Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1831


Chương 1831:

“Cái gì?”

Gương mặt già nua của quản gia nhà họ Dương trầm xuống, nhìn về phía mấy người Lâm Dương: ‘Là ai ra tay?”

Bích Trân vừa thấy, sợ tới mức suýt nữa ngã ngồi xuống đất.

An Viện cũng bối rối, run rẩy, không biết phải làm sao.

“Tôi ra tay! Có vấn đề gì không?”

Không đợi Lưu Danh Khoa nói, Lâm Dương trực tiếp lên tiếng.

“Cậu ra tay?” Lão quản gia nhìn Lâm Dương, trầm giọng nói: “Cậu có cũng biết ra tay đánh nhau ở đây có nghĩa là gì không?”

“Có nghĩa là gì?”

“Có nghĩa là anh bạn hoàn toàn không coi nhà họ Dương chúng tôi ra gì!” Quản gia lạnh lùng nói.

“Vậy thì ông đã nói sai rồi!” Lâm Dương lắc đầu, bình tĩnh nói: “Tôi đã nể mặt nhà họ Dương lắm rồi! Nếu không thì, tôi cũng không chỉ đánh thôi đâu, mà là đã giết gã rồi!

Hiểu chưa?”

Khách khứa ở hiện trường đều bị giật mình hít vào một hơi thật sâu, kinh ngạc nhìn Lâm Dương.

“Người này là ai vậy? Anh ta điên rồi sao?

Dám ở trước mặt quản gia nhà họ Dương nói ra những lời như vậy?”

“Anh ta không biết đây là nơi nào à?”

“Thật kiêu căng!”

“Tôi chưa từng thấy tên nhóc nào tự cao tự đại như vậy!”

“Đây là đang muốn chết!”

Mọi người đều to nhỏ thì thầm chỉ chỉ trỏ trỏ.

Bích Trân và An Viện đang ở bên cạnh cũng sợ tới mức thiếu chút nữa không ngồi vững ngã sấp từ trên ghế xuống.

“Sư tỷ, anh… anh ta muốn làm gì vậy?

Anh ta muốn hại chết chúng ta sao?” An Viện sốt ruột hỏi, vội vàng nhìn qua Bích Trân.

“Sư muội, đừng nóng vội, đừng nóng vội!”

Bích Trân an ủi cô ta, nhưng lúc này giọng nói của Bích Trân cũng đang phát run, trong đầu mơ hồ không thể phân biệt được chuyện gì nữa.

Đây là khiêu khích trắng trợn!

Người này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Hay dây thần kinh nào của anh ta chập mạch rồi?

Dám đi khiêu chiến người nhà họ Dương? Rốt cuộc anh ta đang suy nghĩ gì?

“ồ?”

Quản gia nhà họ Dương hơi nghiêng đầu, cặp mắt lão luyện hẹp dài của ông ta quét qua quét lại trên người Lâm Dương, thấy Lâm Dương đeo mặt nạ, áo choàng mặc trên người nhìn có vẻ không tầm thường, có chút do dự.

“Vị này là?”

“Chúng tôi là người của Diêu Kỳ cốc!”

Không đợi Lâm Dương mở miệng trả lời, Bích Trân đã bất chấp đứng lên, bày ra khuôn mặt tươi cười đáp.

Vì để tránh cho tình thế càng thêm nghiêm trọng, cô ta chỉ có thể đứng lên đỡ lời cho Lâm Dương.

“Diêu Kỳ cốc?” quản gia nhà họ Dương bỗng nhiên nhíu mày lại.

“Thật ngại quá thật ngại quá, thưa ông, người bạn này của tôi lần đầu tiên tới những nơi như thế này, không hiểu nhiều lễ nghị, mạo phạm đến các vị, xin hãy bỏ qua, rất xin lỗi…” Bích Trân không ngừng cúi người nói xin lỗi, vẻ mặt đầy áy náy.

“Cô Bích Trân, cô không cần phải như thế.” Lưu Danh Khoa vội nói.

“Ông đừng nói gì cả! Có được không?”

Bích Trân vội vàng liếc nhìn ông ta một cái, mang vẻ khẩn cầu.

Lưu Danh Khoa khẽ giật mình, nhìn về phía Lâm Dương, Lâm Dương không hề lên tiếng, cũng chỉ có thể im lặng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1832


Chương 1832:

“Chủ nhân của Diêu Kỳ cốc và chủ nhân nhà chúng tôi cũng từng có vài phần giao tình, các người đã là người của Diêu Kỳ cốc…Vậy được rồi, tôi cũng nên chừa cho Diêu Kỳ cốc chút mặt mũi, chuyện này không đáng truy cứu nữa, nhưng mong các người tự thu xếp cho tốt, đừng lại ở đây gây chuyện nữa! Hiểu chưa?” Quản gia nhàn nhạt nói.

“Vâng, vâng, cảm tạ quản gia thông cảm, cảm ơn ông!” Bích Trân vội vàng cúi đầu.

Khách khứa cũng thấy nhàm chán, hết kịch vui để xem.

Bọn họ còn đang ngóng chờ quản gia nhà họ Dương trừng trị tên thiếu niên kiêu căng tự mãn kia đây này.

Nhưng thấy quản gia nhà họ Dương cư xử như vậy, chắc cũng vì không muốn làm to chuyện.

Đúng lúc này, đột nhiên một giọng nói khinh khỉnh vang lên.

“Quản gia, ông làm như vậy là sao?

Những kẻ này đều nói ra lời nói như vậy rồi!

Ông còn không xử lý bọn họ? Nếu để chuyện này truyền ra ngoài, thể diện nhà họ Dương chúng ta chẳng phải sẽ mất hết?”

Mọi người đều nhao nhao quay đầu lại.

Mới nhìn thấy rõ ràng người vừa rồi nói chuyện là Dương Vân Thu!

“Là cô hai”

“Cô Vân Thu đến rồi!”

“Ha ha, cô hai, đã lâu không gặp, cô lại càng ngày càng đẹp rồi!”

“Cô hai, lâu rồi không gặp, cô vẫn ổn chứ!”

Không ít khách mời đều đứng dậy, chào hỏi thiếu nữ xinh đẹp đang đi tới.

“Các vị cô dì chú bác, Vân Thu xin chào mọi người.”

Dương Vân Thu rất lễ phép đáp.

“Ha ha, cô hai khách sáo quá rồi.”

Các khách mời cực kỳ vui vẻ, ánh mắt nhìn về phía Dương Vân Thu đều mang theo †ia tán thưởng và hớn hở.

Bọn họ biết rõ tính nết của Dương Vân Thu, điêu ngoa ương ngạnh, thế nhưng những điều này là vẻ mặt thật của cô ta, trước mặt người khác cô ta có thể biểu hiện ra dáng vẻ có tri thức hiểu lễ nghĩa hoàn mỹ.

“Quản gia!” Dương Vân Thu nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương nói: “Người này chế nhạo nhà họ Dương chúng ta như vậy, tại sao ông còn dễ dàng bỏ qua?”

“Cô hai, ý của cô là?” lông mày quản gia nhà họ Dương nhăn lại.

“Anh kia, nghe đây, lập tức quỳ xuống cho tôi, dập đầu xin lỗi người nhà họ Dương chúng tôi, nếu không tôi sẽ cho quản gia chặt đứt tay chân của các người rồi ném ra ngoài, hiểu chưa?” Dương Vân Thu chỉ vào mũi Lâm Dương lớn tiếng nói.

“Cô gọi người này đến để gây sự với chúng tôi à?” Lâm Dương liếc nhìn Dương Vân Thu nói.

Anh đã sớm chú ý tới Dương Vân Thu vần luôn ở bên ngoài nhìn vào, người đàn ông bụng phệ này chính là do cô ta sai khiến.

Nếu Dương Vân Thu nhận ra Lâm Dương và Lưu Danh Khoa, thì có lẽ là đã muốn rửa mối nhục lúc trước.

Tuy rằng Lâm Dương đã cảnh cáo cô ta, nhưng cô ta nào ngờ tới Lâm Dương lại đột nhiên chạy đến nhà họ Dương.

Nếu đã như thế, cô ta đang ở trên sân nhà, cô ta còn sợ Lâm Dương cái quái gì nữa.

“Anh bớt nói nhảm ở đây đi! Tôi hỏi anh, có quỳ hay không? Không quỳ thì đừng trách nhà họ Dương chúng tôi không khách khít”

Dương Vân Thu lớn tiếng.

“Chúng tôi sẽ không quỳ, cô muốn thế nào?” Lưu Danh Khoa tức giận đến mức không thể nhịn được, đứng dậy lớn tiếng phản bác.

“Ôi? Chuyện này… Tất cả mọi người đừng nóng giận, cô Vân Thu, chúng tôi không có ý như vậy…” Bích Trân đang muốn đứng dậy khuyên, nhưng Dương Vân Thu nào phải quản gia nhà họ Dương, cô ta vốn muốn đến đây để gây chuyện với bọn họ, làm sao có thể nói lý với Bích Trân chứ?

“Được! Được lắm! Nhiều người đều đang ở đây như vậy, anh lại dám nói chuyện với tôi kiểu này! Được lắm! Hôm nay Dương Vân Thu tôi nếu không g**t ch*t anh! Không phải là để cho người ta cười nhạo người nhà họ Dương chúng tôi nhát gan à?”

Dương Vân Thu lạnh giọng quát, không chút nghĩ ngợi, hung hăng vung ra một chưởng bổ tới đầu của Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1833


Chương 1833:

Cô ta tuy là phụ nữ, nhưng cũng là người luyện võ, sức mạnh của một chưởng này đủ để đánh nát đầu của một người trưởng thành.

Lâm Dương không hề di chuyển mảy may.

Ánh mắt của Lưu Danh Khoa lóe lên một tia giận dữ, lập tức muốn ra tay ngăn cản.

Nhưng ở thời khắc nghìn cân treo sợi tóc, một cái giọng nói đạm mạc truyền đến.

“Vân Thu, dừng tay!”

Dương Vân Thu lập tức dừng lại, quay đầu nhìn về phía giọng nói phát ra.

Mới nhìn thấy một người đàn ông văn nhã đi tới.

Đúng là cậu hai nhà họ Dương, Dương Mạc Phil “Anh hai!”

Dương Vân Thu kinh ngạc nói.

“Em gái, chớ làm loạn, khách mời sắp đến rồi em còn ở đây gây chuyện, sẽ làm ảnh hưởng đến thanh danh của ba, làm mất mặt gia tộc, hiểu chưa?” Dương Mạc Phi lạnh nhạt nói.

“Nhưng mà, anh hai… kẻ không biết trước sau này… Dương Vân Thu hung dữ trừng mắt nhìn Lâm Dương, muốn nói lại thôi.

Dương Mạc Phi lập tức nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, trong mắt lóe lên sát ý nồng đậm, nhưng anh ta rất nhanh đã thu lại.

“Anh biết rồi, chuyện này anh sẽ tự mình xử lý! Em đi tìm một chỗ ngồi trước đã, ba sắp tới nơi rồi.”

‘Dạt”

Dương Vân Thu không biết làm thế nào, chỉ có thể nén giận ngồi vào vị trí đối diện.

Không ít khách mời thấy thế, xôn xao nhìn về phía Lâm Dương, còn Bích Trân đang kìm nén sự khác thường trong ánh mắt.

Bọn họ đều nhìn ra được những người này hình như đã đắc tội Dương Vân Thu và Dương Mạc Phi rồi.

Đang ở nhà họ Dương lại đi chọc phải hai người này… Vậy còn có thể sống những ngày yên bình sao?

“Đi điều tra kĩ những người này là ai!”

Có người nhịn không được phân phó người bên cạnh đi điều tra thân phận của Lâm Dương.

Bích Trân vân đang đứng ngồi không yên, người này đang muốn nộp mạng đầu thai sớm à.

“Sư tỷ, chúng ta… chúng ta nên nghĩ cách mau mau chuồn đi thôi, em cảm giác sắp có chuyện chẳng lành rồi!”

An Viện khóc không ra nước mắt thốt ra một câu.

“Em nói rất đúng, chúng ta phải đi lẹ lên!

Lâm Dương, đợi lát nữa chúng tôi lấy cớ nói đi vệ sinh, anh cùng chúng tôi chuồn một lượt, hiểu chưa? Nơi này không thể ở lâu nữa đâu!” Bích Trân vội vàng thấp giọng bàn bạc với Lâm Dương.

“Ngồi thêm một lát rồi hãy đi.” Lâm Dương đáp.

“Anh còn muốn ngồi thêm một lát? Anh có biết anh đã rước tới họa gì cho mấy người chúng ta không?” Bích Trân sắp bật khóc đến nơi rồi.

“Đúng đấy, anh cũng thật là, sao lại không chịu nghe lời chúng tôi khuyên?

Chúng tôi sắp bị anh hại chết rồi, anh còn muốn ở lại đây chờ chết? Đi mau lên!” An Viện gấp gáp quát anh.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói mạnh mẽ ở bên ngoài vọng vào.

“Gia chủ đã đến!”

Toàn bộ người ở hiện trường rầm rầm đứng lên.

Gia chủ nhà họ Dương đã đến.

Người xuất hiện là một người đàn ông trung niên một thân áo dài tơ tằm, thần sắc uy nghiêm đang đi vào phòng.

Ông ta không cười nói tùy tiện, toàn thân tràn ngập một loại khí chất không giận tự uy, vô hình khiến những người tới gần đều có cảm giác hít thở cũng khó khăn.

Đây chính là uy nghiêm của những kẻ bề trên.

“Xin chào ngài Dương!”

“Xin chào ngài Dương!”

Khách mời xôn xao lên tiếng chào, phần lớn bọn họ đều biểu lộ những động tác hết sức cung kính.

“Các vị khách khí rồi, đều ngồi đi.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1834


Chương 1834:

Gia chủ nhà họ Dương thản nhiên mở miệng nói, ông ta đi đến vị trí cao nhất ở hiện trường ngồi xuống.

Lâm Dương lãnh đạm nhìn người đang ngồi trên kia, trong mắt lóe lên lãnh ý nồng đậm.

Người này chính là Dương Hồng Vũ!

Là người có quyền lực tối cao ở nhà họ Dương!

Giết ông ta, Tập Đoàn Dương Hoa sẽ không còn bị uy h**p nữa! Tất cả mọi người bên cạnh anh cũng sẽ không còn bị uy h**p nữa!

Nhưng mà…Nếu như Bây giờ g**t ch*t ông ta, Lâm Dương sẽ không có khả năng tìm được thuốc giải Tuyệt Mệnh Đan duy nhất kia! Như vậy anh làm sao có thể cứu Tô Nhan chứ!

Anh hít một hơi thật sâu, hai tay đang siết thành nắm đấm bên hông dần buông lỏng xuống.

Thời điểm này cần nhãn nại một chút.

“Các vị từ nơi xa đến thăm nhà họ Dương chúng tôi, quả thật đã nể mặt kẻ hèn này! Sự kiện kén rể một giờ sau cử hành, trước tiên mời các vị uống trà, thời gian rảnh rỗi nói chuyện phiếm vài câu, cùng chờ sự kiện bắt đầu!” Dương Hồng Vũ nâng chung trà lên, lấy trà thay rượu, kính mọi người.

Khách mời cả sảnh đều khách sáo đứng lên.

Đương nhiên, có thể cùng ông ta nói chuyện phiếm, chỉ có những đại nhân vật ngồi gần ông ta nhất, những người được sắp xếp ngồi phía sau làm sao có thể lọt vào mắt của Dương Hồng Vũ, những người này có thể ngồi ở nơi đây, đã cảm ơn nhà họ Dương lắm rồi, bọn họ đã vô cùng có thể diện, đâu dám yêu cầu xa vời muốn Dương Hồng Vũ cùng bọn họ tán gẫu chứ?

“Gia chủ Dương! Nghe nói vị kia nhà họ Bùi là con cưng của trời, lần này cậu ta cũng cầu thân, đến đây ắt muốn ôm mỹ nhân về nhà! Nếu vị kia ra tay, sợ rằng mấy người chúng tôi đây cũng chỉ là đầu cây ngọn cỏ mà thôi, quan hệ thông gia của nhà họ Bùi và nhà họ Dương là chuyên ván đã đóng thuyền, tôi ở đây xin được chúc mừng ông! Ha ha ha…” Một người đàn ông trung niên đứng dậy, cười ha ha nói.

“Đúng vậy, đúng vậy!”

“Vị nhà kia ra tay, chúng ta làm gì còn cơ hội.”

“Nhưng mà vị kia và cô cả Dương thật đúng là trời sinh một đôi.”

“Nói đúng lắm!”

Mọi người nhao nhao đồng ý, nghị luận không ngứt.

“Haiz, các vị chẳng qua đang khiêm tốn mà thôi, sự kiện chọn rể, người có tài tất có cơ hội! Bây giờ còn chưa bắt đầu, các vị đều có cơ hội, không nên tự coi nhẹ mình như vậy, đến lúc lên đài mới biết được!” Dương Hồng Vũ thản nhiên cười nói.

Các khách mời lại một hồi khách sáo.

Hiện trường có chút náo nhiệt, không khí rất tốt để tán gẫu.

Bất quá cũng không phải tất cả người đến đây chỉ vì muốn kiếm chút thể diện, tham gia náo nhiệt, cũng có người vì xin Dương Hồng giúp đỡ.

Chẳng hạn như Bích Trân.

Cô ta nhìn qua Dương Hồng Vũ bên kia, do dự một chốc, cuối cùng bất chấp to gan đứng lên.

“Sư tỷ.” An Viện bên cạnh bị sư tỷ làm bất ngờ hô một tiếng.

“Không có việc gì đâu, chúng ta chỉ là đến xin thuốc, đừng khẩn trương.” Bích Trân xoa dịu cô ta, rồi đi về phía người ngồi chủ vị.

Không ít người chuyển mắt nhìn Bích Trân.

Những người có chút giao tình với nhà họ Dương người cũng lộ ra vẻ tò mò.

“Gia chủ nhà họ Dương, vãn bối Diêu Kỳ cốc Bích Trân, lần này đến đây là có chuyện muốn khẩn cầu gia chủ hỗ trợ!” Bích Trân hướng đến ông ta cúi đầu, thái độ thành khẩn.

“Diêu Kỳ cốc ư?”

Dương Hồng Vũ hơi nhíu mi, nhìn về phía Bích Trân.

Các đại nhân vật bốn phía cũng xầm xì ánh mắt đều nhìn qua đây, Bích Trân chợt cảm thấy áp lực tăng gấp đôi.

Hiện trường an tĩnh vài phần.

“Sư phụ cô đâu?” Dương Hồng Vũ hỏi.

“Thưa gia chủ, gia sư thân thể yếu nhược lâm bệnh, lâu nay vẫn luôn dưỡng bệnh, không tiện đi đường.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1835


Chương 1835:

“Diêu Kỳ cốc Diêu Kỳ lão thần y y thuật vô song, có một không hai thiên hạ, loại bệnh gì có thể làm khó được bà ấy chứ?”

“Gia chủ có chỗ không biết, bệnh gia sư mắc phải, vô cùng cổ quái, lâu ngày không dứt, bởi vậy mới có câu bác sĩ chữa cho người nhưng không thể tự cho mình, lần này bệnh tình của gia sư đã vô cùng nghiêm trọng, không biết nên làm thế nào, Bích Trân mới dân sư muội đến đây nhà họ Dương, muốn cầu một loại thuốc, vì chữa bệnh cho gia sư, kính xin gia chủ ban thuốc!” Bích Trân nói xong, cúi mình vái chào thật sâu.

Thái độ vô cùng thành khẩn.

Không ít người lộ vẻ xúc động.

Vì sư phụ xin thuốc, không thể không nói Bích Trân cũng coi như một đồ đệ có hiếu.

“Một cô gái không tệ!” Dương Hồng Vũ cũng khen một tiếng, hỏi: “Cô muốn loại thuốc nào?”

“Hoa tuyệt mệnh!” Bích Trân vui mừng vội vàng nói: “Bệnh của sư phụ vãn bối, cần hoa tuyệt mệnh làm thuốc dẫn mới có thể trị hết! Kính xin gia chủ ban cho một đóa, ân Tình lần này, Diêu Kỳ cốc chúng tôi nhất định sẽ khắc cốt ghi tâm, vĩnh viễn không dám quên!”

Lời cô ta vừa dứt mọi người đồng loạt nhìn về phía Dương Hồng Vũ.

Nếu như chỉ muốn một đóa hoa tuyệt mệnh, tuyệt đối không phải chuyện gì quá to táu Bọn họ đều biết nhà họ Dương có khoảng chừng một cả một vườn hoa tuyệt mệnh, hơn nữa đối với bọn họ việc trồng lại hoa không phải khó khăn gì, lấy một đóa hoa đổi cho Diêu Kỳ cốc một cái nhân tình, có thể nói là kiếm lời.

Dương Hồng Vũ đây nhất định sẽ đáp ứng, dù sao cũng không phải yêu cầu quá quắt gì, còn có thể trở thành ân nhân của người ta.

Rất nhiều người đều nghĩ như vậy.

Nếu là bọn họ bọn họ cũng sẽ đáp ứng!

Nhưng một giây sau, Dương Hồng Vũ nói một câu khiến cho tất cả mọi người ngây ngẩn cả người.

“Cô định dùng cái gì để đổi hoa tuyệt mệnh?”

“Lấy cái gì để đổi?”

Bích Trân ngớ người không có kịp phản ứng.

Chỉ một đóa hoa mà thôi, Dương Hồng Vũ cũng không nỡ cho?

Lời này tột cùng là có ý gì? Cả nhà tải app truyện-hola về đọc tiếp khích lệ nhóm nhé!

Bích Trân cũng không rõ ràng, chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Gia chủ Dương, ông… ông muốn tôi lấy vật gì để đổi?”

“Tôi chỉ có hứng thú với Lạc Linh Huyết của Diêu Kỳ cốc các người!” Dương Hồng Vũ dường như không chút do dự nói.

Một câu vừa nói ra, tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc, cũng bừng tỉnh đại ngộ.

Thì ra… Dương Hồng Vũ muốn Lạc Linh Huyết…

Cả người Bích Trân choáng váng.

Các khách mời càng cảm thấy bất ngờ.

Dương Hồng Vũ như vậy cũng quá trực tiếp rồi?

Nhưng cẩn thận nghĩ lại cũng thấy thoải mái.

Cái kia đù sao cũng là Lạc Linh Huyết, vật báu vô giá khiến vô số người thèm thuồng, Dương Hồng Vũ tất nhiên cũng muốn rồi.

Nhưng Dương Hồng Vũ cũng thật không nể mặt! Một đóa hoa tuyệt mệnh đối với nhà họ Dương mà nói tuyệt đối tính không là cái gì, Dương Hồng Vũ cho đù là đưa ra ngoài một trăm đóa cũng không có gì không cam tâm.

Nhưng một đóa hoa tuyệt mệnh này đối với Diêu Kỳ lão mà nói là bảo vật vô giá, là thuốc cứu mạng.

Trong lúc cấp thiết này còn đòi Diêu Kỳ cốc giao ra Lạc Linh Huyết mới cứu người, quả thực chính là nhân lúc cháy nhà đi hôi củal Bích Trân sững sờ tại chỗ, nửa ngày không tìm lại được giọng nói của mình.

“Cô gái, cô cảm thấy đề nghị này của tôi như thế nào?”

Dương Hồng Vũ liếc nhìn cô ta, mở miệng hỏi.

“Việc này…”

Bích Trân không biết phải nói tiếp như thế nào.

An Viện đứng ngôi không yên, hưng hăng đứng dậy tức giận chỉ trích: “Ngài Dương, sao ông có thể nào.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1836


Chương 1836:

như thế? Lúc trước ông mắc phải quái bệnh, là sư phụ tôi chữa khỏi cho ông, lúc ấy sư phụ tôi một chút thù lao cũng không lấy của các người, bây giờ sư phụ tôi bị bệnh, chúng tôi chỉ là đến xin một đóa hoa tuyệt mệnh, ông lại ép chúng tôi đùng Lạc Linh Huyết đến trao đổi, ông không cảm thấy như vậy hơi quá đáng sao?”

Lời này vừa nói ra, không ít người biển sắc.

“Cần rỡ!”

Quản gia quát.

“Con nhóc, nơi này có chỗ cho cô nói chuyện sao? Câm miệng cho tôi! Có tin Dương vân Thu tôi tát vỡ miệng cô không?”

Dương Vân Thu cũng hưng hăng đứng dậy, lớn tiếng chửi lên.

“Tôi chỉ đang nói sự thật mà thôi!”

An Viện cắn răng nói.

“Mày…con nhóc! Mày muốn chết rồi!”

Dương Vân Thu tức giận đến đậm chân, cũng mặc kệ những người khác, muốn xông lên đánh nhau.

“Vân Thu, không được làm ẩu!”

Lúc này, Dương Mạc Phi bên cạnh khẽ quát một tiếng.

Dương Vân Thu khẽ giật mình, cứng ngắc cả người.

“Anh hai…”

“Ba còn đang ở đây, sao có thể cho phép em càn rõ?

Em muốn làm cho tất cả khách khứa chế giêu sao?”

Dương Mạc Phi uy nghiêm nói.

Dương Vân Thu tức giận nghiến răng nghiến lợi, nhưng cô ta không đám xằng bậy nữa.

Dương Mạc Phi đi tới, đứng trước mặt An Viện.

Vẻ mặt An Viện hoang mang, không biết Dương Mạc Phi muốn làm gì.

Một giây sau.

Chát! Một cái thanh âm bạt tai thanh thúy vang lên.

An Viện thiếu chút nữa từ trên ghế ngã sấp xuống đất.

Cô ta ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang sưng lên, bối rối một lát, sau đó hung đữ trừng mắt nhìn Dương Mạc Phi, run giọng nói: “Anh… thế nhưng anh đánh tôi?

“Cô dám dùng loại giọng điệu này để nói chuyện với ba tôi, chính là khinh thường nhà họ Dương chúng tôi! Tôi đánh cô một cái tát, chỉ là để nhắc nhở, bây giờ cô lập tức quỳ xuống cho tôi! Có nghe thấy không?” Dương Mạc Phi lạnh giọng quát.

An Viện sợ tới mức toàn thân run rẩy: “Anh… anh muốn làm gì?”

“Làm nhục gia chủ nhà chúng tôi, giết không tha, đây là quy củ truyền thừa muôn đời của nhà họ Dương!”

Dương Mạc Phi nhàn nhạt nói, sau đó anh ta giơ tay lên, quản gia bên cạnh lập tức mang theo người hầu rút một cây đao ra, đưa cho Dương Mạc Phi.

“Cái gì?”

Thấy một màn như vậy, An Viện thiếu chút nữa đứng không vững co quắp ngã xuống đất.

Khách mời cũng bắt đầu nín thở nhìn sang.

Không phải chỉ là một câu nói thôi à, đã đến đến mức lớn tiếng muốn giết người rồi ư?

Như vậy quá chuyện bé xé ra to rồi đi?

Nhưng mà những người có mắt nhìn đều nhìn ra được đây chẳng quá là thủ đoạn nhỏ của Dương Mạc Phi mà thôi.

Anh ta muốn lấy một cái cới Một cái cớ để danh chính ngôn thuận ép Bích Trân và An Viện đến đường chết!

Thủ đoạn của Dương Mạc Phi quả nhiên cao minh hơn rất nhiều so với Dương Vân Thut Sở dĩ anh ta ngăn Dương Vân Thu và An Viện đánh nhau, là bởi vì anh ta muốn ép An Viện vào đường chết, tốt nhất bức bách Bích Trân đi vào khuôn khổ, đồng ý giao ra Lạc Linh Huyết!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1837


Chương 1837:

Bây giờ xem Bích Trân lựa chọn như thế nào.

Nếu như cô ta không mở miệng đem Lạc Linh Huyết đổi hoa tuyệt mệnh, An Viện tất phải chết, đó là điều không thể nghi ngời Hai cô gái này đã đến bước đường cùng “Anh…khốn nạn, tôi liều mạng với anh!”

Tính tình An Viện mạnh mẽ, nào chịu được loại sỉ nhục như vậy, cả hàm răng nghiến lại, nổi giận gầm lên một tiếng đánh tới Dương Mạc Phi.

Nhưng cô ta vừa động, quản gia bên cạnh hừ lạnh một tiếng, như gió thoảng chớp giật lao tới, động tác lão luyện, chế trụ hai cổ †ay của An Viện bẻ ngược lại sau lưng.

An Viện giữ chặt tại chỗ quỳ rạp trên đất.

“Sư muội!” Bích Trân hét lên.

“Thả tôi ra! Thả tôi ra! Các người là lũ khốn nạn! Đồ vô liêm sỉ! Thứ vong ân bội nghĩa!” An Viện cố gắng giấy giụa nhưng làm gì cũng vô dụng.

“Các vị, phiền các vị nhắm mắt lại, chuyện này có lẽ sẽ gây ra chút máu tanh, nhưng cũng không biết nên làm thế nào mới tốt, Mạc Phi chỉ muốn bảo vệ danh dự nhà họ Dương mà thôi, bởi vậy chỉ có thể mời chư vị thông cảm một lát.” Dương Mạc Phi mặt không chút biểu tình nói.

“Không có việc gì không có việc gì…”

“Chúng tôi đều hiểu, đều hiểu…”

Các khách mời vội vàng nói.

Dương Hồng Vũ từ đầu đến cuối đều không hề lên tiếng, chỉ yên lặng nhìn Dương Mạc Phi, xem anh ta biểu diễn.

Ông ta rất thoả mãn.

Thủ đoạn như vậy, không cần ông ta phí lời làm gì.

“Gia chủ Dương! Xem như nể mặt sư phụ tôi trước kia chữa khỏi bệnh cho ông, van cầu ông tha cho sư muội tôi đi!” Bích Trân lo lắng muôn phần, vội vàng lên tiếng.

Nhưng Dương Hồng Vũ vẫn không nói một lời, thậm chí nhắm lại hai mắt, đối với lời nói của Bích Trân ngoảnh mặt làm ngơ.

“Gia chủ Dương!”

Bích Trân lại đau khổ kêu lên.

An Viện điên cuồng giấy giụa, đôi con ngươi đỏ lên, dốc sức liều mạng gào lên.

Vẫn không giải quyết được gì cả.

Dương Mạc Phi bên kia đã giương đao lên, chuẩn bị chém xuống.

Thế cục giống như có lẽ đã không thể vấn hồi.

Không ít khách mời thậm chí đều nghiêng đi mặt, không dám nhìn một màn máu tanh này.

Bích Trân hoàn toàn bất lực.

Đến lúc này cô ta cũng không dám lại bướng bỉnh, chỉ có thể căn răng đồng ý giao Lạc Linh Huyết cho Dương Hồng Vũ.

Đây chính là Lạc Linh Huyết của sư phụ.

Trong lòng Bích Trân đang rỉ máu, nhưng vì cứu mạng sư muội, cô ta chỉ có thể giao ra.

Nhưng lúc cô ta vừa muốn hé miệng lên tiếng, một giọng nói đạm mạc vang lên.

“Ức h**p hai cô gái tay trói gà không chặt? Nhà họ Dương là loại này sao? Thật nực cười!”

Câu nói vừa dứt, cả hiện trường bỗng nhiên yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi.

Ánh mắt của vô số người tụ đồng loạt hướng về nơi giọng nói phát ra…

“Hửm?”

Dương Hồng Vũ nhìn về nơi giọng nói phát ra.

Dương Vân Thu và Dương Mạc Phi bên này cũng không khống chế được nhìn sang.

“Lại là tên nhóc kia?”

“Hừ, anh Mạc Phi không cùng không anh chấp nhặt, cho nên anh được nước làm tới hả? Còn dám vô lễ như vậy?”

“Tôi thấy tên nhóc này căn bản không biết trời cao đất rộng là gì!”

“Nếu không chịu chút giáo huấn, chỉ sợ anh ta còn sẽ tiếp tục kiêu ngạo ngông cuồng như vậy!”

“Đừng gấp, bây giờ có ngài Dương ở đây, làm sao có thể tiếp tục buông tha cho anh ta chứ? Cùng chờ xem, tên nhóc này nhất định bị chỉnh đến chết!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1838


Chương 1838:

Các khách mời đều châu đầu ghé tai nhau thì thầm, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương không ngừng nghị luận, những lời mỉa mai đùa cợt không dứt bên tai.

“Con mẹ nhà nó, mày nói xong chưa?

Mày cho là nhà họ Dương bọn tao đều sợ mày à?” Cuối cùng Dương Vân Thu bùng nổ ngay tại chỗ.

Sự khiêu khích liên tiếp của Lâm Dương đã làm cho khả năng nhẫn nại của cô ta đạt tới cực hạn.

Ngay cả người tỉnh táo lý trí như Dương Mạc Phi, giờ phút này cũng thấy đang bị vũ nhục.

“Anh vừa nói cái gì?”

Anh ta ngăn Dương Vân Thu đang nổi giận lại, bước lên phía trước nhìn chằm chăm vào Lâm Dương, hỏi.

“Tôi nói, nhà họ Dương các người chẳng qua cũng chỉ như vậy mà thôi! Có phải lỗ tai anh không được bình thường?”

Lâm Dương ngồi trên ghế, thuận miệng nhàn nhạt đáp.

Một lời này vừa xong, trong nháy mắt Dương Mạc Phi đưa tay ra hung hăng tát lên mặt Lâm Dương.

Muốn dạy dỗ Lâm Dương giống như dạy dỗ An Viện!

Nhưng lần này, bàn tay anh ta còn chạm vào mặt Lâm Dương.

Xoạch!

Một bàn tay đột nhiên túm lấy cổ tay Dương Mạc Phi, đem cái tát này ngăn chặn ở giữa không trung.

“Cái gì?” Tải app truyệnhola về đọc full khích lệ nhóm edit nhé!

Không ít người kinh hô.

Dương Mạc Phi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chủ nhân của bàn tay kia, Lưu Danh Khoal “Khốn kiếp!”

“Ông muốn làm gì?”

“Buông cậu hai ra!”

Người nhà nhà họ Dương ào ào vọt tới.

“Nếu ông dám làm tổn thương cậu hai nhà chúng tôi dù chỉ mảy may! Chúng tôi nhất định phải lót thịt bẻ xương ông! Khiến ông chết không toàn thây!”

Quản gia nhà họ Dương lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lưu Danh Khoa nói.

“Hừ, một nhà họ Dương nho nhỏ, thật lợi hại mà! Được! Tôi sẽ đứng ở nơi này, ngược lại tôi muốn nhìn xem đám các người làm thế nào khiến cho chúng tôi chết không toàn thây!” Lưu Danh Khoa thản nhiên không sợ, cười ha ha, đôi mắt ngạo nghễ nhìn lướt qua người ở bốn phía.

Lần này hoàn toàn chọc giận người nhà họ Dương rồi.

Mắt Dương Mạc Phi lộ ra vẻ dữ tợn không che giấu, siết chặt năm đấm, chuẩn bị xông lên.

Nhưng ngay lúc này, Dương Hồng Vũ đột nhiên đứng dậy.

“Tất cả dừng tay!”

Hiện trường chấn động.

“Gia chủ”

Quản gia vội vàng đứng nghiêm cả người.

“Ba, biết bao nhiêu khách mời đang nhìn, chúng ta không thể để mất mặt mũi.” Dương Mạc Phi thấp giọng nói.

Kỳ thật anh ta so với Dương Vân Thu càng hận những người này. Sống tới bây giờ cũng đến lúc chết tại đây, trên tay bọn họ.

Dương Hồng Vũ không nhìn anh ta, chỉ nhìn chằm chằm vào Lâm Dương đang ngồi trên ghế.

Ai nấy đều thấy được, Lưu Danh Khoa chỉ là thủ hạ còn người này mới là kẻ cầm đầu.

Giờ phút này đây, mọi người mới đánh giá người này, anh được sắp xếp ngồi ở vị trí cuối cùng.

Dương Hồng Vũ có chút cẩn thận nhìn anh, chỉ là người này đeo mặt nạ, ông ta cũng không nhận ra thân phận người này.

Đột nhiên, giống như Dương Hồng Vũ đã nhìn thấy gì đó, ánh mắt khựng lại, trực tiếp nhìn chằm chằm vào ngón tay của Lâm Dương.

Nơi ấy có một chiếc nhân!

Chiếc nhân này phong cách cổ xưa nhưng rất có thân vận, không quá khoa trương lại sáng chói, hoa văn trên mặt có thể nói là vô cùng khéo léo!

Loại nhẫn này, tuyệt đối không phải loại mà người bình thường có thể đeo.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1839


Chương 1839:

Hơn nữa nhìn vào thái độ kiêu ngạo của Lưu Danh Khoa làm cho ông ta có chút sinh nghi.

Hai người này tuyệt không phải người thường.

“Xin hỏi hai vị đến từ nơi nào?” Dương Hồng Vũ lạnh nhạt hỏi.

“Đông Hoàng Giáo!”

Lưu Danh Khoa không khách khí nữa, trực tiếp báo tên môn phái của mình.

“Cái gì? Đông Hoàng Giáo?”

Khách mời ở hiện trường đều nổ tung rồi, từng người đều kinh ngạc muôn phần, thất thanh hô lên.

Dương Mạc Phi và Dương Vân Thu cũng bị làm cho kinh ngạc.

Đương nhiên, kinh hãi nhất vẫn là Bích Trân cùng An Viện.

“Anh là người của Đông Hoàng Giáo sao?”

“Sư phụ và người của Đông Hoàng Giáo có qua lại với nhau sao? Sao trước kia chưa từng nghe nói qua nhỉ?”

Hai cô gai như lâm vào sương mù.

Chuyện Đông Hoàng Giáo nội loạn, thiên hạ đều biết, chẳng qua dù có như vậy, cũng không ai dám xem nhẹ bọn họ, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo, người Đông Hoàng Giáo xuất hiện ở đâu, bất kể ai cũng không muốn trêu chọc.

“Người của Đông Hoàng Giáo chạy tới đây làm gì?”

“Chẳng lẽ… Bọn họ cũng là muốn tham gia đại hội kén rể, muốn thiết lập quan hệ thông gia với nhà họ Dương?”

“Rất có thể! Đông Hoàng Giáo nội đấu không ngừng, đường chủ của phân đường nào cũng muốn ngồi lên ngôi vị giáo chủ nhất thống Đông Hoàng Giáo! Tôi nghĩ hai người này muốn làm thông gia với nhà họ Dương, biến bọn họ thành ngoại viện để tranh đấu, mượn thế lực nhà họ Dương bình định người trong giáo!”

“Nói có lý!”

Các khách mời xôn xao bàn luận.

Mà hai mắt Dương Hồng Vũ đang sáng rực.

Nếu là như vậy, ông ta lại rất có hứng thú!

“Thì ra là các vị đến từ Đông Hoàng Giáo!

Ha ha, thất lễ, thất lễ!” Dương Hồng Vũ_ cười ha ha nói một câu, sau đó nhìn về phía quản gia.

Quản gia vội vàng làm cho lui bốn tên vệ “Mạc Phi, còn không mau mau buông tay! Hướng hai vị tiền bối tạ lỗi?”

“Vâng.”

Dương Mạc Phi lập tức cúi đầu: “Mạc Phi không hiểu chuyện, thất kính hai vị tiền bối Đông Hoàng Giáo, kính xin hai vị thứ lỗi.”

Lưu Danh Khoa thấy thế, lập tức ngừng tay.

Lâm Dương không lên tiếng, ánh mắt vẫn nhìn về phía An Viện và Bích Trân bên kia.

“Đi lấy một cây hoa tuyệt mệnh, đưa cho hai vị ái đồ của Diêu Kỳ lão!” Dương Hồng Vũ vô cùng thức thời phất phất tay.

Quản gia lập tức cho người đi làm.

Bích Trân, An Viện nghe thấy, lập tức vui mừng khôn xiết, còn tưởng rằng bọn họ đang nằm mơ.

“Cảm ơn ngài Dương!” Bích Trân kích động không thôi, vội vàng nói.

“Khách khí.”

Dương Hồng Vũ lắc đầu.

“Bây giờ đã có được hoa tuyệt mệnh, chúng tôi còn cần nhanh chóng quay về báo †in cho Diêu Kỳ cốc, nấu thuốc, trị liệu cho sư phụ, gia chủ, chúng tôi không tiện ở lâu rồi, chờ sau khi sư phụ khôi phục, chúng tôi nhất định sẽ đến nhà gửi lời cảm tạ.” Bích Trân cảm kích nói, nói xong, liền muốn mang theo An Viện rời đi.

“Hai vị cũng đừng vội rời đi như vậy, hai người đường xa mà đến, nghỉ ngơi một đêm rồi lại đi! Nếu không Diêu Kỳ lão chẳng phải sẽ trách chúng tôi chiêu đãi không chu toàn, không hiểu đạo đãi khách?” Dương Hồng Vũ nhàn nhạt nói.

Ông ta vừa nói xong, quản gia nhà họ Dương trực tiếp ngăn cản hai cô gái.

Hô hấp của Bích Trân run lên.

Cô ta không phải người ngu, sao có thể không hiểu tâm tư của Dương Hồng Vũ chứ?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1840


Chương 1840:

Sở dĩ Dương Hồng Vũ đưa hoa tuyệt mệnh cho cô ta, chẳng qua là vì nịnh nọt Lâm Dương.

Ông ta chủ động lấy lòng, tất nhiên muốn xem thái độ của Lâm Dương như thế nào.

Bây giờ dưới tình huống thái độ Lâm Dương chưa rõ ràng, ông ta có thể nào cứ như vậy để cho hai cô bỏ chạy, dù sao nói không chừng trên người của các cô còn có Lạc Linh Huyết!

“Vậy… Vậy được rồi…”

Bích Trân khẽ cắn răng, theo bản năng nhích lại gần Lâm Dương bên này.

“Xin hỏi quý tính đại danh của vị bằng hữu này? Lần này đến nhà họ Dương chúng tôi muốn làm chuyện gì?” Dương Hồng Vũ cũng không dài dòng, trực tiếp hỏi rõ Lâm Dương.

“Tôi họ Lâm, tới nơi này là muốn xin gia chủ Dương gia một thứ!” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Ồ? Cậu Lâm cần gì?” Dương Hồng Vũ hỏi.

“Thuốc giải độc hoa tuyệt mệnh!” Lâm Dương nhàn nhạt đáp.

“Thuốc giải của Tuyệt Mệnh Đan ư?”

“Quả nhiên là thết”

Người chung quanh đều nhíu mày.

Dương Hồng Vũ lại cười ha ha.

“Tôi biết nói cái gì đây! Cậu Lâm là vì cái này mà đến ư? Được! Được! Không thành vấn đề! Ha ha ha ha…”

Lâm Dương có chút hoang mang, không thể hiểu được vì sao Dương Hồng Vũ cười thành như vậy.

Nhưng rất nhanh câu nói của Dương Hồng Vũ làm cho Lâm Dương bừng tỉnh đại ngộ.

“Cậu Lâm, nếu đến đây vì thuốc giải của chúng tôi, vậy cũng phải biết, trước mắt thuốc giải này chỉ còn lại có một viên, hơn nữa đây là của hồi môn tôi chuẩn bị cho con gái cưới chồng! Nếu như cậu muốn thuốc giải, vậy thì mời cậu trước tiên thắng trong đại hội kén rể lần này đã!” Dương Hồng Vũ cười nói.

Lâm Dương trầm mặc không đáp.

“Gia chủ nhà họ Dương, chúng tôi đến đây chỉ vì xin thuốc giải, cũng không phải tới tham gia đại hội kén rể gì đấy!” Lưu Danh Khoa có chút không nén được tức giận, trực tiếp mở miệng.

“Cái gì?”

Lông mày Dương Hồng Vũ bỗng nhiên nhíu lại.

“Nếu như không tham gia đại hội kén rể, chỉ sợ cũng không có giải dược rồi! Dù sao vật ấy đã được cho vào của hồi môn, không thể lấy riêng nó ra. Nếu như Cậu Lâm vì thuốc giải mà đến, vậy lần này chỉ sợ làm cậu phải thất vọng rồi, mời rời đi cho.”

Nếu không thể cùng người Đông Hoàng Giáo kết minh, vậy Dương Hồng Vũ đối với những người này cũng không còn hứng thú, tất nhiên cũng không có khả năng giao thuốc giải cho Lâm Dương.

Dương Hồng Vũ cũng không muốn cùng Đông Hoàng Giáo kết thù kết oán, chỉ có thể đuổi bọn họ đi.

Lâm Dương biết rõ cái quy củ này.

Chần chờ một lát, anh nhàn nhạt nói: “Đã là đại hội kén rể, vậy tất nhiên chúng ta phải làm theo quy củ, tôi đây cũng cảm thấy có chút hứng thú.”

“Ồ? Cậu Lâm thực sự có ý đó?”

“Do cách biểu đạt của vị phụ tá này của tôi có vấn đề mà thôi, tôi vẫn luôn có ý đó, nếu không sao lại chọn đến tại thời điểm này chứ?”

“Nếu đã như vậy, hai vị tất nhiên là quý khách của nhà họ Dương chúng tôi!” Dương Hồng Vũ cười nhạt một tiếng, khua tay nói: “Lập tức sắp xếp cho hai vị Đông Hoàng Giáo ngồi trước! Dâng trà, chiêu đãi cho tốt!”

“Vâng, gia chủ!”

Quản gia gật đầu vội vàng đáp lời.

“Không cần đâu cứ để tôi ngồi ở vị trí này đi, cùng một đám người a dua nịnh hót ngồi một chõ, tôi rất không quen.” Lâm Dương thuận miệng nói.

“Anh nói cái gì?”

“Anh… anh thật quá quắt!”

Những khách mời hàng phía trước tức giận, nhao nhao đứng dậy chỉ trích Lâm Dương.

Lâm Dương lại mắt điếc tai ngơ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1841


Chương 1841:

Dương Hồng Vũ nhàn nhạt đánh giá Lâm Dương một lần nữa, nghiêng đầu nói: “Phái người đi tra một chút thân phận của hai người này.”

“Vâng, gia chủ.’ Người bên cạnh gật đầu, lập tức ra ngoài.

Lúc này, quản gia như nhận được tin tức gì, nhanh chân tiến lên nói nhỏ bên tai ông ta.

Dương Hồng Vũ tức khắc ngẩng đầu, nhìn về hướng ngoài cửa lớn.

“Mạc Phi!”

“Bal Ba có gì sai bảo?”

“Vị kia đã đến, con đại biểu nhà họ Dương chúng ta nghênh đón một chút đi.”

Dương Hồng Vũ mỉm cười nói.

Dương Mạc Phi ghe xong, toàn thân bỗng nhiên run lên, kích động nói: “Vâng, phụ thân!”

Nói xong vội vàng rời khỏi đại sảnh.

Các khách mời thấy thế, một mảnh sôi trào.

“Vị kia?”

“Chẳng lẽ là…”

Một số người đã suy đoán ra người Dương Hồng Vũ chỉ là ai.

Qua một khoảng phút đồng hồ, một đoàn người đi vào phòng khách.

Đi đầu là một người đàn ông búi tóc, thân mặc áo dài trắng như tuyết mang dáng vẻ quý công tử phiêu phiêu anh tuấn.

Người này vô cùng tuấn mỹ, khuôn mặt như dùng dao gọt ra, ngũ quan sắc sảo, hai mắt thần thái sáng ngời, giống như có thể nhìn thấu hết thảy. Đương nhiên điều làm người ta chú ý nhất là khí chất của anh ta.

Vênh váo tự phụ, đặc biệt cường thế.

Bất luận anh ta là ai, chỉ cần đứng ở bên cạnh anh ta, cũng nhịn không được cúi đầu.

Nếu chỉ là hạng người tâm thường, làm sao có tư cách đứng ở bên cạnh anh ta chứ?

Chỉ thấy nam nữ bên cạnh anh ta, ai cũng mang vẻ mặt ngạo nghẽ, áo dài hoa lệ tinh xảo, khác hẳn với người bình thường.

Dương Mạc Phi cũng đứng ở trong đó.

Nhưng bước chân của anh ta có chút lảo đảo, trên người còn dính bụi đất, thoạt nhìn có chút chật vật.

“Anh hai, anh làm sao vậy?” Dương Vân Thu vẻ mặt kinh ngạc, bước lên phía trước hỏi thăm.

“Không có gì… Lúc nấy vì… Lúc nấy so một chiêu với anh Thiên.” Sắc mặt Dương Mạc Phi có chút quân bách, thấp giọng nói.

Nghe xong lời này, hô hấp của người ở hiện trường bỗng nhiên nhanh lên.

So chiêu?

Dương Mạc Phi và Bùi Quốc Thiên đánh nhau à?

So một chiêu là có ý gì đây?

Chẳng lẽ… Dương Mạc Phi chỉ có thể đỡ được một chiêu của Bùi Quốc Thiên ư?

Nhất thời vô số người hít vào một hơi khí lạnh.

Một chiêu đánh bại Dương Mạc Phi?

Cái này chính là Thiên Kiêu?

Nên biết rằng Dương Mạc Phi tại nhà họ Dương ít ra cũng là thiên tài võ đạo đó…

“Bùi Quốc Thiên xin chào gia chủ nhà họ Dương!” Thanh niên tuấn tú kia bước lên trước, nhàn nhạt chào hỏi.

Tuy đang hành lễ, nhưng ngôn từ cử chỉ vần vô cùng ngạo khí như cũ.

Hai mắt Dương Hồng Vũ sáng rực nhìn Bùi Quốc Thiên, trong lòng vừa hâm mộ vừa phức tạp.

Ông ta thật hy vọng thiên kiêu chỉ tử tuyệt thế như vậy có thể là con cháu nhà họ Dương.

Chỉ tiếc trời không chiều lòng người.

“Cháu trai khách khí, ba cháu vẫn khỏe chứ?”

“Cảm ơn gia chủ quan tâm, ba cháu vẫn luôn mạnh khỏe.”

“Vậy thì tốt, đến, ngồi đi!” Dương Hồng Vũ nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1842


Chương 1842:

Bùi Quốc Thiên cũng không khách khí, nhẹ nhàng gật đầu, đi đến bên trên ngồi xuống.

Nhưng khi đi ngang qua Lâm Dương, anh †a rất thâm ý liếc nhìn Lâm Dương, Lâm Dương cũng đưa mắt nhìn qua.

Anh nhìn thấy trong mắt Bùi Quốc Thiên là sự ngạo nghề và khiêu chiến.

Điều này làm cho Lâm Dương có chút hoang mang.

Chẳng lẽ người này lại nhận ra mình ư?

Bùi Quốc Thiên vừa xuất hiện, hiện trường lại lần nữa sôi trào.

Vô số khách mời vội vàng đến chỗ ngồi của anh ta, người bắt chuyện kẻ phụ họa.

Trong phòng khách vô cùng náo nhiệt.

Duy chỉ có Lâm Dương bên này cực kỳ quạnh quẽ, không ai để tâm.

Lúc này quản gia nhanh chân bước đến, cung kính hô.

“Gia chủ, đã đến giờ lành!”

Ông ta vừa dứt lời, hiện trường an tĩnh vài phần.

“Tốt!” Cả nhà tải app truyệnholađọc khích lệ nhóm nhé!

Dương Hồng Vũ mạnh mẽ đứng dậy, mỉm cười nói: “Các vị, mời đi theo tôi tiến về trước lôi đài! Đại hội kén rể đã bắt đầu!”

Những người trong phòng khách đang được Dương Hồng Vũ dẫn tiến về phía trước hội trường.

Lâm Dương cùng nhóm người Bích Trân cũng đi tới.

“Anh Lâm, lần này thực sự cảm ơn anh, nếu như không có anh, chỉ sợ sư muội tôi sớm đã gặp bất trắc rồi.” Bích Trân bước nhanh vài bước đuổi theo Lâm Dương, thấp giọng nói với anh lời cảm ơn.

“Hai người có Lạc Linh Huyết à?” Lâm Dương nghiêng đầu hỏi thăm.

Bích Trân khẽ giật mình, vội vàng lắc đầu nói: “Thực sự chúng tôi không có, tính mạng của sư phụ đang lâm nguy, Lạc Linh Huyết có thể giúp bà ấy kéo dài tánh mạng, chúng tôi làm sao có thể đem chí bảo này mang đi đổi?”

“Chẳng ai tin tưởng các người không có Lạc Linh Huyết trong người.”

“Vì vậy chúng tôi nhất định phải rời khỏi nơi này, anh Lâm, nhân lúc tất cả mọi người đầu đặt tâm tình lên đại hội kén rể này, tôi phải cùng sư muội đi trước một bước, rời khỏi nơi này, sư muội, còn không qua đây xin lỗi anh Lâm, lúc trước em cũng đã nhiều lần mạo phạm đến anh Lâm! Bây giờ đã biết mình sai ở đâu chưa?” Bích Trân nghiêng đầu nói với An Viện.

An Viện cúi đầu, có chút ngại ngùng bước lên trước.

Thế nhưng lúc này, Lâm Dương đột nhiên đứng lên từ vị trí của mình, đi thẳng đến lôi đài…

không phải dung mạo của cô ta, mà là thế lực phía sau cô tal Cưới được cô ta, chính là một bước lên Hai mắt của tất cả mọi người đều trở nên nóng rực.

Dương Hồng Vũ nắm tay con gái của mình, quét mắt khắp hiện trường, cười nhạt một tiếng, lớn tiếng nói: “Các vị, tôi sẽ không nói nhiều lời! Con gái của Dương Hồng Vũ tôi, chỉ gả cho kẻ mạnh! Thanh niên tài tuấn ở hiện trường, có ai là cường giả, mời lên đài!”

Ông ta nói xong, hiện trường sôi trào.

Ánh mắt của Lưu Danh Khoa, Bích Trân, An Viện ba người đều sáng rực nhìn qua lôi đài, muốn biết vị cường giả nào lên đài trước tiên.

không nhiều.” Bích Trân nói.

Lâm Dương gật đầu.

Vẻn vẹn cái tin đứng thứ mười bảng Thiên Kiêu này… cũng đã đủ rung động.

Đột nhiên hiện trường trở nên vô cùng an Tĩnh.

Một người phụ nữ mặc áo dài đỏ thâm tuyệt mỹ theo sau Dương Hồng Vũ bước lên lôi đài.

Cô ta chính là con gái lớn của Dương Hồng Vũ, Dương Tuyết Mai.

Cho dù giờ phút này cô đang đeo khăn voan đỏ như cô dâu, nhưng dưới chiếc khăn voan như ẩn như hiện một dung nhan tuyệt trần, hấp dẫn vô số ánh mắt của thanh niên tài tuấn ở hiện trường.

Đương nhiên, điều bọn họ để ý nhất “Cũng đúng… nhân vật như Bùi Quốc Thiên, nếu không cố ý tiếp xúc, chính xác là sẽ không thể hiểu quá nhiều!”

“Anh ta có thân phận gì?” Lâm Dương hỏi.

Bích Trân chần chờ một lát, thấp giọng nói:”Xếp thứ mười trên bảng Thiên Kiêu!”

“Thứ mười?”

Lưu Danh Khoa ở bên cạnh nghe vậy thốt lên một tiếng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1843


Chương 1843:

Lông mày Lâm Dương cũng nhíu lại.

Mười thứ hạng đầu Thiên Kiêu…

Mặc dù là xếp hạng thứ mười, nhưng thực lực của anh ta cùng mười cái tên đứng sau trên bảng Thiên Kiêu có cách biệt một trời một vực…

“Ngoại trừ cái này, tôi biết được cũng Trong mỗi một nhóm người đều có một thanh niên, đang xoa tay nhìn qua lôi đài của đại hội.

Lôi đài được thiết kế vô cùng bắt mắt, vải đỏ thẫm vờn quanh, hoa hồng được cắm đầy lôi đài, bên cạnh khua chiêng gõ trống, cực kỳ giống những cảnh ném tú cầu trong TV.

Tuy rằng ở đây cũng không kém bao nhiêu.

Lâm Dương và Bích Trân tùy tiện tìm một nơi ngồi xuống.

“Nói đến Bùi Quốc Thiên kia, các người có biết rõ anh ta không?” Ánh mắt Lâm Dương tùy ý liếc tới một vị trí gần lôi đài hỏi.

“Anh Lâm, anh không biết Bùi Quốc Thiên à?” Bích Trân ngoài ý muốn hỏi.

“Mới nghe qua tên.”

khi gặp bất trắc, chúng ta có chết hay không không sao cả, nếu như không thể đem hoa tuyệt mệnh kịp thời đưa về Diêu Kỳ cốc, làm chậm trễ sư phụ chữa bệnh, vậy mới càng phiền toái!” An Viện bên cạnh vội vàng khuyên nhủ.

Bích Trân nghe xong, thở dài: “Em nói có lý… Đã như vậy, vậy được rồi… Phải làm phiền đến anh Lâm rồi.”

Đi vào hội trường, mấy người mới ý thức được đại hội kén rể này của nhà họ Dương tổ chức linh đình thế nào.

Nhóm người ở phòng khách kia chỉ là một phần nhỏ, hiện trường đại hội đã sớm tụ tập mấy nghìn người.

Bọn họ đều đến từ các gia tộc lớn khắp nơi trong nước và người của các tông phái.

Mọi người tốp năm tốp ba ngồi xuống.

Lâm Dương lại nhìn mấy lần, trả trở về, nhàn nhạt mở miệng: “Các người tạm thời đừng nên rời khỏi nơi đây, cứ ở bên cạnh tôi, đến lúc đó tôi sẽ dẫn hai người các cô đi ra ngoài.”

“Chuyện này… anh Lâm, chúng tôi không muốn liên lụy anh…” Bích Trân thấp giọng nói.

“Tôi đã nói rồi, tôi cùng Diêu Kỳ lão có chút giao tình, lần này coi như nể mặt sư phụ của hai cô, tôi sẽ bảo vệ hai cô chu toàn, nhưng tôi hy vọng hai cô đừng làm chuyện xăng bậy, ở lại bên cạnh tôi, hiểu chưa?”

Lâm Dương nói.

Bích Trân do dự.

“Sư tỷ, nếu bọn họ là người Đông Hoàng Giáo, nhà họ Dương không dám lộn xộn với bọn họ đâu, chúng ta trước hết đi theo anh ấy đi, nếu như chúng ta tùy tiện rời khỏi, một “À, được thôi…” Bích Trân không chút do dự đưa đóa hoa tới.

Lâm Dương nắm ở trong tay đánh giá một lượt, nhẹ nhàng gật đầu: “Hoa tuyệt mệnh này…Quả nhiên thần kỳ!”

“Anh Lâm, anh hiểu y thuật sao?”

“Chỉ biết một chút thôi.”

“Hoa tuyệt mệnh này thuộc loại kỳ hoa dị thảo, chỉ nuôi trồng ở một nơi đặc biệt bằng bí pháp nuôi trồng đặc biệt mới sống được, trước mắt chỉ có trong hậu hoa viên nhà họ Dương mới phát triển thành thảm thực vật như vậy, thuốc của nó giá trị rất lớn, hơn nữa nó ẩn chứa thành phần cũng rất phức tạp, trước mắt Diêu Kỳ cốc chúng tôi đều chưa nghiên cứu ra thành phần bên trong nó.” Bích Trân hậm hực nói.

“Vậy sao?”

“Em sai rồi… Thật xin lỗi, anh Lâm…”

Lâm Dương gật đầu, nhàn nhạt nói: “Tôi nghĩ hai người trước tiên đừng nghĩ tới việc rời đi, Dương Hồng Vũ nhất định sẽ phái người trông chừng hai người cẩn thận, các người muốn ra khỏi của nhà họ Dương, chỉ sợ sẽ lập tức bị người nhà họ Dương g**t ch*t! Bọn họ vì Lạc Linh Huyết, sẽ không nói cái gì nhân tình đạo lý!”

“Tôi hiểu rõ…Nhưng bây giờ chúng tôi không đi, phải đợi tới khi nào mới đi được đây?” Bích Trân siết chặt lấy hoa tuyệt mệnh.

Bây giờ trong lòng cô ta chỉ nghĩ đến việc mang đóa hoa này về Diêu Kỳ cốc cho sư phụ.

“Có thể cho tôi xem một chút không?”

Lâm Dương nhìn bông hoa tuyệt mệnh yêu dị kia, nhịn không được nói.

Thế nhưng lúc này, Lâm Dương đột nhiên đứng lên từ vị trí của mình, đi thẳng đến lôi đài…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1844


Chương 1844:

“Anh Lâm?”

“Anh…

anh làm cái gì vậy?

Bích Trân và An Viện sửng sốt, vội vàng kêu lên.

“Giáo chủ!” Vẻ mặt Lưu Danh Khoa cũng kinh ngạc, lập tức đứng dậy gọi một câu.

Ông ta biết rõ Lâm Dương muốn lên đài.

Nhưng ông ta không nghĩ tới Lâm Dương lại muốn là người thứ nhất lên đài…

Như thế này có chút vội vàng rồi không phải sao?

“Giáo chủ, trước hết để cho những người kia động thủ đi! Tôi thấy hiện trường ngoại trừ người tên Bùi Quốc Thiên kia, không ai có thực lực đáng sợ cả, người lên trước, sẽ bị thiệt thòi trước.” Lưu Danh Khoa khuyên nhủ.

Nếu như Dương Hồng Vũ đang muốn tuyển ra một người có thể chiến đến cuối cùng xứng đáng làm chồng của Dương Tuyết Mai, như vậy người ra tay cuối cùng, vĩnh viễn là người chiếm ưu thế lớn nhất.

Chỉ cần là người có chút đầu óc giờ này khắc này đều chọn ngồi xem trai cò tranh đấu làm ngư ông đắc lợi, đợi mọi người đánh đến sức cùng lực kiệt rồi lên đài chiếm tiện nghỉ.

Lưu Danh Khoa đang nghĩ như vậy.

Nhưng mà Lâm Dương lại không muốn như vậy.

Anh lấy ra một tấm lệnh bài đưa cho Lưu Danh Khoa.

“Không sai biệt lắm, nên hành động rồi!” Mấy chữ đơn giản này lọt vào tai, lại nhìn vào tay lệnh bài trong, lòng bàn tay, Lưu Danh Khoa rưn lên bần bật, biểu tình lập tức nghiêm túc hơn rất nhiều.

“Giáo chủ, ý của người là…

” “Từ giờ phút này trở đi, chúng ta đã bắt đầu rồi!”

Lâm Dương bình tĩnh nói, quay người đi về phía lôi đài.

Trong mắt Lưu Danh Khoa xẹt qua một tia nặng nề, lập tức lấy điện thoại ra, ấn mây cái nút.

“Lưu chấp sự!” Bên kia điện thoại truyên đến một thanh âm khàn khàn.

“Truyền lệnh giáo chủ, lập tức hành động!” “Tuân mệnh!” Hiện trường một mảnh sôi trào.

Theo sau lời nói của Dương Hồng Vũ, rất nhiều thanh Tiên tài tuấn đều chà sát hai tay, rục rịch.

Nhưng bọn họ vừa muốn lên đài, lập tức bị các trưởng bối hộ tống đến bên cạnh ngăn lại.

Những người này đều có cùng một suy nghĩ, không được đài lập tức lên, muốn lên đài, cũng phải chờ đại bộ phận cao thủ lên trận rôi hãy tính.

Mọi người tham gia đại hội kén rể đều có tâm tư như vậy, nên đã tạo thành tình cảnh không người lên đài.

Sau năm sáu phút Dương Hồng Vũ tuyên bố bắt đầu, không có ai đứng dậy.

Chuyện này làm cho người nhà họ Dương lúng túng.

“Cậu chủ!” Một gã người hầu bên cạnh Bùi Quốc Thiên thấp giọng kêu một tiếng.

“Không vội, không thấy mấy người kia đều tới rồi sao?

Những người có hứng thú với nhà họ Dương thì để cho bọn họ xuất thủ trước đi.” Bùi Quốc Thiên thản.

nhiên nói.

“Dạ, cậu chủ.” Người hầu gật đầu.

Nhưng người nhà họ Dương đều đang nóng ruột rồi.

Đôi mắt của Dương Vân Thu sáng rực nhìn chằm chằm vào Bùi Quốc Thiên .

Trong suy nghĩ của cô ta, Bùi Quốc Thiên chính là anh rể lý tưởng nhất của cô ta.

Lớn lên tuấn tú đẹp trai không nói, còn đứng vị thứ mười trên bảng Thiên Kiêu!

Thân phận như vậy, thực lực như vậy, quả thực không còn gì có thể bắt bẻ! Hơn nữa nhà họ Bùi cùng nhà họ Dương cũng môn đăng hộ đối, hiện trường còn ai có thể ưu tú hơn so với anh ta sao?

Dương Vân Thu tìm không ra.

Bởi vậy sau khi đại hội bắt đầu, Dương Vân Thu vẫn luôn mong mỏi Bùi Quốc Thiên có thể trực tiếp ra tay.

Người nhà họ Dương có cùng suy nghĩ với cô ta cũng không ít.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1845


Chương 1845:

Nhưng Bùi Quốc Thiên vẫn an vị ở vị trí của mình, bất động như núi, giống như một chút cũng không nóng nảy.

Điều này làm cho Dương Vân Thu không nhịn nổi, từ trên ghế đứng lên, muốn qua khuyên nhủ Bùi Quốc Thiên vài câu.

Thế nhưng đúng lúc này, hiện trường đang sôi trào đột nhiên dần an tĩnh lại.

Ánh mắt của mọi người nhìn về phía bên phải lôi đài.

Dương Vân Thu cũng không khỏi nhìn về hướng đó.

Nhưng mà chỉ một cái liếc mắt, cô ta bị làm giật mình.

Người đàn ông đeo mặt nạ trước đó làm loạn trong phòng khách đang không nhanh không chậm đi ra khỏi chỗ ngồi, thuận theo cầu thang bên cạnh lôi đài đi tới.

Anh đứng ở giữa lôi đài.

Hai tay của anh bắt lại đặt ra sau lưng, áo hoa lệ bay nhẹ theo gió, mặt nạ dưới ánh sáng mặt trời lóe ra vầng sáng, trông rất uy VU.

Hiện trường an tĩnh bảy tám giây, sau đó lại lần nữa truyền ra tiếng nghị luận ầm ầm.

“Người này là ai?”

“Chưa gặp bao giờ!”

“Chưa thấy kẻ nào ngu như vậy, đi lên đầu tiên? Anh ta cho rằng mình đánh nhau rất giỏi đấy à?”

“Một tên ngu như lợn, nhìn xem anh ta biểu diễn đi!”

Không ít người âm thầm cười trộm, ánh mắt nhìn về phía Lâm Dương đều là khinh miệt.

“Ồ? Là cậu Lâm à”“

Dương Hồng Vũ nhìn Lâm Dương, ánh mắt lóe ra một tia dị thường, mỉm cười, hướng về phía những người dưới đài mở miệng nói: “Xin hỏi còn có vị nào nguyện lên đài, khiêu chiến cậu Lâm không?”

Mọi người ông nhìn tôi, tôi nhìn ông, không người xuất đầu.

“Nếu như không có người nguyện ý khiêu chiến cậu Lâm, vậy dựa theo quy củ, con gái tôi sẽ gả cho cho cậu Lâm rồi!” Dương Hồng Vũ âm thầm liếc mắt nhìn nhóm người Bùi Quốc Thiên, làm bộ muốn tuyên bố kết quả.

Đúng lúc này, cuối cùng cũng có người không đủ nhãn nại, trực tiếp la lên lên: “Chờ một lát!”

Xoẹt xoẹt.

Một loạt tiếng xé gió vang lên, một người đàn ông dáng người cao gầy trên mặt để vài nhúm râu nhảy lên lôi đài, đứng trước mặt Lâm Dương, bày ra tư thế, lạnh lùng nói: “Tôi là Phong Hàn Triết! Tôi còn chưa có ra tay mài!

Sao có thể để cho cô ấy gả cho người này?

Gia chủ nhà họ Dương! Hôm nay tôi nhất định sẽ cưới được con gái ông, ai dám ngăn cản! Tôi sẽ xử lý kẻ đó!”

“Hay!”

Một vài người ở phía dưới lập tức đứng lên võ tay trầm trồ khen ngợi.

Bọn họ đều là người của Phong Hàn Triết.

Dương Hồng Vũ cũng liên tục gật đầu, mỉm cười nói: “Nếu đã như vậy, Phong Hàn Triết, cậu Lâm, hai người có thể động thủ! Lôi đài khiêu chiến, xin mời bắt đầu!”

Sau khi nói xong, ông ta lui sang một bên.

Phong Hàn Triết cũng không vội vã ra tay, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Lâm Dương: “Nhóc con, cậu không phải đối thủ của tôi! Ngoan ngoãn lăn xuống lôi đài đi, vậy còn có thể chịu ít khổ sở một chút!”

“Anh có thể xuống dưới không?” Lâm Dương nhìn anh ta hỏi.

“Con mẹ nó, mày không nghe thấy lời tao nói à? Ông đây muốn mày lăn xuống dưới!”

Phong Hàn Triết hung dữ quát lên, giống như không muốn lãng phí thời gian, nhảy nhanh vày cái tiến lên, vung tay đấm vào mặt Lâm Dương.

Anh ta vừa mới nâng cánh tay lên, thân hình Lâm Dương đột nhiên nhoáng một cái, cánh tay cũng tựa như tia chớp giơ lên, bàn †ay chuẩn xác bóp cổ Phong Hàn Triết.

Xoạch!

“Á “

Hô hấp của Phong Hàn Triết không thông.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1846


Chương 1846:

Nhưng anh ta không động đậy, Lâm Dương lại lần nữa dùng lực, lần này nhấc cả người anh ta hung hăng ném lên mặt đất ngoài lôi đài.

Vèol Cả người Phong Hàn Triết lập tức như đạn pháo bắn vèo bay ra ngoài, ầm ầm đập xuống đất, lăn lộn vài vòng, mềm oặt nằm trên mặt đất, không còn động tĩnh, giống như chó chết giữa đường.

“Gì vậy?”

Toàn trường ngạc nhiên.

Toàn bộ đoàn đội bạn bè của Phong Hàn Triết bên kia cũng trợn tròn mắt.

Một chiêu đã xử lý Phong Hàn Triết ư?

Không ít người vội vàng nhìn Lâm Dương chằm chằm.

Sắc mặt Dương Hồng Vũ không hề thay đổi.

Dương Tuyết Mai bên này cũng thoáng chú ý đến Lâm Dương.

Lúc trước cô ta đối với người này không tí hứng thú nào, tuy rằng người này đeo mặt nạ, nhưng cô ta cũng nhìn ra được người này còn rất trẻ.

Người trẻ tuổi như vậy, thực lực tất nhiên không cao được bao nhiêu, trừ khi anh ta cũng giống Bùi Quốc Thiên, đều là thiên tài yêu nghiệt.

Nhưng thiên tài như vậy, nghìn năm khó tìm.

Loại ngốc đi lên đài đầu tiên này bị đánh như cái sàng lăn xuống dưới chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.

Dù sao Bùi Quốc Thiên còn chưa có ra tay.

“Cậu chủ, cậu thấy thế nào?” Người bên cạnh cẩn thận hỏi.

“Chó nhà gà đồng mà thôi.” Bùi Quốc Thiên khinh miệt nhìn Lâm Dương, lắc đầu.

“Còn có ai muốn lên đài không?”

Lâm Dương buông tay xuống, nhìn qua người ở dưới đài, nhàn nhạt mở miệng.

Một chiêu ấy của Lâm Dương làm cho không ít người đều do dự.

Tuy rằng Lâm Dương chỉ dùng một chiêu, không hề rườm rà hoa mỹ, nhưng tất cả mọi người nhìn ra được, anh không phải kẻ dễ đối phó.

Cho dù có người tự nhận có thể đánh bại Lâm Dương cũng không dám ra tay.

Bọn họ nghĩ rằng cho dù chiến thắng Lâm Dương, cũng nhất định phải tốn không ít sức lực.

Nếu vậy làm sao đối phó với những kẻ phía sau, cho nên tất cả mọi người lại lần nữa lựa chọn trầm mặc.

Lâm Dương cũng đoán được những người này sẽ như thế.

Chẳng qua anh không hề nóng nảy.

Bởi vì lúc này anh cách Dương Tuyết Mai rất gần.

Cho dù suy tính từ trên phương diện nào… .

“Như thế nào? Không có vị nào dưới kia muốn lên đài thử sức sao?” Dương Hồng Vũ cũng mở miệng.

Mọi người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh ta, đều không lên tiếng.

Bầu không khí lại lâm vào loại trầm mặc cổ quái.

Cho đến lúc này, một người đàn ông lực lưỡng đột nhiên bước nhanh đi về phía lôi đài.

“Con bà nó, đều là một bọn hèn nhát!

Dáng vẻ này của các người, còn muốn đến đây lấy vợ? Tôi nhổ vào mặt!”

Người đàn ông kia vừa chửi bậy vừa trèo lên lôi đài, hoạt động gân cốt, vẻ mặt tràn đầy chiến ý trừng mắt nhìn Lâm Dương.

Lâm Dương đánh giá anh ta một lượt, toàn thân anh ta đều là các khối cơ thịt, chiều cao gần hai mét, thoạt nhìn vô cùng cường tráng, làm cho người ta có cảm giác tồn tại rất mãnh liệt, chỉ là muốn khiến cho người ta để ý không phải là một thân cơ bắp của anh ta, mà là vết chai trải rộng trên mười đốt ngón tay.

Những vết chai này không phải tích lũy mười mấy năm khó có thể hình thành.

Xem ra anh ta là một cao thủ đấm bốc!

Hơn nữa từ nhỏ đã luyện quyền.

Hai mắt Dương Hồng Vũ lóe lên gì đó, mỉm cười nói: “Vị này là?”

“Hổ Quyền Lưu Trương Phong!” Người đàn ông lực lưỡng bẻ cổ đáp.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1847


Chương 1847:

“Hổ Quyền Lưu Trương Phong? Chẳng lẽ vị này chính là đại đệ tử của Nhân Hổ?”

“Ông trời ơi… vậy mà là đại đệ tử của Nhân HổI”

“Không thể tưởng tượng nổi!”

“Chẳng trách anh ta có niềm tin đi lên!”

“Trận này sẽ là một trận quyết đấu đặc sắc đói”

Hiện trường đều nghị luận sôi nổi.

“Cậu Thiên, bây giờ chúng ta có thể nhìn thật kỹ xem với thực lực của tên nhóc kia cuối cùng sẽ như thế nào?” Đối diện với chỗ ngồi của Bùi Quốc Thiên là một người đàn ông tóc dài mỉm cười nói.

“Chẳng qua là chút dung quyền tục chân, dò xét đến tột cùng thì có ích lợi gì?” Bùi Quốc Thiên nhàn nhạt nói.

“Hừ, vị trí thứ mười trong bảng Thiên Kiêu nói chuyện quả thật có khí thế!” Người nọ híp mắt, tràn đầy thâm ý nói: “Tôi thật sự muốn lãnh giáo một chút!”

“Đợi lát nữa anh sẽ có cơ hội!” Bùi Quốc Thiên bình tĩnh nói.

Nắm đấm của người nọ lập tức siết chặt, nhưng rất nhanh đã buông ra rồi.

Hổ Quyền Lưu Trương Phong trong mắt những người này hiển nhiên có chút danh tiếng.

Còn Lâm Dương chưa từng nghe qua.

“Ra tay đi.” Lâm Dương nhạt nói.

“Ra tay? Hừ, nhóc con, Lưu Trương Phong tôi hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy, còn chưa từng có người nào dám kêu tôi ra tay trước đâu! Cậu là người đầu tiên! Có can đảm!” Lưu Trương Phong liên tục gật đầu, nói: “Chỉ là ông đây không muốn một đấm đánh chết cậu! Vậy nên tôi chấp một tay! Chỉ dùng tay phải đánh với cậu!”

Sau khi nói xong, anh ta sải bước đi về hướng Lâm Dương.

“Anh chỉ dùng một tay? Hay tôi đây dùng một đầu ngón tay vậy!” Lâm Dương duỗi ra một ngón tay nói.

“Mày nói cái gì? Chỉ dùng một đầu ngón tay? Khốn kiếp! Mày đang xem thường ông đây đấy hả?”

Lưu Trương Phong nổi giận, gầm lên một tiếng, tốc độ nháy mắt tăng gấp mấy lần, trong nháy chớp mắt đã gần Lâm Dương, đấm một đấm lên mặt Lâm Dương.

Hôi Một đấm này đúng là đánh ra tiếng gió!

Sao mà kh*ng b* vậy!

Dường như bị năm đấm như thép kia nháy mắt đánh xuyên qua.

Không ít người trừng to mắt nhìn chằm chằm vào một đấm này.

Một số người nhịn không được hét rầm lên.

Cho dù là người nào, đều cảm thấy một đám này đủ để đem đầu Lâm Dương biến thành dưa hấu.

“Anh Lâm!” Bích Trân nghẹn ngào.

“Xong rồi.” An Viện nỉ non một tiếng.

Nhưng đúng lúc này, đầu ngón tay Lâm Dương đột nhiên nhẹ nhàng một di chuyển, dời đến trước nắm đấm kia.

Đát!

Một thanh âm quỷ dị vang lên.

Lập tức chứng kiến năm đấm đang lao tới đột nhiên đứng yên trước mặt Lâm Dương, không thể tiến lên mảy may.

Lưu Trương Phong ngạc nhiên, vội vàng nhìn lại.

Mới phát hiện nắm đấm của mình đúng là bị một đầu ngón tay của Lâm Dương đỡ được.

“Cái gì?”

Toàn trường sôi trào.

Một ngón tay đã có thể chống lại người đại đệ tử của Hổ Nhân?

Người này có chút khoa trương rồi…

“Khốn kiếp!”

Lưu Trương Phong không cam lòng, điên cuồng hét lên, anh ta lấy tinh thần, lại một lần nữa dùng lực, nhưng cả ngón tay của anh ta đều không động đậy được.

Ngón tay anh ta cứng đơ như đá, tựa như không còn cảm giác, cho dù anh ta có cố gắng thế nào cũng không nhúc nhích được, đừng nói gì đến gập lại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1848


Chương 1848:

“Sao có thể như vậy được chứ?”

Lưu Trương Phong choáng váng.

Lại thấy đầu ngón tay kia đột nhiên hướng về phía trước nhẹ nhàng điểm một cái.

TáchI Lưu Trương Phong giống như bị một luồng sức mạnh bắn tới, toàn bộ người anh †a lui nhanh về phía sau, cuối cùng đứng không vững, lảo đảo ngã xuống ranh giới lôi đài. Lúc anh ta đứng lên, hai nắm tay của anh †a đã thấm đẫm máu tươi.

Vừa nhìn đã thấy trên năm tay bị ngón tay của Lâm Dương đâm thủng một lỗ, máu tươi ồ ồ chảy ra…

Lưu Trương Phong sợ hãi thất kinh.

Người ở khán đài cũng kinh ngạc trợn to mắt.

“Tôi đã nói, chỉ dùng một đầu ngón tay, nhưng tôi cho phép anh dùng hai nắm đấm đấu cùng tôi!”

Một tay Lâm Dương để phía sau tay vươn ra, bước đến chỗ Lưu Trương Phong.

Lưu Trương Phong ngơ ngác nhìn Lâm Dương đang đi tới, trong đầu không tự chủ được dâng lên cảm giác kh*ng b*.

Anh ta rất muốn gào lên một tiếng rồi xông lên liều mạng với người này một trận.

Nhưng tại thời khắc này chút lý trí ít ỏi còn sót lại đã chiến thắng cảm tính.

“Cậu tùy tiện dùng một đầu ngón tay đã có thể đánh bại tôi, nếu như muốn giết tôi, vừa rồi cậu hoàn toàn có thể làm được!”

Lưu Trương Phong nắm chặt năm đấm, nghiến răng đứng lên, thấp giọng nói: “Đã như vậy, nếu như tôi còn đánh với cậu, có nghĩa là tôi không biết điều rồi, vì vậy… cậu Lâm, tôi nhận thua!”

chằm chằm vào hai chân Lã Tư Triều.

Lông mày Lã Tư Triều nhíu chặt lại.

Anh ta cảm thấy vừa rồi Lâm Dương hoàn toàn có thể cản một đấm đấy của mình, nhưng hình như vì nhìn rõ Tàn ảnh bộ pháp của anh ta nên mới đứng yên lãnh một đấm này.

Sau khi suy nghĩ này nảy ra, Lã Tư Triều bị chính mình làm giật mình.

“Sao có thể như vậy được? Làm gì có người nào vì thấy rõ chiêu thức của người khác mà đứng yên chịu đòn chứ? Này không phải người ngu mới làm vậy à?”

Lã Tư Triều lắc lắc đầu, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, lạnh nhạt nói: “Thân thể khá rắn chắc đấy! Nhưng cũng vô dụng thôi! Xem “Lã thị mười ba kích” của tôi đây!”

Lã Tư Triều thấp giọng quát, trực tiếp nhảy lên, phóng về phía Lâm Dương.

Anh ta dậm chân nhanh chóng xoay người, lại lần nữa thi triển tàn ảnh bộ pháp, một thân ảnh giống như ma quỷ không ngừng xoay tròn quanh Lâm Dương, người dưới đài chỉ thấy chung quanh Lâm Dương xuất hiện vô số tàn ảnh của Lã Tư Triều, nhưng nhìn không ra cái nào mới là người thật.

Đồng thời, vô số chưởng ảnh cùng lúc chưởng về phía Lâm Dương.

Mỗi một chưởng ảnh, đều nhắm ngay tử huyệt của Lâm Dương!

Lần này Lã Tư Triều, muốn dồn Lâm Dương vào chỗ chết!

Phanh! Phanh! Phanh! Phanh…

Tiếng chưởng lực không ngừng vang lên.

Toàn bộ chưởng ảnh đều nện lên người Lâm Dương, không một cái nào đánh lệch!

Hô hấp của tất cả mọi người có mặt ở đây bỗng nhiên run rẩy.

Người này… Chết chắc rồi!

Lưu Trương Phong đầu hàng nằm ngoài dự liệu của rất nhiều người.

Đám đệ tử của Nhân Hổ dưới đài ai cũng trợn mắt há mồm.

Bọn họ hiểu được cơn giận của sư huynh rồi.

Huynh ấy là kiểu người chưa thấy quan tài chưa đổ lệt Dù có gặp phải đối thủ như thế nào, đều không sợ hãi, đều dũng cảm xông lên, cho đến khi sức cùng lực kiệt.

Nhưng hôm nay, huynh ấy lại sảng khoái nhận thuat Như vậy quá bất thường.

Khán giả ở hiện trường cũng phản ứng y hệt, cảm thấy vô cùng bất ngờ.

Chỉ có Lưu Trương Phong mới hiểu lựa chọn của mình không hề sai.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1849


Chương 1849:

Quả thật là dù cho đối mặt với đối thủ như thế nào anh ta đều dũng cảm xông lên.

Nhưng hành động như vậy vì anh ta cảm thấy còn có chút hy vọng.

Bất cứ chuyện gì chỉ cần có một tia hy vọng, anh ta đều không chần chờ.

Nhưng nếu như…

Một chút hy vọng cũng không có thì sao?

Còn cứng đầu cái nỗi gì, như vậy được gọi là bị ngu.

Vì vậy Lưu Trương Phong rất thẳng thắn nhận thua.

Anh ta tin rằng nếu như không biết tự lượng sức mình mà tiếp tục đấu, chỉ sợ bây giờ đến mạng không còn rồi…

Đang lúc mọi người đang khó tin xen lẫn xem thường, Lưu Trương Phong đã xuống lôi đài.

“Hừ, lúc lên đài miệng còn oang oang, người ta vừa mới búng đầu ngón tay đã lăn lộn trên đất, thất bại thảm hại, thật buồn cười.”

“Đúng đấy, tôi còn tưởng rằng anh ta lợi hại lắm! Chẳng qua cũng chỉ là hổ giấy mà thôi!”

“Được cái tiếng chẳng được một miếng!”

Vài người nam nữ trẻ tuổi bên cạnh nhịn không được giễu cợt.

Gương mặt của Lưu Trương Phong đỏ thành màu gan heo, trừng mắt nhìn những người kia mắng: “Nếu các người có bản lĩnh thì các người lên đi!”

“Hừ, lên thì lên!”

“Sợ anh à!”

Mấy người bọn họ nhếch mép cười, một người trong số đó không chút do dự trèo lên đài.

Lâm Dương liếc mắt nhìn anh ta một cái, nghiêng đầu về phía Dương Hồng Vũ nói: “Gia chủ nhà họ Dương, nếu như tôi cứ đánh từng người một như vậy chẳng lẽ phải đánh đến tối à.”

“Cậu Lâm có ý gì?” Dương Hồng Vũ nhìn anh hỏi.

“Tôi hy vọng một vài người thực lực không đủ, không có bản lĩnh thì đừng lên làm gì! Có lên cũng chỉ lãng phí thời gian, những người có tư cách cùng tôi tranh cô cả Dương mời lên đài ngay đi, đừng trì hoãn nữa!” Lâm Dương nhàn nhạt nói.

“Cậu Lâm, những người ngồi ở nơi này ai cũng có thực lực! Điều này không nên vội vàng đánh giá!” Dương Hồng Vũ mỉm cười nói.

Lâm Dương suy nghĩ một lát, không tiếp lời.

“Tên nhóc, đừng quá kiêu ngạo, mày đang xem thường tao? Hừi! Đánh bại được mấy kẻ tép riu đã vênh váo lên trời? Mày tưởng ai cũng yếu như vậy sao? Còn dám phách lối trước mặt ông mày à?” Người nọ cười lạnh một tiếng, ánh mắt dữ tợn: “Mở to mắt xem ông đây chặt tay chặt chân của mày, chờ xem mày còn có thể mở miệng chảnh chó nữa không!”

Vừa nói xong, người nọ không quan tâm xung quanh thế nào, trực tiếp triển khai bộ pháp muốn lập tức ra tay.

Cũng khó trách người này dám cuồng vọng như thế.

Anh ta vừa động, lập tức khiến cho không ít người kinh ngạc hô lên.

Chưa kịp nhìn đã thấy người nọ tựa như một trận gió lao về hướng Lâm Dương, tốc độ của anh ta cực nhanh, hầu như nhìn không thấy anh ta đang ở đâu, ban đầu cách Lâm Dương khoảng chừng hơn mười mét, nhưng trong nháy mắt đã rất gần rồi.

“Lăn xuống cho ông!”

Người nọ cười lộ răng nanh, lạnh lão phán một câu, rút ra một thanh đao ngắn chém vào cổ của Lâm Dương.

Nếu bị đâm trúng một đao Lâm Dương chắc chắn sẽ thất thế đến lúc đó anh ta muốn làm gì chẳng được.

“Anh Lâm, mau tránh ra!” Bích Trân ở dưới đài vội vàng kêu lên.

An Viện nắm chặt góc áo, cô ta cũng đang khẩn trương vô cùng.

Nhưng càng làm hai cô gái hãi hùng khiếp vía là Lâm Dương không hề tránh đi.

Anh cứ đứng nguyên tại chỗ như vậy, lạnh nhạt nhìn thanh đao kia đâm tới.

Dương Vân Thu thấy như vậy trong lòng cười lạnh.

“Giờ mày không chết cũng phải tàn!”

“Đầu óc tên này có vấn đề à?” Người nhà họ Dương nói thầm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1850


Chương 1850:

Tất cả mọi người đều thấy Lâm Dương không né tránh mà bàn tán xôn xao.

Đột nhiên bọn họ đều câm lặng.

Kengl Chỉ nghe thấy một cái âm thanh kỳ dị vang lên.

Thanh đao kia chuẩn xác chém vào cổ Lâm Dương.

Lâm Dương, không trầy miếng da nào.

Người nọ sửng sốt.

Anh ta nhìn đao trên tay của mình rồi lại vội vàng nhìn chằm chằm vào cổ Lâm Dương.

Lâm Dương vẫn lạnh lùng nhìn anh ta, trên mặt không có chút cảm xúc nào, toàn thân cũng không có chỗ nào sứt mẻ.

“Đây…

Người nọ há hốc miệng, có chút luống cuống.

“Tôi đã nói rồi, không đủ thực lực thì đừng có đi lên làm gì để mất mặt xấu hổ như vậy, chỉ làm lãng phí thời gian của đôi bên!”

Lâm Dương nhàn nhạt lên tiếng, anh bất ngờ vươn tay trực tiếp nắm lấy đỉnh đầu của người này, một tay nhấc lên, một loạt động tác liền mạch.

“ÁỊ”

Người nọ la lên đau đớn, cả người điên cuồng giấy giụa, hai tay tóm lấy cổ Lâm Dương cào cấu lung tung.

Nhưng cho dù anh ta có cố gắng như thế nào cũng không thể giãy khỏi bàn tay năm lấy mình của Lâm Dương.

thản nhiên nói.

Truyền khắp toàn thân!

“Gấy xương?”

Một cao thủ trẻ tuổi ở dưới kinh ngạc nói.

Hai mắt Bùi Quốc Thiên bỗng nhiên trầm lại.

Chỉ thấy người nọ giống như bùn nhão giống như, không còn giấy giụa nữa, tay chân rủ xuống đất, không còn tri giác.

Lâm Dương buông lỏng tay ra.

Cơ thể người nọ mới trực tiếp ngã trên mặt đất, không rõ sống chết…

Cả hiện trường hít vào một ngụm khí lạnh.

“Còn có ai muốn lên đài hay không? Vui lòng mau một chút đi.” Lâm Dương chắp hai †ay sau lưng, nhìn những người dưới đài, Cả người bị xách lên như con gà…

“Lão đại!”

Đồng bọn của người nọ dưới khán đài lo lắng hô lên.

Ánh mắt sáng rực từ bốn phía đều dồn lên lôi đài.

“Vừa rồi anh nói muốn chặt tay chặt chân tôi, đúng không?” Lâm Dương nhìn người nọ hỏi.

“Thả tôi ra… Mau thả tôi ra… Người nọ la lên thảm thiết.

Nhưng một giây sau, Lâm Dương đã vung một chưởng vào ngực người nọ.

Răng rắc!

Cơ thể người nọ lập tức vang lên một loạt tiếng vỡ vụn.

Thấy một màn như vậy, không ít người đưới đài đều nín thở, đa đầu run lên.

Người mang mặt nạ này lợi hại như vậy? Hơn nữa…

Thủ đoạn của anh ta cũng quá tàn nhẫn rồi? “Thật sự đánh nát xương?”

Người đàn ông tóc đài ngang vai, một trong những, khách mời trong bữa tiệc, nhíu chặt mày nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, khàn giọng hỏi.

“Chỉ một chưởng đã đánh nát xương toàn thân vậy thực lực của người này rốt cuộc đã cao đến cảnh giới nào rồi! Xem ra người này thực sự không phải người đơn giản!” Bùi Quốc Thiên bình tĩnh nói.

“Thực sự không đơn giản? Bùi Quốc Thiên trong bảng Thiên Kiêu, nói như vậy…..

Anh cũng biết người này là ai?” Người đàn ông tóc dài kia nghiêng đầu hỏi thăm.
 
Back
Top Bottom