Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2151


Chương 2151:

“Ngài không sao chứ?”

Đám người Tô Bảo Minh vội vàng xông đến đỡ lấy vị bề trên thiếu chút nữa đã ngã quy kia.

“Biến ngay!”

Bề trên khẽ quát một tiếng.

Mọi người dừng bước, run lẩy bẩy.

Đã thấy bề trên nhìn chằm chằm về phía Lâm Dương, ông ta lạnh lùng nói.

“Không nghĩ đến cậu thế mà còn có thể dùng kim châm cứu để kích phát tiềm năng của cơ thể mình, cưỡng ép cùng tôi giao thủ, rất cao minh, chẳng qua loại chém giết ở cường độ cao này, cho dù cậu có kích phát tiềm năng của cơ thể cũng nhất định không chịu đựng nổi đúng không? Tôi nghĩ lúc này đây, xương của hai cánh tay của cậu đã gãy hết, đúng không nhỉ?”

° HN: 10/12 “Mới vừa gấy, nhưng bây giờ không sao rồi!” Lâm Dương giơ tay lên nói.

Hô hấp của bề trên căng thẳng.

Nhưng ông ta nhanh chóng lấy lại tinh thần.

“Thì ra là thế, thì ra là thế, cậu còn dùng kim châm cứu để cưỡng ép năng lực khôi phục cơ thể mình, cho dù gấy xương, hệ thống miễn dịch và năng lực tự phục hồi cũng sẽ giúp chúng khép lại trong thời gian ngắn, xem ra đối với việc khai phát cơ thể mình, cậu có nghiên cứu sâu.” Bề trên lạnh nhạt nói.

“Tôi của hiện tại đủ để đối phó với ông rồi” Lâm Dương cười nhạt.

“Vậy cũng chưa chắc.” Bề trên lắc đầu nói.

1526 NI 1/12 “Cách trực tiếp và hiệu quả nhất để đối phó với một cơ thể cường tráng chính là dùng độc, mà vừa khéo thứ mà bổn tọa am hiểu nhất chính là dùng độc, hiện tại tôi sẽ dùng độc hủy đi thân thể của cậu.”

Bề trên lạnh nhạt nói, hai tay ông ta nâng lên, tay siết chặt thành quyền.

Rầm một tiếng, trong nháy mắt khi quyền được vung ra, dường như không gian xung quanh đều bị bóp méo.

Bề trên vẫn dùng tốc độ mà mắt thường khó có thể nhìn thấy để công kích Lâm Dương.

Nhưng lần này một quyền kia, bề trên không chỉ ẩn chứa lực lượng đơn thuần và lực lượng kỹ xảo, còn có một lực độc đáng Sợ.

Đúng thế, độc của bề trên không phải dùng phương thức bụi hay thể khí để biểu hiện ra, mà chính là giấu kín trong từng tấc sức mạnh của ông ta.

Nếu như không thể ngăn lại sức lực của ông ta, những độc này sẽ theo sức lực của ông ta đánh vào bên trong cơ thể của đối phương, đồng thời trong thời gian ngắn sẽ 2 BNI 1i2 xâm nhập vào bên trong xương tủy. Đến lúc đó ngay cả thần tiên cũng không cứu được.

Lâm Dương cũng không biết bề trên còn có một lá bài tẩy như thế nữa.

Chờ đến khi hai người tiếp tục giao thủ, anh mới phát hiện ra hai cánh tay của mình đã chuyển sang màu đen kịt, giống như bị rắn độc cắn, theo hai cánh tay anh đi vào trong cơ thể.

Anh vội vàng dùng kim châm cứu phong bế huyệt đạo trên hai cánh tay lại, ngăn cản không cho độc tính khuếch tán.

Nhưng đau đớn dữ dội đã khiến anh có chút không đứng vững được người.

Đồng thời… Những chiếc kim châm cứu đâm lên cánh tay cũng có phần không thể ngăn cản được những độc đố này.

Đồng tử của Lâm Dương co rụt lại.

Anh lập tức nhìn thấy những chỗ bị kim châm cứu phong bế lại kia, độc tố đang dần dần vượt qua khu vực mà kim châm cứu phong bế, từng bước lan ra về phía vai của anh.

Sao độc tính lại mạnh đến thế…

“Hình như cậu đã không có năng lực để phản kháng nữa rồi.”

Bề trên cười mỉa một tiếng, một lần nữa nhảy lên chém giết.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2152


Chương 2152:

Quyền cước của ông ta càng thêm hung mãnh, không có chiêu thức hoa mỹ gì, lại giống như súng máy liên thanh điên cuồng nã về phía Lâm Dương.

Lâm Dương không ngăn cản nổi, đành phải lùi lại, trên dưới toàn thân đều bị trúng quyền cước.

Mỗi một quyền, mỗi một cú đá đều mang theo kịch độc.

Lâm Dương che ngực, cũng không phải là đối phương dùng lực lượng đơn thuần khiến cho cơ thể anh đau đớn mà chính là kịch độc khủng khiếp kia khiến cho Lâm Dương không chống đỡ được.

“Phụt!” Lâm Dương trực tiếp hộc ra một ngụm máu tươi.

Máu vung vãi trên mặt đất, phát ra những tiếng xì xì kỳ quái, máu cũng là một màu đen kịt, khiến cho người nhìn cảm thấy da đầu tê dại.

Lâm Dương thua, đó là suy nghĩ của tất cả mọi người đang có mặt ở đây.

“Từ lúc thôn Dược Vương do tôi dẫn dắt đến nay, thế gia, tông môn ở khắp nơi có ai dám không sợ? Ai dám không sợ chứ? Vì sao mà bọn họ lại đối với thôn Dược Vương của †ôi cúi đầu xưng thần, kính sợ thôn Dược Vương? Chính bởi vì thôn Dược Vương tôi là thiên hạ đệ nhất dùng độc! Bất kỳ một lực lượng nào dám ngỗ nghịch với thôn Dược Vương đều sẽ bị thôn dược vương của chúng tôi diệt trừ! Chúng tôi có thể lặng yên không một tiếng động độc sát hết tất cả bọn chúng, có thể khiến cho tất cả những kẻ được gọi là cường giả kia không một tiếng động chết đi, Tiêu Tiến Đạt à, cậu là đệ tử ưu tú, việc này, tôi phải thừa nhận, nhưng việc này cậu quá mức vô tri, cậu căn bản không hiểu rõ mình đang phải đối mặt với ai, cậu đã là người qua chết!”

Bề trên chắp tay sau lưng, nhìn thoáng Lâm Dương với thương tích đầy người, ông ta lộ ra nụ cười thản nhiên.

“Tôi dự định biến cậu thành một độc nhân, sau đó lại ngâm cậu trong thuốc, tôi muốn đem cậu luyện chế thành thuốc để tôi phục dùng, Tiêu Tiến Đạt, không biết đối với kết cục này, cậu có cảm thấy hài lòng không?”

Mọi người đều hãi hùng khiếp vía.

“Không!”

Bên này Tô Vũ Nhi lại không chịu đựng được nữa, cô ta xông lên phía trước, quỳ sát bề trên, điên cuồng gào thét.

“Cầu xin ngài, bề trên, tôi cầu xin ngài tha cho anh ấy một lần đi, chỉ cần ngài đồng ý buông tha cho anh ấy, ngài muốn tôi làm cái gì tôi cũng sẵn lòng!”

“Ừm?”

Người xung quanh cảm thấy vô cùng ngoài ý muốn.

Tô Vũ Nhi sao thế? Sao lại muốn cầu xin cho Tiêu Tiến Đạt chứ?

Hai người bọn họ không nên có quan hệ gì với đúng.

“Vũ Nhi, con đang làm gì vậy? Còn lại dám vì tên phản đồ này mà cầu xin ư?” Tô Bảo Minh giận tím mặt.

Nhưng Tô Vũ Nhi ngó lơ ông ta, cô ta không ngừng dập đầu cầu xin bề trên, phần trán trơn bóng trắng nõn đã bị đập đến mức chảy máu.

“Cô là cái thá gì chứ? Biến đi!” Sắc mặt bề trên không chút thay đổi, quét mắt nhìn thoáng qua Tô Vũ Nhi.

“Bề trên!”

“Người đâu, nhanh dẫn cô ta đi, nghỉ lễ luyện dược sắp bắt đầu rồi, người đầu tiên bị cắt thành thuốc dẫn chính là cô ta, đến lúc đó cũng không cần quan tâm đến sống chết của cô ta, nếu như chết, lập tức làm thành thuốc dẫn là được.”

“Vâng bê trên!”

Có người đến gần nói.

“Vũ Nhi, cô xuống dưới trước đi tôi còn chưa thual” Tiêu Tiến Đạt lau vết máu trên khóe môi của mình, khàn giọng nói.

Thế nhưng lúc này đây, hình như Tô Vũ Nhi không nghe được lời anh ta nói, cả người lảo đảo đứng lên, ánh mắt run rẩy, đột nhiên xông về phía Tô Bảo Minh ở cách đó không xa.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2153


Chương 2153:

Tô Bảo Minh khẽ giật mình, đã thấy Tô Vũ Nhi trực tiếp cầm một con dao găm kề 25 BI 8/12 sát vào cổ ông ta.

“Cái quái gì vậy?”

Xung quanh xôn xao.

“Đứa con bất hiếu này! Mày làm gì thế, mày muốn giết ba ư?” Tô Bảo Minh giật tím mặt, thê lương gào thét.

“Giết ba ư? Loại người như ông căn bản không xứng đáng làm ba của tôi, giết ông thì sao chứ?” Tô Vũ Nhi nghiến răng nghiến lợi nói.

“Hả?” Bề trên nhìn thoáng qua Tô Vũ Nhi.

Sắc mặt Lâm Dương cũng căng thẳng.

Tô Vũ Nhi quát.

“Nghe cho rõ, lập tức để Tiêu Tiến Đạt, Thủ Mệnh còn có đám người Hùng Khải Uy rời khỏi nơi này, nếu không tôi sẽ g**t ch*t Tô Bảo Minh!”

Nhưng ngay khi cô ta vừa mới nói xong, vèo một tiếng, bề trên đột nhiên di chuyển, giống như một cơn gió lao về phía Tô Vũ Nhi.

“Vũ Nhi, cẩn thận.”

Lâm Dương vội vã hét lên, đồng thời lập tức xông lên phía trước, dự định ngăn cản, thế nhưng không ngăn được, tốc độ của bề trên quá nhanh.

Đồng tử của Tô Vũ Nhi co rụt lại, cả người còn chưa kịp có phản ứng thì bề trên đã bổ mạnh một chưởng vào gáy của cô ta.

Bịch một tiếng, Tô Vũ Nhi bay ra ngoài, dao găm trong tay của cô ta cũng rơi xuống mặt đất, trong nháy mắt, hai mắt cô ta ảm đạm, không còn sức sống.

Hô hấp của Lâm Dương gần như dừng lại, anh giống như phát điên lao về phía trước, ôm lấy thi thể của Tô Vũ Nhi.

Nhưng cô ta đã không còn nhịp tim nữa.

“Cho dù cô có g**t ch*t Tô Bảo Minh tôi cũng không sợ, ở trong mắt tôi, Tô Bảo Minh chỉ là một con chó mà thôi, chết đi một con chó, tôi sẽ có một con chó khác, muốn dùng một con chó để uy h**p tôi ư, nực cười!” Bề trên lạnh nhạt nói.

Người xung quanh không ai không e sợ.

Lâm Dương ôm chặt lấy thân thể của Tô Vũ Nhi, hai mắt của anh dần dần đỏ ngầu.

“Người đâu, mang thi thể của người phụ nữ này đi cắt thành thuốc dẫn, thời gian chết quá lâu, thi thể sẽ không còn tươi mới nữa!”

Bề trên thản nhiên nói.

“Tuân mệnh Bốn người của thôn Dược Vương trực tiếp đi về bên phía Lâm Dương.

Lâm Dương đứng lên, yên lặng từ trong ngực lấy ra một chiếc kim châm cứu màu đen.

Đây là một châm độc.

“Thôn dược vương, độc của các người thật sự mạnh nhất thế giới ư?”

Giọng nói khàn khàn từ trong miệng của Lâm Dương phát ra.

“Sao nào? Cậu còn có nghỉ vấn về thực lực của bổn tọa à? Chảng lẽ… Thực lực của bổn tọa hiện tại còn chưa đủ để cho cậu nhìn thấy rõ được hiện thực à?” Bê trên lạnh nhạt nhìn thoáng qua Lâm Dương, trong mắt ông ta đều là vẻ lạnh lẽo.

Kẻ sâu kiến nhãi nhép này năm lần bảy lượt khiêu khích ông ta, ông ta đã không còn kiên nhẫn nữa.

Người này hoàn toàn miệt thị bê trên!

Miệt thị vương giả tương lai như ông ta.

“Đánh gãy tứ chỉ của cậu ra, sau đó đưa đi”

Tô Bảo Minh quát to một tiếng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2154


Chương 2154:

Đối với cái chết của con gái mình, ông ta lại chảng có chút cảm xúc gì.

Dường như người vừa mới chết đi kia là một người chảng có liên quan gì đến ông ta.

Điều này đã không còn dùng từ lòng lang dạ sói để hình dung nữa.

“Vâng trưởng thôn!”

Mấy người của thôn Dược Vương nhanh chóng đi ra phía trước.

Lâm Dương lấy ra một chiếc kim châm cứu, nhẹ nhàng đâm vào trán của Tô Vũ Nhi.

Não bộ của cô ta đã bị tổn thương rất nghiêm trọng, ở vào giai đoạn chết não, Lâm Dương chỉ có thể dùng hết toàn lực khóa chặt lại mạch mệnh của cô ta, để cô ta giữ được một xíu sinh mệnh.

Nhưng cho dù thế, nếu như sau này thật sự có thể cứu được Tô Vũ Nhị, đại não của cô ta cũng sẽ bị thương tổn không thể phục hồi.

Lâm Dương chưa từng phẫn nộ như thế.

Chưa bao giờ có cảm giác tức giận như bây giờ.

Œó lẽ anh chưa từng bị người ta đụng vào đến điểm mấu chốt của mình, giãm đạp nên vùng cấm của mình.

Cho dù là người hay là sự việc ở thôn Dược Vương đều đã chạm đến n** m*m m** nhất sâu trong tim anh, một nơi không được phép giẫm đạp lên.

“Cút đến đây.”

Bốn người của thôn Dược Vương trực tiếp đi đến, bọn họ đưa tay ra, muốn ấn ngã Lâm Dương xuống đất, sau đó mang thi thể của Tô Vũ Nhi đi.

Nhưng đúng vào lúc này, Lâm Dương đột nhiên đứng dậy, đưa tay túm về phía sau, tốc độ vô cùng nhanh, tay giống như tia chớp.

Xoet.

Vào lúc này, thân thể của bốn tên Thôn Dược Vương đứng nguyên tại chỗ, không thể động đậy.

Người xung quanh đều nhao nhao nhìn về phía bên này, mới phát hiện ra đầu của bốn người này đã không thấy đâu nữa, bọn họ đã biến thành bốn thi thể không đầu.

Mà bên chân của Lâm Dương thì đang có bốn cái đầu máu me đầm đìa lăn lông lốc.

Dọc nhiều hơn trên app truyện hola nhé cả nhà! Tình cảnh kinh dị dọa người.

Vào lúc này đây, trong đầu Lâm Dương đã tràn ngập suy nghĩ giết chóc.

“Khốn kiếp, cậu còn dám phản kháng à?”

Hô hấp của Tô Bảo Minh run lên, sau đó ông ta giận dữ gào thét.

“Giết, g**t ch*t cậu ta cho tôi, chém thành từng mảnh!”

“Tuân mệnh!”

Cao thủ của thôn dược vương nhanh chóng vọt lên, nhào về phía Lâm Dương.

Thế nhưng Lâm Dương lại chẳng để ý đến bọn họ mà chính là đem chiếc kim châm cứu có màu đen kịt kia đâm vào vị trí trái tim của mình, trong nháy mắt, kim châm cứu đã chui vào trong.

Trong chớp mắt đó, cả người Lâm Dương bộc phát một luồng khí lưu rất kỳ diệu, lan ra xung quanh.

“Hả?” Bên này, bề trên hơi liếc mắt nhìn thoáng qua, ông ta cảm thấy có gì đó không thích hợp cho lắm.

Chỉ thấy Lâm Dương nghiêng đầu nhìn thoáng qua người của thôn Dược Vương ở xung quanh, sau đó chân di chuyển.

Vèo một tiếng, bóng dáng của Lâm Dương lại biến mất.

Nhưng lần này thời gian anh biến mất rất ngắn, người vừa không thấy lại xuất hiện ở ngay tại chỗ, chẳng qua sau khi Lâm Dương xuất hiện, mọi người phát giác ra, trên hai lòng bàn tay của anh đều có một ngọn lửa màu đen kịt đang cháy ở đó.

Cẩn thận nhìn lại, đây cũng không phải là ngọn lửa thật mà chính là khí.

Đây chính là Độc Hỏa U Minh của Lâm Dương lúc trước.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2155


Chương 2155:

Luồng khí này vừa xuất hiện, những nguyên lão của thôn Dược Vương đột nhiên ý thức được chuyện gì đó, bọn họ vội vàng nhìn về phía đám cao thủ của thôn Dược Vương vừa đến gần Lâm Dương.

Chỉ nhìn thoáng qua, tất cả mọi người đã hoảng sợ đến phát điên.

Chỉ thấy những người đang nhào về phía Lâm Dương kia, toàn bộ đều đứng nguyên tại chỗ.

Chẳng qua lần này không phải là cảnh tượng đầu một nơi thân một nẻo như trước, mà chính là thân thể của bọn họ bị một lượng lớn những vết nứt như mạng nhện bao trùm, giống như một khối thủy tinh vỡ vụn.

Một cơn gió thổi qua.

Loảng xoảng.

Tất cả cơ thể của những người này đã lập tức biến thành những mảnh vụn như hạt gạo theo gió bay đi, rơi vãi đầy trên mặt đất.

Những người có mặt ở đây đều vô cùng khiếp sợ.

Việc này còn đáng sợ hơn cả chuyện nghiền xương thành tro.

“Đó là phương pháp gì thế?”

“Vì sao so với vừa rồi, thằng cha này còn đáng sợ hơn gấp mấy lần vậy?”

“Cậu ta thi triển thuật pháp gì thế?”

Mọi người run lẩy bẩy, thấp thỏm lo âu.

“Sao có thể như vậy được chứ?”

Tô Bảo Minh cũng giật nảy mình, giọng nói của ông ta đang run rẩy, ông ta liên tục quát to.

“Nhanh, nhanh, nhanh lên, tiếp tục đi lên lôi cậu ta xuống!”

Nhưng lần này không còn một ai dám nghe theo mệnh lệnh của Tô Bảo Minh nữa.

Dù sao thực lực của hai bên chênh lệch quá xa.

Lúc trước người đã chết đều là cường giả có thực lực phi phàm của thôn Dược Vương.

Thế nhưng ngay cả sức đánh trả, bọn họ cũng không có đã bị Lâm Dương g**t ch*t trong nháy mắt.

Loại chênh lệch này tuyệt đối không phải là thứ mà dùng số lượng người có thể bù vào.

“Bảo Minh, đừng để bọn họ đi lên, người này dùng cấm thuật, các người không phải là đối thủ của cậu ta đâu!”

Bề trên chắp tay sau lưng, bình tĩnh đi lên.

“Cấm thuật ư?”

Tô Bảo Minh sửng sốt một xíu, sau đó ông ta hừ lạnh một tiếng.

“Nếu nói là cấm thuật, thôn dược vương chúng ta sợ gì cậu ta chứ, chúng ta cũng dùng được.”

“Khả năng cấm thuật của chúng ta kém hơn cấm thuật của cậu ta!” Bề trên chăm chú nhìn về phía Lâm Dương, trầm giọng nói.

“Nếu như tôi đoán không sai, cậu ta chính là dùng một loại thuộc cấm thuật U Minh, đó là một loại cấm thuật vô cùng đáng Sợ, có thể gây ra độc tính kinh khủng, không phải là loại cấm thuật bình thường có thể đánh đồng.”

“Cấm thuật U Minh ư?”

Tô Bảo Minh cảm thấy ngạc nhiên không thôi.

Ngay cả bề trên cũng phải kiêng ky ba phần, đủ để thấy được cấm thuật này có sức mạnh phi phàm như thế nào.

“Thủ Mệnh, Hùng Khải Uy!”

Đúng vào lúc này, Lâm Dương hồ to một tiếng.

“Tiêu… Tiêu Tiến Đạt sư đệ, có chuyện gì thế?”

Thủ Mệnh cũng cảm thấy run rẩy, cô ta run rẩy đáp lại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2156


Chương 2156:

“Các người đến đây giúp tôi bảo vệ thi thể của Tô Vũ Nhi, không cho phép ai đến gần cô ấy.” Sắc mặt Lâm Dương không chút thay đổi nói.

“Được”

“Sư huynh, ngài yên tâm.”

Mọi người nơm nớp lo sợ đến gần, ngay cả xưng hô cũng sửa lại, đối với Lâm Dương rất sợ hãi.

“Cậu không phải là Tiêu Tiến Đạt à?”

Lúc này bề trên lại một lần nữa lên tiếng, chỉ một câu đơn giản nhưng lại khiến cho mọi người khiếp sợ.

“Bề trên à, vì sao ngài lại nói như thế chứ?” Tô Bảo Minh ngạc nhiên không thôi.

“Đầu tiên bên phía ngũ trưởng lão Tôn Khải Phong này đột nhiên xuất hiện một thiên tài tuyệt thế đã khiến cho bản thân tôi có mấy phần nghi ngờ, hiện tại cậu ta lại sử dụng cấm thuật U Minh càng khiến tôi sinh nghỉ hơn, loại cấm thuật này không thể xuất hiện bên trong thôn Dược Vương của chúng †a được, nếu như là ngộ ra từ trên bia đá của †ổ tiên, như vậy dựa vào tính tình của tổ tiên thôn Dược Vương chúng ta, làm sao có thể đem loại cấm thuật có thể gây nên độc tính kh*ng b* này ghi lại trên tấm bia đá chứ?

Đây là loại chuyện không thể nào, nếu đã như thế thì có thể nói rõ, người này không phải là người của thôn Dược Vương chúng tai”

Bề trên bình tĩnh nói.

Câu nói này vừa vang lên, bầu không khí ở hiện trường trở nên sôi trào.

“Chuyện quái gì thế này? Tên Tiêu Tiến Đạt này là gian tế à?”

“Chuyện này rất có khả năng, tôi nhớ được trước kia tư chất của người tên Tiêu Tiến Đạt này rất bình thường, không tính là xuất chúng, làm sao đột nhiên lại trở nên lợi hại như vậy rồi?”

“Đúng đó, nếu như cậu ta có thể lĩnh hội y thuật trên bia đá, sao sớm không hiểu được, hết lần này đến lần khác lại là lúc này?”

“Nhất định người này có vấn đề!”

“Cậu ta là ai vậy?”

“Lá gan của người này đúng là không nhỏ đâu, lại dám tìm thôn Dược Vương của chúng ta để giễu võ dương oai.”

“Sau khi tìm hiểu rõ thân phận của cậu †a, nhất định phải diệt tộc, giết sạch tất cả những người có liên quan đến cậu ta.”

Mọi người bàn tán ầm ï.

“Các người đừng ồn ào nữa.”

Bề trên trầm giọng nói.

Hiện trường nhất thời trở nên yên tĩnh.

Đã thấy bề trên dùng tốc độ bình thường đi về phía Lâm Dương.

“Người này có dáng vẻ của Tiêu Tiến Đạt, tất nhiên là đã trải qua dịch dung, đợi bổn tọa bắt sống người này, sẽ vạch trần bộ mặt thật của cậu ta để thị chúng, các người sẽ biết rõ cậu ta là ai!”

Giọng nói vang lên, độc lực trên người bộc phát, cả người ông ta giống như độc vật vô cùng độc, xông về phía Lâm Dương.

“Tiêu sư đệ.”

Thủ Mệnh vội vàng la lên.

Giọng nói của anh không mang theo một xíu tình cảm nào.

Dưới chân Lâm Dương di chuyển, chưa đến một cái nháy mắt, Lâm Dương đã vọt đến trước mặt bề trên, một quyền đấm đến.

Bịch một tiếng, nắm đấm của hai người va chạm vào nhau, trực tiếp khiến cho một luồng sương độc màu đen kịt nổ tung ra, giống như nuốt chứng hai người bọn họ.

“Nghịch lưu thần châm Bề trên cũng không nói nhảm, gầm lên một tiếng, hai tay đồng thời chuyển động.

Lập tức nhìn thấy bên trong hai ống tay áo tung ra hàng trăm chiếc kim châm cứu, được bao bọc bởi một luồng khí lưu đồng loạt hướng về phía Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2157


Chương 2157:

Giống như sóng to gió lớn.

Mỗi một chiếc kim châm cứu này giống như một thanh kiếm, đều mang theo uy lực một kích mất mạng.

Dù sao độc tố trên mỗi chiếc kim châm cứu này đều là do thôn Dược Vương tự mình điều chế.

Chẳng qua vào lúc này đây, Lâm Dương cũng không chịu yếu thế, song chưởng cuồng vũ, hình như ở lòng bàn tay anh có một ngọn lửa màu đen đang bốc lên, cho dù những chiếc kim châm cứu ở bốn xung quanh vô cùng kinh khủng, nhưng dưới sự vây quanh của ngọn lửa màu đen này, lại có chút không đâm vào được trong cơ thể.

Trong lòng bề trên có phần kiêng ky, loại thủ đoạn này, cho dù là bản thân ông ta cũng – 22 chưa từng thấy qua.

“Hắc tịch vô dại” Lúc này, Lâm Dương đột nhiên lớn tiếng quát.

Bề trên ý thức được sự khác thường, ông †a giống như phát điên lùi lại về sau.

Ông ta vừa lui lại, cơ thể của Lâm Dương lại một lần nữa bộc phát ra một ngọn lửa màu đen.

Ngọn lửa này uyển chuyển như hoa sen, bao bọc lấy anh, cũng đem tất cả mọi thứ bên cạnh anh cắn nuốt hết.

Tất cả cây cối, thậm chí là nhà cửa xung quanh đều bị bao phủ trong ngọn lửa màu đen này.

Sao mà hùng vĩ như thết Giống như một đóa sen thần trong bầu trời.

Đợi đến khi ngọn lửa này tiêu tán, tất cả mọi người đều nghẹn họng nhìn trân trối, da đầu không ngừng tê dại.

Chỉ thấy mọi thứ bị ngọn lửa này chạm vào, tất cả đều bị ăn mòn sạch sẽ, hóa thành tro tàn.

Nhà cửa không có, cây cối biến mất không còn bóng dáng, cho dù là khắp nơi đều bị ngọn lửa này cản nuốt hết.

Chỉ sợ cho dù là sắt thép kim cương, dưới sức mạnh của ngọn lửa này đều sẽ biến thành một làn khói xanh rồi tiêu tán.

“Đây là lửa gì thế?”

“Thật đúng là đáng sợ.”

“Vì sao bỗng nhiên thằng cha này lại tạo ra lửa thế? Cậu ta là thần tiên hả?”

Người thôn Dược Vương đứng xung quanh đều bị dọa cho đến mức sắc mặt trắng bệch, liên tiếp lùi về sau, trên mặt mỗi người đều tràn ngập sợ hãi.

“Bề trên!”

Lúc này Tô Bảo Minh đột nhiên gào thét thê lương một tiếng, mọi người đều nhìn theo †âm mắt của ông ta.

Lúc này bọn họ mới phát hiện ra, ở trên ngực và hai chân của bề trên đều bị ngọn lửa cổ quái này thiêu đốt đến mức máu thịt be bét, vô cùng thê thảm.

May mắn bề trên chạy nhanh, nếu không chỉ sợ lúc này ông ta đã sớm bị ngọn lửa cổ quái kia thiêu đốt thành tro tàn.

“Hả? Ngay cả bề trên cũng bị thương nặng, ngọn lửa này quá đáng sợ rồi!”

“Người này thật sự là thần tiên ư?”

Người của thôn Dược Vương càng thêm sợ hãi.

Nhưng bề trên lại liên tục lắc đầu, hừ lạnh một tiếng, nói.

“Sao người này có thể là thần tiên chứ?

Mấy người suy nghĩ nhiều rồi.”

“Vậy ngọn lửa mà cậu ta phóng ra?”

“Đây không phải là lửa, mà chính là thể khí mà thôi.”

“Thể khí ư?”

“Bề trên, nếu như đó chỉ là thể khí, sao nó lại có thể đốt cháy nhà cửa cây cối, thậm chí còn có thể tiêu hủy khắp nơi như vậy?” Một trưởng lão trầm giọng hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2158


Chương 2158:

“Đó là do bên trong thể khí của cậu ta có độc.”

“Độc ư?” Tất cả mọi người đều cảm thấy giật nảy mình.

“Độc gì mà lại có công dụng đáng sợ như vậy chứ? Chỉ sợ cho dù là độc có tính chất ăn mòn mạnh nhất cũng không thể làm đến mức này được.”

“Bổn tọa không biết bên trong thể khí này rốt cuộc là loại độc gì, nhưng tên giả mạo Tiêu Tiến Đạt này, lúc này trên người cậu ta đều là độc, một châm vừa rồi của cậu ta đã hoàn toàn biến mình thành một độc nhân!”

Bề trên quát khẽ.

“Độc nhân?” Mọi người càng thêm hãi hùng khiếp vía.

“Chỉ là một châm mà thôi lại có thể đem tất cả cơ năng trong cơ thể mình nghịch chuyển… Thủ pháp như thế, quả thật là thông thiên, có thể xưng là cái thế.”

Tôn Khải Phong lẩm bẩm.

“Bề trên, ngài sao rồi, đã đỡ hơn chưa?”

Tô Bảo Minh lo lắng hỏi thăm.

“Sao bổn tọa lại xảy ra chuyện được chứ? Chỉ là chút độc nhỏ mà thôi, không thương tổn được đến bổn tọa!”

Bề trên lên tiếng, sau đó ông ta lấy một viên thuốc giống như đan dược từ trên người ra, bỏ vào trong miệng mình.

Đan dược nuốt xuống bụng, sắc mặt của bề trên lập tức tốt hơn nhiều.

“Có vẻ như tôi đã quá xem nhẹ cậu rồi!”

“Xem nhẹ ư? Ông có thể nhìn thấy rõ được tôi không?” Lâm Dương vừa nói xong, đột nhiên dưới chân lại di chuyển.

Rống!

Kỳ Lân lại một lần nữa được thì triển ra.

Nhưng lần này Kỳ Lân không còn đơn thuần chỉ là do khí hóa như trước, mà lần này Kỳ Lân đã thay đổi, rõ ràng là lấy khí độc ngưng tụ lại.

Một độc Kỳ Lân giống như thái sơn áp đỉnh nhào thẳng về phía bề trên.

Sắc mặt của bề trên ngưng trọng, ông ta dốc hết sức vào song chưởng của mình, đánh vào hư không, hóa thành tấm chắn lớn để chống đỡ.

Bịch một tiếng.

Độc Kỳ Lân va chạm vào tấm khí chắn kia, phát ra một tiếng nổ tung.

Một lượng lớn sương độc bay ra bốn xung quanh.

Thủ Mệnh, Hùng Khải Uy quá sợ hãi, dẫn dắt mọi người nhanh chóng lùi lại.

“Rút lui!”

Tất cả các trưởng lão đều la hét thê lương, dẫn theo đệ tử của mình rút lui.

Mấy người của thôn Dược Vương còn chưa kịp phản ứng, chờ đến khi bọn họ lấy lại tinh thần thì đã không còn kịp nữa.

Khí độc đã cắn nuốt hết.

“ÁI” Mấy người phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Nhưng không kêu được mấy lần đã im bặt…

Mọi người biết chỉ sợ cái này không phải là do bị độc khí làm.

Chờ lùi lại đến ngoài thôn, tất cả mọi người mới dừng lại.

2 NI 10/12 Khí độc chậm rãi tản đi.

Những người bị cắn nuốt trước đó quả nhiên là đã là cái xác không hồn, chỉ còn lại chút cặn mà thôi.

Về phần Lâm Dương, anh vẫn bình thường không một xíu tổn tại gì.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2159


Chương 2159:

Mà bên này, trên người bề trên đều là thương tích, từ đầu đến chân toàn bộ đều mục rữa.

Không còn một miếng thịt lành nào, quá mức khủng bốt!

“Tại sao lại có thể như vậy chứ?”

Ánh mắt của người trong thôn Dược Vương lộ ra tuyệt vọng.

“Rốt cuộc cậu là ai?” Tô Bảo Minh nghiến răng nghiến lợi rống to.

“Tôi là người sẽ g**t ch*t các ông!”

Người kia khàn giọng nói ra, sau đó vươn tay lên cổ, kéo ra một thứ.

Soạt một tiếng.

Một tấm da người bị Lâm Dương kéo xuống, lộ ra một gương mặt đẹp như tượng tạc.

“Bác sĩ Lâm!”

Lập tức có người phát ra tiếng kêu ngạc nhiên.

Mọi người khiếp sợ không thôi.

Không một ai nghĩ đến “Tiêu Tiến Đạt”

này chính là bác sĩ Lâm – Kẻ thù số một của thôn Dược Vương.

Ai cũng không nghĩ đến bác sĩ Lâm lại xuất hiện ở chỗ này.

Gương mặt này quá khiến mọi người chấn động.

Trong đầu của tất cả mọi người đều ong một tiếng, hoàn toàn trống rỗng “Sao lại là cậu ta chứ?”

“Cậu ta… Cậu ta không chết ư?”

Người của thôn Dược Vương trừng to mắt lên nhìn, tất cả đều khó lòng tiếp nhận được.

“Lâm… bác sĩ Lâm? Cậu thế mà lại là bác sĩ Lâm? Sao lại như thế được? Chẳng phải lúc trước cậu sử dụng nghịch chuyển thần châm khiến cho mạch mệnh mất không còn, mạng sống cũng mất? Vì sao cậu lại còn sống chứ?” Tô Bảo Minh nhìn về phía Lâm Dương, cảm xúc của ông ta vô cùng kích động, nói.

“Ông tận mắt nhìn thấy tôi chết đi à?”

Lâm Dương nghiêng đầu, sắc mặt không thay đổi nhìn qua ông ta.

“Chuyện đó..” Tô Bảo Minh ngậm miệng lại.

“Tôi đã sớm nói rồi, y thuật của thôn Dược Vương các người cũng chẳng có gì hơn cái này, các người cơ bản không biết cái gì mới thật sự là nghề y, các người chỉ là một đám ếch ngồi đáy giếng tự cho mình là đúng mà thôi, tự cho rằng mình là người siêu phàm, nhưng trên thực tế các người lại hiểu biết được rất ít.” Lâm Dương khàn giọng nói, “Cậu… Cậu dám nhục nhã thôn Dược Vương chúng tôi như thế ư?” Tô Bảo Minh tức hổn hển nói.

“Nhục nhã các người thì sao chứ?” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Cậu, cậu, cậu…” Tô Bảo Minh tức đến mức sắp không nói được thành lời.

“Bác sĩ Lâm, cậu nói chúng tôi cơ bản không biết cái gì mới thật sự là nghề y ư? Vậy cậu có biết cái gì mới gọi là độc dược không?

Thôn Dược Vương chúng tôi đã không còn là thôn Dược Vương của ngày xưa nữa rồi, chúng tôi phát triển theo con đường độc dược, y thuật của cậu mạnh hơn chúng tôi, nhưng về phương diện độc dược, cậu mạnh hơn chúng tôi à? Chúng tôi muốn kẻ nào phải chết, kẻ đó chắc chắn phải chết, cho dù y thuật của kẻ đó cao hơn cũng không thể sống được.” Bề trên liên tục hừ lạnh, khinh thường nói.

“Ông sai rồi, cái gọi là độc dược chẳng qua là một nhánh nhỏ trong y thuật, cực hạn độc chính là sống không bằng chết, ông lĩnh ngộ được con đường y thuật, nhưng lại không biết cái gì gọi là độc dược.” Lâm Dương lắc đầu nói.

“Bớt nói nhảm lại, nhanh chết đi!”

Bề trên không muốn nói nhiều nữa, ông †a nhỏ giọng quát một tiếng, lại một lần nữa phất tay lên.

Vèo vèo vèo…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2160


Chương 2160:

Lần này ông ta phóng ra hàng ngàn chiếc kim châm cứu, dùng chân khí khống chế đâm về phía bốn xung quanh của Lâm Dương.

Lâm Dương bình tĩnh nhìn qua, lập tức nhìn ra được những chiếc kim châm cứu này chính là dùng phương thức cấu trúc Cửu Cung Bát Quái.

Bề trên thả người nhảy lên, thật đúng là nhảy được lên độ cao năm, sáu mét trên không trung, sau đó đánh ra song chưởng.

Soạt!

Một lượng lớn độc phấn từ lòng bàn tay của ông ta vung ra.

“Độc dược mà ông luôn lấy làm kiêu ngạo cũng chỉ có những thứ này thôi à?”

Lâm Dương nhướng mày hỏi.

“Cậu cứ chờ xem là được!”

Bề trên lạnh lùng quát to một tiếng, sau đó tản ra không khí bốn xung quanh, đánh về phía những chiếc kim châm cứu được ông ta phóng ra kia.

Tất cả những chiếc kim châm cứu kia cùng nhau rung động, tầng ngoài của những chiếc kim châm cứu kia được phủ lên một lớp bụi kỳ dị.

Độc phấn của bề trên và lớp bụi này tiếp xúc với nhau, sau đó trong nháy mắt.

Rầm rầm rầm, một đám mây độc đột nhiên lấy Lâm Dương làm trung tâm nhanh chóng xuất hiện.

Sắc mặt của Lâm Dương căng thẳng, vội vàng lùi lại về phía sau, thế nhưng mây độc lan ra quá nhanh, về cơ bản anh không kịp phản ứng.

¡3 sm Đây chính là một loại khí độc lợi dụng từ một phản ứng hóa học nào đó để tạo ra.

Trên mặt Lâm Dương tràn ngập khâm phục, vị bề trên này chắc hẳn học rất giỏi hóa.

Lâm Dương bị độc khí bao phủ, lập tức cảm giác được trên dưới toàn thân mình tràn ngập loại cảm giác bị thiêu đốt, đồng thời có một lượng lớn khí độc đi vào trong hô hấp của anh, đến phổi, bắt đầu ăn mòn lục phủ ngũ tạng của anh.

Chẳng qua Lâm Dương cũng không e ngại.

Anh lập tức thúc độc.

Soạt.

U Minh chỉ độc trong cơ thể của anh lập tức dâng lên, hấp thu những độc tố này.

Nói về độc tính, hiển nhiên U Minh chi độc mạnh hơn những độc này nhiều, động đến những độc này, U Minh chỉ độc giống như một con dã thú bị bỏ đói, lúc này gặp được thức ăn, ăn như gió cuồn, cắn nuốt tất cả.

Lâm Dương thân ở trong đám mây độc, đúng là bình an vô sự, hơn nữa trái lại tinh thần còn tốt hơn nhiều.

Nhưng hiển nhiên thủ đoạn của vị bề trên này không chỉ đơn giản như thế, cũng không biết ông ta dùng thủ đoạn gì.

Sột soạt sột soạt.

Bên trong đám mây độc kia đột nhiên xuất hiện một lượng lớn bọt khí.

Lâm Dương giật mình, ánh mắt nhìn về phía đó.

Lúc này mới thấy bề trên đang không ngừng xoay tròn quanh đám mây độc, hơn nữa song chưởng của ông ta không ngừng đánh vào bên trong đám mây độc kia.

Mỗi một lần đánh vào lại có một lượng độc phấn khủng khiếp được thêm vào.

Sau khi có thêm một lượng độc phấn khác gia nhập, độc tính của đám mây độc này sẽ tăng thêm một tầng.

Ngay lúc mới bắt đầu, Lâm Dương chưa cảm giác được vấn đề gì, nhưng theo độc tính từng tầng từng tầng được tăng cường lên, anh không thể chịu đựng được nữa.

Không thể ở lâu hơn được, nhất định phải đi.

Trong lòng Lâm Dương âm thầm cân nhắc, lúc này anh định xông ra ngoài đám mây độc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2161


Chương 2161:

Thế nhưng đúng vào lúc này, một lượng lớn những chiếc kim châm cứu từ đám mây độc b*n r*, ngăn cản đường đi của anh.

Lâm Dương trợn mắt nhìn, lúc này anh mới phát hiện ra, bề trên đã phát động toàn bộ người của Thôn Dược Vương đến chặn đường lui của anh.

Mọi người giống như đang làm sủi cảo vậy, bên trong ba vòng, bên ngoài ba vòng, vây chặt Lâm Dương đến mức một giọt nước cũng không lọt.

“Tôi còn tưởng ông dự định đơn độc đấu với tôi, chưa từng nghĩ đến ông lại gọi trợ thủ.”

Bên trong đám mây độc, Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Ha ha ha, nếu như muốn giết cậu, chỉ cần một mình bổn tọa là đủ, nhưng hiện tại bổn tọa không chỉ muốn giết cậu, bổn tọa 1531: 10/1 còn muốn đem cậu luyện chế thành thuốc để bổn tọa uống, bản thân cậu chính là một độc nhân, một nguyên liệu tự nhiên như thế, sao bổn tọa có thể lãng phí được chứ? Ha ha ha…

Đợi tôi đem 72 loại độc mạnh nhất trong tay mình đánh vào bên trong đám mây độc kia, đám mây độc này sẽ trở thành một thuần độc đỉnh lô, luyện chế cậu thành thuốc, ha ha ha…”

Bề trên cười to, điên cuồng đánh vào, trong đó đều là độc.

Độc tính của đám mây càng mãnh liệt.

U Minh chỉ độc đúng là không ngăn cản được.

“Ừm”

Kịch độc xâm nhập vào trong cơ thể, sau đó chúng bắt đầu ăn mòn cơ thể của Lâm Dương.

Lâm Dương phát ra tiếng r*n r*, trên dưới toàn thân đã không còn bao nhiêu sức lực.

Bây giờ việc Lâm Dương muốn xông ra khỏi đám mây độc này lại càng gian nan.

“Ha ha ha, bác sĩ Lâm à, hiện tại cậu biết được đám mây độc của tôi lợi hại rồi chứ?

Cậu căn bản không thể trốn thoát được nơi này, cậu sẽ chỉ chết ở chỗ này mà thôi!”

Chỉ cần Lâm Dương không thể thành công chạy ra khỏi đám mây độc này, như vậy anh chắc chắn sẽ phải chết, đó là điều không thể nghi ngờ.

€ó lẽ hiện tại độc lực không đủ để g**t ch*t Lâm Dương, nhưng chỉ cần có thể vây khốn anh, bề trên lập tức có thể chậm rãi gia tăng độc lực, chậm rãi tăng thêm uy lực của đám mây độc này.

Vù vù vù…

Chỉ thấy bề trên điên cuồng xoay quanh đám mây độc này để vung độc vào bên †rong, càng làm tăng thêm độc lực cho mây độc này.

Dùng mắt thường cũng có thể nhìn ra được đám mây này đang chậm rãi thay đổi màu sắc.

Vốn là có màu vàng, lúc này nó lại hóa thành màu đen nhánh, sau đó lại dần dân chuyển thành sang màu xanh lục đậm.

-. 24 Màu sắc biến hóa làm cho người ta khiếp sợ không thôi.

Mọi người đã không cách nào biết được rốt cuộc độc này mạnh đến mức độ nào, chỉ có thể nhìn thấy đám trưởng lão kia không kìm lòng nổi mà phải lùi lại, bọn họ đã không còn dám đến gần đám mây độc kia nữa.

Trên mặt mỗi người đều tràn ngập sự khiếp sợ.

“Đến lúc nên kết thúc rồi!”

Lúc này bề trên đột nhiên hét to một tiếng, ánh mắt của ông ta trở nên dữ tợn, trực tiếp há to miệng hướng về phía đám mây độc trước mặt, đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi.

Trong nháy mắt đám mây độc kia giống như một ấm nước đun sôi, sôi trào lên, một lượng bọt khí lớn nổ tung, dường như độc -. 3⁄14 dịch khí phiêu đãng ra bốn xung quanh, Một số người của Thôn Dược Vương đứng ở quá gần đó, cơ bản không kịp trốn tránh, trực tiếp bị bọt nước này bắn văng lên mặt.

“ÁI”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2162


Chương 2162:

Bọn họ phát ra tiếng hét thê thảm, chỉ thấy thịt trên mặt mình giống như tảng băng bị tan chảy rơi xuống đất, chỉ một lát sau, cả người trực tiếp biến mất.

“Cái quái gì thế?”

Người xung quan nhìn thấy tình cảnh này đều bị dọa cho hết hồn hết vía, chạy như điên ra bên ngoài, không một ai dám đến gần đám mây độc kia.

Chỉ cần dính vào một xíu thôi, cơ thể cũng sẽ bị nó hoàn toàn hòa tan.

Chỉ sợ cho dù là axit mạnh nhất cũng không bằng một phần nghìn của nó.

Đám mây độc không ngừng sôi trào, kèm theo đó là xoay tròn, giống như một quả cầu khổng lồ đang không ngừng xoay tròn, khiến cho người nhìn cảm thấy da đầu bị tê đại, linh hồn đang run rẩy.

Chỉ cần một hơi độc khí là có thể hòa tan một người trưởng thành, như vậy người ở giữa đám mây độc sẽ như thế nào đây?

Chỉ sợ ngay cả cặn cũng chẳng còn.

Mọi người đều run lẩy bẩy, vô cùng sợ hãi.

“Bác sĩ Lâm chết rồi hả?”

Đỉnh núi bên ngoài thôn, Thủ Mệnh và Hùng Khải Uy dẫn theo mấy tên đệ tử mang đi thi thể của Tô Vũ Nhi, ghé vào tảng đá bên – v4 cạnh nhìn qua cảnh tượng kinh khủng xảy ra trong thôn.

“Xong, khẳng định là xong đời rồi!”

“Chỉ sợ đám mây độc kia, ngay cả tòa cao ốc một trăm tầng cũng sẽ bị nó hòa tan thành bụi phấn, chứ đừng nói gì đến một người.”

“Đây chính là thực lực của bề trên à?

Thật đúng là đáng sợ.”

“Chúng ta thế mà mơ mộng hão huyền đối đầu với người này!”

“Vị bề trên này còn là người ư?”

Hàm răng của mọi người đều đang run rẩy.

“Chỉ sợ bác sĩ Lâm không sống nổi nữa…

Các người hãy nhân lúc người trong thôn còn chưa lấy lại tinh thần, đi nhanh lên!” Thủ Mệnh nghiêng đầu, ngưng trọng nói.

“Sư tỷ à, chúng ta có thể trốn đi đâu được chứ? Năng lực của Thôn Dược Vương này sư tỷ cũng biết rồi đó, cho dù chúng ta có chạy đến chân trời góc biển, chỉ sợ cũng sẽ bị bắt trở về mà thôi.” Một người mặt mũi tràn đầy suy sụp nghẹn ngào nói.

“Vậy sự đệ nghĩ như thế nào?” Thủ Mệnh nhìn chằm chằm vào anh ta rồi hỏi.

“Hay là chúng ta giao thi thể của cô Tô Vũ Nhi cho Thôn Dược Vương, sau đó xin lỗi thôn, như vậy có lẽ còn có một con đường sống.” Đệ tử kia run rẩy nói.

“Xin lỗi Thôn Dược Vương ư? Sư đệ, đệ điên rồi, chúng ta đã phản bội thôn, sao thôn có thể buông tha cho chúng ta chứ?” Hùng Khải Uy gầm nhẹ.

“Hùng sư huynh, vậy anh nói xem nên làm như thế nào bây giờ? Trốn cũng không trốn thoát, chẳng lẽ chúng ta đành khoanh tay chịu chết ở đây ư?” Đệ tử kia hừ lạnh một tiếng, nói.

“Mấy người…”

Hùng Khải Uy còn muốn nói gì đó, nhưng Thủ Mệnh đã ra hiệu cho anh ta dừng lại.

“Hùng sư đệ, không cần nhiều lời với bọn họ làm gì, mỗi người đều có chí hướng riêng của mình, nếu như bọn họ đã muốn đi, vậy cứ để bọn họ đi” Thủ Mệnh khàn giọng nói.

“Sư tỷ, chuyện này…”

“Lúc trước, trước khi hành động tôi đã nói, nếu như không đồng ý có thể rời đi, tôi sẽ không ép buộc các người làm bất kỳ chuyện gì, mỗi một quyết định đều sẽ trải qua sự đồng ý của các người, nhưng điều kiện tiên quyết chính là, cho dù là hậu quả gì, -. 9/14 các người đều phải tự mình gánh chịu, hiện tại các người đã lựa chọn đi xin lỗi thôn làng, tôi cũng sẽ không ngăn cản các người.” Thủ Mệnh bình tĩnh nói.

Các đệ tử quay sang nhìn nhau, sau đó cùng nhau ôm quyền nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2163


Chương 2163:

“Cảm ơn sư tỷ.”

“Không cần cảm ơn, chúng ta tách ra thôi.”

Thủ Mệnh xoay người dự định rời đi.

Nhưng ngay vào lúc này, mấy tên đệ tử kia lại đột nhiên ngăn cản hai người Thủ Mệnh và Hùng Khải Uy.

“Các người chơi trò gì thế? Muốn tạo phản hả?” Hùng Khải Uy giận tím mặt, lập tức quát.

Chẳng qua thương thế của anh ta không nhẹ, chỉ cần lúc nói chuyện hơi dùng sức lớn một xíu sẽ ho khàn, trong miệng phun ra một ngụm máu.

Nhìn thấy Hùng Khải Uy như thế, ánh mắt khẩn trương của đám đệ tử này lập tức thả lỏng hơn nhiều.

“Đại sư tỷ, Hùng sư huynh, các người đi cũng không sao, nhưng mong hai người giao thi thể của cô Tô Vũ Nhi cho chúng tôi, nếu như không có thi thể của cô ấy, chúng tôi làm sao xin lỗi được thôn làng chứ?” Một tên sư đệ trầm giọng nói.

“Sao nào? Các người còn muốn đưa thi thể của cô Tô Vũ Nhi đi à, các người coi Thủ Mệnh tôi là gì chứ?” Thủ Mệnh hừ lạnh một tiếng, nói.

“Sở dĩ chúng ta còn sống, đó là kết quả do bác sĩ Lâm liều mạng, nếu bác sĩ Lâm đã =: 10/14.

giao thi thể của cô Tô Vũ Nhi cho chúng ta, tôi tuyệt đối sẽ không dễ dàng giao thi thể của cô ấy ra, các người muốn đi thì đi, đừng đánh chủ ý lên thi thể của cô Tô Vũ Nhi!”

“Sư tỷ, sư tỷ nói thế khiến cho chúng tôi cảm thấy rất khó xử…” Ánh mắt đệ tử kia nhìn chằm chằm Thủ Mệnh.

“Các người muốn làm gì?” Hùng Khải Uy ý thức được không đúng, anh ta đi lên một bước, ánh mắt hung dữ nhìn đám người này.

“Sư huynh, sư tỷ, chúng tôi biết làm như vậy là rất bất nhân, nhưng… Chúng tôi cũng chẳng còn cách nào khác.”

“Im miệng, đám các người là những kẻ ham sống sợ chết, trước đó chẳng phải các người nói những lời rất trượng nghĩa à? Nói rằng mình không sợ chết, đến lúc này các người lại muốn tham sống sợ chết, Hùng =. 1/4 Khải Uy tôi làm bạn với các người, thật đúng là xấu hổ!” Hùng Khải Uy phun nước bọt mắng.

Thế nhưng lời này vừa nói ra, ánh mắt của mấy tên sư đệ này đều trở nên đỏ ngầu, một người trong đó hướng về phía Hùng Khải Uy gào thét.

“Chết ư? Chúng tôi không sợ chết, cái mà chúng tôi sợ chính là sống không bằng chết”

Hùng Khải Uy giật mình.

“Rơi vào trong tay bề trên, chỉ đơn giản là chết thôi ư, nếu là như thế thì còn tốt, chỉ sợ sẽ sống không bằng chết, vĩnh viễn phải chịu tra tấn.”

Tiếng gầm gừ lại vang lên, Hùng Khải Uy và Thủ Mệnh đều đồng thời giật mình.

Đúng là như thế.

So với chết càng đáng sợ hơn, chẳng phải là sống không bằng chết à?

Thủ đoạn của bề trên đã phá vỡ phòng tuyến cuối cùng của họ.

Sao bọn họ có thể không sợ chứ?

Hai người đều trầm mặc không nói.

Lúc này đã không phân rõ ai đúng ai sai.

Thế nhưng ngay tại lúc nhóm người bọn họ đang giằng co.

Rầm một tiếng.

Một âm thanh đủ để vang dội khắp trời đất truyền đến, linh hồn của tất cả mọi người đều run lên, cùng nhìn về phía phát ra âm thành, đám mây độc bên trong Thôn Dược Vương nổ tung…

Người trong thôn hoàn toàn điên rồi, bọn họ căn bản không biết đám mây độc này còn có thể nổ tưng.

Nổ tung vô cùng đột ngột, tất cả độc giống như một chiếc lò xo bị kéo căng đột nhiên buông ra, không có một xíu dấu hiệu nào, cứ như thế tuôn trào ra ngoài.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2164


Chương 2164:

Trong lúc nhất thời, sương bựi bên trong đám mây độc giống như một cơn sóng lớn lan ra bốn phía xung quanh.

Tất cả những thứ bị độc phấn bao trùm như nhà cửa, cây cối, đường đi…

Tất cả đều bị ăn mòn thành tro tàn.

Người trong thôn giống như chó mất chủ, chật vật hướng ra ngoài trốn.

“Chạy maul” “Không!”

“Cứu mạng!”

Những tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang lên.

Có rất nhiều đệ tử cơ bản không kịp phản ứng, quả thật là bị sương bụi cắn nuốt hết, tiêu tán bên trong độc phấn.

Tôn Khải Phong dẫn theo đám đệ tử chạy ra bên ngoài.

Tiết Đan Chỉ bị dọa đến mức sắc mặt tái nhọt, hai chân như nhữn ra.

“Tiết sư muội, nhanh, chạy nhanh lên!

Đám đệ tử chạy ở phía trước nhao nhao hét lên.

Tiết Đan Chỉ cắn chặt răng, liều mạng chạy về phía trước.

“ ÁU Đúng lúc này cô ta đột nhiên phát ra một tiếng kêu đau, sau đó cả người ngã bịch xuống đất.

Nhàn lại, một chân của cô ta đã bị bụi bắn tưng tóe vào, đầu gõi bị ăn mòn, máu tươi văng vãi khắp nơi.

“Cái quái gì thế!”

Đám đệ tử chạy ở phía trước bị dọa đến mức sắc mặt trắng bệch.

“Sư tỷ, tôi đến cứu sư tỷ ngay đây!”

“Đừng đi, cô ta không chạy thoát được đâu, cậu đi chỉ mất mạng mà thôi.”

“Vậy phải làm sao bây giờ?”

“Đi thôi!”

Một đám đệ tử cũng không quay đầu lại, cứ thế rời đi.

Lúc này không ai còn quan tâm đến người khác nữa, chính bản thân mình có thể chạy được là tốt lắm rồi.

“Không, sư phụ, nhanh cứu con với!”

Tiết Đan Chỉ bất lực hét lên.

Thế nhưng vô dụng.

Tôn Khải Phong chạy nhanh nhất, căn bản mặc kệ sống chết của đám đệ tử này.

Phương sư tỷ, Lý sư muội cũng như thể.

Tại giây phút sống còn này, còn có ai đi quản chuyện.

của người khác chứ.

Ánh mắt của Tiết Đan Chỉ lộ ra tuyệt vọng, nghiêng đầu lại nhìn chính mình bị độc phấn bao trùm.

Cô ta nhắm mắt lại, không đám nhìn đám bụi đó nữa, yên lặng chờ đợi cái chết.

Chỉ là cô ta đã nhắm mắt một lúc lâu cũng không cảm nhận được chính mình có đau đớn gì.

Ý thức của cô ta vẫn còn ở đó.

Đã xảy ra chuyện gì thế? Chẳng lẽ độc phấn bao trùm quá nhanh, ngay cả đau đớn cô ta còn chưa cảm nhận được thì đã chết rồi.

Cũng không đúng, hình như chính mình còn có thể thở, còn có thể suy nghĩ.

Tiết Đan Chi thận trọng mở mắt ra.

Mới nhìn thấy chính mình vẫn ở nguyên trong làn khói độc.

Nhưng điều khác biệt chính là, xung quanh cô †a không có sương độc mà chính là một khu vực chân không.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2165


Chương 2165:

Một luồng gió ấm áp không ngừng vây quanh, xoay tròn quanh cô ta, những độc tố đó không phá vỡ nổi làn gió ấm áp này, cũng không thể bảo trùm lên người cô ta.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Tiết Đan Chi vô cùng hoang mang.

Chờ đến khi cô ta đưa mắt nhìn lên, mới nhìn thấy trước mặt mình có một bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi.

Người kia chính là bác sĩ Lâm!

“Tiêu sư…” Tiết Đan Chi mừng rỡ như điên, cô ta đang muốn gọi, lại phát hiện ra người này không phải Tiêu Tiến Đạt mà chính là bác sĩ Lâm, cô ta chỉ có thể thận trọng gọi.

“Bác sĩ Lâm.”

“Cô không sao chứ?” Lâm Dương nghiêng đầu hỏi cô ta.

“Tôi… Tôi không sao… Mặt của Tiết Đan Chi đỏ lên, trong lòng dâng lên một loại cảm giác khó tả.

Cô ta vừa cảm thấy kích động lại vui vẻ, trong thời điểm tuyệt vọng nhất, lại có người đến cứu mình, không có việc gì khiến người †a phấn chấn và vui vẻ hơn điều này.

Tuy người này không phải là Tiêu Tiến Đạt thật sự, thế nhưng bản thân mình vẫn luôn tiếp xúc với người này, thật ra cũng không sai.

“Không có việc gì là được rồi!”

Lâm Dương lạnh nhạt nói, sau đó anh vung tay lên.

Phù.

Một luồng khí lưu từ cánh tay của anh truyền ra, giống như một thanh lợi kiếm bổ đôi đám mây độc trước mặt ra.

Cái miệng nhỏ nhắn của Tiết Đan Chỉ hơi hé ra, không thể tưởng tượng được.

“Đi theo tôi.”

“Được… Ừ”

Tiết Đan Chỉ thận trọng đi theo Lâm Dương ra ngoài, cô ta đánh giá Lâm Dương, lại phát hiện quần áo trên người Lâm Dương bị rách tơi tả, là dấu vết bị độc khí ăn mòn qua.

Nhưng cơ thể của anh lại lành lặn không xíu tổn hại gì, nhìn không ra vết thương nào, chẳng lẽ nói độc này không làm gì được bác sĩ Lâm ư?

Trong lòng Tiết Đan Chi mừng rỡ.

Phù phù phù..

Bên ngoài Thôn Dược Vương, các trưởng lão đang cùng nhau tế khí, ngăn chặn hơi khí độc bay ra ngoài, nửa thôn làng đã bị phá hủy.

Chẳng qua bề trên không chút đau lòng nào, ngược lại ông ta cười rất vui vẻ.

“Đừng ngăn cản làm gì, để cho khí độc tản ra, khí độc tản ra, các người có thể nhìn thấy viên nhân hoàn do đích thân bổn tọa luyện chết”

“Bề trên, nếu để khí độc tản ra, chỉ sợ những đệ tử này của chúng ta sẽ chết hoặc bị thương hơn phân nửa.”

“Hơn nữa chỉ sợ cả thôn chúng ta sẽ bị những khí độc này ô nhiễm, một vị trí đắc địa như vậy, chỉ sợ sẽ biến thành một nơi chết chóc tĩnh mịch.”

“Bề trên, mong ngài nghĩ lại.”

Một đám nguyên lão vội vàng khuyên nhủ.

“Sao nào? Các người muốn chống lại mệnh lệnh của bổn tọa ư?”

Bề trên giận tím mặt, ông ta trừng mắt nhìn mọi người rồi nói.

“Ai dám không nghe theo thì lấy thân thể của kẻ đó ra chắn khí độc!”

“ÁI” Đám nguyên lão bị dọa đến mức không còn dám phản bác gì.

Chờ đến khi người của trong thôn cách ra xa, tất cả các nguyên lão lập tức ngừng ngăn cản khí độc, để khí độc này lan ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2166


Chương 2166:

Soạt.

Khí độc lan ra khắp xung quanh, thôn phệ hết tất cả, phá hỏng mọi thứ, khắp nơi đều bị ăn mòn.

Toàn bộ Thôn Dược Vương đều bị phá hủy.

Người Thôn Dược Vương đứng ở xa nhìn thấy cảnh tượng này, không nhịn được mà thở dài một hơi.

Bề trên không rời đi, giống như khí độc tản ra không ảnh hưởng gì đến ông ta.

Ông ta vẫn đứng ngay tại chỗ, ánh mắt nhìn qua bên trong khí độc, giống như đang tìm kiếm gì đó.

“Chính là cái này!”

Lúc này dường như bề trên đã phát hiện ra gì đó, kích động kêu lên.

Mọi người đều nhìn về phía khói độc, lập tức nhìn thấy một bóng dáng xuất hiện.

“Vị bác sĩ Lâm này tự châm cho mình một kim làm cho chính mình thành Tuyệt Độc Chi Thể, để cho từ trên xuống dưới mình đều là độc, dạng độc nhân như thế không một thể chất nào có thể so sánh được, dùng để luyện chế nhân hoàn, có thể nói là được trời cao ưu ái, chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, hôm nay tôi luyện chế ra nhân hoàn, nếu như có thể đem chế thành đan dược để phục dụng, ít nhất cũng có thể tăng thêm năm mươi năm tuổi thọ! Hơn nữa có thể gột rửa cơ thể, thoát khỏi cảnh giới người phàm, khi đó gọi tôi một tiếng thần tiên cũng không đủ, ha ha ha…” Bề trên cất tiếng cười to, ông ta vô cùng đắc ý.

Những nguyên lão đứng xung quanh nghe thấy thế đều rối rít quỳ xuống đất hô vang.

“Chúc mừng bề trên thành thần.”

“Thành thần ư? Còn chưa đến mức độ này, chẳng qua trong mắt của tôi, đó cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, hiện tại, tôi sẽ đi lấy nhân hoàn của mình, các người đứng ở đó trông coi.”

Sau khi nói xong, bề trên trực tiếp muốn đi vào bên trong làn khói độc còn chưa tan đi.

Người xung quanh đều hít vào một hơi lạnh.

Sương độc còn chưa tan, người thường chạm vào chắc chắn sẽ phải chết, đó là chuyện không thể nghi ngờ.

Cũng chỉ có bề trên mới không coi loại độc này ra gì.

Người của Thôn Dược Vương đều lộ ra vẻ mặt sùng kính và sợ hãi.

“Bề trên?”

Đúng lúc này, một tiếng gọi to vang lên.

Tốc độ của bề trên dừng lại, quay đầu nhìn qua, người gọi chính là Tô Bảo Minh.

“Có chuyện gì thế?” Bề trên lạnh nhạt hỏi.

Đã thấy Tô Bảo Minh trừng to hai mắt, ông ta run rẩy đưa tay ra chỉ vào bên trong sương độc, trong đồng tử đều là sợ hãi, giống như nhìn thấy một thứ gì đó không thể tưởng tượng nổi.

“Hả?” Bề trên ngạc nhiên, nhìn theo phía ông ta chỉ.

Mới phát hiện hướng mà Tô Bảo Minh chỉ chính là bóng dáng bên trong làn sương độc kia, cũng chính là nhân hoàn.

Nhưng lúc này đây, bóng dáng đó đang di chuyển.

Hơn nữa thoạt nhìn giống như đang đi về phía đám người này.

“Cái quái gì thế?”

Bề trên cũng ngây ngẩn cả người, toàn bộ người có mặt ở đây đều ngạc nhiên không thôi.

“Làm sao có thể như vậy được chứ, kẻ này còn chưa chết hả?”

Những tiếng nghị luận không ngừng vang lên, đại não của mọi người đều trống rỗng.

Tính chất ăn mòn của sương độc đáng sợ như thế cũng không thể khiến người này bốc hơi ư?

Lực sinh mệnh của người này cũng quá cứng rồi.

Mọi người thấp thỏm lo âu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2167


Chương 2167:

Bề trên cũng nhìn chăm chú về phía bóng dáng ở xa kia.

Lập tức nhìn thấy sương độc ở trước mặt giống như bị hai luồng gió đẩy nhẹ ra, đứng là mở ra một con đường.

Sau đó một bóng người đỡ lấy một bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn khác đi ra.

Hai người này chính là Lâm Dương và Tiết Đan Chỉ.

“Hả?” Mọi người rung động không thôi.

“Tiết sư muội!”

“Cô ta thế mà còn sống?”

“Cô ta được bác sĩ Lâm cứu!”

“Đã xảy ra chuyện gì thế? Vì sao bác sĩ Lâm kia còn chưa chết thế?”

“Dưới độc tính ăn mòn mạnh như thế, cậu ta thế mà vẫn còn sống hả?”

“Chẳng lẽ những độc đó không có tác dụng gì với cậu †a?”

“Vậy phải làm như thế nào đây?”

Vẻ mặt của mọi người đều giật mình, tái nhợt, ngơ ngác nhìn về phía Lâm Dương, đầu óc của mọi người giống như ngừng hoạt động.

“Chuyện này không có khả năng!”

Bề trên bước về phía trước mấy bước, ánh mắt ông ta trợn to, điên cuồng quát.

“Tuyệt đối không có khả năng, làm sao cậu có thể xem thường vạn luyện chi độc của tôi, làm sao cậu có thể xem thường đám mây độc của tôi chứ! Tuyệt đối không có khả năng này!”

Lúc này đây, ngay cả vị bề trên này đều khó có thể tin được.

Ông ta không cách nào tiếp thu được.

“Tôi không xem thường độc của ông, trên thực tế, độc của ông… Đã ăn mòn cơ thể của tôi.” Lâm Dương bình tĩnh nói ra.

“Vậy tại sao cậu còn chưa chết?” Bề trên mở to hai mắt ra nhìn.

“Nguyên nhân rất đơn giản, tôi và độc của ông đã hòa thành một thể rồi!”

“Hòa làm một thể ư?” Bề trên giống như bị sét đánh trúng.

Mọi người chưa từng nghe thấy chuyện kinh dị như thế.

Thế nhưng một giây sau, cảnh tượng càng khiến cho người ta kinh sợ hơn lại xuất hiện.

Chỉ thấy Lâm Dương dùng một tay ấn lên lồng ngực của mình, anh hơi dùng lực một xíu.

Sau đó, rất nhiều những chiếc kim châm cứu màu đen kịt từ dưới làn da của anh chậm rãi chui ra.

Những chiếc kim châm cứu này nhiễm độc tố rất nồng, từ trong cơ thể của anh chui ra, sau đó đột nhiên rơi xuống mặt đất.

Vô cùng dày đặc Khoảng chừng hàng vạn chiếc kim châm cứu.

Mọi người nhìn thấy cảnh tượng này đều cảm thấy da đầu tê dại, đầu như muốn nổ tung.

Rốt cuộc đây là thứ quái quỷ gì thế?

Lâm Dương đã làm gì vậy?

Anh dùng hàng vạn chiếc kim châm cứu đâm vào trong cơ thể mình, anh định tự sát à?

Thân thể của một người có thể chịu đựng được nhiều những chiếc kim châm cứu như thế ư?

Tất cả mọi người đều không thể tin vào chuyện này…

Cho đến lúc này, bề trên đột nhiên ý thức được gì đó, ông ta điên cuồng hét lên.

“Cậu… Cậu lợi dụng độc của tôi?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2168


Chương 2168:

“Đúng thế!”

Lâm Dương khế gật đầu, anh khàn giọng nói.

“Lấy độc trị độc, thế nhân đều biết đạo lý này, tôi dùng tử châm đem cơ thể mình chuyển hóa thành độc khu, biến thành độc nhân, mặc dù không thể chống lại độc vân chi độc của ông, nhưng lại có thể hấp thu độc vân chỉ độc này của ông, tôi dùng độc mà mình hấp thu được chống lại đám mây độc của ông, cứ như thế lặp đi lặp lại, tôi luyện thân thể, vòng đi vòng lại, tôi đã hoàn toàn miễn dịch với đám mây độc kia của ông rồi!”

Nghe Lâm Dương nói như thế, bề trên liên tiếp lùi về sau mấy bước, thiếu chút nữa đã ngã xuống đất.

Tất cả người của Thôn Dược Vương đều bị dọa đến mức thiếu chút nữa đã xụi lơ ngay tại chỗ.

– 10/12 Ngay cả độc lực của đám mây độc kia cũng có thể miễn dịch được.

Giờ phút này đây, thân thể của Lâm Dương sợ gì độc chứ?

Thôn Dược Vương dùng độc để uy h**p thiên hạ, bây giờ còn cách nào đối phó được với người này chứ?

“Không ngờ bề trên đã sử dụng thủ đoạn vô song như thế, chẳng những không g**t ch*t được người này, ngược lại còn khiến người này đạt được thành tựu mới, bây giờ Thôn Dược Vương còn có thủ đoạn nào giết được cậu ta chứ?” Tô Bảo Minh đặt mông ngồi xuống một tảng đá lớn, lẩm bẩm một mình, cả người giống như mất hồn mất vía.

Người của Thôn Dược Vương đã không còn cách nào để đối phó với Lâm Dương nữa.

“Các người còn có thủ đoạn gì nữa = 1/12 không? Nếu như không có, tiếp theo, có phải đến lượt tôi rồi không?”

Lâm Dương lạnh lùng nhìn qua đám người bề trên, lại lân nữa đưa tay, rút chiếc kim châm cứu ở trán mình ra.

Trong nháy mắt này, làn da trên người anh đột nhiên trở nên tái nhợt, đồng tử đỏ ngầu, tóc nhuộm sương, mái tóc trắng bay trong gió.

Giống như Ma Thần vậy.

Biến hóa kỳ lạ này của Lâm Dương khiến cho tất cả mọi người có mặt ở đây đều cảm thấy kinh hãi, nhất là bê trên.

Mắt ông ta trừng to, giống như nhìn thấy một chuyện không thể tin được.

“Chẳng lẽ đây là Thương Ám Huyền Thể? Không thể như vậy được, không có khả năng, nhất định là giả, là giả…

Bò môi của bề trên không ngừng run rẩy, lời nói đã không còn lưu loát nữa.

“Thương Ám Huyền Thể?”

“Cái này…

Đây không phải là một loại thân thể chuyển đổi thể chất được ghi lại ở trong sách cổ từ thời kỳ thượng cổ à? Tổ tiên của Thôn Dược Vương chúng ta đã từng nghiên cứu qua, loại thể chất này căn bản không có khả năng tôn tại, thân thể người tuyệt đối không thể biến thành thể chất như vậy, nếu không, con người ta không có cách nào sống sót cả, việc này đi ngược lại với lẽ thường.”

Tô Bảo Minh gần như là khàn cả giọng hét lên.

Sắc mặt của đám nguyên lão Thôn Dược Vương đều vô cùng khó coi.

“Bê trên, nhất định là ngài đã lâm.”

“Thứ này chỉ là bịa đặt, căn bản không có khả năng tồn tại loại thể chất đó!”

Mọi người nhao nhao lên tiếng.

Ngược lại, bê trên hít vào một hơi lạnh, lẳng lặng nhìn Lâm Dương, không nói gì.

Sao ông ta có thể không hy vọng là mình lầm cơ chứ, nhưng đáng vẻ trước mắt của Lâm Dương này, quả thật là giống hệt với miêu tả trong ghi chép, nhất là đôi mắt của anh.

Tñnh như bên trong đỏ tươi như máu có nhật nguyệt xoay tròn.

Đây đã không phải là thứ mà có thể dùng khoa học để giải thích được nữa.

Lúc này lại thấy Lâm Dương cất bước đi lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2169


Chương 2169:

Sắc mặt của anh càng lúc càng tái nhọt, trong lúc vô thức, mái tóc đã dài đến eo, màu tóc trắng như tuyết, không hề có vẻ tái nhợt như trước mà chính là có một loại thần vận ở trong đó.

Giống như nhân vật trong tiểu thuyết tiên hiệp, phiêu đật anh tuấn, giống như ma quân giáng thế.

“Cậu như thế là Thương Ám Huyền Thể tr?”

Giọng nói của bề trên run rẩy, ông ta nhìn thoáng qua Lâm Dương rồi hỏi.

“Có lẽ thế.”

“Cậu làm như thế nào?”

Ông ta vội vàng hỏi, tròng mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Dương.

Lâm Dương không nói chuyện, anh chỉ chậm rãi giơ cánh tay lên.

Trong giây phút đó, bê trên giống như bị sét đánh vậy.

“Lạc Linh Huyết ư?”

Người của Thôn Dược Vương thất thanh nói.

“Cái này…

Cái này có hơn hai mươi giọt? Chuyện gì xảy ra thế, bác sĩ Lâm, cậu ta…

Sao cậu ta lại có nhiêu Lạc Linh Huyết như thế chứ?”

Tất cả mọi người đều điên rồi.

Lạc Linh Huyết là thứ trân quý như thế, thường chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.

Cho dù là Thôn Dược Vương với thủ đoạn thông thiên, những năm gần đây cũng chỉ thu được hai giọt, dù sao muôn gặp được cũng thật sự quá khó khăn.

Thế nhưng…

Vị bác sĩ Lâm này lại có hơn hai mươi giọt.

“Thì ra là thế, thì ra là thế, cậu mượn lực lượng của Lạc Tỉnh Huyết, sau đó lại phối với tử châm, lấy độc trị độc đem cơ thể của mình ở trong vô tận độc lực tôi luyện thành Thương Ám Huyền Thể…

Thì ra là thế, thì ra là thế…

Bê trên nỉ non nói, trong mắt ông ta tràn ngập kinh hãi hết sức rõ ràng.

Ông ta đã bị lợi dụng.

Cái được gọi là đám mây độc kia cũng không đem Lâm Dương luyện chế thành nhân hoàn mà chính là trợ giúp cho anh giành được thể chất chí cao vô song kia.

“Bề trên, chúng ta phải làm sao bây giờ?

Chúng ta nên làm gì đây?”

Người của Thôn Dược Vương gấp gáp, cuống cuồng hỏi.

“Đừng sợ, mặc dù cậu ta là Thương Ám Huyền Thể thì sao chứ, thể chất đó chưa chắc đã thật sự đáng sợ, tất cả mọi người cùng nhau xông lên g**t ch*t cậu ta, tôi không tin bác sĩ Lâm này còn có thể diệt toàn bộ Thôn Dược Vương của chúng ta.”

Bề trên gào thét, bay thẳng đến chỗ Lâm Dương.

Hơn mười nguyên lão cũng cùng nhau xông lên, chuyện đã đến nước này, bọn họ chỉ có thể dựa vào vũ lực để giải quyết.

Vèo vèo vèo.

Độc châm dày đặc như mưa phóng về phía Lâm Dương.

Thế nhưng Lâm Dương lại hoàn toàn không quan tâm, mặc cho những chiếc châm độc này đâm vào mình.

Phập phập phập.

Phần lưng, hai tay, trước ngực anh lập tức bị độc châm lấp đầy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2170


Chương 2170:

Nhưng bị những độc châm này đâm trúng cũng không tạo thành chút thương tổn nào đến anh, thậm chí ngay cả một xíu hạn chế cũng không có.

Lâm Dương giống như đi vào chỗ không người, hai tay quét ngang, mỗi một cánh tay đều sẽ vượt qua lực lượng của ngàn cân, đánh vào đám nguyên lão kia.

Bịch, một âm thanh trầm đục truyền ra.

Các nguyên lão ở trong phạm vi tay của Lâm Dương đều bị đánh bay ra ngoài, hoặc là gãy xương, hoặc là hôn mê ngay tại chỗ, cho dù là ai đều không thể chịu được một cú đánh này.

“Võ y dựa vào y thuật để tăng cường thực lực, sau khi đám nguyên lão này dùng kim châm cứu để tăng cường thực lực của mình, so sánh với tốc độ của bác sĩ Lâm, thật đúng là chênh lệch quá lớn!” Phía sau Tiết Đan Chi ngơ ngác nói.

Mấy người vây công Lâm Dương, đúng là không chiếm được một xíu ưu thế nào, ngược lại trải qua một trận chém giết, lại có hai người bị Lâm Dương đánh trúng vào vị trí trái tim, dẫn đến mất mạng.

Xa xa, toàn bộ người của Thôn Dược Vương đều cảm thấy sợ hãi.

“Đại âm long độc!” Bề trên gào thét một tiếng, sóng chưởng đánh ra, hướng về phía trước.

Một luồng độc khí màu đen ngưng tụ thành dáng vẻ của một đầu độc long hung hăng đánh về phía Lâm Dương.

Lâm Dương hừ lạnh một tiếng, huyết quang trong mắt anh lóe lên, đúng là không chút sợ hãi, đón nhận một kích.

Rầm.

Độc long bị anh va vào làm cho vỡ vụn.

“Chuyện gì thế này?”

Sắc mặt của bề trên thay đổi, ông ta vội vàng muốn lùi lại, thế nhưng Lâm Dương đã xông đến, một tay trực tiếp bóp cổ của ông †a, dùng một tay giơ ông ta lên, đập mạnh xuống.

“Biến ngay!”

Thể chất của bề trên rất đặc thù, tuy cổ của ông ta bị Lâm Dương bóp đến biến hình, nhưng hô hấp vẫn rất thông thuận, hành động cũng không bị hạn chế gì.

Chỉ là khi nắm đấm của ông ta đánh vào vị trí cùi chỏ của Lâm Dương, thế mà cũng không cách nào làm nó rung chuyển.

Nhìn thấy điều này, trong lòng bề trên sụp đổ.

Mặc dù cơ thể của ông ta được chắp vá lại từ vô số các bộ phận ưu tú nhất mà thành, có thể xưng là thân thể cấp bậc quái vật, thế nhưng ở trước mặt Thương Ám Huyền Thể lại nhỏ bé và bất lực như vậy.

Ông ta thua.

Bề trên chưa từng nghĩ đến chính mình thế mà lại thua như thế.

Tuy ông ta không cảm giác được đau đớn gì, nhưng ông ta biết, cổ của mình đã sắp gấy mất rồi.

Cho dù thân thể có mạnh đến mấy cũng không thể sống được dưới tình huống không có đầu.

“Đừng giết tôi… Đừng mà… Đừng giết tôi…

Bề trên vội vàng hét lên, giọng nói rất yếu ớt, yết hầu của ông ta bị bóp chặt.

Bề trên bị bắt những người còn lại cơ bản không dám đến gần.

“Không giết ông? Ông cảm thấy có khả năng này à? Ông hại chết nhiều người bên cạnh tôi như thế, càng là người khiến cho vợ tôi không rõ sống chết, tôi chỉ hận không thể băm vằm ông, ông còn muốn tôi buông tha cho ông ư?” Lâm Dương lạnh lùng nhìn chằm chằm bề trên, vẻ mặt vô cùng dữ tợn.

Lời này vừa vang lên, Lâm Dương trực tiếp đưa tay muốn đánh nát đầu của bề trên.

Nhưng đúng vào lúc này, bề trân đột nhiên hét lên.

“Bác sĩ Lâm, tôi mà chết, chưa chắc cậu đã tốt hơn đâu!”

Không biết hai tay của bề trên lấy từ đâu ra mấy độc châm màu xanh, đâm mạnh vào trong người mình.
 
Back
Top Bottom