Ngôn Tình Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 240


Nhưng đúng lúc đó…

Bip!

Một loạt tiếng còi xe vang lên, tiếp theo đó…

Rằm!

Tiếng va đập vang lên.

Chiếc xe Lâm Dương đang ngồi bị một chiếc xe ô tô màu đen đâm trúng.

Cơ thể hai người rung mạnh, nhưng mà cả hai đều đã thắt dây an toàn cần thận nên không bị tác động quá mạnh.

“Mẹ kiếp! Đứa nào lái xe ngu vậy hả!”

Vệ Yến nỗi giận, cô ta xuống xe, định đi chửi nhau với lại cái người đâm xe.

Cơ mà Vệ Yến vừa mới xuống xe thì cũng có một người khác bước xuống từ xe đối diện, người đấy còn cầm theo một khẩu súng lục đen như than, nổ súng về phía cô ta.

Lâm Dương căng mặt ra, lập tức với tay kéo Vệ Yến vừa mới xuống xe lại nhưng có vẻ không còn kịp nữa rồi.

Bùm!

Viên đạn bay ra, trong nháy mắt đã xuyên qua lồng ngực của Vệ Yến.

“Vệ Yến!”

Lâm Dương kêu to.

Mà cùng lúc ấy, một người đàn ông khác đeo kính đen tiếp tục bước xuống từ trêи chiếc xe kia, rồi anh ta đi về phía xe của Lâm Dương.

Sát thủ sao?

Nhìn thấy những người đeo kính râm và mặc quần áo màu đen này, hơi thở của Lâm Dương run lên.

Anh không thể ngờ rằng, ở một nơi như vậy lại có thể xuất hiện sát thủ!

Cần phải biết, nơi đây là Yến Kinh! Nơi đây không phải là Giang Thành!

Rốt cuộc là ai lại to gan đến thế, giữa nhan ngày ban mặt lại dám làm ra chuyện như vậy ở đây?

Lâm Dương sắc mặt lạnh lùng, lập tức lao ra khỏi ghế phụ.

Vào lúc này, những người mặc đồ đen đã giơ súng lên và bắn điên cuồng vào Lâm Dương.

bùm! bùm! bùm! bùm …

Nòng súng vô tình thổi ra những ngọn lửa nóng hầm hập.

Chiếc xe mà Lâm Dương ngồi trong phút chốc đã đầy khiếm khuyết.

Những người đi đường xung quanh đều la hét và bỏ chạy tán loạn.

Lâm Dương núp ở bên kia của chiếc xe, đợi tiếng súng lơ lỏng dần, ánh mắt của anh lạnh lùng, nhân lúc hoả lực của đối phương trồng rỗng ngay lập tức nhảy ra, phắt tay.

‘Vút vù vù vù…

Vô số cây kim bạc bay ra và trực tiếp đâm vào cơ thể của những người đó.

Ngay tức khắc, những người này ngừng di chuyển.

Lâm Dương lại rút kim bạc ra, châm chính xác vào ngực của Vệ Yến.

Vết thương đang chảy máu kia của cô ta đã ngay lập tức ngừng lại.

Lâm Dương xử lý đơn giản cho Vệ Yến, sau đó bế cô đến vị trí ghế phụ, đồng thời bước nhanh về phía những người mặc đồ đen đã trở thành pho tượng kia. Anh tìm kiếm một chút trêи người của những người mặc đồ đen này, sau đó từ trong túi áօ ɭót của bọn họ rút ra một mảnh giấy.

Mảnh giấy này vừa mới được viết xong, trêи mảnh giấy chỉ có một chuỗi só.

Chính là biển số xe của Vệ Yến.

Rõ ràng đám sát thủ này vừa mới tìm đến, hơn nữa còn đặc biệt dùng để đối phó với Lâm Dương.

Hơn nữa trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà tìm được sát thủ muốn thủ tiêu Lâm Dương … e rằng chỉ có một thế lực gia tộc có thể làm được!

“Đây chính là thủ đoạn của nhà họ Lâm sao?”

Trong ánh mắt của Lâm Dương bùng lên lửa giận vô tận.

Lâm Thái chân trước vừa đi, chân sau đã phái người đên thu dọn Lâm Dương rồi!

Thật sự là không thể chờ đợi được!

Lâm Dương nhét lại mảnh giấy vào túi của những người mặc áo đen đó, sau đó lên xe, trực tiếp chạy tới bệnh viện gần nhát.

Sau khi đến bệnh viện, đưa Vệ Yến vào phòng cấp cứu, cảnh sát cũng đã đến rồi, Lâm Dương đương nhiên được mời đi phối hợp điều tra.

Người đang âm thầm quan sát tất cả những chuyện này trong bóng tối cũng đã rút điện thoại ra.

“Gia, thất bại rồi!”

“Ò … vậy đã điều tra rõ thân phận của người này chưa?”

“Chỉ biết rằng người này chắc chắn là có quan hệ với Công Hoan Vân đến từ Giang Thành! Gia, có muốn phái người đến Giang Thành cắm điểm, tiếp tục canh giữ người này không?”

“Giang Thành sao? Chuyện này có chút gian xảo rồi. Hiện tại gia tộc rất quan tâm đến Lâm thần y đó ở Giang Thành, muốn lôi kéo anh ta vào. Nếu như ra tay ở đó, lỡ như đụng đến Lâm thần y, ảnh hưởng đến kế hoạch của gia tộc, vậy thì tôi chính là tội đồ của gia tộc rồi.” Lâm Thái ở bên kia điện thoại ngập ngừng một chút.

“Gia… nều như người này cầm bản cam kết của ông đến, vậy thì phải làm sao?”

“Chẳng qua chỉ là một lời hứa suông mà thôi. Cậu ta cầm tới tôi cũng sẽ không thừa nhận, lại có ai có thể vì một tên vô danh như vậy mà đánh vào mặt nhà họ Lâm của tôi?”

“Vậy thì gia… ý của ông là …”

“Trước tiên cứ để yên cho người này đi, sau này sẽ nói.

Gia tộc bây giờ đều đang bận chuyện của đại hội. Tôi cũng không thể thoát ra được. Hơn nữa không hiểu sao, nhà họ Hoa ở Thượng Hải lại đột ngột quay lưng lại với nhà họ Lâm của chúng ta một cách công khai. Tôi đã giải quyết công bằng. Người này đã mắt một khoảng thời gian mà không thể giải quyết được, vậy thì trước tiên hãy đặt người này sang một bên, chuyện còn lại anh đi giải quyết đi, thủ tiêu, hiểu không? “

“Đừng lo lắng gia, tôi sẽ làm ổn thoả.”

Người đó cúp máy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 241


Còn lúc này, Lâm Dương cũng đã bước ra khỏi cục.

Anh gọi điện thoại cho Cung Hoan Vân và yêu cầu Cung Hoan Vân cử người đến chăm sóc cho Vệ Yến, tốt hơn là nên đón cô ta đi vì Lâm Dương không dám chắc chắn liệu Lâm Thái có phái người khác đến hạ độc thủ nữa hay không.

Lâm Dương lúc này muốn ngay lập tức giết nhà họ Lâm để giải quyết toàn bộ ân oán bao nhiêu năm qua.

Nhưng anh biết rằng bây giờ vẫn không thể bóc đồng, nếu không anh sẽ thua hết trận.

“Chờ đến khi đại hội bắt đầu đi! Chỉ có như vậy, mới có thể khiến cho nhà họ Lâm thân bại danh liệt!!”

Lâm Dương hít sâu một hơi, âm thầm siết chặt nắm đấm, một mình đi về phía sân bay.

Trêи đường đi, anh gọi điện cho Mãn Thương Hải.

Lúc này, Mãn Thương Hải sau khi tiếp nhận trị liệu đơn giản đã ngồi trêи xe lăn.

Ông ta đang ở trong một căn phòng ti.

Giờ phút này, trong căn phòng vẫn còn có rất nhiều cao thủ của võ quán Mãn Thị, còn ở trước mặt, Mãn Phúc Tây đã bị trói tay ấn trêи giường, bên cạnh còn có một người lực lưỡng đang cầm dao.

Mãn Phúc Tây điên cuồng giãy dụa, gào lên: “Bố! Không được! Thả con ra! Bố! Cầu xin bố hãy cho con một cơ hội nữa đi, con là con trai của bố!”

Nhưng Mãn Thương Hải lại không quan tâm đến nó.

Người bên cạnh lấy điện thoại ra.

“Cậu Lâm …” Mãn Thương Hải run rẩy hét lên một tiếng.

“Tôi không muốn chân của con trai ông nữa, trước tiên cứ giữ lại đi.” Lâm Dương mặt không biểu cảm nói.

Ngay khi những lời này rơi xuống, Mãn Thương Hải ngay lập tức trở nên phần khích.

“Cậu Lâm, cậu… lời cậu nói là thật sao?” Mãn Thương Hải cảm thấy giọng nói của mình cũng như nghẹn lại.

Ông ta cũng là một người bó, làm sao có thể muốn con trai mình là một tên tàn phế?

Nhưng nếu như không làm điều đó, toàn bộ nhà họ Mãn sẽ bị bồi táng!

Ông ta thân là quán chủ của võ quán Mãn Thị, làm sao có thể không phân biệt được cái nào nặng nhẹ?

Ông ta vốn dĩ đã tuyệt vọng rồi, nhưng lời nói của Lâm Dương lại khiến ông ta một lần nữa nhìn thấy hy vọng!

“Giúp tôi một việc.”

Lâm Dương khàn giọng nói.

“Cậu Lâm, cho dù cậu có nhiệm vụ gì, cho dù có chuyện gì đi nữa, nhà họ Mãn của tôi nhất định có nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, chết không từ nan!” Mãn Thương Hải vội vàng nói.

“Giúp tôi nhìn chằm chằm vào nhát cử nhát động của nhà họ Lâm. Nếu như nhà họ Lâm có bắt kỳ gió thổi cỏ lay, ngay lập tức báo cáo cho tôi.”

“Giám sát nhà họ Lâm sao?”

Mãn Thương Hải hơi thở run rầy.

“Có vấn đề gì sao?” Lâm Dương nhíu mày nói.

Mãn Thương Hải toàn thân run rẩy, vội vàng lắc đầu: “Không … không có vấn đề gì! Hoàn toàn không thành vấn đè!”

“Không có vần đề thì tốt, tôi sẽ đợi thông tin của ông.”

Sau đó, Lâm Dương cúp điện thoại.

Đặt điện thoại xuống, Mãn Thương Hải lại liên tục thở dài.

“Quán Chủ, sao vậy?”

Người bên cạnh vội vàng hỏi.

*Thả Phúc Tây ra.” Mãn Thương Hải có chút mệt mỏi nói.

“Vị đó không cần chân của Phúc Tây nữa sao?” Người chung quanh kinh ngạc vô cùng.

“Không cần nữa, nhưng mà… cậu ta muốn tôi làm một chuyện còn khó hon lên trời…

“Chuyện gì vậy?”

“Giám sát nhà họ Lâm!” Mãn Thương Hải khàn giọng nói.

“Cái gì?”

Những người xung quanh ai nấy đều như sét đánh ngang tai, toàn bộ đều không thể tin được nhìn Mãn Thương Hải.

“Gia chủ, chuyện này … chuyện này không được, nhà họ Lâm là loại năng lực gì. Yến Kinh này đều là cơ sở ngầm của bọn họ. Nếu như chúng ta giám sát nhà họ Lâm, một khi bị bọn họ phát hiện vậy thì chỉ có thể gặp tai hoạ ngập.

đầu!” Một ông cụ của nhà họ Mãn lo lắng nói.

“Nhưng tới lúc này rồi, tôi còn có lựa chọn nào khác sao?”

Mãn Thương Hải nghiến răng nghiền lợi nói, “Lập tức phái người đi thu xếp đi. Nhớ kỹ, nhất định phải sử dụng tinh nhuệ của nhà họ Mãn chúng ta, tuyệt đối không thể để nhà họ Lâm phát hiện ra. Nhất định phải ẩn giấu, néu không …

‘Yến Kinh không còn có võ quán Mãn Thị nữa… “

Mọi người nghe xong, ai nấy đều có vẻ mặt xám xịt như tro.

Lâm Dương biết rằng năng lượng của nhà họ Lâm rất lớn.

Anh bị nhà họ Lâm đuổi ra ngoài, cũng đã sống trong nhà họ Lâm rất lâu, làm sao có thể không hiểu được tình hình bên trong của nhà họ Lâm?

Nhưng dù sao anh cũng đã ở nhánh bên mấy năm rồi, lại sống ở Giang Thành ba năm nữa, đối với nhà họ Lâm trước mắt có thể nói là không biết gì.

Để nhà họ Mãn đi giám sát nhà họ Lâm thực ra có thể rõ ràng là rất miễn cưỡng, nhưng điều đó không quan trọng.

Suy cho cùng, trong mắt anh, nhà họ Mãn cũng chỉ là một con cờ.

Nhưng con đường tương lai của nhà họ Mãn rốt cuộc sẽ như thế nào thì phải xem quyết định của bản thân Mãn Thương Hải rồi.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 242


Sau khi rời khỏi sân bay Giang Thành, Cung Hoan Vân đã đích thân đến đón anh.

Lâm Dương đến bệnh viện thăm Tô Nhan, lại cùng với Tần Bách Tùng đi kiểm tra cho Tần Ngưng.

Tần Ngưng vẫn đang trong tình trạng người thực vật, nhưng để chữa khỏi hoàn toàn cho cô ấy thì cần phải có kỳ dược.

Nhưng mà vẫn may là Huyền Phái đã bát đầu quy mô rồi, có đủ nhân lực, Tần Bách Tùng sớm đã phái người đi tìm kỳ dược cho cháu gái mình, Lâm Dương cũng không phản đối chuyện này.

Rốt cuộc, Tần Ngưng cũng có thể coi là vì anh mới xảy ra chuyện.

Chỉ là mới ở lại Giang Thành chưa lâu, Long Thủ đã tìm tới anh.

“Cậu Lâm, cậu có thể chữa khỏi cho tôi sao?” Long Thủ tràn đầy khát khao hỏi.

Ông ta bây giờ chỉ muốn phục hồi đôi tay của mình càng sớm càng tốt.

“Tôt đã nói ra, đương nhiên sẽ làm được.”

Lâm Dương vui vẻ đồng ý, chữa trị cho Long Thủ ở Huyền Phái này.

Bên trong học viện Huyền Phái.

Trong một căn nhà gỗ xây dựng tạm thời, Lâm Dương trải những chiếc kim bạc ra, sau đó tiêu độc, vận khí, châm kim.

Các chuyển động trơn tru và trôi chảy, châm kim liền một hơi, gần như không dừng lại.

Long Thủ ở môt bên im lặng quan sát, đồng thời người đang đứng ở môt bên quan sát còn có Hùng Trường Bạch.

Cả hai người đều vô cùng chăm chú nhìn, đã không còn quan tâm đến đôi tay của Long Thủ đã dần dần bình ổn, cả hai đều bị ấn tượng bởi kỹ thuật châm kim tỉnh xảo của Lâm Dương.

“Cậu Lâm, kỹ thuật châm kim của cậu … e rằng so với ông già này luyện kim bạc mấy chục năm còn thành thạo hơn gấp máy lần. Cậu rốt cuộc là … làm sao mà luyện được như vậy?” Chờ Lâm Dương dừng lại một chút, Hùng Trường Bạch thở dài một hơi và nói với vẻ ngưỡng mộ vô cùng.

“Ông có muốn học không?”

Lâm Dương liếc nhìn ông ta, hỏi.

Hùng Trường Bạch sửng sốt một chút, dường như hiểu ra điều gì đó, vội vàng cúi đầu nói: “Nếu như cậu Lâm không ghét bỏ, Trường Bạch bằng lòng!”

“Có thể, sau này có thời gian, tôi sẽ dạy ông.”

Lâm Dương gật đầu, tiếp tục châm kim.

“Cảm ơn sư phụ.” Hùng Trường Bạch cao hứng vô cùng.

Dù đã lớn tuổi, tài năng không cao nhưng đối với y thuật, ông là người ham học hơn ai hết.

Long thủ ở bên này toàn thân chấn động, lộ ra thần sắc ghen tị vô cùng.

Nhưng dù sao ông ta cũng không phải là Long Thủ.

Lòng tự trọng của ông ta mạnh hơn nhiều, mặc dù Lâm Dương có y thuật cao minh nhưng anh còn quá trẻ.

Việc tôn một chàng trai trẻ tuổi như vậy làm thầy của mình là quá khó đối với ông ta.

Rốt cuộc cũng không thể vượt qua được rào cản này.

Long Thủ thầm thở dài.

Không biết qua bao lâu, Lâm Dương dần dần thu lại kim bạc.

“Ông thử xem đi.” Lâm Dương nhẹ giọng nói.

Long Thủ nâng đôi tay lên, xòe các ngón tay ra và nắm lại thành nắm đắm, một lúc sau, ông ta cầm một cây kim bạc trêи bàn lên và vẫy nó ra xa.

Vút!

Kim bạc lập tức xuyên vào trong tường, kim bạc mạnh mẽ có lực, vô cùng chính xác.

“Đã hồi phục rồi… tôi… tôi thật sự đã khỏi bệnh rồi? Phần Tịch thật sự có thể chữa khỏi sao?” Long Thủ mở to đôi mắt, cả người run lên vì kϊƈɦ động.

Ông ta vội vàng đứng dậy cúi đầu chào Lâm Dương, “Cảm ơn cậu Lâm!”

“Không cần nói cảm on, tôi chỉ là đang thực hiện lời hứa của mình mà thôi! Hơn nữa, ông vẫn chưa khỏi hoàn toàn, còn cần thêm ba đợt điều trị nữa mới có thể hoàn toàn bình phục.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Long Thủ nặng nề gật đầu, cả người cũng không khỏi nhảy dựng lên.

Không có cái gì quan trọng hơn điều này.

Ông ta đã từng nghĩ rằng cả đời này của mình sẽ không bao giờ có thể cầm kim bạc lên được nữa, không ngờ rằng bản thân lại bình phục nhanh như vậy.

Hon nữa … chứng bệnh nan y Phần Tịch trong truyền thuyết lại thực sự có thể chữa khỏi!

Trời ơi, Lâm thần y này rốt cuộc là thần thánh phương nào?

“Ông nghỉ ngơi thật tốt đi, tôi còn có chuyện phải đi trước, lần sau trị liệu tôi sẽ gọi điện cho ông!” Lâm Dương cất kim bạc của mình sau đó đứng dậy rời đi.

“Lâm thần y, đợi một chút!” Long Thủ vội vàng gọi.

“Còn có chuyện gì sao?” Lâm Dương ngoảnh đầu liếc nhìn ông ta.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 243


“Cái đó……” Long Thủ do dự một chút, sau đó thấp giọng nói: “Lâm Thần Y, là như vậy, vị đại nhân vật lần trước ra tay giúp đỡ cậu… cậu thấy…”

Ò… ông nói người đó sao?” Lâm Dương đột nhiên hiểu ra, gật đầu nói: “Ông không nói, tôi đã quên mát rồi… ô giúp tôi sắp xếp một chút đi! Tôi sẽ bớt chút thời gian đi khám cho cậu ấy.”

“Lâm thần y, anh tốt nhát nên rời đi càng sớm càng tốt, bởi vì vị đó… e rằng sẽ không kiên trì được bao lâu nữa.”

Long Thủ lại nói.

“Nghiêm trọng như vậy sao?”

Lâm Dương sửng sốt một chút: “Ông ta bị bệnh gì?”

“Bệnh lạ, tôi cũng không biết …” Long Thủ lắc đầu: “Lúc đầu tôi còn dùng một ít dược liệu quý hiếm để giữ lại mạng cho ông ta, nhưng mà ông ta càng ngày càng xấu đi, cũng không biết còn có thể kiên trì được bao lâu, muộn thêm một ngày, đều làm tăng khó khăn cho việc điều trị. “

“Tôi biết rồi.”

Lâm Dương sờ sờ cằm, sau đó nhàn nhạt nói: “Một tiếng sau sắp xếp xe đến đón tôi. Tôi sẽ đi một chuyến đến viện dưỡng lão!”

“Được!”

Long Thủ gật đầu, liền đi gọi điện thoại thu xếp.

Lâm Dương đã đến viện dưỡng lão để theo dõi sau điều trị cho Trịnh Nam Thiên.

Với phương pháp châm cứu và điều trị bằng thuốc của Lâm Dương, Trịnh Nam Thiên đã khỏe lại rôi Mọi người đều rất vui mừng.

Nhất là khi máy ông chủ lớn từ các khu vực khác nghe tin, đặc biệt mang vệ binh vội vàng đến thăm vị Lão thủ trưởng.

Trêи mặt của mỗi người đều tràn đầy vẻ kϊƈɦ động.

Tuy nhiên, Trịnh Nam Thiên lại yêu câu mọi người phải tuyệt đối giữ bí mật.

Rõ ràng trong lòng ông đã chuẩn bị sẵn kế hoạch phản công! Nếu như tin tức về sự hồi phục của ông bị rò rỉ, điều đó đối với ông mà nói rất không có lợi.

Quân tử báo thù mười năm chưa muộn!

Càng huồng hồ, bản thân ông từ sau khi bị thương càng ngày càng hung hãn, ông làm sao có thể không muốn đả kϊƈɦ một chút vào dáng vẻ kiêu ngạo của đối phương.

“Tiểu Lâm, cậu chính là quý nhân của chúng tôi!”

Một người đàn ông mặc chế phục có ngôi sao trêи vai bước tới, nắm chặt lấy tay của Lâm Dương nói.

“Đâu có, khách sáo rồi.” Lâm Dương cười nhẹ một tiếng.

“Tiểu Lâm, tối nay tới đây ăn cơm đi, chúng ta uống rượu ngon thật sảng kɧօáϊ!” Trịnh Nam Thiên cười lớn nói.

“Không được rồi tướng quân, tôi lát nữa còn có chuyện phải làm.” Lâm Dương cười nói.

Nhưng vào lúc này, điện thoại di động của anh đột nhiên rung lên.

Lâm Dương lấy điện thoại ra, liếc nhìn dãy số, lông mày nhíu lại.

Đây là cuộc gọi của nhà họ Lâm…

“Xin lỗi! Tôi trả lời điện thoại.”

Lâm Dương cười nói với mọi người.

“Không sao, cậu đi trước đi.”

Trịnh Nam Thiên mỉm cười nói.

Lâm Dương bắt máy.

Trong giây tiếp theo, có một giọng nói cực kỷ lạnh lùng vang lên trong điện thoại.

“Lâm Dương! Anh có phải nên cho tôi một lời giải thích không?”

“Tôi cần giải thích cái gì với anh?”

Lâm Dương đáp.

Mặc dù anh nói rất bình tĩnh, nhưng mọi người xung quanh đều nghe thấy âm thanh này, đồng loạt nhìn anh.

Những lời nói này của Lâm Dương cũng coi như khiến cho người ở đầu dây bên kia điện thoại phát cáu.

Giọng nói của anh ta trở nên lạnh lùng hơn, và cũng không khách khí hơn.

“Chúng tôi đã bảo anh liên hệ với Lâm Thần Y đó ở Giang Thành. Tại sao anh không làm điều đó? Tại sao không cho chúng tôi câu trả lời? Thế nào, anh coi những lời mà chúng tôi nói như gió thổi qua tai sao?”

“Tôi nhớ tôi cũng chưa từng hứa sẽ giúp anh liên hệ với Lâm Thần Y.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Anh nói cái gì?” Giọng điệu của người đó ngay lập tức tăng lên một quãng tám.

“Lúc đầu anh chỉ nói xong lời này thì cúp điện thoại. Hình như anh không nghe ra ý tứ của tôi?” Lâm Dương thờ ơ nói.

“Vậy thì ý của anh là gì?” Người đó ngưng giọng lại.

“Tôi làm không được.” Lâm Dương thẳng thừng nói.

Người đó không nói gì.

“Lâm Dương tôi mặc dù là một phế vật, nhưng tôi không thể đem vợ tôi tặng cho người khác để có được địa vị cao hơn. Anh có thể không biết rõ lắm về tôi rồi.” Lâm Dương lại nói.

Lời này vừa nói ra, người bên kia điện thoại liền cười lên thành tiếng.

“Anh chẳng qua chỉ là một loài hoang dã, là một tên vô dụng, nếu không phải do mẹ anh sắp đặt để anh cưới một cô vợ xinh đẹp như hoa như ngọc, anh cho rằng anh có thể có cơ hội như ngày hôm nay sao? Đừng nói nhảm nữa, nội trong ba ngày nữa hãy cho tôi một câu trả lời.

Đây là cơ hội duy nhất, cũng là cơ hội cuối cùng của anh, nếu như không nắm bát thật tốt, anh sẽ mắt tất cả, tin tôi đi! Anh chắc cũng hiểu rõ năng lực của nhà họ Lâm rồi! “

Nói xong, người đó cúp điện thoại, hình như cũng lười nói nhảm với Lâm Dương nữa.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 244


Lâm Dương liếc nhìn điện thoại, cũng cười khanh khách.

*Tiểu Lâm, có chuyện gì vậy? Có rắc rối gì sao?” Trịnh Nam Thiên ở bên này cau mày hỏi.

Mặc dù không biết nội dung cụ thể như thế nào, nhưng xét theo lời nói của Lâm Dương, hiển nhiên không phải là chuyện tốt.

“Ò, không sao… Chỉ là có máy tên con đồ quấy rồi tôi mà thôi, tôi không muốn quan tâm đến bọn họ.” Lâm Dương cười nói.

“Thật sao?” Trịnh Nam Thiên cau mày.

“Lâm thần y, nếu như cậu gặp phải khó khăn gì, có thể nói với chúng tôi, chúng tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ cậu về những vấn đề trong phạm vi khả năng cho.

phép.” Người đàn ông mặc chế phục bên cạnh nói.

“Không cần đâu, cảm ơn.”

Lâm Dương cười nói: “Mọi người, tôi còn có việc phải làm, không ở lại lâu được. Tạm biệt.”

“Vậy được, Lâm Thần Y, tôi gọi Tiểu Triệu đưa cậu đi.”

“Không cần, không cần…”

Lâm Dương từ chối rồi rời khỏi viện dưỡng lão.

Trịnh Nam Thiên nhìn bóng lưng của Lâm Dương rời đi, cau mày.

“Nam Thiên, ông làm sao vậy?”

“Tôi đang nghĩ về chuyện của Tiểu Lâm.”

“Lâm thần y cũng là một người kỳ lạ, có những chuyện cậu ta sẽ tự mình giải quyết, ông đừng lo lắng quá!”

“Nhưng trong cuộc điện thoại vừa rồi, hình như tôi đã nghe thấy hai từ ‘Lâm gia’.

“Cái gì? Nhà họ Lâm sao?”

Mọi người đều th* d*c, sắc mặt ngưng trọng.

“Tiểu Triệu! Đi điều tra đi.”

“Vâng, thủ trưởng!”

Sau khi rời khỏi viện dưỡng lão, Lâm Dương lên xe do Long Thủ sắp xếp, trực tiếp rời khỏi Giang Thành.

Chiếc xe phóng nhanh như bay, trực tiếp ra khỏi tỉnh rồi lái vào tỉnh Quế Vân.

Lâm Dương có chút kinh ngạc.

Tỉnh Quế Vân có ngọn núi Vân Cư vô cùng nỗi tiếng, nghe nói trong núi Vân Cư đã xuất hiện một đạo sĩ được nhiều người kính trọng.

Đương nhiên, chiếc xe không chạy về phía chùa Vân Cư trêи núi Vân Cư, mà đến phía tây nam của núi Vân Cư.

Ở đây có một biệt thự mới xây.

Căn biệt thự vắng lặng, chỉ có lác đác vài người mặc đồng phục nhìn có vẻ như là người hầu ra vào.

Ngay sau khi ô tô chạy vào biệt thự, lập tức có một nam thanh niên mặc vest, tóc ngắn đi tới.

Anh ta vội vàng mở cửa xe cho Lâm Dương.

“Xin hỏi có phải là Lâm thần y không? Lâm thần y. Xin chào, xin chào, tôi là Lương Sinh!”

“Xin chào!”

Lâm Dương bắt tay với anh ta, lại nhìn thấy chân mày của Lương Sinh này hiện lên vẻ lo lắng.

“Lâm thần y, thực xin lỗi, anh trước tiên không thể nghỉ ngơi uống trà rồi. Tình trạng của ông nội tôi tương đối nguy kịch. Anh có thể trước tiên chuyển bước xem thử tình hình của ông nội tôi được không? Tôi thực sự xin lỗi!”

Lương Sinh lo lắng nói.

“Được, anh lập tức đưa tôi đi đi.” Lâm Dương gật đầu.

Bệnh nhân là ưu tiên số một, vô cùng cấp bách, Lâm Dương cũng không phải là người thích phô trương.

Lương Sinh vui mừng khôn xiết, lập tức đưa Lâm Dương vào sân nhà ở trung tâm.

Tuy nhiên, người còn chưa vào sân nhà đã có thể nghe thấy những tràng ho dữ dội.

“Hả?”

“Ông chủ lại ho ra máu!”

“Mau, mau lấy thuốc ho tới!”

Một giọng nói vô cùng hoảng hốt phát ra.

Sau đó vài người hầu vội vã từ bên trong chạy ra.

Một trong những người hầu còn mang theo một cái chậu chứa toàn là máu và khăn giấy dính đầy máu tươi.

Khi Lương Sinh nhìn thấy khăn giấy này, sắc mặt anh ta đã tái đi vài lần.

Lâm Dương cũng liếc nhìn, cau mày.

Máu này… tất cả đều hiện lên một màu đen tối.

Rõ ràng, tình trạng của bệnh nhân đã rât nghiêm trọng rôi.

Cả hai lập tức vào phòng.

Cảnh tượng trong phòng còn đáng sợ hơn so với tưởng tượng của Lâm Dương.

Đây là phòng sao? Đây hoàn toàn chỉ là một phòng phẫu thuật và phòng bệnh lớn!

Trong căn phòng có đầy đủ các dụng cụ tân tiền, cả thuốc bắc lẫn thuốc tây, dược liệu bày ra đầy bàn, đều là những thứ quý giá.

Ông cụ trêи giường bệnh đang truyền dịch, một số nhân viên y tế đang ở xung quanh giường bệnh chăm sóc cho ông cụ.

Nhưng hiệu quả này rõ ràng là không lý tưởng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 245


“Tôi đề nghị lập tức tiến hành phẫu thuật!” Đúng lúc này, một bác sĩ nói.

“Còn phẫu thuật nữa sao? Đã bao nhiêu lần rồi? Lần trước vết thương còn chưa lành! Ông muốn ông nội tôi chết trêи bàn mổ sao?” Lương Sinh ở bên này tức giận vô cùng, ngay lập tức hét lên.

Khi mọi người vừa nghe thấy, mới nhận thấy rằng Lương Sinh đang có mặt ở đây, toàn bộ im lặng.

“Cậu Lương, chúng tôi cũng bát lực. Tình huống hiện tại của bệnh nhân đang rất nguy kịch, phải tiền hành phẫu thuật!” Bác sĩ đó thở dài nói.

“Hừ, mấy tên vô dụng các ông đã điều trị cho ông nội tôi mấy năm rồi, nhưng không có chút tác dụng gì. Các ông đến nhà họ Lương của chúng tôi để lừa tiền sao?” Lương Sinh tức giận nói.

Các bác sĩ không dám nói gì nữa.

“Các ông đều về hết đi, tôi đã tìm được một thần y đến điều trị cho ông nội rồi! Các ông đều về đi!” Lương Sinh buồn bực nói.

“Thần y sao?”

Mấy người đồng loạt nhìn về phía Lâm Dương.

“Trẻ tuổi quá!”

“Vị này là người mà cậu Lương đang nói tới sao?”

“Anh bạn này, anh đã tốt nghiệp trường y khoa nào vậy?

Đã đi khám bệnh bao nhiêu năm rồi?”

Mấy người đều ngạc nhiên hỏi.

“Tôi không phải tốt nghiệp trường y, tôi là một bác sĩ Trung ym Lâm Dương cười nói.

“Hả? Trung y2”

“Trung y trẻ tuổi như vậy sao?”

“Lúc trước cũng có những bác sĩ Trung Y lớn tuổi đến khám. Nghe nói danh tiếng còn rất lớn, nhưng cũng không có hiệu quả gì. Bây giờ cậu Lương lại gọi cái tên nhóc tóc vàng này tới…”

Mọi người đều có dáng vẻ khó tin.

Không ai có thể tin được.

Nhưng Lương Sinh cũng không quan tâm được nhiều như vậy, trực tiếp quát: “Các ông không chữa được, không có nghĩa là người khác cũng không chữa được. Đi, đi hết đi!”

Lương Sinh đã muốn đuổi người đi rồi, mọi người đều liên tục lắc đầu, cũng không nói nhiều lời, liền muốn rời đi.

Nhưng chính vào lúc này, một giọng nói lãnh đạm và trong trẻo từ bên ngoài căn phòng vang lên.

“Chị đã nói rồi, em trai, chị đã nói bao nhiêu lần là Trung Y đều là đám người diễn kịch lừa gạt, tại sao em vẫn còn gọi mắy cây gậy thần này tới?”

Khi giọng nói đó rơi xuông, một sô bóng người bước vào.

Dẫn đầu là một người phụ nữ có thân hình bốc lửa, trước nhô sau vềnh.

Người phụ nữ trang điểm nhẹ nhàng, nhưng lại trông vô cùng quyến rũ, như một trái đào chín mọng, thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Còn phía sau cô ta, là máy chàng trai và cô gái tóc vàng mắt xanh, bọn họ mặc áo khoác màu trắng, trêи ngực của bọn họ đều có một logo đặc thù.

“Đó là logo của Hiệp hội Y khoa Quốc gia MI Những người này … không lẽ nói rằng bọn họ là người đến từ Hiệp hội Y khoa Quốc gia M sao?”

Một bác sĩ nhận ra logo và thốt lên.

Trong căn phòng ngay lập tức bùng nổ.

“Cái gì? Hiệp hội Y tế Quốc gia M? Trời ơi, cô Lương đã mời được những người từ Hiệp hội Y tế Quốc gia M đến đây sao?”

“Chuyện này rốt cuộc cần phải có mặt mũi lớn như thế nào mới có thể làm được!”

Tất cả mọi người đều lần lượt kinh ngạc, ánh mắt nhìn những người này cũng đều trông mòn con mắt.

Đó là Hiệp hội Y khoa Quốc gia MI Là đại diện cho tiêu chuẩn y tế cao nhất trêи toàn thế giới!

Bọn họ rât muôn đên gân những người này, nhưng vì cậu Lương đang đứng ở đó nên bọn họ cũng chỉ có thể nhìn.

“Nào, em trai, để chị giới thiệu với em một chút. Mấy vị này đều là thành viên của Hiệp hội Y khoa Quốc gia M.

Đây là ông George và đây là cô Rita! Bọn họ có y thuật tiên tiến nhất trêи thế giới. Chị trước đó đã mua những thiết bị y tế này cũng là để chuẩn bị cho bọn họ. Ông nội bên này sẽ không cần em phải nhọc lòng bận tâm nữa.

Hãy mang cây gậy thần của em nhanh chóng rời đi đi!

Cô Lương mặt không biểu cảm nói.

“Chị cả, vị này chính là Lâm thần y của Giang Thành! Là do Long Thủ tiên sinh giới thiệu, Lâm thần Y, chị chắc cũng nghe nói rồi, đúng không? Anh ấy không phải là gậy thần! Anh ấy nhất định sẽ có cách cứu ông nội.” Lương Sinh lo lắng, vội vàng giải thích.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 246


Lâm Dương là người mà anh ta khó khăn lắm mới mời đến được, anh ta làm sao có thể từ bỏ như vậy?

“Cái gì mà Lâm thần y, cái gì mà Long Thủ? Lương Sinh, em tỉnh lại cho chị đi! Tất cả đều là kẻ dối trá! Trước đây.

các em cũng đã nói rằng Long Thủ có thể cứu ông nội, nhưng mà kết quả thì sao? Bệnh tình của ông nội có cải thiện gì không? Chị nói cho em biết Lương Sinh, bây giờ gia tộc rất bất mãn với dòng của chúng ta, nếu như chúng ta không thể chữa lành cho ông nội, dòng của chúng ta phải chịu tai ương, tới lúc đó em sẽ chính là tội nhân của dòng chúng ta! ” Cô Lương chỉ vào mũi Lương Sinh mà mắng chửi.

Lương Sinh sắc mặt tái nhợt, không biết nên phản bác như thế nào.

“Anh Lương, Trung Y trước giờ đều luôn không có cơ sở khoa học. Theo như suy đoán của chúng tôi, việc dùng Trung y để chữa bệnh, phụ thuộc vào hai yếu tố, một là may mẫn, hai là yếu tố tâm lý. Cần phải biết, thời cổ đại có một thuật thôi miên để chữa bệnh. Điều đó nói lên rằng, khi một bác sĩ Trung Y nổi tiếng chữa bệnh cho một người, người đó sẽ tràn đầy tự tin, biểu hiện ám thị tâm lý, tăng khả năng miễn dịch của cơ thẻ, rồi kháng lại bệnh tật, v.v.

Còn về may mắn, có thể là những thứ dược liệu này quả thực có tác dụng chữa bệnh, chỉ là đánh nhằm trúng nhằm mà thôi! Tình huống của bệnh nhân này nghiêm trọng đến mức nào, anh giao ông ấy cho những kẻ lừa đảo này thật sự không phải là hành động sáng suốt! “

Một người đàn ông cao lớn, tóc vàng mắt xanh trêи mặt mang theo nụ cười nói.

Anh ta chính là George.

Ánh mắt của anh ta tràn đầy kiêu ngạo và khinh thường, ngay cả khi anh ta nhìn Lâm Dương cũng như vậy.

Lâm Dương nghe thấy, ngay lập tức cau mày.

Anh không nói gì, mà trầm ngâm nhìn ông cụ trêи giường bệnh, một lúc sau mới bình tĩnh nói: “Tôi là một người có ân báo ân, lần này nếu như không phải nhà họ Lương giúp đỡ tôi, tôi đã không tới đây rồi. Hiện giờ bệnh nhân ở đó tình huống đã rất nguy kịch, không thể trì hoãn thêm được nữa, tôi biết rằng Hiệp hội Y khoa Quốc gia M có tiêu chuẩn rất cao, nhưng trêи thực tế cũng có những người trong Hiệp hội Y tế Quốc gia M công nhận Trung Y.

Tôi đề nghị vẫn nên để tôi khám, không thể kéo dài nữa! “

Các bác sĩ này đều hiểu tiếng Trung.

Nghe thấy lời nói của Lâm Dương, nhiều người không khỏi bật cười.

George còn cười lớn hơn.

“Hahaha …anh bạn này, trò đùa này của anh thật sự quá nực cười rồi. Người của hiệp hội y khoa chúng tôi đều tin vào khoa học, Trung Y à? Hay là bỏ đi. Anh nói có người trong hiệp hội của chúng tôi thừa nhận Trung y, có thể cho.

tôi biết là tên ngốc nào không?” “

George mỉm cười nhìn Lâm Dương, những người khác cũng vậy.

Nghe thấy lời này, Lương Sinh cũng vội vàng nhìn Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương chậm rãi nói: “Người này … chắc anh cũng biết, cô ấy chính là phó chủ tịch hiệp hội y khoa của các anh, cô Annal”

“Cái gì? Cô Anna?”

Tất cả mọi người toàn bộ đều trợn tròn mắt, không thể nào tin được nhìn Lâm Dương, một hồi sau, mọi người đều phát ra tiếng cười lớn không cách nào che đậy.

“Anh nói cái gì?”

“Cô Anna sao? Anh đang nói đùa cái gì vậy?”

“Ai đều có thẻ tin tưởng vào Trung Y, nhưng cô Anna thì tuyệt đối không thể. Cô ấy đã giành được vô số giải thưởng quốc tế. Bản thân cô ấy trước đây cũng đã nói rằng Trung y là thứ không đáng tin cậy nhất. Không lẽ anh cho rằng cô Anna sẽ tự tát vào mặt mình sao?”

“Thật quá nực cười! Cái đầu của tên lừa gạt này có phải là đang giả ngốc không?”

Mọi người hoặc là cười nhạo hoặc là chế giễu, không ai tin vào điều đó.

Nữ bác sĩ tên Rita dường như không chịu nỏi lời nói điên cuồng của Lâm Dương, nói với Lương Hồng Anh: “Cô Lương, xin hãy để những người không liên quan sớm rời đi. Chúng tôi cần phải ngay lập tức làm kiểm tra cho bệnh nhân, thời gian rất cấp bách, không được lãng phí thời gian.”

“Được!”

Cô Lương gật đầu, sau đó trừng mắt nhìn Lương Sinh nói: * Ra ngoài! Ngay lập tức!”

Lương Sinh thở dài nói với Lâm Dương: “Lâm Thần Y, rất xin lỗi … anh … anh có thể ra ngoài với tôi trước được không?”

Lâm Dương cũng không thèm nói nữa, dứt khoác bước ra khỏi phòng.

“Lâm thần y, tôi lập tức sắp xếp một phòng cho anh ở trước!” Lương Sinh đi theo ra ngoài và nói lời xin lỗi.

“Không cân đâu, thời gian của tôi cũng rât gâp. Sắp xêp cho tôi một chiếc xe trở về Giang Thành đi.”

“Cái này …Lâm thần y…” Lương Sinh do dự muốn nói lại ngừng, vẻ mặt xấu hỗ.

“Anh Lương, không phải tôi không chữa bệnh, mà là nhà họ Lương của các anh không tin tưởng tôi. Tôi biết trách nhiệm không phải ở anh, nhưng tôi đã thực hiện lời hứa của mình rồi. Tôi đã làm rồi. Chuyện khác chắc do nhà họ Lương của anh đến xử lý, vì vậy rất xin lỗi.

Lâm Dương bình tĩnh nói.

Lương Sinh há miệng, cũng không còn gì có thể nói, chỉ có thể thở dài: “Nếu đã như vậy thì … vậy được, tôi sẽ thu xếp xe đưa Lâm Thần Y quay về, Lâm thần y, lần này thực sự làm phiền anh rồi!”

Lương Sinh nói xong, cúi đầu chào Lâm Dương.

Lâm Dương gật đầu, không nói gì.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 247


Một lúc sau xe đã tới rồi, người cũng lên xe rời đi.

Lương Hồng Anh và đội ngũ y tế được mời từ hiệp hội Quốc gia M vẫn đang điều trị cho ông cụ.

Lương Hồng Anh từ trong phòng bước ra.

“Người đi rồi sao?” Lương Hồng Anh thờ ơ hỏi.

“Đi rồi…”

“Hừ, em sau này không thể trưởng thành hơn một chút được sao? Loại người lừa đảo nào cũng có thể mời về nhà được? Em muốn hại chết ông nội sao?”

“Chị! Chị không tin vào Trung Y, nói cái gì cũng đều vô dụng.” Lương Sinh có chút tức giận: “Lâm thần y này không phải ai cũng có thể mời được. Bây giò đã bỏ lỡ cơ hội, lỡ như những bác sĩ đó không chữa khỏi thì phải làm sao? “

“Không thể chữa khỏi sao? Không thể nào. Nếu như bọn họ không chữa khỏi. Em cho rằng Lâm thần gậy này có thể chữa khỏi sao?” Lương Hồng Anh khinh thường nói: “Nếu như George và những người khác thật sự không chữa khỏi, vậy chị sẽ đích thân đi mời Lâm Thần gậy trở lại. Được rồi chứ? “

“Chị, chị…” Lương Sinh tức giận không nói nên lời.

Nhưng vào lúc này …

bùm!

Một tiếng động lạ đột nhiên từ trong phòng phát ra.

Cả hai người đều chấn động, đột nhiên quay đầu nhìn căn phòng…

Động tĩnh trong phòng khiên hai chị em hoảng sợ, Lương Sinh muốn đẩy cửa bước vào để xem thử bên trong có chuyện gì, nhưng đã bị Lương Hồng Anh ngăn lại.

“Bác sĩ người ta đang cứu người ở trong đó. Em không được làm phiền. Nếu như có vấn đề gì xảy ra, em có chịu trách nhiệm được không?” Lương Hồng Anh hét lên.

Lương Sinh im lặng.

Tuy nhiên, bên trong không ngừng vang lên tiếng ồn ào, còn có tiếng bước chân vội vàng qua lại, thậm chí có thể nghe rõ tiếng la hét đầy lo lắng của George và Rita.

Dường như có vấn đề đã xảy ra trong quá trình điều trị?

Lông mày của Lương Hồng Anh trầm xuống.

Lương Sinh cũng lo lắng.

“Chị, bên trong chắc sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?”

“Xảy ra chuyện sao? Xảy ra chuyện gì? Chuyện gì có thể xảy ra chứ? Em cứ mặc kệ là được rồi!” Vẻ mặt của Lương Hồng Anh cũng không tự nhiên.

Nhưng chính vào lúc này …

Loảng xoảng!

Cánh cửa bị đầy ra.

Rita từ bên trong bước ra.

“Cô Rita, bên trong làm sao vậy? Ông tôi không sao chứ?”

Lương Sinh lo lắng.

Nhưng Rita lại không quan tâm đến anh ta, mà lấy điện thoại di động ra và vội vàng bám một só.

Lương Hồng Anh nhìn chiếc áo khoác trắng trêи người Rita, thậm chí có thể nhìn thấy vết máu đỏ dính trêи đó.

Cả hai người sắc mặt đều thay đồi.

Điện thoại bắt máy, chỉ nghe thấy Rita vội vàng nói gì đó bằng tiếng Anh, cả hai người đều biết tiếng Anh đương nhiên có thể hiểu được.

“Hội trưởng Anna, tình trạng của bệnh nhân tương đối xấu. Chúng tôi không ngờ rằng ông ấy đột ngột bị xuất huyết nặng. Mặc dù đã được truyền máu kịp thời nhưng các công năng khác của bệnh nhân đều có dấu hiệu suy kiệt. Chúng tôi hoàn toàn không thể tìm ra được nguyên nhân gây bệnh”.

Rita nói, và khi những lời này rơi xuống, trái tim của Lương Hồng Anh và Lương Sinh gần như nhảy ra khỏi cổ họng.

“Cái gì?”

“Các cô… các cô cũng không chữa khỏi được cho ông nội tôi sao?” Lương Hồng Anh lẫm bẩm hỏi.

“Làm sao có thể như vậy?” Lương Sinh ngần người.

Rita lúc này cũng là dáng vẻ như sắp khóc: “Hội trưởng Anna, tôi phải làm sao bây giờ? Cô tới được không?”

“5 giờ sao? Cái này … bệnh nhân sợ rằng sẽ không cầm cự được lâu đến như vậy…”

“Tìm người? Tìm ai? Có ai ở Trung Quốc có thể giúp chúng đỡ chúng ta sao?”

“Lâm Thần Y của Giang Thành sao? Tìm anh ta thì có thể sao?”

“Cô đang nói cái gì vậy? Cô là học trò của anh ta sao?”

Rita dường như đang nói chuyện điện thoại với người nào đó, một lúc sau thì cúp máy, nhưng vẻ bàng hoàng trêи khuôn mặt của cô ta đã hoàn toàn bộc lộ ra ngoài.

Về phần hai anh chị em của Lương Sinh, lúc này cũng bị kinh ngạc trước lời nói của Rita.

Rita đang nói cái gì vậy?

Lâm thần y của Giang Thành sao?

Cái gì mà học trờ?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 248


Cô ấy đang gọi điện thoại cho Phó hội trưởng Anna sao?

Não của hai người run rẩy một cách điên cuồng.

Nhưng mà lúc này, Rita cũng quay người lại và nói với Lương Hồng Anh: “Vô cùng xin lỗi cô Lương, tình trạng của bệnh nhân rất tồi tệ. Mặc dù hiện tại chúng tôi đang có gắng hết sức để cứu bệnh nhân nhưng hy vọng cứu sống được bệnh nhân rất mong manh.”

“Làm sao có thể? Các cô là đội ngũ y tế tiên tiền nhất trêи thế giới. Trình độ y tế của các cô đã là trần nhà của thế giới này rồi. Làm sao các cô không thể cứu được ông nội của tôi? Các cô nhát định phải nghĩ ra cách, nhát định phải nghĩ ra cách giúp chúng tôi!” Lương Hồng Anh hét lên, hơi thở cũng rối loạn rồi.

Theo như cô ta thấy, nếu ngay cả Hiệp hội Y khoa Quốc gia M cũng bó tay bát lực, thì cô ta thực sự không biết phải tìm ai mới được.

Lương Sinh cũng lo lắng máy vòng.

Nhưng vào lúc này, Rita nói: “Tôi vừa gọi điện cho cô Anna, phó hội trưởng hiệp hội y tế của chúng tôi, và nhờ cô ấy giúp đỡ”.

“Có thể mời cô Anna đến đây không? Chúng tôi sẵn sàng cử chuyên cơ đến đón.”

“Vị trí của cô Anna cách chỗ này rất xa. Cho dù có cử máy.

bay đến đón cũng phải mắt hơn năm tiếng đồng hồ. Tôi sợ rằng bệnh nhân sẽ không trụ được lâu như vậy.”

“Vậy thì… vậy thì phải làm gì đây?” Lương Hồng Anh gần như tuyệt vọng hét lên.

“Chủ tịch Anna nói rằng có một người khác đang ở Trung Quốc có thể sẽ chữa khỏi cho bệnh nhân này.” Rita nói.

Lương Hồng Anh tim đập thình thịch, cần thận dè dặt hỏi: “A[2”

“Nói là Lâm Thần Y của Giang Thành, tôi không biết người đó là ai. Nếu như các cô có thể mời anh ấy tới, cô Anna nói rằng anh ấy chắc sẽ có hy vọng chữa khỏi bệnh cho bệnh nhân.” Rita nói.

“Hả?”

Hai người như bị sét đánh ngang tai.

Đặc biệt là Lương Hồng Anh gần như mắt hồn mắt phách, há to mồm, người một lúc lâu sau cũng không lấy lại được thần trí.

“Cô Rita … cô có chắc chắn không? Cô Anna thực sự nói rằng lâm thần y có thể chữa khỏi bệnh cho ông tôi sao?

Không phải nói … Cô Anna không tin vào Trung Y sao?”

Lương Sinh chậm rãi bước tới, lầm lắm hỏi.

“Tôi cũng không biết chuyện này rốt cuộc là như thế nào, nhưng cô Anna quả thực đã nói như vậy.”

“Vậy tại sao cô Anna lại muốn chúng ta đi tìm Lâm thần y?” Lương Hồng Anh hoàn hồn lại và vội vàng hỏi.

“Cô Anna nói… cô ấy là học trò của Lâm thần y.” Rita bắt lực thở dài.

Mặc dù tin tức đó khiến cô ta cũng không thể nào chấp nhận được, nhưng cô Anna đã tự mình nói ra điều đó, cô ta cũng không thể nào không chấp nhận.

Nghe thấy lời này, đại não của Lương Hồng Anh hoàn toàn không thể tiếp tục suy nghĩ được nữa.

Cô ta với đôi mắt trũng sâu, sững sờ nhìn Rita, cái miệng nhỏ nhắn khẽ mở, giống như một người gỗ.

“Cô Lương, cô không sao chứ? Cô Lương?” Rita vội vàng hỏi.

“Không … không sao …” Lương Hồng Anh mới hoàn hồn lại.

“Không sao thì được rồi. Tôi hy vọng các cô có thể nhanh chóng tìm Lâm thần y đến càng sớm càng tốt. Tình trạng của bệnh nhân rất nguy kịch. Giờ chúng tôi chỉ có thể dựa vào anh ấy thôi.”

Nói xong, Rita vào lại vào trong phòng.

Lương Sinh có chút phức tạp nhìn Lương Hồng Anh, thấp giọng nói: “Chị, bây giờ… phải làm sao đây?”

“Chị… chị không biết…”

Lương Hồng Anh đau khổ nói.

“Lâm thần y bây giờ đang trêи đường trở về Giang Thành.

Em sẽ lập tức gọi điện thoại cho Tiểu Lý và nhờ anh ta đến đón Lâm Thần Y quay lại đi.”

Lương Hồng Anh ngập ngừng môi dưới, thấp giọng nói: “Cái đó … vậy được.”

Lương Sinh gật đầu, lập tức lấy điện thoại ra bám gọi.

Nhưng một lúc sau, vẻ mặt của anh ta lại thay đổi, ngây người nhìn Lương Hồng Anh.

“Lâm thần y nói thế nào?” Lương Hồng Anh vội vàng hỏi.

Lương Sinh lắc đầu thở dài nói: “Lâm thần y kiên trì muốn quay lại Giang Thành. Anh ấy nói … anh ấy đã không còn nợ nhà họ Lương của chúng ta nữa rồi, cho nên anh ấy …

sẽ không chữa bệnh cho ông nội…”

“Cái gì?”

Lương Hồng Anh sững sờ, sau đó nỗi giận đùng đùng nói: “Được lắm, cái tên họ Lâm nhà anh! Anh dám chống đối nhà họ Lương của tôi sao? Lương Sinh, em điện lại cho Tiểu Lý bảo anh ta cưỡng hành mang Lâm thần y quay lại đây! Bảo anh ta nói với Lâm thần y, nếu như họ Lâm anh ta dám không tới chữa bệnh cho ông nội tôi, tôi muốn anh ta biến mắt khỏi Giang Thành! “

“Chị à, bác sĩ Lâm trước đó đã nói rồi. Con người này của anh ta ăn mềm chứ không ăn cứng. Hơn nữa, chị làm thế này, nếu như Lâm thần y thật sự thà chết cũng không chữa thì phải làm sao đây? Không lẽ chị muốn chôn vùi cơ: hội duy nhất để chữa khỏi bệnh cho ông nội sao?” Lương Sinh thở dài nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 249


“Vậy ý của em là…”

“Chị à, không phải trước đó chị đã nói, nếu như bọn họ không thể chữa khỏi thì chị sẽ tự mình đi mời Lâm thần y sao?” Lương Sinh đột nhiên nói.

Khuôn mặt của Lương Hồng Anh ngay lập tức trở nên chỗ đỏ chỗ trắng …

“Chị, chúng ta chỉ có thể cố gắng hết sức để biểu thị lòng thành thôi…”

Cót két.

Xe hơi dừng lại.

“Tại sao không đi tiếp?”

Lâm Dương đang ngòi trêи ghế phụ liếc nhìn tài xế, bình tĩnh nói.

Tài xế có chút khó xử nhìn Lâm Dương, mỉm cười, không nói gì.

Xe là do nhà họ Lương sắp xếp, thực ra Lâm Dương cũng đã đoán được điều gì đó.

Thấy tài xế không nói gì, Lâm Dương cũng lười phí lời, trực tiếp kéo cửa xe ra muốn bước xuống.

“Anh Lâm, xin đợi một chút!”

Người lái xe vội vàng đuỏi theo ra ngoài.

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không chữa bệnh cho nhà họ Lương nữa, các anh không cần phải lãng phí công sức. Vì các anh chắc chắn sẽ không đưa tôi trở về, bản thân tôi sẽ tự bắt xe trở về Giang Thành. Tạm biệt.”

Lâm Dương xua tay nói.

“Anh Lâm! Anh Lâm!”

Tài xế lo lắng hét lên, nhìn thấy Lâm Dương đã đứng ở bên đường chặn xe lại, anh ta trợn tròn mắt, vội vàng nói: “Anh Lâm, tôi đưa anh trở về Giang Thành! Anh lên xe đi, tôi tuyệt đối sẽ không dừng lại nữa! “

“Thật sao?”

Lâm Dương liếc nhìn đường quốc lộ.

Thành thật mà nói, cách chặn xe lại để bắt taxi ở một nơi như vậy là không thực tế.

Anh suy nghĩ một lúc rồi gật đầu, “Vậy được! Nhưng mà tôi nói rõ ràng trước, tôi sẽ không quay lại nữa.”

“Vâng, vâng… anh yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa anh trở.

về!” Người lái xe nở một nụ cười trêи môi, lại lần nữa mở.

cửa ra.

Lâm Dương vẫn ngồi vào.

Xe hơi một lần nữa khởi động.

Nhưng tốc độ lại không nhanh, khoảng 40 km/h.

Lâm Dương cau mày, nhưng cũng không có nói gì nhiều.

“Đoạn đường này giới hạn tốc độ…. giới hạn tốc độ …” Tài xế dường như nhận thấy Lâm Dương không hài lòng, vội vàng nở nụ cười nói.

Lâm Dương nhắm mắt lại, hoàn toàn không quan tâm.

Dù sao, chỉ cần có thể trở lại Giang Thành là được rồi.

Xe chạy chậm như vậy cũng không sao.

Tuy nhiên, không quá nửa giờ sau.

Cót két!

Một âm thanh phanh gắp chói tai phát ra.

Sau đó thì nhìn thấy một chiếc Ferrari màu đỏ đang chặn trước đầu xe.

Lâm Dương mở mắt ra.

Thì nhìn thấy cửa xe Ferrari mở ra, một người phụ nữ quyền rũ với thân hình bốc lửa từ bên trong bước xuống xe.

Nhìn thấy người này, tài xế thở dài một hơi dữ dội.

Mặc dù anh ta vẫn duy trì tốc độ khoảng 40 km/h, nhưng anh ta tin rằng người phụ nữ này nhất định sẽ bắt kịp với tốc độ hơn 100 kmih.

Tài xế lái xe với tốc độ 40km/h, chính là đang đợi người phụ nữ này!

“Lương Hồng Anh?”

Lâm Dương yên lặng quan sát người phụ nữ này, sau đó cũng xuống xe, quyết định đi đến bên đường gọi một chiếc xe để rời đi.

“Lâm thản y!”

Lương Hồng Anh bước nhanh đến và hét lên một tiếng.

*Cô Lương, tôi đã nói rất rõ ràng với tài xế của cô rồi. Hiện tại tôi không có nghĩa vụ phải đi cứu ông nội của cô.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

Lương Hồng Anh ngập ngừng môi dưới, thấp giọng nói: “Lâm thần y, tôi biết anh đang giận tôi, nhưng đó cũng chỉ là do tôi kiến thức nông cạn. Hy vọng anh nhanh chóng quay về cùng với tôi! Tôi đảm bảo, nếu như anh có thể chữa khỏi cho ông nội tôi, nhà họ Lương của chúng tôi nhất định sẽ báo đáp anh thật tốt. “

“Nhưng mà Trung y đều chỉ là những thần gậy giở trò lừa gạt. Cô bảo tôi đi cứu ông nội cô. Chuyện này không phải sẽ hại ông nội cô sao?” Lâm Dương tò mò nhìn cô.

“Chuyện này …” Lương Hồng Anh không biết nên trả lời như thế nào, đành quay sang một bên, thấp giọng nói: “Tôi muốn để anh thử xem.”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 250


“Vậy thì tôi vẫn là không đi, lỡ như ông nội cô xảy ra chuyện gì, tôi không phải sẽ gánh chịu trách nhiệm sao?”

“Anh … họ Lâm kia, anh rốt cuộc muốn thế nào? Tôi đã nói chuyện nhẹ nhàng với anh rồi, không lẽ anh không muốn cho tôi một chút mặt mũi nào sao?” Lương Hồng Anh tức giận nói.

“Tại sao tôi phải cho cô mặt mũi?” Lâm Dương nhìn chằm chằm vào Lương Hồng Anh hỏi.

Khi Lương Hồng Anh vừa nghe tháy, phổi của cô ta đều như muốn nỗ tung.

Cô ta là thiên kim tiểu thư của nhà họ Lương, có ai dám nói những lời như vậy với cô ta?

“Vì vậy nói, anh thà chêt cũng không chữa bệnh cho ông nội của tôi sao?” Lương Hồng Anh đùng đùng tức giận hỏi.

“Cũng không đến mức như vậy.” Lâm Dương cười nói.

Lương Hồng Anh sửng sốt một chút, vội vàng nói: “Vậy thì anh còn không mau đi cùng tôi?”

“Vậy thì phải xem cô làm như thế nào rồi.” Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Tôi sao?”

“Dường như từ đầu đến cuối, cô còn chưa xin lỗi tôi, đúng không?” Lâm Dương cười nói.

“Xin lỗi?” Khuôn mặt quyến rũ của Lương Hồng Anh lập tức đỏ bừng lên không ít, cô ta nghiến răng nghiền lợi nói: “Họ Lâm kia, anh có bộ mặt lớn lắm! Còn dám yêu cầu tôi xin lỗi sao? Anh có biết tôi là ai không? Tôi chịu hạ giọng đến đây mời anh quay lại, cũng coi là đủ cho anh mặt mũi lắm rồi. Anh không được cho mặt mà không cần mặt! “

“Vậy thì xin mời trở về đi.”

Lâm Dương bình tĩnh nói.

“Anh… khốn kiếp!” Lương Hồng Anh tức giận giậm chân.

Lâm Dương lười để ý tới cô ta, nhìn thấy một chiếc taxi đang tới gần, lập tức ngăn lại.

“Cút, lập tức cút cho tôi!”

Lương Hồng Anh tức giận hét vào mặt tài xé taxi.

Tài xế bối rối đầu đầy sương mù: “Người phụ nữ điên từ đâu tới vậy?”

“Anh đang nói cái gì vậy?” Lương Hồng Anh tức giận muốn kéo cửa ghề lái ra, đánh tài xế một trận.

Lâm Dương vừa đặt ʍôиɠ ngồi xuống ghế phụ, thờ ơ nói: “Bác tài, mặc kệ cô ta, đi Giang Thành.”

“Được rồi, anh thắt dây an toàn vào đi.” Người lái xe nói sau đó rời đi.

Đâu có biết Lương Hồng Anh vốn đang rất nóng lòng, trực tiếp cản trước xe, cô ta dang đôi tay ra, tức giận nói: “Không cho đi!”

“Cái này …” Tài xế taxi có chút không biết phải làm sao.
loading4.png


“Họ Lâm kia, anh … anh thật không biết xấu hỏ …” Thân thể mỏng manh của Lương Hồng Anh run rầy.

Nhưng cô không thể làm gì được Lâm Dương.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, tình hình của ông nội sẽ chỉ trở nên càng ngày càng tôi tệ hơn.

Phải làm sao đây?

Bây giờ phải làm sao?

Lương Hồng Anh đã có chút tay chân luống cuống.

“Người anh em, có chuyện gì sao? Nàng dâu của anh sao? Nếu như có mâu thuẫn gì thì cứ mở lời nói chuyện là được mà.” Tài xế nhìn thấy một gái yêu kiều xinh đẹp lại lộ ra vẻ mặt như vậy, có chút không chịu được, vội vàng nói với Lâm Dương.

*Nhưng cô ta đã làm chuyện có lỗi với tôi, không chịu xin lỗi tôi.” Lâm Dương nhún vai.

“Chuyện có lỗi với anh? Chẳng lẽ nói…” Người lái xe dường như đã suy nghĩ quá nhiều, sắc mặt đột nhiên trở nên tức giận nói: “Người anh em, vậy thì đây là lỗi của cô ta. Đàn ông cái gì cũng có thể nhẫn nhịn, nhưng chiếc mũ xanh này thì không thể nhịn được! Người anh em, tôi đứng về phía anh, cô gái này không xin lỗi thì chúng ta không tha thứ cho cô ta! “

Nói xong tài xế trực tiếp tắt máy.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 251


Lâm Dương cười khanh khách.

Còn Lương Hồng Anh thì thiếu chút nữa tức giận đến ngất xỉu.

Bản thân giống loại phụ nữ không đứng đắn đó sao?

Đúng lúc này, điện thoại của Lương Hồng Anh reo lên.

Cô ta lấy điện thoại ra liếc nhìn một cái, thân thể thanh tú đột nhiên run lên.

Thời gian không còn nhiều nữa.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, ông nội e là không cầm cự nỗi!

Lương Hồng Anh hít một hơi thật sâu, cuối cùng quyết định cúi mặt xuống, bước tới, cúi người với Lâm Dương nói: “Lâm thần y, xin… xin lỗi, tất cả đều là lỗi của tôi, hi vọng … anh có thể tha thứ cho tôi… “

Lâm Dương đang ngủ gà ngủ gật, mở mắt ra, liếc nhìn Lương Hồng Anh đang cúi đầu bên ngoài xe, nhàn nhạt nói: “Chỉ như thế này thôi sao?”

Anh còn muốn thế nào nữa?

Lương Hồng Anh gần như muốn gào thét lên.

Nhưng cô ta vẫn cố kìm nén, siết chặt nắm tay, lại thì thầm nói: “Lâm thần y, chỉ cần anh bằng lòng chữa bệnh cho ông nội tôi, anh muốn tôi làm cái gì cũng được, thật sự nếu không được…tôi quỳ lạy anh….Được chứ? “

Lương Hồng Anh nói xong, liền muốn quỳ xuống.

“Tiểu thư!”

Tài xế ở đằng kia đã bị kinh ngạc.

Có vẻ như Lương Hồng Anh đã không quan tâm đến cái gì nữa rồi.

Cô ta, một người phụ nữ có lòng tự trọng rất lớn, thật sự lại muốn quỳ gối trước mặt người khác sao?

Quả thực là một giai thoại!

Nhưng mà thử nghĩ xem, so với tính mạng của ông nội mình, tôn nghiêm nhỏ bé đó có là cái gì?

Nhưng Lâm Dương chung quy vẫn không đến mức gây khó dễ với một người phụ nữ.

“Quỳ xuống thì thôi đi.”

Lâm Dương mở cửa xe ra, ngăn lại.

Lương Hồng Anh đột nhiên ngẳng đầu lên: “Anh đồng ý rồi sao?”

Lâm Dương liếc nhìn thời gian, bình tĩnh nói: “Trong vòng nửa giờ đồng hồ nữa đưa tôi trở về, néu không, thì đưa tôi trở về Giang Thành đi. Tôi sẽ chọn một vòng hoa từ cửa hàng gửi tặng cho ông nội của cô.”

“Tôi nội trong mười phút sẽ đưa anh quay về!”

Lương Hồng Anh lo lắng, ngay lập tức chạy tới mở cửa xe Ferrari ra.

Lâm Dương nhanh chóng ngồi vào.

“Người anh em, anh còn đi Giang Thành nữa không!” Tài xế thò đầu ra hét lớn một tiếng.

“Không cần nữa, cảm ơn nhiều.”

Lâm Dương xua tay, nghênh ngang bỏ đi.

“Chậc chậc chậc chậc, tình cảm bị một người phụ nữ giàu có bao rồi, anh chàng này còn không đẹp trai bằng tôi, tại sao người phụ nữ giàu có này lại nhìn trúng anh ta?”

Người tài xế nhéch miệng giận dữ bát bình nói.

Chân ga của Ferrari bị Lương Hồng Anh đạp đến tận cùng, chiếc xe lao như điên trêи đường giống như một ngọn lửa đỏ.

Không ít tài xế bị hoảng sợ trước tốc độ nhanh như vậy, ai nấy đều thò đầu ra mắng chửi.

Lâm Dương cũng ngồi mà da đầu phát tê.

Cái này nếu như xảy ra tai nạn, còn không phải lật người gãy xương sao?

Cũng vì tắm lòng rộng lớn của Lương Hồng Anh mà phần lớn bằng lái xe của cô ta đều bị thu hồi rồi.

Chẳng máy chốc, chiếc Ferrari đã chở Lâm Dương trở về biệt thự.

“Anh Lâm!” Lương Sinh vui mừng khôn xiết, vội vàng mở cửa cho Lâm Dương.

Lâm Dương đi thẳng vào cổng.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 252


Cót két.

Cánh cửa được đầy ra.

Bên trong, Rita, George và những người khác vẫn đang cấp cứu cho ông cụ.

Ông cụ lúc này đã rơi vào hôn mê, tình trạng vô cùng gay go.

Nhìn thấy cửa bị đầy ra, tất cả đều sửng sốt.

“Cô Lương, sao cây gậy thần này lại tới rồi?” George kinh ngạc nhìn Lâm Dương, sau đó trầm giọng nói: “Bây giờ tình hình cuộc phẫu thuật rất gay go, xin hãy để anh ta ra ngoài ngay lập tức, néu không xảy ra tình huống gì, chúng tôi sẽ không chịu trách nhiệm. “

“Bác sĩ George, vị này là đến đây để giúp đỡ.” Lương Sinh vội vàng nói.

“Giúp đỡ sao? Ý của các cô là gì? Là không tin vào hiệp hội y tế của chúng tôi sao?” George càng tức giận hơn.

“Đúng vậy, Phó hội trưởng Anna nói muốn các cô mời Lâm thần y đến giúp đỡ. Tại sao các cô lại mời người này tới?”

Rita ở bên này cũng không khỏi thắc mắc.

Cô ta luôn coi thường Trung Y, thậm chí ngay cả vị đó mà chủ tịch Anna đã nói.

Tuy nhiên, Lương Hồng Anh lại hít một hơi thật sâu và thấp giọng nói: “Mọi người, thật ra thì… anh ấy chính là Lâm thần yI”

Ngay khi giọng nói đó rơi xuống, mấy thành viên của hiệp hội y tế đều sững sờ.

Mấy cặp mắt xanh đều nhìn chằm chằm vào Lương Hồng Anh, sau đó lại di chuyển đến cơ thể của Lâm Dương, ai nấy đều không thể nào tin được vào tất cả những gì mà mình nghe tháy.

“Anh ta … anh ta chính là Lâm thần y sao? Là thầy giáo của hội trưởng Anna sao?” Rita cũng không nhịn được nữa, trực tiếp hét lên thất thanh.

Cô ta cho rằng thầy giáo Lâm thần Y của hội trưởng Anna, cũng phải là một người 70-80 tuổi. Xét cho cùng chức vị bác sĩ này, tuổi tác quyết định kinh nghiệm.

Nhưng người trước mặt này… mới chỉ ngoài hai mươi tuổi…

Một chàng trai trẻ tuổi như vậy thực sự là Lâm thần y sao?

Mọi người đều không tin.

“Đùa cái gì vậy?” George cười toe toét nói.

*Cô Lương, cô có chắc là cô đã không tìm nhằm không?”

Rita vội vàng hỏi Lương Hồng Anh.

“Trừ khi hội trưởng Anna nhầm lẫn hoặc là cô đã nghe nhằm.” Lương Hồng Anh thở dài nói.

“Được rồi, đừng lãng phí thời gian nữa! Tình trạng của bệnh nhân đang rất tệ, các anh có thể ra ngoài trước được không?” Lâm Dương lấy túi kim ra, vừa chuẩn bị phẫu thuật vừa nói.

Mấy người nhìn nhau, không biết nên nói cái gì cho tốt.

Nhưng George đã tức giận và hét lên: “Anh chính là một kẻ dối trá! Tôi không cho phép anh làm loạn ở đây, nhanh biến khỏi đây!”

Lâm Dương thở dài.

Dường như những người này vẫn có thành kiến sâu sắc với Trung Y.

Lâm Dương lấy điện thoại di động ra bám một dãy só.

*Thầy Lâm, tôi có thể giúp gì được cho anh không?” Giọng nói đầy phán khích của Anna ở bên kia điện thoại đã vang lên.

“Tôi có chút phiền phức nhỏ. Là người của hiệp hội y khoa của các cô. Cô có thể giúp tôi giải thích một chút được không.” Lâm Dương nhét điện thoại vào tay của George sau đó bước đến giường bệnh.

George sửng sốt và nhìn vào điện thoại, lại nghe thấy giọng nói liên tục hét lên trong điện thoại.

“Thầy Lâm? Thầy Lâm?”

Giọng nói này?

“Cô là… hội trưởng Anna?” George ngây ngóc rồi.

George?” Anna ở bên kia điện thoại cũng sửng sốt, cô ấy là người thông minh ngay lập tức đoán được cái gì đó, vội vàng hỏi: “Vừa rồi Rita gọi điện thoại cho tôi, các anh không phải là làm khó thầy Lâm chứ?

“Anh ta… anh ta thực sự là thầy giáo của cô sao?” George cảm thấy đầu mình đều như sắp nỗ tung.

Không phải chủ tịch Anna luôn coi thường Trung Y sao?

Làm sao có thể như vậy?

“George, tôi cần anh cho tôi một câu trả lời thỏa đáng!”

Giọng nói nghiêm túc của Anna phát ra.

Mặc dù không bật loa ngoài điện thoại, nhưng trong căn phòng yên tĩnh, giọng nói này vẫn vô cùng rõ ràng.

Nghe thấy giọng nói này, tất cả những người trong hiệp hội y tế toàn bộ đều im lặng.

Lúc này, Lâm Dương cũng đã bắt đầu châm kim rồi.

Vẻ mặt của anh vô cùng tập trung, kim bạc châm xuống, gần như dùng hết toàn bộ sức lực của anh.

Một lúc sau, anh mới ngắng đầu lên, nhàn nhạt nói: “Mau bảo người đi phối một ít thuốc, hạt cọ, bạch chỉ, địa long, đại hoàng, xích thược, địa hoàng… mỗi thứ 3 gam, ngoài ra còn có tuyết sâm không? “

“Có … Có! Tuyết sâm có!” Lương Sinh hoàn hồn, vội vàng gật đầu.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 253


“Bao nhiêu năm rồi? Có thể kiếm được Tuyết sâm hơn hai trăm năm tuổi không?” Lâm Dương trầm giọng hỏi.

“Hơn hai trăm năm sao?” Lương Sinh do dự.

Tuyết sâm trêи thị trường đã có hàng trăm năm, nhưng trêи thực tế đều là sâm mấy chục năm, thứ mà Lâm Dương muốn là sâm tuyết đã đủ hai trăm năm tuổi, làm sao có thể kiếm được trong chốc lát?

Tuy nhiên, Lương Hồng Anh ở bên cạnh cô lại lên tiếng: “Tôi có thể lấy được nó!”

“Được rồi, mau chuẩn bị đi!”

Lâm Dương hét lên, sau đó nói với George, Rita cùng những người khác đang trong trạng thái sững sờ: “Các anh cũng không phải nhàn rỗi, tôi cần nhân lực, các anh nhanh qua đây giúp đỡ đi!”

“Tôi… chúng tôi sao?”

Mấy người đã choáng váng rồi.

“Mau tới giúp đỡ đi!”

Anna trong điện thoại đột nhiên hét lên một tiếng.

Mọi người lúc này mới nhận ra rằng điện thoại vẫn chưa cúp máy.

“Vâng, hội trưởng Annal”

George toàn thân run rầy, liền nhanh chóng trả lời….

Lương Hồng Anh không biết đã dùng phương pháp gì, chỉ trong một tiếng đồng hò, thì đã khiến người ta mang tuyết sâm tới, Lương Sinh cũng đã chuẩn bị đầy đủ công cụ và dược liệu cho Lâm Dương.

Sau khi Lâm Dương châm kim xong, anh nhờ George, Rita và những người khác truyền dịch và lau người cho ông cụ, còn bản thân anh lại đang đặt một chiếc nồi bên cạnh và bắt đầu đun sôi thuốc.

Không lâu sau, trong căn phòng đã nồng nặc mùi thuốc bắc.

Mọi người đều cau mày, anh nhìn tôi tôi nhìn anh, toàn bộ đều tràn đầy vẻ khó tin.

“George, anh có chắc là điều này hữu ích không?” Một bác sĩ cẩn thận hỏi.

“Tôi không biết, nhưng hội trưởng Anna đã nói như vậy rồi, chúng ta có thể làm gì được?” George âm thầm hừ.

nói.

“Tôi thấy hội trưởng Anna đã bị người này lừa gạt rồi. Thật ra nếu nhìn kỹ thì người này cũng rất đẹp trai. Chẳng lẽ là hội trưởng Anna và anh ta …” một nữ bác sĩ có khuôn mặt phẳng lì và tàn nhang thì thầm nói.

Lời này còn chưa kịp nói xong, George đã tức giận: “Không thể nào!”

Những người trong phòng đều sửng sốt.

Lâm Dương đang tập trung đun thuốc, cũng không khỏi quay đầu lại.

“Làm sao vậy?”

“Không có gì, không có gì… Lâm thần y, anh làm tiếp đi!”

Rita ở bên cạnh vội vàng nói, sau đó trừng mắt nhìn George.

George sắc mặt tái xanh, không nói nên lời.

Trong tâm trí của anh ta, cô Anna chính là một nhân vậy giống như nữ thần.

Một người như vậy làm sao có thể thích một người phương Đông?

Tuy nhiên, George phải thừa nhận rằng người đàn ông phương đông này quả thực rất đẹp trai…cho dù anh ta là một anh chàng phương Tây tóc vàng chính thống đẹp trai, thì cũng có máy phần tự thẹn kém người.

George vô cùng bức xúc.

Sau khoảng nửa giờ đồng hồ, Lâm Dương đổ nước thuốc từ trong nồi ra, để nguội, đồng thời đổ bã thuốc vào cái cối bên cạnh.

Sau một thời gian, cặn thuốc trở thành bùn thuốc.

“Cho ông ấy uống đi.”

Lâm Dương đưa thuốc cho Rita, đồng thời bôi bùn thuốc lên ngực của ông cụ.

Rita cau mày lại, suy nghĩ một lát rồi đổ vào miệng ông cụ.

“Cái này quả thật giống như tà thuật!”

“Chúa ơi, chúng ta rốt cuộc đang làm cái gì vậy?”

Những bác sĩ này đều không thể chịu đựng được nữa Bọn họ tin tưởng vào khoa học!
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 254


Nhưng sau khi cho uống thuốc sắc chưa được bao lâu, ông cụ đột nhiên xuất hiện ho dữ dội.

“Khụ khụ … khụ khụ khụ khụ…”

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người kinh hãi.

Sau đó Lâm Dương lại cầm kim bạc từ trong túi kim lên, nhanh chóng châm kim khí trêи vị trí đã bôi bùn thuốc, sau đó đỡ ông cụ ngồi dậy, vỗ lưng cho ông ấy.

Úc ục!

Ông cụ trực tiếp phun ra một ngụm máu trọc màu đen, phun vào người của George ở bên cạnh.

George choáng váng.

Còn ông cụ cũng từ từ mở mắt ra.

“Chúa ơi, bác sĩ Rita, bác sĩ George, các chức năng của bệnh nhân đang bắt đầu trở lại bình thường.”

“Nhịp tim của bệnh nhân đã ổn định.”

“Huyết áp tất cả cũng dần dần ổn định rồi.”

“Chúa ơi, đây quả thật là một phép màu!”

Các bác sĩ xung quanh nhìn vào màn hình hiển thị trêи thiết bị và ai nấy đều kinh ngạc, thở ra tiếng.

Lương Hồng Anh và Lương Sinh, những người đang lo lắng chờ đợi ở ngoài cửa, cũng không thể ngồi yên được nữa, đẩy mạnh cửa ra.

Khi nhìn thấy ông cụ đã mở mắt, hai chị em đã vui mừng đến phát khóc.

“Chuyện này… chuyện này không thể nào… đây chính là Trung y sao?” George lắm bẩm nói.

“Lâm thần y, ông nội tôi thế nào rồi?” Lương Hồng Anh gấp gáp hỏi.

“Sắp xong rồi, tiếp theo cứ giao cho các bác sĩ Gẻoge này là được rồi.”

Lâm Dương thở ra một hơi, lau mồ hôi trêи trán.

“Thật sao?” Lương Sinh vui mừng khôn xiết.

“Cảm ơn anh, Lâm thần y!” Lương Hồng Anh kϊƈɦ động nói.

Lúc này, cô ta càng nhìn Lâm Dương càng thấy đẹp trai, lúc này cô ta mới chú ý đến dáng vẻ đáng kinh ngạc giống như thiên thần của Lâm Dương.

“Tôi còn có việc phải làm. Không ở lại lâu nữa. Cô đưa điện thoại của cô cho tôi!”

Lâm Dương nhẹ nói.

“Vâng!” Lương Hồng Anh vội vàng lấy điện thoại ra, đưa cho Lâm Dương.

Lại nhìn thấy Lâm Dương bật điện thoại di động của Lương Hồng Anh lên, bám số.

“Lâm thần y, ông nội của tôi rốt cuộc đã mắc bệnh nan y gì? Tại sao ông ấy lại trở nên như thế này? Ngoài ra sau này chúng tôi còn phải chú ý điều gì?” Lương Sinh cẩn thận dè dặt hỏi.

“Tôi đã nói rồi, việc chăm sóc sau điều trị sẽ do George, Rita và những người khác sẽ giải quyết. Vấn đề không lớn. Về phần sau này các anh nên chú ý cái gì…ờ, tôi đã sắp xếp tốt cho các anh rồi!” Lâm Dương trả điện thoại lại cho Lương Hồng Anh.

Lương Hồng Anh sững sờ một chút, mở điện thoại lên xem, mới phát hiện ra trêи điện thoại của mình đã có thêm một ứng dụng APP.

“Lâm thần y, anh cái này…”

“Sau này, một ngày ba bữa đều đặt mua ngoài cho ông nội cô đi.”

“Chuyện này … ý của anh là gì?”

Cả hai chị em đều đầu óc đầy sương mù.

“Ám thị của tôi còn chưa đủ rõ ràng sao?” Lâm Dương thở dài, thờ ơ nói: “Ông nội của cô trúng độc rồi! Hơn nữa là trúng độc thức ăn!”

“Cái gì?”

Cả hai đều vô cùng hoảng sợ.

“Đây không phải là chất độc thông thường mà là chất độc tích tụ trong nhiều năm. Ông ấy có lẽ là thông qua đường ăn uống mà trúng độc, hơn nữa mỗi lần đều với lượng rất nhỏ và hầu như không bị phát hiện, cho nên tất cả các danh y đều bó tay chịu trói, muốn giải quyết độc này không khó, nhưng nêu các cô không ngăn chặn nguồn gốc của chất độc, cho dù có được một bác sĩ nỏi tiếng chữa khỏi rồi, ông ấy vẫn sẽ bị trúng độc lần nữa, hiểu chưa? “Lâm Dương bình tĩnh nói.

Sắc mặt của Lương Hồng Anh ngay lập tức tái đi đến cực điểm.

Lương Sinh cũng lùi lại phía sau hai bước, không thể nào tin được.

“Đây là chuyện của nhà họ Lương các anh, tôi sẽ không xen vào, anh Lương, anh có thể đưa tôi về được không?”

Lâm Dương bình tĩnh nói.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 255


*Ò, được… được rồi, anh Lâm, mời đi bên này.” Lương Sinh vội vàng nói.

Lâm Dương gật đầu liền muốn rời đi.

“Lâm thân y, xin đợi một chút.” Lúc này, Lương Hông Anh hét lên một tiếng.

“Còn có chuyện gì nữa không?”

“Lần này thật sự cảm ơn anh rất nhiều, tôi xin lỗi anh một lần nữa vì sự hấp tấp trước đó. Đây là danh thϊế͙p͙ của tôi.

Nếu như anh có gì cần chúng tôi giúp đỡ, xin đừng khách sáo!”

Lương Hồng Anh trịnh trọng xin lỗi và đưa danh thϊế͙p͙ qua.

Lâm Dương nhận lấy, thản nhiên liếc nhìn.

“Giám đốc điều hành của công ty trách nhiệm hữu hạn truyền thông quốc tế Hồng Trang Yến Kinh, Lương Hồng Anh sao? ” Lâm Dương lẫm bẩm một tiếng, đột nhiên, sắc mặt của anh thay đổi nhẹ, đột ngột quay đầu, nhìn chằm chằm vào Lương Hồng Anh hỏi: “Các cô và nhà họ Lương của Yến Kinh là có quan hệ gì?”

Khi những lời này rơi xuống đất, Lương Hồng Anh sững sờ, sau đó nở nụ cười nói: “Chúng tôi chính là người nhà họ Lương của Yến Kinh!”

Khi giọng nói rơi xuống, sắc mặt của Lâm Dương ngay lập tức biến hoá vô cùng.

“Các cô chính là người nhà họ Lương ở Yến Kinh… Vậy thì Lương Thu Yến và các cô có quan hệ gì?” Lâm Dương lại hỏi.

“Lương Thu Yến sao? Bà ấy là thím của chúng tôi.” Lương Hồng Anh bối rối nói: “Lâm thần y, anh có quen biết thím của chúng tôi sao?”

Lâm Dương im lặng.

Lâm Dương rất quen thuộc với người tên Lương Thu Yến này.

Bởi vì bà ấy là chị em kết nghĩa của mẹ anh.

Hai người từ nhỏ đã ở bên nhau, trước khi vào nhà họ Lâm, mẹ anh cũng đã ở nhà họ Lương một khoảng thời gian.

Sau này, khi mẹ anh gả cho người đó, Lương Thu Yến cũng rất hiếm khi tới lui với mẹ.

Đương nhiên, mỗi lần nhìn thấy Lương Thu Yến, mẹ anh luôn rất vui mừng, có lẽ đây là người duy nhất mà bà ấy có thể nói chuyện cùng, còn Lương Thu Yến cũng luôn đối xử với Lâm Dương rất tốt, mẹ anh thậm chí còn muốn Lương Thu Yến làm mẹ nuôi của Lâm Dương. Vì vậy, Lâm Dương lúc còn nhỏ luôn mở miệng gọi mẹ nuôi.

Nhưng mà máy năm trước, Lâm Dương đã không còn gặp.

lại Lương Thu Yến nữa, thậm chí sau khi mẹ anh mắt, bà ấy cũng không bao giờ xuất hiện nữa.

Có lẽ là bà ấy có cuộc sống riêng của mình, bản thân không nên làm phiền.

Lâm Dương thở dài, nghĩ đến ký ức tuổi thơ, trong lòng luôn cảm khái vô hạn.

Tuy nhiên, chính vào lúc này, Lương Hồng Anh đột nhiên nói một câu: “Thím Thu Yến bây giờ có cuộc sống rát tồi tệ, bà ấy sắp bị gia tộc đuổi ra khỏi nhà rồi…”

Lâm Dương hơi sửng sốt, đột nhiên quay đầu nhìn Lương Hồng Anh: “Bà ấy làm sao vậy?”

“Rất phức tạp! “

Lương Hồng Anh thở dài, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ u sầu: “Có những chuyện tôi có thể không nói rõ được, cũng không tiện nói ra, Lâm thần y, sao anh lại hỏi về chuyện này? Anh có quen biết thím Thu Yến sao?”

Lâm Dương không nói lời nào, nhưng vẻ mặt rất ngưng trọng.

Anh do dự một chút, lầy ra một tắm danh thϊế͙p͙ từ trong túi áo của mình và đưa cho Lương Hồng Anh.

“Cô Lương, nếu thím Thu Yến thật sự bị nhà họ Lương đuổi ra khỏi nhà, xin cô hãy liên lạc với tôi!”

“Hả? Chuyện này …” Lương Hồng Anh nhận tắm danh thϊế͙p͙, kỳ quái nhìn Lâm Dương rồi lại hỏi: “Anh rốt cuộc có quan hệ gì với thím Thu Yến?”

Lâm Dương im lặng một lúc mới thấp giọng nói: “Tôi là con đỡ đầu của bà ấy! Lâm Dương!”

Nói xong liền lên xe.

Chẳng máy chốc, chiếc xe đã lái khỏi biệt thự.

Lương Hồng Anh nhận lấy tắm danh thϊế͙p͙ này và lầm bẩm một mình.

“Thím Thu Yến cũng có một đứa con đỡ đầu sao? Hơn nữa … lại là Lâm thần y này sao? Chờ đã … Lâm Dương?

Cái tên này hình như đã từng nghe qua ở đâu rồi?”

Lương Sinh đích thân đưa Lâm Dương trở lại Giang Thành.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 256


Đến Giang Thành, Lâm Dương đã chạy tới bệnh viện.

Bởi vì nghe nói hôm nay là ngày Tô Nhan xuất viện.

Dưới y thuật thần kỳ của Lâm Dương cùng với những loại thuốc đắt tiền, tốc độ hồi phục của Tô Nhan thật đáng kinh ngạc, ngay cả Tè Trùng Quốc cũng phải kinh ngạc.

Tô Quảng đang thu dọn đồ đạc, định đưa Tô Nhan về nhà.

Trương Tỉnh Vũ bưng một bát canh gà bước vào và dặn dò Tô Nhan uống nó.

Nhìn thấy Lâm Dương đi vào, Trương Tinh Vũ sắc mặt đột nhiên trầm xuống, nhưng bởi vì có Tô Nhan đang ở đây, nên không có trực tiếp phun ra.

“Thế nào? Đỡ hơn chưa?” Lâm Dương bắt mạch cho cho Tô Nhan, mỉm cười hỏi.

“Không sao.” Tô Nhan nhẹ gật đầu, trêи mặt không có vui mừng cũng không có phiền muộn.

“Này, Lâm Dương, máy ngày nay cậu chạy đi đâu vậy?”

Trương Tinh Vũ hừ một tiếng hỏi.

*Ò, con đi tìm đám người Mãn Phúc Tây tính sổ.” Lâm Dương do dự một chút rồi nói.

“Tính sổ? Chỉ dựa vào cậu sao? Bah! Cậu có biết lai lịch của đám người Mãn Phúc Tây không? Cậu có từng nghe nói qua về võ quán Mãn Thị không? Còn dám tới tìm cậu cả nhà họ Mãn tính sổ sao? Tôi e rằng cậu sẽ bị người của nhà họ Mãn đánh chết rồi!” Trường Tinh Vũ khinh thường nói .

Chuyện này nói sự thật người khác cũng không tin, Lâm Dương im lặng không nói gì.

“Được rồi mẹ, đừng nói nữa, chúng ta trở về đi.” Tô Nhan khàn giọng nói.

Mặc dù cơ thể của cô đã hồi phục rồi nhưng sắc mặt vẫn rất xanh xao.

rở về sao? Tiểu Nhan, con trước tiên nên nói cho mẹ chúng ta trở về đâu?” Trương Tinh Vũ đột nhiên tức giận, vội vàng hỏi.

“Đương nhiên là trở về căn nhà đã thuê của chúng ta rồi.”

Tô Nhan kinh ngạc hỏi.

Căn nhà trước đây đã bán rồi, gia đình của Tô Quảng tạm thời cũng không mua nhà mà thuê một căn nhà sống.

“Sống ở căn nhà đã thuê nào? Hôm nay mẹ đã trả lại rồi.”

Trương Tinh Vũ nói.

“Cái gì?”

Tô Nhan sững sờ, sau đó chua xót nói: “Vậy thì chúng ta sống ở đâu đây?”

“Còn có thể sống ở đâu nữa? Hãy đến sống ở trung tâm khu vực thế kỷ tự hào rồi!” Trương Tinh Vũ mỉm cười nói.

“Trung tâm thé kỷ tự hào sao? Đó là nhà của Lâm Đồng…”

Tô Nhan liền nhíu mày.

“Sợ cái gì? Không phải Lâm Đồng đã nói để con sống ở đó sao? Nghe nói Thế Kỷ tự hào đã đổi ông chủ rồi. Bây giờ ông chủ này rát coi trọng việc trị an ở nơi đó. Chuyện giống như lần trước sẽ không bao giờ xảy ra nữa! Tiểu Nhan, cơ thể của con bây giờ vẫn còn rất yếu, không thể ở nhà thuê được. Nếu như vết thương cũ tái phát thì phải làm sao? Con vẫn còn quá trẻ! Vì vậy, còn cần phải có một môi trường tốt hơn để chữa lành vết thương của mình, đúng không? ” Trương Tinh Vũ lại nói, sau đó nháy mắt với Tô Quảng bên cạnh.

Tô Quảng mới định thần lại, liều mạng gật đầu: “Đúng, đúng, đúng!”

“Mẹ, chuyện này… thật ngại quá…” Tô Nhan bắt lực rồi.

“Con á, chính là da mặt mỏng thôi. Thật ra nếu như con chủ động hơn một chút thì con và Lâm Đồng đã thành rồi, gia đình của chúng ta đâu đến nỗi chịu sự tức giận này?”

Trương Tỉnh Vũ mỉm cười nói, “Mẹ lập tức gọi điện thoại cho Tiểu Thiên. Bảo nó mang chìa khoá tới. “

“Mẹ, đừng…”

“Ây da, con cứ nghe mẹ đi!” Trương Tinh Vũ trực tiếp lấy di động ra bắm dãy số.

Từ đầu đến cuối, Lâm Dương đều im lặng không nói gì.

Tô Nhan có chút áy náy nhìn Lâm Dương, thấp giọng nói: “Xin lỗi.”

“Không sao, anh cũng quen rồi.” Lâm Dương cười nói.

Khi câu nói này rơi xuống, đôi mắt mùa thu của Tô Nhan khẽ run lên.

Không biết tài sao, cô phát hiện khoảng cách giữa mình và Lâm Dương xa hơn rất nhiều một cách khó hiểu.

Lạc Thiên mang chìa khoá đến và vội vàng rời đi.

Khi cô ấy rời đi, sắc mặt của cô ấy vẫn còn có chút khó coi.

Lâm Dương và Tô Nhan vốn dĩ muốn hỏi, nhưng lại không kịp.

Trương Tinh Vũ gọi xe, sau đó lại bảo Lâm Dương, bề Tô Nhan lên xe lăn, đầy cô đi.

Bốn người nhanh chóng đến khu Trung tâm của thế kỷ tự hào, cũng đến trước biệt thự số một.

“Eh eh eh, câu đang làm cái gì vậy?”

Ngay khi Lâm Dương chuẩn bị đi vào, Trương Tinh Vũ đột nhiên hét lên rồi trực tiếp chặn lại trước mặt Lâm Dương.

“Con thì sao?” Lâm Dương nhíu mày.

“Đây là nơi mà cậu có thể đến sao?”

Trương Tỉnh Vũ hừ lạnh một tiếng nói: “Lâm Dương, cậu có thể về rồi! Gia đình của chúng tôi ở đây là đủ rồi. Dù sao đây cũng không phải là nhà của cậu. Nếu như để người khác nhìn thấy sẽ sinh ra hiểu lầm!”

Lâm Dương cau mày.

Đây thực sự là ngôi nhà mà mà anh đã mua.

“Mẹ, để anh ấy vào đi.” Tô Nhan bình tĩnh nói.

“Vậy sao mà được? Lỡ như Lâm Đồng hiểu lầm, chẳng phải sẽ phá hủy quan hệ giữa các con sao?”

“Mẹ, sao mẹ có thể nói lời này? Con còn chưa ly hôn với Lâm Dương!” Tô Nhan tức giận.
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 257


Lâm Dương vẻ mặt cũng không được tự nhiên lắm.

Mặc dù anh không thích tính toán với phụ nữ, nhưng Trương Tinh Vũ có phải là có chút quá đáng rồi không?

Anh sờ cằm, cân nhắc nên lấy căn nhà này lại không.

Mặc dù anh muốn để Tô Nhan dưỡng bệnh thật tốt, nhưng anh thực sự không thể chịu nổi vẻ mặt hợm hĩnh của Trương Tỉnh Vũ.

Tuy nhiên, vừa chuẩn bị bảo Mã Hải đến lấy chìa khóa đi thì chuông điện thoại lại đột ngột vang lên.

Lâm Dương liếc nhìn ID của người gọi, đột nhiên giật mình.

“Điện thoại của ai vậy?” Tô Nhan không khỏi hỏi.

“Là của Tiểu Đông.”

Lâm Dương mỉm cười, sau đó bấm kết nói.

Tuy nhiên, ngay sau khi cuộc gọi vừa được kết nói, tiếng gọi vội vã của Tiểu Đông vang lên.

“Anh Lâm! Đã xảy ra chuyện rồi! Anh Lâm! Đã xảy ra chuyện rồi! Uuuuu….”

Vẻ mặt Lâm Dương đột nhiên thay đổi, vội vàng hét lên, “Tiểu Đông, cô đừng hoảng sợ, xảy ra chuyện gì vậy?”

“Là chị Lạc xảy ra chuyện rồi! Vừa rồi có một nhóm người đến phòng khám và nói cái gì đó với chị Lạc. Chị Lạc quỳ xuống đất và khóc không ngừng. Sau đó những người đó đã đưa chị Lạc đi rồi! Em nhìn thấy trong đó còn có người của nhà họ Lạc! Anh Lâm, phải làm sao bây giờ? Chị Lạc sẽ không sao chứ? “

Tiểu Đông vừa khóc vừa nói.

Lâm Dương sắc mặt trở nên tối sầm lại, thấp giọng nói: “Cô đừng lo lắng, tôi lập tức đi xử lý ngay!”

Nói xong anh liền cúp máy muốn rời đi.

“Anh đi đâu vậy?” Tô Nhan ngay lập tức hỏi.

*Phòng khám xảy ra chút chuyện, anh đi xem thử.” Lâm Dương cười nói.

“Vậy thì bản thân anh phải chú ý an toàn.” Tô Nhan gật đầu.

Lâm Dương lập tức bước ra ngoài.

Tuy nhiên, anh vừa mới rời khỏi Thế Kỷ tự hào thì một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đột ngột chặn anh lại.

“Anh có phải là Lâm Dương không?” Người đàn ông mặt không biểu cảm hỏi.

“Anh là ai?” Lâm Dương tò mò nhìn người này.

“Anh chỉ cần trả lời tôi, anh …có phải là Lâm Dương không?” Người đó lại hỏi, trong giọng nói không có chút cảm xúc.

Giọng của người này rất kiêu ngạo, bát luận là ai, khi nghe thấy cũng đều sẽ không thoải mái.

Lâm Dương cũng như vậy.

Anh cũng nhìn chằm chằm vào người này, thờ ơ nói: “Vậy thì anh cũng chỉ cần nói cho tôi biết, anh là ai?”

Người đàn ông hừ lạnh một tiếng, trực tiếp cầm điện thoại trong tay lên, nó vẫn còn đang ở trạng thái kết nói, anh ta thì thầm nói: “Anh ta không hợp tác.”

“Đã không hợp tác, vậy thì cưỡng hành mang đi.” Một giọng nam yếu ớt nhưng lạnh lùng từ trong điện thoại truyền đến Và khi âm thanh này rơi xuống, người đàn ông giống như.

điện quang đá lửa giơ tay lên, rút một cây kim bạc đâm vào ngực của Lâm Dương một cách mãnh mẽ.

Đây là huyệt tĩnh.

Kỹ thuật châm kim của người đàn ông rất điêu luyện, sức mạnh đều đặn, nhanh như chớp, khi mũi kim vừa rơi xuống, người bình thường sẽ ngay lập tức không thể động đậy, giống như bị người ta điểm huyệt.

Nhưng Lâm Dương thì khác.

Anh sớm đã không phải là người bình thường, tuy rằng huyệt vị đã bị phong bế, nhưng anh có thể dễ dàng thoát .

ra.

Nhưng mà anh cũng không kháng cự.

Anh chính là muốn xem thử, rốt cuộc là người nào muốn gây rắc rối với anh.

Ngay sau đó, Lâm Dương bị đưa vào một chiếc xe tải.

Hai người một nam một nữ đang ngồi trong xe.

Người đàn ông trước đó đang lái xe, hai người còn lại thì trông chừng Lâm Dương.

“Chỉ là một tên phế vật như vậy, có thể là Lâm thần y trong truyền thuyết sao? Trương Tưởng, anh không nhầm người đấy chứ?” Người phụ nữ đeo kính râm thờ ơ hỏi.

“Tôi hỏi anh ta có phải là Lâm Dương không. Anh ta không nói, vì vậy tôi đã mang anh ta đi luôn. Anh ta đến bệnh viện cùng với Tô Nhan. Chắc là Lâm Dương.” Người đàn ông lái xe đáp.

“Nhưng theo như tôi biết, chồng của Tô Nhan, Lâm Dương chính là một tên phế vật. Anh ta vào ở rể nhà họ Tô, là người ăn đồ ăn mềm trong truyền thuyết. Anh liên hệ anh ta với Lâm thần y… Không thể nào, phải không?”. Người phụ nữ mang kính hỏi.

“Tôi không rõ. Lạc Bắc Minh nói anh ta chính là Lâm thần y. Nếu như cô có bất kỳ câu hỏi nào thì cứ trực tiếp hỏi Lạc Bắc Minh đi.” Người đàn ông nói Người phụ nữ đeo kính râm không nói thêm gì nữa.

Nhưng vào lúc này, Lâm Dương luôn không lên tiếng, đột .

nhiên mở miệng nói: “Thế nào? Là Lạc Bắc Minh phái các anh tới sao?”

“Hả2”

Mấy người đều sững sờ, đồng loạt nhìn Lâm Dương.

Người đàn ông ngồi ở bên cạnh Lâm Dương ngay lập tức lại cầm kim bạc lên, đâm vào người Lâm Dương.

“Cô không không phong bé huyệt đạo của anh ta sao?”
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 258


Người phụ nữ trầm giọng hỏi.

“Tôi đã phong bề rồi…”

“Không phong bế được sao?”

“Cái này … tôi không rõ.” Người đàn ông lắc đầu.

“Không sao, tôi đã ổn định anh ta rồi.” Người đàn ông bên cạnh nói.

“Chỉ là đáng tiếc không có tác dụng gì.” Lâm Dương lần lượt rút mấy cái kim bạc ra.

Nhìn thấy cảnh này, hơi thở của mọi người run lên, người phía trước đột nhiên đạp phanh, xe dừng lại.

Người phụ nữ và một người đàn ông khác vội vàng rút kim bạc ra, sau đó lại châm vào huyệt đạo của Lâm Dương.

Nhưng tay của bọn họ còn chưa vung ra, đôi tay của Lâm Dương đã duỗi ra rồi, siết chặt cổ tay của bọn họ.

Bọn họ ngay lập tức đưa tay khác ra.

Lại nhìn thấy Lâm Dương đột nhiên phát lực, đôi tay vô cùng khéo léo, lăn trêи cánh tay đang rút kim bạc kia của bọn họ, nhanh chóng ném lên cánh tay còn lại của bọn họ.

Khi bọn họ giơ tay lên, chiếc kim bạc mà họ đang rút ra đã cắm trêи cánh tay của bọn họ.

Ngay tức khắc cánh tay của hai người không thể cử động được.

Người đàn ông đội mũ lưỡi trai trước mặt th* d*c.

Giữa điện quang đá lửa đã trực tiếp khuất phục hai người.

Sức mạnh của Lâm thần y này vượt xa sức tưởng tượng của anh ta…

“Bọn họ không sao, lái xe đi.”

Lâm Dương thờ ơ nói.

Ánh mắt dưới mũ lưỡi trai ngưng trọng, nhìn chằm chằm vào Lâm Dương một hồi, cũng biết được ý tứ của Lâm Dương, liền trầm mặc tiếp tục lái xe đi về phía trước.

*Xem ra quả thực không thể sai rồi.” Cô gái đeo kính râm lạnh lùng nói.

“Nhưng mà Lâm Dương, anh cũng đừng quá đắc ý, anh sẽ sớm biết cái gì gọi là ngoài người có người, ngoài trời có trời.” Một người đàn ông khác trầm giọng hét lên nói.

Hai người rõ ràng là không phục.

Lâm Dương không nói gì.

Chiếc xe nhanh chóng đến trước khu nhà của nhà họ Lạc.

Lâm Dương bước xuống xe.

Những người khác cũng rút kim bạc ra khỏi người và bước vào trong.

Điều khiến Lâm Dương ngạc nhiên là nhà họ Lạc lúc này rất yên tĩnh, trước đây trong ngoài cổng đều sẽ có rất nhiều người hầu nhà họ Lạc ra vào, nhưng hôm nay lại không thấy bóng dáng người nào.

Khi cả ba người đi về phía sảnh chính của nhà họ Lạc, mới phát hiện ra có rất nhiều người đã tụ tập ở đây.

Ngoài người của nhà họ Lạc do Lạc Bắc Minh dẫn đầu ra, còn có rất nhiều người đàn ông và phụ nữ với quần áo và trang sức khác nhau.

Trong số những người này còn có người mặc vest trang trọng, nhưng cũng có người mặc bộ đồ Đường và Hán phục, phong cách khá cổ xưa.

Điều khiến Lâm Dương chú ý nhất là một phụ nữ trung niên.

Người phụ nữ mặc trang phục của Trung Hoa Dân Quốc, bà ta đang ngồi ở ghế trung tâm và uống trà một cách bình tĩnh, rất nhàn nhã.

Còn có một người đang quỳ gồi trước mặt bà ta.

Người đó Lâm Dương không thể nào quen thuộc hơn!

Đó chính là Lạc Thiên, người đã bị bắt đi trước đó.

Lúc này, đôi mắt của cô ấy đỏ hoe, đang quỳ trêи mặt đất khẽ nức nở.

Nhìn thấy có người đi vào, rất nhiều người đều nhìn về phía này, đặc biệt là Lạc Thiên.

Khi nhìn thấy Lâm Dương bước vào, sắc mặt của Lạc Thiên tái xanh, người dường như ngã xuống đất suýt nữa ngất xỉu, cô ấy yếu ớt hét lên: “Lâm Dương, nhanh đi đi…

nhanh lên…”

Cô ấy hét lên một cách tuyệt vọng, âm thanh rất chói tai và cuồng loạn.

Lâm Dương sắc mặt lạnh lùng.

Anh không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng nhìn Lạc Thiên lúc này, chắc chắn không phải chuyện gì tốt đẹp.

Lâm Dương bước tới trước máy bước và đỡ Lạc Thiên dậy.

Sau Khi tôi kiểm tra một chút cho Lạc Thiên, không có vấn đề gì lớn cả, chỉ là do đau lòng quá độ và lo lắng quá mức nên mới dẫn đến suy nhược.

“Lạc Thiên, tôi đưa cô về.” Lâm Dương trầm giọng nói.

“Không, Lâm Dương, anh nhanh đi đi, lập tức đi ngay đi…”

Lạc Thiên đột nhiên kϊƈɦ động nói.

“Đi sao? Con bé này, đã đến đây rồi, đi hay không đi cô nói là được sao?” Đúng lúc này, người phụ nữ ung dung hào hoa ở trước mặt đó đột nhiên đặt chén trà xuống nói.

“Dì … ít nhất xin dì hãy để cho Lâm Dương đi đi! Anh ấy không liên quan gì đến tất cả những chuyện này, cầu xin dì hãy tha cho anh ấy đi!” Lạc Thiên vừa gào khóc vừa nói.

“DÌì sao?”

Lâm Dương hơi sững sờ.

Hình như người phụ nữ này là dì của Lạc Thiên sao?
 
Chàng Rể Siêu Cấp Của Nữ Thần
Chương 259


“Tiểu nha đầu, chuyện này cô không cần quan tâm. Ông nội của cô đã nói rồi cô càng ngày càng không nghe lời, nếu như cô cứ tiếp tục không nghe lời như vậy thì không được rồi. Cô đã không đồng ý gả vào Nam Phái vậy thì quay về với tôi đi, tôi sẽ sắp xếp một hôn sự cho cô, về phần người này, cô cứ coi như chưa từng quen biết.

“Người phụ nữ lãnh đạm nói.

“Không… Di, cầu xin dì ít nhất hãy tha cho Lâm Dương đi!” Lạc Thiên gào khóc, nhìn thấy người phụ nữ không chút động lòng, liền đột nhiên quay đầu lại và hét lên với Lạc Bắc Minh: “Ông nội, cầu xin ông khai ân, tha cho Lâm Dương đi… cầu xin ông…”

“Tha cho cậu ta sao?” Lạc Bắc Minh phát tay áo, lạnh lùng nói: “Ông thấy cháu bị người đàn ông này mê hoặc rồi!

Vốn dĩ nhà họ Lạc của chúng ta sẽ có tương lai tươi sáng.

Chính bởi vì người này nhiều lần cản trở, nhà họ Lạc của chúng ta mới biến thành như vậy, cháu có biết không, cậu ta lợi dụng sức mạnh của Hiệp hội y khoa mà quét sạch toàn bộ phòng khám của nhà họ Lạc chúng ta ở Giang Thành rồi! Lạc Bắc Minh ông và người này không đội trời chung, cháu còn hy vọng ông cứu cậu ta sao? “

Lạc Bắc Minh tràn đầy tức giận, hận không thể ăn tươi nuốt sống Lâm Dương.

Lâm Dương lại bình tĩnh nói: “Phòng khám của ông dùng thuốc giả. Tôi chỉ là đang thi hành nhiệm vụ mà thôi.

Không lẽ ông muốn tôi trơ mắt nhìn ông vì kiếm tiền mà hại người sao?”

“Cậu…”

Lạc Bắc Minh tức giận đến mức không nói nên lời.

Lạc Thiên cũng hoàn toàn tuyệt vọng rồi.

Đã đến lúc này rồi, Lâm Dương vẫn còn cứng miệng.

Những người xung quanh liên tục cười lạnh.

Lạc Thiên cũng không biết phải làm thế nào để giúp Lâm Dương.

Nhưng Lâm Dương từ đầu đến cuối đều không hy vọng dựa vào sự giúp đỡ của Lạc Thiên.

“Khởi Tố, cũng nghe thấy rồi đúng không? Tôi vốn dĩ không muốn mời Sùng Tông giáo ra tay, nhưng tới lúc này rồi, tôi bất đắc dĩ phải làm như vậy thôi! Lạc Thiên, cái con bé ngốc nghếch này khuỷu tay xoay ra bên ngoài, tôi cũng không còn cách nào khác!” Lạc Bắc Minh trầm giọng nói, sự tức giận trêи mặt ông ta cực kỳ rõ ràng.

“Tôi biết rồi.” Người phụ nữ tên là Khởi Tế kia gật đầu, thờ ơ nói: “Ông không cần quá tức giận. Việc này tôi đã báo cáo trong giáo rồi. Phòng khám của nhà họ Lạc chúng ta gần như đều là do Sùng Tông giáo phụ trách, mặc dù phòng khám ở Giang Thành bị phá huỷ rồi, nhưng vẫn tính là thương cân động cốt, chuyện này đã làm mắt mặt của Sùng Tông giáo chúng tôi, chúng tôi sẽ không thể ngồi yên không quan tâm! Chúng tôi sẽ xử lý Lâm Dương này, về phần đứa trẻ này, cứ để cho tôi mang về giáo giáo ɖu͙ƈ nó thật tốt. “

“Vậy thì làm phiền các cô rồi.” Lạc Bắc Minh hơi cúi người nói.

“Khách sáo rồi.”

Khởi Tế gật đầu, liền nói với Lâm Dương: “Lâm Dương, tôi lấy danh nghĩa của Sùng Tông Giáo chặt gãy đôi tay của cậu, chắc cậu không có ý kiến gì chứ?”

“Sùng Tông giáo sao?”

Lâm Dương cười lạnh một tiếng, tràn đầy khinh thường: “Tôi không có ý kiến, nhưng phải xem các bà có khả năng này không.”

“Nói cái gì?”

“Kiêu ngạo!”

“Đồ chó, nói lại lần nữa xem?”

Những người xung quanh phẫn nộ.

Tất cả mọi người đều đồng loạt tiến lên phía trước một bước, muốn tạo thế bao vây Lâm Dương mà dỡ xuống.

Mùi thuốc súng tại hiện trường bóc lên nồng nặc.

Bầu không khí cũng trở nên căng thẳng.

Tuy nhiên, đúng lúc này, Lạc Thiên bất ngờ lao tới, nắm lấy tách trà trêи bàn bên cạnh Khởi Tố rồi ném xuống đắt.

Loảng xoảng!

Chén trà bị chia năm xẻ bảy.

Cô ấy ngay lập tức nắm lấy một mảnh vỡ, trực tiếp đè nó vào cái cổ trắng nõn của mình.

Tất cả mọi người hơi thở liền run lên.

Hầu như không có ai phòng bị, cũng không ai nghĩ rằng Lạc Thiên lại làm ra chuyện như vậy.

“Đứa trẻ ngốc, cháu đang làm cái gì vậy?” Lạc Bắc Minh lo lắng.

“Lạc Thiên, muốn tạo phản sao?” Khởi Tố nhíu mày.

Lại nhìn thấy Lạc Thiên ấn mạnh mảnh sứ vào cổ mình, từ đó máu tươi chảy ra. Biểu cảm của cô ấy vô cùng kiên định, hoàn toàn không có ý định nhẹ tay chút nào.

Lâm Dương cũng lo lắng.

Anh vội vàng hét lên: “Lạc Thiên, không được làm chuyện ngu ngốc! Yên tâm, những người này không làm gì được tôi đâu!”

“Lâm Dương, anh mau rời khỏi đây đi!” Lạc Thiên khàn giọng nói.

“Lạc Thiên…”

Lạc Thiên gần như gào thét lên.
 
Back
Top Bottom