Ngôn Tình Chàng Rể Trường Sinh

Chàng Rể Trường Sinh
Chương 20: Con Rể Ngoan


Đinh Dũng gật đầu nói: “Giấy Tuyên này đúng là có dày hơn giấy Tuyên bình thường”.

“Ý của cháu là, bút tích thật của thầy Vương, là ở bên dưới?”, Vương Bồi Thành nói ngay vào trọng điểm.

Giấy Tuyên ở trong tay Đinh Dũng có thể là do hai tờ giấy dính lại vào nhau, tạo thành hai tầng.

Tờ bên trên là có người viết lung tung, còn bên dưới thì là bút tích của Vương Hi Chi.

“Vâng”, Đinh Dũng khẽ gật đầu.

“Sao có thể?!”.

“Đúng đó.

Theo lý mà nói, người xưa không thể nào có kỹ thuật cao siêu thế này được”.

“Cho dù bên dưới có là tranh chữ thật.

Nhưng sao cậu biết được đó là bút tích của thầy Vương?”.

Mọi người xôn xao bàn tán.

Đúng vậy, chuyện này không thể nào tưởng tượng được.

Ai mà ngờ rằng người xưa lại có kỹ thuật cao siêu như thế, dính hai tờ giấy Tuyên lại với nhau.

Điều này khiến người nhìn không nhận ra chút dấu vết nào.

Hơn nữa, bây giờ có một vấn đề, đó là cho dù bên dưới có tranh chữ thật, thì làm sao Đinh Dũng khẳng định chắc chắn rằng đó là tranh chữ của Vương Hi Chi như thế? Dù sao vẫn cách một lớp giấy cơ mà.

Thấy ánh mắt nghi ngờ của mọi người, Đinh Dũng chỉ cười mà không giải thích.

“Tôi tách lớp giấy đầu tiên ra cho mọi người xem trước nhé.

Sau khi tách ra, mọi người sẽ biết ngay, bên dưới có phải bút tích của thầy Vương hay không".

“Cháu định tách thế nào?”, lúc này Vương Bồi Thành nói.

Ông chỉ sợ Đinh Dũng không biết cách tách, bất cẩn làm hỏng mất bảo vật quý giá.

“Ông Vương yên tâm.

Cháu tự có cách của mình”, Đinh Dũng trả lời chắc chắn.

Cách tách loại giấy bột này đối với Đinh Dũng chỉ là chuyện nhỏ.

Lúc này, những người nhìn thấy tranh chữ ai cũng vô cùng choáng ngợp, chỉ mấy dòng chữ ngắn ngủi của Vương Hi Chi cũng đủ để lại ấn tượng khó phai trong lòng người xem!
“Đời này không còn gì hối tiếc.

Không còn gì hối tiếc!”, Vương Bồi Thành xúc động, đôi mắt đỏ au.

Ông chưa bao giờ nghĩ rằng khi mình còn sống lại có thể một lần nữa nhìn thấy bảo vật như vậy.

Đối với mỗi một người yêu thư pháp, Thánh thư pháp Vương Hi Chi là tượng đài phải ngưỡng mộ muôn đời!
“Tôi ra giá mười triệu! Người anh em, cậu có thể bán bức thư pháp của thầy Vương cho tôi không?”, một người to béo, mặt mày phúc hậu từ trong đám người đứng ra, xúc động hỏi.

“Hừ! Mới có mười triệu! Ông đang sỉ nhục thầy Vương à? Chàng trai, tôi là Chu Khang, tổng giám đốc tập đoàn Thiên Đỉnh, tôi sẵn sàng bỏ ra hai mươi triệu, cậu có đồng ý không?”, lại thêm một người đàn ông trung niên mặc com lê, tay đeo đồng hồ Vacheron Constantin đứng ra nói.

Nghe thấy người đàn ông trung niên nọ đứng ra xưng tên tuổi, đám đông lại một lần nữa xôn xao.

Tổng giám đốc tập đoàn Thiên Đỉnh là nhà đầu tư bất động sản lừng lẫy Kim Châu, tài sản lên tới bạc tỉ.

“Tôi ra giá hai mươi lăm triệu.

Chu Khang, đừng tranh với tôi!”.

Lại thêm một đại gia lên tiếng.

Nghe thấy từng con số với đơn vị là chục triệu, mắt Tôn Đại Phúc đỏ ngầu.

Nếu như không có Đinh Dũng, bút tích của Vương Hi Chi bây giờ đã là của ông ta!
Có thể nói, Đinh Dũng khiến ông ta mất trắng mấy chục triệu! Tôn Đại Phúc cảm thấy trái tim mình đang nhỏ máu.

Người qua đường đứng xem vốn chỉ định đến hóng hớt, nhưng bây giờ bút tích của Vương Hi Chi lộ ra, tất cả đều mất bình tĩnh.

Hơn thế, bây giờ không khí đang có xu hướng biến thành một phiên đấu giá.

Mấy đại gia hàng đầu sắp ganh đua nhau rồi, thậm chí đã có người hét giá tới bốn mươi triệu!
Với tình hình lúc này, Đinh Dũng đã dự liệu rồi.

Vì thế vẻ mặt anh vẫn rất bình tĩnh..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 21: Tập Kích


"Thì ra là vậy, anh bạn này đúng là có trí nhớ siêu phàm, kiến thức uyên bác", Vương Bồi Thành lại cảm thán một câu, lúc này ông ấy đã mơ hồ có tâm lý bái phục người thanh niên đang đứng trước mặt này, đã lâu rồi không gặp được một thanh niên giỏi như vậy.

"Ông Vương quá khen rồi", Đinh Dũng không hề tự cao tự đại mà nói.

"Ông chủ Tôn...", Đinh Dũng bỗng nhiên chuyển tầm mắt về phía Tôn Đại Phúc, ý như không nói cũng hiểu.

Tôn Đại Phúc nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

"Cháu trai à, cháu đã có bút tích gốc của thầy Vương rồi, vậy chuyện năm triệu cứ cho qua đi", Tôn Đại Phúc ngượng ngùng nói.

Cho dù lúc này tâm trạng của ông ta còn khó chịu hơn cả bố ruột chết, nhưng là một thương nhân, bây giờ ông ta bắt buộc phải giảm tổn thất đến mức thấp nhất.

Nếu như có thể khuyên Đinh Dũng bỏ qua ý nghĩ về năm triệu đó thì ông ta cũng không phải lỗ quá nặng, dù gì bút tích gốc của Vương Hi Chi nếu như không có Đinh Dũng thì rất có khả năng mãi mãi không bao giờ xuất hiện.

"Ông chủ Tôn, chuyện gì ra chuyện đó, bút tích của thầy Vương là do ông tặng cho tôi, nếu muốn trách thì trách ông có mắt như mù.

Nhưng năm triệu đó của bố tôi là chuyện chúng ta đã thỏa thuận xong xuôi, tôi khuyên ông chủ Tôn hãy giao ra đi.

Nếu không truyền ra ngoài, sau này còn ai đến chỗ ông chủ Tôn mua hàng nữa đây", Đinh Dũng nói không nặng không nhẹ.

Anh đương nhiên có thể không cần năm triệu đó, nhưng cái kiểu tiểu nhân đắc ý của Tôn Đại Phúc trước đó làm anh không ưa nổi.

Không ưa thì phải báo thù, trước giờ Đinh Dũng vẫn nhỏ nhen vậy đó.

Mặt mày Tôn Đại Phúc hết xanh rồi đỏ, hoàn toàn nảy sinh lòng hận thù với Đinh Dũng rồi.

Nhưng bây giờ trước cửa tiệm nhiều người như vậy, trong đó có rất nhiều nhân vật tai to mặt lớn ở thành phố Kim Châu này, ông ta cũng không dám làm ra chuyện gì trước mặt những người đó.

Vậy nên chỉ do dự trong chốc lát, Tôn Đại Phúc cắn răng lấy cái thẻ ngân hàng lúc trước Hàn Thành Sơn đưa cho ông ta ra, và cả tranh chữ của Âu Dương Tu.

"Tiền...!cậu cầm lấy đi", Tôn Đại Phúc đưa thẻ và tranh chữ của Âu Dương Tu cho Đinh Dũng, nghiến răng nói.

Ý tứ uy h**p trong lời nói người sáng suốt đều nghe ra được.

Nhưng mà Đinh Dũng cũng chẳng thèm quan tâm.

Uy h**p anh? Đúng là không biết chữ chết viết thế nào mà!
"Bố, bố giữ thẻ đi.

Tranh chữ thì con sẽ mang về", Đinh Dũng đưa thẻ cho Hàn Thành Sơn.

Nhưng ai ngờ được Hàn Thành Sơn còn không chạm vào, đẩy thẻ ngược lại về trong tay Đinh Dũng, cười nói: "Tiểu Dũng, cái thẻ này thật tình bố không dám nhận, con dùng tiền trong thẻ đi khám bệnh cho Tiểu Tuyết, mua quần áo cho bản thân.

Dù gì thì bây giờ tiền trong thẻ đều là của con rồi".

Hàn Thành Sơn bây giờ càng nhìn càng thấy thuận mắt, luôn cảm thấy như mình đã nhặt được một món đồ quý.

Tìm cách lấy được bút tích Vương Hi Chi cho ông ta đã đành, còn thay ông ta xả hết cục tức này, trả lại nguyên đai nguyên kiện sự sỉ nhục mà Tôn Đại Phúc mang đến cho ông ta.

Sống hơn nửa đời người rồi, lần đầu tiên Hàn Thành Sơn cảm thấy dễ chịu như vậy.

"Bố, không được đâu...".

Cơ thể Đinh Dũng vốn gầy yếu, nếu đổi lại là lúc trước bị gã đàn ông này siết chặt bả vai thì chắc chắn đã mất đi năng lực phản kháng.

Nhưng Đinh Dũng của ngày hôm nay, không phải là tên ở rể trói gà không chặt, để mặc người ức h**p như ngày trước.

Gã đàn ông muốn đánh lén từ phía sau, nhưng lại không hề nghĩ đến việc mọi cử động của bọn họ đều trong tầm kiểm soát của Đinh Dũng.

Nghĩ đến đây, Đinh Dũng nghiêng người tránh, ngay sau đó xoay người lại đá một phát lên ngực gã đàn ông.

Bịch! Gã đàn ông ước chừng cũng phải hơn năm mươi cân vậy mà lại bị Đinh Dũng đá một phát văng ra xa, vẽ một đường cong trên không, rơi xuống đất cái bịch.

Nụ cười ác độc trong chốc lát biến thành vẻ mặt đau khổ.

"Anh Hai!", nhìn thấy anh Hai bị đá một phát ngã lộn cù mèo trên mặt đất, những tên khác đều bị Đinh Dũng làm cho sợ hãi.

Gã đàn ông được gọi là anh Hai khóe miệng rỉ ra một dòng máu tươi, ôm chặt ngực, trên mặt mang theo vẻ đau khổ, nghiến răng hét lên từng từ từng chữ một: "Thằng nhãi này có chút bản lĩnh, cùng xông lên, xử đẹp cái mạng chó của nó cho tao!".

"Vâng!".

"Mọi người cùng xông lên!".

Mấy tên này bình thường ức h**p người khác quen rồi, nhìn thấy anh Hai bị đánh tất nhiên sẽ không chịu bỏ qua.

Với cả thằng nhãi trước mặt lại là người đại ca chỉ đích danh phải bắt về được, bọn họ liếc nhìn nhau rồi lập tức xông lên.

"Tự tìm đường chết!", Đinh Dũng cười khẩy một tiếng, nhìn mấy tên đang xông qua, híp mắt một cái.

Quá chậm!
Vèo! Không đợi mấy tên này xông đến, Đinh Dũng đã hóa thành một cái bóng chủ động xông lên, tiếng gió rít tát vào mặt, mấy gã đàn ông không kịp phản ứng, Đinh Dũng đã đến ngay trước mặt.

Võ công trong thiên hạ duy nhất chỉ có tốc độ nhanh là không thể phá giải, tốc độ của Đinh Dũng nhanh như tia chớp.

Tên cầm đầu trong nhóm đó là một gã đàn ông tóc dài, tên này vốn đang mặt mày dữ tợn xông về phía trước, đột nhiên bị một trận gió to đập vào mặt, ngay sau đó trước mắt tối sầm, ánh sáng bị một nắm đấm nhìn có vẻ gầy yếu che lại, chiếu lên mặt hắn ta..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 22: Người Của Hội Hắc Mã


Bên trong con ngõ nhỏ vắng vẻ không có lấy một bóng người, lại trông có vẻ âm u.

phía trước có một lối rẽ, một gã đàn ông tóc đen đang dựa vào góc tường hút thuốc.

Khi trông thấy Đinh Dũng và vài tên đồng bọn, hắn mau chóng đứng dậy hét lên về phía góc ngoặt: “Đại ca, đội của anh Hai đã tóm bọn tiểu tử đó về đây rồi”.

Mấy gã đàn ông vừa nghe thấy gã thanh niên tóc đen hét lên thì không khỏi nóng ran cả mặt.

Đây đâu phải là bắt người về mà rõ ràng là bị người ta bắt về đây.

Mặc dù bọn chúng có lòng nhắc nhở gã thanh niên tóc đen nhưng cứ nghĩ tới bên cạnh còn một sát tinh như thế này, bọn chúng lập tức xoá luôn suy nghĩ đó.

Cảm hận được sự yên tĩnh của vài người phía trước, Đinh Dũng cười với vẻ hài lòng.

Nếu như mấy tên này dám có hành động gì khác thường thì anh sẽ lập tức ra tay.

Cho dù làm như vậy có thể kinh động đến những người trong con ngõ nhỏ, nhưng… cho dù kinh động tới bọn họ thì cũng có sao đâu?
Rất nhanh chóng, Đinh Dũng đã theo mấy tên kia đi vào bên trong con hẻm nhỏ.

Đây là một con ngõ cụt, chỉ có một hộ gia đình.

Trên ổ khoá của nhà này còn rõ vết rỉ, rõ ràng đã lâu lắm rồi không ai sống ở đây.

Đây chính là một nơi giết người lí tưởng.

Nghĩ tới đây, Đinh Dũng cười lạnh lùng nhìn vào bên trong con ngõ.

Vừa hay anh nhìn thấy Viên Thiếu Khang đang đeo khẩu trang và đội mũ.

Tên này quả nhiên ở đây.

Viên Thiếu Khang đội chiếc mũ lưỡi trai, trên mặt hắn còn đeo khẩu trang.

Nếu không phải Đinh Dũng đoán ra hắn ở đây từ trước thì chưa chắc đã nhận ra hắn được.

Xem ra tên này từ sau khi lên bản tin thì đã bớt bớt phách lối hơn hẳn.

“Đinh Dũng” Viên Thiếu Khang đội chiếc mũ lưỡi trai nhìn thấy Đinh Dũng thì không nhịn nổi mà bật cười giảo hoạt.

Hắn rít lên: “Mày hại tao thảm thật đấy.

Lần này tao nhất định sẽ bắt mày nếm mùi thế nào là sống không bằng chết”.

Nói xong, Viên Thiếu Khang lập tức dẫn người đi về phía Đinh Dũng, chỉ là động tác của hắn có hơi lỳ lạ, hình như có chỗ nào đó cử động không được tự nhiên.

“Ha ha, vậy thì đã sao? Không phải mày giống con chó đang đứng trước mặt tao sao? Viên Thiếu Khang đến trước mặt Đinh Dũng, hắn nghiến răng, nở nụ cười gian xảo rồi nói: “Chi bằng thế này, mày quỳ xuống trước mặt tao, gọi tao ba tiếng ‘ông’, tao sẽ cho mày chết nhanh gọn thoải mái.

Thế nào?”
“Ừm.

Mày dám giết người?”, Đinh Dũng lặng một lúc.

Xã hội bây giờ không giống như trước kia.

Đừng nói là giết người, chỉ là trộm một món đồ gì đó thôi là cũng bị bắt ngồi tù rồi.

Tên này lại dám giết người một cách trắng trợn?
Nghe Đinh Dũng nói vậy, Viên Thiếu Khang còn cho rằng Đinh Dũng sợ rồi.

Hắn không nhịn được mà bật cười đắc ý.

Hắn cứ thế cười rồi đột nhiên lại trầm xuống, lên tiếng nói: “Ở đây toàn là anh em của tao.

Giết mày rồi đào cái hố chôn xác, cho dù cảnh sát có truy cứu thì sao biết được là tao làm?”
“Thế nhưng mày yên tâm, tao sẽ không giết mày dễ dàng thế đâu.

Tao sẽ cho mày sống không bằng chết, tao sẽ cho mày mở to con mắt mà nhìn Hàn Phương Nhiên bị tao chơi thế nào.” Nói tới đây, Viên Thiếu Khang lại không kiềm chế được mà cười phá lên.

Đinh Dũng xoa xoa mũi.

Anh cảm thấy tên này sau khi trải qua việc đó thì biến thành một kẻ không bình thường.

Thế nhưng Đinh Dũng lại không nghĩ nhiều về việc này.

Viên Thiếu Khang hết lần này tới lần khác lôi Hàn Phương Nhiên ra để uy h**p anh nên đã khiến anh nổi lên dã tâm giết người.

“Mày nói không sai, đây quả thực là một nơi giết người lý tưởng.

Nếu mày không đưa mấy người này đến đây thì đã tốt rồi.” Đinh Dũng bật cười rồi nhìn gã thanh niên đứng bên Viên Thiếu Khang.

Anh bỏ qua ý định giết Viên Thiếu Khang, nếu như giết người trước mặt bao nhiêu người thế này thì sẽ chuốc thêm phiền phức.

Câu này Viên Thiếu Khang nghe xong thì lặng người.

Thế nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều.

Hắn cho rằng Đinh Dũng sợ đàn em của mình nên lập tức phất tay cười lạnh lùng: “Mấy đứa mày tóm nó lại cho tao.

Tao phải cho nó quỳ trước mặt tao.”.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 23: Gãy Tay


Gã thanh niên kia rất khỏe, động tác tay vung lên đập thật mạnh vào vai trái Đinh Dũng mang theo tiếng gió sắc lẹm.

“Đi chết đi!”, gương mặt gã thanh niên lộ vẻ hung tợn, nở nụ cười khát máu, cứ như là hắn ta đã nhìn thấy hình ảnh Đinh Dũng bị mình đánh gãy tay.

Tất cả đàn em của gã thanh niên thấy vậy đều phấn chấn, ngoại trừ mấy người bị Đinh Dũng đánh bại trước đó, ánh mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.

Đặc biệt là lão Nhị không hiểu, võ công của đại ca hắn biết rõ, đúng là đại ca giỏi hơn hắn, nhưng giỏi thì cũng có hạn.

Tại sao Đinh Dũng trước đó đáp trả như thần mà lúc này lại dễ dàng bị đánh lén như thế?
Đang lúc bọn chúng còn không hiểu chuyện gì, Đinh Dũng đã dùng hành động trả lời bọn họ.

Chỉ thấy Đinh Dũng vèo một cái, một giây trước khi tay của gã thanh niên đập vào vai Đinh Dũng, anh bỗng nhiên lui về sau nửa bước, chỉ nửa bước, không hề nhấc tay lên, nhưng vẫn tránh được đòn tấn công của gã thanh niên.

Sau đó nhẹ nhàng lấy tay ấn xuống vai hắn.

Rắc! Một âm thanh giòn tan vang lên, mặt gã thanh niên trắng bệch, chính khoảnh khắc đó giọt mồ hôi lăn từ trên trán xuống.

“Mày!”, gã thanh niên nhìn Đinh Dũng chằm chằm.

Dường như người đứng trước mặt hắn là một con rắn độc vô cùng nguy hiểm, khiến cậu ta sợ hãi tột độ.

Thấy vậy, Đinh Dũng mỉm cười, một tay nhấc Viên Thiếu Khang lên, hờ hững nói: “Mày muốn đánh gãy tay tao thì bây giờ tao trả lại mày đó.

Có vấn đề gì không?”.

Nghe xong, tất cả đều kinh hãi.

Đại ca của bọn chúng mới đánh với người ta có một chiêu mà đã bị đánh gãy tay?! Thực lực phải mạnh cỡ nào mà động tác lại nhẹ nhàng và lực sát thương lớn như vậy!

Thấy đám người Hội Hắc Mã nằm ngổn ngang, kêu gào trên đất, Đinh Dũng phủi tay áo, từ từ bước tới chỗ Viên Thiếu Khang.

“Mày, mày đừng qua đây!”, Viên Thiếu Khang xanh mặt, nhìn Đinh Dũng đang từ từ lại gần, đôi mắt lộ ra sự hoảng hốt, cố gắng lui về phía sau.

Nhưng vết thương ở đầu gối khiến hắn ta không thể di chuyển được cơ thể.

Đinh Dũng đứng trước mặt Viên Thiếu Khang, ngồi xuống vỗ vào mặt Viên Thiếu Khang, đằng đằng sát khí nói: “Đừng tưởng tao không dám giết người.

Nếu không phải sợ phiền phức thì tao đảm bảo tất cả bọn mày sẽ không ai ra khỏi con ngõ này được đâu”.

“Với lại, nếu mày muốn tiếp tục chống đối tao, tao sẽ chơi đến cùng.

Nhưng nếu để tao biết được mày dám ra tay với Phương Nhiên và người nhà tao thì tao sẽ cho mày biết… sống không bằng chết là thế nào!”, Đinh Dũng rít từ kẽ răng, một luồng sát khí hiện qua ánh mắt.

Viên Thiếu Khang bị sợ vãi tè ra quần, vội vàng nịnh bợ: “Tôi, tôi đảm bảo sẽ không gây bất cứ phiền phức gì cho hai người.”
“Thế thì tốt”, Đinh Dũng đứng lên, ánh mắt đằng đằng sát khí quét qua một lượt, sau đó mới từ từ bước ra khỏi con ngõ.

Đợi sau khi Đinh Dũng đi, Viên Thiếu Khang mới thở phào một hơi, cảm nhận được g*** h** ch*n man mát, lúc này mặt hắn ta đỏ bừng, tức tối chửi: “Một đám vô dụng, còn không mau tới đỡ ông đây!”..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 24: Bữa Ăn Hoàng Gia


“Hả? Tập đoàn Hàn Thị?” Đinh Dũng mỉm cười không giải thích quá nhiều về chuyện cũ nhưng anh lại khá ngạc nhiên khi Hàn Phương Nhiên ra nhập tập đoàn Hàn Thị.

Hàn Thành Sơn là người không được coi trọng nhất trong sáu anh chị em nhà họ Hàn.

Ở tập đoàn Hàn Thị, ông ta cũng không có tiếng nói nên lần này Hàn Phương Nhiên đột nhiên gia nhập Hàn Thị khiến Đinh Dũng không khỏi bất ngờ.

“Ừm, lần này Phương Nhiên lấy được dự án hợp tác Bất động sản Đỉnh Kim, khiến ông nội nó phải nhìn bằng con mắt khác, gia nhập tập đoàn Hàn Thị chỉ là chuyện sớm muộn”.

Lâm Hồng Ngạn đắc ý ra mặt, đến giờ bà ta còn không dám tin chuyện Hàn Phương Nhiên giành được hạng mục hợp tác Bất động sản Đỉnh Kim.

“Vậy cũng tốt, con sẽ cố gắng giúp Phương Nhiên”.

Đinh Dũng gật đầu cười.

Vậy mà Lâm Hồng Ngạn lại trừng mắt nhìn anh, làm mặt nghiêm nghị, lạnh lùng nói: “Lần trước suýt nữa cậu hại Phương Nhiên phá sản, bây giờ còn định làm gì, đồ vô dụng như cậu có thể giúp được gì, tôi cảnh cáo cậu đừng có làm loạn, nếu không thì cút khỏi cái nhà này cho tôi!”.

“Được, được, được, con bảo đảm không thêm rắc rối cho Phương Nhiên!” Đinh Dũng véo mũi, vội vàng xua tay hứa sẽ không làm loạn, anh biết rõ Lâm Hồng Ngạn coi thường mình vì vậy mới không tức giận, nhưng nếu Hàn Phương Nhiên cần giúp đỡ, chắc chắn anh cũng giúp một tay.

“Hứ!” Lâm Hồng Ngạn hừ lạnh như muốn nói gì đó, bà ta hỏi: “Mới sáng sớm cậu chạy ra ngoài làm gì?”
“Ừm, chuyện này...” Đinh Dũng ậm ừ, ngại ngùng gãi đầu nói: “Tới phố đồ cổ”.

“Trước đây cậu ta không có khả năng mang lại hạnh phúc cho em, tâm nguyện này sẽ để anh thực hiện”.

Đinh Dũng thu lại ánh nhìn bắt đầu nhớ lại xem trước đây anh đã từng vào bếp chưa...!
Mười phút sau, Đinh Dũng gạt mồ hồ trên trán bưng ra hai phần ăn sáng đẹp mắt, nói: “Phương Nhiên, còn kịp chứ?”
“Ừm”.

Hàn Phương Nhiên cúi đầu ừm một tiếng, mấy ngày này cô cũng thay đổi cách nhìn về Đinh Dũng, cảm thấy Đinh Dũng bây giờ và ngày trước không giống nhau, nhưng nhìn dáng vẻ không dám phản bác, nhẫn nhịn chịu cực bận bịu trong bếp của Đinh Dũng, suy nghĩ trong lòng cô cũng trở nên mơ hồ, tâm trạng cũng không tránh được phiền muộn.

Dù gì hai người cũng là vợ chồng trên danh nghĩa, ai cũng hy vọng chồng mình là người có năng lực, Hàn Phương Nhiên có vóc dáng, có ngoại hình, những người theo đuổi cô năm đó xếp hàng từ đầu phố tới tận cuối phố, nhưng từ khi cô lấy Đinh Dũng, cô lại trở thành trò cười của cả thành phố.

Hàn Phương Nhiên hơi thất vọng, ngay cả nhìn cũng không nhìn Đinh Dũng nhưng Lâm Hồng Ngạn thì ngược lại.

Bà ta hừ lạnh, nói khó hiểu: “Cậu còn biết làm đồ ăn sáng, lại còn đẹp mắt như vậy, sao trước đây không thấy?”
Nghe mẹ mình nói vậy, lúc này Hàn Phương Nhiên mới ngẩng lên nhìn Đinh Dũng.

Anh vẫn vậy, gò má phẳng và nụ cười rạng rỡ, nhưng sau khi nhìn thấy phần ăn trong tay Đinh Dũng, Hàn Phương Nhiên lại không khỏi trố mắt ngạc nhiên..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 25: Tai Nạn Xe


“Cái gì, ông nội gọi mau nghe đi!” Vừa biết ông lão Hàn gọi tới, Lâm Hồng Ngạn đã vui mừng ra mặt, vội vàng giục Hàn Phương Nhiên nghe máy.

Hàn Phương Nhiên cũng rất kích động, sữa cũng không uống mà vội vàng nghe máy, run run nói: “Ông à, con là Phương Nhiên”.

“Chào cô, tôi là Tiểu Uông, thư ký của chủ tịch Hàn, xin hỏi có phải cô Hàn Phương Nhiên không?” Giọng nói trong điện thoại không phải của ông lão Hàn mà là thư ký của ông.

Sau khi xác nhận người nghe máy là Hàn Phương Nhiên, thư ký của ông lão Hàn ngừng lại một chút rồi mới nói tiếp: “Mười giờ sáng nay có cuộc họp quan trọng, chủ tịch bảo tôi thông báo cho cô”.

“Được, được, tôi nhất định sẽ tới đúng giờ!” Hàn Phương Nhiên vô cùng kích động, cuối cùng cũng gặp được ông nội rồi!
Thấy Hàn Phương Nhiên cúp máy, Đinh Dũng mới hỏi: “Sao rồi, ông nội có dặn dò gì à?”
“Ở đây có chỗ cho cậu nói chuyện sao?! Còn không mau đi rửa bát!” Lâm Hồng Ngạn hừ lạnh, quên hẳn bữa sáng vừa ăn khi nãy, bây giờ bà ta lại giống như có thâm thù đại hận với anh, lạnh lùng trừng mắt nhìn anh.

“Mẹ, mẹ đừng như vậy!” Hàn Phương Nhiên chau mày nhìn Đinh Dũng khó giấu nỗi phẫn khích trong lòng, vui mừng nói: “Ông nội bảo chúng ta tới tham gia cuộc họp của tập đoàn lúc mười giờ!”
“Thật sao?! Đúng là ông trời có mắt! Cuối cùng cũng có ngày cam lai!” Lâm Hồng Ngạn phấn khích đứng dậy, suýt nữa thì khoa chân múa tay, hứng thú được một lúc thì bà ta lại nói với Hàn Phương Nhiên: “Nhiên Nhiên, lần này con nhất định phải xả hận cho mẹ, nắm lấy cơ hội này gia nhập Hàn Thị!”
“Mẹ yên tâm đi, con nhất định sẽ cố gắng!” Hàn Phương Nhiên cũng rất vui, trước đây người nhà cô không thể nào gia nhập vào nội bộ gia tộc, nhất là tập đoàn Hàn Thị, doanh nghiệp lớn nhất thành phố Kim Châu, công ty nội thất Tú Thủy của Hàn Phương Nhiên là công ty con của tập đoàn Hàn Thị, nhưng một đồng vốn đầu tư cũng không có.

Rầm! Một âm thanh kinh hoàng vang lên theo sau tiếng phanh xe cọ sát mặt đường.

Chiếc xe tông mạnh vào chiếc Mercedes-Benz màu đen phía trước, khiến đuôi xe bị lõm một vết sâu!
“Xong rồi, xong rồi, đây là Mercedes-Benz đó, Hàn Thành Sơn, đồ chết tiệt nhà ông đúng là vô dụng, thành sự thì ít bại sự có thừa!” Lâm Hồng Ngạn xuống xe mắng luôn miệng, chuẩn bị mở lời thì nhìn thấy hai người đàn ông xăm trổ từ trên xe đi xuống, bà ta sợ hãi vội vàng quay vào trong.

“Ối trời ơi, tôi nói ông già này, ông bị mù hay lác mà chiếc xe to như vậy ở trước cũng không nhìn thấy? Xuống xe cho tôi, xuống xe!” Hai thanh niên xăm trổ đi tới trước xe đá một cái vào cửa rồi hét lên với Hàn Thành Sơn.

Hàn Thành Sơn đâu dám xuống, ông ta vội vàng quay lại nhìn Lâm Hồng Ngạn, kết quả lại bị Lâm Hồng Ngạn mắng: “Ông nhìn gì mà nhìn, đồ lão già vô dụng, còn không mau xuống nói chuyện với người ta, nếu không được thì mua bảo hiểm!”
“Tôi, tôi, tôi...” Hàn Thành Sơn cười gượng nhìn Hàn Phương Nhiên với ánh mắt cầu cứu, bảo ông ta đi thương lượng với hai người xăm trổ đó, ông ta không dám.

Hàn Phương Nhiên chau mày, vừa định xuống xe thì đột nhiên bị Lâm Hồng Ngạn ngăn lại, bà ta lo lắng nhìn Hàn Phương Nhiên nói: “Nhiên Nhiên, con không thể xuống, hai người này vừa nhìn đã biết không phải thứ tốt lành gì, nhỡ may bọn họ thèm thuồng sắc đẹp của con thì làm sao!”
“Vậy, vậy chúng ta phải làm sao?” Hàn Phương Nhiên bất lực nói..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 26: Thế Lực Lớn


“Hai anh trai nguôi giận, đâm vào xe của hai anh là chúng tôi không đúng, phải đền bao nhiêu anh cứ việc nói”.

Thấy hai người đàn ông định đập cửa, Hàn Thành Sơn vội vàng kéo cửa kính xuống cười xin lỗi.

Thấy hai thanh niên xăm trổ bên ngoài, Lâm Hồng Ngạn kinh hãi, vừa nhìn đã biết hai người này là xã hội đen, chắc chắn không dễ đụng vào nên vội vàng cười nói: “Chúng tôi là người nhà họ Hàn, người của chúng tôi đang trên đường tới đây, mọi chuyện đều có thể thương lượng!”
“Nhà họ Hàn?” Một thanh niên xăm rồng xanh bên vai trái nghe vậy ngây người một lúc rồi chau mày nhếch mép cười: “Bà dám dọa tôi? Người nhà họ Hàn sao có thể lái loại xe rách nát này?”
Hàn Thành Sơn nghe vậy mặt tái nhợt, còn Lâm Hồng Ngạn thì mặt phừng phừng lườm Hàn Thành Sơn, không nhịn được mà mắng nhỏ: “Cũng tại đồ vô dụng nhà ông!”

“Tôi cảnh cáo các người, mau xuống xe!” Gã thanh niên kia thấy Hàn Thành Sơn và Lâm Hồng Ngạn không định xuống xe mới lạnh lùng hét lên: “Nếu như làm Trương đại thiếu gia tức giận, cho dù các người có họ Hàn cũng vô dụng!”
Hàn Thành Sơn và Lâm Hồng Ngạn toàn thân run rẩy, ở thành phố Kim Châu này, người không coi nhà họ Hàn ra gì có thể đếm trên đầu ngón tay, họ Trương...hai người đột nhiên thầm giật mình, Lâm Hồng Ngạn run rẩy lên tiếng: “Không lẽ là Trương đại thiếu gia, Trương Bồi Sơn?”
“Xem như bà có hiểu biết!” Trương thiếu gia gác cánh tay xăm trổ lên cửa xe, nhìn vào bên trong định lên tiếng mắng nhiếc thì đột nhiên nhìn thấy Hàn Phương Nhiên ngồi ở ghế phụ không khỏi ngạc nhiên, hai mắt sáng rực lên: “Cô đây là?”
Hàn Phương Nhiên chau mày, bị Trương Bồi Sơn nhìn bằng ánh mắt không chút nể nang như vậy, cô cảm thấy không thoải mái, trong khi đó Lâm Hồng Ngạn lại giành nói trước: “Nó là con gái tôi”.

“Cậu Trương, tôi...” Hàn Phương Nhiên chau mày định từ chối thì bị Lâm Hồng Ngạn kéo mạnh một cái, câu nói cũng bị đứt đoạn.

Cũng chính lúc này, đột nhiên giọng nói lạnh lùng truyền tới: “Chuyện gì vậy? Xảy ra chuyện gì?”
Đinh Dũng đi xe đạp tới hiện trường vụ tai nạn, nhìn thấy thanh niên xăm trổ đang đứng trước cửa xe, trên mặt còn nở nụ cười, đột nhiên đôi mày anh cong lên, đâm xe còn cười cười nói nói?
Nghe thấy tiếng Đinh Dũng, bộ mặt vui cười của Lâm Hồng Ngạn đột nhiên nhạt dần, trong khi Hàn Phương Nhiên thì buồn bã lườm mẹ mình một cái, không biết đối mặt với Đinh Dũng thế nào.

Trong lúc đó, Trương Bồi Sơn và gã thanh niên còn lại cũng quay qua nhìn, lúc bọn họ nhìn thấy Đinh Dũng đi xe đạp tới còn ngây ra một lúc, gã thanh niên kia chau mày quát: “Ai đấy, xéo nhanh đi!”
“Hả?” Đinh Dũng chau mày, lạnh lùng nhìn gã thanh niên.

Anh đỗ xe bên đường rồi nói với Hàn Thành Sơn: “Bố, chuyện gì vậy?”.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 27: Mày Chính Là Đồ Bỏ Đi Của Nhà Họ Hàn


“Yên tâm đi”.

Đinh Dũng cười hết sức tự nhiên.

Mặt Lâm Hồng Ngạn tái xanh, nghe Đinh Dũng tự giới thiệu xong, bà ta vội vàng nhìn trộm Trương Bồi Sơn.

Quả nhiên sắc mặt hắn ta không tốt lắm, bà ta không khỏi chột dạ, nếu như bọn họ chọc giận Trương Bồi Sơn, chắc chắn chỉ có con đường chết.

“Ôi giời, Nhiên Nhiên đừng phí lời với nó, chúng ta mau đi thôi, ông nội con đang đợi chúng ta đó!” Nếu đã như không nắm được miếng mồi Trương Bồi Sơn này, bà ta lại rẽ hướng sang tập đoàn Hàn Thị, lần này Hàn Phương Nhiên gia nhập công ty đã là chuyện chắc chắn.

“Đúng vậy, đừng để ông nội đợi nóng ruột, mau đi đi”.

Đinh Dũng mỉm cười xua tay với Hàn Phương Nhiên.

Hàn Phương Nhiên muốn nói gì đó nhưng nhìn ánh mắt kiên định của Đinh Dũng, cô chỉ đành gật đầu nói: “Giải quyết ổn thỏa với người ta, cần bao nhiêu tiền cứ nói với em”.

“Được”.

Đinh Dũng gật đầu.

Thấy ba người họ đã rời đi, Đinh Dũng quay qua nhìn Trương Bồi Sơn rồi nói: “Chiếc xe này sửa cũng không rẻ nhỉ, cần bao nhiêu tiền anh ra giá đi”.

Lúc này sắc mặt của Trương Bồi Sơn đã tái xanh, hắn nhìn bóng Hàn Phương Nhiên xa dần rồi đột nhiên nhìn Đinh Dũng hỏi: “Mày và cô Hàn rốt cuộc có quan hệ gì?!”
“Tôi và Phương Nhiên? Cô ấy là vợ tôi, sao hả?” Đinh Dũng chau mày không biết Trương Bồi Sơn có ý gì.

“Tao nghĩ lát nữa mày sẽ không nói như vậy đâu”.

Trương Bồi Sơn lắc đầu lấy điện thoại ra gửi tin nhắn.

Lông mày Đinh Dũng giật lên, anh nhìn Trương Bồi Sơn một lượt rồi thu lại ánh nhìn.

Đinh Dũng mở cửa xe ra ngồi vào trong, lấy bút viết một dòng số rồi nói: “Tôi đi đây, lát nữa mấy người gửi số tài khoản tới, muốn bao nhiêu tôi chuyển cho”.

“Muốn đi?!” Sắc mặt Trương Bồi Sơn rất dữ dằn, một tay nắm lấy bô lăng lạnh lùng nói: “Mày biết tao là ai không? Đâm vào xe của tao còn định chạy?”
“Vậy anh còn muốn thế nào?” Đinh Dũng chau mày, đúng là anh không biết thân phận của Trương Bồi Sơn nhưng người có thể đi Mercedes S Class nhất định không hề đơn giản.

Nhưng mặc kệ Trương Bồi Sơn có thân phận gì, Đinh Dũng cũng chẳng quan tâm, một thành phố Kim Châu nhỏ bé có thể có nhân v*t t* l*n gì, nghĩ đến đây, anh lại rút chiếc chìa khóa vừa c*m v** không lâu.

Lúc này, hai chiếc xe thương mại hiệu Mercedes-Benz chạy từ xa đến và dừng lại bên đường.

Đinh Dũng nhìn chúng rồi nhếch miệng cười đùa cợt, chuyện này cuối cùng cũng thú vị rồi đây, không muốn yên ổn nữa sao?
“Rốt cuộc anh muốn làm gì.

Có chuyện thì nói nhanh lên, con người tôi không thích vòng vo”.

Đinh Dũng liếc nhìn Trương Bồi Sơn, anh tin chắc trước đây chưa từng gặp người này, cũng không biết tại sao hắn ta lại đối địch với anh..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 28: Mày Dám Dòm Ngó Vợ Tao


Đinh Dũng chau mày nhìn mười mấy tên áo đen to con rồi lại nhìn Trương Bồi Sơn, ra ngoài lại còn đem theo nhiều anh em như vậy, thằng cha này đáng sợ biết bao!
“Ha ha, người anh em, tôi cũng không nói không đền tiền cho anh, sao phải vậy chứ?” Nghĩ tới đây, Đinh Dũng không còn cách nào khác chỉ xua tay bất lực, anh thực sự không có hứng thú với mấy tên côn đồ tầm thường này.

“Hừ, không muốn chết thì tối nay hẹn giúp tao cô Hàn ra ngoài, tao tha cho mày một mạng!” Ánh mắt ngang tàng của Trương Bồi Sơn dữ dằn nhìn Đinh Dũng nói.

Ánh mắt Đinh Dũng lạnh lùng, hóa ra tên này có ý đồ với Hàn Phương Nhiên à! Dám dòm ngó người phụ nữ của tôi, anh cũng to gan lắm nhỉ!
Nghĩ tới đây, Đinh Dũng cười lạnh lùng, anh dò xét Trương Bồi Sơn một lượt từ trên xuống dưới rồi thản nhiên nói: “Nếu như tôi không giúp được thì sao?”
“Không giúp thì mày đi chết đi!” Trương Bồi Sơn cười một tiếng ghê rợn rồi nháy mắt với đám tay chân.

Mười mấy tên to con lập tức bao vây Đinh Dũng, nhìn anh bằng ánh mắt không mấy tốt đẹp.

Một tên trong đó cười gian xảo nói: “Tên nhóc ốm đói này, một mình tôi xử lý là được!”
“Cẩu Nhị, thế còn ngây ra đấy làm gì, còn không mau chặt đứt chân nó đi!” Nghe Cẩu Nhị nói, mấy tên xung quanh cũng vào hùa cười nói.

Ánh mắt Trương Bồi Sơn đầy tàn nhẫn, hắn chắp tay đứng bên cạnh như đã nhìn thấy cảnh Đinh Dũng bị đánh bò ra đất quỳ xuống xin tha.

Nhìn Cẩu Nhị đang làm nóng tay cách đó không xa, anh nhếch miệng cười giễu cợt, chỉ với mấy tên này mà cũng muốn đối phó với anh?
Roạt! Đột nhiên, tên to con tên Cẩu Nhị với cái đầu rất to, theo sau là tiếng gió lao về phía Đinh Dũng.

“Các người còn ngây ra đấy làm gì, còn không xông lên!” Gã thanh niên đứng cạnh Trương Bồi Sơn thấy vậy liền hét lên với mấy tên to con.

Nghe vậy, mấy tên kia cũng mặt mày nặng trịch không dám ngông cuồng nữa.

Dù gì Cẩu Nhị cũng là võ sĩ tầng thứ ba, không hề yếu hơn bọn họ vậy mà bị một đòn hạ gục, có thể thấy Đinh Dũng cũng có chút thực lực.

“Mọi người cùng lên!” Không biết ai hét lên một câu, đám người liền xông lên ngay lập tức.

Đinh Dũng khẽ chau mày nhanh chóng bước tới, chủ động tấn công.

“Không tự lượng sức mình!” Trương Bồi Sơn cười lạnh lùng.

Nếu như Đinh Dũng bỏ chạy có lẽ sẽ hơi rắc rối nhưng Đinh Dũng lại chủ động xông vào đám người, rõ ràng là châu chấu đá xe, không tự lượng sức mình!
“Đúng là đồ vô dụng, lại còn ngu ngốc xông lên, rõ ràng là tự tìm cái chết mà!” Gã đàn ông đứng bên cạnh Trương Bồi Sơn nhìn thấy cảnh này không nhịn được chế giễu.

Trong khi đó lúc này bóng Đinh Dũng lao tới như bay, tới trước mặt mấy tên to con.

Khi bọn chúng còn chưa kịp phản ứng thì đã ăn ngay một đấm vào mặt.

Bụp! Âm thanh bóp nghẹt bầu không khí.

Tên to con đó bị đấm chảy máu mũi, sống mũi cũng dập nát.

Chỉ thấy hắn kêu lên một tiếng thảm thiết thì cơ thể đã bay ra ngoài đè lên đám người phía sau.

Tốc độ của Đinh Dũng rất nhanh, ngay khi tên to con ngã bay ra ngoài, anh đã tới bên một tên khác, cũng một đấm, sau đó lại là dao trong tay chặn lên cổ tối phương, khiến hắn ta mất đi năng lực tấn công..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 29: Dã Tâm Lang Sói Của Nhà Họ Hàn


“Không, không dám…” Trương Bồi Sơn rùng mình, nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Đinh Dũng, những lời cay độc hắn định nói lại nghẹn ở cổ họng.

Đinh Dũng một tay bóp chặt lấy cổ của Trương Bồi Sơn, ánh mắt lạnh giá không chút gợn sóng mà đầy sát khí, lạnh lùng nói: “Nếu như mày còn dám có ý gì khác với cô ấy, tao cũng không ngại, giết mày”.

“Bỏ Trương thiếu gia ra, mày, mày, đừng đùa với lửa!” Chính lúc này, gã thanh niên đi theo Trương Bồi Sơn đã bò dậy, nhìn Đinh Dũng bằng ánh mắt dữ dằn, đanh thép nói: “Cậu ấy là con trai của Trương Thiệu Thích, mày chết chắc rồi, mày dám động vào Trương thiếu gia, Trương lão đại sẽ không tha cho mày đâu!”
“Người nhà của mày, bạn của mày, bao gồm cả bản thân mày, tất cả đều sẽ chết!” Không biết gã thanh niên lấy dũng khí ở đâu ra mà không nhìn ra vẻ mặt ngày càng khó coi của Trương Bồi Sơn, còn dữ dằn nói: “Bây giờ mày thả Trương thiếu gia ra, quỳ xuống dập đầu tạ lỗi, có lẽ bọn tao sẽ tha cho mày!”
Ngay khi gã thanh niên vừa nói xong, sắc mặt Trương Bồi Sơn đã khó coi tới cực độ, hắn đang bắt đầu mắng thầm trong lòng, tên vô dụng này còn chưa nhìn rõ tình hình sao?
“Hả?” Đinh Dũng bỏ Trương Bồi Sơn ra, quay lại nhìn gã thanh niên.

Gã thanh niên thấy Đinh Dũng nhìn mình, còn tưởng Đinh Dũng sợ nên lập tức lấy lại dũng khí, khi hắn định nói tiếp, đột nhiên một nắm đấm lao đến trước mắt hắn khiến má hắn bắt đầu đau dữ dội.

Gã thanh niên bị Đinh Dũng dùng một đấm đánh bay, đập mạnh vào chiếc Mercedes, khiến đuôi xe bị lõm một chỗ lớn, còi cảnh báo vang lên inh tai nhức óc.

Má hắn bị đánh sưng phồng, sống mũi xẹp xuống, thảm hại tới mức không thể thảm hại hơn.

Nhìn thấy bộ dạng của hắn, Trương Bồi Sơn run sợ trong lòng, hắn nhìn Đinh Dũng đứng trước mắt mình như thể đang nhìn ma quỷ địa ngục.

Lúc này, đột nhiên Đinh Dũng quay lại nhìn Trương Bồi Sơn khiến hắn giật nảy mình vội vàng xua tay nói: “Nó, nó đáng chết!”
“Bố, con nghe nói gần đây, người bạn thân của bố sẽ tới chỗ chúng ta?” Trương Bồi Sơn hít một hơi thật sâu hỏi dò.

Người kia im lặng một lát rồi lại hỏi: “Sao vậy, con lại gây ra họa gì rồi?”
“Sáng hôm nay có một kẻ đánh con bị thương khắp người...” Trương Bồi Sơn kể vắn tắt câu chuyện, thêm chút mắm muối rồi nói với bố hắn.

Hắn dữ dằn nói: “Suýt nữa con bị giết hại rồi, cục tức này con nuốt không trôi!”
“Dám động tới con trai của Trương Thiệu Thích ta!” Giọng người trong điện thoại đột nhiên đầy căm phẫn, sau đó ông ta lại nói tiếp: “Bồi Sơn, chuyện này con không cần lo, tối nay chú Tần con sẽ tới!”
“Vâng!” Trương Bồi Sơn mỉm cười cúp máy.

Mặc dù hắn chưa từng gặp chú Tần mà bố nói nhưng qua cách bố hắn khẳng định, hắn có thể nhận ra chú Tần này không phải người thường!
Trong khi đó, ba người Hàn Phương Nhiên vội vàng bắt taxi, lúc này đã tới dưới sảnh văn phòng tập đoàn Hàn Thị.

“Mau, mau vào trong!” Lâm Hồng Ngạn vừa chạy vừa thở nói: “Đừng để ông nội con đợi nóng ruột!”.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 30: Hợp Nhất


Trong năm nhánh của nhà họ Hàn thì chỉ có nhánh của nhà Hàn Thành Sơn không được coi trọng, cũng bị bốn nhánh khác coi như trò hề.

Do vậy mà khi nhà Hàn Phương Nhiên đi vào phòng họp, Hàn Thành Quý không kiềm chế nổi.

“Thật sự xin lỗi mọi người.

Thực ra là vì… trên được gặp chút chuyện.

Ông à, cháu xin lỗi.” Hàn Phương Nhiên đang định giải thích nhưng lúc lời nói đến miệng thì trông thấy ông nội đang ngồi uy nghiêm, mặt mày nghiêm túc, cô lại nuốt luôn lời nói vào trong rồi cúi đầu.

“Hừ, một câu xin lỗi là xong à?” Đột nhiên, Hàn Thành Văn vẫn im lặng nãy giờ lên tiếng.

Trông ông ta nho nhã như vậy, không ai ngờ vừa lên tiếng đã nói luôn một câu rõ sỗ sàng: “Lãng phí bao nhiêu thời gian của tất cả mọi người.”
“Em Tư nói phải.” Hàn Thành Phú bật cười.

Hàn Thành Quý trông thấy cả nhà Hàn Thành Sơn đứng run rẩy khép nép ở cửa thì lên tiếng châm chọc: “Thời gian chính là sinh mạng, lãng phí thời gian chính là tự sát một cách từ từ.

Lẽ nào anh Hai lại muốn dồn chúng em vào chỗ chết?”
“Chú!”, Hàn Thành Sơn ấm ức khó chịu, nhưng vừa trợn mắt lên nhìn Hàn Thành Quý, ông ta liền cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của bố mình nên vội cúi đầu.

“Chú đừng có ngậm máu phun người.” Lâm Hồng Ngạn bình thường dù có hay diễu võ dương oai nhưng tới một nơi thế này, bà ta cũng biết sợ: “Không phải chỉ là tới muộn một chút thôi sao, sao có thể liên quan đến việc tự sát được chứ?”
“Ông ơi, cháu…”, Hàn Phương Nhiên bặm chặt môi, nghe những lời nói như có thêm dao kiếm của các bác các chú mình mà không khỏi đau lòng và ấm ức.

Đúng lúc cô định lên tiếng nói thì bị ông lão Hàn nội xua tay ngắt lời.

Ông lão từ đầu tới cuối không nói lời nào, đột nhiên quay đầu nhìn Hàn Thành Sơn và Lâm Hồng Ngạn với ánh mắt nghiêm khắc khiến cả hai người họ sợ hãi lắp bắp, đâu còn dám nói thêm nửa lời.

Sau đó ánh mắt của ông khi nhìn về Hàn Phương Nhiên – nhìn cô cháu gái của mình đột nhiên dịu hẳn lại và còn nở nụ cười.

Thế nhưng những việc này, Hàn Tông Khôn lại không tiết lộ với những người khác cho nên những năm gần đây, mấy đứa con của ông ta vẫn phê phán ông ta, cho rằng Hàn Tông Khôn bất công.

“Lần này, sau khi trải qua nhiều lần cân nhắc của chủ tịch hội đồng quản trị, cuối cùng cũng quyết định cho công ty Tú Thuỷ của Hàn Phương Nhiên sát nhập vào tập toàn Hàn Thị.

Đồng thời, là công ty con của tập đoàn Hàn Thị và cũng là hạng mục có tiềm năng nhất hiện tại.

Tập đoàn sẽ dốc sức hỗ trợ.” Hàn Thành Võ nhìn Hàn Phương Nhiên rồi nhếc miệng cười, sau đó tiếp tục nói: “Việc hợp tác với bất động sản Đỉnh Kim vô cùng quan trọng, hy vọng tất cả mọi người đều dốc hết tâm hết sức, đừng để hạng mục xảy ra sai sót.”
Nghe vậy, Hàn Phương Nhiên chột dạ, đến thở thôi cũng thấy gấp gáp hơn.

Nếu như nhận được sự hỗ trợ của tập đoàn, vậy thì Tú Thuỷ nhất định có thể dựa vào việc hợp tác với bất động sản Đỉnh Kim lần này mà như cá vượt vũ môn, trở thành doanh nghiệp hàng đầu ở thành phố Kim Châu.

…….

Đinh Dũng xử lý mọi việc xong xuôi thì lái xe đi sửa, sau đó anh đạp xe về trung tâm thành phố Kim Châu.

“Thiên Hương Các.

Cái tên hay.” Từ xa, Đinh Dũng đã trông thấy một căn nhà có phong cách cổ xưa.

Trông ba chữ viết hoa như rồng bay phượng múa, anh không khỏi trầm trồ tán thưởng.

“Xin hỏi quý khách đã đặt trước chưa ạ?” Đinh Dũng còn chưa vào cửa đã có một nhân viên phục vụ tiến lên hỏi..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 31: Thiên Tự Nhất Hiệu


Nghe nhân viên phục vụ kia nói vậy, Đinh Dũng chỉ cười nhạt rồi nheo mắt lại, nói tiếp: “Nếu có thì sao?”
“Nếu có thì tôi quỳ xuống gọi anh một tiếng ‘ông’.

Nhưng nếu không có thì anh phải cuộn lại như quả bóng, cút ngay khỏi chỗ chúng tôi.” Nhân viên phục vụ châm biếm.

Hắn ta thuộc làu làu thông tin của từng vị khách đến đây và chưa bao giờ nghe đến tên người nào là Tiểu Lục cả.

“Chuyện gì vậy?” Đúng lúc này, một cô gái mặc đồng phục đi tới cau mày lên tiếng nói.

Trông cô ta rất xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan đường nét sắc sảo, làn da trắng ngần, lại thêm bộ đồng phục công sở trên người cô ta rất hợp với vóc dáng, trông hết sức phong cách.

“Quản lý, có một tên nghèo kiết xác muốn vào chỗ chúng ta tìm người.” Nhân viên phục vụ thấy cô gái thì đột nhiên nghiêm mặt trở lại và chỉ Đinh Dũng đang đứng ở cửa.

Nghe nhân viên kia nói lại, cô gái cau mày rồi nhìn về phía cửa.

Quỳnh Hi là quản lý của Thiên Hương Các.

Ngày nào cô ta cũng gặp đủ thể loại người, đương nhiên cũng có không ít người muốn vào Thiên Hương Các nhưng lại không có tiền đóng quỹ hội viên.

Cô ta nhìn Đinh Dũng một lượt và chẳng nhận ra anh có gì đặc biệt, chính vì vậy cô ta lên tiếng: “Xin lỗi quý khách, Hải Thiên Các chúng tôi làm theo quy định hội viên…”
“Tôi chỉ đến tìm người, có người hẹn tôi tới Hải Thiên Các này.” Đinh Dũng ngắt lời Quỳnh Hi.

Anh hít vào một hơi thật sâu rồi lạnh lùng nói: “Cho nên, phiền hai người đi báo giúp tôi một tiếng.”
“Hả?” Quỳnh Hi lặng người.

Cô ta nhìn bộ dạng thẳng thắn đó của Đinh Dũng rồi tỏ vẻ kinh ngạc, và lại nhìn nhân viên phục vụ đang đứng sau mình rồi mới lên tiếng hỏi: “Là vậy sao?”
“Chuyện này…” Nhân viên phục vụ mặt mày trắng bệch.

Hắn trợn tròn mắt lên nhìn Đinh Dũng rồi mới nói tiếp: “Quản lý, người mà anh ta muốn tìm tên là Tiểu Lục.

Khách hàng của chúng ta đều là những người có thân phận cao quý.

Làm gì có ai tên là Tiểu Lục, cho nên tôi mới…”
Không đợi hắn ta nói xong, khuôn mặt Quỳnh Hi chợt biến sắc.

Cô ta cau mày rồi đột nhiên nhớ ra trên sổ hội viên hôm nay, cô ta đã nhìn thấy tên một vị khách.

Cô ta thở gấp rồi nói với Đinh Dũng: “Xin… xin đợi một lát.”

“Ừm? Vừa rồi cậu ta nói gì với anh ạ?” Quỳnh Hi thẫn thờ, ngay sau đó cô ta lập tức đổi thái độ rồi vội vàng hỏi lại.

Vừa rồi cô ta trông thấy thông tin của Kim Tiểu Lục, mặc dù không ghi chú thân phận cụ thể nhưng nhật ký người này nộp phí hội viên là một triệu nhân dân tệ thì với thân phận là hội viên hạng Hắc Kim đủ để thể hiện sự tôn quý của đối phương rồi.

“Đây, đây…” Gã nhân viên phục vụ đan tay lại với nhau rồi nhìn Đinh Dũng với vẻ mặt sợ hãi.

Hắn nghiến răng, quỳ phịch xuống đất và run rẩy lên tiếng: “Xin, xin lỗi, là cái mắt chó của tôi không biết nhìn người.

Xin anh đại nhân đại lượng tha cho tôi cái mạng này.”
Nếu bắt hắn quỳ trên đất gọi Đinh Dũng một câu ‘ông’ thì thật sự hắn không làm được.

Nhưng rõ ràng Đinh Dũng không muốn bỏ qua cho hắn.

Người có thể là hội viên ở đây thì tuyệt đối không phải là người mà hắn có thể đụng tới.

“Thôi, bỏ đi.” Thấy gã nhân viên phục vụ quỳ trên đất, Đinh Dũng lắc đầu bất lực rồi nói với Quỳnh Hi.

Mặc dù Quỳnh Hi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng thái độ của nhân viên phục vụ đó rất rõ ràng, chắc chắn vừa rồi hắn ta đã nói gì đó khiến Đinh Dũng khó nghe.

Do vậy cô ta vội vàng cúi người lên tiếng: “Thưa quý khách, xin quý khách yên tâm.

Lát nữa tôi sẽ xử lý cậu ta nghiêm khắc.”
“Ừm.” Đinh Dũng gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Rất nhanh chóng, Quỳnh Hi đã đưa Đinh Dũng tới nơi sâu nhất của Thiên Hương Các.

Ở cửa của căn phòng VIP với lối kiến trúc cổ xưa.

Trên biển tên của căn phòng này còn có bốn chữ như rồng bay phượng múa: “Thiên Tự Nhất Hiệu.”
“Người bạn của quý khách ở phòng này ạ.” Quỳnh Hi lại cúi người cười nói với Đinh Dũng và làm tư thế ‘mời’ bằng tay..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 32: Kim Vô Đạo


Mặc dù người trước mắt này trông không ra làm sao, và lại khác biệt hoàn toàn về vẻ bề ngoài với sư phụ trong lòng ông lão nhưng thần thái trong đôi mắt và khí chất của người này thì không sao che giấu được.

Ông lão chắc chắn rằng người trước mặt chính là sư phụ của mình.

Nghe giọng già nua của Kim Tiểu Lục, Đinh Dũng chợt giật mình.

Anh hít vào một hơi thật sâu rồi nhanh chân sải bước vào trong đỡ Kim Tiểu Lục dậy và nói với giọng ân cần: “Tiểu Lục, ngồi đi.”
Vốn dĩ Đinh Dũng còn thấy không mấy hài lòng vì Kim Tiểu Lục tự đến tìm mình nhưng sau khi trông thấy Kim Tiểu Lục, mọi thứ đều tiêu tan hết cả.

Lúc này, người thanh niên trẻ tuổi kia cũng đi tới.

Khi nhìn thấy Đinh Dũng đỡ Kim Tiểu Lục, hắn ta không khỏi cau mày, nhưng vẫn nín nhịn không nói những gì đang nghĩ trong đầu ra.

Hắn ta cứ thế lặng thầm đứng bên cạnh Kim Tiểu Lục.

“Sao tự dưng con lại tới Kim Châu vậy?” Ngồi trước bàn trà bằng đá xanh, Đinh Dũng nhấp một ngụm trà hơi nguội rồi cau mày hỏi.

Nghe Đinh Dũng hỏi vậy, Kim Tiểu Lục hít vào một hơi thật sâu, nhìn người thanh niên vạm vỡ bên cạnh rồi giải thích: “Sư phụ, người yên tâm, lần này chỉ có con và Tống Long đến đây thôi.”
“Ừm.”, Đinh Dũng gật đầu.

“Đây là một đồ đệ của con, tên là Tống Long.”, Kim Tiểu Lục nhìn Đinh Dũng một cách cung kính và lên tiếng giải thích với Đinh Dũng Sau đó ông lão quay qua liếc Tống Long một cái, nói: “Còn không mau tới chào sư tổ.”
“Con chào… Sư Tổ.” Mặt mày Tống Long rõ cái vẻ kỳ quái.

Người trước mặt này rõ ràng cũng hai mươi mấy tuổi gì đó, sao lại là Sư tổ của mình được? Hắn có nghĩ thế nào cũng không thông.

Nhưng lời của Kim Vô Đạo thì hắn lại không dám làm trái.

Trong clip, Kim Tư Kỳ đang nằm trên giường bệnh, khuôn mặt tái nhợt đi, miệng không còn đỏ hồng, đôi mắt nhắm chặt và khuôn mặt rõ ràng đang cảm thấy đau đớn.

Trông là thấy không bình thường.

“Chú ấn?” Đinh Dũng lắc đầu than thở hỏi: “Hiện giờ con bé thế nào?”
“Để sư phụ phải bận lòng rồi ạ.

Hiện giờ Tư Kỳ đã không sao cả, chỉ có điều…” Kim Vô Đạo thở dài, ánh mắt mang theo vẻ nghi hoặc rồi nhìn sang Đinh Dũng.

“Không sao cả?” Đinh Dũng thừ người một lát rồi nhìn sang Kim Vô Đạo, hỏi: “Chữa khỏi ở viện hay là có người khác ra tay?”
Đinh Dũng thấy rằng Kim Tư Kỳ đã trúng phải một thuật pháp giống như chú ấn, nếu chỉ dựa vào y bác sĩ ở viện thì e rằng rất khó chữa trị nổi, có lẽ là có người khác ra tay.

Dù gì thì Kim Vô Đạo cũng là gia chủ của nhà họ Kim ở Giang Nam, lại được người ta kính trọng gọi với cái tên Nam Hoàng, những người tài giỏi trong tay ông lão cũng không hề ít.

“Trong gia đình con đúng là có vài người tài giỏi nhưng bọn họ cũng bó tay.

Sau khi bệnh nặng và nằm ở phòng theo dõi hai ngày, tình trạng của con bé hồi phục rõ trông thấy nên con mới tìm sư phụ…” Kim Vô Đạo cười khổ, đem toàn bộ sự việc kể lại tường tận cho Đinh Dũng, bao gồm cả việc sau đó ai tới khám cho Kim Tư Kỳ.

“Vậy không phải là chú ấn rồi, mà ngược lại lại giống như ….

Minh pháp.” Đinh Dũng nhướng mày, đột nhiên nhớ ra một chủng tộc nào đó trong tiềm thức.

.

truyện tiên hiệp hay
Chú ấn uyên thâm, và còn lấy linh hồn của con người làm mục tiêu tấn công.

Với điều kiện của y học hiện tại thì không thể nào chữa trị được.

Thế nhưng bệnh của Kim Tư Kỳ đã được bác sĩ chữa trị được, vậy thì đương nhiên không phải chú ấn..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 33: Kỹ Năng Chiến Đấu Quá Kém


“Dạ?” Tống Long thẫn thờ.

Hắn cau mày rồi nhìn về phía Kim Vô Đạo đang đối diện với Đinh Dũng.

Kim Vô Đạo lặng người.

Ông lão nhìn Đinh Dũng với con mắt khác thường, sau đó liếc nhìn sang Tống Long và vội đứng dậy, nói: “Sư phụ, đây…”
“Không sao, để ta xem thực lực của tiểu tử này.” Đinh Dũng cười đáp.

“Vâng.” Kim Vô Đạo gật đầu bất lực, sau đó nhìn Tống Long một cái, lúc này mới nói: “Sư phụ đấy, ra đòn cẩn thận.”
“Vâng, con sẽ không làm thương Sư tổ đâu ạ.” Tống Long hăm hở chiến đấu nhưng cũng không phát hiện ra nét kỳ lạ trên mặt Đinh Dũng.”
Kim Vô Đạo nghe Tống Long nói thì giật giật nơi khoé miệng.

Thấy Đinh Dũng nở nụ cười ý vị sâu xa, lời nói của ông lão tới miệng rồi nhưng lại nuốt trôi xuống cổ họng.

Xem ra sư phụ thật sự muốn thử thách Tống Long một phen rồi.

“Lên đi.

Dùng hết sức đánh ta một đòn.” Đinh Dũng đứng trước bàn trà chắp tay thẳng người.

Thực ra ngoài ý định muốn thử thách Tống Long ra thì Đinh Dũng còn muốn xem xem cơ thể này rốt cục mạnh thế nào.

Nghe Đinh Dũng nói vậy, Tống Long hơi cau mày.

Mặc dù ý tứ ngăn cản của sư phụ hắn cũng đã nghe ra nhưng sư phụ hắn rõ ràng tỏ ra vô cùng cung kính với vị sư tổ này.

Có điều, điều đó không có nghĩa là thực lực của sư tổ rất mạnh.

Đặc biệt là theo như Tống Long thấy, cơ thể gầy gò với đôi chân tong teo của Đinh Dũng căn bản không hề giống với võ sĩ.

Cho dù là từng tu luyện võ thuật thì thực lực cũng chưa chắc mạnh.

“Sư tổ, giờ con là võ sĩ Đỉnh Phong tầng thứ chín.

Nắm đấm không có mắt….

Sư tổ, xin người hãy…”, nghĩ tới đây, Tống Long do dự một lát rồi nhìn Đinh Dũng và lên tiếng.

Đương lúc nắm đấm của Tống Long lại gần Đinh Dũng, Đinh Dũng đột nhiên lùi về sau nửa bước, sau đó nắm chặt nắm tay phải, không hề ra đòn thừa thãi, cũng không phát ra bất cứ âm thanh gì, chỉ đơn giản là đánh về trước một đòn.

“Muốn đấm lại đòn của ta?” Mặt Tống Long biến sắc.

Hắn không ngờ nổi Đinh Dũng đột nhiên lại tung nắm đấm đấm lại hắn.

Thủ đoạn cứng chọi cứng thế này nếu như mình vẫn đấm tiếp thì e rằng vấn đề không phải nằm ở chỗ nằm liệt giường mấy ngày mà cả cánh tay cũng sẽ bị gãy.

Nghĩ tới đây, Tống Long tỏ ra hoang mang.

Nhưng nắm đấm của hắn cũng đã lại gần Đinh Dũng rồi, muốn thu về là chuyện không thể.

Bịch.

Một âm thanh vang lên, nắm đấm yếu ớt của Đinh Dũng và nắm đấm của Tống Long va vào nhau.

Một lực chấn động cũng sinh ra theo nắm đấm mà Đinh Dũng vừa tung ra.

Cơ thể anh hơi run.

Lực đạo đó cũng thuận theo đôi chân mà đi xuống đất.

Bịch, bịch, bịch…
Tống Long liên tiếp lùi lại mấy bước.

Vừa rồi hắn nắm chặt tay phải nên cơn đau đớn thấu tận xương..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 34: Bắt Nạt Người Quá Đáng


Bên trong hành lang, Quỳnh Hi mặt mày hối hả đứng bên một gã đàn ông đầu trọc giải thích.

Là quản lý của Thiên Hương Các, việc này cô ta không thể không chú ý đến, đặc biệt là khi mà hai bên đều là những người mà cô ta không thể đụng tới.

Đừng nói là Trương Lão Đại bá đạo nhất thành phố Kim Châu.

Mà người thần bí đang ngồi ở Thiên Tự Nhất Hiệu, cũng là người mà cô ta không thể đụng tới.

“Anh, bên trong đó quả thực có người.

Quy định chỗ chúng ta không phải anh không biết.

Em đổi phòng cho các anh được không ạ?”
“Nhị ca, hay là… anh xem?” Người đàn ông để đầu ba phân trông mặt rõ vẻ hung tợn nhìn Quỳnh Hi qua đôi mắt ti hí sau đó lên tiếng nói với gã đàn ông trọc đầu.

Gã đàn ông trông thô kệch này là đàn em của gã đàn ông đầu trọc.

Từ sau khi tới Thiên Hương Các một lần là hắn đã muốn có được Quỳnh Hi, nhưng ngặt nỗi Quỳnh Hi cũng không dễ mắc lừa cho nên hắn vẫn chưa thể làm gì.

Bây giờ khó khăn lắm mới kiếm được cơ hội thể hiện trước mặt Quỳnh Hi, gã đàn ông thô kệch kia đương nhiên sẽ dốc hết sức.

Đôi mắt hắn đảo điên liếc đi liếc lại.

Hắn nhìn gã đàn ông đầu trọc rồi nói tiếp: “Nhị ca, cô Quỳnh Hi đã nói rồi, Địa Tự Nhất Hiệu cũng không kém hơn Thiên Tự Nhất Hiệu đâu…”
“Mẹ kiếp, mày có biết hôm nay Trương Lão Đại mời ai đến không hả?” Gã đàn ông trọc đầu căn bản không giữ thể diện cho gã đàn ông thô kệch kia mà cứ thế đẩy cửa lên giọng dữ dằn nói: “Hôm nay cho dù phải thế nào thì chúng ta cũng phải lấy bằng được Thiên Tự Nhất Hiệu.

Ai cũng không cản được.

Quản lý Quỳnh, biết điều thì mau mở cửa ra đi.”
“Nếu không Trương Lão Đại của bọn tôi đến thì đừng nói là cô, cho dù chủ của cô là Vương Nhã Chi đến thì cũng không có tác dụng đâu.” Gã đàn ông trọc đầu nhìn Quỳnh Hi chằm chằm, ánh mắt tỏ rõ vẻ tôi độc đáng sợ.

Cảm nhận được ánh mắt đáng sợ của gã đàn ông trọc đầu, Quỳnh Hi không khỏi lẩm nhẩm.

Cô ta có vẻ như đã bị làm khó nên đang định gõ cửa gọi mấy người phía Đinh Dũng ra thì cánh cửa làm bằng gỗ hương đỏ đột nhiên bị đẩy ra.

Tống Long đi từ trong ra, thấy bên ngoài có nhiều người, hắn không khỏi cau mày rồi lạnh lùng lên tiếng: “Các người muốn làm gì?”

“Mẹ kiếp, dám đạp ông đây à?” Gã đàn ông đầu trọc nhìn Tống Long thu chân về, hắn ta còn cho rằng Tống Long sợ hắn nên bật cười với vẻ mặt hống hách thấy rỗ.

Hắn giơ tay vỗ vỗ về phía mặt của Tống Long rồi cười giảo hoạt: “Mẹ kiếp, gan mày không vừa nhỉ.

Đánh cho tao.”
“Thằng khốn khiếp, dám vô lễ với Nhị Ca tao à? Muốn chết phải không?”.

Được tại ~ TRUМt rцyen.

мE ~
“Giết nó.”
Cả đám người cùng xông lên nhìn Tống Long với vẻ mặt bất thiện.

Quỳnh Hi thấy thế thì sợ hãi, cô ta vội lùi sau hai bước, nói: “Nhị ca, đừng ra tay, có gì từ từ nói.”
“Nói cái mẹ gì mà nói.

Trương Lão Đại đến chỗ các cô dùng bữa đã là cho các cô thể diện rồi.” Gã đàn ông trọc đầu hằn học nhìn Quỳnh Hi, sau đó lập tức nhìn Tống Long và nói với giọng mỉa mai: “Biết tao là ai không hả? Dám đạp tao, mày muốn chết phải không? Anh em, g**t ch*t nó cho tôi.”
“Đợi đã.” Tống Long nắm chặt tay nhìn chằm chằm vào bảy tám gã đàn ông đang vây quanh mình, sau đó hắn dừng lại ở gã đàn ông đầu trọc.

Hắn định nói ‘mày có biết bên trong là ai không?’ nhưng hắn biết rằng Kim Vô Đạo không muốn ai biết ông lão tới Kim Châu, nên hắn chỉ có thể nghiến răng rít lên: “Tao đi hỏi đã.

Cùng lắm thì đổi phòng cho bọn mày thôi.”
“Muộn rồi.” Gã đàn ông trọc đầu cười ha hả, hắn giơ tay ra vỗ vào mặt Tống Long: “Bây giờ biết sợ rồi à? Vừa rồi mày to gan lắm cơ mà.”.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 35: Võ Sĩ Đỉnh Phong


Sắc mặt người đàn ông tuấn tú kia chợt lạnh hẳn.

Ông ta nheo mắt lại nhìn Tống Long chằm chằm rồi lạnh lùng nói: “Bỏ hắn ra.”
“Lão Đại cứu em.” Thấy người đàn ông tuấn tú kia, tên đầu trọc lập tức kích động.

Người đàn ông trông tuấn tú này chính là Trương Lão Đại nổi danh khắp thành phố Kim Châu những năm gần đây.

Ông ta dẫn dắt cả đám đàn em, có chỗ đứng vững chắc trong Hội Hắc Mã, một tay che trời ở thành phố Kim Châu.

Sau này ông ta dẫn dắt đàn em phát triển thế lực mạnh đến mức Hội Hắc Mã không thể khinh suất trừ khử.

Trương Thiệu Thích cũng trở thành thế lực ngầm lớn mạnh ở thành phố Kim Châu, trừ Hội Hắc Mã ra thì ông ta cũng được xếp vào hàng danh xứng với thực.

“Nếu tôi không bỏ thì sao?” Tống Long nheo mắt lại tỏ vẻ không sợ.

Hắn đương nhiên có thể cảm nhận được thực lực của đối phương.

Người đàn ông bất phàm trước mặt hắn lúc này là một võ sĩ theo võ cổ với thực lực vào tầng Đỉnh Phong thứ chín.

Thế nhưng Tống Long không coi Trương Thiệu Thích ra gì.

Hắn là đệ tử của Nam Hoàng nhà họ Kim ở đất Giang Nam, hắn có thể tự hào, tự tin rằng kể cả Trương Thiệu Thích là võ sĩ tầng thứ chín thì cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn.

Vả lại… nghĩ tới đây, Tống Long không khỏi liếc mắt về phía sau.

“Không thả thì phải chết.” Sắc mặt Trương Thiệu Thích tối sầm lại.

Ông ta nhìn Tống Long chằm chằm rồi nói gằn từng từ một.

“Ông cho rằng ông là đối thủ của tôi à?” Tống Long cười lạnh lùng.

Nghe vậy, Trương Thiệu Thích cũng bật cười theo.

Ông ta chắp hai tay ra sau rồi lên tiếng: “Tiểu tử, thực lực của võ sĩ tầng thứ chín quả không vừa nhưng nên biết núi cao còn có núi cao hơn.”
“Các cậu trông chừng người bên trong cho tôi.

Không được thả một ai ra ngoài.” Trương Thiệu Thích lạnh lùng cười với Tống Long rồi nhếch miệng mỉa mai: “Đợt lát nữa tôi hy vọng cậu có thể nói chuyện hùng hồn với tôi như bây giờ.”
“Không được.” Thấy Đinh Dũng đi về phía cửa, Tống Long lắc đầu nói: “Bên ngoài toàn là người của bọn chúng.

Chúng đã chặn cửa không cho chúng ta ra rồi ạ.”
“Ừm.”, Đinh Dũng cau mày nhìn về tên đầu trọc đang ngồi trên sàn đất.

Cảm nhận được ánh mắt của Đinh Dũng, từng thớ thịt trên người hắn run lên.

Hắn vội xua tay, nói: “Không, không, không.

Không liên quan gì đến tôi.

Ba vị đại ca tha mạng cho tôi đi mà.

Trên tôi còn có mẹ già, dưới có con nhỏ…”
“Câm mồm.” Nghe những lời hắn lải nhải, Đinh Dũng lạnh lùng nạt nộ, sau đó anh nhìn sang Tống Long rồi cau mày: “Có bao nhiêu người mà có thể ngăn con lại?”
“Bảy tám người ạ.

Con không biết bên ngoài có còn lão đại của bọn chúng đứng đó hay không.

Thực lực của lão ta cũng tầng thứ chín như con.” Tống Long nhớ kỹ lại rồi đột nhiên cau mày.

Hắn nói tiếp: “Không đúng, hình như bọn chúng đang đợi ai đó.”
“Võ sĩ tầng thứ chín?” Đinh Dũng nhướng mày.

Không ngờ ở Kim Châu còn có cả võ sĩ thế này.

Anh đi tới bên gã đầu trọc, nói với hắn: “Lão đại của chúng mày tên gì?”
“Trương, Trương Thiệu Thích…” Gã đầu trọc do dự một hồi rồi vẫn quyết định nói ra.

Sau đó hắn ta lập tức giải thích: “Tôi không có liên quan gì đến lão đại cả.

Tôi chỉ ăn cơm cùng với ông ta mà thôi.

Việc ngày hôm nay đều là ông ta bảo tôi làm.

Tôi cũng là bị ép thôi.

Ba đại ca tha cho tôi cái mạng này đi mà.”
“Đừng có vô duyên vô cớ đòi xin tha mạng như thế.

Tao bảo giết mày chưa?” Tống Long khó chịu đạp cho hắn một cái..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 36: Nghiền Nát


Đinh Dũng không để ý tới mấy người mà mở cửa đi ra ngoài, anh không muốn để lộ thân phận vì vậy nên cuộc gặp mặt với Kim Vô Đạo càng ít người biết lại càng tốt.

Đương nhiên mấy người đứng cửa, anh cũng làm ngơ, người có thể ngăn được Đinh Dũng cũng chỉ có mấy tên tép riu này mà thôi.

“Đứng lại!” Vừa ra khỏi cửa, Đinh Dũng đã bị hai tên to con bên ngoài ngăn lại.

Trong hành lang Thiên Tự Nhất Hiệu có mười mấy tên to con mặt áo vest đen.

Những tên này đều xăm trổ rồng phượng, mặt mày dữ tợn cũng giống như đám người Trương Bồi Sơn gọi tới trước đó, xem chừng là cùng một thế lực.

Đinh Dũng nhếch môi cười, anh nhìn đám to con đứng trước mặt mình, nói giọng dửng dưng: “Tránh ra”.

“Nhóc con, con mẹ mày tìm chỗ chết đúng không!” Thấy Đinh Dũng nói chuyện với mình như vậy, tên to con kia nổi giận ngay, hắn giơ tay ra đánh vào mặt Đinh Dũng.

Ngay khi nắm đấm tay hắn hạ xuống, Đinh Dũng liền đưa tay lên nắm chặt cổ tay hắn, vặn mạnh một cái rồi bẻ tay hắn về phía sau lưng.

“Mau đi gọi Lão Đại!” Có người hét lên, đám người còn lại cũng bắt đầu bao vây Đinh Dũng.

“Nhóc con, chọc giận Trương Lão Đại không nghĩ xem nên xin tha như thế nào mà còn dám ra tay với tao, anh em xông lên, đánh chết thằng nhóc này đi!” Những tên này ngày thường chỉ thích làm mấy chuyện ác, ức h**p người yếu thế nên nhìn thấy vẻ ngoài ốm đói của Đinh Dũng liền cho rằng anh chỉ là kẻ trói gà không chặt.

Nhưng bọn chúng chưa từng nghĩ rằng, Đinh Dũng có thể khiến một người to lớn như thế bất động trên đất chỉ bằng một chiêu khóa tay, vậy thì làm sao anh chỉ là một người bình thường tay trói gà không chặt chứ!
Thỉnh thoảng Trương Bồi Sơn lại liếc nhìn người đàn ông mặc áo dài gấm đang đi cùng bố mình, người mà ngay cả bước đi cũng mang một khí chất đặc biệt, trong lòng hắn có chút hy vọng.

Trước khi tới đây, Trương Thiệu Thích đã dặn dò hắn nhất định phải thể hiện thật tốt trước mặt Tần Phong để ông ta nhận hắn làm đệ tử, tận dụng cơ hội ở cạnh Tần Phong để bước vào nhà họ Tần ở Giang Bắc.

Như vậy mới thực sự hiện thực hóa giấc mơ cá chép vượt Long Môn.

“Đừng để tao gặp lại mày, nếu không tao nhất định sẽ đánh gãy chân mày!” Trương Bồi Sơn nghiến rắng mắng thầm trong lòng, đầu hắn tự nhiên hiện ra hình ảnh của Đinh Dũng.

Chính lúc này, hai tên to con mặc áo vest đen từ trong góc chạy ra, mặt mày hoảng hốt, hớt ha hớt hải chạy về phía này.

“Chuyện gì?” Trương Thiệu Thích nhìn người của mình, mặt liền biến sắc lạnh lùng hỏi: “Hớt ha hớt hả, ra thể thống gì!”
“Lão, lão đại, ở đó có quái vật!” Nhìn thấy Trương Thiệu Thích, một người trong đó vui mừng ra mặt vội vàng quay người chỉ về góc kia.

Tên còn lại thì sợ tới vỡ mật, không thèm quan tâm tới Trương Thiệu Thích và những người khác mà hoảng hốt chạy vụt qua.

“Ông đây ghét nhất là lính bỏ chạy, hai người các người, đi xử hắn đi!” Nhìn thấy gã đàn ông cứ vậy mà bỏ chạy, Trương Bồi Sơn dữ dằn nói với hai tên mặc vest phía sau mình.

Đột nhiên một bóng người đi ra từ trong góc..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 37: Quyền Pháp Mạc Gia


Mặt Trương Thiệu Thích biến sắc, gương mặt sáng sủa khi nãy đang tối sầm xuống nhìn chằm chằm Đinh Dũng.

Ông ta cười nghiến răng nghiến lợi rồi nói từng từ: “Cậu thanh niên này, nói chuyện phải nghĩ tới hậu quả!”
“Tôi nói lại lần nữa, tránh ra!” Giọng Đinh Dũng cũng rất lạnh lùng, anh nhìn Trương Thiệu Thích nói.

Tần Phong đứng bên cạnh Trương Thiệu Thích nhìn Đinh Dũng có vẻ thích thú.

Mặc dù từ đầu tới giờ, ông ta không nhìn ra thực lực của Đinh Dũng nhưng ông ta cảm nhận được rằng Đinh Dũng chắc chắn không giống như bề ngoài, là kẻ không chút võ công.

“Tự tìm chỗ chết!” Trương Thiệu Thích thấy Tần Phong không có ý ra tay nên hét lớn, xông thẳng về phía Đinh Dũng.

Chuyện ngày hôm nay cho dù thế nào cũng không thể giải quyết tốt đẹp, đàn em của ông ta đều bị Đinh Dũng hạ gục rồi, bây giờ cũng chỉ còn một mình Trương Thiệu Thích, trừ khi Trương lão đại như ông ta không cần mặt mũi mà bỏ chạy, nếu không dù thế nào cũng nhất định phải xông lên.

“Xem mày tự tìm cái chết như thế nào!” Mặc dù biết thân thủ của Đinh Dũng không đơn giản nhưng Trương Thiệu Thích cũng rất tự tin với thực lực của bản thân.

Rất nhanh sau đó, Trương Thiệu Thích đã tới gần Đinh Dũng, nắm đấm mạnh mẽ như vũ bão nhằm vào lồng ngực Đinh Dũng.

Nếu như bị trúng quyền này, người bình thường không chết cũng bị thương nặng!
Thấy nắm đấm của mình sắp đánh vào người Đinh Dũng mà anh vẫn không có bất cứ động thái nào, những người khác đều cho rằng Đinh Dũng không kịp phản ứng.

Mặt Trương Thiệu Thích lộ rõ vẻ tàn độc như thể vừa tưởng tượng ra cảnh Đinh Dũng vỡ ngực, khẩn thiết kêu van.

“Hả?” Tần Phong cũng chau mày, có vẻ như ông ta không ngờ Đinh Dũng lại không đỡ nổi một đòn như vậy.

“Ha ha ha, trước mặt bố tao, mày không bằng cả rác rưởi!” Trương Bồi Sơn phấn khích mắng nhiếc.

Nhưng chuyện đời xảy ra vốn là thứ người ta không thể lường trước được!
Nếu như so về kinh nghiệm, có lẽ Trương Thiệu Thích hơn Tống Long một chút nhưng về kỹ năng thì ông ta còn không bằng Tống Long, thậm chỉ còn không đỡ nổi một đòn của anh.

Đinh Dũng từ từ đi về phía Trương Thiệu Thích.

Thấy anh tới gần, Trương Bồi Sơn vội vàng đỡ bố dậy, run run lùi về phía sau.

Lúc này, một bóng người đã chắn trước mặt Trương Thiệu Thích, nói với Đinh Dũng: “Cậu bạn này, tha được cho người ta thì cứ tha, sao lại phải đuổi cùng giết tận chứ?”
“Tôi đuổi cùng giết tận?” Đinh Dũng ngây người không ngờ đối phương lại giả bộ đạo mạo đường hoàng như vậy.

“Hai bên giao đấu, chỉ tới đây là được rồi”.

Tần Phong mỉm cười khó hiểu.

Đinh Dũng nghe vậy liền lắc đầu, anh nhìn Tần Phong lạnh lùng nói: “Tôi chỉ muốn rời khỏi đây mà thôi, còn một vài rào cản, nếu như đã không thấy vui thì giải quyết sạch sẽ là được!”
“Mày!” Sắc mặt Trương Thiệu Thích rất khó coi, ông ta vậy mà bị người ta coi là rác thải cần xử lý.

“Nếu đã như vậy, thì xem cậu có bản lĩnh xử lý tôi không?” Ánh mắt Tần Phong dần trở nên sắc lạnh, nụ cười cũng tắt hẳn.

Tần Phong dứt lời, mắt liền híp lại, một luồng khí đột nhiên tỏa ra từ cơ thể ông ta, thực lực của người này đúng là không đơn giản!.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 38: Đàn Áp


Tần Phong mặt mày tái mét.

Ông ta tuyệt đối không cho phép bất cứ ai sỉ nhục nhà họ Tần.

Lúc này trong lòng ông ta dâng trào cơn tức giận, ông ta đâu thể giữ lại lý trí, cứ thế xông lên.

Thế nhưng Tần Phong cũng có thể tự hào vì cả thành phố Kim Châu này e rằng chẳng có mấy người là đối thủ của ông ta.

Cảnh giới và thực lực Bán Bộ Đại Sư ở một xã hội thế này cũng coi như rất mạnh rồi.

Vù! Như thể có một trận gió thổi tới, bóng người Tần Phong bất định, ông ta tăng nhanh tốc độ khiến cho người khác khó mà nắm bắt vị trí.

Thấy thân thế đó của Tần Phong, sắc mặt Đinh Dũng cũng dần lạnh trở lại.

Quả nhiên là thủ pháp của nhà họ Mạc.

Xem ra những gì mà trước đó Tần Phong nói không phải là giả, hậu nhân của gia tộc người bạn đó có lẽ là lành ít dữ nhiều rồi.

Mặc dù thân thủ của Tần Phong rất tốt, lúc ẩn lúc hiện nhưng trong mắt Đinh Dũng cũng vẫn còn nhiều thiếu sót, vì Đinh Dũng quá thuộc môn pháp của nhà họ Mạc, lại thêm thân thủ của Tần phong căn bản chưa nắm được mấu chốt, Đinh Dũng chỉ cần nhìn là đã có thể nhận ra có quá nhiều yếu điểm.

“Chết đi!”, thấy Đinh Dũng đứng ở chỗ cũ, Tần Phong cười lạnh lùng, đột nhiên ông ta tung ra một đòn hướng thẳng vào mặt Đinh Dũng.

Lực đạo mà ông ta tung ra vô cùng lớn, còn mang theo cả âm thanh vang lên trong không gian.

Nếu như trúng đòn này thì e rằng xương mũi sẽ gãy ngay lập tức.

Đinh Dũng hơi nheo mắt lại.

Tên Tần Phong này quả thật ra tay tàn độc.

Vừa ra tay đã tung luôn một chiêu hiểm hóc như vậy rồi.

Trong mắt anh sát khí đằng đằng.

Anh nắm chặt tay, đương lúc Tần Phong tung đòn ra thì giơ tay tung đòn về phía ông ta.

Thực ra vừa rồi khi biết được hậu nhân của người bạn họ Mạc năm xưa bị diệt môn, Đinh Dũng còn cảm thấy tức giận nhưng cũng chỉ thầm than thở trong lòng.

Vạn sự ắt có nhân quả.

Đây chính là chân lý cá lớn nuốt cá bé.

Sống bao nhiêu năm trên đời, Đinh Dũng đã nhìn nhận thấu mọi sự từ lâu rồi.

Trên trán Tần Phong dần dần đổ mồ hôi.

Ông ta chợt phát hiện ra rằng bất cứ thế tấn công nào của ông ta cũng không có tác dụng với Đinh Dũng, ngược lại những đòn phản công của Đinh Dũng lại khiến ông ta khó mà đỡ lại được.

.

truyện tiên hiệp hay
“Bịch” một tiếng, Đinh Dũng tìm chỗ hở và cứ thế vượt qua từng thế phòng thủ của Tần Phong.

Anh tấn công vào vai phải của Tần Phong.

“Rắc”, Tần Phong lùi sau vài bước, ông ta lảo đảo suýt chút nữa thì ngã vật ra đất.

Ông ta nắm chặt lấy cánh tay phải trong trạng thái không còn chút lực và nhìn Đinh Dũng với bộ mặt đau khổ.

Trong lòng ông ta bắt đầu thấy sợ hãi.

Ông ta không phải là đối thủ của Đinh Dũng.

“Hắn ta chẳng qua mới chỉ hơn hai mươi tuổi.

Sao có thể mạnh như vậy?” Nụ cười trên mặt Trương Thiệu Thích chợt tắt ngúm.

Trong lòng ông ta bắt đầu thấy sợ hãi.

Ông ta đã đụng vào một kẻ mạnh quá trẻ tuổi.

Tuổi mới hơn hai mươi mà đã đạt thực lực Bán Bộ Đại Sư, một thứ yêu nghiệt thế này sao có thể xuất hiện ở thành phố Kim Châu.

Tần Phong có nằm mơ cũng không thể nào ngờ nổi một Bán Bộ Đại Sư lại có thể ẩn dật ở thành phố Kim Châu nhỏ bé này.

“Cậu cũng là Bán Bộ Đại Sư?”, Tần Phong hắng giọng và cau mày nói.

Ông ta thừa nhận vừa rồi đã quá khinh địch, không ngờ Đinh Dũng cũng là Bán Bộ Đại Sư.

Thế nhưng sau trận quyết đấu vừa rồi, ông ta cũng hiểu rõ hơn về thực lực của Đinh Dũng.

Mặc dù Đinh Dũng và ông ta đều là Bán Bộ Đại Sư nhưng về độ sắn chắc của cơ thể thì không bằng một phần mười ông ta, căn bản không đáng để phải lo sợ..
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 39: Nuôi Dưỡng


Đinh Dũng phẩy vạt áo nhìn Tần Phong.

Anh chau mày rồi lại nhìn Trương Thiệu Thích.

Lúc này, Trương Thiệu Thích đang chuẩn bị đưa Trương Bồi Sơn chuồn đi, kết quả, bọn họ còn chưa đi được hai bước đã cảm nhận được ánh mắt băng giá phía sau.

Hai người dừng bước, Trương Thiệu Thích hít một hơi thật sâu rồi đẩy Trương Bồi Sơn về sau để bảo vệ.

Lúc này ông ta mới nhìn Đinh Dũng nói: “Không ngờ Kim Châu lại có người mạnh như cậu”.

“Tôi rất tò mò, người có thực lực như cậu, tại sao phải chịu thiệt thòi ở lại nơi nhỏ bé như vậy chứ?” Trương Thiệu Thích nắm chặt tay run run hỏi.

Đinh Dũng nheo mày nhìn Trương Thiệu Thích cười lạnh nhạt, anh không trả lời ông ta mà hỏi ngược lại: “Có liên quan gì tới ông sao?”
“Này nhóc, còn muốn đối phó với tao nữa không?” Nói xong, Đinh Dũng đưa mắt nhìn Trương Bồi Sơn.

Mặt Trương Bồi Sơn tái nhợt, hắn ta không ngờ ngay cả bố mình và Tần Phong cũng không phải đối thủ của Đinh Dũng nên lúc này hắn vô cùng hoảng loạn, làm gì dám nói thêm câu nào, chỉ biết nhìn bố xin sự trợ giúp.

Cảm nhận được ánh mắt của con trai, sắc mặt của Trương Thiệu Thích cũng rất phức tạp, ông ta than dài một hơi, kéo Trương Bồi Sơn qua rồi khẽ trách: “Khốn kiếp, còn không mau xin lỗi đại ca đây đi!”
“Con...” Trương Bồi Sơn ngẩn người, ngạc nhiên nhìn bố mình.

Trước giờ hắn chưa từng thấy bố mình phải luồn cúi như vậy.

Hắn run rẩy trong lòng, quỳ rạp xuống nói với Đinh Dũng: “Đại ca, xin lỗi anh, là em sai rồi, tha cho em đi!”
Nhìn Trương Bồi Sơn quỳ dưới đất xin tha, Trương Thiệu Thích siết chặt nắm đấm nhưng không nói thêm câu nào.

Lúc này, Đinh Dũng đã đi xe về tới chợ, chọn những loại rau mà Hàn Phương Nhiên thích ăn, sau đó còn mua thêm con gà thịt sẵn, chuẩn bị cho tối nay chiêu đãi Hàn Phương Nhiên.

Về tới nhà đã là buổi trưa, trong nhà không có ai, xem ra ba người họ vẫn chưa về.

Đinh Dũng cũng rảnh rỗi nên tiện thể làm mấy món ăn tạm, lấp đầy cái bụng rồi đi vào trong phòng.

“Trước đó chuẩn bị lâu như vậy rồi, bây giờ cũng là lúc nên thử một chút”.

Đinh Dũng vắt chéo chân ngồi trên giường hồi tưởng lại chuyện quá khứ.

Vì linh hồn bất diệt nên năm nghìn năm trước đó, mặc dù cũng không ít lần tu luyện tới cảnh giới tối cao nhưng vẫn bị cản trở vì lý do tuổi tác nên anh chỉ có thể chịu giày vò hết lần này tới lần khác.

Cứ luẩn quẩn như vậy nên sau cùng Đinh Dũng cũng không tu luyện nữa, bỏ hẳn suy nghĩ thân thể không mục rữa mà bắt đầu thu thập tất cả các phương pháp, nghiên cứu và suy luận hết lần này tới lần khác, cuối cùng anh cũng có thể tìm ra một con đường thoát khỏi số mệnh.

“Thánh Tâm Quyết! Lần này phải xem mày rồi!” Đinh Dũng hít một hơi thật sâu nói thầm trong lòng.

Theo như tính toán của anh, x*c th*t không thể nào tồn tại lâu dài giống như những người khác chắc là bởi vì linh hồn của anh quá mạnh mẽ, cơ thể không chịu đựng được, cũng có nghĩa là nói từ khi linh hồn của Đinh Dũng nhập vào cơ thể thì thân thể luôn ở trong tình trạng quá tải, cho dù bù đắp như thế nào thì cơ thể này cũng ngày càng trở nên yếu ớt.

Thánh Tâm Quyết là môn pháp do Đinh Dũng suy luận ra, lấy linh hồn để nuôi x*c th*t.

Trước đây anh đã chuẩn bị rất lâu nhưng không dám thử, bởi vì một khi thất bại không chỉ vấn đề cơ thể khó giải quyết mà cả linh hồn cũng bị tổn hại..
 
Back
Top Dưới