Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1410


Chương 1410:

Nếu vậy ba ngày sau anh ta phải nói với công chúng như thế nào? Nếu là giả thì danh dự của Dương Hoa có thể bị hủy hoại hoàn †oàn!” Lâm Huy lạnh lão nói.

“Chú Lâm, chúng ta phải làm gì bây giờ?

Nếu việc này thành công, tất cả nỗ lực của chúng ta sẽ đổ sông đổ bể!” Đỗ Chí Cường vội hỏi.

“Đừng vội! Loại thuốc mới này không phải còn chưa đưa ra thị trường sao? Nếu chưa đưa ra thị trường, chúng ta vẫn còn cơ hội!” Lâm Huy híp mắt.

“Giám đốc Lâm, ngài có cách ư?”

Toàn bộ ánh mắt của các đại lão đổ dồn về phía Lâm Huy.

“Rất đơn giản, lập tức sai người tìm nơi sản xuất loại thuốc mới này, sau đó…” Lâm Huy không nói tiếp nhưng tất cả mọi người đều hiểu ý ông.

“Ý của giám đốc Lâm là…”

“Chúng ta không cần đem chôn chỗ thuốc này, chỉ cần nghĩ cách kéo dài thêm vài ngày. Như vậy Dương Hoa nhất định sẽ bị chịu thiệt hại. Nếu có thể thì lấy cắp công thức mang về sản xuất. Từ đó Dương Hoa sẽ chết không chỗ chôn!” Lâm Huy cười nói.

“Nếu vậy, chúng ta sẽ phải dốc toàn lực!”

“Có thể sai ai lập tức sai đi làm!”

“Lúc này không nên nhẹ tay nữa!”

“Được!”

Đám đại lão đưa ra quyết định, lập tức móc điện thoại ra an bài.

Lâm Dương đang đứng ở trung tâm đã về tới văn phòng, Mã Hải vui sướng chạy vào: “Chủ tịch Lâm, từ khi ngài công bố tin tức về loại thuốc đặc trị tiểu đường, thị trường chứng khoán đã bắt đầu tăng lại.

Không chỉ như vậy, rất nhiều bên còn gọi điện muốn cùng chúng ta thảo luận về loại thuốc đặc trị này. Đây là cơ hội của chúng ta, chúng ta phải tận dụng triệt để cơ hội này mà xoay người!”

“Rèn sắt khi còn nóng, tuyên bố tin †ức,tìm nhà cung cấp nguyên liệu!” Lâm Dương nói.

“Vâng, Chủ tịch Lâm.”

Mã Hải gật đầu, lui xuống sắp xếp.

Tin tức như vậy bùng nổ, Dương Hoa một lần nữa lại trở thành tiêu điểm của mọi người. Đúng lúc này điện thoại trên bàn vang lên, Lâm Dương nhìn thấy một dãy số, cười nhạt.

“Cuối cùng cũng gọi tới, lần này ắt hẳn không còn băn khoăn gì rồi đi?”

Lâm Dương nhấn nút nghe.

“Trịnh tướng quân, có chuyện gì không?”

Lâm Dương cười nhạt nói.

“Thằng nhóc này, chuyện này là thế nào?

Có chiêu sát thủ như vậy cũng giấu không nói cho tôi biết? Làm tôi thiếu chút nữa bị cậu dọa chết!” Giọng Trịnh Nam thiên từ bên kia truyền đến mang theo vài phần trách cứ.

“Tôi cũng là bất đắc dĩ, nếu đem chuyện này để lộ ra ra, đối với kế hoạch tiếp theo của tôi sẽ rất bất lợi.” Lâm Dương lắc đầu nói.

“Được rồi, nhóc con, càng ngày càng lắm mưu!” Trịnh Nam Thiên cười ha hả nói.

“Trịnh tướng quân, ông gọi điện cho tôi chỉ vì nói chút chuyện phiếm này sao?” Lâm Dương hỏi.

“Đương nhiên là không rồi, nhóc con…

Tôi chỉ muốn nói với cậu thuốc này của cậu nhất định có thể tạo phúc cho nhiều người, thuốc mới được đưa ra thị trường, một giây một phút cũng không thể kéo dài. Đây là chuyện đại sự của quốc gia, rất nhiều nhân vật lớn phía trên đang nhìn chằm chằm, cho nên tôi muốn tận lực giúp đỡ cậu.” Trịnh Nam Thiên cười nói.

Lâm Dương hiểu ý Trịnh Nam Thiên.

Trong tình cảnh trước mắt của Dương Hoa, chỉ có ông là có thể giúp đỡ, loại thuốc mới này xét cho cùng cũng làm liên lụy đến nhiều người.

Trước đây Trịnh Nan Thiên không dám ra tay bởi đám người Lâm Huy còn chỗ dựa phía sau, nhưng bây giờ thì khác, loại thuốc mới này đã kéo cho Lâm Dương rất nhiều chỗ dựa, mà Trịnh Nam thiên cũng có lý do ra tay. Cho nên ông mới không hề cố ky.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1411


Chương 1411:

“Ông tính giúp tôi như thế nào?” Lâm Dương bình tĩnh hỏi.

“Cậu cần tôi giúp gì?” Trịnh Nam thiên hỏi ngược lại.

Lâm Dương suy nghĩ một lúc thấp giọng nói: ‘Mấy nhà máy dược của tôi có khả năng sẽ xảy ra vấn đề, tôi muốn ông phái người đi trông coi giúp tôi.”

“Nhà máy dược?”

Trịnh Nam Thiên ngẩn ra, giận tím mặt: “Bọn chúng thật to gan! Ngay cả cả thuốc cứu mạng người cũng dám động tay vào?

Bọn chúng coi đây là vô pháp vô thiên sao?”

Lâm Dương lắc đầu: “Đừng bao giờ khinh thường lòng người, đặc biệt là ngay lúc này.

Trên thế giới lòng người là thứ không thể đoán được.

Cho dù có đoán trúng, cũng nên làm như không biết.

“Nói đi nhóc con, nhà máy mà cậu cần tôi trông là gì? Bây giờ tôi sẽ phái người qua đói”

“Đương nhiên là nhà máy sản xuất thuốc, tôi đã thành lập ba nhà máy sản xuất thuốc để chế biến thuốc đặc trị, công nhân đã có đủ, chỉ chờ lấy hàng thôi. Nhưng tôi nghĩ đám người Lâm Huy chắc chắn sẽ không để tôi thuận lợi ra mắt loại thuốc mới lên thị trường! Sẽ có người đến phá đám, hơn nữa bọn chúng còn muốn triệt để tiêu diệt tôi. Mà không lấy mất con át chủ bài của tôi thì không thể đạp tôi xuống cho nên tôi nghĩ có khả năng bọn họ sẽ dùng những hành động quá kích.”

“Ý cậu là bọn họ sẽ đánh chủ ý vào đơn thuốc?” Trịnh Nam Thiên hỏi.

“Khó nói, nhưng đề phòng vẫn hơn.”

“Đơn thuốc kia hiện giờ đang ở đâu?”

“Đương nhiên là ở chỗ tôi, thế nhưng ở nhà máy vẫn có người phân tích khái quát được, dù sao chế tạo thuốc cũng là dựa vào công thức mà làm.”

“Được, bây giờ tôi sẽ phái người qua đó!

Đơn thuốc mới này của cậu được tôi bảo định rồi!”

Trịnh Nam Thiên nói xong lập tức tắt máy.

Lâm Dương buông điện thoại xuống, thở phào nhẹ nhõm.

Trịnh Nam Thiên ra tay, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Bây giờ chỉ chờ đợi xem diễn biến tình hình.

Vo…VO…VO… VO….

Lúc nấy điện thoại rung lên, Lâm Dương thu hồi ánh mắt, hơi nhíu mày.

Là Lưu Ái Vân gọi.

“Sao vậy?” Anh nhấn nút nghe.

“Đang ở đâu? Đi ăn cơm với em.” Giọng của Lưu Ái Vân ở đầu dây bên kia hơi khàn khàn.

Thấy giọng của Lưu Ái Vân không đúng cho lắm…. Lâm Dương nhẹ giọng hỏi: “Em đang ở đâu?”

“Nút giao đường cao tốc Cao Tân.”

“Đợi anhI”

Lâm Dương bình tĩnh nói sau đó tùy tay cầm một chiếc chìa khóa Lamborghini trên bàn, đi về phía nút giao đường cao tốc Cao Tân.

Lưu Ái Vân mặc một bộ đồ làm việc đứng ở đó như một phong cảnh tuyệt đẹp khiến người ta mê mẩn.

Người qua đường đường đều liếc mắt nhìn cô.

Lúc này tiếng động cơ xe thể thao của Lâm Dương truyền đến đến, thu hút không ít ánh mắt của người qua đường.

“Loại phụ nữ hám giàu!”

“Mẹ nó! Có tiền sướng thật!”

Lưu Ái Vân làm như không nghe thấy mấy lời ra tiếng vào này, kỳ lạ thay, khi cửa xe kéo xuống lại thấy Lâm Dương ngồi bên trong.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1412


Chương 1412:

“Lâm Dương?”

Lưu Ái Vân kinh ngạc không thôi.

Lâm Dương ngẩn ra, nhìn thấy ánh mắt của Lưu Ái Vân, mới nhận ra mình lái nhầm xe rồi.

Anh đi ở rể nhà người ta mà, sao lái xe như này được?

Cũng do vội quá nên chưa kịp phản ứng.

Dạo gần đây có quá nhiều chuyện….

Lâm Dương vô cùng bình tĩnh, phất phất tay: “Lên xe đi!”

Lưu Ái Vân chần chờ một lúc, mở cửa ngồi xuống.

“Ăn cơm ở đâu?” Lâm Dương khởi động ga hỏi.

“Tìm bừa quán nào đó đi.” Lưu Ái Vân bình tĩnh nói.

“Được.” Lâm Dương gật đầu, nhớ tới lần tước Trịnh Tú Lan có nói mới mở một nhà hàng ven sông, lập tức lái ra phía bờ sông.

“Xe này anh lấy ở đâu vậy?” Lưu Ái Vân bình tĩnh hỏi.

“Cái này…’ Lâm Dương suy nghĩ xem nên lấy cớ gì đáp lại.

“Đừng lừa eml” Lưu Ái Vân đột nhiên nghiêm túc nhìn anh.

Lâm Dương cũng không khỏi giật mình trầm mặc một lát, nhẹ giọng nói: “Anh mua.”

Lưu Ái Vân quay đầu, không thể tưởng tượng mà nhìn anh.

Một lúc lâu sau, cô nghiến răng hỏi: “Vụ kiện còn chưa bắt đầu, bọn Đỗ Chí Cường chịu bồi thường dễ vậy sao, anh lấy tiền đâu đi mua xe này?”

Lâm Dương không nói gì, anh không biết nên giải thích như thế nào.

“Có phải anh vay tiền bác gái để mua xe không?” Lưu Ái Vân lạnh lùng dò hỏi.

“Anh không.” Lâm Dương lắc đầu.

“Đừng có chối, loại xe này không phải vài chục tỷ là có thể mua được. Lâm Dương, em biết, so với hai bộ tây trang thì mấy chục tỷ này thật sự chỉ là số tiền nhỏ. Thế nhưng mà… nếu bọn Đỗ Chí Cường không chịu bồi thường, vậy khoản tiền này anh phải trả thế nào đây? Anh biết mà! Đỗ Chí Cường coi trong nước cũng coi như là người có quyền thế! Anh cho rằng phụ kiện này sẽ thắng dễ vậy sao? Anh cho rằng dễ moi được tiền từ bọn họ sao?” Lưu Ái Vân nghiêm túc hét to.

Lâm Dương không vội xuống xe, hai tay cầm vô lăng do dự nhàn nhạt nói: ‘Ái Vân, trong lòng em anh là dạng người như thế nào?”

Lưu Ái Vân nghe thấy thế, không khỏi khit mũi: “Sao tự nhiên anh lại hỏi vấn đề này?”

“Em nghĩ anh là loại người vô dụng à?”

Lâm Dương hỏi lại.

Lưu Ái Vân im lặng nhìn khuôn mặt anh, rồi cô lắc đầu: “Trước đây em nghĩ vậy, nhưng giờ thì không.”

“Anh biết.” Lâm Dương hít sâu một hơi, bình tĩnh nói: “Đi thôi, đi ăn cơm.”

“Được Lưu Ái Vân không muốn nói nhiều, cùng Lâm Dương xuống xe.

Trước khi vào nhà hàng, Lưu Ái Vân đột nhiên lên tiếng.

“Dạo gần đây anh thay đổi rất nhiều, anh có biết không? Có lẽ em sẽ không nhìn anh bằng ánh mắt trước đây nữa.”

“Thế à? Thế em định nhìn anh bằng ánh mắt như nào?”

Lâm Dương quay đầu, khẽ cười dò hòi.

Lưu Ái Vân im lặng.

Hôm nay Tô Nhan đặc biệt phải hốc hác, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, hai mắt lim dim, sắc mặt không tốt lắm.

Gọi đồ ăn xong, liền nhìn ra ngoài cửa sổ như thể đang có chuyện buồn phải suy nghĩ.

“Chuyện gì à?”

Lâm Dương tùy ý hỏi một câu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1413


Chương 1413:

“Trong công ty đã xảy ra chuyện… nói với anh thì anh cũng không giải quyết được”, Tô Nhan hít một hơi, khàn giọng nói.

Lâm Dương sững sờ, chợt hiểu ra.

“Sau vụ Dương Hoa xảy ra chuyện, chắc công ty của em cũng bị ảnh hưởng? Dù sao thì quan hệ hợp tác giữa Tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan và Dương Hoa rất thân thiết, đương nhiên những đối thủ của Dương Hoa sẽ không dễ dàng buông tha cho en”.

“Nghe nói Dương Hoa đã có kế hoạch xử lý rồi… không quan tâm đến những chuyện đó nữa, uống với tôi một ly rượu đi”.

Tô Nhan hiếm khi yêu cầu một chai rượu vang.

“Lát nữa tôi còn phải lái xe, không uống được”, Lâm Dương nhíu mày nói.

Có vẻ như các vấn đề của Tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan còn nghiêm trọng hơn Tô Nhan nói, đến mức cô phải chủ động đòi uống rượu.

Vừa mới uống mấy hớp rượu, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Nhan đã trở nên đỏ ửng, vốn cô đã có khuôn mặt xinh đẹp lúc này càng thêm động lòng người.

Lâm Dương yên tĩnh nhìn cô, không nói lời nào.

“Thật ra tôi rất hâm mộ bác sĩ Lâm!”

Tô Nhan đặt ly rượu xuống, giọng nói lớn hơn một chút.

“Tôi nghĩ, anh ấy là một người mới hai mươi mấy tuổi, tuổi tác cũng trạc tuổi của tôi, nhưng lại có y thuật xuất chúng, có một đế chế kinh doanh siêu đẳng có khả năng vươn tới đỉnh cao của thế giới, đây là những điều mà không ai có thể tưởng tượng được”.

“Nhưng… sùng bái là súng bái, tôn trọng là tôn trọng, tôi vẫn luôn duy trì ranh giới của mình, trong suy nghĩ của tôi đó chẳng qua cũng chỉ là đối tác làm ăn, chỉ là đối tượng và hình mẫu để tôi học hỏi, nhưng Giang Thành lại có quá nhiều kẻ thích buôn chuyện nhàn rỗi, lúc nào cũng muốn đem tôi và anh ấy ra để bàn tán…”

“Lâm Dương, tôi biết những năm này anh rất khó khăn, có lẽ trước đây tôi chưa hiểu hết về anh, nhưng bây giờ từ những gì tôi biết về anh, thì anh không phải là người xấu như những gì người ta nói, nếu anh chăm chỉ cố gắng, tôi nghĩ có lẽ anh không hề thua kém hơn người khác”.

Tô Nhan dường như đang nói chuyện với chính mình, cô dường như đang bộc lộ rõ những gì mà cô suy nghĩ trong lòng.

Lâm Dương không nói lời nào, nhưng anh cảm thấy được hôm nay Tô Nhan không đúng lắm.

Lúc này, Tô Nhan đột nhiên trở nên nghiêm túc.

“Lâm Dương, anh thật sự rất may mắn, bây giờ anh đang sở hữu một khối tài khản khổng lồ, tôi cảm thấy dù thắng hay thua trong vụ kiện với Đàm Bình và Đỗ Chí Cương, thì anh đều sẽ nhận được khối tài sản rất lớn!”

“Em muốn nói cái gì?”, Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Tôi hy vọng khối tài sản này sẽ là điểm khởi đầu cho thành công của anh!”, Tô Nhan nói.

“Ái Vân, ý em là…”

“Hãy quý trọng chúng! Hãy lập nghiệp và để cho những kẻ coi thường anh biết rằng Lâm Dương anh không phải là kẻ vô dụng!”, Tô Nhan nghiêm túc nói.

Lâm Dương ngây người nhìn cô, một lúc sau mới cười khổ.

Cảm thấy Lý Ái Vấn đến đây để làm công tác tư tưởng cho anh…

“Ái Vân, em yên tâm đi, tôi sẽ thành công!

Nhưng cũng xin em hãy đồng ý với tôi một chuyện có được không?”

“Chuyện gì?”, Tô Nhan hỏi.

“Tôi hy vọng em có thể tin tương tôi, những lời trước đây tôi từng nói với em…là sự thật, đều là sự thật!”, Lâm Dương nghiêm túc nói.

Tô Nhan giật mình, sau đó gật đầu nói: “Tôi biết”.

Nhìn thấy cô như vậy, có lẽ cô không hiểu ý tứ trong lời nói của Lâm Dương.

Lâm Dương thở dài, cũng không giải thích nữa.

Nhưng đúng lúc này, một nhóm người bước vào.

“Nào mọi người, làm phiền mọi người qua nhà hàng khác đi, hôm nay chúng tôi đã bao trọn nhà hàng này rồi!”

Vang lên một giọng nói có xen lẫn tiếng cười.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1414


Chương 1414:

Khách ăn trong nhà hàng đều cau mày.

Thấy người quản lý chạy đến, mỉm cười nói: “Vương công tử, có chuyện gì sao?”

“Tối nay bổn công tử sẽ tổ chức tiệc ở đây, vị trí này hướng ra sông, rất tốt, hãy nói với những vị khách kia rằng tôi đã bao trọn nhà hàng này, bảo bọn họ lập tức rời đi ngay!

Có hiểu không? Bắt đầu từ lúc này trở đi, chỗ này sẽ trở thành địa điểm riêng”, cái tên Vương công tử kia lấy ra một tấm thẻ ngân hàng màu tím, mỉm cười nói.

“Chuyện này … Vương công tử, cậu làm như vậy thì làm khó chúng tôi quá, cửa hàng của chúng tôi vừa mới khai trương, liền xuất hiện sự kiện đuổi người như vậy…sau này chỉ e rằng khó có thể kinh doanh được”, người quản lý nhà hàng bất lực nói.

“Con mẹ nó đừng có mà quanh co với tôi, kêu anh đi bảo thì bảo đi, có tin ông đây gọi người đập nát cái nhà hàng này của anh hay không?”

Vương công tử bực bội, nheo mắt hét lên.

Người quản lý kia không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể bảo nhân viên phục vụ đến nói chuyện với khách.

Tuy nhiên, ngay sau khi thông tin được lan truyền, một số khách đã lập tức từ chối nhận.

“Tại sao? Tôi đến nhà hàng để ăn uống tiêu tiền, không phải là không trả tiền, tại sao lại bảo chúng tôi sang nhà hàng khác ăn?”

“Đúng vậy, thật quá đáng?”

“Tôi không đi đấy!”

Một số vị khách gắt gỏng đã trực tiếp từ chối chuyện này.

Nhưng cũng có nhiều khách hàng chọn cách đổi nhà hàng.

“Chào hai vị, nếu thuận tiện, có thể mời hai vị đổi sang nhà hàng khác được không?

Xin yên tâm, chúng tôi sẽ không tính phí bữa ăn hôm nay của hai người”, một nhân viên phục vụ đi đến bàn ăn của Lâm Dương, mỉm cười nói.

“Các người làm kinh doanh như vậy, e rằng sau này không chống đỡ nổi bao lâu”, Lâm Dương nhíu mày nói.

“Chúng tôi cũng biết điều đó, nhưng…cũng không còn cách nào khác, không nên chọc giận vị Vương công tử kia”.

Người phục vụ cố nặn ra một nụ cười, nhưng giọng nói lại tràn ngập sự bất lực.

“Vương công tử?

Lâm Dương cau mày, nhìn về phía đoàn người, lên tiếng hỏi: “Tên Vương công từ này có người chống lưng to rất mạnh sao? Có năng lực như vậy à?”

“Bọn họ có người chống lưng rất lón! Gia tộc của bọn họ là gia tộc lớn của Dương Hoa, tiên tài giàu có, không ai dám khiêu khích họ!”

„ nhân viên phục vụ thở đài nói.

“Dương Hoa chống lưng?”

Sắc mặt của Lâm Dương trở nên lạnh lẽo.

Xem ra đây không phải là lần đầu tiên vị Vương công tử này làm loại chuyện này, nếu không, bồi bàn làm sao có thể biết rõ anh ta như vậy? “Đúng vậy, bọn họ đều là thành phần cao cấp của Dương Hoa, lại có thế lực! Ở Giang Thành này nào có ai đám chọc giận bọn họ? Nếu chọc giận rồi, thì bọn họ liên mời bác sĩ Lâm đến, khi đó ai dám khiêu khích nữa!”

„ nhân viên phục vụ liên tục thở đài.

Đôi mắt của Lâm Dương đột nhiên bị bao phủ bởi tâng băng giá lạnh.

Tô Nhan không khỏi giật mình.

Cô chưa từng thấy Lâm Dương lộ ra ánh mắt như vậy.

“Bác sĩ Lâm là người cao quý! Nếu biết Dương Hoa có những tên khôn nạn như vậy, nhất định sẽ rất tức giận!”

„ Tô Nhan lúc này mới hoàn hôn, lạnh lùng nói.

“Dương Hoa bây giò làm ăn lón, trong công ty có nhiều người như vậy, không thể tránh khỏi có sâu bọ, nhưng chúng ta đâu có thể quản được loại chuyện này? Mùi hai vị đi chỗ khác dùng cơm có được không, nếu để Vương công tử phát khùng, quản lý đen đủi, e rằng chúng tôi cũng sẽ liên lụy theo! Thưa hai vị, xin hãy giúp chúng tôi”

„ nhân viên phục vụ đưa ra lời xin giúp đỡ.

Tô Nhan thỏ đài nói với Lâm Dương: “Lâm Dương, chúng ta đổi nhà hàng thôi”

“Không, ăn ở đây đi” , Lâm Dương bình tĩnh nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1415


Chương 1415:

“Cái gì?” Tô Nhan sững sờ.

Cô không biết, tính tình của Lâm Dương trở nên cứng nhắc từ khi nào … “Thưa anh, anh như vậy là đang làm khó tôi sao?”

„ nhân viên phục vụ muốn khóc không ra nước mắt.

“Vương công tử kia có phải là muốn bao trọn quán này của anh?”

, Lâm Dương nhìn anh ta và hỏi.

“Đúng vậy… “Ừm, vậy thì tôi mua nhà hàng này của anh! Từ bây giờ trở đi, nhà hàng này là của tôi „ Lâm Dương cũng lấy ra một tấm thẻ ngân hàng từ trong túi ra, đặt lên bàn.

Tô Nhan bị sốc khi nghe thấy anh nói như vậy.

Người phục vụ thậm chí còn bối rối hơn.

“Thưa anh, anh… anh không nói đùa chứ?”

„ nhân viên phục vụ đè đặn hỏi.

“Anh cảm thấy tôi đang nói đùa?”

„ Lâm Dương nhíu mày.

“Chuyện này…”

“Sao? Không bán sao?”, Lâm Dương bình thản hỏi.

“Không, không, không, chỉ là loại chuyện này, tôi không quyết định được, anh đợi một lát, tôi đi tìm ông chủ của chúng tôi ra đây”, người phục vụ lo lắng, sau đó liền chạy đi.

Vương công tử đến đây, đương nhiên ông của nhà hàng sẽ lao vào tiếp đón anh ta ngay lập tức.

Khi biết Lâm Dương chuẩn bị mua nhà hàng, ông chủ vô cùng sửng sốt, vị Vương công tử kia đang sốt ruột chờ ở đó cũng không khỏi kinh ngạc.

“Vương công tử, cái này…”

Ông chủ ném vấn đề cho Vương công tử.

Dù sao thì đối phương có thể nói ra chuyện mua bán nhà hàng, điều này cũng đủ cho thấy đối phương không phải người thường, loại người này không phải là chuyện mà một ông chủ nhà hàng nhỏ như ông ta có thể đối phó được, tốt nhất nên giao cho Vương công tử xử lý.

“Anh Vương, xem ra là có người không cho anh thể diện rồi”.

“Mua nhà hàng? Thật ngông cuồng, chúng ta đi xem thử xem? Nhìn xem là cậu chủ của nhà nào?”

Những người phía sau Vương công tử cười nói.

“Được, mấy anh em mình qua đó xem là ai”

Vương công vử phất tay, đi về phía bàn của Lâm Dương.

Tô Nhan nhìn thấy, sắc mặt đột nhiên trở nên khó coi.

“Lâm Dương, anh lấy tiền ở đâu ra? Chẳng lẽ tiền anh vay bên ngoài không chỉ để mua một chiếc Lamborghini? Anh… anh quá bừa bãi!”, Tô Nhan lo lăng.

“Ái Vân, tôi còn rất nhiều tiền”.

“Có nhiều tiền thì sao? Sao anh có thể dùng tiền như vậy? Anh không thể tiêu tiền dè dặt một chút sao? Còn phải giữ tiền để làm ăn! Thật muốn bị bức như lão bác gái phải nhảy lầu sao?”, Tô Nhan tức giận trừng mắt với Lâm Dương.

“Ái Vân, tôi nói rồi, tôi có rất nhiều tiền, nhiều hơn cả số tiền đền bù hai bộ váy đó!

Em có hiểu không?”, Lâm Dương nghiêm túc nói.

“Anh… Tô Nhan còn muốn khiển trách, nhưng nhìn thấy ánh mắt cực kỳ nghiêm túc của Lâm Dương, lời nói đến cổ họng không thể bật ra…

Lúc này đám người Vương công tử người tới bàn của bọn họ.

“Anh này, anh muốn làm gì? Tại sao lại không cho Vương Đạt Dương tôi mặt mũi hải? Sao nào? Lần đầu anh đến Giang Thành có phải không?”

Vương công tử chống tay lên bàn, mỉm cười nhìn hai người.

Khi tầm mắt rơi vào Tô Nhan, anh ta đột nhiên giật mình, hoàn toàn kinh ngạc.

Cảm thấy đã từng nhìn thấy Tô Nhan ở đâu đó, nhưng lúc này lại không thể nhớ ra nổi.

Cũng không thể trách anh ta được, loại công tử con nhà giàu như anh ta thường rất ít người xem tin tức.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1416


Chương 1416:

“Lúc ăn cơm, tôi không thích bị người khác quấy rầy! Sao thế? Ông chủ vẫn không đồng ý bán nhà hàng cho tôi sao?”, Lâm Dương thản nhiên hỏi.

“Ha, người anh em, tôi không biết ông chủ có bán nhà hàng cho anh hay không, nhưng tôi muốn hỏi anh, anh nhất định muốn chống lại Vương Đạt Dương tôi sao?”, người đàn ông đó nheo mắt một cái, cúi xuống nhìn chằm chằm Lâm Dương.

“Ừ, thì sao?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Lời nói vừa vang lên.

Loảng xoảng.

Đột nhiên vang lên tiếng loảng xoảng.

Sau đó nhìn thấy bàn ăn trước mặt Lâm Dương và Tô Nhan đã bị Vương Đạt Dương lật tung.

“AI”

Tô Nhan sợ hãi hét lên và đứng dậy đột ngột.

Lâm Dương không nhúc nhích, nhưng sắc mặt vẫn rất lạnh lùng.

“Tin hay không, một lát nữa, tôi sẽ lật tung anhl”, Vương Đạt Dương mỉm cười nhìn Lâm Dương.

“Nhấc tôi?”

LF có chút kinh ngạc.

Anh chưa bao giò thấy một người kiêu ngạo như vậy.

“Woa, anh Vương, cô gái này được đấy!”

Lúc này, người bạn đồng hành của Vương công tử đi tới, sau khi nhìn thấy Tô Nhan, hai mắt sáng ngời và không khỏi xuýt xoa.

“Nhưng người phụ nữ này sao lại quen mắt như vậy? Hình như đã gặp qua ở đâu?”

“Tao cũng cảm thấy hình như đã gặp qua ở đầu… có thể nào là một ngôi sao nổi tiếng nào đó?”

“Giang Thành chúng ta có thể có ngôi sao nổi tiếng nào? Vả lại, là ngôi sao nổi tiếng thì càng tốt.

Anh Vương, chỉ bằng anh Vương giữ cô gái này ở lại đây tham gia tiệc khiêu vũ với chúng ta, không phải sẽ rất tốt sao?”

Người đàn ông nhuộm tóc xanh cười hehe.

“Ý kiến hay đấy!”

Vương công tử nheo mắt nhìn Tô Nhan nói: “Sao nào? Người đẹp, có hứng thú chơi đùa cùng chúng tôi không?”

Tô Nhan sắc mặt khó coi, trừng mắt nhìn chán ghét đám người này, cũng không phản ứng, mà nói với LE: “LF, chúng ta về đi.”

“Được.”

LF gật đầu.

Anh không muốn dùng vũ lực trước mặt Tô Nhan, vì vậy anh đưa Tô Nhan về trước.

Tuy nhiên, anh vừa đứng dậy, Vương công tử liên đưa tay ấn vào vai anh.

“Người anh em, cậu có thể đi, nhưng người đẹp phải ở lại!

Vương Công Tử cười híp mắt nói.

Với bản lĩnh nói chuyện, người bạn đồng hành của hắn đã đứng chặn lại trước mặt Tô Nhan.

“Anh muốn làm gì?”

Tô Nhan lập tức hét lên.

“Muốn làm gì? Người đẹp, không phải tôi vừa mới nói sao? Bảo cô ở lại cùng chúng tôi uống rượu, khiêu vũ, vậy thôi!

Người đàn ông cười ha hả.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1417


Chương 1417:

“Lưu manhf”

Tô Nhan tức giận, lập tức lấy điện thoại ra gọi cảnh sát.

Nhưng thanh niên tóc xanh đã nhanh tay giật lấy điện thoại của Tô Nhan.

“Mau trả lại điện thoại cho tôi! Mau trả lại cho tôi”

Tô Nhan nóng lòng muốn lấy lại, nhưng thanh niên tóc xanh đã chuyển điện thoại từ trái sang phải, đám người cứ ném điện thoại chuyền nhau như tiếp sức, Tô Nhan không những không lấy lại được mà còn bị những người này chơi đùa.

LF đứng thẳng người, hất mạnh tên Vương công tử đang ôm mình ra, sau đó đứng dậy đi tới, đẩy người đang chuẩn đón lấy điện thoại của Tô Nhan ra, cầm điện thoại đưa cho Tô Nhan đang thở hổn hển..

“Nhóc con, có chút sức lực đấy.”

Vương công tử liếc mắt nhìn chằm chằm LF.

“Thế này đi, để vợ tôi đi trước, tôi ở lại chơi cùng các người, thế nào?” LF mỉm cười nói.

“Ồ? Người phụ nữ này là vợ của mày?

Nhìn không ra, nhóc con, mày cũng diễm phúc không kém!” Đôi mắt của Vương công tử bùng lên một tia sáng khi nhìn Tô Nhan, toát ra sự h*m m**n mạnh mẽ.

“Hahaha, anh Vương chính là thích vợ của người khác! Lần này vừa hợp khẩu vị của anh ấy!”

“Nhóc con, hôm nay vợ mày xác định là phải lên giường của anh Vương, mày nên thức thời chút, ngoan ngoãn cút khỏi đây, như vậy có lẽ mày còn có thể sống dễ chịu hơn, bằng không, mày có tin anh Vương sẽ khiến mày không thể ở lại Giang Thành.” Tên tóc xanh vừa rồi cười hì hì nói.

“Có vẻ như các người không định để vợ tôi rời khỏi đây?”

LF bình tĩnh nói.

“Mày còn không cút, sợ rằng mày cũng không thể rời khỏi đây”

Vương công tử nhún vai.

“Tôi hiểu rồi.”

LF hít sâu một hơi, quay đầu nhìn Tô Nhan.

Tô Nhan lúc này đang lo lắng cầm điện thoại gọi cảnh sát.

Nhưng bên kia có thể để cô ấy có cơ hội sao? Một nhóm người lại xông tới.

“Ả đàn bà thối, có biết xấu hổ không?”

“Nếu đã như vậy thì đừng trách mấy anh đây ra tay độc ác!”

“Đập nát điện thoại của cô ta!”

Tiếng măng chửi.

Một nhóm người đưa tay giật lấy điện thoại của Tô Nhan.

Tô Nhan hoảng sợ, vội vàng tìm cách né tránh.

Nhưng vào lúc này, LF ra tay.

Anh trực tiếp bóp bàn tay một tên giơ ra đầu tiên, sau đó tiếp tục dùng lực.

Rắc rắc!

Một âm thanh răng rắc của xương gãy vang lên.

Năm ngón tay của người đàn ông bị gấy, như thể xương đều bị nát.

“Aaall”

Tiếng kêu thảm thiết vang lên khắp nhà hàng.

Tô Nhan sửng sốt.

Mọi người đều bị dọa sợ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1418


Chương 1418:

Ai có thể ngờ rằng LF lại ra tay… như vậy.

“Mẹ kiếp! Đồ chó này đùa thật!”

“Các anh em, xông lên!”

Bọn tay sai của Vương công tử tức tối, lần lượt nâng bàn ghế và đồ đạc lên, chào hỏi LF.

“Đánh chết cho tao, mẹ kiếp, dám chống đối với vương tử? Ông đây cho mày xem rõ”

Vương công tử nổi giận, quát không ngừng: “Sống chết không quan trọng, xảy ra chuyện gì đều tính hết vào tao!”

“Vâng, anh Vương Đám người cười phá lên, ra tay càng thêm không kiêng dè.

Tô Nhan vội vàng gọi số cảnh sát, nhưng vừa bấm số, một người đàn ông bên cạnh đã đánh tới, khiến cô sợ hãi lùi lại, điện thoại bị hất tung xuống đất.

Cô vội nhặt nó lên, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn, cô bất chấp nắm lấy cổ tay LF chạy ra ngoài.

Tuy nhiên… cô ấy không kéo LFI Hay đúng hơn là … LF hoàn toàn không có ý định bỏ chạy.

“Ái Vân, lúc trước không phải em hỏi anh, nếu như người đứng ở bờ biển trong công viên là anh mà không phải là bác sĩ Lâm, anh có cứu em không? Anh có thể cứu được em không? Vậy thì bây giờ anh sẽ cho em biết câu trả lời.”

LF quay đầu mỉm cười.

Tô Nhan lúc này ngẩn ra.

Nhưng nhìn thấy LF đưa tay kéo cô ra phía sau, sau đó anh tập trung vào người đàn ông mạnh mẽ xông lên trước, trực tiếp đá vào chân hắn.

Bộp!

Người đàn ông trong tích tắc bị đá bay ra ngoài, xô ngã ba bốn cái bàn, ngã xuống đất thật mạnh, ôm bụng co giật.

“Hả?”

Mọi người tại đây đều biến sắc.

Đây phải là lực của một đôi chân mạnh mẽ cỡ nào mới có thể đá một người đàn ông trưởng thành bay xa như vậy…

“Đừng kinh sợ, chúng ta nhiều người như vậy lại sợ một mình hắn sao? Đánh, tiếp tục đánh cho tao!”

Đám người hít một hơi, cầm theo bàn ghế xông tới.

LF cũng không khiêm nhường, nhấc một cái bàn gấy chân tiến đến đánh vào ót và cánh tay của những người đó.

LF tốc độ rất nhanh, sức mạnh lại càng lớn.

Anh vốn là bác sĩ trong quân đội, đối phó với đám con cái nhà giàu này nào có cần phí sức?

Nếu không phải là suy nghĩ đến sự lo lắng của Tô Nhan mà thừa nhận năng lực không đủ, e là đến biến ra kỳ lân anh cũng sẽ thể hiện.

Rắc!

Rắc!

Rắc!

Một loạt những tiếng rắc quái dị vang lên.

Liền nhìn thấy xương cánh tay của đám người này đều bị LF đánh gấy, có người đầu bị va vào tường đổ máu, trực tiếp ngất đi.

Chỉ trong chốc lát, cả bảy tám gã đàn ông đều bị LF đánh ngã.

Trước sau chưa đầy nửa phút…

Nhà hàng nhốn nháo, hỗn loạn vô cùng.

Tiếng k** r*n không ngừng phát ra…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1419


Chương 1419:

Những người phụ nữ cạnh Vương công tử đều ngẩn ra, không thể tin được cảnh này.

Tất nhiên, người kinh ngạc nhất chính là Tô Nhan.

Cô biết LF đánh nhau khá tốt.

Nhưng không ngờ… LF lại đánh nhau giỏi đến vậy…

Đây còn là người chồng không có tài cán gì của cô sao??

Tô Nhan nhìn anh với vẻ mặt rạng rỡ, không biết vì sao trong đầu lại có cảm giác khác thường.

Cô chưa bao giờ có cảm giác này trước đây…

“Chỉ có vậy thôi sao?”

LF liếc mắt nhìn đám người nằm trên mặt đất, hoặc r*n r*, hoặc ngất đi, nhấc cái bàn gấy chân nhìn Vương công tử.

Sắc mặt của Vương công tử vô cùng khó Coi.

Hắn cũng giống như Tô Nhan, chưa bao giờ nghĩ rằng người này lại có năng lực đánh nhau đến vậy.

Hơn nữa, nhiều người dường như không chú ý tới, tuy rằng LF có vẻ như bị mắc kẹt trong vòng vây trong lần giao đấu trước đó, nhưng thực tế thì… những người nằm trên mặt đất thậm chí còn không chạm tới cơ thể anh.

“Nhóc, khá đấy, nhưng có ích gì? Mày đánh gục được vài tên, vậy mày có đánh nổi tay đấm chuyên nghiệp không? Mày có thể đánh ngã mấy người này, vậy mày có thể đánh ngã trăm người, ngàn người không?”

Vương công tử hừ lạnh liên tục.

“Sao hả? Mày có thể gọi nhiều người như vậy?” LF bình tĩnh nhìn hắn.

“Tao không thể, nhưng cha tao có thể!

Có thể mày không biết lai lịch của tao! Tao nói cho mày biết, trên thế giới này có vài người cậu không thể chọc đến! Mà ta là một trong những người mày không thể chọc đến đót”

“Vậy sao… Vậy hôm nay tao sẽ thử chọc vào mày.”

LF mặt không chút thay đổi nói, nói xong liền muốn ra tay.

“Aaall”

Đám phụ nữ bên cạnh Vương công tử đều sợ đến nỗi la hét chạy tán loạn.

Mặt của Vương công tử cũng trở nên trắng bệch.

Nhìn khí thế và vẻ mặt của LF… Không phải là đùa đấy chứ?

Lễ nào người này thật sự không sợ chết?

Cả người Vương công tử run cầm cập, người cũng vô thức lùi lại hai bước.

Người như hắn sợ nhất chính là người không sợ chết như LF! Tuy rằng sau này có thể tìm dịp khác tính sổ, nhưng nếu như bị anh đánh phế, vậy thì sau này có đem anh chặt thành tám mảnh, cũng chẳng ích gì!

“Mày… mày mày… Tao nói cho mày biết, mày đừng có qua đây! Tao nói cho mày biết, nếu hôm nay mày dám làm tổn thương tao dù chỉ một cọng lông… Tao bảo đảm, người nhà bọn tao sẽ không buông tha cho mày, dù mày có là ai, người nhà bọn tao sẽ bắt mày trả giá…” Vương công tử sốt sắng nói.

Nhưng LF dường như để ngoài tai, áp sát không có ý dừng lại.

Vương công tử sợ hãi thụt lùi, hai chân run bần bật.

Chủ nhà hàng ở đằng kia nhận ra có gì đó không ổn nên lấy điện thoại ra bấm gọi một số nào đó.

Song, ngay tại lúc LF đang bước tới Chỗ vương công tử, một bóng người đột nhiên chạy tới chặn trước mặt LF.

LF không khỏi ngẩn ra.

Anh trấn tĩnh lại nhìn, người ngăn cản anh rõ ràng là Tô Nhan…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1420


Chương 1420:

“Ái Vân? Em đang làm gì vậy?” LF khó hiểu hỏi.

“LF, bỏ đi… thả hắn ta ral” Tô Nhan ngập ngừng nói bằng đôi môi hoa anh đào.

“Thả hắn ta?”

“Chắc hắn ta rất có quyền thế, chúng ta dây vào không nổi. Thêm một chuyện chỉ bằng bớt một chuyện, thôi thì bỏ đi, nếu không sau này người nhà hắn sẽ quay lại báo thù, chúng ta… cũng phiền phức” Tô Nhan nói.

Mặc dù Tô Nhan có quan hệ hợp tác với Dương Hoa, nhưng hiện nay, công ty có quan hệ hợp tác với Dương Hoa không đến một trăm thì cũng mấy chục! Có lẽ Tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan khá đặc thù, nhưng cô thật sự không muốn vì chuyện này mà khiến bản thân đi cầu xin, thừa nhận chủ tịch Lâm.

Vương công tử nghe vậy, ngay tức khắc không hoảng sợ nữa, nhếch môi cười nói: “Đúng vậy, người đẹp này nói đúng, thêm một chuyện chỉ bằng bớt một chuyện, phải không? Hà tất phải làm cho mọi thứ trở nên cứng ngắc như vậy? Mọi người không phải đều đến chơi đùa sao, khó tránh khỏi có chút hiểu lầm, thôi cứ vậy bỏ qua đi…”

“Bỏ qua?”

LF nhếch miệng, mỉm cười nói: “Sợ là không được! Nếu như mày chỉ xúc phạm đến tao, thật ra con người tao cũng dễ nói chuyện. Nhưng lần này mày đã trêu chọc đến vợ tao, cho nên lần này, dù lão Thiên Vương có đến cũng không giúp nổi mày!”

Nói xong, LF đẩy Tô Nhan ra, đi về phía Vương công tử.

Tô Nhan không khỏi giật mình, mắt vô cùng kinh ngạc nhìn LF.

Nhưng lần này cô không ngăn cản nữa mà nhìn anh với ánh mắt phức tạp.

Cảm giác lạ lùng trong lòng có chút ấm áp.

Cũng có hơi lo sợ.

Vả lại, có một cảm giác an toàn mà trước nay chưa có, tràn ngập trên cơ thể cô.

Cô chưa từng cảm nhận được cảm giác như vậy ở LF…

“Anh vẫn luôn thay đổi vì mình ư?”

Tô Nhan ngơ ngác nhìn bóng dáng của LF, giây phút này đầu óc cô ngừng suy nghĩ.

Nhưng vào lúc này, một tiếng quát lạnh lùng vang lên.

“Dừng tay!!”

Âm thanh vừa dứt, LF và Tô Nhan không khỏi nhìn về phía phát ra âm thanh.

Nhưng lại nhìn thấy một người đàn ông trung niên tóc mai trắng, râu quai nón bước nhanh vào nhà hàng, phía sau có mấy người mặc đồ đen, dáng vẻ ngời ngời!

“Balt Vương công tử mừng rỡ.

Người đàn ông trung niên vẻ mặt nghiêm túc bước vào, liếc nhìn đám người đang k** r*n dưới sàn, lại nhìn con trai, lạnh lùng hỏi: “Con không sao chứ?”

“Con không sao, ba, ba đến thật đúng lúc!” Vương công tử phấn khích nói.

“Không sao là tốt.” Người đàn ông trung niên quay đầu liếc mắt nhìn LF, hừ lạnh: “Cậu thanh niên, lão Thiên Vương giúp không được nó, hay là có thể giúp nó! Cậu nghĩ sao?

“Ồ… ông là cha của hắn? Vậy vừa hay, con trai ông làm vợ tôi sợ hãi, khoản này phải tính thế nào đây?” Mặt LF không chút thay đổi, nhưng trong mắt hiện lên vẻ khó xử.

Người này thật sự là tiền bối ở Dương Hoa sao? Sao anh chưa gặp qua?

“Tính sổ? Hừ, cậu thanh niên, gan cậu không nhỏ đấy? Dám tính sổ với ta! Được!

Vậy cậu nói, món nợ này cậu muốn tính thế nào!” Người đàn ông trung niên tức giận quát khẽ.

“Bảo con trai ông quỳ xuống dập đầu xin lỗi vợ tôi, chuyện này coi như xong.” LF nói thẳng.

Nghe câu này, tất cả mọi người có mặt đều không khỏi sững sờ.

Cậu ta vậy mà dám mở miệng nói!

Đến những lời này mà cũng dám nói ra?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1421


Chương 1421:

Các trưởng lão đều lại đây cả rồi! Cậu ta dám ngạo mạn như vậy? Thật sự là không để người nhà họ Vương trong mắt sao?

Người đàn ông trung niên cười giận dữ: “

Thú vị! Thú vị đấy! Người trẻ tuổi bây giờ thật thú vị! Nhưng mà… cậu không biết hậu quả của việc ngạo mạn thế này là gì sao?”

Giọng người đàn ông trung niên trở nên lạnh lùng hơn vài phần.

“ Hậu quả là gì?” Lâm Dương hỏi lại.

Ngay khi lời nói của anh phát ra, một đám người mặc đồ đen vây quanh anh.

Lâm Dương mặt không cảm xúc.

Tô Nhan đăng sau lại vô cùng lo lắng.

“ Dừng tay! Xin ông đừng làm loạn lên!

Chồng tôi có lẽ quá bốc đồng, hy vọng ông không tính toán gì với anh ấy, để chúng tôi đi!” Tô Nhan vội vàng đi lên trước nói.

“ Cô Tô Nhan?”

Người đàn ông trung niên hình như mới nhìn thấy Tô Nhan, không kiềm được giật mình.

“ Ông biết tôi?” Tô Nhan sững sờ nói.

“ Đương nhiên là tôi biết, chủ tịch tập đoàn Duyệt Nhan, chủ tịch Long thường xuyên nhắc đến cô!” Người đàn ông trung niên nhàn nhạt nói.

Ông không giống như những thế hệ sau của các già đình giàu có kia, đến tin tức mới cũng không xem, tuy rằng Tô Nhan thường xuyên xuất hiện trên khung hoa văn nổi bật của bản tin, nhưng là nữ chính trong vụ tai tiếng t*nh d*c với chủ tịch Lâm, ông ít nhiều gì cũng phải chú ý một chút.

“ Đã như vậy thì mong ông giơ cao đánh khẽ, bỏ qua cho chồng tôi.” Tô Nhan vội vàng nói.

Đối phương đã biết cô, thì sự việc càng dễ xử lý hơn rồi, cũng bớt đi việc phải giải thích nọ kia.

Song người đàn ông lại nheo mắt lại, nhìn Lâm Dương vài lần, rồi đột nhiên hỏi: “ Cô Lý này, người này … có phải là Lâm Dương không?”

Tô Nhan ngơ ngác, sững sờ nói: “ Đúng … S80 … SaO vậy?”

“ Ừm… tôi còn tưởng là ail Thì ra là cậu Người đàn ông như tỉnh ra, ý cười trên mặt càng đậm hơn.

“ Ba, cậu ta chính là tên bị cắm sừng của Giang Thành?” Vương Tử Tường đứng bên cạnh hỏi, Vương Tử Tường đứng bên cạnh hỏi.

“ Đúng vậy.” Người đàn ông trung niên gật đầu.

“ Mẹ nó, thì ra là cậu ta! Con còn tưởng là nhân vật nào ghê gớm lắm! Để cái tên bị cắm sừng này dọa cho sợ chết khiếp, chuyện này mà truyền ra ngoài, sợ là xấu hổ đến chết mất!” Vương Tử Tường nhổ nước bọt, bực bội nói.

“ Mặc dù nghe nói cậu ta có quen biết chủ tịch Long, nhưng tôi nghĩ, cũng chắc là nể mặt cô Tô Nhan đây.”

Người đàn ông trung niên đảo mắt nhìn Tô Nhan nói: “ Cô Tô Nhan này, chuyện này không liên quan gì đến cô, cô hãy về đi, còn về chồng của cô … cô yên tâm đi, cậu ta vẫn sẽ sống sót trở về.

Sống sót trở về, nhưng lại không nói trở về với dáng vẻ như thế nào.

Tô Nhan vẻ mặt không được tự nhiên.

“ Ông Vương, lẽ nào ông nhất quyết phải vướng bận đến chuyện này sao? Đây vốn dĩ chỉ là một sự hiểu lần!” Tô Nhan muốn biến chuyện lớn này thành chuyện nhỏ.

Vậy mà người đàn ông trung niên lại hừ lạnh: “ Nếu như tôi đến muộn hơn một chút, người này có phải sẽ phế đi con trai của tôi!

Đây không phải là chuyện nhỏ! Cho dù chủ tịch Long có tới đây đi chăng nữa, tôi cũng phải giải quyết triệt để chuyện này!”

Vương Hạo là một người luôn bảo vệ con cái, nếu như không phải loại chuyện này, con trai ông cũng sẽ không hống hách đến mức độ này.

Tô Nhan cắn môi, không biết nên giải quyết ra sao, nghĩ tới nghĩ lui, dứt khoát cắn răng nói: “Đã như vậy, thì tôi sẽ gọi điện cho chủ tịch Long, mời ông ấy đến đây xem xét nhận định xem.”

“ Nếu như cô nhất định muốn nhúng tay vào chuyện này, thế thì chỉ có chủ tịch Long mới có thể giải quyết được chuyện này! Cô gọi đi, tôi ở đây đợi ông ấy tới!”

Vương Hạo vẫy tay một cái, ngồi xuống ghế, mặt không còn xúc nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1422


CHương 1422:

Tô Nhan nghe xong, liền nhặt điện thoại ở dưới đất lên, lật xem, tìm thấy số điện thoại của Mã Hải, do dự một lúc, đang chuẩn bị gọi đi, Lâm Dương đột nhiên cầm lấy điện thoại của cô.

“Lâm Dương, anh …” Tô Nhan sửng sốt.

Lâm Dương lại cười nhạt nói: “ Cuộc điện thoại này để anh gọi “

Đây ….” Tô Nhan kinh ngạc không thôi.

Nhưng Lâm Dương liền trực tiếp gọi đi, đưa lên bên tai.

“ Alo, là tôi!”

Điện thoại dường như đã được kết nói, Lâm Dương trực tiếp mở miệng nói.

“ Ông mau đến nhà hàng Thê Hà ở bên đường Tân Giang, tôi ở đây đợi ông!”

Nói xong, liền tắt máy.

Tô Nhan càng trở nên bối rối, lo lắng.

“ Anh gọi cho ai thế?” Cô vội vàng hỏi.

“Mã Hải.”

“ Mã Hải? Anh … anh điên rồi! Anh vậy mà lại dùng giọng điệu này để nói chuyện với Mã Hải ?” Tô Nhan nước mắt trực chờ như muốn trào ra!

Anh thật không rõ thân phận của mình là gì sao?

Cô vội vàng bấm số gọi lại, đặt bên tai.

Tút tút.

Điện thoại được kết nối rồi.

“ Alo, chủ tịch Lâm? Tôi liền tới ngay đây!” Đầu dây bên kia là giọng điệu gấp gáp của Mã Hải.

Nhưng Tô Nhan gần như căn bản không nghe thấy, vội vàng giải thích: “ Chủ tịch Long, thật xin lỗi, vừa nãy là chồng tôi Lâm Dương gọi điện cho ông, ngữ khí của anh ấy có thể có chút không đúng, mong ông lượng thứ…

“Ồ … là cô Tô Nhan, không sao, cô đợi một lát, tôi liền tới ngay!”

Mã Hải nói xong, liền trực tiếp cúp máy.

Tô Nhan bối rối.

Thế là như thế nào?

Mã Hải coi trọng chuyện này như vậy sao?

Còn nữa… ông ta sao vừa mở miệng đã gọi chủ tịch Lâm?

Là gọi Lâm Dương sao?

Sao có thể như vậy? Mặc dù đều tên là Lâm, những Lâm Dương sao có thể là chủ tịch Lâm được?

Tô Nhan khó hiểu nhìn Lâm Dương, ánh mắt đầy nghỉ hoặc.

Không hiểu vì sao cô luôn cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy…

“Đồ ngốc!”

Nhìn thấy Tô Nhan cúp điện thoại, Vương Tử Tường bên này không chịu nổi nhếch mép cười.

“ Có vẻ chủ tịch Long sẽ tới ngay thôi.”

Người đàn ông trung niên cũng chính là Vương Hạo vẻ mặt không cảm xúc nói: “ Từ tập đoàn Dương Hoa đến đây nhiều nhất cũng chỉ mất 20 phút lái xe, vẫn còn thời gian, cậu kia, nếu cậu tình nguyện quỳ xuống xin lỗi con trai tôi, có thể tôi sẽ suy nghĩ đến việc giải quyết chuyện này một cách nhẹ nhàng, dù sao tôi cũng không muốn phiền đến chủ tịch Long! Cậu thấy thế nào?”

“Chẳng như thế nào cả.” Lâm Dương lắc đầu.

“ Ngu ngốc, rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt à? Nếu như Chú Long thật sự đến, chỉ sợ là mày sẽ trực tiếp bốc hơi ra khỏi Giang Thành này!” Vương Tử Tường tức giận mắng.

“ Bốc hơi? Chuyện đó sẽ không xảy ra, chỉ dựa vào cô Tô Nhan này, chủ tịch Long sẽ không giết cậu ta, nhưng đau đớn phải chịu nhất định không ít đâu, giám đốc Lâm của chúng ta đang phiền não cũng không mượn cớ mà ra tay với cậu, bây giờ nếu như cậu đổ lên đầu chúng tôi vậy thì cũng đừng có trách chúng ta.” Người đàn ông trung niên lạnh lùng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1423-1424


Chương 1423:

“Thật vậy sao? Thế thì cứ đợi Mã Hải đến đây đi.” Lâm Dương hình như không muốn nói nhiều với bọn họ.

“ Không sao, vẫn còn 19 phút nữa, cậu có thể từ từ suy nghĩ” Người đàn ông trung niên nói một cách lạnh lùng.

“ Không, thực tế là chỉ còn 9 phút nữa là Mã Hải liền đến đây rồi.” Lâm Dương nhìn thời gian, bình tĩnh đáp.

“9 phút? Cậu nghĩ là chủ tịch Long biết bay hay sao?” Người đàn ông trung niên liếc mắt nhìn Lâm Dương.

“ Ông ấy không biết bay, nhưng tôi nghĩ ông ấy sẽ chạy quá tốc độ mà đi”

“ Chạy quá tốc độ”

Mọi người đều không hiểu ý nghĩa câu nói này của Lâm Dương.

Tô Nhan càng thêm phần bối rối.

Không hiểu tại sao, hôm nay cô cứ cảm thấy Lâm Dương có chút gì đó là lạ…

Nói thẳng ra là giống như biến thành một người khác vậy.

Không còn là người trầm lặng ít nói như trước nữa Không còn là người giống như trước kia sợ hãi loại chuyện này nữa!

Cái chính là…trên người anh ấy toát ra sự tự tin mà trước đây chưa bao giờ có.

Đúng, chính là sự tự tin!

Dường như trời có sập xuống anh ấy cũng không sợ.

Đứng trước cha con nhà họ Vương… anh càng không để vào mắt!

Tại sao lại có thể như thế…

Chẳng lẽ là Lâm Dương sau khi đạt giải đã cho anh ấy sự tự tin như vậy?

Có vẻ như lời các cụ nói này xưa không có sai.

Có tiền mới có sức mạnhI!

Nhưng mà…cho dù là có tiền đi chăng nữa, cũng không nên ngạo mạn như vậy chứ!

Đối phương là người thiếu tiền chắc?

Hơn nữa đối phương không chỉ có tiền mà còn có quan hệ tốt, là nhân viên cấp cao của Dương Hoa! Lâm Dương dựa vào cái gì mà đấu với họ?

Tô Nhan thở gấp, nhưng chuyện đã đi đến bước này rồi, cô ấy cho dù có muốn khuyên cũng không kịp nữa rồi…

Bỏ đi.

Để xem mọi chuyện diễn biến thế nào đã.

Tô Nhan thở dài, vẻ mặt bất lực.

Thời gian từng phút từng phút trôi qua.

Bầu không khí trong nhà hàng vô cùng yên tĩnh.

Cửa chính đã bị chủ nhà hàng đóng lại rồi.

Vương Hào đã ra mặt, tất nhiên sẽ không cần phiền đến cảnh sát, loại chuyện cá nhân này tự giải quyết với nhau là thích hợp nhất.

Tô Nhan cảm thấy mỗi một phút trôi qua dài như một năm vậy.

Cuối cùng.

Keng keng!

Cửa mở ra, Mã Hải thở hổn hển đi vào người đầy mồ hôi.

“ Chú Long?” Vương Tử Tường kinh ngạc.

“ Chủ tịch Long, ông đến rồi?”

Chương 1424:

Vương Hào ngạc nhiên, vội nhìn chiếc đồng hồ Rolex trên cổ tay.

Thật sự….đúng 9 phútI!

Chuyện này là thế sao?

Sao có thể…Ông ta sao lại đến nhanh như vậy? Chẳng nhẽ, ông ta thật sự vượt tốc độ sao?

Mã Hải quan tâm chuyện này như vậy sao? Nhanh như vậy đã đến rồi?

Một dự cảm chẳng lành nổi lên trong lòng Vương Hào.

“ Chào chú Long!” Vương Tử Tường nhanh nhẹn ra chào hỏi.

Mã Hải chạy chậm qua, vội vàng khom lưng, cúi đầu với Lâm Dương: “ Chủ…”

Thế nhưng chữ “tịch” còn chưa nói ra, Mã Hải như nhận ra điều gì đó, vội vàng xoay người, liền nhìn thấy Tô Nhan đang đứng kế bên ngẩn người nhìn ông.

Hỏng rồi!

Mã Hải sợ hãi trong lòng, vội chuyển chủ đề: “ Cậu Lâm, xin chào!”

Nói xong liền đưa tay ra.

Nhưng… Lâm Dương không thèm dơ tay ra bắt…

Mã Hải trong lòng có chút hãng.

Lâm Dương không đến bắt tay…rất rõ ràng, chủ tịch Lâm đang rất tức giận.

Mã Hải đột nhiên xoay người, trong lòng đã không còn kiêng dè gì nhiều nữa, liếc nhìn thấy nhà hàng lộn xộn, lại nhìn về phía hai cha con nhà Vương Hào, thấp giọng nói: “

Cậu Lâm, cậu đưa cô Ái Vân về trước đi.”

“Được”

Lâm Dương gật đầu, quay sang nói với Tô Nhan vẫn đang ngẩn người: “Ái Vân, anh đưa em về trước.”

“ Hả? Đi…đi về?”

Tô Nhan ngơ ngác nhìn Lâm Dương, não còn chưa phản ứng kịp những gì vừa xảy ra.

Có thể đi được rồi sao?

Dễ dàng như vậy?

Không có phiền phức gì sao?

Mã Hải không phải là đứng về phía cha con Vương Hào kia hay sao?

Vương Tử Tường cũng mơ hồ không hiểu gì, lo lắng nói: “ Chú Long, không thể để tên khốn đó đi được!”

“Im mồm!”

Không đợi Mã Hải mở miệng, Vương Hào đã lên tiếng chặn lại.

Vương Tử Tường cả người run lên, không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía cha mình.

Lúc này, anh ta mới chú ý đến sắc mặt của cha mình đã chuyển sang tái nhợt, mặt cắt không ra giọt máu nào, thậm chí…người ông cũng bắt đầu run lên.

Sao lại như vậy?

Não của Vương Tử Tường như muốn nổ tung, hoàn toàn trống rỗng.

Anh không phải là một thằng ngu, và anh cũng nhận ra rằng chuyện này có gì đó không đúng!

Mã Hải vừa đến đây liền đi chào hỏi Lâm Dương! Hơn nữa…còn chủ động đề nghị đưa Tô Nhan về trước!

Rất rõ ràng, Mã Hải không đứng về phía cha con bọn họ, mà là..đứng về phía Lâm Dương kial Cả Giang Thành, ai có thể khiến Mã Hải làm như vậy ?

Ngoài chủ tịch Lâm ra thì không có người thứ hail Nhưng mà…người này là Lâm Dương!

Không phải chủ tịch Lâm!

Đầu óc Vương Tử Tường như đứng hình, người đã hoàn toàn không còn có thể nghĩ ra gì nữa cả.

Lúc này, Lâm Dương đã kéo tay Tô Nhan đi ra ngoài.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1425


Chương 1425:

Tô Nhan như khúc gỗ, cứ thế cừng nhắc để cho Lâm Dương kéo đi, ra khỏi cửa.

Hai người kia vừa đi, khuôn mặt của Mã Hải như sụp đổ.

Vậy người kia rốt cuộc…là ai?”

Vương Hào giọng ấp úng nói, dường như ông đang cố rặn ra vài chữ từ trong họng thốt ra.

Mã Hải hít một hơi thật sâu, nhắm hai mắt lại.

Im lặng một hồi mới từ từ thốt ra ba chữ.

“ Chủ tịch Lâm”

Ba từ này vừa phát ra, Vương Hào lùi lại mấy bước, suýt chút nữa ngã xuống đất.

“Bại”

Vương Tử Tường vội vàng đỡ Vương Hào.

Vương Hào cả người đứng vững, nhưng nhắm mắt lại, cười lớn.

Đó là nụ cười đau khổ.

Là nụ cười tuyệt vọng.

“Hahahaha”

Cả một nhà hàng yên tĩnh chỉ còn lại tiếng cười của Vương Hào.

Vương Tử Tường cuối cùng cũng nhận ra bản thân đang gặp rắc rối, khóc lên nói: “ Ba, Ba không sao chứ? Ba đừng dọa conl Chuyện này…chuyện naỳ rốt cuộc là sao?

Rốt cuộc con đã phạm tội gì?”

Sau đó…Vương Hào không trả lời, chỉ nói với giọng điệu tuyệt vọng.

“ Ai có thể nghĩ đến người bị coi là kẻ bị cắm sừng lớn nhất Giang Thành kia! Đứa con ở rể mà chẳng ai coi ra gì kia lại chính là người đứng đầu Giang Thành, chính là chủ tịch Lâm tối cao của Dương Hoa… Ai có thể ngờ đến chứ? Ai có thể ngờ đến cơ chứ?”

“ Chủ tịch Lâm…cậu trốn cũng thật sự kĩ đấy!”

Vương Hạo thì thầm, đến cuối cùng anh †a gào lên, đôi mắt đỏ như máu.

“ Đúng thế, ai có thể ngờ tới chứ? Khi tôi biết chủ tịch Lam, anh ta….thật sự chỉ là một thằng con rể, chứ không phải cái gì mà bác sĩ Lâm thiên tài , cái gì mà chủ tịch Lâm!”

Mã Hải cũng cười một cách đau khổ.

Oanh! Tiếng động cơ vang lên trêu đường lớn.

Bên trong xe, Lâm Dương yên lặng lái xe.

Tô Nhan cúi đầu, như là đang suy nghĩ cái gì, đôi tay nhỏ bé liên tục xoăn vào nhau, đường như vô cùng rối rắm.

Dường như vẫn chưa thể hiểu sự sắp xếp trong việc đó.

“Rốt cuộc sao lại thế này? Mã Hải… Vì sao đối với anh cung kính như vậy?”

Cuối cùng, Tô Nhan ngẩng đầu lên, lên tiếng chất vấn.

Tuy rằng Mã Hải không có khom người cúi đầu đi xuống, nhưng hắn chính là lại chủ động bắt tay Lâm Dương.

Có thể làm cho Mã Hải chủ động bắt tay, cả Giang Thành chỉ có thể đếm được trêu đầu ngón tay.

“Vậy cô cảm thấy nguyên nhân là gì?”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Tôi không rõ ràng lắm.”

Tô Nhan lắc lắc đầu.

“Kỳ thật đáp án rất đơn giản.”

“Đáp án gì co?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1426


Chương 1426:

Tô Nhan lập tức vặn vẹo cổ, gắt gao nhìn theo anh.

“Bởi vì, tôi… Chính là Lâm Đổng!”

Lâm Dương lãnh đạm cười.

Hắn nếu không cười chân thật, nụ cười này, thật làm cho Tô Nhan có chút không tin Chính là biểu hiện của Mã Hải lúc trước, lại quá mức khác thường…

Tô Nhan sao có thể nghĩ đến điều đó? “Tôi đã biết!”

Đột nhiên, Tô Nhan như là ý thức được cái gì, thấp giọng kêu lên..

“Cô nghĩ đến cái gì?”

Lâm Dương quay đâu.

“Anh đã đổ tiên vào Dương Hoa?”

Tô Nhan lạnh lùng hỏi.

“Ách..

„ Lâm Dương thiếu chút nữa thở không ra hơi.

Tô Nhan ngay cả loại này cũng có thể nghĩ đến? Không thể không bội phục của sức tưởng tượng của côi Trừ phi là hy vọng Song Hoabôi thường toàn bộ cho Lâm Dương, Lâm Dương mới có có thể trở thành cổ đông, hơn nữa cho dù Lâm Dương trỏ thành cổ đông, Mã Hải cũng không cần thiết đối hắn như vậy tôn kính như vậy đi? Phải biết rằng, giá trị con người của Mã Hải cũng rất lớn đi, làm gì cần phải dối với một cổ đông cung kính như thế? “Không đúng a, Song Hoa hi vọng vê tiên cũng không có, hơn nữa tòa án cũng còn chưa có giải quyết xong…

Đây là có chuyện gì?”

Tô Nhan vắt hết óc nghĩ nguyên nhân.

Lâm Dương đem xe dừng ở bên đường, lấy điện thoại câm tay ra, mở đoạn thu hình ra,xoay người đến gần, cho cô xem một đoạn video.

Bên trong hình là mộtngười đàn ông đeo kính nhếch nhác đang nổi điên, bàn tay run rẩy, chờ âm nhạc vừa chuyển, nam tử đột nhiên biển dạng, cả người tây trang, giày da, tóc đen bóng, làn da trắng nõn, trở nên đẹp trai vô cùng.

“Đã hiểu được?” Lâm Dương cười hỏi.

Tô Nhan hoang mang không thôi: “Không hiểu.”

“Được rồi.”

Giải thích không được .

Xem ra Tô Nhan từ đầu đến cuối vẫn là không dám đem Lâm Đổng cùng với Lâm Dương chồng mình liên hệ với nhau…

Chẳng qua, hai người thoạt nhìn chênh lệch quá lớn, hơn nữa diện mạo Lâm Đổng trong video cũng không phải là chỉ dựa vào mỗi cặp kính liền thay đổi.

Lâm Dương lắc đầu, cũng lười nhiều lời, tiếp tục lái xe.

Rất nhanh, xe dừng ở dưới lầu tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan.

“Cô đi lên trước đi, tôi đi lên sau, còn chút chuyện chưa xử lí xong.” Lâm Dương mở miệng nói.

“Mã tổng sẽ không làm khó dễ anh chứ?”

Tô Nhan lo lắng hỏi.

“Yên tâm, sẽ không, cô quên à ? Tôi chính là cổ đông Dương Hoal” Lâm Dương cười ha hả nói.

Tô Nhan vừa nghe lời này, trong mắt lại hiện lên sự hoang mang.

Xem chừng cô phải để ý kĩ, loại việc này hiển nhiên không thể làm cho việc kinh doanh của cô trở nên thuận lợi.

Thôi, mặc kệ!

Tô Nhan thở dài, day day huyệt thái dương rồi đi thẳng vào tập đoàn Duyệt Nhan.

Lâm Dương một lần nữa khởi động chân ga, chạy về hướng nhà hàng.

Trên đường, một tiếng chuông điện thoại vang lên.

Lâm Dương giật mình.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1427


Chương 1427:

Điện thoại rõ ràng báo Tô Nhan gọi tới.

Rõ ràng, đây chắc chắn là số của cô.

Cô rất ít khi chủ động gọi điện thoại!

Lâm Dương nhìn vào màn hình, tựa hồ là ý thức được cái gì, ảm đạm cười, liền vuốt nút nghe.

“Anh. .. Vẫn tốt chứ!” Bên kia Đđiện thoại thanh âm Tô Nhan có vẻ rất khẩn trương.

“Có chuyện gì sao Lý tiểu thư?” giọng điệu của Lâm Dương có vẻ tình tứ.

“Là như vậy… “

Tô Nhan vội vàng đem chuyện ở nhà ăn nói một lần, sau đó vội hỏi: “Tôi nghĩ mọi người trong lúc đó hẳn là là có chút hiểu lầm, tôi hy vọng ngài có thể giơ cao đánh khẽ. .

.tha cho chồng tôi. . “

Nghe lời nói như thế, Lâm Dương trong lòng không khỏi ấm áp.

Tuy rằng Lâm Đổng ở trong lòng mọi người giống như một người vĩ đại, hoàn mỹ, như là thiên thần tồn tại, có được hết tất cả những ưu điểm của nam nhân.

Nhưng. . . Tô Nhan vẫn như cũ, cô có trách nghiệm của một người vợ, dù thế nào cũng phải bảo vệ chồng mình.

Ngay cả khi anh ta bất tài. ..

“Tôi đã biết.”

Lâm Dương hít một hơi thật sâu, lãnh đạm cười nói: “Chuyện này, tôi sẽ hỏi Mã Hải một chút, Lâm Dương hắn. … được rồi, cô không cần lo lắng.”

“Vậy tôi yên tâm rồi, cảm ơn anh!” Tô Nhan thở dài một hơi nhẹ nhõm.

“Không cần khách khí. . “

Lâm Dương đem điện thoại cất đi nhưng trong mắt đã có chút thâm thúy.

“Chỉ tiếc… Khoảng cách đại hội mời dự họp đã rất gần, tôi: . Cũng nên đi. . “

Rầm rầm….

Vô lăng lần nữa dừng ở trước nhà hàng.

Mà giờ phút này, cửa nhà ăn đóng chặt.

Nhóm người Mã Hải vẫn như cũ đợi ở bên trong.

Bên trong nhà ăn vô cùng im lặng, cho dù là người đứng đầu, đều run run ngồi xổm bên trong quầy bar, không dám ló đầu ra.

Lâm Dương xuống xe, sải bước hướng bên trong đi đến.

Loảng xoảng.

Hắn đem cửa đẩy ra, sắc mặt âm trầm đi tới, Vương Hào cùng với Vương Tử đi đến trước mặt.

“Lâm đổng!”

Mã Hải vội cúi đầu cúi đầu, cung kính rồi hô lớn.

Này một tiếng, làm cho mọi người nơi đây hoàn toàn ngây dại.

“Như thế nào lại. .. Như thế nào lại. .

Lâm Dương này. .. Chính là Lâm Đổng? Chính là Lâm Đổng của Dương Hoa? Như thế nào lại? ?”

Vương Tử đầu rối như tơ hoàn toàn không tiếp thụ được, đặt mông ngồi dưới đất, run lẩy bẩy, trên mặt đã không còn nửa điểm huyết sắc.

“Lần này xảy ra chuyện.”

Vương Hào khàn khàn nói.

Trên mặt đất ngoài Vương Tử rối như tơ ra còn có nhân viên và chủ nhà ăn đều ngây ra như phỗng, hai mắt mở to như chuông đồng, ngây ra nhìn Lâm Dương.

Vốn dĩ Lâm Dương chính là một kẻ bị đội mũ xanh lớn ở Giang Thành. .. Chính là người đứng đầu Dương Hoa Lâm Đổng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1428


Chương 1428:

Tại sao có thể như vậy?

Mọi người đích có lối suy nghĩ đều nhanh chóng ngưng lại.

Lâm Dương đi đến ngồi xuống một cái ghế, sau đó lấy ra từ trong túi lấy ra một gói thuốc lá, rút ra.

Mã Hải vội thêm lửa.

“Lâm Đổng, tôi sai rồi.”

Vương Hào hít một hơi thật sâu, trâm giọng nói: “Xin cho … tôi một cơ hội nữa.

“Tôi nên cho như thế nào?”

Lâm Dương hít sâu điếu thuốc, khàn khàn ôi muốn hỏi ông một chút, Dương Hoa nói: này, cuối cùng là của tôi, hay là của nhà ông?”

“Đương nhiên là của Lâm Đổng.” Vương Hào thấp giọng nói, sau đó nghiêng đầu.

Vương Tử đầu rối loạn, cả người run run, lập tức chạy tới, quỳ rạp trên đất.

“Lâm Đổng, tôi. .. Tôi biết sai rồi, van cầu ngài cho … nữa tôi một cơ hội, ta cam đoan về sau không bao giờ… nữa đắc tội ngài , tôi khẳng định sửa lại mắt, không dám mạo phạm ngài nữa!”

“Có nghĩa là không mạo phạm tôi, lần sau cậu sẽ mạo phạm những người khác?”

Lâm Dương hỏi.

“Không không không, tôi tôi tôi. .. Tôi không có ý đó!” Vương Tử rối rắm, vội vàng lắc đầu.

“Thôi, hỏi lại cũng vô dụng!”

Lâm Dương khoát tay áo, thản nhiên nói: “Đem bọn họ đuổi khỏi công ty đi, còn nữa…

đem Vương Tử này đánh gãy chân đi.”

Lời này vừa xong, cả người Vương Tử run rẩy.

“Lâm Đổng!”

Vương Hào nóng nảy, vội la lên.

“Như thế nào? Cảm thấy được tôi xử phạt quá nhẹ? Có phải muốn tôi phế cả tay chân anh?” Lâm Dương mặt không chút thay đổi nhìn Vương Hào.

Vương Hào sắc mặt tái nhợt, hai tay siết chặt, cắn răng nói: “Lâm Đổng, làm người hãy cho người khác một con đường sống , tôi thừa nhận, việc con tôi làm xác thật không còn gì để nói, đúng là xúc phạm ngài, nhưng người không biết không có tội, nếu hắn biết ngài là Lâm Đổng, lại sao lại trêu chọc ngài? Cho nên tôi hy vọng ngài có thể cho hắn một cơ hội để hối cải! Như vậy đối với tối và ngài đều tốt!”

“Nếu mà tôi không phải Lâm Đổng thì sao?” Lâm Dương lập tức hỏi.

Vương Hào sắc mặt căng thẳng.

“Hắn hẳn là không phải lần đầu tiên làm loại chuyện này đi? Nếu đổi lại là một người không có quyền không có thế, bị hắn khi dễ , vậy người kia tìm ai để giải oan? Ông… sẽ lại cho hắn cơ hội đi?” Lâm Dương lãnh đạm nói.

“Cái này không liên quan đến chuyện của tôi!” Vương Hào trầm nói.

“Tôi đây vì sao phải cho hắn một cơ hội?

Cái này cũng không liên quan đến chuyện của tôi.” Lâm Dương lắc đầu nói, tiếp đó phất tay, ý bảo Mã Hải nghe theo.

“Lâm Đổng!”

Vương Hào lúc này hét lớn một tiếng.

Lâm Dương không khỏi hướng về phía hắn nhìn lại.

Đã thấy hắn hai mắt tròn xoe, lạnh lão mà quát: ‘Lâm Đổng! Tôi cần phải nói cho ngài biết! Nếu ngài thực sự bức chúng tôi đến đường cùng! Đối với Dương Hoa không có gì tốt!!”

“Ồ? Ông muốn như thế nào? ?”

Lâm Dương hứng thú, nhìn thấy hắn hỏi.

“Như thế nào? Hừ, Lâm Đổng, tôi nói cho cậu biết, nhà chúng tôi cũng không phải dễ coi thường, chó cùng thì rứt dậu, huống chỉ là người? Hiện tại Dương Hoa thế cục căng thẳng như thế! Hai mặt đều là địch, nếu bên trong xuất hiện thêm vấn đề lớn, đối Dương Hoa mà nói, chính là một cái tổn thất rất lớn!

Ngài cũng đừng bức ta quá mức, cá chết lưới rách!!” Vương Hào tức giận nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1429


CHương 1429:

Lâm Dương cau mày, thật không nghĩ tới Vương Hào tin tin như vậy.

Hắn lướt nhanh về phía Mã Hải hỏi: “Vương gia ở Dương Hoa có chuyện gì?”

“Là một trong những cổ đông, đồng thời cũng là những người ủng hộ mấy hạng mục của chúng ta ở Giang Thành, không có bọn họ chúng ta ở Giang Thành mấy hạng mục này sợ khó có thể duy trì.” Mã Hải vội nói.

“Cũng chỉ có thế này thôi?” Lâm Dương khó hiểu hỏi.

Mã Hải do dự, lần nữa cúi đầu nói: “Ngoại trừ những điều này, mấy nhà máy sản xuất dược phẩm của chúng ta. .. Cũng là vương gia cung cấp!”

Lời này vừa xong, Lâm Dương trầm mặc .

Mấy nhà máy dược phẩm đều là Vương gia cung cấp. …

Nếu lúc này đem vương gia đá ra, tân dược sẽ không có nơi sản xuất, đưa ra thị trường khẳng định sẽ bị ảnh hưởng rất lớn, một khi tân dược xuất hiện vấn đề gì, Dương Hoa có thể cũng xong.

Đây là lần cuối cùng Dương Hoa cứu mạng đám rơm rại Nhìn Lâm Dương do dự, trên mặt Vương Hào lộ ra cười khẽ, thản nhiên nói: “Lâm Đổng, tôi thấy cái này cũng không phải chuyện lớn gì, con tôi quỳ xuống trước mặt ngài, dập đầu, xin lỗi ,điều này không phải trước đó ngài mong muốn hay sao? Hiện tại hắn đã muốn được làm như vậy, vậy ngài có thể hay không chuyện lớn hóa nhỏ, coi như bỏ qua?”

Lời vừa kết thúc, Mã Hải lập tức nhìn Lâm Dương.

Hiển nhiên, hắn cũng muốn cứ như vậy quên đi.

Dù sao bây giờ Dương Hoa cũng không ổn định, tuy rằng Lâm Dương đưa ra tân dược sắp đưa ra thị trường, gây ra sự xôn xao nhưng mà… . Tân dược không có nhà máy sản xuất, tất cả đều là không thể ổn định.

Huống chỉ loại dược phẩm này. .. Thật sự có thể chế tạo ra?

Vô số người kỳ thật vẫn là duy trì thái độ hoài nghi.

Nhưng mà đúng lúc này, Lâm Dương đột nhiên ngẩng đầu lên.

“Mã Hải, cho người động thủ đi.”

Hô hấp mọi người bỗng nhiên run sợ.

“Lâm Đổng… “

“Động thủ!”

Lâm Dương quát lạnh.

Không chút nghi ngời

Lâm Dương một lời vừa dứt, hoàn toàn đem cha con nhà Vương gia dọa sợ.

Vương Tử rối rắm run sợ.

Vương Hào hai mắt trừng lớn.

Mã Hải không có sự lựa chọn, chỉ có thể thở dài, vung tay lên.

Những người đứng ở ngoài cửa của Mã Hải lập tức sải bước về hướng này.

“Ba! Bal Cứu ta! Cứu con với!!”

Vương Tử thảm thiết hô to.

“Lâm đổng! Mày . . con trai ngoan!!”

Vương Hào gầm nhẹ .

“Tôi còn có thủ đoạn ác hơn, ông có thể còn chưa gặp qua!” Ngón tay Lâm Dương gõ mạnh vào bàn, vẻ mặt âm lãnh tới cực điểm.

Một gã bảo vệ trực tiếp đi tới, túm lấy Vương Tử.

“Dừng tay cho tôi!!”

Vương Hào nhịn không được nữa, kêu người của chính mình tiến lên.

“Nếu hôm nay ông dám động, ông và con trai ông đều sẽ có kết cục giống nhau!”

Lâm Dương lạnh lão nhìn ông ta.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1430


Chương 1430:

“Họ Lâm! Mày .. Mày dám?”

Vương Hào bỗng nhiên dừng bước, trong lòng chột dạ, nhưng vẫn mạnh miệng hô.

“Nếu không tin, có thể thử xem.”

Lâm Dương khàn khàn nói, ngón tay trên bàn nhẹ nhàng nắm chặt con dao bằng thép.

Giết!

Con dao kia bỗng chốc bị Lâm Dương bẻ cong.

Vương Hào bên này lập tức há hốc mồm.

Người này có thể làm đến mức này?

Lâm Đổngnày. .. Là quái vật?

“Vương Hào, tôi khuyên ông vẫn là nên thành thật đi, bản thân Lâm Đổng chính là một vị đại sư võ thuật, những người phía sau ông chỉ sợ còn không đối phó được một ngón tay của Lâm Đổng” Mã Hải vô cảm nói.

Vương Hào nghiến răng nghiến lợi, mà những người của hắn phía sau đều run sợ, không dám lên tiền.

Người của Hàn túm Long Vương Tử lại, đặt tại trên bàn.

“Ba! Cứu con! Cứu con, ba!” Vương Tử rít gào , điên cuồng giãy dụa.

Nhưng tay chân hắn gầy guộc làmsao có thể đối phó với 35 vệ sĩ to lớn này? Trông chẳng khác nào như đang làm thịt dê.

“Vương Tử, con kiên nhẫn một chút, con kiên nhẫn một chút! Ba sẽ không cho con chịu khổ không công!” Vương Hào thống khổ kêu, nước mắt chảy ngang dọc.

Một gã bảovệ mang theo một cái côn trên mặt đất, đem Vương Tử kéo thẳng chân, sau đó liên đập côn thẳng xuống.

Nhưng khi vừa bắt đầu, Lâm Dương đã mở miệng: “Chậm đất”

Mọi người đồng thời nhìn Lâm Dương.

Vương Hào cũng ngẩn ra.

Chẳng lẽ là .. Lâm Đổng hồi tâm chuyển W Nhưng mà sự thật chứng minh bọn họ nghĩ quá nhiều.

Lâm Dương đứng lên, lấy một ống tuýp từ trên ghế cùng với con dao thép cầm trên tay.

Loại sức lực này chỉ có thể là sức mạnh của quái vật.

Ánh mắt bảo vệ nhìn Lâm Dương đều trở nên không đúng .

“Để cho tôi!”

Lâm Dương cầm ống tuýp đi qua.

Vương Hào thiếu chút nữa hộc máu.

Bảo vệ lập tức lui ra.

Đã thấy Lâm Dương đặt hướng chân Vương Tử, đập mạnh một tiếng.

“AIIE Tiếng kêu thảm thiết vang lên, vọng cả nhà ăn.

Bàn chân Vương Tử dập nát gãy xương, hoàn toàn giống bùn nhão dưới ao, chân còn lại chân không chút cứng rắn.

Lâm Dương không để ý đến Vương Tử kêu thảm thiết, lần nữa trực tiếp dùng côn thép, hướng thẳng đến chân còn lại dùng lực.

Sát!

SáU SáU Ba tiếng vang trong trẻo truyền ra.

Vương Tử đau đến hôn mê bất tỉnh.

Nhưng mà sự việc vẫn chưa kết thúc.

Lâm Dương theo bên hông lấy ra một chuỗi kim trong túi, bằng phẳng đặt ở trên bàn.

Vương Hào hô hấp bỗng nhiên run rẩy: “Lâm Đổng, ngươi. .. Mày làm gì? ?”
 
Back
Top Bottom