Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1811


Chương 1811:

“Bác sĩ Lâm, có chuyện anh không biết, hai ngày sau, nhà họ Dương chúng tôi sẽ tổ chức một nghỉ thức chọn.

rể, rất nhiều người mượn cơ hội chọn rể này tới cửa xin thuốc, trong đó có người là nhân vật lớn có thực lực thân phận vô cùng trác tuyệt, viên thuốc này, hơn phân nửa là sẽ được lấy ra ngoài vào ngày chọn rể hôm ấy.”

Người nọ nơm nớp lo Sợ nói.

Biểu cảm của Lâm Dương nghiêm túc.

“Chủ tịch Lâm, từ giò đến lúc đó, thời gian rất cấp bách.”

Huỳnh Lam trầm giọng nói.

Lâm Dương yên lặng khẽ gật đầu, mắt nhìn những người này, thấp giọng nói: “Trước giam bọn họ lại, gọi mấy người trông coi, đồng thời chuẩn bị một cái điện thoại, có nghỉ vấn gì tôi sẽ gọi điện thoại hỏi bọn họ, bây giờ lập tức khởi hành đi tới nhà họ Dương! Để lấy thuốc giải!”

“Chủ tịch Lâm, tôi sẽ đi chuẩn bị người ngay lập tức!” Huỳnh Lam vội nói.

“Không cần, cũng đừng điều động người của ông, để lại trông coi Giang Thành! Đó là cổ võ thế gia, người của ông căn bản không đủ để đối phó.”

“Thế nhưng… Chủ tịch Lâm, sao có thể để một mình cậu đơn thương độc mã tới đó được? Nếu có sơ xuất gì, chúng tôi cũng không biết phải ăn nói thế nào.”

“Yên tâm, tôi có người giúp!”

Lâm Dương bình tĩnh nói, lấy điện thoại ra, gọi điện thoại.

Một lát sau, anh quay sang nói: “Huỳnh Lam, ông đặt cho tôi một chuyến bay đến thành phố Nam Xuyên ngay.”

“Vâng, chủ tịch Lâm.”

Huỳnh Lam gật đầu, nói nhỏ với cấp dưới bên cạnh vài câu, người kia lập tức đi ra khỏi phòng.

“Trong Giang Thành này còn có vài nội ứng của nhà họ Dương, ví dụ như kho thuốc xảy ra hoả hoạn, hơn phân nửa là do người nhà họ Dương làm, trong khoảng thời gian này cố gắng tìm cho ra bọn họ! Sau đó cứ tự xử lý theo cách của ông.” Lâm Dương mặt không đổi sắc nói. Cả nhà tải ứng dụng truyện hola về đọc tiếp nhé!

Huỳnh Lam hãi hùng khiếp vía, nhìn qua mặt Lâm Dương, bỗng nhiên đã hiểu ra cái gì.

Lúc này, có nghĩa là chủ tịch Lâm muốn đại khai sát giới rồi!

Dù sao đối phương cũng đã chạm vào.

giới hạn của anh rồi…

“Chủ tịch Lâm yên tâm, tôi hiểu phải làm như thế nào rồi!”

“Có vấn đề gì, truyền tin cho Kỳ Lân Môn, bọn họ sẽ phối hợp với ông!”

Lâm Dương dứt lời, đứng dậy đi ra. Thủy Bình Vân tự mình lái xe đưa Lâm Dương ra sân bay.

Trên đường đi, mặt cô ấy tái mét, hai mắt sợ hãi, thỉnh thoảng liếc trộm kính chiếu hậu, muốn nói lại thôi.

“Muốn nói cái gì thì cứ nói đi, không sao.”

Lâm Dương vừa nhắm mắt dưỡng thần vừa nói.

Thủy Bình Vân lại càng hoảng sợ, nhỏ giọng nói: “Chủ tịch Lâm, tôi… tôi muốn nói là… chuyện của cô Tô Nhan… Tôi….”

Thủy Bình Vân nói lắp bắp, nơm nớp lo sợ, răng cũng run lên cầm cập.

“Đợi mọi chuyện kết thúc lại bàn chuyện này đi.” Không đợi Thủy Bình Vân nói xong, Lâm Dương đã ngắt lời cô.

Trái tim của Thủy Bình Vân đang đập thình thịch, vội vàng thấp giọng nói: “Dạ, chủ tịch Lâm.”

Nếu là lúc trước, chủ tịch Lâm chắc chắn sẽ không so đo.

Nhưng chuyện lần này quá nghiêm trọng, Lâm Dương sẽ không cứ như vậy bỏ qua được.

Bây giờ Thủy Bình Vân chỉ có thể cầu nguyện chuyến này Lâm Dương có thể thuận lợi thành công, nếu không chủ tịch Lâm nổi giận lên, quả thực rất là đáng sợ.

Rất nhanh xe đã đến sân bay.

Lâm Dương thuận lợi đăng ký, trực tiếp xuất phát tới thành phố Nam Xuyên.

Nam Xuyên, chính là chỗ của nhà họ Dương…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1812


Chương 1812:

Mã Hải sớm đã bố trí người đón ở sân bay, hơn nữa còn tiến hành điều tra nhà họ Dương dựa vào tin tức Lâm Dương cho.

Chỉ tiếc địa chỉ nhà họ Dương rất bí ẩn, có người gác ở cổng vào, tai mắt của Mã Hải căn bản không thể đi vào khu vực quan trọng của nhà họ Dương.

Trước mắt, những thông tin mà Mã Hải thu tập được cũng vẻn vẹn là một ít tin †ức nho nhỏ trong thành phố Nam Xuyên.

Ở sân bay.

“Chủ tịch Lâm!”

Một người đàn ông đeo kính chầm chậm chạy tới, cung kính cúi đầu chào Lâm Dương.

“ừỪ”

Lâm Dương gật đầu, nói: “Chắc Mã Hải đã đưa địa chỉ cho cậu rồi chứ? Bây giờ chúng ta đi thẳng tới nhà họ Dương!”

“Chủ tịch Lâm, nếu như anh định đi nhà họ Dương luôn bây giờ, có thể sẽ có chút phiền toái!”

“Là sao?”

“Bây giờ nhà họ Dương đã tiến hành phong tỏa cửa ra vào rồi, bây giờ người ngoài không được phép đi vào nhà họ Dương, bọn họ đang chuẩn bị cho việc kén rể ngày hôm sau, bây giờ anh sang đó cũng chỉ có thể đánh một trận với bọn họ, như vậy cũng chưa chắc đã lấy được thuốc giải.” Người đàn ông lắc đầu nói.

“Ý của cậu là gì?”

“Tin tức nhà họ Dương kén rể đã truyền ra, rất nhanh thôi sẽ có rất nhiều người đến thành phố Nam Xuyên, tôi nghĩ chúng ta có thể chờ thêm một chút, chờ ngày Dương bắt đầu kén rể, lại vào nhà họ Dương cũng không muộn, lúc ấy chúng ta không những được một đường thông suốt, còn có thể biết được thuốc giải ở đâu, lúc đó, hành động cũng sẽ rất thuận tiện!” Người đàn ông cười nói.

“Có lý”

Lâm Dương nhìn đồng hồ, lại nhìn vào phía sân bay, nhàn nhạt nói: “Vừa khéo người của tôi cũng chưa tới! Như thế thì tôi chờ thêm một ngày nữa là được rồi!”

“Chủ tịch Lâm, tôi đã cho người đi tìm hiểu tin tức về lần kén rể này của nhà họ Dương, một khi bọn họ có phát hiện gì, lập tức sẽ báo cáo cho chúng ta, anh không cần phải lo lắng, trên đường đi phong trần mệt mỏi, chắc hẳn anh cũng đã rất mệt rồi, chủ tịch Lâm, tôi đã bố trí xong chỗ ở, anh đi ăn một chút gì, rồi nghỉ ngơi một chút nhé.”

Người đàn ông vội vàng cúi người nói.

“Được rồi!”

Lâm Dương gật đầu.

Lên chiếc xe Rolls-Royce đậu bên ngoài sân bay, đi thẳng đến khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố Nam Xuyên.

Người đàn ông này tên là Tạ Mã Chương, anh ta là cấp dưới cũ của Mã Hải, rất trung thành và tận tâm với Mã Hải, từ lúc Dương Hoa đối đầu với nhà họ Dương, Mã Hải đã điều Tạ Mã Chương đến đây.

Cho dù lúc trước không biết vị trí cụ thể của nhà họ Dương ở đâu, nhưng căn cứ rất nhiều tin tức có được, thì khả năng cao là nằm ở thành phố Nam Xuyên, nên Mã Hải đã điều tâm phúc của mình tới đây để thu thập tin tức.

Trong một gian phòng riêng trên tầng hai của nhà hàng, nhân viên phục vụ viên mang lên một bàn đồ ăn phong phú, Lâm Dương không khách khí bắt đầu ăn.

Lúc này, chuông điện thoại vang lên.

Lâm Dương vừa ăn vừa nghe máy, một lát sau quay sang bên cạnh nói: “Tạ Mã Chương, anh đi đặt thêm mấy phòng khách sạn giúp tôi.

“Vâng chủ tịch Lâm, xin hỏi anh muốn mấy phòng?”

“Hai người một phòng, cứ đặt cho tôi bốn nghìn phòng đi.” Lâm Dương nói.

“Sao ạ?”

Tạ Mã Chương hô hấp cũng run lên, cứ nghĩ là mình nghe lầm.

“Chủ tịch Lâm, bốn… bốn nghìn phòng ư?

Sao lại cần nhiều phòng như vậy?”

“Sao? Có vấn đề gì sao?”

“Không… Không có, chỉ là như thế thì cần phải chia ra mấy khách sạn mới đủ…”

“Cậu đi thu xếp đi, tối nay cần dùng.”

“Vâng, chủ tịch Lâm.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1813


Chương 1813:

Tạ Mã Chương cười khổ, quay người rời khỏi nhà hàng, đi làm việc được giao.

Lâm Dương tiếp tục ăn.

Vì vội vàng chạy về Giang Thành, lại liên tiếp mười mấy tiếng chưa ăn cơm, lúc này cũng cần phải bổ sung lực lượng một chút.

Mặc dù mệt mỏi và đói bụng thật nhưng anh cũng không ăn như hổ đói, ăn hơi nhanh, nhưng tư thế vẫn rất ưu nhã.

Đại khái mười phút sau.

Rầm!

Cửa đột nhiên bị đẩy ra.

Một người cấp dưới của Tạ Mã Chương chạy vào phòng.

“Chủ tịch Lâm, có chuyện rồi, sếp Tạ bị đánh rồi!”

“Hả?”

Lâm Dương nhíu mày, buông ly rượu đỏ trong tay xuống, nhàn nhạt nói: “Xảy ra chuyện gì vậy?”

“Chủ tịch Lâm, sếp Tạ vừa đi tới chỗ lễ †ân tìm quản lý để bao cả khách sạn, vừa thanh toán tiền lấy hóa đơn xong, lại có một đám người đột nhiên tiến vào khách sạn, nói muốn bao khách sạn, quản lý nói khách sạn đã được sếp Tạ bao hết rồi, đám người kia lại ép sếp Tạ nhượng lại, sếp Tạ không chịu nên họ đã ra tay đánh người! Chủ tịch Lâm, anh mau đi xem một chút đi.” Người nọ hấp tấp nói.

“Báo cảnh sát chưa?” Lâm Dương đứng lên nói.

“Báo rồi, nhưng…”

“Nhưng cái gì?”

“Nhưng chúng ta vừa gọi điện thoại, người kia cũng gọi điện thoại, còn nói cho dù chúng ta có gọi cảnh sát đến cũng vô dụng!

Bọn họ nhất định là có người chống lưng…”

“Chẳng nhẽ là đụng phải tay đàn anh nào ở thành phố Nam Xuyên?”

Lâm Dương chần chừ một lúc, rồi quay sang hỏi người đàn ông kia: “Có mũ không?”

“Có… có, chủ tịch Lâm…” Người nọ khẽ gật đầu, đưa mũ lưỡi trai tới.

Lâm Dương cầm lấy đội lên đầu rồi đẩy cửa đi ra.

Anh vấn không thể lộ diện, nếu để người nhà họ Dương biết chủ tịch Lâm đã đến Nam Xuyên, thì sẽ rất phiền toái, vì vậy trước khi còn chưa ra tay, Lâm Dương không thể bại lộ thân phận.

Đại sảnh đang có khá nhiều người.

Mấy người Tạ Mã Chương đang bị bảy tám danh người đàn ông vây đánh.

Mà bảy tám người đàn ông kia người nào người nấy đều là người luyện võ, ngoại hình thì cường tráng.

Bọn họ tay đấm chân đá, Tạ Mã Chương chỉ có thể cuộn tròn thân thể gào khóc.

Tiếng kêu thê thảm rất là chói tai.

Bảo vệ cũng có mặt, nhưng cũng không dám tiến lên, còn người quản lý đại sảnh thì tránh ở một bên nhìn, dường như rất e ngại người này.

“Dừng tay!”

Lâm Dương quát.

“Anh… anh Lâm! Cứu mạng!”

Tạ Mã Chương thê lương hét lên.

“Ð? Chính chủ đã đến rồi à?”

Mấy gã lực lưỡng ngừng tay, một người trong đó nói với Lâm Dương: “Này cậu, tôi cho cậu một lời khuyên, lập tức nhường cái khách sạn này lại cho cô chủ nhà chúng tôi, nếu không, kết quả của cậu có lẽ còn thảo hơn cái tên không biết điều này nhiều!”

“Cô chủ?”

Lâm Dương liếc nhìn những người kia, nói: “Cô chủ nhà mấy người là ai?”

Một câu hỏi thuận miệng này của Lâm Dương, lọt vào tai mấy người này lại như là đang khiêu khích.

Bọn họ hung dữ trừng mắt nhìn Lâm Dương.

Người đàn ông vừa nói câu kia hừ lạnh: “Cô chủ nhà tôi? Hừ, nói ra sợ dọa cậu nhảy dựng!”

Vừa nói xong, mọi người đồng thời quay người, mới nhìn thấy một cô gái chừng mười bảy mười tám tuổi ngồi trên chiếc ghế đằng sau mọi người.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1814


Chương 1814:

Cô gái mặc bộ đồ thoải mái, trang điểm khá thời thượng, lúc này đang cầm tách trà, ưu nhã thưởng thức.

Nhìn thì có vẻ như không hề để ý gì tới những chuyện đang xảy ra ở bên này, cũng không nghe thấy bên này có động tĩnh gì…

“Vị này, chính là cô hai của nhà họ Dương chúng tôi, Dương Vân Thu! Thứ không biết sống chết kia! Bây giờ đã biết cô chủ nhà chúng tôi là ai chưa?” Tên đàn ông lực lưỡng kia chỉ vào Lâm Dương mắng.

“Dương?”

Tạ Mã Chương hô hấp bỗng nhiên run rẩy.

Mấy người đều là sững sờ.

Ai có thể ngờ được, bọn họ lại đụng phải người nhà họ Dương ở đây…

Hơn nữa, còn là Dương Vân Thu, con gái thứ hai của gia chủ nhà họ Dương…

Lâm Dương nhìn về phía cô gái kia, thoáng dò xét.

Chỉ tiếc cô ta vẫn chỉ ngồi đó uống trà, nghịch điện thoại, căn bản cũng không phản ứng với những người này.

Cô ta cũng chẳng thèm để ý tới bọn họ.

Dù sao đây là thành phố Nam Xuyên!

Là địa bàn của nhà họ Dương!

Chỉ cần là những người lăn lộn ở thành phố Nam Xuyên, có mấy người lại không phụ thuộc vào nhà họ Dương chứ?

Nhưng ngay lúc tất cả mọi người đều cho rằng Lâm Dương sẽ bị tên tuổi của Dương Vân Thu làm cho sợ hãi tới mức chạy té khói, thì Lâm Dương lại nói: “Dương Vân Thu? Ngại quá, tôi chưa từng nghe qua tên người này! Cũng không biết các người là ai.”

Lời này vừa nói ra, mọi người đều bối rối.

Dương Vân Thu ngôi bên kia chơi điện thoại cũng không khỏi khẽ ngẩng đầu lên, thoáng kinh ngạc nhìn lướt qua Lâm Dương.

“Ranh con, mày… mày nói cái gì? Không biết cô chủ nhà bọn tao? Mày là đang xem thường nhà họ Dương sao?” Gã lực lưỡng hổn hển quát.

“Quá kiêu ngạo!”

“Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!”

“Đại ca, còn khách sáo với chúng làm gì?

Dạy cho chúng một trận rồi hãy nói!”

Những người nhà họ Dương còn lại cũng tức giận quát lên.

“Dạy một trận? Nó làm nhục chúng ta như thế, sao có thể dạy một trận là xong việc được? Nếu như chuyện này bị mọi người trong nhà biết, người phía trên trách phạt chúng ta làm việc không tốt, làm mất thể diện gia tộc, chúng ta phải ăn nói ra sao với gia tộc đây?”

“Vậy ý của đại ca là?”

“Bẻ gãy mỗi đứa một tay, sau đó ném ra ngoài!”

“bạt”

Mọi người nhếch miệng cười, nheo mắt tiến về phía Lâm Dương.

“Ranh con, đừng sợ, bọn tao đều là người luyện võ, thủ pháp rất tốt, mày sẽ không cảm thấy đau đớn lắm đâu. Nhịn một chút là qua thôi!”

Một người nhà họ Dương nhịn không được cười khẩy nói, sau đó muốn vươn tay †úm lấy bả vai Lâm Dương.

Nhưng lúc gã mới tới gần một chút.

Xoạt Một bóng người vọt nhanh vào khách sạn, ngay sau đó.

Bộp bộp!

Hai cái tát đột nhiên hung hăng đánh vào mặt tên người nhà họ Dương kia.

Tên kia xoay một vòng ngay tại chỗ, mắt nổi đom đóm, sau đó ngã lăn ra đất, ngất luôn.

“Hả?”

Những người còn lại đều hoảng hốt kêu lên.

Bên kia Dương Vân Thu cũng đặt chén trà xuống.

Mọi người nhìn lại, mới nhìn thấy, chẳng biết từ lúc nào đã có một người đàn ông trung niên mặc áo ngũ thân đứng trước mặt Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1815


Chương 1815:

“Ông là ai?” Gã lực lưỡng lấy lại tinh thần, quát lên.

“Quỳ xuống!” Người tới cũng lạnh lùng quát.

“Ông nói cái gì? Ông dám bắt người nhà họ Dương quỳ xuống ư?” Gã lực lưỡng tức giận thở phì phì, chỉ vào người đàn ông trung niên nói: “Ông có giỏi thì thử nói lại một lần nữa xeml”

“Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!”

Người đàn ông trung niên hừ lạnh, đang muốn lên, thì Lâm Dương ở bên cạnh đã đặt tay lên vai ngăn ông ta lại.

“Lưu Danh Khoa, đừng làm lớn chuyện!”

“Giáo chủ…” Lưu Danh Khoa thấp giọng gọi một câu.

“Để đó tôi xử lý đi.”

Lâm Dương bước lên trước, nói với đám người của gã lực lưỡng kia: “Khách sạn này chúng tôi đã bao hết rồi, hơn nữa chúng tôi cũng đã báo cảnh sát, hy vọng các anh có thể ngoan ngoãn rời đi, đừng có ở đây gây chuyện.”

“Báo cảnh sát? Ha ha ha ha… mày có biết đây là đâu không? Đây là Nam Xuyên đấy! Ở đây, chúng mày phải nghe tao! Tao không cần biết chúng mày là ai, nhưng tao phải nói cho chúng mày biết, cái khách sạn này, nhà họ Dương chúng tao nhất định phải ở! Nếu như các người không cút đi! Hôm nay ai cũng cũng đừng hòng còn nguyên vẹn đứng ở chỗ này!” Gã lực lưỡng nói.

“Nói như vậy, các người là muốn bắt nạt người khác sao?”

“Đúng thế thì đã sao? Bây giờ các người không chỉ là cút ra ngoài đơn giản như vậy đâu, tên khốn vừa nấy làm người của tao bị thương cũng phải giao cho bọn tao xử lý!

Tao không có kiên nhẫn nhiều đâu, đây là lần cảnh cáo cuối cùng! Sẽ không ngoan ngoãn làm theo lời tao nói, thì tao cũng không ngại biến lũ tôm tép chúng mày thành phế nhân đâu!”

Gã lực lưỡng lạnh lùng nói, hai nắm đấm cũng siết chặt, nhìn qua là đang muốn ra tay rồi.

Nhưng lúc này, Lâm Dương lại nói: “Anh xử lý chúng tôi, vậy những người sau lưng các người lại phải làm sao bây giờ?”

“Sau lưng?”

Gã lực lưỡng giật mình, lập tức xoay người lại.

Những người nhà họ Dương kia cũng đồng loạt quay đầu, nhìn ra phía cửa khách sạn.

Mới chỉ nhìn một cái, tất cả mọi người đã hóa đá.

Ngoài cửa khách sạn đậu đầy xe.

Rất nhiều người mặc đồ vest hoặc mặc áo ngũ thân đứng bên ngoài khách sạn, ngay ngắn nhìn chằm chằm vào bên trong.

Biểu cảm của mỗi người đều rất lạnh nhạt, nhưng ánh mắt của họ lại rất nguy hiểm, ngang tàn, hệt như mãnh thú đang nhìn con mồi.

Những thứ này đều là người Đông Hoàng Giáo!

Đám người nhà họ Dương ngay lập tức vô cùng căng thẳng, cả đám theo bản năng tụ lại một chỗ, ngạc nhiên hoảng sợ nhìn đám người kia…

Bên kia Dương Vân Thu cũng rất căng thẳng, rốt cuộc cũng ngồi không yên nữa.

Cô ta bỏ điện thoại di động vào trong túi xách, sắc mặt lạnh lẽo, giọng nói thanh thúy lạnh lùng vang lên.

“Bảo mấy người đi làm một việc nhỏ như vậy cũng không làm được, nhà họ Dương chúng tôi nuôi các người có tác dụng gì?”

“Xin lỗi, cô chủ, là chúng tôi làm việc không tốt!”

Cả đám vội vàng cúi đầu xin lỗi Dương Vân Thu.

Dương Vân Thu cũng không thèm phản ứng lại bọn họ, nhìn sang Lâm Dương, nói: “Anh là người của ai?”

“Có quan trọng không?” Lâm Dương hỏi.

“Hừ, được rồi, cũng không quan trọng, ở Nam Xuyên, tôi cũng chẳng thèm quan tâm anh là ai! Nè, tôi hỏi, có phải hôm nay anh vân cứ nhất quyết muốn chống lại nhà họ Dương chúng tôi không?” Dương Vân Thu liếc nhìn Lâm Dương một cái, lạnh nhạt hỏi.

“Khách sạn này chúng tôi đã bao rồi.”

Lâm Dương nói.

“Nói như vậy, là anh đã quyết định làm kẻ thù với nhà họ Dương chúng tôi rồi hả?”

Đôi môi anh đào của Dương Vân Thu khẽ nhếch lên, trong đôi mắt thì có chút nghiền ngẫm.

“Nếu đã như vậy, khách sạn này cho anh, nhưng tối nay, hy vọng anh có thể chuẩn bị tốt nhé, có thể tôi sẽ mang mấy người bạn tới tìm anh ăn bữa tối!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1816


Chương 1816:

Sau khi nói xong, cô ta trực tiếp quay người đi.

“Bị Người nhà họ Dương đồng loạt rời đi.

“Giáo chủ… Có cần…” Lưu Danh Khoa ở bên cạnh nhỏ giọng nói, trong mắt lóe qua sát ý.

“Mục đích chúng ta tới đây là lấy thuốc giải, đừng làm mọi chuyện rối lên, không cần bại lộ thân phận!” Lâm Dương nhạt nói.

Đây cũng là lý do vì sao anh nhượng bộ.

“Nhưng cô ta nói, đến bữa tối có thể cô †a còn đến!”

“Vậy cho cô ta một bài học đi! Làm gọn gàng thôi, đừng rêu rao quát”

“Vâng, giáo chủ!”

Thật ra nhà họ Dương cũng không nổi danh ở thành phố Nam Xuyên! Thậm chí rất nhiều người đều chưa từng nghe qua.

Bởi vì bọn họ có người phát ngôn ở bên ngoài rồi, bọn họ chỉ cân chỉ đạo ở phía sau màn là được.

Thường thường lực lượng không bại lộ trong tâm mắt công chúng, mới là kinh khủng nhất.

Nhà họ Dương chính là như thế.

Đuổi đám người Dương Vân Thu đi, Lưu Danh Khoa bắt đầu thu xếp cho những người của Đông Hoàng Giáo lần này đến thành phố Nam Xuyên.

Một khách sạn hiển nhiên là chưa đủ cho bọn họ ở, Lưu Danh Khoa cho quản lý liên hệ năm khách sạn và nhà khách gân đó, mới miễn cưỡng đủ chỗ ở.

Cùng lúc đó.

Trong nhà họ Dương.

“Tô Hữu Lương! Ông lại đám không nghe lời của tôi sao? Ông thật to gan! Ông cũng chỉ là một con chó mà anh hai tôi nuôi thôi! Cũng đám ngõ nghịch với tôi?”

Dương Vân Thu hưng dữ trừng mắt nhìn người đàn ông đứng trước vườn trúc, lớn tiếng quát.

“Cô chủ, Hữu Lương đã nói rồi, không có mệnh lệnh của cậu hai, Hữu Lương sẽ không tự tiện hành động!”

Người đàn ông tên Tô Hữu Lương vẫn bình thản nói.

“Ông… khốn kiếp! Tôi sẽ băm văằm ông thành trăm mảnh!

Dương Vân Thu hoàn toàn nổi giận, cô ta trực tiếp rút con đao găm tỉnh xảo ở bên hông ra, muốn đâm vào đầu của người đàn ông kia.

Người nọ vẫn đứng im như tượng, cũng không sợ hãi.

Dương Vân Thu cũng không nể nang gì, giơ tay lên chém xuống.

Nhưng ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc này, một giọng Tới vang lên.

“Em gái, chuyện gì làm em nổi giận đến thế?”

Thân thể mềm mại của Dương Vân Thu khẽ run lên, quay ngoắt đầu lại.

Nhìn thấy một người đàn ông mặc áo dài màu nâu, phong cách rất hoài cổ đi tới.

Người đàn ông chắp tay sau lưng, mày kiếm mắt sáng, thái độ lạnh lùng.

Đi theo phía sau là hai cô hầu gái được trang điểm rất lộng lẫy.

“Cậu hai!”

Tô Hữu Lương vội vàng quỳ xuống hành lễ.

“Đứng lên đi.”

Anh ta nhàn nhạt nói.

“Anh hai! Anh nuôi thứ người này có tác dụng gì.

Ngay cả lời của em mà cũng không nghe! Anh hai phải làm chủ cho em đi!”

Dương Vân Thu vội vàng tiến lên, ôm cánh tay Dương Mạc Phi oán trách nói.

“Thế sao? Vậy em muốn Tô Hữu Lương làm gì?”

Anh ta nhàn nhạt nói.

“Giúp em giết người.”

“Giết người? Em gái, trên thế gian này còn có ai mà em giết không được sao? Chút việc nhỏ đó, không cần đến Tô Hữu Lương chứ?” Anh ta lắc đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1817


Chương 1817:

“Anh hai, anh không biết đâu! Người nọ người đông thế mạnh! Hơn nữa đều là võ giả, mấy người bên cạnh em căn bản không đối phó được với gã! Chỉ có thể phái cao thủ đến!” Dương Vân Thu âm thầm cắn răng nói.

“Thế sao?” Anh ta có chút bất ngờ: “Người đông thế mạnh? Vậy chính là một gia tộc nào đó rồi! Bây giờ còn có gia tộc nào dám chống lại nhà họ Dương chúng ta chứ?

Em không cho bọn chúng biết tên họ sao?”

“Báo rồi, nhưng đối phương căn bản là không thèm để ý đến thân phận của emI”

Anh ta nghe vậy thì trầm mặc một lát, mới nói: ‘Nếu như đối phương không sợ nhà họ Dương chúng ta, chắc hẳn là có chỗ dựa, cũng không thể giết người lung tung được!

Chừa lại một đường cho họ chứ.”

“Anh hai, ý của anh là…”

“Tô Hữu Lương, đi cùng cô chủ một chuyến, phế người trêu chọc cô chủ đi, nếu như những người kia phản kháng… thì giết đi vậy!”

“Dạ, cậu chủ!” Người được gọi là Tô Hữu Lương gật đầu.

“Anh hai, cảm ơn anh nhé!” Lúc này Dương Vân Thu mới cười nói.

“Việc kén rể cho chị cả sắp bắt đầu rồi, lúc này ở thành phố Nam Xuyên ngư long hỗn tạp, không ít người trong võ đạo và người của các gia tộc lớn đều tới đây, em đừng có làm việc gì ảnh hưởng đến việc lớn của nhà mình đó.”

“Anh hai, anh nói gì vậy? Em đây cũng là vì đi làm việc cho nhà mình nên mới có cái phiền toái này đó!”

“Đi làm việc cho nhà mình?”

“Anh không nhớ à? Ba bảo em chuẩn bị tiếp đãi những người kial Em mới đi thu xếp chỗ ở cho bọn họ ở Nam Xuyên!” Dương Vân Thu chu môi, có chút tức giận nói.

“Hả? Những người kia đã đến rồi sao?”

Hai mắt anh ta bỗng nhiên sáng lên, vội hỏi: “Người kia có đến không? Anh ta ở đâu?”

“Anh hai, anh vẫn còn muốn tìm người ta đánh nhau à? Anh đã thua bao nhiêu lần rồi!

Người kia là thiên kiêu chỉ tử! Là thiên tài yêu nghiệt vô song! Anh không thể đánh lại được người ta đâu! Anh cũng nghĩ xem người ta là vị trí thứ mấy trên bảng Thiên Kiêu.” Dương Vân Thu liếc anh ta một cái rồi nói.

Anh ta lại lắc đầu, cười nhạt một tiếng: “Thất bại cũng không sao, ít nhất anh có thể biết mình là đối phương chênh lệch bao nhiêu! Em gái, nếu ba giao cho em đi xử lý việc này, vậy em đã giúp anh hai một chuyện, nếu người kia đến, nhớ phải báo cho anh hai nhé!”

“Được! Nhưng những kẻ trêu chọc em…”

“Em muốn giết người nào thì giết người đó! Anh hai giúp em!” Anh ta cười nhạt, trong lời nói hiển thị rõ khí phách và sự tàn ác.

“Được! Tô Hữu Lương, chúng ta đi!”

Dương Vân Thu cười, trực tiếp dẫn Tô Hữu Lương đi ra ngoài.

Trong khách sạn Hoa Phong.

“Tham kiến giáo chủ!”

Lâm Dương vừa đi ra ngoài đi mua gói thuốc đột nhiên bị tiếng chào này làm giật cả mình.

Anh dừng lại, mới phát hiện cửa chính của khách sạn trái phải đều có một người đang đứng.

Đều là người của Đông Hoàng Giáo.

“Hai người làm gì đó?” Lâm Dương nhíu mày hỏi.

“Bẩm báo giáo chủ, chúng tôi là hộ vệ canh giữ Đông Hoàng cung, chức trách của chúng tôi là bảo vệ an toàn cho nơi ở của giáo chủ! Chúng tôi tự nhiên là phải canh gác ở đây rồi!” Một người trong đó nói.

“Gác cái gì mà gác? Còn đứng gác nữa?

Bây giờ cái tôi muốn là bí mật!”

Lâm Dương phiền muộn nói: “Đi về hết cho tôi!”

“Cái này…

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

“Sao? Còn muốn tôi phải lặp lại à?” Lâm Dương nhíu mày một cái, lạnh lùng quát.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1818


Chương 1818:

Hai người đương nhiên không dám làm trái ý Lâm Dương, lập tức chắp tay hành lễ, quay người trở về khách sạn.

“Lưu Danh Khoa này, có cần phải làm rập khuôn như thế không? Chả nhẽ muốn người Nam Xuyên đều biết người Đông Hoàng Giáo đến đây à?”

Lâm Dương có chút tức giận, gọi điện thoại hung hăng khiển trách Lưu Danh Khoa một trận.

Lưu Danh Khoa rất là tủi thân, chỉ có thể rút lực lượng mình bố trí ở bên ngoài về.

Trong khách sạn không có thuốc lá, Lâm Dương đi đến quán ven đường mua.

Vừa đốt một điếu, đã nhìn thấy mấy tên mực áo choàng lướt nhanh qua người.

Anh cũng nhìn thoáng qua.

Những người kia cũng nhìn lướt qua Lâm Dương, rồi lại cúi đầu bước nhanh đi.

Bọn họ đều là người trong võ đạo.

Lâm Dương nhận ra họ, họ cũng nhận ra Lâm Dương.

Từ lúc tin tức về việc kén rể được truyền ra, càng ngày càng nhiều người tiến vào Nam Xuyên.

Phải biết rằng, đây chính là nhà họ Dương kén rể đó!

Nếu người nào có thể lấy được con gái của gia chủ nhà họ Dương, người đó chính là con rể nhà họ Dương, chính là thuận lý thành Chương leo lên được cái cây to là nhà họ Dương, cả đời cơm áo không cần phải lo, càng là quyền thế ngất trời, muốn lật trời cũng được!

Cơ hội được một bước lên trời thế này ai mà không muốn chứ? Lại có ai mà không quan tâm cơ chứ?

Cho nên tiến vào Nam Xuyên cũng không phải từng người, mà là cả một đoàn người.

Cả đàn cả lũ, thậm chí cả gia tộc, tông môn dốc toàn bộ lực lượng.

Lâm Dương rít một hơi thuốc, chuẩn bị trở về khách sạn.

Nhưng đúng lúc này, một hồi tiếng bước chân dồn dập vang lên.

Anh hơi quay đầu lại, còn chưa kịp phản ứng đã thấy một thân thể mềm mại nhào vào trong ngực Lâm Dương.

Lâm Dương ngạc nhiên.

Là một cô gái.

Lúc này bên hông cô gái này đã đỏ một mảng, máu tươi ồ ồ tràn ra.

“An Viện! Em không sao chứ?”

Lại một cô gái tóc ngắn mặc đồ bình thường chạy nhanh tới.

Cô gái trang điểm cũng rất thời thượng nhưng không quá đậm mà chỉ là trang điểm nhẹ, nhưng điều làm cho người ta cảm thấy không hợp nhau chính là thanh kiếm trong tay cô…

“Bích Trân, em không sao… Chúng ta đi mau…” An Viện suy yếu nói, sau đó dự định ôm lấy phần bụng đang bị thương tiếp tục đi tới.

Nhưng cô còn chưa đứng thẳng, lại xụi lơ dựa vào trong ngực Lâm Dương.

Bị thương thành như vậy, đi lại cũng khó khăn chứ đừng nói chỉ là chạy.

“An Viện! Sao thế? An Viện!” Bích Trân lo lắng gọi, nhưng cô gái cũng không còn hơi sức để trả lời, Lúc này, phía sau lại truyền tới một hồi tiếng bước chân dồn dập.

Bích Trân quay đầu lại nhìn con đường phía sau.

Một đám người rầm rầm chạy về phía này.

Đuổi tới rồi!

Bích Trân cắn răng một cái, nhìn về phía Lâm Dương nói: “Anh, có thể phiền anh đưa sư muội của tôi đi bệnh viện được không? Nhờ anh cả đóI”

Nói xong, Bích Trân không biết từ chỗ nào móc ra một xấp tiền mặt, nhét vào trong tay Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1819


Chương 1819:

Mà động tác này, cũng vô tình làm Lâm Dương nhìn thấy trên cổ tay cô đeo một cái lắc tay.

“Đây là vòng Diêu Kỳ? Hai cô là người Diêu Kỳ cốc à?” Lâm Dương không nhịn được nói.

“Sao anh lại biết Diêu Kỳ cốc chúng tôi?”

Bích Trân có chút bất ngờ.

“Đương nhiên, trong khoảng thời gian tôi học y, thỉnh thoảng cũng được bà Diêu Kỳ chỉ bảo, chúng tôi cũng đã từng gặp mặt một lần.” Lâm Dương nói.

“Vậy thì tốt quá, xin anh làm ơn cứu sư muội của tôi với, xin anh đưa cô ấy đi bệnh viện nhanh lên.” Bích Trân mừng rỡ, vội vàng nói.

“Tôi đưa cô ấy đi bệnh viện, cô phải làm sao bây giờ? Một mình cô không đánh lại được nhiều người như vậy đâu.”

Phạn Lâm nhìn đám người kia, nhìn thái độ của Bích Trân thế này, cô ta muốn ở lại giữ chân bọn họ, thì chỉ có một con đường chất.

“Đánh không lại cũng phải đánh, chạy không thoát! Anh đưa sư muội đi đi, tôi sẽ cố gắng tranh thủ thời gian cho hai người!”

“Tranh thủ thời gian? Thế thì không cần!

Cô đi theo tôi!”

Lâm Dương nói, trực tiếp đỡ An Viện chạy vào khách sạn Hoa Phong ngay bên cạnh.

Bích Trân thấy thế, âm thầm nghiến răng, cũng lập tức đi vào theo.

Ba người rất nhanh đã chạy vào cửa, vào thang máy.

Những người kia nhìn thấy, đương nhiên là cũng vọt theo vào.

“Ấy ấy ấy? Các người:.. Các người làm gì đấy?”

Quản lý đại sảnh muốn ngăn cản bọn họ.

Nhưng nhìn thấy đối phương cầm đao cầm kiếm, thì kinh sợ đứng nguyên tại chỗ, không dám nhiều lời.

“Sư huynh, bọn họ lên tâng ba mươi hail”

Một người nhìn thang máy nói.

“Hừ, nếu như bọn họ đã chạy vào đây, vậy thì cũng không có chỗ để trốn nữa rồi!

Chia ra thành bốn nhóm, một nhóm đi thang bộ, hai nhóm đi lên bằng thang máy, một nhóm còn lại canh giữ ở chỗ này! Hôm nay thế nào cũng phải bắt được con đ* kia cho †aol”

“Dạ, sư huynh!” Cả nhà tải app truyện hola về đọc nhiều chương nhé! Nhóm sẽ tập trung lên chương tại app nhé!

Mọi người đồng thanh đáp, muốn triển khai hành động.

Nhưng bọn họ vừa động, đã dừng bước lại, giật mình ngay tại chỗ.

Người sư huynh kia cũng không khỏi run lên, nhìn quanh bốn phía.

Mới phát hiện bốn phương tám hướng chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện rất nhiều người, trực tiếp bao vây bọn họ lại.

“Các người là ai? Là ai bảo các người tới đây giương oai?”

Lưu Danh Khoa xuyên qua đám người, đi đến trước mặt những người này, nhàn nhạt hỏi.

“Chư vị, chúng tôi không cố tình mạo phạm! Thật sự là người chúng tôi muốn tìm đã trốn vào cái khách sạn này, nên mới theo vào tìm, xin các vị cứ yên tâm, chúng tôi chỉ cần bắt được người nọ, sẽ lập tức rời đi, xin các vị thông cảm!” Tay sư huynh thấy tình hình không ôn, lập tức ôm quyền, khách sáo nói với Lưu Danh Khoa.

“Cút ngay!”

Lưu Danh Khoa mặt không biểu tình, nhìn chằm chằm vào gã, lạnh lùng nói ra hai chữ.

Lưu Danh Khoa đã quen ở Đông Hoàng Giáo, rất ít xuống núi.

Ông ta thân là chấp sự của Đông Hoàng Giáo, kể cả vào lúc Đông Hoàng Giáo nội loạn, ông ta cũng là có được quyền lực và tiếng nói rất lớn.

Một tiếng cút đi này, rất lạnh lùng và nghiêm nghị.

Một đám kia lúc này đều bị chấn nhiếp.

Bọn họ đồng loạt nhìn sang Lưu Danh Khoa, trong mắt đều là tức giận, người nào cũng tức giận đến phát run.

Nhưng ngại là xung quanh quá nhiều người Đông Hoàng Giáo, không biết làm thế nào, chỉ có thể cúi đầu quay người rời đi.

Lưu Danh Khoa thấy thế, quay người đi lên lầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1820


Chương 1820:

“Giáo chủ, bọn họ đã đi rồi.”

Lưu Danh Khoa đi tới trước cửa phòng Lâm Dương, cung kính nói.

“Tôi biết rồi.”

Lâm Dương trả lời một câu, bưng chậu nước từ phòng vệ sinh đi tới bên giường.

Lúc này, Bích Trân đang canh giữ ở bên giường, khẩn trương nhìn cô gái rất suy yếu nằm ở trên giường.

“Sư muội, cố gắng lên, sư tỷ sẽ xử lý vết thương cho em ngay đây!”

Bích Trân lo lắng nói, sau đó lấy một túi kim châm từ trong lòng ngực ra.

Lâm Dương khẽ giật mình.

“Làm phiền anh rồi, anh cứ đặt nước ở bên cạnh đi, sau đó có thể làm phiền anh tránh đi được không, tôi muốn xử lý vết thương cho sư muội của mình!” Bích Trân lau mắt nước mắt nói.

“Cô muốn xử lý vết thương cho sư muội của cô?”

“Có vấn đề sao?” Bích Trân nhìn Lâm Dương hỏi.

“Không… Không có vấn đề gì, dù sao cũng là đệ tử của Diêu Kỳ! Cái này tự nhiên là không có vấn đề gì.” Lâm Dương cười cười, đặt chậu nước xuống rồi đi ra khỏi phòng.

Qua đại khái nửa tiếng, cửa được mở ra.

“Đã xong rồi, anh vào đi.”

Vào phòng.

“Sư muội của cô sao rồi?” Lâm Dương nhìn cô gái đã ngủ say trên giường, hỏi.

“Miệng vết thương đã ổn định lại, chút nữa tôi sẽ đi ra tiệm thuốc mua chút thuốc, không có vấn đề gì quá nghiêm trọng cải!”

Bích Trân thở phào nói.

“Vậy là tốt rồi.”

“Lần này cảm ơn anh nhiều.”

“Không có gì, gia sư và tôi từng có duyên gặp mặt một lần, chúng tôi cũng được coi như bạn bè.” Lâm Dương cười nói: “Cô đói bụng không? Tôi đi lấy ít đồ ăn cho cô nhé.”

“Không cần đâu, chúng tôi không thể ở lại đây quá lâu được, chờ tôi đắp thuốc cho sư muội xong tôi sẽ đưa em ấy đi ngay, nếu chúng tôi ở lại chỗ này quá lâu, chỉ sợ sẽ mang đến phiền toái cho anh! Anh đã có liên quan đến sư phụ nên chúng tôi cũng không thể liên lụy anh được!” Bích Trân lắc đầu nói.

“Cô đã thế này, mang theo sư muội của cô cũng không đi đâu được, cứ ở lại đây đi, không sao đâu.”

“Thế nhưng…”

“Không có chuyện gì đâu.” Lâm Dương cười nói.

Lâm Dương là người rất biết cảm ân, lúc trước Diêu Kỳ đã giúp anh giải thích một vấn đề khó khăn không nhỏ, cho nên anh rất cảm kích, hôm nay đụng phải người Diêu Kỳ cốc, đương nhiên Lâm Dương sẽ không lãnh đạm.

“Nếu vậy thì cảm ơn anh nhiều! Tôi thấy đám người kia cũng không đi lên, chắc là không biết chúng ta ở phòng nào, vậy thì tạm thời tôi và sư muội ở lại đây vậy…” Bích Trân thở dài.

“Vậy là đúng rồi, mà những người kia là ai vậy? Vì sao giữa dưới ban ngày ban mặt mà lại đuổi giết hai người?” Lâm Dương hỏi.

“Bọn họ là người nhà họ Bùi.” Bích Trân nói.

“Nhà họ Bùi?” Lâm Dương không hiểu hỏi lại: “Thứ cho tôi kiến thức nông cạn.”

“Ngay cả nhà họ Bùi mà anh cũng không biết sao?” Bích Trân bất ngờ nhìn Lâm Dương.

“Không biết.”

“Vậy anh đến Nam Xuyên để làm gì? Đến kén rể sao?”

“Đương nhiên, thế hai cô gái như hai người cũng chạy tới đây vì cái này à?” Lâm Dương tò mò hỏi.

“Chúng tôi không phải là vì cái này, chúng tôi đến đây là vì hoa tuyệt mệnh của nhà họ Dương!”

“Hoa tuyệt mệnh?”

“Đúng vậy, nhưng chúng tôi lại đụng phải người nhà họ Bùi trong một nhà hàng ở phía nam thành phố, mọi người đều biết, sư phụ chúng tôi, chính là Diêu Kỳ, trong tay người có một giọt Lạc Linh Huyết, bây giờ lại tuổi tác đã cao, nên muốn truyền lại Lạc Linh Huyết cho mấy đồ đệ có ngộ tính cao, mà gần gây sư phụ lại bệnh nặng, người nhà họ Bùi nghĩ bà đã giao Lạc Linh Huyết cho chúng tôi, nhưng thực tế trên tay chúng tôi cũng không có Lạc Linh Huyết, người nhà họ Bùi không tin, cho nên muốn bắt chúng tôi, theo như bọn họ nói nói, chính là cho dù chúng tôi không có, thì bọn họ cũng có thể lợi dụng chúng tôi để ép sư phụ giao Lạc Linh Huyết ra, chúng tôi không biết làm thế nào, chỉ có thể đánh một trận với bọn họ, rồi sau đó vội vàng chạy trốn.” Bích Trân buồn khổ, chậm rãi nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1821


Chương 1821:

“Thì ra là thế.”

Lâm Dương có chút giật mình.

“Lại nói tới anh, đến bây giờ tôi còn không biết anh tên gì nữa, anh nói anh là bạn của sư phụ, nếu như vậy thì sư phụ cũng phải từng nhắc tới anh rồi.”

“Tôi là Lâm Dương.”

“Lâm Dương? Không từng nghe nói.”

“Thì bây giờ nghe.”

“Thôi được rồi… Không hàn huyên nữa, tôi phải tranh thủ đi mua thuốc đã.”

“Để tôi đi cho, cô ở lại chăm sóc sư muội đi, có chuyện gì cần cô cứ nói với tôi.”

“Như vậy… Quá làm phiền anh rồi!”

Bích Trân vội vàng gửi lời cảm ơn, lặng lẽ đánh giá gương mặt của người đàn ông đội mũ lưỡi trai này, mới phát hiện dưới mũ lưỡi trai là một gương mặt tinh xảo, tuấn tú như thiên thần.

Bích Trân hô hấp bỗng nhiên run rẩy, gương mặt của cô ta cũng đỏ ửng.

Cô ta chưa từng gặp người nào đẹp trai như thế.

Tuy không nhìn rõ cả mặt, nhưng đã làm trái tim thiếu nữ của cô ta loạn nhịp.

Nhưng không biết tại sao, Bích Trân lại cảm thấy người này có chút quen mặt.

Không biết đã gặp ở đâu rồi…

Chỉ tiếc Lâm Dương đã quay người liền đi, chưa cho Bích Trân cơ hội tiếp tục dò xét.

Mười phút sau, Lâm Dương đưa thuốc vào phòng rồi rời đi.

“Dặn dò mọi người, bảo vệ hai người họ thật tốt, các cô ấy có yêu cầu gì, tận lực thỏa mãn.” Lâm Dương nói với Lưu Danh Khoa.

“Vâng, giáo chủ!” Lưu Danh Khoa cung kính làm lễ.

Lâm Dương gật đầu, trở về phòng.

Anh nhìn về phía cửa phòng một cái.

Chỗ bóng tối dường như có một bóng người.

Lâm Dương lắc đầu, ngồi ở trên ghế sô pha, lấy mấy cuốn bí điển ra, nghiêm túc đợGss: Lạch cạch!

Lúc này, một tiếng động rất nhỏ vang lên.

Sau đó cửa sổ bị mở ra, một người đàn ông từ bên ngoài nhảy vào.

Lâm Dương nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn người kia nói: “Vừa vặn đến giờ cơm rồi, cô chủ của ông đâu rồi?”

“Cô chủ nhà tôi không thích người khác mời cô ấy dùng cơm, cô ấy chỉ thích mời người khác thôi, cô ấy đã đặt phòng ở khách sạn bên cạnh rồi, đồ ăn ngon nhất, chỉ chờ tôi đi mời anh bạn đến dự tiệc nữa thôi.”

Người đàn ông nhạt nói.

“Được, vậy thì tôi sẽ đi luôn vậy.” Lâm Dương khép sách lại.

“Anh bạn không cần tự mình đi đâu, chỉ cần đầu của cậu đi qua là được!”

Người đàn ông mặt không biểu tình nói, sau đó rút ra một con dao găm từ bên hông, đi về phía Lâm Dương.

Nhưng ông ta mới chỉ đi được vài bước, lập tức dừng lại.

Chỉ thấy Lâm Dương bên cạnh, chẳng biết từ lúc nào có một người mặc áo giáp màu đen cầm kiếm đứng đấy.

Người kia được bao bọc rất kín kẽ, ngay cả đầu ngón chân cũng không lộ ra, chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt lạnh lẽo bên dưới mũ giáp, giống như hai mặt trăng lạnh lên trên bầu trời đen kịt.

Khí tức của người nọ càng âm trầm.

Người đàn ông cau mày, áp lực tăng gấp đôi.

“Đây có lẽ là hộ vệ của tôi!”

Lâm Dương mở sách ra một lần nữa, bình tĩnh nói: “Ông muốn mang đầu của tôi đi, trước hết phải đánh bại người này đãt”

“Hừ”

Người đàn ông cũng không sợ sợ, quát lạnh một tiếng, xông lên.

Lâm Dương không muốn lúc nào cũng bị hộ vệ kè kè bên cạnh, bởi vậy đặn Lưu Danh Khoa, để ông ấy cho mấy hộ vệ bên cạnh đều rút lui đi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1822


Chương 1822:

Nhưng mà mấy người này cũng không phải Lưu Danh Khoa có thể chỉ huy được.

Họ là Ảnh Ngự, chỉ nghe theo Đông Hoàng Thần Quân! Cả đời bọn họ chỉ có một chức trách và lý do tôn tại duy nhất chính là bảo vệ Đông Hoàng Thần Quân! Anh Ngự tổng cộng bảy người.

Từ khi Lâm Dương chính thức kế nhiệm vị trí giáo chủ.

Đông Hoàng Giáo, bọn họ vẫn luôn ẩn mình trong chỗ tối bảo vệ Lâm Dương.

Nhưng lân này đi theo Lâm Dương đến thành phố Nam.

Xuyên chỉ có sáu người.

Đội trưởng của Anh Ngự, cũng là đại ca của bọn họ, vì chuyện của giáo chủ tiên nhiệm mà đã bị liệt năm trêrr giường, rất lâu rồi không thể nhúc nhích.

Lúc lão tam của Ảnh Ngự là Kiếm Ám Tâm đi ra, năm.

Anh Ngự còn lại cũng toàn bộ từ bên ngoài lộn trở lại, tới gân căn phòng.

Người đàn ông kia đấu mấy chiêu với Kiếm Ám Tâm, lập tức cảm nhận được khí tức kinh khủng xung quanh, lúc này mới hiểu mình đã rơi vào vòng vây.

Đột nhiên xuất hiện sáu cao thủ kh*ng b* tới cực điểm, mặc dù ông ta có bản lĩnh thông thiên, thì cũng không đám liêu.

Phải rút lưi thôi, nếu không chắc chắn sẽ chết thảm ở chỗ này! Người đàn ông rất căng thẳng, không đám do dự, quay người muốn chạy thoát từ lối cửa sổ.

Nhưng ông ta vừa mới tới gân cửa sổ, một người đã rất quỷ đị từ hư vô lao tới, hung hăng đấm thăng vị trí trái tim của ông ta.

Người đàn ông ngạc nhiên, vội vàng đưa tay ngăn cản.

Bụp! Ông ta bị đánh bay ra sau, nện vỡ cái bàn sách.

Rầm! Bàn đọc sách vỡ nát.

Người nọ chật vật không chịu nổi, ngực lõm một lỗ, miệng không ngừng thổ huyết.

Ông †a căn răng, chịu đựng đau nhức kịch liệt vội vàng đứng lên, còn muốn chạy trốn tiếp.

Nhưng vừa ngồi dậy, đã nhìn thấy sáu người mặc áo giáp đen sì đang vây quanh ông ta như sáu cây cây cột sắt, Lần này, ông ta có chạy đẳng trời.

“Ông tên là gì?”

Lâm Dương ngồi ở trên ghế, bắt chéo hai chân vừa đọc sách vừa hỏi.

Anh cũng không cần nhìn ông ta.

Không có hứng thú! “Tô Hữu Lương.

Người đàn ông mặt không đổi sắc nói.

“Tô Hữu Lương? Ông là người nhà họ Dương đúng không? Có thể nói cho tôi biết một ít chuyện về nhà họ Dương được không?”

“Nếu như muốn giết thì cứ việc, còn nếu như sợ nhà họ Dương chúng tôi, thì thả thôi đi!” Tô Hữu Lương nhàn nhạt nói.

Trên mặt không có nửa điểm sợ hãi, mặc dù lúc này ông ta đang nằm trong tay của kẻ thù.

“Thả ông đi? Sao nào? Là muốn tôi cho ông thêm một cơ hội để giết tôi à? Nhưng ông thấy ông có thể giết được tôi à?”Lâm Dương khẽ cười.

“Tôi phải thừa nhận, người của cậu có thực lực rất mạnh, nhưng nhà họ Dương chúng tôi cũng là cao thủ nhiều như mây!

Cho tôi cơ hội thử lại một lần nữa! Chưa chắc đã không giết được cậu.” Tô Hữu Lương không phục, lạnh lùng nói.

“Thế sao? Nếu vậy, tôi cho ông cái cơ hội này đi!”

Lâm Dương ngẩng đầu, khép sách lại bình tĩnh nói.

“Thật sự?” Tô Hữu Lương hô hấp dồn dập, đứng bật dậy.

“Đương nhiên.”

Lâm Dương giơ tay lên, ngoắc ngón tay với ông ta.

Tô Hữu Lương mừng rỡ, lập tức muốn ra tay.

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên ông ta nhìn thấy gì đó, sắc mặt trầm xuống, lạnh giọng nói: “Chẳng trách cậu có được lực lượng mạnh như thế này, không ngờ cậu lại có Lạc Linh Huyết!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1823


Chương 1823:

“Ồ?” Lâm Dương nhìn cổ tay mình, mới nhìn thấy tay áo đã bị trượt xuống một phần, một giọt Lạc Linh Huyết bị lộ ra ngoài.

“Ông yên tâm, tôi không biết dùng lực lượng của Lạc Linh Huyết đâu.” Lâm Dương nói.

“Cho dù cậu có dùng tới lại thế nào? Chỉ một hai giọt Lạc Linh Huyết mà thôi! Tôi có gì mà phải sợ? Hai tay cậu không hề có vết chai sần, cánh tay lại nhỏ, không giống người luyện võ, coi như là luyện võ, thời gian cũng không lâu lắm, cậu có dùng hết lực lượng của Lạc Linh Huyết! Tôi cũng không sợi” Tô Hữu Lương lạnh lùng nói, trực tiếp triển khai tư thế tấn công.

“Muốn tôi dùng hết lực lượng của Lạc Linh Huyết sao?”

Lâm Dương nhàn nhạt nhìn ông ta, sau đó kéo tay áo lên, bình tĩnh nói: “Ông cứ nhất định muốn thế sao?”

Tô Hữu Lương vốn còn muốn nói gì, nhưng nhìn thấy cổ tay dần dần được lộ ra ngoài, ánh mắt của ông ta trong nháy mắt cứng đờ.

Một lát sau, hai mắt Tô Hữu Lương chậm rãi phóng to lên, thân thể cũng bắt đầu chậm rãi run rẩy, tinh thần từ ngốc trệ chuyển sang sợ hãi.

Tràn đầy sợ hãi!

Sự sợ hãi xâm nhập đến tận linh hồn!

“Hai… Hai… Hai… Hai mươi giọt? Không thể nào! Không thể nào…” Tô Hữu Lương líu lưỡi, chỉ vào Lâm Dương, vội vàng gào thét: “Cậu là ai? Rốt cuộc cậu là ai?”

“Tôi là kẻ thù của nhà họ Dương các người!”

Lâm Dương gỡ mũ lưỡi trai xuống, nhàn nhạt nhìn Tô Hữu Lương.

“Bác sĩ Lâm?” Tô Hữu Lương trong nháy mắt co quắp ngồi bệt xuống mặt đất.

Ông ta chưa từng nghĩ tới, người này lại có thể là bác sĩ Lâm!

Là kẻ thù mà nhà họ Dương sắp phải đối phó!

Người kẻ thù ấy… Lại có thể mạnh đến vậy?

“Ra tay đi.” Lâm Dương nói.

Tô Hữu Lương kinh hãi khiếp sợ, giờ phút này làm gì còn có dũng khí nào để đánh với Lâm Dương nữa?

Đây chính là người có được hai mươi giọt Lạc Linh Huyết!

Ông ta cũng biết sơ lược về Lạc Linh Huyết.

Ông ta biết, người đã có được hai mươi giọt Lạc Linh Huyết, thân thể đã hóa thành thân thể Tiên Thiên Cương, với thực lực của mình, căn bản không thể nào phá được!

Bác sĩ Lâm này, đã không thể g**t ch*t cậu ta được!

Nhưng ông ta cũng không thể cứ buông xuôi như vậy được.

“Mình phải truyền tin về cho gia tộc! Nhất định phải truyền tin về gia tộc!”

Tô Hữu Lương cắn răng một cái, nhìn chằm chằm vào cửa sổ, giả vờ gào lên một tiếng, giả vờ muốn tấn công Lâm Dương, nhưng lại chuyển hướng, dốc toàn lực muốn chạy trốn.

Nhưng khi ông ta mới tới gần cửa sổ, một người đã xuất hiện trước mặt ông ta như thể người kia biết thuấn di, tiếp theo giơ vung tay lên.

Lúc này Tô Hữu Lương phát hiện tầm mắt của mình đang quay cuồng…

Trong phòng riêng.

Một tiếng nhạc du dương ưu nhã vang lên.

Dương Vân Thu vừa mới ăn được nửa miếng bò bít tết, rót chén rượu đỏ, nhấp một ngụm nhỏ.

“Mấy giờ rồi.”

Cô ta thuận miệng hỏi một câu.

Người sau lưng bước lên phía trước.

“Cô chủ, đã đến 6:30 rồi.”

“Nói như vậy, Tô Hữu Lương đi nửa tiếng rồi nhữ?”

“Đúng vậy.”

“Sao lâu thế? Trước kia Tô Hữu Lương giết người nhiều nhất cũng chỉ cần mười phút đã giải quyết xong, sao lần này lại lâu như vậy vẫn chưa về?” Hàng chân mày lá liễu của Dương Vân Thu nhíu lại, có chút tức giận.

“Cô chủ, có lẽ là Tô Hữu Lương đụng phải phiền toái gì đó.” Người hầu cung kính nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1824


Chương 1824:

“Phiền toái ư?” Ánh mắt Dương Vân Thu chìm xuống, nghiêng đầu nói: “Đi, đến khách sạn Hoa Phong xem thử! Hi vọng đừng có sơ sót gì đó.”

“Vâng, cô chủ!”

Người hầu gật đầu, muốn đi ra khỏi phòng.

Nhưng đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra.

Người hầu cứng đờ.

Nhìn Lâm Dương dẫn mấy người Lưu Danh Khoa đi vào.

“Cái gì?”

Dương Vân Thu lại càng hoảng sợ, đứng bật dậy, chỉ vào Lâm Dương: “Sao… Sao anh lại tới đây?”

“Cô Vân Thu, không phải cô mời tôi ăn cơm sao?” Lâm Dương nhàn nhạt hỏi.

“Anh…” Dương Vân Thu không biết phải tiếp lời như thế nào, cắn răng hỏi: “Tô Hữu Lương đâu?”

“Ở đây này.’ Lâm Dương phất phất tay.

Lưu Danh Khoa bên cạnh đang bưng một cái hộp vuông, đặt lên bàn, sau đó mở cái hộp ra.

“ÁỊ”

Đồng tử của Dương Vân Thu co lại, run rẩy, sợ tới mức thét lên liên tục, mặt mày tái mét, suýt nữa không khống chế nổi.

Trong hộp đấy… chính là đầu của Tô Hữu Lương!

Một màn kinh khủng như thế, k*ch th*ch mạnh mẽ vào thị giác của cô ta.

Sự ưu nhã thong dong lúc trước đã không còn tồn tại nữa.

“Anh… anh… lại dám giết người nhà họ Dương chúng tôi? Anh rốt cuộc là ai? Anh rốt cuộc là ai?” Dương Vân Thu lấy lại tinh thần, rất sợ hãi, chỉ vào Lâm Dương, run rẩy gào thét.

“Tôi là ai? Rất nhanh cô sẽ biết thôi, cô Vân Thu, người này muốn giết tôi, vì vậy tôi mới trả lại thôi, nể mặt nhà họ Dương, tạm thời tôi sẽ không động tới cô, đó là một lời cảnh cáo! Hy vọng cô đừng có quấy rầy tôi nữa! Nếu không tiếp theo, tôi cũng không dễ bỏ qua như thế này đâu! Nhớ kỹ đó, hiểu chưa?” Lâm Dương nhìn chằm chằm vào Dương Vân Thu nói.

Dương Vân Thu toàn thân run lên, miệng há to nhìn Lâm Dương, rồi lại không lên tiếng.

“Nghe rõ chưa?” Lâm Dương nói lớn tiếng hơn một chút.

Dương Vân Thu trực tiếp sợ tới mức co quắp ngồi bệt xuống đất, gần như thét to: “Nghe rồi, nghe rõ rồi!”

Cô ta ôm đầu, sợ hãi đến mức ngơ ra rồi.

“Nghe rõ là tốt rồi!”

Lâm Dương gật đầu, quay người rời đi.

Chờ Lâm Dương đi, Dương Vân Thu trực tiếp khóc tu tu.

Người hầu ở bên cạnh tỉnh táo lại, vội nói: “Cô chủ, nhanh, nhanh gọi điện thoại truyền tin cho gia tộc! Người này dám giết người nhà họ Dương chúng ta! Chúng ta quyết không thể cứ như vậy mà bỏ qua được!”

“Đúng! Đúng! Tôi phải gọi điện thoại cho ba tôi! Tôi phải nói cho anh hai! Tôi phải cho tên kia biết trêu chọc nhà họ Dương chúng ta thì sẽ có hậu quả gì!”

Dương Vân Thu run rẩy nói, lấy điện thoại ra muốn bấm số điện thoại.

Nhưng kinh hãi quá độ làm hai tay cô ta run rẩy, điện thoại cũng suýt nữa bị rơi xuống, cho nên run lẩy bẩy ấn sai cả số.

Cô ta vẫn còn rất sợi Cô ta sợ Lâm Dương trả thù!

Sợ mình cũng sẽ bị như Tô Hữu Lương!

Reng reng reng…

Đột nhiên, có người gọi đến.

Dương Vân Thu nhìn báo cuộc gọi tới, sững sờ ngây ra.

Cô ta run rẩy bấm nghe máy.

Đầu dây bên kia là một giọng nói đạm mạc vang lên.

“Cô Vân Thu, cậu chủ của chúng tôi đã đến!”

“Được… được, tôi lập tức đi nghênh đón cậu chủ nhà anh ngay, tôi… Tôi tới ngay…”

Dương Vân Thu vừa run rẩy vừa nghẹn ngào nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1825


Chương 1825:

Người ở đầu dây bên kia khẽ giật mình.

“Cô Vân Thu, cô không sao chứ?”

“Tôi? Tôi… Tôi không sao, tôi không…”

Dương Vân Thu nỉ non nói.

Nhưng ngay lúc này, đột nhiên cô ta nghĩ tới điều gì đó, tiếp tục nghẹn ngào nói: “Tôi không sao, chỉ là đụng phải một vài tên đáng giận thôi… Không có việc gì…”

“Vài tên đáng giận? Cô Vân Thu, cả cái thành phố Nam Xuyên này, có ai dám chọc giận cô sao?” Người nọ tò mò hỏi.

“Sao lại không có? Bây giờ thành phố Nam Xuyên cường giả như mây, có biết bao nhiêu người không nhà nhà họ Dương chúng tôi ra gì! Chỉ là anh không biết mà thôi.”

“Thế sao…”

“Người nọ sỉ nhục chị gái tôi, sỉ nhục nhà họ Dương chúng tôi, tôi rất tức giận, muốn đòi lại công đạo, nhưng thực lực của tôi lại thấp kém, không phải đối thủ của người nọ, đấu không lại người nọ cũng không sao, còn bị người nọ làm nhục một phen, nhà họ Dương bề bộn nhiều việc chuẩn bị cho ngày kén rể, ốc còn không mang nổi mình ốc, không có ai chịu ra mặt vì tôi, lần này bị khinh bỉ, cũng chỉ có thể cắn răng mà nuốt xuống! Haizz…” Dương Vân Thu thở dài nói.

Người hầu ở bên cạnh nghe thế, đã hiểu dụng ý của Dương Vân Thu, vội vàng là nháy mắt với Dương Vân Thu, sợ hãi nhỏ giọng nói: “Cô chủ, cô không thể làm thế được.”

Nhưng Dương Vân Thu lại trừng mắt liếc anh ta một cái: ‘Câm miệng!”

Người hầu rất lo lắng, nhưng lại không thể làm gì khác.

Bên kia đã trầm mặc một lát, đến lúc có người trả lời, lại là một giọng nói hững hờ nam tính.

“Người nọ là ai?” Cả nhà tải app truỵen hola đọc tiếp nhé!

“Anh Quốc Thiên?” Dương Vân Thu kinh ngạc hỏi.

“Chị của em rất nhanh thôi sẽ được gả cho anh! Sau này anh chính là chồng của chị gái em, chuyện của em, chính là chuyện của anh! Nói cho anh biết đi, người nọ là ai?

Trước mang anh đi tìm gã đi!” Người ở đầu dây bên kia nhàn nhạt nói.

Người nhà họ Dương chắc chắn sẽ không ra mặt vì Dương Vân Thu vào lúc này.

Dù sao thì người của nhà họ Dương đều đã bị phái đi ra ngoài giữ ổn định thành phố Nam Xuyên và nghênh đón khách quý.

€oi như là ra mặt giải quyết chuyện này cho Dương Vân Thu, cũng nhất định là thương lượng hòa giải.

Bọn họ cần yên ổn.

Vào lúc này mà nháo chuyện với bất kỳ người nào, đều sẽ chỉ có một cái kết quả.

Khiến thành phố Nam Xuyên náo động.

Mặc dù là một trận rối loạn rất nhỏ, nhưng ảnh hưởng đối với nhà họ Dương cũng là cực kỳ bất lợi.

Phải biết rằng, bây giờ có có không ít kẻ địch của nhà họ Dương đang nhìn chằm chằm, rối loạn chính là tạo cơ hội cho kẻ địch.

Dương Vân Thu hiểu rõ đạo lý này, bởi vậy mặc dù khách sạn bị Lâm Dương giành mất, cô ta cũng đi tìm anh hai nhờ anh ta ra mặt, mà không phải khóc lóc với ba mình, bởi vì cô ta biết báo cáo cũng không có kết quả gì.

Cho nên bây giờ muốn mượn tay nhà họ Bùi để xử lý chuyện này cho mình!

Tắt máy xong, người hầu ở bên cạnh rất sốt ruột.

“Cô chủ, sao cô lại làm như vậy, nếu để ông chủ biết, ông chủ sẽ rất tức giận đấy!”

“Ông chủ tức giận cái gì chứ? Chỉ là mấy †ên tép riu mà thôi! Không tốn bao nhiêu thời gian, không có chuyện gì đâu.” Dương Vân Thu khẽ cười một tiếng, trong mắt cô ta lóe ra lạnh lẽo và độc ác.

“Thế nhưng… Cô chủ…”

“Tóm lại là cậu câm miệng đi, chuyện này không được nói với ba tôi, nếu không tôi sẽ cắt lưỡi của cậu!”

Dương Vân Thu hung ác trợn mắt lườm anh ta, đứng dậy bỏ đi, lúc đi còn nhìn lại cái hộp đặt trên bàn, mặt lại tái mét, hoảng sợ.

Nhưng cô ta lại nghĩ tới cái gì.

“Đi, mang cái hộp đưa cho anh hai của tôi, sau đó nói hết mọi chuyện cho anh ấy biết luôn!”

“Dạ… Cô chủ…

Gã ta thở dài, bất đắc dĩ gật đầu.

Ra khỏi nhà hàng, Dương Vân Thu định lái xe về nhà.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1826


Chương 1826:

Nhưng lúc này, lại có người gõ vào cửa SỔ xe.

Cô ta kéo cửa kính xuống, nhìn thấy là một ông lão vác bao tải nhặt ve chai.

“Ông kia đi ra chỗ khác đi, thối quá!”

Dương Vân Thu bịt mũi, chán ghét la mắng.

“Cô chủ, người nọ ở đâu?” Ông cụ xanh xao vàng vọt nhìn Dương Vân Thu hỏi.

Dương Vân Thu khế giật mình, kinh ngạc nhìn ông lão: “Ông là… người do anh Quốc Thiên phái tới?”

“Người nọ ở đâu?” Ông lão tiếp tục hỏi.

Dương Vân Thu kịp phản ứng lại, vội vàng chỉ vào cái khách sạn là tòa nhà cao nhất cách đó không xa, hô: “Gã ta ở trong khách sạn Hoa Phong!”

Ông lão yên lặng gật gật đầu, nhưng không đi ngay, mà là tiếp tục nhìn chằm chằm vào trong xe.

Dương Vân Thu sửng sốt, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Còn có việc gì sao?”

“Cô chủ, cái chai kia cô còn cần không?

Không cần nữa thì có thể cho tôi không?”

Ông lão chỉ tay vào chai nước suối đặt trên ghế phụ.

Dương Vân Thu vô cùng kinh ngạc, đưa chai kia đưa tới.

Ông lão đổ nước đi, đạp quắt, nhét vào trong bao bố.

Động tác thành thạo, liền mạch.

Dương Vân Thu trực tiếp choáng váng.

Người như vậy… là người Bùi Quốc Thiên phái tới đối phó Lâm Dương giúp cô?

Đây không phải là ông lão nhặt ve chai sao?

“Có chuyện gì thế này? Sao anh Quốc Thiên lại cho một lão già như vậy đến? Cái này nếu để cho những người kia biết, không khỏi cũng quá xấu hổ chết người ta rồi!”

Dương Vân Thu khó chịu.

Nhưng cô ta vẫn rất muốn đi theo ông lão để xem kết quả.

Dù sao những người giỏi giang kia vốn cũng khác hẳn với người thường, cho nên phong cách cũng khác người thường.

“Ông lão, lên xe đi, tôi đưa ông tới khách sạn Hoa Phong.” Dương Vân Thu nói.

“Cô chủ, như vậy sẽ làm bẩn xe của cô đấy.” Ông lão lắc đầu nói.

“Không sao! Ông là người của anh rể tương lai của tôi, tôi còn chịu không nổi cái này sao?” Dương Vân Thu cố nặn ra một nụ cười, nhưng sự chán ghét trong đôi mắt cũng rất khó che lấp hết.

Ông lão cũng không khách sáo, thu dọn đồ rồi ngồi lên xe, đi về phía khách sạn Hoa Phong.

Bởi vì khoảng cách không xa, chỉ cần dừng một cái đèn xanh đèn đỏ, vì vậy cũng không tốn bao nhiêu thời gian.

Nhưng ông lão vẫn đủ thời gian để nói chuyện.

“Cô Vân Thu, cậu chủ muốn tôi hỏi cô một vấn đề, hy vọng cô có thể thành thật trả lời!”

“Ông nói đi.” Dương Vân Thu mở sổ xe ra, mở điều hòa tối đa, âm thầm nín thở nói.

“Lúc đối phương mạo phạm cô, có biết cô là người nhà họ Dương không?”

“Biết rõ.’ Dương Vân Thu gật đầu.

Ông lão chần chừ một lúc rồi thấp giọng nói: “Cậu chủ có dặn rồi, nếu như là nhân vật rất khó giải quyết, thì sẽ trì hoãn hành động.”

“Vì sao?” Dương Vân Thu khó chịu: “Chẳng lẽ anh ấy cũng không đối phó được người kia sao?”

“Cô chủ yên tâm chớ vội, lần này cậu chủ đến đây, là muốn thúc đẩy hôn sự giữa nhà họ Dương và nhà họ Bùi, cho dù là ân oán gì, đều không hơn được chuyện này, cậu ấy đồng ý giải quyết việc này giúp cô, nhưng cũng không có thể bởi vì chuyện này mà ảnh hưởng đến quan hệ thông gia của hai nhà, hy vọng cô có thể hiểu được.” Ông lão nói.

Dương Vân Thu nghe vậy thì khẽ nhíu mày lại, như đã hiểu ra cái gì, thấp giọng nói: “Nhà họ Bùi là… đang cố ky người nào sao?”

Ông lão không nói gì, chỉ nhìn về phía trước.

Ánh mắt Dương Vân Thu trầm xuống, cũng không hỏi thêm gì nữa.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1827


Chương 1827:

Nhưng cô ta đã hiểu ra một sự kiện.

Mình đã quá coi thường Bùi Quốc Thiên rồi.

Anh ta để cho ông lão này tới, căn bản cũng không phải đi trút giận cho Dương Vân Thu, mà là muốn xem thử rốt cuộc là người nào dám ở thành phố Nam Xuyên động vào nhà họ Dương.

Bùi Quốc Thiên muốn nắm giữ tin tức về kẻ địch của nhà họ Dương!

Đi một bước tính ba bước.

Suy tính của Bùi Quốc Thiên… quả thật quá sâu xa.

Dương Vân Thu khế hít một hơi khí lạnh.

Xe lái vào khách sạn.

Dương Vân Thu không xuống xe, chỉ để cho ông ta đi vào, cô ta ở trên xe nhìn.

Ông lão cõng bao tải giả bộ thành người nhặt ve chai, đi vào cửa lớn nhìn thêm vài lần, người trong khách sạn cũng không quá để ý, bảo vệ tức thì đi tới như muốn đuổi ông đi.

Ông lão lúc này nói qua nói lại với bảo vệ.

Dương Vân Thu đều nhìn thấy hết.

Đây là mưu kế của ông ta.

Quả nhiên, một lát sau, Lưu Danh Khoa mang mấy người đi tới.

“Có chuyện gì thế?” Lưu Danh Khoa trâm mặt xuống hỏi.

Ông lão nhìn nhìn Lưu Danh Khoa, đảo mắt, giống như có điều suy nghĩ.

Đột nhiên, ông lão như là nghĩ tới điều gì, mặt mo trong nháy mắt biến sắc.

“Chào ngài, tôi chỉ định tới đây nhặt hai cái chai mà thôi, tôi không làm gì, anh ta đã muốn đuổi tôi đi, thật là quá đáng!” Ông lão vội vàng giải thích.

“Ở đây cũng không có gì có thể nhặt, hơn nữa khách sạn này đã được chúng tôi bao hết rồi, nếu như ông không có việc gì, mời đi nơi khác đi.” Lưu Danh Khoa nói.

“Được… được…”

Ông lão gật đầu, cõng bao tải rời đi.

“Cho người đi nói với quản lý, bố trí bảo vệ ở cửa, không cho người ngoài đi vào, tránh cho người khác quấy rầy đến giáo chủ, vậy sẽ không tốt!” Lưu Danh Khoa nghiêng đầu thấp giọng nói.

Mặc dù ông ta nói rất nhỏ, nhưng ông lão vân nhạy cảm hiểu rõ, thân thể còng xuống cũng run lên, thiếu chút nữa không đứng vững.

“Ông cụ, không sao chứ?” Lưu Danh Khoa hỏi thăm.

“Không sao, không sao đâu…”

Ông lão bước nhanh hơn, vội vàng đi ra khách sạn.

“ƠI Sao ông lại trở về rồi?” Cả nhà tải app truyện hola về đọc tiếp nhé!

Dương Vân Thu thò đầu ra ngoài cửa xe, bực bội hỏi: “Sao ông không ra tay?”

“Không thể đụng vào được.” Trong mắt ông lão lộ ra sự kinh hãi.

“Không thể đụng vào được? Vì sao? Đám người kia đến cùng là người nào?” Dương Vân Thu vội hỏi.

Nhưng ông ta chỉ lắc đầu: “Cô Vân Thu, chuyện này tôi đề nghị cô vân chờ kén rể xong hãy nói đi, đây là lời khuyên chân thành của tôi đó, nếu không tôi sợ cô sẽ trở thành tội nhân của nhà họ Dương đấy!”

“Cái gì?”

Dương Vân Thu tái mét mặt, nhưng rất nhanh lại khẽ cắn cắn răng, không cam tâm nói: “Các người sợ thì cứ nói là sợ, còn việc cớ nhiều như vậy! Tôi còn tưởng nhà họ Bùi lợi hại thế nào cơ chứ, không ngờ cũng chỉ có thế?”

Sau khi nói xong, cô ta đạp ga lao đi.

Ông lão lắc đầu, lấy một cái điện thoại cũ nát ra, bấm dãy số.

“Chuyện kia làm thế nào rồi?” Bên kia là một giọng nói lạnh nhạt.

“Cậu chủ, không thể đụng vào được, là người Đông Hoàng Giáo!”

“Đông Hoàng Giáo?”

“Thuộc hạ nhận ra Lưu Danh Khoa, xác định là bọn họ không sail”

“Sao người Đông Hoàng Giáo lại chạy tới đây rồi? Đại hội Đông Hoàng xong rồi sao?”

“Có lẽ là đã xong rồi, lần này không chỉ có Lưu Danh Khoa đến, hình như… tân nhiệm giáo chủ của bọn họ cũng đến! Ở ngay bên trong khách sạn này.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1828


Chương 1828:

“Hả?”

Bên đầu dây kia rơi vào trầm mặc.

Một lát sau, nhàn nhạt nói tiếp: “Phái người nhìn chằm chằm cho tôi, trước đừng trêu chọc bọn họ! Biết rõ ràng ý định lần này bọn họ đến đây rồi mới hành động tiếp!”

“Dạ, cậu chủ!”

Sáng sớm hôm sau.

Trên tầng ba mươi hai của khách sạn.

“Sư muội, em tỉnh rồi? Tốt quá!”

Bích Trân mừng rỡ không thôi, ôm An Viện đang dần dần thức tỉnh, vui đến phát khóc.

“Sư tỷ, đây là ở đâu thế?” An Viện có chút mơ hồ.

Bích Trân kể chuyện đã trải cho cô nghe.

An Viện nghe xong biến sắc, một phát bắt được cánh tay Bích Trân, thấp giọng nói: “Sư tỷ, sao chị mất cảnh giác thế, người nọ nói gì chị tin c** ** sao? Nhỡ đâu là người tham lam Lạc Linh Huyết thì sao, vậy phải làm thế nào?”

“Cô gái ngốc, nếu đối phương thật sự tham lam Lạc Linh Huyết, thì sao lại cứu chúng ta? Không có anh ta, em đã sớm chết rồi!” Bích Trân tức giận nói.

“Mặc kệ như thế nào, vẫn phải cẩn thận chút.” An Viện nói.

Cộc cộc cộc.

Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên.

Hai cô gái chấn động, nhìn thẳng ra cửa.

“Ai đó?” Bích Trân hô một câu.

“Cô Bích Trân, là tôi đây!” Lâm Dương nói.

“À, có chuyện gì không?”

“Là như vậy, hôm nay bắt đầu kén rể, các cô đi ra ăn một chút gì đi, sau đó cùng chúng tôi đi tới nhà họ Dương! Không phải hai cô muốn hoa tuyệt mệnh sao?” Lâm Dương nói.

“Được được, chúng tôi sẽ ra ngay.”

Bích Trân kịp phản ứng, vội vàng đáp.

Bích Trân vốn định để An Viện ở lại khách sạn nghỉ ngơi, nhưng cô ta lại rất cố chấp, cứ đòi đi theo.

Nhưng khi hai cô gái đến nhà hàng ăn sáng, mới kinh ngạc phát hiện hôm nay Lâm Dương trang điểm có chút cổ quái.

Lúc này anh không mặc đồ vest như lúc trước, mà là một bộ trường bào viền vàng rộng thùng thình, rất hoài cổ, nhưng lại có vài phần uy nghiêm.

Không chỉ có thế, trên mặt còn treo một cái mặt nạ màu bạc.

“Đi đóng phim à?”

An Viện nhịn không được trêu chọc.

“Càn rỡ! Đây là mặt nạ Thần Quân của giáo chúng tôi! Cô thì biết cái gì?” Lưu Danh Khoa ở bên cạnh lớn tiếng quát.

“Mặt nạ Thần Quân? Đó là cái gì? Còn nữa, mấy người sao thế nhỉ? Người nào người nấy đều thích nói to như vậy?” An Viện lườm Lưu Danh Khoa, hừ lạnh nói.

Tuy Lâm Dương cứu cô ta, nhưng trong nội tâm của cô ta đối với Lâm Dương vẫn còn khúc mắc.

Cô ta cảm thấy tất cả quá kỳ lạ, nên luôn nghĩ Lâm Dương tốt mới hai người họ như vậy là có mục đích…

Lưu Danh Khoa bực bội, còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị Lâm Dương ngăn lại.

Sao Lâm Dương lại không nhìn ra suy nghĩ này của An Viện cơ chứ?

Nhưng sở dĩ anh giúp hai người bọn họ, chỉ là vì báo đáp ân tình lúc trước của Diêu Kỳ, về phần những cái khác, Lâm Dương căn bản cũng không có cân nhắc nhiều như vậy.

Ăn sáng xong, mọi người chỉnh đốn rồi xuất phát đi tới nhà họ Dương.

Lâm Dương cũng không mang theo nhiều người lắm, chỉ dẫn Lưu Danh Khoa và mấy chấp sự, Ảnh Ngự đều ẩn nấp trong chỗ tối, âm thầm bảo vệ.

Mọi người lái hai chiếc xe, đi tới nhà họ Dương.

Cùng lúc đó, không ít gia tộc, tông phái ở thành phố Nam Xuyên cũng nhao nhao chạy tới nơi kén rể.

Thành phố Nam Xuyên rất là náo nhiệt.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1829


Chương 1829:

Nhưng nhà họ Dương, cũng không phải nằm trong thành phố Nam Xuyên, mà là ở bên trong một tòa núi lớn vùng ngoại thành của thành phố.

Lưu Danh Khoa lái xe dọc theo đường núi gần hai tiếng, rốt cuộc dừng lại trong một khe núi.

Bên trong khe núi có một cái động cực lớn, trước động có hai người đứng chờ, cảnh giác nhìn tất cả mọi người tới gần đây.

Một ít đại biểu gia tộc đến đây, đều xuống xe đi bộ tiến lên.

Bọn họ lấy thiếp mời ra, trình qua, rồi mới đi vào sơn động.

Phía sau sơn động, chính là nhà họ Dương được xưng thế ngoại đào nguyên!

Cũng là căn cơ của một gia tộc siêu cấp của Việt Naml Nhà họ Dương năm ở vị trí bí mật như thế, khó trách người ngoài rất khó phát hiện ra::.

Lâm Dương nhìn một cái, dẫn đám người Lưu Danh Khoa đi về phía trước.

“Mọi người là ai? Có thiệp mời không?”

Mấy người canh cửa lập tức quát hỏi.

Thiệp mời ư? Lâm Dương không có.

Anh đang muốn nói chuyện, Bích Trân bên cạnh đã vội vàng lấy thiệp mời đã được gấp gọn từ trong lòng ngực ra, đưa cho họ.

“Chúng tôi là người Diêu Kỳ cốc, hôm nay đến đây là có chuyện nhờ cậy gia chủ đại nhân, kính xin cho quat”

“Diêu Kỳ cốc?”

Người nọ sợ run lên, nhìn nhìn thiệp mời, trên mặt đũng hòa nhã hơn nhiều: “Mời vào.”

“Cảm on”

Bích Trân thở phào một cái.

Lâm Dương không lên tiếng.

Anh nhìn ra được, thiệp mời cũng phân chia đẳng cấp đấy, có thiệp mời viền vàng tơ bạc, giá cả xa hoa, những người này nhìn thấy, cũng sẽ cung kính với chủ nhân của thiệp mời, nhưng thiệp mời của Diêu Kỳ cốc lại rất đơn sơ, đi tới nhà họ Dương cũng không được chào đón cho lắm.

Nhưng như vậy cũng đủ rồi.

“Giáo chủ! Bây giò chúng ta làm gì?”

Lưu Danh Khoa ghé sát vào Lâm Dương, thấp giọng hỏi một câu.

“Trước cùng theo Bích Trân bọn họ đi, chúng ta tới đây là vì thuốc giải, những người nhà họ Dương tuyệt đối sẽ không chắp hai tay đâng thuốc giải lên cho chúng ta đâu, bởi vậy chúng ta trực tiếp đùng sức mạnh là được, không cần giao thiệp với bọn họ, như vậy không có ý nghĩa!”

Lâm Dương nói.

“Dạ, tôi lập tức cho người trước phân tán chờ lệnh!”

ừ Lâm Dương gật đầu.

Xuyên qua sơn động, quả nhiên là sáng tỏ thông suốt.

Đăng sau núi là từng đãy kiến trúc tỉnh xảo tuyệt đẹp theo phong cách cổ kính, cảnh tượng tru nhã, rất nhiêu.

người mặc đồ kỳ lạ đi tới đi lui.

Những kiến trúc này trải dài bốn phía, bao quanh núi lớn, quả nhiên là một nơi thế ngoại đào nguyên.

Bích Trân tìm được quản gia nhà họ Dương, biểu đạt ý muốn cầu kiến gia chủ, tuy Diêu Kỳ cốc không phải môn phái lớn, nhưng người nhà họ Dương vẫn rất nể mặt Diêu Kỳ, mời hai người Bích Trân đi tới phòng khách.

“Anh Lâm, nếu anh đã tới đây muốn có được mỹ nhân, vậy anh cũng đi cùng tôi đi, làm quen một chút với gia chủ, có khi lại có thêm mấy phân cơ hội.”

Bích Trân mỉm cười nói.

“Được.”

Lâm Dương gật đầu, cũng không từ chối.

Phòng khách nhà họ Dương rất lớn, giờ phút này đã có trên trăm người đang ngồi.

Mọi người uống trà, trò chuyện với nhau.

Những người này đều là người có mặt mũi, nếu không cũng đâu được bố trí ngôi ở đây, được gia chủ tự mình tiếp kiến.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1830


Chương 1830:

Lâm Dương, Bích Trân, Lưu Danh Khoa và An Viện được xếp chỗ ngồi ở gần cửa.

Đây là vị trí kém nhất, không… được để ý nhất.

Nhưng Bích Trân vẫn biết vị trí của Diêu Kỳ cốc, cho niên cũng không nói thêm gì.

Ngược lại là Lưu Danh Khoa có chút tức giận.

“Khốn nạn, nhà họ Dương đám đối xử với Đông Hoàng Giáo chúng ta như vậy! Giáo chủ! Tôi thấy chúng ta cũng đừng theo chân bọn họ khách khí nữa!

Trực tiếp đi tìm gia chủ của bọn họ ra đi!”

Lưu Danh Khoa thấp giọng nói.

“An tâm một chút chớ vội!”

Lâm Dương nhấp một ngựm trà, gương mặt dưới mặt nạ cũng không có biểu cảm gì nhiều.

Lưu Danh Khoa lại thở đài, chỉ có thể nhẫn nhịn.

Đúng lúc này, một tiếng kinh ngạc vang lên.

“Mấy người là ai? Sao lại ngồi ở vị trí của tôi?”

Lâm Dương và Bích Trân đồng thời quay sang phía phát ra âm thanh.

Mới nhìn thấy một gã mặc âu phục bụng phệ đang kinh ngạc nhìn mình.

“Vị trí của ông?” Bích Trân vội vàng đứng dậy, tươi cười nói: “Thưa ông, ông có nhầm lẫn gì không? Là quản gia thu xếp cho chúng tôi ngồi ở đây đấy.”

“Quản gia thu xếp lúc nào?”

“Ngay tại vừa rồi.”

“Vừa rồi? Hừ, cô cảm thấy có thể sao?

Tôi đã đến đây từ chín giờ sáng rồi, vẫn luôn ngồi ở chỗ này! Vừa rồi tôi chỉ đi vệ sinh thôi, mấy người đã ngồi vào chỗ của tôi rồi? Mấy người có ý gì đây?” Người đàn ông kia chỉ vào Bích Trân và Lâm Dương, chửi ầm lên; “Mấy người nhanh chóng cút đi, nghe thấy chưa? Không cút thì tôi sẽ cho các người đẹp mặt đấy!”

“Khốn nạn! Ông nói cái gì?” Lưu Danh Khoa đột nhiên giận dữ, đứng bật dậy quát.

Bích Trân và An Viện cũng có chút tức giận.

Người cũng quá không biết lễ nghỉ rồi.

“Ái chà? Còn dám khiêu chiến? Các người có biết tôi là ai không hả? Có tin tôi g**t ch*t các người ngay tại chỗ không hả!”

Gã bụng phệ cũng quát lên.

“Thế sao? Tôi cũng muốn thử xem! Xem là ai g**t ch*t ail”

Lưu Danh Khoa đã không thể nhẫn nại thêm được nữa rồi, đi ra khỏi chỗ ngồi muốn đánh người.

“Ái chà? Mày ngon! Được, ông đây muốn xem thử mày có bản lĩnh gì!” Gã bụng phệ khinh khỉnh nói, thậm chí còn chìa mặt về phía Lưu Danh Khoa, khiêu khích nói: “Mày có ngon thì thử đánh tao một cái xem nào!

Dám đánh ông mày không? Một lũ hèn nhát!

Dám không? Nếu không dám! Thì nhanh cút đi cho tao! Cút! Ha ha ha…”

“Định mệnh, đánh thì đánh ai sợ ai!”

Lưu Danh Khoa không chút do dự, một cái tát tiếp xúc thân mật vào má của gã bụng phệ.

Bộp!

Tiếng bạt tai thanh thúy vang dội cả phòng khách.

Gã bụng phệ bị vã ngã lăn ra đất, trên mặt còn in nguyên dấu tay.

Tất cả mọi người trong phòng khách đều dừng cuộc trò chuyện lại, đồng loạt nhìn về phía bên này.

Bên ngoài phòng, người nhà họ Dương cũng chạy vào.

“Xảy ra chuyện gì thế?”

Quản gia nhà họ Dương sải bước đi vào phòng khách, trâm giọng mà quát.

Đã thấy gã mập mạp kia từ mặt đất đứng bật dậy, một phát bắt được quản gia kêu khóc cáo trạng: “Quản gia, ông phải làm chủ cho tôi! Những người này vô duyên vô cớ đánh tôi! Đánh tôi ở ngay trước mặt mọi người!”
 
Back
Top Bottom