Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1951


Chương 1951:

Một số người hít vào một hơi khí lạnh, toàn bộ đều bị ý nghĩ lớn mật của Lâm Dương m 1/4 dọa sợ.

“Sao thế? Có vấn đề gì à?” Lâm Dương hỏi.

Mọi người anh nhìn tôi tôi nhìn anh, cuối cùng nghiến răng một cái: “Được, không thành vấn đề!”

“Bằng Tông đã vô tình với chúng tôi, chúng tôi không vô nghĩa được sao?”

“Nói rất đúng! Chúng tôi làm!”

Không ngừng có tiếng la vang lên.

“Rất tốt!”

Lâm Dương mỉm cười, mở bình thuốc kia ra, đổ một số viên thuốc ra nói: “Mỗi người một viên, uống đi.”

Sắc mặt mấy người trắng bệch.

Đây là cái gì, bọn họ biết rất rõ.

Là độc dược do bác sĩ Lâm luyện chế ra… Trong thiên hạ, chỉ sợ ngoại trừ bác sĩ Lâm, không có ai có thuốc giải…

Nhưng bọn họ đã không có sự lựa chọn nào khác.

Lúc này không ăn, bác sĩ Lâm tất sẽ giết sạch bọn họ.

Rơi vào đường cùng, một người dẫn đầu nhét thuốc vào miệng, những người còn lại cũng nhao nhao noi theo.

Rất nhanh, viên thuốc đã được uống hết.

“Vì để các anh trở về không bị hoài nghi, tôi sẽ sai người đánh gãy một tay của các anh, các anh chịu đựng một chút, tôi sẽ bảo người chuẩn bị cho các anh thuốc chữa thương tốt nhất! Chuyện này sẽ do Hồ Quý Bạch phụ trách, các anh đi tìm ông ấy, biết chưa?”

m” 18/14 “Dạ, bác sĩ Lâm!”

Trên mặt mấy người lộ ra vẻ kiên định, gật đầu thật mạnh.

Lâm Dương gật đầu rồi rời khỏi phòng họp, đi về phía sân thể dục.

Lúc này, Bạch Thiếu Quân còn đang đợi anh ở đó…

Bạch Thiếu Quân ngồi khoanh chân ở giữa sân thể dục.

Tất cả mọi người ở sân thể dục đã được đuổi đi, lối đi nhỏ cũng bị che lại, người bình thường không thể tiến vào.

Lâm Dương cất bước đi tới, Bạch Thiếu Quân chậm rãi mở mắt ra.

“Quá chậm rồi.” Anh ta lạnh nhạt nói.

“Có quá nhiều chuyện cần xử lý.”

“Đừng dài dòng nữa, chúng ta so tài đi Bạch Thiếu Quân đứng dậy, đặt Thiên Kiêu Lệnh ở bên cạnh, bày ra tư thế.

Trái lại là một người ngay thẳng.

Lâm Dương thở ra một hơi, cũng lập tức bày ra tư thế.

“Anh nên tập trung, đây là cuộc chiến của Thiên Kiêu, tôi ôm mục đích g**t ch*t anh mà đến.” Bạch Thiếu Quân suy nghĩ một lát nói.

“Vậy có thể nói cho tôi biết, người nào bảo anh tới không?” Lâm Dương hỏi.

“Anh đoán được.”

“Người nhà họ Dương đúng không?

Dương Tuyết Mai hẳn là không có khả năng, có lẽ là Dương Vân Thu hoặc Dương Mạc Phi”

“Anh đoán rất chuẩn đấy. Trước đây Dương Hồng Vũ đã giúp tôi một lần! Cho nên lần này tôi tới, là trả ân tình của nhà họ Dương, cũng thuận tiện tới xem người có thể dễ dàng đánh bại Bùi Quốc Thiên rốt cuộc có m 2m thực lực gì.” Bạch Thiếu Quân lạnh nhạt nói, đột nhiên nghiêm mặt quát: “Chú ý đi!”

Giọng nói vừa vang lên, cơ thể đã xông qua.

Lúc này Lâm Dương đã phát động kim châm cứu, đâm vào trong cơ thể, tăng cơ thể biên độ lớn so chiêu với Bạch Thiếu Quân.

Trận chiến của hai bên đánh trời đất mù mịt, kh*ng b* tuyệt luân.

Sân thể dục đều bị xới tung rồi.

Nhưng đánh một lát, Bạch Thiếu Quân lập tức cảm thấy không đúng, liền thu tay về lùi về sau, rơi xuống mặt đất.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1952


Chương 1952:

“Vì sao anh không cần Lạc Linh Huyết?

Tôi từng nghe nói anh có không ít Lạc Linh Huyết, cho dù không biết có bao nhiêu, nhưng nếu thôi động lực của Lạc Linh Huyết, nhất định có thể đấu được tôi.” Bạch Thiếu Quân trầm giọng nói.

Lâm Dương im lặng một lát, không nói gì.

“Chẳng lẽ là tôi không đủ mạnh để anh sử dụng Lạc Linh Huyết sao? Anh quá coi Bạch Thiếu Quân hơi tức giận, kêu lên một tiếng rồi phát thường người khác rồi đấ động toàn lực, tấn công Lâm Dương.

Chỉ thấy hai tay anh ta như có một tầng băng sương bám vào, không chỉ vô cùng cứng rắn, còn rét lạnh thấu xương.

Đánh một lát, hai chưởng của Lâm Dương đều bị băng sương bao trùm, cả người giống như sắp bị đông cứng.

Đúng là công pháp đặc biệt.

Lâm Dương hừ lạnh một tiếng, không dong dài nữa, hai mươi giọt Lạc Linh Huyết được phát động hết, đánh về phía Bạch Thiếu Quân.

Rầm!

Lực lượng bá đạo thô bạo kinh thiên giống như lũ lụt thú dữ lao nhanh, giết về phía Bạch Thiếu Quân.

Toàn thân của Bạch Thiếu Quân run lên, hai tay lần lượt đặt trước ngực ngăn cản.

Rầm rầm rầm!

Băng sương trên hai tay anh ta bị một quyền này đập nát, cả người bay ra ngoài như đạn phá, đập mạnh vào trong một tòa nhà phía sau sân thể dục, tòa nhà lắc lư, vết nứt khắp nơi, trực tiếp thành tòa nhà nguy hiểm.

Bạch Thiếu Quân gian nan bò ra, nhìn hai tay hơi run rẩy, trong mắt anh ta lộ vẻ khó tin.

“Rốt cuộc là anh có bao nhiêu giọt Lạc Linh Huyết? Vì sao anh kích hoạt năng lượng Lạc Linh Huyết, có thể bùng nổ ra uy năng mạnh như thế?”

“Tôi…”

Lâm Dương đang định nói chuyện, đột nhiên ngực lên xuống mãnh liệt, miệng phun ra một ngụm máu tươi.

“Cái gì?” Bạch Thiếu Quân bất chợt ngẩn ra.

“Chưởng môn!”

Dịch Quế Lâm vội vàng chạy tới, đỡ Lâm Dương lung lay sắp đổ.

“Tôi không sao.”

Lâm Dương lau máu ở khóe miệng, nhỏ giọng nói.

“Chưởng môn, cậu không thể đánh tiếp nữa, từ lúc ở nhà họ Dương trở về, cậu vẫn luôn không chợp mắt, trên người còn có vết thương, cậu nhất định phải nghỉ ngơi.” Dịch Quế Lâm khuyên nhủ.

“Đây là cuộc chiến của Thiên Kiêu! Có thể từ bỏ dễ dàng như vậy sao? Ông mau tránh ra, đừng ngăn cản nữa, nếu không dựa theo quy củ, người nào cũng có thể giết ông!”

Lâm Dương quát khẽ.

Dịch Quế Lâm khóc không ra nước mắt, nhưng không có bất cứ biện pháp gì chỉ có thể rời đi.

Bạch Thiếu Quân nhìn Dịch Quế Lâm, lại nhìn Lâm Dương, mở miệng nói: “Sở dĩ lúc trước anh không thôi động Lạc Linh Huyết, không lẽ là anh biết mình không thể chịu được năng lượng mà Lạc Linh Huyết mang đến sao?”

mm 7m “Chỉ là việc nhỏ mà thôi, không ảnh hưởng, anh Bạch Thiếu Quân, chúng ta tiếp tục đi” Lâm Dương lạnh nhạt nói.

“Không đánh nữa!”

Bạch Thiếu Quân hừ lạnh một tiếng, một †ay cầm lấy Thiên Kiêu Lệnh, khinh thường nói: “Con người tôi không thích chiếm tiện nghỉ của người khác, trạng thái của anh đã không tốt, vậy ngày khác chúng ta đánh tiếp.”

“Hửm?” Lâm Dương nhíu mày: “Không phải đây là cuộc chiến của Thiên Kiêu sao?

Sao anh nói từ bỏ là từ bỏ?”

“Cuộc chiến của Thiên Kiêu thì thế nào?

Ông đây không quan tâm, ông đây cần một cuộc quyết đấu công bằng, không phải giậu đổ bìm leo! Cuộc so tài lần này tạm thời hủy bỏ! Một tháng sau, tôi sẽ hạ chiến thư với anh lần nữa, đến lúc đó chúng ta lại so tài!

m¬ s1 Tôi nghĩ trong một tháng này, đủ để anh dưỡng thương rồi?” Bạch Thiếu Quân hừ lạnh nói.

“Đủ rồi” Lâm Dương gật đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1953


Chương 1953:

Bạch Thiếu Quân trực tiếp vươn người nhảy lên, rời khỏi sân thể dục.

Lâm Dương thở ra một hơi, tảng đá trong lòng buông xuống.

Thực ra trong trận chiến với nhà hợ Dương, cơ thể Lâm Dương tiêu hao rất lớn, còn bị thương tổn, nếu anh dưỡng thương thật tốt, một tuần đủ để anh khỏi hẳn. Nhưng kể từ khi anh trở về, anh vẫn luôn bận rộn nghiên cứu thuốc giải, không ngủ không nghỉ, căn bản không để ý tới vết thương, cho nên thôi động Lạc Linh Huyết mới có phản phệ.

Vốn tưởng rằng chiến đấu với Bạch Thiếu mm sm Quân sẽ là một cuộc chiến gian khổ, nhưng không ngờ rằng Bạch Thiếu Quân là người sảng khoái.

“Trái lại rất đáng kết giao.”

Lâm Dương thở hắt ra, cười khổ nói.

Ong ong.

Lúc này, di động trong túi Lâm Dương vang lên.

Anh lấy ra nhìn, thì hơi giật mình, là Tống Kính gọi điện thoại tới.

Thông thường Tống Kính sẽ không liên lạc với anh.

Lâm Dương ấn nút nghe máy, trong điện thoại truyền ra giọng nói vô cùng vui sướng của Tống Kính.

“Chủ tịch Lâm! Bùng nổi! Bùng nổ lớn rồi!

mm 1011 Ha ha ha…”

“Bùng nổ? Bùng nổ cái gì?” Vẻ mặt Lâm Dương mờ mịt.

“Phòng bán vé phim điện ảnh “Chiến Hổ’!

Chủ tịch Lâm! Bây giờ anh đã nổi tiếng rồi!”

Tống Kính kích động nói.

Bây giờ Lâm Dương mới biết, ba ngày trước, bộ phim điện ảnh “Chiến Hổ”

đã xuất hiện trên các rạp lớn và chính thức được trình chiếu.

Tống Kính vốn không xem trọng bộ phim này.

Dù sao cốt truyện của bộ phim này đi chệch khỏi xu hướng chính hiện nay, khán giả chỉ thích xem phim.

Mary Sue hoặc phim xuyên không cưng đấu, bộ phim này là một bộ phim chiến tranh, rất hiếm và rất ít khán giả.

Cộng thêm bộ phim này cũng có đội hình mới toanh, không có một ngôi sao nổi tiếng, nếu không có bác sĩ Lâm giữ thể điện, căn bản không có mấy người chú ý.

Nhưng cuối cùng bác sĩ Lâm là một bảng hiệu tôi.

Dương Hoa nổi tiếng ở trong nước như thế, bác sĩ Lâm cũng là đối tượng được vô số người chú ý, Tống Kính cho rằng, bộ phim này chỉ đựa vào gương mặt của bác sĩ Lâm, bán được từ một nghìn bảy trăm năm mươi tỷ đến hai nghìn một trăm tỷ lấy lại vốn sẽ không thành vấn đề.

Nhưng mới chiếu phim được ba ngày, bộ phim đã trực tiếp phá vỡ một số kỷ lục phòng vé trong nước, cán mốc bảy nghìn tỷ.

Chỉ riêng doanh thu phòng vé buổi công chiếu đã gân một nghìn bảy trăm năm mươi tỷ.

Điểm đánh giá được đưa ra bởi tất cả trang chính đều trên 9.5 điểm! Đây đúng là kỳ tích.

Phải biết rằng, tuyên truyền bộ phim này không có ấn tượng lắm, nhưng đoanh thu phòng vé bùng nổ, nghĩa Tà tuyên truyền miệng tốt đến bất ngò, một khi truyên miệng bùng nổ thì sau này phòng vé nhất định sẽ leo l*n đ*nh cao hơn! “Chủ tịch Lâm, tôi ưóc tính doanh thu phòng vé cuối cùng của bộ phim này sẽ gần hai mươi mốt nghìn tỷ! Không có bộ phim nào trong toàn bộ lịch sử điện ảnh trong nước có doanh thu phòng vé cao như vậy! Chủ tịch Lâm, nhờ sự hướng dẫn khôn ngoan của cậu, nó đã thành bộ phim điện ảnh huy hoàng!”

Tống Kính vô cùng kích động, nói chuyện đều đã không lưu loát rôi.

“Chuyện này cũng không thể tách rời nỗ lực của ông.”

Lâm Dương mim cười nói.

“Chủ tịch Lâm quá khiêm tổn, đúng rồi, chủ tịch Lâm, tối nay sẽ tổ chức lễ chúc mừng ở khách sạn Minh Châu, không biết cậu có rảnh hay không…

A…

Cô Dư cũng sẽ có mặt! Hiện giờ cô ấy là minh tỉnh 2 nổi tiếng rồi Tống Kính cười nói.

Lâm Dương vốn không muốn đi, nhưng nghe nói Tô Dư cũng đến, anh suy nghĩ một lát, vẫn là đồng ý.

“Buổi tối tôi sẽ đến, nhưng mà không phải lấy thân phận chủ tịch Lâm, tôi uống chén rượu với Tô Dư rồi đi! Đừng quấy rầy tôi.

Lâm Dương nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1954


CHương 1954:

Đã lâu rồi anh không gặp cô nhóc kia.

“Được! Được! Chủ tịch Lâm, tôi nhất định sẽ sắp xếp!”

Tống Kính vội vàng gật đầu.

Lâm Dương cất điện thoại, thỏ ra một hơi.

Không phải là anh cố ý giấu đ**m thân phận chủ tịch Lâm, thật sự là ở hình thức hiện giờ, anh không thích hợp lại dùng thân phận chủ tịch Lâm tiếp xúc với Tô Dư.

Phải biết rằng sở đi Tô Nhan bị hại mù mắt, đó là do anh liên lụy, bây giò 13 liên minh Cô Sơn vẫn luôn nhìn chằm chằm anh, nếu để đám người kia biết Lý Cấm thân thiết với chủ tịch Lâm, khó tránh khỏi bị 13 liên minh Cô Sơn chú ý, lúc đó Tô Dư sẽ gặp phiên phúc rồi.

Sau khi đi trở về, Lâm Dương tắm rửa một cái, mặc âu.

phục Mã Hải đã chuẩn bị, chợp mắt một lát.

Sáu giờ chiều, Mã Hải tự mình lái xe đưa Lâm Dương đến trước cửa khách sạn Minh Châu.

Trước cửa khách sạn tập hợp không ít xe sang, người đến người đi.

Lượng lớn phóng viên tụ tập ở cửa, khiêng máy quay quay chụp người ra vào.

Tối nay, người có thể ra vào khách sạn Minh Châu không phú thì quý, người bình thường căn bản không thể tới gần.

“Ông không cần lái xe đi vào, tự tôi vào là được.” Lâm Dương nói.

“Chủ tịch Lâm, có chuyện gì, cậu nhớ gọi điện cho tôi đấy.” Mã Hải vội nói.

“Ừm: Lâm Dương đẩy cửa xe, lấy thiệp mời đi vào bên trong.

Lúc này anh là bộ dạng Lâm Dương ban đầu.

Bảo vệ muốn ngăn cản anh, nhưng thấy thiệp mời ở trong tay anh thì hơi bất ngờ, nên cho anh vào.

Nhưng mà mới đi vào không lâu.

Tuýt tuýt!

Một tiếng kèn chói tai vang lên.

Lâm Dương ngẩn ra, nghiêng đầu nhìn, thì thấy một chiếc xe Maserati màu hồng đi theo sau anh.

Anh nhìn con đường rộng thênh thang bên cạnh, không nhường đường.

Tuýt tuýt…

Tiếng còi chói tai lại vang lên lần hai.

Lâm Dương mắt điếc tai ngơ, thản nhiên đi.

Két!

Maserati hơi rế ngoặt, xông tới bên cạnh Lâm Dương, cửa kính xe hạ xuống, mấy nam nữ ăn mặc sành điệu vươn đầu ra chửi ầm lên.

“Mẹ nó tai bị điếc hay là bị mù? Con mẹ nó ông đây ấn còi mà không nghe thấy à?”

“Nghe thấy, có chuyện gì?” Lâm Dương nghiêng đầu lạnh nhạt hỏi.

“Con mẹ nó nghe thấy sao không nhường đường cho ông đây?” Một người đàn ông nhuộm tóc vàng mắng.

“Thưa anh, con đường bên cạnh rộng như thế, đừng nói là chiếc xe của anh, đi một chiếc nữa cũng đủ, vì sao tôi phải nhường đường cho anh?” Lâm Dương không nhanh không chậm nói.

“Con mẹ nó, muốn chết à?”

Mấy người giận tím mặt, trực tiếp đạp chân ga lái tới trước mặt Lâm Dương đỗ lại, sau đó mấy người trên xe xuống xe, muốn ra tay.

Nhưng đúng lúc này, một cô gái tóc đỏ đột nhiên ngăn cản mọi người, nhỏ giọng nói: “Anh Ngụy, đừng nên làm bậy, xe của phóng viên lái tới đây, anh mà ra tay, ngày mai nhất định sẽ lên báo mất!”

Mấy người ngẩn ra, quay đầu nhìn phía sau, mới thấy một chiếc xe thương vụ có logo của nhà báo giới giải trí Việt Nam đang lái vào, một phóng viên đã vươn đầu từ trong xe ra, nhìn về bên này.

Người tên là anh Ngụy thấy thế, kìm nén lửa giận, chỉ vào Lâm Dương, trầm giọng nói: “Tân kia, coi như mày gặp may, đợi đấy.”

Sau khi nói xong, mọi người lên xe, lái vào bãi đỗ xe.

Lâm Dương cau mày, không có phản ứng, đang chuẩn bị rời, nhưng mà một giọng nói vang lên từ phía sau.

“Lâm Dương? Người như cậu… Sao có thể tới nơi như vậy?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1955


Chương 1955:

Lâm Dương khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn lại, thì ra là dì út của Tô Dư, Lưu Thu Yến!

Lưu Thu Yến là em gái của Lưu Lăng Nhiên, nhỏ hơn bà ấy mười tuổi, dáng dấp rất giống với Lưu Lăng Nhiên lúc còn trẻ.

Hơn nữa bên cạnh của Lưu Thu Yến còn có bác của Tô Dư là Lưu Quốc Bảo.

Những người này ăn mặc quần áo sang trọng, nam chải chuốt, nữ trang điểm, trang phục lộng lẫy đi về phía bên này.

Lâm Dương đột nhiên hiểu ra.

Tô Dư trở thành đại minh tinh, đương nhiên là một người đắc đạo gà chó cũng 203 NI 1⁄14 thăng thiên, bên phía nhà họ Lý được dính tý ánh sáng, bên phía Lưu Lăng Nhiên đương nhiên cũng được thơm lây, ai cũng không thiếu phần.

Lâm Dương rất ít khi tiếp xúc với người nhà họ Lưu, từ trước đến nay chưa gặp qua mấy lần, thế nhưng lễ phép căn bản vẫn cần phải có.

“Là dì út và bác cả à, chào hai người.”

Lâm Dương khẽ gật đầu chào hỏi với hai người đi đến.

Mấy người đến gần, cau mày trên dưới đánh giá Lâm Dương một lượt, Lưu Thu Yến trực tiếp lên tiếng.

“Lâm Dương, ai bảo cậu đến đây?”

Lâm Dương cảm thấy kỳ quái nhìn thoáng qua bà ta, nói.

“Là Tô Dư bảo tôi đến đây, có vấn đề gì không vậy?”

“Tô Dư ư?” Lưu Thu Yến khẽ hừ một tiếng, mang theo vẻ mặt ghét bỏ nói.

“Lâm Dương, tôi nghe nói qua, hình như cậu qua lại rất thân thiết với Tô Dư à, hơn nữa hình như Tô Dư cũng khá coi trọng người anh rể họ này, đúng không?”

“Đầu là người thân, sao lại có chuyện coi trọng với không coi trọng chứ?”

“Cậu bớt nói nhảm đi! Lâm Dương, tôi cảnh cáo cậu, cậu gây họa cho Tô Nhan, đó là do một nhà Lý Giang đều là những kẻ mắt mù, không có tiền đồ mới để cho cậu coi trời bằng vung như thế, nhưng nhà họ Lưu chúng tôi không giống thế, nếu như cậu dám gây họa cho Tô Dư nhà chúng tôi, tôi nhất định sẽ khiến cho cậu không chịu nổi!” Lưu Thu Yến hung ác nói.

Lưu Quốc Bảo đứng ở bên cạnh cũng hung ác trừng mắt thoáng qua Lâm Dương.

“Gây tai họa ư?” Lâm Dương ngạc nhiên nói.

“Dì út, sao dì lại nói ra những lời như thế?”

“Cậu không cần quản nhiều chuyện như vậy làm gì, Lâm Dương, hôm nay tôi không muốn nhìn thấy mặt cậu trên bữa tiệc, cậu nhanh chóng biến ra ngoài cho tôi!” Lưu Thu Yến không kiên nhãn nói.

“Dì út à, dì không muốn cháu tham dự bữa tiệc này, nhưng lời nói của dì không tính là gì, lời nói của Tô Dư mới tính, nếu như dì có thành kiến gì với cháu, có thể qua nói chuyện với Tô Dư nhé.” Lâm Dương lạnh nhạt nói, sau đó quay người muốn đi.

“Đứng lại đó!” Nhóm lên chính trên app truyệnhola nhé!

Lưu Quốc Bảo trực tiếp cản Lâm Dương lại.

“Bác cả, mẹ… Hai người làm gì thế? Anh rể Lâm, anh ấy đâu trêu chọc đến hai người, hai người lại bày ra trò gì thế, sao lại không cho anh ấy đi vào?” Bên cạnh Lưu Thu Yến là con trai của bà ta, cậu ta cảm thấy không vừa mắt, không nhịn được, bĩu môi nói.

“Người lớn nói chuyện, một đứa trẻ như con xen vào cái gì chứ?” Lưu Thu Yến trừng mắt nhìn thoáng qua cậu ta, quát.

“Thành Trung, cháu không hiểu đâu, anh rể Lâm này của cháu chính là một tên phế vật ở rể!” Lưu Quốc Bảo giải thích.

“Ở rể thì sao chứ? Các người không thể vì chuyện đó mà chán ghét một người.” Thành Trung đáp lời.

“Thằng nhóc thối tha này, con thì biết gì chứ? Con có biết chị Tô Nhan của con vì cậu ta mà bị mù mắt rồi không?” Lưu Thu Yến giận dữ nói.

“Hả? Mẹ à, chuyện này là sự thực ư?”

“Còn có thể là giả được à? Chính miệng mẹ của Tô Nhan nói cho mẹ biết!”

“Đang yên đang lành, sao anh rể Lâm lại làm cho mắt chị Tô Nhan bị mù chứ?”

“Chuyện này mẹ cũng không rõ, nói tóm lại thằng cha này không phải loại người tốt lành gì đâu, không có gì cả, hết ăn lại nằm, lười biếng, còn là một kẻ ở rể nữa chứ! Nếu là bình thường, loại người này có cho mẹ nhìn, mẹ còn chẳng thèm nhìn đâu, nhưng hôm nay cậu ta chạy đến đây, mẹ không thể giả bộ như không thấy được.” Lưu Thu Yến khế nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1956


Chương 1956:

“Mẹ à, nếu như mẹ chán ghét anh rể Lâm, vậy thì mẹ không cần phải để ý đến anh ấy nữa là được, cần gì phải ầm ï như vậy chứ?” Vẻ mặt Thành Trung thoáng hiện qua ngượng ngùng.

“Thằng nhóc thối tha này, mẹ làm như thế là muốn tốt cho nhà họ Lưu chúng ta, là vì tốt cho chị Tô Dư của con đói!”

“Mẹ có ý gì thế?”

“Con nghĩ thử xem nhé, hiện tại chị Tô Dư của con là ai chứ? Là đại minh tỉnh, là nhân vật của công chúng đấy, xung quanh con bé không nên có tin đồn tiêu cực gì, ngày hôm nay có rất nhiều phương tiện truyền thông địa phương đến nơi này, nếu như để bọn họ chú ý đến thằng cha này, từ đó đào bới ra trên người cậu ta những tư liệu đen, chuyện này có ảnh hưởng rất lớn đến tương lai của chị Tô Dư của con đấy, chẳng lẽ con sa 74 muốn hại chị Tô Dư của mình à?” Lưu Thu Yến nói năng rất hùng hồn đầy lý lẽ.

Lời này vừa nói ra, Thành Trung nhất thời im lặng.

“Lâm Dương, cậu nghe cho rõ đây, ngày hôm nay hoặc là cậu cút ra khỏi khách sạn Minh Châu cho tôi, biến càng xa càng tốt, hoặc là tôi sẽ đánh cho cậu răng rơi đầy đất, không còn bộ dạng con người nữa! Hai chọn một, tự bản thân cậu chọn đi.” Lưu Quốc Bảo lạnh lùng nói ra câu đó, tuy ông ta đã lớn tuổi, nhưng vóc dáng cao lớn, lại thêm lúc còn trẻ, có thời gian ông ta từng đi đánh quyền anh, hai cánh tay rắn chắc, cơ bắp cuồn cuộn, rất có lực uy h**p.

Sắc mặt của Lâm Dương không thay đổi, nói.

“Lưu Quốc Bảo, Lưu Thu Yến, nể mặt của Tô Dư, đối với các người tôi đã đủ khách sáo lắm rồi, nếu như các người thật sự muốn làm loạn, tôi rất vui lòng theo đến cùng.”

“Tiên sư nhà nó chứ, mẹ kiếp, cái thằng ranh con này, mày nói gì thế hả? Con bà nhà nó, mày chán sống hả?” Lưu Quốc Bảo giận tím mặt, một tay nắm chặt cổ áo của Lâm Dương, giống như sư tử phẫn nộ gào thét.

“Đánh, đánh cho em, anh à, anh đánh mạnh vào, phải dạy cho cậu ta một bài học.”

Lưu Thu Yến cũng bị chọc tức, bà ta chỉ vào Lâm Dương rồi gào thét.

Lưu Quốc Bảo cũng không biết cái gì gọi là khách khí, ông ta vung quả đấm lên, chào hỏi với mặt Lâm Dương, thế nhưng ngay tại lúc ngàn cân treo sợi tóc, lại có một giọng nói truyền đến.

“Dừng tay lại!”

Cả người Lưu Quốc Bảo run rẩy, ông ta vừa nghe được giọng nói này thì đã lập tức biết là ai, vội vàng dừng lại.

“Mẹ à?” Lưu Thu Yến cũng quay đầu lại.

Lập tức nhìn thấy một bà cụ tuổi già sức yếu được một đám người đỡ đến.

Bà cụ chống gậy, mái tóc trên đầu đã bạc trắng, trên da đều là những đốm đồi mồi, nhưng ánh mắt của bà cụ vẫn rất có thần.

Đây rõ ràng là bà cụ nhà họ Lưu, mẹ của mấy người Lưu Lăng Nhiên, Lưu Quốc Bảo – Thái Cầm.

Lâm Dương đã từng gặp qua bà ta một lần, đó là một bà cụ nghiêm túc.

“Bà Lưu.”

Lâm Dương chào hỏi qua.

20s RE) 10/14 “Mẹ!”

“Bà ngoại Mấy người Lưu Thu Yến và Lưu Quốc Bảo cũng vội vàng lên tiếng chào hỏi.

“Mấy đứa đang làm gì ở đây thế?”

Thái Cầm trừng mắt nhìn đám người Lưu Quốc Bảo rồi hỏi.

“Mẹ à, chẳng phải chúng con đang giúp Tô Dư à?” Lưu Thu Yến bước lên phía trước giải thích với bà cụ.

Nghe thấy dụng ý của Lưu Thu Yến, lúc này bà cụ quát to.

“Cho dù là vì Tô Dư, các con cũng không thể làm loạn như thế được, con không nhìn thấy đây là trường hợp gì à? Nếu như đánh nhau, bị phóng viên nào chụp được đưa lên tin tức, các con có biết việc đó sẽ tạo m› 1144 thành bao nhiêu tổn thất với thanh danh của Tô Dư không?”

Lưu Thu Yến và Lưu Quốc Bảo đồng thời cúi đầu, tràn đầy xin lỗi nói.

“Mẹ à, chúng con biết sai rồi.”

Bà cụ trừng mắt nhìn thoáng qua hai người, sau đó đi lên phía trước.

“Lâm Dương!” Bà ta trực tiếp gọi.

“Bà Lưu.” Lâm Dương đáp lại.

“Đều là thân thích, tôi cũng không muốn huyên náo quá cương, xem như cậu nể mặt bà già này, quay về đi.” Vẻ mặt bà cụ tràn đầy nghiêm túc nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1957


Chương 1957:

“Trở về ư?” Lâm Dương nhướng mày.

“Sao thế? Cậu không nghe lời hai người bọn họ thì thôi, ngay cả bà già này, cậu cũng mm 12/1 không nể mặt ư?” Bà cụ có chút tức giận gõ gậy xuống mặt đất.

Lâm Dương nghĩ một lúc, sau đó anh khế gật đầu nói.

“Vậy được rồi, nếu như bà Lưu đã lên tiếng, vậy thì cháu sẽ rời đi, nghe nói ở con đường đối diện có quán cà phê mới mở, cháu qua đó nếm thử, xin phép đi trước.”

“Coi như cậu thức thời đấy!” Lưu Quốc Bảo hừ lạnh một tiếng.

“Ngoan ngoãn rời đi từ trước không phải là tốt hơn à? Làm chậm trễ thời gian của mọi người!” Lưu Thu Yến cũng không nhịn được, bu môi trách móc.

Lâm Dương nghe thấy thế, tốc độ hơi dừng lại, nhìn thoáng qua bà ta.

“Sao thế? Không phục à?” Lưu Thu Yến 20s RE) 18/14 lạnh lùng hừ một tiếng.

“Không phải, tôi chỉ muốn hỏi các người một vấn đề mà thôi!” Lâm Dương nói.

“Vấn đề gì?”

“Trên thế giới này rốt cuộc có thuốc hối hận để uống không?”

Sau khi nói xong câu này, Lâm Dương đi thẳng ra ngoài cửa.

Nhìn thấy bóng lưng rời đi của Lâm Dương, đám người nhà họ Lưu này bị chọc giận không nhẹ.

“Con bà nó chứ, thằng ngu này đang lảm nhảm cái gì thế?”

“Thuốc hối hận ư? Tao hối hận cái beep, giả bộ thần bí gì chứ!”

“Mày thật sự chọc giận ông đây rồi đó, hôm nay ông đây không cho thằng ngu như mày một bài học, trong lòng ông đây cảm thấy không thoải mái.”

Lưu Quốc Bảo nổi giận, vén tay áo lên muốn đuổi theo Lâm Dương để xả giận.

“Quốc Bảo, con nhanh cút về đây cho 20s RE) m mẹ!” Bà cụ nổi giận quát to.

Tốc độ của Lưu Quốc Bảo đột nhiên dừng lại, nghiêng đầu nhìn sang chỗ bà cụ.

“Mẹ à, mẹ không thấy thằng ranh kia vô cùng phách lối à?”

“Con so đo với cậu ta làm cái gì chứ?

Hôm nay là ngày vui của cháu gái con, con lại muốn gây chuyện ầm ï ở đây để cho cháu gái con không vui à?” Bà cụ nhỏ giọng nói.

“Chuyện đó… Ôi chao, được rồi, con sẽ bỏ qua cho thằng ranh kia vậy.”

“Vào trong thôi, chắc hẳn tiệc mừng cũng sắp bắt đầu rồi, cười tươi lên cho mẹ, hôm nay nhà họ Lưu chúng ta sẽ được lên †ivi đấy, không được làm mất mặt Tô Dư!”

“Vâng!” Đám người nhà họ Lưu cười hi hi ha ha đi vào trong khách sạn.

Giờ phút này đây, đại sảnh của khách sạn được trang trí vô cùng xa hoa, trên đại sảnh được treo chiếc đèn cung đình màu xanh lam vô cùng tỉnh xảo, tiếng đàn violin trầm bổng vang lên, một đám phụ nữ mặc lễ phục xinh đẹp bị một đám lão già mặc âu phục ôm, say sưa khiêu vũ, xung quanh đều là hương thơm.

Đám phóng viên tụ tập lại ở khu vực đặc biệt, nếu như bọn họ muốn phỏng vấn, nhất định phải nhận được sự đồng ý của đối phương.

Bởi vậy bầu không khí ở bên trong đại sảnh vô cùng hài hòa, mặc dù đối diện với các ống kính, nhưng vẻ mặt của mọi người đều rất tự nhiên.

Sau khi đám người nhà họ Lưu đi vào, những hậu bối trẻ tuổi đều dâng trào cảm xúc kích động, khó lòng kìm chế.

2s N) zm “Trời ạ, đó là Dương Mễ “Đó là Lưu Kiến Hoa à?”

“Còn có Boa nữa! Đó là Boa đấy!”

“Tất cả đều là những ngôi sao nổi tiếng.”

“Trời đất, đây đúng là buổi tụ họp lớn!”

“Thật đúng là bữa tiệc ăn mừng lớn nhất của giới giải trí trong nước, chúng ta có thể đến tham gia bữa tiệc ăn mừng như thế này, thật đúng là quá có mặt mũi.”

“Đây đều là nhờ phúc của Tô Dư”

Người của nhà họ Lưu rất kích động.

“Ôi chao, anh cả, em gái, mẹ, mọi người đến rồi đó à!”

Lưu Lăng Nhiên mặc trên người một bộ lễ phục lộng lấy, bà ta cười híp mắt đi đến.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1958


Chương 1958:

“Ai da, chúc mừng chị nhé.”

“Bồi dưỡng ra được một cô con gái ưu tú như thế, chúc mừng nhé!”

“Lăng Nhiên, cô quá giỏi rồi!”

Mọi người trong nhà nhao nhao thổi phồng Lưu Lăng Nhiên.

Trong lòng của Lưu Lăng Nhiên giống như được ăn mật vậy, ngọt chết đi được, cả người cảm thấy vô cùng đắc ý.

Hôm nay bà ta cũng là một trong những nhân vật chính.

“Được rồi, được rồi, đều là người trong nhà, không cần nói đến những thứ này làm gì, đến đây đến đây, tôi sắp xếp chỗ ngồi cho mọi người, hôm nay khách khứa đến rất đông, đều là người có mặt mũi cả, chúng ta là người nhà của Tô Dư, cho nên có chỗ ngồi riêng, đừng ngồi lung tung.” Lưu Lăng Nhiên cười nói.

20s IN) wm “Ha ha ha, chút đạo lý này, mọi người đều hiểu được.”

“Bác gái, một lúc nữa cháu có thể đi xin chữ ký được không?” Thành Trung thận trọng hỏi.

“Ký tên thì tính là gì chứ? Sau này cháu muốn xin chữ ký của minh tinh nào thì cứ nói với chị cháu, đây chỉ là chút chuyện nhỏ mà thôi.” Lưu Lăng Nhiên vui vẻ nói.

“Cảm ơn bác gái.” Thành Trung rất hưng phấn nói.

Người một nhà tán gẫu, mỗi người đều cảm thấy rất đắc ý và kiêu ngạo.

Có thể ngồi chung một mái nhà với nhiều nhân vật có mặt mũi như thế, sao có thể không khiến người ta tự hào được cơ chứ?

Giờ phút này đây, bọn họ có cảm giác giống như mình được bước chân vào xã hội thượng lưu vậy.

Thậm chí có mấy ngôi sao hạng hai còn trà trộn đến hàng ghế của bọn họ để nói chuyện, khiến cho lòng hư vinh của bọn họ càng thêm được thỏa mãn.

Lúc này đột nhiên đám người đột nhiên trở nên hỗn loạn.

“Nhanh nhìn đi, là cô Tô Dư!”

“Nữ chính của bộ phim “Chiến Hổ” xuất hiện rồi kìa!”

“Cô Tô Dư quả nhiên là người xinh đẹp, còn đẹp hơn cả trên màn ảnh nữa.”

“Đúng thế, xem ra vị trí bông hoa đẹp nhất trong giới giải trí phải đổi chủ rồi Các tân khách có mặt ở hội trường đều không ngừng cảm thán.

Đám phóng viên thì thi nhau cầm mic và máy ảnh xông đến chỗ Tô Dư, muốn phỏng vấn Tô Dư.

Chẳng qua Tô Dư lại lễ phép từ chối từng người, sau đó vẻ mặt lo lắng đi đến bên này.

“Tô Dư, sao con lại đi đến đây? Bàn này là của thân thích trong nhà, mẹ sẽ phụ trách chào hỏi, con đi chào hỏi khách quý đi!” Vẻ mặt Lưu Lăng Nhiên hớn hở cười nói.

“Chuyện đó… Mẹ à, mọi người có ai nhìn thấy anh rể Lâm không?” Tô Dư lo lắng hỏi.

“Anh rể Lâm? Anh rể Lâm nào chứ?”

“Đương nhiên là anh rể Lâm Dương rồi!” Tô Dư vội vàng nói.

Tô Dư vừa nói xong câu này, người nhà họ Lưu không khỏi giật mình.

Lưu Thu Yến và Lưu Quốc Bảo không hiểu ra sao.

Bà cụ hơi nhíu mày.

“Tô Dư à, cháu tìm thằng nhóc Lâm Dương kia có chuyện gì không vậy?” Lưu Thu Yến không nhịn được, lên tiếng hỏi.

“Dì út, chuyện này cháu không tiện nói với mọi người lắm, cháu chỉ có thể nói cho mọi người biết một chút, nếu anh rể Lâm không đến, bữa tiệc ăn mừng này không thể diễn ra” Tô Dư chần chờ một lúc rồi thận trọng nói.

“Chuyện gì thế?”

Toàn bộ người nhà họ Lưu đều giật mình.

“Nhóc Cẩm, cháu nói thế là có ý gì? Đoàn làm phim các cháu tổ chức tiệc ăn mừng, việc này liên quan gì đến một người ngoài chứ, sao thế, chẳng lẽ thằng ở rể nhà họ Lý các cháu là ông trời à?” Bà cụ có chút không vui, lạnh lùng nói.

“Bà ngoại, lời này của bà có hơi nặng rồi.”

Tô Dư khổ sở nói.

“Hơi nặng ư? Bà cảm thấy cháu có vấn đề đấy. Lâm Dương là do cháu mới đến tham gia tiệc ăn mừng này à? Quá làm loạn, Tô Dư, sao cháu có thể mời cậu ta chứ, ai bảo cháu mời cậu ta đến đây!” Bà cụ nhà họ Lưu hừ lạnh một tiếng.

“Bà ngoại à, là đạo Tống Kính mời anh †a đến.” Tô Dư nói thẳng.

Câu nói này vừa vang lên, trái tim những người ngồi bàn tiệc đều giật thót.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1959


Chương 1959:

“Người nào?”

Bà cụ nhà họ Lưu còn cho rằng mình nghe lầm, cho nên không nhịn được, hỏi lại một lần nữa.

“Bà ngoại, là đạo diễn Tống Kính, là ông ta yêu cầu cháu nhất định phải mời anh rể Lâm tới đây, nếu như anh rể Lâm không đến, bữa tiệc ăn mừng này sẽ bị hủy bỏ đó!”

Tô Dư vừa mới nói xong câu này, tất cả mọi người đều giật mình kêu lên.

Bao gồm cả Lưu Lăng Nhiên.

Nếu như hủy bỏ tiệc ăn mừng, không nói đến việc người bên ngoài sẽ đồn thổi như thế nào, ít nhất sẽ ảnh hưởng không tốt đến thanh danh của Tô Dư.

Đối với một ngôi sao mới nổi mà nói, giây phút nào cũng rất quan trọng, bữa tiệc ăn mừng này đương nhiên sẽ ảnh hưởng đến cả đời của Tô Dư.

Lại thêm hiện tại toàn bộ mọi tầng lớp xã hội, thậm chí là toàn bộ giới giải trí đều chú ý đến bữa tiệc ăn mừng này, một khi hủy bỏ, chẳng phải mọi người sẽ không ngừng nhớ đến, lặp đi lặp lại, ảnh hưởng lớn đến Tô Dư.

“Con gái à, chuyện này có nghiêm trọng như thế không?”

Lúc này đây, giọng nói của Lưu Lăng Nhiên trở nên run rẩy.

“Mẹ à, chắc hẳn mẹ đã từng nghe con nói qua rồi, sở dĩ con có thể gia nhập vào đoàn làm phim này cũng chính là do anh rể mm 22 Lâm giới thiệu.”

“Lâm Dương giới thiệu ư?”

Đám người nhà họ Lưu giật thót.

“Lăng Nhiên, vì sao mẹ chưa từng nghe con nhắc đến chuyện này vậy?” Bà cụ nhà họ Lưu cảm thấy chuyện này có gì đó là lạ, nghiêng đầu hỏi Lưu Lăng Nhiên.

“Mẹ à, loại chuyện này ai sẽ tin tưởng chứ? Một thằng con rể phế vật sao có thể quen biết với đạo diễn Tống Kính chứ? Con cho rằng đây chỉ là vì Tô Dư muốn giữ thể diện cho thằng con rể phế vật kia, cho nên mới nói như thế…”

Giọng điệu của Lưu Lăng Nhiên có chút ấm ức nói.

“Hiện tại xem ra Tô Dư không nói dối.”

Bà cụ nhà họ Lưu trầm giọng nói.

“Bà ngoại à, nghe mọi người nói như vậy, hình như mọi người biết anh rể Lâm đang ở đâu hả?” Tô Dư phát hiện ra vẻ mặt của mọi người không đúng lắm, cô ta không nhịn được, lên tiếng hỏi.

“Chuyện đó..” Ánh mắt của đám người Lưu Quốc Bảo, Lưu Thu Yến lóe lên, ấp úng.

“Nhóc Cẩm, mọi người không biết Lâm Dương đang ở đâu, cháu… Sao cháu lại chạy đấn đây hỏi mọi người chứ? Mọi người đâu thân quen gì với cậu ta.” Lúc này, Lưu Thu Yến lên tiếng, cố gắng nở một nụ cười.

“Đúng thế, nhóc Cẩm, cháu muốn tìm cậu ta thì gọi điện thoại cho Lâm Dương, tìm bác với dì cháu làm gì?” Lưu Quốc Bảo cũng vội vàng lên tiếng.

“Cháu không tài nào gọi được điện thoại cho anh rể Lâm, hơn nữa cháu vừa mới hỏi giám đốc của khách sạn, thiệp mời của anh rể Lâm đã được quét qua, trên ghi chép của khách sạn, thời gian mà anh ấy đi vào khách sạn là cùng một lúc với mấy người, cháu nghĩ mấy người chắc chắn đã chạm mặt, đã lâu như thế cũng không thấy anh rể Lâm đi vào, cho nên cháu mới đến đây hỏi mọi người.” Tô Dư lo lắng nói.

“Nhưng dì thật sự không biết Lâm Dương đang ở đâu.” Lựu Thu Yến đáp lời.

Bà ta âm thầm đưa mắt nhìn bà cụ nhà họ Lưu.

Bà cụ nhà họ Lưu không nói câu gì, lúc này Lưu Thu Yến mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

“Con gái, con nghĩ cách khác thử xem, có lẽ cậu ta chỉ đi nhà vệ sinh mà thôi.” Lưu Lăng Nhiên an ủi.

“Đã cho người vào trong nhà vệ sinh tìm, nhưng không có người.”

Tô Dư giận dữ đáp.

Lúc này một thư ký chạy đến, đẩy gọng kính trên sống mũi lên, nói.

“Cô Cẩm, vì sao ngài Lâm lại rời khỏi khách sạn thế?”

“Rời khỏi khách sạn ư?” Tô Dư ngạc nhiên hỏi lại.

Người phụ nữ này lấy điện thoại di động của mình ra, phát một video.

“Video này là do tôi vừa lấy được từ camera giám sát của khách sạn, hình ảnh trên đó thể hiện rõ, sau khi ngài Lâm đi vào bên trong khách sạn, sau đó không lâu đã đi ra.

“Anh ấy rời khỏi khách sạn rồi hả?” Tô Dư sửng sốt hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1960


Chương 1960:

“Thế nhưng bữa tiệc ăn mừng sắp bắt đầu rồi!”

“Có lẽ anh ấy có việc gì đấy, cô có thể liên lạc với anh ấy không?” Người phụ nữ kia nói.

“Không gọi được điện thoại cho anh ấy, đoán chừng trong thời gian ngắn cũng không tìm được.” Vẻ mặt Tô Dư tràn đầy khổ sở trả lời.

“Tìm không thấy cậu ta thì thôi, có cậu ta hay không, đều chẳng quan trọng gì, chúng †a vẫn có thể ăn mừng mà.” Lưu Thu Yến vội vàng đứng lên nói.

“Đúng đó, chúng ta nhiều người như thế, chẳng lẽ còn phải vây quanh chuyển động quanh cậu ta à? Nào, nhóc Cẩm, cháu nói với đạo diễn Tống Kính, một lúc nữa bác sẽ mm Tra đến uống với ông ấy ba ly.” Lưu Quốc Bảo ra vẻ phóng khoáng lên tiếng.

Thế nhưng Tô Dư lại lắc đầu, nhỏ giọng nói.

“Dì út, bác cả, lúc trước cháu đã nói rồi, nếu như anh rể Lâm không đến đây, tiệc ăn mừng này không thể tổ chức tiếp.”

Trong lúc nhất thời, nụ cười trên mặt của mấy người nhà họ Lưu cứng đờ.

“Thư ký Vân, cô đi thông báo qua với đạo diễn Tống Kính, nói cho ông ấy biết, người không đến, bảo ông ấy hủy bỏ tiệc ăn mừng đi” Tô Dư thở dài, nói với thư ký kia.

Người được gọi là thư ký Vân gật đầu, quay người rời đi.

“Cái gì?”

Đám người nhà họ Lưu quá mức sợ hãi.



“Khoan đã!”

Bà cụ nhà họ Lưu không ngồi yên được nữa, bà ta đột nhiên đứng lên, gọi lại cô gái tên Thanh Vân kia.

“Bà à, bà còn có việc gì ư?” Thanh Vân hoang mang hỏi.

“Cô đừng vội đi, đừng đi tìm đạo diễn Tống Kính làm gì, chuyện này, chúng tôi cần thương lượng, cần thương lượng.” Bà cụ nhà họ Lưu sốt ruột nói, vẻ mặt bà cụ rất ngưng trọng.

“Bà ngoại, có phải mọi người biết anh rể Lâm ở đâu không?” Tô Dư liếc nhìn thoáng qua bà cụ nhà họ Lưu, thận trọng hỏi.

Bà cụ nhà họ Lưu trầm mặc.

“Không biết… Chẳng ai biết hết.” Lưu Thu Yến vội vã nói.

“Em gái à, em đừng lấy tiền đồ của con gái chị ra làm trò đùa, nếu như bữa tiệc ăn mừng này bị hủy bỏ, sẽ ảnh hưởng lớn đến con bé.” Lưu Lăng Nhiên nhìn chằm chằm vào Lưu Thu Yến, lạnh lùng lên tiếng.

Hiển nhiên bà ta cũng nhìn ra điểm khác thường.

“Chị à, em..” Lưu Thu Yến á khẩu không nói được gì.

“Được rồi, tất cả đừng nói nữa.”

Bà cụ nhà họ Lưu đột nhiên thở hắt ra, trầm giọng nói.

“Nhóc Cẩm, nếu như không có gì thay đổi, hiện tại chắc hẳn anh rể Lâm của cháu đang ngồi ở quán cà phê mới mở ở con đường đối diện, cháu lập tức đến đó tìm cậu ta, chắc hẳn có thể tìm được.”

“Anh ấy uống cà phê ở con đường đối diện ư.”

Tô Dư giật mình. Thanh Vân cũng vô cùng khiếp sợ.

Chuyện này là sao? Không tham gia tiệc ăn mừng lại chạy đi uống cà phê?

Tô Dư cũng không phải là kẻ ngốc, suy nghĩ một lúc mơ hồ đoán được chút gì trong đó, ánh mắt cô ta nhìn về đám người nhà họ Lưu, cẩn thận hỏi.

“Bà ngoại, anh rể Lâm rời khỏi khách sạn… Có phải liên quan đến các người không?”

“Nhóc Cẩm, cháu có ý gì?” Lưu Quốc Bảo cau mày hỏi.

“Bác cả, nếu như anh rể Lâm không đến tham dự tiệc mừng là có liên quan đến mấy m 1/12 người, như vậy chỉ sợ ngoại trừ mấy người, không ai có thể mời anh rể về lại đây.” Tô Dư khẽ căn răng, kiên định nói.

Đám người nhà họ Lưu trầm mặc.

Những lời này của Tô Dư có ý gì, trong lòng tất cả mọi người đều biết rõ.

Lưu Thu Yến càng thêm tức giận, bà ta hưng hăng trừng mắt nhìn Tô Dư, nghiêm túc nói.

“Tô Dư, những lời này của cháu là có ý gì thế? Cháu muốn đì út với bác cả phải đi cúi đầu, mời cái thằng ở rể kia đến tham gia tiệc mừng hả?”

“Dì út à, cháu cũng không muốn như thế, nhưng những lời cháu nói đều là thật.”

Tô Dư thở dài một hơi, trên gương mặt của cô ta lộ ra vẻ bất đắc dĩ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1961


Chương 1961:

“Dì út, nếu như các người thật sự không muốn đi cũng không sao, cháu sẽ không ép mọi người làm gì, cứ theo ÿý mọi người là được.”

“Như thế mới đúng chứ.”

Lưu Thu Yến có phần đắc ý gật đầu đáp.

Thế nhưng một giây sau lại nghe thấy Tô Dư.

nghiêng người nói với thư ký Thanh Vân kia.

“Thanh Vân, cô đi thông báo cho đạo diễn Tống Kính biết, bảo ông ấy hủy bỏ bữa tiệc mừng này đi.”

“Vâng cô Cẩm.”

Thanh Vân gật đầu đáp lời.

“Gái gì thế?”

Người nhà họ Lưu nóng nảy nói.

“Tô Dư, cháu đang làm cái quái gì thế? Chẳng lẽ thật sự vì Lâm Dương mà hủy bỏ bữa tiệc ăn mừng à?”

Lưu Thu Yến sốt ruột lên tiếng.

Bữa tiệc ăn mừng này không chỉ liên quan đến tương lai của Tô Dư mà còn liên quan đến việc, đây là một cơ hội tốt để thỏa mãn lòng hư vinh của đám người nhà họ Lưu.

Một lúc nữa, nếu như có phương tiện truyền thông đến, bọn họ hy vọng có thể tạo vài đáng trước ống kính, lên trên tivi, vê nhà tiện nói khoác nói lác, khoe khoang với mọi người.

Nếu lần này cứ thế không có, bọn họ cũng không muốn.

“Di út à, cháu nhắc lại một lần nữa, bữa tiệc ăn mừng, này có bị hủy bỏ hay không, quyền quyết định không nằm ở chỗ cháu mà là ở trong tay Lâm Dương, nếu như Lâm Dương không đến, cho dù cháu không thông báo cho đạo điễn Tống Kính biết, đạo điển Tống Kính cũng sẽ hủy bỏ.”

Tô Dư nghiêm túc trả lời.

“Con nhóc này, cháu sao thế? Là phòng bán vé của phim này đạt doanh sô cao, là cháu trở thành minh tỉnh nổi tiếng, bữa tiệc ăn mừng này, mấy người mới là nhân vật chính, liên quan quái gì đến thằng con rể phế vật kia chứ?”

Lưu Quốc Bảo giận đữ chỉ vào mặt Tô Dư rồi mắng.

“Tô Dư, bác nói cho cháu biết, bây giờ giá trị bản thân của cháu đã vượt xa bản thân trước kia, đạo điễn Tống Kính gì đó kia, ông ta muốn ngôi lên vị trí đạo điễn hàng đầu trong nước, ông ta vẫn phải dựa vào cháu, ông ta không, đắc tội nổi với cháu được, bữa tiệc ăn mừng này cháu qua nói với ông ta, không cho phép ông ta hủy bỏ, cháu có nghe thấy gì không?”

“Đúng thế Tô Dư, bác của cháu nói nói rất đúng, cháu không biết bây giờ mức độ nổi tiếng của cháu cao như thế nào đâu, phố lớn ngõ nhỏ, đều là áp phích của cháu đó, trên facebook, chỉ sổ phổ biến của các từ khóa liên quan đến cháu tăng vọt, sớm muộn gì cũng sẽ đứng đầu, khắp nơi trên cả nước đều là fan của cháu, cháu là một ngôi sao hoàn mỹ tập hợp đủ mọi yếu tổ, vừa xinh đẹp lại có khả năng, điễn xuất cao, đạo điển Tống Kính sẽ không vì chuyện tên phế vật kia rời đi mà đối chợi với cháu đâu, cháu đi nói với đạo điễn Tống Kính, không thể hủy bỏ tiệc ăn mừng này được!

“Cháu chính là tiêu điểm của toàn trường, nếu không, phải là cháu, sao bộ phim kia có thể hot như thế chứ?

Đạo điển Tống Kính nhất định sẽ phải nể mặt cháu.”

“Lý Câm, lúc này cháu không còn giống với ngày xưa, không còn là con vịt con xấu xí khi xưa nữa, bây giờ cháu chính là một con thiên nga trắng rồi.”

“Đúng thết”

Đám người nhà họ Lưu nhao nhao nói.

“Bác cả, dì út, mọi chuyện quả thật không đơn giản như những gì mọi người nghĩ đâu.”

Tô Dư thở dài một hơi, nói.

“Sao thế, Tô Dư, bây giờ em nổi tiếng rồi, ngay cả lời nói của các bậc cha chú cũng không nghe ư?” Con gái của Lưu Quốc Bảo nhìn Tô Dư không vừa mắt, cô ta khoanh hai tay trước ngực, nói bóng nói gió.

Trên mặt cô ta đều là vẻ ghen ghét.

Tuổi tác của cô ta và Tô Dư xấp xỉ nhau, bây giờ Tô Dư trở nên nổi bật như thế, là ngôi sao sáng được mọi người vây quanh, làm sao trong lòng cô ta có thể cảm thấy thăng bằng cho được chứ?

“Chị họ, em không có ý tứ đó.”

Lúc này Tô Dư có chút chân tay luống cuống, cô ta không biết nên giải thích như thế nào.

Thế nhưng đúng lúc này, bà cụ nhà họ Lưu ở bên cạnh lên tiếng.

“Được rồi, mấy đứa đừng nói nữa.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1962


Chương 1962:

Mọi người lập tức trở nên yên tĩnh.

“Nếu Tô Dư đã nói, không mời được Lâm Dương thì bữa tiệc ăn mừng này sẽ bị hủy bỏ, như vậy chúng ta hãy tôn trọng ý tứ của Tô Dư, đi mời cậu ta là được.” Bà cụ nhà họ Lưu từ tốn nói.

“Mẹ àI”

Lưu Quốc Bảo và Lưu Thu Yến vội vàng nhìn về phía bà cụ nhà họ Lưu, cả hai bọn họ đều nóng nảy, thế nhưng bà cụ nhà họ Lưu lại âm thầm trừng mắt nhìn hai người, không nói gì.

“Bà ngoại, cháu cảm ơn bà” Tô Dư mừng như điên.

“Mấy đứa đi nhanh lên, đi tìm Lâm Dương, dẫn cậu ta đến đây, bà già này lớn tuổi không đi được, không có vấn đề gì chứ nhóc Cẩm?

Cũng không đến mức cháu để cho một bà già đi mời một vấn bối chứ?” Bà cụ nhà họ Lưu lên tiếng.

Tô Dư không dám nói gì.

Lưu Thu Yến nóng nảy đến mức muốn giậm chân, vội vàng xích lại gần bà cụ nhà họ Lưu, bà ta khóc không ra nước mắt.

“Mẹ à, có chuyện gì xảy ra với mẹ thế?

Mẹ… Mẹ làm như thế, chẳng phải là muốn để mm 8/13 cho con gái mẹ mất hết mặt mũi à… Nếu như để cho người ta biết, chẳng phải sẽ cười rụng răng ư?”

“Nếu như bữa tiệc ăn mừng này bị hủy, đó mới là việc khiến cho người ta cười rụng răng đấy, mặt mũi của một mình con quan trọng, hay là mặt mũi của toàn bộ nhà họ Lưu chúng ta quan trọng hơn?” Bà cụ nhà họ Lưu hừ lạnh một tiếng, đáp.

“Nhưng mà mẹ…”

“Được rồi, được rồi, bớt dùng mấy chiêu này lại, mẹ cũng đâu bắt mấy đứa thật sự đi mời Lâm Dương kia, mấy đứa không biết làm bộ một xíu à?” Bà cụ nhà họ Lưu cười khẩy, nói.

“Làm bộ ư?” Lưu Thu Yến khẽ giật mình, bà ta đột nhiên ý thức được chuyện gì, vội vàng cười nói.

“Mẹ à, ý của mẹ là…” Cả nhà tải app truyệnhola đọc nhiều mỗi ngày nhé!

“Mấy đứa đi đi, nếu như không mời được, việc này đâu thể trách được chúng ta, con nhóc Tô Dư kia cũng không thể nói gì được nữa” Bà cụ nhà họ Lưu thản nhiên nói.

“Cao minh, mẹ à, chiêu này của mẹ đúng là cao minh!” Lưu Thu Yến âm thầm giơ ngón tay cái lên, mừng rỡ khen ngợi.

“Đừng nói nhiều như vậy nữa, nhanh nhanh đi thôi, đến lúc đó không mời được về, Tô Dư cũng không thể trách chúng ta, đạo diễn Tống Kính kia cũng không thể oán hận chúng ta được, đến lúc đó để xem bọn họ còn có thể nói gì.”

“Vâng, mẹ à, con và anh cả sẽ qua đó.”

Lưu Thu Yến cười nói, lập tức nháy mắt ra hiệu với Lưu Quốc Bảo, gọi người nhà họ Lưu ra khỏi khách sạn.

mm 10/18 Tô Dư nhìn thấy cảnh này, trong lòng cô †a không khỏi giật mình, cô ta có một loại dự cảm xấu.

“Thanh Vân, cô đi theo đám người bọn họ, nhìn xem tình hình như thế nào.” Tô Dư dặn dò.

“Chuyện này… Được rồi, cô Cẩm”

Quán cà phê của con đường đối diện, Lâm Dương ngồi ở vị trí gần cửa sổ, nhàn nhã uống cà phê.

Bởi vì bữa tiệc ăn mừng được tổ chức ở khách sạn Minh Châu, cho nên hôm nay việc kinh doanh buôn bán của quán cà phê này cũng rất tốt, nhưng phần lớn là đám phóng viên nằm vùng muốn chụp mấy bức ảnh để về lập công, giật tít thu hút người đọc.

“Anh Lâm?”

Lúc này một giọng nói ngạc nhiên từ bên cạnh truyền đến.

Lâm Dương cũng có chút ngạc nhiên, quay đầu nhìn lại mới phát hiện đó là Trịnh Tú Lan.

Vào lúc này đây, vẻ mặt của Trịnh Tú Lan có phần tiều tụy, hốc mắt ửng đỏ, vốn dĩ hai con người ảm đạm không có ánh sáng, nhưng sau khi nhìn thấy Lâm Dương vẫn không khỏi lộ ra chút ánh sáng.

“Tú Lan, hình như đã lâu cô không có giấc ngủ ngon.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Trịnh Tú Lan cười cay đắng.

Cô ấy biết thân phận của Lâm Dương, cũng hiểu ở trước mặt người này, tình trạng sức khỏe của mình giống như một tờ giấy trắng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1963


Chương 1963:

“Gần đây tôi có hơi mất ngủ.” Trịnh Tú Lan ngồi ở đối diện Lâm Dương rồi nói.

“Mất ngủ vì sao còn khóc?” Lâm Dương hỏi lại.

Hô hấp của Trịnh Tú Lan run lên, sau đó nghiêng đầu, trầm mặc một lúc mới nói.

“Nghĩ đến những người thân đã chết của mình, cho nên có chút thương tâm.”

“Tú Lan, cô không biết nói dối” Lâm Dương để cốc cà phê xuống, lắc đầu nói.

“Cô kể tình hình thực tế cho tôi biết đi.”

Thời gian mà Lâm Dương và Trịnh Tú Lan quen biết nhau cũng không ngắn, đối với Trịnh Tú Lan, Lâm Dương tự nhận là hiểu rất rõ.

Cô ấy là người không biết nói dối, một khi nói dối, ánh mắt sẽ lóe lên, hai tay nghịch góc áo, dáng vẻ rất khẩn trương, gần như thiếu chút nữa đã đem mấy chữ “tôi đang nói dối” viết hết lên mặt.

Trịnh Tú Lan cũng biết tật xấu này của mình, suy nghĩ một lúc, cô ấy chỉ có thể nhỏ giọng nói.

“Chỉ là tôi đang lo lắng cho Tô Nhan.”

“Tô Nhan ư?” Lâm Dương hơi ngạc nhiên.

Trịnh Tú Lan khẽ cắn cánh môi anh đào của mình, ánh mắt cô ấy rưng rưng khàn giọng nói.

“Nghĩ đến Tô Nhan còn đang hôn mê không tỉnh nằm trên giường bệnh, tôi sẽ cảm thấy rất khó chịu, mấy ngày nay, gần như đêm nào tôi cũng nghĩ đến chuyện này, cho nên không cách nào ngủ được.”

“Thật ư?”

Lâm Dương cười một tiếng cay đắng.

“Cô đừng nghĩ ngợi nhiều như vậy làm gì, Tô Nhan sẽ không có chuyện gì đâu, bản lĩnh của tôi, cô còn phải lo lắng à? Tối nay tôi sẽ kê đơn thuốc cho cô, có thể giúp cô ngủ say, mấy ngày nay cô cũng nên nghỉ ngơi sớm, không được để sức khỏe của mình suy sụp.”

“Được rồi.”

Trịnh Tú Lan lau nước mắt, cười nói.

“Nhìn anh đã làm gì này, lớp trang điểm của tôi hoen hết ra rồi, tôi đến phòng vệ sinh một lúc.”

“Ừ” Lâm Dương gật đầu.

Trịnh Tú Lan vội vàng đứng lên, nhanh chóng đi về phía nhà vệ sinh.

Chẳng qua, ngay khi cánh cửa phòng vệ sinh vừa đóng lại.

Bịch một tiếng. Bàn tay trắng nõn của Trịnh Tú Lan đánh mạnh vào bệ rửa mặt.

Giọt nước mắt của cô ấy giống như trân châu theo gương mặt trượt xuống, mà trên mặt cô ấy lại tràn đầy tức giận, tự trách và thống hận.

“Trịnh Tú Lan, vì sao mày lại hèn nhát như thế, vì cái gì chứ?”

“Lúc này, chẳng phải mày nên vui vẻ ư?”

“Nhưng đó là bạn thân nhất của mày đấy, vì sao mày lại có loại ý nghĩ đó chứ?”

“Mày chính là một kẻ thấp hèn dơ bẩn, một người phụ nữ hèn hạ vô sỉ!”

“Mày thấp hèn!”

“Thấp hèn!”

“Thấp hèn!”

Bàn tay nhỏ của Trịnh Tú Lan siết chặt lại thành quyền, điên cuồng đánh lên bệ rửa mặt, muốn dựa vào đau đớn để ngăn chặn loại suy nghĩ không được người ta chấp nhận kia.

Một lúc lâu sau, bàn tay nhỏ của Trịnh Tú Lan sưng lên.

Cô ấy cũng ngồi xổm xuống mặt đất, òa khóc nức nở.

Năm phút sau, Trịnh Tú Lan mới đứng dậy, rửa mặt, trang điểm lại, miễn cưỡng lộ ra một nụ cười, đi ra khỏi nhà vệ sinh.

Lâm Dương vẫn ngồi uống cà phê ở đó.

Trịnh Tú Lan làm như không có chuyện gì, tiếp tục ngồi xuống trước mặt anh.

Cô ấy đem bàn tay hơi sưng của mình giấu xuống gầm bàn, bị mặt bàn ngăn cản, cho nên Lâm Dương không nhìn thấy.

Nhưng từ trên nụ cười rất không được tự nhiên của Trịnh Tú Lan, Lâm Dương có thể nhìn ra được chút manh mối.

Đó là vệt nước mắt mới…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1964


Chương 1964:

“Lâm Dương à, sao anh lại ở đây thế… Ồ đúng rồi, là tiệc ăn mừng của đoàn làm phim Chiến Hổ ư? Tôi nhớ được kịch bản này là do anh đầu tư?” Trịnh Tú Lan tìm được đề tài, mỉm cười nói.

“Đúng thế, chẳng qua tiệc ăn mừng này, †ôi không tham dự.”

“Vì sao chứ? Tổ chức tiệc ăn mừng, chẳng lẽ ông chủ còn không đến à? Hay là anh không muốn đi?”

“Việc này nói ra thì rất dài dòng… Đúng rồi sao cô lại ở đây?”

“À… Cửa hàng này là do tôi mở, hôm nay tương đối đông khách, tôi thấy không có việc gì làm, cho nên đến giúp đỡ.” Trịnh Tú Lan cười đáp.

“Thì ra là thế…” Lâm Dương gật đầu.

Loảng xoảng!

Lúc này cửa lớn bị người ta dùng sức đẩy ra.

“Hoan nghênh quý khách đã ghé quán.”

Nữ nhân viên phục vụ vội vàng ra đón, nhưng nhìn thấy người đẩy cửa đi vào, trong lòng không khỏi có chút chột dạ.

Đó chính là Lưu Quốc Bảo.

Ông ta liếc mắt nhìn thoáng qua quán cà phê, ánh mắt khóa chặt trên người Lâm Dương. Sau đó ông ta dẫn theo một nhóm người nhà họ Lưu đi đến, hùng hùng hổ hổ đi đến bên này.

“Xem ra phiền phức đến rồi Lâm Dương lạnh nhạt nói.

Lông mày của Trịnh Tú Lan hơi cau lại, đứng thẳng người.

“Mấy vị khách này, mấy người muốn gọi món gì?” Trịnh Tú Lan hỏi.

“Gô là ai?”

“Tôi là bà chủ của quán cà phê này.”

Trịnh Tú Lan bình tĩnh trả lời.

Lưu Quốc Bảo nghe thấy thế, vẻ mặt của ông ta hòa hoãn hơn không ít.

Ông ta liếc mắt nhìn thoáng qua Lâm Dương rồi nói.

“Chúng tôi không đến uống cà phê, chúng tôi đến đây là để tìm người này”

“Có chuyện gì không?”

“Lâm Dương, cậu may mắn đấy, chúng tôi quyết định dẫn cậu đến khách sạn Minh Châu để tham dự tiệc mừng, đi thôi, chúng ta cùng nhau vào đó.” Lưu Quốc Bảo nói, sau đó vẫy tay gọi Lâm Dương rời đi.

Thế nhưng Lâm Dương vẫn ngồi nguyên tại chỗ, ưu nhã uống cà phê.

“Này! Lâm Dương, cậu điếc đấy à? Lời của chúng tôi nói, cậu không nghe thấy gì à?”

Người nhà họ Lưu đứng ở bên quát tháo ầm ï.

“Nghe thấy được.”

“Vậy cậu còn không nhanh chân đi theo chúng tôi?”

“Không vội, tôi chính là muốn hỏi một vấn đề.”

“Vấn đề gì?”

“Đây là các người đang cầu xin tôi à?”

Lâm Dương không nhanh không chậm, rất từ tốn nói.

Câu nói này của Lâm Dương vừa vang lên, tất cả người nhà họ Lưu đều bùng nổ.

“Cầu xin cậu ư? Con mẹ nó, cậu nghĩ hay quá nhỉ!”

“Cậu là cái thá gì chứ? Muốn chúng tôi cầu xin cậu ư?”

“Nhanh tìm một chiếc gương soi xem chính mình là ai đã nhé, một kẻ phế vật ăn bám, trên người cậu có điểm giá trị nào khiến cho chúng tôi phải cầu xin cậu chứ?”

Mọi người chỉ vào Lâm Dương, trực tiếp mắng to.

Trịnh Tú Lan tức giận không thôi, lớn tiếng quát.

“lm miệng, ai cho phép các người đứng đây nhục nhã khách của quán tôi, bảo vệ, bảo vệ đâu!”

“Sếp Hai người bảo vệ đứng ở cửa vội vã chạy đến.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1965


Chương 1965:

“Nhanh tống cổ đám người này ra ngoài cho tôi, đuổi bọn họ ra ngoài.” Trịnh Tú Lan lớn tiếng nói.

“Vâng sếp.”

Hai người bảo vệ do dự một lúc, sau đó vẫn quyết định đi lên trước.

Thế nhưng khi bọn họ vừa đến gần Lưu Quốc Bảo, Lưu Quốc Bảo đã trực tiếp đánh mỗi người một quyền, đánh vào trên mặt hai người bọn họ, cả hai đều ngã xuống đất.

“ÁI” Khách trong quán cà phê không ngừng hét lên.

Trịnh Tú Lan không khỏi giật mình.

“Ranh con, đừng tưởng cô có quán cà phê này thì có thể phách lối nhé, cô có biết chúng tôi là ai không? Cô có biết cháu gái của tôi là ai không? Cô có tin hôm nay tôi sẽ khiến cho quán cà phê của cô phải đóng cửa không!” Lưu Quốc Bảo chỉ vào Trịnh Tú Lan, lớn lối nói.

Nhà họ Lưu không ở Giang Thành, cho nên đối với chuyện ở Giang Thành, hiển nhiên bọn họ hiểu biết rất ít.

Mà Trịnh Tú Lan này, bọn họ cũng không nhận ra.

Thế nhưng mấy tay săn ảnh có mặt ở đây thì biết được.

Trịnh Tú Lan tức giận không nhẹ, liên tục gật đầu, nói.

“Được lắm, tôi muốn nhìn xem, các người làm cách nào khiến cho quán của tôi đóng cửa được!”

Sau khi nói xong, Trịnh Tú Lan lấy điện thoại di động của mình ra, bấm một dấy số.

m 1⁄12 Khoảng chừng một phút sau, một đám đàn ông xông vào bên trong quán cà phê.

Đám người nhà họ Lưu hơi giật mình.

“Cô chủ!”

Những người này đồng loạt cúi đầu chào Trịnh Tú Lan.

“Ồ, thật đúng là không nhìn ra con khốn này còn có chút bối cảnh đấy.” Cô gái mà trước đó châm chọc Tô Dư, lúc này cô ta che miệng cười nói.

“Bối cảnh ư? Hừ, chút bối cảnh nhỏ này thì tính là cái thá gì chứ? Bây giờ nhà họ Lưu chúng ta vượt xa quá khứ, chẳng lẽ còn không bằng một con nhỏ bán cà phê à?” Lưu Thu Yến vênh váo hất mặt lên tận trời, bà ta chỉ vào Trịnh Tú Lan rồi nói.

“Ranh con, tao nói cho mày biết nhé, đừng cho rằng mày gọi người đến đây là chúng tao phải cúi đầu sợ hãi, hôm nay chuyện giữa chúng tao và thằng nhóc họ Lâm này, nếu như mày thật sự dám nhúng tay vào, vậy chúng tao sẽ xử lý mày luôn.”

“Bà nói cái gì?” Trịnh Tú Lan tức đến mức bể phổi, cô ấy giận sôi người, lập tức muốn gọi vệ sĩ của mình cho đám người này một bài học.

Thế nhưng đúng vào lúc này, Lâm Dương ấn vai cô ấy xuống, anh bình tĩnh nói.

“Tú Lan, chuyện này cô đừng quản.”

“Anh Lâm” Trịnh Tú Lan nghiêng đầu nhìn Lâm Dương.

“Nói một cách nghiêm túc, đây là chuyện nhà tôi, tôi sẽ tự xử lý.” Lâm Dương lên tiếng.

Trịnh Tú Lan chần chờ một lúc, sau cùng vẫn gật đầu, nhỏ giọng nói.

“Được rồi, anh Lâm, tôi nghe theo anh.”

Sau khi nói xong, Trịnh Tú Lan đứng lui qua một bên.

“Biết điều đấy.” Lưu Thu Yến khẽ cười nói.

“Lâm Dương! Tao hỏi mày, rốt cuộc mày có theo chúng tao đi không?” Lưu Quốc Bảo hùng hổ hỏi.

“Tôi cũng hỏi các người một câu, rốt cuộc có phải các người đang cầu xin tôi hay không?” Lâm Dương hỏi lại một lần nữa.

“Cầu xin mày ư? Mày nằm mơ hải”

“Vậy thì mời các vị về cho, đừng đứng đó quấy rầy tôi uống cà phê nữa.” Lâm Dương bưng cốc cà phê, uống một ngụm.

“Con bà nó, mày chán sống à!”

Lưu Quốc Bảo giận tím mặt, trực tiếp vung quyền muốn đánh vào trán Lâm Dương.

Nhưng đúng vào lúc này, Lưu Thu Yến vội vàng giữ cánh tay của ông ta lại, nhỏ giọng nói.

“Anh cả, như vậy là đủ rồi, anh cũng đừng đánh cậu ta làm gì, nếu như đánh bị thương cậu ta, cậu ta lại chạy đến trước mặt Tô Dư để tố cáo, chẳng phải Tô Dư sẽ hận chết chúng ta à? Hiện tại Tô Dư chính là đại minh tinh đó, nhà họ Lưu chúng ta vẫn phải dựa vào con bé, anh cũng thể để cháu gái mình hận mình chứt Lưu Quốc Bảo giật mình.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1966


Chương 1966:

“Em nói rất đúng, vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”

“Còn có thể làm sao được nữa? Rút lui thôi, nói với Tô Dư, chúng ta không mời nổi 212 RE” v2 Lâm Dương”

“Được.”

Đám người Lưu Quốc Bảo cười hắc hắc, sau đó trừng mắt nhìn Lâm Dương rồi nói.

“Ranh con, hôm nay tâm trạng của tao tốt, mày gặp may đấy, nếu đổi lại là ngày thường, mày dám ngông nghênh phách lối như thế, ông đây đã sớm bẻ gãy cổ của mày xuống rồi.”

Sau khi nói xong, Lưu Quốc Bảo vung tay lên.

“Đi thôi.”

Đám người nhà họ Lưu vô cùng phách lối rời khỏi quán cà phê.

Trịnh Tú Lan tức đến mức giậm chân, Lâm Dương lại bình tĩnh thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, vẻ mặt không cảm xúc.

Mà ở cửa chính, toàn bộ quá trình, Thanh Vân đều nghiêm túc nhìn chằm chằm, cô ta lấy điện thoại di động ra, bấm số điện thoại của Tô Dư.

Trong khách sạn Minh Châu.

“Tô Dư à, không được rồi, các bác và dì đã qua tận đấy để cầu xin cậu ta, nhưng Lâm Dương kia quá mức phách lối, cậu ta cơ bản không để người nhà họ Lưu chúng ta vào mắt, còn nói thẳng là muốn các bác và dì biến đi, cháu nói xem như thế có quá đáng hay không chứt”

Vừa về đến khách sạn, Lưu Thu Yến đã lập tức tìm đến Tô Dư, vẻ mặt vô tội.

Từ chỗ Thanh Vân, Tô Dư đã biết được chân tướng, lúc này sắc mặt cô ta âm trầm.

Thế nhưng cô ta biết bản thân mình không nói thắng được đám người này.

“Được rồi dì út, bác cả, mọi người đừng nói nữa, như thế này đi, mấy người đi cùng cháu một chuyến, lần này đích thân cháu đi mời.” Tô Dư trầm giọng nói.

“Như thế sao được?”

“Nào có việc trưởng bối trong nhà năm lần bảy lượt đi mời một tiểu bối chứ? Còn ra thể thống gì nữa.”

“Tô Dư à, rốt cuộc cháu có cân nhắc cho mọi người hay không? Mọi người cũng cần mặt mũi đấy!”

Một đám người nhà họ Lưu nhao nhao lên tiếng.

“Như vậy là ai ép anh rể Lâm rời đi, để người đó đi cùng cháu, như vậy được chứ?”

Tô Dư nói.

“Là bà ép anh rể Lâm của cháu rời đi, nhóc con, có phải cháu muốn bà già này đi đến nói xin lỗi với cậu ta không?” Không đợi đám người Lưu Thu Yến lên tiếng, bà cụ nhà họ Lưu đã mở miệng.

“Bà ngoại…

“Được rồi, đừng nói nhảm nữa, nhanh đi nói qua với đạo diễn Tống Kính, Lâm Dương không tới được, bữa tiệc ăn mừng này nên xử lý như thế nào thì cứ làm như thế.”

Bà cụ nhà họ Lưu bình tĩnh nói.

Tô Dư gần như tuyệt vọng.

Thế nhưng cô ta đã không có cách nào để khuyên đám người nhà họ Lưu này nữa.

“Con gái, con dựa theo lời của bà ngoại mà làm đi.”

Lưu Lăng Nhiên cũng đứng lên thuyết phục Tô Dư.

mm 9 Tô Dư buông tay xuống, khóe mắt rưng rưng, cô ta có chút không biết phải làm sao, nhưng vẫn xoay người rời đi.

Cô ta đã không có sự lựa chọn nào khác.

Tình thế… Nói cho cùng vẫn phát triển theo chiều hướng xấu nhất.

Nhưng ngay tại lúc cô ta xoay người, đạo diễn Tống Kính từ sau đài đi ra sân khấu chính.

“Là đạo diễn Tống Kính kìa.”

€ó người lên tiếng.

Tất cả các khách mời trong đại sảnh đều đem ánh mắt dừng trên người ông ta.

Dưới ánh mắt của mọi người, lại nhìn thấy Tống Kính cầm theo một bản hợp đồng, vẻ mặt ông ta vô cùng nghiêm túc.

B 10/12 Trong lòng một số người âm thầm cảm thấy khiếp sợ.

Trong bữa tiệc ăn mừng, chẳng phải đạo diễn Tống Kính nên có vẻ mặt vui vẻ à?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1967


Chương 1967:

Vì sao lại nghiêm túc như thế? Đúng lúc này, bọn họ lại nghe thấy Tống Kính lớn tiếng nói.

“Các vị khách quý, tôi có chuyện quan trọng muốn tuyên bố.”

“Bởi vì một nguyên nhân mà bữa tiệc ăn mừng cho Chiến Hổ sẽ tạm thời bị hủy bỏ, chúng tôi hết sức xin lỗi”

“Mặt khác cũng bởi vì một vài nguyên nhân, đoàn làm phim sẽ chấm dứt tất cả hợp đồng với cô Tô Dư, kết thúc quan hệ hợp tác, vốn dĩ một vài bộ phim truyền hình đã quyết định xong cũng sẽ không còn do cô Tô Dư đảm nhiệm vai nữ chính nữa, cụ thể m 1/12 như thế nào, chỉ tiết ra sao, tôi sẽ thông báo trên cuộc họp báo với truyền thông.”

Sau khi nói xong, đạo diễn Tống Kính lại quay về hội trường.

Toàn trường sôi trào, nhà họ Lưu cũng choáng váng.

†oàn bộ người nhà họ Lưu đang ngồi trên bữa tiệc đều nhao nhao ngẩng đầu, trợn mắt há hốc mồm, người giống như hóa đá.

Trong đầu bọn họ đều ong ong, trống rỗng, không nghĩ được gì.

Tất cả bọn họ đều cho rằng là do mình nghe lầm.

Bầu không khí trên hội trường sôi trào, nhưng dường như người nhà họ Lưu đều không nghe được gì cả Chỉ thấy bà cụ Lưu run rẩy đứng lên, ánh mắt của bà ta nhìn về phía sân khấu chính, lại nhìn qua Tô Dư, nói.

“Nhóc Cẩm, vừa rồi đạo diễn Tống Kính mới nói gì đó? Là hủy bỏ tất cả quan hệ hợp tác với cháu sao?”

“Vâng bà ngoại.”

Tô Dư thở dài, bất đắc dĩ gật đầu trả lời.

“Tại sao lại có thể như vậy được chứ, hủy bỏ tiệc ăn mừng thì thôi, sao còn muốn hủy bỏ tất cả hợp tác với cháu?”

“Đạo diễn Tống Kính này cũng quá khinh người.”

Lưu Quốc Bảo và Lưu Thu Yến đột nhiên đứng dậy, tức đến mức không kìm chế được, lớn tiếng mắng chửi.

“Tô Dư, rốt cuộc chuyện này là sao thế, sao đạo diễn Tống Kính lại đối xử với cháu như vậy chứ?” Bà cụ nhà họ Lưu tức giận đến đỉnh điểm, võ bàn chất vấn.

Về phần Lưu Lăng Nhiên, bà ta đã sớm òa khóc nức nở.

“Bà ngoại, cháu đã nói rồi, anh rể Lâm mới chính là nhân vật chính của bữa tiệc hôm nay, nếu như anh ta không đến, chắc chắn tiệc ăn mừng này sẽ không được diễn ra nữa, lúc trước các người không tin, hiện tại các người đã tin chưa?” Tô Dư âm thầm lau nước mắt, nước mắt của cô ta giống như trân châu rơi xuống lễ phục.

Đám người nhà họ Lưu đưa mắt nhìn nhau, cả đám đều không nói gì.

“Mẹ, mẹ phải nghĩ cách nào đi chứ, sự nghiệp của Tô Dư vừa mới khởi sắc, không thể cứ thế bị hủy như vậy, mẹ!”

Lưu Lăng Nhiên nhào đến trước mặt bà cụ Lưu òa khóc.

Gương mặt già nua của bà cụ Lưu vô cùng khó coi, có chút tay chân luống cuống.

“Lăng Nhiên, loại tình huống này, con bảo mẹ phải làm như thế nào đây?”

“Mẹ à, trước đó mẹ không nghe thấy Tô Dư nói gì à? Chỉ cần có thể mời Lâm Dương đến đây thì bữa tiệc ăn mừng có thể diễn ra, tiền đồ của Tô Dư cũng được bảo đảm.”

“Con có ý gì?” Bà cụ nhà họ Lưu nhìn thoáng qua Lưu Lăng Nhiên rồi hỏi.

Tiếng khóc nức nở của Lưu Lăng Nhiên nhỏ đi mấy phần, bà ta do dự một lúc, nhưng sau cùng vẫn thận trọng nói.

“Mẹ, hay là mẹ đến đó mời Lâm Dương quay lại đây đi!”

“Cái gì?”

“Em hai, đầu óc của em bị chập mạch à, em thế mà bảo mẹ đi mời tên phế vật kia đến đây à? Nếu như việc này bị truyền đi, em nói sau này nhà họ Lưu chúng ta còn mặt mũi nào để gặp người đây?”

“Đúng đó, Lăng Nhiên, chị điên rồi à?”

“Thế mà chỉ có thể mở miệng nói ra những lời này được ư? Chẳng lẽ chị không biết Lâm Dương là ai à?”

Đám người nhà họ Lưu nhao nhao chỉ trích Lưu Lăng Nhiên, từng người đều mang theo lòng căm phãn.

Lưu Lăng Nhiên nghe thấy thế, trong lòng bà ta cảm thấy bực bội, giận dữ nói.

“Lâm Dương là ai ư? Tôi nói cho mấy người biết nhé, Lâm Dương chính là người có thể khiến cho bữa tiệc ăn mừng của Tô Dư không thể tiếp tục diễn ra được nữa, là người khiến cho đạo diễn Tống Kính trực tiếp cắt đứt tất cả hợp đồng với Tô Dư, như thế vẫn chưa đủ à?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1968


Chương 1968:

“Sao nào? Chị Lăng Nhiên, chị chỉ biết lo lắng cho Tô Dư nhà chị mà không cân nhắc đến những người khác ư? Chẳng lẽ mọi người ở đây không phải là thân thích của chị à?” Lưu Thu Yến buồn bực nói.

“Thu Yến, em đang dùng giọng điệu gì để nói chuyện với chị thế?” Lưu Lăng Nhiên quát 1o.

“Thái độ gì ư? Em chính là có thái độ đó đấy, đừng tưởng rằng là chị thì em sẽ sợ, bây giờ chị muốn gây tổn hại đến lợi ích của toàn bộ nhà họ Lưu, chẳng lẽ em còn không thể nói được hả?” Lưu Thu Yến khẽ nói.

“Em…” Lưu Lăng Nhiên tức đến mức sắp không nói ra được thành lời.

Thế nhưng đúng lúc này điện thoại của Lưu Thu Yến đột nhiên đổ chuông.

Bà ta trừng mắt nhìn qua Lưu Lăng Nhiên, sau đó lấy điện thoại di động của mình ra nhìn, vội vàng nghe máy, nặn ra một nụ cười.

“Là ngài Lương ư, rất vui vì được nghe điện thoại của ngài Lương đây, ngài Lương à, sao ngài lại có thời gian gọi điện thoại cho tôi thế?”

Nhưng mà còn chưa nói được mấy câu, sắc mặt Lưu Thu Yến đột nhiên trở nên tái nhợt.

Chờ đến khi Lưu Thu Yến cúp máy, người bên cạnh đã vội vàng hỏi thăm.

“Thu Yến, có chuyện gì thế?” Lưu Quốc Bảo hỏi.

“Vừa rồi ngài Lương của tập đoàn quốc tế Hoa Vũ gọi điện đến nói, nói là cảm thấy Thành Trung không thích hợp làm việc ở công ty bọn họ, cho nên bị sa thải rồi” Lưu Thu Yến run rẩy nói.

“Cái gì? Bị sa thải rồi à?”

Người chung quanh đều ngạc nhiên không thôi.

“Không đúng, chẳng phải lúc trước đã nói xong rồi à, đã nói là nhất định sẽ sắp xếp cho Thành Trung đến tập đoàn quốc tế Hoa Vũ để làm việc, sao lại không được như thế?”

Lưu Quốc Bảo có chút líu lưỡi.

“Chẳng lẽ là bị người nào chen chân vào?

Tập đoàn Hoa Vũ chính là công ty lớn đó, nếu như có thể đi vào, một năm kiếm được ba tỷ rưỡi cũng không thành vấn đề, bao nhiêu người chen lấn xô đẩy muốn được vào đó, chỉ sợ là người nào đó có quen biết cao hơn, đẩy danh ngạch của Thành Trung xuống” Người bên cạnh nói.

Lưu Thu Yến lắc đầu, bà ta khóc không ra nước mắt, nói.

“Không phải, tất cả đều không phải, không ai cạnh tranh danh ngạch đó với Thành Trung cả, chính là tập đoàn quốc tế Hoa Vũ không cần đến Thành Trung nữa, vừa rồi ở trong điện thoại, ngài Lương đã nói rõ, sở dĩ công ty bọn họ đồng ý thuê Thành Trung chính là nể mặt Tô Dư và đạo diễn Tống Kính, vừa rồi công ty của bọn họ nhận được tin tức buổi lễ chúc mừng bị hủy bỏ, cho nên trực tiếp vứt bỏ Thành Trung.”

Lưu Thu Yến vừa mới nói xong, tất cả người nhà họ Lưu đều trợn mắt há hốc mồm.

Không một ai ngờ đến sự việc thế mà lại đi đến một bước này.

“Chị, Tô Dư, Thành Trung không thể mất đi công việc này, đây chính là tương lai của thằng bé. Ảnh hưởng đến cả đời của thằng bé, chị à, chị phải nghĩ cách đấy.” Lưu Thu Yến xông lên lôi kéo cánh tay Lưu Lăng Nhiên rồi gào khóc.

“Sao thế? Tương lai của Thành Trung thì là tương lai, còn tương lai của con gái chị thì không phải ư? Không có con gái của chị, em cảm thấy Thành Trung có thể tìm được một công việc tốt như thế ư?” Lưu Lăng Nhiên nổi giận đùng đùng nói.

“Chị, em sai rồi, bây giờ chúng ta nên làm gì đây? Nên làm gì đây?” Lúc này Lưu Thu Yến hoàn toàn sợ hãi.

Lúc trước bà ta cường thế, chẳng qua là Ý vào chuyện con trai mình chuẩn bị vào làm ở một xí nghiệp lớn, kiếm bộn tiền.

Thế nhưng bà ta lại vừa mới biết được, phần công việc của con trai mình chính là dựa vào quan hệ của Tô Dư mới có, bà ta lập tức cảm thấy sợ hãi.

Lưu Lăng Nhiên không trả lời vấn đề của Lưu Thu Yến, bà ta chỉ cúi đầu rơi vào trầm mặc.

Người của nhà họ Lưu cũng không dám lên tiếng nữa.

Lúc này muốn đi sửa chữa sai lầm, ai đi cũng không ổn, chỉ có một người mới làm được.

Bà cụ nhà họ Lưu hít sâu một hơi, trực tiếp đứng lên.

“Xem ra tiền đồ của nhà họ Lưu chúng ta vẫn phải dựa vào thằng con rể nhà họ Lý rồi…

Nhóc Cẩm”

“Bà ngoại…” Tô Dư âm thầm lau nước mắt, khẽ gọi một tiếng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1969


Chương 1969:

“Bà già này sẽ đi tìm Lâm Dương, nói xin lỗi với cậu ta, hợp đồng của cháu còn có thể tiếp tục không?” Bà cụ nhà họ Lưu hơi hé mắt, khàn giọng nói.

“Cháu… Cháu không biết.” Tô Dư nhỏ giọng nói.

Mấy người đều trầm mặc.

“Quốc Bảo.” Bà cụ nhà họ Lưu gọi một tiếng.

“Đến con đường đối diện giữ chân Lâm Dương lại cho mẹ, bây giờ nhưng người còn lại theo mẹ đi tìm Lâm Dương!”

“Mẹ à, chuyện này… Thật sự phải đi à?”

Lưu Quốc Bảo không quá sẵn lòng.

“Chẳng lẽ còn có sự lựa chọn khác à?

Nhanh lên!” Bà cụ nhà họ Lưu quát to một tiếng, sau đó chống gậy đi ra ngoài.

Lúc này Lâm Dương vẫn còn đang chờ trong quán cà phê.

Anh đã uống xong cà phê của mình, tán gẫu mấy câu với Trịnh Tú Lan, lúc này Lâm Dương dự định rời đi.

Trịnh Tú Lan cũng chuẩn bị đến lấy thuốc.

“Không được đi!”

Đúng vào lúc này, Lưu Quốc Bảo xông vào bên trong quán cà phê, xông thẳng về phía Lâm Dương hô to.

“Ông muốn làm gì?” Trịnh Tú Lan lập tức cảnh giác, lớn tiếng quát.

“Không cho phép cậu ta rời đi!” Lưu Quốc Bảo hung ác nói.

“Nếu như cậu ta dám đi, tôi sẽ đánh gấy chân cậu ta.”

Có thể nói những lời này của Lưu Quốc Bảo vô cùng cuồng vọng và phách lõi.

Trịnh Tú Lan tức giận không nhẹ, lập tức cho gọi vệ sĩ của mình đến.

“Ông còn đám làm loạn ở quán nhà tôi hả? Được lắm, tôi muốn nhìn xem rốt cuộc ông có ba đầu sáu tay gì, mà lại đám giêu võ đương oai ở chỗ này.”

Trịnh Tú Lan nổi giận đùng đừng nói. Tải app truyệnhola đọc tiếp nhiều mỗi ngày nhé!

“Con nhóc khốn kiếp này, sớm muộn gì tôi cũng sẽ xử lý cô.”

Lưu Quốc Bảo tức giận không thôi, ông ta còn muốn.

chửi rủa Trịnh Tú Lan.

Lúc này giọng nói của bà cụ nhà họ Lưu từ bên ngoài cửa hàng truyền đến.

“Quốc Bảo, con câm miệng lại cho mẹt”

Lưu Quốc Bảo khẽ giật mình, vừa quay đầu nhìn lại đã nhìn thấy bà cụ được Lưu Lăng Nhiên và Lưu Thu Yến đỡ đi vào bên trong quán cà phê.

Trịnh Tú Lan cau mày nhìn thoáng qua đám người vừa mới đi vào trong quán của mình.

“Bà Lưu, bà không đi tham gia tiệc mừng à, sao lại chạy đến đây thế? Đừng nói là mùi thơm trong quán ếu đã cà phê này đã hấp dẫn bà đến đây đấy nhé?

như thế, người làm phận con cháu như tôi sẽ mời bà một cốc cà phê, Tú Lan, cô đi pha cho bà Lưu đây một cốc cà phê, tính vào hóa đơn của tôi.”

“Được, anh Lâm.”

Sau khi nói xong, Trịnh Tú Lan xoay người đi đến quầy bar, bận rộn ở trong đó.

“Nhóc Lâm, chúng ta là người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, chắc hăn cậu biết mục đích của bà già này đến đây là gì rồi, chúng ta nói ngắn gọn nhét”

Bà cụ nhà họ Lưu liếc mắt nhìn qua Lâm Dương.

“Bà Lưu muốn nói chuyện gì thế?”

Lâm Dương không vội vã, ngược lại rất từ tốn nói.

Bà cụ nhà họ Lưu khẽ hừ một tiếng, hỏi.

“Rốt cuộc cậu và đạo diễn Tống Kính có quan hệ như thế nào?”

“Quan hệ bạn bè.”

“Bạn bè tr?”

“Bà Lưu hoài nghỉ quan hệ giữa chúng tôi à?”

“Tôi rất hiếu kỳ, một người ở rể như cậu sao lại quen.

biết với một đạo diễn nổi tiếng hàng đầu ở trong nước như Tống Kính?”

Bà cụ nhà họ Lưu nghiêm túc hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1970


Chương 1970:

Lâm Dương lắc đầu trả lời.

“Trước khi Chiến Hổ ra mắt, ông ta chẳng phải là đạo điễn hàng đầu gì, chẳng qua chỉ là một người đạo điển đã lỗi thời mà thôi.”

“Cho đù ông ta có là một đạo điển đã lỗi thời cũng không phải là người mà cậu muốn quen biết là quen biết được, giữa cậu và đạo điễn Tống Kính kia, tuyệt đối không đơn giản chỉ là bạn bè mà thôi.”

Bà cụ nhà họ Lưu nói.

“Vậy dựa theo như lời bà Lưu đây nói, giữa tôi và đạo điễn Tống Kính đó có vấn đề gì à?

Lâm Dương cười hỏi.

“Giữa cậu và đạo điễn Tống Kính kia nhất định tôn tại một loại liên hệ lợi ích nào đó, nếu như bà già này đoán không sai, đâu tư cho đạo điễn Tống Kính là do cậu giúp đỡ ông ta kéo vê, đúng không?”

Sắc mặt bà cụ Lưu không chút thay đổi nói.

“Cái gì?”

Lâm Dương nao nao.

“Mẹ à, lời này của mẹ là có ý gì thế?”

Lưu Thu Yến vội vàng hỏi.

Đám người nhà họ Lưu đều cảm thấy rất ngoài ý muốn.

“Đến bây giờ mấy đứa còn không nhìn thấy rõ được thế cục à? Các người không thấy rõ, nhưng bà già này lại nhìn thấy được rõ ràng.”

Bà cụ nhà họ Lưu hừ lạnh một tiếng.

“Tô Dư nói rất đứng, đạo diễn Tống Kính rất coi trọng Lâm Dương này, bởi vì Lâm Dương, cho dù phải sa thải Tô Dư, ông †a cũng không tiếc, mấy đứa biết vì sao không?”

“Wì sao ạ?”

“Bởi vì đối với đạo diễn Tống Kính mà nói, Lâm Dương này chính là kim chủ, các người có thấy ai lại đi đắc tội với kim chủ của mình hay không?”

“Kim chủ ư? Mẹ à, sao mẹ càng nói con lại càng cảm thấy mơ hồ vậy? Lâm Dương này, cậu ta có bao nhiêu tiền chứ? Cái gì mà kim chủ? Mẹ đang nói đùa à?” Lưu Quốc Bảo gãi đầu một cái.

“Con biết người đầu tư cho “Chiến Hổ” là ai không?” Bà cụ Dương nói.

“Biết, là Tập Đoàn Dương Hoa.”

“Vậy tại sao Tập Đoàn Dương Hoa lại phải đầu tư nhiều tiền cho một người đạo diễn đã lỗi thời như thế chứ?”

“Chuyện này… Con không biết.” Lưu Quốc Bảo lắc đầu nói.

Đứng bên cạnh, Lưu Thu Yến lại vỗ tay một cái, nói.

“Mẹ à, con hiểu được ý của mẹ rồi, ý của mẹ chính là nói, những đầu tư cho đạo diễn Tống Kính này đều là do Lâm Dương giúp ông ta kéo vê?”

“Đúng thế!” Bà cụ nhà họ Lưu gật đầu.

Mọi người đột nhiên hiểu ra.

“Chắc hẳn là Lâm Dương dựa vào quan hệ với Tô Nhan, từ Tập Đoàn Dương Hoa kéo đến tài trợ cho đạo diễn Tống Kính.”

“Thì ra là thế.”

“Chẳng trách Tô Dư lại nói Lâm Dương không đến, bữa tiệc ăn mừng kia sẽ không thể diễn ra được, có lẽ Tống Kính này đã coi Lâm Dương thành kim chủ rồi.”

“Nếu là như thế thì tất cả mọi chuyện đều có thể giải thích thông được.”

“Nói một lúc lâu, thì ra tên ở rể này chính là mượn danh tiếng của Tập Đoàn Dương Hoa để làm màu.”

Đám người nhà họ Lưu hừ một tiếng, ánh mắt đám người này nhìn Lâm Dương tràn đầy khinh thường và chán ghét.

Theo như bọn họ nghĩ, sở dĩ Lâm Dương có thể kéo đầu tư đến cho đạo diễn Tống Kính kia, 100% là bởi vì Tô Nhan.

Việc này hoàn toàn là “bán” vợ.

Thật đúng là vô cùng thấp hèn.

Chẳng qua hiện tại vận mệnh của nhà họ Lưu vẫn nằm trong tay của Lâm Dương, cho dù bọn họ khinh thường Lâm Dương thì cũng không có cách nào.

Lâm Dương nghe những lời bàn luận này, anh chẳng muốn giải thích gì thêm.

“Nhóc Lâm, bà già này muốn nhờ cậu làm một việc?”
 
Back
Top Bottom