Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2131


Chương 2131:

“Dạ! Trưởng thôn Người xung quanh toàn bộ xông lên bao vây lại.

“Tiến Đạt sư đệ, đừng nên u mê không tỉnh ngội”

Bên này Thủ Mệnh kêu to với Lâm Dương, sau đó phấn đấu quên mình xông lên trước, giết cao thủ của thôn Dược Vương.

“Khải Uy sư đệ, nhanh dẫn bọn họ phá vòng vây, rời khỏi thôn Dược Vương, nhanh!”

WATCH Chỉ còn từ 8.992.000đ: Mọi người khóc lóc kêu lên.

“ÁI”

Đôi mắt Hùng Khải Uy trở nên đỏ bừng, một tay đánh bay đệ tử xung quanh, sau đó lại lấy ra lượng lớn kim châm cứu, đâm mạnh vào trong cơ thể mình.

Đám kim châm cứu này của anh ta rất thô dài, còn đâm toàn bộ vào trong cơ thể.

Đợi kim châm cứu vào trong cơ thể, cả người Hùng Khải Uy gần như sắp bùng nổ.

“AI”

Anh ta phát ra tiếng gào thét đỉnh tai nhức óc, bắp thịt nhô lên, gân xanh giống như muốn nổ tung, lực lượng tăng lên biên độ cao lần nữa, người như con gấu to xông về phía trước.

Cho dù bốn phía đều là quyền cước đao kiếm của đệ tử thôn Dược Vương, đều bị anh †a coi như không có rồi.

Anh ta không phải thuộc loại cơ thể đao thương bất nhập, không có cảm giác đau đớn.

Cho dù mưa bom bão đạn ở xung quanh, anh ta cũng không có phản ứng.

Hùng Khải Uy đang xung phong liều chết ra ngoài.

Đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi!

Cả nhà tải app truyện hola đọc tiếp nhé! Thủ Mệnh cũng đang yểm trợ ở trước.

“ĐiI” Một tiếng gầm thét truyền ra, đệ tử còn thừa lại lập tức đi theo Hùng Khải Uy xông ra ngoài.

Nhưng mà… Dựa vào hai người bọn họ, sao có thể phá được vòng vây của người thôn Dược Vương chứ?

Hơn nữa đây là nơi diễn ra điển lễ tế thuốc.

Nơi này tụ tập rất nhiều nguyên lão cường giả của thôn Dược Vương, bọn họ dựa vào đâu mà trốn thoát?

Vù vù vù vù…

Bảy đạo hàn quang đột nhiên bay từ phía sau đám người tới, giống như sao băng, tinh chuẩn đâm trúng người Hùng Khải Uy.

Chỉ trong nháy mắt, Hùng Khải Uy cáu kỉnh lập tức đứng tại chỗ, sau đó mềm nhữn ngã xuống đất, tuy mở to mắt há to miệng, nhưng không thể nhúc nhích chút nào…

“Thất tinh thân châm?” Toàn thân Thủ Mệnh run lên.

“Nơi này là thôn Dược Vương, không phải nơi đám đầy tớ nhỏ bé làm càn! Còn không mau quỳ xuống đất hàng phục?” Trong đám người có mấy nam nữ mặc trường bào màu đen vẻ mặt lạnh lùng đi ra.

“Đội cận vệ?”

Mọi người kinh hãi kêu lên.

“Cái gì?”

Sắc mặt đám Thủ Mệnh tái nhợt, đồng tử run rẩy dữ dội, trên mặt đều là tuyệt vọng.

Đội cận vệ là lực lượng thủ hộ rất mạnh trong thôn, đối mặt với lực lượng như vậy, bọn họ căn bản không có cơ hội đối kháng.

Nghĩ tới cũng phải, điển lễ trọng đại như thế, sao đội cận vệ lại không tham gia cho được?

Thủ Mệnh nghiến chặt răng, còn chưa chịu từ bỏ, muốn liều mạng xông lên.

Nhưng rõ ràng là thực lực của đối phương mạnh hơn Thủ Mệnh.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2132


Chương 2132:

Chỉ chiến đấu mấy chiêu.

Rầm rầm rầm…

Thủ Mệnh bị đánh bay ra ngoài, ngã mạnh xuống mặt đất, mà hai tay trúng độc, mất cảm giác không có khả năng nhúc nhích.

“Đại sư tỷ!”

Mọi người vội vàng tiến lên vây quanh.

Thủ Mệnh nghiến chặt răng, trợn mắt nhìn đám người trưởng thôn, càng không cam lòng.

“Thủ Mệnh! Hùng Khải Uy! Hai người dẫn dắt đệ tử phản bội thôn, bây giờ mọi chuyện bại lộ, các người còn gì để nói?” Trưởng thôn Tô Bảo Minh tiến lên trước vài bước, lạnh lùng nói.

“Chúng tôi không còn lời nào để nói, chỉ oán hận thôn Dược Vương đã không còn là thôn Dược Vương trước đây, thôn Dược Vương, nhất định không tồn tại lâu!” Thủ Mệnh nghiến răng, vô cùng phẫn nộ nói.

“Làm càn!”

Tô Bảo Minh vung tay lên, vô cùng phẫn nộ nói: “Đi, bắt hết mấy người này dùng làm thuốc dẫn, tế sống ở đây, dùng để giúp đệ tử Tiêu Tiến Đạt khai cốt!”

“Dạ, trưởng thôn!”

Lập tức có người cầm đủ loại thiết bị tiến lên trước.

Đệ tử ở bốn phía hết hồn.

Thiết bị ở trong tay người kia không đơn giản, có dụng cụ khoét mắt, khoét tim, lấy xương, lột da, nếu dùng hết mấy thứ này, sợ rằng một người sống sẽ bị gỡ ra như linh kiện…

Mọi người trợn to mắt, nhìn cả đám Thủ Mệnh.

Thủ Mệnh thấy chết không sờn, Hùng Khải Uy không có khả năng nhúc nhích, những người còn lại mặt xám như tro tàn, nhắm mắt không nói.

Từ lúc bọn họ đấu lại thôn Dược Vương, bọn họ đã nghĩ tới kết cục khi thất bại.

Có lẽ nói, hành động lần này vốn không có phần thắng lớn!

Nhưng thật sự không biết phải làm thế nào.

Bọn họ không có lựa chọn khác.

“Bắt đầu từ Thủ Mệnh trước!” Tô Bảo Minh quát.

“Dạ, trưởng thôn!”

Mấy người của thôn Dược Vương lập tức cầm thiết bị đi tới trước mặt Thủ Mệnh, muốn cắt yết hầu trước.

Nhưng mà đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt truyền ra.

“Khoan đãi”

Mọi người ngẩn ra.

Chỉ thấy có một người đi từ trong đám người ra, đứng trước mặt đám Thủ Mệnh.

“Tiêu Tiến Đạt?”

“Cậu làm gì vậy?”

Mọi người kinh hãi kêu lên.

Hóa ra người đứng ra là “Tiêu Tiến Đạt”!

Chính là Lâm Dương!

Thủ Mệnh cũng mở to mắt, kinh ngạc nhìn anh.

“Trưởng thôn, những người này đừng giết” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Cậu thương tiếc bọn họ rồi hả? Hừ, thôn Dược Vương chúng ta theo đuổi con đường vĩnh sinh, không lẽ cậu vẫn còn lòng dạ đàn bà?” Tô Bảo Minh hừ lạnh nói.

Lâm Dương lắc đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2133


Chương 2133:

“Cậu đã không có lòng dạ đàn bà, vậy thì lập tức tránh ra, những tên phản đồ của thôn, quyết không thể tha thứ!” Tô Bảo Minh hét lên.

Nhưng mà Lâm Dương đứng thẳng tại chỗ, không nhúc nhích chút nào.

“Lớn mật! Tiêu Tiến Đạt! Chẳng lẽ cậu cũng muốn tạo phản theo bọn họ ư?” Tô Bảo Minh giận tím mặt, chỉ vào Lâm Dương gầm thét.

Tôn Khải Phong lập tức xông lên trước, gượng cười nói: “Trưởng thôn bớt giận!

Trưởng thôn bớt giận! Tiêu Tiến Đạt còn trẻ tuổi không hiểu chuyện, mới làm ra hành động l* m*ng như thế, chúng tôi sẽ khuyên bảo, chúng tôi sẽ khuyên bảo cẩn thận!”

“Nhanh kéo cậu ta đi.” Tô Bảo Minh vung tay hừ lạnh nói.

“Dạ, dạ…”

=: 10/14 Tôn Khải Phong vội vàng kéo ống tay áo của Lâm Dương, vô cùng lo lắng nói: “Cậu đang làm trò ngu ngốc gì thế? Nhanh đi đi! Đi thôi!”

“Sư huynh, anh đừng nên kích động như thết”

“Chuyện này cậu không thể tham gia vào, nếu bị bọn họ quy thành đồng bọn, vậy thì nguy rồi!”

Đám Phương sư tỷ, Tiết Đan Chi cũng vội vàng tiến lên trước khuyên bảo.

Lâm Dương nhìn những người này, lạnh nhạt nói: “Cho nên các người có thể trơ mắt nhìn những người này dùng người sống làm thuốc dẫn, làm ra hành động phạm với luân lý, trời đất không dung sao?”

“Chuyện này…”

củ 1/4 Đám Tiết Đan Chi câm miệng.

“Cậu quản chuyện này làm gì? Hôm nay là ngày lành khai cốt của cậu, cậu nhanh trở về đi, ngoan ngoãn đợi bề trên tới, khai cốt cho cậu, nếu như cậu khai cốt xong, tiền đồ sẽ vô lượng! Mấy tên phản đồ này có quan hệ gì với cậu?” Tôn Khải Phong tức tới mức giậm chân, vội vàng quát.

Nhưng mà Lâm Dương lắc đầu, vẻ mặt không đổi nói: “Tiền đồ? Tương lai sao? Nếu lấy thân phận một tên súc sinh sống sót, cho dù có tiền đồ có tương lai thì thế nào? Tôi muốn, là mình có thể làm một con người, đứng ở chỗ này! Mà không phải là súc sinh!”

Những lời này vừa vang lên, mọi người đều không lên tiếng nữa.

Tất cả mọi người đều trợn to mắt, ngơ ngác nhìn đệ tử “Tiêu Tiến Đạt” kia.

Hiện trường càng yên tĩnh.

“Vậy ý của cậu là gì?” Tô Bảo Minh hít sâu một hơi hỏi.

“Thả những đệ tử này, ngoài ra phóng thích toàn bộ người làm thuốc dẫn ở trong thôn!” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Nói như vậy, cậu muốn giống như những người này, phản bội thôn Dược Vương chúng ta?” Vẻ mặt Tô Bảo Minh vô cùng lạnh lùng.

Nhiệt độ ở bốn phía cũng bắt đầu giảm xuống.

Hai tay của Lâm Dương để ở sau lưng, lạnh nhạt nhìn.

“Được! Được lắm! Cậu đã lựa chọn như thế, vậy thì đừng trách tôi, tôi vốn định bồi dưỡng cậu thành tài, nhưng không ngờ cậu khăng khăng cố chấp như thế, không muốn làm trung tâm của thôn Dược Vương ta, như vậy cho dù thiên phú của cậu tốt tới mấy, cũng không làm nên chuyện gì, tôi sẽ hủy hoại cậu!” Tô Bảo Minh vung tay lên: “Ra tay, bắt hết toàn bộ, dùng làm thuốc dẫn xử quyết “Dạ, trưởng thôn!”

Người thôn Dược Vương ở xung quanh đều xông lên trước.

Vừa ra tay, đó là bốn gã người của thôn Dược Vương.

Không có đệ tử, tất cả đều là tinh nhuệ.

Dù sao cũng là người đánh bại nhị trưởng lão, không phải người đệ tử bình thường có thể đối phó.

Nhưng mà bốn người này vẫn xem nhẹ thực lực của Lâm Dương.

Bọn họ vừa mới xông tới, Lâm Dương đã nâng tay lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2134


Chương 2134:

“Cẩn thận phi châm!” Có nguyên lão kinh hãi kêu lên.

Nhưng không còn kịp rồi.

Phập! Phập! Phập…

Kim châm cứu đâm vào trong cơ thể những người này, cả đám lập tức ngã xuống đất, không có khả năng nhúc nhích.

Miểu sát!

Hiện trường vang lên tiếng hít khí lạnh.

“Tiêu Tiến Đạt này, quả nhiên là thực lực rất cao!”

“Thủ pháp châm cứu mà cậu ta sử dụng, tôi chưa bao giờ nhìn thấy trưởng lão Tôn Khải Phong sử dụng, có lẽ bản lĩnh cậu ta lĩnh ngộ được từ trên tấm bia đá, không chỉ có mỗi một loại ‘phi hoa thần châm: Hai nguyên lão châu đầu ghé tai nói.

Tô Bảo Minh hừ lạnh ra tiếng, lạnh lùng nói: “Xem ra người bình thường không thể làm gì tên phản đồ rồi! Một khi đã như vậy, đội cận vệ, các cậu lên đi!”

“Dạ, trưởng thôn!”

Người của đội cận vệ mỉm cười, đi về phía Lâm Dương.

Vẻ mặt mỗi người đều rất lạnh nhạt, giống như hoàn toàn không coi Lâm Dương ra gì.

“Tiến Đạt sư đệ, cậu nhanh đi đi! Thực lực của đội cận vệ siêu nhiên trác tuyệt, người bình thường không thể đối phó được, cậu nhanh đi đi, đừng quan tâm tới chúng tôi, đi đi!” Thủ Mệnh nghiến răng, dốc toàn lực kêu lên.

“Tôi rời đi, sẽ không thay đổi được gì, tôi ở lại, sẽ cố gắng hết khả năng của tôi” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

-. a2 “Cần gì phải chịu chết như thế?” Thủ Mệnh lắc đầu cúi đầu, cảm thấy vô cùng bất lực.

“Chịu chết sao? Chưa chắc.”

Lâm Dương khàn giọng nói.

“Vậy sao? Vậy thì thử xem.”

Người của đội cận vệ cười, đột nhiên chất vấn.

Một người trong đó vung hai tay ra.

Cả nhà tải app truyện hola đọc vù vù nhé! Vù vù vù…

Kim châm cứu bay ra, đâm về phía Lâm Dương.

Đây không phải là kim châm cứu bình thường, mà là kim châm cứu tôi luyện độc.

Cả đám kim xanh mướt, khiến người ta nhìn mà hết hồn.

Loại kim châm cứu này quyết không thể chắn, chỉ có thể né tránh.

Nhưng kim châm cứu bay quá nhanh, Lâm Dương căn bản không có thời gian né tránh, cộng thêm bên hông có một người đàn ông xông tới, đánh một quyền về phía Lâm Dương.

Quyền phong của người đàn ông này có phấn hồng phiêu đãng, rõ ràng đây cũng là một quyền độc, bị đánh trúng không thể đánh nát ruột gan, nhưng phấn độc ở phía trên đủ để lấy tính mạng người khác!

Đôi mắt mọi người trợn to, không dám lên tiếng.

Công kích khiến người ta hít thở không thông như thế, ai có thể trốn tránh được chứ?

Đội cận vệ không hổ là đội cận vệ!

“Tiêu Tiến Đạt này, sắp chết chắc rồi!”

Không biết là người nào lẩm bẩm ra tiếng.

Quả nhiên là không kịp né tránh!

Phập phập!

Chỉ nghe tiếng vang kỳ diệu mà mỏng manh truyền ra.

Phi châm xanh mượt kia trực tiếp chui vào trong cơ thể Lâm Dương.

“Hay lắm!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2135


Chương 2135:

Có người vui sướng nhẹ nhàng thở ra.

Giận giữ trên mặt Tô Bảo Minh cũng mất đi vài phần.

Trúng châm độc, người này cách tử vong không xa rồi.

Nhưng mà Lâm Dương vẫn chưa chịu ảnh 20 BI 2 hưởng của châm độc này, tuy châm độc đâm vào trong cơ thể, nhưng anh giống như không nhận thấy, trở tay đánh một chưởng, chế trụ tên cận vệ gần sát mình, đột nhiên phát lực, bẻ gãy cổ tay của người nọ.

Răng rắc!

Tiếng gãy xương truyền ra.

“Áp Tên cận vệ kia phát ra tiếng gào thét thê lương.

Lâm Dương trực tiếp giãm mạnh lên ngực anh ta.

Rầm!

Người nọ bay ra ngoài, ngã mạnh xuống đất, quay vài vòng đến trước mặt Tô Bảo Minh…

“Hửm?”

Sắc mặt mọi người thay đổi.

Nhưng Tô Bảo Minh không hề kích động.

“Ha ha ha, lợi hại, lợi hại, Tiêu Tiến Đạt, vậy mà võ y của cậu cao tới mức này, xem ra chúng tôi xem thường cậu rồi!” Đội trưởng của đội cận vệ võ tay, híp mắt cười nói.

“Nếu không muốn chết, thì ngoan ngoãn làm theo lời tôi nói, thả tất cả tù binh trong thôn ra.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Ha ha ha ha, Tiêu Tiến Đạt, cậu đúng là khờ dại! Cậu nghĩ cậu thắng sao?” Đội trưởng của đội cận vệ cười ha ha.

“Tôi có thua sao?” Lâm Dương hỏi lại.

“Ha ha, nhìn xem bàn tay và cánh tay của cậu đi.” Đội trưởng của đội cận vệ cười mỉa nói.

Lâm Dương tùy ý liếc nhìn.

Chỉ thấy lúc này hai tay anh là một mảng đỏ tươi, giống như sắp nhỏ ra máu, còn cánh tay thì là một mảng màu đen, thịt ở phía trên đang nhanh chóng hư thối, mà xương cốt cũng đang bị ăn mòn từ từ.

“Đội cận vệ chúng tôi dùng độc, là độc mạnh nhất trong thôn, người thường trúng đều sẽ phải chết không thể nghi ngờ, mà bây giờ cậu đã trúng hai loại kịch độc, chỉ sợ cho dù thần tiên có tới đây, cậu cũng phải chết chắc rồi!” Đội trưởng đội cận vệ mỉm cười nói.

Xung quanh tràn ngập tiếng kêu kinh hãi.

“Tiến Đạt sư đệ, haizz…” Thủ Mệnh thở dài, nhắm mắt không đành lòng nhìn.

“Tiêu Tiến Đạt! Cậu…” Tôn Khải Phong thở hổn hển, dựng râu trừng mắt.

2o NI s2 “Tiến Đạt sư huynh! Sao anh lại ngốc như thết”

Tiết Đan Chỉ khóc to, lấy nước mắt rửa mặt.

“Lần này cậu ta sẽ phải chết không thể nghỉ ngờ rồi.”

“Trúng loại độc này, trên cơ bản không cứu được rồi.”

“Haizz, cậu ta vốn có tiên đồ rộng mở mài”

“Người này ngông cuồng đối nghịch với thôn, quá không biết tự lượng sức mình rồi.”

“Là cậu ta gieo gió gặt bão!”

Người của thôn Dược Vương chỉ trỏ, châm chọc hoặc đùa cợt.

Cho dù là đám Phương sư tỷ đều đã có vài phần oán trách.

Chỉ riêng Tiết Đan Chi đã khóc nức nở.

“Anh đúng là ngốc.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2136


Chương 2136:

Tô Vũ Nhi cũng hít sâu một hơi, tay lặng lẽ cầm lấy dao găm đặt đầy trên bàn.

Nếu Lâm Dương xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cô ta chắc chăn sẽ không để người của thôn Dược Vương thực hiện được…

rry Dịch Vụ Trọn Gói – Cam Kết Không Phát Sinh © ^ _n, bong nhien Lâm Dương len tieng.

“Chỉ là loại độc này… Thật sự có thể độc chết người sao? Các người đang nói đùa với tôi đúng không?”

Hiện trường lập tức lặng ngắt như tờ.

“Xem ra cậu còn chưa phục?” Tô Bảo Minh hừ lạnh nói.

“Hai loại độc tính này không giống bình thường, người bình thường có thể sống quá một phút đã có thể nói là kỳ tích, tôi đoán cậu nhiều nhất là 2 phút, sẽ phải chết không thể nghi ngờ!” Đội trưởng của đội cận vệ cười ma nói.

“2 phút sao?” Lâm Dương lắc đầu: “Chỉ sợ qua hai mươi phút, tôi đều không chết được “Chết đến nơi rồi còn cứng miệng? Tiêu Tiến Đạt, độc đã hoàn toàn phát tác, cậu nhìn kỹ hai tay mình đi!” Đội trưởng của đội cận vệ cười to nói.

“Được!”

Lâm Dương gật đầu, lại xắn hai ống tay áo của mình lên.

Nhưng mà chỉ liếc một cái, tiếng cười của đội trưởng đội cận vệ im bặt.

Toàn thân mọi người cũng cứng lại, đôi mắt mở to như chuông đồng, trợn to mắt nhìn hai tay của Lâm Dương.

Lúc trước vẫn còn đen xì, thịt nhão lan tràn trên hai tay, nhưng chỉ trong nháy mắt đã trở nên trơn bóng trắng nõn, giống như mới hồi sinh.

Như vậy đâu có một chút bộ dạng trúng độc?

“Sao có thể như vậy được?”

Đội trưởng của đội cận vệ nghẹn họng nhìn trân trối, tròng mắt thiếu chút nữa là long ra.

“Sao lại thế này?”

“Đây là biến ra ma thuật à?”

Không ít người liều mạng dụi mắt, cho rằng mình nhìn nhầm rồi.

“Không có khả năng! Chuyện này tuyệt đối không có khả năng! Tôi dùng độc Lục La Hắc Tử Độc trong thôn ban cho mà! Cho dù người khổng lồ trúng độc này, trong vòng một phút cũng sẽ mất mạng, thần tiên khó mà cứu được, rõ ràng là người này trúng độc, sao có thể như vậy? Không có khả năng…”

Thành viên của đội cận vệ lúc trước vung châm phát ra tiếng gào thét thê lương.

Anh ta không tiếp nhận được hiện thực này.

Đội trưởng của đội cận vệ cũng khó tiếp nhận.

“Không sao cả, Tiêu Tiến Đạt còn trúng độc khác, độc này không giết được cậu ta, độc khác đủ rồi!” Tô Bảo Minh lạnh nhạt nói.

“Đúng vậy, còn có độc khác, còn có độc khác nữa, độc khác là Tàn Dương Độc màu máu, đủ khiến cả người cậu ta hóa thành máu loãng rồi!” Đội trưởng của đội cận vệ liên tục gật đầu, muốn kìm nén tâm trạng kích động xuống.

Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên Lâm Dương mở lòng bàn tay ra, cho mọi người ở đây thấy rõ.

Năm ngón tay của anh trơn bóng sạch sẽ, màu da tự nhiên, trạng thái màu đỏ lúc trước đã biến mất.

Đầu óc của đội trưởng đội cận vệ trống rỗng, thiếu chút nữa là ngã ngồi xuống đất.

1520 NI m Tô Bảo Minh cũng im lặng rồi.

Bốn phía lặng ngắt như tờ.

Thậm chí ngay cả tiếng hít thở của mọi người đều nghe thấy rõ…

“Tôi nói, độc của các người vô dụng với tôi! Tô Bảo Minh, tôi khuyên ông nên ngoan ngoãn làm theo lời tôi nói! Ra tay lần nữa, đối với ông mà nói chỉ lãng phí thời gian mà thôi.” Lâm Dương bình tính nói.

Vẻ mặt Tô Bảo Minh lạnh lẽo, hung dữ quát: “Giết!”

Ông ta không muốn dây dưa thêm nữa!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2137


Chương 2137:

Một chữ đơn giản, chỉ trong nháy mắt khiến tất cả đội cận vệ xông lên.

“Tôi không tin cậu thật sự bách độc bất xâm, có thể giải trăm loại độc! Cho cậu mở mang kiến thức độc thuật của chúng tôi! Vân Lai!”

Đội trưởng đội cận vệ hét to một tiếng, hai tay vươn về không trung nắm mạnh lấy.

Người ở bốn phía đột nhiên tản ra.

Anh ta lại vung tay, xông về phía Lâm Dương.

Lâm Dương hơi nghiêng đầu, giống như ngửi được chút không đúng, muốn né tránh.

Nhưng không còn kịp rồi!

Rầm!

Giữa bàn tay đội trưởng đội cận vệ đột nhiên nổ tung.

Một đóa mây nồng đậm bảy màu b*n r*, lấy Lâm Dương làm trung tâm, bao phủ anh hoàn toàn ở bên trong, mọi người không nhìn thấy rồi.

“Cẩn thận, mọi người mau lùi lại!”

Các trưởng lão của thôn Dược Vương vội vàng la lên.

Các đệ tử liên tục lùi về sau.

Đợi mở to mắt nhìn, mới phát hiện đám mây nồng đậm này là mây độc.

Cho dù thứ gì bị chúng nó đụng vào đều sẽ bị ăn mòn.

Thậm chí cả mặt đất đều bị chúng nó ăn mòn gập ghềnh, nhìn vô cùng đáng sợ.

Nếu là người sống, còn không bị tan chảy sao?

Mọi người hết hồn.

“Nhanh tới đây! Vạn Độc Tề Sát Châm!”

Đội trưởng của đội cận vệ lại kêu lên.

Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé cả nhà! “RõI”

Thành viên của đội cận vệ ở xung quanh vươn người nhảy lên, nhưng nhảy đến cao ba bốn mét, tất cả mọi người đều vung hai tay lên, vung ra vô số kim châm cứu tôi luyện độc.

Vù vù vù vù…

Kim châm cứu trút xuống, giống như mưa to gió dữ, đánh vào bên trong mây độc bảy màu kia.

Mọi người đã không đếm được có bao nhiêu kim châm cứu, chỉ biết chỉ trong nháy mắt đã có hơn ngàn vạn.

Da đầu run lên, kh*ng b* như vậy.

“Không! Không…”

Môi Tô Vũ Nhi trắng bệch, toàn thân đều đã run lên.

“Tiến Đạt sư huynh!”

Tiết Đan Chỉ gào thét, ngồi bệt xuống đất.

Trong tình huống này, đừng nói là người sống, cho dù là một con kiến cũng không trốn thoát được.

Nhưng mà… Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây!

Đội trưởng của đội cận vệ lại la lên.

“Cửu Huyền Phệ Độc Trận!”

“MởI”

Người của đội cận vệ cùng kêu to, sau đó mỗi người lấy một cái chuông trong ngực ra, điên cuồng lay động.

Đinh! Đinh! Đinh! Đinh! Đỉnh…

Tiếng chuông thanh thúy vang vọng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2138


Chương 2138:

Đám người ở bốn phía xôn xao, cùng với tiếng thét chói tai vang lên.

Nhìn kỹ một lát, mới thấy lượng lớn rắn độc, ếch độc, dơi độc, nhện độc bị tiếng chuông hấp dân tới.

“Những con vật này đều là đội cận vệ dùng độc kỳ lạ trong thôn nuôi nấng thành!

Đừng nói là chúng nó phun ra độc dịch nọc răng trí mạng, làn da ở bên ngoài chúng nó cũng dung hợp chín chín tám mươi mốt loại kịch độc trí mạng nhất trên thế giới, chạm “

vào sẽ phải chết!” Có trưởng lão trầm giọng nói.

Sắc mặt mọi người thay đổi.

Nhưng lại thấy người của đội cận vệ lấy kim châm cứu ra, vung về phía đám độc vật này.

Vù vù vù vù…

Kim châm cứu đâm lên người chúng nó.

2¡ NI 10/11 Đôi mắt của những độc vật này lập tức biến thành màu đỏ.

“Độc tính của chúng nó trở nên mạnh hơn rồi!”

Tiếng kêu kinh hãi vang lên.

Sau đó toàn bộ độc vật xông vào trong mây độc, căn xé người ở giữa mây độc…

Một màn này, quả thực là Vạn Độc Quy Tông!

Độc vật nhào vào trong mây độc, biến mất không thấy đâu nữa.

Toàn bộ người xung quanh trợn to mắt, nín thở ngưng thần, ngơ ngác nhìn mây độc.

Nhưng nghe trong mây độc thường truyền ra âm thanh kỳ lạ, không ít người đầu không rét mà run.

“Chết chắc rồi, chắc chắn chết chắc rồi!”

“Đừng nói là tên Tiêu Tiến Đạt kia, chỉ sợ là thần tiên đến đây, cũng sẽ bị độc vật của thôn chúng ta g**t ch*t bằng thuốc độc rồi!”

“Đây là kết cục đối nghịch thôn chúng ta!”

“Không biết tên Tiêu Tiến Đạt kia còn toàn thây hay không rồi.”

Người xung quanh bàn tán xôn xao, trên mặt đều là e sợ.

Tô Vũ Nhi mặt xám như tro tàn.

Tiết Đan Chi khóc gần như tắt thở.

“Đan Chỉ sư muội, em đừng khóc, là tên ngốc kia gieo gió gặt bão, cậu ta vốn được vô số người hâm mộ cũng có tương lai vô hạn, nhưng cậu ta lại cứ muốn tìm đường chết! Chuyện này có thể oán người nào? Em đừng khóc nữa, nếu để đám trưởng thôn nhìn thấy, vậy thì nguy rồi!” Phương sư tỷ đi tới, không biết là đang an ủi hay trào phúng Tiêu Tiến Đạt.

Tiết Đan Chi vô cùng tuyệt vọng, đành phải khóc không phát ra tiếng.

Mây độc gần như yên bình lại.

Mọi người dần bình tĩnh hơn.

“Đã chết rồi đúng không?”

“Tám chín mươi phần trăm là rồi!”

“Hừ! Chắc chắn đã chết rồi! Đợi mây độc tản đi, sẽ thấy thi thể thôi!”

Mọi người nói xong, liền bắt đầu xua tan mây độc.

“Nghe đây, nếu thi thể của tên phản đồ vẫn còn, đừng nên tách rời, tôi muốn ngâm thành rượu, lại làm thành tiêu bản! Dựng ở đầu thôn! Lấy chuyện này làm nhắc nhở!” Tô Bảo Minh lạnh lùng hét lên.

“Dạ, trưởng thôn!”

Người của đội cận vệ kêu lên, sau đó nối đuôi nhau mà vào, xua tan mây độc bảy màu, chạy vào bên trong.

Nhưng mà lúc mây độc bảy màu dần tản ra, bước chân của đội cận vệ đều dừng lại.

Mọi người trợn to mắt, ngơ ngẩn nhìn giữa mây độc bảy màu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2139


Chương 2139:

Chỗ đó có một bóng dáng đang đứng.

Người đó… Đúng là Lâm Dương.

Anh giống như một cây cột, đứng thẳng †ắp, toàn thân lông tóc không tổn hao gì.

Mà bên cạnh anh, là lượng lớn thi thể của độc vật.

Mỗi một độc vật đều ngã xuống đất không nhúc nhích chút nào.

Nhưng nếu nhìn cẩn thận, có thể thấy toàn thân những độc vật này không có một chút vết thương, chỉ riêng đôi mắt chúng nó vốn có màu đó, lúc này đã tối đen.

“Hả?”

Người của đội cận vệ kinh hãi kêu lên.

“Chuyện này… Sao lại có chuyện này?”

“Tiêu Tiến Đạt không chết! Cậu ta không chết!”

“Làm sao có thể?”

“Độc như vậy… Cũng không thể độc chết cậu ta sao?”

“Không có khả năng! Tuyệt đối không có khả năng!”

“Nhất định là đã xảy ra vấn đề gì đó! Nhất định là vậy!

Mọi người run rẩy kêu lên, cả đám đều không tin vào cảnh tượng mình nhìn thấy.

Mỗi người đều đã điên cuồng rồi.

“Sao lại như vậy? Sao lại như vậy?” Tô 2¡ NI X14 Bảo Minh cũng kinh hãi rồi.

Độc vật kh*ng b* như thế tấn công, căn bản không ai có thể đỡ được! Cho dù là ông †a đặt mình ở trong đó, cũng nhất định da thịt nứt nẻ, xương cốt hòa tan, hài cốt không còn.

Nhưng mà Tiêu Tiến Đạt này lại hoàn hảo không tổn hao gì đứng đó, trên người ngay cả một sợi tóc cũng không bị tổn hại…

Đúng là đáng sợ.

Tô Bảo Minh không thể suy nghĩ.

Nhưng mà Lâm Dương đã cất bước đi ra.

Người của đội cận vệ sợ tới mức lùi về sau một bước.

“Các người vội cái gì? Đừng… Đừng sợi Cậu ta chỉ có một mình! Một mình mà thôi!

Tôi đối phó cậu ta!” Giọng nói của đội trưởng đội cận vệ hơi phát run nói.

“Ngay cả những loại độc này đều không thể giết cậu ta, chúng ta nên dùng thủ đoạn gì giết cậu ta đây?”

Người của đội cận vệ run rẩy nói.

“Ai nói không có thủ đoạn giết cậu ta?

Cậu ta cũng là người, tôi không tin cậu ta thật sự vô địch! Tôi đoán hiện giờ cậu ta chắc chắn thân trúng kịch độc, chỉ là cố ý không biểu lộ ra mà thôi, đúng vậy! Hiện giờ cậu ta chắc chắn đã là nỏ mạnh hết đà, đợi tôi thăm dò cậu ta đãi”

Đội trưởng của đội cận vệ nghiến răng, vẻ mặt không cam lòng, trực tiếp gầm nhẹ một tiếng xông tới.

Anh ta định thăm dò xem rốt cuộc trạng thái của tên này thế nào, xem có phải là anh phô trương thanh thế hay không.

Thực tế có rất nhiều người có cùng suy 2Í 3#: 74 nghĩ với đội trưởng đội cận vệ.

Độc tố đáng sợ như thế, đều không xâm nhập được vào cơ thể người này sao?

Làm sao có thể?

Nhất định là phô trương thanh thế! Nhất định là vậy!

Đội trưởng của đội cận vệ khàn giọng gào thét, một quyền đánh về trước, trên quyền lóe lên đường vân màu xanh lục, độc dịch lập tức bao lấy quả đấm của anh ta, đánh về phía mặt Lâm Dương.

Cho dù một quyền này không khiến người ta sợ hãi, nhưng tốc độ rất nhanh, uy năng khiến người ta sợ hãi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2140


Chương 2140:

Toàn thân mọi người xung quanh căng lên, nhìn chằm chằm Lâm Dương.

Nhưng mà đúng lúc này, mọi người giống như ngừng thở, trái tim giống như hoàn toàn ngừng đập.

Chỉ thấy quả đấm kia đánh qua, lúc sắp kề sát vào Lâm Dương, thì đột nhiên dừng cách Lâm Dương khoảng vài tấc.

Nhìn cẩn thận, Lâm Dương đúng là nâng một cánh tay lên, vươn ra một ngón tay để trên nắm đấm này.

Quả đấm khó tiến vào nửa tấc.

Đồng tử của đội trưởng đội cận vệ run rẩy.

“Chỉ như vậy thôi sao?” Lâm Dương bình tĩnh nhìn anh ta.

“Đừng xem thường tôi! Ngũ Độc Thần Chưởng!”

Đội trưởng của đội cận vệ lại hét lên, một chưởng lại đánh về phía ngực Lâm Dương.

Rầm!

Bàn tay đánh lên.

Khi tay dời đi, một chưởng ấn đen xì dữ tợn xuất hiện ở phía trên.

Đội trưởng của đội cận vệ mừng rỡ, cười nói: “Cậu xong đời rồi! Tiêu Tiến Đạt, cậu đã trúng Ngũ Độc Thần Chưởng của tôi! Lát nữa cậu sẽ phát độc mất mạng! Ha ha ha ha…”

“Tôi phải nói bao nhiêu lần nữa, độc của các người không làm gì được tôi đâu!”

Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Tươi cười trên mặt đội trưởng đội cận vệ cứng đờ.

Chỉ thấy Lâm Dương lấy một cái kim châm cứu ra, nhẹ nhàng đâm xuống ngực.

Chỉ trong nháy mắt, bàn tay in lên ngực – 10/1 Lâm Dương lập tức biến mất vô ảnh vô tung.

“Cái gì?”

Đội trưởng của đội cận vệ ngây ngốc.

Xung quanh cũng vang lên vô số âm thanh hít vào một hơi lạnh.

“Độc kia… Được cậu ta hóa giải rồi hả?”

“Chỉ một châm đã được hóa giải rồi sao?”

“Không có khả năng! Không có khả năng!”

Đội trưởng của đội cận vệ không tin, nhìn hai bàn tay của mình, sau đó lại đánh về phía ngực Lâm Dương.

Bụp! Bụp! Bụp! Bụp…

Mỗi một cái đánh đều mang theo kịch độc kh*ng b*.

Nhưng mà… Cho dù trên người Lâm Dương ăn bao nhiêu kịch độc, đều không làm nên chuyện gì.

Mỗi một kịch độc lưu trữ trên người Lâm Dương chưa được ba giây, đã bị kim châm cứu của anh ép ra khỏi cơ thể, thanh trừ sạch sẽ…

Người của thôn Dược Vương hoàn toàn điên rồi.

Tô Bảo Minh tiến lên vài bước, trừng mắt với đội trưởng của đội cận vệ.

Đội trưởng của đội cận vệ đã sợ tới mức mềm nhũn ngã xuống đất, không đứng dậy nổi.

“Vi sư đệ Tiêu Tiến Đạt này… Rốt cuộc là kỳ nhân dị sĩ gì? Vậy mà có thể coi như không thấy độc của đội trưởng đội cận vệ?”

Thủ Mệnh cũng mơ hồ rồi.

Lúc này Lâm Dương giơ tay lên, bình tĩnh nhìn đội trưởng đội cận vệ kia, lạnh nhạt nói: “Tôi sẽ cho các người thấy độc chân chính là như thế nào!”

“Độc chân chính sao?”

Đội trưởng của đội cận vệ bất chợt ngẩng đầu, đôi mắt đờ đẫn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2141


Chương 2141:

Chỉ thấy năm ngón tay của Lâm Dương đột nhiên mở ra, nhoáng lên một cái.

PhùiI Một đám hỏa diễm màu xanh lục dấy lên Ra H- trên bàn tay Lâm Dương.

“Đây gọi là U Minh Độc Hỏal”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

“U Minh Độc Hỏa?”

Hơi thở của Tô Bảo Minh như bị kìm hãm, gương mặt đột nhiên trở nên trắng xanh, giống như nghĩ tới chuyện gì đó vô cùng đáng sợ.

Nhưng xung quanh có rất nhiều người không biết U Minh Độc Hỏa này là gì.

Mãi đến khi Lâm Dương đánh mạnh lên người đội trưởng của đội cận vệ, mọi người mới biết được, rốt cuộc U Minh Độc Hỏa này có ý nghĩa gì.

Rầm!

Bàn tay đánh lên trên người đội trưởng của đội cận vệ.

Anh ta không kịp trốn tránh, cái gáy bị đánh một cái, sau đó cả người ngã thẳng tắp xuống đất, không có động tĩnh.

“Tắt thở rồi!”

€ó nguyên lão của thôn Dược Vương thấy đôi mắt của đội trưởng đội cận vệ chậm rãi vô thân ảm đạm, lúc này kinh hãi kêu lên.

“Đánh một cái là g**t ch*t… Rốt cuộc U Minh Độc Hỏa này là đồ chơi gì? Lực sát thương… Đáng sợ như thết”

Tiếng kinh hãi không ngừng vang lên.

Nhưng càng khiến người ta sợ hãi còn ở phía sau.

Chỉ thấy cơ thể của đội trưởng đội cận vệ ngã trên mặt đất đột nhiên xuất hiện lượng lớn vết nứt, vết nứt giống như mạng nhện, bao trùm toàn thân anh ta, chỉ chít, giống như là thủy tính rơi vỡ, sau đó da thịt xương máu anh ta bắt đầu bóc ra từng mảng.

Chỉ trong nháy mắt, một thi thể hoàn hảo đã vỡ ra thành từng mảnh từng mảnh, chết không toàn thây!

Tải appt ruyện hola đọc tiếp nhé cả nhà! “Cái gì?”

Mọi người kinh hãi.

Tất cả mọi người bị dọa điên rồi!

Đánh một cái g**t ch*t người!

Còn… Chết không toàn thây nữa!

Đây là thủ đoạn con người có thể làm được sao?

“Rốt cuộc đó là gì? Tiêu Tiến Đạt! Rốt cuộc là cậu dùng thủ đoạn gì?” Mọi người vừa sợ vừa giận, liên tục chất vấn.

Nhưng Lâm Dương vẫn không trả lời.

Thực ra anh không muốn dùng chiêu này.

Anh rất ít khi dùng độc, hay là nói, anh không thích dùng độc.

“Mấy người còn có thể đi không?” Lâm Dương quay đầu hỏi.

“Hản là… Có thể…”

Thủ Mệnh khàn giọng nói, dưới sự trợ giúp của đồng bọn bên cạnh, gian nan đứng dậy.

Kim châm cứu trên người Hùng Khải Uy cũng đã được nhổ ra, người đã đứng dậy.

“Đợi lát nữa nghe sắp xếp của tôi, đừng làm bừa, tôi sẽ giúp các người rời đi!” Lâm Dương nhỏ giọng nói.

Thủ Mệnh gật đâu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2142


Chương 2142:

Vị Tiến Đạt sư đệ này đã bày ra thực lực vượt xa tưởng tượng của mọi người.

€Œó lẽ anh thật sự có thể cứu được mọi người rời đi.

“Tiến Đạt sư đệ, chúng tôi sẽ dốc hết toàn lực phối hợp với cậu.” Thủ Mệnh nói.

Lâm Dương không nói gì, đứng ở phía trước, muốn dẫn những người này rời khỏi đây.

“Tên giặc phản nghịch, cậu cho rằng cậu có thể đi được sao?”

Tô Bảo Minh lạnh lùng hét, vung tay lên.

Rầm rầm…

Lượng lớn người của thôn Dược Vương †ụ tập lại.

Tất cả đều là trưởng lão tinh nhuệ, có khoảng chừng trên trăm người.

Cho dù Lâm Dương đối phó được những người này, đám Thủ Mệnh chắc chắn cũng khó đấu lại, tuyệt đối không thể bảo vệ hết.

Sắc mặt Thủ Mệnh, Tô Vũ Nhi không được tự nhiên.

“Tô Bảo Minh! Ông đây là muốn giết hết chúng tôi sao?” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Cậu phản bội thôn, tôi có thể giữ cậu sao? Nhưng mà nếu cậu ngoan ngoấn đầu hàng, có lẽ tôi còn có thểtha cho cậu một mạng!” Tô Bảo Minh hừ lạnh nói.

“Tô Bảo Minh, hình như ông nghĩ sai chuyện gì rồi, thôn Dược Vương này còn chưa tới lượt ông quyết định! Tôi có phải là phản đồ hay không, không phải do ông định đoạt! Cần bề trên có mặt, mới có thể đưa ra quyết định!” Vẻ mặt Lâm Dương không đổi nói.

“Bề trên?” Tô Bảo Minh nhướng mày: “Sao thế? Các người phản bội thôn, còn có mặt mũi tìm bề trên sao?”

“Những chuyện mà tôi làm đều vì tốt cho thôn Dược Vương, ông lấy người sống hiến tế, đây là chuyện vi phạm nhân đạo, đây là chuyện trở ngại sự phát triển của thôn Dược Vương, chúng tôi có phải là phản đồ hay không, còn chưa tới lượt ông quyết định, bề trên đến đây, tự có công đạo!” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Ha ha ha ha, xem ra cậu muốn kéo dài thời gian? Được thôi! Một khi đã như vậy, tôi sẽ khiến cậu không còn lời nào để nói!” Tô Bảo Minh vung tay lên, cười mỉa nói: “Đi mời bề trên, bảo bề trên tới phán quyết sinh tử của đám phản đồ này!”

“Dạt”

Người bên cạnh lập tức gật đầu.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói rất to truyền tới.

“Không cần đi mời, bổn tọa tới rồi!”

Sau đó chỉ thấy giọng nói như mây đen bay xuống dưới, rơi lên giữa đài bằng ngọc trắng.

Khí tức này tản đi.

Một người đàn ông tóc bạc mặt như ngọc xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Người đàn ông mặc áo bào trắng, cách ăn mặc vô cùng đẹp đẽ quý giá, nhưng gương mặt lại kỳ lạ khiến người ta sợ hãi.

Gương mặt ông ta như ngọc, thật sự giống như là khảm một tầng ngọc, không chỉ như vậy, làn da lộ ra ngoài của ông ta cũng giống như ngọc, đôi mắt đỏ như máu, trên vai có hai cục mụn nổi lên, lông mày và râu rụng hết, trên trán nổi lên ba đường gân xanh, hai chân rất to, bàn chân còn to gấp đôi người trưởng thành, vô cùng kỳ lạ.

Lâm Dương liếc mắt đánh giá bề trên này một cái, vẻ mặt khẩn trương.

Dược nhân!

Đây là dược nhân thuần nhất!

Lâm Dương nhìn ra được.

Toàn thân người này từ trên xuống dưới không có chỗ nào không dùng thuốc luyện chế tăng trưởng. Hơn nữa cũng vì dùng thuốc quá độ, rất nhiều chỗ trên cơ thể ông †a đã khác hẳn với người thường.

“Bái kiến bề trên!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2143


Chương 2143:

Tất cả người của thôn Dược Vương ở bốn phía đều phủ phục quỳ xuống, kêu to với bóng dáng trên đài ngọc.

“Đầu đứng dậy cả đi.” Bề trên lạnh nhạt nói.

“Cảm ơn bề trên.”

Lại là tiếng la đồng thanh.

Bề trên nhìn về phía Lâm Dương, bình tĩnh nói: “Đệ tử Tiêu Tiến Đạt, tôi mong muốn giúp cậu khai cốt, khiến cậu trở thành người có thiên phú rất mạnh trong thôn Dược Vương, vì sao cậu lại vì một số thuốc dẫn tế phẩm, là địch với thôn Dược Vương chúng ta?”

“Bề trên, lấy người sống để hiến tế, là vi phạm luân lý nhân đạo, vốn không phải là vương đạo tối cao! Sao tôi có thể tiếp nhận chứ?” Lâm Dương lắc đầu.

“Cậu còn trẻ tuổi, không biết thứ mạnh nhất trên thế gian này là gì, tôi giúp cậu, là hi vọng cậu có thể thay thôn Dược Vương ta đánh bại kẻ địch mạnh trong đại hội, nghiền áp chúng sinh, lấy được tất cả kết quả thắng lợi, giúp thôn Dược Vương chúng ta thành thế lực mạnh nhất trên thế giới, mà không phải cho cậu nói vương đạo tối cao gì đó với tôi!” Bề trên lắc đầu.

Lâm Dương lạnh nhạt nhìn ông ta: “Hình như bề trên nghĩ sai rồi, vương đạo tối cao này không phải do tôi đề xuất, mà là do tổ tiên của thôn Dược Vương chúng ta đề xuất!”

“Hả? Cậu chỉ tấm bia đá ở cửa thôn sao?

Cậu có hiểu biết mới rồi hả?” Bề trên đầy hứng thú hỏi.

“Đúng vậy.” Lâm Dương gật đầu.

“Được rồi!” Bề trên không ngừng gật đầu: “Tiêu Tiến Đạt, cậu đi lên đây nói rõ cho tôi nghe, cậu có phát hiện gì ở trên tấm bia đá kia?”

“Được!

Trong mắt Lâm Dương lóe lên sắc bén, bay thẳng tới chỗ đài ngọc.

Mọi người nhìn chằm chằm Lâm Dương trên đài.

Tô Vũ Nhi vô cùng khẩn trương, trong lòng bàn tay đều đã chảy đầy mồ hôi lạnh rồi.

Cô ta thậm chí biết rõ thân phận thật của người này.

Tải app truyện hola nhé cả nhà! Cũng biết rõ tất cả kế hoạch của Lâm Dương!

Hiện giờ mục đích của anh đã đạt thành, nhưng không biết anh sẽ hành động thế nào…

Ở trong mắt rất nhiều người, chuyện này giống như không đáng ngại lắm.

Huống chỉ bề trên đã đến đây, cho dù người này là thiên tài muôn đời, cũng dám làm càn sao?

Sau khi lên đài, bề trên lập tức kêu lên.

“Tấm bia đá của tổ tiên có gì tuyệt diệu?

Nhanh nói ra đi!”

“Tổ tiên của thôn Dược Vương đều là danh y nổi tiếng hành y tế thế, phổ độ chúng sinh, người lấy người sống hiến tế, lấy độc làm võ, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn như ông, còn chưa có, vương đạo công lý trên tấm bia đá, nếu ông muốn nghe, cần làm một chuyện trước.”

“Chuyện gì?”

“Lập tức thả những người làm thuốc dẫn ra, cũng hủy bỏ tất cả phương thuốc, y thuật, độc thuật vi phạm luân lý!” Lâm Dương nói.

“Chuyện bổn tọa vẫn luôn muốn làm là thay đổi số mệnh, tuy văn tự trên tấm bia đã lâu đời, là kinh nghiệm của tổ tiên thôn Dược Vương, nhưng bổn tọa sẽ không tôn sùng như thánh chỉ! Cậu chỉ cần nói ra những nội dung mà cậu lĩnh ngộ được trên tấm bia đá!

Còn những gì mà cậu nói, không cần cậu suy xét.” Bề trên trâm giọng nói.

“Bề trên không nghe những lời tôi nói sao?”

“Cậu đang dạy bổn tọa làm việc sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2144


Chương 2144:

Đôi mắt bề trên lạnh lẽo, giống như đang nổi giận.

Nhưng mà… Vẻ mặt Lâm Dương không đổi, lạnh nhạt nhìn ông ta.

Một lát sau, anh lạnh nhạt mở miệng.

“Tôi không thể dạy ông làm việc thế nào sao?”

Những lời này vang lên, mọi người giật mình.

“Tên nhóc này đang nổi điên gì thế?”

“Vậy mà cậu ta dám phản bác bề trên sao?”

“Điên rồi! Người này điên rồi!”

Vô số người vì kinh hãi mà run rẩy.

“Làm càn!”

Tô Bảo Minh ở phía dưới thấy thế, lập tức hét lên: “Tiêu Tiến Đạt! Cậu là cái thá gì? Mà dám khoa chân múa tay với bề trên? Cậu muốn chết à? Người đâu!”

“Cói”

“Bắt lấy tên nghịch tặc phản bội này cho tôi!”

“Dạt”

Cường giả ở hai bên cùng xông về phía đài ngọc.

“Đều dừng tay cho tôi hét.

Lúc này bề trên Mọi người dừng lại.

“Bề trên!”

Tô Bảo Minh kêu một tiếng.

Nhưng một tiếng này, bỗng nhiên Tô Bảo Minh không dám hành động rồi.

Cả người như bị sét đánh, đờ đẫn tại chỗ.

Còn có vô số người ở hiện trường giống như ông ta.

Cho dù là đám cận vệ, nguyên lão trong thôn, mỗi đệ tử của các trưởng lão, thậm chí là đám Thủ Mệnh, Hùng Khải Uy.

Lúc này, toàn bộ đều trợn tròn mắt.

Bởi vì… Đệ tử “Tiêu Tiến Đạt” trên đài ngọc, chẳng biết lúc nào đã lấy một cái kim châm cứu ra, đâm trúng tử huyệt lên người bề trên một cách chính xác.

Cả kim châm cứu đã biến mất vào trong.

Toàn bộ xảy ra trong lúc điện quang hỏa thạch.

Người nào cũng không đoán được sẽ như thế.

“Bề trên!”

“Không hay rồi! Tên phản đồ này muốn mưu hại bề trên!”

“Đầy tớ nhỏ! Mày dám?”

“Nhanh cút xuống cho tao!”

Người của thôn Dược Vương lấy lại tinh thần, cùng xông về phía bên này.

Nhưng bọn họ mới dán sát lại gần, lượng lớn kim châm cứu từ chỗ Lâm Dương bay ra, che đường đi của bọn họ.

Mọi người cũng thấy được bản lĩnh của Lâm Dương, nhìn thấy kim châm cứu rơi xuống đất, đều sợ đầu sợ đuôi, không dám tiến lên.

“Thú vị!”

Bề trên lạnh nhạt nhìn Lâm Dương, mở miệng nói: “Xem ra dã tâm của cậu không nhỏ, cậu muốn giết tôi, sau đó tự mình lên làm bề trên của thôn Dược Vương ư?”

“Tôi không có hứng thú đối với thôn Dược Vương.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2145


Chương 2145:

“Sở dĩ Thủ Mệnh và Hùng Khải Uy sẽ phản bội, là được cậu sai bảo đúng không?”

“Không phải!”

“Thôi, hỏi chuyện này cũng không thú vị!

Cậu đã lựa chọn là địch với bổn tọa, như vậy bổn tọa không cần thiết phải thủ hạ lưu tình nữa, chỉ là đáng tiếc, bổn tọa còn muốn bồi dưỡng cậu, đáng tiếc rồi!”

Sau khi nói xong, đôi mắt bề trên mở ra.

Lâm Dương đột nhiên cảm nhận được gì đó, lập tức rút kim châm cứu ra, đâm một tử huyệt khác của bề trên.

Vùi!

Một dòng khí kinh khủng đột nhiên phun từ trong cơ thể bề trên ra.

Toàn thân của Lâm Dương run lên, căn bản không ngăn cản được, cả người bị chấn bay trở về, ngã mạnh xuống mặt đất.

Lâm Dương xoay người đứng dậy, nhìn bề trên với vẻ khó mà tin.

“Tử huyệt của ông trúng châm, châm chứa kịch độc, vì sao không có chuyện gì?”

“Đầy tớ nhỏ không biết sự lợi hại của tôi!

Thứ này của cậu có là gì? Tử huyệt trên người tôi đã sớm di chuyển, chỗ cậu mới đâm, căn bản không phải tử huyệt của tôi.”

Vẻ mặt bề trên không chút thay đổi nói.

“Cái gì?”

Trong lòng Lâm Dương kinh hãi: “Tử huyệt có thể di chuyển vị trí sao?”

“Trẻ con ngu dốt dù thế nào cũng là trẻ con ngu dốt! Còn có rất nhiều chuyện cậu không thể biết được! Bây giờ tôi sẽ cho cậu mở rộng tầm mắt!”

Bề trên bình tĩnh nói, đột nhiên giơ tay lên, trên đầu ngón tay có một thần châm lóe lên ánh sáng vàng kim, sau đó nó bay vút ra.

VùiI Kim châm cứu lập tức bay ra ngoài, bắn thẳng về phía mi tâm của Lâm Dương.

Vẻ mặt Lâm Dương nghiêm túc, lập tức nghiêng người né tránh.

Cho dù tốc độ của kim châm cứu nhanh, nhưng phản ứng của Lâm Dương không chậm.

Nhưng mà… Kim châm cứu mới được Lâm Dương né tránh, nhưng vòng một vòng sau lưng Lâm Dương, đi vòng trở về, đâm mạnh vào phần lưng của Lâm Dương.

“Cái gì?”

Đồng tử của Lâm Dương co rút nhanh! Vội vàng tránh đi.

Nhưng mà kim châm cứu giống như vật sống, đối với anh là nhất quyết không tha, điên cuồng lao tới.

Lâm Dương khổ không thể tả.

“Trái lại rất linh hoạt, như vầy, như vầy thì sao?”

Bề trên lạnh nhạt nói, giơ tay lên lần nữa.

Lúc này, rõ ràng là trên hai tay xuất hiện gần trăm thần châm màu vàng kim, bay về phía Lâm Dương.

Lúc này Lâm Dương giống như đang chiến đấu với trăm thiên binh!

Trăm kim châm cứu điên cuồng tán loạn, Lâm Dương né tránh rất nhanh.

Người ở bên ngoài chỉ có thể thấy cả người anh bị vô số sợi nhỏ màu vàng kim bao vây, gần như không có chỗ trốn rồi.

2: BH: 1/18 “Với chút thủ đoạn đó, cũng muốn thương tổn bề trên? Buồn cười!” Tô Bảo Minh cười mỉa nói.

Nhưng ông ta vừa mới nói xong.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2146


Chương 2146:

Bùm!

Một tiếng nổ đột nhiên bùng nổ trong cơ thể Lâm Dương ra, sau đó một hư ảnh Kỳ Lân vĩ đại đột nhiên xuất hiện, bắn bay mấy trăm kim châm cứu kia.

“Cái gì?” Tô Bảo Minh chấn động.

Mọi người kinh ngạc.

Chỉ thấy đôi mắt Lâm Dương nghiêm nghị, vươn người nhảy lên, phóng thẳng về phía bề trên.

Đồng thời tất cả Lạc Linh Huyết khởi SimSoDep,ComIT. JSC n Tông Kho Sim Thanh Lý Giảm Giá ^ ” 12/18 Sát ý bùng nổ!

Lạc Linh Huyết phát động, khí thế của Lâm Dương đột nhiên sinh ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Nếu nói như lúc trước là cao thâm khó dò, vậy bây giờ chính là vô cùng bá đạo, người đến gần đều cảm thấy hô hấp của mình trở nên khó khăn hơn.

Bốn phía ngạc nhiên.

“Hả?” Bề trên cũng cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

Nhưng ông ta cũng không cảm thấy hoảng hốt gì.

Chỉ thấy ông ta hơi nhếch cánh tay lên, ngăn cản trước hư ảnh của Kỳ Lân.

2s BI 115 Bịch một tiếng, một âm thanh trâm muộn truyền ra.

Hư ảnh Kỳ Lân to lớn cứ như thế bị một bàn tay chống đỡ.

“Cái quái gì thế này?” Sắc mặt Lâm Dương vừa ngưng trọng, vừa giật mình.

Anh biết rõ một kích này của mình có uy lực kh*ng b* đến mức nào, cho dù là một chiếc xe tăng, dưới một kích này cũng sẽ hóa thành bột mịn, hoàn toàn bị đánh bẹp di.

Nhưng vị kia lại có thể tiếp nhận một cách rất thản nhiên, nhẹ như mây gió, hơn nữa còn không mượn bất kỳ một nhân tố nào khác, không dùng kim châm cứu cũng không dùng thuốc, chỉ đơn thuần là dùng máu thịt trên cơ thể của mình, dùng lực lượng đơn thuần…

Thực lực của người này thật đúng là 2]. 2n5 mạnh.

Ánh mắt của Lâm Dương run lên, quát một tiếng.

“Rống!”

Hư ảnh của Kỳ Lân lại một lần nữa được tái sinh một cách kỳ lạ, cái móng vuốt khổng lồ kia của nó trực tiếp nâng lên, hung ác đánh về phần eo của người kia.

Rầm một tiếng, một âm thanh giống như sấm chớp lại một lần nữa truyền ra.

Giống như cả bầu trời đều rung chuyển, người ở phía dưới vô cùng hoảng sợ, tất cả đều đồng loạt lùi về sau mấy bước. Chờ đến khi ổn định lại nhìn lên, tất cả mọi người ở đây lại một lần nữa cảm thấy choáng váng.

Móng vuốt khủng khiếp của hư ảnh Kỳ Lân kia dừng trước phần eo của người đó mấy chục centimet.

Chỉ thấy người kia nhẹ nhàng vung tay lên chống đỡ lên trước móng vuốt của hư ảnh Kỳ Lân.

Móng vuốt kia khó tiến lên thêm được một centimet nào nữa.

Đồng tử của Lâm Dương chấn động không thôi.

“Sao thế? Tiêu Tiến Đạt, cậu chỉ có một xíu thực lực đó thôi à?” Vị bề trên lắc đầu nói.

“Thật đúng là làm tôi quá thất vọng rồi, xem ra cậu có được một số truyền thừa từ tổ tiên của Thôn Dược Vương thì bắt đầu trở nên kiêu ngạo, quên mất bản thân mình là ai, loại người như cậu chỉ là ếch ngồi đáy giếng mà thôi, nhất định phải dạy dỗ cho một bài Sau khi nói xong, người kia lại đưa tay ra, bắt lấy móng vuốt của hư ảnh Kỳ Lân.

Không hay rồi!

Sắc mặt của Lâm Dương thay đổi, lập tức muốn lùi lại phía sau, thế nhưng không còn kịp nữa rồi.

Người bề trên kia đột nhiên phát lực.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2147


Chương 2147:

Một luồng sức mạnh giống như dòng điện từ năm đầu ngón tay của ông ta phát ra, trong nháy mắt đã bao phủ lấy toàn bộ hư ảnh của Kỳ Lân.

Soạt soạt soạt.

Hư ảnh Kỳ Lân khổng lồ lập tức bị bao phủ bởi một lượng lớn vết nứt, sau đó vỡ vụn như thủy tinh ở ngay tại chỗ.

Lâm Dương cũng khó mà may mắn thoát khỏi được, bị luồng sức mạnh kia công kích, cả người liên tiếp lùi về sau mấy bước, cơ thể chấn động.

Thật vất vả mới có thể đứng vững được.

Phụt.

Trước ngực Lâm Dương chập trùng một lúc, sau đó một ngụm máu tươi từ trong miệng anh hộc ra.

Tất cả mọi người đều nhìn đến ngây người, đây chính là thực lực của bề trên ư?

Tùy ý vung tay lên mấy lần đã có thể đánh cho yêu nghiệt thiên tài từng đánh thắng nhị trưởng lão biến thành dáng vẻ chật vật như thế.

Sao mà đáng sợ như thế?

“Bề trên thần uy cái thế, có một không hai, tôi khâm phục.”

Tô Bảo Minh vô cùng kích động, ông ta lập tức quỳ rạp xuống dưới đất, hành lễ với bề trên.

“Tôi khâm phục.”

Những người còn lại của thôn Dược Vương cũng đều quỳ xuống đất để hành lễ.

“Bề trên lợi hại như thế, chúng ta lấy gì mà chống lại đây? Lần này tất cả chúng ta đều phải chết ở nơi này rồi.” Mắt của Thủ Mệnh trừng to, ngơ ngác nhìn qua bóng dáng khủng khiếp kia, trong lòng đã mất hết hy vọng hơn phân nửa.

“Sư tỷ, thật sự xin lỗi, là chúng tôi liên lụy đến sư tỷ.”

Đám đệ tử phía sau òa khóc.

“Không, là tôi làm liên lụy đến các người, nếu như không phải tôi bảo các người đi cứu những tù binh này, các người cũng sẽ không vì thế mà mất mạng, rất xin lỗi.”

Thủ Mệnh hít sâu một hơi, nhắm mắt lại.

Dưới cái nhìn của cô ta, Lâm Dương không thể nào thẳng được bề trên.

Chỉ sợ hôm nay tất cả mọi người đều sẽ phải chết ở đây.

Lâm Dương lau đi vết máu trên khóe miệng, hừ lạnh một tiếng, nói.

“Cũng chỉ thế mà thôi.”

“Mạnh miệng!”

Bề trên lắc đầu, đột nhiên di chuyển.

Vèo một tiếng, người đã biến mất ngay tại chỗ.

“Cái gì thế này?”

“Đang làm ảo thuật à?”

24 NI 8/15 Các đệ tử khiếp sợ kêu lên.

Chỉ có Lâm Dương biết, đối phương không biến mất do ảo thuật gì đó, nguyên nhân ông ta biến mất rất đơn giản, chính là tốc độ quá nhanh, dưới tâm mắt của người thường đã không theo kịp tốc độ của ông ta nữa rồi.

Vù.

Trong chớp mắt, bề trên đã trực tiếp xuất hiện ở ngay trước mặt Lâm Dương: Bàn tay không tính là cường tráng kia trực tiếp bổ xuống cổ của Lâm Dương.

Bề trên muốn chế phục hẳn.

Lâm Dương hừ lạnh một tiếng, vung cánh tay ra, lại một lần nữa phóng ra Lạc Linh Huyết.

Rầm một tiếng, cánh tay của bề trên bị hất văng ra, phát ra một âm thanh nhỏ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2148


Chương 2148:

Lâm Dương thuận thế nhấc chân lên, đá mạnh về phía bụng của ông ta, Thế nhưng tốc độ của bề trên lại càng không hợp với thói thường, bàn chân Lâm Dương vừa đạp đến, bàn chân của bề trên cũng đạp về phía bụng của Lâm Dương.

Tất cả xảy ra nhanh như chớp.

Bịch bịch bịch.

Hai người đều đá đối phương một cái.

Lâm Dương liên tiếp lùi về phía sau mấy bước, lùi trọn vẹn hơn mười bước, anh mới dừng lại.

Mà bên phía bề trên thì thoáng lảo đảo một xíu, đúng là đã lùi lại một bước.

Còn Lâm Dương thì trừng to mắt, khó mà tin được.

2+ BMI 10/15 Giờ phút này đây, bụng của anh giống như dời sông lấp biển, vô cùng đau đớn, dường như lục phủ ngũ tạng đều bị một cước kia đạp nứt.

Nhưng đối phương lại chỉ hơi lảo đảo.

Làm sao có thể chứ?

Vào lúc này đây, ngay cả chính Lâm Dương cũng cảm thấy không thích hợp.

Phải biết rằng, hiện tại anh thôi động trạng thái Lạc Linh Huyết.

Dưới loại tình huống này, nếu đổi thành những người khác bụng đều bị anh đánh xuyên thủng rồi.

Thế nhưng bề trên lại không chút hề hấn 9ì.

Căn bản là trái với lẽ thường.

củ 1/15 “Thật đúng là làm người ta ngạc nhiên, sức mạnh của cậu thế mà có thể khiến tôi hơi chấn động, xem ra cậu quả thật là tuyệt thế thiên tài trong vạn người mới có một.” Bề trên khẽ gật đầu một cái, trong mắt ông ta có mấy phần tiếc hận.

“Chỉ tiếc cậu u mê không chịu tỉnh ngộ, dã tâm quá lớn, tôi không thể không tự mình hủy cậu, chẳng qua cũng không sao cả, chờ tôi cướp đoạt lấy thân thể của cậu, khi đó tôi có thể tước đoạt thiên phú của cậu.”

“Cướp đoạt thân thể ư?”

Sắc mặt của Lâm Dương đột nhiên thay đổi.

“Chẳng lẽ là… Ông…”

“Đúng thế.” Bề trên cởi áo bào ra, lộ ra thân thể tái nhợt.

Lúc này mới phát hiện ra phần lớn trên người ông ta có dấu vết khâu lại.

“Thân thể này của tôi, ngoại trừ đại não và trái tim, tất cả đều là của từng người khác nhau, cánh tay khỏe nhất, đôi chân khỏe nhất, lá phổi khỏe mạnh nhất, mạch máu khóe mạnh nhất… Tôi đều lấy đi khâu lại mà thành, trước mắt mà nói, cơ thể này chính là mạnh nhất trên thế giới, cho nên tôi dựa vào.

lực lượng đơn thuần cũng có thể đánh thắng được cậu.” Bề trên lạnh nhạt nói.

Lâm Dương nghe thấy những lời ông ta nói chỉ cảm thấy hãi hùng khiếp vía, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng tức giận.

“Rốt cuộc ông đã giết qua bao nhiêu người?”

Lâm Dương gầm nhẹ một câu.

Hành vi vi phạm với thiên đạo, trái với lẽ 1525 NI 18/15 thường như thế, quả thật là trời đất không dung.

“g**t ch*t bao nhiêu người thì sao chứ?

Cái thế giới này vốn dĩ chỉ dành cho người ưu việt, tôi mạnh hơn bọn họ, tôi có thể lấy đi bất kỳ thứ gì thuộc về bọn họ, bao gồm cả mạng sống, không đúng à?”

“Ác giả ác báo, ông không thể sống lâu được.” Lâm Dương trầm giọng nói.

“Câu này phải là tôi tặng cho cậu mới đúng, tôi không muốn lãng phí thời gian của mình nữa, đầu của cậu, tôi sẽ nhận trước.”

Bề trên lại quát khẽ một tiếng, sau đó lại một lần nữa xông đến, hai cánh tay của ông †a giống như móng vuốt của chim ưng, vồ về phía Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2149


Chương 2149:

Hô hấp của Lâm Dương run lên, lập tức vung hai tay lên.

25 BI 14/15 Nhưng quá gian nan.

Sau một trận giao phong, trên tay Lâm Dương đều là vết cào, thịt cũng bị mất đi mấy miếng, máu me đầm đìa.

“Chết đi!” Bề trên không buông tha, nhỏ giọng gầm thét, một tay vung ngang, vọt đến cổ của Lâm Dương.

Trên cánh tay nổi đầy gân xanh kia mang †heo một luồng sức mạnh kinh khủng, giống như muốn bóp nát cổ của Lâm Dương.

Đại não của Lâm Dương chấn động.

Một kích này, căn bản không ngăn được.

Hơi thở kia vô cùng sắc bén.

Thân thể bằng xương bằng thịt va vào sẽ chỉ bị nó cắt xuyên qua.

Không thể cản lại.

Dưới tình thế cấp bách, Lâm Dương chỉ có thể lăn người, nhanh chóng tránh thoát.

Thế nhưng lăn như thế lại để lộ ra sơ hở lớn.

Bề trên thuận thế vung cánh tay của mình xuống dưới.

Phụt phụt phụt.

Máu tươi bắn văng tung tóe.

Lâm Dương lăn sang bên cạnh một vòng lại một vòng, vừa lăn vừa hộc máu.

Chờ đến lúc Lâm Dương dừng lại đứng lên, mới nhìn thấy bụng của mình xuất hiện một lỗ thủng rất sâu.

Dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy xương trắng.

Sắc mặt Lâm Dương vô cùng tái nhợt, anh dùng tay che vết thương trên bụng, cơ thể sắp đứng không vững nữa.

Anh vội vàng châm cứu cho mình, lúc này máu mới ngừng chảy, nhưng trạng thái đã chênh lệch rất nhiều.

“Đừng vùng vẫy giãy chết nữa!” Bề trên lắc đầu nói.

“Tiêu Tiến Đạt, cậu còn không nhanh quỳ xuống, hướng bề trên khoanh tay chịu trói?”

Cả nhà tải appt ruyện hola đọc tiếp nhé! Tô Bảo Minh quát mắng.

“Nhanh quỳ xuống khoanh tay chịu trói!”

Người ở thôn dược vương đứng ở xung quanh không ngừng nhao nhao lên tiếng.

Lúc này đây, Lâm Dương đã mất lối thoát, vừa tuyệt vọng lại bất lực.

“Tiêu sư đệ, chuyện đã đến nước này rồi, chúng tôi sẽ không để cho cậu phải chiến đấu một mình nữa, chúng ta cùng nhau tiến lên, cùng lắm thì chết ở chỗ này!” Thủ Mệnh gian nan đứng dậy, cắn răng đi đến bên cạnh Lâm Dương, nhỏ giọng nói.

“Đúng, cùng lắm thì chết, chúng ta sợ gì chứ?” Hùng Khải Uy đi đến gầm nhẹ một tiếng.

Tất cả mọi người đều coi cái chết nhẹ tựa lông hồng.

“Hừ, một đám phản đồ mà thôi, sắp chết đến nơi mà còn mạnh miệng, chờ đến lúc bề trên g**t ch*t hết các người, tôi sẽ lột bỏ da của mấy người, treo ở đầu thôn thị chúng.”

Tô Bảo Minh giận dữ nói.

“Lột da ư? Cách làm này chẳng có gì là thú vị cả, bổn tọa ghét nhất chính là đám phản đồ, tôi sẽ khiến cho bọn chúng sống không bằng chết, cho dù chết, tôi cũng sẽ khiến cho các người sống lại, để cho các người vĩnh viễn phải nếm trải vô tận thống khổ.” Bể trên mỉm cười nhìn đám người Lâm Dương, trong ánh mắt của ông ta đều là vẻ dữ tợn.

Câu nói này vừa vang lên, tất cả mọi người đều cảm thấy hãi hùng khiếp vía, da đầu tê dại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2150


Chương 2150:

Bọn họ không dám nghỉ ngờ tính chân thật trong lời nói của bề trên.

=. xnz Bởi vì thôn dược vương có thực lực này.

Nếu như người của thôn dược vương thật sự muốn tra tấn bọn họ, lại không để cho bọn họ chết, người của thôn dược vương quả thật có thể làm được.

Trong lúc nhất thời, sâu trong lòng của đám người Thủ Mệnh dâng lên một nỗi sợ hãi không cách nào ngăn chặn được Đây là sợ hãi đến cực hạn.

Nếu như một người mà ngay cả quyền chết cũng không nằm trên tay mình, đây là sự tuyệt vọng và bất lực đến mức nào chứ?

Mọi người đều run lẩy bẩy.

“Tất cả mọi người hãy lùi lại Đúng lúc này, Lâm Dương thấp giọng quát.

“Tiêu sư đệ…” Thủ Mệnh nghiêng đầu nhìn về phía Lâm Dương.

“Mọi người chỉ cần lùi lại là được.”

Lâm Dương lại đâm mấy kim châm cứu lên trên người mình, tiếp theo sau đó, Lâm Dương hít sâu một hơi, đi về phía bề trên.

Mọi người vô cùng ngạc nhiên.

“Sao thế? Cậu còn không phục à? Chênh lệch thực lực giữa cậu và bề trên cơ bản là quá xa, cậu căn bản không có tư cách để khiêu chiến với bề trên.” Tô Bảo Minh hừ lạnh một tiếng.

“Không có tư cách ư?” Khóe miệng của Lâm Dương đột nhiên giương lên, trong mắt anh lóe lên sự tàn khốc, sau đó anh lấy ra một chiếc kim châm cứu khác, đâm vào mi tâm của mình, chiếc kim châm cứu kia hoàn toàn chui vào bên trong.

“Hả?” Tâm trạng của vị bề trên kia có chút khẩn trương.

“Vậy thì để xem tôi có tư cách đó hay không!” Lâm Dương thản nhiên nói.

Vèo.

Bóng dáng của anh cũng đột nhiên biến mất.

“Cái quái gì thế?” Lúc này Tô Bảo Minh cũng nghẹn họng nhìn trân trối.

Tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng ngạc nhiên.

Lâm Dương thế mà cũng có tốc độ nhanh như vậy ư?

Bọn họ lập tức nhìn thấy bên cạnh bề trên đột nhiên xuất hiện bóng dáng của Lâm Dương, quyền ảnh ngập trời giống như bao trùm lên bê trên.

Mỗi một quyền đến chỉ hướng tới huyệt đạo và mệnh mạch của bề trên.

Mặc dù không hung hãn, nhưng chiêu nào cũng là trí mạng, chạm vào hẳn là phải chết.

“Rất thú vị, rất thú vị, xem ra là do tôi đã quá xem nhẹ cậu rồi!”

Bề trên cũng di chuyển, cơ thể của ông ta xoay tròn, hai tay cuồng vũ, đánh ra từng quyền, ngăn chặn nằm đấm của Lâm Dương.

Bịch bịch bịch bịch.

Giữa hai người phát ra những âm thanh còn trầm đục hơn cả tiếng pháo, động tác ngày càng nhanh hơn, người thường cơ bản không nhìn thấy rõ, người nào tinh mắt cũng chỉ có thể nhìn thấy một chút tàn ảnh mà thôi.

“Chuyện gì thế?”

“Tiêu Tiến Đạt thế mà có thể đánh giết ngang cơ với bề trên à?”

Mọi người đều nghẹn họng nhìn trân trối, loại cảm giác không thể tưởng tượng được.

Rầm một tiếng, tiếng động dữ dội truyền đến, chỉ thấy hai người kia lại một lần nữa tách ra.

Nhưng lần này bề trên không còn đứng nguyên tại chỗ nữa mà chính là cơ thể của ông ta không ngừng lùi lại, thế mà cũng có chút đứng không vững.

Hiện trường vang lên những tiếng xôn Xao.

“Bề trên?”
 
Back
Top Bottom