Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1451


Chương 1451:

“Từ đầu đến cuối, tôi cũng không có nói từ mượn!”

Cả Khang Giai Hào và Đinh Văn Vượng đều biết rằng thời gian là tiền bạc.

Vì cần phải đối phó với nhà họ Vương, càng sớm càng tốt, đem dao sắc nhanh chóng chém sập mớ hỗn độn, không để cho nhà họ Vương có cơ hội phản công, thậm chí là thở.

Sau khi tạo ra làn sóng dư luận gây áp lực lên gia đình họ Vương, Khang Giai Hào và Đinh Văn Vượng thay mặt cho Dương Hoa đã chính thức khởi kiện nhà họ Vương.

Họ sẽ không chỉ kiện nhà máy sản xuất mà còn kiện cả việc thao túng nội bộ của gia đình họ Vương ở Dương Hoa.

Dù nhiều người chưa thu thập được bằng chứng nhưng điều đó không quan trọng.

Kết quả của vụ kiện sẽ được công bố ở phiên tòa tiếp theo. Điều quan trọng nhất lúc này là câu giờ cho Dương Hoa mà loại bỏ họ Vương khỏi Dương Hoa.

Sau khi nhận được thư của luật sư, nhà họ Vương lập tức bắt tay vào hành động, tất cả các mối quan hệ có thể sử dụng được đều được đem ra sử dụng, tất cả các phương pháp có thể sử dụng cũng được moi ra sử dụng.

Lâm Huy cũng can thiệp để tạo điều kiện cho họ Vương.

Về phần Lâm Dương, sau khi trở lại văn phòng, Mã Hải liền đưa cho anh một phần danh sách.

Lâm Dương nhìn lướt qua những danh sách này, sắc mặt thay đổi, mở to mắt hơn mấy phút đồng hồ.

“Ông xác đinh… là không phải nhìn nhầm?” Lâm Dương ngây người.

“Đúng vậy, Chủ tịch Lâm, tên những người có liên quan đến nhà họ Vương đều ở trên đó.” Mã Hải cung kính nói.

Nhất thời, vẻ mặt Lâm Dương đột nhiên u ám.

“Không nghĩ tới, người nhà họ Vương không nắm nhiều cổ phần của công ty, nhưng lại có nhiều người dính dáng vào như vậy, nếu như chuyển hết người nhà họ Vương đi, Dương Hoa có phải sẽ bị tê liệt không?”

Giọng Lâm Dương lãnh đạm nói.

Mã Hải do dự, hạ giọng: “Phải.”

Ngay khi những lời này rơi xuống, Lâm Dương liền chìm vào im lặng.

“Lúc trước ai đã nhập cổ phiếu và cấp vốn cho nhà họ Vương?” Một lúc sau, Lâm Dương hỏi.

Mã Hải sắc mặt thay đổi, giọng thì thào: “Chủ tịch Lâm… là… là tôi.”

“Ông?

“Đúng vậy, tôi rất thích mảnh đất của họ, có thể dùng để làm ruộng, hơn nữa thế lực của nhà họ Vương ở Giang Thành quả thật rất tốt. Nếu họ có thể đứng về phía Dương Hoa của chúng ta, điều đó cũng sẽ giúp ích cho sự phát triển của Dương Hoa rất nhiều.

Nhưng tôi không nghĩ tới, trong khoảng thời gian ngắn mà bọn họ lại có nhiều người ủng hộ đến vậy. Ngay cả nhân viên bảo vệ ở cửa cũng có hai người liên hệ với họ. Chủ tịch Lâm… tôi…. Thực xin lỗi cậu!…” Giọng Mã Hải run run.

“Ông thực sự nên xin lỗi tôi. Kỳ thực việc ông mua cổ phần của nhà họ Vương là đúng, nhưng sai lầm của ông là đã không đuổi người nhà họ Vương đi.”

Lâm Dương đặt danh sách xuống, nhắm mắt lại. Như đang suy nghĩ điều gì đó.

Sau khoảng bảy hoặc tám giây, anh im lặng, nói.

“Trong một ngày, thay thế chỗ những người này đi.”

“Chủ tịch Lâm, chuyện này… chuyện này làm sao có thể? Trong một ngày, chúng ta không thể hoàn thành việc bàn giao nhiều chức vụ như vậy! Nếu chúng ta làm việc này, Dương Hoa chắc chắn sẽ hỗn loạn! Bên ngoài còn có bọn người của Lâm Huy, chúng đang nhìn chằm chằm vào Dương Hoa của chúng ta! Thứ mà chúng đang chờ đợi chính là cơ hội hỗn loạn của Dương Hoa. Nếu Lâm Huy lợi dụng đà đó, sẽ tấn công dữ dội vào chúng ta! Chúng ta… sợ là không thể cầm cự được bao lâu!” Mã Hải cơ hồ như suýt khóc thành tiếng.

“Không thành vấn đề! Có thể xử lí được.”

Lâm Dương nói.

“Cho dù việc bàn giao công việc có thể hoàn thành thuận lợi, nhưng chúng ta đi đâu tìm nhiều nhân tài như vậy? Chủ tịch Lâm, đây không phải là mua sắm bên đường…

chúng ta … chúng ta thật sự không làm được đâu…” Mã Hải thở dài liên tiếp nói một cách đau khổ.

Nhưng nhìn thấy Lâm Dương đứng lên, nhìn ông chằm chằm: “Mã Hải, nếu tôi giúp ông tìm được nhân tài xuất sắc thay thế lại các vị trí, ông có thể hoàn thành việc bàn giao trong vòng một ngày, để duy trì nội bộ Dương Hoa ổn định được không?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1452


Chương 1452:

“Cái này… Có thể được!” Mã Hải nghiến răng nghiến lợi, đơn giản bất chấp hậu quả!

Lâm Dương gật đầu, không dài dòng, cầm điện thoại trên bàn bấm một dãy số.

“Bác sĩ Lâm, sao rảnh rỗi gọi điện thoại cho tôi vậy?” anh lại gọi điện cho em rảnh?”

Giọng nói già nua bên kia vang lên, tỏ vẻ rất ngạc nhiên.

Hiển nhiên, người đó cũng biết Lâm Dương hiện tại không yên lòng.

“Tôi muốn ông giúp tôi một việc.”

“Bác sĩ Lâm đang nói cái gì vậy, đừng ngại, cần gì cứ nói ra, lão già này nhất định sẽ làm cậu hài lòng!”

“Nếu đã là vậy, tôi sẽ không dài dòng nữa. Tôi cần một nhóm nhân tài. Ông có thể tìm kiếm, điều họ về đây làm việc cho tôi, cũng nói với họ, nhân tài đến chỗ tôi sẽ được tặng một viên Tăng thọ đan, đương nhiên là chỉ dành cho người thật sự có tài. Đám người đại trà, đừng nạp bừa bãi. Tôi sẽ đích thân tiến hành đánh giá.” Lâm Dương nói.

Lời vừa dứt, người ở đầu dây bên kia th* d*c.

“Bác sĩ Lâm, cậu… cậu nói nghiêm túc chứ?”

“Tôi đã từng nói dối quá lời chưa?”

“Được! Được! Tôi sẽ liên hệ với họ ngay lập tức. Cậu cần tài năng chuyên môn nào, hãy nói đi. Chỗ chúng tôi không thiếu những nhân tài đỉnh cao!!” Giọng nói bên kia điện thoại đặc biệt hưng phấn.

“Được rồi, tối nay tôi sẽ gửi danh sách vị trí cho ông.”

Lâm Dương bình tĩnh nói rồi cúp điện thoại.

Mã Hải không khỏi giật mình.

“Chủ tịch Lâm, cậu… cậu đang gọi điện cho ai vậy?”

“Nhà họ Dương, Yến Kinh.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Nhà họ Dương?”

Mã Hải sững sờ, chợt nghĩ ra điều gì đó, vội vàng nói: “Chủ tịch Lâm, cậu muốn điều động nhân tài từ các công ty hàng đầu của Yến Kinh đến đây thay thế lực lượng nhà họ Vương sao?”

“Đúng vậy!”

“Đây Phương pháp này rất tốt. Ai trong số những người trong công ty của Yến Kinh lại không phải những người tỉnh anh tài giỏi chứ? Họ hoàn toàn đủ tiêu chuẩn để thay thế cho các vị trí của chúng ta. Nhưng … có một vấn đề rất nghiêm trọng.”

“Vấn đề gì?”

“Những người này rốt cuộc cũng không phải là của chúng ta. Khi họ thay thế các vị trí khác nhau trong công ty, một số người chắc chắn sẽ tiếp xúc với vài thông tin bí mật, nếu để họ quay, tiết lộ cho các công ty liên doanh của Yến Kinh … Lúc đó không phải là điều tốt cho chúng ta. E là …” Mã Hải lo lắng.

Lâm Dương nghe đến đây, ngẩng đầu nhàn nhạt nhìn ông: “Tôi có nói sẽ đem những người này trả về chỗ Yến Kinh sao?”

“Cái này… Cậu không phải tạm thời dùng họ thôi sao?” Mã Hải trợn tròn mắt.

“Từ đầu đến cuối, tôi cũng không có nói từ mượn!” Lâm Dương lạnh lùng nói.

Hà Sơn Niên đã nhanh chóng truyên đạt lời của Lâm Dương tới các gia đình ở Yến Kinh.

Tăng thọ đan thật sự là thứ đồ tốt, mà giới thượng lưu ai cũng tha thiết muốn có một viên nhai Tiền có thể kiếm lại được nhưng sinh mệnh cùng thời gian thì hoàn toàn không thể.

Người ta nói tiên tài không mua được thời gian, nhưng với thứ này, tiên tài chính là thời gian! Tuy là trước đó Lâm Dương đã phát ra một đợt nhưng số lượng cực kỳ hiếm, mỗi gia đình chỉ được một viên, không phải ai cũng có, những gia tộc nào khí lực yếu ót cũng không có cơ hội lấy được đan được.

Bây giờ, cơ hội đã tới! Tuy rằng vẫn như cũ, phải có đủ vốn liếng mới có được loại đan được này, nhưng so với trước đây, điều kiện hiện tại để có nó, có thể nói là vô cùng thoải mái rồi.

“Ông Hà Sơn Niên, muốn có tài năng gì? Tôi đều có hết, họ đều tốt nghiệp Đại học Thủ đô! Còn có nghiên cứu sinh, bác sĩ, những người khác.

Chỉ cần đổi được viên đan dược, tôi sẽ lập tức cho bọn họ đi làm thủ tục ngay!”

“Ông Vương à, tôi có đến vài nhân tài.

Chẳng lẽ, mỗi người lấy một viên Tăng thọ đan hay sao??”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1453


Chương 1453:

“Đây là bảo vật của công ty chúng tôi.

Là tôi ra giá mức lương cao để mời họ về.

Ông Hà, ông có thể hỏi thêm đan được ở chỗ bác sĩ Lâm bên kia để thỏa đáng hơn không?”

“Hà Sơn Niên…”

Vừa nói xong điện thoại với nhà họ Vương, tin tức lập tức được lan truyên.

Không ít người còn đăng bài phỏng vấn, thương lượng đề cử nhân tài đến chỗ Dương Hoa.

Toàn bộ Yến Kinh đều sục sôi.

Hà Sơn Niên cũng biết thời gian Dương Hoa đang bức bách, cũng không đám nói nhảm với những, người này, chỉ cần thích hợp, tối hôm đó hắn sẽ sắp xếp máy bay chuyên cơ gửi gấp đến chỗ Dương Hoa.

Mã Hải bên này cũng đã bắt tay vào hành động.

Ông ấy đã thông báo một tin tức trực tiếp cho toàn thể công ty.

Tất cả nhân viên Dương Hoa được nghỉ phép một ngày! Tin tức được đưa ra, gây ra một sự náo động không hề nhẹ.

Toàn bộ Giang Thành và cả những người quan tâm đến Dương Hoa đều cùng nhau sôi sùng sục.

Vào thời điểm này, Mã Hải lại thực sự muốn cho Dương Hoa một ngày nghỉ? Ông ta bị điên à?

Quả thực cứ như thể hai đạo quân đối đầu nhau, quân đối địch lại sát bên như ở chung một nhà, kết quả là thủ lĩnh lại ra lệnh cho toàn bộ quân đội nghỉ ngơi.

Trong lúc nhất thời, vô số người đã suy đoán vê ý định của Mã Hải.

Động thái này cũng gây nhầm lẫn cho nhóm người đang giữ chức vụ.

Mã Hải rốt cuộc muốn làm gì?

Nghỉ một ngày, hoạt động cao tốc của Dương Hoa sẽ dừng ngay lập tức.

Một số lượng lớn các giao dịch đều sẽ liên tiếp chồng chất.

Mã Hải tuyên bố với công chúng rằng các nhân viên của Dương Hoa đã làm việc quá chăm chỉ trong thời gian qua, vì vậy ông quyết định cho họ nghỉ một ngày, điều chỉnh trạng thái, cân bằng tâm thế để giải quyết công việc tiếp theo với tinh thần tốt nhất.

Những lời hoa mỹ nghe rất được, nhưng vẫn có nhiều người không tin.

Tại biệt thự nhà họ Vương.

Ông Vương mời Lâm Huy, Đỗ Chí Cường và những người khác ngồi xuống ngồi xuống uống trà.

“Mã Hải đột nhiên cho người của Dương Hoa nghỉ lễ. Chắc ông ta lại muốn giở trò gì đó. Chúng ta phải cẩn thận” Đỗ Chí Cường châm thuốc, nghiêm túc nói.

Lâm Huy nhìn ông Vương cười: “Ông Vương, ông định xử lý vụ kiện của Dương Hoa như thế nào?”

“Bây giờ có thể trì hoãn, nếu không thể trì hoãn thì chỉ có thể mất tiền” Ông Vương khàn giọng nói.

“Cái gì? Ông không định ra tòa ứng phó với Dương Hoa sao?” Một ông chủ sững sờ hỏi.

“Đánh? Đánh như thế nào? Nên thuê loại luật sư nào nghênh chiến? Ông không xem qua các vụ kiện trước đây giữa Dương Hoa với những công ty khác sao? Đội luật sư của Dương Hoa không chỉ bao gồm Khang Giai Hào và Đinh Văn Vượng, mà còn cả Phan Long, Thu Huyền Sanh, cùng ba luật sư lớn của Yến Kinh. Tôi nghe nói lần trước lần trước, còn có sự tham gia của luật sư giỏi nhất Đông Bắc Hùng Mẫn Sinh hiện tại đang làm việc cho công ty luật sư của Khang Giai Hào. Ông nói thử xem, tôi nên đi mời ai để giao chiến lực lượng luật sư hùng hậu như vậy? Ông cảm thấy cố vác xác nghênh chiến bọn họ, tôi có bao nhiêu phần trăm thắng cuộc?” Ông Vương trừng mắt nhìn ông chủ kia rồi nói.

Mặt ông chủ kia liền thay đổi, giọng nói của ông ta cũng vội biến mất.

Loại đội hình cực khủng này quả thực mà nói là bất khả chiến bại. Trong nước, ai dám chống lại đội hình luật sư như vậy ở tòa án chứ…

“Huống chỉ, người mà chúng ta cử ra ngoài để thu hồi nhà máy lần trước, đã bị Dương Hoa đe dọa, cũng đang chuẩn bị làm chứng chống lại chúng ta. Trong vụ kiện này, chúng ta không có cơ hội thắng, lại phải chịu áp lực lớn từ phía dư luận. Chuyện tới nước này, chỉ còn cách bồi thường tiền tổn thất cho Dương Hoa mà thôi” Vương Khang cũng khàn giọng thở dài.

“Tình hình không mấy lạc quan” Lâm Huy cười và nói: “Lão đại, ông có dự phòng gì không?”

Đỗ Chí Cường và những người khác cũng tập trung ánh mắt về phía ông Vương.

Họ không phải là kẻ ngốc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1454


Chương 1454:

Khi mọi chuyện đã phát triển đến mức này, ông Vương còn có thể bình tĩnh ngồi đây thì chắc chắn phải có thủ đoạn.

Quả nhiên, ông Vương liếc nhìn đồng hồ †reo tường, nói nhẹ: “Chờ một chút đi mọi người, họ sẽ lập tức đến thôi.”

“Sao cơ?”

Mọi người không hiểu còn trông đợi gì, liền đứng lên.

Sau khoảng vài phút, quản gia bước nhanh vào đại sảnh.

“Ông chủ, người đến rồi”

“Gọi bọn họ vào đi.” ông Vương bình tĩnh nói.

Quản gia rời đi.

Một lúc sau, một nhóm nam nữ mặc vest, đi giày da, thái độ kính cẩn bước vào nhà.

Họ trông rất trẻ, ai ai cũng đều đeo kính.

Vào đến phòng, ông Vương đứng ngay dậy tươi cười nói : “Đến đây, mọi người cứ tự nhiên tùy tiện, tìm chỗ ngồi thoải mái đi “Cảm ơn Giám đốc Vương!”

Mọi người ngồi xuống tươi cười.

Lâm Huy, Đỗ Chí Cường và những người khác tò mò nhìn nhóm người đang bước vào, tất cả đều bối rối và khó hiểu.

“Ông Vương, những người này là ai?”

Lâm Huy cẩn thận hỏi.

“Ồ, họ đều là nhân tài của nhà họ Vương tôi. Trước đây họ đã làm rất nhiều chuyện giúp đỡ nhà họ Vương trở nên lớn mạnh. Vài người trong số họ đã được nhà họ Vương bảo lãnh nuôi dưỡng lớn lên. Họ cũng là của cải quan trọng nhất của nhà họ Vương.”

Ông Vương cười nói.

“Tất cả mọi người ngồi đây đều đã tốt nghiệp trường Đại học Thủ đô hàng đầu ở Việt Nam, tất cả đều có chứng chỉ thạc sĩ, ba người trong số họ có chứng chỉ tiến sĩ.

Không chỉ như thế, bọn họ đều am hiểu hầu hết các lĩnh vực, một số người thậm chí còn giành được nhiều giải thưởng lớn.” Vương Khang cũng tươi cười giới thiệu.

“Thật sao? Nhà họ Vương lại tuyển được nhiều nhân tài như vậy? Không thể tin được!”

Đỗ Chí Cường hai mắt sáng ngời, thèm muốn.

Những thứ chẳng hạn như tài năng, nếu xuất hiện đúng thời gian và địa điểm, tất cả đều ngọt ngào như bánh trái.

“Cậu Vương, cậu vừa nói bọn họ từng làm việc trong nhà Vương của cậu, bây giờ thì sao? Bọn họ đang làm việc ở đâu?” Lâm Huy ngửi thấy có gì đó không ổn, thận trọng hỏi.

“Bọn họ bây giờ sao? Ha ha, đương nhiên là đang làm việc ở Dương Hoa.”

Ông Vương cười híp mắt.

Lời nói rơi xuống đất, mọi người có mặt đều giật mình, ngẩn ra.

Mọi người đều biết gia đình họ Vương: có trọng lượng ở Dương Hoa không nhỏ.

Nắm quyền không ít.

Vì vậy, sau khi họ Vương sáp nhập vào Dương Hoa, ông Vương đã rất nỗ lực đề đưa người của mình vào nắm giữ nhiều vị trí khác nhau.

Những người mà ông ta đã đào tạo, thậm chí lúc đầu ngay đến Mã Hải cũng không phát hiện ra.

Chờ cho Mã Hải phát hiện được thi mọi chuyện cũng đã xong xuôi rồi.

Nhiều chức vụ quan trọng đã được đám người của họ Vương tiếp quản.

Mặc dù Mã Hải cố ý muốn thay thế người nhà họ Vương, nhưng lại sợ làm mất lòng bọn họ, cũng e sợ hành động đó sẽ khiên nhà họ Vương có những hành động trả đùa Dương Hoa.

` Vì vậy, vấn đề này đã kéo dài mãi cho đến hôm nay.

Giờ đây, nó trở thành nút thắt trái tim của Mã Hải, cũng là quả bom hẹn giờ đối với Dương Hoa.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1455


Chương 1455:

Nếu không nhanh chóng trục xuất quả bom này, Dương Hoa không có thời gian để xoay sở mọi thứ bên ngoài.

“Không phải Dương Hoa cho bọn họ một ngày nghỉ sao? Tôi chỉ mời bọn họ đến nói chuyện về Dương Hoa.

Tôi nghĩ bây giờ Giám đốc Lâm Huy đang cầu thông tin tình báo từ phía họ, không phải sao?“ – Ông Vương thản nhiên cười nói.

Ngay khi nghe xong những lời này, Lâm Huy tự nhiên rất phấn khích.

Tuy nhiên, ông không đề lộ ra vẻ mặt bên ngoài, nhìn vào những người kia, mở miệng nói: “Mọi người đều là thành viên » nồng cốt của Dương Hoa sao?”

“ “Tôi là người chịu trách nhiệm giám sát dây chuyền an toàn sản phẩm.”

“Tôi chịu trách nhiệm nghiên cứu và phát triển.”

“Tôi chịu trách nhiệm nghiên cứu thị trường.“ “Tôi chịu trách nhiệm triển khai và kiểm soát sự phát triển trong tương lai của Dương Hoa.”

Mọi người không trực tiếp nói qua vị trí của họ mà chỉ báo cáo những gì họ phụ trách ở Dương Hoa.

Điều này quả thật khiến Lâm Huy thắc mắc cực kỳ, muốn trực ‘ tiếp đứng lên hỏi cho kỹ càng.

Nhưng khi nghe đến công việc mà họ phụ trách, Lâm Huy không thể kìm chế được sự kϊƈɦ động trong lòng.

` Thậm chí nhiều ông chủ khác trong phòng cũng bất ngờ, đứng hình.

“ Lâm Huy ngay lập tức hỏi một số câu hỏi chính, những người này trả lời trôi chảy, mỗi câu họ nói đều chính là mấu chốt của rất nhiều vấn đề quan trọng.

“Được lắm! Rất tốt! Ha ha ha ha, với thông tin này, chúng ta có thể dễ dàng dối phó với Dương Hoa!”

“Ha ha, ông Vương, lần này Dương m Hoa chắc chắn sẽ chết mà không có chỗ chôn.”

Mọi người đều vỗ tay liên tục, vui sướиɠ cực điềm.

Ông Vương cũng cười nhạt, ánh mắt ra vẻ có chút bí hiểm.

Nhưng vào lúc này, Lâm Huy dường như nghĩ ra điều gì đó, đột nhiên lên tiếng.

“Vị này là anh Lưu đúng không? Tôi ` muốn nhờ anh một việc, không biết có – được không?”

: “Anh Lâm Huy cứ nói ra, đừng ngại, chỉ cần tôi làm được, tôi sẽ làm cho anh!”

– Người đàn ông mim cười, nói.

“Tôi muốn anh giúp tôi lấy một số tài liệu từ Dương Hoa.”

– Lâm Huy hạ giọng nói vài cái tên.

Khi nghe xong những cái tên này, nhiều người có mặt tại đây đều kinh hãi, thầm nghĩ Lâm Huy thực sự rất xảo quyệt.

Nếu có được chút thông tin trong tư liệu này, thì nội tình của Dương Hoa hầu như sẽ bị phơi bay không sót thứ gì.

Ông Lưu suy nghĩ một chút, rồi gật đầu, mỉm cười nói: “Phần tài liệu này, đương nhiên có thể lấy được.

Bây giờ tôi sẽ về Dương Hoa lấy ngay.”

“Sao cơ? Như vậy tật quá tốt!”

Lâm Huy có chút kϊƈɦ động, lập tức nói: “Việc này không nên chậm trễ, nên về Dương Hoa lấy ngay bây giờ đi.

Chỉ cần ông giúp tôi đem tư liệu này tới, Dương Hoa liền biến thành miếng thịt nằm trêи thớt đợi chúng ta đến cắt xẻ.”

“Được! Tiểu Lưu, cậu lập tức trở về Dương Hoa ngay di.”

– Vương Khang vội vàng gật đầu nói.

“Được, Anh Khang.”

Người tên Tiểu Lưu lập tức đứng dậy rời đi.

Nhưng vào lúc này, ông Vương thấp giọng gọi lại: “Tiểu Lưu, chờ một chút.”

Tiểu Lưu dừng lại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1456


Chương 1456:

Mọi người đều nhìn ông Vương.

Đã thây ông ta phất phất tay.

Người quản gia lập tức lấy một bản hợp đồng, đặt lên bàn.

` Lâm Huy nhìn vào bản hợp đồng, không khỏi giật mình.

“Ông Vương, đây là….”

“Giám đốc Huy, anh đừng quá chột dạ.

Bây giờ nhà họ Vương đã muốn đoạn tuyệt hoàn toàn với Dương Hoa.

Những người này có thể coi là quân bài cuối cùng của nhà họ Vương.

Nếu giá trị lợi dụng của bọn họ không có, tôi cùng nhà họ Vương đối với Các vị mà nói cũng không còn giá trị lợi “ dụng nữa.

Cho nên, tôi hy vọng có thề dùng họ thử nghiệm, đảm bảo cho nhà họ Vương một phần giá trị.”

Nghe xong lời này, các ông chủ khác trong phòng đều cau mày không thôi.

“Ông Vương, trận chiến này còn chưa kết thúc, ông lại vội vã ăn bánh ngọt sao?”

Đỗ Chi Cường có chút bất mãn, nói.

“E rằng sau trận chiến, nhà họ Vương ` Rò của chúng ta còn không có tư cách ăn bánh ngọt.

Cho nên hiện tại có thê ăn, liền tranh thủ cắn một miếng, tôi nghĩ, Giám đốc Lâm sẽ không phản đối, đúng không?”

– Ông Vương cười nhẹ nói.

Trong lòng mọi người đều bất mãn.

Nhưng những gì ông Vương nói ra thực sự khiến họ thấy rằng quả thực không còn cách nào khác.

Đúng vậy, giá trị của nhà họ Vương cũng có giới hạn.

Nếu Dương Hoa thất thủ, Lâm Huy có thực sự đi gánh vác nhà họ Vương lại một lần nữa không? Đến lúc đó, chỉ sợ rất khó nói.

“Được rồi, ông Vương, ông muốn gì?”

Lâm Huy cầm hợp đồng lên, mở miệng hỏi.

“Với mảng hải sản này, tôi nhìn qua có chút hứng thú.”

“Được, vậy tôi sẽ giao chợ hải sản ở Hoài Thành cho nhà họ Vương của ông chăm sóc!”

Lâm Huy thuận miệng nói, cầm bút trêи bàn, soát soát ký tên lên.

Người nhà họ Vương nhìn thấy, đều thở phào nhẹ nhõm.

“Giám đốc Huy!“ – Đỗ Chí Tường ngồi bên này, nói nhỏ.

“Không sao đâu.

Cho bọn họ cái lợi trước để đảm bảo họ giải quyết được Dương Hoa.”

Lâm Huy hạ giọng nói.

Đỗ Chí Cường chỉ có thể từ bỏ.

“Giám đốc Huy quả nhiên là người thẳng thắn! Tiểu Lưu, đi lấy đồ đi!”

Ông Vương cười ha hả nói, vẻ ngưng trọng trên khuôn mặt già nua cuối cùng cũng biến mất.

Tiểu Lưu gật đầu, lập tức rời khỏi nhà họ Vương, vội vàng chạy đến Dương Hoa.

Mọi người ngồi trong biệt thự, tiếp tục trò chuyện rôm rả.

Tình hình hiện tại đã nghiêng về phía Lâm Huy, nhà họ Vương cũng đã nhận được sự bảo đảm thích đáng, mọi người đều trò chuyện phiếm, cười nói vui vẻ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1457


Chương 1457:

Mọi người đã bắt đầu hình dung kết cục được chia chiếc bánh lớn Dương Hoa sau khi thất thủ.

Chỉ là … chuyện chưa nói được bao lâu, một cuộc gọi của Tiểu Lưu đột nhiên vang lên từ điện thoại của Vương Khang.

Vương Khang nhấc máy được vài giây, vẻ mặt đột nhiên thay đổi.

Cái gì? Anh… anh đang nói thật sao?”

Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Vương Khang, cùng nhau kinh ngạc.

Một lúc sau, Vương Khang cúp điện thoại, sắc mặt tái nhợt, mặt cắt không còn giọt máu.

“Chuyện gì xảy ra vậy?”

Lâm Huy cùng ông Vương nhìn chằm chằm vào Vương Khang.

Vương Khang mấp máy môi dưới, run rầy nói: “Tiểu Lưu nói … cậu ấy không được phép vào công ty Dương Hoa.”

“Sao vậy? Chẳng phải hôm nay Dương Hoa đóng cửa toàn bộ sao? Bên trong cũng còn có nhân viên bảo vệ canh trực chứ? Giám đốc Lâm có thấy giống như hôm nay là ngày nghỉ Tết không chứ?”

– Đỗ Chí Cường nói đùa.

Mọi người đều cười.

Nhưng Vương Khang lại lắc đầu, run giọng nói: “Không phải, là Tiểu Lưu… bị bảo vệ chặn lại không cho vào.”

Mọi người giật mình, ngần người.

“Tại sao?”

– Đỗ Chí Cường theo bản năng hỏi lại.

“Bởi vì anh ta… bị Dương Hoa sa thải rồi!”

– Vương Khang thấp giọng nói: “Bảo vệ nói không phải nhân viên của công ty, không được phép đi vào.”

Nghe xong lời này, tất cả mọi người đều bối rối.

Ông Vương đôi trừng to mắt, nhìn Vương Khang đầy hoài nghi.

Lâm Huy nhìn anh ta chằm chằm, một lúc lâu, đột nhiên, như thể anh đã nhận ra điều gì đó, Lâm Huy đột nhiên đứng dậy, vừa định nói gì đó.

Ding Dong! Ding Dong! Ding Dong… Tất cả điện thoại di động của những người đang có mặt đều reo lên, như có tin tức đến.

Điện thoại của rất nhiều người cùng lúc nhận được tin nhắn, khiến ai cũng không khỏi quan tâm.

Tất cả đều lấy điện thoại ra xem.

Chỉ nhìn thoáng qua, mọi người đều chết lặng.

“Chuyện này… chuyện gì đang xảy ra vậy?”

“Anh Nam, anh đã nhận được tin nhắn chưa?”

“Nhận được rồi.”

“Chuyện này… chuyện xảy ra như th? Tại sao chúng ta không được thông báo trước?”

“Phòng nhân sự đang làm cái gì vậy chứ?”

Những người này đều hoảng sợ, mỗi người cầm điện thoại di động, vẻ mặt ai cũng khó coi.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

– Ông Vương nghiêm túc hỏi.

Mọi người mới bình tĩnh lại.

Một người trong số họ đang nhìn ông Vương, giọng run run nói: “Ông chủ, chúng tôi… chúng tôi đều đã bị Dương Hoa đơn phương sa thải!”

“Cái gì?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1458


Chương 1458:

Lâm Huy và những người khác đều đứng lên, mở to mắt trừng trừng nhìn đám người ưu tú kia.

Ông Vương cũng sửng sốt, dùng ánh mắt già nua nhìn chằm chằm vào người đàn ông kia, một lúc lâu sau rơi vào trầm mặc.

“Thì ra là vậy….

Thì ra là vậy…”

– Lâm Huy ngồi trêи sô pha, tay châm điếu thuốc có vẻ nhàn nhã, nhưng tay anh ta lại run run.

“Khó trách Dương Hoa đột nhiên cho bọn họ nghỉ một ngày.

Hóa ra … Dương Hoa đã chuẩn bị thanh lý hết những người này!”

– Đỗ Chí Cường run rầy nói.

“Không thể nào!”

Vương Khang gần như rống lên: “Dương Hoa đột nhiên thanh lý nhiều người như vậy, chủ tịch Lâm hắn bị điên rồi sao? Toàn bộ trêи dưới Dương Hoa sẽ vì chuyện này mà làm loạn, chẳng lẽ cậu ta muốn làm cho Dương Hoa suy sụp?”

“Chủ tịch Lâm hẳn là đã có chuẩn bị rồi! Ông Vương, trước đó các người không dự tính đến bước này hay sao?”

– Lâm Huy cắn răng, trừng mắt hỏi lại ông Vương.

Nhưng lúc này, ông Vương cũng chìm vào im lặng.

Dự tính?? Ai sẽ dự tính được chuyện này chứ? Phải biết rằng, sa thải quá nhiều người một lúc như vậy, cũng đủ để làm tê liệt một công ty ngay lập tức! Nếu Dương Hoa bị tê liệt, làm sao có thể chống lại công kϊƈɦ của đám người Lâm Huy? Không ai lại đi làm điều này! Trừ khi anh ta bị điên rồi! “Giám đốc Lâm, chúng tôi không thể lường trước được chuyện này.

Không phải là tôi mà bây giờ là ông.”

– Ông Vương hít sâu một hơi, nét mặt không chút thay đổi, nói.

Lâm Huy sửng sốt, lập tức nhận ra ý tứ trong lời nói của ông Vương.

Ánh mắt anh ta ngưng trọng, đứng dậy nhìn một vòng xung quanh những người đang có mặt, sau đó thấp giọng nói: “Tất cả những người này, hãy mau cùng đi theo tôiH”

“Bọn họ sẽ tùy cậu điều khiển.”

Ông Vương khàn giọng nói.

“Được.

Bây giờ chúng ta về đó đi.

Không thể để như vậy được.

Không còn thời gian nữa, phải lập tức hành động ngay.”

Lâm Huy quát, sau đó vội vàng dẫn theo đám người rời khỏi biệt thự của nhà họ Vương.

Những người còn lại trong phòng đang đi tới đi lui.

Vương Khang ngồi trêи sô pha, vẻ bất an.

“Ba, bây giờ…… Chúng ta phải làm sao? Chúng ta nên làm gì bây giờ?”

– Vương Khang vội vàng quay sang ông cụ Vương, nói: “Nếu không dùng chiêu này, vậy nhà họ Vương chúng ta cũng không còn giá trị gì với người của Lâm Huy rồi.

Đến lúc đó, chắc chắn bọn họ sẽ bỏ mặt chúng ta! Ba, ba nhất định phải nghĩ cách, đừng để chuyện này xảy ra!”

“Bình tĩnh lại đi! Nóng na nóng nảy như vậy, còn ra thể thống gì!”

– Ông cụ Vương mắng.

“Ba à, chuyện tới nước này rồi, còn có thể bình tĩnh được sao?”

– Vương Khang sớm đã hoang mang lo sợ, đứng dậy đi qua đi lại, căn bản vẫn không bình tĩnh được, nói.

“Đừng hoảng loạn, ta vẫn còn một tau khác.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1459


Chương 1459:

Hai mắt ông Vương lạnh lùng, quyết liệt quát.

“Ba, ba còn có cách nào khác sao?”

– Vương Khang vội vàng hỏi.

“Mã Hải nghĩ rằng đem hết người nhà họ Vương sa thải khỏi Dương Hoa sao? Hừ, ông ta nhầm rồi.

Trêи thực tế, vẫn còn có một người khác đến từ nhà họ Vương.

Hơn nữa người này còn đang ở vị trí đắc lực của Dương Hoa.

Hiện tại, chính là hy vọng lật ngược tình thế cho chúng ta.”

– Ông cụ Vương dứt khoát nói.

“Ba, ba định làm thế nào?”

– Vương Khang sững sờ hỏi.

“Ta muốn người này lấy đơn thuốc chữa bệnh tiều đường của Dương Hoa, sau đó công bố ra ngoài.

Ta muốn Dương Hoa chết không có chỗ chôn!”

Ông cụ Vương lạnh lùng nói, sau đó cầm điện thoại bấm một dãy số.

Một lúc sau, cuộc gọi được kết nối.

“Đơn thuốc đã lấy được chưa?”

“Đã có được rồi!”

Đầu dây điện thoại bên kia, chỉ nói ba chữ đơn giản.

Chuyện của xưởng, khoản tiền bồi thường thì không quan trọng.

Chủ yếu là Lâm Dương có thể nhờ vào dư luận tranh thủ thời gian cho mình.

Ít nhất là Mã Hải nghĩ như vậy.

Nhưng đối với Lâm Huy, mục tiêu của Lâm Dương xa hơn như vậy.

Đó là anh muốn trong vòng năm ngày phải xử lý xong chuyện này.

Hiện tại đã qua ba ngày! Dựa vào những hành động của Lâm Dương, tình hình cũng đang khéo léo thay đổi.

Cứ việc nhìn bề ngoài tình thế Lâm Huy bên này vẫn cứ mạnh như cũ, Dương Hoa liên tục thất bại.

Nhưng Lâm Huy biết, thủ đoạn của chính mình chỉ có như vậy, còn chưa đủ đối phó được với những thay đổi của đòn công kϊƈɦ trí mạng bên phía Dương Hoa.

Muốn lật đồ hoàn toàn Dương Hoa, nhất định phải một đòn đánh gục tại chỗ.

Nhưng bây giờ ông ta không tìm được cơ hội như vậy! Không thể lại dây dưa quá lâu.

Thời gian càng dài, ngược lại là bất lợi đối với Lâm Huy! Lâm Huy ngay lập tức mang theo những người này suốt đêm về tới công ty Thiên Hằng của chính mình ở Giang Thành, mở cuộc họp khẩn cấp, dốc hết khả năng bắt đầu triển khai một vòng tấn công mới với Dương Hoa.

“Giám đốc Huy, ở mặt này chúng ta bắt đầu từ đâu?”

Trong hội nghị, một công nhân Thiên Hằng cận thận từng li từng tí hỏi.

“Chủ tịch Lâm ra tay từ dư luận, vậy chúng ta cũng bắt đầu từ dư luận! Hiện tại thuốc Dương Hoa cơ bản là thuốc nhồi máu não và thuốc trị viêm mũi.

Hi vọng của họ là thuốc đặc trị tiều đường.

Nếu không giải quyết được những thứ này, chúng ta không có phần thắng.”

Lâm Huy lạnh lễo nói.

“Quyết định của Lâm Huy là……”

“Nếu như những thứ này xảy ra vấn đề, gốc rễ của Dương Hoa liền mục nát, không đúng sao?”

Trong mắt Lâm Huy lấp loé tàn nhẫn.

“Giám đốc Lâm, ngài điên rồi? Động tới những thứ này? Một khi bị phát hiện thì coi như xong…..”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1460


Chương 1460:

Bọn họ lại không có gián điệp, với cũng không dám láy mạng người ra đùa giỡn.

“Yên tâm, tôi cũng sẽ không đưa mình vào đường cùng.

Có điều bất kỳ sản phẩm nào cũng có tác dụng phụ không thể nào tuyệt đối có hiệu quả.

Chúng ta chỉ cần tìm ra điểm yếu và những thiếu sót của những loại thuốc này nói quá lên, thì có thể kéo đồ Dương Hoa chưa bao giờ thất bại!”

Lâm Huy cười nói.

“Thiếu sót?”

Đầu óc mọi người đều mơ hồ.

Lâm Huy nhìn những công nhân cũ của Dương Hoa được ông ta mang tới.

“Thật ra chủ tịch Lâm nghiên cứu ra thuốc đặc trị quả thật là có một tác dụng phụ không rõ ràng, có thể nói là cấm ky.

Ví dụ thuốc nhồi máu não có tác dụng phụ là người bị dị ứng phấn hoa một khi dùng phải sẽ sinh ra dị ứng nặng nề.

Nếu như tình hình nghiêm trọng, thậm chí có thể gây nguy hiểm tính mạng.”

Một người công nhân Dương Hoa nói.

“Bọn họ sẽ ghi rõ trong hướng dẫn sử dụng thuốc, anh nói cái này thì có lợi ích gì? Lẽ nào người khác nhắc nhở, anh bị dị ứng phấn hoa còn dùng thuốc này sao, chuyện đó sao có thể trách người khác?”

Một cổ đông cau mày nói.

“Nhưng các vị, các người có biết công ty con của giám đốc Huy sắp công bố một dòng sản phẩm nói sao?”

“Sản phẩm gì?”

“Xà phong thơm! Khi trước tôi và giám đốc Lâm nói chuyện ở trêи đường, chúng tôi phát hiện loại xà phòng thơm này có thể sẽ xảy ra xung đột với thuốc của Dương Hoa!”

“Nhưng Dương Hoa sẽ lưu ý người uống thuốc không thể sử dụng xà phòng thơm của chúng ta!”

Cổ đông cau mày nói.

“Nhưng bây giờ Dương Hoa không phải là không biết sản phẩm mới của chúng ta là xà phòng thơm sao? Chúng ta vẫn chưa có công bố, nhưng sẽ gọi mấy người của chúng ta sử dụng xà phòng thơm sau đó lại dùng thuốc của Dương Hoa!”

Công nhân khi nãy cười nói.

Lời này vừa nói xong, mọi người cùng nhau ngần ra, dồn dập nhìn về phía Lâm Huy.

Đây là tr*n tr** muốn vu cáo hãm hại Dương Hoa.”

Xà phòng thơm còn chưa công bố, những người này dùng, sợ rằng một chốc cũng không tra ra được…… “

Có điều…..Lâm Huy tựa như cũng không có tính nhẹ tay.

“Đến lúc này, chúng ta không còn lựa chọn nào khác, không từ thủ đoạn nào cũng nhất định phải khiến Dương Hoa chết!”

Mắt Lâm Huy lộ ra vẻ dữ tợn.

“Giám đốc Huy, chỉ là nếu làm như vậy vẫn không có tác dụng.

Loại tình huống này cũng không nổi lên bao nhiêu sóng gió, huống chỉ chủ tịch Lâm rất giỏi y thuật.

Lỡ như anh ta cứu được người khác rồi, vậy không phải chúng ta tiền mất tật mang?”

Sau khi cổ đông này suy nghĩ, lạnh lùng nói rằng.

“Đây chỉ là sợi dây dẫn lửa, chúng ta có thề mượn cơ hội này chất vấn thuốc kia có vấn đề!”

Công nhân Dương Hoa khi nãy lấy ra một phần hồ sơ từ trong bao để lên bàn.

“Toa thuốc của Dương Hoa? Có vấn đề gì sao?”

Vẻ mặt cổ đông cầm hồ sơ nhìn nó mấy lần, nghi hoặc hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1461


Chương 1461:

“Toa thuốc của bác sĩ Lâm đ* nhiên là không có vấn đề, nhưng có vài thứ nói là không thể nói rồi! Một ít nước bần, một khi bị giội lên cũng rửa không sạch.”

Người kia cười nỏi.

Mọi người vừa nghe, hai mắt tức thì sáng lên.

“Xã hội bây giờ, lợi hại nhất không phải chứng cứ mà là dư luận.

Bởi vì một số thời điểm chứng cứ cũng không ngăn nổi dư luận, chuyện này vỡ lở ra, chúng ta lại thuê thuỷ quân điều hướng dư luận.

Cho dù đến lúc Dương Hoa chứng minh được trong sạch, muốn hoàn toàn rửa sạch vết bần cũng không phải chuyện dễ dàng.”

Lâm Huy nhắm chặt hai mắt, im lặng một lúc lâu, khàn khàn nói: “Lập tức sắp xếp đi.”

“Vâng.”

Lâm Dương lập tức dồn hết sức tập trung vào việc sản xuất thuốc mới.

Chuyện của xưởng đã được giải quyết, Mã Hải cũng đã mang nhiều nhân tài từ Yến Kinh sắp xếp vào những cương vị của Các công nhân Dương Hoa bị loại trừ.

Tuy hôm nay là ngày nghỉ của tất cả công nhân Dương Hoa, nhưng nội bộ Dương Hoa cũng không bình tĩnh, không ít người vây quanh tập đoàn Dương Hoa.

Trong phòng bao ở nhà hàng đối diện với tập đoàn Dương Hoa, ông cụ Vương và Vương Kháng từ cửa sau đi vào, lên lầu hai đi đến một phòng bao tận cùng bên trong.

Một cô gái đang cầm vali, có chút căng thẳng ngồi ở bên trong.

Nhìn thấy ông cụ Vương bước vào, lúc này cô gái đứng dậy.

“Ông Vương, chú Khang.”

Cô gái khẽ chào một tiếng.

“Ngồi đi.”

Ông cụ Vương mặt mỉm cười bước lên trước.

“Có mang đồ đến không?”

Vương Khang khá sốt sắng hỏi.

“Rồi ạ, đều ở đây!”

Cô gái mở chiếc vali này ra.

Vương Khang vội vàng tiến lên, kiểm tra một vòng, quay qua nhìn chằm chằm cô hỏi: “Cô chắc chán đều là những thứ này? Không sai chứ?”

Tôi cùng hiểu y thuật, có điều đây đúng là phương thuốc mà tôi sao chép, sẽ không có sai.”

Cô gái thấp giọng nói.

Vương Khang không lên tiếng mà nhìn về phía ông cụ khá lớn tuổi.

Ông cụ lập tức tiến lên, cầm phương thuốc nhìn nửa ngày.

Một lát sau, khuôn mặt già nua nhưng vấn xem là bình tĩnh lại lộ ra vẻ cực kỳ ngạc nhiên và vô cùng kϊƈɦ động.

“Thiên tài! Thiên tài! Quả nhiên là Thiên Tài! Ông cụ liên tục hô.

“Thế nào? Bác Mãn, toa thuốc này là thật hay giả?”

Vương Khang vội hỏi.

“Thật, đương nhiên là thật…….Vị bác sĩ Lâm này không hồ danh là thiên tài! Anh ta có thể nghĩ ra được phương pháp chế thuốc này! Chuyện này quả thật là những bác sĩ dỏm như chúng ta cũng không dám nghĩ tới!”

Ông cụ được gọi là bác Mãn vô cùng xúc động.

“Mãn à, ông cũng coi như là một vị thầy thuốc lớn, ông đã nhìn ra phương thuốc này không có vấn đề, chính là hơn một nửa không có vấn đề!”

Ông cụ Vương híp mắt cười nói: “Lập tức lấy phương thuốc mới đi sản xuất thuốc! Nghe thấy không?”

“Cha! Bây giờ chúng ta sản xuất, cũng không đuổi kịp Dương Hoa trước khi ra tung ra thị trường.”

Vương Khang vội nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1462


Chương 1462:

“Cũng chưa chắc.”

Ông cụ Vương híp mắt khàn giọng nói: “Ta đã chuẩn bị xong từ sớm!”

Thư ký Lục tràn đầy tâm sự về tới Công ty.

Sắc mặt của cô rất không tự nhiên, cúi đầu không biết đang suy nghĩ cái gì.

Thời gian thuốc mới sắp ra mắt thị trường chỉ còn một ngày, rất nhiều gia đình bệnh nhân đều canh giữ ở cửa lớn cùng đợi sản xuất thuốc mới đề đi cứu người.

Lâm Dương đã ở nhà xưởng canh giữ một đêm, thấy sản xuất thuận lợi mới trở lại văn phòng xử lý công việc.

Trêи hành lang.

“Thư ký Lục!”

Một người công nhân hô to một tiếng.

“Sao vậy?”

Lục Tuyết đột nhiên lấy lại tinh thần hỏi.

“Giám đốc Hàn kêu cô đem những tài liệu này đến phòng làm việc của chủ tịch Lâm.

“À… Được.

Lục Tuyết nặn ra nụ cười rồi ôm tài liệu đi về phía văn phòng Lâm Dương.

Cánh cửa được đầy ra.

“Chủ tịch Lâm, đây là tài liệu giám đốc Hàn kêu tôi giao cho anh, anh xem.”

Thư ký Lục đặt tài liệu lên bàn, cung kính nói.

Lâm Dương ngầng đầu, liếc nhìn thư kỳ Lục, sau đó lại chôn đầu trong một đống tài liệu lớn, thuận miệng nói: “Cô giúp tôi xem một chút di.”

“Chuyện này… chủ tịch Lâm, những thứ này đều là văn kiện cơ mật, anh để tôi xem… không thích hợp lắm đúng không?”

Lục Tuyết vội nói.

“Không liên quan, cô xem đi! Tôi tin tưởng cô!”

Lâm Dương nói.

Lục Tuyết càng xoắn xuýt, cô ta đứng trước đống tài liệu hồi lâu không dám mở ra.

“Sao vậy?”

Lâm Dương tò mò nhìn cô.

“Không… không có gì…”

Cả người Lục Tuyết run lên, vội vã nặn ra một nụ cười nói rằng, sau đó cần thận từng li từng tí một mở tài liệu trước mặt Lâm Dương ra.

Chờ cô ta nhìn một hồi, mặt cười mới trắng bệch lên.

“Sao vậy? Rất ngạc nhiên sao?”

Chủ tịch Lâm đốt điếểu thuốc, tiếp tục xem tài liệu, nhưng cũng không ngầng đầu.

“Chủ tịch Lâm, đây là quy trình sản xuất thuốc mới và những điều cần lưu ý?”

Giọng Lục Tuyết run rẩy.

“Đúng, đây là vừa mới định ra.”

Lâm Dương nói nhàn nhạt.

“Nhưng… thuốc mới không phải là đã tập trung sản xuất rồi sao? Tại sao giờ mới vừa định ra? Chẳng lẽ trước khi sản xuất không có định ra sao?”

Lục Tuyết vội vàng dò hỏi.

“Trước khi sản xuất chính ra định ra bản này.”

“Chuyện này… vậy anh… vì sao còn muốn tôi xem? Đây chính là tài liệu vô cùng quan trọng.

Lẽ nào anh muốn tôi vạch ra chỗ nào không ồn trong này sao?”

Lục Tuyết càng run lầy bầy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1463


Chương 1463:

“Không phải, tôi chỉ là muốn nói cô biết, phương thuốc cô giao cho nhà họ Vương thật ra có chỗ sơ suất.”

Lâm Dương ngầng đầu lên nói, nhàn nhạt nhìn cô.

Lục Tuyết vừa nghe, trong nháy mắt mặt không còn một chút máu, cả người cũng lảo đảo, suýt chút nữa té lăn trêи đất.

“Chủ tịch Lâm, anh… anh biết tôi đem phương thuốc cho nhà họ Vương?”

Lục Tuyết run giọng nói.

Nhưng lời vừa ra khỏi miệng, cô ta vội vã che miệng lại.

Nào có ai thừa nhận đơn giản như vậy? Nhưng bây giờ hối hận đã không còn kịp.

Lâm Dương xem ra đã nhìn thấu tất cả.

“Trước đó cô nói đi nhà vệ sinh, thật ra là ra khỏi công ty đi tới nhà hàng đối diện của công ty gặp người nhà họ Vương.

Thư Ký Lục, tôi thật sự không nghĩ tới, cô cũng là người của nhà họ Vương.

Nhìn bộ dạng Mã Hải đề phòng nhà họ Vương xem ra vẫn chưa làm đến nơi đến chốn.”

Lâm Dương lắc đầu nói.

“Chủ tịch Lâm, anh… anh là lúc nào biết được chuyện này?”

Âm thanh Lục Tuyết run run hỏi.

“Mỗi người nhà họ Vương tôi đều giám sát, mỗi một hành động của bọn họ tôi đều nắm rõ trong lòng bàn tay, bao gồm cả Lâm Huy, mỗi lần ông ta đi qua nhà họ Vương, lúc nào đi vào, lúc nào đi ra, tôi đều rõ ràng tất cả.”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

Lục Tuyết không thốt nổi nên lời.

Toàn bộ nhà họ Vương, đều làm việc ngay dưới mí mắt của chủ tịch Lâm.

Thậm chí ngay cả Lục Tuyết cũng nằm trong phạm vi giám sát của bọn họ.

Chủ tịch Lâm đến tốt cùng là kêu ai làm? Nhà họ Vương cũng có biện pháp chống lại việc bị giám sát.

Vì sao lại bị chủ tịch Lâm liếc mắt một cái là nắm rõ toàn bộ? Lục Tuyết mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, sau lưng ướt nhẹp.

Nhưng cô biết, bây giờ hối hận thì cũng muộn rồi.

Lục Tuyết hít một hơi thật sâu, khàn khàn nói: “Xin lỗi chủ tịch Lâm, tôi đã phụ sự tín nhiệm của chủ tịch Hàn, xin lỗi….”

“Tại sao lại phản bội tôi?”

Lâm Dương hỏi dò: “Tôi nhớ Mã Hải đã cho rất nhiều đãi ngộ, theo lý mà nói thì cô không thiếu tiền, cũng không nên phản bội chúng tôi mới phải, có phải cô có nguyên nhân gì không?”

Bạn đang đọc truyện tại website Lục Tuyết ngập ngừng, thở dài nói: “Nhà chúng tôi là do… nhà họ Vương nâng đỡ lên.”

“Nâng đỡ?”

“Đúng, từ nhỏ tôi đã không có cha, mẹ tôi thì bị bại liệt chỉ nằm trêи giường, hoàn cảnh vô cùng cơ cực.

Nhà họ Vương đã trị bệnh cho mẹ tôi, chỉ trả tiền học và tiền sinh hoạt cho tôi, nên mới có tôi ngày hôm nay.

Vì lẽ đó yêu cầu của bọn họ… tôi đều sẽ đồng ý! Vào Dương Hoa cũng là bọn họ sắp xếp, thực tế là tôi ngồi lên vị trí này cũng là do bọn họ ở sau lưng sắp xếp.”

Lục Tuyết khàn giọng nói.

“Thì ra là vậy.”

Lâm Dương gật gật đầu, quay người lại nhìn mặt đất toàn tuyết trắng: “Vậy cô có biết, một mình cô đem phương thuốc này giao cho người khác, đối với Dương Hoa sẽ có tổn thất như thế nào không, bản thân cô thì ngồi mấy năm trong nhà giam? Cô bỏ qua những điều này sao?”

“Lấy sức ảnh hưởng của thuốc này, có lễ nửa đời sau tôi đều phải ở trong tù.”

Lục Tuyết cay đẳng nở nụ cười.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1464


Chương 1464:

Cô biết thủ đoạn của chủ tịch Lâm, huống chi có luật sư lớn Khang Giai Hào ở đây, cho dù cô chỉ phạm một chút sai lầm, chỉ cần Lâm Dương muốn chỉnh cô, cơ bản là cô cũng ở trong tù mà không ra được.

Nhưng mà Lâm Dương lại lắc đầu: “Tôi không định khởi tố cô, cũng không có ý định trách phạt, thậm chí tôi có thể xem rằng chuyện này chưa từng xảy ra.”

Lời này vừa rơi xuống, Lục Tuyết giật mình.

“Chủ tịch Lâm, tại sao?”

Lục Tuyết ngần người, vội vàng hỏi.

“Bởi vì tôi muốn cô giúp tôi làm một việc.”

Lâm Dương dập tắt điếu thuốc, chầm chậm nhin Lục Tuyết.

sa Lục Tuyết ngần ra, lập tức hiều ý của Lâm Dương.

Anh ta muốn mình làm gián điệp, giúp anh ta theo dõi nhất cử nhất động của nhà họ Vương! Nếu như lúc này Lục Tuyết quy hàng Lâm Dương rồi, vậy tất cả hành động của nhà họ Vương gần như nằm trong tầm kiểm soát của Lâm Dương rồi.

Việc này thật sự giúp ích rất nhiều cho tình hình hiện nay của Dương Hoa.

Nhưng Lục Tuyết lại suy nghĩ rất lâu, rồi lắc đầu.

“Xin lỗi, Chủ tịch Lâm, tôi e rằng… không giúp anh được!”

“Tại sao?”

Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

“Nhà họ Vương đối với tôi rất tốt, nếu không có nhà họ Vương giúp đỡ, trả chỉ phí chữa bệnh cho mẹ tôi, mẹ tôi đã không thề sống đến bây giờ.

Chủ tịch Lâm, tôi biết anh với chủ tịch Long cũng rất tốt với tôi, nhưng làm người không thể quên nguồn cội.

Đối với tôi, nhà họ Vương cũng giống nhà của tôi vậy.

Anh muốn tôi phản bội nhà họ Vương… Tôi thật sự không làm được.”

Đôi mắt Lục Tuyết dỏ hoe, giọng cô khàn khàn khẽ nói.

Lâm Dương im lặng nhìn cô, một lúc lâu sau, đành thở dài.

“Thôi, nếu cô đã nói như vậy, tôi không ép cô nữa! Cô xem như cũng là người có tình có nghĩa.”

“Xin lỗi, Chủ tịch Lâm, ít nhất tôi cũng có lỗi với sự bồi dưỡng của công ty anh…”

Lục Tuyết cúi đầu nói.

Mã Hải mang theo hai người tiến vào.

“Dẫn cô ta đi, trước tiên đóng cửa lại đã.”

Mã Hải lãnh đạm nói.

“Đóng cửa?”

Lục Tuyết ngần ra: “Chủ tịch Lâm, anh không giao tôi cho cảnh sát sao?”

“Nếu như giao cô cho cảnh sát, vậy thì bại lộ rồi.

Cô yên tâm, tôi sẽ không khởi kiện cô, nhưng cô phải trả giá.

Mấy ngày nay, chắc là cô phải bị nhốt trong cái phòng nhỏ này rồi.

Tôi sẽ cung cấp nước, cung cấp đồ ăn cho cô, nhưng cô sẽ phải cắt đứt liên.

lạc với thế giới bên ngoài.

Hy vọng cô có thể an phận một chút.”

Lâm Dương nói.

“Nếu như nhà họ Vương không liên hệ được với tôi, họ sẽ nghỉ ngờ.”

“Cho nên cô phải để điện thoại ở lại đây, tôi sẽ chủ động nhắn tin cho nhà họ Vương!”

Lâm Dương bình tĩnh nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1465


Chương 1465:

Lục Tuyết hít một hơi thật sâu, không nói gi.

Mã Hải đưa Lục Tuyết đi rồi, Lâm Dương tiếp tục xử lý văn kiện.

Hành động của nhà họ Vương và Lâm Huy quả thực rất nhanh chóng.

7 giờ tối, trêи báo buổi chiều Giang Thành bỗng xuất hiện một tin tức kỳ lạ.

Một gia đình bình thường, sau khi người cha uống thuốc nhồi máu não của Dương Hoa, bỗng nhiên rơi vào hôn mê sâu, đã được đưa vào phòng cấp cứu.

Mười phút sau, lại có một người đàn ông năm mươi tuổi cũng bị hôn mê sau khi uống thuốc nhồi máu não.

Cả hai đều đang được cấp cứu tại Bệnh viện Nhân dân Giang Thành.

Vốn dĩ loại chuyện này không thu hút nhiều sự chú ý.

Dù sao người lớn tuổi, mắc rất nhiều bệnh, nếu nhồi máu não được kiểm soát, thì cũng sẽ tồn tại nhiều chứng bệnh khác nửa.

Chỉ là, khi cả hai còn đang cấp cứu, một luồng dư luận đột nhiên vô cớ xuất hiện, công bố do thuốc của Dương Hoa tiết kiệm chỉ phí, khiến bệnh nhân gặp rất nhiều rủi ro khí sử dụng.

Dư luận này xuất hiện đã gây nên một trận sóng to gió lớn.

Mã Hải vội vàng tìm người tiến hành quảng bá, đồng thời gửi thuốc đi giám định, rồi công bố thư giám định đề làm sáng tỏ tin đồn thất thiệt này.

Nhưng sau lần quảng bá này, trên mạng lại bất ngờ xuất hiện một tiếng nói, khiến những người vốn dĩ đã bỏ qua tin đồn lại đặt ra nghi vấn.

“Dựa vào giấy hướng dẫn sử dụng của loại thuốc nhồi máu não này, thực ra không có vấn đề gì.”

Thoạt nhìn, câu nói này dường như chứng minh thuốc nhồi máu não không có vấn đề gì, nhưng kết hợp với thân phận của người này, khiến người ta không khỏi suy nghĩ lung tung.

Cựu nhân viên của Dương Hoa, Tiết Gia Khải, giám đốc sản phẩm vừa mới bị Dương Hoa sa thải! Tiết Gia Khải bị sa thải, thật ra việc anh ta có lên tiếng hay không không quan trọng.

Nhưng câu nói như vậy thực sự khiến người khác hoang mang khó hiểu.

Chỉ sau vài phút, Tiết Gia Khải lại đăng một tin nhắn khác lên mạng.

“Di chứng của một loại thuốc, có thể sẽ tồn tại rất lâu trong cơ thể!”

Sau một giây đăng tin, Tiết Gia Khải đã nhanh chóng xóa nó đi.

Việc lảng tránh do xóa tin nhắn như vậy, có thể nói là hoàn toàn châm ngòi cho sự nghỉ ngờ của cư dân mạng.

Đồng thời, lại có thêm vài bệnh nhân sau khi sử dụng thuốc nhồi máu não của Dương Hoa đã được đưa đến khoa hồi sức cấp cứu của bệnh viện.

Đã nói rõ rồi, thuốc có vấn đề nhé! Việc này ngay lập tức khiến trêи mạng nổ tung.

Tất cả mũi dùi và dư luận trong phút chốc đều chĩa về phía Dương Hoa.

Giám sát viên cũng tức tốc đến trụ SỞ chính của Dương Hoa trước tiên, tái kiểm duyệt quy trình sản xuất thuốc của Dương Hoa.

Mặc dù đã kiểm tra qua vài lần, đều thấy không có vấn đề gì, nhưng dư luận trêи mạng thật sự là quá khủng khϊế͙p͙ rồi.

Di chứng vẫn có thời gian ủ bệnh? Mà còn rất lâu? Ai mà không lo lắng? Một thời gian, thuốc của Dương Hoa chịu đủ mọi chất vấn.

Một lần nữa, thị trường chứng khoán bị ảnh hưởng, thậm chí ngay cả doanh số bán ra đều gặp trục trặc.

Đợt sóng gió này có thể nói là vô cùng chết người.

Chịu đả kϊƈɦ bởi nhiều chuyện của Lâm Huy, các thị trường phát triển trước đây của Dương Hoa đã bị thu hẹp nghiêm trọng, phải dựa vào hai khoản thuốc này chống đỡ.

Nếu hai khoản thuốc này xảy ra vấn đề, vậy thì Dương Hoa đã có thể xem như là xong luôn rồi.

Nhưng mà, họa vô đơn chí.

“Chủ tịch Lâm! Có chuyện rồi!”

Mã Hải chầm chậm chạy vào, thở hồn hền gọi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1466


Chương 1466:

“Nhà máy nhận được chỉ thị, phải tạm dừng sản xuất loại thuốc mới, nói là cần phải tiến hành kiềm tra đo lường lại an toàn và rủi ro tiềm ẩn của loại thuốc mới!”

Mã Hải vội nói.

Cây bút trong tay của Lâm Dương bất giác cứng đờ, còn đôi chân mày anh thì nhíu cả lại.

“Lâm Huy đã sử dụng đến thủ đoạn cuối cùng rồi sao…”

Vàng thật không sợ lửa lò.

Lâm Dương tin là thuốc của mình không có vấn đề gì.

Do đó, dù phải kiểm tra, đo lường một lần nữa, anh cũng không sợ hãi chút nào, tất cả cứ dựa theo quy trình công nghệ là được.

Nhưng bây giờ, chuyện khiến đầu người ta đau, chính là tình thế dư luận do Lâm Huy tạo ra này.

Mấy thứ như thuốc men, đó là có liên quan đến tính mạng.

Nếu quần chúng nảy sinh nghi ngờ với một loại thuốc, như vậy, với một công ty sản xuất thuốc mà nói, đó là vô cùng trí mạng.

Chỉ cần có người sinh ra một chút nghỉ ngờ với một thứ thuốc thôi, thì đến thời điểm nguy cấp, người ta sẽ không chọn thứ thuốc đó.

Mà thứ như thuốc này, lại rất khó giải thích, trong đó liên quan đến rất nhiều thuật ngữ chuyên ngành, Dương Hoa không thể nào giải thích rõ ràng cho mọi người, mà mọi người cũng thấy mù mịt.

Nhưng Lâm Huy có thể nhằm vào lúc này đề tạo tình thế! Vì tuy là Dương Hoa không thể giải thích rõ ràng, Lâm Huy lại có thề tạo ra một ấn tượng sai lầm cho mọi người rằng thuốc của Dương Hoa có vấn để! Dù sao mấy người nằm trong bệnh viện cũng đã dùng thuốc của Dương Hoa rồi vào ICU.

Người nằm ở đó, còn giả vờ được sao? Thuỷ quân tạo thế.

Có khả năng nhất, sau khi tên của quy chế thi hành thật được tung lên mạng, rất nhiều người không cảm thấy rằng họ phải chịu trách nhiệm cho bất cứ ngôn từ nào trêи Internet.

Lâm Huy phất lên rồi, tập đoàn quốc tế Thịnh Hoa của Đỗ Chí Cường cũng sẽ không đứng một bên nhìn.

Màn đêm buông xuống, Thịnh Hoa liền tập hợp một nhóm người vây thằng ở cửa chính Dương Hoa, làm ầm ï đòi biểu tình.

“Thứ tập đoàn độc ác!”

“Súc sinh ăn tươi nuốt sống!”

“Chúng mày lừa tiền mồ hôi nước mắt – của dân chúng, chúng mày có lương tâm không?”

“Bác sĩ thiên tài Lâm, vậy mà cháu gái của tôi còn lấy anh làm thần tượng, kết quả anh lại bán thuốc giả? Anh hại nhà chúng tôi như vậy sao?”

“Ma quỷ! Các người đều là ma quỷ!”

Tiếng la hét không nhỏ, dẫn đến sự vây xem của không ít người dân.

Mọi người đều lấy điện thoại di động ra quay video hoặc chụp ảnh lại, lan truyền trêи mạng.

Dư luận trêи mạng lên đến một đỉnh cao mới lần thứ hai! Nhất là những người ở tỉnh khác.

“Sao lại tụ tập nhiều người như vậy?”

“Chẳng lẽ thuốc của Dương Hoa thật sự có vấn đề?”

“Nhưng ba tôi dùng vẫn luôn tốt mà!”

“Tôi dùng thuốc trị viêm mũi đó, cũng không có vấn đề gì.”

“Không lẽ nói thuốc bây giờ có vấn đề? Ăn bớt ăn xén nguyên vật liệu?”

“Không thể nào? Bác sĩ thiên tài Lâm xem mạng người là trò đùa sao?”

“Ai còn nói chắc chắn nhỉ?”

“Con người đũng là sẽ thay đổi!”

“Đó là bác sĩ thiên tài Lâm sao? Đó sao?”

Rất nhiều cư dân mạng đang bàn tán.

Bàn một lát, tổng quan bèn có thay đổi, một ít lời bàn kỳ lạ cũng xuất hiện.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1467


Chương 1467:

Dưới một phen xúi giục của thủy quân Lâm Huy, trêи mạng đã bắt đầu xuất hiện một đám nói xấu Dương Hoa.

Phía Weibo chính thức của Dương Hoa đã bị thủy quân phá, rất nhiều thông tin mắng nhiếc truyền ra, ép đến mức Mã Hải không thể không tiến hành khống chế bình luận.

Ngồi ở văn phòng, mặt Lâm Dương không hề thay đổi, yên lặng đợi sự phát triển của tình thế.

Mã Hải thì ra ra vào vào văn phòng, vội vã đến sứt đầu mẻ trán, không ngừng báo cáo tình hình mới nhất của vấn đề cho Lâm Dương.

Mấy lần như vậy, Mã Hải đã có hơi không được nữa.

Tuy nhiên, mười giờ tối, một cái tin càng khủng khϊế͙p͙ hơn bùng nồ ở Giang Thành.

Một công ty dược hạng nhỏ dưới trướng nhà họ Trương ở Giang Thành chính thức tuyên bố một loại thuốc mới ra ánh sáng.

Mà công hiệu của loại thuốc mới này, chính là thuốc đặc hiệu cho bệnh tiểu đường.

Một khi tin tức này truyền ra, lần thứ hai, nó giáng một đòn vào suy nghĩ của mọi người.

Tất cả những người chú ý chuyện này đều hoang mang, bao gồm không ít truyền thông ngoài nước.

Đây là thế nào? Không phải thuốc đặc trị bệnh tiểu đường là hàng duy nhất của chủ tịch Lâm sao? Vì sao công ty thuộc nhà họ Trương này lại sản xuất? Hơn nữa, ngày mà bọn họ tung thuốc ra thị trường… Vậy mà còn sớm hơn Dương Hoa một ngày? Mọi người khϊế͙p͙ sợ.

Tất cả đã khiến cho rất nhiều người đều không suy nghĩ được nữa.

Mã Hải đưa tin tức đến văn phòng của Lâm Dương, mặt đầy sợ hãi.

“Chủ tịch Lâm, chuyện này… Chuyện này tính sao bây giờ? Nhà họ Trương vậy mà đưa thuốc mới ra thị trường trước chúng ta một ngày? Rõ ràng là họ đã chuẩn bị tốt trước khi chuyện này xảy ra! Thị trường chứng khoán của chúng ta vừa bị đánh vào rất mạnh, nếu cứ tiếp tục như thể, Dương Hoa chúng ta sẽ đại loạn!”

Mã Hải lạnh run, lúc nói cũng ra lên.

“Con cáo già họ Trương kia quả nhiên đa mưu túc trí, tuy ông ta không đoán được rằng quan hệ của nhà họ Trương và Dương Hoa chúng ta sẽ loạn đến mức này, nhưng chắc chắn ông ta đã chuẩn bị từ trước, nếu không ông ta không thể có được phương thuốc rồi đưa thuốc mới ra thị trường với tốc độ như vậy! Sợ là ngay lập tức, nhà họ Trương sẽ dốc toàn lực chế tạo thuốc mới.”

“Chủ tịch Lâm, thuốc thử nghiệm này, hẳn là còn phải chờ một thời gian?”

“Tình thế trước mắt này, chỉ cần bọn họ bắt đầu thử nghiệm thuộc, đó chính là bất lợi cho chúng ta, dù cho họ không thể thử nghiệm thuốc thành công.”

“Vậy… Chủ tịch Lâm, bây giờ chúng ta… nên làm sao đây?”

Mã Hải vội vã hỏi.

Lâm Dương suy nghĩ, bình tĩnh trả lời: “Đã đến nước này rồi, cũng nên tạo cho chuyện này một kết thúc thôi.”

“Chủ tịch Lâm, ngài có tính toán gì sao?”

Mã Hải vội hỏi.

Lâm Dương im lặng một lát, khàn giọng nói: “Giúp tôi truyền tin này ra, mười giờ sáng ngày mai, tôi sẽ tiến hành chữa bệnh từ thiện trước cửa lớn của Dương Hoa! Đến lúc đó, tôi sẽ lấy thân phận bác sĩ thiên tài Lâm mời tất cả bác sĩ nồi tiếng trong và ngoài nước đến, tiến hành giám sát và kiểm tra lại hiện trường!”

“Chữa bệnh từ thiện?”

Mã Hải sửng sốt.

“Thật ra là Lâm Huy cũng được, hay nhà họ Trương cũng thế, bọn họ đều đã coi thường một chuyện!”

Lâm Dương đứng lên, bình tĩnh nói: “Đó là: Bác sĩ không thể bị vụ khống bởi những lời đồn thổi và nói xấu!”

Mã Hải đơ ra tại chỗ.

Một lát sau, ông ta mới chợt hiểu ra, vội vã cúi đầu: “Chủ tịch Lâm, tôi sẽ đi làm, chỉ là… Bác sĩ nồi danh trong và ngoài nước có thể có thời gian đến dự không?”

“Đêm nay ông chỉ đi đón thôi!”

“Đêm nay? Chẳng lẽ bọn họ…”

“Bọn họ sắp đến Giang Thành rồi, một ngày trước, tôi đã mời bọn họ!”

Lâm Dương bình tĩnh nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1468


Chương 1468:

Mã Hải hãi hùng khϊế͙p͙ vía.

Thì ra ngay từ đầu, Lâm Dương đã chuẩn bị tốt! Anh ta muốn dùng khả năng chữa bệnh của mình để chứng minh, thuốc của anh ta, không có vấn đề gì cả!”

Mọi người không tin? Được thôi! Vậy họ có nên tin các bác sĩ có uy tín ở trong nước không? Họ có nên tin các bác sĩ có uy tín ở nước ngoài không? Cho dù mánh khóe của nhà họ Trương và Lâm Huy có thông thiên thế nào, cũng không thể mua được những vị bác sĩ nồi tiếng đó! Sự thật sẽ không lừa người! Ngày mai chính là trận chiến cuối cùng quyết định sống chết của Dương Hoai Mã Hải không dám chậm trễ, hành động giành giật từng giây, vội vã đi tung tin tức ra.

Tin tức này vừa tung ra, toàn bộ Internet bùng nồ một lần nữa.

Cả Giang Thành đều chấn động.

Vô số người đổ về phía Giang Thành suốt đêm.

Đó là do họ đều muốn nhìn thấy khả năng chữa bệnh phi thường của bác sĩ thiên tài! Một đêm này, chắc chắn là đêm không ngủ.

Dù đã là ba, bốn giờ sáng rồi, đường lớn vẫn “ngựa xe như nước”

, toàn bộ khách sạn ở gần trụ sở Dương Hoa đều chật ních, thậm chí đã có người tập trung tại cửa lớn Dương Hoa, cùng đợi sự xuất hiện của bác sĩ thiên tài Lâm… Mà Lâm Dương, cũng không hề qua đêm ở Dương Hoa.

Anh phủ thêm áo khoác, trực tiếp trở về tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan… Nhà họ Vương.

“Cái gì? Khám chữa bệnh miễn phí?”

Ông Vương ngồi trong thư phòng không kềm được ngớ người ra, không thể tin được nhìn chằm chằm Vương Khang đang bước vào.

“Ba, ba nói bác sĩ thiên tài Lâm đây là ý gì? Đang yên đang lành, anh ta lại làm cái gì mà khám chữa bệnh miễn phí cơ chứ? Khám chữa bệnh miễn phí này có thể giải quyết được tình trạng khốn khó hiện nay của Dương Hoa không? Vương Khang nghi hoặc hỏi.

Ông Vương suy tính một chút, trầm giọng nói: “Con đã đi hỏi qua hay chưa, buổi khám chữa bệnh miễn phí ngày mai chỉ có bác sĩ thiên tài Lâm tham dự à? “Cái này … con cũng không rõ lắm, tin tức trêи mạng nói là mười giờ sáng ngày mai bác sĩ thiên tài Lâm ở trước cửa lớn Dương Hoa khám chữa bệnh miễn phí, ngoài tin này ra không có tin nào khác nữa.”

Vương Khang lắc đầu nói.

Ông Vương cau mày lại.

“Không thích hợp, không phù hợp…”

Ông lầm bầm nói, không ngừng suy nghĩ.

“Ba, sao lại không phù hợp? Lúc này bác sĩ thiên tài Lâm chỉ có thể chọn con đường này mới là lựa chọn sáng suốt nhất.”

Vương Khang cươi nói: “ Cậu ta không còn lựa chọn nào khác.”

“ Khám chữa bệnh miễn phí là một cách làm rất tốt, nhưng… chỉ là khám chữa bệnh miễn phí thật sự có thể xóa bỏ được những lời đồn đại không tốt trêи mạng về Dương Hoa sao? Thật có thể ngăn cản dư luận sao? Sợ là hiệu quả sẽ không được tốt như chúng ta tưởng tượng!”

Ông Vương lắc đầu.

“Cho dù là không đạt được hiệu quả như đề ra cũng không thể làm sao được, Bác sĩ thiên tài Lâm bây giờ còn có thề có con đường nào khác sao? Ông Vương không tiếp lời, mà suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên trầm giọng nói: “

Đi, con đi tới hiệp hội y tế Giang Thành một chuyến, tìm người quen, nghe ngóng xem.”

“Nghe ngóng cái gì?”

Vương Khang ngây ra hỏi.

“Xem xem có bác sĩ nổi tiếng nào đến Giang Thành không.”

“Cái này… được rồi, ba.”

Vương Khang thấy mơ hồ, nhưng vẫn là rời khỏi thư phòng.

Ông Vương dựa vào ghế, hít một hơi thật sâu, nhìn chằm chằm vào đồng hồ treo tường, có chút thất thần.

“Ngày mai, cần phải gây ảnh hưởng đến toàn bộ Giang Thành thậm chí là cả nước, Dương Hoa có thể tiến xa hơn hay lao xuống vực sâu hay không đều phụ thuộc vào bản lĩnh của cậu, chủ tịch Lâm à..

Trong phòng làm việc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1469


Chương 1469:

Lâm Huy vừa kết thúc cuộc gọi với Đỗ An Nam, trêи mặt toàn là ý cười.

“Khám chữa bệnh miễn phí? Nực cười, tôi phải công nhận rằng y thuật của cậu quả thực cao siêu, nhưng có thể chứng minh với mọi người rằng thuốc của Dương Hoa cậu là thật, là cậu trong sạch, nhưng cậu có thề chứng minh với tất cả mọi người trêи thế giới này được không? Bác sĩ thiên tài Lâm à, cậu chỉ có một cái miệng, mà chúng tôi lại có nhiều cái miệng như vậy, cậu nghĩ xem mọi người sẽ tin ai? Thật là một hành động ngu xuẩn.”

Lâm Huy giống như là tự nói với mình, ánh mắt đầy tự tin.

“Giám đốc Huy, anh cảm thấy chuyện khám chữa bệnh miễn phí của chủ tịch Lâm lần này thế nào.?”

Người ở bên cạnh cười hỏi.

“Đã là đường cùng rồi, không còn cách nào tốt hơn nữa, chỉ có thể cố gắng dựa vào sức lực bản thân để đảo ngược tình thế, chỉ tiếc là, cục diện bây giờ, đã không còn là sực lực của con người có thể làm được nữa!”

Lâm Huy cười nhạt nói.

“Tức là, Dương Hoa sắp xong đời rồi?”

“Chỉ có trong khoảng thời gian 5 ngày kể từ lúc chủ tịch Lâm nói, thì ngày mai, chính là ngày thứ 5 rồi, sau 5 ngày thuốc mới của cậu ta vẫn còn chưa được đưa ra thị trường, vậy thì, uy tín của cậu ta sẽ giảm xuống thậm tệ, chúng ta sẽ lại tạo ra một làn sóng khác, đập tan những gì còn lại cuối cùng của Dương Hoa, sau đó, Dương Hoa sẽ liền sụp đồ, không thể gượng dậy nổi nữa, Hàng trăm công ty này của chúng ta từng người từng công ty có thể nuốt chứng khối tài sản kếch xù này, Dương Hoa được định sẵn phải thành lịch sử?”

Lâm Huy cười lớn.

“Tổng giám đốc Huy quả nhiên thông minh! Chủ tịch Lâm kia còn quá trẻ, quá non nớt!”

“Đúng vậy, quá non nớt! Ngông cuồng! Người trẻ ngông cuồng cũng tốt, nhưng cũng phải tùy từng chỗ, chủ tịch Lâm trẻ tuổi này sẽ phải trả giá cho sự ngạo mạn ngông cuồng của mình!”

Lâm Dương đậu chiếc Ferrari ở ngoài đường lớn đối diện với tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan, rồi di bộ về phía cổng chính.

Đêm rồi.

Nhưng đèn trong phòng Tô Nhan vẫn còn sáng.

Cô hình như không ngủ được, ngồi bàn xem tài liệu, bên cạnh để một ly rượu vang đỏ.

Cô ôm trán, dáng vẻ đau khổ, chân mày nhu lại, cau có.

“Anh nhớ em sẽ không vô cớ mà uống rượu?”

Lâm Dương bước vào phòng.

“Khoảng thời gian này không uống chút rượu, em sợ là sẽ không ngủ được.”

Tô Nhan không ngầng đầu lên, khàn giọng nói.

“Là bởi vì chuyện của Dương Hoa sao?”

Lâm Dương nói.

“Chấn động của Dương Hoa gây nên đối cới công ty em quá lớn, đặc biệt là vấn đề thuốc mới bùng lên trong hai ngày nay.”

Tô Nhan than thở: “

Lần này có thể sẽ gây ra xáo trộn lựa chọn nhãn hiệu trong giới kinh doanh trong nước.

ˆ “Em định thế nào?“ Lâm Dương hỏi.

“Lâm Huy ông ta ném cho em một cành ô liu, nhưng, em từ chối rồi.”

Tô Nhan than nhẹ một tiếng.

“Hả?”

Lâm Dương khá kinh ngạc.

Lâm Huy vậy mà lại giơ tay giúp Tô Nhan lần này sao? “Sao em không trả lời? Tình thế trong nước bây giờ của Lâm Huy bây giờ cũng không kém gì Dương Hoa.”

Lâm Dương hỏi cô.

“ Mặc dù tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan của em hiện tại tình hình phát triển rất tốt, nhưng Tô Nhan em không phải là người quên mình là ai, lúc em khó khăn nhất, là Dương Hoa đã giúp đỡ em, nếu như lúc này em nhận sự giúp đỡ của Thiên Hằng, thì Tô Nhan em còn xem là loại người gì?”

Tô Nhan lắc đầu nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1470


Chương 1470:

Lâm Dương trầm mặc.

Lúc sau, mới nhẹ nhàng hỏi.

“Vậy em nghĩ lần này, Dương Hoa có thể vượt qua hay không?”

“Em cũng không biết.”

Tô Nhan lòng dạ rối bời, lại khản giọng nói: “Nhưng nhìn tình hình trước mắt, đoán là… khó chống đỡ được…”

Tô Nhan là người cảm tính nhưng trong công việc cô lại khá là lý tính.

Dựa vào tình hình hiện nay, Tô Nhan thực sự không ngờ Dương Hoa vẫn phải kiểm kê lại những chỗ đó.

Dù sao thì những cái Lâm Huy đang làm bây giờ là nền móng của Dương Hoa! là liều thuốc có thể đưa Dương Hoa phát triền đến đỉnh cao! Nếu như những thứ này bị Lâm Huy phá bỏ, Dương Hoa sẽ còn lại gì? Cho dù bây giờ Dương Hoa không bị lật đồ thì cũng sẽ không thể trở lại thời kì huy hoàng như trước! Điều này đã gần như là cục diện chết rồi.

“Anh đi tắm đã, em nghỉ ngơi sớm đi, qua hôm nay, mọi chuyện sẽ tốt lên thôi.”

Lâm Dương cười nhạt nói.

“Anh không phải là người trong cuộc, sẽ không thể biết được cục diện bây giờ nghiêm trọng như thế nào đâu, nếu như Dương Hoa sụp đồ, những người giống như em sẽ không chịu khuất phục nghe theo công ty của Lâm Huy, chắc chắn sẽ không là đối tượng đề bọn họ chèn ép, chỉnh đốn, đến lúc đó chỉ sợ là…haizz, bỏ đi, nói nhiều với anh anh cũng không hiểu, anh đi tắm đi!”

Tô Nhan có chút bực bội nói.

Lâm Dương không nói gì, cầm lấy quần áo đi vào nhà tắm.

Tô Nhan tiếp tục xem tài liệu, đôi lông mày lá liễu nhíu lại như sắp dính vào nhau.

Cổ thở dài rồi lại uống một ngụm rượu vang, hai má đỏ ửng, người đã có chút ngà ngà say rồi.

Vù vù, vù vù… Không biết là qua bao lâu, điện thoại rung lên.

Tô Nhan ngay lập tức đưa tay ra cầm lấy điện thoại bên cạnh.

Nhưng cô cầm lên xem, phát hiện tiếng rung ấy không phải phát ra từ điện thoại của mình.

Tô Nhan quay lại nhìn, hóa ra là âm thanh phát ra trêи chiếc bàn nhỏ uống trà ở phòng khách.

Là điện thoại của Lâm Dương! “Đã muộn như vậy rồi ai còn gọi điện thoại cho Lâm Dương nữa?”

Tô Nhan có chút không biết phải làm thế nào.

Cầm điện thoại lên xem, là một dãy số lạ.

“Chẳng lẽ ià số điện thoại gọi quấy rối ban đêm ư?”

Tô Nhan trực tiếp ấn tắt đi, quay lại phòng tiếp tục xem tài liệu.

Nhưng không được bao lâu, điện thoại lại rung lên.

Cô lại xem, vẫn là số điện thoại lúc nãy.

Tô Nhan có chút tức giận, nhấn nút nghe, nghiến răng nói: “ Không mua nhà, có bảo hiểm rồi, không có nhu cầu uống trà, cảm ơn!”

Vừa nói dứt lời, âm thanh ở phía dầu dây điện thoại bên kia khiến cô có chút bất ngờ.

“Này cô, tôi không biết là cô đang nói cái gì.”

Giọng nói đầu dây bên kia đầy sự nghi hoặc.

“Không biết tôi dang nói cái gì? Vậy anh gọi điện đến làm cái gì?”

Tô Nhan hậm hực nói.

Tôi gọi đến đề tìm bác sĩ thiên tài Lâm, làm phiền cô chuyển lời đến bác sĩ Lâm, chúng tôi đã đến Giang Thành rồi, giám đốc Long đang tiếp đón chúng tôi, chẳng qua là chúng tôi muốn gặp cậu ấy, không biết là cậu ấy có thời gian hay không.”

Giọng nói đầu dây bên kia đầy sự kính cần.

Tô Nhan ngơ ngác, rất nhanh không nghĩ gì nói: “Cái gì mà bác sĩ thiên tài Lâm? Các người có phải gọi nhầm rồi không? Đây là điện thoại của chồng tôi Lâm Dương.”

“Gọi nhầm ư? “
 
Back
Top Bottom