Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1106: 1106: Chương 1105


“Thầy…” Linh Trúc lên tiếng.
“Linh Trúc, tôi đã tài trợ cho em thành lập Viện nghiên cứu ở nước Y, giờ tôi muốn bổ nhiệm em làm giám đốc điều hành.

Em có đảm nghiệm được việc này không?” Lâm Dương lên tiếng hỏi.
Linh Trúc sửng sốt, sau đó gật đầu nói: “Đương nhiên là được, nhưng mà… người nhà của em ở bên kia…”
“Không sao, nếu em muốn đưa họ đến, em có thể tuỳ ý sắp xếp, hoặc có thể dành ra chút thời gian định kỳ về thăm gia đình, tôi sẽ cho em những kỳ nghỉ dài.”
“Vâng thưa thầy.” Linh Trúc gật đầu.
“Vương tử Birken.” Lâm Dương lại quay đầu.
“Cậu Lâm, còn có chuyện gì sao?” Vương tử Birken vội vàng trả lời, trong lời nói của ông luôn thể hiện sự tôn trọng.
“Mặc dù Công chúa điện hạ đã tỉnh lại, nhưng độc tố trong cơ thể vẫn chưa được tiêu tan hoàn toàn.

Cô ấy vẫn cần phục hồi sức khoẻ, điều trị và theo dõi.

Tôi sẽ hướng dẫn Linh Trúc về các phương pháp điều trị tiếp theo.

Khi nào Viện nghiên cứu được thành lập, ngài có thể đưa công chúa đến điều trị mỗi tuần, trong vòng một năm nữa công chúa có thể bình phục hoàn toàn.”
Lâm Dương cười nói.
Linh Trúc vừa nghe, ngay lập tức cô ấy đã hiểu được ý đồ của Lâm Dương.
Lâm Dương muốn lợi dụng Vương tử Birken tại nước Y để hỗ trợ Linh Trúc sao?
“Cảm ơn cậu Lâm, sau khi thành lập Viện nghiên cứu, Vương tử Birken tôi đây hy vọng có thể mang may mắn đến cho các cậu.”
Birken nói với một nụ cười tươi trên mặt.
“Đương nhiên, nếu ngài muốn đến, chúng tôi luôn luôn hoan nghênh.”
“Cảm ơn người bạn tốt.” Hoàng tử Birken mỉm cười, sau đó quay đầu lại: “Vệ sĩ!”
“Điện hạ!” Một vệ sĩ lập tức chạy đến bên Birken.
“Chọn một mảnh đất tốt để xây dựng Viện nghiên cứu và Hiệp hội Y khoal”
“Vâng thưa điện hạ.”
Vệ sĩ kia gật đầu.
“Cậu Lâm, xin cho phép hoàng gia của chúng tôi chịu mọi chi phí xây dựng Viện nghiên cứu này.

Chỉ bằng cách này thì chúng tôi mới có thể bày tỏ lòng của mình để cảm ơn công lao của cậu đối với bệnh tình của con gái tôi.” Vương tử nói một cách chân thành.
“Cảm ơn Vương Tử!” Lâm Dương gật đầu cười, vươn tay bắt lấy tay Birken.
Các phóng viên quay lại hình ảnh này một cách rầm rộ.
Không còn nghỉ ngờ gì khi mọi người đều biết rằng Viện nghiên cứu này sắp được đặt tại thủ đô của nước Ý, lại còn có quan hệ với dòng dõi hoàng gia.
“Viện nghiên cứu này cùng với Hiệp hội Y khoa đều không phân biệt đông y hay tây y, chỉ cần là nhân tài về y thuật thì đều có thể gia nhập vô điều kiện.

Đương nhiên, Hiệp hội Y khoa vẫn có tiêu chuẩn tuyển dụng nhất định, là người gia nhập phải có đủ tài năng và †ư cách.

Chúng tôi không muốn có một số nhân vật sân si và đáng khinh trong Hiệp hội Y khoa này.” Lâm Dương tươi cười trước ống kính.
“Gậu..” Lôi Minh khuôn mặt đỏ bừng, nghẹn họng không biết nói gì.
Ông ta đương nhiên biết Lâm Dương đang chế nhạo mình.

Mà Lâm Dương cũng hoàn toàn không để ý đến Lôi Minh chút nào, lại nói thêm một câu: “Ngoài ra, chúng tôi còn có một chuyện muốn thông báo.”

Mọi người có mặt tại đây đều nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, chờ xem rốt cuộc anh đang định nói gì.
“Kể từ bây giờ trở đi, tất cả các sản phẩm thuộc Tập đoàn Dương Hoa chúng tôi, bao gồm cả sản phẩm thuốc điều trị nhồi máu não và thuốc trị viêm mũi dị ứng, cũng như tất cả các loại thuốc điều trị sẽ được ra mắt trong tương lai, sẽ được hoãn phân phối tại Mỹ vô thời hạn.”
Lời nói vừa thốt ra, cả căn phòng im lặng trong giây lát.
Mọi người đều chết lặng.
Hoãn phân phối vô thời hạn sao?
Nghĩa là gì?
Điều này có nghĩa là Dương Hoa sẽ không còn cung cấp sản phẩm của mình cho nước Mỹ nữa?
Lâm Dương, anh đang trực tiếp cắt đứt nguồn cung cấp thuốc điều trị nhồi máu não và viêm mũi dị ứng ở nước Mỹ đấy sao?
Vậy thì làm sao những bệnh nhân này có thể chữa bệnh được?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1107: 1107: Chương 1106


Trong tích tắc, trên mạng bỗng bùng nổ.
Mọi người đều sắp phát điên.
Tất cả các phóng viên đang có mặt tại đây đều không nhịn được mà lao lên hỏi Lâm Dương.
“Anh Lâm, sao anh lại làm vậy?”
“Anh Lâm, anh đang trả thù Lôi Minh đúng không?”
“Anh Lâm, liệu anh đã xem xét về hậu quả khi đưa ra quyết định này chưa?”
“Anh Lâm, anh không đặt tính mạng của bệnh nhân lên hàng đầu sao? Điều này anh nghĩ có vi phạm nguyên tắc của anh với tư cách của một bác sĩ hay không?”
Mọi người đều dò hỏi, ánh mắt tóe ra lửa như muốn đốt cháy Lâm Dương để tìm ra câu trả lời.
Lôi Minh lúc này ngẩn người, ông ta không ngờ Lâm Dương lại có quyết định như vậy.

Tương tự, Linh Trúc cũng đang rơi vào trạng thái đờ đẫn.

Hành động này… đúng là điên thật rồi!
“Đầu tiên, tôi khẳng định quyết định này của tôi không hề mang tính trả thù.

Tôi đưa ra quyết định như vậy là để cho phép ông Lôi Minh đây thể hiện tài năng của mình và phát huy kỹ thuật y khoa của bọn họ.

Ông Lôi Minh ban nãy cũng vừa nói, việc chữa khỏi bệnh cho Công chúa Margaret đều là công lao do Hiệp hội Y khoa của ông ta làm ra, không phải sao? Nếu như nói như vậy, chắc chắn kỹ thuật tây y này của Lôi Minh phải tốt hơn kỹ thuật đông y của chúng tôi rồi.

Tôi không hề phản đối điều này mà.

Để ông ta tiếp tục điều trị các bệnh này ở Mỹ, đây là lựa chọn tốt nhất, đúng không?”
“Thứ hai, tôi không hề từ bỏ bệnh nhân ở Mỹ.

Tôi chỉ muốn họ được điều trị tốt hơn khi kỹ thuật của ông Lôi Minh đây tốt hơn tôi, tôi nghĩ Viện nghiên cứu của họ chắc chắn sẽ có những loại thuốc tốt hơn những loại thuốc mà tôi đã sản xuất ra.

Thuốc chữa bệnh tốt nên tôi hy vọng mọi bệnh nhân ở nước Mỹ nếu có vấn đề gì về tình trạng sức khoẻ thì có thể đến Hiệp hội Y khoa để khám và chữa bệnh.

Tôi nghĩ chủ tịch Lôi Minh sẽ dễ dàng chữa khỏi bệnh cho mọi người.

Tội thật sự coi đây là điều tốt đối với tất cả bệnh nhân”
“Cuối cùng, tư cách của một bác sĩ mà các bạn đang nói đến là gì? Tôi muốn hỏi bạn, khi mà bạn hỏi tôi câu này, bạn coi tôi như một phù thuỷ chỉ biết cách phù phép thôi hay sao? Hay thật sự coi tôi là một bác sĩ? Nếu coi tôi như một bác sĩ, tôi nghĩ là tôi đã giải thích rồi.

Còn nếu coi tôi là phù thuỷ, bạn có nghĩ rằng thật nực cười khi bạn đang áp những quy chuẩn và tư cách của một bác sĩ cho tôi không?”
Lâm Dương cười nhẹ, trả lời các câu hỏi của từ phóng viên.
Mãi một lúc lâu sau, các phóng viên vẫn chưa nói nên lời.
Đây không phải là trả thù thì là gì?
Đây là sự trả thù một cách công khai và tr*n tr** luôn đó.
“Vậy, nếu không còn câu hỏi nào khác, vậy thì hôm nay chúng ta sẽ kết thúc tại đây, †ôi cũng phải trở về Việt Nam rồi.”
Lâm Dương cười nói, vừa định rời khỏi.
Thế nhưng, phóng viên tại đây làm sao có thể buông tha cho anh được, bọn họ lại tiếp tục bổ nhào về phía Lâm Dương đặt câu hỏi.
Còn Lôi Minh lúc này thì như người mất hồn, chỉ biết ngơ ngác mà nhìn Lâm Dương.
Sao ông ta không nghĩ ra người Việt Nam lại xấu xa đến thế nhỉ?
Điều này khác nào biến ông ta trở thành kẻ thù không đội trời chung trong mắt vô số bệnh nhân đang mắc chứng viêm mũi dị ứng và nhồi máu não cơ chứ?
Lôi Minh nghiến răng, bí mật quay người rời đi.
Có một anh chàng phóng viên tỉnh mắt nhìn ra hành động chuẩn bị rời khỏi hiện trường của Lôi Minh, tất cả phóng viên đều ùa về phía ông ta, lần lượt đặt ra những câu hỏi vô cùng hóc búa.
“Tôi không biết.”
“Điều này tôi không thể trả lời được.”

“Sau này nếu có cơ hội, tôi sẽ giải thích cụ thể: Lôi Minh vẫy vẫy tay thêm một lần nữa, không muốn trả lời thêm câu nào, cúi đầu rời khỏi buổi phát sóng.
Tâm trạng của ông ta lúc này vô cùng kinh khủng.

Vốn dĩ tưởng mình sẽ thắng Lâm Dương được một hiệp, nhưng không ngờ anh lại tung chiêu này.
Ro ro… rO ro…
Lúc này, điện thoại trong túi Lôi Minh rung lên, Lôi Minh sửng sốt, nhìn qua màn hình điện thoại sau đó nhấn nút nghe.
“Lôi Minh, cậu xem bản thân mình đã làm được việc tốt đẹp gì kia?” Tiếng hét trong điện thoại truyền đến.
“Thưa ông, tôi chỉ làm theo chỉ dẫn của ông thôi.

Tôi không xin lỗi và cũng không để cho Hiệp hội Y khoa mất mặt mà.” Lôi Minh nói trong bất lực.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1108: 1108: Chương 1107


“Nhưng cậu đã khiến Hiệp hội Y khoa trở thành mục tiêu chỉ trích của công chúng rồi đó! Cậu có hiểu không hả?”
“Cái này thì…”
“Sau khi Dương Hoa ngừng cung cấp thuốc, chắc chắn sẽ có một số lượng lớn bệnh nhân không có thuốc chữa bệnh, bất kể Hiệp hội Y khoa các cậu dùng phương pháp gì, nhất định phải giải quyết được hết tất cả những vấn đề của bệnh nhân, hiểu chưa?”
“Thưa ông, chúng tôi… hiện tại chúng tôi vẫn chưa có phương án điều trị cho hai căn bệnh viêm mũi dị ứng và nhồi máu não…” Lôi Minh nói thật nhanh.
“Các người đều ăn cứt hết sao? Chế tạo thuốc còn không làm được?”
“Chúa ơi, thưa ông, ông có biết rằng hai loại thuốc đặc trị đó do Dương Hoa phát triển rất phức tạp không? Có rất nhiều thành phần trong đó mà chính tôi còn chưa hiểu rõ.

Dù sao thì chúng cũng là đông y… Nếu làm vậy, chúng ta cần thời gian…”
“Đừng nói với tôi những điều vô bổ đó, nếu không tìm ra được thì không chỉ mất thể diện của Hiệp hội Y khoa mà còn mất thể diện của cả quốc gia nữa.

Khi đó thì cái vị trí chủ tịch Hiệp hội Y khoa cậu cũng đừng mơ mà ngồi xuống.”

Vừa nói dứt câu thì người ở đầu bên kia đã ngay lập tức cúp máy.
Lôi Minh sững sờ cầm điện thoại, một lúc lâu sau vẫn còn thẫn thờ…
Lần này đúng là chơi lớn rồi…
Linh Trúc hơi lo lắng đi về phía nhà của bố mẹ cô ấy.
Lâm Dương đã nhờ Khang Giai Hào, Phương Thị Dân và những người khác liên hệ với vài người bạn luật sư ở nước M, nhờ bọn họ giúp Linh Trúc giải quyết các vụ kiện tranh chấp nợ nần.

Bây giờ Linh Trúc đã được xoá khỏi danh sách nợ xấu ở ngân hàng, mà nợ nần cũng được Lâm Dương trả giúp bảy tám phần.
Tất nhiên Linh Trúc cũng không thích hưởng không từ người khác, cô ấy yêu cầu anh trừ tiền nợ vào lương sau này của mình.
Lâm Dương rất thích thú với người ngay thẳng như cô ấy, cũng không phản đối, nhưng anh lại nâng lương của cô ấy cao hơn một chút.
Vào buổi tối.
Linh Trúc đứng trước cửa chính, tay để ở chuông cửa, muốn bấm nhưng lại không dám.

Ngày mai cô ấy phải đi đến nước Y rồi.
Vương tử Birken đã giúp cô ấy sắp xếp mọi thứ.

Thái tử rất vui vì viện nghiên cứu hiệp hội y học Tây Y kết hợp cô ấy thể nằm trên lãnh thổ của nước Y, hoàng thất khác cũng hài lòng, dù sao hiệp hội y học này và cô ấy cũng có quan hệ chặt chẽ với tập đoàn Dương Hoa.

Vì vậy Linh Trúc đến là để tạm biệt cha mẹ cô ấy.

Thế nhưng nghĩ đến thái độ trước đây của cha mẹ, cô ấy lại do dự.

“Ba mẹ … chắc là cũng không muốn thấy mình đâu.” Linh Trúc thì thầm, hít một hơi thật sâu, buông tay quay người định bỏ đi.
Nhưng ngay lúc này.
“Kẽo kẹt.” Cửa được mở ra.
“Linh Trúc?” Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Linh Trúc không khỏi giật mình, quay đầu nhìn lại, trước mắt cô ấy là dáng hình hơi đầy đặn của mẹ mình.

“Mẹ…” Linh Trúc sững sờ.
“Con gái yêu của mẹ, sao con lại đứng ở cửa? Mau vào đi, coi chừng lạnh.” Mẹ Daisy kéo tay Linh Trúc vào nhà, mặt lộ nét đau lòng.
Linh Trúc giật mình, thái độ của mẹ so với lần trước như là một trời một vực.

Cha Jeno đeo một cặp kính đã lỗi thời đang ngồi ở sô pha xem báo, thấy Linh Trúc bước vào ông ấy lập tức để báo xuống đi đến ôm lấy cô ấy.
“Ba.” Mắt Linh Trúc đỏ lên, hơi bối rối.
“Linh Trúc, ba thật sự xin lỗi con, ba không biết tất cả đều là hiểu lầm, cũng không biết hiệp hội y học kia lại đối xử với con như vậy.

Xin lỗi con gái, con đã phải chịu đựng nhiều rồi.” Jeno nhắm mắt khẽ nói, giọng nói chất chứa sự ăn năn.
“Ba mẹ, có chuyện gì vậy?” Linh Trúc ngạc nhiên hỏi.
“Ba mẹ không sao, chỉ là rất xấu hổ với những việc đã xảy ra mà thôi.” .Jeno thở dài nói.
“Ba mẹ, mọi chuyện cũng đã qua rồi, chúng ta đừng nhắc đến nữa” Linh Trúc dịu dàng nói.
Jeno im lặng nhìn Linh Trúc, trong lòng càng thêm xấu hổ.

Daisy cũng vội lau nước mắt, lúc này lại nghĩ đến chuyện gì liền nói: “Con gái, chắc là con chưa ăn cơm đúng không? Ngồi xuống đi để mẹ làm vài món ngon cho con.”
“Cũng được mẹ” Linh Trúc mỉm cười ngọt ngào đáp.
“Vừa lúc tôi đang đói bụng, Daisy, làm nhiều một chút.”
“Được.” Daisy nhìn .Jeno rồi đi vào bếp bận rộn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1109: 1109: Chương 1108


Trong lúc này.
Ding dong… ding dong…
Một hồi chuông cửa vội vã vang lên.

Cả nhà ba người đều sửng sốt.
“Chờ một chút, đang đến đây.” .Jeno đi đến mở cửa.
Không ngờ là Pete, chú của Linh Trúc.
“Jeno, Linh Trúc đã về rồi sao?” Pete hỏi gấp.
“Có chuyện gì vậy Pete, chẳng lẽ là ngày tận thế đến rồi sao?” .Jeno nói đùa.
“Nói cho tôi biết, Linh Trúc có ở trong không?” Pete hét lên.
Jeno âm thầm nhíu mày, liếc thấy nét mặt ngạc nhiên của Linh Trúc trong nhà, sau đó nhìn Pete rồi trầm giọng nói: “Linh Trúc ở bên trong, nhưng nói trước với chú, nếu chú muốn gây ra phiền phức gì cho Linh Trúc thì phải vượt qua tôi trước.”
“Tôi không đến đây gây rắc rối.” Pete vội vàng đi vào.
“Chú Pete, có chuyện gì vậy?” Linh Trúc nhìn Pete, lo lắng hỏi.
“Linh Trúc, nói cho chú biết, con với người Việt tên Lâm Dương kia có quan hệ tốt không?” Pete chống tay lên bàn nghiêng người về trước hỏi.
“Chuyện là… anh ấy… là thây của con.”
Linh Trúc cẩn thận nói.
“Vậy con có thể hỏi thầy con mua một chút thuốc được không? Ba mẹ của thím con cần uống thuốc bổ não, bọn họ tuổi lớn quá rồi, không thể dừng uống được.

Chú có thể đưa con tiền, bao nhiêu cũng được, con nói anh ta bán thuốc cho chú đi” Pete vội nói.
Lời vừa nói dứt, Linh Trúc và .Jeno chợt nhận ra, người này đến là vì thuốc.
Nhưng mà chuyện vẫn chưa kết thúc.
Dingdong… dingdong…
Tiếng chuông cửa lại vang lên vội vã.
Jeno kinh ngạc muốn đi tới mở cửa.

Thế nhưng khi đặt tay lên cửa thì lại thấy hơi kỳ lạ, ông ấy đến cửa sổ bên cạnh, kéo màn cửa một chút nhìn ra phía ngoài.

Mới phát hiện trước nhà chẳng biết từ lúc nào đã tụ tập rất nhiều xe hơi, vô số người dân nước M tập trung trước cửa nhà, tay giơ cao tiền miệng hét lớn.
“Cô Linh Trúc, làm ơn bán thuốc đặc trị cho tôi.”
“Cầu xin cô đó cô Linh Trúc.”
“Cô Linh Trúc, cô ra gặp tôi một lần đi.”
Những tiếng hét vang lên không ngừng.
Cha mẹ của Linh Trúc cũng choáng váng, Linh Trúc cũng chết lặng.

Lúc này cô ấy mới hiểu được ý đồ thầy của mình.

Lần này địa vị trong nước của cô ấy e rằng đã hoàn toàn vượt qua Lôi Minh.

Cô ấy đã trở thành niềm hy vọng duy nhất của vô số người, là vị Chúa cứu thế duy nhất.
Lúc này một cuộc điện thoại gọi đến.
Linh Trúc liếc nhìn dãy số, là một số điện thoại xa lạ.

Cô ấy do dự một lúc nhưng vẫn bắt máy.

Thế nhưng chỉ mới nói vài câu, sắc mặt của Linh Trúc lập tức thay đổi.
“Thưa ngài, trước tiên tôi phải gọi điện cho thầy tôi trước…” Linh Trúc lo lắng nói.
“Tôi sẽ chờ cuộc gọi của cô, cô Linh Trúc.” Bên kia đầu dây là một giọng nói nghiêm túc, sau đó điện thoại ngắt kết nối.
Lâm Dương đáp chuyến bay về Giang Thành.
Nhưng khi vừa xuống máy bay, đã nhân được cuộc gọi đến từ Linh Trúc.
“Có chuyện gì vậy Linh Trúc? Gặp phải chuyện phiền phức gì hay sao?”
Lâm Dương mỉm cười hỏi thăm.
“Thây ơi, quả nhiên là có chuyện phiên phức rồi.”
Linh Trúc thở đài, nhỏ giọng nói: “Quan chức chính phủ nước M lúc nãy có gọi điện cho em.”
“Ô⁄ Lâm Dương híp mắt hỏi: “Ông ta nói gì?”
“Ông ấy yêu cầu em ở lại nước M, cũng như vì những bệnh nhân trong nước mà mang thuốc viên mũi và nhồi máu não đến.”
Linh Trúc thở dài nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1110: 1110: Chương 1109


“Hình như đây không phải là chuyện mà quan chức chính phủ có thể quyết định đâu?”
Lâm Dương nói.
“Cho nên là em rất khó chịu, ông ta nói nếu như em không làm theo lời ông ta thì họ sẽ hạn chế em rời khỏi nước M.
Nói cách khác nếu em không đưa cho họ đầy đủ số lượng thuốc, thì em sẽ không đến nước Y được.”
Linh Trúc khổ sở nói.
“Nếu vậy thì không đi là được.”
Lâm Dương cười nói.
“Ý của thầy là?”
“Tôi là người rất ghét bị người khác uy h**p.
Bọn họ càng uy h**p, tôi càng không làm.
Tính tình của tôi rất kỳ lạ, nếu bọn họ không cho tôi đi, thì tôi không đi nữa.”
Lâm Dương nói.
Linh Trúc gật đầu: “Nếu thầy đã tính như vậy, thì Linh Trúc sẽ nhất định nghe theo ý thầy.”
“Trong khoảng thời gian này em cứ ở nhà đọc sách, còn nói với quan chức chính phủ kia, là ông ta hãy đến gặp chính tôi để nói chuyện.”
“Được.
Nhân tiện thì, thuốc đặc trị của thây có thể cho em một chút được không?
Linh Trúc cẩn thận nói.

“Em cần à?”
“Em có nhiều người thân và bạn bè cần thuốc để duy trì sự sống.
Hiện giò trong nước M tất cả thuốc đặc trị đều bị cướp hết, bọn họ không mua được thuốc, cho nên đến tìm em”
Linh Trúc xấu hổ nói.
“Thì ra là vậy.

Được rồi, tôi sẽ nói Mã Hải chuẩn bị cho em mười thùng thuốc, trước tiên là mang đến nhà em.

Sau đó, hãy thay mặt tôi gửi một thông điệp đến các bệnh nhân ở nước M.
“Thông điệp gì?” Linh Trúc vội vàng hỏi.
“Nếu họ muốn điều trị, có thể đến Việt Nam bất cứ lúc nào.

Ở đây chúng tôi có đủ thuốc cũng như phương án điều trị đầy đủ.
Dù là bệnh nhân đến từ đâu thì tôi cũng sẽ đối xử bình đẳng, không phân biệt đối xử.”
Linh Trúc nghe xong thì giật mình, hô hấp có chút khó khăn.

“Thầy đang muốn tạo áp lực lên chính phủ sao?” Cô ấy thận trọng hỏi.

“Chính phủ thì sao, không có quan hệ gì với tôi hết.

Tôi chỉ đang không hài lòng cách bọn họ đối xử với tôi cũng như y học Việt Nam.

Bọn họ đã không tin thì sao lại bắt tôi cho bọn họ thuốc đặc trị mà y học Việt Nam đã nghiên cứu phát minh ra?”
“Cái này… Cũng đúng…” Linh Trúc bất lực thở dài.
“Còn chuyện gì nữa không?”
“Không… Không có.”
“Nếu có bất cứ chuyện gì cứ gọi cho tôi.”
Lâm Dương vừa dứt lời thì cúp máy ngay lập tức.
Sau khi xuống máy bay, đích thân Mã Hải đến đón anh.
Trong xe hơi.
“Công ty vẫn tốt chứ?” Lâm Dương thuận miệng hỏi.
“Rất tốt.

Bởi vì nhờ chủ tịch Lâm phát sóng trực tiếp mà điểm chứng khoán của chúng ta trong vòng một đêm tăng, đến giờ vẫn có xu hướng tăng.

Không chỉ vậy, có rất nhiều công ty trong nước muốn hợp tác với chúng ta.

Chúng ta có thể tận dụng cơ hội này để triển khai một số cơ sở chiến lược quan trọng, sẽ giúp ích rất nhiều khi công ty phát triển các kênh ngành khác trong tương lai” Mã Hải cười nói.
“Vậy là tốt rồi.” Lâm Dương nhẹ gật đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1111: 1111: Chương 1110


Sau khi trở về Dương Hoa, Lâm Dương xử lý những chuyện ở Dương Hoa bị chồng chất mấy ngày nay, tiện đường vòng qua chỗ Tô Nhan một lát.
Tô Nhan là người cuồng công việc, đối với những chuyện khác cũng không để ý nhiều.

Vậy nên khi những chuyện trước đây đã qua, thái độ của cô với Lâm Dương cũng bình thường trở lại.
Lâm Dương cũng không để ý, dù sao tình cảm của hai người cũng đã phai nhạt.

Chỉ là không hiểu sao Tô Nhan còn không ly hôn với mình.

Chẳng lẽ thật sự là vì di ngôn lúc lâm chung của người cha bên giường bệnh sao?
“Gần đây anh bị làm sao vậy? Tôi đến phòng khám của Trịnh Tú Lan tìm anh, gọi điện thoại cho anh cũng không có tín hiệu, có chuyện gì sao.” Trong công ty Duyệt Nhan, Tô Nhan vừa chỉnh sửa tài liệu trên bàn vừa nói.
“À, Trịnh Tú Lan muốn tôi đến tỉnh khác mua một ít dược liệu, đến chỗ thôn làng nhỏ dân cư khá thưa thớt nên tín hiệu không có.
Tôi đến lấy một ít quần áo rồi đi ngay.” Lâm Dương thờ ơ nói.
“À” Tô Nhan ngước lên nhìn anh, nói nhỏ: “Phòng khám bận sao?”
“Vẫn bình thường.”
“Có phải là… Gần đây tôi cảm giác anh đang trốn tránh tôi thì phải?” Tô Nhan do dự một lúc rồi nói.
“Có sao?” Lâm Dương kinh ngạc nhìn cô.
“Gần đây anh có rảnh không?” Tô Nhan nhìn thẳng vào mắt anh hỏi.

“Có gì sao?”
“Tôi muốn anh cùng tôi đến Hạ Cảnh.”
“Tại sao lại đến đó?”
“Tôi muốn đến đó để bàn về một dự án, nếu có thời gian thì anh đi theo giúp tôi đi.”
Tô Nhan cúi đầu nhìn vừa tài liệu vừa nói.
Lâm Dương càng lúc càng khó hiểu, không biết Tô Nhan đang có ý gì.
“Đi khoảng mấy ngày?”
“Hai ngày.”
“Chuyện này ….”
“Nếu anh có việc, thì… Thôi quên đi…” Tô Nhan nghiêng đầu, nét mặt khó đoán.
“Không sao, tôi không bận.

Dù sao tôi cũng chưa từng đến Hạ Cảnh, xem như là một lần đi du lịch cũng được.” Lâm Dương cười nói.
“Vậy quyết định như thế nhé, một lát nữa †ôi sẽ báo thư ký đặt hai vé máy bay cho chúng ta.”
“Được”
Sau khi bàn xong, Lâm Dương chỉ có thể về thu dọn đồ đạc.
Khoảng chín giờ sáng hôm sau, Tô Nhan lái xe đến trước cửa phòng khám.
“Chà, đây là đi đâu đấy?” Trịnh Tú Lan cười hỏi.

“Cùng cô ấy đi công tác, hai ngày nữa tôi sẽ về.” Lâm Dương bất lực nói.
“Anh cũng bận quá nhỉ” Trịnh Tú Lan cười khổ.
Cô ấy có xem qua phát sóng trực tiếp, cũng biết ở nước M Lâm Dương đã làm những chuyện động trời gì.

Lúc này vừa về nước đã muốn đi công tác, quả nhiên là không thể ở yên được.
“Lâm ơi, đi thôi.” Tô Nhan ngồi ở ghế cạnh tài xế vẫy tay.

Sau khi Lâm Dương lên xe, thư ký lái xe đưa cả hai thẳng tiến đến sân bay.

Cả đường đi không ai nói lời nào.
Hai giờ chiều, họ đáp xuống sân bay Hạ Cảnh.
Sau khi xuống máy bay, Tô Nhan đi giày cao gót bước nhanh về phía cổng ra, vừa đi vừa lướt xem điện thoại, có vẻ rất vội.

Giày cao gót của cô đi cả đoạn đường đều phát ra tiếng rất êm tai.

Những người đi ngang đều bị dáng người xinh đẹp của Tô Nhan thu hút nhìn qua.

So với Lâm Dương chỉ mặc một bộ đồ bình thường, dù cũng có nét đẹp trai, thế nhưng với Tô Nhan thì không có chút cảm giác tương xứng nào.
Vừa ra khỏi sân bay họ đã thấy một chiếc RollsRoyce Phantom đậu ở gần cổng, một người đàn ông đẹp trai cao khoảng một mét tám lăm mang kính râm đang đứng cạnh xe.

Thấy Tô Nhan đến gần, anh ta lộ ra nụ cười mỉm, bước nhanh đến đón chào.
“Cô vẫn khỏe chứ, chủ tịch Vân?” Người đàn ông đưa tay ra, mỉm cười nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1112: 1112: Chương 1111


“Anh cũng khỏe chứ, cậu chủ Hồng?” Tô Nhan bắt tay người đàn ông.
Lâm Dương ở phía sau thấy vậy khẽ nhíu mày.

Mặc dù anh biết đây là phép lịch sự cơ bản, nhưng thấy vợ mình cùng người khác nắm tay như thế này cũng không dễ chịu gì.
Có lẽ là lòng tự tôn của đàn ông đang phá rối anh đây.
“Chủ tịch Vân đi đường vất vả rồi, mời lên xe.

Tôi đã đặt tiệc chào đón cô rồi đấy.”
Người đàn ông mỉm cười mở cửa xe.
“Cậu chủ Hồng không cần làm thế, chỉ cần sắp xếp chỗ ở cho chúng tôi là tốt rồi.” Tô Nhan nhã nhặn từ chối.
“Ôi như thế sao mà được.

Cô đã đến Hạ Cảnh chỗ chúng tôi, thì tất nhiên là khách, sao chúng tôi có thể làm vậy được.

Chẳng lẽ chủ tịch Vân không cho tôi mặt mũi nào sao?” Người đàn ông nói với giọng có chút đùa cợt.
“Ý tôi không phải vậy… Ôi thôi được rồi, nếu anh đã có lòng thì tôi cũng xin nhận.” Tô Nhan biết không thể nói gì nữa nên đành gật đầu.
Tô Nhan lên xe, Lâm Dương theo sát phía sau.

Người đàn ông đưa mắt nhìn Lâm Dương, có chút hoang mang mở miệng nói: “Chủ tịch Vân, tôi nhớ thư ký của cô là một cô gái, nhưng ngài đây là…”
“A… Người này là chồng tôi, anh ấy cũng có chuyện phải đến Hạ Cảnh nên đi cùng tôi đến” Tô Nhan gượng cười nói.
“Thì ra là vậy, hân hạnh gặp mặt.” Người đàn ông đưa tay về phía Lâm Dương.

Lâm Dương gật đầu bắt tay lại.
RollsRoyce chậm rãi lăn bánh.

Bầu không khí trong xe rõ ràng đã thay đổi so với trước đây.
Lông mày Lâm Dương khẽ nhúc nhích, anh nhìn lướt qua kính chiếu hậu, thấy người đàn ông vừa lái xe vừa nhìn kính, như là đang suy tính gì đó.

Con đường đến sân bay này trừ khi là giờ cao điểm thì bình thường cũng không có bao nhiêu xe, ở phía sau cũng không có chiếc xe nào.

Không còn nghỉ ngờ gì nữa, người này đang chăm chú nhìn Tô Nhan.
Lâm Dương bất đắc dĩ thở dài.

Anh cuối cùng cũng biết vì sao Tô Nhan gọi mình cùng đi với cô.

Chính là vì muốn đề phòng người này.
Xe đi hơn nửa tiếng mới vào đến trung †âm thành phố, sau đó dừng trước một khách sạn năm sao.

Phục vụ nhanh chóng chạy đến mở cửa xe.

“Cậu chủ Hồng, buổi chiều tốt lành.”
Phục vụ mỉm cười nói.

Người này rõ ràng là khách quen ở đây.
“Mọi thứ đã chuẩn bị xong rồi chứ?” Cậu chủ Hồng mỉm cười hỏi.
“Tất cả đã xong, chúng tôi đã sắp xếp phòng ăn riêng VỊP ở lầu hai.” Phục vụ cười đáp.
“Được.” Cậu chủ Hồng gật đầu, dẫn Tô Nhan và Lâm Dương cùng đi vào.
Phải nói cách trang trí của khách sạn này quả thực rất hấp dẫn.

Trần nhà tất cả đều được sơn điểm vàng lộng lẫy, ở giữa là một chùm đèn treo pha lê rất lớn, long lanh chói mắt.

Bốn phía có bốn cột nhà đều có màu vàng kim, ở giữa trung tâm là một nghệ sĩ dương cầm đang biểu diễn, âm thanh của dương cầm vọng trong khách sạn.

Nhiều khách dù đã ăn xong cũng muốn ngồi lại để lắng nghe tiếng đàn, ở đâu cũng có vẻ xa hoa và tao nhã.
Ba người lên đến phòng riêng ở lầu hai, phòng được ngăn cách bằng thủy tinh pha mực, ở bên trong có thể nhìn thấy bên ngoài, thưởng thức được tiếng đàn nhưng bên ngoài lại không thể nhìn được vào trong.

Mà khi Tô Nhan và Lâm Dương đi vào mới thấy bên trong đã có rất nhiều người, chủ yếu là những người trẻ khoảng hai, ba mươi tuổi.
“Ồ, đây chính là chủ tịch Vân trong truyền thuyết đó sao? Rất xinh đẹp, thật đúng như lời đồn.”

“Còn trẻ mà đã tự thành lập công ty, thật quá giỏi.”
“Chủ tịch Vân, cô khỏe chứ?”
Mắt của tất cả mọi người sáng lên, vội vàng đứng dậy chào hỏi Tô Nhan.

Tô Nhan có chút xấu hổ mỉm cười, gật đầu chào hỏi.
“Chủ tịch Vân đừng ngại, các vị ở đây đều là bạn hợp tác làm ăn của tôi, còn có vài người là bạn thân của tôi, đều quen biết nhau cả, mời cô ngồi.” Cậu chủ Hồng cười nói.
“Được” Tô Nhan gật đầu, cùng với Lâm Dương ngồi xuống.
“Hai vị muốn uống rượu gì?” Một người đàn ông tóc chải ngược đứng dậy cười nói.
“À tôi không biết uống rượu, tôi uống đồ uống thường là được rồi” Tô Nhan gượng cười nói.
“Hôm nay khó có dịp được gặp mặt chủ tịch Vân, không uống sao được? Sau bữa ăn này, chúng ta còn bàn chuyện làm ăn.

Chủ tịch Vân, sau này đều là đối tác với nhau cả, chẳng lẽ cô không nể mặt chúng tôi sao?”
Một gã đàn ông dáng người hơi mập cầm ly rượu cười nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1113: 1113: Chương 1112


“Chuyện này…” Mặt Tô Nhan hiện lên nét khó xử.

Mấy chuyện xã giao này, cô không rành lắm.
Nhưng ngay lúc này Lâm Dương đứng dậy.
“Vợ tôi thật sự không biết uống rượu, cô ấy bị dị ứng với cồn.

Mong mọi người đừng ép cô ấy quá, nếu mọi người muốn uống, thì cứ để tôi cùng mọi người uống nhé.” Lâm Dương mỉm cười nói.
Lời vừa nói ra, ánh mắt mọi người đều đổ đồn về anh.
“Anh đây là… Gã mập mạp lên tiếng hỏi.
“À tôi quên giới thiệu.

Vị này là chồng của chủ tịch Vân, tên là… Tên là gì nhỉ?” Cậu chủ Hồng nhìn Lâm Dương hỏi.
“Cứ gọi tôi là Lâm Dương.”
“À Lâm Dương, cậu Lâm” Cậu chủ Hồng giới thiệu.

“Cái gì? Chủ tịch Vân đã kết hôn?”
“Tôi chưa từng nghe chủ tịch Vân nói bao giờ cả.”
“Tôi cũng không biết chuyện này…”
Tất cả mọi người đều ngạc nhiên, cau mày lại.
“Tôi đã lấy chồng được nhiều năm rồi.” Tô Nhan bất đắc dĩ giải thích.
“Như vậy sao…”
Mọi người xung quanh bàn tiệc đều quay đầu lại nhìn, ánh mắt mỗi người không giống nhau, bên ngoài thì tươi cười nhưng bên trong thì lại đang âm thầm suy nghĩ điều gì đó.
Nhưng vẻ mặt của cậu chủ Hồng vẫn chưa biểu hiện gì cả, chỉ nâng lên chén rượu, mỉm cười nói: “Nếu chủ tịch Vân uống không rượu được, vậy cô cứ thay bằng nước đi.

Nào nào, mọi người cùng nâng chén, mời chủ tịch Vân một ly!”
“Cụng ly!”
Mọi người nâng chén hô.
Tiệc rượu bắt đầu xem như vui vẻ.
Lâm Dương nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Anh còn tưởng rằng những người này là do cậu chủ Hồng mời đến bữa tiệc hôm nay, danh nghĩa là tham gia uống rượu, thực tế là đối phó hoặc nhằm vào chủ tịch Vân.

Thì ra anh lo lắng quá nhiều rồi: Nhưng mà cũng phải thôi, Tô Nhan đã dẫn cả chồng mình theo rồi mà vẫn còn ôm ý đồ bất chính với cô, thì cũng quá là không thức thời rồi.
Không thể không nói, có một người vợ hồng nhan họa thủy như cô, khác nào ôm theo quả bom nổ chậm bên người đâu.
Lúc trước đối phó với một tên Cao Minh Bách rồi, bây giờ lại xuất hiện thêm một tên cậu chủ Hồng này nữa…
Cũng may là Lâm Dương cũng có chút ít thủ đoạn, nếu đổi lại là những người khác, làm sao mà giữ chân được người vợ như thế này…
Nhưng mà… suy cho cùng thì Lâm Dương vẫn nghĩ quá đơn giản rồi.
Vốn dĩ nghĩ đến cậu Hồng này bởi vì sự †ồn tại của Lâm Dương mà buông tha cho Tô Nhan, nhưng không thể ngờ được rằng, tất cả vẫn còn chưa bắt đầu.
“Được rồi mọi người, cơm đã dùng xong, rượu cũng nâng chén rồi, chúng ta lên lầu một ngồi đi, hôm nay tôi mời tới một nghệ sĩ đàn dương cầm nổi tiếng từ nước Y, dự định mở một solo concert nho nhỏ ở bữa tiệc hôm nay tặng cho mọi người.

Tôi nghĩ cậu ấy đã chuẩn bị xong rồi, mời các vị hướng đến sân khấu, chúng ta thưởng thức buổi diễn này!” Cậu Hồng mỉm cười nói.
“Tốt!” Tất cả mọi người hai mắt đều sáng bừng lên.
“Mời nghệ sĩ nổi tiếng sao? Có thể lộ ra một chút thông tin không cậu Hồng?” Một cô gái vội vàng hỏi.
“Cô nhất định đã nghe qua tên của cậu ấy!” Anh ta lời ít ý nhiều, chỉ nên ra một cái tên: “Oliver Harry!” Cậu Hồng cười nói.
Vừa nghe đến cái tên này, trong nháy mắt các cô gái có mặt tại hiện trường đều hưng phấn thét chói tai.
“Ôi trời ơi, thật sự là anh ấy!”
“Cậu Hồng, anh ấy là người mà anh mời đến sao? Anh ấy với anh quen nhau à?”
Các cô gái lập tức chen nhau tiến lên, chạy đến trước mặt cậu Hồng, vội vàng hỏi.
“Trước đây, khi tôi có dịp qua nước Y tu nghiệp, ngẫu nhiên quen biết được Harry, nói thẳng ra thì, chúng tôi cũng coi như là bạn học cũ.” Cậu Hồng cười nói.
“Áp”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1114: 1114: Chương 1113


“Thật tốt quá! Cậu Hồng, như vậy thì anh nhất định phải giúp tôi xin chữ ký của anh ấy nhat”
“Làm ơn mài”
Các cô gái hào hứng liên tục thét chói †ai, mặt mày ửng hồng hưng phấn.
“Không ngờ là vị cậu chủ Hồng này ngay cả nghệ sĩ Harry mà anh ta cũng quen biết!
Xem ra mạng lưới quan hệ của anh ta thật sự rất rộng!” Bên này Tô Nhan không nhịn được mà nhẹ nhàng thì thầm.
“Cái tên gọi là Harry đó là ai thế?” Lâm Dương đứng bên cạnh cô không khỏi tò mò, hỏi.
“Anh không biết Oliver Harry hả?” Tô Nhan kinh ngạc nhìn anh.
“Không biết, tôi không có hứng thú với mấy thứ như đàn piano.”

“Anh ta chính là nghệ sĩ đàn dương cầm thiên tài nổi tiếng quốc tế.

Ba tuổi đã bắt đầu học đàn, chín tuổi tốt nghiệp trường nhạc danh tiếng, mười bốn tuổi đã tham gia cuộc thi piano quy mô quốc tế rồi, lại còn đạt được giải quán quân! Anh ta là một thiên tài piano có một không hai trên thế giới, có người còn nói anh ta là Beethoven đầu thai đấy! Ở trong giới nghệ sĩ dương cầm, anh ta là người rất có quyền lực và địa vị.
Đương nhiên, điều khiến cho anh ta được mọi người biết đến, đó là bởi vì đầu năm nay anh ta là diễn viên chính của phim tự truyện “Sơ tâm giả”.

Nhờ bộ phim điện ảnh này mà anh ta đã vinh dự được trao giải Oscar cho diễn viên nam chính xuất sắc nhất, làm cho anh ta càng trở nên nổi tiếng, rạp chiếu phim cháy vé, hơn mười lăm triệu người xem trên toàn cầu đó!
Hiện tại anh ta không chỉ có mỗi danh hiệu là một nghệ sĩ dương cầm thiên tài, mà còn là một diễn viên nổi tiếng nữa! Chỉ cần xem TV một chút chắc hẳn sẽ đều nhận ra anh ta.” Tô Nhan trắng mắt liếc anh một cái, giảng giải cho anh nghe.
Một nhân vật có tiếng tăm như vậy mà Lâm Dương cũng không biết, mỗi ngày ở nhà anh thật sự là chỉ biết có bốc thuốc khám bệnh thôi sao…
Lúc này, tất cả khách khứa có mặt ngay tại đại sảnh đều đồng loạt đứng lên, vỗ tay rào rào.

Cả đại sảnh chìm trong tiếng vỗ tay vang như sấm dậy.
Mọi người theo tiếng vỗ tay mà nhìn lại, mới thấy một người đàn ông nước Y tóc vàng mắt xanh, khuôn mặt điển trai, mặc tây trang bước lên trung tâm sân khấu nơi đã đặt sẵn một cây đàn piano.
Nghệ sĩ dương cầm đang ngồi phía trước cây đàn vội vàng đứng dậy, nhanh chóng bắt tay với đối phương, rồi sau đó lập tức đứng sang một bên.
Bên này, vẻ mặt của cậu Hồng lộ ra nụ cười phóng khoáng, cũng sải bước đến gần.
“Hey, bạn học tốt, cậu khỏe không?” Cậu Hồng mỉm cười tặng anh ta một cái ôm.
“Ừm! Tôi tốt lắm, cám ơn lời mời của cậu, Việt Nam thật sự quá tuyệt vời.” Harry cười nói.

“Cậu thích nơi này làm tôi cảm thấy vui lắm.

Hiện tại nên bắt đầu biểu diễn rồi, tôi cùng nhóm anh em, lẫn bạn bè của tôi đều nóng lòng muốn thưởng thức buổi diễn hôm nay của cậu đấy!” Cậu Hồng cười nói.
“Của tôi? Ha ha ha ha.

Ái chà, cậu đúng thật là biết đùa! Cậu rõ ràng cũng là một nghệ sĩ dương cầm tất vĩ đại, vì sao lại muốn mời tôi đến biểu diễn vậy?” Harry cười nói.
Vừa dứt lời, đại sảnh nháy mắt ồ lên một tiếng, mọi người xì xào bàn tán.
“Cái gì? Cậu Hồng cũng biết chơi piano sao?”
“Trời ơi, thế mà tôi không biết ấy!”
“Quả nhiên là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong mài!”
Bên này mọi người không ngừng ngạc nhiên, ánh mắt tất cả trừng lớn không thể tin vào tai mình.

Cậu Hồng có chút xấu hổ.
“Cậu Hồng, anh thật là giấu nghề kỹ quá đấy, ngay cả thiên tài Harry cũng không tiếc lời khen ngợi, thế thì anh cũng biểu diễn một khúc đi!” Một tên mập mạp ở phía dưới ồn ào lên tiếng.
“Đúng vậy cậu Hồng, anh hãy biểu diễn một chút đi!”
“Cậu Hồng, biểu diễn ít thôi cũng được!”
“ Đàn một khúc đi cậu Hồng, một khúc thôi!”
Mọi người sôi nổi đề nghị, không khí xung quanh dần sôi động lên.
“Chà, tài năng của tôi biểu diễn lúc nào chẳng được! Cậu muốn nghe lúc nào tôi cũng sẽ đồng ý, nhưng tôi biết là nhân vật chính hôm nay không phải tôi mà là cậu!
Phát huy hết sức mình đi, cậu muốn biểu diễn vì ai, người nào đều được, mời ngồi, hãy vì người đó mà biểu diễn đi!” Harry mỉm cười Nói xong, anh ta lập tức kéo ghế ngồi ra, nhìn cậu chủ Hồng, ánh mắt cổ vũ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1115: 1115: Chương 1114


Vẻ mặt cậu Hồng nghiêm lại.

Sau đó lộ ra một nụ cười khổ.

Anh ta nhìn quanh một vòng đại sảnh, tầm mắt cuối cùng dừng ở trên người Tô Nhan.

Trong mắt lộ ra tình cảm sâu đậm.

Sau khi hít một hơi thật sâu, anh ta quay sang bên cạnh nói: “Harry, có thể giúp tôi một chút không?”
“Tôi chờ cậu mở miệng lâu lắm rồi!”
Harry cười nói.
“Tôi nghĩ cậu chỉ cần đệm nhạc cho tôi, chúng ta cùng nhau diễn tấu một khúc, tôi muốn tặng cho một cô gái xinh đẹp đang đứng tại đây!” Sau đó ánh mắt của cậu Hồng †ập trung nhìn vào duy nhất hình ảnh của Tô Nhan.

Nhìn thật kỹ, nhìn thật lâu, không hề rời đi.

Ánh mắt của khách khứa bốn phía hướng theo ánh mắt của cậu Hồng, nhìn Tô Nhan đang đứng ở kia…
Khi ánh mắt mọi người nhìn đến cô, kẻ ngốc cũng biết anh ta muốn đàn thủ khúc này cho ai.
Ánh mắt mọi người như có suy nghĩ, suy đoán hướng về Tô Nhan.
Có hâm mộ, có ghen tị, có khó hiểu, có kinh ngạc.
Đủ các loại ánh mắt.
Mà sắc mặt Tô Nhan cũng trở nên khó chịu.
Cô không có thể dự đoán được Trung Hồng còn có một kế hoạch như vậy, cho nên hiện tại cô cảm thấy mình nằm vùng thôi cũng trúng đạn.
“Quả nhiên so với Cao Minh Bách thì thông minh hơn nhiều!”
Lâm Dương đứng phía sau cũng âm thầm nhíu mày.
Phụ nữ giống như Tô Nhan, vừa có tiền vừa có tiếng tăm lẫn năng lực, dĩ nhiên là không dễ dàng theo đuổi, muốn chinh phục phụ nữ như vậy, phương pháp tốt nhất chính là dung khả năng lẫn khí chất cùng bản lĩnh khiến cô chú ý, sau đó trói buộc cô lại, khiến cô thuộc về mình.
Tất nhiên là Trung Hồng biết được điều này.
Anh ta tuyệt đối sẽ không dùng những thứ th* t*c như tiền tài hay danh lợi để khiến Tô Nhan dao động, lung lay.
Phương pháp của anh ta sẽ là tài năng cùng ý chí không ngừng.
Thiên tài piano Harry cùng Trung Hồng ngồi song song.

Trung Hồng hít một hơi thật sâu rồi liếc mắt nhìn Tô Nhan, sau đó vươn hai tay, mười ngón tay nhẹ nhàng linh hoạt chuyển động trên phím đàn đen trắng.
Âm thanh trong trẻo như tiếng suối vang lên.
Từng âm thanh tuyệt vời từ từ vang lên theo nhịp đàn : Tiếng đàn trong veo dần truyền khắp cả khách sạn, khiến mọi người đắm chìm.
Harry mỉm cười, ngón tay khéo léo chuyển động, đệm đàn hòa cùng Trung Hồng.
Trung Hồng càng đàn càng say mê, ngón tay lúc nhanh lúc chậm,khi nặng khi nhẹ, âm thanh trầm bổng, du dương .
Nhưng mà… thủ khúc này không làm cho mọi người cảm nhận được niềm vui, ngược lại ý nghĩa súc tích khiến người nghe tan nát cõi lòng.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là một thủ khúc trữ tình.
Trung Hồng đem toàn bộ tâm tư tình cảm bày tỏ thông qua tiếng đàn.
Mỗi câu mỗi chữ, đều ẩn chứa tâm trạng, tình cảm, và sự say mê của anh ta.
Anh ta không thể bày tỏ tình cảm của mình, chỉ có thể chôn vùi sâu vào trong tim, dùng phương thức này để bày tỏ tấm lòng của mình.
Không ít người cảm động đến rơi lệ.
Ngay cả nhân viên và công nhân làm việc trong khách sạn , cũng im lặng không nói chuyện, ngẩng đầu nhắm mắt lắng nghe vô cùng say mê.
Một vài nhóm cô gái trẻ tuổi, nắm chặt hai tay, đôi mắt rưng rưng, nhìn Trung Hồng thật lâu, các cô thật sự cảm động không thôi.
Nếu các cô không biết Trung Hồng người trong lòng là ai, thương nhớ ai, các cô thật sự hy vọng, thủ khúc mà Trung Hồng đang đàn này… là vì chính mình mà vang lên…
Về phần Tô Nhan, anh ta đang khiến cô cực kỳ phản cảm, cũng không bị lung lay bởi thủ khúc này.
Cô kinh ngạc nhìn khuôn mặt Trung Hồng vẫn còn chìm đắm trong thủ khúc, tâm tình cực kỳ phức tạp.
Cô không nghĩ đến, Trung Hồng có thể đàn ra thủ khúc rung động và chạm đến lòng người như thế.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1116: 1116: Chương 1115


Cô nhắm mắt lại, yên lặng lắng nghe, trong đầu cũng không khỏi nổi lên một cỗ cảm giác khác thường.

..
Cảm giác này thật kỳ lạ .
Cô không biết đây là sức cuốn hút của âm nhạc, hay là vì mặt khác.

.

.
Có điều cảm giác này không quá mãnh liệt.
Thủ khúc đại khái đã qua được năm sáu phần.
Nốt nhạc cuối cùng hạ xuống, khúc nhạc tràn đầy tình cảm này, rốt cục cũng xong.
Đại sảnh im phăng phắc ba bốn giây, liền vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Ba ba ba ba ba… .
Tiếng vỗ tay vang dội đến mức dường như khiến trần nhà muốn sụp đổ.

“Buổi diễn hay quái”
“Trời ạ, tôi chưa từng nghe qua khúc nhạc nào hay thế này!”
“Khó trách nghệ sĩ Harry khen ngợi cậu chủ Hồng như thế, chỉ có cậu chủ Hồng mới khiến anh ấy chú ý!”
“Trung Hồng, nếu anh muốn mở một buổi hòa nhạc, tôi nhất định sẽ đi cổ vũ I”
“Anh đã chinh phục tôi rồi!”
Các tân khách ồn ào khen không dứt miệng, ánh mắt rất nhiều người nhìn anh ta tràn ngập ái mộ cùng sùng bái.
“Hồng, cậu diễn tấu thật sự quá tuyệt vời, nếu cậu đồng ý tiếp tục phát triển ở phương diện này, tài năng của cậu so với tôi sẽ càng lợi hại hơn nhiều!” Harry không tiếc lời khen ngợi.
“Harry, cậu đừng đem tôi ra đùa nữa, tôi chỉ là một tên nghiệp dư mà thôi.” Trung Hồng nhún nhún vai cười nói.
“Nghiệp dư thì sao? Tôi cảm thấy tiếc cho một tài năng như cậu, bài diễn tấu của cậu đã vượt qua rất nhiều nghệ sĩ nghiệp dư khác!”
“Cám ơn.”
“Hồng, tôi thấy cậu thật sự có tài, khúc đàn vừa rồi của cậu thật sự khiến người ta thương cảm, cũng rất sâu nặng.

Hơn nữa trước khi diễn tấu cậu nói là vì một cô gái, thế nào? Cô gái mà cậu để ý đâu rồi? Vì sao tiếng đàn của cậu lại khiến người khác tan nát cõi lòng như vậy? Cậu có đang vượt quá giới hạn của bản thân không? Hồng!” Harry kỳ quái hỏi.
“Tôi không sao cả, tôi chỉ muốn thổ lộ tiếng lòng của mình, bất kể tôi trở nên như thế nào, cô ấy có ra sao, tâm tư tình cảm của tôi, cũng sẽ không thay đổi…” Trung Hồng lắc đầu cười nhẹ, tầm mắt như cũ vẫn nhìn về phía Tô Nhan.
Này đã là ngầm thổ lộ rồi còn gì.
Tô Nhan Âmạnh mẽ bừng tỉnh, sắc mặt lần nữa khó chịu cực kỳ.

“Chủ tịch Hồng, cô gái anh thích là ai thế?”
“Đúng vậy chủ tịch Hồng, thủ khúc vừa rồi anh là vì ai diễn tấu vậy?”
“Chủ tịch Hồng, hãy mau công bố nữ diễn viên đi!”
Các tân khách đều nói.
Có những việc bọn họ đã biết còn cố hỏi, chỉ vì muốn chính bản thân anh ta thừa nhận mà thôi…
Trung Hồng lắc đầu liên tục: “Các vị, không cần làm tôi khó xử, tôi không muốn mang đến phiền phức cho cô ấy, kế tiếp, mời mọi người thưởng thức buổi biểu diễn của Harry.”
Nói xong, Trung Hồng liền quay lại vị trí của mình, một mình uống rượu.
Vừa đúng như mong muốn của anh ta.
Không ép, không vội.
Lâm Dương thầm nghĩ trong lòng.
Tô Nhan cúi đầu chào hỏi, nói nhỏ: “Chủ Tịch Hồng, tôi có chút mệt mỏi, tôi muốn về phòng nghỉ ngơi!”
Cô không muốn ở đây thêm chút nào nữa , nếu không sẽ có chuyện xảy ra.
Với đầu óc linh hoạt và khả năng tinh tế, Trung Hồng cũng nhận ra đối phương không vui, quan tâm nói: “Chủ tịch Vân, cô có ổn không? ?”
“Tôi chỉ là… không quá thích ứng được những trường hợp như thế này…”
“Chủ tịch Vân hy vọng đoạn nhạc vừa rồi sẽ không làm cô cảm thấy tôi quá đường đột.

.

” Trung Hồng xin lỗi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1117: 1117: Chương 1116


Tô Nhan cười cười, không nói chuyện, cúi đầu rồi quay hướng đi ra ngoài.

Lâm Dương chau mày, không hé môi, chỉ nhìn một chút, liền đi theo Tô Nhan rời khỏi khách sạn.

Khách sạn Trung Hồng đặt cho Tô Nhan đã được chuẩn bị tốt.

Trở lại phòng, Tô Nhan nhẹ nhàng thở một hơi dài, như được giải thoát.

“Xem ra vị cậu chủ họ Trung kia có ý với em đấy.


Lâm Dương vừa rửa tay, vừa mở miệng nói.

“Thế nào? Anh ghen hả?” Tô Nhan nghiêng mặt nhìn anh.

“Thật ra là không, chúng ta sớm hay muộn gì cũng sẽ ly hôn, tôi thấy tên Trung Hồng này năng lực không tồi, bề ngoài cũng ổn, lại đa tài đa nghệ, hẳn sẽ có rất nhiều cô gái sẽ thích anh ta.

” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Tôi không có hứng thú với anh ta.

” Tô Nhan nhàn nhạt nói: “Nếu không phải vì công việc làm ăn, tôi cũng không muốn tiếp xúc với anh ta.


“Thế sao?” Lâm Dương tò mò, khoan thai tiến lại, khó hiểu nhìn cô: “Người đàn ông hoàn mỹ như vậy em cũng không thích? Em không phải là vô tâm vô tình quá đấy chứ?”
“Anh mới là vô tâm vô tình đó, trước mắt chúng ta còn chưa có ly hôn đâu, tôi căn bản là sẽ không cần nghĩ tới chuyện này!” Tô Nhan giận dỗi nói.

Lâm Dương im lặng một chút, rồi khẽ thở dài: “Lúc đó chúng ta căn bản không có cảm tình gì với nhau cả.

Một khi đã như vậy, vì sao phải trói buộc đối phương? Kỳ thật tôi cảm thấy là chúng ta nên buông tay đúng lúc.

Như thế, cũng sẽ không khiến người khác trễ nải hay chờ đợi…”
Tô Nhan nghe anh nói xong liền ngẩn ra, kinh ngạc nhìn anh: “Ý anh là gì?”
“Ly hôn đi.

” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Tô Nhan kinh ngạc nhìn Lâm Dương, cả người đều thất thân đến ngây ngẩn.

Cô thậm chí còn tưởng mình nghe lầm rồi.

Có trời mới biết tại sao Lâm Dương lại vô duyên vô cớ thốt ra mấy lời như vậy… Phải biết rằng, anh chỉ là một tên ở rể thôi đó! Có một người vợ xinh đẹp như hoa như ngọc như vậy còn không biết đường quý trọng, anh còn muốn cái gì nữa? Tuy rằng người vợ này trêu thực tế cũng chỉ là hữu đanh vô thực… Nhưng có biết bao nhiêu người muốn được làm vợ chồng dù chi trêu danh nghĩa với Tô Nhan mà còn không được đó… Anh còn bất mãn điều gì nữa vậy? “Không phải là… anh thích cô gái nào rồi đấy chứ?”
Tô Nhan khẽ nhăn đôi mày liễu, hạ giọng hỏi nhỏ.

“Không.


“Vậy đang yên đang lành anh nói chuyện này làm gì vậy?”
“Tôi chỉ không muốn níu chân em thôi! Vì em và tôi là vợ chông nên em mới không dám vượt qua ranh giới kia phải không? Chuyện này đối với em cũng không phải là một chuyện tốt, vợ chông chúng ta cũng chỉ là có danh mà không có thực, chỉ là một vở hài kịch, một lời nói dối mà thôi.

Em cũng cần gì phải ôm đau khổ mà diễn tiếp làm gì? Như vậy không phải là mệt đến chết đi sao?”
Lâm Dương nói một cách ảm đạm.

“Sao? Anh chịu hết nổi rồi à? Hay là anh chê tôi không xứng?”
Không hiểu sao hốc mắt của Tô Nhan lại chợt đỏ bừng, cô trừng mắt mang theo cả phẫn uất nhìn về phía Lâm Dương.

Hai người đang ở gân nhau như thế.

Lâm Dương có thể đễ dàng ngửi thấy được hương thơm tỏa ra từ người cô, cũng có thể nhìn thấy được dòng nước mắt trong suốt đang chực trào bên khóe mắt của cô.

Anh hít một hơi thật sâu, bĩnh tĩnh nói: “Từ đầu tới đuôi đều không phải là tôi chê bai gì em, mà là mấy người… chê bai ghét bỏ tôi, không phải sao?”
Lời này vừa nói ra đã khiến Tô Nhan á khẩu đến không nói được một lời.

Đúng vậy.

Từ đầu tới cuối, có khi nào Lâm Dương đã từng ghét bỏ Tô Nhan đâu?
Chẳng phải vẫn luôn là Tô Nhan, Lý Giang, Hứa Ngọc Thanh, thậm chí cả nhà họ Lý đều lúc nào cũng chê bai, ghét bỏ Lâm Dương hay sao?
“Chuyện này có thể trách được ai? Không phải là tại anh à? Nếu như anh biết phấn đấu, có chí tiến thủ một chút, có ý chí muốn vươn lên dù chỉ một chút, thì ai lại đi khinh thường anh làm gì? Anh không thể trở thành một người đa tài đa nghệ giống như cái gã Trung Hồng ban nãy được sao? Anh không thể có một công việc bình thường ổn định, sáng chín giờ đi, tối năm giờ về giống như những người khác, mà không phải là ngày nào cũng chơi bời lêu lổng khắp nơi khắp chốn sao?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1118: 1118: Chương 1117


Anh không thể khiến cho ba mẹ tôi có thể nhìn anh bằng cặp mắt khác xưa được sao?”
Cảm xúc của Tô Nhan có chút kích động, ngay cả giọng nói cũng có chút run rẩy vỡ vụn.

Lâm Dương chẳng nói được một lời.

Anh không biết mình nên trả lời Tô Nhan như thế nào.

Cũng phải thôi.

Nếu như anh đã cố tình che giấu thân phận thật sự, thì đối phương có đánh giá như vậy về mình, cũng là chuyện đương nhiên mà thôi.

Lâm Dương thở dài một hơi mệt mỏi, giọng anh khàn khàn: “Ái Vân, sớm muộn gì cũng có một ngày, em sẽ biết được chân tướng sự việc thôi.


“Chân tướng cái gì cơ?”
“Sau này em sẽ biết.


Lâm Dương cũng không tiếp tục nói nữa.

Tô Nhan cắn chặt răng, hai mắt ngấn lệ nhìn anh chằm chằm.

“Tôi mặc kệ anh đang nghĩ gì, tóm lại, tôi không cho phép anh nhắc lại chuyện ly hôn nữal”
“Nhưng cứ tiếp tục như thế này cũng có ý nghĩa gì đâu?”
“Anh đang cảm thấy chuyện chúng ta là vợ chồng hờ khiến anh rất khó chịu à?” Tô Nhan lại hỏi lại lần nữa, nước mắt sắp không khống chế được mà tràn khỏi bờ mi.

“Tôi không có ý như vậy…”
Lâm Dương vội vàng định giải thích.

Nhưng đúng lúc này, Tô Nhan lại đột nhiên bước nhanh vài bước về phía anh, cô vòng tay ôm ghì cổ anh xuống, rồi kiễng mũi chân, đôi môi anh đào đỏ mọng lập tức dán lên môi anh.

Cảm giác mềm mại hơi lành lạnh nháy mắt đã lan tỏa khắp tứ chỉ.

Toàn thân Lâm Dương chấn động không thôi.

Nhưng chỉ rất nhanh sau đó, hai cánh môi lại vội vã rời đi.

Hai má Tô Nhan đỏ bừng, nhưng nước mắt cũng không nén được mà chảy dài trên khuôn mặt, cô trừng mắt nhìn Lâm Dương, trong giọng nói có cả sự nghẹn ngào: “Như vậy, anh đã vừa lòng chưa?”
Chỉ bằng như vậy thôi sao?
Lâm Dương rất muốn nói như thế, nhưng lý trí vẫn mách bảo anh là nên im lặng thì hơn.

“Tôi biết, anh chấp nhận đóng giả vợ chồng với tôi như thế này cũng là thiệt thòi cho anh, hơn nữa những năm gần đây anh vẫn luôn phải chịu sự châm chọc khiêu khích của mọi người trong nhà, chắc chắn trong lòng anh cũng thấy rất khó chịu.

Nhưng tôi cũng không có cách nào khác cả, anh biết mà? Tôi không thể thay đổi được hiện trạng của anh, người thay đổi được hiện trạng của anh chỉ có một mình anh thôi! Nếu như anh biết ganh đua, biết tiến tới, thì chúng ta đâu phải như bây giờ?”
Tô Nhan dứt lời, lập tức xoay người đi vào phòng.

Lâm Dương ngồi trên sô pha bên ngoài phòng khách, cả người như rơi vào sương mù.

Thế mà anh lại không nghĩ tới Tô Nhan lại có thể to gan lớn mật như vậy.

Nhìn dáng vẻ sốt ruột, bối rối của cô bé đó kìa.

Chắc hẳn là nụ hôn đầu tiên đúng không?
Rốt cục là cô lấy ở đâu ra can đảm mà làm như vậy nhỉ?
Lâm Dương không kìm lòng được mà nhìn phóng mắt nhìn vào trong phòng ngủ, Tô Nhan đã nằm lên giường rồi, nhưng lại trùm chăn che kín mặt.

Bầu không khí trong phòng dường như trở nên có chút quái lạ.

Lâm Dương cũng không biết nên nói gì cho phải, đành dứt khoát đứng dậy đi đến bên cửa sổ, châm một điếu thuốc lá.

Hi vọng thời gian có thể hòa tan được hết thảy mọi chuyện.

Mà nếu thật sự có thể quay ngược lại thời gian, anh cũng sẽ không lựa chọn cuộc hôn nhân này.

Bởi vì… anh biết bản thân mình và Tô Nhan không phải là chung một con đường.

Hoặc nói cách khác, hai người bọn họ không phải là cũng một thế giới.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1119: 1119: Chương 1118


Đúng lúc này…
Leng keng!
Chuông cửa chợt vang lên.

“Ai vậy?”
Lâm Dương vội vàng dập tắt đầu thuốc lá, hô lên một tiếng, mang theo cả sự tò mò sải bước ra mở cửa.

Lại gặp một chàng phục vụ đang đứng ở bên ngoài.

“Xin hỏi, có phải anh Lâm không ạ?”
Phục vụ mỉm cười, khách khí hỏi.

“Là tôi đây, có việc gì sao?”
“Vâng, là thế này, anh Lâm, anh Quý muốn mời anh tới dùng bữa tối, mời anh tới phòng VỊP trên lầu ba được không ạ? Anh Quý đang chờ anh ở đó, thưa anh!” Chàng phục vụ cười nói.

“Anh Quý à? Anh Quý nào nhỉ?” Lâm Dương cảm thấy khó hiểu, hỏi lại.

“Là anh Quý mới cùng uống rượu với anh hồi trưa đó, thưa anh!” Phục vụ lại nói.

“Tôi không biết đâu!” Lâm Dương nhíu mày, từ chối thẳng thừng.

“Anh Quý nói là dù thế nào đi chăng nữa, cũng đều phải mời bằng được anh lên đó.

Nếu anh không chịu đi thì chúng tôi dù có phải khiêng anh đi thì cũng phải đưa được anh tới phòng hẹn.

” Phục vụ vô cùng cương quyết nói.

“Vậy sao?”
Lâm Dương có chút bất ngờ, thật sự anh chưa từng nghĩ tới vị Quý công tử gì đó kia lại có quyết tâm lớn như vậy…
“Thôi được rồi, nếu đã như vậy thì tôi sẽ vào nói với vợ tôi một tiếng, một lúc nữa chúng tôi sẽ đến.

” Lâm Dương nói một cách lạnh nhạt, quyết định đi xem cái tên công tử Quý kia đang định làm gì.

Nhưng lúc này, phục vụ lại liên tục xua tay.

“Không không không, anh Lâm, anh hiểu sai ý của tôi rồi.

Anh Quý chỉ mời một mình anh tới dự tiệc thôi, anh ấy không mời chủ tịch Vân, thưa anh!” Phục vụ lại cười dài, nói.

Nghe nói vậy, đôi mày kiếm của Lâm Dương lại khẽ nhíu.

“Chỉ mời một mình tôi thôi sao? Vậy là có ýgì?
“Anh Quý nói, chủ tịch Vân không uống được rượu, dù có đi thì cũng chỉ ngồi không thôi, như thế không thú vị.

Vậy nên anh ấy muốn mời một người có thể hiểu được thú vui của việc uống rượu như anh Lâm đây để ăn tối cùng anh ấy.

Anh Quý đã đặc biệt chuẩn bị một chai Lafite một chín tám hai, muốn mời anh Lâm đây thưởng thức! Mong anh vui lòng đại giá quang lâm!” Phục vụ lại cười một nụ cười công nghiệp, nói tiếp.

“Bây giờ làm gì còn có Lafite một chín tám hai nữa chứI”
Lâm Dương không nhịn được mà phỉ nhổ.

“Đây là hàng chính hãng, tuyệt đối sẽ không phải hàng giả.


“Vậy hả?”
Lâm Dương ra vẻ suy nghĩ một hồi, sau đó lại thản nhiên đáp ứng: “Được rồi, tôi sẽ lập tức tới đó.


“Vâng, thưa anh Lâm!” Phục vụ tức thì trở nên hồ hởi vui sướng không thôi.

“Anh muốn đi đâu à?”
Tô Nhan hai hốc mắt đỏ bừng chậm rãi đi ra.

“Một tên Quý công tử nào đó muốn mời tôi đi ăn cơm.

” Lâm Dương mở miệng nói.

“Quý á?” Vẻ mặt của Tô Nhan ngập tràn sự hoang mang, nhưng chỉ một lát sau dường như cô đã nghĩ ra điều gì đó, lại nói: “Có phải là cái tên mập trong phòng tiệc hồi trưa nay không? Tôi nhớ ra hắn ta rồi, tên là Chu Quý! Là con trai của ông chủ Bất động sản Hạ Kinh.


“Quan trọng là hắn ta là bạn của cậu Hồng.

” Lâm Dương cười nói.

“ý anh là gì?” Tô Nhan không hiểu ra sao.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1120: 1120: Chương 1119


“Em còn không hiểu à? Trung Hồng bảo Chu Quý dụ tôi rời khỏi phòng chứ còn sao nữa.

Chu Quý chỉ mời có một mình tôi thôi, mà không mời em, tôi ngờ rằng là đợi tôi đi khỏi đây rồi, cái tên Trung Hồng kia chắc hẳn là sẽ ngay lập tức tới mời em đi ăn bữa tối trong ánh nến lãng mạn cho coi!” Lâm Dương nhún nhún vai, cười xòa.

Tô Nhan chợt ngẩn ra, rồi lại hừ một câu: “Tôi sẽ không đi đâu.


“Em đi cũng có vấn đề gì đâu.


“Anh nói vậy là có ý gì?” Tô Nhan trừng mắt.

“Không có ý gì cả, tôi tin em thôi.

” Lâm Dương cười nói.

Tô Nhan hết lời để nói.

“Huống hồ, nếu như Trung Hồng dám mời em, thì chắc chắn là sẽ có lý do khiến em không thể từ chối được.

Nếu tôi đoán không lầm, thì rất có thể anh ta sẽ dùng chuyện dự án làm cái cớ, để cho em không thể không nhận lời.

” Lâm Dương nói.

Tô Nhan lại một lần nữa trầm mặc.

Mà sắc mặt tên phục vụ đứng ở một bên lại có chút lung lay.

“Đi thôi.


Lâm Dương đi ra khỏi phòng.

“Anh… Mời anh đi bên này.

” Phục vụ lại nặn ra một nụ cười, dẫn đường cho Lâm Dương.

Mà mọi chuyện quả nhiên giống hệt như những gì Lâm Dương đã dự đoán, sau khi Lâm Dương rời đi không lâu, chuông cửa lại lần nữa vang lên.

Đôi mày liễu mảnh khảnh của Tô Nhan nhíu chặt lại, lập tức đi ra mở cửa.

Mà người đang đứng ngoài cửa lúc này, rõ ràng chính là trợ lý của Trung Hồng.

“Chủ tịch Vân, cậu chủ Hồng muốn mời cô tới dùng bữa cơm đạm bạc, thuận tiện bàn bạc một chút về dự án hợp tác giữa tập đoàn Trung Thập và Tập đoàn quốc tế Duyệt Nhan, mong cô đừng từ chối.

” Trợ lý mỉm cười.

Tô Nhan vừa nghe thì ngay lập tức đã đen mặt lại.

“Anh ta muốn mời tôi đến đâu ăn cơm?”
Tô Nhan trầm giọng hỏi.

“Không xa đâu, ngay tại nhà hàng cơm Tây bên cạnh! Cậu chủ Hồng đã ở nơi đó đợi cô rồi!” Trợ lý lại cười.

“Cơm Tây sao? Cậu chủ Hồng nhà các anh sẽ không bao cả nhà hàng của người ta đấy chứ?” Tô Nhan lại hỏi.

“Chuyện này…” Trợ lý nhất thời cũng không biết phải trả lời ra sao.

“Nói cho cậu Hồng nhà các anh, nếu muốn ăn cơm, thì ăn ngay trong khách sạn này cũng được, không cần cầu kỳ.

Hơn nữa, tôi sẽ chỉ bàn chuyện công việc thôi, những chuyện khác tôi không muốn nhắc đến, hi vọng là cậu chủ Hồng có thể hiểu cho.

” Tô Nhan nói một cách nghiêm túc.

“Vâng… Vâng, tôi… tôi sẽ báo lại cậu chủ ngay lập tức.


Trợ lý cố nặn ra một nụ cười, sau đó vội vã rời đi.

Ước chừng khoảng nửa giờ sau, cậu chủ Hồng đã tới lầu một khách sạn rồi.

Tô Nhan tùy tiện thay một bộ đồ sạch sẽ đơn giản, cũng không trang điểm, cứ để mặt mộc như vậy mà đi gặp Trung Hồng.

“Chủ tịch Vân, cô không thích cơm Tây sao?” Trung Hồng vừa tới đã cười tươi niềm nở.

Cho dù Tô Nhan cố tình không trang điểm, nhưng mặt mộc của cô vẫn có thể đẹp đến mức khiến người khác xốn xang không thôi.

“Tôi chỉ cảm thấy bàn chuyện công việc thì không cần thiết phải bàn ở một xa hoa như vậy, chúng ta cứ tùy tiện thoải mái ăn chút gì đó đơn giản, bàn chuyện chính sự đi.


Tô Nhan cũng thản nhiên nói, mặt không mảy may rung động.

Trung Hồng âm thầm nhíu máy, nhưng vẫn rất có phong độ thân sĩ mà gật đầu, lập tức kêu trợ lý đi sắp xếp.

Một lát sau, hai người đã ngồi vào một bàn bên cửa sổ trên lầu một.

“Hai ly vang đỏ Italia, một salad hoa quả, thêm hai suất bít tết chín bảy phần…”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1121: 1121: Chương 1120


Trung Hồng vô cùng thành thạo gọi món.
“Tôi không uống rượu, anh quên rồi sao, cậu chủ Hồng?” Tô Nhan khế nhíu đôi mày liễu.
“Ái Vân, cô quên hôm nay là ngày gì rồi sao?” Trung Hồng mỉm cười hỏi lại.
Sắc mặt của Tô Nhan cũng không được tốt cho lắm, hiển nhiên là không quá hài lòng với cách xưng hô của Trung Hồng, nhưng cô vẫn hoang mang hỏi lại: “Hôm nay là ngày gì vậy?”
“Hôm nay là sinh nhật của cô nha! Đồ ngốc! Uống một chút vang đỏ cũng không vấn đề gì đâu!” Cậu chủ Hồng mỉm cười nói, sau đó anh ta lấy từ trong ngực áo ra một hộp quà nhỏ được đóng gói vô cùng tỉnh xảo, đặt nó xuống mặt bàn, anh ta nói: Vân, sinh nhật vui vẻ, đây là một chút tấm lòng của tôi! Mong cô dù có thế nào cũng đừng từ chối.”
Tô Nhan lúc này mới giật mình phản ứng lại.
“Đúng rồi… Hôm nay là sinh nhật của tôi…
“Đã lâu rồi tôi chưa từng có sinh nhật…”
Tô Nhan khẽ nỉ non.

“Khi ký hợp đồng cùng cô, trợ lý của tôi đã vô tình nhìn thấy chứng minh thư của cô, vậy nên tôi mới có thể nhớ kỹ được ngày này.
Sở dĩ tôi muốn đặt ngày ký kết dự án vào hôm nay là vì muốn nhân cơ hội này chúc mừng sinh nhật cô! Ái Vân, cô đừng hiểu lầm, tôi cũng không có ý gì khác, tôi chỉ muốn cô được vui vẻ hạnh phúc mà thôi, vậy nên tôi muốn chuẩn bị một sự bất ngờ nho nhỏ cho côi”
Gương mặt Trung Hồng tràn đầy thâm tình, anh ta bộc bạch.
Cặp mắt ấy tựa như muốn nhìn thấu cả con người Tô Nhan vậy…
Ngắm nhìn những món quà đặt ở trên bàn và lắng nghe những lời nói trìu mến của Trung Hồng, Tô Nhan vẫn hoàn toàn im lặng.
Phải thừa nhận rằng tiết mục biểu diễn vừa rồi của Trung Hồng thật đúng là không thể chê vào đâu được.
Khuôn mặt khôi ngô tuấn tú, lời nói dịu dàng, ánh mắt trìu mến, cùng xuất thân và gia thế xuất sắc đủ khiến bất cứ người phụ nữ nào cũng phải đắm chìm.
Và Trung Hồng cũng tin rằng cho dù không nắm được tay Tô Nhan lần này thì ít nhất anh ta cũng đã để lại cho cô thật nhiều ấn tượng tốt.
“Cậu Hồng, chúng ta hình như chưa gặp nhau lần nào nhỉ?” Tô Nhan nhìn qua món quà một lượt, bình tĩnh hỏi.
Chưa có ai từng nhớ đến sinh nhật của cô, ngay cả bố mẹ cô, Lý Giang và Hứa Ngọc Thanh cũng đã chẳng còn để tâm đến chuyện này sau khi cô bước sang tuổi hai mươi.

Bản thân cô cũng dần dần quên mất chuyện này, thế nên cô không bao giờ nghĩ rằng lại có người vì mình mà chuẩn bị kỹ càng đến như vậy.
Mặc dù Tô Nhan biết răng Trung Hồng làm vậy là có mục đích.
“Chúng ta thực sự chưa từng gặp mặt, nhưng mà Ái Vân cô có biết không, trên đời này, có một thứ gọi là định mệnh đấy.

Những người có duyên với nhau thì dù cho có xa cách nhau tận muôn đời, cuối cùng cũng vẫn sẽ gặp được nhau thôi.

Còn nếu không có duyên thì dù chúng ta có là những người sống chung dưới một mái nhà thì cũng không thể đi chung một con đường được.

Tôi nghĩ chúng ta cũng có ít nhiều cảm xúc dành cho nhau, khi tôi gặp cô lần đầu tiên, tôi cảm thấy như thể chúng ta đã quen biết nhau từ lâu rồi vậy.

Ái Vân, cô có cảm thấy như vậy không?” Trung Hồng nhẹ nhàng hỏi.
“Xin lỗi, tôi không thể” Tô Nhan lắc đầu.
Trung Hồng sửng sốt, sau đó mỉm cười xin lỗi: “Xin lỗi Ái Vân, có lẽ tôi đã hơi nóng vội rồi.

Nếu có điều gì đó khiến cô không thoải mái, xin hãy tha thứ cho tôi.

Tôi không có ý gì khác đâu, tôi chỉ muốn chúc mừng sinh nhật của cô.

Dù gì cũng đã là đối tác kinh doanh nên chúng ta vẫn có thể kết giao với tư cách là bạn của nhau, phải không?”
“Chỉ là bạn bè thì đương nhiên không sao” Tô Nhan gật đầu.

“Vậy thì, cô nhận món quà này với tư cách là một người bạn thì không sao đâu, nhỉ?” Trung Hồng cười.
Tô Nhan không ngờ Trung Hồng sẽ quay lại chủ đề này, cô há miệng không nói nổi một lời, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng gật đầu.
Trung Hồng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, người phục vụ đã mang rượu vang đỏ đến.
“Chúc mừng sinh nhật cô!” Trung Hồng cầm ly lên.
“Cảm ơn anh.” Tô Nhan cũng cầm ly rượu lên, nhấp môi uống rượu, nhưng cô lại không uống.
Lúc này, đèn trong đại sảnh đột nhiên bị tắt đi.
Tô Nhan sửng sốt.
Cô nhìn thấy một luồng sáng chiếu vào cây đàn piano ở trung tâm sân khấu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1122: 1122: Chương 1121


Nghệ sĩ thiên tài Harry vẫn ngồi đó.
“Kính thưa quý vị và các bạn, hôm nay là sinh nhật của một quý cô xinh đẹp.

Tôi ở đây thay mặt một người bạn tốt của tôi, muốn gửi đến cho quý vị bài hát “To Alice” dành tặng riêng cho quý cô xinh đẹp này.

Mời mọi người thưởng thức và mong rằng quý cô xinh đẹp sẽ thích!”
Harry mỉm cười, và sau đó anh ta ngất ngây chìm vào bản nhạc.
Mọi người yên lặng lắng nghe.
Tô Nhan cũng vậy.
Dẫu không thích nghe piano cho lắm nhưng phải nói rằng trình độ và khả năng biểu diễn piano của Harry quá tốt, cho dù là một người không có hứng thú với piano nhưng cô vẫn chăm chú thưởng thức màn trình diễn của anh ta.
Nhìn thấy được điều này, Trung Hồng đang ngồi ở bên phía đối diện không khỏi nhếch miệng.
Anh ta đã đọc vài cuốn sách về tâm lý học và tham khảo ý kiến của một số nhà tâm lý học nổi tiếng.
Theo quan điểm của anh ta, tình yêu chẳng khác nào một trò chơi tâm lý, muốn phụ nữ say mê mình thì chỉ cần kéo họ sát lại gần với lĩnh vực mà mình xuất sắc là được.
Khi người phụ nữ ấy thích thú với một lĩnh vực nào đó mà may mắn lĩnh vực đó lại đúng là thứ mà bản thân giỏi nhất, thì chắc chắn người ấy sẽ không thể thoát khỏi được sức hấp dẫn của mình rồi.
Bây giờ đây có vẻ như Tô Nhan đã có chút hứng thú đối với piano.

Tiếp theo, anh ta chỉ cần nói chuyện với Tô Nhan về cây đàn piano, và không sớm thì muộn, người phụ nữ này cũng sẽ dần có hứng thú với anh ta, sẽ sớm thôi!
Tô Nhan chẳng thể nào hay biết Trung Hồng nghĩ gì.
Trên chiếc ghế trong căn gác tầng hai, có một người khác cũng lắng nghe tiếng đàn.
Người đó không ai khác chính là Lâm Dương.
Lúc này, anh đang ngồi im lặng một mình trong góc phòng, những người xung quanh anh đều là những chàng trai cô gái cao sang quyền quý đi dự bữa tiệc hôm nay theo lời mời của Trung Hồng.

Khi nghe tiếng đàn piano trong đại sảnh, mọi người đã chợt hiểu rõ mọi chuyện …
“Anh Lâm, lại đây, anh cạn với tôi một ly này nhé!” Đúng lúc này, tên mập Chu Quý nhanh nhẹn bước tới, cầm ly rượu trắng nở nụ cười rồi nâng ly với Lâm Dương.
“Cậu Quý đấy à, thực ra tôi uống rượu không được tốt lắm đâu.” Lâm Dương nhẹ giọng nói.
“Ơ kìa anh Lâm, anh nói như vậy không chừa chút mặt mũi nào cho tôi sao?” Chu Quý lộ vẻ không vui.
“Vậy anh muốn tôi giữ mặt mũi cho anh như thế nào đây?” Lâm Dương liếc hắn ta một cái.
“Rất đơn giản thôi, chúng ta hãy uống cạn ly này! Cạn ly trăm phần trăm, chúng ta là anh em!” Chu Quý mạnh dạn nói.
“Việc này…’ Vẻ mặt Lâm Dương dần trở nên khó xử, sau đó mới quay ra gật đầu: “Chậc, được thôi, anh trông vui sướng quá vậy, nhưng mà vui thôi đừng vui quá nhé.

Tôi cũng không lươn lẹo gì đâu nhé.

Nào lại đây, nâng ly, cạn chén!”
“Cạn chén!”
Chu Quý bật cười, rồi cùng Lâm Dương uống cạn rượu trong chén.
Ly rượu này ít nhất cũng phải nhiều bằng hai ba ly bình thường, Chu Quý uống liền một hơi, khuôn mặt không hề đỏ lên chút nào.
Lâm Dương ngẩng đầu lên một chút, khẽ lắc nhẹ.
Đôi nam nữ trên bàn lén lút nhìn nhau.
Sau đó, một người khác xoay người đứng dậy và đi về phía Lâm Dương, tay còn cầm theo một ly rượu đầy.
“Anh Lâm, anh đã vừa uống với anh Quý rồi.

Nếu không uống với tôi thì khác nào anh coi thường tôi.

Nào, chúng ta cũng uống một ly đi, trăm phần trăm cạn chén nhé!” Người đàn ông cười nói.
“Tôi…tôi vừa cạn chén … cậu cứ từ từ, từ từ…
“Từ từ á, từ từ làm sao được? Nào, lại đây, cạn chén anh ơi!”
“Chuyện này…”
“Sao vậy anh Lâm? Anh Lâm coi thường chúng tôi sao?”
“Ý tôi không phải vậy…”
“Vậy thì cạn chén…”
“Nhưng mà… À thì, tôi có một điều kiện!”
“Điều kiện gì thế, anh cứ nói ra xeml”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1123: 1123: Chương 1122


“Các anh đều qua đây mời rượu tôi, giờ tới lượt tôi mời các anh! Vậy nên tất cả các anh đều phải uống.

” Lâm Dương giả bộ tự đắc.

Ngay khi anh Lâm dứt lời, tất cả mọi người đều giật mình ngạc nhiên.

“Có vẻ như là đã say rồi nhỉ?”
“Say rồi sao? Không sao, cứ rót thêm vài ly đi, đợi khi anh ta say khướt rồi thì Hứa Thanh Yến, cô vào phòng với anh ta, c** đ*, chụp vài tấm ảnh rồi gửi cho vợ anh ta nhé.

Lần này chắc chắn họ không muốn ly hôn “
cũng phải ly hôn!” Chu Quý lén cười âm hiểm.

“Anh nói xem, lần này chúng ta giúp cậu chủ Hồng một chuyện lớn như vậy, có phải là cậu chủ Hồng sẽ rất vui mà quan tâm anh em mình thêm chút không?”
“Chắc chắn là vậy rồi!”
“Tôi mặc kệ đó.

Nhất định cậu chủ Hồng phải giao dự án kia cho gia đình tôi, lần này tôi đã hy sinh nhiều như vậy rồi, nếu anh ta mà không cho tôi chút lợi ích nhỏ đấy thì chẳng phải là tôi c** đ* vô ích à?”, Người phụ nữ tên Hứa Thanh Yến lẩm bẩm.

“Đừng lo lắng, chuyện này cứ tạm thế đi đã, không sao đâu! Các người có thể không †in Quý mập tôi, chứ không lẽ các người lại không tin cậu Hồng à?” Chu Quý khẽ nhếch môi cười.

“Được rồi, cứ tiếp tục thôi, chúng ta có nhiều người như vậy, tên nhóc này hôm nay nhất định phải nằm gục ra đây rồi!”
Mọi người xì xào bàn tán to nhỏ, sau đó lần lượt rót đầy ly đi về phía Lâm Dương mời rượu.

Có mười một người ngồi ở trên chiếc bàn này.

Nhưng thực ra, về cơ bản họ đều vây xung quanh Lâm Dương, một người nâng cốc chúc rượu anh và sau đó những người khác lập tức nâng cốc cùng.

Nãy giờ Lâm Dương cứ rót rồi lại uống, chưa từng dừng lại phút nào.

Đi một vòng quanh bàn nhậu, Lâm Dương đã uống cạn mười ly rượu trắng, mỗi ly nhiều †ầm hai ba ly bình thường, tửu lượng cũng không kém.

Chu Quý trông thấy thì có vẻ bất ngờ.

Nếu đổi lại là hắn ta thì chỉ sợ đã ngã chổng vó ra đấy rồi.

Hắn ta chưa bao giờ nghĩ rằng chồng của Tô Nhan có thể uống nhiều như vậy.

May mà đến chén rượu thứ mười, Lâm Dương dường như không thể nhịn được nữa, cạn ly rượu xong anh nằm gục hẳn xuống mặt bàn như đã ngủ say.

“Chết tiệt, thôi được rồi! Còn uống được nữa sao, tôi sẽ nôn ra mất!”
Một người đàn ông đeo kính khạc nhổ nước miếng, sau đó gã ta tự rót một tách trà và uống một ngụm lớn.

“Tửu lượng của thằng ranh này cũng khá đấy… có thể uống hết một lượt với chúng ta như vậy… coi như là xem thường anh ta rồi, †ôi còn tưởng anh ta là một tên vô dụng cơ đấy!” Một cô gái nói.

“Ồ phải đấy, uống như vậy mà anh ta không gục thì mới là chuyện lạ đấy!”
“Được rồi, đừng nói nhảm nữa, mau bế †ên này về phòng đi, Hứa Thanh Yến, cô chuẩn bị sẵn sàng đi nhé!” Chu Quý cười toe †toét nói.

“Vợ anh ta đúng là xui xẻo tám đời, còn bị phế vật này bám chân nữa chứ!” Người phụ nữ tên Hứa Thanh Yến cất lời chửi bới, sau đó nhấc túi xách trên ghế chuẩn bị rời đi.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dương đang nằm gục ở trên bàn đột nhiên ngẩng đầu lên “Các người… Các người muốn đi đâu…”
Lâm Dương líu lưỡi hỏi.

Nghe thấy âm thanh này, tất cả mọi người đều bàng hoàng quay lại nhìn anh ta bằng ánh mắt đầy hoài nghi.

Hứa Thanh Yến đang đứng đó cũng dường như đóng băng lại.

Chu Quý sững sờ liếc mắt nhìn Lâm Dương.

Sau mười ly rượu, anh vẫn có thể đứng dậy được ư?
Người đàn ông này… chuyện quái gì đang xảy ra vậy?
“Mọi người đừng đi! Này anh… Tôi còn chưa uống với anh mài”
Lâm Dương mơ hồ nói nhảm, rót đầy rượu vào ly, sau đó đi về phía Chu Quý.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1124: 1124: Chương 1123


“Nào, cậu Quý, ly này chúng ta cạn một hơi chứ nhỉ!”
Nói xong, Lâm Dương rót rượu rồi tu liền một hơi.

Chu Quý đờ mặt ra trông thật ngớ ngẩn.

Người đàn ông này liệu có say thật hay không…
“Cậu Quý, tại sao? Sao anh không uống?
Chẳng lẽ anh không chừa cho tôi chút mặt mũi nào sao? Nếu đã như vậy, tôi sẽ đi liền đây nhé…’ Lâm Dương say sưa nói.

“Sao cơ? Anh Lâm đã uống, tôi làm sao dám từ chối nâng ly được?” Chu Quý nén cười rồi uống cạn.

Loại rượu này nồng độ không hề thấp chút nào, sau khi cạn thêm ly nữa, Chu Quý cảm thấy toàn thân khó chịu.

“Tiếp theo là các anh!”
Lâm Dương tự rót cho mình một ly khác, sau đó kính cẩn mời rượu từng người một.

Chu Quý ngơ ngác giương mắt ra nhìn.

Nhìn Lâm Dương uống từng chén một, kính cẩn từng chén.

Sau mười phút, Lâm Dương đã mời rượu thêm một vòng, anh đã uống thêm mười ly to nữa…
Nhưng ….

sao anh vẫn chưa ngã ra đấy nhỉ.

.

Mọi người có chút bối rối…
“Uống như vậy không dễ gây nghiện chút nào! Này phục vụ, cho bàn này mười một chai rượu, chúng ta mỗi người cầm một chai trực tiếp tu nào!” Lâm Dương xua tay.

“Cái gì cơ?”
Mọi người đều chết lặng.

“Chuyện này…”
“Ø kìa anh Lâm, không… không, đừng có làm thế…”
“Chúng tôi không phải ai cũng có tửu lượng tốt như anh đâu nhé… “
“Đúng đấy, phải đấy…”
Mọi người đồng loạt xua tay ngay lập tức.

Lâm Dương trừng mắt, liếc về phía đám người: “Vậy các anh không nể mặt mũi tôi sao? Đã như vậy… Đã vậy thì uống đến giờ rồi, tôi phải về nhà với vợ tôi đây!”
Nói xong, Lâm Dương đặt ly rượu xuống, chuẩn bị rời đi.

“Chờ đã, anh Lâm!” Chu Quý lo lắng vội vã hét lên.

“Cậu Quý, còn chuyện gì nữa sao?”
“Xem ra anh Lâm uống rượu mà có vẻ không vui cho lắm… Nếu cứ giữ tâm trạng vậy mà đi ra khỏi đây sẽ làm mất mặt nhà họ Chu chúng tôi quá! Anh Lâm muốn uống rượu sao? Được thôi! Vậy thì tôi với anh cùng uống!” Chu Quý xem ra cực quyết tâm, nghiến răng xua tay: ‘Phục vụ, mang rượu ra đây!”
“Được thôi, anh Quý!”
Người phục vụ lập tức chạy ra ngoài.

“Anh Quý, anh có bị điên không? Mỗi người một chai? Anh muốn chúng tôi uống đến chết sao?” Một người lo lắng, vội vàng năm lấy tay Chu Quý.

“Nếu không chuốc cho say tên này, công sức của chúng ta đều đổ sông đổ bể hết à?
Tôi nghĩ anh ta đã say rồi, dám cùng chúng †a cạn chén nữa sao? Nếu thành công, chúng †a sẽ chuốc cho anh ta say quắc cần câu!
Anh đừng lo, tên này uống được có vài chai sẽ ngã ra đấy thôi, anh không phải lo đâu.


Chu Quý trầm giọng nói.

“Nhưng… Chúng tôi không có tửu lượng tốt như vậy…”
“Để ly ở trên bàn, đợi đến lượt anh ta, các anh há phải uống nữa sao?”
“Chuyện này… Thôi được rồi…” Người đàn ông kia do dự rồi gật đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 1125: 1125: Chương 1124


Lúc này, người phục vụ mang một khay đầy rượu tới.
“Nào các anh em, tiến lên, đừng để anh Lâm đây phải coi thường chúng ta!” Chu Quý gào to lên một tiếng, mở thùng lấy rượu, một người một chai.
Sau đó, nhờ được Lâm Dương nhiệt liệt khuyến khích, hắn ta bắt đầu uống thật nhiều và ngà ngà say.
Khoảng nửa giờ sau, xe cấp cứu đỗ đầy kín trước cửa khách sạn…
Trung Hồng, người đang thưởng thức màn biểu diễn piano bỗng sửng sốt một hồi, nhìn chằm chằm vào nhóm nhân viên y tế đang bước vào khách sạn…
“Xảy ra chuyện gì?”
Người bên cạnh Trung Hồng quát khẽ một tiếng.

Người ở bên ngoài lập tức chạy đến hỏi, một lát sau quay lại, cúi đầu nói nhỏ vào tai Trung Hồng vài câu.
“Cái gì?” Trung Hồng ngạc nhiên.
“Cậu Hồng, có chuyện gì sao? Là thế nào?” Tô Nhan cũng rất kinh ngạc, khó hiểu nhìn từng cái cáng cứu thương khiêng từng người một có cả nam nữ ỉu xìu như bùn nhão lên xe cứu thương.
“À không… Không có gì.

Chỉ là bọn Chu Quý quá vui nên uống nhiều rượu, say xỉn thôi.

Không có gì.” Trung Hồng gượng cười nói.
“Có phải như vậy không? Tôi nhớ chồng của tôi có đang uống rượu với mấy người Chu Quý.

Chẳng lẽ chồng tôi cũng say rồi sao?” Tô Nhan bỗng nhiên đứng dậy: “Tôi phải vào xem mới được.”
“Cô Vân!” Trung Hồng vội kêu lên.

Nhưng lúc này, một giọng nói vọng đến: “Vợ à, anh không sao.

Anh không biết uống rượu mà nhóm của anh Quý cũng không có ép anh uống.”
Nghe thấy tiếng nói, hai người quay lại nhìn thì thấy Lâm Dương mỉm cười đi đến.
Trên người anh không có chút mùi rượu nào, sắc mặt bình thường, không hề giống như một người đang say rượu.
Trung Hồng ngạc nhiên.

Chuyện gì đã xảy ra? Chẳng lẽ bọn Chu Quý chỉ lo tự uống mà không làm gì với Lâm Dương sao? Thằng mập Chu Quý kia làm ăn kiểu gì vậy.

Trung Hồng nhíu mày, vẻ mặt có phần u ám.
Nhưng anh ta không lộ ra ngoài mà đứng dậy xin lỗi nói: “Có vẻ như bọn Chu Quý đã không tiếp đãi anh chu đáo rồi, rất xin lỗi anh Lâm, chúng tôi đã không làm tốt nghĩa vụ của chủ nhà.”
“Không có gì, không có gì.

Cậu Hồng không cần phải nói vậy, cậu ở lại tiếp tục dùng bữa nhé.

Vợ à, chúng ta về phòng thôi.”
Lâm Dương nói.
Tô Nhan có chút khó quen với cách xưng hô của Lâm Dương.

Kết hôn được ba năm rồi nhưng anh rất ít khi gọi cô là vợ.

Hai má Tô Nhan hơi ửng đỏ, nhưng vẫn gật đầu với anh.
Trung Hồng thấy vậy, hơi lo lắng vội nói: “Ái Vân, Harry vẫn chưa biểu diễn xong mà, cô không ở lại thưởng thức thêm một chút sao? Dù sao Harry cũng là vì cô nên mới biểu diễn.
Lời vừa thốt ra, Tô Nhan có chút ngạc nhiên, hơi do dự.

Không thể không thừa nhận là cô rất thích âm nhạc của Harry, cũng biết rất khó có dịp được tận mắt thưởng thức một màn biểu diễn của nghệ sĩ lớn như vậy, nên cô chần chừ không muốn bỏ đi.
Nhưng lúc này, Lâm Dương đứng cạnh cô lại lắc đầu.
“Bài biểu diễn này có gì hay đâu.

Vợ à, nếu em muốn nghe thì khi về anh sẽ đàn cho em nghe nhé.”
Anh vừa nói xong Tô Nhan đã thấy buồn cười.
“Anh biết chơi đàn dương cầm không?”
“Biết chứ.

Hồi em học đại học anh có mua một cây đàn dương cầm cũ để ở phòng khách, tới khi em đi làm thì anh đã chơi được bằng hai tay rồi.

Tuy là không thạo cho lắm nhưng cũng xem như là biết chơi.”
“Không nghĩ tới là anh cũng biết đó.” Hai mắt Tô Nhan sáng lên.
Trung Hồng lắc đầu.

“Anh Lâm, chắc là anh không hiểu rồi.

Khoảng cách chênh lệch giữa anh và Harry có thể nói là một trời một vực.

Harry bình thường không bao giờ độc †ấu, nhưng vì hôm nay là sinh nhật Ái Vân, vì nể lời mời của tôi nên anh ta mới đến đây chơi.

Nếu không thì làm sao chúng ta được nghe tiếng đàn dương cầm tuyệt vời như vậy.
Tôi thấy chúng ta cứ ngồi xuống tiếp tục thưởng thức thôi.” Trung Hồng trầm giọng nói.
Lâm Dương nghe vậy thì im lặng.

Lúc sau anh hít một hơi sâu, bình tĩnh nói.
“Đúng, hôm nay là sinh nhật Ái Vân, như quy ước thì tôi cũng nên tặng cô ấy một món quà.
“Quy ước?” Tô Nhan sửng sốt, không hiểu anh có ý gì.
Mà lúc này Harry đã kết thúc màn biểu diễn của mình, những tràng vỗ tay vang lên như sấm.
Lâm Dương như đang làm ảo thuật, từ †rong ngực áo rút ra một đóa hồng trắng đưa cho Tô Nhan.
 
Back
Top Bottom