Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 946: 946: Chương 945


Hiển nhiên, Huyết Trường Phong là trúng một cước này!
Chỉ thấy anh bình tĩnh nói: “Tay tôi quả thật gãy xương rồi, hơn nữa bị đả kích thường xuyên, đã run đến không thể phát lực, nhưng hai chân tôi lại không có sao! Tay tôi bị phế, chân không thể động sao?”
“Mày…” Huyết Trường Phong khó khăn đứng dậy, trừng lớn đôi mắt, lời gì cũng chưa nói ra, sau đó là một tiếng ‘ phụt ‘, phun ra một đống máu, người lại khó đứng lên nữa.

“Giết! Giết cho tôi! Ai néu là có thể giết tên tặc này cho tôi, tôi nhận người đó làm đệ tử nhập thát, truyền thụ võ học chính tông nhất của đảo Vong Ưu này!”
Đảo chủ đảo Vong Ưu cuồng loạn rít gào, cả người gần như điên cuồng.

Có trọng thưởng tất có dũng phu!
Hai mắt tất cả đệ tử nội đảo tức khắc đỏ lên.

Đệ tử nhập thất của đảo chủ đảo Vong Ưu? Đó là đãi ngộ gì!
Phải biết rằng, đa số đệ tử nội đảo đều chỉ là học võ dưới gối trưởng lão, mà đệ tử nhật thất của đảo chủ đảo Vong Ưu ít ỏi không có mấy người, trong đó… Thì có thiên kiêu Huyết Trường Phong!
Ai không muốn trở thành thiên chi kiêu tử giống Huyết Trường Phong?
Kết quả là, tất cả mọi người mắt trí.

Đám người hô to vọt tới chỗ Lâm Dương.

Trong tức khắc, Lâm Dương đã bị bao phủ, nhìn không thấy thân hình…
“Mau, mau đi giúp thiên kiêu Lâm!”

Có đệ tử ngoại đảo vội vàng hô.

Mọi người vội vàng tiền lên.

“Chỉ bằng đám phế vật máy người, cũng muốn chống lại đảo Vong Ưu chúng tôi?” Một đệ tử nội đảo hừ lạnh một tiếng, sau đó nhào tới.

Mắt đi sự tăng phúc của ngân châm, đệ tử ngoại đảo quả thực giống như mèo chó, hoàn toàn không địch lại, một người bình thường, cũng có thể ngăn cản hơn mười người, căn bản không địch lại.

“Sư đệ, tôi tới giúp cậu!”
“Tôi cũng tới!”
“Đám phế vật này, vậy mà dám đánh với chúng ta? Xem tôi đánh gãy toàn bộ chân của đám này đây!”
Lại một đám đệ tử nội đảo đánh tới.

Chỉ chốc lát sau, toàn bọ đệ tử ngoại đảo bị ngăn ở bên ngoài, căn bản không cách nào giúp Lâm Dương.

“Đáng giận!”
Long Lương Huyền Mị nóng như lửa đốt, giống như điên rồi vọt vào trong.

Nhưng cô ấy cũng không có thể ra sức.

Người quá nhiều.

Sau khi xảy ra chuyện, tất cả đệ tử nội đảo đều chạy lại đây.

Nơi này dù sao cũng là đảo Vong Ưu.

Cho dù đệ tử ngoại đảo có nhiều hơn, sao có thể chống trả lại…
Nhất định phải có kết cục như vậy sao?
Tâm Lương Huyền Mị như tro tàn, công kích đánh ra cũng vô lực.

Àm!
Cô ấy đụng phải một kích, bị đánh cho lui về.

Chờ khi đứng yên, mới phát hiện đệ tử ngoại đảo quanh mình đã ngã hơn phân nửa…
Thế cục không biết là tuyệt vọng cỡ nào.

“Sư tỷ… Đầu hàng đi…”
Lúc này, một đệ tử bắt lấy cánh tay Lương Huyền Mị, đau đớn kêu.

“Đầu hàng…” Hô hấp của Lương Huyền Mị run rầy.

“Đầu hàng, chúng ta mới có thể sống sót, bằng không chúng ta sẽ bị đánh chết!” Người nọ khóc thút thít nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 947: 947: Chương 946


Lương Huyền Mị ngơ ngắn nhìn anh ta, một hồi lâu, mới khó khăn gật đầu, khàn giọng nói: “Được… Vậy… Đầu hàng đi…”
Lương Huyện Mị muôn nuốt ngược hai chữ ‘ đâu hàng ‘ trở lại cỡ nào.

Nhưng… Hiện tại ngoại trừ đầu hàng ra, còn có con đường khác để chọn sao?
Không đầu khuất phục nữa, chỉ sợ mọi người đang sống sờ sờ phải bị người đảo Vong Ưu đánh cho tới chết.

Có lẽ kết cục của đầu hàng cũng sẽ thê thảm vô cùng, nhưng vì có thể sống, chịu nhục một chút, thì có sao chứ?
Lương Huyền Mị đau khổ cất bước, đi đến chỗ đảo chủ đảo Vong Ưu.

Cô ấy đã nhận mệnh!
Có lẽ, đây là quy túc!
Cô ấy không hề suy nghĩ đến kết cục khác.

Nhưng vào lúc này…
Rằm!
Rằm!
Rằm!

Rằm!
Một tiếng vang nặng nề từ xa truyền đến, ngay sau đó vô số dáng vẻ bay tới.

Rầm!
Một bóng người đột nhiên rơi xuống trước mặt Lương Huyền MỊ.

Lương Huyền Mị nao nao, cúi đầu nhìn lại, đây rõ ràng là một đệ tử tinh nhuệ.

Chỉ thấy ngực anh ta hoàn toàn lõm vào, miệng đầy máu, mặt mũi biến dạng, tròng mắt sắp rót ra khỏi hốc mắt.

Chuyện này hoàn toàn là do gặp phải đòn đánh cực kỳ mạnh mới có kết quả như vậy!
Sao lại thế này?
Lương Huyền Mị hãi hùng khiếp vía.

Là do đệ tử ngoại đảo làm sao?
Nhưng đệ tử ngoại đảo, có ai có thể là đối thủ của đệ tử tỉnh nhuệ?
Nhưng mà không đợi Lương Huyền Mị nhiều suy nghĩ, một đệ tử nội đảo bên cạnh vọt lại đây.

“Lương Huyền Mị, cô đồ đê tiện ăn cây táo, rào cây sung!
Chết đi cho tôi!” Đệ tử nội đảo kia phẫn nộ rít gào, một quyền mạnh mẽ đánh đến đầu Lương Huyền Mị.

Hoàn toàn không có chút ý thương hương tiếc ngọc.

Khuôn mặt xinh đẹp của Lương Huyền Mị nháy mắt thay đổi, liên tục lui về phía sau muốn đỡ.

Lúc này…
Vèo!
Lại một bóng hình chợt bay tới, trực tiếp nện vào lưng của đệ tử nội đảo kia.

Đệ tử nội đảo kia đột nhiên không kịp đề phòng, bị đánh ngã lăn ra đất ngay tại chỗ, hôn mê.

Lương Huyền Mị khiếp sợ, chăm chú nhìn, mới phát hiện dáng người bay tới kia, thế mà ngực bị đánh lõm vào, miệng phun máu tươi nửa chết nửa sống…
Sao lại như vậy?
Lương Huyền Mị vội vàng ngẳng đầu.

Nhưng thấy lại có máy dáng người bay lại đây, ngoại trừ người này ra, còn có vô số tiếng thét chói tai thê thảm và tiếng k** r*n.

Cô ấy nhìn đầu nguồn chỗ những người bay tới kia.

Là Lâm Dương!
Đầu đuôi lại xuất phát từ chỗ Lâm Dương!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 948: 948: Chương 947


Giờ phút Lâm Dương vẫn bị số lượng lớn đệ tử nội đảo vây quanh, hai tay của anh không thể nhúc nhích, không cách nào nhấc lên được, nhưng hai chân anh lại như.

cuồng phong, mạnh mẽ đá vào người tới gần.

Mỗi một cước, đều có thể đá bay người ta, hoặc là đạp ngã một đám người.

Mà mỗi một người bị đá trúng, mạch máu đều bị nổ tung, xương cốt văng ra, miệng phun máu tươi, không chết cũng bị thương.

Chân của người này, quả thực giống như có lực ngàn cân.

Khủng bồ đến nỗi khiến cho người ta giận sôi.

Lương Huyền Mị ngây ngốc nhìn, đầu óc trống rỗng.

Hàng trăm hàng ngàn người vây công, chỉ dựa vào hai chân, lại có thể chống lại những người này.

Chiến thần cổ đại… Chỉ sợ cũng đến thé mà thôi?
Người bay theo ra cũng càng ngày càng nhiều, người vây công Lâm Dương cũng càng thêm sợ hãi.

“Không… Không được… Không được… Chúng ta đánh không lại…”

“Người này quá b**n th**!”
“Nếu là trúng một cước kia, không chết cũng phé, chúng ta căn bản không phải đối thủ…”
“Chạy mau… Chạy mau…”
Các đệ tử nội đảo hoảng sợ hoảng loạn, một đám vội vàng đào thoát.

“Các người làm gì? Lên, lên cho tôi, giêt nó! Mau giêt nó!”
Đảo chủ đảo Vong Ưu ngạc nhiên nhìn cảnh này, lập tức đẩy người hai bên đang nâng ông ta ra, cuồng loạn gào thét.

Nhưng ông ta còn chưa đi được hai bước, hai chân đã mềm nhữn, suýt nữa ngã quy trên mặt đất.

Ông ta đã kiệt sức!
“Đảo chủ!”
Đệ tử bên cạnh lập tức tiến lên giữ chặt.

“Cút ngay!” Đảo chủ đảo Vong Ưu rít gào, giãy giụa.

Đệ tử nội đảo chạy trồn lung tung, cũng không dám đi lên, chỉ là vây quanh ở xa.

Rất nhanh, chung quanh Lâm Dương xuất hiện mảnh đất trống, không có gì cả.

Ngoại trừ đệ tử ngoại đảo nằm trên mặt đắt ra…

Không ai dám ra tay với anh nữal Lá gan của mọi người đã muốn nỗ tung!
Nhìn một màn này, đảo chủ đảo Vong Ưu dần ngừng gào rống, hô hắp cũng chậm rãi dồn dập.

Ông ta ngơ ngắn nhìn Lâm Dương, nói không nên lời.

Chỉ sợ chưa từng có ai thấy qua sự tồn tại của sức lực mạnh mẽ đó.

Rõ ràng cánh tay đã không thể động, chỉ dựa vào hai chân, đã đánh ngã máy trăm đệ tử nội đảo…
Này còn là chuyện con người có thể làm sao sao?
Tất cả mọi người ở hiện trường ngừng lại.

Các đệ tử ngoại đảo cũng một lần nữa tụ tập ở cạnh nhau, tầm mắt đều nhìn tới.

Ánh mắt của mỗi người đều vô cùng phức tạp.

Có kích động, có sùng bái, có phấn khởi, có kính ngưỡng.

Giờ phút này, trong cảm nhận của bọn họ Lâm Dương tựa như chiến thần, không ai địch nồi.

Ánh mắt Lương Huyền Mị càng khó mà nói rõ, giống như tâm cảnh của cô ấy vậy.

Cô ấy chưa bao giờ nghĩ tới, bản thân sẽ có một người anh yêu nghiệt đến thé…
“HôI”
Lâm Dương thở mạnh một hơi hơi, tiện đà quay đầu nhìn lại Lương Huyền Mị.

“Huyền Mị, em lại đây!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 949: 949: Chương 948


Cả người Lương Huyền Mị run lên, do dự, nhưng vẫn cát bước cần thận đi tới.

“Anh… Anh trai… Sao vậy?” Lương Huyền Mị tháp đầu cẩn thận nói.

Cô ấy vẫn là lần đầu tiên dùng loại xưng hô này.

Tuy rằng có hơi ngượng ngùng, nhưng càng tự hào nhiều hơn…
“Em rút ngân châm trên người mình ra đi.

” Lâm Dương mỉm cười nói.

“Dạ… Được…” Lương Huyền Mị lập tức làm theo, rút ngân châm ra.

“Châm lên ngực anh đi.


“Chỗ nào?”
“Hai tắc dưới huyệt Thiên Trung, sau khi châm vào, lại rút ra, rồi châm tới Thủ Thiếu Âm Tâm Kinh, Thủ Thiếu Dương Kinh…”
“Được… Được…”
Lương Huyền Mị có chút phát ngốc.

Cũng may cô ấy cũng là người học võ, cũng có chút hiểu biết về huyệt vị trên cơ thể người, tuy rằng thủ pháp thi châm cực kỳ nghiệp dư, nhưng vẫn châm xuống.

Một lát sau, Lương Huyền Mị nói: “Anh, châm xong rồi.


“Được rồi!”
Lâm Dương lập tức vặn cánh tay, chỗ khớp xương lập tức phát ra tiếng ‘răng rắc’.

Một màn này xuất hiện, tất cả mọi người ở hiện trường bị dọa choáng váng.

“Cái….

Cái gì?”
“Chuyện này không có khả năng!”
Tiếng hô hết đợt này đến đợt khác.

Trong đầu những người ở đảo Vong Ưu đều trống rỗng.

“Cậu… Tay cậu… Vậy mà có thể cử động? Này… Chuyện này sao lại thế này?” Cả người đảo chủ đảo Vong Ưu càng phát run, trừng lớn hai mắt nhìn chằm chằm anh.

Những người con lại đã xám mặt xám mày, vẻ mặt tuyệt Vọng.

“Tay của tôi lúc trước sở dĩ không thể động, bởi vì bị chấn quá mạnh, kinh mạch, mạch máu bởi vì đấm quá độ mà xuất hiện biến dạng, khiến máu không thông, kinh mạch không thông thoáng, hiện tại tôi dùng ngân châm khơi thông kinh mạch và mạch máu, tay của tôi đương nhiên có thể nhúc nhích, tuy rằng xương tay của tôi còn có chút vết nứt, nhưng không có vướng víu gì.

” Lâm Dương lãnh đạm nói.

Đảo chủ đảo Vong Ưu như bị sét đánh, miệng há lớn, nhưng lại nói không thành lời…
*Tôi đã khỏi rồi!”
Lâm Dương lắc tay, nhìn đảo chủ đảo Vong Ưu mỉm cười nói: “Hiện tại, ông thì sao đây?”
Đảo chủ đảo Vong Ưu ngơ ngắn đứng ở tại chỗ, một lát sau, hai chân mềm nhữn, ngồi bệt trên đất, không hé răng nữa…
Hai tay Lâm Dương không thể động được còn không đối phó nổi, hiện giờ hai tay anh có thể động, còn có thẻ lấy gì đấu lại được?
Đệ tử chung quanh toàn bộ lâm vào trầm mặc.

Các đệ tử nội đảo run bần bật.

Những người còn lại cũng đầy vẻ kinh sợ, trong lòng rùng mình.

*Xong rồi… Đều xong rồi…” Một trưởng lão dựa lưng vào tảng đá, mắt hồn nói.

“Chẳng lẽ đảo Vong Ưu tôi lớn như vậy… Ngay cả người thanh niên hai mươi máy tuổi cũng không đối phó được sao?”
Hai mắt đảo chủ đảo Vong Ưu trống rỗng nhìn chăm chú Lâm Dương đang đi tới, cả người như mát hồn.

“Đảo chủ, tôi thắng.


Lâm Dương đứng trước mặt đảo chủ đảo Vong Ưu, lạnh nhạt nói.

“Không nghĩ tới thần y Lâm trong truyền thuyết, lại đáng sợ như vậy, lực lượng của một đảo như đảo của tôi…
Cũng không thể đối phó với cậu….

Là tôi tầm nhìn hạn hẹp… Tôi tầm nhìn hạn hẹp…” Đảo chủ đảo Vong Ưu lắm bẩm nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 950: 950: Chương 949


“Lực lượng của một đảo? Chỉ sợ không hẳn, trước không nói tới đệ tử ngoại đảo không ai giúp ông, chỉ cần nói tới đệ tử nội đảo thôi, rất nhiều đệ tử nội đảo trên thực tế không có sức mạnh gì, bọn họ xông lên giao thủ với tôi, chỉ làm dáng cho ông xem thôi, đối với những người này, tôi bình thường đều thủ hạ lưu tình, chỉ đánh cho bọn họ lùi mà thôi, đa số không có bị thương!”
Đồng tử của đảo chủ đảo Vong Ưu mở to lần nữa, nhìn đến những đệ tử nội đảo đang lui lại ở đẳng xa, miệng khô khốc nói: “Đó chính là nói… Đám người kia… Đều ngỗ nghịch làm trái lệnh của bổn đảo chủ…”
“Cũng không được gọi là ngỗ nghịch, bọn họ đều là người có hiểu biết, phân biệt được đúng sai, các hành động của ông đã khiến nhiều người tức giận từ lâu, bọn họ không quen nhìn ông ÿ thế h**p người, không quen nhìn ông ba hoa chích choè, không quen nhìn ông ham thiên kiêu lệnh, cho nên, bọn họ đương nhiên sẽ không giúp ông!” Lâm Dương nói.

“Cậu…”
Cả mặt đảo chủ đảo Vong Ưu đỏ lên, lại không có lời gì để nói.

“Như vậy thiên kiêu Lâm, cậu hiện tại… Muốn làm gì?”
Bên này Huyết Trường Phong ngồi dưới đất, khó khăn che ngực lại chất vấn.

Lâm Dương lẳng lặng nhìn anh ta.

Lại là thầy Huyết Trường Phong run rầy từ bên hông lấy ra một tắm thiên kiêu lệnh, kiệt lực vứt cho Lâm Dương.

Lâm Dương giơ tay tiếp được.

“Thiên kiêu lệnh đã cho anh, tôi hy vọng anh… Nhanh chóng rời đảo… Được không…” Huyết Trường Phong nhỏ giọng nói.

“Rời đảo?”
Lâm Dương cười lạnh một tiếng: “Vốn dĩ tôi đã muốn rời đảo, nhưng mà hiện tại… Đã còn không đơn giản như vậy!
“Anh còn muốn làm gì?” Sắc mặt Huyết Trường Phong trầm xuống, khàn giọng dò hỏi.

“Các người muốn giết tôi, chẳng lẽ tôi không làm gì hết cứ thế mà rời đi sao?”
Lâm Dương nhặt lên kiếm của một đệ tử ở bên cạnh, đi đến chỗ đảo chủ đảo Vong Ưu.

“Con người của tôi là người có ân báo ân có thù báo thù, chém hết tay chân của đảo chủ mấy người, phế hết các ngươi trưởng lão, rồi mới rời khỏi nơi này!” Trong mắt Lâm Dương sáng lên tia lạnh lùng nói.

“Anh muốn hủy hoại đảo Vong Ưu của tôi?” Huyết Trường Phong kinh ngạc nói.

“Đúng vậy, ngay khoảnh khắc mấy người muốn giết tôi, tôi đã có quyết định này!” Lâm Dương lạnh nhạt nói, rồi cầm kiếm đi đến chỗ đảo chủ đảo Vong Ưu.

Toàn trường chắn động.

Cả người đảo chủ đảo Vong Ưu không có sức lực, lúc này ngay cả phòng ngự cơ bản cũng không có, chỉ có thể nhắm hai mắt lại, yên lặng chờ đợi cái chét đến.

“Không!”
“Dừng tay!”

“Đảo chủ!”
Vô số tiếng gọi ở bốn phương tám hướng vang lên Những trưởng lão cũng đồng loạt rồng lên.

Nhưng lời nói của bọn họ, căn bản không thể khuyên can Lâm Dương được chút nào.

Tay chân của bọn họ cũng cũng không cách nào ngăn cản động tác của anh.

Trường kiếm nhanh như điện, từ trên không hạ xuống.

Nhưng ngay khi kiếm muốn hạ xuống cánh tay của đảo chủ đảo Vong Ưu, anh đột nhiên ngừng lại.

Lâm Dương ngưng mắt.

Lại là thấy trước mặt đảo chủ đảo Vong Ưu xuất hiện một bóng hình.

Đúng là Huyết U U.

Chỉ thấy cô ta dang tay ra, nhắm chặt hai mắt, ngăn ở trước mặt đảo chủ, dường như muốn chắn giúp ông ta một kiếm này.

*“U U…” Đảo chủ đảo Vong Ưu nóng nảy, lập tức giơ tay muốn kéo Huyết U U ra.

Nhưng lúc này toàn thân ông ta làm gì còn chút sức lực nào? Sức lực cả người cũng không lay chuyển được Huyết U U chút nào.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 951: 951: Chương 950


“Ba, trước kia đều là ba bảo vệ con, lúc này đây đồi lại con gái tới bảo vệ ba đi!” Huyết U U đỏ cả hai mắt, khàn giọng nói, ngẳng đầu lên, kiên nghị nhìn Lâm Dương: “Thiên kiêu Lâm, lần này đều là đảo Vong Ưu tôi không đúng, tôi cũng không mong anh có thể buông tha ba tôi, tôi chỉ hy vọng trước khi anh giết ba tôi, thì giết tôi trước, như thế ít nhất tôi cũng không cần phải thấy ba tôi đau khổ…”
Lâm Dương lắc đầu: “Hành động này của cô tuy rằng rất cảm động, nhưng tôi sẽ không bởi vì thế mà mềm lòng, ba cô muốn giết tôi, tôi không giết ba cô đã cho đảo Vong Ưu mấy người chút mặt mũi rồi, cô tránh ra, tôi chỉ phế ông ta”
“Thiên kiêu Lâm, anh hẳn là cũng biết, néu phế ba tôi, ba tôi tắt nhiên cũng sống không lâu! Nếu như anh làm như: vậy, không bằng giết ông ấy!” Huyết U U khóc thút thít nói.

“Một khi đã như thế, vậy giết đi.


Lâm Dương lạnh nhạt nói, tiện đà duỗi tay, một tay ném Huyết U U ra, rút kiếm bổ về phía đảo chủ đảo Vong Ưu.

Anh không có bao nhiêu hảo cảm với Huyết U U.

Dù sao thì cô gái này lúc trước cũng hãm hại anh, bởi vậy Lâm Dương cũng không sẽ cho cô ta mặt mũi.

Còn đảo chủ đảo Vong Ưu, không giết thì phế, sao phải hạ thủ lưu tình?
“Không!” Huyết U U kinh ngạc biến sắc, điên cuồng giãy giụa hô lên: “Bal”
Nhưng… Căn bản vô dụng.

Bốn phương tám hướng vô số đôi mắt ngây ngốc nhìn một cảnh này, hô hấp của mỗi người như ngưng lại.

Đảo chủ đảo Vong Ưu rũ hai mắt xuống, không có phản kháng.

Rơi vào kết cục này chẳng trách ai, chỉ có thể trách ông ta tham quá thì thâm!
Trường kiếm sắc bén rơi xuống, kiếm ý khốc hàn, thân kiếm chưa đến, lạnh lẽo trên thân kiếm đã k*ch th*ch làn da ông ta.

Nhưng mà đúng lúc này, một tiếng thở phào truyền đến.

“Thiếu hiệp, xin dừng tay!”
Giọng nói này vừa cát lên, một viên đá đột nhiên từ nơi xa bay tới, chính xác bắn trúng thân kiếm.

Trường kiếm rơi mạnh xuống bên cạnh đảo chủ đảo Vong Ưu, chưa chạm vào thân!
“Hửm?”
Lâm Dương sửng sốt, nghiêng đầu nhìn tới, nhưng thấy một ông lão mặc quần áo cũ nát đầu bạc trắng vội vàng đi tới võ trường tanh bành.

*Ông Tư Qual”
Bên này Huyết U U kêu ra tiếng.

Một đám người đảo Vong Ưu nhìn ông lão kia, cũng đồng loạt phản ứng lại, vui mừng không thôi.

“Là tiền bối Tư Qual”
“Tiền bối Tư Qua vậy mà rời cốc?”
“Trời ơi, thật tốt quá, tiền bối Tư Qua thế mà tới rồi, chúng ta được cứu rồi!”
Các trưởng lão kích động vô cùng, đều hô lên.

“Bái kiến tiền bối Tư Qua! Xin tiền bối hãy ra tay, bắt người này, trả lại sự bình yên cho đảo Vong Ưu chúng ta!”
Mọi người đồng loạt hành lễ, vội vàng nói.

Người này xuất hiện, mang hy vọng cho tất cả người đảo ‘Vong Ưu!
Nhưng mà… Tiền bối Tư Qua kia lại liên tục lắc đầu.

“Các người lòng tham không đáy, khiến thiếu hiệp này tức giận, đánh bại được anh, đó là do năng lực của các người không đủ, tôi sao có mặt mũi giúp các người đối phó với thiếu hiệp này nữa?”
Mọi người nghe thấy, sắc mặt trắng bệch.

“Sư thúc Tư Qua! Đảo Vong Ưu gặp phải kiếp nạn lớn, người cũng là một thành viên của đảo Vong Ưu, há có thể thây chết mà không cứu?” Đảo chủ đảo Vong Ưu vội vàng nói.

Ông lão này chính là người mạnh nhất ở đảo Vong Ưu đó, nếu ông ta có thể ra tay, đảo Vong Ưu nhát định có thể thoát hiểm nguy, nhưng néu ông ta cũng khoanh tay đứng nhìn, vậy đảo Vong Ưu không còn cách nào để cứu.

“Ông là người nơi nào?” Lâm Dương nhìn chăm chú vào ông lão trầm hỏi.

Vừa rồi kia một viên đá kia cực kỳ kinh người, lực bắn này vào thậm chí vượt qua viên đạn bình thường, ngang với uy lực của súng ngắm, chuyện này không phải người bình thường có thể làm được.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 952: 952: Chương 951


Ít nhất… Ngay cả Lâm Dương cũng khó làm được việc này.

“Lão đây tên thì không cần nhắc đến, néu muốn xưng hô, vậy kêu tôi một tiếng ông Tư Qua đi, tôi chỉ là tội nhân trên đảo Vong Ưu mà thôi.

” Ông lão bình tĩnh nói.

“Tội nhân?”
“Chuyện trước kia không cần nhắc lại.

” Ông lão dường như không muốn nói nhiều về chuyện quá khứ.

*Ông Tư Qua ban đầu là người của đảo Vong Ưu, sau đó bởi vì chuyện gì đó nên bị phạt tiền vào cốc Tư Qua, đảo chủ đời trước từng có lệnh, không cho phép bước chân vào cốc Tư Qua, cả đời đều phải ở lại trong cốc Tư Qua!

Ông ta đã ở bên trong suốt bốn mươi năm, cho nên ông ta được gọi là ông Tư Qua!” Lương Huyền Mị ở bên cạnh đè thấp giọng giải thích.

“Thì ra là thế…” Lâm Dương gật đầu, đột nhiên lại nghĩ tới chuyện gì.

Chỉ sợ ông lão trong lời của Huyết U U nói lúc trước…
Chính là người này đi…
“Ông đã bị phạt cả đời không được rời khỏi cốc Tư Qua, vì sao lúc này lại ra đây? Chẳng lẽ ông muốn cứu bọn họ?”
Vẻ mặt Lâm Dương không có cảm xúc hỏi.

Đối phó với Huyền Trường Phong thậm chí là đảo chủ đảo Vong Ưu, Lâm Dương ngược lại cảm thấy chẳng có bao.

nhiêu áp lực, nhưng ông lão này… Lần đầu tiên khiến anh cảm thấy bị uy h**p.

Thực lực của ông lão này… Chỉ sợ là sâu không lường được…
“Cứu thì đương nhiên muốn cứu, nhưng mà thiếu hiệp không cần lo lắng, lão đây lần này vi phạm mệnh lệnh của đảo chủ đời trước, cũng không phải là muốn giao thủ với thiếu hiệp!”
“Vậy ông muốn thế nào?”
“Huyết Trường Mộng là đảo chủ của đảo tôi, là người truyền thụ võ học chính thống của đảo Vong Ưu, ông ta nếu có sơ xuất, võ học của đảo Vong Ưu tôi đây sẽ thất truyền, đảo Vong Ưu cũng tắt nhiên xuống dốc, tuy rằng tôi thân là người mang tội, nhưng chung quy cũng nhận ân huệ của đảo Vong Ưu, đương nhiên không thể khoanh tay đứng nhìn! Cho nên ông già tôi đây khẩn cầu thiếu hiệp buông tha Huyết Trường Mộng!”
*Ông không đánh với tôi, lại muốn tôi tha cho ông ta, ông cảm thấy chuyện này có thể được hay sao?” Lâm Dương hỏi lại.

“Có thể!”
“Dựa vào cái gì?”
“Dựa vào cái này!”

Ông lão lãnh đạm nói, nâng tay lên, mở tay áo ra.

Lại thấy trên cổ tay gầy gò của ông ta, xuất hiện một chám đỏ tựa như nốt ruồi.

“Lạc Linh Huyết!”
Không ít người kinh ngạc thốt lên.

Hô hấp của đảo chủ đảo Vong Ưu gấp gáp.

“Ông Tư Quá vậy mà có một giọt Lạc Linh Huyết?”
“Không thể nào ngờ được!”
“Chẳng lẽ… Ông Tư Qua định lấy giọt Linh Huyết này đổi an nguy cho đảo Vong Ưu chúng ta?”
“Chuyện… Chuyện này sao có thể được? Lạc Linh Huyết trân quý cỡ nào? Không thể cho thiên kiêu Lâm được!”
Rất nhiều người đều hô lên.

Mà bên này Huyết Trường Phong lại cắn chặt hàm răng, vô cùng tức giận nói: “Tiền bối Tư Qua, ông đã có Lạc Linh Huyết, vì sao không cho tôi? Tôi nếu là có Lạc Linh Huyết, sợ gì thiên kiêu Lâm? Đảo Vong Ưu tôi sao lại biến thành tình cảnh hiện tại?”
“Cậu cho dù có Lạc Tinh Huyết, cũng không chắc là đối thủ của thiếu hiệp này!” Ông lão lắc lắc đầu.

“Ông không cho thì thôi, hà tất gì hạ thấp tôi?” Huyết Trường Phong tức giận nói.

“Tôi không phải hạ thấp cậu, cũng không phải không nghĩ cho cậu, trên thực tế tôi đã có ý định truyền giọt Lạc Linh Huyết này cho cậu từ lâu, nhưng cậu tâm thuật bắt chính, chỉ vì cái trước mắt, tranh cường háo thắng, tôi nghĩ nên rèn luyện tính tình này của cậu trước, rồi truyền Lạc Linh Huyết lại cho cậu sau, nhưng mà dù cho cậu có giọt Linh Huyết này cũng không thể nào đối thủ của thiếu hiệp này!
Đừng nói là cho cậu một giọt, cho dù cho cậu hai giọt, ba giọt, cũng vô dụng!” Ông lão nói.

Hô hấp của Huyết Trường Phong ngưng lại, ngơ ngắn nhìn ông ta, cảm xúc hoàn toàn mắt khống chế.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 953: 953: Chương 952


“Ông già chết tiệt, ông nói hươu nói vượn cái gì? Tôi chẳng lẽ tệ đến vậy sao? Ba giọt Linh Huyết cũng không đấu lại tên họ Lâm kia được? Tôi không tin! Tôi là đệ nhất thiên tài của đảo Vong Ưu, tôi sao có thể vô dụng như thế? Tôi không tin!!” Huyết Trường Phong rít gào.

Chuyện này không còn là hạ thấp anh ta nữa, mà đây là ở nhục nhã anh ta!
Anh ta đã từng bị nhục nhã bao giờ đâu?
Rất nhiều người cũng khit mũi coi thường, cho rằng ông lão Tư Qua này cũng hạ thấp uy phong của người khác quá.

Nhưng ông lão lại kiên trì phủ nhận.

“Trường Phong, cậu cũng không có tệ đến vậy, thật sự là… Thiếu hiệp này quá yêu nghiệt!”
“Yêu nghiệt?” Huyết Trường Phong ngắn ra.

“Thiếu hiệp Lâm, cậu hẳn là đã có ít nhất trên năm giọt Lạc Tinh Huyết đúng không?” Ông lão nhìn Lâm Dương, nhàn nhạt nói.

Lời này vừa nói ra, tim của tất cả mọi người như muốn ngừng đập.

Vô số đôi mắt đồng loạt nhìn về phía Lâm Dương…
Trên năm giọt?
Thiên kiêu Lâm này… Là thần sao?
“Trên… Năm giọt?”
Lương Huyền Mị cảm giác đầu mình như muốn nỗ tung, một đôi mắt dán chặt lên thân người anh trai kia.

Còn những người xung quanh, hoàn toàn bị ông lão Tư Qua nói cho kinh ngạc.

Mỗi người như bị sét đánh, nghẹn họng trân trối, ngơ ngắn mà nhìn.

Ai cũng phát không ra tiếng.

Ai cũng cảm thấy khó thở.

Ai cũng cảm thấy tim như muốn nổ tung.

Trên năm giọtt Đây là chuyện chấn động cỡ nào!
Phải biết rằng, người bình thường cho dù có một giọt, đã có thể nói là nghịch thiên, có cơ duyên to lớn…
Năm giọt… Đó nên là khái niệm gì đây?
“Vậy ý của ông là… Anh ta… Anh có sáu giọt Linh Huyết?”
Hai mắt Huyết Trường Phong mở thật to, nhìn ông lão Tư Qua ấp úng hỏi.

“Tôi không rõ lắm, nhưng mà hẳn là không chỉ có sáu giọt, tôi đoán… Có thể là bảy giọt… Đúng không? Thiếu hiệp?”
Ông lão Tư Qua dò hỏi.

Nhưng Lâm Dương lại lắc đầu.

“Thiếu hiệp không muốn nói sao?” Ông lão cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Dù sao loại chuyện này, đa số người sẽ lựa chọn giấu đi, chuyện này và tài nănng không lộ ra ngoài là một đạo lý, thứ tốt không cát giấu, chỉ sẽ rước lấy phiền toái.

Nhưng Lâm Dương lại không nghĩ như vậy, mà là lập tức nói: “Không phải, là ông đã đoán sai.


Mắt ông lão hơi nhấp nháy.

“Đó chính là sáu giọt!” Không biết là trưởng lão nào run giọng nói.

“Tuy là sáu giọt, cũng đủ để nghịch thiên! kh*ng b* như: vậy rồi!” Huyết Trường Phong nỉ non.

Nhưng giây tiếp theo, Lâm Dương lại lắc đầu nữa.

“Cũng sai rồi!”
Một câu này, dường như muốn đánh nát hết trái tim của mọi người.

“Sáu giọt cũng không phải… Bảy giọt cũng không phải, chẳng lẽ… Chẳng lẽ cậu có tám giọt Linh Huyết?” Đảo chủ đảo Vong Ưu sợ hãi thốt lên.

Giờ này phút này, dù cho là đảo chủ đảo Vong Ưu đã nhìn quen sóng to gió lớn, cũng hoàn toàn mắt khống chê.

Tám giọt Linh Huyết đó…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 954: 954: Chương 953


Chỉ sợ ngày hè oi bức, không người có thể có được cơ duyên này!
“Khó trách anh ta nghịch thiên như vậy, khó trách anh ta đáng sợ như thế… Tám giọt Linh Huyết… Bại bởi người như vậy không oan, không oan, ha ha ha ha…” Huyết Trường Phong cười ha ha, dường như gặp phải k*ch th*ch mạnh mẽ, người cũng có chút điên cuồng.

Biểu cảm của những người xung quanh cũng vô cùng đặc sắc.

Ông lão Tư Qua khẽ thở dài, bình tĩnh nói: “Tám giọt Linh Huyết… Nếu như cậu triển khai toàn bộ năng lượng của Lạc Linh Huyết, dù cho là tôi, cũng chưa chắc có thể ứng phó, hiện tại các người hẳn là đã hiểu vì sao tôi lại không giao thủ với thiều hiệp này rồi đi2 Động thủ nữa, đảo Vong Ưu này, sẽ kết thành thù hận mãi mãi với thiếu hiệp thiên tài này, đắc tội một thiên tài yêu nghiệt có hậu quả gì, các người hẳn là hiểu rõ hơn ông già tôi đây đi?”
Lời này vừa nói ra, một đám người đảo Vong Ưng mặt xám như tro.

Ai cũng chưa từng nghĩ đến, thiên kiêu Lâm này đáng sợ, yêu nghiệt như thế.

Nhưng vào chính lúc này, Lâm Dương lại mở miệng lần nữa.

“Các người sai rồi, cũng không phải là tám giọt!”
Một câu đơn giản, nháy mắt khiến cho hiện trường yên tĩnh không tiếng động…
Giờ phút này, ngay cả ông lão Tư Qua cũng ngơ ngắn.

“Chẳng lẽ… Là chín giọt?” Ông lão khó khăn nói.

Mỗi một chữ đều là từ kẽ răng mà ra…
“Sai.

” Lâm Dương lập tức quát khẽ.

“Mười… Mười giọt?”
“Cũng sail”
“Mười một giọt?”
“Vẫn sail”
“Mười hai giọt? Mười ba giọt? Mười bốn giọt?”
Hô hấp của ông lão càng thêm vội, nói chuyện cũng càng dồn dập hơn, cả người giờ phút này cũng có chút rồi loạn.

“Sail”
“Sail”
“Sail”
“Đều sail”
“Sai toàn bộ!”
Linh hồn của mọi người như nhảy nhót, da đầu cũng sắp nổ tung.

Từng tiếng hô lên này, dường như muốn xé tan linh hồn của bọn họ.

Chỉ thấy Lâm Dương vẻ mặt không cảm xúc nhắc tay lên, hai mắt nhìn chằm chằm mọi người, tiện đà kéo ống tay áo xuống.

Vừa nhìn!
Chỗ cổ tay của anh, đều là chi chít chám đỏ.

Toàn trường kinh hãi.

“Lạc Linh Huyết trong tay tôi! Tổng cộng có mười bảy giọt!”
Lời vừa nói ra, mọi người trong một khắc này dường như biến thành rồi gõ…
Mười bảy giọt!!
Choáng váng!
Mọi người đều choáng váng!
Mọi người cũng toàn bộ điên rồi!
Một số người hai chân mềm nhữn, ngồi bệt trên mặt đắt.

Còn có một số người bị tin tức kinh khủng này làm cho ngắt đi tại chỗ.

Huyết U U có hơi đứng không vững, một tay bám lên đá lớn, mới không ngã xuống.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 955: 955: Chương 954


Còn đảo chủ đảo Vong Ưu, đã ném hồn phách đi từ lâu, ngây ngốc ngồi ở kia.

Mà Lương Huyền Mị bên này, che mạnh ngực của mình, cố hết sức muốn cho tim đang nhảy lên cổ yên tĩnh lại.

Nhưng cô ấy làm không được.

Cô ấy cảm thấy giờ này phút này, đầu óc của mình choáng váng, máu cả người điên cuồng quay cuồng.

“Giả, chuyện này nhất định là giả, tôi nhất định là đang nằm mơ, nhất định là…” Lương Huyền Mị lầm bẩm nói, trên trán nóng bỏng.

“Mười bảy giọt Linh Huyệt, tôi nghĩ hơn phân nữa toàn bộ Hoa Quốc cũng không có, bằng vào những Lạc Linh Huyết này, tôi có thể diệt đảo Vong Ưu này của các người hết lần này đến lần khác?” Lâm Dương đi lên trước, vẻ mặt vô cảm nói.

Tuy rằng thực lực ông lão Tư Qua này thể hiện ra vô cùng mạnh, nhưng phải biết rằng, Lâm Dương còn chưa xuất ra toàn lực, lực lượng Lạc Linh Huyết từ đầu tới đuôi còn chưa động tới, nếu thật sự đánh nhau, Lâm Dương chưa chắc không phải địch thủ.

Đảo chủ đảo Vong Ưu vừa nghe tháy, run bần bật.

Dù cho là thiên kiêu Huyết Trường Phong, giờ phút này ánh mắt cũng lộ vẻ tuyệt vọng, nhìn Lâm Dương.

Lâm Dương đi tới, toàn bộ người vây quanh đảo chủ đảo Vong Ưu tự giác tránh ra, căn bản không dám đến gần.

Mỗi người giờ phút này ánh mắt nhìn về phía Lâm Dương đều tràn ngập kính ý, tràn ngập sợ hãi, tựa như đối đãi một vị thần linh vậy.

Cũng không ai dám động thủ với Lâm Dương nữa!
Mà vào lúc này, ông lão Tư Qua ở bên kia tiến lên vài bước, hai đầu gối quỳ trên mặt đất, dập đầu với Lâm Dương.

“Tiền bối Tư Qual”
Người đảo Vong Ưu đều kinh ngạc thốt lên.

“Tiền bối Tư Qua, ông… Ông đây là muốn làm gì?” Một trưởng lão run rầy hỏi.

Nhưng ông lão Tư Qua vẫn không thèm để ý tới mọi người, mà là bái lạy nói với Lâm Dương: “Thiếu hiệp, mong cậu buông tha đảo Vong Ưu chúng tôi, nếu như thiếu hiệp đồng ý giơ cao đánh khẽ, tha cho đảo Vong Ưu tôi một con đường sống, ngày sau đảo Vong Ưu tôi nhất định sẽ là trợ lực của thiếu hiệp, thiếu hiệp có bất cứ sai phái nào, tôi tuyệt đối không chối từ, trừ chuyện này ra, ông lão đồng ý hiến giọt Linh Huyết này thiếu hiệp!”
Nói xong, ông lão giơ tay cao lên, quy phục Lâm Dương.

Lời này vừa nói ra, người đảo Vong Ưu đều chết tâm.

Ông lão Tư Qua thế mà cũng thần phục dưới gối Lâm Dương.

Đảo Vong Ưu… Đã hết cách cứu…
*Tốt lắm!”
Lâm Dương vừa lòng gật đầu, nhàn nhạt cười nói: “Nếu ông đã nói như vậy, tôi đây liền buông tha đảo Vong Ưu một lần, nhưng tôi hy vọng đảo Vong Ưu máy người có thể nhớ kỹ lời hôm nay ông đã nói, nếu ngày sau đảo Vong Ưu còn muốn làm kẻ thù với tôi, vậy tiếp sau đó, sẽ không có bắt kỳ một ai có thể cứu các người được nữa!”
Nói xong, Lâm Dương tiến lên vài bước, trong tay giương lên, một ngân châm bị hắn niết ở lòng bàn tay, thả châm đâm chính xác lên cổ tay của ông.

Lạc Linh Huyết kia dính ở trên ngân, sau đó châm vào trên tay của Lâm Dương.

Trong khoảnh khắc, chỗ tay của Lâm Dương lại nhiều thêm một chấm.

Mười tám giọt Linh Huyết!
“Mười tám giọt! Là mười tám giọt!”
Hai mắt tang thương của ông lão Tư Qua nhìn tay của Lâm Dương, trong mắt toát ra kính sợ và trung thành vô cùng.

“Nghe nói một giọt Lạc Linh Huyết có công hiệu tẩy tinh phạt tủy cường hóa huyết nhục xương cốt, kéo dài tuổi thọ, có thể khiến cho một người tài bình thường trong nháy mắt hóa thành tuyệt thế thiên tài, mười tám giọt Linh Huyết này… Vậy sẽ là cảnh tượng kinh khủng gì đây?” Một đệ tử tinh nhuệ ngây ngốc nhìn một màn này, nỉ non thốt ra tiếng.

*Uy lực của mười tám giọt Linh Huyết đương nhiên là rúng động trời đất, kỳ thật trong lịch sử đã từng có ghi chép, nghe đồn nếu như có người có thể gom đủ hai mươi nhỏ Linh Huyết, dựa vào năng lượng của Lạc Linh Huyé, luyện hóa cơ thể thành Thiên Huyết Linh Thể, cũng chính là Tiên Thiên Cương Khu trong truyền thuyết!” Ông lão Tư Qua khàn giọng nói.

“Tiên Thiên Cương Khu?”
Hơi thở của Huyết Trường Phong và đảo chủ đảo Vong Ưu chủ đều căng thẳng.

Sắc mặt của những trưởng lão đó đều dại ra, như bị sét đánh.

“Sư huynh, cái gì… Là Tiên Thiên Cương Khu vậy?” Có đệ tử Ấp úng hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 956: 956: Chương 955


*Tiên Thiên Cương Khu… Là một loại thể chát trong truyền thuyết, nghe nói người đạt được loại thể chất này, có thể khống chế thiên địa, điều khiển Côn Luân, thành thần chẳng qua chỉ còn một bước!”
*Thần? Trên thế giới… Thật sự có thần sao?”
“Không biết, cách này nói rõ ràng là có hơi phóng đại, nhưng cho dù không phải thần, sợ cũng cách thần không bao xal”
“Này… Như vậy sao?”
Toàn bộ đệ tử xung quanh đã bị kinh hách, mắt nhìn đến Lâm Dương, đã trở nên phức tạp.

Bọn họ cũng đều biết, có lẽ hôm nay, là thời điểm bọn họ gần với thần nhát…
Ông lão Tư Qua thần phục, tuyên cáo đảo Vong Ưu hoàn toàn thần phục dưới gối Lâm Dương.

Mà vì muốn tỏ thành ý với Lâm Dương, đảo chủ đảo Vong Ưu trực tiếp bị ông lão Tư Qua nhốt vào cốc Tư Qua, tất cả mọi sự vụ trên đảo Vong Ưu tạm thời giao cho Huyết U U chủ trì.

Huyết U U tuy rằng ngoan liệt khó kiềm, tâm tính không ổn, nhưng sau khi đã trải qua chuyện này, tính tình cô ta cũng thay đổi lớn, trầm ổn rất nhiều.

Huyết Trường Phong không có bị trừng phạt gì, nhưng ai cũng biết, Lâm Dương đã là trở thành bóng ma trong lòng anh ta.

Hơn nữa… Là bóng ma mãi mãi cũng không diệt trừ được.

Sau khi giải quyết chuyện, Lâm Dương tất nhiên không muốn đảo Vong Ưu thêm nữa, đã yêu cầu Huyết U U lập tức sắp xếp thuyền, để cho bọn họ trở về đất liền.

“Thiên kiêu Lâm, mau thu nhận chúng tôi đi!” Lúc này, một đệ tử ngoại đảo vọt lại đây, quỳ gối trước mặt Lâm Dương, kích động nói.

Người còn lại thấy thé, cũng lập tức vọt lại đây, quỳ theo.

“Thiên kiêu Lâm, tôi cũng muốn bái anh làm thầy, tôi không muốn học võ thuật gì, tôi muốn học y thuật của anh, muốn mạnh giống anh, cũng mong anh nhận tôi!”
“Thiên kiêu Lâm, còn có tôi!”
“Sư phụ Lâm, tôi cũng vậy!”
“Nhận tôi đi!”
“Xin anh!”
Càng ngày càng nhiều người hô lên.

Lần này không chỉ có đệ tử ngoại đảo, thậm chí rất nhiều đệ tử nội đảo cũng muốn bái sư.

Hơn một ngàn người quỳ dày đặc trên đảo.

Lâm Dương lạnh nhạt nhìn những người này, mắt kinh ngạc thấy Huyết U U đứng trong đám đông, lắc đầu: “Tôi không nhận học trò, nếu các người muốn học y, có thể đi học viện Nam Phái Y, nhưng mà tôi nói trước, người hay thay đổi, không thích hợp cho luyện y thuật, nếu máy người ở nơi này ngay cả võ học cũng học không tốt, tôi đây khuyên mấy người cũng đừng theo tôi đi học viện Nam Phái Y, như vậy chỉ tổ lãng phí thời gian của máy người!”
“Thiên kiêu Lâm, chúng tôi chịu khổ được!”
“Chúng tôi không thành ván đề!”
Mọi người vội nói.

“Vậy đọc sách trước đi.

” Lâm Dương mỉm cười nói.

“Đọc sách?” Mọi người kinh ngạc.

“Ngộ tính cao, lập chí làm đại y diệu thủ hồi xuân, thì đọc Á Hoàng Đế Nội Kinh )ỳ, Luận bàn bệnh thương hàn}, Dịch Kinh), ( Đạo Đức Kinh}, € Trang Tử ) trước đi.


“Này… Sách nhiều như vậy?”
“Đây chỉ là một phần, nêu vừa mới bắt đầu học, hiểu một số sách cơ sở như Cơ sở lý luận trung y học), { Trung y chẩn bệnh học ), Trung dược học ), ( Đơn thuốc học } !”
“Này… Này… Này…”
Đã có người đầu lưỡi co giật.

“Thiên kiêu Lâm, đây phải học mấy năm vậy…” Có người thật cẩn thận hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 957: 957: Chương 956


*Y thuật của Hoa Quốc, bác đại tinh thâm, hiểu rõ những thứ sách này, ngộ tính tốt, thời gian mấy năm hẳn là đủ rôi.


“Mấy… Mấy năm?”
Mọi người ngậm miệng.

“Vậy ngộ tính không tốt thì sao?”
Không biết là ai hỏi.

“Thời gian kia có lẽ hơi dài một chút.


“Là bao lâu?”
“Mười năm cũng có, hai mươi năm cũng có! Y thuật này, cần phải nghiêm túc, dù sao mạng người quan trọng, y thuật anh không đủ thành thạo, chưa nói tới thành tựu y võ, trị bệnh cứu người cũng không tư cách!”
Mọi người vừa nghe, đều tắt tiếng…
“Còn có người muốn đi với tôi sao?” Lâm Dương mỉm cười hỏi.

“Chuyện này…”
“Tôi cảm thấy luyện võ khá tốt.


“Tôi trời sinh đã không phải là người có thiên phú học tập.


“Bỏ đi… Ha ha…”
Phần lớn đệ tử cười ha ha lập tức từ chối, chỉ có một phần nhỏ người kiên trì muốn đi học viện Nam Phái Y.

Muôn đám người quê mùa như bọn họ đi đọc sách, vậy khác gì giết bọn họ.

Lâm Dương lắc đầu cười nhạt, để cho một phần đệ tử bước lên thuyền, rời đi vong ưu đảo.

Chuyện ở đảo Vong Ưu, cuối cùng cũng kết thúc.

Nhưng vẻ mặt Lương Huyền Mị đi theo bên cạnh Lâm Dương lại là phức tạp, muốn nói lại thôi…
Trên thuyền, một mình Lâm Dương đứng ở đầu thuyên, nhìn mặt biển.

Lương Huyền Mị đã đi tới, mắt nhìn dáng vẻ của Lâm Dương, môi mắp máy, đi lên trước.

“Anh… Anh trai…” Lương Huyền Mị có hơi vấp.

Cô ấy là con gái thứ ba của Lương Thu Yến, phía trên còn có hai người anh trai, là Lương Bình Triều và Lương Quản Trạch, nhưng mà cho dù lúc đối diện với hai người này, Lương Huyền Mị cũng chưa bao giờ gọi anh trai, nhưng ở trước mặt Lâm Dương, cô ấy lại không cằm lòng được mà dùng xưng hô này.

“Làm sao vậy?” Lâm Dương tựa hồ hồi thần lại từ trong suy nghĩ nào đó, nghiêng đầu mỉm cười hỏi.

“À, là về chuyện Lạc Linh Huyết kia…” Lương Huyền Mị thấp giọng nói: “Anh trai, anh có nhiều Lạc Linh Huyết như: vậy, vì sao… Muốn nói cho mọi người biết, anh không sợ…
Nhiều Lạc Linh Huyết như vậy sẽ khiến cho người khác mơ tưởng, đưa tới phiền toái sao?”
Lương Huyền Mị vẫn luôn lo lắng chuyện này.

Cũng đúng.

Mười tám giọt Linh Huyết…
Chuyện này quả thực quá dọa người!
Chỉ sợ tin tức này nói ra ngoài, cũng sẽ không có ai tin.

.

Phiền toái?
Lâm Dương sửng sốt, bật cười thành tiếng.

“Anh quả thật rất sợ phiền toái, nhưng phiền toái thật sự tới trước mặt, thì phải đối mặt, nếu anh nói ra số lượng Lạc Linh Huyết cho người đảo Vong Ưu, anh cũng không cần sợ hãi thứ gì, đương nhiên, anh cũng có mục đích của anh, anh muốn người đảo Vong Ưu sợ hãi, khiến cho bọn họ không quấy nhiễu anh nữa! Còn những người mơ: tưởng đến Lạc Linh Huyết… Để cho bọn họ đến đây đi, anh ngược lại muốn nhìn thử xem, rốt cuộc là người thế nào có thể chống lại được thiên kiêu có được mười tám giọt Linh Huyết!”
Lời này vừa nói ra, Lương Huyền Mị lập tức sửng sót.

Đúng vậy… Mười tám giọt Linh Huyết… Rốt cuộc là nhân vật cỡ nào mới có thể đoạt được?
“Anh trai, Lạc Linh Huyết này của anh… Là từ chỗ nào có được vậy?” Lương Huyền Mị lại dò hỏi.

“Làm sao? Em muốn à?” Lâm Dương cười hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 958: 958: Chương 957


Lương Huyền Mị vội vàng lắc đầu: “Thiên phú của anh trác tuyệt, nếu như có Lạc Linh Huyết trợ giúp, có thể nói là như hỗ thêm cánh, tư chất của em bình thường, lấy Lạc Linh Huyết là phí phạm của trời, vẫn là bỏ đi.


“Yên tâm đi, về sau anh sẽ giúp em lấy được Lạc Linh Huyết, nhưng trước mắt anh cần gấp hai mươi giọt Linh Huyết!” Lâm Dương bắt đắc dĩ cười nói.

“Anh trai muốn có được Tiên Thiên Cương Khu sao?”
“Đúng vậy… Hơn nữa cân phải có được nhanh hơn chút nữal”
“Thời gian gấp lắm sao?”
“Ùm”
“Khoảng khi nào?”
“Trước khi đại hội mở ra.

” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Thân thể mềm mại của Lương Huyền Mị đột nhiên run lên, kinh ngạc nhìn anh, kích động.

“Anh cả, anh là muốn thay nhà họ Lương chúng ta tham gia đại hội sao? Thật tốt quá, nếu là như thế, nhà họ Lương mình nhất định khiến cho người khác kinh ngạc nhất đại hội!”
“Anh sẽ không đại biểu cho bất cứ ai, anh chỉ đại biểu cho chính mình.

” Lâm Dương lắc đầu, trong mắt lập loè tia sáng lạnh lẽo.

Con thuyền đi được nửa ngày, tới cảng, giờ phút này, Mã Hải đang sắp xếp người ở cảng đón Lâm Dương.

Sau khi giải quyết chuyện của Lương Huyền Mị, Lâm Dương tìm người trên đảo gọi cho Mã Hải, bảo anh ta không cần đến cứu trợ, vì thế Mã Hải liền chờ ở chỗ này.

“Tổng giám đốc Lâm, anh cả đường vắt vả.

” Mã Hải khom lưng với Lâm Dương.

“Đúng vậy… Hơn nữa cần phải có được nhanh hơn chút nữal”
*Thời gian gấp lắm sao?”
“Ừm”
“Khoảng khi nào?”
“Trước khi đại hội mỏ ra.

” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Thân thể mềm mại của Lương Huyền Mị đột nhiên run lên, kinh ngạc nhìn anh, kích động.

“Anh cả, anh là muốn thay nhà họ Lương chúng ta tham gia đại hội sao? Thật tốt quá, nếu là như thế, nhà họ Lương mình nhất định khiến cho người khác kinh ngạc nhất đại hội!”
“Anh sẽ không đại biểu cho bất cứ ai, anh chỉ đại biểu cho chính mình.

” Lâm Dương lắc đầu, trong mắt lập loè tia sáng lạnh lẽo.

Con thuyền đi được nửa ngày, tới cảng, giờ phút này, Mã Hải đang sắp xếp người ở cảng đón Lâm Dương.

Sau khi giải quyết chuyện của Lương Huyền Mị, Lâm Dương tìm người trên đảo gọi cho Mã Hải, bảo anh ta không cần đến cứu trợ, vì thế Mã Hải liền chờ ở chỗ này.

“Tổng giám đốc Lâm, anh cả đường vắt vả.

” Mã Hải khom lưng với Lâm Dương.

*”Ừm”
Lâm Dương gật đầu: “Lập tức sắp xếp chiếc trực thăng riêng, lại kêu mấy bảo vệ, hộ tống em gái tôi về nhà họ Lương!”
“Em gái?”
“Là con gái của mẹ nuôi tôi Lương Thu Yến.

” Lâm Dương giải thích nói.

Mã Hải nghe thấy, lập tức hiểu ý, lập tức nghiêng đầu nói: “Sắp xếp trực thăng riêng của tôi.


“Vâng, tổng giám đốc MãI” Bảo vệ bên cạnh lập tức gật đầu.

“Anh trai, anh không cùng em về Yến Kinh sao?” Lương Huyền Mị vội vàng dò hỏi.

“Anh ở Giang Thành còn có rất nhiều chuyện phải xử lý, tạm thời không đi Yến Kinh, Huyền Mị, về thân phận của anh, hy vọng em có thể có gắng giúp anh giấu một chút, trước mắt ngay cả mẹ cũng không biết thân phận của anh, em hiểu ý anh không?”
Lương Huyền Mị hơi ngạc: “Anh trai, anh lợi hại như vậy, vì sao không cho bọn họ biết?”
*Trước đại hội, anh còn có rất nhiều việc cần hoàn thành, có rất nhiều công việc phải bó trí, nếu như để cho người khác biết thân phận của anh, vậy sẽ không tiện cho anh, kế hoạch của anh cũng sẽ bị quấy rầy.


“Em hiểu được, anh trai, anh yên tâm, em sẽ giữ kín như bưng.

” Lương Huyền Mị gật đầu.

*“Ngoan, trở về đi, có rảnh anh sẽ đi Yến Kinh thăm các em.

” Lâm Dương sờ đầu của Lương Huyền Mị, mỉm cười nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 959: 959: Chương 958


Khuôn mặt xinh đẹp của Lương Huyền Mị đỏ lên, nhìn góc nghiêng như thiên thần của Lâm Dương, trái tim không hiểu sao đập nhanh lên.

Mã Hải tự mình đưa Lương Huyền Mị về Yến Kinh, Lâm Dương khôi phục lại khuôn mặt, tùy tiện gọi một bảo vệ đưa anh về Duyệt Nhan Quốc Tế.

Trời đã tối.

Tới giờ cơm chiều.

Mấy ngày nay cũng chưa nhìn thấy Tô Nhan, thật ra có hơi nhớ cô ấy.

Tô Nhan thật ra đã gửi máy tin nhắn tới, đều là hỏi tung tích của Lâm Dương, Lâm Dương chỉ nói có chút việc, không giải thích nữa.

Cũng không biết Tô Nhan đang làm gì.

Lâm Dương nghĩ, ra khỏi thang máy, bước nhanh hơn đến nhà của Tô Nhan.

Nhưng ngay lúc anh mới vừa tới gần nhà của Tô Nhan, một giọng nam từ tính đột nhiên từ trong phòng truyền ra tới.

“Tiểu Nhan, ăn cơm, tới nềm thử tay nghề của anh!”
“Được.

” Tiếng cười của Tô Nhan cũng vọng tới.

Lâm Dương sửng sốt, bước nhanh đi qua.

Lại thấy một người đàn ông xa lạ bưng chén canh đứng cạnh bàn.

Tô Nhan, Trương Tình Vũ, Tô Quảng vây quanh bàn cơm.

Hình ảnh ấm áp này, quả thực giống như là một nhà ba người.

“Lâm Dương?” Tô Nhan nhìn thấy người ở cửa, lập tức sửng sốt.

“Người đàn ông này là ai?” Lâm Dương khẽ nhíu mày hỏi.

Người đàn ông ăn mặc rất giản dị.

Anh ta mặc áo sơ mi trắng, đeo tạp dề ngang hông, trông cũng rất khôi ngô tuần tú, chí ít cũng đẹp trai hơn nhiều so với dáng vẻ hiện tại của Lâm Dương, nhưng nếu so với Lâm thần y thì rõ ràng là chênh lệch một trời một vực.

Lúc này người đàn ông bất ngờ nhìn Lâm Dương.

Cũng giống như ba người kia, có lẽ cũng đều không ngờ được Lâm Dương lại đột ngột quay lại.

Đương nhiên Lâm Dương cũng rất kinh ngạc.

Người đàn ông đó là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây?
Phải biết là Tô Nhan trước giờ chưa từng mời bạn là nam giới đến nhà làm khách, cô ấy vốn rất phản kháng với những người đàn ông kiểu này, vì theo cô, bất cứ người đàn ông nào tiếp cận cô đều là có mục đích cả.

Ngay cả là Lâm Dương.

Nhưng người đàn ông này lại có thể xuất hiện ở đây, lại còn ăn mặc như thế này!
Chiếc tạp dề anh ta đang mang, Lâm Dương nhớ là lúc trước anh đã mua với giá 30 tệ ở siêu thị ở tầng dưới trong khu phó, trên đó còn có hình heo Peppa….

“Tên tiểu tử cậu sao lại chạy đến đây?”
Trương Tinh Vũ cau mày, phá vỡ tình trạng bề tắc, quát to.

“Tôi không nên tới sao?” Lâm Dương nhíu mày.

*Ò, đến rồi cũng tốt, đợi chúng tôi ăn cơm xong, cậu cũng mau chóng cùng tiểu Nhan làm việc nghiêm chỉnh đi!”
Trương Tỉnh Vũ hừ lạnh một tiếng.

Lâm Dương đương nhiên biết rõ việc nghiêm chỉnh trong miệng bà ta là cái gì.

Tô Nhan trông có vẻ khó xử, lập tức đứng dậy nói: “Mẹ, mẹ đừng nói nữa.

Lâm Dương anh đến rồi thì cùng qua đây ăn cơm đi!”
“Đúng vậy, cũng chỉ là thêm một đôi đũa thôi mà.

” Người đàn ông bên cạnh cười nói.

“Thêm một đôi đũa?”
Lâm Dương nhíu mày khó hiểu nhìn hắn: “Cậu nói cái gì, hình như tôi không phải chồng của Tô Nhan mà là cậu?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 960: 960: Chương 959


Người đàn ông hơi sửng sốt, nhưng cũng không có vẻ gì là bối rối, chỉ cười: “Anh hiểu lầm rồi, tôi không có ý đó.”
“Cậu ta là ai?” Lâm Dương hỏi Tô Nhan.
“Anh ấy là bạn học thời đại học của tôi, tên là Cao Lam!
Sau khi tốt nghiệp đại học, anh ấy đã đi nước ngoài đào tạo chuyên sâu, sáng nay anh ấy đến thăm tôi.

Anh ấy muốn khởi nghiệp ở Giang Thành nên đến tìm tôi để học hỏi kinh nghiệm.” Tô Nhan cười giải thích.
“Vậy sao?”
Lâm Dương nhìn người đàn ông từ trên xuống dưới, khó hiểu nói: “Loại người giàu sang quyền thế như này, xung quanh chắc chắn không thiếu người thành đạt.

Tại sao lại tìm em để học hỏi kinh nghiệm?”
Ngay khi những lời này nói ra, mấy người Tô Nhan đều không khỏi sửng sót.
“Lâm Dương, anh nói thế là có ý gì?” Tô Nhan hỏi.
“Ò, anh không có ý gì cả, chỉ cảm thấy hơi khó hiểu.

Người này toàn thân đều là hàng hiệu, mà lại không phải là những thương hiệu bình thường.

Đôi giày anh ta đang đi là đôi giày da phiên bản giới hạn được làm thủ công của hãng Fendi ở thành Roma nước Ý.

Loại này tất cả chỉ có mười đôi, giá thị trường ít nhất là 70 vạn! “
“Cái gì? 70 vạn?” Trương Tinh Vũ và Tô Quảng kinh hãi kêu lên.
“Đương nhiên đôi giày này món đồ rẻ nhất trên người anh ta.

Chiếc đồng hồ Rolex nạm kim cương phiên bản giới hạn trên tay anh ta đắt hơn nhiều so với đôi giày da kia.
Do Lucca, một nghệ nhân nổi tiếng của Thụy Sĩ tự tay đính những viên kim cương tinh xảo lên chiếc đồng hò.
Giá của chiếc đồng hồ này khoảng 690 vạn.”
*690 vạn?” Trương Tinh Vũ suýt chút nữa đánh rơi cái bát trong tay.
“Ngoài ra, chiếc áo vest trên ghé sofa cũng là của anh ta phải không.

Nó cũng là đồ thủ công phiên bản giới hạn.

Cổ áo được may bằng chỉ vàng.

Đây có lẽ là món đồ đắt nhất trên người anh ta.

Giá tuyệt đối không dưới 800 vạn! Thực ra điều quan trọng nhất của những thứ này không phải là giá cả, mà là kênh mua hàng, bởi vì chúng sẽ không được bán cho những người bình thường.

Tiểu Nhan, người bạn học này của em, trang phục trên người có giá hơn 10 triệu, chạy tới nhà em và nói với em rằng muốn học hỏi kinh nghiệm của em, em cảm thấy… em có thể truyền đạt cho anh ta kinh nghiệm gì? Bện cạnh anh ta làm sao có thể thiếu cái gọi là người có kinh nghiệm được chứ? “
Nghe Lâm Dương nói xong, vẻ mặt vợ chồng Trương Tinh Vũ và Tô Quảng vô cùng cổ quái, hai người họ không nói nên lời.

Trang phục hơn 10 triệu!
Người giàu có tới mức nào thì… mới ăn mặc như thế này?
Tuy nhiên … Tô Nhan dường như không quá ngạc nhiên, thay vào đó cô ấy lắc đầu, bình tĩnh nói: “Lâm Dương, thực ra tôi biết Cao Lam rất giàu có, mặc dù trang phục trên người anh ấy có giá hơn 10 triệu, quả thực rất kinh ngạc, nhưng tôi cho rằng việc này không ảnh hưởng gì đến tình bạn của chúng tôi.


Rốt cuộc Tô Nhan vẫn là thờ ơ, hờ hững.
“Vậy em cho rằng hắn tìm tới em chỉ đơn giản là muốn cùng em ôn lại chuyện cũ?” Lâm Dương hỏi, trong lòng rất khó chịu.
*Ừ.” Tô Nhan gật đầu.
Có thể thấy tên Cao Lam này rất được Tô Nhan tin tưởng.
Vẻ mặt Lâm Dương có chút mát tự nhiên, nhưng rất nhanh liền khôi phục, không nói gì nữa.
Không khí trong phòng có chút kỳ quái.
Trái lại Cao Lam không hề có chút ngượng ngùng nào, mà cười phá cục diện bế tắc, rất tự nhiên đi tới bên cạnh Lâm Dương, đưa tay ra.
“Vị này là chồng của Tiểu Nhan, Lâm Dương đúng không?
Anh Lâm, chào anh.

Tôi tên là Cao Lam.

Rất vui được gặp anhl”
“Xin chào!” Lâm Dương mặt không biểu cảm gì, đưa tay ra bắt tay.
“Anh Lâm, chúng ta lần đầu tiên gặp mặt, tôi mới đến Giang Thành hôm qua.

Hôm nay tôi tới thăm tiểu Nhan ôn lại chuyện cũ.

Vốn dĩ tiểu Nhan định mời tôi đến ném thử tay nghề của cô ấy, nhưng từ sau khi tốt nghiệp tôi và tiểu Nhan đã không gặp lại nhau, trong lòng hơi xúc động nên tôi đã tự vào bếp nấu ăn.

Nếu anh Lâm không để bụng thì hãy đến nếm thử đồ ăn tôi làm xem nó có mùi vị như thế nào!” Gao Lan cười nói.
Mấy lời này đã chiếm được thiện cảm của Tô Quảng và Trương Tỉnh Vũ.
Tô Nhan cũng thầm gật đầu, nhìn Cao Lam bằng ánh mắt đây tán thưởng.
Lâm Dương lúc này rất không vui.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 961: 961: Chương 960


Mặc dù hẳn ta nói như vậy, nhưng người này lại đối với anh rất khách sáo.

Sự đối lập trong lời nói của hai người khiến Cao Lam biến thành người rộng lượng, còn Lâm Dương thì có mây phân của kẻ hẹp hòi, ghen tuông.

Nhưng Lâm Dương sẽ không từ chối, cũng không quan tâm.

“Được chứ, cám ơn.

” Lâm Dương gật đầu đồng ý.

Tất cả mọi người ngồi vào chỗ của mình.

Trương Tinh Vũ vô cùng khó chịu, len lén trừng mắt nhìn Lâm Dương, miệng không ngừng nói lảm nhảm.

“Đáng lẽ hôm nay được vui vẻ ăn cơm với bạn học của Tiểu Nhan, kết quả cái đồ chó xui xẻo này đột nhiên lại đến.

Thật là xúi quầy!”
“Được rồi, có khách ở đây bà bớt nói vài câu đi.

” Tô Quang khuyên can.

“Hừ, được rồi, dù sao ăn cơm xong, cái thứ này mau chóng cút ngay cho lão nương, lão nương nhìn thấy hắn là thấy buồn nôn!” Trương Tinh Vũ hừ lạnh một tiếng.

Giọng của bà ta không nhỏ, mọi người xung quanh bàn đều có thể nghe thấy.

Tô Nhan hơi lúng túng khó xử.

Cao Lam nhìn về phía Lâm Dương, còn Lâm Dương vẻ mặt không thay đổi.

Nhưng không ai hiểu rõ, nội tâm anh đã bị Trương Tỉnh Vũ mài mòn rồi…
Một bàn đầy đồ ăn này đều do Cao Lam làm.

Tuy rằng đồ ăn nhìn có vẻ bình thường, nhưng Lâm Dương cảm thấy khá ngạc nhiên, nhìn cách Cao Lam ăn mặc, rõ ràng người có thân thế hiển hách.

Loại người này.

không phải là kiểu người ăn sung mặc sướng, cơm bưng nước rót sao? Sao lại biết nấu ăm?
Lại nghe Cao Lam cười nói: “Chú, dì, nếm thử món thịt heo xắt sợi xào ớt con làm, xem xem tiểu Nhan hướng dẫn thế nào!”
“Được được được!”
Trương Tinh Vũ cười haha nói, liền ăn thử một miếng.

Tuy nhiên, chỉ mới thử một miếng, vẻ mặt của Trương Tinh Vũ liền thay đổi.

Món này quá khó ăn ….

Bà ta không nhổ ra ngay mà có gắng chịu đựng mùi vị kỳ dị này nuốt vào bụng.

*Dì Trương, mùi vị thế nào?” Cao Lam gắp gáp hỏi.

“Cũng … không tệ …” Trương Tinh Vũ cười trừ nói.

“Mặn quá …” Tô Quảng cau mày.

Nhưng khi vừa nói những lời này, Trương Tinh Vũ ở bên cạnh lập tức dùng cùi trỏ huých ông ta.

Tô Quảng sững sờ, nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Trương Tinh Vũ, hơi ngắn người ra, lập tức nhắm mắt lại.

“Hơi mặn một chút, lần sau bỏ ít muối đi là được.

” Tô Nhan cũng ăn thử một miếng.

“Đúng vậy, thực xin lỗi … Nếu quá khó ăn thì đồ đi vậy …”
Cao Lan vẻ mặt xấu hỗ nói.

“Thế này đã rất tốt rồi, dù sao đây cũng là lần đầu tiên anh nấu ăn, đạt được trình độ như vậy là rất hiếm có rồi.

” Tô Nhan khích lệ.

“Đúng vậy, Tiểu Cao, nhớ lại trước đây lần đầu tiền dì nấu ăn, suýt chút nữa làm cho chú Tô con bị ngộ độc thực phẩm.

Con như thế này đã là rất tốt rồi!” Trương Tinh Vũ cũng vội vàng an ủi.

“Cảm ơn đàn chị, cảm ơn dì!” Cao Lan cười.

“Được rồi, được rồi, ăn cơm thôi!” Tô Quảng cười haha nói.

Bốn người họ trò chuyện rất hòa thuận,vui vẻ.

Về phần Lâm Dương, từ đầu đến cuối không ai nói chuyện với anh, giống như anh là người thừa.

Tô Nhan có lẽ lúc này mới nhận ra Lâm Dương đang ngồi ở bên cạnh lặng lẽ ăn cơm, không nhịn được hỏi một câu.

“Hai ngày nay anh đi đâu?”
“Ra ngoài đi loanh quanh.

” Lâm Dương buột miệng nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 962: 962: Chương 961


“Đi loanh quanh? Hừ, còn không phải là chơi bời lêu lổng, ăn bơ làm biêng à! Nói nghe có vẻ hay quá cơ!” Trương Tinh Vũ hừ lạnh một tiếng.

“Sao vậy? Không phải anh làm việc ở Y quán Lạc Thiên à? Tiểu Thiên vẫn để anh đi lung tung?” Tô Nhan cũng có chút không vui.

Lâm Dương không lên tiếng, có lẽ là bởi vì anh không biết trả lời câu hỏi này thế nào.

“Được rồi, Tiểu Nhan, đừng phí thời giờ với đồ bỏ đi này!
Nào, Tiểu Cao, ăn đồ ăn đi!” Trương Tinh Vũ gắp một cái đùi gà bỏ vào bát của Cao Lam.

*Cảm ơn dì Trương!” Cao Lam cười nói.

*Ôi chao, con khách sáo gì chứ!” Trương Tỉnh Vũ cười tươi như hoa, che miệng cười nói: “Tiểu Cao, cho dì hỏi con một chuyện!”
“Dì à, dì nói đi.


“Những gì Lâm Dương nói vừa lúc nãy … có đúng không?
Trang phục của con … thật sự là giá hơn mười triệu?”
Trương Tinh Vũ thận trọng dò hỏi.

Đây là điều mà Trương Tinh Vũ luôn quan tâm …
Vừa nói xong, Tô Quảng liền đặt đũa xuống, nhìn chằm chằm Cao Lam.

“Mẹ, mẹ ăn cơm thì ăn cơm thôi, hỏi mấy cái đó làm gì?”
Tô Nhan có chút tức giận.

Cao Lan bát lực mỉm cười: “Xin lỗi dì, con vốn không muốn mặc bộ này đến đây, nhưng quản gia của con nói vì con muốn gặp người quan trọng nhất nên phải ăn mặc trang trọng một chút!”
“Người quan trọng nhất? Quản gia?”
Trương Tinh Vũ hỗ hấp bỗng run ry, đôi mắt bà ta liên tục bừng sáng.

Bà ta đã nghe thấy hai thông tin rất quan trọng từ câu nói thản nhiên của Cao Lam.

Trương Thanh Ngư cố gắng hét sức ổn định vẻ mặt, cười nói: “Tiểu Cao à, gia đình con làm nghề gì vậy?”
“Gia đình con? Gia đình con kinh doanh rất rộng, chủ yếu là nghiên cứu chế tạo và tiêu thụ linh kiện phụ tùng ô tô.


Cao Lan cười.

“Không tệ, không tệ!”
“Mẹ, đừng hỏi nữa!” Tô Nhan lộ vẻ bắt lực, cô đã lờ mờ đoán được mẹ mình đang định làm gì.

“Nha đầu, mẹ chỉ nói chuyện ăn ý cùng bạn học của con thôi mà, nói thêm vài câu không được à? Con bất mãn cái gì? Lẽ nào mẹ có thể ăn thịt cậu ta hay sao?” Trương Tỉnh Vũ không vui nói.

“Đúng thé, Tiểu Nhan, anh và dì khá hợp nhau, không sao đâu.

” Cao Lam cũng cười nói.

Tô Nhan bát lực, không lên tiếng nữa.

Dần dà cả hai trò chuyện nhiệt tình.

Mặc dù là Trương Tỉnh Vũ đặt câu hỏi, nhưng chỉ trong đôi câu vài lời, ai cũng tỏ tưởng thân phận, danh tính của Cao Lam.

Con trai của chủ tịch Tập đoàn Cao thị!
Thái tử của một công ty đa quốc gia!
Sau khi Trương Tinh Vũ biết được thân phận của Cao Lam thì suýt ngất vì phần khích, ánh mắt nhìn Cao Lam càng lúc càng yêu thích …
Sau bữa tối.

Lâm Dương dọn dẹp bàn ăn một chút, sau đó dự định tắm rửa xong trở về phòng ngủ.

“Cậu đang làm gì đấy?”
Đúng lúc này, Trương Tinh Vũ bước vài bước đi tới, lớn tiếng hỏi.

“Đi tắm rồi đi ngủ …” Lâm Dương ngây người nói.

“Tắm cái gì mà tắm? Ngủ cái gì mà ngủ? Ở đây có phòng cho cậu ngủ sao? Muốn ngủ thì đi ra ngoài ngủ!” Trương Tỉnh Vũ quát lên.

“Nhưng … không phải Tiểu Nhan đã dọn phòng này cho tôi sao …” Lâm Dương kinh ngạc nhìn căn phòng trước mặt, rồi lại nhìn Trương Tinh Vũ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 963: 963: Chương 962


“Căn phòng này là của cậu khi nào? Đây là phòng Tiểu Nhan đã chuẩn bị cho tiểu Cao!” Trương Tinh Vũ khó chịu quát lên.
Ngay khi nghe thấy, Lâm Dương lập tức sững sờ.
Tô Nhan đang rửa bát ở phía bên kia bỗng nhiên quay đầu lại, khó hiểu nhìn Trương Tinh Vũ: “Mẹ, mẹ đang nói cái gì vậy?”
Lại nhìn thấy miệng của Trương Tinh Vũ nhéch lên, cười đắc ý: “Đêm nay, Tiểu Cao sẽ ở nhà chúng ta!”
“Như thế sao được?”
Tô Nhan nghe vậy lập tức lo lắng, hốt hoảng lau tay, chạy ra khỏi phòng bếp.
Cao Lam cũng rất ngạc nhiên, vội vàng xua tay với Trương Tỉnh Vũ: “Dì Trương, không cần đâu, con không ở đây nữa, con… con có một căn hộ ở trung tâm thành phốt”
“Con không thích căn nhà lụp xụp này của dì à?” Trương Thanh Ngư giả bộ khó chịu.
“Không không không, làm sao có thể chứ? Nhà dì tuy rằng không xa hoa, nhưng lại rất ấm áp.

Con rất thích nơi này!”
Cao Lam vội vàng nói.
“Xem xem, đứa trẻ Tiểu Cao này rất biết nói chuyện.

Con đã thích nơi này như vậy thì ở lại đây một đêm có gì mà không được?” Trương Tinh Vũ nói “Chuyện này … nếu Tiểu Nhan không phản đối … thì con sẽ ở lại đây một đêm …” Cao Lan xấu hỗ nói.
“Tốt lắm, Tiểu Cao, con đi tắm đi rồi dì dọn giường cho con! Đêm nay ở lại đây!” Trương Thanh Ngư vui vẻ nói.
“Mẹ, mẹ làm gì vậy?” Tô Nhan nôn nóng, lập tức nói: “Máy căn phòng con đã sửa thành phòng làm việc cho công ty, nhà chúng ta … căn bản không có phòng dư cho Cao Lan ở! Mẹ để cho Cao Lan ở lại thì anh ấy ngủ ở đâu? “

962-1-nu-than.jpg


Cao Lan ở bên cạnh lập tức lên tiếng: “Dì à, dì đừng tức giận, anh Lâm, anh cũng đừng trách móc dì.

Dì Trương chỉ muốn giữ tôi lại nói chuyện lâu hơn một chút thôi.

Không có ý gì khác.

Còn việc tôi ở lại hay đi … Anh nói đúng, anh và tiểu Nhan là vợ chồng, tôi ở lại đây không thích hợp…
tôi vẫn nên về thôi… “

Vừa dút lời, Trương Tinh Vũ không đồng ý, vội vàng kéo Cao Lam, sốt sắng nói: “Tiểu Cao, muộn như vậy rồi, con còn về làm gì? Nghe lời dì, con cứ ở lại phòng này.

Dì nói cho con biết, cái thứ này chỉ là đứa đi ở rể, mà nó lại sắp ly hôn với con gái dì rồi, con không cần phải kiêng ky gì hết, cứ mạnh dạn ở lại đây mới phải! “
Cao Lam nghe vậy, trong đáy mắt lóe lên một tia sáng, nhưng vẻ mặt không hề biến động, giả bộ khó xử nói: “Nhưng…”
“Làm sao? Con còn không nghe lời dì?” Trương Tinh Vũ lập tức nghiêm mặt.
Cao Lam bắt lực: “Dì đã nói như vậy rồi, vậy được, tối nay con sẽ ở lại làm khách quấy rày dì.”
“Quấy rầy gì chứ? Nào nào nào, dì đi lấy chăn bông cho con, con đi tắm rửa nghỉ ngơi sớm đi!” Trương Tinh Vũ cười tươi như hoa, vội nói.
Cao Lam gật đầu, sau đó cười với Tô Nhan, rồi mới xoay người đi về phía phòng tắm.
“Mẹ, mẹ … mẹ làm sao vậy? Thật hoang đường!” Tô Nhan vừa lo lắng vừa tức giận, trợn mắt nhìn Trương Tinh Vũ, dậm chân nói.
“Nha đầu ngốc, mẹ làm vậy là muốn tốt cho con!” Trương Tỉnh Vũ cười haha nói.
“Muốn tốt cho con? Chuyện này có gì tốt với chả không tốt? Chẳng lẽ, để Cao Lam đi về thì con không tốt sao?”
Tô Nhan tức giận nói.
“Giờ con không hiểu được dụng tâm lương khổ của mẹ.
Một ngày nào đó, con sẽ cảm ơn mẹ!” Trương Tỉnh Vũ mỉm cười nói.
Tô Nhan nghe vậy, mặt đỏ bừng vì tức giận, không nói nên lời.
Cuối cùng, cô tức giận nói: “Được rồi! Mẹ, đã vậy thì con tới văn phòng ở!!”.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 964: 964: Chương 963


Nói xong, Tô Nhan tức giận chạy ra khỏi phòng, đi về hướng phòng làm việc, khóa trái cửa lại.
“Nha đầu! Nha đầu! Đi ra cho mẹ!” Trương Tinh Vũ liên tục đập cửa, nhưng cửa phòng đã đóng chặt.
“Hừ, Nha đầu thối! Còn không dám nghe lời mẹ con đúng không? Con đây là muốn tạo phản phải không! Phản rồi!”
Trương Tinh Vũ tức giận nói.
“Tinh Vũ, bà như vậy là làm sao? Đang yên lành lại để đứa nhỏ họ Cao kia ở lại nhà chúng ta làm gì? Tiểu Nhan là phụ nữ đã có gia đình, như thế sẽ bị người ta đàm tiếu đấy.” Tô Quảng cũng bước tới, hét lời khuyên nhủ vợ.
“Đồ ngốc nhà ông thì biết cái gì? Giá trị của cái cậu Cao Lam kia không phải là trên 10 tỷ à? Nếu như Tiểu Nhan nhà chúng ta gả cho cậu ta, vậy thì đời này chẳng phải lo cơm ăn áo mặc nữa rồi?” Trương Tỉnh Vũ cười nói.
Tô Quảng sửng sốt: “Tinh Vũ, không phải bà định gả Tiểu Nhan cho Lâm đồng sao?”
“Lâm đổng? ah, mặc dù Lâm đổng thích Tiểu Nhan nhà chúng ta, nhưng đã lâu như vậy rồi mà vẫn không có động tĩnh gì.

Lão nương không muốn đợi thêm nữa.

Cậu Cao Lam này rõ ràng là nhìn trúng Tiểu Nhan nhà chúng ta rồi.
Nếu đã như vậy, lửa đã đỏ sao chúng ta lại không bỏ thêm rơm?” Trương Tỉnh Vũ mỉm cười.
Nghe xong những lời này, Tô Quảng lập tức sững sờ rồi bỗng nhiên tỉnh ngộ.
“Tinh Vũ, hóa ra bà định làm như vậy … bà thật là thông minh!”
“Đương nhiên, néu không phải thế thì ông tưởng là vì ông sao?” Trương Tinh Vũ đắc ý cười.
Hai người đứng trước phòng làm việc của Tô Nhan, cúi đầu nói gì đó.
Lâm Dương đứng ở ngoài cửa, vẻ mặt vô cùng mất tự nhiên.
Nếu ngủ trên ghế sofa, anh nhất định không đồng ý, nếu không thì trở về Dương Hoa vậy.
Anh đến đây không phải để bị làm nhục.
Nhưng đúng lúc này, phía sau Lâm Dương truyền đến một tiếng cười vô cùng giễu cọt.
“Sao vậy? Nằm ngủ trên ghế sofa không thoải mái à2”
Nghe thấy những lời này, Lâm Dương quay đầu lại, thấy Cao Lam đang nhìn mình.
Trên mặt hắn nở nụ cười kỳ quái, trong mắt hiện lên vẻ khinh thường cùng giễu cợt nhìn anh, vẻ mặt kia không còn nho nhã tràm tĩnh như trước.
Lâm Dương cau mày khi nhìn thấy điều này.

“Nãy giò cậu toàn diễn kịch sao?”
*Diễn kịch ư?” Cao Lam cười nhẹ: “Cuộc đời của mỗi con người, không phải đều đang diễn kịch sao? Bày ra vẻ mặt đạo đức giả cho người khác xem, còn bộ mặt thật thì sẽ luôn bị chôn giấu trong bóng tối! Không ai có thể nhìn thấy, trừ khi là bản thân có ý đẻ lộ ra…”
“Nhưng hiện tại hình như là anh đang muốn bày ra bộ mặt thật cho tôi thấy sao?” Lâm Dương bình tĩnh nói.
“Sở dĩ tôi bày ra cho anh thấy là vì tôi muốn để anh biết, anh đáng thương đến thế nào!” Cao Lam cười nói.
“Đáng thương ư?”
“Lâm Dương, tôi đã biết về những chuyện liên quan đến anh từ lâu rồi, anh chỉ là một đứa con rẻ vô dụng.

Nếu như: không phải ông nội đã qua đời của Tiểu Nhan cương quyết yêu cầu, anh hoàn toàn không đủ tư cách để kết hôn với Tiểu Nhan! Anh nên cảm thấy may mắn, mặc dù anh chưa từng gặp Tiểu Nhan, nhưng anh lại có thể trở thành chồng của Tiểu Nhan, đã là gặp được vận may lớn rồi, anh nên biết vừa lòng…”
“Vậy ý của anh là…”
“Không có ý gì khác, từ thái độ của Trương Tinh Vũ đối với anh có thể thấy, việc anh ly hôn với Tiểu Nhan đã là chuyện chắc như đinh đóng cột.

Hai người đã định sẵn là phải ly hôn rồi, tôi hà tắt phải gây thêm rắc rối mà đối phó với anh chứ? Anh hoàn toàn không đủ tư cách làm đối thủ của tôi!” Cao Lam cười híp mắt nói.
Đây là sự kiêu ngạo của anh ta.
“Như vậy ư…” Lâm Dương không thèm quan tâm …
“Không thì còn sao nữa chứ? Lâm Dương, anh không đủ tư cách làm đối thủ của tôi.

Người duy nhất thực sự đủ tư cách làm đối thủ của tôi chỉ có Lâm Thần Y của Giang Thành, chỉ đáng tiếc thái độ của Lâm Thần Y đối với Tiểu Nhan đã ầm ï khiến dư luận xôn xao.

Mọi người đều biết rằng Lâm Thần Y thích Tiểu Nhan, nhưng đã lâu như vậy rồi, Lâm Thần Y cũng không tiến hành biện pháp nào để tiến thêm một bước với Tiểu Nhan, như vậy xem ra, chỉ đành để tôi đến trước thì được miếng ngon thôi!” Cao Lam ngồi trên sô pha, bắt chéo chân cười nói “Cho nên lần này anh tới đây, chính là muốn kết hôn với Tiểu Nhan ư?” Lâm Dương hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 965: 965: Chương 964


*Kết hôn?” Cao Lam sửng sốt, sau đó bật cười ha ha: “Anh đang đùa cái gì vậy? Kết hôn với Tô Nhan sao? Cô ấy có tư cách gả vào nhà họ Cao của tôi sao? Đừng có chọc cười, tôi phải thừa nhận rằng Tô Nhan trông cũng không tồi, néu không thì tôi cũng sẽ không quan tâm đến cô ấy nhiều như vậy, nhưng nhà họ Tô còn lâu mới đủ tư cách để kết thông gia với nhà họ Cao của chúng tôi.

Bọn họ không có tư cách, tôi đến đây chẳng qua là muốn chơi đùa với Tô Nhan, hoàn thành ước mơ còn dang dở thời đại học của mình mà thôi! Cưới cô ấy ư? Làm sao có thể chứ? Cho dù tôi đồng ý, gia tộc của tôi cũng sẽ không bao giờ đồng ý! Càng huống hồ, một kẻ thấp hèn như vậy không đủ tư cách trở thành vợ của Cao Lam tôi!”
Cao Lam đã h*m m**n Tô Nhan từ rất lâu rồi khi còn học đại học, vốn dĩ anh ta đã định ra tay khi còn học đại học, nhưng vì nguyên nhân gia đình, anh ta không thể không sớm rời đi.

Cách đây không lâu, anh ta vô tình biết được Tô Nhan đã kết hôn với một tên phế vật, hơn nữa đến nay cô vẫn còn là gái còn trinh, điều này khiến anh ta lại bắt đầu rục rịch.

Thế là, anh ta không thể ngồi yên, đáp chuyến bay đến Giang Thành trong đêm, nhanh chóng đến đây chỉ là vì Tô Nhan.

Vốn dĩ anh ta còn cho rằng con rễ này sẽ phải bị lấy đi mát 1,8 tỷ, lại không ngờ rằng Trương Tinh Vũ và Tô Quảng đã cực kỳ bất mãn với Lâm Dương, ngược lại đối với một người bạn học giàu có như anh ta thì lại cực kỳ xem trọng.

Điều này khiến cho tâm trạng của Cao Lam rất tốt.

Tất cả mọi thứ đơn giản hơn rất nhiều so với trong tưởng tượng của anh ta.

“Anh cũng thật là đáng thương, đã kết hôn với Tô Nhan hơn ba năm, nhưng đến cả tay cũng không động đến được dù chỉ một chút, hi hi hi, tôi nghĩ chắc là anh đang nghĩ đến chuyện có được Tô Nhan đúng không? Chỉ đáng tiếc anh chỉ có thể nghĩ đến trong mơ thôi!” Cao Lam nhấp một ngụm trà, mỉm cười nói.

“Thật tế thì tôi đã chạm đến tay của cô ấy.


“Đều giống nhau cả thôi, lớp màng đó của cô ấy vẫn còn, nhưng mà sắp không còn nữa rồi, yên tâm, nếu như anh có hứng thú, đợi đến khi tôi chơi xong sẽ chia sẻ cho anh một số kinh nghiệm! Được rồi, không còn sớm nữa, anh nhanh nghỉ ngơi đi, cái ghế sô pha này cứng quá, nếu như: đổi lại là tôi, chắc chắn sẽ không thẻ nào ngủ được!”
Cao Lam vỗ vỗ vai Lâm Dương, sau đó cười lớn ha ha rồi bước vào phòng.

Lâm Dương không nói lời nào, nhưng trong mắt hiện lên một tia lạnh lùng.

Anh đương nhiên không thể nào ngủ trên sô pha nữa, bước ra khỏi nhà, liếc nhìn cửa phòng làm việc đang đóng chặt của Tô Nhan, lắc đầu rồi rời khỏi quốc tế Duyệt Nhan.

Lâm Dương đã đến biệt thự Hào Tình Thế Kỷ ở một đêm.

Tô Nhan cũng không thể chịu đựng được sự thuyết phục của Trương Tinh Vũ và Tô Quảng, xách túi đến phòng khám của Lạc Thiên ở một đêm.

Và sáng sớm hôm sau, Cao Lam cũng đã đến phòng khám.

Anh ta lái một chiếc xe Bentley, xách đồ ăn sáng bước vào.

Khi nhìn thấy Lạc Thiên đang hái thuốc, ánh mắt của Cao Lam chợt sáng lên, nhưng anh ta vẫn thu lại được tâm ý, thân thiện gật đầu với Lạc Thiên rồi đi về phía Tô Nhan.

“Tiểu Nhan, anh đã mua đồ ăn sáng, em ăn đi.

” Cao Lam cười nói.

“Cảm ơn.

” Tô Nhan đêm qua dường như ngủ không ngon giấc, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút phờ phạc.

*Xin lỗi, Tiểu Nhan, đã khiến em phải cãi nhau với chú và dì.

Nếu như không có anh, cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy.

” Cao Lam tự trách mình.

“Đây không phải là lỗi của anh, đừng nói như vậy.

” Tô Nhan lắc đầu.

“Cho dù thế nào, nều như không phải là anh thì chuyện sẽ không như vậy, Tiểu Nhan, lần sau anh sẽ chú ý.


“Thật sự không sao, được rồi, chúng ta ngồi xuống ăn sáng đi.

” Tô Nhan bắt lực thở dài, gượng cười nói.

Cao Lam lập tức ngồi xuống bóc vỏ trứng cho Tô Nhan.

Lạc Thiên bốc thuốc cho một bệnh nhân xong, liếc nhìn hai người một cách khó hiểu rồi hỏi: “Tiểu Nhan, Lâm Dương đâu?”
“Không biết, tớ còn tưởng rằng anh ấy tới chỗ của cậu.


Tô Nhan thản nhiên nói.

“Dù sao thì cậu cũng là phụ nữ đã có gia đình, tuỳ tiện tiếp xúc với một người đàn ông xa lạ, cũng không hay lắm đúng không?” Lạc Thiên có chút tức giận nói.

Tuy rằng cô ấy chỉ mong sao Lâm Dương và Tô Nhan sẽ ly hôn ngay lập tức, nhưng mà nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng cô ấy ít nhiều vẫn có chút không thoải mái, luôn cảm thấy Lâm Dương đã chịu uất ức.

“Đây không phải là một người đàn ông xa lạ, Thiên Thiên, tớ quên giới thiệu với cậu, đây là bạn học thời đại học của tớ, Cao Lam, Cao Lam, đây là bạn thân nhất của tôi, Lạc Thiên.


 
Back
Top Bottom