Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 280


“Chào viện trưởng Quan.” Lâm Dương gật đầu, sau đó “Bọn họ ngày ngày luyện cái gì mà đan dược sắc cái gì mà độc dược, mùi đó lay động theo gió xuống ngôi làng dưới núi. Trong vòng mấy năm nay, tất cả mọi người đều mắc bệnh.”

“Chúng tôi chính là bị Sùng Tông Giáo hại thê thảm rồi!”

Mọi người đều than phiền và lần lượt khóc lóc.

Hiện trường là một khung cảnh thê lương.

Lâm Dương sắc mặt tối sầm, nhìn về phía viện trưởng, trầm giọng nói: “Ông không có phản ứng gì sao?”

Viện trưởng Quan nghe thấy, thỏ dài một hơi, một lời khó nói hết.

“Viện trưởng Quan đã phản ứng lại rồi. Ông ấy một năm đi không dưới mười lần, nhưng đều vô dụng. Sùng Tông Giáo đã ngắm ngầm giở trò rồi…”

“Viện trưởng Quan thậm chí còn đến Sùng Tông Giáo và cầu xin bọn họ ra tay giúp đỡ, nhưng bị bọn họ từ chối.

Viện trưởng Quan đã xảy ra tranh chấp với bọn họ, còn bị đánh gãy chân. Bây giờ chân còn chưa khỏi!”

Trong bệnh nhân lại có mấy giọng nói vang lên.

“Sùng Tông Giáo chính là giáo phái hại người!”

“Bọn họ chính là một tà giáo!”

“Ông trời sẽ thu dọn bọn họ!”

“Đám sói mắt trăng, hút máu người, bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ bị quả báo!”

Các bệnh nhân đều lòng đầy căm phẫn, ai nấy đều hận bây giờ không thể xông lên núi đánh nhau với đám người của Sùng Tông Giáo.

Nhưng ai nấy cũng biết nếu như bọn họ lên núi gây sự thì chỉ có thể chết một cách thê thảm.

Lâm Dương nghe vậy, cũng bừng tỉnh.

Chẳng trách bệnh viện này không lớn nhưng lại đông bệnh nhân đến như vậy.

Nếu thực sự đúng như những gì mà những bệnh nhân này.

đã nói, vậy thì Sùng Tông Giáo đó quả thực đáng chét.

“Lâm thần y, đây đều là những người nông dân ở trong những ngôi làng gần đó. Bọn họ vốn dĩ thu nhập đã không cao. Bây giờ thân nhiễm bệnh nặng, không có tiền để chữa trị. Bệnh viện của chúng tôi cũng đã bị đào sạch TỒi.

Tất cả các loại trợ cấp đều không thể cứu được lửa. Lâm thần y, nghe nói anh y thuật cao minh, cầu xin anh ra tay cứu giúp, cứu bọn họ đi! Những người này đều là sinh mạng! “

Viện trưởng Quan cảm xúc kϊƈɦ động nói, sau đó run rẩy định quỳ xuống lạy Lâm Dương.

Lâm Dương thấy vậy, ngay lập tức đỡ ông ấy dậy.

iện trưởng Quan, đừng làm như vậy! Tôi đồng ý là được rồi!”

“Thật không? Cảm ơn Lâm thần y!” Quan Hải Thanh vui mừng khôn xiết.

“Cảm ơn Lâm thần y!”

“Lâm thần y, anh chính là là Bồ tát sóng!”

“Cảm ơn Lâm thần y!”

“Tôi khấu đầu với anh!”

Các bệnh nhân lần lượt quỳ xuống và khóc lóc.

“Mọi người, nhanh đứng dậy, đứng dậy!” Lâm Dương vội vàng hét lên.

Nhưng lại vô ích.

Lâm Dương hít một hơi thật sâu, nói với Quan Hải Thanh: “Tôi sẽ gọi một cuộc điện thoại, gọi một số người đến đây.

Những người này đều có y thuật rất xuất sắc. Tôi sẽ để họ ngồi ở đây khám bệnh ba ngày cứ coi đó như một phòng khám tình nghĩa!”

“Lâm thần y, anh sẽ không ra tay sao?”

Quan Hải Thanh lấy làm lạ hỏi.

“Tôi còn có chuyện gấp. Tạm thời không thể ra tay, nhưng yên tâm, tôi sẽ đảm bảo chữa khỏi cho những bệnh nhân này.

“Cái này… vậy được, Lâm thần y, tôi tin anh!” Quan Hải Thanh gật đâu.

Lâm Dương trực tiếp lấy điện thoại ra gọi cho Hùng Trường Bạch.

“Sư phụ!” Hùng Trường Bạch kính cẩn nói.

“Bảo Tần Bách Tùng mang theo một nhóm người đến đây, lấy danh nghĩa của học viện Huyền Y Phái đến đây khám bệnh.”

Lâm Dương giao nhiệm vụ rồi cúp điện thoại.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 281


Anh nhìn về phía cửa, đột nhiên nói với đệ tử của Phong Liệt bên cạnh.

“Anh lái xe cho tôi đi, chúng ta đi lên núi Sùng Tông!”

“Nói cái gì? Con điềm đó chạy rồi sao?”

Trong tiểu viện, Văn Hải sắc mặt trầm xuống, trừng mắt nhìn đám đệ tử tới báo tin trước mặt nói.

“Vâng …đúng vậy, cậu Văn …” đệ tử đó run lẫy bẩy, cẩn thận dè dặt nói.

Tuy nhiên, ngay khi những lời này rơi xuống, Văn Hải đã trực tiếp một chân đá vào mặt đệ tử đó.

Bùm!

Đệ tử đó lập tức ngã xuống đắt, với dấu chân hẳn sâu trêи mặt, sưng lên một mảng lớn nhưng anh ta không dám kêu la, chỉ có thể nặng nè đứng dậy cúi đầu xuống.

“Lập tức phái người đuồi theo cho tôi, nếu như không đem được con nhỏ đó về thì các anh cũng đừng quay lại nữa!”

Văn Hải lạnh lùng nói.

“Cậu Văn, con tiện nhân đó thực sự đã bị người của Phong Liệt đại sư mang đi rồi!” Đệ tử nói.

“Phong Liệt đại sư sao?” Văn Hải nhíu mày.

Đệ tử đó ngay lập tức đem toàn bộ ngóc ngách của sự: việc kể ra hết.

Vẻ mặt của Văn Hải ảm đạm vô cùng, nổi giận đùng đùng nói: “Một Phong Liệt nhỏ bé cũng dám chống lại Sùng Tông Giáo của chúng ta sao? Hừ, thật đúng là không biết sống chết! Phong Liệt đâu rồi? Tôi muồn thu dọn ông ta!”

“Anh Văn, anh đừng gấp, Phong Liệt đó không phải đã đã nói rồi sao? Con tiện nhân đó chỉ là được ông ta sắp xếp đến bệnh viện dưới núi chữa trị thôi. Yên tâm, Phong Liệt chắc chắn đang trông coi con tiện nhân đó, nếu không thì bản thân ông ta sẽ phải chịu tội thay cho con tiện nhân đó, ông ta cũng không phải là một kẻ ngốc, có lẽ nên biết đến quan hệ lợi hại trong đó.” Ứng Phá Lãng, người đã mặc quần áo đơn giản ở bên cạnh anh ta, cầm ly rượu bình tĩnh nói.

“Lập tức phái người đi đem con tiện nhân đó về ngay cho tôi!” Văn Hải trầm giọng nói.

“Chuyện này không vội!”

Không đợi đệ tử kia lên tiếng, Ứng Phá Lãng lại lần nữa xua tay.

“Cậu Ứng…”

“Anh Văn, hôm nay là ngày đại hỷ của anh, trước tiên vẫn nên ra ngoài tiếp đãi khách đã. Chuyện nhỏ này có thể gác sang một bên! Chuyện đại sự mới quan trọng.” Ứng Phá Lãng nói.

“Cậu Ứng, thật sự xin lỗi, xảy ra chuyện như thế này, thiết đãi không chu toàn, xin rộng lòng tha thứ.” Văn Hải vẻ mặt tràn đầy có lỗi.

“Không sao, nhưng mà có một điều tôi khá tò mò là Phong Liệt chắc là không quen biết con tiện nhân đó. Tại sao Phong Liệt lại thà liều mạng đắc tội với Sùng Tông Giáo cũng phải cứu con tiện nhân đó?”, Ứng Phá Lãng thờ ơ’ nói.

“Chuyện này tôi cũng không nghĩ ra được.” Văn Hải sờ sờ cằm cân nhắc nói.

“Bỏ đi, bỏ đi, nghĩ không ra thì thôi, bọn họ đều là nhân vật nhỏ, không cần quan tâm, Anh Văn, nhanh đi làm việc đi.”

Ứng Phá Lãng cười nhạt nói.

“Được rồi, cậu Ứng, vậy tôi đi trước, có chuyện gì thì cứ việc gọi.”

“Ù”

“Tiếp đãi cậu Ứng thật tốt cho tôi, nếu như cậu Ứng có cái gì không hài lòng, tôi hỏi tội các anh!” Văn Hải lạnh lùng hét lên với đám đệ tử của Sùng Tông Giáo xung quanh rồi mới xoay người rời khỏi viện.

Thời gian sắp đến, trêи dưới Sùng Tông Giáo vô cùng náo.

nhiệt.

Cửa núi giống như một cái chợ, đủ loại quý tộc ra ra vào vào.

Những người đến đây hôm nay không chỉ có các bác sĩ nổi tiếng từ nhiều nơi mà còn có rất nhiều ông lớn của các doanh nghiệp hay chính trị gia nỗi tiếng, đặc biệt là các đại gia tộc võ thuật của Trung Quốc cũng đã đến đây không ít.

Xét cho cùng, phạm vi liên quan của Sùng Tông Giáo tương đối rộng, cho dù là y học hay là võ thuật, bọn họ đều có liên hệ với nhau.

“Hahaha, chúc mừng, chúc mừng!”

“Chủ tịch Phương khách sáo rồi! Nào, mời vào trong!”

“Yo, sư phụ Sở? Ông cũng đến rồi sao? Mau, mời ngồi, mời ngồi!”

“Trương Vệ trưởng đến rồi sao? Mời vào trong!”

“Nhanh, lên rượu! Rượu đâu?”

Trong đại sảnh vô cùng ồn ào náo nhiệt, Sùng Tông Giáo lần này mở tiệc lớn mời khách, có hơn mấy trăm bàn, đương nhiên trọng tâm cũng chỉ có mười cái bàn bên trong, người ngồi ở bên trong đều là sự tồn tại của của những người trực tiếp lái xe lên núi. Địa vị hiển nhiên cao quý có thể nhìn thấy.

Văn Hải đi ra ngoài, tiếp đãi các vị khách quý.

Bồ của anh ta, chính là giáo chủ của Sùng Tông Giáo vẫn chưa xuất hiện.

Ông ta không thích các những trường hợp này cho lắm, nhưng mà nếu như thật sự có đại nhân nào đó đến, Văn Hải không thể trấn giữ được, ông ta vẫn không thể không ra mặt.

Đúng lúc này, một đệ tử vội vàng chạy tới, ghé sát bên tai Văn Hải thì thầm nói, “Cậu Văn, Kiếm Vương đến rồi!”

“Cái gì?”

Văn Hải sửng sốt một chút, sau đó vui mừng khôn xiết, lập tức hét to nói: “Mau gọi hết các vị trưởng lão đến, cùng tôi ra ngoài nghênh đón!”

“Vâng!”

Đệ tử đó chạy đi.

Không lâu sau, các vị trưởng lão của Sùng Tông Giáo tiếp rượu ở các bàn lần lượt đứng dậy, đi theo Văn Hải ra cổng lớn.

Lại nhìn thấy một ông cụ ăn mặc giản dị, tóc bạc da mồi đi tới trước cổng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 282


Trêи người ông cụ mặc áo sơ mi vàng như nghệ, trêи quần còn dính bùn và một đôi giày du lịch đã được vá lại.

Trông nó có vẻ vô cùng thanh bình, và hiển nhiên nó cực kỳ không phù hợp với khung cảnh sang trọng xung quanh.

Nhưng khi biết được thân phận của ông cụ, tất cả mọi người không khỏi tỏ vẻ kính nễ.

Thậm chí là các vị khách cao quý đó cũng lần lượt ngừng thảo luận, đặt ly rượu xuống và đứng dậy khỏi ghé.

“Vị này chính là Kiếm Vương mở núi sao?”

“Đây chính là truyền thuyết của Trung Quốc chúng ta!”

“Trời ạ, ông ấy cũng tới đây!”

“Không thể nào tin được!”

Một số người âm thầm bình luận.

Có người dường như chưa bao giờ nghe đến cái tên này, không khỏi tò mò hỏi.

“Kiếm Vương là ai vậy?”

Khi câu hỏi này được đưa ra, không ít người đã nhìn chằm chằm vào anh ta với ánh mắt như đang nhìn một tên ngốc.

“Cái gì? Đến Kiếm Vương còn không biết sao?”

“Nói thử đi!”

“Ha, thật sự là ếch ngồi đáy giếng, có biết Lâm thần y không?”

“Đương nhiên biết, một người đánh bại Hàn y vương, lật ngược tình thế cứu lấy Trung y!”

“Anh ta hiện tại cũng có thể nói là huyền thoại rồi, còn vị Kiếm Vương tiền bối này cũng chính là như vậy, nhưng mà ông ấy nổi danh sớm hơn Lâm thần y 30 năm. Lúc đó có mấy người từ nước R tiến vào khiêu chiến với cường giả võ thuật Trung Quốc. Lúc đó các gia tộc trong võ lâm đều gần như bị khiêu chiến sạch sẽ, cũng chính là Kiếm Vương tiền bối đã ra mặt đánh bại bọn họ, bảo vệ thể diện của giới võ lâm Trung Quốc, bây giờ biết rồi chứ? “

“Cái gì? Ba mươi năm trước đã nỏi tiếng trong một trận chiến sao?” Người đó há hốc mồm.

Ba mươi năm trước đã như vậy rồi, ba mươi năm sau…Vị Kiếm Vương tiền bối này còn đáng sợ đến mức nào nữa?

Ngay tức khắc, những người không biết Kiếm Vương là người như thế nào bây giờ đều trở nên kính trọng.

Đây mới là cao thủ võ thuật thực sự!

“Ông cụ này tới đây uống rượu.”

Kiếm Vương cũng không nói lời chúc mừng gì, trực tiếp mở miệng nói.

“Có, có có! Kiếm Vương tiền bối muốn uống rượu như thế nào đều không thành vấn đề! Mời đến đây ngồi!” Văn Hải vội vàng nói.

*Ò, nhưng mà ông cụ này cũng sẽ không thể uống rượu không của các anh. Khi lên núi, tôi đã nhặt được một khúc gỗ tốt, làm thành một thanh kiếm gỗ, cứ coi như đó là tiền rượu đi!” Kiếm Vương nói đến đây, một đứa trẻ mười máy.

tuổi ở bên cạnh bước về phía trước, đôi mắt sáng ngời, đen bóng rất là xinh đẹp, cậu ta cầm một chiếc hộp kiếm gỗ đưa cho Văn Hải.

Văn Hải cầm lấy mở ra, bên trong là một thanh kiếm gỗ tinh xảo.

Nhìn thấy thanh kiếm gỗ này, không ít người đầu óc mờ mịt.

Kiếm gỗ có thể làm cái gì?

Văn Hải cũng là như vậy.

“Thử xem!” Kiếm Vương thờ ơ nói.

“Cái này… không cần đâu?” Văn Hải cười có chút ngượng ngùng.

“Thử bổ vào cái bàn này đi!” Kiếm Vương chỉ vào cái bàn đá bên cạnh.

“Đó chính là đá cảm thạch!”

Văn Hải kinh ngạc.

“Chỉ là đá cẩm thạch nhỏ bé mà thôi! Anh đã không muốn thử thì bỏ đi, ông cụ này đi uống rượu.”

Kiếm Vương lắc đầu, hiển nhiên là không quan tâm, đi lên phía trêи.

Văn Hải nhíu mày, liếc nhìn thanh kiếm gỗ mặc dù tinh xảo nhưng lại mỏng manh này, cuối cùng vẫn quyết định thử một phen.

Chỉ nhìn thấy anh ta nâng thanh kiếm gỗ lên, với tất cả sức lực của mình, chém về phía viên đá cẩm thạch.

Thanh kiếm này không có man lực, hơn nữa còn không biểu hiện ra uy lực, mọi người cũng không quan tâm lắm.

Nhưng giây tiếp theo Loảng choảng!

Thanh kiếm sắc bén ngay lập tức bổ đá cẩm thạch thành hai nửa.

“ChàI!”

Tiếng la hét cảm thán ngay lập tức vang lên tại hiện trường, hoàn toàn sôi sục.

Tất cả khách khứa đều vây quanh, nhìn chiếc bàn đá bị chẻ đôi vô cùng kinh ngạc, trêи khuôn mặt của ai náy đều lộ ra vẻ không thể nào tin được.

Văn Hải cũng sững sờ.

Anh ta ngây ngốc nhìn bàn đá bị bổ đôi, sau đó lại nhìn kiếm gỗ trong tay, một lúc sau mới cười lớn thành tiếng.

“Kiếm tốt! Kiếm tốt! Thật không hỗ là Kiếm Vương, lại đây, lấy hủ trạng nguyên hồng của tôi ra đây, rót rượu cho Kiếm Vương tiền bói!” Văn Hải tâm trạng rất tốt.

Mặc dù bây giờ không có mấy người dùng kiếm, nhưng thứ này cũng được coi là một bảo bối, rất có giá trị sưu tầm, luôn tốt hơn so với những chiếc xe sang trọng, kim cương đó.

Các vị khách quý đều vô cùng kinh ngạc, ai nấy đều ca tụng Kiếm Vương là kỳ nhân.

Thanh kiếm gỗ tuỳ tiện chế ra này cũng đã khủng khϊế͙p͙ đến như vậy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 283


Trong đôi mắt của những người đó nhìn Kiếm Vương đều tràn đầy sự kinh ngạc.

Lúc này, lại một đệ tử khác vội vàng chạy tới.

“Cậu Văn, bà Minh Vũ của Kỳ Dược Phường đến rồi!”

“Hả?” Văn Hải sững sờ một chút, sau đó liền kϊƈɦ động và vui mừng.

Những đại nhân vật này Sùng Tông Giáo đều đã gửi thiệp mời đám cưới, nhưng bọn họ cũng không có hy vọng nhiều, dù sao những người này hoàn toàn đều là những nhân vật không tin tưởng vào Sùng Tông Giáo.

Đặc biệt là Kỳ Dược Phường này, đây chính là thánh địa trong lòng của rất nhiều lương y Trung Quốc.

Đặc biệt, bốn tổ chức lớn của Trung y: Nam Phái, Bắc Phái, Cổ Phái và Än Phái cực kỳ xem trọng Kỳ Dược Phường, không vì lý do gì khác, nguyên nhân là do Kỳ Dược Phường rất giàu các loại thuốc nổi tiếng trêи thế giới, rất nhiều dược liệu quý hiếm thậm chí là một số loại thuốc Trung Dược đã biến mắt, bọn họ đều có thể lấy nó ra.

Tầm quan trọng của nơi này không nói cũng biết.

Còn Minh Vũ cũng là người phát ngôn trêи danh nghĩa của Kỳ Dược Phường, sự xuất hiện của bà ấy đã chứng minh rằng Kỳ Dược Phường vẫn rất xem trọng Sùng Tông Giáo.

Văn Hải dẫn người lên trước chào hỏi, nụ cười trêи mặt dường như khó có thể biến mắt được.

Minh Vũ là một phụ nữ trung niên, trêи người mặc lễ phục, hiển nhiên rất là duyên dáng và sang trọng, bà ấy mỉm cười nói: “Văn Hải, xin chúc mừng.”

*“Dì Minh, dì khách sáo quá rồi, mau, mời dì ngồi! Cháu lập tức gọi bố ra ngoài chiêu đãi các dì thật tốt!” Văn Hải kϊƈɦ động nói.

Những người ở cấp bậc Kiếm Vương và Minh Vũ không phải là người mà anh ta có thể chắn giữ được, phải mời giáo chủ Văn Mạt Tâm đến.

“Haha, không cần đâu, bố của cậu không thích những dịp náo nhiệt như thế này, không cần phải đặc biệt đi gọi ông ấy. Lúc ông ấy phải ra thì sẽ ra thôi.”

*Dì Minh khách sáo rồi, Kiếm Vương tiền bối cũng ở đây, dì và ông ấy ngồi cùng một bàn đi.” Văn Hải cười nói.

“Ò? Lão Quỷ kia cũng đến rồi sao?” Minh Vũ đôi mắt sáng lên, cười haha đi về phía Kiếm Vương.

Kiếm Vương đến rồi, Minh Vũ cũng ở đây, không thể không nói tiệc cưới này của Văn Hải là vô cùng xa hoa.

Sau đó, rất nhiều người có thân phận phi thường cũng đã có mặt, các vị khách lại liên tục kinh ngạc, bị hào quang của những đại nhân vật này làm cho chấn động, đến nỗi mọi người đều quên mắt việc uống rượu.

Ứng Phá Lãng cũng đến rồi.

Anh ta có thân phận đặc biệt, cũng ngồi cùng với Kiếm Vương và những người khác, nhưng tất cả mọi người hiển nhiên cũng không biết rõ về thân phận của anh ta cho lắm, duy nhất chỉ có những đại nhân vật kia là âm thầm kinh ngạc, trong lòng thở dài rằng Sùng Tông Giáo càng ngày càng khủng khϊế͙p͙ rồi, đến vị này cũng có thể mời tới.

Còn tại thời điểm này, không biết là ai đã hét lên một tiếng.

“Giáo chủ đến rồi!”

Ngay khi lời này vừa rơi xuống, hiện trường vốn dĩ đang sôi sục ngay lập tức trở nên yên tĩnh vô cùng.

Tất cả mọi người đồng loạt nhìn ra ngoài hành lang.

Lại nhìn thấy một người đàn ông trung niên trong bộ lễ phục nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm túc bước vào.

Người đàn ông có lông mày rất rậm, khí phách hiên ngang, khuôn mặt chữ quốc, nét mặt không chút tức giận, uy nghiêm, đặc biệt là ánh mắt, dường như không có ai dám nhìn thẳng vào ông ta, đương nhiên, trừ cái này ra điều quan trọng nhát chính là khí chất của ông ta, rốt cuộc không hề thua kém so với Kiếm Vương kia và Minh Vũ.

Ngay khi ông ta vừa xuất hiện, tắt cả các khách mời đều đứng dậy.

“Chào giáo chủ!”

“Chúc mừng giáo chủ!”

“Xin chúc mừng, xin chúc mừng!”

Những giọng nói rơi xuống, trêи khuôn mặt của mọi người toàn bộ đều tràn ngập nụ cười.

Văn Mạt Tâm không có biểu cảm gì, nhưng ông ta vẫn chắp tay: “Cảm ơn, cám ơn các vị, mời ngồi xuống, ăn uống đi!”

“Cảm ơn giáo chủ.” Tiếng chào lại vang lên.

Sự xuất hiện của Văn Mạt Tâm đại diện cho việc bữa tiệc chính thức bắt đầu.

Ngay tức khắc chiêng trồng vang khắp trời, pháo nỏ lên.

Khung cảnh lễ hội, bầu không khí rất mạnh mẽ.

Còn ngoài cổng núi, có hai bóng người đang chậm rãi bước vào.

Một bà già và một cô gái trẻ.

Bà cụ tuổi tác đã lớn, có vẻ là đi không nổi nên phải nhờ cô gái đỡ.

Nhưng khuôn mặt xinh đẹp của cô gái cũng hơi tái nhọt, đi được hai bước đã thở hồn hển, trêи trán còn đang chảy mồ hôi lạnh đầm đìa.

“Như Thi, cháu không sao chứ?” Bà cụ vội vàng hỏi.

“Bà ơi, cháu không sao.” Liễu Như Thi lắc đầu, cố nặn ra nụ cười.

“Như Thi, cứ tiếp tục kéo dài như vậy cũng không phải là cách. Đợi chúng ta đến đây chúc mừng xong, bà nội sẽ đưa con đến gặp Lâm thần y đó.” Bà cụ vỗ vỗ bàn tay của cô gái nói.

Liễu Như Thi vừa nghe vậy, trong mắt hiện lên một tia khát khao, sau đó nhẹ nhàng gật đầu: “Vâng.”

“Đi thôi.”

Bà cụ nói rồi tiếp tục đi về phía cổng núi.

Nhưng chính tại đây Két!

Một chiếc xe ô tô đột ngột lao vào cổng, hơn nữa còn phanh gắp rồi dừng lại ở cổng núi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 284


Các đệ tử trước cổng núi đó đều kinh ngạc, cô gái và bà cụ cũng vội vàng nhìn xem.

Lại nhìn thấy những đệ tử đó đều đã vây quanh rồi.

“Có chuyện gì vậy?”

“Chiếc xe này hình như không thể lên núi?”

“Ai cho các anh lái xe lên núi? Xuống cho tôi!”

“Các anh là ai2 Gan lớn như vậy, ngay cả quy định của Sùng Tông Giáo chúng tôi cũng dám phá vỡ?”

“Xuống hết đi! Mau!”

Tiếng hét vang lên.

Các đệ tử đã đi kéo cửa xe rồi.

Nhưng đúng vào lúc này, cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc trang phục đời thường bước ra.

Liễu Như Thi bên này thấy vậy, toàn thân không khỏi run lên.

“Lâm Lâm thần y?” Cô lắm bẩm.

“Cái gì?”

Bà cụ sửng sốt trong giây lát, cũng vội vàng nhìn về phía đó.

Lại nhìn thấy Lâm thần y đó đang đi về phía cổng với vẻ mặt lạnh lùng

Trong một căn phòng, tam trưởng lão của Sùng Tông Giáo.

mặt không biểu cảm nhìn Phong Liệt đại sư trước mặt.

Còn Phong Liệt đại sư thì nặn ra nụ cười, hiển nhiên là vô cùng căng thẳng.

“Phong Liệt, Lạc Thiên đó thật sự đang ở dưới núi sao?”

Tam trưởng lão lạnh lùng hỏi.

“Đúng vậy, thật sự là ở đó, tôi vừa mới gọi điện thoại cho đệ tử! Vết thương của Lạc Thiên đã được xử lý xong rồi.

Sau khi băng bó, tôi sẽ bảo đệ tử đưa cô ấy lên núi!”

Phong Liệt đại sư vội vàng nói.

“Hừ, tốt nhất là như vậy, Phong Liệt, gan của ông cũng lớn lắm. Lại dám quản chuyện của Sùng Tông Giáo chúng tôi?

Ông có biết chuyện này là có ý gì không? Nếu không phải nể mặt sư phụ ông và Sùng Tông Giáo của chúng tôi có chút giao tình, ông cho rằng hôm nay ông sẽ sống yên sao?” Tam trưởng lão lạnh lùng hừ một tiếng nói.

“Phong Liệt sau này sẽ không bao giờ dám nữa. Tam trưởng lão đừng tức giận, đừng tức giận!” Phong Liệt lại cúi đầu xin lỗi một lần nữa, với thái độ thành khẩn.

“Bỏ đi, hôm nay là ngày đại hỷ của cậu chủ, cũng là người tới đây để chúc mừng, nếu như tôi ra tay, chuyện truyền ra ngoài thì quá khó nghe rồi, đi uống rượu thôi, ngày mai bảo đệ tử đem 10 triệu đến bồi thường, không được gây chuyện nữa, nếu không sẽ không xuống được ngọn núi này! “Tam trưởng lão sốt ruột vẫy tay.

“Vâng, vâng!”

Phong Liệt như trút được gánh nặng, vội vàng gật đầu bước ra ngoài.

Đợi đến khi ông ta trở lại chỗ ngồi, Hoắc Kiến Quốc đều đã uống một tràng rượu rồi.

Nhìn thấy ông ta đến, vẻ mặt của mọi người xung quanh đều lộ ra thần thái cười nhạo và mỉa mai.

“Yo, Phong Liệt đại sư, thế nào? Mùi vị không dễ chịu có phải không?” Người đàn ông bên cạnh nâng ly lên và cười lớn nói.

Phong Liệt không nói lời nào.

*Ngay cả Sùng Tông Giáo cũng dám đắc tội, Phong Liệt, tôi thấy não của ông bị giật rồi.” Hoắc Kiến Quốc không nóng không lạnh nói.

Trong mắt Phong Liệt lộ ra sự tức giận, vốn dĩ muốn nói cái gì đó, nhưng vẫn cố nén xuống, chỉ khit mũi một tiếng, không thèm quan tâm đến Hoắc Kiến Quốc.

Đã rơi xuống cuối ngọn gió rồi, ông ta cũng chỉ có thể nhẫn nhịn nuốt nước bọt vào trong.

Nhưng chính vào lúc này …

“Ôi chao!”

Một giọng nói đột ngột vang lên, sau đó một ly rượu đột nhiên đổ lên đầu của Phong Liệt đại sư.

Khuôn mặt của ông ta ngay lập tức bị rượu che lấp, trêи vai cũng ướt đẫm.

“Tên khốn, các người đang làm cái gì vậy?”

Phong Liệt vô cùng tức giận, đột nhiên đứng dậy, trừng mắt nhìn đám người Hoắc Ngạo đã đổ rượu vào người mình mà mắng chửi.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi chú Phong Liệt, cháu bị trượt chân, tai nạn, tai nạn, tất cả đều là tai nạn thôi!” Hoắc Ngạo vội vàng cúi đầu xin lỗi.

“Tên khốn! Rõ ràng chính là cố ý!”

“Muốn bị đánh hả!”

“Vừa rồi chúng ta đánh còn chưa đủ sao?”

Những đệ tử còn lại của Phong Liệt đập bàn, hung hăng đứng lên.

Làm sao có cái gì gọi là trượt chân? Kẻ ngốc cũng đều biết rằng việc này là do Hoắc Ngạo cố tình làm ra.

Những vị khách xung quanh liền sửng sót, đồng loạt nhìn về phía này.

Hoắc Kiến Quốc cười nhạt một tiếng: “Phong Liệt, sao vậy? Muốn làm náo loạn sao?”

Lời này vừa nói ra, những người của Sùng Tông Giáo ở xung quanh đều lần lượt nhìn về hướng này.

Thậm chí ngay cả Văn Mạt Tâm, giáo chủ ở phía trêи cũng liếc mắt nhìn về bên này một cái.

Vẻ mặt của Phong Liệt ngay lập tức trở nên khó coi đến cực điểm.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 285


Bây giờ thái độ của người Sùng Tông Giáo đối với ông ta rất không tốt, nếu như ông ta làm lớn chuyện ở đây, Sùng Tông Giáo chắc chắn sẽ không cho ông ta ăn quả ngon.

E rằng Hoắc Ngạo cũng đã nắm bắt được điểm này mới làm ra chuyện như vậy với ông ta.

“Phong Liệt, lại sao nữa vậy?”

Tam trưởng lão từ trong phòng đi ra với vẻ mặt u ám, vô cùng bát mãn nhìn chằm chằm vào ông ta.

“Đều ngồi xuống đi.”

Phong Liệt trầm giọng nói.

“Sư phụ!”

Một đám người đều nhìn Phong Liệt, nghiền răng nghiền lợi mà siết chặt nắm đắm.

“Ngồi xuống!”

Phong Liệt lại hét lên.

Các đệ tử trong lòng không cam tâm, chỉ có thể ngồi trở lại vị trí của mình.

“Mọi người, đều là hiểu lầm, không sao, không sao, mọi người uống rượu đi!”

Phong Liệt nặn ra nụ cười nhìn đám người của Sùng Tông Giáo, sau đó lại chắp tay với tam trưởng lão.

Tam trưởng lão hừ một tiếng, không nói gì.

Mọi người lúc này mới nhân nhượng cho khỏi phiền.

Nhưng những vị khách đã cười thầm, ánh mắt nhìn về phía Phong Liệt cũng tràn đầy giễu cợt.

Phong Liệt sắc mặt tái xanh, tay cằm ly rượu cực kỳ mạnh mẽ, ly rượu cũng bị ông ta cầm đến nứt vỡ.

“Đồ hèn nhát!”

Hoắc Kiến Quốc lắc đầu, lạnh lùng nói Phong Liệt nghiền răng nghiến lợi, hận không thể nhảy dựng lên cho Hoắc Kiến Quốc một đắm ngay bây giờ.

Nhưng ông ta biết rằng nếu như ông ta làm vậy thì sẽ hoàn toàn kết thúc.

Nhưng chính lúc này, ở cổng lớn đã có tiếng náo động, sau đó có một người vội vàng chạy vào.

“Sư phụ!”

Người đó hét lên một câu.

Phong Liệt kinh ngạc ngắng đầu nhìn lên, mới phát hiện ra đệ tử đó chính là Tiểu Vũ người lúc trước mà ông ta phái đưa Lâm Dương xuống núi.

“Tiểu Vũ, sao con lại trở về? Không phải đi cùng Lâm…”

Phong Liệt muốn nói điều gì đó, nhưng vào lúc này, ở phía sau Tiểu Vũ còn có một người đến.

Đó đương nhiên chính là Lâm Dương đã rời đi trước đó.

Chỉ nhìn thấy anh đi đến giữa đám khách, nhìn quanh một vòng rồi từ từ hét lên: “Giáo chủ của Sùng Tông Giáo… là ai2”

Giọng nói này, ngay lập tức khiến sảnh tiệc náo nhiệt trở: nên yên tĩnh vô cùng.

Vô số ánh mắt từ bốn phương tám hướng đều nhìn về phía người này, lại không có ai dám trả lời.

Người này là ai? To gan như vậy, vô lễ như vậy?

Không ít người trong lòng oán thầm Nhưng Lâm Dương lại thờ ơ không quan tâm đến bầu không khí kỳ quái của hiện trường rồi lại nói tiếp.

“Có ai có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc ai…là giáo chủ của Sùng Tông Giáo!”

Văn Mạt Tâm ở phía trêи mặt không biểu cảm, đặt ly rượu xuống bàn, chậm rãi đứng lên.

“Chàng trai trẻ, tìm giáo chủ này có chuyện gì sao?”

Một lời nói của Văn Mạt Tâm đã khiến bầu không khí xung quanh thoáng chốc đông cứng lại.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía con người không biết điều kia, có người cười lạnh, có người lại nghiền ngẫm.

Tuy mọi người đều không biết cậu trai này từ đâu chui ra, nhưng dám gây chuyện trong tiệc kết hôn của con trai giáo chủ Sùng Tông giáo thì chắc chắn là anh sẽ không có kết cục tốt rồi.

Hoắc Kiến Quốc bên này đầy vẻ kinh ngạc.

“Sao thằng cha này lại chạy về thế này?” Tịch Lưu Hương ngạc nhiên hỏi.

“Anh ta điên rồi hay sao? Lại dám chạy đến đây gây rối.”

Người bên cạnh sửng sốt nói.

“Ha ha, thằng cha này đúng là thú vị. Làm loạn ở Thượng Võ Quán chúng tôi thì cũng thôi đi, giờ lại đến gây chuyện ở Sùng Tông giáo nữa! Hay đấy! Hay đấy! Ha ha ha. Ba, lần này không được ra mặt đâu nha, néu không thì sẽ hại Thượng Võ Quán chúng ta đó!” Hoắc Ngạo nở nụ cười.

Mọi người vỗ tay liên tục, nhìn Lâm Dương với vẻ trêu tức.

“Quản ư? Hừ, trong tình huống thế này ba lấy gì để quản?

Đừng nói ba không quản, cho dù cậu ta cầu xin ba thì cũng vô dụng. Tự mình tìm chết, không trách người khác được.” Hoắc Kiến Quốc cũng hừ ra tiếng.

Lời Hoắc Ngạo nói hoàn toàn là dư thừa.

Vì từ chuyện khi nãy, Hoắc Kiến Quốc đã không thể để ý đến Lâm Dương được nữa rồi.

Dù sao thì theo như ông ta thấy, Lâm Dương đã dây dưa với Phong Liệt rồi, mà Phong Liệt là kẻ thù của Thượng Võ Quán ông ta. Lâm Dương làm vậy gần như ngang với làm phản rồi.

Còn về phần Phong Liệt thì đang ngây ra tại chỗ.

Ông ta biết thân phận của Lâm Dương.

Người này chính là thần y lâm tiếng tăm lừng lẫy Giang Thành.

Ông ta tưởng Lâm Dương sẽ dùng thân phận thần y Lâm để đến viếng thăm, bàn bạc chuyện về người bạn kia của anh với Sùng Tông giáo, thuận tiện giải vây cho ông ta.

Tuy thần y Lâm và Sùng Tông giáo chẳng có quan hệ gì, nhưng dựa vào danh tiếng và y thuật của thần y Lâm, Sùng Tông giáo không thể vì chút chuyện nhỏ này mà không nể mặt anh.

Nhưng điều khiến Phong Liệt ngàn vạn lần không ngờ tới là Lâm Dương lại xông ra l* m*ng như vậy, còn trực tiếp khiêu chiến giáo chủ Sùng Tông giáo!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 286


Người này… không phải là một kẻ điên hoàn toàn từ đầu đến chân đến chứ?

Phong Liệt đại sư sợ hãi nghĩ.

Nhưng người điên cũng sẽ không làm ra chuyện như: vậy…

Các đệ tử Sùng Tông giáo xung quanh phẫn nộ đứng dậy.

Có người muốn đi tới dạy dỗ cái tên không biết lễ độ này một phen, nhưng đã bị Văn Mạt Tâm cản lại.

“Chàng trai trẻ, hình như chúng ta không quen biết đúng không?” Ông ta thản nhiên hỏi.

“Không quen biết tôi cũng không sao, tôi nghĩ hẳn các người biết Lạc Thiên chứ?” Lâm Dương hỏi với vẻ mặt không chút biểu cảm.

Giọng nói càng thêm lạnh giá.

“Lạc Thiên?” Văn Mạt Tâm nhíu mày.

“Là đứa con gái mà Khởi Tố trưởng lão đưa về đó. Nói một cách nghiêm khắc thì cô ta còn có chút quan hệ thân thích với ngài đó ạ.” Người bên cạnh vội vã cẩn thận nói với Văn Mạt Tâm.

Lúc này, Văn Mạt Tâm mới bừng tỉnh.

Chỉ là từ trước đến nay, đối với những thân thích ở xa này, ông ta luôn không đẻ trong lòng.

“Lạc Thiên làm sao?” Văn Mạt Tâm lại hỏi.

Dù ông ta chẳng có kiên nhẫn gì, nhưng trong hoàn cảnh thế này, ông ta buộc phải thể hiện mình độ lượng, Nhưng lại thấy Lâm Dương chắp hai tay sau lưng, bình tĩnh nhìn Văn Mạt Tâm, thản nhiên nói: “Lạc Thiên là bạn tôi. Vừa nãy tôi thấy cô ấy bị thương rất nặng. Khởi Tố đâu rồi? Tôi hẳn là đã nói với bà ấy là tôi sẽ tới Sùng Tông giáo đón cô ấy. Sao vậy? Mấy người không nhận được tin tức này sao?”

Câu nói này đã là vô cùng không khách sáo rồi.

Không ít người đều hít ngược khí lạnh.

Người này đang làm gì vậy?

Chất vấn Văn Mạt Tâm ư?

Rốt cuộc anh đang nghĩ gì? Trong đầu anh chứa cái gì vậy?

Mọi người túa mồ hôi lạnh, đồng loạt nhìn chằm chằm vào Lâm Dương.

Văn Mạt Tâm nhíu mày, quay đầu nói với Văn Hải bên cạnh: “Có chuyện này sao?”

“Chưa từng nghe qua ạ.” Văn Hải lắc lắc đầu.

Thực ra Văn Hải có biết, nhưng anh ta không coi là chuyện quan trọng.

“Vậy à. Chàng trai trẻ, có phải cậu nhằm lẫn rồi không?”

Văn Mạt Tâm nhìn về phía Lâm Dương, trêи mặt lộ vẻ nghiêm túc: “Nếu cậu tới uống rượu thì mời ngồi, hôm nay là ngày vui lớn của con trai tôi, tôi không muốn phá hỏng hứng thú của mọi người. Nếu không phải đến chúc mừng uống rượu thì cửa ở bên đó. Nếu cậu tự rời đi, tôi vẫn sẽ không so đo.”

Văn Mạt Tâm đã rất nẻ mặt rồi, nhưng quan khách hai bên thì đều không nhịn được mà mở miệng nói.

*Này cậu trai, mau cút đi. Đây đâu phải là nơi để giở thói ngang ngược.”

“Giáo chủ đã khoan hồng độ lượng rồi, còn không mau quỳ xuống cảm ơn giáo chủ đi? Nếu là ngày thường, e rằng ngay cả tro cốt cậu cũng không còn rồi.”

“Còn không mau quỳ xuống?”

“Quỳ xuống tạ ơn đi! Thứ chó mái!”

“Giáo chủ tha thứ nhưng chúng tôi không tha thứ đâu.

Cánh cửa này có thể ra được, nhưng bắt buộc phải là bò ral”

Khách khứa nhao nhao ầm ï, thậm chí còn có người đứng ra, trực tiếp chặn trước mặt Lâm Dương, bắt anh lập tức quỳ xuống.

Hiện trường sôi sục lên.

Những vị khách này đều nhao nhao muốn thể hiện bản thân, muốn lấy lòng Văn Mạt Tâm.

Bọn họ đều không phải kẻ ngốc, cũng đều hiểu vì sao Văn Mạt Tâm lại có thể nhẫn nhịn như vậy. Nói cho đến cùng còn không phải là vì không muốn so đo gì với hạng vô danh hay sao? Nếu không, sẽ chỉ hủy hoại thân phận mà thôi.

Nhưng bọn họ thì khác.

Vì khi những khách khứa ở đây đang chỉ trích gắt gao, thậm chí là chửi rủa Lâm Dương thì Văn Mạt Tâm đã không lên tiếng, chỉ yên lặng quan sát Lâm Dương trở thành mục tiêu công kϊƈɦ của mọi người.

“Ba, đi uống rượu với Kiếm Vương tiền bối và mọi người đi. Người này để con xử lý!” Văn Hải đi tới, tháp giọng nói.

“Xử lý âm thầm thôi, đừng làm lớn chuyện.” Văn Mạt Tâm nói.

“Yên tâm đi ba, con biết chừng mực mà.”

Văn Hải gật đầu.

Văn Mạt Tâm quay người đi về phía bàn của máy người Kiếm Vương.

Hiển nhiên ông ta thực sự không có hứng thú với những người như Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương bên này thì không hài lòng rồi.

Anh nhìn Văn Mạt Tâm với vẻ mặt không chút biểu cảm, lại mở miệng nói: “Sùng Tông giáo, tôi cho các người thời gian mười giây để suy nghĩ, lập tức giao người đã làm Lạc Thiên bị thương ra đây! Nghe thấy chưa?”

Lời vừa dứt, xung quanh đã có tiếng cười phá lên.

“Mười giây? Mười cái mẹ mày ấy! Tưởng mình là cái thá gì chứ?”

Một gã cao to không nhịn được nữa, hung hăng vung một cái tát về phía mặt của Lâm Dương.

Với bàn tay đều vét chai của anh ta, một cái tát này giáng xuống, e là sẽ đánh cho rụng cả răng mắt.

“Thằng ranh!”

Phong Liệt bên này biến sắc, mạnh mẽ đi lên.

Đám người Thượng Võ Quán Hoắc Kiến Quốc cười lạnh không ngừng.

Nhưng ngay lúc cái tát đó chuẩn bị đánh chúng Lâm Dương thì sắc mặt anh đột nhiên lạnh xuống, chợt trở tay giữ chặt lấy cổ tay gã cao to kia.

Cú tát lập tức cứng lại giữa không trung, không thể tiến thêm nửa phần.

Sau đó, một cánh tay khác của Lâm Dương hóa thành dao, hung hăng đập lên cánh tay của gã cao to kia.

Rắc!

Tiếng xương cốt đứt gãy vang lên.

Liền thấy cả cánh tay gã cao to kia trực tiếp bị Lâm Dương đánh gãy, một nửa cánh tay bị chặt thẳng đứt xuống.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 287


Máu tươi bắn tung tóe, xương trắng ghê rợn trực tiếp lộ ra dưới ánh mặt trời, cảnh tượng vô cùng khủng bó chói mắt.

“Cái gì?”

Bốn phía thất kinh.

Văn Hải hoảng hốt, mắt trọn trừng lên vô cùng lớn.

Văn Mạt Tâm đang uông rượu bên trêи cũng không khỏi nhíu mày lại.

Duy chỉ có hai người đứng ở cửa là có vẻ bình tĩnh.

Chiêu dùng tay làm đao này của Lâm Dương, có thể nói là chém vàng chặt ngọc, vô cùng tàn nhẫn.

Anh cầm nửa cánh tay kia lên, yên lặng nhìn chằm chằm Văn Hải trước mặt.

Về phần gã cao to thì sớm đã ôm tay lăn lộn dưới đất rồi.

Tiếng kêu la thê thảm xé rách cả bầu trời.

Văn Hải biến sắc, không biết làm thế nào.

Người hung bạo như vậy, hiển nhiên là lần đầu anh ta thấy.

Có điều Lâm Dương không làm gì Văn Hải nữa, mà chỉ quay người nhìn đám người xung quanh.

“Vừa nãy không phải anh chửi tôi không có mẹ sinh không có cha dạy sao?” Lâm Dương chỉ vào một người đàn ông có dáng người gầy yếu trong đám.

*A… Tôi… Tôi…” Người đàn ông há miệng, run rẩy nhưng lại không nói nên lời.

Lâm Dương trực tiếp đưa tay ra túm tóc anh ta, kéo anh ta ra ngoài, sau đó một chân hung hăng đạp lên ngực anh ta.

Rắc!

Tiếng xương gãy lại vang lên.

Người đó bay thẳng ra khoảng cách xa cả hơn ba mét rồi đập lên tường, khiến bức tường nứt ra vô số vét. Sau đó anh ta mới dần dần rơi xuống. Người thì đã hôn mê, trong miệng toàn là máu, ngực lõm xuống một mảng lớn, cũng không biết là sống hay chết.

“AI”

Mọi người sợ đến nỗi vội vã lui về phía sau, trêи mặt đều cắt không còn giọt máu.

“Sao? Vừa nãy có phải mắng tôi là thứ chó má không?”

Lâm Dương lại chỉ một người nữa.

*Tôi không có! Không phải tôi!” Người đó kêu la thảm thiết.

Nhưng cũng không thoát được sự báo thù của Lâm Dương. Anh ta bị ném ra ngoài, trầy da tróc thịt, hôn mê bất tỉnh.

Khách khứa trở nên rối rắm, hiện trường lập tức hỗn loạn vô cùng.

“Văn Hải, đang làm gì thế hả? Còn không mau bắt người này lại?”

Văn Mạt Tâm hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng nói.

Văn Hải như mới vừa bừng tỉnh khỏi cơn kinh ngạc, lập tức quát lên: “Người đâu, bắt anh ta lại cho tôi!”

“Vâng!”

Một số lượng lớn đệ tử của Sùng Tông giáo xông ra từ bốn phương tám hướng.

Những người này đều từng luyện võ, ai nấy đều cơ cắp cường tráng khắp người, như rồng như hổ, khí thế kh*ng b*.

Các trưởng lão nhao nhao đứng dậy, bảo vệ trật tự hiện trường.

“Mọi người bình tĩnh đừng nóng vội, không cần lo lắng đâu. Chúng tôi sẽ bảo vệ sự an toàn của mọi người.”

*Xảy ra chút vấn đề nhỏ, nhưng đừng hoảng sợ. Có giáo chủ ở đây, chuyện này sẽ được giải quyết rát nhanh thôi.

“Xin mọi người bình tĩnh.”

Theo tiếng hô của các trưởng lão, đệ tử bón phương tám hướng đã bổ nhào về phía Lâm Dương.

Phong Liệt và đám người của Thượng Võ Quán đều ngây ra nhìn.

Mọi người bị sự tàn bạo của Lâm Dương làm cho chấn kinh cả rồi.

Nhưng hiện giờ Sùng Tông giáo nghiêm túc lên rồi. Anh lấy gì để đối chọi với bọn họ?

“Tôi không tin thằng cha kia còn có thể đối phó được cao.

thủ của Sùng Tông giáo.” Hoắc Ngạo bừng tỉnh khỏi sự kinh hãi do cú đánh vừa rồi của Lâm Dương mang lại, nghiền răng nói.

Thực lực của Lâm Dương đúng thật là nằm ngoài dự liệu của anh ta. Nhưng theo những gì anh ta thấy, một người dù có mạnh hơn đi chăng nữa thì cũng đâu thể là đối thủ của cả một tông được?

Chỉ là.. ở đây không có máy ai hiểu được Lâm Dương.

Thậm chí là Liễu Như Thi đang đứng ngoài cửa kia.

Cô ấy đang kinh ngạc mà nhìn Lâm Dương.

Chỉ thấy Lâm Dương tung ba đấm hai đá, tốc độ nhanh như điện xẹt, không có bất cứ chiêu thức nào là màu mè làm dáng gì cả, cú nào cũng đánh vào da thịt, hung hăng nện xuống.

Rằm! Rằm! Rầm! Rầm! Rầm!…

Tiếng vang trầm đục phát ra.

Không lâu sau, những người của Sùng Tông giáo xông tới đều bị đánh bay ra. Từng người ngã xuống đất, đầu váng mắt hoa, mặt mũi tím xanh.

Một cú đánh liền xử lý xong một người…

Xung quanh lại rơi vào yên tĩnh.

Mọi người nghẹn họng trân trối, ngây ra mà nhìn.

Khoảnh khắc này, thậm chí ngay cả Vân Mạt Tâm, Kiếm Vương và Minh Vũ đều không khỏi ngừng uống rượu, quay đầu nhìn về phía này.

“Đây chính là thần y Lâm sao?” Bà lão bên này hé miệng lầm bằm hỏi.

“Là anh ấy… Nhưng cũng không phải là anh ấy… Như Thi không nhìn thấy được người này.” Liễu Như Thi khẽ thở dài một tiếng. Đôi mắt sáng như trời sao vẫn luôn đặt trêи người anh, hồi lâu vẫn không thể dời đi.

*Xem ra hôm nay Sùng Tông giáo hơi phiền phức rồi đầy.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 288


Ứng Phá Lãng tiếp tục uống rượu, tự nói một mình với vẻ mặt bình tĩnh.

“Đám vô tích sự này!” Văn Hải giận dữ không thôi, gào thét với đám đệ tử ngã dưới đất.

“Cậu chủ, chúng… chúng tôi…”

Các đệ tử há miệng nhưng lại không biết thanh minh thế nào.

Thậm chí, bọn họ còn không nhìn rõ tay chân của Lâm dương. Vậy thì còn nói gì nữa? Người này đâu phải là người bình thường chứ.

Nhưng thứ Văn Hải coi trọng lại là thể diện của bản thân mình đã mất hết rồi, Sùng Tông giáo làm trò hề cho cả thiên hạ!

“Người đâu! Đánh tiếp cho tôi, đánh đến khi nào đánh chết tên này mới thôi. Tôi không quan tâm anh ta là ai, dám gây chuyện ở hôn lễ của tôi thì tôi nhất định phải khiến anh ta chết tại đây. Lên cho tôi!” Văn Hải giận rồi, trực tiếp gào lên thành tiếng.

Bốn phương tám hướng lại có đệ tử Sùng Tông giáo tràn ra với số lượng lớn.

Nhưng đúng lúc này, Văn Mạt Tâm lại đứng dậy.

“Văn Hải, dừng tay lại đã!”

“Bal” Văn Hải quay ngoắt đầu lại, nhìn Văn Mạt Tâm với vẻ không thể tin nồi.

“Đừng để phẫn nộ che mờ đôi mắt.” Văn Mạt Tâm thản nhiên nói, sau đó lại nhìn về phía Lâm Dương, mở miệng: “Anh bạn này, rốt cuộc cậu là ai2”

Cuối cùng Văn Mạt Tâm đã nhìn thẳng vào Lâm Dương rồi.

Dù sao thì có thể có thân thủ như vậy, chắc chắn không phải là người bình thường.

“Thần y Lâm, Giang Thành!”

Lâm Dương cũng không che giấu, trực tiếp báo danh hiệu.

Lời vừa dút, hiện trường thoáng chốc đã vỡ tung.

“Cái gì? Thần y Lâm của Giang Thành ư?”

“Thần y Lâm lại chạy đến tận đây?”

“Trời ơi, anh ta chính là thần y thiếu niên đánh bại Hàn Y Vương đó sao?”

“Nhìn còn trẻ hơn trong lời đồn ấy nhỉ!”

“Nghe nói anh ấy còn là CEO của tập đoàn Dương Hoa nữa đói”

“Chậc chậc chậc, khó trách lại dám một mình xông vào Sùng Tông.”

Khách khứa nhao nhao lên tiếng. Có người tán thưởng có người khâm phục, lại càng có người lớn tiếng khen ngợi.

So với lúc trước, thái độ có thể nói là đã quay ngoắt một trăm tám mươi độ.

Văn Mạt Tâm cũng không khỏi kinh ngạc, lập tức gật gật đầu: “Thì ra là thần y Lâm ở Giang Thành đến thăm, chúng tôi thật đúng là được vinh hạnh mà sợ hãi. Thần y Lâm, tôi không biết trước đây có hiểu lầm gì, vẫn xin mời cậu ngồi. Có chuyện gì chúng ta ngồi xuống rồi nói.”

Đối với thần y Lâm, Sùng Tông giáo không thể không tôn trọng.

Phải biết, thần y Lâm mới trẻ thế này mà đã được coi là truyền thuyết rồi. Sau này thì sao?

Đừng nói Văn Mạt Tâm coi trọng, Minh Vũ cũng nhìn Lâm Dương với hai mắt phát sáng. Cho dù là Kiếm Vương vẫn luôn uống rượu chẳng để ý đến ai kia cũng không khỏi nhìn về phía bên này.

Nhưng… Lâm Dương không có hứng thú ngồi đây uống rượu.

Anh lại lạnh lùng nhìn chằm chằm Văn Mạt Tâm, vẻ mặt không chút biểu cảm, nói: “Cho nên, Sùng Tông giáo các người đến tận bây giờ vẫn không chịu giao người đã đánh Lạc Thiên bị thương ra cho tôi sao?”

Nghe câu này, Văn Mạt Tâm lại nhíu mày.

Sắc mặt Văn Hải có chút căng thẳng.

Anh ta không ngờ thần y Lâm lại chạy đến đây hỏi tội.

“Thần y Lâm, vết thương của Lạc Thiên… Thực ra cũng có mắy phần nguyên do là ngoài ý muốn.”

Văn Hải chần chừ một lúc.

Nhưng anh ta vừa dứt lời, Lâm Dương đã đưa tay ra túm lấy cổ áo anh ta nhanh như điện xet, kéo anh ta tới.

Toàn thân Văn Hải run lên, nhìn về phía trước, chỉ thấy mặt Lâm Dương gần như sắp dán lên mặt anh ta, một đôi mắt rét lạnh nhìn chằm chằm anh ta.

*Nói vậy thì anh biết là ai làm Lạc Thiên bị thương đúng không? Hay là… anh chính là người gây ra vét thương của Lạc Thiên?”

Nhìn đôi mắt lạnh giá tàn nhẫn đó, thân thể Văn Hải không nhịn được mà bắt đầu run lẫy bảy…

“Công tử!”

“Làm gì thế hả?”

“Mau buông công tử ra!”

Người của Sùng Tông Giáo thấy cảnh tượng này đều cuống cả lên.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 289


Các trưởng lão cũng không ngồi yên được nữa, vội vã đi tới.

Nhưng cũng chỉ có người của Sùng Tông Giáo dám nhúc nhích, khách khứa đã không còn ai muốn can dự vào chuyện này nữa rồi.

Chưa nói tới việc kết cục của mấy người trước đó thê thảm đến mức nào, chỉ nói đến thân phận của người này thôi, đó là thần y Lâm tiếng tăm lừng lẫy đó, bọn họ nào muốn trêu chọc vào chứ.

Có điều các quan khách không trêu chọc vào sẽ bình yên vô sự rồi, nhưng có một nhóm người lại thấy tim đập loạn, sắc mặt vô cùng phức tạp.

Đó là đám người của Thượng Võ Quán.

Hoắc Kiến Quốc liên tiếp lùi về phía sau hai bước, thân người cũng có chút đứng không vững được nữa rồi.

Hoặc Ngạo và Tịch Lưu Hương sớm đã như bị sét đánh, ngây ra tại chỗ.

Những người còn lại cũng vậy. Có rất nhiều người còn tưởng mình nghe làm, hỏi người bên cạnh rằng rốt cuộc người này có phải là thân y Lâm thật hay không.

Nếu thật sự là thần y Lâm, vậy thì lần này to chuyện rồi.

Người của Sùng Tông Giáo vốn muốn đi lên, nhưng liên tưởng đến thân phận của người này, cũng không khỏi trở nên do dự.

“Người này không phải thần y Lâm. Anh ta chỉ là một học trò của Hùng Trường Bạch mà thôi!”

Đúng vào lúc này, Hoắc Ngạo đột nhiên bước lên phía trước, lớn tiếng la lên.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía Hoắc Ngạo.

Hoắc Kiến Quốc cũng nhìn con trai mình.

“Hoắc Ngạo, anh… nói gì cơ? Người này không phải là thần y Lâm ư?” Văn Hải vẫn còn đang bị Lâm Dương túm lấy, run rẫy hỏi.

“Thực ra người này đi theo chúng tôi tới đây. Anh ta là học trò của Hùng Trường Bạch, nói là tới để va chạm với xã hội. Anh ta căn bản không phải thần y Lâm gì cả, mọi người đừng để bị anh ta lừa!” Hoắc Ngạo lớn tiếng nói.

Trong mắt anh ta ngập tràn lạnh lẽo.

Hiển nhiên, anh ta không tin!

Anh ta có chết cũng sẽ không tin!

Anh ta cũng không thể chấp nhận được sự thật này.

“Học trò của Hùng Trường Bạch ư?”

Có người nhìn về phía Hoắc Kiến Quốc với vẻ nghỉ hoặc.

Hoắc Kiến Quốc chần chừ một lúc rồi gật gật đầu, nói: “Không sai, người này đến Thượng Võ Quán của chúng tôi đúng thật là do Hùng Trường Bạch ủy thác, nói là muốn chúng tôi dẫn cậu ta đến Sùng Tông Giáo mở mang kiến thức, nên chúng tôi liền dẫn tới đây. Nhưng người này quá ngang tàng, Thượng Võ Quán chúng tôi không liên quan gì đến cậu ta hết!”

Lúc này, Hoắc Kiến Quốc chỉ muốn phủi sạch quan hệ.

Đương nhiên, trừ điều này ra, ông ta cũng không muốn để Lâm Dương được như ý. Nếu người này thật sự mạo danh thần y Lâm để cáo mượn oai hùm thì tại sao ông ta lại không vạch trần anh chứ?

Hơn nữa… ông ta cũng không tin!

Nhưng ông ta vừa dứt lời, không ít người có mặt ở đây đều thấp giọng ò lên.

“Vậy thì không sai rồi.”

“Người này… chắc chắn là thần y Lâm!”

Tiếng người nói hỗn tạp không ngừng vang lên.

Hoắc Kiến Quốc liền bối rồi.

Hoắc Ngạo cuống lên: “Này, rốt cuộc các người có nghe thấy lời ba tôi nói không vậy? Làm sao anh ta là thần y Lâm được? Các người đều bị ngu hết rồi à?”

*Người ngu là cậu đấy!” Một vị khách bên cạnh cười lạnh, nói: “Lế nào Thượng Võ Quán các người còn chưa nhận được tin tức sao? Nam Phái của Hùng Trường Bạch đã không còn nữa rồi!”

“Cái gì cơ?”

Hai cha con Hoắc Kiến Quốc và Hoắc Ngạo như bị sét đánh.

“Hơn nữa, nghe nói người tiêu diệt Nam Phái này chính là thần y Lâm. Hiện giờ, cả Nam Phái đã nghe theo lệnh thần y Lâm rồi. Tuy Hùng Trường Bạch là viện trưởng của Nam Phái, nhưng bản thân ông ta trước nay không nhận đồ đệ.

Đây là chuyện mọi người đều biết. Giờ đột nhiên có một người tự xưng là đồ đệ của Hùng Trường Bạch tìm tới cửa, anh ta không phải thần y Lâm thì còn là ai được nữa?

Còn có ai có thể có năng lực lớn như vậy, có thể khiến Hùng Trường Bạch ra mặt? Các người chưa từng nghĩ đến vấn đề này sao?” Vị khách đó nói tiếp.

Những lời này thốt ra, sắc mặt hai cha con họ đều trắng đến cực điểm, không đứng vững nồi nữa.

Về phần người của Thượng Võ Quán thì đều đã mang sắc mặt như tro tàn, còn có người bắt đầu run rầy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 290


Vừa nghĩ đến những chuyện họ làm với Lâm Dương lúc trước, bọn họ liền hối hận và sợ hãi vô cùng.

Lâm Dương thì không có hứng thú với người của Thượng Võ Quán. Đối với anh mà nói, Hoắc Ngạo cũng chỉ là một tên hề mà thôi.

“Anh còn chưa trả lời câu hỏi của tôi đâu!” Lâm Dương tiếp tục nhìn chằm chằm vào Văn Hải trước mặt, nói với vẻ mặt không cảm xúc.

“Cái này… Tôi…”

Văn Hải há miệng, cả người run rẩy mãnh liệt nhưng lại không biết nên nói gì cho phải.

Nhưng đúng lúc này, Ứng Phá Lãng bên này đột nhiên buông chén rượu xuống, thản nhiên hô lên một tiếng: “Thần y Lâm, đừng làm khó Văn Hải nữa. Lạc Thiên là do tôi đánh bị thương.”

“Hửm?”

Lâm Dương chuyển ánh mắt nhìn về phía Ứng Phá Lãng.

Chỉ thấy anh ta vô cùng bình thản mà rót cho mình một ly rượu, nhấp một ngụm, bình tĩnh nhìn Lâm Dương, nói: “Tay của cô ta cũng là do tôi đạp, cũng là tôi ép cô ta nhảy xuống từ một nơi cao như thế, không liên quan gì đến Văn Hải. Thả anh ta ra đi.”

“Cậu Ứng…” Vẻ mặt Văn Hải đầy phức tạp.

“Được”

Lâm Dương gật gật đầu, buông tay ra, đi về phía Ứng Phá Lãng.

Sải bước rất nhanh!

Hành động này của anh khiến vô số người của Sùng Tông Giáo kinh ngạc biến sắc.

“Cản cậu ta lại!”

Một vị trưởng lão của Sùng Tông Giáo quát lớn.

Đám đệ tử bất chấp tất cả mà xếp hàng thành một bức tường chắn bằng người, chặn trước mặt Lâm Dương.

“Thần y Lâm, tôi nói cho anh biết, thân phận của cậu Ứng đặc biệt, không ai làm tổn hại tới anh ấy được. Đừng nói là thần y Lâm của Giang Thành, cho dù là hoàng đế cũng không đụng tới cậu ứng được đâu. Nếu không, trêи đời này không ai cứu được!” Văn Hải đi lên phía trước, lạnh lùng nói.

Những người còn lại của Sùng Tông Giáo cũng bày tỏ quyết tâm.

Lúc trước, bọn họ vẫn còn có chút kiêng dè với Lâm Dương nhưng lại chưa từng nghĩ tới chuyện Lâm Dương muốn đụng tới Ứng Phá Lãng, bọn họ sẽ xông lên không chùn bước, không có nửa phần do dự.

Xem ra thân phận của Ứng Phá Lãng này thật sự là không bình thường!

“Sao? Thần y Lâm, giò chắc anh rất tức giận đúng không?

Chỉ là… anh có thể làm gì tôi nào? Muốn làm gì tôi hả?”

Ứng Phá Lãng thản nhiên nói, trong mắt xẹt qua vẻ ung dung nhàn nhạt.

Có lẽ là cả này hôm nay, chỉ có Lạc Thiên và thần y Lâm này là khiến anh ta có chút hứng thú thôi…

“Tránh ra.”

Lúc này, Lâm Dương khẽ quát lên một tiếng.

“Thần y Lâm, anh không nghe thấy lời chúng tôi nói sao?”

“Tôi thấy anh điên rồi đáy.”

Người xung quanh vô cùng bắt ngờ.

Nhưng Lâm Dương hoàn toàn không quan tâm.

Hôm nay anh đến chính là muốn báo thù, dù là hoàng đề cũng không ngăn cản được anh.

Anh không nói gì nữa mà là dùng hai ngón tay cầm hai cây châm bạc lên, đâm vào người, sao đó đi về phía trước.

Trong thoáng chốc, mọi người đều trở nên yên tĩnh.

Thần y Lâm thế này là muốn ra tay thật ư?

Vô số đôi mắt đều gắt gao nhìn anh chằm chằm.

Ngay cả Ứng Phá Lãng cũng nhìn Lâm Dương với vẻ khá kinh ngạc.

Một giây sau…

Rằm!

Lâm Dương đột nhiên tung một cú đá đạp đệ tử Sùng Tông Giáo trước mặt mình lăn ra, sau đó bước nhanh một bước, thân như điện xẹt, tắn công về phía Ứng Phá Lãng.

Nắm đắm như vũ bão, thế không thể chống đỡ!

Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một cây kiếm gỗ đột nhiên vươn ra từ bên cạnh, chắn trước nắm đắm của Lâm Dương.

“Chàng trai trẻ… uống rượu đi, đừng làm người khác bị thương nữa. Huống hồ là người này… không thể làm tổn thương được.”

Giọng nói thản nhiên truyền tới.

Mọi người chăm chú nhìn sang, đều không tin vào những gì mình thấy.

Chủ nhân cây kiếm gỗ này lại là Kiếm Vương…
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 291


Ngay cả Kiếm Vương cũng đứng ra bảo vệ Ứng Phá Lãng… Rốt cuộc Ứng Phá Lãng này là thần thánh phương nào vậy?

Phải biết, ngay cả Văn Mạt Tâm mà Kiếm Vương cũng có thể không nể mặt, vậy mà lại ra mặt vì Ứng Phá Lãng này…

Những khách khứa không biết thân phận Ứng Phá Lãng đều kinh ngạc.

Lâm Dương lại hoàn toàn không quan tâm.

Đối với anh, người cản đường anh thì chính là kẻ địch của anh.

Anh trở tay đập mạnh lên cây kiếm gỗ.

Sau đó, thanh kiếm gỗ rung mạnh một cái. Một luồng sức mạnh truyền tới từ bên trêи, Lâm Dương cũng không hiểu võ công, bị sức mạnh này làm cho phải lui ra.

Mọi người đều sáng bừng hai mắt.

“Này cậu nhóc, cậu còn muốn ra tay à? Thật đúng là không biết tốt xấu!” Kiếm Vương hình như có hơi không vui, tự mình nuốt một ngụm rượu xuống, lạnh lùng nói.

“Thần y Lâm, nhìn thấy chưa? Ngay cả Kiếm Vương cũng bảo vệ tôi, anh lấy cái gì để đấu với tôi? Tôi không biết anh có quan hệ gì với Lạc Thiên, nhưng tôi hi vọng anh có thể tự biết lấy mình, đừng vì một người phụ nữ mà chôn vùi tương lai của anh!”

Nói xong, Ứng Phá Lãng đổ ly rượu trong tay xuống, tưới hết rượu trong ly lên giày, thản nhiên nói: “Người khác đều kính anh, vì y thuật anh cao minh. Nhưng trong mắt tôi, anh chỉ là thứ đồ bỏ đi thôi. Thần y Lâm, tôi cho anh một cơ hội. Chỉ cần anh bò tới đây, ɭϊếʍ sạch rượu trêи giày tôi, tôi sẽ tha cho anh một mạng. Thế nào?”

Lời nói vừa thốt ra, những người chắn trước mặt Lâm Dương liền tự động nhường lối.

Thậm chí, ngay cả Kiếm Vương cũng quay về vị trí của mình, tiếp tục ăn uống.

Lâm Dương yên lặng chăm chú nhìn tất cả những điều này. Cuối cùng anh cũng xem như đã biết vì sao Lạc Thiên lại có hết sức muốn anh rời đi, cũng đã hiểu vì sao những người này lại sợ Sùng Tông Giáo như thế.

Mỗi một người ở đây, anh đều đã không thể lấy những người anh từng tiếp xúc trước đây ra để so sánh được nữa.

Trong thời khắc này, những thứ lấy ra để so đấu tuyệt đối không chỉ đơn thuần là năng lực nữa rồi.

“Thú vị, thú vị đấy…”

Lâm Dương mỉm cười.

Trong nụ cười ấy ngập tràn sự tàn nhẫn.

Mọi người xung quanh đều lộ vẻ khó hiểu.

“Người này làm sao thế nhỉ?”

“Không phải là thần y Lâm bị kϊƈɦ động nên đầu óc không được bình thường nữa đấy chứ?”

“Có thể nha… Dù sao thì người đó là người mà ngay cả ngài Kiếm Vương cũng bằng lòng ra mặt thay mà. Tuy thần y Lâm tuổi trẻ tài cao, nhưng muốn so với người kia thì vẫn còn kém nhiều lắm…”

Khách khứa nhỏ giọng bàn tán.

Văn Hải bên này nở nụ cười, nói với Lâm Dương: “Thần y Lâm, anh không nghe thấy lời cậu Ứng nói sao? Anh còn không làm theo đi. Đây là cơ hội duy nhất của anh đắt.”

*Phải đó thần y Lâm, mau lên đi!” Một trưởng lão của Sùng Tông Giáo ở bên cạnh nói.

“Nếu để mát đi cơ hội này, Sùng Tông Giáo chúng tôi cũng không giúp được cậu đâu!” Lại là một vị trưởng lão khác nói.

“Thần y Lâm, cậu còn trẻ, núi xanh còn thì sợ gì không có củi đốt. Nhanh lên chút đi.”

*Thần y Lâm?”

Người khuyên bảo càng lúc càng nhiều.

Nhưng Lâm Dương lại lắc lắc đầu: “Xem ra lần này người tôi phải tính sổ không chỉ có một tên họ Ứng này rồi.”

Ngông cuồng quá mức!

“To gan!”

*Tên họ Lâm kia! Cậu thật hỗn xược!”

“Ha, cậu Ứng đã cho anh cơ hội rồi mà anh còn không trân trọng? Vậy thì không trách được chúng tôi rồi!” Văn Hải cũng nỗi cáu, trực tiếp vung ta lên.

Người của Sùng Tông Giáo ở xung quanh cũng bao vây Lâm Duong lần nữa.

Không chỉ là đệ tử.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 292


Lần này… ngay cả trưởng lão cũng tham dự vào rồi.

“Người trẻ tuổi thì phải trải qua rèn luyện nhiều một chút, chịu khổ nhiều một chút. Thần y Lâm có thiên phú không tồi, nhưng thiếu sự rèn giữa. Lần này Sùng Tông Giáo chúng tôi giúp cậu ta vậy.” Văn Mạt Tâm nói với giọng nhàn nhạt: “Đè thần y Lâm xuống, bắt cậu ta nằm sắp trước mặt cậu Ứng. Xử lý thế nào để cậu Ứng quyết định.”

“Vâng thưa giáo chủ!”

Người xung quanh hô lên.

Lâm Dương nghe vậy liền híp mắt cười.

Mọi người xung quanh, người thì cười lạnh không ngừng, người lại lắc đầu thở dài, biểu cảm gì cũng có.

“Sư phụ, cái này…” Đồ đệ của Hỏa Liệt cuống lên.

Nhưng Hỏa Liệt đại sư chẳng thể làm gì, chỉ có thể đứng một bên giương mắt nhìn.

Bên Thượng Võ Quán thì ha ha cười lớn. Hoắc Ngạo vỗ tay liên hồi. Tịch Lưu Hương giễu cợt không ngừng.

“Thần y Lâm ư? Ha, thần y Lâm thì đã sao? Còn không phải hôm nay vẫn phải ngoan ngoãn quỳ xuống đây sao?”

Tịch Lưu Hương cười lạnh.

“Không sai. Con người mà ngông cuồng kiêu ngạo, có một thân bản lĩnh đó thì đã sao?” Hoác Kiến quốc lắc đầu liên tục, cười nhạt không ngừng.

Lúc nãy, khi ông ta biết được thân phận của Lâm Dương thì vô cùng hối hận. Dù sao đó cũng là thần y Lâm của Giang Thành đó. Nếu Hoắc Thượng Võ biết ông ta đắc tội với thần y Lâm, không phải sẽ đuổi ông ta ra khỏi Thượng Võ Quán sao? Hiện giờ thần y Lâm đối đầu với Sùng Tông Giáo rồi, Hoắc Thượng Võ còn trách tội ông ta gây mâu thuẫn với thần y Lâm nữa hay sao?

Giờ Hoắc Kiến Quốc chỉ mong sao cho Lâm Dương mau chết đi.

Người của Sùng Tông Giáo nhao nhao đi tới, bao vây Lâm Dương lại. Lúc này, dù Lâm Dương có muốn thoát cũng không kịp nữa rồi.

“Ra tay đi!” Văn Hải cười nhạt nói.

Nhưng đúng lúc này, một giọng nói sang sảng vang lên.

“Khoan đã!”

Giọng nói này thốt lên, mọi người đều nhìn về hướng âm thanh phát ra.

Chỉ thấy một bóng dáng xinh đẹp có phần lảo đảo đi tới.

“Cô Liễu Như Thi ư2” Có người đã nhận ra rồi.

“Vậy có nghĩa là, Dược Vương tiền bối cũng tới rồi à?”

Tiếng hô kinh ngạc lại vang lên.

Mọi người đều nhìn về phía cửa, chỉ thấy một bà già lê tắm thân còng đi tới.

Người này vừa xuất hiện, Minh Vũ và Văn Mạt Tâm đã đứng cả dậy.

“Dược Vương tiền bối cũng đến rồi sao?”

“Dược Vương tiền bối, vậy mà ngài cũng tới tham gia hôn lễ của cháu nhà tôi sao? Thật đúng là khiến Sùng Tông Giáo chúng tôi vẻ vang lắm thay! Nào, mời ngồi ạ!” Văn Mạt Tâm tươi cười đi lên, muốn đỡ Dược Vương.

Nhưng… Dược Vương lại lắc lắc đầu, bình tĩnh nói: “Thực không dám giấu, bà già này vốn tới để tham dự hôn lễ của Văn Hải, nhưng thần y Lâm đứng ở đây, e rằng bà già này chỉ có thể đứng một bên xem thôi. Lúc cần thiết, bà già này vẫn sẽ đứng về phía thần y Lâm. Xin thứ lỗi.”

“Cái gì?”

Mọi người ð lên.

“Thần y Lâm, đừng như vậy nữa, anh mau đi theo tôi đi.

Bà ngoại sẽ bảo vệ anh chu toàn mà. Đừng đấu với bọn họ nữa!” Cánh tay nhỏ của Liễu Như Thi nhẹ kéo góc áo Lâm Dương, thấp giọng nói.

Lời nói của cô nhẹ nhàng như nước, nhưng sự nôn nóng ẳn chứa trong đó lại có thể nghe ra được rất rõ ràng.

“Cô Liễu đây sao? Chúng ta cũng xem như đã gặp mặt nhiều lần rồi. Cảm ơn ý tốt của cô, nhưng hôm nay Lâm Dương đã đến rồi thì không phải chỉ chạy đến đây để dọa nạt người khác đâu!”

Lâm Dương bình tĩnh nói, sau đó vung tay lên.

Viu viu viu vu…

Một số lượng lớn châm bạc từ túi châm bên hông anh bay.

ra, cắm lên hai tay hai chân anh.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 293


Thoáng chốc, một luồng khí đã trào ra từ trong cơ thể, làm lay động mái tóc và quần áo của anh.

Mọi người đều nín thở, chỉ thấy anh nhắm mắt bình tĩnh nói: “Tôi đến đây, nếu không đòi được công bằng thì sẽ san bằng chỗ này! Hiểu không?”

*Hỗn xược!”

“Ngông cuồng!”

*“Nhóc con miệng còn hôi sữa lại dám nói lời ngông cuồng ở đây àI”

“Có biết cậu đang đối diện với điều gì không? Là Sùng Tông Giáo đó, người trong giáo mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đủ dìm chết cậu rồi! Cậu còn có tư cách nói câu này ở đây à?”

“Đúng là tuổi trẻ ngông cuồng, tuổi trẻ ngông cuồng mài!”

Khách khứa người thì cười lạnh, người thì chửi mắng.

Các trưởng lão của Sùng Tông Giáo cũng lắc đầu liên tục, sự phẫn nộ và khinh thường trong mắt vô cùng rõ ràng.

“Dược vương tiền bối, tôi tôn trọng ngài. Nhưng tôi không hi vọng ngài tham gia vào chuyện của Sùng Tông Giáo chúng tôi. Tôi biết ngài vẫn luôn tán thưởng thiên tài, cũng không thể không nói thần y Lâm này đúng thật là thiên tài.

Nhưng chuyện hôm nay ngài cũng tháy rồi đấy, cậu ta sỉ nhục Sùng Tông Giáo chúng tôi như thế thì chính là không coi chúng tôi ra gì rồi. Nếu hôm nay tôi không xử lý cậu ta, để sự việc truyền ra ngoài, Sùng Tông Giáo tôi còn đâu chỗ đứng nữa đây? Không phải Văn Mạt Tâm tôi đã làm mắt hết mặt mũi tổ tông rồi hay sao?”

Văn Mạt Tâm nói với vẻ mặt không chút biểu cảm, sau đó phất tay: “Đánh gãy hai chân thằng nhóc này cho tôi. Nể mặt Dược Vương tiền bối, không phế cậu ta!”

“Tuân lệnh!”

Mọi người hô lên, trực tiếp bổ nhào về phía Lâm Dương.

“Dừng tay!”

Liễu Như Thi xinh đẹp cuống lên, lập tức hô vang.

Nhưng lúc này lời của cô có máy phần trọng lượng chứ?

Người của Sùng Tông Giáo sớm đã không nhịn được sự kiêu căng của Lâm Dương nữa rồi.

Nhưng Lâm Dương lúc này cũng không nhịn được nữa.

Liền thấy một đệ tử tung nắm đấm hướng thẳng về phía mặt Lâm Dương. Nắm đấm cực lớn, giống như nồi đất, còn mang theo cả luồng gió khi ra quyền, kh*ng b* đến mức độ nào? Nhưng Lâm Dương trở tay đánh một chưởng, mang theo gió cuốn, hung hăng đập lên nắm đấm kia.

Rắc!

Khoảnh khắc quyền chưởng va chạm, tiếng xương vỡ vụn giòn tan vang lên.

Liền thấy nắm đấm của đệ tử kia lập tức biến dạng, tiếng kêu thê thảm theo đó truyền tới.

Âm thanh chói tai, nhưng tiếng kêu duy trì chưa được bao lâu thì Lâm Dương lại đạp lên bụng anh ta một cái nữa.

Rằm!

Người kia bay ra ngoài, ngã đập xuống đất, vỡ đầu chảy.

máu, hôn mê bắt tỉnh.

Mọi người kinh hãi.

Nhưng xung quanh Lâm Dương ít nhất cũng có mấy chục đệ tử, một người ngã xuống thì có thể thay đổi được gì chứ?

Nhưng lúc này, Lâm Dương không ngồi khoanh tay chờ chết mà là hai chân đạp một cái, hóa thành một cái bóng lướt đi xông về phía đám đệ tử đó.

Trong đầu anh hồi tưởng lại con đường lúc trước khi giao đấu với những võ thuật gia kia, hai tay múa lên nhanh như chớp, giáng xuống đám người xung quanh.

Mỗi một cú đánh nhìn có vẻ mềm mại, nhưng thực tế khi đập xuống người lại nặng tựa ngàn cân. Gần như người nào bij đánh trúng cũng đều chấn động đến hộc máu, lập tức bay ra ngoài, hoặc là hôn mê, hoặc là ngã xuống đất rêи la.

Trước sau chưa tới nửa phút đồng hồ, mấy chục đệ tử Sùng Tông Giáo đã bị Lâm Dương xử lý rồi.

Khách khứa kinh ngạc không thôi.

Văn Hải hãi hùng.

Văn Mạt Tâm nhíu mày.

*Ò?” Ứng Phá Lang có chút ngạc nhiên, nhìn Lâm Dương: “Không ngờ thần y Lâm ở Giang Thành còn giỏi đánh nhau vậy nữa đấy.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 294


Lâm Dương không nói gì, chỉ nắm chặt tay, đi về phía Ứng Phá Lãng.

“Dừng lại cho tôi!”

Một vị trưởng lão của Sùng Tông Giáo tức giận quát lên, một tay thoáng chốc đã đặt lên vai Lâm Dương, muốn phát lực giữ anh lại.

Nhưng một khoảnh khắc sau, Lâm Dương trở tay giữ chặt tay trưởng lão kia, sau đó đột nhiên dồn sức.

Rắc!

“A…” Trưởng lão kêu lên thảm thiết, nhìn xương ngón tay mình, vậy mà đã bị Lâm Dương bẻ gãy luôn rồi.

“Khốn kiếp!”

“Mau buông ra cho tôi!”

Hai bên lại có trưởng lão xông ra.

Tốc độ của bọn họ nhanh lạ thường, tới gần Lâm Dương như một cơn gió. Một người tấn công đầu, một người tấn công huyệt của anh, trực tiếp khóa chặt đường lui của Lâm Dương.

Đồng thời, trưởng lão bị bẻ gãy ngón tay đó cũng vung bàn tay còn lại lên, hung hăng quét về phía ót Lâm Dương.

Nhìn dấu hiệu này là không định cho Lâm Dương bắt kỳ cơ hội nào rồi.

Người xung quanh đều nín thở, gắt gao nhìn chằm chằm cảnh tượng này.

Lâm Dương không chạy thoát được rồi.

Công kϊƈɦ của ba vị trưởng lão không phải thứ dễ dàng tiếp nhận được đâu! Một chiêu này, dù có chống được thì cũng bị thương nặng!

Gần như tất cả mọi người đều có cùng suy nghĩ như vậy.

Nhưng…

Ngay khi công kϊƈɦ của ba người tới gần, Lâm Dương lại đột nhiên không thèm để ý đến sự tấn công của hai vị trưởng lão hai bên, trở tay túm chặt cổ tay của trưởng lão kia, sau đó bắt chợt bẻ gập lại.

Con ngươi của trưởng lão phóng đại lên, ông ta gào thét lên nghe như xé tim xé phổi: “AI!”

“Cái gì?”

Hai trưởng lão sửng sót.

Nhưng sức lực trong tay bọn họ sẽ không dừng lại mà là hung hãng nện xuống thân người Lâm Dương.

Râm!

Xoạt!

Tiếng vang liên tiếp!

Cú đấm nặng nề như có thể đánh gãy được cả xương, ngón tay kia cũng chuản xác mà đâm vào tử huyệt của Lâm Dương.

Nhưng… Lâm Dương lại hoàn toàn bình an vô sự, ngược lại còn tiếp tục tấn công vị trưởng lão kia.

Hai tay ông ta đều đã gãy, không phản kháng được Lâm Dương nữa.

Lâm Dương trực tiếp giơ tay lên đập vào ót ông ta.

Bốp!

Trưởng lão trực tiếp bay lên không trung, xoay tròn một trăm tám mươi độ rồi nặng nề đập xuống đất. Hai tai, hai mắt, mũi và miệng đều chảy máu, phun ra hai búng máu tươi có cả bọt. Sau đó, ông ta liền không còn động tĩnh gì nữa, không biết còn sống hay đã chết.

Mọi người xung quanh đều chấn kinh nhìn cảnh tượng này. Cuối cùng có người không chịu nổi nữa, lập tức thét lên chói tai.

*Giết người rồi! Giết người rồi!”

Đám Văn Mạt Tâm cũng mang sắc mặt lạnh giá tối sầm.

“Ngũ trưởng lão!”

Mấy vị trưởng lão kêu gào.

Nhưng ngũ trưởng lão đã mắt đi tri giác rồi.

“Khón kiếp!”

*Nếu cậu đã ra tay giết người thì đừng trách chúng tôi!”

Các trưởng lão triệt để phẫn nộ rồi. Lúc này, họ cũng không còn nương tay gì nữa, tất cả xông lên, đánh thẳng về phía Lâm Dương.

Sát khí bùng nỗ.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 295


Nhiệt độ xung quanh như đã giảm xuống vô số lần.

Liễu Như Thi trắng bệch cả mặt, ngây ra nhìn cảnh tượng này. Cuối cùng, cô không nhịn được nữa, đột nhiên xoay người chạy về phía bà lão.

“Bà ngoại, xin bà ra mặt cứu thần y Lâm đi!” Cô âm thầm cắn răng, kiên định nói.

“Như Thi à… Bà ngoại không chống đỡ nổi thế trận này đâu.” Dược Vương thở dài nói.

Liễu Như Thi không nói gì, chỉ có thể quay người yên lặng quan sát Lâm Dương.

Cô biết Lâm Dương rất mạnh, nhưng một người dù có mạnh hơn đi chăng nữa, có đối phó nổi với một Sùng Tông Giáo không?

Chắc chăn là lây trứng chọi đá mà!

Nhưng… khi cô nhìn về phía Lâm Dương, gương mặt nhỏ xinh đẹp hoàn mỹ không khỏi cứng lại.

Cảnh tượng trước mắt… khiến cô chắn động một cách sâu sắc…

“Cái này… Cái này là??2”

Mặc dù Lâm Dương rơi vào tình thế bị bao vây nặng nè, nhưng tay chân lại thành thạo, thủ đoạn của các trưởng lão hoàn toàn không tiếp cận được thân thể anh!

Các vị khách không ngừng cảm thán.

Bùm!

Có một tiếng động ngột ngạt truyền đến.

Liền nhìn thấy Lâm Dương dùng nắm đắm đánh vào mũi quyền của một vị trưởng lão, sức mạnh độc đoán của anh ngay lập tức đã làm tan rã sức mạnh của trưởng lão kia, sức mạnh còn lại bắt đầu xé nát da thịt xương cốt của ông ta. Trưởng lão đó đau đớn kêu lên một tiếng, người liên tục lùi về phía sau, cánh tay run rẫy không ngừng, da thịt đều bị nứt ra, xương cốt đương nhiên cũng chẳng khá hơn là bao.

Lâm Dương vẫn không dừng lại ở đó, xoay người một chân đạp trêи mặt đất.

Bùm!

Mặt đất rung chuyển.

Sức mạnh của một cước này mới đáng sợ làm sao.

Người lao tới không đứng vững, thân hình lắc lư, thế công kϊƈɦ cũng trở nên chùng xuống.

Lâm Dương ánh mắt lạnh lùng, tay đập ngang qua.

bùm! bùm! bùm! bùm …

Âm thanh ngột ngạt lại vang lên.

Những trưởng lão này đều bay ra ngoài, miệng nôn ra máu, dáng vẻ trông rất thê thảm.

“Hả?”

Mọi người đều ngây ngốc.

Ngay cả các trưởng lão cũng không thể đối phó được với Lâm Dương này sao?

“Người này vừa mới sử dụng kim bạc, sức lực cùng với tốc độ liền tăng lên mạnh mẽ như vậy, nếu như ông lão này đoán không lầm, người này chính là một vị y võ!” Kiếm Vương vừa uống rượu vừa bình tĩnh nói.

“Chẳng trách lại kiêu ngạo như vậy. Đã là y võ, vậy thì cũng có nghĩa là có chút tài năng, chỉ đáng tiếc là tự mình hủy hoại tương lai của bản thân, cũng không thể trách người khác được.”

“Uống rượu đi, ông lão này sẽ bảo vệ mọi người chu toàn.” Kiếm Vương lại nháp một ngụm rượu.

Ứng Phá Lãng cười mà không nói lời nào.

Nhưng mà vẻ mặt của Văn Hải không hề có chút đùa giỡn.

Sức mạnh của Lâm Dương do kim bạc làm gia tăng thêm khiến người ta không dám tin, hơn nữa thể lực của anh cũng cực kỳ đáng sợ, cho dù là bị bao vây, anh cũng không quan tâm, càng không phòng ngự, chỉ tóm lấy một trưởng lão mà đánh, không đánh cho đối phương nằm sắp xuông thì tuyệt đôi không dừng tay.

Mặc dù Lâm Dương cũng đã bị thương, nhưng kết cục của những trưởng lão đó vô cùng thê thảm.

Hoặc gãy tay đứt đoạn, hoặc là bị móp ngực nứt đầu, ai nấy đều là sống dở chết dở, kết cục cực kỳ thê thảm.

Đương nhiên, Lâm Dương cũng không khá hơn là bao.

Tuy rằng trêи người không có thương tích rõ ràng, nhưng nội thương chắc chắn là có, hơn nữa còn thở hồn hẻn, tiêu hao khá lớn.

“Bó, chuyện này…chuyện này phải làm sao đây?”

Văn Hải hoảng sợ, liên tục lui về phía sau, hoảng loạn nhìn Văn Mạt Tâm.

Những người khách xung quanh lần lượt lùi lại, cũng sợ hãi nhìn Lâm Dương.

“Sau này là người tiếp quản vị trí của tôi nắm quyền của Sùng Tông Giáo, làm sao có thể hốt hoảng như vậy? Còn ra thể thống gì nữa?” Văn Mạt Tâm cau mày nói.

Ông ta có thể thầy rằng con trai mình không phải người tài giỏi, nhưng có tác dụng gì? Bản thân cũng chỉ có một đứa con trai như vậy.

“Đi, gọi Sở Trưởng lão đến.” Văn Mạt Tâm bình tĩnh nói.

“Không cần nữa giáo chủ, tôi đã tới rồi!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 296


Đúng lúc này, một người phụ nữ với thân hình nở nang, trang điểm đậm trong bộ áo quần màu đỏ trêи mặt mang theo nụ cười bước tới.

Ngay khi bà ta đến gần, đã có thể ngửi thấy một mùi hương rất nồng nặc.

Đây không phải là mùi nước hoa, mà là mùi thuốc.

“Sở trưởng lão!”

Rất nhiều người đôi mắt sáng lên.

“Sở trưởng lão, bà cuối cùng cũng tới rồi, nhanh lên, nhanh thu dọn người này đi!” Văn Hải kϊƈɦ động chạy tới dìu đỡ Sở trưởng lão.

“Ôi, một tên nhóc tóc vàng lại đánh các người thành dáng vẻ đáng xấu hỗ như thế này, thật là mất mặt. Tôi sớm đã nói các người học những thứ phô trương đó đều vô ích.

Bây giờ đã hiểu chưa? Thu dọn hết đi, nhanh đưa họ đến bác sĩ để chữa trị!” Sở trưởng lão kia giễu cọt nói.

Các trưởng lão đang nằm trêи mặt đất mặt dù trong lòng cực kỳ không vui, nhưng lúc này cũng không nói gì.

Nhưng khi các đệ tử vừa muốn khiêng những trưởng lão này xuống, Lâm Dương lại một chân đá bay.

Mọi người choáng váng.

“Lâm thần y, anh muốn làm cái gì vậy? Muốn đuổi cùng giết tận sao?” Văn Hải kinh ngạc, run rẩy chỉ vào Lâm Dương, tức giận nói.

“Vậy thì sao?”

Lâm Dương mặt không biểu cảm nói, một chân đã ở trêи ngón tay của một vị trưởng lão bên cạnh.

Răng rắc!

Âm thanh giòn giã vô cùng chói tai và kinh hãi.

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, một lúc sau, trưởng lão đó ngắt đi.

Vô số người há hốc mồm kinh ngạc.

“Lâm Dương, anh thật quá độc ác rồi!” Có người tức giận mắng.

*Khi người của Sùng Tông Giáo đó giẫm lên ngón tay của Lạc Thiên, sao không ai nói độc ác?” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Mọi người ngay lập tức cứng họng.

Lâm Dương không chút thương xót, lại giơ chân, giãm lên tay kia của vị trưởng lão đó.

Người đã ngắt đi lại la hét thảm thiết.

Lâm Dương hoàn toàn không muốn quan tâm ai là người vô tội, ai có lý, anh bây giờ chỉ muốn trả thù, điên cuồng trả thù, trả thủ mà không quan tâm đến tất cả, bất cứ thứ gì khác, anh đều không quan tâm.

“Haha, tên nhóc này rất thú vị, lục trưởng lão, đừng lo lắng, tay đó tôi sẽ chữa.” Người phụ nữ mập mạp cười nói, sau đó nheo mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Dương: “Chính là tên nhóc này, dám ở đây giở thói ngang ngược, cho dù tôi tha thứ, e rằng Sùng Tông Giáo của chúng tôi cũng sẽ không bỏ qua! Hãy nói đi, định chết như thế nào?

*Hay là xem thử bản lĩnh trước đi, những lời như vậy tôi nghe mệt rồi.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Không tồi, không tồi. Chỉ đáng tiếc, những người kiêu ngạo như vậy tôi đã thấy qua nhiều rồi. Hy vọng lát nữa sẽ không cầu xin thương xót.” Người phụ nữ mập mạp cười haha nói, sau đó quay đầu nhìn Văn Mạt Tâm: “Giáo chủ, nói thế nào đây? Là phé cậu ta hay là … “

“Bắt kể sống chét!” Văn Mạt Tâm bình tĩnh nói.

Trái tim của những người xung quanh đột ngột nhảy lên.

Bắt kể sống chết…

Xem ra Văn Mạt Tâm cũng đã tức giận rồi.

Cho dù Sở Trưởng Lão này g**t ch*t Lâm Dương, ông ta cũng sẽ không quan tâm…

“Được! Được! Đã là như vậy, vậy thì tôi cũng không nương tay!!”

Sở Trưởng Lão trêи mặt nở nụ cười, sải bước đi về phía Lâm Dương.

Bà ta một tay đặt lên chiếc nhẫn của tay kia, ngón tay nhẹ nhàng xoay chuyển.

Lâm Dương tóm được động tác cực kỳ nhỏ bé này.

“Thế nào? Tên nhóc, bây giờ đầu hàng ngay đi, nói không chừng có thể giữ được cái mạng này. Nếu như cứ chấp mê bắt ngộ, vậy thì bà lão này sẽ đánh tan khuôn mặt đó trước, sau đó phế bỏ tứ chi, khiến cậu sống không bằng chêt!”

Lâm Dương chỉ đưa tay lên: “Tôi bình thường không đánh phụ nữ, nhưng trong tình huống này, tôi không thể nhẹ tay.”

“Vậy thì xem thử cậu có bản lĩnh đó hay không!”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 297


Khi giọng nói rơi xuống, Sở trưởng lão đột nhiên vung tay lên.

Đừng nhìn cánh tay của bà ta mập mạp, nhưng tốc độ nâng lòng bàn tay lại cực kỳ nhanh, ngay tức khắc khi nhắc lên, một luồng sáng màu xanh bóng mỏng manh xuyên qua khoảng không, rồi xuyên qua Lâm Dương.

Lâm Dương cau mày, lập tức nghiêng người sang một bên.

Vút!

Ánh sáng mỏng manh chiếu vào bức tường phía sau anh, không nhập vào trong đó.

Đó đương nhiên là một cây kim bạc!

Nhưng giây tiếp theo…

Phù phù! Phù phù! Phù phù…

Có một tiếng động lạ phát ra.

Liền nhìn thấy những lỗ chân lông đã bị kim bạc đâm xuyên qua, những tiếng động kỳ lạ truyền đến, sau đó, toàn bộ bức tường cuối cùng đã bị ăn mòn và sụp đổ …

“Hả?”

Mọi người thay đổi sắc mặt…

Cảnh tượng này khiến nhiều người kinh hãi.

Đến cả bức tường cũng có thể bị ăn mòn sao?

Nếu cây kim này xuyên qua cơ thể một người, vậy thì không phải sẽ khiến người đó tan chảy ngay tại chỗ sao?

“Thế nào? Tên nhóc, đã biết được sự lợi hại chưa?” Sở Trưởng Lão khuôn mặt mang theo nụ cười nói, sau đó đưa tay nhìn vào những kim bạc màu xanh bóng ở trêи mười ngón tay của mình, thật là khủng khiép.

Lâm Dương cau mày.

Lại nghe thấy Sở Trưởng Lão cười nói, “Tạm biệt!”

Vút vù vù….

Kim bạc lại bay nhanh tới.

Hơn mười cây kim bạc hiện ra hình thái kỳ dị lao về phía Lâm Dương ở bên này.

Lâm Dương lại không có nơi nào để né tránh.

Rõ ràng là Sở trưởng lão đã tính toán đường lui của Lâm Dương, cho nên cũng không định cho anh có cơ hội.

“Lâm thần y!” Liễu Như Thi lắm bẩm, khuôn mặt nhỏ nhắn không còn giọt máu.

“Vị Sở Độc Phụ của Sùng Tông Giáo này thật sự là độc ác. Những kim độc kỳ dị này cũng chỉ có bà ta mới luyện ra được. Nghe nói người này từng có tin đồn luyện thuốc từ người sống. Trước đây bà không tin, bây giờ e rằng có mấy phần tin tưởng rồi, người này ra tay, Lâm thần y e rằng sẽ không qua nổi! ” bà cụ Dược Vương lắc đầu, âm thầm thở dài.

Vút vù vù …

Lúc này, Lâm Dương cũng vung tay, kim bạc bay ra, đánh vào những kim độc kia một cách chính xác.

Hai cây kim va chạm vào nhau, bắn xuống đất, hơn mười cây kim bạc khiến mặt đất cũng bị tan chảy tạo thành một cái hồ.

Cảnh tượng vô cùng lộn xộn.

“Kỹ thuật châm cứu của Lâm Thần Y không tòi, nhưng chỉ như thế này thôi thì chưa đủ!” Sở Trưởng Lão cười haha, đôi tay đột nhiên giật giật.

Àm ầm ầm! Àm ầm ầm! Àm ầm ầm! Àm ầm ằm! Vút…

Một trận kim độc dày đặc như mưa bay ra tứ phía.

Môi cây kim đều tắm kịch độc, đáng sợ làm sao.

Điều này quả thực còn đáng sợ hơn Gatlin!

Ngay khi kim bạc đang chuẩn bị tới gần, Lâm Dương cũng vung tay, lăn ra một lượng lớn kim bạc lớn và bay ngược đập vào những kim độc đó.

Đinh! Đinh! Đinh! Đinh! Đỉnh …

Tiếng va chạm lanh lảnh của kim bạc truyền đến.

Giống như tiếng chuông gió nghe rất vui tai, nhưng quang cảnh hiện tại lại khiến cho người xem tê cả da đầu.

Những cây kim độc đó bắn tung tóe, rơi trêи mặt đất, trực tiếp tan chảy tạo thành một cái lỗ, còn có một cây kim bạc rơi xuống đề giày của một vị khách, ngay tức khắc đề giày của anh ta cũng biến mắt.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 298


Mọi người sợ hãi lại lùi về phía sau.

Toàn bộ khung cảnh đám cưới đã biến thành chiến trường giữa Lâm Dương và Sở Trưởng Lão.

Nhưng kim bạc của hai người rốt cuộc không phải là vô hạn.

Đặc biệt là Sở trưởng lão, loại kim độc này của bà ta đụng vào thì phải chết, làm sao có thể giấu nhiều trong cơ thể như vậy? Hai người đánh nhau khoảng một phút thì dừng lại.

Kim độc của Sở trưởng lão đã hết, Lâm Dương cũng còn lại rất ít cây.

“Haha, xem ra cậu cũng có chút bản lĩnh, nhưng mà nhìn thử chiêu này xem thế nào!”

Sở trưởng lão mỉm cười, đột nhiên giơ tay búng ngón tay.

Àm!

Một viên tròn màu đỏ tươi bật ra khỏi ngón tay của bà ta.

Lâm Dương cau mày, vừa định trốn, nhưng thời điểm khi viên tròn đó tới gân …

bùm!

Viên tròn trực tiếp nỗ ra.

Một đám sương mù đỏ như máu được nhả ra.

“Cái gì?”

Văn Hải sợ hãi lùi lại phía sau.

“Như Thi, cẩn thận, nhanh lùi lại” Dược Vương dường như nhận ra điều gì đó, vội vàng kéo. Liễu Như Thi lùi lại.

Hoắc Kiến Quốc, Phong Liệt và những người khác đều không biết đây là cái gì.

Nhưng mà, lúc này một trận gió nhẹ thổi qua, sương mù đỏ tươi đó bị thổi bay trong không khí, một chút khí tức đánh vào thân thể của máy vị khách, trong phút chốc, bọn họ trực tiếp ngã xuống đất, kêu gào thảm thiết.

Liền nhìn thấy da thịt của bọn họ trực tiếp giống như bị chảy ra, da thịt xương cốt đều phồng rộp, toàn thân vô cùng ngứa ngáy, ai nấy đều dùng tay liều mạng cào cấu cơ thể, người không giống người quỷ không giống quỷ, cảnh tượng vô cùng kinh người.

Một lúc sau, mấy vị khách này không còn thở nữa, trực tiếp chết đi.

“Hả?”

Những vị khách còn lại sợ hãi gần như không thể đứng vững, chạy về phía cổng giống như phát điên.

“Thật độc ác!”

Dược Vương tức giận liên tục giậm gậy trong tay, nồi giận đùng đùng nói: “Sở trưởng lão, ở đây nhiều người như vậy còn dùng thủ đoạn này! Chưa từng cân nhắc đến những vị khách này sao?”

“Đây là việc mà giáo chủ muốn làm. Việc của tôi là bảo vệ Sùng Tông Giáo, không để cho những kẻ kiêu ngạo gây rối ở trong Sùng Tông Giáo!” Sở trưởng lão cười híp mắt nói.

Bà cụ không nói lại lời nào, nhưng sự tức giận trêи gương mặt vẫn vô cùng rõ ràng.

“Lâm thần y kia chắc đã chết rồi đúng không?” Văn Hải nhìn về nơi của Lâm Dương bên đó đã bị sương độc đáng sợ này bao phủ, không nhịn được hỏi một câu.

“Chắc chắn là chết rồi! Sương độc này của tôi không phải thứ mà người bình thường có thể chịu được! Bắt kể là ai, động vào sẽ phải chết! Nếu như lại thêm một chiêu này nữa! Ngay cả thép cũng có thể bị trúng độc!”

Sở trưởng lão cười khúc khích nói, sau đó lại búng ngón tay.

Âm ầm ầm!

Lại một viên thuốc độc khác bay ra …

bùm!

Viên thuốc nhập vào trong màn sương đỏ như máu kia ngay lập tức bùng lên.

Viên độc nổ ra khí tức màu xanh đen, sau khi dung hợp với khí tức màu đỏ như máu, trực tiếp biến thành màu tím.

Ngay sau khi khí màu tím hiện hình, mặt đất bị tan chảy và tất cả mọi thứ xung quanh đều bị ăn mòn, nó giống như một hó đen đáng sợ, bập bềnh ở bên kia.

“Cái gì?”

Tất cả mọi người đều vì vậy mà sắc mặt thay đổi.

Lúc này thậm chí đến cả Minh Vũ cũng lộ ra vẻ xúc động.

*Y Sùng của Sùng Tông Giáo quả nhiên bất phàm!” Minh Vũ lầm bẩm nói.

“Xong rồi! Lâm Thần Y xong rồi! Haha …” Hoắc Ngạo cười lớn haha nói.

“Haiz…” Phong Liệt đại sư thở dài, không lên tiếng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 299


Mọi người đều có vẻ mặt khác nhau.

Liễu Như Thi không nói gì, chỉ nhắm đôi mắt lại.

Ai có thể sống sót qua những thủ đoạn khủng khϊế͙p͙ như: vậy?

“Được rồi, giáo chủ, bảo người đến dọn dẹp chút đi! Đổ chút nước vào thì khói sương này sẽ biến mắt.” Sở trưởng lão cười khúc khích nói.

Văn Mạt Tâm gật đầu, liền muốn vẫy tay.

Nhưng chính vào lúc này, một giọng nói từ trong làn khói tím đột nhiên truyền ra.

“Thế nào? Chỉ có chút thủ đoạn nhỏ này thôi sao?”

Ngay khi những lời này rơi xuống, hiện trường ngay tức khắc im lặng như tờ.

Mọi người vội vàng nhìn vào trong màn sương màu tím, nhưng lại thấy một bóng người mơ hồ đang từ trong màn sương chậm rãi bước ra.

“Là giả đúng không…” một vị khách rùng mình lên tiếng.

“Không … không thể nào… tuyệt đối không thẻ nào…” Văn Hải ngồi bệt dưới đất run lẫy bẫy.

“Anh ta là ma quỷ sao?” Hoắc Ngạo da đầu như muốn nỗ tung.

Hoắc Kiến Quốc trợn to hai mắt, lúc này cũng không nói thành lời.

Loại khí độc như vậy cũng không thể giết được anh ta sao?

“Nếu như đứa trẻ này nguyện ý ngắm ngầm chịu đựng, đất nước Trung Quốc trong máy chục năm tới nhất định sẽ là thời đại của cậu ta!” Bà cụ Dược Vương cảm khái.

Đôi mắt mùa thu của Liễu Như Thi không khỏi rơi trêи người của bà ngoại mình.

Cô ấy rất hiếm khi nghe bà ấy đánh giá về người khác, càng chưa bao giờ nghe bà ấy đánh giá một người cao đến như vậy…

Về phần Sở trưởng lão, Văn Mạt Tâm và những người khác, sớm đã bị sốc trước cảnh tượng khủng khϊế͙p͙ này.

“Không … không thể nào… cái này nhát định là giả! Trong tình huống này, Lâm thần y đó làm sao có thể còn sống được? Cái này chắc chắn là giả!” Nụ cười trêи mặt của Sở Trưởng Lão sớm đã biên mật, thay vào đó là vẻ kinh ngạc và hoảng sợ sâu sắc.

Bà ta biết rõ loại khí độc mà bà ta đã chế tạo ra đáng sợ đến như thế nào. Đây là những vũ khí hóa học thực sự.

Thép nấu chảy còn dễ chứ đừng nói đến con người. Cho dù có đặt một chiếc xe tăng vào đó, e rằng cũng không mắt nhiều thời gian để nó tan chảy.

Ai có thể sống sót trong loại khí độc này?

Sở Trưởng Lão không dám tưởng tượng.

Còn khi người trong khí độc từng chút một bước ra ngoài, thì hình dáng của người đó cũng hiện ra rõ ràng.

Chính là Lâm Dương.

Khi nhìn thấy rõ ràng dáng vẻ của Lâm Dương trong lúc này, Sở trưởng lão đã có chút đứng không vững rồi.

Không hề tổn thất chút nào!

Đúng vậy!

Không có bộ phận nào trêи cơ thể của Lâm Dương bị tổn thất!

Ngay cả quần áo cũng không bị hư hỏng!

Như thể những khí độc kia đối với anh mà nói chỉ là mây gió thoáng qua mà thôi!

“Chuyện này là sao vậy?” Văn Mạt Tâm cũng nhíu mày.

“Cậu … cậu … cậu đã làm cái gì vậy? Cậu đã làm cái gì?”

Sở trưởng lão chỉ vào Lâm Dương run rẩy hỏi.

*Tôi không làm gì cả, chỉ là rắc một chút bột lên người.”

Lâm Dương thản nhiên hất tay, một cái chai sứ nhỏ rơi trêи mặt đất.

Khi mọi người nhìn quanh, mới phát hiện trêи người Lâm Dương quả nhiên có một tầng bụi màu trắng xám trêи người, rất là tinh vi.

*Ý của cậu là… cậu đã dùng bột này để ngăn chặn chất độc của tôi sao?” Sở trưởng lão kinh ngạc hỏi.

“Cũng gần như vậy.” Lâm Dương thản nhiên nói.

“Không! Thể! Nào!”

Sở Trưởng Lão gần như rống lên.

“Có gì mà không thể? Cái này của bà chẳng qua là lợi dụng độc tố của bọ cạp, cóc độc, rắn độc, nhện độc và rét độc, sau đó sử dụng một số công thức hóa học để phát triển độc tố mà thôi. Cũng không tính là cao minh! Mặc dù có thể dung vàng nấu sắt, nhưng muốn phá nó, dễ như trở bàn tay, trêи người tôi tuỳ tiện có máy hũ thuốc này là có thể phá được rồi.” Lâm Dương lắc đầu.

Sở Trưởng Lão vừa nghe vậy thì đôi mắt trợn to như mắt bò.

Lâm Dương nói đúng rồi.
 
Back
Top Bottom