Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 966: 966: Chương 965


“Chào cô Lạc Thiên!” Cao Lam đứng dậy, đưa tay ra mỉm cười nói.

“Xin chào!” Lạc Thiên chỉ gật đầu, không đưa tay.

Cao Lam cũng không cảm thấy xấu hồ, tiếp tục ngồi xuống ăn sáng.

Lạc Thiên khế khit mũi một tiếng, không nói thêm nữa.

Ăn sáng xong, Tô Nhan dự định đến bệnh viện thăm Tô Thái.

Cao Lam đương nhiên cũng đi theo.

Lâm Dương cũng nhận được điện thoại của Tô Dư liền vội vàng đến bệnh viện.

Thật tình cờ, cả ba người gặp nhau ở bãi đậu xe.

“Anh Lâm, chúng ta thật sự là có duyên.

” Cao Lam mỉm cười chào hỏi.

“Ừ”
Lâm Dương thờ ơ gật đầu, sau đó đi lên lầu, cũng không thèm nhìn Tô Nhan.

Theo ý kiến của anh, nếu như Tô Nhan thật sự muốn ở bên đối tượng như Cao Lam, anh cũng sẽ không bận tâm đến chuyện đó, dù sao thì anh cũng đã cân nhắc đến chuyện ly hôn với Tô Nhan rồi.

Người phụ nữ này không yêu mình, còn mình cũng không thích người phụ nữ này.

Sở dĩ anh bảo vệ Tô Nhan, chẳng qua là thực hiện nghĩa vụ vợ chồng mà thôi.

Nhìn thấy Lâm Dương vội vàng lên lầu, trong lòng Tô Nhan cảm thấy có chút không thoải mái.

Chỉ là khi cả ba người vừa đi đến trước phòng bệnh của Tô Thái …
Loảng xoảng!
Một cái khay được ném ra khỏi phòng, một số lượng lớn ống tiêm lập tức vương vãi khắp mặt đắt.

Cả ba người đều sững sờ.

Sau đó, liền nghe thấy nhiều tiếng la hét từ trong bệnh phòng truyền ra.

“Cút! Cút hết cho tôi!!!”
Nghe vậy, sắc mặt của Tô Nhan liền thay đổi, cô bước mắy bước vào bệnh phòng.

Lại nhìn thấy một y tá với đôi mắt đỏ hoe, vẻ mặt tràn đầy uất ức bước ra cửa dọn dẹp những mảnh vỡ trên mặt đất.

Trên giường bệnh, Tô Thái gào thét điên cuồng, chửi bới, cảm xúc vô cùng kích động.

Lưu Mãn San ở bên cạnh vừa khóc vừa thuyết phục Tô Thái bình tĩnh lại.

Cảnh tượng này thực sự khiến Tô Nhan và Lâm Dương vô cùng sửng sót.

Tô Thái là một người vô cùng điềm đạm, tại sao ông ấy lại phát cáu đến như vậy?
Quả thật giống như một con sư tử bị chọc giận.

“Bác gái, bác cả…làm sao vậy?” Tô Nhan vội vàng bước tới trước, bối rối hỏi.

“Bác sĩ nói rằng thần kinh của ông ấy đã bị tổn thương trong lần đánh nhau trước đó.

Mặc dù đã làm phẫu thuật nhưng lại có di chứng.

Ông ấy đang bị chứng hưng cảm vô cùng nghiêm trọng, rất dễ cáu gắt.

Bây giờ ông áy lại phát bệnh rồi…” Lưu Mãn San bật khóc nói.

“Vậy mau gọi bác sĩ đến chữa trị đi!” Tô Nhan lo lắng nói.

“Không chữa khỏi, chỉ có thể khống chế! Phải dùng thuốc an thần…nhưng loại thuốc an thần này, đâu có thể dùng thường xuyên được chứ? Nếu như dùng quá nhiều quá sẽ xảy ra chuyện, cho nên…chỉ có thể dựa vào nghị lực của bản thân ông ấy thôi!” Lưu Mãn San che mặt khóc, vô cùng bắt lực nói:” Hôm qua bác đã an ủi ông ấy cả đêm, nhưng hoàn toàn vô dụng.

Tiểu Dư đến cả sách còn không đọc, đi khắp nơi tìm kiếm bác sĩ nỏi tiếng, nhưng đều này căn bản chỉ là hi vọng mong manh…Tiểu Nhan, bác gái cháu thật là mệnh khổ mà, hu hu hu… “
Ngay khi những lời này vừa dứt, sắc mặt của Tô Nhan trở.

nên khó coi.

Cô hoàn toàn không ngờ rằng tình hình của Tô Thái lại tồi tệ đến vậy!
“Tô Nhan! Lâm Dương! Sao các người lại đến đây? Là đến xem trò cười của ông đây sao? Tôi nói cho các người biết, cho dù ông đây có bị người ta đâm, thì cũng là bác cả của các người! Ra ngoài cho tôi, cút ra ngoài hết cho tôi!”
Tô Thái trừng to đôi mắt đỏ máu như một con sư tử, chỉ vào hai người mà gào thét.

“Bác cả, bác đừng nóng giận, mau nằm xuống đi, vết thương của bác vẫn còn chưa lành hẳn, nếu như bác quá kích động sẽ khiến vết thương nứt ra!” Tô Nhan vội vàng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 967: 967: Chương 966


Nhưng sau khi nghe thấy lời này, cảm xúc của Tô Thái càng thêm kích động hơn!
“Khốn kiếp! Cô coi thường tôi ư? Tôi cứ không ngồi đấy!
Tôi còn phải đứng! Còn muốn dạy dỗ tôi, cô là cái thá gì, một tên vãng bối lại dám khua tay múa chân với tôi, cút cho tôi, cút!”
Nói xong, Tô Thái liền cầm lấy thứ gì đó trên tủ giường bên cạnh ném về phía Tô Nhan.
Lâm Dương lập tức nắm lấy cánh tay của Tô Nhan kéo ra ngoài.
Rầm rằm ….
Chén, trái cây và những thứ lộn xộn khác toàn bộ đều bị ném về phía này, Cao Lam không kịp né tránh, bị hai quả táo đập trúng đầu.
“Cái thứ già không chết…” Anh ta muốn hét lên ngay lập tức, nhưng dường như nghĩ tới điều gì đó, nhanh chóng im miệng, chỉ trừng mắt oán hận nhìn Tô Thái, sau đó bước ra khỏi cửa bệnh phòng.
“Sao có thể như vậy chứ?”
Sắc mặt của Tô Nhan rất khó coi, có chút lo lắng nói.
“Có vẻ như bệnh tình của Bác cả phức tạp hơn nhiều so với trong tưởng tượng, nhưng mà đừng lo lắng, chứng hưng cảm có thể chữa được.” Lâm Dương nói.
“Nhưng bác ấy là tổn thương thần kinh.

Với phương tiện điều trị của Giang Thành, e rằng sẽ rất khó chữa.” Tô Nhan chua xót nói.
“Vậy thì đến Yến Kinh để chữa đi.”
“Bệnh viện của chúng tôi đã gọi điện cho bệnh viện nhân dân Yến Kinh.

Giám đốc ở đó nói, loại bệnh này…
phương tiện điều trị trong nước không thể chữa khỏi, chỉ có thể ra nước ngoài điều trị!” Lúc này, cô y tá bị uất ức đó bưng khay lên, thì thầm nói một câu, rồi vội vàng rời đi.

966-1-nu-than.jpg


Nhưng chính vào lúc này, Cao Lam ở bên cạnh đột nhiên nói: “Tiểu Nhan, về chuyện tiền bạc em thực sự không cần phải lo lắng, quan trọng nhất là phải tìm được một bác sĩ nổi tiếng!”
“Đúng vậy, chúng ta phải nhanh chóng liên hệ với một bác sĩ nổi tiếng mới được.

Chứng hưng cảm này của bác cả phải sớm chữa khỏi, không thể nào chậm trễ.

Nếu như bác ấy có hành vi gì quá khích thì thật là ti tệ!” Tô Nhan vội vàng nói: “Chúng ta đi liên hệ với các bệnh viện, mời bọn họ ra mặt giúp chúng ta giao tiếp với các bác sĩ nồi tiếng ở nước ngoài! “
“Không cần phải phiền phức như vậy, Tiểu Nhan, ở chỗ anh có số điện thoại của một bác sĩ rất nổi tiếng ở nước ngoài, để anh hỏi thử giúp em.” Cao Lam mỉm cười nói.
“Thật sao?” Đôi mắt của Tô Nhan sáng lên.
“Em đừng quên, tập đoàn Cao Thị của anh là tập đoàn xuyên quốc gia, quen biết một số bạn bè nước ngoài không phải là chuyện rất bình thường sao?” Cao Lam cười đắc ý nói.
“Vậy được, anh giúp tôi hỏi thử đi, lần này phải trông cậy vào anh rồi, Cao Lam.” Tô Nhan gật đầu, cực kỳ phấn khích.
Cao Lam lập tức lấy điện thoại ra, còn nhìn Lâm Dương bằng ánh mắt khiêu khích, sau đó bước sang một bên bắm số.
Một lúc sau, anh ta đi tới.
“Không sao đâu, Tiểu Nhan, bác sĩ đó đã đồng ý rồi.

Cô ấy nói rằng ngày mai thì có thời gian, có thể nhanh chóng tới chữa trị cho bác em!”, Cao Lam nói.
“Tốt quá rồi, cảm ơn anh nhiều, Cao Lam!” Tô Nhan vô cùng cảm kích nói.
“Nhưng mà…cô ấy có một điều kiện có vẻ mặt khó xử, thấp giọng nói.
“Điều kiện?” Tô Nhan cũng không khỏi giật mình, “Điều kiện gì?
“Chuyện này…anh không tiện nói, Tiểu Nhan, hay là để em nói chuyện với cô ấy đi!”
Cao Lam bật loa ngoài và đưa điện thoại ra trước mặt của Tô Nhan..
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 968: 968: Chương 967


Tô Nhan nhận lấy, có chút căng thẳng, nhưng vẫn cần thận dè dặt chào hỏi bằng tiếng Anh không thành thạo.
“Chào bác sĩ.”
“Thưa cô, cô không cần phải giao tiếp với tôi bằng tiếng Anh, tôi có thể hiểu được tiếng Trung.” Ở bên kia điện thoại là một giọng nữ dễ nghe.
Nghe thấy giọng nói này, Lâm Dương khẽ nhíu mày, ngắng đầu nhìn lên điện thoại.
Một giọng nói rất quen thuộc.
Người này là…
“A….

là … là vậy sao? Được rồi, bác sĩ…” Tô Nhan có chút căng thẳng, nhưng vẫn có gắng hết sức để duy trì sự bình tĩnh, hít một hơi thật sâu nói: “Bác sĩ, tình huống của bác cả tôi, Cao Lam có lẽ đã nói cho cô biết rồi, không biết phía cô… “
“Tôi có thể chữa trị miễn phí cho bác cả của cô, nhưng đúng như lời Cao Lam đã nói, tôi có một điều kiện!”
*Cô có điều kiện gì, nói đi! Tôi đều có thể đồng ý với cô!”
Tô Nhan vội vàng nói.
“Tôi muốn cô tối nay đi ăn tối, dạo phó, xem phim cùng với Cao Lam, hơn nữa còn cùng anh ấy tham gia đại hội y khoa sẽ được tổ chức ở Giang Thành vào ngày mail Không biết cô có đồng ý không!” Giọng nữ ở bên kia điện thoại mỉm cười nói.
Ngay khi những lời này vừa nói ra, Tô Nhan lập tức sững SỜ.

Cao Lam ngậm cười nhìn vào điện thoại, cũng không nói lời nào.
Sắc mặt của Lâm Dương đã trở nên lạnh lùng vô cùng.
“Cái này … Bác sĩ, đang yên đang lành… Sao cô lại đưa ra yêu cầu như vậy?” Tô Nhan với vẻ mặt khó xử nói.
Vị bác sĩ này…rõ ràng là đang muốn ghép đôi cô với Cao.
Lam…
“Thế nào? Cô không đồng ý sao?” Giọng nữ ở bên kia điện thoại có chút thiếu kiên nhẫn.
“Bác sĩ, có thể đổi yêu cầu khác được không …Tôi…Tôi đã kết hôn rồi…” Tô Nhan với vẻ mặt bắt lực nói.
“Tôi nghe nói cô sắp ly hôn rồi, cô đã sắp ly hôn, vậy thì chuyện này có cái gì mà không thể chứ?”
“Nhưng mà…”
“Nếu như cô không muốn vậy thì bỏ đi.

Cô có thể tìm bác Sĩ khác, nhưng điều mà tôi muốn nói là chi phí để chữa trị cho tổn thương của ông ấy vô cùng đắt đỏ.

Nếu như không có ba tỷ thì không thể hoàn thành việc điều trị, hơn nữa các bác sĩ nỏi tiếng ở nước ngoài chưa chắc có thể tiếp nhận bệnh nhân này.

Dù sao thì quá trình điều trị của ông ấy cũng quá dài, hơn nữa các cô cũng chưa chắc có thể mời được họ.

Nói một cách đơn giản, tôi không cứu thì e rằng các cô sẽ rất khó để tìm được người điều trị, thưa cô, bản thân cô nên cân nhắc thật kỹ.” Bác sĩ mỉm cười nói.
Đây dường như là tối hậu thư dành cho Tô Nhan.
Tô Nhan cắn chặt môi, ánh mắt có chút phức tạp cùng kinh ngạc nhìn về phía Cao Lam.
Cô không phải kẻ ngốc, đương nhiên biết được chuyện gì đang xảy ra…
Cao Lam với vẻ mặt bắt lực mỉm cười nói: “Tiểu Nhan, xin lỗi, vị bác sĩ này có quan hệ vô cùng thân thiết với gia đình của anh.

Cô ấy biết anh đến Giang Thành tìm em, cũng ngẫu nhiên đoán được anh có thể là có ý với em, cho nên mới đề ra yêu cầu này, có tình muốn tác hợp cho chúng ta.
*Vậy ý của anh thế nào?” Tô Nhan hỏi.
“Tiểu Nhan, anh biết em rất khó xử, cũng rất không tình nguyện, nhưng nếu như có thể được cùng em đi ăn, đi dạo phố, xem phim, rồi nắm tay em trong trang phục lộng lẫy bước vào bữa tiệc…thì đó sẽ là một đoạn ký ức khiến anh cả đời này cũng không thể nào quên được…anh…
đương nhiên là vô cùng mong chờ…” Cao Lam với vẻ mặt tràn đầy thâm tình nói.
Vẻ ngoài đẹp trai cùng những lời thoại sâu lắng này của anh ta đủ để khiến bất cứ người phụ nữ nào cũng phải gục ngã.
Tô Nhan cũng có chút cảm động.
Nhưng mà…cô là người đã kết hôn rồi.
Hơn nữa…Lâm Dương đang đứng ở bên cạnh!
Cô làm sao có thể đồng ý chứ?
Nhưng nếu như không đồng ý, không lẽ cứ trơ mắt nhìn bác trai đau khổ như vậy sao?
Cô làm sao đành lòng chứ?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 969: 969: Chương 968


Tô Nhan cúi đầu, đôi tay nhỏ bé siết chặt.
Nhưng chính vào lúc này, Lâm Dương đột nhiên lên tiếng.
“Tiểu Nhan, bỏ đi, chúng ta không tìm bác sĩ này nữa.”
Lời này vừa dứt, Tô Nhan và Cao Lam đều nhìn về phía anh.
Bác sĩ ở đầu dây bên kia cũng không khỏi kinh ngạc.
“Anh còn lựa chọn nào tốt hơn sao?” Tô Nhan vội vàng hỏi.
“Sự lựa chọn thì có rất nhiều, hà tất phải tìm bác sĩ này.
Phẩm y của bác sĩ này còn như vậy, tôi nghĩ y thuật cũng không cao đến đâu đâu! Hà tắt phải tìm cô ấy chứ?” Lâm Dương khịt mũi nói.
Ngay khi lời này vừa dứt, Cao Lam không nhịn được, che miệng lại mà bật cười.

“Anh cũng thật là không biết trời cao đất dày.

Anh có biết người ở đầu dây bên kia điện thoại là ai không? Đó chính là cô Anna tiếng tăm lẫy lừng, phó chủ tịch của Hiệp hội Y’ khoa Quốc tế! Anh lại nói rằng y thuật của cô ấy không cao đến đâu cả sao? Anh bạn…anh cũng quá thú vị rồi…
anh có biết danh tính của cô ấy không?”
“Theo như các anh thấy, thì y thuật của cô ấy quả thực rất tốt, nhưng theo tôi thấy, y thuật của cô ấy vô cùng tầm thường, nói với cô ấy rằng tôi sẽ không đồng ý với yêu cầu của cô ấy, muốn để vợ tôi đi cùng anh ư? Nằm mơ đi!”
Lâm Dương lạnh lùng nói.
Cao Lam nghe vậy, bất lực nhún vai nói với Tô Nhan: “Tiểu Nhan, điện thoại vẫn chưa cúp.

Anh e rằng cô Anna đã nghe thấy lời của chồng em nói rồi “Anh Cao, người vừa nói chuyện là ai? Tín hiệu không được tốt lắm, vừa rồi tôi không nghe rõ lắm!” Đúng lúc này, giọng nói đầu dây bên kia vội vàng hỏi.
“Không có gì đâu bác sĩ Anna, chỉ là chồng tôi nhất thời tức giận thôi, xin cô đừng để trong lòng.” Tô Nhan lo lắng, vội vàng nặn ra một nụ cười, sau đó tức giận mắng Lâm Dương: “Sao anh có thể nói chuyện như vậy được chứ?
Nhanh xin lỗi cô Anna đi! Nghe thầy không? “
*Cô ấy sẽ không cần tôi xin lỗi.” Lâm Dương lắc đầu, hừ lạnh nói.
“Anh… anh đừng làm loạn nữa, anh… anh đi ra cho tôi, nhanh đi ra!” Tô Nhan tức giận nói không nên lời, chỉ có thể đuổi Lâm Dương đi.
Lâm Dương liếc nhìn điện thoại, lắc đầu, xoay người đi xuống lầu.
Nhưng giọng nói ở bên kia điện thoại lại vội vàng lặp lại.
“Cao Lam, người vừa nói chuyện đó là ai? Anh mau trả lời tôi! Còn nữa, cô gái bên cạnh anh là ai? Anh nhanh trả lời tôi đi!”
Giọng nói này cực kỳ lo lắng, lời nói cũng vô cùng gấp gáp.

Cao Lam khẽ mỉm cười: “Cô Anna, cô đừng tức giận.

Cô gái bên cạnh tôi chỉ là bạn đại học của tôi thôi.

Tên nhóc ngốc nghéch vừa rồi chính là chồng của cô ấy.

Chồng của cô ấy hơi ngang ngược, xin cô đừng tức giận!”
“Là bạn học của anh sao?”
Anna ở bên kia điện thoại lập tức sửng sốt.
“Đúng vậy, đó là bạn học của tôi … Cô Anna, xin cô tuyệt đối đừng tức giận.

Bạn học của tôi sắp ly hôn với chồng của cô ấy rồi.

Chồng của cô ấy có thể là suy nghĩ có chút độc đáo, phát ngôn tương đối cực đoan, hy vọng cô có thể tha thứ, về phần chuyện điều trị đó… hy vọng cô có thể giúp tôi một cách chắc chắn một chút, còn về điều kiện mà cô nói … hay là bỏ đi, đừng làm bạn học của tôi phải khó xử.” Cao Lam mỉm cười nói.
Mặc dù anh ta rất hi vọng Tô Nhan có thể đồng ý với những điều kiện mà Anna đưa ra, nhưng anh ta cũng hiểu rằng, vội vàng không thể ăn được đậu hũ nóng, hơn nữa Tô Nhan đã biểu hiện ra dáng vẻ bất mãn rồi, nếu như: ngang ngược kéo căng cung, chỉ có thể biến khéo thành vụng.
Cho nên anh ta quyết định trước tiên lùi một bước, đợi đến khi Tô Nhan ly hôn với Lâm Dương rồi, anh ta lại lợi dụng sự trống trải mà chen vào, hạ gục đóa hoa tươi sắc này.
Chỉ là Anna ở bên kia điện thoại dường như không quan tâm đến chuyện này.
“Cao Lam, bạn học của anh… là người Giang Thành sao?”
“Đúng vậy, cô Anna, cô hỏi điều này làm gì?” Cao Lam có chút bối rồi.
“Tôi hỏi anh, bạn học của anh… tên là gì?” Giọng nói ở đầu dây bên kia điện thoại có vẻ vô cùng căng thẳng, cũng cần thận dè dặt.
*Cô Anna, có vấn đề gì sao?” Cao Lam cảm thấy có gì đó không ổn, cau mày hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 970: 970: Chương 969


“Xin anh hãy nhanh chóng trả lời câu hỏi của tôi!” Anna vội vàng nói.

Sắc mặt của Cao Lam hơi trầm xuống, có chút bắt mãn với thái độ của Anna.

Nhưng Tô Nhan ở bên này không thể nhịn được nữa nói: “Xin chào, bác sĩ Anna, tôi tên là Tô Nhan! Tôi là bạn học của Cao Lam.


“Tô … Tô Nhan?”
Anna gần như hét lên.

Cao Lam và Tô Nhan đều giật thót tim.

“Cô Anna, cô làm sao vậy?” Cao Lam vội vàng che tai, không nhịn được hỏi.

Tuy nhiên, câu hỏi này của anh ta vừa dứt, thì bên kia điện thoại đã im lặng.

“Cô Anna? Cô Annal”
Cao Lam hét lên hai lần, nhưng điện thoại đã bị cúp máy rồi.

“Cao Lam, người bạn đó của anh làm sao vậy?” Tô Nhan khó hiểu hỏi.

*Tôi không rõ, có thể là có chuyện gì đó, tôi sẽ gọi điện thoại hỏi thử.

” Cao Lam lấy điện thoại di động ra bám máy cuộc.

Nhưng truyền đến…lại là một câu trả lời cơ giới hoá.

“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận…”
“Làm sao có thể như vậy chứ?” Cao Lam không khỏi hét lên một tiếng.

“Cao Lam, rất xin lỗi…” Tô Nhan do dự một chút, nhưng cũng không biết nên nói gì.

Một tia tức giận thoáng qua trong mắt Cao Lam.

Anna đưa ra những yêu cầu đó, dường như là thổ lộ tâm ý của mình với Tô Nhan.

Nhưng cô gái lẳng lơ này lại không biết tiếp nhận tình cảm tốt đẹp ư2 Anh ta cực kỳ không vui trong lòng, nhưng trên mặt lại lộ ra một nụ cười dịu dàng: “Tiểu Nhan, em tuyệt đối đừng nói như vậy.

Chuyện này quả thực là quá đường đột rồi.

Cô Anna này biết anh đến Giang Thành tìm em, hơn nữa cô ấy cũng biết anh có ý với em cho nên mới nói ra những lời như vậy, mặc dù anh rất mong chờ nhưng sau khi suy nghĩ kỹ lại, cũng cảm thấy như vậy không thích hợp lắm, dù sao thì em vẫn còn chưa ly hôn, là phụ nữ đã có gia đình, nêu như đi mua sắm xem phim với anh, chuyện này truyền ra ngoài, ít nhiều cũng sẽ tung ra lời đồn vô căn cứ, anh đã không nghĩ đến điều này, anh phải xin lỗi em, xin lôi – Nói đến đây, Cao Lam hơi cúi đầu với Tô Nhan.

Tô Nhan sửng sót, vội vàng xua tay nói: “Cao Lam, anh đừng làm như vậy…tôi không có ý đó…”

“Điều đó có nghĩa là… em đồng ý rồi sao?” Cao Lam ánh mắt sáng lên, tràn đầy mong đợi nói.

“Cũng… cũng không phải…” Tô Nhan cúi đầu xuống rồi lắc đầu.

Nụ cười của Cao Lam cứng đờ, âm thầm siết chặt nắm đắm, nhưng biểu hiện trên mặt lại chuyển thành thất vọng, thở dài nặng nề nói: “Được rồi, Tiểu Nhan, anh sẽ không ép em nữa, anh sẽ đợi em, nhưng mà điều quan trọng nhất bây giờ không phải là chuyện này, mà là tìm cách liên lạc với bác sĩ Anna để cô ấy nhanh chóng đến Giang Thành chữa trị cho bác trai của em! Em đợi một chút, lát nữa anh sẽ đích thân gọi điện thoại cho bác sĩ Anna, nhờ: cô ấy nhanh chóng đến đây! “
“Cao Lam, cảm ơn anh!” Tô Nhan xúc động nói.

“Em còn khách sáo với anh như vậy làm gì?” Cao Lam mỉm cười nói.

Điện thoại gọi qua, bên kia vẫn đang bận…
Cao Lam càng ngày càng bối rồi.

Lại không biết rằng lúc này Anna đã gọi đến điện thoại di động của Lâm Dương.

Lâm Dương vừa bước xuống lầu, liền liếc nhìn ID người gọi, vốn dĩ muốn cúp máy, nhưng sau khi suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn bắt máy.

“Sư phụ, thầy hãy nghe tôi giải thích một chút, tôi… tôi không biết đó là vợ của thầy!” Anna kích động nói, có chút nói năng không rõ ràng.

“Tôi chưa từng biết cô vốn dĩ lại có sở thích làm Nguyệt Lão se duyên.

” Lâm Dương mặt không biểu cảm nói.

“Sư phụ, tôi … tôi cũng không muốn như vậy, thực ra là gần đây Hiệp hội Y khoa của chúng tôi và Tập đoàn Cao Thị đang hợp tác trong một dự án.

Tập đoàn Cao Thị hứa sẽ tặng cho Hiệp hội y tế của chúng tôi một lô thiết bị y tế trị giá 10 tỷ.

Cho nên tôi mới… giúp đỡ Cao Lam đó, sư phụ, nếu như tôi biết đó là vợ của thầy, tôi nhất định sẽ không nhận cuộc gọi này, tôi xin thề… ” Anna muốn khóc không ra nước mắt, liên tục cầu khẩn.

“Điều đó có nghĩa là nếu như người phụ nữ đó không phải là vợ tôi và chồng của cô ấy cũng không phải tôi, cô sẽ giúp đỡ Cao Lam chiếm đoạt vợ của người khác sao?”
Lâm Dương hỏi ngược lại.

“Cái này …” Anna cứng họng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 971: 971: Chương 970


“Anna, tôi rất thất vọng về cô!” Lâm Dương bình tĩnh nói, sau đó cúp điện thoại.
“Sư phụ! Sư phụ!”
Anna ở bên kia điện thoại lo lắng hét lên, nhưng lại không thể nhận được lời hồi đáp của Lâm Dương nữa.
Anna vô cùng lo lắng, vội vã rời khỏi văn phòng.
“Chủ tịch Anna, cô đi đâu vậy?”
Người trong văn phòng nhìn cô ấy với vẻ khó hiểu.
“Nhanh, lập tức sắp xếp chuyến bay đến Giang Thành Trung Quốc cho tôi!” Anna vội vàng nói.
“Được rồi Chủ tịch Anna, cô muốn đặt chuyến bay lúc nào?” Nữ thư ký vội vàng bước tới hỏi.
“Chính là bây giờ, ngay lúc này, lập tức!” Anna hét lên.

Cao Lam liên tục gọi điện thoại cho Anna nhưng không được, đợi mười phút sau gọi lại, anh ta kinh ngạc phát hiện ra số của mình đã bị Anna chặn.
“Con chó cái này làm sao vậy, bị điên rồi sao? Đến cả điện thoại của bổn công tử cũng không bắt máy? Còn chặn nữa ư? Mẹ kiếp, cô ta không muốn đống thiết bị y tế kia nữa sao?”
Cao Lam âm thầm mắng chửi, dứt khoát gọi cho thư ký.
Cho dù như thế nào, anh ta cũng phải hỏi rõ ràng!
Mặc dù Anna là phó chủ tịch Hiệp hội Y khoa nhưng Cao Lam lại không hề sợ hãi.
Tập đoàn Cao Thị là một tập đoàn xuyên quốc gia, tài lực hùng hậu, mỗi quan hệ rộng rãi, anh ta sẽ không sợ một bác sĩ.
“Anh Cao, chào anh! Xin hỏi anh có chuyện gì không?”
Nữ thư ký nhận điện thoại của Cao Lam gần như ngay lập tức.
“Hỏi thử cô Anna, tại sao cô ấy không trả lời điện thoại của tôi?” Cao Lam tức giận hỏi.
“Chủ tịch Anna đang ở trên máy bay, có thể không tiện trả lời cuộc gọi của anh, anh Cao, xin anh đừng tức giận, tôi sẽ lập tức hỏi phó chủ tịch Anna!” Nữ thư ký mỉm cười nói.
“Ò? Cô ấy ngồi máy bay đến Giang Thành ư?” Cao Lam sửng sốt một chút, vội vàng hỏi.
“Đúng vậy, cô Anna đã đặt trước chuyến bay.

Chắc là có thể đến Giang Thành trong tối nay.” Nữ thư ký nói.
Cao Lam cười lạnh một tiêng rôi cúp điện thoại.
Biết được tin Anna đang đến Giang Thành, trong lòng của anh ta cực kỳ đắc ý.

“Tôi còn cho rằng là cái loại thanh cao gì chứ! Tới cuối cùng không phải vì một chút thứ đồ quyên tặng đó của nhà tôi mà khom lưng khuyu gối sao? Ha! Đồ chó cái thấp hèn, nếu như không phải bó tôi cảnh cáo tôi không được động vào cô, nếu không thì cô cũng chỉ có thể ở dưới hông tôi Cao Lam giễu cọt trong lòng, cất điện thoại vào túi rồi đi về phía bệnh phòng.
Khi biết cô Anna đang trên đường đến Giang Thành, Tô Nhan kích động có chút nói năng không đầu không đuôi.
“Tiểu Nhan, lần này may mà có cháu ở đây, nếu không bác gái thực sự không biết phải làm sao mới tốt!” Lưu Mãn San cảm động đến mức gào khóc lên, liên tục cảm ơn.
“Bác gái, bác không cần phải cảm ơn cháu, nêu như muốn cảm on thì phải cảm ơn Cao Lam.

Bác sĩ Anna cũng là nẻ mặt Cao Lam mới chịu đến giúp đỡ.

Nếu như không có anh ấy ra mặt, thì bác sĩ Anna làm sao có thể quan tâm đến một người như cháu chứ? ”Tô Nhan cười nói.
“Tiểu Cao! Bác gái cảm ơn cháu rất nhiều! So với cháu, tên chồng đó của Tiểu Nhan quả thực là một phế vật vô tích sự! Tiểu Cao, bác thấy cháu và Tiểu Nhan rất xứng đôi, đợi đến khi Tiểu Nhan ly hôn, cháu phải nắm bắt cơ: hội thật tốt!” Lưu Mãn San lau đi giọt nước mắt trên khóe mất.
Lưu Mãn San không phải là kẻ ngốc, đương nhiên là nhìn ra được suy nghĩ của người đàn ông này.

Một người đàn ông bình thường sẽ vô duyên vô cớ đi giúp đỡ Tiểu Nhan ư? Hiển nhiên là phải có ý với cô.

So với Lâm Dương vô dụng đó, Lưu Mãn San đương nhiên thích Cao Lam trẻ tuổi nhiều tiền này hơn.
“Bác gái, bác đang nói cái gì vậy? Đừng nói lung tung nữa!” Tô Nhan có chút tức giận nói.
“Tiểu Nhan, bác gái không nói lung tung, có một số người một khi đã bỏ lỡ rồi, thì sẽ không bao giờ gặp lại được nữa.

Cháu phải sáng mắt lên, không thể chọn một tên phé vật vô dụng như trước đây nữa!”
“Bác…” Tô Nhan mặt mày đỏ bừng lên, tức giận nhìn Lưu Mãn San, sau đó dậm chân, xoay người chạy ra khỏi bệnh phòng.
Cao Lam lại liên tục mỉm cười.
Anh ta biết Tô Nhan không thể chạy thoát được!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 972: 972: Chương 971


Khi biết bác sĩ Anna đột nhiên muốn đến bệnh viện, toàn bộ ban lãnh đạo cấp cao của bệnh viện lập tức sôi sục.

“Cái gì? Cô Anna, phó chủ tịch của Hiệp hội Y khoa Quốc tế, sắp đến thăm bệnh viện của chúng ta sao?”
“Mau, lập tức đi thông báo cho viện trưởng!”
“Lập tức gọi điện thoại cho phòng vệ sinh!”
“Lập tức kéo biểu ngữ, chào mừng bác sĩ Annal”
“Gọi điện cho đài truyền hình…”
Khi tin tức được lan truyền ra, ban lãnh đạo cấp cao của bệnh viện đã tay chân luống cuống.

Không ai ngờ rằng cô Anna lại đến gấp gáp và đột ngột như vậy…hơn nữa… còn đến một bệnh viện ở nơi nhỏ bé như Giang Thành …
Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên cô Anna đến Giang Thành.

“Điều tra được cô Anna tại sao lại đến bệnh viện của chúng ta chưa?” Viện trưởng của bệnh viện bước nhanh vào văn phòng rôi hỏi các bác sĩ trong văn phòng.

“Viện trưởng, hình như là do người nhà của bệnh nhân ở giường 701 sắp xếp.


“Người nhà của bệnh nhân ở giường 701 ư? Nhanh, nhanh đưa tôi đi gặp bọn họ”
“Vâng! Viện trưởng!”
Không lâu sau, một nhóm lãnh đạo của bệnh viện hùng hỗ chạy đến giường bệnh số 701.

Lúc này, có rất nhiều người đang đứng ở trong bệnh phòng này.

Hầu hết đều là người nhà họ Tô.

Cô Tô Trân và gia đình của Tô Quảng đều đến rồi.

Trong phòng bệnh vô cùng náo nhiệt.

“Trời ạ, phó chủ tịch của Hiệp hội Y khoa Quốc tế? Bạn học của Tiểu Nhan lại có thể mời một bác sĩ nước ngoài nổi tiếng đến, còn là phó chủ tịch gì đó? Điều này quá tuyệt vời phải không?” Tô Trân với biểu hiện khoa trương nói.

Mặc dù trước đó bà ta vô cùng ác cảm với gia đình của Tô Quảng, nhưng bây giờ nhà họ Tô đã sa sút, gia đình của Tô Nhan lại có xu thế ngày một đi lên, khiến bà ta không thể không cúi đầu trước gia đình của Tô Quảng.

“Còn không phải sao? Lần này, Tô Thái của nhà chúng ta có thể coi như là được cứu rồi, Tinh Vũ, Tiểu Nhan của nhà cô thật là có bản lĩnh!” Lưu Mãn San với khoé mắt đỏ hoe nói.

“Đúng vậy! Cũng không xem thử là giống của ai chứ!”
Trương Tinh Vũ vô cùng đắc ý, nghênh ngang kiêu ngạo nói.

Mặc dù người nhà họ Tô có mặt ở đây đều không thích dáng vẻ tiểu nhân đắc ý này của Trương Tinh Vũ, nhưng bây giờ, bọn họ là người ở dưới mái hiên không thể không cúi đầu!
Trương Tỉnh Vũ mặc sức hưởng thụ sự xu nịnh và khen ngợi của mọi người.

Còn Tô Nhan ở bên cạnh lại có vẻ mặt ngượng ngùng.

Cao Lam thì lại ngậm cười, dường như không chồng đôi lại lời nói của những người này.

“Xin hỏi anh Cao là ai?”
Lúc này, đám đông tách ra, viện trưởng Đặng cùng với mắy trụ cột của bệnh viện bước vào.

“Viện trưởng Đặng đến rồi!”
Những người ở bên ngoài hét lên.

Người nhà họ Tô lần lượt nhìn về phía những người này.

“Viện trưởng Đặng?” Lưu Mãn San vội vàng bước về phía trước.

“Cô Lưu, xin hỏi anh Cao là ai?” Viện trưởng Đặng hỏi.

“Là tôi, viện trưởng Đặng tìm tôi có việc gì không?” Cao Lam đứng lên, mỉm cười hỏi.

“Anh là anh Cao sao? Xin chào! Xin chào! Tôi là viện trưởng của bệnh viện này, tôi nhận được tin anh đã mời bác sĩ Anna, phó chủ tịch Hiệp hội Y khoa Quốc tế, đến bệnh viện của chúng tôi để điều trị cho bạn của anh, có thật không?” Trưởng khoa Đặng vội vàng hỏi.

“Đúng vậy, tôi nghĩ cô ấy chắc là đã đến sân bay Giang Thành rồi.

” Cao Lam nho nhã lễ phép mỉm cười nói.

“Tốt quá rồi, anh Cao, anh có thể mời cô Anna tổ chức một buổi hội thảo lâm sàng ở bệnh viện của chúng tôi để giao lưu và nâng cao kiến thức cho các bác sĩ trong bệnh viện của chúng tôi được không?” Viện trưởng Đặng hào hứng hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 973: 973: Chương 972


Cao Lam vừa nghe vậy, liếc mắt nhìn Tô Nhan, suy nghĩ một lát rồi cười híp mắt nói: “Chuyện này tuyệt đối không thành vấn đề, nhưng mà, tôi hy vọng bệnh viện có thể đồng ý với tôi một điều kiện!”
“Điều kiện gì? Anh Cao, anh cứ nói đi! Tôi nhất định sẽ có gắng hết sức để đáp ứng!” Viện trưởng Đặng vội vàng nói.

“Tôi hy vọng rằng phía bệnh viện có thể cung cấp cho bác trai tôi một bệnh phòng tốt nhất, hơn nữa điều phối đội ngũ nhân viên y tế tốt nhát.

Đồng thời, chỉ phí điều trị tại bệnh viện cũng có thể được miễn phí, viện trưởng Đặng, được không?”, Cao Lam mỉm cười nói.

Ngay khi lời này vừa dứt, người nhà họ Tô đều sững sờ.

“Cao Lam, anh đây là…” Tô Nhan cũng kinh ngạc nhìn anh ta.

“Tiểu Nhan, ông ấy là bác của em, thì cũng là bác của anh.

Đã là bác của anh, anh đương nhiên phải để ông ấy ở trong bệnh phòng tốt nhất, để ông ấy được chăm sóc tốt nhất.

Em nói có đúng không?”, Cao Lam thâm tình nói với Tô Nhan.

Nếu như Tô Nhan nói là không cảm động, thì chắc chắn là giả.

“Cảm ơn anh, Cao Lam.

” Cô thấp giọng nói.

“Không cần khách sáo, Tiểu Nhan, chúng ta không chỉ là bạn cùng lớp, mà còn là bạn bè.

” Cao Lam mỉm cười nói.

Viện trưởng Đặng rất sảng khoái đồng ý.

Hơn nữa hành động này của anh ta, không chỉ chiếm được cảm tình của Tô Nhan mà còn chinh phục được trái tim của vô số thành viên của nhà họ Tô có mặt ở đây.

“Tiểu Cao này, thật tử tế!”
“Đúng vậy, nhưng mà cũng chỉ cậu ta có khuôn mặt này!”
“Nhà họ Tô đã gặp được vận may lớn rồi sao? Đuổi một tên con rễ vô dụng đi, lập tức kiếm được một con rễ rùa vàng?”
“Tô Nhan này không đơn giản, gia đình của Tô Quảng lên như diều gặp gió rồi…”
Mọi người bàn tán và khen ngọi.

Một thanh niên trẻ tuổi đẹp trai nhiều tiền, hơn nữa còn có quan hệ rộng, ai mà không thích chứ?
Đặc biệt là Tô Trân, bà ta luôn nhìn chằm chằm vào Cao Lam, đương nhiên cũng biết ý của Cao Lam, lập tức chủ động ra vẻ nịnh bợ với Trương Tinh Vũ.

Ngay sau đó, biểu ngữ của bệnh viện đã được kéo lên.

Tô Thái cũng được sắp xếp đến phòng bệnh cao cấp do y tá trưởng đích thân chăm sóc.

Viện trưởng Đặng đã sắp xép rất nhiều chuyên gia và học giả túc trực trong phòng, chờ bác sĩ Anna đến.

Cao Lam và Tô Nhan cũng đợi ở trong bệnh phòng.

Cao Lam vừa mới gọi cho nữ thư ký thì được biết máy bay của Anna sẽ đáp xuống sân bay lúc 5:25 chiều.

Từ sân bay đến bệnh viện chỉ mất nhiều nhất không quá nửa tiếng đồng hồ, cũng chính là nói chỉ mấy chục phút nữa thôi, cô Anna sẽ đến rồi.

Rất nhiều chuyên gia đều vô cùng hào hứng.

Mặc dù cô Anna không hay lộ mặt trước công chúng, nhưng địa vị của cô ấy trong giới y học vô cùng cao quý, hơn nữa y thuật của cô ấy càng khiến người ta kinh ngạc, nếu như nói muốn đề cử một đại diện của y học phương Tây, cô Anna đủ tư cách để gánh vác!
Nếu như để Anna cho bọn họ một tiết học hoặc trao đổi kinh nghiệm về phương diện y tế, đây chắc chắn sẽ là một kinh nghiệm vô cùng quý giá đối với các chuyên gia và học giả trong bệnh viện.

Ở hành lang đã xuất hiện bóng dáng của máy phóng viên.

Ngay cả ban vệ sinh cũng có người đến.

Tất cả, đều dần dần trở nên hoành tráng.

Cao Lam đắc ý nhìn cảnh này, còn lén lút nhìn Tô Nhan, tâm trạng rất tốt.

Anh ta biết rằng, khoảng cách để mình hạ gục Tô Nhan, đã không còn xa nữa!
Nhưng…
Không ai biết rằng sau khi cô Anna rời khỏi sân bay, cô ấy không vội vàng đến bệnh viện, mà bắt taxi, lao thẳng đến tập đoàn Dương Hoa.

Lâm Dương lúc này đang ngồi trong văn phòng xem kịch bản do Tống Kinh gửi đến.

Bộ phim đã khai máy rồi, mặc dù phía Tô Dư đã xuất hiện vấn đề, nhưng sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến tiến trình quay phim của cả đoàn.

Lâm Dương cần thận xem lại kịch bản, phát hiện không có gì quá nghiêm trọng, chỉ là vai diễn mà Tống Kinh sắp xếp cho mình có vẻ như khá đường đột.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 974: 974: Chương 973


Anh biết, đây chẳng qua chỉ là Tống Kinh muốn dùng thân phận của mình để tạo đà cho bộ phim, chỉ vậy mà thôi.

“Bỏ đi, cứ để anh ta chỉ phối đi!” Lâm Dương cười khổ, ném kịch bản xuống bàn.

Cốc cốc cốc!
Có tiếng gõ cửa vang lên.

“Mời vào.


Cửa được mở ra, Mã Hải bước vào văn phòng.

“Chủ tịch Lâm, cô Anna của Hiệp hội Y khoa đã đến rồi, cô ấy muốn gặp anh!” Mã Hải kính cần nói.

“Cô ấy đang ở đâu?”
“Đã ở dưới lầu rồi.


“Bảo cô ấy quay về đi.

” Lâm Dương có vẻ không hứng thú lắm với Anna, dứt khoát xua tay nói.

“Vâng.


Mã Hải gật đầu.

Nhưng vào lúc này, cửa đột nhiên bị đẩy ra, một bóng người thở hổn hển xông vào văn phòng.

Mã Hải liền giật mình.

Lâm Dương quay đầu nhìn, mới phát hiện người xông vào chính là Annal “Sư phụ, xin tha thứ cho tôi!”
Anna chạy đến vào phòng làm việc của Lâm Dương, hai tay chống lên bàn, ánh mắt sáng rực nhìn Lâm Dương.

Cô ấy đến rất vội vã, mặt mũi rối tung, quần áo cũng có chút xộc xệch, giày cũng mắt đi một chiếc, bít tất cứ giẫm trên mặt đất như vậy…
“Cô Anna …” Mã Hải lập tức bước tới trước.

Nhưng đã bị Lâm Dương ngăn lại.

Anh xua tay.

Mã Hải thức thời bước ra khỏi văn phòng và đóng cửa lại.

“Cô đến cũng nhanh đấy.

” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Tôi biết sai rồi, sư phụ, chỉ cần thầy tha thứ cho tôi và tiếp tục truyền dạy Trung y thần kỳ cho tôi, thầy muốn tôi làm cái gì đều được!” Anna lo lắng và căng thẳng nói.

Cô ấy rất sùng bái y thuật, cũng rất khao khát có y thuật tuyệt vời, cho nên vị trí của Lâm Dương trong tâm trí cô ấy là không thể nào thay thế được.

“Con người tôi rất coi trọng y phẩm.

Y phẩm của cô, hình như không cao lắm…” Lâm Dương nói.

“Y phẩm?”
Anna vừa nghe thấy, lập tức hoảng sợ.

“Sư phụ, tôi xin hứa sau này sẽ không bao giờ làm loại chuyện này nữa, cầu xin thầy hãy tha thứ cho tôi một lần thôi!” Anna vô cùng lo lắng, đột nhiên, cô ấy dường như: nghĩ tới điều gì đó, cởi áo khoác của mình ra, mông ngồi bệt trên bàn làm việc.

Lâm Dương sững sờ.

Nhưng lại nghe thấy Anna nói: “Sư phụ, nếu như thầy bằng lòng tha thứ cho tôi, thầy muốn tôi làm cái gì cũng được!”
Anna có sự nhiệt tình và cởi mở của người phương Tây.

Lâm Dương đã biết chuyện này từ lâu, nhưng anh lại không ngờ rằng, Anna lại cởi mở đến mức này.

Nhìn dáng người xinh đẹp và khuôn mặt tinh tế của Anna khác hẳn với những người da trắng bình thường, Lâm Dương không khỏi có chút sớm nắng chiều mưa.

Có lẽ Anna so với Tô Nhan thì khí chất kém hơn rất nhiều, nhưng nói về vóc dáng thì Tô Nhan hoàn toàn không thể so với cô ấy được.

Hơn nữa kiểu ưu tú này, có sức sát thương cực mạnh đối với đàn ông.

Loại của Tô Nhan, tương đương với cấp độ nữ thần hoàn mỹ!
Còn loại của Anna, về cơ bản là một mầm tai hoạ ở cấp bậc yêu tinh!
Lâm Dương hít sâu một hơi, hơi nghiêng đầu, khẽ nói: “Anna, cô không cần phải làm như vậy! Hà tất phải chà đạp bản thân chứ? Người Trung Quốc chúng tôi không thích cách cư xử này của cô, hy vọng cô có thể tự yêu bản thân.


 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 975: 975: Chương 974


“Vậy thì sư phụ, thầy rốt cuộc muốn thế nào mới chịu tha thứ cho tôi? Không lẽ muốn Anna từ đây nhảy xuống thì thầy mới chịu tha thứ cho tôi sao?” Khoé mắt của Anna đỏ hoe, uất ức đến cực điểm nói.
Lâm Dương bắt lực thở dài, lắc đầu nói: “Bỏ đi, cô xuống trước đi!”
“Sư phụ, không lẽ thầy không muốn sao?” Anna hơi cúi người xuống.
Đột nhiên, một cảm giác áp bức ập đến, hơn nữa còn có một mùi hương hoa hồng vô cùng say đắm lòng người.
Lâm Dương khẽ giật mình, sau đó quay đầu, thấp giọng nói: “Không phải là tôi không muốn, mà bởi vì tôi là người tương đối có nguyên tắc.

Dù sao cô cũng là học trò của tôi.

Tôi không phải là một súc sinh chỉ dùng nửa phần dưới để suy nghĩ! “
“Nguyên tắc? Sư phụ…thầy chắc không phải vẫn còn tơ: chứ?” Anna đột nhiên lộ ra ánh mắt ranh mãnh, che môi cười nhẹ.
“Cô không phải cũng như vậy sao?” Lâm Dương bình tĩnh nói.
“Thầy … cái gì! Tôi đã quan hệ với mấy trăm bạn trai rồi!”
Anna có chút mắt tự nhiên, gò má ửng hồng nói.
“Có lẽ về phương diện y học phương Tây không đủ để nhìn sơ qua mà chẳn đoán, nhưng vọng văn vấn thiết của Trung Y có thể dễ dàng xác định một người đã từng có kinh nghiệm t*nh d*c hay chưa.

Cô hoàn toàn chưa có kinh nghiệm.

Cô nói với tôi là mình đã có quan hệ với máy.
trăm bạn trai rồi ư2 Không lẽ nói tất cả các bạn nam trong trường đại học của cô đều là bạn trai của cô ư?”
Anna đột nhiên xấu hỗ vô cùng, nhưng đôi mắt như ngọc bích của cô ấy đột nhiên lại sáng lên.
“Trời ạ sư phụ, thầy thật là quá lợi hại! Nhìn thoáng qua cũng có thể nhìn thấu! Trung y thật sự là quá kỳ diệu!”
Anna kích động nói.
“Cô thật sự rất đơn thuần!”
Lâm Dương đứng dậy, đi tới bên cửa sổ nhìn phong cảnh của Giang Thành, bình tĩnh nói: “Bỏ đi, cô đã thích y thuật đến như vậy, vậy thì nể tình tắm lòng chân thành này của cô, tôi sẽ tha thứ cho cô một lần.

Nhưng cô phải đảm bảo sau này không được tái phạm nữa, hơn nữa nhất định phải thay đổi bản thân!! Một bác sĩ, nhất định phải có y phẩm! Hiểu chưa? “
“Sư phụ, rốt cuộc thì y phẩm là cái gì?” Anna khó hiểu hỏi.
“Hành y tế thế, chăm sóc người bị thương, mọi người đều bình đẳng, không hồ thẹn với lương tâm! Đây chính là y phẩm!”
“Mặc dù không hiểu rõ lắm, nhưng Anna nhát định sẽ làm một bác sĩ thật tốt… Sư phụ, thầy nhất định luôn làm như vậy, phải không?”
“Tôi? Không … Tôi không phải, tôi không đủ tư cách làm một bác sĩ!”
Lâm Dương bình tĩnh nói, trong mắt lộ ra một tia lạnh lùng và hung hãn.

“Con người tôi… chưa bao giờ có y phẩm!”
Sau khi nhận được sự tha thứ của Lâm Dương, Anna vui vẻ rời khỏi tập đoàn Dương Hoa.
Nhưng cùng với đó, trong lòng cô ấy cũng có chút thất vọng.
“Tôi đã làm đến như vậy rồi, không lẽ… sức quyến rũ của tôi không đủ sao?” Anna thầm lắm bẩm.
Nếu như đổi lại là người khác, e rằng sớm đã điên cuồng rồi đúng không?
“Đúng, chắc chắn là mê lực của tôi còn chưa đủ!”
Anna giận dữ trong lòng mà nghĩ.
“Cô Annal”
Lúc này, một chiếc xe hơi dừng lại ở dưới lầu của tập đoàn Dương Hoa, một người đàn ông đeo kính từ trên xe chạy xuống.
Người đàn ông mặc một bộ vest đúng mức, trông không giống như một người bình thường.
“Anh là?”
Anna nhìn người đàn ông với vẻ khó hiểu.
“Cô Anna, xin chào, tôi là Trương Siêu vệ sĩ của Giang Thành, được biết cô đã đến Giang Thành.

Chúng tôi rất xem trọng.

Bây giờ mọi người đang đợi cô ở bệnh viện.
Cô Anna, nếu như cô không phiền, xin lập tức cùng tôi lên xe và đến bệnh viện thôi! “Người đàn ông mỉm cười nói.
*Đến bệnh viện làm gì vậy?” Anna bối rồi hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 976: 976: Chương 975


“Đương nhiên là đi cứu người rồi…” người đàn ông sững SỜ nói.

“Cứu ai?”
“Cái này …” người đàn ông lập tức cứng họng, không biết nên nói cái gì cho tốt.

“Tôi chỉ vừa mới đến Giang Thành gặp sư phụ, còn chưa nói muốn chữa bệnh cho ai! Xin đừng quấy rầy tôi!”
Anna cười nhẹ một tiếng, quay đầu bỏ đi.

“Cô Anna, cô Annal”
Trương Siêu vội vàng đuổi theo, đồng thời lấy điện thoại di động ra, vội vàng bấm số gọi đến bệnh viện, chuyển lời của Anna đến bọn họ.

“Cái gì? Cô Anna không phải đến bệnh viện của chúng ta sao?” Viện trưởng Đặng, người đang đứng trong bệnh phòng liền sững sờ.

Người nhà họ Tô ở bên cạnh nghe vậy, cũng choáng váng.

Nụ cười của Cao Lam cũng đông cứng lại, lo lắng nhìn viện trưởng Đặng.

Còn viện trưởng Đặng cũng không khỏi đặt điện thoại xuống, nhìn về phía Cao Lam.

Ở đây đã xảy ra một trận chiến lớn như vậy, nhưng kết quả đối phường sẽ không tới ư?2 Đây là cái gì vậy?

“Viện trưởng, đưa điện thoại của ông cho tôi!” Cao Lam lo lắng nói.

“Được …” Viện trưởng Đặng trầm giọng nói, rồi đưa điện thoại qua, vẻ mặt có chút mắt tự nhiên.

Nếu thứ chuyện này thất bại, chẳng phải tất cả những người trong bệnh viện này đều trở thành trò cười sao?
Cần phải biết, bên ngoài còn có rất nhiều bạn bè trong giới truyền thông tin tức đang túc trực.

“A lô!”
Cao Lam hét vào điện thoại.

“Anh Cao!” Trương Siêu ở đầu dây bên kia điện thoại vội vàng trả lời.

“Anh lập tức chuyển điện thoại cho Anna giúp tôi, tôi sẽ đích thân nói chuyện với cô ấy!” Cao Lam kìm nén cơn tức giận, lạnh lùng nói.

“Vâng, anh Cao!”
Trương Siêu lo lắng gật đầu, sau đó vội vàng đưa điện thoại cho Anna.

“Cô Anna, anh Cao muốn nói chuyện điện thoại với cô!”
“Anh Cao? Anh Cao nào?” Anna nhìn anh ta với vẻ kỳ quái.

“Anh Cao Lam, anh ấy không phải là bạn của cô sao?”
Trương Siêu vội vàng nói.

“Vậy sao?”
Khóe miệng của Anna nhếch lên, trong mắt hiện lên một tia đùa cọt, liền nhận lấy điện thoại.

*Xin chào!” Cô ấy nói chuyện bằng tiếng Trung.

“Anna … cô rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy? Tại sao cô không trả lời điện thoại của tôi? Còn chặn tôi ư? Cô đang làm gì vậy? Lập tức đến bệnh viện Nhân dân thành phó cho tôi! Nghe thấy không? Tôi đợi cô ở đây!” Cao Lam cầm điện thoại cực kỳ lớn giọng hét lên.

Anh ta đã có chút không kiềm chế được nữa.

Anna không hề tức giận, cô ấy chỉ mỉm cười hỏi: “Anh có thể bật loa ngoài để nói chuyện được không?”
“Bật loa ngoài làm cái gì?” Cao Lam sững sờ hỏi.

“Xin anh hãy bật loa ngoài lên!” Anna kiên trì nói.

Cao Lam không hiểu được nhưng cũng không nói nhiều, khit mũi một tiếng rồi bám loa ngoài.

“Được rồi, cô nhanh nói cho tôi biết, khi nào thì cô tới?”
Cao Lam trầm giọng hét.

Tuy nhiên, giây tiếp theo, Anna đã dứt khát lên tiếng.

“Vị này, tôi hoàn toàn không quen biết anh!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 977: 977: Chương 976


Lời này vừa dứt, bệnh phòng ngay lập tức im lặng như tờ.

Biểu cảm của Cao Lam vô cùng tuyệt vời.

Anh ta đang cầm điện thoại, hai mắt trợn tròn, miệng càng mở to vô cùng, sững sờ nhìn vào màn hình, giống như người mắt hồn.

Về phần những người xung quanh, biểu hiện của mọi người đều cực kỳ phức tạp.

Có choáng váng.

Có ngạc nhiên.

Có giễu cọt.

Có đùa giỡn.

Về phần viện trưởng Đặng, sắc mặt của ông ta đã trở nên ảm đạm, ánh mắt nhìn về phía Cao Lam cũng tràn đầy tức giận.

“Chuyện này là sao vậy?”
“Cô Anna lại nói không quen biết Cao Lam này sao?”

“Có thể là có nhầm lẫn gì, đúng không?”
“Tôi thấy cũng đúng thôi, cô Anna là nhân vật thế nào chứ? Người bình thường có thể quen biết được sao?
Càng huống hồ, tên này hét lên với cô Anna như vậy, e rằng cho dù quen biết, cô Anna cũng sẽ cố ý nói không quen!”
“Ha ha, có kịch để xem rồi!”
Những người xung quanh ghé đầu rỉ tai, xì xào bàn tán.

Cao Lam hoàn hồn, lập tức giật lấy điện thoại và hét lên.

cô…cô có ý gì vậy? Cô lại nói không quen biết tôi hội y tế của cô không muốn lô thiết bị đó nữa “Anna.

sao?”
Khuôn mặt của anh ta đỏ bừng, vẻ mặt kích động.

giọng nói cực lớn!
Anna đây là đang quang minh chính đại tát vào mặt anh ta!
Lần này Cao Lam cuối cùng cũng hiểu tại sao Anna lại yêu cầu anh ta bật loa ngoài!
Đó chính là muốn anh ta xấu mặt trước mặt công chúng!
“Thiết bị2 Thiết bị gì? Anh này, tôi thực sự không quen biết anh! Trong số bạn bè của tôi cũng không có ai tên là Cao Lam! Xin anh đừng quấy rồi tôi, cám ơn!”
Anna nói xong, sau đó trực tiếp cúp điện thoại.

“Annal Anna II”
Cao Lam lo lắng gào thét lên.

Nhưng trong điện thoại chỉ còn lại giọng nói mù.

“Khốn nạn!!” Cao Lam vô cùng tức giận, hung hăng ném điện thoại xuống đắt.

Loảng xoảng!
Điện thoại vỡ tan tành ngay tại chỗ.

Nhưng sau khi ném xong, Cao Lam lập tức sững sờ.

Đây…hình như không phải là điện thoại của mình.

“Viện trưởng Đặng…” Cao Lam mở miệng.

“Anh Cao, chuyện này rốt cuộc là sao vậy?” Viện trưởng Đặng đã không còn kìm nén được cảm xúc của mình.

Mình bị cái tên họ Cao này đùa giỡn đã không nói gì, đến cả điện thoại cũng bị ném!
Cần phải biết, trong chiếc điện thoại này lưu trữ rất nhiều thông tin liên lạc của những người quan trọng.

Sự tổn thất của điện thoại di động là rất lớn.

“Viện trưởng Đặng, chuyện này, tôi phải giải thích với ông!” Cao Lam có chút hoảng hốt, vội vàng nói.

Nhưng viện trưởng Đặng hoàn toàn không nghe lời anh ta!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 978: 978: Chương 977


“Anh không cần nói nữa, dù sao bệnh viện của chúng tôi cũng đã trở thành trò cười rồi! Bác sĩ Lưu, anh đi thông báo với các bạn bè phóng viên ở bên ngoài rằng hội thảo lần này đã bị hủy bỏ! Bảo bọn họ sớm quay về đi!” Viện trưởng Đặng mặt không biểu cảm nói, trừng mắt hung hãn nhìn Cao Lam, rồi nổi giận đùng đùng bước ra ngoài.

“Viện trưởng Đặng! Viện trưởng Đặng!” Cao Lam lo lắng gọi.

Nhưng bắt luận anh ta có gào thét thế nào, viện trưởng Đặng cũng không ngoảnh đầu lại.

Những người trong phòng cảm thấy vô cùng xấu hỏ, không nói nên lời.

Cao Lam nghiền răng nghiền lợi, căm phẫn đến cực độ.

“Cao Lam, chuyện này…phải làm sao bây giờ?” Tô Nhan lo lắng, vội vàng nhìn Cao Lam.

“Tiểu Nhan, em đừng lo lắng, anh sẽ tìm ra cách.

Anh lập tức gọi điện cho bố anh để ông ấy liên lạc với Hiệp hội Y’ khoa Thế giới và nhờ ông ấy hỏi thử chủ tịch xem chuyện này rốt cuộc là thế nào!”, Cao Lam tức giận nói.

Nhưng khi anh ta vừa lấy điện thoại ra, một bác sĩ đã vội vàng chạy tới.

“Anh Cao…”
“Bác sĩ, có chuyện gì vậy?” Tô Nhan ngẳng đầu lên nhìn.

“Là như vậy…” Bác sĩ đó với vẻ khó xử, sau đó thấp giọng nói: “Cơ sở vật chất và trình độ của các bác sĩ chúng tôi tương đối hạn chế, có thể không giúp được gì nhiều cho tình trạng của ông Tô, cho nên …”
“Cho nên sao?” Cao Lam gắp gáp hỏi.

“Cho nên, phía bệnh viện kiến nghị, hy vọng ông Tô có thể chuyển đến một bệnh viện tốt hơn, cho nên…” Bác sĩ đó nói.

Lời này vừa dứt, người nhà họ Tô có mặt tại đây không khỏi run lên.

“Viện trưởng Đặng… định đuổi chồng tôi sao?” Lưu Mãn San run rẫy nói.

“Không phải là viện trưởng Đặng mà là bệnh viện của chúng tôi, hơn nữa đây không phải là đuổi mà chỉ là kiến nghị.

Bởi vì ông Tô tiếp tục nằm viện ở bệnh viện của chúng tôi, bệnh viện chúng tôi cũng chỉ có thể cung cấp những chăm sóc cơ bản nhất, bệnh nhân không thể nào không cứu, nhưng bệnh viện của chúng tôi không thể cung cấp cho ông ấy phương pháp điều trị tốt hơn, cho nên bệnh viện đề nghị lập tức chuyển ông Tô đến bệnh viện Yến Kinh hoặc bệnh viện nước ngoài, đó là suy nghĩ cho ông Tô.

” Bác sĩ bất lực nói.

Lời này vừa dứt, người nhà họ Tô có mặt đều không khỏi biến đổi sắc mặt.

Tô Nhan và Lưu Mãn San liên tục lùi lại sau.

Không ai nghĩ rằng, phía bệnh viện lại có thái độ như vậy!
Nhưng nghĩ kỹ lại, cũng có thể hiểu được.

Hôm nay có nhiều người của giới truyền thông đến đây như vậy, nhưng Anna lại không đên, sáng mai, tin tức tiêu đề chắc chắn sẽ là chuyện này.

Tới khi đó, toàn bộ bệnh viện sẽ không chỉ mát mặt, mà thậm chí cả viện trưởng cũng sẽ bị người ta chất vấn!
Viện trưởng Đặng sao có thể có thiện cảm với những người của nhà họ Tô này chứ?
Có thể đưa ra một quyết định như vậy, viện trưởng Đặng đã tận tình tận nghĩa rồi!
Nhà họ Tô cũng bắt đầu thảo luận.

“Tôi còn cho rằng Tinh Vũ đã tìm được một con rẻ tốt thế nào chứ, không ngờ lại là kẻ dối trá!”
“Lần này thì lớn chuyện rồi phải không?”
“Mặt mũi của nhà chúng ta đã bị mắt hét rồi!”
“Sợ là sau này gia đình chúng ta đến đây khám bệnh, cũng sẽ rất phiền phức.



Giọng nói nhỏ vụn không ngừng phát ra.

Trương Tinh Vũ với sắc mặt khó coi, trực tiếp trừng mắt nhìn Cao Lam, hét lớn: iểu Cao! Cháu làm chuyện thế nào vậy?”
*Di Trương, dì đừng lo lắng, cháu có thể giải quyết!” Cao Lam vội vàng nói.

“Giải quyết? Nhiều phóng viên ở đây như vậy! Nhà họ Tô của chúng tôi có nhiều họ hàng như vậy, cậu làm sao mà giải quyết được chứ? Tôi không quan tâm, cậu nhanh chóng gọi cô Anna tới cho tôi, nếu không…néu không mặt mũi của gia đình chúng tôi hôm nay có thể nói là mắt hết.

Cậu bảo gia đình chúng tôi sau này làm sao mà ngắng đầu lên làm người chứ?” Trương Tinh Vũ nổi giận đùng đùng nói.

Ngắng đầu làm người ư?
Cao Lam âm thầm nghiền răng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 979: 979: Chương 978


Anh ta bây giờ sắp không ngẳng đầu lên làm người được tôi.

Từ nhỏ tới lớn, anh ta có khi nào phải chịu những lời sỉ nhục như vậy chứ?
Anh ta là thái tử của tập đoàn Cao Thị!
Đồ chó, đợi cho đến khi tôi chơi con gái nhà bà xong rồi ném đi, đừng nói là làm người! Tôi muốn xem thử, gia đình bà có thể làm một con chó hay không!
Cao Lam trong lòng tức giận thầm chửi rủa, nhưng trên mặt cũng không có chút tức giận, ngược lại là bắt lực và ngượng ngùng nói: “Dì Trương, xin dì đợi thêm một lát.

Cháu sẽ gọi điện thoại cho bố, nhờ ông ấy giúp giải quyết chuyện này.


“Cậu… cậu nhanh lên cho tôi!”
Trương Tinh Vũ nồi giận đùng đùng nói.

Bà ta bây giờ đã hoài nghi Cao Lam này rốt cuộc có thực lực hay không.

Bởi vì bà ta phát hiện, từ trước đến nay, tất cả những lời nói đủ kiểu của Cao Lam này chỉ là một mặt của anh ta, hoàn toàn không có bát kỳ thứ gì để chứng minh rằng anh ta giàu có hay thân phận siêu phàm thoát tục.

Cao Lam không nói lời nào, lập tức gọi điện thoại cho bố mình.

“Con trai, có chuyện gì vậy?” Một giọng nói già nua vang lên bên kia điện thoại.

“Bố, xảy ra chuyện rồi!” Cao Lam nghiêm nghị nói.

“Xảy ra chuyện? Xảy ra chuyện gì?” Giọng nói ở bên kia có chút nặng nề.

“Người của Hiệp hội Y khoa hình như không muốn hợp tác với chúng ta.

Vừa rồi cô Anna lại nói rằng cô ta không quen biết con! Và thậm chí còn khiến con trở thành trò hề trước mặt người khác!” Cao Lam tức giận nói.

Lời này vừa dứt, giọng nói ở bên kia lập tức trở nên trầm ngâm vô cùng.

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy? Con nói cho bố nghe hết toàn bộ đầu đuôi mọi chuyện xem!”
Cao Lam nghe vậy, lập tức nói ra tất cả mọi chuyện đã xảy ra.

Đương nhiên, anh ta không nói cho bố mình rằng anh ta chỉ là muốn chơi đùa với Tô Nhan mà thôi, mà ca ngợi Tô Nhan lên trời, nói là muốn cưới hỏi đàng hoàng, cưới Tô Nhan về nhà.

Bố của Cao Lam chỉ mong sao con trai mình có thể cưới vợ sinh con, biết được con trai mình chạy đến Giang Thành là muốn tìm con dâu thì lập tức vui mừng khôn siết.

Tuy nhiên, khi biết việc Anna giả vờ không quen biết con trai mình khiến con trai mình xấu hổ trước mặt con dâu tương lai, lập tức giận tím mặt, liên tục đập bàn.

“Khốn kiếp! Anna này, cô ta đang làm cái gì vậy? Không phải con và cô ta đã từng gặp mặt rồi sao? Sao cô ta dám nói là không quen biết con chứ?”
“Bố, con cũng không biết chuyện gì đang xảy ra? Con tiện nhân đó thậm chí còn bảo con bật loa ngoài, sau đó nói với con rằng cô ta hoàn toàn không quen biết con! Con bây giờ có thể nói là kết thúc hoàn toàn rồi, người xung quanh đều cười nhạo con! Tô Nhan chắc chắn sẽ có ý kiến với con, bố, néu như bố không gọi Anna đến cho con, tới lúc đó chuyện con trai bố lấy vợ chỉ là chuyện nhỏ thôi, mặt mũi của nhà họ Cao chúng ta mắt sạch mới là chuyện lớn!” Cao Lam muốn khóc không ra nước mắt nói.

“Con trai, con yên tâm, cứ việc dũng cảm theo đuổi người tên Tô Nhan đó! Bố lập tức gọi cho chủ tịch Hiệp hội Y.

khoa và hỏi xem chuyện này rốt cuộc là sao? Cứu người hay không là chuyện nhỏ, ảnh hưởng đến chuyện kế thừa của nhà họ Cao chúng ta, bố chắc chắn sẽ không để yên cho bọn họ!! “
Bồ Cao nổi giận đùng đùng gào thét nói, sau đó lấy điện thoại di động ra vội vàng bắm số.

Khoảng nửa giờ sau, Anna lên xe do Mã Hải sắp xếp, đến sân bay Giang Thành.

Khi cô ấy chuẩn bị lên máy bay, chủ tịch Hiệp hội Y khoa đã gọi điện thoại đến.

Sau khi liếc nhìn ID người gọi, vẻ mặt Anna rất mắt tự nhiên, cô thở dài một hơi, miễn cưỡng ấn nút bắt máy.

“Viện trưởng, xin chào, có chuyện gì vậy?” Anna cố gắng khiến cho giọng nói của mình nhẹ hơn một chút.

Tuy nhiên, đầu dây bên kia lại im lặng.

Khoảng mười giây sau, mới có một giọng nói truyền đến.

“Phó chủ tịch Anna, tôi cần cô giải thích!!”
Giọng nói cực kỳ khàn, có cảm giác áp chế vô cùng.

Giải thích cái gì?” Trái tim Anna giật nhẹ, nhưng giọng điệu vẫn giả vờ như không hiểu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 980: 980: Chương 979


“Phó chủ tịch Anna, xin đừng coi tôi như một tên ngốc.

Cô có biết lô thiết bị y tế đó đối với chúng ta mà nói quý giá đến thế nào không? Đó là độc quyền của Tập đoàn Cao Thị.

Có biết bao nhiêu quốc gia đã ra giá cao ngất ngưỡng để cạnh tranh cho lô thiết bị y tế này không? Cô thực sự nghĩ rằng lô thiết bị y tế này có thể đo được bảng tiền sao? Cô đã nhằm rồi, lô thiết bị y tế này là vô giá! Sở dĩ tập đoàn Cao Thị sẵn sàng quyên tặng cho chúng ta cũng chỉ là để có thể thiết lập quan hệ hữu nghị với hiệp hội y tế của chúng ta, nhưng cô đã phá hỏng mọi thứ! Phá hỏng tất cả mọi thứ! “
Giọng nói ở bên kia điện thoại có vẻ cực kỳ tức giận, từng câu từng chữ đều chứa đựng sự tức giận vô tận.

“Chủ tịch, tôi rất xin lỗi….

” Anna biết rằng mình không thể giả vờ hồ đồ được nữa, chỉ có thể thấp giọng nói.

“Không cần phải xin lỗi, bởi vì mọi chuyện không còn chỗ để vãng hồi.

Bây giờ, cô Anna, tôi muốn cô lập tức gọi điện cho anh Cao Lam.

Cô phải đích thân xin lỗi và đáp ứng mọi yêu cầu của anh ta! Anh ta muốn cô làm cái gì thì cô phải làm có đó, cô hiểu không? Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể khôi phục quan hệ với Tập đoàn Cao Thị, chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể có được lô thiết bị y tế đóI!I”
“Chủ tịch, anh là muốn…”
*Lập tức gọi điện thoại, xin lỗi!” Chủ tịch với lời lẽ đanh thép vang vang.

Anna toàn thân cứng đờ, cầm điện thoại di động đứng tại chỗ, hồi lâu cũng không phản ứng lại.

Tuy nhiên, không biết qua bao lâu, cô ấy hít sâu một hơi, khàn giọng nói.

“Tôi xin lỗi … Chủ tịch, tôi … không làm được!”
Sau khi Anna thốt ra câu này, đầu dây bên kia điện thoại lại rơi vào im lặng.

Càng im lặng, Anna càng cảm thấy không hay.

Phải mắt nửa phút sau, giọng nói của chủ tịch mới vang lên một lần nữa.

“Cô Anna, cô trở về Hiệp hội trước đã đi! Trở về rồi chúng ta nói chuyện tiếp.


“Vâng, Chủ tịch.

” Anna gật đầu, sau đó cúp điện thoại.

“Cô Anna, không sao chứ?”
Mã Hải, người đang theo sau, hỏi.

Ông ấy được Lâm Dương cử đến để tiễn cô Anna lên máy bay.

“Tôi không sao, Mã thân ái, ông quay về trước đi, nói với sư phụ rằng Anna sẽ nhớ lời thầy.

” Anna gượng cười nói.

“Được rồi, cô Anna, chúc cô có một chuyến đi suôn sẻ.


Mã Hải nói.

Anna nhẹ nhàng gật đầu, sau đó xoay người đi về phía tòa nhà bay.

Mã Hải đưa tiễn bằng ánh mắt.

Sau nửa giờ, máy bay cất cánh.

Anna ngồi trên máy bay tâm thần bồn chồn, nhìn ra những đám mây trắng ngoài khung cửa sổ, dần dần mắt đi lý trí.

Sau khi máy bay đến sân bay Kim Sơn, một chiếc xe Lincoln màu đen đã đậu bên ngoài sảnh lễ tân, chờ đợi Anna đến.

Anna sửng sốt, nhìn người đàn ông tóc vàng đeo kính râm đứng cạnh xe, sắc mặt có chút mắt tự nhiên.

“Phó chủ tịch, mời lên xe.

” Người đàn ông nói rồi mở cửa Xe ra.

Anna không nói lời nào, ngồi vào xe.

Người đàn ông này là tài xé của chủ tịch.

Nói cách khác, chủ tịch đã đích thân cử người đến đón cô ây…
Điều này là có ý gì?
Anna không biết, nhưng chắc chắn là không phải chuyện tốt đẹp gì…
Xe nhanh chóng lái đến trụ sở của Hiệp hội Y khoa, một trung tâm nghiên cứu y học ở ngoại ô.

Anna giống như thường lệ, đi về phía văn phòng của mình.

Nhưng ngay khi cô ấy vừa mới bước tới cửa phòng làm việc, lại bất ngờ phát hiện cửa phòng làm việc đã bị người ta mở ra…
“Chuyện này… có chuyện gì vậy?” Hơi thở của Anna run lên, bước về phía trước máy bước.

Mới phát hiện ra rằng văn phòng của mình đã được người ta dọn dẹp sạch sẽ, tất cả các máy tính, tài liệu, toàn bộ đã được chuyền đi nơi khác!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 981: 981: Chương 980


“Chúa ơi! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ở đây vậy?” Anna gần như hét lên.

Cô ấy lập tức hiểu ra, đột nhiên quay người lại, sải bước chạy nhanh về phía văn phòng chủ tịch.

Dọc đường, mọi người gặp Anna đều không khỏi biến sắc, đều cúi đầu không nói lời nào.

Rõ ràng, bọn họ đã biết được điều gì đó.

Bùm!
Anna đầy cửa văn phòng ra một cách thô bạo.

Lúc này có rất nhiều người đang ngồi trong đó, tất cả đều là những nhân viên cốt cán của Hiệp hội Y khoa.

Chủ tịch đang mở cuộc họp ở đây.

Nhìn thấy Anna nổi giận đùng đùng chạy tới, tất cả mọi người đều không khỏi kinh ngạc.

Nếu cô ấy không đến, thì sẽ không phải là Anna!
“Raymondl! Anh nhìn xem anh đã làm cái gì vậy? Văn phòng của tôi bị trộm rồi sao? Tại sao tất cả máy tính và tài liệu của tôi đều không thấy đâu cả?” Anna bước đến bàn của chủ tọa, tức giận đập bàn trách mắng.

Nhưng vị chủ tịch được gọi là Raymond không hề hoảng sợ mà thay vào đó, anh ta bình tĩnh nhìn chằm chằm vào vẻ đẹp tuyệt trần trước mặt và nói nhỏ: “Anna, cô đừng tức giận.

Cô không gặp phải một tên trộm, trên thực té, tất cả máy tính và tài liệu trong văn phòng của cô là tôi đã cho người lấy đi.


“Ôi Chúa ơi, Raymond, anh bị điên rồi sao? Không có những tài liệu đó, tôi làm sao mà phát triển ra thuốc mới?
Làm sao có thể nghiên cứu chế tạo ra thiết bị y tế mới?
Anh đang làm cái gì vậy?”, Anna tức giận và lo lắng, phát điên ngay tại chỗ.

Tuy nhiên, không đợi cô ấy nói xong, Raymond đã dút khoát ngắt lời cô ấy.

“Trên thực tế, cô đã không cần phải tiến hành phát triển các loại thuốc và thiết bị mới nữa …”
Lời này vừa dứt, Anna đột nhiên cứng họng, đôi mắt sáng như ngọc khẽ mở to, không thể nào tin được nhìn anh ta.

“Raymond, anh… anh có ý gì?” Đôi môi của Anna cũng đang run rẩy.

“Kể từ hôm nay trở đi, cô không còn là thành viên của hiệp hội y khoa chúng tôi nữa, cô cũng không còn là thành viên của viện nghiên cứu chúng tôi.

Cô đã bị chám dứt hợp đồng rồi! “Raymond bình tĩnh nói.

Anna nghe vậy, khuôn mặt xinh đẹp của cô ấy lập tức tái xanh đến cực độ, người liên tục lùi lại phía sau, gần như sắp không đứng vững được nữa.

Một lúc sau, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của cô ấy lập tức biến sắc, cô ấy xông lên trước, đôi tay đột nhiên túm lấy cổ áo của Raymond, muốn lôi anh ta ra ngoài.

Người bên cạnh sững sờ, vội vàng bước tới ngăn cản.

“Đồ khốn nạn! Cái đồ đê tiện! Tôi 16 tuổi đã gia nhập vào viện nghiên cứu.

Đã mất gần mười năm để phát triển loại thuốc mới này! Tròn mười năm! Nhưng anh lại muốn đuổi tôi ra khỏi hiệp hội! Đuổi ra khỏi viện nghiên cứu ư?
Raymond! Cái tên cho nhà anh! Tôi sẽ g**t ch*t anh! g**t ch*t anh!!”
Anna hoàn toàn mắt kiểm soát, cô ấy phát điên lên.

Nhưng Raymond thì mặt không biểu cảm.

Mọi người đều biết rằng Anna sẽ phát điên.

Rốt cuộc, vì loại thuốc mới này, cô ấy có thể nói là đánh đổi cả thanh xuân.

Một mỹ nhân tuyệt sắc giống như cô ấy, suốt ngày nhốt mình trong viện nghiên cứu trước ống nghiệm… thật là lãng phí làm sao? Nhưng cô ấy không hề phàn nàn hay hồi hận.

Mục tiêu của cô ấy là nghiên cứu phát triển ra một loại thuốc chống lão hóa thực sự, vì loại thuốc này, cô ấy có thể nói là dồn vô số tâm huyết.

Nhưng mà bây giờ, một câu nói của Raymond đã khiến tất cả những điều này phó mặt cho dòng nước cuốn trôi, khiến cho những năm tháng làm việc chăm chỉ của cô ấy đều tan thành bọt biển.

Làm sao cô ấy còn có thể bình tĩnh được chứ?
“Cô Anna điên rồi, lập tức đưa cô ấy đến bệnh viện gặp bác sĩ đi!” Raymond mặt không biểu cảm nói, ánh mắt tràn đây vẻ lạnh lùng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 982: 982: Chương 981


Chào cả nhà, vì nạn lấy nội dung tràn lan, nên để chống lại nhóm truyện 1 chấm one phải viết số chương cách và đảo thứ tự trong bảng, cả nhà cứ next chương sẽ tiếp tục tốt nhé! Mong cả nhà thông cảm và luôn ủng hộ chúng mình nhé!
“Vâng thưa chủ tịch!”
“Lập tức sắp xếp xe, đưa cô Anna đến gặp bác sĩ!”
Những người có mặt người lôi người kéo muốn đưa Anna đi, xe cũng đã được sắp xếp xong cả rồi.

“Buông tôi ra!”
Anna đột nhiên vùng vẫy dữ dội.

Những người xung quanh không kịp phòng bị, bị Anna vùng vẫy thoát ra ngoài.

Chỉ nhìn thấy cô ấy đột ngột quay đầu lại, lao ra khỏi văn phòng.

“Cô Annal”
“Cô đi đâu vậy?”

Mọi người lo lắng hét lên.

Nhưng Anna không thèm ngoảnh đầu lại, chạy thẳng xuống hành lang.

“Đó là kho tài liệu!” Vẻ mặt của Raymond trở nên u ám, trầm giọng hét lên: “Mau, mau ngăn cô ta lại! Cô ta muốn vào kho tài liệu để cướp lấy tài liệu! Ném cô ta ra khỏi viện nghiên cứu cho tôi!”
“Vâng, Chủ tịch!”
Mọi người ầm ầm xông tới.

Bùm!
Chỉ nhìn thấy Anna nặng nề đẩy cánh cửa của kho dữ liệu ra, trực tiếp lao đến trước giá đang để máy xáp tài liệu xếp chồng lên nhau, đôi tay run rầy lục tìm.

Một nhân viên quản lý đang làm việc trong kho tài liệu kinh ngạc nhìn cô Ấy: “Phó chủ tịch Anna? Cô … cô làm sao vậy?”
“Tài liệu của tôi đâu rồi? Tài liệu của tôi để ở đâu? Nhanh trả lại tài liệu cho tôi!! Nhanh trả cho tôi!!” Anna kích động hét lên, dáng vẻ đó khá là đáng sợ.

Người quản lý giật mình, có chút tay chân luống cuống.

“Nói nhanh, tên khốn Raymond đó đã đem tắt cả tài liệu của tôi để ở đâu rồi?” Anna bước tới trước máy bước, túm lấy người đàn ông kia và hét lên.

Tuy nhiên, người quản lý còn chưa kịp nói gì thì một nhóm người khác đã xông vào.

Bọn họ không nói lời nào, tóm lấy Anna và đẩy cô ấy ra ngoài.

“Buông tôi ra! Tài liệu của tôi, mau trả tài liệu lại cho tôi!”
Anna kích động, nắm lấy một đống tài liệu, hét lên cuồng loạn.

Nhưng cô ấy chỉ là một người phụ nữ yếu đuối, làm sao có thể đối phó được với nhiều người như vậy?

Không lâu sau, Anna bị đuổi ra khỏi viện nghiên cứu, cửa cũng bị khóa chặt lại.

“Raymond! Cho tôi vào! Raymond! Nhanh mở cửa! Trả lại tài liệu cho tôi! Raymond!! Đồ khốn, anh nhất định sẽ xuống địa ngục! Anh nhất định sẽ như vậy, tôi thề!” Anna mạnh mẽ hét lên.

Nhưng cho dù cô ấy có đập cửa hay la hét ầm ï thế nào thì bên trong vẫn không có chút phản ứng gì ….

Anna hoàn toàn tuyệt vọng.

Cô hoàn toàn không ngờ rằng Raymond lại có thể vì chuyện này mà trục xuất cô khỏi hiệp hội y tế và viện nghiên cứu…
Đến cả tâm huyết của cô ấy, cũng bị cướp đoạt toàn bộ!
Đây quả thực chính là một cơn ác mộng!
“Cô Anna, cô thật quá ngu ngốc!”
Lúc này, một chiếc xe ô tô lái đến bên cạnh Anna, một người đàn ông tóc nâu mặc thường phục bước xuống xe, anh ta nhìn Anna với khóe mắt ngắn lệ, bắt lực thở dài.

“Jesse! Tài liệu của tôi, tất cả tài liệu của tôi đã bị tên khốn đó Raymond lấy mắt rồi, anh nhanh giúp tôi đi, người bạn thân nhất của tôi, hãy giúp tôi lấy lại tất cả tài liệu nghiên cứu của mình đi, làm ơn!” Anna giống như nhìn thấy cứu tinh, chạy đến nắm lấy cánh tay của.

Jesse.

“Cô Anna, cô nên từ bỏ chuyện này đi.

Trên thực tế, Raymond đã tận tình tận nghĩa với cô rồi!”
“Tại sao?” Anna với vẻ khó tin hỏi.

“Cô không biết là cô đã phá vỡ chuyện lớn của chủ tịch Raymond rồi sao? Lô thiết bị y tế do tập đoàn Cao Thị quyên tặng đối với viện nghiên cứu của chúng ta mà nói là cực kỳ quan trọng.

Nó liên quan đến lợi ích của chủ tịch Raymond! Cô đã khiến cho chuyện này thất bại hoàn toàn, Chủ tịch Raymond chỉ tịch thu tài liệu của cô và đuồi cô ra ngoài, đã là rất khoan dung rồi.

Cô nên biết điều đi.

” Jessie bất lực nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 983: 983: Chương 982


“Nhưng mà…”
“Anna, trở về đi… Viện nghiên cứu thật sự không thích hợp với cô, Hiệp hội Y khoa cũng không thích hợp với cô nữa.

Tính tình của cô quá thẳng thắn.

Cô ngoại trừ việc học tập ra thì không hiểu cái gì cả.

Nơi này phức tạp hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của cô.” Jesse lắc đầu nói.
Anna há hốc mồm, sững sờ nhìn Jesse, một lát sau, cô ấy cắn răng tức giận nói: “Raymond không thể đánh bại được tôi.

Cho dù không có những tài liệu đó, tôi cũng có thẻ tự mình nghiên cứu!”
“Kinh phí nghiên cứu cô tìm ai để tài trợ chứ?”
“Tôi sẽ đến các bệnh viện lớn để xin việc và nộp đơn, không một bệnh viện nào có thể từ chối tôi!” Anna trầm giọng nói.
Dựa vào y thuật của cô ấy, bát kỳ một bệnh viện nào trên thế giới cũng chỉ có thẻ tiền hành tranh nhau nhau.

Nhưng Jesse vẫn lắc đầu.
“Cô Anna, có lẽ suy nghĩ này của cô rất khó thực hiện được!”
“Tại sao?”
“Chủ tịch Raymond có lẽ đã gọi điện thoại đến, tôi nghĩ…
đa phần là cô không thẻ làm việc ở bất kỳ một bệnh viện nào, chứ đừng nói là tiến hành nghiên cứu!” Jessie thấp giọng nói.
Sắc mặt của Anna thay đổi rõ rệt, kinh ngạc nhìn Jesse, thật lâu sau mới lẫm bẩm trong miệng.
“Cấm vận?”
Sự cố Ô Long trong bệnh viện đã khiến Cao Lam mặt đầy bụi đất, mắt hết mặt mũi.
Mặc dù anh ta vừa nhận được cuộc gọi, phía Hiệp hội Y khoa đã trừng phạt Anna, nhưng nghĩ đến việc mặt mũi của mình bị mắt sạch, trong lòng của anh ta như bốc hoả.
“Con tiện nhân này! Ông đây sớm muộn gì cũng khiến cô đẹp mặt!” Cao Lam nghiễn răng nghiền lợi, nổi giận đùng đùng.
Bởi vì chuyện của Cao Lam, Tô Thái bị buộc phải chuyển viện.

Lần này gia đình của Tô Quảng và Trương Tinh Vũ có thể nói là mất hết mặt mũi trước mặt người thân, thậm chí chuyện này còn lên báo rằm rộ, hai người ra ngoài đều bị người qua đường chỉ chỉ trỏ trỏ.
Tô Quảng thì không nghĩ ngợi nhiều, nhưng Trương Tinh Vũ lại có lòng tự tôn mạnh mẽ, náo loạn đến mức như vậy, trong lòng bà ta sớm đã đem mười tám đời tổ tiên của Cao Lam ra mà mắng chửi một lượt rồi, mắng anh ta là kẻ lừa gạt, còn dặn dò Tô Nhan không được phép qua lại với Cao Lam.

Tô Nhan đương nhiên không nghĩ đây là lỗi của Cao Lam, dù sao thì người ta cũng có lòng tốt nhưng chuyện đã đến mức độ này rồi, cô cũng không thể giải quyết được, chỉ có thể nhắm mắt bịt tai, không quan tâm đến những lời đồn đại xung quanh.
Đương nhiên, Lâm Dương sẽ không quan tâm đến chuyện của Cao Lam nữa, anh gọi điện thoại cho Tô Dư và nói với cô ấy rằng chuyện của bọn cho vay nặng lãi đã giải quyết xong, sau đó tiếp tục giải quyết chuyện công ty.
Nhưng đúng lúc này, Mã Hải lại đầy cửa bước vào.
“Chủ tịch Lâm!”
“Có chuyện gì vậy?” Lâm Dương đặt tập tài liệu xuống, liếc nhìn qua rồi hỏi.
“Đạo diễn Tống Kinh gọi điện thoại đến, nói là muốn mời anh đến đoàn phim… Có vẻ như bộ phim của anh sắp khai máy rồi.” Mã Hải nói.
“Khi nào vậy?” Lâm Dương sững sờ một chút rồi hỏi.
“Chính là chiều nay, đạo diễn Tống muốn đích thân đến đón anh, nhưng hình như đoàn phim đã xảy ra chút chuyện, anh ta nhất thời không thể đi được.”
“Vậy được rồi, anh thu xếp xe cho tôi đi, lát nữa tôi sẽ tự: mình đến đó.”
“Vâng chủ tịch Lâm!”
Mã Hải gật đầu muốn đi ra ngoài.
“Chờ một chút!” Lúc này, Lâm Dương lại hét lên.
“Chủ tịch Lâm, anh có dặn dò gì nữa sao?”
“Hãy chọn cho tôi một chiếc xe có âm điệu thấp một chút, đừng lấy Ferrari hay Bentley gì đó.”
“Vậy thì Phaeton đi.”
“Phaeton? Cũng bỏ đi, anh cứ chọn một chiếc xe trị giá một trăm triệu cũng được.”
“Được rồi chủ tịch Lâm, tôi sẽ thu xếp ngay.”
Mười lăm phút sau, Lâm Dương sắp xếp một chút rồi lái chiếc xe Lynk & Co đi đến đoàn phim.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 984: 984: Chương 983


Đoàn phim cũng lấy cảnh ở Giang Thành, đây là Tống Kinh đặc biệt chọn thêm cảnh cho Lâm Dương, vì vậy cũng không xa lắm.

Khi ra khỏi cổng Mã Hải đưa cho Lâm Dương một chiếc mũ luỡi trai.

Nói là Tống Kinh đặc biệt dặn dò, mục đích chính là không muốn để anh quá phô trương, nếu truyền thông biết được chủ tịch Lâm ra vào đoàn phim có thể sẽ ảnh hưởng đến việc tạo thế sau này.

Tuy nhiên, khi xe chạy đến góc ngoài của địa điểm lấy cảnh…
Cót kétI Một tiếng phanh gấp dữ dội vang lên.

Lâm Dương hơi sửng sốt, quay đầu nhìn, liền nhìn thấy một chiếc Ferrari đâm thẳng về phía anh…
Bùm!
Dưới cú phanh gấp, lốp xe của chiếc Ferrari hằn sâu xuống đất, nhưng may mắn thay, Lâm Dương đã phanh kịp thời, chiếc xe nhanh chóng dừng lại.

Tuy nhiên, chiếc Ferrari thì không kịp thời như vậy, sau khi lốp xe ma sát với đất được vài mét, phần đầu xe đã trực tiếp tông vào eo của chiếc Lynk & Co.

Chiếc xe hơi run lên.

Cửa xe hơi lõm xuống một chút.

Lâm Dương cau mày, lập tức đẩy cửa xe ra rồi bước xuông xe.

Cửa xe Ferrari cũng lập tức mở ra, một nam một nữ bước xuông xe.

Cả nam và nữ đều rất đẹp trai và vô cùng quyến rũ, những nhãn hiệu mà bọn họ mặc trên người cũng vô cùng nồi tiếng.

“Chết tiệt, thật là xui xẻo!”
Người đàn ông chửi bới, sắc mặt vô cùng khó coi, anh ta lon ton chạy tới trước xe, quan sát một chút, rồi lập tức trừng mắt với Lâm Dương.

“Anh là chủ nhân của chiếc xe sao?”
“Đúng.


“Anh lái xe thế nào vậy? Có mắt không vậy?”, Người đàn ông hét lớn.

“Đường này có hạn chế tốc độ là 30, hơn nữa tôi luôn đi trên phần đường của mình, ngược lại là anh, ít nhất là 70, 80 km/h, hơn nữa còn ép đường nữa, đúng không? Nếu như cảnh sát giao thông đến thì anh sẽ phải hoàn toàn chịu trách nhiệm, sao anh có thể trách tôi chứ?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Mẹ kiếp, anh còn dám cãi lại sao? Nếu không phải anh lái xe chậm chạp, tôi có thể đụng phải anh sao? Anh có biết chiếc này của tôi là loại xe gì không? Ferrari thấy rõ chưa?
Anh có đền nổi không?” Người đàn ông mắng chửi.

“Bây giờ không phải là chuyện đền được hay không, mà là chuyện ai đền!”
“Tôi mặc kệ, dù sao anh đợi mà bán nhà đi!” Người đàn ông xua tay chửi bới.

Lâm Dương cũng lười nói chuyện vớ vẩn với loại thiểu năng trí tuệ này, trực tiếp lấy điện thoại di động ra bám só.

“Ò? Anh còn dám gọi người à?” Người đàn ông lo lắng.

“Gọi người làm gì? Tôi chỉ gọi điện cho cảnh sát giao thông, để cảnh sát giao thông đến xử lý, nếu như cảnh sát giao thông quyết định là tôi chịu hoàn toàn trách nhiệm, thì tôi sẽ bồi thường!” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Được rồi! Vậy chúng ta xem thử ai có bản lĩnh lớn!”
Người đàn ông cười lạnh một tiếng, sau đó đột nhiên cũng lấy điện thoại di động ra bám một dãy số.

*Tôi đã gọi rồi.

” Lâm Dương kỳ lạ nói.

“Anh gọi là việc của anh, tôi gọi là việc của tôi, có vấn đề gì sao? Anh không phải là muốn để bên kia đến xác định trách nhiệm của vụ tai nạn sao? Tôi thành toàn cho anh!”
Người đàn ông cười nhẹ nói.

Lâm Dương cau mày, cảm thấy có gì đó không đúng.

Một lúc sau, một người đàn ông mặc đồng phục chạy xe mô-tô tới.

“Có chuyện gì vậy?”
Người đó bước xuống xe, lấy giấy bút trong túi ra, bước tới trước hỏi.

“Đồng chí, là như vậy…” người đàn ông lập tức bô bô nói.

Mặc dù có thành phần thêm mắm thêm muối, nhưng Lâm Dương cũng không sợ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 985: 985: Chương 984


“Nói như vậy, là anh chịu hoàn toàn trách nhiệm!” Người mặc đồng phục cầm giấy bút nhìn Lâm Dương nói.

“Những gì anh ta nói chưa chắc là sự thật đã xảy ra.

Trên xe của tôi có camera hành trình.

” Lâm Dương thờ ơ nói.

“Thật không? Vậy lấy ra cho tôi xem thử.

” Người mặc đồng phục cau mày nói.

Lâm Dương lập tức lấy xuống xe.

Tuy nhiên, người đàn ông mặc đồng phục vừa nhìn qua liền lắc đầu nói: “Vị trí va chạm của các anh xảy ra ở bên hông, còn camera hành trình của anh không ghi được tình huống một bên! Cái này không thể xác định trách nhiệm”.

“Chỗ này có lẽ là có camera giám sát, đúng không? Nếu như camera hành trình này không được, vậy thì xem camera giám sát đi.


“Hệ thống camera giám sát ở khu vực này đã bị hỏng rồi, không thể ghi hình được.

” Người đàn ông mặc đồng phục nhẹ nhàng nói.

“Cái gì?” Lâm Dương sững sờ.

Đột nhiên, anh dường như ý thức được cái gì đó, nhìn về phía người đàn ông, khóe miệng của người đàn ông nhếch lên, nheo mắt nhìn anh ta.

Không còn nghỉ ngờ gì nữa, đây là kiệt tác của người đàn ông kia Người đàn ông mặc đồng phục này là đồng bọn với người đàn ông kial “Cầm lấy đi!”
Người đàn ông mặc đồng phục mở thư trách nhiệm ra giao cho Lâm Dương: “Hai người nên liên hệ với công ty bảo hiểm! Ngày mai đi làm thủ tục!”
“Haha, con chó ngốc, anh chờ bán nhà đi!”
Người đàn ông cười lớn, quay người bước lên chiếc Ferrari.

“Ông đây còn có chuyện gáp, không có thời gian lãng phí với anh ở đây.

Mây ngày nữa sẽ có người tới tìm anh thương lượng chuyện bồi thường! Ha ha, đấu với tôi ư?
Anh còn non lắm!”
Nói xong, liền khởi động xe Ferrari.

“Anh Trần, tôi đi trước đây!”
“Đại minh tinh đều rất bận, có thời gian thì tới nhà tôi ăn cơm, con gái tôi cũng muốn xin chữ ký của anh!”
“Ha ha, anh Trần nói một câu là được rồi! Đi thôi!”
Người đàn ông xua tay, rồi đạp ga, lái xe rời đi.

Lâm Dương cau mày không nói gì.

Bỏ đi.

Để Mã Hải đi xử lý.

Loại chuyện này chỉ có thể tự nhận là gặp xui xẻo!
Lâm Dương gọi điện thoại cho Mã Hải rồi lái chiếc xe với một vết lõm lớn bên hông đi đến đoàn phim.

Tuy nhiên, ngay khi đến trường quay của đoàn phim thì lập tức sửng sót.

Hóa ra chiếc Ferrari trước đó cũng đậu ở đây.

Chẳng lẽ nói… hai người này là người của đoàn phim sao?
Không thẻ trùng hợp như vậy chứ?
“Sao anh lại chạy đến đây?”
Ngay khi Lâm Dương vừa bước xuống xe, người phụ nữ ngồi trên ghế phụ của chiếc Ferrari lập tức nhìn thấy anh, liền lớn tiếng gọi.

Ngay khi những lời này vừa dứt, Lâm Dương dường như đã có thể chắc chắn.

Còn tiếng hét này của cô ta ngay lập tức thu hút rất nhiều người.

Người đàn ông trước đó cũng đi về phía Lâm Dương với vẻ mặt khó chịu.

“Anh có chuyện gì vậy? Không phải đã xác định trách nhiệm rồi sao? Sao anh còn chạy theo tôi tới đây? Anh có biết đây là nơi nào không?” Người đàn ông hạ giọng, buồn bực nói.

Giọng của anh ta đã nhỏ hơn trước rất nhiều!
“Đương nhiên tôi biết đây là đâu.

Đây là một trong những địa điểm lấy cảnh quay của bộ phim Chiến hổ, đúng không?” Lâm Dương bình tĩnh nói.
 
Back
Top Bottom