Ngôn Tình Chàng Rể Trường Sinh

Chàng Rể Trường Sinh
Chương 40: Qua Cầu Rút Ván


“A lô vợ à, bao giờ về em?” Đinh Dũng nghe điện thoại, mỉm cười hỏi.

“Đinh Dũng, anh, anh có thể qua đây một lát không?” Giọng Hàn Phương Nhiên hơi khàn, nghe có vẻ rất mệt mỏi.

Đinh Dũng chau mày, anh im lặng một lát rồi ừm đáp lại cô, sau đó lại hỏi: “Vợ à, em làm sao vậy? Sao nghe giọng em...”
“Anh cứ qua đây trước đã”.

Còn chưa đợi Đinh Dũng nói hết câu, Hàn Phương Nhiên đã ngắt lời.

Điều này khiến Đinh Dũng cảm thấy hơi khó hiểu.

Anh cúp máy rồi lấy áo đi ra ngoài, đạp xe nhanh như bay về phía nhà họ Hàn.

Nhà tổ họ của nhà họ Hàn ở cảng Kỵ Long thành phố Kim Châu, chiếm diện tích tương đối lớn nhưng vì những hạng mục xây dựng không khai thác ở nơi này nên xung quanh có hơi hoang tàn.

Giấc mơ cả đời của ông lão Hàn chính là có thể chuyển nhà tổ đi, hiện nay giá nhà đất cao ngất trời, muốn có một mảnh đất ở khu vực xa hoa, không nghĩ cũng biết khó tới mức nào.

Với thực lực của nhà họ Hàn hiện tại, vốn không đủ để dọn đi.

Lúc này trong nhà tổ họ Hàn có không ít người đang bận rộn, Lâm Hồng Ngạn kéo Hàn Phương Nhiên ra đứng một góc, tận tình khuyên bảo: “Nhiên Nhiên à, con cứ gọi thằng vô dụng đó đến làm gì?!”
“Mẹ à, dù gì anh ấy cũng là người nhà của chúng ta, mẹ có thể đừng lên tiếng là vô dụng gì đó không!” Hàn Phương Nhiên khó chịu ra mặt, mặc dù Đinh Dũng không có bản lĩnh gì nhưng trên danh nghĩa, anh cũng là chồng cô.

Hàn Phương Nhiên cắn môi.

Mặc dù cô biết những chú, bác của mình đều xem thường Đinh Dũng nhưng không ngờ lại trắng trợn tới mức sỉ nhục Đinh Dũng ngay trước mặt cô như vậy.

Nếu như lát nữa Đinh Dũng tới...đột nhiên cô hối hận vì đã gọi cho anh.

Trong lúc đó, Đinh Dũng đạp xe vội vàng tới nhà họ Hàn.

“Sao tên vô dụng này lại tới?” Đinh Dũng còn chưa vào cửa, đã có người nhìn thấy anh.

Người này khinh khi anh ra mặt, nói giọng châm biếm: “Lại còn đi xe đạp tới, đúng là mất mặt nhà họ Hàn!”
“Chậc chậc, người ta biết dựa hơi cũng là có tài rồi!”
“Chỉ là không biết chị Phương Nhiên sao lại chọn tên vô dụng như vậy chứ, đúng là bông hoa nhài lại cắm bãi phân trâu!”
Đinh Dũng đỗ xe trước cửa, sau đó nhanh chóng đi vào.

Những lời bọn họ nói, tất nhiên anh nghe thấy nhưng anh cũng chẳng để tâm, ngay cả nhìn anh cũng chẳng thèm nhìn mà đi thẳng vào trong, anh muốn biết rốt cuộc Hàn Phương Nhiên xảy ra chuyện gì.

Nhà tổ họ Hàn rất lớn, các nhánh cũng rất nhiều, trong sân có không ít người là con cháu các nhánh của nhà họ Hàn.

Đinh Dũng vừa vào trong đã bị người ta ngăn lại..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 41: Phiền Phức


Đinh Dũng cau mày, toàn thân di chuyển về phía sau nửa bước, sau đó né tránh đòn đánh của tên tóc vàng và nắm chặt lầy cổ tay hắn rồi khẽ dùng lực, bóp.

“Ai cha, đau chết tôi mất, mau thả tôi ra.”, tên tóc vàng đột nhiên thay đổi thái độ.

Hắn hét lên uy h**p Đinh Dũng: “Tay của tôi sắp gãy ra rồi đấy, anh, anh mau thả tôi ra.

Đến người cùng gia tộc mà anh cũng đánh thì anh đúng là phản đồ, anh… Đau chết tôi mất.”
“Đúng vậy, có gì từ từ nói, ra tay gì chứ.”
“Làm phản rồi.

Hôm nay là một ngày đắc biệt mà cậu dám ra tay đánh người ta bị thương à, mau thả cậu ấy ra.”
Mọi người xung quanh mặt mày khó chịu, không ai ngờ rằng Đinh Dũng đột nhiên lại có thái độ khác thường như vậy, dám đứng trước mặt bao nhiêu người thế này mà ra tay đánh người.

Nhưng thấy tên tóc vàng bị Đinh Dũng kẹp chặt cổ tay như vậy thì không ai dám tiến lên trước.

“Om sòm.

Các người đúng là một đám chỉ biết cậy lớn bắt nạt bé, thích ăn h**p người khác.” Đinh Dũng lạnh lùng lên tiếng, tay anh khẽ dùng lực rồi đẩy về phía trước, tên tóc vàng đột nhiên phục xuống đất đau đớn, hắn ôm lấy tay, suýt thì bật khóc.

Nghe Đinh Dũng nói vậy, những người thuộc chi thứ của dòng họ họ Hàn Thị đứng xung quanh tỏ vẻ tức tối ra mặt.

Mặc dù bọn họ là người hàng nhánh của dòng họ nhưng dù gì cũng có thể cáo mượn oai hùm, dựa hơi tập đoàn Hàn Thị nên có thể làm mưa làm gió, ai dám nói với bọn họ những lời này chứ.

“Cậu đừng có khoa trương quá.”, lúc này một ông già chừng bảy mươi tuổi đi tới, ông ta để mái tóc hoa râm, sắc mặt nghiêm túc nhìn Đinh Dũng rồi lạnh lùng lên tiếng: “Đừng tưởng rằng cậu lấy được con của Hàn Thành Sơn của dòng họ Hàn Thị thì có thể hống hách.

Cho dù là Hàn Thành Sơn đứng trước mặt tôi thì nó cũng chẳng dám hó hé.”.

truyện ngôn tình
“Đó là ông ấy.

Ông đừng tưởng mình tuổi cao thì cháu không dám làm gì ông.

Đúng là cậy mình nhiều tuổi.” Đinh Dũng lên giọng rồi quay người định đi vào trong.

Anh căn bản không để tâm tới những người của dòng họ Hàn Thị này.

Cho dù là ông lão Hàn của nhà họ Hàn đứng trước mặt anh thì anh cũng chẳng coi ra gì, chỉ là vì thân phận của anh ở đây thấp bé nên cũng không làm quá làm gì mà thôi.

“Mau đuổi theo.

Nó muốn đi vào bên trong nhà.” Gã đàn ông khi nãy đứng bên cạnh tên tóc vàng thấy Đinh Dũng đi nhanh hơn thì vội chỉ vào Đinh Dũng rồi hét lớn.

“Đúng vậy.

Hoàng Vũ, mẹ kiếp, nếu để nó vào trong kia thì chúng ta hết cách đó.” Ông già tóc hoa râm lên tiếng, vừa rồi Đinh Dũng còn nói năng bất kính với ông ta, ông ta tức tối nên bảo Hoàng Anh đuổi theo dạy dỗ cho Đinh Dũng một phen.

Sân trong và sân ngoài cách nhau không xa, Đinh Dũng đã nhanh chóng bước vào cửa sân trong thì đột nhiên đằng sau vang lên một loạt những tiếng bước chân nặng nề.

Đinh Dũng biến sắc quay đầu lại nhìn thì chỉ thấy một bóng hình to kệch xông tới và đó chính là Hoàng Anh với khuôn mặt hung tợn hằm hằm.

Thấy cảnh này, Đinh Dũng nhanh như mũi tên chạy ngay vào sân trong.

Anh không sợ Hoàng Anh nhưng dù gì đây cũng là người nhà họ Hàn, lại là đàn bà con gái, nếu anh ra tay với bà ta thì sẽ bị chỉ trích.

“Vào sân trong thì đã sao? Tôi không tin cậu đánh người rồi thì ông lão Hàn có thể bênh cậu được.”, thấy Đinh Dũng đi vào sân trong, Hoàng Anh vẫn không hề có ý định dừng lại mà cứ thế xông vào bên trong.

Đinh Dũng thấy Hoàng Anh xông vào thì cau mày.

Bà ta vẫn luôn không giữ phép tắc thế này sao? Đến cả người dòng chính nhà họ Hàn mà cũng không coi ra gì.

“Rốt cục bà muốn làm gì?”.

Thấy Hoàng Anh xông vào, Đinh Dũng cau mày rồi lạnh lùng lên tiếng..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 42: Dã Tâm


Thấy Đinh Dũng, sắc mặt Hàn Thành Sơn lập tức méo xệch.

Vừa rồi ông ta còn đang chắc mẩm và cho rằng không thể nào là người nhà mình gây chuyện vì dù gì thì Lâm Hồng Ngạn và Hàn Phương Nhiên cũng rất hiểu biết, không thể nào làm ra những việc thế này được.

“Đinh Dũng, sao cậu lại ở đây?” Hàn Thành Sơn mặt mày khó coi, ông ta lên tiếng nạt nộ Đinh Dũng.

Nghe giọng nói vang lên phía sau mình, Đinh Dũng bất lực thở dài, anh quay người lại nhìn Hàn Thành Sơn rồi lại nhìn sang ông lão Hàn.

Đinh Dũng phủi tay rồi nói: “Con cũng muốn biết vì sao mà bác này cứ đuổi theo con vào đây.”
Nghe Đinh Dũng nói vậy, ánh mắt của tất cả mọi người nhà họ Hàn đều dừng lại trên người Hoàng Anh vì dù sao thì những người ở sân ngoài không được vào sân trong.

Đây là quy định mà đích thân ông lão Hàn đặt ra.

Hiện giờ Hoàng Anh đột nhiên làm trái quy định, có nghĩa là không nể mặt ông lão Hàn.

“Đây là người của nhánh nào? Lẽ nào không biết quy định của nhà họ Hàn?”.

Thấy ánh mắt ông lão Hàn di chuyển tới phía Hoàng Anh, Hàn Thành Văn lập tức lên tiếng nạt nộ.

Hoàng Anh vốn dĩ còn đang đấm ngực, thấy ông lão Hàn thì liền nghiêm túc lại rồi ngồi xuống phịch xuống đất khóc lóc thảm thiết: “Đúng là không có đạo lý gì cả.

Đánh người còn muốn bỏ chạy.

Ông cố ơi, ông phải làm chủ cho cháu với.”
“Ai đánh người? Rốt cục là có chuyện gì?”, Hàn Tông Khôn cau mày nhìn Hoàng Anh chằm chằm.

Hoàng Anh cảm nhận được ánh mắt của ông lão Hàn nên lập tức giơ tay chỉ vào Đinh Dũng: “Chính là nó, thằng bỏ đi này đánh con trai cháu.

Bây giờ nó còn không muốn nhận, ông cố, ông phải lấy lại công bằng cho cháu với.”
“Đinh Dũng, cháu ra tay với người ta ở nhà ngoài à?”, nghe xong, Hàn Tông Khôn không nói lời nào mà Hàn Thành Văn lại là người nhảy vào trước.

Hốn lão.

Còn chưa biết sai à?”, Hàn Tông Khôn mặt mày tái lại, ông ta chắp tay ra sau, nhìn Đinh Dũng chằm chằm rồi lên tiếng mắng chửi.

Loại ở rể như thứ bỏ đi này trước đây ông ta đã không ưng mắt rồi.

Nếu không phải nghĩ cho Hàn Phương Nhiên thì ông ta đã cho Đinh Dũng cút khỏi nhà họ Hàn từ lâu.

“Đinh Dũng, sao cậu có thể ra tay ở nhà tổ của dòng họ hả? Cậu, cậu thật sự không biết nghĩ cho người khác, còn không mau quỳ xuống nhận tội với ông nội đi.” Hàn Thành Sơn cuống lên.

Ông ta không ngờ Đinh Dũng lại có thể ra tay thật.

Lúc này Hàn Phương Nhiên và Lâm Hồng Ngạn cũng nghe thấy chuyện liền vội đi tới.

Vừa đi tới là nghe thấy giọng Hàn Thành Sơn vang lên.

Mặt Hàn Phương Nhiên biến sắc, cô vội lên tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậy ạ?”
“Đinh Dũng lại gây ra chuyện gì rồi?”, thấy bố chồng đang trừng mắt nhìn Đinh Dũng, Lâm Hồng Ngạn nhỏ giọng trách Hàn Phương Nhiên: “Mẹ đã nói con đừng gọi thằng bỏ đi này đến rồi, lại gây ra chuyện rồi, thấy chưa? Nếu như khiến ông nội không vui, ảnh hưởng đến việc gia nhập tập đoàn thì mẹ tuyệt đối không tha cho cái ngữ như nó đâu.”
“Hừ.

Phương Nhiên đến đúng lúc lắm.

Cháu xem xem thằng ở rể nhà cháu lại dám ra tay đánh người ở nhà tổ.

Đúng là không biết trái phải phép tắc gì cả.” Thấy Hàn Phương Nhiên đến, Hàn Thành Văn cười lạnh lùng, cố ý nói to.

Lúc này tất cả mọi người đều đã biết chuyện gì xảy ra nên cứ chỉ trích Đinh Dũng.

Ông lão Hàn thì mặt càng lạnh hơn tất cả.

Ông nắm chặt tay.

Đinh Dũng rõ ràng không coi mình ra gì..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 43: Bao Che


Mặt Hàn Tông Khôn tím tái hẳn đi.

Ông ta lạnh lùng lên tiếng nạt Đinh Dũng: “Cho dù là thế nào đi nữa thì cháu ra tay đánh người khác là sai.

Cháu có nhận sai không?”
“Đinh Dũng, mau nhận sai đi”, Hàn Phương Nhiên liếc Đinh Dũng một cái rồi nhanh chóng đi tới kéo kéo tay Đinh Dũng.

Cô nói với Hàn Tông Khôn: “Ông nội ơi, cháu thay mặt Đinh Dũng xin lỗi ạ.

Cho dù nói thế nào đi nữa thì ra tay đánh người chắc chắn là sai rồi.”
“Hừ.

Ông còn không bảo nổi nó phải không hả?”, Hàn Tông Khôn lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt nhìn Đinh Dũng đầy sắc lạnh.

Mặt Hàn Phương Nhiên khó coi vô cùng.

Cô không ngờ ông mình lại tức giận như vậy nên vội vàng kéo tay Đinh Dũng nói nhỏ: “Mau xin lỗi ông nội đi.”
“Đinh Dũng, anh còn cố chấp nữa phải không?”, thấy Đinh Dũng vẫn thản nhiên như thường và không có ý định xin lỗi, Hàn Phương Nhiên sắp khóc đến nơi.

Cô ấm ức nói: “Đó là ông nội em.

Sao anh có thể như vậy được? Em không quan tâm bình thường anh thế nào nhưng ít nhất anh cũng….”
“Phương Nhiên, trước đây… là anh có lỗi với em.”, thấy Hàn Phương Nhiên nước mắt lưng tròng, Đinh Dũng không khỏi xót xa.

Anh nắm chặt tay, nhìn Hàn Phương Nhiên đầy tình nghĩa rồi nói: “Em hy vọng anh thay đổi không? Chỉ cần một câu nói của em thì anh có thể khiến mọi người có cái nhìn khác về anh.”
Lúc này trong lòng Đinh Dũng trỗi lên cảm giác xót xa và áy náy.

Đây là sự áy náy của Đinh Dũng trước đây đối với Hàn Phương Nhiên.

Hiện giờ anh đã là chủ nhân của thân thể này rồi nên có những trách nhiệm anh nên gánh vác.

“Anh…”, Hàn Phương Nhiên thấy khuôn mặt hao gầy của Đinh Dũng và ánh mắt đầy kiên định thì trong lòng chợt rung động.

Mặc dù cô biết Đinh Dũng không làm được nhưng cô vẫn cắn răng bặm môi gật đầu dứt khoát.

“Hỏng rồi, bố chồng chắc chắn là tức giận rồi”, Lâm Hồng Ngạn hoang mang.

Lúc này lại đi chọc giận bố chồng, đương nhiên là không có lợi đối với việc Hàn Phương Nhiên gia nhập tập đoàn Hàn Thị.

Đinh Dũng cũng chẳng nghĩ gì vì vốn dĩ anh không muốn tới cái nơi gọi là nhà tổ này làm gì.

Chỉ có Hàn Phương Nhiên mặt mày khó coi hơn, lúc này cô nghiến răng ngẩng đầu nhìn về phía Hàn Tông Khôn, nói: “Ông nội ơi, Đinh Dũng dù gì cũng là con rể của nhà họ Hàn…”
“Nó còn coi mình là con rể nhà họ Hàn không mà lại dám bất kính với ông nội như vậy? giờ hối hận cũng đã muộn rồi.”
“Đúng vậy, Phương Nhiên, cháu đừng bao biện cho nó.” Hàn Thành Văn đột nhiên đảo mắt rồi nói với ông lão Hàn: “Bố à, việc hợp tác với bất động sản Đỉnh Kim quan trọng, cách làm của Phương Nhiên khiến con không khỏi hoài nghi…”
“Chú, chú đừng có ăn nói hàm hồ”, Thấy Hàn Thành Văn nói vậy, Lâm Hồng Ngạn và Hàn Thành Sơn lập tức thể hiện sự khó chịu ra mặt.

Đến cả Hàn Phương Nhiên cũng biến sắc.

Cô không ngờ Hàn Thành Văn lại đem chuyện đó ra nói lúc này nên vội nói với Hàn Tông Khôn: “Ông nội ơi, Phương Nhiên tuyệt đối không có lòng riêng…”
“Được rồi, việc hợp tác với bất động sản Đỉnh Kim quan trọng.

Việc này ta tự có định đoạt.”, Hàn Tông Khôn nhìn Hàn Phương Nhiên một cái thật lâu rồi lên tiếng..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 44: Lời Thỉnh Cầu Của Kim Tư Kỳ


“Dù gì thì tôi cũng nói cho cậu biết, nếu như vì việc này mà làm hỏng việc Nhiên Nhiên gia nhập tập đoàn thì cậu cút ngay cho tôi”, Lâm Hồng Ngạn chỉ vào mặt Đinh Dũng rồi quát nạt.

Đinh Dũng xoa xoa mũi, không nói gì.

Lâm Hồng Ngạn thấy thế thì kéo Hàn Phương Nhiên đi vào bên trong.

“Haiz, mẹ đợi đã”, Hàn Phương Nhiên dằng tay ra rồi do dự, nói với Đinh Dũng: “Đinh Dũng, hay là…anh đợi ở ngoài lát nhé”.

“Con bảo nó ở đây làm gì? Ở đây không mất mặt à?”, không để cho Đinh Dũng có cơ hội lên tiếng, Lâm Hồng Ngạn nhìn anh với ánh mắt coi thường rồi nói: “Thôi về nhà đi, không có việc gì thì đừng đi lung tung, dọn dẹp vệ sinh còn được”.

“Thôi được rồi, con về nhà trước đây.”, Đinh Dũng nhìn Lâm Hồng Ngạn rồi lắc đầu ngán ngẩm.

Anh cười với Hàn Phương Nhiên thể hiện cô không cần phải lo.

“Được rồi, anh đi đường cẩn thận nhé”, Hàn Phương Nhiên tỏ vẻ áy náy.

Cô nán lại một chút rồi cũng đi tới nói với Đinh Dũng nhỏ nhẹ: “Em xin lỗi, em…”
Không để cho Hàn Phương Nhiên nói xong, Đinh Dũng đã giơ tay ra che miệng cô lại rồi lắc đầu nói: “Không sao, anh cũng không phải là đứa trẻ lên ba.”
“Ừm”, Hàn Phương Nhiên nhìn Đinh Dũng với vẻ mặt đầy phức tạp.

Cô gật đầu.

Thấy khuôn mặt hết đỗi quen thuộc nhưng lại mang nét gì đó lạ lẫm này, Hàn Phương Nhiên không khỏi cảm thấy áy náy.

Nếu như không phải cô gọi Đinh Dũng tới thì cũng không xảy ra những chuyện vừa rồi.

Bây giờ hại Đinh Dũng phải đi một chuyến rõ mất công.

“Đi thôi, ông nội con còn đang ở trong nhà đợi đấy”, Lâm Hồng Ngạn kéo tay Hàn Phương Nhiên, vừa đi vào trong vừa lẩm bẩm: “Đợi lát nữa con phải thể hiện thật tốt với ông, đừng để ông giao hạng mục này cho người khác.”
“Mở ra xem ai gọi”, Đinh Dũng lẩm bẩm, vừa đặt con dao thái xuống thì sờ vào điện thoại trong túi quần.

Bạn của Đinh Dũng vô cùng ít, bao nhiêu ngày rồi, ngoài Kim Vô Đạo và Hàn Phương Nhiên ra thì thật sự không có ai chủ động gọi điện thoại cho anh.

Rút điện thoại ra thì là số lạ.

Đinh Dũng ấn nút nghe với vẻ nghi hoặc, hỏi: “Alo, ai đấy? Có việc gì vậy?”
“Xin hỏi… là anh Đinh Dũng phải không?”, đầu dây bên kia là tiếng của một người con gái, giọng nói rất dễ nghe.

Đinh Dũng định nói có phải cô đã gọi nhầm số không thì kết quả nghe được đối phương gọi tên mình, anh lặng người, không nghe ra chủ nhân của giọng nói này là ai, nên lên tiếng hỏi lại: “Là tôi, cô là ai?”
“Anh Đinh, tôi tên là Kim Tư Kỳ, trước đây chúng ta đã từng gặp mặt, có lẽ…”, cô gái trong điện thoại không hề chần chừ mà nói rõ danh tính.

Đinh Dũng ngây ra một lúc rồi nghĩ tới cô gái xinh đẹp Kim Tư Kỳ, không phải là cháu của Kim Tiểu Lục sao?
“Hoá ra là cô à?”, Kim Tư Kỳ có thể có được số điện thoại của mình thì chắc chắn là do Kim Tiểu Lục đưa cho.

Cô ấy có thể gọi điện cho mình thì đương nhiên là không gặp rắc rối rồi..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 45: Bất Dạ Thành


“Alo, Đinh Dũng? Sao vậy?”, điện thoại được kết nối, Đinh Dũng liền nghe thấy giọng mệt mỏi của Hàn Phương Nhiên, anh vội lên tiếng hỏi: “Vợ à, tối muộn như vậy rồi mà còn tăng ca sao?”
“Ừm, vẫn còn một chút văn bản cần phê duyệt”, Hàn Phương Nhiên ngồi trước bàn làm việc day day trán.

Nghe thấy Hàn Phương Nhiên vẫn còn ở công ty, Đinh Dũng đi về phía cửa của toà nhà chính rồi nói: “Anh đang ở dưới toà nhà của tập đoàn, em có thể xuống dưới không?”
“Ồ, vậy anh đứng đó đợi em một lát.

Em bảo tiểu Phàm đi đón anh”, Hàn Phương Nhiên lặng người một lát, như thể không ngờ được Đinh Dũng tới công ty.

“Ừ”, Đinh Dũng ngắt điện thoại rồi nhanh chóng đi vào tầng một.

Văn phòng của Hàn Phương Nhiên ở tầng thứ chín, ở chiếc ghế sofa bên cạnh văn phòng làm việc của cô có một người con gái tóc ngắn ăn mắc thời thượng, trông hết sức xinh đẹp, thân hình lại bốc lửa và đang lướt lướt chiếc điện thoại với bộ dạng hết sức nhàm chán.

Thấy Hàn Phương Nhiên cúp máy, cô ta không khỏi cau mày, hỏi: “Ai thế? Tối muộn thế rồi mà còn tìm cậu à?”
“Đinh Dũng đến.

Cậu tới tầng một đón anh ấy, nếu không anh ấy không thể lên đây được”, nói rồi, Hàn Phương Nhiên đưa chiếc thẻ ic trên bàn làm việc cho Dương Phàm.

Dương Phàm là bạn thân chơi với Hàn Phương Nhiên từ nhỏ, mối quan hệ của hai người rất tốt, gần đây cô ta từ nước ngoài về nên lập tức tới hẹn Hàn Phương Nhiên đi ăn.

“Được rồi, tôi cũng lâu rồi không gặp lão chồng hời đó của cậu rồi”, Dương Phàm bĩu môi, sau khi biết Đinh Dũng tới thì tỏ vẻ hứng thú hơn hẳn.

Ngoại trừ lúc Hàn Phương Nhiên kết hôn, cô gặp Đinh Dũng một lần ra thì về cơ bản chẳng có chút ấn tượng nào với Đinh Dũng cả, thế nhưng đại danh là đồ bỏ đi của Đinh Dũng được đồn xa khiến không ít người cảm thấy không xứng với Hàn Phương Nhiên.

Dương Phàm cầm chiếc thẻ ic đi xuống tầng một.

Vừa ra khỏi thang máy là đã trông thấy Đinh Dũng đang ngồi trên ghế sofa.

Trông người đàn ông với bộ dạng xấu xí tầm thường này, Dương Phàm cau mày, lên tiếng nói to: “Anh là Đinh Dũng phải không?”
“Thế còn được!”, Dương Phàm hắng giọng rồi gật đầu.

“Đi thôi”, Hàn Phương Nhiên liếc Đinh Dũng rồi cười nói.

Cả ba người đi ra khỏi toà nhà của tập đoàn Hàn Thị, gọi một chiếc xe đi tới Bất Dạ Thành.

Bất Dạ Thành là tên gọi riêng của một nơi phồn hoa bậc nhất Kim Châu.

Ở đây gần như lúc nào cũng nhộn nhịp.

Chỉ cần là những gì mà Kim Châu có thì đều có thể tìm thấy ở nơi này.

Trước đó Thiên Hương Các mà Đinh Dũng từng đến cũng ở gần đây.

Trước đó Hàn Phương Nhiên đã đặt chỗ xong xuôi rồi.

Hiện giờ bọn họ đang đi qua Thiên Hương Các.

Dương Phàm hào hứng chỉ tay vào Thiên Hương Các rồi hét lên: “Woa, mau nhìn kìa đó chính là Thiên Hương Các.

Là nhà hàng nổi tiếng bậc nhất Kim Châu.

Nếu có cơ hội mà được tới đó ăn một bữa cơm thì chết cũng đáng”.

“Vậy cậu phải phấn đấu nhiều rồi.

Tương lai phải lấy một anh chồng giàu có bảo anh ấy cho đi ăn”, Hàn Phương Nhiên vuốt tóc mái rồi cười nói.

.

Truyện Cổ Đại
Đinh Dũng nhìn bộ dạng kỳ lạ đó rồi xoa xoa mũi.

Nơi này khó vào đến vậy sao?
Rất nhanh chóng, cả ba người đã tới quán ăn.

Đây là một ăn Trung Hoa rất nổi tiếng..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 46: Gây Sự


“Đinh Dũng, anh đừng để ý”, Hàn Phương Nhiên nghiến răng bặm môi.

Cô không ngờ rằng Lâm Bân lại có thể nói ra những lời thế này nên trong lòng không khỏi áy náy.

Cô vội ngồi xuống rồi cười miễn cưỡng nói: “Mau ngồi xuống thôi”.

“Yên tâm đi, anh không sao”, Đinh Dũng lắc đầu đáp lời.

Anh sẽ không để ý tới chuyện này nhưng tên này mà còn tiếp tục gây sự thì Đinh Dũng phải nói rõ ràng với hắn.

Cái ý đồ đen tối của Lâm Bân, Đinh Dũng biết thừa.

Muốn cướp vợ anh phải hỏi nắm đấm của anh trước cái đã.

“Cắt.

Người ta còn đè đầu cưỡi cổ anh thế rồi mà anh còn không quan tâm à.

Thật không biết anh có phải là đàn ông nữa không”, thấy Đinh Dũng đột nhiên thản nhiên như vậy, Dương Phàm bĩu môi châm chọc.

Nghe Dương Phàm nói thế, Đinh Dũng nhướng mày nhìn cô nghiêm nghị, nói: “Liên quan tới cô à?”
“Không liên quan nhưng tôi và Hàn Phương Nhiên…”, Dương Phàm bất bình, không ngờ Đinh Dũng lại có thể nói với mình bằng giọng điệu như vậy nên cô rất tức giận.

Thế nhưng còn chưa kịp nói xong thì đã bị Đinh Dũng ngắt lời: “Đã không liên quan thì im đi, ăn thêm và bớt lời mới sống lâu được”.

“Anh! Anh! Anh… Phương Nhiên, cậu xem anh ta kìa”, Dương Phàm bĩu môi nhìn sang Hàn Phương Nhiên cầu xin sự trợ giúp.

Hàn Phương Nhiên cười bất lực rồi gõ gõ vào đầu Dương Phàm: “Được rồi, Đinh Dũng chỉ là trêu cậu chút thôi”.

“Ôi chao, anh Xà, anh đến rồi ạ?”, nghe thấy tiếng gọi, Lâm Bân vội vàng quay đầu nhìn, thấy ba gã đàn ông đang đi tới thì sắc mặt anh ta thay đổi hẳn.

Anh Xà là tên du côn có tiếng gần đây, chuyên ỷ mạnh bắt nạt yếu.

Lâm Bân chỉ là một quản lý cỏn con, không dám đắc tội với một đại ca như vậy.

Ba gã đàn ông đều mặc quần đùi áo đen, cánh tay xăm trổ hoa hoè hoa sói, cầm đầu là anh Xà, thân hình lực lưỡng, trên cánh tay hắn còn có rất nhiều sẹo dài và còn xăm trổ hình con rồng đen.

Trông đã thấy hung tợn lắm rồi.

“Hai anh em của anh đây muốn ăn món tủ của nhà hàng chứ không phải đến chơi không”, anh Xà nheo mắt lại vỗ vào vai Lâm Bân rồi nói tiếp: “Còn không mau sắp chỗ cho mấy anh đây?”
“Đây… chỗ em hiện giờ hết chỗ rồi ạ”, Lâm Bân nói với vẻ bị làm khó.

Hôm nay buôn may bán đắt, các chỗ đã hết sạch, vị trí mà Đinh Dũng và Hàn Phương Nhiên ngồi là do anh ta hẫng về được để chiêu đãi Hàn Phương Nhiên.

Ai ngờ tên anh Xà này lúc này lại tới đây.

“Cái gì? Hết chỗ rồi?”, anh Xà cau mày, vỗ vào vai Lâm Bân rồi nói với giọng lạnh tanh: “Ý của cậu là bảo mấy anh này đi về à?”
Bị anh Xà tóm vai lại, Lâm Bân ứa mồ hôi trán.

Anh ta sợ hãi nhìn anh Xà, mắt đảo một vòng rồi lại nhìn sang chỗ Đinh Dũng và nghiến răng nói: “Vốn dĩ em để chỗ cho các anh rồi nhưng vừa có người đến đòi bằng được chỗ đó.

Em không đụng được tới người ta nên…”.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 47: Tôi Nghĩ Cô Hiểu Nhầm Rồi


“Muốn làm gì hả?”, anh Xà vuốt vuốt cằm nhìn Dương Phàm với bộ mặt dâm tà, nước dãi sắp chảy ra đến nơi: “Đương nhiên là muốn…”
Vốn dĩ anh Xà định trêu chọc Dương Phàm và Hàn Phương Nhiên nhưng hắn còn chưa nói xong thì hai tên đàn em đằng sau đã lên giọng: “Các người chiếm chỗ của anh Xà, còn dám hỏi chúng tôi muốn làm gì à? Đúng là hống hách.”
“Làm gì cơ?”, thấy tên đàn em nói vậy, mặt anh Xà biến sắc.

Hắn ta cau mày vỗ cho tên đàn em một cái rồi nói tiếp: “Hai đứa chúng mày sao lại ăn nói với người đẹp như thế được nhỉ?”
“Đúng vậy.

Các người ăn nói thế nào ấy chứ?”, nghe anh Xà nói vậy, Dương Phàm cũng hắng giọng rồi cười với anh Xà.

Thấy nụ cười đó của Dương Phàm, anh Xà chỉ biết nuốt nước bọt, cứ thế đưa mắt nhìn thân hình ngạo nghễ đẫy đà kia của Dương Phàm.

Hắn ta xoa xoa bàn tay rồi nói: “Thế nhưng… hai cô em xinh đẹp quả thật là chiếm chỗ của chúng tôi.

Dù gì cũng phải có lời giải thích chứ nhỉ?”
“Hả? Chúng tôi chiếm chỗ nào….”, Dương Phàm lặng người.

Vị trí này rõ ràng là Lâm Bân để lại cho Hàn Phương Nhiên, sao tự nhiên lại thành của bọn họ?
“Dù gì thì tôi cũng bôn ba trên đời nhiều rồi, có ai ở gần đây mà không biết đến cái tên Hắc Xà của tôi đâu?”, Hắc Xà xoa xoa cằm nhìn Dương Phàm thèm thuồng rồi nói với giọng điệu quái dị: “Các cô thế này đúng là không nể mặt tôi, thế này nhé, tôi cũng không làm khó các cô nữa.

Các cô đã muốn ăn ở đây thì chúng ta cùng ghép bàn, thế nào?”
“Đại ca, em thấy được đấy.

Em thích nhất là kết bạn với gái đẹp”, một gã đàn ông khác cười rồi kéo ghế và nói với Hắc Xà: “Đại ca, anh ngồi trước đi.”
“Ôi chao, hai cô em, lấy chỗ của anh rồi mà còn muốn chạy à?”, Hắc Xà thấy Hàn Phương Nhiên né tránh thì lạnh lùng lên tiếng.

Hắn vỗ bàn dữ dằn rồi nạt nộ: “Hôm nay không cho hai cô mở mắt ra mà nhìn thì các cô tưởng rằng Hắc Xà tôi đây rảnh đấy.”
“Mẹ kiếp, nhìn cái gì mà nhìn? Còn không mau cút đi?”, Hai gã đàn em đằng sau Hắc Xà cảm nhận được ánh mắt của Đinh Dũng thì lập tức mắng chửi.

Thấy cả ba tên hung hăng ép người quá đáng, Dương Phàm đã cầm luôn lấy ấm trà cổ trên bàn rồi hét lên: “Đánh người này, mọi người mau tới xem ba gã đàn ông này ức h**p hai cô gái yếu đuối như chúng tôi”.

“Phương Nhiên, cậu không phải là quen với quản lý ở đây sao? Mau gọi anh ta tới đi”, Dương Phàm vừa hét vừa huých vào người Hàn Phương Nhiên, sau đó nhìn sang Đinh Dũng, tức tối nói: “Đinh Dũng, anh có phải là đàn ông không hả? Thấy vợ mình bị người ta ức h**p mà còn không biết đứng ra à?”
“Ôi chao, tiểu tử, đây là vợ cậu à?”, Hắc Xà cau mày lại rồi nhìn Đinh Dũng với vẻ mặt bất thiện: “Sao, cho anh mượn chơi một đêm nhé?”
“Anh… anh ngông cuồng quá rồi đấy”, Dương Phàm nghe thấy thì đột nhiên tức tối, cắn răng dụi gót chân.

Đúng lúc này Đinh Dũng đứng ra, anh nhìn ba tên du côn rồi lắc đầu: “Không phải, cô ta không phải là vợ tôi”..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 48: Cô Ấy Mới Là Vợ Tao


Đương lúc mọi người còn cho rằng Đinh Dũng sẽ bị hai tên đàn em của Hắc Xà xử lý thì Đinh Dũng đã không hoang mang gì mà lùi sau nửa bước, sau đó anh mới giơ chân lên đạp về phía trước.

“Bịch!”, chân Đinh Dũng di chuyển chính xác, đạp thẳng vào phần bụng dưới của tên đang lao lên đầu kia khiến hắn bay ra ngoài rồi va vào tên đằng sau.

Cả hai tên văng ra xa nửa mét, ngã ra nền đất.

“Không biết tự lượng sức”, thấy hai tên bị đạp ngã ra đất, Đinh Dũng cười lạnh lùng, nhìn tên Hắc Xà rồi nói: “Đây là quán ăn, hoặc là ăn uống cho tử tế, hoặc là cút đi, đừng lảm nhảm ồn ào bên cạnh tôi”.

“Thằng kia, tao thấy mày chán sống rồi đấy”, Hắc Xà tối sầm mặt lại, cũng không biết hắn lấy dũng khí ở đâu ra mà đột nhiên giơ tay lấy luôn bình hoa trên bàn nện về phía đầu Đinh Dũng.

Bình hoa này bằng thuỷ tinh, bên trong còn cắm một bông hoa, tạo hình của chiếc bình rất tinh xảo, nếu như thật sự đập vào đầu Đinh Dũng thì e rằng sẽ chảy máu lênh láng.

“Đinh Dũng”, Hàn Phương Nhiên vội hét lớn.

Cô vội giơ tay ra kéo Đinh Dũng nhưng đã muộn, bình hoa kia đã đập thẳng vào đầu Đinh Dũng.

Đúng lúc này, Đinh Dũng đột nhiên giơ tay trái lên che đầu, bình hoa thuỷ tinh đập vào tay anh.

Chỉ nghe ‘toang’ một tiếng, bình hoa vỡ tan, những mảnh thuỷ tinh sắc nhọt rơi đầy nền đất.

“Đi chết đi”, tên Hắc Xà cười giảo hoạt.

Hắn lại lấy nửa chiếc bình hoa chưa vỡ lên, không màng tới vết thương ở tay mà cứ thế đâm về phía bụng Đinh Dũng.

Cảm nhận được cơn đau trên cánh tay, Đinh Dũng tức tối xông lên.

Mặc dù anh quay về chưa lâu, thực lực còn chưa hồi phục hết, không muốn để kẻ khác nắm đằng chuôi, nhưng không có nghĩa là anh không dám ra tay.

Cô nhìn Đinh Dũng với ánh mắt sùng bái, đâu còn thể hiện vẻ khinh thường như trước.

Trong đôi mắt Dương Phàm chỉ toàn là sao lấp lánh: “Woa, Đinh Dũng, anh khí chất thật đấy.

Giỏi lắm! Đúng là đàn ông.

Em thấy em yêu anh luôn rồi đấy”.

Hàn Phương Nhiên há miệng, không thể ngờ nổi Đinh Dũng lại dũng cảm như vậy.

mặc dù sau sự việc lần trước, cô biết Đinh Dũng đánh nhau rất giỏi nhưng không ngờ lại lợi hại tới mức này.

“Tiểu Phàm”, nghe Dương Phàm nói vậy, trong lòng Hàn Phương Nhiên trỗi lên vẻ tự hào kiêu hãnh.

Đây chính là người chồng trên danh nghĩa của cô.

Thấy Hàn Phương Nhiên gọi mình, Dương Phàm quay đầu ái ngại, mặt mày xấu hổ, nói: “Phương Nhiên, cái đó… chỉ là tiện miệng thôi”.

“Tôi biết rồi, thế nhưng chỉ sợ người nói vô tình mà người nghe hữu ý”, vừa nói cô vừa liếc Đinh Dũng một cái.

Cái liếc này của Hàn Phương Nhiên mới phong tình làm sao.

Thế nhưng Đinh Dũng chỉ biết cười khổ.

Đầu cô gái này cũng thật là….

.

Truyện Teen Hay
“Báo cảnh sát? Mày cũng biết đánh người là phạm pháp à?”, Đinh Dũng cười rồi tát Hắc Xà..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 49: Gặp Lại Trương Bồi Sơn


“Đinh Dũng, chúng ta mau đi thôi”, Dương Phàm nhìn Hắc Xà có vẻ bất an, cô dùng tay huých Đinh Dũng rồi nói nhỏ: “Mấy người này nhìn là biết không tử tế gì rồi.

Chúng ta đừng đụng đến làm gì, mau đi thôi”.

“Đã đụng tới rồi, bây giờ đi thì có ích gì nữa không?”, Đinh Dũng cau mày nhìn Dương Phàm rồi lên tiếng nói.

Nghe Đinh Dũng nói vậy, Dương Phàm khẽ hắng giọng rồi bĩu môi: “Bọn côn đồ này không như anh tưởng tượng đâu, tới lúc đó bọn chúng gọi người ra thì một mình anh đánh lại hàng chục người kiểu gì?”
“Tôi có thể đánh lại hay không thì liên quan gì đến cô?”, Đinh Dũng khẽ nhếch miệng, nhìn Dương Phàm với ánh mắt trong veo và hỏi lại.

Câu này của anh khiến Dương Phàm tức tối.

Cô ta bấm bụng, nghiến răng rồi lên tiếng: “Hừ! Nếu anh bị người ta đánh bò ra đấy thì tôi với Hàn Phương Nhiên…”.

Chương mới nhất tại ++ T R U М t r u y e n .ME ++

“Tiểu Phàm, được rồi!”, Hàn Phương Nhiên kéo Dương Phàm lại rồi nhìn về phía Đinh Dũng, nói nhỏ: “Hay là… chúng ta đi trước đi, dù sao…”
“Chúng mày thì thầm cái gì? Tao nói cho chúng mày biết, lát lữa Trương đại thiếu gia đến, chúng mày đừng có hòng đi”, Hắc Xà xoa xoa cằm rồi hạ giọng nạt nộ.

Đinh Dũng đột nhiên quay đầu lại, ánh mắt sắc lạnh đầy sát khí chĩa thẳng vào Hắc Xà rồi nói: “Ồn ào, vừa rồi mày thấy tao ra tay còn nhẹ à?”
“Mày! Hừ! Đợi Trương đại thiếu gia đến, tao xem mày còn dám ở đấy mà to mồm không”, thấy Đinh Dũng nói vậy, mặt Hắc Xà biến sắc.

Hắn vội vàng lùi về sau.

“Mặc dù ba tên này không phải là đối thủ của anh nhưng nếu như muốn kéo dài thời gian thì cũng không thành vấn đề.

Chúng ta nhất định không tránh được rắc rối đâu.

Chi bằng giải quyết một lần cho xong”, Đinh Dũng nhún vai bất lực rồi liếc sang Dương Phàm một cái và nói với Hàn Phương Nhiên: “Trừ phi, đánh chết cả ba tên đó”.

“Đừng, giết người là phạm pháp đấy”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Hàn Phương Nhiên kinh ngạc vội lên tiếng luôn.

“Ôi chao!”, Đinh Dũng thấy Hàn Phương Nhiên phản ứng như vậy thì buồn cười, không nhịn được mà cười phá lên: “Em yên tâm đi, vì em, anh sẽ không ngồi tù đâu”.

Hàn Phương Nhiên cứng đơ người.

Kể cả khi phản ứng lại thì mặt cô cũng đỏ hẳn lên.

Cô quay khuôn mặt nửa tức giận nửa xấu hổ kia sang một bên, trong lòng cảm thấy thật khác thường.

Không biết từ bao giờ cô hình như thấy rằng lão chồng được người ta gọi là kẻ bỏ đi này lại không đáng ghét như trước nữa.

Đúng lúc này, đột nhiên bên ngoài có hàng loạt âm thanh nhốn nháo, ngay sau đó là tiếng bước chân dồn dập vang lên.

“Hắc Xà, tôi nói anh cũng quen bố tôi rồi, sao mấy việc vặt này lại không giải quyết được?”, khi còn ở xa đã nghe thấy giọng nói của Trương Bồi Sơn.

“Trương đại thiếu gia, cuối cùng cậu cũng đến rồi”, Hắc Xà chạy ngay tới phía Trương Bồi Sơn với vẻ mặt nịnh bợ, trong chốc lát hắn ta nhìn về Đinh Dũng như thể nói rằng Đinh Dũng chết đến nơi rồi..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 50: Cảnh Tượng Chấn Động


“Xong rồi, xong rồi.

Bọn họ đến rồi! Lại còn dẫn theo bao nhiêu người nữa”, Dương Phàm sợ hãi bất an rồi đứng bật dậy.

Cô kéo theo Hàn Phương Nhiên, cả hai người mặt mày sợ hãi, nói: “Phải làm sao bây giờ? Phương Nhiên, chúng ta phải làm sao đây?”
“Đừng sợ, sẽ không sao đâu”, Hàn Phương Nhiên vỗ vỗ tay Dương Phàm nói nhỏ.

Vừa nói, Hàn Phương Nhiên vừa quay đầu nhìn Đinh Dũng.

Không biết vì sao, đột nhiên cô cảm thấy Đinh Dũng có lẽ thật sự có thể giải quyết được việc ngày hôm nay.

Cho dù… trông thì không thể.

Lúc này, Trương Bồi Sơn đã đi tới, bên cạnh hắn còn có sáu gã đàn ông trung tuổi thân hình vạm vỡ cường tráng, ánh mắt như điện.

Tác phong của bọn họ giống y hệt nhau.

“Tôi phải xem xem kẻ nào dám hống hách như vậy, dám…”, Trương Bồi Sơn hắng giọng, khoanh tay trước ngực đứng trước Đinh Dũng, nhưng hắn còn chưa nói xong, Đinh Dũng đã ngẩng mặt lên nhìn hắn đầy hài hước.

Trông thấy khuôn mặt Đinh Dũng, câu nói đến miệng của Trương Bồi Sơn lập tức bị nuốt vào trong.

Dù hắn có nghĩ thế nào cũng không ngờ người ngồi đây lại chính là Đinh Dũng, lúc này trong lòng hắn thầm gào thét, hắn đầm đìa mồ hôi.

“Hừ.

Tiểu tử, tao xem mày còn hống hách cỡ nào?”, Hắc Xà vịn tay vào cái bàn đứng đằng sau, nhìn Đinh Dũng rồi cười châm chọc.

Hắn tỏ vẻ khoái chí vô cùng.

Ở một bên, Hàn Phương Nhiên bặm chặt môi, bàn tay đang nắm lấy tay của Dương Phàm.

Nếu thật sự không thể được thì chỉ có thể nói thân phận của mình là người nhà họ Hàn, hy vọng bọn họ có thể nể mặt nhà họ Hàn mà không tính toán đến việc này.

“Trương đại thiếu gia, đây…”, Hắc Xà bị Trương Bồi Sơn làm cho hoang mang.

Trương đại thiếu gia không phải là người chống lưng cho mình sao? Sao đột nhiên lại thay đổi nhanh như vậy chứ?
Nghe Hắc Xà nói, Trương Bồi Sơn điên tiết.

Hắn thầm chửi đến giờ mà mày còn chưa nhìn ra hay sao? Người này căn bản là người mà chúng ta không thể đụng tới được.

Mày lại dám nói mấy câu đó.

Thế rồi Trương Bồi Sơn kéo tai Hắc Xà, lôi hắn tới bên Đinh Dũng rồi đạp hắn ngã khuỵu xuống đất, nói: “Ông Đinh, tên này không có mắt, đã đụng tới ông.

Ông nói giờ xử lý hắn thế nào ạ?”
“Là giết hay róc xương lóc thịt, con nghe ông hết”, Trương Bồi Sơn tỏ vẻ dữ dằn và đầy quyết tâm.

Nếu như có thể vạch rõ ranh giới với Đinh Dũng thì hắn cũng chẳng ngại giết Hắc Xà.

Hắc Xà run rẩy, vội vàng bò dậy rồi quỳ xuống trước mặt Trương Bồi Sơn, khóc lóc van nài: “Trương đại thiếu gia, mấy năm nay tôi theo Trương đại thiếu gia, không có công lao cũng có khổ lao, cậu không thể…”
“Không muốn chết mà còn không mau xin lỗi ông Đinh đi?”, thấy Hắc Xà quỳ xuống trước mặt mình, Trương Bồi Sơn cau mày, vội vàng đạp Hắc Xà một cái cho hắn quỳ trước mặt Đinh Dũng..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 51: Bỏ Cô Ấy Ra


Đinh Dũng dứt lời, mặt Hắc Xà thay đổi hắn.

Hắn lập tức quay sang nhìn Lâm Bân đang ở phía xa rồi mới vỡ lẽ những gì mà Đinh Dũng vừa nói.

Không biết từ bao giờ, Lâm Bân đã né sau bàn quầy, lúc này trong lòng anh ta thấp thỏm không thôi.

Ban đầu mọi việc vẫn con nằm trong vòng kiểm soát của anh ta, mãi tới khi Đinh Dũng ra tay đánh ba người phía Hắc Xà thì anh ta mới biết sợ.

Cũng may Hắc Xà có chống lưng vững chãi, gọi được Trương đại thiếu gia tới.

Anh ta còn tưởng rằng Đinh Dũng chết chắc, còn định nhân cơ hội này thể hiện trước mặt Trương đại thiếu gia để làm quen.

Ai biết được cục diện thay đổi, mọi chuyện đã vượt ngoài sức tưởng tượng của anh ta.

Đinh Dũng lại quen biết với Trương Bồi Sơn vả lại Trương Bồi Sơn trông lại còn rất sợ Đinh Dũng nữa.

Mọi thứ đều khiến anh ta nhận thức được rằng mình đã đụng phải một người không nên đụng rồi.

Lúc này thấy Đinh Dũng nói vậy, Lâm Bân giật mình, mặt mày tái mét.

Anh ta đang định cầu xin Hàn Phương Nhiên nể tình hai người quen biết nhiều năm, nói giúp cho vài lời thì không ngờ rằng Hàn Phương Nhiên không buồn nhìn mặt mình mà cứ thế đi ra ngoài cùng Đinh Dũng.

Trương Bồi Sơn đưa mắt tiễn Đinh Dũng rời khỏi nhà hàng rồi mới đạp cho Hắc Xà hai đạp thật mạnh, xong xuôi hắn ta mới rời đi.

Hắn phải đem chuyện này nói với Trương Thiệu Thích để tránh mình có sơ suất gì.

Mãi tới sau khi rời khỏi nhà hàng thật xa, Hàn Phương Nhiên và Dương Phàm mới định thần trở lại.

Hai người nhìn sang Đinh Dũng lên tiếng: “Đinh Dũng, anh, vừa rồi…”
“Ha ha, Trương đại thiếu gia là bạn học của anh.

Không ngờ phải không? Thực ra anh cũng không ngờ”, Đinh Dũng xoa xoa mũi bấm bụng nói tiếp: “Chính là người mà trước đó đụng xe với bố mình, sau đó anh mới biết cậu ta chính là bạn học ngày xưa.

Lâu rồi không gặp, lúc đó còn không nhận ra”.

Anh không muốn để Hàn Phương Nhiên quá kinh ngạc, đặc biệt là thể hiện mình có bí mật trước mặt Hàn Phương Nhiên và lại còn là bí mật anh chính là một kẻ dị thường, đột nhiên trở nên mạnh bạo khiến không ít người hoài nghi cho nên anh mới cố bịa ra một thân phận là bạn cũ của Trương Bồi Sơn.

Danh tiếng của Thiên Hương Các đương nhiên Dương Phàm đã từng nghe nói tới.

Đây là nơi mà giới nhà giàu rất thích tới, và cũng là nơi thể hiện thân phận của từng người.

Có điều nơi này chỉ chăm sóc hội viên, vả lại không phải là nơi thích là có thể tới được.

Nghe Dương Phàm nói vậy, Hàn Phương Nhiên ngây người.

Cô ngẩng đầu nhìn về phía trước: “Đinh Dũng, đây… hay là thôi bỏ đi”.

“Ừm? Sao thế, các em không phải muốn tới đây ăn sao?”, Đinh Dũng nhướng mày hỏi với vẻ tò mò.

“Đây… nơi này chỉ dành cho hội viên của họ thôi.

Người có tư cách có thể vào đây trong nhà họ Hàn chúng ta cũng chỉ có ông nội và bác cả thôi”, Hàn Phương Nhiên lắc đầu.

Cả nhà họ Hàn chỉ có hai người này mới có thể vào đây, cô đương nhiên không đủ tư cách.

Đinh Dũng lập tức hiểu ra suy nghĩ của Hàn Phương Nhiên.

Hoá ra cô đang băn khoăn chuyện này.

Nghĩ vậy rồi Đinh Dũng lắc đầu cười, nói: “Nhà hàng này xây lên để cho người ta đến ăn, chẳng nhẽ lại không tiếp đãi chúng ta?”
“Yên tâm đi, anh nói vào được thì nhất định vào được, đi thôi”, Đinh Dũng không nói thêm gì khác nhưng anh cho rằng ý tứ của mình có lẽ là đã quá rõ ràng, anh nghĩ Hàn Phương Nhiên và Dương Phàm có lẽ hiểu ra..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 52: Cô Ấy Là Em Gái Tôi


Trước cửa Thiên Hương Các có một người thanh niên mặc chiếc áo sơ mi hồng, trông bộ dạng lả lướt y như con gái.

Người thanh niên này khuôn mặt hằn học đang lôi một cô gái chừng mười bảy, mười tám tuổi lại rồi lên giọng nạt nộ.

Bên cạnh hắn còn có vài nam nữ ăn mặc hoa hoè loè loẹt.

Những người này chỉ đứng nhìn, ánh mắt lạnh lùng, thậm chí không ít người còn bày ra bộ mặt châm chọc, như thể trong mắt bọn họ cô gái đang cố gắng vùng vẫy kia rõ ràng đang làm trò cười.

“Cứu tôi với.

Cứu, cứu tôi với, quản lý Quỳnh Hi!”, cô gái vùng vẫy hòng thoát khỏi bàn tay của gã thanh niên.

Mấy nhân viên phục vụ phía sau người nào người nấy cúi đầu.

Kể cả thấy cô gái kia vùng vẫy nhưng bọn họ vẫn không dám tiến lên.

Gã thanh niên kia không phải là người mà bọn họ đụng tới được.

“Dừng tay.

Các người đang làm gì thế hả?” đúng lúc này đột nhiên có một người thanh niên tóc ngắn xông từ trong Hải Thiên Các ra.

Đinh Dũng vốn dĩ còn lạnh lùng thì đột nhiên khựng lại.

Anh cau mày, dừng bước chân rồi nhìn về phía người thanh niên đang chạy ra.

Người này trông cũng chừng mười bảy, mười tám tuổi, mặt mày trông hãy còn non, cậu ta tức tối xông lên đẩy gã thanh niên mặc áo hồng rồi để cô gái đứng nép sau lưng mình.

“Đinh Dũng, đừng lo chuyện bao đồng, anh lại muốn chuốc vạ vào thân à?”, Hàn Phương Nhiên và Dương Phàm đuổi theo.

Dương Phàm kéo tay Đinh Dũng lại.

Nhưng cái kéo tay này lại làm Dương Phàm bị đau.

Thân hình Đinh Dũng vẫn không ngừng di chuyển.

“Đinh Dũng…”, Hàn Phương Nhiên cau mày, nắm chặt lấy cánh tay Đinh Dũng.

Đinh Dũng gật đầu, nhìn gã thãnh niên áo hồng và đám bạn lòng lang dạ sói của hắn với con mắt lạnh lùng rồi tiến về phía trước.

“Phương Nhiên, mau ngăn anh ấy lại”, Dương Phàm thấy Đinh Dũng tiến lên trước thì vội hô Hàn Phương Nhiên: “Hai người không nghe thấy sao? Tên đó là công tử của Thiên Hương Các này đấy.

Chúng ta không đụng tới được đâu.

Mau ngăn anh ấy lại đi”.

Nghe Dương Phàm nói vậy, Hàn Phương Nhiên giơ tay lên nhưng câu nói đến miệng lại nuốt lại lần nữa.

Cô lắc đầu và bặm môi nhìn Dương Phàm.

Đinh Tuyết là em gái của Đinh Dũng, ban đầu … vì có thể có tiền cho Đinh Tuyết chữa trị, Đinh Dũng mới ở rể nhà họ Hàn.

Việc này về sau cô mới biết.

Vì em gái mình mà Đinh Dũng cam tâm tình nguyện chịu tiếng chửi rủa của người đời, có thể thấy vị trí của Đinh Tuyết trong lòng Đinh Dũng quan trọng tới mức nào.

Sự thực cũng đúng là như vậy.

Mặc dù Đinh Dũng lúc này không phải là Đinh Dũng như xưa nữa nhưng sâu thẳm trong lòng anh, Đinh Tuyết vẫn là người thân ruột thịt, có cùng huyết thống với anh, là người mà Đinh Dũng quan tâm ngoài Hàn Phương Nhiên ở thành phố Kim Châu này.

“Viên thiếu gia còn đang đợi ở trong, mau đưa cô ta đi”, gã thanh niên mặc áo hồng liếc mắt với mấy người bạn, sau đó nói với hai người đàn ông bên cạnh: “Hai người còn ngây ra đấy làm gì, còn không bắt hắn lại.

Hôm nay tôi phải cho hắn biết thế nào là Vương pháp”.

“A!!!”, Đinh Tuyết kêu gào thảm thiết.

Cô bị một cô gái túm lấy cổ tay rồi lôi vào bên trong Thiên Hương Các.

“Khốn nạn, mày còn giả bộ ngây thơ à? Mau đi vào cho bà mày, nếu không, đợt lát nữa là mày ăn đủ đấy”, cô ái ăn vận loè loẹt giơ tay trái lên rồi tát vào mặt Đinh Tuyết một cái..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 53: Tay Sai Của Nhà Họ Viên


“Mày dám đánh tao, mẹ kiếp, mày muốn chết à?”, cô gái ăn mặc loè loẹt ôm má nhìn Đinh Dũng chằm chằm, ánh mắt hằn học đằng đằng sát khí.

Cô ta hét lên với gã thanh niên áo hồng: “Vũ thiếu gia, thằng này đánh em”.

“Phế thằng đấy cho tôi”, gã thanh niên áo hồng đạp cho Vương Siêu một cái rồi phất tay áo, đi tới bên cô gái ăn mặc loè loẹt kia và cười nói với giọng nhẹ nhàng: “Ai hả, ai dám đánh em?”
“Hừ, như vậy mà anh còn cười được.

Mặt em sưng cả lên rồi đây này”, cô gái ăn mặc loè loẹt bĩu môi, nhìn Đinh Dũng với vẻ mặt tức tối hằn học.

Cô ta căm phẫn nói: “Chính là hắn ta, Vũ thiếu gia, em muốn hắn ta phải chết”.

Ninh thiếu gia nhìn theo hướng tay cô gái kia chỉ, khi thấy Đinh Dũng đang ôm Đinh Tuyết thì mặt hắn biến sắc.

Thế nhưng hắn còn chưa kịp lên tiếng thì đã thấy Dương Phàm và Hàn Phương Nhiên đằng sau Đinh Dũng.

Hắn chợt điếng người.

Dung mạo của Dương Phàm và Hàn Phương Nhiên cũng không hề thua kém so với Đinh Tuyết, ba người đúng là nghiêng nước nghiêng thành, mỗi người một vẻ.

Đinh Tuyết thuần khiết và mềm mỏng còn Hàn Phương Nhiên lại nền nã.

Khi đôi mắt của Vũ thiếu gia hướng tới Dương Phàm, nhìn từng đường cong đốt mắt của cô, hắn cứ thế l**m miệng.

“Anh là ai? Cô ấy chính là người mà Viên thiếu gia đích thân dặn phải đưa tới.

Anh còn không giao người ra?”, Ninh thiếu gia l**m l**m môi rồi nhìn Đinh Dũng với sắc mặt độc đoán.

“Đinh Dũng, anh đừng lo chuyện bao đồng…”, Dương Phàm khẽ nói, nhưng cô còn chưa nói xong thì Đinh Dũng đã lạnh nhạt đáp lại: “Đó là em gái tôi”.

“Hả? Em gái anh?”, Vũ thiếu gia giật mình nhưng ngay sau đó hắn ta lại cười phá lên: “Anh có lẽ là biết Viên thiếu gia chứ? Em gái anh mà đi theo Viên thiếu gia thì người làm anh như anh cũng không thiếu đồ ăn ngon, quần áo đẹp đâu.

Anh còn là…”
“Câm cái miệng thối của mày lại.

Công tử của Thiên Hương Các từ bao giờ lại thành chó săn cho Viên thiếu gia hả?”, Đinh Dũng nheo mắt lại, lạnh lùng lên tiếng: “Tao thấy Thiên Hương Các chẳng qua cũng chỉ đến thế mà thôi”.

Nói rồi, Đinh Dũng kéo Đinh Tuyết và Hàn Phương Nhiên đi ra ngoài.

Xoẹt! Bóng người Đinh Dũng nhanh chóng di chuyển.

Ngay sau đó gã đàn ông áo tím cầm đầu la hét thất thanh.

Hắn bay ra ngoài, mũi còn đầy máu rồi cứ thế gãy luôn cả sống mũi, ngã vật ra đất.

Đây chính là lần đầu tiên Đinh Dũng chủ động ra tay.

Sau vài ngày nghỉ ngơi, cơ thể anh đã vượt qua sức mạnh của người thường, đạt tới cảnh giới của võ sĩ tầng thứ năm và có thể phát huy được thực lực mạnh hơn trước.

Với thể trạng hiện giờ của anh, có đấu với Tần Phong của nhà họ Tần Thị ở Giang Bắc thì cũng không thấy cổ tay đau đớn nữa.

Có lẽ có thể đánh gãy tay của Tần Phong.

Soạt! Tiếng gió khẽ rít.

Bóng người Đinh Dũng di chuyển nhanh đến mức người ta còn chưa kịp nhìn kỹ bóng người.

Đám người này chẳng ai là võ sĩ, cùng lắm thì có thể coi là đám du côn đàn em của Vũ thiếu gia.

Bọn họ căn bản không phải là đối thủ của Đinh Dũng.

Nếu không phải Đinh Dũng ra tay nương tình thì e rằng đám người này đã đi chầu Diêm Vương rồi.

Bịch, bịch…
Đám bạn xấu của Vũ thiếu gia kẻ nào kẻ nấy ngã lăn ra đất, rất nhanh chóng, bên cạnh Đinh Dũng chỉ còn lại ba cô gái còn những người khác đều nằm la liệt dưới đất.

Hai nhân viên phục vụ cũng không ngoại lệ.

Mặc dù Đinh Dũng hiểu rằng bọn họ cũng vì bị chủ ép nhưng đã ra tay với anh thì chính là kẻ địch của anh.

Đinh Dũng chưa bao giờ là một người nhân từ..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 54: Dẹp Tên Tiểu Tử Kia Cho Tôi


Chỉ nghe thấy ‘khậc’ một tiếng, cổ tên kia đỏ ửng, đôi tay hắn nắm lấy cổ tay Đinh Dũng nhưng hắn chẳng thể dùng nổi sức.

Kể cả hắn có cố quay đầu sang hai bên cũng chẳng thể cử động nổi.

“Mày, mày dám giết người?”, một tên còn lại cũng ngã ra đất, mặt mày biến sắc.

hắn đâu còn quan tâm tới mệnh lệnh nữa, cứ thế bỏ Vương Siêu ra rồi chạy trốn.

Thế nhưng Đinh Dũng đâu cho hắn cơ hội bỏ trốn.

Hắn vừa quay người đi đã bị Đinh Dũng tóm luôn đằng sau gáy rồi khẽ dùng lực bóp.

Tên này hôn mê bất tỉnh ngay lập tức.

“Anh, anh, anh giết người sao?”, Đinh Tuyết chạy lại ôm lấy Đinh Dũng khóc lóc.

Nước mắt cô dàn dụa chảy trên hai gò má: “Đều tại em không tốt, đều tại em.

Bây giờ phải làm sao? Giết người là phạm pháp”.

Hàn Phương Nhiên nắm chặt tay, cô cũng không thể ngờ Đinh Dũng manh động như vậy.

Lúc này cô nghiến chặt răng nhìn khuôn mặt hao gầy mà kiên định của Đinh Dũng.

Hàn Phương Nhiên định nói gì đó nhưng nghe thấy Đinh Dũng hơi cười và lắc đầu nói: “Sao anh có thể giết người chứ, chỉ vì hai tên này anh không thể ngồi tù được”.

“Vậy bọn họ…”, Hàn Phương Nhiên lặng người tỏ vẻ nghi hoặc.

Đinh Dũng lắc đầu, anh không giết bọn họ.

Bây giờ là xã hội thực thi theo pháp luật, đương nhiên không thể tuỳ tiện giết người.

Anh chỉ là đánh ngất hai người bọn họ để cảnh cáo thôi.

“Bọn họ chưa chết sao?”, Đinh Tuyết lau nước mắt tỏ vẻ kinh ngạc.

Vừa rồi cô còn tưởng Đinh Dũng giết người.

Anh trai vì mình nên mới giết người.

Nếu như vì chuyện của cô mà hại Đinh Dũng phải ngồi tù thì cô sẽ áy náy cả đời.

“Cảm ơn anh”, Vương Siêu đứng dậy nhìn Đinh Dũng với sắc mặt phức tạp.

“Là tôi”, nghe Viên Thiếu Khang nói vậy, Đinh Dũng bật cười rồi quay đầu lại đáp lời.

Thấy Đinh Dũng, Viên Thiếu Khang biến sắc.

Hắn đảo mắt một lượt sang xung quanh, khi thấy Hàn Phương Nhiên bên cạnh Đinh Tuyết thì mắt hắn d*m đ*ng hẳn.

Viên Thiếu Khang đã lăm le muốn có được Hàn Phương Nhiên từ lâu.

Nhưng đáng tiếc vì Đinh Dũng hết lần này đến lần khác ngăn cản nên kế hoạch của hắn đã thất bại.

Những ngày này vì bố hắn có việc quan trọng, không thể cử ra quá nhiều trợ thủ nên việc dạy dỗ Đinh Dũng đành phải gác lại.

Trong lòng hắn hãy còn lửa giận và chuẩn bị ra ngoài để xả giận.

Không ngờ lại đụng phải Đinh Dũng.

“Là anh?”, Viên Thiếu Khang tối sầm mặt lại.

“Viên thiếu gia, chính là hắn.

Là hắn muốn cướp chị dâu đi”, thấy Viên Thiếu Khang tối sầm mặt, Vũ thiếu gia mừng quýnh, lập tức chỉ vào Đinh Dũng rồi lên tiếng.

Viên Thiếu Khang do dự một lúc rồi nhìn sang một người đàn ông trung tuổi đứng bên cạnh.

Hắn gằn giọng: “Đinh Dũng, thật đúng là có đường anh không đi lại muốn tìm xuống địa ngục.

Hôm nay đã gặp nhau rồi thì mấy người đừng hòng đi được”.

Nghe vậy, Hàn Phương Nhiên run rẩy.

Cô lại nghĩ tới sự việc xảy ra mấy ngày gần đây, trong lòng không khỏi lo lắng.

Thế nhưng chỉ cần nghĩ tới gia thế của Viên Thiếu Khang, trong lòng cô lại thấy bất lực.

Viên Thiếu Khang không phải là người mà cô có thể đụng tới.

Kể cả lần tước Đinh Dũng chơi một vố khiến Viên Thiếu Khang suýt chút nữa thì mất uy tín nhưng đối phương dù gì cũng là đại thiếu gia của nhà họ Viên, muốn ra tay với bọn họ đương nhiên là việc dễ như trở bàn tay..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 55: Đánh Đồng


Nghe Đinh Dũng nói vậy, trán Trương Bồi Sơn cứ thế vã mồ hôi, hắn vội gật đầu, nói: “Ông Đinh, ông yên tâm, con nghe ông cả”.

“Ừ”, Đinh Dũng gật đầu, sau đó kéo Trương Bồi Sơn đi vào trong.

Sau khi thấy Trương Bồi Sơn, Viên Thiếu Khang mặt vốn dĩ còn đang cười lạnh lùng thì lập tức tối sầm cả lại.

Hắn hắng giọng, nói: “Tôi lại đang nghĩ không biết có chuyện gì, hoá ra là bám chân to đây.

Chẳng trách mà người tôi cử đi đều không làm gì được anh”.

Đinh Dũng nhướng mày liếc Viên Thiếu Khang một cái rồi nghĩ tới lúc đi mua thức ăn lần trước gặp phải mấy tên du côn, khi đó anh còn không rõ tình hình thế nào nhưng bây giờ xem ra đều là do Viên Thiếu Khang giở trò.

Thế nhưng nghĩ tới đây, Đinh Dũng đã mất hứng với Viên Thiếu Khang, chỉ có thể đến vậy là cùng.

Những người hắn cử đi đều là hạng tép riu không đáng để nhắc đến với võ sĩ theo võ cổ, xem ra Hội Hắc Mã cũng đến thế mà thôi.

“Ha ha, tôi còn tưởng là ai, hoá ra là Viên thiếu gia”, Trương Bồi Sơn nhìn thấy Viên Thiếu Khang xong thì trong lòng bắt đầu run sợ.

Viên Thiếu Khang và đám con cháu các gia tộc kinh doanh bình thường khác không hề giống nhau, thân phận khiến người ta kiêng dè nhất của hắn chính là con của Tam Đương Gia Hội Hắc Mã.

Trương Thiệu Thích từng răn đe Trương Bồi Sơn không được xảy ra hiềm khích với Viên Thiếu Khang.

Mặc dù bố hắn nói như vậy thế nhưng Trương Bồi Sơn quả thực cũng không muốn xảy ra xung đột với Viên Thiếu Khang làm gì, có điều lời của Đinh Dũng hắn lại không thể không bấm bụng đi làm.

“Thiếu gia, chỗ gần trường đại học đó…”, Trương Bồi Sơn vừa dứt lời, một người đàn ông trung tuổi đứng bên cạnh hắn lập tức cau mày, hạ giọng nói: “Bên đó lão gia buộc phải có được, thiếu gia làm vậy e rằng…”
“Không cần nói nhiều, tôi sẽ đích thân nói với bố tôi”, còn không đợi người đàn ông kia nói xong, Viên Thiếu Khang đã xua tay.

Lời của Viên Thiếu Khang khiến Trương Bồi Sơn do dự.

Mặc dù địa bàn gần trường đại học không phải là vùng đất phồn hoa nhưng gần đây bố hắn vẫn luôn mong muốn có được mảnh đó.

Viên Thiên Hàng của Hội Hắc Mã lại càng thể hiện không bỏ qua mảnh đất đó, một nơi thu hút hai “tay to” thì chắc chắn là có nguyên nhân khác.

“Viên đại thiếu gia, không ngờ cậu lại có thể nhường mảnh đất đấy”, Trương Bồi Sơn bật cười.

Điều kiện này quả thật rất hấp dẫn, có điều Đinh Dũng lại ở bên, có cho hắn một trăm cái gan thì hắn cũng không dám đồng ý.

“Đinh Dũng, chúng ta…”, Hàn Phương Nhiên nhìn Đinh Dũng lo lắng.

Mặc dù Trương Bồi Sơn là bạn học với Đinh Dũng nhưng thế lực của Viên Thiếu Khang lớn mạnh, lòng người lại khó đoán, đứng trước lợi ích to lớn như vậy chẳng ai biết được người bạn này rốt cục có đáng tin nữa hay không.

Dương Phàm cũng gật đầu lo lắng, dù sao thì trong mắt những nhân vật tai to mặt lớn, mọi thứ đều không bằng lợi ích.

Chỉ cần có lợi ích thì cái gì mà tình bạn tình thân đều không đáng để nhắc đến..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 56: Lưu Đại Sư


“Anh, anh ức h**p người quá đáng”, Hàn Phương Nhiên nắm chặt tay.

Cô bất lực, chỉ có thể nghiến răng bặm môi nhìn sang Đinh Dũng.

Đinh Dũng cười với Hàn Phương Nhiên thể hiện cô không cần phải lo, sau đó nhìn Trương Bồi Sơn, nói: “Đương nhiên tôi cũng nghĩ rằng không thể nào đánh đồng”.

“Ha ha ha, anh cũng biết nghĩ đấy, tôi…”, Viên Thiếu Khang cười lạnh lùng, hắn chuẩn bị châm chọc Đinh Dũng thì Trương Bồi Sơn đã lên tiếng ngắt lời.

“Đó là đương nhiên.

Tình bạn của tôi và Đinh Dũng sao có thể đánh đồng với mảnh đất cỏn con đó được?”, Trương Bồi Sơn lên tiếng khiến người ta phải ngỡ nàng.

Hắn khoát tay nói mỉa mai Viên Thiếu Khang: “Sao, lấy một mảnh đất nhếch ra để mua chuộc tôi à? Cậu cũng coi thường tôi quá đấy”.

“Nếu như đem toàn bộ địa bàn của Hội Hắc Mã ra thì tôi có thể xem xét”, Trương Bồi Sơn nhìn Viên Thiếu Khang nói với giọng dửng dưng.

Nghe Trương Bồi Sơn nói vậy, sắc mặt Viên Thiếu Khang lập tức tối sầm lại, nụ cười nơi khoé miệng hắn ngừng hẳn.

Hắn nắm chặt tay, lạnh lùng lên tiếng: “Trương Bồi Sơn, cậu dám chơi tôi.

Tôi muốn xem xem nhà họ Trương các cậu rốt cục còn quân bài nào?”
Câu nói này của Trương Bồi Sơn rõ ràng đang mỉa hắn ta.

Toàn bộ địa bàn của Hội Hắc Mã đừng nói là Viên Thiếu Khang mà cho dù là Viên Thiên Hàng cũng không dám nói câu này vì quyền lực lớn mạnh nhất ở Hội Hắc Mã không nằm trong tay nhà họ Viên.

Trước đó Trương Thiệu Thích dặn Trương Bồi Sơn tốt nhất không được đụng tới Viên Thiếu Khang vì mặc dù nhà họ Trương bọn họ không nắm chắc có thể đối phó được với Hội Hắc Mã nhưng cũng sẽ không sợ một mình nhà họ Viên.

“Mấy người các người lên hết cho tôi”, Viên Thiếu Khang tức giận nắm chặt tay.

“Vâng, Trương đại thiếu gia”, mười tên vệ sĩ nghe lệnh rồi lập tức xông lên.

Trong chốc lát, người của Hắc Mã và vệ sĩ của Trương Bồi Sơn gươm súng sẵn sàng, trông có vẻ sắp lao vào nhau đến nơi.

Thấy Trương Bồi Sơn dẫn bao nhiêu người như vậy, mặt Viên Thiếu Khang khó coi hơn hẳn.

Hắn lại liếc sang người đàn ông để râu dê bên cạnh rồi cố giữ bình tĩnh nói với Hắc Cẩu: “Hắc Cẩu, ông theo bố tôi lâu như vậy, có lẽ cũng nên thể hiện mình chút đi”.

Hắc Cẩu nghe xong thì nghiến răng.

Ông ta xông lên trước.

Hai bên đối đầu hết sức căng thẳng rồi xông vào nhau.

Trương Bồi Sơn và Viên Thiếu Khang nhìn nhau qua đám người, trong đôi con mắt bọn họ còn mang theo vẻ nghiêm trọng.

Mặc dù việc này đều là vì Đinh Dũng mà ra nhưng đây là lần đầu tiên hai bên đối đầu trực diện thế này.

Thấy người của Trương Bồi Sơn và Viên Thiếu Khang đánh nhau, Vũ thiếu gia trước đó còn thêm mắm dặm muối đã biến mất từ lâu, có lẽ là trốn vào Thiên Hương Các.

Đinh Dũng lại không mấy hứng thú với màn tranh đấu của hai bên, thế nhưng nếu nhưng người của Trương Bồi Sơn thật sự không đánh lại được đối phương thì vào lúc mấu chốt, anh cũng không ngại ra tay.

“Không ngờ bạn cũ của anh lại từ chối món hời hấp dẫn như vậy”, Hàn Phương Nhiên tỏ vẻ kinh ngạc.

Cô không thể ngờ Trương Bồi Sơn có thể bỏ đi lợi ích chỉ vì Đinh Dũng..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 57: Một Chiêu Diệt Địch


Bịch! Tên vệ sĩ xông lên trước không thể kịp tránh và đã trúng một đạp ngay vào phần bụng dưới rồi ngã văng ra ngoài.

Màu tưới ọc ra khỏi miệng, hắn ngã ra đất không thể nào đứng dậy nổi.

Người đàn ông râu dê trông có vẻ gầy yếu nhưng lực đạp của ông ta lại vô cùng mạnh, có thể khiến cho tên vệ sĩ kia ọc máu như vậy thì rõ ràng thực lực không hề tầm thường.

“Tên này thú vị đấy”, Đinh Dũng nhướng mày, nói đầy hứng thú.

Thực ra từ khi bắt đầu anh đã nhận ra thực lực của lão già này không vừa rồi, cũng phải tầm tầng thứ năm.

Không ngờ thực lực thực tế của đối phương lại mạnh hơn dự đoán của anh.

Thấy người của mình bị ăn một đạp và không sao đứng dậy nổi, Trương Bồi Sơn biến sắc.

Hắn không nghĩ rằng bên cạnh Viên Thiếu Khang lại có một cao thủ ẩn mình như vậy.

Nếu như mấy tên vệ sĩ của hắn không phải đối thủ của người này thì đúng là rắc rối lớn.

Viên Thiếu Khang nhất định sẽ không tha cho hắn.

Nghĩ tới đây, Trương Bồi Sơn sốt ruột quay sang nhìn Đinh Dũng.

Người này có lẽ là đối thủ của Đinh Dũng vì dù sao đến cả Tần Phong – người nhà họ Tần Thị ở Giang Bắc cũng đã bại dưới tay Đinh Dũng.

Trương Bồi Sơn vốn dĩ không luyện công, đương nhiên không nhận ra được thực lực của người để chòm râu dê này rốt cục mạnh thế nào.

Hắn chỉ có thể dựa vào cảm nhận để suy đoán.

“Được, Lưu Đại Sư, đánh hết mấy người này cho tôi, còn tên tiểu tử kia, phế hắn cho tôi”, Viên Thiếu Khang tâm trạng rất tốt, mặt mày hắn hung tợn, cứ thế nhìn Đinh Dũng chằm chằm.

Gã đàn ông râu dê không nói lời nào, chỉ nhếch miệng cười với nụ cười tàn nhẫn.

Thực lực của ông ta quả thực rất mạnh.

Người của Trương Bồi Sơn căn bản không phải là đối thủ của ông ta.

Chỉ mấy phút đồng hồ bọn họ đã ngã rạp cả ra đất.

Không chỉ có vậy, người đàn ông để râu dê được Viên Thiếu Khang gọi với cái tên Lưu Đại Sư ra tay vô cùng tàn nhẫn, trong đó có một tên bị ông ta đánh mù cả đôi mắt, e rằng nửa đời còn lại không thể nào còn cơ hội nhìn thấy ánh mặt trời.

“Tên kia, đừng trách ta ra tay tàn nhẫn”, Lưu Đại Sư bật cười rồi đi về phía Đinh Dũng.

Trông ông ta sát khí đằng đằng, nói: “Nếu có trách thì chỉ có thể trách cậu đụng phải người không nên đụng thôi”.

Hàn Phương Nhiên và Đinh Tuyết cùng đồng thời hô lên trong kinh hãi.

Thấy Lưu Đại Sư đã xông lên, Đinh Tuyết đột nhiên chạy ngay ra như tên bắn chặn trước mặt Đinh Dũng.

Thấy bóng hình yếu đuối mà kiên cường đó, Đinh Dũng cảm thấy ấm lòng.

Trong lòng anh lúc này đã coi Đinh Tuyết là em gái ruột của mình.

“Em gái tôi mà loại tạp chủng như ông xứng để đụng vào à?”, Đinh Dũng nheo mắt lại, một tay anh kéo Đinh Tuyết về sau mình rồi cười nói: “Tiểu Tuyết, em nghĩ rằng anh không đánh được lão phế vật đấy sao?”
“Từ hôm nay trở đi, chỉ cần anh còn trên đời này thì không kẻ nào có thể bắt nạt em được”, Đinh Dũng dù không quay đầu lại nhưng giọng nói lại vang vọng mãi trong lòng Đinh Tuyết.

Đinh Dũng không hề do dự, cứ thế lao như mũi tên về phía trước, khi gần tới Lưu Đại Sư, khoé miệng anh nhếch lên.

Tay phải Đinh Dũng vung ra, nhanh như chớp tung luôn một đòn vào tay Lưu Đại Sư.

Rắc!
Một âm thanh chói tai vang lên.

Duy chỉ có Đinh Dũng và Lưu Đại Sư là nghe thấy rõ.

Lưu Đại Sư đứng hình, sắc mặt tái nhợt thấy rõ.

Trong mắt ông ta tỏ vẻ sợ hãi và không sao tin nổi.

Ông ta kinh ngạc nói: “Cậu…”.

Truyện Tổng Tài
Nhưng ông ta còn chưa dứt lời thì đòn đánh tiếp theo của Đinh Dũng đã được tung ra, đập luôn vào mặt ông ta.

Máu tưới b*n r* tung toé.

Máu mũi Lưu Đại Sư chảy ròng ròng, ông ta bay hẳn ra ngoài chừng ba, bốn mét, sau đó thì ngã vật ra đất.

Máu tươi và răng trộn lẫn lại với nhau bắn cả ra ngoài..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 58: Anh Có Thể Ngủ Ở Phòng Khác


Cả hàng người thong dong đi vào Thiên Hương Các, vừa vào cửa liền thấy Vũ thiếu gia với bộ dạng mặt mày tươi cười đon đả nhìn mấy người phía Đinh Dũng.

Quỳnh Hi cũng cau mày không biết cô ta đang nghĩ gì.

“Trương đại thiếu gia, anh, anh đến rồi…”, Vũ thiếu gia nhìn Đinh Dũng và Trương Bồi Sơn với vẻ gượng gạo.

Hắn nói với vẻ ton hót nịnh bợ.

“Ừ, vừa rồi cậu còn theo Viên Thiếu Khang, trông uy phong lắm cơ mà”, Trương Bồi Sơn lên giọng, nhìn Vũ thiếu gia với bộ dạng từ trên cao nhìn xuống.

Sau đó hắn quay lại nhìn Đinh Dũng rồi lên tiếng: “Còn không mau xin lỗi anh Đinh”.

“Anh, anh Đinh, trước đó là do em có mắt không biết núi Thái Sơn.

Anh đại nhân đại lượng tha cho em nhá”, Vũ thiếu gia mặt mày tái nhớt.

Hắn biết người hắn đang đắc tội chính là Đinh Dũng, vả lại thấy mối quan hệ của Trương Bồi Sơn và Đinh Dũng, hắn liền hiểu rằng lần này mình đá phải sắt rồi.

Đinh Dũng không phải người mà hắn có thể đụng tới.

“Trương đại thiếu gia, cậu tới rồi”, đương lúc này, Quỳnh Hi liền nghe thấy giọng Vũ thiếu gia, cô ta vội vàng cúi khom người với Trương Bồi Sơn.

Chuyện vừa rồi của Vũ thiếu gia đủ cho cô ta biết rằng lần này Thiên Hương Các đắc tội với nhân vật lớn, cô ta phải nghĩ cách làm êm xuôi mọi chuyện.

Nghĩ rồi cô ta hít vào một hơi thật sâu, nói: “Trương đại thiếu gia, để bày tỏ lòng xin lỗi, hôm nay mọi chi phí cậu chi tiêu ở Thiên Hương Các đều được miễn phí ạ”.

“Người mà con trai cô đắc tội không phải tôi, mà là đại ca của tôi”, Trương Bồi Sơn nhướng mày nhìn sang bên Đinh Dũng.

“Vũ thiếu gia không phải con trai tôi.

Tôi chỉ là một quản lý ở đây thôi”, nghe Trương Bồi Sơn nói vậy, mặt Quỳnh Hi đỏ gay lên.

Cô ta cúi đầu, hạ giọng sau đó nhìn sang Đinh Dũng.

Khi nhìn thấy Đinh Dũng, cô ta hơi sững sờ và vô thức hỏi: “Cậu Đinh?”
“Đúng là tôi, quản lý Quỳnh Hi, hy vọng cô vẫn khoẻ”, Đinh Dũng gật đầu và cười nói.

“Không ngờ người mà Vũ thiếu gia đắc tội lại là cậu Đinh”, Quỳnh Hi bặm môi, cô ta đương nhiên biết rõ trước đó Đinh Dũng và Trương Bồi Sơn xảy ra mâu thuẫn.

Hiện giờ Trương Bồi Sơn lại bày ra bộ dạng khép nép như vậy, rõ ràng là Trương Bồi Sơn làm em cho nên thân phận của Đinh Dũng chắc chắn không hề tầm thường.

Đinh Dũng lắc đầu không nói gì, chỉ nhếch miệng cười và nhìn Quỳnh Hi một cách điềm đạm.

“Không có gì, chỉ là tôi không ngờ quản lý Quỳnh Hi lại là em gái của nữ chủ nhân Thiên Hương Các này”, Đinh Dũng nhìn Quỳnh Hi rồi gại gại mũi, cười nói: “Được rồi, sắp xếp cho tôi một phòng VIP”.

“Vâng, xin mời đi lối này”, Quỳnh Hi thở phào rồi dẫn mọi người đi.

Sau khi Trương Bồi Sơn dẫn mọi người vào phòng VIP thì tìm cớ chuồn thẳng.

Không phải hắn không muốn dùng bữa tối cùng với Đinh Dũng mà thực sự hắn không dám ở lại thêm, vả lại tên Viên Thiếu Khang kia vẫn còn ở bên ngoài, hắn phải đi xử lý việc này.

Theo như Đinh Dũng dặn dò, cho dù Viên Thiếu Khang có làm gì cũng không được thoả hiệp.

Lấy tính mạng của Viên Thiếu Khang để uy h**p, đổi lấy địa bàn ở phía trường đại học.

Quả nhiên chiêu này đã tóm được đằng chuôi của Viên Thiên Hàng ép ông ta tới mức không thể không lùi bước.

Đương nhiên, chuyện này để sau hãy bàn.

Sau khi mấy người phía Đinh Dũng ra khỏi Thiên Hương Các đã là tối muộn.

Đinh Dũng và Hàn Phương Nhiên tiễn Dương Phàm về rồi mới đưa Đinh Tuyết về nhà.

“Cái đó, Đinh Dũng…anh nhường phòng cho Tiểu Tuyết đi”, Hàn Phương Nhiên nhìn Đinh Dũng, mặt mày đỏ lựng lên.

Tối nay xảy ra biết bao chuyện bất ngờ khiến cô có thêm nhận thức mới về Đinh Dũng.

Vì trong nhà chỉ có ba phòng, ngoài phòng ngủ của bố mẹ cô ra thì Hàn Phương Nhiên và Đinh Dũng mỗi người một phòng.

Bây giờ Đinh Tuyết đến, bảo cô và Đinh Tuyết ngủ chung phòng thì rõ ràng không hợp lý cho lắm nên Hàn Phương Nhiên đành đề nghị Đinh Dũng nhường phòng cho Đinh Tuyết..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 59: Trang Viên Thanh Long


“Được, không vấn đề gì”, Đinh Dũng tính toán lại một chút.

Hôm nay cũng không có việc gì nên anh đồng ý luôn.

Dù gì thì trước đó cũng đã đồng ý với Kim Tư Kỳ cùng đi tớ buổi bán đấu giá rồi.

Bây giờ cũng không tiện từ chối.

Mặc dù Đinh Dũng không hề có chút hứng thú gì với các buổi bán đấu giá bên ngoài cả.

Hẹn xong địa điểm gặp, Đinh Dũng liền đạp xe ra ngoài.

Anh không cho Kim Tư Kỳ tới nhà đón là vì ngại hàng xóm thấy rồi dèm pha.

Bíp bíp bíp…
Từng tiếng còi chói tai vang lên.

Kim Tư Kỳ lái chiếc siêu xe rất bắt mắt đỗ bên đường.

“Anh Đinh, anh đúng là khiêm tốn”, Kim Tư Kỳ bật cười.

Từ sau khi đoán được thân phận không hề đơn giản của Đinh Dũng, cô không thể ngó lơ Đinh Dũng như trước được.

Lúc này thấy Đinh Dũng đạp chiếc xe đạp tới, cô không khỏi cảm thấy buồn cười.

Đinh Dũng vỗ vỗ vào yên xe rồi cười nói: “Đây là xe Phượng Hoàng của tôi đấy, đây là sản phẩm hàng đầu trong giới xe đạp, vả lại người bây giờ không biết phân biệt hàng tốt xấu, có ném sang bên đường cũng chẳng ai trộm”.

Vừa nói, Đinh Dũng vừa khoá chiếc xe lại rồi để lại ở bãi đỗ xe bên đường.

Kim Tư Kỳ nhìn Đinh Dũng, trong mắt cô ánh lên cái nhìn thật long lanh.

Đinh Dũng thật đúng như Tống Long nói, trông rất khác thường.

Người đàn ông này rốt cục là người thế nào?
Nghĩ tới một người mà ông mình tôn sùng như vậy, Kim Tư Kỳ cho rằng anh nhất định phải là một người rất đặc biệt.

“Anh đoán đúng rồi, chính là chiếc xe này”, Kim Tư Kỳ khẽ cười.

Cô lấy chìa khoá của chiếc xe ra đưa cho Đinh Dũng rồi nói tiếp: “Tống Long còn nói, thân phận của anh không thể ngày ngày đi xe đạp được, vả lại có muốn đi xa lại không tiện cho nên mới mua tặng anh cái xe này”.

“Ha ha, người nhà họ Kim các cô thật hào phóng, vung tiền như rác”, Đinh Dũng xoa xoa cằm, nhếch miệng cười.

Tống Long không thể vô duyên vô cớ tặng anh một chiếc xe đắt tiền như vậy được, chắc chắn là ý của Kim Tiểu Lục.

Kim Tư Kỳ bĩu môi không nói gì.

Thực ra cô cũng không hiểu vì sao Tống Long lại tặng một chiếc xe đắt đỏ như vậy, thế nhưng Tống Long thể hiện rất kiên quyết nên cô cũng không hỏi thêm.

“Được rồi, vậy tôi nhận nó”, Đinh Dũng gật đầu, sau đó lại nhìn sang Kim Tư Kỳ, nói: “Thế nhưng tôi lại thích đạp xe hơn.

Chiếc xe này cứ để chỗ cô, lúc nào tôi cần sẽ gọi cô”.

“Đi thôi”, nói rồi Đinh Dũng không cho Kim Tư Kỳ cơ hội lên tiếng mà cứ thế đưa lại chìa khoá cho Kim Tư Kỳ.

Kim Tư Kỳ nhìn Đinh Dũng một cái, tỏ vẻ tò mò.

Đinh Dũng điềm tĩnh như vậy càng khiến cô thấy anh không hề đơn giản.

Lúc này hình ảnh Đinh Dũng trong đầu cô đã lên một tầm cao mới.

Chiếc xe khởi động rồi phóng như bay trên đường.

Chẳng mấy chốc, hai người đã ra khỏi thành phố Kim Châu và tới khu ngoại ô.

“Ừm, buổi đấu giá này không ở thành phố Kim Châu hả?”, Đinh Dũng đang nghỉ ngơi thì đột nhiên lên tiếng.

Kim Tư Kỳ gật đầu, tập trung nhìn về phía trước và trả lời: “Buổi đấu giá này không tầm thường, là do nhà họ Sắt ở Kim Châu chủ trì, địa điểm ở trên núi Thanh Thành, ngoại ô Kim Châu”..
 
Back
Top Dưới