Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1971


Chương 1971:

“Làm một việc ư?”

“Đúng thế, bà già này cảm thấy bữa tiệc chúc mừng kia không thể hủy bỏ được, hơn nữa Tô Dư có thể đi đến ngày hôm nay, thật đúng là không dễ dàng gì, cho nên bà già này hy vọng cậu có thể lập tức gọi điện thoại cho đạo diễn Tống Kính, để ông ta lập tức khôi phục lại bữa tiệc chúc mừng, lại bàn bạc về chuyện nữ chính cho cháu gái tôi.” Bà cụ nhà họ Lưu nói.

“Bà Lưu, chuyện này đâu liên quan gì đến †ôi chứ? Mặt khác, dựa vào cái gì mà tôi phải đồng ý với yêu cầu của bà?” Lâm Dương khẽ cười một tiếng, nhìn qua bà ta rồi nói.

“Dù sao tôi chỉ là một người mà ngay cả †ư cách tham dự tiệc mừng cũng không có, bà lại muốn tôi đi làm chuyện này, có phải quá gượng ép rồi hay không?”

Trong lời nói của Lâm Dương mang theo ý tứ châm chọc rất rõ ràng.

Đám người nhà họ Lưu vô cùng tức giận, nhưng lại chẳng dám lên tiếng.

Ánh mắt của bà cụ Lưu cũng trở nên lạnh lùng.

“Cậu thật sự không chịu đi?”

“Tôi vẫn nói câu kia, dựa vào cái gì chứ?”

Lâm Dương lắc đầu từ chối.

Nhưng đúng vào lúc này, bên ngoài cửa đột nhiên vang lên một giọng nói.

“Chỉ dựa vào quả đấm của chúng tôi lớn hơn cậu. Được chưa?”

Giọng nói này vừa vang lên, một người đàn ông trung niên mặc âu phục đi đến.

Lưu Quốc Bảo và Lưu Thu Yến cùng nhau nhìn sang, nhất thời mừng như điên.

“Em tư Người đàn ông trung niên đi đến chỗ mọi người, lạnh nhạt nhìn qua Lâm Dương.

“Tên họ Lâm kia, nếu như cậu không dựa theo những gì mẹ tôi nói, tôi sẽ khiến cho cậu biến mất khỏi Giang Thành này, cậu tin không?”

“Thằng tư!”

“Em tư! Em đã đến rồi!”

“Tốt quá rồi!”

Đám người Lưu Quốc Bảo, Lưu Thu Yến mừng rỡ không thôi, hai mắt sáng rực, lập tức nghênh đón người đến.

Người đến này là Lưu Tuấn Phi, là con trai thứ tư của bà cụ Lưu, đồng thời ông ta cũng là đứa con trai có tiền đồ nhất của bà cụ.

Hơn mười năm về trước Lưu Tuấn Phi đã rời khỏi Giang Thành, đi buôn bán thuốc ở khắp nơi trên cả nước, xem như là một thương nhân buôn bán thuốc rất thành công.

Nghe nói mấy năm trước ông ta gia nhập một thương hội về thuốc, nhất được sự ủng hộ của một vị lão đại lớn, sự nghiệp của Lưu Tuấn Phi một bước lên mây, rất đáng gờm.

Ngành buôn bán thuốc này liên quan đến hệ thống y tế, đương nhiên sẽ có mạng lưới quan hệ rất rộng.

Vì thế ở trên giang hồ, Lưu Tuấn Phi này cũng được xem như là nhân vật có mặt mũi.

Nếu như chỉ là xử lý một tên ở rể, đối với Lưu Tuấn Phi mà nói, ông ta tuyệt đối có đủ vốn liếng để làm thế.

Nhưng người đang đứng ở trước mặt ông ta, sao chỉ đơn giản là người ở rể chứ?

“Tuấn Phi, con đã trở về rồi hả?” Trong lòng bà cụ Lưu cảm thấy được an ủi, vội vàng gọi.

“Đến đây, con trai của mẹ, nhanh đến chỗ mẹ, để mẹ nhìn con cho thật kỹ.”

“Mẹ à, sức khỏe của mẹ đã tốt hơn chưa?” Lưu Tuấn Phi đi đến nắm tay bà cụ nhà họ Lưu, hỏi an ân cần.

“Tốt, rất tốt, chẳng phải con đang làm ăn ở bên ngoài à? Sao lại đột nhiên trở về rồi?”

“Con nghe nói Tô Dư nhà chúng ta rất có tiền đồ, cho nên trở về thăm một xíu, không nghĩ đến nhà chúng ta thế mà lại bị người ta ức h**p, hơn nữa còn là một kẻ ở rể vô dụng nữa chứ!”

Lưu Tuấn Phi lạnh lùng nhìn thoáng qua Lâm Dương rồi nói.

“Hôm nay, nếu như không xử lý tốt chuyện này, sau này nhà họ Lưu của chúng †a sao có thể ngẩng đầu lên được chứ, Lưu Tuấn Phi con cũng không còn mặt mũi làm 2¡ MU 344 người.”

“Các người muốn gì?” Trịnh Tú Lan tức giận quát, hỏi.

“Chẳng phải trước đó mẹ của tôi đã nói rất rõ ràng rồi à? Lâm Dương, cậu lập tức làm theo những gì mẹ tôi nói!” Lưu Tuấn Phi khẽ quát.

“Nếu như tôi không đi thì sao?” Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

“Tôi cam đoan cậu sẽ chết rất khó coi.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1972


Chương 1972:

“Vậy ông cứ thử một chút xem, nhìn xem đến lúc đó ai sẽ chết càng khó coi hơn!”

Trịnh Tú Lan nghiến răng nghiến lợi nói.

“Cô là?” Lưu Tuấn Phi nhìn về phía Trịnh Tú Lan.

“Trịnh Tú Lan của Giang Thành.”

“Trịnh Tú Lan ư? Cô chủ nhà họ Trịnh?”

“Lại là cô ta?”

Người nhà họ Lưu cảm thấy vô cùng bất ngờ, sắc mặt cũng không được tự nhiên.

Phòng khám của Trịnh Tú Lan dưới sự giúp đỡ của Tập Đoàn Dương Hoa đã phát triển vô cùng nhanh chóng, Trịnh Tú Lan dùng danh nghĩa của nhà họ Trịnh mở không ít phòng khám ở Giang Thành, thanh danh và địa vị cũng không kém, người nhà họ Lưu muốn động đến cô ấy cũng phải cân nhắc qua.

“Chẳng trách thằng ranh này lại mạnh miệng như thế, thế mà câu được cô chủ nhà họ Trịnh.”

“Trịnh Tú Lan và Tô Nhan là bạn thân, đương nhiên sẽ quen biết Lâm Dương, chỉ là không nghĩ đến, trước đó người này không :3″ 14 chỉ thông đồng với Tô Dư nhà chúng ta, mà ngay cả Trịnh Tú Lan cũng không buông tha, có câu nói, thỏ khôn không ăn cỏ gần hang, thằng cha này lại chuyên môn ra tay với người bên cạnh, thật đúng là một kẻ vô sỉ.”

“Làm người lại có dáng vẻ như cậu ta, thật đúng là không có chí khí gì!”

“Thật đúng không phải đàn ông.”

Người nhà họ Lưu không ngừng châm chọc chửi rủa Lâm Dương: “Các người…” Trịnh Tú Lan tức đến mức cảm thấy khó thở, cô ấy còn muốn nói gì đó nhưng lại bị Lâm Dương cản lại.

“Tú Lan, việc này cô không cần phải nhúng tay vào, tôi sẽ tự giải quyết.” Lâm Dương lên tiếng.

“Chuyện này… Được rồi.” Trịnh Tú Lan gật đầu.

Cô ấy biết thân phận thật sự của Lâm Dương, vì thế cũng không nói thêm gì nữa.

Nhưng đúng lúc này lại có hai người xông vào trong quán cà phê, đó chính là Tô Dư và thư ký Thanh Vân.

Bên trong quán cà phê không còn có nhiều khách, nhưng tất cả đều phát ra những tiếng kinh ngạc, vội vàng lấy điện thoại di động của mình ra chụp Tô Dư.

“Không được chụp, không được chụp nữa.

Thanh Vân nhanh chóng ngăn lại khách khứa trong quán.

Nếu như bọn họ quay chụp lại cảnh này rồi đăng lên mạng, vậy thì sẽ không ổn.

May mắn có Trịnh Tú Lan giúp đỡ cản lại, lúc này mọi người mới bỏ điện thoại di động xuống.

“Tô Dư, chẳng phải con đi tìm đạo diễn Tống Kính à, sao con lại chạy đến đây thế?”

Lưu Lăng Nhiên vội vã hỏi.

“Mẹ à, đã xảy ra chuyện gì thế? Chẳng phải con bảo mấy người đến mời anh rể Lâm quay lại ư? Sao các người lại tới đây làm khó dễ anh rể Lâm?” Sắc mặt Tô Dư khó coi nói.

“Làm khó dễ? Tô Dư, mọi người đâu có làm khó dễ cậu ta chứ.”

“Cháu ở bên ngoài đã nghe được hết.” Tô Dư giận dữ nói.

“Tô Dư, mọi người làm thế cũng chỉ vì muốn tốt cho cháu mà thôi, lúc trước mọi người cũng đã có lòng tốt khuyên nhủ Lâm Dương rồi, nhưng tính tình của người này quá mức bướng bỉnh, mọi người nói gì cũng vô zz mì 8/14 dụng, vì thế mọi người bắt buộc phải dùng một số biện pháp mạnh “Đúng đó Tô Dư, cháu không biết đâu, có một số người trời sinh chính là tiện, cháu có lòng tốt khuyên nhủ cậu ta nhưng cậu ta lại chỉ được đà lấn tới, nếu như cháu hung dữ hơn, ngược lại, cậu ta sẽ ngoan ngoãn, Lâm Dương này ấy mà, chính là loại người này!”

Lưu Quốc Bảo và Lưu Thu Yến nhao nhao lên tiếng.

“Các người nói linh tinh!” Tô Dư phẫn nộ thét to.

“Anh rể Lâm không phải là loại người như mấy người người nghĩ!”

“Tô Dư, thái độ của cháu là gì thế?”

Đám trưởng bối nhà họ Lưu nổi giận.

“Tô Dư, cháu còn nhỏ, cơ bản không hiểu thói đời này, tóm lại chuyện này cháu đừng quản làm gì, cháu nhanh đi ra ngoài đi, cậu tư của cháu sẽ khiến thằng ranh Lâm Dương này phải ngoan ngoãn đi tìm đạo diễn Tống Kính gì đó, để ông ta tiếp tục nâng đỡ cháu.” Lưu Tuấn Phi lạnh lùng nói.

“Cậu tưi”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1973


Chương 1973:

Tô Dư tức đến mức giậm chân, còn muốn nói gì đó, nhưng Lưu Lăng Nhiên lại kéo cô ta sang một bên.

“Tô Dư à, con nghe lời cậu tư đi, việc này con đừng quan tâm làm gì, nếu như con không nghe lời, mẹ sẽ không có đứa con gái này nữa.” Lưu Lăng Nhiên nổi đóa trách mắng.

Tô Dư nghe thấy thế, sắc mặt của cô ta vô cùng trắng bệch.

Cô ta không ngờ rằng người nhà họ Lưu zz N1 10/14 lại chẳng thèm nói đạo lý đến mức này.

“Anh rể”

Tô Dư tuyệt vọng, chỉ có thể đem ánh mắt nhìn về phía Lâm Dương, trên mặt cô ta đều là ấm ức và thống khổ.

“Tô Dư, việc này không trách cô, chuyện đạo diễn Tống Kính, từ đầu đến cuối đều không phải nhằm vào cô, chỉ là một sự trừng phạt nho nhỏ với nhà họ Lưu mà thôi, cô đừng để trong lòng.” Lâm Dương vội vàng an UI.

“Ôi chao, mạnh miệng thật đấy, một sự trừng phạt nho nhỏ với nhà họ Lưu chúng tôi ư? Cậu coi nhà họ Lưu chúng tôi là gì chứ?”

Lưu Thu Yến khinh thường cười mỉa.

“Cũng không nhìn xem bản thân mình có bao nhiêu phân lượng.”

m 14 “Đúng thế, Lâm Dương, rốt cuộc cậu có nghe theo lời chúng tôi đi làm việc không?”

Lưu Tuấn Phi không kiên nhẫn, một lần nữa quát hỏi.

“Không làm.”

“Đây chính là do cậu tự tìm đấy nhé!”

Ánh mắt Lưu Tuấn Phi lộ ra vẻ hung ác.

“Sao nào? Các vị còn muốn đánh người à? Tôi nói cho ông biết, các người, ai dám động đến anh Lâm, tôi sẽ lập tức báo cảnh sát” Trịnh Tú Lan quát.

“Cô yên tâm đi, chúng tôi sẽ không làm chuyện xúc động như thế đâu, nếu như thật sự làm lớn chuyện này lên, chúng tôi thì không sao, nhưng sẽ ảnh hưởng không tốt đến con đường tương lai của Tô Dư, chẳng qua tôi nghĩ chắc hẳn sẽ có rất nhiều người sẵn lòng giúp đỡ tôi làm chuyện này.”

mm 12/4 Lưu Tuấn Phi lạnh nhạt nói, ông ta cầm điện thoại di động ra bấm một dãy số, đồng thời mở loa ngoài ra.

“Ồ? Ông chủ Lưu đấy hả, sao lại có thời gian rảnh gọi điện thoại cho tôi thế? Ha ha ha…” Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến một tiếng cười hào sảng.

“Anh Trần, chỗ tôi xảy ra chút chuyện, muốn nhờ anh xử lý giúp, không biết anh có tiện không?” Lưu Tuấn Phi nheo mắt nói.

“Ông chủ Lưu quá khách sáo rồi, chuyện của anh cũng chính là chuyện của tôi, anh nói thẳng đi, là ơ nơi nào, lão Trần tôi nhất định sẽ giúp anh xử lý ổn thỏa”

“Quán cà phê mới mở, nằm ở đối diện khách sạn Minh Châu, anh biết chứ?”

“Quán cà phê đối diện khách sạn Minh Châu ư, đây chính là do cô chủ nhà họ Trịnh zz 18/1 mới mở đấy, có chút vấn đề…” Ông Trần kia do dự.

“Số thuốc mà anh cần… Tôi đồng ý.” Lưu Tuấn Phi đột nhiên nói.

Ông Trần kia nghe xong, lúc này lập tức võ bàn một cái, quát to.

“Móa nó chứ, chơi luôn!”

“Được, ha ha ha, tôi sẽ ở đây chờ.”

Lưu Tuấn Phi cất tiếng cười to, cúp điện thoại, ánh mắt trêu tức nhìn qua Lâm Dương.

Sắc mặt của Tô Dư. trắng bệch đến cực điểm, cơ thể của cô ta mềm oặt, người đã có chút đứng không vững.

Ở đất Giang Thành này, Trịnh Tú Lan cũng được xem như là có chút thanh danh, đương nhiên thực lực không thể khinh thường.

Thế nhưng đưới tình huống cho dù đối phương đã biết rõ có Trịnh Tú Lan ở đó còn đám ra tay, điêu này đã chứng minh địa vị của đối phương không nhỏ.

Lần này nên làm như thế nào đây? Tô Dư cảm thấy vô cùng lo lắng, cô ta vội vàng tránh thoát khỏi Lưu.

Tăng Nhiên, dự định lấy điện thoại đi động ra gọi điện báo cảnh sát.

“Tô Dư, cháu làm gì thế?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1974


Chương 1974:

Bên cạnh, Lưu Thu Yến nhìn thấy cảnh này, vội vàng giành lấy điện thoại của Tô Dư, bà ta còn giận dữ măng.

“Cậu tư làm thế cũng chỉ vì muốn tốt cho cháu mà thôi, thế mà cháu còn đưa tay ra giúp người ngoài?

Chị à, chị quản cho tốt con gái của mình đi, đâu có chuyện ăn cây táo rào cây sưng như thế!”

Lời nói này rất nặng nề, nhưng Lưu Lăng Nhiên cũng chẳng thể phản bác được, bà ta chỉ có thể trừng mắt nhìn Tô Dư rồi nói.

“Con ngoan ngoãn một chút.”

“Mẹ à, để cho con và anh rể nói chuyện một lúc được không, đừng làm lớn chuyện này lên làm gì, nếu.

không, tất cả mọi người đều không có chỗ tốt gì.

Tô Dư khóc không ra nước mắt nói.

“Sao thế? Con định đi khuyên cậu ta à?”

“Đúng thế.”

“Được rồi, vậy con thử xem, chăng qua mẹ cảm thấy cơ bản mà nói, đây chỉ là chuyện tốn công vô ích mà thôi.”

Tô Dư vội vàng đi tới.

“Tô Dư, việc này anh rể sẽ xử lý, cô không cần phải 1o lắng.”

Lâm Dương thản nhiên nói.

“Anh rể, đã là lúc nào rồi, anh đừng nên nói nhiêu nữa, anh nhanh tranh thủ nghĩ cách rời khỏi nơi này đi, cậu tư của tôi là thương nhân buôn bán thuốc, ông ấy quen biết rất nhiều ông chủ lớn, còn có cả lưu manh xã hội đen gì đó, vị Trần lão đại kia chắc chắn không phải người tốt lành gì, anh nhất định phải rời khỏi nơi này, nếu không cục điện sẽ rất khó thu đọn.”

Tô Dư lo lắng nói.

Lâm Dương suy nghĩ một chút, khẽ gật đâu.

Đây là Giang Thành, vị Trân lão đại kia, anh không sợ, thế nhưng anh suy đi nghĩ lại vẫn cảm thấy mình không nên thể hiện quá nhiều trước mặt Tô Dư, như thế đối với cô ta, đối với chính bản thân anh đều.

không có chỗ tốt. Cả nhà tải app truyệnhola đọc tiếp nhiều hơn nhé!

Dù sao anh đã hại Tô Nhan, anh không muốn hại những người khác nữa…

“Được rồi, nếu đã như thế, tôi sẽ…”

Két Còn chưa đợi Lâm Dương nói hết lời, một tiếng phanh xe vang lên.

Sau đó một nhóm đàn ông mặc áo khoác đen đeo kính râm xông vào bên trong quán cà phê.

Dẫn đầu là một người đàn ông trung niên ngậm điếu thuốc lá.

Người ở trong quán cà phê không khỏi chấn động.

Người đàn ông trung riên kia nhả một hơi thuốc, tháo kính râm xuống nhìn qua xưng quanh một lượt, ánh mắt rơi vào trên người Lưu Tuấn Phí.

Nhưng ông ta cũng không chào hỏi gì, sau khi nhìn thoáng qua, ông ta đi đến một bàn rồi ngồi xuống.

“Nhân viên phục vụ đâu!”

Người đàn ông trung riên dập tàn thuốc, quát to một tiếng.

“Chào ông, xin hỏi ông có muốn trống gì đâu?” Một nhân viên phục vụ chạy đến, miễn cưỡng nở một nụ cười.

“Cho ông đây một cốc cà phê.” Người đàn ông trung niên đáp.

“Ông dùng loại cà phê nào?” Nhân viên phục vụ cẩn thận hỏi.

“Chỗ mấy người có cà phê phân voi không?” Người đàn ông trung niên kia lạnh nhạt nói, “Cái gì? Cà phê… Phân voi ư?” Nhân viên phục vụ sửng sốt, vội vàng gạt ra một nụ cười.

“Thưa ông, đây là loại cà phê nào thế?

Chỉ sợ cửa hàng của chúng tôi không có loại cà phê mà ông muốn, hay là tôi gọi cho ông một cốc Latte nhé?”

“Lảm nhảm cái gì, ông đây chính là muốn cà phê phân voi, một quán lớn như vậy mà ngay cả một yêu cầu nho nhỏ của tôi cũng không đáp ứng được? Như vậy các người còn mở quán cà phê làm gì chứ? Đi, gọi chủ của mấy người đến đây.” Người đàn ông lớn tiếng mắng chửi Trịnh Tú Lan đứng bên cạnh nghe thấy thế, trong lòng hiểu rõ, chỉ sợ người này đến là để gây sự.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1975


Chương 1975:

Trịnh Tú Lan hít sâu một hơi, cô ấy đang muốn đi lên thì bị Lâm Dương kéo lại.

“Anh Lâm..” Trịnh Tú Lan cảm thấy ngoài ý muốn, nhìn thoáng qua Lâm Dương.

Lại thấy Lâm Dương mang theo vẻ mặt tươi cười đi lên phía trước.

“Thưa ông, có vấn đề gì không?”

“Cậu chính là chủ của quán này à?”

Người đàn ông liếc mắt nhìn qua Lâm Dương, hỏi.

“Ông có nhu cầu gì, chỉ cần nói với tôi là đủ.” Lâm Dương bình tĩnh trả lời ông ta.

“Tôi muốn một cốc cà phê phân voi, cậu lập tức bưng đến cho tôi, nếu như cậu không đưa đến cho tôi, ông đây sẽ đập nát quán của cậu.” Người đàn ông trung niên vỗ xuống bàn một cái, vẻ mặt hung thần ác sát nói.

Lâm Dương khẽ gật đầu, nói.

“Quán này không cung cấp loại cà phê đó”

“Cái gì? Tôi thấy rõ ràng là cậu đang trêu đùa tôi, một quán cà phê lớn như vậy lại không có loại cà phê mà tôi muốn uống, con mẹ nó, cậu xem thường tôi à?” Người đàn ông giận dữ mắng, ông ta đột nhiên đứng dậy.

“Thưa ông, mong ông yên tâm, đừng vội, hãy để cho tôi nói hết lời đã.” Lâm Dương mỉm cười.

“Cậu còn muốn nói gì nữa?” Người đàn ông lạnh lùng hừ một tiếng.

“Tôi muốn nói là, tuy quán này không cung cấp loại cà phê đó, nhưng tôi có thể đưa cho ông loại cà phê đó, chỉ là cần ông phải chờ một lúc.”

“Thật ư?”

Người đàn ông trung niên kia sửng sốt.

Chẳng qua ông ta chỉ nói linh tinh tên của cà phê mà thôi, sao lại thật sự có loại cà phê này được chứ?

“Lâm Dương, cậu giở trò quỷ gì thế, chuyện của cô Tú Lan, cậu dính vào làm gì?”

Bên này Lưu Thu Yến hét ầm lên.

“Cô Tú Lan đây là bạn của tôi, chuyện của cô ấy, sao tôi có thể không quan tâm chứ?” Lâm Dương hỏi ngược lại.

“Cậu còn dám mạnh miệng?”

Lưu Thu Yến tức giận, bà ta còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị Lưu Tuấn Phi ngăn cản.

“Chị ba, chị đừng nói gì cả, để Trần lão đại xử lý chuyện này, chúng ta không cần phải nhúng tay vào, nếu không đến khi đó Trần lão đại ra tay sẽ bởi vì chúng ta tham dự mà cảm thấy cố ky, chúng ta chỉ cần đứng yên xem kịch vui là được.” Lưu Tuấn Phi nói.

“Được rồi, chúng †a xem kịch vui, chúng †a không làm gì được Lâm Dương, tôi cũng không tin Trần lão đại còn không chế phục được cậu ta.”

Mọi người nói rất chắc chắn, ánh mắt mong chờ nhìn theo.

Lại thấy Lâm Dương lấy điện thoại di động ra, bấm một dãy số, một lúc sau, anh nói.

“Thưa ông, ông chờ một lát, cà phê phân voi mà ông gọi sẽ lập tức đến ngay.”

“Thực sự có à?”

Người đàn ông ngớ ra một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, hừ lạnh nói: “Tôi nói cho cậu biết, cà phê nguội sẽ không ngon, tôi chỉ đợi năm phút thôi! Quá năm phút mà cà phê không được đưa tới, ông đây không uống!”

“Vâng thưa ông!”

Lâm Dương gật đầu, lấy điện thoại ra lần hai, gọi cho một dãy số.

“Ông này nói, ông nhất định phải tới trong vòng 5 phút! Nếu không ông ta không uống! Hiểu không?”

Cúp điện thoại, Lâm Dương liền đứng một bên đợi.

“Thế nào? Ông ta có thể tới trong vòng 5 phút không?” Người đàn ông nhíu mày, liếc mắt nhìn Lâm Dương hỏi.

“Nhất định sẽ đến.”

“Nhất định sao?”

Người đàn ông khẽ đảo mắt, nhưng ông †a không vui lắm.

Sở dĩ ông ta bịa tên cà phê chính là vì tìm cớ nổi bão, kết quả là vậy mà thật sự có cà phê phân voi thật!

Mẹ nó, rốt cuộc là ai ngay cả cà phê phân voi cũng có thể phát minh ra được?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1976


Chương 1976:

Thế giới này không khỏi quá kỳ lạ rồi?

Người đàn ông hơi buồn bực.

Ông †a phát hiện mình có chút bị đối phương nắm mũi dắt đi, suy nghĩ một lát, ông ta đứng bật dậy nói: “Được rồi, đã hết năm phút rồi!”

Những lời này vừa vang lên, mọi người kinh ngạc.

“Không đúng thưa ông, lúc này… Lúc này mới hơn hai phút mà…” Trịnh Tú Lan nói.

“2 phút cái rắm! Rõ ràng là trên đồng hồ của tôi đã hiển thị quá 5 phút rồi! Cô còn muốn lừa tôi sao?”

“Ông… Ông rõ ràng là đổi trắng thay đen!” Trịnh Tú Lan vô cùng tức giận.

Người này căn bản là muốn tìm lỗi!

“Thưa cô, nói chuyện phải chú ý một chút, ông đây là người có uy tín danh dự, vậy mà cô dám nói tôi đổi trắng thay đen? Quá kỳ cục rồi!”

Người đàn ông phẫn nộ quát: “Cửa hàng các người muốn bắt nạt khách hàng đúng không? Ông đây muốn uống ly cà phê, các người không chỉ ra sức khước từ, còn sỉ nhục tôi như vậy sao? Quả thực là khinh người quá đáng! Các anh em! Đập bể cho tôi! Để đám thương nhân vô lương này biết dân chúng chúng ta không phải dễ chọc!”

“Dại” Nhóm lên chính trên app truyện-hola nhé!

Đám đàn ông là thuộc hạ của người này xông lên, bắt đầu đập phá đồ đạc.

Một cái bàn bị ném đi, lượng lớn bát đĩa bị đập hỏng.

Trong quán không ngừng vang lên âm thanh rầm rầm choang choang.

Khách hàng không nhiều lắm thét chói tai rồi rời đi.

Ngoài nhà tụ tập không ít người đi đường, bọn họ đều chú ý bên này.

Có người muốn báo cảnh sát, nhưng đều bị người của người đàn ông sắp xếp bên ngoài ngăn cản.

“Các người… Thật quá đáng! Thật quá đáng!”

Trịnh Tú Lan tức giận tới mức liên tục dậm chân, muốn lấy di động ra.

Nhưng cô ta vừa mới lấy di động ra, người đàn ông lanh tay lẹ mắt, đột nhiên xông lên hất điện thoại rơi xuống đất.

Bộp!

Di động rơi xuống đất, rơi vỡ thành mảnh nhỏ.

“Hả?”

Trịnh Tú Lan bất chợt ngẩn ra, lại càng tức tới mức toàn thân phát run.

Nhưng người đàn ông này nhất quyết không tha, nhìn chằm chằm Trịnh Tú Lan kêu †o: “Cô làm gì thế? Cô muốn đánh tôi à?”

“Cái gì?”

Trịnh Tú Lan há hốc miệng.

Lại nghe người đàn ông kêu to: “Đôi cẩu nam nữ này muốn giết tôi! Bọn họ muốn giết tôi!

“Bây giờ đang là ban ngày, vậy mà các người dám giết người sao?”

“Các người là ma quỷ à?”

“Không thể tha thứ!”

“Đánh, đánh cho tôi!”

Những người đập bể đồ lập tức xông lên, muốn đánh Lâm Dương và Trịnh Tú Lan.

Nhìn tư thế của bọn họ, hoàn toàn không quan tâm là nam hay nữ, đều muốn đánh chết cả.

Gương mặt Trịnh Tú Lan trăng bệch.

Vẻ mặt Lâm Dương không thay đổi, chỉ lạnh nhạt nhìn.

Nhưng mà ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc.

“Dừng tay!”

Một giọng nói rất to vang lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1977


Chương 1977:

Mọi người đều dừng lại.

Thì thấy trong đám người nhà họ Lưu, Lưu Tuấn Phi bước nhanh ra, chắn trước mặt Lâm Dương.

“Ông là?

Người đàn ông nhíu mày hỏi.

“Tôi tên là Lưu Tuấn Phi, ông bạn này, mong ông đừng quá kích động! Mọi chuyện có thể bàn bạc mài!” Lưu Tuấn Phi mỉm cười nói.

“Lưu Tuấn Phi? Không biết, tôi khuyên ông đừng xen vào việc của người khác, nếu không bị thương thì đừng oán trách bọn tôi.”

Người đàn ông hừ lạnh nói.

“Ông bạn! Nể mặt đi! Tôi là thuộc hạ của tổng giám đốc Cường” Lưu Tuấn Phi trầm giọng nói.

“Tổng giám đốc Cường? Tổng giám đốc Cường nào?”

“Còn có thể là ai được? Tất nhiên là tổng giám đốc Cường của tập đoàn Giai Dược kia rồi” Lưu Tuấn Phi nói.

Người đàn ông vừa nghe, vẻ mặt kinh hãi: “Ông là người của tổng giám đốc Cường?”

“Không sai.”

“Ai da, thất kính thất kính rồi!” Người đàn ông vội hỏi.

“Khách sáo rồi.”

Hai người nói chuyện.

Lâm Dương ở phía sau yên lặng nhìn.

Người nào cũng biết, người đàn ông này là Trần lão đại trong di động của Lưu Tuấn Phi, bọn họ đang hát bè với nhau.

Mục đích chính là muốn bức Lâm Dương.

Trận diễn trò này, là diễn cho anh xem. Tải app truyệnhola đọc nhiều hơn nhé!

Thấy nói đủ rồi, Lưu Tuấn Phi liền quay đầu, nhìn Lâm Dương.

“Lâm Dương! Thủ đoạn của người này hẳn là cậu thấy được, ông ta ngay cả Trịnh Tú Lan đều không để vào mắt, tôi nghĩ muốn đối phó cậu, hẳn là dễ dàng! Hiện giờ tôi lại cho cậu một cơ hội cuối cùng, nếu cậu ngoan ngoãn nghe lời mẹ tôi, đi tìm Tống Kính cầu xin, lại xin lỗi mẹ tôi tử tế, tôi sẽ bảo người này rời đi, nếu cậu còn không chịu, vậy thì việc này tôi không quản nữa, đến lúc đó rốt cuộc người này sẽ g**t ch*t hay làm cậu tàn phế… E rằng không ai biết rõ! Cho nên nói cho tôi biết, câu trả lời của cậu hiện giờ là gì Lưu Tuấn Phi lạnh lùng nói.

Lâm Dương lắc đầu: “Tôi cảm thấy ông ta không thể đánh tôi tàn phế, cũng không g**t ch*t được tôi.”

“Cậu… Thật sự muốn tìm đường chết à?”

“Nếu các ông thành tâm thành ý nhận lỗi với tôi, thực ra sẽ không có nhiều chuyện như thế, chỉ tiếc các ông không bỏ xuống được cao ngạo của mình.” Lâm Dương nói.

“Cậu… Được! Được lắm! Một khi đã như vậy, vậy ông đây mặc kệ cậu rồi! Trần lão đại, đánh cho tôi!” Lưu Tuấn Phi thở hổn hển, không đóng kịch với Trần lão đại nữa, trực tiếp rống lên.

“Hừi Ra tay!” Trần lão đại cũng không khách sáo, lập tức la lên.

Lúc này một đám người muốn xông về phía Lâm Dương.

“Toàn bộ dừng tay cho tôi!”

Lúc này, lại có tiếng hét phẫn nộ vang lên ở cửa.

Mọi người không khỏi ngẩn ngơ, cùng nhìn về phía cửa.

Chỉ thấy một bóng dáng đang bưng một ly cà phê, đi tới.

Trần lão đại nhìn thấy bóng dáng kia, chỉ trong nháy mắt như bị sét đánh, hóa đá tại chỗ…

Người tới không phải là người khác, đúng là ông trùm ở Giang Thành! Huỳnh Laml Lúc này Huỳnh Lam thở hổn hến, đầu đầy mồ hôi, nhìn có chút chật vật.

Người nào cũng không biết ông có chuyện gì.

Nhưng ông cầm cà phê trong tay, lại khiến Trần lão đại cảm thấy thót tim…

“Ông là ai?”

Nhìn thấy Huỳnh Lam tiến vào, người nhà họ Lưu không vưi, Lưu Thu Yến trực tiếp ôn ào ra tiếng.

“Tôi sao? Tôi chỉ là người đưa cà phê!”

Huỳnh Lam thở ra một hơi, trâm giọng lạnh nhạt nói.a
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1978


Chương 1978:

“Đưa cà phê vậy mà hung hãn như thế? Thái độ phục vụ của quán này đúng là quá kém! Chăng trách người khác sẽ náo loạn!”

Lưu Thu Yến hừ một tiếng, nói.

Nhưng mà Huỳnh Lam mặc kệ, bưng một ly cà phê nóng hổi đi về bên này, ánh mắt nhìn một vòng xung quanh, mở miệng nói: “Là ai muốn cà phê phân voi?”

rần lão đại sợ tới mức thiếu chút nữa quỳ trên đất.

Trần lão đ: t thiếu chút trên đất “Mẹ nó, ông là ai? Đưa cà phê mà cũng hưng hãn như vậy sao? Mẹ nó, không muốn sống nữa sao?”

Người bên cạnh Trần lão đại không vui, lập tức chửi bậy.

Nhưng mà những lời này vừa mới vang lên.

Bốp! Bàn tay của Trân lão đại tát mạnh vào mặt người kia.

Người nọ xoay một vòng, trên mặt là đấu bàn tay nóng rát, vươn tay che má mình, ấm ức mà mê mang nhìn Trần lão đại.

Những người còn lại thì trợn tròn mắt.

Đang yên đang lành, sao Trân lão đại lại đánh người làm gì? “Lão đại, chuyện này…

Người nọ mở miệng nói chuyện, nhưng bị Trân lão đại trực tiếp ngắt lời.

“Câm miệng!”

Trần lão đại giận đữ nói.

Người nọ ngớ ra.

“Trần lão đại, ông không sao chứ?”

Lưu Tuấn Phi cảm thấy không đúng lắm, thật cẩn thận gọi một tiếng.

Nhưng không ngờ Trần lão đại vẫn không thèm để ý tới, vội vàng xoay người muốn chào hỏi Huỳnh Lam.

Nhưng mà ông ta vừa định mở miệng, Huỳnh Lam lại nhanh hơn ông ta một bước chặn lời ông ta nói.

“Ông này, là ông gọi cà phê phân voi sao? Ông xem có phải là ly cà phê này hay không?”

Huỳnh Lam cầm ly cà phê còn bốc khói nghỉ ngút bưng tới, vẻ mặt không đổi nói.

Toàn thân Trần lão đại run lên, vội vàng vươn hai tay ra nhận lấy, giống như gà con mổ thóc không ngừng gật đầu: “Đúng đúng đúng…

Là ly này…

Là ly này, cảm ơn, cảm ơn….

Bộ dạng sợ hãi này của ông ta, khiến tất cả mọi người kinh hãi.

Sao lại thế này?

Vừa rồi Trần lão đại còn hung hãn ương ngạnh không ai bì nổi, vì sao đột nhiên trở nên dịu ngoan có lễ như thế?

Dù thế nào Lưu Tuấn Phi cũng xem như là nửa giang hồ, nhạy cảm ngửi được mùi không thích hợp, ông ta vội vàng nhìn về phía Huỳnh Lam, nhưng cảm thấy người này hơi quen mắt, nhưng luôn không nhớ nổi đã gặp ở đâu rồi…

Chỉ thấy Huỳnh Lam lại tiếp tục nói: “Nếu cà phê đã đưa tới cho ông, vậy làm phiền khách hàng lập tức uống hết đi, nguội… Thì uống không ngon đâu!”

“Hả?”

Trần lão đại trợn tròn mắt.

“Nóng như vậy, sao uống được? Quán cà phê các ông còn thúc giục khách hàng uống cà phê à?” Lưu Thu Yến bất mãn, mở miệng nói.

“Bà câm miệng!”

Trần lão đại vội vàng quay đầu trừng Lưu Thu Yến.

Lưu Thu Yến hơi ngẩn ra.

Sau đó tất cả mọi người ngây ra như phỗng rồi.

Chỉ thấy Trần lão đại nghiến răng một cái, đột nhiên há miệng, ngửa đầu rót ly cà phê vào miệng.

Cà phê nóng bỏng còn bốc khói nghi ngút, trực tiếp chui vào trong cổ họng ông ta.

Cơ thể của Trần lão đại đều đã run run.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1979


Chương 1979:

Người ngoài nhìn da đầu đều run lên.

Đây là muốn mạng người ta mài!

Trần lão đại điên rồi sao? Hay là đầu óc bị nước vào?

Hay là nói… Là vì người đưa cà phê?

Không ít người nhà họ Lưu nhìn người này từ trên xuống dưới một lượt, phát hiện trong lúc người này giơ tay nhấc chân… Căn bản không giống người bán cà phê…

Một ly cà phê uống xong.

“Vị khách hàng này, cà phê chỗ tôi uống ngon không?” Người nọ híp mắt nói.

“Ngon… Uống ngon… Uống ngon… Khụ khụ khụ…” Trần lão đại ôm cổ, phát ra giọng nói khàn khàn thống khổ, gương mặt đỏ bừng.

Nói chuyện đều không lưu loát rồi.

“Quý khách, phục vụ ở quán cà phê chúng tôi, ông có hài lòng không?” Vẻ mặt Huỳnh Lam không thay đổi, hỏi lần nữa.

“Hài… Hài lòng… Hài lòng…” Đầu Trần lão đại đầy mồ hôi gật đầu.

Nhưng mà Trần lão đại sợ hãi như thế, khiến người nhà họ Lưu càng thêm không vui, nhất là Lưu Tuấn Phi.

“Trần lão đại! Người này không phải là người bán cà phê đúng không?” Lưu Tuấn Phi trầm giọng hỏi.

Trần lão đại vốn định giải thích, nhưng yết hầu nóng bỏng khiến ông ta khó mà nói thêm được vài câu, đau tới mức không nói được, cho dù nói được thì cũng mơ hồ không “Trần lão đại, chuyện này ông làm thì làm, không làm thì thôi, cần gì phải ở đây mất mặt xấu hổ? Ông mất mặt xấu hổ, trên mặt tôi cũng như vậy thôi!” Lưu Tuấn Phi hừ lạnh nói.

“Ông chủ Phi, ông nghe tôi giải thích…”

Trần lão đại nói quanh co.

“Không cần thiết phải giải thích nữa! Có lễ người này có thân phận, nhưng ông cũng rõ tôi là ai đúng không? Người mà ông sợ, Lưu Tuấn Phi tôi chưa chắc đã sợ!” Lưu Tuấn Phi hừ lạnh nói.

“Hả? Người kia là người của ai?” Huỳnh Lam nghiêng đầu, nhìn Lưu Tuấn Phi lạnh nhạt nói.

“Chủ tịch Cường của tập đoàn Giai Dược, ông nghe nói chưa?” Lưu Tuấn Phi lạnh nhạt nói.

“Ông là người của Hồ Văn Cường?”

Huỳnh Lam chau mày.

“Không sail Xem ra ông nghe nói tới chủ tịch Cường của chúng tôi rồi, vậy tôi nghĩ ông biết năng lực của chủ tịch Cường thế nào?”

Lưu Tuấn Phi nói.

Huỳnh Lam xoay mạnh người, vội vàng cúi đầu nói với Lâm Dương: “Cậu Lâm, thật sự xin lỗi, tôi không ngờ ông ta vậy mà là người của Hồ Văn Cường, là tôi quản giáo không nghiêm, vô cùng xin lỗi.”

“Nhanh xử lý mọi chuyện đi.”

Lâm Dương không tỏ thái độ, chỉ lạnh nhạt thúc giục một câu.

Cảnh tượng này càng khiến người ta như rơi vào trong sương mù.

Vẻ mặt Lưu Tuấn Phi lúng túng: “Tôi nói này, rốt cuộc là ông có nghe thấy lời tôi nói hay không?”

“Nghe thấy! Ông nói ông là người của Hồ Văn Cường?” Huỳnh Lam âm thầm nghiến răng, nhìn chằm chằm Lưu Tuấn Phi hỏi.

“Đúng vậy, lập tức quỳ xuống nói xin lỗi!

Còn có tên nhóc bên kia nữa, nếu không chủ tịch Cường vươn tay, hậu quả không đơn giản đâu!” Lưu Tuấn Phi hừ lạnh nói.

“Đừng nói nữa… Ông chủ Phi, đừng nói nữa thì hơn…” Trần lão đại đột nhiên tiến lên, kéo lấy cánh tay Lưu Tuấn Phi vội vàng nói.

Cho dù ông ta nói chuyện nói không rõ ràng, nhưng người nào cũng có thể thấy được vẻ lo âu trên mặt Trần lão đại.

“Cút ngay!”

Lưu Tuấn Phi không kiên nhãn đẩy ông †a sang một bên, tức giận nói: “Đồ nhát gan!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1980


CHương 1980:

Ông sợ người này, nhưng tôi không sợi Lưu Tuấn Phi tôi chưa từng bị người ta bắt nạt như thất”

“Vậy sao? Xem ra chủ tịch Cường rất mạnh?” Huỳnh Lam lạnh lùng nói.

“Các ông không đạt tới mức độ cao như vậy, tất nhiên là không thể tưởng tượng được rồi” Lưu Tuấn Phi hừ lạnh nói.

Huỳnh Lam gật đầu, cầm lấy điện thoại ấn số.

Tút tút.

Điện thoại vang lên vài cái, liền truyền tới một giọng nói kinh sợ.

“Ồ, ông Lam, sao lại rảnh rỗi gọi điện thoại cho tôi thế? Là có chuyện gì phân phó sao?”

Giọng nói truyền từ trong điện thoại ra.

Lưu Tuấn Phi hơi ngẩn ra: Giọng nói này… Rất quen thuộc!

Lại nghe Huỳnh Lam nói: “Hồ Văn Cường à, đúng là có tiền đồ! Sao tôi không biết bây giờ ông lợi hại như vậy nhỉ? Thuộc hạ của ông còn dám bảo tôi quỳ xuống xin lỗi, xem ra bây giờ tôi phải gọi ông một tiếng ông Cường rồi!”

Những lời này vang lên, Hồ Văn Cường ở bên kia điện thoại thiếu chút nữa ngã từ trên ghế xuống.

Hồ Văn Cường là người thông minh lanh lợi.

Nghe nói như vậy lập tức hiểu rõ là thuộc hạ nào đó của mình trêu chọc Huỳnh Lam, lúc này vội vàng kêu lên: “Ông Lam! Hiểu lầm! Hiểu lầm rồi! Nhất định là tên nào có mắt như mù mạo phạm ông, bây giờ ông ở đâu? Tôi lập tức qua đó, thay ông dạy dỗ tên đói”

“Vậy sao? Ông đang ở Giang Thành à?”

Huỳnh Lam lạnh nhạt hỏi.

“Ở đây… Ở đây, sáng nay tôi tới tập đoàn Dương Hoa họp.” Hồ Văn Cường cố gắng nở nụ cười nói.

“Ông ở đây vậy thì dễ làm rồi, trong lòng 5 phút lập tức tới quán cà phê đối diện khách sạn Minh Châu, tốt nhất là chuyện này để cho ông xử lý, tôi không xử lý được!”

Huỳnh Lam lạnh nhạt nói, sau đó cúp điện thoại.

Vẻ mặt Hồ Văn Cường kinh ngạc.

Cái gì mà để cho ông xử lý?

Những lời này của Huỳnh Lam là có ý gì?

Hồ Văn Cường không rõ lắm, nhưng không dám thất lễ, lập tức đi tới quán cà phê.

Còn Lưu Tuấn Phi, đã sớm choáng váng rồi.

“Ông… Sao ông có số điện thoại của chủ tịch Cường chúng tôi? Rốt cuộc ông là ai?”

Lưu Tuấn Phi run rẩy hỏi.

“Ông ấy là Huỳnh Lam! Ông Lam ở Giang Thành!” Cuối cùng Trần lão đại cũng có thể nói rõ ràng, lớn tiếng la lên.

“Cái gì?”

Lưu Tuấn Phi sợ tới mức hai chân mềm nhũn, trực tiếp đặt mông ngồi trên đất.

Đám người nhà họ Lưu còn lại cũng như bị sét đánh, đầu óc trống rỗng.

Tuy nhà họ Lưu không ở Giang Thành, nhưng danh tiếng của Huỳnh Lam ở Giang Thành không khỏi như sấm bên tai bọn họ.

Phải biết rằng, đây là lão đại ở Giang Thành đấy!

Người nào cũng biết rõ trong thế giới ngầm này hoàn toàn chỉ nhìn sắc mặt của hai người.

Hai người theo thứ tự là một nam một nữ.

Nam là Huỳnh Lam.

Nữ thì là Thủy Bình Vân.

Loại thế giới ngầm một tay che trời này, vậy đám dân chúng bình thường như bọn họ có đối phó sao?

Còn Trần lão đại này, càng không đáng giá nhắc tới rồi.

Ông ta ngay cả tư cách xách giày cho Huỳnh Lam đều không có.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1981


Chương 1981:

Chẳng trách nhìn thấy Huỳnh Lam đều như gặp ông nội, Huỳnh Lam bảo ông ta làm gì, ông ta sẽ ngoan ngoãn đi làm.

“Làm sao có thể… Tên phế vật Lâm Dương này… Vì sao sẽ quen Huỳnh Lam ở Giang Thành?” Lưu Tuấn Phi ngồi dưới đất, gương mặt trắng bệch, run rẩy hỏi.

Không có ai nhà họ Lưu có thể trả lời ông 1a.

Bởi vì người như Huỳnh Lam ở Giang Thành, căn bản là người bọn họ không tiếp xúc được…

Cọt kẹt!

Cửa quán cà phê bị người ta đẩy ra lần nữa.

Sau đó một bóng dáng hơi mập mạp xông vào.

“Ông Lam! Hiểu lầm! Đều là hiểu lầm thôi!” Bóng dáng mập mạp kia cười, vội vàng chạy tới cúi người khom lưng với Huỳnh Lam.

Người này đúng là Hồ Văn Cường.

Lưu Tuấn Phi ngơ ngác nhìn lãnh đạo của mình, đầu đã sắp ngừng suy nghĩ rồi.

Lần này xem như, có thể tính là gặp phải Ũ so cọng rơm cứng rồi.

“Hiểu lầm sao? Hồ Văn Cường, những lời này không phải một câu hiểu lầm là có thể giải quyết.” Vẻ mặt Huỳnh Lam không đổi nói.

“Ông Lam, thật sự là thuộc hạ của tôi chưa từng gặp ông, lúc này mới mạo phạm ông, đây là lỗi của chúng tôi! Ông đại nhân đại lượng, đừng so đo với chúng tôi nữa!”

Hồ Văn Cường cố gắng nở nụ cười, sau đó quay đầu quát khẽ Lưu Tuấn Phi: “Còn chưa cút qua đây xin lỗi ông Lam?”

Toàn thân Lưu Tuấn Phi run lên, lập tức biết được gì đó, lúc này đứng dậy chậm rãi đi qua.

“Ông… Ông Lam, thực xin lỗi, tôi có mắt không tròng, có mắt như mù, mạo phạm ông, cầu xin ông cho tôi một cơ hội, thực xin lỗi…”

Lưu Tuấn Phi không ngừng cúi đầu, vô cùng m¬ s10.

sợ hãi. Cả nhà tải app truyệnhola đọc tiếp nhiều nhé!

“Cứ như vậy sao?” Huỳnh Lam bình tĩnh hỏi.

“Chuyện này…” Hồ Văn Cường hơi bất ngờ.

Ông ta là người của Huỳnh Lam, theo Huỳnh Lam rất nhiều năm rồi, thực ra tập đoàn Giai Dược này là một công ty con của Dương Hoa, là Huỳnh Lam giao cho ông tạ phụ trách.

Huỳnh Lam coi ông ta như người một nhà, tất nhiên sẽ không quản quá nghiêm, sao hôm nay lại gây sự như thế?

Chắc chắn là không đủ thành ý rồi.

Hồ Văn Cường lập tức liếc mắt ra hiệu với Lưu Tuấn Phi.

Lưu Tuấn Phi sửng sốt, vội vàng gọi đám người nhà họ Lưu ở phía sau, kêu lên: “Các người còn thất thần làm gì? Đều tới đây xin lỗi ông Lam đi!”

“Chuyện này…”

Người nhà họ Lưu chần chừ.

“Các người lầm rồi! Nhận lỗi với tôi có cũng được không có cũng chẳng sao, ông phải xin lỗi người đứng sau tôi đây này.” Vẻ mặt Huỳnh Lam không đổi, bước một bước dịch người sang bên cạnh.

Bóng dáng Lâm Dương lọt vào trong tầm mắt Hồ Văn Cường.

Đồng tử của Hồ Văn Cường lập tức to hơn một chút, gương mặt mũm mĩm đột nhiên trắng bệch như tờ giấy.

“Phan…”

“Hồ Văn Cường, lần này ông đã hiểu rõ vì sao tôi gọi ông tới xử lý rồi chứ?” Huỳnh Lam dán sát vào vài phần, nhìn chằm chằm Hồ Văn Cường lúc này đang trợn tròn mắt nói.

Trái tim của Hồ Văn Cường thiếu chút nữa là nhảy ra khỏi cổ họng.

Ông ta xoay người, quát Lưu Tuấn Phi: “Ông lập tức quỳ xuống cho tôi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1982


Chương 1982:

Lưu Tuấn Phi hoảng sợ, kinh ngạc nhìn Hồ Văn Cường: “Chủ tịch Cường, ông… Ông nói gì thế?”

“Mẹ nó có quỳ hay không?” Hồ Văn Cường trực tiếp tát vào mặt Lưu Tuấn Phi, lớn tiếng gầm thét.

Đầu óc của Lưu Tuấn Phi trống rỗng.

Nhưng thấy ánh mắt như ăn thịt người của Hồ Văn Cường, hai chân không khỏi mềm nhũn, vẫn quỳ xuống.

Đồng thời Hồ Văn Cường cũng vội vàng quỳ gối trước mặt Lâm Dương, nơm nớp lo sợ kêu lên: “Cậu Lâm… Thực… Thực xin lỗi, là tôi không quản lý cấp dưới thật tốt, cầu xin cậu… Tha thứ cho tôi một lần, tha cho chúng tôi con đường sống…”

Người nhà họ Lưu đã hoàn toàn hít thở không thông rồi.

Lâm Dương này có địa vị gì sao?

Hồ Văn Cường nhìn thấy Huỳnh Lam cũng chưa từng lộ ra biểu cảm như vậy, nhưng nhìn thấy Lâm Dương, giống như bị dọa mất cả hồn, cả người hoàn toàn mất khống chế.

Hơn nữa ông ta nói tha cho một con đường sống là sao đây?

Chẳng lẽ tên ở rể này có thể giết Hồ Văn Cường hay sao?

“Đứng dậy nói đi”

Lâm Dương ngồi trên ghế, thản nhiên châm một điếu thuốc.

Nhưng Hồ Văn Cường không dám đứng dậy.

Lâm Dương nhìn về phía Lưu Tuấn Phị, lại nhìn bà cụ đang có vẻ mặt âm trầm đứng bên kia, bình tĩnh nói: “Không phải là các người muốn tôi tìm Tống Kính nói rõ việc này sao? Được thôi! Tôi gọi Tống Kính đến đây!”

Sau khi nói xong, Lâm Dương gật đầu với Huỳnh Lam.

Huỳnh Lam lập tức lấy điện thoại ra ấn Khoảng mấy phút sau, Tống Kính vô cùng lo lắng chạy tới.

“Cậu Lâm!”

Tống Kính vội vàng kêu lên.

Nhìn thấy cảnh tượng trong quán cà phê, ông ta không khỏi ngẩn ngơ, mơ hồ đoán được mọi chuyện.

Còn người nhà họ Lưu, dĩ nhiên là lúc này không dám nói gì.

Nhất là Lưu Tuấn Phi, da đầu run lên.

“Rốt cuộc chuyện này là sao đây? Người này… Thật sự là ở rể sao?”

“Vì sao nhiều lão đại cung kính với cậu ta như thế?”

“Lăng Nhiên, đây thật sự là người ở rể nhà họ Lý sao?”

Người nhà họ Lưu trợn tròn mắt.

“Tống Kính!” Lâm Dương gọi một tiếng.

“Cậu Lâm, có gì phân phó ạ?” Tống Kính vô cùng cung kính nói.

“Lễ chúc mừng cứ cử hành như bình thường, tất cả hợp đồng của Tô Dư em gái tôi, cứ thực hiện theo lẽ thường, lại thêm cho cô ấy mấy vai diễn nữa, liên lạc với người đại diện của công ty tốt nhất nâng đỡ cô ấy cho tôi, biết không?” Lâm Dương nói.

“Dạ, cậu Lâm!” Tống Kính không chút do dự đồng ý, căn bản không dám phản bác.

Người nhà họ Lưu đều há to miệng, đầu cả đám đều trống rỗng.

Nếu Lâm Dương và Tống Kính là quan hệ ông chủ, vậy Tống Kính sẽ cung kính như thế sao?

“Được rồi, mọi chuyện đã bàn xong, như vậy kế tiếp tôi nên hoàn thành yêu cầu thứ hai của bà cụ rồi nhỉ!”

Lâm Dương bình tĩnh nói: “Tôi nên quỳ xuống dập đầu xin lỗi bà cụ, nên xin lỗi người nhà họ Lưu rồi.”

Sau khi nói xong, anh lập tức đứng dậy.

Những lời này vừa vang lên, Huỳnh Lam, Hồ Văn Cường, Tống Kính cùng nhìn về phía người nhà họ Lưu.

Trong mắt mỗi người đều tràn ngập âm u.

Toàn thân người nhà họ Lưu run lên, cả đám vô cùng sợ hãi.

Bà cụ này cũng biết, nếu như thực sự để Lâm Dương quỳ xuống, chỉ sợ ngày hôm sau người nhà họ Lưu sẽ không còn…

“Được rồi, cậu Lâm, đừng chỉnh người ta như vậy nữa! Xem như bà già này nhìn nhầm rồi!” Bà cụ hít sâu một hơi, bình tĩnh nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1983


Chương 1983:

“Nói như vậy, tôi không cần quỳ nữa à?”

Lâm Dương lạnh nhạt hỏi.

“Không cần, bà già này không nhận nổi.”

Bà cụ khàn giọng nói.

“Không nhận nổi sao?” Lâm Dương nhìn bà ta, lạnh nhạt hỏi: “Chẳng lẽ ngoại trừ chuyện này, những chuyện khác, nhà họ Lưu bà có thể nhận nổi sao?”

Toàn thân bà cụ run lên, lông mày nhíu chặt lại: “Thế nào? Cậu còn muốn lấy nhà họ Lưu tôi ra để trút giận sao? Dù thế nào chúng tôi cũng là thân thích của cậu đấy! Cậu Lâm, cậu còn muốn xả giận lên thân thích sao?”

Lâm Dương không trả lời câu hỏi của bà cụ, mà liếc nhìn Lưu Quốc Bảo ở trong đám người, vẫy tay.

Huỳnh Lam hiểu ý, lập tức chỉ Lưu Quốc Bảo.

Hai vệ sĩ vạm vỡ sau lưng ông lập tức xông lên, xông về phía Lưu Quốc Bảo.

“Các người làm gì thế? Cút ngay cho tôi!”

Lưu Quốc Bảo vừa sợ vừa giận, gầm thét một tiếng muốn phản kích.

Nhưng tuy ông ta khổ người to, có sức lực, nhưng so với vệ sĩ chuyên nghiệp, kém không chỉ một chút, trực tiếp bị đối phương ấn chặt.

“Mấy người muốn làm gì?”

“Mau buông anh ấy ra”

ụ “Đều thả ra ngay cho tôi Người nhà họ Lưu nhao nhao tiến lên muốn kéo hai vệ sĩ kia ra.

Nhưng nếu so nhiều người, Huỳnh Lam không kém nhà họ Lưu.

Bên ngoài có bảy vệ sĩ chạy vào, ngăn cách nhà họ Lưu.

Người nhà họ Lưu chỉ có thể trơ mắt nhìn Lưu Quốc Bảo bị hai vệ sĩ bắt lấy dẫn tới trước mặt Lâm Dương.

“Cậu Lâm! Cậu muốn làm gì? Chẳng lẽ cậu muốn giết Quốc Bảo?” Bà cụ thấy thế vội vàng hét lên.

“Giết người thì không, phế đi ông ta, không sao đúng không?”

Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Toàn thân của người nhà họ Lưu run rẩy.

“Phế hai tay của ông ta cho tôi.” Huỳnh Lam quát.

“Rõ Đám bảo vệ không khách sáo, trực tiếp đặt hai tay của Lưu Quốc Bảo lên trên bàn, một người khác không biết rút được chân ghế từ đâu ra, muốn đánh về phía cánh tay của Lưu Quốc Bảo.

“Dừng tay!”

Người nhà họ Lưu vội vàng la lên.

Lưu Lăng Nhiên vội vàng tiến lên một bước, thê lương kêu to: “Lâm Dương! Cậu không thể động vào anh ấy!”

“Bác gái, sao thế? Có vấn đề gì sao?”

Lâm Dương lạnh nhạt hỏi.

“Cậu còn biết tôi là bác gái cả của cậu sao? Người này là anh trai của tôi! Cậu dám động vào anh ấy, không phải là đại nghịch bất đạo sao? Cậu nhanh bảo bọn họ thả anh ấy ra! Nhanh lên!” Lưu Lăng Nhiên tức giận nói.

“Thả ra sao?” Lâm Dương nhìn Lưu Lăng Nhiên, bình tĩnh nói: “Vậy sao lúc trước người nhà họ Lưu bác bức tôi quỳ xuống, còn gọi Trần lão đại này đến phế tôi, không thấy bác đứng ra cầu xin thay tôi?”

“Chuyện này…” Toàn thân Lưu Lăng Nhiên cứng đờ, không biết nên phản bác thế nào.

“Ra tay!”

Vẻ mặt Lâm Dương không đổi nói.

_ “Không Lưu Lăng Nhiên hét lên, tầm mắt nhìn về phía Tô Dư, vội vàng la lên: “Tô Dư! Con nhanh khuyên nhủ anh rể của mình đi!”

Lúc này Tô Dư sốt ruột hơn bất cứ người nào.

Một bên là anh rể mình, một bên là bác mình, cô ấy niên lựa chọn thể nào đây? Mà lúc này căn bản không có thời gian lựa chọn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1984


Chương 1984:

Bảo vệ kia sắp câm gậy đánh về phía tay Lưu Quốc Bảo rồi.

Trong lúc nghìn cân treo sợi tóc.

“Anh rểt”

Cuối cùng Tô Dư cũng suy sụp, đặt mông ngồi dưới đất, nước mắt giống như vỡ đê.

“Dừng tay!”

Lâm Dương lập tức kêu lên.

Vệ sĩ vội vàng dừng động tác.

Toàn thân mọi người ở đây cứng đờ.

Tô Dư trợn to hai mắt, đôi mắt đẫm lệ nhìn Lâm Dương, cái miệng nhỏ của cô ấy mấp máy, giống như muốn nói gì đó, nhưng lời nói đến bên miệng, thì một chữ cũng không nói được.

“Tô Dư, em muốn cầu xin thay bác cả em sao?”

Lâm Dương nhẹ giọng hỏi.

“Em…

Em không biết…”

Tô Dư khổ sở nói.

“Tô Dư, đó là bác cả con! Bác ruột của con đấy!

Chăng lẽ con muốn thấy chết không cứu sao?”

Lưu Lăng Nhiên lại la lên.

Những lời này thiếu chút nữa đâm thủng tim Tô Dư.

Tồi.

Gương mặt cô ấy trắng xanh, cơ thể mềm mại hơi run.

rấy, tỉnh thân gần như suy SỤP.

Lúc này cô ấy hoàn toàn bị kẹp ở giữa, căn bản không thể cử động, cho đù là giúp bên nào, đều sẽ bị lên án…

Bỗng nhiên Lâm Dương đứng dậy, đi tới nhẹ nhàng ôm.

Tô Dư vào lòng.

“Anh rể!”

Cuối cùng Tô Dư không nhịn được, khóc rống lên, dây cung bị kéo căng lập tức sụp đổ.

“Lý Câm, không sao, không sao đâu!”

Lâm Dương nhẹ nhàng võ nhẹ lên lưng cô ấy an ủi.

Người nhà họ Lưu không đám lên tiếng nữa.

“Anh rể, em biết anh đối xử với em rất tốt, nhưng mà…

Em thật sự không biết nên làm thế nào? Em thật sự không biết…”

Tô Dư nức nở nói.

“Tô Dư! Em chịu quá nhiều rồi, thực ra chuyện này không nên để em tham gia, nhưng nếu em đã mở miệng, như vậy cho dù thế nào anh rể cũng không trách em.

Anh rể biết tính cách của em, khi anh rể bị bọn họ gây khó đễ nhằm vào, em nhất định sẽ đứng ra nói chuyện thay anh rể, đù sao em có tính cách như vậy.”

Lâm Dương mỉm cười nói.

“Anh rể…”

Tô Dư lau nước mắt, hơi nức nở.

“Được rồi, qua bên kia ngồi đi.”

“Dạ…”

Tô Dư hơi gật đầu, xoay người được hai người nhà họ Lưu đỡ ngồi xuống bên cạnh.

“Buông! Còn không mau buông ra?” Lưu Quốc Bảo nhân cơ hội muốn tránh thoát khỏi trói buộc của hai vệ sĩ.

Hai vệ sĩ thấy thế, cũng thả lỏng sức lực ra một chút.

Dù sao Lâm Dương đã nói như thế rồi.

Lưu Quốc Bảo này… Có lẽ không động vào nữa.

Nhưng một giây sau, Lâm Dương quay trở về ghế ngồi, châm một điếu thuốc nói: “Các người còn thất thần làm gì? Tiếp tục!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1985


Chương 1985:

“Cái gì?”

Toàn bộ người nhà họ Lưu ngẩn ra, cả đám đều đã choáng váng.

“Dạ, thưa anh!”

Đám vệ sĩ kêu to, ấn Lưu Quốc Bảo lên trên bàn lần nữa.

Lưu Quốc Bảo cũng sửng sốt.

Còn chưa đợi mọi người kịp phản ứng, gậy của vệ sĩ đã vung mạnh xuống.

Răng rắc!

Tiếng xương bị gấy vang lên.

“ÁI”

Tiếng kêu thảm thiết vang vọng cả quán cà phê.

Chỉ thấy tay của Lưu Quốc Bảo xuất hiện hình dạng gấp khúc bất quy tắc, rõ ràng là đã gãy, đau đớn kịch liệt khiến gương mặt ông †a tái nhợt chảy mồ hôi lạnh ròng ròng, thiếu chút nữa choáng váng ngất lịm đi.

“Bác cải”

“Anh!”

“Quốc Bảo!”

Người nhà họ Lưu thê lương la lên, cùng xông tới đẩy vệ sĩ ra, nâng Lưu Quốc Bảo đang điên cuồng lăn lộn trên đất dậy.

Người nào cũng không ngờ tới, vậy mà Lâm Dương… Thật sự đánh gãy tay Lưu Quốc Bảo…

“Lâm Dương!”

Bà cụ gần như là tức tới mức sôi trào, dậm chân chỉ vào Lâm Dương kêu to: “Cậu…

Vì sao? Tô Dư đều đã cầu xin cậu rồi! Vì sao cậu còn phế bỏ Quốc Bảo?”

“Đúng là Tô Dư cầu xin tôi thay Lưu Quốc Bảo, tôi đều đã nhìn ở trong mắt, nhưng mà… Tôi có nói tôi sẽ vì Tô Dư mà tha cho Lưu Quốc Bảo sao?” Lâm Dương hỏi.

Bà cụ nhà họ Lưu ngớ ra.

Người nhà họ Lưu đều trợn tròn mắt.

“Lâm Dương, cậu…” Lưu Lăng Nhiên há miệng th* d*c.

“Muốn dựa vào Tô Dư để tôi tha cho, chiêu này đúng là có tác dụng, chỉ tiếc có đôi khi con người tôi không thích làm việc dựa theo cảm tính! Lúc nên lý trí vẫn nên lý trí thì hơn!”

Lâm Dương lạnh nhạt nói, lại vẫy tay.

Vệ sĩ lập tức tiến lên kéo Lưu Thu Yến †rong đám người ra.

“Các người làm gì thế? Giết người! Giết người rồi!”

Lưu Thu Yến lập tức thét chói tai ra tiếng.

Lâm Dương nhướng mày.

Huỳnh Lam tiến lên vài bước, nắm lấy tóc Lưu Thu Yến tát mạnh hai cái.

Bốp bốp!

Lưu Thu Yến bị tát nổ đom đóm mắt tại chỗ, đầu óc choáng váng.

“Giết người sao? Bà có tin tôi giết bà ngay tại đây không?” Huỳnh Lam lộ ra vẻ mặt dữ tợn, lạnh lùng nói.

Toàn thân Lưu Thu Yến điên cuồng run rẩy, sợ tới mức hai chân như nhữn ra, thiếu chút nữa không đứng nổi.

Nếu là người khác nói những lời này, người nào cũng không tin, nếu là do Huỳnh Lam nói, không ai dám hoài nghi.

Dù sao trên tay vị này dính không ít máu tươi.

Người nhà họ Lưu nơm nớp lo sợ.

Gương mặt Tô Dư trắng xanh, nhưng đầu hơi cúi thấp xuống, không nói một lời.

“Lâm Dương! Cậu muốn bức cả nhà bác gái cả chết cậu mới cam tâm sao?”

Lưu Lăng Nhiên xông tới trước mặt Lâm Dương, cảm xúc vô cùng kích động.

“Tôi ép các người cái gì?” Lâm Dương lạnh nhạt hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1986


Chương 1986:

“Vậy bây giờ cậu đang làm gì đây? Cậu muốn giết em gái tôi? Còn muốn phế anh trai tôi nữa?” Đôi mắt Lưu Lăng Nhiên hơi đỏ lên.

Chuyện liên quan tới mạng người nhà họ Lưu, bà ta không tiếp nhận nổi.

Nhưng mà Lâm Dương lại lắc đầu.

“Tôi và nhà họ Lưu không thù không oán, từ đầu tới cuối đều là các người gây chuyện!

Sao đến bây giờ bác vẫn không nhận rõ điểm ấy, trái lại còn chỉ trích tôi, bác còn muốn tôi từ bỏ ý đồ, nhân nhượng sao?”

Những lời này khiến toàn thân Lưu Lăng Nhiên run lên, lập tức hiểu rõ ý trong lời nói của Lâm Dương.

Lâm Dương muốn tỏ thái độ.

Muốn tất cả người nhà họ Lưu đều cúi đầu nhận lõi!

Nhưng mà… Chuyện này có khả năng sao?

Tuy nhà họ Lưu không phải là gia tộc lớn gì, nhưng cũng là người có uy tín danh dự.

Bảo bọn họ cúi đầu xin lỗi người ở rể…

Sao bọn họ có thể làm được?

Nhưng bây giờ không làm như vậy, hình như căn bản không thể thoát thân!

Hơn nữa vị ở rể này… Có vẻ như không phế vật như bọn họ tưởng tượng?

Dù sao những người đứng bên cạnh anh, có người nào không phải giậm chân một cái thì Giang Thành run rẩy ba lần…

“Mẹà..”

Lưu Lăng Nhiên quay đầu, đau khổ nhìn bà cụ.

Bà cụ nhắm mắt lại, dĩ nhiên là hiểu ý của Lưu Lăng Nhiên.

“Mẹ, con đi tìm trưởng khoa Khuyết!

Trưởng khoa Khuyết nhất định sẽ giúp chúng †a..” Lưu Thu Yến như bị bệnh tâm thần kêu lên.

Nhưng một giây sau, bà cụ trực tiếp quát: “Tất cả đi qua đây, xin lỗi cậu Lâm!”

Những lời này vừa vang lên, tất cả người nhà họ Lưu… Đầu ngây dại.

Bà cụ nhà họ Lưu chậm rãi mở mắt ra, hít sâu một hơi, cơ thể hơi gù bước chậm tới trước mặt Lâm Dương, sau đó khom lưng cúi đầu nói: “Cậu Lâm Dương, lúc trước bà già này đắc tội nhiều… Mong cậu người lớn không chấp nhặt lỗi lầm của người nhỏ, đừng so đo với chúng tồi, bà già này xin lỗi cậu.”

Bà cụ cúi đầu, có nghĩa là nhà họ Lưu cúi đầu.

Người nhà họ Lưu ngây ngốc nhìn cơ thể gầy gò của bà cụ, lại nhìn Lưu Quốc Bảo nằm trên đất kêu gào, lúc này mới tỉnh táo hơn nhiều.

Người ở rể này, căn bản không vô dụng như bọn họ tưởng tượng.

Bọn họ nên đối mặt với hiện thực rồi…

“Cậu Lâm, thực xin lỗi.”

“Đều là chúng tôi không tốt.”

“Mong cậu tha thứ cho chúng tôi…”

Người nhà họ Lưu gian nan bước tới, tiến lên nhận lỗi.

Lưu Thu Yến cũng cúi đầu xin lỗi Lâm Dương.

Lưu Lăng Nhiên ngơ ngẩn nhìn cảnh tượng này, trong lòng là ngũ vị tạp trần.

Nhưng dù thế nào bà ấy cũng là người nhà họ Lưu, cộng thêm lúc trước nói năng l* m*ng với Lâm Dương, nên bà ta bước tới.

“Bác gái cả, bác thì không cần rồi.” Lâm Dương mở miệng cản bà ấy lại: “Nể mặt Tô Dư, tôi sẽ không trách bác.”

Lưu Lăng Nhiên âm thầm siết chặt hai tay, không nói một câu.

Tô Dư liếc nhìn Lâm Dương, cũng không hé răng nữa.

“Được rồi! Tản đi!”

Lâm Dương đứng dậy, lập tức rời khỏi quán cà phê.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1987


Chương 1987:

Trịnh Tú Lan đuổi kịp theo anh.

Tống Kính cũng bắt đầu đi sắp xếp lễ chúc mừng.

Lễ chúc mừng khôi phục, lại khiến bên ngoài rộ lên.

Người nào cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mà Tống Kính giải thích là sắp tới ngày cá tháng tư, chỉ đùa với mọi người chút thôi.

Nhưng mà cách ngày cá tháng tư còn hơn bốn tháng nữa.

Lúc này đùa ngày cá tháng tư làm gì?

Ai cũng không thể hỏi được nguyên nhân †ừ miệng Tống Kính.

m m Lâm Dương không tham gia lễ chúc mừng.

Anh cảm thấy không cần thiết nữa rồi.

Đợi trở lại công ty Dương Hoa xong, Tô Dư gọi điện thoại tới.

“Anh rể, rất xin lỗi.” Trong giọng nói của Tô Dư tràn ngập áy náy.

“Không cần xin lỗi, đây không phải là lỗi của em!” Lâm Dương bình tĩnh nói: “Lát nữa anh sẽ bảo người của học viện Phái Nam Y.

đưa thuốc cho bác cả em, vết thương của ông ta an tâm tĩnh dưỡng nửa năm sẽ không sao.

“Thực xin lỗi… Thực xin lỗi…

Tô Dư nỉ non, nước mắt lại chảy xuống lần nữa.

Lâm Dương thở dài, sau đó cúp điện thoại.

Nhưng mà mới tắt điện thoại không lâu, lại có một cuộc gọi đến.

Vừa cầm lên nhìn, là Hà Vĩ Hùng gọi điện thoại tới.

“Thầy! Thầy đang ở đâu thế? Nhanh về học viện Phái Nam Y đi!” Giọng nói của Hà Vĩ Hùng có vẻ hơi gấp gáp.

“Xảy ra chuyện gì rồi hả?” Biểu cảm của Lâm Dương nghiêm túc hơn, lập tức hỏi.

“Người của thôn Dược Vương tới rồi.” Hà Vĩ Hùng khàn giọng nói.

Những lời này vừa vang lên, bỗng nhiên toàn thân Lâm Dương cứng đờ.

“Tôi lập tức về ngay!”

Cúp điện thoại, Lâm Dương vô cùng lo lắng quay về học viện.

1425 RE» m Vừa vào học viện, thì có thể thấy được một đám người đứng trên đại lộ trung tâm trường.

Những người này ăn mặc theo phong cách cổ.

Không có gì ngoài tay áo dài phấp phới, mái tóc dài tung bay, càng nhìn có vẻ giống thần tiên, giống như cao nhân thế ngoại.

Hà Vĩ Hùng, Hồ Quý Bạch đứng trước mặt đám người này nói gì đó, Lâm Dương đổi gương mặt thành bộ dạng bác sĩ Lâm, bước nhanh tới.

“Thầy!”

“Viện trưởng!”

Mọi người mừng rỡ, vội vàng gọi anh.

Lâm Dương khẽ gật đầu, tâm mắt nhìn về phía tầng hai một tòa nhà.

Thì thấy Tô Vũ Nhi lặng lẽ đứng ở cạnh cửa sổ, lén nhìn đám người này.

Phát hiện ánh mắt của Lâm Dương, cô ta vội vàng rụt đầu về.

Lâm Dương thu hồi ánh mắt, nhìn về phía người của thôn Dược Vương.

“Chư vị tới học viện Phái Nam Y chúng tôi, không biết là muốn làm gì? Nếu là tới khám bệnh, làm phiền đi tới tòa nhà số 1, nếu là tới học, làm phiền đến phòng giáo vụ làm thủ tục nhập học!” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Cậu là bác sĩ Lâm đúng không?”

Người đàn ông trung niên dẫn đầu lạnh nhạt mở miệng nói.

Người đàn ông này mặc áo bào màu đen, hai bên thái dương bạc trắng, nhưng tóc còn thừa thì đen bóng, đôi mắt có thần, gương mặt hồng hào, khí chất khác hẳn với người thường.

“Chúng tôi đến từ thôn Dược Vương, tôi †ên là Niệm Sinh! Tộc trưởng bảo chúng tôi tới tìm cô chủ, chúng tôi hy vọng bác sĩ Lâm có thể phối hợp với chúng tôi, bảo cô chủ ra đây, theo chúng tôi về thôn Dược Vương.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1988


Chương 1988:

Người đàn ông trung niên tên Niệm Sinh lạnh nhạt mở miệng.

“Tô Vũ Nhi?”

“Bác sĩ Lâm, đừng nên không thừa nhận, chúng tôi biết cô Tô Vũ Nhi đang ở đây.” Còn chưa đợi Lâm Dương nói gì thêm, Niệm Sinh lại nói thêm một câu.

Lâm Dương nhìn ông ta, nhẹ nhàng lắc đầu: “Thực tế trước khi các ông tới, tôi đã thương lượng với cô Tô Vũ Nhi, nhưng mà B hình như cô ấy không muốn về thôn Dược Vương với các ông!”

“Cậu chỉ cần giao người, có nguyện ý về hay không, không phải do cô ấy, chúng tôi sẽ đưa đi!” Niệm Sinh nói.

“Cho nên nói, ông định cưỡng chế mang người của tôi đi sao?” Lâm Dương nheo mắt nói.

Những lời này vừa vang lên, ánh mắt mọi người của thôn Dược Vương đều nhìn về phía Lâm Dương.

“Hình như bác sĩ Lâm không nguyện ý?

Nếu là như vậy, tôi chỉ có thể khuyên cậu một câu, đừng đối đầu với thôn Dược Vương tôi, chuyện này đối với cậu… Không có lợi!” Niệm Sinh bình tĩnh nói.

“Một khi đã như vậy, vậy các ông mau trở về đi” Lâm Dương nói.

“Bác sĩ Lâm định khi nào giao người?”

Niệm Sinh hỏi.

“Tôi có nói là sẽ giao người sao?” Lâm Dương liếc mắt nhìn ông ta một cái.

Người của thôn Dược Vương nghe thấy thế, vẻ mặt lạnh lẽo.

“Bác sĩ Lâm, cậu nghiêm túc sao?”

“Con người tôi không thích nói đùa!”

“Vậy thật sự khiến người ta thất vọng rồi” Niệm Sinh nhẹ nhàng lắc đầu: “Tôi vốn cho rằng bác sĩ Lâm là người thông minh, bây giờ xem ra, sự ngu ngốc của cậu khiến người ta kinh ngạc!”

“Không phải là các người không muốn sống rời khỏi nơi này đấy chứ?”

Bỗng nhiên Lâm Dương nói.

Những lời này bọn họ biết rất rõ rồi.

Người của thôn Dược Vương không hé răng.

Bầu không khí lập tức trở nên rét lạnh, giống như có một loại hương vị giương cung bạt kiếm.

Niệm Sinh im lặng nhìn chằm chằm Lâm Dương, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu, bình tĩnh nói: “Rất thú vị, hi vọng bác sĩ Lâm sẽ không cảm thấy hối hận vì những lời hôm nay!”

Sau khi nói xong, Niệm Sinh lấy một phong thư trong lồng ngực ra.

Trên phong thư có viết ba chữ to, thư khiêu chiến!

Ông ta giơ cao phong thư, sau đó ném lên trên mặt đất.

“Bác sĩ Lâm! Nếu không chịu giao người, như vậy chỉ có thể áp dụng phương pháp trưởng lão nói với tôi trước khi đi rồi!”

“Thôn Dược Vương tôi, muốn khiêu chiến với cậu!”

Giọng nói không to, nhưng vô số người ở xung quanh tuyệt đối có thể nghe thấy.

Bốn phương tám hướng lập tức có rất nhiều ánh mắt.

Mọi người kinh hãi nhìn về bên này, cả đám cho rằng mình nghe nhầm rồi.

“Khiêu chiến? Bác sĩ Lâm?”

“Đám người này là ai thế?”

“Bọn họ muốn làm gì?”

Tiếng bàn tán không ngừng vang lên.

Đám Hồ Quý Bạch, Hà Vĩ Hùng cũng ngạc nhiên rồi.

“Ông muốn khiêu chiến cái gì?” Hà Vĩ Hùng sốt ruột, vội vàng hỏi.

“Bác sĩ Lâm có y thuật đứng đầu, thôn Dược Vương chúng tôi cũng dựa vào y dược mà lập thế, cho nên khiêu chiến, tất nhiên là y thuật rồi!” Niệm Sinh bình tĩnh nói ác sĩ Lâm, nếu cậu nguyện ý giao cô chủ ra, để cho chúng tôi đưa đi, như vậy chúng tôi có thể lấy lại phong thư khiêu chiến. Nếu cậu không chịu, như vậy ba ngày sau đấu y thuật, thôn Dược Vương tôi sẽ khiến cậu thân bại danh liệt! Bên nào nặng bên nào nhẹ, tự cậu suy xét đi.”

mm TÔI Sau khi nói xong, bốn phía lại rộ lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1989


Chưogn 1989:

“Thân bại danh liệt sao? Chỉ là một trận đấu y thuật, sao đến nỗi này?” Có người mỉm cười nói.

“Thôn Dược Vương chúng tôi đấu y thuật, cho đến bây giờ đều là đấu tính mạng, không đơn giản chỉ là so đấu y thuật!” Niệm Sinh lạnh nhạt nói.

“Cái gì?”

Sắc mặt mọi người thay đổi.

“Đấu… Đấu tính mạng sao?” Thiếu chút nữa là Hà Vĩ Hùng cắn vào lưỡi.

“Bác sĩ Lâm, cậu suy nghĩ thế nào?”

Niệm Sinh nhìn anh, lạnh nhạt nói: “Giao người, hay là mất mạng?”

Đây là muốn bức Lâm Dương vào đường cùng mài Người nào cũng không ngờ tới, người của thôn Dược Vương, cả đám lại tàn nhãn như vậy!

Nếu Lâm Dương từ chối, chuyện này sẽ truyền ra, tất sẽ khiến anh thân bại danh liệt, đến lúc đó người người sẽ lan truyền bác sĩ Lâm sợ thôn Dược Vương, mới không dám tiếp nhận khiêu chiến của bọn họ.

Mà nếu Lâm Dương đồng ý, thẳng thì không sao, thua, e rằng cái mạng nhỏ không còn.

Cho nên phong thư khiêu chiến này, không tồn tại là tốt nhất.

Nhưng mà người có thể khiến nó không †ồn tại, chỉ có Niệm Sinh, chỉ có Tô Vũ Nhi.

Chuyện này nên làm thế nào cho phải đây?

Mọi người gấp như kiến bò trên chảo nóng.

Người của thôn Dược Vương không vội, lạnh nhạt nhìn.

Lúc này Lâm Dương sớm đã rơi vào trong im lặng.

Đấu y thuật sao?

Bác sĩ bình thường, Lâm Dương kiên quyết không sợ.

Nhưng bây giờ đối mặt với thôn Dược Vương thần bí khó lường! Là gia tộc lánh đời mọi người đều kính sợ như thần!

Cho dù anh được xưng là thần y, ở trước mặt đám người này, cũng chưa chắc có được bất cứ ưu thế gì…

“Bác sĩ Lâm!” Cả nhà tải app truyện-hola về đọc nhé! Nhóm lên chính trên app nhé!

Lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Lâm Dương quay đầu nhìn, thì thấy Tô Vũ Nhi không biết xuống lầu từ lúc nào.

“Cô chủ?”

Người của thôn Dược Vương cùng mở miệng.

“Cô tới đây làm gì? Chuyện hôm nay đã làm xong chưa? Chưa làm xong thì nhanh trở về!” Lâm Dương quát khẽ.

“Bác sĩ Lâm… Để tôi… Theo bọn họ về đi…” Tô Vũ Nhi ngập ngừng, buông tay nói.

Niệm Sinh nghe thấy thế, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Bác sĩ Lâm, bây giờ cô chủ nguyện ý theo chúng tôi trở về, cậu không có gì để nói đúng không?” Niệm Sinh mỉm cười nói.

Lâm Dương hơi nhướng mày, liếc nhìn Tô Vũ Nhi, chỉ thấy đôi mắt cô ta hơi thất thần, bước từng bước đi tới.

Nhưng mà cơ thể hơi lung lay, có chút đứng không vững, rõ ràng là cô ta chấp nhận số mệnh rồi.

Cho dù cô ta trăm ngàn lần không nguyện ý về thôn Dược Vương, nhưng vào.

thời khắc quan trọng này, cô ta không thể không thỏa hiệp.

Lâm Dương lạnh nhạt nhìn cô ta, không nói một lời, nhưng mà đột nhiên xoay người, nhặt phong thư khiêu chiến trên đất lên.

Niệm Sinh ngẩn ra.

“Cái gì?”

Người xung quanh kinh hãi kêu lên.

“Bác sĩ Lâm!” Tô Vũ Nhi vội vàng la lên.

Nhưng mà Lâm Dương đã nắm thư khiêu chiến, vẻ mặt không đổi, không có chút dao động nào.

Đám Niệm Sinh nhướng mày.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1990


Chương 1990:

“Thư khiêu chiến này, tôi nhận, ba ngày sau, tôi đợi ông!” Vẻ mặt Lâm Dương không đổi nói.

“Bác sĩ Lâm, cậu có biết nhận phong thư khiêu chiến này thì đại biểu cho cái gì không?” Niệm Sinh trâm giọng hỏi.

“Ông muốn dạy tôi chuyện gì sao?” Lâm Dương lạnh lùng nhìn ông ta nói.

Niệm Sinh ngập ngừng, im lặng gật đầu: “Một khi đã như vậy, ba ngày sau, thôn Dược Vương chúng tôi sẽ phái người tới, hy vọng đến lúc đó Bác sĩ Lâm còn thản nhiên như ngày hôm nay.”

Sau khi nói xong, Niệm Sinh giơ tay lên, người của thôn Dược Vương dần dần rời đi.

Mọi người nhìn theo, đợi người của thôn Dược Vương rời đi, mọi người mới vội vàng xông tới.

“Thầy, sao thầy lại nhận?”

“Đây là thôn Dược Vương… Chúng ta phải liều mạng rồi!”

“Lần này làm thế nào bây giờ?”

Mọi người vô cùng lo lắng.

Đôi mắt Tô Vũ Nhi đẫm lệ, tiến lên trước: “Bác sĩ Lâm, anh hoàn toàn không cần làm như thế đâu!”

“Bây giờ cô còn là người của học viện Phái Nam Y, nếu là người của tôi, cô có nguyện ý hay không, sẽ ảnh hưởng tới quyết định của tôi, cô không muốn đi, người nào ch 10/11 cũng không được mang cô đi!”

Lâm Dương trầm giọng nói.

Lâm Dương rời đi, bước đi hơi trâm trọng.

Tô Vũ Nhi im lặng nhìn bóng lưng Lâm Dương, nước mắt không khỏi chảy ra.

Cô ta xoay người trở về phòng, ngôi trên ghế, lấy một cái túi thơm tỉnh xảo ra, vừa xoa vừa như đang nghĩ gì Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.

Tô Vũ Nhi vội vàng cất túi thơm, đi tới mở cửa.

Ngoài cửa có một ông cụ đang đứng.

“Bác Ôn?”

Tô Vũ Nhi kêu lên.

Ông cụ này là người của thôn Điền Dược mới, cũng là người từ thôn Dược Vương ra.

“Cô chủ, chuyện này cô đừng quá mức tự trách, nếu bác sĩ Lâm đồng ý ra mặt vì cô, thì cô cứ an tâm ở đây đợi, không sao đâu.”

Bác Ôn an ủi.

“Nhưng mà…

Thủ đoạn của thôn Dược Vương không phải là bác không biết! Cho đù bọn họ là bác sĩ cứu người, nhưng càng thích dùng độc! Người người đều cho rằng thôn Dược Vương hành y tế thế, nhưng không biết bọn họ hạ độc đếm hoài không hết…

Mà bác sĩ Lâm…

Hoàn toàn khác với bọn họi”

Tô Vũ Nhi thở đài, đôi mắt ửng đỏ.

“Lúc trước vì đòi lại nhân sâm, tôi đi tới học viện Phái Nam Y trồng thảo được kiểu mới cho bác sĩ Lâm, trong, thời gian này tôi đã hiểu biết một chút về bác sĩ Lâm.

Người này không chỉ vô tư cứu trợ dân chúng, còn sáng lập ra học viện Phái Nam Y giống như bệnh viện giống như trường học, truyền bá y thuật, tạo phúc cho dân chúng.

So với thôn Dược Vương có tiếng mà không có miếng, bác sĩ Lâm mới là bác sĩ chân chính, cho dù lúc trước tôi có khúc mắc với anh ấy, nhưng lúc này, tôi đã vô cùng bội phục anh ấy rồi.”

“Đúng vậy!”

Ông cụ thở đài, nghiêm túc gật đầu: “Hành động việc làm của học viện Phái Nam Y trong khoảng thời gian này, chúng ta đều thấy rõ, muốn nói hành y tế thế, thì phải là bác sĩ Lâm! Thôn Dược Vương không thể so được.”

“Nhưng mà cho dù bác sĩ Lâm có y đức, là một bác sĩ chân chính, nhưng luận về y thuật, anh ấy tuyệt đối không phải là đối thủ của thôn Dược Vương! Y thuật độc thuật của thôn Dược Vương quá lợi hại rồi! Bác Ôn, lần này bác sĩ Lâm lành ít đữ nhiêu rồi!”

Vẻ mặt Tô Vũ Nhi lo lắng nói.

Bác Ôn im lặng rồi.
 
Back
Top Bottom