Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1431


Chương 1431:

“Tao đột nhiên cảm thấy không nên cứ như vậy buông tha các người!” Lâm Dương bình tĩnh nói, sau đó một cái kim trực tiếp đâm vào cổ của Vương Tử.

Trong khoảnh khắc, Vương Tử vừa ngất lập tức mở to hai mắt, cả người tựa như điện giật, điên cuồng run rẩy.

Sau khi run rẩy một trận , hắn liền lần thứ hai ngất đi, không còn ý thức.

“Vương Tửi!!”

Vương Hào khàn khàn rống lên, hai mắt màu đỏ, sau đó liều lĩnh đánh Lâm Dương từ Sau gáy.

“Họ Lâm kia, tao liều mạng với mày!”

Ông ta khàn giọng gào thét, giương nanh múa vuốt.

Tiếc là bảo vệ bên cạnh đã một tay chế ngự ông ta.

Lâm Dương cầm lấy châm bạc, đi tới trước mặt ông ta, thản nhiên nhìn.

“Vương Hào, ông có thể đối với tôi không quá hiểu biết, nhưng Mã Hải thì lại rấy hiểu con người tôi, con người của tôi, không phải người lương thiện gì, người khác đối phó tôi, đương nhiên tôi phải ra tay trước!

Vì ông hiện tại đã muốn thoái lui khỏi Dương Hoa, đối phó với Dương Hoa tôi đây cũng không cần thiết đối với ông thủ hạ lưu tình!”

Lâm Dương khàn khàn nói.

“Mày . . Mày muốn làm gì? Tao nói cho mày biết! Mày nếu dám làm điều bất lợi với tao, Vương gia chắc chắn sẽ trả thù, dù là Vương Gia chúng tao vạn kiếp bất phục, cũng nhất định sẽ không cho mày sống khá giả!”

“Một khi đã như vậy, tao đây liền càng không cần phải lưu tình!”

Lâm Dương cầm châm bạc, hướng đầu củaVương Hào đâm tới.

“Một châm vừa hạ xuống,mày sẽ trực tiếp biến thành người sống đời sống thực vật, tao nghĩ mày cho dù muốn thoái lui, cũng chẳng thể làm được gì đi?”

Những người xung quanh nghe xong hết hồn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Người sống đời sống thực vật?

Thật tàn nhẫn!

Nhưng mà. . . Không ai hoài nghi trong lời nói của hắn!

Bởi vì hắn không chỉ là Lâm Đổng của Dương Hoal Mà còn là bác sĩ lâm danh tiếng lẫy lừng!

Y thuật của hắn! Đứng đầu thế giới!

“Đừng mà. .. Đừng mài! Lâm Đổng!

Không cần! Tôi biết sai. rồi! Tôi không phản loạn Dương Hoa, tôi nguyện ý vì ngài cống hiến sức lực, van xin ngài buông tha cho tôi!”

Vương Hào thê thảm kêu, giờ này khắc này, ông ta cũng lười phản ứng lại với chết sống của Vương Tử.

Ông ta không nghĩ mình sẽ biến thành người sống đời sống thực vật!

Như vậy còn không bằng g**t ch*t ông ta luôn đi.

Nhưng mà Lâm Dương căn bản không có ý định dừng lại.

“Hôm nay chuyện này áp chế không được, khẳng định sẽ truyền ra bên ngoài, mà các người một khi bị đuổi về Vương gia, người của Vương gia chắc chắn biết được là †ao gây nên, Vương Gia cũng nhất định sẽ trả thù tao! Một khi đã như vậy, tao chỉ có thể ra tay trước để chiếm ưu thế!”

Nói xong, Lâm Dương trực tiếp một kim đâm xuống.

Vương Hào trong nháy mắt giống như Vương Tử, mãnh liệt run rẩy.

Một lát sau, cả người yếu đuối trên mặt đất, không có động tĩnh.

Lâm Dương lau lau kim bạc vừa dùng, một lần nữa cất vào túi.

Mọi người lạnh run.

Cho dù là bảo vệ giờ phút này cũng là sợ tới mức cả người phát run, giống như thấy ma quỷ nhìn Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1432


CHương 1432:

“Lập tức thanh toán tất cả công ty cổ phần Vương gia ở công ty, đuổi ra khỏi công ty, mặt khác điều tra hết tất cả phạm tội chứng cớ Vương gia mấy năm nay, đưa đến cục cảnh sát.” Lâm Dươngxoa xoa tay, mặt không chút thay đổi nói.

Mã Hải mắt lộ thần sắc, kinh sợ nói: “Nhưng mà Lâm Đổng.. “

“Có cái gì lo ngại sao?” Lâm Dương liếc mắt về phía Mã Hải hỏi.

“Cái kia… Lâm đổng, chúng ta làm như vậy, có thể hay không rất tuyệt… ” Mã Hải chần chờ hạ nói.

“Tuyệt?”

Lâm Dương hừ lạnh một tiếng, hướng ông chủ còn đang tránh ở quầy bả bên dưới vẫy tay : “Lại đây.”

Ông chủ kia cả người run lên, nhưng không dám làm trái, run cầm cập, hai chân giống như bị bệnh sốt rét đi tới.

“Nói cho Long tổng, vị Vương Tử thiếu gia này đến chỗ ông mấy lần?” Lâm Dương lãnh đạm nói.

“Từ lúc khai trương đến nay, đến. .. Đến đây là lần thứ 18. . ” Ông chủ run cầm cập nói.

“Chuyện như nào?” Lâm Dương lần nữa nói.

Ông chủ kia đương nhiên hiểu được ý tứ trong lời nói của Lâm Dương, chần chừ thấp giọng nói: “Hai. .. Hai nữ sinh viên bởi vì hắn mà phải nhảy sông… “

Mã Hải giật mình.

Bọn bảo vệ cũng trầm mặc .

Người cặn bã như thế. .. Chết chưa hết tội!

“Gọi điện thoại kêu Đinh Văn Vượng cùng Khang Giai Hào đến đây đi, ông chủ này hẳn là có thể cung cấp không ít tin tức hữu dụng.”

Lâm Dương lãnh đạm nói, rồi đi thẳng tới cửa trước.

Khang Giai Hào hấp tấp chạy tới nhà ăn.

Phòng luật sư trong khoảng thời gian này có thể nói là bận rộn, theo lý mà nói, hắn căn bản là không thể phân thân.

Nhưng nếu là Lâm Dương yêu cầu, hắn cho dù là chạy vội, cũng phải bớt thời giờ lại đây một chuyến.

Vừa vào nhà ăn, liền nhìn đến chỗ Mã Hải ngồi liền ngoài ý muốn nhìn thấy anh đang hút thuốc.

Khang Giai Hào càng kinh ngạc.

Hắn nhớ rõ Mã Hải đã lâu lắm rồi không hút thuốc .

“Sao lại thế này?” Khang Giai Hào hỏi.

Giờ phút này đích Vương Hào cùng Vương Tử đã bị đuổi về Vương gia.

Ông chủ nhà hàng nơm nớp lo sợ ngồi ở ghế trên, đầu đầy đổ mồ hôi.

Mã Hải ngẩng đầu nhìn Khang Giai Hào liếc mắt một cái, đem sự tình đại khái nói ra.

Khang Giai Hào vẻ mặt thay đổi nhanh chóng.

“Tôi không hiểu Lâm Đổng vì sao phải làm như vậy, hiện tại Dương Hoacó thể nói là bấp bênh, tùy từng lúc có thể xuất hiện vấn đề lớn, lúc này hẳn là nhịn một chút! Chờ sau khi các quy tắc đều đi vào ổn định, bắt tay vào đối phó Vương gia kia cũng kịp mài Haiz, như vậy, Dương Hoa bên trong khẳng định không xong, đến lúc đó chỉ sợ sẽ cho Lâm Huy cơ hội, làm cho kẻ thù triệt để lợi dụng.”

Mã Hải dập tắt đầu mẩu thuốc lá cầm trong tay, thở dài liên tục.

“Long tổng, cậu nếu nghĩ như vậy, vậy cậu rõ ràng là không biết Lâm Đổng của chúng ta.” Khang Giai Hào cười chua sót, mở miệng nói.

“Ừm? Anh có ý gì?” Mã Hải nhìn về phía hắn.

“Lâm Đổng dám làm như vậy, khẳng định là có sở dựa vào! Tôi nghĩ Lâm Đổng hiện tại trong lòng tất nhiên là làm tốt theo tính toán!”

“Tính toán? Khang Giai Hào, anh rốt cuộc có hiểu hay không tình cảnh hiện tại của chúng taI Anh nghĩ rằng nhóm người tôi và anh đối mặt chính là một Lâm Dương hay sao? Anh sai rồi, chúng ta đối mặt chính là hàng trăm xí nghiệp có thực lực trong nước, là vô số những mạch người, tài năng trải rộng cả nước! Theo tôi được biết, Đỗ Nam An Chính Hoa cũng đã tham gia vào công kích Dương Hoa, chúng ta lập tức mất đi không chỉ có nguồn cung cấp, thậm chí ngay cả trong công ty rất nhiều người mới cũng bị đối phương ác ý mời chào! Anh cho là một cái bệnh tiểu đường thì thuốc đặc hiệu có thể cứu Dương Hoa? Tôi nói cho anh biết Khang Giai Hào, hiện tại thuốc đặc hiệu còn không có, tất cả cái này cũng không có đâu!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1433


Chương 1433:

Mã Hải võ cái bàn, hai mắt màu đỏ, trừng mắt với Khang Giai Hào.

Khang Giai Hào ngẩn ra, hoàn toàn lắc lắc đầu.

Hắn biết, Mã Hải kỳ thật vẫn muốn nói những lời này, nhưng hắn không dám nói!

Bởi vì đó là Lâm Đổng! Là Lâm thần y!

Hắn là người lãnh đạo trực tiếp! Là người nắm giữ sự tồn vong.

Cho nên những lời này. .. Hắn chỉ dám nói với Khang Giai Hào.

Kỳ thật vị trí này của Mã Hải cũng không dễ làm!

Hắn có nỗi khổ của hắn.

Hắn cũng có những băn khoăn hắn.

Nhưng hắn không thể tránh được.

Hắn cũng thoát không được bản thân mình!

Hiện tại Dương Hoa, hắn cũng đánh đổi rất nhiều tâm huyết.

Hắn không nghĩ sẽ phó mặc tâm huyết của chính mình.

Nhưng đủ loại hành động của Lâm Dương đã làm cho hắn cảm thấy khủng hoảng.

Cứ cho rằng trước kia đích Lâm thần y xác thực sáng tạo không ít kỳ tích, nhưng lúc này đây. .. Hắn thật sự không biết Lâm thần y đến tột cùng còn có thể làm cho Dương Hoa vượt qua cửa ải khó khăn này hay không… .

“Cậu tin tưởng Lâm Đổng không?” Lúc này, Khang Giai Hào hỏi một câu.

“Đương nhiên tin tưởng, tôi chỉ là . Không †in thế cục trước mắt.” Mã Hải khàn khàn nói.

“Một khi đã như vậy, vậy cậu nên làm tốt chính vai trò của mình, như vậy như vậy đủ rồi! Lâm Đổng có thể dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng, tạo ra một Dương Hoa, có thể †ạo ra thêm người thứ hai, người thứ ba, tôi nghĩ Lâm Đổng khẳng định có chuẩn bị vẹn toàn! Không có chuẩn bị kỹ càng, hắn sẽ không như vậy! Chúng ta chỉ cần mỏi mắt mong chờ!”

“Vậy Vương gia kia làm sao bây giờ?”

Mã Hải khàn khàn hỏi.

Khang Giai Hào cười, lại không trả lời hắn, mà nhìn về phía ông chủ.

“Chuyện Vương Tử bức hai nữ sinh phải nhảy sông, ngươi là làm sao mà biết được?”

“Ta. .. Ta tận mắt đến, đương nhiên đã biết, ngày đó Vương Tử đến đặt đều bao hết, theo thường lệ mời mấy sinh viên đang tham gia tụ hội, kết quả hắn uống nhiều , thế nhưng tại đây có một nữ sinh, bạn trai không chịu, liền chân dưới bị liệt, nữ sinh viên bỏ chạy ra cửa, ra bờ sông nhảy xuống.”

“Nhưng sao chúng ta không biết? Đây không phải việc nhỏ, không phải một chuyện ầmT sao?” Khang Giai Hào hỏi.

“Nữ sinh kia không chết, được người ta cứu lên, hơn nữa Vương gia cũng đã bồi thường, cùng bọn họ giải hòa, việc này sẽ không sáng tỏ, chẳng qua. . “

“Chẳng qua cái gì?”

“Chẳng qua ta nghe nói Vương Tử sau lại trả thù nữ sinh kia, đem nàng bắt đi! Nhưng đây cũng chỉ là bọn họ trong một lần tụ hội có người nói ra, sự tình phía sau tôi cũng không biết.” Ông chủ lắc đầu nói.

Mã Hải chau mày.

Khang Giai Hào hít một hơi thật sâu, lấy điện thoại cầm tay ra, nhập một dãy số.

“Anh gọi điện thoại làm gì?” Mã Hải kinh ngạc đích hỏi.

“Báo cảnh sát!” Khang Giai Hào lãnh đạm nói.

Mã Hải ngẩn ra.

“Lâm Đổng để lại những manh mối rất hữu dụng cho tôi! Một khi đã như vậy, chúng †a đây phải dao sắc chặt đay rối! Mã Hải, phải động Vương gia, phải thừa dịp hiện tại, thừa dịp tất cả mọi người không biết thời điểm bên trong Dương Hoa sắp xuất hiện vấn đề, chỉ có chờ lúc kẻ thù chưa phản ứng, chúng ta nhanh chóng đem vấn đề bên trong bình ổn, như vậy trận này ở phía trên, chúng †a cũng đã thắng một nửa! Cậu hiểu chưa?”

Khang Giai Hào mỉm cười nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1434


Chương 1434:

Mã Hải hô hấp trở nên nhanh hơn, lờ mờ như là hiểu được cái gì.

Rất nhanh, mấy chiếc xe phát ra tiếng còi hướng về phía biệt thự của Vương gia chạy tới….

Biệt thự nhà họ Vương Ông cụ Vương râu tóc bạc trắng lạnh lùng nhìn chằm chằm hai người đang nằm trêm giường.

Các nhân viên y tế được mời đến nhà đang kiểm tra cho hai người họ.

“Ông Vương”

Lúc này, một bác sĩ đi tới, tháo khẩu trang xuống và nói: “Tình trạng của bệnh nhân đã được kiểm tra đại khái”

“Bọn họ chết chưa?”

Vẻ mặt ông cụ Vương u ám hỏi.

“Vẫn chưa, có điều tình trạng rất xấu, theo phán đoán sơ bộ, dây thần kinh não của bọn họ đã bị tổn thương với các mức độ khác nhau.

Loại chấn thương này hết sức kỳ lạ, nó ảnh hưởng trực tiếp đến đại não của bệnh nhân, và gây ra tác động lón đến các chức năng trung ương não của bệnh nhân.

Với trình độ y khoa hiện tại rất khó chữa khỏi”

“Ý của ông là gì? Nói rõ hơn đi”

“Ýý của tôi là… hai bệnh nhân này có khả năng đã trở thành người thực vật”

Bác sĩ kia nói.

Lời này vừa nói ra, toàn bộ người nhà Vương đều trợn tròn mắt.

“Không chỉ như thế, chân tay của cậu Vương có dấu hiệu gãy xương, có thể phán đoán tay chân của cậu ấy đã phải chịu một va chạm rất mạnh.

Điêu khiển người ta cảm thấy khó tin là đưới va chạm như vậy mà người cậu ấy lại không có bất kỳ tổn thương nào, thật quá kỳ quái, thật sự không thể giải thích bằng cơ học được”

Bác sĩ lại nói.

“Va chạm mạnh? Mạnh bao nhiêu?”

Em trai của Vương Hạo là Vương Khang lạnh lùng hỏi.

“Có lẽ là ảnh hưởng của một vụ va chạm xe tải”

Bác sĩ nói.

Người chung quanh nghe xong đều hít một ngụm khí lạnh… Nếu thật sự bị xe tải đâm, Vương Tử Tường đã sớm tan xương nát thịt, nhưng bây giờ tay chân chỉ bị gãy còn cơ thể loại không có việc gì.

Làm sao mà chuyện này có thể xảy ra được? Ông cụ Vương nhắm mắt, mặt không chút thay đổi nói: “Biết ai làm không?”

“Cậu Hạo và cậu chủ được đưa về từ nhà hàng Tân Hải”

Một người bên cạnh nói.

“Trước khi đưa về, trong phòng ăn có ai?”

Ông cụ Vương lạnh lùng hỏi.

Người kia do dự một lúc, thấp giọng nói: “Tổng giám đốc Hàn Trung và….

Chủ tịch Lâm… Ở bên trong… ..

Lời này vừa rơi xuống, lập tức trong phòng lặng ngắt như tờ.

Mắt mọi người đều trọn to như chuông đồng, tất cả đều không thể tin nổi nhìn người kia.

Tất cả bọn họ đều cho rằng mình nghe lầm.

“Hơn nữa người đưa cậu Hạo và cậu chủ về…. chính là người của Dương Hoa chúng ta” người kia lại tiếp tục nói.

Câu này như một cái búa tạ hung hăng gõ vào trái tim của những người này.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1435


CHương 1435:

“Không… Không thể nào! Không thể nào… Chủ tịch Lâm….. Sao anh ta lại làm chuyện này với anh Hạo và Tử Tường?

Không thể nào!” Hai mắt Vương Khang trợn †o, run rẩy hét lên.

“Không có gì là không thể! Chỉ sợ Tử Tường hoặc thằng Hạo chọc phải chủ tịch Lâm” Ông cụ Vương khàn giọng nói.

“Chuyện này sao có thể? Cha, tính cách Tử Tường con biết, nhưng anh con…. anh ấy không thể nào bốc đồng như vậy? Chủ tịch Lâm tức giận thế nào, mới có thể làm bọn họ trở nên như vậy?” Vẻ mặt Vương Khang không thể tin được run rẩy nói.

“Cha không biết! Nhưng mà chủ tịch Lâm cũng quá tàn nhẫn! Cho dù là chuyện gì thì cũng không thể làm thằng Hạo và Tử Tường trở nên như vậy! Cậu ta muốn giết Tử Tường và Vương Hạo sao?” Ông cụ Vương càng tức giận, bỗng nhiên vỗ bàn mắng.

Mọi người đều im lặng.

“Cha, con đi gọi cho Mã Hải! Hỏi rõ tình huống lúc đó’ Vương Khang trầm giọng nói.

“Được! Tốt nhất là để Mã Hải giải thích rõ cho chúng ta! Nếu không, nhà họ Vương chúng ta nhất định không bỏ qua” Ông cụ Vương tức giận gầm lên.

Người chung quanh sợ hãi khiếp vía.

Nếu ông cụ Vương tức giận, hậu quả sẽ rất khủng khiếp.

Cho dù đối phương là Mã Hải! Là chủ tịch Lâm!

Nhưng ngay lúc Vương Khang vừa lấy điện thoại di động ra gọi cho Mã Hải…

Đinh đông!

Chuông cửa đột ngột vang lên.

Người nhà họ Vương không khỏi giật mình.

Vương Khang lập tức nhìn qua ông cụ Vương.

“Đi mở cửa” Ông cụ Vương nghĩ một lúc rồi khàn giọng nói.

Vương Khang gật đầu, lập tức chạy đi.

Nhưng mà vừa cửa mở ra, đã thấy Lâm Dương mặt không chút biểu cảm đứng trước cổng.

“Lâm… chủ tịch Lâm?””.

Vương Khang lập tức lạc giọng.

Người nhà họ Vương cũng run lên.

Chủ tịch Lâm… Vậy mà tự mình đến nhà thăm hỏi nhà họ Vương?

Rõ ràng, việc này không đơn giản!

“Ông cụ Vương có ở nhà không?” Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

“Đang ở nhà, chủ tịch Lâm, mời vào”

Vương Khang ngoài cười nhưng trong không cười nói.

Lâm Dương cất bước đi vào.

Toàn bộ người nhà họ Vương ra đón.

“Ngọn gió nào đưa chủ tịch Lâm nổi tiếng của Giang Thành chúng ta tới đây?

Không chào hỏi chu đáo, còn xin chủ tịch Lâm tha thứ”.

Ông cụ Vương nén giận trong lòng, đi vào phòng khách.

Lâm Dương không có phản ứng gì, trực tiếp ngồi trên ghế sa lon châm một điếu thuốc.

“Các người chắc đều thấy hai người bên trong đúng không” Lâm Dương hút một hơi bình tĩnh nói.

“Đã thấy, còn phải cảm ơn chủ tịch Lâm đã nương tay” Ông cụ Vương lạnh lùng nói.

“Ông biết nguyên nhân không?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Không biết, tôi cũng rất muốn biết” Ông cụ Vương trầm giọng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1436


Chương 1436:

Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì mà khiến bọn họ thành ra như vậy?

Người nhà họ Vương đều rất tò mò.

Lâm Dương gõ tàn thuốc, bình tĩnh nói: “Anh ta động đến vợ tôi, còn muốn phế tôi”.

Lời này vừa ra, tim người nhà họ Vương bỗng nhiên nhảy tới cổ họng…

“Ông Vương, ông cảm thấy tôi làm như vậy có quá đáng không?” Lâm Dương bình tĩnh hỏi ông cụ Vương.

Lời nói của Lâm Dương khiến người nhà họ Vương ở hiện trường đều im lặng.

Ông cụ Vương do dự một lúc, nhìn Lâm Dương, bình tĩnh nói: Đúng là quá đáng”.

Trêu chọc đến trên đầu chủ tịch Lâm, còn muốn động đến vợ cậu ta…. chuyện này đổi lại là ai cũng không chấp nhận được.

Nhưng… người nhà họ Vương bao che khuyết điểm, cũng bao gồm ông cụ Vương.

“Nhưng chủ tịch Lâm, cho dù cháu trai †ôi xúc phạm cậu thì cậu cũng không nên tàn nhẫn, trực tiếp đánh bọn nó thành người thực vật như vậy? Bọn nó là người nhà họ Vương, nếu cậu có vấn đề gì, hoàn toàn có thể nói rõ với tôi, tôi sẽ thay cậu dạy dỗ bọn nó” Ông cụ Vương lạnh lùng nói.

“Ông thay tôi dạy dỗ lại bọn họ?”.

Lâm Dương cười khẽ một tiếng: “Ông Vương, tôi thấy ông tuổi cũng lớn nên mới nói chuyện khách sáo như vậy, nếu không ông cho rằng trong mắt ta ông tính là cái gì”.

“Chủ tịch Lâm, cậu…. Cậu đừng quá tự phụ.

Có người nhà họ vương nhìn không vừa mắt thái độ của Lâm Dương lập tức hét lên.

“Câm miệng!” Ông cụ Vương khẽ quát.

Người kia lập tức ngừng nói, nhưng sự tức giận trong mắt vẫn không giảm.

Lâm Dương cũng không tức giận, bình tĩnh nói: “Ông Vương, thật ra nguyên nhân Vương Tử Tường ương ngạnh như vậy, cũng liên quan đến gia phong của nhà họ Vương các người, nếu ông không nhiều lần bao che, anh ta cũng không trở thành như vậy. Ông nói thay ta dạy dỗ anh ta? Là đánh một trận?

Hay là mắng vài câu? Ông cảm thấy như vậy có thể xoa dịu cơn giận của tôi sao”.

“Nói như vậy, chủ tịch Lâm, cậu cảm thấy làm bọn nó trở thành tàn phế là hợp tình hợp lý sao?” Ông cụ Vương tức giận hỏi.

“Không hợp tình lý sao?” Lâm Dương hỏi lại.

“Được rồi”.

“Ý của ông Vương là gì?

“Chủ tịch Lâm, cậu không chỉ có là tổng giám đốc của Dương Hoa, mà còn là bác sĩ thiên tài nổi tiếng. Tôi hi vọng cậu có thể ra †ay cứu chữa cho con trai và cháu trai tôi, chỉ cần cậu chịu chữa khỏi, tôi có thể xem như chuyện này chưa từng xảy ra”.

“Nhưng tôi không thể làm như chưa từng xảy ral” Ánh mắt Lâm Dương lạnh lẽo, lạnh giọng nói.

“Cậu…….

Đám người Vương Khang nhịn không được, đồng thời tiến lên.

Nhưng lại bị ông cụ Vương ngăn lại.

“Chủ tịch Lâm, cậu phải biết tôi không phải đang thảo luận với cậu, cũng không phải cầu xin cậu. Mà là ra lệnh cho cậu! Hiểu chưa?” Ông cụ Vương lạnh lùng quát.

“Ra lệnh cho tôi?”.

Lâm Dương hơi ngẩng đầu, yên lặng nhìn ông ta: “Tôi đã lớn như vậy, cho tới bây giờ chưa từng có người ra lệnh cho tôi”.

“Hiện tại đã có!” Ông cụ Vương nghiêm nghị nhìn hắn.

“Vậy, dựa vào cái gì?” Lâm Dương khẽ cười.

“Chỉ bằng việc tôi có thể khiến thuốc mới của cậu không thể sản xuất được. Chỉ bằng việc tôi nắm giữ nhiều bí mật quan trọng của Dương Hoa có thể giao cho Lâm Huy. Chủ †ịch Lâm cậu phải nhìn rõ tình hình hiện tại.

Trong lúc quan trọng thế này cậu tìm người nhà họ Vương chúng tôi gây phiền phức, rất là không lý trí! Cậu hiểu chưa?”.

Ông cụ Vương hơi nghiêng người khàn giọng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1437


Chương 1437:

Lời này không khỏi khiến người nhà họ Vương bật cười.

Đây chính là dựa vào nhà họ Vương.

Hiện tại một số nhà máy sản xuất dược phẩm ở Dương Hoa là do nhà họ Vương cung cấp.

Nếu như chủ tịch Lâm chống lại nhà họ Vương, nhà họ Vương có thể lập tức thu hồi những nhà máy sản xuất thuốc này.

Hiện tại, Dương Hoa cần gấp thuốc đặc trị bệnh tiểu đường để đối phó với tình thế khó xử hiện tại, nếu lúc này nhà họ Vương đâm sau lưng Dương Hoa, Dương Hoa sẽ rơi vào tình trạng vô cùng nguy cấp.

Nhưng phàm là người có chút đầu óc lúc này sẽ lựa chọn nhẫn nhịn.

Tất nhiên Ông cụ Vương cũng tin chủ tịch Lâm không phải là tên ngốc.

Quả nhiên.

Lâm Dương lâm vào yên lặng.

Hắn dường như đang suy nghĩ chuyện gì đó và lại lại châm thêm một điếu thuốc.

“Chủ tịch Lâm, tôi cho cậu thời gian suy nghĩ thật kỹ, đương nhiên, thời gian không chờ người, tình trạng của con và cháu trai tôi thật sự không ổn, hi vọng cậu không trì hoãn quá lâu!” Ông cụ Vương cười lạnh sau đó phất tay nói: “Người đâu, dâng trà cho chủ tịch Lâm’.

“Vâng ông chủ”.

Người giúp việc chạy chậm xuống dưới.

“Không cần!”.

Lúc này, Lâm Dương búng tro vào cái gạt tàn, khẽ ngẩng đầu, khàn giọng nói: “Thực ra, không cần cho tôi thời gian để suy nghĩ, bởi vì tôi đã suy nghĩ kỹ kể từ khi tôi bước vào đây.

“Ồ? Ý của chủ tịch Lâm là gì?”.

“Tôi không cứu”.

Phàn Lâm gần như không chút do dự nói ra ba chữ này. .

Trong khoảnh khắc, không khí hiện trường đột ngột lạnh đi.

Người nhà họ Vương không khỏi trợn mắt nhìn Lâm Dương.

Vẻ mặt ông cụ Vương không chút thay đổi nhìn hắn, qua một hồi lâu, mới lắc đầu, khàn giọng nói: “Chủ tịch Lâm, quyết định này của cậu… Tôi cảm thấy rất ngu ngốc!

Cực kỳ ngu ngốc! Cậu biết cậu đang làm cái gì không? Cậu đang lấy tương lai của Dương Hoa ra đùa cọt, cậu đang lấy toàn bộ tâm huyết của mình ra đặt cược”.

“Tôi có khả năng” Lâm Dương.

“Ồ, chủ tịch Lâm, tôi thừa nhận cậu thật sự rất xuất sắc, tuổi còn trẻ, y thuật lợi hại, lại tạo dựng được cơ nghiệp to lớn như Dương Hoa, đây là chuyện rất nhiều người cùng lứa với cậu không làm được, nhưng cậu vẫn có một tật xấu không thể bỏ, chính là cậu quá trẻ, đều bốc đồng như những người trẻ tuổi khác…. Cậu không nên làm ra một quyết định không lý trí như vậy”.

“Phải không… Cho nên, đây là thái độ của ông sao?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Cậu không cứu con trai và cháu trai ta vậy thì lấy Dương Hoa chôn cùng đi”. Ông cụ Vương lạnh lùng nói.

Rõ ràng hắn đã đưa ra quyết định.

Hơn nữa, coi như Phàn Lâm thỏa hiệp, hắn nhất định cũng phải rời khỏi Dương Hoa.

Dù sao lần này nhà họ Vương và chủ tịch Lâm cũng đã có thù oán.

Hiện tại ông cụ Vương rất muốn vả miệng Vương Hào và Vương Tử, nhưng chuyện nên quan tâm lúc này là đối phó với chủ tịch Lâm thế nào, làm sao để cậu ta ra †ay cứu bọn nó.

Có điều….. Ông cụ Vương vẫn quá ngây thơ.

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không cứu Vương Hào và Vương Tử Tường, mà mục đích tôi đến đây không phải để đàm phán với các người”.

Lâm Dương đứng lên.

“Vậy cậu tới đây làm gì?” Vương Khang ở bên cạnh cũng nhịn không được nữa, mở miệng hỏi.

“Tôi chỉ muốn biết thái độ của các người”

Lâm Dương khàn giọng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1438


Chương 1438:

“Thái độ?”.

Người nhà họ Vương đều sững sờ.

Ông cụ Vương cũng nhíu mày.

Chỉ vì chuyện này mà tự mình did một chuyến?.

Chủ tịch Lâm có phải quá nhàn nhã không?

Ông cụ Vương đột nhiên nghĩ đến cái gì, sắc mặt lập tức thay đổi.

“Chủ tịch Lâm, cậu….”.

Nhưng mà ông ta còn chưa có nói xong, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng còi.

Sau đó một nhóm người mặc đồng phục cảnh sát xông vào!

“Tất cả không được nhúc nhích!” Hét lớn.

Người nhà họ Vương mơ hồ.

“Đồng chí, có chuyện gì vậy?” Vương Khang ngơ ngác nhìn những người này, run giọng hỏi.

“Khang, con còn không biết sao…” Ông cụ Vương hít một hơi thật sâu, sau đó quay đầu, đôi mắt già nưa ánh lên lửa giận vô tận, gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Dương: “Chủ tịch Lâm, bắt đầu thu dọn người nhà họ Vương chúng tai”.

Hầu hết người nhà họ Vương đều bị bắt đi.

Như chủ nhà hàng đã nói, người nhà họ Vương ngông cuồng làm quá nhiêu chuyện xấu, hơn nữa ông cụ lại càng không đúng, nhà họ Vương ngông cuồng không coi ai ra gì ở Giang Thành, làm rất nhiều chuyện xấu.

Tất nhiên, mọi chuyện không dừng lại ở đó, để mỏ rộng hoạt động kinh doanh của gia đình và gia tăng sức ảnh hưởng của dòng tộc tại Giang Thành, nhà họ Vương đã bí mật thực hiện rất nhiêu hoạt động phi pháp.

Nhưng tay chân bọn họ rất sạch sẽ, không để lại dấu vết, cho nên dù có người biết bọn họ làm những việc này cũng không có bằng chứng.

Vương Tử Tường cũng được chuyển đến bệnh viện, nơi anh ta được điều trị có một vài người đứng canh gác.

Một khi tỉnh dậy, anh ta sẽ được mời đi ngay lập tức.

Chỉ đáng tiếc, anh ta khó mà có thể tỉnh lại.

Nhà họ Vương xôn xao bỗng trỏ nên văng vẻ.

Lâm Dương cũng rời đi.

Chỉ có ông cụ Vương và Vương Khang là vẫn ngồi trong phòng khách.

Vương Khang toát mô hôi lạnh, sắc mặt tái nhọt, cả người đều khẽ run rẩy.

Còn ông cụ Vương thì ngôi trêu sô pha và không nói gì.

Đôi mắt của ông ta trùng xuống, như đang suy nghĩ điều gì đó.

Không ai nghĩ rằng nhà họ Vương lại đột nhiên lâm vào cảnh khủng hoảng như vậy! “Bố, chúng ta … chúng ta phải làm sao bây giò? Làm sao bây giò?”

Vương Khang dường như không thể chịu nổi bầu không khí trầm mặc này, vội vàng bước tới, vừa run rẩy vừa hỏi.

Ông cụ Vương trực tiếp tát ông ta một cái.

lạ “Yên lặng, đồ vô dụng Vương Khang che mặt, khóc không ra nước mắt.

ll “Trong tình huống này, chúng ta nhanh chóng tìm ra cách chặt gãy đuôi những chuyện đó „ ông cụ Vương lạnh lùng nói.

“Chặt gãy đuôi?”

„ Vương Khang giật mình.

“Đừng nghĩ rằng tao không biết, các người đang lén lút kinh doanh những thứ đó? Cắt tất cả đường dây của những doanh nghiệp đó cho tao, xóa mọi dấu vết, nếu mày để người ta điều tra được, thì ông đây cũng không bảo vệ được mày!”

„ ông cụ Vương tức giận quát.

“Bổ, con… con sẽ gọi ngay cho họt”

,„ Vương Khang vội vàng gật đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1439


Chương 1439:

Sau cuộc gọi, Vương Khang run rẩy cầm điện thoại đi động nhìn ông cụ Vương.

“Bố, vào thời điểm này, chúng ta không mạng lưới quan hệ đó sao?”

“Mạng lưới quan hệ? Mạng lưới quan hệ của chúng ta lớn hơn Dương Hoa sao? Vượt qua chủ tịch Lâm sao?”, ông cụ Vương hừ lạnh.

Vương Khang im lặng.

Đúng vậy, nếu so sánh mạng lưới mối quan hệ…thì có thể so sánh được với bác sĩ Lâm sao?

Chỉ tính riêng Học viện Phái Nam Y thôi cũng đủ vượt xa bọn họ rồi.

Bọn họ lấy gì để so sánh với chủ tịch Lâm?

“Đừng nghĩ chuyện này nữa, mày mau gọi một cuộc điện thoại cho tao!”, lúc này, ông cụ Vương đột nhiên như có điều nghĩ tới, trầm giọng nói.

“Gọi cho ai?”, Vương Khang ngơ ngác hỏi.

Ông cụ Vương do dự, khuôn mặt già nua bỗng trở nên lạnh lùng, ông ta nói: “Lâm Quý!”

Vương Khang thở gấp.

Sau khi rời khỏi nhà họ Vương, Lâm Dương trực tiếp trở về Dương Hoa.

Mã Hải cũng vừa trở về.

“Chủ tịch Lâm, Khang Giai Hào đã xử lý xong chuyện của nhà họ Vương rồi, ông chủ kia đã cung cấp rất nhiều manh mối và sẵn sàng làm chứng cho chúng ta trước tòa, tuy nhiên chỉ dựa vào phe mình, cùng lắm chỉ có thể kết tội Vương Tử Tường, còn nếu muốn lật đổ toàn bộ nhà họ Vương, thì e rằng không đủ”, Mã Hải cầm một phần văn kiện đặt trên bàn.

“Không tìm được chứng cứ, nhưng việc đầu tiên phải làm là loại bỏ nhà họ Vương từ bên trong Dương Hoa, việc mà tôi dặn ông đã làm chưa?”, Lâm Dương hơi ngẩng đầu, nhìn tài liệu hỏi.

“Đã tiến hành rồi, hầu hết người của nhà họ Vương ở trong Dương Hoa đều đã được đuổi đi”.

“Hầu hết? Có nghĩa là vẫn còn người của nhà họ Vương ở Dương Hoa?”

“Chủ tịch Lâm, nếu cậu đuổi tất cả cùng một lúc, chắc chắn sẽ dẫn đến đòn phản công trả đũa của nhà họ Vương, chúng ta còn chưa chuẩn bị xong, lúc này đuổi hết bọn họ đi như vậy thì không có lợi cho chúng †a”, Mã Hải khế nói.

“Chúng ta đã quyết định rồi, làm sao có thể quan tâm chuyện này? Hơn nữa, ông cho rằng loại bỏ hơn một nửa người họ Vương ra khỏi công ty, những người còn lại sẽ yên ổn sao?”, Lâm Dương lắc đầu.

“Chủ tịch Lâm, tôi biết bọn họ nhất định sẽ không yên phân, cho nên tôi đã vạch ra một loạt kế hoạch khiến bọn họ hoảng loạn, tạm thời trì hoãn thời gian, để chúng ta có cơ hội chuẩn bị”, Mã Hải nói.

Lâm Dương vừa nghe tiếng vừa nghĩ, sau đó ngẩng đầu nhìn Mã Hải.

“Ông quyết định thu thập bằng chứng của nhà họ Vương như thế nào?”

“Chủ tịch Lâm, đây là công việc của cảnh sát”.

“Dù sao cũng là việc của chúng ta, trận chiến này liên quan đến sự sống còn của Dương Hoa”.

“Chuyện đó… trước mắt thì không có cách nào khác, nói thật với chủ tịch Lâm, bây giờ tôi cũng không thể phân thân để làm được”, Mã Hải thở dài một hơi, trên mặt đều lộ ra vẻ bất lực và mệt mỏi.

Mấy ngày này ông ấy cũng bận bịu quá nhiều việc.

Vốn dĩ Lâm Quý và Đỗ Nam An đã khiến Dương Hoa sứt đầu mẻ trán, bây giờ lại có thêm một nhà họ Vương, một mình Mã Hải làm sao có thể xử lý được?

Hơn nữa, nhà họ Vương rất mạnh, ăn sâu bén dễ ở Dương Hoa, thực ra chỉ tẩy trừ nhà họ Vương thì điều đó hoàn toàn không đủ khả năng, rất có thể sẽ dính líu đến nhiều tầng lớp cấp cao của Dương Hoa.

Nếu Lâm Dương định dùng một con dao sắc để cắt sạch mớ hỗn độn và xóa sổ nhà họ Vương, vậy thì phải tiến hành một cuộc tổng quét tẩy trừ nội bộ của Dương Hoa.

Điều này có khả năng gây ra sự đấu tranh, thậm chí còn làm xáo trộn trong nội bộ Dương Hoa.

Khi chuyện đó xảy ra vào thời khắc mấu chốt như vậy, Dương Hoa hẳn sẽ bị rối ren cả bên trong lẫn bên ngoài.

Thuốc trị tiểu đường … thật sự có thể cứu được Dương Hoa sao?

Bản thân Mã Hải cũng bắt đầu nghi ngờ.

Hơn nữa… Liệu loại thuốc đặc biệt này có thể được sản xuất theo lịch trình hay không vẫn là một câu hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1440


Chương 1440:

Nhưng…Lâm Dương dường như không lo lắng.

“Đi đi, đuổi hết người nhà họ Vương và những người có liên quan đến nhà họ Vương ra khỏi công ty!”, Lâm Dương lại nói.

“Chủ tịch Lâm!”, Mã Hải nóng lòng muốn thuyết phục anh lần nữa.

Nhưng Lâm Dương đã hạ quyết tâm.

“Đi làm đi!”

Âm thanh cao vút.

Mã Hải thở dài, cũng chỉ có thể gật đầu rời đi.

Trong một phòng riêng sang trọng, Lâm Quý và Đỗ Chí Cường đang hút thuốc.

Đỗ Chí Cường dường như đang có chuyện phiền lòng, hết điếu này đến điếu khác, hút xong lại châm lửa.

Trong phòng riêng tràn ngập khói thuốc, quạt thông gió đều không thổi hết chỗ khói thuốc đó.

Bầu không khí có phần căng thẳng.

Chỉ có Lâm Quý là nở nụ cười, còn vắt chân ngồi rất thoải mái.

“Ôi, giám đốc Lâm của tôi, sao ông còn không vội vàng? Ông có biết vì cái thuốc mới của chủ tịch Lâm, mà thị trường chứng khoán vốn đã đổ vỡ ở Dương Hoa lại bắt đầu hồi phục không! Đây là hoàn toàn hồi sinh!”, một ông chủ không thể ngồi yên được nữa, đột ngột đứng dậy, vẻ mặt căm phẫn.

“Đừng lo lắng, đừng lo lắng, tình hình không tệ như ông nghĩ đâu!”, Lâm Quý bật cười, sau đó nhìn Đỗ Chí Cường: “Chí Cường, đã bắt đầu hành động chưa?”

“Vẫn chưa, tối nay sẽ hành động!”

“Ha ha, không cần hành động này, rút lui người của mình về đi”, Lâm Quý mỉm cười nói.

Đỗ Chí Cường giật mình, kinh ngạc nhìn ông ta: “Chú Lâm, ý chú là sao?”

“Kế hoạch cử người đến nhà máy dược phẩm của Dương Hoa, là kế hoạch chưa đến cuối cùng thì không cần thiết phải dùng đến, thực ra tôi không chủ trương dùng những cách như vậy để đối phó với Dương Hoa, bây giờ có cách tốt hơn để đối phó với Dương Hoa, cho nên phương pháp kia tạm thời dẹp bỏ đi!”, Lâm Quý mỉm cười.

072 Mọi người nghe vậy đều tràn đầy khí thế, vội vàng chạy tới, hỏi: “Giám đốc Lâm, rốt cuộc là có cách nào để giải quyết?”

“Ông mau nói đi “Bây giờ chúng ta đều sứt đầu mẻ trán cả rồi”

Mọi người vội vàng hét lên.

Lâm Quý nhếch lên khóe miệng thản nhiên cười: “Bây giờ không thể nói ra được, lát nữa mọi người sẽ biết thôi!”

Khi mọi người nghe thấy vậy, thì họ nhìn nhau và ngày càng không thể hiểu được ý của Lâm Quý.

Đỗ Chí Cường cũng vô thức nhíu mày.

Đã là lúc nào rồi mà còn chơi trò bí mật!

Nhưng đúng lúc này, cánh cửa bị đẩy ra, vài bóng người bước vào.

Lâm Quý đứng dậy ngay lập tức.

“Ông là ông Vương Khang đúng không?

Xin chào xin chào, ha ha ha…”, Lâm Quý cười tươi, lập tức đi về phía trước bắt tay với Vương Khang.

Các ông chủ có mặt cũng không khỏi bất ngờ.

“Vương Khang?”

“Vương Khang của Dương Hoa?”

“Chuyện này … chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao ông ta lại đến đây?”

Mọi người kinh ngạc đến mức không nói nên lời.

Còn Đỗ Chí Cường gần như không thể ngồi yên!

Vương Khang là ai? Đó là một trong những nhân viên cấp cao của Dương Hoal Mặc dù bọn họ đã mua chuộc đào khoét được rất nhiều người của Dương Hoa, nhưng hầu hết những người này đều chỉ là người cấp trung trở xuống, không có người nào là tầng lớp cấp cao!

Không phải người cấp cao có lòng quyết †âm, mà là người cấp cao đã thuộc về thành viên cốt cán của Dương Hoa, bọn họ phải bỏ bao nhiêu lợi ích mới có thể rước những tầng lớp cấp cao đó về phe mình?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1441


CHương 1441:

Điều đó gần như là không thểi Hơn nữa, Dương Hoa không phải đồ ngốc, nếu các cấp lãnh đạo muốn phản bội Dương Hoa, cái giá phải trả phải rất thê thảm.

Vì vậy, để tìm được một người lãnh đạo cấp cao đứng chung chiến tuyến với họ là điều vô cùng khó khăn.

Nhưng không ngờ … Vương Khang của Dương Hoa lại đến rồi…

Mọi người đều trợn mắt ngoác mồm nhìn ông ta.

Vương Khang có chút mất tự nhiên liếc nhìn về phía cửa.

Lâm Quý lập tức hiểu ra, ông ta vẫy tay.

Người ở cửa lập tức đóng cửa lại.

“Người anh em! Không sao rồi, nào nào đến đây ngồi đi!”, Lâm Quý cười ha ha nói.

Vương Khang ngồi xuống.

“Chú Lâm, ông Vương Khang đây là…”, Đỗ Chí Cường thận trọng hỏi.

“Mọi người đừng lo, lại đây, để tôi giới thiệu với mọi người, đây là ông Vương Khang! Tôi nghĩ mọi người đều biết nhau đúng chứ?”, Lâm Quý cười nói.

“Không phải ông Vương của Dương Hoa sao? Giám đốc Lâm, ông ta đến đây làm gì?

Ông ta thay mặt Dương Hoa đàm phán với chúng ta sao?”, một người đàn ông trung niên hói đầu sửng sốt hỏi.

“Không không không, tất nhiên là không!

Vương Khang tới đây để hợp tác với chúng †a”, Lâm Quý vội vàng nói.

“Hợp tác?”

Mọi người vô cùng ngạc nhiên, họ lại nhìn nhau, rồi lại nhìn Vương Khang.

“Cái gì? Dương Hoa … muốn hợp tác với chúng ta?”, Đỗ Chí Cường nói thầm.

“Không sai, chính là nhà họ Vương của chúng tôi muốn hợp tác với mọi người!”, không chờ Lâm Quý lên tiếng, mà Vương Khang đã nói trước.

Mọi người nhíu mày, có vẻ không vui lắm, mà đều lộ ra vẻ nghỉ ngờ.

“Mọi người, có lẽ không biết đã xảy ra chuyện gì, tôi sẽ kể sơ lược một chút việc làm tốt mà chủ tịch Lâm của chúng tôi đã làm cho mọi người nghe!”

Lâm Quý mỉm cười, sau đó kể cho mọi người nghe những gì ông ta nghe được từ chỗ Vương Khang.

Những người trong phòng lập tức sững sờ khi nghe thấy chuyện này.

“Hóa ra là vậy…”

“Tức là Vương Khang đại diện cho nhà họ Vương, đến đây để tham gia vào hội chúng ta?”

“Đúng vậy!”

Lâm Quý gật đầu, thản nhiên mỉm cười: “Có sự giúp đỡ của nhà họ Vương, chúng ta lần này chắc chắn có thể nuốt được Dương Hoai”

Mọi người lập tức tăng thêm tự tin.

“Giám đốc Lâm, lần này bố tôi bảo tôi đến đây, là để hợp tác với mọi người, đồng thời muốn nói ra những thủ đoạn của Dương Hoa, không biết có tiện để tôi giới thiệu cho mọi người?”, Vương Khang nói.

“Đương nhiên, tôi mời ông đến đây chính là vì chuyện này”, Lâm Quý mỉm cười, nhưng trong mắt hiện lên một tia kỳ lạ: “Nhưng trước đó…người anh em, có phải là ông cũng nên tỏ một chút lòng thành đúng không?”

Khi câu này vừa vang lên, tất cả mọi người đều nhìn về phía Vương Khang.

Nhưng Vương Khang dường như đã chuẩn bị sẵn từ trước, mở chiếc cặp đang mang theo, lấy ra một túi hồ sơ, đặt lên bàn.

Trong tích tắc, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào tập tài liệu này.

Sau khi đọc thông tin trong tập hồ sơ, mọi người tiễn Vương Khang đi với tâm thái rất hài lòng. Vương Khang vội vàng quay trở lại nhà họ Vương, báo cáo về thái độ của Lâm Huy và những người khác cho Vương lão gia. Nhưng không lâu sau khi Vương Khang rời đi, nụ cười trên mặt đám người đều biến mất. “Nhâm tổng, ngài thấy thế nào?” Đỗ Chí Cường khàn khàn giọng, hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1442


Chương 1442:

“Đã thế này rồi còn cần phải thấy gì nữa, người ta đã đem tư liệu đưa tới tận tay chúng †a rồi, đương nhiên chúng ta phải nắm bắt cơ hội này!” Lâm Huy cười ha ha đáp lại. “Nhâm tổng, ông không sợ đây là âm mưu do Lâm tổng của Dương Hoa bày ra sao?” Một người đứng tuổi đè nhỏ giọng lại hỏi. ‘Âm mưu? Gái gì? Anh cảm thấy Vương Khang này là do Lâm Đổng cố ý sắp xếp để tiếp cận chúng ta sao?” Lâm Huy nheo mắt nhìn hắn. “Không phải là không có khả năng như vậy! Nếu Lâm Đổng giăng sẵn bẫy và để Vương Khang này dụ chúng ta vào tròng, vậy thì chúng ta tiêu tùng rồi! Chúng ta vẫn nên cẩn thận một chút!” “Ông nói không sai, vô duyên vô cớ tại sao nhà họ Vương lại phản bội Dương Hoa, hợp tác với chúng ta? Cần phải biết, tỷ trọng của nhò họ Vương ở Dương Hoa vẫn còn khá lớn. Nếu như trước kia bọn họ chạy tới muốn hợp tác với chúng ta thì còn đáng tin, dù sao thời điểm đó Dương Hoa cũng đang trên lao đao không vững, thế nhưng sau khi Lâm Đổng công khai thuốc đặc trị đái tháo đường xong, bọn họ vẫn chạy tới đòi hợp tác với chúng ta, chuyện này thực có chút không hợp lý. Dương Hoa hiện tại cũng đâu phải không có cơ hội vùng dậy? Về tình về lý đều không thể giải thích được.” Người đàn ông hói đầu lúc trước cũng nhíu mày bàn luận.

“Đừng lo lắng, về chuyện này tôi có nghe được mấy tin đồn!” “Ý Nhâm tổng có phải chuyện nhà hàng không? Vương Khang cũng nói rằng hắn không có ở hiện trường vào thời điểm đó! Nhưng đây chỉ là lời nói từ một phía của hắn, nếu như đây là vở kịch nhà họ Vương và Lâm tổng kia dựng lên, vậy chẳng phải chúng ta rơi vào bẫy rồi sao?” “Bởi vậy nên tôi mới giao cho hắn ta một nhiệm vụ, không phải sao? Để nhà họ Vương bọn họ lập tức rút xưởng bào chế dược phẩm khỏi Dương Hoa, chỉ cần bọn họ làm được, chúng †a có thể tin hắn năm mươi phần trăm rồi!!”

Lâm Huy cười híp mắt. “Năm mươi phần trăm? Nhâm tổng, đến mức đó ngài vẫn chỉ †in hắn năm mươi phần trăm thôi sao?”

“Đương nhiên, bởi vì ta lo lắng hắn giả vờ rút thị phần, thật ra lại vẫn ngấm ngầm chế thuốc cho Dương Hoal Cho nên việc rút xí nghiệp khỏi Dương Hoa cũng không hoàn toàn đáng tin!” “Vậy thì Nhâm tổng, nhà họ Vương phải làm đến thế nào mới hoàn toàn đáng tin?” Đỗ Chí Cường hỏi. “Rất đơn giản!”

Một tia sáng hiểm ác lóe lên trong mắt Lâm Huy: “Chỉ cần nhà họ Vương có thể giúp chúng ta làm thêm một việc, thì Lâm Huy ta sẽ không còn nghi ngờ bọn họ nữa!” “Đó là việc gì?” Mọi người đều nhìn Lâm Huy. Khóe miệng Lâm Huy nhếch lên, cười nhạt: “Công thức của thuốc đặc trị tiểu đường!” Lâm Huy vừa dứt lời, mọi người âm thầm run lên. …..

= Mã Hải theo kế hoạch của Lâm Dương, đã bắt đầu từng đao từng đao giải quyết nhà họ Vương. Cho nên phía nhà họ Vương đương nhiên lúc này đang sứt đầu mẻ trán.

Chỉ là, ngoại trừ chuyện nội bộ của Dương Hoa, đối với Lâm Dương hiện tại đáng lo nhất vẫn là việc sản xuất thuốc chữa bệnh tiểu đường. Anh ta đã khoe khoang trước giới truyền thông rồi, nếu không làm được sẽ làm mất mặt Lâm Dương. “Lâm tổng, tất cả các máy móc mà chúng tôi đặt hàng đều đã được chuyển đến xưởng dược. Dự kiến nửa giờ nữa họ sẽ đến đó. Ông có muốn kiểm tra hàng hóa không?” Thư ký bước vào, cung kính nói với Lâm Dương. “Đương nhiên muốn, lập tức chuẩn bị xe!” Lâm Dương nghe xong liền sáng mắt, lập tức đáp. Mã Hải quá bận không theo Lâm Dương được, Lâm Dương chỉ mang theo thư ký mới Lục Tuyết đi tới đó trước. Liêu thư ký trước đây đã được Mã Hải chuyển sang các vị trí khác, dù sao với tài năng của Liêu thư ký, nếu chỉ làm thư ký cho Lâm Dương thì quá lãng phí. Chỉ là Lục Tuyết này chỉ mới đến Dương Hoa được một tháng, còn rất xa lạ, đây là lần đầu tiên tiếp xúc với Lâm Dương nên sau khi lên xe, cô rất căng thẳng, hai tay cầm vô lăng đều đổ mồ hôi. “Làm sao vậy?” Lâm Dương kỳ quái nhìn thư ký Lục còn chưa khởi động xe, thắc mắc. “A… không… không có gì, không có gì” Lục Tuyết vội vàng phản ứng lại, hít sâu hai hơi, nổ máy xe lái về phía nhà máy dược phẩm. Sau hơn hai mươi phút, Lâm Dương cũng tiến vào nhà máy sản xuất dược phẩm.

Đúng lúc này, một chiếc xe tải chở hàng cũng đang lao vào xưởng dược phẩm. Các công nhân bắt đầu dỡ hàng, một người đàn ông trung niên bước xuống xe tải. Người đàn ông tóc bạc nhiều, khuôn mặt hốc hác và quầng mắt sâu, nhưng ông ta đi về phía Lâm Dương cười tươi ròi. ‘Lâm tổng! Lâm tổng!” Người đàn ông hét lên rất vui vẻ, thậm chí có chút kích động. Lâm Dương nhìn người đàn ông kia với vẻ khó hiểu. “Lâm tổng, đây là anh Trung Hào, giám đốc công ty kỹ thuật điện tử Trung Hào.” Thư ký Lục nhắc nhở. “Ồ, hóa ra là anh Trung!” Lâm Dương bước tới bắt tay hắn. “Lâm tổng, tôi đến để giao hàng, tất cả máy móc anh cần đã có đủ, anh có thể kiểm tra hàng!” Trung Hào mỉm cười. “Được rồi!

Anh vất vả rồi.’ Lâm Dương gật đầu, nhưng nhìn Trung Hào có chút lo lắng. Bởi vì hắn nhận thấy trạng thái tỉnh thần của Trung Hào rất kém, tỉnh khí hoàn toàn không đủ, bởi thế, thể lực của hắn cũng có vẻ không chống đỡ nổi nữa. Chuyện này rốt cuộc ra sao? Lâm Dương không thể lý giải được, chỉ là hiện tại điều anh quan tâm nhất là những máy móc này. Suy cho cùng, những máy móc này không chỉ liên quan đến việc Dương Hoa có thể chống mình vực dậy được hay không, mà còn liên quan đến vấn đề sức khỏe của hàng ngàn bệnh nhân! Một số nhân viên đã chuyển máy tiếp theo từ xe tải chở hàng xuống, Lâm Dương ngay lập tức tiến lại kiểm tra và nhận thấy rằng chỉ tiết này được làm rất tốt và gần như hoàn mỹ. Anh lập tức lấy nguyên liệu đã chuẩn bị trước ra và tiến hành xử lý ngay tại chỗ. “Không tệ!” Lâm Dương nhìn những dược liệu đã qua gia công, không khỏi vui mừng khôn xiết: ‘Màu sắc và dược tính này … vượt quá sự mong đợi của tôi, anh Trung, những máy móc này của anh thật hoàn hảo!!!” Điều này thực sự vượt quá mong đợi của Lâm Dương, không ngờ tay nghề của Trung Hào lại xuất sắc đến vậy. “Tốt quá! Tốt quá!” Trung Hào thở phào nhẹ nhõm, trên mặt mang theo ý cười. “Thư ký Lục, bảo công nhân chuyển hết máy móc vào, chuyển tiền ngay, bảo họ bắt đầu sản xuất ngay lập tức!”

“Vâng, Lâm tổng.” Thư ký Lục gật đầu rồi chạy đi thu xếp. Nhìn những máy móc được chuyển vào nhà máy từng cái một, trong lòng Lâm Dương cũng nhẹ nhõm đi rất nhiều. Với những máy móc này, hết thảy đều được đảm bảo. Chỉ cần xứ lý xong chuyện của nhà họ Vương, trận này Dương Hoa sẽ không thua.

Nhưng ngay khi Lâm Dương đang nghĩ đến việc chuẩn bị, thư ký Lục đột nhiên hét lên.

“Lâm tổng, những cái này là sao?” Lâm Dương giật mình, vội vàng đi tới mới phát hiện công nhân đang chuyển vào một cái máy loang lộ vết gỉ sét. Tuy tay nghề gia công cũng tinh xảo không kém nhưng chất liệu rõ ràng không bằng những cái trước.

“Chuyện gì vậy?” Lâm Dương sửng sốt nhìn Trung Hào. Trung Hào bối rối cười, gãi đầu nói: “Lâm tổng, vật liệu khi chế tạo máy không đủ, nên tôi dùng một số vật liệu cũ…”

“Sao anh lại làm thế này? Đây chỉ là đồ phế thải … tâm tư của anh cũng quá đen tối đi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1443


Chương 1443:

Lục Tuyết không khỏi lầm bầm. “Thực xin lỗi … Thực xin lỗi … Lâm tổng, tôi miễn phí cho anh những máy móc này. Tôi không lấy tiền của anh những cái máy này, không lấy tiền…”

Trung Hào vội vàng cúi đầu xin lỗi. Lâm Dương thở ra một hơi: “Quên đi, chỉ cần có thể hoạt động bình thường là được, tôi không trách anh.” “Cám ơn Lâm tổng, Lâm tổng, nếu không có chuyện gì, tôi về trước đây.” Trung Hào lau mồ hôi trên trán, sắc mặt càng thêm tái nhợt. “Được, anh trở về nghỉ ngơi thật tốt, †ôi nghĩ anh cũng quá vất vả mệt mỏi rồi.” Vẻ mặt Lâm Dương nghỉ hoặc, nhưng điều khiến anh nghỉ ngờ hơn cả là những nhân viên đứng sau lưng Trung Hào, mắt đỏ hoe như đang cố kìm nước mắt. Nhưng Lâm Dương không hỏi nhiều thêm. “Được rồi, Lâm tổng, tôi về trước!” Trung Hào mỉm cười, sau đó xoay người lên xe. Nhưng trước khi Trung Hào ngồi được lên xe, anh ta đột nhiên lảo đảo và ngã xuống đất. Bùm! Một tiếng động vang lên trong không khí đang yên tĩnh. “Ông chủ!” Tất cả các nhân viên lao đến ngay lập tức, đỡ Trung Hào dậy và bắt đầu khóc. Lục Tuyết giật mình, Lâm Dương cũng sửng sốt, vội vàng đi về phía trước.

“Tất cả tránh ra, tất cả tránh ra, để Lâm tổng tới xem!” Thư ký Lục vội vàng hét lên.

Các nhân viên xung quanh Trung Hào đều lui ra. “Có Lâm thần y ở đây, ông chủ nhất định sẽ không sao.” “Ông chủ, ông phải cố lên!”

Mọi người nói với đôi mắt đỏ hoe. Lâm Dương rất tò mò. Anh nhận thấy rằng tất cả nhân viên của công ty kỹ thuật điện tử Trung Hào đều rất quan tâm đến sức khỏe của Trung Hào, mọi người đều thể hiện cảm xúc thật của mình, không có chuyện giả tạo.

Nhân viên của Trung Hào thực sự trung thành như vậy? Hay là tiền lương Trung Hào trả cho họ nhiều đến nỗi họ thực lòng quan tâm đến sức khỏe của anh ta? Lâm Dương lắc đầu, không nghĩ lan man nữa, lập tức tiến lên khám tổng quát qua một lượt. Một lúc sau, Lâm Dương thở phào một hơi, khẽ nói: “Anh ấy không sao, nhưng đã quá lao lực vất vả rồi, tiếp theo cần đến bệnh viện truyền dịch, uống thuốc điều dưỡng cơ thể, nghỉ ngơi mấy ngày sẽ không sao nữa.” Mọi người nghe xong mới thở phào nhẹ nhõm. “Tốt quá!” “Mấy ngày nay ông chủ thật sự rất vất vả!” “Mau đưa anh ấy trở về!” Mọi người vội vàng hội ý rồi chuyển Trung Hào lên xe. “A đúng rồi!” Lúc này, Lâm Dương đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói: “Khi kiểm tra, tôi phát hiện †im của ông chủ các anh không tốt lắm. Hãy đi bệnh viện kiểm tra một lượt xem thử, tốt nhất hãy mua cho anh ta những loại thuốc như đơn này trước!” Nói xong, Lâm Dương lấy giấy bút từ Thư ký Lục, viết vài cái tên rồi đưa cho họ. Một nhân viên lớn tuổi liếc nhìn xung quanh và thận trọng hỏi: “Lâm tổng, những loại thuốc này có đắt không?” “Có hơi đắt, một liệu trình đại khái khoảng chín mươi triệu, tôi nghĩ ba liệu trình hẳn không vấn đề gì!” Lâm Dương nói. Nếu đặt lên người bình thường, áp lực chắc chắn sẽ rất lớn, nhưng Trung Hào dù sao cũng có nhà máy riêng, hai tỷ bảy hẳn cũng không thành vấn đề. Nếu dùng gần ba tỷ để đổi lấy sức khỏe tốt, thì hoàn toàn đáng giá. Chỉ là sau khi nghe những lời này, vẻ mặt của cac công nhân này đều rất mất tự nhiên. “Ba mươi triệu …’ Người công nhân già thì thào. “Chú Lưu, không sao đâu, chúng ta cùng nhau sắp xếp một chút, vấn đề không quá nghiêm trọng đâu!” Có người nói nhỏ. “Chỉ là ba tỷ, chúng ta còn có thể kiếm ra được!” “Ừ, mau đưa ông chủ đến Ừ, nhanh lên!” Công nhân già kia gật đầu rồi lập bệnh viện ngay đi.” Mọi người lần lượt nó tức mọi người nhấc Trung Hào lên xe. Lâm Dương lúc này mới hơi giật mình. Tuy rằng những người này nói rất nhỏ, nhưng dù sao hắn cũng là người tập võ, thính lực tất nhiên vô cùng tốt. “Cái gì? Ông chủ của các anh còn không có nổi ba tỷ?” Lâm Dương bối rối hỏi. “Cái này…” Một số công nhân do dự muốn nói lại thôi nhưng công nhân già kia vội vàng cười nói: “Có! Có! Có! Lâm tổng, anh không cần lo lắng, anh đi về trước đi, chúng tôi đưa ông chủ đi bệnh viện.” “Thật không?”

Trong mắt Lâm Dương vẫn lộ ra vẻ hoài nghỉ.

Trong thời điểm bất ổn này, Lâm Dương nhạy cảm hơn một chút với mọi thứ, dù sao thì anh cũng phải đề phòng Lâm Huy và những việc làm sau lưng của nhà họ Vương. Nghĩ đi nghĩ lại, Lâm Dương mở miệng nói với một công nhân có vẻ còn rất trẻ: “Ừm, vị này có thể ở lại hướng dẫn giúp tôi vận hành máy được không? Dù sao cũng nhiều người không quen dùng máy, dù sao có người hướng dẫn cho cũng tốt hơn.” Đám người đều sửng sốt. “Tôi?” Công nhân kia cũng không dám tin. “Ừ, tiện không?” Lâm Dương cười. “Tiểu Tân, vậy Anh ở lại đi” Công nhân già kia nói. “Cái này … vậy được.” Người tên Tiểu Tân kia gật đầu ở lại. Mọi người lên xe tức tốc đưa Trung Hào đến bệnh viện. “Lâm tổng, đi thôi!” Tiểu Tân nói. “Anh đừng lo lắng, hiện tại anh có thể nói cho tôi biết chuyện gì xảy ra được không?” Lâm Dương khẽ hỏi. Tiểu Tân giật mình trong lòng, sau đó cố nặn ra một nụ cười nói: “Lâm tổng, Anh đang nói gì vậy? Chúng tôi thì có chuyện gì chứ?” “Vậy tại sao Trung tổng thậm chí còn không thu xếp nổi ba tỷ tiền thuốc?” Lâm Dương cau mày hỏi. “Cái này …” Tiểu Tân cứng họng, không trả lời được. “Tiểu Tân, nếu có khó khăn gì, Anh có thể nói với tôi, dù sao công ty của sếp Anh và Dương Hoa cũng được coi như hợp tác làm ăn. Tình hình hiện tại của Dương Hoa không tốt, chắc hẳn cũng có ảnh hưởng đến chỗ các Anh, Anh nói xem có chuyện gì, đừng giấu diếm tôi! Hiểu chưa?

“Lâm Dương nghiêm túc nói. “Nhưng… ông chủ nói rằng chúng tôi không được phép nói với anh về nhà máy” Tiểu Tân đang ở trong tình thế vô cùng khó xử. Chắc chắn, có chuyện gì đó đã xảy ra, Lâm Dương nhíu mày nghĩ. Nếu thay thế bằng công nhân già kia thì hẳn sẽ không moi ra được tin tức gì, nhưng công nhân trẻ này thì có thể. “Tiểu Tân, Anh nghĩ xem, nhà máy của các Anh đang hợp tác với chúng tôi, nếu có chuyện gì xảy ra với Trung Hào, không chỉ ảnh hưởng đến anh mà còn ảnh hưởng đến chúng tôi. Vì chúng ta là quan hệ hợp tác, nên chúng ta phải thành thật! Nếu anh không thể thành thật, thì việc hợp tác này làm thế nào tiếp tục được?” Câu nói này có thể coi là chọc vào điểm yếu của Tiểu Tân, anh ta không muốn Lâm tổng hiểu lầm ông chủ mình. Nghĩ một hồi, anh ta cắn răng nói: “Được rồi, Lâm tổng, anh đã nói như vậy thì tôi sẽ kể cho anh nghe mọi chuyện.

Kỳ thực … nhà máy của chúng tôi đã phá sản rồi Phá sản rồi??” Lâm Dương với thư ký Lục bên cạnh đều sửng sốt. “Tiểu Tân, nhà máy của các anh làm sao mà phá sản được?” Thư ký Lục ngẩn người. “Tại sao lại không phá sản? Máy móc trong nhà máy của chúng tôi đều vô dụng, chỉ còn lại có một ít đồng nát sắt vụn, lại hết tiền, còn không phá sản sao? Tiền của đơn hàng này, ông chủ dùng toàn bộ để trả lương cho chúng tôi, ông ấy không còn gì nữa, lấy đâu ra ba trăm triệu mà mua thuốc.” Tiểu Tân thở dài, chua xót nói. Vẻ mặt Lâm Dương trở nên căng thẳng, sắc mặt nghiêm túc: “Tiểu Tân, anh nói cho tôi biết tất cả những gì anh biết! Đừng giấu diếm chuyện gì hết, nhà máy của các anh …

rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” “Lâm tổng, lúc nãy anh cũng thấy một số máy móc có vết gỉ loang lổ đó, thực ra ông chủ đã tháo dỡ hết những máy móc trong nhà máy chúng tôi ra ghép lại với nhau để làm ra những máy móc của anh. Nguồn cung của nhà máy chúng tôi đã bị cắt từ lâu, chúng tôi không thể giao hàng đi nơi khác, cho nên nhà máy đã thua lỗ rất nhiều. Khi chúng tôi nhận được đơn đặt hàng của anh, nhà máy của chúng tôi đã ngừng sản xuất rồi…” Tiểu Tân kể tất cả những gì đã xảy ra trong công ty kỹ thuật điện tử Trung Hào. Nghe xong mấy câu này, Lâm Dương im lặng đứng như trời trồng.

“Nhà máy là công sức cả đời của ông chủ, nhưng khi biết anh sắp sản xuất loại thuốc này vì lợi ích của nhân dân, ông chủ thà đóng cửa nhà máy chứ không dám trì hoãn việc của Anh, nên tháo dỡ máy móc để chuẩn bị hàng cho Anh, Lâm tổng, tôi biết anh hiện tại cũng rất khó khăn, nhưng mong anh hãy giúp ông chủ, cho dù không thể cho ông ấy xây dựng lại nhà máy thì ít nhất xin anh cho anh ấy khỏe mạnh được không? “Tiểu Tân rưng rưng, giọng nói nghẹn ngào.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1444


Chương 1444:

Lâm Dương không ngờ rằng Trung Hào sẽ đánh đổi mọi giá cho lô hàng của mình như vậy, thậm chí mấy ngày liền không ngủ … Anh hít một hơi thật sâu và châm một điếu thuốc lên trong vô thức. Thư ký Lục bên cạnh cũng ngẩn người, bỗng nhiên nhớ lại lúc nấy mình có mắng anh ta, nay lại có chút áy náy.

“Tiểu Tân, anh về trước đi, Dương Hoa hoàn toàn chịu trách nhiệm về chỉ phí chữa bệnh cho Trung Hào. Tôi sẽ cử những bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện đến chăm sóc Trung Hào.

để chắc chắn anh ấy khỏe lại!” Giọng Lâm Dương khàn khàn nói. “Cảm ơn Lâm tổng!”

Tiểu Tân vô cùng vui mừng, vội vàng cúi đầu cảm ơn Lâm Dương. “Không có gì, trở về đi.”

“Lâm tổng, những máy móc kia…” “Làm sao chúng tôi không hiểu được cách thức vận hành của những thứ chúng tôi thiết kế ra chứ? Đừng lo lắng nữa, anh trở về đi.” Lâm Dương cười. “Vâng, Lâm tổng, nếu máy móc có vấn đề gì, cứ liên hệ với tôi.” “Được.” Tiểu Tân nhảy xuống xe, vẫy tay với Lâm Dương rồi lái xe đi. “Lâm tổng, một người làm ăn có lương tâm như vậy, không thể để anh ta sụp đổ trong khốn khó được.” Thư ký Lục quay đầu lại, mắt cô đã đỏ hoe. “Tôi biết… Tôi sẽ để Mã Hải phân bổ ba tỷ, đầu tư vào công ty kỹ thuật điện tử Trung Hào và vực dậy nó.”

“Vâng, Lâm tổng.” “Tuy nhiên, nếu vẫn không giải quyết đám người kia, mọi chuyện sẽ không xử lý tận gốc được.” Lâm Dương nghĩ.

Anh ta dập điếu thuốc trong tay, lại đưa thư ký Lục đi dạo một vòng quanh xưởng, thấy không có chuyện gì liền chuẩn bị rời đi.

Nhưng đúng lúc này, người phụ trách công xưởng vội vàng chạy tới. “Lâm tổng, xảy ra chuyện rồi!!” Người đó hốt hoảng nói. ‘Xảy ra chuyện sao? Xảy ra chuyện gì?” Lâm Dương lo lắng hỏi. ‘Một đám người đến bên ngoài xưởng và nói rằng họ muốn lấy lại xưởng của chúng ta. Tôi đã nói là xưởng của Dương Hoa, nhưng họ lại nói là của họ. Họ đang bắt đầu đập phá đồ đạc rồi!” Người phụ trách nói, biểu cảm khóc không ra nước mắt. “Vậy anh mau gọi cảnh sát đi!” Thư ký Lục lo lắng.

“Vô dụng thôi, bọn họ đã cho tôi xem hợp đồng, đó là hợp đồng chính thức! Và … và trên hợp đồng có, có ghi…” Người phụ trách ngừng lại, có vẻ không dám nói ra. “Có ghi tên của người nhà họ Vương, và đóng dấu của Dương Hoa đúng không?” Lâm Dương bình tĩnh nói. “Vâng, vâng …” Người phụ trách vội vàng nói. Vẻ mặt của thư ký Lục rất vi diệu, dường như đã mơ hồ đoán được điều gì đó. “Đi, chúng ta đi xem.” Lâm Dương bình tĩnh nói, rồi dẫn người phụ trách và thư ký Lục đi về phía cổng. Vào lúc này, trước cổng rất hỗn loạn bởi tiếng nói, và nhiều tiếng la hét giận dữ liên tục ập đến. “ĐMI Tránh ra, nếu không tao cho mày nằm lại đây đó!”

“Sao lại tùy tiện mắng chửi người như vậy?

Tôi đã nói rồi, đây là xưởng ở Dương Hoal Nếu anh muốn tiếp quản hay nhận lấy, hãy trực tiếp đến trụ sở Dương Hoa. Đừng có mà tới đây đập phá!” “ĐM một tên bảo vệ quèn như mày còn dám đứng đây lý sự với tao, có †in tao chém đôi mày ra không?” “Vị này, tôi đã nói muốn nói chuyện tiếp quản xưởng thì hãy đến trụ sở Dương Hoa, nếu anh tiếp tục ở đây gây rối, tôi chỉ có thể gọi cảnh sát.” “Gọi cảnh sát? Được thôi, tao có hợp đồng! Hiện tại chúng mày đang chiếm dụng trái phép xưởng của bọn tao! Mày báo đi, để cảnh sát tới xem ai sail” “Các người … đi, đi báo cảnh sát!” “Vâng!” “A ha, cho chúng mày tới đằng chân, chúng mày lại đòi lên đằng đầu sao?

Cút ngay!!!” “Không được vào!” “Chết tiệt, các anh em, lên, lôi chúng nó ra, ai không nghe lời cứ đánh cho tao!” “Vâng!” Rầm rầm vài tiếng, tình hình ở cổng chính lập tức trở nên hỗn loạn. “Lâm tổng, tôi sẽ gọi cảnh sát ngay gấp như vậy.” Lâm Dương nói, sau đó liền đi Thư ký Lục gấp gáp nói. ‘Chưa cần tới. “Tất cả dừng lại đi!” Có ai đó hét lên, và đám đông tách ra ngay lập tức. “Xưởng trưởng!” Có người hô lên. Khung cảnh hỗn loạn lập tức trở nên yên tĩnh hơn. “Mày là phụ trách của xưởng?” Người đàn ông đầu trọc với một vết sẹo trên mặt vừa hút thuốc vừa hét vào mặt người phụ trách. “Đúng vậy.”

Người phụ trách gật đầu, sau đó giới thiệu: “Lâm tổng đến rồi, đừng làm loạn nữa.” Anh †a vừa dứt lời, hiện trường lập tức yên tĩnh đến cực điểm, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Lâm Dương. “Lâm tổng thật sự đến đây sao?” “Trời ạ, thật sự là Lâm tổng!”

“Lâm tổng ở đây, vậy chúng ta yên tâm được rồi!” “Xin chào Lâm tổng!” Giọng nói huyên náo không ngừng vang lên. Những người trong xưởng rất phấn khởi. Nhưng gã trọc chế nhạo bọn họ: “Lâm tổng kia đến rồi? Như vậy chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều! Lâm tổng, chúng ta tới đây để lấy lại xưởng của nhà họ Vương! Đây là hợp đồng, anh có muốn xem một chút không?” Nói xong, anh ta lắc lắc một xấp giấy trên tay. “Không cần phải đọc nó, hợp đồng này của các anh là thật! Xưởng này, chúng tôi có thể trả lại cho anh! Nhưng anh phải đền bù tất cả những thiệt hại đã gây ra.” Lâm Dương nói. ‘Không thành vấn đề!

Tiền trong thẻ ngân hàng này đủ để trả! Anh kiểm tra tài khoản đi!” Người đàn ông mỉm cười, ném thẻ ngân hàng trong tay cho Lâm Dương. Mọi người đều cau mày, không còn nghỉ ngờ gì nữa, bên kia đã chuẩn bị sẵn sàng mà tới… “Lâm tổng, có vấn đề gì không?” Người đàn ông đầu trọc liếc mắt, cười. “Không có vấn đề gì! Nhưng … xưởng vẫn không thể giao cho anh!” Lâm Dương nói.

Khi nghe đến đây, vẻ mặt của mọi người đều giật mình.

Người đàn ông đầu hói rất tức giận.

“Chủ tịch Lâm! Anh nói đây là ý gì? Anh đang đùa với chúng tôi à?”

“Hợp đồng đến hạn rồi, bôi thường thiệt hại thanh lý cũng được! Cuối cùng anh lại không chịu trả nhà xưởng cho chúng ta! Chủ tịch Lâm! Anh đang muốn ép chúng tôi vào đường cùng sao?”

Những người này tức giận đến mức sấn tới một bước.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1445


Chương 1445:

“Đừng hiểu sai ý tôi, không phải là tôi không giao nó cho các anh.

Thực ra, hợp đồng đã được lập xong.

Tôi đã thanh lý những khoản thiệt hại.

Nhà máy này không liên quan gì đến tôi.

Không phải tôi không muốn đưa nó cho anh mà là một số người không muốn đưa nó cho các anh.”

Lâm Dương giải thích.

Người đàn ông đầu hói giật mình.

“Chủ tịch Lâm, ý của anh là?”

“Nói cách khác, nhà máy này thực sự đã bị tịch thu!”

Than Lâm nhún vai.

“Bị tịch thu?”

“Ai tịch thu?”

Người đàn ông đầu hơi lạnh lùng hỏi.

“Chuyện này tôi không thể nói cho anh biết được.”

Lâm Dương cười.

“Đồ… khốn nạn, nhà máy này thuộc về chúng tôi.

Nếu nó bị tịch thu, chúng ta còn không có quyên được biết sao?”

Người đàn ông đầu trọc hét lên.

“Tôi nghĩ rằng anh chỉ không muốn trả lại nhà máy cho chúng tôi!!!

“Tôi thật sự không có ý đó, nhà máy này quả thực đã bị tịch thu! Nếu anh thực sự muốn biết là ai, Tụ tôi có thể gọi điện thoại hỏi thăm xem người đó có thể nói cho anh biết không Nói xong Lâm Dương lấy điện thoại ra.

Nhưng làm thế nào bên kia có thể quan tâm những điều này? “Lâm! Đừng trì hoãn ở đây! Ông chủ của chúng tôi nói rằng anh sẽ rời khỏi nhà máy này hôm nay! Anh em, đấm bọn họ, đuổi tất cả 1”

những người này ra cho tôi, ném hết bọn họ ra khỏi nhà máy!

Gã trọc tức giận, xua tay, gầm lên.

“Đúng.”

Mọi người hét lên, đồn dập tiến tới.

“Mau ngăn họ lại!

Giám đốc ngay lập tức chỉ đạo các nhân viên an ninh ngăn chặn những kẻ này.

Nhưng số lượng nhân viên an ninh thưa thót, lại chỉ là những kẻ vốn ăn không ngồi rồi, làm sao có thể là đối thủ của họ? Trong chốc lát, bọn họ đã phá vòng vây, mọi người chạy vê phía nhà máy.

“Cái gì vậy??

Thư ký Lục hết hồn, lo lắng nói: “Chủ tịch, chúng ta phải tìm người ngăn cản bọn này ngay lập tức!

“Được rồi!2 Lâm Dương gật đầu, lấy điện thoại di động ra bấm một dãy số.

Nhưng không nói được mấy câu, anh đã cúp điện thoại.

“Chủ tịch Lâm, anh gọi điện cho chủ tịch Long à?”Thư ký bận hỏi.

“Không.”

“Sao cơ? Không … không?”

Thư ký Lục tái mặt sợ hãi, sau đó vội vàng lấy điện thoại di động ra, run rẩy gọi bảo vệ.

Nhưng Lâm Dương nắm lấy cổ tay cô.

“Đừng làm ầm ï, chúng ta có thể xử lý trong im lặng.” Lâm Dương thì thào nói.

Làm thế nào tình huống này có thể được xử lý trong im lặng?

Thư ký Lục sắp phát điên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1446


Chương 1446:

“Chủ tịch Lâm, anh có biết tình hình hiện tại không? Nếu những người này phá hủy nhà máy, loại thuốc mới của chúng ta sẽ không kịp đưa ra thị trường! Đến lúc đó mọi chuyện sẽ tang tành.”

“Đừng lo lắng, mọi chuyện không tệ như vậy.

Lâm Dương nói, nhìn về phía nhà máy, trên mặt không có chút lo lắng.

Nhìn thấy Lâm Dương lúc này vẫn bày ra vẻ mặt như vậy, thư ký Lục gần như suy sụp.

Đến khi nào rồi, tại sao chủ tịch Lâm vẫn còn chưa gấp gáp?

Anh ấy đang nghĩ gì vậy?

Đoang…

Đoang…

Đoang…

Lúc này, tiếng động lớn liên tục phát ra từ nhà máy.

Sau đó là sự giận dữ của những người công nhân và tiếng la hét của những người đàn ông trọc đầu.

“Không ổn rồi! Chủ tịch Lâm, hình như bọn họ đang đập phá máy móc!”

Lúc này, mặt mũi người phụ trách đã tái nhớ, vội vàng nói.

“Sao?”

Lâm Dương giật mình, lần này rốt cuộc không thể ngồi yên, lập tức chạy về phía nhà máy.

Anh không ngờ những người như gã trọc lại coi thường pháp luật đến mức dám đập phá máy móc do Mạc Hào chế tạo.

Đây đều là do Mạc Hào cực khổ làm ra, †rong mọi trường hợp xảy ra, Lâm Dương không muốn có vấn đề gì với chúng.

Như dự đoán.

Sau khi xông vào nhà máy, gã trọc cùng đồng bọn trực tiếp đập phá, giống như băng Cướp.

Một số nhân viên vẫn muốn can ngăn, nhưng bên kia quá tàn bạo, họ chỉ là một nhóm làm việc bán thời gian, làm sao họ có thể chống lại những kẻ này?

“Tất cả dừng lại!”

Lâm Dương hét lên.

Gã trọc nhếch khóe miệng xua tay.

Mọi người dừng lại.

“Sao vậy? Chủ tịch Lâm, anh cảm thấy đau lòng rồi sao?”

Người đàn ông đầu trọc cười nói: “Nếu cảm thấy đau lòng, xin hãy nhanh chóng để tôi chuyển đồng nát và sắt vụn này đi, nếu không tôi sẽ đập chúng thành sắt vụn rồi ném ra ngoài!”

Ánh mắt Lâm Dương trầm xuống, như là nhìn thấy cái gì đột nhiên bước nhanh tới một cỗ máy, nhìn thấy đòn bẩy vận hành trên đó đều vặn vẹo, sắc mặt tối sầm, lạnh lùng hỏi: “Ai đã làm?”

“Tôi, sao vậy?” Người đàn ông hói đầu mỉm cười.

“Anh Long, chủ tịch Lâm muốn anh bồi thường.” Người bên cạnh mỉm cười.

“Bồi thường? Được thôi!”

Người đàn ông đầu trọc cười, lấy trong †úi ra một ít tiền giấy ném xuống đất: “Chủ tịch Lâm, nhặt lên!”

“Hahahaha…”

Mọi người ồ lên cười sảng khoái.

Thư ký Lục đứng bên cạnh tức giận bừng bừng, toàn thân phát run.

Lâm Dương ngơ ngác nhìn tiền trên mặt đất, cũng không có nhặt lên, chỉ là xua tay, bình tĩnh nói: “Thư ký Lục, kêu người chuyển cái máy này ra, đặt ở bên ngoài.”

“Vâng, chủ tịch.”

Thư ký Lục tỏ vẻ bối rối, lập tức gọi người đến chuyển máy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1447


Chương 1447:

“Người khác? Anh không kêu người ta chuyển?” Lão đầu trọc cười.

“Không, không cần thiết.”

Lâm Dương liếc nhìn bên ngoài, bình tĩnh nói.

Gã đầu trọc hiển nhiên không hiểu được ý tứ trong lời nói của Lâm Dương.

Nhưng khi Lâm Dương nhờ người mang thiết bị đã phá hủy ra ngoài sân bãi, sau đó đứng cạnh thiết bị, nhắm mắt thả lỏng người, cũng không làm gì cả.

Điều này có thể khiến gã đầu trọc và những người khác trở nên bối rối hơn.

Thư ký Lục và giám đốc nhà máy cũng bối rối.

Chủ tịch Lâm muốn làm gì?

“Này, Lâm Dương, những thiết bị này nếu như không cần nữa, thì tôi có thể kêu người giúp anh mang đi vất!”, gã đầu trọc chút không kiên nhẫn mà quát.

“Tôi khuyên anh không nên làm chuyện này”, Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Nếu tôi làm, thì làm sao?”, gã đầu trọc cười nói.

“Đại ca, anh làm sao vậy? Anh muốn đánh nhau với bác sĩ Lâm sao? Cẩn thận đến lúc anh bị ốm rồi thì không có bệnh viện nào chứa chấp anh đâu!”, một tên đàn em nói đùa.

“Trời ơi, tôi sợ quá, sợ quá! Làm sao đây?

Bây giờ tôi có nên đi quỳ lạy bác sĩ lâm một cái không?”, gã đầu trọc vội vàng vuốt ngực, †ỏ vẻ sợ hãi.

“Ha ha ha ha…”

Mọi người lại phá lên cười ầm ï.

“Chết tiệt!”

“Ức h**p người quá đáng!”

Thư ký Lục và giám đốc nhà máy đều tức giận bừng bừng, nhìn chằm chằm gã đầu trọc , nhưng họ đành bất lực.

Nhưng vào lúc này …

Rầm rầm rầm…

Mặt đất khẽ run lên, sau đó là tiếng bước nhanh.

Mọi người cùng sửng sốt, nhìn về phía phát ra âm thanh.

Đến từ phía cổng vào.

Nhìn vào một dòng người mặc đồng phục chạy ở cổng, những chiếc xe tải đang trở rất nhiều người về phía này.

Đám gã đầu trọc choáng váng.

Tận mười chiếc xe tải, chở hơn hai trăm người.

Cộng thêm những người đi bộ tới, trong chốc lát toàn bộ nhà máy đã bị gần một ngàn người vây quanh.

Đây đều là những người trong bộ đội!!

Hiện trường lập tức bị bọn họ khống chế.

Sau đó, một người đàn ông mặc đồng phục cấp cao chạy tới và chào Lâm Dương.

“Anh Lâm, chúng tôi nhận được lệnh liền lập tức chạy đến đây, xin hỏi là ai đang gây rối ở đây?”, người đó cất cao giọng nói.

Đầy hơi và giọng nói lớn.

Khuôn mặt của gã đầu trọc nhất thời thay đổi.

Lâm Dương chỉ tay về phía đám gã đầu trọc.

Trong tích tắc, người người kia liền chằm chằm vào gã đầu trọc với đôi mắt đại bàng và bước nhanh tới.

Gã đầu trọc run lên, vội vàng nặn ra một nụ cười nói: “Chuyện này … cảnh sát, là hiểu lầm…đều là hiểu lâm!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1448


Chương 1448:

“Hiểu lầm? Anh không biết nơi này bị chúng tôi trưng dụng sao? Còn dám chạy tới đây làm loạn, tên khốn kiếp, ai cho anh cái gan đó?”, người kia lại hét lên, tát thẳng vào gã trọc một cái.

Bốp!

Một cái tát vang dội.

Gã đầu trọc trực tiếp xoay người tại chỗ, hoa mắt, cả người dường như không thể phân biệt nổi đâu là hướng Bắc.

“Đưa người của anh rời đi ngay lập tức người kia quát tháo.

“Vâng … vâng … thưa cảnh sát, chúng tôi lập tức rời đi, lập tức rời đi…, gã đầu trọc liên tục gật đầu cúi lưng.

Làm sao anh ta có thể dám phô trương sức mạnh của mình trước mặt nhóm người này? Anh ta phải mang theo người của mình nhanh chóng rời đi, một giây cũng không dám ở lại.

“Chờ đất”

Lúc này, Lâm Dương lên tiếng.

Gã đầu trọc lập tức run lên.

“Anh Lâm, còn gì dặn dò sao?”, người mặc đồng phục hỏi.

“Bọn họ đã phá hủy chiếc máy này, đó là chiếc máy tôi dùng để sản xuất thuốc mới, chuyện này sao có thể dễ dàng bỏ qua được?”, Lâm Dương khịt mũi.

“Cái gì?”

Người đàn ông mặc đồng phục giật mình, sửng sốt nhìn chằm chằm vào gã đầu trọc, trong mắt hiện lên sự tức giận vô hạn.

Anh ta lao lên, túm cổ gã đầu trọc, và giật mạnh một cái.

Đừng nhìn gã đầu trọc kia có vẻ dữ tợn, nhưng khi đối mặt với người này, anh ta làm sao dám phản kháng, bị lôi như một con cừu non.

“Đồ khốn nạn! Anh có biết những loại thuốc này là vì lợi ích của nhân dân hay không? Anh đã làm hỏng thiết bị! Tôi liền tức có thể g**t ch*t anh!”, người đàn ông mặc đồng phục mắng chửi xong, sau đó quay sang phía Lâm Dương và nói: “Anh Lâm, anh nói xem bây giờ xử lý thằng nhóc này thế nào?”

“Bọn họ chỉ là côn đồ, xử lý bọn họ xong thì có ích gì? Mấu chốt là phải đối phó như thế nào đối với người đứng sau!”

Lâm Dương đi tới gã đầu trọc bình tĩnh nói: “Ai sai khiến các người đến đây?”

“Vương … ông Vương Khang…”, gã đầu trọc run rẩy nói.

“Anh có biết những gì anh làm đã gây ra bao nhiêu tổn thất hay không?”, Lâm Dương tiếp tục hỏi.

“Thiết bị này chắc … chắc khoảng tám trăm triệu đến một tỷ…, môi dưới của gã đầu †trọc run cầm cập và dè dặn nói.

“Không đắt như vậy, dù sao thì nó hỏng cũng chỉ là một phần, chứ không phải toàn bộ thiết bị, chỉ phí sửa chữa có lẽ khoảng ba lăm đến bốn mươi triệu”, Lâm Dương nói.

“Vậy thì tốt quá!”, gã đầu trọc thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta vẫn có thể đền được mươi đến bốn mươi triệu.

“Tuy nhiên, vì anh đã làm hỏng thiết bị cho nên việc ra mắt loại thuốc mới Dương Hoa của chúng tôi đã bị trì hoãn rất nhiều, tôi ước tính chỉ phí thiệt hại gây ra trong khoảng thời gian này sẽ tính bằng chục tỷ, thậm chí sẽ có nhiều người không kịp sử dụng thuốc của tôi mà thiệt mạng, nếu tính toán như vậy thì anh không chỉ phải đối mặt với chỉ phí bồi thường khổng lồ, mà còn phải chịu trách nhiệm với những người đã chết vì không được cấp thuốc kịp thời!”, Lâm Dương mỉm cười nói.

Vừa nói xong, gã đầu trọc liền sợ hãi ngã xuống đất.

Anh ta đâu có nghĩ đến chuyện mọi thứ lại nghiêm trọng như vậy.

Anh ta ngây người nhìn Lâm Dương một hồi, sau đó quỳ rạp xuống đất lớn tiếng kêu lên: “Chủ tịch Lâm! Chủ Tịch! Xin anh hãy tha cho tôi! Cầu xin anh hãy tha cho tôi! Tôi bây giờ còn có cha mẹ già và con nhỏ! Cầu xin anh hãy tha cho tôi! Hu hu hưu…”

Không ngờ một người đàn ông to con vạm vỡ lại khóc lóc to như vậy.

Lâm Dương và người mặc đồng phục kia ngẩn người.

“Chết tiệt, hèn nhát!” người đàn ông mặc đồng phục nhổ nước bọt.

“Anh muốn tôi tha cho anh cũng được, nhưng anh phải đồng ý với tôi một chuyện”, Lâm Dương cúi người lại gần nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1449


Chương 1449:

“Chỉ cần anh không bắt tôi chịu trách nhiệm, cái gì tôi cũng đồng ý hết!”, gã đầu trọc vội vàng nói.

“Vậy tôi muốn anh giúp tôi chống lại Vương Khang, anh cũng đồng ý có phải không?”, Lâm Dương bình tĩnh nói.

Ngay khi nghe thấy những lời này, gã đầu trọc dường như chết lặng.

“Chống…chống lại ông Vương Khang?

Chuyện này…sao có thể được..”, gã đầu trọc lập tức xua tay.

“Vậy thì chuẩn bị tiền để bồi thường đi!”, Lâm Dương vỗ lên bờ vai của anh ta và chuẩn bị rời đi.

“Anh Lâm! Anh Lâm! Đừng mài! Tôi đồng ý, tôi đồng ý!”, gã đầu trọc vội vàng hét lên.

“Tôi không ép buộc anh!”, Lâm Dương nghiêng người nói.

“Anh không ép tôi, tất cả đều là do tôi tự nguyện! Tôi nguyện ý phối hợp với anh!”, gã đầu trọc khóc không ra nước mắt.

Anh ta không hề nghĩ đến chuyện chủ tịch Lâm biết nói đùa, dù sao trong tay chủ tịch Lâm cũng có đội ngũ luật sư giỏi nhất cả nước!

Nếu chủ tịch Lâm nói đều là thật, vậy thì anh ta chắc chắn bản thân mình phải bồi thường hằng chục tỷ là điều không thể chối cãi.

Anh ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy được?

Gã trọc đầu thỏa hiệp, Lâm Dương lập tức gọi điện thoại cho Khang Giai Hào.

Khang Giai Hào nhận được tin này rất vui mừng, lập tức kéo mọi người về phía nhà máy.

Ông ấy biết, đây chính là một cơ hội!

Một bước ngoặt to lớn có thể hồi sinh Dương Hoa…

Lâm Dương đương nhiên sẽ không đem thiết bị đi sửa nhanh như vậy, mà để Khang Giai Hào nhờ người chụp vài tấm hình.

Sau khi chụp hình, thì lập tức liên hệ ngay với báo đài để đưa tin về sự việc, đồng thời những bức ảnh cũng đã được đăng tải.

Chiều hôm đó, các phương tiện truyền thông đăng tin trên các tờ báo lớn hoặc các trang web tin tức.

Mỗi người dân Giang Thành đều có thể đọc được tin tức này thông qua điện thoại di động, trong lòng đều tràn đầy phẫn nộ.

“Cái gì, Vương Khang sai người đập phá nhà máy sản xuất thuốc mới của chủ tịch Lâm?”

“Làm sao có thể như vậy?”

“Tin tức nói rằng nhà họ Vương muốn có thêm cổ phần của loại thuốc mới, nhưng chủ tịch Lâm từ chối, nói rằng thuốc mới về cơ bản được bán với giá gốc, nếu muốn chia cổ phần, công ty chắc chắn sẽ phải bù tiền ra để trả cho ông tai”

“Quá đáng ghét, chủ tịch Lâm đang tạo phúc cho nhân dân, hoàn toàn không hề có mục đích kiếm tiền, vậy mà cái tên họ Vương kia thì muốn đục khoét tiền?”

“Còn đập phá nhà máy! Khiến cho thời gian ra mắt loại thuốc mới bị trì hoãn lại!”

“Đồ cặn bãi”

“Cả gia đình này đều là cặn bã của xã hội”.

“Tại sao ở Dương Hoa lại có những tên khốn nạn như vậy?”

Nhiều người đã xem tin tức bằng điện thoại di động, liên tục chửi bới.

Người nhà họ Vương đương nhiên cũng thấy tin tức lan tràn trên mạng.

Ông cụ Vương tức giận trực tiếp ném chiếc bình sành màu tím yêu dấu của ông ta xuống đất.

“Đồ khốn kiếp! Đồ khốn kiếp! Mày xem mày đã làm ra chuyện tốt gì? Tao bảo mày đi thu lại nhà máy, không phải bảo mày đi đập phá nhà máy!”, ông cụ Vương chỉ vào mặt Vương Khang và lớn tiếng quát mắng.

“Bố, con cũng yêu cầu bọn họ lấy lại nhà máy, ai mà ngờ mấy người đó lại ngông cuồng đập phá máy móc của người khác …, Vương Khang cũng khóc không ra nước mắt.

Ông cụ Vương bị chọc tức đến mức sùi bọt mép, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh trở lại.

“Cái tên chủ tịch Lâm kia thực sự thông minh hơn chúng ta tưởng rất nhiều! Thật ra chuyện này cũng không có lợi ích gì, nhưng anh ta đã phóng đại tin này rất nhiều lần, lợi dụng dư luận để gây ra áp lực cho chúng tat Bây giờ không phải chỉ có Dương Hoa xua đuổi chúng ta đi, mà ngay cả nhân dân ngoài kia cũng đang xua đuổi chúng ta ra khỏi Dương Hoa, rất tốt! Rất tốt! Chủ tịch Lâm, thủ đoạn này của anh rất tốt! Nhưng ông đây cũng sẽ không chịu thiệt như vậy!”, ông cụ Vương dứt khoát nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1450


Chương 1450:

“Bố, bố có kế hoạch gì…”

“Bất chấp dư luận, cưỡng chế thu hồi nhà máy!”

“Nhưng bằng cách đó, loại thuốc mới của Dương Hoa vẫn không thể sản xuất được, chỉ e rằng chúng ta càng phải chịu thêm áp lực từ dư luận!”, Vương Khang vội vàng nói.

“Đã là lúc nào rồi mà mày còn quan tâm đến những chuyện đó? Tao nói cho mày biết!

Bây giờ Dương Hoa đã dồn chúng ta vào ngõ cụt, chúng ta bây giờ phải liều mạng một mất một còn với chủ tịch Lâm! Anh ta không để chúng ta sống thoải mái, vậy thì dù chúng ta chết cũng phải cắn một miếng thịt trên người anh ta! Nếu Dương Hoa ngã xuống, đám Lâm Quý sẽ lợi dụng đà này để lao vào chia rẽ Dương Hoa, đến lúc đó chúng ta chỉ cần dựa vào Lâm Quý để trỗi dậy, mày có hiểu không?”, ông cụ Vượng lớn tiếng nói.

Hai mắt Vương Khang trở nên sáng ngời.

“Vâng, thưa bố, nếu đã như vậy, con sẽ liên hệ với luật sư, để họ có biện pháp cưỡng chế lấy lại nhà máy, mặc kệ dư luận như thế nào!”, Vương Khang gật đầu, bắt đầu bấm điện thoại.

Nhưng đúng lúc này, một nhóm người bước vào biệt thự của nhà họ Vương.

“Ông cụ Vương, tôi nghĩ ông nên dè dặn một chút, bây giờ đã không thể thu hồi nhà máy nữa rồi!”

Nghe thấy những lời này, Vương Khang lập tức sững sờ, hai cha con ông cụ Vương cùng nhau nhìn về phía âm thanh vang đến, liền nhìn thấy đám người Lâm Quý, Đỗ Chí Cường đang đi vào nhà.

“Ông chủ Lâm, ý của ông là sao?”, ông cụ Vương trầm giọng hỏi.

“Các người không biết sao? Một số địa điểm đó của các người đã bị chính phủ trưng dụng!”, Lâm Quý lạnh lùng hừ một tiếng.

“Chính phủ?”

Cả hai giật mình.

Lâm Quý ném một tờ báo lên bàn cà phê.

Vương Khang vội vàng liếc nhìn, sắc mặt đột nhiên tái nhợt.

“Hóa ra…sau lưng chủ tịch Lâm có chính phủ chống đỡ?”, ông ta thần thờ, thì thào một câu.

“Đây là sự kiện trọng đại vì lợi ích của nhân dân, người ở trên đương nhiên sẽ ủng hộ! Chỉ dựa vào chúng ta mà muốn đối phó với chủ tịch Lâm đã rất khó khăn rồi, hơn nữa bây giờ tôi còn phải lo lắng một chuyện”, Lâm Quý khàn giọng nói.

“Ông chủ Lâm lo lắng điều gì?”, sắc mặt của ông cụ Vương hơi u ám hỏi.

“Nhà họ Vương của các người…còn có thể tiếp tục hợp tác với tôi để đối phó với Dương Hoa hay không!”, Lâm Quý đến gần, lanh lùng nói.

Nhịp tim của ông cụ Vương bỗng nảy một nhịp, nhưng không phát ra tiếng.

Họ hiểu ý nghĩa trong lời nói của Lâm Quý.

Lâm Quý lo lắng, e rằng nhà họ Vương không chờ được đến lúc bên phía Lâm Quý chính thức phát động tấn công, thì đã bị Dương Hoa tẩy trừ sạch sẽ.

Nếu nhà họ Vương bị Dương Hoa gán cho các mác là kẻ phản bội, thì người trong xã hội sẽ không tin những gì họ nói.

Một khi nhà họ Vương bị Dương Hoa trục xuất khỏi Dương Hoa, thì họ sẽ không còn giá trị gì đối với Lâm Quý …

Vương Khang toát mồ hôi lạnh, hoàn toàn hoảng sợ ngồi yên tại chỗ.

Ông cụ Vương vẫn bình tĩnh, hít sâu một hơi, giọng nói già nua vang lên: “Ông chủ Lâm yên tâm! Nhà họ Vương của chúng tôi đã không còn đường lui nữa rồi, chuyện đã đến mức này, cùng lắm thì liều mạng chết cùng với Dương Hoa”.

“Tôi rất khâm phục quyết tâm của ông cụ Vương, nhưng cái gọi là liều mạng chết cùng… thì cũng phải có cái bản lĩnh này mới được!”, Lâm Quý lạnh lùng hừ một tiếng.

Sắc mặt của ông cụ Vương rất khó coi.

Lúc này, quản gia vội vàng bước vào trong.

“Ông cụ, vừa rồi có người gửi thứ này đến đây, mời ông…xem qual”, quản gia run rẩy nói và đưa một tờ giấy.

Ông cụ Vương liếc nhìn một lượt, lập tức sững sờ tại chỗ.

“Công hàm…luật sư?”

“Khang Giai Hào đại diện cho Dương Hoa…chính thức kiện chúng tôi…”
 
Back
Top Bottom