Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 420


Thời gian đã quá trễ rồi. Cho dù nhà họ Lâm bây giờ ngừng sản xuất ra thuốc mới, thì số thuốc bán ra đó cũng đã tràn lan trêи thị trường rồi. Tất cả những gì chúng ta phải làm là ngăn chặn thiệt hại, cứu người!”

“Cứu người?”

“Đúng.”

Vẻ mặt của Lâm Dương đột nhiên trở nên nghiêm túc, trong đôi mắt kia bập bềnh sự tượng tin.

Đó là một sự tự tin không gì có thể so sánh được.

Đó là một loại kiêu ngạo cao cao tại thượng.

Trịnh Nam Thiên không khỏi bị ánh mắt này của anh chạm đến, nhưng người vẫn theo bản năng hỏi: “Còn có thể cứu được sao?”

“Đến một người, tôi sẽ cứu một người! Tội lỗi của nhà họ Lâm tạo ra, Lâm Dương tôi sẽ lập!”

Lâm Dương lạnh lùng nói.

“Nhưng khoản này, cậu không thể giúp nổi!” Trịnh Nam Thiên trầm giọng nói.

“Khoản này tôi không chỉ không thể giúp, tôi còn có một khoản muốn tìm nhà họ Lâm để tính!”

“Được rồi, tôi sẽ gọi điện thoại ngay lập tức, điều động quân đồn trú ở các nơi trêи toàn quốc giúp đỡ cậu! Lâm Dương, từ nay về sau, tôi sẽ giao cho cậu một bộ phận quyền chỉ huy. Cậu …hiện tại cũng là một quân nhân!”

Trịnh Nam Thiên nghiêm túc nói, liền vẫy tay.

Tiểu Triệu lập tức chạy đi.

Một lúc sau, anh ta cầm một chiếc điện thoại phong cách cổ xưa trêи tay và bước tới với vẻ mặt trịnh trọng.

Bên trong một căn phòng sang trọng.

“Cạn ly!”

Tiếng hò hét vang lên, mấy ly đề cao được nâng lên cùng nhau.

Lâm Tung nhấp một ngụm, sau đó ngồi xuống, nhìn khuôn mặt đỏ bừng tao nhã mà bình tĩnh của Lâm Vũ Hào.

“Anh Hào, lần này may mà có anh, nếu như không có anh, em sẽ không thể an toàn mà rời khỏi Dương Hoa, chúng ta cũng không thể lập được thành tích lớn như vậy! Nào, em đề nghị mọi người kính Anh Hào một ly! “

“Nào!”

Tiếng cười lại vang lên, ly rượu gần đến nhau.

Lâm Vũ Hào vẫn bình tĩnh, chỉ là khuôn mặt mang nụ cười nâng ly lên, nhấp một ngụm, lãnh đạm nói: “Đây mới chỉ là bước đầu. Mục đích chủ yếu của gia tộc là hạ gục tập đoàn Dương Hoa. Bây giờ Lâm Đồng này là một kẻ cứng rắn. Sau khi chúng ta giành được thị trường trong nước, sẽ nhắm đến mục tiêu mở rộng thị trường ra nước ngoài.

Thuốc mới do tập đoàn Dương Hoa nghiên cứu phát triển ra với giá cao ngắt trời thì không có bắt cứ thị trường nào.

Bọn họ chỉ có thể lỗ vốn. Tới lúc đó, chủ tịch Lâm này sẽ phải chạy đến nhà họ Lâm của chúng ta mà cầu xin! Tới lúc đó, mục đích của chúng ta chính là tiếp nhận tắt cả mọi thứ từ tập đoàn Dương Hoa và nhìn Lâm Đồng kiêu hãnh cúi đầu trước mặt chúng ta. “

“Hahahaha, tâm trạng thật tốt, tâm trạng thật tốt! Haha…”

“Vừa nghĩ đến vẻ mặt của tên đó thì ông đây đã không vui rồi! Anh ta ra vẻ cái gì trước mặt nhà họ Lâm của chúng ta?”

“Đúng vậy, anh ta cũng xứng với họ Lâm sao?”

Những người xung quanh bàn rượu la hét, lần lượt mắng chửi.

Bùm!

Lúc này, cửa phòng bị người ta đá mở tung.

“Ai vậy?”

Tất cả mọi người trong căn phòng đều đứng dậy, trừng mắt tức giận nhìn về phía cánh cửa.

Lại nhìn thấy một cô gái trẻ bước vào.

Cô gái không chút khách khí ngồi xuống bàn, tự rót tách trà cho mình một cách tao nhã, sau đó chậm rãi ăn những món ngon trêи bàn.

Mọi người vốn dĩ là sắp phát hoả rồi, nhưng nhìn rõ dáng vẻ của cô gái này, tất cả đều không khỏi run lên.

“Cô Ngữ Yên?”

Mọi người thất thanh.

“Em họ, sao em lại đến đây?” Lâm Vũ Hào cũng rất kinh ngạc.

“Tôi không đến được sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 421


“Vậy thì không phải … Chỉ là, chú đang giám sát em chặt chẽ. Không phải lúc này em họ đang học y thuật trong gia tộc sao?” Lâm Vũ Hào hoàn hồn lại, nặn ra một nụ cười nói.

“Thật quá nhàm chán. Tôi đã nhờ bố thu xếp cho tôi làm một việc. Anh đi với tôi một chuyến đi.” Lâm Ngữ Yên lau cái miệng anh đào nhỏ nhắn nói.

“Có chuyện gì vậy?”

“Đi Giang Thành một chuyền!”

Lâm Ngữ Yên từ trong túi xách lấy ra một bức thư, đưa cho Lâm Vũ Hào, bình tĩnh nói: “Đại hội sắp được tổ chức rồi. Gia tộc muốn nắm được toàn bộ tập đoàn Dương Hoa.

Phía trêи đã hạ lệnh xuống. Trong vòng ba ngày, bắt buộc phải khiến cho tập đoàn Dương Hoa thuộc về nhà họ Lâm, Lâm thần y đó cũng phải làm việc cho gia tộc. Đây là bức thư của gia tộc, anh đi cùng tôi một chuyền, đi làm công tác tư tưởng cho Lâm thần y đó! “

“Anh đi cùng em sao?” Lâm Vũ Hào sửng sốt.

“Thế nào? Còn không đủ sao?”

“Đủ… đủ rồi, em họ, anh… anh lập tức thu xếp xe ngay!”

Lâm Vũ Hào đột nhiên đứng dậy chạy ra khỏi cửa.

Với việc niêm yết loại thuốc mới ra thị trường, toàn bộ cổ phiếu của doanh nghiệp Lâm Thị đã tăng mạnh, không chỉ như vậy, thậm chí đến cả một số công ty từng hợp tác với doanh nghiệp Lâm Thị cũng đều bị ảnh hưởng.

Loại thuốc mới này thực sự quá chấn động.

Chữa bệnh timl Không phải là thuốc giảm đau!

Không phải là thuốc bổ!

Đây là thuốc chữa bệnh bệnh tim thật sự!

Bệnh tim là một vấn đề nan giải trêи toàn thế giới, bao nhiêu năm qua, nhân loại đã nỗ lực để khắc phục căn bệnh này, nhưng cuối cùng vẫn chưa có tiến triển đột phá nào.

Nhưng lần này, nhà họ Lâm đã thực sự mang đến một loại thuốc chữa khỏi bệnh tim!

Biết bao nhiêu gia đình nhảy nhót reo hò.

Biết bao nhiêu gia đình khoa tay múa chân vui sướиɠ.

Vô số người thậm chí còn ca ngợi Nhà máy Dược phẩm của Lâm Thị chịu trách nhiệm sản xuất loại thuốc này, thậm chí còn có một bài hát ca ngợi loại thuốc mới trêи Internet.

Mới sáng sớm, cổng nhà máy dược phẩm Lâm Thị đã bị vô số phóng viên vây quanh, nhà họ Lâm không thể không sắp xếp đại diện, một ngày tổ chức máy cuộc họp báo.

Thậm chí Tổ chức Y tế Thế giới và ngay cả Hiệp hội Y khoa Quốc tế, tắt cả đều bị chắn động.

Anna ngay tức khắc gọi điện thoại cho Lâm Dương để hỏi thăm tình hình.

Bởi vì theo ý kiến của cô ấy, loại thuốc này ở Trung Quốc chỉ có Lâm Dương mới có thể chế ra, cho nên đương nhiên cũng rất có hứng thú.

Nhưng Lâm Dương chỉ đáp lại cô ấy hai chữ.

“Đừng quản!”

Anna là người thông minh, lập tức hiểu được ý tứ trong hai chữ này của Lâm Dương liền im lặng không nói, cho.

dù Hiệp hội Y khoa Quốc tế cử một phái đoàn đến điều tra, cô ấy cũng không thể nghỉ phép.

Tầng cao nhất của tòa nhà.

Lâm Dương vẫn đứng ở một vị trí quen thuộc, ngắm nhìn cảnh đêm Giang Thành.

Rù rù … rù rù….

Điện thoại reo lên.

Là của Tô Nhan.

Bắt máy.

“Anh đi đâu vậy? Đã gần 7 giờ rồi mà còn chưa về sao?

Cơm tối đều đã chuẩn bị xong rồi! Cả nhà đều đang đợi anh?” Giọng nói đầy phàn nàn của Tô Nhan ở bên kia điện thoại.

“Con gái, con quan tâm đến cái tên phế vật đó làm gì?

Con sắp được gả cho Lâm Đồng rồi. Con bớt liên quan đến cậu ta đi. Nếu không, để Lâm Đồng biết được thì không hay. Chuyện lần trước xảy ra ở công ty của con, nếu như không phải là Lâm Đồng giải quyết, chúng ta đã gặp rắc rối rồi, con hy vọng vào cái tên phế vật này, có thể hy vọng được gì sao? “

Bên kia điện thoại, có thể nghe thấy tiếng chửi bới của Trương Tinh Vũ, bà ta cố ý nói lớn, giống như là đang nói chuyện với Tô Nhan, trêи thực tế chính là nói cho Lâm Dương nghe.

Lâm Dương cau mày không nói gì.

Tô Nhan cũng lộ ra vẻ xấu hổ.

“Tôi ở bên này còn có chuyện phải làm, hiện tại sẽ không về. Cơm tối moi người ăn đi.” Lâm Dương hít sâu một hơi nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 422


Tô Nhan do dự một chút, lãnh đạm nói: “Vậy được…”

Nói xong liền cúp điện thoại.

“Tên nhóc đó sắp đến sao?” Trương Tinh Vũ khit mũi hỏi ở bàn ăn.

“Mẹ, anh ấy nói còn có chuyện phải làm, không tới được.”

“Ò, coi như là tên nhóc đó thức thời, tối nay gia đình chúng ta ăn mừng là được rồi! Nào con gái, chúng ta hãy uống chút rượu vang đỏ để chúc mừng sự hợp tác chiến lược bước đầu thành công giữa công ty và tập đoàn Dương Hoa. Haha, con gái nhà tôi sẽ có một tương lai tươi sáng!” Trương Tinh Vũ vui vẻ nâng ly của mình lên và nói.

Không có Lâm Dương, nụ cười trêи khuôn mặt bà ta cũng tươi lên không ít.

“Lần này vẫn phải cảm ơn vị Lâm Đồng đó rồi.” Tô Nhan gượng cười nói.

Lúc này, Tô Quảng đang ăn rau ở bên cạnh đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, trầm mặc nói một câu: “Con gái, con thấy như vậy có được không? Chúng ta tìm thời gian mời Lâm Đồng dùng bữa, cảm ơn cậu ấy thật đàng hoàng, nhân tiện, thăm dò ý tứ của cậu ấy, thế nào? “

Lời này vừa nói ra, Trương Tinh Vũ hai mắt sáng ngời.

“Đúng vậy, con gái, chúng ta phải mời Lâm Đồng đi ăn tối!

Luyện sắt phải nhân lúc nóng, chuyện giữa các con cũng đã đến lúc nên lật ngửa bài mà nói chuyện rồi.” Trương Tinh Vũ hào hứng nói, đồng thời giơ ngón tay cái dựng thẳng vào chồng mình, tên vô dụng này có thể coi là đã nói một câu hay ho rồi.

Tô Nhan nghe thấy, sắc mặt liền thay đổi.

“Mẹ, mẹ đang nghĩ cái gì vậy? Lâm Đổng là một người bận rộn, đâu phải con muốn mời là có thể mời được?

Càng huống hồ, con còn chưa ly hôn với Lâm Dương. Con là phụ nữ đã có gia đình. Làm sao có thể nói đến chuyện này. “

“Chuyện ly hôn của con đã chắc như đinh đóng cột. Nói chuyện trước rồi ly hôn cũng được mà. Hôm đó nếu không phải là công ty của con xảy ra chuyện, mẹ con đã kéo con đi làm giấy ly hôn ngay trong ngày rồi!” Trương Tinh Vũ khit mũi nói.

“Mẹ, mẹ đừng nói nữa, con đã nói rồi con sẽ không ly hôn, ít nhất không phải bây giờ!” Tô Nhan cảm xúc có chút kϊƈɦ động.

Trương Tinh Vũ còn muốn nói cái gì đó, nhưng đã bị Tô Quảng kéo lại.

Tô Quảng nháy mắt với bà ta, sau đó mỉm cười nói: “Con gái à, gần đây con gặp áp lực lớn trong công việc. Bố mẹ đều hiểu. Con đã không muốn nói đến chuyện này bây giờ, vậy thì bố mẹ cũng không ép con nữa, nhưng bữa cơm này vẫn phải ăn, dù sao Lâm Đồng đã giúp đỡ chúng ta nhiều như vậy, bố còn nghe người ta nói đám người Triệu Thiên ngày hôm đó cũng là bị Lâm Đồng xử lý, Lâm Đồng chủ trì công đạo cho chúng ta, còn tiếp tục hợp tác với con. Phần ân tình này chúng ta hoàn toàn không thể chối bỏ, ăn một bữa cơm… không quá đáng phải không? “

“Cái này …” Tô Nhan do dự.

Thấy vậy, Trương Tinh Vũ lập tức hiểu ý của Tô Quảng.

Trước tiên kéo đến bàn ăn, tới lúc đó có nói đến chuyện kết hôn hay không, còn không phải là cái miệng của bọn họ nói là xong sao?

“Thế nào? Con gái, con đến chút yêu cầu này cũng không đồng ý sao? Đây không phải là việc của bố mẹ con mà là việc của chính bản thân con.” Giọng nói của Trương Tinh Vũ cao lên đến quãng tám.

“Nhưng mà… Mẹ, con đã nói rồi, con thật sự chưa chắc có thể liên lạc được với chủ tịch Lâm!”

“Con còn chưa liên lạc với Chủ tịch Lâm, làm sao biết không liên lạc được? Làm sao biết chủ tịch Lâm không có thời gian? Con không thử xem đã phán đoán rồi sao?”

“Cái này… vâng, được rồi, để con thử xem, nhưng con muốn ba điều quy ước. Con mời Lâm Đồng đi ăn tối, chỉ là vì chuyện công việc, chỉ là vì tỏ lòng biết ơn với anh ấy, mọi người không được suy nghĩ nhiều!” Tô Nhan thở dài một hơi, thoả hiệp nói.

“Được được được, bố mẹ biết rồi! Nào, ăn cơm, ăn cơm thôi!”

Hai người mặt mày rạng rỡ.

Lâm Dương cắt điện thoại di động vào trong túi, đúng lúc này, cửa phòng làm việc bị mở ra.

“Chủ tịch Lâm, có người đến từ Yến Kinh tới.” Thư ký Tiểu Hồ nói.

“ò2”

Lâm Dương có chút kinh ngạc.

Anh bên này vẫn còn chưa hành động, thuốc mới vẫn chưa có bât kỳ vân đê nào. Tại sao người ở Yên Kinh đã đến đây rồi?

Không lẽ nói…

Lâm Dương ánh mắt lóe lên, mơ hồ đoán được một hai.

“Để bọn họ vào đi!”

“Vâng!”

Thư ký Tiểu Hổ đóng cửa lại, Lâm Dương bước tới ghế của ông chủ ngồi xuống.

Một lúc sau, vài bóng người bước vào cửa văn phòng.

Người dẫn đầu là Lâm Ngữ Yên và Lâm Vũ Hào.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 423


Lâm Vũ Hào bước vào văn phòng với nụ cười trêи môi.

Lâm Ngữ Yên không có bao nhiêu biểu cảm.

Nhưng khi cô ta nhìn thấy rõ ràng Lâm Dương đang ngồi trêи ghế ông chủ, cả người hoàn toàn sững sờ, sau đó hét lên thất thanh.

“Là anh sao?”

“Ò? Là cô Ngữ Yên sao? Đã lâu không gặp!”

Lâm Dương liếc nhìn Lâm Ngữ Yên, nhàn nhạt nói.

“Các anh… quen biết nhau sao?” Lâm Vũ Hào nụ cười cứng đò, bối rồi hỏi.

“Đương nhiên là biết. Tôi không chỉ biết cô ấy, tôi còn biết bố cô ấy Lâm Thái. Dù sao bố cô ấy vẫn còn nợ tôi một thứ!” Lâm Dương từ trong túi áo lấy ra một cuốn sách dính máu, nhẹ nhàng vẫy tay nói.

Sắc mặt Lâm Ngữ Yên lập tức tái nhợt đến cực điểm…

Lâm Ngữ Yên rảnh rỗi không có việc gì làm, một mình ở’ Yến Kinh cũng quá nhàm chán, vì vậy cô ta xin bố đến Giang Thành một chuyến.

Vừa hay, nhà họ Lâm ở bên này cũng quyết định cử người đại diện đến nói chuyện với tập đoàn Dương Hoa.

Bọn họ đã không muốn chờ đợi thêm nữa.

Tuy nhiên, ai có thể ngờ rằng khi Lâm Ngữ Yên lần đầu tiến đến Giang Thành, thì đụng phải người mà mình không muốn gặp nhất.

Cô ta nhìn chằm chằm vào Lâm Dương, âm thầm siết chặt nắm đắm nhỏ, đôi mắt mùa thu cũng trở nên lạnh lẽo, nghĩ đến tất cả mọi chuyện đã xảy ra trong võ quán Hoáắc Thị, trong lòng cô ta sẽ bộc phát cơn tức giận vô tận.

“Không ngờ anh chính là Lâm thần y, thật sự khiến người ta bất ngờ!” Lâm Ngữ Yên hít sâu một hơi, mở miệng nói.

Chẳng trách lúc đầu khi điều tra người này, tin tức cho thấy người này có liên quan rất lớn đến Cung Hoan Vân, bây giờ xem ra, tất cả những chuyện này đều có lý.

“Thế nào? Cô Lâm, cô đến đây là để thực hiện lời hứa ban đầu và đưa đồ cho tôi sao?” Lâm Dương nhàn nhạt hỏi.

“Đương nhiên là không phải, thứ đó không phải dễ dàng lấy được như vậy, bố tôi đã nói, chuyện này phải mất một khoảng thời gian, không lẽ Lâm thần y đến một chút thời gian cũng không cho chúng tôi sao?” Lâm Ngữ Yên ổn định tinh thần của mình, bình tĩnh nói.

“Đương nhiên là cho, nhưng mà các cô đã không đến đây để thực hiện lời hứa ban đầu của mình, vậy thì các cô đến đây làm gì?”

“Ha, Lâm Thần Y, anh thực sự không khách khí. Chúng tôi không nói nguyên nhân chúng tôi đến đây. Anh cũng nên đoán được rồi chứ?” Lâm Vũ Hào nheo mắt nói. Mặc dù anh ta không biết chuyện gì đang xảy ra giữa Lâm Ngữ ‘Yên và Lâm thần y, nhưng chuyện này không quan trọng, chuyện của Lâm Ngữ Yên thậm chí còn liên quan đến Lâm Thái, nên anh ta không dám hỏi VỀ nó.

“Thật là ngại quá, tôi không đoán được.” Lâm Dương dựa vào ghế, nhấp một ngụm trà nói.

“Đã đến lúc này rồi, Lâm thần y vẫn coi như không có chuyện gì xảy ra, tâm thái này của anh thật đáng khâm phục.” Lâm Ngữ Yên tự mình ngồi xuống nói.

“Cô Lâm muốn nói cái gì?” Lâm Dương bình thản hỏi.

“Chúng ta đừng vòng vo nữa, tôi đã thể hiện rõ rồi, Lâm thần y, nhà họ Lâm của chúng tôi hy vọng anh có thể dẫn dắt tập đoàn Dương Hoa của mình hợp tác với nhà họ Lâm.” Lâm Ngữ Yên nhìn Lâm Dương, trong đôi mắt tràn đầy vẻ tự tin.

Cô ta đã nói rất khéo léo, đã rất nẻ mặt Lâm Dương rồi.

Họp tác? Chỉ là nghe có vẻ tốt, trêи thực tế là đầu hàng!

Bắt cứ ai đều không nên từ chối yêu cầu này của cô ta.

Cần phải biết, những người đó khóc lóc van xin ông nội nói bà nội cũng khó có thể trèo lên cây cổ thụ của nhà họ Lâm, còn bây giờ, nhà họ Lâm đã chủ động ném một cành ô liu cho Lâm thần y. Đây chính là một vinh dự lớn!

Nếu như từ chối thì đó là hành động ngu dốt đến mức nào?

Nhưng mà … những người này hiển nhiên đối với Lâm Dương không quá quen thuộc lắm, vốn dĩ với lời thề sắc son đang chờ Lâm Dương đồng ý, nhưng Lâm Dương lại xua tay nói ra một câu khiến mọi người cả đời này khó quên: “Tôi không có hứng thú với nhà họ Lâm!”

Trong phút chốc, trong phòng làm việc im lặng không một tiếng động.

Lâm Vũ Hào cau mày.

Lâm Ngữ Yên chìm vào im lặng.

Không hứng thú với nhà họ Lâm sao?

Người này có phải là đồ ngốc không?

Đó là nhà họ Lâm Yến Kinh! Là sự tồn tại mà có biết bao nhiêu người chỉ có thể ngẳng đầu lên mà nhìn!

Chỉ cần đi theo nhà họ Lâm, thăng quan tiền chức vùn vụt, một bước lên mây tuyệt đối không phải là nói suông, thậm chí trong cả nước cũng không có ai dám đối đầu với Dương Hoa đối đầu với Lâm thần y, dù sao sau lưng anh cũng là một thế lực tối cao.

Nhưng bây giờ, Lâm thần y đã thực sự từ chối rồi.

“Lâm thần y rốt cuộc là Lâm thần y, quả nhiên nói chuyện thật đáng kinh ngạc.” Lâm Ngữ yên chậm lại, hơi thở ra một hơi rồi nhắm mắt nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 424


“Chuyện này có cái gì kỳ quái sao?” Lâm Dương với dáng vẻ hiếu kỳ nói.

“Lâm mặc dù cũng mang họ Lâm, nhưng anh chắc chắn là không biết rõ lắm về nhà họ Lâm của chúng tôi, nhưng cho dù không hiểu, Lâm thần y cũng nên biết tình hình trong nước hiện tại, đúng không?” Lâm Ngữ Yên nhìn chằm chằm vào anh nói.

“Tình hình gì?”

“Lâm thần y còn giả ngu sao? Thật là nực cười. Anh không lẽ không biết doanh nghiệp Lâm Thị của chúng tôi đã tung loại thuốc chữa bệnh tim ra thị trường rồi sao?”

Không chờ Lâm Ngữ Yên kịp nói, Lâm Vũ Hào ở đẳng kia liền bước tới trước, hai tay chống bàn làm việc, trịch thượng nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.

“Anh có biết đơn thuốc chữa bệnh tim này đến từ đâu không? Không sai, nó được lấy từ Tập đoàn Dương Hoa của các anh. Đây là loại thuốc mới mà Tập đoàn Dương Hoa hiện đang nghiên cứu và phát triển. Anh có lẽ đã hiểu rồi chứ? Nhà họ Lâm của chúng tôi đã lắp hồ của anh rồi, anh không đầu hàng nhà họ Lâm của tôi, thì hoàn toàn không có con đường nào để sống sót, nếu như anh không nghe lời chúng tôi, e rằng sau này chuyện như vậy sẽ càng ngày càng nhiều. Anh có chắc chắn là tập đoàn Dương Hoa của anh có thể cạnh tranh với nhà họ Lâm của chúng tôi không? Anh cảm thấy… anh xứng không? “

Lâm Vũ Hào nói với một nụ cười tràn đầy tự tin, trong đôi mắt đó cũng bao phủ sự giễu cọt.

Anh ta rất muốn nhìn thấy vẻ hoảng sợ và sửng sốt của Lâm Dương lúc này.

Bởi vì anh ta thực sự không thích dáng vẻ dù thái sơn có sụp xuống trước mặt cũng biến sắc này của Lâm Dương.

Chỉ là … Lâm Vũ Hào phải thất vọng rồi.

Sau khi nghe xong những lời này, Lâm Dương chỉ đáp lại một câu: “Tập đoàn Dương Hoa của chúng tôi không có phát triển thuốc mới.”

“Vẫn muốn chấp mê bát ngộ sao?” Lâm Vũ Hào khẽ nhíu mày.

Lâm Ngữ Yên lắc đầu thở dài.

“Chúng tôi thực sự đã có kế hoạch phát triển thuốc mới, nhưng vì đơn thuốc không hoàn thiện nên chúng tôi đã dừng lại rồi.” Lâm Dương lại nói.

“Lâm thần y, mọi người đều không phải là kẻ ngốc. Anh cho rằng tập đoàn Dương Hoa của các anh thật sự là một cái thùng sắt sao? Anh sai rồi. Tập đoàn Dương Hoa của các anh đối với nhà họ Lâm của tôi mà nói căn bản là trong suốt. Chúng tôi biết mọi chuyện về các anh. Anh không cần phải cố gắng kháng cự, tập đoàn Dương Hoa của các anh đã đầu tư rất nhiều tiền vào việc phát triển thuốc mới, bây giờ có lẽ đã mát tất cả rồi, đúng không?

Đến lúc này rồi, anh còn cứng miệng với chúng tôi, còn có ý nghĩa gì nữa? ” Lâm Vũ Hào cười nói.

“Tôi đã nói rồi, bởi vì loại thuốc mới không hoàn thiện cho nên đã dừng lại. Chúng tôi quả thực đã mắt một khoản tiền, nhưng nó không chí mạng.” Lâm Dương lại lắc đầu.

Nụ cười của Lâm Vũ Hào dần dần biến mắt, vẻ mặt cũng dần trở nên lạnh lùng: “Lâm Đồng, anh hình như không nghe rõ tôi nói gì?”

*Tôi nghĩ các anh có thể cũng không nghe rõ lời tôi nói.”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Cho nên, ý của anh là từ chối?” Lâm Ngữ Yên từ trêи sô pha đứng dậy, giọng nói lạnh lùng.

“Đúng vậy.” Lâm Dương gật đầu.

“Được! Được! Được!” Lâm Vũ Hào ở bên này vỗ tay liên tục, vẻ lạnh lùng trong ánh mắt càng ngày càng đậm đặc, nhưng khóe miệng vẫn nhéch lên: “Xem ra, Lâm thần y của chúng ta là một người cứng rắn. Chúng tôi đã thuyết phục anh như vậy rồi ồi. Nhưng anh vẫn chấp mê bắt ngộ, ha ha, vậy thì đừng trách chúng tôi.”

“Lâm thần y, đừng nói nhà họ Lâm của chúng tôi không cho anh cơ hội, mà là bản thân anh không biết trân trọng!

Chỉ cần anh nguyện ý gật đầu một cái là có thể dựa vào gốc cây to lớn của nhà họ Lâm chúng tôi rồi, bây giờ, e rằng anh phải đích thân đến Yến Kinh quỳ lạy. Mới có thể cầu xin nhà họ Lâm tha thứ! Lâm thần y, đây thực sự không phải là điều mà tôi muốn nhìn thấy. “

Lâm Ngữ Yên lắc đầu, sau đó xoay người, muốn mang người rồi đi.

“Lâm thần y, chúng ta sau này sẽ gặp lại. Có thể lần sau gặp mặt, chúng ta sẽ ở Yến Kinh. Chúng tôi đứng còn anh quỳ …” Lâm Vũ Hào giễu cọt nói, lập tức đi theo Lâm Ngữ Yên.

Nhưng chính vào lúc này, Lâm Dương đột nhiên từ trêи ghế ông chủ đứng lên.

“Dừng lại!”

Mọi người dừng bước.

“Lâm thần y còn có gì muốn chỉ giáo sao?” Lâm Ngữ Yên hơi quay đầu lại.

“Tôi cảm thấy các cô có thể vẫn chứ nghe thấy rõ những gì tôi vừa nói!”

“Nói cái gì?” Lâm Ngữ Yên kinh ngạc hỏi.

“Tôi đã nói, sở dĩ Tập đoàn Dương Hoa của chúng tôi dừng sản xuất thuốc mới là bởi vì nó … không hoàn thiện!”

Lâm Dương nghiêm túc nói.

Những người nhà họ Lâm này đều cau mày, tỏ vẻ bi rồi.

Không hoàn thiện sao? Cho nên dừng lại?

Tại sao vị Lâm thần y này cứ lặp đi lặp lại điều này?

“Vậy anh đang nhắn mạnh cái gì? Nhấn mạnh rằng tập đoàn Dương Hoa của các anh tổn thất không lớn? Nhắn mạnh rằng Dương Hoa của các anh vẫn có khả năng cạnh tranh với nhà họ Lâm của tôi sao?” Lâm Ngữ Yên cau mày hỏi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 425


“Không phải, tôi chỉ là nhắn mạnh thuốc mới không thiện!”

Lâm Dương nhìn chằm chằm vào Lâm Ngữ Yên nói.

“Đáng tiếc vì chúng tôi đã làm cho nó trở nên hoàn hảo.”

Lâm Ngữ Yên lắc đầu, cũng lười nói nhảm với Lâm Dương, trực tiếp đi ra khỏi văn phòng.

Khi rời khỏi văn phòng, một giọng nói thờ ơ cũng theo đó vang lên.

“Các anh cũng không làm cho nó trở nên hoàn hảo …”

Đó là giọng của Lâm Dương.

Nhưng trong mắt mọi người lúc này, đây chỉ là cái miệng vịt chết của Lâm Dương mà thôi.

“Ngu ngốc.”

Lâm Vũ Hào cười khúc khích và lắc đầu.

Người nhà họ Lâm đều rời đi, cũng không có ai để tâm đến lời nói của Lâm Dương.

Lâm Dương lại lắc đâu lia lịa.

“Có lẽ không qua một ngày, bọn họ sẽ hiểu được ý nghĩa trong lời nói này của tôi.”

“Chủ tịch Lâm, quân đội đã ra đi rồi. Vừa rồi có người ở trêи đã liên lạc với chúng ta, bắt đầu cung cấp nghĩa vụ giúp đỡ ở các địa phương. Mọi thứ đều đã sẵn sàng.” Mã Hải bước vào và kính cần nói.

“Tốt lắm, hiện tại chỉ cần đợi cho tất cả những chuyện này bùng phát là được rồi.”

Lâm Dương lại nhắm mắt lại.

Rời khỏi tập đoàn Dương Hoa, Lâm Ngữ Yên trực tiếp đến nhà hàng lớn nhất khu vực, gọi một bàn nhiều món ăn ngon, tự mình ăn.

“Em họ, chúng ta sẽ không trở về Yến Kinh sao?” Lâm Vũ Hào cần thận hỏi.

“Lần này tôi đến, mục đích chủ yếu là đến đây để thư giãn, không phải để thuyết phục tên họ Lâm đó. Có thuyết phục được hay không thực ra cũng không quan trọng. Dù sao, chống đối với nhà họ Lâm của chúng ta có bao nhiêu người có kết cục tốt đẹp?” Lâm Ngữ Yên gặp một miếng bánh ngọt tinh xảo, há cái miệng nhỏ nhắn cắn một miếng.

“Nói vậy cũng đúng, em họ đã muốn ở đây chơi hai ngày, vậy thì anh họ sẽ ở cùng với em, coi như là thư giãn trước khi đại hội bắt đầu.” Lâm Vũ Hào mỉm cười nói.

Mọi người bắt đầu ăn uông.

Sáng sớm hôm sau, một nhóm người bắt đầu tham quan một số danh lam thắng cảnh và di tích lịch sử ở Giang Thành.

Cho dù là ở Giang Thành, các đường phó và ngõ hẻm lúc này đều tràn ngập quảng cáo của nhà họ Lâm, có thể thấy.

nhiều sinh viên phát tờ rơi trêи đường, TV ở các trung tâm thương mại đều quảng cáo loại thuốc mới của nhà họ Lâm.

Sức mạnh tuyên truyền này có thể nói là trước giờ chưa từng có.

Lâm Ngữ Yên, Lâm Vũ Hào, Lâm Tung và những người khác đều nhìn thấy, trong lòng cũng đều biết rõ.

Tắt cả những điều này là gia tộc chuẩn bị cho hội nghị.

“Ông ơi, đi chậm thôi. Ông bị bệnh tim. Bác sĩ nói ông không được tập thể ɖu͙ƈ quá sức!”

Lúc này, có một giọng nói lo lắng thuyết phục từ con đường mòn xanh mướt bên cạnh truyền đến.

“Haha, nhóc con thối, con không hiểu rồi, gần đây ông đang uống cái gọi là ‘dưỡng tâm phục phương hoàn, bệnh tim của ông sớm đã khá hơn rồi, tập thể ɖu͙ƈ chút này có là gì?” Một ông cụ đang chạy nhanh cười haha nói với cháu trai mình.

Xét trêи khuôn mặt của ông cụ có thể thấy, ông ta ít nhát cũng đã 80 tuổi rồi, nhưng lại bước nhanh như bay, quả là đáng kinh ngạc.

Còn đứa cháu bên cạnh ông ta sớm đã sợ chết khϊế͙p͙ rồi.

“Ông ơi, ông chắc không phải lại bị lửa bởi một số thực phẩm chức năng gì đó nữa chứ? Làm sao bệnh tim có thể chữa khỏi được? Ông nên chạy chậm lại chút, đừng vận động mạnh như vậy!” Đứa cháu muốn khóc không ra nước mắt nói.

“Lừa đảo sao? Tên nhóc thối, cháu thì biết cái gì? Dưỡng tâm phục phương hoàn’ này là một loại thần dược. Những người trong hiệp hội y tế người ta đã thừa nhận nó rồi.

Hơn nữa ông của cháu, sáng nay đã đến bệnh viện để kiểm tra rồi. Bác sĩ đều nói, tim của ông đã cải thiện rất nhiều rồi, hoàn toàn không có vấn đề gì cả. Nếu như cháu không tin, kết quả kiểm tra vẫn còn nằm trêи người ông, ông sẽ cho cháu xeml “

Ông cụ tức giận, dừng lại và lấy từ trong túi ra một tờ giấy đã gấp lại đưa cho chàng thanh niên.

Chàng thanh niên lập tức mở ra xem, liền vô cùng kinh ngạc: “Chuyện này … chuyện này là thật sao?”

“Haha, bây giờ khoa học kỹ thuật phát triển nhanh như vậy, có những chuyện cháu cần phải tin. Trước đây không phải vẫn có thuốc chữa khỏi bệnh viêm mũi và nhồi máu não sao? Bây giờ chữa khỏi bệnh tim thì có vấn đề gì? E rằng qua một khoảng thời gian nữa, thậm chí đến cả thuốc.

chữa ung thư cũng có!” Ông cụ cười nói.

“Điều này quá tuyệt vời rồi!” Chàng trai trẻ liên tục kinh ngạc.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 426


Chương 426:

Có người vô cùng lo lắng và hét lớn bác sĩ đang ở đâu, có người thì khóc lóc thảm thiết, gọi tên người thân của mình.

Những chiếc xe cấp cứu được điều động đó không thẻ lái vào bệnh viện, trong lúc tuyệt vọng, các nhân viên y tế chỉ có thể dùng cáng để đưa bệnh nhân đang hôn mê vào trong.

“Chuyện này là sao vậy?”

Người nhà họ Lâm toàn bộ đều sững sờ.

“Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì vậy?” Lâm Tung lẫm bẩm nói.

Lâm Vũ Hào há to miệng, nói không nên lời.

Lần này, ngay cả anh ta cũng cảm thấy sự việc đã không còn đơn giản nữa.

Lâm Ngữ Yên cau mày, dừng xe ở bên đường, đẩy cửa xe bước ra ngoài.

“Em họ, em đi đâu vậy?” Lâm Vũ Hào vội vàng hỏi.

“Đến bệnh viện hỏi thăm tình hình. Đột nhiên có nhiều bệnh nhân như vậy. Chắc chắn là có vấn đề. Tốt nhất nên tìm hiểu rõ rồi nói.” Lâm Ngữ Yên nghiêm nghị nói rồi đi về phía bệnh viện.

Mọi người cũng vội vàng chạy theo.

Nhưng vào lúc này …

Cót két!

Mấy chiếc xe cấp cứu bắt ngờ lái đến và dừng lại trước cổng bệnh viện, sau đó, nhiều người mặc áo blouse trắng bước xuống xe, bọn họ bế một số bệnh nhân trong tình trạng nguy kịch lên xe một cách rành mạch phân minh.

Mấy người nhìn theo, lại phát hiện ra rằng một người quen bước xuống từ những chiếc xe cấp cứu này.

Nhìn thấy người đó, đám người Lâm Ngữ Yên còn cho rằng bản thân bị hoa mắt rồi…

“Chủ tịch Lâm?”

Cô ta hét lên thất thanh.

Lâm Vũ Hào và những người khác cũng không thể nào tin được nhìn người mới đến.

“Ò? Các người cũng ở đây à?”

Lâm Dương đưa mắt nhìn đám người Lâm Ngữ Yên, trên mặt không có biểu cảm gì mà cùng với nhân viên xe cứu hộ chuyển bệnh nhân lên xe.

“Thế nào? Lâm thần y, anh còn có thời gian quan tâm đến những việc không đâu này sao? Tập đoàn Dương Hoa của các anh sắp gặp tai họa ngập đầu rồi! Anh còn chưa ý thức được sao?” Lâm Vũ Hào cười nhẹ nói.

“Câu này có lẽ là tôi nói với các anh mới đúng, hơn nữa tôi nói lại một lần cuối cùng, thuốc mới không hoàn thiện!”

Lâm Dương nhàn nhạt nói, liền lên xe lái thẳng đi.

“Thật là ngu ngốc, làm thế nào mà một tên ngốc như vậy lại có thể tạo ra những phương thuốc đó?” Lâm Vũ Hào khinh thường nói.

“Tập đoàn Dương Hoa sớm muộn gì cũng sẽ bị huỷ trong tay một tên ngốc như vậy. Cũng không biết gia tộc của chúng ta sao lại xem trọng loại người này.” Lâm Tung cũng lắc đầu lia lịa.

Nhưng Lâm Ngữ Yên lại sững sờ tại chỗ, nhìn về phía Lâm Dương đang đi xa, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Một lúc sau, sắc mặt của cô ta đột nhiên trở nên vô cùng tái nhọt, đột ngột quay người lại và lao về phía bệnh nhân gân nhất ở lôi vào bệnh viện.

“Em họi”

“Cô Ngữ Yên!”

Mọi người kinh ngạc, lần lượt hét lên.

Tuy nhiên, Lâm Ngữ Yên không quan tâm gì cả, trực tiếp chạy đến chỗ một bệnh nhân đang hôn mê bên cạnh, nói với người nhà của bệnh nhân đang khóc kia: “Tôi là bác sĩ, có thể để tôi xem thử triệu chứng của anh ta được không?”

“Cô là bác sĩ sao? Tốt quá rồi, cầu xin cô làm ơn cứu bố tôi với!” Cô gái bên cạnh với đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói.

Bây giờ bệnh viện đã quá tải, bác sĩ cũng không biết phải làm thế nào, những bệnh nhân này đừng nói là có người khám, e là đến cả giường bệnh cũng không có, chỉ có thể nằm ở đây chờ chết.

Nghe thấy lời nói của Lâm Ngữ Yên ở bên này, người nhà của những bệnh nhân xung quanh toàn bộ đều nhìn sang.

“Thưa cô, cô là bác sĩ sao?”

“Nhanh khám cho anh tôi đi, anh tôi sắp không xong rồi.”

“Bác sĩ, mau xem qua cho mẹ tôi đi.”

“Bác sĩ, cầu xin cô!”

“Bác sĩ, tôi quỳ xuống cầu xin cô.”

Người nhà bệnh nhân toàn bộ đều xúm lại, vừa khóc vừa quỳ lạy.

“Mọi người đừng lo lắng, tôi sẽ khám từng người một.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 427


Chương 427:

Lâm Ngữ Yên nói, liền bắt đầu kiểm tra mạch của những bệnh nhân này.

Trên thực tế, y thuật của Lâm Ngữ Yên không cao, cô ta cũng chỉ mới học qua một chút mà thôi, nhưng hiện tại có thể nói, những kỹ thuật này cũng đủ dùng rồi.

Tuy nhiên, sau một lúc chẩn đoán, sắc mặt của Lâm Ngữ ‘Yên trở nên nghiêm túc.

Cô ta lại kiểm tra một lượt cho những người khác, Lâm Vũ Hào và những người khác ở bên cạnh có thể nhìn thấy được sự biến hoá trong biểu hiện của cô ta.

Lâm Ngữ Yên đứng dậy, nhưng thân hình lắc lư, dường như có chút đứng không vững.

“Em họ, em không sao chứ?” Lâm Vũ Hào vội vàng đỡ cô ta.

“Tôi…tôi không sao…”

“Tình hình của những người này là như thế nào vậy?” Lâm Vũ Hào hỏi.

“Bọn họ dường như đều có vấn đề về tim. Không chỉ như: vậy, đến thần kinh cũng có vấn đề. Hiện tại tình trạng rất nguy kịch…”

“Tim xuất hiện vấn đề sao?”

Người nhà Lâm toàn bộ đều run rẩy.

“Tôi hỏi mọi người, những người thân này của mọi người có dùng thuốc ‘Dưỡng tâm phục phương hoàn’ không?”

Lâm Ngữ Yên cần thận dè dặt hỏi một câu.

Lời này vừa rơi xuống, những người này lập tức bảy miệng tám lưỡi nỏi lên.

“Có dùng.”

“Bố tôi đã bị bệnh tim nhiều năm nay, nghe nói thuốc này có tác dụng nên tôi đã lập tức mua ngay cho bố tôi dùng”.

“Anh trai tôi bị bệnh tim bẩm sinh từ nhỏ, trước đó trải qua một cuộc đại phẫu, có thể sống tới ngày hôm nay đã rất tốt rồi, đã dùng thuốc đó cũng có hiệu quả rất tốt, nếu không có lẽ bây giờ anh ấy vẫn phải nằm trên giường bệnh. “

“Bồ tôi cũng có dùng.”

“Ông nội tôi cũng vậy.”

“Còn có mẹ tôi.”

Các bệnh nhân vội vàng nói.

Nhưng khi những lời này rơi xuống, Lâm Ngữ Yên hoàn toàn hóa đá.

Mấy người Lâm Vũ Hào bối rối nhìn Lâm Ngữ Yên, ai nấy đều đầu óc mờ mịt.

“Cô Ngữ Yên, rốt cuộc có chuyện gì vậy? Cô hỏi bọn họ chuyện này làm gì vậy?”

“Chắc không phải em cho rằng bệnh của những người này là do thuốc của chúng ta gây ra chứ?” Lâm Vũ Hào cẩn thận đến gần, mở miệng nói.

Lâm Ngữ Yên không nói gì, chỉ chen ra khỏi đám đông và đi về phía xe của mình.

Sắc mặt của cô ta cực kỳ u ám, không nói một lời.

“Bác sĩ? Cô đi đâu vậy? Bác sĩ!”

Người nhà của bệnh nhân ở phía sau lần lượt hét lên, nhưng lại không thể ngăn cản được Lâm Ngữ Yên.

Người nhà họ Lâm đối mặt nhìn nhau, cũng vội vàng lên ni “Lập tức đặt vé máy bay ngay, nhanh chóng trở về Yên Kinh.” Lên xe, Lâm Ngữ Yên lạnh lùng nói.

“Em họ, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?” Lâm Vũ Hào hỏi.

“Những người này … rất có thể có liên quan đến thuốc của nhà chúng ta …” Lâm Ngữ Yên do dự nói.

Lâm Vũ Hào, Lâm Tung và những người khác đều mở to mắt, sau đó ai nấy đều không thể nhịn được cười.

“Cô Ngữ Yên, cô đang nói cái gì vậy! Thuốc của nhà họ Lâm chúng ta làm sao có thể có vấn đề? Đó là kết quả sau khi trải qua nhiều lần thử nghiệm. “

“Ngay cả tổ chức y tế cũng đã chứng nhận rồi, tại sao cô lại suy nghĩ như vậy?”

Mọi người đều bật cười.

Loại chuyện như. thế này thật sự là quá nực cười, ai mà tin được chứ?

“Các anh quên Lâm thần y vừa nói gì rồi sao?” Lâm Ngữ ‘Yên quay đầu nhìn bọn họ.

“Nói cái gì?” Lâm Tung theo bản năng hỏi.

“Anh ta nói … thuốc mới không hoàn thiện!”

“Vịt chết miệng cứng mà thôi! Em họ, không lẽ e cho là thật sao? Cho dù thực sự không hoàn thiện, nhà họ Lâm của chúng ta cũng không thể làm cho nó trở nên hoàn thiện sao?”

Lâm Vũ Hào cười nói.

Lâm Ngữ Yên im lặng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 428


Chương 428:

Tuy nhiên, vào lúc này, điện thoại di động của Lâm Vũ Hào đột nhiên rung lên.

“Em đừng lo lắng, có thể là những tình huống đột xuất nào đó, làm sao có thể có liên quan đến chúng ta!” Lâm Vũ Hào cười nói, sau đó trực tiếp cầm điện thoại lên kết nói.

“A lô, tôi là Lâm Vũ Hào…”

Tuy nhiên, một lúc sau, vẻ mặt của Lâm Vũ Hào dần dần đông cứng lại, cả người cũng từ từ trở nên sững sờ, cuối cùng điện thoại di động của anh ta tuột ra khỏi tay.

Bùm!

Có một âm thanh khó chịu vang lên.

Hơi thở của những người trong xe toàn bộ đều run rầy.

“Không thể nào …” Anh ta lầm bẩm nói ra máy từ này.

Lâm Ngữ Yên, Lâm Vũ Hào và những người khác vội vã lên máy bay trở về Yến Kinh.

Lâm Ngữ Yên sắc mặt ảm đạm, Lâm Vũ Hào và Lâm Tung toàn thân run lẫy bẫy, ai nấy đều sắc mặt trắng bệch, đứng ngồi không yên.

“Sao có thể như vậy… sao có thể như vậy?” Lâm Tung không ngừng thì thầm lắm bẩm, đồng tử giãn lớn, ngồi ở trên ghế, cả người run lên.

“Vị tiên sinh này, anh không thoải mái ở đâu sao?” Tiếp viên nhìn thấy Lâm Tung cả người run rẩy, không khỏi hỏi.

Nhưng Lâm Tung hoàn toàn không nghe thấy lời của cô ấy, cả người như thể đang chìm trong một cơn sợ hãi tột độ nào đó, vẫn còn đang run rẩy.

“Tiên sinh … tiên sinh …” cô tiếp viên hét thêm máy lần.

“Cậu ta không sao, cậu ta chỉ hơi mệt. Nghỉ ngơi một chút là khoẻ thôi. Cô đi làm việc của mình đi.” Lâm Vũ Hào ở bên cạnh có nặn ra một nụ cười rồi nói với cô tiếp viên.

“Vâng thưa anh, nếu như có yêu cầu gì, xin vui lòng liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.” Cô tiếp viên mỉm cười, sau đó xoay người rời đi.

Tuy nhiên, ngay sau khi cô tiếp viên rời đi, nụ cười trên khuôn mặt của Lâm Vũ Hào từ từ biến mắt.

Anh ta một tay siết chặt tay vịn, có gắng hết sức để không có vẻ mặt khủng hoảng giống như Lâm Tung, nhưng sự căng thẳng và sợ hãi trong lòng anh ta vẫn không cách nào loại bỏ được.

Lâm Ngữ Yên ở bên cạnh nhắm chặt đôi mắt mùa thu không nói gì, mặt dù vẻ mặt bình tĩnh nhưng mí mắt của cô ta vẫn luôn giật giật.

Rõ ràng là cô ta cũng không cách nào duy trì sự bình tĩnh được.

“Em họi”

Cuối cùng, Lâm Vũ Hào không thể ngồi yên, anh ta ngắng đầu gọi một tiếng với Lâm Ngữ Yên.

Lâm Ngữ Yên không chút nhúc nhích, thậm chí đến mi mắt cũng không nâng lên.

Lâm Vũ Hào nhấp môi dưới, cẩn thận dè dặt nói: “Cái đó … em họ … em, em có thể nói tốt giúp anh không…”

“Anh nghĩ tôi còn có thể nói gì? Tôi nên nói cái gì đây?”

Lâm Ngữ Yên từ từ mở đôi mắt mùa thu ra, hỏi ngược lại một câu.

“Chuyện này … em họ, chuyện này cũng không phải là lỗi của anh, anh … anh chỉ phụ trách lấy đơn thuốc, còn thuốc dẫn là cái gì cũng không phải là anh suy đoán ra. Gia tộc … gia tộc không nên trách anh mới đúng! “Lâm Vũ Hào vội vàng nói.

Bản thân anh ta cũng với vẻ mặt bối rồi.

Vốn dĩ cho rằng bản thân là một công thần vĩ đại, sao đột nhiên lại trở thành đầu sỏ tội ác rồi…

“Gia tộc không trách anh, trên thực tế không có ai trách các anh, nhưng mà… chuyện này nên có lời giải thích!”

Lâm Ngữ Yên lắc đầu nói: “Các anh không thể để trưởng lão gánh chịu hét tắt cả chuyện này, đúng không?

Ngay khi những lời này rơi xuống, Lâm Vũ Hào, Lâm Tung và những người khác mặt như tro tàn.

Quả thật, người nhà họ Lâm không phải kẻ ngốc.

Bọn họ đều có thể nhìn ra tất cả những điều này không phải là lỗi của bọn họ, bởi vì y thuật của bọn họ vẫn chưa đạt đến trình độ này.

Không ai trách Lâm Tung và Lâm Vũ Hào, dù sao thì đơn thuốc này quá bí hiểm.

Nhưng … người chịu tội thay vẫn phải có, cái nồi này luôn phải có người khiêng!

Lâm Vũ Hào biết rằng bây giờ ai nói cũng đều vô ích! Trừ khi mọi thứ có thể xoay chuyển, nhưng rõ ràng, điều này là chuyện không thể.

Máy bay dần dần đáp xuống và hạ cánh.

Khi dừng lại ổn định, mọi người bước ra khỏi sân bay, bên ngoài sân bay có vài chiếc xe ô tô màu đen đang đậu.

Nhìn thấy những người đàn ông mặc vest và đeo kính râm, hơi thở của Lâm Vũ Hào và những người khác đột nhiên đông cứng lại.

“Lên xe đi.”

Một người đàn ông mở cửa xe nói với Lâm Ngữ Yên, Lâm Vũ Hào và những người khác.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 429


Chương 429:

Mọi người căng da đầu bước lên.

“Trước tiên đưa cô Ngữ Yên về.”

“Không được, để tôi đến Hình Kính Tư với bọn họ đi! Chú Lâm Hình là người ngay thẳng, nhưng về vấn đề này, tôi cũng muốn nghe thử thái độ của mọi người.” Lâm Ngữ ‘Yên nhẹ giọng nói.

Người đàn ông gật đầu, sau đó đạp ga.

Xe đi một vòng quanh co, không biết lái qua bao lâu, đã đến một đỉnh núi, trên đỉnh núi có một biệt thự, toàn thân biệt thự trên núi đều là màu đen, bắt luận là tòa nhà hay là sàn nhà, nó mang lại cho người ta cảm giác như một lâu đài tăm tối.

Lâm Ngữ Yên không lạ gì nơi này.

Bởi vì khu vực này thuộc về gia tộc họ Lâm, và biệt thự này là nơi nhà họ Lâm phụ trách thưởng phạt, Hình Kính Tưt Chủ nhân ở đây là chú của Lâm Ngữ Yên Lâm Vũ Hào, Lâm Hình!

Xe chạy thẳng vào biệt thự, dừng lại ở cổng của sảnh chính.

Vào lúc này, hơn mười chiếc ô tô hạng sang đã được đậu ở đây, không có chiếc nào dưới mây tỷ.

Tất cả các biển số xe không phải số thuận thì là số liền nhau. Ở những nơi như Yến Kinh, để có được những biển số xe như vậy không phải đơn giản.

Lâm Vũ Hào và Lâm Tung nhìn lướt qua những biển số xe này, bọn họ đại khái đã biết là ai đến, sắc mặt của hai người đều rất khó coi.

“Anh Hạo … Anh Hạo, em … chúng ta sẽ không chết chứ!

Chúng ta sẽ bị gia tộc xử tử chứ!” Một người nhà họ Lâm run rẫy nhìn Lâm Vũ Hào nói.

Anh ta đã vô cùng sợ hãi rồi.

“Phế vật, cậu sợ cái gì? Chuyện này không phải là lỗi của chúng ta, đừng lo lắng, gia tộc sẽ chỉ trừng phạt chúng ta tượng trưng một chút thôi, sẽ không làm gì chúng ta đâu!”

Lâm Vũ Hào hừ lạnh một tiếng nói.

“Thật …thật sao…”

“Nếu không thì sao? Ôn định một chút cho tôi.”

Lâm Vũ Hào khó chịu và bực bội nói.

Mọi người xuống xe và đi bộ vào trong.

Giờ phút này, trong Hình Đường đã chật ních người ngồi, tất cả đều là các trưởng trưởng lão của nhà họ Lâm, Lâm Hành kia đang ngồi ngay ở phía trên, quang cảnh vô cùng trang trọng, ngay cả vị trưởng lão trước đó cũng tới rồi.

Lâm Ngữ Yên ngay lập tức bước lên, chào từng người một từ người lớn tuổi nhất đến người trẻ tuổi nhất.

“Ngữ Yên xin chào các trưởng lão, xin chào bác, thím, cậu, chú…”

Cô ta cư xử vô cùng đoan chính, mặc dù có đôi khi cô ta cũng cực kỳ không ra gì, nhưng lúc này đây, cô ta cũng phải hành động quy quy cách cách.

Lâm Vũ Hào và Lâm Tung cũng căng da đầu đi tới trước hành lễ.

Nhưng thái độ của mọi người đối với bọn họ rõ ràng là tôi tệ hơn rất nhiều, thậm chí có người chỉ hừ lạnh một câu, coi như là đáp lại…

Lâm Vũ Hào cũng không dám có bắt kỳ bắt mãn nào.

“Chú, tình hình …thực sự nghiêm trọng đến như Vậy sao?”

Sau khi chào hỏi xong, thấy mọi người đều im lặng, Lâm Ngữ Yên hít sâu một hơi, cần thận dè dặt hỏi.

“Ngữ Yên, chuyện này không liên quan gì đến cháu, cháu bước sang một bên trước đi.” Lâm Hành mở mát, khàn giọng nói.

Biểu cảm đó, cực kỳ nặng nề, dường như không có bất cứ ai có thể chất vần…

“Chú…”

“Ngữ Yên!”

Lâm Ngữ Yên còn muốn nói cái gì đó, lại bị một người phụ nữ bên cạnh cắt ngang.

Lâm Ngữ Yên hơi sửng sốt nhìn người phụ nữ đó.

Lại nhìn thấy người phụ nữ đó với vẻ mặt u ám, khàn giọng nói: “Chuyện này … mức độ nghiêm trọng đã vượt quá sức tưởng tượng của cháu rồi!”

Lâm Ngữ Yên hơi thở ngưng trệ.

“Không phải nói chỉ là xuất hiện một đám người bị quá mẫn thôi sao?” Lâm Vũ Hào ở bên này vội vàng nói.

Cuộc gọi mà anh ta nhận được là xuất hiện một số lượng lớn bệnh nhân quá mẫn ở Yến Kinh bên này, loại thuốc mới có vấn đề nghiêm trọng cho nên mới run lẫy bảy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 430


Chương 430:

Cần phải biết, ở Yến Kinh bên này cũng có người bị quá mẫn, vậy thì trong cả nước sẽ có biết bao nhiêu người?

Mức độ nghiêm trọng của vấn đề này đã rất lớn rồi.

Tuy nhiên … đây không chỉ là ván đề nghiêm trọng nhát …

“Vậy thì… tình hình thế nào?” Lâm Ngữ Yên sốt sắng hỏi.

Lâm Hành lại mỏ mắt ra, khàn giọng nói: “Toàn bộ thuốc mới …đều là giải”

Khi lời nói của Lâm Hình rơi xuống, não của Lâm Ngữ Yên, Lâm Vũ Hào và những người khác đều nỗ tung, trực tiếp trống rỗng.

Tất cả mọi người đều trừng to mắt, sững sờ nhìn Lâm Hình, không ai nói được lời nào.

“Giả …” Lâm Ngữ Yên định thần lại, vội vàng nói: “Chú?

Câu này của chú là có ý gì? Chẳng lẽ nói… những người này trước mắt không phải là phản ứng quá mẫn sao?”

“Chúng tôi cũng nghĩ rằng đó là một phản ứng quá mẫn, nhưng sau khi chẳn đoán, đó không phải là một phản ứng quá mẫn, mà là đơn thuốc này … bản thân nó đã có vấn đèI”

Trưởng lão hít vào một hơi rồi nói.

Tầm mắt của mọi người ngay lập tức tập trung vào người ông ta.

Lại nghe trưởng lão nói: “Các nhà máy sản xuất dược phẩm của chúng ta đã nhận được rất nhiều cuộc gọi khiếu nại. Hơn nữa hôm nay mới sáng sớm đã có người đến nhà máy dược phẩm để kiểm tra. Mặc dù kết quả kiểm tra vẫn chưa được công bố, nhưng theo phản hồi của bọn họ, trước mắt mỗi người đã từng dùng qua thuốc mới của chúng ta đều xuất hiện các vấn đề về thần kinh ở các mức độ khác nhau, hơn nữa… tất cả đều tập trung vào các dây thần kinh não! Chúng tôi cho rằng đó là một trường hợp cá biệt, nhưng sau khi thực hiện một cuộc điều tra, chúng tôi nhận thấy rằng đây không phải là vấn đề cá biệt, mà là một vấn đề không thẻ tránh khỏi. Sau khi nghiên cứu đơn thuốc, mới phát hiện ra một vấn đề cực kỳ nhỏ! Chính là thuốc dẫn này! Sự kết hợp giữa thuốc dẫn này với ba dược liệu trong đơn thuốc sẽ tạo ra một thứ gọi là Ly Thanh Tố. Loại Ly Thanh Tố này vốn dĩ vô hại. Nhưng khi kết hợp với một số loại thuốc khác sẽ gây tổn thương nhẹ cho cơ thể con người! Nếu như chỉ uống một hoặc hai viên thuốc này thì không có vấn đề gì lớn, nhưng nếu như uống quá năm viên thì độc tố sẽ tích tụ lại. Một khi bộc phát, bắt luận là ai đều không có cách nào chống lai nỏi….

Trưởng lão nói đĩnh đạc, sắc mặt Lâm Ngữ Yên càng ngày càng tái nhọt.

Lâm Vũ Hào cũng không đứng vững, trực tiếp quỳ ngồi trên mặt đất.

Lâm Tung và những người khác đều đầu óc mờ mịt, sững sờ nhìn trưởng lão: “Gì … là có ý gì?”

“Có nghĩa là thuốc dẫn của chúng ta đã xảy ra vấn đè, bát luận là ai dùng thuốc của chúng ta, đều sẽ trở thành người thực vật!” Đại trưởng lão lạnh lùng nói.

“Hả?”

Lâm Tung sợ hãi tới mức da đầu sắp nổ tung ra.

Người thực vật?

Đây không phải là vấn đề tầm thường!

“Điều đó có nghĩa là… hiện nay trên toàn quốc, tất cả những người đã mua thuốc của chúng ta… đều có nguy cơ trở thành người thực vật sao?” Lâm Ngữ Yên lắm bẩm hỏi.

“Không phải là có nguy cơ, mà là chắc chắn sẽ như vậy!”

Trưởng lão thở dài một hơi, sắc mặt vô cùng ngưng trọng: “Rốt cuộc là chúng ta sơ suất rồi! Là chúng ta sơ suất…”

“Hiện tại gia tộc đã dùng mọi lực lượng để khẩn trương thu hồi toàn bộ số thuốc đã bán ra, xưởng dược phẩm cũng đã ngừng sản xuất, hơn nữa chúng ta đã liên hệ với bệnh viện các nơi và cử đại diện đến chữa trị cho từng nạn nhân. Lần này, tất cả tiền tài tổn thất của nhà họ Lâm chúng ta có thể nói là lớn nhất trong một trăm năm trở lại đây. Hiện tại, tất cả cổ phiếu của doanh nghiệp Lâm Thị đều tụt giảm. Bộ phận tài chính và luật sư tư vấn pháp lý mỗi ngày đều nhận được vô số cuộc gọi. Trước mắt đã có 3.700 thư khiếu nại gửi đến nhà họ Lâm của chúng ta.

Nhà họ Lâm của chúng ta, lần này có thể nói là nguy khốn!

“Lâm Hành nhìn chằm chằm Lâm Vũ Hạo và những người khác phía dưới, giọng nói lạnh lùng âm u.

Những người này toàn bộ đều vội vàng quỳ trên mặt đất, run lẫy bẩy.

Lâm Ngữ Yên ánh mắt sững sờ nhìn phía trước, hiển nhiên cũng bị những lời này làm cho chấn động.

3.700 thư khiếu nại!

E rằng bọn họ có thuê luật sự trên khắp Yến Kinh cũng không đủ để ứng phó, phải không?

“Thực ra, bắt luận là cổ phiếu hay tiền bồi thường thì đây cũng chỉ là những khía cạnh về vật chất. Nhà họ Lâm của chúng ta vẫn có thể xuất ra được. Tuy nhiên, sau sự việc này, nhà họ Lâm không chỉ mắt đi những thứ này, mà còn cả tiếng tăm và danh vọng. Điều quan trọng nhất là phía trên đã nghi ngờ về khả năng ra quyết định của nhà họ Lâm. Nếu không có sự giúp đỡ của những người đó, nhà họ Lâm của chúng ta sẽ không thể có được chỗ đứng ở Yến Kinh! ” Một người đàn ông trung niên để râu quai nón đập bàn lạnh lùng nói.

Lâm Tung và Lâm Vũ Hào toàn bộ đều run rầy.

“Không chỉ như vậy, bây giờ người của tất cả các thế lực ở Yến Kinh đều đang xem trò cười của nhà họ Lâm chúng ta, bọn họ đang nhìn chằm chằm như hổ đói, ai nấy đều muốn xông vào chia một miếng thịt khi nhà họ Lâm của chúng ta xảy ra hỗn loạn!”

“Hơn nữa, chuyện lần này sẽ khiến chúng ta mát đi quyền chủ động trong đại hội. Nhà họ Lâm của chúng ta đã chuẩn bị mấy năm, chỉ là để trong đại hội một bước lên trời. Sau khi sự việc này xảy ra, nhà họ Lâm của chúng ta còn có tư cách gì tranh cao thấp với các gia tộc khác? “

Các quan tầng lớp cấp cao của nhà họ Lâm lần lượt hét lên, mọi ánh mắt nhìn về phía Lâm Vũ Hào và Lâm Tung đều tràn đầy bắt mãn.

Lâm Vũ Hào biết rằng cái nồi này … anh ta phải khiêng chắc rồi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 431


Chương 431:

Rõ ràng là trưởng lão cũng có vấn đè.

Cần phải biết, thuốc dẫn đã được phân tích ra bởi dược phường của ông ta.

Tuy nhiên, Lâm Vũ Hào cũng hiểu rằng, bản thân kêu ca bắt bình vào lúc này không chỉ vô ích, ngược lại sẽ khiến những người này càng thêm thất vọng.

Anh ta hít một hơi thật sâu, quỳ xuống khấu đầu với Lâm Hình, khàn giọng nói: “Chuyện đã như vậy rồi, Vũ Hào không có gì để nói, Vũ Hào cũng không muốn gia tộc trở nên như vậy. Vũ Hào chỉ muốn nói rằng chuyện này Vũ Hào nguyện ý nhận toàn bộ trách nhiệm, nhưng mà Vũ Hạo thấp cổ bé họng, không có năng lực gì. Nếu như gia tộc đồng ý, Vũ Hạo có thể lầy cái chết để tạ tội!”

Không thể không nói Lâm Vũ Hạo vẫn rất hiểu chuyện.

Nhưng Lâm Tung và những người khác ở phía sau đã sợ hãi đến mức hồn bay phách lạc, đột nhiên nhảy dựng lên.

“Chết??”

“Không … không được! Tôi không muốn chết! Tôi không muốn chết!”

“Chuyện này sao có thể trách chúng tôi? Chúng tôi cũng chỉ làm theo những gì mà gia tộc nói!”

“Đúng …đúng vậy, tại sao chúng tôi phải chịu trách nhiệm?

Tôi không phục! Tôi không phục!”

Đám người Lâm Tung vội vàng mở miệng hét lên, cũng không quan tâm đến cái gì mà ba bảy hai mt, lời gì cũng nói ra.

Ngay khi những lời này rơi xuống, sắc mặt của Lâm Ngữ Yên lập tức thay đổi.

“Lâm Tung, anh im miệng!” Cô ta vội vàng hét lên.

Nhưng lại vô ích.

Giờ phút này, đám người Lâm Tung đã là lục thần vô chủ, giống như ruồi không đầu, sớm đã không thể giữ miệng được rồi.

“Cô Ngữ Yên, các cô là dòng chính, bọn họ đương nhiên sẽ không trách cô, nhưng chúng tôi thì khác! Chuyện này bọn họ rõ ràng là muốn chúng tôi gánh chịu, chúng tôi không muốn chết! Tại sao lại là chúng tôi? Chúng tôi không phục! Chúng tôi không phục! “

Lâm Tung nghiêm nghị hét lên, sau khi hét xong liền quay.

đầu lại muốn rời đi.

Tuy nhiên, trong giây tiếp theo, một số người đàn ông to lớn mặc vét trực tiếp xông vào, đè đám người Lâm Tung xuống đắt.

“Buông tôi ra, nhanh buông tôi ra!”

Lâm Tung có gắng hết sức vùng vẫy.

“Ngu ngốc!”

“Chuyện này để một người như Lâm Tung đi làm, vốn dĩ chính là sai làm.”

Các tầng lớp cấp cao lại gật đầu lia lịa.

Lâm Ngữ Yên cũng thở dài, không nói gì thêm.

Cô ta biết rằng Lâm Tung đã kết thúc rồi!

Nếu như Lâm Tung giống như Lâm Vũ Hào, nhận lấy tất cả lỗi về mình thì chắc chắn sẽ giữ được một con đường sống, thậm chí sau này còn có thễ sống không lo cơm áo.

Nhưng mà… anh ta đã sợ hãi!

Anh ta thực sự nghĩ rằng nhà họ Lâm sẽ xử chết anh ta.

Trên thực tế, nhà họ Lâm chỉ muốn một lối thoát, muốn làm ra vẻ để cho những gia tộc khác của Yến Kinh xem.

Nhà họ Lâm không thể để người khác nghĩ rằng quyết sách này là do tầng lớp cấp cao của nhà họ Lâm đưa ra, mà là muốn để cho bọn họ biết chuyện này là do Lâm Vũ Hạo, Lâm Tung và những hậu bối khác của nhà họ Lâm làm ral Bằng cách này, thể diện của bọn họ cũng sẽ được bảo toàn, danh tiếng của nhà họ Lâm cũng được giữ gìn.

Lâm Tung và Lâm Vũ Hào có thể sẽ chỉ bị đuổi ra khỏi nhà họ Lâm, tệ nhất cũng chỉ là chuyển đến một phân nhánh của gia tộc, chết sao? Thật nực cười! Đây lại không phải là thời cổ đại, sao có thể tàn nhẫn như vậy?

Nhưng Lâm Tung đã làm ầm ï lên như vậy rồi, tình huống cũng không phải tầm thường.

Lâm Hành dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào đám người Lâm Tung đang vùng vẫy, trong miệng lạnh lùng thốt ra mấy chữ: “Đưa vào khổ lao đi!”

Ngay khi lời này rơi xuống, trong sảnh chính im lặng như tÒ…

Khổ lao?

Đó là nơi như thế nào, người nhà họ Lâm đều biết rõ.

Đó chính là một nhà tù tăm tối! Cũng chính là hình phạt cao nhất của nhà họ Lâm đối với người trong tộc.

Một khi bước vào nơi đó, thì đừng nghĩ đến việc trở ra, về cơ bản, hầu hét những người nhà họ Lâm bị đưa vào Khổ Lao đều chết ở trong đó.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 432


Chương 432:

Chết không ai biết chết như thế nào, dù sao đó cũng tương đương với tử hình.

Đám người Lâm Tung trừng to mắt, sững sờ nhìn Lâm Hành, sau đó ai nây đều giống như điên gào thét lên, cũng không ngừng giãy dụa.

Nhưng lại không có bát cứ tác dụng nào.

Những người áo đen đó càng không chút lưu tình, trực tiếp giơ nắm đấm lên hung hăng đánh vào tay chân của Lâm Tung và những người khác.

Răng rắc!

Răng rắc!

Có một âm thanh giòn giã của xương gãy vang lên.

Lâm Tung và những người khác ngay tức khắc bị tê liệt nằm trên mặt đất, trừ việc thở hỗn hển kịch liệt ra không còn làm được gì khác.

Sau đó những người mặc đồ đen này liền kéo đám người Lâm Tung đi giống như chó chết.

Đây chính là sự tàn nhẫn của đại gia tộc!

Lâm Vũ Hào vẫn quỳ trên mặt đất, không dám ngắng đầu lên, nhưng thân thể của anh ta đang khẽ run rẩy có thể nhìn thấy được.

“Lâm Vũ Hào, mặc dù cậu có hành vi phạm tội lớn, nhưng niệm tình cậu biết sai và hối cải, gia tộc sẽ không trừng phạt cậu quá nặng. Dù sao có trừng phạt cậu cũng vô ích.

Việc hành quyết đối với cậu sẽ được thông báo cho toàn bộ gia tộc. Cậu có kiến nghị gì không? ”Lâm Hành liếc mắt nhìn Lâm Vũ Hào, lãnh đạm nói.

“Mọi chuyện đều tuỳ vào quyết định của gia tộc.” Lâm Vũ Hào lại khấu đầu.

Lâm Hành gật đầu, sau đó vẫy tay, dự định giải tán.

Mục đích đến Hành Kính Tư lần này không phải để trừng trị đám tiểu bối nhà họ Lâm này mà là để cho mọi người một lời giải thích và xác định ra kẻ đầu sỏ.

Bây giờ nồi đã chia xong rồi, tất cả những gì cần làm chính là ngăn chặn tổn thát kịp thời.

Tuy nhiên, ngay khi Lâm Hành chuẩn bị để cho mọi người giải tán, Lâm Ngữ Yên đột nhiên hét lên một tiếng.

“Chú họ, chờ một chút!”

“Thế nào?” Lâm Hành nhịp bước trì trệ, quay đầu nhìn cô ta.

Lâm Ngữ Yên do dự một chút, thấp giọng nói: “Chú họ, có một chuyện, cháu phải nói với chú!”

“Có chuyện gì vậy?”

“Cái đó… trước đó chúng cháu đã gặp Lâm thần y, lúc chúng cháu rời khỏi Giang Thành, Lâm thần y đã lặp đi lặp lại với chúng cháu một câu: Thuốc mới không hoàn chỉnh!”

Lâm Ngữ Yên thấp giọng nói.

“Tất nhiên là không hoàn chỉnh, thuốc dẫn cũng không có.

Làm sao có thể hoàn chỉnh được?” Trưởng lão lắc đầu nói.

“Nhưng mà… sau khi bệnh nhân sử dụng loại thuốc mới xuất hiện các triệu chứng, anh ta lại xuất hiện đầu tiên bên cạnh bệnh nhân, hơn nữa … cháu nhìn thấy anh ta mang nhiều xe cấp cứu đến hiện trường, những chiếc xe cấp cứu đó dường như đều là xe thương vụ cải trang của Tập đoàn Dương Hoa! “Lâm Ngữ Yên lại nói.

Ngay khi những lời này vừa nói ra, tất cả những người có mặt tại hiện trường đều dừng chân lại.

Lâm Hành khẽ mở mắt ra nhìn Lâm Ngữ Yên.

Ngay cả Lâm Vũ Hào, người đang quỳ trên mặt đất, cũng không thể nào tin được nhìn cô ta.

*Ý của cháu là nói…Lâm thần y rất có thể đã biết được thuốc của chúng ta sẽ xuất hiện di chứng, cho nên đã chuẩn bị trước sao?” Trưởng lão tiến lên phía trước máy bước, nhìn chằm chằm vào Lâm Ngữ Yên hỏi.

“Cháu lo lắng, anh ta có thể biết thuốc của chúng tôi sẽ xuất hiện vấn đề gì…” Lâm Ngữ Yên do dự một chút rồi nói.

Những người có mặt tại hiện trường ngay tức khắc há hốc mồm.

“Tôi thấy là cô bị điên rồi!”

Trưởng lão lắc đầu nguây nguậy, lạnh lùng nói: “Anh ta có thể phán đoán ra thuốc của chúng ta có vấn đề, chuyện này đương nhiên có thể làm được, nhưng nếu như nói anh ta đến việc thuốc mới của chúng ta xuất hiện vấn đề gì cũng biết… làm sao có thể? Cô có biết điều này có nghĩa là gì không? Điều này có nghĩa là anh ta thậm chí còn đoán được nhà họ Lâm của chúng ta sẽ dùng loại thuốc dẫn gì! Cô cho rằng y thuật của Lâm thần y đó sẽ mạnh hơn nhà họ Lâm của chúng ta sao? Điều này là không thể nào! hoàn toàn không thể nào!”

“Trưởng lão, đừng nói là ông không tin, ngay cả tôi cũng không tin, nhưng mà… ông không nghĩ tất cả những chuyện này đều quá trùng hợp rồi sao? Tại sao Lâm Dương lại vội vàng tới hiện trường chữa trị cho bệnh nhân ngay đầu tiên? Điều này không phải đang nói rõ anh ta biết những bệnh nhân này sẽ mắc bệnh gì và sẽ xuất hiện vấn đề gì sao? Hơn nữa … các ông có bao giờ nghĩ tại sao Lâm Dương lại lao đến hiện trường để chữa trị cho bệnh nhân ngay đầu tiên không? Tại sao anh ta lại làm điều này? Mặc dù anh ta được mệnh danh là thần y, nhưng anh ta không phải là bác sĩ thực sự, anh ta cũng không có nghĩa vụ phải chữa bệnh cho các bệnh nhân của nhà họ Lâm chúng ta. Tôi lo lắng … chuyện này từ đầu đến cuối, đều là một ván cờ, một ván cờ do Lâm thần y tạo ra! “Lâm Ngữ Yên khàn giọng nói.

Hơi thở của người nhà họ Lâm tầng lớp cấp cao ở xung quanh lập tức đông cứng lại.

Lâm Hình sắc mặt cũng trở nên u ám.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 433


Chương 433:

“Ngữ Yên, không lẽ nói ý của cháu là…”

“Lâm thần y… rất có thể ngay từ đầu đã biết chúng ta sẽ tới cướp đơn thuốc.” Lâm Ngữ Yên khàn giọng nói: “Hoặc là, trong tay anh ta có thuốc dẫn thực sự thích hợp với đơn thuốc này, nhưng anh ta cố tình giấu giếm đi. Cần phải biết. Anh ta đưa cho chúng ta hai đơn thuốc, một đơn thuốc đúng và một đơn thuốc sai, có thể anh ta đã phán đoán ra rằng chúng ta sẽ sử dụng hai đơn thuốc này để phân tích ra dùng ‘hạt tía tô’ làm thuốc dẫn. Anh ta cũng biết bệnh nhân đã dùng thuốc mới của chúng ta sẽ xuất hiện chứng trạng gì, nếu như anh ta chuẩn bị trước để đối phó với triệu chứng này, sắp xếp và chuẩn bị trước để điều trị cho những bệnh nhân đó … Vậy thì, các ông nói sẽ là tình huống gì ở Trung Quốc?”

Ngay khi lời này rơi xuống, trái tim của tất cả mọi người gần như nhảy ra khỏi cổ họng.

“Tới lúc đó, các ngành các nghề trong nước, toàn bộ giới y học …đều sẽ đối đãi với Lâm thần y như vị cứu thế, tập đoàn Dương Hoa … cũng sẽ thanh thế cuồn cuộn ngắt trời, một bước lên mây…” Lâm Vũ Hào, người đang quỳ trên mặt đát, lắm bẩm nói.

“Lâm thần y… lại muốn dùng nhà họ Lâm của chúng ta làm bàn đạp! Lên đến đỉnh cao sao?2?”

Một tầng lớp cấp cao của nhà họ Lâm vô cùng hoảng sợ.

“Nói xằng nói xiên! Quả thực là nói xằng nói xiên! Lâm thần y này mới bao nhiêu tuổi, chẳng qua chỉ trạc tuổi cậu mà lại có năng lực lớn như vậy sao? Tôi không tin! Tôi tuyệt đối không tin!” Trưởng lão thổi râu trừng mắt, mặt đỏ bừng tức giận.

Nhưng Lâm Hành là người lý trí, ông ta bước tới trước, lạnh lùng nói: “Ngữ Yên, phân tích này của cháu … có cơ sở nào đáng tin cậy không?”

“Đầu tiên, Lâm thần y nhiều lần nói rằng loại thuốc mới không hoàn thiện, có lẽ là đang nhắc nhở chúng ta một cách khéo léo. Thứ hai, anh ta đến bên cạnh những bệnh nhân đó thực sự quá nhanh, phản ứng và sự chuẩn bị của anh ta quá đầy đủ …” Lâm Ngữ Yên thấp giọng nói.

Lâm Hình khẽ giật mình, sau đó rơi vào im lặng.

“Chuyện này nhất định phải báo cáo với Gia chủ. Nếu như tập đoàn Dương Hoa ra tay cứu chữa cho tất cả bệnh nhân lúc này, vậy thì danh tiếng của chúng ta không thể nào cứu vãn được. Chúng ta sẽ chỉ trở thành kẻ ác, còn Dương Hoa của anh ta sẽ trở thành anh hùng trong mắt của tất cả mọi người. Nhà họ Lâm của chúng ra sẽ bị Lâm thần y đóng đinh vào cột ô nhục!” Người phụ nữ ở bên cạnh nghiêm nghị nói.

“Tôi sẽ thông báo cho Gia Chủ ngay lập tức!” Lâm Hành gật gật đầu, định đi ra ngoài, nhưng mới đi được vài bước, ông ta dường như nghĩ tới điều gì đó, lập tức quay đầu lại nói với Lâm Ngữ Yên: “Ngữ Yên, cháu lập tức cùng với Vũ Hào đến Giang Thành một chuyến, gặp Lâm thần y cho chú!”

433-1-nu-than.jpg


Rất nhiều bệnh nhân đã sử dụng các loại thuốc mới do doanh nghiệp Lâm Thị bán ra, hầu như không có ngoại lệ, toàn bộ đều bị tai biến trong vài ngày.

Có người khi đi dạo trên phó, trực tiếp ngắt xỉu.

Có người đang làm việc trong công ty, đột nhiên nằm lăn ra đất, bát động.

Điều này chỉ là tương đối an toàn.

Những người ở nhà cao tầng ven sông, hoặc là những người đang lái xe, một khi bị ngất xỉu sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Bệnh viện ở các nơi đều đã quá tải, nhân viên y tế ở khắp mọi miền đất nước đều đã được điều động, điện thoại của hiệp hội y tế gần như sắp bị gọi đến nỗ tung rồi.

Lấy Giang Thành làm ví dụ, các bệnh viện lớn nhỏ, thậm chí phòng khám ở Giang Thành đều bị bệnh nhân chen chúc vào.

Tác động của một cuộc hỗn loạn quy mô lớn như vậy là không thể tưởng tượng được.

Rất nhiều người đều sững sờ.

Làm thế nào mà một chuyện như vậy có thể xảy ra?

Sau một ngày bươn chải, cuối cùng mọi người cũng đã khoá chặt tầm mắt vào loại thuốc mới của doanh nghiệp Lâm Thị.

Bắt luận phía trên hay là phía dưới, đều không ngờ mọi chuyện lại đột ngột trở nên như vậy.

Ngay sau đó, sự oán hận của người dân ngày càng tăng, mắng chửi không ngừng.

Vô số người bắt đầu nguyền rủa, bắt đầu quy trách nhiệm cho nhà họ Lâm.

Nhà họ Lâm phải chịu áp lực trước giờ chưa từng có.

Đương nhiên, nếu như nói nhà họ Lâm như vậy thì sẽ bị sụp đổ, vậy thì cũng không đến mức đó, rốt cuộc khối tài sản của đại gia tộc vẫn còn.

Lúc này, nhà họ Lâm nhát định sẽ khai thông các mối quan hệ khác nhau, từ xuống xuống dưới, phái quan hệ xã hội mời hải quân, đây đều là những ván đề về tiền bạc.

Hơn nữa, với y thuật của nhà họ Lâm, muốn chữa khỏi bệnh cho những bệnh nhân này cũng không phải là chuyện viễển vông.

Bọn họ chỉ là xuất hiện vấn đề về thần kinh, thành người thực vật, không gây tử vong, nếu như được điều trị đúng cách thì có thể hồi phục. Nhà họ Lâm có đủ thời gian để nghiên cứu phát triển các loại thuốc mới cho căn bệnh này, và sau đó sẽ bán ra thuốc mới, không nói đến lợi nhuận, ít nhất cũng ngăn chặn thiệt hại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 434


Chương 434:

Trong vụ việc này, nhà họ Lâm chẳng qua chỉ thiệt hại về tiền bạc và danh tiếng.

Lâm Dương cũng không định dựa vào chuyện này để đánh bại nhà họ Lâm.

Theo như quan điểm của anh, nhà họ Lâm sẽ sụp đổ trong tay mình, đó mới là điều mà anh muốn nhìn thấy.

Bên trong học viện Huyền Y Phái.

Lâm Dương đang đứng trước một phòng bệnh, yên lặng nhìn những bệnh nhân đang đi vào.

“Sư phụ, khi nào thì xe cấp cứu mà chúng ta chuẩn bị được cử đi? Bây giờ khắp nơi trong toàn quốc đều gọi điện thoại đến hỏi rằng chúng ta có hành động không. Di chứng của loại thuốc mới này bùng phát quá lợi hại rồi, quả thực có thể so sánh với bệnh dịch. Nếu như không kịp thời điều trị, trước tiên không nói liệu có xuất hiện sự cố về tính mạng con người hay không, e rằng cũng sẽ xuất hiện bạo loạn. Một khi mọi chuyện trở nên náo loạn …hậu quả sẽ không thể nào tưởng tượng nổi!” Hùng Trường Bạch bước tới, vẻ mặt tràn đầy lo lắng nói với Lâm Dương.

Lâm Dương lấy điện thoại di động ra, nhìn thời gian, không nói gì.

“Sư phụ!” Hùng Trường Bạch lại hét lên một tiếng.

Nhưng Lâm Dương vẫn không nói gì, chỉ chăm chú nhìn vào điện thoại.

Hùng Trường Bạch cũng không biết anh đang làm cái gì.

Khoảng năm sáu phút sau Lâm Dương mới ngắng đầu lên, trầm giọng nói: “Bây giờ, ban bố mệnh lệnh cho tất các thành viên của Huyền Y Phái ở khắp nơi trên toàn quốc lập tức tham gia vào công tác cứu hộ! Nhớ kỹ, nhất định phải chữa khỏi cho mỗi một bệnh nhân. Quyết không thể có bắt kỳ sai lầm nào! “

Hùng Trường Bạch nghe vậy, thân thể có chút gầy gò không khỏi chắn động, lập tức hét lên: “Vâng!”

Nói xong liền chạy đi.

Trong chốc lát, một lượng lớn xe cứu thương đậu trong học viện Huyền Y Phái toàn bộ đều lái ra, hết đoàn này.

đến đoàn khác chạy đến các bệnh viện, đường phố và ngõ hẻm, tất cả những bệnh nhân đó đều được Huyền Y Phái tiếp nhận để chữa trị.

Đồng thời, lực lượng hải quân mạng và các biên tập viên tiêu đề đã chuẩn bị sẵn sàng cũng ngay lập tức tung ra tin tức, thông báo cho gia đình của vô số bệnh nhân đang gặp khó khăn trong việc điều trị, rằng họ có thể được điều trị tại các trạm cứu trợ của Huyền Y Phái ở mỗi thành phó.

Rất nhiều người đều chưa bao giờ nghe nói về Huyền Y Phái là cái thứ gì, làm sao có thể tin tưởng được? Càng huồng hồ, những người biên tập vô lương tâm tung tin đồn nhảm nhí cũng không phải ngày một ngày hai, rất nhiều người đều khịt mũi khinh bỉ, hoàn toàn không đặt trong lòng.

Tuy nhiên, sẽ luôn có những người ôm tâm thái đằng nào cũng chết chỉ bằng tìm một con đường sống đi đến thử.

Nhưng lần thử này lại dựng sào thấy bóng, trực tiếp có hiệu quả.

Những người ở Trạm cứu hộ của Huyền Y Phái đều là những đệ tử được Huyền Y Phái cử đến, những người còn lại là những tình nguyện viên được tuyển mộ gần đó.

Bên trong một địa điểm cứu hộ ở thành phố Phụ Từ, tỉnh Quảng Liễu.

Một số tình nguyện viên đang ngồi trên ghế, lướt điện thoại một cách nhàm chán.

Trạm cứu hộ được đặt ở một số bãi đậu xe hoặc trên đường phó, còn trạm cứu hộ này gần khu đô thị, tuy không lớn nhưng có giường bệnh và một số thiết bị cơ bản, cũng coi là đầy đủ.

Nhưng mà bọn họ dường như không tin rằng trạm cứu hộ này thực sự có thể cứu người.

Bởi vì người ngồi khám bệnh ở trạm cứu hộ này… chỉ là một thanh niên trẻ ngoài hai mươi tuổi, tuổi của anh ta cũng gần bằng với những tình nguyện viên này…

Một người như vậy… có thể chữa được bệnh gì?

Bọn họ không hiểu.

“Này, các anh đã nghe nói chưa? Phàm những ai uống thuốc chữa bệnh tim mới, bây giờ đều xong rồi, hoàn toàn bị liệt rồi!”, Một tình nguyện viên cầm điện thoại di động nói.

“Chuyện này chắc chắn là đã nghe nói rồi, thứ được gọi là” Phục phương dưỡng tâm hoàn” đó phải không? Bây giờ toàn bộ trang mạng đã bùng nổ rồi! Số liệu thống kê chính thức đã vượt quá 10.000, khắp nơi trên toàn quốc đều có nạn nhân.”

“Chậc chậc chậc…công ty này chắc xong rồi, chuyện ảnh hưởng quá lớn!”

“Không phải chỉ có công ty này. Thứ dính líu trong này rất lớn, phải xem giải quyết như thế nào thôi.”

Vài tình nguyện viên nhỏ giọng bàn tán.

Nhưng chính vào lúc này, tiếng bước chân gắp gáp truyền đến.

“Bác sĩ! Bác sĩ đâu!”

Những tiếng hét vang lên.

Tất cả các tình nguyện viên toàn bộ đều bị sốc, lại nhìn thấy một người phụ nữ cõng một đứa trẻ trên lưng vội vàng chạy tới…

Mọi người đêu bị sôc, ngay lập tức đứng dậy.

Bác sĩ đang ngủ gật trên bàn kia cũng ngắng đầu lên.

Chàng thanh niên này tên là Mã Vũ, cháu trai của Mã Hải.

Anh ta cũng khá trung thực. Vừa mới tốt nghiệp trường y, Mã Hải biết y thuật của Lâm Dương có thể nói là nghịch thiên, liền để cháu trai của mình gia nhập vào học viện Huyền Y Phái để đào tạo sâu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 435


Chương 435:

Y thuật của Mã Vũ rất tốt, mặc dù mới tốt nghiệp đại học nhưng anh ta rất giỏi về phương diện lâm sàng.

Ý tưởng của anh ta là tiếp tục học lên Tiến sĩ, sau đó sẽ đến các bệnh viện lớn ở các thành phó lớn để thể hiện tài năng của mình, trong tương lai, anh ta sẽ trở nên nỏi tiếng ở trong nước và thậm chí là quốc tế.

Nhưng tất cả những điều này đã bị chú của anh ta là Mã Hải phá hỏng!

Sau khi Mã Hải biết tin anh ta đã tốt nghiệp trường y, lập tức lôi anh ta đến và gửi vào học viện Huyền Y Phái.

Mặc dù Mã Vũ hoàn toàn không muốn, thậm chí còn cãi nhau với Mã Hải và gia tộc một trận, nhưng đều vô dụng.

Rốt cuộc, nhà họ Mã lúc này, chính là do Mã Hải làm chủ, không ai dám phản đối quyết định của ông ta.

Kể từ đó, anh ta, một thanh niên thiên tài tinh thông Tây y, bị đưa đến Huyền Y Phái để đào tạo sâu đã ba tháng rồi.

Trong ba tháng này, anh ta mỗi ngày bị ép phải tìm hiểu về các loại thảo dược khác nhau, đọc thuộc lòng các loại cổ y dược điển, học kiến thức lý luận đông y.

Đầu anh ta cũng sắp nỗ tung rồi.

Thực ra anh ta vốn cũng không phải xem thường Trung y, trước đây anh ta còn cảm thấy Trung y có những chỗ đáng học hỏi, cũng quả thực là có cơ sở.

Nhưng sau khi học ở học viện Huyền Y Phái được ba tháng, anh ta càng ngày càng tin rằng đây chính là một nhóm gậy thần, tất cả những thứ mà mình học được cực kỳ không đúng điệu.

Những thứ này đều là trò cười gì vậy?

Cái gì mà hai mũi kim bạc có thể chữa cảm lạnh.

Cái gì mà dược liệu đun thành thuốc thang uống vào thì có thể khiến cho người bệnh sắp chết hồi phục.

Không phải là quá nhảm nhí rồi sao?

Đây là phim võ thuật hay là cái gì vậy?

Mã Vũ rất muốn xé những quyền sách cổ điển Trung Y nói năng lung tung này thành từng mảnh, sau đó hét lên một tiếng thấu trời và rời khỏi học viện.

Nhưng rốt cuộc anh ta vẫn không dám.

Anh ta đã nghe nói học viện Huyền Y Phái này được Lâm thần y, cũng chính là Lâm Đồng thành lập.

Ngại với tên tuổi của Lâm Thần Y, anh ta vẫn kiên nhẫn học tiếp, mặc dù mỗi tối anh ta đều kể khổ với bạn học của mình, còn các bạn học trong nhóm WeChat ngày nào cũng đều đem chàng sinh viên ‘đông tây y kết hợp’ này ra trêu chọc.

Mã Vũ luôn suy nghĩ bản thân cứ tiếp tục như vậy thì khi nào mới có thể trở thành một nhà lãnh đạo.

“Không được, chuyện lần này xong xuôi rồi, tôi sẽ nói với chú, rời khỏi học viện Huyền Y Phái, ra nước ngoài đào tạo thêm!”

Mã Vũ trong lòng đã hạ quyết tâm, liền đứng dậy đi về phía người phụ nữ kia.

Người phụ nữ lo lắng bé đứa trẻ vào đặt trên giường bệnh ở bên trong.

Mã Vũ và các tình nguyện viên ngay lập tức bước lên phía trước quan sát.

Lại nhìn thấy đứa trẻ này đã đại tiền tiện không tự chủ, thỉnh thoảng nhai, nghiền hoặc nuốt trong miệng, mắt mở.

to nhưng không cách nào nói được, chân tay đã không thể cử động được nữa.

Mã Vũ kiểm tra một chút, sắc mặt trở nên nghiêm túc.

“Cậu ấy bị bệnh tim sao?”

“Đúng vậy, đứa con tội nghiệp của tôi mắc bệnh tim bẩm sinh. Mặc dù đã cầm cự được qua bao nhiêu năm nay, nhưng lại không thoát khỏi thuốc giả lần này. Mấy con súc sinh đó thật khốn nạn. Còn nói cái gì mà thần dược chữa bệnh tim? Con trai tôi chỉ uống hai liệu trình đã biến thành dáng vẻ như thế này! Bác sĩ, ông phải cứu con trai tôi, cầu xin anh hãy cứu nó … “Người phụ nữ khóc lóc nói, sau đó liền quỳ xuống trước Mã Vũ.

Mã Vũ và những người khác vội vàng đỡ cô ấy dậy.

“Đừng lo lắng, tôi sẽ xử lý!” Mã Vũ an ủi nói, nhưng trong lòng cũng không biết phải làm sao.

Anh thực sự đã đứng dưới góc độ của Tây y để xem xét đứa trẻ này.

Nhưng mà… đứa trẻ này rõ ràng đã không thể thoát khỏi di chứng của thuốc giả, đã trở thành người thực vật rồi.

Người thực vật…

Phương diện Tây y, hiện nay không có cách nào đánh thức người thực vật, điều này chỉ có thể dựa vào ý chí của người bệnh.

Nhưng đối tượng là một đứa trẻ, làm sao có thể có cái gì gọi là ý chí?

Hơn nữa, cho dù tiến hành chăm sóc điều dưỡng cũng là một quá trình lâu dài và tốn kém, dựa vào trạm cứu trợ này của anh ta làm sao có thể chữa khỏi được?

Mã Vũ do dự, ánh mắt không khỏi rơi vào cái bàn bên cạnh.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 436


Chương 436:

Ở đó đặt một cái hộp thuốc, trong cái hộp đó chứa thuốc hoàn được sản xuất từ trong học viện Huyền Y Phái, anh ta nhớ người của Huyền Y Phái đã từng giải thích rằng khi gặp phải loại bệnh nhân này, trước tiên cho uống thuốc hoàn này, sau đó sử dụng kỹ thuật đặc biệt tiền hành xoa bóp, trong vòng năm phút có thể hồi phục.

Chữa khỏi trong năm phút sao?

Làm sao có thể!

Mã Vũ không khỏi bật cười.

Anh ta có thể chắc chắn rằng đây chính là một người thực vật!

Đánh thức một người thực vật chỉ cần năm phút sao?

Loại chuyện này chỉ có gậy thần mới có thể nói ra được thôi!

Tuy nhiên, nụ cười này của Mã Vũ lại khiến cho mọi người bắt mãn.

“Bác sĩ, anh đang cười cái gì vậy?” Người phụ nữ nhìn Mã Vũ sững sờ hỏi.

“Hả? tôi…”

“Bác sĩ, người ta đã thành người thực vật rồi, làm sao anh còn có thể cười được?”

“Lúc này, anh còn có thể cười sao?”

“Anh … anh quả thật là quá không có y đức rồi!”

“Anh rốt cuộc còn có tình người không? Lúc này anh không cảm thấy khó chịu sao?”

Những tình nguyện viên đó tức giận, ai náy đều chỉ vào Mã mà mắng chửi.

Mã Vũ hoảng sợ, còn muốn phản bác, nhưng lại không tìm ra được một cái cớ thích hợp, trong lúc gấp gáp, vội vàng hét lên: “Tôi cười, tôi cười là bởi vì… bởi vì tôi cảm thấy.

đây hoàn toàn không phải là vấn đề gì cả, tôi có thể chữa khỏi cho cậu ấy! “

Lời này vừa rơi xuống, mọi người ngay lập tức cứng họng.

Còn Mã Vũ đã hối hận ngay tại chỗ sau khi nói ra những lời này.

Anh ta làm sao có thể nói ra một chuyện mà đến cả bản thân mình còn không tin?

“Bác sĩ, những gì anh nói là thật sao?” Một tình nguyện viên cần thận hỏi.

“Đương … Đương nhiên là thật rồi…” Mã Vũ nuốt nước bọt nói.

“Vậy thì … hãy thử xem đi …” một tình nguyện viên khác nói.

Nhưng ánh mắt của mọi người đều hiện ra vẻ hoài nghi.

Mã Vũ tim đập loạn xạ, nhưng đã cưỡi hổ khó xuống, chỉ có thể cầm hộp thuốc trên bàn lên và đi về phía đứa trẻ.

Anh ta vẫn còn nhớ kỹ thuật xoa bóp do giáo sư của Huyền Y Phái dạy được thực hiện như thế nào.

Xoa bóp kết hợp với điều trị thuốc là một quá trình điều trị rất đơn giản.

Mặc dù Mã Vũ nhớ được phải làm thế nào, nhưng trong lòng lại không có cơ sở.

Rốt cuộc, tắt cả những điều này là quá bốc phét rồi.

Tuy nhiên, chuyện đã phát triển đến nước này rồi, đâu còn lựa chọn nào khác chỉ có thể lấy ra một viên thuốc hoàn từ.

hộp thuốc và cho uống cùng với nước.

Sau đó Mã Vũ vén quần áo của đứa trẻ lên, xoa bóp trên ngực và bụng của đứa trẻ.

Tắt cả những người xung quanh toàn bộ đều đã bước tới.

Mẹ của đứa trẻ cũng đang hồi hộp theo dõi.

Kỹ thuật của Mã Vũ khá mạnh, đứa trẻ cũng chỉ khoảng sáu bảy tuổi, sau khi được xoa bóp như vậy, trên người xuất hiện rất nhiều vét đỏ, trông cực kỳ doạ người.

“Bác sĩ, anh … anh đang làm cái gì vậy? Anh không thể nhẹ tay chút được sao? Con trai tôi chắc chắn rất đau!”

Người phụ nữ không chịu được nữa, vội vàng quát Mã Vũ.

Nhưng Mã Vũ vẫn không dừng lại, ngược lại vừa xoa bóp vừa nói: “Xoa bóp cần phải dùng lực mạnh như vậy, hơn nữa không thể dừng lại được, nều không sẽ không có hiệu quả, xin đừng ảnh hưởng đến tôi!”

Mặc dù Mã Vũ không tin vào Trung y, nhưng làm việc vẫn rất nghiêm túc, vì đã làm theo quy trình này nên anh ta đương nhiên phải hoàn thành nó.

Nhưng mà… cùng với việc anh ta không ngừng xoa bóp, trên cơ thể đứa trẻ càng ngày càng xuất hiện nhiều vết đỏ hơn, cả khuôn mặt đều đỏ bừng lên.

E rằng là muốn bẻ gãy xương mắt!

“Bác sĩ, anh…”

“Cái này có thực sự có tác dụng không?”

“Đứa nhỏ còn bị bệnh tim. Anh làm mạnh như vậy, lỡ như tim của câu ấy phát bệnh thì sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 437


Chương 437:

Các tình nguyện viên cũng lo lắng muốn ngăn Mã Vũ lại.

Mẹ của đứa trẻ cũng không thể nhịn được nữa, lao lên muốn bảo vệ con trai mình.

Nhưng mà chính vào lúc này …

Khu khụt! Khụ khụ khụ khụ …

Đứa trẻ đột nhiên ho khan dữ dội, cả người cũng co giật nhẹ.

Mọi người đều vô cùng sửng sốt, hoàn toàn choáng váng tại chỗ…

Đứa trẻ … đã tỉnh rồi sao?

đ8;@6gđỗs Đầng cfruthế vị bạn mà bỏ quải,#,@+ _= Hơi thở của Mã Vũ cũng không khỏi run lên, nhưng anh ta cũng không dám dừng lại, thay vào đó là gào thét lên, “Tránh ra hết!”

Tình nguyện viên và mẹ của đứa trẻ vội vàng lùi lại.

Mã Vũ mồ hôi nhễ nhại và tiếp tục hoàn thành nốt phần xoa bóp còn lại cho đứa trẻ.

Đợi sau khi tất cả những chuyện này kết thúc, đứa trẻ đã khóc rồi, cả người đau đớn lăn lộn trên giường, đâu còn dáng vẻ bại liệt trước đó.

Mẹ đứa trẻ sửng sốt một chút, lập tức lao vào ôm chặt lầy con mình.

“Con trai của tôi!”

Tiếng khóc vang lên.

Những tình nguyện viên đó toàn bộ đều chết lặng.

Cũng bao gồm cả đương sự là Mã Vũ.

“Đã khỏi rồi sao? Lại … chữa khỏi?” Mã Vũ nhìn đôi tay mình rồi lại nhìn đứa trẻ vừa khóc vừa năm trong vòng tay.

mẹ mình, não bộ run lên bần bật.

Anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể chữa khỏi căn bệnh gần như không thể nào chữa được này!

Đây là … sức mạnh của Trung Y sao?

Điều này…quả thật quá phi thường rồi!

“Thần y!”

“Trời ạ, bác sĩ Mã, thì ra anh lợi hại như vậy!”

“Không thể nào tin được!”

“Chờ đã, bác sĩ Mã, anh có thể chữa khỏi loại bệnh này sao?”

“Tốt quá rồi, hiện nay có rất nhiều người mắc phải chứng bệnh này, bác sĩ Mã, xin hãy cứu họ đi!”

Các tình nguyện viên kích động nói.

Mã Vũ cũng mới tỉnh táo lại, nghe thấy những người lời cảm thán, khen ngợi và cầu xin giúp đỡ từ những người xung quanh, trong đầu anh ta đã nảy ra một quyết định.

“Tôi muốn ở lại học viện Huyền Y Phái.” Trong lòng anh ta kiên định nói.

Theo với sự xuất hiện của trường hợp trong trạm cấp cứu này, vô số gia đình bệnh nhân đã đưa bệnh nhân đổ dồn về đây.

Đồng thời, một cái tên cũng bắt đầu nổi lên khắp đất nước.

Huyền Y Phái!

Cái tên này danh không thấy đã truyền.

Nó giống như một ngọn lửa, bùng cháy khắp đất nước, thiêu rụi toàn bộ giới Đông y ở Trung Quốc.

Giới y Đông Y Trung Quốc chấn động.

Mạng chắn động.

Các phương tiện truyền…cũng chắn động.

Nhà họ Lâm … cũng chấn động!

Trong phòng họp của Huyền Y Phái.

Long Thủ, Hùng Trường Bạch, Tần Bách Tùng và thậm chí cả Nhan Khả Nhi đều tập trung tại đây.

Lâm Dương ngồi ở bàn làm việc nhìn chằm chằm vào máy tính xách tay trước mặt, trợ lý Tiểu Hồ bên cạnh đem một đống tài liệu vào, những cuộc gọi đến điện thoại của Hùng Trường Bạch, Long Thủ và những người khác không có điểm dừng.

Tần Bách Tùng với tư cách là người phụ trách chủ yếu của học viện, càng bận rộn ra ra vào vào phòng họp không ngừng nghỉ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 438


Chương 438:

“Sự phụ, tất cả mọi chuyện đều diễn ra theo kế hoạch của thầy. Bệnh nhân do nhà họ Lâm gây ra đều đã được chúng ta tiếp nhận. Thuốc của chúng ta hoàn toàn trung hoà một cách hoàn mỹ di chứng của thuốc mới, bệnh nhân đều đã khỏi bệnh! Danh tiếng của chúng ta đã được mở ra rồi!” Long Thủ đặt điện thoại xuống, mỉm cười nói.

“Tốt lắm, nhà họ Lâm … nên hiểu rõ tắt cả chuyện này rồi.”

Lâm Dương nhắm mắt lại.

“Hầu hết những người đại diện của nhà họ Lâm đều đã đến Giang Thành rồi!” Long Thủ mỉm cười nói.

“Chỉ đáng tiếc hiện tại, quyền chủ động đang nằm trong tay tôi!” Lâm Dương lắc đầu.

Long Thủ khẽ mỉm cười, ông ta bây giờ càng ngày càng cho rằng bản thân lúc đó bái Lâm Dương làm sư phụ là một sự lựa chọn chính xác.

Có lẽ là cảm thấy có chút chán nản, Lâm Dương đứng dậy, đi ra khỏi phòng họp, dạo một vòng quanh thao trường.

Vào lúc này, trong Huyền Y Phái cũng đã chật kín bệnh nhân từ khắp nơi trong nước, giường bệnh cũng được đặt ở thao trường.

Toàn bộ thao trường đây ắp tiếng nói.

Có tiếng khóc, có tiếng vui mừng và tiếng reo hò, còn có rất nhiều tiếng cảm ơn.

Nơi đây thể nói chính là vùng đất của hy vọng.

Hầu hết tất cả những bệnh nhân đến đây đều được chữa khỏi!

Nhìn dáng vẻ bệnh nhân và người nhà nước mắt lưng tròng. Tất cả các thành viên của Huyền Y Phái ai nầy đều ngắng cao đầu.

Bây giờ, mỗi người trong số họ đều là một vị cứu tinh.

Tuy nhiên, Lâm Dương chưa rời đi được bao lâu thì một chiếc xe cấp cứu chạy vào học viện, một bà cụ được hai nhân viên y tế đưa xuống, cùng với một nhóm người lo lắng theo sau.

Lâm Dương liếc nhìn chiếc băng ca, ngay lập tức choáng váng.

Người nằm trên băng ca… lại là bà cụ Tô!

Bà cụ Tô lúc này đã nằm liệt trên băng ca, hôn mê bất tỉnh, giống như đã chết, bên cạnh là một nhóm người nhà họ Tô đang khóc lóc r*n r*, Tô Dư và Tô Tiểu Khuynh cũng đến rồi, thậm chí đến cả gia đình của Tô Quảng cũng đến.

Trong mát Tô Nhan hiện lên vẻ lo lắng, vốn dĩ muốn bước tới, nhưng Trương Tỉnh Vũ đã dùng một tay kéo cô lại, dường như không cho cô đến gần.

“Bác sĩ! Bác sĩ! Bác sĩ đâu?”

Tô Cương mở họng lo lắng hét lên.

Một nhân viên y tế bước nhanh đến.

“Có chuyện gì vậy?” Anh ta liếc nhìn bà cụ Tô, phát hiện bà ta trông có vẻ hơi khác so với những bệnh nhân bị di chứng thông thường, liền hỏi.

“Mẹ tôi, bà ấy…bà ấy có thể đã xảy ra chuyện gì đó, hiện tại tình trạng của bà ấy rất nguy hiểm, xin các anh nhanh chóng cứu chữa.” Tô Cối ở bên cạnh bước lên trước, sắc mặt có chút không tự nhiên nói.

“Tỉnh trạng rất nguy hiểm sao?” Người đó sửng sót một chút, cau mày: “Xin ông hãy nói rõ ràng sự việc, nếu không tôi không có cách nào hỗ trợ. Dù sao thì chỗ của chúng tôi không phải là bệnh viện. Tôi chỉ hành động vì tinh thần chủ nghĩa nhân đạo. Nếu như có sự cố xảy ra, tôi không thể chịu trách nhiệm ”.

Đám người Tô Cối vừa nghe xong, sắc mặt đột nhiên biến thành màu gan lợn, nhưng không ai lên tiếng.

“Đến lúc này rồi, các ông còn phải giấu diếm cái gì nữa?”

Nhân viên y tế có chút tức giận.

Tô Dư ở bên cạnh thực sự không chịu được nữa, lập tức bước tới trước, sốt sắng nói: “Bác sĩ, là như vậy. Chú hai của tôi từng là giám đốc khoa Vật lý trị liệu của Bệnh viện Trung y. Bà tôi có bệnh tim. Bà ấy sau khi dùng thuốc mới đã xuất hiện di chứng nặng nề, chú hai tôi đã cố gắng điều trị cho bà tôi bằng châm cứu và đắp thuốc, kết quả …kết quả liền thành ra thế này ”.

“Châm cứu? Đắp thuốc?” Người đó sửng sốt, lập tức hỏi: “Cô dùng châm cứu gì? Đắp thuốc gì?”

“Tôi… tôi… tôi đã dùng thuật châm cứu trong “Thiên Kim Phương Linh Thủ Thiên”, thuốc đắp… là bột làm từ cỏ kiến lửa mài ra…” Tô Cối ngập ngừng nói.

“*Thiên Kim Phương Linh Thủ Thiên” sao?” Nhân viên y tế hiển nhiên không biết loại kỹ thuật châm cứu thần kỳ này.

Nhưng Lâm Dương ở bên cạnh lại rất rõ.

Tô Cối biết được sơ sơ về “Thiên Kim Phương Linh Thủ Thiên”, ông ta nhìn thấy bà cụ Tô ngắt xỉu, thần kinh xuất hiện vấn đề nên đã định dùng cách này để k*ch th*ch thần kinh của bà cụ Tô, đồng thời phối hợp với cỏ kiến lửa để làm ám cơ thể của bà cụ nhằm đạt được hiệu quả chữa bệnh.

Nhưng ông ta đã rất sai lầm.

Đầu tiên, ông ta không nhìn thấu bệnh chứng của bà cụ Tô xuất hiện ở đâu, liền dùng mò “Linh Thủ Thiên”. Thứ hai, thân thể của bà cụ Tô yếu ớt làm sao có thể chịu được tác dụng của cỏ kiến lửa? Xuất hiện tình trạng này là không thể tránh khỏi.

Nhân viên y tế chẳng qua chỉ là một sinh viên của Huyền Y Phái, đương nhiên không biết phải giải quyết tình huống này như thế nào, chỉ có thể nói: “Trước tiên tôi sẽ thu xếp chỗ nghỉ ngơi cho bệnh nhân. Đối với loại bệnh này, cần mời Sư phụ Tần Bách Tùng hoặc Sư phụ Long Thủ ra mặt, Các ông chờ một chút! “

“Cần phải đợi bao lâu?” Tô Dư có chút lo lắng hỏi một tiếng.

“Chuyện này tôi cũng không rõ. Hiện tại máy vị sư phụ đều bận tối tăm mặt mũi. Tôi không biết bây giờ bọn họ có chuyện gì. Họ phải giải quyết mọi việc xong mới có thể đến.” Người đó lắc đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 439


Chương 439:

“Các anh làm sao vậy? Chuyện gì có thể quan trọng hơn tính mạng con người!” Tô Trân gần như hét lên nói.

Sắc mặt của người đó trầm xuống, lạnh lùng nói: “Cô này, những chuyện mà hiện tại mấy vị sư phụ đang xử lý, chuyện nào cũng đều liên quan đến tính mạng con người.

Trước mắt, tất cả người của Huyền Y Phái chúng tôi đều tham gia vào công tác cứu chữa. Đừng nghĩ rằng chỉ có mạng của các bà là mạng, còn mạng của người khác thì không phải sao, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo tính mạng của mỗi con người, nhưng hy vọng thái độ của các bà có thể tốt hơn một chút. “

“Này, anh nói chuyện như thế nào vậy?” Tô Trân sốt ruột, liền muốn cãi nhau với người đó, nhưng Tô Dư vội vàng giữ bà ta lại.

“Cô, đừng nói nữa…” Tô Dư rưng rưng nước mắt.

Tô Trân mở miệng, nhưng cuôi cùng cũng không nói gì nữa.

Lâm Dương lẳng lặng theo dõi tất cả những chuyện này, bởi vì anh ta đội mũ khi đi ra ngoài, cho nên rất nhiều người không nhận ra anh chính là Lâm Đồng.

Anh lắc đầu, trực tiếp rời đi.

Anh không có chút thiện cảm nào với bà cụ Tô, cho nên ngay cả lúc then chốt này, anh cũng không thể nào ra tay, sống chết có mệnh, phú quý tại trời, anh không nhất thiết phải vì bà cụ Tô mà ra tay. Đương nhiên, sự hỗ trợ theo chủ nghĩa nhân đạo vẫn sẽ có, anh sẽ không dặn dò người của Huyền Y Phái chấm dứt việc điều trị cho bà cụ Tô.

Chỉ là, Lâm Dương vẫn chưa đi được mấy bước …

“Anh rẻ?”

Một tiếng gọi của trẻ con vang lên.

Lâm Dương cả người run lên, không quay đầu lại, nhưng lại thấy một bé gái lon ton chạy tới, nắm lấy cánh tay Lâm Dương.

Lâm Dương khẽ nghiêng đầu, mới phát hiện người đang ôm cánh tay mình là Tô Tiểu Khuynh.

Nhưng mà, khuôn mặt của anh bây giờ là Lâm Đồng, chứ không phải Lâm Dương, Tô Tiểu Khuynh cũng không nhận ra.

Còn Tô Nhan ở đằng kia cũng vô cùng kinh ngạc, mặc dù không nhìn thấy Lâm Dương chính diện, nhưng có lẽ cũng tưởng rằng bóng dáng này là của Lâm Dương, cho nên cũng hét lên thất thanh một câu, “Lâm Dương, sao anh lại ở đây?”

Bỏ đi!

Lâm Dương thở dài, khẽ rút một cây kim bạc, châm vào cổ.

Trong phút chốc, khuôn mặt đẹp trai như nam thần trở lại dáng vẻ của Lâm Dương.

Anh quay đầu, nhìn Tô Tiểu Khuynh vẻ mặt tươi cười nói: “Tiểu KhuynhI”

“Anh rẻ, thật sự là anhI”

Tô Tiêur Khuynh phần khích vô cùng.

“Tên phé vật cậu sao lại ở đây?” Trương Tinh Vũ nhướng mày đột nhiên không vui.

Lâm Dương không nói lời nào, chỉ xoay người gật đầu với Tô Nhan ở đằng kia, coi như là chào hỏi.

Tô Nhan mở miệng, muốn nói lại ngừng, sau đó khẽ thở dài, “Bà nội bệnh rất nặng. Lần này có lẽ là thật rồi. Anh cũng đến đây thăm bà một chút đi.”

Lâm Dương vốn dĩ muốn từ chối, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt u sầu và bắt lực của Tô Nhan, anh gật đầu đi về phía bà cụ Tô đang được đặt ồn định trên giường bệnh lộ thiên ở bên này.

“Cái thứ có này sao cũng tới? Cút ngay!”

Tô Trân đang phiền não nhìn thấy Lâm Dương tới gần, đột nhiên rống lên.

“Cô, sao cô có thể nói chuyện với Lâm Dương như thế?

Anh ấy cũng là có ý tốt!” Tô Nhan có chút tức giận.

“Đúng vậy, cô, dù sao Lâm Dương cũng là người nhà của chúng ta!” Tô Dư cũng lo lắng vội vàng nói.

“Người nhà? Cậu ta cũng xứng sao? Nếu như cậu ta thật sự cảm thấy mình và chúng ta là một gia đình, vậy được, cháu bảo cậu ta nhanh chóng liên hệ với Mã Hải, tìm Lâm Đồng tới! Chữa bệnh cho bà!” Tô Trân trừng mắt nhìn Lâm Dương, lạnh lùng nói.

Ngay khi những lời này vừa rơi xuống, vẻ mặt của mọi người đột nhiên trở nên kỳ quái.

Người nhà họ Tô biết Lâm Dương quen biết Mã Hải, nhưng người của toàn bộ Giang Thành cũng đều biết rằng Lâm Đồng thích Tô Nhan.

Bây giờ rất nhiều người đang lan truyền, nói rằng sở dĩ Lâm Dương quen biết Mã Hải là do Lâm Đồng bày mưu đặt kế, để ông ta tiếp xúc với Lâm Dương, bảo Lâm Dương rời khỏi Tô Nhan, để Lâm Đồng có thể thuận lợi đón người đẹp trỏ về.

Bây giờ Tô Trân yêu cầu Lâm Dương chủ động liên lạc với Lâm Đồng, đây là đang làm cái gì?

Trong mắt người ngoài, điều này tương đương với việc trao tay của vợ mình vào lòng bàn tay của người đàn ông khác!
 
Back
Top Bottom