Ngôn Tình Chàng Rể Trường Sinh

Chàng Rể Trường Sinh
Chương 200: “Cô nói đơn giản thì cô chơi thử đi”


“Thật sao?”, vốn dĩ Đinh Dũng chỉ định giải thích thôi, nhưng không ngờ Lâm Hồng Ngạn lại thay đổi sắc mặt, đúng là lật mặt còn nhanh hơn lật sách.

“Đương nhiên là thật rồi ạ”, Đinh Dũng vội gật đầu, nói rất nghiêm túc: “Con làm mọi việc đều vì Phương Nhiên, sau này có sự ủng hộ của các lãnh đạo lớn, còn sợ con đường sau này của Phương Nhiên gặp khó khăn sao? Mẹ nói có đúng không?”

“Hừ, coi như cậu còn có chút lương tâm!”, lúc này, Lâm Hồng Ngạn lại đột nhiên không muốn để Đinh Dũng ly hôn với con gái mình nữa.

Ai có thể ngờ rằng tên ăn hại này lại là bạn học của con gái lãnh đạo lớn, Lâm Hồng Ngạn nghĩ đến đây không khỏi trừng mắt nhìn Đinh Dũng, tức giận nói: “Cậu có bạn học có gia thế như vậy sao không nói sớm?”

“Mẹ cũng có cho con cơ hội nói đâu chứ, thường ngày thậm chí con còn chẳng có tư cách vào công ty mà, mẹ nói đúng chứ?”, Đinh Dũng cười khổ, cố giả vờ bất đắc dĩ nhún vai.

Sau đó Đinh Dũng không cho Lâm Hồng Ngạn cơ hội để nói tiếp, anh nói: “Mẹ, vừa nãy con châm cứu cho Tiêu Tĩnh, mẹ cứ để cô ấy nằm trong đó nghỉ ngơi nhé, con đi mua thức ăn đây”.

“Ừm, đi đi”, Lâm Hồng Ngạn gật đầu, không làm khó Đinh Dũng nữa.

Advertisement

Đinh Dũng nhân cơ hội này chuồn nhanh xuống tầng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Nếu để cho những người quen cũ của anh trước đây nhìn thấy lão yêu nghiệt sống hơn năm nghìn năm bị một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi ép đến bước đường này chắc sẽ ôm bụng cười chết mất.

Sau khi chuồn ra khỏi nhà, Đinh Dũng đạp xe chiếc xe Phượng Hoàng ra chợ.

Bây giờ đã muộn rồi, nếu tới muộn hơn nữa chắc mấy món ngon sẽ bị giành mua hết sạch.

Vừa nghĩ, Đinh Dũng vừa cố gắng đạp xe nhanh hơn, cuối cùng cũng tới được chợ nông sản, nhưng lại phát hiện cổng chợ chật ních người, chắn hết cả đường.

Advertisement

Anh khoá xe đạp bên lề đường rồi bước nhanh vào, khó khăn lắm mới chen được lên trước, anh vỗ vai người bên cạnh hỏi: “Người anh em, mọi người đang làm gì mà đông vui thế?”

“Ai biết được, hình như bên trong mới mở một cửa hàng gì đó, hai trăm tệ là có thể học chơi piano rồi”, vừa nói xong, người đó đã bị người khác chen lên, đẩy ra phía sau.

Nghe người đó nói, Đinh Dũng sửng sốt, mở lớp học piano ở chợ nông sản? Kỳ lạ thật.

“Nào, nhường đường một chút”, nhưng cũng chẳng liên quan gì đến Đinh Dũng, anh vừa kéo người vừa cố gắng chen vào chợ nông sản.

Nhưng đường vốn đã không rộng, lại thêm lượng người đông đúc ở chợ, Đinh Dũng không chen vào nổi, không những không tiến lên được mà còn bị chèn ép, xô đẩy.

Chen trái chen phải, cuối cùng Đinh Dũng bị đẩy vào trong.

“Anh có muốn làm thẻ không? Chỉ hai trăm là có thể học âm nhạc truyền thống nước chúng ta rồi đó”, có hai chiếc bàn đặt trong đám đông, một bàn đặt chiếc đàn tranh, mà người con gái đang ngồi trước chiếc bàn còn lại, bên cạnh là một chồng thẻ hội viên.

“Đàn Tranh?”, Đinh Dũng ngẩn người, anh còn tưởng là lớp học piano, không ngờ lại là đàn Tranh.

“Môn này có dễ học không?”, một bà cụ dẫn cháu gái theo, trên tay là một mớ rau to, bà ấy nói với cô gái: “Tôi muốn cho cháu gái tôi học nhạc cụ nhưng không biết chọn loại nhạc cụ nào”.

“Bác gái à, đàn Tranh chỉ cần có một chút nền tảng âm nhạc cơ bản…”, nghe bà cụ nói vậy, cô gái vội đứng dậy mỉm cười giới thiệu.

Nhưng cô ấy còn chưa nói xong thì đã có người cắt ngang: “Cổ tranh không dễ học đâu, bà không thấy nó có nhiều dây thế kia à, mỗi dây là một nốt, chỉ học thuộc mấy nốt này thôi đã phiền rồi”.

“Thôi bỏ đi, để cháu gái tôi học piano thì hơn”, nghe vậy bà lão lại xua tay.

“Bác gái, không phải vậy đâu, thật ra đàn cổ tranh rất dễ học”, cô gái c*n m** d***, đưa tay muốn giữ bà ấy lại.

Cô gái này rất xinh đẹp, cô mặc một chiếc váy liền màu trắng, tạo ra một khí chất rất đặc biệt, lời nói và hành động đều rất đoan trang, dịu dàng.

“Cô nói đơn giản thì cô chơi thử đi”, có người bắt đầu la ó, muốn cô gái chơi đàn.

Lời vừa dứt, lập tức có người phụ hoạ theo: “Đúng đấy, đàn thử đi để chúng tôi nghe xem thế nào”.

Nơi đây vốn đã có rất nhiều người chen chúc nhau, bây giờ mọi người còn chêm lời, tiếng người huyên náo ồn ào, cô gái bị áp lực rất nhiều, cô cúi đầu cắn chặt môi, những người xung quanh đã đứng đây quan sát gần một giờ nhưng chẳng có ai đồng ý làm thẻ cả.

Nghĩ đến đây, cô gái thở dài bất lực, lông mày khẽ chau lại, đứng dậy ngồi vào bàn khác, vừa đặt tay lên đàn thì một giọng nói trong trẻo, vui tai vang lên.

“Tôi có thể thử một chút không?”, Đinh Dũng vốn đang vội đi mua rau nhưng nhìn thấy đàn cổ tranh, không biết lý do gì mà anh lại ngứa tay.

Anh vốn là bậc thầy nhạc khúc, khi ấy anh còn từng cùng các bậc thầy bàn bạc về cách chơi đàn cổ, bây giờ nhìn thấy cổ tranh, anh không khỏi ngứa tay muốn chơi.

“Đương nhiên là được rồi”, cô gái nghe thấy câu hỏi của Đinh Dũng thì ngẩn người một lát, sau đó lập tức gật đầu.

Đinh Dũng mỉm cười rồi đi vòng qua đám đông bước vào, khi anh đang định xoay người ngồi xuống thì thoáng thấy trong cửa hàng nhỏ phía sau, ngoài mấy khung đàn tranh ra thì trong góc còn có một cây đàn cổ.

“Còn có cả đàn Ngọc này”, Đinh Dũng hơi ngạc nhiên, không ngờ lại có thể nhìn thấy đàn cổ trong cửa hàng nhỏ này.

Nghe Đinh Dũng nói vậy, cô gái cũng hơi kinh ngạc, cô hỏi: “Anh am hiểu đàn cổ sao?”

“Hiểu một chút, tôi có thể chơi đàn Ngọc được không?”, Đinh Dũng gật đầu rồi mỉm cười hỏi.

Đàn Ngọc cũng được coi là đàn cổ, giống như đàn Tranh, nó cũng là một nhạc cụ truyền thống của Hoa Hạ, nhưng so với đàn Tranh thì Đinh Dũng am hiểu đàn Ngọc hơn.

“Việc này… được rồi, nhưng anh cẩn thận chút nhé, cây đàn cổ này cũng lâu năm rồi”, cô gái do dự, nhưng vẫn đồng ý, chủ động giúp Đinh Dũng lấy cây đàn cổ ra.

Đinh Dũng đặt cây đàn cổ lên chiếc bàn khác, xua tay phủi bụi bám trên đó đi rồi vuốt dây đàn, không khỏi thốt lên: “Không ngờ còn được làm từ tơ tằm này, chắc cây đàn này cũng phải một hai trăm năm rồi nhỉ?”

Vừa nói, Đinh Dũng vừa ngồi xuống ghế, nhắm mắt suy nghĩ một hồi, sau đó đặt hai tay lên dây đàn, một tay giữ dây đàn, tay kia nhẹ nhàng gảy.

Khi nốt nhạc đầu tiên phát ra từ tay Đinh Dũng, tiếng đàn du dương trầm bổng như trở nên sống động khiến ai nghe thấy cũng như được chiêm ngưỡng vẻ đẹp huyền ảo của mây và nước mênh mông huyền ảo.

Cô gái đứng sau Đinh Dũng, nghe anh gảy đàn mà không khỏi che miệng.

“Không ngờ anh ấy lại chơi đàn giỏi như vậy!”, cô đứng sau lưng Đinh Dũng nên chỉ nhìn thấy bóng lưng anh.

Bóng lưng dài, cùng với âm thanh mê hoặc của đàn, Đinh Dũng như hoá thân thành nghệ nhân chơi đàn phiêu bạt thời cổ đại, nhạc công chu du khắp thiên hạ, thỉnh thoảng đàn một khúc khiến cho cả thế giới phải rung động, vạn vật mê đắm.

Khúc nhạc Tiêu Tương Thuỷ Vân thể hiện mong muốn của Cửu Nghi, vì mây của Tiêu Tương bị giấu đi nên nó cũng lui về ở ẩn.

Tác giả của khúc nhạc này năm xưa vì sống trong cảnh loạn lạc, Nguyên Binh xuôi nam, ông buộc phải nam tiến đến vùng lân cận của Hoành Sơn, mỗi ngày nhìn cảnh mây nước dạt dào mà khơi dậy tình yêu quê hương đất nước, cảm khái thời thế lênh đênh, tâm trạng phức tạp chỉ có thể trốn tránh, khúc nhạc này là do tức cảnh sinh tình mà có.

Dưới sự thể hiện của Đinh Dũng, bản nhạc này đã đưa mọi người vào một ảo cảnh nên thơ, mọi người đang đứng ở chợ nông sản giờ đây như đã đến dưới chân Hoành Sơn, trong lòng đều rất thư thái, bình yên, thậm chí có nhiều người còn nhắm mắt lại.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 201: “Anh ấy là ai?”


Bỗng nhiên các nốt nhạc trở nên dồn dập, năm ngón tay của Đinh Dũng lướt nhanh trên các phím đàn, âm thanh đang du dương, trầm bổng bỗng trở nên kích động, như thể một hòn đá khuấy động cả ngàn con sóng.

Đoạn nhạc này đã hoàn toàn khơi dậy sự nhiệt tình của những người đứng xem, nhiều người bắt đầu vỗ tay khen ngợi, thậm chí có người còn lấy điện thoại di động ra quay Đinh Dũng.

“Hay! Đàn hay lắm, không ngờ đàn cổ lại chơi được những giai điệu hay thế này!”, bà cụ lúc trước không kìm được mà tán thưởng, bà rút mấy trăm trong túi ra: “Tôi quyết định rồi, tôi sẽ cho cháu gái học đàn!”

“Đúng, con gái thời cổ đại thường tinh thông cầm kỳ thi hoạ, khi về tôi cũng phải cho con gái đến học, làm cho tôi một thẻ!”, một người đàn ông ở bên cạnh cũng rút tờ tiền đỏ ra, nói rằng sẽ cho con gái đến học.

Có người mở đầu nên mọi người cũng lần lượt muốn làm thẻ, nhất thời xung quanh rất náo nhiệt, mọi người đổ xô đi làm thẻ.

Nhìn thấy cảnh này, cô gái sững sờ, cô thuyết phục mọi người cả tiếng đồng hồ cũng chẳng ai làm thẻ, mà Đinh Dũng chỉ đàn một khúc đã kéo được bao nhiêu người.

Mà lúc này, Đinh Dũng buông tay đang đặt trên dây đàn ra, đàn xong một khúc, anh đợi dây đàn trở về trạng thái bình thường rồi mới đứng dậy nói: “Cảm ơn cô đã cho tôi được đàn”.

Advertisement

“Anh không phải khách sáo đâu, tôi còn phải cảm ơn anh nữa ấy chứ”, cô gái vui vẻ nói.

“Chúc cô làm ăn phát đạt”, Đinh Dũng cười nhẹ rồi xoay người bước ra khỏi đám đông.

Sau khi chơi một bản nhạc, trái tim Đinh Dũng yên ắng lại, mọi phiền muộn và oán giận tích tụ trong lòng lúc trước cũng đều biến mất khi tiếng đàn dừng lại.

“Chờ chút!”, thấy Đinh Dũng định đi, cô gái vội đưa tay ra.

Bước chân Đinh Dũng khựng lại, anh giật mình, quay lại nhìn cô ấy rồi hỏi: “Sao thế?”

Advertisement

“Tôi…”, cô gái cúi đầu, trên mặt có chút ngượng ngùng, xấu hổ, cô c*n m** d*** rồi nói: “Tôi có thể mời anh tới làm giáo viên được không?”

“Hử? Tôi tin tưởng tài năng của cô đủ để dạy bọn họ rồi”, Đinh Dũng nghe vậy thì không khỏi lắc đầu cười.

“Vậy, vậy chúng ta còn có thể gặp lại không?”, nghe xong câu Đinh Dũng nói, cô gái chợt ngẩng đầu lên nhưng phát hiện bóng lưng ấy đã không còn ở trước mặt mình.

Vì mọi người đều đang chen lấn về phía cửa hàng đàn cổ nên Đinh Dũng có cơ hội để chen ra, khó khăn lắm mới ra được khỏi đám đông, anh đi thẳng đến chợ nông sản, mua gà, vịt, cá và các loại hoa quả, trái cây khác.

Về đến nhà thì đã hơn mười một giờ.

“Sao giờ này cậu mới về? Hơn mười một giờ rồi, có còn kịp không?”, vừa vào cửa anh đã bị Lâm Hồng Ngạn chỉ trích.

Đinh Dũng ho khan một tiếng, lúng túng gãi đầu rồi lật đật xách đồ vào bếp.

Nếu không phải vừa nãy anh ngứa tay chơi đàn thì đã về từ lâu rồi, trong lúc bất đắc dĩ, Đinh Dũng chỉ đành tăng tốc, nhanh chóng xử lý thức ăn trong bếp.

Cũng may Đinh Dũng không giống người thường, mà mấy món ăn này lại đều là sở trường của anh, cuối cùng tất cả các món ăn đều được hoàn thành trước mười hai giờ.

“Cậu ngồi đi, để tôi đi gọi cô bé!”, thấy Đinh Dũng định vào phòng, Lâm Hồng Ngạn lập tức đứng lên.

Mặc dù Đinh Dũng có mối quan hệ rất thân thiết với Nguỵ Tiêu Tĩnh, đây cũng là chuyện tốt với Hàn Phương Nhiên và nhà họ Hàn, thế nhưng Lâm Hồng Ngạn vẫn lo lắng Đinh Dũng và Nguỵ Tiêu Tĩnh hợp nhau quá.

Đinh Dũng bất đắc dĩ nhún vai, đành phải ngồi vào bàn ăn đợi.

May mắn thay Nguỵ Tiêu Tĩnh đã hồi phục lại từ lâu, cô đang ngồi trong phòng cảm nhận đoạn ký ức có thêm kia, thấy Lâm Hồng Ngạn gọi mình, cô vội chạy ra ngoài.

Bữa trưa kết thúc trong bầu không khí gượng gạo, Đinh Dũng tìm cớ rồi đưa Nguỵ Tiêu Tĩnh về.

“Mẹ vợ thầy có vẻ không vui lắm?”, sau khi ra khỏi nhà, Nguỵ Tiêu Tĩnh chọc chọc Đinh Dũng rồi tò mò hỏi.

Nghe vậy, Đinh Dũng hơi ngẩn người, sau đó bất lực lắc đầu: “Cũng chịu thôi, bà ấy là như vậy, anh đã quen rồi”.

“À đúng rồi, em cảm thấy thế nào?” Sau khi lên xe, Đinh Dũng bỗng quay sang hỏi cô.

Đầu tiên Nguỵ Tiêu Tĩnh hơi giật mình, sau đó hiểu Đinh Dũng đang hỏi về miếng ngọc bội, vì thế cô nghĩ một lát rồi đáp: “Cảm thấy trong đầu có thêm một đoạn ký ức, hơn nữa không biết vì sao em cảm thấy mình đã thông minh hơn trước”.

“Ừm, vậy thì tốt”, Đinh Dũng gật đầu nói tiếp: “Em cứ luyện tập công pháp như trong ký ức đi, khi nào em thành công đột phá tầng thứ nhất thì lại tới tìm anh”.

Nói xong Đinh Dũng không để ý đến Nguỵ Tiêu Tĩnh nữa, lái xe đưa cô ấy về nhà.

Cùng lúc này, một đoạn video ngắn nhanh chóng lan truyền trên mạng, nhất là trong các phần mềm video lớn, nó đã trở thành một cơn sốt lan truyền trên Internet.

Đó là đoạn video quay cảnh một người đàn ông chơi đàn cổ, không chỉ có tiếng đàn du dương mà vẻ ngoài thâm tình của người đàn ông còn khiến đa số cư dân mạng nữ gọi là Bạch mã hoàng tử, những người đăng đoạn video này lên chỉ trong nửa ngày đã được hàng triệu người theo dõi.

Chỉ là do video được quay từ trên cao, mà thiết bị quay lại chỉ là một chiếc điện thoại bình thường nên chỉ có thể thấy một nửa khuôn mặt nhân vật chính trong video, nhưng như vậy cũng đủ khiến các cư dân mạng nữ điên cuồng rồi.

“Phương Nhiên, tớ yêu rồi!”, Hàn Phương Nhiên đang phê duyệt tài liệu trong văn phòng thì nhận được điện thoại của Dương Phàm.

Ai ngờ vừa nghe máy cô đã nghe thấy giọng nói si mê của Dương Phàm, điều này khiến Hàn Phương Nhiên hơi ngạc nhiên, người luôn có yêu cầu cao như Dương Phàm mà lại đang yêu ư?

“Là chàng trai nhà nào có thể khiến cho Tiểu Phàm nhà chúng ta si mê đến thế?”, Hàn Phương Nhiên mỉm cười trêu chọc.

Nhưng nghe thấy câu này của Hàn Phương Nhiên, Dương Phàm lại không kìm nổi ngạc nhiên thốt lên, cô hỏi: “Phương Nhiên, đừng nói với tớ là cậu vẫn chưa nghe câu chuyện về Bạch mã hoàng từ trên mạng nhé?”

“Bạch mã hoàng tử cái gì?”, Hàn Phương Nhiên cau mày, đúng là cô không biết Bạch mã hoàng tử gì cả.

“Chờ chút, tớ gửi video cho cậu”, vừa nói Dương Phàm đã lập tức chia sẻ đoạn video ngắn đó cho Hàn Phương Nhiên.

Sau khi nhận được tin nhắn của Dương Phàm, Hàn Phương Nhiên tò mò nhấn vào video, đột nhiên một bóng người quen quen hiện lên trên màn hình, đồng thời trong điện thoại cũng vang lên tiếng đàn du dương, trầm bổng.

“Anh ấy là ai?”, Hàn Phương Nhiên vô thức hỏi.

Dương Phàm si mê ôm điện thoại, hai mắt nhìn chàng trai trên màn hình như phát sáng, cô nói: “Không biết nữa, nếu tớ mà biết là ai thì chắc chắn sẽ tới tìm ngay, làm gì có thời gian gọi cho cậu”.

Cốc cốc cốc…

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa văn phòng vang lên.

Hàn Phương Nhiên còn chưa đứng đậy thì cửa đã được người khác chủ động đẩy ra, Hàn Châu Nhi cầm hai tập tài liệu bước vào, tình cờ nghe thấy tiếng đàn trong điện thoại Hàn Phương Nhiên, trên mặt cô ta lập tức hiện lên vẻ đắc ý: “Ồ, chị cũng đang xem đoạn video này ạ?”

“Hả?” Hàn Phương Nhiên sững người.

Hàn Châu Nhi đặt tài liệu lên bàn, khoanh hai tay trước ngực mỉm cười đắc ý rồi nói: “Thân phận của Bạch mã hoàng tử đã được chứng minh chính là người tặng sính lễ đó”.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 202: Em đang đùa đấy à?”


“Ý của em là người này chính là người tặng sính lễ cho nhà chúng ta sao?”, Hàn Phương Nhiên giật mình, bụm miệng hỏi.

“Đúng vậy, đã có người của tiệm vàng chứng thực rồi”, Hàn Châu Nhi đắc ý nói. “Cho nên chị họ đừng nghĩ nhiều nữa, người mà anh ấy thích là em”.

“Cô ta là ai chứ? Bạch Mã Hoàng Tử sao có thể thích cô ta được chứ?”, nào ngờ câu nói của Hàn Châu Nhi lại đến tai Dương Phàm. Dương Phàm nghe xong thì tỏ vẻ khó chịu.

Hàn Phương Nhiên mặt mày ái ngại, cô hất tóc trên trán, cười nói: “Nếu như là thật thì chúc mừng em Châu Nhi rồi”.

“Đương nhiên rồi, ra tay hào phóng như vậy, lại còn là người bác học đa tài. Nếu như lúc kết hôn có thể đàn cho em nghe một bản thì thật lãng mạn biết bao”, Hàn Châu Nhi không nghe thấy giọng nói của Dương Phàm trong điện thoại nên vẫn còn chìm đắm trong thế giới riêng của mình. Cô nhếch miệng châm chọc: “Nếu không phải chị họ kết hôn sớm thì nói không chừng cơ hội này đã thuộc về chị rồi”.

Advertisement

“Lêu lêu lêu…”, nói xong, Hàn Châu Nhi cười khúc khích rời khỏi văn phòng.

Hàn Phương Nhiên cau mày định lên tiếng thì nghe thấy giọng mắng mỏ của Dương Phàm qua điện thoại: “Ai vậy? Đúng là không có sĩ diện, dựa vào cái gì mà nói Bạch Mã Hoàng Tử thích cô ta chứ?”

“Thân phận của Bạch Mã Hoàng Tử hãy còn là ẩn số, đến người ở đó còn chẳng biết, cô ta đúng là tự sướng quá đà rồi đấy”, Dương Phàm càng nói càng hăng. Nếu cô mà ở đấy thì đã lao vào nói rõ ràng với Hàn Châu Nhi rồi.

Advertisement

Nghe Dương Phàm nói vậy, Hàn Phương Nhiên chỉ biết thở dài bất lực: “Trước đó nhà tớ nhận được đồ sính lễ của một người thần bí, cả nhà đều đoán đó là sinh lễ dành cho Hàn Châu Nhi. Vừa rồi con bé còn nói với tớ Bạch Mã Hoàng Tử của cậu chính là người tặng đồ sính lễ cho nó đấy”.

Mặc dù không muốn đả kích Dương Phàm nhưng Hàn Phương Nhiên vẫn nói việc này với cô, vả lại khi nói xong còn bịt tai lại.

Quả nhiên, Dương Phàm nghe xong thì hét ầm cả lên: “Cái gì? Không thể nào? Bạch Mã Hoàng Tử sao có thể thích người khác được. Tớ không tin. Tớ không tin!!!’

“Được rồi, tớ nghĩ em ấy chỉ đoán thôi, nói không chừng không phải vậy đâu”, Hàn Phương Nhiên an ủi Dương Phàm rồi mới nói tiếp. “Tớ vẫn còn hai bản tài liệu phải xem, tớ cúp máy trước nha”.

“Tâm trạng tớ không tốt, tối nay ăn cơm với tớ đi”, giọng Dương Phàm nhỏ dần, xem ra cô ấy đã động lòng với Hoàng Tử chơi đàn cổ trên mạng thật rồi.

Hàn Phương Nhiên chỉ có thể đồng ý, sau khi cúp máy, cô lại lên mạng tìm đoạn clip kia xem lại một lần. Vì nhìn không rõ mặt cho nên không thể biết được người này là ai, có điều Hàn Phương Nhiên lại thấy người này rất quen.

Hàn Phương Nhiên cúp máy, cố kìm nén nỗi tò mò rồi tiếp tục xem tài liệu. Cho dù người này có phải là người tặng sính lễ hay không hoặc có phải là người tặng sính lễ cho Hàn Châu Nhi hay không thì cũng không liên quan gì đến cô vì cô đã có chốn đi về của mình rồi.

Lúc này, Đinh Dũng đã đưa Nguỵ Tiêu Tĩnh về, sau đó anh cũng chẳng còn chỗ nào đi nên cứ thế về nhà. Vừa vào cửa đã nghe Lâm Hồng Ngạn và Hàn Thành Sơn than thở.

“Haiz, hai ngày nữa là tiệc mừng thọ của bố rồi, chúng ta tặng bố món quà gì đây?”, Lâm Hồng Ngạn ngồi trên sofa lẩm bẩm.

Hàn Thành Sơn đang uống trà nghe vợ nói vậy thì liếc liếc bà ta một cái, bĩu môi nói: “Bố đẻ anh đấy, không tặng đồ cũng có sao đâu?”

“Bố anh vốn dĩ không coi trọng chúng ta, bây giờ không tặng quà gì, anh nói mà được à?”, Lâm Hồng Ngạn nói thẳng, cuối cùng không biết bà ta nghĩ ra điều gì nên đột nhiên ngồi thẳng, nhìn Hàn Thành Sơn: “Hay là đem bức tranh đắt nhất mà anh có tặng cho ông, anh thấy thế nào?”

“Được rồi đấy, chỉ có hai món đồ đó là đáng tiền thôi, những thứ khác chẳng ra làm sao”, Hàn Thành Sơn đặt chén trà trên bàn với bộ mặt đầy cảnh giác. Ông ta nhìn chằm chằm vào Lâm Hồng Ngạn: “Vả lại, hai món đồ đó cũng không đáng là bao, bỏ tiền ra để lấy về thể diện, nhưng cuối cùng em nghĩ mà xem, chúng ta được gì chứ?”

“Được rồi, anh nghe nói gì chưa, hai ngày trước trong một buổi bán đấu giá có một nhân vật thần bí đã mua bức tranh Thiên Lý Giang Sơn Đồ, nghe nói để làm quà tặng”, Lâm Hồng Ngạn khoát tay nói với Hàn Thành Sơn bằng vẻ mặt bí hiểm. “Anh có biết người ta bỏ ra bao nhiêu tiền để có được bức tranh đó không?”

“Bao nhiêu?”, Hàn Thành Sơn cau mày.

Lẽ nào còn có thể đắt hơn bút tích thật của bức tranh do Vương đại gia vẽ sao? Nên biết rằng bức tranh có bút tích thật của Vương đại gia mà Hàn Thành Sơn có ít nhất cũng phải có giá hàng chục triệu nhân dân tệ.

“Em nghe nói bức Thiên Lý Giang Sơn Đồ đó là một trong mười tác phẩm truyền kỳ nổi tiếng của Hoa Hạ, bỏ ra ba tỉ mới mua được nó đấy”, Lâm Hồng Ngạn khẽ nói.

Nhưng lời của bà ta lại khiến Hàn Thành Sơn giật mình. Ông ta nhảy dựng lên: “Cái gì? Ba tỉ nhân dân tệ? Mua một bức tranh, lại còn mang đi tặng? Em đang đùa đấy à?”

Ai mà lại não tàn như vậy chứ. Đi tặng người ta còn bỏ ra ba tỉ nhân dân tệ mua đồ?”, Hàn Thành Sơn không khỏi cau mày.

Nhưng mọi chuyện hai người bọn họ nói, Đinh Dũng đều nghe rõ mười mươi. Anh không khỏi cảm thấy buồn cười. Bức tranh Thiên Lý Giang Sơn đồ này anh định tặng cho ông lão Hàn, nhưng nó cũng chẳng tốt đẹp như Hàn Thành Sơn nghĩ.

Bút tích thật của Thiên Lý Giang Sơn Đồ không đẹp bằng Vương Hi Chi, mà vì tính chất của hai bức này khác nhau nên mặt dù bút tích thật của Vương Hi Chi ít nhưng lại có một bài bức lưu truyền nhân thế. Còn Thiên Lý Giang Sơn Đồ lại khác, không chỉ được coi là một trong mười bức danh hoạ của Hoa Hạ mà cũng vì tác dụng của bức tranh này nên nó chỉ được vẽ thành một bản, là vật hiếm có trên đời.

Có điều Đinh Dũng cũng đã từng thấy bức Thiên Lý Giang Sơn đồ trong viện bảo tàng, nó giống với bức mà anh vừa giành về được từ buổi đấu giá. Vậy chỉ có hai khả năng, hoặc là có người vẽ Thiên Lý Giang Sơn Đồ thành hai bản, hoặc bức trong viện bảo tàng bị mất và bức xuất hiện trong buổi đấu giá lại chính là nó cũng nên.

Những việc này Đinh Dũng không tìm tòi quá sâu, dù sao thì chỉ cần chắc chắn bức tranh này là di vật của có niên đại như vậy là được, còn có phải là Vương Hy Mạnh vẽ hay không thì ngoài Vương Hy Mạnh ra, e rằng chẳng ai biết được sự thật.

Ai bảo bức Thiên Lý Giang Sơn Đồ này đến con dấu cũng không được đóng lên.

“Khụ khụ, bố, mẹ, con về rồi”, nghĩ tới đây, Đinh Dũng liền ho hắng đẩy cửa bước vào.

Thấy Đinh Dũng, Lâm Hồng Ngạn lạnh mặt hẳn. Bà ta quay đầu sang bên, chỉ có Hàn Thành Sơn là gật đầu với Đinh Dũng nhưng cũng chẳng nói thêm gì.

Đúng lúc này, Hàn Thành Sơn đột nhiên có điện thoại. “Được được, tôi biết rồi”.

Không biết đối phương nói gì mà Hàn Thành Sơn lại cau mày như vậy.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 203: Đúng là anh ấy,


“Cái gì? Lão Triệu mua nhà mới mời chúng ta tới ăn cơm sao?”, Hàn Thành Sơn có vẻ khó coi, ông ta cau mày gật đầu. “Được rồi, tôi biết rồi”.

Ngắt điện thoại, sắc mặt Hàn Thành Sơn có vẻ không mấy tự nhiên. Lâm Hồng Ngạn cũng cau mày, hỏi: “Có việc gì thế? Ai gọi cho anh vậy?”

“Là đội lão Mai, nói lão Triệu mua nhà mới, mời mấy người bạn học cũ qua ăn cơm”, nghe vợ hỏi, Hàn Thành Sơn ngồi trên sofa tỏ vẻ bất lực.

“Hừ, nói thì dễ nghe, còn không phải là khoe khoang sao?”, Lâm Hồng Ngạn mặt mày khó chịu.

Lão Triệu là người có điều kiện nhất trong đám bọn họ. Con trai có tài năng, lại làm ăn ở nước ngoài, con gái gả cưới được chồng giàu có, mấy năm nay ông ta vẫn khoe khoang không ít. Lần này mua nhà mới bảo bọn họ đến chúc tụng chỉ là phụ, khoe khoang mới là chính.

“Chẳng còn cách nào khác, người ta đã thông báo rồi, chúng ta không đi cũng không được”, Hàn Thành Sơn lắc đầu than thở. “Có cái là đi tới đó còn phải mua quà, haiz…”

“Hừ, nhất định phải đi, nếu không đi là bọn họ lại dị nghị cho xem”, Lâm Hồng Ngạn hắng giọng.

Đi chúc mừng người ta phải có quà, chỉ có điều món quà quý giá thì Lâm Hồng Ngạn đương nhiên không đồng ý. Nhưng nếu như mua quà tầm thường quá lại khiến người ta chê cười, nói cho cùng thì cũng bởi bọn họ chẳng có tiền.

Nếu như bọn họ có chút địa vị thì có gì mà không tặng được chứ.

“Mẹ, con về rồi”, thấy hai người mặt mày ủ ê, Đinh Dũng lại ho hắng, hỏi: “Vừa rồi bố mẹ nói tặng quà gì vậy? Tặng cho ai cơ?”

“Cậu thì hiểu cái quái gì?”, thấy Đinh Dũng về, Lâm Hồng Ngạn tâm trạng đã không tốt, lúc này trợn mắt nhìn anh, nạt lại: “Cậu cũng chẳng giúp nổi chúng tôi”.

“Haiz, con đừng nghe mẹ con nói. Một người bạn cũ mua nhà mới bảo bố mẹ đến chúc mừng, bố với mẹ đang đau đầu chẳng biết mua quà gì”, Hàn Thành Sơn khoát tay, mặc dù ông ta không thích Đinh Dũng nhưng cũng không ghét, đặc biệt là gần đây Đinh Dũng như trở thành một con người khác, không những khiến cho Hàn Phương Nhiên hồi tâm chuyển ý mà chí ít còn không khiến ông ta phải tức giận gì.

“Con thấy quà cáp ấy mà, quà thì vừa phải thôi nhưng thể hiện tình cảm mới là quan trọng, thực ra tặng gì không quan trọng lắm đâu”, Đinh Dũng gật đầu bày ra bộ dạng đang nói những lời từ tận đáy lòng.

“Hừ, người ta vốn dĩ đã không coi trọng chúng ta. Nếu như tặng quà xoàng quá, nói không chừng còn coi thường chúng ta hơn”, Lâm Hồng Ngạn nói thẳng rồi chỉ vào Đinh Dũng. “Đừng ở đây chướng mắt tôi, nên làm gì thì làm đi”.

“Mẹ con nói đúng, chúng ta thua thiệt gì thì thua chứ không thể để người ta coi thường được”, Hàn Thành Sơn gật đầu. “Cho dù bỏ ra thêm ít tiền cũng được, tuyệt đối không thể để chúng ta bị lép vế”.

Đinh Dũng cười xoà, anh đương nhiên hiểu hai người muốn gì, chẳng phải là sĩ diện sao?

Vốn dĩ Đinh Dũng định bày cách cho họ nhưng thấy bộ dạng Lâm Hồng Ngạn không muốn trông thấy mặt mình, Đinh Dũng chỉ đành bó tay quay về phòng.

Đương lúc nhàn rỗi, Đinh Dũng bắt đầu nhanh chóng đẩy nhanh tốc độ tu luyện. Anh ngồi tu luyện cả một buổi chiều, có thể cảm nhận được luồng khí tức ngày càng dày đặc trong cơ thể và phần linh hồn mạnh lên một chút.

Mặc dù chỉ là sự thay đổi rất nhỏ nhưng chỉ cần kiên trì thì thành quả nhất định sẽ đến sớm thôi.

Một ngày cứ thế trôi qua.

Chập tối, Đinh Dũng định đi chợ mua đồ thì kết quả chưa kịp ra khỏi cửa đã nhận được điện thoại của Hàn Phương Nhiên.

“Đinh Dũng, tối nay em không về ăn cơm đâu”.

Không đợi Đinh Dũng lên tiếng, cô đã giải thích tiếp: “Dương Phàm thích một anh chàng trên mạng đang rất hot, kết quả biết được người ta đã có người trong lòng nên cô ấy buồn, bắt em ra ngoài đi cùng cô ấy bằng được”.

“Anh chàng rất hot trên mạng?”, Đinh Dũng sững người. Sao Dương Phàm lại thích người trên mạng được chứ?

Có điều thời đại này người tìm cách nổi tiếng trên mạng cũng không thiếu, một cô gái như Dương Phàm thích một anh chàng đẹp trai trên mạng cũng là bình thường, nên Đinh Dũng cũng không hỏi nhiều: “Được rồi, vậy hai em đi cẩn thận nhé”.

“Vâng”, Hàn Phương Nhiên do dự một lát rồi đột nhiên nói. “Đinh Dũng, không biết tại sao em lại thấy người này rất quen. Em gửi clip cho anh xem nhé”.

“Ừ”, mặc dù thấy lạ nhưng Đinh Dũng cũng đồng ý.

Lẽ nào là người mà bọn họ quen? Nếu không thì sao Hàn Phương Nhiên lại nói quen được? Có điều sao người quen mà lại không nhận ra được chứ?

Một lát sau, điện thoại của Đinh Dũng rung lên. Anh nhận được một tin nhắn, là Hàn Phương Nhiên gửi tới.

Đinh Dũng rất hiếu kỳ, mở ngay clip xem xem rốt cục là chàng trai thế nào mà khiến Dương Phàm như sống đi chết lại vậy.

“Ấy? Sao trông khung cảnh lại quen thế này?”, thấy cả đám người vây xung quanh như vậy, Đinh Dũng sững người.

Sau đó tiếng nhạc quen thuộc vang lên, trên màn hình hiện ra một chàng trai ở góc nghiêng. Đinh Dũng tái mặt, đây chẳng phải là khung cảnh ở cửa tiệm đàn cổ sao?

“Ôi trời, người đó không phải là mình chứ?”, Đinh Dũng tự vỗ ngực, gửi luôn cho Hàn Phương Nhiên tin nhắn. “Phương Nhiên, không phải em nói người chơi đàn đó chứ?”

“Đúng là anh ấy, nghe nói hai ngày trước anh ấy chính là người gửi sính lễ tới nhà tổ của chúng ta. Anh có thấy anh ấy rất quen không?”, Hàn Phương Nhiên nhanh chóng trả lời tin nhắn.

Đinh Dũng thấy tin nhắn thì không khỏi than thở. Người đang hot trên mạng đó rõ ràng là anh, thế mà Hàn Phương Nhiên xem còn không nhận ra.

“Không sai, chính là người gửi sính lễ”, Đinh Dũng cố tình trêu Hàn Phương Nhiên.

Ai ngờ Hàn Phương Nhiên lại trả lời: “Sao anh biết?”

“Anh đoán”, Đinh Dũng gửi tin nhắn. “Sao thế, em ngưỡng mộ à?”

“Hừ, là con gái ai mà chẳng ngưỡng mộ chứ?”, vốn dĩ Đinh Dũng chỉ định trêu Hàn Phương Nhiên một chút nhưng nào ngờ Hàn Phương Nhiên lại nói thẳng như vậy.

Cô gái ngốc, sính lễ dành cho em cả đấy. Em có gì mà ngưỡng mộ chứ, người khác ngưỡng mộ em mới phải.

Có điều Đinh Dũng không nói ra. Anh muốn trong buổi mừng thọ ngày mai sẽ cho Hàn Phương Nhiên bất ngờ.

65717cbd914b0zQL6CTxC45G1v6PeXMUK.jpg

 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 204: Cái xe này được đấy”,


Sáng ngày hôm sau, Đinh Dũng và Hàn Phương Nhiên bị tiếng ồn ào bên ngoài làm cho tỉnh giấc.

“Có chuyện gì thế?”, Hàn Phương Nhiên ngồi dậy cau mày.

Đinh Dũng lắc đầu nhìn Hàn Phương Nhiên li3m li3m môi, nói: “To thật”.

“Cái gì?”, Hàn Phương Nhiên sững người sau đó nhìn Đinh Dũng với ánh mắt rạo rực, vội thét lên rồi dùng chăn che đi cơ thể: “Lưu manh, anh nhìn cái thì mà nhìn, còn không mau dậy đi?”

“Hi hi”, Đinh Dũng chỉ biết nheo mắt cười, có điều anh cũng không lề mề thêm mà mau chóng mặc quần áo bước ra, định xem xem bên ngoài rốt cục có chuyện gì đang xảy ra.

Vừa ra khỏi phòng ngủ liền nghe thấy tiếng Lâm Hồng Ngạn và Hàn Thành Sơn cãi nhau ở phòng khách.

Advertisement

“Thì ông cứ nói có đồng ý hay không đi”, Lâm Hồng Ngạn chỉ vào mặt Hàn Thành Sơn mà hét lên.

Hàn Thành Sơn mặt mày sầu não, trong tay còn cầm bức tranh được cuộn, nói với giọng thê thảm: “Vợ ơi, tôi chỉ có hai bức chữ này thôi, bà để nó lại cho tôi được không?”

“Coi như tôi xin bà, vợ ơi là vợ”, vừa nói, Hàn Thành Sơn vừa giấu bức tranh ra sau.

“Ông có lấy ra không hả? Tôi cảnh cáo ông Hàn Thành Sơn, hôm nay ông mà không giao nó ra thì đứng có sống chung với tôi nữa”, Lâm Hồng Ngạn tức tối rít lên, chân cứ thế dậm bình bịch. “Vốn dĩ chúng ta bị người ta coi thường đã đành, hôm nay là tiệc mừng thọ của bố, nếu không tặng cái gì tử tế thì lại bị người ta coi thường nữa đấy”.

Nghe hai người nói chuyện, Đinh Dũng không khỏi lắc đầu. Lại vì chuyện quà cáp, cả đời này Lâm Hồng Ngạn lúc nào cũng coi trọng sĩ diện hơn tất cả, như thể trong mắt bà ta nếu không tặng quà gì quý giá một tí thì sẽ bị người ta coi thường vậy.

Advertisement

Thực ra nếu như đối phương đã coi thường thì kể cả bản thân có tặng quà gì quý giá thân phận địa vị không đủ tầm thì người ta vẫn cứ coi thường mình thôi.

“Không được, nói gì thì cũng không được đụng vào chữ của tôi, tặng cái gì tôi cũng không phản đối, riêng cái này thì không được”, Hàn Thành Sơn không hề tỏ ra nhượng bộ. Ông ta cầm khư khư ống cuộn.

Lâm Hồng Ngạn nghe thế thì mặt mày tối sầm cả lại. Bà ta nạt nộ: “Hàn Thành Sơn, tôi với ông đúng là không ngẩng nổi mặt lên rồi, nhà chúng ta ngoài hai bức chứ rách này ra thì còn cái gì đáng tiền không hả? Ông bảo tôi lấy cái gì đi tặng bố?”

“Vậy, vậy cũng không thể đụng vào chữ của tôi”, Hàn Thành Sơn tái mét mặt, nghiến răng. “Vả lại bố cũng chưa chắc thích chữ của tôi”.

“Mẹ, đừng cãi nhau nữa”, lúc này Hàn Phương Nhiên đi từ phòng ra, vừa nói cô vừa ngáp. “Quà cáp con đã bảo Đinh Dũng chuẩn bị xong rồi, bố mẹ không phải lo đâu”.

“Nó? Nó thì chuẩn bị được cái gì?”. Lâm Hồng Ngạn hắng giọng. “Hừ, mẹ không muốn hai đứa lát nữa lại làm mất mặt mẹ đâu”.

Đinh Dũng ho hắng rồi đi vào phòng khách nói: “Mẹ yên tâm, quà con đã chuẩn bị xong cả rồi, tới lúc đó con nhất định sẽ không để bố mẹ thất vọng đâu”.

“Haiz, được rồi, Đinh Dũng đã chuẩn bị rồi thì chúng ta đừng cãi vã nữa”, nghe Đinh Dũng bảo đã chuẩn bị quà, Hàn Thành Sơn thở phào nhẹ nhõm, ôm ống cuộn đựng tranh chữ chuồn luôn vào phòng đọc.

“Cậu chuẩn bị cái gì rồi? Lấy ra tôi xem xem”, Lâm Hồng Ngạn nhìn Đinh Dũng với vẻ hoài nghi.

Một năm mới có một lần ông mừng thọ, vả lại năm nay còn là lễ mừng thọ bảy mươi tuổi. Nếu như quà mà Đinh Dũng chuẩn bị quá bình thường thì chắc chắn bị người ta cười chê.

“Mẹ, đủ rồi đấy, quà thì đơn giản, tình nghĩa mới quan trọng. Nhà mình và ông là người trong nhà, cho dù quà có đơn giản một tí cũng đâu có sao?”, Hàn Phương Nhiên vội kéo mẹ mình sang một bên, khổ sở lên tiếng.

Thực ra Hàn Phương Nhiên cũng biết Đinh Dũng căn bản không có tiền, trước đó lại còn mua một chiếc xe nên món quà mà anh chuẩn bị có thể không quý giá nhưng cô thấy chỉ cần có tấm lòng thì giá trị món quá đắt rẻ thế nào cũng không quan trọng.

Thấy Lâm Hồng Ngạn bị Hàn Phương Nhiên kéo đi, Đinh Dũng vội nhân cơ hội này đánh răng rửa mặt.

Không phải anh không muốn nói cho Lâm Hồng Ngạn biết mình đã chuẩn bị quà mà thực sự thì kể cả giờ có nói thì Lâm Hồng Ngạn cũng sẽ không tin. Thay vì phí lời thì chi bằng đợi đến tiệc mừng thọ hãy nói.

Khó khăn lắm cả nhà mới cùng chuẩn bị xong, sau khi ăn bữa sáng đơn giản, mọi người cùng xuất phát.

Vừa xuống tầng, Lâm Hồng Ngạn đã thấy chiếc chìa khoá xe trong tay Đinh Dũng. Bà ta nhìn đám đông trước mặt, cau mày hỏi: “Đinh Dũng, cậu mua xe Pheaton từ bao giờ vậy?”

“Cũng hơn một tháng rồi ạ”, Đinh Dũng nhớ lại.

“Cái gì? Mua hơn một tháng rồi mà sao không nói với chúng tôi một tiếng?”, Lâm Hồng Ngạn lên giọng gấp mấy lần. Bà ta lại nhìn sang Hàn Phương Nhiên, nói: “Phương Nhiên, con mới vào công ty, đừng vì vơ vét ít tiền mà đánh mất đi sự tín nhiệm ông giành cho con”.

“Đinh Dũng, tôi cảnh cáo cậu, giờ Hàn Phương Nhiên đang trong thời gian rất đặc biệt, nếu cậu còn lấy tiền của nó làm mấy việc vô bổ thì cẩn thận tôi lột da cậu đấy”, Lâm Hồng Ngạn nói vậy nhưng trên thực tế bà ta lại lấy chiếc chìa khoá đưa cho Hàn Thành Sơn, vui vẻ nói: “Lão Hàn, ông lái xe, chúng ta thử cảm giác xe mới thế nào”.

“Xin lỗi anh, mẹ em….” Thấy hành động đó của mẹ mình, Hàn Phương Nhiên không khỏi đỏ mặt.

Có điều may là Đinh Dũng không giận. Anh gật đầu, kéo tay Hàn Phương Nhiên ngồi vào ghế sau, nói: “Chúng ta ngồi sau nhé”.

“Cái xe này được đấy”, Hàn Thành Sơn ngồi vào ghế lái không khỏi tán thưởng.

“Cũng chẳng đáng là bao, chắc mấy trăm nghìn tệ”, Hàn Phương Nhiên hất tóc, nói với giọng bất lực.

“Kết cấu xe thế này ở tầm giá mấy trăm nghìn tệ thì không nhiều. Sao bố lại thấy chức năng của chiếc xe này còn nhiều hơn cả loại xe hơn năm trăm nghìn tệ ấy nhỉ?”, Hàn Thành Sơn nói với vẻ mặt hoài nghi.

“Ôi chao, ông mau lái xe đi”, Lâm Hồng Ngạn liếc Hàn Thành Sơn sau đó nói với Đinh Dũng. “Sau này chúng tôi đi xe này, cậu đi xe cũ ở nhà”.

“Mẹ, sao vậy được chứ? Chiếc xe này là…”, Hàn Phương Nhiên vốn muốn nói xe là do Đinh Dũng mua, bọn họ không có quyền làm vậy.

Có điều cô còn chưa nói xong thì Lâm Hồng Ngạn đã trợn mắt, nói tiếp: “Thế nào, bình thường con ở công ty cũng không lái xe, vả lại bên tập đoàn còn có thể mua xe cho con sao?”

“Cho bố mẹ hưởng phúc tí thì sao chứ?

“Nhưng…”

Thấy Hàn Phương Nhiên còn định phản bác lại, Đinh Dũng vội kéo cô lại, cười nói: “Mẹ đã thích xe này thì tặng bố mẹ đi em, dù sao anh ở nhà cũng không dùng đến xe”.

Nói tới đây, Đinh Dũng liếc mắt sang Hàn Phương Nhiên tỏ ý bảo cô đứng nói thêm nữa. Có thể thông qua một chiếc xe để đổi lấy bình yên thì Đinh Dũng cũng muốn hy sinh chiếc xe.

Chẳng mấy chốc, bọn họ đã tới nhà thờ tổ.

Lúc này bên trong căn nhà tổ vô cùng náo nhiệt, chiếc xe dừng ở đầu đường, bọn họ còn chưa xuống xe đã nghe thấy tiếng xôn xao: “Ô, anh Hai đổi xe rồi à? Lần này đổi xe Passat sao?”
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 205: “Vậy tôi nói đơn giản đôi câu…


“Hừ”, Hàn Thành Sơn hắng giọng không nói thêm gì.

Lâm Hồng Ngạn mặt mày có phần khó coi, không ngờ vừa đến là đã gặp Hàn Thành Phú. Ông ta vẫn luôn coi thường gia đình họ, may là đi xe mới đến chứ không thì không biết bị nói ra gì nữa.

“Hừ, chúng em không giống với anh, cùng con trai vơ vét tiền của tập đoàn”, Lâm Hồng Ngạn khó chịu hắng giọng nói.

Bà ta dứt lời, sắc mặt Hàn Thành Sơn và Hàn Thành Phú thay đổi hẳn, đặc biệt là Hàn Thành Phú. Ông ta nheo mắt, nhìn Lâm Hồng Ngạn chằm chằm: “Em dâu, cơm có thể ăn bừa nhưng lời nói thì không được nói bừa đâu, em nói vậy thì có chứng cứ không, nếu không anh kiện em tội phỉ báng bôi nhọ người khác đấy”.

“Anh!”, Lâm Hồng Ngạn chỉ vào Hàn Thành Phú nhưng không nói nổi lời phản bác.

Bà ta thực sự không có chứng cứ, có điều việc Hàn Thành Phú vơ vét tiền của tập đoàn thì ai cũng biết, bố chồng cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.

Advertisement

“Vả lại, Phương Nhiên vừa vào tập đoàn các em đã đổi xe, vậy thì trong sạch ở đâu?”, nói tới đây, Hàn Thành Phú quay sang nhìn Hàn Phương Nhiên.

Việc Hàn Phương Nhiên giành mất uy phong của con trai ông ta, Hàn Thành Phú vẫn luôn ghi nhớ. Ông ta với Hàn Thành Sơn vốn dĩ chỉ nói chuyện miễn cưỡng, còn bây giờ càng nhìn Hàn Phương Nhiên ông ta càng cảm thấy khó chịu.

“Trước đây Phương Nhiên tự lập công ty kiếm được ít tiền, đừng lấy cô ấy so với nhà bác, nhà bác không xứng đâu”, nào ngờ lúc này Đinh Dũng lại lên tiếng.

“Nhóc con, ở đây có chỗ cho cậu nói đấy à?”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Hàn Thành Phú tối sầm mặt.

Advertisement

“Nói hay lắm”, Lâm Hồng Ngạn mặc dù không thích Đinh Dũng nhưng cứ nghĩ tới bộ dạng Hàn Thành Phú bị nói móc mà bà ta lại mừng rơn, vỗ tay khen ngợi.

Đúng lúc này, Hàn Thành Văn đi tới, mặt mày ông ta cười tươi rói khi nhìn Hàn Thành Phú và Hàn Thành Sơn: “Ôi trời, anh anh sao lại cãi nhau vậy, hôm nay là tiệc mừng thọ bố, đừng để bố không vui”.

Nếu như ngày thường mà Hàn Thành Văn nói vậy thì Hàn Thành Phú chắc chắn còn mỉa mai thêm vài câu nhưng Hàn Thành Phú vì việc con gái được một đại gia giàu có thần bí nào đó thích nên địa vị cũng không khác gì nước lên thì thuyền cũng lên. Kể cả Hàn Thành Phú thì cũng không dám đối đầu với ông ta như trước đây nữa.

“Hừ, hôm nay nể mặt chú Tư không tính toán với mấy người”, Hàn Thành Phú hắng giọng nhếc miệng nhìn Hàn Thành Phú cười nói: “Bốn người tay không đến đây, lẽ nào không chuẩn bị quà cho bố?”

“Em…. Đinh Dũng, quà con chuẩn bị cho ông đâu?”, nghe anh trai nói vậy, Hàn Thành Sơn sững người rồi cau mày nhìn Đinh Dũng.

Đinh Dũng chỉ vào chiếc xe tỏ ý quà để trong xe.

“Em hai, em hồ đồ à? Bảo nó chuẩn bị quà, không phải là em coi thường bố chứ?”, Hàn Thành Phú hỏi với giọng điệu chất vấn.

“Bác cả, bác có ý gì vậy?”, Hàn Phương Nhiên tỏ vẻ khó chịu.

Cô kéo Đinh Dũng lại, nhìn Hàn Thành Phú rồi nói rõ ràng: “Đinh Dũng là chồng cháu, cũng gọi ông bằng ông, anh ấy chuẩn bị quà cho ông lẽ nào sai sao?”

“Vả lại, chúng ta là người một nhà, nhà cháu chuẩn bị quà thế nào có phải báo cáo với bác cả không?”, Hàn Phương Nhiên nói tới câu cuối thì hắng giọng lạnh lùng, nhìn Hàn Thành Phú: “Lẽ nào bác cả đã coi mình là gia chủ của nhà họ Hàn rồi?”

“Cháu, cháu nói linh tinh”, nghe Hàn Phương Nhiên nói vậy, Hàn Thành Phú tức tối ra mặt.

Mặc dù năm anh em bọn họ vẫn âm thầm đấu đá lẫn nhau, muốn ngồi lên chức gia chủ nhưng bố vẫn còn sống, ai cũng không dám tỏ thái độ ra mặt, nếu không thì sẽ để lại ấn tượng không tốt cho ông cụ.

“Được rồi, mau vào trong đi”, Hàn Thành Văn có vẻ không được tự nhiên như trước nữa, có điều ông ta đã nhanh chóng quay lại vẻ bình thường.

Từ lần trước, có vị công tử đại gia tặng sính lễ cho nhà họ Hàn, ông ta đã mặc nhận đối phương tặng cho nhà ông ta rồi. Có một người con rể như vậy, kể cả ông ta không làm gia chủ nhà họ Hàn thì địa vị cũng không hề thấp kém.

Thấy mọi người đều đi vào trong nhà tổ, Đinh Dũng mới vội lấy hộp quà từ trên xe xuống, sau đó lấy bức Thiên Lý Giang Sơn Đồ từ trong ống cuộn ra, đặt vào hộp quà.

Giờ đương nhiên không phải lúc tặng quà, theo như thói quen từ trước đến nay thì mấy người con trai của Hàn Tông Khôn đều đợi những người khác đến đông đủ rồi mới tặng quà trước mặt tất cả mọi người. Trước là để thể hiện bản thân, sau là để lấy lòng bố và giữ thể diện cho nhà họ Hàn.

Đinh Dũng đặt hộp quà vào trong túi để đồ, sau đó đi theo, nhanh chóng vào nhà tổ.

Lúc này trong khu nhà tổ đã bày biện tươm tất, cả sảnh căn nhà được dọn dẹp sạch sẽ để phục vụ cho buổi tiệc ngày hôm nay, trần nhà cũng được dựng màn trướng.

Từng chiếc bàn được xếp ngay hàng thẳng lối, những món ăn đủ màu đủ sắc được dựng lên, và vào trong cùng còn có cả sân khấu diễn kịch, bên trên đó người ta đang hát kịch Hoàng Mai nổi tiếng nhất khu Giang Bắc.

“Nhà họ Liễu tặng một món quà, 5 cân san hô tím trăm năm”, theo tiếng nói vang từ cửa vào là vài thanh niên ăn mặc tươm tất đi cùng một cụ già bước vào.

Vừa vào trong, ông lão Hàn đã đi tới đón tiếp bọn họ, có thể nhận ra mối quan hệ của hai người rất tốt.

Sau đó là từng đoàn, từng nhóm người lần lượt đi vào, đều là những nhân vật cốt cán trong các gia tộc lớn nhỏ ở thành phố Kim Châu, bọn họ mang theo rất nhiều quà có giá trị tới tiệc mừng thọ ông lão Hàn.

Không thể phủ nhận Hàn Tông Khôn có một vị trí nhất định ở thành phố Kim Châu, nói gì thì tập đoàn Hàn Thị cũng là doanh nghiệp hàng đầu ở Kim Châu, mặc dù nhà họ Hàn chỉ xếp chót trong các gia tộc hạng nhất nhưng vẫn có không ít gia tộc tầm trung và nhỏ muốn kết giao.

Hồi lâu sau, thấy mọi người đã đến đông đủ, Hàn Tông Khôn mới cầm cây gậy chống đi lên sân khấu, cầm micro nói: “Mọi người đều đến đông đủ cả rồi phải không?”

“Vậy tôi nói đơn giản đôi câu…”, Hàn Tông Khôn cười và vẫy tay với mọi người.

Thế nhưng ông lão còn chưa nói xong thì Đinh Dũng đột nhiên đứng dậy, nói: “Ông ạ, còn vài người chưa tới, hay là chúng ta đợi một lát?”

Trước đó Lý Hải Dân và Nguỵ Kiến Quốc đồng ý với anh hôm nay sẽ tới tham gia, còn có hai bố con họ Trương, tính thời gian thì bọn họ có lẽ cũng sắp tới rồi, nếu không đợi bọn họ mà cứ thế bắt đầu thì rất dễ bị người ta hiểu là không coi trọng người ta.

“Đinh Dũng, cậu đang làm gì thế hả?” nào ngờ Đinh Dũng lại nói câu này, Lâm Hồng Ngạn lên giọng: “Cậu im cho tôi, đừng gây chuyện”.

“Ồ, còn có hai người chưa tới sao?”, Hàn Tông Khôn cau mày, rõ ràng là không vui vì Đinh Dũng ngắt lời.

Khách khứa ở đây có ai tới chẳng nhẽ ông lão lại không rõ? Cho dù có hai gia tộc nhỏ cưa tới thì lẽ nào ông lão cứ phải đợi sao?
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 206: Vì bọn họ mà bị đuổi thì không đáng”


Có điều nghĩ thì như vậy nhưng lại không thể nói như vậy, Hàn Tông Khôn ho hắng một tiếng rồi hỏi: “Cháu nói xem còn ai chưa đến?”

“Mấy người bạn của cháu còn chưa đến”, Đinh Dũng nói thật, sau đó nhìn đồng hồ rồi nói tiếp: “Bọn họ sẽ đến nhanh thôi”.

“Ý của chú là bảo bao nhiêu người đợi mấy người bạn của chú à?”, Hàn Hàn lập tức đứng dậy lên giọng. “Đám bạn của chú thế nào mà lại oai phong thế, để cho bao nhiêu người phải đợi như vậy?”

“Ha ha, Đinh Dũng cháu cũng nâng tầm bản thân quá rồi đấy?”, Hàn Thành Phú tiếp lời, nhìn mọi người rồi trầm giọng nói: “Những quan khách có mặt ở đây đều là bạn bè thân tình của nhà họ Hàn, cũng đều là những đối tác hợp tác kinh doanh, thời gian của mọi người đều quý giá, không giống như đám bạn nhàn rỗi của cháu đâu”.

“Ha ha ha, nghe nói nhà họ Hàn có cậu con rể ở rể đã lâu, nếu tôi đoán không nhầm thì có lẽ là cậu này?”, gia chủ nhà họ Liễu đến đây sớm nhất bật cười: “Rể hiền, theo tôi thì chúng ta vẫn nên bắt đầu đi thôi, chúng ta cũng không thể ngồi đợi như vậy được”.

“Lão Liễu, để ông phải chê cười rồi”, Hàn Tông Khôn miễn cưỡng nở nụ cười.

Sau đó Hàn Tông Khôn nhìn sang Đinh Dũng, mặt mày không mấy dễ chịu: “Đinh Dũng, sau này phải học theo các ông chủ, sếp lớn, đừng giao du với mấy đám bạn linh tinh nữa”.

“Cháu nghĩ rằng ông nên đợi một lát đã”, Đinh Dũng cau mày nhưng vẫn nói tiếp. “Mấy người bạn của cháu không phải bạn linh tinh gì cả, cháu tin ông gặp họ thì sẽ không nói như vậy nữa đâu”.

“Hừ, sao chú lại không biết phân biệt đúng sai thế nhỉ?”, Hàn Hàn cười lạnh lùng.

Nghe Đinh Dũng nói vậy, mặt Hàn Tông Khôn tối sầm xuống, vốn dĩ ông lão vì Hàn Phương Nhiên nên mới có chút thiện cảm với Đinh Dũng nhưng lúc này đã không còn lại chút gì nữa rồi.

“Cậu bạn này nói bạn của cậu không phải nhân vật tầm thường, không biết cậu có tiện nói ra xem rốt cuộc bọn họ có thân phận gì hay không?”, đúng lúc này, một ông già râu bạc ngồi cách đó không xa cười nói. “Cũng tiện để cho mọi người xem thân phận của bọn họ có đáng để chúng tôi đợi hay không?”

“Nếu như đáng thì chúng tôi đợi thêm lát nữa, còn nếu không đáng…”, ông già râu bạc chưa nói hết câu nhưng ý tứ lại quá rõ ràng.

Thân phận của ông ta ở đây có thể được coi là có uy tín, ông ta đã nói vậy thì những người còn lại cũng đều gật đầu hưởng ứng.

Nghe tới đây, Hàn Hàn bật cười lạnh lùng. Đinh Dũng có thể quen được người thế nào chứ. Ông già râu bạc kia là gia chủ của nhà họ Đổng, tập đoàn Đổng Thị so với tập đoàn Hàn Thị cũng không hề kém cạnh, người khiến cho lão gia chủ của tập đoàn Đổng Thị đợi thì sao có thể quen biết với một tên nghèo kiết xác như Đinh Dũng được chứ.

“Ông Đổng nói đúng, chú nói ra xem nào?”, Hàn Hàn nhếch miệng. “Đừng trách tôi không nhắc nhở chú, nếu như bạn của chú không đáng để chúng tôi đợi, làm lãng phí thời gian của chúng tôi thì chú cũng cút theo đám bạn ấy đi”.

Nghe tới đây, Hàn Thành Sơn và Lâm Hồng Ngạn mặt mày tái mét. Nếu như Đinh Dũng bị đuổi đi thì bọn họ quả thật mất mặt lắm.

“Đinh Dũng, mau xin lỗi ông đi”, Lâm Hồng Ngạn nạt Đinh Dũng.

Hàn Thành Sơn cũng cau mày: “Đừng có đợi bạn bè gì nữa, mấy người bạn của cậu có thể so với các chủ tịch ở đây sao? Vì bọn họ mà bị đuổi thì không đáng”.

“Đinh Dũng, nếu không thì…”, Hàn Phương Nhiên vốn cũng muốn khuyên giải nhưng thấy sự kiên định của Đinh Dũng nên lời nói đến miệng rồi thì cô lại nuốt trôi xuống họng.

“Mấy người bạn này của cháu đáng để các vị ở đây đợi, lát nữa các vị sẽ biết”, Đinh Dũng vẫn không nói ra chủ yếu là vì anh biết kể cả anh có nói người đến là hai bố con nhà họ Trương và Kim Tư Kỳ thì bọn họ cũng sẽ không tin. Thay vì phải phí lời thì chi bằng đợi bọn họ đến, sự thực mười mươi, ai cũng rõ thôi.

“Chú mà có thể quen biết nổi nhân vật tai to mặt lớn nào? Tôi khuyên chú vẫn nên nhân cơ hội này mà cút đi, tránh lãng phí thời gian của tất cả mọi người”.

Lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên những tiếng bước chân dồn dập. Trương Thiệu Thích và Trương Bồi Sơn dẫn theo bốn vệ sĩ đi vào. Đinh Dũng thấy hai người họ thì vẫy tay nói: “Bên này”.

“Bố, anh Đinh ở bên kia”, Trương Bồi Sơn cười nói.

Bốn vệ sĩ đứng ở cửa canh gác, còn Trương Thiệu Thích và Trương Bồi Sơn nhanh chóng đi qua, cười nói: “Cháu Trương Thiệu Thích đến mừng thọ ông Hàn, chúc ông phúc như đông hải, thọ tỉ nam sơn, cháu có chút lòng thành, mong ông đừng chê ạ”.

Sau đó, Trương Bồi Sơn liền đưa cái hộp trong tay cho người nhận quà bên cạnh.

Cả đám người giống như muốn vỡ oà.

Ai mà ngờ nổi Hàn Tông Khôn có thể mời tới được một nhân vật như Trương Thiệu Thích, đừng thấy Trương Thiệu Thích là lão đại ở thế giới ngầm mà coi thường, nói ra thì oai phong lắm đấy. Những người ngồi ở đây không ai dám đắc tội.

“Đây là…”, người nhận quà thấy món đồ trong chiếc hộp thì đột nhiên hoa mắt, một lát sau mới cảm thấy như mình bị thất thần, vội nói: “Nhà, nhà họ Trương tặng một món quà, đây, đây là…”

“Đây là miếng Ngọc bích Hoà Điền của thời nhà Hán mà bố cháu giành được trong buổi đấu giá năm ngoài, tên là Long Phụng Cát Tường, miếng ngọc này tặng cho ông Hàn là muốn chúc tập đoàn Hàn Thị có thể làm ăn phát đạt thịnh vượng ạ”, thấy người nhận lễ không nhìn ra món đồ là gì, Trương Bồi Sơn mới cười nói.

“Ha ha ha, cảm ơn cậu Trương. Mau, nào, mời ngồi”, Hàn Tông Khôn cảm kích vô cùng, cho dù thế nào thì ông ta cũng không thể ngờ nổi Trương Thiệu Thích, một người nắm một nửa giang sơn của thế giới ngầm ở thành phố Kim Châu lại có thể tới dự tiệc mừng thọ của mình, thật khiến ông lão phải ngỡ ngàng.

Nghe ông lão nói vậy, Hàn Thành Phú lập tức đứng dậy, cười giả lả: “Anh Trương, mời anh ngồi bên này”.

Bàn của Hàn Thành Phú toàn những người giàu có, bảo Trương Thiệu Thích ngồi đó có thể coi là vô cùng hợp lý.

Thế nhưng Trương Thiệu Thích nghe vậy thì chỉ khoát tay, đi về phía Đinh Dũng, cười nói: “Chú Đinh à, ngại quá, tôi tới trễ một chút”.

“Không muộn, không muộn, mời anh ngồi bên này”, Đinh Dũng đứng dậy chỉ vào vị trí bên cạnh mình.

657403f9978f3ynF5dkRopqDFOrzle8gt.jpg

 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 207: “Lãnh đạo ngồi đây ạ”


“Cái gì? Anh Trương chính là người mà cậu đợi sao?”, Lâm Hồng Ngạn hãy còn thẫn thờ. Chỉ có Hàn Thành Sơn là phản ứng nhanh, vội đứng dậy giúp Trương Thiệu Thích kéo ghế. “Anh Trương, mời ngồi”.

“Các vị, không phải các vị muốn biết người mà tôi đợi là ai sao?”thấy Trương Thiệu Thích ngồi xuống, Đinh Dũng mới nhìn mọi người cười nói. “Giờ mọi người thấy rồi đấy”.

“Tiểu tử, sao cháu không nói sớm?”, Hàn Tông Khôn cau mày cố ý dùng giọng điệu trách móc nói.

Vốn dĩ ông lão còn định chuẩn bị giáo huấn cho Đinh Dũng một bài, nhưng ngào ngờ người mà Đinh Dũng đợi lại là Trương Thiệu Thích. Điều này khiến ông ta không khỏi bất ngờ, Đinh Dũng sao có thể quen một nhân vật tầm cỡ như vậy được.

“Mọi người đến đông đủ cả rồi thì chúng ta bắt đầu thôi”, nghĩ vậy, Hàn Tông Khôn mới gật đầu cười, nói: “Đinh Dũng, phải tiếp đãi cậu Trương chu đáo nhé”.

“Ông đợi lát ạ, còn người chưa đến, mọi người vui lòng đợi thêm chút nữa ạ”, Đinh Dũng không ngồi xuống mà lên tiếng.

Nghe vậy, Hàn Tông Khôn sững người, còn ai chưa đến? Đinh Dũng rốt cục còn mời những ai?

Advertisement

Mặc dù không mấy vui vẻ nhưng nghĩ tới từ “bạn” mà Đinh Dũng nói có thể cùng đẳng cấp với Trương Thiệu Thích mà Hàn Tông Khôn lại cố gắng kiềm chế: “Đinh Dũng, cháu còn mời ai nữa?”

“Cháu không tin Đinh Dũng còn có thể mời nhân vật nào có máu mặt đến nữa”, Hàn Hàn hắng giọng.

Đúng lúc này, Đinh Dũng đột nhiên quay đầu nhìn ra cửa, cười nói: “Đến rồi ạ”

Đinh Dũng dứt lời, mọi người cũng đưa mắt nhìn theo, và ở cửa lại chăng có bóng hình nào.

Advertisement

“Cậu đang chơi chúng tôi đấy à?”, ông già râu bạc cau mày hạ giọng nói.

Nghe vậy, có người chêm lời: “Cậu dám chơi chúng tôi, có phải muốn chết không?”

“Xin lỗi, tôi tới muộn ạ”, ở cửa vang lên một giọng nói. Kim Tư Kỳ nhìn đồng hồ trên tay, cười nói với mọi người bằng giọng ái ngại, cuối cùng ánh mắt cô dừng lại ở phía Đinh Dũng: “Hôm nay tắc đường quá, tôi tới muộn một chút”.

“Chủ tịch Kim”, thấy Kim Tư Kỳ, Hàn Phương Nhiên vội đứng dậy.

Những người ở đây phần lớn đều chưa từng gặp Kim Tư Kỳ, không phải không biết mà căn bản bọn họ không có tư cách để quen biết với Kim Tư Kỳ. Lúc này thấy Hàn Phương Nhiên nói vậy thì Hàn Tông Khôn thay đổi hẳn sắc mặt, ông ta vội nói: “Cô chính là chủ tịch Kim của bất động sản Đỉnh Kim sao?”

“Ông Hàn, là Đinh Dũng mời cháu tới tham gia tiệc mừng thọ, chúc ông mạnh khoẻ, sống lâu trăm tuổi”, Kim Tư Kỳ cười nói với Hàn Tông Khôn, sau đó lấy hộp quà ra, “Nghe nói ông rất thích bản vẽ đẹp, đây là một bộ tứ bảo do một đại sư vẽ nên, là quà mà ông nội cháu chọn để tặng ông”.

“Cái gì? Cô ấy chính là chủ tịch Kim của bất động sản Đỉnh Kim?”, không ít người chưa gặp được Kim Tư Kỳ bao giờ nên lúc này không khỏi ngỡ ngàng.

Quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy, Kim Tư Kỳ trẻ tuổi xinh đẹp thế này mà đã có thể nắm giữ cả một doanh nghiệp lớn đứng nhất nhì, có thể thấy cô gái này có năng lực thế nào.

Đặc biệt là vừa rồi Kim Tư Kỳ nói Đinh Dũng mời cô tới tiệc mừng thọ, câu này nói lên điều gì? Nói rằng người ta tới hoàn toàn là nể mặt Đinh Dũng.

Nghĩ tới vừa rồi bọn họ coi thường Đinh Dũng, cả đám người không khỏi cảm thấy nóng mặt, giống như bị cho ăn một phát tát vậy. Nếu như Trương Thiệu Thích và Kim Tư Kỳ đều không xứng để bọn họ đợi thì còn ai xứng đây?

“Sao có thể?”, Hàn Hàn ngồi trên ghế không yên.

Nếu nói trước đó Trương Thiệu Thích tới mà cậu ta còn không tin thì lúc này sự xuất hiện của Kim Tư Kỳ càng khiến cho cậu ta phải giật mình. Kim Tư Kỳ là nhân vật có địa vị thế nào? Đó là nhân vật tầm cỡ mà khó khăn lắm cũng không thể gặp nổi, nào ngờ hôm nay cô ấy lại đích thân tới chúc thọ, vả lại còn được Đinh Dũng mời tới…

Chỉ cần nghĩ tới khi nãy hắn nói đám bạn linh tinh của Đinh Dũng lại là Trương Thiệu Thích và Kim Tư Kỳ thì trong lòng hắn không khỏi cảm thấy hối hận.

Ông già râu bạc cũng cau mày nhưng không nói nhiều. Trong lòng ông ta vẫn khó chịu vì trước đó mọi người ở đây đều tỏ ra kính trọng ông ta, nhưng từ sau khi hai người này tới đây thì mọi sự chú ý đều chuyển về hướng khác.

“Mời cô ngồi bên này”, Đinh Dũng vẫy tay chào Kim Tư Kỳ, ý nói cô tới chỗ mình.

Hàn Thành Sơn và Lâm Hồng Ngạn thừ người. Bọn họ không thể ngờ Đinh Dũng lại có thể mời được những nhân vật tai to mặt lớn như Trương Thiệu Thích và Kim Tư Kỳ.

Trương Thiệu Thích còn đỡ, vì dù sao bọn họ cũng không rõ thân phận của đối phương nhưng Kim Tư Kỳ thì bọn họ lại biết qúa rõ, đây chính là nhân vật khiến cho cả tập đoàn Hàn Thị phải nịnh bợ. Vậy mà cô ấy lại nhận lời mời của Đinh Dũng tới tham gia tiệc mừng thọ ông lão Hàn.

“Ông à, ông đợi chút nữa, còn hai người rất quan trọng chưa tới”, lúc này không đợi Hàn Tông Khôn lên tiếng, Đinh Dũng đã chủ động nói trước.

Nghe vậy, những người xung quanh đều hít sâu, còn hai nhân vật quan trọng chưa tới sao?

Trương Thiệu Thích và Kim Tư Kỳ còn không được Đinh Dũng nhắc đến với hai từ “quan trọng”, vậy thì hai người tiếp theo có thân phận tầm cỡ tới mức nào?

Ai nấy đều tỏ ra rất hiếu kỳ.

“Được, được, được”, Hàn Tông Khôn lần này không những không phản đối mà ngược lại còn nói liền ba từ “được”.

Điều này khiến cho mấy người phía Hàn Thành Phú ngồi dưới thay đổi thái độ, đặc biệt là Hàn Thành Văn mặt mày khó coi. Vốn dĩ hôm nay ông ta mới là nhân vật chính, kết quả lại bị Đinh Dũng cướp mất cơ hội.

“Ôi chao, chú Đinh, thật sự xin lỗi, tôi tới muộn rồi”.

“Mau, mau đi thôi”.

Hai người đàn ông trung tuổi mặc đồ giản dị đi vào, đằng sau còn có hai người trẻ tuổi mắc đồ âu. Chưa vào cửa đã nghe thấy tiếng Nguỵ Kiến Quốc và Lý Hải Dân.

Lần này không đợi ai nói, mọi người chỉ cần nhìn hai người này một cái là lập tức nhận ra thân phận bọn họ.

“Là, là lãnh đạo Lý”, người ngồi hàng ngoài cùng vội đứng dậy.

Khi thấy Lý Hải Dân và Nguỵ Kiến Quốc, đến cả Hàn Tông Khôn ở trên sân khấu cũng phải ngỡ ngàng, vội chống gậy đi xuống, nhanh chóng đi về phía hai người vừa tới.

“Ông là ông lão Hàn phải không ạ? Chúc ông sức khoẻ dồi dào, sống lâu trăm tuổi”, Nguỵ Kiến Quốc nói năng hùng hồn.

Lý Hải Dân sau đó đem hộp quà đưa cho người nhà họ Hàn bên cạnh, tươi cười hồ hởi: “Chúc ông sức khoẻ đồi dào, đây là chút lòng thành của chúng cháu”.

“Cảm ơn hai vị lãnh đạo tới chơi, nào, mời các vị vào trong”, Hàn Tông Khôn cảm kích bắt tay hai người rồi cung kính mời họ vào trong.

“Lãnh đạo ngồi đây ạ”.

“Chỗ em còn trống, lãnh đạo ngồi đây ạ”.

Vừa vào sân, đã có không ít người đon đả tới mời hai vị lãnh đạo ngồi.

Thế nhưng Lý Hải Dân và Nguỵ Kiến Quốc lại không hề nhìn bọn họ, cứ thế đi về phía Đinh Dũng, cười nói: “Chú Đinh à, ngại quá, chú không biết bên ngoài tắc đường thế nào đâu”.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 208: “Vậy tiểu Châu đúng thật là có phúc


Vừa nói, Lý Hải Dân và Nguỵ Kiến Quốc liền đi tới bên Đinh Dũng tìm một vị trí trống.

“Không sao, ông nội cũng dặn mọi người đợi hai anh mà”, Đinh Dũng cố ý nói vậy.

Quả nhiên lời này của Đinh Dũng khiến Lý Hải Dân và Nguỵ Kiến Quốc không mấy tự nhiên, bọn họ vội nói: “Thật là xin lỗi ông Hàn, sau này có việc gì ông cứ tìm chúng cháu, chỉ cần hợp pháp, chúng cháu nhất định giúp”.

“Ha ha ha, có câu này của hai anh là đủ rồi”, Đinh Dũng nghe vậy thì lập tức bật cười.

Lâm Hồng Ngạn và Hàn Thành Sơn thẫn thờ từ lâu, căn bản không biết nên nói gì, bàn này đều là những người có địa vị. Đinh Dũng lại quen với những nhân vật tầm cỡ thế này, vả lại bộ dạng còn rất thân thiết.

Advertisement

Thấy Đinh Dũng cười nói giả lả vui vẻ với mấy lãnh đạo, Hàn Hàn ngồi cách đó không xa nắm chặt tay, mặt mày vô cùng khó coi.

“Con trai, không thể để tên này được đà mãi được”, Hàn Thành Phú cau mày. “Con đi tặng quà cho ông đi”.

Vâng, giờ con đi”, nghe bố mình nói vậy, Hàn Hàn lập tức vâng lời.

Nghĩ tới món quà lần này vì để lấy lòng ông nội mà chuẩn bị, Hàn Hàn lại nhếch miệng cười lạnh lùng, lấy chiếc chìa khoá trong túi ra.

Advertisement

“Tao xem mày đấu với tao thế nào? Cho dù mày có quen mấy nhân vật tai to mặt lớn thì đã sao? Mày chẳng qua cũng chỉ là một tên khố rách áo ôm thôi”, Hàn Hàn hắng giọng, đứng dậy đi về phía Hàn Tông Khôn khi ông ta vừa nói xong lời mở đầu cho buổi tiệc. “Ông nội ạ, đây là quà cháu tặng ông, cháu biết gần đây lưng và chân ông không được như trước, cháu đã mua một căn nhà trong dự án mới khai thác gần tập đoàn chúng ta, sau này ông không cần phải đi đường xa rồi”.

“Ôi chao, cậu ta nói toà nhà mới khai thác của tập đoàn Viên Thị sao? Nghe nói giá bình quân lên tới ba mươi nghìn tệ một mét vuông”, nghe Hàn Hàn nói vậy, có người khẽ xôn xao.

Không ít người giơ tay tán thưởng: “Tiểu tử, được lắm, biết thương ông như vậy đúng là có hiếu”.

“Vậy phải bỏ ra không ít tiền nhỉ. Căn nhà đó nói ít cũng phải lên tới một triệu rưỡi, một triệu sáu tệ một căn”, đặc biệt là vài người ngồi cùng bàn với Hàn Hàn càng cố tình tâng bốc.

Hàn Tông Khôn vốn dĩ tâm trạng hôm nay rất vui, nghe Hàn Hàn nói vậy liền cười đáp: “Cháu ngoan, ông nhận nhé, cảm ơn cháu”.

“Hi hi, ông thích là được ạ”, Hàn Hàn gãi gãi đầu tỏ vẻ ngại ngùng nhưng trong lòng thì mở cờ.

Ông đã lâu rồi không vui như vậy, nhất định là rất thích món quà mà mình tặng. Nghĩ tới đây, Hàn Hàn lại nhìn sang mấy bác mấy chú của mình, nhếch miệng cười. Tôi xem ai tặng được món quà tốt hơn tôi.

Quả nhiên, sau khi nghe về món quà mà Hàn Hàn nói, mấy người con trai khác của Hàn Tông Khôn lập tức cau mày, đến Hàn Thành Sơn cũng tái mặt. Mặc dù ông ta đã có sự chuẩn bị tâm lý nhưng không ngờ Hàn Hàn lại chơi lớn như vậy.

Quà mà Đinh Dũng chuẩn bị chắc chắn không ra gì, so với căn nhà của Hàn Hàn thì rõ ràng là phải mất mặt rồi. Hàn Thành Sơn vừa nghĩ, mặt mày lại càng khó coi. Còn Lâm Hồng Ngạn vốn dĩ cũng vì Đinh Dũng mời tới một loạt những quan chức khiến bà ta nở mày mặt thì lúc này lại tối sầm mặt xuống.

“Xem ra, vị này lại muốn hơn chú Đinh đây rồi”, Nguỵ Kiến Quốc và Lý Hải Dân nhìn nhau cười ý tứ.

Nghe Nguỵ Kiến Quốc nói vậy, Kim Tư Kỳ lắc đầu cười nói: “Tôi lại không cho là như vậy, so về độ mạnh bạo thì anh Đinh không kém anh ta đâu, lẽ nào hai vị quên mất buổi bán đấu giá rồi sao?”

“Cô Kim, ý cô là…”, Lý Hải Dân thẫn thờ một lát, đột nhiên nhớ ra những lời mà Đinh Dũng nói trong buổi đấu giá trước đó.

Lúc đó Đinh Dũng nói muốn đem bức Thiên Lý Giang Sơn Đồ làm quà tặng. Ông ta còn đang nghĩ xem Đinh Dũng tặng cho ai, lúc này câu nói của Kim Tư Kỳ lại như nhắc nhở ông ta. Ông ta vội nhìn sang Nguỵ Kiến Quốc.

Nguỵ Kiến Quốc giật mình. Nếu lần này Đinh Dũng thật sự tặng bức Thiên Lý Giang Sơn Đồ cho Hàn Tông Khôn thì buổi tiệc hôm nay thật sự thú vị đấy. Món đồ ba trăm triệu nhân dân tệ nói tặng là tặng. Đây là khí thế gì chứ?

“Không biết các bác các chú còn lại chuẩn bị quà thế nào rồi?”, lúc này, Hàn Hàn đảo mắt xung quanh cười nói.

Hàn Hàn dứt lời, những người còn lại cũng nhìn sang mấy người con của Hàn Tông Khôn chờ đợi những món quà mà bọn họ mang tới.

“Khụ khụ, bố ạ, con biết bố thích uống trà nên mua cho bố ít trà Phổ Nhĩ”, nói rồi, Hàn Thành Quý ái ngại đứng dậy, lấy ra hai bánh trà.

Mặc dù bánh trà Phổ Nhĩ cũng là thứ rất hay ho nhưng so với căn nhà của Hàn Hàn tặng thì lại kém một trời một vực.

Lần này Hàn Tông Khôn không nói gì, chỉ gật đầu.

Hàn Thành Quý đương nhiên biết món quà của mình quá bình thường nhưng ông ta cũng chẳng còn cách nào khác. Ông ta không muốn giống Hàn Hàn, hai bố con họ có địa vị trong tập đoàn nên muốn vơ vét chỗ nào cũng được.

“Ông ơi, đây là miếng ngọc bội mà cháu cho người đem từ nước ngoài về, có tác dụng tịnh khí ngưng thần”, lúc này, Hàn Châu Nhi quay người đi tới.

Trong tay cô cầm miếng ngọc bội màu xanh lục sáng lấp lánh, trông rất đẹp nhưng cũng chẳng thể so với căn nhà của Hàn Hàn.

Có điều khi mọi người thấy Hàn Châu Nhi thì lại bàn tán xôn xao về việc có người thần bí tặng quà sính lễ.

“Em Hàn, anh nghe nói mấy ngày trước có một đại gia thần bí tặng tiểu Châu sính lễ phải không?”, lúc này ông già râu bạc đột nhiên đứng dậy vuốt râu nói.

Nghe ông ta nói vậy, Hàn Tông Khôn liền bật cười, nói: “Đúng là có một nhân vật thần bí tặng sính lễ cho nhà họ Hàn em nhưng rốt cục có phải tặng cho tiểu Châu hay không thì vẫn chưa rõ”.

“Có điều…hiện giờ trong nhà họ Hàn, cháu gái chưa kết hôn mà xinh đẹp nhất và ưu tú nhất chính là tiểu Châu”, Hàn Tông Khôn không nói rõ nhưng cũng đủ hiểu ý tứ ông lão là gì.

“Vậy tiểu Châu đúng thật là có phúc”, ông già râu bạc cười ha ha, nhìn sang Hàn Châu Nhi.

“Không biết chú Đinh chuẩn bị quà gì cho ông nhỉ?”, đương lúc mọi người còn đang xôn xao về việc của Hàn Châu Nhi thì đột nhiên Hàn Hàn nhìn Đinh Dũng nhếch miệng nham hiểm nói.

Hàn Hàn dứt lời, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Hàn Thành Sơn và Đinh Dũng. Bị nhiều người nhìn như vậy, Hàn Thành Sơn tái mét mặt, vội cúi đầu huých Đinh Dũng.

Đinh Dũng khẽ cau mày nhưng vẫn đứng dậy. Vừa rồi anh đã lấy quà ra khỏi túi đựng đồ, lúc này mới tươi cười nói: “Trước khi tặng quà, cháu muốn nói với mọi người một việc vô cùng quan trọng”.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 209: “Mọi người không phải vội”,


“Có chuyện gì vậy?”, Hàn Tông Khôn nheo mắt nhìn Đinh Dũng.

Hôm nay Đinh Dũng đã mang tới cho ông lão quá nhiều điều bất ngờ, vì vậy với thái độ đó của Đinh Dũng cũng khiến ông lão phải thay đổi một trăm tám mươi độ.

Đinh Dũng dứt lời, mọi người đều đổ xô ánh mắt nhìn.

“Hừ? Lại trò gì nữa, đợi con gái tôi gả cho vị công tử đại gia thần bí đó thì mọi người chẳng phải nể mặt tôi sao?”, Hàn Thành Văn hắng giọng.

Thấy ánh mắt của tất cả mọi người đồ dồn về phía Đinh Dũng, Hàn Hàn nhếch miệng cười châm chọc. Tôi lại muốn xem xem lần này anh còn trò gì.

“Có lẽ mọi người cũng đều nghe nói có người tặng sính lễ cho nhà họ Hàn rồi phải không ạ?”, Đinh Dũng nói đầy ý tứ rồi đảo mắt một lượt nhìn mọi người, cuối cùng nhìn về phía Hàn Thành Văn và Hàn Châu Nhi, lãnh đạm nói tiếp: “Không phải mọi người đều muốn biết người thần bí tặng sính lễ là ai sao?”

“Cháu biết là ai sao?”, Hàn Tông Khôn mặt nghiêm trọng hẳn lại.

Đinh Dũng quen biết với bao nhiêu nhân vật tai to mặt lớn thế này thì việc biết vị đại gia đó cũng là bình thường.

“Hừ? Sao anh ấy có thể quen người như vậy được?”, Hàn Châu Nhi hắng giọng, khi cô ta định nói tiếp thì đột nhiên bị bố mình trợn mắt ra hiệu. Cô ta nhận thức được mình lỡ miệng nên vội bụm miệng lại ngay.

Hàn Thành Văn trợn mắt nhìn Hàn Châu Nhi. Câu này dù có nghĩ trong lòng cũng không được nói ra ngoài. Mấy nhân vật tai to mặt lớn này hãy còn ngồi đây, đây há chẳng phải là đang vả vào mặt người ta sao?

“Cháu đương nhiên biết là ai”. Đinh Dũng gật đầu nhìn Hàn Phương Nhiên cười nói: “Cháu còn biết sính lễ đó tặng cho ai”.

“Ồ? Vậy cháu nói ra xem chỗ sính lễ đó là ai tặng?”, Hàn Thành Văn cau mày đắc ý, bày ra bộ dạng như không biết gì nên mới hỏi.

Theo ông ta thấy thì nhà họ Hàn chỉ có Hàn Phương Nhiên và con gái ông ta Hàn Châu Nhi là có tiềm năng nhưng Hàn Phương Nhiên đã cưới chồng rồi, cơ hội này đương nhiên là của con gái ông ta. Đinh Dũng chẳng qua chỉ là lấy việc ai cũng biết ra để loè thiên hạ thôi.

Người nghĩ tới điểm này cũng không chỉ có một mình Hàn Thành Văn, có thể nói những người ở đây chỉ cần là có chút địa vị thì đều đoán như vậy, nhưng Hàn Tông Khôn lại nhìn Đinh Dũng với vẻ mặt nghiêm trọng.

“Sính lễ này…”, nói tới đây, Đinh Dũng ngừng lại một lát rồi giơ tay về phía Hàn Phương Nhiên, cười nói: “Là cháu tặng cho Hàn Phương Nhiên”.

“Cái gì?”, Hàn Thành Sơn là người đầu tiên nhảy dựng lên.

Hàn Thành Văn cũng biến sắc nhưng rất nhanh đã cười giễu cợt chỉ vào Đinh Dũng: “Tiểu tử, cháu đừng ăn nói hàm hồ, Phương Nhiên đã lấy cháu rồi, sao còn được người ta tặng sính lễ cho được?”

“Đinh Dũng, đừng nói năng linh tinh”, Hàn Tông Khôn cũng trầm mặt.

Hàn Phương Nhiên đã cưới Đinh Dũng, sao có thể được tặng sính lễ? Nói câu này trước mặt mọi người mà còn không sợ nhà họ Hàn mất mặt sao?

“Ôi trời, có phải chú ấy não tàn rồi không? Vợ mình được người ta tặng sính lễ cho mà còn có thể cười được”, một người đàn ông ngồi cùng bàn với Hàn Hàn muốn lấy lòng Hàn Hàn từ lâu nên lúc này cuối cùng cũng tìm được cơ hội.

Nghe vậy, Hàn Hàn không khỏi cảm thấy sảng khoái, có điều hắn ta vẫn thể hiện ra bộ mặt tức tối, nạt Đinh Dũng: “Nói năng hàm hồ, Đinh Dũng, sao chú có thể nói với Hàn Phương Nhiên như vậy được?”

“Tôi không cho phép chú bôi nhọ em gái tôi như vậy được”.

Hàn Phương Nhiên lúc này cũng mặt mày ngơ ngác, cô vội nhìn sang Đinh Dũng, hỏi: “Đinh Dũng, anh nói linh tinh gì thế?”

“Mọi người có thể nghe cháu nói xong được không ạ?”, Đinh Dũng nhìn Hàn Phương Nhiên mỉm cười, tỏ ý cô không phải lo lắng, sau đó anh đảo mắt nhìn mọi người, nói rõ ràng: “Đồ sính lễ này đúng là tặng cho Hàn Phương Nhiên”.

Nói tới đây, người vui mừng duy nhất khi nghe câu đó có lẽ chính là Lâm Hồng Ngạn với vẻ mặt nở mày nở mặt. Bà ta nhìn Đinh Dũng với con mắt chưa bao giờ ưng như hôm nay.

“Anh có chứng cứ gì?”, Hàn Châu Nhi đứng dậy hắng giọng. “Nói năng linh tinh, em thấy anh căn bản không biết sính lễ do ai tặng, thật sự không biết trong buổi mừng thọ ông mà anh nói năng như vậy làm gì, lẽ nào anh muốn gây khó dễ cho ông?”

Lời nói này của Hàn Châu Nhi như viên đá làm dậy lên đợt sóng mới. Mọi người lập tức xôn xao bàn tán còn Hàn Tông Khôn là gia chủ thì mặt mày dần tối sầm cả lại.

“Anh có chứng cứ gì sao?”, Đinh Dũng nhìn Hàn Châu Nhi như cười như không. “Đồ là do anh tặng, em nói anh có chứng cứ gì?”

“Trước kia Hàn Phương Nhiên lấy cháu, đến sính lễ ra tấm ra món cũng không có”, nói tới đây, ánh mắt Đinh Dũng rõ tình ý. Anh kéo tay Hàn Phương Nhiên nhẹ nhàng nói: “Nhưng Hàn Phương Nhiên không những không bỏ cháu mà ngược lại còn đối xử tốt với cháu, điều này khiến cháu rất cảm động”.

“Trước đó, số sính lễ này đều là sính lễ cháu tặng cho Phương Nhiên, từ ngày hôm nay trở đi, Hàn Phương Nhiên vợ cưới hỏi đàng hoàng của Đinh Dũng cháu”, Đinh Dũng kéo tay Hàn Phương Nhiên nói dõng dạc.

Anh dứt lời, tất cả mọi người đều yên tĩnh hẳn lại, bao gồm cả Lâm Hồng Ngạn và Hàn Thành Sơn cũng ngỡ ngàng nhìn anh. Đinh Dũng lúc này như một con người khác vậy.

“Anh nói linh tinh, anh nói những thứ này do anh tặng, vậy anh có chứng cứ gì chứng minh?”, người chịu tổn thương nhất ở đây chính là Hàn Châu Nhi, từ sau khi sính lễ được mang tới cô bắt đầu ôm giấc mơ được gả vào nhà hào môn. Lúc này Đinh Dũng lại nói sính lễ không phải của cô, làm sao cô chịu nổi?

“Đúng vậy, chú nói sính lễ do chú tặng là do chú tặng thật à?”, Hàn Hàn cũng không ngờ Đinh Dũng lại nói vậy, lúc này nghe Hàn Châu Nhi nói vậy thì vội chêm lời. “Việc gì cũng phải có căn cứ, chú phải đưa ra minh chứng”.

“Tôi thấy nó rõ ràng là vì vị công tử giàu có đó vẫn chưa xuất hiện nên muốn lấy tiếng thơm từ người ta đây mà”, Hàn Thành Văn hắng giọng nhìn Đinh Dũng khó chịu. “Thật không biết liêm sỉ, tôi thật không hiểu nổi tại sao Hàn Phương Nhiên lại có thể ưng một tên mặt dày bỏ đi như vậy được”.

“Chú Tư, chú nói vậy là không được rồi, sao chú biết sính lễ không phải do Đinh Dũng tặng?”, Hàn Thành Sơn đứng dậy nói.

Có điều ông ta nói xong thì lại thấy hối hận. Ông ta cũng không tin người tặng sính lễ là Đinh Dũng, nên biết rằng chỗ sính lễ này có giá lên tới hàng triệu nhân dân tệ, Đinh Dũng đến tiền mua rau còn lấy của nhà ông ta thì lấy đâu ra số tiền trên trời đó.

“Mọi người không phải vội”, đúng lúc này, Hàn Tông Khôn đột nhiên lên tiếng.

657404872fcbcP0c1LpuFxzxDVWT96307.jpg

 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 210: “Đinh Dũng, những thứ đó là cậu tặng thật sao?


“Người thần bí đó đã được người khác chứng thực chính là vị Vương tử chơi đàn cổ đang hot trên mạng gần đây, vả lại người này còn làm một việc kinh thiên động địa”, Hàn Châu Nhi cười lạnh lùng nhìn Đinh Dũng. “Người thần bí đó từng mua một bức tranh có giá trên trời ở buổi đấu giá, nếu như anh có thể lấy bức tranh đó ra thì chúng tôi sẽ tin anh”.

“Nếu không lấy ra được thì mời anh cút khỏi đây cho”, Hàn Châu Nhi hắng giọng.

Cô ta giở mặt với Đinh Dũng, điều này khiến cho không ít người ở đây mặt mày thay đổi hẳn, đặc biệt là Hàn Tông Khôn, mặt mày vô cùng khó coi.

Hôm nay là tiệc mừng thọ của ông, làm ồn ào lên ít nhiều cũng không hay, vả lại trước mặt bao nhiều người như vậy, Hàn Châu Nhi nói vậy cũng có phần quá đáng.

“Nếu như tôi lấy ra được thì sao?”, Đinh Dũng nhếch miệng châm chọc.

Advertisement

Đinh Dũng dám khẳng định Hàn Châu Nhi nhất định sẽ không tin. Cô nhất định sẽ nói ra những lời không được phù hợp với hoàn cảnh, còn những lời đó lại chính là lời Đinh Dũng muốn nghe. Anh không chỉ muốn chứng minh bản thân mà còn muốn giúp Hàn Phương Nhiên có chỗ đứng ổn định trong gia tộc.

“Hừ, nếu như anh có thể lấy ra được thì tôi quỳ xuống xin lỗi anh trước mặt mọi người, từ nay về sau Hàn Châu Nhi này gặp anh sẽ đi đường vòng”, Hàn Châu Nhi hắng giọng, căn bản không tin Đinh Dũng có thể lấy ra được. “Nhưng nếu anh không lấy ra được thì không những phải xin lỗi tôi mà cả nhà anh cũng phải cút ra khỏi tập đoàn”.

“Mày!”, Hàn Thành Sơn đứng dậy cau mày nạt nộ. “Chú Tư, con gái chú nói khó nghe quá rồi đấy”.

“Ha ha, anh Hai, anh đừng khoe khoang quá”, Hàn Thành Văn không hề có ý hối cải, vẫn bộ mặt lạnh lùng đáp lời.

Advertisement

“Loại người mở miệng ra là phun ra những lời nói chẳng ra làm sao như vậy thì công tử nào thích cho nổi?”, đúng lúc này Đinh Dũng lãnh đạm cười. Anh lấy hộp gấm trong tay ra nói với mọi người: “Vốn dĩ việc nay fchaus muốn đợi lát nữa nói với ông nhưng xem ra hiện giờ lại có người ép quá nên không đợi được nữa”.

“Vừa nói, hai tay Đinh Dũng cầm hộp gấm giơ lên nói với Hàn Tông Khôn: “Ông ơi, đây là quà mừng cháu tặng ông”.

“Hai ngày trước ở một buổi bán đấu giá cháu thấy một bức tranh rất đẹp nên đã đấu giá giành được nó về tay”, nói xong, Đinh Dũng nhìn Hàn Châu Nhi cười. “Chỉ là chút lòng thành, mong ông đừng chê cười ạ”.

“Đây là?”, Hàn Tông Khôn cau mày nhìn Đinh Dũng hoài nghi.

“Đây chính là bức tranh Thiên Lý Giang Sơn Đồ mà cháu đấu giá được ở buổi đấu giá hai ngày trước”, Đinh Dũng không hề giấu.

“Cái gì? Không thể nào? Bức tranh này được đấu giá ba tỉ, tên tiểu tử này có nổi số tiền đó sao?”, ông già râu bạc đứng dậy thất thần nói.

“Sao có thể chứ?”, Hàn Hàn cũng sững người, cho dù thế nào thì hắn ta cũng không ngờ nổi Đinh Dũng lại là đại gia thần bí đó.

Nghĩ tới sau này Đinh Dũng nhất định sẽ vì chuyện này mà được ông lão Hàn coi trọng, Hàn Hàn không khỏi tức tối, cũng không biết ở đâu ra dũng khí mà hắn chỉ vào mặt Đinh Dũng: “Tôi không tin, ai biết được chú nói là thật hay giả?”

“Thế nào? Bức tranh với giá ba tỉ này mà còn phải mở cho anh xem sao?”, Đinh Dũng cau mày hắng giọng. “Chỉ dựa vào anh mà cũng xứng xem bức tranh này sao?”

Lúc này Hàn Tông Khôn cũng đã định thần trở lại sau khi ngỡ ngàng. Ông ta nhìn Đinh Dũng hỏi thăm dò: “Đinh Dũng, đây chính là bức Thiên Lý Giang Sơn Đồ sao?”

“Vâng ạ”, Đinh Dũng gật đầu cười nói. “Bức Thiên Lý Giang Sơn Đồ này là quà cháu tặng ông, còn chỗ vàng kia là sính lễ cháu tặng cho Hàn Phương Nhiên ạ”.

“Ai có thể chứng minh bức tranh này là thật chứ?”, Hàn Châu Nhi mặt mày khó coi.

“Đúng vậy, ai mà chứng minh được?”, Hàn Hàn chêm lời.

Nghe vậy, Đinh Dũng nhìn bọn họ với ánh mắt lạnh như băng, lãnh đạm nói: “Sao vậy? Đồ tôi tặng mà còn phải chứng minh sao?”

“Phải chứng minh thì cũng không phải chứng minh với mấy người”, nói tới đây, Đinh Dũng nhìn sang Hàn Châu Nhi. “Cho dù là có phải anh tặng hay không thì có liên quan gì đến em không? Đừng tự suy diễn. Người như em thì ai ưa nổi?”

“Anh!”, Hàn Châu Nhi tức tối ra mặt.

Lúc này Nguỵ Kiến Quốc và Lý Hải Dân cùng đồng thời đứng dậy, cả hai người đưa mắt nhìn nhau, nói: “Hôm nay là tiệc mừng thọ ông lão Hàn, mọi người đừng tranh cãi, chúng tôi làm chứng cho mọi người, bức Thiên Lý Giang Sơn Đồ này chính là bức mà hai ngày trước chú Đinh đây đấu giá thành công”.

“Khi đó chúng tôi cũng có mặt, chúng tôi còn ngạc nhiên. Chú Đinh đây đúng là đại gia, vừa ra tay là đã vung ra ba tỉ”, Lý Hải Dân cười nhìn Đinh Dũng, nói tiếp: “Không ngờ chú Đinh lại dùng bức tranh này làm quà tặng”.

Hai người này vừa lên tiếng đã khiến tất cả mọi người phải ngã ngửa. Nếu như người khác nói thì khả năng chứng minh cho Đinh Dũng sẽ không đủ độ tin cậy nhưng thân phận của hai vị đây lại khác, bọn họ không thể nói dối cho Đinh Dũng được.

Vả lại nếu như Đinh Dũng thật sự quen với bọn họ thì thân phận của Đinh Dũng cũng không hề đơn giản, nghĩ tới đây, Hàn Tông Khôn lại nheo mắt nhìn. Đinh Dũng mấy năm nay phải chịu ấm ức ở nhà họ Hàn nhưng ông lão lại chẳng phát hiện ra Đinh Dũng có gì khác thường.

Nếu như thân phận của Đinh Dũng không đơn giản, vậy thì mấy năm nay cậu ta nhẫn nhục chịu đựng ở nhà họ Hàn rốt cục là có ý định gì?

Khi Hàn Tông Khôn nghĩ tới những điều này, Hàn Châu Nhi đã dậm chân rồi ngồi lại xuống ghế. Mấy ngày nay cô ta vì việc này mà mừng đến phát điên, thấy người ta là huyênh hoang. Bây giờ nói với cô ta chỗ sính lễ này không phải tặng cho cô ta thì Hàn Châu Nhi sao có thể không khó chịu cho được?

“Đinh Dũng, những thứ đó là cậu tặng thật sao?”, Lâm Hồng Ngạn mặt mày ngỡ ngàng vẫn không dám tin.

Nghe Lâm Hồng Ngạn hỏi vậy, Đinh Dũng gật đầu không hề do dự.

Lâm Hồng Ngạn cảm kích, bà ta vội đứng dậy nói với Hàn Tông Khôn: “Bố ạ, con vẫn chưa thấy sính lễ mà Đinh Dũng tặng, có thể…”

Nói tới đây, Lâm Hồng Ngạn đột nhiên tỏ vẻ do dự. Đinh Dũng đem chỗ sính lễ này đưa tới nhà tổ, rốt cục là có ý gì, là muốn tặng bà ta hay tặng cho ông lão Hàn?

“Đã là sính lễ Đinh Dũng tặng cho Hàn Phương Nhiên thì hai con mau đem sính lễ về đi”, lúc này, nghe thấy con dâu nói vậy, Hàn Tông Khôn mới mừng thầm, nói tiếp: “Đinh Dũng, ban đầu ông không nhìn nhầm người, cháu đúng là chàng rể tốt của nhà họ Hàn”.

“Ông quá khen rồi ạ”, Đinh Dũng nói năng chừng mực, không còn dáng vẻ như ban nãy nữa.

Cảnh này trong mắt Hàn Thành Phú chẳng khác gì sự nhạo báng châm chọc. Mãi tới lúc này bọn họ mới phát hiện Đinh Dũng đã không còn là tên ăn hại trong tưởng tượng của mình trước đó nữa mà như được thay da đổi thịt hoàn toàn vậy.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 211: Được rồi, tôi biết rồi”,


“Hi hi, vậy con và Hàn Thành Sơn đi xem sính lễ trước”, Lâm Hồng Ngạn kéo Hàn Thành Sơn, cả hai người nhanh chóng rời khỏi buổi tiệc để về phía nhà tổ.

Lâm Hồng Ngạn đã nóng lòng muốn thấy sính lễ của Đinh Dũng lắm rồi. Bà ta đột nhiên thấy chàng rể của mình là người rất tốt, lại còn tặng sính lễ, hôm nay nhà bà ta đúng là được nở mày nở mặt.

Trái ngược với Lâm Hồng Ngạn, trong lòng Hàn Thành Sơn vẫn cảm thấy băn khoăn, đặc biệt là cứ nghĩ tới thời gian trước đó vẫn luôn mắng nhiếc Đinh Dũng mà đột nhiên lại trở thành thế này, Hàn Thành Sơn cảm thấy vô cùng áy náy.

Nhỡ Đinh Dũng gây khó dễ cho bọn họ thì sao? Hàn Thành Sơn thấp thỏm đi cùng Lâm Hồng Ngạn tới nhà tổ.

Ở một nơi khác, thấy Lâm Hồng Ngạn và Hàn Thành Sơn rời đi, Hàn Châu Nhi mặt mày thay đổi, không biết cô ta nghĩ gì mà cứ thế dậm chân ngồi xuống ghế.

“Cảm ơn mọi người đã tới dự buổi mừng thọ của ông tôi. Tôi kính mọi người một ly”, Đinh Dũng cầm ly rượu lắc lắc nói với mọi người.

Advertisement

Cách làm này của anh khiến cho rất nhiều người như được có đường lui, làm gì có ai còn dám đối đầu với Đinh Dũng nữa, vội nâng chén uống cạn.

Thấy cảnh này, Lý Hải Dân và Nguỵ Kiến Quốc cũng gật đầu. Ly rượu giải mối ân oán hận thù được dùng đúng lúc, không chỉ khiến cho bản thân thêm uy mà còn không đắc tội với người khác.

Thấy Đinh Dũng ngồi lại vị trí, mặt Hàn Phương Nhiên vẫn còn kinh ngạc, cô liếc Đinh Dũng một cái, lén véo sau lưng Đinh Dũng rồi khẽ trách: “Anh rốt cục có thân phận gì thế hả? Đến em mà còn dám giấu?”

“Thân phận của anh thế nào em không biết sao?” Đinh Dũng ho hắng, ghé sát tai Hàn Phương Nhiên: “Anh chính là một người bình thường, có điều trước đó bố mẹ anh để cho anh chút tài sản thôi”.

Advertisement

“Thật sao?”, Hàn Phương Nhiên sững người như thể không tin cho lắm.

Để cho ít tài sản mà còn có thể tung ra ba trăm triệu tệ? Nhưng nghĩ tới lời Đinh Dũng nói, Hàn Phương Nhiên lại cảm thấy quả thực là cách giải thích hợp lý nhất, nếu không thì Đinh Dũng nghèo bao lâu nay, sao có thể đột nhiên có tiền được?

Hàn Phương Nhiên chưa bao giờ từng nghĩ có lẽ Đinh Dũng thật sự có nhiều tiền, chí ít thì trước đó anh luôn giấu và không bao giờ nói ra. Theo cô thấy, những ấm ức mà trước kia Đinh Dũng phải chịu không phải thông qua nhẫn nhịn mà có thể làm được.

Nghĩ vậy, Hàn Phương Nhiên lại cảm thấy áy náy.

“Không nhiều tiền mà anh còn tiêu ba trăm triệu tệ mua một bức tranh, anh không biết để lại ít tiền sao? Anh có biết sau này chúng ta có…có con thì phải tiêu bao nhiêu tiền không? Với lại anh còn phải nghĩ cho tiểu Tuyết với chứ”.

Nói tới đây, Hàn Phương Nhiên chợt đỏ mặt, trong lòng không khỏi cảm thấy xấu hổ. Sao cô có thể nói ra những lời này được chứ.

“Khụ khụ, vợ ơi em nói gì thế?”, Đinh Dũng ho hắng rõ ràng biết ý tứ mà vẫn hỏi.

“Khốn khiếp”, Hàn Phương Nhiên lườm Đinh Dũng một cái.

“Hi hi”, Đinh Dũng gãi đầu nhưng trong ánh mắt lại rõ cái nhìn đau khổ.

Đinh Dũng sống hàng nghìn năm rồi, trải qua rất nhiều thân phận, những người con gái liên quan tới anh về danh nghĩa cũng không ít nhưng trên thực tế thì Đinh Dũng lại không hề có con nối dõi trên danh nghĩa.

Tất cả cũng đều bởi ban đầu khi ăn tiên đơn, Đinh Dũng vì muốn làm chậm sự lão hoá của cơ thể x*c th*t, điên cuồng tu luyện trong vòng trăm năm đã đạt cảnh giới Lục Địa Thần Tiên, nhưng vẫn không thể làm chậm quá trình mục rữa của cơ thể.

Vả lại từ sau khi đạt cảnh giới Lục Địa Thần Tiên, anh phát hiện ra một di chứng rất đáng sợ, giống như những kẻ mạnh khác đó chính là thực lực càng mạnh thì lại càng khó có con. Đinh Dũng cũng vậy.

Hàng nghìn năm nay, Đinh Dũng từng gặp không biết bao nhiêu tri kỷ nhưng chưa từng có con, và đây chính là điều anh hối tiếc nhất.

Nghĩ tới đây, trong lòng Đinh Dũng như dậy lên cơn sóng mới, đầu anh lại bắt đầu hiện lên những ký ức xưa cũ. Đinh Dũng cố hít vào một hơi thật sâu ổn định tinh thần.

“Anh sao vậy”, thấy Đinh Dũng có vẻ khác thường, Hàn Phương Nhiên cau mày hỏi.

Đinh Dũng định thần trở lại, mặt mày hơi tái đi. Anh lắc đầu tỏ ý không sao.

Đúng lúc này, Kim Tư Kỳ vẫn ngồi bên trầm ngâm nãy giờ đột nhiên lên tiếng: “Anh Đinh, ông tôi bảo tôi chuyển lời tới anh”.

“Ừm?”, Đinh Dũng quay đầu lại nhìn.

Kim Vô Đạo bảo cô ấy chuyển lời? Sao không gọi trực tiếp cho mình? Rốt cục có chuyện gì nhỉ?

Nhất thời, Đinh Dũng nghĩ rất nhiều.

“Ông tôi nói gần đây anh phải cẩn thận một chút, còn nói….ông phát hiện ra một số bí mật, hiện giờ lực bất tòng tâm”, Kim Tư Kỳ nhìn xung quanh khẽ nói.

Những lời này không thể coi là bí mật được, cho dù để người khác nghe thấy thì cũng chẳng hiểu ý là gì. Đến cả bản thân Kim Tư Kỳ cũng không hiểu ý của Kim Vô Đạo nữa là.

Kim Tư Kỳ cũng từng hỏi nhưng không nhận được câu trả lời, ngược lại còn bị Kim Vô Đạo mắng cho một trận bảo cô đừng nghĩ tới những việc không nên biết nữa.

Đinh Dũng là người duy nhất ở đây nghe xong câu nói này thì mặt mày thay đổi.

Đinh Dũng đột nhiên thấy lo lắng, anh bất giác cau mày. Mặc dù chỉ một câu nói ngắn thôi nhưng lại khiến anh không khỏi suy nghĩ. Hiện giờ Kim Vô Đạo là bá chủ của vùng Giang Nam, được người ta gọi là Nam Hoàng. Cậu ta gặp phải việc gì mà lại nói ra bốn từ lực bất tòng tâm như vậy?

“Được rồi, tôi biết rồi”, Đinh Dũng gật đầu không nói thêm gì.

Sau đó anh giống như thể chưa nghe thấy Kim Tư Kỳ nói gì, kiềm chế lại mọi suy nghĩ, nở nụ cười và chúc rượu những người xung quanh.

Thấy dáng vẻ đó của Đinh Dũng, Kim Tư Kỳ không khỏi cau mày, lòng thầm thắc mắc.

Mặc dù cô không hiểu ông mình rốt cục có ý gì nhưng cô cũng hiểu ý của bốn từ “lực bất tòng tâm”, chắc chắn ông gặp rắc rối gì rồi, còn Đinh Dũng lại không hỏi không quan tâm, thật là uổng tấm lòng của ông.

Đương lúc Kim Tư Kỳ còn mải suy nghĩ thì đột nhiên bên trong nhà tổ vang lên tiếng hét thất thanh, ngay sau đó, Lâm Hồng Ngạn và Hàn Thành Sơn vội vàng chạy ra.

“Ai lấy sính lễ của nhà chúng ta”, còn chưa ra khỏi cửa, giọng Lâm Hồng Ngạn đã vang khắp nơi.

Sau khi bà ta vừa dứt lời, khách khứa buổi tiệc đều sững sờ, từng ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Hồng Ngạn khiến bà ta như cảm thấy có thêm bao nhiêu áp lực, lúc này bà ta cũng nhận ra mình đã thất lễ.

“Có chuyện gì vậy?”, Hàn Tông Khôn đứng dậy cau mày hỏi. “Hoảng hốt như thế thì ra thể thống gì nữa? Rốt cục có chuyện gì thì từ từ nói”.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 212: Mày giỏi lắm mà?


Nếu không phải vì nể mặt Đinh Dũng thì Hàn Tông Khôn đã không khách khí với Hàn Thành Sơn và Lâm Hồng Ngạn rồi. Có điều thấy Đinh Dũng có uy như vậy, lại thêm Hàn Tông Khôn cũng coi trọng những mối quan hệ của Đinh Dũng nên mới không muốn gây thêm hiềm khích.

“Không thấy, không thấy sính lễ đâu cả”, Lâm Hồng Ngạn dựa tay vào khung cửa, chỉ vào bên trong nhà tổ mà nói với giọng thất thần.

“Nói năng hàm hồ, sao lại không thấy?”, nghe vậy, Hàn Tông Khôn thay đổi hẳn sắc mặt. Ông ta trầm giọng: “Số sính lễ đó vẫn luôn được Võ Nhi trông coi, sao có thể không thấy được?”

“Lẽ nào có người dám trộm đồ bên trong nhà tổ nhà họ Hàn”, Hàn Tông Khôn mặt mày tối sầm cả lại. Lâm Hồng Ngạn nói câu này trước mặt bao nhiêu người chẳng khác gì giáng cho ông ta cái tát.

Thấy bố mình vậy, Hàn Thành Sơn khẽ làu bàu nhưng ông ta cũng rất sốt ruột. Đó là sính lễ Đinh Dũng tặng cho nhà ông ta, ông ta bấm bụng nói: “Bố ạ, không phải không thấy mà là thiếu vài món đồ”.

“Mỗi một món đồ bằng vàng ở đây đều được đặt trong hộp gấm, nhưng vừa rồi con và Hồng Ngạn nhìn thì phát hiện có hộp trống không”, Hàn Thành Sơn nghiến răng, bấm bụng nói.

Nếu phát hiện mà không nói ra thì đợi lát nữa khách khứa rời đi nói không chừng sẽ bị bỏ bẵng, với tính cách thiên vị của bố ông ta thì tình trạng này vẫn hay xảy ra.

Hàn Thành Sơn cũng có ý riêng. Ông ta nói trước mặt bao nhiêu người như vậy là để ép bố mình không thể bỏ qua chuyện điều tra việc này được.

Nghe vậy, Đinh Dũng không khỏi cau mày. Hộp gấm trống không sao? Rốt cục là ai trộm? Hay là người của tiệm vàng giở trò?

“Sao có thể, khi đem tới bố đều kiểm tra rồi”, Hàn Tông Khôn giật mình vô thức lên tiếng.

Giây phút sau đó, ông ta ý thức được mình lỡ miệng, nói câu này có khác gì nói rằng bên trong hộp gấm vốn có đồ, chỉ là đặt ở nhà họ Hàn mấy ngày mà giờ không thấy đâu nữa.

“Có người dám trộm đồ ở nhà họ Hàn?”

“Ông lão Hàn không phải nói từ đầu tới cuối đều giao cho lão Năm của nhà họ Hàn trông coi sao? Có lẽ nào….”

“Suỵt, anh điên rồi à? Hàn Thành Văn là người theo võ đạo, cẩn thận không lại bị đánh cho tàn phế giờ”.

Quả nhiên, Hàn Tông Khôn vừa dứt lời, bên dưới khách khứa bắt đầu xôn xao bàn tán.

“Võ Nhi, rốt cục có chuyện gì?”, nghe khách khứa xôn xao, Hàn Tông Khôn nóng mặt, khẽ giọng nói. “Không phải bảo con trông coi sao? Rốt cục có chuyện gì vậy?”

“Sao lại để mất đồ vậy?”, nói rồi, Hàn Tông Khôn nhìn sang Đinh Dũng mà cảm thấy đỡ lo và mừng hơn.

Mừng vì sính lễ do Đinh Dũng tặng, cũng may là người trong nhà. Nếu là sính lễ của một đại thiếu gia nào đó mà bị mất khi để nhà họ Hàn thì rắc rối to.

Hàn Thành Võ sầm mặt đi tới, chắp tay chào Hàn Tông Khôn rồi mới nói nhỏ: “Bố, không thể có trộm trộm đồ trong tầm mắt của con được”.

“Vậy ý con là gì?”, nghe Hàn Thành Võ nói vậy, Hàn Tông Khôn cau mày.

“Đây…có lẽ là…”, nói tới đây, Hàn Thành Võ ngừng lại rồi đảo mắt xuống ba anh của mình.

Cảm nhận được ánh mắt của Hàn Thành Võ, Hàn Tông Khôn tối sầm mặt lại, lập tức hiểu ý Hàn Thành Võ. Nghĩ tới danh tiếng nhà họ Hàn, Hàn Tông Khôn đương định ém việc này đi, sau đó hãy bàn thì Đinh Dũng lại lên tiếng.

Đinh Dũng đi về phía Hàn Thành Võ, đảo mắt nhìn đám người một lượt, lãnh đạm nói: “Chú Năm thực lực cao cường, không thể nào có ai lẻn vào trộm đồ được, vả lại cũng chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, cháu nghĩ không thể là người ngoài làm”.

“Cái gì?”, Hàn Thành Sơn tái mặt, vô thức hỏi: “Không phải là kẻ trộm bên ngoài, vậy là ai làm?”

Hàn Thành Sơn dứt lời, khách khứa bên dưới lập tức ý thức được có gì đó không ổn. Ông già râu bạc cười lạnh lùng nhìn Đinh Dũng: “Tiểu tử, cậu có ý gì, lẽ nào cậu cho rằng là khách khứa như chúng tôi đến đây nên mới làm ra việc này?”

“Đinh Dũng, đừng nói ăn nói hàm hồ”, Hàn Hàn vẫn khó chịu với Đinh Dũng từ lâu nhưng vừa rồi Đinh Dũng ra oai như vậy, lúc này cuối cùng hắn cũng tìm được cơ hội. “Bao nhiêu khách đến đây đều nằm trong tầm kiểm soát của chúng ta, chú đừng nói linh tinh”.

“Nói linh tinh phải chịu trách nhiệm đấy”, Hàn Hàn bật cười.

Mày giỏi lắm mà? Tao xem lần này mày rút lui thế nào. Nghĩ tới đây, Hàn Hàn càng thấy vui hơn. Cho dù Đinh Dũng oai thì sao chứ.

“Vừa rồi tôi đã nói không có ai có thể trộm đồ dưới tầm kiểm soát của chú Năm”, Đinh Dũng chỉ lắc đầu. “Dựa vào thực lực của mọi người thì đương nhiên không thể làm được cho nên không liên quan đến mọi người”.

“Tiểu tử, cậu có ý gì hả?”, một người đàn ông trung tuổi ngồi bên ông già râu bạc đứng dậy nhìn Đinh Dũng chằm chằm với vẻ mặt khó chịu.

Ông ta là vệ sĩ của ông già râu bạc. Vừa rồi lời của Đinh Dũng nói mắc dù không nhằm vào ai nhưng lại khiến tất cả mọi người hoang mang, đây chẳng phải là nói tất cả những người ở đây không ai là đối thủ của Hàn Thành Võ sao?

“Không có gì”, Đinh Dũng không đối đầu với người này, ngược lại chỉ cười rồi nhìn sang Hàn Tông Khôn, nói: “Trộm bên ngoài thì khó vào nhưng trộm trong nhà thì khó phòng”.

“Trộm nhà khó phòng, ý của cháu là người trong nhà trộm sính lễ sao?”, Hàn Tông Khôn hắng giọng.

Thực ra trong lòng ông ta rõ hơn ai hết sính lễ để ở nhà tổ thì chắc chắn là vài đứa con trai của ông ta biết ai lấy nhưng lúc này nếu điều tra ra ai làm thì nhà họ Hàn còn đâu thể diện.

“Ông à, câu này nói vậy là không đúng phải không”, Đinh Dũng nhìn Hàn Tông Khôn chắp tay. “Cháu cũng là người nhà họ Hàn, đương nhiên không mong chuyện này xảy ra nhưng vẫn mong ông điều tra làm rõ”.

“Cháu”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Hàn Tông Khôn tái mặt lại nhưng không phản bác.

Cuối cùng ông ta chỉ có thể nghiến răng, nói với Hàn Thành Võ: “Võ Nhi, trong vòng ba ngày con phải điều tra ra là ai làm”.

“Vâng”, Hàn Thành Võ vội chắp tay vâng lời.

“Cháu không đồng ý”, thế nhưng Đinh Dũng lại đáp lại.

6576b766992cagatnoqmiUHKrNJi3WD5v.jpg

 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 213: Anh định giở trò gì hả?”


Có thể nhận ra Hàn Tông Khôn đã tức giận vì dù sao chuyện xấu trong nhà cũng không nên để người ngoài biết. Nếu thật sự làm rõ mọi việc trước mặt mọi người thì nhà họ Hàn sau này đừng mong có chỗ đứng ở thành phố Kim Châu nữa.

Nhưng Đinh Dũng lại không nghĩ như vậy, anh không chỉ giúp Hàn Phương Nhiên có chỗ đứng trong nhà họ Hàn mà còn muốn giúp cô ngày càng phát triển hơn, nếu không thì cứ cầm những chiếc hộp không này thì còn tác dụng gì nữa?

“Không có quy tắc không thành luật, cháu nghĩ ông vẫn nên bắt ra kẻ trộm trước mặt nhiều người thì mới có thể có câu trả lời cho khách quan được”, nói tới đây, Đinh Dũng lại nhếch miệng cười: “Cháu nghĩ các vị cũng không muốn rời đi trong sự dị nghị”.

“Hừ, tiểu tử này nói năng lanh lợi, cậu ta nói cũng không sai, chúng tôi không muốn mang tiếng đi ra khỏi nhà họ Hàn. Chú Hàn, chú bắt trộm đi thôi, để chúng tôi còn yên tâm”.

“Đương lúc chúng tôi cũng muốn xem xem rốt cục là ai lại dám giở trò trong nhà họ Hàn như vậy”, nghe ông già râu bạc nói vậy, những người cùng bàn với ông ta đứng dậy hùa theo.

Advertisement

Hàn Tông Khôn nóng mặt, thấy việc này không thể ém xuống nên chỉ đành hắng giọng nói: “Võ Nhi, từ sau khi sính lễ chuyển tới nhà ta có những ai đã từng tới căn phòng để sính lễ?”

Cửa nhà vẫn luôn được khoá, không thể nào có người nào âm thầm vào được, chắc chắn khi có người khi vào đây đã âm thầm lấy đồ đi.

Nghe bố mình hỏi, Hàn Thành Võ vội chắp tay, hạ giọng nói: “Từ sau khi sính lễ được đem tới, chỉ có, chỉ có anh Tư và anh Ba vào trong đó”.

Nói tới đây, Hàn Thành Võ quay đầu nhìn sang Hàn Thành Văn, thấy Hàn Thành Văn vẫn mặt mày tự tin mà ông ta không khỏi cau mày. Lẽ nào là anh Ba làm?

Advertisement

“Haiz, chú Năm chú nói cũng phải biết đạo lý chứ. Tôi có vào trong đó nhưng không hề đụng vào chỗ sính lễ, chỉ là giúp bố lấy đồ thôi”, Hàn Thành Văn còn chưa lên tiếng thì Hàn Thành Quý đã nói trước.

Hàn Thành Quý mặt mày tỏ vẻ bị oan. Hôm qua ông ta có vào phòng để đồ nhưng căn bản không đụng tới sính lễ vì ông ta biết chỗ sính lễ này không thể tặng cho con gái ông ta được vì vậy để tránh chuốc hoạ vào thân, ông ta còn không buồn nhìn chỗ sính lễ này.

“Anh Ba, anh có ý gì vậy?”, Hàn Thành Văn nghe Hàn Thành Quý nói xong thì thay đổi thái độ. “Lẽ nào anh cho rằng em lấy?”

“Hàn Thành Văn tôi là người thế nào mọi người đều biết. Tôi chưa bao giờ làm việc gì phải hổ thẹn cả”. Hàn Thành Văn lên giọng, sau đó nhìn sang Hàn Tông Khôn, khom người: “Bố ạ, xin bố làm rõ, con tuyệt đối không đụng tới sính lễ”.

Nghe hai đứa con mình nói vậy, Hàn Tông Khôn cũng cau mày. Cho dù là đứa con nào của ông ta lấy thì hôm nay ông ta cũng phải mất mặt là cái chắc rồi.

Đúng lúc này đột nhiên Hàn Châu Nhi lên giọng: “Các vị, chúng ta đều bị mớm lời rồi. Ai nói nhất định là chúng tôi lấy? Người vào phòng để sính lễ không chỉ có hai nhà chúng tôi”.

“Cháu có ý gì?”, Hàn Thành Võ cau mày.

“Chú Năm, chú đừng hiểu nhầm, cháu đương nhiên không nói chú”, thấy Hàn Thành Võ cau mày, Hàn Châu Nhi vội giải thích.

Mặt cô ta hơi tái đi nhưng lúc này trong ánh mắt lại rõ vẻ tôi độc. Cô ta nhìn chằm chằm vào hai vợ chồng Hàn Thành Sơn: “Vừa rồi hai bác ấy cũng vào, ai biết được có phải là hai bác ấy cố ý giấu đồ hại nhà chúng cháu không, vả lại…chúng ta còn chưa vào trong kiểm tra thì ai biết được có phải là thiếu đồ thật hay không?”

Hàn Châu Nhi dứt lời, tất cả mọi người đều bắt đầu xôn xao.

Đúng vậy, bọn họ vừa rồi hoàn toàn bị Đinh Dũng mớm lời, còn chưa vào kiểm tra, sao có thể biết được có thiếu đồ thật hay không?

“Hàn Châu Nhi, cháu ý gì đấy hả, lẽ nào bác còn có thể lừa mọi người?”, Hàn Thành Sơn đỏ bừng mặt nhìn Hàn Châu Nhi.

“Sao không thể được ạ? Bác cũng có phải là chưa từng lừa dối đâu?”, thế nhưng Hàn Châu Nhi lại không hề nể mặt Hàn Thành Sơn, cứ thế nói năng thẳng thừng.

Cô ta dứt lời, xung quanh bắt đầu có không ít người nhớ lại vụ trộm chấn động Kim Châu năm xưa. Tập đoàn Hàn Thị hao tổn hàng triệu nhân dân tệ, mọi mũi dùi đều chĩa về phía Hàn Thành Sơn. Mặc dù không có chứng cứ rõ ràng nhưng cuối cùng Hàn Tông Khôn vẫn đuổi Hàn Tông Khôn ra khỏi cửa.

Đây là lý do vì sao bốn người anh em của Hàn Thành Sơn có thể vào tập đoàn với chức vụ cao mà chỉ mình ông ta làm chức cỏn con.

“Cháu, cháu nói năng hàm hồ”, Hàn Thành Sơn tức tối ra mặt.

Thấy Hàn Châu Nhi định tiếp tục lên tiếng, Đinh Dũng đột nhiên đi tới cười nói: “Dây chuyền vàng trên cổ em Châu Nhi cũng đẹp đấy, có thể cho anh mượn xem không?”

“Ừm? Anh định giở trò gì hả?”, Hàn Châu Nhi cau mày, lòng thấp thỏm.

“Sao vậy, em không dám sao? Hay là thấy tay anh bẩn, không xứng để chạm vào dây chuyền của em?”, Đinh Dũng mỉa mai.

Hàn Châu Nhi thấy vậy thì nắm chặt tay, lời của Đinh Dũng hoàn toàn là muốn ép cô ta đến chét. Nếu như cô ta không đồng ý thì Đinh Dũng chắc chắn sẽ nhân cơ hội này làm khó.

Nghĩ vậy, Hàn Châu Nhi lạnh mặt hẳn lại nhìn Đinh Dũng: “Cho anh xem thì sao? Có điều anh xem dây chuyền của em làm gì? Lẽ nào muốn đánh tráo à?”

“Đứng trước mặt bao nhiêu người thế này, em nghĩ mọi người mù cả à?”, Đinh Dũng phản bác lại khiến Hàn Châu Nhi tái mặt.

Từ trước tới giờ cô ta chưa bao giờ thấy anh rể ăn hại này lại khó đối phó đến vậy, thậm chí trong mắt cô ta, Đinh Dũng từ trước đến giờ vẫn là tên não tàn, nhưng vừa rồi sau khi biết sính lễ do anh rể ăn hại tặng thì cô ta mới nhận ra gã anh rể của mình khác trước một trời một vực.

Sau khi lấy dây chuyền của Hàn Châu Nhi, Đinh Dũng liếc một cái là đã xác nhận Hàn Châu Nhi chính là người trộm sính lễ rồi.

Sợi dây chuyền này là của Hàn Châu Nhi nhưng miếng ngọc khảm vàng trên đó lại không phải của cô ta. Ban đầu khi Đinh Dũng mua cũng đã ghi lại số thứ tự sản phẩm trong lô vàng mình mua.

Những người khác có thể không nhận ra số thứ tự được in sau miếng ngọc nhưng Đinh Dũng dùng sức mạnh linh hồn là có thể nhận ra cả dãy số.

Thực ra Đinh Dũng đã đoán mọi chuyện do Hàn Châu Nhi làm từ trước, lần này anh ép Hàn Tông Khôn bắt trộm trước mặt mọi người là vì muốn Hàn Châu Nhi phải lộ bộ mặt trước mặt mọi người, loại bỏ một kẻ địch cho Hàn Phương Nhiên.

“Thế nào?”, Hàn Châu Nhi hất cằm, cô ta không tin Đinh Dũng có thể nhận ra có gì đó khác thường.

Sợi dây chuyền này cô ta đeo nhiều năm, miếng ngọc trên đó cũng chỉ là đổi với một miếng ngọc trong số sĩnh lễ mà thôi. Cô ta không tin Đinh Dũng có thể nhìn ra gì khác thường.

Vốn dĩ Hàn Châu Nhi lấy sính lễ đi vì cô ta luôn cho rằng chỗ sính lễ này là dành cho mình nên sớm muộn cũng sẽ thuộc về cô ta, vậy thì lấy trước đi vài món cũng có là gì đâu, chỉ là điều khiến cô ta không ngờ tới đó là số sính lễ này không tặng cho cô ta. Lúc này cô ta chỉ có thể bấm bụng cố nói mà thôi.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 214: Chú Năm quả nhiên tinh tường,


“Sợi dây chuyền này quả là đặc biệt”, Đinh Dũng nhướng mày.

Có điều anh không đưa dây chuyền cho Hàn Châu Nhi mà nhìn sang Hàn Tông Khôn cười nói: “Phiền ông cho người đem sính lễ ra đi ạ”.

“Mang cả ra à?”, Hàn Tông Khôn sững sờ.

Đinh Dũng gật đầu, số sính lễ này vốn dĩ anh dùng để cưới hỏi Hàn Phương Nhiên, không cần phải cất kỹ vậy, cho mấy người ở đây xem cũng là để danh chính ngôn thuận tặng.

“Được, Võ Nhi, con cho người đem đồ ra đây”, Hàn Tông Khôn gật đầu. Đinh Dũng đã không có ý kiến gì thì ông ta cũng không nói nhiều thêm.

Hàn Thành Võ vẫn nhìn Đinh Dũng chăm chú, lúc này hắng giọng, lẩm nhẩm: “Tôi xem cậu giở trò gì”.

Advertisement

Chẳng mấy chốc, Hàn Thành Võ đã cho người đem toàn bộ sính lễ ra, từng món đồ đều được bày trên sân khấu.

“Mở toàn bộ hộp ra ạ”, Đinh Dũng nhìn những hộp là hộp trên sân khấu rồi lên tiếng.

Sau khi những hộp gấm kia được mở ra, từng món đồ vàng bạc châu báu choán mắt người nhìn hiện ra. Kể cả trước đó đã từng thấy nhưng Lâm Hồng Ngạn và Hàn Thành Sơn cũng không khỏi cảm kích.

Trong mỗi chiếc hộp to có đến bốn, năm hộp nhỏ, bên trong trống rỗng.

Advertisement

Đinh Dũng đi về phía mấy chiếc hộp, sau đó lấy ra một sợi dây chuyền đặt cùng với sợi dây chuyền của Hàn Châu Nhi và nói với mọi người: “Mời mọi người xem hai sợi dây chuyền này có gì khác nhau”.

“Nói thừa, hai sợ dây chuyền vốn dĩ không giống nhau”, Hàn Hàn bật cười nhìn Đinh Dũng nói tiếp: “Chú em đang giở trò đấy à?”

“Chú Năm, chú thấy hai sợi dây chuyền này có gì khác nhau?”, Đinh Dũng không quan tâm tới Hàn Hàn, giơ hai sợi dây chuyền về phía Hàn Thành Võ.

Hàn Thành Võ cau mày nhìn hai sợ dây chuyền một lát rồi mới nói: “Kiểu cách không giống, một sợi rực rỡ lấp lánh, một sợi đơn giản mà sang trọng”.

“Không sai, chính là kiểu cách”, Đinh Dũng nhếch miệng đặt sợi dây chuyền vừa nãy về lại hộp.

Sau đó anh lại rút ra một miếng mặt dây chuyền và đặt cùng mặt dây chuyền của Hàn Châu Nhi, hỏi: “Vậy chú Năm thấy hai mặt ngọc này có gì khác nhau không?”

“Ừm?”, Hàn Thành Võ cau mày, những người còn lại cũng đều nhìn về phía Hàn Thành Võ, không biết Đinh Dũng có ý gì.

Duy chỉ Hàn Châu Nhi là thấp thỏm, có một dự cảm chẳng lành, đặc biệt là khi thấy Đinh Dũng bảo Hàn Thành Võ so sánh hai mặt dây chuyền, mặt cô ta càng tái đi.

Nếu như Đinh Dũng điều tra ra mọi chuyện đều do cô ta làm trước mặt bao nhiêu người thế này thì nhà họ Hàn không còn chỗ đứng nữa. Chưa nói tới việc giống như Hàn Thành Sơn năm xưa bị đuổi ra khỏi cửa, mà chít ít thì ấn tượng của cô ta trong mắt ông nội chắc chắn sẽ rất tồi tệ.

“Cho dù là chất liệu hay hình dáng hay ngụ ý thì đều không giống nhau”, Hàn Thành Võ lắc đầu, không biết Đinh Dũng có ý gì. Ông ta vô thức nói thêm: “Ngoài phong cách đều đơn giản sang trọng ra thì những cái khác đều khác nhau”.

Hàn Thành Võ nói xong thì mới phát hiện ra vấn đề. Ông ta vội nhìn Đinh Dũng: “Cháu nói mặt chuyền này cùng lô với chỗ sính lễ kia sao?”

“Cái gì? Lẽ nào là do cô ta làm?”

“Trời ơi, thật sự là trộm nhà khó phòng mà”.

Nghe Hàn Thành Võ nói vậy, tất cả mọi người đều đổ dồn về phía Hàn Thành Văn và con gái ông ta Hàn Châu Nhi.

Đến cả Hàn Thành Văn cũng sững sờ nhìn con gái, hỏi: “Châu Nhi, thật sự do con làm sao?”

“Không phải, không liên quan đến con”, Hàn Châu Nhi nghiến răng bấm bụng hét lên: “Đinh Dũng, anh ngậm máu phun người, anh dựa vào cái gì mà nói tôi trộm đồ? Lẽ nào phong cách của tôi và anh giống nhau nên anh nói tôi trộm đồ của anh?”

“Đúng vậy, lại không có chứng cứ”, Hàn Hàn dù trước đó không đối phó với Hàn Châu Nhi nên hắn cũng không muốn thấy Hàn Châu Nhi bị Đinh Dũng kéo vào.

Nếu như Đinh Dũng kéo Hàn Châu Nhi vào thì tới lúc đó chỉ còn lại một mình hắn đương đầu với Hàn Phương Nhiên.

“Chú Năm, chú nhìn cả loạt mặt chuyền lần nữa xem”, Đinh Dũng không quan tâm tới hai người bọn họ, tiếp tục chỉ về phía những mặt chuyền khảm bạc. “Ở đây có gì không giống nhau không?”

Mặc dù Hàn Thành Võ cũng thấy phiền nhưng dù sao cũng là do sự thất trách của ông ta nên ông ta vẫn nhìn về phía Đinh Dũng nói.

Nhưng nhìn xong thì ông ta đột nhiên phát hiện ra vấn đề. Nếu như chỉ nhìn một mặt chuyền thì có lẽ không có cảm giác này, nhưng khi nhìn cả hàng mặt chuyền xếp cùng nhau thì sẽ nhận ra.

Hàn Thành Võ lập tức lấy mặt chuyền khác loại ra, cau mày nói: “Mặt chuyền này khác với những mặt chuyền khác, không chỉ phong cách khác nhau mà trông năm chế tác ra cũng khác nhau”.

“Chú Năm quả nhiên tinh tường, vậy là chỉ có thể nói rõ một điều rằng có người dùng mặt chuyền này đã hoán đổi, và lấy mặt chuyền ở đây đi”, nói tới đây, Đinh Dũng quay đầu nhìn Hàn Châu Nhi nhếch miệng cười lạnh lùng. “Để anh nói tiếp hay em chủ động nói ra?”

“Em, em nói cái gì?”, Hàn Châu Nhi nhìn Đinh Dũng, lắp bắp. “Việc này căn bản không liên quan đến em, anh có gì mà chứng minh là em trộm?”

Sau khi mọi người thấy phản ứng đó của Hàn Châu Nhi thì phần lớn đều đã đoán ra được, có điều khi chưa có chứng cứ xác thực thì Đinh Dũng quả thực không thể dễ dàng nói do Hàn Châu Nhi làm được.

“Xem ra em vẫn không muốn nói”, điều khiến ai nấy đều bất ngờ chính là Đinh Dũng không chỉ không vội vàng mà ngược lại còn rất điềm tĩnh. Anh lập tức quay đầu nhìn Hàn Tông Khôn, nói: “Ông ạ, cháu muốn mượn một cái kính phóng đại, không biết nhà ta có không?”

“Cậu đi tìm xem”, Hàn Tông Khôn nhìn sang quản gia, cau mày nói.

Vị quản gia kia nghe vậy thì lập tức gật đầu, vội quay người đi.

“Trên mỗi món kim khí này đều có số hiệu đặc biệt, rất không may là lô sính lễ này đều là sản phẩm trong cùng một lô, chỉ cần chú Năm dùng kính phóng đại là có thể biết được rồi”, tới khi Đinh Dũng nói ra, mọi người mới hiểu ý.

Hàn Châu Nhi mặt mày tái mét, cô ta vội đứng lên nhìn Hàn Tông Khôn, bặm môi lắp bắp nói: “Ông ơi, cháu, cháu sai rồi”.

“Là cháu làm, không phải cháu cố ý, cháu chỉ là nhất thời hồ đồ, cháu…”, nói rồi, Hàn Châu Nhi mắt nhoà nước.

“Mày, loại khốn nạn, sao có thể đi ăn trộm đồ hả?”, Hàn Tông Khôn còn chưa lên tiếng thì bố cô ta là Hàn Thành Văn đã điên cuồng hét lên. “Danh tiếng của bố mày đều bị huỷ hoại trong tay mày cả rồi đấy”.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 215: “Tao giết mày!!!


“Con, con…”, Hàn Châu Nhi lắp bắp mãi không thôi.

Hàn Tông Khôn tối sầm mặt, ông lão không ngờ nổi mọi việc lại do Hàn Châu Nhi làm. Ông hắng giọng nhìn sang Đinh Dũng, hỏi: “Đinh Dũng, cháu thấy nên xử lý thế nào?”

“Ông là gia chủ, ông xử lý đi ạ”, nghe Hàn Tông Khôn hỏi vậy, Đinh Dũng hơi khom người giao toàn quyền xử lý cho Hàn Tông Khôn.

Cách làm của Đinh Dũng đủ để giữ thể diện cho Hàn Tông Khôn nhưng đồng thời cũng đẩy ông ta ra ánh sáng. Trước mặt bao nhiêu người như vậy nếu như Hàn Tông Khôn không xử lý nghiêm thì e rằng sẽ khiến người ta chỉ trích.

“Võ Nhi, thi hành gia pháp”, nghĩ rồi, Hàn Tông Khôn hắng giọng nói với Hàn Thành Võ: “Theo như điều mười bốn trong luật của gia đình, ăn cắp đồ của người khác thì sẽ bị xử lý thế nào?”

“Ăn cắp đồ của người khác nhưng chủ động nhận lỗi thì bị phạt ba mươi trượng, trong vòng ba năm không được vào nhà tổ”, Hàn Thành Võ hít sâu một hơi mặt mày nghiêm túc nói.

Nghe vậy, Hàn Châu Nhi ngồi phịch xuống đất. Ba mươi trượng và ba năm không được vào nhà tổ, đây khác gì huỷ đi tiền đồ của cô ta chứ?

Sau ba năm, trong tập đoàn Hàn Thị làm gì còn chỗ đứng cho cô ta? Chú Hai của cô ta Hàn Thành Sơn là một ví dụ, nghĩ tới trước đó Hàn Thành Sơn phải chịu sự dè bỉu và rất có khả năng sự dè bỉu đó bám víu lấy mình mà Hàn Châu Nhi sững sờ.

Cô ta không thể ngờ nổi mình lại có kết cục này.

“Đợi đã ạ”, Đinh Dũng khoát tay ngắt lời Hàn Thành Võ.

Đinh Dũng nhìn Hàn Châu Nhi đang ngồi dưới đất mà lãnh đạm nói: “Cháu còn nhớ hình như em ấy không tự thú”.

“Cháu nhớ vừa rồi hỏi em ấy để em ấy tự nói ra hay để cháu tự điều ra ra thì mọi người đều nghe rõ ràng, thế nào gọi là tự thú chứ?”, Đinh Dũng nhếch miệng mỉa mai, nói tiếp: “Vả lại em Hàn Châu Nhi hãy còn non nớt thế này sao chịu nổi hình phạt bằng roi vọt?”

“Chú Năm, cháu nhớ nhà mình có điều ba mươi tư, trộm đồ của người khác mà không nhận sai thì hình như không phải chịu bị đánh bằng gậy?”, nói tới đây, Đinh Dũng ngừng một lát nhìn Hàn Thành Võ.

Hàn Thành Võ cau mày nhưng vẫn gật đầu: “Trộm đồ của người khác mà không nhận sai thì quả thực không phải chịu đánh bằng gậy nhưng…”

“Nhưng cái gì?”, Hàn Thành Văn thẫn thờ vội hỏi.

“Theo điều ba mươi tư thì trộm đồ của người khác mà không nhận sai, vì làm tổn hại đến danh tiếng của gia tộc nên bị đuổi ra khỏi gia môn, bị tước thân phận là người trong gia tộc”, Hàn Thành Võ hít vào một hơi thật sâu, nói như đinh đóng cột.

Hàn Thành Võ có thể coi là người không thiên vị trong vụ việc của Đinh Dũng và Hàn Châu Nhi.

Đinh Dũng đã nói rõ ràng không muốn bỏ qua cho Hàn Châu Nhi, vậy thì Hàn Thành Võ cũng không nể tình, cứ thế tuyên bố xử lý theo gia pháp.

Nghe cách xử lý của gia tộc, Hàn Châu Nhi mặt mày tái mét, cô ta vội quỳ dưới đất dập đầu với Hàn Tông Khôn, cầu xin: “Ông ơi, cháu sai rồi, ông tha cho cháu một lần đi ông, lần tới cháu không dám như vậy nữa đâu”.

“Bố, Châu Nhi cũng không phải cố tình, bố tha cho nó một lần đi”, Hàn Thành Văn cũng cuống lên, vã mồ hôi. Nếu như Hàn Châu Nhi bị đuổi ra khỏi gia tộc thì một người làm cha như ông ta kết cục cũng chẳng tốt đẹp hơn. “Châu Nhi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, bố tha cho nó một lần đi mà bố”.

Nghe con trai xin vậy, Hàn Tông Khôn cau mày, thở dài nhìn sang Đinh Dũng. Nhưng ông ta còn chưa lên tiếng thì Đinh Dũng đã nhìn Hàn Thành Văn nói: “Nhỏ tuổi chưa hiểu chuyện sao ạ? Vậy chú nói xem ai phải trả giá cho việc làm không hiểu chuyện đó của em ấy?”

“Ban đầu việc của bố vợ cháu, đến cả chứng cứ còn không có, dựa vào đâu mà xử lý?”, nói tới đây, Đinh Dũng quay người nhìn Hàn Tông Khôn: “Ông ạ, không có quy tắc thì không thành luật, lẽ nào ông muốn nhà chúng ta phá bỏ quy tắc?”

“Bố, quy tắc không thể phá bỏ”, Hàn Thành Võ tối sầm mặt vội chắp tay. “Quy tắc của nhà họ Hàn có truyền thống rồi, tuyệt đối không thể phá bỏ quy tắc”.

Nếu chỉ vì một mình Hàn Châu Nhi mà phá lệ một lần thì cũng không sao nhưng nếu như phá bỏ và làm sai với quy tắc thì tính chất lại khác nhau. Ông lão hàn thật sự mà phá bỏ quy tắc thì tới lúc đó chẳng còn gì ràng buộc được các thành viên cả.

Cho dù ai phạm phải sai lầm cũng lấy việc này ra để nói, vậy thì gia chủ làm sao xử lý?

“Chấp hành”, Hàn Tông Khôn thở dài hạ giọng nói.

“Xong rồi, xong rồi”, Hàn Thành Văn nghe vậy thì ngồi phịch xuống.

Hàn Châu Nhi ấm ức nhìn sang Hàn Tông Khôn sau đó đột nhiên đứng bật dậy, vẻ mặt tỏ ra ấm ức. Cô ta lao về phía Đinh Dũng.

“Tao giết mày!!!”, Hàn Châu Nhi hét lên thất thanh khiến tất cả mọi người đều phải ngỡ ngàng.

Thấy Hàn Châu Nhi xông đến, Đinh Dũng khẽ cau mày, anh túm lấy cổ tay cô ta hất mạnh khiến cô ta ngã ra chỗ khác.

Hàn Châu Nhi vốn chỉ là cô gái trói gà chẳng chặt, đâu thể là đối thủ của Đinh Dũng, cứ thế ngã lăn ra đất.

“Mặc dù tôi không đánh con gái nhưng cô cũng đừng ép tôi”, thấy Hàn Châu Nhi ngồi dưới đất, Đinh Dũng phẩy vạt áo điềm tĩnh nói.

Đinh Dũng không hề thấy thương cảm cho cô ta, mọi thứ đều do cô ta tự làm tự chịu. Nếu như Hàn Châu Nhi không đổi sính lễ thì cũng không tới mức này.

“Được, ông lão Hàn không hổ là nhân kiệt trong gia tộc hàng đầu, cháu bái phục”, Nguỵ Kiến Quốc đứng dậy chắp tay cười nói với Hàn Tông Khôn.

Hàn Tông Khôn vốn dĩ mặt mày còn đang tối sầm thấy Nguỵ Kiến Quốc chắp tay với mình thì vội đáp lễ, vẻ mặt hãy còn ngạc nhiên.

Có được sự thừa nhận của Nguỵ Kiến Quốc, Hàn Tông Khôn vẫn thấy có phần vui mừng. Nghĩ tới mối quan hệ của Đinh Dũng và đối phương, ông ta lại nhận ra đó là cơ hội của nhà họ Hàn.

Sau đó, mọi người cũng không có mấy hứng thú ở lại đây, chỉ ăn uống đơn giản rồi lần lượt cáo từ.

Buổi tiệc vốn dĩ nhộn nhịp cứ thế mà kết thúc. Sau khi Đinh Dũng tiễn mọi người đi thì mới nhìn về phía Kim Tư Kỳ đang định lái xe rời đi: “Đừng đi, tôi có việc hỏi cô”.

“Hừ, có việc gì mà không thể nói ở đây sao?”, Kim Tư Kỳ hắng giọng, tỏ vẻ không hài lòng với Đinh Dũng.

Mặc dù Hàn Phương Nhiên không biết hai người có việc gì cần nói nhưng cô vẫn cười nói với Đinh Dũng: “Hai người cứ nói chuyện, em về trước giúp mọi người thu dọn”.

6576b7ccead2dq3yXk9Xi0gQox97vEZEK.jpg

 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 216: Tại sao không nói cho ta?”


“Bắc Cảnh?”, Đinh Dũng cau mày, Kim Vô Đạo tới Bắc Cảnh làm gì?

Phía Bắc của Giang Bắc chính là Bắc Cảnh, cả Bắc Cảnh đều đang chìm trong băng tuyết, nếu tới đó thì thực lực ít nhất cũng phải hạ xuống hai tầng. Nếu Kim Vô Đạo gặp rắc rối ở Bắc Cảnh thì thật sự nguy hiểm.

“Tôi cũng không biết ông tôi tới đó làm gì, Tống Long đã đi Bắc Cảnh rồi”, Kim Tư Kỳ hít sâu, nhìn Đinh Dũng hỏi: “Có phải anh biết gì không?”

“Tôi không rõ, có điều Bắc Cảnh không phải là một nơi tốt”, nghĩ tới đây, Đinh Dũng lại hỏi tiếp. “Ngoài ông cô và Tống Long ra thì còn ai tới đó không?”

Nghe Đinh Dũng nói vậy, Kim Tư Kỳ thẫn thờ một lát sau đó cau mày suy nghĩ, hồi lâu mới trả lời: “Hai ngày trước còn có năm người cùng đi với Tống Long, đều là những người có thực lực mạnh trong nhà họ Kim chúng tôi”.

“Trước đó ông tôi dẫn theo ai tôi cũng không rõ”, nói xong, Kim Tư Kỳ lại thêm, “hiện giờ trong gia tộc chú Đường của tôi cai quản”.

“Được rồi, tôi biết rồi”, Đinh Dũng gật đầu, trong lòng thấp thỏm không yên.

Advertisement

Bắc Cảnh có gì anh là người biết rõ nhất, nhưng tại sao Kim Vô Đạo lại tới Bắc Cảnh? Cho dù ở Bắc Cảnh xảy ra chuyện gì cũng không đến lượt Kim Vô Đạo phải ra mặt.

“Vậy tôi về trước đây, có việc gì tôi gọi điện cho anh”, Kim Tư Kỳ thấy Đinh Dũng không có ý để ý đến mình nên cô lên xe rời đi.

Đinh Dũng nhìn theo bóng Kim Tư Kỳ rời đi, cố kiềm chế mọi suy nghĩ trong lòng và quay về nhà tổ.

Lúc này người đã đi vãn hơn nhiều, Lâm Hồng Ngạn và Hàn Thành Sơn đang sờ cái này, chạm cái kia trong số sính lễ mà Đinh Dũng tặng. Thấy Đinh Dũng quay về, Hàn Thành Sơn vội cười nói: “Đinh Dũng, mọi việc trước đây đều do bố mẹ không tốt, con đừng để ý nhé”.

“Bố mẹ yên tâm, những chuyện đó con quên lâu rồi”, Đinh Dũng lắc đầu.

Advertisement

“Ông đâu ạ?”, nói rồi, Đinh Dũng cau mày nhìn trái nhìn phải nhưng không thấy Hàn Tông Khôn đâu.

Nghe Đinh Dũng hỏi, Hàn Thành Sơn lắc đầu chỉ vào bên trong nhà: “Ông cầm bức Thiên Lý Giang Sơn Đồ vào trong rồi”.

“Thực ra con cũng không cần thiết phải tặng món quà đắt giá vậy đâu, dù gì cũng là ba trăm triệu nhân dân tệ….”, Hàn Thành Sơn mặt mày phức tạp, thực ra ông ta định nói ba trăm triệu tệ đưa cho mình thì tốt biết bao nhiêu, tại sao lại bỏ ra mua một bức tranh.

Đinh Dũng nghe đương nhiên hiểu ý nhưng anh không nói rõ, chỉ cười: “Để ông vui thì tiêu chút ít tiền cũng vẫn nên ạ”.

“Được rồi, hai bố con đừng nói nữa, mau đem những món đồ này lên xe đi”, lúc này, Lâm Hồng Ngạn trừng mắt với Hàn Thành Sơn.

Hàn Thành Sơn run rẩy, ho hắng một tiếng rồi khẽ giọng: “Bà vội gì chứ, mấy thứ này không phải đều của bà cả sao?”

“Ông nói lại cho tôi nghe lần nữa coi?”, Lâm Hồng Ngạn trừng mắt giơ tay kéo tai Hàn Thành Sơn.

“Tha mạng, vợ ơi tha cho tôi”, bị Lâm Hồng Ngạn véo tai, Hàn Thành Sơn đâu còn giữ thể diện gì nữa, lập tức xin tha.

Sau khi từ nhà tổ đi ra, Đinh Dũng kiếm cớ bảo Hàn Phương Nhiên và Lâm Hồng Ngạn về trước, anh đi làm chút việc rồi về sau.

Sau khi bọn họ rời đi, Đinh Dũng rút điện thoại đi vào bên trong một con hẻm nhỏ.

Đinh Dũng gọi vào số Kim Vô Đạo, anh cần biết Kim Vô Đạo rốt cục gặp phải chuyện gì mà khiến Kim Vô Đạo phải lực bất tòng tâm. Mọi chuyện lại xảy ra ở Bắc Cảnh khiến Đinh Dũng không khỏi bất an.

Sau khi gọi, điện thoại cuối cùng cũng được kết nối.

“Tút, tút, tút…”, Đinh Dũng cau mày hỏi: “Tiểu Lục, có việc gì vậy?”

“Khụ khụ, sư phụ?”, bên trong điện thoại vang lên giọng nói đứt mạch.

Nghe giọng nói, Đinh Dũng cau mày, giọng nói của Kim Vô Đạo yếu đi trông thấy. Anh vội hỏi: “Con gặp phải chuyện gì ở Bắc Cảnh phải không? Tại sao không nói cho ta?”

“Gia tộc ở Bắc Cảnh cầu cứu chúng con, con dẫn người tới điều tra”, hồi lâu, giọng nói trong điện thoại mới rõ hơn chút.

Sau khi biết Kim Vô Đạo không gặp gì nguy hiểm Đinh Dũng mới thở phào. Mặc dù Kim Vô Đạo chỉ có thể coi là một đệ tử của anh nhưng lại là mối liên hệ duy nhất của anh ở thế giới hiện đại.

“Không sao là tốt, có việc gì cứ nói với ta, đừng tự mình hành động”, Đinh Dũng không kiềm chế được nạt Kim Vô Đạo.

Bắc Cảnh vô cùng nguy hiểm, hiện giờ Kim Vô Đạo còn chưa đột phá lên tầng Võ Lâm Tông Sư, dẫn người tới đó vô cùng nguy hiểm, có lẽ sẽ gặp phải những hiểm nguy không thể ứng phó.

“Vâng, để sư phụ phải lo rồi ạ”, Kim Vô Đạo cười nói, sau đó hạ giọng, “sư phụ, gần đây người phải cẩn thận hơn, con nghe nói có người muốn đối phó với sư phụ”.

“Ừm? Đối phó với ta?”, Đinh Dũng sững người, sau đó khẽ cười, “con không phải lo, có người muốn đối phó với ta thì cứ để bọn chúng tới, vừa hay ta cũng không có việc gì làm, cho vài tên tới chơi với ta cũng được”.

“Ha ha ha, con nghĩ nhiều rồi, sao chúng có thể là đối thủ của sư phụ được chứ”, nghe Đinh Dũng nói vậy, Kim Vô Đạo bật cười ha ha.

Đột nhiên bên trong tiếng điện thoại vang lên âm thanh rè rè, Kim Vô Đạo vội nói: “Sư phụ, bên con có chút chuyện, con cúp máy trước đây”.

Dứt lời, điện thoại mất tín hiệu.

Đinh Dũng cất điện thoại đi mà không khỏi cau mày, nhưng anh cũng không nghĩ nhiều. Kim Vô Đạo đã nói không sao thì mọi việc ở đó sẽ trong tầm kiểm soát của Kim Vô Đạo thôi.

Đã vậy thì Đinh Dũng cũng không cần lo lắng nữa, anh tin Kim Vô Đạo có khả năng xử lý mấy việc này.

…….

Sau khi Đinh Dũng về, Lâm Hồng Ngạn không ý kiến gì về việc Đinh Dũng và Hàn Phương Nhiên ngủ chung phòng nữa, thậm chí khi thấy Đinh Dũng, bà ta còn nở nụ cười hiếm có.

Sáng ngày hôm sau, Đinh Dũng còn chưa dậy thì Lâm Hồng Ngạn đã gõ cửa.

“Đinh Dũng, Phương Nhiên, dậy ăn cơm”, giọng nói Lâm Hồng Ngạn vang ngoài cửa.

Đinh Dũng và Hàn Phương Nhiên mặt mày ngơ ngác, mặt trời mọc đằng Tây sao? Lâm Hồng Ngạn trước nay không bao giờ làm việc nhà mà nay lại chủ động nấu bữa sáng?

“Đi thôi, đi xem xem”, Đinh Dũng chủ động nói.

Đi ra khỏi phòng là ngửi thấy mùi khét lẹt, Đinh Dũng ho khan, sau khi rửa mặt xong thì đi tới phòng ăn.

Thấy từng miếng sủi cảo cháy đen đặt trên bàn, Đinh Dũng nhếch miệng.

“Mau ăn đi, ăn xong chúng ta tới nhà mới của bạn bố con”, Lâm Hồng Ngạn cười nói với Đinh Dũng.

Đinh Dũng nghe xong thì sững người, vô thức hỏi lại: “Nhà mới của bạn bố sao ạ? Hôm nay đi sao mẹ?”

“Ừ, hôm nay đi, vừa rồi người ta còn gọi điện thoại rồi”, Lâm Hồng Ngạn gật đầu sau đó thân thiết ngồi cạnh Đinh Dũng, nói: “Con xem nhà chúng ta ở đây bao lâu rồi, nơi này cũng hơi nhỏ, vả lại không có cầu thang máy, cũng không tiện cho lắm…”

“Con đã mua nhà rồi”, không đợi Lâm Hồng Ngạn nói xong, Đinh Dũng đã nheo mắt cười nói.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 217: Còn nghĩ tới cái đứa sao chổi đó à?


“Cái gì, thật hay giả vậy?”, Lâm Hồng Ngạn ngỡ ngàng, mặt mày tươi rói.

Ba ta đã muốn chuyển đi khỏi đây từ lâu rồi, ngặt nỗi Hàn Thành Sơn vẫn không thăng tiến nổi, công ty của Hàn Phương Nhiên lại làm ăn bập bõm cho nên mấy năm nay vẫn không thể thực hiện được giấc mơ mua nhà của Lâm Hồng Ngạn.

Không ngờ Đinh Dũng lại mua rồi, mặc dù Lâm Hồng Ngạn không tin lắm nhưng cứ nghĩ tới sự hào phóng của Đinh Dũng trên buổi tiệc mà bà ta lại nghĩ Đinh Dũng không lừa mình.

“Con mua ở đâu? Hết bao nhiêu tiền, môi trường thế nào?”, Lâm Hồng Ngạn lập tức hỏi.

Mặt mày Đinh Dũng có phần hơi kỳ lạ, đương lúc anh định trả lời thì Hàn Phương Nhiên đi ra, nhìn Lâm Hồng Ngạn và Đinh Dũng, hỏi: “Hai người đang nói gì thế ạ?”

Advertisement

Vừa nói, cô vừa ngồi xuống cầm một miếng màn thầu cháy đen lên ăn, sau đó cứ thế ói thẳng ra ngoài và nhìn vào mẹ mình với bản mặt dở khóc dở cười: “Mẹ, màn thầu là mẹ làm à?”

“Khụ khụ, cái đó à, vì lâu rồi mẹ không làm nên quên mất cách nấu rồi”, Lâm Hồng Ngạn ái ngại nói, sau đó nhìn sang Đinh Dũng: “Căn nhà đó con mua ở đoạn nào?”

“Bạn của bố con mua nhà ở Tân Đình Yến Phủ, chúng ta không thể mua nơi nào kém hơn được”, nói tới đây, Lâm Hồng Ngạn lại tỏ ra bộ mặt hằn học như thể rất khó chịu với bạn của Hàn Thành Sơn.

“Đinh Dũng, mẹ bảo anh mua nhà sao?”, Hàn Phương Nhiên tái mặt, vội nói với Đinh Dũng, “anh đừng nghe mẹ em, lần trước anh mua xe lại mua bao nhiêu sính lễ như vậy, cũng chẳng còn mấy đồng phải không?”

Advertisement

Vừa nghĩ tới việc sính lễ, Hàn Phương Nhiên không khỏi cảm thấy ấm lòng. Mặt mày tươi cười hớn hở. Thử hỏi làm gì có người con gái nào lại không muốn chồng minh là anh hùng cái thế, không muốn được cưới hỏi đàng hoàng chứ?

“Không liên quan gì đến mẹ, anh mua từ lâu rồi có lẽ đã tu sửa xong ròi”, Đinh Dũng khẽ cười nói với Hàn Phương Nhiên.

“Ừm? Mua rồi?”, Hàn Phương Nhiên ngạc nhiên.

Mặc dù Đinh Dũng nói bố mẹ anh để lại cho anh ít tài sản nhưng Hàn Phương Nhiên lại có phần không tin, đặc biệt là anh vừa mua xe vừa mua sính lễ, lại còn tặng cho ông món quà với giá ba trăm triệu tệ, cho dù tài sản có nhiều thì e rằng cũng đã tiêu gần hết rồi.

“Ừ, anh mua rồi”, Đinh Dũng đáp.

“Thật sao? Có thang máy không con?”, thực ra Hàn Phương Nhiên đã muốn dọn khỏi đây từ lâu, vốn dĩ cô cũng tiết kiệm được một khoản để mua nhà, nhưng sau đó lại đầu tư vào tập đoàn cả nên kế hoạch mua nhà tan vỡ.

Đinh Dũng nghe Hàn Phương Nhiên nói vậy thì lắc đầu trong vô thức, đáp: “Không có thang máy”.

Quả thực là không có thang máy, nhà mà anh mua là biệt thự tầm trung ở khu biệt thự Thanh Thành, làm gì có thang máy, có điều nghĩ tới việc đã tu sửa xong, Đinh Dũng cho rằng cũng tới lúc đưa Hàn Phương Nhiên tới đó rồi.

“Hả? Không có thang máy?”, Hàn Phương Nhiên thất vọng nói.

Cô không muốn sống ở căn nhà này phần lớn là vì ngày nào cũng phải leo cầu thang. Nếu Đinh Dũng mua nhà không có thang máy thì có lẽ cũng không khác căn nhà này là bao, cũng là nhà mua lại.

Xem ra Đinh Dũng cũng không còn mấy tiền, nếu không thì cũng không mua lại nhà đã qua sử dụng.

“Không có thang máy? Con mua nhà đã qua sử dụng sao?”, Lâm Hồng Ngạn khứu giác nhạy bén, khu nhà ở mới xây sao có thể có nhà đã qua sử dụng, chỉ có một khả năng duy nhất đó là Đinh Dũng mua nhà qua sử dụng thôi.

“Vâng, có thể coi là nhà đã qua sử dụng”, Đinh Dũng nghĩ một lát rồi gật đầu nói tiếp, “Thời gian xây dựng rất dài, con cũng không rõ có ai đã từng sống ở đó không”.

“Hừ, vậy sao mà có thể so với nhà người ta được, tới lúc đó đến nhà người ta lại bị cười cho mà xem”, ai ngờ Lâm Hồng Ngạn lại trở mặt, vẻ mặt ôn hoà ban đầu không còn nữa, thay vào đó bà ta nhìn Đinh Dũng chằm chằm, “Không có tiền mà còn thể hiện, lại còn bỏ ra ba trăm triệu tệ mua một bức tranh, không phải con chỉ có ba trăm triệu tệ chứ?”

“Mẹ, mẹ nói gì thế?”, Hàn Phương Nhiên cau mày nhìn mẹ mình rồi mới nói với Đinh Dũng, “thực sự thì anh không nên tiêu nhiều tiền như vậy để mua tranh, anh phải nghĩ cho tương lai của chúng ta chứ, và còn tiểu Tuyết nữa. Con bé còn nhỏ, nhiều khoản phải chi”.

“Cái gì? Còn nghĩ tới cái đứa sao chổi đó à? Hai đứa đừng có nghĩ đến nữa, sau này…”, Lâm Hồng Ngạn vừa nghe Hàn Phương Nhiên nhắc tới Đinh Tuyết là tức tối ra mặt.

Thế nhưng bà ta lại không biết Đinh Tuyết và Hàn Phương Nhiên giống nhau, như vảy ngược của Đinh Dũng vậy. Bà ta còn chưa nói xong thì liền cảm nhận được sự lạnh lùng trên khuôn mặt Đinh Dũng.

“Tiểu Tuyết không phải là sao chổi, mẹ chú ý lời nói vào”, Đinh Dũng cau mày nheo mắt nói.

Anh tuyệt đối không cho phép bất cứ ai gây bất lợi với Đinh Tuyết, cho dù chỉ là những lời nói sau lưng cũng không được.

“Nó không phải là sao chổi thì là gì? Tiêu bao nhiêu tiền của nhà chúng tôi, mẹ cảnh cáo hai đứa sau này không được đi gặp nó nữa, nếu không mẹ cho người…”, Lâm Hồng Ngạn vẫn không phát hiện ra sự khác thường của Đinh Dũng, ra vẻ cay độc.

“Nếu không thì mẹ làm sao?”, trong mắt Đinh Dũng sát khí đằng đằng, giọng nói trầm xuống khiến người ta phải sợ hãi. Anh nhìn chằm chằm vào Lâm Hồng Ngạn: “Đinh Tuyết là em gái con, mẹ đừng cho rằng mẹ là mẹ Phương Nhiên mà có thể thích làm gì thì làm, mẹ đối xử với con thế nào cũng chẳng sao, nhưng nếu để con biết mẹ dám gây bất lợi với em con thì đừng trách con trở mặt”.

Không biết tại sao Đinh Dũng nghe Lâm Hồng Ngạn nói tới Đinh Tuyết thì trong lòng anh lại tức tối như vậy, Đinh Dũng đằng đằng sát khí khiến người ta phải sợ hãi.

Hàn Phương Nhiên cũng có cảm giác như vậy, cô nhìn Đinh Dũng mà mặt mày tái mét. Đinh Dũng lúc này như thể một người xa lạ, cô chưa bao giờ thấy anh như vậy nên vội hét lên: “Đinh Dũng, anh làm sao thế?”

Lâm Hồng Ngạn cũng giật mình vì khí tức toát ra từ người Đinh Dũng, bà ta co rúm người, không có dũng khí mà phản bác lại, thậm chí bà ta còn có một cảm giác rằng nếu bà ta không im miệng lại thì Đinh Dũng thật sự sẽ ra tay, cho dù bà ta là mẹ của Hàn Phương Nhiên.

“Phù….không sao”, Đinh Dũng định thần trở lại, kìm nén cơn tức giận trong lòng, khổ não cúi đầu, đi thẳng vào phòng. “Mọi người ăn cơm đi, không cần quan tâm tới con đâu”.

Nói rồi, Đinh Dũng cứ thế cắm đầu vào phòng, anh ngồi khoanh chân trên giường, định thần lại và mất khá lâu thì luồng khí tức đầy tàn độc đó mới bớt đi.

“Mình rốt cục bị sao vậy chứ?”, Đinh Dũng hít sâu, cau mày tự hỏi.
 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 218: Ngày nào em cũng thấy sao?


“Đinh Dũng, anh không sao chứ?”, hồi lâu Hàn Phương Nhiên mới đẩy cửa đi vào.

Thấy Đinh Dũng ngồi khoanh chân trên giường, trán mướt mồ hôi, Hàn Phương Nhiên xót xa đi tới, rút vài tờ giấy giúp Đinh Dũng lau mồ hôi: “Xin lỗi anh, Đinh Dũng, mẹ em không cố ý, anh đừng giận…”

“Anh không sao”, lúc này, Đinh Dũng mở mắt nhìn Hàn Phương Nhiên lắc đầu tỏ ý không vấn đề gì.

Thấy Đinh Dũng đã quay lại trạng thái tỉnh táo ban đầu và không còn ánh mắt khiến người ta phải sợ hãi nữa, Hàn Phương Nhiên mới thở phào: “Vừa rồi anh bị sao vậy?”

“Anh cũng không biết”, nghĩ tới khí tức tàn độc ban nãy, Đinh Dũng lắc đầu khổ sở.

Anh cũng không biết rốt cục mình bị sao, khí tức đó tự dưng xuất hiện nhưng lại như vẫn luôn tồn tại trong cơ thể Đinh Dũng, nói tóm lại nó vừa xuất hiện là ảnh hưởng ngay đến tinh thần của anh, giây phút đó trong đầu anh chỉ muốn giết người.

“Chúng ta đi thôi, bố mẹ ở bên ngoài đợi rồi”, thấy Đinh Dũng lắc đầu, Hàn Phương Nhiên cũng không hỏi nữa, cô cười hiền hoà, “anh đừng nghĩ mấy chuyện phiền lòng nữa, vừa rồi em cũng nói mẹ rồi, sau này mẹ sẽ không vậy nữa đâu”.

“Ừ, cảm ơn em”, Đinh Dũng nói với giọng ấm áp.

Hàn Thành Sơn và Lâm Hồng Ngạn đã đợi trong xe, thấy Đinh Dũng và Hàn Phương Nhiên, Lâm Hồng Ngạn ngó đầu ra nói: “Bố với mẹ còn phải đi mua đồ, hay là các con lái xe kia đi, tí nữa mẹ gửi địa chỉ vào điện thoại cho”.

“Hả? Sao lại thế chứ?”, Hàn Phương Nhiên cau mày không mấy vui vẻ, có điều Hàn Phương Nhiên còn chưa lên tiếng thì Đinh Dũng đã kéo cô, nói: “Cứ làm theo bố mẹ nói đi”.

“Bố mẹ, bố mẹ đi cẩn thận”, nói xong, Đinh Dũng vẫy tay với hai người.

Lâm Hồng Ngạn nghe vậy thì gật đầu nói: “Con yên tâm”.

Thấy hai người rời đi rồi, Hàn Phương Nhiên mới huých Đinh Dũng: “Sao anh lại đồng ý với bố mẹ, đấy là xe anh mua cơ mà, nếu phải đi riêng thì để bố mẹ đi xe cũ”.

Thấy Hàn Phương Nhiên mặt mày bất bình, Đinh Dũng bật cười, vỗ vai cô: “Em lớn thế này rồi sao còn tính toán với bố mẹ, bố mẹ muốn đi xe đó thì để bố mẹ đi”.

“Vả lại, anh cũng không nói phải đi xe cũ mà?”, nói tới đây Đinh Dũng cười thần bí: “Thực ra anh còn có một chiếc xe nữa, trước đây chưa nói với em”.

“Hả? Anh còn có một chiếc xe nữa? Anh lại mới mua sao?”, Hàn Phương Nhiên cau mày, rõ ràng cô không đồng tình với cách tiêu tiền phung phí của Đinh Dũng, có điều cô chỉ khẽ hắng giọng: “Còn giấu em, sau này cho dù có chuyện gì cũng không được giấu em, nghe chưa hả?”

“Được rồi, được rồi, sau này có chuyện gì anh không giấu vợ nữa”, Đinh Dũng nói với bộ dạng nghiêm túc.

“Xe ở đâu? Mau dẫn em đi xem xem”, Hàn Phương Nhiên liếc Đinh Dũng.

Hàn Phương Nhiên thật sự không muốn đi xe cũ nữa, ban đầu mua chiếc xe này là vì không muốn phải đi bộ tới công ty, có điều không ngờ chiếc xe sau khi bố mẹ dùng nhiều năm thì tính năng đều không ổn, ngồi cũng không được thoải mái nữa.

“Không cần dẫn em đi, ngày nào em cũng thấy mà”, Đinh Dũng nhếch miệng cười thần bí, nói với Hàn Phương Nhiên.

“Ngày nào em cũng thấy sao?”, Hàn Phương Nhiên thẫn thờ, không hiểu ý Đinh Dũng. Cô nghĩ một lát rồi đột nhiên nhìn về phía khu mình ở và nói: “Anh đừng nói với em anh lại mua một chiếc xe đạp nhé?”

“Ôi trời, đương nhiên không phải rồi”, Đinh Dũng bật cười, anh chỉ vào chiếc siêu xe ở phía xa: “Em thấy chiếc xe đó chưa? Thế nào?”

“Rất đẹp”, Hàn Phương Nhiên gật đầu sau đó liếc Đinh Dũng: “Thế thì liên quan gì đến chúng ta? Mau dẫn em đi xem xem, nếu không lát nữa bố mẹ đợi lâu lại sốt ruột”.

“Chính là nó”, Đinh Dũng cười và chỉ vào chiếc siêu xe Phaeton.

Hàn Phương Nhiên ngỡ ngàng cau mày, có điều cô còn chưa lên tiếng thì Đinh Dũng đã rút chìa khoá ra khẽ bấm, đèn xe chớp sáng.

“Hả? Chiếc xe này là của anh sao?”, Hàn Phương Nhiên bụm miệng.

Chiếc siêu xe này để ở khu cô ở cũng đã một thời gian nhưng cô vẫn không biết là của ai. Lâm Hồng Ngạn nói bao nhiêu lần muốn nghe ngóng chủ nhân của nó, không ngờ Đinh Dũng lại có chìa khoá của chiếc xe này.

Lẽ nào Đinh Dũng thật sự là chủ nhân của nó? Hàn Phương Nhiên kinh ngạc nhìn Đinh Dũng: “Có chuyện gì vậy chứ? Sao anh chưa bao giờ nói tới nó?”

“Không phải là sợ mọi người hiểu nhầm sao? Vả lại cho dù anh có nói thì mọi người cũng không tin mà”, Đinh Dũng khoát tay bất lực sau đó mở cửa xe ngồi vào.

Thấy vậy Hàn Phương Nhiên cũng hiếu kỳ sờ cửa xe, kết cục sờ mãi mà không biết chỗ mở cửa ở đâu.

Đinh Dũng vội bước ra, cười nói: “Anh quên mất, để anh mở”.

“Cắt, một chút phong độ cũng không có”, Hàn Phương Nhiên lườm Đinh Dũng rồi mới ngồi vào trong.

“Đây là xe anh mua sao?”, Hàn Phương Nhiên ngồi vào ghế phụ dậm dậm chân, “ngồi cũng thoải mái lắm, chiếc xe này không rẻ nhỉ?”

“Không đáng bao nhiêu”, Đinh Dũng nhướng mày nhìn Hàn Phương Nhiên rồi nói tiếp, “chiếc xe này không phải anh mua, là người ta tặng anh, anh thấy nó hơi phô trương nên không lái”.

“Cho nên anh mới mua chiếc xe kia?”, Hàn Phương Nhiên nhướng mày nhìn Đinh Dũng.

Mãi tới lúc này cô mới nhớ ra hình như chiếc xe này dựng ở đây trước, sau đó Đinh Dũng mới mua xe, khoảng thời gian là hai ngày.

“Em yên tâm, sau này anh sẽ không giấu em gì nữa, anh thề!”, thấy Hàn Phương Nhiên bĩu môi, Đinh Dũng vội giơ tay thề.

“Hừ, coi như anh biết điều, mau đi thôi”, Hàn Phương Nhiên liếc Đinh Dũng.

Địa chỉ cô cũng đã nhận được, Tân Đình Yến Phủ cách trung tâm thành phố không xa lắm.

Còn lúc này, Lâm Hồng Ngạn và Hàn Thành Sơn đã đem quà tới Tân Đình Yến Phủ, vừa dừng xe ở vị trí đỗ xe bên đường cách cửa không xa thì liền thấy cả đám bạn cũ tụ tập ở đây.

65781ef0100f0t68LOsvxzdI9RHydmoT2.jpg

 
Chàng Rể Trường Sinh
Chương 219: Trông ngầu quá?”


Thấy Hàn Thành Sơn và Lâm Hồng Ngạn xuống xe, cả toán bạn học đều vây đến, phần lớn những người ở đây đều bình dân, nhưng cũng vẫn có vài người ăn mặc bóng bẩy.

Thấy Hàn Thành Sơn, không ít người bày ra vẻ mặt châm chọc, một cậu thanh niên mặc đồ âu đi giày da đứng bên lão Triệu sau khi thấy Lâm Hồng Ngạn thì nhếch miệng, mỉa mai: “Ấy, cô Lâm, Phương Nhiên không đến sao ạ?”

“Phương Nhiên ở phía sau, lát nữa sẽ đến”, nghe cậu thanh niên kia hỏi, Lâm Hồng Ngạn trả lời với vẻ mặt có phần ái ngại.

Cậu thanh niên này chính là con trai của lão Triệu, tên là Triệu Đức Trụ, nghe tên có vẻ hơi thô nhưng bản chất con người lại rất tốt, nghe nói còn làm ăn ở nước ngoài.

Trước đây Triệu Đức Trụ từng theo đuổi Hàn Phương Nhiên, có điều sau này vì Hàn Phương Nhiên lấy Đinh Dũng nên Triệu Đức Trụ mới ra nước ngoài làm ăn, bây giờ quay về chắc chắn sẽ nhân cơ hội này mà châm chọc.

Advertisement

“Nghe nói Phương Nhiên lấy một tên ăn hại?”, Triệu Đức Trụ đột nhiên hắng giọng, lãnh đạm nói: “Đợi lâu như thế rồi mà còn chưa đến, có phải bọn họ bắt xe nên tắc đường mãi chưa tới được không chứ?”

“Đúng vậy, con gái ông trông xinh xắn vậy mà sao lại lấy một tên ăn hại thế?”, lão Triệu nheo mắt nhìn Hàn Thành Sơn hạ giọng: “Nghe nói tên ở rể ăn hại đó trước đây còn lên báo”.

“Haiz, lão Triệu, sao ông lại nói vậy chứ, nói vậy khiến lão Hàn ngượng đấy”, đúng lúc này một người đàn ông trung tuổi đầu trọc đi tới vỗ vai hai người, bật cười ha ha: “Thực ra lão Hàn cũng không muốn đâu, tôi nói phải không, lão Hàn?”

“Hừ”, Hàn Thành Sơn hắng giọng nhưng không phản bác lại.

Advertisement

Rõ ràng ông ta cũng mặc nhận điều đó, mặc dù trước đó Đinh Dũng gây được tiếng vang trong buổi mừng thọ nhưng tới bây giờ Hàn Thành Sơn vẫn chưa nhận thức được một Đinh Dũng có thể xưng anh em với Nguỵ Kiến Quốc, Lý Hải Dân và có những người bạn thân như Kim Tư Kỳ, Trương lão đại thì thân phận tầm cỡ tới mức nào.

“Lão Hàn, ông gọi điện cho con gái xem tới đâu rồi”, lão Triệu hả hê nhìn Hàn Thành Sơn, “nếu như chưa bắt được xe thì để Đức Trụ đi đón hai đứa nó”.

“Chắc là sắp đến rồi”, Hàn Thành Sơn nhìn đồng hồ.

Lâm Hồng Ngạn không thể chịu nổi cái bộ dạng dương dương tự đắc đó của lão Triệu, bà ta hắng giọng, lạnh lùng nói: “Chúng nó không bắt xe đến mà là lái xe đến”.

“Ồ? Nó còn mua nổi xe sao? Không phải là hai người tích góp tiền đưa cho chúng nó mua chứ?”, nghe Lâm Hồng Ngạn nói vậy, lão Triệu nheo mắt vỗ vai Hàn Thành Sơn, cười nói: “Lão Hàn, ông đối xử với con thật là tốt”.

Câu này rõ cái giọng điệu coi thường mỉa mai, theo như bọn họ thấy thì Hàn Thành Sơn mới chỉ lái xe Passat, cho dù có bỏ tiền cho Đinh Dũng mua xe thì có thể mua nổi xe gì chứ.

Nghe vậy, Lâm Hồng Ngạn tối sầm mặt mày nhưng bà ta cũng không thể phản bác lại. Nghĩ tới Hàn Phương Nhiên và Đinh Dũng lát nữa lái chiếc xe cũ rích của nhà mình, chắc chắn sẽ bị chê cười, tới lúc đó bà ta cũng chẳng thể nở mày nở mặt. Lâm Hồng Ngạn hắng giọng: “Phương Nhiên cũng chẳng hiểu chuyện gì cả, để cho bao nhiêu người phải đợi thế này, hay là chúng ta vào trong trước đi, đợi lát nữa chúng nó đến thì tôi xuống đón là được?”

“Đúng vậy, mọi người đừng đợi nữa, cứ lên nhà đi”, Hàn Thành Sơn cũng cười nói.

Có điều ông ta còn chưa nói xong thì Triệu Đức Trụ đã khoát tay: “Dù sao thì mọi người cũng rảnh, giờ hãy còn sớm, chi bằng đợi Phương Nhiên tới thì cùng vào ạ”.

“Ừm….được rồi”, Hàn Thành Sơn cười ái ngại, thấy những người khác không ý kiến gì nên ông ta chỉ có thể gật đầu.

Lâm Hồng Ngạn đi tới khẽ véo hông Hàn Thành Sơn, hạ giọng nói: “Sao có thể thế được, tên này rõ ràng là muốn khiến chúng ta bị chê cười đây mà”.

“Còn làm sao được nữa, cầu cho hai đứa nó đến muộn hơn chút”, nghe vợ nói vậy, Hàn Thành Sơn khoát tay bất lực.

Giờ cũng chỉ có thể cầu cho Hàn Phương Nhiên và Đinh Dũng đến muộn hơn một chút, như vậy thì mấy người này đợi lâu quá cũng sẽ lên tầng trước thôi.

Có điều Hàn Thành Sơn rõ ràng đã đánh giá thấp sự nhẫn nại của Triệu Đức Trụ, mười mấy phút sau đó, Triệu Đức Trụ vẫn không có ý định dẫn những người khác lên nhà.

Những người còn lại đều hiểu rõ ân oán giữa Triệu Đức Trụ và nhà họ Hàn, giờ Triệu Đức Trụ lại có tương lai tiền đồ như vậy, rõ ràng là muốn hạ nhà họ Hàn, cho dù mọi người có đợi thấy phát chán thì cũng chỉ có thể kiên nhẫn hơn thôi.

Vả lại đối với bọn họ mà nói mặc dù thấy phiền hà nhưng vẫn mong hai người phía Hàn Phương Nhiên tới, tới lúc đó lại có cảnh hay để xem.

Đúng lúc này, từ xa đột nhiên vang lên tiếng kêu chói tai, ngay sau đó một chiếc siêu xe xuất hiện đi về phía này, mãi tới sau khi tới gần, chiếc xe mới giảm tốc độ, cuối cùng thì đỗ ngay bên đường.

“Đây là xe gì vậy? Trông ngầu quá?”, có không ít người thấy chiếc xe Phaeton thì không khỏi trầm trồ.

“Ai biết được, có lẽ là chủ hộ ở khu này”, kể cả là mấy người ăn mặc hào nhoáng kia cũng ngạc nhiên, không quên nịnh hót: “Khu ở cao cấp cũng khác biệt đấy, đúng là những người có địa vị mới sống ở đây”.

Nghe vậy, lão Triệu càng tỏ ra đắc ý hơn, chỉ còn thiếu nước ngấc mặt lên trời nữa thôi.

Lâm Hồng Ngạn và Hàn Thành Sơn nghe vậy thì tối sầm mặt, nhìn lão Triệu mà trong lòng không khỏi khó chịu.

“Bố, mẹ, con xin lỗi đã để mọi người đợi ạ”, lúc này một giọng nói quen thuộc vang lên.

Hàn Thành Sơn sững người vội đưa mắt nhìn, khi ông ta thấy Đinh Dũng và Hàn Phương Nhiên bước xuống từ chiếc siêu xe thì ngơ ngác nhìn.

Còn Triệu Đức Trụ, khoảnh khắc thấy Hàn Phương Nhiên, mặt hắn đờ đẫn, bộ dạng hơn người và đắc ý ban nãy đâu còn nữa. Hắn cau mày nheo mắt.

“Phương Nhiên, hai đứa, hai đứa sao lại đi xe này tới?”, Lâm Hồng Ngạn sững sờ, mắt như muốn nhảy ra khỏi tròng.

Đinh Dũng chỉ nhìn đám người xung quanh một lượt là có thể đoán ra có chuyện gì rồi. Anh liếc mắt sang Hàn Phương Nhiên, sau đó cười: “Mẹ, con biết cái xe này có phần phô trương nhưng cái xe đơn giản một chút của nhà mình thì bố mẹ đi rồi, cho nên…”

Mặc dù không biết vì sao Đinh Dũng lại lái chiếc siêu xe ở trong khu của mình nhưng Lâm Hồng Ngạn là ai chứ, một người chỉ quan tâm sĩ diện như bà ta căn bản không cần biết vì sao, bà ta lập tức nói với giọng trách móc: “Mẹ nói với các con rồi, làm việc gì cũng phải khiêm tốn một chút”.

“Được rồi, lần này tha cho hai đứa, lần tới mà như vậy thì xử theo luật của gia đình đấy”, Lâm Hồng Ngạn hắng giọng nhưng trong mắt bà ta rõ vẻ đắc ý, bà ta càng lúc càng nhìn Đinh Dũng thấy thuận mắt hơn.
 
Back
Top Dưới