Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1991


Chương 1991:

Rất lâu sau, ông ta lại thở dài.

“Cô chủ, sao tôi lại không biết chứ? Nhưng mà…

Chúng ta có năng lực làm gi? Chẳng lẽ cô nguyện ý theo chân bọn họ trở vê à? Cô biết hậu quả trỏ về là gì, thay vì như vậy, chẳng bằng để bác sĩ Lâm thử một Tần, nếu cậu ấy đám mở miệng, chắc chắn là có tự tin Bác ©n nói.

Tô Vũ Nhi xoay người, hai tay năm chặt lại.

Thư khiêu chiến đã nhận, tất nhiên là không lâu sau tin tức này sẽ truyền ra rồi.

Vốn đ* loại chuyện này thuộc chuyện của một phái lánh đời.

Theo lý mà nói, người chú ý trận đấu y thuật này chỉ là người trong giới võ đạo lánh đời.

Nhưng mà không biết người của thôn Dược Vương cố ý hay không, tin tức này nhanh chóng được truyền thông đăng lên các trang web.

“Truyền nhân của thôn Dược Vương lánh đời khiêu chiến bác sĩ Lâm! Ba ngày sau, học viện Phái Nam Y công bố người nào mới là thần y chân chính!”

“Sắp diễn ra cuộc đấu y thuật! Bác sĩ lánh đời khiêu chiến bác sĩ Lâm!”

“Đánh giá y thuật cổ đứng đầu Việt Nam, chỉ cần là người Việt thì chắc chắn không thể bỏ qual”

Trên web forum, blog, đầu đề mỗi trang web báo đều xuất hiện những tin tức như vậy.

Tin tức về trận đấu này cũng trở nên hot hơn.

Mức độ chú ý tăng cao.

Cộng thêm bùng nổ phòng bán vé “Chiến Hổ, vô số người trong nước chú ý tới bác sĩ Lâm chỉ là khách mời trong “Chiến Hổ” xuất hiện vài phút, mức độ nổi tiếng của bác sĩ Lâm tăng vọt, xông thẳng một đường thành minh tinh nổi tiếng, cho nên trong sự kiện lần này, đề tài trực tiếp bùng nổ.

“Woal Thôn Dược Vương này là nơi nào thế? Sao có cảm giác vênh váo nhỉ? Vậy mà dám khiêu khiến bác sĩ Lâm!”

“Bọn họ không biết y thuật của bác sĩ Lâm sao? Đó là người ngay cả nước Mỹ và hiệp hội y học Việt Nam nước Pháp đều phục sát đất đấy!”

“Chẳng lẽ bọn họ không biết bác sĩ Lâm từng phát sóng trực tiếp chữa trị cho công chúa nước Pháp sao? Đây là thần y nổi tiếng trong nước Việt chúng ta đó! Đám người này khiêu chiến bác sĩ Lâm? Chẳng phải là đang †ìm đường chết à?”

Trên internet có rất nhiều người bàn tán xôn xao, đều cười mỉa người của thôn Dược Vương.

Nhưng có một số tin thì khác.

Trong đó một tin được rất nhiều người chú ý thảo luận.

Đây là một ID ẩn danh đăng tin trên diễn đàn lớn nhất trong nước.

Tiêu đề vô cùng trắng trợn: “Thôn Dược Vương không đơn giản như mọi người tưởng tượng!”

Ấn vào bài đăng này, thì thấy người đăng giới thiệu ngắn gọn về tình hình của thôn Dược Vương.

Chỉ có mấy câu ngắn ngủi, khiến mọi người kinh ngạc mà suy nghĩ sâu xa.

“Thôn Dược Vương là một thôn trang đã có khoảng mấy ngàn năm lịch sử!”

“Người trong thôn phần lớn học y, cũng nghiên cứu y thuật!”

“Có lời đồn, một số tổ tiên của thôn Dược Vương thậm chí còn học dưới trướng một số thần y trong lịch sử như Hoa Đà, Tôn Tư Mạc”

“Nhưng mà ngàn năm trước, người của thôn Dược Vương bắt đầu đi con đường học về độc thuật, người của thôn Dược Vương lý giải đối với độc thuật, đã vượt qua phạm trù y học hiện đại.”

“Tổng kết một câu: Thôn Dược Vương không đơn giản như mọi người nghĩ, hơn nữa… Khó mà trêu chọc nổi!”

Người đăng bài này giống như biết rất rõ về thôn Dược Vương.

Nhưng rất nhiều cư dân mạng cảm thấy mức độ đáng tin của bài đăng này quá thấp.

Còn là thôn trang có mấy ngàn năm phát triển sao? Nếu phát triển lâu như vậy, vì sao trước giờ chưa từng nghe nói tới?

Còn có học tập dưới trướng thần y Hoa Đà, Tôn Tư Mạc nữa? Nếu thực sự là như vậy, vì sao sách sử không ghi lại?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1992


Chương 1992:

“Cho dù thôn Dược Vương lợi hại tới mấy thì có ích lợi gì? Đấu lại được bác sĩ Lâm sao?” Có bạn trên mạng nói một câu như thế.

Nhưng những lời này vừa đăng lên, người đăng bài nhanh chóng trả lời.

Còn chỉ có mấy câu đơn giản: Bác sĩ Lâm, sẽ phải chết không thể nghi ngời Mười chữ này vừa đăng lên, lập tức bùng nổ bình luận rồi.

“Mẹ nó nói gì thế?”

“Sao bác sĩ Lâm có thể thua được chứ?”

“Còn sẽ phải chết không thể nghi ngờ?

Đây là đấu y thuật hay đấu tính mạng thế?”

“Mọi người đừng bình luận nữa, tên này chắc chắn là anh hùng bàn phím bên thôn Dược Vương mual”

“Tản đi!”

Chỉ trong nháy mắt bình luận đã tăng lên tới mấy ngàn.

Gần như tất cả đều mắng chửi người đăng bài.

Nhưng người đăng bài không trả lời lại rồi.

Nhiệt độ vẫn đang không ngừng tăng lên.

Cùng lúc đó, lượng lớn truyền thông nhanh chóng chạy tới học viện Phái Nam Y.

“Phó viện trưởng Hùng, chúng tôi là Nhạc Hoan TV, về trận đấu y thuật diễn ra vào ba ngày sau, chúng tôi muốn tiến hành quay trực tiếp, quay trực tiếp trận đấu này, chúng ta có thể nói chuyện với nhau không?”

“Phó viện trưởng Hùng, chúng tôi là Hoàn Ảnh TV, chúng tôi nguyện ý ra giá cao mua độc quyền quay trực tiếp trận đấu này, hy vọng chúng ta có thể nói chuyện.”

“Phó viện trưởng Hùng…”

Một đám người vây quanh Hà Vĩ Hùng, vội vàng nói.

“Thật xin lỗi, trận đấu lần này sẽ không công khai, cũng sẽ không quay trực tiếp!

Thật xin lỗi, thật xin lỗi…” Cả nhà tải app truyện hola về đọc nhé! Nhóm lên chính trên app nhé!

Hà Vĩ Hùng vừa từ chối vừa đi ra ngoài.

Ông ta vẫn luôn cho người phong tỏa tin tức, nhưng phát hiện căn bản tốn công vô ích.

Tin tức này truyền nhanh hơn cả hỏa thiêu, hiện giờ ở cửa lớn học viện Phái Nam Y mỗi ngày đều người ta tấp nập.

Nhất định là người của thôn Dược Vương cố ý truyền tin!

Bên bọn họ phong tỏa tin tức mà vẫn truyền ra được, ngoại trừ thôn Dược Vương, còn có ai tung tin?

Thôn Dược Vương này vốn định quậy lớn chuyện, sau đó khiến Lâm Dương thân bại danh liệt.

Nên làm thế nào mới phải đây?

Hà Vĩ Hùng mặt cau mày có.

Chuyện đấu y thuật nháo lớn, người của học viện Phái Nam Y bận sứt đầu mẻ trán.

Hiện giờ đề tài này đã nổ mạnh trong nước.

Mỗi ngày mọi người đều phải ứng phó phóng viên còn có người của mỗi tạp chí, lại phải chiêu đãi những danh y từ khắp nơi trên cả nước nghe tin mà tới.

Trận đấu y thuật nổi tiếng như thế, sao bọn họ có thể bỏ qua?

May mà có đám Hồ Quý Bạch chiêu đãi, mới không khiến học viện Phái Nam Y ầm ï.

“Ha ha ha ha, Vĩ Hùng à! Đã lâu không gặp!

Một ông cụ gương mặt hồng hào vừa vào cửa, liền chắp tay với Hà Vĩ Hùng.

Hà Vĩ Hùng nhìn thấy người tới, không khỏi ngẩn ra.

“Ông Vũ? Sao ông lại tới đây?”

“Sự kiện như vậy, sao tôi có thể bỏ qua?”

Ông cụ vuốt râu cười to.

“Sự kiện sao?”

Sắc mặt Hà Vĩ Hùng không được tốt lắm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1993


Chương 1993:

Ông ta liếc mắt đánh giá ông cụ trước mặt một cái, suy nghĩ một lát nói: “Ông Vũ, chúng ta quen biết đã lâu rồi, ông có tâm tư gì, tôi còn có thể đoán được một chút, không có chuyện gì đặc biệt ông sẽ không rời khỏi Yến Kinh. Tuy trận đấu này có thể nói là đỉnh cao trong giới y học cổ Việt Nam, nhưng còn chưa tới mức khiến ông tự mình đến đây 2 BH: zs đúng không?”

“Ha ha, Vĩ Hùng, ông thật hiểu tôi!” Lã Tiến Vũ cười to, sau đó dán sát hơn vài phần: “Ông Hùng à, ông đều đã nói như vậy, vậy tôi không giấu diếm nữa, đây chính là không có chuyện gì sẽ không tới cửa! Lần này tôi tới, là phía trên yêu cầu.”

“Phía trên?”

Toàn thân Hà Vĩ Hùng run lên: “Ông là chỉ…

“Không sai, Phái Cổ!” Lã Tiến Vũ gật đầu.

Hà Vĩ Hùng im lặng rồi.

Lã Tiến Vũ mỉm cười, hai tay chắp ở sau lưng đi tới đi lui bên cạnh Hà Vĩ Hùng, miệng cũng nói tiếp.

“Giới y thuật cổ trong nước phân thành bốn phe phái, Phái Nam, Phái Bắc, Phái Cổ, Phái Ẩn! Hà Vĩ Hùng ông là người phái Nam, mà tôi thuộc Phái Cổ, chỉ tiếc Phái Nam là phái yếu nhất, bị mình bác sĩ Lâm đánh cho thua thảm bại! Thực sự khiến người ta thổn thức.”

“Phái Nam và phái Bắc chỉ là phái y ở thế tục, có tiếng mà không có miếng, thật sự muốn xem y thuật và năng lực, phải nói tới Phái Cổ và Phái Ẩn.” Hà Vĩ Hùng nói.

Lã Tiến Vũ mỉm cười: “Vĩ Hùng! Ông đối với năng lực của Phái Cổ hản là biết rõ.”

“Biết sơ một hai điều.”

“Vậy là được rồi, như vậy đi, tôi không nói linh tinh nhiều nữa, Vĩ Hùng, tôi không dối gạt ông, lần này phía trên bảo tôi tới, là vì hy vọng bác sĩ Lâm có thể hợp tác với Phái Cổ chúng tôi!”

“Hợp tác sao?”

“Theo phân tích bác sĩ Lâm nắm giữ mấy phương thuốc độc môn, phía trên nhất trí cho rằng trong tay bác sĩ Lâm có sách y tuyệt thế gì đó, mấy vị kia cho rằng, sách y tuyệt thế trong tay bác sĩ Lâm rất có khả năng là “Thanh Nang Thư” của thần y Hoa Đà cổ đại!” Lã Tiến Vũ nói.

“Cái gì? Thanh Nang Thư?” Hà Vĩ Hùng đều đã chấn động.

“Ví Hùng! Trận đấu y thuật lần này, thực ra tình cảnh của bác sĩ Lâm rất không có lợi, nhưng không phải là không có biện pháp xử lý. Nếu bác sĩ Lâm nguyện ý dùng chung “Thanh Nang Thư’ với Phái Cổ, như vậy Phái Cổ chúng tôi nguyện ý ra mặt nói chuyện với thôn Dược Vương, khiến bọn họ dàn xếp ổn thỏa, ông cảm thấy thế nào?” Lã Tiến Vũ mỉm cười nói.

“Tôi đi theo thầy nhiều năm như vậy, chưa từng nghe nói tới trên tay cậu ấy có “Thanh Nang Thư gì đó! Ông Vũ, chuyện này chỉ là suy đoán của các ông mà thôi!” Hà Vĩ Hùng hừ lạnh nói.

“Ôi chao, ai ôi! Cho dù không có Thanh Nang Thư, cũng phải có sách y tuyệt thế khác chứ! Vĩ Hùng à, ông đừng tức giận như vậy mài! Tôi nói cho ông biết, thây Lâm kia của ông đắc tội Phái Cổ chúng tôi không ít!

Tôn giáo của Phái Cổ chúng tôi bị cậu ta diệt, còn có nhà họ Văn nữa! Loạn hết cả lên, tộc nhân trôi dạt khắp nơi, tất cả đều tại thầy của ông làm hại, Phái Cổ chúng tôi còn chưa tìm cậu ta tính sổ đâu!”

“Tính sổ sao? Đó không phải là trừng phạt bọn họ đúng tội à?” Hà Vĩ Hùng nhổ nước bọt nói.

“Vĩ Hùng! Ông đây là có ý gì?” Lã Tiến Vũ có chút không vui nói: “Tôi chỉ gọi ông đi nói mm “

chuyện với bác sĩ Lâm! Đây là hại cậu ta sao?

Đây là tôi muốn tốt cho cậu ta! Tôi cũng không ngại nói cho ông, nếu lần này thầy ông từ chối Phái Cổ chúng tôi, vậy cậu ta sẽ phải chết không thể nghi ngờ!”

“Thế sao? Phái Cổ các ông muốn trả thù chúng tôi à? Được thôi, vậy thì tới thử đi!” Hà Vĩ Hùng cũng rất có khí phách, nhìn chằm chằm Lã Tiến Vũ nói.

“Phái Cổ chúng tôi muốn trả thù còn đợi tới bây giờ sao? Đầu óc ông bị nước vào, hay già rồi hồ đồ?”

“Vậy ông có ý gì?”

“ỒI Hà Vĩ Hùng! Ngay cả ông cũng không biết là có chuyện gì, vậy tôi nghĩ cả học viện Phái Nam Y cũng không rõ là có chuyện gì đúng không?”

Lã Tiến Vũ mỉm cười, đột nhiên lấy di mm ø động đời mới nhất ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1994


Chương 1994:

Ông ta đã nhiều tuổi như thế còn dùng di động đời mới như vậy, trái lại có chút không hợp.

Chỉ thấy ngón tay ông ta vụng về lướt vài cái, sau đó mở ra một đoạn video clip, để trước mặt Hà Vĩ Hùng.

Hà Vĩ Hùng nhìn vài lần, vốn có chút không kiên nhãn.

Nhưng nhìn một lát, cả người ông ta ngây dại, trong đôi mắt cũng trở nên kinh ngạc, kinh hãi… Cuối cùng là sợ hãi!

“Đây… Đây là sự thật sao?” Hà Vĩ Hùng run run hỏi.

“Hiện giờ chuyện đấu y thuật đã vô cùng náo nhiệt, là do người của thôn Dược Vương gây nên! Lúc này bọn họ không chỉ muốn bác sĩ Lâm chết, còn muốn cậu ta thân bại danh liệt! Thôn Dược Vương vốn định hủy hoại học viện Phái Nam Y các ông hoàn toàn! Ông ngay cả chuyện này cũng không rõ, sao ông có thể làm được chức phó viện trưởng vậy nhỉ?”

Lã Tiến Vũ cười mỉa nói.

Hà Vĩ Hùng không quan tâm châm chọc khiêu khích của Lã Tiển Vũ, lập tức quát: “Ông lập tức gửi video clip này cho tôi, nhanh lên!”

“Được rồi, tôi sẽ gửi cho ông, ông mang đi cho bác sĩ Lâm nhìn xem, thuận tiện nói với cậu ta, nếu cậu ta nguyện ý hợp tác, vậy từ nay về sau cậu ta là người của Phái Cổ chúng tôi! Người nào cũng không thể bắt nạt cậu ta! Nhưng nếu cậu ta không muốn hợp tác, như vậy…

Lúc này không chỉ thôn Dược Vương muốn tìm cậu ta tính sổ! Còn có Phái Cổ chúng tôi nữa!”

Lã Tiến Vũ cười mỉa một tiếng, gửi video clip xong xoay người rời đi.

Hà Vĩ Hùng vội vàng cầm đi động tới phòng nghiên cứu tìm Lâm Dương.

Tuy quyết đấu y thuật sắp bắt đầu, nhưng Lâm Dương vẫn mỗi ngày mỗi đêm ngâm mình trong phòng, nghiên cứu, phân tích nghiên cứu thuốc giải của Tuyệt Mệnh Hoa.

Không biết mệt mỏi.

Hiện giò chuyện anh quan tâm nhất, vẫn là chữa khỏi cho Tô Nhan.

“Thầy! Thầy!”

Hà Vĩ Hùng đẩy cửa ra, gào to.

Mấy người ở trong phòng nghiên cứu nhao nhao ngẩng đầu nhìn ông ta.

“Có chuyện gì mà hốt ha hốt hoảng như thế?”

Lâm Dương nhíu mày.

Anh không thích bị người ta quấy rây trong lúc đang nghiên cứu các vị thuốc.

Hà Vĩ Hùng không đáp lời, chạy nhanh tới bên cạnh anh, cầm lấy điện thoại ra mở video.

Than Lâm nhìn hình ảnh trong video, lông mày nhíu chặt.

Hình ảnh xuất hiện trên một đường quốc lộ trong, thành phố.

Vào đêm khuya, một người đàn ông đội nón lá, khoác một cái gùi thuốc chậm rãi đi trên quốc lộ.

Bốn phía có rất ít người.

Không lâu sau, một đám người mặc đồ đen đột nhiên bao vây tới.

Sau phân lưng áo của những người này cùng có một hình đóa hoa màu đen.

Đây là ký hiệu đặc biệt của Hắc Hoa Giáo.

Những người vây quanh người đàn ông đội nón, đều là tỉnh nhuệ của Hắc Hoa Giáo.

Nhưng mà…

Khi những tỉnh nhuệ của Hắc Hoa Giáo vừa định ra tay với người đội nón này, bỗng nhiên mọi người đều mmêm nhữn ngã xuống đất, không nhúc nhích chút nào.

Từ đầu tới cuối, người đội nón không có bất cứ động tác gì.

Người này chỉ liếc mắt nhìn đám người nằm trên đất, lại nhìn theo cameras, sau đó vẻ mặt bình tĩnh rời đi.

Hình ảnh vô cùng kỳ lạ! Khiến người ta không rét mà run.

“Tôi nghe ông Dịch Quế Lâm nói, tháng trước trên đường quốc lộ ở vùng ngoại ô thành phố, hơn mười tỉnh nhuệ của Hắc Hoa Giáo chết ở ven đường một cách rất khó hiểu, kiểm tra thi thể căn bản không phát hiện ra được nguyên nhân bọn họ tử vong, mà đám.

tỉnh nhuệ của Hắc Hoa Giáo là cao thủ số một số hai, cái chất kỳ lạ của bọn họ vẫn luôn là một bí ẩn chưa được giải đáp, và bây giờ, tôi e răng chúng ta đã biết sự thật rồi!” “Người này…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1995


Chương 1995:

Tôi nhớ rõ ngày hôm qua khi Niệm Sinh lấy thư khiêu chiến ra, người này đứng phía sau bên phải Niệm.

Sinh!”

Lâm Dương nói.

“Không sai! Cho nên người hạ độc giết hơn mười tỉnh nhuệ của Hắc Hoa Giáo, là người của thôn Dược Vương! Nhưng mà…

Thầy Lâm! Cậu thấy được người này ra tay không?” Hà Vĩ Hùng hơi kích động.

“Không thấy.” Lâm Dương nói.

“Lặng yên không một tiếng động khiến mười mấy người ngã xuống, thủ đoạn này đúng là đáng sợi Có lẽ Hà Vĩ Hùng không biết rốt cuộc thực lực của đám tinh nhuệ Hắc Hoa Giáo đạt tới mức độ nào, phương pháp lặng yên không tiếng động khiến mười mấy người đàn ông trưởng thành ngã xuống đất này có thể xưng là thuật pháp của quỷ thần rồi.

Đây là chuyện bác sĩ bình thường có thể làm được sao?

Cộng thêm hôm qua Niệm Sinh còn nói “đấu tính mạng” nữa, Hà Vĩ Hùng cảm thấy tình thế không đơn giản như mình nghĩ.

“Được rồi, tôi đã biết! Đi làm việc đi.”

Lâm Dương giống như không để chuyện này ở trong lòng, lạnh nhạt đáp một câu, tiếp tục vùi đầu vào nghiên cứu.

Chuyện này thiếu chút nữa khiến Hà Vĩ Hùng sốt ruột tới chết.

“Thầy! Trận quyết đấu này, thầy không thể đánh!” Hà Vĩ Hùng vội vàng la lên.

“Bây giờ còn có thể từ chối sao?”

“Đương nhiên có thể từ chối!” Hà Vĩ Hùng lập tức nói: “Hiện giờ Phái Cổ đã phái người tới tiếp xúc với cậu, bọn họ hy vọng có thể đạt được một số sách cổ về y học từ chỗ cậu, chỉ cần cậu nguyện ý, bọn họ có thể thay cậu ra mặt nói chuyện với thôn Dược Vương, bỏ trận đấu y thuật này!”

“Thôn Dược Vương sẽ không bỏ qua.”

Lâm Dương lạnh nhạt nói: “Ngoại trừ mang Tô Vũ Nhi đi, thì không có biện pháp khác khiến bọn họ rời đi! Nếu Phái Cổ nghe ngóng về thôn Dược Vương, vậy chắc chắn sẽ biết tính cách con người của thôn Dược Vương! Tôi cảm thấy việc này không ổn, huống chỉ tôi không có bất cứ sách cổ y học gì, nếu bọn họ muốn học y thuật của tôi, ông đi nói cho bọn họ, bảo bọn họ tới phòng giáo vụ của học viện Phái Nam Y đăng ký, con người tôi ấy à, giảng dạy truyền thụ cho tất cả, không phân biệt giống loài chủng tộc! Không cần phải phiền phức như vậy!”

“Chuyện này…” Hà Vĩ Hùng á khẩu không trả lời được.

“Được rồi Vĩ Hùng, ra ngoài đi, đừng quấy rầy tôi nữa!”

Lâm Dương lạnh nhạt nói, tiếp tục vùi đầu vào trong nghiên cứu của mình.

Gương mặt già nua của Hà Vĩ Hùng trắng bệch, đã không biết nên làm thế nào cho phải.

Mà đúng lúc này… Tải app truyện hola nhé cả nhà!

Cốc cốc cốc.

Lại có tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.

Lâm Dương nhướng mày.

Hà Vĩ Hùng vội vàng đi tới mở cửa.

Mới phát hiện là Dương Long.

Được Lâm Dương chữa trị, Dương Long đã hoàn toàn khôi phục lại, nhưng xương trên cơ thể yếu hơn trước không ít.

“Bác sĩ Lâm! Bên ngoài có rất nhiều người đến, chỉ tên muốn gặp cậu!” Dương Long vội vàng nói.

“Là những ai thế?” Lâm Dương nghiêng đầu hỏi.

“Đều là… Người trong giới võ đạo! Còn đến từ các môn phái khác nhau, còn có không ít người đại diện cho thế gia!” Dương Long nói.

Những lời này vang lên, sắc mặt mỗi người trong phòng nghiên cứu đều đã rất khó coi.

“Những người này tới đây làm gì?” Hà Vĩ Hùng thất thần hỏi.

“Nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!” Lâm Dương lạnh nhạt nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1996


Chương 1996:

Một lời của Lâm Dương đều khiến cho đám người Hà Vĩ Hùng bừng tỉnh và hiểu ra.

Quả thực, điểm mấu chốt ở đây là làm sao người của những gia tộc và tông phái kia có thể khoanh tay đứng nhìn được? Bọn họ chắc chắn sẽ chen một chân vào: Dù sao thì lúc trước bọn họ cũng đã tới học viện phái Nam Y để đòi Tô Vũ Nhi mà không được, nên đã ghi hận trong lòng.

Lâm Dương khiến bọn họ không dễ chịu gì, vậy làm sao bọn họ có thể để anh thoải mái được chứ?

Hiện tại đã có người của thôn Dược Vương ra mặt, bọn họ còn sợ bác sĩ Lâm đó nữa sao?

Chỉ cần một Dược Vương cốc đã khiến bác sĩ Lâm nghẹt thở rồi, nếu như lại có thêm một đám người đổi phe, đứng về phía thôn Dược Vương nữa, vậy bác sĩ Lâm lấy đâu ra người để đấu với thôn Dược Vương đây?

Trong phòng họp.

Rất nhiều gia tộc và tông phái đều đang ngồi ở bên trong, hoặc đang hút thuốc, hoặc đang uống trà, ai nấy cũng nghiêng đầu đỡ trán, hai chân bắt chéo, ung dung và kiêu ngạo.

Bầu không khí trong phòng họp rất ngột ngạt.

Cọt kẹt!

Cánh cửa bị đẩy ra.

Đám người Lâm Dương, Hà Vĩ Hùng và mm 24 Dương Long tiến vào.

Nhìn thấy mây mù lượn lờ trong phòng họp, mọi người đều nhíu chặt mày.

Mà người trong phòng họp thấy anh tiến vào, ai nấy cũng đều nhếch khóe miệng lên, thầm trao đổi bằng ánh mắt.

“Ái chà chà, bác sĩ Lâm! Hân hạnh hân hạnh!”

“Đều nói bác sĩ Lâm có tư chất của thiên nhân, hôm nay gặp được, quả nhiên là lời đồn không giả!”

“Bác sĩ Lâm, hy vọng anh vẫn khỏe từ khi chúng ta chia tay!

Có không ít nhân vật cấp bậc đại lão đứng dậy, chắp tay cười và chào hỏi với Lâm Dương.

“Chào các vị!”

Lâm Dương nặn ra một nụ cười bất ngờ, cũng chắp tay đáp lễ với mọi người, rồi đi về phía ghế chủ nhân ở đầu bàn phòng họp.

Nhưng còn chưa đi được vài bước thì anh đã dừng bước chân lại.

Chỉ thấy vị trí chủ nhân vốn thuộc về anh, nay lại có một người trẻ tuổi bện tóc đang ngồi.

Người trẻ tuổi này gác một chân lên bàn, lưng dựa vào ghế, và đang căn hạt dưa.

Bên cạnh anh ta còn có hai bóng người cao ngất đang đứng.

Khí tức của ba người này đều vô cùng khác thường.

Mà điều khiến cho người ta chú ý đến nhất, chính là một đường hoa văn trên cánh tay của người đàn ông này.

Đó là một dấu hoa văn giống như con bò cạp.

Trông rất sống động, lộ rõ vẻ dữ tợn!

“Thiên Hạt giáo?”

Dịch Quế Lâm ở bên cạnh cũng tới đây chào hỏi, thất thanh hô lên.

Với loại tình cảnh của người trong võ đạo này, có Dịch Quế Lâm ở đây thì dễ giải quyết hơn nhiều.

“Dịch Quế Lâm?”

Người trẻ tuổi phun sạch vỏ hạt dưa trong miệng ra, liếc mắt nhìn ông ta, rồi lạnh lùng nói: “Không ngờ đường đường là chưởng môn của Kỳ Lân Môn, vậy mà lại đi làm tay sai cho người khác, hơn nữa còn là làm tay sai cho một tiểu bối trẻ tuổi như vậy nữa chứ! Quả đúng là buồn cười, mặt mũi của tổ tiên Kỳ Lân Môn đều đã bị ông vất sạch cả rồi!”

“Cậu nói cái gì?” Dịch Quế Lâm tức giận.

“Tôi nói gì sai sao?” Người đó tiếp tục phun vỏ hạt dưa một cách thờ ơ, hoàn toàn không coi Dịch Quế Lâm ra gì.

“Thằng ranh con thối tha kiêu ngạo, hống hách!” Dịch Quế Lâm làm sao có thể nuốt được cục tức này? Ông ta lập tức giơ tay lên, dự định ra tay.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1997


Chương 1997:

“Quế Lâm!” Lâm Dương lạnh lùng quát một tiếng.

Dịch Quế Lâm liếc mắt nhìn anh, kìm chế cơn giận vừa rồi trong lồng ngực xuống, lúc này mới thôi.

“Thưa ngài, cậu làm vậy là có ý gì? Ngồi vào vị trí chủ nhân cũng thôi đi, tại sao còn nói lời khiêu khích với ông Dịch của chúng tôi? Cậu như vậy, liệu có phải quá không có lễ phép rồi không?” Hà Vĩ Hùng ở bên cạnh thấy chướng mắt, mới trầm giọng hỏi.

“Tôi không có lễ phép thì đã làm sao?

Ông có ý kiến gì à?” Người trẻ tuổi bình tĩnh đáp.

Quá khiêu khích rồi!

“Cậu… đồ vô giáo dục!” Hà Vĩ Hùng tức giận, cũng không biết nên nói gì mới phải.

“Được rồi! Đừng nói nữa!”

Lâm Dương ngăn mọi người nổi giận, sau đó tìm một cái ghế trống rồi ngồi xuống.

Người đàn ông trẻ tuổi lại tiếp tục cắn hạt dưa.

Những người xung quanh cũng mang vẻ mặt trêu tức, trong ánh mắt tràn đầy vẻ chế Hà Vĩ Hùng, Dương Long, Dịch Quế Lâm càng nhìn lại càng tức, nhưng Lâm Dương không muốn so đo, nên bọn họ cũng không có cách nào khác.

“Các vị, chúng ta cũng đừng lãng phí thời gian nữa. Các vị từ xa tới đây, chắc chắn là có chuyện gì đó, nếu đã ngồi ở nơi này thì cứ nói, không thành vấn đề. Nếu có chuyện gì Lâm mỗ có thể giúp được, vậy tôi nhất định sẽ làm hết khả năng, sẽ không từ chối.” Anh lạnh lùng nói.

Vừa dứt lời, mọi người đều nở nụ cười.

Lời nói khách sáo như vậy, cũng không giống với những lời mà Lâm Dương kiên quyết từ chối bọn họ lúc trước sẽ nói ra.

“Ồ, lúc ông đây muốn Tô Vũ Nhi, chẳng phải cậu đã từ chối tôi với thái độ rất kiêu mm 8/14 ngạo hay sao, sao bây giờ lại sợ rồi? Đúng là nực cười!” Một người đàn ông để chòm râu dê thầm cười lạnh.

“Rốt cuộc thì cậu ta cũng biết sợ rồi! Cả nhà tải app truyện hola đọc thêm nhé! Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé!

Nhưng cũng phải thôi, nếu tất cả chúng ta theo phe của thôn Dược Vương, vậy cậu ta cũng hứng đủ rồi!” Người bên cạnh thì lại khẽ cười.

Thái độ của Lâm Dương khiến mọi người có chút phấn khích đến cực độ.

“Bác sĩ Lâm cũng đã nói như vậy rồi, vậy chúng tôi sẽ không lòng vòng nữa.”

Một người đàn ông trung niên có một nhúm tóc đen trên đầu trực tiếp mở miệng nói: “Bác sĩ Lâm, mấy người chúng tôi tới nơi này của cậu, thực ra là để giúp cậu đấy!”

“Giúp tôi ư?”

“Đúng vậy, chuyện cậu và bác sĩ ở thôn Dược Vương sắp quyết đấu y thuật đã làm xôn xao dư luận, náo đến ồn ào huyên náo!

Nghe nói lần thi đấu y thuật này, có liên quan đến tính mạng của bản thân và người nhà.

Chúng tôi cảm thấy bác sĩ Lâm trẻ tuổi và đầy hứa hẹn như thế, nếu cứ chết trong tay của bác sĩ ở thôn Dược Vương như vậy, thì thực đáng tiếc. Cho nên mới tới đây trợ giúp bác sĩ Lâm chiến thắng trận quyết đấu y thuật này!” Người đó cười nói.

“Vậy các vị dự định giúp tôi thắng kiểu gì?” Lâm Dương hỏi.

“Cứ ngồi yên ở nhà là được!” Người đó mỉm cười đáp.

“Ngồi yên?” Hà Vĩ Hùng chẳng hiểu gì, vẫn chưa biết lời này là có ý gì.

Thế nhưng Dịch Quế Lâm và Lâm Dương = 10/14 thì lại lập tức hiểu ra ngay.

Ngồi yên? Cũng không phải ngồi gì đó!

Mà ý là cứ ngoan ngoãn là được.

Ý nghĩa trong lời nói của những người này rất trực tiếp.

Nếu Lâm Dương không cho bọn họ lợi ích, vậy bọn họ cũng sẽ không thành thật, nhất định sẽ đứng về phía thôn Dược Vương để cùng đối phó với anh.

Đây là điều mà anh không muốn nhìn thấy nhất.

Yêu cầu của bọn họ chính là muốn anh phải trả giá một chút để làm yên lòng bọn họ.

Hà Vĩ Hùng cũng phản ứng lại, lập tức nghiến răng nghiến lợi.

Trên cơ bản, đây chính là bắt chẹt người khác, là bắt bí một cách trắng trợn!

“”. 1⁄4 “Quá đáng quá rồi! Nào có lý này chứ!”

Hà Vĩ Hùng thầm mắng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1998


Chương 1998:

Vẻ mặt của đám người xung quanh mang theo ý cười, nhìn Lâm Dương với vẻ chẳng sốt ruột gì.

“Vậy tôi phải làm thế nào, mới có thể khiến các vị đợi ở nhà một cách thành thật đây?” Lâm Dương quét mắt nhìn đám người một vòng, bình tĩnh hỏi.

“Yêu cầu của mỗi một người trong chúng tôi đều đã được viết xong, bác sĩ Lâm, cậu có thể xem qua một chút!

Mọi người tới tấp rút một tờ giấy từ trong túi áo ra rồi đặt lên mặt bàn.

Dương Long vội vàng tiến lên, thu những tờ giấy viết đầy chữ đó, rồi đưa cho Lâm Dương.

‘ 8 Lâm Dương nhìn sơ qua một lượt, trên gương mặt không có sự thay đổi gì.

“Thưa thầy, bọn họ viết gì thế?” Hà Vĩ Hùng bước lên phía trước hỏi.

Anh đưa cho ông ta.

Ông ta vội vàng cầm lấy rồi liếc mắt nhìn.

Một lát sau, sắc mặt của ông ta trẳng bệch đến cực điểm.

“Cái gì? Phải chuyển sáu mươi phần trăm cổ phần Dương Hoa cho bọn họ á?”

“Còn phải giao phương thuốc bí truyền có công hiệu đặc biệt nhồi máu não và viêm mũi nữa sao?”

“Ngay cả mười loại dược liệu quý nhất ở học viện phái Nam Y chúng ta cũng không bỏ qua? Phải đưa hết cho bọn họ vô điều kiện sao?”

= 1/14 “Thế này… thế này cũng quá đáng quá rồi! Đây là muốn đào khoét học viện phái Nam Y chúng ta và Dương Hoa đây mà!” Hà Vĩ Hùng vô cùng tức giận, khó có thể kiềm chế được lửa giận: “Không thể nào! Tuyệt đối không thể đồng ý được!”

“Nếu bác sĩ Lâm không muốn đồng ý, vậy thì đừng trách chúng tôi không thành thật!”

Người lúc trước đó híp mắt, cười bảo.

Hà Vĩ Hùng nghe vậy, nét mặt già nua lại càng trắng bệ[email protected]Ệ”qtjƑ có chút đứng nThLinh247. com Ông ta cầm những tờ giấy đó với vẻ vô cùng lúng túng.

“Bác sĩ Lâm, thực ra yêu cầu của chúng tôi không hề qúá đài yhú(ầắo. Cậu nghĩ nenh4Tft fN†Ị299 CON?

Cậu sẽ thân bại danh liệt đấy! Bây giờ có bao nhiêu người quan tâm đến một trận chiến này? Có bao nhiêu người cho rằng cậu nhất định sẽ thắng một trận này, nhưng trên thực †ế thì sao? Những người đó vốn dĩ không biết sự đáng sợ của thôn Dược Vương! Cậu quyết đấu với bác sĩ của thôn Dược Vương, chắc chắn sẽ thua không nghỉ ngờ gì nữa. Một khi cậu thua, vậy thứ chào đón cậu chính là sự chỉ trích của hàng nghìn người, mắng như té nước, sau đó cổ phần ở Dương Hoa sẽ hỗn loạn, y thuật của học viện phái Nam Y sẽ bị người nghi ngVâ()ƒ)hý át nước bẩn vào. Khi ấy, we(8LỦ RNC7LâNG”

cảm thấy những gia nghiệp mà cậu đã sáng lập ra có thể giữ được mấy phần?” Người đàn ông đó cười 0D ĐV 3 nói.

ng n vấn By mỉm cười và „la th Up” com “Bác sĩ Lâm, ông Hàn nói đúng đấy!”

“Cậu chỉ cần trả một cái giá rất nhỏ là đã có thể giữ được sản nghiệp to lớn đó rồi, thế này còn không phải rất hời hay sao?”

Những người khác cũng mỉm cười gật đầu.

Dương Long và Dương Quế Lâm càng nghe lại càng tức giận.

Loại chuyện dọa dẫm và bắt chẹt người khác này lại “CốPV 0 l9) nói ra một cách quang minh chính đại? Quả đúng là vô TamLinh247.com Thế nhưng lúc này, bọn họ có tức giận đến thế nào cũng phải nhịn.

Mọi người đềưytng/nhịn Lâm Dương và đợi oâu trả lời;củ ‘ %4ffifffl247.com Lâm Dương im lặng không nói.

“Thưa thầy, loại chuyện này vẫn nên cẩn thận chút thì tốt hơn.” Hà Vĩ Hùng tiến lên, nói một cách dè dặt.

Nhưng vừa dứt lời, Lâm Dương đột nhiên ngẩng đầu: “Tôi đồng ý!”

“Hả?” Ông ta sững sờ.

Mọi người cũng vô cùng ngạc nhiên.

Không lâu sau, có không ít người bật cười.

“Ha ha ha, 6á€>ƒ làm đ0ấnhiên là người s”fhLinh247.com “Tốt lắm! Tốt lắm! Ha ha ha ha…”

Mọi người võ tay khen ngợi.

Sự thỏa n UY đồng nghĩa với „[äINE 18 nh243°% chủ ốm tuyệt Hiện tại, bọn họ nói gì thì anh phải làm cái đói “Tôi sẽ lập tức cho người sắp xếp và bàn giao thủ tục, các vị chắc hẳn có được những thứ mà các người mà muốn rất nhanh, xin hỏi còn có chuyện gì nữa không?” Anh lạnh nhạt hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1999


Chương 1999:

“Ha ha, bác sĩ Lâm là một người sảng khoái, làm sao chúng tôi có thể nhiều lời được chứ? Không nói nhiều nữa, chúng tôi xin tạm biệt trướcf2 DY of xua Xàbdj9 Baa/[email protected], lập tức đứng dậy ôm quyền, dự tính rời đi.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt vang lên top of +4 fñifi247’cbW như vậy sao? Ngồi xuống!

Sắc mặt của người đàn ông tên là ông Hàn kia hơi thay đổi, ông ta quay đầu lại nhìn.

Lúc này, mới phát hiện ra người nói chuyện chính là người đàn ông trẻ tuổi của Thiên Hạt Giáo kia!

“Cậu Kim có gì cần chỉ dạy sao?” Ông Hàn trầm giọng hỏi.

“Chỉ dạy thì không có, chỉ là muốn nhắc nhở ông một câu, đừng quá coi trọng mình, ông không đại diện cho tất cả mọi người.”

Cậu Kim thản thiếp đãb/ OŸ “dạn [ñÔdg Hài uể đhý nHofñàjktà định phát tác, thì lại nhịn xuống khi nhìn thấy hai bóng người phía sau anh ta. Ông ta từ hạnh một tiếng rồi ngồi trở lại chỗ của mình.

“Bác sĩ tariBÐIBYA0fE, sợ rằng vẫn chưa ñủFIÑgửèi ữề tùäikếh lá cáu/&iEïRia ném số hạt dưa vẫn chưa cắn hết trong tay lên bàn, nói với vẻ mặt không có biểu cảm.

“Vậy cậu còn yêu cầu gì sao?”

“Tôi nghe nói trong tay bác sĩ Lâm còn có một vị Hoàng Sâm, giao nốt nó cho tôi đi.”

Cậu Kim đáp.

Lời này vừa nói ra, những người khác đều nhíu chặt mày lại.

Hoàng Sâm?

Đây chính là bảo bối mà tất cả mọi người đều muốn có ##py of °”†ai\1nrír237 tan”

thôn Điền Dược cũng là vì bảo bối này. Nếu có thể có được vật này, vậy những tiền tài thế tục khác còn tính là gì nữa?

Chỉ có điềtÉ. đ),cũađ biếtÊự quý giá của sả 5E InLinh247.com Bác sĩ Lâm sẽ giao nó ra thật sao?

Mọi người đều giữ thái độ nghỉ ngờ.

Trên thực tế, Lâm Dương sẽ không đưa.

Bởi vì Hoàng Sâm liên quan đến việc nghiên cứu và phát triển giải dược độc tố trong cơ thể của Tô Nhan. Nếu không có Hoàng Sâm, muốn nghiên cứu chế tạo ra giải dược giải trừ hoàn toàn độc Tuyệt Mệnh sẽ trở nên cực kỳ khó khăn.

Nhưng anh cũng không từ chối ngay lập tức, mà tự mì[email protected], thuốc.

“diäÿtkMj 3n 2⁄/4a/ rối @À X4 có nhiều thời gian lắm đâu, đừng lãng phí thời gian của tôi.” Cậu Kim lạnh lùng bảo.

“Hà Vĩ “”g0hÿŸ ỚF Lâm nói.

Tầnitiiff27%com Đám người Dương Long ở bên cạnh cũng mang vẻ mặt khó tin.

“Bác sĩ Lâm, nếu không có Hoàng Sâm, vậy độc của cô chủ Tô Nhan…” Dương Long muốn nói lại thôi.

“bi lấy đi!” Lâm Dương nói.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, thấy vẻ mặt lạnh lùng của anh, suy nghĩ một chút rồi chỉ đành gật đầu.

Chỉ chốc lát sau, Hà Vĩ Hùng đã cầm Hoàng Sâm chạy vào phòng Ề nghị.

Lâm Dương cọp ãy; BYz0f lên mặt bàn.

TamLinh247.com Tất cả mọi người đầu đứng dậy để quan sát.

Bọn họ đều mang vẻ mặt ngạc nhiên.

“Đây chia RE) sát sao?

-48 IMjinh244 w:Ðlo ra vậy.”

“Chỉ riêng mùi vị này đã khiến tâm người †a khoan khoái rồi.”

“Quả nhiên là bảo bối!”

Tiếng cảm thán không ngừng vang lên.

“Không tệ!” Cậu Kim hờ hững nói, trực tiếp duỗi tay ra định lấy.

Nhưng Lâm Dương lại giữ chặt Hoàng Sâm lại.

“Hửm?

Copy of °fafntrfi2#2eoònf “Cậu muốn làm gì?”

“Tôi có nói sẽ đưa cho cậu sao?” Lâm Dương lạnh lùng hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2000


Chương 2000:

“Cậu có „/@BY„Of; Nếu cậu khônd đãi tôi cơ fhEdáiZbáo cậu èiăo chắc không chỉ tổn thất mỗi học viện phái Nam Y của cậu và Dương Hoa thôi đâu, mà ngay cả mạng của cậu nữa đấy! Cậu muốn Hoàng Sâm này, hay là muốn mạng đây?”

Cậu Kim hỏi.

Đây đã là uy h**p một cách trắng trợn rồi.

Lâm Dương rơi vào trong im lặng.

Bầu không khí trong căn phòng lại vô cùng kỳ quái.

Mọi người đều nhìn về phía anh.

Đám người Hà Vĩ Hùng, Dương Long và Dịch Quế Lâm đều không đám thở mạnh một cái nào.

Những người khác tốt xấu gì cũng sẽ hư tình giả ý với anh, nhưng cậu Kim này thì lại không để ý nhiều như vậy, mà trực tiếp trở mặt với anh.

Thế nhưng Thiên Hạt Giáo cũng có sự tự tin này.

Lúc trước, Thiên Hạt Giáo phái người tới tìm Lâm Dương và chỉ đích danh muốn Tô Vũ Nhú, nhưng anh lại không giao người, Thiên Hạt Giáo liên vung tay đả thương vài người ở học viện phái Nam Y, là Dịch Quế Lâm đã ra tay đánh bọn họ bỏ chạy.

Từ đó bọn họ xem như kết thù.

Cậu Kim này hiển nhiên sẽ không cho Lâm Dương sắc mặt tốt đẹp gì.

“Cho nên, nếu tôi không đưa cho cậu, thì cậu sẽ giúp thôn Dược Vương đối phó với tôi, câu đang có ý này đúng không?”

Lâm Dương nhìn cậu Kim và hỏi.

“Đúng.”

Cậu Kim lập tức mở miệng đáp, không hê do dự một chút nào.

“Vậy chúng ta đã là kẻ địch rồi.”

Anh đáp.

“Cậu muốn đối đầu với Thiên Hạt Giáo chúng tôi sao?”

Cậu Kim híp mắt hỏi.

Lâm Dương nhìn anh ta với ánh mắt lạnh lùng.

Chỉ thấy vẻ mặt của cậu Kim dữ tợn, cả người đã thầm.

vận khí kình.

Mà hai cao thủ phía sau anh ta căng đang vận khí công.

Những người có mặt ở đó đều không khỏi căng thăng.

Loại tư thế giương cung bạt kiếm này…

sợ là sắp đánh nhau mất thôi! Thế nhưng, Lâm Dương lại thở đài, đẩy Hoàng Sâm đó lên.

“Thức thời đấy!”

Cậu Kim cười lạnh, trực tiếp thu Hoàng Sâm lại, rồi cẩn thận quan sát.

Có không ít người từ các thế gia thâm lắc đầu, khóe miệng mỉm cười.

Bác sĩ Lâm vẫn sợ mà thôi! Nhưng rồi thấy anh đứng lên, hai tay chắp sau lưng, đi qua đi lại trong lòng hội nghị.

“Hoàng Sâm đã có rồi, tôi cũng chăng còn yêu câu gì từ bác sĩ Lâm nữa, tạm biệt!

Cậu Kim dự định rời đi.

“Không cần đi vội vã như vậy!”

Lâm Dương lạnh lùng nói.

“Còn chuyện gì nữa sao? Cậu Kim lạnh lùng nhìn anh Tồi hỏi.

“Thực ra con người tôi, vẫn luôn ăn mềm không ăn cứng! Hôm nay các vị tới đây, hình như là tới ép buộc, tôi rất không thích như vậy.

Lâm Dương vừa đi lại vừa nói.

“Cho dù cậu không thích thì đã sao? Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt! Đạo lý này, bác sĩ Lâm còn không hiểu sao?” Có người cười lạnh.

“Cho nên các người không hiểu tôi rồi!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2001


Chương 2001:

Thực ra vừa bắt đầu tôi đã biết ý đồ của các người, hơn nữa ngay từ đầu cũng đã có sẵn thái độ phản đối!”

“Phản đối?” Mọi người sửng sốt.

“Bác sĩ Lâm, nhưng cậu vừa mới đồng ý mọi chuyện của chúng tôi cơ mà.” Có người nói với giọng nghỉ ngờ.

“Đồng ý là một chuyện, còn làm được hay không lại là một chuyện khác.” Anh bình tĩnh đáp.

Khi giọng nói vừa dứt.

Cọt kẹt.

Cửa lớn của phòng họp đột nhiên bị khép lại.

Vẻ mặt của tất cả mọi người đều thay đổi rồi đứng bật dậy.

Cậu Kim híp mắt nhìn anh.

“Sao thế? Bác sĩ Lâm tức giận rồi sao?

Muốn ra tay với chúng tôi sao?”

“Ha ha, bác sĩ Lâm, nếu cậu có loại suy nghĩ này, vậy chúng tôi chỉ có thể nói là cậu quá ngu xuẩn rồi. Cậu đắc tội với thôn Dược Vương cũng thôi đi, hiện giờ lại còn muốn đắc tội với mười mấy thế gia và tông phái có mặt ở đây như chúng tôi sao, cậu có biết điều này có ý nghĩa gì không? Nghĩa là cậu sẽ phải đối mặt với tai họa ngập đầu! Cậu cho rằng cậu có thể đối phó với thế công của nhiều thế gia đại tộc như vậy cùng một lúc hay sao?”

“Ngu xuẩn hết sức!”

“Giết chúng tôi, cũng chẳng có lợi gì với cậu hết, hơn nữa còn mang thêm thù không đội trời chung! Đến lúc đó, dù thôn Dược Vương không ra tay, thì những thế gia và tông phái sau lưng mấy người chúng tôi cũng sẽ tiêu diệt cậu, cậu có tin không?”

“Bác sĩ Lâm vẫn còn quá trẻ tuổi, hành động liều lĩnh không lường trước hậu quả!”

“Người trẻ tuổi quá kích động sẽ dễ dàng chịu thiệt đó.”

“Suy nghĩ này cũng thật quá ngây thơi”

Mọi người đều bật cười.

Chẳng ai coi lời nói của Lâm Dương là vấn đề gì to tát.

Cậu Kim cũng lắc đầu, vơ hạt dưa trên bàn, tiếp tục cắn rồi bảo: “Họ Lâm kia, trước tôi không nói suy nghĩ này của cậu có ngu xuẩn hay không, nhưng tôi hỏi cậu, chỉ một mình cậu, lấy gì để đấu với nhiều người chúng tôi đây? Một Dịch Quế Lâm có thể giúp gì được cho cậu chứ!”

“Dịch Quế Lâm sao?”

Lâm Dương lắc đầu: “Cậu thật sự cho rằng người tôi dựa vào là Dịch Quế Lâm sao?”

Vừa dứt lời, ở bốn góc trong phòng họp đột nhiên xuất hiện bốn bóng người cao ngất.

Nhiệt độ trong phòng họp đột nhiên giảm xuống vài độ.

Tất cả mọi người đều không khỏi rùng mình một cái, lúc này mới chú ý tới những người đột nhiên xuất hiện này.

“Đây là?” Tải app truyện hola đọc tiếp nhé!

“Người của bác sĩ Lâm sao?”

“Bọn họ trà trộn vào đây từ khi nào?”

“Những người này là ai vậy?”

Mọi người có chút khẩn trương, tất cả đều quan sát bốn người đột nhiên xuất hiện kia.

Thế nhưng lúc này.

“ÁP Một tiếng hét chói tai vang lên.

Sắc mặt mọi người thay đổi, vội vàng nhìn về phía thanh âm phát ra kia.

Lúc này, mới phát hiện ra âm thanh chói ta đó lại tới từ một cao thủ của Thiên Hạt Giáo phía sau cậu Kim.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2002


Chương 2002:

“Mi Tâm! Anh thế nào rồi?” Vẻ mặt của cậu Kim nặng nề, lập tức hỏi.

“Đây là những… ảnh ngự! Những người này là ảnh ngự!!” Người tên Mi Tâm đó chỉ vào những bóng người trong góc phòng họp một cách run rẩy, vội vàng hô lên.

“Ảnh ngự ư?”

Người bên cạnh cũng không khỏi run lên: “Đó không phải là những cấm vệ chỉ xuất hiện bên cạnh giáo chủ Đông Hoàng Giáo thôi sao?”

“Đông Hoàng Giáo?”

Đám người trong phòng họp đều chấn động, lộ ra vẻ mặt kinh hãi.

Cái tên này có sức nặng không tâm thường trong lòng bọn họ!

Người tên là Mi Tâm kia đột nhiên nhận ra chuyện gì đó, rồi vội vàng chỉ tay về phía Lâm Dương.

Trong phút chốc, những người khác đều như bị sét đánh.

Một giọng nói được phát ra một cách run rẩy: “Đó chính là nhẫn thần Đông Hoàng? Lẽ nào… người này chính là Đông Hoàng Thần Quân ư?”

Nhẫn thần Đông Hoàng có ý nghĩa gì thì đám người của những thế tộc tông phái này đều hiểu rõ.

Đó chính là tín vật của giáo chủ Đông Hoàng Giáo và chỉ có Đông Hoàng Thần Quân mới có tư cách đeo nó!

Lại thêm cả những thị vệ cận thân chỉ thuộc về Đông Hoàng Thần Quân này nữa, một thân phận khác của bác Sĩ Lâm đã được tiết lộ.

“Đông Hoàng Giáo… sao bác sĩ Lâm lại có quan hệ với Đông Hoàng Giáo chứ?”

“Hơn nữa, cậu ta còn là giáo chủ của Đông Hoàng Giáo nữa chứ? Lúc trước chưa từng nghe nói đến chuyện này!”

“Là giả phải không? Chuyện này… chuyện này chắc chắn là giả rồi!”

“Không dám tin luôn, thế này cũng quá bất ngờ…”

Mọi người đều trợn tròn mắt há hốc mồm, xì xào thành tiếng.

Không ai có thể chấp nhận được chuyện kinh hoàng này.

“Các vị đừng để bị cậu ta lừa, một chiêu này đều là giả thôi! Đây đều là một vở tuồng của bác sĩ Lâm! Đừng để bị cậu ta dọa!”

Lúc này, một người đàn ông với gương mặt để râu quai nón đứng dậy, hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Hai tháng trước tôi đã đến Đông Hoàng Giáo, Đông Hoàng Giáo hiện giờ vẫn đang nằm trong tình trạng chia năm xẻ = 26 bảy, hoàn toàn không có giáo chủ. Sao bây giờ lại mọc đâu ra một giáo chủ nữa? Lại vừa khéo là bác sĩ Lâm như vậy? Hừ, theo tôi thấy, cậu cho rằng chúng tôi không hiểu Đông Hoàng Giáo, cho nên cố ý dùng chiêu này để dọa chúng tôi đúng không?”

“Nói có lý!”

“Tôi cũng chưa từng nghe nói Đông Hoàng Giáo có giáo chủ mới!”

“Đây chắc chản là giả rồi.”

Một vài người rỉ tai thì thầm với nhau, đều cùng gật đầu.

Lâm Dương không nói gì, chỉ lạnh lùng nhìn người đó.

Người đó cũng rất nóng nảy, hừ lạnh bảo: “Bác sĩ Lâm! Tôi muốn rời khỏi nơi này! Tôi nói cho cậu biết, những thứ cậu đã đồng ý với chúng tôi đều không thể thiếu! Nếu trước khi trận quyết đấu y thuật bắt đầu mà tôi vẫn chưa nhìn thấy đồ! Vậy thì đừng trách chúng tôi!”

Nói xong, ông ta vung tay một cái, dẫn người đi về phía cửa lớn.

Từ đầu đến cuối, Lâm Dương không hề ngẩng đầu nhìn ông ta lấy một lần.

Còn đám người thì lại nhìn với ánh mắt sáng rực.

Thế nhưng, người có thái độ cực kỳ kiêu ngạo đó sải bước tới gần, đang định duỗi tay nắm vào tay vịn, thì giây tiếp theo, đã có một bóng người xuất hiện trước mặt ông ta.

“Muốn chết Người nọ dường như đã sớm đoán ra được Lâm Dương sẽ ra tay, ông ta quát một tiếng, bàn tay mò về phía tay vịn cửa đột nhiên rụt về nhanh như chớp, rồi lại vung mạnh một quyền lên bóng người trước mắt.

Cùng lúc đó, mấy tên thuộc hạ phía sau cũng đồng loạt ra tay, cùng nhau tấn công vào những vị trí yếu hại trên cơ thể của bóng người kia.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2003


Chương 2003:

Một người khóa họng.

Một người móc tim.

Một người tấn công vào huyệt chết.

Đây rõ ràng đều là những đòn sát thủ!

Bọn họ ra tay mà hoàn toàn không nương tay một chút nào.

Ánh mắt của mọi người đều nhìn chăm chú.

Với tình hình này… sợ là sắp có tai nạn chết người rồi đây!

Nhưng giây tiếp theo…

Bặc!

Bặc!

Hai tiếng quỷ dị vang lên.

Hai tay vung về phía bóng người đó đột nhiên dừng lại.

Chỉ nhìn thấy, hai cánh tay của bóng người đó giơ lên, khống chế hai tay đang vung tới một cách hoàn mỹ.

Nhưng bóng người nào cũng chỉ có hai cánh tay mà thôi, cũng không phải là ba đầu sáu tay gì đó, trên cơ bản không thể hoàn toàn chống đỡ được nhiều công kích như vậy.

Quả nhiên.

Bốp!

Bốp!

Trái tim và họng của người này trực tiếp chịu một đòn nặng nề.

Tiếng trầm đục vang lên.

Tất cả những người có mặt ở đó đều hoảng sợ, trừng to mắt nhìn bóng người kia.

Thế nhưng…

Bóng người đó lại không hề chút sứt mẻ nào, nhìn chằm chằm vào người đó bằng đôi mắt lạnh lùng.

“Hửm?” Người nọ có chút chột đạ, lùi lại hai bước theo bản năng, cảm thấy không ổn cho lắm.

Theo lý thường mà nói, thì người bình thường chịu loại công kích này không chết cũng sẽ bị choáng, nhưng đối phương thì vẫn còn trơ mắt đứng sừng sững không ngã…

‘3: 7/16 Thế này có hơi bất thường thì phải?

Người nọ thầm cắn răng, gầm nhẹ một tiếng, rồi lại tung một quyền nữa ra.

Nhưng nắm đấm của ông ta vừa mới giơ lên.

VùiI Bóng người đột nhiên dùng sức, bẻ gấy hai cổ tay đang bị nắm kia, rồi lôi chủ nhân của cổ tay đó đâm mạnh vào người kia.

Ầm!

Nắm tay của người nọ còn chưa chạm vào bóng người kia, thì bản thân đã như miếng bánh mì kẹp, bị hai người ở bên trái và phải đập cho choáng váng.

Người nọ liên tục lùi lại, nắt nổ đom đóm, chịu thiệt một vố to!

Đợi sau khi ông ta ổn định thân hình, nhìn thấy cổ tay của thuộc hạ mình bị bẻ gãy, và đang phát ra tiếng kêu thê thảm, thì kinh hãi hét lên.

“Lân! Tất cả lên hết cho tôi, g**t ch*t tên đói”

“RõI”

Những người còn lại cắn răng, tất cả đều nhào tới.

“Không cần nương tay!” Lâm Dương đột nhiên nói một câu.

Những người có mặt ở đó đều run rẩy trong lòng.

Mà trong khoảnh khắc lời này vừa phát ra, bóng người đó đột nhiên nắm lấy chuôi kiếm của trường kiếm bên hông, tiện đà di chuyển cánh tay.

118K Nhanh đến không thấy bóng dáng.

Bọn họ không thể thấy rõ rốt cuộc người đó đã rút kiếm hay chưa, chỉ nhìn thấy một tia sáng màu bạc xẹt qua trước mặt anh ta.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2004


Chương 2004:

Tất cả những người xông về phía anh ta, trong nháy mắt đều như ngừng lại tại chỗ, ai nấy cũng cứng đờ.

Mà bóng người kia thì lại lùi về sau một bước, trở về góc phòng một lần nữa.

Vẻ mặt của mọi người đều đần ra, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng cảnh tượng tiếp theo đã khiến mỗi một người có mặt ở đó đều chấn động.

Chỉ thấy những người đang cứng đờ trước mặt vị ảnh ngự kia, trên cổ đều xuất hiện một kẽ hở dài như một sợi tóc, sau đó máu tươi tràn ra từng chút một, đầu của bọn 10/16 họ cũng từ từ rơi khỏi cổ, rồi rớt xuống mặt đất.

Chất lỏng màu đỏ phun ra.

Những người này, bao gồm cả tên đã cho rằng Lâm Dương đang lừa gạt mọi người cũng ngã xuống đất, không còn động tĩnh gì nữa.

Tất cả mọi người trong phòng họp đều đứng dậy khỏi ghế ngồi.

Bọn trừng to hai mắt, lộ ra vẻ mặt kinh hoàng, nhìn một màn máu tanh này trong sự sợ hãi.

Một kiếm!

Giết sạch toàn bộ?

Đây chính là thực lực của ảnh ngự sao?

Đây chính là sự tự tin của bác sĩ Lâm sao?

Đầu óc của tất cả bọn họ đều trống rỗng, gần như sắp ngừng cả việc suy nghĩ.

“Tính cách của tôi là có ơn báo ơn, có thù báo thù. Người có ơn với tôi thì sẽ là người thân của tôi, còn người có thù với tôi, đến chết mới dừng! Nếu các người đã muốn dùng tính mạng của người nhà tôi để uy h**p tôi! Vậy chúng ta chính là kẻ thù không chết không ngừng! Hôm nay tôi giết các người, rồi ngày mai tôi sẽ đi san bằng tông môn của các người, với thực lực của Đông Hoàng Giáo, chỉ cần ba ngày là đủ Lâm Dương lạnh nhạt nói: “Ra tay thanh trừng đi.”

“Rõ, thưa giáo chủ!”

Các ngự ảnh thấp giọng đáp, rồi cùng rút kiếm định ra tay.

“Từ đãi”

¡3s 12/16 Ngay vào thời khắc nguy cấp này, cậu Kim vội vàng hô to.

“Có di ngôn gì nữa sao?” Anh hỏi.

Cậu Kim cắn chặt răng, trâm giọng đáp: “Bác sĩ Lâm, cậu không thể làm như vậy được!”

“Cậu đang dạy tôi làm việc sao?” Anh thờ ơhỏi.

“Bác sĩ Lâm, tôi chỉ muốn khuyên cậu một câu! Có thể cậu là giáo chủ của Đông Hoàng Giáo thật, nhưng kẻ địch mà cậu phải đối phó hiện giờ là thôn Dược Vương, mà thôn Dược Vương cũng không hề kém Đông Hoàng Giáo cậu là bao, cậu thật sự cho rằng cậu có thể yên ổn giành được thắng lợi chắc?” Cậu Kim trầm giọng đáp.

“Chuyện này có liên quan gì đến việc tôi muốn giết cậu sao?” Lâm Dương hỏi.

2 3Ä” 18/16 “Nếu cậu giết chúng tôi, thế lực sau lưng chúng tôi nhất định sẽ dùng hết sức mình để trả thù cậu. Đến lúc đó cậu không chỉ phải đối mặt với thôn Dược Vương, mà còn phải đối phó với sự trả thù điên cuồng từ mười mấy thế tộc tông phái. Cho dù cậu có Đông Hoàng Giáo, thì vẫn sẽ rơi vào kết cục thất bại thảm hại và chết thê thảm mà thôi! Đây là †hứ mà cậu muốn nhìn thấy hay sao?”

“Vậy ý của cậu là thế nào?”

“Thả chúng tôi ra, vậy có lẽ chúng tôi sẽ không nhúng tay vào chuyện giữa cậu và thôn Dược Vương nữa!” Anh ta hừ nhẹ rồi đáp.

Nhưng vừa dứt lời, cả người Lâm Dương đột nhiên biến mất.

Hô hấp của cậu Kim run lên, đột nhiên lùi về sau.

2¡ 8m 14/16 Thế nhưng đã không kịp nữa rồi.

Một bàn tay tựa như sét đánh, đột nhiên xuất hiện trước mắt anh ta, sau đó bóp lấy cổ anh ta một cách chuẩn xác.

Là Lâm Dương!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2005


Chương 2005:

Anh hơi dùng sức.

Hai chân của cậu Kim lơ lửng, cả người bị nhấc mạnh lên.

“Cậu chủ!”

Hai cao thủ Thiên Hạt Giáo phía sau cực kỳ sợ hãi, lập tức tiến lên.

Nhưng bọn họ vừa di chuyển, thì một trường kiếm sắc bén đột nhiên chắn trước mặt bọn họ, khiến bọn họ không dám lộn xộn chút nào!

Là ảnh ngự!

Hai người đều rùng mình.

Bầu không khí trong phòng hội nghị gần như đông cứng lại.

“Thả… thả tôi ra…”

Cổ của cậu Kim bị Lâm Dương bóp đến biến dạng, người đàn ông đó nắm chặt cánh tay của anh, không nhịn được mà giấy giụa.

“Tôi nghĩ có lẽ cậu vẫn chưa nghe rõ những lời tôi đã nói trước đó.” Lâm Dương lạnh lùng nhìn anh ta: “Ý của tôi là, đầu tiên sẽ giết sạch các người, rồi đi diệt môn, hiểu chưa? Nếu các người đã trở thành kẻ địch của tôi, vậy tôi hiển nhiên phải ra tay trước rồi! Cậu cảm thấy Thiên Hạt Giáo cậu lợi hại phải không, vậy bây giờ tôi sẽ truyền lệnh, điều động cao thủ của Đông Hoàng Giáo tới giết Thiên Hạt Giáo của cậu! Tôi nghĩ hiện giờ Thiên Hạt Giáo vẫn chưa có sự phòng bị đâu nhỉ? Thiên Hạt Giáo đối với Đông Hoàng Giáo mà nói, chẳng qua chỉ là phù thủy nhỏ gặp phù thủy lớn, lại thêm bị tập kích bất ngờ, giết các người đến trở tay không kịp. Tôi nghĩ cùng lắm cũng chỉ mất ba tiếng đồng hồ là tiêu diệt xong Thiên Hạt Giáo, cậu cảm thấy thế nào?”

Con ngươi của cậu Kim đột nhiên co lại, tận sâu trong đáy mắt tràn đầy sự sợ hãi.

“Về phần những thế gia tông môn khác, lại càng đơn giản hơn! Bây giờ các người đều đang ở trong địa bàn của tôi, không ai biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra ở nơi này.

Sau khi tôi giết sạch các người, tôi sẽ tạm thời giấu nhẹm tin tức này đi, trong vòng hai ngày cũng đủ để tàn sát hơn năm thế tộc tông phái, những thế tộc tông phái còn lại tôi cũng chẳng cần phải động tay. Bởi vì sau khi bọn họ nhận được tin, chắc chắn sẽ sợ đến pHớIl mất mật, không dám động vào tôi! Trong mắt tôi, các người chỉ là một đám ô hợp, lại lấy đâu ra tự tin mà cảm thấy có thể đối đầu được với tôi?” Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé cả nhà!

Nói xong, Lâm Dương liền dùng sức, thả cậu Kim ra.

Toàn bộ những ảnh ngự khác đều vây tới.

Hiện trường giương cung bạt kiếm, tình hình rất nghiêm trọng.

“Giáo chủ Lâm, xin hãy bỏ qua cho chúng tôi!”

Đúng lúc này, đầu gối của hai cao thủ Thiên Hạt Giáo kia đột nhiên mềm nhữn, quỳ trên mặt đất, dập đầu trước mặt Lâm Dương và la lên.

Những người còn lại không khỏi run rẩy, họ cũng nhận ra điều gì đó, rồi vội vàng quỳ 30 mọp xuống, cầu xin sự tha thứ từ anh.

“Giáo chủ Lâm, chúng tôi có mắt không nhìn thấy Thái Sơn, không biết đến uy phong của ngài, cầu xin ngài.. hãy tha cho chúng tôi một mạng…”

“Chúng tôi… chúng tôi đã biết sai rồi…”

“Chúng tôi xin thề, tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào trận đấu giữa ngài và thôn Dược Vương, chỉ cần ngài bằng lòng tha cho chúng tôi, chúng tôi thậm chí còn có thể giúp ngài Lúc này, tất cả mọi người đều hoang mang.

Bọn họ phát hiện ra vị bác sĩ Lâm này hoàn toàn không phải là loại người sẽ tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, ngược lại, anh lại là một người tàn nhãn.

Cực kỳ độc ác!

Làm việc vô cùng dứt khoát, tuyệt đối không cân nhắc đến hậu quả!

Tất cả mọi người đều đã suy tính sai cả rồi.

Lúc này, cách duy nhất để bọn họ có thể sống sốt, chỉ có một là: Xin tha!

“Bây giờ muốn cầu xin, liệu có phải quá muôn rồi không?” Vẻ mặt của Lâm Dương không có cảm xúc.

“Không muộn không muộn! Giáo chủ Lâm, nếu ngài bằng lòng thả chúng tôi ra, vậy chúng tôi nhất định sẽ giúp ngài đối phó với thôn Dược Vương, hơn nữa còn đảm bảo trận đấu y thuật lần này của ngài, nhất định sẽ chiến thắng không nghi ngờ gì nữa “Nếu tôi đã dám nhận lời khiêu chiến của bọn họ, hiển nhiên sẽ nắm chắc thành công!

Các người có nhúng tay vào hay không, cũng không ảnh hưởng đến kết quả cuối cùng.”

Anh đáp.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2006


Chương 2006:

“Y thuật của bác sĩ Lâm đương nhiên có một không hai, nhưng nếu ngài cho rằng đây chỉ là một trận đấu y thuật đơn giản, vậy đây chính là một sai lầm lớn đấy!” Ông Hàn nói.

“Ông có ý gì?” Lâm Dương nhướn mày.

“Giáo chủ Lâm, thôn Dược Vương bây giờ đã không thể so với lúc trước nữa rồi, thôn Dược Vương vừa mới đổi một nhóm cán bộ cấp cao, chiến lược và thủ đoạn của bọn họ không phải là thứ mà cậu có thể tưởng tượng ra được đâu Anh có chút bất ngờ: “Những người này là ai?”

,ụ “Độc! Là người cực kỳ hiểm độc mm. s0 Ông Hàn thấp giọng đáp: “Nhóm người này sẽ không từ thủ đoạn để đạt được mục đích! Hơn nữa thủ đoạn của bọn họ còn ác độc, khiến người khác tức điên! Tôi nói thật cho cậu biết, lần này thôn Dược Vương muốn †ìm được cô Tô Vũ Nhị, việc này cũng có liên quan đến một kế hoạch cực kỳ nham hiểm!

Nếu cô Tô Vũ Nhi trở về thôn Dược Vương, chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì nữa!

Lâm Dương vừa nghe được, ánh mắt lập tức chăm chú.

“Xem ra ông biết cũng không ít đâu nhỉ!”

“Thật không dám giấu diếm gì, vợ tôi chính là người của thôn Dược Vương, nhưng một năm trước, cô ấy cố tình vi phạm quy tắc của thôn và bị người của thôn Dược Vương đuổi đi. Cô ấy muốn rời khỏi nơi đó, cũng đã nói với tôi, thôn Dược Vương đã không còn là thôn Dược Vương lúc trước nữa rồi! Thôn mm zn0 Dược Vương của hiện tại… quá đáng sợi”

Ông Hàn nói với ánh mắt nghiêm túc.

Lâm Dương vừa nghe, liền bắt đầu suy tính.

“Bác sĩ Lâm, y thuật của cậu tuyệt vời, nếu cậu chiến thắng trận đấu y thuật, vậy thôn Dược Vương chắc chắn sẽ phái người can thiệp vào. Có thể bọn họ sẽ không đụng vào cậu, nhưng nhất định dùng những người bên cạnh cậu để uy h**p, ép cậu thua trận quyết đấu y thuật! Nếu khi ấy không có đủ người chế trụ người của thôn Dược Vương, vậy hậu quả chắc chẳn khó mà tưởng tượng nổi, cho nên bác sĩ Lâm, nếu cậu tha cho chúng tôi một mạng, chúng tôi sẽ làm trâu làm ngựa cho cậu, cầu xin cậu!”

Ông Hàn gào lên, lại dập đầu lạy anh.

Những người còn lại cũng đều dập đầu, lớn tiếng kêu gào xin tha thứ.

Lâm Dương nhìn những người này với vẻ mặt không có cảm xúc, rồi lại nhìn về phía Dịch Quế Lâm ở bên kia.

Anh suy nghĩ một lát, rồi lạnh lùng đáp: “Người của tôi không phiền các người tới bảo vệ! Các người chỉ cần đồng ý với tôi một chuyện, làm theo lời tôi nói, thì tôi sẽ tha cho các người Mọi người đều mừng rỡ.

“Bác sĩ Lâm có lời cứ nói, chúng tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình để thỏa mãn yêu cầu của cậu!” Ông Hàn vội vàng bảo.

Lâm Dương không vội lên tiếng, mà lại lấy một chiếc bình sứ nhỏ, rồi đổ một số lượng lớn viên thuốc nhỏ màu đen sì lên bàn.

Mọi người đều ngẩn ra.

“Các người uống những viên thuốc này – s0 vào đi! Tiếp đó, sau khi tôi quyết đấu y thuật xong… hãy tập kích thôn Dược Vương! Nếu thuận lợi, thì tôi sẽ đưa cho các người giải dược! Và sẽ không bao giờ truy cứu chuyện ngày hôm nay nữa, thế nào?” Lâm Dương lạnh lùng nói.

“Cái gì? Tập kích thôn Dược Vương sao?”

Tất cả bọn họ đều kinh hoàng như thể bị sét đánh.

Bác sĩ Lâm bị điên rồi sao?

Loại chuyện như tập kích thôn Dược Vương này mà anh cũng nghĩ ra được?

Anh không biết việc này có nghĩa gì sao?

Chớ có cho rằng thôn Dược Vương thực sự chỉ là một thôn trang theo như tên gọi của nó.

Trên thực tế thôn Dược Vương rất lớn.

Một thế gia vọng tộc phát triển mấy nghìn năm, sao có thể là thứ mà người bình thường có thể tưởng tượng ra được?

“Bác sĩ Lâm, ngài… ngài không nói đùa đấy chứ? Tập kích thôn Dược Vương sao?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2007


Chương 2007:

Việc này trên cơ bản là đi chịu chết đó!” Một người đàn ông nói trong sự run rẩy.

“Cộng hết những thế tộc tông phái sau lưng tất cả những người có mặt ở đây, sợ rằng vẫn không có cách nào phá được tuyến phòng thủ của thôn Dược Vương. Cho dù chúng tôi có ra tay, cũng khó mà đánh vào trong thôn được. Đến lúc đó ôm thất bại trở về, thôn Dược Vương sẽ lại tiến hành báo thù chúng tôi, vậy làm sao mấy người chúng tôi có thể ngăn chặn nổi? Đó không phải là tự rước lấy tai họa cho mình hay sao?”

“Bác sĩ Lâm, chuyện này… chuyện này không thích hợp cho lắm đâu…”

Mọi người do dự nói.

“Yên tâm, tôi chẳng trông mong gì vào việc các người sẽ tiêu diệt được thôn Dược Vương, tôi chỉ muốn các người đi đánh úp, không nhất định phải xông vào trong thôn!

Hơn nữa, tôi cho phép các người tiến hành cải trang, che giấu thân phận, để tránh thôn Dược Vương báo thù ngày sau!” Lâm Dương đáp.

“Vậy ý nghĩa của trận tập kích này là gì?”

Ông Hàn không thể nào hiểu được.

“Các người không cần hỏi, tôi hỏi các người có đồng ý hay không?” Vẻ mặt của anh không có cảm xúc.

Đám người tôi nhìn ông, ông nhìn tôi, ai nấy cũng đều lưỡng lự, khó có thể đưa ra được quyết định.

Nhưng hiện tại nào cho phép họ được lựa chọn?

Cuối cùng, ông Hàn dẫn đầu nói.

“Nếu không đồng ý, thì sẽ đắc tội với Đông Hoàng Giáo, tông môn vẫn sẽ gặp phải †ai họa ngập đầu như cũ, thay vì như vậy, chẳng thà nghe lời bác sĩ Lâm, như vậy sẽ ít mạo hiểm hơn Nói xong, ông Hàn trực tiếp cầm lấy đan được trên bàn, rồi nuốt vào trong miệng.

Những người khác thấy thế, cũng không còn do dự nữa.

Ực!

ỨỰc!

Ực…

Mọi người tôi một viên, ông một viên, tranh nhau bỏ vào miệng rồi nuốt xuống.

Sau khi đan dược vào bụng, được tiêu hóa cực nhanh, trong nháy mắt đã hóa thành bọt nước, một vài người móc họng muốn z: BH m nôn ra sau khi ra khỏi cửa, nhưng lại lập tức †uyệt vọng.

Chẳng mấy chốc, đan dược trên bàn đã không còn nhiều lắm.

Cậu Kim được Lâm Dương thả ra.

Anh ta ôm cổ, vừa ho khan, vừa nhìn viên đan dược kia.

“Cậu chủ, mau ăn đi! Mau ăn đi!”

“Cậu chủ, chớ có lưỡng lự, hãy mau ăn bill Hai cao thủ Thiên Hạt Giáo vội vàng thúc giục.

Vẻ mặt của anh ta do dự, cuối cùng vẫn cắn răng, nhét viên thuốc vào trong miệng, rồi ực một tiếng nuốt xuống.

“Tiên khách!”

Lâm Dương lạnh lùng nói, xoay người đi ra khỏi cửa trước tiên.

Đám người trong phòng họp, ai nấy cũng mang vẻ mặt như tro tàn.

Bọn họ vốn muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, đâm một kích vào Lâm Dương.

Nhưng không ngờ lúc này lại liên lụy đến bản thân mình…

Đám người ủ rũ rời đi.

Còn Lâm Dương thì lại trở về phòng nghiên cứu, tiếp tục nghiên cứu giải dược cho Tô Nhan.

“Bác sĩ Lâm, thế này thật sự sẽ không sao chứ?” Dịch Quế Lâm đi vào, trên gương mặt vẫn còn lộ ra chút lo lắng.

“Phải phái người đi điều tra thôn Dược Vương này một chút.” Ánh mắt của anh hơi híp lại, quay đầu bảo: “Đi gọi Tô Vũ Nhi tới đây.

“Được.” Dịch Quế Lâm chạy đi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2008


Chương 2008:

Một lát sau, Tô Vũ Nhi đi vào trong phòng nghiên cứu một cách dè dặt.

“Bác… bác sĩ Lâm, anh tìm tôi sao?”

“Mau nói hết tất cả những gì cô biết về thôn Dược Vương cho tôi nghe.” Lâm Dương vừa làm nghiên cứu, vừa đáp.

Gương mặt xinh đẹp của cô ta trắng bệch, như thể vừa nghĩ đến thứ gì đó cực kỳ đáng sợ, cả người đều khẽ run lên.

“Tôi không biết… tôi… tôi không biết, tôi hoàn toàn không biết một chút gì… về thôn Dược Vương hiện giờ hết…”

Tô Vũ Nhi ôm đầu, đột nhiên ngồi sụp xuống, nơm nớp lo sợ đáp.

“m 7 Lâm Dương hơi giật mình, nhìn thoáng qua cô ta, anh chần chừ một lúc rồi nói: “Xin lỗi, đã gợi lên ký ức không tốt cho cô.”

“Không… không sao…”

Cô ta run giọng và lắc đầu, nhưng sự sợ hãi trong đôi mắt lại không có cách nào xóa hết được.

“Cô chỉ cần trả lời một câu hỏi của tôi là được!” Anh nói.

“Anh muốn biết gì?” Cô ta nhẹ nhàng ngẩng gương mặt nhỏ tái nhợt của mình lên, nhìn về phía anh.

Chỉ thấy anh đột nhiên quay đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Vũ Nhi, tôi hỏi cô! Trong thôn Dược Vương, có thuốc giải trừ hoàn toàn độc tính của độc hoa Tuyệt Mệnh hay không?”

Lời này vừa nói ra khiến Tô Vũ Nhi lập tức cứng người.

Cô ta mấp máy môi dưới, lưỡng lự rất lâu…

“Nói cho tôi biết, có hay không?”

“Có…” Cô ta hít mạnh một hơi, run giọng gật đầu.

Lâm Dương mừng rỡ.

Anh nhắm hai mắt lại, im lặng một hồi, rồi tiếp tục chìm đắm vào trong nghiên cứu.

“Được rồi, không còn chuyện gì nữa, Vũ Nhị, cô trở về đi.”

“Nếu anh muốn đến thôn Dược Vương lấy dược, vậy tôi khuyên anh hãy từ bỏ chuyện này đi, anh đi rồi, thì sẽ không trở về được nữa đâu!” Tô Vũ Khi đột nhiên hô to.

Lâm Dương nghiêng đầu nhìn.

Chỉ thấy hai mắt cô ta rưng rưng, rồi lại khàn giọng hét lên: “Trên thực tế, anh không nên chấp nhận trận quyết đấu y thuật này!

Bởi vì anh vốn dĩ không thể nào thắng được thôn Dược Vương, anh hoàn toàn không biết sự đáng sợ của thôn Dược Vương đâu! Anh là đồ ngu ngốc!”

Nói xong, cô ta quay phắt người lại, rồi chạy khỏi phòng nghiên cứu.

Lâm Dương ngẩn ra, nhìn bóng người rời đi của Tô Vũ Nhi, mà không hề lên tiếng.

Có lẽ thôn Dược Vương rất mạnh, Nhưng… anh còn đường lui sao?

Trong những ngày tiếp theo, Lâm Dương vẫn trải qua ở phòng nghiên cứu.

Thẳng đến một buổi tối trước ngày quyết đấu, anh mới chạy ra ngoài và ngủ một giấc 22 KHI 10/11 thật ngon lành.

Cho đến tận sáng sớm hôm saul Thời gian hẹn đã đến!

Trận quyết đấu y thuật sẽ được tổ chức ở học viện phái Nam Y vào ngày hôm nay!

Ngày hôm nay sẽ thu hút sự chú ý trên toàn thế giới!

Sáng sớm, bên ngoài học viện phái Nam Y đã là một biển người tấp nập, lũ lượt di chuyển.

Trên con phố ngoài cửa lớn đậu đầy xe cộ, hỗn loạn không tả được, thậm chí đã có lúc còn gây ra hiện tượng tắc đường, khiến cảnh sát không thể không đến để duy trì giao thông.

Mà rất nhiều phóng viên bê camera và cầm microphone cũng đã vọt tới hiện trường.

Rất nhiều những đài truyền hình trực tiếp chính thống như Báo Nha TV, Đấu Hùng TV, Bilibili cũng đổ xô đến hiện trường, đang chen chúc ở trước cửa lớn.

Nếu không phải cửa lớn đang đóng chặt thì bọn họ đã sớm tiến vào rồi.

“Các bạn thân mến! Nơi này chính là học viện phái Nam Y! Không phải ngày nào mọi người cũng ồn ào muốn được nhìn thấy học viện phái Nam Y hay sao? Hôm nay, chúng tôi đã tới rồi đây!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2009


Chương 2009:

“Tôi nói cho các bạn biết, tôi chính là chỗ anh em lâu năm với bác sĩ Lâm kia đó! Bây giờ cậu ta chắc hẳn đang trong giai đoạn chuẩn bị, mọi người đừng nóng ruột! Đợi lát nữa tôi sẽ cho mọi người nhìn thấy bác sĩ Lâm! Chậc chậc chậc, các bạn thân mến!

Bác sĩ Lâm trong hiện thực thật sự còn đẹp trai hơn trong phim gấp một vạn lần! Nếu bạn muốn sinh khỉ con cho bác sĩ Lâm thì làm phiền hãy xếp hàng trước nha!”

Một người phát trực tiếp video ngắn, ăn mặc thời thượng, đang cầm di động đứng củ 2ns quay ở cửa lớn.

Ở hiện trường cũng có không ít người phát sóng giống như cậu ta.

Đám người vây xem nhiều không đếm xuể, cũng phải xếp hơn vài con phố.

Hiện trường ồn ào, còn náo nhiệt hơn cái chợ vỡ.

Két!

Lúc này, một chiếc Rolls-Royce Phantom đừng lại trước cửa lớn.

Đám người xung quanh đều nhìn về phía chiếc Phantom đó.

Chỉ thấy cửa xe mở ra, và rồi mấy bóng người bước xuống.

Một người trong số đó chính là Mã Hải!

“Mau nhìn kìa, là chủ tịch Long Quần chúng hô lên kinh hãi.

“Các bạn thân mến! Đã nhìn thấy chưa?

Là chủ tịch Long! Đại ca của tôi đấy! Muốn nhìn thấy tôi tiếp chuyện với đại ca thì hãy tặng quà đi nào, được ba trăm năm mươi triệu thì tôi sẽ đi tới để Long đại ca của tôi soi gương!”

“Ế? Được ba trăm năm mươi triệu rồi sao? Cái này… được rồi, nếu các bạn đã tiếp sức như vậy, vậy tôi cũng không thể sợ hãi được! Đi thôi!” Tải app truyện hola về đọc tiếp nhiều nhiều nhé!

Người phát trực tiếp đó nở nụ cười đắng chát, bất chấp khó khăn đi về phía Mã Hải.

Nhưng hiện tại nào đến phiên cậu ta đi qua đó? Một đám phóng viên đã sớm chen đến trước rồi.

“Các bạn thân mến, các bạn cũng nhìn thấy rồi đấy, đại ca của tôi thực sự quá bận!

Như vậy đi, đợi, đợi lát nữa, chờ đại ca của tôi có thời gian rảnh rỗi, tôi sẽ lại đi tìm anh ấy sau!” Người phát trực tiếp tìm đường lui.

Nhưng lời nói này vừa dứt, trong màn hình bình luận đã nổi lên một đống lời bình “đồ lừa đảo”, rất nhiều người hâm mộ còn thoát ra và báo cáo.

Người phát trực tiếp mặt xám như tro tàn, vội vàng tắt phát sóng.

Một bên khác, Mã Hải bị rất nhiều phóng viên vây quanh chật như nêm cối.

Các loại micro gắn logo hướng thẳng vào mặt ông ta.

“Chủ tịch Long, xin hỏi ông cảm thấy trận quyết đấu y thuật lần này, bác sĩ Lâm có bao nhiêu phần thắng?”

152 BNh 15 “Nghe nói đối phương là một người tới từ thôn y học cổ xưa nào đó, có y thuật vô cùng cao minh, bác sĩ Lâm có thể đối phó được thật sao?”

“Ông Long, có một tin tức nhỏ nói rằng trận đấu y thuật lần này có liên quan đến một vài dược phẩm vô cùng nguy hiểm, nên tính an toàn của trận quyết đấu sẽ là một vấn đề rất lớn, về điểm này thì ông có quan điểm thế nào?”

“Ông Long, liệu có xảy ra chuyện ngoài ý muốn trong trận quyết đấu lần này không?

Và liệu nó có tạo ra thương tích nặng hay tử vong cho hai bên hay không?”

“Nếu có một bên bỏ mạng vì trận quyết đấu, vậy Dương Hoa và học viện phái Nam Y sẽ có biện pháp gì để đối phó?”

“Loại quyết đấu này sẽ xuất hiện ảnh ch 6/15 hưởng tiêu cực rất lớn sao?”

Đám phóng viên chen lấn nhau phát biểu những câu hỏi và quan điểm.

Mỗi một câu hỏi đều đánh thẳng vào lòng người.

Mã Hải liên tục xua tay: “Tôi không biết, tôi chẳng biết gì hết!” Rồi đi vào bên trong.

Người phía sau cánh cửa lớn vội vàng mở cửa ra.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 2010


Chương 2010:

Mã Hải chui vào trong, một vài người thử vọt vào trong học viện, nhưng đều bị vệ sĩ phía sau cánh cửa kịp thời ngăn cản, rồi mạnh mẽ đóng cửa lớn lại.

Mã Hải đến, sau đó những quan chức cấp cao ở Dương Hoa như Huỳnh Lam, Thủy Bình Vân và Kỳ Vân cũng đều tới học viện phái Nam Y, dẫn đến một trận hỗn loạn.

Toàn bộ quan chức cấp cao của Dương Hoa đều tới đây hết, đồng nghĩa với việc chuyện lần này đối với bác sĩ Lâm mà không phải là chuyện nhỏ.

Lúc này, lại có mấy chiếc xe Benz màu đen đi tới, đến cửa chính thì ấn còi.

Bảo vệ bên ngoài cửa lớn vội vàng tiến lên.

“Thưa ngài, học viện có quy định, xe không thể tiến vào trong.” Vệ sĩ gõ cửa kính xe.

“Có biết người trên xe là ai không? Mau chóng mở cửa cho ông đây!” Tài xế nhíu mày, lớn tiếng mắng.

“Thưa ngài, vừa rồi ông Long đến cũng 152: BẾP a5 phải đi bộ vào trong.” Vệ sĩ nói với vẻ mặt áy náy.

“Con mẹ mày!”

Tài xế tức giận, đẩy cửa xe ra, trừng mắt nhìn bảo vệ rồi quát: “Mở cửa cho ông đây “Thưa ngài, ngài như vậy khiến chúng tôi rất khó xử, nơi này có nhiều người như vậy, hy vọng ngài có thể tuân thủ quy tắc.” Bảo vệ bất đắc dĩ đáp.

Bốp!

Một tiếng bạt tai trong trẻo vang lên.

Trên gương mặt của bảo vệ lập tức xuất hiện dấu bàn tay đỏ ửng.

Đám người xung quanh đều ngẩn ra.

Còn đám phóng viên thì lại điên cuồng chụp ảnh.

“Chụp con mẹ mày mà chụp, chuyển hết camera đi cho ông đây, bằng không ông đây sẽ đập tòa soạn của các người!” Tài xế quát.

Mọi người đều nhíu mày. Nhóm lên chính trên app truyện hola nhé!

“Người này là ai đây?”

“Thật quá ngông cuồng!”

“Tưởng mình giỏi hơn chủ tịch Long chắc?”

“Cho anh ta lên mạng, bóc phốt anh ta!”

Những người xung quanh đều tức giận và bất bình.

“Được rồi, Quốc Việt, đừng nói nữa, chúng ta đi vào trong vậy.”

Một giọng nữ trong trẻo vang lên.

Sau đó chỉ nhìn thấy cửa của chiếc xe Benz thứ hai mở ra.

Một cô gái tóc ngắn, mặc một bộ áo dài màu đen bước xuống.

Những người xung quanh đều phát ra tiếng kinh hãi.

Cô gái này có vóc dáng hoàn hảo, trước nhô sau vểnh, gương mặt xinh đẹp tinh xảo và quyến rũ, mày liễu, môi anh đào, màu môi tựa như cánh hoa hồng, sống mũi đẹp đẽ vô cùng tinh tế, một đôi mắt tuyết thoáng hiện ra vẻ lạnh lùng mờ nhạt, trên gương mặt lại đang đè nén một vẻ khinh thường và lạnh lùng.

Như thể toàn bộ mọi thứ xung quanh đều không thể lọt được vào đôi mắt của cô ta “Quý cô này thật xinh đẹp!”

“Cô ta là một minh tỉnh nào đó sao?”

z4 BH 1/15 “Chắc không phải đâu? Ở hiện trường có nhiều bạn truyền thông tin tức như vậy, nếu cô ta là vị minh tinh nào đó thì đã sớm được nhận ra rồi.”

“Vậy cô ta là ai?”

Vô số người phỏng đoán thân phận của cô gái.

Lại chỉ thấy cô ta bước lên một bước, nhìn vị vệ sĩ kia rồi nói: “Đi thông báo cho bác sĩ Lâm của các người, nói Lâm Tuyết Lạc của nhà họ Lâm ở Yến Kinh muốn gặp anh tai”

“Được thưa cô, cô đợi chút đãi”

Bảo vệ lập tức nói vài tiếng vào bộ đàm.
 
Back
Top Bottom