Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 665


Chương 665:

Khuôn mặt Tô Dư tràn đầy chua xót: “Ba chị đại à nghe mình nói này, mình cũng không muốn đâu, nhưng thực sự: là mình không còn cách nào khác. Cũng tại đứa em gái mình tự dưng để lộ chuyện ra. Cùng lắm thì lần sau mình mời các cậu đi ăn Haidilao là được chứ gì!”

“Cậu nói rồi đó nhé, không được đổi ý!” Cô gái tóc ngắn thốt lên, mắt sáng như hai cái đèn pha.

“Không đổi ý, nhất định không đổi ý!” Tô Dư bắt đắc dĩ nói.

Cô gái tóc ngắn lập tức vỗ tay hoan hô.

“Tóm lại là một lát nữa cậu đừng có mà gây rắc rồi!” Cô gái mặt tròn nghiêm túc dặn dò một câu.

Két!

Một chiếc taxi dừng lại trước mặt bốn cô gái, sau đó Lâm Dương từ trên xe bước xuống, trên người mặc một bộ quần áo rất bình thường.

“Anh rẻ.” Tô Dư nở nụ cười.

*Ừ.” Lâm Dương cười gật đầu.

“Đây chính là anh rễ của cậu sao?” Cô gái mặt tròn cau mày hỏi.

“Cũng có chút đẹp trai đấy.” Cô gái tóc ngắn dùng khuỷu tay huých nhẹ vào người Tô Dư một cái, nói nhỏ: “Đưa ‘WeChat của anh ấy cho mình đi, mình làm quen với anh ấy chút.”

“Đừng làm loạn.” Tô Dư sẵng giọng.

“Tiểu Dư, đợi lâu rồi đúng không, chúng ta bắt taxi đến khách sạn đó sao?” Lâm Dương hỏi.

“Không phải.” Tô Dư lắc đầu, đang định nói tiếp thì lại bị cô gái mặt tròn ngắt lời.

“Gọi xe làm cái rắm gì, đạo diễn Đồng sẽ tới đón bọn tôi!

Anh nghĩ là bọn tôi sẽ bắt taxi đi ăn cơm giống như anh sao?”

“Cô chưa đi taxi bao giờ à?” Lâm Dương tò mò hỏi.

“Anh …” Cô gái mặt tròn tức đến nỗi không nói nên lời, chỉ tức tối trừng mắt nhìn Lâm Dương.

Lâm Dương không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Anh cũng không biết mình đã đắc tội mấy cô gái này ở điểm nào.

Tô Dư âm thầm nháy mắt ra hiệu cho Lâm Dương, sau đó ời “Được rồi, được rồi, mọi người đừng tranh cãi nữa. Giới thiệu với các cậu, đây là Lâm Dương, là anh rẻ của mình. Anh rẻ, giới thiệu với anh, đây là Chu Viên Viên, Tào Tiểu Kiều và Thái Yến, cả 3 người họ đều là bạn cùng phòng của em.”

“Chào mọi người!” Lâm Dương mỉm cười nói.

“Đồ nhà quê!” Cô gái mặt tròn tên Chu Viên Viên đưa mắt đánh giá Lâm Dương từ trên xuống dưới, phát hiện ra bộ đồ anh mặc vậy mà lại là đồ vỉa hè liền lập tức bĩu môi khinh thường.

Cái này cũng không thể trách Lâm Dương được. Trước khi đến đây anh đang ở Kỳ dược quán, nhưng bộ vest đắt tiền mà anh mặc lại bị Diêu Triệu Bân làm bản nên chỉ đành vội vàng về thay quần áo rồi bắt taxi đi đến đây.

Quần áo trong nhà đương nhiên chỉ có đồ vỉa hè, mọi khi có việc cần thì đều do Mã Hải chuẩn bị quần áo cho anh.

“Anh tên là Lâm Dương sao?” Cô gái nhỏ nhắn tên Tào Tiểu Kiều nghi ngờ đưa mắt đánh giá Lâm Dương từ trên xuống dưới rồi hoang mang nói: “Hình như tôi đã nghe thấy cái tên này ở đâu đó rồi.”

“Này! Anh rễ của Tiểu Dư, tôi cảnh cáo anh, hôm nay anh đến đó không phải với tư cách là sứ giả hộ hoa, cũng không phải là đến ăn chùa mà chỉ đơn thuần là người qua đường thôi, biết chưa hả?”

“Chỉ đơn thuần là người qua đường thôi sao? Ý cô là gì?”

Lâm Dương khó hiểu hỏi.

*Vẫn còn chưa hiểu sao? Ý của tôi chính là muốn anh đến đó làm người vô hình, cái gì cũng không được nói, cái gì cũng không được làm, thậm chí ngay cả cơm cũng không được ăn, đã hiểu chưa? Không cho phép anh làm ảnh hưởng đến chuyện của bọn tôi!” Chu Viên Viên hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói.

“Yên tâm đi, chỉ cần không xảy ra chuyện gì thì các cô cứ coi tôi như người vô hình.” Lâm Dương cười nói.

“Cho dù có xảy ra chuyện gì thì anh cũng vẫn phải làm người vô hình cho tôi!” Chu Viên Viên trừng mắt nhìn Lâm Dương.

Lâm Dương cười cười, không nói lời nào.

Đúng lúc này, một chiếc xe Lincoln đột nhiên đi tới rồi dừng trước cổng trường.

“Wowl”

Cổng trường vang lên từng đợt kinh hô.

Không ít sinh viên đi qua liên tục lấy điện thoại di động ra để chụp ảnh.

Lúc này, cửa xe bỗng mở ra, một người đàn ông mặc vest bước xuông.

“Cho hỏi có phải cô Tô và cô Chu không?” Người đàn ông mặc vest hỏi.

“Là chúng tôi đây, anh là?” Chu Viên Viên cẩn thận hỏi.

*Xin chào các cô, tôi là trợ lý của đạo diễn Đổng, đạo diễn Đồng bảo tôi tới đây đón mọi người, mời mọi người lên xe!” Người đàn ông mặc vest mỉm cười nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 666


Chương 666:

Mấy cô gái nghe thấy câu này lập tức vô cùng kích động, vội vàng ngồi vào trong xe.

Lâm Dương cũng định đi theo, nhưng lập tức lại bị người trợ lý kia ngăn lại.

*Xin hỏi anh là ai vậy?” Trợ lý hỏi.

“Tôi sao? Tôi là anh rễ của Tô Dư.” Lâm Dương vội vàng nói.

“Nhưng đạo diễn Đổng của chúng tôi không mời anh đến.”

Trợ lý mỉm cười nói.

“Cái này …” Khuôn mặt Tô Dư vô cùng khó xử.

“Anh tự mình bắt taxi đi.” Thái Yến đang ngồi trong xe đột nhiên nói vọng ra một câu.

“Đúng vậy, anh mau bắt taxi đi, anh đến như thế nào thì hãy đi như thế, còn đợi bọn tôi dạy anh sao?” Chu Viên Viên cũng mở miệng cười chế nhạo.

“Anh trợ lý, anh có thể cho anh rể tôi đi nhờ được không?”

Tô Dư có hơi khó xử, cẩn thận hỏi một câu.

Nhưng Lâm Dương lại xua tay nói: “Tiểu Dư, không sao đâu, anh sẽ bắt taxi đến đó, mọi người cứ đi trước đi, anh sẽ lập tức đến ngay.”

“Anh rễ…”

“Yên tâm đi, anh đã nói rồi, anh sẽ không gây trở ngại cho các em đâu.” Lâm Dương nở nụ cười.

“Vậy… vậy thì được.” Tô Dư do dự một chút, sau đó nhẹ nhàng gật đầu.

“Cái đồ nhà quê mà cũng muốn ngồi lên xe của đạo diễn Đồng sao?”

Trợ lý liếc mắt nhìn Lâm Dương một cái, cười lạnh một tiếng rồi đóng cửa xe lại, sau đó ngồi vào chỗ ghế lái bắt đầu lái xe tới khách sạn Tinh Mỹ.

Chỉ một lát sau, xe Lincoln đã khuất khỏi tầm mắt Lâm Dương.

Những sinh viên đứng trước cổng trường vẫn còn đang chỉ trỏ.

“Sao 4 bạn nữ kia lại lên xe vậy?”

“Haizz, chắc chắn là được người có tiền bao nuôi rồi!”

Lâm Dương lắc lắc đầu, đứng ở ven đường bắt một chiếc xe taxi.

Nhưng đúng lúc này, một chiếc Mercedes Benz đột nhiên dừng lại bên cạnh Lâm Dương.

Cửa kính xe từ từ hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của một người đàn ông trung niên.

Ông ta nhìn chằm chằm Lâm Dương, sau đó đột nhiên vội vàng mở cửa xe chạy xuống lao đến chỗ anh.

“Anh Lâm, anh là anh Lâm có đúng không?” Người đàn ông kích động nắm chặt lấy tay Lâm Dương, hưng phấn nói.

“Ông là?” Lâm Dương nhíu mày khó hiểu.

“Anh Lâm, anh đúng là quý nhân thì hay quên chuyện mà.

Nửa tháng trước chúng ta đã gặp nhau ở tập đoàn Dương Hoa, ở ngay trong phòng họp ấy!” Người đàn ông trung niên kích động nói.

“Ông… AI Tôi nhớ ra rồi! Ông tên là Vu Hưng Văn, là người của công ty tiếp thị Hưng Văn đúng không?” Lâm Dương chọt giật mình nhận ra, nhưng sau đó lại âm thầm nhíu mày.

Công ty tiếp thị Hưng Văn này của Vu Hưng Văn là một chuỗi công ty trong nước, nửa tháng trước, ông ta đột nhiên tới nói muốn hợp tác với tập đoàn Dương Hoa về mặt tiếp thị và đóng gói thuốc.

Vu Hưng Văn không hề biết Lâm Dương chính là giám đốc Lâm của tập đoàn Dương Hoa, nhưng lúc gặp mặt, ông ta đã tận mắt nhìn thấy thái độ cung kính của Mã Hải đối với anh.

Vì vậy mặc dù ông ta không biết Lâm Dương làm gì ở tập đoàn Dương Hoa, nhưng nhìn từ thái độ của Mã Hải đối với anh, chắc chắn Lâm Dương không phải là một nhân vật đơn giản.

Vu Hưng Văn dù sao cũng là một doanh nhân, khả năng quan sát nhát định phải có.

“Trí nhớ của anh Lâm thật là tốt, ha ha, anh Lâm, sao anh lại ở đây?” Vu Hưng Văn cười hỏi.

*Em gái tôi học ở trường này, tôi đến tìm con bé có chút việc.”

“Vậy sao? Thật là trùng hợp! Con gái tôi cũng đang học ở trường này, tối nay tôi đến đây cũng là để đưa nó về trường. Anh Lâm, bây giờ anh định đi đâu thế? Tôi tiễn anh một đoạn nhé?” Vu Hưng Văn vội vàng nói.

“Vậy có làm phiền đến ông quá không?”

“Không sao không sao, nếu như tôi đàm phán thành công với giám đốc Mã, vậy thì sau này chúng ta cũng sẽ là đối tác làm ăn của nhau rồi. Việc nhỏ này thì có xá gì!” Vu Hưng Văn cười nói.

“Vậy thì… Được rồi, dù sao thì bây giờ tôi cũng đang vội, đành làm phiền ông chút vậy.”

“Anh Lâm khách sáo quá, anh muốn đi đâu vậy?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 691


Chương 691:

“Cái gì?”

Người đàn ông đầu trọc sững sờ.

Nhưng nhìn thấy Lâm Dương hơi nghiêng đầu, mặt không biểu cảm nhìn ông ta nói: “Tôi không có lừa ông!

Tôi …chính là Lâm thần y!”

“Mày chính là Lâm Thân Y sao?”

Tên đầu trọc vô cùng kinh ngạc nhìn Lâm Dương, trong đầu có chút rối rắm …

Nhưng nghĩ tới cú đắm vừa rồi của mình lại không thể hạ gục người này, lập tức nhận ra được điều gì đó, không dám chần chừ thêm nữa, trực tiếp bóp cò.

Nhưng khi ngón tay vừa cử động…

“Aaaaaal”

691-1-nu-than.jpg


“Bên ngoài đều là thanh tra, ông không sợ sao?” Lâm Dương cau mày hỏi.

Gan của người này cũng lớn quá rồi đúng không? Giữa thanh thiên bạch nhật, lại trực tiếp đến bắt cóc con tin, còn muốn giết mình…

Quả thực vô pháp vô thiên!

Nào ngờ, gã đầu trọc cười lớn ha ha không thèm quan tâm: “Cái này là mày không hiểu rồi. Cho dù tau có bị bắt, cũng sẽ có người thả tau ra! Sợ cái gì? Ngược lại là tính mạng của tên nhóc mày, hôm nay tau nhất định phải lấy địi” “

Người đàn ông đầu trọc không trực tiếp ra tay với Lâm Dương, mà kéo rèm cửa sổ lên, đi vòng đến cửa, đóng cửa phòng lại sau đó khóa trái …

Những tiếng hét thuyết phục của thanh tra bên ngoài căn phòng không ngừng truyền đến.

Nhưng người đàn ông đầu trọc sớm đã không thèm quan tâm rồi.

Ông ta rút ra một thanh kiếm từ thắt lưng của mình, mỉm cười và đi về phía Lâm Dương.

Khuôn mặt toàn da thịt đó thật là hung hãng.

*Tôi khuyên ông nên ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của tôi.”

Lâm Dương nói.

691-2-nu-than.jpg


Người đàn ông đầu trọc một nhát rơi xuống không trung.

Nhưng mà… Lâm Dương lại phát hiện ra trên ngực áo mình vẫn xuất hiện một vết rách nhỏ, sau đó một ít máu tươi chảy ra.

“Khí sao?”

Lâm Dương vô cùng sửng sốt.

“Nghe nói mày là một y võ.” Tên đầu trọc híp mắt cười nói: “Đừng tưởng rằng Lão tử không có súng thì chính là một phê vật, lão tử cũng đã từng giết y võ! Chỉ là không biết một y võ như mày, có thể qua máy chiêu của Lão Tử! “

Nói xong, người đàn ông đầu trọc điên cuồng lao tới, rồi dùng dao găm đâm vào Lâm Dương.

Động tác xảo quyệt, cực kỳ cay nghiệt!

Đây không phải là một con dao găm bình thường, mà là một con dao găm được bao phủ bởi khí lực.

Lâm Dương không ngờ rằng, nội công của gã đầu trọc này đã luyện đến mức có thể bộc phát khí lực ra ngoài, đáng sợ làm sao.

E rằng trình độ võ công của ông ta còn cao hơn Tư Mã Sóc Phương!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 692


Chương 692:

Rốt cuộc là người nào, lại phái một cao thủ như vậy tới đối phó với mình chứ?

Lâm Dương vẻ mặt lạnh lùng, tay đột nhiên đưa lên.

Vút vù vù….

Vài chiếc kim bạc bay ra khỏi đầu ngón tay và xuyên qua người đàn ông đầu trọc.

Nhưng người đàn ông đầu trọc dường như sớm đã có chuẩn bị, con dao găm trong tay vung ra cực kỳ linh hoạt.

Ting! Ting! Ting! Ting…

Tất cả những cây kim bạc này toàn bộ đều bị chém gãy.

Lâm Dương đồng tử co lại.

Người đàn ông đầu trọc đã dùng hết khí lực, lại một nhát dao đâm tới.

Lâm Dương đưa tay lên và nắm lấy cổ tay người đàn ông đầu trọc để ngăn cản dao găm của ông ta rơi xuống.

Nhưng con dao găm sắc bén đó lại run lẫy bẩy, mũi dao găm sắc bén rơi xuông từng chút một, sắp đâm vào vai Lâm Dương.

Không được!

Sức mạnh của người đàn ông đầu hói này thật khiến người ta không thể nào tin được!

Đây không chỉ là một người luyện võ, hơn nữa còn không phải là một người luyện võ bình thường, tốc độ và sức mạnh của ông ta e rằng đã đạt tới cảnh giới bậc thầy nội công!

Đây tuyệt đối không phải là một sát thủ bình thường!

Lâm Dương ánh mắt âm u, đột nhiên phát lực, nhưng lại không thể nào đầy tên đầu trọc ra được.

Vào thời khắc then chốt này! Lâm Dương đột nhiên rút một cây kim bạc ra, trực tiếp châm trên vai mình.

Trong tích tắc, người đàn ông đầu trọc bị ném ra và va vào một bức tường cách đó không xa.

Bùm!

Tường bị đập nứt.

Người đàn ông đầu trọc người ngã ngựa đổ, vô cùng nhếch nhác.

“Nói đi, ông rốt cuộc là do ai phái tới?”

Lâm Dương rút kim bạc ra, lại châm mấy cây trên người, sau đó sải bước đi về phía tên đầu trọc.

“Lão tử nói là bà nội của mày!” Người đàn ông đầu trọc gầm lên một tiếng, rồi lại xông tới, con dao găm giống như răng nanh của một con rắn độc, vô cùng khủng khiép.

Vút vù vù….

Kim bạc lại bay ra, và cũng không có bắt cứ sự cố nào, lại bị gã trọc đầu chém rơi xuống.

Nhưng con dao găm vẫn chưa dừng lại, nắm đấm của Lâm Dương lại một lần nữa đánh qua.

Gã đầu trọc hơi thở run rẩy, lập tức đan hai tay vào nhau, ý đồ chống đỡ cú đấm này.

Nhưng giây tiếp theo, nắm đắm đột nhiên chuyển thành lòng bàn tay, túm chặt lấy cánh tay của gã trọc đầu, sau đó đột nhiên phát lực.

Răng rắc.

Tiếng xương gãy vang lên.

“AaaaaallI”

692-1-nu-than.jpg


Với âm thanh này, ông ta đã dốc hết sức lực.

Và sao khi âm thanh rơi xuống …
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 693


Truyen.one mong cả nhà đang đọc tại truyen.one thông cảm vì lên ít chương nhé! Các web khác lấy nhiều quá! Làm loảng, nhiều bạn không biêt nguồn truyen.one để đọc! Nên tạm thời gian này mình lên 2 chương mỗi ngày mong các bạn biết mà quay lại đọc! Chứ các web khác copy làm mất nhiều người đọc quá! Khó cho truyen.one làm ra lại có ít bạn đọc! Chúc cả nhà sức khỏe vui vẻ!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 697


Chương 697:

Nam Thành là nơi thuộc quyền quản lý của Từ Nam Đống, bây giờ nơi này cũng nằm trong phạm vi bức xạ của tập đoàn Dương Hoa.

Sở dĩ tham gia vào bữa tiệc này, thực ra không chỉ là vì Tống Kinh, mà còn vì Từ Nam Đống.

Bởi vì cơ sở điện ảnh và truyền hình ở Nam Thành chính là do Từ Nam Đống tài trợ xây dựng.

Lâm Dương đã cân nhắc qua, tập đoàn Dương Hoa thực – sự có thể phát triển sang lĩnh vực điện ảnh và truyền hình.

Bãi đậu xe của khách sạn Nam Thành Boli.

Lâm Dương đỗ xe, chỉnh lại áo quần rồi đi về phía cổng.

Anh không sử dụng khuôn mặt vốn có của Lâm thần y, nếu như anh lấy thân phận Lâm thần Y đến đây, chỉ sợ toàn bộ địa điểm tổ chức bữa tiệc sẽ nổ tung, là nên đến đây ăn một chút gì đó và xem xét, sau đó đến tìm Từ Nam Đống nói chuyện.

Hy vọng Từ Nam Đống kế hoạch gì đó thật tốt.

Lâm Dương trong lòng thầm nghĩ.

Tuy nhiên, khi anh bước đến cổng, một giọng nữ êm tai và ngạc nhiên vang lên bên cạnh anh.

“Lâm Dương?”

Đây là giọng của Tô Nhan sao?

Lâm Dương không thể nào quen thuộc hơn.

697-1-nu-than.jpg


Sắc mặt của Tô Nhan liền thay đổi, cũng ý thức được điều gì đó, vội vàng nói: “Lâm Dương, anh nghe tôi giải thích!”

“Tiểu Nhan, người đàn ông này là ai?” Người đàn ông bên cạnh nhẹ nhàng hỏi.

Lâm Dương không ngờ rằng Tô Nhan cũng sẽ tới dự sự kiện long trọng này, hơn nữa còn đi cùng với một người đàn ông đẹp trai.

Đổi lại là bất cứ người chồng nào, e rằng đều sẽ tức giận, đúng không?

Nhưng Lâm Dương không phải đồ ngốc, cũng hiểu Tô Nhan.

Nếu như Tô Nhan thực sự có một đàn ông mà cô ấy thích, hoàn toàn không cần phải xanh mặt với mình, cô ấy chỉ đệ đơn ly hôn lên là có thể quang minh chính đại ở bên cạnh bắt kỳ người đàn ông nào.

Lại nhìn thấy Tô Nhan bước tới trước mấy bước, vội vàng giải thích: “Lâm Dương, anh đừng hiểu lầm, tôi và anh Lý là trong sạch. Anh ấy chỉ là một khách hàng dự án trong kinh doanh của tôi, chỉ như vậy mà thôi!”

“Nhưng cho dù nói thế nào, vợ mình tham dự dạ tiệc với – người đàn ông khác, hơn nữa còn không nói với chồng.

Bản thân chuyện này chính là một vấn đề rồi.” Lâm Dương – bình tĩnh nói.

Tô Nhan cắn chặt môi, không biết nên phản bác như thế nào, đồng thời trong lòng cũng rồi rắm.

Mình làm sao vậy?

Tại sao sau khi nhìn thấy Lâm Dương lại thắt lễ như vậy?

Theo lý mà nói, tôi không phải nên thờ ơ sao?

Sớm muộn gì tôi cũng sẽ ly hôn với người đàn ông này, tôi và anh ấy chỉ là cặp vợ chồng hữu danh vô thực mới đúng…

Nếu như đổi lại là trước đây, Tô Nhan hoàn toàn không thể giải thích dù chỉ một từ với Lâm Dương.

Nhưng hôm nay, cô lại trở nên căng thẳng không thể nào giải thích được.

Chẳng lẽ nói là trước đó anh ấy bất chấp bản thân cứu mình, đã khiến mình có chút cảm kích đối với anh ấy sao?

Tô Nhan tong lòng đang suy nghĩ.

Nhưng đúng lúc này, người đàn ông ở đằng kia bước tới.

Anh ta nhìn Lâm Dương một vòng rồi mỉm cười nói: “Vợ tự ý tham dự tiệc với người đàn ông khác mà không được phép, không biết sẽ gặp chồng mình. Quả thực là có chút không quan tâm đến gia đình. Nhưng nếu như người chồng này chỉ là một kẻ vô dụng dựa vào vợ ăn cơm mềm – thì cũng có sao đâu”.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 698


Chương 698:

“Hả?” Lâm Dương cau mày nhìn chằm chằm người đó.

“Anh Lâm Dương, tôi đã có nghe nói đến anh. Anh cũng không cần tức giận. Tôi cảm thấy vợ anh làm như vậy hoàn toàn là vì anh, dù sao anh cũng là một kẻ vô dụng, nhàn rỗi, vợ anh ở bên ngoài xuất đầu lộ diện thì cũng là vì anh, anh có tư cách gì mà tức giận chứ? Thật ra anh nên vui, bởi vì nếu như vợ anh chuyến này thương lượng làm ăn thành công với tôi, cô ấy có tiền thì cuộc sống của anh sẽ tốt hơn, không phải sao? ”Người đàn ông mỉm cười nói.

Mặc dù giọng điệu nói chuyện của anh ta rất có tiết chế, nhưng ý tứ trong những lời này lại tràn đầy vẻ châm biếm.

“Anh Lý, xin anh hãy nói chuyện khách sáo một chút, dù sao đây cũng là chồng của tôi.” Tô Nhan buồn bực rồi.

Bản thân cô có thể coi thường Lâm Dương, nhưng tuyệt đối không cho phép người ngoài chế giễu Lâm Dương.

“Tiểu Nhan, cô đừng tức giận. Tôi chỉ là nói sự thật thôi.

Nếu như cô không thích nghe, thì cứ coi như tôi chưa nói gì đi.” Tên họ Lý này tràn đây vẻ xin lỗi nói.

“Lâm Dương, tại sao anh lại ở đây?” Tô Nhan nhìn Lâm Dương hỏi: “Chẳng lẽ là Tiểu Dư đưa anh tới đây sao?

Tiểu Dư?

Lâm Dương nhớ ra Tống Kinh định đưa một số nhân vật trong bộ phim đến làm quen trong bữa tiệc lần này, dù sao bộ phim này cũng sử dụng rất nhiều người mới, Tống Kinh trong lòng cũng có cân nhắc, vì vậy anh ta muốn tạo thế trước. Tô Dư và Tào Tiểu Kiều có lẽ đều nhận được lời, e rằng một bộ phận người nhà họ Tô cũng chạy đến chiếm ánh sáng.

Lâm Dương đang định nói, anh Lý ở bên cạnh lập tức bật cười: “Tôi nghĩ có lẽ là như vậy, nhưng mà chồng của cô cũng coi là có tiền bộ. Còn biết đến đây để mở mang tầm mắt. E rằng anh ta cả đời này cũng chưa bao giờ tham dự một sự kiện trọng đại như vậy”.

“Anh Lý …” Tô Nhan lại cau mày, giọng điệu đã rất tệ rồi.

“Haha, đùa thôi, đùa thôi, Tiểu Nhan, chúng ta đừng nói nhảm nữa, nhanh vào đi, bữa tiệc sắp bắt đầu rồi.” Anh Lý cười haha nói.

Ngay khi những lời này rơi xuống, vẻ mặt của Tô Nhan lập tức trở nên do dự.

Lâm Dương đang đứng đây, cô ấy làm sao có thể đi vào cùng người đàn ông khác? Đây không phải là một cái tát vào mặt Lâm Dương ở nơi công cộng sao?

Nhưng mà nếu như không vào … Tô Nhan biết được hậu quả.

Đây là một khách hàng lớn!

Nhất thời, Tô Nhan bị rơi vào tình thế tiền thoái lưỡng nan.

Rất nhiều khách khứa xung quanh cũng đều biết Lâm Dương và Tô Nhan, nhìn thấy cảnh tượng này, ai nấy đều xông vội bước vào khách sạn, mà đứng yên tại chỗ, nhìn [ bọn họ với nụ cười giễu cợt. ị : Sau đó anh Lý cũng nheo mắt, có vẻ như là cố ý, thấy Tô Nhan do dự, lập tức thúc giục nói: “Tiểu Nhan, chúng ta – mau vào đi, cô không phải muốn nói chuyện với tôi về mấy – dự án đó sao? Chúng ta vào ngồi xuống và từ từ nói chuyện, thế nào? “

Tô Nhan siết chặt nắm tay, cắn răng, rất rối rắm.

Nhưng một lúc sau, cô vẫn hít sâu một hơi, quay đầu lại thấp giọng nói: “Anh Lý, hay là anh vào trước đi, tôi nói vài câu với chồng tôi…”

“Cái gì?”

Anh Lý vẻ mặt ngạc nhiên, trong mắt hiện lên một tia nham hiểm, nhưng tia sáng này chỉ loé lên mà thôi, trên khuôn mặt tuần tú kia vẫn là nụ cười ôn nhu: “Nếu đã như: vậy thì được rồi, Tiểu Nhan, tôi sẽ đợi cô ở bên trong. “

Nói xong, liền quay người bước vào.

“Anh ta là một khách hàng quan trọng của tôi. Tiểu Dư cũng mời tôi đến tham gia bữa tiệc này. Tôi vồn dĩ là muốn từ chối. Dù sao thì chuyện của công ty quá nhiều. Tôi cũng hơi bận, nhưng vị khách hàng này cũng nhiệt tình mời tôi đến. Cân nhắc cho công việc, tôi vẫn đồng ý, chuyện này.

liên quan đến tương lai của công ty … “Tô Nhan do dự một chút, thấp giọng nói.

“Em không phải giải thích với tôi, dù sao em trước đó cũng chưa từng giải thích.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Tô Nhan toàn thân run lên, không thể nào tin được nhìn Lâm Dương, sau đó khẽ gật đầu, cười chua chát nói: “Đúng vậy…”

“Không cần suy nghĩ nhiều, tôi có thể hiểu được, em cứ làm cái gì nên làm đi.” Lâm Dương xua tay, cười nhạt một tiếng.

Tô Nhan không nói gì, nhưng trong lòng lại không tốt.

“Chúng ta cùng nhau vào đi.” Tô Nhan nói.

“Được.”

“Cái gì?”

Anh Lý vẻ mặt ngạc nhiên, trong mắt hiện lên một tia nham hiểm, nhưng tia sáng này chỉ loé lên mà thôi, trên khuôn mặt tuần tú kia vẫn là nụ cười ôn nhu: “Nếu đã như: vậy thì được rồi, Tiểu Nhan, tôi sẽ đợi cô ở bên trong. “

Nói xong, liền quay người bước vào.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 699


Mong cả nhà thông cảm cho truyen.one đang lên ít chương nhé! Vì nhiều trang copy về làm giảm người đọc tại truyen.one khá nhiều! Mong cả nhà chờ cho ít thời gian để các bạn ấy quay lại! Truyen.one sẽ lên chương tốt hơn nhé! Chúc cả nhà vui!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 716


Chương 716:

Con ngươi Đường Hồi Tuyết đỏ hoe, hai mắt đẫm lệ.

Lâm Dương nghe cô ấy nói vậy bèn yên lặng gật đầu.

Nếu như anh có thể giải quyết đám người này thì Đường Hồi Tuyết sẽ không bị gia tộc ép phải gả cho Hàn thiếu gia.

Còn nếu như Lâm Dương không giải quyết được thì số phận của cô ấy sẽ rất thảm.

Đã đồng ý với Tô Nhan rồi thì Lâm Dương sẽ không muốn lâm trận bỏ chạy.

Anh chỉnh lại cổ áo, yên lặng ngồi trên ghế uống trà.

Vẻ ngoài nhẹ nhàng trầm tĩnh lại không mắt đi khí thế kia khiến cho người ta chỉ nhìn thoáng qua cũng biết Lâm Dương không phải là một nhân vật tầm thường. Cả nhà qua trang mới cuối chương đọc tiếp nhé!

*Ây? Giả vờ mà trông cũng ra dáng phết nhỉ.” Đường Hiểu Hồng đang trang điểm liếc mắt nhìn Lâm Dương rồi cười tủm tỉm nói.

“Người không biết khéo còn thật sự cho rằng anh ta là nhân vật lớn nào đó đáy! Đáng tiếc anh ta cũng chỉ là một tên vô dụng chuyên bám váy vợ mà thôi.” Đường Tiểu Thạch cũng khinh thường cười nói.

“Được rồi, Tiểu Hồng, Tiểu Thạch, đừng nói nữa, một lát nữa cũng đừng có mà nói nhảm, để Lâm Dương ổn định bọn họ trước, đợi Hàn thiếu gia đến thì lại nói sau.” Đường Tông Hào trầm giọng nói.

“Bác cả, trực tiếp nói với đám người kia rằng Hàn thiếu gia sắp tới chẳng phải là được rồi sao? Nếu để những người đó biết chúng ta đang nói dối bọn họ, e rằng bọn họ sẽ càng tức giận hơn đấy.” Một gã con cháu nhà họ Đường lên tiếng.

“Tiểu Phi, cháu không hiểu đâu. Đám người này tuy rằng sợ Hàn thiếu gia nhưng Hàn thiếu gia bây giờ lại không có ở đây nên cũng chẳng có lực uy h**p nào. Huống chỉ với tính tình của Đường Hồi Tuyết, nếu chúng ta nhắc đến Hàn thiếu gia song con bé lại trực tiếp phủ nhận thì phải làm thế nào? Tóm lại là một lát nữa mấy đứa phải kiềm chế chút, không được nói lung tung, bác cả sẽ thương lượng với bọn họ!” Đường Tông Hào thấp giọng nói.

“Vâng!”

Sau khi người nhà họ Đường bàn bạc xong xuôi liền ra hiệu cho nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên.

Đúng lúc này, cửa lớn bỗng bị đẩy ra, một đám người tốp năm tốp ba lũ lượt kéo nhau đi vào.

“Ha ha ha ha, ông chủ Hầu, ông chủ Đinh, các anh cuối cùng cũng đến rồi! Nào nào nào, ngồi đi ngồi đi!” Đường Tông Hào và Đường Tùng có nặn ra vẻ tươi cười, lập tức đứng lên đón bọn họ.

Nhưng đối phương hiển nhiên là không thèm để ý.

Hầu Nam đặt mông ngồi xuống ghé, tự mình rót một chén trà, vẻ mặt không chút thay đổi nói: “Giám đốc Đường, giữa chúng ta cũng không cần quanh co lòng vòng nữa đâu. Hôm nay tôi tới đây chính là vì khoản tiền mà ông đã nợ. Tôi đã cho nhà họ Đường các người quá nhiều thời gian rồi, bây giờ có phải là nên trả tiền cho tôi không?”

“Còn cả tiền của tôi nữa! Đừng có nói là tôi không nễ tình cảm giữa hai nhà, trước kia chúng ta đã nói rồi!” Đỉnh Thu ở bên cạnh cũng hô lên.

Mấy kẻ đi theo sau Hầu Nam và Đinh Thu cũng không ngừng mở miệng đòi tiền, phòng bao trở nên vô cùng náo nhiệt.

Đường Tông Hào cố gắng nặn ra một nụ cười: “Ông chủ Hầu, ông chủ Đinh, hai anh không cần gấp gáp. Về chuyện số tiền kia thì, liệu hai anh có thể cho chúng tôi hoãn thêm một tháng nữa được không? Một tháng sau hàng hóa của nhà họ Đường chúng tôi sẽ được xuất kho, nhất định sẽ trả hết số tiền còn thiếu cho hai anh, một đồng cũng không thiếu. Hai anh thấy thế nào?”

“Ông chủ Đường, ông đừng có mà coi mọi người là đồ ngốc! Cái cuộc làm ăn kia của nhà họ Đường các ông chúng tôi cũng biết được một chút rồi, cá nhân tôi cho rằng chuyện này quá mạo hiểm! Không ai có thể nói trước được điều gì cả. Một tháng sao? Sợ là chúng tôi không thể đợi lâu như vậy được. Hôm nay hoặc là các người trả lại tiên cho tôi, hoặc là chúng ta cá chết lưới rách, ông tự mình suy xét kỹ lưỡng đi!”

Nói xong, ông chủ Hầu đập mạnh tách trà xuống bàn.

Bộp!

Tiếng động lớn tới nỗi khiến cho tất cả mọi người đều vô cùng chắn động.

Đỉnh Thu không nói câu nào, nhưng ý của ông ta là gì thì ai cũng biết.

Vẻ mặt của Đường Tông Hào cũng không được tự nhiên cho lắm, sau khi âm thầm trao đổi ánh mắt với Đường Tùng, ông lặng lẽ nhìn về phía Đường Hồi Tuyết.

Đường Hồi Tuyết hiểu ý, đã đến lúc cô phải ra mặt rồi.

“Chú Hầu, chú Đinh, hai người trước tiên đừng tức giận.

Về chuyện số tiền kia thì nhà họ Đường chúng cháu nhất định sẽ hoàn trả đầy đủ cho các chú, nhưng mong là hai chú cho nhà cháu một chút thời gian. Nếu như các chú không tin thì cháu có thể nhờ bạn trai bảo đảm cho nhà họ Đường.” Đường Hồi Tuyết đứng lên nói.

“Bạn trai của cô sao?”

Đám người đồng loạt nhìn về phía Đường Hồi Tuyết, sau đó ánh mắt liền rơi vào Lâm Dương đang yên tĩnh ngồi bên cạnh cô.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 717


Chương 717:

“Cô nhóc, cậu ta là ai vậy? Cậu ta mà lại có thể bảo đảm cho hàng nghìn vạn tệ ư?” Định Thu cau mày hỏi.

“Anh ấy tên là Lâm Thích Tổ, có sở hữu một nhà máy lớn ở nước ngoài. Chú đã từng nghe qua Công ty trách nhiệm hữu hạn quốc tế Quang Trúc chưa? Bạn trai cháu cũng có cổ phần ở công ty đó. Nếu như hai chú không tin thì ngay bây giờ có để phái người đi kiểm tra một chút.” Đường Hồi Tuyết cẩn thận nói theo nội dung lúc trước đã biên soạn ra.

Công ty quốc tế Quang Trúc này thực sự có tồn tại, mà trong công ty cũng thực sự có một cổ đông lớn trẻ tuổi tên là Lâm Thích Tổ.

Nhưng người tên Lâm Thích Tổ này cực kỳ khiêm tốn ẩn dật, trên mạng không có bát cứ ảnh chụp nào của anh ta, người từng gặp anh ta cũng rất ít, vì vậy nên Đường Hồi Tuyết mới lựa chọn Lâm Thích Tổ làm mục tiêu để giả mạo, khiến đám người này nhất thời không thể xác minh được.

*Ò? Vậy mục đích của bữa ăn hôm nay chính là cậu ta sao?” Hầu Nam liếc mắt nhìn Lâm Dương rồi nói.

“Ông chủ Hầu, mong ông hãy nể mặt tôi tạm hoãn lại số nợ của nhà họ Đường. Một tháng sau, nhà họ Đường nhất định sẽ hoàn trả đầy đủ.” Lâm Dương nói.

Giọng nói của anh vô cùng ổn trọng, vẻ mặt lãnh đạm, nắm bắt rất vừa phải, không có chút khẩn trương nào.

Đường Hồi Tuyết đứng bên cạnh tim đập loạn xạ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

“Cậu Lâm này, Công ty quốc tế Quang Trúc là một xí nghiệp lớn xuyên quốc gia với khối tài sản lên tới hàng trăm triệu tệ, trong đó đều là những cổ đông có giá trị con người vô cùng đỉnh cao. Thực ra bọn tôi cũng rất hy vọng có thể hợp tác cùng với Công ty quốc tế Quang Trúc, có thể gặp được thanh niên trẻ tuổi đẹp trai như cậu Lâm đây thực sự là rất vinh hạnh. Nhưng mà… chuyện nào phải ra chuyện đấy. Đây là chuyện giữa bọn tôi và người nhà họ Đường, nếu như cậu Lâm muốn can thiệp, vậy thì e rằng chuyện này sẽ không dễ gì giải quyết được nhỉ?” Hai mắt Hầu Nam hơi híp lại, thấp giọng nói.

“Không sai, hơn nữa, cậu Lâm này, cậu là cổ đông lớn của Công ty quốc tế Quang Trúc, chỉ cần phẩy tay một cái là có thể trả hết số nợ mấy ngàn vạn thay cho nhà họ Đường rồi, cần gì phải đợi một tháng sau mới trả cho chúng tôi cơ chứ? Hay là cậu thay họ trả tiền trước cho bọn tôi, một tháng sau hàng hóa của nhà họ Đường xuất kho thì họ sẽ trả cho cậu, như vậy chẳng phải sẽ tốt hơn sao? Vẹn cả đôi đường ấy nhỉ?” Đinh Thu cũng lên tiếng. Cả nhà qua nguồn mới truyen1.one đọc nhé! Vì trang này đang bị chặn tại vài nhà mạng nên mình không lên bên này nhé!

Câu hỏi này đã đi đến vấn đề quan trọng.

Nhưng Đường Hồi Tuyết đã chuẩn bị sẵn câu trả lời rồi.

“Gần đây bạn trai cháu đang thực hiện một dự án lớn, hầu hết tiền đã được đầu tư vào dự án đó rồi, thực sự bây giờ không thể nào lấy ra nhiều tiền mặt như vậy được, nếu không thì đã trả hết số tiền còn nợ cho hai chú từ lâu rồi.

Hôm nay cháu muốn nói rõ ràng với hai chú, hy vọng hai chú có thể cho nhà cháu thêm một cơ hội nữa …” Đường Hồi Tuyết tươi cười giải thích.

Nghe Đường Hồi Tuyết nói như vậy, Hầu Nam và Đinh Thu quay sang nhìn nhau, sau đó chúi đầu lại gần như thẻ đang thương lượng điều gì đó.

Một lúc sau, Hầu Nam bắt đầu mở miệng.

“Nếu như cậu trai này thực sự là cậu Lâm Thích Tổ thì cho dù có như thế nào bọn tôi cũng phải nề mặt cậu ấy, dù sao thì cũng đều là người làm ăn với nhau, nhiều thêm một người bạn thì cũng nhiều thêm một con đường.”

“Cảm ơn ông.” Lâm Dương gật đầu.

Người nhà họ Đường cũng lập tức thở phào nhẹ nhõm.

“Chỉ là chúng tôi chưa từng gặp cậu Lâm Thích Tổ bao giờ, vì vậy không thể xác định được người ngồi trước mặt chúng tôi đây rốt cuộc có thực sự là cậu Lâm Thích Tổ hay không!” Đinh Thu đột nhiên nói.

Đỉnh Thu vừa dứt lời, trong lòng những người họ Đường lập tức dậy sóng.

“Ý của các ông là gì?” Lâm Dương giả bộ tức giận.

Đây cũng là những gì Đường Hồi Tuyết đã dự đoán được.

“Xin cậu Lâm đừng tức giận, chúng tôi không có ý gì khác, bởi vì dù sao thì không ai trong chúng tôi từng gặp cậu cả nên có những lo lắng như vậy là chuyện rất bình thường.”

Hầu Nam vội vàng giải thích.

“Vậy thì các ông muốn thế nào?” Lâm Dương hừ lạnh một tiếng.

“Như này đi, xin cậu Lâm đợi một lát, tôi sẽ mời một người bạn qua đây. Người bạn đó của tôi đã từng gặp Lâm Thích Tổ!” Hầu Nam cười nói.

Ông ta vừa nói xong, tât cả những người nhà họ Đường đều sững sờ.

Khuôn mặt xinh đẹp của Đường Hồi Tuyết lập tức tái nhợt đến cực điểm, đôi mắt như làn nước mùa thu cũng không ngừng run lên, sững sờ nhìn chằm chằm Hầu Nam.

Đường Tông Hào, Đường Tùng và những người khác cũng cực kỳ hoảng sợ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 718


Chương 718:

Đường Hồi Tuyết yếu ớt ngồi trên ghế, khuôn mặt xinh đẹp ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Đường Tiểu Thạch, Đường Hiểu Hồng và những người khác lại âm thầm cười lạnh.

“Nhìn đi, tôi đã nói rồi, vẫn phải dựa vào Hàn thiếu gia thôi!”

“Cái loại vô dụng này thì có tác dụng gì? Chỉ có Hàn thiếu gia mới có thể cứu được nhà họ Đường chúng ta! Dựa vào một tên vô dụng còn đang phải ở rể ư? Nếu như chuyện này mà truyền ra ngoài thì chẳng phải sẽ khiến cho người ta cười rụng răng à?”

Vài người bắt đầu nhỏ giọng thì thầm.

Hầu Nam gọi một cú điện thoại cho ai đó rồi bình tĩnh nói: “Cậu Lâm, bạn của tôi chắc là 5 phút nữa sẽ có mặt ở đây, vui lòng đợi một lát nhé.”

“Cô Đường, có chuyện gì vậy? Sao sắc mặt của cô lại xấu thế?” Đinh Thu liếc mắt nhìn, khóe miệng khẽ nhéch lên hỏi Đường Hồi Tuyết đang cúi thấp đầu không nói lời nào.

Thấy vẻ mặt của máy người nhà họ Đường không được thích hợp cho lắm nên Hầu Nam và Đinh Thu mới nghi ngờ về thân phận của cái người tự xưng là Lâm Thích Tổ này.

Mặc dù kỹ năng diễn xuất của Lâm Dương rất tốt, nhưng mà tất cả những điều này… thực sự quá kỳ lạ.

Lâm Thích Tổ đang ở nước ngoài sao lại có thể xuất hiện ở đây được? Lại còn vừa hay là bạn trai của Đường Hồi Tuyết nữa chứ?

Có rất nhiều chỗ không hợp lý!

“Ông chủ Hầu, nói như vậy là ông không tin tôi đúng không?” Lâm Dương không hề hoảng sợ, chỉ trầm mặt xuống rồi lạnh lùng quát khẽ.

“Thứ rác rưởi này giả vờ mà cũng ra dáng phết nhỉ.”

Đường Tiểu Thạch cười thầm nói với Đường Hiểu Hồng.

“Không không không, cậu Lâm này, mong cậu đừng tức giận, tôi tuyệt đối không hề có ý gì khác, nhưng những người làm ăn như chúng tôi trước giờ vẫn luôn vô cùng thận trọng, tôi làm vậy chỉ để giúp mình yên tâm hơn mà thôi!” Hầu Nam bày ra dáng vẻ hết sức lo sợ, nhưng đây cũng chỉ là mặt ngoài.

Thực ra thì ông ta cũng đã bắt đầu nghi ngờ.

*Nếu như ông chủ Hầu đã không tin thì chúng ta còn ở lại đây cũng chẳng có ý nghĩa gì… Thích Tổ, chúng ta đi thôi!” Đường Hồi Tuyết nói xong lập tức đứng dậy muốn kéo Lâm Dương rời đi.

Nhưng khi cô chuẩn bị rời đi thì người của Đinh Thu bỗng ngăn cô lại.

“Cô Đường, đừng vội rời đi, bạn của giám đốc Hầu đã sắp tới đây rồi. Đợi bạn của ông chủ Hầu đến thì hai người muốn đi cũng chưa muộn.” Đỉnh Thu thản nhiên nói.

Sự vội vã muốn rời đi của Đường Hồi Tuyết càng khiến cho Đỉnh Thu tin vào suy nghĩ của mình.

Hầu Nam cũng nheo mắt nhìn Đường Hồi Tuyết rồi nói: *Cô Đường, cô đi vội như vậy để làm gì chứ? Món ăn vẫn còn chưa lên đủ mà, hôm nay chẳng phải nhà họ Đường các cô muốn mời chúng tôi ăn tối sao? Khách còn chưa được ăn miếng nào mà chủ nhân đã muốn rời đi trước, đây lẽ nào chính là đạo đãi khách của nhà họ Đường sao?”

Khuôn mặt tươi cười của Đường Hồi Tuyết lập tức cứng đờ.

“Không giấu được nữa rồi.”

Đường Tùng thầm nghiến răng nhìn về phía anh trai mình.

Đường Tông Hào cũng hít sâu một hơi, biết rằng vở kịch không thể tiếp tục diễn được nữa bèn ra vẻ tức giận hét lên: “Đường Hồi Tuyết, thành thật giải thích đi, người này rốt cuộc có phải là cậu Lâm Thích Tổ thật không?”

“Bác cả à, cháu …” Đường Hồi Tuyết kinh hãi. Cả nhà qua trang mới truyen1.one đọc nhé cả nhà! từ nay mình sẽ up lên trang mới vì trang này đang bị sập rồi!

“Chờ đã, bác cả, người này hình như cháu đã từng gặp qua ở đâu rồi.” Đường Tiểu Thạch bên cạnh đột nhiên đứng dậy, giả vờ kinh ngạc nói.

“Đã từng gặp sao? Gặp ở đâu vậy?” Đường Tông Hào vội hỏi.

“Là ở Giang Thành! Người này… trông rất giống cái người tên Lâm Dương đang ở rể ở nhà họ Tô!” Đường Tiểu Thạch nói với vẻ mặt vô cùng khoa trương.

“Cái gì? Ở rễ sao?” Đường Tông Hào tức giận nhìn chằm chằm vào Đường Hồi Tuyết rồi hét lớn: “Đường Hồi Tuyết, những gì Tiểu Thạch nói là thật sao? Người đàn ông này tên là Lâm Dương ư?”

Đường Hồi Tuyết há miệng th* d*c, không nói nên lời.

“Đúng là một đứa bất hiếu, vậy mà lại dám lừa dối mọi người… Sao lại như vậy được chứ, thực sự quá lố lăng rồi!” Đường Tùng cũng giả vờ tức giận, vung tay lên tát thẳng vào mặt Đường Hồi Tuyết.

Bốp!

Trên khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn của Đường Hồi Tuyết lại một lần nữa xuất hiện dấu tay đỏ chót.

“Cha …” Đường Hồi Tuyết ấm ức đến cực điểm, hai con ngươi đong đầy nước mắt.

Sắc mặt Lâm Dương lập tức tôi sâm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 719


Chương 719:

Những người nhà họ Đường này thực sự rất vô tình, thấy chiều gió không ổn liền vội vàng đẩy hết trách nhiệm lên người Đường Hồi Tuyết.

Mà không hề biết rằng Đường Hồi Tuyết làm như vậy cũng chỉ vì muốn tốt cho nhà họ Đường.

Hầu Nam liên tục cười lạnh, lẳng lặng nhìn nhà họ Đường kẻ xướng người họa.

Định Thu không nhẫn nại được nữa, sắc mặt trầm xuống quay sang chất vấn Đường Tông Hào: “Đường Tông Hào, các ông có ý gì vậy?”

*Ông chủ Đinh, ông chủ Hầu, tôi thực sự xin lỗi, chuyện này chúng tôi cũng không hề biết gì cả. Con nhóc Hồi Tuyết này đột nhiên dẫn bạn trai về rồi nói rằng cậu ta là Lâm Thích Tổ. Vấn đề là chúng tôi cũng chưa từng gặp Lâm Thích Tổ bao giờ nên mới tin tưởng cậu ta. Chúng tôi thực sự xin lỗi vì đã gây ra chuyện nực cười như vậy. Các anh yên tâm, chúng tôi nhất định trừng phạt con bé, thật sự rất xin lỗi …” Đường Tông Hào vội vàng cúi đầu nhận lỗi.

Đường Tùng cùng những người khác cũng liên tục xin lỗi.

“Hừ, chỉ xin lỗi suông như vậy thôi sao?” Hầu Nam híp mắt cười nói.

Người nhà họ Đường lập tức sững sờ.

*Ông chủ Hầu, ý của anh là…”

*Con nhóc Đường Hồi Tuyết này thì tôi sẽ không nói gì nữa, cho nhà họ Đường các ông một chút mặt mũi vậy, các ông tự mình quyết định hình phạt đi. Nhưng còn tên nhóc thối không biết trời cao đất dày này… lẽ nào cứ để cậu ta thản nhiên rời khỏi đây sao? Nếu như vậy thì mặt mũi của tôi và ông chủ Đinh biết vứt ở chỗ nào?” Để Hầu Nam cười lạnh nói tiếp.

Đám người nghe xong lập tức hiểu ý của ông ta.

“Thằng nhóc thối, còn không mau quỳ xuống dập đầu xin lỗi ông chủ Hầu và ông chủ Đinh đi?” Đường Tiểu Thạch là người đầu tiên đứng ra chỉ vào Lâm Dương mà quát.

*Xin lỗi sao?” Lâm Dương nhíu mày.

“Mọi người đang làm cái gì vậy? Chuyện này không liên quan gì đến anh ấy! Có trách nhiệm gì thì hãy để một mình tôi chịu trách nhiệm!” Đường Hồi Tuyết lập tức hét lên.

“Con nhóc chết tiệt! Còn dám cãi lại à? Cút sang một bên đi! Lát nữa về nhà để xem tao dạy dỗ mày như thế nào!”

Đường Tùng tức giận hét lên.

“Con mặc kệ! Cho dù hôm nay con chết ở chỗ này thì mọi người cũng đừng hòng đụng vào một sợi lông của anh ấy”

Đường Hồi Tuyết cắn chặt răng, cũng lười nói thêm gì với đám người này, vội vàng túm lấy cánh tay Lâm Dương muốn dẫn anh đi.

“Lâm Dương, yên tâm đi. Nếu tôi đã dẫn anh tới đây thì chắc chắn sẽ để anh bình an vô sự rời khỏi chỗ này. Tôi thực sự rất xin lỗi! Anh cứ về trước đi, lát nữa tôi sẽ gửi một phong bao lì xì cho anh.” Đường Hồi Tuyết lo lắng nói thâm.

“Không cần phải vội trở về, yên tâm đi, chuyện này cứ để tôi lo, tôi sẽ giải quyết.” Lâm Dương không hề hoảng sợ, ngược lại còn an ủi Đường Hồi Tuyết.

“Lâm Dương?” Đường Hồi Tuyết sửng sốt.

Tại sao một người đàn ông luôn bám váy phụ nữ lại có thể nói ra những lời như vậy?

Cô rất muốn hỏi cho rõ nhưng lại sợ tổn thương đến lòng tự trọng của Lâm Dương, vì vậy chỉ đành kìm nén lại.

“Đừng cố chấp nữa, anh hoàn toàn không biết được thủ đoạn của đám người này đáng sợ như. thế nào đâu, mau đi theo tôi ngay!”

Nói xong, Đường Hồi Tuyết bất chấp tất cả kéo Lâm Dương đi về phía phòng bao.

Nhưng Hầu Nam, Đinh Thu và những người khác đâu phải là người chết, sao có thể để Đường Hồi Tuyết đi như vậy được?

Đám người lập tức ngăn Đường Hồi Tuyết và Lâm Dương lại.

“Con nhóc thối tha, dám đùa giỡn với bọn ông à? Còn muốn đi sao? Hôm nay đừng nói là thằng nhóc này, néu nhà họ Đường các người không cho ông đây một lời giải thích hợp lý thì ai cũng đừng hòng rời khỏi đây!” Định Thu lạnh lùng quát lớn.

“Ông chủ Đinh …” Đường Tông Hào nóng nảy nói.

“Đường Tông Hào, tôi cho ông 10 phút, trong vòng 10 phút lập tức trả tiền lại cho tôi, nếu không thì mỗi người nhà họ Đường phải để lại một bàn tay ở chỗ này!” Ánh mắt Đinh Thu lộ ra sự dữ tợn và hung ác.

Sắc mặt của tất cả người nhà họ Đường lập tức trở nên kinh hãi.

Đường Tiểu Thạch và Đường Hiểu Hồng đều không thể ngồi yên.

“Đường Hồi Tuyết, đều là do mày làm hại!”

“Nếu như sớm nghe lời chúng ta thì làm sao có chuyện như vậy được?”

“Tôi không muốn bị chặt tay, tôi không muốn bị chặt tay đâu!” Truyen one đang gặp sự cố nên từ nay truyện sẽ lên tại truyen1.one nhé cả nhà!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 720


Chương 720:

Đường Tiểu Thạch và những người khác liên tục thét chói tai.

Nhưng người của Đinh Thu đã xông vào phòng bao, không biết lấy ra từ chỗ nào một con dao bầu sáng loáng đồng loạt lao về phía người nhà họ Đường.

Một đám người nhà họ Đường sợ tới mức hồn bay phách lạc, sắp không đứng vững nồi nữa.

Lâm Dương cau mày, định ra mặt thương lượng với Hầu Nam và Đinh Thu.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt từ ngoài cửa vang lên.

“Ông chủ Đinh, ông chủ Hầu, mong hai người nể mặt tôi, đừng làm khó dễ nhà họ Đường nữa được không?”

Vừa dứt lời, một người đàn ông mặc bộ vest phẳng phiu, tóc chải ngược ra sau lập tức xuất hiện trong phòng.

“Hàn thiếu gia?”

Đường Tiểu Thạch và Đường Hiểu Hồng mừng rỡ hô lên.

“Hàn Thiên sao?”

Hằu Nam và Đinh Thu cũng vô cùng ngạc nhiên, như thể họ không ngờ Hàn thiếu gia tiếng tăm lừng lẫy lại xuất hiện ở đây.

Phải biết rằng, Hàn thiếu gia này ở trong nước là một nhân vật có thể làm mưa làm gió, bởi vì công ty mà nhà họ Hàn nắm giữ chính là Công ty trách nhiệm hữu hạn Hoàng Ngu.

Hoàng Ngu là công ty gì? Đừng nói tới người trong ngành, thậm chí ngay cả vô số người dân bình thường cũng biết.

Đó chính là công ty dẫn đầu ngành giải trí trong nước!

Là con trai của gia tộc họ Hàn, địa vị của Hàn Thiên đương nhiên là vô cùng cao quý.

Nhìn thấy Hàn thiếu gia xuất hiện, toàn bộ người nhà họ Đường liên tục mừng rỡ hô lên.

“Hàn thiếu gia đền rồi! Hàn thiếu gia đền rồi!”

“Quá tốt rồi, chúng ta được cứu rồi!” Nguồn cũ bị chặn, hiện nay mình lên tại nguồn mới truyen1.one nhé cả nhà!

Đường Tiểu Thạch và Đường Hiểu Đồng mừng rỡ như điên, hưng phần vỗ tay.

Khuôn mặt xinh đẹp của Đường Hồi Tuyết trắng bệch, đôi mắt cũng trở nên thất thần.

“Hàn thiếu gia hạ có tới đây, thật sự là khiến cho chúng tôi được sủng mà lo sợ. Nào nào nào, Hàn thiếu gia, mời ngồi mời ngồi!” Đường Tông Hào vô cùng kích động, lập tức đứng dậy nghênh đón.

“Chú Hào, đột nhiên quấy rầy mọi người như vậy mong là mọi người thứ lỗi cho cháu.” Hàn Thiên mỉm cười nói.

“Sao lại thế được? Đã là bạn của Hồi Tuyết thì chính là khách của nhà họ Đường chúng tôi, sao lại gọi là quấy rày chứ? Cháu khách khí quá!” Đường Tông Hào cười nói.

“Tiểu Thiên, ngồi xuống đi, lát nữa cùng chú bàn bạc một chuyện lớn nhé!” Đường Tùng hào hứng nói.

Về chuyện bàn bạc cái gì thì rất nhiều người đã đoán ra được, trong đó có cả Hàn Thiên.

“Chú Tống, đừng lo lắng!” Hàn Thiên liếc mắt nhìn Đường Hồi Tuyết một cái, sau đó cười nói: “Tiểu Tuyết, em không sao chứ?”

Vẻ mặt của Đường Hồi Tuyết không được tự nhiên cho lắm, nhưng vẫn nhỏ giọng đáp lại một câu: “Không…

không sao …”

“Không sao thì tốt.” Hàn Thiên gật gật đầu, quay người nhìn về phía Hầu Nam và Đinh Thu rồi cười nói: “Mong hai người hãy nể mặt Hàn Thiên tôi đây hoãn nợ một tháng cho nhà họ Đường! Hai người thấy thế nào?”

“Nếu như Hàn thiếu gia đã mở lời thì dù thế nào chúng tôi cũng sẽ nễ mặt cậu. Được! Mọi chuyện cứ quyết định như vậy đi, hoãn nợ một tháng cho nhà họ Đường!” Hầu Nam không chút do dự đứng lên nói.

*Ông chủ Đinh thì sao?”

“Hàn thiếu gia nói cái gì vậy. Cậu đã mở lời rồi thì sao tôi có thể không nể mặt cậu được đây?”

“Ha ha ha, tốt lắm. Nếu ông chủ Hằu và ông chủ Đinh đã nói thế thì hôm nay chúng ta nhát định phải không say không về! Nào, mang rượu lên đây, tôi phải kính hai người một ly!”

Cả đám người trong phòng bao hứng trí bừng bừng.

Một trận nguy cơ ác liệt của nhà họ Đường cuối cùng cũng được giải quyết nhẹ nhàng nhờ sự ra mặt của Hàn Thiên.

Đây chính là năng lượng của Hàn thiếu gia!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 721


Chương 721:

Đây chính là mị lực của anh ta!

Vô số con cháu nhà họ Đường đều hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm Hàn Thiên, vừa sùng bái vừa hâm mộ.

“Tiểu Tuyết, còn không mau rót rượu cho Hàn thiếu gia đi!”

Trương Yêu Ngọc – mẹ của Đường Hồi Tuyết ra lệnh cho cô.

Đường Hồi Tuyết siết chặt đôi tay nhỏ bé, trên mặt tràn đầy vẻ thống khổ cùng đau đón, vô cùng do dự.

Nhưng đúng lúc này, Hầu Nam ngồi bên kia dường như nghĩ ra điều gì đó, ông ta nhìn về phía Lâm Dương rồi cười nói: “Hàn thiếu gia, chuyện của nhà họ Đường tôi nễ mặt cậu nên sẽ không so đo nữa, nhưng còn tên nhóc này thì không thể bỏ qua dễ dàng như vậy được.”

“Anh ta là ai vậy?” Hàn thiếu gia liếc mắt nhìn Lâm Dương.

“Là người mà cô Đường tìm tới để lừa tôi cùng với ông chủ Đỉnh.”

*Ò? Tiểu Tuyết, chuyện này là sao?” Hàn thiếu gia mỉm cười hỏi Đường Hồi Tuyết.

“Hàn Thiên, tôi biết anh có ý gì, nhưng tôi đã nói rồi, tôi sẽ không đồng ý đâu! Anh hãy từ bỏ đi!” Đường Hồi Tuyết cắn chặt răng.

“Chuyện này có lẽ anh không thể nghe lời em được.” Hàn thiếu gia lắc đầu cười nói.

“Nếu như cô Đường đã không nễể mặt Hàn thiếu gia như vậy thì cũng đừng trách chúng tôi! Này, thằng nhóc kia!

Mau bò qua đây l**m đề giày cho ông mau!” Đinh Thu ngồi ở bên kia giơ một chân lên để đế giày chĩa thẳng vào mặt Lâm Dương, mặt không chút biểu cảm nào.

“Ông chủ Đinh, ông muốn làm gì?” Đường Hồi Tuyết kinh hãi.

“Cô Đường, chuyện này không liên quan gì đến cô, cô không quản nổi đâu! Này thằng nhóc! Nếu như mày không ngoan ngoãn làm theo thì ông đây sẽ kêu người đánh gãy chân mày, không bò qua đây thì sẽ đánh gãy tay mày, còn nếu không l**m đề giày cho ông thì ông đây sẽ cắt đứt đầu lưỡi mày, mày có tin không?” Đinh Thu vừa híp mắt nhìn chằm chằm Lâm Dương vừa nói.

Mặc dù Đinh Thu cũng là người làn ăn nhưng lại không hè giống với kiểu làm ăn của Hầu Nam.

Ông ta vô cùng độc ác!

Đường Hồi Tuyết sợ tới mức mặt mũi trắng bệch.

Lâm Dương híp mắt nhìn lại, sâu trong con ngươi lóe lên một tia lạnh lùng.

“Không được!” Đường Hồi Tuyết hét lên.

“Nếu như cô không muốn tôi làm như vậy thì cũng được thôi, chỉ cần cô đồng ý ở cùng với Hàn thiếu gia một đêm là được.” Định Thu nhàn nhạt nói.

Hàn Thiên liếc mắt nhìn Đinh Thu với vẻ sâu xa, nhưng lại không nói lời nào.

Đường Hồi Tuyết ngồi phịch xuống ghế, cả người không còn chút sức lực, tay chân lạnh ngắt, môi tái nhọt, tuyệt vọng đến cực điểm…

Ở cùng với Hàn thiếu gia một đêm sao?

Thực ra Đường Hồi Tuyết biết rõ ý đồ của Hàn Thiên.

Từ đầu đến cuối anh ta không hề có ý định cưới cô về làm vợ, anh ta chỉ là chơi đùa một chút mà thôi.

Là thiếu gia danh giá trong làng giải trí, số phụ nữ lên giường với Hàn Thiên mỗi đêm không đêm nào trùng với đêm nào. Loại thiếu gia ăn chơi trác táng lại còn lăng nhăng như vậy chính là loại người mà Đường Hồi Tuyết chán ghét nhát, sao có thể đồng ý với anh ta được?

Nhưng bây giờ, cô không còn lựa chọn nào khác.

Cho dù không vì nhà họ Đường thì cũng phải vì Lâm Dương, anh đã giúp cô rất nhiều, là cô đã liên lụy tới anh, vì vậy cô bắt buộc phải đồng ý.

Đường Hồi Tuyết nắm chặt tay, ngón tay ghim sâu vào lòng bàn tay vô cùng đau đớn, áp lực cực lớn đã khiến cô không thể kiên trì được nữa, cô mở miệng, chuẩn bị đồng ý…

Nhưng đúng lúc này, Lâm Dương đột nhiên lên tiếng.

“Tiểu Tuyết sẽ không đi cùng với người tên Hàn Thiên này.

Còn về chuyện muốn tôi quỳ xuống đất và bò qua thì câu trả lời là không thể nào! Các người hãy từ bỏ ý định áy đi!”

Lời này vừa mới thốt ra, tất cả mọi người đều vô cùng sửng sót rồi đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh, hóa ra người nói chính là Lâm Dương!

“Cái thứ rác rưởi này đang nói cái quái gì ở đây vậy? Mau quỳ xuống cho ông!” Đường Tiểu Thạch cực kỳ tức giận, lập tức đứng dậy lao tới, vung tay muốn đánh vào đầu Lâm Dương.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 722


Chương 722:

Nhưng chỉ một giây sau, tay của Lâm Dương đã nhanh hơn một bước đánh thẳng vào mặt Đường Tiểu Thạch.

Bóp!

Đường Tiểu Thạch lập tức choáng váng đầu óc, suýt chút nữa ngã vật ra đất.

*AI” Đường Hiểu Hồng sợ hãi hét lên.

“Chết tiệt! Dám chống đôi lại người nhà họ Đường sao?”

Đường Tùng và những người khác giận tím mặt.

Đường Hồi Tuyết sợ tới mức hồn bay phách lạc, vô cùng hoang mang lo sợ.

“Lâm Dương… anh làm gì vậy? Mau dừng tay!” Đường Hồi Tuyết vội vàng hét lên.

“Hồi Tuyết, lui lại phía sau đi, để tôi giải quyết chuyện này!”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Xử lý thế nào được, nếu anh xảy ra chuyện gì thì tôi biết ăn nói như thế nào với Tiểu Nhan đây?” Đường Hồi Tuyết gấp đến nỗi dường như sắp khóc đến nơi.

“Ông chủ Đinh, tình huống này nên giải quyết thế nào?”

Hàn Thiên cũng không tức giận, chỉ híp mắt nhìn Định Thu cười hỏi.

Sắc mặt Đinh Thu vô cùng u ám, ánh mắt lộ rõ vẻ thâm trầm. Ông ta cầm ly rượu lên trên bàn lê nhấp một ngụm, sau đó đứng dậy cầm lấy dao đi về phía Lâm Dương.

“Ông chủ Đinh!” Đường Tông Hào đứng dậy, nhưng lại bị Đinh Thu đầy ra.

“Cút ra, hôm nay ông đây sẽ tự tay làm thịt thằng chó này!

Chúng mày đâu, giữ lấy nó cho ông, ông sẽ chém đứt tay chân nó trước!” Đinh Thu dữ tợn nói.

“Vâng, thưa ông chủ!”

Đám côn đồ xung quanh lập tức lao về phía Lâm Dương.

“Đứng lại, không được qua đây!”

Đường Hồi Tuyết vội vàng đứng chắn trước mặt Lâm Dương.

“Kéo cô ta ral”

“RõI”

“Tiểu Tuyết, mau quay lại đây, con đang làm cái gì vậy?

Tim chết đầy à?”

Trương Yêu Ngọc và những người khác vội vã túm lấy Đường Hồi Tuyết.

“Không, thả con ra! Lâm Dương, mau chạy, mau chạy đi!”

Đường Hồi Tuyết vừa khóc vừa hét lên.

Nhưng Lâm Dương vẫn lặng lẽ đứng ở phía xa, không nhúc nhích tí nào, dường như không để đám người Đỉnh Thu vào mắt Sự tức giận trong mắt Đinh Thu càng trở nên mãnh liệt.

Ông ta cầm theo con dao bước từng bước về phía Lâm Dương.

Mùi của cái chết dường như sắp bao trùm cả căn phòng.

Có vô số ánh mắt xung quanh nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.

Vẻ mặt của mỗi người cũng không hề giống nhau.

Nhưng đúng lúc này!

Một bóng người vội vã đi vào trong phòng bao, sau đó là một giọng nói nghiêm túc bỗng vang lên.

“Ông chủ Hầu, tôi nghe nói cậu Lâm Thích Tổ đang ở đây đúng không? Cậu ấy đâu rồi?”

Động tác của đám người lập tức dừng lại, sau đó đồng loạt nhìn về phía phát ra âm thanh.

Hóa ra là một người đàn ông.

“Quản lý Chu, anh đến rồi à? Nào nào nào, anh ngồi xuống trước đi, đợi xem xong màn kịch này thì tôi sẽ giải thích với anh sau.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 723


Chương 723:

Hầu Nam vội vã đứng dậy, nhiệt tình chào hỏi người vừa mới tói, Nhưng … người đàn ông gọi là quản lý Chu vừa nhìn thấy Lâm Dương liền lập tức chấn động, không thèm để ý đến Hầu Nam mà vội vàng chạy tới sốt sắng cúi đầu chào Lâm Dương.

“Giám đốc Lâm!”

Câu nói này khiến cho tất cả những người trong phòng đồng loạt sửng sốt.

Giám đốc Lâm?

Đang gọi ai vậy?

Lễ nào là gọi Lâm Dương sao?

Làm sao có thể! Một tên đến ở rễ nhà họ Tô! Một tên vô dụng! Sao có thể là giám đốc được?

Hơn nữa ai cũng biết rằng, ở Giang Thành chỉ có một giám đốc Lâm!

Đó chính là Lâm thần y tiếng tăm lừng lẫy cả nước!

Một tên bám váy vợ mà cũng xứng được gọi là giám đốc Lâm sao?

Mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

“Này, ông kia, có phải ông gọi nhầm rồi không, anh ta chẳng phải là ông chủ gì hết! Ông đừng có mà gọi bừa.”

723-1-nu-than.jpg


“Giám đốc của tập đoàn Dương Hoa sao?”

Điều này có nghĩa là gì, tất cả mọi người đang có mặt ở đây đều biết rõ.

Địa vị của tập đoàn Dương Hoa trong nước có thể nói là số một.

Tập đoàn Dương Hoa hiện tại không chỉ tập trung vào ngành dược phẩm mà còn tập trung vào nhiều ngành khác nhau như ngành cung cấp dịch vụ ăn uống và thời trang, hơn nữa nhờ có vì 2 loại thuốc đặc hiệu, có thể nói tập đoàn Dương Hoa đứng đầu trong ngành dược phẩm, thực lực ngày càng tăng trưởng, quy mô cũng ngày càng lớn.

Trong tương lai, tập đoàn Dương Hoa vươn ra khỏi phạm vi đất nước phát triển vươn xa tầm thế giới là điều chắc như đỉnh đóng cột.

Một giám đốc của một công ty đầy triển vọng và thực lực hùng hậu như vậy… căn bản không phải người mà những ông chủ nhỏ bình thường có thể so sánh được.

Đặc biệt là những người như Hầu Nam và Đinh Thu.

“Hóa ra là giám đốc Chu, ôi chao, ông chủ Hầu, tại sao anh mời giám đôc Chu mà không nói trước với tôi? Tôi đã chuẩn bị kỹ lưỡng rồi!” Đường Tông Hào luống cuống tay chân, vội vàng bước tới chào hỏi.

Nhưng… giám đốc Chu lại không thèm để ý tới Đường Tông Hào, chỉ cúi đầu trước Lâm Dương.

Nếu Lâm Dương không nói lời nào, ông ta cũng không dám thẳng thắt lưng!

Cảnh tượng này khiến mọi người sửng sốt.

Đường Tông Hào ngây người, nhìn về phía Đường Tiểu Thạch rồi vội vàng thấp giọng nói: “Tiểu Thạch, cháu có chắc chắn người này chính là tên Lâm Dương ăn bám vợ ở Giang Thành kia không?”

“Chắc chắn, cháu khẳng định luôn! Tuyệt đối không thể sai được! Cháu đã từng gặp anh ta, chắc chắn là anh tai”

Đường Tiểu Thạch có chút hốt hoảng nói.

“Vậy thì sao lại thế này?”

“Một trăm phần trăm là giám đốc Chu nhận sai người rồi!”

Đường Hiểu Đồng nghiền răng nghiền lợi nói.

Đường Tông Hào do dự cười cười, cẩn thận nói: “Giám đốc Chu, ngài… có phải ngài đang hiểu lầm gì không? Đây không phải là giám đốc Lâm gì đâu…”

Nhưng giám đốc Chu vẫn phớt lờ, dường như không hè nghe thấy lời của Đường Tông Hào.

Mọi người lại càng thêm sửng sốt.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 724


Chương 724:

Thực ra trong lòng giám độc Chu cũng vô cùng hoang mang.

Ông ta nghe nói có cậu Lâm Thích Tổ ở đây, vừa hay cũng có dự án kết nói với công ty của cậu ta nên vội vàng chạy tới, nếu không chỉ dựa vào một ông chủ nhỏ như Hầu Nam thì sao có thể khiến ông ta phải lặn lội tới đây?

Chỉ là người đang đứng ở đây nào phải Lâm Thích Tổ cơ chứ, đây rõ ràng là lãnh đạo trực tiếp của ông ta – giám đốc Lâm mà.

Mặc dù khuôn mặt này khác với khuôn mặt trên TV, hơn nữa thân phận của anh bây giờ chỉ là Lâm Dương con rễ nhà họ Tô, nhưng giám đốc Chu đã nhìn thấy hai khuôn mặt của Lâm Dương, hơn nữa còn là một trong số ít người trong công ty đã được nhìn thấy cả khuôn mặt của Lâm Dương và Lâm thần y.

Đợi đã!

Giám đốc Chu đột nhiên nhận ra điều gì đó.

Giám đốc Lâm đứng ở đây với khuôn mặt của Lâm Dương chứ không phải xuất hiện ở đây với khuôn mặt của Lâm thần y, vậy thì có nghĩa là anh không muốn quá khoa trương.

Dù sao thì giám đốc Mã đã từng dặn dò không nên tiết lộ thông tin Lâm Dương chính là Lâm thần y, nếu không sẽ gây ra phiền phức lớn cho giám đốc Lâm!

Nghĩ đến đây, giám đốc Chu cẩn thận ngắng đầu liếc mắt nhìn Lâm Dương.

Nhưng lại nhìn thây Lâm Dương cũng đang nháy mất với mình.

Giám đốc Chu lập tức giật mình.

“Tôi không nhận nhằm!”

Giám đốc Chu hít sâu một hơi, bình tĩnh nói: “Vị này đúng là giám đốc Lâm.”

“Xin chào!” Lâm Dương giơ tay ra.

“Xin chào giám đốc Lâm!” Giám đốc Chu sợ hãi giơ tay ra bắt.

Mà cả căn phòng như muốn nỗ tung.

“Giám đốc… giám đốc Lâm?”

“Giám đốc Chu! Anh ta là giám đốc Lâm nào vậy?”

“Đừng nói với tôi anh ta là giám đốc Lâm của tập đoàn Dương Hoa nhé!!!”

Cả đám mồm năm miệng mười, vô cùng khẩn trương, không ngừng chát vấn giám đốc Chu.

Giám đốc Chu lại không hề hoảng loạn, bình tĩnh nói: “Đương nhiên không phải giám đốc Lâm của tập đoàn Dương Hoa chúng tôi. Tôi nói này ông chủ Hầu, các anh bị sao vậy? Chẳng phải anh gọi tôi qua là để xác nhận xem đây có phải là cậu Lâm Thích Tổ không sao?”

Hâu Nam sửng sốt: “Đúng vậy …”

“Vậy thì các anh đang hỏi vớ vẫn gì vậy?”

“Giám đốc Chu, ngài nói vậy là có ý gì?”

*Ý gì sao? Vị này chính là cậu Lâm Thích Tổ, cổ đông lớn của tập đoàn Quang Trúc, tôi gọi cậu ấy là giám đốc Lâm, có gì không đúng sao?” Giám đốc Chu nghiêm túc nói.

Ông ta vừa dứt lời, cả phòng nháy mắt lặng ngắt như tờ…

Não của tất cả mọi người đều rơi vào trạng thái trống rỗng.

Trong số đó, Đường Hồi Tuyết là người chắn động nhát.

Cô ngây ngốc nhìn giám đốc Chu, sau đó gian nan quay đầu sang nhìn Lâm Dương, run giọng hỏi: “Anh… anh thật sự là… Lâm … Lâm Thích Tổ ư? Anh không phải Lâm Dương sao?”

“Có lẽ là do tôi trông giống cậu ta, cô đừng để lộ ra ngoài.”

Lâm Dương cười khẽ, sau đó ngắng đầu nhẹ giọng nói với giám đốc Chu: “Giám đốc Chu, anh đến đúng lúc lắm, ở đây có máy người muốn chặt tay chặt chân của tôi đây này! Không biết là anh có thể giúp tôi cầu xin để bọn họ bỏ qua cho tôi không?”

Lâm Dương vừa nói dứt câu, vẻ mặt của giám đốc Chu đột nhiên trở nên lạnh hơn rất nhiều, ánh mắt lập tức liếc về phía Đinh Thu.

Đinh Thu rùng mình một cái, con dao trên tay lập tức rơi xuống đắt.

Keng!

Âm thanh vô cùng sắc bén và chói tai.

*Ông chủ Đinh, chuyện gì đang xảy ra vậy? Anh đang muốn đối nghịch với giám đốc Lâm sao? Anh muốn làm khó khách hàng lớn của tập đoàn Dương Hoa chúng tôi ư?” Giám đốc Chu nhìn chằm chằm vào Đinh Thu quát lớn.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 725


Chương 725:

“Không không không, giám đốc Chu, tôi làm gì có cái lá gan ấy? Vừa rồi chỉ là hiểu lầm mà thôi! Chỉ là một chút hiểu lầm thôi!” Định Thu vội vàng xua tay giải thích.

“Hiểu lầm cái con mẹ máy!”

Giám đốc Chu giơ tay lên tát một phát vào mặt Đinh Thu.

Bốp!

Khuôn mặt của Đinh Thu lập tức sưng lên.

Tất cả người nhà họ Đường đều chết lặng.

Giám đốc Chu vậy mà lại hoàn toàn không đặt những người như Đinh Thu vào mắt ư?

Như vậy cũng quá kiêu ngạo rồi! Vì đang chuyển tiếp nguồn nên nhóm lên ít chương nhé cả nhà! Mong thông cảm

Lại nhìn sang Đinh Thu, mất mặt trước bao nhiêu người như vậy nhưng ông ta không dám hó hé một tiếng nào, chỉ cúi thấp đầu không nói gì cả.

Mặc dù đám người kia không biết gì, nhưng Đinh Thu là người hiểu rõ nhất!

Tập đoàn Dương Hoa này không chỉ đơn giản là một công ty, sau lưng nó còn nắm trong tay vùng xám lớn nhất của Giang Thành và Nam Thành.

Nếu ông ta đắc tội với khách hàng của Dương Hoa thì tát một cái cũng chẳng có vấn đề gì, cho dù đánh gãy chân thì ông ta cũng không dám nói một lời, ngược lại còn phải biết ơn!

Sau đó giám đốc Chu quay đầu lại, cúi đầu về phía Lâm Dương rồi nói: “Giám đốc Lâm, người này nên xử lý như thế nào? Tôi có nên ném anh ta xuống sông để làm mồi cho cá ăn không?”

Ông ta nói dứt lời, toàn bộ người nhà họ Đường đều hoảng sợ tới nỗi mặt trắng bệch.

Khí phách của giám đốc Chu khiến người nhà họ Đường sợ hãi, hô hấp gần như ngừng lại.

Lâm Dương không muốn làm lớn chuyện, xua tay lạnh nhạt nói: “Quên đi giám đốc Chu, cũng không phải chuyện gì lớn, đừng làm khó ông chủ Đinh nữa.”

“Cảm ơn cậu Lâm, cảm ơn cậu Lâm!” Đinh Thu vui mừng khôn xiết, nhanh chóng cúi đầu rồi rít cảm ơn Lâm Dương.

“Chỉ cần chặt tay chân của ông ta là được.” Lâm Dương bổ sung thêm một câu.

*A? Cậu Lâm, tôi… tha cho tôi đi mà! Giám đốc Chu, đừng mà!” Định Thu sợ tới mức hai chân mềm nhữn quỳ trên mặt đất, cả người run lên, vội vàng sợ hãi xin tha.

Hầu Nam đứng ở bên cạnh, sắc mặt vô cùng khó nhìn nhưng cũng không nói lời nào.

Nhưng Hàn thiếu gia lại nhìn không thuận mắt.

Anh ta thấy rằng kế hoạch của mình dường như bị xáo trộn, tất cả ánh đèn sân khấu đã bị người tên Lâm Thích Tổ này cướp mất, đây không phải là điều anh ta muốn thấy.

“Cậu Lâm, có phải cậu quá đáng quá rồi không? Giám đốc Chu, anh cũng thật là, ông chủ Đinh vừa rồi chỉ đùa với cậu Lâm chút thôi, anh lại cứ nói đánh nói giết, vậy thì cũng quá không nể mặt bạn bè rồi nhỉ?” Hàn Thiên trầm giọng nói.

“Nể mặt sao?” Giám đốc Chu nhướng mày một cái, quay đầu nhìn về phía Hàn Thiên: “Hàn thiếu gia, cậu Lâm là khách hàng của Dương Hoa chúng tôi! Định Thu đối xử với khách hàng của chúng tôi như vậy, cậu muốn tôi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra sao?”

“Đó chỉ là một trò đùa của ông chủ Đinh thôi, giám đốc Chu không cần làm quá lên như vậy đâu!” Hàn Thiên nhàn nhạt nói.

Anh ta cũng không phải là loại ông chủ nhỏ như Hầu Nam và Đinh Thu, công ty Hoàng Ngu ở trong nước cũng được coi là công ty đứng đầu ngành ở Trung Quốc, nếu thực sự muốn khiêu chiến, anh ta sao lại sợ Dương Hoa cho được?

Sắc mặt giám đốc Chu cũng có chút khó coi, không biết nên phản bác lại như thế nào.

Nhưng Lâm Dương cũng lười lãng phí thời gian, anh liếc mắt nhìn Đinh Thu rồi nói: “Quên đi, ông chủ Đinh, tuy rằng không phải chuyện lớn nhưng cũng không phải chuyện nhỏ. Chỉ là hôm nay gia đình Tiểu Tuyết có mặt ở đây nên tôi cũng không làm khó ông nữa, nếu khiến Tiểu Tuyết xáu hồ thì cũng không được hay cho lắm, tôi sẽ tha cho ông một lần vậy!”

“Thật sao? Cảm ơn cậu Lâm, cảm ơn cậu nhiều …” Đinh Thu đưa tay lau mồ hôi trên trán, nhưng hai chân ông ta như muốn nhữn ra, sau khi cảm ơn xong còn cẩn thận nhìn Lâm Dương, sợ anh lại nói thêm một câu nữa.

“Ông chủ Hầu, ông chủ Đinh, bây giờ giám đốc Chu đã tới rồi, cũng chứng minh tôi là Lâm Thích Tổ, hai người cũng không cần phải lo lắng nữa đâu nhỉ? Về chuyện của nhà họ Đường, hai người hãy nề mặt tôi cho họ trì hoãn một tháng nữa được không?” Lâm Dương nói.

*Không có vấn đề gì, hoàn toàn không có vần đề gì!”

“Cậu Lâm đã mở lời thì chúng tôi nào dám có dị nghị chứ?”

Hai người vội vàng bày ra khuôn mặt tươi cười.

“Vậy thì tốt.”
 
Back
Top Bottom