mặc đồng phục đi vào, mặt tên nào tên nấy rõ vẻ khó chịu nhìn chằm chằm vào Đinh Dũng.

Bọn họ xoa xoa nắm đấm, không hề có ý định gì tốt đẹp.

“Hừ, tiểu tử, để mày phải đợi lâu rồi”, Thiết Thầm bật cười gian giảo.

Ông ta xoa xoa cổ tay, hằn học nói: “Giờ tao sẽ cho mày nếm mùi thế nào là sống không bằng chết”.

“Mấy đứa chúng mày ấn nó xuống cho anh.

Đánh gãy tay chân nó”, Thiết Thầm ra lệnh, mười mấy tên ông ta dẫn tới lập tức xông lên.

Đinh Dũng bật cười, cứ thế giơ chân đạp thật mạnh rồi đạp bay luôn tên xông lên đầu tiên, khiến hắn ngã vào đám đông, lăn xuống đất.

Chỉ còn ba tên còn lại chưa bị ảnh hưởng gì.

Bọn họ cùng xông lên nhưng phát hiện những người còn lại không hề có động tác tương trợ gì nên vẻ mặt khó coi hơn hẳn.

Có điều khi bọn họ còn chưa kịp phản ứng lại thì Đinh Dũng đã tung cho mỗi tên một đấm, cả ba tên gã nhào ra đất.

“Lên đi, cả đám bỏ đi, lên hết cho tao”, Thiết Thầm hét lên.

Ông ta chưa bao giờ gặp kẻ nào khó xơi thế này.

Lúc này ông ta vô cùng tức giận, cũng không biết ông ta đang nghĩ gì thì đột nhiên khẩu súng được ông ta rút ra khỏi hông, chĩa thẳng vào Đinh Dũng: “Mẹ kiếp thằng kia, mày dừng tay lại cho tao, nếu không tao bắt mày”.

Đinh Dũng đột nhiên cảm thấy ớn lạnh khi có gì đó chĩa vào đầu mình.

Anh chợt khựng người lại, định quay lại cướp khẩu súng từ tay Thiết Thầm thì tâm thần Đinh Dũng bất định.

Anh lập tức giơ hai tay lên, nói: “Đừng, đừng nổ súng”..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 77: Oan Uổng


“Hôm nay cho dù ông trời có xuống đây cũng không cứu được mày đâu”, Thiết Thầm hung tợn, cứ thế gằn lên tôi độc.

Những người còn lại cố gắng đứng dậy, tên nào tên nấy mặt mày bất thiện nhìn Đinh Dũng, nhưng không ai dám tiến lên trước.

Bọn họ đều bị Đinh Dũng doạ tới mức sợ hãi.

Đúng lúc này, cánh cửa phòng giam bị người ta dùng chân đạp ra.

Mặt mày Hồ Đông Hải tối sầm cả lại.

Còn cách rất xa mà hắn ta đã nghe thấy tiếng hét từ bên trong, đặc biệt là câu ‘ông trời có xuống đây cũng không cứu nổi mày’.

Câu này càng khiến hắn ta phẫn nộ hơn bao giờ hết.

“Dừng tay”, vừa đi vào, Hồ Đông Hải liền thấy một khẩu súng đen xì chĩa vào đầu Đinh Dũng thì sầm mặt xuống.

“Tao xem ai dám quản việc này…”, nghe tiếng cửa bị đạp ra, mặt mày Thiết Thầm càng dữ dằn hơn.

Ông ta quay đầu lại nhìn về phía sau, miệng còn đang lẩm bẩm.

Có điều khi ông ta trông thấy Hồ Đông Hải thì mặt cắt không còn giọt máu.

Mặc dù ông ta không thân quen với Hồ Đông Hải nhưng cũng đã từng thấy Hồ Đông Hải trên ti vi, đương nhiên biết thân phận của Hồ Đông Hải là gì.

“Thư, thư ký Hồ, tôi…”, mặt Thiết Thầm tái mét cả lại.

Tay cầm súng cứ thế run lên.

Ông ta vô cùng hoang mang vì bị thư ký Hồ tận mắt chứng kiến mình làm dụng chức quyền.

Tội danh này…Thiết Thầm gánh không nổi.

“Các người đang làm gì thế hả? Còn không bỏ súng xuống?”, bốn người bên Hồ Đông Hải đều tỏ vẻ khó chịu, trong đó một người chỉ vào Thiết Thầm nạt nộ: “Các người to gan lắm, là người thực thi pháp luật mà còn dám…”
“Đây…”, Đinh Dũng nói vậy khiến Tạ Chính Mão chỉ biết liếc sang Hồ Đông Hải một cái mà không nói nổi nên lời.

“Cứ làm theo pháp luật, nên xử thế nào thì xử thế ấy”, thấy Tạ Chính Mão nhìn mình, Hồ Đông Hải mới cau mày.

Cái anh ghét nhất là đám quan lại cứ bao che cho nhau, làm loạn pháp luật.

Vừa rồi cách làm của Đinh Dũng trong mắt Hồ Đông Hải đã thuyết phục được Hồ Đông Hải.

Một người có y thuật cao siêu lại có phẩm chất như vậy, chẳng trách mà thị trưởng Lý vô cùng khen ngợi.

“Theo pháp luật quy định thì cậu phải viết một bản kiểm điểm thể hiện sự ăn năn hối cải, sau đó bồi thường tiền chữa trị cho đối phương”, sau khi nghĩ một hồi, Tạ Chính Mão mới ngập ngừng nói.

Ông ta không dám xử lý quá đáng với Đinh Dũng.

Mặc dù Hồ Đông Hải nói ông ta cứ xử theo pháp luật nhưng ông ta đương nhiên hiểu ý Hồ Đông Hải là gì.

Nghe vậy, Hồ Đông Hải gật đầu, quay lại nói với bốn người kia: “Bốn người các cậu ở lại đây, thay cậu Đinh nộp phí bồi thường tiền chữa trị và thuốc thang, còn nữa…dạy cho bọn họ một bài học cho nhớ”..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 78: Bệnh Tình Chuyển Nặng


Vào bệnh viện, có thể trông thấy có rất nhiều thiên thần áo trắng mặc áo blouse, người người bận rộn đi lại.

Đinh Dũng và Hồ Đông Hải vẻ mặt nghiêm trọng tới bên ngoài phòng theo dõi bệnh nặng.

Lúc này cánh cửa phòng đóng kín bưng, nhìn vào bên trong qua cánh cửa kính liền thấy vài y bác sĩ và hộ lý mặc đồ bảo hộ, mặt đeo khẩu trang đang đứng trước giường bệnh, thao tác với các loại máy móc.

Trên giường bệnh có một cô gái tuổi chừng hai mươi, thế nhưng Đinh Dũng nhìn không được rõ cho lắm, anh chỉ lướt nhìn một lần rồi thu ánh mắt về.

Trên ghế chờ bên ngoài có vài người đang ngồi, trong đó có một người chính là Lý Hải Dân.

Sau khi thấy Hồ Đông Hải, ông ta lập tức đi tới, nói: “Cậu Đinh cuối cùng cũng đến rồi”.

“Bé con, mau gọi chú Đinh đi”, bên cạnh Lý Hải Dân còn có một cô bé, đó chính là cô bé mà trước đó Đinh Dũng dùng Lục Hợp Thần Châm cứu sống.

Nghe Lý Hải Dân nói vậy, cô bé liền ngẩng đầu nhìn Đinh Dũng rồi gọi với giọng e dè: “Chú, chú Đinh”.

“Cơ thể cháu gần đây có khoẻ hơn không?”, kể cả là một kẻ sống lâu đến cả hàng nhghìn năm như Đinh Dũng, đứng trước bộ dạng dè dặt của cô bé cũng không khỏi cảm thấy mềm lòng, anh bèn giơ tay xoa xoa đầu cô bé.

Cô bé ngại ngùng gật đầu nhìn Đinh Dũng không hiểu gì.

Lúc này, một người đàn ông đi tới, khuôn mặt ủ rũ, đeo cặp kính cận gọng vàng, trông tuổi cũng chừng năm mươi, trông ông ta có đôi phần tiều tuỵ.

“Lão Nguỵ, đây chính là cậu Đinh mà tôi nói với anh”, thấy người đàn ông đi tới, Lý Hải Dân vội giải thích.

Nghe vậy, đôi mắt vốn dĩ vô hồn của Nguỵ Kiến Quốc đột nhiên như bừng sức sống.

Ông ta nắm lấy cánh tay của Đinh Dũng, cảm kích nói: “Cậu chính là vị thần y mà anh Lý nói sao? Là đại sư đã chữa trị cho con gái anh ấy sao?”
“Là cậu Đinh, cuối cùng cậu cũng đến rồi”, bên cạnh vị bác sĩ vừa lên tiếng chính là chủ nhiệm khoa châm cứu Lương Bính Thu.

Sau khi nhận ra Đinh Dũng, khuôn mặt mệt mỏi của ông ta chợt khởi sắc.

Việc Đinh Dũng có thể thi triển Lục Hợp Thần Châm, ông ta đã nói với sư phụ của mình, lúc đó sư phụ của ông ta cũng hết sức ngạc nhiên, tỏ vẻ không sao tin nổi, sau đó sư phụ nói với ông ta rằng Đinh Dũng rất có khả năng là đồ đệ của vị cao nhân năm xưa truyền dạy y thuật cho mình.

Cho dù nói thế nào thì có thể gặp lại Đinh Dũng một lần nữa đối với Lương Bính thu mà nói thật sự là việc đáng mừng, đặc biệt là trong trường hợp ông ta đang phải bó tay với ca bệnh, Đinh Dũng đến nhất định có cách gì đó.

Sau khi Đinh Dũng đi vào, anh không để ý đến những người khác, cứ thế đi thẳng với bên giường bệnh.

“Đứng lại, cậu là ai?”, thế nhưng Đinh Dũng còn chưa lại gần giường bệnh thì đã bị mấy y bác sĩ ngăn lại.

“Cậu ấy là bác sĩ tôi mời tới.

Các vị đã hết cách thì để cậu Đinh thử xem sao?”, Nguỵ Kiến Quốc đau lòng nhìn con gái trên giường bệnh, vẻ mặt ông ta ảm đạm thấy rõ.

Hiện giờ ông ta đã là một người sống mà không có hồn rồi.

Thay vì nhìn con gái nằm giường bệnh chịu dày vò, sinh mệnh từng chút một bị đe doạ thì chi bằng để Đinh Dũng thử một lần, biết đâu…Đinh Dũng có thể tìm ra cách thì sao.

“Nhưng hiện giờ tình trạng của bệnh nhân không tốt.

Nếu mạo hiểm để cậu ta tiếp xúc, rất có khả năng bệnh tình chuyển nặng”, vị bác sĩ lên tiếng trước đó nhìn Đinh Dũng một cái, vẻ mặt tỏ vẻ nghi ngại rồi nói tiếp: “Vả lại người này còn trẻ như vậy, có chắc là hiểu y thuật không?”.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 79: Bệnh Mất Máu


Cô gái trên giường bệnh trông rất xinh đẹp, mái tóc dài đen bóng để xoã, khuôn mặt tái nhợt đến đáng sợ, bộ dạng cau mày đau đớn thật khiến người ta không khỏi xót xa.

Nhưng Đinh Dũng nhìn cô gái xong thì bất giác cau mày.

Trong lòng anh đột nhiên có một suy nghĩ đáng sợ, bệnh tình của cô gái này có biểu hiện giống với bệnh hiểm nghèo trong truyền thuyết.

“Cậu làm gì, cậu…”, vị bác sĩ bị Đinh Dũng đẩy ra cứ thế chỉ thẳng mặt Đinh Dũng mà nạt.

Có điều ông ta còn chưa nói xong thì Đinh Dũng đã quay đầu lại nhìn ông ta một cái, ánh mắt đằng đằng sát khí, rồi lạnh lùng nói: “Ồn ào”.

Vị bác sĩ kia lặng thinh tại chỗ.

Giây phút vừa rồi ông ta như cảm nhận được mình vừa rơi vào hầm băng, xung quanh đều lạnh toát khiến ông ta không khỏi rùng mình.

Rốt cục là ánh mắt gì thế chứ? Ông ta tự giác im bặt.

Nguỵ Kiến Quốc và Lý Hải Dân lo lắng nhìn về phía Đinh Dũng.

Bọn họ đã không còn tâm trạng mà để ý tới những việc khác.

Hiện giờ Tĩnh Nhi còn đang phải chịu những đau đớn dày vò trên giường bệnh, điều này đối với bọn họ mà nói là nỗi đau đớn khôn tả.

“Đừng nói thêm gì nữa”, Đinh Dũng đi đến bên giường bệnh, giơ tay ra đặt vào cổ tay Nguỵ Tiêu Tĩnh.

Cổ tay cô gái rất lạnh, da mặt trắng bệch như sương tuyết, toát ra cái lạnh thấu tận xương tuỷ.

Tay Đinh Dũng đặt vào cổ tay cô gái khiến anh không khỏi cau mày.

“Quả nhiên…lẽ nào thật sự là bệnh đó?”, Đinh Dũng than thở.

Rất lâu trước đó, từng có một căn bệnh trong truyền thuyết, căn bệnh này không biết nguyên nhân khởi phát từ đâu, khí huyết chảy ngược, tụ huyết phần trên, hôn mê bất tỉnh, mặt mày tái nhợt, môi tím tái, mạch như ngừng đập, cơ thể không khác gì người chết.

Trong ấn tượng của Đinh Dũng, loại bệnh này gọi là bệnh mất máu.

Mặc dù có cách chữa trị nhưng bệnh này vì không biết nguyên nhân, chỉ biết khí huyết bên trong cơ thể bệnh nhân chảy ngược lên trên nên dẫn đến các cơ quan bên trong cơ thể bất cứ lúc nào cũng phải chịu những tổn hại nghiêm trọng không giống nhau.

Cho tới khi các cơ quan trong cơ thể suy kiệt, tim mạch ngừng đập, dẫn tới tử vong.

“Mấy ngày trước, cô bé này bị trúng độc rắn cắn, nguy hiểm đến tính mạng, là cậu Đinh cứu chữa cho cô bé bằng phương pháp châm cứu đấy”, Lương Bính Thu chỉ vào cô bé bên cạnh nói.

Cô bé nghe thấy thì rụt rè, ôm lấy chân Lý Hải Dân, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lý Hải Dân xoa xoa đầu bé, gật đầu, nói: “Quả thực là nếu không phải cậu Đinh ra tay thì con gái tôi có thể đã không còn nữa rồi”.

“Đưa châm bạc cho tôi”, Đinh Dũng ngẩng đầu nhìn Lương Bính Thu, điềm tĩnh nói.

“Được”, Lương Bính Thu nghe vậy thì vội rút châm bạc trong hộp ra đưa cho Đinh Dũng.

Đinh Dũng nhận lấy, sau đó lật chăn ra, rút ra một cây châm bạc, nhẹ nhàng châm vào ngực Nguỵ Tiêu Tĩnh.

Tiếp theo, Đinh Dũng lại dùng cách tương tự, nhanh chóng rút các cây châm bạc khác ra rồi châm vào các huyệt vị khác trên người Nguỵ Tiêu Tĩnh.

Vì máu chảy ngược là do khí huyết bốc lên, cho nên muốn tạm thời dứt bệnh thì cách duy nhất là phải chấn hết các huyệt lớn trên cơ thể bệnh nhân, để khí huyết không thể chảy tiếp, như vậy mới không tồn tại dòng chảy ngược nữa, mà chuyển sang chảy xuôi.

Thủ pháp của Đinh Dũng rất nhanh, hai ngón tay di chuyển thoăn thoát, những người có mặt ngoài Lương Bính Thu ra thì không ai có thể nhìn ra Đinh Dũng dùng cách gì.

Chỉ có Lương Bính Thu là mặt mày kích động, cứ nhìn chằm chằm vào tay Đinh Dũng, không dám để sót một chi tiết nào..
 
Back
Top Dưới